– Liên quan gì tới mày, sao phải quan tâm đến bọn nó làm gì.
– Không quan tâm không được mày ạ.
Bảo vừa dứt lời, cả Nhật Nam và Ngọc Vi đều trừng mắt lên nhìn cậu. Thấy thái độ không bình thường của hai người bạn chí thân, Bảo cười xuề xòa, cậu gạt gạt cái tay, hùng hổ nói với Ngọc Vi:
– Á, bà đừng hiểu lầm, tình cảm của tôi vẫn son sắt chung thủy hướng tới bà, tôi không thích con nhỏ nào bên…
Bốp
Cuốn sách Vật Lí dày cộm một lần nữa nằm trên đầu Bảo, nữ sát thủ Ngọc Vi nhăn mặt nhìn cậu bạn, nhỏ lắc đầu ảo não:
– Hiểu lầm cái con khỉ nhà ông ấy .Nói thì nói nhanh lên đi còn bày đặt giải thích dài dòng, ông mà thích con nào bên ấy, tôi thiến luôn.
Há hốc mồm nhìn Vi, mắt Bảo sáng lên như đèn pha:
– Bà yêu tôi đến mức đó sao, ôi cảm động quá, hức…
Bảo ôm hai tay trước ngực mắt nhìn Vi đau đáu .Nhét nguyên một quả táo vào miệng bạn, Nam thành thật khuyên ngăn:
– Đừng mơ tưởng nhá cưng, bà chằn này mà yêu mày thì trời bẻ làm đôi.
Mặt Thế Bảo xụ xuống, vai cậu run run lên, nức nở khóc không ra một giọt nước nào. Hà Mi cười tươi như hoa, nhỏ quay ngoắt sang nhìn bạn. trả lời dễ thương:
– Yên tâm còn có tớ mà.
– Đấy, bé yêu của ông đấy.
Vi cười gian nhìn Mi Mi, nhỏ cho vội miếng bánh vào miệng rồi đứng lên tạo dáng.
– Mi khờ, đảm bảo với cậu, lão này mà làm người yêu cậu thì hết sẩy.
– Đúng đúng. Hà Mi ngây thơ gật gật cái đầu, tán thành với ý kiến của bạn.
Nhật Nam kéo tuột Vi ngồi xuống, đuôi mắt cậu nhếch lên, hai bàn tay xoa xoa, cậu thở hắt ra, rồi nhíu mày nhìn Vi một lần nữa.
– Đừng có mà làm bôi bẩn tâm hồn trong sáng của con người ta nữa, bà chỉ được cái giỏi phá phách.
– Hì hì.
Vi im re nhỏ cười trừu cho qua chuyện. Nam ác bá mà nổi giận thì chỉ có đường chết, tốt nhất là không nên đụng vào ổ kiến lửa, bởi vì như các bạn đã biết, lời bí thư là lời kim cương, lời lớp trưởng là lời vàng, nhưng có cái hay là kim cương rẻ hơn vàng, đấy mới gọi là lớp Toán.
Cát Anh nhìn lên, nhỏ khẽ cười, cuốn tiểu thuyết trong tay gần đọc hết, vươn vai sảng khoái nhìn ra ngoài cửa sổ, nhỏ lại cười, nụ cười ngọt ngào như năng mùa thu, khuôn mặt thanh khiết. Một đàn chim trên cao đang bay lượn, nắng ấm hoà chung với khí trời mát mẻ, đã gần cuối tháng mười nên thời tiết cũng dịu đi rất nhiều, nhìn lại cả lớp một lần nữa, có phải chăng sẽ mãi được thế này??
Sân bay.
Bước đi chầm chầm, người phụ nữ với một tông đen từ đầu tới chân khiến người ta vừa nhìn thấy đã phải choáng ngợp, cái kính bản to che gần hết khuôn mặt càng làm tăng thêm sự huyền bí. Một dáng dấp quyền quý xa hoa, khiến tất cả những ai có mặt trong sân bay đều phải thầm thán phục. Nhưng có lẽ hai vệ sĩ áo vest đen phía sau càng làm tăng thêm sự cao quý của bà. Phải rất cao sang.
Chiếc xe sang trọng đỗ ngay trước cửa sân bay, nhìn thấy bà người tài xế vội cúi đầu kính cẩn. Đợi lúc bà vào trong xe bác tài mới dám ngước lên.
Xe chạy dần trên con đường trải dài màu xanh của Sài Gòn, người phụ nữ ấy khẽ liếc xem bên ngoài một chút rồi im lặng. Khuôn mặt vẫn lạnh tanh không một chút cảm xúc, lạnh đến tê người.
Tút…tút…tút…
Chuông điện thoại reo, bà nhẹ nhàng mở điện thoại, tên người gọi đến khiến sắc mặt lạnh tanh có chút biến đổi.
– Vâng thưa chủ tịch.tôi nghe đây ạ.
– “Trợ lí Kim đã tới chưa “ đầu dây bên kia nhẹ nhàng hỏi, giọng nói ấm áp lạ thường.
– Vâng tôi đã tới nơi rồi, đang đến trường của tiểu thư.
Trợ lí Kim kính cẩn đáp lại, mắt dáo giác nhìn ra phía ngoài cửa kính.
– “Khoan đã tới, cứ cho con bé vui chơi thêm ít ngày nữa, nghe nói nó vừa trải qua một cú sốc lớn” đầu dây bên kia lời nói trở nên bối rối, vế sau có chút lặng đi.
– Vâng tôi hiểu, thưa chủ tịch.
Gập máy, người phụ nữ ấy khẽ cười, chủ tịch đúng là một người mẹ tốt. Nhưng có lẽ sự trở về lần này của bà, sẽ khiến tiểu thư phải một lần nữa…đau.
Cậu…giống như những bông hoa ngọc nữ, đẹp dịu dàng và thanh khiết.
Cậu giống như một trời đom đóm luôn phát ra vầng hào quang sáng nhất, luôn khiến tớ cảm thấy hạnh phúc và bình yên
o0o
Trời về trưa nắng gắt hơn một chút, nhưng canteen vẫn đông khách như mọi ngày, tiếng cười nói xôn xao ồn ào cả một góc, Cát Anh khẽ nhíu mày, đôi mắt đen tuyền đưa qua chỗ lớp Anh đang ngồi. Tầm nhìn thu lại, nhỏ lại chăm chú vào cốc sữa trên bàn, im lặng. Hàn tuyết đẩy cốc sữa ấy đến thẳng trước mặt nhỏ, Cát Anh nheo mắt, nhỏ hơi cười:
– Cảm ơn cậu.
Vẫn là cái thái độ dửng dưng ấy như mọi ngày, nhưng đôi mắt Tuyết đã dịu hẳn, nó ấm áp và nhẹ nhàng hơn rất nhiều:
– Không có gì.
Lại im lặng, cái không khí ấy bao trùm lên cả lớp Toán, thê lương và ảm đạm, không ai nói với ai một câu nào, tất cả đều nhìn nhau mà im lặng
Thầy giám thị bước tới gần chỗ ba mươi mốt học viên lớp Toán đang ngồi, liếc mắt qua lớp Anh một tí rồi lại hướng thẳng nhìn Cát Anh:
– Các em thế nào rồi. Giọng nói ấm áp truyền đến tai, tụi nó giật mình quay lại, Cát Anh khẽ gật đầu nhỏ lễ phép đáp lại:
– Ổn rồi thầy ạ.
– Vậy thì tốt, các em cố gắng lên đi nhé, thầy luôn ủng hộ các em.
Tụi nó mỉm cười, có vẻ như thiện cảm của thầy giám thị dành cho tụi nó đã tăng lên rất nhiều, xoa đầu Cát Anh thầy khẽ gật đầu rồi quay lưng bước về phòng hiệu trưởng, để lại những con mắt đang căng lên vì ngạc nhiên của học viên lớp Anh, tụi nó không nhìn nhầm đấy chứ, thầy dám thị ngó lơ lớp Anh và thâm tình trò chuyện với lớp Toán. Đúng là một chuyện lạ. Anh Thư bóp méo lon cô ca đang để trên bàn, đôi mắt nhỏ hực lửa như muốn nhìn xuyên thấu tất cả. “Được lắm, rồi tôi sẽ cho các cậu thấy, một khi đã đối đầu với lớp Anh, chỉ có con đường chết”. Bàn tay từ từ siết chặt thành ghế miệng nhỏ nở ra một nụ cười ma mị.
Buổi tối..
