<?php the_title(); ?>

Sẽ Mãi Bên Nhau

09.07.2014
Admin

Đó cũng là lúc mọi hy vọng trong Nguyên vụt tắt. Nguyên không thể chờ đến ngày Nguyệt và anh ta chính thức công bố quan hệ, Nguyên sẽ phá. Nguyên biết điều đó. Thà Nguyên đặt cho mình một trách nhiệm nào đó để không gây tổn thương cho Nguyệt. Tiểu My là người Nguyên đã lựa chọn.
Trong suốt câu chuyện của chúng ta, tính ra, Tiểu My chỉ là nạn nhân của Nguyên thôi, Nguyệt à. Nguyên có lỗi với Tiểu My nhiều lắm.
Chỉ đến khi. Nguyệt gặp tai nạn, ở giữa làn ranh giữa sự sống và cái chết thì Nguyên mới giật mình bừng tỉnh. Thế giời không có Nguyệt thật đáng sợ, Nguyệt à. Nguyên thà Nguyệt ở cạnh người khác mà vẫn vui vẻ mạnh khỏe còn hơn. Nguyên thà đứng sau lưng nhìn Nguyệt hạnh phúc chứ không muốn mất Nguyệt vào tay tử thần đâu.”
Nguyệt chạy như bay vào sân bay tới chính chỗ bảy năm trước mà Nguyên và Nguyệt đã chia tay. Nguyệt khựng lại nhìn Nguyên:
– Nguyệt à. – Nguyên nói – ngày đó, tại đây, Nguyên đã hỏi Nguyệt, Nguyên là gì cuả Nguyệt? Là anh trai, Nguyệt lắc đầu. Là bạn thân từ nhỏ, Nguyệt lắc đầu. Vậy Nguyên là gì của Nguyệt đây? Là một thói quen khó bỏ ư?
– Không phải. – Nguyệt lắc đầu – Nguyên là người đán ông Nguyệt quyết định trao cả cuộc đời Nguyệt vào tay Nguyên, đem hạnh phúc cả cược đời Nguyệt phụ thuộc vào Nguyên. Nguyên là người quan trọng nhất trong cuộc đời Nguyệt.
Nguyên cười thật tươi rồi đưa tay qua:
– Nguyệt. Em có thề cùng anh đi hết cuộc đời này không? Chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa. Từ lúc này chúng ta cùng đi chung trên một con đường.
Nguyệt không có một hành dộng nào, khẻ nói:
– Năm đó, Nguyệt chỉ nói đùa với Ánh thôi. Nguyệt ở cạnh Nguyên không phải vì thói quen mà Nguyệt muốn vậy.
– Anh biết, – Nguyên gật đầu.
– Năm đó, Nguyệt không về quê ăn tết là vì Nguyệt nghe nói Nguyên vừa nghe Nguyệt về nước đã hủy vé máy bay.
Nguyên gật đầu.
– Nguyệt không về nước ngay khi tốt nghiệp là vì Nguyệt sợ Nguyệt về nước sẽ làm Nguyên không về. Nguyệt không hề hay biết…
– Anh biết. – Nguyên cắt lời Nguyệt.
– Hôm đó, Nguyệt đã ở đây để đón Nguyên. Người đó là một người bạn cùng du học với Nguyệt thôi. Cả đêm đó, tên đó chỉ là tên muốn tán tỉnh Nguyệt, Nguyệt đã dùng vũ lực để đuổi hăn thôi. Hắn đi theo Nguyệt chỉ vì muốn trả thù, Nguyệt và hắn không quen biết gì nhau hết.
Nguyên mỉm cười, tay vẫn đưa ra về phía Nguyệt.
– Sau này, Nguyên sẽ không rời xa Nguyệt nữa chứ?
– Tất nhiên. Anh sẽ mãi ở bên cạnh em không rời xa.
Nguyệt nhào vào tay Nguyên khóc nức nở.
– Nguyệt ghét Nguyên lắm.
Nguyên cười thật hạnh phúc, nâng mặt Nguyệt lên dùng tay lau nước mắt cho Nguyệt, nói:
– Ng
uyệt, anh yêu em, anh thật sự rất yêu em. Cả cuộc đời này, anh chỉ yêu một mình em thôi.
