<?php the_title(); ?>

Cappuccino 1.0

09.07.2014
Admin

Theo như đã sắp xếp với Ngọc Lan, tôi phụ trách phần cầm giỏ với đưa hàng, còn nàng lo phần mời gọi với giao tiếp. Đó vốn là thế mạnh của con gái mà, cho nên phải phát huy tối đa, vả lại Ngọc Lan có ngoại hình rất ưa nhìn, cộng với đôi mắt xanh dương óng ánh của nàng thì ai có thể cưỡng lại được chứ, tôi còn chết mê đây mà!

Kế hoạch cứ thế phát huy mặc cho ngoài trời sương đã rơi dày hơn tên những ngọn đèn đường. Những dãi ruy băng được treo từ đỉnh tháp chuông nhà thờ xuống cổng càng trở nên lấp lánh hơn khi những hạt sương phủ lên chúng tựa nhưng những lớp kim sa màu bạc sáng lên qua ánh đèn dây chớp tắt liên hồi.

Mới lúc đầu tôi và Lan đứng bán, chẳng ai thèm để mắt đến chúng tôi cả. Dần về sau khi người ta đã phát hiện ra cô gái noel đứng đằng sau tôi có vẻ đẹp tuyệt vời thì ngay lập tức số lượng người mua tăng vọt đáng kể. Lúc trước khi Lan đứng bán một mình, số lượng người ghé qua cũng nhiều đấy nhưng chủ yếu là đi ngang để chiêm ngưỡng nhan sắc của Ngọc Lan thôi.

Còn bây giờ khi tôi đã đứng án ngữ trước mặt nàng, ai muốn xem phải lại gần mà muốn lại gần phải mua socola. Cứ thế từng thanh socola được bán đi trong sự hồ hởi của tôi và Lan. Một thanh rồi hai thanh, số lượng socola cứ vơi dần đi theo từng phút. Cuốn sổ ghi chép tên người mua cũng đã dày đặc chữ hơn. Tay Lan cứ phải gọi là thoăn thoắt ghi như cái máy mới kịp được tốc độ người mua như thế.

Chẳng mấy chốc sau số socola ấy cũng đã được bán sạch sành sanh chẳng còn một thỏi. Trong lòng tôi vừa cảm thấy vui mà cũng vừa cảm thấy buồn. Vui vì cuối cùng mình cũng đã giúp được Ngọc Lan bán hết socola. Buồn vì đây là những thanh socola ban phúc, thế mà người ta chỉ mua vì muốn ngắm nàng, như thể chẳng phải là sai mục đích rồi sao.

Có lẽ nàng cũng cùng tâm trạng với tôi nên sắc mặt đã lộ rõ vẻ thất vọng. Nàng cầm cuốn sổ tên trên tay mà thở dài:

– Mình có nên trao cuốn sổ này lại cho Cha không?
– Lan cứ trao đi! Dù gì họ cũng đã mua, coi như có một chút lòng thành rồi!
– Ừm, vậy Phong đợi ở đây chút nhé!

Nói rồi nàng quay bước chạy vào phía trong nhà thờ hệt như những bước chạy nàng thường dùng mỗi lần học võ trước đây. Chiếc nón noel cũng đung đưa lên xuống theo nhịp chạy của nàng làm cho dáng chạy ấy khắc sâu vào trong tâm trí của tôi, sâu hơn bao giờ hết!

Bất giác tôi lại nhớ đến những kỉ niệm dạy võ cho nàng trước đây. Vì muốn tăng cường thể lực cho Ngọc Lan nên tôi đã bắt nàng phải chạy vòng công viên mỗi lần kết thúc buổi tập.

Lúc đó tôi đã nghe Ngọc Lan nói rằng nàng thường tập chạy bộ hồi còn ở Pháp nên tôi đã tự tin cho nàng chạy đến 2- 3 vòng quanh công viên coi như thử lực trước

Những buổi đầu Ngọc Lan tỏ ra rất xuất sắc, luôn luôn hoàn thành vòng chạy sớm hơn thời gian dự định khiến tôi rất hài lòng.

Nhưng những buổi sau, đặc biệt là từ lúc tôi hứa đến nhà nàng dạy võ mỗi ngày thì những bước chạy của Lan dường như chậm dần theo từng buổi. Thời gian hoàn thành vòng chạy không còn nhanh như lúc trước nữa, có vẻ như nàng đang ỷ lại việc tôi đến nhà nàng dạy võ thường xuyên nên không cần tập nhiều thì phải?

Thực ra thì không phải đâu mọi người ạ! Lan không phải là tuýp người lười biếng trong học tập và thể thao như tôi nghĩ lúc đó. Sở dĩ nàng chạy chậm dần theo thời gian là vì trong những lần chạy trước đó nàng đã sở ý làm trật chân nên không thể chạy nhanh như mọi thường được.

Hơn thế nữa, nàng sợ rằng nếu như nói ra nguyên do này tôi sẽ cho nàng tạm nghỉ một thời gian nên đã giấu nhẹm bất chấp đau đớn dồn dầp trên mỗi bước chạy của mình.

Và nếu như tôi không sốt sắng đi tìm nàng vì thấy quá thời gian dự định thì chắc còn lâu tôi mới phát hiện ra chuyện Ngọc Lan bị trật chân và đang ngồi kìm nén cơn đau ở một băng ghế đá trong công viên.

Lần đó báo hại tôi ngày nào cũng phải mang chai thuốc trật đả của cha tôi sang nhà Ngọc Lan để nắn khớp cho nàng mau lành.

Những lần như thế nàng chỉ cười khì rồi nói giả lả:

– Biết có dịch vụ nắn khớp như vầy thì Lan khỏi nén đau rồi!

Câu nói bông đùa của nàng lúc đó thoáng làm trái tim tôi nghẹn ngào trong hơi thở hổn hễn của những rung động đầu đời tuổi mới lớn, thật là thơ mộng làm sao!

– Nè, làm gì mà mơ mộng ghê vậy! Lớn rồi ông già noel không cho quà đâu!

Đang suy nghĩ xa xăm thì Lan bỗng từ đằng sau vỗ vai tôi làm cho biết bao nhiêu nơ ron thần kinh giật bắn lên hệt như những cây pháo bông được châm ngồi nổ đì đoàn trên trời. Chỉ khác một điều là sau khi bị Lan hù phát thì tôi suýt la toáng lên mà tẩu hỏa nhập ma tại chỗ. Nếu tôi mà không có thần kinh thép thì chắc phải nhập viện lúc đó rồi.

– Lan nộp danh sách chưa?

Nàng ngồi xuống cạnh tôi, nhún vai trả lời:

– Nộp rồi, thôi thì cứ để cho chúa phán xét họ xem có được ban phúc không đã. Đến lúc đó ai thật lòng, ai giả dối sẽ biết hết thôi!
– Ừ, có lý đấy! – Tôi bật ngón cái lên gật gù – Mà bây giờ Lan có đi đâu nữa không hay là về nhà?

Nghe tôi hỏi, nàng bỗng thở dài, nét mặt có vẻ chùn xuống một tý rồi nhanh chóng trở về trạng thái vui vẻ như mọi khi để đáp lời tôi:

– Lan muốn ở ngoài một tý! Chốc về!

Lúc đầu tôi cũng chẳng nghi ngờ gì về nét mặt cũng Ngọc Lan nên khi nghe nàng nói thế tôi cũng đinh ninh nàng vẫn còn ham chơi, chưa muốn về nha sớm. Vậy nên tôi cũng tạo điều kiện cho nàng biết thêm văn hóa Việt Nam một tý thông qua việc ăn khuya:

– Nè, Lan đói không, mình đi ăn khuya đi!
– Ăn khuya hả? Ở đâu?
– Ngay sát chỗ nhà thờ luôn nè!
– Ừa được đó! Lan đói nãy giờ rồi, đi liền đi!

Lan vẫn vậy, chẳng ngại ngùng những việc tôi cho là tế nhị của con gái. Vì thế có đôi lúc tôi lâm vào tình trạng tiến thoái lưỡng nang vì lối sống tự do, phóng khoáng này của nàng. Nhưng chung quy lại thì tôi vẫn thích kiểu con gái như vậy, không gò bó, không khuôn mẫu, luôn luôn hướng ngoại, vui vẻ với mọi người.

