Cô Dâu Bỏ Trốn

18.09.2014
Admin

– Nếu mẹ em đến đây thì em phải nói cho chị biết đấy nhé, nếu không mẹ em sẽ lo lắng cho em lắm đấy…!!!
Thằng bé gật gù ra vẻ đã hiểu. Duy ngồi im suốt từ này đến giờ, anh chàng chưa bao giờ có em hay có trẻ con đến nhà chơi nên Duy cảm thấy hơi ngượng ngùng và không được tự nhiên lắm khi nói chuyện cùng thằng bé.
Vân thấy Duy cứ ngồi im mà không chịu nói gì với thằng nhóc. Vân gợi ý.
– Kìa anh, sao anh không nói gì với nó đi. Không lẽ anh chỉ ngồi im mãi như thế thôi sao…??
Duy cười gượng bảo Vân.
– Cô bảo tôi phải nói gì với nó bây giờ. Nó vừa nhìn thấy tôi là lại khóc toáng lên rồi thì nói chuyện gì nữa…!!!
Trời lại bắt đầu mưa phùn, nhìn những hạt mưa rơi nghiêng nghiêng do gió thổi. Vân cảm thấy hơi lạnh, con nhỏ lo thằng nhóc sẽ bị ướt nên bảo Duy.
– Chúng ta đổi chỗ ngồi đi anh vì ở đây gió to quá sẽ làm nước mưa tạt hết vào người…!!!
Duy đồng tình, anh chàng cầm túi thức ăn mà Vân mua lúc nãy và cái áo khoác của mình. Vân cúi xuống gần sát người của thằng nhóc rồi âu yếm bảo nó.
– Chị em mình đi lên trên kia ngồi nhé, chị nghĩ là ở trên đó cũng nhìn được mẹ của em đấy…!!!
Thằng bé tụt xuống ghế, nó đưa hai bàn tay nhỏ xíu của mình lên. Ý của nó là nó muốn Vân bế nó lên trên kia. Vân mỉm cười rồi nhẹ nhàng kéo nó vào lòng, con nhỏ thì thầm và vỗ về vào lưng của nó.
– Em đừng có sợ lúc nữa mẹ của em sẽ đến đón em thôi…!!!
Nó không nói gì. Duy kinh ngạc trước cử chỉ dịu dàng của Vân giành cho một thằng nhóc không quen, con nhỏ này cũng khéo nịnh và dỗ dành trẻ con. Duy không biết là Vân còn có tài gì nữa hay không nhưng chỉ trải qua có một ngày Duy đã biết thêm được mấy tính cách của Vân rồi nếu thêm bên con nhỏ này nữa chắc Duy sẽ biết thêm được nhiều mặt nữa của Vân.
Cả ba đi lên một chiếc cầu thang nhỏ bên hông trái của rạp chiếu phim. Đây chỉ là tầng trệt của lầu một nên có thể nhìn được mọi thứ ở tiền sảnh. Vân sợ mình ngồi khuất xa sẽ không có dịp quan sát xem có bà mẹ nào đi tìm con hay không. Vân không muốn mình bỏ lỡ cơ hội được trông thấy mặt một bà mẹ liều lĩnh bỏ rơi đứa con để đi đâu đó.

Vân đặt nhẹ thằng bé xuống ghế. Cái kẹo mút đang chảy trên tay của nó, hình như thằng nhóc đã chán không muốn ăn nữa rồi. Vân quan tâm hỏi nó.
– Em có muốn ăn gì nữa không để chị đi mua…??
Thằng bé lắc đầu, tay của nó chỉ vào chai nước khoáng. Nó ăn nhiều kẹo ngọt quá nên khát nước. Vân mở nắp chai, rồi rót vào cái ly lúc nãy. Vân nhẹ nhàng bảo nó.
– Lần này để chị cho em uống nước nhé, lúc nãy em đã làm đổ hết cả ra áo rồi đấy…??
Thằng nhóc gật đầu. Vân nhẹ nhàng nâng ly nước lên miệng của nó rồi cho nó uống từng ngụm nhỏ. Vân làm rất khéo nên không có giọt nước nào đổ ra. Thằng nhóc sau khi uống đủ, nó thỏa mãn không muốn uống tiếp nữa.
Duy đưa mắt nhìn xung quanh. Trời mưa làm cho nhiều khán giả không muốn về nhà, họ đang đứng và ngồi rải rác trong tiền sảnh. Tiếng nói chuyện râm ran. Duy thấy nơi đây thật khác xa với nơi mà anh chàng đang sinh sống. Duy có lẽ sẽ yêu quê hương của Vân vì dù sao quê cha đất tổ của anh chàng cũng ở đây.
Duy chưa bao giờ đến đây, anh chàng được sinh ra và lớn lên ở một nơi khác. Ở trong gia đình của Duy bố mẹ và ông bà luôn nói hai ngôn ngữ, khi đi ra đường họ nói chuyện với những người sống ở đó theo ngôn ngữ của họ, còn khi ở nhà người thân của Duy sử dụng ngôn ngữ mẹ đẻ.
Duy thấm nhuần tình yêu đất nước và tổ quốc từ người ông đã mất. Ông nội luôn dạy Duy những phong tục tập quán ở đây nên Duy cũng không cảm thấy xa lạ và bỡ ngỡ cho lắm mặc dù đây là lần đầu tiên Duy về Việt Nam.
Thằng bé đưa mắt nhìn xuống tiền sảnh. Trong lòng của nó cũng đang lo lắng và đang thắc mắc là mẹ của nó đi đâu mà giờ này vẫn chưa quay lại đón nó về nhà. Vân thấy nó âu sầu và hình như nó lại đang sắp khóc. Vân ớn quá, nếu nó lại gào to lên như lúc nãy thì con nhỏ biết lấy gì để dụ cho nó nín khóc bây giờ.
Vân cầu cứu Duy.
– Anh có biết trò gì làm cho thằng nhóc này vui lên hay không, vì tôi không biết làm gì cả…??
Duy mỉm cười rồi nhẹ giọng hỏi thằng nhóc.
– Em có muốn xem ảo thuật không nào…??
Thằng ngước đôi mắt trong veo lên nhìn Duy. Lúc đầu nó có hơi sợ Duy nhưng khi nghe được giọng nói ấm áp và yêu thương của anh chàng nó không còn sợ hãi nữa mà trên khuôn mặt của nó một sự tò mò và háo hức đang chờ đón Duy biểu diễn tài nghệ cho nó xem.
Duy đáp ứng yêu của của nó bằng cách anh chàng hỏi Vân.
– Cô có thể cho tôi mượn chiếc khăn tay của cô được không…??
Vân liền lấy một chiếc khăn tay màu trắng trong túi quấn rồi đưa cho Duy. Duy cầm lấy rồi quấn nó thật nhỏ lại thành hình một sợi dây màu trắng. Vân và thằng nhóc tròn mắt và tập trung vào từng động tác của Duy.
Duy là một người rất tài tình khi hút hết được mọi giác quan và ánh mắt của Vân và thằng nhóc vào từng cử chỉ của mình. Duy khum hai bàn tay của mình lại, chiếc khăn của Vân nằm trong hai lòng bàn tay của Duy.
Vân và thằng nhóc hồi hộp chờ xem chiếc khăn sẽ biến mất hay biến thành hình thù gì. Thằng nhóc say sưa và chăm chú thấy rõ, nó đã nôn nóng muốn biết kết quả lắm rồi nhưng Duy chưa vội. Anh chàng mỉm cười hỏi hai người.
– Hai người đoán thử xem chiếc khăn tay có biến mất không nào…??
Thằng nhóc nuốt nước bọt đánh ực một cái. Nó ấp úng nói.
– Biến… biến mất…!!!
Vân kinh ngạc, không ngờ cuối cùng nó cũng chịu lên tiếng. Vân công nhận Duy tài thật, anh chàng chỉ mới dử nó có tí xíu thôi là nó đã chịu nói chuyện rồi trong khi bản thân của Vân đã cố hết sức nó cũng chỉ lắc đầu và gật đầu với con nhỏ mà thôi.
Duy quay sang hỏi Vân.
– Thế còn cô, cô có tin là nó biến mất như thằng nhóc này không…??
Vân ra chiều suy nghĩ, con nhỏ lắc đầu chịu thua vì con nhỏ không biết trả lời Duy thế nào cho đúng. Vân bẽn lẽn bảo Duy.
– Tôi chịu vì không thể nào phán đoán được chiếc khăn tay sẽ biến mất hay là biến ra cái gì…!!!
Duy động viên Vân.

