<?php the_title(); ?>

Sự Nhầm Lẫn Diệu Kỳ

09.07.2014
Admin

MV ngẩn ra trước câu hỏi của con. Lát sau nhớ ra mình mới dọa QT và điệu bộ chạy trối chết của cậu ta anh lại cười.
– À, vừa nãy bố đùa với bác Tiệp một chút.

Nheo mắt nhìn bố không tin, AD vạch trần sự thật:
– Hừ, bố đe dọa bác ấy thì có. Bố tưởng con không biết sao? – AD khoanh tay hừ lạnh – Mỗi lần con nói chuyện với bác ấy xong là mặt bác ấy lại xám xịt và tháo chạy như vậy. Bố cũng hư thật, coi chừng con mách mẹ.
Nói xong AD dí mặt vào gần mặt bố, cười khoái trí.

Bị con gái bắt nạt, MV cười khổ véo yêu chiếc mũi nhỏ xinh của con:
– Đây gọi là hổ phụ sinh hổ tử, con hiểu không? Thôi đưa công chúa của chúng ta đi chơi nào.

Dứt lời, MV định bế AD đứng dậy nhưng bé tránh né, nghiêm mặt nói:
– Thứ nhất, con không phải là công chúa, bố không được gọi con như vậy – Bé tức giận trừng mắt với bố – Thứ hai, hôm nay con gặp bố có việc vô cùng quan trọng.

AD đắc ý vênh mặt nhìn bố, tỏ ra thần bí để bố phải hỏi. Vì vậy MV vui lòng chiều theo con gái, mở to mắt vô cùng tò mò hỏi:
– Chuyện quan trọng gì vậy?

Đạt được ý muốn, AD cười thích trí nhưng lát sau lại xị mặt xuống, bất mãn nhìn bố nói:
– Đối với bố và con còn chuyện gì quan trọng hơn chuyện của mẹ? Hai người bao giờ mới hợp lại đây?– AD nhìn bố hỏi.

MV chỉ có thể im lặng, tránh ánh mắt bé.

– Hừ hừ, bố thật kém cỏi. Con đã tạo cho bố rất nhiều cơ hội vậy mà bố vẫn chưa chinh phục được mẹ.

Khoanh tay đầy tức giận, AD quay mặt đi không thèm nhìn bố nữa thể hiện sự thất vọng của mình. Thấy vậy, MV xẩu hổ sờ sờ mũi, dè dặt hỏi:
– Vậy bố phải làm gì?

Lúc này AD mới quay lại. Nhìn vẻ mặt buồn rầu của bố, bé thở dài nói:
– Haiz, vì hạnh phúc lâu dài của chúng ta, con đành tiếp tục chiến dịch cùng bố vậy.

Nghe vậy, MV vội vàng ngẩng đầu lên chăm chú nhìn con, ánh mắt sáng rực đầy mong chờ, đôi tai dường như cũng vểnh lên.

– Ông ngoại đang thay chỗ ngói cũ trên mái nhà. Bố đến giúp ông đi, như vậy sẽ có cớ ở lại qua đêm.

Nói xong, hai bố con cùng nhìn nhau đầy ẩn ý cười đầy gian tà.

AD nhìn bố ngốc nghếch cười bỗng thấy thật ra cho dù bố thông minh, lạnh lùng và đáng sợ đến đâu nhưng trước mặt mẹ và bé bố luôn rất ngờ nghệch và đáng yêu. Bố thay đổi hoàn toàn, trở nên nói nhiều, cười nhiều và đặc biệt là rất biết nghe lời. AD gật đầu hài lòng vì điều đó bởi bé biết bố rất yêu mẹ và bé.

Sau đó hai bố con MV vui vẻ rời khỏi phòng, hưng phấn đi thực hiện “ý đồ đen tối” của mình… Cũng không biết liệu tối nay con thỏ nhỏ có bị sói xám xơi tái không?
Đi lang thang trên đường, NT bỗng thấy rợn người. Lúc này cô mới dừng lại, đưa mắt nhìn xe cộ trên đường, nhìn xem đây là đâu. Thì ra trong lúc thất thần, cô vẫn đi quanh tường của trường mầm non. Liếc mắt nhìn qua song sắt trước mặt, NT nhìn thấy những em nhỏ đang tung tăng ngồi đu qay hay cầu trượt, vui đùa thỏa thích trong giờ ra chơi. Dựa người vào thanh sắt lạnh, cô cứ nhìn chằm chằm các em như vậy hồi lâu. Trong đầu hồi tưởng lại những lời chị hiệu trưởng vừa nói.

Hiệu trưởng là một phụ nữ nghiêm khắc, có bản lĩnh, tuổi đã ngoài bốn mươi. Lần đầu tiên gặp chị, NT đã chào là cô khiến chị mặt lạnh xuống 0 độ, mãi sau mọi người nói cô ngốc, NT mới biết mình đã động chạm đến vấn đề nhạy cảm của phái nữ… Khổ một nỗi chị hơn NT 15 tuổi, đồng thời cũng kém mẹ cô khoảng đấy khiến cho NT không biết nên xưng hô thế nào? Đó cũng là cái dở trong cách xưng hô của tiếng Việt. NT cười nhớ lại kỉ niệm ngờ nghệch đó.

– Hiện tại có đoàn thanh tra đến kiểm tra trình độ và hồ sơ của các giáo viên. Lần này họ làm quyết tuyệt lắm… Chị rất tiếc nhưng không còn cách nào khác.

Chị hiệu trưởng đã nói đầy quyết liệt và vô tình mặc dù lời nói chứa sự áy náy. NT biết chị là một người công tư phân minh, luôn tỉnh táo vì vậy chị biết vấn đề nào nặng nhẹ hơn, và quyết định của chị luôn dứt khoát, mạnh mẽ như vậy. Chính những thứ đó đã làm cho cô khâm phục chị. Cô không trách chị hiệu trưởng làm vậy bởi cô biết chị chỉ làm theo quy tắc và hoàn cảnh. Đó không phải lỗi của chị, NT càng biết rõ đây cũng không phải chuyện tình cờ, cô biết chắc chắn có người cố tình, đoàn thanh tra chỉ là sự đe dọa của họ…nhưng cô biết làm gì đây? Cho dù biết rõ là ai cô cũng đâu kiện nổi họ? Rõ ràng là cô không có lý. Nhà nước vẫn luôn yêu cầu bằng cấp, họ chỉ làm theo quy định đặt ra, sẽ không có bất cứ trường hợp ngoại lệ nào. NT cười buồn khi biết mình thật bé nhỏ, chỉ như con kiến, dễ dàng bị giẫm bẹp bất cứ lúc nào mà không có lấy một cơ hội phản kháng.
Vì vậy việc duy nhất cô có thể làm là bình thản chấp nhận điều đó. Bước ra khỏi trường trước ánh mắt đầy vui sướng và khinh miệt của những kẻ luôn ghen ghét, đố kị với mình. Nhưng NT chẳng thèm để ý đến, cố gắng bảo vệ tôn nghiêm của mình.

Đang lơ đãng với nỗi buồn bỗng tiếng điện thoại làm NT giật mình tỉnh giấc. Cô thẫn thờ ấn nút nghe mà không nhìn màn hình, mệt mỏi nói:
– Alo.
– Nguyễn NT, cậu còn dám thong thả nói như vậy? Cậu có biết đã nói với mình là sắp đến từ 1 tiếng 33 phút trước rồi không?

Tiếng sư tử gầm của Hân truyền ra từ điện thoại khiến NT phải nhăn mày tránh ra xa. Đợi âm thanh nhức óc đó dừng lại, NT mới nhẹ nhàng nói:
– Ờ…ừm…mình bị kẹt xe…nhưng không sao, sắp đến rồi. Cậu chờ lát nữa thôi.
– Cho cậu 10 phút cuối cùng.

