Hoàng Tuấn Kiệt để ý đến khuôn mặt đỏ như hơ phải lửa của Thư Phàm. Hắn rất muốn chạm vào má Thư Phàm, muốn kéo Thư Phàm vào lòng, sau đó hôn Thư Phàm cho thoả những ngày nhớ mong, nhưng…
Hoàng Tuấn Kiệt không dám nhìn Thư Phàm thêm nữa, từ từ hắn nhắm mắt lại. Lời nói của Thư Phàm vẫn còn văng vẳng bên tai. Hắn đã cố gắng xoá nó ra khỏi đầu, nhưng hắn không làm được.
Mỗi lần hắn muốn chạm vào Thư Phàm, muốn thân cận với Thư Phàm, hắn lại bị lời nói kia ngăn cản. Giữa hắn và Thư Phàm đã hình thành nên một bức tường vô hình. Bức tường này dày đến nỗi, cả hắn và Thư Phàm đều không thể phá bỏ, không thể bước qua.
Thư Phàm thấy Hoàng Tuấn Kiệt lại nhắm mắt ngủ. Thái độ vô tình và thờơ của hắn đã chọc giận Thư Phàm.
Thư Phàm bất chấp hắn có đồng ý hay không. Thư Phàm trèo lên ngồi trên đùi hắn, túm lấy cổ áo hắn, miệng quát to: “Hoàng Tuấn Kiệt! Anh đừng có khinh thường người khác một cách quá đáng! Tôi đang nói chuyện với anh, tại sao anh lại dám ngủ hả?”
Đây mới là tính cách thật của Thư Phàm. Một khi không hài lòng chuyện gì, Thư Phàm sẽ dùng võ lực để giải quyết.
Hoàng Tuấn Kiệt mở mắt. Đối diện với khuôn mặt bừng bừng lửa giận của Thư Phàm, Hoàng Tuấn Kiệt bình tĩnh hỏi: “Em muốn anh phải làm gì?”
“…” Thư Phàm ngơ ngác nhìn Hoàng Tuấn Kiệt. Nhớ đến những lời mà Vũ Gia Minh nói vào trưa hôm qua, tự dưng Thư Phàm thấy lo sợ vu vơ. Hắn…hắn không phải đang nghĩ về cô ta đấy chứ?
“Hoàng Tuấn Kiệt!” Thư Phàm đáy mắt long lanh lệ: “Anh…anh…”
Lần này, đến lượt Hoàng Tuấn Kiệt bị Thư Phàm doạ cho sợ hãi. Ngồi thẳng dậy, Hoàng Tuấn Kiệt tay chân luống cuống, nửa muốn ôm Thư Phàm vào lòng, nửa lại không dám.
“Em…em đừng khóc.” Hoàng Tuấn Kiệt vụng về trấn an Thư Phàm: “Có chuyện gì uất ức thì em cứ nói ra, đừng để trong lòng.”
“Anh còn nói?” Thư Phàm ai oán nhìn Hoàng Tuấn Kiệt: “Tất cả là tại anh.”
“…” Hoàng Tuấn Kiệt thở dài, tay luồn vào tóc.
Tiếng thở dài của Hoàng Tuấn Kiệt lọt vào tai Thư Phàm.
Thư Phàm thôi không còn khóc nháo nữa. Nhìn vào
mắt Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm nghẹn ngào hỏi: “Anh…anh có phải đã thích người khác rồi phải không?”
Trải qua chuyện sống chết vừa rồi, Thư Phàm đã nhận ra được nhiều bài học sâu sắc cho mình, cũng biết mình sống thiếu thứ gì. Trong khoảng thời gian sống chui sống nhủi trong rừng, ngày ngày đối diện với cái chết, Thư Phàm đã nguyện với lòng là nếu có thể bình an trở về, việc đầu tiên mà Thư Phàm muốn làm là nói rõ tình cảm trong lòng mình cho Hoàng Tuấn Kiệt biết, sau đó cùng hắn đưa em gái trở về Việt nam, sống một cuộc sống bình an, không có ưu tư và không có nguy hiểm.
“…” Hoàng Tuấn Kiệt lặng người nhìn Thư Phàm không chớp mắt. Tại sao mọi chuyện lại xoay vần? Chẳng phải người thích người khác chính là Thư Phàm sao? Tại sao bây giờ lại biến thành hắn?
“Anh trả lời đi? Có phải người con gái mà anh thích là Trác Phi Tuyết đúng không?” Thư Phàm túm chặt cổ áo Hoàng Tuấn Kiệt, nghiến răng nghiến lợi chất vấn Hoàng Tuấn Kiệt.
“…” Hoàng Tuấn Kiệt chỉ biết ngơ ngác nhìn Thư Phàm. Mọi ngôn từ mà hắn muốn nói đều bay sạch ra khỏi đầu.
Lệ tuôn như mưa, Thư Phàm nghẹn ngào khóc, tay đấm mạnh vào ngực hắn: “Nếu tôi biết anh đã thích và yêu một người con gái khác, tôi đã không thích và yêu anh.”
Càng nói Thư Phàm càng kích động, lực trong nắm tay cũng tăng lên: “Tôi căm ghét anh! Tôi hận anh! Nếu có thể chọn, tôi thà rằng… ”
Thư Phàm chưa kịp nói hết câu, bờ môi đã bị Hoàng Tuấn Kiệt nuốt lấy.
Thư Phàm bàng hoàng, mở to mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt. Hai giọt lệ lăn dài từ khoé mắt xuống má. Thư Phàm quên cả phản ứng, quên giãy dụa.
Đến khi đầu lưỡi của Hoàng Tuấn Kiệt luồn vào răng, đón lấy đầu lưỡi của mình, Thư Phàm mới ý thức được mình đang bị Hoàng Tuấn Kiệt chiếm tiện nghi.
Thư Phàm vẫn chưa nguôi giận, hơn nữa hắn dám thích và yêu người khác, làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cho hắn như thế.
Thư Phàm cố gắng đẩy hắn ra, nhưng đã muộn rồi.
Tình cảm trong Hoàng Tuấn Kiệt ồạt chảy ra cuồn cuộn giống như lũ tràn về. Hắn đã cố kìm nén tình cảm mãnh liệt của mình dành cho Thư Phàm. Hắn tưởng rằng người mà Thư Phàm thích và yêu là Trác Phi Dương, nhưng hoá ra người đó lại chính là hắn.
Vào giờ phút này, hắn không còn phải cố đè nén nữa, cũng không còn muốn kiếm chế chính mình nữa.
Hắn đang yêu và được yêu. Đối với hắn trên đời này không còn niềm vui và hạnh phúc nào lớn lao hơn thế.
Điều khiến Thư Phàm cảm thấy ngượng nhất là gì, chính là bỗng dưng đi tỏ tình, hơn nữa còn ghen tuông gào khóc, túm cổ áo Hoàng Tuấn Kiệt, nghiến răng nghiến lợi chất vấn hắn.
Nếu có thể quay ngược trở lại được thời gian, Thư Phàm sẽ lựa chọn không nên nói gì vội, mà nên để cho Hoàng Tuấn Kiệt thổ lộ tình cảm của hắn trước.
Giờ thì hay rồi, chẳng những để lộ cho hắn biết mình yêu hắn nhiều như thế nào, khi ghen thì đáng sợ ra làm sao, hơn nữa còn để lộ điểm yếu cho hắn biết.
“Hu hu hu!” Thư Phàm khóc thầm đến trời đất đều tối đen, gào khóc đến quay cuồng cả vũ trụ.
Thư Phàm xấu hổ đến mức muốn đập đầu vào thành xe để tự sát.
Trong khi tâm trạng của Thư Phàm cực kì bi thảm, khuôn mặt và toàn thân không có chỗ nào không đỏ.
Hoàng Tuấn Kiệt lại lâng lâng vui sướng, người nhẹ bẫng tựa như một đám mây đang trôi lơ lửng trên trời.
Nếu không sợ Thư Phàm nổi điên đánh và mắng hắn, hơn nữa có thể chọc cho Thư Phàm sinh khí không thèm nhìn mặt hắn. Hoàng Tuấn Kiệt đã hét ầm lên, và thông báo cho toàn thiên hạ biết rồi.
Tuy không thể hét, cũng không thể bắc loa lên miệng thông báo cho toàn thiên hạ biết, khoé môi hắn lúc nào cũng cong cong thành một nụ cười, ý cười tràn từ khoé mắt lan toàn đến toàn khuôn mặt. Nhìn Hoàng Tuấn Kiệt lúc này rất giống một con cún con cụp tai, đuôi lắc lắc.
Thư Phàm tận lực ngồi cách xa Hoàng Tuấn Kiệt. Mặt cúi gằm xuống, mặt đỏ rực như hơ phải lửa, mắt nhìn xuống mũi, mũi nhìn xuống tâm. Thư Phàm hận không có một cái khe nẻ để chui xuống.
