Black Angel – Thiên Thần Bóng Tối

10.09.2014
Admin

– Em nghĩ đã có người thông báo về lễ cưới cho anh rồi nhưng em vẫn muốn tự mình nói ra… Cha bảo em chỉ cần lên kể hoạch và lo vụ khách mời, tiền tổ chức cha sẽ lo hết. Cha bảo đó là… ý của anh.

– Chúng ta sẽ… kết hôn ở thánh đường, chỉ có anh và em, có cha sứ chứng giám. Đã hơn 1000 lần em tưởng tượng cảnh ấy trong mơ, không ngờ rằng cuối cùng giấc mơ đó cũng trở thành sự thật. Và càng không ngờ, ngườì thực hiện nó cùng em… lại là anh – Chi khẽ mỉm cười – Sau đó sẽ có 1 party lớn ở ngoại ô. Em biết anh không thích những nơi ồn ào nhưng cả cha anh lẫn cha em đều muốn đám cưới phải thật linh đình…

– Anh à, em không biết anh cảm thấy thế nào nhưng em thì… vui lắm… sợ nữa! Ngày đó càng đến gần, bên cạnh niềm vui, nỗi sợ trong em ngày càng lớn. Em sợ tất cả chỉ là giấc mơ… em sợ nếu tỉnh dậy sẽ không còn cơ hội ở bên anh nữa… vì vậy, nếu đây là mơ thì hãy cho em mơ đến cùng, đừng để em thức giấc quá sớm anh nhé! Tình cảm của em hoàn toàn chân thành và nghiêm túc… chỉ cần vừa nghĩ đến anh tim em đã đập rộn ràng… chỉ cần nhớ đến anh em đã có thể cười cả ngày… – Chi cười – Dù vậy, em vẫn chưa chuẩn bị tinh thần làm 1 người vợ tốt lắm đâu…
– Gặp lại nhau vào… ngày cưới, anh nhé, ngày mà anh sẽ mãi mãi thuộc về em, chỉ riêng mình em thôi… Em… Hoàng Yến Chi này… sẽ không- bao- giờ buông tay anh ra đâu.

Cuộc sống luôn có nhiều thay đổi và những sự ràng buộc… Đôi khi con người phải thay đổi vì những ràng buộc ấy… Đôi khi con người vì sự ràng buộc… nên không thể thay đổi… Như câu chuyện về quyền lực và tình yêu… rốt cuộc thì, những thay đổi và ràng buộc của cuộc sống nhiều tham vọng vô đáy của con người… hay cái gọi là tình yêu trong trái tim sẽ chiến thắng???… Không gì là không thể!!!


Thứ 7. Ngày cưới.
– Cậu chủ, sắp đến giờ rồi. Xe đang ở ngoài, cô dâu đang đợi cậu ở thánh đường…
Tay quản lí đặt 1 hộp to đựng bộ vest trắng lịch lãm xuống bàn, quay người bước về phía cửa. 1 lúc sau… Phong rời khỏi bệ cửa sổ… lại gần chiếc bàn, lấy chiếc áo khoác trắng vắt lên thành ghế, mặc vào và kéo khóa cao cổ – che gần hết chiếc tai phone. Cậu kéo ngăn kéo, lấy chiếc lưỡi trai đen đội sụp xuống. Phong không hề có ý định để kẻ khác nhìn thấy mặt mình – dù cho hôm nay cậu là chú rể đi chăng nữa… 5 phút sau, Phong lặng lẽ rời khỏi phòng.
Chấn Khang đang khuy lại tay áo, chuẩn bị ra khỏi nhà đến bữa tiệc
– Nếu cái sự kiện đình đám này không có nhiều máy quay, phóng viên và cả tay Davinci ấy, ta vẫn có ý định mang em đi cùng đấy, người đẹp! – Khanh liếc mắt nhìn Băng… nhỏ đang ngồi dưới sàn mân mê bộ xếp hình khổ lớn.
Quản lí của Chấn Khang đã tìm ra cách khiến Băng ngoan ngoãn ngồi 1 chỗ không chạy lung tung: cho nhỏ chơi… xếp hình
– Nhưng có lẽ để yên em trong lồng và đặt cái lồng ấy trong thế giới của riêng ta sẽ an toàn hơn. Chỉ cần mang em ra hóng nắng 1 chút thôi thì lũ chó săn sẽ đánh hơi thấy liền. Có lẽ hơi ích kỉ nhưng… em – là – của – ta!
Khang kéo cavat lên, ngắm mình trong gương lần cuối rồi tiến lại phía Băng, cúi người:
– Không dẫn người tình đi theo thật khó chịu… 10 ngày nay ta không nếm qua người phụ nữ nào, tất cả là vì em. Không phải em cần chịu trách nhiệm sao? – Khang ngồi hẳn xuống cạnh Băng, đưa tay lên xoay cằm nhỏ lại – Lúc nào ta cũng chủ động, sao lần này em không thử xem?
Khang giữ nguyên tư thế chờ Băng. Cuối cùng, nhỏ gạt tay cậu xuống, quay lại với bộ xếp hình dưới sàn, buông 1 chữ trước khi tiếp tục:
– Bận!
Khang bật cười trong cổ họng:
– Cứ thế này… ta sẽ chán em sớm thôi! – Cậu cúi xuống đặt môi lên má Băng rồi đứng dậy
– Đi đây, người đẹp. Đừng nhớ ta quá đấy nhé!

Cửa phòng Khang không được đóng kín mà chỉ khép hờ… và Chấn Phong, sau 1 cái liếc tưởng như vô tình… vừa quay mặt đi. Trong 1s, hàng mi rợp cụp nhẹ, hàng ngàn mũi tên như xuyên không đâm thẳng vào trái tim cậu. Nhói! Chỉ 1s thôi, Chấn Phong tiếp tục bước…
Băng 1 mình trong phòng với hàng trăm mảnh ghép lộn xộn. Nhỏ dừng tập trung suy nghĩ trong giây lát. Hôm nay sẽ không có nhiều người ở nhà và nhỏ cần tìm hiểu 1 chuyện không rõ ràng trong trí nhớ…
Nhỏ đã khổ sở thảm hại dưới 1 căn hầm đầy xương người, lạnh lẽo và không ánh sáng… Khang đã hỏi nhiều về chuyện ấy, rằng nhỏ đã được cứu như thế nào nhưng Băng không trả lời. Nhỏ không nhớ rõ hơn là không muốn nói. Nhỏ… đã nhìn thấy Chấn Nam? Hay đó chỉ đơn giản là khuôn mặt hiện lên trong tiềm thức khi nhỏ gặp nguy khốn? Chưa bao giờ khuôn mặt với nụ cười hiền ấy lại làm suy nghĩ của Băng rối ren như vậy… Phải, ai đó đã bế nhỏ trên 1 đoạn đường dài lạnh đến run người… Nhỏ đã úp mặt vào cơ thể ấy và thấy… ấm áp vô cùng, an toàn vô cùng… mùi hương đó… mùi hương phảng phất trên áo sơ mi thật quen thuộc và dễ chịu. Thứ mùi là lạ, nhè nhẹ… như mùi của bóng tối, như mùi của màn đêm… làm Băng khó nhớ rõ ràng nhưng lại không thể quên… Là… Chấn Nam???
Bỗng, trước mặt Băng… vài tên tội phạm khu B xuất hiện. Nhỏ không biết chúng đã là đàn em của Chấn Phong. Nhỏ chưa kịp nghĩ ra cách đối phó thì… chũng đã bước đi thật nhanh, như thể đang cố tránh xa nhỏ, càng xa càng tốt.
– Tao thề là cậu chủ đã dùng kìm.
– Kìm cái đầu mày! Mày có thấy trong tay cậu chủ có cái kìm nào không? Mày có thấy cậu chủ dùng kìm vặn từng cái răng của Leader ra không?
– 1 thủ thuật che mắt nào đó thì sao?
– Tao không biết! Nhưng tao nghĩ việc cậu chủ xử Leader có liên quan đến… con nhỏ kia.
Băng không quan tâm đến 2 tên tội phạm ấy, định bước tiếp
– Cô thực sự nghĩ cậu 2 xử Leader là vì cô hay sao? – Quản lí của Phong không biết từ đâu xuất hiện
– Cô nghĩ có thể quyến rũ được cậu 2 như đã làm với cậu cả và cậu 3 sao? Cô nhầm to rồi! – Giọng hắn gay gắt như đang kết tội. Hắn nhìn Băng bằng ánh mắt khó chịu và cảnh giác
Băng chẳng hiểu tay quản lí đang nói gì, không quan trọng, nhỏ chợt ngước lên:
– Không… đi à?.
Đôi mắt nâu trong veo nhìn thằng vào đôi mắt đầy thù hằn của tay quản lí, đôi môi mềm khẽ cất lên tiếng nói mỏng manh như 1 giai điệu. Khuôn mặt tay quản lí bỗng… giãn ra, đôi đồng tử mở căng, miệng cứng đơ không nói nên lời. Hắn dựa vào tường, thở hổn hển, cố gắng khống chế nhịp tim đang ngày 1 tăng nhanh của mình… Nếu là ác quỷ đội lốt thiên thần thì dù ai đã biết cũng khó mà không tự sập bẫy.
– Đi… đi đâu… chứ? – Cuối cùng hắn cũng có thể mở miệng lắp bắp. Hắn cố gắng nhìn sang chỗ khác để không bị ma lực của đôi mắt nâu hút hồn – Cô… không nói… dễ hiểu… hơn… hơn được à?
– Lễ cưới.. ấy?
Lại giọng nói này… tay quản lí bị tê liệt thần kinh hoàn toàn…
– Cô… giọng…
Băng nhìn kẻ trước mặt mình bằng ánh mắt khó hiểu, khẽ nhíu mày… Lướt qua người hắn, nhỏ thì thầm: “Không biết… ai mới là người khó hiểu”. Tay quản lí đứng nguyên tại chỗ như mất hồn, hắn thực sự không thể ngờ trên đời lại tồn tại thứ âm thanh huyễn hoặc và mê hồn đến vậy.


