<?php the_title(); ?>

Bạn Trai Xấu Xa

09.07.2014
Admin

Vuốt mặt, luồn tay và
o tóc, Hoàng Tuấn Kiệt loạng choạng đứng lên, bước đến gần tấm kính đang phản chiếu ánh mặt trời, trên lầu sáu của tòa cao ốc, phóng tầm mắt ra bên ngoài, Hoàng Tuấn Kiệt rơi vào trầm tư. Đôi mắt hắn rất buồn, rất cô đơn, trái tim hắn ân ẩn đau. Nỗi nhớ Thư Phàm đang cào xé trong lòng hắn. Vừa lo vừa nhớ Thư Phàm, khiến hắn không thể chợp mắt ngủ được, cũng không nghĩ được bất cứ việc gì khác.

Trước kia hắn không hiểu yêu một cô gái sẽ có cảm giác gì, nhưng nay hắn đã hiểu được rồi. Lúc cô ấy ở bên cạnh, cô ấy đã mang lại nụ cười và niềm vui cho hắn. Khi cô ấy rời xa, hình bóng cô ấy đã hằn in sâu trong trái tim hắn. Đời này, hắn chỉ yêu và thích một người.

Mở điện thoại di động, Hoàng Tuấn Kiệt mắt mờ mịt và mông lung nhìn bức ảnh chụp khuôn mặt say ngủ trông ngây thơ, trong sáng, đẹp một cách thánh thiện của Thư Phàm. Quen biết Thư Phàm gần một tháng, đây là bức ảnh duy nhất mà hắn có được. Điều đáng buồn là nếu hắn không chụp chộm, bây giờ dù có nhớ Thư Phàm, hắn cũng không biết lấy gì để nhìn ngắm cô ấy cho thỏa.

“Thư Phàm! Thư Phàm!” Hắn thầm thì gọi tên Thư Phàm, đôi mắt đục ngàu, lòng tan nát vì đau.

Đứng thần thần một lúc lâu, Hoàng Tuấn Kiệt từ trong vô thức tỉnh lại. Hắn đã than thân trách phận nhiều rồi, đã đến lúc hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc. Ngày nào vẫn còn chưa tìm thấy Thư Phàm, ngày đó hắn sống mà như chết.

“Người đâu!” Hoàng Tuấn Kiệt lạnh lùng gọi.

Người vệ sĩ đứng canh gác ngoài cửa phòng, nghe tiếng gọi của hắn, vội mở cửa, rồi bước vào trong. “Cậu chủ!” Bước lại gần Hoàng Tuấn Kiệt, khom người, anh ta kính cẩn nói.

“Chuẩn bị xe. Tôi muốn đến biệt thự riêng của Vũ Gia Minh.” Hít một hơi thật sâu, mắt vẫn mông lung nhìn ra bên ngoài, không quay sang nhìn người vệ sĩ riêng, Hoàng Tuấn Kiệt phân phó.

“Tôi sẽ đi chuẩn bị ngay.” Người vệ sĩ cúi đầu, xoay người, động tác dứt khoát, nhanh chân đi ra khỏi phòng.

“…” Căn phòng lúc này chỉ còn lại một mình Hoàng Tuấn Kiệt. Trong lòng hắn có một cỗ tư vị nói không nên lời. Là cô đơn, là buồn bã sao? Hoàng Tuấn Kiệt lắc đầu, cười khổ. Đã bao lâu rồi, hắn sống mà không có niềm vui, ngay cả cười trông cũng khó coi như vậy.

“Vũ Gia Minh! Tôi hy vọng là cậu cho tôi một lời giải thích hợp lý, nếu không cậu đừng trách tôi độc ác.” Hoàng Tuấn Kiệt siết chặt điện thoại trong lòng bàn tay, đôi mắt ánh lên những tia nhìn lạnh lẽo và phẫn nộ. Hắn thích Thư Phàm, nên hắn coi Tú Linh là em gái của mình. Nay Thư Phàm đột nhiên mất tích, hắn thấy mình phải có trách nhiệm bảo vệ và che chở cho Tú Linh.

“Cạch!” Cánh cửa phòng nhẹ nhàng được mở rộng sang một bên, người vệ sĩ lúc nãy bước vào phòng, anh ta hạ giọng nói: “Cậu chủ! Xe đã chuẩn bị xong rồi.”

Hoàng Tuấn Kiệt ngắm nhìn hình ảnh của Thư Phàm trên màn hình điện thoại. Hắn thầm thì: “Thư Phàm! Cô yên tâm, tôi nhất định không để Tú Linh chịu bất cứ tổn thương và đau đớn nào.” Khóe môi khẽ nhấc lên, nhìn người con gái mình thích bằng đôi mắt nồng nàn thương yêu, Hoàng Tuấn Kiệt đút điện thoại vào túi áo khoác.

“Đi thôi!” Đi lướt qua người vệ sĩ riêng, Hoàng Tuấn Kiệt giục, ngữ khí lãnh đạm.

“Vâng.” Người vệ sĩ riêng cung kính trả lời, tay anh ta nhẹ nhàng khép cửa.

Nghe người làm trong nhà báo, có một người đàn ông trẻ đến tìm mình, Vũ Gia Minh cau mày. Gần một tuần nay, hắn không thích gặp gỡ và tiếp bất cứ ai. Kể từ lúc Tú Linh đột nhiên biến mất, không có bất cứ tin tức gì, Vũ Gia Minh như ngồi trên đống lửa. Cảm giác bức bối và khó chịu này, hắn tuyệt đối không muốn kéo dài, không muốn trải qua lần thứ hai. Hắn thề với lòng là khi nào tìm được Tú Linh, hắn sẽ giữ chặt Tú Linh ở bên cạnh mình, một khắc cũng không rời xa.

Nếu để hắn phát hiện trong chuyện này, có kẻ nào đó đã nhúng tay vào, cố ý hại Tú Linh… Đôi mắt Vũ Gia Minh chuyển sang lạnh lẽo và tàn nhẫn. Hắn nhất định sẽ khiến kẻ đó sống không bằng chết. Tú Linh là thú cưng của hắn, ngoài hắn ra, thì không một ai được phép khi dễ và khinh bạc, đặc biệt tính kế hại Tú Linh thì lại càng không được phép.

“Cậu chủ!” Người vệ sĩ gấp gáp rảo bước nhanh vào phòng khách, vầng trán lấm tấm mồ hôi, giọng nói có vẻ hơi hoảng hốt.

“Chuyện gì?” Vũ Gia Minh bực bội, cáu bẳn hỏi.

“Người đàn ông lạ mặt kia kiên quyết đòi gặp cậu chủ. Anh ta nói nếu cậu chủ không chịu để cho anh ta vào, anh ta sẽ cho người phá cổng.” Người vệ sĩ lau mồ hôi trán, không dám nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của Vũ Gia Minh.

“Là kẻ nào mà to gan như thế?” Vũ Gia Minh thâm trầm, quắc mắt quát hỏi.

“Cậu chủ!” Người vệ sĩ rùng mình, chân tự động lùi về sau một bước, mắt len lén quan sát biểu hiện trên khuôn mặt Vũ Gia Minh: “Người đó tự xưng là Hoàng Tuấn Kiệt.”

“Hoàng Tuấn Kiệt!” Vũ Gia Minh bật thốt, nụ cười nửa miệng xuất hiện trên môi hắn: “Cho cậu ta vào.”

Người vệ sĩ kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn Vũ Gia Minh. Anh ta tưởng Vũ Gia Minh sẽ tức giận sai hơn mười vệ sĩ dùng võ lực tống khứ người đàn ông không biết sống chết đang ngông cuồng, lộng ngôn ngoài cổng kia đi. Không ngờ sau khi nghe đến tên Hoàng Tuấn Kiệt, Vũ Gia Minh chẳng những nở một nụ cười giống như ác ma, ngược lại còn sai mở cổng cho anh ta vào.

“Còn không mau đi đi?” Vũ Gia Minh xa xầm mặt, trừng mắt nhìn người vệ sĩ vẫn còn ngơ ngác đứng một chỗ.

“Vâng, vâng.” Người vệ sĩ giật mình, sực tỉnh, vội vã xoay người bước đi.

Vũ Gia Minh ngả người ra sau ghế, mắt ngước lên trần nhà, hai tay gác lên thành ghế, trông hắn chẳng khác gì một ông chủ lớn, đang chờ người khác đến hầu hạ.

