<?php the_title(); ?>

Yêu Thầm Chị Họ

09.08.2014
Admin

– Uyên có sao không? – Mình lật đật lại gần đỡ ẻm dậy.
– Đau quá… rát nữa… đứng không nổi… – Em Uyên nhăn mặt ngồi xuống.
– Để T coi coi.

Mình cúi mặt nhìn vết thương nơi gối ẻm, khá sâu và to, làm thành một lỗ như miệng ly uống rượu, máu vẫn chảy ra mặc cho mưa rửa sạch đi nhưng cứ ri rỉ liên tục.

– Đau lắm hả? – Nhìn ẻm nhăn nhó, mình thấy tội.
– Ừ, mưa rớt trúng rát nữa… – Em Uyên đưa hai tay che không cho mưa rơi vào vết thương.

Mình cởi cái áo đang mặc trên người, cột ngay đầu gối ẻm, rất nhẹ tay không dám cột chặt sợ ẻm đau.

– Vậy khỏi lo rát nữa. – Mình nói mà răng va vào nhau lập cập vì lạnh.
– Lạnh lắm sao mà run dữ vậy? – Ẻm nhoẻn cười.
– Cởi áo ra thử coi lạnh không? Hỏi lạ.
– Để Uyên làm cho T bớt lạnh hén!!

Còn chưa hiểu em Uyên nói vậy có ý gì, ẻm đã vòng tay ôm chặt, cơ thể nóng bỏng cũng cạ sát vào người mình. Bình thường ẻm đã đầy ma lực, giờ dưới làn mưa những đường cong chết người ấy càng hiện rõ hơn, muốn hút lấy hồn mình.

Mất vài giây để mình giải mã chuyện gì đang xảy đến, sau đó cố lấy hết dũng cảm đẩy em ra đứng dậy.

Nhưng em Uyên cứ ôm ghì lấy mình, không chịu buông làm mình chúi nhủi ra đất.

– Làm gì…

Đang lồm cồm bò dậy, mình quay đầu lại tính la ẻm thì buộc phải ngưng ngang. Vì cái miệng em Uyên đã bất ngờ hút chặt miệng mình. Tư thế thật chẳng ra gì, mình bị xô ngã ngửa ra đất, em Uyên nằm dán chặt trên người mình, môi hôn nồng nhiệt.

Mình như phát sốt lên vì hành động bất ngờ điên cuồng của em Uyên, cơ thể ướt át của ẻm lại ép chặt vào mình tạo nên những va chạm thật không thể chối từ. Trí não mình ngừng hoạt động, u mê ì ạch như một cỗ máy chẳng còn chút năng lượng, nằm ngửa ra đó mặc ẻm muốn làm gì thì làm. Mình không đủ sức để đẩy ẻm ra nữa, nhưng cũng chẳng muốn làm gì có lỗi với chị Diễm, cuối cùng dẫn đến kết quả là không né tránh nhưng cũng không hưởng ứng.

Lần đầu tiên trong đời sau 22 năm, mình bị một đứa con gái cưỡng hôn. Thật chẳng biết nói thế nào cho phải, cảm giác lúc này cũng không thể diễn tả, nội tâm mình bị dằn xé kinh khủng giữa ranh giới mỏng manh của sự buông xuôi theo bản năng hay sống với phần người đang bị cảm xúc lấn át…

Em Uyên ngoài việc ôm chặt và hôn mình cuồng nhiệt, cũng không có hành động thân mật nào khác. Phải thừa nhận sức hút từ ẻm thật kinh khủng, mình phải rất rất cố gắng mới ngăn không cho con thú đang lồng lộn trong mình xông ra. Một lúc lâu sau, có lẽ cũng chán nản với thằng gay chẳng có chút phản ứng tích cực nào như mình, ẻm buông mình ra rồi đứng lên.

Lắc mạnh đầu cho tỉnh táo, mình lồm cồm ngồi dậy.

– Đừng nói gì hết. Uyên biết mình đang làm gì, lần cuối Uyên hôn T đó!! – Thấy mình định nói, ẻm cười mỉm đưa tay bịt miệng mình lại.

Em Uyên đã chặn đầu như vậy, mình còn biết nói gì? Đành im lặng dựng xe, chờ ẻm leo lên rồi chầm chậm chạy về.

Trên đường đi mình và ẻm chẳng nói thêm điều gì. Mình tự trách bản thân quá yếu đuối, không đủ can đảm xô ẻm ra, còn ẻm… chẳng biết đang nghĩ gì???

Trời vẫn mưa to nhưng sao mình chẳng thấy lạnh nữa, cảm giác bỏng rát khi nãy cũng không còn.

– Chạy chậm chút được không T? Uyên đau lắm!!! – Em Uyên bỗng nói khẽ.
– Hồi nãy đau nhưng vẫn… được mà. – Mình nhếch mép.
– Ráng thôi! – Ẻm lắc đầu cười nhỏ, như tự chế giễu bản thân.

Về đến nhà, chưa kịp cất xe, chị Diễm đã đứng ngay cửa cầm sẵn khăn đưa cho mình lau khô.

– Sao không chờ hết mưa hãy về, ướt hết trơn rồi nè!!
– Sợ chị chờ lâu, mua sớm về còn nấu cơm nữa chứ. – Mình cười, cố nén cảm giác có lỗi trong lòng xuống.
– Trễ chút cũng đâu có sao, chút ba mẹ chị mới về mà! – Thấy mình lau chậm quá, chị cầm thêm cái khăn lau tóc cho mình.

– Ủa, sao chân bé Uyên lại cột áo của T vậy? – Chợt nhìn qua em Uyên đang ngồi trên phản, chị hỏi.
– Hồi nãy té xe, chân Uyên bị trầy chảy máu nên em băng lại giùm.
– Hix… hèn chi mình mẩy bùn đất không nè! Hên là T không có sao, thôi đi tắm đi, để chị băng bó cho bé Uyên.

Đẩy mình ra sau tắm, chị cầm chai oxy già, thuốc đỏ với mớ băng cá nhân loay hoay chăm sóc em Uyên.

Mình vừa tắm ra đã thấy em Uyên cầm đồ sẵn bước vào thế chỗ. Chị Diễm đang kho gà, mình đến sau lưng chị ôm chặt.

– Gì vậy T? Coi chừng ba mẹ chị về thấy chết đó! – Chị giật thót nói nhỏ.
– Em ôm một chút thôi, nhớ chị quá!! – Tay mình siết chặt hơn.
– Hi… tưởng T đi mua đồ quên mất đường về rồi chứ, nãy giờ chị ngồi trước nhà trông lâu lắm đó! – Chị xoay lại cười với mình, đáng yêu chết được.
– Em xin lỗi…

Mình nói nhẹ qua hơi thở, rồi đẩy chị vào vách nhà, ôm hôn ngấu nghiến. Chị thảng thốt buông tay làm rớt đôi đũa đang cầm, say đắm đáp lại mình tràn đầy yêu thương…

Chẳng biết hôn nhau bao lâu rồi, chợt có tiếng bước chân đi vào khiến mình và chị hoảng hốt buông nhau ra. Cứ tưởng dì dượng về thì chết, may là em Uyên. Ẻm im lặng bước nhanh qua nơi mình và chị đang đứng, đi lên trước nhà rồi ở lì trên đó đến tận giờ cơm mới xuống.

– Bé Uyên thấy rồi đó!! – Mặt chị đỏ bừng.
– Có sao đâu, yêu nhau hôn nhau là chuyện bình thường mà! – Mình cười.
– Hồi nãy T xin lỗi gì vậy?
– Thì… để chị chờ lâu…
– Làm chị cứ tưởng có chuyện gì chứ? – Chị cười nhưng dường như hơi nghi ngờ.
– Làm sao có chuyện gì? Chị lại nghĩ lung tung nữa rồi!

– Ai biết đâu nè! Từ lúc về tới giờ, bé Uyên không nói năng gì hết à, còn T thái độ kỳ lạ…
– Chắc té xe bị đập đầu vô đá nên khìn hết rồi! – Mình cười gượng.
– Thôi chết… nồi thịt gà…

Mùi khét hăng hắc bốc lên làm chị giật mình, lật đật quay lại coi, nhờ vậy cứu mình một bàn thua trông thấy. Thật ra, mình nói dối lừa chị cũng đơn giản thôi, nhưng mình không thể làm vậy được, thấy áy náy kinh khủng. Thế nên cứ phân vân giữa nói thật và nói dối, cuối cùng thành ra nửa nạc nửa mỡ, dối không ra dối mà thật cũng chẳng ra thật, càng khiến chị nghi ngờ thêm.

Đứng phụ chị thêm một lúc thì dì dượng về, em Uyên xuống phụ dọn cơm lên. Không khí bữa cơm rất thân tình, ấm cúng, mình tự nhiên như không, ăn khí thế. Cơm nóng canh sốt ăn với gà rẫy vừa kho xong, phải nói là trên cả tuyệt vời. Em Uyên khác hẳn mình, ăn ít hơn thường ngày nhiều, được một chén đã thôi, rồi xin phép dì dượng ra ngoài hiên ngồi nhìn mưa. Từ lúc về đến giờ, ẻm chẳng nói với mình câu nào, thái độ rất lạ.

