Black Angel – Thiên Thần Bóng Tối

10.09.2014
Admin

Chẳng phải cậu cả không muốn nhìn thấy mặt cô ta nữa sao? Tôi sẽ tự tay trừ khử con hồ ly! – An nhìn lại Băng – Nhưng trước đó để tôi hả giận đã!!
– Để con gái các cô làm mafia chắc thế giới sẽ loạn hơn đấy!
An hơi mỉm cười. Còn Băng thì giờ đã hiểu hết hậu quả mình gây ra khi đến phòng tay quản lí, 1 cái bẫy hoàn hảo! Nhưng giờ điều nhỏ cần là chỗ nào đó ấm đề qua đêm đã. Băng định quay người bước đi nhưng bị 1 bàn tay túm lấy tóc giật lại. An trận Băng vào tường:
– Cô định đi đâu? Cô trốn không nổi đâu! Hay định tìm cậu 2 giúp đỡ? (hì) Rồi cậu 2 cũng sẽ biết bộ mặt thật của cô khi xem đoạn băng ấy. Giờ thì tốt rồi, tôi muốn công khai cho cô 1 trận!
Một tay vẫn túm tóc Băng nhấn vào tường, 1 tay giơ cao, và An tát cho Băng 3 phát liên tiếp. Đầu Băng choáng váng…
– Ba cái này, 1 dành cho cậu 3, 1 dành cho chị Như và 1 dành cho chị Yến. Cả 3 đều vì cô mà chết! Chỉ có 3 cái tát có lẽ chẳng nhằm nhò gì với 3 mạng người!
Băng định thần lại, xiết chặt răng để chúng không va lập cập vào nhau vì lạnh. Nhỏ nhìn Thụy An, không tức giận vì An đã lập ra 1 kế hoạch hại nhỏ, nhỏ buồn hơn là giận.
– Dù có giết chết cô, họ cũng không sống lại và cô cũng không trả hết tội đã gây ra đâu – Giọng An vẫn rít lên, nhỏ đẩy mặt lại sát mặt Băng- Sao cô nhìn tôi bằng ánh mắt đó? Cô nghĩ tôi sẽ thấy thương hại cô sao? Không đâu! Mỗi lần thấy cô, tôi lại muốn cầm lưỡi dao rạch hàng trăm nhát trên khuôn mặt xinh đẹp này. Tôi muốn máu cô phải lênh láng xuống sàn, muốn cô chết không toàn thây! Như cách mà cậu 3, chị Yến và chị Như phải chết!!
Bàn tay An nắm chặt lại, nỗi hận dâng lên trong nhỏ.
– Muốn… tôi chết? – Băng cố nói từng chữ để giọng nhỏ không run lên, da nhỏ đã tím tái vì lạnh. Vài phút nữa sẽ bắt đầu khó thở. Nhỏ vẫn trân trân nhìn An
– Bây giờ cô mới hiểu điều đó sao? Tôi muốn chính tay mình lấy mạng cô! Để cô không reo rắc thêm tại họa nữa!
– Đừng… có ngày sẽ hối hận…
Giọng Băng vẫn phát ra nhẹ nhàng nhất có thể, và Bănh nhìn An, cái nhìn như van nài, như không muốn An làm 1 chuyện mà tội lỗi là quá nhiều… Nhưng sao An phải hối hận khi An hận Băng tột cùng? AN chợt cười lớn:
– Cô.. cô bảo sao?? Hối hận? Tôi chỉ hối hận vì không thể giết cô hàng trăm lần thôi! – An bỗng kéo mạnh Băng, xô ầm Băng xuống sàn
An nghiến răng, ánh nhìn muốn bốc hỏa:
– Các chị! Có phải ghét nó lắm không? Vậy trước khi em cho nó gặp Tử Thần, các chị muốn làm gì tùy thích!!
Băng nằm dưới sàn, thấy cơ thể lạnh buốt, đầu óc choáng váng… Nhỏ ngất đi khi cảm thấy rất nhiều bàn chân đạp vào mình cùng những lời chưi? rủa.
– Nó lại giả vờ đấy! nó giỏi giả vờ lắm!
– Giờ cậu cả cũng đuổi cổ nó rồi!! Đáng đời! Đáng đời!!
– Loại con gái không ra gì! Chết đi! Chết đi này!

Đám giúp việc vẫn xúm lại đạp vào Băng, họ không biết nhỏ đã ngất và chẳng cảm thây gì
– Có thấy anh Phong đâu không? Mọi người đang làm gì ở đây vậy??
Đám giúp việc dừng lại, quay ra nhìn Yến Chi. Tay quản lí đang quay mặt đi, không nhìn cô gái kia bị hành hạ cũng quay lại:
– Cô chủ – Wind lên tiếng – Từ sáng tới giờ tôi cũng không gặp cậu hai!
– Cô ấy ngất rồi, mọi người làm gì vậy hả? – Chi đã để ý thấy Băng nằm dưới sàn, mặt mũi nhợt nhạt tím tái – Anh Khang đâu? Nếu anh Khang biết sẽ lớn chuyện đấy. Thôi ngay đi!
– Cô chủ nhầm rồi, là cậu cả bảo chúng tôi xử cô ta đấy!
– Anh Khang bảo? – Chi nhìn quản gia – Đã có chuyện gì?
– Không sao! Chỉ là cậu cả biết bộ mặt thật của cô ta thôi. Cậu cả không muốn nhìn thấy mặt nó nữa, chúng tôi chỉ làm theo mệnh lệnh, cô chủ không nên xen vào!
Chi dù không thích Băng cho lắm, nhỏ cũng không muốn hại ai. Nhỏ liếc tay quản lí, hắn gật nhẹ ra hiệu.
– Tôi sẽ không xen vào chuyện của anh Khang!
An mỉm cười, nhỏ đang rút trong túi ra 1 con dao găm.
– Không xen vào, nhưng cô chủ có thể nán lại xem cô ta chết thế nào đấy! Tôi nói rồi, nếu còn sống, cô ta sẽ sớm tranh giành cậu 2 với cô chủ thôi!
An tiến lại phía Băng, mũi dao chĩa xuống đất, sắc nhọn. Đám giúp việc tản ra…

– Cô… định làm gì? – Chi nhìn con dao trên tay An.
– Rạch vài đường trên mặt, trên bụng.. sẽ không chết ngay đâu. Khi tỉnh lại, cô ta sẽ đau đớn cho đến chết!
– Không chết vì đau mà vì chạm giới hạn: co giật và chết! – Tay quản lí lên tiếng đính chính – 1 cái chết không dễ dàng chút nào.
An đang ngồi xuống, mũi dao hướng thẳng vào mặt Băng. Chi quay đi
– Tôi không thích cảm giác mạnh, và đang có việc cần làm.
Chi bước đi, cùng lúc… An chạm mũi dao vào mắt Băng, vài tiếng cười thích thú từ cổ họng đám giúp việc…- Anh Phong??

Chap 45 (còn nữa)