Sau đó vọng lại bên tai NT là tiếng giập máy đầy uy lực và tiếng tút tút báo hiệu cuộc gọi kết thúc. NT vội vàng cất máy vào túi rồi hít sâu một hơi, thục mạng chạy về bến xe buýt, không còn hơi nghĩ chuyện vẩn vơ nữa.
Trong tiệm áo cưới “Hạnh Phúc”, xung quanh đều là cửa kính với những manocanh khoác trên mình những bộ váy cưới lộng lẫy, đủ màu sắc. Hân mặc chiếc váy cưới màu trắng tinh khiết không dây ôm sát lấy bộ ngực đẹp đẽ của cô ngồi trên sôpha, đằng sau là dải lụa màu trắng xuôi xuống lưng đính trên mái tóc đã được búi gọn gàng. Khuôn mặt trang điểm tinh tế, nổi lên những đường nét đẹp đẽ của cô. Lúc này trông cô xinh đẹp và rực rỡ như hoa hướng dương. Chỉ có điều hai hàng lông mày thanh tú đang cau chặt lại thể hiện sự bất mãn.

Đức Minh mặc com lê đen, cổ thắt nơ trắng, áo sơ mi bên trong cũng màu trắng trông rất lịch lãm và bảnh trai như hoàng tử William. Anh đang đứng bên cạnh, đặt tay lên vai Hân dỗ dành:
– Chắc Tuyết bị kẹt xe thật, em đừng giận, nó nói sắp đến rồi mà.
– Hừ, nó bảo câu này đã một lần khoảng hơn tiếng trước rồi. Hôm nay là ngày cưới của em mà, chẳng coi trọng gì hết. – Hân bĩu môi, tức giận nói.

ĐM chẳng biết nói gì nữa, chỉ có thể chống tay nhìn ra cửa.
Đúng lúc này NT mặt đỏ hồng, thở hổn hển xuất hiện, thấy vậy ĐM liền nhăn mặt khổ sở nhìn em rồi hất đầu về phía Hân cầu cứu. NT mỉm cười gật đầu với anh, bước lại gần cô dâu:
– Woa, ban ngày mà có tiên nữ rơi xuống nhân gian sao? Thật là không tin được. – NT phô trương hô to.
– Thôi đi, đừng có mơ dùng chiêu đó đánh lạc mình. – Hân hừ lạnh không thỏa hiệp.

Kế hoạch bị thất bại, NT thở dài buồn bã ngồi xuống bên cạnh Hân, cúi đầu hối lỗi nói:
– Mình xin lỗi đã bắt cậu đợi lâu.

Nghe vậy Hân mới nguôi ngoai một chút, lạnh nhạt đáp:
– Nói thế còn nghe được… Nếu cậu còn làm mình giận nữa, mình sẽ bỏ về, không thèm chụp ảnh cưới gì hết. – Hân dọa nạt.

Đứng bên cạnh, ĐM hốt hoảng gần như xoắn đuôi lại, định mở miệng thì NT đã lên tiếng trước:
– Đừng thế chứ, cậu giận mình sao lại trừng phạt lên anh mình?

NT cười nhìn anh trai, ĐM liền gật đầu như trống gỏi. Hân cũng nhìn theo, bộ dạng gấp gáp và sợ hãi của anh khiến khóe miệng cô co giật vì nhịn cười. Cuối cùng không kiềm chế được bật cười ngặt nghẽo. Hai người kia vì vậy mà thở phào nhẹ nhõm, cùng đưa tay quệt mồ hôi lạnh trên trán.

Sau đó NT nắm tay Hân kéo dậy cười nói:
– Mọi chuyện ổn rồi thì tươi cười lên nào cô dâu. Đi chụp ảnh thôi, hôm nay cậu là xinh đẹp nhất đấy, vì vậy không được nhăn nhó, biết chưa? – Cô vỗ về má Hân dỗ.

Nói xong cô đưa tay kéo hai người đi về phía thợ chụp ảnh. ĐM và Hân cười tươi như hoa tạo dáng hết kiểu này đến kiểu khác: lãng mạn, hoang dã, mạnh mẽ… theo yêu cầu của nhiếp ảnh gia. Bọn họ cũng kéo NT vào chụp cùng nhưng cô nhất quyết từ chối bởi đây là ảnh cưới của họ, không thể có ai xen vào. Khuyên mãi không được họ mới chịu từ bỏ.

Lát sau, NT theo nhân viên phục vụ đi thay áo dài.
Đứng trước gương, NT ngắm mình trong bộ áo dài màu đỏ truyền thống.
– Chị thật xinh đẹp, da lại trắng mịn. Mặc bộ này đúng là không thể chê vào đâu được. – Cô nhân viên vuốt tà áo cho NT, tấm tắc khen ngợi.

NT không nói gì, chỉ mỉm cười với cô rồi tiếp tục nhìn người trong gương. Quả thật chiếc áo dài này vừa tôn lên dáng người mảnh khảnh vừa làm rạng rỡ làn da trắng hồng của cô…nhưng NT lại thấy có nét bất an trong nụ cười và ánh mắt. Cô không thích dáng vẻ của mình lúc này lắm, đẹp nhưng có vẻ chín chắn và đượm buồn.
Thực ra NT rất ít khi mặc áo dài bởi cô thấy mình lùn mặc không đẹp, mặc vào lại hơi bó buộc và đặc biệt là cô không thích đi giày cao gót, rất đau chân và bất tiện. Nhớ thời cấp ba, bọn cô thường nghịch ngợm vì vậy hầu như đứa nào cũng ghét mặc áo dài, luôn tìm đủ mọi cách để không phải mặc. Và lý do hữu hiệu nhất là “bệnh con gái”. Nghĩ đến đó khóe miệng NT liền nhếch cao lên nhưng sau đó lại từ từ hạ xuống, nỗi buồn dần xâm nhập.

Đúng lúc này, điện thoại trong túi sách để trên bàn gần đó kêu lên, NT nhờ cô nhân viên lấy hộ mình rồi bật máy nghe:
– Alo. Như Tuyết xin nghe.
– Trở thành người thất nghiệp cảm giác thế nào? – Người bên kia không trả lời mà hỏi luôn, giọng nói chậm chạp, nhẹ nhàng chứa đầy sự vui sướng và chế giễu. NT đã đoán được là ai, mỉm cười bình tĩnh đáp:
– Cũng không phải cảm xúc xa lạ gì. Trước đó tôi vẫn luôn là người thất nghiệp mà, cô không nhớ sao?
– Cô… – Điện thoại truyền đến tiếng thở mạnh, sau đó tiếng nghiến răng ken két – Giỏi lắm, cô vẫn còn bình thản được. Vậy…– Người bên kia cố kéo dài giọng – Nếu cô dâu xinh đẹp và chú rể lịch lãm đang vui vẻ chụp ảnh ngoài kia cũng giống như cô thì sao nhỉ?

Nói xong kẻ đó khoái chí cười sung sướng như nhìn thấy rõ vẻ mặt tái nhợt và thẫn thờ của NT, ung dung chờ đợi NT nói trước.

Nắm chặt điện thoại trong tay, NT lạnh lùng hỏi:
– Cô định làm gì?
– Cũng chẳng có gì đặc biệt. Bây giờ kinh tế đang khủng hoảng, nhiều công ty thực hiện chế độ giảm biên chế là chuyện bình thường… và cô bạn của cô không may nằm trong số đó thì thế nào? Hơn nữa bỗng dưng nhà máy chỗ anh cô làm bị phá sản cũng hợp lý lẽ, có phải không?

Nói xong người đó nhếch mép cười. NT có thể cảm nhận rõ khoái cảm và sự lạnh lẽo trong đó, cho dù truyền qua điện thoại nhưng cô vẫn thấy rùng mình.

– Cô có thể tưởng tượng được không? Đến lúc đó liệu họ còn giữ được nụ cười như lúc này? Liệu họ vẫn hạnh phúc sống với nhau không lo cơm áo gạo tiền?

Giọng nói đều đều, vui vẻ liên tục truyền vào tai NT khiến nhiệt độ trong người cô dần hạ xuống.
Hai tay nắm chặt cố kìm nén sự phẫn nộ, răng cắn sâu vào môi lấy đau đớn để tỉnh táo hơn, NT lạnh lùng yêu cầu:
– Nói vào trọng điểm đi.

