Cao Thủ Học Đường

10.09.2014
Admin

Bảo Ngọc vừa nhảy chân sáo vừa líu lo hát một bài hát nào đó, tâm trạng của nhỏ đang rất vui, nếu có ai bắt gặp cảnh này sẽ không thể cưỡng lại mà nói rằng đó là một cô bé dễ thương và vô cùng thánh thiện.Trong bộ đồng phục của trường nụ cười hồn nhiên ấy lại càng khiến cho người ta có cảm tình ngay từ lần gặp mặt đầu tiên
Hôm nay là ngày lễ tình nhân, học viện Angle được xây dựng theo phong cách của phương Tây nên học viên trong trường có thể tự do bày tỏ tình cảm qua những món quà mà không cần lo sợ thầy cô giáo khiển trách.
Bước từ từ vào trong lớp học, Bảo Ngọc đang mong chờ những món quà xinh xắn và những hộp sôcôla ngọt ngào được gửi tặng từ những anh chàng fan hâm mộ. Nhưng… bước chân nhỏ đột nhiên sững lại, trong lớp không hề có bất cứ một món quà nào chứ đừng nói đến một chồng quà cao ngút và những cành hồng đỏ tươi. Anh Thư ngồi đó, khuôn mặt u tối đến đáng sợ. Ngọc chớp mắt, không phải chứ, ngày lễ nào mà lớp 10 Anh chẳng nhận được nhiều quà nhất trường, sao bây giờ lại thế này. Tâm trạng của các học viên trong lớp đang cực kì không tốt, nếu không muốn nói là quá tệ. Đây quả thực là một sự sỉ nhục đáng xấu hổ.
– Tại sao lại thế này?
Ngọc hỏi một câu trống không, Huyền Lam quay khuôn đang sa sầm xuống qua nhìn nhỏ, giọng nói không giấu nổi cơn tức giận đang dâng trào:
– Mày hỏi tao tao biết hỏi ai, sắp vào học rồi mà vẫn chưa có một mống nào đến, valentine năm nay đúng là xui tận mạng.
Anh Thư liếc xéo Lam một cái ý định cảnh báo, giọng nhỏ đều đều vang lên, nhưng nghe kĩ lại thoáng thấy sự bất bình:
– Mày đừng có mà ăn nói bậy bạ, 30 chưa phải là tết, tao không tin bọn hám sắc đó từ bỏ được cái tật ấy.
Phải! trong mắt Anh Thư và có thể nói là cả lớp Anh những fan hâm mộ đó chỉ là cái đuôi, với nhỏ mình chính là quỹ đạo và bọn họ là những vệ tinh xoay xung quanh quỹ đạo đó. Cũng đúng thôi, làn sóng tình trường nhỏ gây ra cho các nam sinh trong và ngoài học viện cũng khiến người ta choáng váng. Còn nhớ hôm 20 tháng 10, một hàng dài các chàng trai xếp chật cả hành lang tầng ba để mong được tặng quà cho nhỏ, chà! lúc đó lớp Toán đã vô cùng bức xúc, ngẫm lại thì lúc này Anh Thư điên lên cũng phải.
Nhìn thấy những khuôn mặt đáng sợ của con tụi con gái mà đám con trai không khỏi run bắn người, luôn luôn là như vậy, chúng nó sẽ là một nơi xả giận lí tưởng nếu tụi con gái muốn nổi khùng. Nhưng mà thực ra lúc này chúng cũng đang rất bức bối, không có nổi một món quà đúng thật cũng hơi tệ. Nới tóm lại thì cả lớp Anh đang nằm trong tình trạng cực kì đáng sợ.
Trước khi không gian lớp học biến thành một nơi âm u lạnh lẽo thì cánh cửa chính lại bật mở, bác bảo vệ bước vào nở một nụ cười tươi rói, mấy khi mà được vinh dự vào trong cái lớp chuẩn mực nhất của học viện thế này. Đúng ba giây sau không khí lớp thay đổi hoàn toàn, nụ cười quán tính hiện lên rạng rỡ trên khuôn mặt của 31 học viên lớp 10 Anh.
– Chào bác, bác tới có chuyện gì khộng ạ!
Bác bảo vệ vẫn chưa tắt hẳn nụ cười:
– À, chào các cô cậu, tôi đến đây để giao đồ.
– Giao đồ?
Bảo Ngọc nhướn mày, hỏi bằng cái giọng ngờ vực. Bác bảo vệ chỉ khẽ gật đầu, rồi khoát tay bảo những người đứng ngoài cửa bước vào. Cả lướp Anh bất động. Những chồng quà cao ngút được đặt trên bục giảng, đủ loại màu sắc. Trong long Anh Thư dậy lên một thứ cảm giác thoải mái, nhỏ lại hiền từ quay sang nhìn bác bảo vệ:
– Thế này là sao hả bác?
– À, xin lỗi các cô cậu, sáng nay các cô cậu tới muộn nên những món quà này họ nhờ tôi chuyển đến khi các cô cậu vào lớp.
Bác bảo vệ nhìn nhỏ bằng đôi mắt ái ngại. Bảo Ngọc thở hắt ra, trong mắt hiện rõ những ánh nhìn sung sướng:
– Vậy thì làm phiền bác quá, cảm ơn bác nhiều nha.
– Ồ không có gì, vậy thì chúng tôi xin phép lui về, cho các cô cậu còn học bài.
– Vâng ạ!
Anh Thư thận trọng đáp lễ. Nhưng khi bóng dáng của những người mới đến vừa khuất dần sau cánh cửa, cả lớp Anh vỡ òa, Trúc Ly chớp nhẹ mi mắt, nhỏ nhìn chồng quà cao ngất ngưởng trước mặt, cười khẩy:
– Thì ra, bọn họ vẫn còn hâm mộ chúng ta lắm.
Bảo Ngọc khoanh tay trước ngực, miệng nhếch lên:
– Đương nhiên rồi, chúng ta là học viên lớp Anh mà.

Trên chuyến xe từ học viện Angle tới trại mồ côi giữa long thành phố, các học viên của lớp Toán đang hân hoan vui sướng chờ đón một vở kịch do tụi nó tạo ra. Cát Anh xoay người ra phía cửa kính nhìn cảnh vật ngoài kia, con đường này nhỏ đã đi qua đi lại hang chục lần vậy mà sao mỗi lần tới đây nhỏ đều có một cảm giác khó tả., chuyến xe thứ hai nhỏ không ngồi cạnh Nhật Nam. Nhỏ không bận tâm lắm, nhưng có vẻ người bên cạnh lại thích gây ra sự chú ý. Khánh Đăng im lặng một lúc lâu, cậu cảm thấy không khí rất ngột ngạt, nói chính xác hơn là khoảng cách giữa cậu và Cát Anh không được gần cho lắm, mặc dù cậu đang ngồi bên cạnh nhỏ.
– Cậu là người ở đây à.
– Không ở đây thì ở đâu.
Giọng nhỏ vẫn nhẹ, thoáng qua như một làn gió, nhưng cái cách trả lời thì có gì đó không ổn.
– Tớ rất ít khi nghe thấy các cậu nói về gia đình mình, họ làm gì vậy.
Đăng vẫn kiên trì. Cát Anh quay người sang nhìn cậu, nhìn thẳng vào mắt của cậu, nhỏ hơi cười:
– Đến lúc cần biết thì cậu sẽ biết.
– Nhưng mà
– Nhật Nam…không nói nhiều như cậu.
Nhỏ lại dán mặt vào khung cảnh ngoài ô kính . Đăng ngớ người, rõ rang là nhỏ đang cảm thấy khó chịu, cậu đánh mắt sang nhìn anh bạn bí thư đang ngồi dãy ghế bên kia, Cát Anh nói không sai, trông Nam đang trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó, không có vẻ hoạt bát hay bạo lực như mọi ngày. Con đường đến trại mồ côi có vẻ như xa hơn nhiều.