Chi bước đi, cùng lúc… An chạm mũi dao vào mắt Băng, vài tiếng cười thích thú từ cổ họng đám giúp việc…
– Anh Phong??
An nâng lưỡi dao lên khi vừa nghe giọng Chi. Đám giúp việc cùng cúi đầu:
– Cậu hai!
Cô quản gia lập tức đứng dậy, xoay lưỡi dao nhét vào tay áo, không nên sơ sẩy bất kì hành động nào. Dù vậy, An cũng không hề lo lắng vì nghĩ Phong sẽ chẳng quan tâm Băng bị làm sao.
Ngược lại, cả Chi và tay quản lí đều thất thần.
– Từ phía xa, Phong đã tiến lại, thấy trước mặt khá nhiều người . Nhưng Yến Chi chặn đường:
– Anh đã đi đâu vậy? Anh ăn tối chưa?
Phong không quan tâm và đi lướt qua Chi.
– Cậu hai! – Đám giúp việc cúi đầu đồng thanh lần nữa. Phong dừng lại, đôi mắt từ từ đưa xuống. Cậu thấy người con gái ấy nằm ngất dưới sàn, với những vết bầm tím trên người. Phong lại ngước lên nhìn đám giúp việc, nhìn cô quản gia. Tay quản lí nuốt khan, nhìn Yến Chi ra hiệu. Còn An thì nghĩ nên giải thích một chút
– Cậu 2, không có gì cả! Chỉ là cậu Chấn Khang nhận ra bộ mặt thật giả tạo và trơ trẽn của ng tình, nhờ tụi em xử lí dùm thôi!
Hàng mi dày sa sầm xuống… Giả tạo và trơ trẽn? Người con gái ấy sao? Phong đã đoán được nãy giờ, Băng bị hành hạ thế nào. Yến Chi chạy lại, ôm lấy tay Phong:
– Anh, là chuyện của anh Khang, mình đừng tham gia nhé!
1 cách thô bạo, Phong hất văng tay Chi ra. Chi nhận thấy trong mắt Phong một nỗi tức giận. Phong đang tiến lại gần Băng…
An cảm giác có điều bất thường, lùi vài bước, nhìn tay quản lí, hắn lắc đầu nhè nhẹ. Nếu Chi không cản được thì rõ rồi, Phong sắp điên lên!
Phong đứng trước Băng, nhỏ chợt gập người ho sù sụ, nhỏ tỉnh lại vì khó thở và tim co bóp mạnh, nhưng nhỏ không mở mắt nổi.
– Các người… đã làm gì??
Từng chữ phát ra trầm nhưng đáng sợ, mắt Phong vẫn chú mục vào Băng. Đám giúp việc, 1 nửa đứng như trời trồng, 1 nửa há hốc miệng. Trong số đó, có người từng nghe giọng Phong nên không shock lắm. Cô ta chạy lại, tỏ ra vô cùng phấn khởi khi được giải thích rõ ràng cho cậu hai.
– Vì cô ta vào phòng quản lí của cậu chủ và quyến rũ quản lí. Cậu Khang biết được nên đã nói không muốn nhìn mặt cô ta thêm nữa. Tụi em cũng chưa làm gì cả! Chỉ **** vài câu và đạp vài cái thôi. Chắc cô ta giả vờ ngất đấy ạ!
– Vậy sao? – Giọng Phong lại phát ra tông trầm. Đám giúp việc đằng sau đều thấy ân hận vì đã không chớp thời cơ lại nói chuyện với cậu hai. Cô giúp việc cười toe toét:
– Vâng! Cậu 2! Cậu 2 còn muốn biết gì nữa không?
– Không!
Rầm!!!!!!
Đám giúp việc trợn tròn mắt, An sửng sốt!! Chỉ trong tích tắc, bàn tay rắn như thép của Phong đã ghì lấy cổ cô giúp việc và trận cô ta vào tường!!
Đôi mắt Phong tối sầm hơn, nhưng vẫn như vô hồn. Những ngón tay xiết lại… xiết… xiết chặt hơn. Cô giúp việc vùng vẫy, khí quản bị bóp nghẹt không để cô ta kêu lên. Tay quản lí lao đến:
– Cậu chủ! Ông chủ sẽ biết… – Nhưng hắn nghẹn họng luôn vì thấy đôi mắt với những tia hằn đỏ đang quay sang nhìn mình. Hắn cúi đầu, lùi lại vài bước . 3 Giây tiếp, Phong buông tay, cô giúp việc từ từ trượt trên tường, rồi ngã ầm xuống sàn. Cô ta đã chết với những vết lằn đỏ trên cổ và mắt vẫn trợn lên. Thụy An chưa thể hiểu Phong nghĩ gì, đám giúp việc còn chưa dám cử động.
Phong quay người với lấy mảnh giáy trên chiếc xe đẩy, lau tay, như cậu vừa chạm vào thứ gì kinh khủng lắm. Rồi Phong quay lại, tiến 1 bước, từ từ ngồi xuống.. cạnh Băng. Nhỏ đang khó thở vô cùng. Và Phong… dùng 2 tay… bế nhỏ lên…
Vài cô giúp việc xỉu ngay tại chỗ vì đau tim, vài cô chết sững. Còn An, không thể tin vào mắt mình nữa.
Phong vẫn bế Băng đi. Từ cuống họng cậu, rít lên từng chữ đáng sợ và đáng kinh hãi:
– Còn 1 lần, thứ nhơ nhuốc như các người… chạm vào cô ấy! Tất cả… sẽ phải xuống Địa Ngục!!!
Đôi chân Phong đang tiến lại phía Chi. Nhỏ nhìn Phong, ánh mắt buồn và đau đớn vô hạn. Nhưng Phong… lướt qua nhỏ trong khoảnh khắc.
Lúc này, trong đầu cậu, chỉ có hình ảnh duy nhất… là người con gái cậu yêu thôi!

Chap 45 (tiếp)

… Phong đặt Băng xuống giường nhẹ nhàng nhất có thể. Nhỏ giờ lại đã mê man. Phong với lấy cái điều khiển tăng nhiệt độ điều hòa, rồi cậu quay người bước đi đâu đó.
Vài phút sau, Phong qay lại với một hộp băng bê trên tay. Đặn lên mép giường mở nắp, bên trong có rất nhiều ngăn đụng các lọ dịch tiêm và vài cái ống tiêm mới. Không mất nhiều thời gian tìm, Phong lấy ra một lọ dịch màu trong suốt và một ống tiêm, loại thuốc làm máu lưu thông, chảy đều hơn lên não và tăng khả năng điều hòa trong cơ thể. Nhẹ hơn nhiều so với dùng Zkilico, nhưng chí ít sẽ không gây thêm nguy hiểm gì.
Rút kim tiêm ra khỏi tay Băng. Phong nắp cái hộp lại quay sang nhìn nhỏ. Băng sẽ ngủ sâu thêm vài giờ nữa, lúc dậy nhỏ sẽ thấy cơ thể hoàn toàn bình thường. Phong cứ trân trân nhìn người con gái trên giường mình… Chiếc váy satanh chiết eo không dài đến đầu gối, mái tóc đen huyền, dài và mượt như lụa. Khuôn mặt ấy khi ngủ trông lại càng thuần khiết và dịu dàng. Đôi mắt với hàng mi cong vút, chiếc mũi nhỏ và đôi môi mềm như ướt nước kia khó để cho thằng đàn ông nào kìm lòng… Nhìn bên ngoài, trông Băng mỏng manh, dễ vỡ và cần bảo vệ, nhưng nhỏ liều lĩnh và ngang ngược hơn những gì người ta nhìn thấy lần đầu nhiều.
Giờ thì Phong đã công khai bảo vệ Băng. Lâm Chấn Đông đang bận trong mấy ngày nay nhưng ông sẽ biết nhanh thôi. Phong đã chuẩn bị để đối mặt rồi, cậu ra sao cũng được nhưng cậu sẽ không để bất kì kẻ nào đụng đến Băng nữa. Phong đã nghĩ nếu cậu chôn vùi tình cảm ấy trong lòng thì sẽ an toàn cho Băng hơn, nhưng giờ thì cũng như nhau.Cậu không thể hiện, Băng vẫn vạn làn nguy hiểm kia mà. Nhỏ đang vướng vào giai đoạn khó khăn nhất của căn bệnh không thuốc chữa, bất kể lúc nào Thần Chết cũng có thể mang nhỏ đi. Phong nghĩ điều đó là do mình gây ra, nếu Băng không dùng Zkilico, nhỏ hoàn toàn có thể sống như người bình thường chỉ cần luôn giữ ấm cơ thể. Nhưng chính Phong là người khiến nhỏ có được thứ thuốc ấy, trái tim cậu nhói lên đau buốt khi nghĩ mình đang dần cướp đi mạng sống của Băng.
Phong sẽ không để Băng ra đi chừng nào cậu chưa điều chế được thuốc chữa bệnh, điều mà Nam đã bỏ nhiều công sức làm trong hơn hai năm, điều mà hàng trăm nhà khoa học vẫn hàng ngày hàng giờ suy nghĩ.


