Phải tôi đã khóc, khóc cho cái sự vô dụng của mình. Thường ngày tôi đánh với người ta ầm ầm vẫn không sao. Thế mà chỉ mới té xe, tôi đã không gượng dậy được. Phải chăng tôi quá yếu đuối, tôi quá mềm lòng mới dẫn đến tình cảnh hôm nay. Nhưng dù có thế nào đi chăng nữa Lam Ngọc đã đi rồi, tôi chẳng còn thấy em ở đâu nữa cả. Đầu óc tuôi quay cuồng, cơ thể tôi đau đớn, tôi muốn nhắm mắt, tôi muốn ngủ…
Đột nhiên, trong cơn mơ màng tôi cảm giác được đầu mình đang tựa vào một vật gì đó rất mềm, rất ấm. Đúng hơn là cả cơ thể tôi bây giờ đang được bao bọc với một thứ gì đó rất ấm áp. Ngoài trời mưa cứ đổ nhưng tôi chẳng còn cảm thấy lạnh nữa. Chỉ có điều tôi chẳng biết đó là gì, ông tiên đến giúp tôi chăng? Chắc là không, bây giờ làm gì có tiên nữa. Hay là tôi đã chết, người ta thường nói chết rồi sẽ không còn cảm thấy gì nữa? Nhưng tại sao tôi lại ngửi được, tôi cảm thấy rất rõ, đó là mùi nước hoa, một hương hoa quen thuộc.
– Ngọc, là Ngọc đó hả?
Tôi bất giác gọi tên nàng khi hình bóng của nàng hiện ra trước mắt tôi trong màn mưa mờ ảo.
– Có phải Ngọc Không?
– Đừng, Phong đừng nói gì cả? Hãy nhắm mắt lại đi!
Nàng dạn dĩ ôm tôi vào lòng với vòng tay đủ để tôi cảm nhận được sự ấm áp toát ra từ cơ thể nàng.
Từ nãy đến giờ có lẽ tôi đã được nàng ôm như thế rất lâu. Chắc là từ lúc tôi cảm nhận được một sự ấm áp lạ lùng trong cái lạnh thấu xương. Nhưng dù sao đi chăng nữa, nàng đã quay lại, nàng đã quay trở lại để giúp tôi. Nếu không phải sự thật thế, từ nãy giờ chỗ tôi nằm là mặt đất ướt sũng chứ không phải trong lòng Lam Ngọc như lúc này. Nó khác lắm, khác từ nhiệt độ đến cảm giác, tôi thậm chí có thể nghe được từng nhịp tim nóng hổi của nàng, rất rõ, rất nhẹ.
Tuy nhiên, khi tôi định cựa đầu để nhìn lên mặt nàng thì đã bị nàng ngăn lại. Nàng đưa tay vịnh chặt vào trán tôi:
Đừng cử động, trán của Phong chảy máu nhiều lắm!
Trán tôi chảy máu ư? Chắc là do đập vào ghi đông lúc nãy. Nhưng tôi chẳng hề cảm thấy đau gì cả, có lẽ do quá vui mừng khi Lam Ngọc trở lại nên tôi đã quên cảm giác đau mất rồi. Bây giờ khi nghe nàng nói như thế, tôi mới cảm thấy đau dần dần lên. Nhưng tôi không lo lắng, bởi vì đã có Lam Ngọc kề bên. Nàng ôm tôi rất chắc, bàn tay nàng đang che lấy vết thương của tôi, lâu lâu lại khẽ xoa dịu nó khiến tôi chẳng thế nào cảm thấy đau được
Nhẹ nhàng dìu tôi lại một mái hiên gần đó để tránh cơn mưa. Nàng bỗng quay gót bước đi làm tôi chợt giật mình ghì tay nàng lại:
– Đừng đi…
– Ngốc, Ngọc đi dẫn xe lại đây mà!
– Đừng chạy nữa nha, Phong không còn sức đuổi theo đâu!
– Lại ngốc, Phong thế này ai lại chạy làm gì?
Yên tâm rời tay khỏi Lam Ngọc, tôi dõi mắt theo từng hành động của nàng lúc dẫn hai chiếc xe đến chỗ mái hiên trong cơn mưa. Lúc đó tôi cũng muốn chạy ra phụ nàng một tay lắm nhưng vì toàn thân đã kiệt sức nên chẳng thể nào gượng dậy được nữa. Tôi càng cố, càng để Lam Ngọc phải lo cho tôi hơn:
– Ây, đã bảo ngồi yên không có cử động mà! Vết thương lại hở ra bây giờ!
– Xin lỗi, Phong làm phiền Ngọc quá rồi!
– Hừm, đừng nói vậy! Phong…không có lỗi gì đâu! Chỉ…tại Ngọc thôi…
Nàng đan hai tay lại ấp úng nhìn đi chỗ khác.
Tôi biết một người lạnh lùng, ít nói như Lam Ngọc không phải là người biểu lộ tình cảm tốt. Ma kết có thể quyết đoán, có tài lãnh đạo nhưng chẳng bao giờ biểu lộ tình cảm bằng lời nói cả. Nhưng đổi lại nàng dùng hành động để biểu lộ thay cho lời nói. Có thể người khác không quen với việc này nhưng đối với tôi, nó còn hơn gấp trăm lần những lời hỏi thăm vô ích.
Ngoài trời mưa đã ngớt đi chút đỉnh nhưng vẫn còn nặng hạt. Những hạt mưa cứ rơi hững hờ từ mái hiên xuống đất, bắn tung tóe đi khắp nơi lên quần, lên áo, thậm chí còn văng lên cả khuôn mặt phờ phệt của tôi làm tôi phải liên tục đưa tay lên vuốt mặt.
Lam Ngọc giờ đang ngồi dựa tường nhìn về phía con đường xa xăm trước mặt. Dường như những hạt nước chẳng thể nào làm phiền em được. Chúng cứ thi nhau lăn dài trên má em xuống đến tận cổ. Cả người Lam Ngọc bây giờ ướt sũng chẳng thua gì tôi. Chiếc áo sơ mi mỏng toang của em không thể nào ngăn cản nổi những hạt nước mưa ngoan cố làm lộ ra những thứ bên trong lớp áo. Cứ mỗi lần như thế, tôi lại đỏ mặt quay đi chỗ khác nhưng lúc sau lại tò mò liếc nhìn em theo bản năng của một thằng con trai dụ dỗ.
Nhưng việc đó sớm lọt vào đôi mắt thần thánh của Lam Ngọc. Ngay khi tôi vừa định trộm nhìn thì đã đụng ngay mặt nàng đang nhìn tôi chăm chăm:
– Hay quá ha? Đúng là con trai!
– Ơ, Phong xin lỗi!
– Hừm, nếu biết nhìn trộm như thế chắc là đã khỏe lại rồi chứ gì?
Chẳng biết Lam Ngọc có ý đó không nhưng khi nghe nàng nói vậy tôi đột nhiên nắm lấy tay nàng sợ sệt:
– Đừng đi mà, Phong còn chưa khỏe!
– Ngốc, Ngọc nói đi hồi nào chứ?
– À, ừ! Nhìn mặt Ngọc vậy, chẳng ai đoán biết được chuyện gì cả?
Nghe thế Lam Ngọc tự dưng quay sang tôi:
– Bộ tính của Ngọc khó gần lắm sao?
– Không…không phải là khó gần mà là hơi khiến người khác sợ thôi!
– Sợ?
– Ừ, có thể nói như thế! Chắc là tại tính lạnh lùng của Ngọc đấy!
Thế nhưng nàng chỉ khẽ cười suýt xoa đôi bàn tay của mình cho đỡ lạnh:
– Biết sao được, từ nhỏ đến lớn đã thế!
Lại một cảm giác áy náy dâng lên trong lòng tôi. Mặc dù nàng không trực tiếp nói nhưng tôi có thể hiểu được ngụ ý câu nói của nàng rằng từ nhỏ nàng đã phải thực hiện lời hứa đến nỗi đánh mất tính cách thật của mình.
