Minh Minh ít nói hơn, tính tình trầm ổn hơn. Chuyện gì đáng nói thì mới mở miệng, lâu lâu vẫn có đùa có cười nhưng ít dần. Cô biết tiết chế cảm xúc, đôi lúc, đi trên đường cùng hắn, dù rất mỏi chân nhưng Minh Minh vẫn tự mình bước tiếp. Cô rất sợ, nếu cô cứ đi trên đôi chân của hắn, mãi mãi cô sẽ bị tàn phế. Minh Minh tự học nhiều hơn, lâu lâu mới hỏi hắn vài câu khó. Học lực của Minh Minh từ đó mà tăng vùn vụt. Thời gian cô và hắn gặp mặt vì thế mà… ít hơn…
Diễn đàn trường 1 lần nữa sôi sục, mọi người đều cho rằng Minh Minh bị cắm sừng mà ngây thơ không biết. Chịu trách nhiệm gì chứ? Yêu đương gì chứ? Cuộc tình nào chẳng chóng tàn? Tình chỉ đẹp khi tình dang dở…
Minh Minh ngồi trên chiếc ghế đá công viên, gọi cho hắn:
– Em có mua 1 cái bánh, anh rãnh không?
– Anh… bận rồi! – Hắn trả lời, có chút ngập ngừng trong lời nói nhưng nếu không nghe kĩ sẽ không nghe thấy. Đáng tiếc, Minh Minh đang rất tập trung. Cô khẽ ừ nhẹ 1 tiếng rồi quăng cái bánh vào thùng rác gần đó.
– Minh Minh?
Cô quay đầu lại nhìn nơi phát ra âm thanh. Quang Huy đang đứng đó, mỉm cười nhìn cô. Nụ cười của anh vẫn rất tươi tắn, rất xinh đẹp. Từ lúc cô và Thanh Tuấn khẳng định quan hệ, cô rất hay lui tới nhà anh nhưng hầu như không lần nào gặp. Minh Minh nở nụ cười tươi rói:
– Chào anh! Lâu quá không gặp!
– Ồ, dạo này em xinh đẹp hơn xưa. Đáng tiếc là anh không phải người yêu của em! Chắc có nhiều người ganh tỵ với em của anh lắm đây! – Lời nói của anh nửa thật nửa đùa làm người khác không thể nào phân biệt được nhưng Minh Minh tinh ý hiểu rõ, anh đang tiếc rẻ cuộc tình xưa nhưng không có ý định níu kéo.
– Anh cũng trưởng thành ra. Nhìn anh ra dáng 1 ông chủ rồi! Mai mốt em thất nghiệp, nhớ nhận em vào làm nhân viên nhé! – Cô cũng đáp lại câu nói anh 1 cách khôn khéo, điều này làm anh không khỏi ngạc nhiên. Minh Minh bây giờ rất giống 1… thiếu nữ. Vừa dịu dàng, vừa biết suy nghĩ lại vừa thâm sâu.
– Anh có thể mời em uống ly nước không?
Ánh mắt Minh Minh khẽ dừng trên chiếc nhẫn rồi cô mỉm cười gật đầu. 2 người ghé vào 1 quán coffee gần đó. Cô và anh hỏi han nhau rất ân cần nhưng câu chuyện chỉ dừng lại ở mức cần thiết, không quá lố.
– Em định học quản lí khách sạn?
– Dạ! Ba em hướng em theo ngành nghề của ông ấy, em cũng không có ý kiến. Ít ra cũng có anh… nhận em vào làm nhỉ?- Cô nở nụ cười, câu nói này là đùa 100% nhưng anh lại nhanh chóng gật đầu nhận lời:
– Tất nhiên rồi!
– Không phải nhân viên vệ sinh chứ?- Nét mặt Minh Minh hơi tinh nghịch đôi chút làm anh phì cười, đã lâu rồi anh không gặp cô. Minh Minh giờ như trở thành 1 người khác, 1 người trưởng thành xa lạ nhưng vẫn mang lối sống tự nhiên, trẻ con ẩn giấu phía sau.
– Minh Minh, mày… A, chào anh! – Lúc nãy, Hải Yến đi mua 2 chai nước suối, bảo Minh Minh đợi ở công viên nhưng lúc cô quay lại thì không thấy cô gái này ở đâu hết. Đúng lúc bắt gặp cô ngồi trong quán coffee đối diện người con trai nào đó nhưng không rõ mặt, không ngờ lại là Quang Huy. Nói không thích, không yêu liệu có đúng? Nói không thích, không yêu liệu không nhớ? Hải Yến bặm môi, miễn cưỡng nở nụ cười với anh. Anh cũng gật đầu chào lại. Thật ra… không hẳn là 2 người mất liên lạc. Đôi lúc, Hải Yến vẫn gửi cho anh 1 cái icon cười toe toét với câu hỏi cực kì cổ lổ sĩ: ” Ca ca, công việc bên Mĩ của anh thế nào rồi? Rất tiến triển hả?”
Mấy ngày sau, cô mới nhận được tin nhắn trả lời từ Hoàng Tử Gió: ” Rất tốt. Cảm ơn muội muội đã quan tâm!” Anh cũng gửi lại cho cô cái icon đó. Nhiều lúc, cô rất muốn gõ vào khung chat hỏi anh thêm: ” Có phải vì Việt Nam không hiện đại, không phát triển, không vướng bận nên anh không về nữa?” nhưng gõ rồi, cô lại thấy mình ngu ngốc rồi xóa đi. Không ngờ, cô lại gặp anh trong tình trạng này. Cô đưa tay lên lau mặt mình để chắc chắn mặt cô không dính bẩn mới đi vào quán coffee.
– Xin lỗi, tao quên mất! – Minh Minh cười giã lã. Đôi khi, con người tập trung vào cái gì quá mất thì sẽ quên đi 1 số thứ. Cô khẽ thở dài, đưa ly nước cam lên miệng uống. Hải Yến ngồi xuống cạnh cô, đôi mắt nhìn anh chằm chằm. Quang Huy nhướn mày:
– Anh đi chỉ có 3 tháng mà cô gái nào anh từng quen biết cũng xinh đẹp lên thế này?
– Really? Don’t kidding me! – Hải Yến nở nụ cười, câu nói tiếng Anh cô vừa nói như trêu ngươi, mỉa mai ai đó đã sang đất khách quê người mà quên mất mảnh đất quê hương.
– Just kidding! – Anh nở nụ cười đáp lại.
– Gì chứ? Vậy là em không xinh đẹp lên à?- Thật ra Hải Yến đã thay đổi kiều tóc. Mái tóc dài được uốn xoăn nhẹ nhàng, nhuộm màu nâu đỏ. Mái xước được tỉa mỏng, che giấu vầng trán cao nhưng không có nghĩa là che mất đi vẻ đẹp. So với Minh Minh, Hải Yến đẹp hơn 1 bậc.
– Tại em không tin anh thôi! 2 em định học ngành quản lí khách sạn luôn sao?
– Dạ. – Minh Minh gật đầu, đôi mắt lơ đễnh nhìn về dáng người dong dỏng cao, dáng đi ngạo mạn, cô gái đằng sau chạy đến nắm cánh tay cậu ta, 2 người đi về phía trước. Cô không thấy rõ mặt cả 2 nhưng từ lồng ngực, 1 cơn đau không tên đang giằng xé ầm ĩ.
Nán lại 1 chút, Minh Minh cũng đứng dậy ra về. Hải Yến đang hỏi anh 1 số chuyện về ngành nghề sau này của cô nên 2 người vẫn ở lại.
*****
– Sao cô lại muốn đến đây?- Thanh Tuấn khoanh tay chán nản nhìn Gia Linh đang tháo giày đi vào.
– Chúng ta quen nhau đường đường chính chính, có gì phải lo lắng? Hay anh đang lo sợ… Minh Minh biết quan hệ giữa chúng ta. Sợ cô ấy hành động ngốc nghếch?- Cô ta đi đến cạnh hắn, giơ tay ôm choàng qua cổ.
– Tránh ra! – Hắn hung hăng đẩy Gia Linh ra, người cô ta va vào tường đau điếng.
– Sao? Anh đang tỏ thái độ à? Hay tôi đi nói với cô ấy ngay bây giờ?