Hoàng Tuấn Kiệt say đắm nhìn Thư Phàm. Nụ cười tươi rói và chói sáng trên môi hắn thu hút vạn vật.
Biết Thư Phàm ngại và đang tìm cách trốn tránh mình, Hoàng Tuấn Kiệt chủ động kéo Thư Phàm vào lòng.
Thư Phàm giãy dụa, muốn thoát khỏi vòng tay ôm ấp của Hoàng Tuấn Kiệt.
“Ngồi im! Nếu không anh sẽ hôn em.” Hoàng Tuấn Kiệt khàn giọng, thổi hơi nóng vào tai Thư Phàm.
Thư Phàm đông cứng cả người. Hốt hoảng không dám giãy dụa nữa.
Hoàng Tuấn Kiệt phì cười, hài lòng vì có thể chế ngự được một con mèo nhỏ, bốn chân đầy móng vuốt.
“Em thích Trác Phi Dương?” Mặc dù không muốn nhắc lại câu trả lời của Thư Phàm, nhưng hắn không thể không hỏi. Hoàng Tuấn Kiệt không muốn cả hai có thêm bất cứ bí mật và hiểu lầm nào nữa.
“Em thích anh ấy.” Thư Phàm nhỏ giọng đáp.
“Cái gì?” Hoàng Tuấn Kiệt đẩy Thư Phàm ra. Hắn ghen tuông hỏi: “Tại sao em có thể vô tư nói thích một người con trai khác trước mặt anh?”
“Em thích anh ấy thì có gì là sai?” Thư Phàm ương bướng cãi lại.
“Em còn nói nữa? Tại sao em có thể nói thích và yêu anh, trong khi đó em cũng thích và yêu một người con trai khác? Em có biết là khi nghe em nói thế, anh đau lòng lắm không?” Hoàng Tuấn Kiệt thu lại nụ cười. Nói một cách khác, hắn cười không nổi nữa. Tuy không phải là một kẻ bạo lực trong tình yêu, cũng không muốn người yêu phải tuyệt đối phục tùng mình, nhưng hắn không muốn trong trái tim của người con gái hắn yêu tồn tại hình ảnh của một người đàn ông khác.
Thư Phàm ngước mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt. Nụ cười rực rỡ nở trên môi Thư Phàm: “Nói như thế, buổi chiều và buổi tối hôm qua, anh buồn lòng và trầm tư không muốn nói gì là vì chuyện này?”
“…” Hoàng Tuấn Kiệt không trả lời. Nếu có thể hắn rất muốn trừng phạt Thư Phàm. Thư Phàm không thấy hắn đang rất đau buồn hay sao, mà Thư Phàm còn có thể cười được nữa?
“Anh là đồ ngốc!” Thư Phàm chạm nhẹ vào đáy mắt Hoàng Tuấn Kiệt: “Em nói thích anh ấy, chỉ vì em coi anh ấy là một người bạn tốt và một người anh trai của mình. Tình cảm em dành cho anh ấy không phải là tình yêu nam nữ.”
Hoàng Tuấn Kiệt ngây người, nhìn thật sâu vào đáy mắt Thư Phàm. Khi thấy trong đáy mắt Thư Phàm ngoài hình ảnh của mình, không còn hình ảnh của một người nào khác, tâm trạng bực bội và khó chịu trong Hoàng Tuấn Kiệt hoàn toàn tan biến.
“Em…em nói thật chứ?” Hoàng Tuấn Kiệt lắp bắp, thanh âm vừa khàn vừa run. Hạnh phúc đến quá bất ngờ và đột ngột, cho hắn cảm giác không thực. Hắn sợ rằng tất cả chỉ là mơ mà thôi.
Thư Phàm cười không đáp, tay vòng qua lưng Hoàng Tuấn Kiệt, nhẹ nhàng ôm lấy hắn vào lòng.
Thư Phàm muốn cảm nhận giây phút ấm áp ngọt ngào, riêng tư chỉ có hai người thế này. Mặc kệ mai sau có xảy ra chuyện gì, Thư Phàm tin rằng từ nay trở về sau không còn cô độc nữa, vì đã có Hoàng Tuấn Kiệt ở bên cạnh rồi.
Hoàng Tuấn Kiệt ôm siết lấy Thư Phàm, mắt từ từ nhắm lại. Hai trái tim cùng đập, ý nghĩ tương thông, tình cảm dâng tràn.
…
Đến tư gia nhà họ Hoàng, hai chiếc xe lần lượt lái vào cổng. Đi qua khoảng sân rộng gần 1, 000 mét vuông, chiếc xe rẽ phải, sau đó lái vào tầng hầm để xe.
Chờ tài xế mở cửa xe, Hoàng Tuấn Kiệt bước xuống.
Không chờ tài xế mở cửa xe cho mình, Thư Phàm tự mở cửa xe rồi bước xuống.
Thư Phàm phóng tầm mắt nhìn bao quát xung quanh.
Tầng hầm để xe rộng gần hơn 500 mét vuông, ước chừng có thể chứa hơn chục chiếc xe ô tô.
Hoàng Tuấn Kiệt ngây người nhìn ngắm Thư Phàm.
Trưa nay, Thư Phàm mặc một chiếc váy màu xanh dương dài đến ngang bắp chân, mái tóc tơ mềm mượt buông xoã một cách tự nhiên xuống bờ vai thon thả trắng ngần, khuôn mặt trang điểm nhẹ, làm nổi bật lên màu da trắng hồng tự nhiên, đôi mắt to tròn đen láy chớp chớp trông hoạt bát và sinh động, đôi môi đỏ mọng, tô một ít son bóng khiến cho người khác cảm giác muốn được hôn. Nhìn Thư Phàm giống như gió xuân, mang lại tươi mát, nắngấm và sinh khí cho mọi người.
“Hôm nay, trông em rất đẹp!” Để Thư Phàm khoác vào khuỷ tay, Hoàng Tuấn Kiệt cúi xuống hôn phớt lên má Thư Phàm.
Thư Phàm đỏbừng mặt, xấu hổ dùng tay đánh nhẹ vào ngực Hoàng Tuấn Kiệt: “Anh đừng làm ẩu, mọi người đang nhìn kìa.”
Hoàng Tuấn Kiệt mỉm cười. Hắn rất thích nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì thẹn của Thư Phàm. Bây giờ hắn không còn phải lo lắng gì nữa. Thư Phàm đã trao trọn trái tim cho hắn rồi.
“Đi thôi!” Thư Phàm kéo Hoàng Tuấn Kiệt bước đi.
Hoàng Tuấn Kiệt sánh đôi cùng Thư Phàm đi vào tiền sảnh biệt thự của Hoàng gia.
Biệt thự của gia đình Hoàng Tuấn Kiệt cũng giống như biệt thự của những gia đình danh gia vọng tốc khác. Biệt thự gồm hai tầng, có hơn 10 phòng, tất cả đều được sơn màu trắng. Đồ nội thất trong tiền sảnh là nơi sang trọng và được trang trí lỗng lẫy nhất. Nơi đây thường xuyên tổ chức yến tiệc và tiếp khách, nên được chú ý nhất cũng không có gì là lạ.
Sân vườn được xây dựng theo lối kiến trúc phương tây, nơi có những bãi cỏ cao quá đầu người, được cắt tỉa gọn gàng và khéo léo.
Thư Phàm không phải là một người ưa chuộng của cải và ham giàu sang vinh hoa phú quý, nên không mấy quan tâm đến sự giàu có của gia đình nhà họ Hoàng.
Thư Phàm chỉ quan tâm đến nhân phẩm và tính cách của Hoàng Tuấn Kiệt, xem hắn có phù hợp và xứng đáng với tình yêu của mình không? Cũng may, Thư Phàm thấy hắn rất phù hợp và rất hài lòng với một người đàn ông có tính cách hào sảng, đỉnh thiên lập địa như hắn, nên Thư Phàm mới rung động và yêu hắn.
Sự xuất hiện của Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm, cùng với Vũ Gia Minh và Tú Linh gây sự chú ý và tò mò của mọi người có mặt trong tiền sảnh.
Hoàng Tuấn Kiệt là con trai trưởng của nhà họ Hoàng, không ai là không biết.
Hắn năm nay đã gần 30 tuổi, vẫn chưa có một mối tình vắt vai, cũng chưa từng nghe hắn nhắc đến việc kết hôn, càng khiến mọi người hiếu kì và để ý đến hắn. Nhiều gia đình có con gái chưa lấy chồng, đều muốn gả cho hắn.
