– Sao Phong không mặc áo vào đi, ở trần hoài kì lắm! – Em khẽ đỏ ửng mặt.
– Toàn mùi dầu thơm, mặc vào có sao không…? Oái…mặc liền, mặc liền…! – Tôi định trêu Mai vài câu nhưng phải kinh hãi cái véo hông cật lực của em mà mặc vào ngay tấp xoáy.
– Hứ, mặt thế mà cũng làm bạn trai nhỏ Mai được! – Nhỏ Tiên vượn nhếch môi.
Bất chợt, thằng Toàn cầm một khúc gỗ nhỏ để ngang mặt tôi, nháy mắt tinh ý. Á à, biết ý của thằng này rồi, này thì…
…Rụp… – Tôi dùng “cần phá” dập cánh tay từ trên xuống làm khúc gỗ gẫy đôi.
– Chà…! Lâu ngày không gặp, võ công tiến bộ ghê nhỉ, có đánh ai bao giờ chưa…?
– Ờ cũng có, nhất là mấy đứa tọc mạch, nhiều chuyện ấy…! – Tôi vừa nói vừa lườm nhỏ Tiên làm nhỏ sợ tái xanh mặt mày.
– Ừ, nhắc mới nhớ, hai bạn tự mình đánh bọn xấu đó sao? – Nhỏ Nhi lùn thắc mắc.
– Ừ thì vậy…! – Tôi gãi đầu.
– Vậy là lớp trưởng cũng đánh luôn…? Phong thì mình biết rồi, còn lớp trưởng mình mới biết có võ đó nha…! – Kiều ẹo tròn mắt nhìn lớp trưởng.
– Uầy, vui vẻ gì đâu mà khoe khoan chứ…! – Nhỏ nhíu mày.
Đang vui vẻ thế đó, tự dưng thằng Khanh khờ lên cơn đột xuất, bơm đểu một cú đến thằng Toàn còn phải chào thua…
– Ê, mày với nhỏ Mai quen được bao lâu rồi…!
– Sặc, kệ tao…hỏi làm gì…! – Tôi giật thót.
– Phải đó, bao lâu rồi, sao mình còn không biết vậy? – Nhỏ Kiều hỏi han rối rít khiến em Mai bối rối không biết trả lời ra sao.
– Thôi nào mọi người tập trung vào chuyên môn cái đi…! – Nhỏ Ngọc giải vây.
– Ơ, chuyên môn gì? – Khanh khờ ngơ ngác.
– Là tao sẽ dập mày ra bã vì tội bơm đểu tao đấy Khanh à…? – Tôi kề miệng vào tai nó mà rít lên.
– Ê, tao hỏi thật mà…! – Nó giật thót nhảy ra chỗ khác.
– Nào nào, trật tự, tôi muốn hỏi là chúng ta có tiếp tục tổ chức sinh nhật nữa không?
– Thì việc này phải hỏi Mai thôi! – Toàn phởn nhún vai.
– Ừ phải rồi Mai à, bà có muốn tổ chức nữa không? – Nhìn lùn đăm chiêu.
– Mình…! – Mai lưỡng lự.
– Phải đó, tổ chức đi, tụi này đói rồi! – Khanh khờ xoa bụng.
Thấy Mai vẫn còn lưỡng lự nên tôi góp ý phụ một tay:
– Phải đó, tổ chức đi Mai, mọi người cũng đến đây hết rồi!
Phân vân một hồi, Mai cũng đồng ý tiếp tục tổ chức sinh nhật, thế là cả đám lá oái oái lên như trời hạn gặp mưa ấy.
– Dé hà…! Được ăn rồi…! – Khanh khờ mắt sáng rỡ.
– Mày…! – Toàn phỡn trừng mắt.
– Sao…? Có chuyện gì…?
– …chỉ được cái nói đúng, hề hề..! – Toàn phỡn toét miệng cười, đập vai thằng Khanh.
– Được rồi, tụi này đón taxi lên quán Q trước nhé…! – Nhi lùn lấy điện thoại ra nhấn số.
– Tôi cũng đi lấy xe đây…! – Lam Ngọc quay gót đi.
– Ủa, cô không đi taxi hả?
– Tôi có xe khác…! – Nhỏ nhoẻn miệng.
– Xe gì…?
– Đạp điện…! – Nhỏ thản nhiên.
– À, thảo nào…! – Tôi đập tay lên trán, ngờ ngợ ra.
===============
Khi mà bọn nó đã du hí lên điểm hẹn trước rồi, chỉ còn tôi với Hoàng Mai ở lại trong ngõ hẽm vắng người. Đột nhiên tôi cảm thấy lưng mình như ướt đẫm mồ hôi khi mà Hoàng Mai nhẹ nhàng nắm lấy tay rồi dựa sát vào tôi. Phải rồi, giờ này tôi đâu còn là bạn bình thường của em nữa, đã thắng tiến lên một vị trí khác rồi mà, bây giờ tôi là bạn trai của em đấy chứ…!
– Mình đi được chưa Phong…! – Em thỏ thẻ.
– Ừ thì đi…! – Tôi giật mình, líu ríu dẫn chiếc xe ra ngoài ngõ.
– Phong đi đâu thế? – Em tròn mắt.
– Thì…đi đến quán Q! – Tôi lắp bắp.
– Không chở Mai sao? – Em khẽ cười.
– Ừ nhỉ..! Tí quên…,hề hề! – Tôi cười cầu tài dẫn xe về phía Mai
– Phong đi đâu vậy…? – Em nghiêng mái đầu mỉm cười.
– Thì đến quán Q…!
– Không mua bánh kem sao? – Em lại gài tôi.
– Ờ hén, quên…! – Tôi gãi đầu.
Ực…chưa gì em đã gài hàng nhẹ tôi 2 lần rồi, lúc bình thường tiếp xúc với em thì tôi chẳng sao, nhưng giờ đây, với một “cương vị” khác thì tôi hoàn toàn bị lép vế trước những câu nói tưởng chừng như bình thường của em. Vì sao, vì sao, vì sao…! Bản lĩnh lúc đánh nhau đâu hết rồi…!
– À, quà tặng của Mai nè…! – Tôi đưa chiếc lắc tay với móc gắn điện thoại cho em.
– Ơ, Phong cái này là gì vậy…? – Em tròn mắt.
Thôi chết tôi rồi…! Chiếc lắc tay và móc gắn chìa khóa hình ngồi sao tuyệt mĩ hôm nào giờ đã gãy gọng, méo xẹo, vỡ vụn như đống bùi nhùi vậy. Chắc có lẽ do chắn động từ vụ đánh nhau lúc nãy đây mà. Tiêu, giờ mua quà trước mặt Mai thì còn gì là bất ngờ nữa, chưa kể em sẽ buồn như thế nào nếu không được tôi tặng quà đây, thôi xong rồi, tiến thoái lưỡng nan…
– Xin lỗi Mai, đây là những món đồ Phong định làm tặng Mai, nhưng do trận đánh lúc nãy…! – Tôi buồn thiu.
– Không sao đâu…! – Mai khẽ cười.
– Đâu có được, quà tặng…chụt…
Chưa kịp nói tròn câu, em đã nhẹ nhàng nhón chân, đặt vào má tôi một nụ hôn thật ngọt ngào.
– Mai không cần quà gì hết đâu, Phong đã là món quà quý giá nhất đối với Mai rồi! – Em âu yếm nhìn tôi, hai gò má ửng hồng.
– …! – Bị bất ngờ về nụ hôn đó, tôi cứng họng không nói được lời nào.
– Hi…!
– Cười…cười gì…! – Tôi lắp bắp.
– Có người bị hớp hồn…!
– Ớ…! – Lại cứng họng
– Thôi…! Đi mua bánh kem đi, kẻo trễ…! – Em nhẹ nhàng nhấn vào trán tôi như gọi hồn về.
– Chờ tí…! – Tôi khựng lại nhìn một vòng xung quanh.
– Chuyện gì vậy…? – Em tròn mắt.
– Để xem còn quên gì không?
