…Khi hắn vừa thực hiện một cú bổ dọc tay chớp nhoáng từ trên xuống, nhanh như cắt tôi lách người né khỏi đòn đánh ấy, chỉ kịp nghe tiếng gió cắt trước mặt. Liền đó, tôi kéo tay hắn về phía mình, lợi dụng đà tiến tới của hắn, tôi tung đòn “song kích quyền” nhắm thằng vào ngực và chấn thủy…
…Kình…
Trúng đòn nặng, hắn bật ra lảo đảo vì mất phương hướng. Lợi dụng thời cơ đó, tôi lao đến dự định tung “phá sơn quyền” kết thúc nhanh đối phương, giờ này hắn mà dính sát chiêu đó của tôi thì có mà nằm dài.
Nhưng dự định chỉ là dự định, khi mà tôi gần chạm đến mình hắn để lấy đà thì từ đâu một vệt đen lao vút tới tôi nhanh chư chớp. Theo phản xạ, tôi đưa cả hai tay lên mà gồng khí lực đỡ đòn vì giờ này không còn thời gian để né nữa..
…Víu…Cốp…
Đòn đánh lao đến tôi với một độ lực kinh hồn khiến tôi phải bật lùi về sau mấy bước, cánh tay tôi đỏ ói lên vì bị trúng đòn, đau không thể tả.
– Quên là bọn tao có hai người à? – Tên áo trắng nhếch môi.
Phải rồi…! Hắn có hai người mà, một áo đen một áo trắng. Tôi đã quá chủ quan chỉ tấn công tên áo đen mà quên mất sự hiện diện của tên còn lại, hậu quả là tôi đã lĩnh ngay cú đá nhanh như chớp của hắn. Lúc nãy tôi mà không phản xạ nhanh là có thể bị hạ gục bởi cú đá đó rồi.
– Nãy giờ mày trình diễn cũng khá lắm đấy! – Tên áo trắng cười đểu.
– Đã bảo rồi mà, hạ gục tao không dễ đâu!
– Đừng vênh váo nhóc con, đây mới là lúc bọn tao trình diễn đây! – Tên áo đen quát lớn.
Vừa dứt lời, tên áo đen đó lao nhanh đến tôi, tung một tràn tổ hợp các đòn đánh rất lạ mà tôi chưa từng thấy bao giờ, đấm có, chưởng có, chỉ có, nửa mở cũng có khiến tôi hết sức bất ngờ mà nhất thời không biết cách nào chống đỡ…
…Bốp…hự…
Quá bàng hoàng trước lối đánh của hắn, tôi đã lĩnh ngay một cú chưởng đau thấu tim vào lồng ngực khiến tôi phải khụy xuống mà thở dốc.
– Phong có sao không? – Hoàng Mai lo lắng nhìn tôi.
– Không sao đâu, Mai cứ ở đó! – Tôi gượng cười nhìn Hoàng Mai mặc dù tim tôi lúc này đập loạn xạ do lĩnh cú chưỡng đầy uy lực lúc nãy.
– Hề hề, sao hả nhóc tì, lĩnh bài “loạn đả hình quyền” của anh ngon không?
– Chưa xong đâu!
Tôi đứng dậy thả lỏng toàn thân mà hít thở sâu để điều khí, giảm bớt cơn đau đang nhói lên ở lồng ngực. Quả thực, bài hít thở sâu, điều khí giảm đau của Trần gia giúp ích tôi rất nhiều trong những giận đánh nhau kéo dài, vừa có thể giảm thương tích vừa có thể hồi sức mà tiếp tục cuộc chiến khốc liệt.
Hít thở sâu một lần nữa, tôi gằn giọng:
– Chiến tiếp đi!
– Ô cha! Có khí thế lắm! Nhưng nhóc con à, ngươi chỉ là một thằng tiểu tốt trong giới võ học thôi, vì thế bọn ta nên cho người mở mang tầm mắt một chút nhỉ? – Tên áo trắng nhếch môi.
– Hử…?
Nhanh như cắt, hắn đã lao đến tung cước thắng tấp như một mũi tên nhằm vào giữa lồng ngực đối phương. Bất ngờ vì đòn tấn công, tôi bắt chéo hai cánh tay lại đỡ đón đá của hắn.
…Vụt…bốp…
Cú đá xé gió lao thẳng đến tôi với một uy lực còn kinh hồn hơn đòn lúc nãy làm tôi chới với bật lùi ra đằng sau gần mươi bước, cánh tay còn đau hơn cả bị gãy, dấu chân hằn đỏ cả lên.
Chưa kịp hoàng hồn, tôi đã thấy hắn đứng trước mặt mình, đưa chân khai cước với điệu bộ cười gian xảo như thách thức:
– Lĩnh đi nhóc con…!
Liền đó là cú đá bằng chân phải nhắm vào hông trái của đôi với cường lực lớn. Rút kinh nghiệm so với lần trước, tôi nhanh chóng dịch người lao nhanh vào lãnh địa của đối phương làm đòn đá của hắn bị vô hiệu hóa, giảm sức mạnh đáng kể. Với đà lao đến hắn nhanh như thế, không lí nào mà tôi lại không tận dụng để tung một đòn hiểm hóc chứ.
– “Bộ quyền…!”
…Cốp…
Đà lao đến đó làm đòn đánh bằng khủy tay của tôi mạnh hơn gấp bội, đóng vào ngực hắn một đòn đau điếng. Tận dụng cơ hội đó, tôi lao nhanh như một mũi tên đến hắn, áp thật sát để hắn không thể tung một cước pháp nào nữa.
Quả đúng như tôi đoán, tên áo trắng này chuyên dụng về đòn chân, nên khi bị áp sát hắn không còn cách nào khác ngoài chống đỡ yếu ớt bằng đòn tay và tìm cách thoát ly khỏi tôi để có tầm mà tung cước. Nhưng như đã nói, một khi đã bị tôi áp sát thì khó mà tách ra được, hắn vừa nhảy lùi ra phía sau là tôi vừa lao đến áp sát ngay lập tức. Điên tiết hắn vung đấm hướng về tôi hòng làm tôi thấy bất lợi mà thoái lui. Tuy nhưng kế hoạch của tên này đã phá sản,ý tưởng hay nhưng cách thực hiện lại không hoàn hảo, nếu như hắn là tên áo đen lúc nãy với những đòn tay hiểm hóc thì hắn đã có thể làm tôi lui bước rồi nhưng giờ đây trước mặt tôi là một tên cước pháp mạnh nhưng quyền pháp thì dở tệ. Thế nên đòn tay của của hắn tương đối là đơn giản và dễ hóa giải.
Ngay khi hắn tung đòn, vội lách người sàng một bên, tôi dùng “phất” gạt phắng đòn của hắn sang hướng khác, liền đó xoắn lấy tay hắn mà vất sang một bên. “Cửa nhà đã mở”, không lí nào không “vào”, trước mặt tôi bây giờ là toàn bộ điểm yếu phía trước của hắn hoàn toàn không một chút phòng bị nào.
…“Phá sơn quyền”…
…Bặc…
Lại một lần nữa “phá sơn quyền” của tôi lại bị vô hiệu hóa. Lần này, ngay lúc tôi vừa khai thế sát chiêu nhắm thẳng vào chấn thủy của đối phương, hắn đã lấy lại bình tĩnh tung cước đá triệt đòn đánh của tôi làm tôi khựng lại mất hết nhịp đánh, bởi lẽ theo bản năng, bất kì đòn đánh nào bị triệt tiêu ngay từ khi còn chưa xuất ra thì bất kỳ ai cũng nhất thời giật mình và khựng lại mạch ra đòn.
Lợi dụng lúc tôi bị mất nhịp, hắn lao đến tung một cước thẳng vào phía trước nhưng tôi lách người né được, và bất thần nó đảo người đá thêm một cú nữa, tôi bình tĩnh dịch chân lùi lại.
…Bốp…ư…- Tôi thất kinh văng cả mấy bước sang bên, hai tay đau điếng do đỡ đòn.
…Giây phút trước, tôi con làm chủ được tình hình, né liên tục hai cước pháp của hắn nhưng nào ngờ hắn lại có thể xoay người tung thêm một cú đá bồi nữa làm tôi giật mình mất cảnh giác và thế là lĩnh cước của hắn.
