Black Angel – Thiên Thần Bóng Tối

10.09.2014
Admin


6h sáng. Yến Chi tỉnh giấc, cảm thấy cổ hơi đau vì cả đêm nằm ngủ trong tư thế không thoải mái. “Lại ngủ quên nữa… có ai mới lấy chồng mà như mình không cơ chứ… ơ…” – Nhỏ ngạc nhiên khi nhận ra… mình đang choàng áo khoác… của Phong!!! Chi tỉnh hẳn, lôi chiếc áo lên nhìn ngang nhìn dọc. Đúng là áo của Phong rồi! Nhỏ nuốt khan. Chỉ có 1 lý do duy nhất để áo của Phong nằm trên người Chi: Phong đã tự mình đắp cho nhỏ. Chi bật cười, trông thật ngốc!

Chap 42

– Em thích khẩu súng đó sao?
Chấn Khang vùi điếu thuốc sắp cháy hết vào gạt tàn, quay ra nhìn Băng . Nhỏ đang đứng yên, nghiêng đầu nhìn khẩu K300 đặt trên cái giá bằng thạch anh trên bàn.
– Thứ đó nguy hiểm lắm, không phải đồ chơi đâu.
Chỉ vài giây, Khang đã tiến đến chỗ Băng, 1 bàn tay đưa lên nhẹ nhàng mơn trên đường eo mềm mại trên vải lụa, đầu cúi xuống và môi áp sát vào những lọn tóc mềm. Khang rất rõ mũi hương trên tóc và trên cơ thể Băng quyến rũ cậu tới mức nào
– Em không tự biết lo lắng cho bản thân sao? Vào phòng ta bôi thuốc cho nào, ta không chấp nhận cơ thể em có khiếm khuyết nào đâu.
Giờ, những ngón tay Khang lại xoa nhè nhẹ lên xung quanh vùng cánh tay bị bỏng, nó đang dần hồi phục
Chợt, Băng thấy đầu óc chóng vánh, trước mắt nhỏ mọi thứ đang quay vòng. Nhỏ nhắm mắt, mở ra vẫn thấy chóang. Khẽ lắc đầu.
– Em sao thế? – Khang kéo Băng quay lại nhìn mình
– Em thấy khó chịu chỗ nào à?
Băng vẫn lắc đầu, mắt nhắm nghiền. Nhỏ không biết tại sao lại có cảm giác này. Băng bất giác chúi đầu về phía trước, dựa vào ngực trái của Khang, h có lẽ đỡ hơn.
– Em ổn chứ? Sao em không nói gì đi? – Khang thấy lo lắng, nhưng cậu muốn cứ để Băng dựa vào người mình thế này
– Không sao. – Băng cất lời khi đã thấy cơ thể trở về trạng thái bình thường
– Này, em nghe thấy nhịp tim ta không? Nó đập nhanh hơn bình thường kìa. Dù chuyện gì xảy ra, hãy cứ dựa vào ta thế này, chỉ ta thôi…

Băng bắt đầu cảm thấy cơ thể mình bất thường, có phải từ lần uống nhiều zkilico một lúc ở dưới căn hầm đó không?
Khang đã không nhận ra những thay đổi của chính mình. Rõ ràng cậu ở bên người con gái ấy đã khá lâu mà mỗi lần nhìn, mỗi lần ôm, mỗi lần chạm vào làn môi mềm, cậu vẫn có cảm giác bị lôi cuốn lạ lùng. Khang đã hàng chục lần ngủ cùng Băng, nhưng chưa 1 lần nào thực sự làm gì, không hẳn vì ham muốn đã giảm, mà có lẽ vì cậu không muốn nhìn thấy ánh mắt vô cảm ấy lần nữa khi cậu chiếm đoạt. Cậu đang chờ đến khi Băng chấp nhận. Đôi khi dục vọng và tình yêu chỉ là khoảng cách của 1 đường biên mong manh, ta bước qua lúc nào không hay nữa.
Khang ra khỏi phòng, trên hành lang chạm mặt cô quản gia, cuộc chạm mặt có sắp đặt.

– Người con gái của cậu chủ, vết thương thế nào rồi?
– Ta không biết cô thích quan tâm cô ấy từ lúc nào đấy?
– Hình như cậu chủ hiểu nhầm rồi, chị Như với đám giúp việc không ưa nhỏ đó, còn em với nhỏ lại rất thân ạ.
– Oh`, ra vậy
– Đương nhiên em cũng biết từ khi nhỏ đó về đây đã có nhiều thay đổi thế nào, như cậu Chấn Nam và giờ là cả cậu nữa!
– Ý cô là gì? – Khang đang chờ xem, chỉ cần 1 từ Thuỵ An động chạm tới Băng thôi, cậu sẽ cho đi đời luôn cô quản gia thứ 2. Nhưng An thì không có ý định vạch mặt “cô bạn thân” trước mặt Khang
– Ưm .. lâu rồi cậu chủ không đưa gái về nhà, trước đây, chuyện đó hẳn như cơm bữa.
– Nếu cô chưa chán 1 con bupbê xinh xắn, cô sẽ không nghĩ tới chuyện mua 1 con khác đâu.
– Nhưng hình như con bupbê xinh đẹp ấy không hề coi cậu là chủ!
– Cô nói gì?
– Chẳng phải cậu chủ là người rõ nhất sao? nhỏ đó chưa từng phục tùng cậu chủ dù chỉ 1 giây. Cậu cả Lâm Chấn Khang mà em biết, dù làm việc gì, dù ở cạnh ai, vẫn là kẻ cầm quyền buộc tất cả phải cúi đầu!
Khang hơi chau mày, phải, đó là con người cậu.
– Vậy mà giờ, trước 1 người con gái đẹp, cậu… không thể chiếm đoạt, không thể bắt cô ta phục tùng. Thói quen cầm quyền của 1 vị vua đâu rồi? – An chú mục vào Khang, cậu có vẻ đang suy nghĩ…
– Cô… là gì mà dám phát xét ta? – Dù vẫn tỏ thái độ cộc cằn, nhưng An biết những lời khiêu khích của mình ảnh hưởng đến Chấn Khang thế nào
– Em không dám, thưa cậu chủ. Em chỉ là thấy.. con nhỏ đó, coi cậu… cũng y như cậu Chấn Nam thôi…
An hạ giọng thật nhẹ, rồi quay người đi, không quên cúi đầu chào. Nhỏ muốn thử xem những lời mình nói có tác dụng thế nào đã. Đâm trực tiếp một mũi giáo vào lòng tự tôn của Khang, An nghĩ là 1 đòn hiệu quả… “Coi cô còn cao ngạo được bao lâu, bạn thân!” – An chợt cười.