Nhưng mình chỉ thấy khó hiểu vậy thôi, cũng không bận tâm lắm. Mình vẫn ngồi ăn, trò chuyện cùng dì dượng đến khi mọi người dùng xong hết mới đứng lên. Bụng no căng đi muốn không nổi, có 6 chén cơm mà no thế không biết.

Mình định rủ chị đi bắt ốc về luộc ăn, sẵn tiện ghé thăm bụi tre kỷ niệm lần trước đã cho bọn mình mượn chỗ mở đầu tình yêu, nhưng mưa dầm rả rích từ trưa cho tới tận chiều mới tạnh, mọi kế hoạch đều phải xếp xó, đến chán!

Trời mưa nên dì dượng đều ở nhà, không đi làm. Nói một hồi hết chuyện, mình và chị cũng không dám tỏ ra quá thân mật trước mặt mọi người nên ngồi né né nhau ra. Chờ đến gần 2h, dì dượng đi ngủ rồi mình mới dám sáp lại gần chị tán.

– Chị thấy dì dượng có thích em không? – Mình liếm môi.
– Có chứ. Hồi nãy ra sau, nghe mẹ chị khen T lễ phép đó, thân thiện nữa! – Chị cười.
– Còn khen gì nữa không? – Mình khoái chí phỏng vấn tiếp.
– Không, hết rồi. Hi hi… khen vậy còn chưa đủ nữa hả?
– Ít quá, chị không chịu đưa em lên gì hết, cho ba mẹ chị khoái.
– Đưa sao? – Chị ngơ ngác.
– Thì… nói em học cao lắm, mốt ra trường đi làm lương tháng mấy chục triệu. Rồi nói thêm là em lo cho chị lắm, tốt với chị lắm… biết chưa?

– Hứ… biết kiếm được việc làm không nữa, ở đó mà mấy chục triệu. – Môi chị chu ra cả tấc.
– Sao không?! Chuyện nhỏ thôi! – Mình thò tay chụp môi chị bóp nhẹ.
– Không được táy máy tay chân, coi chừng ba mẹ chị thấy! – Chị liếc mình, hất tay ra.
– Em dặn rồi đó, mốt nhớ nói vậy nghen!
– Thôi, chị không nói dối được mà!!!
– Chời, đó là sự thật chứ nói dối gì?!
– Không biết. Sau này khi nào T làm được vậy, chị sẽ nói! – Chị cười mỉm chi.

– Ax… giờ nói cho ba mẹ chị thích, sau này mới dễ chấp nhận em hơn. – Mình nhăn mặt.
– Tới đó chị nói cũng được vậy? Thôi đừng ép chị mà, chị không nói dối được đâu!!!
– Ờ, không được thì thôi he he… không ép!

– Uyên, vô đây ngồi nè, ngồi đó chút ướt bệnh đó!!! – Chị nhìn em Uyên đang ngồi trước hiên gọi to.
– Ngồi đây mát hơn, chút em vô! – Em Uyên đáp, vẫn không quay đầu lại.
– Bé Uyên nay sao đó, T biết không? – Chị nhìn mình dò hỏi.
– Sao em biết được, chắc đang nhớ người yêu! – Mình gãi đầu.
– Hồi sáng còn vui vẻ lắm mà, chị để ý từ lúc đi mua đồ với T về mới như vậy đó!
– Vậy hả? Chắc bị té xe nên lên cơn… mà em không biết gì đâu, chị đừng hỏi em nữa!

Chị im lặng không hỏi mình nữa. Mình rất muốn nói hết tất cả cho chị nghe, rồi chị có giận dỗi thế nào mình cũng chịu, còn hơn giấu diếm thế này… tội lỗi lắm!!! Nhưng mình chẳng biết bắt đầu từ đâu, bây giờ cũng không phải lúc thích hợp. Chờ khi về nhà, hôm nào đó thuận tiện mình sẽ tự thú với chị vậy.

Ngồi thêm lúc nữa, chị vào phòng ngủ, em Uyên thì vẫn ngồi lì trước hiên nhà chả biết làm quái quỷ gì, nhất định không vào ngủ với chị mặc dù chị ra kêu mấy lần. Mình cũng lăn ra phản ngủ luôn, ngày mưa không gian mát mẻ tĩnh lặng, gió thổi vào ào ào thật dễ chịu.

Ngủ đến chiều, chị gọi dậy đi lên Thị Xã, mình mới tỉnh. Công nhận ở quê ngủ sướng thật, mình mà ở đây chắc suốt ngày lăn ra ngủ, vài tháng thành heo ụt ịt luôn quá.

– Chị không đi với Uyên hả? – Thấy chị qua xe mình, mình ngạc nhiên hỏi.
– Bé Uyên nói chạy một mình được, cứ kêu chị qua đi với T. – Chị lắc đầu khó hiểu.
– Hồi sáng lành lặn thì bắt chị chở, giờ chân què lại đòi đi một mình, em cũng bó tay! – Mình chép miệng.
– Chạy lẹ đi T, bé Uyên đi rồi kìa!
– Ừ, lạc một lần đi cho chừa tật…

Nói thì nói vậy, mình vẫn rồ ga chạy theo sau em Uyên. Trời mưa đường trơn trượt và rất nhiều ổ voi nhưng ẻm vẫn chạy rất nhanh, mình mấy lần tăng ga chạy lên nhắc nhở, ẻm vẫn chứng nào tật nấy. Được một lúc thì mất dấu ẻm, chị Diễm lo lắng bắt mình đuổi theo, nhưng chạy mãi vẫn không thấy. Chị đt cho ẻm thì không bắt máy, mình gọi cũng vậy.

Nhưng cũng nhờ thế mà bọn mình về sớm hơn lượt đi, chưa đến nửa tiếng đã tới nhà. Em Uyên vẫn chưa về, bọn mình gọi muốn cháy máy ẻm nhất định không nghe là không nghe. Cho đến khuya, gần 11h ẻm mới về trong tình trạng say túy lúy, ngật ngưỡng lên phòng. Mình cũng chịu, hết biết ẻm nghĩ gì rồi.

Mình còn phải lo chuẩn bị cho những trận xung đột sắp tới, không còn tâm trí nghĩ vu vơ mấy chuyện tình cảm vớ vẩn nữa. Mình cảm giác được, nó đã đến rất gần rồi…

– Cuối tuần có khác, nhiều gái đẹp quá mày ơi!!! – Thanh sida cười nham nhở, tay quệt nước miếng đang trào ra miệng liên tục.
– Công nhận… nhìn đã thiệt!! – Hai mắt mình cũng đảo liên tục như radar, du lịch khắp những thân hình nóng bỏng trong bộ bikini bé xíu của các cô gái.

Vừa nhìn say mê, mình vừa thầm khen bản thân đã có một quyết định vô cùng chuẩn xác khi vào đây. Hôm nay là ngày cuối tuần, em Uyên bắt mình dẫn đi chơi vì lần trước còn nợ ẻm một điều kiện, lúc mình hứa hẹn để ẻm khai ra đã cùng chị Diễm đi gặp thằng Khang.

Chả biết đi đâu cho vui, chợt nhớ ra khu du lịch sinh thái kết hợp công viên nước mát mẻ này, thế là đưa luôn em Uyên và chị Diễm lên chơi, sẵn tiện rủ Thanh sida đi cùng, tạo cơ hội cho nó tán em Uyên, rước bà chằn này đi giùm mình cho rảnh nợ.

Theo kế hoạch, mình chở chị Diễm, Thanh sida đi cùng em Uyên, nhưng ẻm không chịu, cuối cùng ẻm chở chị Diễm, mình và Thanh sida hai thằng đực rựa phải lọt tọt chạy kè theo, nản toàn tập!

Khu du lịch sinh thái này khá nổi tiếng ở tỉnh mình, rất rộng và đẹp. Cuối tuần, dòng người khắp tỉnh đổ về rất đông vui, chưa kể những khách thập phương ghé đến. Công viên nước bọn mình đang chơi cũng nằm trong khu du lịch này, thế nên người ra kẻ vào tấp nập, gái đẹp càng khỏi phải nói, không nhiều nhưng cũng chẳng ít, tha hồ nhìn ngắm thỏa thích. :beauty:

Lúc này mình và Thanh sida đã thay quần bơi xong rồi, đang đứng chờ hai người đẹp ra, tranh thủ chiêm ngưỡng tài nguyên gái đẹp bơi qua bơi lại trước mắt. Hai thằng xuýt xoa bàn tán, thi thoảng nhìn nhau cười đầy khả ố và mờ ám, khiến mấy em gái lúc đầu không chú ý, về sau có vẻ hơi đề phòng hai thằng trai mặt hiện rõ chữ “dâm tặc”.

– Ê, nhìn con áo tắm đỏ kia kìa, ngon quá!! – Thanh sida hất mặt chỉ.
– Ờ, nhưng tao thích nhỏ áo xanh hơn, hàng khủng hè hè… – Mình vuốt cằm cười dê.
– Hai con đó xấu, con áo đen mới đẹp kìa!!
– Đâu? Có thấy con áo đen nào đâu??