Dứt lời, trong điện thoại liền vang lên tiếng vỗ tay, sau đó là tiếng cười tán thưởng:
– Quả là người lạnh lùng, trong mọi trường hợp vẫn không đổi sắc mặt… Cô biết điều kiện của tôi rất đơn giản mà… – Người đó cười uyển chuyển uy hiếp – Không nên chống lại tôi, nếu không hậu quả chỉ sợ cô không tưởng tượng nổi.
– Cô không sợ tôi nói cho anh ấy sao? – NT vén rèm nhìn ra ngoài hỏi.
– Cô sẽ không. – Bên kia bình tĩnh đáp.
– Cô chắc chắn vậy sao? – NT cười lạnh.

Đáp lại câu hỏi của cô là một tràng cười dài.
– Tất nhiên… Bởi tôi có sự ủng hộ của người khác. Cô nghĩ xem nếu chỉ mình tôi liệu tôi có thể làm được như vậy sao? Và tôi biết rõ cho dù cô lạnh lùng đến thế nào cũng không thể để mẹ con họ trở mặt vì cô được. Tôi nói đúng chứ?

NT mím môi không nói, hai tay nắm chặt đến nổi gân xanh nghe tiếng cười đầy hoang dại và sảng khoái trong điện thoại. Cô từ từ đưa mắt nhìn anh trai và Hân đang hạnh phúc cười trước ống kính. Hai người họ đang vui vẻ như vậy, cô không thể để họ bị cuốn vào chuyện này, càng không thể để họ liên lụy vì mình. NT cũng giống Hân, đối với cô không thứ tình cảm nào quan trọng hơn người thân và bạn bè. Vì vậy sau một phút trầm mặc, NT nhẹ nhàng đáp “Cô thắng” rồi ngắt máy ngay lập tức, không muốn nghe thấy bất cứ âm thanh sung sướng và thỏa mãn nào của đối phương. Mặc dù trong lòng đã quyết nhưng cô vẫn thấy hơi nhói đau ở một nơi nào đó trong tim và sự không cam lòng.

Ngoài trời, những tia nắng đỏ rực của buổi chiều chiếu vào cửa kính, phản chiếu lên đôi nam nữ đang ôm nhau thắm thiết. Nụ cười của họ còn chói lọi hơn ánh mặt trời, chiếu vào mắt NT khiến cô thấy vui vẻ và bình yên hơn đồng thời cũng thấy cay cay mắt. Cô vội quay đi ngước nhìn lên trần nhà để điều chỉnh cảm xúc. Cái gì đến rồi cũng sẽ đến, chẳng thể trốn tránh hay tính toán được, NT âm thầm an ủi chính mình.
Sau khi chụp ảnh xong, trời cũng đã tối mỉn, ba người vào quán ăn cơm rồi mới về nhà. ĐM và Hân đang đắm chìm trong niềm vui đôi lứa, không phát hiện ra sự khác thường và nụ cười gượng gạo của NT.
Hai người ôm eo nhau đi đằng trước bước vào nhà, NT mơ màng bước theo sau. Cho đến khi nghe tiếng nói chuyện ồn ào, ánh mắt cô mới lấy lại tiêu cự, liền trợn trừng nhìn người đàn ông cao lớn, điển trai mặc áo ba lỗ, quần đùi đang vui vẻ tán gẫu với bố mẹ cô trong phòng khách và AD ngoan ngoãn ngồi trên đùi.

Bước đến gần, NT nhíu mày, lạnh lùng hỏi:
– Tại sao anh lại ở đây?
– Tuyết à, đừng như vậy mà? – Hân tiến đến kéo nhẹ áo cô.

MV không nói gì, chỉ nhìn cô chăm chú. AD ngồi trong lòng anh nhanh nhẹn báo cáo:
– Bố đến giúp ông sửa mái nhà rồi bà giữ bố ở lại ăn cơm đấy mẹ ạ.

Nghe con gái nói vậy, NT trừng mắt nhắc nhở con.
AD xụ mặt xuống, co vào lòng MV không dám lên tiếng nữa.
Lúc này cô mới quay sang nói với anh:
– Cơm đã ăn xong, anh có thể về.

Giọng NT lạnh nhạt, không chút cảm xúc, ý tứ tiễn khách rõ ràng.

Bà Hoa đang vui vẻ tán chuyện với chồng, vội vàng lên tiếng giúp MV:
– Tuyết à, MV vất vả cả buổi chiều rồi. Con để cho cậu ấy nghỉ ngơi một lát đã.
– Nghỉ ngơi cả buổi tối đủ rồi chứ? – NT nhướn mày hỏi.
– Ừm…Bây giờ muộn rồi, hay cho cậu ấy ở lại nhà mình đêm nay nhé. – Ông Tần nhìn con dè dặt hỏi. Nghe vậy, NT quay sang nhìn bố trách cứ:
– Bố à, sao có thể để người lạ ở lại nhà mình được? Mà lấy đâu quần áo cho anh ta tắm rửa?
– Con yên tâm, mẹ lấy quần áo của anh con cho cậu ấy thay. Đây nè, cũng vừa lắm chứ? – Bà Hoa vừa nói vừa chỉ chỉ vào người MV.

NT tức giận nhìn mẹ rồi nhìn lại MV, bây giờ mới phát hiện áo ba lỗ và quần đùi anh đang mặc đúng là của anh trai cô. Quả thật anh mặc cũng vừa, mặc dù hơi ngắn một chút.

– Nhưng nhà chúng ta nhỏ quá, không còn chỗ cho anh ta. – NT vẫn cự tuyệt.
– Sao không còn chỗ? Cậu ấy ngủ với em và AD vừa đẹp mà. – ĐM nhanh nhảu đáp.
– Như vậy là ổn – Hân phụ họa.
Nói xong, hai người rùng mình trước ánh mắt như hai lưỡi dao đang lao về phía mình.

Phát hiện cơn giận của NT chuẩn bị bộc phát, mọi người nhất trí ngậm bồ hòn làm ngọt, cúi đầu không dám nhìn cô.
Không khí yên tĩnh, chỉ còn âm thanh phát ra từ TV. Không còn cách nào khác, AD đành sử dụng tuyệt chiêu khóc quấy, ăn vạ của trẻ con:
– Con không biết, con muốn ngủ với bố cơ. Con muốn bố ôm con ngủ. Con muốn bố kể chuyện cho con nghe… Hu hu.

Vừa nói vừa chớp chớp mắt, thoáng chốc nước mắt đã tuôn chào như suối, AD không ngừng xua tay giãy loạn xạ, nhất định không chịu dừng lại cho đến khi được thỏa hiệp mới thôi.

Thấy vậy, NT đành thỏa hiệp, đưa tay xoa thái dương nói:
– Được rồi, anh ta có thể ở lại… Con ngủ với mẹ. Bố ngủ với anh Minh. Còn AD ngủ cùng anh ta.

Nghe xong, mọi người đưa mắt nhìn nhau không muốn đồng ý. AD lại hét lên không chịu:
– Không, con muốn ngủ cùng bố và mẹ cơ.

Lần này thì bé quấy thế nào cũng không có tác dụng. NT lạnh lùng chảm đinh chặt sắt cự tuyệt. Sau đó cô đi về phòng sập cửa lại trước ánh mắt dõi theo của mọi người.
Bầu trời buổi trưa trong vắt như một chiếc gương khổng lồ soi xuống nhân gian. Ánh nắng trải dài trên nền cỏ xanh thẫm. Những chú chim sẻ nhỏ xíu nhảy nhót trên mặt đất đang cần mẫn bắt sâu. Không khí yên tĩnh và đẹp đẽ đến huyền ảo.
NT mặc chiếc váy màu trắng, ngồi trên bãi cỏ cười vui vẻ nhìn hai bố con MV đang chơi đùa trong nắng. Mùi hương thoang thoảng của hoa cỏ bốc lên theo gió bay xa.