Rengggg
Trống điểm hết giờ, Bảo Ngọc vội vã chạy lên bàn Anh Thư. Nhỏ quoắc mắt nhìn xung quanh một lát rồi nheo mắt:
– Hay là mở quà luôn đi.
Anh Thư nhíu mày:
– Mày điên à, mới có vài tiếng đồng hồ sao mày sốt ruột thế, mọi lần có vậy đâu.
Bảo Ngọc mím môi, nhỏ khẽ lay vai Thư, giọng dịu đi rất nhiều:
– Không phải chỉ có mình tao đâu, mười bốn đứa còn lại đều như thế hết chẳng qua tụi nó sợ mày nên không giám nói ra thôi.
Thư xoay người nhìn chung quanh, bắt gặp ánh mắt của nhỏ lớp trưởng, tụi con gái quay qua chỗ khác, Anh Thư thở dài, chính nhỏ cũng đang rất khó chịu.
– thôi được rồi, giờ ra chơi chỉ có 30 phút, tụi bây lên mở quà đi.
Như một bầy ong vỡ tổ, cả lớp Anh nháo nhào lên, chúng nó đang rất háo hức nhìn thấy và tận tay vuốt ve những món quà ấy, mặc dù những thứ đó trước đây với chúng chỉ là rác rưởi, đúng là khi sắp vụt mất người ta mới biết trân trọng. Những hộp quà xanh đỏ tím vàng thắt nơ xinh xắn lần lượt được mở ra. Mỗi hộp quà đều có một quả bong bay nhỏ nhắn trong đó, cầm chúng trên tay, tụi con gái khẽ mỉm cười, nhưng nhanh chóng đặt qua một bên, món quà bên trong vẫn là trên hết.Tuy nhiên do vội vàng quá nên tụi nó không để ý nếu quan sát kĩ sẽ thấy sự bất thường. Mỗi quả bong đều gắn một con chip nhỏ… sẵn sang chờ lệnh.
1…
2…
3…s

Bùm…bùm…

Miệng ngọc vi hiện rõ một nụ cười cực kì gian, Hà Mi rướn người cố nhìn cho rõ hình ảnh chuyển về trên màn hình laptop. Thái Huy vuốt vuốt cái cằm, chân vắt hình chữ ngũ, thong thả hỏi:
– Xong chưa.
– Ok.
Ngọc Vi đưa tay ra dấu hiệu, nhỏ ngước khuôn mặt mình lên, liếc mắt sang Nhật Nam gật nhẹ:
– Xin thông báo bây giờ lớp Anh đang nắm trong tình trạng hỗn loạn.
Cả lớp Toán vỗ tay ầm ầm, dù không tận mắt nhìn thấy, nhưng tụi nó cũng đã biết được cái thảm cảnh có một không hai đó là như thế nào. Anh Kiệt nhíu mày khó hiểu:
– Có chuyện gì vui vậy.
Hà Mi ngoắt ngoắt ngón tay, Kiệt nhanh nhảu chạy lên hàng ghế của nhỏ, và cậu nhìn thấy được hình ảnh của lớp Anh bây giờ. Không kiềm chế được, Kiệt lăn ra cười ngặt nghẽo.

Một thứ khói màu vàng lan ra khắp phòng học, nhưng cái đang sợ chính là mùi của nó, một loại “hương thơm“kinh tởm. chỉ cần một túi nhỏ cũng đã khiến cho các học viên lớp Anh sặc mũi, đằng này lại hơn mười mấy gói, những quả bong bay đúng là một nơi cất dấu lí tưởng. Anh Thư một tay bịt mũi, một tay đập mạnh lên bàn. “Rầm“.
– Sao lại có chuyện này chứ.
Bảo Ngọc có vẻ thực tế hơn, nhỏ lấy tay khua khua đám khói màu vàng trước mắt:
– Mày đừng có mà khùng kiểu ấy nữa, nhanh lên đi, tìm cách giải quyết nhanh lên, chỉ còn mười phút nữa là hết giờ ra chơi rồi.
– Làm sao mà giải quyết được đây, cái loại bom này khử mãi cũng không hết mùi, không khéo nó còn lan sang lớp Toán nữa ấy chứ.
– Lớp Toán…?
Bảo Ngọc kêu lên, trong dầu nhỏ đang có một kế hoạch hoàn hảo:
– Mày kêu tụi nó đóng hết cửa phòng lại đi, đừng để lan sang lớp Toán, nhanh lên.
– Nhưng mà để làm gì?
Anh thư nhíu mày, thật tình nhỏ cũng không đoán nổi được những gì Bảo Ngọc đang nghĩ trong đầu.
– Thì chúng ta sang mượn tạm lớp Toán để học, nghe nói hôm nay tụi nó đến trại mồ côi mồ ciếc gì đó.
Một sáng kiến không tồi, cơ mặt Thư dãn ra nhanh chóng giống như cơ mặt của ai đó trên xe bấy giờ. Nhưng nhỏ vẫn chưa cảm thấy yên tâm:
– Nhỡ các thầy cô có hỏi thì nói thế nào.
– Thì cứ nói đại là lớp mình bận chứa quà, có thầy cô nào không tin cơ chứ, sao đột nhiên mày thiếu IQ thế.
Khẽ gật đầu, dù hơi khó chịu vì câu nói của Ngọc, nhưng Anh Thư cũng vội vàng ra hiệu cho đám con trai đóng lại cửa, “lưu giữ“mùi hôi đó lại trong phòng, rồi bước sang lớp Toán. Đó sẽ là một kế hoạch mĩ mãn…nếu như… không nằm trong sự sắp xếp của những tiểu quỷ đang ngồi trên xe.

Khi tất cả đã đặt chân vào trong lớp toán, Anh Thư mới đánh mắt nhìn xung quanh. Cách trang trí của lớp Toán đúng là màu mè rắc rối, nhỏ muốn mình nghĩ như vậy, nhưng thực sự trong thâm tâm vẫn có một chút gì đó len lỏi, gọi là ghen tị. Ừ! nhỏ luôn ghen tị với lớp Toán, nhất là lớp trưởng của chúng Vũ Cát Anh. Cái tên đã khắc sâu vào tâm trí nhỏ, khiến cho nhỏ ức chế hàng ngàn hàng vạn lần, từ trước tới nay, mỗi khi nhỏ làm cánh chim đầu đàn cho lớp học là y như rằng tất cả các thầy cô đều khâm phục. Nhưng có vẻ, từ khi lên cấp ba, bước chân vào học viện Angle là mọi chuyện lại đổi khác, cái cách mà học viên lớp Toán coi trọng Cát Anh như một vị thánh sống khiến nhỏ muốn phát điên. Mặc dù đó không phải là lớp của nhỏ, nhưng dù sao nhỏ cũng chỉ muốn duy nhất một lớp Anh và duy nhất chỉ có nhỏ là vị lớp trưởng được sung bái nhất. Vì thế mà nhỏ mới căm ghét Cát Anh đến như vậy .
31 học viên của lớp Anh đã yên vị vào bàn học đột nhiên lại có một tiếng chuông chói tai vang lên ing ỏi. Vậy là sao?

Thầy giám thị nhanh chóng có mặt tại hiện trường, tiếng chuông báo ấy đã làm thầy phải tỉnh giấc ngủ trưa sớm . Hiện tại thì tâm trạng thầy đang rất tệ. Đứng trước của phòng lớp Toán, thầy giám thị khẽ nhíu mày. Cái lớp rắc rối này sao bảo lúc sáng đã đi đâu rồi mà, chẳng nhẽ tụi nó lại phải về sớm để gây chuyện, ngẫm lại thì hai hôm nay tụi nó không gây chuyện gì rồi. Hình như đang ngứa chân ngứa tay thì phải. Trong lòng thầy chắc mẩm điều đó. Xoay người để vận hành thân hình hơi mập của mình, thầy tung chân đạp một cước vào cửa, lâu lắm rồi không tập võ nên tay nghề có chút kém đi, bằng chứng là thầy sẽ ngã chúi về phía trước nếu khôngi đâm sầm vào người cô Hải Thu. Cố ho khan vài tiếng, thầy giám thị đứng dậy, lấy lại tư thế rồi phủi phủi cái tay:
– Cô Thu đi dạy à!
– Vâng, thầy lại lên đây làm gì vậy, chẳng nhẽ cái lớp Toán lại gây ra chuyện gì.
Cô Hải Thu ngờ vực hỏi, đôi mắt liếng thoắn liếc xung quang, cô đang rất muốn những gì mình nghĩ là sự thật.
– Hình như là vậy, cô có nghe thấy tiếng chuông reo lúc nãy không, tôi nghe nó phát ra từ đây.
– À, đúng rồi lúc nãy tôi có nghe, đúng là phiền phức thật, tôi nghĩ thầy nên phạt thật nặng vào, thầy thấy chưa lần trước…à, ý tôi là dù chúng nó có muốn quậy cũng không nên làm ảnh hưởng tới người khác như thế.
Nhác thấy sự khó chịu của thầy giám thị, giọng cô Hải Thu dịu hẳn đi, nhưng vẫn không tránh nổi sự bất mãn biểu hiện trên khuôn mặt nghiêm khắc của mình. Thầy giám thị gật đầu, rồi cùng với cô Thu bước vào lớp. Và…hai người hóa đá.