Mất lợi thế về khoảng cách ra đòn, tôi liên tục phải dịch người, đưa tay đỡ lấy cước pháp của hắn. Trong lòng tôi tiếc nuối vô cùng, hiếm khi có cơ hội áp sát tấn công hắn thế mà giờ đây cơ hội đó đã vuột mất khỏi tay tôi chỉ mấy giây trước, để giờ đây tôi lại lâm vào tình thế bất lợi công không được, thủ cũng không xong.
Hắn vẫn đều đặn tung những cước pháp hiểm hóc về phía tôi giờ đây đang chống đỡ một cách khó khăn. Hắn đá múc trực diện, tôi phải dịch sang bên. Hắn đá tạt trước mặt, tôi phải gập người né đòn. Hắn chẻ từ trên xuống tôi phải lách người cấp tốc. Những lần như thế, tiếng gió cắt cứ vù vù trước mặt tôi nghe lạnh cả sống lưng, tưởng chừng như tôi chậm trễ hơn 1 phần nghìn giây là có thể bị dính đòn mà trọng thương rồi.
Thế nhưng sau một hồi quần thảo khốc liệt, tôi cũng bắt nhịp lại với tốc độ cuộc chiến. Ngay lúc hắn vừa khai cước đá đạp trực diện trong đầu tôi đã nãy ra sáng kiến tuyệt vời. Tôi sẽ dịch người, lùi về sau mà giảm thiểu cước lực của hắn, sau đó tôi sẽ bắt lấy chân của hắn và tiền hành nhập nội, một sáng kiến không gì bằng.
Thực thi theo kế hoạch, tôi dịch người lui về sau vừa lúc cước pháp của hắn gần chạm đến lồng ngực của tôi trong gang tất.
…Bập… – Tôi dùng “tịch” bắt lấy thành công cú đá của hắn.
Nào ngờ đâu, khi mà tôi vừa định áp sát tấn công đối phương, thì hắn đã nhảy lên xoay người luôn trên không và tung thêm một cước đá bồi hiểm hóc bằng chân trái.
…Bốp… – Không thể né tránh, tôi lĩnh trọn cú đá gót của hắn vào vai đau như tháo khớp mà lộn nhào té oạch xuống đất.
– Phong có sao không…hức…? – Hoàng Mai mếu máo chạy đến đỡ tôi dậy.
– Phong không sao đâu, Mai lui ra đi…? – Tôi gắng gượng.
– Không…! Phong bị thương tích đầy mình rồi! – Hoàng Mai ôm chằm lấy tôi.
– Đừng như thế mà…! Mai sẽ bị nguy hiểm đấy…! – Tôi cố gắng gỡ tay Hoàng Mai ra.
– Không buông! Có chết thì cùng chết…! – Em càng siết chặc lấy tôi hơn.
– Bọn bây làm tao ngứa mắt lắm rồi đấy, có thôi ngay không hử? – Tên Vũ tức tối quát lớn.
– Chờ đấy, tao chưa xong với tui bây đâu!
– Hề hề, thằng nhóc con như mày đừng có ảo vọng nữa! – Hắn nhếch môi cười nữa miệng.
– Mày nói gì?
– Thấy mày tội nghiệp thế tao cũng nói cho mày một chuyện trước khi ra đi! Mày nhìn thấy hai tên nãy giờ đã đánh mày chứ.
– Thế thì sao? – Tôi lườm hai tên đó, vẫn một tên áo trắng, một tên áo đen.
– Thực sự mày không biết đến tên song sát chợ Cầu Cống hay sao?
– Mày nói gì, song sát chợ Cầu Cống?
– Phải đấy, song sát chợ cầu cống đang đứng trước mặt mày đấy, ten tén! – Nó giễu cợt.
Quả thật mà như hắn nói thì tôi coi như xong đời rồi. Song sát cầu cống là cặp bài trùng khét tiếng trong giới giang hồ Cầu Cống nhiều năm trước. Bọn chúng nổi tiếng với các phi vụ thanh trừng băng đảng tàn khóc lúc bấy giờ. Nghe đâu có lời đồn rằng 5 năm trước bọn chúng đã tự mình thủ tiêu một băng đãng gần 20 người chỉ trong một đêm tháng 7 để trả thù cho đại ca đã khuất, từ đó không còn ai trong giới giang hồ còn thấy mặt bọn chúng nữa. Nhưng giờ đây, tôi lại được đích thân diện kiến bọn chúng trước mặt bằng xương bằng thịt hẳn hòi như thề này, lại còn đấu với chúng mấy hiệp nữa, thật không thể tin được. tên Vũ này, gốc gát của hắn là gì, sao lại mời được những kì nhân dị sĩ lẫy lừng đến thế kia chứ, từ Đinh Lão Quỹ cho đến song sát Cầu Cống?
– Có thật bọn bây là song sát Cầu Cống? – Tôi nuốt khan.
– Đúng thế rồi, đang lí ra thì bọn tao sẽ không nhận lời đến đây để đánh với nhóc con như mày đâu. Nhưng nghe phong thanh đâu rằng mày đã hạ gục được Đinh lão Quỹ khiến ông ta bỏ đi mất biệt nên cũng muốn được gặp xem sao! – Tên áo trắng nhếch môi.
– Uầy, nhưng xem ra mày làm bọn tao thất vọng quá! Chắc có lẽ lão Đinh đó già yếu rồi, tay rung mắt mờ nên mới bị mày hạ gục dễ đến thế. – Đến lượt tên áo đen thị oai.
– Đừng nói nhiều với nó nữa, giết nó đi! – tên Vũ ra lệnh.
…Bốp…rắc…
Vừa dứt câu, tên áo trắng đã tung cước đá vỡ cái thùng rác kế bên tên Vũ làm nó xanh cả mặt mày lùi lại mấy bước.
– Đủ rồi đấy, bọn tôi đến đây để thách đấu với thằng nhóc này, chứ không phải làm theo lệnh của cậu. – Tên áo trắng nhíu mày, gằn giọng.
– Ừ…ừ! Các cậu cứ đánh nó đi, tôi đứng ngoài cổ vũ nhé. – Nó lắp bắp nép sang một bên.
– Hề! Đến lượt mày rồi đấy nhóc ạ, bọn tao sẽ cho mày biết thế nào là song sát Cầu Cống…!
Chưa kịp nghe hết câu tên áo đen đã lao đến, tung bộ quyền pháp y hệt như lúc nãy vào tôi nhanh như vũ bão.
– Hề hề, cho mày thưởng thức lại tuyệt kĩ của tao này.
Vừa nói hằn vừa gia tăng lực đánh mạnh hơn khiến tôi phải vừa lùi vừa chống đỡ quyền pháp của hắn. Nhưng chẳng bao lâu tôi nhanh chóng kiệt sức khi phải vận động cơ thể liên tục. Để rồi hắn chớp nhoáng bắt lấy tay phải của tôi đánh phắng qua một bên, quýnh quáng tôi dùng tay còn lại tấn công hắn nhưng vẫn chiêu đó, hắn lại gạt phắng tay trái của tôi sang bên đối diện.
Giờ đây tôi đang trong tình thế chìa ngực trước mặt bọn chúng trong khi hai tay đã bị tên áo đen vô hiệu hóa. Cứ tưởng, tôi sẽ bị hắn cho một chưởng rồi ngã lăn ra, nên ngay thời khác đó, tôi đã gồng người sử dụng “Trần gia khí thuẫn” nhằm giảm sát thương tức thời. Nhưng không, tôi sững sốt khi hắn bất thình lình lùi ra sau, nép sang một bên với bộ mặt gian xảo vô cùng.
– Chết đi nhóc con! – Hắn nhếch môi.
Còn chưa kịp hình dung ra sự việc thì từ đằng sau, tên áo trắng đã lao đến tọng một cước thẳng tấp vào lồng ngực tôi như một quả tên lửa.
– …Bốp…hự… – Bị dính cước pháp với cường lực khủng khiếp, tôi bật ngửa, văng ra phía sau lộn nhào đến hai, ba vòng.
– Phong, Phong không sao chứ? – Hoàng Mai lại chạy đến lo lắng.
– Đã bảo Mai lánh sang một bên rồi mà…ahhhhhhh – Ngực tôi nhói đau khủng khiếp, tim tôi đập loạn xạ cả lên tưởng chừng như không thở được.
– Phong, hức…! Cố lên! – Hoàng Mai nước mắt giàn giụa xoa lồng ngực cho tôi.