Tay quản lí đi lại ngoài cửa phong 102, thỉnh thoảng dừng và nhấn số trên bảng mật mã, nhưng cửa vẫn không chịu mở.
– Tôi tưởng cậu biết quá rõ an ninh trong từng ngõ ngách khu biệt thự!
Hắn hơi cúi đầu trước Yến Chi.
– Cô chủ! Tôi biết rất rõ nhưng cậu hai mới là người tạo ra nó..
– Anh ấy đang ở cùng cô ta phải không??
– Cô chủ không cần lo lắng, cậu hai sẽ biết việc gì nên và không nên làm ngay thôi. Nếu ông chủ biết…
– Tôi không có ý nói với cha, và cậu cũng đừng nói gì. Tôi không muốn anh Phong bị trách phạt.
– Cô chủ tốt hơn tôi nghĩ nhiều… nhưng cậu hai hình như không biết được tình cảm ấy đâu.
– Tôi sẽ làm anh ấy biết, dù sao tôi cũng là vợ anh Phong.
Chính quản lí cũng biết điều đó chẳng có ý nghĩ gì với Phong nhưng hắn không thể nói.
– Và tôi sẽ không để bất cứ ai cướp mất anh Phong từ tay tôi.
– Cô ta không dễ chơi đâu, nếu cậu cả không cần cô ta nữa, tôi đoán mục tiêu tiếp theo chỉ có thể là cậu hai thôi.
– Cô ta… là loại con gái đó thật sao?
– Cô chủ không nhận ra hay sao?
– Điều tôi nhận ra là… cậu và quản gia cố tình giăng bẫy để anh Khang nổi giận và ruồng bỏ người con gái của mình.
– Cô chủ… tinh ý và thông minh lắm. Nhưng làm thế để buộc cô ta không reo rắc thêm tai họa thôi.
– Và kết quả, lại làm anh Phong công khai bảo vệ cô ta?
– Tôi xin lỗi.
– Anh Phong có nhận ra cậu giở trò không?
– Không gì qua mắt được câu hai đâu.
– Vậy đi đầu thú với cậu cả đi!
– Tôi không thể! Tốn bao công sức mới làm cậu cả bỏ được cô ta…
– Nhưng để cô ta về bên anh Khang thì tôi mới giữ được anh Phong. Với lại, nếu anh Phong đã biết chuyện cậu làm, anh ấy có để yên không?
– Nhưng cậu cả biết thì… sẽ có rất nhiều người liên lụy.
– Cậu tự liệu mà làm đi.

.

Phòng 101. Tay quản lí của Khang đẩy cửa vào.
Choang! Choang! Cheng…
Hắn sững sờ khi thấy đồ đạc cứ lần lượt bì ném tơi bời.
Choang! Lại thêm một cái bình bị ném xuống đất. Khang đứng lại, thở hồng hộc, mặt cậu đỏ bừng. Khang đang tìm cách giải tỏa nổi giận dữ trong người nhưng vẻ như vẫn chưa nguôi ngoai mấy. Đầu cậu vẫn đầy những hình ảnh trong đoạn băng ghi hình ở phong 62. Nếu Băng chỉ là một người tình bình thường như bao cô gái Khang đã qua đêm thì đã khác, trước khi cậu chiếm đoạt mà đã ăn nằm với kẻ khác, Khang sẽ cho một phát súng và không cần nói câu nào. Nhưng với Băng, Khang không thể rút súng ra mà chĩa vào nhỏ được, Khang giận dữ, căm phẫn, và điều đó càng lớn bao nhiêu thì có nghĩa Băng càng quan trọng với cậu bấy nhiêu. Và Khang không có lí do nào để tha thứ cho nhỏ được… Không thể! Nỗi giận dữ lại dâng lên, Khang xiết chặt tay làm những đường gân nổi chằng chịt… Cậu lao đến chiếc bàn, dùng cả cánh tay hất văng mọi thứ xuống, li cốc rơi loảng xoảng, bắn tung tóe.
Tay quản lí chậm rãi bước đến.
– Đã xảy ra chuyện gì vậy? Cậu chủ?- Hắn vừa ra ngoài về nên không hề hay biết chuyện.
– Cút ra!- Khang gắt lên
– Nếu nói ra sẽ đỡ khó chịu trong người hơn đấy!
Một khoảng im lặng, chỉ nghe tiếng thở mạnh đều đều của Khang.
– Cô ta… cô ta dám – rốt cuộc Khang cũng nói được từng chữ khó nhằn, đôi mày lại chau lại đầy phẫn nộ.
– Cô ta? Là… người con gái của cậu chủ sao? – Tay quản lí đoán, giờ này thì chỉ có người con gái là Băng mới làm Khang giận đến vậy – Cô ấy làm sao? Ăn nói xấc xược với cậu chủ?
– Nếu ăn nói xấc xược thì ta đã không muốn điên lên thế này? – Khang huơ huơ tay, vẻ như rất khó khăn để nói ra những điều ấy.
– Cô ta… cô ta… dám phản bội tao! Cô ta giả vờ thanh cao trước mặt tao mà lại đi ngủ với thằng khác! – Giọng Khang chứa đầy nỗi tức giận và đau đớn.
– Ngủ với người khác? – Tay quản lí thấy thật khó tin – Nếu là nghe kẻ khác nói, em nghĩ cậu chủ nên điều tra kĩ càng.
– Điều tra gì nữa? Chính mắt tao đã thấy! Là chính mắt tao đã thấy đấy! – Khang cúi người, ôm chặt lấy đầu – Tao không thể chịu thêm nữa! Tao không muốn nhìn thấy cô ta nữa!
– Nếu không muốn nhìn thấy cô ấy nữa, tốt nhất là cậu chủ nên bỏ hết hình ảnh cô ấy ra khỏi đầu đi, sẽ dễ chịu hơn. Nhưng em nghi ngờ điều đó là không thể lắm… Dù sao cậu chủ cũng nên bình tĩnh và gạt vấn đề rắc rối này sang một bên. Ngày kia là chủ nhật rồi, cậu vẫn nhớ đến buổi gặp quan trọng cùng ông chủ chứ?
– Biết rồi… gọi gái Pady cho tao.
– Vâng.
Tay quản lí ra ngoài, hắn biết chắc đã có gì giả dối xảy ra: ” Không tìm hiểu nguyên nhân, cậu chủ khó lòng mà yên tâm tham gia buổi gặp được… Vẫn phải công nhận, từ lúc cô ấy đến, rắc rối cũng kéo đến theo… đau đầu thật!!”

… Hơn 10 giờ đêm.
– Không! Khônggg…
Một cô giúp việc bật dậy, hét ầm ĩ, vài cô khác dưới giường xỉu từ ban nãy vẫn chưa dậy được.
– Dậy rồi à? Mồ hôi đầm đìa kìa. – Một cô lại đưa cho cái khăn.
– Tao mơ! Hahaha – Cô kia bỗng cười to – Thì ra tao mờ! Trời ạ… đạu tim tưởng đột tử! Mày biết sao không? tao mơ cậu cả cho tụi mình xử con ranh ấy, rồi… cậu hai đến cứu nó chứ…
Cô ta tiếp tục cười – Điên mất! Sao có thể mơ chuyện nực cười thế nhỉ?
– Cho mày biết một tin buồn… không phải mơ đâu! Đó là sự thật 1000%!
– Thôi đi! Trò đùa không vui tí nào!
– Tao đùa? Mày không nhớ đã xỉu vì lí do gì à? Không phải vì cậu hai bế con ranh ấy lên và đi mất dạng đấy!
– Trời! Trời! Trời! Trời! Tao không phải mơ?????? – Cô ta nằm vật xuống, xỉu tập hai.
– Mấy chị không trật tự được sao? – Cô quản gia ở cuối phòng gắt lên. Vài cô đang xúm xít quanh cái bàn ngẩng lên.
– Tại đau tim quá mà. An cũng sửng sốt lắm còn gì…
Thụy An bước đến:
– Dù sao em cũng không tin cậu hai đã làm thế, một trò lừa nào chăng?
– Chính mắt tất cả mọi người đều đã thấy, cậu hai còn đi lướt qua cô chủ một cách lạnh lùng không đoái hoài nữa.
– Vậy thì nó… quả là một con hồ li chín đuôi. Nó quyến rũ được cả cậu hai… một chuyện không tưởng! Dù sao, em vẫn không tin chuyện này… Mấy chị làm gì vậy? – An chen vào giữa, đám giúp việc đang cùng xem lại đoạn băng trong phòng 62.
– Lộ rõ bản mặt, may mà cậu cả kiph nhận ra.
– Ừ… mà sao lúc ấy không cho cậu hai xem đi nhỉ? Có khi…
– Ừa, chạy lại mà khoe với cậu hai như con Lam ấy, hí ha hí hửng, tưởng hay lắm, rốt cuộc đột tử không biết lí do.
– Ừm, thương nó quá, dù không ưa nó lắm nhưng cũng là chị em mà.
– Rồi sẽ có ngày các cô đến lượt, nếu không chịu làm việc mà chỉ lo tính kế hại người!
Đám giúp việc ngẩng cổ lên, nhìn theo tay một người đang nhấc bỗng chiếc máy quay. Là quản lí của Khang. Thụy An quay sang:
– Hình như quản lí đang hiểu nhầm điều gì rồi.
– Nói coi tôi hiểu nhầm gì?
– Quản lí có thể xem lại đoạn băng, sẽ biết ngay bộ mặt giả nai của cô ta – người con gái của cậu cả, à quên, đã từng là người của cậu cả!
– Giả nai à? Tôi thấy các cô mới hợp với từ đó đấy.
– Không lẽ… cả quản lí cũng bị cô ta… hớp hồn rồi? – Vài tiếng khúc khích vang lên.
– Các cô cứ ngồi đó mà đoán già đoán non, mà bày mưu tính kế hại người. Có ngày cậu cả biết được, số phận của các cô cũng như cô quản gia trước đây – Trần Kiều Như thôi.
Dám người làm thấy gai lạnh ở sống lưng khi nghĩ đến cái chết của Như. Thụy An thì vẫn ung dung mỉm cười. Tay quản lí quay đi, bước khỏi cửa với chiếc máy quya trên tay.