Sau vài giây mất bình tĩnh trước những gì mình nhìn thấy, thầy giám thị hít vào thở ra đều đặn để lấy lại tinh thần sau cú sốc. Từ từ lướt bàn tay mập ú xuống dưới lớp, thầy chau mày:
– Sao lại thế này, các em sao lại có mặt ở trong phòng của lớp Toán.
Anh Thư cắn môi, nhỏ đứng dậy, trong long có một dự cảm bất an, nhưng vẫn cố gắng nở một nụ cười:
– Thưa thầy…tại hôm nay…hôm nay…
Thầy giám thị nhướn mày, dỏng cái lỗ tai lên để lắng nghe cho trọn những gì nhỏ muốn nói. Cô Hải Thu ý nhị liếc mắt nhìn Bảo Ngọc ra hiệu, cô cũng đang rất bực mình, nhưng trước hết phải xử lí vụ của thầy giám thị trước đã.
– Thưa thầy, sáng nay lớp em nhận được quá nhiều quà, như thầy biết đấy, lớp em luôn được mọi người dành tình cảm đặc biệt mà.
Bảo Ngọc khép nép, dù người đang run bắn lên nhưng vẫn dịu giọng trả lời thầy thay cho cô bạn lớp trưởng đang lóng nga lóng ngóng. Thầy giám thị đánh mắt sang nhìn cô Hải Thu, mặt cô vẫn không có lấy một chút cảm xúc gì, nhưng có ai biết trong lòng cô đang dậy sóng.
– Vậy thì để thầy sang xem lớp các em thế nào, dù sao cũng không được tùy tiện vào lớp Toán như vậy, các em chưa được sự đồng ý của các bạn ấy mà.
Thầy khẽ thở dài:
– Thảo nào mà chuôn nó reo ing ỏi thế.
Anh Thư siết chặt bàn tay, nhỏ nheo mắt hỏi thầy bằng cái giọng khó hiểu:
– Ý thầy là sao, sao chuông lại reo ạ.
Thầy giám thị đăm chiêu một lúc rồi từ từ giải thích:
– Lớp Toán có một hệ thống chuông định vị, khi có ai đột nhập vào sẽ bị phát giác ngay lập tức nếu các em chạm vào bàn ghế trong lớp. Nhưng mà thôi, không nói nhiều nữa, để thầy sang xem lớp các em thế nào, ngộ nhỡ lát nữa lớp Toán về lại không thu xếp được phòng học.
Nghe thấy giọng thầy, Bảo Ngọc giật nãy mình, nhỏ chạy lại kéo nhẹ tay thầy, giọng nói mật ngọt vang lên:
– Thôi thầy ạ, thầy đừng sang đó.
Thầy giám thị ngoảnh mặt ra phía sau nhìn nhỏ, nhỏ cúi đầu tránh để cho thầy bắt gặp ánh mắt sợ hãi của mình.
– Em làm sao vậy, từ đây sang đó có vài bước chân thôi mà.
– Thầy ơi thầy đừng sang mà, thầy về đi lát nữa bọn em sẽ thu xếp.
Nhỏ lại níu tay thầy giọng van nài nhiều hơn. Thầy giám thị nhăn mặt, khẽ giật tay nhỏ ra khỏi tay mình.
– Em tránh ra, sao tự nhiên hôm nay các em lạ vậy, hay là bên lớp ấy có chuyện gì.
– KHÔNG CÓ GÌ!
Cả lớp Anh nháo nhào lên, điều đó càng làm cho thầy giám thị nghi ngờ.
– Các em sao vậy hả, càng thế tôi càng phải sang.
– Thầy…
Bỏ lại ánh mắt bực tức của cô Hải Thu, Anh Thư lật đật chạy sang níu tay thầy giám thị, nhưng muộn rồi, thầy đã vào lớp.
Hành động đầu tiên của thầy là lấy bàn tay bịt mũi, để tránh cho hương thơm kinh khủng kia lọt vào khí quản, liếc mắt nhìn xung quanh, thứ khói màu vàng kia khiến thầy khó chịu. Bàn tay còn lại thả lỏng trong không trung chợt nắm chặt lại, bước vội nhanh ra khỏi căn phòng kinh tởm kia, thầy vào đứng giữa bục giảng của lớp Toán, phía dưới là các học viên lớp Anh, giọng tức tối:
– Thế này là sao hả, cái phòng học mà các anh chị biến ra thành cái chuồng lợn thế à!
Cả lớp Anh chết sững, quả thực lần đầu tiên bị mắng nhiếc không thoải mái tẹo nào. Anh Thư đứng dậy, cố vớt vát lại ít tinh thần:
– Thật ra chuyện đó là ngoài ý muốn thôi ạ.
– Ngoài ý muốn à, từ trước tới nay có ai muốn gây chuyện mà nói rằng mình muốn như thế đâu.
Thầy giám thị gắt lên, để thầy phải ngửi thấy cái mùi hôi đó là một điều đáng lên án, cô Hải Thu đứng ngay bên cạnh, ánh mắt sắc lẻm liếc xung quanh, rồi dịu đi khi dừng lại nơi thầy giám thị:
– Có chuyện gì vậy, sao tôi thấy thầy nóng thế.
– Cô sang mà xem, cái trò quái quỷ mà học viên của cô gây ra kìa, thật là lố bịch, lớp Toán có nghịch cũng không nghịch cái trò kiểu ấy.
Nuốt khan cơn giận vào trong người, thực sự bây giờ cô Hải Thu chỉ muốn điên tiết lên, sao lớp cô lại bị đưa ra so sánh với cái lớp ấy chứ, một chuyện nực cười mà có trong mơ cô cũng không dám nghĩ, phải nói rằng nếu có đưa một góc cảu lớp Anh ra so sánh thì lớp Toán vẫn không theo kịp, tại sao thầy giám thị lại có một ý nghĩ điên khùng như thế chứ.
– Thầy bình tĩnh đi, chúng ta từ từ giải quyết.
– Còn từ từ cái gì nữa, giờ ăn trưa tất cả lên phòng giám thị cho tôi.
Cái gì? Anh Thư có nghe lầm không, lên phòng dám thị ư? Cái lớp chuẩn mực của học viện lại phải lên cái nơi ấy ư? Thật không thể tin nổi. Cô Hải Thu bây giờ chỉ muốn phá tan tành cái lớp Toán này thôi. Cô đang điên.

Trong khi đó, ở trại mồ côi mang cái tên thánh thiện “Bình minh”, ba mươi học viên của lớp Toán đang vui đùa bay nhảy với các em nhỏ ở đây. Những hộp quà được phân phát cho tất cả các em, nụ cười hồn nhiên ấm áp của chúng như tỏa sáng giữa cái nắng vàng của buổi sáng mùa xuân. Ngọc Vi cầm trong tay một con thú nhồi bông nhỏ lắc qua lắc lại rồi mỉm cười:
– Mấy bé này dễ thương quá.
Thế Bảo chen chân vào, miệng vẫn nhai sôcôla ngon lành:
– Bà dễ thương hơn tụi nó nhiều.
Vi bĩu môi, cốc cho Bảo một phát trên đầu, giọng nhỏ rất chi là hình sự:
– Tôi dễ thương hay dễ ghét đến lượt ông bình phẩm hả?
Thế Bảo xoa xoa cái đầu, cậu cười hề hề:
– Thì tôi thấy sao nói vậy, bà dễ thương thật mà, dù trong mắt những thằng con trai khác bà xấu thậm tệ thì yên tâm đi trong mắt tôi bà vẫn rất rất đẹp.
– Thôi đi ông tướng, mấy em cười cho kìa, toàn ăn nói không đâu.
Quỳnh Chi sát lại gần Bảo, phán một câu khiến cậu chết đứng, Anh Kiệt cũng lân la lại gần, cậu chỉ tay vào những hộp quà trên tay các em nhỏ, thắc mắc:
– Mà này, sao quà toàn sôcôla với mấy con thud nhồi bong hình trái tim thế.
Ngọc Vi khẽ nở một nụ cười ranh mãnh, trước khi nhỏ kịp lên tiếng trả lời anh bạn này thì thế Bảo lại chen vào một cách vô duyên hết cỡ:
– Quà valentine của lớp Anh đấy.