– Thì cô cứ đoán đại đi có ai bắt cô phải chịu phạt vì lời nói của mình đâu…!!!
Vân ậm ừ nói.
– Nếu thế tôi đoán nó sẽ biến mất…!!!
Duy mỉm cười không nói gì, anh chàng lắc tay của mình hai ba lần rồi nheo mắt bảo Vân và thằng nhóc.
– Bây giờ tôi mở tay của mình ra đây. Hai người nhìn cho kỹ xem chiếc khăn tay biến ra cái gì nhé…!!!

Duy mở bung hai lòng bàn tay của mình ra, trong tay của Duy chiếc khăn không còn nữa mà thay vào đó là một bông hoa hồng nhỏ xinh bằng giấy.
Vân và thằng nhóc tròn xoe mắt nhìn thật chăm chú vào lòng bàn tay của Duy. Hai người muốn tìm hiểu xem Duy có đang đùa bỡn với thị giác của mình hay không. Vân và thằng nhóc mất năm giây mới thôi không nhìn lòng bàn tay của Duy nữa mà nhìn vào mặt của anh chàng.
Thằng nhóc tò mò muốn biết bông hoa trên tay của Duy có phải là ảo giác không nên nó dùng bàn tay phải của mình sờ vào bông hoa hồng làm bằng giấy kia. Nó ngạc nhiên vì bông hoa là thật, cái cảm giác gờn gợn đang rung lên trên những đầu ngón tay của nó cho nó biết điều đó.
Thằng nhóc khâm phục trước tài nghệ của Duy nên nó cười toe toét bảo Duy tuy giọng nói của nó vẫn còn ngượng ngịu nhưng cũng không đến nỗi khó nghe lắm.
– Anh biểu diễn thêm cho em xem đi…!!!
Hai bàn tay nhỏ xíu của nó đập vào nhau tạo thành những âm thanh vui tai. Vân thấy nó vui vẻ như vậy, cô nàng cười thật tươi rồi cùng hoan hô với nó. Vân cười khì bảo Duy.
– Anh giỏi thật đấy. Tôi không ngờ là anh cũng biết làm ảo thuật…!!!
Duy thấy mình làm cho Vân và thằng nhóc hài lòng, anh chàng sung sướng bảo hai người.
– Nếu hai người muốn xem nữa thì tôi sẽ làm tiếp…!!!
Duy lấy một đồng xu trong túi quần ra. Đồng xu này có từ lâu rồi nên màu sắc trên hai mặt của nó đã đen cả lại và có những hình thù rất kỳ quái. Vân chăm chú nhìn rồi con nhỏ không nén nổi nỗi tò mò nên ngón tay trỏ khẽ sờ nhẹ lên mặt của nó.
Ngón tay của Vân khẽ chạm nhẹ và lòng bàn tay của Duy. Anh chàng rùng hết cả mình vì một cảm giác ấm áp, nhẹ nhàng và lâng lâng đang dâng lên ở trong lòng. Duy tự hỏi là tại sao chỉ một cái chạm nhẹ của Vân lại có thể làm cho cơ thể của Duy hồi hộp một cách lạ thường như thế này, không lẽ bản thân của Duy đang dần thích Vân.
Vân tò mò hỏi Duy.
– Anh có thể cho tôi biết đồng xu này có từ bao giờ được không. Trông nó hình như có từ lâu lắm rồi…??
Duy mỉm cười đáp lại lời của Vân.
– Đồng xu này là do ông nội của tôi tặng, tôi cũng quên mất nó có từ bao giờ rồi vì tôi chỉ nhận được nó sau khi ông nội tôi mất nên tôi không có cơ hội hỏi ông về nó…!!!
Vân gật gù, con nhỏ quan sát đồng xu thật kỹ. Thằng nhóc thấy Vân chăm chú nhìn vào lòng bàn tay của Duy, nó cũng bắt chước làm theo. Cả hai nhìn đồng xu không rời mắt. Thằng nhóc mặc dù chẳng hiểu gì cả nhưng nó vẫn cứ nhìn và đưa đôi mắt chứa đấy các câu hỏi lên nói.
– Anh mau làm ảo thuật cho em xem đi…!!!
Duy kẹp đồng xu vào hai ngón tay giữa của mình, anh chàng đảo qua đảo lại hai ba lần rồi khẽ nheo mắt bảo hai người.
– Hai người nhớ tập trung vào những gì tôi làm rồi lại phán đoán xem nó sẽ biến ra cái gì nhé…!!!
Vân và thằng nhóc ngồi im ở trên ghế, họ chăm chú quá nên không hề nhúc nhích hay cử động nhiều. Thằng nhóc mở to mắt ra, miệng của nó khẽ hé lên. Đôi mắt không hề rời khỏi bàn tay đang đưa đi đưa lại của Duy một giây, nó cũng như Vân đang muốn biết Duy sẽ biến đồng xu kia thành cái gì.
Sau một loạt những hành động đẹp mắt và tỏ ra bí ẩn kia. Duy cười nói.
– Bây giờ tôi mở tay của mình ra đây…!!!
Duy mở lòng bàn tay của mình ra. Trong đó chẳng có gì cả, đồng xu kia đã bốc hơi vào không khí. Vân và thằng nhóc kinh ngạc kêu lên một tiếng.
– À…!!!
Thằng nhóc ngạc nhiên tột độ, nó không hiểu đồng xu kia đã bay đi đâu mất. Lúc nãy rõ ràng nó thấy đồng xu vẫn còn nằm trong lòng bàn tay của Duy kia mà sao tự nhiên lại không thấy đâu nữa.
Vân tự nhiên cầm bàn tay của Duy rồi lật lên lật xuống, con nhỏ làm cho Duy đỏ mặt. Vân thì chỉ chú ý đến sự tò mò của mình nên không để ý đến cử chỉ ngượng ngùng và hơi bẽn lẽn của anh chàng.