– Đi theo tớ!
Nam kéo tay Cát Anh ra ngoài, miệng cậu lộ rõ một nụ cười ẩn ý, Cát Anh bĩu môi, nhỏ e ngại nhìn bạn rồi vòng tay khoanh trước ngực.
– Thế cậu mốn đưa tớ đi đâu mới được chứ?
Nhật Nam vuốt vuốt cằm ra chiều đăm chiêu suy nghĩ, cậu khúc khích lén nhìn thái độ phản ứng của Cát Anh. Vẫn là một sự thất vọng, trong nhỏ chẳng có vẻ gì là tò mò hay quá khích hết. Mặt Nam xị xuống, cậu tỏ vẻ giận dỗi:
– Không ngờ cậu mặt sắt dữ vậy .
Cát Anh bật cười, nhỏ vỗ vai Nam rồi hỏi:
– Vậy cậu nói đi.
– Đi rồi cậu sẽ biết thôi mà, nhanh lên.
Không để nhỏ bạn lớp trưởng phản ứng lại, Nam đã kéo tuột tay Cát Anh chạy một mạch ra ngoài vườn hoa, để màn đêm bao trùm lên cái không gian tĩnh mịch của học viện .Bước chân Cát Anh chùn lại, nhỏ nhíu mày nghi hoặc nhìn Nam. Nam đưa mắt ra đằng sau, cậu khẽ cười rồi ho khan vài tiếng:
– Cậu sợ à? Tớ không có làm gì cậu đâu à nha.
– Có cho cậu cũng không dám.
Cát Anh nhìn Nam thách thức, nhưng rồi đôi mắt ấy chợt lùi lại, nhỏ cảm thấy hối hận về những gì mình vừa nói ra. Có đôi lúc không nên đùa với lửa, và nhỏ biết chắc Nam là một ngọn lửa không vừa .Nam vuốt cằm vẻ suy tư, cậu quay sang Cát Anh hỏi nhẹ:
– Sao cậu dám chắc.
Lùi ra sau một bước, nhỏ nhăn mặt nhìn Nam, cậu lại cười, nụ cười đẹp và dịu dàng hết đỗi, nắm chặt lấy bàn tay đang buông hờ của nhỏ, cậu kéo nhỏ vào bên trong.
Vườn hồng.
Mùi hương nhẹ nhàng khiến cho tâm hồn Cát Anh thư thái hơn hẳn, nhỏ liếc trộm ra xung quanh, nhưng rồi đôi mắt mở to hết cỡ khi nhìn thấy phía bên kia vườn, cạnh dòng sông một thứ ánh sáng đang phát ra, rực rỡ và đẹp đến lạ.Anh trăng lấp lánh rủ xuống mặt nước thứ mờ ảo của tự nhiên, nhỏ nghiêng đầu nhìn trời đom đóm, rồi lại quay sang nhìn tụi con gái đang mân mê bắt những chú đom đóm đặt trong lòng bàn tay. Vẻ đẹp ngây thơ của tụi nó làm cho đám con trai bất giác mỉm cười. Đúng là con gái, lúc nào cũng thích mơ mộng.
Thế Bảo vuốt lại mép áo, cậu trịnh trọng ra đứng trước hàng nam dõng dạc tuyên bố.
– Hôm nay, anh em chúng tôi…
– Sến quá mày, xuống đi.
Thái Huy lôi tuột Bảo xuống phía dưới, Nhật Nam thò tay qua tiện thể cốc cho bạn một cái đau điếng, tụi con gái cười nắc nẻ. Ngọc Vi khoanh tay phái trước, nhỏ nheo mắt:
– Thế rốt cuộc các ông đang muốn làm gì đây.
– Hôm nay, á nhầm ngày mai là ngày 20/10 thay mặt cho các bạn nam trong lớp tớ xin chúc cho các bạn nữ một ngày vui vẻ, luôn xinh gái và bớt cái tính bà chằn.
Bốp…bốp…bốp.
Đó là tiếng vỗ tay râm ran của tụi con trai đồng thời cũng là tiếng chai lọ ném xoàng xoạch của tụi con gái. Ngọc Vi bĩu môi, nhỏ lăm le nhìn Anh Kiệt vừa phát biểu xong bài diễn văn đầy cảm xúc kia, châm chọc:
– Bà chằn cơ đấy, thì ra bấy lâu nay chúng tôi là bà chằn trong mắt các ông hả?
Thế bảo đẩy nhanh Anh Kiệt sang một bên, cậu cười hề hề lại vỗ vai nhỏ, mắt không quên nhấp nháy ra hiệu cho tụi con trai còn lại.
– Ấy ấy, ai lại thế, hôm nay dù gì cũng là ngày vui mà. Bớt nóng, bớt nóng.
Cát Anh lắc đầu nhẹ, nhỏ mỉm cười nhìn các bạn, trải qua biết bao nhiêu chuyện mà tụi con trai vẫn quan tâm đến bọn con gái như thế khiến cho lòng nhỏ ấm lại.Ừ, nếu tụi nó không nhắc nhỏ cũng đã không nhớ, thảo nào mà sáng nay lớp Anh lại có nhiều hoa và quà như thế .Thì ra là 20 tháng 10.
Từ từ phóng tầm mắt xa hơn, những chú đom đóm bay trong đêm, phát ra thứ ánh sáng mờ ảo, gió ngọt ngào đưa mùi hương bay tới, dịu dàng. Tiếng chảy êm tai của dòng sông càng làm cho khung cảnh trở nên thật thơ mộng.
– Mùa đông rồi, các cậu kiếm đâu ra nhiều đom đóm vậy?
Nhật Nam ngồi xuống cạnh nhỏ, cậu khẽ cười:
– Là đom đóm mùa thu đấy.
Câu chuyện cổ tích kể rằng nếu như ai bắt được một chú đom đóm mùa thu thì điều ước sẽ được thực hiện. Ước rằng câu chuyện của lớp Toán sẽ là một câu chuyện cổ tích, để ước mơ kia được thực hiện, để cuộc sống của tụi nó bình yên trôi qua với những trò nghịch ngợm đúng cái tuổi hồn nhiên của mình, Cát Anh im lặng ngắm trời đom đóm, một vẻ đẹp huyễn hoặc đi vào lòng người thật nhẹ. Nam trao cho nhỏ một chậu hoa màu trắng, rồi cười:
– Quà 20 tháng 10 cho các bạn nữ nhé, bọn tớ không biết mua gì nên tặng các cậu những chậu hoa ngọc nữ này mong các cậu sẽ vui.
Tụi con gái nhìn đám con trai, rồi lại nhìn vào những đóa hoa thanh khiết trước mặt, nụ cười nhẹ xuất hiện.
– Cảm ơn các cậu rất nhiều.
Trời về đêm, âm thanh bốn bề yên ắng, nhưng ở đây có những cô gái đang bay nhảy giữa cánh đồng hoa, có trời đom đóm đang ấp ủ những ước mơ xa vời của tụi nó. Có những mái tóc dài đang tung bay, có một niềm vui trọn vẹn của những cô cậu học trò ngây thơ trong sáng và thánh thiện vô cùng.
Từ phía xa, ở một góc nào đó trong học viện, người phụ nữ khẽ nhếch mép.
– Mong tiểu thư sẽ vui được mãi thế này.
Quay lưng đi, để lại đằng sau cái lành lạnh của màn đêm? hay một cái gì đó khác hơn. Chỉ biết rằng ngày mai…sóng gió sẽ không chịu ngủ yên.
20 tháng mười cái ngày mà tụi con gái leo nheo đòi quà, còn tụi con trai xông xáo thể hiện bản lĩnh đàn ông của mình chính là hôm nay. Một ngày đầy nắng và gió. Cây bàng già rụng xuống một chiếc lá, trở về đất mẹ bao la, chiếc lá chao nghiêng rồi rơi xuống. Lá rụng về cội quá không sai.
Từ sáng sớm, học viện Angle đã đông nghẹt người, màu trắng tinh khôi phấp phới cùng nụ cười rạng rỡ, những đóa hoa thơm ngát được tụi con gái nâng niu trên tay như bảo vật, tụi con trai mơ mơ màng màng ngắm nhìn nét dịu dàng hiếm có của đám con gái trong lớp, đôi khi liếc trộm lén nhìn sang phía mấy bé lớp khác để mở rộng tầm mắt.