Cũng đúng, tất cả là do tôi. Đáng lẽ Lam Ngọc sẽ như bao cô gái khác, biết nô đùa, biết ăn mặc, biết làm dáng thậm chí là cả nhỏng nhẻo chứ không phải lạnh lùng, nguyên tắc như bây giờ. Có phải tôi đang trách lắm không, có phải tôi vô tâm lắm không? Nếu được hỏi câu này với tất cả mọi người, chắc chắn câu trả lời là có. Bởi một lí do đơn giản thôi, Lam Ngọc vì ai mà ra như vậy? Đó là vì tôi.
Bây giờ tôi áy náy đến nổi chẳng dám nói với nàng câu nào cả, cứ lén nhìn nàng rồi lại nhìn màn mưa trước mặt. Trong lòng cảm thấy bối rối vô cùng. Nó giống như ta thả một cuộn chỉ lăn trong phòng, chỉ sẽ bung ra, vương khắp nơi, ta sẽ chẳng biết đường nào mà gỡ.
Khẽ khàng vuốt hết nước trên mái tóc của mình, Lam Ngọc chợt mở lời:
– Phong này! Phong còn nhớ con gấu lúc bé Ngọc thường ôm không?
– À, vẫn còn! Vì nó Ngọc mới có biệt danh là bé gấu đúng chứ?
Câu nói bông đùa của tôi bất ngờ làm nàng mỉm cười nhưng chỉ chốc sau lại trở về trại thái bình thường:
– Lúc trước, Ngọc đã trao nó cho Phong! Vậy bây giờ Phong còn giữ chứ?
– Ơ, Phong…
Tôi bỗng sượng người không nói được. Lại có một trái chanh nào đó đang nghẹn ở cuốn họng của tôi. Nó khiến tôi cảm thấy thật chua xót. Trái tim tôi lại như bị nàng bóp chặt, thở không ra hơi. Bởi vì bây giờ hình hài con gấu ấy ra sao tôi còn chưa nhớ, huống chi là cất nó ở đâu. Kể từ khi tạm biệt Lam Ngọc, ngày nào tôi cũng lấy ra ngắm nhưng càng ngày tôi càng dần quên nó cho đến bây giờ tôi chẳng còn nhớ nổi đã cất nó ở đâu nữa, không chừng đã bị chuột gặm gián tha đi mất rồi cũng nên.
Nhưng cái chính là giờ đây tôi phải trả lời như thế nào với Lam Ngọc chứ. Trong đôi mắt mong ngóng của nàng nhìn vào tôi khi hỏi về con gấu cũng đủ hiểu nó quan trọng với nàng thế nào rồi.
Vậy nên tôi đã quyết định nói dối:
– À, con gấu bông ấy giờ đang ở nhà Phong, nếu muốn hôm nào Phong sẽ mang lên!
– Thôi, không cần đâu! Ngọc chỉ cần biết nó vẫn còn tồn tại là được rồi!
Nàng đột nhiên nở nụ cười rạn rỡ làm tôi làm nhất bối rối chẳng dám nhìn vào mặt nàng.
Rồi sẽ ra sao nếu nàng phát hiện tôi đã nối dối nàng đây, rằng con gấu bây giờ đã không còn nữa. Nhưng chắc chắn một điều rằng Lam Ngọc sẽ không bao giờ vui khi biết được điều đó.
Gần nửa tiếng kể từ khi chúng tôi trú mưa trong cái mái hiên nhỏ hẹp này. Những hạt mưa đã đã ngớt dần nhưng những cơn gió cứ tiếp tục thổi làm chúng vô tư bay vào người chúng tôi nghe lạnh ngắt.
Tôi giờ này đã phục hồi một phần sức nên đã có thể cử động như bình thường. Còn Lam Ngọc có lẽ bây giờ đã thấm lạnh, nàng ngồi có rúm một góc trong mái hiên mà rung lên bần bật đến nỗi tôi còn có thế cảm nhận được. Sắc mặt của nàng trông phờ phệt quá, cứ ý như tôi lúc nãy. Nếu tiếp tục kéo dài tình trạng này, thế nào cũng sẽ có người ngã bệnh. Nghĩ chẳng còn cách nào khác, tôi vội cởi áo ra làm Lam Ngọc nhất thời giật mình:
– Phong…làm gì vậy?
– À Phong định vắt áo cho khô, nếu cứ để nó ướt mãi sẽ không chịu nổi đâu!
Nhìn sắc mặt ngượng ngùng, đỏ ao của Lam Ngọc tôi suýt phải bật cười nhưng phải cố gắng trấn tĩnh lại để làm mặt nghiêm túc:
– Ngọc này! Ngọc có lạnh không?
– Ngọc không…hơ…xì…!
– Còn nói không nữa, lạnh ra mặt rồi kìa!
– Nhưng biết làm cách nào để hết lạnh đây, mưa gió thế mà!
Bỗng dưng nàng nhìn tôi rồi lại nhìn chiếc áo tôi đang vắc. Đôi má mủm mỉm của nàng lại nổi lên một màu hồng ửng. Nàng tức tối nhéo hông tôi:
– Đồ biến thái
– Au da…, sau nhéo Phong vậy?
– Thì vắt áo đó…
Lúc đầu tôi còn chưa hiểu hết ngụ ý câu nói của nàng nên cứ ngây mặt ra khi thấy Lam Ngọc tức tối như thế nhưng nghiệm lại một lúc lâu tôi mới tá hỏa khi chợt hiểu ra dụng ý của nàng. Vì nếu nàng cởi áo ra vắt giống tôi thì chắc chắn sẽ không còn thứ gì che thân cả. Nếu quả thật như thế thì đến tôi còn phải nhập viện chứ huống chi là người khác thấy cảnh đó.
Cố gắng trấn tĩnh, tôi vội chữa lời:
– Không không! Ngọc không cần phải làm cách đó đâu!
– Nhưng nếu không làm cách đó chắc mình sẽ ngã bệnh mất nhỉ? Vả lại mưa thế này chắc cũng không có ai ra đường đâu!
Nàng cuối xuống nhìn lại chiếc áo ướt sũng của mình thì thầm như đang nói với tôi. Rồi nàng nhẹ nhàng đưa tay lên cởi chiếc cúc áo đầu tiên trên cổ, sau đó đến ức, và thêm một chiếc gần ngực.
Tôi hoàn toàn choáng váng khi nhìn thấy những hình ảnh trước mắt mình. Đây có phải là Lam Ngọc tôi từng biết hay không. Bởi lẽ trước mắt tôi là một Lam Ngọc vô hồn, đôi mắt của em nhìn xa xăm đến thấu tận địa ngục, miệng thì cứ lẩm bẩm một điều gì đó không thể nghe rõ được.
Nhưng tôi là một thằng con trai có lí trí, đây chắc chắn không phải là tính cách của Lam Ngọc, dù em có dạn dĩ cách mấy cũng không thể nào cởi áo trước mặt tôi được.
Hốt hoảng tôi vội chạy lại ngăn nàng khi chiếc nút ở vùng ngực chuẩn bị được cởi bỏ:
– Này Ngọc, Ngọc đang làm cái gì vậy hả?
Nghe thấy tôi, nàng liền ngước lên trân mắt nhìn một cách vô hồn. Nhưng không lâu sau đó mắt nàng dần trở lại như bình thường. Đến khi nó hoàn toàn khôi phục lại hẳn, nàng mới nhìn tôi bằng một ánh nhìn khác, một ánh nhìn đầy sự lúng túng:
– Hơ, biến thái…chát…
Vừa tỉnh táo, Lam Ngọc đã vố một bợp tay trời giáng vào mặt tôi muốn vỡ hàm.
– Au, cái gì vậy Ngọc? Sao lại tát Phong vậy?
Tôi loạng choạng ngồi dậy, một bên má đã sưng phù lên do cú tát lúc nãy.
– Còn nói nữa, Phong…đã cới áo của Ngọc đúng không?
– Làm gì có chuyện đó, Ngọc tự cởi mà!
– Sao? Ngọc tự cởi?
– Phải đó, lúc nãy Ngọc đột nhiên hành động kì quái, rồi lại còn lẩm bẩm cái gì đó nữa! Tiếp theo sau là tự cởi nút áo mình đấy, nếu Phong không ngăn lại sẽ chẳng biết mọi việc như thế nào rồi!
Nghe tôi trình bày, sắc mặt của nàng tối xầm lại. Nàng ngồi thụp xuống mái hiên, nheo trán một cách đầy mệt mỏi. Thấy thế tôi vội chạy lại bắt gió trán cho nàng:
– Gì vậy Ngọc, nhức đầu à?