“Xoảng…” tiếng đổ vỡ vang lên. Hắn không nói nữa, hành động này đủ làm Gia Linh hiểu, hắn đang rất tức giận. Cô quay người đi khỏi đó, nếu nán lại thêm vài phút nữa rất có thể thân thể cũng giống như cái li kia.
Hắn đá mạnh vào cái ghế gần đó làm nó gãy rời. Minh Minh từ vườn đi vào, tay dắt theo con chó trắng. Hắn hơi ngạc nhiên rồi nhanh chóng liếc mắt về đôi giày búp bê màu đen trước cửa. Là do lúc nãy hắn không quan sát kĩ. Không biết cô có nghe thấy gì hay không. Minh Minh nở nụ cười với hắn:
– Công việc không thuận lợi hay sao mà lại đập vỡ đồ đạc thế này? Chỉ tội cho em phải thanh lí hộ thôi!
Minh Minh hoàn toàn trưng vẻ mặt bình thản. Hình như cô chưa nghe thấy. Từ lâu, Minh Minh đã lui tới nhà hắn như nhà mình nhưng không ngủ lại qua đêm. Dĩ nhiên cô cũng có chìa khóa.
– Đừng dọn! Để anh!
– Không sao!
Minh Minh cúi xuống nhặt từng mảnh vỡ cho vào thùng rác. Tay không may bị cắt đứt, máu tuôn ra. Mọi thứ hắn làm vỡ, đều có thể cắt rách da thịt cô, rất nguy hiểm, rất đau đớn nhưng cô vẫn muốn chạm vào nó. Con người bị cận, họ đeo kính để nhìn rõ hơn nhưng khi có kính rồi, họ vẫn không thể nhìn rõ. Biết sai mà vẫn làm, biết không thể nhưng vẫn cố gắng, con người là vậy.
– Anh bảo không cần! – Thấy tay Minh Minh bị đứt, hắn điên tiết quát lên. Minh Minh chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, hắn đang lo lắng cho cô mà thôi. Hắn đứng phắt dậy lấy hộp sơ cứu giải quyết vết thương cho cô. – Anh xin lỗi! – Hắn dịu giọng lại. Minh Minh đưa 1 tay áp má hắn:
– Gì mà xin lỗi?
– Hôm nay là sinh nhật em!
– Ồ. Em không có tổ chức, anh sẽ tổ chức cho em chứ?
– Chỉ 2 người?
– Cũng được! Nhưng phải có bánh kem, có nến, có nhạc…
– Em đòi hỏi nhiều quá! – Hắn dán băng cá nhân lại cho cô rồi véo mũi cô 1 cái.
– Tất nhiên rồi! – Minh Minh nhướn mày, tránh sang 1 bên để hắn dọn dẹp. Cô ôm con “Thanh Tuấn” vào lòng, vuốt ve bộ lông mịn như tơ. Cô chăm chăm nhìn vào mảnh vỡ trên sàn, vỡ rồi thì không thể hàn gắn lại.
*****
Minh Minh ngắm nhìn mình trong gương. Cô bận chiếc váy màu trắng bó sát cơ thể để lộ đường cong quyến rũ của người con gái. Minh Minh hình như phát triển chậm hơn mọi người, đến lúc này, cô mới thu hút người khác như 1 con hồ ly. Đi đến bất cứ đâu đều thu hút ánh nhìn ngưỡng mộ. Chiếc thắt lưng càng làm vóc dáng cô hấp dẫn hơn nữa. Hải Yến cài chiếc vương miệng nhỏ lên đầu Minh Minh, hoàn thành đoạn cuối cùng của công đoạn trang điểm. Minh Minh giờ xinh đẹp như 1 thiên thần, bất cứ ai dù chỉ liếc nhìn đều có thể bị hút vào. Tuy nhiên, khuôn mặt cô vẫn thấm đượm 1 nỗi buồn khó nói. Hải Yến đưa cô hộp lens, cặp lens này được cô thiết kế dành riêng cho Minh Minh, nó có độ cận, các mảnh vỡ tinh xảo tụ lại thành màu đen huyền bí. Minh Minh đeo lên mắt nở nụ cười nhàn nhạt:
– Nhìn được chứ?
– Thử cười đi! Dù sao cũng phải đối diện sự thật, chi bằng đối diện với nó sớm hơn!
Minh Minh nở nụ cười, bây giờ cô đang rất muốn khóc, khóc cho vơi những kiềm nén trong lòng nhưng không được, cô phải mạnh mẽ lên. Nước mắt cô sắp cạn rồi còn đâu?
Hắn đến đón cô, Minh Minh nở nụ cười tươi roi rói. Nụ cười của cô như duy trì những ánh nắng cuối ngày lâu hơn. Hắn ngắm hình cô hồi lâu mới mở cửa xe. Minh Minh vừa vào xe đã xòe tay xin quà:
– Quà của em đâu nhỉ?
Hắn ghé sát mặt cô, đặt lên má cô 1 nụ hôn:
– Rồi nhé!
– Không được! – Minh Minh chống cằm giận dỗi.
Hắn nhếch mép rồi lái xe tiến về phía trước. Nhà hắn vẫn im ắng như thế, bên ngoài không quá phô trương nhưng bên trong là 1 buổi tiệc nến nho nhỏ dành cho 2 người. Minh Minh đẩy cửa vào, nến đã được thắp sáng, ánh sáng rất nhỏ nhưng rất nhiều. Hắn kéo ghế, ra dáng mời quý cô ngồi. Minh Minh mỉm cười ngồi vào. Hắn đặt lên bàn 1 hộp quà màu hồng nhạt trang nhã. Cô hỏi:
– Anh tặng em cái gì đấy?
– Mở ra xem thử đi!
Minh Minh gật đầu, đôi mắt tò mò thăm dò phía trong hộp quà. Là 1 đôi giày cao gót màu trắng cô vừa hỏi 1 shop trên mạng, cô chỉ có ý định hỏi chứ không có ý định mua vì giá cả quá đắt. Không ngờ, hắn lại có thể biết. Minh Minh chưa kịp ngắm nhìn kĩ đôi giày, hắn đã đặt lên bàn chiếc bánh kem. Trên mặt là hình 1 con lợn cách điệu đáng yêu. Minh Minh hắng giọng 1 cái:
– Sao lại là con lợn?
– “Lợn Lười”!
– Hết rồi nhé! – Minh Minh giơ giơ ngón tay trỏ qua lại.
– Ước đi!
Hắn cầm bật lửa châm vào nến, thêm 1 ngọn lửa nữa được bật lên. Minh Minh mỉm cười gật đầu chắp tay thành khẩn. Cô mở mắt thổi tắt nến.
– Em ước gì thế?
– Huh? Không thể nói, nếu nói ra thì còn gì là linh nghiệm?
– Trẻ con!
Hắn giơ tay ôm cây ghi ta bên cạnh vào lòng, tay gảy nhẹ điệu nhạc. Minh Minh nhớ rất rõ ràng, đây là điệu nhạc Si tâm tuyệt đối. Tuy nhiên, hắn cất giọng bằng tiếng Việt:
– Ngày hôm qua ta luôn có nhau tình ấm nồng
Mà giờ đã mãi mãi cách xa tình chúng ta
Trong đêm vắng một mình
Lòng thật nhớ em, nhớ rất nhiều
Thiếu hơi ấm em mỗi đêm, căn phòng giá băng.
Kỉ niệm xưa khi ta có nhau lại trở về
Lại chợt thấy ánh mắt ấy như cười với anh
Rồi lại gần bên anh, ta cầm tay nhau
Em thầm nói anh là tất cả của đời em.
Minh Minh im lặng lắng nghe, hốc mắt cay cay nhưng không khóc. Cô chăm chú lắng nghe từ đầu đến cuối, ca sĩ có khi còn không hát hay bằng hắn. Có điều gì hắn không thể làm được? Giám đốc, chơi đàn, ca hát, lừa gạt…? Chỉ ngày hôm nay thôi, cô cho phép mình làm những gì mình muốn dẫu mai hối hận muộn màng.
Dứt bài, hắn ngẩng đầu lên:
– Việt Nam dịch nhạc chẳng đúng nghĩa gì cả!
– Vậy mà cũng hát! – Minh Minh bĩu môi.
Hắn đứng dậy đi ra sau bếp mang những món ăn Minh Minh thích lên. Sẵn tiện tóm theo vài lon bia.
