– Sao nào? Cậu có chịu từ bỏ anh ấy không? – Tuệ Anh chấm dứt im lặng, hỏi như truy bức.
Cô gái nhỏ nhìn về phía giường bệnh, nơi người cô yêu đang say giấc. Tình bạn giữa cô và Tuệ Anh rất quí giá nhưng đừng hòng so bì nổi với tình yêu cô dành cho người ấy.
– Xin lỗi, tớ không thể!
– Giọng Đông Vy thoảng nhẹ như gió thoáng qua nhưng kiên định tựa những ngọn núi trùng điệp.
– Ôi, thế cơ à? Mà cậu không rời anh ấy cũng chả sao! – Ánh lên tia xảo quyệt trong mắt hí, Tuệ Anh đột nhiên cúi người hôn má Hữu Phong và búng nụ cười thách thức đến người bạn nhỏ – Tôi và cậu, sẽ chỉ một tồn tại!
***
Bên bờ hồ đầy gió, cô gái nhỏ như sẻ con nghịch ngợm, nhặt sỏi dúi vào tay chàng trai và xúi anh lia chúng xuống hồ.Những hòn sỏi lướt trên mặt nước phẳng lặng rồi tung mình sang bên kia bờ khiến cô gái nhỏ phấn khích hét lên ầm ỹ.
Thấy cô nàng có vẻ yêu thích mấy viên sỏi hơn là ném chúng, Hữu Phong phủi tay, nghỉ chơi!
Cô gái nhỏ xùy một tiếng rồi mạnh dạn sà vào lòng anh, tựa đầu lên bờ vai rộng, nhắm mắt như đang ngủ. Hữu Phong nghiêng đầu ngắm ai đó. Nét cười thuần khiết ẩn hiện trên đôi môi quyến rũ. Anh muốn chạm vào mái đầu mềm mại mang mùi thơm lạ nhưng vừa đưa tay, trước mắt đã chỉ còn là khoảng không mịt mờ. Mọi vật chung quanh đều mất sạch!
Như có bàn tay thô bạo tóm lấy anh và vứt vào một căn phòng tối tăm lạnh lẽo, vẳng ra từ bóng đêm là những thanh âm buồn bã tựa tiếng vĩ cầm réo rắt giữa khuya.
– Phong, con nhớ mẹ không?
– …– Hữu Phong mím chặt môi, từng tế bào đều như bị thiêu đốt.
– Phong quên mẹ rồi ư?
– Con không dám!
– Mẹ biết, Phong của mẹ rất ngoan mà.
Trong góc tối, cậu bé 8 tuổi lẳng lặng gật đầu.
– Hữu Phong này, mỗi giấc mơ của con đều có cô bé đó, là sao thế? – Giọng người phụ nữ mang theo hơi lạnh như từ vùng hoang vu vọng về – Con yêu Vy thế sao? Yêu hơn mẹ rồi sao?
– Con không dám!
– Ngoan lắm! – Người phụ nữ bước ra khỏi sắc đen đặc quánh, bao quanh bà là những tia sáng mờ ảo thắp lên trong đêm tối. Bà tới bên cậu bé, thì thầm thật khẽ nhưng đầy đáng sợ – Ký ức ngủ yên đã đủ. Đến lúc con thực hiện lời hứa rồi!
Góc tối, thời gian lùa nhau trôi, Hữu Phong ngồi lặng thinh, những ngón tay siết rất chặt. Chỉ cần rời khỏi nơi này, anh sẽ trở về với thế giới đầy ánh sáng trước đây. Nhưng anh không thể là anh trước đây được nữa…ký ức ngủ quên đủ rồi!
***
Cửa sổ hé, mời nắng mời gió lùa vào phòng bệnh tinh tươm. Chàng trai chậm rãi mở mắt, lướt nhìn xung quanh một cách qua loa. Trống vắng. Không một ai. Ngay cả Federer, người luôn xuất hiện đầu tiên vào mỗi lần anh tỉnh giấc.
Bỗng, cửa phòng được đẩy ra đúng lúc Hữu Phong gượng người dậy, anh đối thẳng tia nhìn lạ lẫm tới cô gái còn đứng sững sờ trong bộ đồng phục Trung Anh.
– Anh dậy rồi à? – Cô gái kinh ngạc lẫn e sợ, lồng ngực như nổ tung dưới nhịp đập nhanh mạnh của tim.
– Cô là ai? – Hữu Phong nâng mi tra khảo, ngăn con người xa lạ tiến lại gần bằng ánh- nhìn- giết- người.
Cô gái ngạc nhiên. Là Đinh Hữu Phong đang cất lời với cô sao? Sau nhiều đắn đo thật kỹ lưỡng, suy tính thật tỉ mỉ, cô cười ngọt lịm.
– Em là bạn thân của Đông Vy! – Cô gái từ tốn đáp.
Chợt tim, vật thể cứng đá nhất cơ thể như bị cứa sâu, Hữu Phong gật đầu, vết sẹo nơi lòng bàn tay nhói buốt. Anh thu về ánh mắt hung dữ, ngoắc nhẹ tay ra hiệu cho cô gái đến bên mình.
Chap 82: Nụ hôn máu.
Mừng Vy đến với tôi!
—
– Con bé có thiệt thòi quá không?
– Là Đông Vy tự chọn lựa kề bên người mình yêu. – Quản gia Lâm rảo bước chậm rãi theo Federer, ông bỗng mỉm cười – Mới nhắc đã thấy rồi kìa!
Theo hướng quản gia Lâm nhìn, cô gái nhỏ vừa rời phòng bác sỹ, che miệng đầy mệt mỏi, gương mặt hốc hác, làn da xanh xao tựa lá non. Thấy Federer, cô ngần ngừ chút chút rồi mới tiến đến.
– Bác tới rồi ạ?
– Richard thế nào rồi? Khá hơn chưa? – Federer hỏi dồn, ông chỉ nóng vội với những gì liên quan đến con trai.
– Có lẽ anh ấy sắp tỉnh!
– Thật sao?
Chẳng để Đông Vy kịp hé miệng, Federer đã lôi tuột cô nhóc theo dọc hành lang. Biết ông nóng lòng, Đông Vy vừa đi vừa kể tỉ mỉ những dấu hiệu lạ thường của chàng quý tộc thời gian gần đây. Anh thường cử động nhẹ ngón tay, thường nhíu mày, thường mím môi…
Lúc đứng trước phòng bệnh, cả Federer và quản gia Lâm đều tỏ ra hồ nghi khi cửa phòng khép hờ. Không lẽ ngoài bệnh nhân ra, còn có thêm ai khác?
– Cháu cho người lạ vào sao Đông Vy? – Quản gia Lâm đặt ngay truy vấn.
Đông Vy im bặt, mặt biến sắc. Có lẽ vào lúc cô đi gặp bác sĩ, người bạn ấy đã tới đây.
– Đã dặn là đừng cho người lạ…– Cảnh tượng đập vào mắt khiến Federer không thốt trọn lời trách móc, tay ông bất động trên nắm cửa. Một vài giây sau, ông dời mắt sang cô gái nhỏ, nhấn mạnh từng chữ – Bắt đầu rồi, nhớ mạnh mẽ!
– Và đừng tỏ ra yếu đuối! – quản gia Lâm tiếp lời.
Cô gái nhỏ gật mạnh đầu, cười thật nhẹ như để chứng tỏ mình luôn ổn nhưng khi cánh cửa vừa được mở toang, thần trí Đông Vy đã bay mất tăm, mắt nhoè đi với những gì đang bày ra trước mặt, tim đau như tờ giấy nhàu nhĩ.
– Richard, dậy rồi sao con? – Federer kìm niềm vui đang vỡ òa, ông kéo theo Đông Vy bước hẳn vào phòng bệnh.
Chàng trai đẩy nhẹ cô nữ sinh khỏi lòng mình, anh liếc thoáng qua những người vừa xuất hiện với đôi mắt xám tro hờ hững, chất giọng phát ra cũng không kém phần lãnh đạm.
– Mới dậy.
– Còn mệt không con trai? – Federer trìu mến. – Vẫn mệt. Vì thế đừng hỏi tôi thêm bất cứ điều gì!
– À, được rồi! Vậy Đông Vy, con chăm sóc Richard nhé. Bác đi làm thủ tục xuất viện!
