<?php the_title(); ?>

Cô Gái Của Sếp

09.07.2014
Admin

Truyện: Cô Gái Của Sếp

Tác giả: WanderLust.
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Chap 1:

Tôi có lẽ là một trong những người khách Việt đầu tiên dùng bữa sáng ngày hôm nay. Chưa tới 7 giờ, mới chỉ lác đác vài người khách nước ngoài dậy sớm đang ăn sáng. Tôi hẹn đồng hồ dậy từ hơn 5 giờ để đi chụp ảnh bình minh, rồi về lại resort và giờ đang tận hưởng bữa sáng. Nắng nhẹ, biển xanh ngắt, bãi biển khá vắng, yên tĩnh. Nhà hàng của resort nằm ngay trên bờ biển, ngồi ăn sáng ở đây cũng khá thú vị.
Bỗng nhiên, một bàn tay vỗ vai tôi. Tôi quay lại, là anh Quân. Thật bất ngờ khi gặp anh Quân ở đây. Anh Quân học trước tôi 2 khóa cùng trường Đại học, chúng tôi biết nhau qua những hoạt động thời sinh viên.
Chào hỏi xong, anh Quân đi lấy món ăn rồi cùng vợ ngồi ở một bàn khác. Tôi tiếp tục bữa sáng thịnh soạn của mình, uống cà phê xong rồi trở về phòng.
Cất máy ảnh xong, tôi cầm một quyển sách rồi đi ra biển, chọn một cái ghế dài rồi nằm ngắm biển. Tôi thích biển, nhất là những bãi biển đẹp tuyệt vời và vắng thế này, nên dù không thích việc các resort chiếm bờ biển để làm những bãi tắm riêng cho khách của mình, nhưng thôi thì đang ở trong resort thì cứ tận hưởng cảm giác đó.

– Musso.
Tôi ngước nhìn lên. Là Hằng, bạn gái của sếp. Hằng đi một mình ra bãi biển, chắc sếp còn đang ngủ. Tôi nghĩ thầm: “đêm qua làm quá chứ gì”.
– Ừ, truyện của Musso.
– Không ngờ anh Nhật cũng thích đọc tiểu thuyết tình cảm.
– Ờ.
Tôi gấp quyển “Hẹn em ngày đó” lại, nói chuyện vài câu xã giao với Hằng cho có. Hằng đi qua một cái ghế cách đó một quãng, bỏ khăn quàng và áo choàng tắm ra, khoe thân hình hấp dẫn trong bộ bikini màu vàng rất hợp dáng. Ngay từ lúc đó và trong suốt lúc cô bé thoa kem chống nắng các loại, đã có vài ánh mắt của những người khách khác hướng về phía cô. Tôi dù không hề có ý muốn “tia” hàng của sếp nhưng cũng vài lần liếc mắt. Chậc, dù sao thì trong bối cảnh chỉ có vài cô gái có thân hình đẹp trên bãi biển này thì khó mà không ngắm.

– Hay ghê ta, ra bờ biển đọc sách. Không tắm biển à?
Tôi nhìn lên. Anh Quân đi cùng vợ. Tôi chào anh lần nữa, anh đặt đồ xuống ghế trong cây dù cạnh đó. Trong khi vợ anh Quân thoa kem chống nắng thì anh Quân qua bên phía cây dù của tôi, ngồi xuống cạnh ghế tôi đang nằm, xoay lưng về hướng vợ và nháy mắt với tôi. Tôi nhìn theo hướng anh nháy mắt, chỉ thấy Hằng. Tôi nhướng mày để xác nhận, anh cười khoái trá.
Chậc, ông này đi với vợ mà cũng hám gái. Mà cũng bình thường, tôi cũng len lén ngắm Hằng mà.
Anh Quân và vợ xuống tắm biển. Hằng nằm lim dim trên ghế, có lẽ đang tắm nắng (trong bóng mát của cây dù) hoặc là đang tận hưởng những ánh mắt. Tôi tiếp tục đọc sách, rồi cũng xuống tắm biển chán chê.

Chiều hôm đó, anh Quân gọi điện thoại rủ tôi uống cà phê. Do buổi chiều, tôi và sếp làm việc với đối tác và nên cuối buổi chiều tôi mới gặp anh Quân ở nhà hàng. Không biết có chuyện gì mà anh Quân lại một hai rủ tôi uống cà phê.
Vừa ngồi xuống, anh Quân thì thầm:
– Con nhỏ mặc bikini vàng hồi sáng đó là gái.
– Ý anh là …
– Là hàng, cave đó.
Suýt nữa tôi buột miệng nói “bồ của sếp em đó” nhưng kịp dừng lại.
– Sao anh biết?
– Anh đi nó vài lần rồi, cách đây phải năm rưỡi. Nó là hàng Vip, thằng bạn anh giới thiệu cho anh. Đã lắm.
– Chắc không?
– Chắc chắn, con nhỏ đó tên Nhi, nó là một trong những con hàng ngon nhất anh từng chơi mà, anh nhớ cả mấy cái mụn ruồi của nó trên người, hồi nãy nhìn mặt đã ngờ ngợ, thấy mấy cái mụn ruồi là nhận ra ngay. Lúc nó chạy xuống biển tắm, nhìn cái mông của nó làm anh nhớ hồi đó ghê.
– Anh chắc không? Sao anh nhìn rõ mấy cái mụn ruồi?
– Nãy anh cố tình đi vòng ngang qua đầu ghế nó mà.
– Nó có nhận ra anh không?
– Sao anh biết được. Nhưng chắc không đâu. Đời nó làm với bao nhiêu thằng, sao mà nhớ được.
Rồi anh Quân kể khi anh làm khách của cô-gái-đó, cô ta mới chỉ 19 tuổi, và chắc chắn là mới vào nghề. Sau đó, số điện thoại của cô ta không liên lạc được, anh đoán cô ta đổi số, và tiếc rẻ chọn một cô gái làm tiền khác.
Tôi từng nghe nói chuyện anh Quân ăn chơi khi chưa lấy vợ, nhưng rất ngạc nhiên về chuyện này. Thôi thì đời tư và cách sống của mỗi người mỗi khác, tôi cũng chẳng suy nghĩ gì. Qua lời kể thì anh Quân chỉ từng làm khách của vài cô, và đã không còn đi “mua hoa” sau khi lấy vợ.

Cuộc nói chuyện kết thúc với việc anh Quân khuyến khích tôi xin số cô-gái-đó, và nếu cô ta còn làm nghề thì tôi nhất định phải ngủ với cô ta, vì anh nói “nhìn giờ còn ngon hơn hồi đó”. Tôi chợt bật cười về suy nghĩ tôi sẽ đưa cái của mình vào chỗ một người tôi biết rõ từng đưa cái của anh ta vào.
Nghĩ là nghĩ vậy, chứ nếu Hằng quả thật là gái gọi, tôi chả dại gì mà đụng vào cô ta, dù cô ta là bồ của sếp hay hàng của sếp thì cũng không phải để mình đụng vào.

Đến tối, tôi cùng sếp và mấy anh em vào thành phố ăn. Phía đối tác đã chuẩn bị một bữa tiệc khá hoành tráng với nhiều đặc sản địa phương, và dĩ nhiên là nhiều hải sản. Sếp giới thiệu Hằng là bạn gái rất thoải mái với những người khách. Lúc đó, trong đầu tôi không thể loại bỏ suy nghĩ có khi nào trong những người khách này có người từng là khách mua hoa của Hằng, nếu cô ta từng là gái gọi thật?
Và rồi nhìn sếp rất vui vẻ khi ngồi cạnh Hằng, tôi lại nghĩ về mức độ nghiêm túc của mối quan hệ này. Dù sếp và tôi thân thiết, nhưng chúng tôi không bao giờ hỏi về đời tư của nhau, nhất là khi anh thì đã ly dị vợ, còn tôi thì chưa có vợ, chuyện cặp bồ là bình thường.