Tiếng cười lanh lảnh của AD hòa vào gió lan trong không gian như bản nhạc tươi vui của thiên nhiên. AD đang mặc váy hồng xinh xắn như thiên thần nhỏ, vừa cười vừa chạy về phía NT, miệng hét gọi cô:
– Mẹ, mẹ ơi, cứu con… Nhanh lên… bố sắp bắt được con rồi.

– A…bố đến đây. – MV mặc quần áo đơn giản, cười chạy đằng sau, hai tay rang rộng, chuẩn bị vồ về phía con gái.

Thấy vậy, NT vui vẻ giơ tay ra vẫy AD thì cảnh vật bỗng nhiên xoay tròn trước mắt. Ánh nắng rực rỡ biến mất, không còn thiên nhiên xinh đẹp và thơ mộng, chỉ còn bóng tối và ánh sáng đan xen nhau khiến người ta rợn gai ốc. Điều làm NT đặc biệt hoảng sợ đó chính là tiếng cười của AD đột nhiên trở thành những tiếng hét sợ hãi kéo dài, truyền đến tai cô như những vết dao cứa dài từ trí óc đến trái tim.
– Mẹ, mẹ ơi…cứu con. Người xấu…mẹ ơi cứu con…Aaaaaaa…

Những âm thanh kinh khủng rùng rợn cùng với tiếng cười man rợ và khát máu của ai đó vang lên khắp nơi, NT sợ hãi giơ tay lên bịt tai, ánh mắt gấp gáp chuyển động tìm kiếm bóng hình AD khắp nơi nhưng không thấy. Cô đau đớn hét như xé họng mà không ai đáp lại.

– AD, con ở đâu? Trả lời mẹ đi, đừng làm mẹ sợ. Mẹ ở ngay đây. AD, con đâu rồi?

Bỗng chốc những tia sáng cuối cùng cũng vụt tắt. NT hoàn toàn chìm vào bóng đen, không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì. Cô điên cuồng gào khóc, sờ soạng khắp nơi như người mù xác định phương hướng. Cùng lúc đó tiếng kêu của AD cũng tắt lịm, không gian chìm vào tĩnh lặng. NT càng hoảng loạn hơn, mọi thứ quay mòng mòng trước mắt, chỉ có thể cuồng loạn hét gọi:
– AD, con đâu rồi? Mẹ đây…mẹ ở đây, đừng sợ, nói cho mẹ biết con đang ở đâu? AD… – Rồi NT vội vàng gọi MV, cô cần anh lúc này, cần anh an ủi, cần anh bảo vệ cho hai mẹ con cô biết bao! – MV anh đâu rồi? Mau đến cứu con gái chúng ta. MV, anh ở đâu?…

Bóng tối bỗng trở thành cơn lốc xoáy, hút tất cả mọi thứ. Không khí dường như cũng bị hút cạn khiến NT nghẹ thở. Cô liều mạng vùng vẫy, hét gọi tên hai cha con nhưng tất cả chỉ là sự vô vọng, càng ngày càng bị nhấn chìm sâu hơn…sâu mãi…sâu mãi…
NT chợt giật mình, mở bừng mắt ra, trái tim nhảy nhót dữ dội trong lồng ngực, cà người run cầm cập vì sợ.

Phải mất một lúc lâu cô mới nhận ra đó chỉ là giấc mơ.

Nhẹ nhàng ngồi dậy, NT đưa tay quệt mồ hôi đầm đìa trên trán. Nhìn mẹ đang ngủ say bên cạnh, cô mới trấn tĩnh một chút, kéo chăn lại cho mẹ rồi khẽ khàng xuống giường, mở cửa bước ra ngoài.

***

Ngồi bên mái hiên, NT ngước nhìn bầu trời yên tĩnh với những vì sao sáng yếu ớt trên cao. Dư âm của cơn ác mộng vừa rồi vẫn khiến cô rùng mình. Sắc mặt tái nhợt, NT đưa ánh mắt trầm buồn về phía xa, mong tìm được ngôi sao Bắc Đẩu dẫn đường cho mình. Những lời nói đe dọa hồi chiều vọng về hòa với âm thanh kêu thét và tuyệt vọng trong mơ khiến NT gần như nghẹt thở. Cô đưa hai tay ôm chặt đầu gối, cuộn tròn người lại, môi mím chặt ngăn không cho nỗi sợ hóa thành nước mắt. Tiếng côn trùng kêu như đang hòa theo bản nhạc cảm xúc trong lòng cô.

Có tiếng bước chân lại gần, NT từ từ quay đầu nhìn. Phát hiện đó là MV, cô không nói gì, tiếp tục ngước mắt lên ngắm trăng sao.

Tiếng bước chân gần hơn, như đẩy lùi sự cô đơn trong lòng và khiến NT vững tâm lên.
Nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cô, MV ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm. Hai người yên lặng ngắm trăng.

Một lúc sau MV lên tiếng hỏi, mắt vẫn nhìn thẳng:
– Trăng hôm nay không tròn và sáng lắm, không thích hợp để thưởng thức.

NT im lặng không trả lời, mắt vẫn đăm đăm nhìn bầu trời trên cao. Quả thật trăng hôm nay không lý tưởng để thưởng thức, bầu trời cũng không có nhiều sao.
– Em không ngủ được?… Có tâm sự? – Thu mắt về phía cô, MV kiên nhẫn hỏi.

Lúc này, NT cũng từ từ dịch chuyển tầm nhìn lên mặt MV, nhìn sâu vào đáy mắt anh như muốn nhìn thấu tất cả. Mãi sau cô mới dời tầm mắt đi, nhìn về màn đêm trước mặt, ngập ngừng nói:
– Chỉ là… tôi… vừa mơ một giấc mơ rất kinh khủng.

Nghe vậy, MV mỉm cười an ủi:
– Đừng sợ, chỉ là mơ thôi.
– Tôi biết. – NT gật đầu, sau đó quay sang hỏi MV – Vậy còn anh?
– Hôm nay em có vẻ có nhiều tâm sự. Anh biết em muốn nói chuyện với anh…Cho nên anh đợi em. – MV nhún vai cười với NT.
Anh trả lời một cách chắc chắn và như biết rõ tất cả. Điều đó khiến NT ngỡ ngàng, đồng thời cũng vừa vui vừa buồn. Một chút vui vì anh cảm nhận được tâm sự trong lòng cô, chứng tỏ anh luôn quan sát, để ý tới những gì liên quan đến cô. Còn buồn vì dù có như vậy thì hai người sẽ đi đến đâu? Cô thực sự mệt mỏi, không muốn đấu tranh hay giành giật bất cứ điều gì.

-… Đúng vậy… Tôi muốn anh tránh xa khỏi gia đình tôi…đừng bao giờ xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa.

Sau vài giây do dự, NT mạnh mẽ nói lời ác độc. Vẻ mặt cô vẫn bình tĩnh và lạnh lùng như mọi khi, chỉ là hai tay nắm chặt đến run lên đã tiết lộ cảm xúc thật sự của cô. NT cố gắng nhìn thẳng vào mắt MV, cố giữ cho xương sống thật thẳng, cô không muốn anh nhìn ra bất cứ sự lưu luyến hay xót xa nào từ mình.

MV không nói gì, chỉ nhìn NT thật lâu, sau đó mỉm cười dịu dàng:
– Em có biết mình quá mạnh mẽ không? Lúc nào cũng thẳng thắn, quyết liệt và ngắn ngọn như vậy, ngay cả khi nói những lời làm tổn thương người khác. Em có thể tàn nhẫn bóp nát trái tim anh ngay lúc này. Em có thể nhìn thẳng vào anh nói lời cự tuyệt như không có chuyện gì… Nhưng – MV ngừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt cô đầy chân tình – Anh vẫn không thể tin, càng không thể đồng ý…Bởi anh yêu em và anh có thể cảm nhận được cảm xúc thật trong tim em… Vì vậy đừng cố gắng làm anh bỏ cuộc hay chán ghét em. Nói sự thật với anh đi. – MV nhẹ nhàng ra lệnh.

Nghe anh hỏi vậy, NT hơi hoảng hốt, vội quay đi, hai tay túm chặt góc áo ngơ ngác hỏi:
– Chuyện gì?