Không xét về gia thế hiển hách của nhà họ Hoàng. Nhân phẩm, tích cách, dáng vẻ anh tuấn bất phàm cùng tài năng của hắn cũng đủ để làm điêu đứng trái tim của các tiểu thư con nhà danh giá.
Bao nhiêu lâu nay, hiếm khi Hoàng Tuấn Kiệt chịu về gia đì
nh dự tiệc, mỗi khi hắn về cũng không bao giờ đi cùng với một cô gái.
Việc Thư Phàm tình tứ khoác tay Hoàng Tuấn Kiệt đi vào trong tiền sảnh, đã làm nổi lên làn sóng đấu trong ngấm ngầm trong lòng các quý cô và các quý bà. Hiện giờ trong đầu họ đang có hàng trăm câu hỏi muốn được giải đáp. Trước tiên, họ muốn biết Thư Phàm là ai, bao nhiêu tuổi, làm gì, xuất thân ra sao, quen biết Hoàng Tuấn Kiệt khi nào, mối quan hệ giữa hai người là gì, vân vân và vân vân…
Lần đầu tiên trong đời, Thư Phàm thấy ớn lạnh khi bị gần 100 đôi mắt phản chiếu vào người.
Thư Phàm đọc được trong mắt hắn bao nhiêu ý nghĩ dồn nén. Trong đó có người nhìn chỉ vì tò mò và hiếu kì, có người nhìn vì muốn so sánh, có người ghen tị, có người căm ghét, có người giả vờ tỏ vẻ thanh cao khi coi Thư Phàm chỉ là một cô gái hám của đã dùng sắc đẹp để mê hoặc Hoàng Tuấn Kiệt…
Thư Phàm càng nhìn càng choáng, thấy hoa mắt chóng mặt muốn nôn.
“Môn công phu biểu thị ý nghĩ ra ánh mắt của bọn họ thật lợi hại.” Thư Phàm bội phục, lòng tấm tắc khen thầm.
“Hoàng Tuấn Kiệt!” Một chàng thanh niên trẻ hơn 20 tuổi, mặc một bộ quần áo vét màu trắng, mái tóc màu bạc kim, khuôn mặt có vài nét tương tự Hoàng Tuấn Kiệt, tay bưng ly rượu, bước đến gần cả hai.
Thư Phàm đánh giá thoáng qua người đàn ông trẻ. Ấn tượng đầu tiên mà Thư Phàm dành cho người đàn ông này là một cái hừ nhẹ.
Thư Phàm rất ghét những người đàn ông có đôi mắt sắc giống như diều hâu. Một người có đôi mắt giống như thế, không phải là một người tốt.
“Tôi tưởng anh không về?” Người đàn ông trẻ chuyển rời tầm nhìn từ khuôn mặt trầm lạnh của Hoàng Tuấn Kiệt, sang khuôn mặt trái xoan của Thư Phàm.
“…” Hoàng Tuấn Kiệt im lặng không đáp. Mỗi lần phải gặp người em trai cùng cha khác mẹ, hắn đều không muốn nói gì cả.
Người đàn ông trẻ hứng thú nhìn Thư Phàm từ đầu xuống chân, lại từ chân lên đầu. Đôi mắt sáng quắc của anh ta nhìn Thư Phàm, giống hệt một con diều hâu đang đi săn mồi.
Thư Phàm càng lúc càng thấy ghét tên đàn ông không biết liêm sỉ này. Ngay lần đầu tiên gặp mặt, sao anh ta có thể trơ trẽn nhìn một người con gái như thế?
Hoàng Tuấn Kiệt nắm lấy tay Thư Phàm, muốn kéo Thư Phàm đi. Hắn không muốn thằng em trai trắng trợn nhìn ngắm thân thể Thư Phàm. Cách nhìn của cậu ta có khác gì lột đồ của người khác?
“Anh giới thiệu đi chứ?” Dường như đoán được ý định muốn kéo Thư Phàm rời đi của Hoàng Tuấn Kiệt, người đàn ông trẻ lên tiếng ngăn cản.
“…” Hoàng Tuấn Kiệt trừng mắt nhìn người đàn ông trẻ. Hắn không muốn dây dưa với thằng em trai luôn tìm cách đối đầu với mình.
Không cần Hoàng Tuấn Kiệt phải nhọc công giới thiệu, người đàn ông trẻ liền nắm lấy tay Thư Phàm. Hắn cúi đầu xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên mu bàn tay Thư Phàm: “Chào em! Anh là Hoàng Tử Kì – là em trai cùng cha khác mẹ với Hoàng Tuấn Kiệt.”
Thư Phàm có cảm giác ghê tởm, nhộn nhạo muốn nôn khi bị Hoàng Tử Kì ấn môi vào mu bàn tay mình.
Khi Thư Phàm chưa kịp phản ứng, Hoàng Tuấn Kiệt đã thô bạo lôi tay Thư Phàm lại.
“Em vẫn chưa nói cho anh biết tên của em?” Hoàng Tử Kì nhếch mép. Hắn lạnh lùng thách thức nhìn Hoàng Tuấn Kiệt.
“Bạch Thư Phàm!” Thư Phàm ngọt ngào mỉm cười với Hoàng Tử Kì.
“…” Hoàng Tuấn Kiệt nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt hắn từ lạnh chuyển sang nóng vì ghen và vì tức giận.
Hoàng Tử Kì nháy mắt với Thư Phàm, hắn dùng giọng điệu ngọt ngào để hỏi Thư Phàm: “Em có muốn nhảy với anh một bài không?”
Thư Phàm dịu dàng đáp lại: “Rất tiếc, chồng tương lai của em đã đăng kí trước rồi.” Thư Phàm rất điệu nghệ vẫy tay chào Hoàng Tử Kì, dựa đầu vào cánh tay Hoàng Tuấn Kiệt: “Anh yêu! Chúng ta đi được chưa?”
“…” Hoàng Tuấn Kiệt bị tài diễn xuất của Thư Phàm doạ cho ngu người. Hắn ngơ ngác đi theo Thư Phàm như một cái máy, mà phía bên kia, nụ cười trên môi Hoàng Tử Kì đã sớm đông cứng từ lâu.
Chap 41:
Ông Hoàng bước lại gần Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt: “Cậu chủ! Ông chủ mời cậu lên phòng. Ông chủ có chuyện cần nói với cậu.”
Hoàng Tuấn Kiệt cau mày nhìn ông Hoàng. Hắn không muốn gặp mặt riêng cha hắn ở trong phòng, hơn nữa hắn không nỡ đểThư Phàm đứng một mình ở đây.
Như hiểu được suy nghĩ trong đầu Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm nói: “Anh đi đi! Em ở đây chờ anh.”
Hoàng Tuấn Kiệt gật đầu, mắt thâm tình nhìn Thư Phàm: “Em đừng đi lung tung. Anh sẽ nhanh chóng trở lại.”
“Em hiểu, anh đi đi.” Thư Phàm mỉm cười.
Trước khi quay người đi theo ông Hoàng lên lầu, Hoàng Tuấn Kiệt siết nhẹ tay lấy tay Thư Phàm. Không hiểu tại sao trong lòng hắn cảm thấy bất an.
Thư Phàm vỗ nhẹ vào mu bàn tay Hoàng Tuấn Kiệt, ngầm trấn an tinh thần căng thẳng và hoảng loạn của hắn.
Nhìn nụ cười trên môi Thư Phàm, cơ thể căng cứng của Hoàng Tuấn Kiệt thả lỏng dần dần.
Thư Phàm đứng nhìn theo hình bóng Hoàng Tuấn Kiệt khuất sau hành lang dẫn lên lầu hai.
“Chị là Bạch Thư Phàm?” Một cô gái mặc một chiếc váy màu trắng dài đến ngang gối, vóc dáng thướt tha, khuôn mặt thon dài, làn da trắng như men sứ, ngữ khí mềm nhẹ lên tiếng chào hỏi Thư Phàm.
Thư Phàm quay lại nhìn, mắt đánh giá thoáng qua cô gái mặc váy màu trắng trước mặt: “Cô là…?”
Không đợi Thư Phàm phải chờlâu, cô gái tự giới thiệu: “Chào chị! Em là Trác Phi Tuyết.”
Thư Phàm giật mình, chăm chú nhìn cô gái có vẻ đẹp mỏng manh yếu đuối trước mặt.
Trác Phi Tuyết cho Thư Phàm cảm giác đang nhìn ngắm một lọ thủy tinh trong suốt mong manh có thể vỡ nát bất cứ lúc nào.
“Tại sao cô lại biết tên tôi?” Theo những gì mà Thư Phàm nhớ thì đây là lần đầu tiên gặp mặt của hai người. Thư Phàm nghe cái tên Trác Phi Tuyết qua cuộc nói chuyện với Vũ Gia Minh.