Chuyến đi công tác này gồm có sếp, tôi, một nhân viên cấp dưới và một tài xế. Lẽ dĩ nhiên sếp phải được bố trí phòng riêng, còn ba người thì tôi cũng được ở phòng riêng, còn cậu nhân viên và anh tài xế chia nhau một phòng. Sau đó, chúng tôi được biết Hằng sẽ đi cùng, nhiều người trong công ty biết về cô bồ của sếp, nên chuyện đó cũng bình thường, hơn nữa chuyến đi này kéo dài đến bốn hoặc năm ngày.
Mà nói gì đi nữa, sếp muốn là được.

Về lại resort, tôi đi dạo trong resort, cũng là để giúp tiêu hóa bớt bữa tiệc nhiều đạm này. Tôi ra nhà hàng, gọi một ly nước ép rồi nhìn ra biển. Và rồi tôi thấy sếp và Hằng nắm tay đi dạo trên bờ biển. Họ thật hạnh phúc, và Hằng nhìn rất xinh đẹp trong bộ áo váy đó. Trong ánh đèn vàng của resort, hai người họ trông thật lãng mạn.
Khi tôi thấy sếp hôn Hằng, tôi chợt nghĩ nếu tôi đã xem anh như anh trai, tôi có nên tìm hiểu thực hư và nếu Hằng là gái gọi thật, tôi có nên cho anh biết hay không?
Tôi chợt thấy ly nước ép đắng nghét.
Tối hôm đó, tôi trằn trọc vì quá no, và chắc cũng vì có quá nhiều chất bổ, mà tôi lại ngủ có một mình. Bỗng dưng tôi thấy Hằng mở cửa bước vào phòng tôi. Rồi đột nhiên Hằng cởi váy, bên trong là bộ bikini màu vàng mặc lúc sáng. Cô bé leo lên giường tôi, hai tay vuốt ve tôi. Tôi ngồi dậy, xoay người Hằng lại và mên mê cặp mông khá to của cô bé. Đột nhiên tôi thấy sếp mở cửa bước vào phòng tôi, Hằng nhảy phóc ra khỏi giường, quấn lấy sếp. Tôi bật dậy, mồ hôi tuôn như tắm.
Chỉ là giấc mơ thôi mà, phòng này dùng thẻ từ, chỉ có tôi và nhân viên resort ra vào được. Chỉ là giấc mơ thôi mà.

Chap 2:

Sáng hôm sau, tôi dậy trễ nên xuống ăn sáng cũng trễ. Khi tôi đang ngồi uống ly nước cam rất uể oải thì sếp và Hằng bất ngờ ngồi xuống cùng bàn với tôi. Hằng cười rất tươi với tôi, hỏi tôi đã đọc hết quyển “Hẹn em ngày đó” chưa. Đây mới là lần đầu tiên tôi nói quá năm câu với Hằng. Hằng đã đọc quyển sách này, và nhớ rất rõ các chi tiết. Sếp rất vui khi thấy tôi nói chuyện thoải mái với Hằng nên anh cũng khuyến khích bọn tôi nói chuyện, thỉnh thoảng hỏi về nhân vật này, quyển sách nọ. Tôi rất ngạc nhiên khi Hằng đọc khá nhiều, trong đó có nhiều tác giả mà tôi biết hoặc tôi thích như Musso, Levy, Nicholas Sparks, … Tôi chợt nghĩ nếu Hằng thật sự là gái gọi thì sao nhỉ? Thực ra, chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra vào thời nay.
Chậc, một nhân viên văn phòng và một cô gái điếm ngồi nói chuyện về văn học lãng mạn trong một nhà hàng bên bờ biển, ngồi cùng là một doanh nhân giàu có. Thật là một hoàn cảnh.

Đó là ngày thứ hai trong chuyến đi của chúng tôi. Chiều hôm đó, công ty đi khảo sát cùng đối tác. Dĩ nhiên, Hằng không đi cùng. Chúng tôi về khá muộn, khi xe về gần đến resort, tôi xin xuống xe. Tôi muốn đi ăn vài món ngon dân dã của thành phố biển này, không phải những món Tây trong resort và cũng không phải đặc sản đắt tiền của bữa tối hôm qua. Tôi cũng thưởng thức cà phê trong phố, xem cà phê ở đây thế nào, chứ không phải cà phê trong nhà hàng mà tôi uống hai hôm nay.

Ngày hôm sau, ăn sáng xong là sếp với Hằng đi chơi, còn tôi và cậu nhân viên qua làm việc với phía cấp dưới của đối tác về những vấn đề mà cấp dưới phải làm. Sếp bảo anh tài xế đưa đón bọn tôi, còn sếp và Hằng tự túc.
Xong hết mọi việc, anh Cường tài xế đưa bọn tôi đi ăn trưa rồi về lại resort. Về ngủ được một chút, tôi lại mang sách ra bờ biển nằm đọc, đọc một hồi thì lại thiu thiu ngủ.

– Đọc thế này bao giờ mới xong quyển sách đây.
Tôi giật mình tỉnh dậy, Hằng đang đứng cúi xuống nhìn tôi. Tôi gấp quyển sách lại, hỏi:
– Em đi tắm biển à?
– Dạ.
– Anh Lâm có xuống không?
– Dạ không, ảnh không thích tắm biển, với lại ảnh buồn ngủ nên đi ngủ rồi.
Thấy tôi không nói gì nữa, Hằng đi qua ghế gần đó ngồi thoa kem chống nắng. Chiều nay Hằng mặc một bộ bikini khác, vẫn khoe dáng đẹp và đầy sức sống. Chợt Hằng nói:
– Phát hiện anh Nhật nhìn em hoài nha.
– Đâu có.
– Còn chối nữa.
Bỗng nhiên ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại nói:
– Anh thấy em giống một người.
– Vậy à, bạn của anh à?
– Không, bạn của bạn anh. Tên là Nhi.

Hằng giật mình. Chắc chắn là cô bé giật mình, vì cô ngừng việc thoa kem chống nắng vốn đang làm rất thuần thục. Tôi thì còn giật mình hơn, tôi không biết việc tôi vừa làm sẽ đưa câu chuyện đến đâu. Dù cho tôi có muốn tìm hiểu thực hư về Hằng, tôi cũng không nên đánh động ngay từ đầu như thế. Nếu như Hằng quả thật là cô gái gọi tên Nhi, tôi chẳng khác nào đang bóng gió đe dọa cô ta.
Tôi nói tiếp: “mà chắc không phải đâu, người giống người nhiều mà”, rồi mở sách ra giả vờ đọc tiếp. Tôi cứ nhìn lướt theo con chữ chứ không hề đọc nổi dòng nào, mỗi lần lật sách lại vờ nghiêng đầu để liếc nhìn Hằng, được hai lần thì thấy Hằng đứng lên đi xuống biển. Tôi bỏ sách xuống nhìn ra biển, Hằng bơi một chút rồi lên bờ, thân hình cân đối của cô bé loang loáng nước, sáng lên dưới ánh nắng vàng của buổi chiều. Ngại nói chuyện với Hằng, tôi cười rồi ôm sách về phòng.