Vân háo hức hỏi Duy.
– Anh đã để nó ở đâu vây, sao tôi không thấy nó…??
Bàn tay của Duy vẫn nằm yên tr ong lòng bàn tay của Vân. Con nhỏ không hay hành động vô thức của mình đã reo một niềm sao động và cảm giác hạnh phúc trong lòng của Duy.
Duy đánh đố Vân và thằng nhóc.
– Nếu tôi nói ra nó đang ở đâu thì còn gì là hay nữa, hai người thử tài đoán đồ của mình xem nào. Biết đâu lại đoán trúng thì sao…??
Thằng nhóc quan sát Duy từ đầu xuống chân, nó đang cố đoán xem Duy đang dấu đồng xu ở đâu, nhưng nó đành chịu nên lắc đầu bảo Duy.
– Em chịu. Anh có thể nói nhanh lên được không…??
Vân nhỏm hẳn người lên, con nhỏ chồm sát vào người của Duy. Vân nhìn Duy kỹ quá đến nỗi khuôn mặt lạnh băng của Duy từ từ biến dần thành đỏ, anh chàng thấy trái tim của mình đang đập thật nhanh. Duy nghĩ.
– Chúa ơi, hôm nay con bị gì thế này. Tại sao lúc nãy mình còn ghét nó thậm tệ sao bây giờ trái tim của mình lại đập thật nhanh và khuôn mặt của mình đang đỏ lừ lên khi được nó nắm tay và nhìn thật sâu vào khuôn mặt của mình là thế nào. Đúng là khó hiểu thật, hay là mình bị bệnh…??
Duy cứ phán đoán tình trạng và cảm giác hồi hộp của mình mãi. Vân sau một hồi quan sát. Con nhỏ cũng giống như thằng nhóc đành chịu thua vì không biết Duy dấu nó ở đâu để tìm.
Vân thất vọng bảo Duy.
– Tôi đành chịu vì không tài nào biết được là anh dấu nó ở đâu. Thôi anh nói nhanh lên nếu không tôi và thằng nhóc chết vì tò mò mất…!!!
Duy khẽ phẩy tay của mình một cái, đồng xu hiện ra như có một phép màu. Vân và thằng nhóc lại reo lên kinh ngạc.
– Ồ…!!!
Cả hai lại tập trung nhìn thật chăm chú vào lòng bàn tay của Duy. Đồng xu vẫn đen xì và có những hình thù thật kỳ quái, nó vẫn là đồng xu lúc nãy. Vân và thằng nhóc thấy khó hiểu rõ ràng Vân đã nhìn thật kỹ và lật đi lật lại bàn tay của Duy kia mà tại sao lúc nãy không có gì mà bây giờ đồng xu lại hiện ra là sao.
Vân mù mờ không hiểu gì cả. Thằng nhóc và Vân ngồi im lặng như hóa đá, cả hai đang cố giải thích vấn đề biến mất và xuất hiện của đồng xu nhưng cả hai đành chịu vì không tài nào giải thích nổi.
Vân tò mò hỏi Duy.
– Anh làm cách nào mà hay thế. Anh có thể chỉ cho tôi được không…??
Duy thấy Vân ham học hỏi và muốn biết nhiều thứ, anh chàng vui vẻ nói.
– Tôi xin lỗi vì đây thuộc về bí quyết rồi nếu cô chịu nhận tôi là thầy của cô thì tôi sẽ đồng ý truyên thụ bí kíp cho cô…??
Vân muốn hiểu và biết thêm về ảo thuật nên con nhỏ nói ngay.
– Chỉ cần anh đồng ý dạy tôi thì anh muốn tôi gọi anh là thầy hay sư phụ cũng được…!!!
Duy phì cười hỏi Vân.
– Cô muốn học đến thế hay sao, còn nhiều thứ khác nữa cơ mà. Theo học ảo thuật đòi hỏi sự khéo léo và rất là tốn thời gian. Cô nghĩ mình có thể kham nổi hay không…??
Vân quyết tâm nói.
– Dù khó khăn như thế nào thì tôi cũng muốn học. Có khó và có tốn thời gian thì mới thú vị chứ. Cái gì cũng đơn giản và dễ thành công quá thì còn đâu ý nghĩa nữa…!!!

Duy ngây ra trước cái lỹ lẽ và lòng quyết tâm muốn học ảo thuật của Vân. Duy thở dài vì từ trước đến nay Duy luôn làm theo những gì mà cha mẹ và ông bà thích. Mặc dù trong lòng của Duy không thích nhưng vì Duy đã sẵn giỏi và thông minh nên làm những điều đó không khó lắm.
Duy không thích và không muốn tham gia vào công việc kinh doanh của gia đình, cái anh chàng thích là trở thành một nhà văn hay một nhà nhiếp ảnh. Nghe thì có vẻ là mộng mơ và theo đuổi một thứ đòi hỏi nhiều tâm huyết và hão huyền nhưng đó là ước mơ và khát khao từ bé của Duy.
Duy đã đánh mất dần bản tính hay cười và hay tưởng tượng của mình để biến thành một con người đầy lạnh lùng và xa vời với lửa tuổi còn trẻ con của mình. Nay Duy gặp được Vân một cô bé dám nói dám làm, trái tim hồn nhiên và tươi trẻ. Duy tự nhiên cảm thấy mình muốn được trở lại một thằng nhóc khi lên bảy.

Duy còn nhớ đã từng vẽ rất nhiều tranh. Trong những bức tranh đó Duy vẽ trời, vẽ mây. Duy cho tất cả vào một cái hộp rồi chôn nó xuống đất ở sau hông nhà. Duy từng nói.
– Khi nào mình lớn lên, mình sẽ đào cái hộp này lên để xem mình có làm được những gì mà mình muốn hay không…!!!
Duy thở dài vì ước mơ kia nay tan thành mây khói rồi. Trách nhiệm của một thằng con trai trưởng trong dòng họ bắt buộc Duy phải nối nghiệp theo gia đình. Duy phải học tất cả những gì có thể để có sức quản lý cả một sản nghiệp to lớn mà người ông nội thân yêu phải mất cả đời để xây dựng nên.
Duy yêu ông nội và kính trọng ông rất nhiều nên không muốn ông phiền lòng và phải thất vọng về mình. Duy đã cố gắng học và phấn đấu rất nhiều. Mọi người có biết đâu để có thể trở thành một học sinh ưu tú và đứng đầu trong trường. Duy đã phải hy sinh thời gian đi chơi và sinh hoạt cùng bạn bè để vùi đầu vào những trang sách và giáo án của mình.
Đời sống của Duy từ lâu đã trở nên vô vị rồi, Duy không hiểu là mình đang sống cho bản thân hay cho những người xung quanh. Mỗi lần họp mặt gia đình. Duy luôn nhận được những câu khen và tự hào của mọi người, nhưng Duy không thể nào vui nổi vì điều mà Duy thực sự muốn làm Duy không thể làm được thì làm sao anh chàng có thể vui và có thể tự hào.
Nhiều lúc Duy muốn quẳng bỏ trách nhiệm nặng nề đang đè nặng trên vai để làm một người con bình thường trong một gia đình bình thường thôi, nhưng Duy không thể nào chọn lựa cho mình một con đường nào khác. Duy phải làm sao vì Duy được sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu có. Nếu sản nghiệp của gia đình Duy phá sản thì không chỉ gia đình Duy nghèo khổ mà còn biết bao nhiêu con người đang làm công cho gia đình Duy cũng sẽ thất nghiệp và lâm vào cảnh khốn cùng.
Duy đi làm và học như một cái máy. Duy đang dần giết chết đi niềm hứng khởi và ao ước của bản thân. Duy mặc dù không thích nhưng vẫn hoàn thành tốt và suât sắc vai trò của mình. Duy nhiều đêm mất ngủ chỉ để trả lời câu hỏi.
– Mình có đang đi đúng hướng hay không…??
Duy chưa bao giờ tâm sự với bố mẹ hay bạn bè xung quanh về những thắc mắc và những khó khăn trong cuộc sống. Anh chàng luôn giữ nó trong lòng để rồi từng ngày trôi qua đi hàng tá câu hỏi dồn nén lại với nhau đang hoành hành ở trong đầu của Duy.
Duy chưa từng yêu và cũng chưa từng có bạn gái. Duy cũng giống như Vân, đứng trước hai từ “tình yêu”, hai người còn quá nhiều bỡ ngỡ và ngỡ ngàng vì không biết cách bày tỏ và quan tâm gì đến cảm xúc của đôi bên mà chỉ có cãi nhau rồi đánh nhau. Có khi nào những biểu hiện đó là dấu hiệu của tình yêu hay không.
Vân thấy Duy đang dõi ánh mắt xa xăm vào khoảng không trước mắt, trên khuôn mặt đang trầm tư và trong vầng trán rộng đang nhăn cả lại. Vân nghĩ chắc là Duy đang suy nghĩ gì đó ở trong đầu. Thằng bé nắm nhẹ tay áo của Duy. Nó nũng nịu nói.
– Anh làm ảo thuật hay kể chuyện cho em nghe đi…!!!
Duy giật mình quay xuống nhìn thằng nhóc, anh chàng mỉm cười dễ dãi bảo nó.
– Anh xin lỗi nhưng anh hết trò để làm ảo thuật cho em mất rồi. Còn kể chuyện thì anh không biết chuyện gì để kể cho em hay là em nhờ chị Vân kể cho em nghe nhé…!!!
Thằng bé hơi thất vọng vì Duy không làm ảo thuật cho nó xem nữa. Nó đưa đôi mắt ao ước nhìn Vân. Nó cũng nũng nịu bảo Vân.
– Chị kể chuyện cho em nghe đi. Em thích nhất là mấy câu chuyện cổ tích…!!!
Vân kêu khổ vì con nhỏ từ xưa tới nay ghét nhất là mấy câu chuyện sên sến đó. Vân cố vận dụng lại trí nhớ của mình để xem bản thân có nhớ được gì từ những câu chuyện mà mẹ hay kể cho nghe trước lúc đi ngủ khi còn nhỏ hay không.
Vân thở phào vì mấy câu chuyện như Tấm Cám, hay Sự tích Sọ Dừa, Vân đều nhớ. Con nhỏ cười khì bảo thằng nhóc.
– Chị chỉ biết mấy câu chuyện đơn giản thôi nếu em không thích thì chị cũng đành chịu…!!!
Nó hối thúc Vân.
– Chị mau kể chuyện cho em nghe đi…!!!
Vân bắt đầu kể, con nhỏ cố gắng dịu giọng của mình xuống. Nghe Vân kể chuyện lúc này cứ như là ru người ta ngủ, thằng bé đầu tiên còn chăm chú nhìn Vân, sau cùng hai mí mắt của nó từ từ khép lại. Nó đã phải chống trọi với cơn buồn ngủ mấy lần nhưng nó không còn chịu đựng được nữa nên lăn ra ngủ luôn. Người của nó dựa hẳn vào ghế và nó ngủ thật ngon lành.