– Ngốc…! Đem theo Mai được rồi! – Em nắm lấy tay tôi, cùng đi đến chiếc xe đạp cam đen đầy kỉ niệm…
Chương 22: Tiệc sinh nhật
Đây là một chương của truyện, cũng có thể là một chương ngoại truyện. Tùy bạn nhận xét sao cũng được nhưng trước hết, phải thưởng thức cái đã rồi tính…
7h30 ngày 29/8
Khi về đêm, phố thị dần chuyển mình thành một thành phố khác, những hình ảnh nhộn nhịp, tấp nập người và xe ban sáng không còn nữa mà thay vào đó là những ánh đèn màu rực rỡ soi sáng những con đường rộng lớn giờ này đã ít người qua lại. Trong thời tiết se lạnh của mùa thu, hình ảnh đó trở nên thơ mộng, trữ tình hơn bao giờ hết, vì thế nó thu hút rất nhiều cặp tình nhân dẫn nhau cùng đi dạo trên những con đường dài bất tận. Trên con đường ấy, cũng đang có một đôi trai gái chở nhau trên chiếc xe đạp đơn sơ nhưng đầy kỉ niệm, cô gái ngồi sau tỏ ra rất hạnh phúc, thỉnh thoảng cô ấy lại hát, một bài hát rất thân quen, ắc hẳn khi nghe đến tên ai cũng sẽ nhận ra…
– Phong à, hôm nay Mai vui lắm đó…!
– Sao vui? Kể nghe với?
– Biết rùi con hỏi! – Em khẽ đập vào lưng tôi.
– Hôm nay Phong cũng vui lắm đó…?
– Sao vui?
– Sắp được ăn sinh nhật…?
– Hứ, chỉ biết ăn! – Em véo nhẹ vào hông tôi nhưng của đủ để tôi lạc tay lái, mém đâm vào cột điện, làm Hoàng Mai được một phen thử tim.
– Au…da, tý chết rồi…! Phong chưa nói xong mà. – Tôi suýt xoa hông.
– Phong vừa nói mà…! – Em giận dỗi.
– Thì…sắp được ăn sinh nhật…!
– Đấy…!
– …với bạn gái của mình!
– …!
Một khoảng lặng xuất hiện giữa hai đứa, Hoàng Mai đột nhiên không nói một lời nào cả. Không lẽ nhưng lời trêu ghẹo đó của tôi lại làm Hoàng Mai buồn sao, bình thường tôi vẫn hay trêu những câu đại loại thế mà có thấy em giận đâu chứ, con gái khó hiểu quá…!
Vừa định mở lời xin lỗi thì bất ngờ, từ đằng sau em nhẹ nhàng ôm lấy tôi, một cái ôm thật ấm áp, thật êm dịu. Tôi như hóa đá bởi cái ôm ấy, nhịp tim tôi không còn đập được bình thường nữa, Hoàng Mai là thế, em luôn làm tôi bất ngờ vì những cử chỉ táo bạo của mình, nếu tôi có tiền sử bệnh tim thì chắc sẽ không còn sống đến ngày hôm nay rồi…
– Ghét Phong lắm…! Lúc nào cũng trêu được!
– À…ừ Phong xin lỗi, sau này không làm thế nữa…!
– Nhưng Mai vui lắm…!
– Vui…?
– Um…! Được người con trai mình thích gọi mình là bạn gái ai mà không vui chứ…! – Em thỏ thẻ.
– Thế à, ừ…thì Phong an tâm rồi…! – Tôi bối rối vì tim tôi lúc này như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vậy.
– …! – Em không nói gì, vẫn vòng tay ôm tôi.
– À Mai nè…! Bài lúc nãy Mai hát là gì vậy…?
– Cry on my shoulder đó…!
– À phải ha, hèn chi thấy quen…! Hát cho Phong nghe đi…!
– Lại vòi vĩnh…! – Em cấu yêu vào hông tôi.
Thế rồi khẽ áp mặt vào lưng tôi, em lại cất giọng hát trong trẻo, xóa tan sự tĩnh lặng của cảnh vật xung quanh…
“If the hero never comes to you
If you need someone you’re feeling blue
If you’re away from love and you’re alone
If you call your friends and nobody’s home
You can run away but you can’t hide
Through a storm and through a lonely night
Then I show you there’s destiny
The best things in life
They’re free…
But if you wanna cry, cry on my shoulder
If you need someone who cares for you
If you’re feeling sad your heart gets colder
Yes I show you what real love can do…”
Link bài hát
=================
Thoáng chốc cũng đến địa điểm tổ chức sinh nhât, mấy đứa vừa thấy tôi và Hoàng Mai dẫn xe vào là hớn hỡ ra mặt.
– Trời ơi! Tới rồi, lạy cụ phù hộ! – Toàn phỡn pha trò.
Cơ mà mục tiêu của tụi nó đâu phải là tôi với Hoàng Mai đâu, mà là chiếc bánh kem Hoàng Mai đang cầm trên tay kia kìa, trông mặt đứa nào đứa nào đứa nấy như đạo tặc ấy, nhất là thằng Khanh khờ, nhìn gian vô cùng, làm tôi phải cất cái bánh kem chổ khác để tránh “chuyện thị phi”.
– Ê, ê để bánh kem đó, dẹp chi mậy…! – Khanh khờ ngóng mỏ.
– Để đó mày nhìn ghê quá, mất bánh lúc nào không hay…!
– Làm như toàn là heo không bằng…!
– Sự thật là thế mà mậy…! – Toàn phỡn đập vai thằng Khanh ra vẻ thông cảm.
– Dẹp tụi mày đi, ỉ đông hiếp yếu…! – Khanh khờ gạt phắng.
– Hì, mấy bạn từ từ đã, ăn xong bữa chính đã rồi tới bánh kem…! – Hoàng Mai cười hiền.
– Ủa, có món chính luôn…!?– và mắt Khanh khờ đã sáng trở lại.
– Ừ, mà do gấp quá nên mình chỉ mua kịp thức ăn nhanh thôi…! Mấy bạn thông cảm…! – Em thở dài.
– Hề hề, không sao…! Đói thì nhà lá cũng như nhà tranh thôi…! – Chỉ có Khanh khờ mới đối đáp chuẩn nhất trong tình huống này.
Thế là Hoàng Mai bày ra trên bàn đủ loại thức ăn nhanh mà tôi với em vừa mua lúc nãy, nào là gà rán, khoai tây chiên, ham bơ gơ, bánh hot dog, thịt xiên nướng đủ các loại luôn, nhìn linh đình chẳng kém gì một bàn tiệc đâu…
– Tuyệt…! Ngon quá xá con cá…! – Khanh khờ ngoạm một miếng lớn khúc gá rán tấm tắc.
– Ây chà, sinh nhật mà đãi đồ ăn nhanh cũng ngon phết…! Sau này phải học hỏi mới được, hề hề…! – Toàn phỡn gật gù.
– Nè, Toàn ăn miếng xúc xích này thử đi…! – Nhỏ kiều ẹo điệu đà đưa cho thằng Toàn.
À, quên, phải nói qua một tý là bác Toàn nhà ta vừa mới nhập học đã có đối tượng theo đuổi rồi đấy, nhỏ không ai khác đó chính là Kiều ẹo, phải nói là nhỏ này mê như điếu đổ bác Toàn nhà mình, như các bạn biết đấy, thằng Toàn thì nó mong chờ một tiểu thư kiêu kì, lạnh lùng chứ đâu phải một con nhỏ điệu chạy nước như nhỏ Kiều đâu, và thế là xảy ra nghịch cảnh…
– Ờ…ờ, để tui tự lấy được rồi, hề hề…! – Nó gãi đầu cười cầu tài.
– Thì cứ lầy đi mòa, người ta đã đưa cho rồi…! – Nhỏ nũng nịu.
– Ừ, thì lấy…!
Một lát sau…
– Toàn à, cho Toàn khúc gà rán nè…!
– Ớ, tui đang ăn, thịt xiên…! – Nó trố mặt.
– Thì cứ nhận đi mà…! – Nhỏ lại tiếp tục điệp khúc “…đi mà”
– Mình không thích gà rán mấy! – Toàn phỡn méo mặt, từ chối khéo.
– Đây…! Không ăn tui ăn cho…! – Khanh khờ từ đâu chộp lấy khúc gà rán nhai nhồm nhèm.
Lúc đó mặt nhỏ Kiều trong tức tối vô cùng, chừng như muốn ăn thịt thằng Khanh tới nơi ý, nhưng nhỏ đâu biết thằng Toàn đang nhìn thằng Khanh với cặp mắt biết ơn nhường nào, cứ như vừa cứu mạng nó khỏi yêu quái không bằng…!
