<?php the_title(); ?>

Sự Nhầm Lẫn Diệu Kỳ

09.07.2014
Admin

Thật không ngờ anh có thể trả lời dứt khoát và nhanh gọn như vậy. Thự sự không có lấy dù chỉ một tia do dự hay cân nhắc trong mắt anh. Bảo Ngọc đau đớn nở nụ cười thê lương.
– Anh thực sự có thể chết vì cô ta…vì cô ta.
Cô ta lẩm bẩm nói, đây là câu khẳng định chứ không phải câu hỏi nữa.

Đờ đẫn nhìn người đàn ông cô từng căm ghét đến nỗi không bao giờ muốn nhìn thấy lần thứ hai trong đời, Như Tuyết nghĩ mình nghe nhầm.
Chỉ khi anh từng bước tiến về phía trước, cô mới liều mạng lắc đầu, nước mắt lại không ngừng chảy ra, quát lên:
– Không cần…tôi không cần anh chết vì tôi…Trần Minh Vương, anh nghe không? Tôi không cầnnnnn…

Nhưng anh không hề dừng lại, chỉ nhìn cô cười âu yếm.

Bất chợt Bảo Ngọc bừng tỉnh, vội vàng cứa nhẹ lưỡi dao vào cổ Như Tuyết. Một dòng máu nóng chầm chậm chảy ra từ vết rách, thấm vào chiếc áo sơ mi sáng màu của cô. Nhưng cô ta không động lòng, hét lớn:
– Dừng lại.
Mọi người lại hoảng hốt bịt chặt miệng vì phẫn nộ và sợ hãi.
Ánh Dương òa khóc nức nở, người không ngừng nhoài về phía trước.
Bà Ella đau lòng ôm chặt cháu, ánh mắt khiếp sợ và lo lắng nhìn Như Tuyết.

Minh Vương lập tức dừng chân, đau đớn nhìn vết thương trên cổ cô, trong mắt anh giờ này cũng ngập tràn màu đỏ, trong miệng là mùi máu nồng đậm.

– Tôi muốn hỏi anh một điều.

Anh bất động hằm hằm nhìn cô ta chờ đợi.
Mọi người cùng nín thở lắng nghe.
Cái nắng gay gắt rọi xuống đầu từng người. Mồ hôi nhớp nhúa đầy mặt nhưng không ai dám dơ tay gạt đi.
– Nếu không yêu cô ấy…anh sẽ lấy…tôi chứ?
Bảo Ngọc nhìn sâu vào mắt Minh Vương, thận trọng hỏi. Dường như câu trả lời của anh là yếu tố quyết định tất cả của cô ta.
Mọi người cũng quay lại quan sát nét mặt anh, hồi hộp chờ câu trả lời.

Im lặng nhìn người mình yêu một lúc rồi nhìn thẳng vào mặt cô ta, Minh Vương thành thật đáp:
– Bảo Ngọc, cô hiểu rõ tôi mà… Cho dù không có cô ấy, tôi cũng không đời nào nghe lời bố mẹ lấy cô.
– Thế còn những người khác? – Cô ta chưa từ bỏ hi vọng hỏi tiếp.

Nghe vậy, anh cười nhẹ, ánh mắt mơ màng tưởng tượng ra tương lai nếu thật sự như vậy thì anh sẽ làm gì?
– Tôi không nghĩ mình sẽ độc thân suốt đời…Có thể tôi sẽ lấy đại một người nào đó…với điều kiện là người đó cũng không yêu tôi…nhưng chắc chắn… không phải cô. – Anh nhấn mạnh mấy chứ cuối cùng.
– Tại sao? Tại sao anh thà lấy đại một người cũng không muốn lấy em? – Bảo Ngọc điên cuồng hét lên, không thể chấp nhận sự thật tàn khốc như vậy. Anh thà lấy một người không yêu mình, không quan tâm cô ta như thế nào cũng không đồng ý lấy cô?

Nhìn cô gái đang nổi điên trước mặt, Minh Vương thở dài nói:
– Bởi tôi không muốn làm khổ cô hay bất cứ cô gái nào…Nếu người đó không yêu tôi thì sẽ không bị tôi làm tổn thương…Thật lòng mà nói…Tôi đã từng coi cô như em gái.

Lời nói chân thật nhưng đầy tàn nhẫn của anh như những nhát dao ngọt lịm, từ từ cứa vào tim Bảo Ngọc. Tuy anh nói là muốn tốt cho cô, không muốn làm tổn thương cô… nhưng có gì đau đớn hơn trong tình yêu khi người mình yêu lại vì không muốn tổn thương mình, vì không thể yêu mình mà làm vậy? Nực cười thay người đó còn coi mình như người thân. Điều đó khác gì chặt đứt cơ hội, chặn đứng tình cảm của đối phương. Người thân làm sao có thể yêu người thân?
Bảo Ngọc đau đớn ngửa mặt lên trời cười to, nụ cười mới thê lương và rớm máu làm sao!

Mọi người ngơ ngẩn nhìn cô không biết nên biểu hiện như thế nào? Căm hận thì không đến nhưng thương hại thì không thể…bởi những việc cô ta làm.
Chỉ có Long vẫn nhìn chằm chằm Bảo Ngọc, nỗi đau của cô như được nhân bản trên khuôn mặt và ánh mắt hắn.

Đưa tay gạt giọt nước mắt trên má, Bảo Ngọc nhìn anh vô vọng nói:
– Anh thật tàn nhẫn…Anh đúng là rất tàn nhẫn. – Hít sâu một hơi, cô ta lấy lại bình tĩnh, ánh mắt lóe lên tia quyết liệt. – Được… Vậy thì anh hãy CHẾT ĐI.
Dứt lời cô ta đẩy mạnh Như Tuyết về phía trước, mũi dao sáng bóng, nhọn hoắt lao về phía lưng cô.

Minh Vương vội vàng ôm lấy Như Tuyết quay một vòng, con dao của Bảo Ngọc lập tức cắm phập vào lưng anh, máu tươi xối xả chảy ra.
Không lưu tình rút ra, cô ta tiếp túc đâm về phía trước.
Mặc dù cảm nhận được lưng áo ướt thẫm, cái đau buốt nhói truyền thẳng đến não, Minh Vương vẫn không quan tâm, vội dùng tay không đón lấy lưỡi dao sắp sửa chạm vào mặt Như Tuyết, tay kia vẫn ôm lấy thân thể cô, ghì sâu vào lòng mình.
Bất ngờ giơ chân lên dùng hết sức đá vào người Bảo Ngọc làm cô ta văng ra xa lăn tròn trên mặt đất, đồng thời anh cũng bị dội ngược về phía sau, đập lưng xuống nền gạch cứng rắn. Tiếng kim loại “choang” rơi xuống ngay đó
Đứng bên cạnh, Long Tợn vội vàng xông lên định nhặt con dao tấn công anh.
May mà Quang Tiệp đã nhanh chóng giơ chân đá vào chân hắn trước. Hắn ta ngã người đập thẳng xuống đất, chưa kịp ngẩng đầu đã bị anh đè chặt người đấm tới tấp vào mặt.

Sư việc xảy ra quá nhanh, mọi người chưa kịp nhìn rõ thì tất cả đã xong.
Ai cũng khiếp sợ mở trừng mắt nhìn hiện trường mới đó vài giây đã thay đổi chóng mặt.
Cùng lúc đó, những anh cảnh sát mặc đồng phục xanh từ cửa ập vào, bắt lấy hai kẻ kia còng tay lại.

– Minh Vương… tỉnh lại đi…tỉnh lại đi…anh đừng làm “em” sợ. – Như Tuyết ôm lấy Minh Vương, không ngừng lay gọi. Nước mắt cô rơi lã chã lên mặt anh.

Lúc này mọi người mới chú ý, vội vàng nhìn về phía họ. Bà Ella bế Ánh Dương hốt hoảng xông đến gọi con. Trên mặt bà cũng giàn dụa nước mắt, không còn một chút lý trí nào.
– Vương, mở mắt ra nhìn mẹ này… con đừng làm mẹ sợ.
Đang đưa tay kiềm chặt Long Tợn, Quang Tiệp vội vàng tái mặt nhìn về hướng này.
Mọi người đều kinh hoảng bật thốt lên.