– Uống bia được chứ?
– Ừm! – 5 thuở 10 thì cô mới uống bia, rượu 1 lần. Có lẽ đây là lần cuối cô gặp anh nên cô cho phép mình uống cùng hắn, say cùng hắn.
Minh Minh hầu như suốt buổi không đụng đũa vào món ăn mà chỉ uống bia, khi hắn nhắc nhở, cô mới miễn cưỡng ăn 1 miếng. 3 lon vơi đi, Minh Minh bắt đầu thấy khoang miệng mặn đắng, cõi lòng như những tấm kính bị đập vỡ, nói những điều linh tinh:
– Nếu anh và em chia tay, điều đầu tiên em làm sẽ là cắt tóc… Bởi vì anh thích mái tóc này nhất, em không thể để những thứ anh thích bên cạnh mình…
– Em nói gì thế?- Hắn nổi giận, vẻ mặt hầm hầm nhìn người say khước lả lướt theo lời nói, khóe mắt ngấn nước nhưng vẫn không để nó chảy xuống.
– Chẳng lẽ chúng yêu nhau trọn…
Minh Minh chưa kịp thốt ra chữ đời đã bị hắn ôm chặt hôn ngấu nghiến như trừng phạt cái miệng nhiều lời, nói toàn những chuyện không may mắn. Minh Minh không hề hoảng sợ, cô cũng kịch liệt đáp trả. Cả 2 đều dùng sức lực lấn tới không ai nhường ai. Hắn bế cô lên, Minh Minh nhận thức được chuyện sắp xảy ra nhưng cô không chống cự còn gợi ý thêm cho hắn. Lát sau, lưng cô đặt lên chiếc giường êm ả. Cô và hắn quen nhau, yêu nhau, ở chung 1 chỗ nhưng chưa làm chuyện gì quá đáng như những lời đồn đại. Cả 2 đều rất tôn trọng ý kiến của nhau. Minh Minh là cô gái không hướng nội cũng chẳng hướng ngoại. Tuy nhiên, cô vẫn rất quý trọng cái được gọi là “trinh tiết”, cái được coi là danh dự của người con gái.
Nụ hôn của hắn mãnh liệt như tình yêu của hắn dành cho cô, môi hắn di chuyển đến vành tai, rồi di dời xuống cổ. Minh Minh cảm nhận được luồng điện mỗi khi hắn chạm vào cơ thể. Môi cô cắn chặt lại. Cô muốn cho hết tất cả, trao hết những gì cô có cho người đàn ông này. Con người thật nực cười, vẫn còn lí trí, biết sai nhưng không khước từ. Biết sẽ rất đau đớn nhưng lại khát khao có nó. Minh Minh ôm chặt thắt lưng hắn. Bàn tay hắn lạnh lẽo di chuyển khắp bả vai, kéo tuột 1 bên vai váy xuống. Minh Minh đưa mắt nhìn lên trần nhà, ánh mắt buồn rười rượi.
– Đừng khẩn trương! – Hắn nhỏ giọng nhắc nhở cô. Lời nói này của hắn cũng như xuân dược, kích thích tuyệt đối, nó đang thành khẩn cô chấp nhận hắn. Minh Minh gật đầu, bàn tay cô vò nhẹ trên mái tóc của hắn. Đêm nay, cô sẽ trao hết cho hắn những gì cô có, dẫu ngày mai vật đổi sao dời, cả 2 không thề non hẹn biển cô vẫn muốn. Cô rất sợ 1 ngày, chồng tương lai của cô sẽ thẳng tay tát vào mặt cô 1 cái gì cô quá đê tiện, dám đánh mất cái ngàn vàng với mối tình 3 tháng. Tuy nhiên, cô không nhất thiết phải lấy chồng. Tình cảm là cái gì đó xa hoa lắm, mất niềm tin 1 lần thì rất khó để chấp nhận lần thứ 2. Tại sao hắn không phải là người sẽ đi cùng cô đến cuối đoạn đường đời? Tại sao hắn lại ân cần với cô khi chính bản thân mình đã có người khác? Hàng ngàn câu hỏi xuất hiện trong đầu cô lúc này, tại sao hắn… tại sao lại như thế?
Minh Minh rốt cuộc không chịu nổi sự dày vò, nước mắt khẽ lăn dài trên gò má. Môi hắn đang di chuyển xuống phần bụng phẳng lì, chỉ cần cố gắng thêm chút nữa, hắn sẽ có được cô. Minh Minh vừa khó chịu vừa đau đớn, cô nửa muốn tiếp tục, nữa không. Hắn ngẩng đầu nhìn cô:
– Cho anh sao?
– Ừm! – Minh Minh lấy hết can đảm gật đầu 1 lần nữa. Hắn lắc đầu ngồi dậy, hôn nhẹ lên những giọt nước mắt của cô:
– Anh không cần nó sớm như vậy!
– Nếu đêm nay anh không có được thì cả đời này anh sẽ không có được! – Minh Minh xoay mặt về hướng khác không đối mặt với hắn.
– Em có thể thoát khỏi anh sao?- Hắn lấy cái chăn quấn qua khuôn ngực trần trắng nõn của cô. Lời nói của hắn không nặng không nhẹ, mang sắc thái chắc chắn. Dĩ nhiên, điều hắn không chắc chắn, hắn sẽ không nói ra.
– Có thể!
– Đừng giả vờ như mình khát tình nữa. Chẳng phải lúc nãy em không ngừng thầm khóc mong anh đừng tiếp tục nữa sao?- Hắn nóng giận bỏ vào nhà tắm. Miệng Minh Minh đắng ngắt, cô không thể qua mặt hắn. Minh Minh mặc lại chiếc váy chỉnh tề, nhìn khuôn mặt phờ phạc của mình trong gương rồi mở tủ lấy 1 chiếc áo sơ mi của hắn. Minh Minh lắng nghe tiếng xả nước rất lâu, là cô đã khơi dậy dục vọng trong hắn, để hắn phải dùng nước dằn lại. (Này có phản cảm không nhỉ? Thôi kệ, nhè nhẹ mà! ^^)
– Anh đưa em về! – Hắn vừa đẩy cửa đi ra, không thèm liếc nhìn cô mà cất giọng.
– Em sẽ ngủ lại. – Minh Minh đi vào nhà tắm thay chiếc áo sơ mi thơm mùi đàn ông, rất nam tính của hắn vào. Chiếc áo dài đến gối cô, so với chiếc váy ban nãy, lần này còn gợi cảm hơn nhưng cả 2 chẳng ai cảm nhận được dục vọng. Minh Minh lẳng lặng nằm lên giường, kéo chăn lên ngang ngực. Hắn đi đến vuốt tóc cô nhẹ giọng:
– Sao ở lại?
– Không muốn sao?
– Không đàng hoàng!
– Ừm! – Minh Minh nhún vai kéo hắn nằm xuống bên cạnh. Cô chỉ cần ở bên cạnh hắn hết đêm nay. Cô đã nói với ba mẹ là ngủ lại nhà Hải Yến, xem ra lời nói dối này hơi quá mức. Hắn ôm cô vào lòng, vuốt tóc cô nhè nhẹ. Hơi thở cả 2 hòa vào làm 1. Suốt đêm, họ chỉ nói chuyện, không làm chuyện gì quá ranh giới 1 lần nữa. Minh Minh vẫn còn rất nhiều chuyện rất muốn nói với hắn, 1 đêm chắc chắn sẽ không nói hết.
Những ánh nắng ban mai nhảy múa bên khung cửa sổ. Minh Minh che mắt cho đỡ chói. Hắn vẫn siết chặt vòng tay trên người cô.
– Thanh Tuấn!
– Hả?- Hắn đang rất mệt mỏi, đáp trả cô 1 cách chán nản.
– Chúng ta… chia tay đi!
Giọng nói của cô rất nhẹ nhàng, cô đã suy nghĩ chuyện này rất lâu rồi. Hắn bật dậy như cái máy. Đêm qua hắn và cô còn bên cạnh nhau, sao bây giờ cô lại muốn chia tay?
– Em không muốn làm bù nhìn nữa!
– EM ĐANG NÓI CÁI QUÁI GÌ THẾ?- Hắn điên tiết quát lên, qua vẻ hoảng hốt, Minh Minh thấy rõ hắn đang rất tuyệt vọng.
