Và rồi một ngày nọ, ông tình cờ gặp mẹ của Phương ở bờ sông trong lúc đi câu cá, không biết nãy sinh rắc rối thế nào mà bà “cảm nắng” ông ngay từ lúc đó, cái mà người ta gọi nôm nà là tiếng sét ái tình đấy. Cũng phải nói qua là gia đình của mẹ Ngọc Phương rất giàu, có quyền thế lắm, lẫy lừng một thời ở quận 4 đấy.
Kể từ lúc gặp ba của Phương ngoài bờ sông ấy, mẹ Phương quyết định nói chuyện này cho gia đình biết, lúc đầu gia đình cũng không chịu đâu, nhưng mà vì mẹ Phương lúc đó cứ cương quyết nên gia đình cũng nghe theo, thế rồi bên gia đình nhà gái cũng qua bên gia đình nhà trai hỏi cưới, việc này là việc lạ nhất từ trước đến giờ luôn đấy, ai đời nhà gái lại đi hỏi cưới nhà trai, nhưng việc gì xảy ra thì nó cũng xảy ra thôi.
Khỏi phải nói, khi được hỏi cưới là gia đình của ba Phương đồng ý ngay, nhưng duy chỉ có ba Phương là nhất quyết không đồng ý thôi, bởi lẽ người ông yêu là bà Hoa kia mà. Nhưng các bác biết không, cái thời Việt Nam lúc đó là cha mẹ đặt đâu con ngồi đó mà, ba Phương nào dám phản kháng lại chứ, đặc biệt là gia đình mẹ Phương rất giàu nữa, nếu quan tác hợp hai người với nhau thì bên đàn trai chắc chắn sẽ khá hơn rất nhiều.
Thế nên ba Phương đành đứt ruột, cắn răng cắn cỏ mà lấy mẹ của Ngọc Phương, trong khi đó bà Hoa vì hận tình ba Phương đã vứt bỏ mình nên đã đi giang dâm với một người đàn ông khác, và đó chính là lão Trung…
Khi bé Phương vừa lên 5 thì mẹ của nhỏ cũng vừa qua đời trong một cơn bạo bệnh, đó cũnglà lúc Kiều Linh, đứa con gái của lão Trung và bà Hoa cũng vừa lên 6. Biết được tin mẹ Phương mất, chắc rằng hai người cũng đã bàn tính âm mưu từ đó. Bà hoa đã đến nhà ba Phương và nói rằng mình đã có con với ba Phương và xin ông được sống tại đó do hoàn cảnh đang khó khăn.
Về ba Phương, phần vì ông vẫn còn một chút tình cảm với bà Hoa, phần vì muốn cho con gái có người chăm sóc những lúc mình đi công tác xa nhà nên ông cũng đã đồng ý cho bà ta chuyển về đây cùng với con gái của bả. Đến đây chắc các bác đã biết điều gì sẽ xảy ra tiếp rồi phải không nào?
Kết thúc câu chuyện, dù biết ba Phương đã kềm nén rất nhiều nhưng từ sâu trong ánh mắt của bác ấy vẫn đỏ ké lên, ngấn lệ và có thể vỡ òa bất cứ lúc nào. Bé Phương ngồi kế ba mình không có sức chịu đựng giỏi như thế, nhỏ đã gục vào lòng ba mình mà khóc nức nở từ đoạn mẹ nhỏ mất. Đúng là gia môn bất hạnh, ngay cả đến chúng tôi đây cũng không kiềm được nỗi xúc động khi được ông chia sẽ, Hoàng Mai thì hai mắt đỏ hoe lên mà nắm lấy tay tôi, Lam Ngọc thì chỉ ngôi im mà trầm tư suy nghĩ, Toàn phởn mọi thường hiếu động lắm nhưng giờ cũng im re không nói nên lời. Tất cả giờ đây chìm vào một không gian yên tĩnh, buồn bã đến lạnh lùng.
– Cơ mà không sao đâu mấy đứa, dù gì mọi chuyện cũng đã qua rồi mà! – Ba Phương khẽ dụi mắt gượng cười.
– Dạ phải! –Chúng tôi đồng thanh.
– Bây giờ việc quan trọng nhất của bác là cố gắng dành tất cả thời gian để chăm sóc bé Phương, bù đắp cho nó một cuộc sống tốt hơn, ấm cúng hơn… – Bác cười hiền, vỗ nhè nhẹ lưng bé Phương
– Dạ, việc nên mà! – Tôi tươi cười.
– Cũng cám ơn mấy đứa bấy lâu nay đã giúp đỡ bé Phương nhà bác, nếu được từ nay mong mấy đứa vẫn tiếp tục giúp đỡ nó nhé!
– Dạ, điều đó là chắc cú mà, hề hề! – Toàn phởn chốt chặn.
Đến tầm 8h30 hơn thì chúng tôi xin phép ba Phương ra về, dù gì lúc đó chúng tôi cũng là con nít mà, đâu có đi chơi khuya được, tôi và Hoàng Mai miễn cưỡng có thể ở lại nhưng còn mấy người kia thì phải về sớm, chẳng lẽ 2 tụi tôi ở lại một mình thì kì, thế nên đành về chung một thể luôn vậy.
Nhìn cảnh Ngọc Phương bịn rịn tiễn chân chúng tôi mà thấy…nhịn cười hông được.
– Trời ơi, làm gì như tiễn biệt luôn thế này! – Toàn phởn trố mắt.
– Hông biết sao nhưng mình thấy không nỡ! – Nhỏ Phương buồn thiu.
– Hay là xin ba Phương cho tui ở lại đây một đêm nha!
– Này thì một đêm… – Tôi tức tối cốc đầu nó.
– Đệt cụ mày, làm tao muốn lủng sọ…! – Nó ôm đầu suýt xoa.
– Bỏ tật giỡn nghe con…!
– Thôi hai cái ông này, đêm khuya còn ồn ào! – Lam Ngọc khó chịu.
– Tụi mình về nha Phương… – Lan cười hiền.
– Ê, khoang…!Lúc nãy thằng Phong với nhỏ Mai lủi xe dzô…úm…ùm…
– Lủi xe vào nhà Phương ấy mà…! – Tôi nhanh tay bịt mõm thằng Toàn lại.
– Vậy các bạn về cẩn thận nha… – Ngọc Phương tươi cười.
– Tạm biệt bé Phương.
Đừng tưởng vậy là xong chuyện đấu nha mấy bác, còn một cửa sinh tử nữa cơ…
Chạy đến gần khu công viên gần nhà thì đột nhiên Hoàng Mai đòi xuống xe, đi đến băng ghế đá mà ngồi bệch xuống với vẻ mặt vô cùng tức tối và khó chịu, tưởng chừng như sắp phát hỏa đến nơi vậy. Tôi thì chả hiểu gì sấc nhưng cũng ngồi kế bên em hỏi han tình hình:
– Sao dzậy Mai?
– Anh còn hỏi, nghĩ lại xem trong buổi tiệc anh đã làm gì?
– Ơ, thì ăn chứ làm gì?
– Chồng ngốc…!Hông thèm nói chuyện với anh nữa! – Em đay nghiến, véo hông tôi cật lực.
– Au…ui…có chuyện gì nữa dzậy?
– Chuyện gì tự hiểu, em hông nhắc nữa!
– Ơ, saon gang thế?
– Ngang dzậy đó, hông thích thì thôi… – Em đùng đùng bỏ đi.
– Ấy ấy, chờ đã…! Anh giỡn tý mà! – Tôi hốt hoảng kéo tay em lại.
– Ghéttttt…, lúc nào cũng giỡn…! – Em lại tức tối ngồi xuống ghế.
– Là chuyện của Lanna nữa hả?
– Hứ, còn thiếu…
– Vậy Phương…?
– Vẫn còn thiếu…
– Vậy thằngToàn…?
– Anh dám…
– Thôi mà thôi mà, là Lam Ngọc phải hông?
– Hừm…
– Tình huống bất khả kháng mà Mai!
– Anh cũng phải biết lựa lời mà nói chứ, cứ khen họ mãi, em… – Đột nhiên Mai đỏ mặt.
– Em…ghen?– Tôi dò xét
– Hông thèm?
– Chứ sao?
– Em tức…
– Có khác nhau đâu…?