Hoàng Tuấn Kiệt được người vệ sĩ lúc nãy dẫn vào trong nhà. Phòng khách được trang hoàng, như một căn phòng trong khách sạn năm sao. Vũ Gia Minh và Hoàng Tuấn Kiệt là hai người đứng đầu một gia tộc giàu có, trong nhà của họ làm sao có thể không phô trương sự giàu có của mình. Dù cách sống có đạm bạc đến đâu, vì bộ mặt của gia tộc mình, họ cũng phải ráng sống cho giống những phú quý, đại gia khác.

Hai ngón tay xoay xoay đáy ly rượu, vừa nhấm nháp thứ nước vàng óng màu mật ong trong ly, vừa nhắm mắt, vừa hít hà, Vũ Gia Minh thư thái thưởng thức mùi thơm của rượu, giả vờ ngó lơ một vị khách không mời mà đến như Hoàng Tuấn Kiệt.

Hoàng Tuấn Kiệt nhếch mép cười nhạt. Không cần Vũ Gia Minh phải mời, Hoàng Tuấn Kiệt tự động ngồi xuống, đối diện với Vũ Gia Minh.

Vũ Gia Minh liếc mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt qua khe hở của chiếc ly. Nụ cười nửa miệng, mang theo giễu cợt và trêu đùa trên môi hắn càng lúc càng sâu, khi phát hiện khuôn mặt nhợt nhạt, viền mắt mang theo một vòng tròn đen của Hoàng Tuấn Kiệt.

“Ai da…” Vũ Gia Minh nói, ngữ khí giống hệt một tên vô lại: “Không biết làn gió nào đã đưa rồng đến nhà tôm thế này?”

Hoàng Tuấn Kiệt trừng mắt, cảnh cáo nhìn Vũ Gia Minh. Hắn rít giọng bảo Vũ Gia Minh: “Biết điều thì câm họng đi. Đừng để tôi phải đấm thẳng vào mặt cậu.”

Vũ Gia Minh cười hì hì, điệu bộ vô lại vẫn không hề thay đổi: “Cậu đến đây để gây sự đánh nhau với tôi sao? ” Vũ Gia Minh giả vờ nhăn mặt nhíu mày, cười còn khoa trương và vô lại hơn cả lúc nãy: “Cậu cũng rảnh rối quá đấy! Tôi không ngờ chỉ có hơn một tuần không gặp, cậu lại có nhã hứng này. Ai da…Tôi nói cho cậu biết…”

“Rầm!” Hoàng Tuấn Kiệt điên tiết đập bàn, quát to: “Câm miệng! Vũ Gia Minh đừng thách thức sự kiên nhẫn của tôi!”

Vũ Gia Minh thu lại nụ cười. Dù hắn có giả vờ đóng kịch đến đâu, khuôn mặt xám xịt, vòng đen trên mắt đã cố cáo tất cả. Hắn có thể lừa được người khác, nhưng không lừa được chính mình. Hắn làm sao có thể giả vờ sống mà không biết gì. Hắn chẳng những để lạc mất Tú Linh, còn thêm gánh nặng hôn nhân gượng ép trên vai.

Nếu đem so với Hoàng Tuấn Kiệt, Vũ Gia Minh hắn còn mệt mỏi và khổ hơn gấp ba lần. Tự dưng hắn thấy ghen tị với Hoàng Tuấn Kiệt. Tuy rằng Hoàng Tuấn Kiệt không có khả năng dùng mưu mẹo như hắn, nhưng bù lại cách sống thẳng thắn của Hoàng Tuấn Kiệt đã dành được hào cảm của nhiều người. Còn hắn, chỉ vì cách sống vô lại, nay hắn mới bị lĩnh hậu quả như thế này đây.

Vũ Gia Minh thở hắt ra một hơi thật dài. Tiếng thở dài của hắn lọt vào tai Hoàng Tuấn Kiệt.

Hoàng Tuấn Kiệt nhìn thẳng vào mắt Vũ Gia Minh, chú ý đến khuôn mặt nhiều đêm mất ngủ đã mất đi sự linh hoạt và gian sảo thường ngày, đôi mắt mờ đục, đầu tóc rối bù.

Hoàng Tuấn Kiệt coi thường, bảo Vũ Gia Minh: “Sắp cưới được người đẹp, sao trông cậu giống như một kẻ bị ép hôn thế?”

Câu hỏi của Hoàng Tuấn Kiệt chẳng khác gì châm chích vào nỗi đau trong lòng hắn. Vũ Gia Minh đập bàn, chỉ tay thẳng vào mặt Hoàng Tuấn Kiệt: “Câm miệng! Nếu cậu còn muốn ngồi ở đây thêm một lúc, thì nên biết điều một chút. Còn nếu không, đừng trách tôi không nể tình chúng ta có một chút quen biết.”

“Chà, chà…” Hoàng Tuấn Kiệt tặc lưỡi: “Một Vũ Gia Minh miệng mồm sắc lẻm nay đã bay đi đâu mất rồi.” . Thấy chưa còn đủ để xả giận, Hoàng Tuấn Kiệt cười ha ha.

Vũ Gia Minh tức điên người. “Choeng!” Chiếc ly thủy tinh bị ném xuống sàn nhà, vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.

“Hoàng Tuấn Kiệt! Đừng rượu mời không uống, lại muốn uống rượu phạt.” Vũ Gia Minh căm phẫn, phun khí vào mặt Hoàng Tuấn Kiệt: “Có chuyện gì thì mau nói đi. Nếu không, thì mau biến cho khuất mắt tôi.”

Hoàng Tuấn Kiệt không còn cười nữa. Gác chân lên mặt bàn, hắn trầm giọng hỏi Vũ Gia Minh: “Tú Linh đâu? Mau đưa cô ấy ra đây.”

Vũ Gia Minh khóe môi nhếch lên, hắn khôi phục dáng vẻ băng lãnh hàng ngày: “Cậu có quyền và tư cách gì mà yêu cầu tôi mang trả cô ấy cho cậu? Cậu nên nhớ, cô ấy là nhân tình của tôi, giữa cậu và cô ấy không có bất cứ quan hệ gì cả.” Vũ Gia Minh nhấn mạnh từng từ từng chữ, hắn muốn vạch rõ và phân tuyến ranh giới giữa Hoàng Tuấn Kiệt và Tú Linh.

Hoàng Tuấn Kiệt nghe được giọng nói của Vũ Gia Minh toàn giấm chua, và sự bá đạo muốn được trọn vẹn chiếm hữu Tú Linh cho riêng mình. Nếu là trước kia Hoàng Tuấn Kiệt tuyệt không hiểu được ánh mắt và ý tứ của một người đang trong giai đoạn yêu đương là gì, nhưng kể từ lúc thích Thư Phàm, hắn đã hiểu được.

“Cậu coi Tú Linh là nhân tình của cậu?” Hoàng Tuấn Kiệt cười lạnh: “Tôi thấy cậu đã quá ngông cuồng rồi đấy. Chính cậ
u mới nên nhớ hoàn cảnh hiện giờ của mình. Nếu cậu thực lòng thích Tú Linh, thì nên buông tha cho cô ấy đi. Tú Linh là một cô gái ngây thơ, trong sáng và hiền lành, cô ấy làm sao có thể đấu lại người vợ sắp cưới Đào Tuyết Viên của cậu.”

Hoàng Tuấn Kiệt vì Thư Phàm, vì tình bạn bao lâu nay với Vũ Gia Minh, đã cẩn thận nhắc nhở Vũ Gia Minh. Hắn không biết Vũ Gia Minh có thật lòng muốn kết hôn với Đào Tuyết Viên không, nhưng hắn không thể để Vũ Gia Minh gây tổn thương cho Tú Linh. Việc Thư Phàm mất tích, đã khiến hắn ăn năn hối hận và đau khổ dày vò suốt một tuần qua, hắn không muốn khi tìm được Thư Phàm, cô ấy lại trách hận hắn thêm vì không bảo vệ được em gái cô ấy.

Vũ Gia Minh rơi vào im lặng. Hắn là người hiểu rõ nhất tâm địa độc ác của Đào Tuyết Viên. Ngay cả một người lõi đời và từng trải như hắn, cũng bị cô ta tính kế đưa vào bẫy, huống hồ một cô gái ngây thơ như tờ giấy trắng giống như Tú Linh.