Tối hôm đó, tôi chủ động đề nghị bọn tôi đi ăn tối, để sếp và Hằng đi ăn riêng. Dĩ nhiên là sếp đồng ý. Anh Cường đưa hai người họ đến một nhà hàng, rồi quay lại đón tôi và Luân. Không có sếp, ba anh em đi kiếm một quán hải sản bình dân, vừa ngon vừa rẻ, làm vài chai và bàn luận rôm rả.
Anh Cường là một tài xế rất điển hình. Từ khi tôi vào công ty đến giờ đã ba năm, chưa bao giờ tôi nghe anh kể một câu về đời tư của sếp. Kể cả khi anh lái xe đưa một mình tôi đi công chuyện, anh nói chuyện với tôi rất vui vẻ, anh cũng nói về sở thích của sếp, về căn nhà sếp ở, về đội bóng sếp yêu thích, nhưng tuyệt nhiên không nói về đời tư, dù cho chuyện sếp đã từng ly dị và sếp đang cặp bồ là chủ đề rất hot trong công ty. Trong buổi nhậu tối nay cũng vậy, dù Luân hỏi về chuyện sếp và Hằng, anh Cường chỉ cười và nói: “đừng biết nhiều quá em ạ, mà có biết thì cũng phải làm như mình không biết”. Câu nói của anh Cường làm tôi suy nghĩ nhiều. Có lẽ, tôi không nên biết nhiều, và những gì đã biết thì phải tỏ ra mình không biết.
Ba anh em ăn uống chán chê, nhất là sau đó sếp gọi anh Cường nói sẽ tự đi taxi về. Về lại resort, tôi ra nhà hàng, định uống một ly nước ép nhưng nhân viên pha chế đã nghỉ. Tôi ra bãi biển, kiếm một cái ghế dài và nằm ngắm biển, một phần cũng là để bớt hơi men trước khi về phòng ngủ.
Bất chợt, tôi thấy Hằng trong nhà hàng, cô bé nhìn quanh quất như đang tìm ai đó, không biết là cô tìm sếp hay tìm tôi. Tôi nhìn Hằng từ góc khuất, khi thấy Hằng đi về hướng bãi biển, tôi ngại một cuộc nói chuyện trong khi tôi chưa sẵn sàng nên đứng dậy, đi về hướng hồ bơi để tránh Hằng. Vừa đi về phòng, tôi vừa nghĩ nếu cô bé đến tận phòng tôi gõ cửa thì câu chuyện sẽ thế nào. Chậc, tôi thật sự chưa chuẩn bị lật bài ngửa, nhất là khi tôi chưa thật sự biết chắc chắn thực hư của câu chuyện.Về phòng được một lúc thì tôi ngủ, thật may là trong lúc chưa ngủ không có ai gõ cửa.

Sáng hôm sau, Hằng cười rất tươi khi gặp tôi, tôi cũng gượng gạo đáp lại. Trừ Hằng, sếp cùng bọn tôi ăn sáng nhanh gọn rồi qua ký kết các hợp đồng và giấy tờ với đối tác. Sau bữa trưa cũng rất nhanh gọn, mọi người về lại phòng nghỉ ngơi một chút rồi trả phòng, về lại Sài Gòn.
Về lại Sài Gòn, tôi quán triệt chủ trương không-quan-tâm đến chuyện của sếp. Thực ra, từ trước đến giờ, tôi chả bao giờ hỏi han chuyện riêng tư của sếp, dù anh và tôi khá thân nhau. Có lẽ vì vậy nên tôi được xem là có phẩm chất của một nhân viên đáng tin cậy.

Chap 3:

Anh Lâm, sếp của tôi từng nói đùa là giờ anh chỉ còn thiếu một đứa con trai nữa là anh không còn gì để phấn đấu. Anh đã có sự nghiệp, tuy chưa phải là to tát nhưng cũng đủ để tự hào. Anh đã có tiền bạc dư dả, tuy chưa phải đại gia nhưng cũng đủ để chi tiêu thoải mái. Anh đã có vợ và một con gái, anh vẫn nói dù đã ly dị nhưng anh đã từng có một cuộc sống hôn nhân và gia đình hạnh phúc.
Anh cũng chưa bao giờ kể cho tôi nghe anh gặp Hằng thế nào, rồi Hằng trở thành bạn gái chính thức của anh như thế nào. Tôi chỉ nhớ là cách đây nửa năm, anh dẫn Hằng đến một bữa tiệc của công ty, giới thiệu là bạn gái. Đó là một chủ đề rất hot, nhất là khi có vài em hoặc chị nhân viên lỡ mơ tưởng đến sếp. Từ đó trở đi, tôi có gặp Hằng đi cùng anh vài lần, đều chỉ chào xã giao.

Sau khi đi Phan Rang về, tôi “vô tình” gặp anh Quân trong quán cà phê anh hay ăn trưa. Tôi hỏi anh về cô gái gọi tên Nhi. Anh Quân kể Nhi khi đó 19 tuổi, một người bạn làm ăn của anh Quân giới thiệu cho anh, và ngay lập tức anh ấn tượng trước gương mặt xinh xắn và thân hình đẹp của Nhi. Lần thứ hai anh làm khách hàng của Nhi, anh đoán cô bé này là sinh viên, nhưng không chắc vì Nhi không hề tự nhận là như thế, khác với nhiều cô gái gọi giả mạo cái mác rất ăn khách đó. Anh Quân kể hoặc là Nhi là gái mới vào nghề, hoặc là cô giả vờ quá khéo khiến anh rất thích sự ngượng ngùng, nhưng có chút ham muốn của Nhi. “Cái sự ham muốn của Nhi nó rất thật, làm anh phát điên lên” – anh Quân tiếc rẻ vì mới chỉ lên giường với Nhi được ba lần thì mất liên lạc.
Tuổi và giọng địa phương của Nhi trùng khớp với Hằng. Về vóc người và những nốt ruồi thì anh Quân khẳng định Hằng chính là Nhi. Tôi đã tin đến 90%, nếu không muốn nói là hoàn toàn tin. Nhưng rồi tôi nghĩ, sếp cặp kè với gái bao thì đã làm sao, đó là chuyện của sếp, tôi tiếp tục thực hiện nguyên tắc của tôi là tôn trọng cuộc sống riêng tư của sếp.

Khoảng một tháng sau khi đi Phan Rang về, bỗng dưng sếp nói với tôi, khi đó chỉ có tôi và anh trong phòng làm việc của anh: “Hằng có mấy lần hỏi về Nhật”.
Tôi giật mình. Hằng hỏi về tôi, phải chăng cô ta đang muốn tìm hiểu về tôi, hoặc đang chuẩn bị để ngăn chặn tôi làm lộ thông tin. Và điều thứ hai làm tôi giật mình là anh Lâm đã có để ý về chuyện đó. Anh Lâm là một người rất sắc sảo, tôi biết điều đó, Hằng nếu hỏi chuyện gì về tôi thì chắc chắn anh Lâm sẽ để ý.
– Hằng hỏi gì vậy anh?
– À, Hằng hỏi em là nhân viên cấp nào, giỏi không. Anh nói giỏi, Hằng khen em làm việc giỏi mà cũng lãng mạn ghê, đọc truyện và chụp ảnh các kiểu. Hằng còn hỏi em có bạn gái chưa nữa.
– Chắc Hằng thấy em đọc tiểu thuyết nên nghĩ vậy ấy mà.
– Ừ, anh cũng ngạc nhiên mà.
Tôi không biết nói gì nữa, hỏi nữa thì phạm vào nguyên tắc của tôi, mà nói thì chả biết nói gì. Sếp đã đọc xong tài liệu tôi đưa, để trên mặt bàn. Tôi đánh trống lảng qua công việc, rồi nhanh chóng rời phòng sếp.

Chiều hôm đó, đi làm về tôi ghé uống cà phê ở chung cư gần nhà. Tôi có một cuộc trò chuyện ngắn với một ông bạn, đề tài là sự nguy hiểm của phụ nữ, dẫn truyện là từ phim ảnh. Anh đó nhận định: “Phụ nữ lúc bị dồn vào chân tường họ sẽ hành xử rất mạnh mẽ, nhưng chưa đáng sợ bằng lúc họ bối rối hoặc hoang mang. Khi đó phụ nữ rất khó lường”.
Tôi chợt hỏi:
– Thế cave thì sao anh?
– Đù, cave thì không biết được nó sẽ làm gì đâu.
Tôi uống cạn ly cà phê. Tôi vốn dĩ không khinh miệt hay ác cảm với gái gọi, nhưng việc đụng chạm vào thế giới của các cô ấy, tôi không thấy hay ho chút nào. Tôi có đang phạm sai lầm không? Để bảo vệ mỏ vàng của mình, liệu Hằng sẽ làm gì tôi không? Lúc này, có lẽ Hằng đang bối rối, hoang mang, thậm chí là đang sợ.
Tôi chợt thấy tôi cũng có một chút sợ, một chút thôi.