… Sheeply về phòng mình, mở máy xem đoạn băng, hắn có vẻ rất chăm chứ phân tích và suy đoán. ” Thế này… gọi là quyến rũ đàn ông sao? Ukm… với góc quay xa thê này, lí do đó có lẽ hợp lí nhất: cô ấy đến phong 62 và ve vãn Wind ” – Sheeply cắt cảnh, chụp hình và zoom to ra – ” Còn thế này… trông giống cô ấy cướp giật áo của hắn hơn… Nhưng làm thế để làm gì? Nếu nghe được tiếng cảu cô ấy nói thì đã biết được rồi. Tên Wind này, rõ ràng hắn biết đang ghi hình, vậy là hắn bắt tay với quản gia . Nhưng có rất nhiều những điều lạ ở đây, sao cô ấy tự dưng mò vào phòng này? Sao cô ấy phải cướp giật áo của Wind làm gì chứ?”
Quản lí của Khang lại bàn mở laptop, mở camera ghi hình trên dãy hành lang có phòng 62. Từ lúc Băng mở của phòng 62 đến lúc Chấn Khang đến… ” Vậy là không ai ép cô ấy đến… Cô ấy… lạnh lắm sao?” Hắn tiếp tục xem cảnh: Khang thì giận tím tái, còn Băng đứng co ro một chỗ, tay chân lập cập. ” Nhiệt độ ngoài hành lang cùng lắm là đến 20 độ, sao trông cô ấy như nhiệt độ đang âm vậy?… Hôm mang về phòng mình cũng thế, còn mặc mấy cái của mình rồi… Mặc áo? Cô ấy lạnh? Cô ấy cướp áo cảu Wind vì lạnh!! Chắn hắn đã khóa của phòng, trước đó bằng cách nào đó gọi cô ấy tự dẫn thân đến… khoan! Còn việc cô ấy lạnh? Thật khó nghĩ, cứ như cô ấy bệnh vậy”… Tay quản lí bỗng… mở căng mắt khi camera vẫn phát ” Cậu… cậu hai… sao có thể???”

12 giờ đêm.
Phong khuy lại chiếc sơ- mi mới mặc, lùi vài bước đến cửa phòng tắm, vứt phăng chiếc áo mới thay vào trong. Chiếc áo đáp trên sàn đá ướt, bùng cháy, tan ra thành tro vụn và hoà với nước trong tích tắc. Còn Phong, cậu đang tiến lại phía giường ngủ.
Đã 5 tiếng, Băng chưa dậy, Phong chợt thấy nhỏ cửa người, mặt hởi tái đi và có vẻ khó chịu. Phong hơi cúi xuống, nhận ra trên trán nhỏ lấm tấm mồ hôi, cậu khẽ chạm những ngón tay lên má Băng, nhỏ bị sốt. Phong quay người, với lấy cái hộp y tế, tìm cao dán hạ sốt.
Phong chờ cho Băng lại chìm sâu vào giấc ngủ mới đứng dậy. Có lẽ sau khi hết sốt, nhỏ phải ngủ tiếp tới sáng. Phong ra phòng ngoài…
Khẽ chạm đầu ngón tay lên khoảng tường cạnh cửa chính, một bảng cảm ứng hiện ra. Ngón tay Phong châm rãi nhấn từng con số cảu dãy mật mã, bảng cảm ứng không chỉ kiểm tra mật mã mà còn cả dấu vân tay. “Match” – cánh cửa tự động mở. Phong định bước ra thì gặp tay quản lí đang đứng ngay phía ngoài.
– Cậu chủ! Em sai rồi! Nhưng em làm vậy là có lí do… em chỉ…
– Nếu còn muốn… làm quản lí – giọng Wind bị chặn lại, Phong không muốn nghe lời giải thích nào cả – thì… nhận tội đi!
Cánh cửa phòng 102 đóng lại, như thể Phong chỉ mở ra để ra lệnh thôi vậy. Tay quản lí đứng sững bên ngoài, hắn vừa được cho quyền lựa chọn: Hoặc là đi đầu thí hoặc… chết! Không làm quản lí của cậu chủ nữa, đồng nghĩa ra khỏi khu biệt thự, đồng nghĩa không được sống tiếp vì đã biết quá nhiều.

… Phòng 101
– Anh! Sao anh căng thẳng vậy?
Cô gái trẻ quàng tay kéo cổ Khang xuống khi thấy cậu đột ngột dừng lại và nhìn cô không chớp… thật ra thì trước mắt Khang lúc này, không phải khuôn mặt cô gái ấy với chiếc áo đã mở toang ra phía trước. Trước mắt Khang là… khuôn mặt Băng với ánh mắt phớt lờ cậu thường ngày.Trong đầu Khang cũng chỉ có mỗi hình ảnh ấy.
– Đồ điên! Cuốn gói đi!
Khang bật dậy, cùng những lời gắt gỏng.
– Anh! – Cô gái nài nỉ – Anh sao vậy? Anh không hài lòng về em à?- Cô ta dướm người ôm lấy Khang.
Nhưng Khang đẩy ra và nhảy xuống giường. Cậu quay lại thấy… trên giường… Băng đang ngồi nhìn cậu.
– Cút! Cút! Cô cút ngay cho tôi!- Khang gần như gầm lên, cậu thở mạnh ra. Cô kia quá sợ hãi, vừa mặc lại áo vừa lao xuống giường.
– Sheeply! Sheeply! – Khang tiếp tục hét lên. Tay quản lí tức tốc chạy vào.
– Cậu chủ? Chuyện gì vậy? Cô ta làm gì…
– Mày không làm được gì tốt hơn sao? Gọi đứa khác! Gọi đứa khác cho tao!!
– Cậu chủ… đây là cô gái thứ ba rồi.
– Chết tiệt! Một lũ khốn! Cút hết cho tao… cút!
Khang chỉ vào cô gái trẻ, làm cô ta cuống lên, chưa vớ được túi xách đã co giò chạy ra cửa… Khang gần như đã điên lên.
– Cậu bình tĩnh đi! Em sẽ gọi vài người tốt hơn… – Tay quản lí vẫn kiên nhẫn, hắn đã thấy cậu chủ sắp điên lên thế nào. Và hắn hiểu lí do khiến Khang như vậy chỉ có một… Là Hải Băng!