Băng vô thức lang thang khắp các hành lang, cố tìm lại cảm giác quen thuộc ngày hôm ấy. Chắc chắn ai đó đã đưa Băng về phòng Chấn Khang bằng con đường nào đó. Nhưng khu biệt thự như 1 mê cung lớn, nhỏ đã vòng qua vòng lại mấy lần mà vẫn hoàn toàn vô vọng, 1 chút manh mối cùng không tìm thấy. Cuối cùng, đã nửa ngày trôi qua, thấy hơi đói, nhỏ quyết định quay về dù vẫn chưa từ bỏ ý định tìm kiếm kẻ đã cứu mình. Nhỏ không có ý định cảm ơn, chỉ là muốn tìm hiểu 1 chút vể người này vì hắn có liên quan đến… Chấn Nam.
Băng chợt dừng bước. 1 đôi chân đang tiến lại phía nhỏ, cách chỉ vài mét. Người đối diện cũng đã dừng lại. Băng từ từ ngước lên và… chết sững.
Là Chấn Phong!
Khuôn mặt ấy Băng đã từng gặp, từng nghe Chấn Nam nhắc đến. Khuôn mặt giống hệt Nam! Nhưng nhỏ vẫn nhận ra điểm khác biệt lớn nhất: đôi mắt. Đôi mắt Nam rất hiền và dịu dàng, còn đôi mắt này đen sẫm, vô hồn và đáng sợ dưới hàng mi rợp nhưng buồn. Không lẽ là hắn? Kẻ đã cứu nhỏ? Khi đó khuôn mặt nhỏ đã thấy… là Chấn Nam hay… chỉ là khuôn mặt giống- hệt- Nam?
“Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt ấy… xin em…” – Trái tim Phong muốn cât lời Phong bước tiếp… lướt qua Băng. Khoảnh khắc ấy… Trái tim Băng như ngưng đập… mùi hương nay`… quen thuộc làm sao!
– Đã… cứu tôi… sao?
Phong dừng bước, khi từng chữ nhẹ tênh phát ra… Nếu bây giờ cậu trả lời “Phải” liệu có thay đổi được điều gì không? Có thay đổi được việc Băng luôn gọi tên Nam mỗi khi cậu xuất hiện, mỗi khi nhỏ cần giúp đỡ và sự an toàn? Có thay đổi được việc cậu sẽ vẫn là con rối trong tay Lâm Chấn Đông, không thể làm gì ngoài làm việc như 1 cái máy không ngưng nghỉ? Nếu có 1 ngày, Lâm Chấn Đông phát hiện ra thứ tình cảm ẩn sâu trong trái tim lẽ ra không- được- phép- rung- động của Phong dành cho người con gái ấy, cậu chắc chắn sẽ không thể bảo vệ nhỏ. Phải, tự lúc nào, Phong đã thừa nhận thứ tình cảm ấy, thứ tình cảm cậu chưa hề biết đến… cho đến khi gặp Băng.
Băng quay lại, giọng nói đầy vẻ gấp gáp:
– Sao… không nói? Đã cứu tôi… phải không?
Phong dừng chân, không quay lại… Từng chữ… dằn xuống…
– Tôi – quen – cô???
Không phải câu trả lời nhưng đủ rõ ràng để hiểu. Kí ức trong Băng dội về… Kẻ có khuôn mặt giống- hệt- Chấn- Nam này… lạnh lung, tàn nhẫn…và đã từng… muốn giết nhỏ. 1 kẻ như vậy có thể cứu nhỏ sao?
– Đừng có… đeo khuôn mặt của… Chấn Nam… Thật – Nhỏ cố, cố giằn giọng – khó chịu!!
Nhỏ quay người tiếp bước, không 1 lần ngoảnh lại. Phong xoay người… nhìn theo bóng lưng của người con gái ấy… mái tóc dài khẽ bay… thật mềm mại… nhưng lại như cứa vào tim cậu
– Em… làm… tim tôi… đau…
Phong quay người, bước đi ngược hướng với Băng. Bước tiếp bước nối dài khoảng cách, 1 bức tường vô hình ngăn cách 2 người thành 2 thế giới tách biệt nhau…

Đã có ai từng nghĩ… trong thế giới của thay đổi, của ràng buộc, của tham vọng… tình yêu sẽ chiến thắng tất cả? Có thể sao? Đôi khi… tình yêu… chỉ là những nỗi đau dài…

Chap 40

1 tiếng sau đám cưới… giữa bóng tối…
Phong ngồi dựa vào khung cửa sổ lớn…
Tình cảm ấy… bắt đầu từ khi nào nhỉ?
Khi cậu nhìn thấy người con gái ấy trong bữa tiệc, bước xuống với chiếc váy trắng như thiên thần…
Khi những ngón tay dịu dàng ấy khẽ chạm vào cậu lúc cậu đang nổi cơn điên… làm trái tim cậu lệch nhịp… làm màu mắt đỏ nhạt dần…
Khi bàn tay ấy ôm lấy cậu… hay khi những giọt nước mắt lăn dài trên má… khẽ chạm vào da thịt cậu???
Phong không rõ… Nhưng Giờ đây con tim cậu đã rõ ràng 1 điều: Muốn gười con gái ấy được an toàn!
Là tình yêu sao?… Có lẽ!
Khẽ động đậy bàn tay… chợt… mắt Phong bắt gặp 1 tia sáng… phát ra từ… ngón áp út… Chiếc nhẫn cưới! Dù đối với Phong nó chẳng là gì nhưng rõ ràng nó là sự ràng buộc không thể chối bỏ. Lâm Chấn Đông muốn Phong đối xử tốt với Yến Chi – hoặc ít nhất cũng phải khiến nhỏ không thể phản bội lại gia đình chồng. Vợ – chồng? Phong thậm chí còn không thể định nghĩa được 2 từ này…