– Không…có gì đâu! Chỉ hơi mệt chút thôi!
– Vậy thì ngồi nghỉ một chút đã, để Phong bắt gió cho! Gì chứ việc này Phong số 1 nhé, con nhà đông y mà!
– Ngọc xin lỗi…- Nàng khẽ lí nhí
– Về việc gì?
– Lúc nãy đã tát Phong đó, chắc là đau lắm phải không?
– Ui, không có gì? Hiểu lầm mà! Nhưng sao lúc nãy Ngọc cư xử ngộ vậy?
Tuy nhiên, đáp lại tôi chỉ là những cái lắc đầu kèm theo đó là tiếng thở dài đến sầu lòng. Tôi chẳng thiết hỏi nàng nữa. Tôi thừa biết tính cách của nàng ra sao, khi nào cần nói nàng sẽ nói, khi nào không muốn nói nàng sẽ chẳng bao giờ nói một lời. Tôi tôn trọng quyết định của nàng, với tôi mỗi người điều có một bí mật mà chẳng bao giờ muốn người ta biết, vậy cớ sao tôi phải hỏi tới? Cho nên tôi cứ lẳng lặng bắt gió cho nàng.
Những hạt mưa ngoan cố cuối cũng ngớt hẳn chấm dứt một ngày lễ valentine đầy mưa gió. Tiết trời có vẻ thoáng mát hơn sau cơn mưa, nó mang lại cho con người một không khí mát mẻ, đầy sức sống. Ngoài đường từng dòng người đã bắt đầu đổ ra đường để tiếp tục cuộc vui đã bị cơn mưa cắt ngang lúc nãy. Những cặp tình nhân cũng đã xuất hiện dập dìu trên đường đi ngang mặt chúng tôi.
Điều này cũng báo hiệu với tôi một điều rằng đã đến lúc tôi phải rời khỏi chỗ này để đến nơi hẹn cùng với Ngọc Lan. Vẻ như đã biết trước được điều đó, Lam Ngọc gặt tay không để tôi bắt gió cho nàng nữa:
– Phong này, đã tạnh mưa rồi đấy! Đi đi!
– Ngọc…
– Phong không cần phải hỏi nhiều, Ngọc biết mà! Cứ đi đi, không sao cả?
– Ngọc chắc chứ?
– Chắc mà, Ngọc vừa được đại phu đây chữa bệnh chắc sẽ khỏi thôi!
Nàng mở miệng bông đùa một cách gượng gạo nhưng nó cũng đã an ủi tôi rất nhiều.
Chợt nhìn thấy bó hoa hồng tôi mua lúc nãy vẫn còn yên vị trong rổ xe, tôi thoáng nhìn nàng rồi nhớ lại thời khắc lúc nãy. Ngay cái lúc nàng dẫn hai chiếc xe của tụi tôi vào rồi chạy ra ngoài ấy loay hoay tìm một thứ gì đó, chẳng lẽ là bó hoa này sao. Như thế nàng đã bất chấp mưa gió nhặt giúp tôi bó hoa này rồi.
Tự nhiên một ý nghĩ lại lóe lên trong đầu tôi. Ngay lập tức tôi cầm bó hoa đi đến trước mặt Lam Ngọc:
– Ngọc này, Phong tặng bó hoa này cho Ngọc nhé!
– Sao? Bó hoa này…chẳng phải?
– Không sao trăng gì cả, Phong đã quyết định rồi! Hãy nhận nhé, mặc dù nó có hơi bị dập một xíu!
Nhẹ nhàng đón bó hoa trong tay, đôi má mủm mỉm của nàng lại ửng hồng lên tựa như màu sắc của hoa hồng lúc này, vừa xinh tươi, lại vừa quyến rũ. Trên môi nàng khẽ hé một nụ cười rạn rỡ, nụ cười đó như một búp hoa nhô lên khỏi mặt đất lạnh lẽo, âm u, nó xóa tan vẻ ngoài lạnh lùng mà nàng vốn có.
Nhìn biểu hiện của Lam Ngọc như thế, tôi chẳng thấy hối hận tý nào cả. Tôi tin mình đã quyết định đúng và mãi mãi sẽ như thế.
– Vậy Phong tìm bó bông khác ở đâu?
Nàng bỗng nhìn tôi dò xét.
– Không sao cả, Phong sẽ có cách! Chúc Ngọc buổi tối vui vẻ nhé!
– Ừa, Phong…cũng vậy…nhé!
Lại một lần nữa Lam Ngọc tỏ vẻ gượng gạo trước mặt tôi. Để thể hiện bằng lời nói như thế, ắc hẳn nàng đã phải cố rất nhiều, nếu không muốn dùng hành động thay thể để chứng minh. Âu thì ngày mưa hôm nay không phải là một ngày xui xẻo đối với tôi. Mà ngược lại, tôi thầm cảm ơn cơn mưa tối nay đã khiến tôi và Lam Ngọc gặp nhau, để tôi và nàng tạm thời xóa bỏ mọi khúc mắt trong lòng từ bây lâu nay. Một cơn mưa định mệnh…
Tôi đến nhà Lan với bộ dạng ướt như chuột lột. Hoa hồng không có, quà thì càng không. Vừa thấy tôi Ngọc Lan đã chạy ùa ra:
– Gì vậy Phong, bị mắc mưa à?
– Ừ, Phong xin lỗi! Đáng lí ra còn có hoa hồng nữa nhưng nó bị dập hết rồi!
– Ời trời, giờ này còn lo những việc đó nữa, thôi mau vào nhà đi, Lan kiếm khăn khô cho Phong lau!
Tự nhiên trong lòng tôi lại thấy hổ thẹn khi được Ngọc Lan lo lắng như thế. Nếu là người khác chắc nãy giờ tôi đã bị ăn chửi rồi chứ không phải ngồi ghế sô pha cằm khăn lau như thế này.
Sau một lúc lọ mọ trong bếp, nàng mang ra cho tôi một tách cà phê, đúng hơn đó chính là tách cappuccino, loại thức uống mà tôi chỉ thích chính tay Ngọc Lan làm.
Nàng khẽ khàng đặt trước mặt tôi tươi cười:
– Của Phong đây, uống đi cho đỡ lạnh!
– Ừ, xin lỗi Lan nhé! Phiền Lan quá!
– Không sao đâu, Lan mới có lỗi chứ, tự nhiên khi không lại mời Phong đi dạo làm chi để Phong bị mắc mưa thế này
– Không, dù gì đây cũng là ngày…va…à…
Tự nhiên cổ họng tôi nghẹn ứ, không nói nên lời.
Thấy thế, Ngọc Lan thắc mắc:
– Ngày gì?
– Thì ngày…va…
– Gì cơ?
– Valen…
– Rõ hơn đi
– Valen…à…
– Nói!
– Valentine…ực…
Khó khắn lắm tôi mới bật ra được câu nói đó, câu nói mà thường ngày tôi chỉ cần chưa đến 1 giây để phát âm.
Ngọc Lan bỗng ửng hồng đôi má, khóe môi của nàng chợt nhoẻn lên thật rạng rỡ, nó làm tim tôi muốn rung động, nhảy phóc ra khỏi lồng ngực.
Nàng nhìn tôi cười hiền:
– Hôm nay không đi dạo được rồi Phong nhỉ?
– Ừ, xin lỗi!
– Hì, cần gì phải xin lỗi chứ! Thay vì đi dạo hôm nay Phong ở nhà Lan ăn tối nhé!
– Nhà Lan sao?
– Ơ, chứ Phong muốn đi đâu?
– À không, không có gì! Vậy để Phong phụ Lan một tay nhé!
– Ừa, cũng được, hì hì!
Và thế tôi theo Lan vào căn bếp nhà nàng, phụ nàng chế biến tất cả những món ăn mà tối nay bọn tôi sẽ thưởng thức.
Xem ra hôm nay chưa hẳn là một ngày xui xẻo đối với tôi, dù sao mọi việc đã trở về quỹ đạo vốn có của nó. Tuy nhiên Ngọc Lan sẽ không bao giờ biết được trước khi đến nhà nàng tôi đã đi đâu, làm gì. Mãi mãi không bao giờ biết được…
Vàng lên nữa đi
Nắng hạ không tắt
Xanh lên nữa đi
Cành phượng chập chờn
To lên nữa đi
Tiếng ve nhút nhát
Vui lên nữa đi
Tháng ngày học sinh.