– Uầy, chỉ có thể thôi sao? Chán thật đấy! – Tên áo đen bểu môi.
– Đồ ỷ đông hiếp yếu! – Hoàng Mai gắt lên trong nước mắt.
– Khừa! Mày hèn đến nổi nép sau bóng con gái sao nhóc! – Tên áo trắng giểu cợt.
– Chưa xong đâu…gahhhhhh! – Tôi nén vết thương vùng đứng dậy.
– Chà có thế chứ! – Tên áo đen tiến tới.
– Các người không được đánh Phong nữa! – Hoàng Mai lao đến trước dang tay ra ngăn cản.
– Chà chà, lúc theo anh, em đấu dũng cảm thế này đâu nhỉ! – Tên Vũ bước đến cười nham nhỡ.
– Các người chỉ muốn tôi thôi chứ gì? Được…! Chỉ cần các người không đánh Phong nữa tôi sẽ theo mấy người!
– Không được…! Mai không được làm như thế! – Tôi ôm ngực thều thào.
– Xin lỗi Phong, chuyện đã đến nước này rồi, Mai không muốn thấy Phong đau đớn nữa đâu!
– Mai, đừng mà…! – Tôi gắn gượng vùng dậy.
– Tranh cãi nhau đủ rồi! Em quyết định ra sao nào Hoàng Mai?
– Tôi sẽ đi với anh, xin anh đừng đánh Phong nữa!
– Hề hề được thôi, lại đây với anh nào! – Tên Vũ suýt xoa hai bàn tay, tiến lại gần.
– Tạm biệt Phong, Mai yêu phong lắm…! – Hoàng Mai trìu mến nhìn tôi, nước mắt chảy dài.
“Tại sao chứ, người ta thường nói người tốt khi gặp khó khăn, thử thách thì kì tích sẽ xuất hiện mà. Tại sao, tại sao, tôi chưa đủ tốt để có cái kì tích đó sao…hức…Phong xin lỗi, Phong là đồ vô dụng, không bảo vệ được ai cả…!” – Tôi điên tiết đấm thùm thụp xuống đất, mà uất ức không thể tả.
…Víu…bốp…ahhhhhh… – Tiếng người la hét khiến tôi giật mình ngước mặt lên.
Trước mắt tôi giờ này là tên Vũ đang vật vờ ôm hông của mình mà trợn mắt gào thét hết cỡ vào cái bóng đen đứng trước mặt nó:
– Mày, sao…?
– Nhân danh tập thể lớp 10A4, tôi không cho các người đụng đến một sợi tóc nào của thành viên lớp tôi hết!
Giọng nói này, kiểu cách này! Là…là nhỏ Lam Ngọc lớp trưởng, sao nhỏ lại ở đây chứ! Chẳng lẽ lúc nãy tên Vũ ôm hông, la bài hãi lên là do nhỏ sao?
– Mai này! Bạn lánh sang một bên đi nhé! – Rồi nhỏ nhíu mày nhìn tôi– cậu còn đánh được chứ.
– Vẫn còn…chắc thế! – Tôi vùng đứng lên, sử dụng bài hít thở sâu điều khí để giảm đau.
– Ấy chà, tự dưng có thêm một đối thủ nữa này! – Tên áo trắng nhếch môi.
– Tôi không quan tâm các người là ai…! Nhưng các người đã làm hại các thành viên lớp tôi rồi thì phải chịu kỉ luật thôi.
– Lớp trưởng á, mạnh mồm lắm, để xem cô em làm gì được nào! – Tên áo đen quệch mũi.
– Cậu lo tên áo đen nhá, tôi sẽ lo tên áo trắng! – Nhỏ Ngọc tự tin nhìn tôi.
– Ừ…! Được thôi! Nhưng mà sao cô biết tôi ở đây!
– Xử xong lũ này hẵn nói!
– Cô chắc chứ? – Tôi dè chừng
Nhỏ không nói gì, chỉ nhếch môi cười hắc ra một tiếng rồi giơ nắm đấm về bọn chúng:
– Đã đến giờ viết tự kiểm rồi đấy…!
Chương 20:
– Cậu phải phối hợp với tôi để hạ gục hai tên đó đấy! – Nhỏ mở miệng, mắt vẫn cảnh giác hướng về hai tên kia.
– Tôi không tự tin lắm đâu, chưa phối hợp với cô lần nào mà! – Tôi nhíu mày dè chừng.
– Bọn bây lắm lời quá đấy, tiếp chiêu đê! – Tên áo đen điên tiết xông đến.
– Tùy cơ ứng biến đi! – Nhỏ Ngọc đẩy tôi lên phía trước ứng chiến với tên đó.
Tuy là không tự tin nhưng tôi vẫn lao đến tiếp chiếu với tên áo đen kia. Vẫn là những màn trao đổi chiêu thức với âm thanh tay khua nhau nghe lách chách.
Hết tung quyền rồi lại xuất chưởng, hết đánh nửa mở rồi lại khai chỉ pháp, võ công tên này biến hóa khôn lường khiến tôi lại một lần nữa lâm vào tình thế lao đao. Bất lình thình, hắn tung quyền đấm thắng trực diện vào ngực tôi, vừa định đưa tay gạt phẳng đòn đánh của hắn ra thì nửa chừng hắn hóa chiêu thành chưởng pháp hất ngược lên trên cằm, tôi phản xạ dịch người về phía sau chỉ thấy một vệt đen vút xuyên qua mặt.
Tận dụng thời cơ hắn chưa thu quyền lại, tôi dùng cầm nã thủ nâng khủy tay của hắn lên, tung đòn chớp nhoáng vào hông hắn, biết được ý đồ của tôi, hắn đưa tay chặn đòn đánh lại, liền đó tôi biến hóa quyền pháp thường thành “liền hoàn tam quyền” dùng sức bật của gân và cơ dấn thật sâu vào hông hắn…
…thụp…thụp…
Bị trúng liền hai đòn vào hông, hắn nhăn mặt lùi về sau. Không đợi thêm, tôi liền lao đến tung “báo chưởng” hòng chiếm ưu thế nhịp đánh.
Vừa lao đến hắn, tên áo trắng đã lù lù xuất hiện khai cước đá chẻ từ trên xuống. Bất ngờ vì nhất thời chưa có chiêu hóa giải, tôi phản xạ đưa hai tay hình chữ nhị lên đỡ đòn.
…Chách…
Nhỏ Ngọc từ đằng sau lao đến xoay người tung cước thật cao đá triệt đi cước pháp của hắn. Chưa hết, vừa đáp xuống nhỏ lại thực hiện thêm một cú xoay người trên không, tung đòn chân hiểm hóc nhằm vào thái dương của đối phương. Chưa kịp hoàng hồn vì bị triệt đi cú đá chẻ lúc nãy, tên áo trắng lại phải đưa tay lên chống đỡ cú đá xoay người mãnh lực của nhỏ Ngọc.
– Víu…bốp… – hắn thất kinh lui sang bên mấy bước.
– Cô cũng lợi hại ghê nhỉ? –Tôi kinh ngạc.
– Tập trung lại đi, lúc nãy cậu suýt chết đấy! – Nhỏ nhíu mày.
– Ừ, rồi! – Tôi gãi đầu.
– Bọn nhóc này không dạy cho chúng một bài học không được mà! – tên áo trắng lao đến khai cước.
– Hỗ trợ đàng hoàng đấy! – Nhỏ lao vút lên.
Vừa lao đến, tên áo trắng đã xoay người tung một cú đá quét hậu chớp nhoáng, nhỏ Ngọc bình tĩnh gập người nhanh né cú đá, liền đó hắn lại thực hiện cú đá chẻ từ trên xuống, nhỏ Ngọc lại nhanh nhẹn lộn người sang bên. Khi nhỏ Ngọc chưa kịp đứng lên khai thế thủ trở lại, thì tên áo đen đã lao vút đến nện đòn xuống nền đất, nhắm thắng vào mặt đối thủ.
Lại là chiêu đánh lén đó, tôi xông đến tung cước đá triệt đi đòn của hắn. Nhân lúc hắn mất nhịp vì bị triệt đòn, tôi dùng cầm nã thủ kéo tay hắn về phía mình, bật chỏ tấn ngày giữa lồng ngực hắn.
– Này thì đánh lén…!