Bốp…

Hộp bánh trên tay Bảo rớt xuống, Nhật Nam hai tay chống nạnh, cậu hùng dũng bước lại gần bạn, tặng luôn cho Bảo một ánh mắt sắc lạnh:
– Ai mượn thế hả, không đánh mà cũng khai, đồ lẻo mép.
Vi lắc đầu ngán ngẩm:
– Càng ngày tôi càng thấy ông giống tên mỏ nhọn nào đó, hắn tên gì nhỉ…
Ngọc Vi gãi gãi đầu, cố nhớ ra một cái tên nào đó, Hà mi đứng bên cạnh reo lên:
– Như xêkô trong truyện doremon phải không Vi, tớ ghét tên đó lắm.
Ngọc Vi cay cú gật đầu:
– Ông thấy chưa ngay cả Mi khờ mà cũng ghét huống chi là tôi.
Bảo đơ toàn tập, đúng là con gái lớp Toán, cái gì cũng nói được hết.Mấy em nhỏ đứng cạnh đó, nghe thấy cậu chuyện giữa các cạnh chị mà cười thích thú. Nắng chiếu xuống sân, nhuốm không gian thành một màu vàng nhạt, nhẹ nhàng nhưng tràn ngập niềm vui.

10h30’
Đáng nhẽ lúc này lớp 10 Anh phải có mặt trong canteen trường, vênh mặt nhìn các học viện trong học viện với những món ngon thơm phức trên bàn thì bây giờ lại phải ngồi trong cái phòng giám thị chật chội nóng nực này. Anh Thư nhăn mặt nhỏ lướt nhìn xung quanh một lát, lời cô Hải Thu ban nãy trong tiết học, nhỏ vẫn còn nhớ “ nếu làm mất mặt lớp Anh, thì đừng có nhìn mặt tôi nữa“. Nhỏ chỉ muốn nổi khùng lên thôi, cô Thu nói được là làm được . Trong lúc nhoe đang loay hoay suy nghĩ, thì cái giọng trời phú của thầy giám thị lại vang lên:
– Bây giờ các em định giải quyết thế nào?
– Thưa thầy, đây là sự cố ngoài ý muốn, chúng em sẽ nhanh chóng khắc phục.
Bảo Ngọc cố gắng dịu giọng để đáp lại thầy, nhỏ biết nếu đùn đẩy trách nhiệm thì chỉ có lớp Anh thiệt hại mà thôi. Vụ việc này không lien quan đến lớp Toán thì nhỏ không làm người, nhưng chúng lại có bằng chứng ngoại phạm nên nhỏ không thể nói được gì. Sau lần này, nhỏ sẽ cho chúng biết hậu quả cảu việc động vào lớp Anh là thế nào. Mắt Bảo Ngọc ánh lên những tia nhìn rung rợn, khiến cho Huyền Lam đứng bên cạnh cũng phải giật mình.
– Thôi được rồi, vì đây là lần đầu các em phạm lỗi nên tôi tha cho, nhưng mà…các em phải dọn dẹp khuôn viên trường trong vòng một tuần.
– DỌN DẸP Ạ!
Cả lớp kêu lên, mặt đứa nào cũng thất sắc, tụi nó không thể làm cái việc xấu hổ ấy được, nhưng bắt gặp cái nhìn cương quyết của thầy giám thị, chúng chỉ biết cúi đầu ậm ừ cho qua.

Hành lang của kí túc xá vắng hoe, vì bây giờ là giờ nghỉ trưa nên các học viên trong học viện đều đã vào lập trình ăn xong là ngủ. Bước chân thình thịc trên đất, Anh Thư như đang muốn điên lên . bảo Ngọc đi bên cạnh, tâm trạng cũng chẳng khác gì, cả lớp Anh bao trùm một màu ảm đạm, thê lương vô cùng. Ngay trong chính lúc ấy, oan gia lại gặp nhau, lớp Toán vừa từ trại mồ côi về, khác hoàn toàn cái vẻ mặt thiểu não của lớp 10 Anh, 30 học viên của lớp Toán đang rất chi là sung sướng. Chạm mặt. Bước chân của hai bên sững lại. Anh Thư nhếch mép mỉa mai:
– Hại được người khác nên vui vẻ nhỉ?
Ngọc Vi chớp mắt, nhỏ ngoáy ngoáy lỗ tai, tỏ vẻ khó hiểu:
– Cậu nói gì vậy, tôi không hiểu?
Anh Thư nghiến răng kèn kẹt, nhỏ quoắc mắt, đá xéo Ngọc Vi:
– Các cậu đóng kịch giỏi quá mà, thánh thiện lắm, ai mà biết được cái tâm hồn vẩn đục bên trong chứ.
Ngọc Vi bỗng cười lớn lên, nhỏ văn văn lọn tóc, nhìn thẳng vào mắt Anh Thư rồi gằn giọng xuống:
– Câu này, tôi nghĩ tôi nên nói với cậu mới phải?
Bảo Ngọc khẽ nhíu mày, ánh mắt nhu mì mọi ngày biến dạng, nhưng không lộ liễu ra ngoài, nhỏ tiến lên phía trước, nhẹ nhàng hỏi:
– Tại sao các cậu lại phải hại chúng tớ như vậy chứ, bọn tớ đã làm gì sai?
Quá giỏi. Ngọc Vi vỗ tay đôm đốp, ngay cả trong trường hợp này mà Ngọc vẫn có thể diễn xuất nhập tâm đến như vậy, không hề có ý gì là bực tức, nó giống như một câu nói bất lực trách móc vu vơ hơn là trách tội.
– Thế cậu nghĩ chúng tôi hại các cậu cái gì?
Thái Huy đánh mắt sang, khẽ lên tiếng. Thế Bảo vội vàng tranh câu trả lời của lớp bạn mà không cần cho phép:
– Hình như là cái vụ đi đếm cỏ ấy!
Cắn môi mạnh đến mức có thể bật máu, ngay lúc này Anh Thư đang điên tiết, nhỏ rít giọng:
– Đấy là các cậu tự nhận nhá.
Thế Bảo lắc đầu nguầy nguậy, cậu vỗ vỗ trước ngực, miệng cười tươi:
– Lớp Toán sugar sugar Ajinomoto Ajinômôtô, không bao giờ làm cái chuyện ấy.
Không chỉ lớp Anh đơ ra toàn tập mà ngay cả 28 thành viên còn lại của lớp Toán trừ Cát Anh cũng không có gì hơn kém. Nhật Nam không chần chừ mà chạy thẳng đến đánh luôn cho Bảo một phát vào đầu:
– Cái thằng này, mày nói gì mà đưa hạt nêm mì chính ra thế hả.
Thế Bảo trố mắt, ngó xung quanh rồi bật cười khanh khách:
– Các cậu học giỏi Anh mà không biết à, thì ra lớp trưởng lớp mình vẫn là giỏi nhất, hê hê lớp trưởng nhỉ.
Cát Anh mỉm cười, đúng là cách nói có một không hai của Thế Bảo, ngôn ngữ kiểu này thì cho dù là thủ tướng Anh cũng không dịch ra nổi. Thế Bảo bĩu môi, đặt tay ra sau lưng, làm cái điệu bộ giống thầy giám thị rồi lượn vòng xung quanh:
– Có ngĩa là đường đường chính chính đó mấy bà cố ông cố.
Chỉ có hai từ gói gọn tình cảnh bây giờ: SHOCK NẶNG