Lại bàn về chuyện ăn khuya, ý định của tôi là muốn dẫn nàng đi ăn những món thuần Việt Nam để cho nàng biết Việt Nam có những món ăn ngon đến cỡ nào và cũng là cơ hội để tôi biết thêm về những món ăn vặt của Sài Gòn nữa.

Thú thật thì tuy tôi là dân Sài Gòn chính gốc Triều nhưng vẫn chưa được thưởng thức hết những món ăn chơi ở đây đâu. Một phần là vì tôi chẳng mấy khi ăn ở ngoài đường, phần vì tôi là con trai nên rất ít khi ăn vặt nên suốt từ năm cấp 2 tới giờ tôi chỉ trung thành với món mì phá lấu béo ngậy của mình mà thôi.

Cũng phải nói về nới bán những món ăn chơi này một chút đã. Nếu là dân Sài Gòn thì bạn không thể nào không biết Chợ 200 được.

Chợ 200 là một khu chợ sầm uất, nằm lọt thỏm trong đoạn đường Tôn Thất Thuyết thuộc quận 4. Khu chợ này nổi tiếng là một nơi buôn bán đồ ăn vặt lớn ở Sài Gòn. Chỉ trong một đoạn đường dài hơn 100m thôi đã có hàng chục hàng ăn nằm dọc hai bên đường chỉ rộng khoảng 5m, cảm tưởng như chỉ cần một chiếc xe máy xì lốp hoặc hết xăng là cả đoạn đường đấy sẽ kẹt hàng giờ liền ngay.

Sở dĩ chợ 200 nổi tiếng như vậy không chỉ vì mặt hàng chuyên môn của nó là đồ ăn vặt thôi đâu mà nó còn bán rất ngon và rẻ nữa. Nếu tôi không ngại xa, làm biếng đạp xe đến đây thì chắc ngày nào tôi cũng đến đây xơi một tô phá lấu là ít.

Nhắc đến món phá lấu, tôi lại muốn giới thiệu nó ngay với Ngọc Lan vì đây là món tôi am hiểu tường tận nhất và có nghiên cứu sâu nhất từ trước tới nay trong công trình nghiên cứu món ăn chơi của mình.

Thế nên tôi chẳng ngài ngần gì mà dẫn nàng sang chợ 200 ngay vì khu chợ đó chỉ cách nhà thờ Xóm Chiếu khoảng vài chục mét rẽ phải mà thôi.

Chợ 200 hôm nay phải nói là đông nượp người, chỉ đi bộ thôi thì đã không có đường đi rồi huống chi là những người đi xe máy đang nhích từng chút một trên đoạn đường ở khu chợ sầm uất này.

Dù đông người là thế nhưng nét đẹp của Ngọc Lan không thể nào bị lấn át được. Đôi mắt lẫn khuôn mặt thon mịn của nàng cũng với bộ áo váy noel làm nàng nổi bật hơn tất cả những người xung quanh khiến họ phải ngoái nhìn nàng ít nhất 1 lần mỗi khi đi ngang đến nỗi nàng phải lấy chiếc kính đen đeo vào mắt cho đỡ bị chú ý, thiệt là khổ mà!

Cùng nàng ngồi trong một hàng ăn vặt ở giữa đoạn đường trong khu chợ đường 200, tôi lớn giọng gọi ngay hai tô phá lấu cùng 2 ổ bánh mì một cách hùng hổ. Bởi lẽ đông người thế này mà kêu bé tý thì tới ngày mai cũng chưa đến lượt mình ăn được.

Thấy vẻ thích thú của Ngọc Lan, tôi liền nhướng đôi mày sành đời của mình lên mà dò hỏi nàng ngay:

– Sao, thấy khu chợ này thế nào?
– Hay thật đó! Từ đó giờ Lan mới thấy khu chợ như thế này!

Nàng hồ hởi nhìn ngắm cảnh người tấp nập chiên đồ, nướng thịt bừng bừng lửa xung quanh mà tíu tít cả lên rồi lại cúi gần đến hỏi tôi:

– Mà Phong lúc nãy vừa gọi món gì vậy, nghe lạ quá!
– À, đó là món phá lấu! Món ăn của người Hoa khi xưa đấy! Nó du nhập vào Sài Gòn có lẽ hơn trăm năm rồi!
– Món đó có gì?
– Để xem, có thể là lòng heo, lòng bò có cả tim nữa! Tẩm ngũ vị hương vào chiên vàng rồi luộc mềm với nước dừa, ngon lắm đấy! – Tôi gật gù.

Chẳng để bọn tôi phải đợi lâu, bà chủ quán bưng ra ngay 2 tô phá lấu hừng hựt khói cùng với 2 ổ bánh mì làm tôi phải gọi là thèm nhỏ dãi vì độ quyến rũ của nó, đồ rằng có cho cả núi vàng tôi cũng không đổi nữa, nhìn thèm quá, đang đói nữa chứ!

– Món này ăn thế nào!

Ngọc Lan tròn xoe đôi mắt xanh biếc nhìn tôi.

– À, Lan cứ thưởng thức nó như thưởng thức bánh mì với trứng ốp la vậy! Xé ra chấm nước dùng rồi gắp vài miếng phá lấu bỏ vào mồm, ngon bá cháy con bọ chó luôn!

Làm theo lời tôi, nàng tỉ mỉ xé một miếng bánh mì nhỏ chấm vào nước dùng rồi nhẹ nhàng đưa lên miệng:

– Wow, ngon! – Nàng nhắm tịt mắt réo lên.
– Thấy chưa đã bảo mà! Phong này mà giới thiệu thì chỉ có món ngon thôi!
– Chà, Phong có vẻ sành ăn ghê ta!
– Kinh nghiệm ăn vặt ở Sài gòn đấy mà! – Tôi vuốt căm gật gù.

Rồi nàng cầm ổ bánh mì đưa lên đưa xuống ngắm như chưa từng gặp bao giờ:

– Bánh mì ở Việt Nam cũng ngộ ghê!
– Hửm, ngộ thế nào? – Tôi ngạc nhiên.
– Ở Pháp cũng có bánh mì nữa đấy, nhưng dài hơn rất nhiều, nó gọi là Baguette!
– À, hình như Phong cũng có thấy qua trên TV! Chưa gặp ở ngoài bao giờ!

Nghe tôi nói, Ngọc Lan cười tươi rồi vỗ vai tôi bồm bộp:

– Hề, để mai mốt Lan cho Phong biết mùi vị của nó thế nào!

Sau món bánh mì phá lấu, bọn tôi còn ăn được thêm món bánh trán trộn nữa. Tất nhiên tôi cũng phục cái bụng vô hạn của nàng rồi, tuy ăn nhìu nhưng chả thấy mập bao giờ cả. Dường như phàm là con gái thì mỗi người lại có một bí quyết riêng để làm đẹp, giữ dáng vậy, xinh đáo để!

Nhưng có một điều từ lúc bán socola xong đến giờ tôi vẫn còn thắc mắc. Đó là vì sao nàng không về nhà?

Lúc nãy vì còn sớm nên tôi cứ cho rằng nàng muốn đi đó đây khám phá Sài Gòn nhưng khi ăn khuya xong đồng hồ cũng đã chỉ đến phút thứ 45 của 11h rồi, tức bây giờ đã 11h45. Tôi biết ở Phương Tây người ta thường đón noel cùng gia đình, và tôi càng biết rằng gia đình của nàng cũng không là ngoại lệ. Vậy vì cớ nào chứ?

Tranh thủ lúc nàng gỡ bỏ cặp kính khỏi mặt cho vào túi xách, tôi lân la hỏi ngay:

– Lan này, bây giờ còn chưa về nhà nữa à?
– Ừm, Lan muốn đi chơi chút nữa, còn sớm mà!
– Nói cho Phong biết đi, nhà Lan đã xảy ra chuyện gì à?
– Đâu có gì đâu! Thì noel nên đi chơi thôi!