…Chách…
Hắn bất ngờ dụng lực, đánh chệch hướng đòn chỏ của tôi cắt ngang mặt hắn. Mất đà, tôi lao về phía trước thì bị hắn tọng liền tổ hợp 2 đấm 1 chưởng vào hông bật lùi ra sau.
– Đã bảo là cẩn thận rồi mà! – Nhỏ Ngọc lao đến đỡ lưng tôi khỏi bị ngã.
– Ừ, xin lỗi, nhưng hắn thân thủ lẹ quá, tôi không theo kịp.
– Hề…! Còn phải nói sao, song sát ta tương trợ lẫn nhau, người kia thất thì người này thủ, nội chỉ đánh riêng với bọn ta thôi thì các ngươi đã chưa có tuổi rồi.
– Đừng nói nhiều, muốn đánh thì ra đòn đi! – Nhỏ Ngọc nhếch môi.
– Được thôi, thích thì chiều! – Tên áo trắng lại lao lên trước.
Lần này hắn chủ động, túng cú đá trực diện vào đối thủ. Nhỏ Ngọc lùi về sau, dùng tay gạt đòn chân của hắn. Bất ngờ xoay người, hắn tung thêm một cú đá bồi hiểm hóc vào mặt đối phương, Lam Ngọc bất thần vì cú đá ấy nên theo phản xạ đưa tay lên đỡ vô vọng…
…Bốp… – Nhỏ chấn hồn văng sang một bên.
Đến phút này tên áo đen lại đột ngột lao đến, sử chỉ với ý định xuyên thẳng vào yết hầu đối phương, một đòn đành hết sức hiểm hóc, có thể làm đối phương chết ngay lập tức. Lam Ngọc khai thế, “dỡ” đòn của hắn sang một bên, tung đòn đấm thẳng trực diện vào ngực hắn, nhanh như cắt hắn xoắn tay hóa giải đòn đánh của nhỏ Ngọc ngay khi còn trong trứng nước.
Bất chợt, từ sau lưng tên áo đen, tên áo trắng đã chống hai tay xuống đất tung đòn đá quét với ý định vật nhỏ Ngọc xuống đất.
– Hề…! Năm đất đi bé…! – Tên áo đen cười nham hiểm nhảy phóc lên tránh tầm ảnh hưởng của cú đá quét.
– Ngọc…coi chừng…! – Tôi lao đến đẩy nhỏ Lam Ngọc sang bên.
…Bặc…hự…
Hứng chịu toàn bộ lực từ cú đá quét, tôi thất kinh ngã sõng soài ra đất, lưng đau ê ẩm. Nhưng chưa kịp cảm nhận hết cơn đau ấy thì từ bên trên, tên áo đen đã tung đấm dấn thẳng vào mặt tôi không thương tiếc.
…Chách…
Nhỏ Ngọc nhanh như cắt lao đến, tung cước triệt đòn đối phương, gián thêm 2 đòn bằng tay mở vào ngực hắn.
…Chách…chách…
Chưa kịp tung ra, nhỏ đã bị tên áo trắng gạt phắng ngược lại, cùng với đó là cú xoay người đá quét bằng chân trái với cường độ khủng khiếp…
…Bốp… – Nhỏ Ngọc trúng đòn văng sang bên ngã nhào ra đất.
Ấy thế mà tên áo đen hèn hạ đó vẫn chưa chịu thôi, lại lao đến chấn quyền xuống đất tung một đòn hiểm hóc vào bụng đối phương.
– “Tên thủ đoạn này, con gái mà hắn dám…” – Tôi nghiến rắng, lao đến.
…Bốp…ahhhh…
Dính đòn nặng vào bụng, tôi điên tiết dụng cầm nã thũ kéo ghì tay hắn lại, mất đà hắn lao xuống chỗ tôi, chỉ chờ có thế tôi lật chỏ lên, bật ngược vào mặt hắn…
…Cốp…
Lĩnh một đòn nặng vào mặt, lảo đảo hắn lùi lại thủ thế…
– Này Phong…! Cậu có sao không? – nhỏ Ngọc lây tôi dậy giờ này đang nằm sõng soài che chắn lấy nhỏ.
Từ sâu trong cơn mê man, tôi bỗng nhiên cảm nhận được một mùi hương quen thuộc, mà có lẽ đã lâu lắm rồi tôi mới được gặp lại.
– “Mùi nước hoa này là gì vậy, sao nó thân quen quá, phải chăng…?”
– Phong…Phong, tỉnh lại đi…! – Vừa mường tượng ra loại nước hoa ấy thì đã bị nhỏ Ngọc gọi dậy.
– Ờ, xin lỗi…! Tôi không cố ý…ahhh! – Tôi vội lăn người sang bên khỏi người nhỏ nhưng bụng đau khiến tôi phải rống lên.
– Không sao đâu, cậu còn đánh được chứ…? – Nhỏ thoáng đỏ mặt nhưng vẫn giữ bình tĩnh.
– Ừ…không, hơi đau một chút thôi, giúp tôi tý! – Tôi gượng dậy với sự giúp đỡ của nhỏ.
– Uầy, đánh đấm gì chán thế tụi mày…? – Tên áo đen thở dài trêu đểu.
Cơ bản là từ lúc bắt đầu cuộc chiến đến giờ, chúng tôi tuy có đôi lúc ngang cơ với bọn chúng nhưng duy trì không được lâu lại bị áp đảo một cách nhanh chóng. Đơn giản là vì bọn chúng đã cùng nhau chinh chiến lâu năm rồi, ít nhiều gì chùng đều hiểu lối đánh của nhau mà hỗ trợ, còn chúng tôi chỉ mới gặp chưa được một tiếng đồng hồ, chưa đánh với nhau lần nào chỉ là tùy cơ ứng biến thôi nên không thể hiểu ý nhau được.
– Phong này…! – Nhỏ Ngọc thỏ thẻ với tôi.
– Có chuyện gì?
– Một lát cậu làm theo cách này nhá…xù xì xù xi…
– À, được chứ…! – Tôi hiểu ý tươi cười.
– Cậu còn gượng được không? – Nhỏ nhíu mày.
– Được thôi, nhưng phải căn thật chuẩn vào, tôi chỉ còn được một lần duy nhất thôi! – Tôi xoa bụng đánh bạo.
– Yên tâm, tôi sẽ cho cậu thấy sát chiêu của karatedo là như thế nào! – Nhỏ nhìn tôi cười tự tin.
Lần đầu tiền từ lúc nhập học đền giờ nhỏ đã thay đổi cách xử sự với tôi chỉ sau một lúc phối hợp đánh nhau, khiến tôi nhất thời không làm quen được mà lắp bắp. Tim tôi chẳng hiểu sao lại đập bấn loạn cả lên.
– “Nào nào, đang lúc dầu sôi lửa bỏng mà, bình tĩnh lại cái” – Tôi tự trấn an mình.
– Tụi tao chán phải chờ đợi bọn bây rồi đấy, lần này đừng hòng tao nương tay..gahhhh! – Tên áo đen mắt lao nhanh như vũ bão đến.
– Tiến lên đi, cố lên! – Nhỏ Ngọc động viên tôi.
Được con gái cổ vũ, tôi tràn trề nhựa sống lao đến tiếp chiến với với hắn.
– Hưởng tuyệt kĩ của tao đi nhóc con…! – Tên áo đen lại dụng bài “loạn đả hình quyền” quen thuộc.
Khác với lần trước, lần này tôi không cần tấn công lại hắn, chỉ đơn thuần chống trả lại khi thấy cần thiết mà thôi, bởi lẽ dĩ nhiên, theo kế hoạch, nhiệm vụ của tôi không phải là hạ gục hắn mà chỉ là con mồi sống…
…Bịt…bốp…chát…- Hắn liên tục biến hóa chiêu thức đánh vào tôi với uy lực kinh hãi.
Nhưng tất cả những đòn đánh vào tôi chỉ là những đòn đánh vào những phần không trọng yếu như vai hay lưng vì đó là mồi nhử tôi dùng để câu cá thôi. Nhưng quả thật, lực tay của hắn rất mạnh, đánh đến đâu, thấm đến đấy, nếu tôi mà không gồng “trần gia khí thuẫn” thì chắc đã gục từ lâu rồi.