Nguyệt nhìn sâu vào mắt Nguyên, giọng nghèn nghẹn:
– Em cũng rất yêu anh.
Nguyên ghì siết Nguyệt vào lòng còn Khánh khẽ lau nước mắt, Minh cũng nhẹ ôm cô vào vòng tay mình:
– Mọi chuyện vậy là ổn hết rồi, em khóc gì chứ?
– Vui em khóc không được sao? – Khánh lừ mắt nhìn Minh.
– Xem ra nhà mình sắp có chuyện vui rồi. Tối nay, tiệc mừng sinh nhật thành tiệc đính hôn luôn chứ còn gì nữa.
– Đáng ra ngày này phải đến từ lâu rồi kìa. – Khánh nghèn nghẹn.
– Có qua sóng gió, tình yêu của hai anh chị mời thêm sâu đậm chứ? – Minh cười khì.
Tiếng vỗ tay vang lên làm cả hai giật mình nhìn qua. Nguyên đang hôn Nguyệt nhưng Nguyệt bị mọi người nhìn quê quá nên đẩy Nguyên ra. Nguyên cười toe toét, giấu gương mặt đỏ nhừ vì ngượng của Nguyệt vào ngực mình.

Nói chung, như tất cả chúng ta đã biết, tiệc sinh nhật của Nguyên và Nguyệt sau 8 lần không được tổ chức đã đựơc nhị vị phụ huynh thích náo nhiệt ham làm ăn của hai biến biến thành một bữa đại tiệc hoàng tráng nhất trong lịch sử của cả hai nhà, làm Nguyên và Nguyệt khóc không được mà cười cũng không xong. ( Đừng thắc mắc tại sao hai người không phản kháng. Gia quy nhà Hoàng – Trịnh” ” Con cái dù lớn đến đâu cũng vẫn là con cái. Dù có vài chục tuổi đời thì ba mẹ ( nếu còn sống ) vẫn tổ chức sinh nhật, cưới hỏi, lễ lạc như thường)
Chỉ tiệc sinh nhật đã như vậy huống hồ gì còn xem như là tiệc đính hôn của hai người nên tâm trạng của nhị vị phú huynh càng cao hứng, rút điện thoại bấm số liên tục. Chỉ trong chốc lát, quy mô bữa tiệc được mở rộng thành một tầm cao mới. Nguyên với Nguyệt mà trốn được chắc cũng không từ nan. ( đừng hỏi tại sao họ không trốn. Gia quy đã nói rõ : là con phải phục tùng mọi quyết định của cha mẹ. Nếu dám manh nha chạy trốn thì không còn là con ta, biến.). Hai người đành ngậm đắng nuốt cay, cố giữ cho nụ cười luôn trên môi. Cũng may, nếu không có niềm hạnh phúc khi tìm thấy nhau thì chắc cả hai đã òa khóc xin nhị vị phụ huynh tha mạng.
Tất nhiên, nhị vị phụ huynh còn lại, vốn nói ra lửa, gầm ra sấm cũng không có cách nào kiềm chế hai đức ông chồng đang phát cuồng vì vui mừng. Hai người chỉ biết vỗ vai an ủi hai đứa con của mình rồi vui vẻ cùng chồng đón tiếp khách khứa. Không vui sao được. Một người thì có cô con dâu mình mong muốn, một người thì có người con rể chắc chắn đem lại hạnh phúc cho con gái mình, không vui mới lạ. Chính họ còn muốn ăn mừng, muốn cho thiên hạ thấy niềm hạnh phúc lớn lao của mình, huống chi là hai ông chồng không biết kiềm chế mình kia. ( ặc ặc, dã man quá. Đúng là phu phụ mà)
Minh và Khánh nhìn hai anh chị của mình rồi nhìn nhau thở phào. Tính ra thì sự kết hợp của cặp đôi oan gia từ bé này phải làm hai ông cha vui mừng gấp vạn kìa. Nhưng may sao, ngày đó, quan hệ của anh hai chị hai rất căng thẳng làm nhị vị phụ huynh à không, tứ vị phú huynh mới chính xác không kích động quá độ như thế này. Anh hai chị hai, hai người quả là đấng cứu thế của cuộc đời hai đứa em đáng yêu và tội nghiệp này.