– Thích vậy…
– Thôi mà, đừng giận nữa ha, chuyện qua rồi mà! – Tôi âu yếm, kéo em vào lòng.
– Chỉ một câu thôi…
– Em không thể nào giận anh lâu được phải hông? – Tôi tiếp lời.
– Ghét… – Mai đỏ ửng mặt ngã vào lòng tôi.
Công viên tối thứ 7 thật là đông vui và nhộn nhịp, đây là dịp cuối tuần mà, ai ai cũng tranh thủ kéo ra công viên để tìm nơi thư giản hết, bao gồm cả những cặp tình nhân nữa, trông họ cứ tay trong tay rồi cùng trò chuyện với nhau trên băng ghế đá chẳng khác gì chúng tôi hiện giờ vậy. Một không khí thật là yên bình và dâng trào cảm xúc.
Bất giác, em lại ngã người, gối đầu lên đùi như hồi đầu mới quen nhau vậy, mặc dù đã là bạn trai của em rồi nhưng quả thật những tình huống như thế này tôi chưa trãi qua nhiều, làm sao mà biết cách ứng xử thế nào chứ, và vì không biết các ứng xử ra sao nên tôi cứ đơ như khúc củi, mặc cho Hoàng Mai cứ luyên thuyên nói.
– Nè, hồn bay về đâu rồi! – Em ngước mặt lên trêu tôi.
– Ơ, đâu có, tại làm anh nhớ tới lúc đầu…
– Suy tưởng lung tung!
– Ừ thì…hề hề! – Tôi cười câu tài chã biết nói gì.
– Mà anh nè, trả lời thật xem em có mập lên không hả? – Em khẽ cầm tay tôi đặt lên má của mình.
– Làm gì có, vẫn thon gọn mà.
– Um…vậy em yên tâm rồi, lúc nãy nghe anh nói làm em lo lắm cơ.
– Ớ, lo gì?
– Con gái ai cũng sợ mập hết, anh hông biết sao?
– Mập thì có gì đâu, anh cũng muốn mập nè!
– Anh khác, người ta con gái, mập rồi…ai mà thích nữa?
– Ai cần người ta thích, anh thích được rồi!
– Hứa đó nhe, không được nuốt lời đấy!
– Rồi, ô kê luôn.
– Hi, ghét anh… – Em lại chuyển mình mà nắm chặt lấy tay tôi.
Thế là sự việc của gia đình Ngọc Phương đến đấy có thể chấm dứt được rồi, tất cả người xấu đều phải chịu luật nhân quả mà mình đáng phải nhận, mụ Hoa thì phải chịu mức án 5 năm tù vì tội âm mưu lừa gạt tài sản, ông Trung thì trốn đi biết tâm mãi cho đến 2 tháng sau mới được phát hiện đang sử dụng chất ma túy dưới chân cầu Phú Mỹ, còn nhỏ kiều Linh được gửi về gia đình ngoại chăm sóc.
Chỉ một câu thôi, tất cả đều có nhân quả báo ứng, ở hiền gặp lành, ở ác gặp dữ…
Chương 36:
Diễn văn nghệ…
Ngày qua ngày rồi lại ngày qua ngày, mọi việc cứ diễn ra bình thường như mọi khi, chẳngcó diễn biến gì mới mẻ hết. Đã hơn một tháng rồi tôi không nói chuyện với Lan và cũng ngần ấy thời gian tôi dành trọn cho Hoàng Mai, những lúc đi chơi, đi căn tin, đi chợ, và cả ghé thăm nhà mẹ em nữa, cứ hễ có mặt tôi là có mặt Hoàng Mai, đến nỗi trong lớp cũng chã đứa nào thèm đoái hoài gì đến bọn tôi, cứ như đó là điều hiển nhiên rồi vậy.
Phải, tôi đã hứa với Mai là sẽ hạn chế giao tiếp với Lan thậm chí là Lam Ngọc và cả bé Phương nữa, tôi đã hứa và đã làm được. Nhưng chung quy lại thì tôi chỉ tự dốl òng mình, nói là hạn chế đó nhưng trong giờ học chẳng hiểu sao tôi lại thầm liếc nhìn Lan, phải nói là nhìn rất lâu cho đến khi giáo viên nhắc nhở tôi mới hoàn hồn lại được, có lẽ chừng ấy thời gian vẫn chưa làm tôi quên được hình bóng của nàng, có lẽ tôi phải cần thêm một ít thời gian nữa mới có thể hoàn toàn quên nàng được.
Thế nhưng người ta có câu “hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng”, ý nói những người có duyên với nhau dù có cách xa nhau cỡ nào rồi cũng có ngày gặp lại, còn nếu không có duyên thì cón gần nhau đi chăng nữa cũng không bao giờ được gặp nhau. Không biết là với người khác thì sao nhưng đối với tôi, câu nói đó chuẩn xác 100 phần công lực, thật luôn!
Mọi chuyện xảyra vào những ngày cuối tháng 10 khi mà cả trường đang nhao nhao lên chuẩn bị kếhoạch chào mừng ngày lễ nhà giáo Việt Nam. Đương nhiên lớp tôi cũng khôngngoại lệ, vào giờ sinh hoạt cuối tuần, trong khi cả lớp đang bàn tán xôn xao đểchuẩn bị tiết mục dự thi thì tôi…khò…khò…khò
Như mọi khi tôi sẽ để cái cặp lên bàn làm bình phong, sau đó sẽ đánh một giấc nồng cho đến hết tiết sinh hoạt, lúc đầu Ngọc Phương cũng khó chịu lắm, cứ cằn nhằn miết, nhưng lâu dần rồi nhỏ cũng đành chào thua, đâu dễ gì lây chuyển thằng nhóc cứng đầu như tôi được, từ đó nhỏ đổi thành nghề cảnh giác hộ bất đắc dĩ cho tôi luôn, kiểu như giáo viên mà để ý thì nhỏ khều tôi dậy ngay, thiệt là sướng hết ý.
Cơ mà tôi ngủ trong giờ sinh hoạt thì cũng có lí do chính đáng đấy, chẳng phải lười biếng gì đâu. Đây này, để tôi phân tích cho…
Thứ nhất, như tôi đã nói ở trên, giờ sinh hoạt là thời gian để các tổ trưởng công bố điểm thi đua cuối tuần cho từng tổ biết và cũng là lúc các cán bộ tổng kết lại một tuần hoạt động của lớp, đương nhiên việc đó chỉ dành cho các tổ trưởng, lớp trưởng Lam Ngọc, lớp phó học tập Toàn phởn, bí thư chi đoàn Lanna và cả con mắm lớp phó lao động nữa. Tôi thì chỉ là dân thường trong lớp thôi, mang tiếng là cán sự anh văn chứ ngọa chăng đến tiết kiểm tra 15 hoặc 45 phút tôi mới được trọng dụng, nên đương nhiên là khò…khò…khò…
Thứ hai, tiết sinh hoạt cuối tuần cũng là lúc giáo viên chủ nhiệm phê bình tình hình học tập của cả lớp, các bác biết đấy, những lời phê bình đó thì chẳng dễ nghe tý nào cả,đại loại như “Cô muốn tụi em tuần sau phải phấn đấu hơn”, còn không thì “lớp chọn gì còn thua cả lớp cơ bản”, tệ hơn nữa thì “em nào tuần sau vi phạm nữa sẽ bị đứng cột cờ”. Nghe đến đó mặt đứa nào đứa nấy khỏi phải nói, nhăn như khỉ cắn ớt, cơ mà những người chịu trách nhiệm nhiều nhất không ai khác chính là lớp phó học tập Toàn phởn và lớp trưởng Lam Ngọc, tôi thì đứng về phe trung lập, không vi phạm cũng không có thành tích gì nổi trội, nếu có bị đứng cột cờ thì cả lớp đứng cùng chứ có phải riêng tôi đâu, như thế còn vui nữa là đằng khác, thế nên đương nhiên là tôi phải khò…khò…khò…
Thế nhưng chả biết hôm nay là ngày gì mà xui phải biết, đâu tiên là vừa vào lớp đã bị nhỏ Thu lớp phó lao động sạc vào mặt vì tội không trực vệ sinh lớp, kế đến lại bị em Lan khẽ nhắc nhở vì tội không đeo huy hiệu đoàn, cuối cùng vào giờ ra chơi phảiở lại trực bù còng cả lưng.