Thế nhưng trái lại với những lời nói vô tư đó là vẻ buồn bã pha lẫn một chút thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt thon nhỏ, xinh xắn của nàng. Giờ thì tôi chắc chắn một điều rằng nàng đang giấu tôi chuyện gì đó và có thể đó chính là lí do nàng không muốn về nhà.

Vậy nên tôi càng hỏi dồn:

– Lan nói thật cho Phong biết đi! Tại sao giờ này Lan vẫn ở lại đây chứ! Phong tuy mù về văn hóa phương Tây nhưng ít nhất cũng biết được rằng đêm noel là đêm tụ họp gia đình, không thể nào vắng mặt được!

Nghe tôi nói, nàng chỉ thở dài. Hai tay khoanh trước ngực nhìn lên bầu trời như thể đang suy tư chuyện gì đó rồi nhẹ nhàng quay sang tôi trầm giọng:

– Họ bây giờ có ở nhà đâu mà về…

Chương 63:

Theo như lời của Ngọc Lan kể, ba mẹ nàng bị trễ chuyến bay từ Pháp về Việt Nam nên ít nhất phải 6h sáng họ mới về đến đây được. Do đó nàng không muốn phải ở nhà một mình nên đã đến nhà thờ để phụ giúp những chuyện lặt vặt hòng qua mau khoảng thời gian cô đơn sắp tới này.

Tôi biết noel đối với các nước Phương Tây là một ngày lễ rất quan trọng không kém gì Tết dương lịch. Ở nước họ noel được tổ chức rất linh đình nữa cơ mà. Nếu như những ngày này mà bạn phải ở nhà một mình thì chẳng khác nào Tết âm lịch mà không có ai bên cạnh bạn. Ắc hẳn bạn sẽ rất cô đơn khi xung quanh mình chỉ là 4 bức tường lạnh lẽo không sức sống.

Khi nghe Lan kể lại chuyện của ba mẹ mình, trên khuôn mặt thon nhỏ, xinh xắn của nàng không tránh khỏi những nét ưu buồn bủa vây cứ như đây là địa bàn của chúng vậy. Đôi môi chúm chím của nàng đôi lúc cũng mím lại như đang kìm nén một cảm xúc rất nào đó rất đỗi dạc dào. Và nhất là đôi mắt xanh biếc mà tôi mê mẫn giờ đây đã nhuộm một màu buồn bã không còn sáng lung linh như lúc trước nữa, nhìn nàng mà tôi cảm thấy trái tim mình như ai bóp nghẹn, xót lắm!

Bất giác một luồn điện truyền từ não tôi xuống cánh tay khiến cho nó mất tự chủ nắm chặt lấy bàn tay của nhỏ nhắn của Ngọc Lan làm nàng chợt giật thót.

Trong khoảnh khắc đó cả tôi và Lan đều nhìn nhau chăm chăm chẳng ai nói được một lời nào. Tay tôi vẫn còn nắm chặt lấy tay nàng như thể nó là một cục nam châm siêu dính chặt. Cổ họng tôi bây giờ đã khô đến tận miệng khiến cho những nổ lực nuốt khan của tôi gần như vô vọng.

Hôm nay có phải tôi đã quá bạo gan rồi không? Lúc đầu là cả gan vào nhà thờ trong khi chẳng biết đọc kinh gì, sau đó lại tiếp chuyện với Ngọc Lan và giúp nàng bán socola, cuối cùng là tự tiện nắm tay nàng như thế này.

Tất cả những việc trên tôi đều làm theo lời trái tim mách bảo, liệu nó có đúng không trong khi Hoàng Mai giờ đây có lẽ cũng đang hướng về tôi ở một nhà thờ nào đó?

Nhưng vào ngay cái thời điểm tay tôi đang bao trọn lấy bàn tay ấm áp, nhỏ bé của Ngọc Lan tôi chẳng còn biết suy nghĩ gì nữa cả. Đầu óc tôi như đang quay cuồng khiến cho những dòng máu trong người tôi đổ dồn lên mặt làm nó cứ nóng bừng bừng lên tựa như chiếc bánh bao mới ra lò nghi ngút khói.

Đến một lúc lâu sau, cũng không biết là bao lâu nữa kể từ khi chúng tôi và Lan nhìn nhau, hai tay chúng tôi vẫn nắm chặt. Tôi giờ này có lẽ đã bình tĩnh hơn khi tim không còn đập nhanh như lúc đầu nữa. Duy có chỉ điều là tôi chẳng còn dám nhìn mặt Lan vì quá xấu hổ. Lúc đó tôi xấu hổ đến đỗi không dám rút tay mình ra khỏi tay nàng nữa cơ mà, đối với tôi lúc đó cử động là một thứ gì đó xa xỉ lắm.

Tôi nhắm tịt mắt chờ đợi một phản ứng đáp trả từ Ngọc Lan. Có thể là một lời nhắc khéo, một câu nói chua ngoa hoặc thậm chí là một cái bạt tay chát chúa cho hành vì lỗ mãn này của tôi.

Nhưng trái lại với những gì tôi đã dự đoán, nàng không nhắc khéo, cũng không buông lời chua ngoa mà chỉ có hành động. Nhưng kể cả khi hành động cũng không phải là cái bạt tay chát chúa như tôi đã từng nghĩ. Thay vào đó Ngọc Lan lại ngập ngừng tựa đầu vào vai tôi như một phản xạ có điều kiện với cái nắm tay ban nãy.

Lúc này không chỉ riêng khuôn mặt mà cả người tôi đã nóng bừng đến mức muốn phát hỏa. Tim tôi giờ đây đập có lẽ còn đập nhanh hơn cả nhịp bass trong mấy bài nhạc sàn nữa. Nói chung bây giờ cơ thể tôi gần như hóa đá bởi cử chỉ này của Ngọc Lan mất rồi.

Cái lạnh của mùa đông giờ không còn tôi cảm thấy tê cóng nữa mà nó càng khiến tôi cảm thấy ấm áp hơn khi Ngọc Lan đang tựa đầu vào vai tôi chỉ duy nhất trong đêm nay. Đó có thể là một đặc ân mà ông già noel tặng cho tôi trong đêm noel này, nhưng cũng có thể là chính Ngọc Lan cũng không biết mình đang làm gì giống như tôi bất giác nắm tay nàng lúc nãy.

Nhưng dù có ra sao đi chăng nữa thì mọi chuyện cũng đã diễn ra rồi. Nắm tay thì cũng đã nắm tay, tựa vai thì cũng đã tựa vai. Đây chẳng phải là ao ước bấy lâu nay của tôi hay sao, được nắm tay, kề vai với người mình yêu trong đêm đông giá lạnh, tôi còn đòi hỏi gì hơn nữa đây chứ?

Thế nên tôi chỉ lặng thinh cũng Ngọc Lan hòa nhịp với tiếng chuông giờ đây đã bắt đầu được dóng lên vào đúng 12h tại nhà thờ Xóm Chiếu. Tiếng chuông ngân lên từng âm, từng âm vang vọng khắp mọi nơi làm trái tim tôi như cùng hòa nhịp với nó.

Chẳng biết Lan có cảm nhận được như tôi không khi nàng chỉ nhắm nghiền mắt, tựa đầu vào vai tôi mà thở đều đặn như cô công chúa ngủ trong rừng chờ được hoàng tử đánh thức. Đồ rằng nếu như Ngọc Lan là nàng công chúa của tôi thật thì tôi đã hôn đánh thức nàng rồi, vẻ mặt ấy, đôi môi nhìn xao xuyến quá, trái tim tôi như đang tan chảy vì nó, ấm áp làm sao!

Khi tháp chuông nhà thờ vang lên những âm điệu cuối cùng thì cũng là lúc tôi và Lan trở về thực tại với biết bao nhiêu bức tường vô hình ngăn cách. Vừa qua tôi và Lan đã bị những tiếng chuông dẫn dắt qua rất nhiều cung đàn cảm xúc khác nhau mà lần đầu tiên trong đời tôi có được và ắc hẳn nàng cũng thế.