“Anh Hoàng Tuấn Kiệt vẫn thường xuyên nhắc đến chị.” Trác Phi Tuyết cười nhẹ. Tuy rằng đã cố che dấu đi nỗi đau trong lòng mình, nhưng ánh mắt bi thương vẫn không thể thoát khỏi đôi mắt sắc bén của Thư Phàm.
Thư Phàm trong lòng mắng thầm Hoàng Tuấn Kiệt. Thư Phàm đang ghen, đang hờn giận.
Theo cách nói của Trác Phi Tuyết chứng tỏ hai người thường xuyên gặp mặt nhau, hơn nữa còn là bạn tốt. Nếu không, Hoàng Tuấn Kiệt đã không thổ lộ chuyện tình cảm riêng tư của mình cho Trác Phi Tuyết biết.
Càng nghĩ Thư Phàm càng tức, càng hờn ghen muốn đánh người.
“Chúng ta có thể tìm một chỗ nào đó nói chuyện được không?” Trác Phi Tuyết thu lại nụ cười, đôi mắt buồn rầu nhìn Thư Phàm.
Thư Phàm bắt gặp hình ảnh của Tú Linh qua khuôn mặt và đôi mắt của Trác Phi Tuyết. Thư Phàm là một người thương em gái, nay thấy có một người tương tự gần giống em gái mình, lòng Thư Phàm mềm xuống.
“Được rồi.” Thư Phàm mất vài giây lưỡng lự, sau đó nhận lời yêu cầu của Trác Phi Tuyết. Thư Phàm không sợ bị Trác Phi Tuyết hại, hay dùng ngôn ngữ sắc bén để hạ nhục mình. Thư Phàm không có tính cách nhút nhát như em gái, nên không sợ bị người khác ăn hiếp.
Thư Phàm và Trác Phi Tuyết đi ra sân vườn. Chọn một mê cung không có người lai vãng, cả hai quay lại, đứng đối diện với nhau.
“Có chuyện gì thì cô nói đi.” Thư Phàm khoanh tay trước ngực, mắt nhìn thẳng vào mắt Trác Phi Tuyết.
Trác Phi Tuyết cắn môi, khuôn mặt lúc xanh lúc trắng.
“…” Thư Phàm kiên nhẫn đứng chờ nghe Trác Phi Tuyết nói chuyện.
Mất một lúc lâu thật lâu, Trác Phi Tuyết mới ngẩng đầu nhìn Thư Phàm, miệng ấp úng nói: “Chị…chị có thể nhường anh Kiệt cho em được không? Em…em…”
Thư Phàm há hốc mồm, mắt mở to nhìn Trác Phi Tuyết. Ban đầu, khi mới theo Trác Phi Tuyết ra đây, Thư Phàm tưởng sẽ có một trận thư hùng giữa hai người phụ nữ. Không ngờ, Trác Phi Tuyết hẹn ra đây chỉ vì muốn cầu xin mình buông tha cho Hoàng Tuấn Kiệt.
“Tại sao tôi phải từ bỏ anh ấy?” Thư Phàm cười nhạt. Phải trải qua chuyện sống chết mới nghiệm ra được chân lý của tình yêu, Thư Phàm làm sao có thể dễ dàng từ bỏ Hoàng Tuấn Kiệt như thế. Hơn nữa tình yêu đâu phải là hàng hóa, mà có thể mang ra để trao đổi và buôn bán.
Thư Phàm là người ghét nhất bị người khác mang ra để đùa bỡn. Chính vì lý do này, ấn tượng tốt đẹp ban đầu mà Thư Phàm dành cho Trác Phi Tuyết đều bay sạch.
“Nếu cô hẹn tôi ra đây chỉ vì muốn nói điều này, thì giữa tôi và cô không còn gì để nói nữa.” Thư Phàm tức giận, xoay người định bước đi.
“Chị Thư Phàm! Coi như em cầu xin chị!” Trác Phi Tuyết cúi đầu, lau đi hai hàng nước mắt đang lã chã rơi.
“Nín ngay!” Thư Phàm hung dữ quát: “Cô định dùng nước mắt để cầu xin tôi đấy à? Tôi nói cho cô biết, dù cô có quỳ xuống tôi cũng không từ bỏ Hoàng Tuấn Kiệt. Tôi và anh ấy yêu nhau, đâu thể nói bỏ là bỏ được.” Thư Phàm chán ghét nhìn Trác Phi Tuyết. Nếu không phải nghĩ Trác Phi Tuyết là một cô gái yếu đuối và là em gái của Trác Phi Dương, Thư Phàm đã dạy cho Trác Phi Tuyết một bài học rồi.
“Em xin chị, hãy nhường lại anh Kiệt cho em. Em đã đợi anh ấy ba năm rồi, hơn nữa…” Trác Phi Tuyết càng nói càng bi phẫn, càng khổ sở, nước mắt tí tách rơi.
Thư Phàm đã hết kiên nhẫn. Không muốn nói chuyện lôi thôi với Trác Phi Tuyết, Thư Phàm đùng đùng bỏ đi.
Vừa bước được ba bước chân, Thư Phàm nghe Trác Phi Tuyết nói nốt mấy câu cuối: “Hơn nữa em và anh ấy đã có một đứa con gái.”
“Cái gì!” Thư Phàm nghe như có tiếng sét đánh thẳng vào đầu mình. Thân thể Thư Phàm trấn động.
“Cô vừa nói cái gì?” Thư Phàm cứng ngắc, chầm chậm quay lại nhìn Trác Phi Tuyết, môi run rẩy hỏi. Dù có bị thiên lôi, sét đánh, Thư Phàm cũng không dám tin những gì mà Trác Phi Tuyết vừa nói.
“Em…” Trác Phi Tuyết cúi đầu, mắt mờ mịt nước. Trác Phi Tuyết không dám đối diện với khuôn mặt phẫn nộ của Thư Phàm.
“Cô còn không mau nói đi!” Thư Phàm trầm lạnh quát nhỏ, tay chỉ thẳng vào mặt Trác Phi Tuyết: “Tất cả những gì mà cô vừa nói đều là lừa gạt đúng không? Cô và Hoàng Tuấn Kiệt làm sao có thể có con chung. Tôi không tin.”
Hoàng Tuấn Kiệt theo đánh giá của Thư Phàm là một người đàn ông chính chực, thẳng tính và tốt bụng, tuyệt không phải là một kẻ bạc tình, vô nhân tính.
“Em không có lừa chị.” Trác Phi Tuyệt lau nước mắt, khuôn mặt tái nhợt. Dù thân hình không ngừng run rẩy, nhưng ngữ khí kiên định nói:
“Em và ấy đúng là có một đứa con gái hơn hai tuổi.”
“Cô là đồ lừa gạt! Tôi không tin!” Thư Phàm kích động hét ầm lên.
Chuyện Hoàng Tuấn Kiệt có con cùng với một người con gái khác khiến Thư Phàm đau lòng một, nhưng chuyện bị Hoàng Tuấn Kiệt phản bội khiến Thư Phàm đau lòng mười. Thư Phàm là một người yêu trẻ. Dù đứa trẻấy là do ai sinh ra, Thư Phàm cũng yêu cũng quý. Thư Phàm không trách, cũng không căm ghét đứa trẻ kia. Nhưng Hoàng Tuấn Kiệt dám lừa dối, không chịu nói thật mọi chuyện cho Thư Phàm biết, khiến cơn phẫn nộ và uất hận trong lòng Thư Phàm bùng lên dữ dội.
“…” Trác Phi Tuyết cắn chặt môi, im lặng không nói gì. Mười đầu ngón tay đâm sâu vào lòng bàn tay, Trác Phi Tuyết tự nhủ với lòng là phải cố gắng lên.
Trác Phi Tuyết đã cố chờ Hoàng Tuấn Kiệt ba năm, chờ hắn hồi tâm chuyển ý, chờ hắn yêu mình. Nhưng càng chờ, hắn lại càng rời xa. Cho đến một ngày, Trác Phi Tuyết mới nhận ra mình đã lãng phí biết bao nhiêu thời gian, đã bỏ qua quá nhiều cơ hội tốt. Và giờ đây, hắn đã yêu một người con gái khác.
Hò hét chán, Thư Phàm cuối cùng cũng lấy lại được bình tĩnh và tự chủ.
“Tôi và cô đi gặp Hoàng Tuấn Kiệt. Chúng ta ba mặt một lời giải quyết cho xong chuyện này. Tôi cần nghe chính miệng Hoàng Tuấn Kiệt thừa nhận, tôi mới tin.” Thư Phàm lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Trác Phi Tuyết. Vào lúc này, Thư Phàm biến thành một kẻ hỉ nộ vô thường.
Trác Phi Tuyết đứng trước đầu ngọn gió, làn váy và mái tóc khẽ bay bay, trông phiêu phiêu như một đám mây trên bầu trời.