Duy chú ý lắng nghe giọng kể chuyện truyền cảm của Vân. Anh chàng cảm thấy thật nhẹ nhõm vì đã từ lâu rồi. Duy đã quên rằng mình từng có một tuổi thơ đầy mộng ước và ảo tưởng như thế. Duy thở dài vì anh chàng đã đánh mất nhiều thứ quá, thời gian trôi đi Duy chỉ còn nhớ được duy nhất một điều đó là học mà thôi.
Duy không có kỷ niệm hay ký ức gì về tuổi thơ của mình. Ngoài hai buổi cắp sách đến trường, tối vùi đầu vào sách vở. Nếu mệt mỏi quá Duy chìm đắm vào trong âm nhạc, hay chơi đàn. Đó là cách giải trí duy nhất của Duy. Duy chưa từng cùng gia đình đi mua sắm hay là đi xem phim cùng ai đó.
Duy đi xem phim với Vân đây là lần đầu tiên nên anh chàng mới chọn một bộ phim kinh dị thay vì một bộ phim hài hay lãng mạng. Duy tự chế giễu bản thân.
– Xem ra mình đúng là một thằng ngốc, mặc dù kiến thức về kinh tế hay chính trị xã hội mình có thể giỏi nhưng kiến thức về tình yêu thì mình mù tịt…!!!
Duy ngội dựa hẳn vào cái ghế màu đỏ gần tường. Duy chưa bao giờ cảm thấy bình yên và nhẹ nhõm như lúc này. Duy tạm quên đi những trách nhiệm và nghĩa vụ mà mình đang trông chờ khi mình về tới nhà và quên luôn mình phải đối diện như thế nào với cái không khí gia đình lạnh tanh nhuốm đây mâu thuẫn và hận thù vì tranh giành gia sản của gia đình.
Duy mệt mỏi quá rồi, anh chàng nghĩ.
– Nếu mình có thể trốn tránh được thì có lẽ mình đã bỏ đi từ lâu rồi…!!!
Duy không muốn nghĩ đến đứa em trai con chú con bác của mình. Ngày xưa hai anh em là những người bạn tốt của nhau nhưng chỉ vì mâu thuẫn của gia đình mà hóa ra kẻ thù. Duy chán không khí gia đình lúc nào cũng lạnh tanh, có hội họp hay tổ chức gặp mặt nhau thỉ chỉ lôi nhau nhau ra nói móc hay nói kháy nhau mà thôi.
Duy tự hỏi tình và tiền là gì mà người ta phải khổ sở vì nó đến thế. Duy đau cả đầu. Anh chàng đã đánh mất dần đi tuổi thơ trong sáng và hồn nhiên của mình và đánh mất dần đi ý nghĩ tốt đẹp của gia đình vì từ khi còn nhỏ đến giờ cái mà Duy chứng kiến chỉ là những mâu thuẫn và cãi vã của những người thân xung quanh mình mà thôi.
Duy ngửa cổ ra đằng sau ghế, đôi mắt nhắm chặt lại. Duy đã cố thư giãn đầu óc của mình. Duy tự hỏi là ai trên đời này có thể san sẻ và hiểu cho những gì mà Duy đang phải chịu đựng . Duy chán nản những cô gái xung quanh vì họ chỉ nhìn thấy những cái gì bề ngoài mà Duy đang có thôi, họ không đủ sâu sắc để hiểu được cặn kẽ con người bên trong của Duy.
Duy đưa ánh mắt buồn rầu và tò mò sang nhìn Vân. Duy tự hỏi là liệu con nhóc này có phải là một nửa và có thể hiểu được con người thật của Duy hay không.
Cơn mưa và bầu trời tối đen đã ngăn cản bước chân của Vũ. Anh chàng đành ngậm ngùi bảo anh tài xế.
– Anh làm ơn cho xe quay lại vì trời tối nhanh quá nên tôi không thể ra đó vào lúc này…!!!
Cơn mưa dai dẳng không chịu dứt, từng đoàn người vẫn nối đuôi nhau tạo thành một tập thể đang biểu tình ở ngoài đường, ai cũng lụng thà lụng thụng trong những chiếc áo mưa xanh đỏ tím vàng.
Con đường đã có dấu hiệu thông thoáng hơn, mọi người ai cũng vội vã muốn về nhà thật nhanh nên mơi có chuyện xô đẩy và dồn nén lại một cục như thế này.
Vũ dựa người ra sau ghế, đôi mắt liếc nhìn những người xung quanh. Vũ thở dài, cuộc sống vẫn nối tiếp nhau và không bao giờ dứt nhưng trái tim của Vũ vẫn dừng lại ở thời điểm tám năm về trước.
Vũ nghĩ trái tim của mình có lẽ đã chết thật rồi nên nó mới không đập nhanh hay loạn nhịp trước bất cứ ai nữa. Tại sao trên đời này lại sinh ra mọt cô gái như Hoa để rồi lại cướp mất cô ấy đi.
Vũ đau khổ vì Vũ nghĩ chỉ mình Hoa là người phù hợp và hoàn hảo với Vũ mà thôi. Nay cô ấy mất rồi thì có lẽ suốt cả cuộc đời này Vũ sẽ phải chịu cảnh cô đơn và không có ai chia sẻ, chăm lo những lúc Vũ buồn hay những lúc Vũ ốm đau.
Chiếc xe tắc xi lăn bon bon trên đường, anh chàng tài xế thở dài không nói gì. Anh ta cũng cảm thấy mệt mỏi vì suốt ngày phải chạy xe mà nhất là trong những ngày mưa như thế này. Trời về chiều làm cho mọi thứ như nhuốm màu buồn bã và không khí như trùng xuống hắn nó không còn tươi sáng và ồn ào như ban sáng nữa.
Vũ không muốn trở về nhà của mình. Anh chàng muốn quay lại siêu thị để tiếp tục làm việc. Vì nếu phải về nhà và đối diện với bốn bức tường màu trắng lạnh lùng thì Vũ thà ở lại làm việc thật khuya tại siêu thị của mình còn hơn. Ít ra công việc cũng làm cho đầu óc và tâm trí của Vũ bận rộn, nó không còn chỗ trống để nhớ tới những chuyện không nên nhớ nữa.