Như mọi hôm, lớp 11 Toán luôn là những người đến chậm nhất. Nụ cườj ngọt ngào trên môi, mười một đứa con gái đi về chỗ của mình. Trong tà áo dài, Cát Anh trở nên thật duyên dáng, nhỏ bước đi trước, mắt khẽ liếc xung quanh, trên khuôn mặt ấy thể hiện rõ một niềm vui đang lan tỏa. Có tiếng rì rầm đâu đó, nhỏ đưa mắt trở về phía sau. Miệng Anh Thư cong lên, nụ cười nhạt thếch cố hữu trên khuôn mặt, nhưng đúng hai giây sau, nét thánh thiện lại che lấp đi thứ dơ bẩn ấy. Nhỏ đưa mắt lên, trong như một mặt hồ phẳng lặng, nhưng nhìn xoáy sâu vào nó, Cát Anh thấy được một đợt sóng ngầm đang nổi lên.Nhỏ chớp nhẹ mi mắt, mặt hơi dãn ra, đôi lúc nhỏ cũng chẳng hiểu nổi chính mình, khi thích đối đầu với lớp Anh, khi lại thích cái lớp ấy để yên cho mình sống. Nhưng mà sự đời trớ trêu, gió muốn lặng àm sóng chẳng ngừng. Chỉ biết cách nhắm mắt làm theo số phận thôi.
Sau một tràng dài báo cáo tổng kết cũng như nêu kế hoạch cho năm tới, thầy giám thị ho khan vài tiếng rồi chỉnh lại hai vạt áo của mình:
– Cuối cùng xin thay mặt cho học viện chúc tất cả các cô và các nữ sinh một ngày 20 tháng mười vui vẻ.
Tiếng vỗ tay rầm rầm, Cát Anh hơi cười, nhỏ đưa mắt qua nhìn lớp Anh, một ánh mắt khác thu lại, tiếng vỗ tay lớn hơn, nhỏ lắc đầu đưa mắt về vị trí cũ.
– Sau đây tôi xin giới thiệu một nhân vật quan trọng, hôm nay cùng đến dự lễ mít tinh với chúng ta. Bà Đặng Thùy Ngân.
Mắt Cát anh mờ đi, tiếng nói của thầy giám thị từ chiếc loa nhạt hẳn, nhỏ thấy hai tai mình cuồng lên, cái đầu ong ong. Trừ Khánh Đăng, Anh Kiệt và Hàn Tuyết ra, hai mươi bảy học viên còn lại của lớp Toán cũng như chết trân tại chỗ. Đặng Thùy Ngân, cái tên này quen, à không, phải nói là rất quen. Nước mắt chợt rớt xuống, Ngọc Vi bám chặt tay vào thành ghế, bàn tay còn lại của nhỏ đang níu chặt lấy Cát Anh.
Đặng Thùy Ngân…
Ba chữ ấy cứ ù ù vang lên bên tai nhỏ. Trên khán đài, người phụ nữ ấy bước ra với vẻ đẹp mặn mà, một tông đen từ đầu tới chân càng làm cho nét cao ngạo của bà ta tăng lên gấp bội. Học viên trong học viện nín thở, dường như chỉ nghe thấy tiếng gót dày của bà ta nện lộp cộp trên sàn.
Thầy giám thị lùi qua một bên, thầy hiệu trưởng khẽ cúi đầu. Miệng người phụ nữ ấy không làm chủ được khẽ cong lên. Bà ta ung dung ngồi vào vị trí cao nhất, Đôi mắt sắc lạnh không ngừng quan sát và dừng lai một phút trước khuôn mặt của Cát Anh.
Mặt hơi biến sắc, bàn tay của Ngọc Vi đã ướt đẫm mồ hôi, Hàn Tuyết nhìn sang, nhỏ khẽ nhíu mày, đôi mắt tuyệt đẹp đang dò xét thái độ của những học viên còn lại trong lớp. Hoang mang? Lo sợ? Trên mặt họ hiện rõ điều ấy. Lại đảo mắt lên phía khán đài, đuôi mắt Tuyết nheo lại. “Người phụ nữ ấy có quan hệ gì mà khiến lớp Toán chao đảo tinh thần như vậy”? Một dấu chấm hỏi to đùng hiện lên trong đầu nhỏ, từ trước tới nay nhỏ chưa từng trải qua cảm giác ấy, nhưng ngay lúc này đây tâm trạng của các học viên trong lớp lại ảnh hưởng nặng nề đến nhỏ. Có phải là nhỏ đang dần quan tâm tới mọi người hơn?
o0o
Buổi lễ kết thúc với những lời ra tiếng vào, và chủ đề không ai khác chính là người phụ nữ tôn kính và đầy quyền lực lúc nãy.
– “Xem ra bà ấy là nhân vật tầm cỡ”
– “Tao nghe nói bà ấy rất giàu ”
– “Ngu mày, tầm cỡ là giàu rồi đấy”
– Ờ thế à, nhưng mà lỡ may bà ta làm trong ngàng chính trị thì sao
– Ờ ha, cũng có thể…
Nó được thêu hoa dệt gấm thành một dải lụa mềm mại lan tràn khắp học viện. Trái lại với cái không khí xôn xao ấy của học viên trong trường, hai mươi tám học viên của lướp Toán vẫn còn đang chìm trong cái thế giới của chính mình.
– Ngọc Vi.
Có tiếng ai đó gọi, ai có thể nhầm, nhưng nhỏ là người hiểu rõ nhất. Hai năm rồi, hai năm rồi nhỏ không được nghe cái giọng nói ấm áp đến lạnh ấy, nhưng lúc này đây khi sắp đôi diện với nó, Vi lại cảm thấy sợ.
Bật người đứng dậy nhanh như một cái lò xo, vi vội vã chạy đi, hai bàn tay bịt chặt tai. Nhỏ không muốn nghe. Thực sự không muốn nghe thêm một lần nào nữa.
– Ngọc Vi, đứng lại.
Giọng nói ấy gần hơn, và nhỏ đã chạy xa hơn. Chân mày khánh Đăng co lại, cậu quay qua hỏi nhẹ quỳnh Chi:
– Bà ta…là sao với Ngọc Vi vậy.
– Là mẹ ruột của Ngọc Vi đấy.
Mẹ ruột, hai từ ấy phát ra làm miệng Đăng trong phút chốc cứng đơ. Mẹ sao. Đặng Thùy Ngân là mẹ của Hạ Ngọc Vi? Không thể ngờ gia thế của cái lướp này oanh tạc đến thế.
o0o
– Con đứng lại nghe ta nói cái đã.
– Con không muốn nghe.
Dường như hai bàn tay vẫn không che đậy nổi sự sợ hãi đang xâm lấn trong lòng nhỏ.
Bà Ngân đến gần con gái, nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của nhỏ:
– Mẹ xin lỗi, con về với mẹ nha.
– Xin lỗi ư? Mẹ có biết hơn hai năm qua con đã sống thế nào không? Mẹ có biết cuộc sống của con đã thú vị đến mức phát ngán thế nào không?
Những giọt nước mắt thi nhau lăn dài trên gò má, nhỏ chống tay vào tường, không nhìn mẹ, nói chính xác hơn nhỏ không dám nhìn thẳng vào mắt bà.
– Mẹ sẽ bù đắp cho con, con về với mẹ nha con.
Từ con vang lên ngọt ngào quá, khiến cho tâm hồn của một cô bé 16 tuổi chợt ít nhiều bị lay động. Ngọc Vi quẹt ngang dòng nước mắt, nhỏ cười dài:
– Bù đắp ư? Bù đắp bằng những ngày tháng cô đơn mà con phải sống trong ngôi biệt thự chẳng khác nào nhà hoang hả mẹ, bù đắp bằng cách mỗi tuần mẹ lại có một chuyến công tác đi hết nước này qua nước khác để mặc con ở nhà chơi với cỏ cây hả mẹ.Mẹ bù đắp cho con bằng những giọt nước mắt của con hả mẹ, mẹ nói đi, mẹ sẽ cho con một lần nữa mang cảm giác là đứa trẻ bị bỏ rơi phải không?
Mắt người phụ nữ ấy đỏ hoe, bà nhìn thấy rõ sự cô độc đang xâm chiếm lấy trái tim non nớt của con gái bà, ôm chầm nhỏ vào lòng bà nhẹ nhàng an ủi:
– Con yên tâm tiểu thư sẽ về với con.