Mình và Thanh sida nhìn nhau, thằng này cứ tưởng thằng kia nói, nhưng không phải. Ngờ ngợ nhận ra, xoay lại đằng sau đã thấy em Uyên và chị Diễm đứng đó tự khi nào.

– Áo đen đây. – Em Uyên nháy mắt với mình.
– Ờ… ờ…

Mình lắp bắp, nãy giờ bình luận khí thế, toàn nói bậy bạ, chẳng biết chị Diễm có nghe được không nữa, chắc là “thấu hiểu” cả rồi. Thanh sida cũng lấm lét chẳng kém mình, chắc sợ em Uyên nghe.

Nhưng hình như mình hiểu lầm thằng bạn nối khố rồi, mặt nó ra vẻ lúng túng chứ cặp mắt thì gian xảo lượn lờ khắp cơ thể em Uyên. Ẻm mặc đồ bạo thật, bikini hai mảnh đen tuyền nhỏ xíu chỉ vừa đủ che những chỗ nhạy cảm. Nhất là phần trên, cảm giác dường như cái áo quá bé và chật chội, không thể khống chế nổi hai gò cao vút đang tìm cách vươn ra ngoài.

“Tội lỗi, tội lỗi…!!”

Mình hít vào một hơi thật mạnh, lấy hết nghị lực quay mặt đi chỗ khác, tất nhiên là xoay sang chị Diễm, tức thì máu nóng trong người dịu xuống ngay. Chị e ấp trong chiếc bikini hai mảnh màu đỏ đen, loại có váy che bên ngoài, kín đáo chứ không sexy như em Uyên. Tóc chị buột cao, nhìn xinh và rất hiền thục, có chút gì đó mong manh yếu đuối, khiến người khác yêu thích nhưng lại không hề có ý nghĩ đen tối. Không phải vì chị không hấp dẫn, mà do vẻ đẹp của chị thánh thiện, trong sáng đến mức không ai nỡ có suy nghĩ xấu xa với chị.

– Chị mặc cái này đẹp ghê! – Mình nói nhỏ vào tai chị.
– Thật không? Lần đầu tiên chị mặc đồ tắm thế này, thấy hở hang kì quá! – Chị lóng ngóng xấu hổ không dám đứng thẳng người lên, mặt đỏ rần, cứ nghiêng bên này, né bên kia.
– Thật! Không có hở hang, vầy là kín đáo lắm rồi, tại lần đầu mặc nên chị chưa quen thôi, đừng ngại! – Mình trấn an.
– Ừm… nghe T nói vậy chị cũng đỡ lo… hi hi..

– Nhìn nãy giờ đủ chưa? – Tiếng em Uyên vang lên làm mình giật thót, cứ tưởng ẻm nói mình.

Nhìn sang thì thấy Thanh sida đang cười gượng, ra em Uyên nói nó. Chắc nãy giờ say mê cân đo đong đếm thân hình số đo vàng của ẻm nên Thanh sida quên cảnh giác giữ ý tứ.

– Đẹp không mà nhìn dữ vậy? – Em Uyên hất mặt.
– Đẹp… đẹp lắm!!! – Thanh sida gật đầu như cái máy, cái mặt lú ra trông phát tội.

Thằng bạn sát gái của mình ngày nào, giờ đây đứng trước em Uyên lại giống như thằng cù lần, nhìn gương mặt xu nịnh của nó mà mình thèm đạp vài cái cho tỉnh lại.

– Thôi, vô tắm đi, đừng đây chi hoài. – Mình đề nghị.
– Ok, đang định nói. – Em Uyên gật đầu.

Cả bọn đi vào trong hồ bơi. Chị Diễm nép sát vào em Uyên, cố trốn tránh những cái nhìn soi mói của lũ con trai. Trong khi ẻm thì thản nhiên như chốn không người, sải bước đầy tự tin cứ như siêu mẫu đang biểu diễn trên sàn catwalk.

Dù không muốn nhưng mình vẫn phải thừa nhận em Uyên sở hữu thân hình chuẩn và bốc lửa thật. Dáng người cao ráo, ngực nở eo thon, lại thêm nước da trắng bóc được tôn lên trong bộ bikini đen, chưa kể đến khuôn mặt đẹp lai Tây cùng mái tóc ngắn nhuộm đỏ tím đầy cá tính, à… và cả mấy chiếc bông tai ẻm đeo nữa chứ. Từ lúc bọn mình bước vào, tất cả ánh nhìn của mọi người đều dồn lên người ẻm, bất kể già trẻ lớn bé. Con trai nhìn bằng ánh mắt thèm thuồng, con gái thì sự ghen tỵ hiện rõ trên nét mặt.

Đi cạnh ẻm, chị Diễm dường như bị lấn át hoàn toàn, dù chị cũng xinh không kém gì, nhưng trong trang phục này thì sự gợi cảm của em Uyên được phát huy một cách tối đa. Tuy vậy, mình lại không hề buồn vì điều đó, mình hiểu rõ em Uyên gợi lên sự ham muốn chiếm hữu mãnh liệt của đàn ông, nhưng chị Diễm mới chính là người con gái họ muốn đồng hành suốt cuộc đời.

Thanh sida cố tình kéo mình đi chậm lại, để ngắm em Uyên từ phía sau. Nhìn mặt nó, mình biết si mê đắm đuối quá rồi, bao nhiêu chất xám đều đã bay theo gót chân em Uyên.

– Nhìn bên phải thôi nhen mày, bên trái cấm mày à! – Mình hầm hè, vì đi bên trái em Uyên là chị Diễm.
– Biết rồi, em Uyên ngon hơn! – Thanh sida đáp cho có, mắt vẫn nhìn chăm chăm em Uyên.
– Ờ, mày cứ như vậy đi, rồi chờ kiếp sau sẽ được rờ vào cái móng tay của ẻm. – Mình lắc đầu ngán ngẩm.
– Ý mày là sao? – Thanh sida khựng người.

– Mày thừa hiểu mà, cần gì hỏi tao? – Mình nhún vai.
– Không hiểu.
– Được rồi. Mày thấy em Uyên cá tính không?
– Quá cá tính ấy chứ!
– Ờ, vậy mày nghĩ ẻm sẽ thích những thằng như thế nào? Si mê và ngu si đần độn, bảo gì làm nấy, vâng vâng dạ dạ như mày mỗi khi gặp ẻm à?
– Đệt… sỉ nhục tao dữ mày! – Thanh sida trợn mắt.

– Tao thấy vậy. Nào giờ quen nhiều gái, mày biết quá rồi. Tự mày biết phải làm sao để chiếm được tình cảm của ẻm, đừng có làm bộ dạng như thế này nữa. Tao khó khăn lắm mới tạo được cơ hội cho mày, đừng làm tao thất vọng!
– Ok, ok. Đúng là tao “bỗng dưng bị lú” thiệt, tại ẻm đẹp quá! Nhưng mày yên tâm, từ giờ tao sẽ lấy lại tinh thần, không để lép vế trước ẻm nữa. – Thanh sida làm mặt nghiêm trọng.
– Ờ, tốt! Cứ vậy mà phát huy.

Nhắc nhở nó thế thôi, chứ thật ra mình cũng chả biết chỉ Thanh sida làm sao để em Uyên thích nó nữa. Bình thường ẻm đã xa vời, giờ nó mà xa cách, phớt lờ nữa thì xong phim luôn. Nhưng nếu tỏ ra quan tâm ẻm quá thì lại giống với những gã trai thường xun xoe vây quanh ẻm, vậy càng không ổn. Giờ cách tốt nhất có lẽ là vừa xa vừa gần, vừa quan tâm lo lắng vừa tỏ ra lạnh lùng đúng lúc cần thiết, hi vọng nó hiểu và thực hành ổn thỏa.

Công viên nước phân ra thành hai khu, phía trong là chỗ trượt ống, trò chơi cảm giác mạnh dành cho những ai ưa mạo hiểm, bên ngoài là hồ bơi.

– Vô trong kia hay tắm ở đây trước? – Em Uyên hỏi mình.
– Tắm chút đi, đề pa cho nóng máy rồi vô trỏng trượt ống. – Mình nói.
– Cũng được.

Cả bọn xuống hồ, lúc này khá đông người đang bơi. Chị Diễm với em Uyên hào hứng xuống trước, mình và Thanh sida còn đứng trên bờ khởi động.

– Sao chị không khởi động đi? Chuột rút bây giờ. – Mình kêu.
– Ở quê chị tắm sông hoài, có bao giờ bị đâu. – Chị cười mỉm.
– Ax…

Hai thằng đứng huơ huơ, thấy mọi người nhìn kì quá, cũng nhảy luôn xuống hồ, khỏi làm nóng gì nữa hết.

Trời nóng nực, được thỏa chí vẫy vùng dưới làn nước mát mẻ, cảm giác thật sảng khoái không gì bằng. Mình và Thanh sida, hai thằng đều biết bơi nên bơi qua bơi lại khí thế, hết sải rồi bướm, bướm xong lại ếch, ếch chán chuyển sang thả ngửa.