Chương 81:
Chẳng có hôm nào như hôm nay, lớp tôi hăng hái hẳn ra, trông mặt đứa nào đứa nấy phởn thấy rõ. Thậm chí còn có vài đứa giơ tay xung phong tham gia nữa. Tất cả tạo thành một bầu không khí vô cùng nhộn nhịp, bát nháo.
Chả là hôm nay lớp chúng tôi hợp lại để bàn về kế hoạch cắm trại ngày 26/3 do trường tổ chức. Mà mấy nường trong lớp thì khỏi nói, bàn tán rất ư là sôi nổi, tranh cãi hết sức quyết liệt nhưng đến khi chọn ra người để tham gia thì chẳng có lấy ma nào xung phong. Những người mà tôi nói nãy giờ hăng hái tham gia chỉ là những người trong ban cán sự lớp mà thôi. Lúc thì thằng Toàn giơ tay, lúc thì Lam Ngọc giơ tay đến Ngọc Lan còn phải giơ tay tham gia nữa. Vì nếu những người đó không giơ tay xung phong thì có mấy ai chịu làm đâu, khổ là thế.
Tuy nhiên cô Thanh không phải là người dễ qua mặt. Cô thừa biết cái tính lười biếng của học sinh mình. Thế nên cứ mỗi môn thi có mặt ban cán sự là cô lại kéo thêm vài đứa có tố chất vào. Mà cô Thanh cũng chẳng phải nhọc công lựa chọn làm chi cho mệt. Theo như thông tin mật Lam Ngọc nói cho tôi thì nàng đã làm sẵn một bảng phân công thành viên tham gia trò chơi đưa cho cô cả rồi, việc của cô chỉ là xướng tên tụi nó lên mà thôi.
Và thế, từng đứa từng đứa được cô đọc tên lên trong danh sách tham gia trò chơi làm tụi nó cứ tối xầm mặt mày lại y như xuống địa ngục vậy.
Nhưng đó không phải nỗi lo lớn của lớp.
Những đứa làm biếng còn có cách làm nó phải vâng lệnh. Còn về việc sỉ số nam của lớp tôi quá ít mới là nỗi lo đáng quan ngại. Bởi lẽ nếu lực lượng nam không đông sẽ rất khó khăn trong khâu dựng trại cũng như tham gia các trò chơi cần nhiều thể lực. Chẳng hạn như môn kéo co, quy định trò chơi phải 5 nam 5 nữ, nhưng lớp tôi chỉ có 3 nam thì làm sao có thể tham gia được. Vô hình chung thì coi như lớp tôi phải chịu thiệt thòi về cái khoản thiếu người đó rồi.
Trong tình cảnh khó khăn thế, bỗng dưng thằng Toàn giơ tay lên góp ý:
– Cô ơi, lớp mình có nhờ người tham gia hộ được không ạ?
– À, hình như là được! Thầy hiệu trưởng có nói với lớp mình là nếu thấy không đủ lực lượng thì có thể nhờ người những cũng phải trong độ tuổi của chúng ta.
Vừa nghe, cả lớp lại nhao nhao cả lên. Nhưng đa số là những ý kiến bất mãn về điều kiện thầy đưa ra là phải bằng tuổi với chúng tôi. Vì nếu như thế chúng tôi phải tìm một học sinh bằng tuổi mình, nhưng họ cũng phải cắm trại nữa chứ đâu phải chỉ có riêng trường tôi. Việc đó coi như bất khả thi.
Lớp tôi lại một lần nữa chìm vào im lặng. Còn thằng Toàn thì vẫn nhăn trán suy nghĩ, xem chừng nó vẫn chưa bỏ cuộc. Tôi biết nó là một thằng đầy mưu mẹo, cái đầu của nó không biết chưa bao nhiêu kế sách trong ấy từ tán gái, giải vây, cho đến giúp đỡ tôi nó điều tự nghĩ cách. Nó cũng thông minh như Ngọc Lan nhưng xem chừng nàng cũng phải chào thua trước cái đầu quỷ quyệt như thằng Toàn.
Còn nhớ lúc trước vào giờ ra chơi lớp tôi thường tổ chức chơi ca rô, tôi thì thường thắng đa số mấy nhỏ con gái trong lớp, ngày cả Lam Ngọc, bé Phương còn phải chơi thua tôi về khoảng này. Nhưng tôi lại chẳng bao giờ thắng nổi Ngọc Lan, từng nước đi của em nước nào cũng là nước tối hậu. Cứ tưởng nàng đã là người chơi carô giỏi nhất lớp rồi thì thằng Toàn này lại nhảy vào. Kỹ thuật chơi của nó phải gọi là thượng đẳng, nó không trực tiếp dồn Ngọc Lan vào thế bí phải chống đỡ mà từ từ vạch ra một cái bẫy để nàng mắc phải. Dù có cẩn trọng đến đâu Ngọc Lan vẫn chẳng thế nào thoát khỏi cái bẫy của nó.
Cho nên nếu thằng Toàn không nghĩ ra được cách nào thì làm sao tôi lại nghĩ ra được, thậm chí cả lớp cũng chẳng ai nghĩ ra được.
Chừng một lúc sau thằng Toàn đột nhiên đập bàn, đứng phắt dậy tỏ vẻ rất khoái chí:
– Cô ơi, có cách rồi!
– Cách gì thế em?
– Dạ, em có một đám bạn chừng ba người bằng tuổi nhau, họ giờ đang rảnh lắm ạ!
– Thế thì hay quá, em khẩn trương đi hỏi 3 người đó dùm cô nhé!
– Dạ, không thành vấn đề!
Rồi cô đứng lên thông báo dõng dạc cho cả lớp:
– Hôm nay việc phân công tham gia trò chơi coi như đã hoàn tất, chỉ còn trông vào 3 người bạn của Nhật Toàn thôi, nếu được chúng ta sẽ đăng kí thêm môn kéo co nữa là ổn thỏa. Mấy em còn ý kiến gì không?
– Dạ không?
– Được rồi , các em về!
Lần nay thì quả đúng là tôi phục thằng Toàn thật, dù tính huống có khó cách mấy nó cũng nghĩ ra cách giải quyết triệt để. Nhưng chỉ có điều là 3 người bạn của nó là thằng nào, ngay cả tôi cũng chưa biết. Nó mới chuyển từ Đà Lạt về, chẳng lẽ là bạn của nó từ Đà Lạt xuống chơi sao, như thế hơi phi lí, 26/3 người ta không cắm trại thì vẫn tiếp tục học chứ đâu có anh rảnh rang xuống Sài Gòn lam gì.
Bí cách tôi bèn quay sang thằng Toàn khi nó đang dọn dẹp đồ chuẩn bị ra về:
– Ê mày, 3 thằng bạn của mày là ai thế, tao có quen không?
– Trời, thì thằng Huy chứ ai? Mày hỏi lạ!
– Sặc, rồi mày có hỏi nó chưa mà tuyên bố ghê vậy?
– Chưa như mà chắc mấy thằng đó thế nào cũng đồng ý thôi, nếu không thì tao cũng có cách dự phòng mà!
– Dự phòng thế nào?
Tuy nhiên nó chẳng nói, chỉ giục tôi:
– Thôi, mày đi theo tao qua bàn chuyện với hai nhỏ Lanna với Lam Ngọc cái đã
– Gì, liên quan đến hai người đó nữa?
– Thì cứ đi, tao có bảo mày đi chết đâu!
Nó kéo tôi cùng với bé Phương đi đến bàn đầu nơi Ngọc Lan và Lam Ngọc đang thảo luận chuyện cắm trại với nhau.
– Nè, hai bà thảo luận xong chưa?
– Cũng gần xong rồi, việc còn lại là tùy vào ông đấy!
– Việc đó thì khỏi lo!
– Nhưng lớp mình có 3 nam, ông tính thế nào?
– Thì như lúc nãy tui nói đó, tui sẽ đi hỏi 3 thằng bạn của tui! Nếu nó đồng ý thì ngọt!
– Vậy thì ông hỏi mau đi, cuối tuần nay là nộp danh sách cho trường rồi!