Cứ tưởng đến giờ sinh hoạt là thoát khỏi số kiếp rồi, ai ngờ đang an giấc nồng thì…
– Phong…! – Giọng cô lảnh lót.
– Hả…ủa…dạ…! – Tôi điếng người đứng dậy
– Em đồng ý không?
– Gì vậy Phương… – Tôi bối rối khều nhỏ Phương.
– Phong, em quay lên trả lời đàng hoàng.
Chết chửa, nãy giờ đang say giấc nống có biết cái khỉ gì đâu mà trả lời, tai hại rồi, tự nhiên bị bà cô hỏi đột xuất thế này có thánh mới trả lời nổi, bây giờ mà hỏi lại cô thì chẳng khác gì lạy ông tôi ở bụi này, thế nào cũng bị trừ hạnh kiểm vì tội mất tập trung cho xem.
Ngó xung quanh thì thấy mấy đứa trong lớp đang nhìn tôi với ánh mắt hậm hực, trông chờ,còn em Mai thì đang nhíu mày xem xét thái độ của tôi. Làm sao đây, chắc phải trả lời đại thôi, dù gì bà cô cũng hiền mà, đâu thể nào dồn học sinh vào chỗ thiệt thòi được, chi bằng đồng ý cái rụp cho xong, để lâu lại sinh nghi, thế nên:
– Em đồng ýthưa cô, rất là vinh hạnh nữa là đằng khác!
– Ố…ồ…ồ…! – Cả lớp nhìn tôi trầm trồ.
Phải mất gần 1 phút đồng hồ thì nhỏ Lam Ngọc mới ổn định được cả lớp, ngó thấy xung quanh ai cũng đều nhìn tôi mà cười đểu hết, duy chỉ có Hoàng Mai là cau có nhìn tôi rồi quay lên thôi, đã có chuyện gì xảy ra thế này, có ai cho tôi biết với?
– Mày ngon rồi Phong ui, khà khà! – Toàn phởn đá đểu tôi.
– Sư phụ nhất rồi nha! – Khanh khờ hùa theo.
– Ẹc, chuyện gì vậy? Tao biết gì đâu? – Tôi ngẫn người ra.
– Phong, chú ý nghe cô nói kìa? – Ngọc Phương nhíu mày nhưng cũng mím môi nhịn cười.
Sau khi ổn định lớp xong, cô Thanh yêu quí mới trịnh trọng thông báo cho bàn dân thiên hạ trong lớp biết:
– Được rồi,như vậy chúng ta đã chọn được vai diễn trong tiết mục văn nghệ của lớp, đó chính là Phong và Lanna, chúng ta nhiệt liệt hoan nghênh nào!
– Ố…ồ…hú…ú…!– cả lớp tung hô như sấm dậy.
Lần này Hoàng Mai chẳng thèm nhìn tôi nữa, cứ khoanh tay quay lên, trong điệu bộ thì đã khó chịu ra mặt. Cái quái gì thế này, ở đâu ra cái vụ song ca vậy trời?
– Ê, chuyện gì đã xảy ra trong lúc tao đang ngủ, hả? – Tôi điên tiết bóp cổ của thằng Toàn mà lắc lia lịa.
– Buồng ra…ặc…từ từ tao…nói!
– Sao, nói nhanh!
– Mày hỏi bé Phương kìa, tao hết hơi rồi, thằng cớ hó, cổ tao chứ có phải khúc mía đâu mà ép lấy nước! – Nó ôm cổ tru tréo.
Thấy nó tàn tạ thế tôi cũng cho qua bèn quay lên hỏi bé Phương:
– Bỏ tật ngủ nghe chưa! – Nhỏ bểu môi.
– Biết rồi mà, nhưng sự việc thế nào kể Phong nghe với!
– Thôi được rồi, chuyện là vầy nè…
Theo lời kể của nhỏ Phương thì lớp tôi đang lên kế hoạch chuẩn bị tiết mục biểu diễn vào ngày lễ nhà giáo Việt nam. Mà cũng phải nói qua một chút về truyền thống của trường tôi, cứ mỗi năm đến ngày lễ này là nhà trường lại tổ chức một cuộc th ivăn nghệ, mỗi lớp sẽ chọn ra một tiết mục để dự thi, lớp nào có số phiếu bài cao nhất từ khán giả cao nhất sẽ giành giải nhất. Và thế là lớp tôi lại chọn tiết mục song ca, chả hiểu do duyên cớ nào mà mấy tụi trong lớp lại chọn em Lan vì nàng tuy xinh đẹp, mĩ miều thật đấy nhưng với chất giọng lơ lớ ấy sao mà hát được chứ. Đến lượt tôi thì không ai khác ngoài con nhỏ Tiên vượn bơm đểu với cô rằng “Ơ cô ơi, Phong hát hay lắm đó cô”, rồi mấy nhỏ kia cứ bơm hùa theo ”Phải rồi cô ơi”, “Phong hát hay lắm”, giá mà nó là con trai thì đã bị tôi tọng cho vài quả vào mặt rôi, uầy…
– Vậy các em cho cố ý kiến xem tập văn nghệ ở đâu được nào?
– Ở nhà cô được hông cô? – Một nhỏ hóng hớt
– Không được đâu, nhà cô chậc lắm, mấy em hãy kiếm nhà nào rộng rãi, đủ chỗ để tập kìa.
– Nhà bạn Lanna nhé cô, rộng rãi, thoái mải lắm!
Thêm một lần nữa tôi lại phải ngặm đắng nuốt cay vào bụng mà đè nén cơn thịnh nộ của mình xuống, bởi vì lời đề nghị lúc nãy không ai khác là của con quỷ Tiên vượn, cha chả nhà nó, bộ có thù hằng sâu sắc lắm sao mà nó cứ chơi tôi mãi thế này, diễn chung với Lan đã đành, lại còn tập luôn ở nhà Lan nữa, thế chẳng khác gì trêu ngươi Hoàng Mai, chẳng sớm thì muộn tôi cũng chết dưới tay Hoàng Mai thôi.
– Thế tập tại nhà em có được không Lanna?
– Dạ được thưa cô, cứ định giờ trước em sẽ chuẩn bị ạ? – Lan cười tươi.
– Vậy ngày mai các em nào có tên trong danh sách đăng kí thì đến nhà bạn Lanna lúc 8h nhé, những bạn khác muốn đi xem hoặc góp ý đều được.
– Dạ…! – Cả lớp đồng thanh khoái chí.
– Các em còn ý kiến gì không?
– Dạ hông?
– Rồi, các em về?
Thế là cả đám ùa ra như ong vỡ tổ bỏ lại mình tôi cứ ngơ ngơ ngáo ngáo trong lớp như một thằng tâm thân thiếu thuốc. Sự việc xảy ra nhanh như chớp khiến tôi chẳng kịp phản ứng gì ngoài ú ớ vài ba câu tuyệt vọng rồi căm nín luôn. Toàn phởn với Khanh khờ thấy tôi thế nên bèn hỏi thăm:
– Uầy, sao hôm nay tao xui thế này?
– Xui đầu mày, tập với em Lanna sướng thế còn gì? – Toàn phởn đá xoáy.
– Sướng đâu, còn Hoàng Mai thì sao?
– Thì kệ nó!
– Kệ kệ thằng cha mày, Hoàng Mai là bạn gái tao mà!
– Nhỏ đâu?
Nghe thằng Toàn nhắc tôi mới giật mình, thông thường thì khi ra về Hoàng Mai lúc nào cũng chờ tôi về chung hết, nhưng hôm nay không còn ngồi dáng em ngồi chờ ở bàn đầu nữa, chỉ còn lại chiếc bàn trơ trội như bao chiếc bàn khác thôi, nhất định là em đang tức giận lắm rồi, bây giờ mà gặp tụi thằng Vũ thì biết tính làm sao đây?
Thế là tôi lao vút đi không kịp để tụi thằng Toàn gọi với một lần nào cả, lại gây chuyện tày trời nữa rồi, đáng lí ra nếu tôi nghe có Lan diễn chung thì phải tìm cách chối ngay chứ, đằng này lại gật đầu cái rụp còn phang thêm câu “rất là vinh hạnh nữa là đằng khác!”, như thế chẳng khác gì vứt bình xăng vào đống lửa đang cháy, thiệt là khổ mà.