– Anh đang yêu Gia Linh đúng không?- Cô đi thẳng vào trọng tâm vấn đề. Tim cô đang thắt nghẹn lại, đau quá!
– Em hiểu lầm rồi!
– Không. Chính mắt em đã nhìn thấy anh và cô ấy tay trong tay đi trên đường. Lúc em bị tai nạn giao thông, là do đuổi theo anh và cô ấy. Em như 1 con ngốc lao về phía trước, đèn đỏ giao thông cũng không thèm nhìn, lúc đó em cứ ngỡ mạng sống mình chỉ ngắn ngủi ở tuổi 17. Nhưng khi thấy anh lo lắng cho em, em lại mềm lòng. Em rất muốn hỏi anh tại sao lại lừa gạt em? Tại sao lại bỏ mặc em? Là anh bị gia đình ép buộc hay có điều khó nói?- Minh Minh không khóc vì mỗi lần suy nghĩ về vấn đề này, cô đều vắt cạn nước mắt, cô không khóc nổi nữa rồi.
– Không ai ép buộc anh cả! – Cô vẫn thầm mong là anh có nỗi khổ riêng, xem ra, chỉ có cô mới có nỗi khổ đó. Đau lắm, tim cô đang đau lắm!
– Chúng ta vẫn là bạn chứ?- Cô miễn cưỡng nở nụ cười đứng dậy, chìa tay ra chờ anh bắt lấy.
– Em có thể chờ anh chứ? 1 năm, chỉ 1 năm thôi! – Ánh mắt hắn vẫn không thay đổi, vẫn ân cần dịu dàng nhìn cô nhưng giờ Minh Minh thấy xa lạ quá. Cô không hề quen biết 1 Thanh Tuấn bắt cá 2 tay lại vui vẻ bảo cô chờ đợi.
– Không!
– Anh sẽ khiến em 1 đời luôn chờ đợi anh!
Vừa dứt câu, hắn đã hung hăng đè cô xuống giường, tiếp tục chuyện tối qua. Minh Minh hoảng sợ la hét:
– Buông em ra!
Cô không ngờ, người cô yêu nhất lại có thể cưỡng bức cô. Nếu chuyện này xảy ra đêm qua, cô sẽ không trách móc anh. Là cô tự nguyện. Hôm nay thì khác, cô và anh không còn là gì của nhau nữa rồi. Minh Minh càng giãy giụa hắn càng siết chặt. Cô nín thở nghe tiếng nút áo bị đứt ra. Minh Minh cắn chặt môi, đè nén tiếng khóc trong cổ họng. Từng giọt, từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má cô. Hắn dừng lại, đưa ánh mắt tội lỗi nhìn cô. 1 lần nữa, hắn lại không thể ra tay. Lúc nãy do hắn quá tức giận nên mất tự chủ. Sao hắn có thể để cô hận hắn?
– Anh xin lỗi! – Hắn đứng dậy đi vào nhà tắm. Minh Minh lắng nghe tiếng đổ vỡ của thủy tinh trong phòng tắm. Cô mặc lại chiếc váy tối qua đi khỏi đây. Xem ra cô và hắn không thể làm bạn nữa rồi…
Chương 32: Rời xa trong hòa bình…
Cô thấy cơ mặt mình cứng cứng, chờ hắn 1 năm? Chờ hắn ly dị vợ rồi đến với cô hay chờ hắn cưới vợ rồi ngoại tình cùng cô?
…
Tôi từng nói, tôi có thể bỏ rơi cả thế giới mà tin vào hắn. Đúng vậy, tôi không tin những lời đồn đại ở diễn đàn trường. Nhưng… tôi có thể không tin vào chính bản thân mình, chính những gì mình đã thấy sao? Tôi đã cầu mong, dáng người tôi thấy không phải là hắn nếu… dáng lưng đó hóa thành tro tôi cũng nhận ra. Con gái là vậy, chỉ cần có hơi thở, hay chỉ là sợi tóc nho nhỏ của người tình, họ đều nhận ra. Huống hồ chi, đây là cả 1 dáng lưng, cả 1 con người…
Mọi chuyện chưa dừng lại ở đó, tôi thấy hắn đã dắt Gia Linh về nhà…
Ba mẹ tôi, đối với bạn trai của con gái thì tất nhiên là hiểu rất rõ. Hắn là cấp trên của ba tôi. Vì thế, mỗi khi hắn cất lời xin xỏ qua điện thoại, mẹ tôi vuốt mặt cũng phải nể mũi bằng lòng. Mẹ tôi còn đùa rằng tôi rất giỏi khi tìm được người bạn trai tuổi trẻ tài cao, lại còn là cấp trên của ba mình, tất nhiên sẽ được ưu ái. Nhưng bây giờ, họ chỉ mong tôi và hắn chưa từng quen biết…
Công ty ba tôi làm việc, bỗng nổ ra chuyện thừa nhân lực, rất có thể phải đuổi việc 1 số nhân viên. Tất nhiên, đó không phải là lí do chính đáng. Ba tôi đã nghe phong phanh câu chuyện bắt đầu từ tình cảm của phó giám đốc. Phó giám đốc? Còn ai ngoài hắn? Ba nói với tôi rất nhiều, chỉ với 1 nội dung chính, chia tay…
Tôi cứ tưởng hắn bị gia đình ép buộc, không ngờ là chính hắn tự nguyện. Minh Minh à, mày tỉnh lại đi. Gia Linh là con gái của 1 tập đoàn lớn, cô ấy vừa xinh đẹp vừa giỏi giang, xứng đáng làm chỗ “môn đăng hộ đối” của tập đoàn nhà hắn. Tôi chỉ mong mọi chuyện là giấc mơ, như những cuốn tiểu thuyết happy ending dài tập, cả 2 cách xa cả nửa vòng Trái Đất rồi cũng sẽ đến với nhau, càng xa, họ càng trân trọng nhau hơn. Nhưng cuộc đời đâu như con người mong ước, dù có yêu nhau mà cứ đi lòng vòng rồi cũng lạc mất nhau. Vào ngày sinh nhật thứ 18, tôi đã ước rằng… Tôi và hắn sẽ không gặp lại nhau nữa…
Những chuỗi ngày cô quạnh, tẻ nhạt nối tiếp nhau đi qua đời tôi. Hắn không đến trường, phải chăng điều ước của tôi đã thành sự thật? Lòng tôi cũng nào cũng trống trải, hiện lên con số 0 tròn trĩnh. Lần cuối tôi gặp hắn là tại lớp mình. Gia Linh mặt đỏ bừng, xông vào đánh tôi tới tấp, miệng quát lớn như muốn cho cả thế giới nghe: ” Mày là con hồ ly tinh, mày dám lên giường với chồng sắp cưới của tao sao?”
Tôi đau đớn nghe 3 tiếng “chồng sắp cưới” phát ra từ miệng cô ấy. Chồng sắp cưới… Những giọt nước mắt buồn tủi ứ đọng trong người tôi theo câu nói đó mà trút hết ra ngoài. Tôi không chống trả, không khóc rống lên 1 cách đáng thương, tôi chỉ biết dùng tay mình tự lau đi. Tôi đã lên giường với hắn ư? Có lẽ… đó là chuyện trong mơ, những giấc mộng xinh đẹp đều rất cay độc sau khi thức giấc. Hắn chạy đến kéo cô ta ra: ” Cô điên à?”