– Uầy, còn phải nhờ vào sự giúp đỡ của hai người nữa!
Vừa nghe, cả Lan và Ngọc đều trố mắt:
– Việc gì thế, nghe có vẻ nghiêm trọng nhỉ?
– Hề hề, cũng hông có gì! Chỉ là chiều nay hai bà làm ơn kiếm bộ nào gợi cảm mặc vào theo tui với thằng Phong qua nhà thằng Huy bàn chuyện.
– Chách…
Nó chỉ vừa kịp nói xong thì Lam Ngọc đã nổi đóa cung tay định đấm vào ngực của nó một cái. May sao nhờ vào phản xạ mà nó né được:
– Gì thế bà Ngọc, sao tự nhiên đánh tui?
– Phải đó Ngọc à, chuyện gì cũng phải bình tĩnh!
Bé Phương cũng chen vào đứng giữa hai người.
– Hừ, như thế mà bình tĩnh gì! Tự nhiên kêu tôi với Ngọc Lan ăn mặc hở hang sang nhà người ta là sao? Định làm tú ông à?
– Không phải, bà hiểu lầm rồi! Đó chỉ là phương ánh dự phòng thôi!
– Là như thế nào?
– Thôi được rồi, tui chỉ nói một lần thôi đó nghen, mọi người nghe kĩ đây…
Cuối cùng thì sao một lúc suy nghĩ Lam Ngọc cũng đồng ý thực hiện theo kế hoạch dự phòng của thằng Toàn. Còn Ngọc Lan thì khỏi phải thuyết phục gì, ngày thường nàng vẫn mặc thế, thậm chí nếu ở một mình tôi chẳng biết nàng sẽ mặc gì nữa.
Nhưng có vẻ Lam Ngọc vẫn còn khó chịu lắm. Đi chung dọc hành lang mà trán nàng nhăn cứ như khỉ cắn ớt. Đồ rằng thằng nào mà lại gần nàng lúc này có nước bị phanh xác chứ chẳng chơi. Mà lỡ kéo Lam Ngọc vào việc này rồi bỏ mặc cũng chẳng đặng nên tôi lấm lét đến gần nàng bắt chuyện:
– À Ngọc này, nếu không thích thì Ngọc không tham gia cũng được, một mình Lanna chắc được rồi mà!
– Hừm, không sao! Đã hứa thì phải làm, vả lại việc này cũng không phải quá đáng gì!
– Chắc chứ hả?
– Phong đang nghi ngờ Ngọc đấy à?
– Thôi thôi, có chuyện đó cũng cãi nhau nữa, hè hè!
Ngọc Lan cười xòa chen vào giữa hai chúng tôi.
Lúc nãy sau khi bàn chuyện xong thằng Toàn với bé Phương đã xin về trước để lại tôi với hai người con gái như thế này. Cái thằng khốn đó nó cố tình chơi tôi mà, biết lâm vào tình cảnh như thế này tôi sẽ bị nốc ao bất cứ lúc nào. Cho nên từ nãy đến giờ tôi cứ e dè đi sau hai người đó cho đến khi bắt chuyện với Lam Ngọc thì tất cả đã nhập cuộc.
– Dù gì tụi mình cũng đâu cần phải mặc hở hàng đâu, chỉ tìm bộ nào mặc cho dễ thương là được!
Ngọc Lan nheo mắt tán chuyện với Lam Ngọc.
– Ừ, thế mình mới tham gia chứ như cha Toàn nói lúc nãy thì đã bỏ về từ lúc nào rồi!
– Hè hè, bạn nguyên tắc quá đấy thôi, tự do hơn chút đi nào!
– Không được! Tính của mình đã thế từ lúc nhỏ, không thể thay đổi một sớm một chiều được!
Lam Ngọc vừa nói vừa lườm tối muốn cháy mặt, vẻ như nàng đang ám chỉ tôi đã gây ra chuyện này cho nàng vậy.
Thế nhưng Ngọc Lan vẫn cười khì đảnh sang chuyện khác:
– Mà nhà Ngọc có bộ đầm nào không, vai trần thì càng tốt!
– Có…à không, không có bộ nào cả!
– Hì hì, vậy qua nhà mình đi, mình cho bạn thử vài bộ! Sẵn ăn trưa ở nhà mình luôn!
– Thế có tiện không?
– Gì chứ, chỉ cần Ngọc đồng ý là tiện nốt! Tạm biết Phong nhé, Mình với Ngọc đi trước đây, lát gặp lại!
Nàng cằm tay Lam Ngọc kéo đi chẳng để Ngọc kịp nói lời nào cả. Vẻ như Ngọc Lan rất thích thú việc Lam Ngọc mặc những bộ đồ dễ thương. Ắc hẳn nàng cũng tò mò giống tôi, xem xem Lam Ngọc khoác lên mình những bộ ấy sẽ như thế nào.
Còn tôi thì cứ chưng hửng, đột nhiên hai người con gái trước mặt tôi bỏ đi hết tẹo cũng cảm thấy quê quê. Người ngoài nhìn vào dám tưởng tôi dê gái bị cạch mặt lắm cho nên Ngọc Lan với Lam Ngọc đi rồi tôi cũng nhanh chân ra bãi lấy xe về nhà nốt.
Kể từ khi hai chị em nhỏ Nhung về quê, tôi lại bắt đầu sống những chuỗi ngày như trước đây. Một mình, từ túc, tự lập, tự mình nấu tự mình ăn. Tuy có hơi buồn tý xíu khi không có ai trò chuyện những lúc rảnh rỗi nhưng bù vào đó tôi lại có một khối thời gian để suy nghĩ về những chuyện đã qua, những chuyện ở hiện tại và cả những chuyện ở trước mắt nữa.
Chỉ mới vài tháng trước đây thôi, ngôi nhà của tôi còn là một tổ ấm gia đình khi có sự hiện diện của Hoàng Mai. Em luôn là niềm vui nhỏ nhoi của tôi mỗi khi gặp chuyện gì đó buồn lòng. Từng tiếng đóng cửa, mở cửa, những tiếng xào nấu của em vẫn còn oang oang ở trong tâm trí của cho đến tận bây giờ. Nhưng nó đã không còn làm tôi cảm thấy day dứt nữa, nó đơn thuần chỉ là một kỉ niệm đẹp được được tôi lâu lâu lấy ra chùi rửa để nó không bị lãng quên theo thời gian.
Sau đó, ngôi nhà của tôi lại rở thành một cái gánh xiếc khi hai chị em nhỏ Nhung chuyển đến. Những trò quậy phá của bé Linh và cả những lần móc câu của nhỏ Nhung là tôi gần như phát điên, không ngày nào tôi được yên thân với hai chị em nhà này cả. Nhưng tôi không phủ nhận rằng khoảng thời gian hai chị em chuyển đến đây là khoảng thời gian vui nhất từ trước đến giờ tôi có được. chỉ là nói hơi quá đáng đến nổi tôi phải nổi đóa lên thôi, còn lại mọi việc đều tốt.
Tự dưng tôi lại nghỉ đến con bé Linh và cả những cử chỉ nó đã ra hiệu cho tôi khi ở trên xe nữa. Nó làm tôi phải suy nghĩ rất nhiều. Đúng là con bé đã lớn thật. Thậm chí nó còn lớn hơn tất cả những đứa bạn cùng trang lứa như nó. Chỉ mới 14 tuổi thôi con bé đã biết mục đích của nó phải làm gì, chẳng bù với tôi lúc nào cũng chỉ thấy một màu đen tối trước mặt. Âu thì ai cũng có cái số của người đó, cứ tiếp tục sống thôi vậy.
Sau khi chén no nê 4 chén cơm với nồi thịt kho tự làm, tôi mệt mỏi nằm vật ra ghế sô pha định bụng làm một giấc trưa cho sảng khoái tinh thần. Nào đâu vừa nhắm mắt thì đã nghe tiếng thằng Toàn oang oang ngoài cổng:
– Phong đâu rồi ra mở cổng tao vào nào!
– Ờ chờ chút!
Tôi lều bều vác cái thân tàn mỏi mệt ra mở cổng cho nó. Nhưng trưa nay nó đi chỉ có một mình, không chở bé Phương theo như mọi thường. Tôi chắc rằng thằng này đang sợ nếu dẫn bé Phương theo thì phải cho em vào kế hoạch luôn, như thế thì thằng quỷ này làm sao chịu được. Ranh mãnh gì đâu!