Giờ đây khi từng dòng người rũ rượi ra về với những khuôn mặt mệt mỏi pha lẫn vẻ hồ hởi khi vừa làm xong Lễ Vọng tại nhà thờ đi ngang qua chỗ chúng tôi thì cũng là lúc tôi cảm nhận được bàn tay của Ngọc Lan đã không còn ở chỗ tôi nữa. Nàng đã tỉnh dậy hoàn toàn sau khi thiếp đi một giấc trên vai tôi (có lẽ vậy) trong tiếng chuông ngân vang chào đón đêm noel.

– Lại một mùa giáng sinh đã đến rồi! Phong giáng sinh vui vẻ nhé!

Nàng quay sang tôi nheo mắt cười hiền làm tôi suýt nữa nhồi máu cơ tim vì nụ cười huyễn hoặc ấy. May sao tôi cũng cố trấn tĩnh được mà đáp lời lại nàng:

– Ừ, ừ! Giáng sinh vui vẻ!

Phải, lại một mùa giáng sinh nữa đã đến rồi! Một mùa giáng sinh an lành và hạnh phúc dành cho mỗi con người trên thế giới này. Và cho cả riêng tôi và Lan nữa.

Tôi vẫn còn nhớ lắm cái hơi ấm nơi bàn tay nhỏ nhắn của nàng khi lần đầu tôi nắm phải. Nhưng giờ đây Lan vẻ như chẳng còn nhớ đến cái nắm tay lúc nãy nữa (hoặc nàng đang giả vờ không biết) nên tôi cũng không muốn đề cập đến nó làm gì cho thêm rắc rối. Cứ để nó vào một ngăn bí mật trong tim tôi và chỉ có tôi mới mở được mà thôi, như thế sẽ tốt cho cả hai hơn, đúng không?

Lễ vọng đêm noel cuối cùng cũng đã được khép lại tựa như cánh cổng nhà thờ giờ đây đã được đóng chặt để trả về cho người dân ở đây cuộc sống bình thường mà vốn dĩ nó đã có. Đường phố chỉ mới vài chục phút trước đây còn đông ngẹt người qua lại đến nỗi không có chỗ để thở thế mà chỉ trong phút chốc nó đã trở thành một con đường vắng tanh thi thoảng chỉ có vài con mèo hoang chạy qua chạy lại tạo nên một khung cảnh tĩnh mịt, lạnh lẽo.

Tôi và Lan vẫn đứng đó chờ đợi một cách vô thức. Mà đúng hơn chỉ có Ngọc Lan đứng đó mà thôi còn tôi thì đang đấu tranh tư tưởng dằn vặt giữa việc về nhà và ở lại với nàng nên cũng chẳng thể nào cất bước được.

Có lẽ là nàng đã đọc được suy nghĩ của tôi (chắc là lần thứ mấy chục) nên vội mở lời gượng gạo:

– Thôi Phong về đi! Trễ rồi, chắc Hoàng Mai đang chờ ở nhà đấy!

Câu nói của Ngọc Lan như một mũi tên bắn trúng ngay tim đen nên tôi chẳng thế nào phản biện một lời nào nữa cả, chỉ biết ú ớ trong miệng một ngôn ngữ gì đó đến tôi còn không xác định được.

– Về đi, còn đứng đây làm gì nữa! Lan cũng sắp…về rồi!

Ngọc Lan nói dồn hối thúc tôi ra về nhưng trong ánh mắt của nàng dường như có một sự gì đó ẩn chứa khiến nó đỏ lên nhưng tôi vẫn không thể nào nói thành lời được nên đành lầm lủi chào tạm biệt nàng ra về với đầy những xung đột đầu tranh tư tưởng trong đầu.

Ngoài mặt tôi muốn trở về nhà làm một giấc với chăn ấm nệm êm quạt máy mở và cốt là muốn biết xem Hoàng Mai có trở về nhà như em đã hứa với tôi lúc trước không. Nhưng trong đầu của tôi lại muốn ở lại cùng với Ngọc Lan để nàng đỡ cảm thấy cô đơn, buồn tủi hơn trong đêm noel lạnh lẽo.

Bở lẽ tôi đã từng trải qua cảm giác những ngày lễ mà không có người thân bên cạnh rồi nên tôi rất thấu hiểu cho hoàn cảnh của nàng và càng muốn những thứ tốt nhất dành cho nàng hơn.

Người ta thường nói hãy để con tim thay lí trí dẫn đường cho bạn đi trong những lúc rối ren, mất phương hướng. Giờ đây có thể ví việc quay trở về nhà tôi là lí trí, còn ở lại cùng với Ngọc Lan là con tim.

Tôi coi như đã mất phương hướng hoàn toàn rồi, không biết đi hay ở, về hay nán lại. Nên ắc hẳn mọi người biết tôi đã chọn phương án gì rồi phải không nào?

“Hãy để con tim chỉ lối cho bạn, bạn sẽ tìm ra con đường đi đúng hướng cho mình!”

Thế nên đi được một đoạn tôi quyết định quay gót không về nhà mình nữa. Đêm nay tôi sẽ dành trọn cho Lan, dù không biết có giúp được nàng chuyện gì không nhưng chỉ cần thấy nàng vẫn bình an vô sự không xảy ra chuyện gì thì tôi cũng yên tâm rồi. Bây giờ bỏ mặc nàng mà về như thế này thì tôi chẳng phải là tôi nữa.

Khi trở lại khu đường gần nhà thờ, tôi mở to hết mắt ra mà nhìn dáo dác xung quanh vì tôi không chắc rằng Lan có còn ở đây hay không hay là đã đi đến một nơi nào khác. Bởi lẽ ở đây rất tĩnh lặng sau khi người ta đã về hết, để giết thời gian ở đây thì không phải là biện pháp tối ưu.

Quả thật đúng như tôi dự đoán. Sau một hồi lặng lẽ quan sát, tôi đã rút ra một kết luận nơi đây hoàn toàn chẳng còn một bóng người nào nữa. Mọi người đã về hết và cả Lan chắc cũng đã về nhà hoặc đi đến chỗ khác rồi.

Tôi quay về, trong lòng đầy cảm xúc nuối tiếc. Giá như lúc nãy tôi quyết đoán hơn thì giờ có thể đã song bước cùng Lan trên quãng đường dài phía trước rồi, đâu phải thất thỉu quay về như bây giờ.

Thế nhưng khi vừa định quay đi thì tôi bỗng nghe một tiếng khóc thút thít của một cô gái vọng từ đằng xa. Lúc đầu tôi cứ ngờ ngợ rằng ai đó giả ma quỷ để hù tôi, mà cũng có thể là ma quỷ thật nên tôi hơi e dè toang bỏ đi để tránh gặp chuyện không hay.

Nhưng sau một lúc nghe ngóng, tôi cảm nhận được đây không phát là tiếng khóc trêu đùa từ một cá nhân nào đó mà nó nghe như tiếng khóc thật của một cô gái (có thể đang gặp chuyện gì đó rất buồn) phát ra từ khoảng không xung quanh nhà thờ.

Bước từng bước lần mò theo tiếng khóc, cổng nhà thờ càng hiện rõ trước mắt tôi cũng như người đã phát ra tiếng khóc đó. Trước mắt tôi là một cô gái mặc váy noel đỏ có mái tóc xoăn đen tuyền và khi nhìn kĩ vào khuôn mặt của cô gái đó điều đầu tiên mà tôi thấy được đó chính là đôi mắt xanh biếc chẳng thể lầm vào đâu được, đó là Ngọc Lan!

Tức thì tôi liền chạy đến vịnh chặt hai vai của nàng hỏi thăm ríu rít:

– Chuyện gì vậy? Sao Lan lại khóc?

Phát hiện ra sự có mặt của tôi, nàng vội vàng lau đi hàng nước mắt rồi gượng cười đáp lời:

– Có gì đâu, bụi bay vào mắt đấy, Lan dụi mãi mà không hết!
– Đừng giấu Phong, có phải Lan đang khóc về chuyện của ba mẹ mình phải không?
– Không…đâu 6h sáng họ sẽ về thôi mà, cũng không…lâu lắm!