Bó hoa hồng nhung vẫn nằm bên cạnh cái ghế xe đằng sau mà Vũ đang ngồi. Nhìn từng cánh hoa màu đỏ đang rung lên rung xuống theo từng nhịp xe và theo từng cái ổ gà mà chiếc xe đang đi lên. Vũ lắc đầu thở dài, bàn tay khẽ vuốt những chiếc lá trơn bóng. Vũ thì thầm.
– Không biết cô ấy có hiểu là tao đang muốn tặng cho cô ấy hay không. Hay cô ấy lại giận dỗi tao vì tao không thể nào tới nơi được. Tao hy vọng là cô ấy không giận mà phải vui lên vì tao lúc nào cũng muốn tặng hoa cho cô ấy…!!!
Anh chàng lái xe tắc xi hỏi lại Vũ.
– Anh có muốn tôi lái xe vào tận trong siêu thị của anh luôn không…??
Vũ nhìn con đường mưa đang ướt sũng và từng vũng nước màu đen do đất đá và những chiếc xe cộ để lại. Vũ lại nhìn bộ quần áo sạch sẽ và đôi giày bóng loáng của mình. Anh chàng thở dài bảo anh lái xe.
– Anh làm ơn cho tôi xuống trước cổng của siêu thị…!!!
Anh lái xe bóp còi rồi bật đèn xi nhan bên phải. Anh ta lái xe rất điệu nghệ, chiếc xe khẽ quay vòng rồi dừng ngay cạnh cái cổng siêu thị màu xanh.
Bây giờ vẫn còn sớm và đúng vào giờ người ta đi làm về nên người ta đi mua hàng hóa ở siêu thị rất đông. Vũ bước xuống xe anh chàng trả tiền cho anh tài xế. Vũ cầm lấy bó hoa hồng nhung để sau xe của mình rồi bước vào trong.
Hoàng và Trúc sau khi lái xe một vòng cuối cùng cũng đến cái khách sạn Hoàng Vi nơi mà Trúc đăng ký phòng ở một tuần. Trúc bước luôn xuống xe mà không cần Hoàng phải mở cửa cho mình.
Trúc không thèm chờ Hoàng, còn nhỏ bước vào trong khách một mình. Hoàng bực cả mình vì cái tính bất lịch sự và táo tợn của Trúc. Anh chàng lẩm bẩm.
– Đúng là một con ngựa non háu đá. Tôi ước có ngày cô sẽ phải hối hận cho cái tính bồng bột và cố tỏ ra bất cần ai của cô…!!!
Trong khi Hoàng còn lẩm bẩm nói chuyện một mình, con nhỏ đã vào hẳn bên trong tiền sảnh của khách sạn rồi. Trúc bước lên cầu thang, Trúc vừa đi vừa chạy. Con nhỏ đi nhanh quá nên tí nữa là va vào một chị đang đi xuống. Trúc lí nhí nói.
– Em xin lỗi chị…!!!
Chị kia chưa kịp có phản ứng gì, con nhỏ lại chạy biến đi thật nhanh. Trúc quẹo phải, con nhỏ đếm từ cánh cửa thứ nhất đến cảnh cửa thứ ba là phòng của con nhỏ. Trúc lôi một chiếc chìa khóa trong túi quần ra.
Trúc khẽ xoay cái khóa cửa một cái rồi mở rộng hai cánh cửa sang hai bên. Trúc đi vào trong phòng, mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn kể từ lúc Trúc đi. Điều đó có nghĩa là người ta vẫn chưa dẹp phòng cho Trúc. Trúc không hài lòng lắm vì ở đây làm ăn cẩu thả quá. Trúc lẩm bẩm.
– Mà việc đó thì cũng có liên quan gì tới mình nữa đâu. Vì hôm nay mình dọn đi rồi mà…!!!
Trúc lôi một cái va ly màu xanh nhạt trong gậm giường ra. Trúc kéo khóa rồi mở rộng hai cánh cửa tủ chứa quần áo. Trúc cẩn thận xếp từng cái áo và cái quần vào va ly. Trúc nhìn quanh và đi kiểm tra một lượt. Trúc muốn kiểm tra xem mình có quên gì không. Con nhỏ hài lòng vì không quên gì cả.
Trúc lôi cái va ly theo mình ra khỏi phòng. Trúc khóa cửa lại rồi đi xuống lấu. Khoa không muốn vào trong khách sạn nên anh chàng vẫn ở trên ô tô đợi Trúc. Hoàng đang phân vân là mình có nên gọi điện cho bố mẹ để thông báo là Trúc đang ở đây không.
Lưỡng lự một hồi, cuối cùng Hoàng quyết định gọi điên cho mẹ. Hoàng lôi cái điện thoại trong túi áo khoác ra. Anh chàng bấm số di động ở nhà rồi chờ máy.
Bà Kim đang ngồi nói chuyện với chồng ở trong phòng khách, bà nghe có tiếng chuông điện thoại bàn. Bà liền bảo chồng.
– Anh chờ em một chút vì hình như có ai đó đang gọi điện cho nhà mình thì phải…!!!
Bà bước thật nhanh lại rồi cầm lấy. Bà lịch sự hỏi.
– Xin hỏi ai đấy…??
Hoàng ngập ngừng bảo mẹ.
– Là con đây…!!!
Bà Kim vui mừng hỏi Hoàng.
– Hoàng đấy hả con. Con biến đi đây mà bây giờ mới gọi điện cho mẹ là thế nào, không lẽ con định để mẹ đăng báo tìm con hay sao…??
Hoàng cười khổ bảo bà Kim.

– Mẹ thông cảm cho con đi vì con bận nhiều chuyện quá nên không có thời gian gọi điện thoại cho mẹ…!!!
Bà Kim gắt Hoàng.
– Con thì lúc nào mà chả nói thế. Con cho mẹ hỏi Trúc đã đến chỗ của con chưa…??
Hoàng đưa mắt nhìn vào trong khách sạn. Hoàng thấy bóng dáng của Kim đang đi xuống cầu thang, đằng sau con nhỏ là một chiếc va ly màu xanh nhạt. Hoàng chán nản nói.
– Cô ta đang ở cùng với con…!!!
Bà Kim vừa vui mừng vừa kinh ngạc, vì không ngờ con nhỏ Trúc lại có thể tìm được Hoàng nhanh như thế và vì hai đứa bây giờ đang ở cùng với nhau. Như thế không phải bà đang có hy vọng là chúng nó sẽ nên đôi hay sao.
Bà Kim dặn dò Hoàng.
– Con nhớ là phải chăm sóc và bảo vệ Trúc đấy nhé. Con mà để cho con bé Trúc có chuyện gì xảy ra là không xong với mẹ đâu. Con nên nhớ là mẹ vẫn còn chưa xử và chê trách con cái tội bỏ nhà đi đâu đấy…!!!
Hoàng ngán ngẩm nói.
– Nếu con mà biết mẹ bắt ép con lấy một con nhóc làm vợ thì thà rằng con đi tu ngay từ đầu còn hơn…!!!
Bà Kim cười to lên ở trong máy, bà trêu Hoàng.
– Con nghĩ là con trưởng thành hơn con bé Trúc hay sao. Mẹ nghĩ hai đứa mà lấy nhau là hợp lắm rồi, vì nó trẻ con, con cũng trẻ con. Hai cái tính trẻ con gộp lại biến thành một cái hay và có nhiều trò để xem như thế cuộc sống sẽ bớt buồn chán và cô đơn đi…!!!

Hoàng lẩm bẩm bảo mẹ.
– Con xin lỗi nhưng con nghĩ là mẹ đang đùa bỡn với hạnh phúc của con trai mẹ đấy. Con nghĩ là mẹ nên bảo gia đình của Trúc sang đón cô ấy về và kết thúc giao ước đó đi vì con và cô ta không hề hợp nhau đâu…!!!
Bà Kim không lý gì đến yêu cầu của Hoàng. Bà ân cần nói.
– Mẹ nghĩ là con đang muốn tìm hiểu thêm về con bé Trúc đúng không. Con đừng cô dấu lòng của mình làm gì vì ngay từ lần đầu tiên gặp con nhỏ mẹ đã linh cảm là con và Trúc rất hợp nhau…!!!
Hoàng giật mình vì không ngờ mẹ lại hiểu Hoàng đến thế. Anh chàng cứ tưởng mình có thể thắng và đang điều khiển được mẹ hóa ra bản thân của Hoàng lại chính là người bị điều khiển. Cái lưới mà mẹ giăng ra to quá nên Hoàng không tài nào thoát nổi.
– Cứ cho là con tìm hiểu cô ta vì tò mò đi nhưng điều đó đâu có nghĩa là con muốn kết hôn với cô ta. Mẹ thừa biết là con rất tôn trọng cuộc sống cá nhân của mình cơ mà…!!!
Bà Kim nháy mắt cho ông Tùng biết là Hoàng đang gọi điện về nhà. Ông bước nhẹ nhàng trên nền gạch men sáng bóng, ông khẽ bảo bà Kim.
– Bà đưa điện thoại cho tôi…!!!
Bà Kim cười tươi bảo Hoàng.
– Con cứ thử tìm hiểu kỹ con người của Trúc đi rồi hãy tuyên bố như thế vì mẹ tin là con sẽ phải nhanh chóng rút lại lời nói của mình một cách vội vàng ngay thôi…!!!
– Con thì chẳng tin những gì mà mẹ nói. Không lẽ bản thân con muốn gì con lại không biết…!!!
Ông Tùng cầm điện thoại, ông khẽ e hèm một cái rồi bảo thằng con trai bướng bỉnh.
– Thế nào hả con trai, đi chơi và rung rẩy bên ngoài chán chưa. Con có về để lo việc kinh doanh của gia đình nhanh không hả. Hay là con muốn bố phải đích thân bay sang Việt Nam để đón con về…??
Hoàng giật mình khi nghe giọng nói của bố. Anh chàng kêu khổ vì ông Tùng là một người tuy có đôi lúc tỏ ra dễ dãi với Hoàng nhưng thực ra ông là một người cha rất nghiêm khắc với con. Ông có thể rất thả lỏng trong cách dạy con cái cũng có thể rất chặt khi ông tức giận.
– Con xin lỗi bố nhưng con không thể bỏ công việc của con ở đây để bay sang bên ấy được. Con hứa là khi nào làm xong thì con sẽ về nhà ngay…!!!
Ông Tùng đe dọa.
– Bố lúc nào cũng nghe con hứa này hứa nọ nhưng con có bao giờ làm được đâu. Bố không thể nào buông lỏng cho con muốn làm gì thì làm nữa. Con mau thu xếp công việc của mình ở bên ấy rồi bay về đây ngay lập tức. Con đã nghe rõ lời của bố chưa hả…??