Chap 4:

Mấy hôm sau là cuối tuần, một anh trong công ty rủ một số anh em qua nhà nướng thịt uống bia. Tôi đoán sẽ gặp Hằng ở bữa tiệc. Tối hôm đó, tôi chở thùng bia qua sớm, phụ anh đó nhóm lò nướng, rồi ngồi chơi. Đến sát giờ ăn thì anh Lâm và Hằng mới đến. Tôi cứ lẩn lẩn để tránh nói chuyện với hai người, ngồi ăn một chút rồi kiếm cớ về sớm.
Một tuần sau đó, khi tôi đang tận hưởng sáng Chủ nhật đẹp trời bằng cách ngủ nướng thì có điện thoại. Tôi cầm máy lên, thấy số lạ nên không nghe. Gần một tiếng sau tôi mới dậy, thấy có ba cuộc gọi nhỡ đều từ số đó, nhưng khi tôi bấm gọi lại thì máy lại báo không liên lạc được.
Đến chiều hôm đó, khi tôi đang ngồi uống cà phê một mình trong quán quen thì số lạ đó lại gọi. Tôi nghe máy.
– Cho em hỏi phải anh Nhật không ạ?
– Vâng, tôi Nhật đây. Xin hỏi …
– Em là Hằng ạ.
– Hằng …
– Em là bạn anh Lâm ạ.
Tôi im lặng vài giây. Vậy là cô gái đó đã gọi.
– Ừ, anh nhớ rồi. Em gọi anh có gì không?
– Em muốn gặp anh để hỏi một chuyện.
– Vậy à, em hỏi luôn đi.
– Em không nói qua điện thoại được. Em muốn gặp anh.
– Gặp em thì anh hơi ngại, em là bạn gái của sếp anh mà, anh hơi ngại. Em cứ nói qua điện thoại luôn đi, anh thoải mái mà.
– Nhưng em muốn gặp anh. Anh ngại chuyện gì?
– Em muốn hỏi anh về chuyện gì, nói sơ sơ cho anh hình dung được không?
– Em cần phải gặp anh, anh cho em gặp anh nói chuyện nha. Anh có thể cho em gặp anh ở đâu được?
– Anh ngại thật mà. Em là …
– Anh Lâm không biết đâu, em lấy số khác gọi cho anh. Anh thấy chỗ nào gặp được thì anh cho em găp anh nói chuyện nha.
– Được rồi để anh tính.
– Dạ, anh nhắn tin vào số này nha, mổi ngày em sẽ lắp SIM này vào một lần để chờ tin anh.
Tôi chào Hằng rồi cúp máy. Tôi bắt đầu bối rối. Tôi gọi thêm một ly cà phê nữa, quán mang ra một ly cà phê rất đậm theo gout của tôi. Việc uống thêm một ly cà phê lại càng làm tôi thêm khó chịu, có một chút nôn nao như say cà phê.
Cho đến khi xế chiều, mặt trời xuống chiếu xuyên qua hàng cây bên kia đường tạt thẳng vào bàn tôi đang ngồi, thì tôi chợt nghĩ: “sao tôi phải rối trí đến thế nhỉ, tôi mới là người cầm đằng cán mà”.
Nhưng khi chạy xe về nhà, nghĩ đến đằng cán với chả đằng lưỡi, tôi nghĩ thầm: “chơi dao làm chi để rồi sợ đứt tay, cán với chả lưỡi”.
Hai ly cà phê rất đậm, cộng thêm việc ngủ quá nhiều vào buổi sáng khiến tôi khó ngủ vào buổi tối. Tôi nghĩ đến chuyện gặp Hằng ở đâu. Tôi không muốn bất kỳ ai thấy tôi gặp Hằng, nói chuyện với Hằng. Hằng là cô gái của sếp, tôi không có lý do gì để uống cà phê với cô ta cả, mà nói chuyện ở một quán cà phê cũng không ổn, không có gì đảm bảo. Tôi cũng không thể gặp Hằng ở nhà tôi hoặc ở nhà cô ta. Thế rồi tôi nghĩ đến một nơi mà cô ta chắc là biết cách lui tới sao cho kín đáo, và tôi cũng không lạ lẫm gì, vì tôi hay đi du lịch, và tôi cũng từng chăn rau.
Đó là khách sạn. Nhưng không thể hẹn cô ta trong khách sạn ngay được, tôi cần phải khéo léo một chút.

Tôi bắt đầu lên kế hoạch gặp Hằng sao cho bí mật, an toàn. Tôi tìm trên mạng, rồi lượn quanh vài khu, chọn được một khách sạn trên đường Phan Xích Long. Việc tìm một quán cà phê thì dễ hơn, tôi tìm được một quán trong một con đường khá khuất ở Bình Thạnh. Tôi hẹn Hằng ở quán cà phê đó, dặn cô bé đội mũ rộng vành và đeo kính mát che mặt. Tôi xin sếp cho nghỉ chiều thứ sáu để đi chơi cuối tuần, tôi có đi thật nhưng đến sáng thứ bảy mới khởi hành.

Hai giờ chiều, Sài Gòn mùa mưa oi bức khá khó chịu, có lẽ chẳng mấy ai muốn ngồi cà phê sân vườn vào giấc đó. Tôi đến sớm, giả vờ thích thú với đĩa nhạc đang mở, và bảo nhân viên mở to lên nghe cho thoải mái. Ngồi đợi một lúc thì Hằng đến, nhìn cô như một nhân vật trong phim. Chào hỏi và gọi nước xong, Hằng nói:
– Anh nói ngại bị mọi người thấy, nhưng lại chọn quán cà phê giữa Sài Gòn.
– Ừ, tại vì anh chẳng biết hẹn em ở đâu mà không ai thấy.
Hằng đợi cho đến khi nhân viên mang nước ra, cô gật đầu, rồi nói với tôi, rất nhỏ: “Em muốn nói chuyện với anh, nhưng em sợ có người nghe quá”. Tôi chồm người tới một chút, trán tôi đụng vào vành mũ của Hằng. Hằng vẫn đội mũ và đeo một chiếc kính mát rất to, lúc này thì tôi nhìn thấy giống Lady Gaga chứ không còn giống nhân vật phim ảnh nào.
– Em muốn nói chuyện gì mà sợ có người nghe.
Hằng im lặng rất lâu, ít nhất là đủ cho hai bài hát. Tôi vẫn rất kiên nhẫn ngồi chờ, còn nhịp tay theo bài hát. Rồi cô nhìn tôi hỏi:
– Anh nói em giống một người tên Nhi, người đó là ai vậy?
– Sao em lại hỏi về Nhi? Chắc là người giống người thôi. Anh cũng đâu biết đâu.
– Anh Nhật, anh muốn gì thì anh cứ nói ra đi.
Tôi ngạc nhiên, Hằng đợi gần hai tháng mới gặp được tôi, mà đã vội vàng đổi thái độ.
– Kìa, em nói vậy là sao, anh chỉ thấy giống, mà cũng không giống lắm. Mà, em nói có chuyện muốn nói với anh mà.
Hằng lại im lặng, và tôi lại nghe nhạc. Thêm một bài hát nữa, Hằng vẫn mím môi suy nghĩ. Hằng đeo kính đen, lại có vành mũ che bớt ánh sáng nên tôi cũng không nhìn được vào mắt cô bé, không đoán được body language của cô. Nhưng tôi biết Hằng đang rất bối rối. Lúc này, tôi tin 100% Hằng có liên quan đến cô gái gọi tên Nhi đó, nếu không muốn nói Hằng chính là Nhi.
Rồi Hằng hỏi tôi:
– Anh kể cho em nghe về bạn Nhi của anh được không?
– Ơ, em quan tâm về Nhi thế à. Anh thì không tiện kể cho em nghe về Nhi, nếu anh không biết tại sao em cứ hỏi về cô ấy.
Hằng lại im lặng. Tôi có cảm giác nếu tôi và Hằng không ai chịu tố trước, thì ván bài này chả bao giờ lật được lá nào lên, đừng nói đến bài tẩy.
Nhưng khổ nổi, tôi không muốn tố trước, và cũng không biết tố như thế nào.