Giao việc cho cô gái xong, Federer cùng quản gia Lâm rời đi một cách đầy cố ý. Phải để Đông Vy thích nghi dần với cảnh chướng mắt do ai đó dàn dựng! Cô gái nhỏ đâu thể yếu kém tới mức sụp đổ ngay khi đây mới chỉ là chiêu trò cỏn con của Gió Quỷ!
Cánh cửa khép lại, bao trùm không gian là sự im ắng đến kì lạ, tưởng như có thể nghe thấy cả âm thanh của cánh hoa rơi xuống đất. Hai ánh nhìn chạm nhau, một ánh đầy khoái trá tự tin, một ánh đầy hoang mang ngỡ ngàng.
– Sao? Sợ à?
Hữu Phong lại là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Tuy anh chưa thèm liếc mắt đến cô gái nhỏ nhưng dường như, vẫn nắm bắt hết thảy mọi cử chỉ của cô nàng. Từ điệu bộ mân mê mép váy đến cách đứng chôn chân như tượng gỗ.
– Em việc gì phải sợ! – Đông Vy đè cứng rắn vào giọng nói.
– Chắc không?
– Chắc!
Hữu Phong nhếch miệng, thần thái khá sứt mẻ sau trận hôn mê kéo dài nhiều ngày. Thấy anh chuẩn bị rời giường, cô nữ sinh liền đánh bạo níu tay anh lại, nỗi hụt hẫng hiện rõ trên gương mặt có hai má lúm duyên dáng.
– Đợi! – Hữu Phong cộc lốc.
Gió Quỷ nhẹ nhàng rút tay khỏi cô nữ sinh dù rất dị ứng với sự động chạm vừa rồi. Anh tới bên Đông Vy, dang tay ôm chặt lấy dáng người bé nhỏ và thì thầm thật khẽ bên tai cô.
– Nhớ tôi không?
– Em nghĩ là có. – Đông Vy thận trọng đáp, cô cần dè chừng con người quỷ quái kể từ bây giờ.
– Yêu tôi không?
– Yêu anh rất nhiều.
– Bạn em cũng yêu tôi. Nhiều không kém em!
Đông Vy run, chưa bao giờ cô lại thấy lạnh buốt khi được anh ôm như thế này. Có lẽ, do anh không còn muốn đem ấm áp tới cô. Có lẽ, vòng tay quen thuộc của anh chỉ muốn bóp nát cô thay vì ôm. Đông Vy hiểu, chuỗi ngày u tối sẽ ập đến sớm thôi…
– Anh nhớ lại hết rồi, phải không Đinh Hữu Phong?
– Ừ. Để Vy thất vọng rồi!
– Không hề. Anh hồi phục trí nhớ, hết lạc lõng, hết chơi vơi. Em rất mừng!
Tim Hữu Phong như bị va nhẹ, anh bỗng nhiên đặt môi lên vầng trán nhỏ nhắn, nụ hôn quỷ quái của anh rơi dần xuống chóp mũi rồi đến làn môi mềm mại. Cô gái nhỏ dịu dàng đón nhận, hai tay ôm chặt anh, mắt nhắm nghiền. Phút giây thân mật này, thế giới như chỉ tồn tại mỗi chàng quý tộc và cô gái nhỏ. Tình yêu đã thiêu rụi mọi khúc mắc, tất cả đều không cần biết đến, gạt thù hận, gạt quá khứ…
Vẫn ngồi lặng trên giường bệnh, tâm can Tuệ Anh như bị cào xé đến rách tươm. Trước mắt là ảo ảnh hay những thứ vừa diễn ra mới là ảo giác? Ban nãy, Đinh Hữu Phong còn chủ động ôm cô, phớt lờ người khác nhưng sao chỉ trong phút chốc, anh lại thay phắt thái độ, dễ dàng gần gũi cô gái nhỏ sau chỉ vài câu nói lạnh lẽo. Anh đã hồi phục trí nhớ, không thể nhầm lẫn Tuệ Anh và Đông Vy. Vậy chả nhẽ, cái ôm anh trao cô khi phòng có thêm người khác là do cô hoang tưởng? Rõ ràng anh nhìn cô rất lâu khi cô tự giới thiệu mình là bạn thân Đông Vy.
Nhất định, cô sẽ lần ra chuyện kỳ lạ này! Còn giờ, không ngăn được thì phải phá đám!
– Hữu Phong, em muốn hỏi, anh gọi em tới có việc gì không? – Tuệ Anh giả bộ rụt rè, vờ như vô tình chen vào màn hôn hít.
Tức thì, tiếng kêu yếu ớt bật lên giữa phòng bệnh. Đông Vy vô thức đưa tay chạm miệng mình, mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi khiến cô choáng váng, vị mặn theo đầu lưỡi trôi vào cuống họng đắng nghét. Chân tay Đông Vy thuỗn đơ, không ngờ anh đột ngột chấm dứt cuộc ôm hôn bằng cách day mạnh môi cô đến tướt máu.
Gió Quỷ quệt miệng, nét hung ác ngự trị nơi nhãn cầu đen xám của hốc mắt u tối. Anh cúi thấp đầu, cười ma quái:
– Mừng Vy đến với tôi!
Chap 83: Yêu bất tử.
Ai đó giận cá chém thớt còn Richard một khi đã nổi giận thì bất cứ thứ gì gây ngứa mắt anh đều muốn băm vằm.
—
Hoàn tất thủ tục xuất viện của con trai, Federer chưa vội trở về phòng bệnh mà cùng quản gia Lâm ghé căng- tin bệnh viện, nhằm kéo dài thời gian riêng tư cho đôi trẻ. Một số ánh mắt dần đổ về phía người đàn ông ngoại quốc đang ngồi trầm ngâm, trang phục khoác trên người ông đầy quý phái. Ông nhấp từng ngụm trà nhỏ, dáng vẻ thấp thoáng đôi chút tư lự:
– Tôi phải về Thụy Sỹ rồi! Vắng mặt cũng đã lâu.
– Vâng, Ngài nên về. Tránh trường hợp vắng chủ nhà gà vọc niêu tôm. Richard tĩnh dưỡng thêm vài ngày là sẽ lại chạy được trăm vòng, Ngài chớ quá lo!
– Thứ tôi lo lúc này chẳng phải sức khoẻ của cậu chàng.
Federer cười khổ. Đã quá nhiều vận nạn quấn vào con trai ông nhưng lần nào lưỡi hái tử thần cũng chém hụt. Ngay cả khi dính hai lần tai nạn xe liên tiếp mà Richard vẫn nguyên vẹn trở về thì anh chính là khắc tinh của thần chết. Federer tin tưởng tuyệt đối sẽ chẳng có nguy hiểm nào đe dọa nổi tính mạng con trai ông mà ngược lại, Richard đang là mối lo ngại của rất nhiều người. Ai đó giận cá chém thớt còn Richard một khi đã nổi giận thì bất cứ thứ gì gây ngứa mắt anh đều muốn băm vằm.
Federer chỉ sợ, với bản tính tàn bạo, tàn nhẫn Richard sẽ đánh mất rất nhiều!
– Lâm này, đến lúc nào đó, nếu mọi thứ quá sức chịu đựng, ông hãy giấu Đông Vy!
– Vâng!
Tôi sẽ không để cậu chủ mất đi người mình yêu thương như…– quản gia Lâm bỗng im lặng.
– Như tôi đã từng mất Hữu Tuệ! – Federer nói nốt câu bị bỏ lửng, khoé môi giãn thành nét cười chua xót.
Năm xưa, lúc ở lại Việt Nam tổ chức hôn lễ cùng em gái quản gia Lâm, ông đã phải lòng một cô nữ sinh Trung Anh khác, là Đinh Hữu Tuệ. Tim loạn nhịp, rồi nhớ, rồi yêu. Dù rất muốn chiếm đoạt người ấy làm của riêng nhưng Federer buộc phải kiềm chế bản thân khi Hữu Tuệ từ chối ông. Và trong một lần cả hai say khướt…đã lên giường cùng nhau.
Sự cố ấy được người trong cuộc chôn vùi! Hữu Tuệ không cần nên dù có muốn, Federer cũng chẳng thể đền bù. Hữu Tuệ chỉ yêu cầu một điều duy nhất là coi- như- không- quen- biết.