Tiết tiếp theo là tiết sử, dù đã có trống vào tiết nhưng lớp Toán vẫn không khác gì cái chợ . Cô Mỹ Tiên bước vào lớp, tà áo dài xanh nhạt tung bay theo ngọn gió của cánh quạt trần, khẽ đánh mắt nhìn cả lớp một lượt, cô nghiêm giọng:
– Bây giờ là mấy giờ rồi hả, học hành kiểu gì mà thế này, chuẩn bị sách vở lên trả bài cho tôi.
– Cô ơi hôm trước là tiết kiểm tra mà.
Thế Bảo rên lên thống thiết, trả bài ư? một giấc mộng khủng khiếp đời đời cảu lớp Toán.Không thèm để ý tới sự xin xỏ cảu học viên, cô Tiên lạnh lùng lấy sổ điểm ra, và bàn tay thon dài lướt qua từng cái tên một. Cả lớp đứng tim, Ngọc Vi khẽ thở phào nhẹ nhõm khi tay cô Tiên đi qua tên của nhỏ.
– Nguyễn Ngọc Hà Mi.
Đoàng…
Như tiếng sét đánh ngang tai, Hà Mi đờ đẵn lấy vở từ trong cặp ra, rồi run run đi lên gặp cô giáo. Ngọc Vi tránh một tiếng thở dài an ủi bạn:
– Sống sót trở về.
Ôi trời, an ủi kiểu này đấy, Hà Mi nheo mắt khó chịu nhìn Vi rồi bước lên bục giảng. Cô Mỹ Tiên hắng giọng rồi từ từ đặt câu hỏi:
– Em cho tôi biết Cách Mạng Pháp tuyên bố “Tổ Quốc lâm nguy vào thời gian nào”?
Hà Mi há hốc mồm, cho mốc thời gian rồi hỏi xem nội dung diễn biến nhỏ còn chưa biết huống chi là hỏi kiểu này, ngước khuôn mặt nhăn nhó của mình xuống dưới lớp, nhỏ cầu mong tìm được cứu viện. Ngọc Vi lật lật cuốn sách lịch sử đến nỗi rách cả bìa, còn Thế Bảo thì lóng nga lóng ngóng giơ ngón tay lên báo hiệu. Hà Mi dậm dậm chân dưới sàn nhà, nhỏ cắn môi nhẹ.
– Thưa cô…vào ngày…ngày mồng 7…tháng…
Cô Tiên chau mày, đang hết sức bình tĩnh để nghe hết câu trả lời của nhỏ:
– Em nói nhanh lên chúng ta còn học bài mới nữa chứ, về nhà chưa học bài à?
– Thưa cô là ngày mồng bảy tháng 11…năm..năm một bảy chín…một bảy chín…
Thế Bảo đang cố hết sức để giúp bạn, cậu đưa hai ngón tay ra kí hiệu cho nhỏ, nhưng có vẻ Hà Mi vẫn không nhìn thấy, mặt nhỏ đỏ rần lên, điệu bộ lúng túng vô cùng.
– Hai…một bảy chín hai…chín hai..
Cố lí nhí trong cổ họng, Bảo mong rằng Hà Mi sẽ nghe thấy, Ngọc Vi ngồi bên dưới cũng đang sốt ruột bẻ ngón tay. Nhưng thật không may, người nghe thấy giọng Bảo không phải là Hà Mi mà lại là cô Mỹ tiên xinh đẹp:
– Hoàng Thế Bảo, em đang làm cái quái gì vậy hả, có muốn tôi cho cả hai đội sổ đầu bài không?
Hạ cánh tay xuống một cách, Thế Bảo run lên, cậu đang cố tìm cách bào chữa:
– Thưa cô em đang…
– Hai làm cái gì mà miệng cứ lẩm bẩm con số hai thế hả?
Cô Tiên đập bàn một cái “Rầm“rồi đứng phắt dậy, hùng dũng tiến tới chỗ Thế Bảo đang ngồi. Bảo lau mồ hôi trên trán.
– Dạ ý em là hai…hai…hai…
– Hai gì hả?
– Dạ…hại…hai…hai con thằn lằn con đùa nhau cắn nhau đứt đuôi
Vừa đưa cái tay đi qua đi lại, Bảo hát ngon lành, cả lớp cười ồ lên, cô Tiên giương hai con mắt lên nhìn cậu nghi hoặc rồi dẹp cái bực tức sang một bên gằn giọng:
– Thôi được rồi, không phải hát nữa, lần sau mà còn tái phạm là chết với tôi, Hà Mi về chỗ đi, hôm nay tôi tạm tha cho các em, bây giờ chúng ta học bài mới.
Hà Mi đi dần về chỗ, bẽn lẽn ngồi cạnh Ngọc Vi, nhỏ quay mặt sang nhìn Bảo đầy cảm kích, bây giờ ai cũng có thể đoán được tâm trạng của cậu chàng, vui mừng hết cỡ

Ngọc Vi ngồi ôm cuốn sách Vật lí trong tay, dõi ánh mắt mộng mơ ra ngoài cửa sổ, gần cuối năm học rồi, trong long nhỏ xen lẫn một cảm giác khó chịu. Ba tháng hè sắp tới, nhỏ sẽ không được gặp bạn bè, à mà không chỉ có mình nhỏ, mà tất cả những học viên trong lớp này đều không được gặp nhau. Thế Bảo đi từ ngoài cửa vào, miệng cười tươi như hoa, cậu đánh mắt sang nhìn Ngọc Vi một chút, nhỏ vẫn bâng quơ, lơ đễnh ngắm bầu trời trong veo ngoài kia. Cây phượng già đã cháy rực cả một góc trời mùa hạ, cảm giác bâng khuâng ào về khiến cho tâm trạng của tất cả học viên đều đượm buồn.
– Sao hôm nay mặt ai cũng như đưa đám thế?
Bảo nhíu mày, cậu quay qua hỏi Hà Mi đang rúc mặt vào cuốn truyện.
– Gần hè rồi còn gì, chán chết đu được.
Hà Mi cũng chẳng thèm để ý đến cuốn truyện nữa, nhỏ ngước khuôn mặt mình lên, ủ rũ trả lời Bảo, giọng nói đan xen một chút buồn vương vấn. Bảo chớp mắt, cậu không nói gì nữa, lặng lẽ ngồi xuống, văn văn cây bút trong tay. Nhật Nam thở dài, vừa vào lớp đã thế này rồi, cậu đi thẳng xuống chỗ của Cát Anh nhẹ giọng:
– Có điểm thi rồi đấy, lớp mình đứng thứ 3.
Đón lấy tờ danh sách Nam đưa, Cát Anh cắn môi nhẹ, cả lớp vừa mới trải qua kì thi cuối năm, nhưng chẳng có ai quan tâm đến chuyện điểm chác, tất cả những con người ngồi ở đây đều như vậy, trừ hai người. Ừ thì nhờ có Khánh Đăng và Anh Kiệt nên thành tích của lớp mới tăng lên như vậy, nhưng cũng chẳng là gì sất, cho dù có đứng thứ nhất thì cái lớp này vẫn vậy, vẫn ngang bướng, không có thể tìm thấy một niềm vui len lỏi trong cái bảng thành tích ấy.
– Còn mấy ngày nữa là nghỉ hè nhỉ?
Cát Anh đưa con mắt nhìn ra phía trước hỏi nhẹ.
– Khoảng một tuần nữa.
– Thế các cậu có dự định gì chưa.
Ngọc Vi hơi cười khi nghe câu hỏi của nhỏ bạn, một cảm giác đắng xót nghẹn ứ trong vòm họng, nhỏ bẻ ngón tay răng rắc:
– Cậu nghĩ xa vời quá rồi đấy, có lúc nào được tự quyết định đâu.
Khẽ gật đầu, Cát Anh liếc qua đôi bàn tay của bạn.
– Sẽ có lúc chúng ta được là chính mình.

Cô Hàn thủy bước vào lớp, nán lại giữa bục giảng rồi mỉm cười nhìn những học viên bên dưới.
– Thành tích của lớp ta có vẻ tăng đáng kể nhỉ?
Không ai hẹn ai, một tràng pháo tay vang lên giòn dã, nhưng có chút gì đó gượng gạo vô cùng, cô Thủy ngồi xuống ghế giáo viên, mắt nhìn Cát Anh chăm chú:
– Các em có dự lễ tổng kết nữa không?
– Không thưa cô, khoảng hai ngày nữa là lớp phải chia tay rồi.
– Sớm thế sao.
Ngưng lại một giây, có ai đó nén tiếng thở dài. Tiếng ve ngân lên một bản nhạc rồn rã, choán lấy sự căng thẳng ngập tràn trong phòng học.Cô Thủy cố gắng nở một nụ cười, dịu dàng nhìn những học viên yêu quý:
– Không sao, chỉ ba tháng hè thôi, năm sau chúng ta sẽ gặp lại mà
– Đúng rồi, bây giờ tớ và Cát Anh sẽ xuống bên dưới canteen mua đồ, hôm nay chúng ta liên hoan một bữa nhé, coi như cảm ơn Đăng và Kiệt luôn.
Ngọc Vi bật người đứng dậy, nháy mắt nhìn cả lớp, tâm trạng của hai chín đứa còn lại có vẻ vui lên một chút, Thế Bảo hào hứng đáp lại ngay:
– Ok, như vậy đi, nhưng mà cho tôi theo với.
– Cả tớ nữa
Hà Mi reo lên, cô Hàn Thủy lắc đầu, đúng là mấy cái đứa này thay đổi nhanh thật, một phút trước còn ảo não vậy mà, một phút sau đã nhảy cà tưng lên rồi.
– À mà cô ơi!
– Gì vậy?
Nhìn cái cách hỏi gian gian của Ngọc Vi, cô Thủy nhướn mày nghi ngại.
– Tụi em mời cả thầy Vinh tới nữa nhé.
Biết ngay mà, lại tìm cái chọc cô nữa đây, mấy cái đứa tiểu quỷ.
– Kệ các em.
– Xem kìa, cô đỏ mặt rồi kìa.
Thế Bảo cười khà khà, không quên đạp đất chuồn nhanh tránh cái nhìn trách mọc của lão bà bà xinh đẹp. Năm người nữa cũng lần lượt theo sau. Sân trường vắng lặng, chỉ nghe thấy tiếng gió mùa hè mơn man trên cành hoa phượng đỏ. Đẹp nhưng mang mác buồn.