Trong giây phút tưởng trừng bi kịch lại tiếp diễn.

Đột nhiên, Minh Vương mở mắt ra, vẻ mặt hơi nhợt nhạt nhìn Như Tuyết đang khóc sướt mướt, cười nhẹ an ủi:
– Anh không sao, chỉ hơi đau lưng vì bị đập xuống đất thôi.
Nghe vậy mọi người mới thở phào một hơi.
Như Tuyết bất ngờ bật khóc to hơn, ôm chặt anh vào lòng, tức giận mắng:
– Khốn kiếp…đồ tồi…anh làm em sợ chết rồi. Hu Hu…

Anh từ từ ngồi dậy ôm cô vỗ về, sau đó lại thành ôm cả ba người “phụ nữ” đang khóc lóc thảm thiết.

Sau đó, hai bác sĩ đến sơ cứu cho Minh Vương.
Khi họ xé toạc lưng áo đằng sau ra, vết thương đỏ tươi nhìn rất ghê sợ.
Như Tuyết vội vàng bịt chặt mắt con gái hít sâu một hơi.

Đến khi lau rửa sạch sẽ vết thương, bác sĩ nói vết thương nhìn vậy nhưng không sâu, không có gì đáng ngại, chỉ cần khâu vài mũi là được, cô mới yên tâm.
Vết thương ở bàn tay anh cũng được rửa sạch và băng bó cẩn thận.

***

Khoảng nửa tiếng sau, mọi người lần lượt rời khỏi đó.

Khi đã đứng bên ngoài cánh cổng to lớn kia, Như Tuyết quay đầu nhìn ngôi nhà. Bây giờ nó lại trở về yên ắng và hoang tàn như trước, chỉ là cánh cổng đã bị niêm phong chặt.
Cô ngước mắt nhìn Minh Vương bên cạnh, anh cũng đang mỉm cười, dịu dàng nhìn cô.
Từ từ hít sâu một hơi rồi thở ra, cô cười nắm tay anh cùng nhau rời khỏi, đồng thời cùng bỏ lại quá khứ đáng sợ và khó quên sau lưng.
Ánh nằng gay gắt vẫn chiếu xuống, tạo thành nhiều cái bóng dưới đất.

Ngồi trong lòng mẹ, không ai chú ý đến Ánh Dương đang vòng hai tay ôm cổ mẹ nhìn phía sau.
Trong con ngươi to tròn đen láy của bé phản chiếu một ánh mắt nhẹ nhàng và thanh thản khác.

Chap 35: Là ngu ngốc…hay là thông minh.

Mấy ngày sau, vụ việc đã lắng xuống. Ánh Dương không hề bị ảnh hưởng tâm lý, khóc một trận thật đã rồi thôi.
Ngày hôm đó là ngày đổ nước mắt nhiều nhất trong cuộc đời mẹ con Như Tuyết.
Có điều bây giờ ngồi kể cho hai người bạn, cô vẫn còn sợ hết hồn khi nhớ đến phản ứng của người thân, đặc biệt là mẹ mình.

Buổi chiều hôm đó, xe ô tô của Minh Vương đưa hai mẹ con về nhà. Vừa vào cửa, chưa kịp hiểu chuyện gì, Như Tuyết đã bị mẹ cầm chổi đánh tới tấp lên người.
Theo phản xạ tự nhiên, cô cuống quýt chạy, vừa né tránh vừa hỏi:
– Có chuyện gì vậy mẹ?
– Cô còn dám hỏi? Hôm nay tôi không đánh chết cô tôi không phải mẹ cô. – Bà Hoa vừa cầm chổi đuổi theo dáo riết vừa tuyên thệ.

Vẻ mặt tức giận ngút trời của mẹ ngay sát phía sau khiến cô nghệt ra chẳng hiểu gì. Quay sang nhìn bố, anh trai và chị dâu xin trợ giúp, nào ngờ mặt bọn họ cũng kinh khủng không kém. Anh Minh còn ung dung vắt hai tay trước ngực, dửng dưng xem cô bị mẹ đánh.

Vậy là hai mẹ con cứ đuổi nhau quanh sân như chuyện hài.
Như Tuyết đau khổ nghĩ, hôm nay là ngày gì vậy? Vừa trải qua thập tử nhất sinh bây giờ về đến nhà vẫn gặp rắc rối là sao? Không lẽ hôm nay là ngày tận thế của cô? Chất adrenalline của mẹ tuôn ra ào ào trong lúc tức giận quả là lợi hại, phút chốc biến thành siêu nhân khiến cô chạy thục mạng mới cầm cự được.

Cũng may sau đó Minh Vương vội vàng đến che chắn trước mặt cô, nếu không hôm nay thoát được tay tử thần cũng không thoát khỏi tay mẹ.

– Mẹ à.
Anh vừa mở miệng đã có hàng loạt ánh mắt như phi tiêu phóng về phía mình. Bà Hoa hằm hè nói:
– Ai là mẹ anh?
– Mẹ…
Thấy anh bị mẹ mắng, đang nấp đằng sau, cô vội vàng thò đâu ra, vừa cất giọng đã bị mẹ trừng mắt chui tọt xuống bụng.
– Tôi cũng không còn là MẸ CÔ. – Bà Hoa gầm lên.

Như Tuyết giật thót tim, đưa tay lên vỗ ngực. Bây giờ cô mới biết mẹ mình cũng là một thành viên trong nhóm sư tử Hà Đông.
Nở nụ cười nịnh nọt, cô vừa định lân la đến gần mẹ ăn năn.Nào ngờ bà Hoa bất chợt chuyển sang buồn rười rượi, nước mắt bắt đầu tuôn ra, vừa sụt sịt quệt mũi vừa mếu máo nói khiến cô trở tay không kịp:
– Trong mắt cô làm gì có người mẹ này? Xảy ra chuyện tày đình như thế mà không thèm cho ai biết. Chẳng may lúc đó cô và Ánh Dương xảy ra chuyện gì thật thì tôi biết tính sao?

Cuối cùng Như Tuyết hiểu ra ngọn ngành, liền trừng mắt với Minh Vương. Thì ra kẻ chỉ điểm là anh, vậy mà anh còn vô tư đứng đó như không biết chuyện gì, thậm chí còn sắm vai anh hùng cứu mỹ nhân? Đúng là mặt dày vô đối.
– Trừng gì mà trừng? Nếu cậu ta không nói cho thằng Minh biết thì cô định giấu lẹm đi đấy phỏng? – Bà Hoa gầm gừ nhìn con, sau đó quay sang Minh Vương nghiến răng nghiến lợi – Mà cậu cũng quá đáng, đợi mọi chuyện xong hết rồi mới báo cho chúng tôi.

Nhìn mẹ ngồi trên bậc thềm, cây chổi đặt bên cạnh, khóc lóc thương tâm, Như Tuyết đau lòng và áy náy vô cùng.
Chầm chậm quỳ một gối xuống, cô đưa tay lau khô những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt xương sảu đầy nếp nhăn của mẹ, nhẹ nhàng xoa dịu:
– Mẹ…mẹ à…con xin lỗi. Tại con sợ mẹ với bố biết sẽ bị sốc nặng ảnh hưởng đến sức khỏe…Như vậy thì có ích gì? Mẹ đến đó khóc lóc như lúc này chỉ làm sự việc hỗn loạn thêm, con lại phải phân tâm vì hai người… Vậy là không nên, có đúng không mẹ?

Ra sức phân giải, cuối cùng cô dùng chiến dịch muôn thuở hữu ích đó là nũng nịu, lấy lòng mẹ.
Sau một hồi, bà Hoa cũng nguôi giận, không nhìn con bằng ánh mắt giết người nữa, nhưng vẫn không nhịn được cằn nhằn:
– Vậy sao không nói cho thằng Minh?
– Mẹ xem anh ấy đi, cũng đâu có bốc đồng kém mẹ?- Như Tuyết nhớ lại biểu hiện thấy chết không cứu của anh khi nãy, hừ mũi chế giễu.