5h chiều. Trong bộ váy dạ tiệc màu tím vô cùng quyến rũ, Yến Chi bước vào phòng 102. Thoáng thấy Phong, nhỏ chạy đến ôm chầm lấy. Ôm rất chặt, như sợ có ai sẽ cướp mất Phong đi vậy.
– Từ giờ trở đi… anh là của em… mãi mãi!
Phong đẩy nhẹ Chi ra nhưng nhỏ càng ôm chặt hơn nên Phong liền đứng yên bất động
– Xin anh… để thế này chút nữa thôi, để em biết mình không phải đang mơ. Ở thánh đường, em có cảm giác mọi chuyện đẹp đến mức không có thật. Cám ơn anh đã đến, cám ơn anh đã trao nhẫn cho em! – Chi úp mặt vào ngực Phong, nhắm nghiền mắt – Ước gì thời gian ngưng lại ở giây phút này…
1 lúc lâu sau, Chi mới chịu bỏ ra, ngước mắt lên nhìn Phong, mặt còn chút bối rối
– Sao anh không đến dự tiệc? Ra khỏi thánh đường anh liền biến mất làm em sợ muốn chết… Nhưng không sao. Không dự tiệc cũng được, không đưa em về nhà cũng không sao hết. Quan trọng là… giờ anh đang ở đây… hiện hữu trước mặt em… – Chi chạm nhẹ vào tay Phong – và vẫn đeo chiếc nhẫn này… Chồng em ạ!
– Em biết anh không thích nên chỉ đặt 1 máy ảnh ở thánh đường chụp 1 tấm làm ảnh cưới thôi. Anh… đẹp trai lắm. Trông chúng ta, thực sự… rất xứng đôi.
Chi vừa nói vừa cười, đôi mắt long lanh chan chứa hạnh phúc. Nhỏ nhìn Phong và phát hiện cậu đang… nhìn ra chỗ khác, có lẽ nãy giờ không nghe lọt tai câu nào. Chi bước lùi 1 bước
– Không sao, chỉ là anh vẫn chưa quen thôi. Em sẽ chờ… bao lâu cũng được, để anh hoàn toàn chấp nhận em… vợ của anh. Lát nữa em sẽ cho người sửa sang lại phòng ngủ, được không anh? Phòng của vợ chồng mới cưới không thể u ám và đơn giản như vậy được. Phòng ngoài này sẽ để nguyên theo ý anh, còn phòng ngủ thì… em sẽ xử lí theo ý mình.
Chi lại tiếp tục vẽ ra viễn cảnh tương lai của 2 người, không để ý đến chiếc tai phone đã xuất hiện trên tai Phong từ lúc nào…


– Rượu! Lấy rượu cho ta!
– Thiếu gia… xin anh… anh say quá rồi!
– Chưa say! Ta muốn uống nữa – Khang nấc cục 1 phát. Cậu quay sang cô gái bên cạnh, mắt nhắm mắt mở, rộng miệng cười:
– Người đẹp, uống cùng ta…
– Thiếu gia… uống vậy đủ rồi… đến giờ làm việc khác rồi – cô nàng cười ngọt ngào, kéo Khang về phía phòng 101.
– Khoan đã… – Tay quản lí lên tiếng
– Yên tâm – cô gái nóng bỏng không dừng bước – Tôi sẽ lo cho thiếu gia chu đáo
– Nhưng trong phòng còn có…
Cô gái đã kéo Khang vào phòng cậu, không để ý đến lời quản lí . Cô ta đưa Khang vào phòng ngủ phía trong, và không ngờ khi thấy cảnh tượng đó: 1 cô gái đang ngồi dưới sàn chơi xếp hình, rất thoải mái và tự nhiên!

– Thiếu gia… cô ta là ai vậy?
Băng ngước lên đúng 1s, nắm bắt tình hình rồi thản nhiên cúi xuống… chơi tiếp.
Khang nấc cục, lờ mờ mở mắt:
– Ai.. ai kia?
– Cô gái đó? Sao ngồi trong phòng cậu chủ tự nhiên vậy hả?
1 cách cố bạo lực, Khang đẩy cô gái đang đỡ mình ra:
– Ơ anh..
Cậu lảo đảo bước về phía Băng…
– Cô biết ai đây không? Vơ! Vợ tôi đấy!
– Thiếu gia, anh say quá rồi!
– Ai nói với cô là tôi say hả? Thằng chết tiệt nào… – nấc cục – … to gan… dám nói tôi say hả? – Khang lại gần Băng, đặt tay lên vai nhỏ – nấc cục phát nữa
– Vợ!!! Anh về… sao không chào?
Cả người Khang ngã hẳn vào người Băng. Lúc này Băng không muốn quan tâm cũng không được, Khang vừa làm vỡ 1 mảng hình của nhỏ rồi.
– Rượu! Mang rượu ra đây…
Băng dùng hết sức đẩy Khang ra. Cậu ngã phịch xuống sàn
– Cô… là vợ thiếu gia thật sao?
Lúc này, Băng đang tiến đến gần đầu giường ngủ, lấy xuống 1 chai rượu ngoại chưa mở nắp, quay lại chỗ Khang. Nhìn vẻ tự nhiên đến kinh người của Băng, cô nàng kia buộc phải tin lời Khang: cậu – có – vợ!
– Cô định cho anh ấy uống tiếp sao? Thôi đi, thiếu gia phải uống đến cả chục chai rồi đấy… Cô còn định… – Chưa nói hết câu, cô ta đã trợn tròn mắt. Băng mở nắp chai rượu, dốc toàn bộ số chất lỏng trong chai lên… đổ vào đầu Khang!!!
– Cô… cô làm gì…
Trong khi đó, Khang dường như đã mất hết cảm giác, chỉ chẹp chẹp miệng khi có rượu tràn vào lưỡi rồi… ngủ tiếp
Băng đặt cái chai rỗng xuống đất:
– Ướp rượu! – Buông thõng 2 từ không thể khó hiểu hơn, Băng tiếp tục quay trở lại với bộ xếp hình còn dang dở.
Cô gái kia đứng như trời trồng, 1 lúc sau phải bỏ đi vì chưa thấy nhà nào khùng như nhà này
Băng bỗng cảm thấy điều khác lạ. Dạo này nhỏ nói chuyện nhiều hơn, quan tâm đến xung quanh nhiều hơn. Nhỏ đã nghĩ đến tác dụng phụ của những viên Zkilico…


Cô tiếp viên đang bị lạc đường trong khu biệt thự không khác gì mê cung này. Hồi nãy còn được tay quản lí đưa đi, giờ thì đường nào cũng giống đường nào, không tìm được lối ra. Phía trước cô bỗng xuất hiện 1 người con trai rất cao, sơ mi trắng, tai phone lấp ló, chậm rãi bước – Phong vừa từ phòng thí nghiệm về.
– Anh gì ơi! – Cô ta vượt lên trước chặn đường Phong – Cho em hỏi… – Nhưng câu hỏi chưa được bật ra, cô ta đã sững người, mắt nhìn không chớp vào khuôn mặt đối diện. Từ trước tới nay, chưa bao giờ cô ta gặp người đàn ông nào… cuốn hút như vậy.
– Ơ… A… À…Đường ra cổng… đi đường nào vậy… cho em hỏi…- cô ta lắp bắp
1 tia nhìn lạnh lẽo quét qua người cô ta. Phong bước tiếp, không 1 câu trả lời.
– Anh… anh gì…
Đúng lúc đó, Yến Chi xuất hiện, chỉ nhìn qua nhỏ cũng hiểu được mọi chuyện. Nhỏ chạy lại ôm lấy tay Phong, cười tươi:
– Ông xã! Anh đi đâu lâu vậy? Có biết em đang chờ không hả?
Cô gái kia shock toàn tập!
– Cô là ai thế?– Chi quay sang nhìn cô gái ta – Có chuyện gì vậy?
– À… à không… tôi…Tôi định hỏi đường, giờ không cần nữa đâu! Ở đây nữa, lúc ra tôi vào trại thần kinh luôn quá…
Cô ta chạy vù đi, không dám ngoái lại… “Sao trên đời lại có nhà kì quái vậy nhỉ?? Tất cả trai đẹp… đều có vợ.. ặc…”


Vẫn ôm tay Phong, Chi kéo cậu về phòng ngủ, không quên cười nói huyên thuyên dù cho Phong vẫn lặng im và dửng dưng vậy. Ánh đèn trong phòng làm Phong chói mắt
– Anh quen dần đi, phòng ngủ thắp nhiều đèn sẽ mang lại cảm giác ấm áp mà – Chi cười hạnh phúc rồi quay sang 2 cô giúp việc – Các cô về khu A đi, ở đây không còn việc cho các cô nữa.
2 cô giúp việc cúi chào rồi vội bước đi, không quên xì xào về điều họ vừa chứng kiến.
– Ảnh cưới đã được mang đến rồi. Anh qua xem thử… – Chi chưa kịp nói hết câu, Phong đã đẩy tay nhỏ ra, tiến lại giường, lôi laptop ra khởi động. Cậu làm như trong phòng chẳng còn ai nữa ngoài cậu, như đây chẳng phải là đêm tân hôn.
Chi hơi hẫng nhưng ngay lập tức lấy lại tinh thần:
– Cũng muộn rồi… Em đi tắm trước đây…
… Chi từ phòng tắm bước ra, tay cầm khăn lau tóc. Nhỏ mặc chiếc áo ngủ trễ ngực, ngang đùi, màu tím violet bằng satanh mỏng và mềm. Gợi cảm! Chi hiểu rõ cách ăn mặc thế nào có thể làm bỏng mắt đàn ông. Tiến lại chỗ Phong, nhỏ sử dụng giọng điệu ngọt ngào nhất có thể:
– Anh… muốn tắm không?
Phong không hề ngước lên, mắt vẫn dán vào màn hình máy tính
– Đừng làm việc nữa. Anh không thể thức khuya… vào đêm tân hôn được. Đi nghỉ sớm đi anh.
Dù đã năn nỉ, nài kéo hết lời, Chi vẫn không dành được sự chú ý của Phong. Nhỏ đành trèo lên giường
– Vậy… em đợi anh nhé!
15 p’
30 p’
1 tiếng sau… Từ ngồi, Chi ngả dần sang nằm rồi thiếp đi lúc nào không hay. Bàn tay Phong vẫn lướt trên bàn phím, không hề quay sang nhìn Chi, dù chỉ 1 lần.