Đúng! Vì thật lòng thích Tú Linh, hắn nên buông tha cho Tú Linh. Nhưng chỉ cần nghĩ từ nay về sau, Tú Linh không còn ở bên cạnh mình nữa, hắn lại không chịu đưng được. Hắn nên làm gì mới tốt, mới có thể vẹn toàn cả hai đường?

Vũ Gia Minh và Hoàng Tuấn Kiệt trầm tư. Cả hai đang nghĩ, và lo lắng cho người con gái mà mình yêu.

“Tú Linh đâu? Tôi muốn gặp cô ấy.” Một lúc lâu sau, từ trong vô thức, Hoàng Tuấn Kiệt ngẩng đầu, nhìn Vũ Gia Minh, nói ra yêu cầu của mình.

Vũ Gia Minh giật mình, nhìn Hoàng Tuấn Kiệt. Hắn rất muốn nói rằng hiện giờ cô ấy đang ngủ trong phòng, không thể gặp được. Nhưng ý nghĩ đó chỉ lướt qua, hắn không làm sao thốt ra khỏi miệng. Hắn biết bằng vào khả năng của mình, Hoàng Tuấn Kiệt sẽ sớm tìm ra được sự thật, sớm biết Tú Linh hiện giờ đang mất tích. Làm bạn và làm đối thủ hơn 10 năm nay, cả hai đã quá hiểu nhau.

“Cô ấy hiện giờ không có ở đây.” Vũ Gia Minh run giọng đáp, khuôn mặt trầm buồn.

Nhìn hắn, Hoàng Tuấn Kiệt chấn động: “Đừng nói là hiện giờ cô ấy cũng mất tích giống như Thư Phàm?” Hoàng Tuấn Kiệt gằn giọng, trừng mắt nhìn Vũ Gia Minh, lòng không ngừng cầu nguyện rằng tất cả đều là do hắn tự suy diễn ra.

“Phải. Cô ấy đã mất tích được một tuần nay rồi.” Câu trả lời của Vũ Gia Minh, giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Hoàng Tuấn Kiệt.

“Cậu nói cái gì?” Hoàng Tuấn Kiệt đứng bật dậy, chỉ tay vào mặt Vũ Gia Minh: “Cô ấy tại sao lại mất tích? Cô ấy mất tích ở đâu, khi nào? Chẳng phải cô ấy đi cùng với cậu là gì?” Hoàng Tuấn Kiệt tức giận đến nỗi siết chặt tay, muốn xông lên đấm vỡ mặt Vũ Gia Minh. Nếu không phải vì thằng bạn trời đánh, chỉ biết làm theo ý mình, mà không quan tâm đến cảm nghĩ của người khác, thì có lẽ Thư Phàm đã không bị bắt cóc và Tú Linh cũng không xảy ra chuyện gì. Tất cả đều là lỗi của hắn!

Càng nghĩ Hoàng Tuấn Kiệt càng tức giận, càng muốn đánh người. “Còn không mau trả lời câu hỏi của tôi, hay là cậu muốn tôi đánh cậu một trận?” Hoàng Tuấn Kiệt quát ầm lên, căm phẫn rống to, ước chừng có thể chọc thủng cả mái nhà.

Vũ Gia Minh buồn chán đến mức không buồn so đo với Hoàng Tuấn Kiệt, cũng không còn tâm trạng để đấu lý và đấu tay đôi với hắn.

“Nói mau!” Hoàng Tuấn Kiệt hùng hổ túm chặt lấy cổ áo Vũ Gia Minh, xách hắn đứng lên.

Người vệ sĩ đứng ngoài cửa, gấp gáp xông vào phòng, định giải cứu Vũ Gia Minh. Hắn lạnh lùng phất tay, nói: “Lui ra đi!”

“Nhưng mà…” Người vệ sĩ chần chờ, nôn nóng không muốn bỏ đi.

“Tôi bảo lui ra!” Vũ Gia Minh lừ mắt, quát.

“Vâng.” Người vệ sĩ thức thời, vội lui ra, không dám làm trái ý của hắn nữa.

“Nói đi! Tại sao Tú Linh lại bị mất tích!” Hoàng Tuấn Kiệt không để người vệ sĩ riêng của Vũ Gia Minh vào mắt. Từ lúc biết nhận thức được mất mát và nỗi đau trên đời này là gì, hắn đã không coi chuyện sống chết của bản thân mình vào đâu.

“Cô ấy mất tích được gần một tuần rồi. Đúng vào buổi chiều tôi mang cô ấy đến dự tiệc nhà họ Đào.” Vũ Gia Minh thành thật trả lời. Gần một tuần nay, hắn như phát điên. Nay có một người cùng san sẻ với hắn cũng tốt, có còn hơn không. Hắn không muốn giả vờ chống đỡ đến cùng nữa. Hắn tin rằng Hoàng Tuấn Kiệt cũng đang sống trong tâm trạng lo lắng và bồn chồn giống như hắn.

Hoàng Tuấn Kiệt buông cổ áo Vũ Gia Minh ra. Nghiến răng trèo trẹo, hắn bực bội chửu thề: “Chết tiệt! Tại sao ngay cả Tú Linh cũng bị mất tích? Trong chuyện này liệu có âm mưu gì không?”

Vũ Gia Minh bối rối luồn tay vào tóc, vuốt mặt mấy cái cho tỉnh táo, hắn nói: “Tôi không nghĩ người bắt cóc Thư Phàm, có liên quan đến việc mất tích của Tú Linh.”

Hoàng Tuấn Kiệt cau mày; “Tại sao cậu có thể khẳng định được điều này?” Hoàng Tuấn Kiệt không cho những gì mà Vũ Gia Minh kết luận là đúng. Rất có thể người bí ẩn đứng trong bóng tối thuê sát thủ giết chết hắn, bắt cóc Thư Phàm, đã tiện tay bắt cóc luôn cả Tú Linh.

“Không có cả năng.” Vũ Gia Minh nói chắc như đinh đóng cột: “Buổi chiều hôm ấy, khi tôi đưa cô ấy đến dự tiệc tại biệt thự của nhà họ Đào, mọi chuyện đều diễn ra bình thường, cho đến khi tôi lơ đễnh không chú ý đến cô ấy, cô ấy mới biến mất. Tôi cho rằng cô ấy đã buồn chán bỏ đi lang thang ngoài đường, có thể đã bị lạc đường.” Nói đến mấy câu cuối, Vũ Gia Minh nghẹn họng, đôi mắt đục ngàu, hắn không còn nói được nữa.

Hoàng Tuấn Kiệt im lặng nhìn Vũ Gia Minh. Lúc đầu, trên đường đến đây, hắn rất muốn đánh Vũ Gia Minh một trận, nhưng thấy hắn vì sự mất tích của Tú Linh, đã sống không bằng chết giống như mình, Hoàng Tuấn Kiệt không còn ý nghĩ muốn đánh hắn nữa.

Chap 25:

Hơn một tuần trôi qua, đã thu xếp xong công việc trang trại và công việc nhà, bà Huyền bắt một chuyến xe, lên thăm hai đứa con gái đang sống tại thành phố.

Mặc dù không sinh được con trai, nhưng hai vợ chồng bà rất tự hào và mãn nguyện, khi có được hai cô con gái xinh đẹp, ngoan hiền và học giỏi. Thư Phàm là một bác sĩ khoa nội tài năng, Tú Linh là một cô giáo ngoại ngữ giỏi trong tương lai. Đối với hai ông bà, không còn niềm vui, hạnh phúc và an ủi nào lớn hơn thế.

Mang theo lỉnh kỉnh đồ đạc, tay xách hai túi quà khá nặng, bà Huyền rảo bước trên vỉa hè. Từ lức bước xuống xe khách, đậu tại bến xe, bà đang cố bắt một chiếc xe tắc xi, về thẳng nhà trọ của Thư Phàm. Bà đang nôn nao muốn nhìn thấy khuôn mặt kinh ngạc, vui sướng của con gái. Nghĩ đến đây, bất giác một nụ cười hiền từ và ấm áp nở trên môi bà.

May mắn, đi được một đoạn được không quá xa, bà vẫy tay, bắt được một chiếc xe tắc xi màu trắng.

Người tài xế lịch sự, đã xách giúp bà hành lý và hai túi quà lên xe. Thư Phàm đã sống tại căn nhà trọ thuộc vùng ngoại ô được hơn bốn năm. Bà thường xuyên đến thăm, nên địa chỉ nhà trọ của Thư Phàm, bà nhớ khá rõ.