Ngồi trong phòng làm việc của ông Gia Huy trên lầu hai, Hoàng Tuấn Kiệt trầm mặc chờ nghe ông Gia Huy nói trước.
“Cô gái mà con mang về tên là Bạch Thư Phàm?” Ông Gia Huy hỏi Hoàng Tuấn Kiệt. Mặc dù không muốn xen vào chuyện tình cảm cá nhân riêng tư của con trai, nhưng mọi chuyện đã vượt xa ra khỏi tầm kiểm soát, nên ông không thể không hỏi.
“Cô ấy là Bạch Thư Phàm.” Hoàng Tuấn Kiệt đơn giản nhắc lại tên của Thư Phàm cho ông Gia Huy nghe.
“Con và cô ấy yêu nhau? Hai đứa dự định sẽ kết hôn?” Ông Gia Huy lờ đi khuôn mặt lạnh lùng của thằng con trai, vẫn tiếp tục câu hỏi của mình.
“…” Hoàng Tuấn Kiệt nhếch mép, không đáp.
Ông Gia Huy cau mày nhìn Hoàng Tuấn Kiệt. Ông không hài lòng trước thái độ luôn tỏ vẻ lạnh nhạt và thờơ của Hoàng Tuấn Kiệt.
Cầm tách cà phê đặt trên bàn, ông Gia Huy nhấp một ngụm: “Con biết lý do vì sao bố cho gọi con lên đây không?”
“…” Hoàng Tuấn Kiệt vẫn một mực giữ im lặng. Hắn không phải là một kẻ kiệm lời, nhưng khi gặp phải những người hắn không thích, hắn không muốn nói gì cả.
Ông Gia Huy thở dài. Ông biết lý do vì sao Hoàng Tuấn Kiệt lại căm ghét và hận thù ông nhiều như thế. Nếu không phải do ông sống quá bạc tình và vô trách nhiệm, bà Dung – mẹ hắn đã không chết, và hắn cũng không phải sống trong cô nhi viện mất mấy năm.
“Con có biết mình có một đứa con gái riêng hơn hai tuổi không?” Ông Gia Huy biết không thể chờ mong Hoàng Tuấn Kiệt mở lời nói chuyện với mình trước, nên đành phải tự biên tự diễn.
Hoàng Tuấn Kiệt giật mình sửng sốt, nhìn thẳng vào mắt ông Gia Huy. Hắn không tin là bố hắn mang hắn ra để đùa giỡn, cũng không tin bố hắn tìm một nguyên nhân hết sức ngu ngốc này để có cớ nói chuyện với hắn.
Nếu điều này là sự thật, tại sao hắn lại không có một chút ấn tượng, hơn nữa từ trước đến nay hắn đâu có yêu ai, cũng đâu có qua đêm nhăng nhít với bất cứ cô gái nào đâu mà có thể có con gái riêng được?
Càng nghĩ Hoàng Tuấn Kiệt càng thấy loạn cả lên. Sống hơn 20 năm, đây là lần đầu tiên hắn thấy mình chẳng khác gì một quân cờ cho người khác bài bố và sắp xếp.
Nhìn khuôn mặt biểu lộ sự kinh ngạc của Hoàng Tuấn Kiệt, ông Gia Huy biết cần phải giải thích thêm thì hắn mới nắm được vấn đề: “Con và Trác Phi Tuyết có một đứa con gái hơn hai tuổi.”
“Trác Phi Tuyết!” Vào lúc này, Hoàng Tuấn Kiệt không còn giữ được bình tĩnh nữa rồi. Thanh âm của hắn dần dần tăng cao: “Tôi và Trác Phi Tuyết có một đứa con gái hơn hai tuổi?”
“Đúng.” Ông Gia Huy gật đầu đáp. Ông hài lòng vì Hoàng Tuấn Kiệt không còn giữ thái độ im lặng và thờơ nữa.
“Không thể nào!” Hoàng Tuấn Kiệt tức giận hét lên: “Tôi và cô ấy gặp nhau chỉ có mấy lần vào ba năm trước, sau đó mới gặp lại cách đây mấy hôm, làm sao có thể có con chung.” Hoàng Tuấn Kiệt không phải là một người đàn ông hồ đồ và lăng nhăng. Hắn là một kẻ chung tình trong tình yêu. Một khi yêu ai, hắn sẽ yêu hết lòng. Sống 29 năm, mối tình duy nhất của hắn chỉ có một mình Thư Phàm.
“Điều này con phải rõ hơn bố chứ?” Ông Gia Huy trào phúng nhìn Hoàng Tuấn Kiệt: “Lý do vì sao con và cô ta có con chung, con cũng không biết sao?”
“…” Hoàng Tuấn Kiệt siết chặt tay, trừng mắt nhìn ông Gia Huy. Hắn không thích ông Gia Huy dùng giọng điệu mỉa mai để nói chuyện với hắn.
Ông Gia Huy thu lại nụ cười nửa miệng của mình. Ông thức thời không chọc giận thêm Hoàng Tuấn Kiệt nữa. Nếu ông còn muốn tiếp tục lấy lòng hắn, ông phải tránh những câu nói và những hành động khiến hắn ghét mình thêm.
Trong khi hai cha con còn đang mắt to trừng mắt nhỏ, tiếng gõ cửa phòng vang lên.
“Ông chủ!” Tiếng của ông Hoàng.
“Vào đi!” Ông Gia Huy nói.
Ông Hoàng mở cửa phòng. Bước lại gần chỗ ông Gia Huy và Hoàng Tuấn Kiệt đang ngồi, ông Hoàng khẽ khom người: “Ông chủ! Cô Thư Phàm xin gặp cậu Kiệt.”
Ông Gia Huy liếc mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt. Thấy khuôn mặt thằng con trai đại biến, ông cố gắng che dấu ý nghĩ hả hê của mình vào trong đáy mắt. Hoàng Tuấn Kiệt xem ra đã gặp phải đối thủ của mình rồi.
“Cho cô ấy vào.” Ông Gia Huy cũng muốn gặp mặt Thư Phàm một lần, nên đồng ý để Thư Phàm vào phòng làm việc.
Hoàng Tuấn Kiệt tâm tình tồi tệ. Hắn không có dũng khí đối mặt với Thư Phàm. Bảo hắn làm gì cũng được, nhưng đừng bảo hắn phải xa rời Thư Phàm.
Nhận được sự đồng ý của ông Gia Huy, Thư Phàm cùng Trác Phi Tuyết đi vào trong phòng.
Khuôn mặt Thư Phàm lúc này lạnh lùng như băng đá. Không ai có thể dò được tâm tưcủa Thư Phàm. Thư Phàm đã nén chặt tình cảm của mình xuống tận đáy lòng, tự ép bản thân mình phải cứng rắn và bình tĩnh đểứng phó với mọi chuyện.
Thư Phàm không nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, ánh mắt Thư Phàm dừng lại trên khuôn mặt của ông Gia Huy.
Ông Gia Huy tuy đã gần 60 tuổi, nhưng trông vẫn còn rất trẻ. Mái tóc đã có vài sợi tóc bạc, nước da ngăm đen, đôi môi mỏng hơi hếch lên cho thấy là một con người bạc tình và cao ngạo. Đôi mắt ông ta rất sắc. Nhìn mắt ông Gia Huy, Thư Phàm lại liên tưởng đến đôi mắt của Hoàng Tử Kì. Cha con bọn họ trông thật giống nhau.
“Chào bác!” Sau khi đánh giá sơ qua ông Gia Huy, Thư Phàm lễ phép chào hỏi.
Lúc Thư Phàm quan sát ông Gia Huy, ông ta cũng kín đáo quan sát và đánh giá Thư Phàm. Thấy Thư Phàm cư xử phải phép, không có vẻ sợ sệt, cũng không quá cuồng ngạo, ông Gia Huy bắt đầu có ấn tượng tốt về Thư Phàm.
“Chào cháu!” Ông Gia Huy mặc dù miệng đối đáp với Thư Phàm, nhưng mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn Hoàng Tuấn Kiệt. Tất cả mọi phản ứng, biến hóa trên khuôn mặt Hoàng Tuấn Kiệt đều không thoát khỏi đôi mắt sắc bén của ông Gia Huy.
“Chào chú!” Trác Phi Tuyết cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt ông Gia Huy. Nói gì thì nói, dù Trác Phi Tuyết có gan cầu xin Thư Phàm buông tha cho Hoàng Tuấn Kiệt, có gan nói ra sự thật mình và hắn đã có con riêng, cũng không có khả năng ứng đối lanh lợi và uyển chuyển như Thư Phàm.