Thế nhưng việc tìm một người giữa biển người bao la gần 2000 học sinh là một việc cực kì khó khăn, bởi lẽ khác màu áo đã khó tìm, đằng này lại toàn một màu trắng là trắng đâu đâu cũng thấy thì làm sao mà tìm được chứ. Thế nhưng tôi vẫn không bỏ cuộc,vẫn tiếp tục chạy từ đầu này đến đằng khác cốt chỉ mong tìm Thấy Mai mà xin lỗi với em thôi, tôi đã làm sai mà, đâu thế trách ai được.
Thế nhưng sao một hồi quần thảo khắp sân trường thí đều chưa có lật ngược nó lên để kiếm,tôi cũng chẳng tìm được một chút manh mối nào về Hoàng Mai cả, bây giờ chỉ có hai giả thuyết mà thôi. Một là Hoàng Mai đã về nhà rồi và đang chờ ở nhà để xử tội tôi. Hai là em đang đi lang thang ở đâu đó để tránh mặt tôi. Nếu giả thuyết thứ hai xảy ra thì quá ư là nguy hiểm, bọn thằng Vũ có thể ra tay với em bất cứ lúc nào, nếu thật như thế thì nguy quá, chã biết làm sao nữa đây.
Còn đang loay hoay suy nghĩ về tung tích của Hoàng Mai thì tôi chợt thấy bọn thằng Vũ đang tụ tập trước cửa căn tin làm điều gì mờ ám lắm, giống như đang trêu đùa ai đó vậy. Lúc đầu tôi cũng tính mặc kệ rồi vì việc ai nấy lo, nó không đụng đến tôi thì tôi cũng chã thèm xen vào chuyện của nó làm gì cho mệt thân, nhưng đằng này tôi không thể không xen vào, vì người mà tụi nó đang trêu chọc không ai khác chính là Hoàng Mai, em giờ đây đang bị tụi nó ép sát vào góc căn tin chỉ kháng cự một cách yếu ớt.
– Tụi bây tránh ra! – Tôi lao đến gạt phắng tay của thằng Vũ khỏi người em.
– Hê, đang giận nhau đấy à? Làm gì mỗi đứa một nơi thế? – Tên Vũ đá đểu.
– Giận thằng cha mày ấy, cút đi…! – Tôi trừng mắt nhìn nó.
– Ok, tao đi! Nhưng hãy nhớ, nếu mà mày sơ hở một chút nào nữa thì coi chừng đấy! – Nó bước lui nhưng không quên đe dọa tôi.
Khi bọn thằng Vũ đã đi xa, khuất khỏi cổng trường thì Hoàng Mai mới bỏ tay khỏi vai tôi vốnl à nơi em bám lấy suốt từ lúc tôi đuổi bọn thằng Vũ cho đến giờ:
– Cám ơn! – Em phà ra một câu lạnh băng rồi thằng thừng bước đi.
– Ê, nè! Giận anh hả? – Tôi nắm lấy tay em ghì lại.
– Hơi đâu giận người dưng!
– Ẹc, đừng nói thế anh buốn đấy, lúc nãy chỉ là lỡ miệng thôi.
– Rất là vinh hạnh nữa là đằng khác mà?
– Hic, hông phải, hồi nãy chỉ là, uầy… – Tôi gãi đầu bối rối.
– Sao, có điều gì mờ ám không dám nói à?
– Đâu, làm gì có!
– Thế sao không nói?
– Uầy, được rồi,nghe xong đừng giận anh nữa nha…
– Thì cứ nói đi!
Thế là tôi kể hết tường tận vụ việc tôi ngủ trong giờ sinh hoạt cho em biết, dù gì bị giận vìn gủ nhiều con đỡ hơn giận vì ghen, thằng Toàn có nói còn gái mà ghen lên rồi thì thánh cũng chào thua, không ai có thể ngăn cản nổi, nghe thế tôi sợ quéo giò rồi, nên thành thật thú tội thì hơn, chắc cũng chịu vài cái véo hông là xong thôi ấy mà…
Về phần mình, Hoàng Mai sau khi nghe xong câu chuyện của tôi thì sắc mặt có giãn ra một tý nhưng xem ra vẫn còn giận lắm, bằng chứng là khi vừa nghe xong em đã luồng tay định véo hông tôi một cái rồi, cũng may là tôi kịp thời phản xạ mà né tránh, tuy nhiên:
– Anh hay lắm,hôm nay dám né nữa à? Nhớ mặt anh đấy! – Mai tức tối bỏ đi một mạch.
– Ê, khoang muốn nhéo thì nhéo đi nè! – Tôi hốt hoảng ghì tay em lại để vào hông mình.
– Có thật muốn em nhéo hông?
– Thì muốn mà, em hết giận thì sao cũng được hề hề! – Tôi cười cầu tài nhưng đã âm thầm gồng người lên chống chịu từ lâu.
Thế nhưng em lại không véo hông tôi mà sử dụng một tuyệt kĩ khác còn lợi hại hơn gấp trăm lần,có thể gọi tuyệt kĩ này là đỉnh của đỉnh trong giới võ học, một tuyệt kĩ có thể làm mọi cho anh hùng cho dù có mạnh tới đâu cũng phải lụy mình mà chào thua, đó chính là mỹ nhân thần công, bài ôm đại pháp.
Phải, thay vì véo hông, em lại vòng tay mà ôm chằm lấy tôi, tựa đầu vào ngực tôi mà thỏ thẻ:
– Phong à, sau này có xảy ra chuyện gì cũng phải thành thật với em nha?
– Ơ, sao…?
– Vì em sợ bị lừa dối lắm…
Câu nói đó của em…sao tim tôi đau quá…? Có phải em đã đoán trước việc gì rồi không? Lúc nào tôi cũng ngờ ngợ rằng Mai đã biết chuyện của tôi rồi, nhưng làm sao em có thể biết được chứ, không lẽ linh cảm của con gái sắc bén đến thế sao, đoán được ý nghĩ của người khác luôn à? Tôi có nên nói cho em biết hay không đây, dù gì chuyện này cũng đã ém nhẹm khá lâu rồi…
– Phong…!
– Ơ, hả? –Tôi giật mình vì tiếng gọi của Hoàng Mai.
– Bộ nhớ đến ai sao mà thừ người ra vậy?
– Bậy không,tại êm quá đấy chứ?
– Êm gì dzạ? – Em hỏi dồn.
– Thì…ôm…! –Tôi gãi đầu nói bừa.
– Muốn nữa hông?
– Thôi, chết người đấy!
– Yếu… – Em che miệng cười.
Ơ, đệt…! Sao ai cũng chê yếu thế này, lúc trước dạy võ đã bị Lan chê rồi, giờ lại bị thêm Hoàng Mai chê nữa, sao cái số tôi nó xui thế này? Toàn là bị con gái áp đảo không thôi, cơ mà là con trai thì phải giữ thể diện chớ, giá nào cũng phải đáp lại một câu trả lễ:
– Ờ, dzậy đó! Hông thích thì thui!
– Ộ ôi, hôm nay lại còn làm giá nữa kìa!
– Phải vậy chứ sao? – Tôi được dịp lên mặt.
– Thôi xuống đi ông tướng, trễ rồi đó, gần tới giờ cơm rồi! – Mai phe phẩy tay trước mặt tôi giống kiểu gọi hồn.
Chợt, từ đằng sau vách căn tin tôi nghe tiếng khút khít cười của một đám con trai, mà tiếngn ày quen lắm, cái điệu bộ cười “hô hố” nữa chứ, đích thị là nó rồi, cái tụi thằngToàn chứ hông ai hết. Đệt cụ tụi mày dám nghe lén ông hở, này thì…
– Nghe lén này…cười này… – Tôi chạy vòng ra sau vách đấm cho mỗi thằng vài phát vào ngực.
– Chu choa mẹ ơi, giết người…! – Toàn phởn ôm ngực xuýt xoa.
– Tội nghe lén thì đáng lắm!
– Đáng gì, ai bảo hai tụi bây làm chuyện mờ ám giữa thanh thiên bạch nhật làm gì! Êm quá ha Khanh?