Bơi đã đời, nhìn ra bờ thấy chị và em Uyên vẫn loay hoay ở vùng nước cạn. Mình bơi lại gần hỏi:

– Chị biết bơi mà, sao không ra ngoài đó, đứng đây hoài vậy?
– Tại… – Chị ngập ngừng rồi nhìn sang em Uyên.
– Tại tui không biết bơi, ra đó bỏ tui hả? – Em Uyên mặt hơi quê quê nói to.
– Ax… dân miền Tây mà không biết bơi? – Mình ngẩn người.
– Uyên ở Cần Thơ, thành phố làm gì có sông nước mà biết? Làm như ở vùng quê vậy. – Ẻm bĩu môi.
– Ờ, không biết bơi thì nằm trong đây tắm nắng đi, tự nhiên không cho chị Diễm tắm. Đi ra đó chơi với em! – Mình cười đểu, nắm tay chị kéo ra xa.

– Thôi T, làm vậy tội nghiệp bé Uyên lắm!!! – Chị kéo nhẹ tay ra, bơi vào trong.
– Chài, đi bơi mà hai người trong này, em với thằng Thanh ngoài kia, chán chết! – Mình bơi theo làu bàu.
– Vậy hai người vô đây luôn đi, có gì đâu. – Em Uyên nói tỉnh bơ.
– Cái này là nghịch nước, chứ đi bơi khỉ mốc gì! – Mình gầm gừ.
– Hay ở trong đây chơi đi T, Uyên không biết bơi mà! – Thanh sida lượn vào, đứng xớ rớ một lúc rồi ra vẻ thông cảm.

Đệt, cái thằng này, hám gái bỏ bạn, phản rồi. Mình lừ mắt nhìn nó, thấy vậy nó nhe răng cười.

– Không thích thì ra đó bơi một mình đi, biến cho đẹp trời! – Thấy chị và Thanh sida ủng hộ, em Uyên nghênh mặt với mình, nhìn mà ứa gan.
– Bơi một mình chán lắm… – Mình chép miệng, trong đầu chợt nảy ra ý đồ đen tối.
– Chán ráng mà chịu, ai kêu… Ê, làm gì vậy???

Đang khoái trá cười cợt, em Uyên giật nảy người kêu to khi mình lại gần, nắm tay kéo ra xa.

– Ra đây chơi, T dạy Uyên bơi. – Mình cười khà khà, càng hết sức lôi ẻm ra, mặc ẻm ghì lại.
– Không giỡn vậy nhen!! Uyên không biết bơi thật đó!! Buông ra đi… – Em Uyên ra sức trì lại, mặt mày xanh như tàu lá chuối.
– Ai nói Uyên biết bơi đâu, ra T tập bơi cho, có gì mà sợ! – Được thể mình càng làm già, thoáng chốc đã kéo ẻm ra đến vùng nước sâu gần cổ.
– Thả bé Uyên ra đi T, giỡn vậy đủ rồi, sợ quá rồi kìa! – Chị Diễm kéo tay mình.
– Đừng giỡn dai nữa mày, nguy hiểm lắm! – Thanh sida cũng lo lắng nói.

– Chài, hai người cứ lo xa! Nước ở đây cạn xìu, làm sao có chuyện gì được? Tao biết bơi mà, mày lo gì? – Mình cười.
– Nhưng mà… – Thanh sida vẫn lo lắng không yên.
– Không nhưng gì hết, cứ để tao. Một chút là Uyên biết bơi thôi.

Nói xong, mặc kệ em Uyên vùng vẫy, mình cứ thế kéo ra xa cho đến khi nước ngập quá đầu, hai chân ẻm chấp chới. Mình tính rồi, nước thế này không thể chết đuối được, bất quá cho ẻm uống vài ngụm chừa tật ngang bướng đi.

– Ặc… cứu… – Em Uyên chấp chới, tay chân huơ loạn cả lên, mồm cứ há ra kêu to, nhưng vừa mở thì nước đã ùa vào, ho lên sặc sụa, mặt mày đỏ gay, nước mắt nước mũi trào ra.

– Bình tĩnh, có T ở đây nè, không sao đâu! – Mình thấy tội, lại gần đỡ ẻm nổi lên mặt nước.
– Đưa Uyên vô… lẹ đi… – Mặc kệ mình nói, em Uyên vẫn hốt hoảng, càng vùng vẫy loạn xạ.
– Zzz… bình tĩnh, để T chỉ Uyên bơi, có gì đâu mà sợ dữ vậy?! Đạp chân đi, hai tay huơ đều vào. – Mình chịu tay dưới eo, nâng thân người ẻm lên ngang mặt nước, hướng dẫn động tác.

– “Bốp” Ui… da…

Chẳng biết vô tình hay cố ý, chân em Uyên đạp mạnh vào mặt mình đau thấu trời xanh. Mình té ra sau, hai mắt nổ đom đóm chả nhìn thấy gì nữa, chỉ nghe tiếng tay chân đập loạn xuống mặt nước và kêu cứu thất thanh của ẻm.

Có tiếng người hô hoán trong bờ lao xao, mình cố chồm dậy, mở mắt ra nhìn thấy lờ mờ bóng em Uyên đang chìm xuống gần đó, vội bơi hết sức thật nhanh lại kéo ẻm lên, rồi gấp rút vào bờ.

Nhận em Uyên từ tay mình, Thanh sida và chị vội vàng đưa ẻm lên bờ hồ. Chị Diễm nhấn mạnh hai tay vào phía trên bụng gần ngực cho ẻm nôn nước ra. Em Uyên vẫn còn thở bình thường, chỉ có điều khá gấp gáp dồn dập và ho sù sụ vì sặc nước, chắc uống cũng vài chục ngụm. :stick:

– Có cần hô hấp nhân tạo không? – Thanh sida luống cuống hỏi.
– Hô hấp vô mặt mày! – Đang loay hoay chùi máu mũi và lo lắng tình hình em Uyên, nghe nó hỏi mà mình buồn cười, có thằng bạn cơ hội vãi.

Một bên má mình hơi sưng lên, chảy máu mũi, cú đạp của ẻm mà lệch đi chừng vài cm nữa thôi chắc mình vẹo mũi, phải đi phẫu thuật chỉnh hình lại chắc luôn. Đai đen taekwondo có khác, đạp mạnh còn hơn bò đá.

– Được rồi… đừng nhận nữa… tức ngực quá… – Em Uyên lồm cồm ngồi dậy, miệng thở dốc.
– Uyên đỡ chưa? – Chị lo lắng hỏi.
– Đỡ rồi… chỉ hơi no và ù tai… – Ẻm nhăn nhó, đồng thời mắt liếc chung quanh sắc như dao.

Đám đông bu quanh lúc này cũng giải tán, toàn là đàn ông con trai tranh thủ cơ hội lại soi hàng. Giờ bị em Uyên lừ mắt, thằng nào cũng ngán lượn thật nhanh.

– Trời, sao T bị chảy máu mũi vậy? Mặt sưng luôn rồi nè! – Chợt nhìn qua thấy tình trạng của mình, chị la hoảng.
– Bị bà chằn lửa đạp chứ sao nữa. – Mình tát nước rửa, miệng lầm bầm.
– Để chị coi coi… – Chị đưa tay xoa mặt mình, tay vốc nước rửa máu.
– Nhẹ thôi, đau đó… – Mình kêu khẽ.
– Ừm… sưng rồi nè, về nhà đắp muối chắc sẽ hết, cũng còn may chưa sao! Mà tại T hết đó, tự dưng kéo bé Uyên ra sâu chi vậy? Giỡn gì kỳ cục!!!
– Tình đùa chút thôi, sẵn tiện tập cho Uyên bơi luôn, ai dè làm ơn mắc oán, nỡ lòng nào đạp thẳng vô mặt em vậy đó!

– Cho chừa cái tật, muốn nữa không?? Đạp thêm cho vài cái nữa nè! – Em Uyên bỗng đứng dậy, đi lại gần mình, nghiến răng nói.
– Ax… không giỡn nhen!! – Mình hoảng hồn lật đật xua tay. Mới ăn có một đạp đã te tua thế này, lãnh thêm vài cú nữa chắc mình nằm luôn.
– Nghĩ sao mà giỡn kiểu đó vậy? Có ghét Uyên thì nói chứ! – Trừng mắt nhìn mình hồi lâu, em Uyên bỗng bặm chặt môi, rồi nước mắt lã chã rơi xuống, nhỏ trúng chân mình.

Suýt chết đuối không khóc, giờ bỗng dưng lại khóc. Em Uyên làm bọn mình ai cũng chưng hửng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Có lẽ chỉ mình hiểu được nguyên do, và phần nào đó là chị Diễm, riêng Thanh sida thì ngơ ngác hết nhìn em Uyên lại nhìn mình như chờ một lời giải thích.