Nghe chồng bị chê trách, Hân bất bình, vừa chỉ vào người mình định mở miệng phản bác đã bị Như Tuyết trừng mắt chặn ngang:
– Cậu xòn dám xen vào? Nên nhớ cậu đang là bà bầu đó, có bảo mẫu suốt ngày đi theo lại còn đòi chạy lung tung?
Hân cứng họng không nói được câu nào. Nhìn lại chồng đang kè kè bên cạnh, đúng là cô không thể đảm trách việc này.
Đắc ý nhìn mọi người bị đuối lý, chỉ có thể hậm hực nhìn mình, Như Tuyết vui vẻ tóm gọn:
– Cho nên, con làm vậy là đúng. Mọi người không cần tức giận nữa… Dù sao con và Ánh Dương đều bình yên, đó mới là điều nên chú ý, có đúng không ạ?

Cô cười hì hì, mong vẻ tán đồng của mọi người nhưng rất tiếc không ai thèm nói gì, đồng loạt hừ lạnh quay đi.
Vậy là cô chỉ có thể xấu hổ gãi đầu, thở phào vì lại giải quyết xong một việc nhức đầu.

Liếc nhìn chị Huệ và Tuyết Nhi đang cười như được mùa, Như Tuyết không thèm chấp, tu cạn ly nước trên bàn để làm giảm nhiệt cái cổ họng sau khi “tua băng” liên tục trong vòng một giờ.
– Trời ơi, lãng mạn quá, cứ như phim Hàn Quốc ấy…Tiếc là mình không được chứng kiến tận mắt. – Chị Huệ nói trong tiếc nuối.
– Chị đúng là vô tâm. Nếu chứng kiến tận mắt mà chị không chết ngất tại chỗ thì em sẽ đánh cho chị ngất luôn. – Tuyết Nhi trừng mắt đe dọa.

Nghe vậy Như Tuyết liền dành cho cô bạn ánh mắt cảm kích vô cùng. Rốt cuộc cũng có người nói được lời tử tế, bênh vực lẽ phải.
– Tốt đẹp là mọi chuyện kết thúc rồi… Không biết Bảo Ngọc sẽ bị xử thế nào? – Tuyết Nhi đưa tay chống cằm nhìn hai người còn lại hỏi.
– Tất nhiên là tù chung thân không thì cũng phải mấy chục năm…đáng đời.
Chị Huệ bĩu môi đáp, đồng thời nhận được thêm hai cái trừng mắt của người bên cạnh. Chị đành im lặng uống nước, trong bụng băn khoăn không hiểu gần đầy con bé Tuyết Nhi ăn nhầm cái gì? Bỗng dưng im lặng và có vẻ sâu sắc hơn, không còn thích đấu miệng với chị. Mà đặc biệt hơn là tự dưng còn đồng cảm với Bảo Ngọc, hại chị tí sặc nước chết vì sốc.

Trầm tư suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng Như Tuyết lên tiếng, phá tan cuộc “đấu mắt” của hai người kia.
– Em muốn đi gặp Bảo Ngọc một lần.
– Cái gì? – Chị Huệ nhảy dựng lên không tin nổi, hai mắt trợn to, trêm mặt viết rõ câu hỏi tu từ to đùng “ Mày có điên không?”
Ngược lại Tuyết Nhi chỉ hơi ngạc nhiên nhìn cô, sau đó không nói gì, ngồi im chờ cô giải thích.
– Em muốn nói chuyện với cô ta. Em cảm thấy chuyện này…không hẳn là như vậy. – Như Tuyết nhíu mày đáp.
Có gì đó thôi thúc cô đi gặp cô ta, cô cũng không hiểu cảm giác này là sao? Chỉ biết mọi chuyện có vẻ mơ hồ và quá dễ dàng.
– Mày điên vừa thôi… Thấy rảnh rỗi quá thì đi gặp lão Vương nhà mày mà…

Chị Huệ chuẩn bị dạy đời thì đã bị Tuyết Nhi ngắt lời, cô chỉ bình tĩnh nói:
– Mình đồng ý. Nếu muốn thì cậu cứ đi đi.

Nghe vậy, Như Tuyết mỉm cười với bạn cảm kích. Tuyết Nhi cũng cười đáp lại. Trong mắt hai người dường như có một tia cảm xúc giao nhau rồi ngay lập tức biến mất.
Chỉ có chị Huệ là đau khổ ngã ngửa trên ghế, hai tay ôm đầu tỏ vẻ chịu thua độ điên khùng của hai người. Nhưng họ không để ý, chỉ nhìn nhau cười vui vẻ.

***

Trong phòng làm việc có một quầy bar nhỏ để thư giãn, Minh Vương và Quang Tiệp đang ngồi trên ghế nói chuyện. Trước mặt họ là vài nhãn hiệu rượu nổi tiếng khác nhau.

Lắc lắc ly rượu trên tay, Quang Tiệp khinh khỉnh nhìn vẻ mặt hồng hào, tràn đầy khí thế chẳng giống một bệnh nhân chút nào của Minh Vương, chốc chốc lại tự cười một mình, ánh mắt mơ màng, trong suốt.

Uống cạn một hơi, không thể chịu nổi vẻ mặt si dại đó, anh tức giận đặt mạnh chiếc ly xuống bàn, rùng mình nói:
– Vứt ngay vẻ mặt ghê tởm ấy đi.
Minh Vương lườm anh một cái, tiếp túc nhấm nháp hương vị nhẹ nhàng thoang thoảng của vang đỏ, khóe miệng lại nhấc lên cao.
Thấy vậy anh liền nói mát:
– Mới được người ta quan tâm có hai, ba ngày đã như thằng ngu, ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Đến lúc cô ấy nói yêu chắc cậu chuyển nhà đến khoa tâm thần bên Châu Quỳ luôn.
Vậy mà phản ứng của Minh Vương chỉ là cười sung sướng.

Nhìn vẻ mặt đắc ý của bạn, Quang Tiệp bắt đầu tự hỏi: Chỉ số IQ của cậu ta có phải bị rơi *** theo cấp độ yêu rồi không? Nghĩ vậy anh đành phải tạt gáo nước lạnh, đưa cậu ta trở về hiện thực tàn khốc:
– Với tiến độ này, chắc là chỉ khoảng mấy chục năm nữa cậu sẽ được như ý… Lúc đó, hai người nắm tay nhau trước cục dân chính, đằng sau là con của Ánh Dương đẩy xe lăn cho cậu.
Câu nói của anh liền đánh thức Minh Vương, vẻ mơ màng trong mắt rút đi, con người dần lấy lại tiêu cự. Anh nhíu mày nhìn bạn hỏi:
– Vậy theo cậu tôi phải làm sao?

Cố ý kéo dài thời gian cho bạn sốt ruột, Quang Tiệp ung dung vắt hai chân lên nhau, giơ bao thuốc ra nhưng Minh Vương từ chối.
Từ hôm Như Tuyết gặp anh trước cửa nhà, cô đã nói mình ghét mùi thuốc lá, vì vậy anh liền thực hiện kế hoạch cai thuốc.
Quang Tiệp thấy vậy bĩu môi khinh thường, rút một điếu ra châm lửa rồi rít vài hơi, sau đó mới thong thả nói:
– Cậu cứ im lặng theo sau cô ấy là không ổn. Thực ra con gái rất dễ mềm lòng và nhỏ mọn. Như Tuyết dù có mạnh mẽ và lạnh lùng đến đâu thì vẫn là con gái. Chỉ cần cậu nhớ kỹ hai điểm đấy là được. – Anh cười đắc ý nhìn bạn.
– Không hiểu.
Minh Vương tỉnh bơ đáp làm anh tức đến co giật cơ mặt.
Lần này thì đúng là bằng chứng xác thực khẳng định suy nghĩ vừa rồi của anh.
Đành thở dài chán nản, Quang Tiệp chậm rãi nói từng từ như đang giải thích cho người thiểu năng:
– Tức là cậu cần phải dùng cái gì đó tác động mạnh đến cô ấy, ví dụ như ra vẻ yếu đuối để cô ấy động lòng thương. Phụ nữ luôn có tình mẫu tử trong người, huống chi cô ấy đang là mẹ rồi… Nhưng như vậy vẫn chưa đủ liều đối với Như Tuyết – Anh chống cằm, đăm chiêu hồi lâu rồi dùng tay bấm tách một cái, như đã có sáng kiến trong đầu, cười mờ ám nhìn Minh Vương – Cậu phải để cho cô ấy ghen… Đúng vậy…chính là ghen. Người phụ nữ khi ghen là đáng sợ nhất, đồng thời cũng dễ chinh phục nhất. – Anh vỗ tay lên đùi kêu “đét” một cái, sảng khoái khẳng định.
Vẻ mặt tràn đầy tự tin và thành công của bạn không làm Minh Vương tin tưởng lắm, nhưng cũng đáng để thử một phen bởi anh không muốn viễn cảnh đó sẽ xảy đến với mình trong tương lai.