Sau một hồi xuất quyền, hắn khồng còn đủ bình tĩnh nữa, quyết định kết thúc tôi trong lần ra đòn kế tiếp. Ngay lúc tôi đưa tay lên đỡ quyền của hắn, nhanh như cắt hắn dụng lực đánh bật tay phải của tôi ra, sau đó lại trược dọc lên cánh tay trái của tôi, sử ra một chỉ pháp xuyên thẳng vào vùng cơ dưới xương cổ của tôi một chỉ đau nhói.
Mất hết tuyến phòng thủ trước mặt, bây giờ tôi như một căn cứ không phòng bị, có thể bị đánh úp bất cứ lúc nào. Đây chẳng phải là cơ hội ngàn vàng dành cho hắn sao? Tức thì, hắn tung đấm trực diện vào ngực tôi nữa chừng biến hóa thành chưởng pháp…
– “Trần gia khí thuẫn”…Chát…
Tiếng chưởng pháp đập vào lồng ngực tôi nghe chói cả tay. Tim tôi như có một luồn điện cực mạnh chạy ngang qua làm bận loạn cả nhịp đập, nhất thời trong khoảnh khắc đó tôi không thể thở được một chút nào nữa, gần như toàn bộ cơ thể tôi như ngừng hoạt động vậy. Nhưng kế hoạch là kế hoạch…tôi phải thi hành.
Ngay khi hắn vừa định thu chiêu về, tôi nhanh chóng chộp lấy tay hắn, dịch lên một bước ôm chặt hắn như keo.
– Mày làm cái gì thế! – Hắn trợn mặt quát to.
– Lên điiiiiiiiii…! – Tôi hét lớn.
– Lách ra…Phong…! – Tiếng nhỏ Ngọc đáp trả.
Khi tôi vừa buông hắn ra, một vệt đen đã lao vút đến từ đằng sau với một tốc độ chóng mặt, tưởng như tôi buông tay chậm hơn một chút đã có thể lĩnh ngay nó rồi…
…Thụp…
Tôi ngã vật ra đất, chỉ kịp thấy tên áo đen đã bị nhỏ Ngọc dùng đòn tay mở, xỉa thằng vào chấn thủy của hắn một đòn đau điếng. Chưa kịp hoàn hồn, hắn lại lĩnh thêm 3 cú đánh bằng lòng bàn tay uy lực vào lồng ngực nghe đến rát tai…
…Chát…chát…chát…
Hắn thất kinh lùi về đằng sau hết mấy bước, vừa lúc đó nhỏ Ngọc cũng đang trên đà lao đến. Giật mình vì vừa lùi xong đã thấy nhỏ Ngọc trước mặt, hắn hốt hoảng tung đòn đấm giữ khoảng cách, nhưng vừa tung ra thì đã bị nhỏ Ngọc dùng “dỡ” gạt phắng sau một bên.
– Sát chiêu công phá…! – Nhỏ Ngọc rít qua từng kẻ răng, khai thế bàn tay mở vung thành một đường chặt cong vút…
…Bốp…rụp… – Tiếng bàn tay chặt vào cổ mãnh lực, kêu “rụp” một tiếng khô khóc.
Tên áo đen sau khi lĩnh cú chặt sát chiêu của nhỏ Ngọc, mắt trợn trắng, miệng há hốc mà ngã vật ra đất, chẳng kịp trăn trối một lời.
– Tụi bây dám…! – Tên áo trắng mắt long sòng sọc lao đến nhỏ Ngọc như trâu điên.
Hắn bay đến lộn vòng 360 độ, tung một cước xé gió nhằm triệt hạ đối phương, nhỏ Ngọc nhanh chóng lui về sau giảm thiểu cước lực của hắn…
…Chách… – Tiếng chân đá vào tay vang lên lanh lãnh trong hẻm vắng.
Vừa đỡ được đòn tay của hắn, nhỏ Ngọc lại phải liên tục dùng “dỡ” gạt từng đòn chân của hắn sang bên vì giờ đây, nhỏ đang bị tất công bởi một tràn cước pháp hiểm hóc từ tên áo trắng. Đột nhiên hắn đổi hướng đánh, chuyển sang dùng trân trái đá tạt từ ngoài, nhỏ Ngọc tuy có hơi ngạc nhiên nhưng cũng thủ thế tiếp nhận đòn đánh, giữa chừng hắn khựng lại, xoay người trên không tung một đòn đá hiểm hóc vào bằng chân phải vào đối phương.
…Bốp… – Dính một đòn mạnh như tháo khớp vào vai, nhỏ Ngọc loạng choạng, bước lùi về phía sau.
Để nhỏ Ngọc không kịp trở tay, tên đó lao đến tung một đòn đá thẳng trực diện nhằm kết liễu đối phương…
– “Không được, nhỏ Ngọc mà bị hạ gục bây giờ thì chẳng khác nào những nổ lực mà chúng tôi vừa bỏ ra công cốc hay sao? Tôi không bao giờ để chuyện đó xảy ra, bằng mọi giá”
…Uỳnh…hự…
Thêm một lần nữa “Trần giá khí thuẫn” của tôi lại được sử dụng. Chỉ tiếc, lần này tôi chẳng còn khí lực để mà dùng nữa rồi, toàn bộ khí lực của tôi đã sử dụng hết trong lần trước nên giờ đây, tôi đương nhiên lĩnh trọn cú đá của tên áo trắng với đủ một trăm phần công lực.
– Phong…! – Nhỏ Ngọc nhìn tôi, hai mắt đỏ hoe.
– Đánh đi, nhanhhhhhhh…! – Tôi nghiến răng, kiềm chặt lấy chân của hắn.
Nhỏ Ngọc mím môi, lao đến tung liền 3 đấm trực diện vào ngực hắn rồi bồi thêm một cú bợp tay mạnh như trời gián lằm hắn lảo đảo, lùi lại mấy bước.
Vừa kịp hoàng hồn thì hắn đã thất kinh khi thấy nhỏ Ngọc đã đứng trước mặt mình, mắt long lên sòng sọc. Hắn hốt hoảng, tung quyền về theo phản xạ, nhỏ dùng “dỡ” gạt phắng tay hắn ra, chặt một đòn mạnh mẽ vào xương vai phải.
– Bốp… – Hắn lùi lại mấy bước, ôm vai nghiến răng ken két.
– Mày lại đây con nhãi kia! – Hắn điên tiết.
– Đến lúc kết thúc rồi nhỉ? – Nhỏ nhếch môi, lao đến hắn.
– Mày chết đi…! – Hắn xoay người tung cước đá hậu.
Bình tĩnh như đã nắm chắc phần thắng trong tay, nhỏ Ngọc dịch sang một bên nương theo đà tiến của cú đá mà gạt phắng, hóa giải sức mạnh vào hư không. Liền đó nhỏ luồn ra sau lưng hắn, kéo ghì vai mà kê chân vật ngã hắn xuống đất, không đợi thêm một phút nào nữa, nhỏ tung quyền nện xuống đất, nhắm thẳng vào mặt đối phương…
…Bốp…
================
Màn đêm buông xuống trong một con hẽm cụt vắng người qua lại, một trận đấu ác liệt vừa kết thúc với phần thắng nghiên về những tên hậu bối vô danh tiểu tốt trong giới võ học, mà kẻ thua cuộc không ai khác đó chính là cặp bài trùng song sát Cầu Cống lừng lẫy Quận 4, giờ đây đã hoàn toàn bị hạ gục và đang nằm sõng soài trên mặt đất. Người ta thường nói, “trường giang sóng sau xô sóng trước” là thế, không ai có thể đứng đầu hoàn toàn và mãi mãi cả, núi cao còn có núi cao hơn huống chi những hậu bối như tôi và Lam Ngọc đây tuy không mạnh mẽ bằng bọn chúng nhưng đã sử dụng đến trí óc của mình mà lật ngược thế cờ.
– Ngọc này, cô đai gì thế hở? – Tôi hổn hển.
– Đai đen nhị đẳng! – Nhỏ buông một câu xanh rờn.
– Ặc, con gái con đứa…– Tôi trợn mắt.
– Thì sao…? – Nhỏ nhíu mày, mặt lạnh băng.
– Thì hợp…hợp chứ, hề hề? – Tôi rùng mình vì cái lườm đầy hàn khí của nhỏ.
Tôi ngạc nhiên vì trình độ của nhỏ thì cũng là hợp lí thôi. Thông thường mà nói, muốn lên đai đen nhất đẳng thì phải ngót hơn 3 năm tập luyện, vậy mà nhỏ này lại nhị đẳng, không thể tưởng tượng được nhỏ này tập luyện đến cỡ nào.