Thở dài buồn bã, MV ngước mắt lên nhìn trời, bình thản đáp:
– Chuyện mẹ anh và BN tìm gặp em, chuyện em không được dạy ở trường mầm non nữa.

Lời nói của MV làm NT hoảng sợ thật sự, mở to mắt nhìn anh không thốt nên lời. Anh làm sao có thể biết? Nếu đã biết hết mọi chuyện vậy tại sao anh lại coi như không có chuyện gì? Cũng không tìm cô đối chất? Điều này hoàn toàn không giống Trần MV cô biết chút nào.

Hàng trăm cảm xúc thay đổi trên khuôn mặt NT, nhìn rõ sự thắc mắc của cô, MV chán nản nói:
– Bởi vì anh vẫn luôn hi vọng em sẽ nói cho anh biết. Như vậy có nghĩa là em coi trọng anh và em muốn có anh… Nhưng rất tiếc…anh không đợi được… Nếu em nói là vì không muốn anh và mẹ bất hòa, anh cũng không cảm thấy vui… Bởi anh mong em có thể yêu anh và muốn níu giữ anh hơn bất cứ thứ gì, mặc cho bất cứ ai ngăn cản.

Mặc dù chứng kiến nỗi buồn hiện trên khuôn mặt tuấn tú của MV, mặc dù trong lòng cũng rất khó chịu nhưng NT vẫn không nói gì, chỉ im lặng thừa nhận tất cả. Đúng là cô không thể vì anh mà hi sinh tất cả.

– Anh đã biết tất cả, cũng biết tôi không thể đáp lại những tình cảm anh dành cho tôi, vậy thì tội gì trao nó cho một người không biết trân trọng như vậy? Có biết bao nhiêu cô gái sẵn sàng hi sinh tất cả vì anh ngoài kia mà. Tôi chẳng là gì so với họ, vì vậy… xin hãy tha cho tôi.
Sau một phút trầm lặng, NT nhắm mắt lại, cắn răng nói những lời sắc nhọn nhất.

Điều đó không ngoài dự đoán của MV, nhưng những lời nói đó của cô vẫn làm tổn thương anh nghiêm trọng, đâm trái tim anh đau. MV cười khổ nói:
– Em là một cô gái quá lý trí, ngay cả khi em bước vào tình yêu. Em biết mình tàn nhẫn nhưng em vẫn làm điều tàn nhẫn hơn. Thật ra anh cũng không biết mình lại điên cuồng đến vậy và… Anh- tuyệt- đối không- từ- bỏ.
MV bỗng nắm chặt tay NT, ánh mắt kiên định nhìn cô, gằn từng tiếng rõ ràng.

– Vậy anh định làm gì đây? Trở mặt với mẹ anh, thậm chí là cắt đứt tất cả với họ vì tôi sao? Anh biết tôi không cần anh làm điều đó. – NT trở nên phẫn nộ, giằng mạnh khỏi tay anh. Cô muốn cự tuyệt anh thật nhanh, nếu không cô sợ mình không ngăn nổi cảm xúc trong tim.

Không để ý đến tức giận của NT, MV bắt đầu bày tỏ những điều thầm kín nhất trong tim mình cho cô:
– Trước khi gặp em, anh luôn nghĩ mình là một người vô tình, thậm chí chỉ là một con rô bốt có nhịp tim. Anh vô cảm với mọi thứ xung quanh, anh chán ghét tất cả và không có một thứ gì làm anh lưu luyến hay khao khát muốn có. Anh lớn lên trọng sự lạnh lùng và vô tình của quyền lực và tiền bạc. Từ nhỏ anh đã được mẹ huấn luyện như một cái máy, chỉ biết nghe lệnh và thực hiện. Bố thì hầu như không có bất cứ vai trò gì trong cuộc sống của anh. Ông chỉ có công việc và tiệc tùng, ngay cả mẹ cũng bị lãng quên… Anh biết mẹ rất bất mãn và ghen tuông khi có người phụ nữ nào xuất hiện bên cạnh ông. Nhưng vì tính kiêu ngạo và lòng tự trọng của mình mà bà không bao giờ hỏi ông, chỉ tỏ ra lạnh lùng xa cách.

– Tôi hiểu được sự mâu thuẫn và bực bội trong lòng mẹ anh – NT mỉm cười nói – Đàn ông luôn nghĩ phụ nữ không đặt lòng tự trọng nặng như họ, càng không biết cái gì là khí chất và tôn nghiêm. Nhưng họ đã nhầm to, bất cứ người phụ nữ nào cũng ao ước có được người mình yêu trọn vẹn cả thể xác lẫn tâm hồn, thậm chí sự độc chiếm còn mạnh mẽ hơn đàn ông… Chỉ vì họ quá yếu đuối và quá yêu người đó, cho nên họ không thể thắng được tình cảm, họ luôn đặt tình yêu lên trên cả lòng tự trọng. Vì tình yêu, họ chấp nhận tất cả, dù biết rõ là thiệt thòi… Trong đó có một số người lại đặt tình yêu và lòng tự tôn của mình ngang hàng, và thế là họ bị dằn vặt và tổn thương vì chúng. Họ muốn điên cuồng vì tình yêu nhưng lại bị lòng tự tôn kiềm chế. Họ muốn từ bỏ tình yêu để bảo vệ tự tôn của mình nhưng lại bị trái tim kìm chân lại. Vì vậy cách tốt nhất họ có thể làm để cân bằng chúng là cố gắng phớt lờ những lỗi lầm của người mình yêu, đồng thời cũng lạnh lùng, không cho người đó biết tình cảm chân thật trong trái tim mình và coi đó là một sự trừng phạt đối với người kia… Nhưng thật ra là họ trừng phạt chính mình, trừng phạt sự yếu đuối của mình, không vứt bỏ được nhưng cũng không thể nắm giữ. Họ ngây thơ và khờ dại một cách đáng yêu như vậy đấy. – NT mỉm cười kết thúc.

Quay sang thấy MV đang nhìn mình chằm chằm, cô nhướn mày hỏi. Vì vậy anh nở nụ cười thán phục nói:
– Em suy nghĩ rất sâu sắc và thấu hiểu lòng người. Mặc dù em mới chỉ hơn 20 tuổi nhưng tâm hồn em đã tinh tế và đẹp đẽ hơn bất cứ ai.
– Tôi chỉ nói lý thuyết thôi… và đừng quên tôi đã là một bà mẹ. – NT cười nhắc nhở.
– Đúng vậy, em là một người mẹ tuyệt vời và thành công nhất trên đời này. Cứ nhìn AD là biết. – MV vui vẻ tán thưởng.
– Thôi được rồi, đừng tâng bốc tôi nữa. – NT ngại ngùng lắc đầu xua tay.
Nghe vậy, MV lại nhìn ra xa, sắc mặt trầm xuống, tiếp tục nói:
– Đến khi trưởng thành, anh dùng hết khả năng của mình để thoát khỏi sự kìm cặp đó… Và như em thấy, anh đã thành công nhưng trong tim anh lại tồn tại một lỗ hổng có tên “gia đình”. Anh có cuộc sống tự do nhưng lại vẫn chỉ là sự cô độc và lạnh lẽo trong tim. Anh cũng phát hiện ra thực chất xã hội đen hay xã hội bình thường đều như nhau, thậm chí anh thấy xã hội đen còn thẳng thắn và rõ ràng hơn…Cho đến khi… – MV quay sang nhìn vào mắt NT – Anh gặp em… tiếp xúc với em, với mọi người trong gia đình em anh mới biết sự cô độc của mình thực chất còn kinh khủng hơn mình vẫn nghĩ. Những cảm xúc anh nghĩ không thể tồn tại trong con người mình hay đã chai sạm dần dần sinh sôi trong tim anh, muốn lấp đầy chỗ trống đó. Anh bắt đầu mơ ước và khao khát nhiều điều. Anh bắt đầu nhìn thấy nhiều màu sắc trong cuộc sống của mình ngoài màu đen kia. Anh như được lột xác, trở thành con người hoàn toàn mới, hoặc cũng có thể đó mới là con người thật của anh. Anh không biết chính xác… chỉ có một điều anh chắc chắn đó là tất cả những thứ anh vừa nói với em xảy ra được đều là vì có em trên đời này.