Vậy là hai người đàn ông tài giỏi và nổi tiếng trong xã hội đen bắt đầu tính kế “bắt nạt” một cô gái yếu đuối.
Ngoài trời, những tia nắng như đang mỉm cười nhìn họ.

***

Trong phòng thăm phạm nhân, Như Tuyết ngồi trên ghế, tay để lên bàn chờ đợi anh công an dẫn người vào.
Liếc mắt nhìn căn phòng nhỏ màu xanh thẫm với một cửa ra vào, không có cửa sổ. Chẳng có gì ngoài hai chiếc ghế đối diện nhau, xen kẽ là một chiếc bàn khá lớn. Trong phòng chỉ có mình cô và anh công an mặc đồng phục xanh truyền thống đứng nghiêm trang cạnh cửa canh gác.
Không gian tĩnh lặng vô cùng, nghe rõ mồn một tiếng kêu vù vù của chiếc quạt trần trên đỉnh đầu.

Khoảng năm phút sau, anh công an khác bước vào phòng, theo sau là Bảo Ngọc đang bị còng tay.
Anh ta bình tĩnh mở khóa cho phạm nhân rồi đứng bên còn lại của cánh cửa cùng người kia làm nhiệm vụ, nhường mười lăm phút riêng tư cho hai người.

Như Tuyết quay lại nhìn, bắt gặp gương mặt hơi xanh xao của Bảo Ngọc. Cô ta đang mặc bộ quần áo kẻ sọc xám trắng của phạm nhân, chân đi đôi dép lê đen giản dị. Không còn là cô tiểu thư đầy tự tin và kiêu ngạo, cũng không còn là cô gái bản lĩnh và tham vọng. Mặc dù vậy, Như Tuyết lại không hề thấy cô ta thảm hại hay đáng thương, thậm chí cô còn thích bộ dạng cô ta lúc này hơn. Cô cảm thấy dường như Bảo Ngọc cũng thay đổi rất nhiều, không phải về bề ngoài mà là về tư tưởng và thái độ.

Như Tuyết cảm nhận điều đó khi Bảo Ngọc ngước mắt nhìn cô, ánh mắt hai người chạm nhau.
Trong mắt cô ta chỉ xuất hiện tia ngạc nhiên giây lát, sau đó lại trở về phẳng lặng như nước.
Không hiểu sao cô cảm thấy ánh mắt ấy không còn thù hằn hay thâm hiểm, đơn giản chỉ là sự thanh thản và bình yên nhất.

Nhẹ nhàng ngồi xuống ghế đối diện, Bảo Ngọc không tức giận la hét, cũng không dồn dập hỏi Như Tuyết tại sao đến đây? Cô ta chỉ lẳng lặng ngồi đó, chờ đợi cô tự nói ra.
Điều này khiến Như Tuyết nhíu mày kinh ngạc và cảm giác không đúng trước đó càng mạnh hơn trong lòng.
Dù sao cũng chỉ có mười lăm phút, nên tranh thủ thời gian. Phản ứng của cô ta như vậy cũng tốt, cô mở miệng nói trước:
– Tôi có một vài nghi vấn cần xác thực cho nên mới đến đây.
Bảo Ngọc nhướng mày mời cô tiếp tục. Thấy vậy cô cười nhẹ, nhìn sâu vào mắt cô ta nói chắc nịch:
– Cô thay đổi rất nhiều… Cô không còn hận tôi như trước, cũng không nóng nảy và cao ngạo nữa.
– Tại sao cô nói vậy? – Bảo Ngọc nhướng mày thích thú với sự chắc chắn của người đối diện.
– Ánh mắt của cô nói cho tôi biết. – Như Tuyết cười nhẹ đáp.
Câu nói của cô làm Bảo Ngọc bật cười lớn, trả lời lập lờ:
– Có thể.
– Mặc dù chuyện ngày hôm đó đã kết thúc…nhưng tôi vẫn cảm thấy có nhiều điểm không đúng. – Sau khi khôi phục vẻ mặt nghiêm túc, Như Tuyết nhướn người về phía trước một chút, nhìn sâu vào mắt Bảo Ngọc nói – Tôi muốn cô giải đáp giúp tôi.
– Cô luôn nhờ sự giúp đỡ của người khác như vậy sao? – Bảo Ngọc liếc mắt chế giễu.
Nhưng Như Tuyết tuyệt không nhìn thấy điểm đáng ghét và khó chịu nào trong mắt cô ta. Cô cười lắc đầu, không trả lời, trực tiếp nói vào chuyện chính:
– Thật ra mục đích của cô không phải là Ánh Dương hay tôi…cũng chẳng phải Minh Vương… thậm chí cuộc bắt cóc đó không hề có ý xấu… Những việc trông có vẻ ghê rợn và ác độc đó chỉ là bề ngoài thôi, có phải không?
– Tại sao cô nói vậy?
Nghe ngữ điệu bình tĩnh của Bảo Ngọc, niềm tin trong Như Tuyết càng vững chắc hơn, cô ngồi lại trên ghế, cười nhẹ phân tích:
– Thứ nhất, tôi nghĩ nếu cô đã dày công sắp xếp kế hoạch kĩ càng đến vậy, tại sao không nhằm vào tôi luôn, còn thêm Ánh Dương cho phiền phức, để rồi lại đổi lấy tôi uy hiếp Minh Vương? Thứ hai, con bé nói cô không hề làm gì nó. Nếu cô thực sự căm hận tôi hoặc anh ấy đến chết thì cách dễ dàng mà hiệu quả nhất đó là hủy hoại Ánh Dương… Thứ ba, khi đó cô hô là giết Minh Vương nhưng lại tấn công liên tiếp về phía tôi.

Như Tuyết tỉ mỉ chỉ ra từng điểm mấu chốt. Đúng là sự việc có vẻ rất ghê gớm nhưng rõ ràng kết quả lại không có gì. Làm cho cô cảm giác tất cả chỉ là dựng cảnh. Lúc đó không nhìn ra là vì bấn loạn và mất lý trí. Bây giờ bình tĩnh lại, có thể tỉnh táo mổ xẻ mọi thứ, cô bắt đầu nhìn ra nhiều kẽ hở.

Im lặng nghe Như Tuyết nêu ra từng thắc mắc, Bảo Ngọc không vội phản bác, chỉ cười cười nhìn cô, trong mắt là sự ngạc nhiên cố che giấu.
– Tôi bày trò với Ánh Dương là để dày vò tinh thần của hai người, như vậy còn ác độc và đáng sợ hơn tra tấn thể xác hai người, không phải sao? Còn tôi tấn công cô là để hạ gục Minh Vương dễ dàng hơn vì tôi biết tôi không phải là đối thủ của anh ấy… Trả lời như vậy được chứ? – Bảo Ngọc giơ hai tay về phía Như Tuyết nghiêng đầu hỏi, trên mặt chỉ là ý cười vô tư.
– Tôi cũng sẽ nghĩ vậy nếu không có một chi tiết.
– Chi tiết gì? – Bảo Ngọc cười thản nhiên hỏi.
– Vết thương của Minh Vương… – Như Tuyết nhìn chằm chằm Bảo Ngọc đáp- Bác sĩ nói vết thương của anh ấy chỉ là tĩnh mạch bị đứt, máu chảy ra hơi nhiều, nhìn có vẻ nguy hiểm nhưng thật ra không tổn hại gì, cầm máu ngay là được. Mà hôm đó cô không hề cấm chúng tôi không được mang theo bất cứ ai, thậm chí cô còn để cho tất cả mọi người chứng kiến. – Đúng vậy, hôm đó cô ta ngang nhiên xuất hiện, không hề quan tâm có bao nhiêu người. Mà vết thương của anh quả thật không nặng, chỉ phải khâu tám mũi. – Cô nói cô tấn công tôi là để giết anh ấy, vậy tại sao vết thương của anh ấy lại may mắn một cách cố ý như vậy? Là một người sống trong thế giới ngầm, đã quá quen với bạo lực, tôi tin cô có thừa khả năng làm việc đó.
– Cô nên làm thám tử thì đúng hơn. – Bảo Ngọc từ chối cho ý kiến, chỉ cười khen ngợi.
Như Tuyết lắc đầu cười không quam tâm đến lời khen, sau đó đưa ra đáp án:
– Cô làm tất cả chỉ để biết rõ trong lòng Minh Vương cô là gì và tôi là gì.