Mình nhớ từng đọc đâu đó một câu danh ngôn, nói về những người phụ nữ cứng rắn, kể cả những người đứng đầu một nước, nắm quyền lực tuyệt đối trong tay, chưa khi nào khóc trước mặt ai, nhưng họ lại trở nên mềm yếu khi ở cạnh người đàn ông họ yêu. Em Uyên cũng mạnh mẽ như vậy, nhưng từ lúc biết mình đến giờ, không ít lần ẻm khóc trước mình. Phải chăng ẻm yêu mình là thật lòng? Mình có nên tin vào điều đó hay không?

Chưa ai kịp phản ứng gì, em Uyên đã bỏ đi một mạch qua khu trượt ống, định tìm cảm giác mạnh để khỏa lấp hay sao đây?

– T đi theo an ủi bé Uyên đi! – Chị thì thầm vào tai mình.

Nhìn sâu vào mắt chị, mình thấy nhiều tâm sự, cảm xúc lẫn lộn trong đó. Sao chị không tự đi an ủi ẻm, mà phải kêu mình? Chẳng lẽ…

Càng ngày mình càng tin chắc một điều, chị đã biết nhiều hơn mình nghĩ. Chị có thể ngây thơ và rất cả tin, nhưng chị không hề ngốc mà ngược lại vô cùng nhạy cảm. Nhìn chị… lòng mình chợt đau nhói, môi mình hé ra, định nói mặc kệ ẻm đi, mình không quan tâm. Nhưng tay chị đã bịt chặt miệng mình lại, không cho thốt thành lời.

– Chạy theo lẹ đi T, để bé Uyên một mình với tâm trạng như vầy nguy hiểm lắm!!! – Chị mỉm cười rạng rỡ. Nụ cười đẹp nhất mình từng thấy, tỏa ra ánh sáng của lòng bao dung và rộng lượng, của sự chia sẻ cảm thông, nét đẹp toát lên từ chính tâm hồn chị.
– Còn chị? – Mình liếm đôi môi khô khốc.
– Chị với Thanh đi theo sau. Không sao đâu, T đi lẹ đi mà! – Chị lại hối thúc.
– Em đi một chút rồi quay lại liền. – Mình hôn mạnh vào má chị, rồi đứng dậy chạy theo hướng em Uyên đã khuất bóng.

————————————-

Khu trượt ống rất đông người chơi, mình chạy vào ngó quanh quất khắp nơi nhưng chẳng thấy em Uyên đâu. Dòng người đông đúc khiến tầm mắt mình bị rối loạn, nhanh thật, mới đây mà biến mất rồi.

Đi lòng vòng tìm kiếm mất vài phút mới thấy ẻm đang đứng ở một góc trò chuyện cùng hai thằng nào đó cỡ tuổi mình hoặc lớn hơn một chút. Mình cảm thấy hơi bực bội, trong khi mình và mọi người lo lắng thì ẻm lại say sưa tán dóc với trai. Cố dằn cục tức xuống, mình bước lại gần.

– Sao không ra chơi mà đứng đây vậy? Mọi người tìm Uyên nãy giờ. – Mình nói.
– Tìm Uyên làm gì? – Ẻm liếc mình.
– Ai vậy? Em trai của em hả? – Một thằng chợt nhìn mình rồi hỏi sốc.
– Đi. – Không đợi em Uyên đáp, mình nắm tay lôi đi luôn.

Mặc dù tỏ ra vùng vằng không muốn, nhưng em Uyên vẫn bước theo mình.

– Ở chơi, đi với thằng đó làm gì em? – Thằng vừa nói sốc mình bỗng đi theo, nắm tay kéo em Uyên lại.
– Buông ra! Muốn ăn đòn à? – Em Uyên vung tay ra, nói to.
– Em lạ quá! Mới nói chuyện vui vẻ với anh mà giờ trở mặt rồi, định giỡn với tụi anh sao? – Thằng đó vẫn cố tình chụp tay em Uyên.
– “Bốp”

Không nói gì thêm, em Uyên ngay lập tức phang cho thằng đó một đá ngay hông. Cú đá khá nặng, thằng đó khuỵu xuống ngay, tay ôm hông, mặt mày đỏ gay vì đau và tức tối.

– Con chó này… điên hả? – Nó nghiến răng.
– Nhìn lại mình đi cưng, cỡ cưng xách dép cho chị còn chưa xứng. Lúc nãy chị buồn nên đùa với cưng cho vui, giờ hết hứng thú rồi! – Em Uyên bĩu môi.
– Mày…

Thằng đó điên tiết nhào lên định ăn thua đủ, nhưng cũng may thằng bạn nó kịp thời ôm lại kéo ra xa. May là may cho nó thôi, nếu nó nhào vô chả biết có bị thêm vài cước tét mí mắt không.

– Thôi bỏ đi, hung hăng quá!! – Mình gắt.
– Rồi sao? Bỏ tay ra! Trấn nước nãy giờ chưa đã sao, còn muốn gì nữa? – Em Uyên hất tay mình.
– Nhỏ thôi, ta nhìn kìa. Hồi nãy T giỡn, không phải cố ý đâu, đừng giận nhen!
– Ừ, giỡn hả? Giỡn vui quá hén!
– Uyên cũng đạp vô mặt T chảy máu mũi còn gì nữa, sưng luôn rồi nè không thấy hả?
– Uyên không cố ý, hoảng quá đạp lung tung vô tình trúng thôi. Không giống như T, thích làm người khác đau…

Em Uyên ngúng nguẩy bỏ đi, mình lẽo đẽo theo sau.

– Chứ giờ Uyên muốn sao mới chịu?
– Không muốn gì hết.
– Tí tắm xong, dắt Uyên đi ăn hén! – Mình dụ khị, dùng thức ăn dỗ dành con gái luôn đem lại hiệu quả tốt nhất.
– Dụ Uyên hả? Không cần, Uyên tự đi ăn được, chưa nghèo đến mức đó.
– Chài, dụ gì không biết. Coi như tạ lỗi với Uyên, được chưa? Mốt T không giỡn vậy nữa.
– Được rồi. Lần này bỏ qua, còn lần sau nữa đi đừng trách! – Ẻm vẫn chưa nguôi, cố vớt vát.
– Lần sau thì sao?
– Lúc đó sẽ biết thôi.

Dỗ dành có một lúc mà mình đổ mồ hôi ướt trán. Theo trí nhớ còn rất tốt của mình, lúc trước em Uyên đâu có thế này, sao dạo này bỗng trở nên nhõng nhẽo kinh thế không biết, chẳng thua gì chị Diễm.

Nhìn ra xa thấy chị và Thanh sida đang loay hoay tìm kiếm, mình và em Uyên đi lại gần.

– Vui rồi hả? – Thanh sida khều mình hỏi nhỏ.
– Ờ. – Mình gật đầu.
– Ẻm thích mày phải không?
– Ax… làm gì có. – Nó bất thần hỏi làm mình lúng túng.
– Đừng giấu tao, nhìn là biết rồi. – Thanh sida lừ mắt.
– Tụi mình lên trượt ống đi, vui lắm!! – Mình giả điên không đáp lời nó, kéo tay chị Diễm leo lên cầu thang dẫn đến ống trượt.

Công viên nước ở tỉnh nên chiều cao ống trượt theo mình ước lượng có lẽ không bằng trên Sài Gòn. Độ cao này chả xi nhê gì đối với mình vì từng chơi những chỗ cao hơn nhiều, nhưng với chị Diễm thì khác. Vừa leo cầu thang, chị vừa nhìn xuống dưới run giọng hỏi mình:

– Cao quá à, chị sợ… có sao không T?
– Không sao đâu, an toàn lắm!
– Thôi chị không chơi đâu, cho chị xuống đi!! – Mặt chị tái xanh, môi run rẩy.
– He he, chơi thử cho biết. Nằm xuống nhắm mắt trượt một cái là xuống tới dưới à, đã lắm!! – Mình khích lệ.
– Hai người trượt bên đây đi, tao với Uyên qua ống bên kia. – Thanh sida nói, rồi rủ em Uyên sang ống bên cạnh.

Không cần nhân viên hướng dẫn, mình chỉ chị nằm xuống sao cho đúng cách sau một lúc lâu dụ dỗ. Mãi chị mới chịu nghe lời làm theo mình, nhưng mặt mày vẫn xanh như tàu lá, nhìn mà tội nghiệp, đi chơi mà sao giống như bị tra tấn quá.

– Trượt xuống tới khi nào thấy ánh sáng nhớ nín thở bịt mũi lại nghen, không thôi nước bắn vô đau lắm! – Mình dặn dò.
– Hix… thôi chắc chị đi ra, không trượt đâu… – Chị mếu máo, mặt mày méo xệch, làm ông bác nhân viên đứng kế bên cũng bật cười.
– Xuống tới đó nhớ đứng tránh sang một bên, không thôi người khác trượt trúng chị đó. Đi đi. – Vừa dứt lời, mình đẩy mạnh chị xuống.
– Á… a… a… a…

Tiếng chị hét vang trong ống trượt, chắc tim thót lên cổ, mình cười thầm trong bụng, ngồi đợi một tí rồi lấy trớn từ ngoài chui vào trượt một phát thật mạnh cho sướng.

– Vù… vù… ùmmm…!!!