Federer đồng ý, quyết định trở về Thụy Sỹ, quên đi những gì không thuộc về mình! Bẵng đi một thời gian, em gái quản gia Lâm bỗng tiết lộ tác giả cái thai trong bụng mình là của một nam sinh khối trên. Hắn vừa là thiếu gia con nhà danh giá, vừa là nhân vật học hành cự phách nên hắn rất được mến mộ. Ít ai biết, bộ mặt thật của hắn là một kẻ trăng hoa, chuyên gia chén những cô gái tự nguyện dâng hiến cho hắn vì quá yêu. Trong đó có…Đinh Hữu Tuệ – nữ sinh học bổng.
Federer tức tốc về Việt Nam, ông cần lôi Hữu Tuệ ra khỏi những yêu thương mù quáng. Ông
không thể làm ngơ khi người mình yêu phung phí tình cảm cho một kẻ đồi bại và tự hủy hoại bản thân.
Khi đó, Hữu Tuệ còn đang nhập viện vì muốn phá thai. May mắn, do sức khoẻ yếu lẫn tinh thần suy sụp nên các bác sỹ không thực hiện ý muốn tội lỗi ấy. Cho tới lúc Federer về, ông đã nổi giận thật sự khi phát hiện Hữu Tuệ giấu việc mang trong mình cốt nhục của ông và khăng khăng đòi vứt bỏ con ông.
Bất chấp tất cả, yêu hay không yêu, muốn hay không muốn, Federer dứt khoát cưới Hữu Tuệ, đem bà sang Thụy Sỹ. Tấn bi kịch bắt đầu từ hôm đó. Người phụ nữ Federer yêu thương nhất đã hoá điên ngay khi con trai ông ra đời…
Dù Federer không phải nguyên nhân chính khiến Hữu Tuệ chịu nhiều uất hận lúc còn sống nhưng nếu ông không xuất hiện, có lẽ Hữu Tuệ chẳng cần tự kết liễu đời mình với quá nhiều căm hận.
– Lâm, tôi đi rồi, ông nhớ đừng để Richard tổn thương tới Đông Vy quá nhiều.
– Vâng. Nếu tin tưởng tôi, xin Ngài đừng quá lo lắng! Về Thụy Sỹ rồi, Ngài nên nghỉ ngơi nhiều hơn. – quản gia Lâm rót thêm trà vào tách của Federer, động tác khá ân cần mềm mại.
– Lâm, tôi từng bảo rất nhiều rồi. Đừng vì tôi quá như vậy. Ông có cuộc sống riêng của ông!
– Nếu Ngài cảm thấy nợ tôi, hãy để tôi bên Ngài!
– Lâm! Vì ông xem Richard như con ruột, vì ông gắn bó với gia đình tôi nên tôi giao Richard cho ông chăm sóc. Nợ ông ngần ấy năm, tôi trả thế nào? – Federer thở dài, dù ông đã lấy em gái Lâm để nhưng có vẻ như, chút bù đắp ấy chẳng lấp nổi xíu xiu những hy sinh mà quản gia Lâm đã bỏ ra.
– Ngài đừng giận. Tôi biết tôi có cuộc sống riêng nhưng chẳng có gì ý nghĩa hơn là được thấy người mình yêu mỗi ngày cả! – quản gia Lâm chậm rãi nói, ánh nhìn của ông dành cho người đối diện chứa những tia cảm xúc mơ hồ tựa sương mù giăng phủ vào mỗi sớm mai – Đó mới là hạnh phúc của tôi! Ngài có thể đáp ứng chứ?
Federer im lặng, bình thản thưởng thức trà. Phải rồi, còn gì hạnh phúc hơn là ngày ngày được thấy người mình yêu, được chia sẻ mỗi điều nhỏ nhặt trong thế giới của người ấy. Phải rồi, tình yêu bất tử là vậy, nó sẽ không chết kể cả khi nó đến từ một phía, nuôi dưỡng nó là những bất lực đau đớn, lớn cùng nó là những dày vò dai dẳng.
Federer ngăn quản gia Lâm rót thêm trà, ông nói như phả hơi vào không khí:
– Nếu có kiếp sau, đừng yêu tôi nữa Lâm ạ!
Chap 84: Máu, nước mắt.
Người mình yêu nhất và người mình thân nhất đột ngột bỏ rơi mình trong lúc khốn khó nhất. Vy trải qua chưa?
—
Ngay hôm ấy, Hữu Phong xuất viện. Anh đưa thẳng cô gái nhỏ tới nghĩa trang, ép cô quỳ rạp trước mộ mẹ anh.
Chưa khi nào Đông Vy kháng cự quyết liệt đến vậy! Cô giằng người khỏi Gió Quỷ, nhất quyết không chịu hạ mình trước người phụ nữ đáng ghét kia! Vì bà ta, Hữu Phong phải hứng chịu nhiều cay độc. Tuổi thơ anh mất sạch sẽ! Anh tôn thờ, yêu thương mẹ là vậy nhưng bà ta lại nhẫn tâm gieo vào anh những thù oán cay độc. Đông Vy không tôn trọng bà ta!
Giằng co một lúc, Hữu Phong đột nhiên đá mạnh vào chân Đông Vy, liền sau đó ấn vai cô xuống. Nếu là lúc trước, anh sẽ rất thích thú với việc cô gái nhỏ ương bướng, bất hợp tác nhưng bây giờ, điều ấy là chất xúc tác làm bùng nổ cơn điên của anh.
– Xin lỗi mẹ tôi đi!
– Vì cái gì?
– Ngoan một chút. Tôi không đủ kiên nhẫn!
– Hay thật. Đến anh còn chả biết người khác mắc lỗi gì với mẹ nữa là! – Đông Vy tuôn thẳng những gì đang chất trong đầu không chút e ngại – Nhắc đến tội lỗi, nó bắt nguồn từ mẹ anh mới đúng! Là mẹ anh biết bố em trăng hoa, mê gái mà vẫn lao vào. Mẹ anh tự nguyện cơ mà!
Một tiếng thở rất nhẹ chợt vang lên giữa nghĩa trang im ắng. Bàn tay lạnh lẽo như chiếc kìm kim loại, càng siết mạnh bờ vai gầy. Hữu Phong ngồi xuống trước cô gái nhỏ, đôi mắt đen âm u hun thành ánh nhìn giết người.
– Vừa nói gì cơ? – Câu hỏi ngắn gọn nhưng hàm chứa cả ngàn rủi ro.
Đông Vy vẫn dùng sức đẩy anh ra, giọng điệu rót vào tai anh mịt mờ như chỉ tựa sương khói.
– Em không sai! Mẹ anh tự dấn thân là phải tự hứng hậu quả. Hận bố em là đúng nhưng cớ gì trút lên anh? Một người mẹ không có tấm lòng cũng không có tư cách…
Bỗng, âm thanh khô khốc cắt ngang lời cô gái nhỏ. Bị dập mạnh đầu vào bia mộ, Đông Vy ngất xỉu ngay lập tức, từ mái tóc dày chầm chậm tràn ra thứ chất lỏng màu đỏ.
Hữu Phong nhếch miệng, thản nhiên đến đáng sợ. Cứ như, hành động dã man vừa rồi chỉ là cái hít thở. Có chăng là, người sống bằng khí oxi còn loài quỷ thì…rất thèm máu.
Vạt nắng cuối cùng rồi cũng tắt trong hoàng hôn tím, ngày rồi cũng trôi theo mặt trời, khuất dần sau núi cao. Chàng trai nhìn ngắm con dao găm sắc lẻm và ngửa lòng bàn tay, nơi vết sẹo dài vẫn luôn ngự trị bao năm tháng qua.
***
Thức giấc với chiếc đầu đau buốt, cô gái nhỏ không buồn rời giường, mở to mắt nhìn trần nhà đăm đăm. Chẳng nghĩ gì cả, cũng chẳng cảm giác gì hết…đơn giản là chuyện kinh khủng hôm qua đã giúp cô tỉnh táo tới bình tĩnh, tinh thần vững vàng đến kỳ lạ. Cứ như cây cỏ trải qua trận bão táp, rễ sẽ càng bám sâu vào lòng đất.
– Tỉnh rồi sao? – Chàng quý tộc ngồi duỗi chân trên bậu cửa sổ, hứng nắng sớm đón bình minh. Trên tay anh là ly nước lọc cùng vài viên thuốc.
– Ừ, ngủ đủ rồi! – Đông Vy đáp nhát gừng.