Chap 5:

Tôi kiếm chuyện để nói:
– Em hỏi anh Lâm số của anh hả?
– Em đâu có điên. Em lấy điện thoại của ảnh, xem số anh thôi.
Hằng lại im lặng. Tôi nghĩ tôi cần nhanh chóng kết thúc tình thế này. Có lật bài úp bài gì cũng phải xong ván này. Tôi nói:
– Em nói muốn gặp anh để nói chuyện mà.
– Em …
– Em ngại nói chuyện ở đây à? Em muốn nói chuyện ở một nơi thế nào?
– Chỗ nào có phòng riêng, chứ ở đây …
– Phòng riêng? Phòng riêng chắc chỉ có vô khách sạn.
Hằng im lặng, rồi cô bé nói lí nhí:
– Vào khách sạn cũng được, nhưng anh không được làm gì em.
Tôi suýt bật cười, may mà tôi kiềm chế được. Nếu Hằng là một cô gái bình thường, làm gì có chuyện cô sẵn sàng vào khách sạn với cấp dưới của bạn trai, còn nếu Hằng từng là gái gọi, cô lo ngại gì chuyện tôi làm gì cô ta?

Tôi nói Hằng chờ tôi trong quán, tôi sẽ đi trước và nhắn địa chỉ khách sạn cho Hằng. Tôi ra lấy xe, chạy đến chung cư trên đường Phan Xích Long để gửi xe rồi tà tà đi bộ đến khách sạn. Trên đường đi, tôi gọi điện thoại cho một anh bạn, đoán là chiều thứ sáu nào nhóm của anh ấy cũng đổ cá ngựa hoặc đánh bài ở gần đó. Tôi dặn anh là lát nữa tôi sẽ nhắn tin báo địa chỉ khách sạn và số phòng, nếu thấy tôi gọi lại mà không nói gì thì lập tức đi cùng vài anh em đến giúp tôi.
Đến khách sạn, tôi lên xem phòng, thấy ưng ý, và nhận phòng. Đây là một khách sạn mới, rất sạch sẽ, tiện nghi nhưng có cho thuê ngắn giờ, như vậy là đáp ứng đúng tất cả những yêu cầu của tôi.
Tôi bỏ áo khoác ra rồi đi xuống, chọn một quán cà phê bên kia đường, rồi báo tên khách sạn cho Hằng, nói khi nào đến nơi thì Hằng gọi cho tôi. Tôi báo tin cho anh bạn, rồi ngồi uống nước và chờ, sau đó ít phút thì một chiếc taxi chạy đến, chỉ có một người bước từ trên xe xuống, đó là Hằng trong bộ dạng Lady Gaga. Hằng vừa xuống xe là gọi cho tôi, tôi cứ để điện thoại đổ chuông, nhìn chiếc taxi chạy đi một cách rất bình thường. Hết cuộc gọi đó, Hằng gọi lại một lần nữa, tôi vẫn ngồi đợi. Tạm thời không lo lắng Hằng có đồng bọn, tôi nghe máy, nói số phòng. Đợi thêm một phút, tôi trả tiền chai nước rồi băng qua đường vào khách sạn.

Tôi lên đến phòng, thấy Hằng đang đứng trước cửa phòng đợi. Cô bé im lặng từ lúc tôi mở cửa phòng, đi vào, khóa cửa, kéo ghế mời Hằng ngồi, còn tôi ngồi xuống đối diện. Tôi mở chai nước suối, rót ra ly mời Hằng. Hằng vẫn im lặng, căn phòng im ắng, chỉ nghe tiếng máy lạnh chạy rất khẽ.
– Em vẫn còn ngại à?
Hằng im lặng. Cô uống hết ly nước rồi ngước lên nhìn tôi. Ánh mắt Hằng rất lạ. Tôi bỗng cảm thấy mình tàn nhẫn.
Rồi Hằng hỏi, giọng run run:
– Nhi là ai?
– Ừm, có một người nói cho anh biết em giống một cô gái tên Nhi, anh đó từng là khách hàng của Nhi, cách đây khoảng một năm rưỡi.
Hằng im lặng. Có lẽ cô đã chuẩn bị tinh thần cho việc tôi nói ra những điều mà cô muốn che giấu.
– Nhi là một PG …
– Anh nói toẹt ra luôn đi – giọng Hằng vừa run, vừa tức giận.
– Nhi là gái.
Hằng nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt tóe lửa:
– Anh không nói thẳng ra được à? Anh không dám, hay là anh ghê tởm cái nghề đó?
– Không, anh không có ý đó. Thôi được, Nhi là gái bao.
– Giờ anh muốn gì ở tôi?
– Ơ, khoan đã, anh chưa bao giờ muốn gặp em, nói chuyện, hay muốn gì, em mới là người muốn nói chuyện với anh, giờ em có thể nói với anh chuyện em muốn nói.
– Tôi muốn biết là anh muốn gì? Sao anh lại đe dọa tôi?
– Anh không …
– Hôm ở Phan Rang, anh nói vậy là có ý gì? Anh nói vòng vo, rồi anh lại không nói anh muốn gì, tôi không biết anh muốn gì, tôi cũng không biết anh đã biết gì…
Tôi đứng dậy, đưa tay ra làm cử chỉ “dừng lại ngay”. Hằng im lặng. Tôi lặng lẽ rót nốt chai nước ra ly cho Hằng, cô cầm ly uống cạn, mắt vẫn nhìn tôi tóe lửa. Nhưng với kinh nghiệm của tôi, tôi cảm giác được cô gái bé nhỏ ngồi đối diện tôi đang sợ. Tôi nói:
– Anh muốn em nói những gì em muốn nói trước. Rồi anh sẽ nói anh muốn gì.
Hằng im lặng một hồi. Rồi cô nói, rất nhỏ:
– Anh biết tôi là đĩ mà.
Tôi hơi khó chịu khi nghe từ “đĩ”. Tôi vẫn muốn dùng những từ nhẹ nhàng hơn, kể cả khi nói và khi viết về những người làm nghề này.
– Anh không thích nghe từ “đĩ”. Em nói tiếp đi, nhưng làm ơn dùng từ khác thay cho từ đó.
– Tại sao?
– Anh không thích, được không?
– Tôi từng làm điếm đó, được chưa? Giờ tôi nhận rồi đó, giờ anh muốn gì ở tôi?
– Hằng à, em nói em có chuyện muốn nói với anh, không lẽ chuyện em muốn nói chỉ có vậy thôi sao?
– Ừ đó, giờ anh nói đi, anh muốn gì?
– Em còn chuyện gì muốn nói với anh không, trước khi anh nói?
Hằng im lặng. Tôi nói tiếp:
– Anh sẵn sàng nghe hết những chuyện em muốn nói với anh, những gì em đã suy nghĩ cho đến khi chủ động tìm gặp anh. Anh nghĩ em muốn kể cho anh nghe một hoặc vài chuyện.
Hằng im lặng. Tôi mở chai nước tiếp theo, rót ra ly cho cô.
– Anh muốn nghe thật hả?
Tôi gật đầu. Có câu “không nghe cave kể chuyện, không nghe nghiện trình bày, không nghe say giải thích”, giờ tôi đang chuẩn bị nghe một cô gái điếm kể chuyện.

Chap 6:

Hằng cúi gằm xuống, tay ôm lấy đầu, một lúc sau thì cô khóc, vai run lên bần bật. Rồi Hằng khóc hẳn thành tiếng. Tôi lúng túng không biết làm gì, tôi cũng không thể làm bờ vai cho cô khóc được, mà ai biết cô khóc thật hay giả. Đơ ra một lúc thì tôi lấy hai tay giữ lấy hai vai Hằng. Đây là lần đầu tiên tôi chạm vào cô gái của sếp.
Khoảng thời gian đó như kéo dài vô tận. Rồi Hằng vừa khóc vừa nói, mếu máo và giàn giụa:
– Tôi không ngờ là người ta vẫn nhận ra tôi. Tôi cứ mong sẽ không còn ai nhớ đến con Nhi nữa, tôi cứ nghĩ là sẽ được làm lại từ đầu.
– Làm sao mà em chắc được những người khách của em sẽ không nhận ra em, bao nhiêu người …
– Tôi không có tiếp nhiều người – Hằng cắt lời tôi, bức xúc – tôi chỉ tiếp có năm người thôi. Bao nhiêu lâu rồi, sao người ta nhớ được.
– Đời mà em, không có gì chắc chắn.
– Tôi chỉ làm đĩ mấy tháng, cũng chỉ tiếp có năm người, tôi cũng đã bỏ làm từ hồi đó đến giờ.
Hằng nín dần. Rồi cô đứng dậy, vào nhà vệ sinh. Tôi ngồi lại cho thoải mái, rót nước uống. Mãi một lúc sau, Hằng mới bước ra. Khi nghe tiếng mở chốt cửa, bỗng dưng trong đầu tôi hiện lên hình ảnh Hằng mặc bộ bikini. Dĩ nhiên chỉ là trong tưởng tượng của tôi thôi, chứ Hằng vẫn áo váy chỉnh tề, ngồi xuống nhìn tôi. Cô ngượng ngùng:
– Em xin lỗi.
– Không có gì em, em nói tiếp đi, nếu em còn chuyện muốn nói với anh.
– Hồi em học năm hai, em làm gái. Em tiếp đến người thứ năm thì em không làm nữa, em không còn thiếu tiền, em cũng không muốn số người đàn ông kiểu đó quá một bàn tay.
– Năm hai, tức là hai năm trước?
– Dạ. Thực ra em đã biến mình thành gái từ hồi năm nhất rồi.