– Êm gì dzạ?
– Thì…ôm…
– Muốn nữa hông Toàn!
– Thôi, chết người đó!
– Toàn yếu quá à…
Cái tụi cô hồn này dám nhại lại tình huống lúc nãy của hai tụi tôi, làm Hoàng Mai giờ đây phải gọi là đỏ mặt toàn tập, chỉ biết đứng sau lưng tôi mà cúi gằm mặt xuống đất.
– Phong à, đại khai sát giới đi! – Hoàng Mai tức tối, thỏ thẻ với tôi.
– Yes, madam…!
Kì này tụi nó không mềm mình thì xấu mặt còn nhà võ quá, hề hề…
– Ê, mày làm gì đó… – Khanh khờ nuốt khan.
– Đại khai sát giới mày ạ! – Tôi bẻ ngón tay cười đểu.
– Ê, bình tĩnh bạn hiền…! – Toàn phởn xám mặt.
– Dám chọc ghẹo người yêu của bố mày hả…lên gối này…xuống chỏ này…đấm vỡ mồm này…móc trái này…móc phải này…móc lên này…
– Thằng cờ hó, giỡn tý làm ghê thế? – Toàn phởn ôm bụng.
– Nghe lén chưa chết là may rồi!
– Thì tụi tao trợ giúp mày mà, có gì nhỏ Mai hông tha lỗi cho mày thì tụi tao ra quỳ lại năn nỉ hộ! – Khanh khờ chống chế.
– Hai bạn hay he, muốn làm mộc nhân của Lam Ngọc nữa hay gì?
– Hề hề, đâu dám, thôi tụi này về trước nhe, ở lại vui vẻ! – Toàn phởn với Khanh khờ nghi binh chuồn lẹ.
Quả thật tụi nó nói thế không sai, ngay cái lúc mà Hoàng Mai ôm tôi thì tôi đã cuống cuồng lên sợ người ta phát hiện rồi, bị tụi nó thấy thì không sao, lỡ mà bị mấy tụi mỏ nhọn trong trường thấy được thì coi như cả trường biết, mà cả trường biết thì coi như nổi tiếng luôn, thiệt là khổ hết sức mà…=.=!
– Đứng làm gì nữa, về thôi…! – Em giật tay áo tôi.
– Ờ, về…!
– Mà nè…
– Sao?
– Anh tính diễn chung với Lanna thật sao?
– Thì phải vậy thôi, lỡ đồng ý rồi!
– Cũng tại cái tật ngủ ngày của anh cả đấy! – Em giận dỗi.
– Thôi, từ nay chừa mà…
– Nhớ là diễn cho đàng hoàng đó nhe, không có làm trò gì mờ ám đấy!
– Èo, làm gì có…Em theo sát rạt ở đây mà…!
– Hì, quên mất ha! – Em nghiêng đầu cười hiền.
Thế đấy các bác ợ, người ta nói người tính không bằng trời tính, trong cơn ngủ mê thế nào tôi lại được diễm phúc diễn cặp chung với Lan trong tiết mục văn nghệ của lớp, thế nhưng đường đến buổi văn nghệ còn dài lắm, những gần 1 tháng nữa cơ. Muốn biểu diễn được đương nhiên là phải tập dợt trước rồi, mà chuyện tập dợt thì hài vô cùng, toàn là những chiêu trò quậy phá của bọn tôi không thôi, chờ xem nhé…
Chương 37
Theo như đã bàn bạc, cứ mỗi tuần chủ nhật và buổi trưa rảnh rổi không học trái buổi, thì lớp tôi sẽ đến nhà Lan để tập dợt chuẩn bị cho buổi văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam sắp tới đây. Dù đã hứa đi hứa lại rất nhiều lần với Hoàng Mai rồi nhưng trên đường đi em cứ nhắc tới nhắc lui cái điệp khúc về Lan mãi:
– Anh phải tập cho đàng hoàng nghe chưa!
– Biết rồi, khổ lắm! Nãy giờ cả chục lần rồi chứ ít!
– Thì người ta lo…
– Yên tâm đi mà, không có chuyện gì xảy ra đâu!
– Ai chứ, anh thì em không tin nổi!
– Ẹc, sao lại nói thế!
– Anh còn nhớ cái lần anh vào thư viện cứu Ngọc Phương không hả?
– Ơ, lần đó…
– Chẳng phải anh đã nói dối em là đang ở nhà Toàn sao?
– Ẹc, nhắc mới nhớ, em chơi chiêu quá đáng!
– Nếu không hỏi thế thì anh làm sao mà khai ra chứ!
– Uầy, hiểu rồi hiểu rồi, diễn đàng hoàng luôn! – Tôi xui xị.
Không lâu sau chúng tôi cũng đến trước cổng nhà Lan, phải nói là lâu lắm rồi tôi mới được ghé lại đây, nơi mà trước đó tôi đã có những kỉ niệm đáng nhớ nhất cuộc đời mình. Còn nhớ lần đầu tiên đến đây tôi đã phát rùng mình bởi chiều cao của chiếc cổng, có lẽ phải cao hơn gấp đôi tôi đấy, giờ đây khi đứng trước nó và có Hoàng Mai bên cạnh, tôi không cảm thấy sợ nữa, mà thay vào đó là cảm giác nhớ nhung tột cùng…
– Kíng…koong…Phong tới rồi đây… – Tôi nhấn chuông không quên gọi vào chiếc máy liên lạc.
– Ra ngay… – Nàng gọi đáp.
Thế nhưng chưa kịp hí hửng vì không còn giật mình bởi tiếng chuông nữa thì tôi lại giật mình bởi một mối đe dọa khác còn lớn hơn nhiều:
– Rành quá hen, tới đây nhiều rồi chứ gì! – Mai đứng sau lưng tôi nghe lạnh ngắt.
– Ực, thì lúc trước dạy võ thôi, chứ đâu có gì đâu! Nếu em thích học thì anh dạy cho
– Thui, thích được Phong bảo vệ hà? – Em hấp háy mắt.
– Uầy, thế mới khổ! – Tôi lắc đầu.
– Gì vậy, hông muốn bảo về em hở?
– Thì muốn chớ, yếu đuối thế mà!
– Phong nè… – Đột nhiên em nghiêm giọng.
– Sao, có…hựm… – Chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì em đã ôm chằm lấy tôi.
– Chào, ơ… – Lan từ trong nhà bước ra nhìn thấy liền đứng chết trân.
– Ủa, Lanna…! Hi, hai tụi mình lúc nào cũng vui đùa vậy hết đó! Bạn không ngại chứ? – Mai nheo mắt.
– Không đâu, mình tôn trọng quyền riêng tư của người khác mà, nhưng đây là cổng nhà mình đấy!
– Thì sao?
– Có lẽ máy quay đã quay lại được hết cảnh đó rồi, mình tung lên lớp chắc là hot lắm!
– Lanna, bạn dám…
– Thôi đi, không cãi nhau nữa! – Tôi tức tối gắt nhẹ.
– Thôi được rồi, nếu không còn chuyện gì nữa mời hai bạn vào nhà! – Lan vẫn bình thản tiếp đón.
Thiệt là, mới sáng vào đã có chuyện xảy ra rồi, khổ thân tôi quá, cứ mỗi lần Hoàng Mai gặp Lan là thế nào cũng có cãi vả, mà nơi tập dợt là ở nhà Lan, cơ hội gặp mặt nhau càng cao, càng xảy ra nhiều chuyện rắc rối, uầy…
Thế nhưng, tôi còn chưa than thân trách phận xong thì lại phải há hốc mồm mà đứng chết trân trước thềm nhà Lan. 1…2…3…4, 40 chục đứa học sinh chẳn, tất cả đều là học sinh lớp tôi giờ đây đang ngồi chậc nít ở thềm nhà Lan và thậm chí là lóc chóc một vài đứa trong nhà!
Đệt… cái quái gì đang diễn ra thế này? Mọi thường kêu đi làm việc gì nặng một chút là mấy đứa lại đùng đẩy với nhau ngay, vậy mà giờ có mặt đông đủ chẳng thiếu một ai, tôi có đang nhìn nhầm không vậy?
– Chuyện lạ, chuyện lạ Việt Nam! – Tôi thản thốt.