Về với con ư? để lại các bạn và thầy cô hả mẹ. Để lại hai mươi chín khuôn mặt quen thuộc mà con đã yêu thương suốt hai năm qua hả mẹ, bỏ lại người cô đang nằm trong bệnh viện với cuộc đời thực vật sao? Không, con không thể mẹ à, con không đủ tàn nhẫn để làm chuyện đó. Con đơn giản chỉ là Hạ Ngọc Vi và bây giời con muốn sống cuộc sống của riêng con.Của riêng con và không phải là của một ai khác.
Ngày 20 tháng mười kết thúc với nhiều cảm giác đan xen lẫn lộn, Cát Anh ôm con gấu bông nhỏ vào người, đôi mắt nhỏ mơ màng thả hồn mình vào một miền kí ức xa xôi nào đó.
Đặng Thùy Ngân, bà ta đã trở về có nghĩa là nhỏ cũng sắp chạm mặt mẹ mình. Hay thật, hai người phụ nữ kia đúng là biết cách đưa con gái là ra làm trò đùa, bỏ rơi và nhận lại, giống hệt như một món hàng trao tay vậy. Cát Anh trở mình, đôi mắt không tài nào khép nổi.
Dò dẫm bước ra ngoài hành lang, trời về đêm, hơi lạnh. Cuốn chiếc khăn choàng quanh cổ, mái tóc màu nâu đồng xõa xuống. Nhỏ đoán không sai, Ngọc Vi cũng đang ngồi trên ghế đá.
– Cô Ngân có ở lại học viện không?
– Không!
Từ “không“nhẹ như một thoáng thở dài, Ngọc Vi xê qua một bên nhường chỗ cho bạn, nhỏ ôm lấy người khẽ di mắt về hướng hàng cây già sau sân thể dục.
– Tớ không biết phải làm gì nữa, tớ…thực sự tớ đang rất sợ.
Cát Anh chớp nhẹ mắt, nhỏ kéo mạnh chiếc khăn choàng hơn, đồng tử chăm chăm nhìn vào những bông hoa ngọc nữ hôm qua tụi con trai tặng. Gió đưa hương thơm bay thoang thoảng và tan vào không gian.
– Ba cậu nói thế nào.
Nhắc đến ba, Ngọc Vi lại như lạc vào một nơi nào khác, xa xăm. Nhỏ chưa bao giờ nghĩ mình có thể cùng lúc sống chung với hai người, nhưng cũng chưa bao giờ nghĩ mình có thể cùng lúc rời xa cả hai người. Về sống với mẹ dường như chỉ là một ước mơ xa vời, thể nào công việc cũng sẽ cuốn bà trôi theo guồng quay của cuộc sống, để lại mình nhỏ bơ vơ. Nhưng…nếu nhỏ không về, Cát Anh sẽ rất cô đơn.
Dường như hiểu được suy nghĩ của bạn, Cát Anh chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng chua chát, nó dâng lên khiến vòm họng nhỏ nghẹn lại.
– Cậu đừng suy nghĩ nhiều, tớ…sẽ không sao đâu. Cậu cần các bạn và các bạn cũng cần cậu.
Vi giật mình, nhỏ quay qua nhìn bạn, đôi mắt ngân ngấn nước khẽ lay động, nhỏ nắm chặt lấy bàn tay của Cát Anh, thì thào:
– Không, tớ cần cậu, tớ không thể để cậu một mình, các bạn cũng không muốn thế.
– Nhưng tớ không thể để cậu phải chịu đau đớn cùng tớ, ít ra lúc bên ấy tớ còn có mẹ, còn cậu, cô Ngân có thể ở bên cậu không? Tiệc sinh nhật của cậu sẽ có ai? hay chỉ có bánh, tớ và những giọt nước mắt.
Giật tay bạn ra khỏi tay mình, Cát Anh hét lên, nhỏ nhìn thẳng vào đôi mắt đã nhòe nước của bạn, đôi mắt mà một năm trước nó đã bỏ đi cái đục ngầu, để lại sự trong veo tinh nghịch. Nhỏ lại quay mặt đi hướng khác.
– Tớ nói rồi, lần này cậu sẽ ở lại, tớ sẽ về bên ấy.
– Hai ngày nữa bà chủ tịch sẽ sang đây, và cậu…sẽ phải rời xa nơi này, liệu cậu có chịu nổi không hả?
Không đáp lại, tiếng đêm vọng về những đau đớn của một cô gái, tiếng đêm nuốt gọn những giọt nước mắt trong suốt như pha lê ấy. Ngày mai sẽ ra sao?
o0o
Phòng hiệu trưởng…
Đối diện với Cát Anh bây giờ là thầy hiệu trưởng và bà Đặng thùy Ngân hay còn gọi là trợ lí Kim người thân tín nhất của mẹ nhỏ. Khuôn mặt bình thản như mọi ngày, ánh mắt không có chút gì dao động, bà Ngân nhìn nhỏ khẽ cúi đầu:
– Hai năm không gặp, tiểu thư đã lớn hơn rất nhiều.
Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên khuôn mặt thanh tú, nhỏ đảo mắt qua người phụ nữ ấy một giay sau đó lại nhìn thầy Hiệu trưởng”:
– Có chuyện gì thầy cứ nói đi ạ.
Nhận được một cái gật đầu từ trợ lí Kim, thầy hiệu trưởng khẽ ậm ừ:
– Đã đến lúc các em phải trở lại đúng với năng lực học của mình, vì thế kì thi HSG lần này lớp Toán sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm.
Không có gì gọi là ngạc nhiên, ngay cả khuôn mặt cũng không hề biến đổi, bà Ngân đang thầm đánh giá cô chủ của mình, rất giống bà chủ tịch, từ cách ứng xử đến phong thái, nhẹ nhàng nhưng rất tinh tế.
– Em biết rồi thưa thầy. À quên, cảm ơn thầy đã tạo cho chúng em một địa điểm học tập lí tưởng như thế.
Nhỏ bước nhanh ra khỏi phòng, trước cái cúi đầu của trợ lí Kim. Thầy Bình khẽ gỡ cặp kính xuống, day day thái dương, đôi mắt nhìn ra phía cửa sổ, nơi có bóng dáng của một cô học trò đang khoan thai bước đi. Bà Ngân lại gần, thầy Bình giật mình lùi về phía sau dè chừng. Bước lại, phụ nữ trước mặt khẽ cười:
– Thầy không cần phải đề phòng tôi như thế, nhưng mà cũng phải cảm ơn thầy nhiều, nếu không có thầy chắc bọn nhỏ cũng chẳng nghe lời đến vậy.
o0o
Bệnh viện
Mùi sát trùng lại khiến cho đầu Ngọc Vi ong lên, nhỏ bước vào căn phòng màu trắng kia, đặt một chậu hoa ngọc nữ lên bàn, nhìn cô Thủy:
– Xn lỗi cô, hôm qua em không cùng các bạn tới thăm cô được, hôm nay em đến để nhận tội với cô nè.
Khuôn mặt cô yên bình, đôi mắt nhắm nghiền như đang mỉm cười với nhỏ. Vi đưa tay ra nắm lấy bàn tay cô, nhẹ nhàng và thật ấm áp.
– Cô ơi, em phải làm sao đây? Nếu bây giờ cô tỉnh dậy và nói chuyện được với em thì tốt quá, em sẽ kể cho cô thật nhiều, thật nhiều chuyện về lớp mình và các bạn.
…
– Thầy giám thị đã bắt đầu có cảm tình với chúng em rồi đấy cô ạ, nhưng mà thầy í vẫn còn ghê lắm ý, nhiều lúc em vẫn còn sợ, Mi khờ đã bớt khóc nhè nhưng em lại hay khóc nhiều hơn đấy cô ơi. Đấy em lại khóc rồi này…em…thực sự bây giờ em chỉ muốn được ngủ như cô thôi, em sợ lắm cô ơi, rất sợ, em sợ lớp mình sẽ không còn là lớp mình nữa, em sợ nhưng chuyện sắp xảy ra sẽ khiến chúng em phải xa nhau mãi mãi, sợ lắm cô à.
Căn phòng nhỏ chỉ nghe tiếng nói nghẹn ngào của nhỏ, không gian bốn bề im lặng, đủ để tâm khảm của một người con gái thét gào trong vô vọng, bất lực.
– Sáng nay đến lớp, em thấy mắt các bạn sưng lên nhiều, cô ơi, cô tỉnh lại đi, tỉnh lại để nói cho chúng em biết chúng em phải làm gì, để ôm chúng em vào lòng như ngày trước đi cô, tại sao mắt cô vẫn cứ nhắm nghiền như thế, Cát anh sắp đi rồi, sắp rời xa chúng ta rồi cô có biết không.