Lúc này Bảo Ngọc mới giật mình, không cười nữa, nhìn chằm chằm mặt Như Tuyết, trong mắt cô ta là sự ngạc nhiên tột độ.

Bất ngờ cô ta ngẩng đầu bật cười ha hả, nhìn cô thán phục, thê lương cảm thán:
– Cô là một người quá nhạy cảm và thông minh… Tôi thua cô cũng đúng.
– Thật ra cô không thua tôi…mà cô thua Minh Vương. – Như Tuyết cười vạch trần.
Nghe vậy, Bảo Ngọc lắc đầu thở dài, cười buồn nói:
– Điều này mà cô cũng biết… Đúng vậy, tôi không thua cô, cũng không thua bản thân mình…tôi chỉ thua anh ấy. – Trong mắt cô ta ánh lên tia buồn thương nhưng không hề có tiếc nuối hay không cam lòng – Tôi muốn biết anh ấy có thực sự chết vì cô không? Và điều quan trọng nhất đó là nhìn rõ nội tâm anh ấy… Tôi cần sự tuyệt tình nhất để giết chết thứ tình cảm này.

Câu trả lời của Bảo Ngọc khiến Như Tuyết giật mình, mở to mắt nhìn cô ta, há hốc miệng vì kinh ngạc.
Mặc dù cô giỏi quan sát và phân tích suy nghĩ của người khác, nhưng cô chưa từng nghĩ đến ý định thực sự của cô ta là như vậy.
Cần sự tuyệt tình nhất để giết chết tình cảm này? Nói vậy là cô ta đã nhận ra mọi thứ, biết rõ tình cảm của mình chắc chắn đi vào ngõ cụt…nhưng cô ta không hề chọn cách dừng lại như nhiều người mà vẫn hùng hổ đâm đầu về phía trước, trong lòng rõ ràng biết chính xác sẽ vỡ đầu, chảy máu. Cô ta đã đánh cược tất cả, dùng đầu của mình mà cược: Một là bỏ mạng trong ngõ cụt, hai là tông thủng bức tường đó, con đường mới được mở ra. Cô ta dùng một cách thức đau đớn nhất để giết chết một nỗi đau. Đây có được coi là chủ nghĩa tiêu cực không?
Như Tuyết nhìn lại người con gái xinh đẹp và mảnh khảnh trước mặt, nhẹ nhàng hỏi:
– Đã tỉnh táo nhận ra tất cả mà vẫn làm…có đáng không?
– Tình cảm có thể tính toán giá trị được sao? – Bảo Ngọc cười hỏi ngược lại, cũng là tự hỏi chính mình. Huống hồ đó là tình cảm đã theo cô từ từ lớn lên? Nhớ lại những ngày thơ ấu, khi cô là con bé luôn chạy theo anh như một cái đuôi. Lúc nào cũng chỉ muốn gần anh hơn, được anh nhìn mình bằng ánh mắt hiền hòa và nụ cười ấm áp… nhưng anh chưa bao giờ thỏa mãn ước nguyện đó, lúc nào cũng chỉ là vẻ mặt chán chường và lạnh nhạt, trơ trơ như một tảng đá. Dường như không có bất cứ thứ gì xung quanh có thể ảnh hưởng đến anh, kể cả cô. Nhưng người phụ nữ trước mặt lại dễ dàng làm được điều đó.
Hiểu rõ là một chuyện, chấp chận lại là chuyện khác. May mà bây giờ cô đã có thể buông xuôi tất cả, bởi cô đã dùng cách tuyệt tình nhất để chặt đứt đường lui của mình, như vậy cô mới không còn cách quay lại vòng luẩn quẩn đó.
– Thật ra…lúc đầu tôi định chôn vùi tất cả cùng cái chết…nhưng sau đó tôi lại không thể làm vậy…vì bố tôi – Bảo Ngọc cười tự giễu nói tiếp.
Đúng là lúc đầu cô định chết cùng anh, sử dụng phương pháp giống như rất nhiều kẻ điên tình khác. Như vậy sẽ không ai có thể tranh giành với cô, anh cũng không thoát khỏi cô… Phút cuối nhớ đến vẻ mặt đau buồn và bất đắc dĩ của bố. Ông chỉ có một yêu cầu duy nhất đó là cô hãy trân trọng tính mạng của mình… Vì vậy cô đã kịp ghìm chân lại. Kết quả này là vẹn đường nhất, có thể sống chết vì tình cảm của mình, đồng thời vẫn giữ được mạng sống cho bố mẹ.
Bây giờ trái tim đã tĩnh lặng, cô đã vứt bỏ được đoạn tình yêu gai góc đó thì trong tù cũng đâu phải là mất tự do. Xét theo mặt đó, cô đâu có thất bại thảm hại? Nghĩ vậy, Bảo Ngọc cười mãn nguyện.

– Chúc mừng cô.

Sau một hồi lắng nghe và quan sát nét mặt của Bảo Ngọc, Như Tuyết biết cô ta đã thực sự thanh thản. Cô tin cô ta sẽ làm lại từ đầu, những ngày tháng trong tù sẽ giúp cô ta tôi luyện và thu gom được nhiều thứ.
Mặc dù cô ta dùng phương pháp tiêu cực nhất nhưng đâu có quan trọng khi kết quả là thành công? Chỉ cần cô ta chiệt để cắt đứt được quá khứ mới mong làm lại từ đầu. Còn nếu cô ta mang theo hỗi hận và sự tiếc nuối bỏ đi thì chắc chắn sẽ bị nó cầm tù cả đời. Vậy thì có khác gì ở trong tù? Thà rằng vào tù rồi tự do còn hơn là tự do ở trong tù mãi.
Lại nói, việc làm của Bảo Ngọc thực chất là ngu ngốc hay thông minh?
Mỗi nguời sẽ có cách nhìn và đưa ra ý kiến riêng. Bởi như cô ta nói “ tình yêu đo được giá trị sao?” Nếu không đo được thì làm sao biết sự trả giá cho nó là đáng hay không? Cũng đâu có liên quan đến thông minh hay ngu ngốc. Vốn dĩ yêu là điên, lý trí vẫn là nô lệ của con tim.
Nhờ Bảo Ngọc mà Như Tuyết cũng ngộ ra nhiều chân lý đúng đắn và tốt đẹp. Cô nở nụ cười, trong lòng một điểm sáng nữa được khai thông.

Đã hiểu rõ ngọn ngành, Như Tuyết nhìn Bảo Ngọc, nhẹ nhàng hỏi:
– Cô sẽ nhờ luật sư biện hộ chứ?
– Cô thực sự chỉ đến xác định thôi sao? Tôi còn tưởng cô cũng sẽ giống mấy cô gái trong phim, tốt bụng như thiên thần, đến đây để giảng đạo và tha thứ cho tôi hoặc xin giảm nhẹ tội giúp tôi chứ? – Bảo Ngọc cười hỏi Như Tuyết.
Cô cũng cười, thoải mái nói:
– Cô tự hiểu rõ mọi chuyện, cần gì tôi giảng đạo? Tôi cũng chưa bao giờ biết mình là thiên thần…với lại cô nên nhớ chúng ta đang sống đời thực… Còn việc giảm án thì đó là tính mạng của cô, nếu muốn cô phải tự mình bảo vệ và giữ gìn.
– Không phải cô thù tôi vì đâm anh ấy chứ? – Bảo Ngọc ra vẻ đau khổ đoán.
– Tất nhiên là không.
– Tại sao? – Câu trả lời chóng vánh của Như Tuyết khiến Bảo Ngọc sững sờ vì kinh ngạc. Không phải các cô gái thường lo lắng và sợ hãi khi người yêu gặp chuyện gì sao? Chẳng lẽ cô không xót anh ấy?