Thế là suốt bữa ăn đó, thằng Toàn nhảy qua ngồi chung với thằng Khanh luôn…! Tội con nhỏ Kiều cứ ngóng qua bên thằng Toàn mãi…
– Này…! Lúc tôi chạy ra khỏi quán là bà chạy theo tôi luôn hở? – Tôi nghiêng người qua hỏi nhỏ Ngọc nhân lúc mọi người hăng say ăn uống.
– Không đâu, tôi thì cũng chạy đi tìm từng cửa hiệu giống như ông thôi, nhưng giữa đường đột nhiên thấy ông chạy bán sống bán chết va vào người ta nên, chạy theo xem sao…!
– Vậy lúc tui vào hẻm là bà vừa vào luôn hả?
– Ừ…! – Nhỏ thản nhiên.
– Vậy lúc tôi bị thằng Vũ hạ nhục thì bà cũng có mặt…!
– Phải…! Thấy hết…!
– Sặc…! Sao bà không ra cứu ngay lúc đó…?
– Tôi mà ra cứu ngay lúc đó thì chằng phải cũng bị tên Vũ khống chế giống cậu vậy sao?
– Thế lúc tôi đánh với mấy tên đó sao bà không ra ngay luôn…!
– Ừ thì cái đó tôi cũng tò mò chút…!
– Tò mò gì?
– Để xem võ học của cậu đến đâu ấy mà!
– Sặc, bà mà ra trễ chút nữa tôi chết ngay tại chỗ đó rồi…! – Tôi sững sốt.
– Thế nên bây giờ cậu vẫn sống nhăn răng đấy thôi…! – Nhỏ bình thản.
– Èo, thì vậy…! – Tôi chẳng biết nói gì hơn
– Ông đánh cũng khá lắm đấy!
– Ờ bà cũng vậy thôi…! Mà vai bà sao rồi, còn đau không, để tôi nắn lại cho…!
– Không sao, đỡ rồi…! Lo việc hiện tại đi…!
Vừa định hỏi nhỏ Ngọc chuyện mùi nước hoa thì đám thằng Toàn lại giở trò quậy phá cắt ngang cuộc nói chuyện giữa tôi và nhỏ Ngọc…! Nguyên nhân là do trên dĩa chỉ còn một khúc gá rán cuối cùng, thế là cuộc chiến giành thức ăn diễn ra giữa nhỏ Kiều ẹo và Khanh khờ, bên nào cũng muốn giành phần gà rán riêng cho mình, sẵn có hiềm khích từ vụ cướp đồ ăn lúc nãy nên cả hai cãi nhau tóe lửa…
– Ê, tui chạm vào trước…! – Thằng Khanh khờ gằn giọng.
– Nhưng tui nói trước là của tôi. – Kiều ẹo chẳng kém.
– Của tui.
– Của tui
– Của tui
…Bặc…
Thật không may, trong lúc giành giật thế nào mà khúc gà rán ấy lại bay vút, văng thẳng vào mặt thằng Toàn đang ngồi nhăm nhi ngon lành cây thịt xiên kế bên, và thế là…
– Bớ…giết người, ahhhhh… – Toàn phỡn ôm mặt giãy đành đạch.
Không khí tiệc sinh nhật cứ thế diễn ra vui vẻ vô cùng, liên tục là những trò khĩ của thằng Toàn và thằng Khanh được bày ra… Những lúc như thế tôi lại lén nhìn sang bên Lan, nàng ấy đã cười trở lại, thậm chí là cười rất vui, có lẽ đối với em, tôi chỉ là tình cảm nhất thời thôi nhỉ, mất tôi em vẫn vui thế mà? Buồn thật…
– Phương…! Sao không ăn đi…! – Tôi mời mộc nhỏ Phương với một cương vị là “phó chủ xị” bữa tiệc.
Nhỏ cũng cấm lấy chiếc bánh ham bơ gơ, nhưng đáp lại tôi là một cái nhìn lạnh băng khiến tôi như hóa đá trước mặt nhỏ vậy, thế là thất bại hoàn toàn rồi, bao công sức của tôi…
================
Phần chính của bữa tiệc cũng đã đến khi mà Hoàng Mai đặt chiếc bánh kem sinh nhật lên bàn, chính thức mở màn buổi tiệc…!
– Dzôôôô…! Cắt bánh đi bà con…! – Khanh khờ hớn hỡ
– Cốp…này thì cắt – Toàn phỡn chơi đểu
– Làm gì cốc đầu tao…! Bánh kem đó không cắt…!
– Chưa thổi nến cầu nguyện, cắt cắt cái đầu mày á…! – Thằng Toàn trợn mắt.
– Ờ ha, quên…! Thôi, cấm nến rồi thổi đê…!
– Cốp…này thì thổi…! – Bác Toàn lại chơi đểu.
– Gì nữa mạy? Không thổi nến sao ăn…?
– Thổi, thổi cái đầu mày, sinh nhật mày hả…!
– Rồi mệt quá, làm gì làm đê…! –Khanh khờ khoanh tay, ngồi xuống ghế.
– Cốp… – Lại một cái cốc.
– Thằng cờ hó, tao làm gì đâu mày cốc tao…!
– Thì mày mới bảo làm gì làm mà…! – Toàn phởn nguy hiểm vô cùng.
– Tổ bà mày, gahhhh…! – Khanh khờ điên tiết, vật thằng Toàn xuống ghế mà cú lét làm mấy nhỏ con gái hốt hoảng la toáng lên.
– Ahhhh, giết người, bớ…giết…! – Toàn phởn vùng vẫy, thở không ra hơi.
– Thôi đi hai cái ông này, quậy phá quá…! – Nhỏ Ngọc nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng.
– Tại cái thằng cô hồn này giỡn trước nè…! – Khanh khờ đay nghiến.
– Ai bảo mày cứ hóng hớt làm giề…! – Toàn phỡn cười đểu.
– Rồi, trật tự đi…! Để Hoàng Mai còn cầu nguyện…!
– À mà phải hát trước chứ nhỉ…? – Em Lan lần đầu lên tiếng.
– Phải ha, sinh nhật mà không hát chúc mừng thì còn gì là sinh nhật…! – Nhi lùn vỗ bép vào tay.
– Có bạn nào giúp mình cắm nến không? – Em Mai gãi đầu.
– Rồi để Phong cắm cho…! – Tôi nhanh nhẫu.
Được tôi tự tay cắm nến, em Mai mỉm cười vui hơn bao giờ hết, nụ cười ấy cứ xoáy vào tim tôi làm tôi cứ bối rối, không cắm nến vào bánh được…!
– Gì thế cha nội…? Con gái người ta mới 16 tuổi mày cắm ngược làm sao ra 61 rồi…! – Thằng Toàn nhíu mày nhìn tôi.
– Thì quên…! – Tôi gãi đầu.
– Thôi để tao cắm cho, tội nghiệp…thắng bé mới lấy vợ…ực…! – Toàn phỡn chưa kịp nói hết câu thì toàn bộ những cặp mắt trong phòng đã lườm nó đến cháy xém mặt mày.
– Hề hề, thì thôi vậy…! Mày cắm đi Phong…! – Nó rung rẩy đưa nến lại cho tôi.
Khi mà những cây nến bắt đầu được thấp sáng thì bài hát happy birthday bất hủ cũng được cất lên theo sau đó một cách rõ ràng và dõng dạc..
‘Happy birthday to you
Happy birthday to you
Happy birthday, Happy birthday…”
– Háp pi bớt đề…ề…ề…ề…ề…! – Toàn phỡn đột nhiên kéo dài giọng làm cả đám tròn mắt thất kinh.
– Chú du…! – Lè lưỡi hết hơi.
– Ô, hay, há há, hi hi…! Tuyệt cú mèo con bà bán bánh xèo…! – Cả đám bật cười khanh khách vì màn pha trò đúng lúc của nó.
– Ô, quá khen, quá khen…! Tại hạ đây du học mấy năm trời mới hát được thế đó…!
– Cốp…! Xạo hả mạy, ở Đà Lạt toàn long nhong ngoài đường…! – Khanh khờ được dịp trả thù.
– Tổ bà mày, dám bán đứng tao…ahhh…!
Thế là hai thằng lại vật nhau ra mà cù lét, nhỏ Ngọc chỉ biết làm người hòa giải bất đắc dĩ.
================
– Mọi người ăn bánh kem vui vẻ…! – Hoàng Mai ôn tồn chốt sau khi cắt bánh kem xong.