Hoàng cố cãi.
– Con làm sao mà thu xếp mọi chuyện trong một thời gian ngắn được. Công việc của con bây giờ mới đang trong quá trình tiến hành, bố bảo con phải bỏ hết tất cả những thứ mà con phải mất bao nhiêu công sức và tâm huyết của mình hay sao. Bố mà làm như thế chẳng khác nào bảo con đi đốt bỏ mồ hôi nước mắt của mình…!!!
Ông Tùng biết Hoàng là một người tham công tiếc việc, anh chàng đam mê nghệ thuật đến nỗi sẵn sàng từ bỏ tất cả để vẽ nên những công trình kiến trúc và thiết kế nên những căn nhà thật đẹp. Ông Tùng tuy có hài lòng vì Hoàng có thể đặt ra và sống đúng với mục tiêu và lý tưởng của bản thân. Nhưng nếu đam mê quá mà bỏ bê đi những thứ quan trọng khác trong cuộc đời là không được.
– Bố biết con coi công việc là lẽ sống và mục đích của con nhưng con cũng phải có trách nhiệm với bản thân và hạnh phúc của con đi chứ. Bố mẹ cũng đã già cả rồi. Con thấy năm nay bố mẹ ít ra cũng đã hơn sáu mươi, gần bảy mươi đến nơi, không lẽ con định để cho bố mẹ chết già và phải lo lắng cho mãi hay sao…??
Hoàng thở dài, anh chàng lại liếc nhìn Trúc thêm một lần nữa. Bố nói đúng vì dù sao năm nay Hoàng cũng đã 29, 30 tuổi rồi nếu còn chần chờ không lập gia đình nữa thì có lẽ anh chàng sẽ bắt bố mẹ chờ thêm mười năm nữa mất.
Trúc lôi cái va ly màu xanh đến quầy tiếp tân. Con nhỏ đưa chìa khóa phòng mà con nhỏ đã đăng ký cho chị nhân viên rồi nói.
– Chị làm ơn cho em trả lại phòng và cho em xin lại CMND của mình…!!!
Chị kia cầm lầy chiếc chìa khóa phòng trên mặt bàn. Chị hỏi tên của Trúc.
– Em cho chị biết tên của em…??
Trúc liền đọc tên của mình. Chị ta kiểm tra trên máy tính rồi mỉm cười bảo con nhỏ.
– Em đã ở đây được hai hôm nên chị sẽ tính tiền cho hết ngày hôm nay là ba hôm vì em lỡ đăng ký hết cả ngày hôm nay rồi…!!!
Trúc không có phản ứng gì, con nhỏ hỏi chị nhân viên.
– Chị nói số tiền em cần phải trả là bao nhiêu…??
Chị kia nhìn trên màn hình máy tính rồi đọc cho Trúc nghe. Con nhỏ mở bóp tiền của mình. Trúc trả đúng số tiền mà chị kia đọc. Sau khi hoàn tất hết mọi thứ, Trúc cầm lấy cái thẻ CMND của mình. Con nhỏ nói.
– Cảm ơn chị nhiều…!!!
Chị kia cũng mỉm cười lịch sự đáp lại.
– Chúc em một ngày vui vẻ và hẹn gặp lại…!!!
Trúc phì cười vì cái tính hay tếu của chị nhân viên. Bây giờ là xẩm tối rồi còn một ngày vui vẻ gì nữa mà có cho tiền mình cũng không bao giờ quay lại đây đâu.
Trúc bước ra cửa, cảnh cửa tự động mở ra đóng lại khi có người đến gần thật là tiện lợi. Hoàng vẫn chưa kết thúc cuộc gọi của mình. Anh chàng lễ phép trả lời ông Tùng.
– Bố mẹ đừng lo lắng quá, con hứa là sẽ hoàn thành công việc ở đây một cách nhanh chóng nhất để về bên ấy. Còn chuyện tình cảm con không thể nào hứa chắc với bố được vì cái này còn phụ thuộc vào duyên phận nữa…!!!
Ông Tùng hài lòng bảo Hoàng.
– Ừ, con muốn làm gì thì làm nhưng cũng phải biết đừng đúng lúc đấy. Bố biết là khi ép con làm theo ý của bố mẹ là làm khó con nhưng con phải hiểu bố mẹ làm thế cũng chỉ vì muốn tốt cho con mà thôi…!!!
Hoàng ngán ngẩm, việc đó thì anh chàng hiểu nhưng bố mẹ nào cũng lấy cái lý do này ra để làm khó con cái thì ai mà chịu nổi. Hoàng mặc dù không được thoải mái lắm nhưng anh chàng vẫn nói.
– Con hiểu và thông cảm cho bố mẹ nhưng con cầu xin là từ nay chuyện tình cảm của con và Trúc cứ để cho mọi chuyện diễn ra một cách tự nhiên được không, vì con không muốn mai sau chúng con phải đưa nhau ra tòa hay là hối hận cả đời vì không hợp nhau đâu…??
Ông Tùng gật gù bảo Hoàng.
– Con cứ làm như con nói đi, bố mẹ hứa là không xen vào chuyện kết hôn của con nữa. Vì bố mẹ của Trúc đã gặp bố mẹ để nói chuyện về tương lai của hai đứa rồi, họ cũng muốn cho hai đứa có thời gian tìm hiểu nhau để hiểu hơn về đối phương và không cảm thấy bỡ ngỡ và hụt hẫng khi kết hôn với nhau…!!!
Hoàng nghĩ.

– Việc tìm hiểu vẫn chưa có dịp thì kết hôn cái nỗi gì, nếu mình tuyên bố là không muốn kết hôn với cô ta ngay bây giờ thì họ lại thất vọng về mình. Thôi thì cứ làm như vậy đi có lẽ hay hơn…!!!
Trúc bước ra xe của Hoàng, con nhỏ mở cốp xe, rồi cố gắng nâng cái va ly màu xanh nhạt nặng trĩu của mình lên. Hoàng trông thấy con nhỏ đang dùng cái sức mảnh khảnh của mình để làm một việc quá sức như thế. Hoàng không đành lòng nên vội vàng bảo ông Tùng.
– Con chào bố nhé, khi nào con về nhà thì con sẽ điện thoại cho bố sau. Bố nói lại với mẹ là mẹ yên tâm đi vì con sẽ chăm sóc tốt cho con nhỏ Trúc…!!!
Trúc nghe Hoàng nhắc đến tên của mình ở trong máy. Con nhỏ ngạc nhiên hỏi Hoàng.
– Anh đang gọi điện cho ai đấy. Đừng nói với tôi là anh đang gọi điện cho bố mẹ của anh và thông báo cho họ biết tôi đang ở đây với anh đấy…??
Hoàng cúp máy, anh chàng mở cửa xe rồi bước luôn xuống. Hoàng chỉ cần nâng nhẹ một cái là chiếc va ly nằm ngọn ở trong cốp xe rồi. Hoàng hất hàm bảo Trúc.
– Còn không mau lên xe đi, hay là cô thích tắm mưa ở đây…??