Câu trả lời gượng gạo của Ngọc Lan không thể nào qua mặt tôi được. Dù nàng có diễn hay đến đâu đi chẳng nữa thì trong ánh mắt nàng vẫn không thể giấu nỗi những phiền muộn, những áng mây buồn đang phủ lên một màu xám xịt rơi từng giọt mưa lệ chảy dài xuống đôi gò má giờ đây đã ướt đẫm của nàng.

Tôi bất giác đưa tay lên gạt đi giọt nước mắt sắp sửa chảy xuống má Ngọc Lan. Nhờ thế tôi có thể cảm nhận được đôi má nàng giờ đây lạnh đến mức nào. Có thể nàng không cảm nhận được nhưng tay tôi giờ đây có cảm giác như đang bị đóng băng vậy, lạnh vô cùng!

– Lan à, đừng giấu Phong nữa! Xin Lan đừng diễn trước mặt Phong nữa! Cái vỏ bọc đó không cần vào lúc này đâu!

Tôi hạ thật nhẹ giọng cố chỉ để Lan tin tưởng tôi mà thổ lộ hết tâm sự của mình. Tôi không muốn chỉ vì cái vỏ bọc đó mà nàng phải chịu ấm ức qua suốt đêm noel này.

Và rồi những nổ lực của tôi cũng đã được đền đáp khi Lan đã để những giọt nước mặt chảy xuống một cách tự nhiên hơn, không gượng gạo, phim kịch như lúc nãy nữa.

Nàng bỗng áp hai tay vào ngực tôi thỏ thẻ từng câu nghẹn ngào:

– Cho Lan…mượn!

Lần này tôi không còn ngu ngơ như lúc trước nữa. Tôi biết nàng mượn gì, không cần phải nói ra. Thứ mà nàng cần lúc này là một bờ vai vững chắc sẵn sàng hứng chịu mọi sự u uất, một vòng tay ấm áp sưởi ấm trái tim nàng khỏi cô đơn giá lạnh.

Theo như bản năng mách bảo tôi ôm chặt lấy Ngọc Lan chẳng hề ngại ngùng. Nàng như một chú mèo con co rúm vào lòng tôi rất sát. Giờ đây tôi đã cảm nhận được ngực áo của mình đã ướt đẫm những giọt nước mắt ấm nóng.

Ngọc Lan đã khóc trong lòng tôi rất lâu, cơ thể nàng cứ rung lên bần bật trong lúc khóc làm tôi càng thấy thương nàng nhiều hơn.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Ngọc Lan phơi bày toàn bộ cảm xúc của mình ra như thế. Hóa ra diễn viên dù giỏi đến cỡ nào cũng không thể diễn tròn vai khi tâm trạng bị cảm xúc lấn át được. Nàng vẫn là con người mà, đã là con người thì phải có cảm xúc thôi.

Ngoài trời, những hạt sương vẫn lất phất rơi trên mái đầu hai chúng tôi nhẹ như mưa phùn. Những còn mèo hoang đã rời khỏi đây từ lúc nào để lại cho nơi này vẻ hoang vắng, tĩnh mịt đến rợn người. Đồ rằng không vì ôm Ngọc Lan thì có cho vàng tôi cũng không dám nán lại lâu vì cái không khí u ám của nó.

Chừng một lúc lâu sau tôi dìu nàng ra chỗ sáng hơn để tiện việc nói chuyện. Lan giờ này đã tỉnh táo hơn so với lúc mới gặp nàng ở cổng nhà thờ. Vẻ ưu buồn ở nơi nàng không còn phảng phất nhìu như lúc nãy nữa.

Nàng bắt đầu kể cho tôi nghe về chuyện của ba mẹ mình:

– Mỗi năm cứ vào dịp noel cho đến Tết dương lịch ba mẹ Lan đều ở nhà để chung vui cùng Lan. Vậy mà năm nay họ lại bị trễ chuyến bay, Lan cảm thấy hụt hẫng lắm, chẳng biết làm để qua mau khoảng thời gian cô đơn này hết!

Ngọc Lan vừa kể vừa vân vê chiếc mũ noel giờ đây đã được nàng cởi xuống làm hiện rõ thêm khuôn mặt thon thon pha lẫn một chút buồn bã đượm trên đôi mắt màu xanh biếc đã bao lần khiến tôi mê mẫn.

Khẽ khàng kéo chiếc cổ áo của mình lên cao để tránh lạnh, tôi lại hỏi nàng:

– Khi noel, gia đình Lan tổ chức như thế nào?
– Cũng bình thường thôi! Nấu vài món noel truyền thống rồi cùng nhau ăn mừng!
– Có quà tặng gì không?
– Có chứ, rất nhiều là đằng khác! – Nàng nheo mắt tinh nghịch.

Nhưng đó chỉ là những hình ảnh lung linh sắc màu trong tâm trí của Lan những mùa noel về trước mà thôi. Còn bây giờ nàng đang đứng trước nguy cơ “mất trắng” mùa noel năm nay do trễ nãi chuyến bay của ba mẹ mình.

Thấy nàng như thế tôi cũng chằng đành lòng. Mỗi năm được chỉ có một dịp mà cũng không thể cùng tổ chức với gia đình thì quả là một điều mất mác lớn.

Tôi đã mất mẹ từ nhỏ, còn ba tôi thì đi theo đoàn chẳng biết khi nào mới về nên có đôi khi Tết đến tôi cũng chẳng được gặp ba mình trong khi người người, nhà nhà đều quay quần bên nhau hạnh phúc biết bao.

Hơn ai hết tôi có thể cảm nhận được cảm giác uất ức đó nặng nề như thế nào. Ngay cái Tết đầu tiên không được ăn cùng với ba tôi, tôi đã khóc rất nhiều, trùm mền nằm trên giường mà khóc. Cảm giác lúc đó khó chịu đến muốn thét lên thật to, để cho nước mắt trào hết ra ngoài cùng với sự buồn bực của mình nhưng rốt cuộc chỉ có thể khóc thầm mà chăng làm được gì.

Lan là một cô bé thánh thiện, hòa đồng. Tôi thề sẽ làm tất cả để đổi lại được nụ cười xinh xắn đó. Tt nhất là trong đêm noel này, tôi sẽ chằng để nàng phải cô đơn trên đường về như nàng đã dự định. Tôi sẽ ở bên nàng suốt đêm noel này nếu nàng muốn.

Vậy nên đó chính là lí do tôi đánh bạo hỏi nàng:

– Vậy một lát Lan có dự định gì không?
– Chắc là về nhà ngủ một giấc thôi!
– Thế…

Lời nói bỗng dưng bị chặn ở cổ họng khiến tôi cứ ấp úng trước mặt nàng không nói nên lời. Mãi cho đến khi Lan hỏi lần thứ 2 tôi mới hoàn hồn đáp lại:

– À…ờ, vậy là Lan sẽ ở nhà một mình tối nay phải không?
– Ừa, ngoài ra Lan còn làm gì được đây?
– Vậy…cho Phong cùng tổ chức tiệc noel tại nhà Lan nha!

Tôi nhắm mắt lấy hết dũng khí mà bật ra những lời nói bị nghẹn ở cuống họng ra ngoài một cách táo bạo và có chút sợ sệt.

Nghe tôi nói dường như nàng vẫn còn chưa tin nên chỉ nhíu mày bông đùa với tôi:

– Phong đang nói chơi đó phải không?
– Không, Phong không nói chơi! Phong muốn tổ chức tiệc noel với Lan mà, dĩ nhiên là nếu Lan muốn!

Lần này Ngọc Lan có vẻ như đã tin tưởng lời nói của tôi. Nàng liên tục mím môi kìm nén cảm xúc nhưng sắc mặt đã lộ rõ nét hồ hởi, vui tươi vốn có.

Để chắc rằng mình không nghe lầm nàng lại hỏi tôi một lần nữa, một cách rất thận trọng:

– Phong sẽ thức suốt đêm nay sao?
– Đương nhiên, Phong sẽ thức đến khi nào Lan còn thức! Sẽ vui đến khi nào Lan còn vui và sẽ ăn mừng noel đến khi nào Lan còn đủ sức!