5 giờ sáng.
Băng tỉnh giấc, đẩy người dậy, thấy cơ thể mỏi mệt. Nhỏ nhìn xung quanh, trông lạ hoắc. Không phải phòng Chấn Khang? Nhỏ đang nhớ lại mọi chuyện tối qua. Phải rồi, Khang đã nói không muốn nhìn thấy nhỏ nữa mà… Thực ra Băng có làm gì sai đâu. Nhưng chỗ này là đâu mới được! Băng sờ tay lên trán, thấy miếng cao dán hạ sốt, nhỏ giật ra vì thấy vướng víu. Băng cũng thấy cái giường này dường như mình từng nằm rồi nhưng xung quanh bố trí trông rất lạ.
Băng định xuống giường, nhưng nghe tiếng mở cửa từ phong tắm sáng đèn. Nhỏ chăm chú nhìn, Phong đang bước ra.
Phong nhận ra cô gái ấy đã dậy, cậu tiến lại. Băng vẫn ngồi yên vị trên giường. Nhỏ vẫn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra sau khi bị ngất đi đêm qua. Kẻ có khuôn mặt Chấn Nam kia đã đứa nhỏ về phòng? Không thể nào!… Phong đứng cạnh giường, đoi mắt màu cafe đặc và sâu nhìn Băng trân trân. Cậu từ từ đưa mấy ngón tay lên, định chạm vào trán nhỏ xem đã hêt sốt chưa. Nhưng ngón tay chưa chạm được vào Băng thì Băng đã dịch người về sau và hơi quay mặt đi như tránh né. Tay Phong khựng lại, buông xuống.
Phong bước đến chiếc bàn kính và lấy khay bánh chưa ăn từ hôm qua, đem lại giường. Cậu đặt trên giường, trước mặt Băng. Không gian hoàn toàn tĩnh lặng. Phong cảm giác như người con gái trước mặt không thoải mái khi thấy cậu. Ngay khi Phong quay đi, Băng giơ tay lấy miếng bánh và bắt đầu ăn, vẫn thói quen cũ, nhỏ cứ ăn chậm rãi, cứ ăn no đã, có chuyện gì thì tính sau. Chuyện Khang không muốn nhỏ ở bên nữa không quan trọng, quan trọng là nhỏ cần ở lại khu biệt thự này.

7 giờ sáng
Sheeply đứng ngoài phòng 101. Cô gái từ vũ trường tất tưởi chạy ra, áo khuy còn xộc xệch, vẻ mặt hớt hải.
– Sao thế? – Quản lí hỏi.
– Tôi chịu thua thôi… hơi tí là thiếu gia gắt lên, không thì nhìn tôi rồi gọi tên ai đấy… thiếu gia bị kích động quá!
– Có lẽ tâm trạng cậu chủ không tốt. Cô không thể nhin và chiều một chút.
– Không! Tôi cố hết sức rồi… tôi phải về Pady đây.
– Cô…
Tay quản lí thở dài… Không biết đây là cô gái thứ bao nhiều rồi. Bình thường khi Khang nóng giận, chỉ cần giải tỏa bằng cách giết người hoặc chơi gái, nhưng lần này không hiểu sao vô tác dụng.
Sheeply bước vào phòng ngủ của cậu chủ… Khang đang ngồi dưới sàn, dựa thành giường, tay cầm chai rượu tu. Uống cạn thì ném choang xuống sàn, mảnh vỡ tung tóe cạnh bức ghép hình đã vỡ vì bị ném. Dưới sàn còn vài chai nữa, Khang tiếp tục mở nắp uống.
– Cậu chủ, đủ rồi!
– Cút đi!
Khang tiếp tục uống, uống không biết trời đất là gì nữa.
– Vì một cô gái mà cậu chủ ra thế này sao?
– Sao em như vâyh?- Khang đặt bộp chai rượu xuống sàn, cúi đầu, cậu bắt đầu say rồi – Sao phải giả vờ? Có ai bắt em như vậy đâu? Em trơ trẽn như vậy… giả dối như vậy… sao ta lại không thể thôi nghĩ về em thế này… sao thế này… ta điên mất.
Khang bỗng ngửa cổ, dốc chai rượu lên, đổ xuống mặt, rượu chảy xuống làm ướt đẫm áo Khang. Cậu lại giơ tay ném choang cái chai ra xa… Khang bật cười.
– Điên mất… ta nhìn đâu cũng thấy em… ta điên mất.
Tay quản lí bước lại khi thấy cậu chủ đã say mèm.
– Cậu chủ chắc mệt rồi… đêm qua không ngủ, giờ nên ngủ một giấc đi. Tỉnh lại sẽ khá hơn đấy. Và lúc đó, em hứa sẽ tìm ra nguyên nhân của sự giả dối không có thực ấy.
Một lát sau… Khang đã dựa đầu vào thành giường và thiếp đi. Từ tối qua chỉ có là hét và đập phá và uống rượu, nên Khang dễ dàng ngủ vì mệt.
Trong một căn phòng khác, Yến CHi lúc này cũng mới có thể chợp mắt được. Cả đêm qua nhỏ không sao ngủ nổi, rốt cuộc phải dùng đến thuốc an thần. Làm sao có thể ngủ nổi khi chồng mình ở cũng một cô gái khác trong phòng cưới của hai người chứ? Dù cố tỏ ra bình tĩnh nhưng Chi vẫn thấy khó chịu vô cùng. Ít nhất đây là sự thất bại đầu tiên trong cuộc đời nhỏ, như nhỏ nghĩ.


Băng tỉnh dậy sau giấc ngủ thứ hai. Căn phòng không có lấy một chiếc cửa sổ nên nhỏ chẳng biết trời đã sáng chưa. Nhỏ vẫn còn thấy mệt, do cẩ cơn sốt nhẹ đêm qua, và cả căn bệnh nan y đã chuyển sang giai đoạn nguy hiểm tác hại bởi Zkilico mà nhỏ không hay biết.. Chưa muốn bật dậy, nhỏ đưa mắt nhìn căn phòng. Rộng, kín, vài chiếc đèn tường trải ánh sáng vàng vọt… Ở một góc, cạnh chiếc bàn kính, một người con trai đang chắm chú với chiếc laptop trên bàn. Từng đường nét trên khuôn mặt in lên võng mạc đôi mắt Băng một cách rõ ràng. Là… Chấn Nam? Người con trai hơi quay đầu nhìn Băng… và cười thật hiền. Nụ cười ấm áp quá quen thuộc. Băng vùi đầu vào gối, lắc nhè nhẹ. Suy nghĩ bao trùm một vùng khói mờ nhạt, lửng lơ giữa không trung làm Băng cảm giác mất thăng bằng… Nhỏ lại ngẩng lên, mở căng mắt như đang muốn thoát khỏi cõi hư ảo nào đó. Không phải Chấn Nam! Là kẻ có khuôn mặt của Chấn Nam thôi! Và Phong vẫn đang chăm chú với chiếc laptop, không hề để ý thấy Băng đã dậy.Nhỏ bị ảo giác! Mệt mỏi, mất thăng bằng, ảo giác, những triệu chứng xuất hiện hằng ngày và ngày càng tăng… Nhưng Băng không có thời gian nghĩ về căn bệnh đó. Hôm nay có lẽ là thứ bảy! Băng vừa nhớ ra một chuyện quan trọng… về Chấn Khang.
Băng ngồi dậy, nhẹ nhàng bước xuống giường. Nhỏ đi về phía cửa và coi như không biết sự có mặt của Phong. Nhỏ ra phòng ngoài, đến gần cánh cửa chính. Nhỏ sẽ đi giải thích và thanh minh với Chấn Khang? Không biết nữa, nhỏ nghĩ cứ ra ngoài đã. Băng đặt tay lên cánh cửa, vặn vài lần nhưng cửa đã khóa. Bỗng!
Một bàn tay rắn chắc chống lên cửa, bàn tay ấy mạnh và có vẻ bạo lực, nhưng không hề có ý đụng vào Băng. Nhỏ từ từ… quay người lại.Trước mắt nhỏ là một thân hình cao, một bộ ngực vạm vỡ với chiếc sơ- mi chưa khuy hết. Quá gần! Băng cảm giác như chỉ vài cen- ti nữa là có thể dựa vào cơ thể ấy rồi, cảm giác… sẽ an toàn lắm. Cảm giác này, thứ mùi là lạ nưh mùi bóng tối phảng phất trên cơ thể này dường như Băng đã gặp đâu đó… quen quá! Là kẻ đã cứu nhỏ lên từ căn hầm tối, kẻ nhỏ từng nghi ngờ? Không phải Chấn Nam thì điều đó đâu còn quan trọng nữa! Băng từ từ ngước lên, chạm vào đôi mắt màu cafe đặc và sâu ấy. Phong cũng đang chứ mục vào nhỏ cái nhìn dò đoán, nhưng tuyệt nhiên cả hai đôi mắt không hề biểu lộ một chút cảm xúc nào. Xé tan không gian im ắng là một tông giọng rất trầm và buồn.
– Em… muốn đi đâu?
– Ra khỏi đây!- Một câu trả lời buông ra nhẹ nhàng.
– Rời khỏi tôi… em… sẽ nguy hiểm.
Đôi mắt màu nâu khói trong veo vẫn nhìn Phong không chớp, nhưng chỉ 3 giây sau… Băng chợt cụp đầu xuống, hơi ngoảnh mặt đi. Nhỏ không muốn nhìn thẳng vào khuôn mặt ấy nữa… Không gian lại nhuốm màu tĩnh lặng.
– Chấn Nam từng nói vậy. – Lần này, xé tan sự tĩnh lặng lại là chất giọng cao vút, trong trẻo mà vẫn nhẹ bẫng. Đôi mắt với hàng mi đen dày bỗng sụp xuống:
Tôi… không phải… Chấn Nam!
Bất giác Băng lại ngước lên, nhìn thẳng vào Phong.
– Nhưng… mỗi khi nhìn anh, tôi chỉ thấy… khuôn mặt của Chấn Nam! Không – gì – khác!