Đọc địa chỉ cho anh tài xế nghe xong, bà mệt mỏi dựa người ra ghế xe. Bà đang đếm thời gian trôi, đang muốn nhanh chóng được gặp mặt đứa con gái yêu. Trong hai đứa con gái, bà không an tâm nhất là Tú Linh. Không giống như tính cách nóng nảy, thông minh và sắc sảo của chị gái, Tú Linh quá ngây thơ, dễ xúc động và hay tin người, nên rất dễ bị người khác lừa. Cũng may Tú Linh còn có chị gái chiếu cố, nên bà cũng an tâm phần nào. Nghĩ về hai đứa con gái, bà vừa lắc đầu mang theo nụ cười bất đắc dĩ, lại có phần nuông chiều, và dung túng.

Bà không lo Thư Phàm bị người khác lừa dối, nhưng không an tâm cách sống liều mạng và không biết một chút gì về nữ công gia chánh của Thư Phàm. Mỗi lần nghĩ đến căn phòng bề bộn, ham công việc đến quên cả ăn cả ngủ của Thư Phàm, bà Huyền lại lắc đầu thở dài.

Vừa ngồi trên xe, vừa lim dim mắt, vừa nghĩ ngợi, quãng đường dường như rút ngắn đi, khoảng cách từ xa hóa gần.

“Thưa cô! Đã đến nơi rồi!” Người tài xế xe tắc xi cười hòa nhã, quay lại bảo bà Huyền.

Bà Huyền giật mình, mở mắt, cười dịu dàng: “Cảm ơn chú.”

Trả tiền cho tài xế tắc xi xong, bà tự mở cửa xe bước xuống. Anh tài xế lại lịch sự chuyển giúp đồ và hai túi quà vào tận cổng nhà trọ của con gái cho bà.

Mỉm cười và nói cảm ơn người tài xế lần nữa, bà Huyền bấm chuông cổng.

Trong nhà một mảnh im ắng, ngoài tiếng lá khô bay vèo vèo trong gió, tiếng lá cây kêu xào xạc, thì không còn âm thanh nào khác. Không khí mùa thu, mang theo nắng vàng và hơi ấm.

Bà Huyền bấm chuông mấy lần. Không nghe thấy tiếng trong trẻo quen thuộc của con gái, cũng không thấy ai ra mở cổng, bà nghi hoặc nhìn vào trong nhà, lòng tự hỏi: ” Hay là mình lên đột ngột quá, nên con bé không biết và đang bận làm việc tại bệnh viện?”

Chán nản, bà Huyền mệt mỏi ngồi dựa lưng vào cánh cổng, túi đồ và hai túi quà đặt bên cạnh. Bà ngước mắt, nhìn lên bầu trời.

Một tiếng trôi qua đi, khi cơn đói và mệt mỏi đang hành hạ, mắt lim dim nửa tỉnh nửa mơ, đột nhiên bà nghe có tiếng xe máy.

Mở mắt, bà nhìn thấy một cô gái mặc một chiếc váy màu trắng điểm khuyết những bông hoa tím, đậu đội một chiếc mũ bảo hiểm màu đỏ, trông xinh đẹp và tươi mát như nắng mai, đang lái xe về phía bà.

Bà Huyền đầu tiên sửng sốt, không nhận ra cô gái lạ mặt này là ai. Nhưng chỉ mấy giây sau đó, cô gái bật thốt, kinh hỉ reo lên: “Bác Huyền! Chào bác!” . Bà Huyền lúc này mới nhận ra cô gái này tên là Tố Nga, bạn thân của Tú Linh. Mỗi lần bà lên thăm hai con gái, Tố Nga đều đến nhà chơi, hai nữa bà cũng mua quà cho Tố Nga, nên khá quen thân, lòng bà đã thầm coi Tố Nga là con gái nuôi của mình.

“Chào cháu! Cháu đến đây tìm Thư Phàm?” Bà Huyền vui vẻ. Gặp được bạn thân của con gái ở đây, bà không còn thấy buồn chán vì phải chờ đợi một mình nữa.

“Dạ, vâng.” Bỗng dưng, Tố Nga thấy buồn và lo lắng hẳn. Niền vui gặp được người quen đã gần như tan biến, khi nghĩ đến hiện giờ cả Tú Linh và Thư Phàm đều đột nhiên biến mất một cách bí ẩn.

“Có chuyện gì hả cháu?” Bà Huyền tinh ý nhận ra có điều gì đó không ổn đã xảy ra, trên khuôn mặt không được vui của Tố Nga.

“Ơ…dạ không.” Tố Nga lấp liếm, không dám nói sự thật cho bà Huyền nghe. Tố Nga sợ bà Huyền sẽ bị sốc, dẫn đến ngất xỉu.

“Dạo này Tú Linh vẫn chăm chỉ đi học, và học tốt chứ?” Bà Huyền mỉm cười, hỏi Tố Nga.

“…” Tố Nga chìm vào trong suy tư, không nghe bà Huyền đang hỏi mình.

Bà Huyền bước lại gần Tố Nga, bà cẩn
thận quan sát và đánh giá biểu hiện trên khuôn mặt Tố Nga. Dù Tố Nga không phải là do bà sinh ra, nhưng một người nhạy cảm và tinh tế, có thể nhìn ra được suy nghĩ của người khác qua khuôn mặt.

“Tố Nga! Cháu nói thật cho bác biết đi, Tú Linh và Thư Phàm đã xảy ra chuyện gì rồi đúng không?” Bà Huyền buồn rầu và lo lắng hỏi Tố Nga. Bà hy vọng, tất cả chỉ là suy đoán của mình. Hơn một tuần nay, đêm nào bà cũng gặp ác mộng, lòng bồn chồn, mí mắt giật liên tục. Lẽ ra bà định nửa tháng sau mới lên thăm hai con gái, nhưng vì quá lo lắng bà đã cố gắng thu xếp trong vòng một tuần.

Tố Nga bối rối, lúng túng, không biết phải bắt đầu từ đâu và phải ăn nói như thế nào cho bà Huyền bớt lo.

“Tố Nga!” Bà Huyền kiên trì: “Có chuyện gì thì cháu cứ nói thật cho bác biết đi.”

Đúng lúc, Tố Nga mấp máy môi định nói điều gì đó, một chiếc xe ô tô màu xám bạc chầm chậm tiến vào cổng.

Cánh cửa xe ô tô mở ra, từ trên xe, một người đàn ông dong dỏng cao, mặc một bộ vét màu đen, khuôn mặt tuấn tú, bước xuống.

Thoạt đầu, anh ta sửng sốt khi bắt gặp hình ảnh hai người phụ nữ, một già một trẻ đang đứng nói chuyện trước cổng căn nhà trọ của Thư Phàm, nhưng rất nhanh chóng, anh ta nở một nụ cười thân thiện trên môi, chân rảo bước lại gần Tố Nga và bà Huyền.

“Xin hỏi cô và em đây là…?” Tuấn Hùng mỉm cười, hạ giọng hỏi bà Huyền và Tố Nga.

Tố Nga và bà Huyền ngây người, hoàn toàn không hiểu người đàn ông lạ mặt này là ai. Hơn nữa, anh ta còn xuất hiện trước cổng nhà Thư Phàm. “Được hay, anh ta là chủ của căn nhà trọ này?” Bà Huyền và Tố Nga trao đổi ánh mắt, cả hai ngầm hỏi nhau.

Như đoán được, trong đầu bà Huyền và Tố Nga đang nghĩ gì, Tuấn Hùng nói: “Cháu là Trợ lý kiêm tài xế của Tổng giám đốc Hoàng Tuấn Kiệt. Hiện giờ cô Thư Phàm và cô Tú Linh theo Tổng giám đốc sang Hồng Kông công tác, nên mất một khoảng thời gian nữa mới về.”

Bà Huyền cùng Tố Nga mở to mắt, nhìn Tuấn Hùng từ đầu xuống chân. Họ ngơ ngác nhìn nhau, cả hai mù mờ, thần trí lơ mơ, vẫn chưa lấy lại được tỉnh táo để phân tích từng câu từng chữ của Tuấn Hùng.

Bà Huyền đến đây thăm con gái. Ban đầu bà tưởng Thư Phàm bận công việc khám chữa bệnh ở bệnh viện, còn Tú Linh bận học. Nhưng sau khi người đàn ông lạ mặt này xuất hiện, anh ta lại nói cả hai đứa con gái của bà đều đi theo người đàn ông tên Hoàng Tuấn Kiệt gì gì đó sang Hồng Kông công tác. Này! Không phải cậu ta đang lừa bà chứ?