Tôi nhìn Lan trìu mến bộc bạch hết tâm tư của mình cho nàng biết để nàng không phải hỏi thêm một lần nào nữa, chỉ duy nhất một lần này mà thôi.

– Chụt…!

Nào ngờ khi vừa nói xong, Ngọc Lan đã dí sát mặt nàng vào tôi, đặt đôi môi nhỏ xinh của nàng lên má tôi mà trao cho tôi một nụ hôn phớt. Tuy nụ hôn rất nhẹ, chỉ khẽ chạm vào má tôi nhưng cũng đủ để tôi cảm nhận được làn môi mềm mại của Lan đã chạm đến đâu trên má tôi rồi.

Tức thì sắc mặt của tôi từ tái bạch do gió lạnh đã chuyển sang đỏ bừng, nóng hổi. Nếu ví cái đầu của tôi như cái đầu tàu xe lửa thì đã đến lúc hụ còi tu tu xì khói ra cả hai lỗ tai rồi, phấn khích gì đâu!

Lan dường như cũng có đôi chút xấu hổ nên nàng ngượng ngùn cười giả lả:

– Hề, xin lỗi nhe tại mình vui quá!
– Đâu có gì đâu! Vui mà hề hề! – Tôi cũng chả biết làm gì ngoài cười giả lả theo nàng.

Rồi Ngọc Lan bỗng đập vai tôi nói trỏng:

– Đi chưa?
– Đi đâu?
– Hotel!
– Sặc!

– Chứ hồi nãy Phong bảo thức suốt đêm để làm gì!
– À,à! Tại quên!

Lại một lần nữa tôi cười giả lả chữa thẹn vì cái tính hay địa gái của mình. Cứ mỗi lần đấy Lan lại tìm mọi cách gài hàng tôi cho bằng được để cười hả hể chọc quê tôi.

Đã lâu lắm rồi tôi mới bị nàng gài hàng như vậy. Chắc cũng đã gần 3 tháng rồi. Hôm nay bị nàng gài như thế ngoài mặt tôi quê thấy tía nhưng trong lòng tôi vui lắm vì ắc hẳn nàng đã đối với tôi như lúc trước nên mới có chuyện chọc ghẹo như thế chứ không hình thành lớp vỏ bọc lạnh lùng trước mặt tôi như mấy lần gần đây nữa.

Thế là tôi với Ngọc Lan cùng cuốc bộ đến chỗ giữ xe của tôi ở gần siêu thị Lotte. Trời giờ này đã khuya, qua 12h rồi còn gì. Bà chủ bãi giữ xe cứ như muốn ăn tươi nuốt sống tôi tới nơi ấy. Cộng thêm có sự xuất hiện của Ngọc Lan càng làm bà ta hiểu lầm tôi bội phần. Chắc rằng bà ấy đang nghĩ tôi là một thằng đào hoa lúc thì đi với cô này lúc thì đi với bé kia đây mà.

Nhưng thôi, nghĩ lại thì cả năm trời không biết tôi có đến bãi giữ xe đó lần nào không mà sợ bị người ta hiểu lầm. Cho dù có thế thì tôi chắc gì đã gặp lại bà ta. Thay kệ, muốn hiểu lầm thì cho hiểu lầm, chết thằng Tây nào chứ, hề hề!

Đèo Ngọc Lan đến gần nhà nàng, chợt thấy rất nhiều hàng đồ lưu niệm cùng với hàng thủ công mĩ nghệ rất tinh xảo nằm dọc bên đường, tôi sựt nhớ ra một điều khiến tôi phải dừng xe lại.

– Gì vậy Phong?

Ngọc Lan nhìn tôi thắc mắc.

– Phong có việc phải dừng ở đây một chút, Lan đạp xe của Phong về nhà trước đi!
– Việc gì mà nghiêm trong ghê vậy?
– Khó nói lắm, bây giờ Lan cứ về nhà trước, Phong sẽ về theo ngay thôi!

Thấy sắc mặt chuẩn thanh niên nghiêm túc của tôi, Ngọc Lan chẳng biết làm gì hơn ngoài dặn dò vài câu cẩn thận rồi đạp xe đi thẳng về hướng nhà mình.

Thật ra thì cũng chả có gì nghiêm trọng cả đâu. Số là khi nhìn những quầy hàng đồ trang sức đó tôi lại chợt nghĩ đến quà noel dành cho Lan.

Theo đúng như truyền thống Phương Tây mà tôi xem trên TV thì cứ đến đêm noel mọi người trong gia đình sẽ tặng cho nhau những món quà thay cho lời chúc an lành đêm giáng sinh. Và nếu theo đúng phong tục đó thì đương nhiên Lan sẽ được tặng quà từ cha mẹ mình, nhưng phải đợi đến 6h sáng mới được tặng quà thì không khí noel đã mất đi một nửa rồi. Đó chính là lí do vì sao tôi dừng lại tại đây để mua quà tặng cho nàng.

Nhưng việc chọn quà cũng không phải dễ dàng gì. Tôi có biết Lan thích quà gì đâu mà mua chứ.

Thiết nghĩ:

“- Hay là mình mua tặng nàng chai dầu gội như ngày Nhà giáo mình vẫn thường tặng nhỉ?
– Không được, nhà Lan có cả đống dầu gội rồi! Vả lại lan có phải giáo viên đâu!

– Hay là mình tặng nàng cây bút máy!
– Không không, giờ người ta sài viết bi rồi ai lại sài viết máy nữa!

– Cột tóc chăng?
– Không!

– Vòng đeo tay?
– Chẳng hợp!

– Giày thể thao?
– Loại nốt”

Chọn đi chọn lại chẳng được món nào vừa ý, vừa định toang bỏ đi thì đột nhiên một vật sáng lóe lên trong ánh đèn đập vào mắt tôi khiến tôi phải chú ý mà ngoảnh đầu lại.

Chương 64:

Đó là một sợi dây chuyền có hình bông tuyết màu bạc, trên mặt dây chuyền có đính thêm những hạt cườm tựa như những viên kim cương làm nó sáng lấp lánh dưới ánh đèn rọi trực diện. Chắc chắn rằng Ngọc Lan sẽ rất thích sợi dây chuyền này.

Nhưng không phải nói mua là mua ngay được bởi vì giá của sợi dây chuyền này cao hơn tôi dự tính rất nhiều. Nó đến tận 150 nghìn cho cả mặt lẫn dây trong khi tôi chỉ còn vọn vẹn 120 nghìn trong người. Dù có trả giá với chủ quầy thế nào cũng chỉ hạ được có 10 nghìn tức là vẫn còn 140 nghìn tất thẩy.

Quả thật là tôi muốn mua nó lắm nhưng giá của nó quá cao so với khả năng của tôi. Chọn món khác rẻ hơn thì không được bởi lẽ ngoài món đó ra tôi chẳng chọn được món nào khác vừa ý để làm quà noel tặng cho Lan cả.

Thế nên:

– Vậy con có mua không?

Người chủ quầy dò hỏi khi thấy tôi có vẻ ngập ngừng lục bóp tiền.

– Chú ơi bớt cho con tý nữa đi, con còn có 120 nghìn thôi!
– Không được đâu, chú bớt sát giá rồi! 120 nghìn là chú lỗ đấy, đáng lẽ ra hàng này không bán đâu!
– Sao vậy chú?

Tôi liếm môi thắc mắc và được chú chủ quầy giải thích:

– Vì đây là mặt dây chuyền bị thiếu! Trọn bộ của nó là một dây chuyền bông tuyết và một dây chuyền hình vòng tròn bao lấy bông tuyết đó!
– Vậy còn mặt dây chuyền kia đâu?
– Con của bác do không biết nên lỡ bán rồi, hai sợi dây chuyền này chỉ bán theo cặp thôi, nào ngờ lại khuyết hết một dây giờ bác chỉ để chưng bày cho đẹp, thấy con thích nên bác mới bán rẻ thế thôi!