10h đêm. Phòng 102
Yến Chi đứng trước gương, săm soi từng đường nét trên khuôn mặt mình ..
“ không tệ mà, giá mắt to hơn chút. Hay đi phẫu thuật nhỉ? Không được! không được! Đẹp tự nhiên là nhất…” – Chi ngoảnh mặt đi, nhìn cân cảnh dễ thấy khuyết điểm! Nhỏ chợt sững lại, vừa ngó thấy gầm giường ngủ phía dưới ló ra thứ gì đó. Chi bước lại, cúi xuống nâng tấm ga trải lên, là 1 cái giương thì phải!
Nhỏ kéo ra, hơi nặng, nhưng nó giống 1 cái hộp đựng lớn hơn, trắng toát, không có 1 dấu hiệu con chữ hay nhãn mác gì ở ngoài. Tò mò… nhỏ đẩy cái then cài, từ từ mở nắp hộp ra xem.
Hàng trăm chiếc hộp nhỏ trong suốt đựng đầy những viên thuốc trắng bé xíu. Tất cả được sắp xếp ngăn nắp bên trong. Chi vẫn tò mò, lôi 1 hộp lên xem. “Thuốc chưa đóng nhãn sao? Trông lạ quá…” Chi bật nắp hộp, những viên thuốc dịch chuyển lọc xọc. Nhỏ từ từ.. đưa hộp lên gần mũi, 1 cách không ý thức, nhỏ hít 1 hơi dài…
Bộp… chiếc hộp đột ngột rơi xuống đất, hàng chục viên màu trắng lăn tung toé. Những ngón tay Chi vẫn còn run lên, nhỏ đứng bật dậy, thở gấp gáp như cần lấy lại không khí trong lành.
– Là… Là… Zkilico???
Yến Chi ngoảnh mặt nhìn vào phòng tắm sáng đèn, tiếng nước vẫn xối xả chảy…
Không tự chủ được, nhỏ lao đến cánh cửa phòng tắm, nhận ra cửa để mở, Chi đẩy cửa vội vã bước vào…
Nc làm bắn lên quẩn áo Chi. Nhỏ thấy Phong đang đứng dưới vòi sen, nc chảy xối xả xuống đầu, xuống cánh tay rắn chắc đang chống lên tường. Cậu cởi trần, chỉ mặc mỗi chiếc quần jean. Chi nhìn xuống sàn gạch, áo sơ mi nằm ướt sũng 1 chỗ, xăng- tuy đen chỗ khác, và gần đó là 1 chiếc hộp trong suốt đang lăn lóc, rỗng không. Chi cứ đứng trân trân nhìn cái vỏ hộp ấy, không để ý Phong đã quay đầu nhìn nhỏ, ánh nhìn sắc như dao.
– Anh… anh có biết thứ này nguy hiểm thế nào không? – Chi ngước mắt nhìn Phong – Anh đã dùng nó từ lúc nào hả?Lúc nào hả? – giọng Chi bỗng gắt lên
Chấn Phong vẫn nhìn Chi bằng đôi mắt lạnh. Bất giác, cậu quay người và bước khỏi vùng nước xối xả từ vòi sen trên cao, nước vẫn chảy mạnh làm sủi bọt dưới sàn đá. Còn Phong, thì đang tiến lại chỗ Chi!
Chi nhìn vào mắt Phong, thây ớn lạnh sống lưng, nhỏ lùi vài bước và dựa vào cánh cửa phòng tắm… Phong đã đứng ngay trước nhỏ! Mắt vẫn chú mục vào Chi và 2 bàn tay rắn như thép chống lên cửa, kẹp Chi ở giữa…Nhỏ co rúm người lại, nỗi sợ hãi bủa vây, trước mặt là bộ ngực rộng và vạm vỡ như sắp ôm ghì lấy cơ thể Chi mà bóp chết. Nhỏ nuốt khan mấy lần. Nhưng Phong không hề có ý định chạm vào nhỏ, cậu từ từ cúi xuống, ghé tới gần tai Chi, movột giọng nói âm ực trầm và đáng sợ vang lên, đủ cho Chi nghe:
– Đừng… quan tâm chuyện của tôi!
Tim Chi dường như nghẹt thở, nhỏ hơi cúi đầu.
Một khoảng lặng, chỉ còn nghe tiếng nước vẫn xối xả dưới sàn. Và bất chợt, 2 cánh tay Phong buông xuống, khi hòa tan cùng tiếng nước ấy, là tiếng nấc lên từng đợt nhè nhẹ… của người con gái trước mặt cậu. Nỗi giận dữ đã lắng xuống, bàn tay Phong từ từ đưa lên, để ngửa, đầu ngón tay chạm nhẹ vào 1 chiếc khuy áo của Chi. Phong đưa mắt xuống, trên lòng bàn tay cậu, những giọt nước trong veo cứ rớt đều, rớt đều, nóng hổi và có lẽ mặn. Là nước mắt!
Khuôn mặt Chi ngước lên, nhìn Phong, đôi mắt nhòe ướt…
– Bởi vì… không được ai quan tâm sao? Bởi vì không được yêu thương và sống như 1 con người bình thường sao? Nên anh tự hành hạ bản thân mình, nên anh khiến trái tim mình trở thành sắt đá và biến mình thành kẻ cô độc? Anh cũng là con người cơ mà! Trái tim anh cũng biết yêu thương và muốn yêu thương cơ mà! Anh đang sống! Đâu phải là tồn tại!
Giọng Chi càng lúc càng nghẹn lại và nước mắt cứ chảy miết. Đến lúc không thể chịu thêm nữa, nhỏ vừa khóc nấc lên vừa lấy tay dụi mắt.
– Sao anh lại như vậy? Sao tự hành hạ mình vậy hả?? Sao phải làm vậy hả??…
Phong ngoảnh mặt đi, tim se lại. Người con gái trước mặt đang khóc, vì cậu?? Vì những đau đớn và nỗi cô đơn cậu phải chịu? Là lần đầu tiên Phong biết rằng… mình được yêu thương…


7h sáng
Chi cùng Phong đi trên hành lang dài dẫn đến khu A.
Phong vẫn lặng im như mọi ngày. Còn Chi không hiểu sao không mở miệng nổi, cũng không thể ôm tay Phong thân mật như mọi ngày. Là nhỏ kéo Phong đi ăn sáng cùng, nhưng suốt dọc đường, cứ nghĩ tới chuyện tối qua, nhỏ khóc sướt mướt nức nở trước mặt Phong thì nhỏ thấy bối rối vô cùng… Tay nhỏ chỉ chút nữa là chạm đến tay Phong rồi, nhỏ liếc mắt nhìn, Phong vẫn bước và nhìn thẳng bằng ánh mặt lạnh lùng. “Sao đây? Hay cứ nắm tay anh ấy rồi huyên thuyên như mọi khi? Sao thấy khó thế này… nhưng mình.. thèm chạm vào anh ấy quá… ” Chi cứ suy nghĩ miên man mà không chú ý bước chân quành sang 1 hành lang khác.
– Á… á…
Có tiếng kêu phía trước, Chi ngẩng mặt thì thấy cô giúp việc đang lao về phía mình, tay bê chậu nước đầy, có lẽ đã thấy Chi từ dãy hành lang khác quành sang nhưng cô ta cứ theo quán tính mà lao đến…
Chi đang sững người, chờ 1 giây nữa cả chậu nước kia sẽ đổ ập vào mình thì… 1 bàn tay túm lấy tay nhỏ kéo mạnh sang bên. Chi chẳng hiểu gì, chỉ thấy giờ mình đang… dựa vào người Chấn Phong!!!
– Oái… oái… Ào!!
Cô giúp việc đã phanh lại được, may mà không va vào Chi, cô ta mất đà chúi người và làm chậu nước đổ 1 nửa xuống sàn. Cô lập tức quay lại định giải thích với cô chủ nhưng… đã há hốc miệng trước khi kịp nói gì
Thình thịch… thình thịch… Chi thấy tim mình đang đập nhanh dần… Phong kéo nhỏ ra, 2 má nhỏ đã nóng bừng nên chỉ còn cách cúi mặt
– Không – sao – chứ? – 1 câu hỏi khá nhẹ nhàng dù cộc cằn.
– không! Em không sao!.. cảm ơn anh…
Chi quay lại nhìn cô giúp việc bất cẩn, cô ta vẫn đứng như trời trồng và há hốc miệng.
– Chắc cô đang vội, tôi không sao rồi, làm việc của cô đi!
Nói rồi, Chi quay đầu, túm lấy tay Phong kéo nhẹ đi.
– Mình đi tiếp đi anh…
Để cô giúp việc kia ở lại, vài giây nữa, chậu nước trên tay cô ta cũng rớt xuống luôn. Cô ta đập đầu lia lịa vào tường. Có lẽ bị shock nặng quá…
Chi chợt thấy Khang đang đi tới từ hướng ngược lại, cùng cô người tình. Khang cũng kéo Băng sang khu A dùng bữa sáng
– Lại dùng bữa cùng rồi, em dâu!
– Anh cả đêm qua ngủ ngon chứ?
– Đương nhiên rồi – Khang liếc nhìn sang Băng, cậu đang khoác vai nhỏ – Nằm cạnh người đẹp, đương nhiên phải ngủ ngon!
Chi bỗng thấy tay Phong bỏ ra khỏi tay mình. Vẻ thân mật của Khang với Băng làm Phong không thoải mái. Cậu hình như đã quên mất Băng là người con gái của anh trai.
– Còn em dâu thì sao? – Khang tiếp tục – Anh nghi ngờ việc… em và thằng em anh ngủ chung giường đấy! – Cậu cười
Yến Chi nuốt khan, đúng là Khang thích đùa cợt kẻ khác.
– Anh cả à, em nghĩ anh cứ lo cho bản thân mình đi! Vợ chồng em vẫn rất tốt, anh không biết em yêu anh ấy nhường nào đâu! Còn anh, em không chắc tình cảm của cô người tình kia dành cho anh là gì?
Khang bất ngờ bị đá đau, giọng cậu vô cùng khó chịu:
– Nói rõ ý em đi!
– Chẳng phải quá rõ ràng rồi sao? Anh quên là em đã từng làm phép thử xem… đối với cô ta, anh là gì à?
Mặt Khang đã tối sầm, cậu dằn giọng:
– Thôi ngay!
– Sao anh lại tức giận? Anh cần em tìm người làm phép thử lần nữa không? Cô ta.. đối với anh…
Trong đầu Khang giờ đang hiện lên những lời nói of Thụy An hôm qua… “Con nhỏ đó… coi cậu.. cũng y như cậu Chấn Nam thôi…”
– Im ngay!! – Khang gắt lên cắt ngang lời Chi. Nhỏ không ngờ Khang lại giận dữ đến vậy, nhỏ chỉ định đùa cợt lại thôi
Khang bất giác quay sang nhìn Băng:
– Rốt cuộc.. tình cảm của em với ta, là gì??
Băng nãy giờ đang chú mục vào Phong, chẳng để ý đến cuộc nói chuyện giữa Khang và Yến Chi, nên chẳng hiểu Khang đang hỏi gì
– Tình cảm ấy là gì? Hả? – Khang hỏi lại vẻ sốt sắng
– Hỏi.. gì vậy? – và thường khi Băng chẳng hiểu gì, nhỏ hay nói 1 cách dửng dưng và có chút xấc xược.
Điều đó làm Khang đã muốn điên lên biết bao lần. Cậu bỗng đẩy Băng, xô nhỏ vào tường, 2 tay ghì lấy nhỏ:
– Em – yêu – ta! Hãy nói là em yêu ta! Em yêu ta!!!
Vẻ như Khang đang bị kích động. Yến Chi bắt đầu thấy chuyện rắc rối lên, khi Khang càng lúc càng nói nóng, còn Băng thì… càng lúc càng dửng dưng.
– Nói! Nói là em yêu ta!!
– Không – thích!- 2 chữ phát ra nhẹ nhàng nhưng làm Khang… máu sôi lên! Tay cậu bất ngườiờ ghì chặt lấy 2 vai Băng và 1 cách bạo lực, Khang kéo mạnh nhỏ lại sát mình, mắt muốn bốc hỏa và giọng gần như là rít lên:
– Em nói j…?? Nói lại… xem!!
Chi không thể đứng yên mà xem được nữa, nhỏ nghĩ do lỗi của mình gây ra. Giờ mà Băng trả lời Khang y như câu nhỏ vừa nói nữa thì.. chắc Khang sẽ bóp chết nhỏ mất thôi.
Trong lúc đang lúng túng không biết làm thế nào, Chi quay sang nhìn Phong xem cậu có đang thản nhiên mà ngoảnh mặt đi không, mà Chi nghĩ đương nhiên cậu sẽ làm thế! Nhưng Yến Chi nhầm! Toàn thân Phong đang bất động, và đôi mắt! Đôi mắt đang hằn lên những tia đỏ mờ…đang chú mục vào 1 chỗ. Chi quay lại nhìn, lập tức biết Phong đang trân trân nhìn vào anh trai, cái ánh nhìn đáng sợ và đầy hân thù! Đôi mắt sẫm màu với những tia đỏ ấy, Chi đã từng thấy – là hôm ở Party! 1 suy đoán lóe lên trong đầu Chi ” 3giây nữa, sẽ có vật gì rơi xuống đầu Khang, hoặc cậu sẽ bị cháy thành tro!! ”
Chi lập tức lao đến, dùng hết sức đẩy Khang ra khỏi Băng..
– Anh cả! Thôi đi…
Thậy may vì ngay lúc đó qlí của Khang cũng đã xuất hiện và chạy đến cùng Chi kéo Khang ra..
– Cậu chủ! Bình tĩnh! Có chuyện gì vậy??
Khang đã bỏ Băng ra. Nhỏ vẫn thật sự chẳng hiểu Khang bị làm sao mà vô cớ nổi nóng. Còn Khang thì cơn giận dữ chưa nguôi, vẫn thở mạnh đều đều.
– Anh cả! Là lỗi của em! Em chỉ định trêu lại anh thôi, không ngờ lại khiến anh giận đến vậy! Em xin lỗi!
– Câm đi!
Khang cộc cằng nói rồi hằn học bỏ đi, không nhìn lại Băng lấy 1 lần. Tay qlí bước theo cậu chủ luôn.
Chi nhìn Băng:
– Cô không sao chứ? Xin lỗi, tôi không cố ý đâu!
Băng hơi nhíu mày, thật sự vẫn chưa hiểu gì . Chi bước lại phía Phong, nhỏ an tâm khi thấy mắt Phong đã trở lại màu café đặc.
– Có lẽ nên về phòng gọi đồ, em là bữa sáng ở đây mất ngon rồi anh!
Nhưng Phong không chờ Chi mà quay mặt lạnh lùng bước