Hằng nhìn qua cửa sổ, dù cửa sổ bị rèm che hết. Cô kể:
“Khi còn ở quê, em quyết tâm phải vào Sài Gòn học đại học, để có thể lo cho ba mẹ và đứa em. Lên lớp 12, em nhắm sức của em không đủ đậu vào trường lớn, chỉ đủ khả năng thi vào trường H. Nhưng nếu em học trường đó thì ba mẹ em không đủ sức lo cho em ăn học. Rồi tự dưng em nghĩ đến việc tự mình lo cho mình. Em quyết tâm vào học trường đó. Em hỏi mấy anh chị vào Sài Gòn làm thêm cái gì thì có nhiều tiền. Một người nói em cao ráo, có thể làm tiếp thị, làm cái đó được hơn đi dạy kèm, với lại em biết em không có khả năng dạy kèm.
Em nói dối ba mẹ trường đó có hệ công lập, học phí như trường bình thường. Ba mẹ em chỉ biết làm ruộng, đâu biết gì. Em vào Sài Gòn thi một mình, rồi em đậu trường đó. Em giấu giấy báo học phí, chỉ đưa cho ba mẹ tờ giấy báo trúng tuyển. Rồi em xin vào sớm để tìm chỗ trọ. Em lại một mình vào Sài Gòn. Em nói là trường đòi đóng học phí cả năm học là hơn 2,4 triệu, xin thêm tiền ăn ở mấy tháng đầu. Ba mẹ em lo ngược xuôi đưa cho em gần 8 triệu, em đi xe đò vào Sài Gòn, tìm được chỗ ở tạm, đóng tiền nhà xong tiền còn lại vừa đủ để đóng học phí học kỳ đầu tiên, và dư được một chút.
Em tìm được chỗ ở tạm, rồi em đi tìm việc làm ngay, tìm việc tiếp thị. Em đi đến mấy siêu thị, ngồi xem mấy chị tiếp thị làm. Xem cả ngày, em đoán được công việc, rồi em đợi xem ai là người quản lý của mấy chị. Rồi em chạy theo chị quản lý, em năn nỉ xin làm. Chị đó nói cho chị số, khi nào cần chị sẽ gọi. Em không có số điện thoại nên nói ngày nào em cũng sẽ đợi ở siêu thị này, chị có việc nhớ cho em làm.
Chờ được vài ngày thì em hết sạch tiền, phải tiêu vào tiền để dành đóng học phí. Chị quản lý đó thấy em tội, ngày nào cũng chầu chực ở siêu thị nên thương em, nhận em vào làm. Em làm tiếp thị ở đó chỉ đủ tiền ăn mỗi ngày, có dư cũng chỉ hai chục ngàn, Đến nhập học, đóng học phí xong em lại không còn tiền. Thời gian đầu là vậy, làm tiếp thị ở siêu thị hay trung tâm điện máy không đủ trả tiền ăn và tiền nhà, tiền xe buýt, tháng nào cũng thiếu một chút. Em mượn chị này một ít, chị kia một ít, các chị thấy thương nên cũng không đòi.
Rồi em nghĩ, làm thế này thì tiền đâu đóng học phí học kỳ sau. Em cũng thấy một cơ hội cho mình, đó là làm tiếp thị nhưng ở cấp cao hơn. Em lại lân la làm quen với những chị tiếp thị mặc đồ đẹp, chỉ đứng làm kiểng chứ không phải chào hàng, rao hàng như tụi em. Rồi một anh sup công ty PG xin cho em. Em bắt đầu làm PG, được nhiều tiền hơn, làm cũng đỡ cực hơn, mỗi tháng cũng để dành được nhiều hơn một chút”.

Lần đầu tiên nghe cave kể chuyện, hóa ra cũng thấy tội thật. Tôi cảm thấy đồng cảm sâu sắc với Hằng, thời sinh viên tôi may mắn có gia đình ở bên, nhưng cũng đã chứng kiến vài đứa bạn khổ sở lo toan, mà trường tôi là trường công lập chứ không phải dân lập như trường H. Nếu như Hằng kể thật, thì ý chí của cô quả thật gấp hàng chục lần tôi. Tôi mà như Hằng chắc tôi không theo nổi.
“Trong công ty PG này, em gần như là trẻ nhất. Anh sup thương em, cũng hay nói chuyện với em. Rồi em cũng có cảm tình với ảnh. Đến kỳ đóng học phí học kỳ hai, em còn thiếu hơn 3 triệu. Em rối quá, đành mượn tiền ảnh. Số tiền đó với em là lớn lắm, vậy mà ảnh rút ví ra đưa cho em ngay 4 triệu, nói ráng làm từ từ trả ảnh.
Cầm tiền về, em cất cẩn thận, vậy mà tối hôm đó một chị ở trọ chung ăn cắp hết tiền của em. Chị đó ăn cắp cả laptop, tiền và điện thoại của một chị khác. Sáng hôm sau hai chị em ngồi ôm nhau khóc, rồi chị kia đi tìm chị ăn cắp, còn em cứ ngồi khóc. Rồi em lại qua gặp anh sup, em quỳ xuống xin anh ấy cho em mượn tiền đóng học phí, lần này là 7 triệu. Anh sup nói em về phòng trọ đi, hôm sau qua gặp anh. Em về phòng trọ, cứ nằm trên giường, cảm giác như không còn chút sức lực nào, dù cả ngày không ăn uống. Đến tối, chị về, nói là chị ăn cắp không lên lớp nữa, chắc bỏ học luôn. Em nghĩ chị đó chắc vào đường cùng thật rồi, bỏ cả việc học, bỏ cả tương lai. Em thề với mình là em phải học cho ra trường, học cho giỏi, và em không được nghèo, không được đi vào đường cùng như chị ăn cắp đó. Em cũng muốn được ở một mình, không chung chạ với ai.
Đêm hôm đó em không ngủ nổi. Sáng hôm sau, em đến gặp anh sup. Anh đưa cho em một phong bì, nói em cẩn thận. Em mệt đến độ chỉ biết nói cảm ơn anh, rồi thất thểu đi về. Anh sup hỏi em mệt lắm hả, thì em lăn ra xỉu. Anh sup đưa em vào bệnh viện, rồi ngồi chăm cho em cả ngày. Ngày hôm sau, anh sup chở em đi đóng học phí, khi mở phong bì ra em mới thấy anh ấy đưa cho em 10 triệu.
Những ngày sau đó, anh sup đưa đón em, bắt em ăn đủ bữa, rồi uống sữa. Lần đầu tiên em ăn món ngon, món lạ ngày này qua ngày khác. Rồi có thêm nhưng hôm anh ấy chở em đi ngắm Sài Gòn, rồi đi ra ngoại thành. Em như sống một cuộc sống khác, không phải cuộc sống khổ sở gần nửa năm đầu ở Sài Gòn. Và em yêu anh ấy”.
Hằng thấy tôi mỉm cười. Cô chua chát hỏi:
– Anh nghe thấy cũng lãng mạn đúng không?
– Ừm.
– Nhưng mà đời đâu có đẹp như vậy.
Tôi không biết nói gì. Tôi nhìn Hằng, cô gái trong câu chuyện Hằng kể quả thật quá khổ cực.