Tôi đưa mắt nhìn hắn lần nữa rồi cúi đầu với Gia Linh: ” Tôi xin lỗi!” Mọi người trong lớp đều thấy tôi thật nực cười. Tôi là người đến trước, yêu hắn trước nhưng hiện giờ lại là người thứ ba trong cuộc tình của hắn. Tôi không nên yêu hắn, dù chỉ là trong giấc mộng…
Vài ngày sau, tôi hay tin hắn nhập viện. Tôi rất muốn chạy ngay đến bệnh viện, ôm hắn mà nức nở. Tôi nghe Thiện Nhân nói lại, là do có tên nào đó lăng mạ tôi, bảo tôi là 1 con điếm. Hơi men trong người cộng với việc u sầu, hắn đã xông vào đánh mà chẳng thèm nhìn trong số đó có bao nhiêu tên. Nếu là tôi của lúc xưa, tôi sẽ mạnh miệng mắng chữi tên kia mà ủng hộ hắn đánh tiếp. Còn ngày hôm nay ư? Tôi không hề muốn hắn bị thương vì mình, vì 1 đứa con gái xa lạ…
Sài Gòn ngày nắng chợt đổ cơn mưa. Tôi ngồi trên phòng nhìn xuống cổng nhà. ” Xuống mở cửa cho anh!” Trong đầu tôi âm vang lại câu nói từ cõi lòng đã chết. Có lẽ tôi và hắn đã có quá nhiều kỉ niệm từ cơn mưa, chờ ngày nắng lên, gió sẽ hong khô tất cả. Và rồi, Sài Gòn lại nhuộm màu nắng, tôi lại không thể vui vẻ thêm chút nào, hình ảnh đôi trai gái lần đầu hẹn hò trong công viên, cùng nhau ngắm mặt trời lặn bủa vây tôi. Có lẽ, nắng gió không thể hong khô vết thương rỉ máu trong tôi…
*****
Minh Minh trầm mặc hơn xưa. Hầu như hằng đêm đều uống thuốc ngủ để có thể hòa mình vào giấc mơ. Có lần, quá chán nản, cô dùng tận 5 viên phải đưa đến bệnh viện cấp cứu. Sau khi tỉnh dậy, cô nở nụ cười tươi rói như thể mình sống rất tốt, rất khỏe mạnh. Ba mẹ cô chỉ biết lặng đi vì cô ngày càng tiều tụy, sống mà như đã chết, chỉ biết trưng ra nụ cười giả tạo. Họ thầm oán trách ông trời, lần đầu có người yêu của 1 cô gái đầy hoài bảo lại đau đớn, tuyệt vọng như thế sao???
Minh Minh trả lại tất cả mọi thứ cho hắn, nếu giữ lại, cô sẽ không sống nổi đến ngày hôm nay. ” Nếu anh và em chia tay, điều đầu tiên em làm sẽ là cắt tóc!” Mái tóc dài chấm lưng bị cô hành hạ chỉ còn bộ tóc ngắn cũn cỡn, mỗi khi buồn, cô lại cắt nó ngắn hơn. Cô nói với gia đình, tóc dài rất nóng, cắt ngắn lên mới thấy dễ chịu. Mái tóc đã theo cô suốt 18 năm rồi, sao chẳng bao giờ cô than vãn? Mọi người không ai tỏ thái độ với cô. Minh Minh hiểu rõ, họ đang muốn cô sống tốt, chỉ là cô không muốn cuộc sống mình tốt quá mức thôi!
Minh Minh đến thư viện mượn 1 ít sách. Cô nhón chân với tay mãi chẳng chạm được vào quyển sách cao nhất của kệ. ” Em nên chơi thể thao để cải thiện chiều cao đi!” Hắn giơ tay lấy quyển sách đưa cho cô. Minh Minh vừa định đưa tay ra nhận lấy thì mọi thứ biến mất, chỉ còn lại tiếng lật sách nhẹ nhàng của những người xung quanh. Cô thở nhẹ ra rồi tiếp tục nhảy lên để lấy quyển sách đó.
– Đây!
Minh Minh xoay đầu lại nhìn người con trai xa lạ vừa đưa cho cô quyển sách. Cô lục lại trong trí nhớ, đây chẳng phải là Quốc Thiên lớp 12A10 vừa được nhất trường học kì rồi sao? Cô cúi đầu cảm ơn rồi ôm quyển sách vào lòng, đi về hướng đăng kí mượn sách.
– À, tôi là Quốc Thiên, 12A10. Rất vui được biết bạn. Ừm… nếu có dịp chúng ta sẽ gặp lại…
Minh Minh đưa mắt nhìn, mái tóc ngắn trượt khỏi vành tai lấn sang khuôn mặt khả ái. Cô hiểu rõ ý tứ của người này, chắc hẳn là muốn tán tỉnh. Từ lúc cô chia tay với Thanh Tuấn đến giờ, đã có hơn 10 người theo đuổi. Âm thầm có, trắng trợn có, thậm chí chưa từng gặp nhau 1 lần. Chắc chắn bọn họ muốn thử biết cảm giác yêu cô ra sao mà thủ lĩnh của trường lại đâm đầu vào. Tuy nhiên, chia tay trong hòa bình thì ít cô gái nào có thể làm được, đó cũng là điều mà các chàng ngưỡng mộ cô.
Minh Minh gật đầu rồi đi thẳng, bỏ lại phía sau 1 nụ cười bối rối.
*****
Hắn vừa đi vào, trở ra đã không thấy Minh Minh đâu nữa. Trên bàn cạnh giường, cô đã trả lại chiếc điện thoại và cả chiếc nhẫn có chữ Believe. Hắn cầm tờ giấy đã nhàu cũ trên bàn lên đọc. 1 số chữ bị nước làm nhòa đi, chắc hẳn là nước mắt, nước mắt đau đớn của cô.
” Anh không nên làm việc quá sức, sẽ không tốt cho sức khỏe. Hơn nữa, không được đánh nhau, gây hấn với người khác. Bên cạnh đó cũng không được uống quá nhiều bia rượu. Em không còn là người yêu của anh nữa rồi. Anh nên quan tâm đến Gia Linh nhiều hơn, đây là quyết định của em, anh không có lỗi nên không cần phải áy náy. Anh đã từng nói, anh sẽ bảo vệ em mà chống đối lại cả thế giới. Em nghĩ mình đã từng cứu sống cả thế giới mới có được người bạn trai như anh. Dù chúng ta không thể bên nhau suốt cuộc đời nhưng ít ra, trong tim chúng ta đã từng có nhau. Anh phải nhớ chăm sóc con Thanh Tuấn tử tế, nếu anh ngược đãi nó thì em sẽ không tha cho anh đâu. Hy vọng chúng ta… sẽ gặp lại!”
Hắn vuốt thẳng tờ giấy cho vào túi quần. Giá như đêm qua “gạo nấu thành cơm” hắn sẽ từ bỏ mọi thứ mà về bên cô mãi mãi, tiền bạc danh vọng chỉ là phù du nhưng… số nợ lên đến mấy ngàn tỉ không phải là nhỏ. Hắn chẳng còn sự lựa chọn nào khác… Hắn sợ chứ, rất sợ là đằng khác. 1 năm sau, khi hắn trở về, cô có còn là của hắn nữa hay không? Nhưng hắn tin chắc, cả 2 đã là định mệnh của nhau. Hắn tháo chiếc nhẫn Belive ra cầm chặt trên tay, 1 năm không thể mờ nhạt mọi thứ, hắn tin là vậy…
Mấy ngày sau, chẳng biết Gia Linh nghe ai đồn thổi: Minh Minh và Thanh Tuấn chung sống đường đường chính chính làm cô ta nổi giận xông vào đánh Minh Minh tại lớp. Lần cuối hắn nhìn thấy cô, ánh mắt tuyệt vọng của cô như xuyên thủng tim hắn rỉ máu. Rất đau, rất thấm thía. Ánh mắt của sự thù hận. Cô không giải thích, cũng không chống cự chỉ buông 1 lời xin lỗi nhẹ nhàng, nhẹ như cơn gió chấm dứt mọi thứ. Hắn chỉ biết trân trân nhìn cô khóc, không thể ôm cô vào lòng, không thể lau những giọt nước mắt. Tim hắn quặng thắt kéo Gia Linh ra khỏi đó…
– Mấy nhỏ con gái bây giờ, ngon thì có nhưng nát hết rồi! – 1 tên cầm ly rượu lên uống, giọng điệu ngả ngớn liếc nhìn những cô gái ăn mặc mát mẻ nhảy nhót trên sàn.
– Ừm… Con Minh Minh trường Minh Đăng vậy mà nổi tiếng gớm, thì ra cũng vì mất trinh mà nổi tiếng. Nghe đâu chia tay rồi mà vẫn qua lại với người ta, làm vợ sắp cưới nổi giận đánh tại lớp! – 1 tên góp chuyện. Thanh Tuấn ngồi gần đó, tay bóp chặt ly rượu muốn nát vụn, ánh mắt sắc lạnh liếc về đám du côn. Dám nói Minh Minh là hạng người như thế? Chúng mày thì hay lắm chắc?
– Cái thứ gái điếm ấy thì nói gì chứ?