– Ấy khoang…! Ăn bánh này phải có thức uống phù hợp đã…! – Khanh khờ chen vào.
– Thức uống gì…? – Cả đám tròn mắt.
Thế là nó rút từ đâu dưới bàn một chai pepsi loại lớn làm tụi tôi cứ trố mắt ra mà nhìn bởi chai pepsi của nó không chứa pepsi mà chứa một loại nước đục đục, trắng trắng nhìn quen lắm, tôi từng thấy ở đầu rồi.
– Gì thế mày…? – Toàn phỡn nhíu mày.
– Pepsi gia truyền đó con…! – Khanh khờ quệch mũi.
– Gớm làm gì có vụ pepsi gia truyền, làm như ông chủ pepsi là ông nội mày không bằng! – Tôi trêu đểu.
– Để tao cho tụi bây xem!
Nói xong, nó mở nắp chai pepsi ra, phe phẩy trước miệng chai cho mùi hương tỏa ra khắp nơi. Như phản xạ tất cả đều nhăn mặt bịt mũi lại, cùng đồng thanh hô lớn…
– Rượu…!
– Ặc cái thằng này…! Hôm nay bày đặt đem rượu vào nữa! – Tôi nhăn mặt.
– Tiệc tùng mà thiếu sao được mạy…! – Khanh khờ chưng hửng.
– Eo ui…! Ghê quá, dẹp đi…! – Kiều ẹo phất phất tay.
– Phải đấy, dẹp ngay…! Nêu không tôi trừ hạnh kiểm ông bây giờ…! – Nhỏ ngọc gằn giọng.
– Ơ, đâu được…! Rượu đã khui nắp, không thể đóng lại…!
– Ê, từ đó giờ tao uống nhiều rồi, có nghe vụ này đâu mạy…! – Thằng Toàn gãi đầu
– Bởi thế mới nói tụi bây thiếu hiểu biết…! Nhà tao có truyền thống nấu rượu lâu đời rồi, cái gì cũng rành hết! – Rồi nó nghiêm giọng – rượu đã khui mà không uống sẽ gặp điềm xấu, có thể đổ máu.
– Trời ui! Ghê thế, giờ sao đây? – Nhi lùn hốt hoảng.
– Thì giờ phải uống chứ sao, cơ mà không cần uống nhiều đâu…! Mỗi người sương sương 5 ly nguyên được rồi.
– Gì…? 5 ly…! Nguyên luôn…! – Cả đám đồng thanh.
– Ờ, 5 ly là ít rồi, ít hơn thì phải đổ máu đấy…! – Khanh khờ cười đểu.
– Phải uống thật hở Khanh? – Em Mai nhăn mặt.
– Phải uống thôi…! Đây, mời chủ xị khai hỏa. – Vừa nói nó vừa rót rượu vào cái chum nhỏ đưa Mai.
Hoàng Mai đón lấy ly rượu mà tối tăm mặt mày, tay run rẩy suýt rớt. Thấy vậy tôi vội cứu cánh…
– Ê, tao uống thay được hông mạy…?
– Không được, của ai nấy uống! Phần mày để sau! – Khanh khờ lắc đâu.
– Thấy Mai nhìn ly rượu như thuốc độc, tôi bèn thò thẻ bày cách…
– Nè Mai, lúc chuẩn bị uống chỉ cần nín thở nuốt ực một phát là xong, đừng uống từ từ dễ say đấy…!
– Vậy được không…?
– Được mà…! – Tôi mỉm cười.
Thế là Hoàng Mài gật đầu rồi nhắm mắt, dốc ly rượu lên và…
– Ực…hư…ư…ư! Au…daaaaaaaaa…!
Vừa uống xong chưa kịp cười cái bộ dạng của em thì đã bị cấu một phát vào cánh tay muốn lóe mắt. Tụi thằng Toàn được dịp cười lăn bò càng ra cả sàn nhà.
– Hic, gì thế Mai…? Cấu Phong chảy cả máu luôn này…! – Tôi nhăn mặt thổi cánh tay lỉnh đủ 5 lỗ bấm.
– Hu, Mai xin lỗi…! Rượu cay quá Mai chịu hông được…! – Em cầm tay tôi xoa xoa, mặt trông thảm đến tội.
– Hờ hờ, cái này gọi là đồng cam cộng khổ nè…! – Toàn phỡn cười đểu.
– Rồi đây…! Tới phiên sư phụ Phong, làm phát ra trò nào! – vừa nói xong nó đã đặt ly rượu nghe cái cạch trước mặt tôi.
– Chơi luôn mày…!
Sử dụng chiến thuật cũ, tôi nín thở…
– Ực…khè…è…è…! – Hơi rượu xông lên mặt làm tôi cay muốn ứ nước mặt.
Thảo nào…! Tôi còn chịu không được, huống chi là Hoàng Mai.
– Đã hông sư phụ, rượu nhà em là số dzách đó! – Khanh mập cười gian.
– Số dzách cái đầu mày, cay muốn lé mắt! – Tôi nhăn mặt.
– Úa xời…! Ba cái rượu cỏn con mà ăn nhằm gì! Rót bố ly nào…! – Toàn phởn tự tin.
Như để chứng minh, nó le lưỡi uống từ từ mà mặt không hề biến sắc làm cả đám một phem trầm trồ…
“Úi cha…! Quỷ, thằng này là quỷ rồi…!”
Thế còn chưa là gì đâu, đến lượt em Lan mới hãi hùng. Nàng kêu thằng Khanh rót 5 ly rượu để lên bàn rồi cầm lên uống ừng ực hết ly này đến ly khác. Cả đám chỉ biết nhìn em mà cười méo xệch.
– Trời, Thánh rượu…! Ghê vậy Lanna – Khanh khờ trố mặt.
– Rượu này có là gì so với rượu vang nhà mình chứ! – Em thản nhiên.
– Ơ…? nhà bạn bán rượu giống nhà mình sao?
– Không phải bán rượu mà là sản xuất rượu, rượu vang đấy, khi nào rảnh qua nhà mình cho uống thử…! – Em cười tươi rói.
– Tiêu mày rồi con, gặp cao nhân rồi, hé hé…! – Toàn phỡn đập vài Khanh khờ cười khoái chí.
Đến lượt nhỏ Ngọc thì khỏi nói, thằng Toàn ngồi kế bên lãnh đủ. Nhỏ vừa ực vào một phát là nhăn mặt, nghiến răng trèo trẹo đấm tới tấp vào mình thằng này làm nó muốn thổ huyết.
– Ahhh…lớp trưởng giết người…! – Toàn phởn ôm bụng vật vả.
Sau màn dạo đầu làm nóng, bây giờ là đến màn giao lưu, học hỏi…
– Đây, tao kính mày một ly, Toàn…! – Khanh khờ nâng ly trước mặt thằng Toàn.
– 2…3…dzôôô…! – Hai thằng cụng ly.
– …Ực…khè…quá xá đã…!
– Chà, hai thằng bây chuyên nghiệp nhễ…! – Tôi trố mắt.
– Uầy, mày con đứng đó làm gì…? Mời ai đi chứ…! – Toàn phởn gợi ý.
– Phải đó, hay là mời sư mẫu một ly giao bôi đê…! – Khanh khờ trêu đểu.
– Ui, phải đó nha…! Dám dấu tụi này chuyện quen nhau, phải phạt thôi…! Uống giao bôi đi! – Nhi lùn khoái chí.
– Phải rùi, phải rùi…! – Kiều ẹo hùa theo.
Trước áp lực số đông, tôi không thể nào chống trả được, bèn cầu cứu nhỏ lớp trưởng, hi vọng lại một kì tích nữa diễn ra…!
– Gì…! Sao lại nhờ tôi! – Nhỏ đáp lạnh băng.
– Thì giúp chút đi mà…!
– Uầy, được rồi các đồng chí…! – Nhỏ lớn giọng thu hút sự chú ý.
“Phải rồi đó, tiếp đi”
– Tôi cật lực phản đối chuyện học sinh uống rượu…! Nhất là trong những buổi tiệc như thế này…!
“Đó, phong thái của lớp trường đó, go go go…!”
– Và đặc biệt là chuyện bắt Phong và Mai uống rượu thì…
“Rồi chốt đi…! Gấp luôn và ngay”
– Tôi hoàn toàn…đồng ý, chào thân ái và quyết thắng!