Sướng tê người, mình đứng dậy vuốt mặt. Chị Diễm đang đứng cạnh đó, mặt mày còn tái lét vì sợ.

Bên kia Thanh sida và em Uyên cũng vừa trượt xuống, cười la ỏm tỏi.

– Sao? Thích không? – Mình nháy mắt hỏi chị.
– Không thích! Sợ muốn chết, tới giờ tim chị còn đập binh binh luôn nè! – Chị rùng mình, lắc đầu lia lịa.
– Đâu, e sờ nghe thử coi.
– Uýnh T bây giờ, ở đây đông người đó! – Chị đỏ mặt xô mình ra.
– Vui quá! Lên trượt tiếp đi T. – Em Uyên chạy lại kéo tay mình.
– Lên chơi tiếp đi! – Mình lôi chị.
– Thôiiii… không chơi nữa mà! T với bé Uyên chơi đi, chị ở đây tắm được rồi.
– Lần này em trượt chung với chị, không sao đâu. Đi mà!

Nghe mình nói cũng bùi tai, nài nỉ quá, cuối cùng chị đành run rẩy đi cùng bọn mình.

Lần này mình để chị nằm trước, mình ngồi phía sau ôm chị, rồi hai người cùng trượt xuống một lúc, mặc cho ông bác nhân viên xua tay cản.

– Tùmmm…!!!

Hai người lao ra cùng lúc có khác, nước bắn tung tóe. Chị ho sặc sụa, nước mắt nước mũi chảy tèm lem.

– Sao vậy, chị không bịt mũi hả?
– Có, nhưng mà chờ hoài chưa thấy tới, vừa bỏ tay xuống thì văng ra ngoài rồi, hix…
– Ax…

Em Uyên lại rủ lên chơi tiếp, mình cũng muốn đi, nhưng thấy tội nghiệp chị, không đành lòng bỏ chị một mình nên ở lại. Mình và chị lượn lòng vòng nghịch nước, hai đứa kia thì trượt ống khí thế. Khổ thân Thanh sida, mình biết nó vốn nhát gan, đi xe còn bị ói mà, đâu dám chơi mấy trò cảm giác mạnh, nhưng vì lấy lòng em Uyên nên ráng theo. Trượt một hồi mặt nó tái nhợt, phèo phổi chắc bay loạn khắp nơi trong bụng, em Uyên ngược lại càng trượt càng hăng, cười toe toét.

Thấy Thanh sida nhìn mình nhăn nhó, tội nó quá, mình buộc phải tìm cách giải vây.

– Chơi vậy đủ rồi, về thôi. – Mình nói.
– Còn sớm mà, về làm gì? – Em Uyên ngơ ngác.
– Về đi ăn, không đói hả? – Mình sờ bụng.
– Cũng hơi đói, thôi về thì về. – Ẻm gật đầu.

Cả bọn lót tót đi ra phòng thay đồ, trên đường đi lại có cơ số thằng dòm ngó em Uyên, lúc này áo tắm ẻm ướt sũng nước, các đường cong cơ thể ẩn hiện lấp ló sau làn vải mỏng càng gợi cảm hơn lúc mới vào gấp bội. Nói đâu xa, Thanh sida còn lén lút nhìn đầy háo hức cơ mà.

Sau khi tắm gội sạch sẽ, bốn người ra xe về. Lại như lượt đi, Thanh sida chở mình, chị Diễm và em Uyên đi chung.

– Giờ đi ăn hén! Chị muốn ăn gì? – Mình nhìn chị.
– Sao cũng được hết à! Tùy mọi người. – Chị cười.
– Vậy đi ăn lẩu cá kèo nhen! – Mình đề xuất.

Không ai phản đối, mình dẫn lại quán 7 Hổ, quán ăn gia đình khá có tiếng. Quán không sang trọng cho lắm, bù lại tay nghề nấu nướng rất ngon nên lúc nào cũng đông khách, nhất là dân nhậu cực mê.

Bọn mình chọn một bàn trong góc cho yên tĩnh, gọi vài món rồi ngồi tán dóc chờ dọn lên.

– Công nhận đi bơi về đói thiệt, Uyên đói không? – Thanh sida galang lau đũa, cười hỏi em Uyên.
– Ừ, cũng đói. – Ẻm cười gật đầu.

Em Uyên kiệm lời quá, làm Thanh sida cũng cụt hứng, tắt đài luôn. Mình mặc kệ cho nó lo liệu, tán tỉnh thế nào tự nó biết cách, xoay sang to nhỏ với chị, cố tình tách thành thế giới riêng của hai cặp cho Thanh sida dễ làm ăn.

Đợi một lúc, thức ăn được dọn lên. Cả bọn lao vào hùng hục càn quét, đói bụng mà ăn lẩu nóng thì đúng là số dách.

– Chị ăn cá nè, ngon lắm!! Ăn lẹ để hai đứa kia ăn hết đó. – Mình gắp con cá kèo bỏ vào chén chị.
– Hi hi… T ham ăn quá à! Cá nhiều mà, ăn sao hết mà lo! – Chị đá nhẹ chân mình.
– Tụi nó ăn như heo, không hết mới lạ! – Mình nói nhỏ.
– Ta ăn vậy mà như heo, vậy chắc T bằng hai con heo…
– Ax… he he…

Thấy mình và chị cứ thì thầm to nhỏ, em Uyên ngồi đối diện lườm lườm mình, hình như hơi ghen. Kệ ẻm, quyền gì mà ghen. Mình thản nhiên như không, vừa ăn vừa cười giỡn với chị. Thật ra, trong lòng mình cũng không thoải mái cho lắm, chẳng muốn khiến ẻm buồn, nhưng bắt buộc phải làm vậy thôi.

Giữa bữa ăn, không khí chợt ồn ào vì một đám người kéo vào. Thoạt đầu mình không để ý, nhưng bỗng thấy một người quen quen, nhìn kỹ lại là thằng Quang. Cảm giác lúc này như sét đánh ngang tai, tim đập loạn lên, bọn nó rất đông, hơn chục thằng, mặt mày đỏ gay hết cả rồi, chắc là nhậu ở đâu một chập rồi mới kéo lại đây làm tăng hai. Ngần ấy thằng mà quây mình, bỏ mạng là cái chắc. Khổ nỗi tụi nó ngồi ngay bàn cạnh lối ra vào duy nhất của quán, có muốn lặng lẽ trốn ra cũng không được.

– Gì vậy T? – Thấy mặt mình lo lắng, Thanh sida hỏi.
– Mày nhìn bàn sau lưng đi, bên tay trái. – Mình thì thào.
– Bàn mới vào đó hả?
– Ờ.
– Chết mợ, sao tụi nó tự nhiên lại xuất hiện ở đây vậy trời! – Thanh sida hoảng hồn.
– Đi ăn nhậu giống mình chứ sao nữa, tao nghĩ tình cờ thôi, không phải biết tụi mình ở đây mà vô tìm đâu.

– Sao giờ T? Chút nữa thế nào nó cũng qua đây gây sự cho coi, hay T trốn đi. – Chị lo lắng kéo tay mình.
– Trốn đâu giờ? Quán này chỉ có một cửa, trong đây cùng đường rồi. – Mình cười khổ.
– Mấy người đang nói chuyện gì vậy? Bọn đó là ai? – Em Uyên ngơ ngác.
– Thấy thằng cao cao mặc sơ mi xanh đóng thùng không? – Mình chỉ.

– Cái thằng nhìn trí thức đó hả? Thì sao? Thấy cũng hiền mà!
– Ừ, hiền lắm! Thằng Quang đó. – Miệng mình méo xệch.
– Hả? Là thằng khi trước hại chị Diễm bị T cho ăn đòn phải không?
– Ừ, nó đó. Lần này tới lượt T ăn đòn rồi, kiểu này chắc ra đi luôn, sống sao nổi. – Mình vò đầu bứt tóc.

– Bé Uyên có võ mà, lo gì. – Mắt chị Diễm bỗng sáng rỡ, mừng ra mặt.
– Tụi nó toàn tướng như trâu cui, mình em cùng lắm xử được hai thằng thôi, dù sao cũng là con gái, sức vóc sao bằng con trai. – Em Uyên lắc đầu.
– Hay mày leo rào ra ngoài đi T, tụi tao ra sau. – Thanh sida hiến kế.

Nhìn hàng rào chắn làm bằng lưới b40 cao ngất, bên ngoài lại toàn là ruộng, mình ngao ngán:

– Vầy sao leo? Với lại đâu chỉ mình tao, còn chị Diễm với mày, nó đều biết mặt. Nó mà thấy hai người, dễ gì chịu bỏ qua.
– Nói cũng phải. Kiểu này phải chơi thật rồi. – Thanh sida nhăn trán suy tư.

Ngẫm nghĩ một lúc, nó móc điện thoại ra:

– Để tao kêu tụi Hải khìn, Hưng mập lại giải cứu. Giờ tụi mình ngồi đây chờ thôi.
– Ừ, cũng chỉ còn cách đó. Không thể gọi chú Quyết được, chuyện chưa xảy ra, không bằng không chứng, tao chẳng dám làm phiền.
– Tao biết. Hi vọng cuối tuần tụi nó không đi đâu xa.