Dứt lời, MV cầm tay NT xiết chặt đặt lên nơi trái tim anh đang đập rộn rã. NT xúc động đến bối rối, cô thực sự đã bị cuốn hút vào từng lời nói của anh, chăm chú lắng nghe.

Để yên tay trong lòng anh, NT nhìn anh do dự rồi ngập ngừng hỏi:
– Anh…đã từng…giết người chưa?
– Em nghĩ anh đáng sợ vậy sao? – MV bật cười – Thực ra lúc đầu anh tham gia vào xã hội đen chỉ là sự tình cờ. Khi đó có nhiều điều bực bội, bức bách trong lòng lại thêm sự ngông cuồng của tuổi trẻ cho nên rất hăng máu, thích đánh đấm… Sau này anh dần dần nhận ra nắm đấm chẳng là gì, chỉ có những kẻ ngu và yếu đuối mới làm thế… Anh có thể thề là chưa từng giết người, nhưng anh không dám chắc không có người nào vì anh mà khổ sở. Mặc dù anh nghĩ bọn họ đều đáng bị như vậy…Chỉ có em là ngoại lệ. – MV nhún vai nhìn NT cười.
– Sau này anh đừng làm những chuyện phi pháp hay dồn ép ai…Nếu tha thứ được thì hãy tha thứ… có được không?

Sau một lúc suy nghĩ cẩn thận, NT nhìn MV, dịu dàng khuyên nhủ. Cô thực sự không muốn anh làm điều phi pháp, càng không muốn anh mãi mãi ở trong xã hội đó. Dù là vì cô hay vì AD đều vậy.

Niềm vui dần ánh lên trong ánh mắt, MV âu yếm nhìn NT rồi nhẹ nhàng gật đầu.

– Còn BN… Bọn anh giống như thanh mai trúc mã. Anh đã chứng kiến cô ấy trưởng thành và thay đổi theo thời gian. Anh cũng nhìn rõ tình cảm của cô ấy.
– Vậy anh có từng thích cô ấy?

NT không kịp khống chế cảm xúc thốt lên, sau đó mới biết mình đã vô tình để lộ sự quan tâm. Cô đỏ mặt ngượng ngùng quay đi khi nhìn thấy cả khuôn mặt anh sáng bừng vì niềm vui, toác miệng ra cười.

Nhẹ nhàng đặt tay lên eo NT, MV dịu dàng ôm cô vào lòng.
NT cũng im lặng, nằm yên trong lòng anh tiếp tục lắng nghe.

– Anh nhận ra tình cảm của cô ấy với mình từ lâu… nhưng anh không cảm thấy bất cứ điều gì trong tim, nó vẫn nằm yên, không một chút nhúc nhích cứ như từ trước vẫn thế, em hiểu không? – MV cúi xuống nhìn NT đầy chân tình – Anh đã từng thực sự muốn che chở cô ấy như em gái ruột của mình… nhưng khi anh phát hiện con người thật của cô ấy, phát hiện sự thay đổi của cô ấy anh cũng thấy rất buồn… Cho dù vậy cũng không thể có bất cứ ngoại lệ nào khi nó liên quan đến em. – Ánh mắt anh lóe lên sự lạnh lùng.
– Thực ra cô ấy cũng đáng thương, là nạn nhân của tình yêu… Mà tôi nghĩ không chỉ mình cô ấy thôi đâu. – NT tức giận nhìn MV lên án.
Thấy vậy, anh phì cười, ra vẻ ai oán biện hộ:
– Em không thể trách anh, điều đó không công bằng với anh. Bọn họ có quyền yêu thương, nhớ nhung anh. Còn anh cũng không thể vì khuôn mặt đẹp trai và khí chất hơn người mà phạm tội chứ?
– Tự cuồng…ngụy biện. – NT hừ lạnh.

Nghe thấy mấy từ đó của cô, MV bật cười ngặt nghẽo. Sau đó đặt tay lên hai vai NT, để hai người đối mặt, anh nghiêm túc nói:
– Vì vậy mọi chuyện đã có anh… Đừng lo lắng, đừng buồn rầu về những chuyện đó, cũng đừng sợ hãi hay giấu giếm bất cứ điều gì với anh, được không?
-… Được…nhưng tôi phải nói rõ một điều. Tôi không bao giờ đặt tình cảm nào lên trước tình thân và tình bạn. Và… anh cũng…có thể như vậy. – NT hơi buồn bã co vai, cụp mắt xuống, không nhìn vào mắt anh nữa.

Một lực đẩy nhẹ nhàng nâng mặt NT lên đến khi cô đối diện với ánh mắt sáng rực và sâu thẳm của anh, MV trịnh trọng tuyên bố:
– Anh biết… Mặc dù rất buồn vì điều đó nhưng anh vẫn không thể thu lại tình cảm của mình được. Anh bị lỗ nặng với em rồi. – Anh nháy mắt trêu cô.

Câu nói đùa của anh khiến NT phì cười, lúm đồng tiền trên má hiện rõ. Lúc này, hai người mới nhận ra họ chỉ cách nhau không đến 5cm.

Nhìn thấy ánh mắt đắm say của MV, NT ngại ngùng liếc mắt nhìn xuống, không dám đối diện với ánh mắt nóng bỏng của anh.
Hàng mi đen dài, cong vút của cô như lông vũ mềm mại, chạm nhẹ vào trái tim MV khiến toàn thân anh ngứa ngáy. Đưa ngón trỏ nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, anh nhìn cô thật sâu, âm thầm mong chờ sự cho phép của cô.
Sau khi thấy NT không đẩy ra, MV từ từ tiến lại gần, mắt vẫn quan sát từng biểu hiện trên khuôn mặt cô.

MV chậm chạp tiến lại gần cho đến khi NT không dám nhìn anh nữa, đành nhắm chặt mắt lại. Đúng lúc đó làn môi nam tính, hơi lạnh của anh chạm vào đôi môi căng mọng, mềm mại như bông của cô. MV cảm nhận rõ cái run người nhè nhẹ của NT, ánh mắt ánh lên ý cười. Anh dần tăng lực ép chặt hơn một chút. Cùng cô trân trọng, từ từ cảm nhận sự tuyệt vời của nụ hôn chính thức đầu tiên của họ.

Trên bầu trời xám xịt bỗng lóe sáng một ngôi sao rồi vụt tắt. Cảnh vật trở nên lung linh và ấm áp hơn bao quanh hình ảnh hai người đang tay gần tay, môi gần môi, đồng thời tâm cũng cùng tâm.

Chap 32: Trả giá.

Sau ngày hôm đó MV không gặp NT nữa, mọi chuyện lại trở nên yên tĩnh như mặt hồ phẳng lặng, không chút gợn sóng… Nhưng dường như cái yên lặng này để chuẩn bị và gây cảm hứng cho cái sôi động tới.

Mọi người hơi thất vọng và thắc mắc nhưng thấy NT vẫn bình tĩnh như thường cho nên không tiện hỏi nhiều.
Ngày vui đã đến, họ cũng chẳng còn thời gian quan tâm những chuyện khác.

Căn phòng ngủ quen thuộc, nhưng được trang trí đẹp đẽ và gọn gàng hơn rất nhiều, bởi hôm nay nó là phòng của cô dâu. Hân mặc váy cưới trắng tinh, thân váy phồng to, buông xuống mặt đất, phần cổ và xuôi theo hai tay là kiểu lưới phổ biến. Đầu được búi gọn gàng và cài vài bông hoa nhỏ màu trắng với dải lụa trắng kéo đến thắt lưng. Trông cô thật nhẹ nhàng, bay bổng như cô thiếu nữ được nặn ra từ mây.
Nữ nhân viên trang điểm đang xoa phấn hồng lên má cô và kẻ mắt màu đen càng làm nổi lên đôi mắt to tròn, trong sáng của cô.

Chị Huệ và Tuyết Nhi ngồi trên giường, nhàn nhã cắn hạt dưa ngắm Hân tán dốc.