– Khà, trời gì nóng như thiêu ấy!
Nó nằm bệt ra sàn gạch cho đỡ nực khi vừa nốc xong cốc nước lạnh tôi mới đưa.
– Thì tao có khác gì mày, nãy giờ chắc uống cả lít nước nước rồi đấy!
– Mà mấy nhỏ kia có tới chưa, gần 2h rồi!
– Chưa, con gái mà làm sao đến nhanh được!
Rồi đột nhiên nó ngồi bật dậy:
– Ê, lát qua nhà thằng Huy xong đi bơi không mày?
– Bơi á?
– Ờ, nóng thế này mà giờ về nhà chắc thành cái lò luyện đan quá!
– Nghe cũng được, nhưng biết mấy nhỏ con gái có chịu không?
– Chịu liền chứ gì, nóng nực thế mà!
– Để coi sao đã!
Chừng nửa tiếng sau cũng có tiếng thắng xe ở ngoài cổng. Tôi với thằng Toàn lật đật ra đón ngay vì tiếng xe đó là của Ngọc Lan và Lam Ngọc. Phải nói là tôi với thằng Toàn đã hóng Lam Ngọc từ lâu lắm rồi, xem xem nàng mặc đồ nữ tính sẽ như thế nào. Vậy mà khi gặp hai người họ, bọn tôi vẫn không khỏi bàng hoàng và chới với khi họ tháo bỏ chiếc váy che nắng lẫn áo khoác.
Ngọc Lan hôm nay có phần táo bạo hơn khi mặc một chiếc quần sóc jean ngang đùi phối với áo voan sát vai phơi ra cặp chân dài miên man và đôi vai trắng ngần nhìn gợi cảm vô cùng tận.
Còn Lam Ngọc, nàng không táo bạo như Ngọc Lan nhưng nhìn rất ư là quyến rũ với bộ váy voan vai trần cộng thêm đôi san đan cao gót nữa làm nàng đã cao này lại cao hững hờ đên nỗi tôi với thằng Toàn chả dám đứng gần. Mặc dù thằng Toàn cao hơn tôi nhưng khi so nó với Lam Ngọc thì còn thua gần một cái đầu với cái đôi san đan ấy.
– Nè, hai tụi mình có đẹp hông mà nhìn dữ thế?
– Ui trùi, số dzách rồi! Kiểu này thằng nào mà không đổ thằng đó là bê đê chắc cú luôn!
– Hừ, nói quá lời rồi đấy! Mà mặc mấy bộ này vướng víu quá đi mất!
Lam Ngọc nhăn mặt sửa đi sửa lại chiếc váy làm Ngọc Lan cười xòa vỗ vai nàng:
– Thôi đẹp rồi sửa làm gì nữa! Lúc đầu là thế đấy, dần sẽ quen thôi!
– Phải đó hề hề, đẹp mà!
– Hừ!
Thằng Toàn vừa xu nịnh vài câu thì Lam Ngọc đã lườm nó muốn tóe lửa. Thấy vậy nên tôi mở lời can ngăn:
– Được rồi, hai người vào nhà uống tý nước đi!
– Ra đây là nhà Phong đó à?
– À, hình như Lam Ngọc chưa đến nhà mình lần nào phải không?
– Phải đó, cũng nhờ có Lanna thôi
– Hề hề, vậy mời hai người theo thằng Toàn vào nhà tham quan, mình ở đây đóng cổng cho!
– Hì, vậy làm phiền Phong nhá!
Nói rồi nàng cùng Ngọc Lan thủng thằng vào nhà cùng với thằng Toàn. Nhưng người làm tôi chú ý nhất vẫn là Lam Ngọc. Bộ váy nàng đang mặc hiện giờ làm tôi liên tưởng đến bộ váy hồng nàng mặc hôm mùng 3 tết khi tôi bắt gặp nàng ở công viên Tao Đàn. Nàng hôm đó và nàng bây giờ đều đằm thắm, dịu dàng như nhau. Chỉ khác ở một chỗ hôm nay tôi được tận mắt thấy nàng mặc như thế còn hôm đó tôi chỉ thoáng thấy từ đằng xa mà thôi. Quả đúng là một nét đẹp thật tuyệt vời.
– Nè, bị trời trồng rồi hả? Sao đứng mãi vậy?
– Ớ Ngọc…?
Tôi giật thót khi Lam Ngọc giờ đây đang đứng trước mặt tôi sừng sững. Nàng nhíu mày nhìn tôi làm đối má trở nên mủm mỉm đến nỗi có thể thấy rõ cả những mạch máu bé li ti.
Cố gắng trấn tỉnh tôi đáp lời nàng:
– Hông có gì, chỉ tại đang nghĩ…à…
– Nghĩ gì?
– Thì…
– Thì thế nào…?
Nàng vừa nhìn tôi vừa bẻ tay rôm rốp làm tôi sợ khiếp vía lỡ miệng:
– Thì đang nghĩ tới Ngọc…
– Hơ, nghĩ cái gì? – Nàng càng áp sát.
– Thì hôm nay…
– Hôm nay sao?
– Đẹp quá…
– Hừ, đồ dẻo mồm!
Nàng quay sang chỗ khác che đi đôi má đã ửng hồng không biết là do nắng gắt hay là do việc gì khác nhưng dù gì nó cũng dễ thương cực.
Để tránh cảm giác ngượng ngùn tôi vội đảnh sang chuyện khác:
– À Ngọc ra đây có việc gì vậy?
– Ngọc ra đây lấy áo khoác vào, thấy Phong đứng ngây ra nên Ngọc thắc mắc!
– Hề hề, giờ gì biết rồi! vào nhà thôi!
– Hùm, quả là kì lạ!
Nàng nhìn tôi nghi hoặc nhưng cũng bước theo tôi vào nhà vì không có bằng cớ gì để bắt bẻ. Vậy mà trời xui đất khiến cỡ nào trong lúc tán chuyện lại khiến tôi buộc miệng nói ra câu hỏi tôi thắc mắc bấy lâu nay:
– À, cái bữa mùng 3 ở công viên Tao Đàn phải Ngọc không?
– Ơ, mùng 3 hả…
Đột nhiên nàng ấp úng không nói nên lời. Mãi một lúc sau mới bình tĩnh trở lại:
– À, tại bữa đó áo Ngọc bị ướt nên mượn bộ đầm của mẹ mặc đấy!
– Thảo nào, lúc đó Phong cứ tưởng nhìn nhầm hóa ra là Ngọc thật! Nhưng mà tại sao Ngọc lại chạy?
– Tại lúc đó có việc gấp nên không kịp chào Phong!
Trước câu trả lời tự tin của Lam Ngọc, tôi chẳng thể nào bắt lỗi được điểm gì nên đành ngậm ngùi cùng nàng bước vào nhà với đầy sự thắc mắc. Nhưng điều đó nhanh chóng bị tôi cho qua một bên khi vừa vào nhà đã thấy thằng Toàn cô hồn đang cho Ngọc Lan xem mấy tấm hình hồi còn nhỏ của tôi.
Tức tối tôi vội chạy đến giựt phắt lại sẵn tiện cốc cho nó một cái nhá lửa:
– Cái thằng này, tao bảo mày dẫn đi tham quan chứ có phải xem ảnh tao đâu!
– Ui da, cái thằng! Thì mày dặn tao là dẫn đi tham quan phải không?
– Ờ đương nhiên!
– Đó, đi tham quan thì phải tìm hiểu lịch sử của nơi này chứ!
– Lịch lịch tía cưng…!
Tôi nổi máu định cốc cho nó thêm mấy cái nhưng Ngọc Lan đã kịp ngăn lại:
– Thôi mà, có gì đâu mà giận!
– Hic, hình hồi nhỏ của Phong mà!
– Cũng dễ thương chứ bộ, nhất là tấm này nè!
Ngọc Lan cười đùa giơ tấm hình đang cầm trên tay lên làm Lam Ngọc cũng phải chú ý.