“Sặc, có phải lớp trưởng hay không dzậy, đến nhỏ Ngọc cũng phá mình nữa…!’’
– Ô, hoan hô, lớp trưởng số dzách…! – cả đám khoái chí.
– Rồi, lớp trưởng đã nói thế thì xác định đi…! – Khanh khờ tóng hai li rượu vào tay tôi.
Hoàng Mai bây giờ có thể nói là đỏ mặt toàn tập, chỉ biết cúi gầm mặt xuống đất mà không nói được lời nào.
– Mai à…! Muốn uống chứ…! – Tôi lắp bắp.
Khẽ gật.
– Dzô đê, dzô đê, dzô đê…! – Cả đám tung hô như sấm dậy.
“Mịa, mấy cái thằng bơm đểu, đợi khi nào ông tửu lượng cao rồi ông chấp hết, cả con nhỏ Ngọc nữa, chấp luôn…! Nói chung là một mình ông…chấp hết…!” – Cầm ly rượu trên tay mà tôi rầm rầm trong miệng.
Và rồi…
…Ực…khặc…hức…ư – Hoàng Mai nhất thời không chịu được hơi rượu nên ngã nhẹ vào người tôi.
– Oa…ngọt ngào quá đi…! Ganh tị ghê luôn…! – Nhỏ Nhi và kiều kẻ tung người hứng.
– Hoàng thành nhiệm vụ rồi, bọn tôi xuống được chưa đây…? – Tôi nhíu mày.
– Vâng, xít đao bờ li…! – Khanh khờ cười đểu.
Mấy vòng đầu là thế đó, đến mấy ly sau thì tôi đã cảm thấy lửa bốc lên ngùn ngụt khắp mình, càng uống càng xung, càng uống càng đã, và thế là:
– Dzôôôô…tụi bây!
– Đấy, thế mới là sư phụ chứ…! – Khanh khờ cười sàng khoái.
– Chà thằng này ngon, dzô luôn…! – Toàn phỡn đắc ý.
3 thằng cứ chốc chốc lại dzôôô! Làm cho mấy nhỏ con gái cứ trố mắt nhìn, Hoàng Mai thì giật giật tay áo tôi tỏ vẻ khó chịu. Nhưng tôi nào biết trời trằng gì nữa, thế là tôi hứng chí khoác tay lên vai em rồi tiếp tục uống cùng với 2 thằng kia mặc cho em cứ đấm thùm thụp vào ngực tôi.
Nhậu nhẹt đã đời, tụi nó lại bày sang karaoke. Lúc bình thường thì có cho vàng tôi cũng không dám cầm cái mic lên hát đâu, nhưng bây giờ đang hưng phấn lên thì cái gì cũng chơi tuốt hết, thế là…
– Chỉnh cho bố bài “more than I can say” đê, lâu lâu hát bài coi nào… – Tôi giật cái mic trên tay nhỏ Kiểu đang hát ngon lành làm nhỏ là oai oái lên.
– Ờ, chỉnh liền…! – Khanh khờ nhanh nhẫu.
– Nghe nè, ố…ú…ô…u…ô…u…hức…dè he, I love you more than I can…hức…say…ề…ề…! Thôi làm biến hát quá bây hát đi, tao lượn vài vòng nào.
Vừa hát được một đoạn là tôi hứng chí, bay nhảy khắp nơi, biểu diển lại trò tề thiên bắt yêu quái vừa coi hồi hè làm tụi nó cười lộn ruột, chẳng may, loạng choạng thế nào mà tôi lại vấp phải chân nhỏ Phương té nhào lên mình nhỏ luôn. Ấy thế mà tôi chưa chịu thôi.
– Ê! Tụi bây! Tao vớ được nhỏ nào đẹp quá nè…! – Vừa nói tôi vừa cầm tay nhỏ lắc tới lắc lui.
– Thấy nhỏ định vùng sức thoát ra, tôi ôm chằm luôn lấy nhỏ, la oai oái lên…
– Bây lại đây nhanh lên, tao ôm nó lại rồi, không sảy mất bây giờ…!
Vừa lúc đó, tôi lại nghe giọng oan oan của nhỏ Ngọc.
– Cái ông này, bỏ người ta ra, nhậu nhẹt say bí tỉ rồi giở trò hả…?
Loạng choạng đứng dậy tôi chống nạnh, hất mặt về phía nhỏ:
– Hờ, đánh ghen hay gì đấy!
– Hoàng Mai! Đưa tên này vễ chỗ đi, say quá rồi! – Nhỏ nhíu mày.
– Phong, về chỗ đi…! – Hoàng Mai kéo tay tôi.
Thế nhưng tôi lại hất tay em ra, tạo thế tấn chuẩn bị như đánh nhau…!
– Bà dô đây…! Chấp hết luôn…!
– Hết cách rồi Mai đâu? Lĩnh xác tên bợm nhậu này về…!
– Ớ…?
– …Bốp… – Chưa nói hết câu, nhỏ đã chặt một phát đau điếng vào gáy tôi và thế là…hết biết gì luôn.
Uầy, dù không muốn chút nào nhưng sinh nhật của Hoàng Mai trong đầu tôi chỉ có bấy nhiêu kí ức thế tôi, cũng tại nhỏ Ngọc mà ra cả, nhưng như thế cũng đủ rồi, tôi mà còn tỉnh thì chắc lại gây thêm chuyện, không khéo lại gây chuyện lớn nữa. Cơ mà lần đầu tiên nhậu nhẹt cũng không tệ đấy nhỉ. Chậc! Nói thế thôi cũng không khuyến khích các bác nhậu nhẹt đâu nhé, tại bị đám bạn nó ép quá thôi.
G i a i T r i 3 2 1 . P r o
Chương 23:
Sáng hôm sau tôi lò mò thức dậy khi ánh nắng chiếu thẳng vào mặt từ cửa sổ, nhìn vào cái đồng hồ tôi mới giật mình tỉnh giấc khi nó chỉ hơn 12h giờ trưa.
– “Chậc…! Tối qua mình làm gì mà ngủ đến trưa vậy cà” – Tôi nheo trán suy nghĩ.
Vừa xuống đến lầu dưới, tôi đã nghe âm thanh xèo xèo với tiếng dụng cụ khua nhau leng cheng dưới bếp. Biết có điều chẳng lành, tôi nhẹ chân rón rén đi vào nhà vệ sinh một cách thầm lặng.
“Ba, hai một…một bước nữa thôi, một bước nữa…”
– Phong…! Đứng lại cho tôi…! – Tiếng Mai lảnh lót.
– Ủa Mai…? Sao qua nhà Phong sớm vậy, có chuyện gì hôn? – Tôi giả vờ ngu ngơ.
Ngay sau đó là tôi lĩnh ngay cái véo hông cật lực của Hoàng Mai làm tôi đau điếng mà tỉnh giấc hẳn…
– Nhậu nhẹt cho cố dzô rồi vợ con không nhận ra hở? – Em mắng như đùa.
– Hic! Phong xin lỗi…! Tối quá uống nhiều quá nên chả nhớ gì sấc! – Tôi nhăn mặt.
– Thôi được rồi! Phong vào trong rửa mặt đi rồi ra ăn trưa với Mai! – Em thở dài.
Dù đã rửa mặt lại nhiều lần nhưng đầu óc tôi vẫn còn mụ mị quá, hôm qua rõ ràng là tôi ở quán karaoke để ăn sinh nhật của Hoàng Mai mà, sao giờ lại ở đây rồi.
Bóp trán suy nghĩ mãi chẳng ra, tôi bèn cầu cứu Hoàng Mai thì được em ấy trả lời với một giọng ngao ngán:
– Phong đấy! Hôm qua uống rượu say bí tỉ, quậy tưng cả lên, nên Mai phải đón taxi chở Phong về, còn xe của Phong thì Toàn chạy về nhà mình hộ đấy!
– Hic! Uống rượu vào Phong quậy lắm hả?
– Chứ sao nữa! Hết quậy người này đến quậy người kia! Bị Ngọc đánh mà vẫn còn chưa chịu ngừng!
– Ơ! Phong nhớ là nhỏ Ngọc đánh Phong xong là Phong chả biết trời trăng gì luôn mà!
– Hông dám đâu! Phong bị đánh xong thì chỉ ngất một một chút thôi rồi tỉnh lại tiếp tục quậy nữa đó! – Em nhăn mũi.