Nhìn rõ nỗi thắc mắc viết trên mặt Bảo Ngọc, Như Tuyết cười nháy mắt với cô:
– Cô đâm vẫn còn nhẹ đấy… Anh ấy đáng bị trừng phạt nặng vì làm cô và tôi cùng khổ sở nhiều… Chỉ khi nào nguy hiểm đến tính mạng hẵn hay. Tôi đâu có yếu đuối và hiền lành đến vậy!

Dứt lời, hai người nhìn nhau rồi cùng cười sảng khoái. Tiếng cười thuần khiết thêm chút lóm lỉnh vang vọng căn phòng nhỏ bé.
Hai anh công an đứng cửa quan sát ngơ ngác trao đổi ánh mắt với nhau cùng nhìn họ khó hiểu.

Còn lại năm phút cuối cùng, hai người nói về những chuyện linh tinh.

Trước khi rời khỏi, Bảo Ngọc nhìn sâu vào đáy mắt Như Tuyết, nghiêm túc nói:
– Mặc dù tôi biết mình sai nhưng tôi sẽ không nói xin lỗi…càng không cảm ơn cô… Cũng không thản nhiên đến mức nói câu chúc mừng hay gì gì đó.
– Khỏi cần…bởi cô nói tôi cũng không tha lỗi cho cô… Tôi vẫn không quên cô là người bắt cóc con gái tôi và hành hạ tâm lý tôi đâu… Coi như chúng ta huề nhau. – Như Tuyết thành thật đáp.

Hai người trao nhau một nụ cười nhẹ nhàng và bình thản nhất, sau đó Bảo Ngọc đi theo anh công an trở về phòng giam.
Họ không hề bắt tay nhau hay có bất cứ cử chỉ của bạn bè mặc dù họ đã thẳng thắn chia sẻ tất cả như những người bạn thực thụ… Nhưng họ vẫn không được gọi là bạn.
Thực ra quan hệ hiện tại của họ là gì không ai xác định được. Nhưng điều đó ảnh hưởng gì? Chỉ cần họ đều thoải mái, thanh thản và có tâm hồn tự do cho chính mình là được. Trên đời này có rất nhiều mối quan hệ không tên mà vẫn tồn tại và phát triển bình thường. Tương lai ai biết trước? Có thể sau này khi Bảo Ngọc ra tù họ sẽ là bạn, hoặc cô ấy sẽ đi xa, đi đến nơi thuộc vùng trời của mình… Một điều quan trọng và chắc chắn nhất mà ai cũng hiểu đó là họ đã không còn là kẻ thù.

Như Tuyết mỉm cười nhìn theo bóng lưng Bảo Ngọc rồi thở một hơi dài, trong lòng cảm thấy bình yên và nhẹ nhàng chưa từng có.

***

Bước ra khỏi cánh cổng của trại tạm giam Công an Hà Nội, Như Tuyết mỉm cười rút điện thoại ra, bấm một dãy số mà cô chưa từng gọi trước đó.
Khi vừa có tín hiệu nhấc máy, cô liền dõng dạc nói:
– Trần Minh Vương, em muốn làm trợ lý đặc biệt tạm thời của anh.

Đợi năm giây vẫn không thấy bên kia phản ứng, cô liền nghiêm nghị nói, bá đạo hơn cả nữ hoàng Elizabeth:
– Em đã quyết định rồi, anh không đồng ý cũng chẳng sao. Ngày mai em sẽ bắt đầu làm, lo mà chuẩn bị đón…trợ lý đi.
Nói xong, không chờ bên kia đáp lời cô đã vội tắt máy, nghĩ lại điệu bộ vừa rồi của mình rõ ràng là chuẩn bị đón tổng thống chứ đâu phải đón nhân viên? Cảm giác sai khiến quả là đáng nghiền, hèn chi mọi người tranh nhau lãnh đạo.
Tưởng tượng vẻ mặt ngơ ngác của Minh Vương vẫn đang cầm điện thoại, sau đó nhíu mày khó hiểu, Như Tuyết cười nắc nẻ.
Người ta còn dám dùng đầu mình đọ sức với tường đá cứng rắn của nỗi đau vậy tại sao cô không dám tiến sâu thêm trong thứ cảm giác mông lung này? Như Tuyết nắm tay tự cổ động mình: có thất bại mới có thắng lợi, có gian nan thì thành công mới rực rỡ và ý nghĩa nhất.

Tư tưởng đã thông, cô không hề quay đầu nhìn lại đằng sau lấy một lần, dứt khoát chạy về phía trước.
Những tia nắng nhảy nhót trên đôi vai bé nhỏ của cô. Trông cô lúc này trẻ trung và yêu đời giống một học sinh đang tung tăng trên đường.

Chap 36: Động từ…Ghen!

Mấy ngày sau đó, phiên tòa bắt đầu xử án. Bảo Ngọc thực sự mời luật sư.

Qua một hồi tranh luận giữa hai bên viện kiểm sát và bị cáo, bồi thẩm tòa phán quyết cô tội danh bắt cóc và cố ý gây thương tích mức độ nhẹ, phạt chín năm tám tháng tù giam.

Còn động phạm Long Tợn, tội gây thương tích không thành lập, nhận bảy năm bốn tháng tù.

Không tham dự phiên xét xử, không làm nhân chứng, toàn bộ thủ tục cần thiết Như Tuyết đều ủy thác cho cảnh sát, dù vậy cô cũng nắm rõ kết quả.

Chị Huệ và mấy người tò mò cứ gạ gẫm hỏi cô đã nói chuyện gì với Bảo Ngọc?

Đa số mọi người đều nghĩ cô sẽ rút đơn kiện hoặc xin giảm án cho cô ta. Cô chỉ cười không trả lời. Đối với chuyện này, cô muốn cắt đứt tại đây, kết thúc như vậy là thỏa đáng nhất.

Còn chuyện sau tai nạn cô trở lại làm việc và thay đổi chức vụ vượt cấp, nhiều người bàn ra tán vào. Đa số là những người ghen tỵ và lắm chuyện… Số còn lại không ý kiến bởi họ đã quá quen với việc gần một năm nay sếp mình luôn đặc biệt ưu đãi cô nhân viên này.

***

Trên ghế sôpha rộng rãi, Minh Vương nằm úp mặt xuống, áo phông kéo cao đến vai, phơi bày vùng lưng săn cứng và cơ bắp khỏe khoắn.

Như Tuyết ngồi bên cạnh cầm lọ thuốc màu nâu đậm, thỉnh thoảng lại dùng miếng bông thấm vào thứ nước đó rồi bôi lên chỗ vết thương trên lưng anh.

Mỗi khi miếng bông chạm vào, anh lại kêu lên, lắc lư người muốn tránh né.

Cô thấy vậy càng dí mạnh hơn, trầm giọng đe dọa:

– Còn động đậy nữa là tự làm đó.

– Đau mà. – Minh Vương quay mặt lại, phụng phịu nhìn cô phản đối.

Bộ dạng của anh làm Như Tuyết rùng mình, toát mồ hôi hột. Chẳng hiểu gần đây anh ăn nhầm cái gì bỗng trở nên mềm yếu, thậm chí còn biết làm nũng?

Cô nhớ rõ ràng hôm đó Bảo Ngọc chỉ tấn công phía trên của anh. Chẳng lẽ cơ quan nào đó ở phần trên của đàn ông liên quan đến phần dưới mà cô không biết? Liệu có cần đưa anh đến bệnh viện phụ khoa kiểm tra không nhỉ?

Đắn đo suy nghĩ, miếng bông trên tay cô vẫn cứ quệt qua quệt lại như cây cọ nhỏ.

Thấy cô đột nhiên ngẩn người, không để ý đến mình, Minh Vương nghĩ hay là chưa đủ cường độ? Vì vậy tăng thêm tần số âm thanh, vẻ mặt càng đau đớn.

– AI DA… Đau quá.

Tiếng kêu của anh làm cô giật mình bừng tỉnh.

Đóng nắp lọ, ném miếng bông vào thùng rác rồi kéo áo anh xuống che kín như cũ, cô nghiêm mặt nói:

– Đàn ông đàn ang… Vết thương bé xíu này nhằm nhò gì? Không đến nỗi vào phòng cấp cứu thì đừng kêu như lợn bị chọc tiết vậy. Anh mà kêu nữa em thực sự phải đem anh đến bệnh viện xác định giới tính đó.