– Cô dâu là xinh nhất. Nhìn đi, con mèo mập cũng có thể hóa thành con công được. – Chị huých tay TN cười trêu Hân.
– Đúng vậy, hôm nay không ai giành ánh sáng với cậu ấy được. Có khi chị em mình cần phải chuẩn bị kinh đen trước, kẻo lóa mắt không nhìn được gì nữa. – TN phụ họa, sau đó hai người liền phá lên cười.
Cả cô nhân viên cũng bị lời nói đùa của họ làm cho phì cười.
Hân nghe vậy, tức giận lườm hai người, bất mãn nói:
– Hai người thật quá đáng, dám nói tôi là mèo mập.

Hai người kia nghe vậy lại càng cười lớn hơn. Hân chỉ còn cách hậm hực nhìn bọn họ.

Cười đã rồi, TN mới xoa xoa bụng giả vờ đánh nhẹ lên tay chị Huệ mắng:
– Sao chị lại nói vậy? Cẩn thận chồng người ta nhổ sạch tóc rồi tống chị vào chùa đó.
– Ôi sợ quá! – Chị Huệ ôm lấy người mình ra vẻ hoảng hốt – Chết rồi làm sao đây? Hôm nay cô dâu là quan trọng nhất vậy mà bị chị trọc cho tức giận đến môi bĩu ra xấu quá à. Thế này thì chị biết ăn nói làm sao với mọi người? Thôi, coi như vì tình cảm bao lâu của chúng mình, em cố cười cho chị xem được không? – Chị nhìn về phía Hân hai mắt chớp chớp vẻ xin xỏ làm cô nhân viên và TN cười ngặt nghẽo. Riêng Hân tức đến đỏ cả má, đúng là phí phấn hồng rồi.
– Hừ, không thèm nói với hai người. Nếu mà NT ở đây thì hai người đừng hòng bắt nạt tôi. – Hân quay đi không thèm nhìn họ nữa.

Nghe vậy hai gười kia trầm mặt xuống, nghiêm túc lại.
– Haiz, chuyện của nó cũng đau đầu. Sao bỗng dưng MV mất hút vậy? Cũng không tham dự lễ cưới của mày – Chị Huệ chống cằm đăm chiêu suy nghĩ, sau đó quay sang hỏi Hân – Nó có nói gì với mày không?
– Hừ, nói đến lại điên người. Bạn bè mà có gì cũng không nói. Nó ngậm chặt như hến vậy, hỏi thế nào cũng không chịu nói, chỉ cười cho qua. – Hân tức giận kể.
– Hai người đó không có chuyện gì chứ? – TN tò mò thò đầu ra hỏi – Nhưng nếu chia tay thì tại sao đám cưới của cậu vẫn được tổ chức ở khách sạn của bọn mình? – Cô giơ tay bốc vài hạt dưa đưa lên miệng cắn.
Nghe TN nói vậy, Hân cũng đăm chiêu suy nghĩ, không ai nói gì nữa.

Thấy không khí có vẻ trầm lắng và buồn bã, chị Huệ khoát tay nói to:
– Thôi được rồi, chuyện của họ để tự họ giải quyết đi. Hôm nay là ngày vui lớn nhất của đời mày đấy, trong đầu chỉ được nghĩ đến hôn lễ thôi. Ví dụ như… Nghĩ đến chú rể khỏa thân sẽ thế nào? Có sáu múi không? Đêm nay hai người sẽ động phòng ra sao?… – Chị Huệ khoác vai Hân cười nháy mắt đầy đen tối với cô. Thấy vậy Hân xấu hổ đỏ mặt, hất tay chị ra hét lên:
– Chị đúng là xấu xa, nói toàn chuyện không đứng đắn.
– Thằng chồng mày ngoài kia còn không đứng đắn hơn chị nhiều. Tối nay mày khác biết. – Chị Huệ cười to đáp.

Lại một tràng cười sáng khoái vang lên, trận này còn to hơn trận khác, trần nhà gần như chấn động bởi lực đập của âm thanh.

– Haiz, nhìn thấy mày đẹp thế này chị cũng muốn làm cô dâu lần nữa.
Sau một lúc cười, chị Huệ thở dài tiếc nuối nói.
Mấy người còn lại cười tủm tỉm nhìn chị. TN huých vai chị hỏi:
– Chị dám có tư tưởng vượt tường? Coi chừng em mách anh rể, đến lúc ấy xem chị còn sức mà lết đi không đã.

Nói xong cô ngửa mặt lên trời cười to như được mùa. Mọi người cùng cười vui vẻ nhìn chị Huệ đen mặt.

Sau đó, bọn họ không cười đùa nữa, để yên cho cô nhân viên trang điểm làm việc.

***

Trong sảnh đường to nhất của khách sạn MV, những dải lụa trắng mỏng với bóng bay màu hồng nhạt được trăng khắp nơi. Hai hàng hoa đủ màu sắc ở lối ra vào để chào mừng khách khứa. Từng chiếc bàn với khăn trải màu đỏ được xếp gọn gàng, thẳng hàng. Mọi người đã ngồi trật kín tất cả. Không khí sôi động vô cùng, nhất là những chỗ cô dâu khoác tay chú rể đến kính rượu.

Hành trình của lễ cưới rất đơn giản nhưng không kém phần long trọng. Đây là một đám cưới đúng kiểu người Việt. Chú rể đến nhà gái đón cô dâu về nhà mình để ra mắt bố mẹ và bái lạy tổ tiên, sau đó hai bên gia đình mới cùng nhau đến đây để tổ chức tiệc tiếp đãi mọi người.

Đức Minh trong bộ comple màu đen lịch lãm với nụ cười luôn hiện trên môi đang nắm tay Hân đi từng bàn mời rượu bạn bè. Hôm nay trông anh càng đẹp trai và vui tươi hơn trước. Niềm vui hiện rõ trên từng nét mặt và ánh mắt của anh. Hân cũng rất thanh thoát và đáng yêu trong chiếc váy cưới trắng dài. Cô hơi ngượng ngùng bóp chặt tay anh khi có người trêu trọc.

Đến bàn của chị Huệ, TN và Như Tuyết, Hân ngồi phịch xuống thở phào như trút được gánh nặng. Cô cầm đũa gắp một miếng thịt định cho vào miệng thì có người đã vội vàng giằng lại khiến cô tức điên lên, nghiến răng nhìn người đó hỏi:
– Chị làm gì vậy?
– Để ý hình tượng một chút, mày đang là cô dâu đấy. Nhanh đi kính rượu cùng chú rể tiếp đi. – Chị Huệ thản nhiên ăn miếng thịt đó của Hân, hất đầu về phía ĐM cách đó mấy bàn với những người bạn của mình.
– Cô dâu cũng phải ăn chứ? Em sắp đói chết rồi, cứ bắt uống rượu thay cơm thế thì em thủng dạ dày mất. – Hân nhăn trán, khổ sở nói.

Mọi người phì cười nhìn vẻ mặt phụng phịu của Hân. NT nhẹ nhàng đưa bát cho Hân rồi gắp cho cô một miếng thịt gà, cười an ủi:
– Cậu ăn một chút thôi, chú ý hình tượng và son phấn trên mặt đó.

Thấy vậy Hân vội vàng cầm đũa lên, cười vui vẻ với NT rồi bắt đầu ăn.
– Chỉ có NT là tốt nhất. Mấy người toàn là lòng lang dạ sói, muốn cho tôi đói chết. – Hân vừa ăn vừa lên án từng người.
– Vậy thì chết đói luôn đi. – Chị Huệ giằng lại bát trên tay Hân, không nhìn đến vẻ tức giận của cô nói tiếp – Lau cái miệng đầy mỡ của mày đi, có gười chuẩn bị đến đây nè.

Hân hậm hực cầm khăn giấy lên lau miệng, tức đến muốn cắn nát nó rồi nuốt luôn vào bụng.
– Hừ, chị cứ đợi đấy. – Cô gầm gừ đe dọa.
– Nhìn xem, hổ cái nổi điên rồi. Ai mà nhìn thấy cảnh này chắc người ta tưởng mình đi nhầm vào sở thú cũng nên, không thì là thương thay cho số phận bất hạnh của chú rể. – Chỉ Huệ giơ hai tay ra, thở dài đau xót nói với mọi người.