Chap 46

Từng chữ phát ra như từng mũi dao cứa vào tim Phong… Cậu từ từ… buông cánh tay xuống…
Băng bước ngang sang và đi hướng trở vào phòng ngủ… Dù sao cũng không ra ngoài được, vậy ngủ thêm đã, nhỏ vẫn còn mỏi mệt mà.


Trưa. Khang tỉnh dậy. Cơ thể dã dời, đầu đau vào choáng dù cơn say đã qua… Khang nhớ lại những gì đã xảy ra từ tối qua. Tay cậu ôm lấy đầu, ngao ngán lắc mạnh. Khang thích cảm giác say hơn, không khó chịu như khi tỉnh táo và nhớ đến những điều ấy. Khang không biết rằng trong lúc say, cậu đã nói hết những điều mình nghĩ, những điều con tim sai khiến mà chẳng cần biết đến tự tôn, lí trí, bản thân…
Khang cố chống người đứng dậy, dù bụng cồn cào, sôi ùng ục vì đói và toàn cồn, cậu vẫn định đến cái tủ rượu xách ra vài chai nữa… Nhưng Khang chưa kịp mở tủ thì đã bị tay Sheeply đóng sầm lại.
– Cậu chủ còn muốn uống nữa sao? Trưa rồi, phải ăn gì đã.
– Tao uống rượu mày cũng quản sao? Mày thành cha tao từ khi nào đấy
– Cậu chủ cứ thế này thì không chịu nổi đâu. Cậu phải nhớ buổi gặp ngày mai cùng ông chủ rất quan trọng,
– Thế à? Giờ tao… chỉ muốn uống rượu thôi!
– Đủ rồi đấy, cậu chủ! – Tay quản lí ghì lấy một bên vai Chấn Khang. – Em không ngăn cản nổi cậu hành hạ bản thân, vậy em nghĩ cậu chủ không cần tự dối lòng làm gì! Cậu chủ thành ra thế này, tự hành hạ thế này… chỉ vì quá yêu cô ấy thôi.
Mặt Khang chợt tối sầm, nhưng vài giây, cậu bỗng gạt tay người quản lí ra, rồi quay người, bật cười nhạt nhẽo.
– Yêu? Đó là gì vậy… mày nghĩ tao yêu một đứa con gái trơ trẽn như cô ta? Tao yêu kẻ phản bội tao…
– Cô ấy không phản bội cậu!
– Nếu chỉ định nói những lời đó, tốt nhất mày cút đi.
– Vì cậu chủ yêu cô ấy, nên mới dễ dàng tin cô ấy đã phản bội cậu, vì cậu quá tức giận, vì cậu… ghen!
– Câm ngay! – Khang gắt lên. – Mày là cái thá gì mà phán xét tao? Còn muốn sống thì cút ngay đi cho khuất mắt!
– Sao cậu chủ không thành thật với bản thân đi? Cậu có biết lúc say mình gọi tên người con gái ấy nhiều thế nào không?
Khang cảm thấy hơi nghẹn họng.
– Cậu cho rằng cô ấy giả dối, trơ trẽn… làm sao một người như cậu có thể yêu một cô gái như vậy chứ?
– Tao không yêu cô ta!
– Được rồi! Em không đủ sức ép cậu chủ thừa nhận điều đó đâu. Nhưng hãy bình tĩnh nghe em nói… Tất cả những gì cậu thấy trong đoạn băng ấy, tối qua, đều là được giàn dựng trước!
– Ý mày là sao?
– Có kẻ muốn *** hại cô ấy, muốn cậu rời xa cô ấy!
Khang cười khẩy – *** hại? Dàn dựng? Ai mà có thể bắt cô ta tự mò đến phòng thằng khốn đó? Trèo lên giường hắn và chủ động cởi áo hắn ra?
– Cởi áo Wind ra, đó là vấn đề! Vì cô ấy quá lạnh!

– Mày không kiếm được lí do bịa đặt nào khác dễ tin hơn được à?- Khang lại cười. – Nếu thằng khốn đó để điều hòa âm đi chăng nữa, trong khi cô ta lạnh đến mức lột áo hắn ra để mặc còn hắn ung dung trên giường đọc tạp chí?
– Em đã bảo đó là vấn đề! Em cảm giác cô ấy sợ lạnh và không hề sợ đau đớn, bỏng rát. Cậu nhớ lần cô ấy bị tách cafe nóng đổ vào người không? Cậu chủ không thấy kì lạ sao?
Khang đang suy nghĩ những lời tay quản lí nói… phải, Băng nhiều lúc rất kì lạ.
– Mày… đang cố bao biện cho cô ta?
– Không! Em muốn nói cô ấy dường như… bị bệnh, một căn bệnh kì quái…
– Là căn bệnh mất cảm giác Smitn- agen! – Một câu trả lời rõ ràng và chắc nịch! Wind – tay quản lí của Phong đang bước vào, làm cả Khang và Sheeply cùng quay đầu.
Ngay khi thấy Wind, Khang lập tức muốn sôi máu, cậu định rút nagy khẩu súng dưới áo, nhưng Sheeply đã nhanh chóng cản lại.
– Bình tĩnh đã, cậu chủ… Hắn có vẻ muốn đầu thú đấy!
Dẫu vậy, Khang vẫn nhìn Wind bằng đôi mắt hằn học.
– Có vẻ biết nhiều về người con gái của cậu cả lắm – Sheeply tiếp tục lên tiếng. – Biết rõ vậy… để làm gì? Và nói với cậu cả chuyện đó, với mục đích gì?
– Trước hết tôi sẽ nói và căn bệnh mất cảm giác ấy đã. Một căn bệnh khiến người mắc phải gần như tê liệt hoàn toàn dây thần kinh cảm giác, mất cảm xúc chi phối bởi não bộ nhưng cơ thể lại không chịu nổi khi nhiệt độ xuống thấp đột ngột. Chỉ cần xuống đến 200C, chỉ cần trong vòng 15 phút, cơ thể sẽ co giật và nhanh chóng dẫn đến tử vong. Smith- agen nguy hiểm và quan trọng là… chưa có thuốc chữa!
Chấn Khang hoàn toàn sững sờ. Băng ở bên cạnh cậu lâu như vậy mà cậu không hề hay biết.
– Ngươi nói… cô ta… mắc một căn bệnh nguy hiểm và không thuốc chữa?- Khang có vẻ khó nhọc để hỏi hết câu.
– Cô ta biết điều đó, rất rõ là đằng khác. – Wind trả lời.
Vẫn giữ được bình tĩnh, Sheeply đã đoán từ trước răng Băng mắc một căn bệnh lạ:
– Vì cô ấy biết nên cậu đã lợi dụng điều đó. – Lập tức Sheeply tra khảo Wind. – Làm cách nào đó khiến cô ấy tới phòng cậu, hạ nhiệt độ điều hòa xuống 200C, ép buộc cô ấy phải bảo vệ mình bằng cách cướp áo của cậu để mặc. Và cậu có một đoạn băng quá tuyệt!
– Vẫn rất thông minh anh bạn ạ!
– Mày nghĩ… đó là trò đùa sao?- Wind chợt nhận ra mặt Khang đã tối sầm xuống, hắn đã biết sẽ phải chịu tội trước cậu cả, nhiều phần là sẽ nhận vài phát đạn.
– Cậu cả… em làm vậy chỉ vì muốn tốt cho cậu, muốn bảo vệ cậu hai! Dù đó là dàn dựng nhưng cô ta thực chất cũng chẳng thuần khiết như vẻ ngoài!
– Câm miệng!
Cạch! – Họng súng trên tay Khang đã chĩa thẳng vào Wind
– Mày nói như… người con gái của tao là tai họa không bằng!- Trong Khang lúc này, là cả sự giận dữ tuột cùng, sự hối hận tuột cùng. Cậu đã không hay biết về căn bệnh Băng phải chịu, cậu dễ dàng tin Băng phản bội cậu và nổi nóng với người co gái ấy. Suy nghĩ hỗn loạn làm Khang khó chịu vô cùng.
Sheeply lập tức bước đến chắn trước họng súng của Khang.
– Rõ ràng không thể mình cậu ta dàn dựng nên chuyện này. Mà dù sao cậu ta cũng đã tự nói ra sự thật… Hơn hết, cậu hủ nên hạ súng đi, vì sự sống chết của cậu ta phải do cậu Chấn Phong quyết định.
– Nói coi, lí do ngươi đến đây khai thật với ta, ngươi thừa biết sẽ bị ta giết chết thế nào!
Súng trên tay Khang vẫn chưa hạ, và giọng cậu vẫn rít lên đầy giận dữ.
– Bởi – Wind vẫn bình tĩnh nói. – cậu hai muốn em làm thế, phục tùng mệnh lệnh của cậu hai là toàn bộ trách nhiệm của em.
– Thằng hai sao? – Giọng Khang nhấn mạnh xuống.- Tại sao…
Sheeply ngắt lời. – Cậu chủ chưa biết điều này. Tối qua khi cậu để đám người làm xử cô ấy, người cứu cô ấy là… cậu hai. Và giờ, cô ấy đang ở cùng cậu hai!
Bộp!
Khẩu súng trên tay Khang rơi xuống, cơ thể cậu như vừa rớt xuống hố sâu, cậu không tin vào tai mình nữa.
– Không thể nào!
– Em cũng đã vô cùng sửng sốt, thưa cậu chủ.
Khang đưa mắt nhìn quản lí của Phong, hi vọng một lời phản bác. Nhưng trái lại, hắn hơi cúi đầu.
– Người con gái của cậu chủ đã thực hiện được một phần mục đích… Cậu hai vì cô ta đã thay đổi quá nhiều.
Thêm một quả búa tạ giáng xuống đầu Khang. Từ khi sinh ra đến giờ, chưa điều gì làm Khang khó tin và khó chấp nhận thế này. Thằng em vô tình có trái tim sắt đá đã thay đổi vì… người con gái của cậu sao? Và giờ… cô ấy đang ở cùng Chấn Phong.
– Chết tiệt!!
Khang **** thề và chân lao ra khỏi phòng…