Cô tỉnh bơ tếch thẳng vào nhà tắm đánh răng rửa mặt, thay đồng phục rồi ra ăn sáng cùng bố nuôi, kệ Hữu Phong đang thất thần trong căn phòng nhỏ. Để xem, đâu chỉ anh mới biết vô tình!
Thầy giám thị cũng vờ như không có gì xảy ra, vừa thay băng cứu thương trên trán cô gái nhỏ vừa kể về học viện trong mấy ngày qua. Vắng những nhân vật chủ chốt, Trung Anh buồn tẻ đến lạ. Không trách được các cậu ấm cô chiêu, bởi họ đã thích nghi với ngôi trường đầy rẫy mùi kỳ dị, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ Gió Quỷ nên khi anh vắng mặt, chút bình yên lại thành chán chường. Chưa kể việc không được ngắm Hữu Phong và Minh Quý đã là sự tra tấn kinh khủng với toàn bộ nữ sinh!
Đang chăm chú lắng nghe bố nuôi kể chuyện, cô gái nhỏ bỗng ghé sát tai thầy, thì thào:
– Bố yên tâm nhé, con sẽ ổn thôi! Hữu Phong chẳng là gì đâu!
– Suỵt! Bé miệng thôi!
– Thật đấy. Cho rằng con sẽ tức điên khi thấy anh ta cặp kè với Tuệ Anh ư? Trò cũ rích! – Đông Vy cố nói thật to cho chàng trai đứng phía sau nghe thấy.
Không phải cố tình chọc tức Gió Quỷ, cô gái nhỏ là đang ấp ủ mưu mẹo riêng! Mới chỉ bắt gặp anh và cô bạn ôm ấp một chút, Đông Vy đã đau tim rồi. Chẳng qua cô nói điêu để anh đừng tiếp tục diễn trò ấy nữa!
Tuy nhiên, chút tinh quái ấy đâu qua nổi mắt cáo, Hữu Phong biết tỏng ý đồ của cô gái nhỏ ngay từ khi nó hình thành trong cái đầu đần độn! Anh nhét thuốc vào tay Đông Vy, chưa để cô kịp ngạc nhiên đã đặt mạnh ly nước xuống bàn.
– Thuốc giảm đau đấy!
– Thì sao? – Đông Vy tỉnh bơ.
– Nuốt đi!
Trước ánh nhìn lạnh băng cố hữu từ Gió Quỷ, Đông Vy bặm môi, cầm ly nước và…hất thẳng lên chàng quý tộc.
– Nực cười! Làm em đau là anh, giờ còn tỏ vẻ tốt đẹp với em! – ném luôn những viên thuốc vào gương mặt điển trai như trút hết mọi ấm ức từ lúc gặp anh đến giờ, cô gái nhỏ òa khóc, nước mắt vòng quanh bờ má trắng xanh – Anh quá đáng với em thế! Vì yêu anh, em quên mất ai là kẻ đã cướp mất những người thân của em. Vì yêu anh, em cố gắng chịu đựng tính ngang tàn của anh, còn anh chỉ thích làm em đau. Quá đáng thế sao?
Im lặng choán kín từng tích tắc đồng hồ, thời gian e dè lùa nhau đi trong bầu không khí căng thẳng. Hữu Phong lướt qua sàn nhà vương *** nước lẫn thuốc, đáy mắt sâu thẳm tựa đại dương mênh mông.
– Tôi đã dặn em lúc dùng bạo lực thì chừa mặt tôi ra!
Phản ứng nhẹ nhàng này nằm ngoài sức tưởng tượng của Đông Vy, cô cứ nghĩ anh phải lồng lộn như hổ báo, dập luôn đầu cô vào bàn…
Thầy giám thị kín đáo thở phào, âm thầm dọn đồ ăn xuống bếp, nhường khoảng riêng cho hai con người đối lập.
– Như em có được không? Quên hết, sống lại từ đầu. Được không? – Đông Vy nắm chặt tay Hữu Phong, tim đập nhanh khi nhận ra vết sẹo đang rỉ máu. Cô run giọng – Anh đau nhiều rồi, đừng tự hành hạ bản thân nữa, nhé?
– Vy không thể hiểu những gì mẹ tôi đã trải qua!
– Em không cần hiểu! Tại sao người sống như chúng ta phải khốn đốn vì một người chết? Anh nghe em này, đau đớn mà chúng ta hứng chịu đã đủ đền bù cho bà ấy từ lâu rồi.
Nhắc đến người mẹ đáng kính, phần quỷ lại lấn chiếm Hữu Phong, mắt anh hằn tia máu. Hương nước hoa sắc lạnh chợt tỏa ra mùi vị hắc ám.
– Mãi mãi không thể đủ! Tôi cho Vy hay, không chỉ người thân mà ngay cả em, có chết đi cũng chẳng đủ! – Hữu Phong rít lên. Nhanh như cắt, những ngón tay thon dài bỗng chộp lấy chiếc cổ mảnh khảnh như loài rắn độc vồ mồi – Bố em dám cợt mẹ tôi khi bà yêu ông ta đến điên dại. Còn mẹ em, sao dám phản bội bạn thân như thế? Mẹ tôi đã rất rất tin tưởng và quý trọng mẹ em biết bao! Người mình yêu nhất và người mình thân nhất đột ngột bỏ rơi mình trong lúc khốn khó nhất. Vy trải qua chưa?
Cô gái nhỏ biến sắc, khuôn mặt trắng bệch như tượng sáp, ánh mắt ngập hoảng loạn vương màn nước lung linh. Đôi chân nhỏ bị nhấc hẳn khỏi mặt đất, giãy dụa với lực rất yếu. Mắt cô gái nhỏ mờ đi, hơi thở nhẹ đang tắt dần…
Chap 85: Vệt gió tàn.
Hôm nay, ngày mai và về sau, gió ngừng thổi biển sẽ lặng, gió vắng đi bão sẽ tan, gió lan tràn lửa sẽ tắt.
Cứ xem anh là vệt gió quỷ quái lướt qua em, gieo bao thứ khốn kiếp chết tiệt! Anh sẽ cho vệt gió ấy lụi tàn, thôi lui tới vùng đất yên lành có em.
***
—
Căn phòng tối tăm, mọi cánh cửa đều đóng kín mít. Chỉ có thứ ánh sáng duy nhất tỏa ra từ ngọn nến nhỏ, ánh vàng huyền ảo quết đều lên khoé miệng lạnh băng, nửa gương mặt chìm trong bóng tối u uất. Hữu Phong lặng lẽ đưa tay vuốt dọc bờ má xanh xao của cô gái nhỏ, đáy mắt anh chứa đọng nỗi đau thâm trầm. Bản tính tàn bạo nuôi dưỡng trong anh từ nhỏ, anh không thể kiềm chế những lúc nó bùng phát. Luôn có giọng nói vọng về từ xa xăm, xui thúc anh phải ra tay hành hạ Đông Vy, đẩy cô xuống tận cùng của vực thẳm dù anh chẳng hề muốn thế! Mỗi khi tiếng nói ma quỷ kia vẳng bên tai, đó là lời mệnh lệnh buộc anh phải tuân theo!
Thực ra, Hữu Phong có thể buông tha cô gái nhỏ, thả cô về tự do, để cô tận hưởng những yên bình vui vẻ nhưng…thế giới đẹp đẽ của cô sẽ không có anh. Nếu phản bội lời hứa với mẹ, anh vĩnh viễn phải biến mất trên đời này.
“Hãy mang những đau đớn bao năm nay mẹ chịu đựng trút lên con gái họ, bắt nó phải trải qua những khủng khiếp mẹ từng. Hứa với mẹ đi!”
“Hẳn rồi mẹ. Con hứa!”
“Vậy nếu con phản bội mẹ, sẽ thế nào Hữu Phong?”
“Thưa mẹ, con sẽ chết!”
Cái chết chưa bao giờ đáng sợ với Hữu Phong như lúc này. Anh thèm được bên Đông Vy, yêu thương cô bé con từng giây từng phút, thi thoảng lại nghe cô la rầy thói hư tật xấu của anh hay bất chợt môi anh phải vài chiếc hôn láo lếu.
Giá như lúc biến mất, anh vẫn lôi theo được những ngọt ngào tinh khiết này. Giá như tình yêu anh có thể tồn tại mà không nhuốm màu thù oán. Giá như…Chết tiệt! Từ lúc nào anh lại tuôn ra hai chữ thừa thãi này? Nếu mọi điều giá như đều biến thành sự thật, hẳn người ta đã không sinh ra từ hoang tưởng!