– Lạ gì? – Một nhỏ thắc mắc.
– Thì hôm nay, đông đủ thế?
– Đâu chỉ phải hôm nay, lúc nào tụi nay cũng siêng như thế mà.
– Siêng hả, vậy quét lớp nguyên tuần sau nhá! – Nhỏ Thu lớp phó lao động đá xoáy.
– Ê, hề…! Đâu được, việc nào phải ra việc đó chứ! – Nhỏ kia xui tay.
Xì, tôi biết tổng bọn nó đến đây vì lí do gì mà, chẳng qua là hiếu kì nhà của Lan đấy thôi, từ trước đến giờ ai ai trong lớp cũng tò mò về thân thế của Lan hết, con lai mà, lại mắt xanh nữa nên mới được nhiều người theo dõi, khi nghe đến diễn tập ở nhà Lan là đứa nào đứa nấy hồ hởi như ăn tiệc vậy. Cũng có lẽ vì một lí do khác nữa, chắc bọn nó cũng hiếu kì về ba mẹ của Lan đây, không biết ba mẹ nàng như thế nào mà lại sinh ra một cô bé kiêu sa như thế, nhìn mê tơi.
Và rồi lúc bọn tôi đang nháo nhào lên mà bàn chuyện tập dợt, thì một cặp trung niên từ trong nhà Lan đi ra, khỏi phải nói thì ai cũng biết đó là là ba mẹ Lan hết. Tả sơ qua tý nhé, ba Lan thì đúng như dự đoán của tôi, là người Việt 100 phần công lực, tướng tá cũng cao ráo lắm, chắc Lan thừa hưởng chiều cao này từ ba mình rồi.
Còn về mẹ Lan, nói sao đây nhỉ, quả thật mang full sắc đẹp của người ngoại quốc, tóc vàng, mắt xanh nhìn hai mẹ con cứ hao hao nhau, dám mà Lan tóc vàng nữa thì chẳng khác nhau là bao.
Thấy bọn tôi đã tụ tập đông đủ ngoài sân, ba nàng niềm nở:
– Mấy con đến đây tập văn nghệ đó hả?
– Dạ đúng ạ, xin làm phiền nhà bác mấy ngày tới đây! – Lam Ngọc kính cẩn.
– Không sao, cứ thoải mái! – Mẹ Lan cười xòa, vẫn là một giọng lơ lớ còn nặng hơn của Lan.
– Vậy cảm ơn hai bác ạ!
– Không có gì, mấy đứa cứ tập đi, hai bác lên lầu cho thoải mái nhé?
– Dạ, hai bác thông thả!
Sau khi ba mẹ của Lan đã đi lên lầu, cả đám con gái lớp tôi bắt đầu xúm lại bàn tán xôn xao còn hơn cả họp chợ, có câu 4 thằng con trai họp lại thành một cái sòng bạc còn 4 nhỏ con gái họp lại thành một cái chợ quả không sai, lần này 36 nhỏ con gái thì thành cái siêu thị luôn rồi.
– Ê, tụi bây, mẹ của Lanna đẹp quá à, tóc vàng mắt xanh nữa kìa!!!
– Ộ ui, còn ba Lanna cao ghê, nhìn phong độ ứa!
– Thảo nào Lanna lại đẹp vậy, huhu ganh tị ghê luôn!
Và cứ thế mấy nhỏ cứ lao nhao cả lên, nếu không có nhỏ Lam Ngọc can thiệp thì chắc có lẽ nói tới chiều còn chưa hết:
– Này, mấy người tới đây diễn tập hay nhiều chuyện!
– Hi, bà Ngọc làm hết cả hồn! – Một nhỏ cười giả lả.
Sau phần bàn tán về gia đình Lan thì lại đến phần bàn tán về một vấn đề khác, đó là nội dung của tiết mục lớp tôi sẽ biểu diễn. Trước đó lớp tôi cũng đã định ra tiết mục biểu diễn rồi, đó là hát song ca bài “đám cưới trên đường quê” do tôi và Lan đảm nhận. Nhưng thú thật nếu như hát song ca với Lan thì ngại phải biết, Hoàng Mai lúc nào cũng đăm đăm nhìn tôi thì làm sao mà hát được chứ, chưa kể là trước cả ngàn khán giả mà chỉ có hai tụi tôi thì làm sao mà hát đây, thế nên:
– Này, đổi kịch bản lại đi, hát song ca thì hơi kì kì. – Tôi gãi đầu cắn răng.
– Gì kỳ mạy, nhìn mặt mày phởn thế mà! – Cô hồn Toàn lại chơi đểu.
– À, Lam Ngọc ơi, có cần mộc nhân hông nè! – Tôi tức tối gọi với.
– Chậc, có gì đâu, diễn gì cứ diễn đê! – Toàn phởn cười cầu tài lui bước.
– Vậy ý ông muốn sao Phong? – Lam Ngọc thắc mắc.
– À, tui muốn thêm một nhóm minh họa nữa, như thế mới sinh động!
– Ý Phong muốn là dựng thành nhạc cảnh luôn phải hông? – Lan khoái chí.
– Hử, nhạc cảnh là sao?
– Có nghĩa là tụi mình sẽ diễn cảnh ứng với nền nhạc luôn, vừa hát vừa diễn.
– Nghe cũng hay đấy nhễ, vậy ngoài hai nhân vật chính ra thì còn cần những ai nữa?
– Theo mình thì nếu là đám cười sẽ cần cô dâu, chú rễ, đàn trai, đàn gái… – Lan để ngón tay lên cằm suy nghĩ.
– À, hiểu ý của bạn rồi, sẽ có một cặp cô dâu chú rễ ra diễn cùng với quan viên hai họ, rồi hai bạn sẽ hát nền theo phải không? – Ngọc Phương cươi tươi.
– Là thế đấy mấy bạn thấy sao?
– Ờ, được đó, như thế sẽ sinh động hơn – Cả đám nhốn nháo lên.
Thế là đã qua phần bàn luận về nội dung tiết mục văn nghệ, giờ là đến phần chọn diễn viên đóng vai cô dâu, chú rễ và cả quan viên hai họ nữa, phần này tếu đừng hỏi:
– Giờ ai đóng chú rễ đây quý vị? – Toàn phởn hóng hớt.
– Thì mày chứ ai, cao ráo bảnh toản thế mà! – Tôi được dịp bơm đểu lại.
– Phải đó, Toàn đóng hợp nhất rồi! – Ngọc Phương hùa vào.
– Chính xác rồi khỏi cần chỉnh – Hoàng Mai hùa theo.
– Ê ê, làm gì lôi tui vào dzậy! – Toàn phởn hốt hoảng.
– Phải đấy, ông đóng là hợp nhất rồi, có ý kiến gì không? – Lam Ngọc nhìn thằng Toàn hăm he.
– Ực, thì…đóng…T_T
Thế là xong phần tìm chú rể, bây giờ là đến phần cô dâu, hề hề, cái này thì khỏi cần tìm mấy bác ợ, vì vừa biết chú rễ là ai thì có người tự nguyện đóng vai cô dâu luôn:
– Mình đóng vai cô dâu cho! – Kiều ẹo xung phong giơ tay.
– Bạn muốn đóng vai cô dâu à? – Lam Ngọc nhíu mày.
– Ừa, cô dâu mình đóng hợp nhất luôn đó!
– Không, đừng mà…T_T – Toàn phởn trăn trối.
– Chấp nhận số phận đi ku, con trai mà nhát thế mày! – Tôi thỏa mãn vì đã hạ nhục được Toàn phởn.
– Phải đó, hề hề, Kiều ẹo cũng đẹp mà mạy! – Khanh khờ hùa theo.
– Đẹp đẹp cái bếp… – Nó nuốt thương đau chấp nhận.
Khà, thế là xong phần cô dâu chú rễ, bây giờ đến chọn người đóng đàn trai đàn gái. Theo như dự định thì sẽ có 4 thằng đóng đàn trai và 4 nhỏ đóng đàn gái.
Phải nói là bên đàn gái tuyển toàn là mỹ nhân thôi, Lam Ngọc này, Ngọc Phương này còn có cả con Thu lớp phó lao động nữa, ban đầu là chọn Nhi lùn rồi, nhưng vì chiều cao không có phép nên phải chọn nhỏ khác thay vào.