“Anh ấy ngỏ lời yêu em, em nhận lời. Nụ hôn đầu tiên của em đã dành cho anh ấy. Ngay tối hôm đó, trong quán cà phê, anh ấy đã thọc tay vào áo, vào quần em. Rồi lần gặp sau đó, anh ấy muốn em vào khách sạn. Em không chịu, thì anh ấy nói anh ấy yêu em, anh ấy sẵn sàng làm tất cả vì em, lo lắng cho em, sao em lại không cho anh ấy. Rồi em chịu. Một buổi chiều, em trở thành đàn bà. Lần đầu tiên của em không hề như em mơ tưởng, mà đau kinh khủng, đau suốt mấy ngày.
Em yêu anh ấy, em biết ơn anh ấy, anh ấy vừa là người yêu, vừa là ông chủ, vừa là ân nhân của em. Anh ấy thuê một căn phòng cho em ở riêng, mua điện thoại cho em, rồi cho em cái laptop cũ của anh ấy. Thế nhưng căn phòng riêng và điện thoại cũng là để anh ấy thoải mái làm tình với em. Anh ấy cũng chỉ cho em làm tình thế nào để hai người cùng thích. Rồi em nhận ra em chỉ như một người tình của anh ấy. Tụi em gặp nhau là làm tình, là sờ soạng, là dùng tay, dùng miệng.
Cuối năm học, em tập trung học bài và thi, ít đi làm lại, và không dành thời gian cho anh ấy. Vừa thi xong là em về quê hơn nửa tháng, rồi lại vào Sài Gòn để làm. Về quê, em ngại nên ít gọi điện thoại hay nhắn tin cho anh ấy. Vào lại Sài Gòn, anh ấy hững hờ đón em. Và rồi em biết, anh ấy đã có bạn gái mới. Em như phát điên lên khi biết anh ấy đã cặp kè với con nhỏ đó từ lúc em còn chưa về quê. Em cãi nhau với anh ấy, anh ấy chửi em là “đồ con đĩ”. Em bị sốc, và em sốc hơn khi em nhận ra anh ấy nói đúng. Em chẳng khác nào con đĩ. Em vẫn chưa trả lại anh ấy 14 triệu em mượn dù đã hơn nửa năm. Em để cho anh ấy chu cấp hơn nửa năm nay. Em dùng điện thoại của anh ấy mua, máy tính của anh ấy cho. Ngay cả căn phòng em ở một mình thoải mái thế này cũng là do anh ấy trả tiền thuê, tiền điện nước thì có tháng em trả, có tháng anh ấy trả. Nửa năm nay, em đi làm ít hơn, nhưng nhờ được anh ấy lo nên em vẫn để dành vừa đủ tiền đóng học phí học kỳ thứ ba.
Mấy tuần sau đó, em đi làm, vẫn gặp anh ấy nhưng cứ thấp thỏm lo anh ấy đòi nợ, đòi điện thoại. Em vẫn sống một mình trong phòng, vì em đã quen sống thoải mái, không muốn chung chạ với ai. Rồi em nói với anh ấy chưa có tiền trả món nợ 14 triệu, em sẽ ráng làm để trả. Anh ấy cười và nói rất tàn nhẫn: “Khi anh cho em mượn, anh cũng nghĩ không cần em trả. Anh cho em đó, coi như anh mua trinh của em. Dù sao cũng cảm ơn em vì những ngày đó”. Em tát anh ấy một cái thật mạnh, rồi chạy về nhà”.

Chap 7:

“Em muốn nghỉ làm ở công ty đó, nhưng tiếc tiền chưa được lãnh nên ngày hôm sau vẫn đi làm. Anh sub rất ngạc nhiên khi thấy em, rồi anh ta hỏi thẳng là em muốn nhận tiền công hả. Em gật đầu, anh ta nói: “em cũng mặt dày lắm”. Em cứ kệ. Vài ngày sau anh ta cho em nhận hết tiền công, em không thèm cảm ơn, chỉ cầm tiền và đi.
Hơn một tháng sau đó, em xin được việc ở một công ty PG khác. Lúc này, em đã chuyển khỏi nhà cũ, thuê một căn phòng khác rẻ hơn, nhưng cũng ở một mình. Bà chủ nhà rất ngạc nhiên khi em là sinh viên mà thuê trọn một phòng. Rồi em nghe loáng thoáng mấy người gần đó nói về em, một là con nhà giàu ở tỉnh, hai là gái bao. Em cứ trơ ra, đằng nào thì chính em cũng nghĩ em là gái bao rồi. Anh biết không, nếu anh cứ nghĩ anh là ai đó, ngày này qua ngày khác sẽ có lúc anh thấy mình đúng là người đó. Em cứ tự cho mình là con điếm, rồi chính em quen với suy nghĩ đó.

Lần đó công ty em làm event ở tỉnh. Tối hôm đó, một chị hỏi em có muốn đi khách không. Em ngạc nhiên vì chưa bao giờ em nghĩ trong công ty có người làm gái. Chị đó giải thích “mình không phải là gái thường, mình là hạng VIP, thỉnh thoảng mới đi chứ không phải đi hoài, mấy ông khách đi xuống đây nhiều ông có nhu cầu lắm, đi thì được giá cao”. Chị hỏi em còn trinh không, nếu còn thì đừng đi, để dành cho người yêu hoặc bán, còn nếu không còn thì đi. Chị đó nói em trẻ đẹp nên có thể được 2 triệu một lần, còn nếu cả đêm thì 3 hoặc 4 triệu. Em nghĩ ngợi hoài rồi nhận lời. Chị đó nói em lấy một cái tên khác, từ đó em có thêm cái tên Nhi.
Ông khách của em đêm đó còn trẻ, rất lịch sự, âu yếm em như người yêu. Em thấy làm đĩ cũng đâu có gì ghê gớm, nên em làm tình với ổng rất tự nhiên. Ba bốn tháng rồi em chưa làm tình, nên hôm đó em hứng lắm, làm cho ổng thích mê. Ban đầu em chỉ nhận đi một lần, nhưng ổng nài nỉ em ở lại cả đêm. Em thấy cũng được, ổng cũng tử tế, với lại ổng ở trong resort đẹp lắm, chưa bao giờ em ở trong phòng khách sạn nào đẹp vậy. Em chịu. Sáng hôm sau, em thức dậy trong căn phòng sang trọng, mở cửa bước ra là bãi biển, cảm giác rất dễ chịu. Lần đầu em làm đĩ là như thế, 4 triệu đồng, cảm giác sung sướng. Ổng gọi taxi cho em, đưa cho tài xế 100 nghìn, dù khách sạn của bọn em chỉ cách đó một đoạn. Ngồi trên taxi, rồi khi xuống, tài xế hỏi còn dư tiền, em tỉnh rụi nói: “anh giữ đi”. Chỉ sau một đêm, em không còn biết tiếc mấy chục nghìn nữa.

Về Sài Gòn được chừng một tháng thì ông khách đó lại gọi. Em đi khách sạn với ổng. Sau đó ổng gọi nói em là một cô gái rất đặc biệt, ổng muốn giới thiệu em cho bạn ổng, ổng hứa bạn ổng cũng “đàng hoàng” như ổng. Em cũng chịu. Vậy là em có thêm hai người khách nữa, hai người này cũng trẻ, cũng lịch sự, làm tình với họ cũng thoải mái, tự nhiên. Ba người bọn họ em tiếp mỗi người hai hoặc ba lần, đều với mức giá 2 triệu đó. Rồi chị kia cũng có một lần nói em đi khách của chị ấy, em cũng tiếp ổng.
Ông khách thứ năm của em cũng do chị đó giới thiệu. Làm tình với ổng xong, ổng khen em đẹp, khen em chuyên nghiệp. Từ “chuyên nghiệp” của ổng làm em choáng váng. Em chạy vào nhà tắm, nhìn em trần truồng trong tấm gương, em tự hỏi em xuống Sài Gòn để làm gì, tự hỏi tại sao em lại trở thành một con đĩ chuyên nghiệp.
Vừa về đến nhà, em ngồi bệt xuống, dựa vào cửa mà khóc, khóc ướt hết cả áo. Em vào trong nhà tắm, chà rửa thật mạnh, rồi em tự nói: mày làm đĩ chuyên nghiệp, đã tiếp bao nhiêu thằng, làm sao mà hết nhơ nhớp được. Em cứ ngồi trong nhà tắm, đờ người ra. Đêm hôm đó em ốm vì bị nhiễm lạnh. Em ở một mình trong phòng, không bạn bè, không người thân. Em lại khóc một trận nữa, khóc cho đến khi kiệt sức thì ngủ.
Chiều hôm sau, ý chí của em trỗi dậy. Em tự lôi mình ra khỏi giường, tự đưa mình đến quán phở, tự ép em ăn, tự đi mua thuốc. Rồi em về nhà, ngồi suy nghĩ. Em phải đoạn tuyệt với cái nghề này, em phải sửa sai.