Nhưng hỡi ơi tấm hình đó chẳng phải hình đàng hoàng gì mà là tấm hình tôi cởi truồng tắm mưa chẳng biết chụp từ thời cố lũy nào, tôi trong hình còn bé tý chưa đến 5 tuổi. Vậy mà Ngọc Lan chẳng ngượng ngùn gì, lại còn nhìn bức ảnh vừa cười nữa chứ. Còn Lam Ngọc thì đỡ hơn một tý khi em chỉ cười mỉm, nhưng bù vào đó là những cái lắc đầu đầy sự trêu chọc. Con gái thời nay sao vậy trời, nhìn thấy hình vậy ko mắc cỡ mà còn khoái chí nữa, thiệt là hết nói nổi.
– Trời ơi là trời, trả đây cho tui mấy cô!
– Hui, cho mình xin tấm này nhé, hì hì!
Ngọc Lan cười tươi phe phẩy tấm hình:
– Thôi, tấm đó có gì đâu mà lấy! Nếu muốn mình đưa tấm khác nè!
– Hông thích, thích tấm này hà!
– Uầy, giờ có trả hông đây hay đợi Phong dùng vũ lực!
– Muốn lấy chứ gì, đó…nè…lấy đi!
– Ặc…
Thực ra tôi cũng muốn lấy lắm nhưng Ngọc Lan đã nhét tấm hình vào trong chiếc áo của nàng rồi làm sao mà lấy đây. Cho dù tôi có bạo gan lấy thiệt thì cũng mang tội dê xòm mà thôi.
Bí cách tôi đành xui xị chấp nhận thương đau:
– Thôi, muốn lấy thì lấy đi, đừng có rêu rao với người khác đấy!
– Hì hì, cái đấy thì khỏi lo! Mình là mình kín miệng lắm nhé!
– Uầy rồi!
– Ui cái thằng, người ta xin có tấm hình về làm kỉ niệm cũng ki bo!
Toàn phởn ngoặc miệng trêu đểu tôi.
– Tổ bà mày! Tại mày cả đấy, đứng lại tao thằng cô hồn!
Tôi tức tối rượt nó chạy như điên ra đến tận ngoài đường.
Chương 82:
Thực ra việc nhờ Lan với Ngọc mặc đồ thế này cũng chỉ là kế hoạch dự phòng của thằng Toàn mà thôi. Cái cốt là để ngắm Lam Ngọc xem như thế nào chứ chắc gì phải dùng kế hoạch đó với tụi thằng Huy. Nhưng mà cũng chưa chắc ăn là mời tụi nó đi liền được bởi vì trường của tụi nó cũng tổ chức cắm trại giống bọn tôi cho nên cứ dự phòng trước cho mọi chuyện đã.
Đường đến nhà của thằng Huy cũng không xa mấy, nhưng qua nhiều khúc cua nên bọn tôi cũng đâm ngán. Hôm nay đáng lẽ ra bọn nó phải đi học ấy chứ nhưng mà vừa nãy lúc tôi gọi thì nó bảo là nó cúp học đi chơi điện tử, cũng may là tôi dặn nó ở nhà chờ bọn tôi đến chứ nếu không thì coi như công cốc rồi.
Chừng gần 10 phút đi bằng xe đạp, bọn tôi cũng đến trước cổng nhà nó. Tôi ngoặc miệng quát lớn:
– Ới Huy ơi, tụi tao tới rồi nè!
– Ờ, chờ tý!
Chốc sau đã nghe tiếng dép lẹp xẹp của nó:
– Tui bây làm gì mà qua nhà tao đông vậy?
– Hề hề, thì nhờ chút chuyện ấy mà! Vào nhà đi hẳn nói!
Tôi cười hiểm đây lưng nó vào nhà.
Nhà của thằng Huy thì không có ghế số pha, chỉ có cái bàn xếp tròn dùng để tiếp khách nên bọn tôi ngồi quay quần bên cái bàn đó nói chuyện với nó:
– Đây, hôm nay tụi tao tới nhờ mày một xíu việc thôi!
– Việc gì nói đi, tao còn có kèo chơi điện tử nữa!
– Rồi, vào đề luôn! Tụi tao tính nhờ mày với thằng Bình, thằng Tú phụ lớp tao tham gia hội trại kì này!
– Ê bớt giỡn! Tao vừa định trốn hội trại trường tao giờ gặp tụi mày nữa
Tôi vẫn tiếp tục thuyết phục:
– Thì giúp bọn tao một cái, mày biết lớp tao ít nam mà, hồi diễn viên nghệ tụi bây đã giúp một lần rồi còn gì?
– Thì cái đó khác, cái này khác!
– Cái đó khác sao, cũng là giúp chứ gì?
– Lần đó tại tao bị mày lôi kéo thôi!
– Túm lại là không chịu giúp chứ gì?
– Thì vậy đó! Mày kiếm người khác đi!
– Được, mày…
– Hì hì, để mình nói với bạn Huy một chút nào!
Đột nhiên Ngọc Lan chen vào giữa hai chúng tôi cười xòa.
– Bạn Huy lúc trước cùng tập văn nghệ ở nhà mình đúng không?
– À ờ, tui đây!
– Chuyện cũng không có gì khó khăn đâu mà, bạn giúp lớp mình một tý thôi, bảo đảm bạn sẽ thích ngay.
– Uầy, có gì đâu mà thích chứ?
Rồi nàng gác tay lên vai nó nhích lại gần:
– Có chứ sao không? Bộ Huy hông thấy sao?
– Ơ ớ, thấy gì…?
– Thì đó…
Nàng nheo mắt cươi duyên làm thằng Huy muốn rụng rời.
Xem chừng thì thằng này đã bị ngấm thuốc mê của Ngọc Lan mất rồi. Tôi ngồi ngoài còn chịu không nổi đây huống chỉ là thằng Huy tay mơ này, đúng là tài diễn kịch của Ngọc Lan có thừa. Còn nhớ hồi đầu năm nàng cũng từng làm tôi suýt chết bao phen bởi cái biệt tài này. Giờ thì thằng Huy là nạn nhân tiếp theo của nàng. Biết sao được, lớp tôi cần nhân lực mà, chỉ còn cách ngồi nhìn thằng Huy bị chèo kéo từ từ thôi.
– Hì, vậy bạn giúp lớp mình một tay nhé
– Để tui suy nghĩ lại đã!
– Cần gì phải suy nghĩ chứ, sự lựa chọn đúng đắn mà – Rồi nàng quay sang Lam Ngọc – À, Ngọc ơi, đưa mình cuốn sổ ghi danh đi!
– Tui nói đợi tý đã!
Thằng Huy bối rối đụng trúng tay của Ngọc Lan làm cuốn sổ rớt xuống đất. Viễn tưởng nàng sẽ nổi trận lôi đình với thằng này vì cái tật cãi lời người đẹp thế mà ai ngờ nàng lại mỉm cười như chưa hề xảy ra chuyện gì.
Rồi Ngọc Lan bỗng dưng đứng lên, khom người xuống nhặt cuốn sổ làm cổ áo nàng chùn xuống lộ ra thoáng thấp vùng “thiên đường chết” làm cả tôi, thằng Huy lẫn thằng Toàn đều trố mắt sững sốt trước độ bạo của nàng. Quả đúng là một cái bẫy đầy sự cám dỗ.
– Xong rùi, cũng may là chẳng bị dơ gì! Ghi tên họ của bạn vào đi, sẵn ghi luôn 2 bạn kia nữa nhá!
– À ờ, rồi rồi!
Trước sự quyến rũ của Ngọc Lan, thằng Huy chẳng biết làm gì hơn ngoài gật đầu răm rắp. Vì cơ bản trình độ lì đòn của thằng này còn rất kém, chẳng chịu trâu được bao lâu. Nhưng cũng chẳng trách nó được, đến thằng Toàn còn suýt bị điêu đứng với Ngọc Lan trong tình huống lúc nãy mà huống chi là thằng Huy non nớt này.
Thế là đã xong việc ghi danh trại sinh cho cả lớp. Với số lượng nam như thế này, lớp tôi dư sức tham dự môn kéo co với đủ lực lượng hùng hậu mà không cần phải kiêng nể lớp nào. Ngoài ra việc dựng trại sẽ nhẹ đi chút đỉnh khi có thêm 3 thằng nam vào nữa để san sẻ việc cưa cây, khuân vác đồ, và lặt vặt các thứ khác, khỏe gì đâu!