– Zô nào, zô đê, 1 2 3 zô.
Thế Bảo cầm lon cô ca trong tay nâng lên hào hứng, mấy thằng con trai cũng hùa theo, bánh kẹo văng tung tóe, Hà mi nhai một miệng bim bim, lúng búng nói:
– Chụp hình đi!
Tán thưởng ý kiến của nhỏ, tụi nó vỗ tay ầm ầm, Cát Anh lôi từ trong túi ra một chiếc máy ảnh, tất cả học viên mỉm cười rạng rỡ, tụi nó tạo dáng đủ kiểu, Thế Bảo vươn tay, chụp lấy cái kính đang nằm gọn trên mắt thầy Vinh cười hề hề:
– Thầy cho em mượn tí.
Thầy Vinh nhăn mặt:
– Làm cái gì vậy. em đừng nói với thầy là em bị cận rồi nha.
Bảo xua xua cái tay, khẽ đeo cái kính lên mắt rồi lắc đầu lia lịa:
– Không, em đeo chụp hình cho nó đẹp, giống thư sinh ấy mà.
Ngụm nước giải khát trong miệng Thái Huy phun ra ngoài, cậu nhìn Thế Bảo bằng con mặt như không thể nào tin được:
– Trời ạ, có điên không ông nội, mày muốn tao lạy mày không hả, thư sinh cái con khỉ.
Ngọc Vi gật gù, nhỏ cho thêm một tép cam vào miệng:
– Ông Huy nói đúng, cho dù ông có dát vàng lên người thì vẫn chỉ là một tên xekô không hơn không kém.
Định đáp trả lại thì mắt Bảo mơ màng, đầu óc xoay vòng vòng, cậu ngã đốp xuống sàn nhà, Cả lớp trố mắt ngạc nhiên, cô Thủy hốt hoảng chạy lại:
– Thế Bảo em có sao không? Sao tự nhiên lại bị ngã thế này.
– Em…em thấy chóng mặt.
Nhật Nam đập bàn cười toe toét:
– Ha ha cho chết, kính của thầy Vinh những ba độ rưỡi, trong khi mày bị cận không độ, đeo vào bị choáng váng alf đúng rồi, dậy đi tên đầu heo kia.
Bảo gãi gãi cái đầu, đứng dậy trả lại kính cho thầy vinh rồi tu một hơi cốc nước Hà Mi đưa cho, mặt cậu mếu máo:
– Ai mà biết được!
– Thôi Hát một bài đi.
Thái Huy thây đổi chủ đề một cách nhanh chóng, Ngọc Vi gật đầu:
– Được đấy, cả lớp hát một bài nào.
Siết chặt tay nhau, trao cho nhau những cái ôm thật chặt, có đôi giọt nước mắt hòa lẫn vào tiếng cười chia tay.

“Ngồi lại bên nhau này bạn thân ơi
Ngồi lại bên nhau cùng hát ca
Bạn bè thân yêu cách xa lâu rồi
Giờ ngồi bên nhau hát ca vui đùa
Truyền lại cho nhau hơi ấm bạn bè
Ngồi lại bên nhau kể chuyện nhau nghe
Chuyện buồn chuyện vui chuyện chúng ta
Về ngày xa xưa ở bên ngôi trường
Về ngày hôm nay với bao ước vọng
Nắm chặt tay ta bước vững vàng
ĐK:
Nhớ những lúc gắn bó bên nhau hôm nào
Nhớ ánh mắt lấp lánh trao nhau nụ cười
Nhớ tiếng nói tiếng hát thiết tha trong lòng
Và những ngấn nước mắt của ngày chia tay ta xa nhau
Hãy thắp sáng thắp sáng trong tim bạn bè
Những ước muốn ước muốn với bao hy vọng
Những sóng gió bão tố có nhau trong đời
Và nhớ gắng sống xứng đáng cho nhau.”

Cát anh mỉm cười nhìn các bạn, đôi mắt xa xăm buồn. Giờ này chắc Hà Nội đã trải dài một màu bằng lăng tím, những cơn mưa đầu mùa đang gội sạch cả một vùng trời Bắc nhi?

Giọng hát êm ái vang lên, mang theo gợn sóng trong lòng của những trái tim non dại, kết thúc nhé cái tuổi mười sáu đầy mộng mơ, khép lại cánh cổng của những rung động ban đầu và mở ra một cánh cổng khác nghiệt ngã hơn, đắng chát hơn và đau đớn hơn nhiều.

Ba tháng sau…

Những cơn mưa cuối hạ dai dẳng bám lấy trời Sài gòn cuối cùng cũng chịu tạnh. Những cánh chim chao nghiêng lướt trên nền trời ngọc bích, thảm cỏ trải dài một màu xanh vô tận, những giọt sương ban mai đọng lại trên cành cây trong khí trời mát mẻ của mùa thu. Đẹp một cách dịu dàng.

Sân bay…

Giữa dàng người tấp nập, len lỏi hình ảnh của một cô bé mặc đồng phục, mái tóc xoăn nhẹ màu nâu đồng xinh xắn đang bước đi vội vã, có thể va vào bất cứ ai nếu người đó nhỡ may chặn đường. Chiếc ba lô sau lưng rung lên một hồi chuông nhẹ.
– Tớ đây, năm phút nữa tớ đến nhé.
Cát Anh cất chiếc điện thoại vào cặp, rồi nhanh chóng bước ra cửa sân bay, chỉ chờ khi nhỏ yên vị, là chiếc xe limo đen sang trọng vội vàng lăn bánh y hệt như chủ nhân của nó.