6h sáng. Khu A
– Khó tin quá! Cậu 2 thật sự thay đổi… vì tiểu thư đó sao?
– Giờ phải gọi là cô chủ rồi! Đấy gọi là sức mạnh của tình yêu, hiểu chưa?
– Xì, đừng có mà nằm mơ giữa ban ngày. Cậu 2? Yêu? Vớ vẩn!
– Hôm qua mày không ở đó nên không biết thôi. 2 người họ quấn lấy nhau không rời. Cô chủ thay đổi toàn bộ phòng ngủ, cậu 2 cũng không có ý kiến gì. Mày đã thấy cậu 2 để cho người khác tự tiện chạm vào đồ của mình như thế bao giờ chưa?
Đám giúp việc tán chuyện không ngớt. Họ vừa ghen tị lại vừa khâm phục cô chủ mới.
Lúc này, trong phòng 102, Yến Chi vừa tỉnh giấc. Tiếng nước xối xả vọng ra từ phòng tắm đã đánh thức nhỏ. Nhỏ nhìn xuống: áo quần vẫn còn nguyên. Đêm tân hôn của nhỏ đã qua rồi sao?… Cạch… Cửa phòng tắm bật mở… Phong bước ra… cới trần… quần jean chưa cài hết xăng- tuy, nước từ tóc chảy thành dòng trên khuôn mặt xuống ngực… Cuốn hút ngoài sức tưởng tượng! Chi thoáng chốc ngẩn người… người đàn ông này… là chồng của nhỏ! Cậu thuộc quyền sở hữu của riêng nhỏ mà thôi!!! Phong không thèm liếc nhìn vợ mình, mở tủ lấy đại 1 chiếc sơ mi khoác vào người. Chi bừng tỉnh, vội cào cào lại tóc rồi nói:
– Anh Phong… Cùng ăn sáng đi!

Phòng 101. Chấn Khang lơ` mơ` mở mắt… thứ đầu tiên nhìn thấy là… sàn nhà. Cơ thể rã rời, đầu đau như búa bổ, cậu khó nhọc chống tay ngồi dậy. Trên giường, Băng đang ngủ ngon lành.
– Ta thì ngủ dưới sàn lạnh, còn em thì nằm thoải mái vậy sao? Mẹ kiếp, mình uống kiểu gì mà còn không lên được giường thế này?
Khang loạng choạng bước về phía bàn làm việc, lấy ra vài viên thuốc giải rượu…

… Bước ra khỏi phòng tắm, tinh thần Khang tỉnh táo hơn hẳn.
– Gội mấy lần mà sao đầu vẫn nồng mùi rượu thế này? Hôm qua mình uống hay tắm bằng rượu không biết. – Khang lẩm bẩm. Băng vừa ngủ dậy. Dụi mắt.
– Ngủ ngon không, người đẹp?
Khang ngồi lên giường, ném chiếc khăn tắm sang 1 bên, dùng tay vuốt tóc. Băng bò lại gần, nhìn Khang chăm chú, hít 1 hơi sâu
– Sao? Đẹp trai thế cơ à? – Khang nhếch mép
– Đỡ hơn rồi! – Buông 3 từ khó hiểu, Băng trèo xuống giường, đi vào phòng tắm. Khang bật cười
– Mùi rượu làm em khó chịu đến vậy sao? Em nhanh lên, ta đói rồi!