– Hở? Quậy nữa á?
– Chứ sao nữa, còn quậy cả Tiên luôn…!
– Phong quậy nhỏ đó ra sao?
– Thì Phong ép Tiên uống rượu với Phong chứ sao! Tiên nhăn mặt thì Phong lại trút cả ly rượu vào họng nó luôn! Eo ôi! – Em rùng mình.
– Hà hà! Có thế chứ, phải trừng trị nhỏ Tiên vượn một phen mới được! Mà sao Mai lại chơi với nhỏ đó chứ! Nhỏ xấu tính ghê lắm.
– Mai cũng không biết nữa! Lúc trước bạn ấy cũng bình thường, năm nay sao lại đổi tính thế chứ! Đến Mai còn phải bất ngờ!
– Hề hề, thế Phong quậy xong nhỏ Tiên là lăn ra ngủ phải không?
– Chưa đâu!
– Sặc, gì nữa! – Tôi giật thót.
– Đến Nhi lùn và Kiều ẹo!
– Quậy sao?
– Thì…Phong chạy đến, khoác vai hai bạn ấy còn bảo họ là bồ nhí nữa! – Mặt em xụ xuống nhìn buồn hiu.
– Ui thôi Phong xin lỗi mà, lúc đó Phong có rượu trong người, có biết gì đâu chứ! – Tôi nhích lại gần em âu yếm.
– Vậy mà Phong còn chưa chịu thôi! – Em đột nhiên gằn giọng.
– Sao nữa? – Tôi thất kinh.
– Lại còn sang chọc phá Lanna nữa chứ! – Em phụng phịu.
– Chọc cả Lanna luôn?
– Thì Phong đến chỗ Lanna thách bạn ấy uống rượu với Phong, ai ngờ chưa đến ly thứ 3 mà Phong đã gục rồi! – Em thở dài.
– Phù thế mà Phong cứ tưởng lại xảy ra chuyện gì! – Tôi đưa tay lên trán quệt mồ hôi.
Bỗng em nghiêm giọng:
– Liệu hồn Phong đấy! Sao này mà uống rượu vào quậy phá nữa thì chết với Mai!
– Ừ…ừ, biết rồi, híc! – Tôi xụ mặt.
Rồi đột nhiên chuyển đổi 180 độ sang mặt hiền chạy đến khoác lấy tay tôi mà kéo vào bàn ăn giờ này đã được chuẩn bị tươm tất.
U choa! Toàn là món ngon không à, nào là vịt kho gừng, canh cải chua, rau muống xào thịt bò…Nhìn mà đã con mắt.
– Trời ơi! Bá cháy con bò chét! – Tôi gấp miếng thịt bò bỏ vào miệng.
– Oa…! Tuyệt cú mèo con bà bán bánh xèo! – Tôi thản thốt khi ăn cục thịt vịt.
– Ú…! Hết sảy con bà bảy! – Tôi tấm tắc sau khi húp một thìa canh.
– Phong cứ ăn đi, khen hoài…! – Mai nhăn mũi
– Ngon thiệt mà…! Từ đó giờ mới ăn được bữa linh đình thế đó!
– Thì Mai đã nói là phụ trách bếp núc mà! – Em mỉm cười.
– Mà Mai học những món này ở đâu thế?
– Thì mẹ Mai dạy đấy! Bảo là…! – Em bỗng dưng đỏ mặt.
– Bảo sao?
– Thôi…! – Em cúi gằm.
– Nói đi…! – Tôi nài nỉ.
– Hông nói đâu…!
– Đi mà…!
– Thì bảo…
– Sao?
– Để sau này nấu cho chồng…!
– Phụt…! – Tôi sock thí đều muốn phun cơm ra ngoài.
– Đã bảo người ta hông muốn nói mà…! – Em phụng phịu.
– Thôi thôi ăn cơm đi đã! – Tôi bối rối cùng cực.
Mẹ của Hoàng Mai đúng là hết sức tinh ý mà. Dạy cho Hoàng Mai nấu ăn ngon thế này thì ai mà chả thích chứ, sau này ai mà làm chồng của Hoàng Mai thì quả là tuyệt vời trên cả sự tưởng tượng rồi! Cơ mà có phải là tôi không? Tôi và Hoàng Mai có thể duy trì mối quan hệ này cho đến lúc đám cưới luôn sao?
“Có thật là mày muốn thế không Phong?”
– Phong…! – Tiếng Hoàng Mai gọi lớn.
– Ơ…có chuyện gì?
– Sao không ăn đi, cứ tầm ngâm hoài vậy?
– Ừ là thì…tại ngon quá không nỡ!
– Dẻo mồm! – Em nhăn mũi nhưng hai gò má vẫn ửng hồng.
– Thôi ăn…! Hề hề! – Tôi cười cầu tài.
Sau khi ăn xong, tuy tôi có giành rửa chén nhưng em cứ nằng nặc nhận về phần mình, thế nên tôi đành ra sofa ngồi xem TV để giết thời gian. Quả thật, Hoàng Mai rất đảm đang, từ vóc dáng, khuôn mặt, đến tính cách đều rất thuần Việt, em gần như hội tụ đủ những tố chất mà con gái Việt cần có. Đáng lẽ ra tôi phải rất hạnh phúc khi có được Mai chứ, thế nhưng không hiểu vì sao đôi lúc tôi lại tự hỏi mình rằng “Tình cảm tôi dành cho Mai là gì, tình yêu hay sự thương hại?” Mỗi khi nghĩ đến đó tôi lại cảm thấy đau đầu, không thể nghĩ tiếp được.
– Chiều nay chở Mai về nhà chút nha Phong! – Em nhẹ nhàng ngồi cạnh tôi.
– Có việc gì vậy?
– Thì…về thăm nhà chút thôi! Mai nhớ…! – Hai mắt em bỗng dưng đỏ hoe.
– Ừ, Phong biết mà…! – Tôi âu yếm kéo Hoàng Mai sát vào lòng mình.
Tôi biết, đối với một cô gái sống trong sự bảo bọc của gia đình mà nói thì việc sống xa nhà chẳng khác nào như một cực hình cả, nhất là đối với một cô gái mỏng manh, yếu đuối như Hoàng Mai thì việc được gặp lại gia đình là một điều hết sức đáng mừng. Thế nên khi mà tôi vừa gật đầu đồng ý là em lại ôm chằm lấy tôi mà hét toáng lên, người ngoài nhìn vào dám nói tôi sàm sỡ lắm.
– À mà quên nữa! – Em đột nhiên sựng lại, nhìn một lượt từ đầu đến chân tôi.
– Chuyện gì thế, sao còn chưa đi? – Tôi ngẫn người.
– Phong có áo sơ mi nào không! Màu trắng càng tốt!
– Ớ…! Đi qua nhà Mai thôi mà, đâu có đi xin việc gì đâu mà ăn mặc lịch sự làm gì? –
– Thì Mai cần Phong ăn mặc lịch sự kìa! – Em nhăn mũi
– Hử? – Tôi vẫn chưa hiểu
– Phong tưởng mẹ Mai dễ dàng cho Mai ở nhà người khác thế sao? Phải nói Phong là một người cực kì lịch sự, nhã nhặn nên bà ấy mới đồng ý đấy!
– Sặc…! Chém gió siêu kinh điển…! – Tôi há hốc.
– Phải nói thế mới được ở nhà Phong chứ! – Em phụng phịu.
– Bây giờ phải thay đồ thật à?
– Chứ sao, coi như…ra mắt…mẹ của Mai vậy!
– Cái gì?
– Cũng chẳng biết, mẹ Mai bảo khi nào về thăm nhà thì nhớ dẫn bạn tới, chắc là coi…mắt rồi! – Em bối rối vân vê tà áo.
– Mà lỡ coi mắt thiệt thì sao? – Tôi dè chừng.
– Thì là…?
– Nói đi!
– Thì…
– Thì sao…?
– Chụt…thì cưới luôn chứ sao? – Đặt nụ hôn nồng cháy lên má tôi xong, em chạy ra ngoài gọi với vào – Thay đồ đi, Mai đợi đó.
“Ực…cưới thiệt hả?” – Đó là tất cả những gì trong đầu tôi nghĩ được lúc đó.
==================
Nhà Hoàng Mai cách trường khoảng 4 cây số, đó là một ngôi nhà không lớn lắm, nhưng vẫn toát lên vẻ sang trọng khi nhìn từ ngoài vào, nó có cánh cổng xanh dương chỉ cao hơn đầu người một tý không cao lêu nghêu trắng toát như ở nhà Lan nên trông rất xinh xắn.