Chẳng ai có thể vừa sưởi nắng vừa ngắm trăng sao. Đứng trước sự lựa chọn, chỉ được phép chọn lựa!
Hữu Phong vén những lọn tóc bướng bỉnh vương trên vầng trán trắng muốt, ánh mắt phảng phất tia cười dịu dàng theo ngón tay trỏ di từng chút từng chút lên gương mặt đẹp thuần túy. Anh muốn khắc sâu vào tiềm thức hình ảnh người anh yêu đang chìm trong giấc ngủ ngon lành.
“Gửi Vy – bé con không còn say xỉn,
Hình như em xinh lên mỗi ngày. Là thật thế hay mắt anh có vấn đề, nhỉ?
Vy, em từ giờ hãy sống thật ngoan nhé! Nhớ, đừng ăn bánh mì đen, em gầy, ôm không thích chút nào! Mấy cuốn sách tình yêu vô duyên kia, em cũng đừng đọc. Nhảm nhí! Lúc ngủ đừng áp lưng vào tường, sẽ cảm lạnh. Gì nữa nhỉ? À, đúng rồi, tóc em ấy, thừa nhận là thơm thật, tay em nữa, nắm rất êm.
Nhưng này, nhiều lúc em đần độn tới phát bực! Anh đã tặng em bao nhiêu là thứ, sao em chẳng biết gì? Lần tới nếu còn gặp yêu râu xanh, cứ đá thẳng vào chỗ nhạy cảm của hắn! Thấy người qua đường bị cướp, cứ kệ đi, tin anh là em chẳng bắt được hắn đâu! Bị bạn bè cô lập hay trêu chọc, em đừng thu mình, phải chứng tỏ, nhé!
Thật mỏi tay, sao nhím xù thiếu kỹ năng sống thế này!
Vy, người lạ đột nhập vào nhà mà em vui vẻ quá nhỉ? Nếu Richard không là anh, em chết chắc!
Được rồi…
Tha thứ cho anh, đã làm em đau quá nhiều. Tổn thương em là điều anh ghê tởm chính mình nhất. Anh đi rồi, em phải sống ngoan như anh đã dặn nhé!
Hôm nay, ngày mai và về sau, gió ngừng thổi biển sẽ lặng, gió vắng đi bão sẽ tan, gió lan tràn lửa sẽ tắt.
Cứ xem anh là vệt gió quỷ quái lướt qua em, gieo bao thứ khốn kiếp chết tiệt! Anh sẽ cho vệt gió ấy lụi tàn, thôi lui tới vùng đất yên lành có em.
Em bình yên!
Richard, Hữu Phong, đồ tồi, đồ tồi tệ,…”
Tấm thiệp xanh nhạt lặng lẽ đặt trên bàn, đôi giày thể thao sọc đen lặng lẽ rời khỏi căn phòng ủ ấm người con gái còn ngủ say.
Đứng bên bờ biển lộng gió, hít nhẹ lần cuối nhúm không khí mặn,mắtHữu Phong khẽ nhắm, tay kê khẩu súng ngắn vào ngay giữa thái dương, chầm chậm bóp cò…
Tiếng súng khô khốc vang lên giữa khuya thanh vắng, một bóng người cao lớn đổ gục xuống cát. Máu. Máu đỏ tươi vấy đầy gương mặt hoàn mỹ, máu trào ra từ khóe miệng kiêu hãnh, lan thành dòng xuống cổ. Móng đỏ sẫm thấm đẫm một vùng cát, dậy lên mùi cát hòa vào mùi tanh. Đôi mắt xám tro dần khép lại, hơi thở lạnh lẽo dần lụi tàn.
– Không!
Hét lên kinh hãi, cô gái nhỏ hoảng hốt vùng người dậy. Đông Vy nhìn quanh căn phòng quen thuộc,thở đứt quãng, mồ hôi lạnh túa khắp người. Giấc mơ dài hoang hoải vừa qia đã đem hoang mang choán chín cô. Nhịp tim Đông Vy đập mạnh mẽ, ngực cô quặn từng cơn. Cô mơ anh tự kết liễu đời mình bằng chính cách thức mẹ anh đã từng.
Kệ thân người èo oặt như mất đi hết chất sống, Đông Vy rời giường, lao ngay tới bàn học. Đập ngay vào mắt là tấm thiệp xanh nhạt nằm chiễm chệ trên mặt bàn, thần trí Đông Vy bủn rủn, những câu chữ mơ hồ từ cơn mê như dần được kéo ra.
“Gửi Vy – bé con không còn say xỉn,
Hình như em xinh lên mỗi ngày. Là thật thế hay mắt anh có vấn đề, nhỉ?
…”
Chẳng phải thế, hiện thực thật thê thảm so với những cơn mê!
” Bước khỏi phòng, ngay!
Richard”
Đông Vy vò nát tấm thiệp ném vào sọt rác rồi mới rời phòng. Cô sợ gì nào! Chính cô chọn lựa từ bỏ mọi thứ để ở cạnh người cô yêu thì phải chấp nhận chịu đựng kẻ máu lạnh ấy. Cô tin, tình yêu có thể lay động tâm quỷ của anh. Sẽ là thế!
Như đã chờ sẵn từ trước, chàng quý tộc xuất hiện ngay trước cánh cửa vừa hé. Anh đưa tay lên trán, chào cô gái nhỏ theo kiểu quân đội.
– Ngủ ngon nhỉ?
– Không hề! Mơ thấy anh, điều đó thật khủng khiếp! – Đông Vy nói dối một nửa.
Hữu Phong nửa cười nửa không. Anh biết thừa trong mơ của cô chứa những gì, hẳn là anh sẽ hành hạ chính mình thay vì làm đau cô. Thật tiếc, mẹ anh chỉ muốn đứa con gái bé bỏng của hai kẻ đã phụ bạc mẹ. Anh ép sát cô gái nhỏ vào tường, tay vờn lên chiếc cổ mảnh dẻ còn lưu vết tím bầm. Giọng anh toát ra hơi lạnh:
– Tôi thật muốn giết Vy!
– Anh không thể đâu! – Đông Vy choàng tay ôm Gió Quỷ, bắt chước điệu cười nhếch miệng thâm hiểm từ anh – Em bước vào tim anh rồi! Anh giết em, là tự sát đấy! Nói em nghe, lúc anh làm em đau, anh đã tự phạt bản thân thế nào?
Tim Hữu Phong chói lên một nhịp như có ai đó đang mổ xẻ những thứ anh đã cố giấu giếm. Anh hắt tia nhìn âu- yếm- giả- tạo lên cô gái nhỏ, giọng thoảng hơi lạnh như vọng ra từ hang
động tối tăm:
– Chết là giải thoát. Em yên tâm, tôi không trao cho em quyền lợi ấy đâu!
– À, ý anh là sẽ cho em nếm mùi sống không bằng chết? Hay sống không được, chết cũng không xong?
– Thế chưa đủ! – Hữu Phong hừ lạnh, xô mạnh Đông Vy ra.
Anh đi rồi, từ đôi môi nhợt nhạt bật ra tiếng cười chua chát, cô gái nhỏ ngồi bệt xuống trước cửa phòng, mắt đỏ hoe. Anh dường như thêm cay độc sau mỗi lần ra tay với cô.
Một người biết viết ra những câu chữ đầy ắp yêu thương, biết mềm mỏng dặn dò cô từng chút, biết ghê tởm chính mình khi tổn thương cô thì đã không phải Đinh Hữu Phong. Mơ đau thật!
Chap 86: Tôi thích thế!
Anh là đồ khốn mất nhân tính!
——
– Mở ra! Mau mở cửa ra!
Đông Vy kêu gào ầm ỹ, vừa đập cửa sầm sầm vừa giằng tay nắm cửa một cách hoảng loạn. Đáp lại cô là sự im lặng cố hữu, vô tình. Cánh cửa vẫn im lìm như quăng thẳng vào mặt cô chữ KHÔNG to đùng của người đứng ngoài.
Dùng hết sức, Đông Vy đạp cửa nhưng tức thì, từ chân lan tới tận đỉnh đầu một cơn đau buốt tim. Cô gái nhỏ ngã phịch xuống đất, mếu máo xin xỏ:
– Thả em ra!