Bà Huyền nghi hoặc nhìn Tuấn Hùng, bà cẩn thận đánh giá Tuấn Hùng thêm một lần nữa. Từ khuôn mặt, nụ cười, ánh mắt đến bộ vét và chiếc xe ô tô sang trọng và đắt tiền mà cậu ta đang đi, không có khả năng là cậu ta đang nói dối. Nhưng mà…

Tuấn Hùng đưa cho bà Huyền và Tố Nga, mỗi người một tấm card: “Đây là danh thiếp của cháu.”

Tố Nga xăm xoi lật mặt trước và mặt sau của tấm card. Khi đã khắc ghi tên và số điện thoại của Tuấn Hùng vào đầu, Tố Nga ngước mắt, hỏi: “Tú Linh và Thư Phàm theo ông chủ của anh sang Hồng Kông làm gì?”

Bà Huyền chăm chú lắng nghe, câu hỏi của Tố Nga đặt cho Tuấn Hùng, cũng chính là điều mà bà muốn hỏi.

Tuấn Hùng mỉm cười trả lời: “Cô Thư Phàm là bác sĩ riêng của Tổng giám đốc, còn cô Tú Linh là thư kí tạm thời của cậu ấy.”

Bà Huyền và Tố Nga bốn mắt nhìn nhau, Những gì mà Tuấn Hùng nói, không phải là không có khả năng. Thư Phàm đích thực là một bác sĩ giỏi, còn Tú Linh là một nhà phiên dịch trong tương lai. Mặc dù đã mấy phần tin, nhưng bà Huyền và Tố Nga vẫn còn thắc mắc không hiểu lí do vì sao cả hai chị em Thư Phàm đều có liên quan đến Tổng giám đốc Hoàng Tuấn Kiệt.

Tuấn Hùng liếc mắt nhìn Tố Nga và bà Huyền. Dù không đoán được hết những gì mà họ đang nghĩ trong đầu, nhưng cũng phần nào hiểu được sự nghi ngại trong lòng họ: “Cháu có thể mời hai người đến một quán ăn nào đó để nói chuyện được không?” Tuấn Hùng mỉm cười, lễ độ hỏi.

Bà Huyền và Tố Nga lại quay sang nhìn nhau, cả hai thấy mình như đang lạc vào sương mù, không dám tin đây là sự thật. Mang theo nghi vấn và thắc mắc của mình, bà Huyền cùng Tố Nga đến một quán ăn gần trung tâm thành phố.

Tuấn Hùng đi xe ô tô, nên đến trước họ một lúc. Cả ba gọi phần ăn riêng cho mình.

Trong bữa ăn, Tuấn Hùng khôn khéo giải thích lý do cho bà Huyền và Tố Nga nghe. Tuấn Hùng đã cố gắng lược bỏ những chi tiết quan trọng, có thể khiến bà Huyền và Tố Nga lo sợ, mà chỉ đơn giản nói những chi tiết đủ để cả hai hiểu nguyên nhân vì sao Thư Phàm và Tú Linh phải theo Hoàng Tuấn Kiệt sang Hồng Kông.

Bữa ăn kết thúc, bà Huyền và Tố Nga đại khái biết, Thư Phàm là ân nhân cứu mạng của Hoàng Tuấn Kiệt. Hoàng Tuấn Kiệt vì ơn cứu mạng, đã coi Thư Phàm và Tú Linh là người nhà, và muốn bao bọc cho họ. Việc phải mang Tú Linh và Thư Phàm sang bên Hồng Kông chỉ là bất đắc dĩ, và hứa là cả ba sẽ sớm trở về.

Tố Nga nhiều lần muốn nhắc đến việc Tú Linh bị bắt cóc trước cổng trường ra hỏi, nhưng lần nào cũng bị Tuấn Hùng cắt ngang và nháy mắt. Tố Nga bị Tuấn Hùng nháy mắt đến đỏ cả mặt.

Hai con gái đều đã đi vắng hết cả, bà Huyền chán nản không còn chỗ nào để đi. Tuấn Hùng đã mời bà đến nhà Hoàng Tuấn Kiệt chơi, nhưng bà từ chối. Mặc dù không hài lòng khi cả hai đứa con gái đi, mà không gọi điện thông báo cho mình một tiếng. Nhưng bà tin là Thư Phàm và Tú Linh có những lí do riêng, chắc cả hai không muốn bà lo lắng nên mới không nói gì.

Chap 26:

Tú Linh nửa nằm nửa ngồi trên giường, dưới lưng kê hai chiếc gối bông màu trắng, mắt nhìn ra hướng cửa sổ. Tú Linh khát khao được bay xa, bay thật cao, muốn vũng vẫy và trốn thoát khỏi nỗi đau thể xác, và nỗi đau tinh thần. Hàng đêm, hàng ngày, những hình ảnh kì quái, kì lạ, những dòng kí ức rời rạc không ngừng lướt qua đầu. Mỗi lúc như thế, đầu Tú Linh đau như muốn nứt ra làm đôi, đau đến mặt mũi vặn vẹo khói coi, mồ hôi lạnh chảy ra đầm đìa.

Đã nhiều lúc, Tú Linh tự hỏi vì sao lại ra nông nỗi này, vì sao không nhớ được gì cả? Tự hành hạ chính mình, có đôi khi Tú Linh bỏ mặc cho cơn đau dày vò, có ý nghĩ buông xuôi và mong mình chết đi. Chết? Liệu có chết dễ dàng được như thế không? Tú Linh không biết. Nhưng khi người ta chán nản, đã mất niềm tin và hy vọng vào cuộc sống, thì sống thêm liệu có ích gì.

Tú Linh khóc, nước mắt làm mặn chát bờ môi. Tú Linh thấy buồn khổ và cô đơn quá. Tú Linh thèm khát cảm giác được ai đó ôm và vỗ về, mong muốn được xà vào lòng ai đó để khóc một trận cho thật thỏa, muốn được làm nũng, muốn chứng minh mình vẫn còn được ai đó thật lòng quan tâm. Tú Linh không muốn mình sống cô độc và lẻ loi một mình trên đời.

“Cạch!” Cánh cửa phòng nhẹ nhàng hé mở, một người đàn ông trung niên bước vào phòng.

Tú Linh giật mình, ngước đôi mắt đầy lệ nhìn người đàn ông trung niên đã chiếu cố và chăm sóc mình hơn một tuần qua. Tuy rằng vẫn không thể biết được mục đích thật sự của người đàn ông trung niên này là gì, nhưng Tú Linh tin ông ta không hề có ý xấu, mà ngược lại ông ta thật lòng muốn chăm sóc cho mình.

“Chào cháu!” Người đàn ông trung niên mỉm cười: “Cháu thấy trong người thế nào rồi?”

Biết Tú Linh không nói được tiếng Quảng Đông, ông Cao – tên người đàn ông trung niên đã chuyển sang nói ngôn ngữ mà Tú Linh có thể hiểu được.

“Dạ, cháu thấy khá hơn rồi.” Tú Linh quẹt nước mắt, run giọng đáp.

Ông Cao thở dài, mắt thương hại nhìn Tú Linh. Đã làm người, ai chẳng muốn tránh mọi phiền toái. Tuy cô gái này vi phạm luật lệ giao thông, nên ông mới vô tình đâm phải. Nhưng sau khi quan sát, tiếp xúc và trao đổi dăm, ba câu nói với Tú Linh hơn một tuần nay, ông nhận ra Tú Linh là một cô gái hết sức đáng yêu và ngoan hiền. Bỗng dưng, ông lại thích có một cô cháu gái giống như Tú Linh.

“Cháu đã đói bụng chưa? Có muốn ăn gì không?” Ông Cao đặt túi bóng xốp trên mặt bàn gỗ, kê gần đầu giường, mỉm cười hỏi Tú Linh.

“Dạ, cháu vẫn chưa thấy đói.” Tú Linh ngoan ngoãn đáp, dáng vẻ điềm đạm nhu mì, đáng yêu.

Ông Cao hài lòng, trước cách nói chuyện có đầu có đuôi, và biết kính trên nhường dưới như Tú Linh.

“Cháu nên ăn một chút gì đó đi. Đã qua một đêm rồi còn gì.” Ông Cao nhìn Tú Linh bằng đôi mắt của một người ông dành cho cháu gái của mình.