Đột nhiên em khựng lại trước cánh cổng nhà mình, cắn môi nhìn tôi lo ngại mà không dám mở cổng:
– Sao thế Mai?
– Cổng nhà…không khóa…! – Em lùi lại, đứng gần tôi.
– Chẳng lẽ trộm…? – Tôi nhíu mày.
– Không phải đâu, có lẽ là…! – Em đăm chiêu.
– Ai chứ…?
– …Ba Mai…!
– Vậy có nên vào không…?
Đột nhiên em níu lấy tay tôi, kéo đi:
– Phong ơi! Vào nhanh đi, có thể mẹ và em Mai trong đó…!
Phải rồi…! Theo như Mai đã nói thì ba em hay về nhà kiếm tiền, sinh sự…đập phá đồ đạc mà. Nếu thật là ba em đang trong căn nhà đó thì chẳng phải mẹ và em Mai đang gặp nguy hiểm sao? Không đợi em phải giục thêm, tôi lao đến đến, đạp cửa xông vào nhà Hoàng Mai với khí thế hừng hực…
Vừa xông vào, tôi đã thấy một người đàn ông đang đứng giữa nhà quát nạt vào mặt một người phụ nữ đang ngôi bệt dưới đất ôm chặc một thằng nhóc vào lòng…
– Con nhỏ đó đang ở đâu…? Có nói ra không?
– Nó đi rồi, ông rượu chè, cờ bạc đã đời rồi về đây sinh sự…! Ông thay đổi nhiều quá…!
– Ai bảo bà rướt cái của nợ đó về chứ, tại con nhỏ đó mà tôi làm ăn thua lỗ thế đấy…!
– Ông bảo ai là của nợ chứ, không có con bé lúc trước ông có tiền để mà đi suốt ngày như thế không? Thằng con của ông có tiền để mà ăn học không?
– Tôi không cần biết, bây giờ có đưa tiền cho tôi không thì bảo, hoặc chỉ chỗ con nhỏ đó cho tôi, để tôi tự lấy.
– không bao giờ đâu, ông đi đi…!
– Không đưa à, biết tay tao… – Ông ta vung tay lên.
– Dừng lại…! – Tôi quát lớn.
Mọi cặp mặt đột nhiên đổ dồn vào tôi như để dọ hỏi rằng, thằng oắt con này từ đâu đến, sao đột nhiên xông vào nhà người ta, lại còn can dự vào chuyện gia đình của người khác nữa, có biết lịch sự là gì không?…
May mắn làm sao, Hoàng Mai lúc đó cũng lót tót chạy vào đứng nép sau lưng tôi nên tôi thấy bình tĩnh hơn mà phán, cũng không phải, gọi là thuyết trình mới đúng:
– Tôi là bạn của Hoàng Mai, lấy tư cách đó, tôi không cho phép ông làm như thế…?
– À…! Thì ra mày là cái thằng trời đánh dám rũ rê con gái người ta đi bụi đấy sao?
– Đúng, tôi là thằng rũ rê con gái người ta, nhưng không phải là đi bụi, mà là để trốn chạy người cha dã man như ông!
– Mày dám…! – Ông ta xông đến, vung tay đánh vào tôi.
Đấy Hoàng Mai qua một bên, tôi lách người né đòn, nhưng ôi thôi…! Vừa định dụng lực thì toàn thân tôi bổng nhiên đau ê ẩm, chắc có lẽ phải trải qua cuốc chiến lôi đình tối hôm trước thêm nữa là một đêm sinh nhật Hoàng Mai say bí tỉ nên tôi chằng còn khí lực để mà đánh nữa, thế nên…
– Bốp… – Ông ta vung đấm vào mặt tôi rất mạnh, làm tôi choáng váng, ngã bệch ra đất.
– Phong không sao chứ? – Hoàng Mai quýnh quáng đỡ tôi dậy.
– Tao nói cho mày biết, khôn hồn thì tránh xa con nhỏ ra, nếu không mày con bị nặng hơn đấy!
– Tránh xa ra để ông hành hạ con gái ruột của mình sao? Không bao giờ?
– Mày gan lắm! – Ông ấy bước đến, nắm lấy cổ áo tôi xách lên.
– Rốt cuộc Hoàng Mai có lỗi gì với ông mà ông lại đối xử với cô ấy như vậy chứ…?
– Không liên quan đến mày…bốp…! – Ông ta tức tối đánh mạnh một đấm vào ngực tôi.
Sẵn đã bị trọng thương ở ngực từ mấy đòn đánh của bọn song sát hôm trước nên khi nhận đòn của ông ấy, tôi đau gấp mấy lần bình thường mà ngã vật ra đất, thở hồng hộc.
– Ba…! Dừng lại đi…! – Hoàng Mai đứng dang tay cản đường ông ấy.
– Mày có tránh đường không, tao đang dạy mày cách đới xử với bọn dụ dỗ con gái đấy…!
– Không, ba không được đánh cậu ấy…!
…Chát… – Vừa dứt câu ông ấy đã tán vào mặt Hoàng Mai vang lên tiếng khô khốc.
– Mai có sao không? – Tôi đỡ Hoàng Mai dậy, dùng thủ pháp nắn trật đã xoa vào mặt em để giảm bớt cơn đau.
– Không sao đâu…! Hức…! – Em mím môi bật khóc.
– Tại sao ông lại đánh dã man con gái ruột của mình chứ?
– Nó không phải con ruột của tao, nên tao đánh nó không được à?
– Sao chứ…? – Tôi thất kinh.
– Phải đấy…! – Đến lượt mẹ Mai lên tiếng – Nó không phải là con ruột của ông ta, mà là con riêng của tôi, nhưng đâu nhất thiết là phải đánh đập nó như thế chứ?
– Bà còn nói sao? Không tại nó mà tôi bị phá sản à?
– Ông chỉ biết đỗ thừa…! Tất cả là do ông tất trách trong công việc, trách ai…?
– Sao…? Định lật tôi à…?
– Dừng lại hết…! – Tôi điên tiết, quát lớn.
– Chuyện người lớn các người tôi không quan tâm, nhưng nếu đã động vào Hoàng Mai thì tôi không nương tay đâu…!
– Mày định làm gì tao…? – Lão lại xách cổ áo tôi lên.
– Ông không phải là bà của Hoàng Mai thật sao?
– Phải đấy…! Hỏi làm gì?
– Hề, chỉ để không bị nhát tay thôi…!
– Gì…?
Ông ta chưa kịp hiểu ra câu nói của tôi thì đã bị tôi dùng cầm nã thủ, bẻ ngược tay ra khỏi cổ áo rồi tống một quyền vào hông ông ta. Vừa mới hoàn hồn, ông ấy đã bị tôi dùng “tịch” trượt dọc cánh tay phải,nửa chừng tôi bật khớp ngón giửa lên mà mổ vào vùng nách làm vô hiệu hóa cánh tay đó. Mất lực từ cánh tay phải, ông đành dùng cánh tay còn lại chống trả yếu ớt. Tiếp tục sử dụng cầm nã thủ, tôi thó tay lấy cổ tay trái của ông ấy, bẻ quặp ra sau lưng rồi dùng chân chìa ra, vật ngã ông ta xuống đất. Tất cả chỉ diễn ra trong vòng có vài giây ngắn ngũi, nhưng đối với một người mang đầy vết thương như tôi thì quả là một cuộc tra tấn thể xác, nhưng đã xuất quyền thì không được nương tay. Thông thường trong những tình huống vật được đối phương xuống đất như thế này thì các cao thủ khác đã có thể tung sát chiêu kết thúc đối phương trong một nốt nhạc, nhưng…
– Anh ơi đừng đánh nữa…! – thằng nhóc em Mai chạy ra ngăn tôi lại.
Đấy là em cùng cha khác mẹ với Mai, suy ra thì ông này là cha ruột của thằng bé rồi, thế nên tôi không lí nào lại tiếp tục đánh nữa, liền buông ông ấy ra mà trở về tư thế bình thường…!
– Thôi được rồi…! Con đã làm việc mình cần làm, bác gái muốn quyết định làm sao cũng được.! – Tôi nhìn về phía mẹ Mai mà thở dài.