– Nếu thả ra, tôi đã chẳng thừa hơi nhốt Vy!
Nghe thấy chất giọng trầm lạnh, cô gái nhỏ vội gấp gáp hét lên như sợ ai đó đi mất:
– Thả em ra! Chỉ hôm nay thôi!
– Đừng đần độn, vì là hôm nay, tôi mới không thả!
Sau bao tiếng đồng hồ vừa đấu khẩu với Gió Quỷ vừa đập đánh cánh cửa, Đông Vy ngồi co rúm một góc đầy mệt nhoài. Vô vọng! Anh sẽ chẳng thay đổi bất cứ điều gì khi đã thực hiện nó!
Mắt Đông Vy trũng sâu sau nhiều đêm thức trắng, mặt cô hốc hác như có loài vật nào đó ăn mòn cơ thể nhỏ bé của cô mỗi ngày. Cuối cùng, cô vỏn vẹn buông ra mấy từ với tất cả uất ức, tức tối và bao cảm xúc tệ hại khác đã dồn nén bao ngày qua:
– Anh là đồ khốn mất nhân tính!
Khoảng lặng chợt vây bủa sau câu nguyền rủa đầu tiên trong đời của Đông Vy. Chàng quý tộc nhếch miệng rồi bỏ đi.
Cánh cửa vẫn đóng chặt, thu bé thế giới của cô gái nhỏ trong căn phòng quen thuộc.
***
– Cậu đi quá xa rồi!
Thầy giám thị đứng trầm ngâm bên cửa sổ, tay kẹp chặt điếu thuốc đầy suy tư, nét mặt thầy hằn rõ nỗi đau sâu sắc. Thầy theo Hữu Phong đã nhiều năm nay nhưng chưa từng nghĩ anh ác đến mức không cho phép Đông Vy thăm mộ mẹ vào ngày mẹ cô bé mất. Là hôm nay…
– Cậu thương mẹ thế nào thì Đông Vy cũng vậy! Cậu nhất định phải thế sao?
– Chẳng có gì không ổn cả! – Hữu Phong nhún vai như thể chút trừng phạt này e vẫn là nhẹ nhàng.
Thầy giám thị thôi hé môi, rít sâu một hơi thuốc đầy bất lực. Xem ra, mẹ Đông Vy là người Hữu Phong hận nhất. Năm xưa, tên trăng hoa kia đã bỏ rơi Hữu Tuệ khi bà có thai với kẻ khác rồi ngay sau đó, hắn cặp kè với chính bạn thân của bà…không ai khác là mẹ Đông Vy. Bị hai người thân nhất phản bội vào lúc mình suy sụp nhất, ấy là phát dao xuyên tim.
– Cậu có sợ Đông Vy rồi cũng phát điên như mẹ cậu không, Phong?
– Tôi muốn thế đấy! – Hữu Phong thản nhiên, đôi mắt lạnh hằn mạnh tia xám tro hung ác.
Thầy giám thị ớn lạnh, cảm giác như có vệt gió nào đó vuốt dọc sống lưng.
***
Chiều tà, ánh nắng chiếu xiên qua lớp cửa kính trong suốt. Cô gái nhỏ ngủ gục trên bàn, thở mệt nhọc. Hẳn cô đã quá đỗi đau đớn mới có thể khóc ngon lành ngay cả trong giấc ngủ. Trán cô nhíu chặt, môi mim mím tủi thân.
Một bàn tay vén tóc cô, lau đi những giọt khóc nóng hổi đang không ngừng trào ra từ khoé mắt đau thương. Càng lau, càng chảy nhiều thêm…
– Vy, con sao thế? Dậy nào, sao thế? – Thầy giám thị sốt sắng lay nhẹ vai cô gái nhỏ, thật không nỡ phá vỡ giấc ngủ hiếm hoi của cô trong thời gian khốn khó này.
Đông Vy khó nhọc gượng mở hàng mi đang nhắm nghiền, níu áo thầy giám thị, cô khẽ thều thào:
– Bố, con muốn chết!
– Nói bậy! – Thầy giám thị gạt ngang.
– Thật mà! Con muốn sang bên kia với gia đình. Có ông bà, bố mẹ. Mọi người rất yêu thương con. Con muốn đi, bố ạ!
– Đừng lảm nhảm nữa!
Thầy giám thị đau xót ôm Đông Vy nhỏ bé vào lòng, hẳn cô rất sốc khi Hữu Phong công khai qua lại với Tuệ Anh còn cô bị nhốt mãi ở đây, chẳng thể làm tròn chữ hiếu với khi đã qua ngày mất của mẹ rồi của ông bà.
Khoảng áo thầy giám thị nơi Đông Vy dụi mặt vào dần ướt đẫm, thân người yếu ớt bắt đầu run rẩy, trán nóng ran còn chân tay lạnh toát. Tràng nấc nghẹn vang khắp phòng.
– Con sợ anh ta, ghét anh ta rồi. Con muốn đi!
– Không lo, bố đưa con đi. Ngoan, không phải lo. – Vẫn chất giọng ôn tồn đầy cưng chiều, thầy giám thị xoa đầu cô gái nhỏ, nhất thời quên mất cánh cửa đang khép hờ – Bố sẽ đưa con đi tới một nơi thật xa. Nơi bình yên, không ai dám ức hiếp con nữa. Con sẽ chỉ cười, chỉ vui thôi. Được không?
– Được đấy!
Âm trầm ma mị tựa cơn gió thanh thoát chợt luồn qua khe cửa, như đông cứng mọi phân tử không khí trong căn phòng ngập tiếng khóc nặng nề.
Thầy giám thị và cô gái nhỏ giật mình buông nhau ra, theo phản xạ cùng nhìn về phía cửa…
Chap 87: TÁT!
Tình bạn bấy lâu bị Gió Quỷ cắt đứt dứt điểm như chưa từng tồn tại! Mà nó nên thế!
——
Tấm gương phản chiếu thân hình mảnh mai của cô gái trẻ, từng đường cong hiện rõ sau chiếc váy bó sát, ngắn cũn cỡn. Gương mặt xinh đẹp điểm lớp phấn hồng tươi tắn, đôi môi ánh nhũ hé nụ cười quyến rũ đầy thỏa mãn. Hai má lúm duyên dáng ẩn hiện.
Đã nhiều tiếng đồng hồ trôi qua, Tuệ Anh vẫn ngắm nghía mình trước gương với niềm sướng tột độ. Tựa hồ như bao vui vẻ trong suốt mười bảy năm nay bỗng gộp lại, cùng ập tới cô vào đúng một khoảnh khắc.
Kể từ lúc Gió Quỷ để mắt tới cô, Tuệ Anh luôn ngâm mình trong cảm giác lâng lâng, toàn thân nhẹ bẫng như đang bay. Phải thật dằn lòng, cô mới không hét lên hàng trăm hàng ngàn hàng vạn lần rằng, cô đã có được Đinh Hữu Phong!
Cô yêu con người ấy thật lòng, yêu từ bản chất tàn ác của anh cho tới quyền lực vô hạn anh đang nắm giữ. Cô yêu mọi thứ thuộc về anh và để có được anh, cô sẵn sàng làm mọi thứ.
Chẳng phải sợ gì nữa sất! Mối lo ngại lớn nhất của cô đã bị chính Hữu Phong dẹp bỏ. Anh thản nhiên hất văng nữ sinh tội nghiệp kia và đến với Tuệ Anh trong vòng chưa tới 24 giờ. Từ hôm đó, cô được anh bảo kê! Ai cũng đều nhìn cô với con mắt e ngại. Ngay cả thầy giám thị hay Hồ Minh Quý đều không dám ho he dù đám cáo già ấy rất muốn bóc mẽ bộ mặt gian ác của cô. Lũ chết tiệt! Rồi cô sẽ dựa vào bóng Hữu Phong để bịt miệng từng tên một, những kẻ đã ngu ngốc biết tới tội ác của cô.
Nạn nhân đầu tiên là gã lưu manh bẩn thỉu! Hắn chạy trốn nhưng làm sao biết kẻ truy sát và lấy mạng hắn là tình nhân bé bỏng của hắn lúc trước.