“Xoảng” chai rượu vang bị đập vào đầu tên đó vỡ ra tan tành, mùi rượu hòa lẫn máu tanh vô cùng kích thích. Cả đám có chút sợ sệt nhìn hắn nhưng hắn chỉ có 1 mình, chẳng lẽ hắn đánh lại trăm tên? Tên kia vẫn ngồi bất động chưa kịp phản ứng hắn đã đập hắn ngã nhào, xương ngực đụng trúng quầy bar rất mạnh, có thể vỡ ra.
– Miệng chó của tụi bây không đáng nhắc đến 2 chữ Minh Minh!
– Mày muốn gì?- Tên gợi truyện hất cằm. Hắn nhếch mép, bàn tay sắt đá hạ 1 cú nhẹ nhàng lên khuôn mặt hất lên của tên đó. Cả đám xông vào. Những tên này có tay có chân thật vô dụng. Chỉ 1 người say cũng không thể động đến. Hắn đánh hăng say, mùi máu làm hắn điên dại. 1 tên giở trò bỉ ổi đánh lén từ phía sau, hắn chỉ tránh né nhẹ nhàng rồi bẻ gãy tay lên đó như vặt lông 1 con gà, rất nhẹ nhàng…
Nhiều bạn muốn xem hình nhân vật thật, Win đang tìm… Vì đọc giả thân yêu vậy! Minh Minh kiểu vầy hơi bị dư xinh ^^^^^^…
Chất rượu cồn trong máu hơi nhiều làm hắn hoa mắt. Cú đấm của hắn không chuẩn xác nữa. Hắn cầm cự được 1 lúc thì bắt đầu bị trúng đòn, các tên kia nhân cơ hội đánh tới tấp vào đầu hắn. Trước khi ngất xỉu, hắn ảo giác ra hình ảnh Minh Minh đi đến nắm tay hắn, vẻ mặt lo lắng, gọi hắn cái nick name cô vẫn hay gọi “Chihuahua”…
*****
– Vừa đi đâu về vậy?- Minh Minh chống cằm chán nản lắng nghe tiếng bước chân của Thiện Nhân tiến lại gần, ánh mắt không thèm liếc đến.
– Đi giải quyết mấy chuyện còn lại của cô chứ đâu!
– Gì?
“Gâu… gâu…” Con Thanh Tuấn vừa thấy cô vui mừng nhảy cẫng lên ôm cô lè cái lưỡi ướt nhẹp liếm liếm mặt Minh Minh. Cô đang ngồi trên ghế, con chó quá nặng nên cả 2 ngã ra sau, cũng may có cái đệm đỡ lại, không thì cô sẽ bị trấn thương mất. Cô quẳng nó ra, vẻ mặt răn đe:
– Không cho mày đến gần tao nữa!
Minh Minh khổ sở xoa cái lưng đang nhức nhói âm ỉ do cú ngã. Con Thanh Tuấn ư ử trong cổ họng vẻ hối lỗi. Đúng là… giết người mà!
– Thanh Tuấn sang Mĩ rồi. Nghe nói sẽ kết hôn với Gia Linh tại đó. – Cậu nói vẻ thản nhiên, nhẹ nhàng. Minh Minh hơi sững người. Cô thấy cơ mặt mình cứng cứng, chờ hắn 1 năm? Chờ hắn ly dị vợ rồi đến với cô hay chờ hắn cưới vợ rồi ngoại tình cùng cô? Minh Minh sớm biết mình không nên tin vào lời hắn nói nhưng vẫn không thể tự chủ được ý nghĩ chờ đợi trong thần thức…
– Cậu ấy nhờ tôi nuôi con chó đáng ghét này này! Chị cũng đừng buồn nữa!
– Buồn gì chứ? Cho nó ăn đi, nó đói rồi! – Minh Minh kéo con Thanh Tuấn lại đưa cho Thiện Nhân. Thiện Nhân còn sợ cô đau lòng làm chuyện dại dột, không ngờ cô lại có thái độ bình thản đến như vậy? Chẳng lẽ cô điên rồi?
Vài ngày sau, Minh Minh hay cười hơn, trình độ tưng tửng cũng nặng hơn. Cô lại là cô của lúc xưa. Ngoài miệng thì luôn luôn nói mình muốn giảm cân nhưng không bao giờ thích đi bộ. Ai cũng nghĩ cô là người thương con Thanh Tuấn nhất, không ngờ Thiện Nhân mới là người thương nó nhất. Mỗi khi có chuyện buồn, cô lại… cắt 1 ít lông của con chó. Thế này là sao? Minh Minh đôi lúc còn gọi con chó là… kẻ bội bạc.
Hải Yến nhìn thấy cảnh tượng đang diễn ra thì không cầm được nước mắt ôm chầm Minh Minh khóc rống lên như con nít: ” Con bạn hâm dở của tao, mày trở về rồi!”
– Hâm bao giờ? Bà bẻ gãy răng mày bây giờ! – Minh Minh liếc Hải Yến, tuy nhiên, Hải Yến lại thấy trong lòng vui vẻ lạ thường.
Những kẻ nhiều chuyện ở diễn đàn trường lại dậy sóng, Minh Minh đành phải dẹp loạn bằng 1 câu comment ngắn gọn:
Triệu Minh Minh 12A1: Cảm ơn mọi người đã quan tâm theo dõi bộ phim dài tập do Minh Minh thủ vai chính. Phim tàn rồi thì mọi người rời khỏi rạp chuẩn bị ôn thi nhé! À mà… ai nhắc đến nữa thì… tự hiểu nha!
Fan của Minh Minh từ đó mà cũng tăng nhiều lên. Họ còn lập fanpage tôn cô làm “thánh nữ”. Minh Minh thì thấy 2 từ đó chẳng đàng hoàng tí nào nên … ra tay dẹp loạn. Cuộc sống của Minh Minh cũng có nhiều màu sắc hơn, thú vị hơn. Cô hiểu ra, chỉ cần mình vui vẻ tiếp nhận, chẳng có gì là đau khổ quá mức, chỉ cần mình không nhắc đến nó… mình sẽ không đau nữa, vết thương cũng theo thời gian mà chai sạn…
Chương 33: Trong nóng ngoài lạnh…
Tất cả đàn ông trên đời này đều là rắn độc, họ không muốn bỏ qua bất cứ con mồi nào, dù là linh dương hay cá sấu, ngay cả đồng loại của họ, con rắn nhỏ nào không nhanh chân chạy đi rồi sẽ bị họ nuốt chửng lại vào bụng mà tiêu hóa.
…
Tâm tình Minh Minh tốt hơn, ngày nắng cũng như ngày mưa, cô vẫn hay long nhong… hẹn hò với đám con trai trong trường. Có người đòi làm quen gì đó, trước hết phải thông qua hẹn hò ăn uống cái đã. Lúc đầu, Minh Minh vẫn tỏ ra đoạn trang thùy mị, vui vui vẻ vẻ làm các chàng hiểu lầm đã tóm được cô nhưng sau khi thanh toán tiền, Minh Minh lại trưng ra bộ mặt dửng dưng:
– Mình nghĩ mình và cậu không hợp nhau! Xin lỗi nhé!
Các chàng chẳng biết giữ thái độ lịch thiệp, nam tử hán hay sao mà ai cũng khen Minh Minh hết lời trên diễn đàn. Nhưng cái chính là… “ăn không được thì phá cho hôi” cho các chàng trai khác tốn 1 trận rồi từ từ tính tiếp. “Ăn của chùa” không phải lúc nào cũng suôn sẻ, nhiều khi có vài chàng mặt dày: ” Mình thấy mình và cậu hợp nhau mà, sao lại không hợp chứ?” Minh Minh lại phải bỉ ổi thêm 1 lần nữa: ” Tiêu chuẩn bạn trai của mình cũng hơi bị tầm thường, loại cao siêu như cậu không được đâu!” Cậu bạn đó lại trưng vẻ mặt đắc thắng tưởng chừng Minh Minh đã đồng ý, ai ngờ sau khi nghe tiêu chuẩn chọn bạn trai của Minh Minh thì sùi bọt mép xỉu ngay tại chỗ…
– Cho cậu nè!