Kèm theo một cái trừng mắt, Như Tuyết đi đến bàn làm việc ngồi. Trong đầu đoán xem anh đang tính toán cái gì? Nói là đau vậy mà suốt ngày đòi cô bôi thuốc cho mình, thậm chí vượt quá chỉ định của bác sĩ.

Lời dọa nạt của cô làm Minh Vương ngớ người, không dám kêu nữa.

Thực ra anh chẳng thích trò này. Mấy ngày giả vờ đau yếu, giọng nói nũng nịu, anh gần như phải sử dụng hết khả năng để nhập vai.

Nhất là khi cô giúp anh bôi thuốc. Bàn tay mềm mại nhỏ bé của cô di chuyển trên lưng. Niếng bông ngấm thuốc mát lạnh cọ tới cọ lui nhột nhột, ngứa ngứa. Nước thuốc lại nhoi nhói và tê tê khiến Minh Vương gần như đổi điên, trong đầu toàn ý nghĩ 18+: Đầu tiên là một cú xoay người đơn giản tráo đổi vị trí…sau đó cắn vào bàn tay trắng nõn và mềm mại như nhung ấy…sau đó là đôi môi chín mọng…sau đó là hai má hồng hồng…sau đó là cái cổ trắng nõn…sau đó đến xương quai xanh gợi cảm…sau đó…sau đó… và sau đó…

Nằm trơ chọi một mình trên ghế với những ý tưởng sống động, mãi sau anh mới trở về được thực tế.

Liếc nhìn cô chăm chú xem tài liệu, anh hậm hực nghĩ, hai hàng lông mày rậm có xu hướng hút nhau mãnh liệt theo vướng mắc trong lòng: Không phải cậu ta nói con gái rất mềm lòng sao? Anh đã làm đúng theo kế hoạch, tỏ ra yếu đuối và nhỏ nhẹ. Vậy tại sao cô chẳng có vẻ gì là mềm lòng hay thích thú, thậm chí còn bài xích? Vấn đề nằm ở đâu nhỉ?

Không chịu nổi bị bỏ rơi, Minh Vương đứng dậy đi về phía Như Tuyết.

Anh cố tình đi chậm rãi và duyên dáng giống những người mẫu nam chính hiệu, ánh mắt hụ hoặc, đưa tình đánh về phía cô. Thân người chuẩn, khuôn mặt đẹp, hiệu quả âm thanh ánh sáng tốt. Tất cả đều hoàn hảo… Chỉ tiếc một điều…

… Nữ chính vẫn cắm mặt vào các con số, không hề phát hiện tín hiệu bắn ra gần đó.

Sốt ruột đứng cạnh, Minh Vương chỉ muốn giật phắt báo cáo trong tay cô đi thay vào đó là khuôn mặt đẹp đẽ của mình.

Bất chợt nhìn thấy một quyển tạp chí trên giá sách bên phải, ánh mắt anh lóe sáng, nở nụ cười bí hiểm…

TIẾN HÀNH PHƯƠNG ÁN HAI.

Ung dung cầm cuốn tạp chí lên, anh làm bộ say mê nghiên cứu.

Không để ý…

Cố tình lật giở trang sách thật mạnh.

Không phản ứng…

Nhích dần quyển sách đến phía trước, chắc chắn rằng cô nhìn thấy.

Vẫn không có ý kiến…

Giờ phút này anh đã bức xúc gần như cháy tóc.

Đằng hắng hai tiếng đánh động, Minh Vương chỉ vào một cô người mẫu trong ảnh, ra vẻ vô cùng mê mẩn, hào hứng nói:

– Cô này đẹp chưa kìa?

Như Tuyết tiếp tục so sánh số liệu, không buồn trả lời.

– Em xem… Cô này có thân hình quyến rũ khủng khiếp – Anh chỉ đại một người, chẳng biết mặt mũi ra sao, chỉ mải quan sát biểu hiện của cô.

– Ừ hử. – Mắt vẫn tập trung vào kết quả thống kê, cô gật đầu qua quýt.

– Cô này chân dài cân đối.

– Ừ hử.

– Còn cô này có đôi môi quyến rũ như Angelina jolie!

– Cô này có bộ ngực khủng của Kim Kardashian.

– Vậy à?

Minh Vương lật trang tới tấp, miệng không ngừng thuyết minh còn Như Tuyết trước sau chỉ “ừ hử” coi như có nghe mặc dù hoàn toàn không biết anh đang nói gì.

Sau một hồi như vậy, anh đã dùng hết kiên nhẫn, cuối cùng giật đến trang cuối, la lên hưng phấn, tặc lưỡi nhìn cô người mẫu, tấm tắc khen:

– Chậc chậc…Cô này thì thôi rồi… nóng bỏng, gợi cảm từ đầu đến chân. Chắc chắn người đàn ông nào nhìn thấy cũng phải ngất ngây.

Gập lại cuốn tài liệu giày cộp trên bàn, Như Tuyết ngước nhìn nụ cười thích thú và vẻ mặt mong chờ của Minh Vương rồi liếc nhìn bức ảnh trong tay anh ba giây, sau đó lại nhìn anh, lạnh nhạt thốt ra:

– Người như vậy ngay cả em nhìn thấy còn thèm huống chi là đàn ông?

Bỏ lại một câu đơn giản nhưng chấn động trời đất, cầm lấy giấy tờ quan trọng, cô đi ra khỏi phòng không nhìn lại khuôn mặt cứng đờ của anh một lần nào.

Quả thực cô đang rất bận rộn.

Sau vài hôm được anh chỉ dạy và quan sát, cộng với sự thông minh và ham học hỏi vốn có của mình, Như Tuyết bắt đầu theo kịp tiến độ. Cô quản lý hầu hết mọi việc, dành thời gian này cho Minh Vương nghỉ ngơi và cải thiện sức khỏe. Cô không rảnh rỗi bình luận cùng anh về mấy thứ nhạt nhẽo này.

***

Còn lại một mình trong phòng, Minh Vương suýt rơi nước mắt vì câu nói của Như Tuyết.

Tình huống này là thế quái nào vậy? Anh đang yêu thích và say mê thân hình của cô gái khác ngay trước mặt cô. Vậy mà cô còn thản nhiên nói đó là điều tất lẽ dĩ ngẫu, ngay cả cô còn “thèm” nữa là.

– Shitttttt…

– Buồn bực mắng một tiếng, Minh Vương rút điện thoại ra gọi.

Người bên kia vừa nhấc máy anh đã gào thét một trận, tiện thể xả nỗi uất ức trong lòng:

– Khốn kiếp… Cậu bày trò kiểu gì cho tôi vậy? Cô ấy hoàn toàn không có bất cứ phản ứng nào như cậu nói. Đúng là tôi ngu mới tin lời cậu.

– Bình tĩnh… Chuyện thế nào kể tôi nghe! – Bên kia nhàn nhạt đề nghị.

Nghe vậy, anh hít sâu một hơi, kể lại chi tiết cuộc đối thoại vừa rồi của hai người.

Im lặng trong giây lát, sau đó là âm thanh của tiếng cười như nước lũ tràn về, rọi vào trong tai khiến Minh Vương điên tiết. Nếu người đó đang đứng trước mặt, anh xác định đã xóa sổ sạch sẽ rồi.

Bực mình đang định tắt điện thoại thì bên kia lại chuyển sang thở dài thườn thượt, chậm chạp đáp:

– Cô gái của cậu khó nhằn quá! Haiz… Được rồi, tôi sẽ bày cho cậu cách khác ác liệt hơn. Ai bảo tôi là bạn tốt của cậu cơ chứ?

– Nói. – Anh lạnh lùng ra lệnh, không muốn mất thời giờ với tên dở hơi này.

Lầu bầu mấy câu kháng nghị, người kia mới cam tâm trả lời:

– Cậu cần phải kiên trì tiếp. Đấy chỉ là bước đầu, chưa có thu hoạch là đương nhiên. Ừ…ờ…à… Kết hợp với nhiều cử chỉ thân mật và âu yếm hơn nữa chắc sẽ có hiệu quả.

Minh Vương chuyên tâm lắng nghe rồi trầm lặng suy nghĩ.

Mãi sau anh mới vô cảm nói:

– Nghe cậu lần cuối.