– Thôi thì lo cho Hoàng Mai của cậu đi! – Nhỏ thở hắc mệt mỏi.
– Hoàng Mai, khoang…Hoàng Mai đâu…cả tên Vũ nữa? – Tôi giật mình nhìn dáo dác xung quanh.
Trong màn đêm tĩnh mịt không trăng, nhưng với ánh đèn đường le lói, tôi có thể thấy rõ tên Vũ khốn kiếp đang dùng dao uy hiếp Hoàng Mai mà tìm cách chạy trốn.
– Đứng lại cho tao? – Tôi gắt lớn.
– Tụi bây làm gì, cấm lại gần tao! – Hắn hốt hoảng dí dao vào cổ Hoàng Mai.
– Khôn hồn thì bỏ con dao xuống, cậu sẽ nhẹ tội hơn đấy! – Lam Ngọc lườm hắn lạnh băng.
– Tao mà tin cái bọn dị nhân như tụi bây sao, lùi lại hết! – Hắn càng kề dao vào cổ Hoàng Mai sát hơn, một ít máu đã ứa ra.
– Mày định làm gì, thả Hoàng Mai ra! – Tôi điên tiết.
– Lùi lại hết cho tao, nếu không, tao sẽ chết chung với Hoàng Mai đấy!
– Hức…! Mọi người cứ đánh hắn đi, đừng lo cho mình! – Mai kìm nén nước mắt.
– Không được, mục đích Phong đến đấy là cứu Mai mà!
– Được rồi! Bây giờ tất cả lui lại cho tao! – Nó trợn mắt.
Xét thấy tên Vũ đang bị dồn vào đường cùng, có thể làm bất cứ điều gì để bảo toàn mạng sống của mình, nên tôi không dám làm liều mà thách thức với nó. Cách duy nhất lúc này là làm theo những điều nó nói thôi. Thế nhưng nhỏ Ngọc lại không nghĩ như thế…
– Mày làm gì thế con kia? Sao không lui ra? – Tên Vũ hoảng hốt.
– Phải đó Ngọc, lui lại đi, Hoàng Mai đang trong tay hắn đấy. – Tôi cắn răng nói khẽ.
Thế nhưng nhỏ chẳng quan tâm, càng tiến gần đến tên Vũ hơn:
– Đứng lại, đứng lại! – Tên Vũ rung rẩy.
– Tôi không tin là cậu dám làm gì Hoàng Mai đấy!
– Sao tôi lại…không dám chứ?
– Uầy, một tên bám váy mẹ như cậu thì làm được cái gì chứ? – Nhỏ lạnh lùng tiền về phía trước.
– Làm gì kệ tôi, lui ra!
– Không phải sao? Tiền bạc, quyền thế, xưng quyền trong trường. Có cái gì mà không phải mẹ cậu ban cho?
– Thì sao…chứ?
– Nhưng nếu mà ba câu biết điều này thì sao?
– Kệ ông ta, ông ta đi công tác rồi, không có ở đây! – Hắn rụt rè.
Bỗng nhiên nhỏ đổi sắc mặt 180 độ:
– Ơ chào bác trai, sao bác biết mà đến đây ạ!
Tức thì, tên Vũ hốt hoảng mà ngoáy ra đằng sau nhìn dáo dác. Nhưng tuyệt nhiên không có gì ngoài ngỏ hẻm vắng tanh không một bóng người.
– Con nhãi mày…! – Hắn thất kinh quay lại.
Khi mà tên Vũ chưa kịp nhận biết được sự việc, nhỏ Ngọc đã lao đến, đánh bật con dao trên tay tên Vũ đập vào vách tường nghe leng cheng đến chói cả tay…
Chương 21:
Leng…cheng…cheng…cheng – Tiếng dao đập vào vách tường nghe chói tay.
– Mày…! – Tên Vũ trợn mắt thất kinh
…Bốp…bốp…chát… – Tiếng đòn đánh vang lên khô khốc.
Còn chưa hết bàng hoàng vì bị đánh văng mất con dao, tên Vũ đã bị nhỏ Ngọc tung 2 đòn bàn tay mở cực mạnh vào lồng ngực, rồi bồi thêm một cái bợp tay mạnh như trời giáng làm nó lảo đảo ngã xuống đất.
– Con nhãi…! Mày được lắm, dám gạt cả tao à…? – Nó quệt máu trên môi mà lồm cồm bò dậy.
– Mày bị đánh thế cũng đáng nhỉ? – Một giọng nói khác cất lên.
– Đáng cái đầu mày, tao sẽ cho bọn bây nhừ đòn…! – Nó gắt gỏng mặc dù vẫn chưa biết ai đang nói.
– Thật sao, muốn thử không?
– Thử…mày…? – Nó giật bắn người khi nhận ra giọng nói đó là của tôi.
Vừa nhìn thấy tôi đang đứng hiên ngang trước mặt nó, không còn cách nào khác, nó đành phải vùng lên bỏ chạy…
– Chạy à…! – Tôi dụng cầm nã thủ kéo ghì tay nó lại, giật ngược về phía tôi.
Với đà tiến ngon ơ như thế, tôi xuất chiêu “bộ quyền”, lật ngang khủy tay thẳng vào mặt nó…
– Này thì chạy…
…cốp… – Nó ôm mặt bật lùi về sau.
“Chưa hết đâu, tao sẽ trả cho mày gấp 10 lần”
Tôi lao đến, tung “liên hoàng tam quyền” dấn cho nó liền 3 đòn vào bụng
…Bốp…bốp…bốp…
Rồi lại thêm 3 đòn vào ngực…
…Bốp…bốp…bốp…
Cuối cùng lả cú xỉa khớp ngón tay thẳng tấp vào chấn thủy…
…Thụp…
Bị liên tiếp những đòn đánh thấu xương, nó trợn mắt, lùi lại thở hồng hộc…
“Còn chưa xong đâu, mày sẽ còn đau gấp trăm lần”
Tôi dịch đến, khẽ lách đòn đánh chống trả yếu ớt của nó. Dùng “lật” bẽ quặp tay của nó khiến người nó chúi về phía trước, liền đó tôi lên gối, chấn thẳng vào lồng ngực nó…
– Chiêu này là vì Mày đã bắt cóc Hoàng Mai…
…Bốp… – Nó bật ngửa ra đằng sau.
Thấy tôi lại lao đến, nó dùng chân tung cước vào tôi, quá đơn giản để né, tôi lách người sang bên, dùng “tịch” trượt dọc chân của nó đến lưng chừng khớp gối…
– Cái này là vì mày đã bắt tao liếm chân… – Tôi lật khủy tay xuống, chấn vào gối nó một đòn uy lực.
…Cốp…ahhhh… – Nó ôm chân ngã vật ra đất, những vẫn lồm cồm bò dậy.
“Còn gượng sao? Tao sẽ cho mày đau gấp nghìn lần”
Tôi xách cổ áo nó lên, tung “lục hợp” đấm liên tục 6 quyền vào mình nó, nhằm vào từng điềm yếu mà đánh, đánh, đánh…chấn thủy này, hông này, ngực này…đánh tất. Nữa chừng, tôi lật Bàn, hất ngược lên cằm nó…
– Cái này là vì mày đã làm Hoàng Mai bị tổn thương…
…Cốp… – Tiếng hàm dưới va vào hàm trên nghe khô khốc.
Nó loạn choạng, ngã vật ra đất, máu từ miệng chạy ra thành dòng.
– Đứng lên mau…! Mày nói sẽ cho bọn tao như đòn mà…! – Tôi đưa tay ra trước mặt nó mà ngoắc lại khích tướng
– Thằng khốn nạn, sao mày vẫn còn đứng lên được!
– Đúng…! Đáng lẽ tao đã ngã quị, nhưng đối với loại người vô dụng như mày thì tao chỉ cần một chút sức lực thôi…! – Tôi chỉa ngón cái xuống đất.
– Mày…!
Tên Vũ điên tiết, chẳng còn nhận biết trời trăng gì nữa, nó đứng phắt dậy, quệt máu trên miệng mà điên tiết lao vào tôi…
“Lần này mày sẽ không còn đứng được nữa đâu”
Bất ngờ, tên Vũ rút trong túi áo một con dao bén ngót mà xuyên thẳng vào mặt tôi. Giật mình vì con dao trước mặt, tôi chỉ kịp dịch người né đầu sang một bên mà nghe tiếng gió cắt của kim loại đến lạnh cả da thịt..