“Hai đứa ngồi đi!” Ông Gia Huy chỉ tay xuống chiếc ghế trống bên cạnh Hoàng Tuấn Kiệt.
Từ lúc Thư Phàm và Trác Phi Tuyết bước vào phòng, Hoàng Tuấn Kiệt chưa từng ngẩng đầu quay lại nhìn Thư Phàm. Hắn không biết phải dùng thái độ gì để đối diện với Thư Phàm.
Thư Phàm không khách sáo chọn một chỗ cạnh Hoàng Tuấn Kiệt. Trác Phi Tuyết rụt rè ngồi kế bên Thư Phàm.
Ông Gia Huy sâu sắc đánh giá Thư Phàm. Ông đang chờ xem bọn trẻ tự giải quyết rắc rối của mình thế nào.
Ông Hoàng bưng nước uống cho Thư Phàm và Trác Phi Tuyết.
Thư Phàm lúc nãy hò hét hơi nhiều, hai nữa đang bị ngọn lửa thiêu đốt cơ thể, nên uống liền ngay một ngụm.
Khóe môi ông Gia Huy co giật, ông nheo mắt nhìn Thư Phàm.
Hoàng Tuấn Kiệt khổ sở, chân tay luống cuống. Hắn muốn giải thích cho Thư Phàm hiểu là hắn không hề biết gì về chuyện này cả, cũng không có gan làm chuyện có lỗi với Thư Phàm. Nhưng mọi ngôn từ mà hắn định nói, đều bay sạch ra khỏi đầu mỗi khi hắn mấp máy môi.
Uống cạn ly nước lọc, Thư Phàm từ tốn đặt chiếc ly rỗng xuống mặt bàn.
“Hoàng Tuấn Kiệt! Tôi có chuyện muốn hỏi anh.” Thư Phàm mềm nhẹ hỏi Hoàng Tuấn Kiệt. Trong giọng nói của Thư Phàm không hề có giận dữ, cũng không có một chút hờn ghen nào, mà nhàn nhạt giống như nước lã.
Hoàng Tuấn Kiệt kinh hoàng, đông cứng người ngồi trên ghế sô pha. Thà rằng Thư Phàm đánh và mắng chửu hắn, còn hơn dùng giọng nói lạnh lùng và xa cách này để nói chuyện với hắn. Hắn hiểu mỗi khi Thư Phàm nói chuyện khách sáo và xa cách với hắn, chứng tỏ Thư Phàm đang tức giận và phẫn nộ đến cực điểm.
“Em nói đi!” Hoàng Tuấn Kiệt cố giữ cho giọng nói của mình không run.
“Anh và Trác Phi Tuyết có một đứa con gái hơn hai tuổi?” Thư Phàm nhìn thẳng vào mắt Hoàng Tuấn Kiệt. Thư Phàm không cho phép hắn lẩn tránh ánh mắt oán hận và trách móc của mình.
“Anh…anh…” Hoàng Tuấn Kiệt gãi đầu. Hắn không biết phải trả lời Thư Phàm như thế nào cho phải. Hắn không nhớ một chút gì về mối quan hệ với Trác Phi Tuyết, làm sao hắn có thể khẳng định được hắn và cô ta có con chung hay không?
“Sao anh không trả lời em?” Thư Phàm trừng mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt. Cơn giận trong Thư Phàm bắt đầu bùng nổ và bộc phát. Chỉ cần Hoàng Tuấn Kiệt tìm cách lảng tránh và chối quanh co, Thư Phàm sẽ không ngần ngại dạy cho hắn một bài học.
Hoàng Tuấn Kiệt không trả lời Thư Phàm, hắn quay sang nhìn Trác Phi Tuyết: “Anh nghĩ rằng em nên giải thích rõ mọi chuyện đi. Anh cần câu trả lời của em.”
Hoàng Tuấn Kiệt vẫn nhớ đến ơn cứu mạng của Trác Phi Tuyết, vẫn coi cô ta là một cô em gái nhỏ nhắn và dễ thương. Nhưng Hoàng Tuấn Kiệt tuyệt đối sẽ không tha thứ cho cô ta, nếu cô ta dám dựng ch
uyện để chia rẽ tình cảm giữa hắn và Thư Phàm.
Trác Phi Tuyết ngước đôi mắt ngập đầy nước lên nhìn Hoàng Tuấn Kiệt: “Anh…anh không nhớ gì sao? Chuyện…chuyện xảy ra vào buổi tối ba năm trước.” Mặt Trác Phi Tuyết chuyển màu liên tục. Dù sao cô ta là một người mặt mỏng, phải nhắc lại chuyện phong hoa tuyết nguyệt của mình, không tránh khỏi xấu hổ và ngượng ngùng.
“Chuyện xảy ra vào buổi tối cách đây ba năm trước?” Đầu Hoàng Tuấn Kiệt mờ mịt một mảnh.
“Anh…anh thật sự không nhớ gì?” Trác Phi Tuyết chua xót nhìn Hoàng Tuấn Kiệt. Mặc dù đã sớm biết hắn sẽ quên, nhưng không ngờ khi nghe được câu trả lời của hắn, lòng Trác Phi Tuyết lại đau nhói.
“Anh không nhớ gì cả, một chút ấn tượng cũng không có.” Hoàng Tuấn Kiệt thẳng thắn thừa nhận. Hắn là một người bộc trực, là một chính nhân quân tử. Cho dù hắn không yêu Trác Phi Tuyết, nhưng những việc mà hắn đã làm, hắn nhất định sẽ chịu trách nhiệm, huống gì Trác Phi Tuyết lại sinh cho hắn một đứa con gái.
Thư Phàm im lặng ngồi nghe Trác Phi Tuyết và Hoàng Tuấn Kiệt chất vấn nhau. Ban đầu, Thư Phàm tức điên người, muốn dùng võ lực để giải quyết Hoàng Tuấn Kiệt. Nhưng sau đó, càng nghe Thư Phàm càng thấy Hoàng Tuấn Kiệt đúng là một người không có gan làm càn, mà không dám nhận lỗi.
Nếu hắn không phải là cha của đứa trẻ, vậy người đó là ai?
Buổi tối, Thư Phàm đi dạo loanh quanh trong vườn. Tâm trạng của Thư Phàm rất nặng nề, lòng Thư Phàm nặng trĩu tâm sự.
Thư Phàm đang buồn chán và đang cô đơn. Mặc dù biết Hoàng Tuấn Kiệt không có khả năng là cha ruột của đứa bé kia, nhưng Thư Phàm vẫn không thể nào vui nổi. Thư Phàm tin rằng người cố ý gây ra chuyện này, có mối thù rất sâu đậm với Hoàng Tuấn Kiệt.
Nghĩ về những khó khăn, gian khổ và vất vả mà Hoàng Tuấn Kiệt đã phải trải qua, Thư Phàm lại thấy thương cảm và chua xót.
Bỗng dưng, Thư Phàm thấy hổ thẹn với chính bản thân mình. Trong tình yêu, việc hai người không tin tưởng lẫn nhau còn đáng sợ hơn cả chết chia lìa cả hai. Thư Phàm tự hứa với lòng, sẽ không bao giờ để chuyện này xảy ra thêm một lần nữa.
Mỗi lần nghĩ đến chuyện này, Thư Phàm lại càng hận kẻ thâm hiểm kia thấu xương. Thư Phàm thề với lòng là phải tìm bằng được kẻ đứng trong bóng tối gây ra tất cả mọi chuyện này là ai. Khi đã tìm được kẻ đó là ai rồi, Thư Phàm phải trừng phạt kẻ đó thật nặng cho hả lòng hả dạ.
Mặc dù không nghe Hoàng Tuấn Kiệt kể lại việc hắn xuýt bị mất mạng khi nhận được một cuộc gọi giả vào buổi tối cách đây hơn một tuần, nhưng Thư Phàm đã được ông Hoàng tỉ mỉ kể cho nghe.
Thư Phàm sợ, rất sợ một ngày nào đó Hoàng Tuấn Kiệt bị giết chết, và không bao giờ còn xuất hiện trước mặt mình nữa.
Kể từ lúc quen biết, rồi yêu Hoàng Tuấn Kiệt, cuộc sống vốn bình yên của Thư Phàm đã hoàn toàn bị đảo lộn. Thư Phàm đã đặt chân lên một con thuyền đầy phong ba và bão tố.
“Chị Thư Phàm!” Tú Linh mặc một chiếc váy màu trắng dài đến ngang gối, hai bím tóc đung đưa trước ngực, vừa chạy vừa ríu rít gọi tên Thư Phàm như chim sẻ.
Thư Phàm mỉm cười, quay lại nhìn hình ảnh chạy nhảy của cô em gái. Thư Phàm rất vui, khi thấy em gái lúc nào cũng tươi cười, căng tràn sức sống.