Vân thấy thằng nhóc ngủ ngẹo cả đầu sang một bên. Đôi tay của nó buông thỏng sang hai bên và người của nó trực ngã ra khỏi ghế. Vân sợ thằng nhóc bị ngã xuống đất nên con nhỏ khẽ xốc lấy nách của nó rồi nhẹ nhàng kéo vào lòng của mình.
Vân để đầu của thằng nhóc dựa vào vai của mình.Vân bế nó như một người mẹ bế con. Duy say sưa ngắm Vân, anh chàng không tài nào dứt ra được, có lẽ người phụ nữ yêu trẻ nào cũng làm được như Vân vì chỉ có tình thương người ta mới sẵn sàng san xẻ cho bất cứ ai.
Vân sợ nó bị lạnh nên con nhỏ khẽ hỏi Duy.
– Anh có thể cho tôi mượn cái áo khoác của anh được không…??
Duy cầm lấy cái áo khoác rồi đưa nó cho Vân. Con nhỏ khẽ đắp lên người của thằng bé. Nó mở to mắt ra nhìn Vân rồi ngượng ngịu hỏi.
– Mẹ của em đến chưa…??
Vân dỗ dành.
– Em cứ ngủ cho ngoan đi khi nào mẹ em đến chị sẽ gọi em dậy…!!!
Thằng bé khẽ dụi đầu vào vai của Vân, đôi mắt của nó từ từ nhắm lại, miệng của nó khẽ ngáp ngủ một cái rồi nó chìm sâu vào trong giấc mộng. Vân nghe được những tiếng thở nhịp nhàng của nó, có lẽ thằng nhóc đã buồn ngủ lắm rồi nên chỉ khẽ cựa quậy rồi nó nằm im luôn.
Duy phì cười bảo Vân.
– Có lẽ mai sau cô nên thi vào ngành mẫu giáo vì nó rất phù hợp với cô…!!!
Vân mơ màng nhìn ra xa. Con nhỏ khẽ mỉm cười bảo Duy.
– Tôi là con một nên từ nhỏ tôi luôn mong muốn có một đứa em cho vui cửa vui nhà. Nhớ những lúc đi học về nhà chỉ có một mình, không có ai để cãi nhau và chia sẻ những chuyện buồn trong ngày tôi cảm thấy cô đơn và buồn chán…!!!
Vân nói tiếp.

– Tôi rất thích trẻ con vì chúng đáng yêu và ngây thơ. Nhà tôi cách nhà trẻ của Phường cũng không xa nên ngày nào tôi cũng đến đó chơi đùa cùng bọn trẻ, tôi còn thay cô giáo dạy chúng nó hát hay là dạy chúng đánh vần…!!!
Duy nhìn nụ cười hạnh phúc và trong sáng của Vân. Anh chàng ước mình cũng có thể tìm được một niềm vui và hạnh phúc trong mọi điều và trong mọi công việc khi bản thân thực sự cố gắng muốn thực hiện nó cho bằng được.
Duy chịu thua Vân ở cái tính hay nhìn thấy những điều tốt đẹp và tươi sáng vào những điều nhỏ nhoi trong cuộc sống, có lẽ vì thế con nhỏ luôn vui vẻ và luôn vô tư làm theo những gì mà mình thích, chẳng phải nó đã bỏ nhà ra đi ngay sau khi biết mình bị ép lấy Duy hay sao. Vân cũng là người nói thẳng và nói thật những suy nghĩ của bản thân ra mà không cần phải dấu giếm điều gì.
Duy thì lại khác anh chàng luôn phải nói những gì mà anh chàng cho là đúng và phù hợp với từng hoàn cảnh, chỉ có khi ở gần bên mẹ và bên Vân, Duy mới là chính mình. Duy chưa bao giờ làm những điều như là làm với Vân. Duy đã hành dộng một cách độc tài và có hơi chút gia trưởng đối với Vân, đây là lần đầu tiên con người trẻ con và có hơi chút muốn kiểm soát người khác trong Duy trỗi dậy.

Nếu còn ở bên Vân thêm nữa thì có lẽ anh chàng phải quay lại cảm giác của một đứa trẻ lên bảy. Trong lòng của Duy đang dao động dữ dội vì Duy nửa muốn duy trì con người hiện tại của mình, nửa lại muốn quay về những ký ức tuổi thơ tươi đẹp mà anh chàng đã chôn sâu xuống mấy tấc đất ở sau nhà kia.
Duy thở dài bảo Vân.
– Tôi không có được những phút giây vui vẻ như cô, cuộc sống của tôi gắn liền với hai từ “trách nhiệm”. Tôi đi đâu và làm gì cũng có người dòm ngó và dõi bước theo nên tôi phải cẩn thận trong từng lời ăn và tiếng nói của mình. Không biết từ bao lâu rồi, tôi biến thành một người lạnh lùng và không còn cảm xúc với bất cứ thứ gì nữa…!!!
Vân kinh ngạc vì không ngờ cuộc sống của anh chàng Duy này lại buồn tẻ và nhạt nhẽo như thế. Đầu tiên Vân nghét Duy vì anh ta độc tài và không hề quan tâm đến suy nghĩ của người khác. Nhưng bây giờ thì Vân hiểu rồi, anh ta là một con chim bị nhốt trong chiếc lồng vàng của mình nên không thể sổ cánh bay một cách tự do và thoải mái như Vân.
Vân nhẹ nhàng vỗ vào tay của Duy, con nhỏ an ủi Duy như một người bạn tốt.
– Anh đừng có buồn quá vì không ai muốn cuộc sống của mình bị buồn chán và không được làm những gì mình thích nhưng tôi nghĩ cũng có nhiều người ước được như anh lắm…!!!
Duy giật mình vì ngay cả với mẹ, Duy cũng chưa bao giờ tâm sự hay nói thật ra những suy nghĩ buồn chán và yếu đuối của bản thân tại sao Duy lại đi nói cho Vân biết.
Anh chàng Duy không hiểu Vân nói như thế là ý làm sao nên vặn hỏi lại con nhỏ.
– Cô nói gì tôi không hiểu, cuộc sống buồn tẻ và có quá nhiều trách nhiệm như thế thì có gì là vui chứ…??
Vân giải thích cho Duy hiểu.
– Anh có biết những đứa trẻ lang thang ngoài đường như thế này vì không có nhà và không có nơi nào để đi hay không. Nó giương đôi mắt buồn phiền và thèm muốn được như chúng ta, nó mong nó có thể có ai đó cho nó ăn, chăm sóc cho nó khi nó ốm và bảo vệ cho nó khi có ai đó bắt nạt nó. Nó chẳng có gì cả nên nó mới ước được như chúng ta. Tôi và anh may mắn được sinh ra và lớn lên bên cha mẹ. Chúng ta được yêu thương, được bảo vệ và chăm sóc…!!!
Vân thở dài bảo Duy.
– Khi tôi bỏ nhà ra đi, đã bao đêm tôi khóc thầm vì tôi cũng lang thang như một con khùng ở ngoài đường. Tuy tôi chỉ có một chút nếm trải cảm giác không nhà và không có cái gì để ăn khi bụng đói thôi, tôi đã muốn khóc và sợ hãi lắm rồi. Thế mà một đứa trẻ chỉ có sáu bảy tuổi thì có thể làm được gì, tôi còn sức và còn có kiến thức để đi xin việc làm, còn bọn trẻ đó chỉ có thể đi xin ăn hay đi làm những công việc như bán báo hay đánh giày mà thôi. Cuộc sống của chúng nó mới đáng thương làm sao…!!!
Vân rơi lệ, con nhỏ đang cảm nhận nỗi đau của những đứa trẻ mồ côi và không nhà. Duy sửng xốt ngồi nghe Vân nói và kinh ngạc vì con nhỏ có thể dễ dàng rơi lệ khi nói đến một câu chuyện thương tâm của một người khác. Duy mỉm cười hỏi Vân.
– Vậy thì theo cô, tôi và cô may mắn hơn bọn trẻ mồ côi ở điểm nào ngoài cha mẹ giàu có, được nuôi dạy tử tế ra thì còn điểm gì khác nữa…??
Vân nhìn Duy đầy tin tưởng con nhỏ mơ màng nói.
– Tại sao lại không. Anh có thể dùng tài năng và trí tuệ của mình để tạo dựng nên nhiều quỹ hỗ trợ cho những đứa trẻ mồ côi và cho những người nghèo ở khắp nơi như thế không phải anh đang sống có ích và đang giúp cho đời đấy hay sao…!!!
Duy giật mình vì đó là điều mà anh chàng chưa bao giờ nghĩ ra và chưa bao giờ thấy hết được ý nghĩa của việc làm từ thiện do những quỹ hỗ trợ mà ông nội của Duy lập ra. Anh chàng vẫn tuân thủ theo quy tắc của ông nhưng Duy làm điều đó với một thái độ thờ ờ và lãnh đạm. Chưa bao giờ Duy đặt hết tâm huyết, niềm tin và tấm lòng của mình vào những đồng tiền mà Duy cho người xuất ra để đi cứu trợ cho trẻ em nghèo hay quỹ khuyến học mà Duy đã ký như lúc này.
Duy nhắm mắt lại, anh chàng hít một hơi thật sâu. Vân đã cho Duy một cái nhìn khác về ý nghĩa cuộc sống. Có lẽ Vân nói đúng người ta không nên quá chú ý đến những nỗi đau và buồn chán của bản thân mà nên mở rộng lòng mình ra đối với những khó khăn và những đau khổ của người khác thì hay hơn.
Đôi môi của Duy từ từ mở rộng ra, trên khuôn mặt của Duy một nụ cười rạng rỡ mà anh chàng chưa bao giờ có. Khuôn mặt của Duy lúc này bừng sáng như ánh bình minh, Duy nhìn Vân rồi hỏi.
– Cô có muốn chung tay góp sức với tôi trong chuyện này hay không…??