Tay quản lí theo Khang về phòng, đã đoán được những việc rắc rối vừa xảy ra:
– Sao cậu chủ phải nổi nóng đến vậy? Vì vài lời khích bác của cô chủ mới sao?
– Ta muốn yên tĩnh!
– Việc người con gái ấy có tình cảm thế nào với cậu, quan trọng vậy sao?
– Cút đi! – Giọng Khang giằn xuống
– Người tình chỉ để thõa mãn dục vọng của cậu, vây mà giờ… cậu muốn biết cô ấy có yêu cậu không? Chỉ có 1 lí do.. đó là cậu đã thật sự…
– Tao bảo mày cút!! Cút! – Giờ thì Khang đã nổi nóng. Tay qlí buộc phải quay đi, ra khỏi phòng… ” Vì cậu chủ không thừa nhận thôi… Rằng cậu đã.. yêu cô ấy mất rồi”

… Yến Chi cứ đi loanh quanh trong phòng ngủ, hết đứng lên, lại ngồi xuống, rồi lại đứng lên.
” Sao lúc ấy mình lại không nghĩ đến chứ? Bình thường anh Phong đâu có quan tâm tới anh cả? Đúng hơn là anh ấy chẳng quan tâm tới mọi chuyện xung quanh, vậy mà.. Cả hôm ở Party, cả sáng nay nữa. Không! Không chỉ có thế! Còn chuyện cô giúp việc bị cả ấm nước sôi dội vào người.. Điều gì làm anh ấy thay đổi? Chẳng phải… – Chi mở tròn đôi mắt – Chẳng phải đều liên quan tới người tình của anh Khang sao??
Chi lại đi loanh quanh, ôm đầu ” Không! Không thể như thế! Cô ta thì liên quan gì đến anh Phong chứ? Chắc chắn không phải vì cô ta.. nhưng.. nhỡ phải thì sao?? Không! Không! Trời ơi Yến Chi, mày phải tin tưởng chồng mày!… trời ơi… mình chịu hết nổi rồi..”
Chi quyết định ra phòng ngoài, để mớ suy nghĩ rối tung ấy sang một bên. Nhỏ cũng chẳng có can đảm hỏi thẳng Phong…
Vẫn là không gian tĩnh lặng và rờn rợn, ánh sáng từ màn hình máy đủ cho Chi nhìn thấy Phong, cậu đang ngồi dưới khung cửa sổ, dựa tường. Và bàn tay đang đưa lên, Phong dốc 1 chiếc hộp nhỏ mở nắp vào miệng, cho những viên nhỏ xíu rơi ào ào xuống. Lập tức, Yến Chi lao đến, cúi người, dùng tay gạt mạnh tay Phong ra. Chiếc hộp văng đi, rơi xuống cạnh chân bàn, những viên thuốc tung tóe… Phong đưa ánh mắt lên nhìn Chi, cái ánh nhìn sắc và đáng sợ như lưỡi dao. Nhưng những viên zkilico tan ở cuống họng làm Phong bình tĩnh lại trước khi nổi điên.
– Sao anh phải dùng nhiều thế vào lúc này? Anh mất bình tĩnh vì điều gì? Vì anh Chấn Khang hay vì… người tình của anh ấy??
Phong lại đưa ánh mắt vô hồn nhìn xuống sàn. Những câu hỏi của Chi thật ngốc nghếch vì Phong chẳng có lí do nào để phải trả lời nhỏ cả. Chi cũng biết giận dỗi với Phong là điều vô nghĩa, nên nhỏ từ từ ngồi xuống bên Phong và giọng đã dịu lại:
– Anh hay dùng thứ đó khi mất bình tĩnh phải không?… Nhưng nó lại làm anh mất ngủ đấy! Sao không dùng thuốc an thần? Nó sẽ làm anh dễ dàng chìm vào vô thức và quên hết những điều đang phải chịu đựng. Dù dùng nhiều cũng không tốt, nhưng nó tốt hơn vạn lần cái thứ ấy. Mỗi lần nó ngấm vào người là mỗi lần nó gặm nhấm và phá hủy sức lực, trí não và từng dây thần kinh của con người .
Chi quay sang nhìn Phong:
– Em không muốn anh dùng nữa.. vì anh đã có em rồi, vợ anh này. Nếu anh khó chịu, anh mất bình tĩnh thì hãy chia sẻ với em. Nếu anh không chịu nổi mà phải nổi điện lên, hãy để em hứng chịu. Vì em là vợ anh và vì.. em yêu anh hơn anh yêu em rât nhiều…
Chi từ từ ghé sát vào mặt Phong:
– Chúng ta.. có thể trở thành vợ chồng theo đúng nghĩa không? – Nhỏ nhắm mắt, đẩy mặt gần hơn… cho đến lúc… đặt môi mình lên môi người con trai ấy. Trong Chi, lửa tình đang bùng lên mãnh liệt và niềm khao khát có được Phong quá lớn…
Chi tiếp tục ôm lấy cổ Phong, dướn người và hôn cuồng nhiệt hơn, không hề biết rằng, Phong vẫn chưa… nhắm mắt và chẳng hề muốn bắt cùng ham muốn của nhỏ
Cửa phòng 102 mở hờ. Qua khe cửa, đôi mắt nâu trong veo nhìn thấy hết tất cả. Rõ ràng nếu chỉ thấy lưng Yến Chi thì cảng tượng ấy là 1 cuộc yêu mãnh liệt. Băng kéo cánh cửa đóng chặt lại, quay người bước. Nhỏ cảm thấy gì sao? Không tức giận, không khó chịu, chẳng có lí do gì để nhỏ cảm thấy thế. Vẫn bước đi thản nhiên, nhưng ở một goc nào đó trong trái tim, quả thực… nhỏ không thấy thoải mái chút nào, khi kẻ có khuôn mặt Chấn Nam ấy đang ở cùng người con gái khác…

… Ham muốn đột ngột dừng lại, Chi đẩy người mình ra. Nhỏ taháy Phong, vẫn như kẻ vô hồn, bất động, đôi mắt nhìn qua chỗ khác và đôi môi vẫn khép chặt. Quá dễ để thấy rằng, Phong chẳng có cảm giác gì. Chi từng nghĩ kể cả không có tình yêu thì đứng trước một người con gái, không có thằng đàn ông nào là không có ham muốn, chưa nói chuyện người con gái đó đẹp và chủ động trước…
– Nếu anh chưa muốn, em sẽ chờ… chờ đến khi anh thật sự chấp nhận. Em giờ chỉ cần anh nhớ rằng: Em là vợ anh!
Chi đứng dậy, vào phòng trong, dù đã biết trái tim Chấn Phong không dễ gì tan chảy nhưng nhỏ vẫn thấy buồn.