Thanh sida cầm điện thoại nhỏ to một hồi, ngẩng mặt lên thông báo:

– Hưng mập đi Vũng Tàu với đám bạn rồi, may còn Hải khìn ở nhà, nó đang gọi anh em tới đây.
– Đỡ quá! Nó có nói kêu được mấy thằng không? – Mình liếm môi.
– Chưa biết, nó nói sẽ gọi lại ngay.

Điện thoại reo, Thanh sida bắt máy nói vài câu, rồi nhìn mình ái ngại:

– Tính luôn Hải khìn nữa là được 4 thằng, tụi nó đi Vũng Tàu hết rồi.
– Luôn cả tao và mày nữa là 6, 6 thằng chọi 14, chết chắc!!! – Mình vuốt mặt cố lấy lại bình tĩnh.
– Uyên nữa chi, Uyên xử hai thằng cho. – Em Uyên nói chen vô.
– Mấy chuyện dao búa này Uyên tránh xa ra đi, đừng dính vào. Rủi bị một nhát vào mặt là tàn đời biết không? – Mình lắc đầu.
– Đúng đó… – Thanh sida ủng hộ mình.
– Đúng cái gì? Hay lắm hả? Tưởng chỉ có con trai mấy người là biết nói nghĩa khí sao? – Chưa nói dứt câu, bị em Uyên nạt ngang, Thanh sida im luôn không dám hó hé gì thêm.

– Chị lo quá T ơi! Mình ngồi đây chờ tụi nó về đi, đừng ra đó hén! Lần trước T đánh nó quá chừng, giờ mà thấy T, chắc nó giết luôn đó… hix… – Chị Diễm ngân ngấn nước mắt, sụt sịt nói.
– Thì em tính vậy mà, ngu gì đi ra! Chỉ đề phòng trường hợp nó thấy mình thôi, chị đừng lo, không sao đâu. – Mình nắm tay chị trấn an.

Không khí vô cùng nặng nề, bọn mình chẳng ai còn tâm trạng để ăn uống, chưa bao giờ mình cảm thấy thời gian trôi qua chậm đến thế. Mình cứ ngồi thậm thụt, nấp sau người Thanh sida tránh bọn nó nhìn thấy. Nhưng chờ mãi, chờ mãi chẳng có chút dấu hiệu nào cho thấy tụi nó sắp về, vẫn ăn nhậu cụng ly cười nói ồn ào.

– Uyên đi toilet tí. – Em Uyên đứng dậy.

Mình định cản nhưng không kịp, muốn ra toilet phải đi ngang bàn tụi nó, mặc dù không biết em Uyên, nhưng nhan sắc của ẻm có thể sẽ khiến bọn nó chú ý.

Đúng như mình lo lắng, lúc em Uyên đi ngang, tụi nó xì xào bàn tán. Đến khi ẻm trở ra, một thằng đứng dậy cầm ly bia ép uống làm quen. Ở xa nên mình không nghe rõ họ nói những gì, chỉ thấy em Uyên lắc đầu, xô thằng đó ra rồi đi lại bàn mình.

Bọn thằng Quang nhìn theo, mặc dù mình ra sức che mặt nhưng nhìn thái độ của nó, mình đoán có lẽ nó đã nhận ra. Nhận định này càng thêm chắc chắn khi bọn nó đứng lên, kéo sang chỗ mình.

– Không ổn rồi. – Mình vớ chai nước ngọt thủ sẵn trong tay.

Thanh sida và em Uyên cũng đi qua đứng cạnh mình, đề phòng cao độ đối với bọn nó.

– Hải khìn tới chưa, lâu quá vậy? – Mình hỏi Thanh sida.
– Mới gọi, nó nói đang vô. – Thanh sida nói nhỏ.

Thằng Quang tay cầm vỏ chai bia đập mạnh vào gốc cây gần đó, miểng văng tung tóe, nhìn mình mỉm cười:

– Lâu rồi không gặp, khỏe không em trai?
– Bị thương nặng như mày còn khỏe thế này, nói gì tao. – Biết không tránh được trận thư hùng, mình hừ mũi.
– Còn chưa cảm ơn em trai, nhờ em mà anh được ở nhà nghỉ dưỡng vài tuần, mập mạp trắng trẻo hẳn ra. Định đi tìm em để đáp lễ, không ngờ lại tình cờ gặp nhau ở đây, mình có duyên nhỉ?! – Nó cười tươi rói, nhưng ẩn sau nụ cười hiền lành đó là sự nguy hiểm chết người, mình cảm nhận rõ hơn ai hết điều này.

-Muốn gì nói đi, đừng lảm nhảm nữa! – Em Uyên hét to, dường như ẻm cố tình làm vậy để thu hút sự chú ý của mọi người, mong ai đó tốt bụng can giùm.
– Xinh nhỉ, nhìn em mà anh nóng hết cả người! Mấy thằng bạn anh có hứng thú với em lắm, chịu khó chiều tụi nó một chút, có khi anh sẽ nghĩ lại, bỏ qua cho nó. – Thằng Quang cười đê tiện, mấy thằng kia cũng cười rộ lên, ánh mắt nhìn em Uyên thèm thuồng không che giấu.

– Nói đi, tụi mày muốn bao nhiêu tiền mới chịu thôi? – Em Uyên cười khẩy.
– Ở đâu ra con nhỏ muốn khoe của với thằng Quang vậy tụi bây? – Một thằng đầu húi cua, mặc áo thun ba lỗ khoe cơ bắp cuồn cuộn, xăm trổ đầy người cười lớn.
– Nghe cũng hay đó, em lấy hết tiền trong ví ra đi, nếu nhiều hơn anh, anh sẽ bỏ qua. – Thằng Quang nhếch mép.

– Tao không mang nhiều tiền bên người, nhưng nếu cần… tiền tao đủ đốt chết hết cả họ nhà tụi mày! – Em Uyên cũng không vừa, bĩu môi đáp lại.
– Đã quyến rũ lại còn bướng bỉnh, anh thích mẫu con gái như em, chắc là chuyện đó… dữ dội lắm nhỉ? – Nó cười đểu.
– Dữ dội hay không, loại như mày chẳng bao giờ chạm được vào tao đâu, ráng nằm mơ đi! – Bình thường thằng nào dám nói câu đó, chắc em Uyên đã cho gãy vài cái răng rồi, nhưng trong tình huống hiện giờ, ẻm cũng biết phân nặng nhẹ, vẫn điềm tĩnh.

Để yên cho hai bên đối đáp, mình vẫn bảo trì im lặng. Mình đang chờ bọn Hải khìn đến, nên câu giờ càng lâu càng tốt.

– Đùa vậy đủ rồi, xử nó đi tụi bây. Ai đâm được thằng kia một nhát, tao cho một triệu, mười nhát mười triệu, chết tao lo. Khỏi cần nhờ tới anh Bình nữa. – Thằng Quang phất tay ra hiệu.
– Đừng… đừng làm vậy! Anh Quang… có gì từ từ mình nói… – Chị Diễm nãy giờ nép sát vào mình lo sợ, giờ chợt thẳng người lên tiếng.
– A, Diễm! Em vẫn còn nhớ tên anh sao? Vui ghê! – Nó nháy mắt.
– Anh muốn sao mới đồng ý bỏ qua cho tụi tôi? – Chị rụt rè.
– Nãy giờ anh quên mất, giờ em nói anh mới nhớ. Đúng là giết nó thì anh cũng chẳng vui gì, chi bằng em đi chơi với anh một đêm thôi, anh hứa sẽ bỏ qua hết.
– Nằm mơ đi! Còn nhớ lời tao nói với mày lần trước không? Mày dám động bàn tay dơ bẩn của mày vào chị Diễm một lần nữa, tao giết mày!! – Mình không thể kìm được sự tức giận khi nghe nó nói những lời bậy bạ làm nhơ bẩn tâm hồn trong sáng của chị.

– Tôi sẽ đi với anh, nhưng anh phải để T và hai người kia về trước đã… – Chị Diễm run rẩy nói, mắt đã ầng ậng nước.
– Ok, ok. Người đẹp muốn anh chiều ngay! Tụi mày đi đi, hôm nay tao tha, cảm ơn sự hy sinh cao cả của Diễm đi!! – Nó nhìn mình cười cợt nhả.
– Tha cmm, tao mà cần mày tha à? – Mình đập chai nước ngọt vào cạnh bàn vỡ tung tóe, quay sang chị – Chị đứng đây, không đi đâu hết. Cùng lắm thì chết, việc gì phải xin tụi nó?

– Nhưng mà…
– Không nhưng gì hết, em thà chết còn hơn để chị rơi vào tay con thú như nó!!!
– Tình cảm dữ nhỉ? Tao đùa thôi, việc quái gì phải tha cho tụi mày? Xử mày xong tao bắt nó đi không thoải mái hơn sao? Xử nó tụi bây. – Thằng Quang cười gằn ra hiệu.