Mọi người nghe xong liền gục xuống bàn cười nghiêng ngả. TN đang uống anh hạt sen vội vàng nuốt cho nên bị sặc, ho liên tục, lát sau vuốt ngực đánh chị Huệ:
– Chị ác thật, ít ra cũng phải đợi em uống xong hãy nói chứ.

Nhìn mọi người lấy mình ra làm trò cười, Hân tức giận đến ngao ngán vì chẳng có đủ tay để bịt hết miệng họ được.
– Mấy người cứ cười đi. Sau này đến lượt mấy người kết hôn rồi sẽ biết nó đáng sợ và khủng khiếp như thế nào… Haiz, sớm biết thế này thì mình đã không đồng ý. – Hân thở dài ảo não.
– Cậu muốn chết hả? Dám nói như vậy trước mặt em chồng? – NT trừng mắt đánh vào tay Hân.

Hân vội vàng ngậm chặt miệng lại trước cái nhìn đe dọa của bạn. Âm thầm kêu khổ trong lòng. Ai nói sau này cô về sẽ sung sướng, được chiều chuộng, có quyền lớn. Xem ra cô vẫn không thể vùng lên được trước cường quyền của cô em chồng này rồi.

– Con thấy rất vui mà. Sau này lớn lên, AD cũng muốn có một đám cưới vui vẻ và hài hước như của mẹ Hân. – AD ngồi trong lòng NT reo lên.
– Vậy anh sẽ làm chú rể – Bé Nhật, con chị Huệ vội vàng giơ tay xung phong.
– Anh có đẹp trai bằng bác Minh không? – AD bĩu môi hỏi ngược lại. Vì vậy Nhật chỉ có thể ngốc nghếch gãi đầu suy nghĩ.

Mọi người thấy hai đứa bé đối đáp lại càng cười ác hơn.
Đúng lúc này, chú rể cùng mấy người bạn nữa bước đến. Thấy bọn họ cười vui vẻ như vậy, ĐM cũng cười, tay khoác lên vai Hân hỏi:
– Có chuyện gì vui, chia sẻ với chúng tôi để vui cùng nào.
– Chả là cháu gái cậu đang vô cùng hâm mộ đám cưới của hai người, mong muốn sau này cũng được kết hôn như vậy. – Chị Huệ cười, nháy mắt với Hân đáp. Những người còn lại đồng loạt gật đầu hưởng ứng rồi nhìn nhau cười.
– Rất hân hạnh vì mọi người yêu thích. – ĐM mỉm cười với mọi người, sau đó đưa tay sang mấy người bên cạnh – Đây là mấy người bạn cùng làm của tôi. Mọi người cùng làm quen nhé.

Dứt lời, anh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Hân, tự nhiên ôm eo cô khiến cô đỏ mặt không dám nhìn mọi người. ĐM vẫn thản nhiên gắp thịt vào bát cô âu yếm nói:
– Ăn đi, chắc em mệt mỏi cả ngày rồi.

Hân ngượng ngùng cầm bát lên ăn chậm chạp, không dám đối mặt với ánh mắt dịu dàng và nóng bỏng của anh.

Nhìn hai người mắt qua mày lại trước mặt khiến mọi người nổi gai ốc, rùng mình. Chị Huệ đưa tay phải lên xoa xoa cánh tay trái, cáu kỉnh nói:
– Nổi da gà quá đi, hai người không thể đợi đến khi vào phòng được à?
– Không. – ĐM thản nhiên đáp khiến chị trợn mắt, tiếp tục gắp thức ăn cho Hân – Đừng để ý đến bọn họ.
– Ăn đi, ăn thật nhiều vào để có sức mà động phòng. Cậu ta giục em ăn chỉ vì cậu ta thôi, ngốc ạ, bị nhồi nhét như lợn mà không biết. – Chị Huệ khinh bỉ nhìn bát đầy ắp thức ăn trong tay Hân nói.
Yên lặng trong một giây, sau đó là hàng loạt tiếng phì cười, có người đang uống rượu cũng phải phụt ra, ho đến sống chết.
Hân mặt hết đỏ lại đen, hận không thể kéo chị chui xuống đất cùng mình luôn. Ai ngờ, ĐM không hổ danh là mặt dày, vẫn thản nhiên cười như đó chính là ý mình nói:
– Cảm ơn chị nhắc nhở, chúng tôi nhất định quan tâm nhiều đến vấn đề đó bởi nếu phương diện đó trục trặc vợ chồng sẽ rất dễ bất hòa. Coi bộ chị đang trong tình trạng nghiêm trọng rồi, có cần tôi ra bảo nhỏ với anh Hưng ngay không?
Nói xong ĐM hất cằm về phía người đàn ông cũng đang mặc vest chỉnh tề đứng bên cạnh bố mẹ NT cùng họ tiếp khách.
Chị Huệ mặt đen xì nhìn mọi người đồng loạt cười phá lên. Riêng Hân là người khoa trương, đập bàn cười to nhất, vui vẻ như phát điên lên vì đã trả được mối thù sâu nặng trong lòng. Cô nhìn ĐM say đắm, đầy thán phục.

NT ngồi bên cạnh ôm AD nhìn chị Huệ và Hân đấu mắt với nhau, cười vui vẻ. Bỗng có giọng nói nhẹ nhàng, lịch sự vang lên bên cạnh:
– Chào em.

Nhẹ nhàng quay sang nhìn, NT thấy một anh chàng khoảng gần tuổi anh trai cô, ưa nhìn, mặc áo sơ mi kẻ đen trắng đang nhìn cô cười thân thiện. Cô suy nghĩ trong giây lát nhưng không có ấn tượng gì với người này, vì vậy cũng cười lịch sự với anh, muốn tạo ra cái nhìn hòa nhã đầu tiên với bạn của anh trai.
– Chào anh, rất vui vì anh đến dự hôn lễ của anh trai em.

Nghe NT nói vậy, nụ cười trên môi người đó bỗng dưng cứng đờ. NT cũng thấy được vì vậy nhíu mày nghĩ xem mình đã nói sai điều gì mà anh ta lại phản ứng mãnh liệt như vậy? Khổ nỗi cô thực sự nghĩ không ra.

Ngồi bên cạnh, yên lặng vểnh tai lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người, TN vội vàng nhéo nhẹ vào tay NT dưới gầm bàn, rít vào tai cô khi thấy vẻ mặt bối rối của anh chàng kia:
– Cậu bị mất trí à mà không nhớ ra anh ta? Hôm qua anh ta chính là người đưa tráp cho cậu đó.

Nghe xong, NT hoàn toàn chấn động, mở to mắt nhìn nụ cười cứng ngắc của người trước mặt. Bây giờ cô mới hiểu được tại sao anh ta lại như vậy.
Lần này đến lượt cô luống cuống, gượng cười không biết nói gì.
May mà anh chàng này rất thoải mái, biết NT ngượng ngùng vì không nhận ra mình, anh ta vội vàng cười giải vây cho cô, lịch sự giới thiệu bản thân:
– Anh là Quân, làm cùng anh trai em.
– Chào anh, em là Như Tuyết. Xin lỗi vì đã không nhận ra anh. Chắc tại em già rồi, trí nhớ cũng lão hóa.

NT cười dịu dàng pha trò, làm cho không khí giữa hai người không còn ngượng ngịu như vừa rồi. Dù sao đây cũng là bạn của anh trai, hơn nữa cô thấy anh là một người lịch sự, tốt bụng, nói chuyện với anh cũng thoải mái.
– Em không già chút nào, em rất xinh đẹp. – Anh chàng đỏ mặt khen NT. Thấy vậy TN ngồi bên cạnh vội vàng trêu đùa:
– Vậy anh thích cô ấy sao?

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Thương trẻ mồ côi
Sự Tích Ông Nhổ
Cứu Ngộ Không
Ngang với…!
Sự Tích Hoa Phượng