Minh Minh đang ngồi trong thư viện của trường lướt mắt trên quyển tiểu thuyết. Nghe giọng nói, Minh Minh ngẩng đầu lên nhìn, đưa tay nhận lấy mấy viên kẹo từ Quốc Thiên.
– Cậu đúng là dai hơn đỉa!
– Đẹp trai không bằng chai mặt mà! – Cậu cười hì hì đưa tay gãi gãi đầu. Sau lần gặp nhau ở thư viện, chẳng biết cậu ta theo dõi Minh Minh hay là trùng hợp thật sự mà vào căng tin cũng gặp, đi lên sân thượng cũng gặp, phòng y tế cũng gặp, thậm chí đi WC cũng chạm mặt. Mỗi lần gặp là mỗi lần cậu ta nhắc nhở Minh Minh: ” Chúng ta lại gặp nhau rồi!”
Quốc Thiên không đẹp trai như hot boy nhưng ở cậu ta có 1 vẻ gì đó rất thoải mái, phóng khoáng. Đặc biệt là cặp mắt 2 mí nhưng khi cười lại híp lại như sợi chỉ nhìn ngồ ngộ nhưng dễ thương phải biết. Cậu ta học rất giỏi, rất chú tâm vào bài vở, lâu lâu Minh Minh chỉ hỏi 1 chút xíu gì đó thì cô lại phải nghe cậu ta diễn giải ra cả trang A3.
– Đang đọc gì thế?
– Đạo tình. – Minh Minh chăm chú vào những dòng chữ đang nhảy múa chẳng thèm liếc mắt đến cậu mà trả lời.
– Thích đọc tiểu thuyết sao?- Cậu tháo ba lô để vào chiếc ghế đối diện còn mình ngồi cạnh cô.
– Là ngôn tình!
– Tớ có tìm hiểu đôi chút về loại truyện này, đọc được khoảng 20 bộ…
– Thật?- 20 bộ chỉ là 1 con số lẻ trong số truyện mà Minh Minh đã liếc mắt qua đánh dấu check đã xem nhưng mà, con trai có hứng thú với thể loại này thì cực kì hiếm có khó tìm. Quốc Thiên nở nụ cười tỏ vẻ là thật nhưng cậu ta cười chứ cậu ta chưa có nói ra miệng là thật.
– Cậu thích bộ nào nhất?- Tìm được nơi bàn bạc truyện trò, Minh Minh gấp vội góc trang truyện lại, giọng điệu hào hứng kiểu như trong mắt của cô, những quyển ngôn tình cậu đọc qua mới là tất cả, cậu chẳng là gì trong mắt cô hết. Lấy được sự chú ý của Minh Minh là rất khó, không còn cách nào khác, thật sự hết cách mới dùng hạ sách này!
– Ừm… Thất tịch không mưa… – Quốc Thiên có lần nhìn thấy quyển truyện này trên bàn học của chị, có tò mò đôi chút xem qua lời ngỏ nhưng lại mặc kệ. Trên thế gian này, có mấy vạn quyển, chẳng lẽ Minh Minh trùng hợp đọc rồi? Chắc là… trùng hợp. Minh Minh ngồi thẳng lưng, đây là câu truyện bom tấn sướt mướt trong lòng cô còn gì.
– Cậu thấy kết cục ra sao? Tớ nghĩ là Happy ending…
– À, kết thúc rất vui, 2 người sống hạnh phúc cùng nhau, rất viên mãn… – Happy ending như Minh Minh nói thì chắc chắn là hạnh phúc rồi. Thất tịch không mưa mới hẹn hò đi chơi được chứ! Chắc chắn là rất vui. Khóe miệng Minh Minh hơi giật giật, sống hạnh phúc ở thiên đàng sao?
– Ừ, cậu thấy Thiên Tình như thế nào?
– A, xây dựng nhân vật nam chính rất tốt!
Minh Minh rốt cuộc cũng hiểu ra vấn đề. Cái tên này đang giả ma giả quỷ gì ở đây thế này? Nói đại để mà đối phó cô sao? Thẩm Thiên Tình là… nữ chính mà! Minh Minh nóng giận cầm quyển truyện lên rồi đạp chân Quốc Thiên 1 cái:
– Tránh ra đi! Những lời nhận xét của cậu phá hủy cả bộ truyện!
Minh Minh bỏ đi thẳng chẳng thèm nhìn lại. Quốc Thiên cắn môi, sao lại xui xẻo thế này nhỉ???
*****
Hải Yến trên tay cầm xấp tài liệu đến công ty làm việc của Quang Huy. Anh cho phép cô đến trau dồi kĩ năng làm việc sau này thông qua các nhân viên chuyên nghiệp. Phòng giám đốc không khóa mà chỉ khép hờ. Hải Yến nghe được tiếng cãi nhau nảy lửa nhưng hầu như là tiếng của con gái. Cô không có ý nghe trộm nhưng thật sự… cô rất tò mò những gì họ đang trao đổi. Cô bấm bụng tiến lại gần phía cửa, nép người nghe cuộc trò chuyện.
– Cậu không thấy tớ làm tất cả vì cậu sao? Tại sao tớ là người luôn bên cạnh cậu nhưng cậu lại không để mắt đến tớ? Tớ có gì không tốt? Cậu nói đi tớ sẽ sửa…
– Thảo, cậu rất tốt nhưng tớ nghĩ chúng ta chỉ có thể dừng ở mức bạn bè!
– Tại sao? Tại Minh Minh chứ gì?
– Không tại cái gì hết!
– Cậu biết tớ đã chờ đợi cậu lâu như thế nào chưa? Từ lúc cậu yêu Tâm Lan, đến lúc cậu quên Tâm Lan, rồi lại yêu Minh Minh, đến lúc cậu quên Minh Minh… Tớ phải chờ đến bao giờ nữa?- Dường như cô gái không kiềm được cảm xúc, giọng nói có vẻ rưng rức, cô ấy đang khóc. Hải Yến siết chặt sấp tài liệu trên tay, chị Thảo ư? Đúng là tài sắc vẹn toàn, sao anh lại vô tình với chị ấy như thế?
– Tớ chưa bao giờ cho cậu 1 hy vọng nên cậu không cần chờ đợi!
– Quang Huy! Cậu thật vô tình…
– Xin lỗi…
– Được! – Thanh Thảo hét lớn 1 tiếng, bước chân đi nhanh ra khỏi phòng. Hải Yến lùi lại 3 4 bước giả vờ như mình chỉ vừa đi đến. Thanh Thảo đi ngang cô hất mạnh vai làm Hải Yến va vào tường. Cô ta xoay lại, đưa tay lau mạnh giọt nước mắt trên má:
– Lại thêm 1 cô gái nữa… Tất cả con gái trên thế gian này chết hết cậu cũng không để mắt đến tớ đúng không hả?
Quang Huy chỉ lắc đầu nhè nhẹ không trả lời, ngón tay anh di nhẹ thái dương. Hải Yến xoa xoa bả vai đau đớn, môi bặm lại đi vào phòng. Thanh Thảo vùng vằn đi khỏi đó. Hải Yến đặt sấp tài liệu lên bàn:
– Làm phiền anh quá!
– Không sao… Chuyện lúc nãy…
– À, em không nghe được gì hết!
– Anh không sợ em đồn đại! – Anh nở nụ cười nhàn nhạt, anh biết cô nghe lén nhưng không lật tẩy, chỉ tế nhị nhắc nhở nhưng anh không có ý định giấu giếm chuyện này. – Thanh Thảo trong lúc nóng nảy nên cư xử hơi tồi tệ, em không sao chứ?- Anh giơ tay ra định vỗ nhẹ vào vai cô nhưng Hải Yến nhẹ né người, cô nở nụ cười:
– Không đau ạ! – Hải Yến hoàn toàn không cố ý trốn tránh nhưng cô nghĩ, không cần phải thân thiết với anh như thế dễ dẫn đến nhiều hiểu lầm không đáng có.
– Ồ. – Anh cầm sấp tài liệu lên xem, tay dùng viết gạch gạch lên những chỗ không được chính xác cho lắm.
– Anh vẫn còn yêu Minh Minh sao?