Trong số những vị khách của bữa đại tiệc này, có không ít những người mong muốn qua hôn nhân thiết lập mối quan hệ với gia tộc Trịnh – Hoàng. Nhưng thật đáng tiếc,… không ngờ những vị chủ nhân tương lai của hai gia đình đều đã lựa chọn ý trung nhân cho mình làm cho mối quan hệ giữa hai nhà đã thân thiết lại càng thêm bền chặt. Hiazzz, đành bấm bụng chờ vài chục năm nữa vậy, khi đó thì hai gia tộc có muốn thân thêm cũng hết cách. Dù nghĩ vậy, họ vẫn thất vọng và gượng nói cười trog suốt bữa tiệc kéo dài tời khuya hôm đó.
Không thể không kể đến đám bạn của Nguyên và Nguyệt. Những người bạn từng quen biết khi hai người còn thân thiết với nhau thì thấy mọi chuyện như một lẽ đương nhiên, nói cười vui vẻ khi nhớ đến những chuyện ngày xưa. Còn vài người là bạn quen Nguyên, Nguyệt khi đi du học thì chết lặng cả trái tim mong manh nhỏ bé. Cũng phải thôi, bạn nam của Nguyệt thì ôm mộng cô từ bao nhiêu năm nay, cứ nghĩ Nguyệt chưa có ai, ôm hy vọng. Còn bạn nữ của Nguyên thì hiazzz, có ai đã không từng có quan hệ với Nguyên chứ, vẫn nhớ Nguyên, chờ Nguyên, Nguyên đính hôn với họ là tin buồn tuyệt đối không là tin vui.
Vậy mới nói, bữa tiệc này có biết bao nhiêu điều thú vị cho người quan sát xung quanh.

Ngồi đối diện Ánh trong một quán cà phê, Nguyệt nhìn Ánh cười thú vị:
– Uổng ghê ha. – Ánh khúc khích – tiếc là hôm qua, tao và anh Toàn đi không được. Đời người mấy khi được tham dự vào bữa tiệc hoành tráng như vậy chứ?
– Coi mày kìa. Thích lắm phải không? Tao nhường cho mày luôn đó. – Nguyệt dài giọng – Mệt gần chết mà ham.
– Tao tưởng hôm qua hai người hạnh phúc quá hết biết mệt luôn chứ? – Ánh cười trêu Nguyệt – Không chờ đợi, làm một cái kiss ngay giữa sân bay cơ mà.
Má Nguyệt dần đỏ hồng, trợn mắt nhìn Ánh:
– Sao mày biết? Lại nhỏ Khánh bép xép rồi đúng không?
– Đệ tử chân truyền của tao mà mày. – Ánh cười lớn – Để tao coi, đám cưới này bốn vị phụ huynh nhà mày đãi tiệc to đến đâu.
Nguyệt thở dài:
– Nghĩ đến là thấy rầu rồi.
– Khi nào hai người cưới đây? – Ánh bật cười – Cả hai đã hai tám rồi còn gì?
– Hai tháng nữa. – Nguyệt khẽ nói với vẻ hạnh phúc không giấu diếm.
– Ông Nguyên chờ được bằng đó thời gian hả? Tao tưởng ổng đòi cưới ngay trong tuần này chứ?
– Làm gì đến nỗi đó. – Nguyệt cười ngượng – Nguyên là định cuối tháng. Nhưng mẹ tao đi xem bói nói hai tháng nữa mới có ngày tốt, cũng mới kịp chuẩn bị mọi việc. Nguyên đâu có cách nào chống đối chứ?
– Biết ngay mà. – Ánh cười lớn – Cuối tháng hả? Còn có 10 ngày chứ mấy? Biết ngay là chàng chờ không nổi mà.