Ra đến ngoài đầu đường cách nhà thằng Huy không xa, thằng Toàn bắt đầu ba hoa:
– Hề hề, thấy kế hoạch dự trù của tui chưa, vỗ tay cái nào!
– Xừ, hình như tôi thấy ông suốt buổi đâu có nói tiếng nào đâu Toàn!
– Ơ, cái đấy gọi là ẩn danh quan sát trận địa đấy! Bởi vì mọi người làm quá tốt nên tui đâu có cần ra mặt hen!
Nó nhướng mày gác tay lên vai của Ngọc Lan nhưng nhanh chóng bị nàng thúc một cú vào hông muốn ná thở:
– Còn nói, Toàn chỉ ngồi chơi chẳng nói gì! Có biết mình phải cực nhọc lắm không?
– Thôi thôi, tui biết rồi! Công của mọi người hết chứ gì! Cơ mà hề hề Lanna lúc nãy nhìn gợi cảm ghê luôn ấy nhỉ!
– Hừm, ngượng chết đi được ấy chứ! Thôi không nhắc đến nữa, bây giờ đi đâu nữa đây!
Chỉ chờ có thế, thằng Toàn vào đề luôn không cần giới thiệu:
– Trời nóng thế này thì đi bơi đi! Thấy sao Lanna?
– Ô, mình thấy cũng hay đó! Còn Ngọc có đi không?
– Thôi, mình không đi đâu!
Ngay lập tức cả bọn tôi đều ngạc nhiên:
– Ủa, sao thế! Tưởng một người yêu thể thao như bà phải thích cái này chớ!
– Nói chung là không thích bơi!
– Thôi mà Ngọc, đi chung với bọn mình cho vui!
– Thôi, không được mà!
Thấy hai người kia năn nỉ quá tôi cũng chen mồm vào giúp một tay:
– À Ngọc này, lâu lâu có một lần mà, đi với nhóm đi!
– Việc này…
– Việc cái gì hông biết, đi thôi chần chờ gì – Rồi tôi nhá mắt sang hai người kia – Có lớp trưởng Lam Ngọc đi mới vui phải hông mọi người!
– Ừa, phải đó! Đi nào…!
Trước áp lực từ số đông, dù vẫn còn miễn cưỡng lắm nhưng nàng vẫn phải gật đầu đồng ý lời đề nghị của chúng tôi ngay.
Thật thì tôi cũng tò mò lắm. Như thằng Toàn đã nói, một người dáng hình thể thao như Lam Ngọc thế này thì tại sao lại chẳng muốn đi bơi cơ chứ. Do ngại ngùng việc mặc đồ bơi chăng? Nghe cũng có lí lắm, vì đó giờ Lam Ngọc đâu có mặc mấy loại đồ hở hang này lần nào đâu, toàn style áo sơ mi quần jean không mà. Thôi thì kệ vậy, dù gì nàng cũng đồng ý đi bơi rồi, cứ chờ xem thế nào đã.
Hồ bơi chúng tôi chọn là hồ bơi Vân Đồn, nằm ở quận 4 chắc chỗ bọn tôi không xa, chỉ tầm 4- 5km qua cầu kênh Tẻ là đến. Đặc điểm của hồ bơi này là khắp hồ đều sâu 2m, nên rất thích hợp để bơi rèn luyện thể lực dành cho người lớn. Lúc trước tôi cũng có đến đây mấy lần nhưng vì bận quá cũng bỏ hẵn.
Mà thật ra tôi biết ý của thằng Toàn rũ đi bơi chẳng phải tốt lành gì. Tránh nóng cũng là một phần đấy nhưng chủ yếu là để ngắm hai nàng mặc đồ bơi thế nào thôi. Tôi dư sức biết dụng ý của nó mà. Nhưng thú thật thì tôi cũng tò mò lắm, cùng là con trai với nhau cả nên mấy vụ này tôi cũng có chút hứng thú. Cho nên bọn tôi thay quần bơi xong liền đứng khởi động tay chân để chờ bên nữ ra, cũng để ra oai với mấy đứa con gái khác nữa.
Mà chỉ nói thế thôi chứ ra oai được khỉ gì đâu. Tuy là dân học võ nhưng tôi chỉ chú trọng tới tốc độ và sự linh hoạt nên hầu như ít chú ý đến phần thế lực và thế hình nên nhìn tôi cứ như cò hương vậy. Còn thằng Toàn thì đỡ hơn một tý, chắc là do học theo khuôn khổ của taekwondo nên nó có vẻ khỏe khoắn lắm, cơ nào ra cơ nấy chắt nịt. Nhưng nói về thể hình thì chắc chỉ có thằng Huy là trùm trong đám bọn tôi, chẳng những cao mà nó còn to con nữa, đó là kết quả bao năm khuân vác đồ cộng với đá banh, đánh nhau trường kì nên biệt danh Huy đô mới hình thành từ đó.
Chừng chốc sau, Ngọc Lan cũng từ từ bước ra từ phòng thay đồ. Cả tôi lẫn thằng Toàn đều phải giật thót vì cái thân hình quyến rũ của nàng lúc này. Quá là táo bạo, quá lá bốc lửa. Nếu như nàng không quấn cái khăn ngan hông thì tôi chắc rằng đã có ói thằng chết ngợp ở đấy chứ không riêng gì tôi với thằng Toàn đâu.
– Chậc, 80!
Thằng Toàn bỗng vuốt cằm gật gù.
– Gì mà 80 mạy!
– Vòng 1 của con Lanna!
– Sặc, thằng bệnh hoạn!
– Bệnh hoạn gì, cái này gọi là phân tích sắc đẹp! Tao nhìn là ra ngay con số liền!
– Ùi, gì chứ cái này tao thấy sao sao ấy!
– Mày gay hả mày, phải có tý đầu óc quan sát chứ!
– Vậy bé Phương bao nhiêu?
Tự nhiên nó gật gù mặt tỏ vẻ rất gian xảo:
– 84 mày ạ!
– Sặc, thằng này bệnh hoạn quá mức quy định rồi!
– Gì mà 80, 84 thế?
Đột nhiên Ngọc Lan xuất hiện làm cả hai chúng tôi hú vía.
– Đâu, hề hề! Tui với thằng Phong đang cá cái cô kia sinh năm bao nhiêu ấy mà!
– Thiệt chứ! – Nàng nhíu mày.
– Thiệt luôn, chứ ngoài cái đó ra hai tụi tui đâu có nói gì nữa đâu, ực!
Nghe vậy Ngọc Lan không truy cứu nữa, bèn hỏi sang chuyện khác:
– Mà hai người có thấy Lam Ngọc ở đâu không?
– Ủa, bộ hai người không đi chung với nhau hả?
– Có chứ nhưng khác phòng!
– Vậy chắc là chưa ra đấy thôi! Hóng thiệt
– Hóng gì?
Ngọc Lan bỗng hỏi cắc cớ khiến thằng Toàn lại một lần nữa giật thót:
– Ực, thì ý Toàn nói là sốt ruột thiệt, tới giờ này chưa ra!
– Ừm, để chờ tý xem sao! Chắc Ngọc chưa quen mặc đồ bơi!
– Thế Lanna quen rồi hả?
– Hì, lúc trước mỗi tuần mình đều đi bơi một lần mà!
Vừa lúc đó, Lam Ngọc cũng từ từ bước ra làm tất cả mọi ánh mắt đều chú ý đến nàng.
Không phải nàng mặc đồ quá sặc sỡ gì, chỉ là một bộ đồ bơi bình thường được quấn khăn ngang hông. Người ta chú ý đến Ngọc là vì vẻ mặt của nàng khi xuất hiện rất ư chi là rụt rè, bẽn lẽn. Trông nàng bây giờ cứ y như chú mèo lạc đến một nơi nào đó rất xa lạ. Hai tay nàng khoanh gượng gao trước trước ngực như đang cố sức chống chọi với một thứ gì đó khắc nghiệt lắm.
Nhưng với thằng Toàn lại khác, thứ khiến nó nhìn nàng sững sốt chẳng phải là cung cách e thẹn đó.
Nó trố mắt bởi vì:
– Má ơi, 87!
– Mày nói cái gì Toàn?
– Con Ngọc…87!
– Tía mày, giờ còn để ý mấy cái đó nữa!