Chap 43

… Băng lang thang trên các hành lang. Giờ đã gần 5h chiều, không khí đã hơi lành lạnh. Mấy ngày nay, nhỏ hơi khó ngủ, thỉnh thoảng choáng đầu và mất thăng bằng. Nhỏ từng nghĩ vì đã dùng nhiều zkilico trong một lần lúc dưới căn hầm tối, nhưng rồi lại nghĩ, vì 1 thời gian từ đêm dưới căn hầm ấy, nhỏ chưa hề dùng lại zkilico. Và Băng biết, thứ đó chỉ có thể có ở phòng 102. nhưng nhỏ lai thấy cảnh ấy trong phòng Chấn Phong, không thể phủ nhận nó vẫn lởn vởn trong đầu Băng, không khó chịu nhưng cũng chẳng dễ chịu chút nào.
– Cô không dám vác mặt về phòng cậu cả nữa phải không?
Bước chân Thụy An từ đằng sau tiến nhanh lên sát Băng. Băng vẫn đi chậm rãi.
– Dù sao cô cũng cần hiểu, cậu cả chỉ xem cô như loại gái bên ngoài cậu hay qua đêm thôi. Còn nữa, thứ như cô đừng mơ chạm được vào cậu 2!
An ghé sát tai Băng thì thầm, nhỏ chợt liếc thấy Chấn Khang từ xa đang tiến lại. An biết không nên tự chuốc rắc rối cho bản thân nên ném vào Băng1 cái lườm khó chịu rồi quay người bước ngược lại. Không chạm mặt Khang lúc này vẫn tốt hơn.
Khang đã liếc thấy bóng cô quản gia.
– Em thấy không, chỉ cần không ở bên ta, em đã không được an toàn rồi.
Khang dừng bước, đang đứng trước người con gái của mình. Cậu thấy khó chịu khi ở trong phòng không có Băng, điều đó làm cậu thấy có lỗi hơn là giận dữ.
– Như nhau! – Băng buông 1 câu bình luận. Phải, nhỏ có thể an toàn khi Khang dễ nổi giận vậy sao?
– Em – Khang chau mày – Được! Được rồi… Sáng nay là ta nổi nóng quá. Ta xin lỗi! – Hình như Khang nhận ra mình trước nay chưa mở lời xin lỗi ai cả.
Lại vẻ lơ đễnh, Băng quay mặt đi. Thật ra nhỏ cũng chưa rõ chuyện sáng nay là thế nào, nhưng Khang xin lỗi rồi thì cũng… kệ!
– Nào, nào! Không phải em định giận chứ? Nửa ngày không thấy mặt em là hình phạt với ta đấy, người đẹp!
Khang kéo Băng lại, cúi xuống hôn lên làn môi mềm. Có lẽ cậu nhớ đôi môi ấy hơn cả nhớ Băng.
– Giờ em muốn lam gì? Có muốn nói… em yêu ta không? – Khang bật cười, hơi quay người, khoác tay lên vai Băng, kéo nhỏ đi.
– Đói!
– Được rồi! Món Pháp nhé! Người đẹp, em không thấy mình không lễ phép với ta chút nào à?
– Không!
Khang lại cười, đúng là hết nói nổi. Tay quản lí từ đâu chạy đến:
– Có lệnh của ông chủ ạ!
– Về phòng ta rồi nói.
… Băng ngồi vào bàn ăn thịnh soạn, trong khi đó Khang lại bàn làm việc mở laptop. Tay quản lí bước đến gần:
– Sao?
– Chủ nhật, 7h sáng cuộc gặp giữa các nhà đầu tư lớn và những vị lãnh đạo cấp cao sẽ diễn ra. Ông chủ muốn cậu chủ cùng tham dự!
Tay phải đang click chuột khựng lại, Khang nhìn tay quản lí:
– Ta?
– Vâng. Không chỉ là tham dự cùng. Ý ông chủ là muốn cậu nói chuyện với ngài Ủy Viên Kang, về 1 quan hệ hợp tác hữu nghị. Theo đó, ông chủ muốn ngài Ủy Viên giúp đỡ vấn đề các trạm hải quan trong nước, khi những tàu thiết bị của ta từ Nhật về.
– Một nhiệm vụ khó khăn – Khang chợt cười khẩy – Sao cha không nhờ đến thằng con thiên tài vậy?
– Ông chủ đương nhiên hiểu về ngoại giao, cậu chủ là người giỏi nhất!
– Được thôi, ta sẽ cho cha thấy thực lực của mình.
Khang cười, không hề để ý thấy Băng vừa liếc sang cậu 1 giây.
Khang biết ăn nói là một phần, nhưng điều làm Lâm Chấn Đông suy nghĩ thực là, ông không hề muốn đem cậu con thiên tài ra thế giới bên ngoài mà khoe mẽ. Nhiều kẻ đã biết ông có được ngày hôm nay là nhờ Chấn Phong, những kẻ đó rất muốn được sở hữu dù chỉ 1 phần bộ óc thiên tài ấy.

…7h 40′ sáng.
– Lạ nhỉ? Hôm nay em không được ngon miệng thì phải?
Khang khoác vai Băng bước khỏi phòng ăn.
– Em thấy khó chịu chỗ nào à?
Băng lắc đầu. Cả nhỏ và Khang chợt dừng chân vì thấy Phong và Chi đang tiến lại. Chi đã cố đợi qua bữa sáng 1 lúc rồi mới kéo Phong đi, rốt cuộc lại vẫn chạm mặt Khang.
Băng ngước nhìn Chấn Phong, ánh nhìn không cảm xúc, cùng lúc cũng bắt gặp ánh mắt Phong đang nhìn nhỏ. Cả 2 lập tức quay mặt đi, khi Phong thấy cái vẻ thân mật trở lại của Khang với Băng, còn Băng nhớ lại cảnh trong phòng 102 ngày hôm qua.
– Sao sang muộn vậy, em dâu?
– Em vẫn thấy có lỗi chuyện sáng qua mà, 2 người ổn rồi sao?
– Có gì đâu mà chả không ổn! Em…
Khang ngừng nói vì cảm thấy áo bị giật nhẹ. Cậu nhìn sang bên
– Về phòng đi!
Khang nhìn lại Chi:
– Người đẹp của anh muốn về rồi, nói chuyện với em sau!
– Ukm!
Chi nhìn theo Khang bước đi và chợt nhân ra tay Phong đã bỏ ra khỏi tay mình từ lúc nào.
– Cô ấy đẹp và kì lạ phải không anh? Người tình của anh Khang ấy? – Dù cố nói tự nhiện, không hiểu sao Chi vẫn nhấn giọng “Người tình của anh Khang”. Phong quay mặt đi, không trả lời như không nghe.

Cách đó một đoạn trên hành lang, quản lí của Phong đang chăm chú nhìn cậu chủ và cô chủ cùng vào phòng ăn. Hắn biết Phong mặc kệ cho Yến Chi muốn làm gì thì làm vì đó là ý ông chủ, và hắn lo lắng khi nhìn ánh mắt Phong khi cậu nhìn Băng.
– Điều gì làm quản lí lo lắng vậy?
Cô quản gia từ sau tiến lại, đứng ngay bên tay quản lí:
– Chắc chắn là vì cậu 2 rồi, nhưng là chuyện cậu 2 thoải mái với cô chủ mới hay chuyện… người con gái của cậu cả đây?
– Cô muốn gì?
– Cậu ba ra đi, chị Kiều Như cũng chết. Chẳng phải vì cô ta cả sao? Tôi chỉ muốn trừ khử mối nguy hiểm cho khu biệt thự này thôi. Và tôi nghĩ, quản lí cũng cùng suy nghĩ với tôi đấy.
– Điều tôi suy nghĩ, chỉ là làm cách nào để cô ta tránh xa cậu 2 ra!
– Từ cậu ba, giờ đến cậu cả, đương nhiên mục tiêu tiếp theo là cậu 2 rồi. Dù cậu 2 vô tình thế nào, cũng không biết trước chuyện gì có thể xảy ra đâu.
– Giờ tôi cũng tin điều đó rồi (từ lúc gặp Băng trên hành lang va thử cảm giác tê liệt thần kinh khi nghe giọng nói ấy)
– Vậy tốt! Tôi muốn trả thù cho cậu ba, diệt trừ hiểm họa cho ông chủ. Còn quản lí muốn bảo vệ cho cậu 2. Sao chúng ta không bắt tay nhỉ?
– Có lẽ cô đã có ý gì hay?
– Cô ta còn được cậu cả bảo vệ, dĩ nhiên phải mượn tay cậu cả làm rồi…
– Ném đá giấu tay! Được lắm, điều cậu Chấn Khang ghét và căm hận nhất là…
– Sự phản bội!
– Có điều này cõ lẽ sẽ giúp ích đấy. Cô ta mắc 1 căn bệnh hiếm gặp, mất toàn bộ cảm giá đau đớn, bỏng rát và những cảm xúc bình thường của con người. Nhưng có 1 thứ có thể giúp cô ta trong vòng 15 phút: Nhiệt độ cơ thể xuống dưới 20°C!