Nhìn vẻ mặt Ánh, Nguyệt thầm nhủ, không cho Nguyên đi theo quả là đúng đắn. Nguyên mà thấy Ánh như vậy chắc tức chết quá.
Ánh chợt thôi cười nhìn Nguyệt:
– Nguyệt à. Hai người nhất định phải hạnh phúc nha. Đừng làm tổn thương bản thân, tổn thương đối phương và những người xung quanh nữa.
Nguyệt gật đầu, nói:
– Tao biết rồi.
Ánh nhìn ra ngoài cửa sổ, nâng ly sửa lên, nhấp một ngụm, khẽ nói:
– Mày có giận tao không Nguyệt?
Nguyệt nhìn Ánh với cái nhìn dò hỏi.
– Tao đã từng thầm thương Nguyên. Tao cũng đã từng có ý định cướp Nguyên của mày. Tao cũng đã từng bất chấp nỗi đau của mày để chiếm lấy Nguyên.
– Tình yêu không có tội mà. – Nguyệt cười. – tao cũng từng rất ganh tỵ và ghét mày mà. Mày có dũng khí hơn tao. Mày dám đi tìm hạnh phúc cho mình.
– Thì sao chứ? Tao đã thất bại mà. – Ánh cười buồn – ông trời đã định sẵn là Nguyên chỉ dành riêng cho mày thôi. Nếu người con gái cạnh Nguyên không phải là mày thì tao sẵn sàng bất chấp tất cả để lao vào giành giựt Nguyên với nhữn gngười con gái xung quanh đó.
– Không sợ anh Toàn nghe thấy hả? – Nguyệt trêu.
– Anh ấy biết đó chỉ là quá khứ của tao thôi mà. Hiện tại, các cho tao mười xe vàng, tao cũng không đổi anh ấy lấy cha Nguyên đâu.
– Nguyên rớt giá thê thảm vậy hả? – Nguyệt khúc khích.
– Có mà rớt đó. Mày thừ đem ông ấy đi rao bàn đi, khối người ham hố nhào vào đó.
Hai người cùng cười khúc khích với những hình ảnh lướt qua trong đầu mình.
– Cái đuôi cắt hoài của ông Nguyên đã biết chuyện này chưa? – Ánh khẽ hỏi.
– Chưa. – Nguyệt lắc đầu – Tiểu My cùng mấy người bạn đi chơi hai ngày nay rồi.
– Cẩn thận nha Nguyệt. Tiểu My có nhiều trò lắm đó. Tao sợ co ta sẽ gây chuyện với mày đó.
– Mày nghĩ Tiểu My sẽ làm gì? – Nguyệt nhíu mày
– Tao không biết. Nhưng nhìn cách cô ta quản lý bộ phận Mar làm tao sợ. Cô ta là dạng người bất chấp tất cả để dành lấy thứ cô ta muốn. Nguyên là người cô ta muốn có nhất đó.
– Đành chịu thôi, – Nguyệt thở dài – Vì tao và Tiểu My đã làm tổn thương Tiểu My quá nặng mà. Chính tụi tao đã thay dổi con người Tiểu My.
– Mày đừng có nghĩ lung tung. – Ánh gắt – Đó là bản chất của cô ta. Mày không làm gì thì nó cũng đã tồn tại chỉ chưa có dịp bộc phát thôi.
Nguyệt im lặng nhìn ra đường. Sao muốn tìm một chút yên bình lại khó khăn vậy chứ? Nhưng không sao. Nguyệt tin, Nguyên có thừa sức bảo vệ cho Nguyệt mà.
Ánh nhìn Nguyệt rồi chuyển hướng câu chuyện:
– Xem ra tao với mày thân thì thân chứ không có duyên làm dâu phụ cho nhau rồi. Kiếm ra người thay thế cho tao chưa đó.
– Tụi Linh, Phước tình nguyện làm rồi đó. – Nguyệt cười nhẹ – Tuiọ nó nói không làm dâu chính được thì làm dâu phụ an ủi vậy. Hai đứa nó còn tình nguyện làm bà hai, bà ba cho Nguyên mà.
Ánh thiếu nước sặc luôn ngụm nước mình mới uống.