Mái tóc rủ xuống nền ga trắng, khóc không thành tiếng, nhỏ chẳng dám nhìn vào mặt cô nữa.
Nhưng…có một giọt nước đang lăn ra từ đôi mắt nhắm nghiền kia.
Quá khứ là một cái gì đó rất xa…
Để lúc nhớ tớ lại cảm thấy…con tim nhói lên từng cơn đau âm ỉ
Cậu có phải chăng là quá khứ của tớ…???
Đá một viên sỏi giữa đường, Nhật Nam như lạc vào một mê cung cảm xúc do chính mình tạo ra, cậu đưa mắt ra nhìn chung quanh, hàng cây xanh tắp trải dài về phía trước…xa mịt mờ.
Tháng mười, trời Sài Gòn vẫn nắng, khác hẳn với cái khí trời lạnh lạnh của ngoài Bắc, bước chân vẫn nhẹ nhàng di trên mặt đất, cậu mơ hồ nghĩ về những chuyện đã xảy ra.
Ngước khuôn mặt mình lên, đôi mắt cậu đột nhiên bừng sáng, phía trước, một dáng người nhỏ nhắn đang đứng đấy, chiếc váy màu trắng khẽ bay bay, như một nàng tiên xuất hiện với nụ cười ấm áp trên môi, Cát Anh nhìn cậu, đầu nghiêng nhẹ, nhỏ chăm chăm dán mắt vào người cậu, không rời.
Nam khẽ cười, cơ mặt giãn ra, cậu bước nhanh hơn lại gần nhỏ, mắt chớp nhẹ.
– Sao cậu lại ở đây?
– Tớ muốn đi dạo.
Tâm trạng của Cát Anh lúc này, cậu hiểu chứ, rất hiểu là đằng khác, nó tựa như mọt người lên chiếc tàu và bắt đầu ra khơi, đối mặt với một đại dương mênh mông, khó mà trở lại.Cậu chính là người đứng ở bờ nhìn về hướng ấy và chìm dần trong khắc khoải vô vọng.
– Cậu…sẽ về bên ấy?
Thoáng chốc rơi vào trong im lặng, Cát Anh ngồi xuống chiếc ghế đá gần đó, nhỏ phóng tầm mắt ra xa hơn, chỗ công viên mấy cụ già đang tập thể dục, giọng nghẹn lại:
– Ừ, tớ phải về.
Nam cũng hướng tia nhìn ra chỗ ấy, cậu chầm chậm hít một hơi thật dài, mồ hôi trong lòng bàn tay túa ra…rất nhiều.Dường như mọi thứ xung quanh đang chạy nhanh hơn, còn cậu vẫn cứ dậm chân tại chỗ.
Cát Anh quay sang nhìn cậu, đôi mắt nhỏ như có một lớp sương mờ đục, trong đôi mắt ấy là cả một đống suy tư của một cô bé đa cảm, Nam không nhìn nhỏ, cậu ngoảnh mặt đi hướng khác. Phải chăng cậu đang muốn chạy trốn, chạy trốn cái ánh nhìn tha thiết ấy, chạy trốn những ước mơ cao đẹp có thể sẽ phải chôn vùi mãi mãi.
Im lặng.
Chỉ nghe thấy tiếng lá xào xạc giữa con đường nhựa rải nắng.
Phía xa, một bầy trẻ đang nô đùa cạnh vòi phun nước, bọn trẻ tạo thành một vòng tròn chạy xung quanh, tiếng cười nói của chúng dần đưa cậu và nhỏ chìm vào vô thức.
Ngày ấy cũng thế, đã có những lần như thế. Cùng nhau nghịch ngợm chạy giữa trời mưa, quàng chung một chiếc khăn khi cái lạnh thấu xương của Hà Nội đổ ập về. Cùng đi dưới hàng hoa sữa nồng nàn mỗi chiều thu, ngắm mặt hồ Gươm bình lặng vào sáng sớm.
Nhưng có lẽ…quá khứ đã ngủ yên.
o0o
Bảo Ngọc nhăn mặt khi nhìn thấy bộ dạng lén lút của anh Thư. nhỏ cau mày, khoanh tay trước ngực ra chiều khó hiểu:
– Mày định làm gì thế?
Thư chưa vội đáp trả lại Ngọc, nhỏ dúi vào tay bạn một tập giấy, Ngọc lại nhăn mặt, nhỏ khó chịu nhìn Thư:
– Rốt cuộc là mày muốn làm gì?
– Đọc đi rồi mày sẽ hiểu.
Miễn cưỡng lật tờ giấy ra, đồng tử Ngọc căng lên, một sơ đồ chi tiết lối đi vào của vườn hồng, cụ thể mọi ngóc ngách và địa điểm, hơn nữa ở đây còn có một bản kế hoạch khá chi tiết, về việc…đột nhập vào trong vườn hồng.
Mắt Ngọc càng mở to hơn khi nhỏ đọc thấy dòng chữ cuối cùng, kéo tay bạn mọt cái thật mạnh, Ngọc nhìn thẳng vào mắt Thư:
– Mày có điên không vậy hả? Mày muốn cái lớp Anh này tàn đời sao?
Anh thư khoát tay, nhỏ giật lại tờ giấy trong tay Ngọc, tức giận:
– Tàn đời ư? Mày nghĩ phát hiện ra thì họ làm gì được mình, dù sao lớp Anh cũng…
– Bà chủ tịch sẽ không để yên đâu.
Thư tiếp tục sửa soạn lại túi đồ, nhỏ không thèm bận tâm đến lời Ngọc nữa, khóa séc va li lại, nhỏ nhìn chính diện vào Ngọc:
– yên tâm đi, bà ấy hiện tại không có mặt ở đây, với lại mày không muốn một lần đặt chân vào trong đấy sao?
Bảo Ngọc bất động, dường như lời nói của Thư đã tác động mạnh tới nhỏ, được thể thư lấn tới, nhỏ kéo dài giọng mang chút biểu cảm nghi ngờ
– Cái vườn này rất lạ, theo bản vẽ thì nó hoàn toàn…không bình thường.
Ba từ cuối của nhỏ như một bằng chứng chắc nịch thuyết phục bạn, Ngọc vội vã bước vào WC chuẩn bị dụng cụ. Mười phút sau, ba mươi mốt học viên lớp Anh có mặt tại sân thể dục, chuẩn bị cho một trận tác chiến. Trúc Ly nhướng mày, nhỏ quay qua hỏi nhẹ Đạt Khoa:
– Các cậu định làm gì vậy?
– Đột nhập vườn hồng.
o0o
Chạy
Chạy đi
Chạy lại
Đạt Khoa dang cố tạo ra thật nhiều mồ hôi trên cơ thể đúng với yêu cầu của cô nàng lớp trưởng Anh Thư
.
Ting.
Tiếng chuông đồng hồ. Khoa dừng lại, sau đó lấy đà chạy một mach lại gần chỗ vườn hoa. Phía xa, hai bác bảo vệ đang đứng canh nghiêm ngặt, mặt lúc nào cũng ở thế phòng thủ. Khoa tiến tới, giả bộ hít thở thật mạnh:
– Bác…bác…không xong rồi.
Bác bảo vệ cau mày khó hiểu:
– Có chuyện gì thế?
Khoa vuốt lại ngực, khẽ cúi người xuống rồi “ngất xỉu”. Trước khi nằm xuống nền đất, đôi mắt cậu vẫn tinh nghịch hé ra một chút xem phản ứng cảu bác bảo vệ. Bác hốt hoảng chạy lại đỡ cậu, hai mắt hiện rõ những tia nhìn lo lắng:
– Này cậu bé, cháu sao thế hả, này tỉnh dậy đi.
Cái nắng bên ngoài khiến cho mồ hôi bác nhiều hơn, ngoảnh mặt lên nhìn người kia bác hỏi:
– làm sao đây?
– Đưa thằng bé tới phòng y tế chứ sao?
– Nhưng mà…
– Thôi để mình tôi canh cũng được.
Bước một hoàn thành, trong lúc bác bảo vệ thứ nhất đang chật vật đưa Đạt Khoa tới phòng y tế thì ở một góc khác Anh thư khẽ cười nhạt.
Bước thứ hai.