7h tối.
– Từ mai nhà hàng đó mở cửa lại, em sẽ đặt mỳ Ý cho bữa sáng nhé, lần trước anh chưa thử phải không?
Chi đặt dĩa xuống bàn ăn, quay sang Phong. Cậu đang uống cạn cốc sữa rồi đặt xuống bàn. Chi liếc sang phía đối diện, Băng cũng vừa uống xong cốc sữa. Chi không thích sữa nên không thể cùng sở thích với Phong, nhìn Băng làm nhỏ hơi khó chịu. Ban đầu thì Chi cũng chẳng ái ngại chuyện 1 cô gái khác ở cùng nhà với mình và Chấn Phong, cô ta đẹp và hấp dẫn lạ lùng ngay từ ánh mắt đầu tiên bắt gặp. Nhưng vài chuyện xảy ra khiến Chi thật sự không thích Phong chạm mặt cô ta.
Cả bữa ăn, Băng chẳng ăn được gì, chỉ uông’ hết 2 cốc sữa. Nhỏ thấy khó chịu, cái lạnh thì đang ngấm vào cơ thể khi màn đêm buông xuống quanh khu biệt thự. Khang vẫn ăn ngon miệng mà không chú ý thấy Băng có chút bất thường. Tay chân nhỏ co lại, bàn tay xiết chặt lại mở hờ, rồi lại xiết chặt.
– Chấn Khang! – Đến lúc không chịu nổi thì nhỏ mở miệng gọi, đủ cho cả Khang và đám giúp việc nghe được. Lập tức, đám giúp việc trợn tròn mắt ” Cô… cô ta dám…”
– Như vậy không hay đâu! Dù gì anh Khang cũng là cậu chủ trong nhà mà – Yến Chi nhẹ nhàng nhắc nhở bằng gương mặt cười.
– Không phải không hay đâu cô chủ – Thụy An đang bước nhanh lại – Quá hỗn láo và xấc xược đấy ạ! Tên cậu chủ mà cô dám gọi thẳng như vậy sao? – Giọng An ngày càng lên cao – Cậu chủ ngang hàng với cô hay cô là bề trên của cậu chủ vậy? Cô quen thói vô phép…
Keng!
Khang đập con dao cắt thịt xuống đĩa, hằn học nhìn quản gia:
– Thôi ngay! Cô làm tôi không nuốt nổi!
– Cậu chủ…Nhưng…
– Cô thích dạy đời tôi nữa phải không?
– Chấn Khang!- Băng gọi tiếp 1 lần, yếu hơn ban nãy. Nhỏ ngày càng lạnh và khó chịu mà vẫn thấy nhói tai vì tiếng nói chuyện:
– Em sao vậy? – Giọng Khang dịu lại khi nhìn Băng, 2 tay nhỏ đang ôm lấy người
– Lạnh!
Giờ Khang mới thấy người Băng hơi run lên và da thì nhợt nhạt. Khang cởi áo khoác đưa cho Băng:
– Khó chịu sao em không nói? Dùng bữa nữa không hay chúng ta về phòng?
Chi liếc nhìn Phong khu biết cậu dừng ăn. Phong đang chú mục vào Băng, ánh mắt vẫn vô hồn nhưng cho cảm giác có cả sự quan tâm. Chi thấy không được thoải mái:
– Nếu anh ăn xong rồi thì chúng ta về phòng nhé?
Nhưng Phong không để ý lời Chi mà vẫn chăm chú nhìn Băng, giờ nhỏ đang đứng dậy cùng Khang chuẩn bị về phòng. Băng kéo Khang cho che kín người và đi sát cạnh cậu.
Bất giác, Băng lại thấy đầu óc choáng váng, hoa mắt, chóng mặt và mất thăng bằng… Nhỏ trượt xuống khỏi tay Khang và… nằm sóng soài xuống đất.
Yến Chi vừa thấy cảnh tượng ấy, vẫn chưa định thần thì đã thấy Chấn Phong đứng bật dậy và bước nhanh ra khỏi bàn ăn.
Lúc này thì Khang đã hốt hoảng ngồi xuống, nâng đầu Băng dậy
– Em sao vậy? Tỉnh lại… tỉnh lại đi…
Giọng cậu lo lắng vô cùng, tay quản lí đứng ngoài lập tức lao vào.
– Cậu chủ? Có chuyện gì vậy?
– Gọi bác sĩ! Gọi bác sĩ nhanh!! – Khang lay nhẹ Băng, ánh mắt thất thần, cậu chợt thấy mình cần Băng nhiều hơn cậu nghĩ.
… Phong vẫn bước nhanh lại và mắt chỉ chú mục vào Băng. Nhưng cậu chưa đến gần thì Yến Chi đã kịp giữ lấy tay Phong
– Anh định làm gì? – Phong liếc nhìn Chi bằng ánh mắt sắc như lưỡi dao, cậu muốn hất tay nhỏ ra nhưng Chi càng cố giữ chặt hơn, nhỏ nhìn Phong tha thiết…
Đúng lúc, quản lí của Phong xuất hiện, đứng chặn ngay trước Phong . Hắn nhìn cậu chủ như muốn cảnh báo điều gì đó, môi hắn mấp máy… “Ông chủ sẽ không để yên..” Gương mặt Phong giãn ra, cậu lại nhìn về phía người con gái ấy, nỗi lo lắng tăng lên cùng nỗi đau trong tim. Tay Yến Chi vẫn giữ chặt tay Phong:
– Không sao đâu anh! Anh Khang gọi bác sĩ rồi. Chuyện của anh Khang, mình đừng liên quan, được không?
Khang đang bế Băng lên và định đưa về phòng, tay quản lí theo sát đằng sau và nỗi lo lắng khôn nguôi.

– Rốt cuộc thì cậu chủ định làm gì vậy? Ông chủ đưa cô ta đến đây để tìm người thừa kế, để giăng bẫy tình trước mặt 3 cậu chủ, rõ ràng ông chủ đã tính trước người giành được phần thắng sẽ là cậu! Vì sao ư? VÌ chỉ có cậu là vô tình trước tất cả, chỉ có cậu là không biết tình yêu là gì, chỉ có cậu là làm mọi chuyện mà không bao giờ bị ảnh hưởng bởi tình cảm. Và cũng chỉ có cậu là phục tùng ông chủ không 1 lời than vãn và không bao giờ phản bội ông!
Phong quay mặt đi như không nghe những lời nói nhát gừng của tay quản lí nhưng thật ra cậu vẫn nuốt lấy từng lời
– Còn giờ thì cậu làm sao? Cậu định giúp đỡ cô ta khi nhẽ ra điều cậu phải làm là tặng cô ta 1 phát súng, khi cậu đã có vợ và khi cô ta đã là người tình của anh trai cậu? Rốt cuộc thì cậu đang nghĩ gì mà lại định công khai tình cảm của mình vậy? Em không biết cô ta đã làm gì khiến cậu chủ thay đổi thế này, em không biết tình cảm ấy đã lớn đến nhường nào nhưng 1 điều em chắc chắn… nếu có ngày ông chủ biết được tình cảm ấy, thì không chỉ cậu bị tổn hại mà cô ta, chính cô ta sẽ phải vĩnh biệt thế gian đấy..
Hàng mi dày đột ngột sụp xuống, phủ gần hết đôi mắt màu café đặc. Phong thấy tim mình nhói lên từng đợt khi nghĩ đến chuyện lưỡi sao của Lâm Chấn Đông đâm ngập vào ngực người con gái ấy, hoặc ông sẽ bắt cậu… chĩa họng súng vào người con gái… cậu yêu! Phong đã biết hậu quả, nhưng trong 1 phút không tự chủ, cậu đã muốn bảo vệ người con gái ấy bao nhiêu!
Nhưng đứng trước Lâm Chấn Đông, cậu còn có khả năng bảo vệ cô ấy nữa không? Cậu không thể chắc chắn. 1 kẻ đã biết là mất tự do cả đời như cậu mà muốn người con gái mình yêu ở bên cạnh sao?… Phong nhắm nghiền mắt, đẩy cửa vào phòng.
Tay quản lí nhìn theo cánh cửa khép lại, vẫn lo lắng không điểm dừng. Hắn vẫn nghĩ, trừ khử Băng là cách tốt nhất để Phong thoát ra khỏi những rắc rối này. Hắn đã nghĩ sẽ tự tay mình làm nhưng lại không thể, khi cứ đứng trước Băng, nghe giọng nói ấy. thần kinh lại tê liệt vậy…
– Cô chủ đang lo lắng lắm phải không? – Tay quản lí thấy Yến Chi đang bước lại
– Tôi sẽ không để mất anh Phong đâu! Dù có phải làm việc tồi tệ gì
– Cô chủ yêu cậu Chấn Phong đến vậy sao?
– Rất rất nhiều, đến nỗi tôi không đo nổi… Có người nói với tôi, cô ta – người tình của anh Khang, là 1 mối nguy hiểm
– Tôi biết ai nói rồi, tôi nghĩ điều đó đúng.


– Cô ấy bị làm sao? – Khang nhìn vị bác sĩ, lo lắng
– Máu cô ấy không được tốt nên mới hay choáng và dễ ngất. Nhưng tốt nhất nên đưa đến bệnh viện kiểm tra.
– Vậy h thì sao?
– Có lẽ vài giờ nữa cô ấy sẽ tỉnh, không đáng lo lắm.
– Hiểu rồi…
… Khang ngồi trên giường vừa đọc tạp chí vừa đợi Băng tỉnh luôn.