Học viện Angle…

Ba tháng không phải là quá dài đối với một kì nghỉ, nhưng nó lại giống như cả thế kỉ đối với một số người. Hôm nay là ngày khai trường, học viên trong học viện tấp nập nói cười, xúng xính trong bộ đồng phục, khoe với bạn bè về kì nghỉ hè và những chuyến đi. Ở một góc nào đó của học viện có hai mươi chín học viên đang đứng đợi một người. Ngọc Vi sốt ruột xem đi xem lại cái đồng hồ, trong khi đó Hà Mi lại dậm chân tại chỗ sốt sắng.
Cát Anh lau lại mồ hôi trên trán, nhỏ bước xuống xe mà quên chào cả bác tài . cố tìm cho ra chỗ của các bạn, trên môi nhỏ nở một nụ cười đẹp như nắng vàng của buổi sớm mùa thu.
– Cát Anh, bọn tớ ở đây.
Ngọc Vi reo lê sung sướng rồi chạy lại ôm chầm lấy bạn, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má, long lanh nhẹ nhàng.
– Tớ nhớ cậu quá.
– Tớ cũng vậy, rất nhớ các cậu
Cát Anh dịu dàng đáp lại rồi khẽ liếc các bạn đằng sau, cả lớp Toán như vỡ òa, một niềm hân hoan lan tỏa trong những trái tim, ấm áp lạ lùng. Hà Mi phụng phị lại gần, nhỏ làm mặt giận nhìn lớp trưởng:
– Cậu thiên vị quá, sao chỉ ôm mỗi Ngọc Vi vậy.
Cát Anh bật cười, nhỏ giang rộng vồng tay . Hà Mi cười tít, sau đó xua tay, :
– Thôi khỏi, tớ nói vậy thôi, mà cậu mới xuống máy bay à.
– Ừm, mới đáp máy bay mười phút trước đấy Mi khờ ạ.
Hà Mi cười tươi rói, nhỏ kéo lấy tay bạn:
– Vậy thì lên lớp thôi, tớ nhớ phòng học đến phát điên rồi này.
Thế Bảo gật gù, cậu xoay người bước đi trước, võ ngực tự hào:
– Để tớ dẫn đầu cho, đảm bảo nay nay chúng ta sẽ gặp nhiều may mắn.
Tiện tay, Nam bơ luôn cho Bảo một phát trên đầu, cậu nhăn mặt, rồi lắc đầu:
– Chưa lớn được thêm tí nào hả Tiểu Bảo bối .Mày dẫn đầu có mà cả năm lớp toàn đi đếm cỏ, với lại bị thầy giám thị hỏi thăm hoài.
Thế Bảo kêu lên một tiếng, rồi thụt lùi ra đằng sau, khuôn mặt ỉu xìu thấy tội. Nhật Nam khoát tay, cậu nở một nụ cười dịu dàng nhìn Cát Anh:
– Lớp trưởng dẫn đầu đi nhá.
Cát Anh chép miệng, đã là học sinh lớp 11 rồi mà mấy cậu bạn này vẫn chứng nào tật nấy, nhắc tới nhỏ mới nhớ, khẽ đánh mắt qua, Khánh Đăng và Anh Kiệt bước đi sang song với nhỏ, chớp nhẹ mi mắt, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên khuôn mặt đẹp buồn.
Tuy nhiên có một chuyện mà hầu như cả lớp Toán quên, đó là chạm mặt với lớp đối thủ của mình. Tại hành lang tầng ba của học viện, hình ảnh cách đây một năm trở lại, giữa ngưỡng cửa, hai lớp học đối đầu gặp nhau. Vẫn là cái điệu bộ khinh khỉnh như ba tháng trước, Anh Thư nhìn lớp Toán mỉa mai:
– Hôm nay lớp chọn một đi sớm nhỉ?
Nhỏ cố nhấn mạnh ba chữ lớp chọn một thật dài và nặng giọng. Cát Anh hơi cười, nhỏ chẳng buồn đáp lại, nhưng Ngọc Vi bên cạnh đã bắt đầu sôi máu, nhỏ nheo mắt cố giữ bình tĩnh rồi đáp trả lại:
– Ba tháng rồi không gặp mà cậu vẫn vậy nhỉ? chẳng thay đổi tẹo nào.
Anh Thư hiểu hàm ý trong câu nói của Vi, đó chẳng phải là ý muốn nói nhỏ trước nay đều ương ngạnh chảnh chọe vậy sao. Nện gót dày thật mạnh xuống sàn nhà, nhỏ lừ mắt:
– hạ Ngọc Vi, ý cậu là gì.
Ngọc Vi cười giả lả, nhỏ nhìn thẳng vào mắt Thư nhẹ giọng:
– Tôi nói gì cậu phải biết chứ, nghe nói cậu thông minh lắm mà.
Anh Thư dường như muốn nhảy xổ lại mà cho Vi một trân te tua tơi bời, thấy tinh thần muốn cấu xé của đối phương Ngọc Vi hả hê vô cùng, nhỏ nhìn Thư đầy thách thức. Nhưng trước khi Thư kịp hành động thì giọng nói kẹo dẻo của Bảo Ngọc lại vang lên:
– Thôi mà các cậu, hôm nay là khai giảng, vạn sự khởi đầu nan các cậu không nên như vậy.
Ngọc Vi rợn gáy, quả thực lâu rồi không nghe cái giọng nói này của Bảo Ngọc bây giờ nhỏ thấy hơi sợ. Trúc Ly lại có vẻ mất bình tĩnh hơn, nhỏ cạnh khóe:
– Ai dám động đến cái lớp ấy chứ, toàn là những kẻ dối trá cả mà.
Hay. Mắng người khác thẳng thừng như vậy, đúng là phong cách của Trúc Ly, có vẻ từ khi về lớp Anh tay nghề của nhỏ đã tăng lên rồi thì phải.

RENGGGGG…

Lúc cuộc tranh cãi đang ở vị trí cao trào thì tiếng trống lại vang lên, tụi con trai thầm cảm ơn bác bảo vệ. Ngọc Vi cùng các bạn bước vào lớp để lại một cục bực tức cho cả lớp Anh.

Quên đi tình thế lúc nãy, trong lòng các học viên lớp Toán bây giờ đang vô cùng thoải mái, yên vị vào chỗ ngồi, tụi nó vuốt ve lại những chiếc bàn gỗ xinh xắn đã được trang hoàng lại bởi các chị lao công, phòng học bừng lên sức sống, ngập tràn một mùi hương thoang thoảng của những cánh hồng nhưng trên bàn giáo viên. Cô Hàn Thủy bước vào, tà áo dài trắng tinh khiết bay qua bay lại, nụ cười dìu dàng và ánh mắt trìu mến của cô hướng tới những học viên dưới kia:
– Chào các em.
– A lão bà bà, em nhớ cô gần chết.
Hà Mi reo lên, giọng nói có đôi phần nũng nịu, Cô Hàn Thủy cười nhẹ, mắng yêu:
– Nhớ cô hay là nhớ các bạn hơn vậy?
– Nhớ bằng nhau.
Hà Mi nháy mắt, miệng phụng phịu đáp lại cô.
– Gặp lại nhau vui chứ các em.
– Vâng ạ.
Ba mươi cái miệng lập tức hoạt động, nụ cười tươi rói, khuôn mặt rạng rỡ.Cô Hàn Thủy lại tiếp tục mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng vang lên:
– Vậy thì tốt, à quên, thông báo với các em một tin vui nhé, lớp ta có thêm một học sinh mới đấy.
Vừa dứt lời, tất cả các học viên đã nhìn cô chằm chặp, Ngọc Vi ý nhị liếc qua nhìn Khánh Đăng và Anh Kiệt, giọng ví von, khiến hai anh chàng đỏ mặt:
– Thế không cho chọn lựa như năm ngoái nữa hả cô.
Cô Hàn thuỷ nheo mắt tỏ vẻ không bằng lòng, rồi nhìn ra ngoài cửa:
– Em vào đây đi.
Một bóng người bước vào, cả lớp Toán mở mắt to hết cỡ. Đứng trên bục giảng là một cô gái có khuôn mặt đẹp mê hồn, mái tóc đen mượt thả tự do, nhưng lại toát lên một chút gì đó hơi lạ…Không để ý đến thái độ chết sững cảu học viên, cô thủy lại tiếp lời:
– Đây là Hàn Tuyết, học viên mới của lớp ta, mong các em giúp đỡ bạn ấy nhé.
Sau hai giây đơ người, lớp Toán lại trở về như cũ, Thế Bảo đứng dậy xuýt xoa:
– Chà, đẹp quá nhỉ?
Mấy thằng con trai gật gật cái đầu tán thưởng, tụi con gái nguýt dài, đúng là bản chất ba hoa. Có ai đó khẽ nhếch mép cười, thì ra cái lớp này cũng vậy, hám sắc như những người khác mà thôi.
– Thôi nào các em, bây giờ Hàn Tuyết, em nói gì với các bạn đi.
– Chào, tôi là Hàn tuyết.
Lớp Toán lại được dịp tròn mắt, quả thực rất lạnh, từ ánh mắt tới giọng nói không có lấy một chút cảm xúc nào cả.
– Em muốn ngồi chỗ nào đây?
Cô Thủy quay qua hỏi nhẹ, ngay lập tức Cát Anh đứng dậy, nhỏ khẽ cười:
– Để bạn ấy ngồi cạnh em đi cô.
Giọng nói tựa làn gió vang lên, xua đi cái khung cảnh đông đặc của lớp học bây giờ.
– Được đấy, Cát Anh là lớp trưởng bạn ấy có thể giúp đỡ em.
Không nói thêm lời nào, Hàn Tuyết bước xuống chố ngồi cạnh Cát Anh. Hai mươi chín đứa hướng ánh mắt về bàn cuối. Hai cô gái ngồi đó giống như một bức tranh đẹp có nét tương phản. Lạnh và nắng ấm. Sẽ có chuyện gì xảy ra…?