Nghe đến đây thì tôi đã hoàn toàn hết lí do để xin chú bán rẻ rồi. Đành ngậm ngùi quay sang quầy hàng khác để tìm một món vừa túi tiền với mình hơn mà thôi.

Nhưng khi vừa toang làm thế thì một giọng lơ lớ từ sau lưng tôi vang lên khiến tôi phải giật thót:

– Bạn này còn thiếu bao nhiêu để con bù giúp ạ!

Xoay lưng lại thì đã thấy Lan đứng sau lưng tôi từ lúc nào. Nàng vẫn mặc bộ váy noel đó, vả cả chiếc xe đạp của tôi dựng ở đằng sau nữa. Tổng hợp lại mọi việc thì có thể nói rằng Ngọc Lan vẫn chưa về nhà, nàng chắc đã vòng lại đây để xem tôi làm gì và ra mặt giúp tôi mua sợi dây chuyền này.

Thấy tôi có vẻ ngơ ngác khi gặp nàng ở đây, Ngọc Lan liền chủ động dúi 20 nghìn vào tay tôi nói nhỏ:

– Dù không biết Phong mua để làm gì nhưng thấy Phong cần nó đến vậy thì cứ lấy ít tiền của mình! Không sao cả!
– Nhưng lấy thế này…
– Thì cứ xem như Lan cho mượn đi, chừng nào trả cũng được, không lãi suất luôn!

Nàng vỗ vai tôi chắc nịt làm tôi chẳng biết làm gì hơn ngoài cầm lấy số tiền của nàng cho mượn mà bù vào số tiền sẵn có để mua sợi dây chuyền bông tuyết.

Ông chủ quầy gói nó vào một chiếc hộp gỗ rồi trao tận tay cho tôi cẩn thận như một báu vật thực thụ.

Cầm chiếc hộp trong tay, trong lòng tôi khơi dậy biết bao nhiều cảm xúc dâng trào. Bởi lẽ chỉ một chút nữa thôi tôi sẽ tặng nó cho nàng. Một món quà giáng sinh đúng nghĩa giáng sinh.

Vẻ như còn chưa biết mục đích tôi mua món quà này nên Lan vẫn tròn mắt tíu tít:

– Phong có khiếu chọn thật đó, sợi dây này tinh xảo lắm!
– Cũng đâu có gì đâu!
– Mà Phong mua sợi dây này để tặng ai à?
– Ừa, phải!

– Chắc người được tặng sợi dây này vui lắm đấy!
– Phong cũng hi vọng vậy! Lan nhỉ?

Nói rồi tôi đưa chiếc hộp lên trước mặt Ngọc Lan làm nàng rất đỗi ngạc nhiên:

– Phong, thế là nghĩa gì?
– Thực ra Phong muốn tạo cho Lan một sự bất ngờ bằng cách lén mua tặng quà cho Lan nhưng cuối cùng thì cũng phải nhờ Lan mới có được món quà này! Xin lỗi nhé!

Nhận lấy món quà, Ngọc Lan chợt che miệng bật khóc. Lúc đó tôi cứ tưởng nàng đang giận tôi về việc đã giấu nàng chuyện mua quà nên tôi cứ xin lỗi ríu rít làm mấy người xung quanh bắt đầu chú ý đến chúng tôi.

Mãi đến một lúc sau Lan mới nín khóc mà nghẹn giọng nói với tôi:

– Không, Phong đâu có lỗi gì đâu mà xin!
– Tại sao Lan Khóc vậy?
– Tại Lan xúc động quá đó thôi!
– Ơ, có gì đâu mà xúc động?

Thế nhưng nàng chẳng giải thích, chỉ khẽ cốc vào đầu tôi mà nheo mắt tinh nghịch:

– Chuyện của con gái, không cần biết!

Đúng thật là con gái đôi khi rất bí ẩn các bạn ạ! Nhiều lúc thấy họ cười đó nhưng lại bỗng dưng khóc bất đắc kì tử chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Rồi những lúc họ đang khóc ngon trớn lại đâm ra cười làm tôi chẳng hiểu được tẹo nào chỉ biết gãi đầu chào thua.

Nhưng dẫu sao quà giáng sinh tôi cũng đã tặng nàng rồi. Qua những biểu hiện cho thấy nàng rất vui khi nhận được món quà đó. Nhờ đó tôi mới không cảm thấy tiếc số tiền 120 nghìn bỏ ra để mua quà tặng nàng bởi vì số tiền đó cũng là số tiền cuối cùng trong tháng này của tôi, qua đêm này xác định là nhịn tiền vặt đến cuối tháng rồi, nhưng vui!

Bước vào ngôi nhà của Ngọc Lan, một cảm giác thân thương bỗng dưng tràn ngặp trong lòng tôi nghẹn ngào đến không thể tả. Đã lâu rồi tôi không được ngồi thoải mái như thế này trong nhà của nàng. Giờ đây được nằm thẳng giò như thế tôi cảm thấy lâng lâng như đang trên chín tầng mây vậy. Sảng khoái vô cùng!

Ngó thấy Lan đang loay hoay chuẩn bị đồ ăn trong bếp, tôi vội bật dậy chạy ngay vào bếp để phụ nàng:

– Lan đang làm món gì vậy? Để Phong phụ cho!
– Vài món giáng sinh truyền thống mà nhà Lan vẫn hay làm thôi! Phong không biết đâu!
– Ầy chà, phải để Phong phụ một tý gì đó chứ! Nếu không làm mà ăn thì ngại chết!

Tôi gãi đầu nhìn dáo dác xung quanh bếp nhằm kiếm một việc gì đó để làm góp công với nàng

Nhưng khỗ nỗi tìm mãi mà chẳng thấy việc gì cả. Ngoài chỗ của Lan đang nấu ăn ra thì toàn bộ căn bếp sạch bong không chút vết bẩn dù là nhỏ nhất để tôi chà rửa.

Thấy tôi có vẻ ngao ngáo, nàng liền đẩy lưng đuổi tôi ra khỏi bếp ngay:

– Thôi, biết Phong tích cực rồi! Ra ngoài xem TV đi, nấu ăn một chốc là xong ngay ấy mà!

Như một kẻ bị hắt hủi, tôi lều bều lê cái thân tàn ra khỏi bếp mà ngồi uỵch xuống sofa tự kỉ với chiếc TV màn hình phẳng nhà nàng. Cảm giác lúc đó chán ghê lắm, Lan đang nấu ăn cật lực trong bếp mà tôi ngồi ngoài này chơi không phụ được gì cứ như kẻ ăn không ngồi rồi vậy.

Nhưng sỡ dĩ tôi muốn giúp Lan là vì còn mục đích khác cơ. Tôi vốn không phải là ngươi thức khuya giỏi, dù cho có muộn cách mấy cứ 12h là tôi bắt đầu ngáp lên ngáp xuống. Đồng hồ bây giờ đã chỉ 1h kém 15 tức là đã 12h45, giờ này nếu như là bình thường thì tôi đã ngủ ngon lành trên giường rồi.

Không được giúp Lan, tôi lâm vào tình trạng gật gù do buồn ngủ trầm trọng. Dù cho có thử đủ mọi cách nhưng tôi vẫn không thể nào gượng nổi được. Hai con mắt cứ như chiếc cửa cuốn ở các nhà kho cứ luôn chực cờ kéo sập xuống bất cứ lúc nào chỉ cần tôi sơ sẩy một khoảnh khắc nào đó.

– Phong, dậy!

Tiếng Lan réo lên bên tai làm tôi giật mình tỉnh giấc. Tôi nhoài người tỉnh dậy thì thấy đồng đồng đã chỉ đến 1h30 sáng. Lan giờ này không còn mặc chiếc váy noel như lúc nãy nữa mà đã đổi thành một bộ áo pull trắng, quần sóc jean được xoắn lên cao, độ bá đạo chẳng thua gì bộ “thoải mái”.

Thấy tôi còn lóng ngóng, nàng lại đập vai tôi mà trách móc:

– Giận Phong luôn đấy! Ngủ gì mà say thế không biết!
– Hic, lúc nãy bảo Lan để cho Phong phụ mà! Hông có việc gì làm nên nó uể oải muốn ngủ ngay!