11h đêm
Chi ngồi cạnh Phong, cậu đang dựa vào thành giường . Giờ này nhỏ vẫn chưa muốn ngủ nhưng không biết phải nói với Phong thế nào. Nhỏ nửa muốn hỏi thẳng Phong chuyện liên quan đến người con gái của Chấn Khang, nửa không muốn. Rốt cuộc, 2 người im lặng, Chi nhìn Phong không rời.
Còn Phong, cậu đang mải suy nghĩ về 1 điều rất lạ.. về Băng!
Từ lúc được cứu ở tầng hầm lên, Băng thay đổi. Từ cách nói chuyện, đến ánh mắt, đến những hành động đều có cảm xúc hơn, thay vì hoàn toàn vô cảm như trước. Đến hôm nay nhỏ bị ngất đột ngột nữa thì có phải căn bêngj Smith- agen đã xấu đi? Nhưng xấu đi mà lại tăng cảm xúc chi phối bởi não bộ sao? Mâu thuẫn! Phải nghĩ đến nhiều lí do, và điều làm Phong nghĩ nhiều nhất là… zkilico!! Phong đứng dậy, lại phía cuối giường lôi ra chiếc hộp lớn dự trữ hàng trăm hộp zkilico. Cậu cầm theo 2 hộp và bước về phía cửa.
– Anh Phong, đi đâu vậy?Muộn rồi anh!
Nhưng Phong vẫn bước ra khỏi phòng 102, cậu định đến phòng thí nghiệm.
Trên hành lang, Phong mở nắp 1 hộp dốc hết zkilico vào miệng. Bình thường cậu chỉ dùng khi mất bình tĩnh, nhưng cậu muốn biết khi người ta hoàn toàn bình thường, chỉ là muốn điều hòa nhiệt cơ thể, dùng nhiều 1 lần sẽ có tác phụ không. Trước khi đến phòng thí nghiệm phân tích những chất có trong zkilico có thể làm ảnh hưởng đến căn bệnh Smith – agen, Phong muốn dùng thực tế để phán xét.
Phong bắt đầu bước đi không vững, cảm giác như mất trọng lượng và cơ thể lâng lâng. Cậu dừng lại, chống tay lên tường, lắc mạnh đầu. Cảm giác hưng phấn ngày càng mạnh dần. Phong chờ cho đến khi nó dịu xuống…
Rõ rồi, dùng với người không căng thẳng tột độ, zkilico cũng chỉ như 1 chất kích thích tăng cảm giác, càng dùng nhiều càng có tác dụng. Nhưng điều gì cũng có 2 mặt, zkilico chắc hẳn không ngoại lệ.


8h sáng. Khang đứng trước gương thắt cavat, cậu chuẩn bị ra ngoài. Nhìn vào gương, cậu thấy Băng trên giường vừa tỉnh dậy. Tối qua nhỏ có tỉnh 1 lần, nghe Khang hỏi vài câu rồi lại nằm ngủ tiếp. Khang quay người:
– Bàn ăn chuẩn bị sẵn rồi, em đói thì ăn nhiều vào.
Băng dụi mắt, chưa có ý định xuống giường vì thấy cơ thể còn mỏi mệt.
– Hôm nay ta sẽ ra ngoài có việc. Em đừng đi đâu đấy, ta cứ ra khỏi nhà thì kiểu gì em cũng gặp chuyện thì phải!
Khang quay lại nhìn gương, bẻ lại cổ áo:
– Chắc tối mới về được, chẹp… có khi sẽ nhớ em mất!

… Thụy An bê khay thức ăn vào phòng 62- Phòng quản lí của Phong
– Tôi không gọi đồ ăn
– Tôi cũng không có ý định đem đến mời quản lí ăn!
– A`… cậu cả ra ngoài rồi phải không? Thời cơ tốt nhỉ, kế hoạch thế nào?
– Chắc quản lí cũng rõ, để che mắt được cậu cả thì phải làm hệ thống camera vô tác dụng.
– Được rồi, quy tắc đầu tiên là không gặp nhau, không gặp riêng “cô ta” ở bất kì hành lang hay phòng sinh hoạt chung nào
– Kế hoạch thì… chắc phải để quản lí liều 1 phen rồi.
– Sẵn lòng thôi, trừ việc (hì) chiếm đoạt cô ra ra!

12h trưa, Yến Chi lăn qua lăn lại trên giường ngủ, từ sáng đến giờ chẳng ăn uống gì. “Trời ơi là trời. Anh ấy đi đâu mới được chứ? Mất tích từ đêm qua, gần 12h đồng hồ rồi, đến chết mất thôi. Lấy chồng kiểu này… đến chết mất thôi”
…Còn lúc này, trong phòng 101, Băng đang thong thả ăn bữa trưa. Sáng đến giờ ngủ, rồi ăn, rồi đọc tạp chí, rồi chơi ghép hình, vô cùng nhàn hạ và thoải mái.
Băng dừng ăn khi thấy 1mảnh giấy đút phía dưới miếng sanwich. Nhỏ cầm lên, mở ra xem. “6h chiều, đến phòng 62. Tôi sẽ cho cô thứ thuốc chữa Smith- agen”
Đọc đến đây, Băng lơ đễnh hạ tay.
– Zkilico? – Nhỏ tự lắc đầu phản đối, zkilico không phải thuốc chữa Smith- agen, mà đúng hơn Smthi- agen làm gì đã có thuốc chữa. Nếu Băng biết cười, nhỏ sẽ bật cười vì thấy ngồ ngộ. Cứ mỗi khi Khang ra ngoià, lại có người gọi Băng ra khỏi phòng. Nhưng lần này nhỏ đâu có ngốc mà tin nữa chứ. Băng liếc lại mảnh giấy, thấy có tên người hàng cuối cùng: “Thụy An”. Băng hơi suy nghĩ, An biết bệnh của Băng?? Thực tình An chẳng thích quan hệ của nhỏ và An xấu đi. Băng muốn coi An như 1 người bạn, thân như ngày xưa vậy, dù giả tạo cũng được. Mỗi khi nhìn An, Băng thấy có gì thân thương lắm.


6h kém. Băng hạ cuốn tạp chí, nghĩ về mảnh giấy lúc trưa. Có nên đi không? Nhỏ lắc đầu chán ngán, rồi cúi xuống đọc tiếp.
6h. Khu A:
– Không phải nấu cơm thật sao? – Đám giúp việc dồn mắt về phía quản gia
– Cô chủ mới gọi cơm khách sạn rồi, khỏi nấu.
– Nhỡ… cậu cả về và muốn ăn?
– Đương nhiên cậu cả sẽ về, nhưng chắc chắn không có tâm trạng nào mà ăn uống đâu – An quay sang ra hiệu với 1 cô giúp việc:
– Để ý nếu cậu cả về, báo lại ngay với em nhé. Còn mọi người, có muốn xem kịch hay không?
– Kịch??
An nhìn đồng hồ:
– Phải, khoảng nửa giờ nữa sẽ có kịch hay. Từ đêm nay, con ranh đó sẽ xuống Địa Ngục! – Giọng An rít qua kẽ răng.
– Chúng tôi phải làm gì sao?
– Không! Mọi người chỉ cần đứng xem thôi!

Chap 44

Đúng như 1 nửa suy nghĩ của An, Băng rốt cuộc vẫn mò đến phòng 62. Chỉ là An nghĩ, Băng đến vì thứ thuốc chữa bệnh không có thật đó, còn Băng lại đến vì… người viết mảnh giấy.