Né được lưỡi dao sắc bén, tôi thó lấy cổ tay của nó mà bẻ quặp xuống, đá văng con dao đi chỗ khác.
– Đã đến lúc kết thúc rồi nhỉ…? – Mắt tôi long lên sòng sọc lườm nó.
Kinh hãi vì cái lườm lạnh băng của tôi, nó vùng vẫy nhằm thoát khỏi gọng kiềm của tôi lúc này đang kẹp chặt lấy nó.
“Trả giá cho những gì mày đã làm đi”
Gạt phắng hai tay của nó ra, tôi dụng bài ‘thập bát triệt thủ quyền” mà đánh, mà đấm, mà xỉa, mà chấn vào mọi ngóc ngách trên mình nó…
Nhiều năm qua tôi đã tập đến nhuẫn nhuyễn bài này lên mộc nhân với hi vọng một ngày nào đó tôi có thể đánh đủ tất cả các quyền pháp vào một con người bằng xương bằng thịt, và giờ đây giấc mơ đó đã thành sự thật. Những đòn đánh trọng điểm vào các điểm yếu như bụng dưới, chấn thủy, hai bên nách và cả yết hầu được tôi vận dụng luân phiên, chiêu xuất tùy tâm mà không cần phải suy nghĩ…
– “Mười, mười một, mười hai, mười ba, mười bốn…”
– Chuẩn bị lĩnh thức cuối cùng đi…
– “Mười lăm, mười sáu, mười bảy, mười… “
Thế nhưng, khi tôi vừa thu quyền về, vận sức tung thức cuối cùng thì nó đã khụy xuống đất, gục ngã trước mặt tôi mà không kịp thốt lên một lời nào…
– Mày đứng lên cho tao, còn chưa xong đâu…! – Tôi điên tiết xách cổ áo nó dậy.
– Thôi Phong, đủ rồi, đừng đánh nữa hắn sẽ chết thật đấy…! – Nhỏ Ngọc hốt hoảng níu tay tôi lại.
– Không được…! Nó phải trả giá cho tất cả…! – Tôi gạt tay nhỏ Ngọc ra.
– Dừng lại đi, đủ rồi Phong…! – Hoàng Mai mếu máo ghì lấy tay tôi.
– Tránh ra đi Mai, Phong đang trả thù cho Mai đó…!
– Không…! Phong không sao là quá đủ với Mai rồi…! – Em ôm chằm lấy tôi nước mắt giàn giụa.
Cảm nhận được sự ấm áp từ cái ôm của Hoàng Mai, cơn tức trong tôi đột nhiên tan biến hết. Giờ đây, tôi mới nhận thức được sự việc xung quanh một cách khách quan nhất. tên Vũ bây giờ đã nằm sõng soài dưới đất, chẳng hơn kém gì hai người kia. Còn tôi, sau khi mọi sự việc qua đi, tôi mới cảm giác được toàn thân tôi ê ẩm đến mức nào, dường như không có chỗ nào trên người tôi là không đau cả, nhất là vùng bụng, chắc có lẽ là do dư âm từ đòn đánh của hai tên hắc bạch, đau vô cùng, đau không thể tả.
Thông thường thì khi đánh nhau, tôi thường gồng khí lực lên để giảm thiểu sát thương từ đòn đánh, nói là khí lực, nội lực, kình lực gì chứ thực chất chỉ là sức mạnh từ cơ và gân mà thôi, không như trong mấy bộ phim kiếm hiệp đồn đại đâu, phàm là người học võ lâu năm đều có cơ và gân chắc hơn người bình thường do đã có trải qua luyện tập gian khổ. Nói cách khác thì sức chịu đựng từ những đòn đánh của tôi có phần dai dẵng hơn người bình thường một tý, cũng không dám nói là cao siêu như Chân Tử Đơn hay Lý Tiểu Long nhưng cũng đủ giúp tôi trụ vững qua những đòn sát chiêu mà người thường đã có thể bị hạ gục
– Tôi ra ngoài gọi mọi người tới nhé, chắc họ cũng đang lo lắm! – Nhỏ Ngọc tinh ý.
Tôi và Mai gật đầu, nhưng cũng thầm cám ơn nhỏ đã ra tay cứu giúp. Giờ tôi mới để ý thấy, nhỏ cũng bị thương chẳng kém gì tôi nhất là vai trái của nhỏ có lẽ đã bị trật do lĩnh cước lúc nãy nên vừa đi nhỏ vừa ôm vai trông đến tội, có lẽ lúc nào đó tôi sẽ phải đền đáp nhỏ thôi…
Dìu em đến một băng ghế gần đó, tôi khẽ vén những lọn tóc mây đang dính lấy khuôn mặt thon nhỏ của em mà nhẹ giọng:
– Mai có thấy chỗ nào không ổn không?
– Không sao đâu…! Nên lo cho Phong đi…! – Mai rút trong túi xách một chiếc khăn chặm vào mặt tôi nghe đến đau rát.
– Au…sao mà đau thế…?
– Bị thương trên mặt mà không biết sao?
– Bị thương?
– Lúc tên Vũ đâm dao vào Phong đấy, Mai thấy xót lắm…!
Thảo nào, lúc nó sấn con dao vào tôi, thì tôi đã cảm thấy hơi kim loại lạnh cả da mặt rồi, tưởng không sao ai ngờ lại bị khứa đến nổi còn không nhận ra được.
– À…ừ, chắc vết thương không lớn nên không thấy đau…! – Tôi bắt đầu nhập tâm bối rối.
– Phong đấy, lúc nào cũng lo cho người khác, không biết đến an nguy của mình gì cả…! – Em lau vết thương cho tôi mà hai mặt đỏ hoe.
– Mai cũng vậy mà, sao chỉ có mình Phong…! – Tôi lấy lại chiếc khăn trên tay Hoàng Mai, nhẹ nhàng lau đi những vết máu trên cổ em.
– Um…cám ơn phong! – Mai cúi mặt, lí nhí.
“…Tôi là bạn trai của Hoàng Mai…”
Chợt nhớ đến những lời nói mà tôi đã buộc miệng nói ra trước mặt mọi người lúc ở quán karaoke, nếu tôi có thể kìm nén được một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa, đến khi em gọi điện lại cho tôi thì sự việc sẽ không tiến triễn đến mức này rồi. Âu cũng là một định mệnh dành cho tôi. Phải…! Tôi đã nợ em một câu trả lời mà cả tuần nay lúc nào tôi cũng lảng tránh khi mà Mai bối rối nhắc đến… Khi thì:
– Phong à, chuyện ở vòng đu quay…!
– Ôi nhức đầu quá, bài toán này khó ghê, Mai chỉ Phong với…!
Hoặc những lúc rảnh rỗi đi chơi công viên:
– Phong đã suy nghĩ chuyện…!
– Nè Mai, ra ngoài kia đi, vui lắm!
Không phải là tôi muốn lản tránh viếc đó, sớm muộn gì tôi cũng phải trả lời cho em thôi, chỉ là nếu được em nhắc đến như thế, tôi thực sự không biết mình phải trả lời ra sao…, thế nhưng giờ đây, sau bao phong ba, bão táp với bọn thằng Vũ, tôi đã biết câu trả lời của mình là gì rồi…, nhất định tôi sẽ phải trả lời câu hỏi đó ngay ngày hôm nay, chính vào lúc này…
– Mai à, từ nay Phong sẽ luôn luôn ở bên cạnh bảo vệ Mai…! – Tôi đặt tay lên vai em, nghiêm nghị.
– Nhưng Phong à, còn mọi người…! – Mai ấp úng.
– Mai đã từng nói là chỉ cần một người con trai yêu thương Mai suốt đời phải không?
Khẽ gật.
Hít một hơi thật sâu để tập trung tinh thần, tôi lấy hết cản đảm ra mà âu yếm nhìn Hoàng Mai:
– Vậy…! Phong có thể…là người con trai đó, được chứ…?
– Phong…? Thật sao…? – Em rưng rưng.
– Thật…! Đây là câu trả lời của Phong, từ nay…hực… – Chưa kịp nói hết câu, em đã ôm lấy tôi mà òa khóc.
– Hức…ghét Phong lắm…! Sao để Mai phải đợi lâu như vậy chứ?