Tức thì cả đám cầm vỏ bia lao vào tấn công mình. Mình vội xô em Uyên và chị Diễm sang một bên, không muốn hai người bị liên lụy.

Thanh sida cũng cầm vỏ nước ngọt chống trả lại bọn nó. Nhưng 2 chọi 14, không nói cũng biết kết quả. Chưa gì nó đã bị ăn một cú đập vào đầu, máu phún ra, té nằm trên đất. Mình khá hơn, quơ được một thằng đi miếng thịt cánh tay, nhưng bị thằng đầu húi cua xăm trổ cầm vỏ bia vỡ đâm một nhát vào bụng, ngay cạnh sườn. Cảm giác đau nhói, rát bỏng xộc lên tận óc. Mình loạng choạng té xuống, máu từ bụng chảy ra ướt đẫm áo.

Gã xăm trổ vẫn chưa dừng lại, nhào đến như muốn đâm thêm cho mình vài nhát chết luôn. Đúng lúc này, sau cơn bàng hoàng, em Uyên nhảy tới đá rất nhanh vào bên cổ khiến nó té nhào. Những thằng khác không bỏ lỡ cơ hội, ào đến để đâm mình như lời thằng Quang treo thưởng “một nhát một triệu”.

Mạng người thật rẻ, mình cười chua chát, gắng sức ngồi dậy nhưng mất máu nhiều quá, bắt đầu choáng váng mơ hồ, cơ thể không còn nghe lời nữa. Nói thì chậm, mọi thứ diễn ra rất nhanh, chỉ vài giây cục diện đã an bài.

– Dừng lại… dừng lại đi mà… ai cứu với!!! – Chị Diễm nước mắt lã chã ôm chặt mình, lấy tay bịt vết thương, cả người nhoài ra che cho mình, miệng gào thảm thiết.

Tim mình bỗng thắt lại từng cơn, phải chăng giấc mơ hôm đó đang trở thành sự thật? Chị Diễm sẽ chết vì đỡ những nhát đâm cho mình? Chỉ khác một điều, gây ra chuyện đó là tay chân của thằng Quang, không phải đàn em thằng Khang.

– Chạy đi… – Cố lắm mình mới nói được hai từ, giọng chợt khản đặc. Tay mình đẩy mạnh chị ra nhưng sức chẳng còn được bao nhiêu, chị lại ghì chặt lấy mình quyết không chịu buông.
– Kia kìa, chém chết mẹ bọn nó đi tụi bây! – Ngay lúc tuyệt vọng nhất, tụi Hải khìn bỗng xuất hiện. Bốn thằng cầm tông và cả kiếm Nhật ào đến.
– Đm, có cả viện trợ hả? Cẩn thận tụi bây!!! – Thằng Quang la lớn, rồi lủi vào giữa đám bạn trốn. Thằng chết nhát, chỉ giỏi đưa người khác ra làm bia.

Cảnh tượng nhốn nháo loạn xạ như trong phim diễn ra ngay trước mắt mình. Bọn Hải khìn chỉ 4 thằng nhưng bù lại có vũ khí, tụi thằng Quang không chuẩn bị trước nên vừa chạy tránh né vừa ném vỏ bia vỡ túi bụi. Hải khìn và thằng Quý bị trúng vỏ bia vào người rướm máu, càng hăng tiết xách tông truy sát tụi nó.

Đám thực khách nãy giờ đứng xem kịch xung quanh cũng sợ bị chém nhầm bỏ chạy tán loạn, bàn ghế chén bát xô đổ ngả nghiêng vỡ loảng xoảng, mọi thứ tan hoang.

Nhưng lợi thế chỉ duy trì được lúc đầu nhờ tính bất ngờ, chỉ một lát sau, vài thằng trong nhóm thằng Quang lén chạy ra xe vác mã tấu vào. Mình than thầm trong lòng, mình có gì cũng không sao, chỉ thương mấy thằng bạn vì cứu mình mà bị vạ lây. Chẳng may tụi nó có bề gì, tội mình lớn lắm, biết ăn nói thế nào với gia đình, người yêu tụi nó đây?

– Đi T ơi, nhân lúc tụi nó không để ý, mình trốn đi… – Chị Diễm kéo mình dậy.
– Em không đi đâu, chị với Uyên đưa thằng Thanh đi đi. – Mình lắc đầu.
– Sao vậy? Ở đây một chút tụi nó nhớ ra, giết T đó! – Chị nước mắt ngắn dài, nhìn mình van lơn.
– Tụi bạn vì em vô đây cứu, giờ chị bảo em làm sao bỏ mặc tụi nó để chạy trốn đây? Em không làm vậy được. Mấy người đi trước đi, chút em theo sau liền. – Mình hổn hển nói, mỗi lúc mở miệng bụng lại đau kinh khủng.

– T không đi, chị cũng không đi… – Chị bặm môi.
– Uyên cũng vậy! – Em Uyên kéo Thanh sida lại gần chỗ mình, nó bất tỉnh rồi, nằm ngay đơ.
– Ừm… cùng lắm thì chết chung vậy! Chị lấy điện thoại gọi cho mẹ em, nói mẹ kêu chú Quyết cho lính xuống đây liền đi. – Mình hết cách, đành cười buồn. Gọi cho có thôi, lúc bọn họ xuống, chắc tụi mình đã xong phim hết rồi.

Ngoài kia, bọn Hải khìn đã bị dính vài nhát vào người, máu chảy đỏ áo nhưng vẫn cố chống chọi. Lòng mình nóng như lửa đốt, nhưng chỉ biết bất lực ngồi nhìn, chẳng biết phải làm thế nào.

– Được hai người đẹp chăm sóc, số mày cũng có phước nhỉ? – Thằng Quang bỗng lù lù đi tới, tay cầm cây kiếm Nhật, hình như lấy được của tụi Hải khìn. Mặt nó không còn tươi cười nữa, mà chuyển sang sắc xám xịt đầy tức tối, muốn ăn tươi nuốt sống mình.
– Ở hiền gặp lành! Không như mày… – Mình trừng mắt.
– Tao định không dính dáng gì vào mày, cho người khác làm, đỡ phải phiền phức! Nhưng giờ tao đổi ý rồi, chính tay tao sẽ tiễn mày đi. – Nó giơ kiếm lên.
– Cây sắt cùn đó của mày chẳng làm được trò trống gì trước mặt tao đâu. – Em Uyên đứng dậy, bước ra chắn trước mặt mình.
– Quên mất. Hình như em gái có nghề, mà không sao, để anh gọi thêm vài thằng lại tiếp em. – Thằng Quang cợt nhả, xoay người ngoắc vài thằng đàn em hùng hổ chạy lại.

– “Lần này xong rồi!” – Mình kêu thầm, đưa tay kéo em Uyên lại, sợ ẻm gặp nguy hiểm.

– Dừng tay! Tất cả dừng tay lại cho tao, tụi mày muốn phá banh quán tao hả??

Ngay lúc này, một gã đàn ông dáng người tầm thước từ ngoài chạy vào, tay cầm khẩu súng khá to chả biết là súng săn hay súng gì. Ông này tầm hơn 40 tuổi, người xăm trổ chằng chịt, so với ổng, thằng húi cua khi nãy chỉ đáng học trò.

Như biết ông này, bọn thằng Quang lập tức dừng lại hết, không thằng nào dám làm gì nữa, kể cả thằng húi cua hung hăng nhất cũng vậy.

– Đm, từ khi nào khu này để cho tụi mày làm loạn vậy? Thằng Bình sẹo đâu, nó kêu tụi mày làm à? – Sau khi đưa mắt nhìn bao quát hiện trường, ông tay chỉ tay vào mặt thằng húi cua gằn giọng.
– Dạ, không phải. Chút chuyện riêng của tụi em thôi, không liên quan gì đến anh Bình hết. – Thằng húi cua hơi rụt rè nói.
– Thằng này hồi trước chơi em, giờ em chỉ trả thù thôi. Mọi tổn thất của quán em sẽ chịu trách nhiệm bồi thường, anh Bảy thông cảm giùm! – Thằng Quang lên tiếng.
– “Bốp, bốp!!!” Đm, ở đây tới lượt mày nói chuyện hả? Tao bắn nát gáo mày rồi tao sẽ bồi thường cho, đồng ý không? – Bất thần tát cho thằng Quang hai cái tóe lửa, người đàn ông được gọi là anh Bảy giơ súng kê vô đầu nó.

– Nó còn nhỏ không biết gì nên lỡ miệng, anh Bảy bỏ qua cho, tụi em đi ngay! – Thằng húi cua lật đật xin xỏ.
– Tất cả những gì hư hại, tụi mày đền bù hết. Còn tụi kia, có xích mích gì thì đưa tụi nó ra ngoài mà xử, tao không quan tâm, đừng làm trong quán tao. Không thôi lại nói anh Bảy này ỷ lớn hiếp nhỏ. – Anh Bảy bỏ súng xuống, lấy một điếu thuốc châm lửa hút.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Nhưng nó phải bằng hai mày
Tạ ơn Chúa !
Chỉ đường
Nàng Tiên Thứ Chín
Vụ Kiện Châu Chấu