Đứng trước cửa phòng 62, Băng đẩy cửa vào. Căn phòng khá rộng và bật đèn sáng trưng, hơi giống bố trí phòng quản lí của Khang. Nhỏ nhìn khắp 1 lượt, không thấy ai. Nhỏ chợt thấy làn hơi lạnh phả vào người, nhiệt độ trong phòng này còn thấp hơn cả ngoài hành lang. Nhỏ quay người định ra, đúng lúc quản lí của Phong bước vào. Hắn đẩy cửa khép chặt, và bằng vài động tác xoay, ấn đã khóa cánh cửa lại.
– Sao cô vào phòng tôi giờ này?
– Thụy An?
Tay quản lí nuốt khan, lần này không tê liệt thần kinh mà đỡ hơn chút. Hắn cũng không tiến lại gần Băng thêm tý nào, sợ không kiềm chế được.
– Cô.. cô có vấn đề không? Tự dưng vào phòng tôi rồi gọi tên quản gia.
Wind mặc kệ ánh nhìn khó hiểu của Băng, bước lại phía giường mình, trèo lên giường. Trong 1 giây, hắn liếc nhìn chiếc máy quay ở trên bàn gỗ, đang hướng ống máy đến thẳng giường. Rồi hắn lôi đại 1 cuốn tạp chí ra đọc, lôi chiếc tai phone của di động đeo vào tai, bật loa cỡ to nhất. Hắn cứ ung dung ngồi, đọc tạp chí và nghe nhạc, cố không chú ý đến Băng.
Nhỏ lúc này thấy mình không nên ở đây nữa, có thể đã tìm nhầm phòng, tốt nhất nên ra ngoài. Nhỏ bước lại phía cửa, vặn tay nắm, nhưng cửa đã khóa. Cố vặn vài lần nữa nhưng bất lực. Băng quay ra nhìn tay quản lí tìm 1 lời giải thích, nhưng hắn không để ý. Băng cảm thấy nhiệt độ trong này càng ngày càng xuống thấp. Nhỏ nhìn quanh trần nhà và thấy chỗ lắp đặt điều hòa: 20°C
Việc trước mắt phải tăng nhiệt điều hòa rồi sẽ tìm cách ra khỏi đây.Băng đi tìm điều khiển, ở những nơi hay để nhất nhưng không thấy. Cơ thể đang phản đối, người nhỏ bắt đầu run nhè nhẹ. Băng lại phía giường, đứng sát mép giường:
– Điều khiển đâu? Cửa khóa rồi?
Tay quản lí không ngước lên vì chẳng nghe thấy, đó là lí do hắn mở loa nhạc nhất. Băng lặp lại câu hỏi, nhưng thấy vẻ thản nhiên của tay quản lí, nhỏ lại quay ra nhìn khắp phòng. Đứng đây mà hỏi han tên này thì nhỏ sẽ khụy xuống mất. Lạnh! Ngày càng lạnh! Người Băng run lên mạnh hơn, da bắt đầu tím tái. Nhỏ đang nhìn xem trong phòng có chiếc áo nào mặc được không, hay thứ gì ấm có thể quấn vào người. Nhưng phòng này không có lấy 1 mảnh áo nào, giống như ai đó đã dọn hết đi. 2 tay ôm lấy người, Băng thấy sắp không chịu nổi nữa. Nhỏ nhìn xuống giường, ngoài tấm ga chải và 2 cái gối thì không có lấy 1 cái chăn nào. Băng lúc này chẳng có thời gian để nghĩ về điều kì lạ đó, chân tay nhỏ bắt đầu run lập cập rồi. Không suy nghĩ thêm, Băng trèo lên giường, lại gần tay quản lí. Giờ hắn buộc phải ngẩng lên:
– Sao?
– Lạnh!
– Tôi chẳng nghe được cô nói gì đâu! Tốt nhất ra chỗ khác đi, để tôi yên!- Tay quản lí đẩy Băng ra, khi những ngón tay chạm vào làn da lạnh ngắt nhưng vẫn mềm như lụa ấy, hắn thấy đốt tay như bị giật điện. Lập tức hắn rụt lại
– Tôi bảo cô ra khỏi giường mà!
Băng vẫn nhìn với ánh mắt van nài. Nhỏ bắt đầu thấy khí quản bị xiết lại. tim đập nhanh hơn vì máu thiếu oxi. Bàn tay lạnh ngắt bỗng túm lấy tay tên quản lí, tay hắn vẫn ấm
– Cô.. cô làm gì vậy hả? – Hắn đẩy ra tỏ ý phản đối
– Lạnh quá…
– Tôi bảo không nghe! Cô có tránh ra không?
Hơi ấm từ người Wind làm Băng thèm như bị nghiện. Nhỏ bắt đầu thấy khó thở hơn rồi. Không còn cách khác, nhỏ nhào tới trận tay quản lí xuống và… cởi ao hắn!
– Cô… cô làm gì ..
Những ngón tay run rẩy vội vã kéo khóa và lột nó ra. Rõ ràng tay quản lí dư sức chống đối, đẩy Băng ra, nhưng hắn làm như không kháng cự nổi. Rốt cuộc Băng cũng lôi được chiếc áo khoác còn ấm hơi người ra. Nhưng nhỏ chưa kíp mặc vào người thì Wind đã đẩy nhỏ trận xuống giường. Người hắn áp sát vào người Băng. Băng cứ nhìn hắn không chớp, không hiểu hắn định làm j. Còn Wind thì không dám nhìn thẳng vào đôi mắt nâu ấy.
– Chẳng phải cô muốn ấm sao? Nằm yên rồi sẽ ấm.
Thình thịch. Thình thịch. Tim đang đập rộn ràng trong lồng ngực, tay quản lí cúi xuống, gần, gần hơn, dù mắt vẫn nhìn qua chỗ khác không dám 1 lần nhìn thẳng. Băng chưa hiểu ý định của hắn nhưng để thế này thì… ấm, thật tốt! Tay quản lí nuốt khan, cúi xuống tiếp, gần hơn cho đến khi… Môi Wind chạm vào 1 bên má Băng, khoảnh khắc ấy, tim hắn như ngừng đập!
2 giây sau, hắn bật phắt dậy, vẫn chưa dám nhìn vào mắt Băng, hắn thở hổn hển như vừa chạy đua 200m vậy. Rồi hắn nhảy xuống giường, lao đến cái bàn gỗi tắt cái máy quay, lại đứng thở hổn hển. Băng cũng ngồi dậy, chớp thời cơ mặc cái áo khoác lôi được ra từ người tay quản lí, nhỏ lẩm bẩm:
– Lạnh muốn chết..,
Wind quay phắt lại định nói gì đó, nhưng ánh mắt hắn đập vào.. đôi chân trắng nõn co lại trên cái đệm giường hắn. Băng mặc váy và khoác lên người chiếc áo khoác nên không thể che được đôi chân trần. Tay quản lí lập tức quay đi, mặt nóng ran.
1 lát sau, Wind cúi xuống lôi cái điều khiển điều hòa dưới gầm tủ ra, nhỉnh nhiệt độ cao lên, đủ cho Băng chịu được. Hắn cố gắng tập trung vào kế hoạch An vạch ra để quên đi cô gái đang ngồi trên giường hắn, gợi cảm và không sức chống cự kia. Hắn mở lại máy quay, đoạn băng lúc trên giường… Quá đẹp! Ở góc độ này của máy quay, những gì người ta xem sẽ được hiểu là: cô gái lên giường và ve vãn người con trai, cậu ta cố phản đối nhưng cô gái càng nhiệt tình hơn, còn… cởi hộ áo cho cậu ta nữa. Rốt cuộc, không thể kìm chế được, cậu ta đáp lại ham muốn của cô gái và người bắt đầu… Hết phim! Chỉ để đoạn băng chạy đến đây, còn lại sẽ cắt. Tay quản lí nhấn delete, cảm thấy hài lòng và quay lại nhìn Băng. Nhỏ chẳng mảy may nghi ngờ và đang ngồi trên giường đọc tạp chí! Điều nhỏ quan tâm là nhiệt độ ấm hơn rồi…
Giờ thì tay quản lí chỉ đợi An nháy máy qua thôi.

Phòng thí nghiệm.
Chấn Phong bước ra, đóng cửa lại, hệ thống tự động khóa và bảo mật. Cậu đứng dựa luôn vào cánh cửa, nhắm nghiền mắt. Từ đêm qua, cậu vẫn ở lì trong này để tìm hiểu về zkilico đối với căn bệnh Smith- agen. Đúng như dự đoán ban đầu, zkilico làm người mắc Smith- agen tăng cảm xúc của não bộ. Nhưng tác hại của nó thì quá nhiều, và nó nguy hiểm hơn Phong nghĩ. Trên tay Phong đang cầm mảnh giấy ghi kết luận cuối cùng:
Tác dụng ngược:
+ Tăng ảo giác, giảm trí nhớ
+ Thúc đẩy lượng bạch cầu trong máu tăng.
Và tác dụng phụ thứ 2 là điều làm Phong lo lắng nhất. Người mắc Smith- agen đã có sẵn tác hại của bệnh, là máu đào thải hồng cầu vượt mức bình thường. Khi sử dụng zkilico, dùng dài và dùng nhiều 1 lần. sẽ làm máu tăng lượng bạch cầu lên gấp 3 lần so với không dùng. Việc đào thải hồng cầu sẽ nhiều và thường xuyên hơn. Lượng bạch cầu tăng quá nhiều sẽ làm cơ thể mệt mỏi, hay choáng và dễ ngất. Nó làm con người yếu dần cho đến khi không còn sức lực, máu sẽ chuyển thành dạng máu trắng nhưng sẽ nhanh tử vong hơn bệnh máu trắng rất nhiều.
Nếu không để Băng được chữa trị kịp thời, nhỏ sẽ chết đột ngột lúc nào.. chỉ Thần Chết mới hay! Nhưng điều quan trọng là Smith- agen trên thế giới lúc này, chưa có thuốc chữa và chưa có cách chữa!

6h30′ tối.
– Người đẹp, ta về rồi.
Khang vào phòng, cao giọng gọi khắp nơi nhưng chẳng thấy bóng dáng Băng đâu. Cậu ra khỏi phòng.
– Lại đi đâu rồi? Đã dặn ngồi yên trong phòng mà. Đi đâu nhỉ? Nhớ muốn chết – Cậu bước trên hành lang mong tìm được Băng.
– Cậu chủ về sớm vậy sao? – Tiếng cô quản gia lanh lảnh.
Khang quay lại:
– Sao không thấy ai hết? Quản lí của ta đâu? Người đẹp đâu?
– Quản lí thì em không rõ, còn người đẹp của cậu thì…
– Thì sao?
– Cậu chủ không thấy kì lạ à? Thỉnh thoảng cô ta lại chốn đi đâu đó. Theo em thì tại vì cô ta… thèm hơi đàn ông quá!
Mặt Khang sầm xuống, nhưng rồi cậu lại bật cười trong cổ họng:
– Nếu cô nói hôm nay cô hơi có vấn đề về thần kinh thì tôi sẽ tha cho cô đấy. Cô không nghĩ được việc gì nói cho đáng tin à? Thèm.. hơi đàn ông? Cô nói như tôi không phải đàn ông vậy! – Khang rút di động, lại bước – Để tìm ng đẹp đã, tôi nói chuyện với cô sau! – Cậu kết nối với hệ thống an ninh trên máy để xem camera trực tiếp trên di động
Đằng sau, An vẫn bám theo:
– Nếu không rõ sự thật, em sẽ không dám nói đâu. Nếu cậu chủ kiểm tra camera hành lang thì ban nãy cô ta vừa mới vào phòng quản lí của cậu 2 đấy ạ.
Khang liếc 1 cái nhìn vừa khó chịu, vừa khó tin về phía cô quản gia, dẫu sao cậu cũng đang mở camera trên hành lang có phòng 62. Cậu đang nghĩ kiểm tra trước rồi “xử đẹp” cô quản gia này một thể!
Nhưng.. đúng như An nói! Camera quay lúc 6h5′, thấy Băng mở cửa phòng 62. Khang không tin lời An nhưng vẫn lao đi…
Phía sau, An đang cười, rút bộ đàm nháy đến máy tay quản lí.