“Dạ, cháu…” Tú Linh lúng túng, không biết đáp như thế nào cho phải. Nỗi đau thể xác cộng nỗi đau tinh thần, khiến Tú Linh không muốn ăn bất cứ thứ gì cả.

Ông Cao đổ xúp ra bát. Mùi thơm của hành, của thịt, của tôm xộc vào mũi Tú Linh. Bất giác Tú Linh thấy sống mũi cay cay, mí mắt nặng trĩu, nước mắt giống như hồng thủy, chỉ cần khẽ chạm một chút là có thể tuôn trào. Tú Linh khóc, từng giọt từng giọt lăn dài xuống gò mà nhợt nhạt vì ốm yếu và mất khá nhiều máu.

“Sao cháu lại khóc? Cháu bị đau ở đâu đúng không?” Ông Cao cuống lên. Ông thật lòng không muốn nhìn thấy Tú Linh rơi lệ, khóc đến thương tâm.

“Cháu…cháu không sao…” Tú Linh nghẹn ngào nói, thanh âm hơi khàn.

Ông Cao phải dỗ dành một lúc, Tú Linh mới chịu nín. Tú Lính giống hệt một cô bé con, dễ hờn dễ giận, hay tủi thân khóc thầm, dễ rơi lệ vì những chuyện không đâu.

Tú Linh ăn từng thìa cháo do ông Cao bón. Hai người tuy không phải là người thân, không quen biết, nhưng chỉ vì vụ tai nạn kia, họ dần trở thành bạn tốt. Tú Linh thực cảm động, vừa ăn vừa khóc.

Ông Cao vừa bón cháo cho Tú Linh ăn, vừa mỉm cười dỗ dành, lại vừa lau nước mắt trên má cho Tú Linh. Nhìn cách hai người chăm sóc và đối xử với nhau thật giống ông cháu trong nhà.

Buổi chiều, Tú Linh thiu thiu ngủ trên giường bệnh. Trong giấc mơ không ngừng tái hiện những hình ảnh rời rạc, như những bức ảnh bị xé ra hàng trăm hàng nghìn mảnh. Để tìm lại được kí ức của mình, Tú Linh bắt buộc phải ghép lại được từng mảnh ghép nhỏ đang bay tản mạn và tan tác trong không gian rộng lớn, dài vô tận

Đột nhiên, tiếng cánh cửa bị va đập nhẹ vào bức tường đối diện, khiến Tú Linh hoảng hốt, choàng tỉnh dậy, mắt đề phòng nhìn một hình bóng cao cao đang bước lại gần phía mình.

Tú Linh lướt mắt nhìn từ bàn chân đi đôi giày thể thao màu trắng, lên đến chiếc quần tây màu đen, đến chiếc đai thắt lưng màu trắng khảm bạc và hoa văn khá đẹp mắt, đến chiếc áo jacket màu trắng mặ
c ở ngoài và chiếc áo sơ mi kẻ sọc màu xanh nhạt mặc ở trong, dần lên đến chiếc cổ có nước da màu đồng mun khỏe mạnh, lên đến chiếc cằm vuông nam tính, lên đến đôi môi mỏng màu hồng nhạt hơi cong, đến chiếc mũi cao và thẳng, đến đôi mắt dài và đen sâu, đến vầng trắng thông minh và thanh tú, thẳng đến mái tóc bồng bềnh quyến rũ màu đen của anh ta.

Tú Linh lúc này mới bàng hoàng nhìn trọn vẹn khuôn mặt đẹp trai và nam tính của anh ta. Tuy anh ta không thể so sánh được với những mỹ nam nổi tiếng hiện nay, nhưng vẻ bề ngoài khỏe mạnh, lại có chút lãng tử của anh ta, có thể hút hồn bất cứ cô gái nào.

Trong khi Tú Linh đang mải đánh giá và quan sát anh ta, người đàn ông lạ mặt cũng cẩn thận quan sát và đánh giá Tú Linh. Nhìn Tú Linh thập thò trong lớp chăn, nửa e thẹn, nửa tò mò nhìn mình, anh ta thú vị nở một nụ cười. Tú Linh có khuôn mặt búp bê barbie, vẻ yếu đuối và mong manh hiện lên trong ánh mắt to tròn đen láy, khuôn mặt nhợt nhạt không có sức sống. Nhưng khi nhìn thấy, người khác lại muốn nâng niu và che chở.

Sau mấy giây thoáng sững sờ và kinh ngạc, người đàn ông lạ mặt bước lại gần giường. Tú Linh sợ hãi, co rúm, đắp chăn kín đầu, chỉ chừa hai đôi mắt to tròn không ngừng di động, nhìn theo kiểu nào, trông Tú Linh cũng giống hệt một con mèo nhỏ.

Người đàn ông lạ mặt hứng thú nhìn Tú Linh không chớp mắt, nụ cười thân thiện như thiên sứ nở trên môi anh ta.

Tú Linh bị nụ cười của anh ta thu hút, tâm phòng bị dành cho anh ta thả lỏng dần dần.

“Chào em!” Người đàn ông lạ mặt tự nhiên kéo ghế ngồi xuống, mắt vẫn hứng thú nhìn Tú Linh không chớp, thậm chí tay của anh ta còn chọc chọc vào mép chăn, như muốn trêu đùa Tú Linh.

Tú Linh dù gì cũng chỉ là một cô bé con. Tuy rằng đã mất trí nhớ, nhưng tính cách đơn thuần lúc nào cũng bộc lộ. “A…” Tú Linh chớp chớp mắt, phản kháng kêu lên một tiếng nho nhỏ.

Người đàn ông lạ mặt cười, ý tứ sâu xa khó lường: “Em còn nhớ anh không?”

Tú Linh ngây ngô nở một nụ cười, hoàn toàn thả lỏng tâm phòng bị dành cho anh ta. Đối với Tú Linh, chỉ cần người khác nở nụ cười với mình, Tú Linh sẽ cười lại với người đó.

Nhìn thấy nụ cười trong sáng và ngây thơ, nở rộ như đóa hoa mẫu đơn trên môi Tú Linh, nụ cười trên môi người đàn ông lạ càng lúc càng sâu.

“Em biết anh là ai không?” Người đàn ông lạ mặt chớp mắt, hỏi Tú Linh.

Tú Linh lắc lắc đầu, ngụ ý muốn nói rằng không biết.

Người đàn ông lạ mặt sớm đã đoán trước được câu trả lời của Tú Linh. Anh ta mỉm cười, nói tiếp: “Em lẽ nào đã quên chuyện ước hẹn của hai chúng ta?”

“A…” Tú Linh mở to mắt, lại bật thốt kêu lên một tiếng.

Người đàn ông lạ mặt hài lòng nhìn khuôn mặt vì kinh ngạc, đã thể hiện hết sự tinh tế và quyến rũ của Tú Linh. Thật là một con nai con dễ bị lừa!

“Khụ!” Anh ta phải cố nén cười, bằng cách cho tay lên miệng, giả vờ ho một tiếng.

Tú Linh mờ mịt nhìn người đàn ông lạ mặt, hoàn toàn không có ấn tượng gì. Đầu Tú Linh hỗn loạn một mảnh. Dù có lục tung tất cả lên, Tú Linh cũng không biết mình từng gặp người đàn ông lạ mặt này ở đâu, hơn nữa chuyện ước hẹn mà anh ta nói là gì, Tú Linh càng mù mờ hơn.

Lấy lại bộ mặt nghiêm túc, người đàn ông lạ mặt nói: “Trước kia, hai chúng ta từng là người yêu, được gia đình chấp thuận, anh đã quyết định đưa em về ra mắt gia đình và tiến tới cầu hôn em.” Để minh chứng cho lời nói của mình, anh ta thò vào trong túi áo khoác, lấy một chiếc nhẫn đính một hạt kim cương khá to. “Em xem, ngay cả nhẫn anh cũng đã mua rồi. Haizz…”

Tú Linh nghe được tiếng thở dài não nề của người đàn ông lạ mặt, đôi mắt anh ta buồn rầu nhìn Tú Linh. Nhìn thế nào cũng giống như một người tình đau khổ, vì cô người yêu của mình bị thương mất trí nhớ đúng vào lúc anh ta muốn cầu hôn và tiến tới hôn nhân.

Vén chăn, cầm lấy tay Tú Linh, anh ta thành thạo đeo chiếc nhẫn vào ngón gần áp út của Tú Linh. Vừa đeo nhẫn, mắt anh ta thâm trầm nhìn Tú Linh.