– Cứu…
– Cứu tôi với, bớ người ta…
Một cô bé có khuôn mặt đáng yêu chạy tới, sự hoảng hốt hiện rõ trên khuôn mặt, nhưng đáy mắt vẫn có một chút mỉa mai, phía sau cô bé là một đoàn người mặc vest đen. Cô bé ấy không ai khác chính là Bảo Ngọc.
– Bác ơi cứu cháu, a, cứu, cứu với…
Xông thẳng một mạch vào vườn hoa, ngang qua chỗ bác bảo vệ Bảo Ngọc dấu đi một nụ cười chế diễu, đoàn người mặc vest đen cũng đuổi theo.
– Đứng lại, con bé kia đứng lại.
Kết quả tất yếu. Các học viên đều lọt vào. Anh Thư vội vàng chạy lại trước khi bác bảo vệ kịp vào trong.
– Bac ơi lên báo với BGH đi ạ, nhanh lên bác, mọi chuyện không hay rồi.
– Nhưng ở đây…
– Không sao ạ, để cháu canh cho, bác đi nhanh lên, nếu không thì nguy mất.
Tin tưởng vào khuôn mặt xinh xắn lia, bác bảo vệ ậm ừ rồi cũng nhanh chân chạy đi, để lại một cô bé và một nụ cười nhạt thếch trên môi.
Anh Thư đang cảm thấy choáng ngợp trước những gì mình vừa nhìn thấy, không chỉ nhỏ mà tất cả các học viên còn lại đều có chung một tâm trạng như thế. Bảo Ngọc khẽ nhăn mặt, nhỏ lắc đầu nhìn cô bạn lớp trưởng:
– Mày nói không sai, đây quả là một nơi đặc biệt.
Hai từ đặc biệt thốt ra, khiến cho nhịp tim của Thư trong phút chốc ngưng lại, “đặc biệt“sao? đồng nghĩa với việc lớp Toán cũng đang được đối xử rất đặc biệt, điều gì khiến cho ban giám hiệu phải làm như thế. Một dấu chấm hỏi to đùng hiện lên trong đầu nhỏ.
– Mày nghĩ sao? Thư, mày bị sao vậy.
Ngọc chau mày, nhỏ kéo giật chiếc áo của bạn, nhưng mắt Thư vẫn đăm đăm nhìn ngôi nhà được xây theo kiểu “đặc biệt“phía trước. Nhỏ từ từ tiến lại gần nó, mắt không chớp dù chỉ một giây. Bảo Ngọc chạy theo cố gắng níu bạn lại:
– Mày điên hả, vào đây đã nguy hiểm lắm rồi, còn muốn vào trong đó nữa, nhỡ ai phát hiện ra thì sao.
– Mày mặc kệ tao. Hôm nay tao phải biết được cái lớp chết tiệt ấy là cái thá gì mà học viện phải đối xử ưu đãi với chúng thế.
Bước chân Thư nhanh hơn, có cái gì đó đang thôi thúc nhỏ, khiến nhỏ muốn lật tung căn nhà phía trước lên .Có bàn tay ai đó kéo nhỏ, Thư khưng lại, mắt mở to xem kẻ nào dám phá ngang. Là Trúc Ly. Bàn tay Ly vẫn nắm chặt lấy tay Thư, hai mắt chạm nhau, tưởng chừng như có thể nhìn xuyên thấu người đối diện.
– Cậu định làm gì?
– Ngăn cậu trước khi quá muộn.
Trúc Ly đáp lại, không chút sợ hãi, nhỏ vẫn giữ chặt cánh tay Thư, khiến cho cô bạn lớp trưởng không thể bước tiếp. Giật thật mạnh tay mình ra khỏi tay cô bạn, Anh Thư như muốn điên lên, con mắt nhỏ sòng sọc, hằn một vài vệt đỏ tức giận:
– Cậu có buông ra không hả, cậu muốn tôi nổi khùng lên sao, đã vào tới đây rồi còn ngăn cái gì nữa.
– Bà chủ tịch và Hàn Tuyết sẽ không để yên cho cậu đâu.
Mắt ly đảo qua chỗ căn nhà rồi lại trở về vị trí vốn có. Anh Thư hơi cười, khóe miệng nhỏ nhếch lên đểu cáng, rèm mi phủ xuống che đi một đôi mắt đang nổi sóng cuồn cuộn:
– Sao cậu dám chắc.
– Đơn giản…vì tôi là người của họ.
Đoàng
Trong phút chốc, tất cả các học viên còn lại của lớp 11 Anh chìm trong bể ngạc nhiên và sửng sốt.
o0o
Chiều buông nắng xuống sân trường, đôi bàn chân của Cát Anh vẫn bước đi đều đặn, bên cạnh nhỏ Hà Mi đang tíu tít nói chuyện rôm rả với Ngọc Vi. Nhỏ khẽ cười, nụ cười ngọt ngào và thuần khiết lạ.
Lá vàng rơi xuống, nhẹ nhàng như một khúc dạo đầu không tên của trời đông. Ngọn cỏ lung lay bay trước gió, khóm hoa cúc mùa thu đang ra những đợt hoa cuối cùng. Cảnh vật nên thơ và thật đẹp.
– Chiều nay đi chơi nhá?
Cát Anh đột nhiên lên tiếng, khoảng không một chốc rơi vào trong im lặng. Ngọc Vi nháy mắt, nhỏ khoác lấy vai Hà Mi gật gù:
– Được đấy, đi chơi thôi.
Mi ái ngại nhìn bàn tay Vi đang đè nặng lên vai mình mếu mặt:
– Cậu có biết tay cậu nặng lắm không?
Trố hai con mắt tỏ vẻ ngạc nhiên, thay vì rụt tay lại Ngọc Vi lại đè nó xuống, khiến cho Hà Mi phải gập người.
– Mi Khờ dạo này cậu giỏi nhỉ? Dám chọc điên người khác nữa cơ đấy.
– Vi…Á đau, cậu thả tay tớ ra, á Vi…buông tớ ra, buông ra đi, cậu định đưa tớ đi đâu.
Trước cái mặt nhăn như khỉ ớt của Mi, Ngọc Vi lôi bạn đi xềnh xêch, giống như cái cách nhỏ vẫn hay làm. Cát Anh bước nhẹ theo sau, nhỏ khẽ cười.
Thế Bảo ngó nghiêng trước, nhìn Vi một chút sau đó quay sang nhìn Hà Mi, sau một hồi phân tích tình hình, cậu lại lắc đầu:
– Hai người đang đánh ghen hả?
Bốp
– Đánh ghen cái đầu ông ý.
Cuốn sách hạ cánh an toàn trên đầu Bảo, cậu nhăn mặt, , xoa xoa lại chỗ vừa mới trúng tên. Ngọc Vi cười ha hả, nhỏ vỗ ngực tự hào với chiến thắng vẻ vang lúc nãy:
– Ông không có cửa đâu nhé, đừng có mà mơ lung tung.
Bảo bĩu môi, dè chừng tránh xa Vi hai mét:
– Sau này bà hối cũng không kịp.Cái đồ bà chằn.
– Ông…
Bốp
Rầm
Bốp
Một loạt âm thanh đinh tai nhức óc vang lên khiến cho các học viên còn lại trong lớp phải nhăn mặt. Thái Huy đứng ra giữa hắng giọng:
– Hai người có thôi đi không hả?
Bốp
Dĩ nhiên là cuốn sách Tiếng Anh cuối trên tay Vi dành cho cái đầu của cậu bạn, nhỏ chống nạnh hai tay, nguýt dài:
– Đây không thích làm gì được nhau.
– Bà đúng là không phải con gái.
Trước khi Vi định lên tiếng phản đối gay gắt lời Huy thì Nhật Nam đã ném cho cả ba một cái nhìn không mấy thiện cảm, cậu lăm le xuyên mắt qua chỗ Thế Bảo và Ngọc Vi, cuối cùng dừng lại chỗ Thái Huy đang đứng:
– Muốn cãi nhau phải không?
Ngọt quá. Ngọt đến mức da gà da vịt của Vi dựng đứng lên hết. Nhỏ cười xuề xòa, khẽ rút về một bên đứng sau lưng Cát Anh, nhìn Nam với ánh mắt trìu mến:
– Ấy ấy, bí thư bớt giận, bọn tớ tranh luận chứ đâu có cãi nhau.
– Đúng đúng.
Thế bảo gật đầu lia lịa, cảm tưởng như cái đầu có thể lúc lắc.Vi giương mắt lên, hằm hằm nhìn cậu bạn:
– Ai cho ông nói theo tôi hả?
– Lại định xâu xé phải không?