Nhưng bên đàn trai thì gặp rắc rối thực sự đấy, bởi lẽ:
– Ẹc, có mình tui sao đóng đàn trai – Khanh khờ nhăn mặt
– Hé hé, vậy thôi khỏi dựng nhạc cảnh cũng được, hai người hát song ca là ấm rồi! – Toàn phởn bàn lùi tránh chuyện diễn cặp với nhỏ Kiều.
– Hừm, chuyện này… – Hoàng Mai trầm ngâm.
– Hủy đê, thiếu người mà!
– À, có rồi… – Tôi búng tay nghe cái chóc.
– Sao cách giề?
– Để tao kêu thêm tụi thằng Huy nữa, trường bọn nó đâu có tổ chức văn nghệ!
– Phải ha, ý hay đó, gọi thử đi Phong! – Hoàng Mai tươi cười.
Thế là tôi móc điện thoại ra đàm phán với tụi thằng Huy, nói là đám phán bởi vì mấy cái thằng này lười vô đối, đi đá banh thì còn siêng chứ mấy vụ kia có trời sập cũng chẳng đá động vào:
– Hế lô, lâu quá mới gọi tao mậy?
– Ờ, dạo này hơi bận việc, cơ mà mày rảnh không?
– Đang rảnh đây, đi đá banh hay gì?
– Tiết mục văn nghệ lớp tao thiếu người, mày với thằng Bình, thằng Tú giúp tao một tay
– Hông rảnh mày ơi, bận việc rồi!
– Mồ tổ mày, vừa nãy mới bảo rảnh!
– Diễn văn nghệ tao làm biếng lắm, với lại tụi tao có biết khỉ gì đâu?
– Thì cứ nghe theo tụi tao, giúp nha mậy?
– Bất khả kháng mày à!
– Uầy, thế thì thôi, tao còn tính giới thiệu cho tụi bây mấy em mướt lắm, để thằng khác vậy.
– Ấy, ấy…! Phong vừa nói gì nè!
– Gì như thằng gay thế mày!
– Mấy em lớp mày mướt như nhỏ ghệ mày hôm bữa hông?
– Hơn luôn, nhìn mê tơi!
– OK, nói địa chỉ tụi tao qua liền!
Khà, thế là kết thúc màn chèo kéo khách không gì tuyệt vời hơn, mấy tụi này chỉ có nước sử dụng mỹ nhân kế mới dụ được thôi, cơ mà thấy tội lỗi thật, không biết nó có thu lợi được gì không, Lanna thì tụi nó không thể xâm phạm được rồi, Lam Ngọc thì càng không, Ngọc Phương đừng hòng, họa chăng có nhỏ Thu lớp phó lao động, cơ mà còn khuya tụi nó mới đèo bồng tới, chung quy là chẳng có cơ hội nào, thế nhưng cứ lo việc trước mắt đi đã…
– Được lắm thằng cờ hó…! – Toàn phởn trừng mắt tru tréo.
– Chịu thôi mày ạ, dòng đời nó xô đẩy mà! – Tôi cười đểu.
Ngồi chơi ăn bánh, uống nước trà khoảng 20 phút sau tụi thằng Huy cũng lỉnh kỉnh trước cổng nhà Lan, thiệt là chẳng thể nào tả được cái điệu bộ của tụi nó khi nhìn thấy nàng ra mở cổng, chỉ 3 từ thôi “đơ toàn tập”. Theo chân Lan bước vào nhà mà tụi nó cứ khúm núm, trầm trồ như gặp được tiên nữ không bằng. Chưa hết đâu, khi tụi nó vào nhà thì mới hốt hoảng thật sự, ngó nghiên ngó dọc toàn là con gái, thằng Bình suýt chút nữa thì chết đứng nếu thằng Huy không kéo đi chỗ khác.
– Ê, lớp của tụi bây đó hả? – Thằng Huy cặp cổ tôi và thằng Toàn ra ngoài bàn chuyện.
– Ờ, lớp tao đó, đã hen mày? – Toàn phởn nhướng mày.
– Sướng thế, 3 thằng con trai mà đến 37 đứa con gái, điệu này tụi bây có xấu thì cũng thành hàng hiếm rồi.
– Thôi đi ba, bị áp đảo muốn nghẹt thở luôn chứ sướng! – Tôi bểu môi.
– Gì, 37 đứa con gái mà không sướng á?
– Ẹc, cứ mỗi lần tổ tụi tao về chót là cứ y như rằng chỉ có tao, thằng Toàn với thằng Khanh quét lớp, còn mấy nhỏ kia thì chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng thôi, tụi tao mà kháng cự thì xác định…
– Cơ mà vẫn sướng mày ạ, tao để ý con nhỏ cao cao đó rồi!- Thằng Huy vừa mơ tưởng vừa liếc nhìn nhỏ Ngọc.
– Èo, mày mà đụng vào nhỏ đó…úm…ùm… – Giữa chừng thằng Toàn bịt mõm tôi lại lôi ra chỗ khác.
– Đừng có nói với tụi nó làm gì!
– Sao không nói, tụi thằng Huy mà đụng vào nhỏ Ngọc chẳng khác nào chọc giận hổ!
– Cứ kệ, để tụi nó nếm trái đắng cái đã, thế mới khôn được mày hiểu không?
– Biết rồi, lằng nhằng quá!
– Ê, tụi bây nói gì đó! – Huy đô hóng hớt.
– Hề, hông có gì!
– Này, mấy ông nói gì đó! – Lam Ngọc nhíu mày.
– Ớ, ờ…! Hông có gì đâu ấy ơi! – Huy đô lắp bắp trước Lam Ngọc.
– Vô duyên, ai là ấy của ông!
– Ờ thì…
– Mấy ông vào nhanh đi, mọi người đang đợi đấy!
– Ờ, ok!
Tội nghiệp thằng ku, nói ra câu nào liền bị nhỏ Ngọc dập ngay câu đó, thậm chỉ còn bơ luôn không thèm để ý tới. Quả đúng như tôi tưởng tượng, Lam Ngọc là nhỏ cứng cựa nhất tôi từng thấy, ngay cả thằng Toàn còn ngán huống chi là tụi thằng Huy tép riu này. Theo 12 cung hoàng đạo thì nhỏ Ngọc thuộc ma kết, mà ma kết lại là những người có vẻ ngoài cứng rắn, bí mật rất thích hợp làm lãnh đạo, thằng nào mà muốn chinh phục cô gái thuộc cung ma kết thì tốn nhiều sinh lực lắm. Nhưng dẫu sao tôi cũng chờ xem thằng Huy sẽ có chiêu trò gì đây.
Trở lại với buổi tập dợt, theo như đã phân công thì lớp tôi sẽ tập cho nhà trai, nhà gái trước vì tụi thằng Huy chỉ có rảnh vào chủ nhật nên tranh thủ phải tập trước cho tụi nó.
Kịch bản như thế này, khi nhạc vừa nổi lên thì cô dâu chú rể từ trong khán đài bước ra tâm tình với nhau, theo sau đó là đàn trai đàn gái lỉnh kỉnh mâm cỗ rồi mới đền tôi và Lan bước ra hát, quá tuyệt phải không?
Do buổi đầu tập dợt không có chuẩn bị trước nên chúng tôi đành phải mượn mấy cái mâm inox nhà Lan để làm mâm cổ, khi nào diễn thiệt thì thuê hẳn mâm đám cưới luôn, trang phục diễn cũng vậy, cứ mặc đồ bình thường trước, mai mốt sẽ mướn đồ sau.
Cơ mà cái đám con trai tụi tôi lúc đó nghịch ngợm vô cùng, mới được Lan phát cho 4 cái mâm inox để cầm thì mấy tụi nó đã giỡn hớt, đập vào đầu nhau nghe boong boong rồi:
– Hế hế, đầu mày rỗng tếch như cái chuông ấy Huy! – Toàn phởn chơi đểu.
– Beng…eng…còn đầu mày toàn sắt như cái kẻng ấy! – Huy đô chơi lại.
– Boong…oong…đầu đại ka đúng như cái chuông thật! – Thằng Bình chơi hùa theo, gõ cái mâm vào đầu thằng Huy.