…Phong đóng laptop, đặt xuống sàn, chống tay đứng dậy. Thay vì chạy hệ thống camera, cậu lại dùng laptop vào internet tìm hiểu về một căn bệnh lạ hiếm gặp – Smith- agen. Một cách đơn giản kiểm tra mức độ bệnh là lấy máu bệnh nhân phân tích lượng bạch cầu… Phong dùng một tay bê khay thức ăn trưa giúp việc mới đem đến, vào phòng ngủ.
Băng đang ngồi trên giường, dụi mắt, ôm gối. Nhỏ thấy càng năm người càng mệt. Phong đứng cạnh giường đặt khay đồ ăn xuống, cố giữ khoảng cách với Băng vì nghĩ nhỏ muốn vậy.. Mọi khi thấy đồ ăn nhỏ sẽ nhanh chóng xử lí ngon lành, nhưng lúc này nhỏ mệt và không muốn dùng gì cả. Nhỏ khẽ lắc đầu.
– Tôi… đưa em đến một nơi?
– Làm gì? – Băng lơ đễnh hỏi lại, không quan tâm lắm ý định của Phong. Cậu muốn đưa nhỏ đến phòng khám của Nam lấy mẫu máu, một phòng khám rộng có đầy đủ thiết bị hiện đại như một phong khám thực sự. Khi Nam còn sống, đây là nơi cậu khám chưa bệnh cho người trong khu biệt thự, nhưng cậu không còn thì phòng khám để không và chẳng còn ai nhớ tới nó nữa.
– Em biết… căn bệnh mình mắc phải?
Băng ngước lên nhìn Phong, Chấn Nam cũng từng hỏi câu này.
– Thì sao? – Băng tiếp tục với giọng nhẹ nhàng và chó chút xấc xược.
– Em nghĩ… Zlkilico là thuốc chữa?
– Không!
– Smith- agen và Zkilico… đều nguy hiểm.
Tim Băng chợt nhói lên thật khẽ… những điều Phong nói quá giống những gì Chấn Nam từng quan tâm. Nhỏ không muốn nhớ lại Chấn Nam đã tốt với mình như thế nào. Nhỏ bỗng nằm kềnh xuống giường, vùi mặt xuống gối.
– Không- thích- nói- nữa! – Băng cắt ngang cuộc nói chuyện. Còn Phong, cậu cũng không muốn tiếp tục nếu Băng đã nói không thích.
– Đầu giường, chiếc di động của Phong bỗng rung.
– Cậu chủ, em nhận tội với cậu cả rồi… Cậu cả đang tới phòng cậu đấy!
– Phong tắt máy, ném xuống giường và quay đi.
Mở cánh cửa chính, Phong bước ra ngoài… Cách vài mét, Chấn Khang đang lao đến. Chỉ vài giây sau, Khang đã dừng trước mặt Phong, thở mạnh vì vừa chạy. Đôi mắt Khang nhìn em trai hằn học và dữ dằn. Còn đôi mắt màu cafe đặc vẫn vô hồn và bình tĩnh nhìn Khang.
– Người- con- gái- của- ta đâu? – Khang nói từng chữ rõ ràng và đầy quyền lực.
Trả lại Khang vẫn là ánh nhìn vô hồn, Phong đang dò xét những suy nghĩ của anh trai, điều đó làm Khang thấy điên hơn.
– Tao hỏi người con gái của tao đâu? Cô ấy đâu? – Giọng Khang cao lên và gay gắt hơn, lần này thì cậu nhận được câu trả lời.
– Tránh- xa- cô- ấy- ra! – Giọng nó quyền lực và đáng sợ hơn rât nhiều, không phải là đề nghị mà là đe dọa!
– Chính tao mới là người cần nói câu ấy! – Khang hằn học nói. – Mày có tin tao sẽ tặng mày một phát đạn nếu không đưa cô ấy ra đây ngay bây giờ không?
– Cô ấy… cần ở bên tôi! (ít nhất cho đến ngay tôi điều chế được thuốc chữa căn bệnh đó)
Chấn Khang bật cười với sự mỉa mai.
– Cô ấy cần ở bên mày? Dây thần kinh nào của mày có vấn đề vậy? Cô ấy là người con gái của tao! Và mày đừng quên… mày đã có vợ rồi đấy, em trai!
Phong thoáng nghĩ đến Yến Chi, mờ nhạt rồi biến mất, cậu đã biết tình cảm của Chi. Nhưng với Phong, điều đó không bao giờ quan trọng bằng chuyện tính mạng của Băng đang bị đe dọa.
– Sao? Mày không thấy cần lo cho vợ mày tốt đi đã à? Tao không ngờ một thằng như mày cũng có ngày tranh đàn bà với tao đấy. Không phải tao nhỏ mọn, bất kì ai tao cũng có thể nhừơng mày, nhưng cô gái ấy… thì không!
– Không có quyền quyết định! – Đôi mắt Phong lại đưa đi chỗ khác, ánh nhìn vô hồn.
– Mày .. mày nói sao? – Máu đang dồn lên, Khang thấy người muốn bốc hỏa. – Mày dám bảo tao không có quyền quyết định? Vậy mày có cái quyền đó? Hay… là cha? Cha mà biết mày không lo cho vợ mà lại đi mang người tình của anh trai về phong thì sao? Cha mà biết mày đã vướng vào chữ ‘tình’ thì sao?
Cạch! Cánh cửa vào phòng 102 từ từ mở, đôi chân trần chậm rãi bước ra… Khang đã bình tĩnh lại trước khi định xông đến cho em trai vài cú đám khi đã nhỉn thấy Băng… Giờ thì cậu chỉ chú mục vào nhỏ.
– Em… sao em không nói với ta em đã bị vu oan? Nếu hôm qua vì nhất thời giận dữ mà ta giết em thì sao? Em không biết tự thanh minh cho mình à, hay thích để kẻ khác nghĩ thế nào cũng được?
– … Thế nào cũng được. – Băng trả lời không đầu không cuối rồi khẽ liếc nhìn Phong.
– Vì em như thế nên mới làm ta giận điên lên!… Thôi được, ta thừa nhận mình đã sai, ta hồ đồ nên mới không tin em… Ta…xin lỗi! – Dù hơi khó khăn để nói câu này, nhưng Khang vẫn nuốt Khang rồi nhìn Phong. – Dẫu sao… cũng nên cảm ơn chú mày. Nếu không phải chú cứu cô ấy đêm qua thì có khi khi anh nhân ra mình sai thì đã mất cô ấy.
Phong không quan tâm lắm những lời Khang, cho đến khi… Khang đưa một bàn tay ngửa ra hướng vào Băng.
– Giờ… em lại về bên ta, được không?- và chờ bàn tay Băng đặt vào. Lúc này thì Phong không đứng yên được nữa, cậu quay sang chú mục vào Băng, muốn cất lời giữ chân nhỏ nhưng không biết bắt đầu thế nào. Rốt cuộc, cả hai người đàn ông đều chăm chú vào từng nét mặt, từng cử chỉ của Băng. Không ai đoán được nhỏ sẽ làm gì…
Một lát im lặng và chờ đợi, nhưng Băng lại có vẻ chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Bàn tay kia đang chờ nhỏ. Một bên là Chấn Khang. Một bên là kẻ có khuôn mặt Chấn Nam… nếu phải chọn thì…
Chân Băng khe khẽ bước… về phía Khang!
Khang chưa kịp mỉm cười thì… Băng đã khựng lại! Khang phải nhỏ muốn dừng mà là… một bàn tay khác, rắn chắc và mạnh mẽ đã nắm lấy cổ tay Băng, giữ nhỏ lại. Phong không nói gì, chỉ tiếp tục chú mục vào Băng, rõ ràng là muốn níu kéo, muốn nhỏ ở lại bên cạnh. Phong không muốn buông cánh tay ấy ra, không hề! Phong muốn bảo vệ người con gái ấy, muốn giúp Băng thoát khỏi tay Tử Thần… Nhưng chỉ dễ dàng khi, Băng chọn cậu thôi…
Khang thấy nghèn nghẹn nơi cuống họng, muốn dằn xuống một lời phản đối hay đe dọa em trai… nhưng lại im lặng. Cả Khang và Phong lúc này đều hiểu… sẽ cho người con gái ấy cơ hội lựa chon, và cả hai đều đang chờ quyết định của Băng.
Một kẻ độc đoán, khó chiều, dù bảo vệ nhỏ theo một mức nào đó nhưng bản thân và sự nghiệp luôn đặt lên hàng đầu. Còn người có lẽ sẽ bảo vệ Băng (dĩ nhiên là) an toàn tuyệt đối dù nhỏ làm sai bất kì điều gì, nhưng kẻ ấy lại mang khuôn mặt của một người Băng từng quá gần gũi nhưng rồi vì nhỏ lại phải ra đi mãi mãi… Băng sẽ chọn ai???
Lại nhưng giậy im lặng đến nghẹt thở trôi qua… Đối với Khang và Phong thôi, còn Băng, nhỏ chảng nghĩ ngợ thêm gì cho lựa chọn cua mình dâu.
Nhỏ hơi quay người… lấy một tay… từ từ gạt tay Phong ra. Rồi tiếp tục… tiến về phía bàn tay Khang! Nhỏ không đặt tay vào bàn tay ấy, Khang biết rõ điều này nên đã nhanh chóng nắm lấy tay Băng kéo đi,
Giờ thì Khang có thể nở một nụ cười tự mãn, cậu liếc về phía Phong, tặng em trai một ánh mắt hoan lạc và có cả niềm chiến thắng. Còn Băng, nhỏ không hề ngoái lại như chẳng có mối quan tâm nào phía sau… nhỏ bước theo Khang như lẽ dĩ nhiên phải vậy.
Trong tim Phong lúc này…
Máu đang ngưng lại không chảy nữa… Phong cảm giác… mất đi nhịp đập của tim, cảm giác không thể thở. Bàn tay vừa nắm tay người con gái ấy từ từ xiết chặt lại. Phong vẫn không rời mắt khỏi Băng, cứ nhìn theo cho đến khi nhỏ đi khuất cùng Khang sang dãy hành lang khác.
Người con gái ấy không do dự khi chọn kẻ khác? Không do dự khi gạt tay cậu ra… Người con gái ấy… làm cậu đau! Nhưng điều đó chẳng thay đổi được, Phong vẫn muốn người con gái ấy được an toàn