Nam “ác bá“lại một lần nữa lên tiếng, choán át khí thế hừng hực của cả hai bên, cậu đưa mắt về nhìn cả lớp sau đó từ từ phán:
– Chiều nay, hai giờ…chúng ta đi chơi.
Cả lớp gật đầu cái “rụp“vẻ như đang tuân lệnh, dù trong lòng đang vui đến mức muốn nhảy lên ôm cho Nam vài phát.
Tiếng nhạc vang lên thật nhẹ nhàng từ phòng của học viên nữ lớp 11 Toán
Bánh kẹo.
Trái cây.
Đồ chơi này.
Hà Mi lướt tay, đi đi lại lại quanh cái đống đồ trước mặt, khuôn mặt nhỏ lúc thì dãn ra, lúc lại phúng phính khiến cho Cát Anh không nhịn nổi cười, nhỏ trân trối nhìn bạn khẽ lắc đầu:
– Cậu đếm xong chưa Mi khờ.
Hà Mi quay lưng ra phía sau, bàn tay mân mê một cây kẹo mút, khẽ chu môi:
– Chưa chưa, tớ đếm mãi mà vẫn thấy thiếu mất cái gì đấy…
– Là cái này phải không?
Ngọc Vi đi từ ngoài cửa vào, trên tay lúc lắc một lọ nhỏ. Mắt Hà Mi đột nhiên bừng sáng, nhỏ vội vàng chạy tới gần Vi, định bụng giật cái lọ từ trên tay bạn, có vẻ như Ngọc Vi nhanh tay hơn, nhỏ đã nhanh chóng đưa tay lên cao, khiến cho Hà Mi chới với suýt ngã.
– Hức…Vi, đưa tớ.
– Đâu có dễ thế.
Ngọc Vi nháy mắt, miệng cong lên gian tà nhìn cô bạn, nhỏ ngồi xuống chiếc giường cạnh đó, mắt lém lỉnh liếc xung quanh.
– Tớ cho cậu kẹo mút, trả cái cây thổi bong bóng cho tớ.
Vi cười khì, khẽ cốc nhẹ lên trán bạn:
– Thèm mà lấy kẹo mút của cậu, trả cho cậu nè.
Hà Mi xụ mặt, xoa xoa cái đầu, nhăn nhở cố cười gượng. Cát Anh vẻ không hài lòng nhìn Vi, Vi lè lưỡi chọc quê nhỏ:
– Đùa Mi khờ chút thôi mà lớp trưởng. À mà tụi nó đâu cả rồi.
– Các cậu ấy hình như đang còn chuẩn bị.
Cát Anh nhẹ nhàng gấp cuốn tiểu thuyết đặt qua một bên, vặn lại tiếng nhạc nhỏ hơn một chút. Ngọc Vi gật gù, nhỏ đưa mắt ra phía cửa:
– Chúng ta đi đâu đây.
– Tới chỗ cũ.
“Chỗ cũ” nó khiến Vi liên tưởng tới hình ảnh của cánh đồng hoa vàng rực, nơi có những cơn gió vội đến vội đi, để lại giữa khoảng không một màu nắng ấm áp. Ở đó có cả một con sông trong veo, nơi mà cách đây một năm trước tụi nó đã chơi đùa thỏa thích, bắt cá, khoát nước, và cùng cười khoái trá. Đây có phải là lần cuối cùng lớp Toán được tới đó không?? Mắt Vi chợt ngưng lại, có một lớp sương mỏng giăng qua mặt hồ trong veo ấy, nhưng nhanh chóng tan ra khi nhìn thấy hai mươi chín học viên còn lại của lớp Toán.
– Hôm nay không say không về.
Thế Bảo hồ hởi đưa tay ra đằng trước thể hiện ý chí sắt đá của mình, Nhật Nam vội lôi cổ bạn xuống trước khi Bảo nhận lấy cuốn sách từ tay Ngọc Vi.
– Có mà say nắng á.
– Hì hì, bà cứ nói thế.
Bảo gãi gãi cái đầu, nhìn Vi cười trừ. Thái Huy thở hắt ra, cậu nhìn sang Cát Anh khẽ cười:
– Đi thôi lớp trưởng.
– Ừ đi thôi.
Cát Anh cười nhẹ, nhỏ vòng lấy tay Hà Mi bước đi song song cùng bạn. Nắng trải dài bước chân, con đường kí túc xá dường như xa hơn, gió luồn qua kẽ lá, cuốn trôi chút buồn phiền của cây. “Cứ như thế này mãi các cậu nhỉ? Ước rằng tớ sẽ không bao giờ phải nói lời chia tay với các cậu. Hi vọng mãi mãi là như thế.”
Ting…ting…ting..
Chuông điện thoại reo.
Bước chân dừng lại.
– Alo.
– Vâng ạ, cháu tới liền.
Máy gấp lại, mắt Cát Anh ánh lên một vài tia hạnh phúc, Ngọc Vi chau mày, nhỏ khều tay bạn:
– Sao vậy?
– Cô Thủy đã có chuyển biến mới.
o0o
– Tiểu thư đã có chuyển biến mới rồi thưa bà!
Người vệ sĩ kính cẩn nhìn người phụ nữ trước mặt, trông bà đã hốc hác đi nhiều, vì chăm sóc cô Thủy hay vì một lí do nào khác?? Nhưng anh ta vẫn nhìn thấy được một niềm vui sướng của bà khi nghe thông tin vừa rồi.
– Thật không?
– Vậng ạ.
– Nhanh đưa ta tới đó.
Không chần chừ bà chủ tịch vội vã đứng lên, vệ sĩ ái ngại nhìn bộ quần áo bệnh nhân trên người bà, mặc kệ tia nhìn đó, bà vẫn cố gắng vươn người dậy, bàn tay run rẩy rút từng kim chuyền trên tay còn lại.
– Chủ tịch xin bà, đừng làm chúng tôi khó xử.
Người vệ sĩ vội vàng chạy tới, giữ chặt đôi bàn tay yếu mềm kia, giằng xé…cả bàn tay và cả tâm can.
– Buông ra, ta muốn tới gặp con gái ta.
– Chủ tịch bà không được ra khỏi đây, xin bà hãy nằm xuống, tôi sẽ báo cáo bệnh tình của tiểu thư cho bà biết sau.
Tên vệ sĩ vẫn không chịu bỏ tay ra, anh ta dùng một ánh mắt kiên quyết nhìn thẳng vào mắt của người phụ nữ trước mặt. Đôi mắt đỏ hoe gần như đã kiệt sức, nhưng có một sức mạnh vô hình nào đó, nó mãnh liệt đến mức khiến cho vệ sĩ phải thu lại tia nhìn của mình.
– Nếu không gặp nó bây giờ có lẽ sẽ không bao giờ ta được gặp nó nữa, sẽ không bao giờ ta nói cho nó nghe được hai từ xin lỗi. Hãy để ta đi, ta không sao mà.
Những giọt nước rớt ra từ khóe mắt, sự bất lực và gần như là tuyệt vọng của một người mẹ đầy tội lỗi, bà níu tay vào mạn giường như thể cầu xin người vệ sĩ đứng trước mặt .
– Chủ tịch bà đừng làm thế, bác sĩ nói bây giờ bà đã rất yếu, bà không thể…
Hắn lại lắc đầu, nhìn bà đầy thương tâm.
– Nếu trước lúc chết không được nhìn thấy con gái mình thì cuộc sống này còn ý nghĩa gì nữa chứ. Ta còn sống để làm gì.Để làm gì hả…
Phụt…
Ức chế.
Đau đớn
Khóe miệng rỉ ra một thứ chất lỏng màu đỏ ghê sợ. Người vệ sĩ hốt hoảng đỡ lấy bà.
– Chủ tịch bà có sao không, chủ tịch???
– Bác sĩ, bác sĩ…mau tới cứu giúp.
Đôi môi bạc nhược vẫn đang lẩm bẩm một cái tên nào đó, nó dường như vắt cạn chút sức lực cuối cùng của bà.
“Xin lỗi con, xin lỗi con Hàn Thủy”.
Cơn mưa mùa đông ập đến, gió lạnh khiến cho bờ vai nhỏ của các nữ sinh lớp 11 Toán run lên nhè nhẹ.
Nhưng nó có hề gì so với niềm vui đang tràn ngập khắp hành lang bệnh viện, những trái tim thổn thức hướng ánh nhìn về phía phòng bệnh phía trước.
Trong kia, các bác sĩ vẫn đang làm việc.