Tú Linh đầu óc một mảnh hỗn độn, đã mất đi toàn bộ giác quan và sự thanh tỉnh để suy nghĩ, mà dù có muốn, Tú Linh cũng không suy nghĩ được gì. Từ lúc tỉnh lại, Tú Linh chỉ gặp người đàn ông trung niên tên là Cao, và người đàn ông lạ mặt này một lần.

Đeo xong, anh ta nâng mu bàn tay của Tú Linh lên môi, và đặt xuống một nụ hôn: “Em yêu! Em sẽ không rút lại lời hứa sẽ đồng ý làm vợ của anh chứ?” Người đàn ông lạ mặt ngọt ngào hỏi, mắt anh ta sáng rực nhìn Tú Linh.

Tú Linh đông cứng cả người, sự động chạm của anh ta khiến Tú Linh thấy có điểm bất an và không dám tin tưởng đây là sự thật. Tú Linh thấy có rất nhiều chi tiết không đúng, nhưng là gì thì Tú Linh chịu không thể nghĩ ra được.

“Em yêu! Sao em không nói gì?” Người đàn ông lạ mặt lộ vẻ buồn bã, đôi mắt anh ta chăm chú nhìn Tú Linh.

Tú Linh tự dưng thấy có lỗi, vội vàng an ủi anh ta: “Tôi…tôi xin lỗi…nhưng mà…” Tú Linh luống cuống, muốn nói rằng có thể anh ta đã nhận nhầm người, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.

Người đàn ông lạ mặt chồm lên phía trước, tay anh ta nâng cằm Tú Linh: “Em yêu! Đừng cảm thấy tự trách. Anh hiểu, hiện giờ em bị mất trí nhớ, em đang hoang mang và bối rối, nên không dám tin những lời nói của anh là sự thật. Nhưng anh tin rằng, khi em lành bệnh, anh sẽ đưa em về căn nhà mà hai chúng ta sống trước kia. Lúc đó, em chắc chắn sẽ nhớ ra được mọi chuyện.” Khóe môi người đàn ông lạ mặt nhếch lên. Anh ta thừa hiểu, chuyện này hoàn toàn không có khả năng, vì Tú Linh vốn dĩ không phải là người yêu của anh ta, hơn nữa nếu không phải do Tú linh vi phạm luật lệ giao thông, và ông Cao – tài xế riêng vô tình đâm vào thì anh ta làm sao quen biết với Tú Linh.

Tú Linh nghi hoặc hỏi người đàn ông lạ mặt: “Cái…cái kia…chúng…chúng ta đã từng sống chung với nhau rồi sao?” Mặt Tú Linh bỗng chốc đỏ bừng như hơ phải lửa.

Người đàn ông lạ mặt ngây người nhìn. Đôi mắt to tròn long lanh ướt át, đôi môi đỏ như son khép mở, trông thật mê người. Xem ra mình đã tìm đúng người để đóng giả làm vợ chưa cưới, nhếch mép cười thầm, anh ta nghĩ.

Thật thật giả giả, tất cả cũng chỉ là do chính con người tạo ra. Đã quyết tâm biến giả thành thật, và từ thật thành giả, anh ta làm sao có thể thốt ra một từ: “không.”

“Đúng thế! Hai chúng ta đã sống chung được gần một năm rồi.” Người đàn ông lạ mặt mỉm cười, nói. Tay anh ta siết nhẹ bàn tay thon nhỏ của Tú Linh.

Mặt Tú Linh thay đổi màu liên tục. Từ lúc tỉnh lại, Tú Linh tưởng mình chỉ là một kẻ cô độc, không ngờ chẳng những có một người bạn tốt là ông Cao, còn có một người chồng chưa cưới.

Đứng ngoài cửa phòng bệnh của Tú Linh, ông Cao thở dài ngán ngẩm. Mặc dù ông không muốn cậu chủ lừa dối Tú Linh, nhưng thấy cậu chủ muốn Tú Linh đóng giả vợ chưa cưới của mình, ông cũng thấy vui vui.

Bà chủ ép buộc cậu chủ phải kết hôn, nếu không sẽ bắt cậu chủ phải cưới người con gái do chính tay bà chọn. Ban đầu, ông tưởng cậu chủ sẽ chọn đại một cô gái nào đó mang về ra mắt, để đối phó với bà chủ, nhưng thật không ngờ sau khi nhìn thấy Tú Linh, cậu chủ lại đổi ý. Đây có thể được gọi là duyên phận không nhỉ?

Chap 27:

Nằm li bì trên giường mấy ngày, Thư Phàm cực kì khó chịu và bực bội. Một cô gái hoạt bát và ham hoạt động, bỗng dưng bị bắt nhốt trong một tòa lâu đài, ngoài căn phòng trên lầu hai thì không còn được đi đâu cả, hơn nữa cơ thể hết bị sốt nóng lại sốt lạnh, càng khiến tâm tình Thư Phàm không được vui.

Gần một tuần trôi qua, ngay cả ý nghĩ muốn đập phá, Thư Phàm cũng quên. Thư Phàm không còn đủ sức để mà nâng nổi chiếc bàn kính giữa phòng nữa. Thời gian còn lại trong ngày, đa phần Thư Phàm nửa nằm nửa ngồi trên giường, mắt hướng nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm hồn phiêu lãng, thả theo những đám mây. Thư Phàm muốn nhắn gửi nỗi nhớ nhung và lo lắng của mình đến người thân, em gái và Hoàng Tuấn Kiệt.

Thư Phàm không biết hiện giờ Tú Linh ra sao, sức khỏe của Hoàng Tuấn Kiệt thế nào rồi, và hắn có đang đi tìm mình không? Nghĩ đến đây, Thư Phàm lại sụt sịt, tủi thân muốn khóc. Cảm giác thích và nhung nhớ một người, thật không dễ chịu gì.

Một tay ôm con chim hải âu vào lòng, một tay vuốt chiếc đầu nho nhỏ, có bộ lông mềm mượt của nó, Thư Phàm đang nghĩ làm cách nào để có thể an toàn thoát ra khỏi đây. Bị giam cầm chẳng những tước mất quyền tự do đi lại, muốn làm gì thì làm của Thư Phàm, mà còn thách thức tính kiên nhẫn và tính cách muốn vùng vẫy của Thư Phàm. Là một cô gái không dễ dàng thỏa hiệp, Thư Phàm không thể để người khác điều khiển cuộc sống của mình.

Con chim hải âu lim dim mắt, miệng thỉnh thoảng kêu “gừ gừ” , dáng vẻ hưởng thụ cử chỉ vuốt ve và cưng chiều của Thư Phàm. Có con chim hải âu làm bạn, Thư Phàm thấy bớt cô đơn và buồn chán.

“Em bảo chị phải làm sao bây giờ? Có cách nào để đi thoát ra khỏi đây không?” Thư Phàm cúi đầu, nheo mắt nhìn con chim hải âu, mỉm cười hỏi.

Con chim hải âu đang lim dim ngủ, bỗng mở mắt, hấp háy nhìn Thư Phàm, ngụ ý muốn nói: “Em hiểu chị đang nghĩ gì.”

Thư Phàm bật cười, thú vị gõ nhẹ vào đầu con chim hải âu: “Em thật sự hiểu những gì mà chị đang nói sao?”

Đáp lại câu hỏi của Thư Phàm chỉ có những tiếng “gừ gừ” dài vô tận. Thư Phàm tiếp tục vuốt ve bộ lông mềm mượt của con chim hải âu, miệng lẩm bẩm: “Giá mà chị lấy được chìa khóa của tòa lâu đài này thì hay biết mấy. Nếu mà chị lấy được chìa khóa, chị sẽ có cơ hội tẩu thoát dễ dàng hơn. Nhưng mà…” Thư Phàm thở dài, tự biết rằng cơ hội này không có khả năng xảy ra.

Con chim hải âu gật gù, miệng kêu “gừ gừ” , mắt nó chớp chớp. Tuy rằng nó không biết nói ngôn ngữ của con người, nhưng vốn là một con vật tinh khôn, nó hiểu Thư Phàm đang nói gì, và đang muốn lấy thứ gì.

Thư Phàm chuyển ánh mắt ra ngoài cửa sổ, ngắm bầu trời qua khung cửa sổ con con, ngắm mây trắng bay, lòng thầm ước mình có thể nhanh chóng được giải thoát khỏi gông cùm xiềng xích, có thể cất cánh bay tự do như những con chim đang sải cánh bay giữa không trung.