… 7 h!
Chân bước nhanh về khu A, Khang thẳng hướng phòng ăn tiến tới. Băng đi đều đều phía sau, không cố bám theo. Khang dừng chân khi thấy bóng 2 người khác đang đi tới, có lẽ cũng muốn dùng bữa sáng.
Yến Chi ôm tay Phong, cố gắng kéo cậu về phía trước. Mặt Phong dửng dưng, thậm chí có phần khó chịu. Cậu chưa bao giờ ăn sáng ở khu A.
– Nhanh lên anh, chắc họ chuẩn bị xong hết rồi!
Chi dừng bước. Phong cũng đã đứng lại, đôi mắt lơ đễnh tập trung vào người đối diện.
– Ơ… anh cả! Anh cũng dùng bữa sao? Trùng hợp thế!
Vừa lúc Băng bước đến, đứng ngay cạnh Chấn Khang. Khang thuận tay khoac vai nhỏ, nhìn Chi mỉm cười
– Có phải mình anh đâu… Mà sao em dâu dậy sớm thế? Anh cứ nghĩ sau đếm tân hôn 2 người phải dậy muộn lắm cơ…
Chi bối rối liếc nhìn Phong, cậu không có vẻ gì quan tâm cả
– Thành người 1 nhà rồi, sao phải ngượng? – Khang đưa mắt nhìn Phong – Chú phải chiều vợ chút chứ! Chú lấy vợ trước anh, vợ lại xinh thế kia, chú còn phách lối cái gì?
– Anh cả! – Chi nhăn mặt – Nếu anh muốn, cứ việc cưới vợ đi. Em sẽ chúc phúc cho anh.
– Được rồi – Khang bật cười – Em dâu cứ lo chuyện của mình cho tốt đi đã. Còn anh hả? – Khang kéo Băng về phía cửa nhà ăn – Anh có cô gái của mình là được rồi.
Cậu kéo cửa, kéo theo cả Băng vào trong.Nhỏ liếc nhìn Phong, chỉ trong 1 khoảnh khắc, rồi rảo bước theo Khang, mặt không biểu lộ cảm xức.
– Chúc cậu cả 1 buổi sáng tốt lành!
– Tắt đài đi! – Khang chán nản lên tiếng rồi cùng Băng bước về phía bàn ăn thịnh soạn.
Đám giúp việc vẫn đứng nguyên vị trí, bỗng… chết sững! Chi đang khoác tay Phong bước vào nhà ăn. Đã 10 năm nay cậu chưa từng ăn sáng ở khu A, bảo sao đám giúp việc không ngạc nhiên tột độ như vậy. Nhưng thái độ của họ không làm Phong chú ý. Đôi mắt lạnh lu`ng, dửng dưng của cậu lơ đễnh nhìn sang chỗ khác…
Cô quản gia lập tức nhắc nhở đám người làm
– Mọi người!
– Chúc… chúc cậu 2 buổi sáng tốt lành! Chúc cô chủ buổi sáng tốt lành! – Họ đồng thanh dù vẫn thấy khó tin vô cùng.
Chi và Phong ngồi xuống đối diện với Khang và Băng. An tiến lại phía bàn ăn. Thực ra nhỏ không nghĩ sự thay đổi này xuất phát từ tình yêu giữa Chi và Phong. Nó chắn hẳn chỉ là 1 mệnh lệnh khác từ ông chủ mà thôi.
– Cô, cậu chủ còn cần gì không ạ?
Khang phẩy tay, ra hiệu cho đám giúp việc rút lui
– Toàn người nhà, cứ thoải mái đi! – Rồi liếc sang Băng – Ăn thôi, người đẹp!
Phong không thoải mái vì không quen. Cậu nhìn bàn ăn, toàn những món ăn hấp dẫn và lạ mắt nhưng đồ uống chỉ có rượu và nước cam. Duy nhất 1 hộp sữa nằm giữa bàn, ngay trước mặt cậu. Ngay khi Phong vừa giơ tay ra với lấy thì… 1 bàn tay khác cũng nhằm hộp sữa hướng tới. Ngón tay mềm khẽ chạm vào tay Phong khiến cậu có cảm giác như chạm phải điện… Phong nhìn sang phía bên kia. Là Băng! Khang và Chi lập tức nhìn ra tình huống khó xử. Phong quyết định nhường, không tranh giành với Băng. Nhưng cậu chưa kịp rút tay lại, Băng đã giật mạnh chiếc hộp về phía mình, rót sữa ra cốc rồi đặt nó ở nơi gần mình nhất để chắc chắn tay Phong không với sang được.
– Chà… – Khang lên tiếng phá tan không khí kì lạ trong phòng – Người đẹp, ta không biết em lại thích uống sữa đến vậy
– Lấy thêm sữa cho tôi! – Chi ra hiệu với người giúp việc rồi quay sang Phong
– Anh nên ăn gì đó trước rồi hãy uống sữa – nhỏ đẩy 1 vài loại bánh đến trước mặt Phong – Những thứ này rất dễ ăn lại giàu năng lượng, anh dùng thử đi.
Phong không để ý đến Chi. Mắt cậu hoàn toàn chú mục vào Băng. Cậu nhận ra Băng không thoải mái khi có mặt cậu ở đây.
1 cô giúp việc bước đến chỗ Phong, cẩn thận rót sữa ra cốc.
– Xin lỗi cậu 2, bọn em không biết cậu 2 sẽ đến nên không chuẩn bị trước.
Lần này đến lượt Yến Chi không thoải mái khi thấy cô giúp việc cố tình đứng sát Phong, liếc mắt đưa tình, giọng mật ngọt đưa đẩy. Chi bắt đầu cảm thấy cần làm gì đó. Cô chạm nhẹ vào tay Phong
– Ông xã, anh cần gì nữa không? Người ta đang đợi kìa! – vừa nói Chi vừa liếc cô giúp việc như muốn nói: người đàn ông này là của tôi.
Cô giúp việc lập tức cúi đầu trở về hàng. Thụy An nhìn cô chủ mới trong nhà, khẽ mỉm cười. Đám giúp việc bắt đầu xì xào
– Cô chủ và cậu 2 xứng đôi thật…
– Công nhận. Còn con ranh kia… chướng mắt thế không biết. Không danh phận gì mà hôm nào cũng ngồi chễm chệ ở bàn ăn…
– Đúng đó… Sao cậu cả còn chưa nhanh đuổi nó đi cho khuất mắt…
… Yến Chi dùng giấy lau miệng, quay sang nhìn Phong, cười. Cậu đang ăn – dù là rất chậm do lâu ngày không đụng đến – nhưng đúng là cậu đang ăn, thay vì chỉ uống sữa như thường. Ở phía đối diện, Khang cũng đã ăn xong, nhìn Băng. Nhỏ ăn từ tốn ngon lành, không thèm để ý đến xung quanh.
– Em không có ý thức giữ eo nhỉ, người đẹp. – Khang bật cười, với tay định lấy ly rượu. Nhưng cậu chợt dừng lại khi nhớ đến cảm giác sau cơn say sáng nay.
– Cho ta 1 tách café nóng – cậu ra hiệu với người giúp việc
– Dạ! Cậu chủ!
Khang nhìn cô em dâu mới:
– Em có ăn kiêng không?
– Ko! Thưa anh! – Chi mỉa mai đáp lại – Em ko có ý định làm người mẫu. Còn… “người yêu” của anh thì sao?
– Cô ấy hả? – Khang quay sang nhìn Băng – 1 ngày ăn mấy lần, 1 lần ăn mấy tiếng, không thể dục, không vận động mà có thấy tăng cân tí nào đâu.
Cô giúp việc bê cái khay đựng tách café ra… Đứng sau Khang và Hải Băng, cô ta cận thận đặt tách café xuống mép bàn. Chưa kịp đẩy vào phía Khang, cô ta luống cuống thế nào lại… quặc tay, làm tách café nóng đổ ào xuống. Chiếc tách không rơi, nhưng toàn bộ số café đổ hết vào… tay Băng.
– Mẹ kiếp, cô làm cái quái gì đây? – Khang gắt lên khi vài giọt bắn vào áo cậu. Nhưng cậu chết sững khi… nhìn thấy cánh tay Băng…
Cô giúp việc hốt hoảng, lắp bắp mấy từ rồi… chạy tọt vào trong bếp. Có điên mới đứng lại đó bây giờ.
Khang đứng dậy, luống cuống nâng tay Băng lên… café nhuộm đen 1 mảng váy trắng của nhỏ… nhưng nghiêm trọng nhất là… 1 vùng bắp tay dính bỏng đang ngày càng đỏ lên. Trong khi Khang hốt hoảng với lấy cốc nước lọc đổ lên vết thương cho nó dịu bớt lại, khá mất bình tĩnh thì Băng lại thản nhiên… nhìn vết bỏng, mặt không biểu lộ cảm xúc.
– Em đau không? – Khang sốt ruột
– Anh cả, để em gọi bác sĩ da liễu – Chi đứng dậy – Anh ngâm tay cô ấy vào nước lạnh đi đã.
– Được rồi… Bác sĩ sẽ đến nhanh thôi, em đừng lo – Khang chạm vào vết bỏng
– Không cần… – Băng lên tiếng
– Không cần là không cần thế nào? – Khang gắt lên – Em giỏi chịu đựng, ta biết rồi. Nhưng bây giờ quyền quyết định không thuộc về em, vì cơ thể em là của ta! – Cậu chợt nhìn ra vẻ thản nhiên của Băng – Sao thái độ của em có thể như thế, trong khi tay em thì đang bỏng thế này hả?
Yến Chi cảm thấy có điều gì đó bất thường. Chẳng ai có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra với 1 vết thương như vậy – kể cả diễn viên hạng nhất. Cô nhìn xung quanh… đám giúp việc đang co rúm lại vì sợ hãi… duy chỉ có cô quản gia đang nhìn Băng, ánh mắt đầy vẻ suy tính. Chi quay sang nhìn Phong, cậu… vẫn thản nhiên ăn. Chi không ngạc nhiên vì biết chồng mình vô tình xưa nay. Nhưng cô không biết rằng, sở dĩ Phong thản nhiên như vậy vì cậu hiểu rõ căn bệnh của Băng. Người ta có thể khóc đến ngất khi bị bỏng, nhưng với người mất cảm giác – như Băng – bỏng là chuyện bình thường.
Khang vẫn nhìn vết thương của Băng đầy lo lắng. Chi nhanh chóng rút di động gọi bác sĩ.
– Thật xúi quẩy… giúp việc kiểu gì không biết! – Chi vừa lẩm bẩm vừa bấm điện thoại. 2 người quản lí của Phong và Khang cùng lúc bước vào. Sheeply nói với cô chủ mới để mình gọi bác sĩ (vì di động của Chi không bắt được sóng ở đây). Quản lí của Phong đi về phía đám giúp việc để nắm bắt tình hình.
… Bây giờ Chấn Khang mới để ý đến tách café lăn lóc ở mép bàn, lại nghe Yến Chi lẩm bẩm như vậy, máu nóng bốc tận đỉnh đầu, cậu đứng dậy, đập bàn:
– Con điên kia cút đi đâu rồi!!!
Đám giúp việc co rúm… Thụy An tiến lại gần bàn ăn, giữ khoảng cách an toàn với Khang
– Cậu cả, xin bình tĩnh! Chị ấy không cố ý, chỉ là…
– Im miệng! Đến lượt cô nói sao? Ta hỏi cô ta đâu rồi? – Khang vẫn chưa nguôi giận. Cả Thụy An, Yến Chi và quản lí của Phong đều ngạc nhiên hết sức: Chấn Khang đang lo lắng cho người tình của mình?
– Á á á…
Tiếng thét thất thanh đầy đau đớn vang lên tràn vào không khí căng thẳng đang bào trùm… 1 cô giúp việc hớt hải chạy vào
– Thụy… Thụy An… Mai Anh… bị cả ấm nước sôi đổ vào người…
Đám giúp việc sửng sốt, cùng chạy vào phòng bếp. Thụy An quay sang Chấn Khang
– Cậu cả, Mai Anh là người bưng café lúc nãy… Chị ấy bị tai nạn như vậy, chuyện lúc nãy có thể để lúc khác xử lí không?
Tiếng rên la thảm thiết, tiếng khóc tức tưởi vang lên… Mọi người đều không khỏi cảm thấy ba`ng hoàng… tai nạn sao có thể đến nhanh như vậy? Là trùng hợp hay… còn có nguyên do nào khác? Khang kéo Băng đứng dậy, nói với tay quản lí
– Vào xem cô ta bị thương thế nào… chưa chết thì xử đi!
– Vâng, cậu chủ!
Khang bước ra khỏi phòng ăn, tiếng rên rỉ đau đớn vẫn chưa ngớt. Cả Chi và quản lí của Phong đều không tin mọi chuyện lại ngẫu nhiên đến vậy: cô giúp việc làm người tình của Khang bị bỏng liền lập tức bị đổ nước sôi vào người ngay sau đó? Cả 2 cùng quay lại nhìn… Chấn Phong. Cậu vừa bỏ dao nĩa xuống, lấy khăn giấy lau miệng rồi đẩy ghế đứng lên.
Đương nhiên tay quản lí biết rõ vì sao cô giúp việc ấy lại gặp tai nạn
Còn Chi thì đang nhớ tới cái hôm ở party, Phong cũng có dáng vẻ dửng dưng này khi đứng trước cảnh tượng hỗn loạn ấy.
– Tất cả đều không bình thường! – Chi lầm bẩm