Cánh cửa trắng mở ra, đôi mắt to tròn của Cát Anh nhìn vị bác sĩ đầy chờ đợi. Nhưng nét lo lắng và băn khoăn trên mặt ông khiến nhỏ hơi chùng lại, lướt một ánh mắt sắc lạnh vào bên trong, nhỏ tiến dần tới, khẽ hỏi:
– Cô ấy sao rồi bác sĩ?
Khẽ gỡ cọng kính xuống, vị bác sĩ day day thái dương:
– Ban đầu chúng tôi cứ tưởng kì tích đã xuất hiện, nhưng chúng tôi cũng không biết chuyển biến này theo hướng tốt hay xấu nữa.
Câu trả lời nửa vời gần như làm bức tường thành mang tên hạnh phúc trong lòng ba mươi mốt học viên lớp Toán sụp đổ. Cát Anh dương đôi mắt mình lên, giọng run như sắp khóc:
– Xin bác hãy cứu cô chúng con.
Vị bác sĩ đưa bàn tay mình lên, khẽ vuốt tóc nhỏ trấn an, trong giọng nói pha chút bi thương, nhưng cũng rất quyết tâm:
– Ta sẽ cố gắng, các con đừng ngưng hi vọng, vì một khi hi vọng đã mất thì có nghĩ là các con đã bỏ cuộc.
Nhỏ cúi đầu, gật nhẹ. Vị bác sĩ nở một nụ cười hài lòng rồi tiếp tục bước vào trong. Lại chờ đợi. Lại hi vọng.
Những cái ôm.
Những vòng tay siết chặt. Tình yêu thương lúc này lớn hơn bao giờ hết.
o0o
Phòng 102
Mồ hôi trên trán các lương y túa ra rất nhiều, đôi mắt căng ra hết cỡ, nhằm tránh những sơ suất nhỏ nhất.
– Phải mổ thôi.
Một vị bác sĩ ngước mặt lên nhìn các y tá, một vài người bên cạnh nhăn mặt:
– Không được, bà ấy đã rất yếu, nếu mổ thì tử lệ tử vong cao.
– Vậy anh nghĩ cái bệnh ung thư này có nhiều cách sao, tới lúc này rồi, chúng ta chỉ còn cách đó thôi. Chuẩn bị nhanh lên, đưa bệnh nhân đến phòng mổ.
Ngay lập tức tất cả mọi người đứng trong phòng cấp cứu trở nên vội vã, một sinh mạng đang nằm trong tay họ, tất cả đều tập trung cao độ.
Chiếc giường trắng chuyển đi, ngang qua phòng bệnh ấy. Đôi mắt người phụ nữ nhắm nghiền.
Khoảnh khắc lướt qua, bên trong các bác sĩ vẫn đang cật lực, bên ngoài các y tá đang vội vã .
“Mẹ đã từng bảo con đừng bao giờ yêu thương mẹ nữa.
Bởi vì mẹ biết đã quá muộn để bù đắp cho con.
Mẹ trăm ngàn lần xin lỗi, chỉ mong rằng con tha thứ cho mẹ.
Nhưng lúc này đây, mẹ kiệt sức rồi.
Mẹ không đủ sức để nhìn thấy nụ cười của con nữa, xin lỗi con.
Lời xin lỗi cuối cùng của một người mẹ.”
– Chẳng phải đó là bà chủ tịch sao?
Thế Bảo đưa tay chỉ về hướng chiếc giường bệnh đang di chuyển, Cát Anh nhíu mày, bên cạnh nhỏ Ngọc Vi đã vội thắc mắc:
– Sao bà ấy lại…chẳng nhẽ.
Sự hoảng loạng dâng lên, mắt Ngọc Vi đỏ ngầu, Hàn Tuyết nhăn mặt lại, nhỏ cắn nhẹ môi:
– Bà ta bị ung thư giai đoạn cuối.
Đoàng
Tất cả dường như nghẹn lại, không ai nói với ai câu nào, nước mắt lã chã rơi. Đây phải chăng là một bi kịch.
– Sao tới bây giờ cậu mới nói.
– Tớ cũng mới biết chuyện này lúc nãy, trở lí của bà ấy mới gọi tới.
Quỳnh Chi khẽ nấc lên:
– Vậy bà ấy dấu chúng ta sao?
Lại ngưng lại. Mắt lại hướng về bên trong, một cô gái trẻ và một người phụ nữ. Hai mẹ con họ hơn hai mươi mấy năm nay đã phải xa cách. Hay thật, bây giờ lại gặp nhau trong bệhn viện. Có phải ông trời muốn họ như thế, muốn cho cái tình mẫu tử thiêng liêng ấy phải xa cách, muốn cho thế giới của tụi nó phải sụp đổ.
Thầy Vinh nhìn lại lũ trẻ rồi đau đớn dời vào bên trong, người con gái ấy vẫn nằm im ở đó, mắt nhòe đi.
“Sao mọi đau khổ lại đổ hết lên đầu em vậy. Hai mươi lắm năm qua phải chăng là chưa đủ, em đã làm gì nên tội để ông trời phải giày vò em nhiều đến thế. Hãy tỉnh lại đi, đừng rời xa anh, đừng rời xa lũ trẻ, chúng cần em, và mẹ em cũng đang nợ em một lỗi”
Thời gian chậm lại, sự lo lắng đỏ dồn về hai phía.
Người đàn ông chạy vội tới, nét mặt ông vẫn bình tĩnh, nhưng đâu đó trong ánh mắt, người ta vẫn thấy sự hoảng hốt hiện hữu. Hỏi qua vài người ý tá, ông bước vội, đến mức tên vệ sĩ đằng sau cũng phải mệt đứt hơi.
– Ba…
Tiếng gọi của Tuyết làm cả lớp giật mình. Tụi nó nhìn thấy một gương mặt quen thuộc trên mặt báo. Ông ta tiến tới gần, những giọt mồ hôi trên trán rơi xuống.Chưa để tụi nó kịp hỏi, người đàn ông đó đã vội nhìn nhỏ:
– Bà ấy đâu?
Khóe mắt cong lên, có chút đắng xót dâng trong lòng, Hàn Tuyết di mắt qua chỗ khác, bao năm rồi, tình cảm của ông dành cho bà ấy vẫn trọn vẹn như thế, vẫn ăm ắp như ngày đầu, vẫn không có chỗ để khiến nhỏ chen vào. Giọng nhẹ đi rất nhiều, Tuyết đáp lại:
– Đang ở trên phòng…
Bàn tay nhỏ hướng lên tầng hai, cũng là lúc bước chân của người đàn ông ấy vội bước. Không kịp để hỏi thăm một tiếng.
Không kịp để cho trái tim nhỏ ấm lại dù chỉ một giây.
Cát Anh khẽ vỗ lên vai bạn, Hàn Tuyết quay đầu, cười nhẹ, một nụ cười đẹp nhưng buồn.
– Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Nên nhớ…ba cậu luôn yêu thương cậu.
Cơn mưa ngoài kia nặng hạt hơn. Gió mạnh hơn.
Sài Gòn lặng đi. Mùa Đông năm nay lạnh hơn nhiều. Từng hạt trút xuống làm cho lòng người thêm buồn. Bồn chồn. lo lắng, những trái tim non nớt đang run lên.
Đèn trong phòng vẫn sáng, sáng như niềm hi vọng của tụi nó.
Nhất định cô sẽ tỉnh lại, bà chủ tịch cũng sẽ khỏe lại.
Nhất định là như thế.
Đèn vẫn sáng
Mưa vẫn rơi
Và
Tâm trạng của các học viên vẫn như vậy.
Chưa có dấu hiệu gì cho thấy sự kết thúc. Cả hai phòng cấp cứu vẫn liên tục hoạt động không ngừng nghỉ. Mồ hôi rớt xuống nhiều hơn. Áp lực hơn cho các vị y bác sĩ vì ngoài kia là một người quyền lực, nhưng hơn hết lương tâm của họ không muốn nhưng đứa trẻ ngây thơ ấy phải chịu thêm sự đau đớn vào nữa.
Tích tắc..
Tích tắc…
Im lặng đến nghẹt thở, chỉ nghe thấy tiếng kim đồng hồ nhích từng giây.
o0o
Tầng 2 bệnh viện…
Người đàn ông cúi mặt xuống, bất lực đưa hai cánh tay ôm đầu. Người phụ nữ ấy có mệnh hệ gì, chắc ông cũng không sống nổi.