Tuệ Anh nháy mắt với cô gái đẹp trong gương, mỗi tế bào đều như nhảy cẫng khi nghĩ tới cuộc hẹn đêm nay. Hữu Phong chủ động mời cô ăn tối! Anh thực sự xiêu lòng với cô bởi ngày trước, Đông Vy vẫn chưa được hưởng diễm phúc này.
Chợt, Tuệ Anh lia mắt về phía cửa sổ, nơi vừa phát ra tiếng động quen thuộc. Một viên đá nào đó vừa đập thẳng vào lớp kính trơn nhẵn…
Là cách gã yêu râu xanh thường dùng để gọi Tuệ Anh, chỉ khác người thực hiện lần này không phải hắn ta.
Ngoài kia, thiếu niên tựa người vào BMW, cạnh anh là cô gái nhỏ đang co rúm vì lạnh.
Rèm cửa che đi nét mặt giận dữ cùng cái nguýt lườm sắc bén từ đôi mắt hí, ý định nảy ra trong đầu Tuệ Anh lúc đó là sẽ kết liễu cô bạn nhỏ ngay đêm nay.
***
Choán kín bàn ăn đều là những món cao lương mỹ vị, rượu vang rót đầy ly thủy tinh được đẩy về phía ba người. Một trong số họ lập tức nâng ly uống cạn rồi với thêm chai rượu gần đó, dốc thẳng vào miệng như kẻ khát nơi sa mạc bỗng vơ được nước lã.
Không khí trong phòng ăn trầm lắng lạ thường, những người phục vụ vội rời đi sau cái khoát tay của chàng trai cao quý.
– Bỏ xuống! Đấy không phải nước hoa quả! – Hữu Phong thấp giọng.
Cô gái nhỏ như không nghe thấy, vẫn nhắm mắt nhắm mũi tu rượu để vùi mình trong men say. Cô đã quá mệt nhoài với thực tại, đến mỗi cái hít thở cũng thấy đau. Cô đã rất ngoan ngoan chịu đựng nhưng có vẻ, con người ấy sẽ không ngừng hành hạ cô trừ khi…cô chết đi.
– Em thật hư! – Hữu Phong giằng lấy chai rượu đã vơi một nửa, đột nhiên dịu giọng – Ăn chút gì đó đi. Chỉ toàn món Vy thích thôi!
– Thôi vờ vịt đi, đồ khốn! – Đông Vy đáp thẳng thừng. Tuy cô không rõ ý đồ của anh là gì khi một lúc lôi cả cô và Tuệ Anh tới đây nhưng chắc chắn cô lại sắp sửa phải hứng chịu nỗi đau khủng khiếp nào đấy. Mới hôm trước, anh tước bỏ chức danh thầy giám thị của bố nuôi cô, đuổi ông khỏi Trung Anh. Khốn kiếp! Anh thừa biết, ông ấy tâm huyết với học viện thế nào!
– Mấy ngày rồi không ăn, đừng để anh lo lắng chứ? Ăn chút đi! – Hữu Phong tỏ ra cưng nựng cô gái nhỏ hết mức, chất thức ăn đầy bát cô. Thấy Đông Vy cứ ngồi im và cắn chặt môi, anh liền hướng Tuệ Anh, giọng lạnh tanh như ra lệnh – Cô giúp Đông Vy ăn!
Tuệ Anh nhìn chằm chằm Hữu Phong như không tiêu hóa nổi câu anh vừa nói. Cô sao phải phục vụ Đông Vy ăn uống? Anh lạ thật, chẳng ailại để kẻ ngoài chen giữa buổi hẹn hò riêng tư, đã thế còn vứt bạn gái vào một xó! Rõ ràng anh đã chọn cô, vậy mà còn quan tâm con bé đó như thế!
Đông Vy càng thêm cắn chặt môi. Cô đau khi anh lợi dụng tình yêu to lớn của Tuệ Anh, biến cô bạn thân thành con rối. Cô đau hơn khi Tuệ Anh dễ dàng vứt bỏ tình bạn để đớn với Hữu Phong. Và cô đau nhất khi người mình yêu nhất và người mình thân nhất đang rũ bỏ mình.
Không màng tới vẻ căng thẳng của người xung quanh, chàng quý tộc thưởng thức bữa tối một cách ngon lành. Anh đang vui! Trong đầu hai cô gái chứa những gì, anh có thể đọc rõ như trang sách. Mỗi người đều đang ôm một bụng bất mãn, khổ sở còn anh thì thích thú cười cợt như dằn vặt người khác đã là thú vui tao nhã.
Tình bạn bấy lâu bị Gió Quỷ cắt đứt dứt điểm như chưa từng tồn tại! Mà nó nên thế!
Bỗng nhiên, Đông Vy đứng dậy khỏi chỗ ngồi, lảo đảo bước tới gần Hữu Phong và…một cái tát giáng thẳng vào gương mặt điển trai.
Theo phản xạ, Tuệ Anh đứng phắt dậy, nhìn chằm chằm Đông Vy như muốn ăn tươi nuốt sống cô bạn. Đáng lẽ cô sẽ giáng lại cô ta chục cái bạt tai cho bõ tức nhưng với kinh nghiệm diễn kịch lâu năm, cô chỉ thốt ra câu nói giản đơn:
– Cậu đừng hành xử điên rồ như thế!
– Bỏ đi!
Hữu Phong đột ngột gạt ngang, anh quệt khoé miệng rỉ máu do cái tát bỏng rát của Đông Vy, một bên má còn hằn rõ dấu tay. Anh chợt kéo cô gái nhỏ ngã vào lòng mình, thầm thì bên tai cô chất giọng sặc mùi bạo lực:
– Tôi sẽ không nhắc lại thêm nữa! Nếu Vy còn nhè mặt tôi mà đánh, gương mặt đẹp đẽ của bạn em chắc chắn sẽ biến dạng!
– Anh đừng đi quá xa!
– Đi xa mới khám phá ra nhiều thứ! – Hữu Phong đối đáp đầy ẩn ý.
Gió Quỷ ôm ngang eo Đông Vy và hôn phớt lên tóc cô đầy tình tứ. Anh cố ý thân mật với Đông Vy trước đôi mắt hí chứa tia căm hận nhằm trêu điên cô gái trẻ còn lại. Anh sẽ bắt cô ta phải tự lột lớp vỏ giả tạo và hiện nguyên đuôi cáo!
Đúng như dự đoán của Hữu Phong, cô gái nhỏ không chịu nổi sau vài phút ngồi im trong lòng anh. Đông Vy xô anh ra và bỏ chạy khỏi phòng ăn trước khi bị thiêu đốt bởi ánh nhìn đố kị của cô bạn thân.
Chuẩn xác như mưu mô Gió Quỷ đã bày ra từ trước, cô gái trẻ lén lút thò tay vào túi xách mò lấy di động, trộm gửi nhắn tin cho ai đó dưới gầm bàn.
Hữu Phong vờ lơ đãng nhấm nháp rượu như đang nghĩ ngợi điều gì đó rồi chợt nhìn thẳng vào cô gái đối diện, anh nhả từng chữ bâng quơ:
– Sẽ rất vui đây!
***
Đường phố về đêm thưa thớt ánh đèn vàng ảm đạm, những bước chân nặng nề lê lết trên vỉa hè đầy xác lá. Cô gái nhỏ so vai, ngồi bệt dưới gốc cây gần đó. Cô chẳng biết mình đã đi bao lâu và sẽ tới đâu nhưng trong đầu cô chỉ chứa một suy nghĩ duy nhất, là phải bỏ chạy thật xa, tránh bàn tay ác quỷ và cả sự ghen ghét của cô bạn thân.
Hình như, Đông Vy đã được tự do! Chẳng ai thèm ngăn cản hay đuổi theo cô cả! Cô cứ như hạt bụi dính dưới đế giày của anh, rơi rớt hay lì lợm bám lại anh đều không thừa hơi ngó ngàng. Tự do rồi, sao Đông Vy lại hẫng nhiều đến vậy? Cô đã rất thèm khát một bầu trời riêng, một cuộc sống bình thường như bao người nhưng sao lại không nỡ ra đi thế này? Hay là quay lại?
Không! Không thể hèn nhát tới mức xin xỏ tình yêu từ anh khi đã vứt cô vào xó. Cô phải chạy thật xa, phải biến mất để anh biết thế nào là khoảng trống và nhớ nhung.