Chi vào phòng bếp, nơi mấy cô giúp việc đang thút thít. Cô giúp việc bị bỏng nặng nằm dưới sàn, gần như đã mất hết lí trí. An bước lại
– Cô chủ… có thể giúp chị ấy gọi bác sĩ được không ạ? Nếu không trị bỏng sớm. chị ấy sẽ chết mất.
– Xin lỗi… tôi không thể làm gì khi anh cả đã không muốn chị ấy sống. Cô là quản gia mới phải không? Sau này cô nên nhắc nhở mọi người cẩn thận hơn 1 chút.
– Vâng, thưa cô chủ.
– Nhưng… tôi muốn biết… cô gái này đã gặp tai nạn như thế nào?
– Theo những người đang ở trong bếp lúc đó nói lại thì – An trả lời – Ấm nước đang sôi… chị ấy đi qua… ấm nước đột nhiên… vỡ ra… toàn bộ số nước tạt vào người chị ấy.
Chi nhìn cái ấm bị thủng 1 lỗ lớn ở thân, bật cười
– Ý cô là… nó tự nhiên bị vỡ ra sao? Đúng lúc có người đi qua? Và người đó là người vừa gây họa ngoài kia?
– Ý cô chủ là…?
– Không có gì, chỉ là tôi thấy hơi ngạc nhiên. Thôi, tôi vể phòng đây
– Cô chủ…
– Sao?
– Tôi có thể nói chuyện riêng với cô chủ 1 chút được không? Hãy đến phòng tôi…


– Người tình của anh Khang? Đương nhiên tôi thấy cô ta… không bình thường lắm. Nhưng sao?
– Tôi đã từng sống với cô ta 1 thời gian nên tôi hiểu rõ… Cô ta là con hồ li tinh chuyên đi quyến rũ đàn ông rồi ham~ hại họ.
– Được, cô ta có thể không như vẻ bề ngoài của mình. Nhưng sao?
– Cô chủ phải lo lắng chứ. Tôi có thể khẳng định, mục tiêu tiếp theo của cô ta… là cậu 2!
Chi giật mình:
– Sao thế được? Anh Khang vẫn còn yêu chiều cô ta lắm…
– Cô chủ đừng ngây thơ thế. Sẽ có 1 ngày cậu cả chán cô ta, đuổi cô ta đi. Nhưng chắc chắn cô ta sẽ không đợi đến lúc bị đuổi đi mà sẽ tấn công cậu 2 để được ở lại cho mà xem. Cô chủ xem, cậu 2 hấp dẫn đến mức nào chứ?
– Thì… thì đương nhiên là thế!
– Cô chủ không thấy ánh mắt cô ta nhìn cậu 2 hay sao???
– Cô ta… như vậy sao? Tôi…
– Sao cô chủ lại thật thà đến vậy. Cô ta đã từng ve vãn cậu 3 nhà này, khiến cậu ấy vì cô ta mà mất mạng…
– Là… do cô ta? Ngay từ lần gặp đầu tiên, tôi đã biết cô ta không đơn giản… nhưng, cuối cùng thì, cô muốn gì ở tôi?
– Phải trừ khử con hồ li đó trước khi nó tiếp cận cậu 2!
– Cô… rất hận cô ta thì phải? Không phải cô đang muốn mượn tay tôi để xử lí cô ta đấy chứ?
– Cô chủ… tôi…
– Cô không thấy anh Khang xử lí kẻ đụng vào cô ta thế nào sao?
– Trừ khử cô ta, đương nhiên không thể để cậu cả biết được.
– Tôi không làm! Tôi mới vào khu biệt thự này, làm sao có thể chỉ vì mấy lời của cô mà ra tay với người khác? Hơn nữa, anh Phong không thể nào bị ve vãn. Anh ấy là người vô tình và không quan tâm kẻ khác nhất mà tôi từng biết. Và cuối cùng, tôi không tin… tôi không giữ được chồng mình!
– Nhưng cô ta…
– Đừng nói nữa. Tôi sẽ xem như nãy giờ chưa nghe thấy gì. Mấy việc hại người này, nếu muốn, cô tự làm đi, đừng đến tìm tôi.
Chi quay người, mở cửa, bước khỏi phòng quản gia, để lại đằng sau 1 Thụy An tức giận đến không nói nên lời.

Chap 41


Vị bác sĩ đóng hộp đồ nghề, quay sang nói với Chấn Khang
– Chỉ là vết bỏng nhẹ, cậu có thể yên tâm!
– Vậy… có để lại sẹo không?
– Chỉ cần bôi thuốc tôi kê, sau 1 tháng chắc chắn sẽ khỏi hoàn toàn.
– Tốt. Bà ra ngoài đi, quản lí của tôi sẽ thanh toán tiền và đưa bà về.
– Tôi biết rồi, cám ơn cậu chủ.
Bác sĩ đi rồi, Khang bước vào phòng ngủ
– Giờ là lúc em nằm nghỉ ngơi chứ không phải là ngồi mà chơi mấy cái mảnh ấy – Băng đang ngồi dưới sàn chơi xếp hình, 1 bên cánh tay được băng kín mít.
– Còn rát không?
– Vốn có rát đâu! – Băng lơ đễnh, nhỏ còn đang bận chơi xếp hình.
– Lại nữa. Rốt cuộc em là kiểu người gì vậy hả?
… Quản lí của Khang bước vào phòng, nhìn Băng
– Cậu chủ, cô ấy thế nào rồi?
– Đấy, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
Sheeply cũng thấy Băng không bình thường giống Yến Chi và quản lí của Phong. 1 người bị bỏng sao có thể thản nhiên đến vậy?
– Cậu chủ, vụ Davinci xong rồi.
– Ta biết, nếu cha không có tên trong danh sách gặp mặt, ông ấy lại chả làm ầm lên rồi.
– Cô chủ mới… chắc chắn sẽ nghi ngờ và tìm hiểu được về hệ thống an ninh nhanh thôi.
– Đó là việc của thằng 2. Dù sao cũng tiếc thật… chưa thử qua đã để cô ta thành em dâu… thằng 2 đúng là đồ có phúc không biết hưởng.
– Cậu chủ!
– Biết rồi… nhiều lời!
– Chấn Khang! – Khang giật mình vì nghe giọng nói êm ru quen thuộc gọi tên mình.
– Chấn Khang! – Băng gọi lại lần nữa. Nhỏ đang lúi húi nhìn xuống gầm giường.
– Cô không được gọi tên cậu chủ thế đâu! – Tay quản lí nhắc nhở
– Không sao! Ta đố ngươi làm cô ấy gọi ta 1 tiếng “anh” đấy.
Khang đứng dậy, tiến lại chỗ Băng
– Sao vậy, người đẹp?
Băng chỉ tay xuống gầm giường… Khang cúi xuống nhìn vào: 1 mảnh ghép nằm im lìm như trêu ngươi người khác
– Thiếu 1 mảnh có chết ai?
Băng lắc đầu
– Được rồi… Ta sẽ mua cho em bộ mới!
Lại lắc đầu
– Thế thì… ta gọi giúp việc đến khều nó ra. Được chưa?
Lắc đầu tiếp. Khang nhăn nhó
– Được được… ta lấy… ta sẽ chui vào lấy nó
Băng gật gật như 1 cái máy. Khang khổ sở… thò đầu vào… Tay quản lí suýt phì cười khi nhìn thấy cảnh ấy, vội rảo bước ra ngoài.