– Huh? Đỡ rồi! – Anh nở nụ cười tươi tắn, lộ hàng răng trắng đều như hạt bắp. Chuyện Thanh Tuấn muốn chia tay với Minh Minh anh tất nhiên là biết nhưng không thừa nước đục thả câu vì muôn sự vẫn do tình hình kinh tế của gia đình. Mấy ngàn tỉ chỉ là con số lẻ trong tài khoản của gia đình anh, chỉ cần trích 1 chuỗi khách sạn ở Mĩ ra thì có lẽ sẽ đủ nhưng Thanh Tuấn là người cầu toàn, làm sao có thể để mất số tiền đáng mơ ước như vậy vào tay những kẻ bất chính…
Hải Yến gật đầu, đỡ rồi có nghĩa là không còn mặn nồng nữa. Cô khẽ liếc nhìn anh, khóe môi vô thức xịu xuống buồn buồn.
– Anh đã sửa cho em vài chỗ, còn những cái anh gạch dưới thì em phải về xem lại. Dù sao cũng có tiến bộ rồi!
– Cảm ơn anh! – Hải Yến vui vẻ nhận sấp tài liệu, lần đầu khởi nghiệp, cô bị anh chê tả tơi hoa lá cành, được anh khen như vầy là tốt rồi. Cô không thích ngành này nhưng chẳng hiểu vì sao khi hay tin gia đình Quang Huy kinh doanh khách sạn, Minh Minh lại học ngành quản lí đó, cô hứng thú hướng nghiệp cho mình…
- À, đi ăn tối cùng anh nhé, dù sao hôm nay anh cũng đi 1 mình…
– Vâng! – Hải Yến vừa đi vào thang máy cùng anh vừa gật đầu, dạo này Minh Minh chỉ chú tâm vào đọc truyện, gọi cô đi ăn cũng phải chờ cô đọc hết chương này hay hết đoạn này nhưng hầu như nó là 1 chuỗi liên tiếp, dứt ra không được…
*****
Minh Minh thu mình vào căn phòng nhỏ, đôi tay vuốt ve nhẹ hộp quà màu hồng nhạt, hôm nay là ngày diễn ra lễ cưới của người- yêu- cũ. Sở dĩ cô biết tin này là do tình cờ nghe được từ cuộc trò chuyện của bọn Chihuahua. Cô đưa tay vuốt nhẹ vào bề mặt thân đôi giày, quà sinh nhật của cô. Cô chỉ giữ lại duy nhất thứ này, là duy nhất đấy…
Bao ngày qua, cô cố tỏ ra mình mạnh mẽ, mình sống hạnh phúc, là vì cái gì? Tại sao cô lại phải gắng gượng trong khi mình không hề muốn. Cô muốn hẹn hò, cô muốn đạp xe quanh hồ, cô muốn được cõng nhưng chẳng thể nào có cảm giác với ai khác. Giọt nước mắt sau cùng nhẹ rơi trên bề mặt đôi giày màu hồng nhạt, nhanh chóng, giọt lệ trơn trợt trượt xuống gót giày. Bề mặt giày được làm bằng da bóng, không thấm nước…
Cô đưa mắt nhìn xuống cửa sổ phòng…
” - Ế ế ế, người quen! Giúp tôi được không?
– Đại ca!
– Quen mà, đúng không?
– Đúng! Nếu là nhỏ này thì tiếp tục đi!”
Họ bắt đầu bằng những lời chửi rủa, kết thúc trong im lặng, trong nỗi đau không nguôi. Minh Minh nghĩ ngay đến chuyện… nếu gia đình mình giàu có, họ có suy nghĩ lại không nhỉ? Họ sẽ chọn cô chứ? Rốt cuộc, con người vẫn bị danh lợi trói buộc. Tất cả đàn ông trên đời này đều là rắn độc, họ không muốn bỏ qua bất cứ con mồi nào, dù là linh dương hay cá sấu, ngay cả đồng loại của họ, con rắn nhỏ nào không nhanh chân chạy đi rồi sẽ bị họ nuốt chửng lại vào bụng mà tiêu hóa. Trên thế gian này đầy rẫy những cám dỗ, tiền tài, sắc đẹp, lợi danh, cái đáng sợ nhất là những người vấn thân vào không nhận ra điều đó.
Minh Minh đưa tay lau nhẹ những vệt nước bóng bẫy trên thân giày rồi cất lại vào hộc bàn, ngăn tủ của kí ức. Chắc giờ này hôn lễ đã cử hành xong. Minh Minh không kịp chúc phúc cho họ nhưng cô hoàn toàn không có ý định chúc phúc, cô thật sự không thành tâm. Minh Minh còn nghĩ mình trẻ con khi hi vọng hôn lễ không được cử hành…
*****
– Aiz, 2 người quen nhau lâu vậy giờ mới công bố sao?- Tên Khiêm đập bàn cái ầm, Thiện Nhân nhún vai:
– Theo đuổi Thanh Thanh không phải là chuyện dễ!
Thanh Thanh nở nụ cười bẽn lẽn đánh vào vai Thiện Nhân. Minh Minh đang gặm ổ bánh mì không kiềm chế được mà ho sặc sụa. Hải Yến cũng ngạc nhiên không kém, đưa tay vuốt vuốt lưng Minh Minh. 2 người ai cũng rõ hiểu, tên này chỉ có hứng thú với con trai thôi. Thiện Nhân bặm môi, chẳng phải là vì lỡ nhận lời Thanh Tuấn, có mơ cậu cũng chẳng đụng đến con rắn độc này. Ngày đến nhận con Thanh Tuấn, hắn còn căn dặn cậu rất kĩ càng: ” Tuy tôi ở Mĩ nhưng cậu có ý định không hoàn thành nhiệm vụ này thì… tự hiểu đi!” Rõ ràng là vì Minh Minh, muôn sự cũng vì cô. Tại sao 2 người lại phải chia tay? Đối với câu hỏi đó, hắn chỉ cười buồn 1 tiếng rồi kéo va li lên taxi. Tuy nhiên, lâu ngày tiếp xúc với Thanh Thanh, cô không tệ lắm, không kiêu kì cũng không hung hăng như hắn đã nhắc nhở trước. Hắn quả là có tài dự đoán như thần, kiếp trước hắn có phải là Lưu Bá Ôn không nhỉ? Trống đánh, mọi người kéo vào lớp. Hải Yến lên đến lớp rồi thì lại muốn đi vệ sinh, cô lại phải vòng xuống.
– Sao? Ngay cả em mà chị cũng muốn cảnh cáo? Chị có còn là con người không vậy?- Thanh Thanh cắn môi, lưng tựa vào tường nhà vệ sinh. Cô không hề hay biết Hải Yến cũng đang ở đó. Hải Yến nhận ra giọng của Thanh Thanh, cô ấy hoảng hốt, người chị mà cô nhắn đến có phải là Thanh Thảo không nhỉ? Dạo này cô rất có… mệnh của kẻ nghe lén, thôi kệ, cứ xem như là tình cờ vậy…
– Em xin lỗi, nhưng chẳng lẽ em không có quyền quyết định hạnh phúc của mình? Em đã giúp chị bao nhiêu lần rồi, không ngờ chị lại lấy oán báo ân với em! Em không giúp chị bất cứ việc gì nữa, em không còn là con ngốc nghe theo lời sai bảo của chị. Chị tỉnh lại đi chị Thảo à, nếu chị không cần nhỏ em này cũng không sao, tất cả là ở quyền quyết định của chị. Chị đúng là ngu ngốc khi theo đuổi cái mình không có được, lại còn rắp tâm hãm hại hạnh phúc của người khác nữa!
“Cốp” Hải Yến lỡ tay đánh rơi chiếc điện thoại. Aizzz, sao lại xui xẻo thế này! Thanh Thanh nghe tiếng động nói nhỏ: ” Có người, dừng lại tại đây!” Hải Yến lắng nghe tiếng bước chân đi xa rồi mới rời khỏi đó. Rốt cuộc là có chuyện gì đang diễn ra? Họ đang đề cập đến chuyện tình cảm, rõ ràng Hải Yến nghe Thanh Thanh nhắc đến chị Thảo- người nói chuyện điện tọoại vừa rồi…
– Hôm nay chúng ta sẽ thực hành cách pha loãng axit sunfuric. Các em phải cẩn thận, cô đã dán nhãn vào 2 lọ axit đặc và nước. Khi thực hành, cần đổ axit từ từ vào nước, không được làm điều ngược lại, sẽ rất nguy hiểm. Cô ưu tiên cho những bạn bị điểm thấp vừa rồi!