– Ừ…! Phong xin lỗi, từ này Phong không để Mai phải chờ nữa đâu…! – Khẽ hôn lên tóc em, tôi thỏ thẻ.
– Không được nuốt lời đó…hức…! – Em sùng sục.
– Rồi, hứa mà…!
Hai dòng suy nghĩ đấu tranh lẫn nhau lại xuất hiện trong đầu tôi. Một đằng là vui sướng, hạnh phúc khi tìm được một người con gái yêu thương mình hết lòng. Một đằng lại áy náy, tội tỗi vì đã phụ lòng người một người con gái khác, mà người con gái đó chính người mà tôi yêu thực sự…Nhưng tôi không thể chọn cách nào khác, sự việc đã lên đến đỉnh điểm rồi, tôi không thể nào lại để Hoàng Mai phải bơ vơ một mình được. Định mệnh không có lỗi, chỉ là do con người không biết cách giải quyết tình huống ra sao thôi, cũng như tôi lúc này vậy. Chuyện đã như thế rồi, thôi thì đành phó mặc cho mọi chuyện cứ tiếp diễn vậy…
– Phong à, ngực Phong còn đau hông? – Em xoa tay lên ngực tôi.
– Au…da, còn đau đó, nhè nhẹ thôi…! – Tôi nhăn mặt.
– Tiếc quá, Mai hông đem theo dầu…! – Em thở dài.
– Nè…! Lúc trước khi đến nhà Phong Mai sợ con trai ở trần mà nhỉ? – Tôi ngứa miệng trêu em.
– Hứ, người ta khác, Phong khác…! – Em đỏ mặt cùi gằm xuống đất.
– Khác làm sao? – Tôi hỏi dồn.
– Thì…? – Em càng ngượng ngùng.
– Sao nào? – Tôi khoái chí.
Thế nhưng em không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy tôi mà thỏ thẻ:
– Thì…Phong là bạn trai của Mai mà nhỉ?
Rồi xong…! Đến lượt tôi ngượng lại gấp bội phần, được chính miệng con gái nói như thế thì thằng con trai nào mà không xiêu chứ, nhất là tôi, lâu nay ít khi tiếp xúc với con gái thì xiêu nhanh hơn người thường gấp mấy lần, ôi thôi cái từ bạn trai…
================
Một lúc lâu sau, tụi thằng Toàn cũng tất tả chạy đến, đứa nào đứa nấy đều nhễ nhãi mồ hôi, mặt cắt không còn một giọt máu. Dường như nhỏ Ngọc đã nói cho tụi nó biết hết sự việc nên vừa gặp tôi là vào đề luôn:
– Nhỏ Mai bị sao rồi, có bị bọn nó làm gì không? – Khanh khờ láu táu.
…Cốp… – Một cái cốc đầu thấu trời.
– Mày ăn nói kiểu gỉ kì vậy, không biết ý tứ gì hết! Hề, vậy Mai bị bọn nó đụng chỗ nào rồi…? – Toàn phỡn hóng hớt.
…Cốc… – Thêm một cái nữa
– Thôi đi hai ông, toàn nói bậy bạ. Tránh ra chỗ khác…! – Nhỏ Ngọc cau có.
– Thôi được rồi mấy bạn nữ coi sao chỉnh chu lại cho Hoàng Mai đi nhé, bọn con trai tụi tôi ra ngoài ngõ đợi…! – Tôi nhẹ giọng.
– Ừ, để tụi tôi…! – Kiều ẹo nhanh nhẩu.
Chợt thấy em Lan đang bước đến, tôi bỗng gọi tên nàng trong vô thức:
– Lan…!
– Sao…? Bạn kêu mình đấy à…? – Nàng buông một câu lạnh băng.
– À…ừ, cảm ơn vì lúc ở quán karaoke đã nói giúp Phong…! – Tôi bối rối nhất thời không biết nói chuyện gì.
– Mình chỉ thấy sao nói vậy thôi, chẳng phải bạn tự giải vây cho mình đấy sao? – Vẫn giọng nói lạnh giá.
– Ừ, thì vậy…! – Tôi chẳng biết nói gì hơn.
– Hết chuyện rồi, mình đi lo cho bạn…gái của bạn nhé! – Nàng nhấn mạnh hai chữ “bạn gái” làm tim tôi đau như dao cắt.
– Phong…Phong cảm ơn trước! – Tôi ấp úng.
Nàng không nói thêm một lời nào nữa, quay gót bước đi trong sự đau khổ cùng cực của tôi.
“Xin lỗi Lan, anh đã nợ em rồi” – Tôi thở dài bước đi.
Ngay cả nhỏ Phương cũng thế, tôi gọi nhỏ, nhỏ nhìn tôi, nhưng nhìn mà như không nhìn, bởi cặp mắt bây giờ của nhỏ nhìn xa xăm đến lạnh lùng, tôi tưởng chừng như hóa đá bởi cái nhìn của nhỏ…Vậy là, bao công sức giúp nhỏ hòa đồng với mọi người của tôi đến đấy coi như công cốc, nhỏ đã trở lại con người thật của mình, thậm chí còn hơn cả tưởng tượng…!
===============
Ra đến đầu ngõ, thằng Toàn khoanh tay trước ngực, nhìn tôi dò xét:
– Mày đã quyết định rồi sao?
– Ừ, tao quyết định rồi, tao không thể bỏ em Mai được, mày thấy đấy…!
– Thế thì chớ có hối hận đấy, mày dễ mềm lòng lắm…! – Nó nhếch môi.
– Ủa, hai thằng bây nói chuyện gì thế? – Khanh khờ đần mặt.
– Con nít con nôi xen vào làm gì…! – Toàn phỡn gạt phắng.
– Ôi đệch, bố đếch cần! – Nói xong nó mở bịt bánh đang cầm trên tay ăn ngon lành.
Quả thực, bây giờ tôi muốn được vô tư như thằng Khanh lắm, có một cuộc sống chẳng lo nghĩ, suốt ngày ăn rồi lại chơi, chơi rồi lại học vui sướng biết bao, không phải dằn vặt suy nghĩ như tôi lúc này vậy…!
Khẽ lắc đầu trước sự hồn nhiên bạo của thằng Khanh, Toàn phỡn lại nói tiếp:
– Thế mày định đối phó ra sao với tụi thằng Vũ đây?
– Không biết nữa…! Tao ngoài sáng nói trong tối mà. Nhưng nó bị tao đánh đến thế, ít nhất cũng phải dưỡng thương cả tuần lễ đấy! – Tôi nhún vai.
– Ừ, tùy mày, cần gì cứ kêu tao…!
– Ê bánh khoai tây ngon lắm nè tụi bây, không ăn tao ăn hết à…! – Khanh khờ lại lau táu chen vào.
– Ăn dọng hết luôn đi…! – Toàn phỡn tức tối, dựt bịt bánh tọng vào mặt nó ná thở!
– Không ăn thì thôi, mày phí quá! – Khanh khờ tiếc của trút vụn lẽ của bánh vào mồm.
– Thằng này, ăn như heo ấy! – Tôi lắc đầu.
===============
Lúc sau, nhóm nữ cũng từ trong hẻm lon ton đi ra, Hoàng Mai giờ đây đã khoác vào một bộ cánh mới, một bộ đầm búp bê khác màu kem sữa nhìn xinh xắn, đang yêu vô cùng, em rất hợp với với những bộ đầm búp bê, dường như những bộ đầm đó sinh ra để cho em mặc ý. Ừ thì…cũng có hơi nói quá tý, nhưng thật sự là đẹp mà…!
– Này trả Hoàng Mai lại cho ông đấy, cả cái áo luôn…! – Nhỏ ném cái áo tôi đưa cho Hoàng Mai mặc vào tôi.
– Ừ thì bảo vệ…! – Tôi cười trừ.
Ừm…hà…! Phải nói làm sao nhỉ, cái áo tôi bây giờ nực mùi dầu thơm luôn, chắc chắn không gì khác ngoài mùi dầu thơm của Hoàng Mai rồi. Tôi có nghe nói trong trường có mấy đứa con gái sài một ngày một chai dầu thơm cỡ lớn ấy, ôi thôi, ở gần mấy nhỏ đó chắc ung thư mũi sớm…! Hì, không phải chê gì việc dùng dầu thơm của các bạn nữ đâu, nhưng dùng vừa vừa thôi, dùng nhiều quá phản tác dụng đấy, lời khuyên chân thành luôn…!