– Thề với em là ta cố hết xăng rồi! – Khang chui đầu ra – Không với tới được. Để ta mua bộ khác cho.
Băng nhìn Khang… như nhìn sinh vật lạ
– Em sao thế? Sao đơ rồi?
Băng giơ tay… gỡ vài tơ mạng nhện trên đầu Khang xuống
– Ôi… mẹ ơi! – Khang há hốc miệng, phi vội vào buồng tắm, dùng 2 tay phủi phủi đầu lia lịa


Yến Chi gặp quản lí của Phong trên hành lang
– Là người thân cận với anh Phong nhất, chắc chắn cậu hiểu anh ấy rất rõ.
– Cô chủ… cần biết gì sao?
– Nếu đã gọi tôi là cô chủ… thì mong cậu không giấu tôi điều gì. Khu biệt thự này… có 1 hệ thống an ninh vô cùng phức tạp và anh Phong là người quản lí tất cả?
Tay quản lí hơi lưỡng lự rồi cũng gật đầu
– Phải! Cậu chủ không chỉ quản lí mà còn 1 tay thiết kế và cho xây dựng..
– Có 1 lớp bức xạ bao quanh khu biệt thự khiến các loại sóng từ không thể lọt vào?
– Không ngạc nhiên khi cô chủ phát hiện ra điều này, vì không thể dùng di động, ti vi hay Internet ở đây – chỉ trừ đồ của ông chủ, 3 cậu chủ và quản lí như tôi.
– Điều đó ngăn chặn sự liên lạc từ trong ra ngoài và ngược lại, tất cả các loại máy thu hình, nghe lén, v.v… đều không thể đột nhập?
– Phải! Nhưng cô chủ được tự do đi lại nên tôi vẫn phải nói trước, cô sẽ không tìm hiểu được bất cứ điều gì đâu!
– Chẳng hạn như điều gì? Để tôi đoán nhé… là những căn phòng kín cuối khu biệt thự được trang bị hệ thống an ninh JPA cao cấp chăng?
– Dù cô có biết thì… cũng khó ma` đột nhập vào đó để tìm hiểu thông tin cho cha mình đấy!
– Ồ, tôi đâu có ý định đó. Laptop của anh Phong tôi còn chưa có cách nào sử dụng được cơ mà. Còn thêm hệ thống camera chằng chịt thế này nữa. Hôm ở party tôi đã được nghe qua, có cô điệp viên đột nhập vào đây nhưng chỉ vừa mới sờ vào bảng mã hóa thì tất thảy quản lí và cậu chủ nhà này đã nhận được tin rồi.
– Cô chủ biết vậy là tốt!
– Nhưng nhớ đến cái party hôm đó… tôi lại nhớ đến cái sự cố mà mọi người đều cho là động đất ấy.
– Khi đó cô vẫn chưa trở thành cô chủ, tôi từ chối trả lời vẫn đề này…
Tay quản lí quay đi…
– Cậu càng trốn tránh, mối nghi ngờ trong lòng tôi càng được khẳng định. Chồng tôi… không chỉ sở hữu 1 bộ óc thiên tài… mà còn là… 1 người đặc – biệt!
– Tôi không hiểu cô đang nói gì!
– Tôi thì nghĩ cậu hiểu rất rõ… Nhưng được rồi, tôi không định gán cho cậu cái tội phản trắc đâu. Chuyện anh Phong, tôi sẽ tự tìm hiểu.
– Vậy tôi xin cáo lui!
– Khoan… còn 1 vấn đề nữa… người tình của anh Khang…
Tay quản lí khẽ mìm cười
– Tôi hiểu cô chủ lo sợ điều gì…
– Tôi không có ý đó. Tôi tự tin vào bản thân mình. Nhưng chuyện sáng nay… lúc cô ta bị bỏng… thái độ đó… cậu không thấy lạ sao?
– Cô chủ quả nhiên rất tinh ý và thông mình! Nhưng nếu cô chủ đã không lo cô ta tiếp cận cậu chủ thì không nên quan tâm đến con người không đơn giản đó làm gì.
– Hiểu rồi! Cậu có thể đi…

10h đêm. Trong phòng tắm, cứ để vòi hoa sen chảy xuống người, Chi mải mê suy nghĩ về Phong và Băng. Nhỏ vẫn biết khu biệt thự này có nhiều điều bí mật mình chưa biết. Chợt, Chi tắt vòi sen, vuốt ngược hết tóc ra sau, nhìn vào gương
– Mày không có nhiệm vụ điều tra thong tin cho ai cả! Hoàng Yến Chi! Mày đến đây để làm vợ anh Phong! Nhiệm vụ trước mắt là phải làm cho chồng mày để ý đến mày, hiểu chưa?
Chi bước vào phòng ngủ, vẫn bộ satanh mỏng, mùi nước hoa dìu dịu dễ chịu… Nhưng… Phong không ở trong phòng ngủ. Chi ra ngoài phòng khách… Phong đang ngồi trên thành cửa sổ, nghe MP3, đầu dựa tường, trông như đã ngủ… Thấy lại bức tranh sơn dầu giây phút đầu gặp Phong, Chi thấy tim mình lại đạp rộn ràng…
Chi định chạm vào Phong nhưng sợ cậu sẽ tỉnh ngủ nên thôi, nhỏ ngồi đó nhìn Phong thật lâu
– Em thật sự… yêu anh mất rồi!!! Em muốn anh là của em… muốn anh ở bên em… mãi mãi! Tha cho anh tối nay nữa thôi, nhưng anh phải nhớ… em là vợ anh đấy, chồng em ạ!
Chi tiến lại gần thành cửa sổ… khẽ nhón chân, đặt môi lên mội Phong… thật nhẹ rồi quay người, vào phòng ngủ.
Phong từ từ mở mắt… Trong vô thức, tâm trí cậu đã hiện lên hình ảnh… người con gái tóc dài… đôi mắt nâu trong veo màu khói…người con gái thực sự khiến Phong thay đổi! Khiến cơn giận dữ điên loạn của cậu lắng xuống! Khiến cậu dễ dàng chấp nhận kẻ khác chạm vào mình hơn! Khiến cậu… nói ra những từ đầu tiên sau 10 năm quên mất cách mở lời… và khiến trái tim băng giá vô tình lần đầu tiên… phải rung động! Là người con gái đó, không ai khác…
Hình ảnh ấy chợt tan biến khi Phong nhận ra xung quanh mình không khí vương mùi nước hoa nhè nhẹ… của Yến Chi!!!


Quản lí của Phong đứng trước cửa phòng Chấn Nam. Từ khi Nam mất, nó đã bị khóa lại. Cẩn trọng nhấn từng con số trên bảng mật mã, cánh cửa phòng 103 tự động bật mở. Tay quản lí bước vào…
Trong khu biệt thự, ngoài Chấn Phong, tay quản lí này là người duy nhất hiểu rõ hệ thống an ninh như lòng bàn tay.
– Nếu còn sống, cậu 3 sẽ là 1 bác sĩ xuất sắc! Vậy trong thời gian dài sống cùng cô ta, cậu 3 không thể không phát hiện ra điều gì bất thường.
Tay quản lí bước vào phòng đọc, nơi có những kệ sách chật cứng và ngăn nắp. Hắn bước chậm rãi qua từng chiếc kệ dài, mắt liếc nhanh qua từng gáy sách
– Yêu cô ta nhiều như vậy, cậu 3 chắc hẳn phải tìm hiểu được rất nhiều thông tin.
Vừa dứt lời, tay quản lí dừng lại. Trước mắt hắn, trên giá sách cao nhất có 1 cuốn sách rất dày, gáy nhô ra ngoài nhiều hơn tất cả những quyển khác… “NHỮNG CĂN BÊNH HIẾM GẶP NHẤT THẾ GIỚI”.
Kéo nhẹ cuốn sách ra, tay quản lí nhẹ mỉm cười
– Cám ơn cậu 3… đã để lại lối mòn cho tôi.
Tay hắn giở nhanh những trang sách đầu tiên… hắn phát hiện ra 1 trang được đánh dấu… Chương IV: “Căn bệnh mất cảm giác – SMITH- AGEN”


8h sáng
Chấn Khang vừa đi đâu đó về, vào phòng với chiếc hộp rộng, dài nhưng dẹt trên tay
– Người đẹp! Xem ta mang gì về cho em này!
Cậu đặt chiếc hộp lên bàn, quay lại nhìn Băng, nhỏ đang ngồi trước bộ ghép hình vừa hoàn tất. chỉ thiếu mỗi 1 mảnh ngay chính giữa. Nhỏ nghiêng đầu nhìn
– Chà… xong rồi cơ à. Ta không có hứng thú với trò giết thời gian này, nếu làm chắc phải cả tháng mới xong.
Khang lại chỗ Băng, ngồi xuống, gõ nhẹ lên trán Băng
– IQ của em không thường đâu… Bao nhiêu nhỉ? 3 ngày mà em làm xong công việc ta phải mất 1 tháng?
Băng quay lại nhìn Khang, vẻ dửng dưng
– Không hoàn hảo! – Khang hiểu nhỏ đang nói về mảnh ghép đã bay vào gầm giường.
– Được rồi. Trên đời làm gì có cái gì là hoàn hảo. Ta vừa mua cho em 1 bộ mới, to gấp đôi bộ này đấy. Em ra xem thử đi!