Chap 46

… Phong định quay người trở lại phòng thì chợt nhận ra, cách vài mét, Yến Chi đang chậm rãi tiến lại, Có lẽ nhỏ đã thấy toàn bộ sự việc. Mặt Chi hơi cúi gằm, thoáng một nét buồn. Nhỏ đã đứng trước Phong, chỉ sau 3 giây, Chi ngẩng lên nhìn Phong với nụ cười như nắng ấm, rõ ràng là cố cười.
– Anh ăn bữa trưa chưa? Nếu trưa em sẽ gọi cơm ở khách sạn nhé!
Chi cố tỏ ra tự nhiên như chẳng có chuyện gì xảy ra, như nhỏ không hề biết gì. Nhỏ hiểu, nếu hỏi thẳng Phong, tra khảo hay trách móc, giận dỗi, chỉ làm nhỏ tệ hơn trước mắt Phong. Phong giờ vẫn nhìn cô gái trước mặt, không thấy có lỗi nhưng cậu không thích Chi giả vờ cho qua như vậy. Chi lại cười tươi:
– Sao anh Phong không nói gì?
– Đừng… cố cười nữa! – những chữ phát ra từ cuống họng Phong âm vực rất trầm. Cậu lại tiếp tục bước đến cửa phòng mình.
Chi thấy sống mũi cay xè, nếu Phong cũng tỏ ra không có gì và trở lại bình thường thì nhỏ còn cảm thấy dễ chịu hơn. Không kìm chế nổi, Chi lao đến và… ôm chầm lấy Phong từ đằng sau. Phong đứng yên bất động, cậu đã cảm thấy những tiếng nấc nhè nhẹ trong họng cô gái ấy.
– Em muốn tỏ ra không có gì… nhưng sự thật em đang phát điên lên. Em giận dữ, ghen tức, em ghét con nhỏ đó!… Nhưng… em không thể, em phải chịu đựng… vì em sợ, em chỉ sợ mất anh! Không! Em không giận anh đâu… xin anh coi như chưa có gì xảy ra đi, hay đối xử với em như thế đi!
Những ngón tay run run níu lấy áo sơ- mi của Phong, nước mắt đã chảy dài trên má Chi.
– Anh… anh chưa chấp nhận em cũng được, anh lạnh nhạt với em cũng được, nhưng xin anh, đừng làm thế với em lần nữa! Anh chỉ của em thôi… chỉ của em thôi, được không? Anh ghét bỏ em, ruồng rẫy em thì em cũng không buông anh ra đâu… không ai có thể lấy mất anh từ em cả!
Bàn tay Chi vẫn cố níu lấy Phong… Phong từ từ gỡ nó xuống. Trước khi bước vào phòng, Phong giằn giọng hai tiếng.
– Đủ rồi…
Lại thêm trái tim của một người nhói đau nữa… khi cánh cửa phòng 102 khép lại, Chi bắt đầu khóc nấc lên, nhỏ không kìm nén nổi cảm xúc của mình, nhỏ thấy mình thất bại và bất lực…
Nhỏ cứ đứng đó khóc, khóc đến khi cạn khô nước mắt… khi đã bình tĩnh lại, Chi khẽ siết chặt hai bàn tay.
– Không ai có thể lấy mất anh từ em cả! Không ai cả! Kẻ nào có ý định đó… em sẽ không để kẻ ấy sống yên!

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Lâu Đài Cổ Xưa
Chim Hoạ Mi
Hợp tác
Sự Tích Con Trăn Nhả Nọc
Ngọn Lửa Báo Thù