Vân nhìn sững vào khuôn mặt hạnh phúc của Duy. Vân ngây người ra ngắm Duy, con nhỏ không ngờ là cũng có những lúc Duy có thể mỉm cười thánh thiện và hiền từ như thế này. Tim của Vân đập thật nhanh vì trông Duy quyến rũ quá nhất là nụ cười của Duy.
Vân bẽn lẽn nói.
– Tại sao anh lại đi hỏi tôi vì tôi có biết làm gì đâu…!!!

Duy nheo mắt hỏi Vân.
– Tại sao cô lại coi khinh khả năng của bản thân thế. Với một người biết nhiều ngôn ngữ và nhiệt tình như cô thì có thể làm tốt điều này hơn bất kỳ ai…!!!
Vân không tin vào khả năng của mình lắm, mặc dù con nhỏ yêu thích và quý trẻ em nhưng phải đứng ra làm một người quan trọng trong một tổ chức nào đó thì thà là một người bình thường góp nhặt những việc nhỏ nhoi cho mọi người còn hơn.
Vân tự biết lượng sức của mình vì con nhỏ kinh nghiệm không có, kiến thức bản thân về kinh tế và chính trị cũng không thì làm được gì. Vân từ tốn bảo Duy.
– Tôi biết là anh muốn động viên tôi nhưng tôi hiểu mình còn non nớt và yếu kém lắm nên anh nên tìm một người nào khác có đủ kinh nghiệm và có tiềm năng hơn tôi để hợp tác cùng thì hơn…!!!
Duy hơi thất vọng vì Vân từ chối hợp tác cùng mình. Duy nhìn thằng nhóc ngủ say sưa trong lòng của Vân. Duy khẽ thở dài nói.
– Cô lẽ nào lại muốn bỏ mặc tôi một mình với một đống công việc không có một niềm vui đó hay sao. Đã bao lâu rồi tôi cũng không biết nữa, tôi đã đánh mất đi niềm vui và hứng khởi của mình đối với công việc và sinh hoạt hàng ngày. Tôi nghĩ chúng thật nhạt nhẽo và chán nản. Ngày nào tôi cũng phải làm đi làm lại những công việc trong một lập trình có sẵn và không bao giờ thay đổi. Tôi nghĩ mình có thật sự trưởng thành và có khả năng gánh vác một sản nghiệp to lớn của gia đình hay không…??
Vân chăm chú lắng nghe từng lời nói của Duy. Đây là lần đầu tiên Duy và Vân có thể ngồi im nghe hai người nói về bản thân mình. Vân an ủi Duy.
– Tôi nghĩ là anh cũng sẽ tìm được cho mình một người có thể hiểu được anh và san sẻ với anh những lo toan và vất vả trong cuộc sống thôi, chỉ cần anh chịu mở lòng của mình ra thì thế nào cũng có người sẵn sàng làm điều đó cho anh…!!!
Duy nhìn Vân như ngắm một bức tượng bằng thạch cao. Anh chàng đang ngẫm nghĩ lại những lời mà Vân đang nói. Duy thấy Vân nói đúng nhưng nói là một chuyện còn thực hành theo nó lại là một chuyện khác. Duy có thể tin tưởng được ai đây và ai có thể sẵn sàng làm điều đó cho Duy.
Mười tám năm qua mới có người nói cho Duy biết điều này và có thể khuyên bảo Duy nên làm những gì một cách trân tình như Vân đang làm. Duy tò mò hỏi Vân.
– Cô có thể trở thành một người bạn của tôi được không vì nói thật từ bé tới giờ tôi chưa hề có bạn thân, những người bạn học cùng trường với tôi, tôi chưa bao giờ thật sự nói chuyện với họ và coi họ là bạn bè của mình…!!!
Vân ngơ ngác không hiểu. Vì cuộc sống của Duy khác với cuộc sống của Vân quá. Con nhỏ có một người bạn thân từ hồi còn bé đó là Thu và không biết bao nhiêu bạn học. Vân và bạn bè của mình có thể nói và buôn đủ thứ chuyện trên đời.
Vân chưa bao giờ thấy cuộc sống của ai lại buồn tẻ và chán nản như cuộc sống của Duy. Vân tự hỏi là hắn đã sống và làm việc như thế nào trong suốt mười tám năm qua khi không có bạn bè và không có ai san sẻ những khúc mắc trong cuộc sống, không lẽ hắn có thể tự giải quyết những khó khăn của bản thân bằng sức mạnh của mình.
– Chẳng lẽ anh lại không có ai là bạn hay sao, nếu thế cuộc sống của anh chắc phải nhạt nhẽo và buồn chán lắm. Tôi chỉ xa bạn của mình có hơn hai tháng thôi mà đã buồn não cả lòng rồi mặc dù ngày nào chúng tôi cũng nói chuyện điện thoại với nhau thế mà anh có thể chịu đựng trong suốt mười tám năm qua thì anh thật tài giỏi…!!!
Nghe giọng nói của Vân không có chút nào là giễu cợt cả mà chứa đựng sự thông cảm và chia sẻ. Duy tin tưởng bảo Vân.
– Không phải là tôi không muốn kết bạn nhưng cô cũng biết rồi đấy, tôi sinh và lớn lên trong một gia đình thế phiệt. Gia đình tôi nắm gần như toàn bộ khách sạn của một thành phố và những nơi khác nên mọi người đều biết tôi là ai. Tôi đi đâu và làm gì họ cũng đều chú ý đến tôi. Đầu tiên tôi cũng có được cho mình những người bạn thật tốt nhưng cuộc sống của họ khác xa với tôi quá, tôi không muốn dùng tiền và quyền lực của gia đình làm bàn đạp cho sự tiến thân của cá nhân mà tôi muốn đi lên bằng chính sức lao động của mình…!!!

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Sự Báo Thù Của Các Sinh Vật Lửa
Sự Tích Hoa Quỳnh và Hoa Mẫu Đơn
Noi theo gương tốt
Sang ngay
Ăn không ?