Đông Vy hít một hơi sâu rồi tiến thẳng tới bốt điện thoại công cộng gần đó. Người cô sắp sửa liên lạc đây sẽ mang cô bốc hơi như làn sương mù tan sau nắng.
Bỗng có tràng cười quái dị vang lên sau lưng cô gái nhỏ. Dưới nền đất, vô số bóng lớn vây quanh bóng dáng thấp bé như lũ sói đang dồn sát cừu non.
– Bé em đi đâu một mình thế?
Cô gái nhỏ im thin thít trước câu hỏi nham nhở từ đám giang hồ trong quán bida trá hình đêm ấy. Đông Vy nhận ra chúng, nhất là tên đầu sỏ có hình xăm đầy mình. Thần trí cô bủn rủn, chân tay run rẩy và mất luôn khả năng cử động khi tên đàn anh vuốt má cô, phả vào mặt cô chất giọng tởm lợm:
– Bạn trai em đâu? Hắn bỏ em rồi à? Thằng khốn ấy…
– Câm miệng!
Một giọng nói khác chợt cắt ngang. Tức thì, tên đại ca bỏ tay khỏi cô gái nhỏ và cùng bọn em ngoái đầu nhìn kẻ vừa to miệng nạt nộ.
Tim Đông Vy đập dồn dập trong sợ hãi lẫn hoang mang, cô biết người đó. Phản ứng đầu tiên của cô là hét thật lớn:
– Mau chạy đi! Kệ tớ!
Lại một trận cười thô bạo rộ lên khi Đông Vy chưa kịp dứt câu. Đám đông tản ra, nhường đường cho cô gái trẻ đẹp trong chiếc váy ngắn cũn cỡn. Cô ta tùy tiện vứt túi xách vào lũ người bặm trợn, lập tức có tên nhanh nhẹn bắt lấy và giữ hộ cô ta như làm tròn phận sự của kẻ hầu. Ngay cả tên đại ca cũng lùi ra khi cô ta tiến về phía Đông Vy. Hai ánh mắt đối thẳng nhau, một ánh ngập kinh ngạc, một ánh sắc như dao.
– Bọn mày đếm đủ mười cái!
Cô gái trẻ phá vỡ im lặng trước tiên và liền sau đó là những cái bạt tai chát chúa hạ thẳng vào khuôn mặt còn ngập bàng hoàng.
Chap 88: TỰ LỘT MẶT!
Gậy ông đập thẳng lưng ông, chân cáo dậm nát đuôi cáo!
—
– Mười!
Khi tiếng đếm thứ mười vừa điểm, bàn tay hung dữ không ngừng lại mà thậm chí bạt mạnh thêm như thể mười cái tát vừa rồi còn quá nhẹ nhàng. Đám du côn im phăng phắc nhìn nhau, chính bọn chúng cũng giật mình bởi sự ghê gớm của cô gái trẻ.
– Cậu biết không, tôi đã đánh đổi và hy sinh rất nhiều mới có chỗ đứng như bây giờ. Tôi luôn cố gắng mỗi ngày còn cậu là may mắn thôi. Mà may mắn, thì tan biến mau lắm. Quá 12 giờ rồi, lọ lem ạ, cút đi thôi! – Những lời đay nghiến hòa cùng âm thanh chát chúa của tiếng bạt tai như bản nhạc rùng rợn giữa đêm vắng. Đôi môi ánh nhũ phun lời trần trụi – Cậu ngu xuẩn lắm, làm sao xứng với Hữu Phong. Cho cậu hay, tôi là kẻ đã lấy hết quà Richard tặng cậu, là kẻ đã đẩy cậu vào vòng tay của gã yêu râu xanh, là kẻ đã dàn dựng màn cướp bóc cho cậu thăm khách sạn lần thứ hai. Ngạc nhiên không?
Cô gái nhỏ bỗng ngã gục trên nền đất như ngọn cỏ bị bẻ gập khi giông bão kéo qua. Đôi chân không thể nào đứng vững để hứng chịu thêm bất kì một cái tát hay một lời cay độc nào nữa. Đông Vy đau tới tận tim, tận óc, tận từng thớ da và tận từng tế bào. Nỗi đau thể xác là nhỏ, chẳng bằng một góc tâm hồn đang rách tươm như mảnh vải bị cắt te tua bởi cùng nhiều lưỡi kéo. Tai Đông Vy ù đi, mắt cô mờ dần, toàn thân tê liệt như người tàn phế bị vứt ra giữa đường, cứ ngồi ngây, mặc ai làm gì thì làm.
Tuệ Anh hả hê nhìn cô bạn đang bàng hoàng tới mức ngơ ngẩn, cô học theo Gió Quỷ, vuốt mái tóc bù xù đầy mỉa mai. Chỉ cần lệnh từ cô, đám lưu manh kia sẽ “chăm sóc” bé con thật chu đáo. Mối thù lần Hữu Phong phá quán, chúng còn ôm trong bụng. Không trực tiếp trả thù được anh thì chúng sẽ càng thêm hung hãn với Đông Vy. Để xem ai cứu nổi cô nàng!
Ngón tay Tuệ Anh lần bò đến bờ má tím bầm, sưng vù rồi cười phá lên đầy vui vẻ. Là con bé này ép cô phải ác! Có nó, Hữu Phong chẳng thể toàn tâm với cô. Cái gai trong mắt nếu không nhổ ra ắt sẽ đui mù thì cớ gì phải thiệt thân?
– Tạm biệt Đông Vy nhé! Thật tiếc, sau đêm nay, tình bạn chúng mình sẽ theo cậu xuống mồ! – Tuệ Anh thủ thỉ với cô gái nhỏ lần cuối rồi hướng đám du côn – Tên nào thay tao đánh nó! Tao không muốn bẩn tay thêm!
Đông Vy khẽ nhắm mắt như sẵn sàng đón nhận những thứ khủng khiếp sắp vồ lấy mình. Có lẽ, cô sẽ được giải thoát trong đêm…
– Để tôi!
Từ đám đông, một đôi giày nền trắng sọc đen bước ra. Thiếu niên lặng lẽ tiến đến hai cô gái trong ánh nhìn quá đỗi kinh hoảng của Tuệ Anh. Chạm phải đôi mắt xám tro lạnh băng, hồn phách cô liền thất xiêu, cơ mặt rúm ró trong sợ hãi. Cô làm chuyện ác khá thường xuyên, cô vốn đã quá chai lỳ và thừa trơ tráo nhưng trước chàng trai này, lá gan của cô lại teo tóp đến thảm hại. Không sợ anh trị tội bởi cô đã là bạn gái anh, chỉ sợ cô mất điểm, xấu xí trong mắt anh.
– Em xin lỗi. Anh bị đánh, em nhịn không nổi! – Tuệ Anh mấp máy môi đầy tội nghiệp, cố gỡ gạt tình huống tồi tệ này.
Nheo mắt nhìn cô ả phân bua, Hữu Phong chợt bật ra tiếng cười gằn quái đản. Tất tần tật mọi việc cô ả đã làm, anh rõ như lòng bàn tay. Chính anh đêm ấy đã tận mắt thấy Tuệ Anh ngồi sau tay lái điều khiển, tông thẳng xe vào cô gái nhỏ.
Gió Quỷ biết, thế nhưng cô ả vẫn bình yên đến bây giờ là bởi anh khá thích mấy trò ác cô ả ngầm báy ra để hại chính người bạn thân nhất của mình. Vậy mà vẫn trơ trẽn như không! Rồi cả việc mạo danh Richard để hù dọa một nữ sinh cùng khối nào đó, thật thú vị. Anh còn muốn đợi xem, cô ả và Hồ Minh Quý sẽ chơi anh những vố gì!
Sự thâm độc của Tuệ Anh đã thật sự gây hứng thú với Gió Quỷ, nhất là vì mục đích của cô ả là có được anh. Vội gì bóc mẽ cô ả, mất vui!
Gió Quỷ lướt nhanh mắt qua cô gái nhỏ đang ngồi chết lặng. Nét mặt thờ ơ, không chút xót thương của Gió Quỷ khiến Tuệ Anh ngạc nhiên. Cô lo thừa rồi!
– Da mặt dày như thế, tát hẳn là đau tay?
– Khá là đau! – Tuệ Anh thầm thở phào.
– Vậy…– sau cái nhíu mày do dự, Gió Quỷ búng thẳng về phía lũ côn đồ chất giọng hiểm ác – Tát nó! Thay phiên nhau!