“Chị đang đi dạo à?” Tú Linh chạy lại gần Thư Phàm, hai bàn tay ôm gọn lấy bàn tay phải của Thư Phàm.
“Ừ, chị đang đi dạo.” Thư Phàm xoa đầu cô em gái.
“Anh Hoàng Tuấn Kiệt đâu? Anh ấy vẫn chưa về à?” Tú Linh ngó ngược ngó xuôi, đang cố kiếm tìm hình bóng của Hoàng Tuấn Kiệt xung quanh.
Nhìn cách tìm kiếm của Tú Linh, Thư Phàm phì buồn cười. Chẳng lẽ Tú Linh coi Hoàng Tuấn Kiệt là một con cún con nên mới có thểẩn núp trong từng luống hoa và chậu cây cảnh?
“Chị và anh Kiệt cãi nhau đúng không?” Tú Linh lo lắng nhìn Thư Phàm: “Từ chiều đến giờ, em thấy chị ít nói hẳn.”
“Chị và anh ấy không có cãi nhau, bọn chị chỉ giận nhau thôi.” Thư Phàm khôi hài đáp. Dù sao được trêu đùa cô em gái dễ thương, mang lại nhiều niềm vui cho Thư Phàm.
“Chị…” Tú Linh phồng mồm, giận dỗi di di ngón chân xuống cỏ.
Thư Phàm không nhịn được cười, đã bật cười to.
Tú Linh vừa tức vừa thẹn, dơ cao nắm đấm đe dọa Thư Phàm.
Thư Phàm bỏ chạy, Tú Linh lập tức đuổi theo sau.
Hình ảnh mà Vũ Gia Mình nhìn thấy khi đi ra vườn là hình ảnh một bóng dáng nho nhỏ mặc một chiếc váy màu trắng như một nàng tiên đang đuổi theo sau một hình bóng chớp động mặc một chiếc váy màu vàng nhạt giống như hoa cúc.
Tiếng cười trong trẻo của hai chị em làm bừng lên sức sống và sinh khí cho căn nhà.
Vũ Gia Minh đứng lặng nhìn cảnh hai chị em nhà họ Bạch rượt đuổi nhau. Khoé môi hắn cong cong, nụ cười ấm áp và hạnh phúc, ý cười lan tràn từ đáy mắt đến khuôn mặt.
…
Hoàng Tuấn Kiệt có công việc đột xuất cần giải quyết, nên sau khi đưa Thư Phàm vềcăn biệt thự của Vũ Gia Minh, hắn đã vội vã lái xe đến công ty.
Làm việc từ hơn ba giờ chiều đến hơn sáu giờ tối mới xong. Mấy ngày vừa qua, hắn phải bôn ba khắp nơi đi tìm Thư Phàm, hơn nữa do tình hình sức khỏe kém nên không mấy khi đến công ty. Nay hắn đã tìm được Thư Phàm, đưa được Thư Phàm bình an trở về, sức khỏe đã khá lên, hắn có thể yên tâm quay lại làm việc được rồi.
Tạm hoàn thành xong công việc vào ngày hôm nay, đút giấy tờ vào ngăn bàn, đóng khóa lại, cầm áo vét, Hoàng Tuấn Kiệt đứng lên.
Hắn nôn nóng muốn gặp lại Thư Phàm. Từ khi xảy ra chuyện hiểu lầm kia, hắn vẫn chưa có cơ hội giải thích cho Thư Phàm hiểu. Hắn rất sợ Thư Phàm giận hắn và hiểu lầm hắn. Hắn không muốn một lần nữa lại mất đi Thư Phàm.
Đóng cửa văn phòng, Hoàng Tuấn Kiệt cùng hai vệ sĩ bước vào thang máy. Mặc dù hắn không thích đi đâu và làm gì cũng có vệ sĩ kè kè bên cạnh mình. Nhưng để đảm bảo an toàn cho bản thân, không còn cách nào khác, hắn đành phải chấp nhận sự bất tiện và mất tự do này. Hắn không chỉ muốn Thư Phàm được an toàn, mà ngay cả bản thân hắn cũng đã biết quý trọng tính mạng của mình. Nếu hắn chết đi, lấy ai bảo vệ và chăm sóc Thư Phàm cả đời?
Xuống đến tầng hầm để xe, chờ vệ sĩ mở cửa, Hoàng Tuấn Kiệt khom người, bước vào trong.
Một trong hai người vệ sĩ lo lái xe, Hoàng Tuấn Kiệt ngồi ghế sau.
Khi chiếc xe ô tô đi cách xa cổng công ty hơn 100 mét, Hoàng Tuấn Kiệt nói: “Lái xe đến một cửa hàng hoa thì dừng lại.”
“Vâng, thưa cậu chủ.” Người vệ sĩ lái xe cung kính đáp.
Hoàng Tuấn Kiệt mỉm cười khi nghĩ đến khuôn mặt kinh ngạc vì bất ngờ của Thư Phàm. Quen biết Thư Phàm đã lâu như vậy rồi, thậm chí cũng đã tỏ tình, nhưng Hoàng Tuấn Kiệt chưa từng tặng hoa cho Thư Phàm. Hắn muốn lần này thể hiện thành ý cho Thư Phàm biết hắn yêu và trân trọng Thư Phàm nhiều như thế nào.
Vượt qua một cái ngã tư, chiếc xe ô tô màu xám đen dừng lại trước một cửa hàng hoa khá to.
Hoàng Tuấn Kiệt tự mở cửa, rồi bước xuống xe.
Mở cửa kính, Hoàng Tuấn Kiệt đi vào trong cửa hàng. Nhìn những lẵng hoa đầy đủ sắc màu đang được bày bán trước mặt, tâm trạng của Hoàng Tuấn Kiệt tốt hẳn lên.
Ông chủ quán chào hỏi Hoàng Tuấn Kiệt: “Cậu muốn mua hoa?”
“…” Hoàng Tuấn Kiệt gật đầu, mắt liếc nhìn khắp một lượt.
“Cậu muốn mua hoa gì?” Ông chủ quán hơn 50 tuổi, đã có kinh nghiệm bán hoa hơn 30 năm, nên ông hiểu hoa còn hơn cả hiểu chính bản thân mình.
Hoàng Tuấn Kiệt chỉ tay vào một lẵng hoa phong lan màu trắng, thân lá màu xanh non mềm.
Ông chủ quán lấy lẵng hoa phong lan cho Hoàng Tuấn Kiệt. Sau khi trả tiền cho ông lão xong, hắn xách lẵng hoa ra khỏi quán. Ban đầu, hắn định mua một bó hoa, nhưng lại nghĩ những bông hoa đó sẽ sớm tàn, nên hắn quyết định mua tặng Thư Phàm một lẵng hoa. Hắn muốn mỗi lần Thư Phàm tưới nước cho cây hoa Phong lan sẽ nhớ đến hắn.
Thấy Hoàng Tuấn Kiệt đã ra, người vệ sĩ mở cửa xe cho Hoàng Tuấn Kiệt.
Ngồi trên ghế xe, Hoàng Tuấn Kiệt chăm chú nhìn hai bông hoa màu trắng đang nở rộ. Hắn hồi hộp không biết Thư Phàm có thích món quà do hắn tặng không, hay là Thư Phàm sẽ tức giận và ghét hắn thêm.
Chán nản, Hoàng Tuấn Kiệt bực mình không muốn nghĩ tiếp nữa. Đặt lẵng hoa sang ghế xe bên cạnh, Hoàng Tuấn Kiệt ngả người ra sau ghế, nhắm mắt dưỡng thần.
Chiếc xe chạy theo hướng về vùng ngoại ô, về căn biệt thự của Vũ Gia Minh. Tạm thời Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm sống chung cùng Vũ Gia Minh và Tú Linh. Vốn không ưa gì thằng bạn thân, Hoàng Tuấn Kiệt đã muốn mang Thư Phàm đi, nhưng vì Thư Phàm không nỡ xa em gái, nên cuối cùng Hoàng Tuấn Kiệt đành phải nhượng bộ.
Căn biệt thự của Vũ Gia Minh cách thành phố một khoảng khá xa, phải đi xe mất hơn 20 phút mới đến nơi. Con đường khá vắng vẻ, hai bên cây cối rậm rạp che kín đi ánh sáng của mặt trời, bóng tối tràn ngập khắp nơi.
Hoàng Tuấn Kiệt đột nhiên thấy có điều gì đó không ổn. Chiếc xe đang phóng với tốc độ càng lúc càng nhanh.
“Có chuyện gì xảy ra thế?” Hoàng Tuấn Kiệt ngồi thẳng dậy, cau mày hỏi hai người vệ sĩ ngồi trên ghế xe đằng trước.
“Cậu chủ!” Người vệ sĩ lái xe run sợ nói: “Phanh xe không ăn.”