Hôm nay là khai trường nên chỉ cần làm một số nghi thức đơn giản để đón các tân học sinh lớp 10 và phổ biến một số nội quy của học viện, vì thế mà các đàn anh đàn chị như lớp Toán tha hồ nói chuyện mà không sợ thầy giám thị hỏi tên. Sau khi cô Hàn Thủy bước ra khỏi lớp, phòng học chẳng khác nào cái chợ. Ngọc Vi xoay người xuống bàn Cát Anh, giọng nói vang lên một vài tia đắc ý:
– Vui quá xá, vậy là lớp mình năm nay lại có 11 nữ rồi.
Cát Anh nheo mắt, cốc nhẹ lên trán bạn:
– Cậu thật là…
Ngọc Vi bĩu môi, nhỏ nhướn lông mày lên cao, sau đó gật gật cái đầu:
– Chứ sao, cậu nói đi, năm nay dù lớp Anh có cản trở thế nào thì cái nhan sắc của Tuyết cũng làm điêu đứng các anh chàng cho xem.
Nghe tới tên mình, Hàn Tuyết nhíu mà lại, khuôn mặt lạnh tanh hơi biến sắc, Tuyết ư? gọi tên nhỏ thân mật quá nhỉ, vẫn yên lặng không nói một câu nào, nhỏ vẫn đang chăm chú vào cuốn sách Toán trên bàn học. Ngọc Vi khẽ đánh mắt qua nhìn nhỏ một chút, rồi lại quay về chỗ cũ.
– Sáng mai là phải dộn tới kí túc rồi, hay tối nay đi chơi nha
Hà Mi gật gù, nhỏ vỗ tay đôm đốp:
– Tớ tán thành.
– Tôi nữa.
Thế Bảo hồng hộc chạy vuống, giơ tay phát biểu ý kiến, hệt như sợ người khác tranh phần, Ngọc Vi dậm thẳng một phát vào chân Bảo, nhỏ quoắc mắt nhìn bạn:
– tôi nói cho ông đi hồi nào?
– Đi đâu thế?
Nhật Nam cũng hồ hởi xen vào, gì chứ mấy vụ này cậu khoái nhất, nhưng ngọc Vi chưa kịp trả lời đã bị Cát Anh ngăn lại:
– Không được đâu, tuần này còn nhiều việc lắm, với lại chúng ta phải xem xét vườn hồng, ba tháng rồi còn gì nữa.
Ngọc Vi tặc lưỡi, nhỏ áy náy gãi đầu:
– Ừ nhỉ tớ quên mất, mà nghe nói ban giám hiệu tổ chức cái cuộc thi gì gì đấy.
– Nữ sinh thanh lịch.
Thái huy tốt bụng giúp đỡ bạn, không quên bồi thêm một câu:
– Mà bà hỏi làm gì, lớp mình làm gì có đủ tiêu chuẩn mà tham gia
Cho ngay một cuốn vở lên đầu bạn, hai tay Vi chống nạnh, mắt lừ lừ nhìn Huy bức bối:
– Nói cái gì vậy hả? thế thì đến hôm đó, ông đi cổ vũ cho nhỏ Anh Thư đi.
– Thì nói là nói thế.
Huy lúng túng, mặt cậu đỏ rần lên, bà la sát này mà giận thì cả trời cũng không dỗ nổi. Anh Kiệt và Khánh Đăng bước xuống nhìn nhóm bạn, con mắt Kiệt đảo xung quanh, khẽ nhăn mặt:
– Làm gì mà tình hình căng thẳng thế.
– Hỏi cái tên chết bằm ấy đi.
Vi tức giận gạt phăng tay Kiệt ngồi xuống, không quên liếc tặng Huy một ánh nhìn rùng rợn, khiến cho cả đám con trai đứng cạnh đó cũng phải nổi da gà. Kiệt mỉm cười lấy lệ rồi xoa xoa bàn tay:
– Lại chuyện cuộc thi Nữ sinh thanh lịch chứ gì? Lớp mình có lẽ không tham gia nhỉ?

Phập…

Hứng trọn một cùi chỏ đau điếng từ Ngọc Vi, Kiệt ôm bụng cúi người xuống mặt nhăn nhó, Thế Bảo nhìn cậu mà lòng cảm thông sâu sắc, trong khi đó tụi con gái lại cười phá lên thích thú. Cát Anh lắc đầu nhẹ:
– Thôi được rồi Vi, các cậu ấy nói cũng không sai..
– Thấy chưa…
Chỉ cần câu nói ấy từ lớp trưởng là thế Bảo lại vội vã vênh mặt lên, nhưng chưa đầy 0.01 giây sau, ánh mắt lăm le của Ngọc Vi đã nói lên tất cả, Bảo rụt mặt về, khép người sau Nam may ra mới giữ gìn được mạng sống.
Dù miệng không phát ra một từ nào, nhưng bộ não của Hàn Tuyết lại thu nhận tất cả những thông tin vừa rồi của tụi nó, vẫn chú tâm vào cuốn sách, nhưng trong đầu nhỏ lại suy nghĩ nhiều chuyện khác. Những chuyện không ai biết và cũng không ai có thể ngời tới.

Phòng bên cạnh…

Anh Thư vuốt lại chiếc váy đồng phục, khuôn mặt hằm hằm đáng sợ lúc nãy đã được thay vào bởi một nụ cười rạng rỡ như thiên sứ, lướt con mắt nhìn khung cảnh lớp học một chút, nhỏ lên giọng liếc Đạt Khoa:
– Mấy chậu kiểng tao mua trên Đà Lạt mày để đâu rồi.
Khoa cắn môi nhẹ:
– Dưới góc lớp ấy.
Nghe tới đó thôi, là mặt Thư đã tối sầm lại, nhỏ nhìn Đạt Khoa chòng chọc:
– Mày có biết là mấy chậu kiểng đó đáng giá bao nhiêu không àm vứt lung tung thế hả?
– Tớ…tớ không biết.
Khoa run bắn người, giọng nói có đôi phần sợ sệt. Anh thư chỉ tay thẳng về dưới góc lớp, rít lên:
– Còn đứng đó nữa à, xuống đưa lên nhanh.
– Ừm tớ xuống.
Lật đật ba chân bốn cẳng chạy xuống dưới, Khoa lén lau những giọt mồ hôi trên trán, sống cùng Anh Thư thêm một thời gian nữa, chắc cậu mặc bện tim thật luôn quá. Bảo Ngọc cất hộp sơn móng tay vào cặp, miệng ngúng nguẩy:
– Cái vụ nữ sinh thanh lịch tính sao đây.
Khẽ chỉnh lại mái tóc, giọng Thư đều đều vang lên:
– Mày nghĩ ai xứng đáng nhất trong lớp này.
– Mày hỏi tao, tao biết hỏi ai.
Không vừa ý với câu trả lời của Ngọc, chân mày Thư cau lại, có chút gì đó đáng sợ hơn nhiều:
– Mày định chọc tức tao đấy à.
Bảo Ngọc cười khấy, chăm chăm lại mấy cái móng tay, nhỏ nhẹ giọng:
– Đâu dám, ai dám chọc tức vị lớp trưởng đáng kính này chứ, ý tao là trong lớp này còn có Trúc Ly nữa mà.
Nhắc tới Thư mới nhớ, Trúc ly hiện đang là một hotgirl rất nổi trong tuổi teen bây giờ, nếu như cuộc thi này nhỏ tham gia thì Trúc Ly sẽ không để yên cho nhỏ, còn nếu nhỏ không tham gia thì chẳng khác nào nói cho bàn dân thiên hạ biết lớp trưởng của lớp 11 Anh kém cỏi vô cùng.
– Hay là bỏ phiếu.
Bảo Ngọc khẽ nhíu mày, nhưng cơ mặt lại giãn ra nhanh chóng:
– Thứ nhất, nếu bỏ phiếu bình thường mày sẽ thắng vì tất cả đều sợ mày và Trúc Ly sẽ không chịu, còn nếu bỏ phiếu kín thì mày thua là cái chắc
Dường như không còn đủ bình tĩnh khi nghe lời phân tích tận tình của Ngọc nữa, Anh Thư đã nổi cộ lên, mắt sòng sọc:
– Ý mày là gì, chẳng nhẽ bọn nó không thực sự thích tao.
– Cái đó là sự thật.
Bảo Ngọc thẳng thừng thừa nhận mà không thèm để ý dù chỉ một giây mặc dù Anh Tư gần như đang bốc hỏa. Ngay chính lúc đó một cơn mưa rào ngang qua, làm dịu đi cái nóng của Thư lập tức:
– Cậu cứ tham gia đi, tôi sẽ không nhúng tay vào đâu.
Giọng Trúc Ly vang lên, khàn khàn, nhưng hơi gượng gạo. Anh thư giật mình quay người lại đằng sau, lí do gì khiến cho Trúc Ly thay đổi như vậy.
Đi hẳn về chỗ ngồi, bỏ lại cái nhìn ngơ ngác của nhỏ lớp trưởng và Bảo Ngọc, Trúc ly chớp nhẹ mi mắt, cúi mặt xuống bàn .Lí do ư? Vì nhỏ đã gặp người ấy, người có thể cho nhỏ tất cả cũng như có thể lấy đi của nhỏ tất cả, một ánh mắt thôi, là Trúc Ly đã hiểu phải làm như thế nào.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Rất lạnh
Chuyện Bựa Thời Đi Học
Con Đường Mang Tên Em
Còn Chút Gì Để Nhớ
Tập thể dục