Ngắt máy trong khi vẫn còn tiếng la hét và kêu gào ai oán, Minh Vương ngắm nhìn nụ cười rạng rỡ của cô gái trong bức ảnh nhỏ trên bàn, khóe miệng cũng nhấc lên theo.

***

Trong phòng giám sát, Như Tuyết mặc quần áo công sở đứng đắn: áo sơ mi trắng, quần tây sơ vin nghiêm chỉnh. Bên cạnh cô là một anh chàng đeo kính, dáng người hơi thấp đang yên lặng lắng nghe.

Di tay qua các số liệu trong bản báo cáo, cô nhẹ nhàng chỉ bảo anh ta:

– Chỗ này anh cần ghi chép rõ ràng, thống kê theo cột và số lượng sẽ dễ dàng hơn… Còn ở đây…ở đây nữa… Riêng ở sòng bạc và vũ trường nhất định phải theo dõi chặt chẽ. Vị khách nào có yêu cầu quá đáng hoặc phạm pháp tuyệt đối không được đáp ứng, phải báo cho tôi ngay lập tức… Bảo vệ an toàn cho khách là điều tiên quyết.

Như Tuyết nhấn mạnh vấn đề. Là người từng trải cô hiểu rõ điều đó.

– Tôi sẽ sửa lại… Cảm ơn cô chỉ dẫn nhiệt tình. – Anh chàng cười cảm kích.

– Không có gì… Chúng ta đều là người mới. Anh đừng ca ngợi tôi như vậy… Nghiêm túc làm tốt nhiệm vụ của mình là được.

Cô lịch sự cười nhẹ đáp, sau đó gật đầu chào anh ta rồi đi về phía cửa.

Người đàn ông nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ và tiếc nuối.

Lát sau anh ta lắc đầu xua tan mọi ý nghĩ không đúng đắn, quay về với trách nhiệm của mình.

***

Một người đàn ông đứng tuổi nhưng vẫn rất phong độ, mặc comple đen, lịch lãm đi vào khách sạn. Bên cạnh là anh thư ký trẻ vừa gấp gáp theo sau vừa báo cáo việc quan trọng.

Bất chợt người đàn ông khác với dáng người nhỏ nhắn, gầy yếu từ cánh cửa đối diện chạy ra va phải bọn họ.

Người đàn ông phong độ lập tức nhíu mày, phẩy phẩy tay áo.

Anh chàng thư ký thấy vậy, mặt biến sắc, vội vàng bước lên ngăn người kia lại.

Đúng lúc này, hai người bảo vệ phía sau đuổi tới, tóm lấy anh chàng nhỏ bé, gầy gò kia.

– Bắt được rồi… Xem mày còn chạy đi đâu?

– Bon mày làm gì? Tao muốn đi về. Bỏ tay ra… Đây là khách sạn chó má gì hả? Bỏ tao ra…nếu không tao đập chết bọn mày. – Người bị bắt không ngừng giãy dụa, luôn miệng văng tục và đe dọa.

Bỗng chốc một đám người kéo lại xem, sảnh đường khách sạn loạn cả lên.

Hai người kia vội bịt mồm, định lôi người đi thì anh thư ký giữ tay lại, tức giận mắng:

– Các anh làm ăn đây sao? Lộn xộn như không có quản lý vậy?

Dứt lời anh đưa mắt nhìn xung quanh.

Vừa hay gặp một người khác ăn mặc lịch sự chạy tới.

Liếc mắt nhìn một lượt, người đó đã nắm rõ tình hình, nở nụ cười chuyên nghiệp với hai khách hàng vẻ mặt âm trầm đứng bên cạnh, anh ta cúi người chào rồi mềm mỏng nói:

– Xin lỗi quý khách. Khách sạn chúng tôi có chút việc ngoài ý muốn khiến quý khách khó chịu. Chúng tôi sẽ giải quyết ổn thỏa ngay. Mong quý khách thông cảm.

Người đàn ông lịch lãm không để ý từ đầu tới cuối, chỉ lạnh lùng đi tiếp.

Anh chàng thư kí thấy vậy gấp gáp đuổi theo, trước khi đi còn không quên hừ lạnh một cái với anh ta.

Bọn họ vừa đi, anh quản lý liền đưa tay lên ngực thở phào. Khí chất của người này quá đáng sợ, không khác gì sếp.

Bất chợt một tiếng gọi thanh thúy và dịu dàng lại vang lên trong sảnh đường:

– Xin quý khách đợi một chút.

Sau đó hiện ra dáng người mảnh khảnh và nghiêm chỉnh của cô gái trẻ trung, xinh đẹp đang nhanh nhẹn bước về phía người đàn ông chuẩn bị đi vào thang máy Vip gần đó.

Cúi người chào lễ phép với một nụ cười đúng mực, cô đưa chiếc ví da màu đen sang trọng đến trước mặt người đàn ông có khí chất mạnh mẽ, lịch sự nói:

– Cái này chắc là của quý khách làm rơi. Mời quý khách kiểm tra lại.

Người đàn ông liếc nhìn khuôn mặt thân thiện và đáng tin của cô rồi nhìn chiếc ví trong tay cô, lát sau mới chậm chạp cầm lấy.

– Một lần nữa xin lỗi quý khách vì chuyện vừa rồi. Chúng tôi cam đoan sẽ không có lần sau… Chúc quý khách một ngày tốt lành. – Cô mỉm cười chào khách hàng.

Đứng im lặng quan sát, người đàn ông nhìn cô gái bước về phía mấy người kia phân phó gì đó, trong mắt hiện ra một tia sáng kì dỵ.

Khuôn mặt cau có ngồi trên chiếc ghế xoay, mắt gườm gườm nhìn phía trước như có một kẻ thù đáng ghét nào đó, Minh Vương đau đầu nhức óc vì tiến độ tình yêu ngang rùa bò của mình.

Bỗng có tiếng gõ cửa, anh bực bội quát:

– Vào đi.

Cánh cửa được mở ra, người đàn ông trẻ cung kính cúi người, né sang một bên cho người đứng sau vào, sau đó khép cửa lại, nghiêm chỉnh đứng ngoài chờ đợi.

Vừa ngước mắt nhìn lên, đã bắt gặp khuôn mặt tương tự đang nhìn mình. Minh Vương ngạc nhiên giây lát, vẻ mặt lại trở về bình lặng như trước, lạnh nhạt hỏi:

– Bố đến có việc gì không?

Người đàn ông không vội trả lời, đánh giá sự thay đổi của con trai một lúc lâu rồi mới dửng dưng ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

– Mẹ anh đã nói với tôi chuyện của gia đình ông Cường.

Người được gọi là “bố” lên tiếng, giọng điệu thờ ơ không kém.

Nhìn biểu hện của họ không ai nghĩ đây là hai bố con… Nhưng khuôn mặt tương đồng, dáng vẻ và khí chất lãnh liệt, xuất chúng như nhau lại khẳng định điều đó.

Có lúc chính Minh Vương cũng không tin nổi đây là bố anh. Cuộc gặp mặt của hai người chỉ tính trên đầu ngón tay. Lúc nào cũng rất ngắn ngủi và quan trọng.

Sự xuất hiện của ông làm anh biết chắc chắn ông có yêu cầu gì. Anh không hỏi, chỉ lẳng lặng chờ ông đưa ra.

Thái độ của anh làm ông nhíu mày, lát sau lạnh lùng nói, chữ ít ý nhiều:

– Anh làm gì tôi không quan tâm… Miễn là không động đến danh dự của gia đình.

Lại là mấy lời sáo rỗng và nhanh gọn, Minh Vương than thở trong lòng. Danh dự? Danh dự là thứ chiết tiệt gì? Có lợi ích cho anh sao? Nực cười… Ngay đến cả quyền tự do tối thiểu của một con người ông còn không cho con cái được thì nói đến danh dự làm gì?

Quá quen thuộc với quy tắc của bố, anh chẳng buồn phản bác, chỉ dửng dưng ngồi nghe.

Bố anh lúc nào cũng chỉ biết đến “danh dự”, vì nó mà ông đã cướp đoạt nhiều thứ của con mình.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Quá khả năng
Màu đặc biệt, ngày cũng đặc biệt
Học Sinh Chuyển Lớp
Chùa Tứ Phương Tăng
Thành thật khai báo