“Sao!” Hoàng Tuấn Kiệt trấn động. Hắn đã biết chuyện không ổn ở đây là gì: “Đã thử đạp phanh chưa?”
“Đã đạp rồi, nhưng không có tác dụng.” Người vệ sĩ lái xe toát mồ hôi lạnh vì sợ. Anh ta đã cố hết sức nhưng tốc độ chiếc xe chẳng những không giảm một chút nào, mà ngược lại càng lúc càng tăng.
Con đường dốc gồ gề, khiến chiếc xe không có phanh lao đi với tốc độ bên bắn. Một chiếc xe tải màu trắng lao thẳng vào đầu chiếc xe ô tô màu đen. Trong không gian vang lên những tiếng ma sát, tiếng chiếc xe lật nghiêng, tiếng la thất thanh của người đi đường. Sau đó tất cả đều trở nên tĩnh lặng một cách dị thường.
Lúc Thư Phàm, Vũ Gia Minh và Tú Linh nhận được tin Hoàng Tuấn Kiệt bị tan nạn giao thông, đồng hồ chỉ đúng con số chín giờ đêm.
Thư Phàm sắc mặt trắng bệch, đáy mắt long lanh lệ. Thư Phàm rất muốn khóc, nhưng kiên cường không để tuôn ra bất cứ một giọt lệ nào.
Trên đường đến bệnh viện, Thư Phàm ngồi im lặng trên ghế xe. Tất cả mọi giác quan trong cơ thể Thư Phàm đều đóng băng cả lại, bóng tối đang bao phủ lấy linh hồn Thư Phàm. Trong lòng Thư Phàm đang gào khóc, đang không ngừng cầu nguyện cho Hoàng Tuấn Kiệt, cầu nguyện cho hắn tai qua nạn khỏi
.
Nếu hắn xảy ra chuyện gì, ThưPhàm cắn chặt môi đến tái nhợt. Thư Phàm không biết mình sẽ làm gì, nhưng có thể khẳng định Thư Phàm tuyệt đối không ngu ngốc chọn con đường tự sát theo Hoàng Tuấn Kiệt, mà Thư Phàm phải sống thật tốt, sống cho chính mình và sống thay cả phần của hắn.
Tú Linh ngồi bên cạnh Thư Phàm, tay siết chặt lấy tay Thư Phàm. Tú Linh biết Thư Phàm hiện giờ đang rất đau khổ, đang muốn được yên tĩnh một mình, nên không dám lên tiếng khuyên nhủ gì.
Vũ Gia Minh ngồi trên ghế xe đằng trước. Hắn đích thân lái xe đưa hai chị em Thư Phàm đến bệnh viện thăm Hoàng Tuấn Kiệt.
Hoàng Tuấn Kiệt là người bạn thân của hắn. Bạn thân gặp phải chuyện không may, hắn cũng buồn rầu và lo lắng. Hắn biết trong chuyện này, nhất định có kẻ nào đó đã âm thầm dở trò. Hắn quyết tâm phải điều tra cho rõ chuyện này. Hắn không thể để kẻ đó nhởn nhơ yên ổn, sống vui vẻ mãi được.
Đến bệnh viện, Thư Phàm theo Tú Linh và Vũ Gia Minh lên lầu ba của bệnh viện. Thư Phàm im lặng đi bên cạnh họ. Tâm tư nặng trĩ, lòng quặn đau, Thư Phàm rất muốn khóc, nhưng vì quá đau nên khóc cũng không nổi nữa.
Trước cửa phòng mổ, trên hành lang lầu ba, ông Hoàng cùng ông Gia Huy và mấy vệ sĩ thân cận đã có mặt từ sớm.
Ông Gia Huy mặc dù đau xót, nhưng ông vẫn kiên cường chống đỡ, trông ông như đã già đi thêm mấy tuổi.
Thấy ba người đã đến, ông Hoàng cung kính chào hỏi cả ba.
Thư Phàm gật đầu chào Ông Gia Huy và ông Hoàng. Thư Phàm đứng thẳng, lẳng lặng nhìn cánh cửa phòng mổ vẫn đóng im ỉm. Mỗi một giây một phút trôi qua, trái tim Thư Phàm lại trùng xuống.
Ông Hoàng và Vũ Gia Minh kéo nhau đến một góc, cách xa cánh cửa phòng mổ một đoạn.
“Chú Hoàng! Đã điều tra ra được nguyên nhân gây ra tai nạn chưa?” Vũ Gia Minh lạnh giọng hỏi. Hắn đang phẫn nộ đến cực điểm.
“Ngày mai mới có kết quả chính thức, nhưng phía bên cảnh sát nói nguyên nhân chủ yếu là do phanh xe không ăn. Hình như là bị đứt.” Ông Hoàng siết chặt nắm đấm, mắt ông đục ngàu.
“Phanh xe không ăn?” Vũ Gia Minh nghi hoặc hỏi lại ông Hoàng.
“Đúng, kết quả sơ bộ tạm thời là như vậy.” Ông Hoàng nhìn Vũ Gia Minh. Cả hai đều hiểu chuyện này thoạt nhìn tưởng là một vụ tai nạn bình thường, nhưng không phải là như thế.
Chiếc xe ô tô chở Hoàng Tuấn Kiệt đều được kiểm tra hàng ngày, làm gì có chuyện thắng xe sắp bị đứt, họ lại không phát hiện ra. Nhất định có một kẻnào đó đã lợi dụng sơ hở và mất cảnh giác của hai vệ sĩ, dùng kéo cắt gần đứt phanh xe.
“Chú đã phái người đi điều tra chuyện này chưa?” Vũ Gia Minh đứng thẳng người, hai tay đút vào túi quần. Vào lúc này hắn không lộ rõ vui buồn, cũng không ai biết trong đầu hắn đang tính toán chuyện gì.
“Đã cho người đi điều tra rồi.” Ông Hoàng trả lời. Ông tin tưởng Vũ Gia Minh không có ý hại Hoàng Tuấn Kiệt. Nếu hắn muốn hại chết Hoàng Tuấn Kiệt, hắn đã làm từ lâu rồi, đâu cần phải bày ra nhiều trò như thế.
“…” Vũ Gia Minh im lặng không nói gì, trong đầu hắn không ngừng tính toán.
Hoàng Tuấn Kiệt hiện giờ đang hôn mê bất tỉnh. Tính mạng của hắn khó mà bảo toàn. Dù hắn vượt qua được cửa ải do vết thương gây nên, cũng khó giữ được mạng sống khi bị bọn sát thủ ngầm ngầm hạ thủ.
Thư Phàm đứng bất động, mắt nhìn vào cánh cửa trước mặt. Tất cả mọi suy nghĩ của Thư Phàm đều tập trung vào Hoàng Tuấn Kiệt, chưa có lúc nào buông lỏng.
Vào khoảng khắc Hoàng Tuấn Kiệt đối diện với sinh tử này, Thư Phàm không biết nêu cầu xin ai, không biết phải dùng thứ gì để đánh động đến lòng thương hại của Thượng Đế.
Thư Phàm không hiểu, không tài nào hiểu được lý do vì sao những người tốt bụng luôn sống đoản mệnh, luôn phải vượt qua gian nan khổải. Còn những người ác đức, lại sống trong nhung lụa, có thể đè đầu cưỡi cổ những người tốt.
Thư Phàm không mấy để ý đến đạo lý ở đời, nhưng bắt đầu từ phút giây này Thư Phàm để ý đến. Thư Phàm muốn đòi lại công bằng cho những người sống tốt bụng, muốn họ phải được đền đáp cho nhũng gì mà họ đã làm.
Tú Linh nắm chặt tay chị gái. Thư Phàm đứng, Tú Linh cũng đứng theo.
Vũ Gia Minh quay trở về bên cạnh Tú Linh. Nhìn hai chị em Thư Phàm đứng dựa vào nhau, hắn bất giác thở dài.
Mấy ngày sống bên cạnh Tú Linh, Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt, bỗng dưng hắn lại thấy yêu những phút giây vui vẻ và tràn ngập tiếng cười ấy. Cuộc sống đượm mùi gương đao và máu tanh này khiến hắn thấy chán nản và mệt mỏi.
Hai tiếng đồng hồ trôi qua, cánh cửa phòng mổ mở ra.
Ông Hoàng là người đầu tiên bước lên hỏi bác sĩ: “Tình hình của cậu Kiệt thế nào rồi?”
Một bác sĩ có vóc dáng hơi phốp pháp, mệt mỏi trả lời: “Cậu ấy đang trong tình trạng nguy kịch. Ca mổ có thể nói là thành công, nhưng liệu cậu ấy có qua khỏi không, hoàn toàn phụ thuộc vào ý chí của cậu ấy.”