Trong phòng ngủ, đèn thắp trên 4 bức tường lớn, trải đều thứ ánh sang màu vàng ấm áp khắp gian phòng… Yến Chi nằm kềnh xuống giường, úp mặt vào gối… “Anh ấy lại mất tích rồi… haizzzzzzzzz…”. Nhỏ quay mặt sang bên, áp má lên gối “Mẹ ơi, con gái bất hiếu chẳng thể đi thăm mẹ để thông báo việc con đã lấy chồng rồi… Con không quên đâu… hôm nay là sinh nhật mẹ mà…”
Chi lăn 1 vòng trên giường, lim dim mắt. Chợt, nhỏ thấy 1 góc giấy lộ ra dưỡi mép gối. Chi đưa tay lôi nó ra… không phải giấy… là 1 tấm ảnh. Nhỏ bất giác bật dậy, căng mắt nhìn vào khuôn mặt trong khuôn hình. Là 1 người phụ nữ khoảng ngoài 30, rất hiền, và rất đẹp.
“Giống… trông giống anh Phong! Không lẽ… là mẹ?” – Chi cúi đầu, cười tươi rói – “Con chào mẹ, con là vợ anh Phong ạ! Hình như mẹ mất khi anh Phong còn rất nhỏ… anh Phong hẳn phải yêu mẹ lắm nên mới giữ hình mẹ ở bên thế này…Mẹ… cho con gọi mẹ là Mẹ nhé… con muốn có 1 người để gọi là Mẹ lắm! Mẹ à…”
Bỗng, Chi ngẩng đầu lên. Phong đang đứng ngay cạnh giường. Cậu nhìn Chi, ánh mắt lạnh lẽo pha lẫn tia nhìn chết chóc… Cậu đã thấy Chi đang cầm thứ gì.
– Anh Phong… em…
Phong đưa tay giật lại tấm hình trên tay Chi. Cậu cố kiềm chế cơn giận đang muốn bốc lên… Chi cúi mặt, thấy sợ, sống lưng ớn lạnh. Nhỏ biết Phong đang rất giận nhưng lại không biết phải xin lỗi thế nào.
Phong xiết chặt tay, nuốt cơn giận xuống, quay người bước đi…
– Đừng đi! Em… xin lỗi! Em chỉ vô tình thấy nó thôi!
Phong vẫn không dừng bước…
– Em rất vui khi nhìn thấy mẹ anh… em chỉ muốn gọi 1 tiếng Mẹ thôi… em không có người để gọi Mẹ… mẹ anh… đẹp lắm!
Bước chân Phong chợt chậm lại
– Mẹ em mất từ khi em còn chưa biết nói… em thậm chí còn chẳng nhớ được khuôn mặt của bà ấy… giống như em chưa từng được gặp mẹ mình vậy… em xin lỗi… em chỉ muốn gọi Mẹ thôi mà… em xin lỗi…
Phong đứng sững lại… khi nghe thấy… Chi khóc… Nhỏ đưa tay gạt những giọt nước mắt chảy dài
– Anh Phong không còn mẹ, chắc cũng hiểu được cảm giác của em. Anh Phong… cô đơn lắm phải không?
Nhỏ bước xuống giường, tiến lại gần Phong…
– Trái tim anh trở nên vô tình vậy… có phải vì nỗi cô đơn… quá lớn không?
Tim Phong chợt se lại, 2 bàn tay nắm chặt
– Anh đừng giận em nữa nhé. Vừa nhìn thấy mẹ anh, em bỗng có cảm giác rất thân thiết… giống như nhìn thấy mẹ mình vậy… Mẹ anh… cũng là mẹ em… được không? Em… cũng gọi là bà ấy là Mẹ… được không?
1 khoảng im lặng, Chi lung túng không biết nói gì tiếp. Bỗng…
– Tùy – cô!
Tim Chi sững lại… Phong đã bước ra đến cửa. Giọng nói ấy… không đáng sợ… nhưng có âm vực thật trầm và sắc… Chi như không tin vào tai mình “Anh ấy… anh ấy… vừa nói… nói chuyện… với mình sao???”


Trưa. Chi xách mấy túi đồ lớn vào phòng, đặt lên bàn kính. Nhỏ phủi tay
– Em quên chưa nói, hôm nay là sinh nhật mẹ em. Bà ấy… giờ đang ở 1 vùng cỏ xanh rì thơm mát phía Bắc cơ. Em muốn thăm phải đi mấy giờ bay liền nên ít khi có thời gian đến lắm. Em chúc mừng sinh nhật bà ấy ở đây vậy… anh cùng em…
Chi quay lại nhìn, nhận ra Phong đang ngồi dưới bệ cửa sổ lớn, dựa tường, laptop đặt cạnh. Trông cậu như đã ngủ… Yến Chi rón rén lại gần, ngồi xuống
– Đôi mắt anh… chỉ có thần thái khiến người khác cảm thấy sợ thôi. Lúc anh ngủ trông hiền lắm, có biết không hả? Chồng em… đẹp thật… mi dày chưa này… mũi cao chưa này…- Chi khẽ vuốt nhẹ mấy sợi tóc lòa xòa bên mắt Phong, sợ cậu tỉnh giấc. Không ngờ Phong tỉnh dậy thật. Cậu mở mắt… Chi đang ở cự li… rất gần… Chi bối rối nhìn ra chỗ khác, má ửng hồng
– Em… em chỉ định… – Nhỏ lại nhìn Phong – lau mồ hôi cho anh thôi. – Nhỏ đưa tay áo quệt nhẹ lên trán Phong. Những cử chỉ dịu dàng và quan tâm ấy cho Phong 1 cảm giác lạ kì. Không khí phảng phất mùi nước hoa nhưng Phong thấy dễ chịu hơn nhiều so với lần cảm nhận đầu tiên.


10h đêm. Công việc trong ngày đã xong, đám giúp việc lần lượt trở về phòng ngủ. Thụy An về phòng dành riêng cho quản gia.
Vứt chiếc khăn tắm lên bàn, An thả mình xuống giường
– Điên thật, cô chủ đó không nhận ra mối nguy hiểm đang cận kề ngay cạnh sao? Lại còn tự tin sẽ giữ được chồng, thật quá ngây thơ! Dù con nhỏ kia không quyến rũ cậu 2 thật thì cô cũng sẽ không bao giờ có được tình cảm của cậu ấy đâu. Cô tưởng không có sự giúp sức của cô, tôi sẽ không thực hiện được kế hoạch của mình chắc?
An quay vài vòng trên giường
– Phải! Cách trả thù tốt nhất… đương nhiên không thể do tự tay mình làm. Chị Như, đừng trách em, có trách hãy trách đầu óc chị quá bình thường… chị chống mắt lên mà xem em xử lí con ranh đó thế nào…
… 11h đêm. Phong bước vào phòng ngủ, cậu vừa từ phòng thí nghiệm về. Yến Chi – sau 1 hồi chờ đợi đầy mỏi mệt – đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Phong dừng chân… nhìn Chi. Nhỏ đang ngồi dựa thành giường, 2 tay ôm gối, đầu ngả vào nệm ngủ ngon lành dù tư thế không thoải mái cho lắm. Từ khi Yến Chi về sống cùng, ngủ trên chiếc giường này, Phong chưa 1 lần leo lên giường để ngủ. Phong quay người định ra ngoài ngoài phòng khách, dù sao – đối với cậu – ngủ dưới bệ cửa sổ, trong màn đêm vẫn dễ chịu hơn… Nhưng Phong dừng chân, quay lại nhìn Chi lần nữa. Cậu không ngờ 1 cô gái bên ngoài năng động, hoạt bát như Chi lại chất chứa trong lòng nhiều tâm sự đến vậy. Ít ra, cậu cũng tìm thấy ở cô 1 sự đồng cảm hạn hữu.
Phong bước lại, lấy áo khoác đắp cho Chi. Có vẻ cậu đã bắt đầu học được cách quan tâm đến người khác.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Trớ Trêu
Ca sĩ hay nhạc sĩ?
Cây Tre Trăm Mắt
Ai giỏi hơn?
Hạnh kiểm tốt