Đột nhiên, con chim hải âu, xõa cánh, bay lượn lờ trong phòng. Thư Phàm giật mình, tròn xoe mắt nhìn con chim hải âu, nở một nụ cười thật tươi, vui vẻ reo lên: “A ha! Cuối cùng em cũng bay được rồi.”

Hơn một tuần qua, ngày nào Thư Phàm cũng bôi thuốc và thay băng cho con chim hải câu. Không phụ công sức và dụng tâm của Thư Phàm, con chim hải âu đã có thể cất cánh bay như bình thường.

Nhìn nó, Thư Phàm lại có ước muốn mãnh liệt được bay cao, bay xa, được tự do vùng vẫy trong một khoảng không gian rộng lớn. Bị bắt nhốt ở đây, Thư Phàm thấy tù túng và bực bội không chịu nổi. Kiểu hành hạ tinh thần này, còn đáng sợ và có sức mạnh công phá dữ dội hơn những vết thương trên thể xác nhiều.

Con chim hải âu chao liệng, bay mấy vòng trong phòng, dần dần nó sải cánh bay về cuối phòng, lượn lên lượn xuống, nghiêng người, nó chui tọt qua chấn song cửa sổ.

Khi hình bóng của nó hòa lần vào màu xanh thẫm của da trời, bị ánh nắng mặt trời bao phủ, nhòe nhoẹt không nhìn thấy thân ảnh, Thư Phàm đờ đẫn ngồi phịch xuống giường, cảm giác mất mát và nuối tiếc tràn ngập trong lòng Thư Phàm. “Con chim hải âu đã bỏ đi thật rồi!” Thư Phàm lẩm bầm, mắt mờ mịt nhìn ra ngoài cửa sổ. Bàn tay Thư Phàm thật trống, thật lẻ loi. Lòng bàn tay ẩm ướt mồ hôi, Thư Phàm chùi vào thân váy màu trắng. Mái tóc tơ đen mượt, bay bay trong gió, lòng Thư Phàm mênh mang buồn.

Người bạn còn lại duy nhất đã bỏ đi, Thư Phàm không còn ai để chia sẻ cảm giác cô đơn và buồn chán khi bị nhốt nữa. Nước mắt cố kìm nén, đã lăn dài xuống má. Thư Phàm không còn cố tỏ ra mạnh mẽ nữa, sự thật chứng minh Thư Phàm cũng chỉ là một cô gái yếu đuối, dễ xúc động và hay rơi nước mắt khi gặp hoàn cảnh khó khăn.

Ngồi đờ đẫn một lúc lâu, cho đến khi mắt nhòa đi, không còn nhìn thấy rõ bất cứ thứ gì, Thư Phàm nằm vật xuống giường, tay gác lên trán, nhắm mắt lại, đầu Thư Phàm đang tái hiện lại, những kỉ niệm vui vẻ và hạnh phúc đã có với em gái và Hoàng Tuấn Kiệt.

Dần dần, Thư Phàm chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Ngoài cửa sổ, ánh nắng ngày càng lên cao, không gian và cảnh vật ngập trong nắng vàng.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, khi nghe thấy có tiếng leng keng do các mảnh kim loại va chạm vào nhau tạo ra rất gần bên tai mình, hơn nữa bên cạnh đó còn có tiếng cánh chim kêu phành phạch, chân của con chim còn đạp đạp vào mũi vài cái, Thư Phàm choàng tỉnh dậy. Mở to mắt nhìn con chim hải âu, đang đứng trên ngực, ngẩng cao đầu, mắt hấp háy nhìn mình, mỏ đang cắp một chùm chìa khóa, Thư Phàm há hốc mồm, kinh ngạc đến nỗi không thốt nổi một câu, không khép nổi miệng.

Đây không phải là đang mơ đấy chứ? Thư Phàm tưởng con chim hải âu khi vết thương trên cánh đã sắp khỏi, có thể tự do bay nhảy, sẽ không còn quay về đây nữa. Nhưng thật không thể tin được là, nó chẳng những không bỏ đi, mà còn đi kiếm chìa khóa cho mình.

Thư Phàm run run chạm nhẹ vào đầu con chim hải âu. Con chim khôn ngoan cọ cọ đầu vào tay Thư Phàm, chùm chìa khóa kêu leng keng. Thư phàm bật cười, cười thật to, cười thật sung sướng và mãn nguyện. Thư phàm ôm lấy con chim vào lòng, hôn lên đỉnh đầu nó, gỡ chùm kía trong miệng nó.

Mặc dù không biết chùm chìa khóa này có thể mở được cánh cửa gỗ kia không, nhưng Thư Phàm tin con chim bồ câu này có thể hiểu được những gì mà mình nói. Thật thần kì! Chỉ cứu con chim bồ câu một mạng, đổi lại Thư Phàm có thêm một người bạn tốt, một con vật khôn ngoan và trung thành. Thư Phàm cao hứng đến mức muốn hét ầm và nhảy cẩng lên.

Vén gọn chăn sang một bên, Thư Phàm hấp tấp nhảy xuống giường. Con chim hải âu đậu trên vai Thư Phàm. Tiến nhanh đến cánh cửa gỗ, Thư Phàm muốn kiểm chứng xem chùm chìa khóa này có thể mở được cánh cửa gỗ không?

Thư Phàm loay hoay thử từng chìa một, đến chìa thứ sáu, một tiếng “cạch!” vang lên, báo hiệu cánh cửa gỗ đã được mở ra.

Thư Phàm bịt chặt miệng, cười đến run cả hai bả vai. Vỗ vỗ nhẹ vào đầu con chim hải âu, Thư Phàm thì thầm: “May quá! Đã mở được cửa rồi! Hai chị em mình đi khám phá tòa lâu đài cổ này thôi.”

Rút kinh nghiệm lần trước, Thư Phàm không còn dám buộc dây leo xuống từ ban công lầu hai nữa. Nghĩ đến lần đó, đến tận bây giờ Thư Phàm vẫn còn rùng mình ớn lạnh. Nếu không được người đàn ông lạ mặt đó cứu, chắc cả Thư Phàm và con chim hải âu đều bỏ mình dưới đáy biển sâu rồi.

Hé cửa đủ để nhìn lọt hai đôi mắt. Thư Phàm khom người, hai tay giữ chặt cánh cửa, mắt ngó ngược ngó xuôi dọc hành lang dài hun hút, không có một bóng người. Con chim hải âu biết Thư Phàm đang căng thẳng và đang trong tư thế phòng bị, nên nó khôn ngoan không kêu lên một tiếng nào.

Đã xác định được là không có ai, Thư Phàm bạo dạn mở rộng cánh cửa, rồi bước hẳn chân ra hành lang. Sàn đá lát sàn rất lạnh, gió thổi từ mặt biển luồn vào lâu đài, khiến Thư Phàm cảm thấy có một chút lạnh. Rụt cổ, co ro, Thư Phàm vừa đi nhẹ nhàng như mèo đang rình chuột, vừa cảnh giác ngó ngược ngó xuôi

Lầu hai trên tòa lâu đài rất cao, đứng nhìn từ trên cao, có thể nhìn thấy phía dưới sâu hun hút. Đặc biệt mùi vị hơi ẩm mốc do lâu đài được xây từ lâu, trải qua nhiều biến động, làm gai ốc nổi khắp người Thư Phàm. Thư Phàm cực kì dị ứng và khó chịu với mùi ẩm mốc của tòa lâu đài.

“Híc! Mình tuyệt đối không bao giờ còn ý nghĩ sẽ đi du lịch đến một đất nước có nhiều thành trì và có nhiều tòa lâu đài cổ như nước Ý hay nước Pháp nữa.” Vỗ vỗ ngực, Thư Phàm tự thề với lòng.

Đôi giày đế mềm, tạo điều kiện thuận lợi cho Thư Phàm di chuyển, và không gây ra tiếng động lớn đánh động đến ông Phúc và người đàn ông lạ mặt. Nhưng có một điều Thư Phàm không biết được là, tất cả mọi hành động, dù là nhỏ nhất đều nằm trong đáy mắt của người đàn ông lạ mặt. Mấy ngày gần đây, anh ta rất có hứng thú quan sát và theo dõi Thư Phàm qua màn hình máy vi tính.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Bệnh lãng tai
Lời nói đáng giá
Tin nhắn shock
Ít ngủ
Sự Tích Chú Cuội Cung Trăng