Nhẹ nhàng dìu Hoàng Mai lên chiếc ghê sofa, tôi tiếp tục sử dụng thuật nắn bóp mà xoa lên khuôn mặt Hoàng Mai giờ đây đã hằn đỏ năm ngón tay, nhìn đến tội:
– Còn đau không?
– Hết ùi…! – Em phụng phịu rút sát vào tôi.
Yên tâm vì Hoàng Mai không bị thương nặng, tôi lại tiếp tục quan sát tình hình:
– Bây giờ ông ra khỏi nhà này ngay! – Bà gằn giọng.
– Mẹ…! – Thằng nhỏ mếu máo ghì lấy tay mẹ như van lơn đừng đuổi ba nó ra khỏi nhà.
– Bà dám đuổi tôi ra khỏi nhà hay sao? – Ông ấy lồm cồm ngồi dậy.
– Một người chồng tệ bạc như ông tôi không cần nữa! – Bà ấy hai mắt đỏ hoe.
– Được…! Bà hãy nhớ lấy câu ấy, sau này đừng có hối hận.
Ra đến chỗ chúng tôi đang ngồi ông lớn tiếng gắt gỏng:
– Còn bọn bây nữa…! Nhớ đấy…! Tao sẽ cho chúng mày phải trả giá!
– …hức… – Hoàng Mai run rẩy nắm chắt lấy tay tôi.
– Có cần phải lớn tiếng thế không…? – Tôi nhíu mày, nhìn thẳng vào mắt ông ta.
– Tao đi, chờ đấy…! – Ông bỏ ra ngoài một mạch, không quên đóng sầm cửa rõ lớn.
Khi ông ta đi, căn nhà trở nên im lắng một cách lạnh lùng, không ai nói với ai một lời nào hết, dường như ai cũng có suy nghĩ riêng của mình ngoại trừ tiếng khóc bù lù bù loa của thằng nhóc em Mai đang gục mặt vào lòng mẹ nó mà khóc tức tưởi. Chỉ có nó mới chưa hiểu vì sao mà mẹ nó lại đuổi người cha yêu dấu của nó ra khỏi nhà và vì sao một người thanh niên xa lạ đánh cha nó ra như thế…
– Mai à, giờ làm gì đây, đồ của Phong lết thết quá…! – Tôi nhìn lại mình giờ đây áo quần sốc sết do trận đánh lúc nãy.
– Không biết nữa, chắc là phải về rồi, hôm nào rảnh mình ghé lại – Em thở dài buồn bã.
Lúc đó tôi cảm thấy áy náy lắm, lâu lâu để Mai về thăm gia đình cũng không xong, lại còn kéo theo biết bao nhiêu là rắc rối, nhất là khuôn mặt của em giờ đây đã sưng lên vì cái tát lúc nãy, tôi xót lắm. Giá như lúc nãy tôi mạnh mẽ lên một tý thì Mai đâu bị như thế này, có lẽ tôi cần phải rèn luyện thêm nữa rồi…!
– Hai tụi con đi đâu thế?
– Dạ, hai tụi con xin phép về ạ, giờ ở lại chắc không tiện…! – Mai bẻn lẻn.
Nhìn tôi một lượt từ đầu tới chân, mẹ Mai khẽ mỉm cười, rồi ôn tồn bảo:
– Cứ ở lại, bạn con cũng vì gia đình mình mà ra như thế mà!
– Thật hả mẹ…! Hì, thế mà con cứ tưởng – rồi em đẩy tôi sang ghế sofa – Phong ngồi đi, cứ tự nhiên.
– Tuấn à, con chạy ra sau bếp đổ đá vào túi chườm cho chị hai đi…! – Dì nhẹ nhàng bảo thằng nhóc.
– Thưa bác gái…! – Tôi ấp úng
– Con không cần phải xưng thế đâu, kêu là cô được rồi…!
– Dạ thưa cô con muốn hỏi ạ…!
– Ừ con hỏi đi.
Cằm chặt tay Hoàng Mai vì câu hỏi có liên quan hệ trọng với em, tôi đánh bạo:
– Vậy là Hoàng Mai không phải con ruột ông ấy…!
– Phải…con bé Mai là con riêng của cô…! – Cô thở dài.
– Mẹ, sao đến giờ này mới nói! – Hoàng Mai mím môi nắm chặt lấy tay tôi.
– Mẹ chỉ muốn con sống một cuộc sống bình thường thôi, không ngờ chuyện lại xảy ra đến nước này…!
– Hức…! Mẹ…! – Hoàng Mai òa khóc chạy đến bên mẹ.
– Ừ, mẹ biết mà, tội cho con gái của mẹ quá. – Cô cũng không kiềm được nước mắt ôm Mai vào lòng.
Dù không hiểu cảm giác đó ra sao nhưng chỉ cần biết người đàn ông bấy lâu này mình gọi là ba không phải ba ruột mình thì tôi cũng khó có thể chịu đựng được rồi, huống hồ chi giờ đây còn bị chính người ba hờ đó hành hạ, đánh đập dã man nữa, thử hỏi làm sao một người con gái mềm yếu, mong manh như Hoàng Mai có thể chịu đựng được chứ…Nghĩ đến mà thật bất công cho số phận đời người.
– Đỡ đau chưa Mai…? – Cô nhè nhẹ chườm túi đá lạnh vào má Hoàng Mai.
– Chưa…! Mẹ chườm nữa đi…! – Em làm nũng y như một cô bé con.
Thấy tình mẫu tử như thế tôi cũng không khỏi tủi thân về số phận của mình. Mất mẹ từ nhỏ, tất cả những hình ảnh của tôi về bà chỉ là những tấm hình trắng đen bà chụp hồi còn trẻ với ba tôi, ngoài ra tôi chẳng còn kí ức nào về bà nữa. Bởi thế tôi rất trân trọng tình cảm gia đình và sẵn sàng đấu tranh đến cùng để nó được tồn tại dù cho nó có là của tôi hay không, thấy cần tôi chắc chắn sẽ làm.
– Hoàng Mai đã ở nhà con 2 tuẩn lễ nay à…? – Cô bỗng đổi mục tiêu sang tôi.
– Ơ…dạ phải ạ…! – Tôi giật mình ngồi thẳng dậy.
– Nhà con có những ai?
– Chỉ có mình con…thôi…ạ! – Tôi giật mình vì Hoàng Mai cắn môi nhìn tôi.
– Một mình…! Sao Hoàng Mai nói ở chung với ba mẹ con mà…! – Cô thoáng nhíu mày.
– Sao ạ, con…! Thật ra thì…con…à…mẹ con mất từ khi con mới lọt lòng, con ở với ba cho đến lúc lớn thì ông ấy đi công tác xa…nhà! – Tôi đáp dè chừng.
– Con biết nói dối khi nào thế Mai? – Cô nhìn Mai tỏ vẻ không hài lòng.
– Con xin lỗi…! Nhưng nếu không làm thế thì mẹ sẽ không yên tâm mà cho con đi đâu! – Em cúi mặt.
– Vậy con ở nhà một mình với con trai thì con sẽ yên tâm sao?
– Con yên tâm thật mà, vả lại Phong là…! – Mặt Mai đỏ bừng.
– Là gì…? – Cô cắt cớ.
– Là bạn thân…! – Em lại cúi mặt, vân vê tà áo.
– Vậy con có đưa con Mai nhà cô đi đâu chưa Phong…?
– …Phụt…! – Tôi nhém tý phun hết chỗ nước đang uống.
– Con không có làm gì đâu mà cô, con nhà võ tuyệt đối không làm mấy cái chuyện mờ ám đâu! – Tôi hoảng hồn xua tay.
– Không, ý cô nói là con có đưa bé Mai đi đâu chơi không…? Con bé thích đi đây đó lắm!
– Ơ…cái đó thì có ạ…! – Tôi vuốt ngực thở phào.
– Mà chuyện mờ ám con nói là gì vậy?
– Dạ…! Con…! – Tôi ấp úng.
– Mẹ…! Hỏi vậy sao bạn ấy trả lời…! – Mai phụng phịu.
– Để mẹ hỏi – rồi cô quay sang tôi – sao nào Phong?
– Không có gì đâu mà cô, hỏi thế chết con! – Tôi lí nhí.
– Thế sao lúc nãy con nói đó!
– Con nhà võ tuyệt đối không trả lời những câu không minh bạch đâu ạ! – Tôi nhắm mắt đáp bừa.