Em nghỉ mấy ngày rồi đi làm lại. Việc đầu tiên là em nói với chị đó là em không đi khách nữa. Chị đó cũng rất thông cảm với em. Rồi em đổi số điện thoại, sau đó cũng đổi qua một công ty PG khác. Mấy tháng đi khách, em kiếm được hơn 20 triệu, tiền em đi làm cũng được thêm một ít. Em đóng học phí học kỳ bốn, mua lại xe máy của một bạn PG khác để có xe đi lại, tiền còn dư vừa đủ cho học phí học kỳ năm, em đem gửi tiết kiệm kỳ hạn 6 tháng để em không đụng đến. Như vậy, em chỉ cần cố gắng đi làm đủ tiền nhà, tiền ăn uống, em sẽ lo được cho bản thân em ít nhất là hết năm thứ ba.
Em nghĩ là sẽ không ai nhớ đến con cave Nhi nữa, không ai đụng đến cái quá khứ đó. Một năm rưỡi đã qua, em chưa từng gặp lại ai trong những ông khách, cũng chưa từng bị ai nhắc đến chuyện cũ. Hôm ở Phan Rang, khi anh nói đến cái tên Nhi, em lạnh hết cả người. Em không thể nào tin là lại có ngày em bị đào bới cái quá khứ đó lên”.

– Có một người bạn của anh từng là khách của em. Anh đó nói em khác hẳn những cô gái khác làm nghề này, nên anh đó nhận ra. Khi còn làm nghề đó, em rất tự nhiên, và làm cho đàn ông thích, chứ mấy người khác thường làm một cách vô cảm, không làm cho khách thích.
– Hừ, người yêu đầu của em đã biến em từ gái quê thành một đứa khéo léo trên giường.
– Em có hận anh chàng đó không?
– Ban đầu là có, nhưng sau đó thì không còn. Em đổi số được mấy tháng, có lần đi làm ở hội chợ thì gặp lại một chị ở công ty PG đầu tiên. Chị đó xin số em, ngay tối hôm đó thì anh ấy gọi. Khi nghe máy, em tưởng anh ấy đòi tiền, lúc đó em vẫn chưa có tiền để trả. Anh ấy gọi để xin lỗi, anh ấy tìm em đã lâu mà không được. Anh ấy xin lỗi em, nói là ngay từ khi em mới vào làm, anh ấy đã muốn ngủ với em. Khi nói chuyện vu vơ, em nói em chưa từng yêu ai, anh ấy quyết tâm phá trinh em. Anh ấy đã quen với cả chục cô, nhưng chưa từng nếm mùi gái trinh. Việc em đến mượn tiền ảnh khiến ảnh nắm được thế chủ động. Anh ấy nói số tiền đó xem như người yêu giúp nhau, hoặc xem như sự bù đắp cho em. Đằng nào em cũng chưa có tiền trả, mà em không muốn đụng đến tiền để dành đóng học phí, nên em đồng ý. Hơn nữa, khi ở bên ảnh, em yêu ảnh thật lòng, em cho ảnh là vì em muốn.

Tôi mở cửa sổ, hút một điếu thuốc. Lần đầu tiên nghe cave kể chuyện, xem như cũng là trải nghiệm. Câu chuyện của Hằng nói chung là khá chặt chẽ và hợp lý, nhưng không có gì đặc biệt, cũng lại mô típ nhà nghèo, muốn thoát nghèo, vay mượn. Vậy mà tôi có cảm giác là Hằng nói thật. Cũng có thể do tôi thiếu kinh nghiệm, hoặc do tôi ỷ lại vào trực giác của mình, mà lúc này trực giác lại mách bảo tôi là có thể tin được cô gái này.

Hằng đợi tôi hút thuốc xong, đóng cửa sổ lại rồi cô hỏi:
– Anh đã biết chuyện, giờ anh muốn gì?
Tôi muốn gì ư? Tôi thật sự là không muốn gì. Ban đầu, tôi chỉ buột miệng nói ra cái tên Nhi. Sau đó, tôi chỉ muốn yên thân, thậm chí tôi còn sợ Hằng sẽ manh động để đe dọa tôi. Nếu như Hằng không quá lo lắng rồi tìm gặp tôi, có lẽ tôi cũng vờ như không biết gì hết, mặc kệ sếp và Hằng làm gì thì làm, miễn đừng làm gì tôi. Trừ phi sếp cưới Hằng. Mà sếp với Hằng là kiểu yêu nhau, hay là kiểu bao gái nhỉ? Tôi lại muốn biết thêm một câu chuyện.

Chap 8:

– Sếp của anh không biết em từng làm gái, nên em lo anh làm lộ chuyện của em à?
Hằng gật nhẹ rồi cúi gằm xuống. Tôi nói tiếp:
– Em với anh Lâm làm sao lại quen nhau?
– Tháng 10 năm ngoái, khoa của em mời mấy doanh nhân về trường giao lưu. Anh Lâm là bạn của một thầy trong khoa, nên ảnh nhận lời làm khách mời. Em được giao nhiệm vụ làm nhóm trưởng nhóm lễ tân. Lúc ở trong phòng khách, anh Lâm khen khoa tổ chức rất chu đáo và chuyên nghiệp, từ chương trình cho đến công tác đón khách. Thầy của em chỉ em, nói công tác lễ tân là do em làm, do có kinh nghiệm làm lễ tân nên làm rất tốt. Anh Lâm hỏi em làm ở đâu, lâu chưa, làm những event nào. Anh Lâm hỏi em là dân miền Trung hả, khi em nói ra quê em, ảnh biết huyện em ở luôn. Ảnh xin số điện thoại của em, rồi rủ em đi uống cà phê. Em từ chối một hai lần, mà ảnh cứ rủ nên em nhận lời. Em thấy nói chuyện với ảnh cũng vui. Được một tháng thì ảnh hỏi em có thể làm bạn gái ảnh được không, nếu chưa có tình cảm nhiều thì cứ nhận lời đi rồi từ từ vun đắp. Em từ chối. Rồi ảnh hỏi ảnh có thể tiếp tục mời em đi chơi được không, em có thể xem như là những buổi đi làm, ảnh sẽ trả lương cho em. Em đi chơi với ảnh mấy lần nữa, ảnh vẫn rất đàng hoàng. Một hôm đi xem phim, em dựa vào vai ảnh, em nghĩ em có thể tìm ở đâu được một người đàn ông tốt như thế. Cả chục lần gặp nhau, chưa bao giờ ảnh sỗ sàng với em, chưa nắm tay em hay chạm vào người em. Ảnh rất tôn trọng em, cũng không hề khoe sự giàu có. Em nói em không còn con gái, ảnh cười nói “anh có vợ có con rồi, chắc cũng không còn là trai tân đâu nhỉ”. Tết tây vừa rồi, em nhận lời làm bạn gái ảnh.
Thật không ngờ sếp lại lãng mạn và cổ điển như thế. Hoặc cũng có thể sếp quá cáo già trước con mồi mà sếp nghĩ là non nớt.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Hồn Ma Giữa Đêm Khuya
Bí quyết sống thọ
Hồn Trương Hoa, da Hàng Thịt
Trước sau gì cũng vào tù
Nguyên nhân chủ yếu