– Beng…eng…mày dám đánh đại ka mày hả?
– Đâu có, thằng Tú nó xúi em đó, này thì xúi…boong… – Thằng Bình gõ chuyền cái mâm vào đâu thằng Tú.
– Ê thằng cờ hó, tao xúi mày hồi nào, boong…! – Nó tức tối đập lại.
– Cũng tại thằng Khanh hết nè…boong…! – Toàn phởn lại lôi Khanh khờ vào cuộc.
– Bà mày, tao gõ mày hồi nào…boong…
Cả đám cứ thế boong, beng um cả một góc nhà, đến nổi ba mẹ của Lan phải lên tiếng nhắc nhở thì bọn nó mới yên lặng được. Cơ mà sau cuộc hỗn chiến mâm chảo vừa rồi thì mấy cái mâm nhà Lan cũng chẳng còn lành lặng nữa, cái nào cái nấy đều bị móp phần giữa hết, nhìn cứ y như cái chiên vậy:
– Mấy ông hay he, đồ của người ta mà phá phách vậy đó! – Lam Ngọc gằn giọng khó chịu.
– Ớ, xin lẫu! – 4 thằng xếp re.
– Thôi không sao, mấy cái mâm đó nhà mình ít dùng lắm! – Lan vẫn điềm nhiên tươi cười.
Kì kèo mãi cũng đến lúc tập, người ta thường nói giang sơn dễ đổi bản tính khó dời ý nói có thế nào đi nữa thì không thể nào thay đổi tính cách một sớm một chiều được, nhất là tụi thằng Huy, tính hám gái của bọn nó đã ngấm vào máu luôn rồi, lúc nào cũng ngắm được, bắng chứng là lúc tập đoạn bước đi từ trong khán đài ra thì chẳng biết địa đến mức nào mà thằng Huy nó vấp chân vào nhau, ngã nhào vào mình thằng Khanh, thằng Bình và thằng Tú cũng lỡ đà mà ngã theo đại ka nó luôn, mâm chảo thì văng tứ tung lên trời rồi rơi xuống đất nghe loảng choảng như mưa đá um cả nhà, mấy nhỏ con gái thấy biến liền la oái oái lên mà chạy toán loạn, tất cả tạo thành một cảnh tượng thật là hùng vĩ mà…
– Ớ, bới người ta…giết người…! – Khanh khờ hét toáng khi bị đám thằng Huy ngã đè lên
Còn đám ngồi ngoài tụi tôi phải nói là cười lăn lộn ra cả sàn nhà, nước mắt nước mũi cứ giàn giụa ra, đau cả bụng.
– Tao thấy tụi bây diễn hài kịch được hơn đó, há há! – Toàn phởn trêu đểu.
– Bạn của anh vui quá ha? – Hoàng Mai nhìn tôi cười khì làm tôi quê thấy tía.
Dù gì bọn nó cũng là do một tay tôi PR lên mà, tụi nó ra như thế thôi tôi cũng xấu mặt lắm chứ:
– Bọn mày làm quái gì thế? – Tôi gằn giọng.
– Thì tao ngắm chút thôi, ai ngờ… – Huy đô gãi đầu, mặt thảm đến phát tội.
– Được rối! Mấy bố tập cho đàng hoàng tý, lớp con còn diễn nữa! – Tôi thở dài trách móc tụi nó.
– Rồi rồi, diễn trước gái sau vậy, hề hề!
Mấy thằng quỷ đó nói thế thôi chứ tụi nó dễ gì bỏ cuộc, nhất là thằng Huy cứ mỗi lần nghỉ giải lao là nó lại mon men sang ngồi gần nhỏ Lam Ngọc để tán ong tán bướm. Tội nghiệp thằng nhỏ, ngồi gần chị hai 10A4 mà không biết sống chết là gì, cũng may là nhỏ Ngọc biết ý nó là bạn tôi nên không động thủ, chỉ cho thằng Huy bị cứng họng mấy lần thôi, chẳng hạn như:
– Ấy ơi, ấy tên gì đấy, nhà ở đâu?
– Bạn tới để tập dợt hay để điều tra hộ tịch vậy?
– Ớ…??!!
Hay là:
– Ấy ơi, hay là để tớ đưa ấy về nhà nhé?
– Mình không phải con nít, không cần người khác đưa về!
– Éc…??!!
Tệ hơn nữa là:
– Tập xong ấy có rảnh không, đi uống nước với tớ nhé?
– Ơ, nước ở đây cả đống không uống, đòi đi đâu? Lanna ơi, cho mình thùng nước…!
– … – Ngậm ngùi.
Và củ chuối nhất là:
– Ấy ơi, mấy giờ rồi?
– Ô, điện thoại của cậu đẹp nhỉ? Màn hình rõ nét không?
– Ừ, mới mua đấy, màn hình cực nét luôn.
– Thế sao không xem giờ lại hỏi mình?
– Sặc máu…!
Ấy thế mà nó chưa chịu bỏ cuộc, lại bảo với tôi rằng gái càng chảnh nó càng khoái và vạch ra kế hoạch cuối cùng bách chiến bách thắng “anh hùng cứu mỹ nhân”, kế hoạch là thế này:
Lúc gần kết thúc buổi tập, thằng Bình bà thắng Tú sẽ xin về trước nhưng thực ra là đi giả trang thành đám côn đồ chặn đường nhỏ Ngọc, lúc ấy thằng Huy sẽ trổ tài võ nghệ của mình mà cứu giúp mỹ nhân.
Nghĩ là làm, ngay khi vừa kết thúc buổi tập, thằng Huy lại lẽo đẽo theo sau nhỏ Ngọc như mọi khi và tiếp đó:
– Ê, nhỏ kia! Đứng lại bọn tao biểu. – Tụi thằng Bình, Tú quát tháo
– Bọn bây dám…
Tuy nhiên Thằng Huy chưa kịp nói hết câu thì đã thấy hai thằng bạn của nó đã nằm bẹp dưới đất chỉ sau vài cú đá của nhỏ Ngọc.
– Bạn quen hai người này sao? – Nhỏ Ngọc nhoẻn miệng cười.
– Ớ, không! Mình đâu có đi quen với đám lưu manh làm gì! – Thằng Huy lắp bắp, mặt mày đã trắng bệch.
Kể từ lúc đó, nó không còn dám bén mảng đến chỗ nhỏ Ngọc nữa, tiến độ tập dượt cũng vì thế mà được rút ngắn. Cơ mà thấy nhỏ Ngọc thế tôi cũng muốn một lần được tỉ thí lắm, định bụng lúc nào rảnh rỗi sẽ làm thử một trận, vậy mà mãi đến đầu lớp 11 mới có dịp, lại chẳng phải dịp tốt lành gì.
Chương 38:
Cũng bàn qua về chuyện nghỉ trưa một tý, các nường trong lớp tôi toàn là thuộc dạng tiểu thư không thôi, diễn một chút lại than mệt, ngồi một chút lại than ê mông, cứ canh đến cận trưa là nháo nhào lên đòi nghỉ trưa về nhà ăn cơm rồi, cơ mà người tập dợt là bọn tôi chứ có phải mấy nhỏ đó đâu mà than này than nọ chứ, thiệt là bực mình.
Em Lan thấy thế cũng đành chào thua liền cho giải tán cả lớp hẹn hết buổi trưa lại vào tập tiếp, tôi với Hoàng Mai vì nhà gần nên chỉ cần về nhà ăn trưa rồi nghỉ ngơi một chút thôi. Cứ tưởng cái nóng như thiêu như đốt là nỗi cực hình lớn nhất đối với chúng tôi khi về nhà, vậy mà vẫn còn có thứ đáng sợ hơn đấy các bác ợ…
Gác chân chống xe bước xuống mở cổng thì tôi mới giật mình tưởng nhớ tới cái lúc mà tôi đưa Mai về nhà em thăm mẹ, lúc đó cổng không khóa chỉ khép hờ, và bữa đó là bữa tôi bị mẹ Mai thẩm tra muốn trầy vi tróc vẩy luôn, và giờ đây tôi lại nơm nớp lo âu khi cổng nhà của tôi hiện giờ cũng vậy, không khóa, chỉ khép hờ, mà người thứ 2 giữ chìa khóa nhà chỉ có ba tôi…