Phòng 62
Tay quản lí đút di động vào túi, quay lại nhìn Băgn đang thản nhiên trên giường đọc tạp chí
– Cô không lo mình bị bắt cóc sao? Cô có vẻ không biết sợ là gì nhỉ?
– …
– Cậu cả về rồi, cô muốn về phòng cậu cả không? – Lúc này Băng mới ngước lên nhìn Wind. Về phòng Khang? Sẽ ấm hơn ở đây nhiều! Tay quản lí tiến lại phía cửa, rút chìa khóa mở cửa.
Lạch cạch, cửa được kéo ra.
– Cô về đi!
Băng xuống giường, đang nghĩ phải chạy nhanh qua mấy dãy hành lang lạnh. Nhỏ vừa bước khỏi cửa, tay quản lí phía trong lập tức cở áo sơ mi, tuốt luôn xăng- tuy ra.
Băng bước ra hành lang, nhiệt độ thấp hơn trong phòng 1 chút, nhỏ định chạy.
– Em làm gì ở đây? – Nhưng Băng bỗng nghe tiếng nói quen thuộc của Khang, cậu đang tiến nhanh lại phía cửa phòng 62
– Ta nói em phải ở yên trong phòng mà? Sao em chạy lunh tung vậy hả? Mà… em vào phòng này làm gì?
Cùng lúc, quản lí của Phong từ trong phòng bước ra, gọi tự nhiên:
– Cậu cả chưa về đâu. ở đây lát đã em…
Mắt Khang cứng đờ khi thấy tay quản lí cởi trần, tay đang khuy quần và cài lại xăng- tuy.
– Cậu cả?? – hắn làm ra vẻ sửng sốt vô cùng
Còn Khang thì đang cố giữ bình tĩnh, quay lại hỏi Băng:
– Nói coi em đến đây làm gì khi ta không có nhà vậy?
– Em đã nói cô ta thèm hơi đàn ông mà! – Thụy An đang bước lại, theo sau là đám giúp việc
– Im ngay! Tôi hỏi cô sao? – Khang gắt lên, cậu lại nhìn Băng – Em đã làm gì hả? À không.. hắn đã làm gì em??
– Làm gì? – Băng lơ đễnh hỏi lại, nhỏ chẳng quan tâm khuôn mặt đang biến sắc của Khang, mà chỉ quân tâm chuyện nhỉ đang lạnh run lên
– Nhìn bộ dạng quản lí thế này, quá rõ còn gì cậu cả. Cô ta đến ve vãn quản lí và em nghĩ không tên đàn ông nào chống cự nổi đâu, phải không quản lí?
Khang nhìn Wind, hắn ậm ừ không thành tiếng như vừa làm chuyện tội lỗi tày đình
– Sao cậu chủ không sáng suốt lên? Chuyện quá rõ rồi mà!
– Phải đấy cậu chủ! Cô ta chuyên đi quyến rũ đàn ông.
– Phải! Phải! – Đám giúp việc nhao lên
– Im hết cho tôi! – Khang lại gắt – Nếu các người rỗi việc thì cũng đừng đứng đó ăn nói bậy bạ, tôi sẽ đuổi cổ cả lũ ra ngoài đường đấy!
Đám giúp việc im re, Khang nhìn cô quản gia
– Còn cô nữa. Cô không có việc làm phải không?
– Cậu chủ vẫn chưa tin cô ta là loại con gái đó chứ gì? Em chỉ thấy lo lắng vì cậu bị 1 con hồ li làm cho mờ mắt thôi!
Chat! 1 cái bạt tai mạnh làm cô quản gia quay phắt.
– Tôi bảo im ngay!
– Nếu không tin, em sẽ cho cậu chủ thấy tận mắt!
Mặt đỏ hằn lên, cô quản gia càng nói chắc nịch hơn. An vẫy tay ra hiệu cho 1 người đựng cái xe đựng nước tẩy và khăn lau lại, còn nhỏ vào phòng quản lí . An bước ra với chiếc máy quay trong tay.
– Em đã đặt trộm trong phòng để cậu chủ thấy bộ mặt thật của cô ta!
Khang chộp lấy cái máy quay, thực sự thì cậu lo sợ hơn là tin lời Thụy An. Đặt máy lên cái xe đẩy, Khang mở cho máy chạy. Đám giúp việc cũng cố nhìn ngó từ phía sau.
3 phút! Mặt Khang đã tối sầm xuống, cậu nuốt khan nhưng nghẹn ở họng. Có lẽ cậu đang cố nghĩ ra lí do để giải thích cho những gì cậu đã thấy trong đoạn phim, nhưng khó quá!
– Giờ thì cậu chủ hiểu rồi đấy! Cô ta là loại con gái thế nào…
2 Tay đã xiết lại, Khang từ từ quay mặt nhìn Băng, cơn giận đã lên đến cổ rồi, Khang khó mà nén xuống được.
– Cô… có gì để nói không?
– Cậu cả! Xin lỗi, nhưng em không thể kìm chế nổi – Giọng quản lí tỉnh bơ, nhưng Khang đang hoàn toàn chú mục vào Băng. Nhỏ vẫn ngày càng lạnh, đã biết bị giăng bẫy nhưng nhỏ chẳng có ý định thanh minh. Nhỏ thấy lạnh, vậy thôi.
Khang xô ầm Băng vào tường, 2 tay ghì lấy vai nhỏ.
– Cô không còn gì để nói phải không? Vì cô đã bị vạch mặt 1 cách trắng trợn phải không? – Khang nhìn Băng bằng đôi mắt đầy căm phẫn và giọng gần như rít lên – Cô vẫn vậy, như không có chuyện gì… cô không hề sợ tôi??
Khang vừa nói ra được cái sự thật đau lòng ấy, cậu đã không muốn tin, nhưng quá khó! Tất cả những gì cậu thấy trong đoạn phim là người con gái của cậu lên giường thằng đàn ông khác mà bày tỏ ham muốn 1 cách nhiệt tình, sao với cậu nhỏ chưa từng làm?
2 tay Khang ghì mạnh hơn:
– Cô là loại đàn bà đó! Sự thực thì cô cũng chỉ là loại đàn bà đó thôi! Tôi đã nghĩ cô không như loại gái tôi mang về qua đêm vì cô không chịu phục tùng tôi dù 1 giây. Nhưng tôi nhầm! Cô chỉ giả vờ thanh cao! Phải! Cô đeo bộ mặt thiên thần! Và cô còn trơ trẽn hơn tất cả loại gái tôi đã qua đêm!!
Giờ thì Băng thấy có vẻ nghiêm trọng rồi! Gì mà Khang lại nói nhỏ giả vờ thanh cao, trở trẽn hơn người ta chứ? Băng đâu có quan tâm chuyện đó, nhỏ chỉ đang thấy lạnh thôi!
– Không phải! – NHỏ thanh minh 1 câu… quá dễ nghe!
– Im đi! – Khang hét lên – Chuyện quá rõ rồi! Giờ thì tôi không muốn nghe cô nói thêm 1 lời nào nữa!
Khang bỏ tay khỏi Băng, mắt vẫn nhìn xoáy vào Băng cái nhìn giận dữ và đáng sợ. Máu cậu như đang sôi sùng sục.
– Tệ thật! Vì tôi đã bị lừa! – Cậu chợt cười – Người con gái của tôi sao? Loại như cô? Vạn lần không xứng!!!
Khang giằn giọng, rồi quay người…
– Đừng có để tôi thấy mặt cô thêm lần nữa!
Khang bỏ đi khi nỗi tức giận vẫn chưa nguôi.
– Cậu chủ? Vậy xử cô ta sao? – Thụy An gọi với theo
– Tùy các người! – Khang lầm bầm và vẫn bước
An liếc nhìn tay quản lí, mỉm cười. Còn Băng lúc này, nhỏ thấy muốn giải thích cho Khang, vì cần về phòng cậu để sưởi ấm hơn là sợ cậu hiểu nhầm.
– Chấn… – Nhưng Băng vừa mở miệng thì chịu ngay 1 cái tát từ cô quản gia.
Chát!!!
– Cô muốn nói gì với cậu chủ sao? Cô nghĩ cậu chủ sẽ tin cô? Loại con gái như cô không ai tin đâu!
Tay quản lí từ trong phòng bước ra, đang mặc lại áo:
– Giờ thì cô muốn xử sao?

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Khoe
Vẫn có chỗ
Cấp 3 – (48)
Thụy Vân
Chim đi xe đạp