Nghe vậy nàng thoáng nhăn mũi rồi thở hắc ra:

– Hừm, thôi được rồi! Đi rửa mặt đi! Đồ ăn đã bày ra hết rồi đấy!

Bước ra khỏi nhà tắm với bộ dạng đầy phong độ sau khi rửa mặt. Tôi sảng khoái ngồi xuống bàn và bị lóa mắt bởi rất nhiều món ăn được Lan bày biện trên đó. Nhìn là biết ngay đây không phải là món ăn Việt. Bởi lẽ tôi đã nghe mẹ nàng nói rằng Lan chỉ biết nấu món Pháp, nàng vẫn đang học ba mình nấu món Việt mà, như thế cũng quá là tài năng rồi!

Có một điều tôi không ngờ tới rằng trước khi bắt đầu bữa tiệc Lan lại làm một động tác rất quen thuộc mà thằng Khanh khờ đã làm nhiều lần trong các bữa tiệc trước. Đó là cuối xuống gầm bàn, lôi lên một chai nước đã được thủ sẵn từ lúc nào chẳng biết.

Nếu như là thằng Khanh khờ thì tôi sẽ đoán được ngay đó là chai rượu nhà nó tự nấu với độ cồn vừa đủ cho cho tụi tôi lai rai vài xị. Còn đối với Lan, nhà nàng cũng bán rượu đấy, nói đúng hơn là sản xuất rượu.

Nhưng Lan thì khác với thằng Khanh khờ ở một điểm. Thằng Khanh khờ là rượu chính gốc nhà nồi, còn nhà nàng là rượu ngoại 100 phần công lực.

Và đương nhiên, chai nước mà Lan lôi từ gầm bàn lên cũng là rượu ngoại chính gốc rồi. Thứ mà tôi ngán ngẫm nhất từ trước đến giờ.

– Ẹc, r…rượu nữa hả?

Tôi nhìn chai Vang đỏ lù lù trước mặt Lan mà không khỏi rùng mình.

Chừng thấy vẻ sợ sệt của tôi, Ngọc Lan cười giả lả:

– Hề, Phong không cần phải khẩn trương! Rượu này để nhấp môi trong lúc ăn thôi, không uống nhiều đâu, chừng 2- 3 ly hà!
– Ẹc, 2- 3 ly cũng đủ chết rồi!
– Nhưng Phong nói sẽ ăn mừng noel theo Phong cách phương Tây mà, không như thế thì làm sao ăn mừng đây?
– Uầy thì…

– Chẳng lẽ Phong không chiều Lan được sao?

Nàng chun mũi nũng nịu khiến tôi chẳng tài nào từ chối được. Kết quả là tôi đành phải chấp nhận uống thứ rượu ngoại siêu mạnh này.

Nhưng may sao những món ăn của Lan làm rất ngon, nó khiến tôi quên ngay cái cảm giác chát chúa sau khi uống rượu mang lại. Thay vào đó là một mùi vị thơm ngọt của món bò hầm kiểu Pháp. Hương vị béo bở của món gan ngỗng xào. Hoặc là một hương thơm nhẹ của món bò bít tết tiêu hầm. Và còn nhiều món nữa mà tôi không thể nhớ tên nổi. Chỉ biết là nó rất ngon mà thôi!

Gần kết thúc bữa tiệc Ngọc Lan bỗng mang lên một một chiếc đĩa to, trong đó có chứa một vật tự như khúc cây đen xì, bên trên có hình ông già noel và vô số như hạt nhỏ màu trắng tựa như tuyết vậy.

Thấy có vẻ kì lạ, tôi liền hỏi nàng theo kiểu bông đùa:

– Hửm, truyền thống nhà Lan có cây củi này nữa sao?

– Cốp…!

Vừa kịp nói xong thì tôi đã bị Lan cốc ngay một quả đau điếng vào đầu muốn tóe nước mắt.

Nàng nhìn tôi với vẻ mặt cau có mà thả giọng giận dỗi:

– Phong nhìn sao mà ra cây củi vậy? Đây là bánh khúc cây đó!
– Hửm, bánh khúc cây là bánh thế nào!
– Cũng giống như bánh kem bình thường thôi nhưng được trang trí giống như khúc cây vậy!
– Ồ, hiểu rồi! Tại Lan làm giống khúc cây thật nên Phong mới tưởng thế, hề hề!

Tôi gãi đâu cười chừa thẹn vì cái tội sớn xác cù nhay của mình.

Nhưng chưa cười được bao lâu thì tôi lại phải mếu máo cầm ly rượu vang hồng sẫm lên mà cụng Ly với nàng bởi lẽ đến cả ăn bánh kem Ngọc Lan còn bắt tôi phải nhăm nhi rượu cho đúng nguyên tắc, thiệt khổ gì đâu!

Thưởng thức xong cái bánh kem đó, tôi và nàng cùng rũ nhau lên sân thượng ngắm phong cảnh Sài Gòn quá nữa đêm.

Tuy nói Sài Gòn là một thành phố không ngủ nhưng thật ra nó cũng có khoảng lặng của riêng mình đấy. Quá nửa đêm Sài Gòn như một cô gái e thẹn rút mình sau màn đêm tĩnh mịt chỉ để lại những ngọn đèn xanh, đỏ chớp tắt liên hồi từ những tòa cao ốc tựa như những hạt cườm lấp lánh được đính trên mái tóc suông dài của cô gái đó.

Nói rõ ràng hơn, Sài Gòn quá nữa đêm chỉ còn lại phần xác là những tòa nhà được người ta bật sáng liên tục suốt đêm. Còn phần hồn tức là những con người làm nên sức sống cho thành phố thì đã chìm vào giấc ngủ tự khi nào rồi. Họa chăng chỉ có những người công nhân dọn rác đường phố, những hàng hủ tiếu gõ với những tiếng lốc cốc đặc trưng là còn bầu bạn mãi với màn đêm mà thôi.

Cầm ly Vang trong tay, Ngọc Lan nhắm nháp từng ngụm rượu trên ban công hệt như một cô gái sành đời tơ tưởng về một nơi nào đó trong khoảng không mênh mông, đen tối.

Tôi biết nàng đang nghĩ gì. Hướng của nàng đang đứng là hướng đi đến sân bay Tân Sơn Nhất, nơi mà ba mẹ nàng sẽ về trong rạng sáng hôm nay.

Dù biết mình đã giúp Ngọc Lan có một đêm noel vui vẻ nhưng tôi vẫn không thể nào ngăn được những cảm xúc ưu buồn cứ chiếm lấy nàng mỗi khi nàng nghĩ về ba mẹ của mình.

Trong suốt đêm nay Lan vẫn thế, dù cho có cười vui đến mức nào đôi mắt của nàng vẫn không thể giấu nỗi những cảm xúc đượm buồn toát ra từ trong trái tim nhỏ bé, yếu ớt của mình.

Thật tình tôi muốn giúp Lan qua mau đêm nay lắm, nhưng nghĩ mãi tôi chẳng biết làm gì ngoài nói chuyện vài câu vu vơ với nàng cả. Đã có những lúc nàng nhắc khéo tôi về những câu hỏi đã được tôi hỏi đi hỏi lại nhiều lần khiến tôi phải ngượng đến chín mặt.

Vì nguyên nhân đó, tôi đã đứng cạnh nàng rất lâu trên ban công mà chẳng nói được một lời nào. Hai đứa tôi tuy đứng gần nhưng cảm tưởng như có một bức tường vô hình mang tên khoảng lặng ngăn cách hai chúng tôi đến gần nhau.

Chai rượu Vang đặt trên chiếc bàn gỗ sồi cạnh nàng cứ vơi dần đi qua những lần rót đầy ly của Lan. Nàng cứ rót rồi lại uống không biết bao nhiều lần. Vẻ như đây là phương tiện duy nhất giúp nàng vượt qua nỗi buồn đang từng bước chiếm lấy trái tim.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Đầm Lầy Trăng
Thời đại Internet
Bỏ ăn
Khuyết điểm
Có Gấu Là Người Hàn