– Sao mày không dẹp loạn đi. Hai đứa nó khôn thiệt. Có bà lớn như mi thì chỉ tổ bị tui nó ăn hiếp. Cha Nguyên không có ý kiến gì hả?
– Biết nói gì bây giờ. Xá ba xá rồi chạy dài thôi, sợ tao thì ít mà sợ nhỏ Khánh thì nhiều.
Cả hai cùng bật cười khúc khích, tiếng cười vang vọng khắp một góc quán.
Nguyệt vừa dừng xe trước cổng là hai cánh cổng đã được mở ra. Nguyên nhìn Nguyệt:
– Sao em đi lâu quá vậy?
Nguyệt cười khi Nguyên dành lấy tay lái xe. Đưa xe cho Nguyên, Nguyệt nói:
– Em mải nói chuyện với Ánh mà.
– Thiệt tình, – Nguyên càm ràm – hai người sáp lại là không có chuyện gì không nói mà. Bộ Ánh không phải về với chồng con hả?
– Anh Toàn mà không kiếm, chắc em còn chưa về được đâu.
– Đúng lá chim chích chòe mà. Kiểu gì cũng tìm ra chuyện để nói.
Ngồi xuống chiếc xích đu quen thuộc, Nguyệt đẩy nhẹ chân cho chiếc xích đu đưa qua đưa lại.
Nguyên ngồi xuống cạnh Nguyệt thì nghe Nguyệt nói:
– Ánh bảo nếu không phải là em thì nó không từ bỏ tình cảm với anh đâu. Hai người cũng xứng đôi lắm đó.
– Đừng có giỡn nha. – Nguyên vờ la – cho anh ở chung với Ánh ba mươi phút là anh điên luôn rồi đó. Hơn nữa, em muốn anh bị anh Toàn dợt đẹp đó hả?
– Cao thủ Karatedo mà cũng biết sợ á? – Nguyệt bật cười – Đừng lo, có em bảo hộ đằng sau cho.
– Không biết hỗ trợ hay làm vướng tay à? – Nguyên cười nhăn nhở.
– Có tin em cùng phe anh Toàn cho anh no đòn không?
– Sợ quá. – Nguyên vờ rùng mình làm Nguyệt cười khúc khích – anh sợ bà xã của anh lắm rồi mà. Bà xã đừng hù anh.
– Giỡn hoài hà. – Nguyệt đánh vào vai Nguyên – Mà em hỏi thiệt đó. Chưa bao giờ anh thử nhìn Ánh à? Lúc đó, Ánh cũng xinh đẹp hơn chán vạn cô bạn gái của anh mà.
– Dù cho vậy thì anh cũng không chịu nổi cái miện
g liên hồi như loa phóng thanh đó đâu. – Nguyên nhún vai – Lúc nào, anh cũng chỉ coi Ánh như người bạn thôi.
– Năm đó, khi Ánh qua gặp anh đó, nếu anh biết, anh sẽ làm gi? Chấp nhận hay từ chối?
Nguyên chợt ôm Nguyệt vào lòng:
– Lúc đó, nếu gặp Ánh, anh sẽ chỉ có một suy nghĩ duy nhất. Ánh qua tìm anh vì em có chuyện, hoặc là em nhờ Ánh đi gặp anh. Anh sẽ bỏ mọi thứ ở đó, ngay lập tức, kéo Ánh đi gặp em? Chỉ thế thôi,
– Điên quá đi. – Nguyệt mắng mà giọng tràn đầy cảm động.
– Điên cũng được. – Nguyên cười nhẹ trong tóc Nguyệt – Nếu ngày đó, anh gặp Ánh thì có phải mọi chuyện kết thúc lâu rồi không? Chẳng kéo dài đến tận bây giờ.
– Lúc Ánh đi tìm anh, em vừa ganh tỵ vừa thấy khâm phục Ánh. Sao em lại không có được cái dũng khí đó chứ? – Nguyệt khẽ nói.
– Mọi chuyện đã qua hết rồi, em đừng nhớ tới nữa. – Nguyên đẩy Nguyệt ra nhìn sâu vào mắt cô – Từ bây giờ, dù có chết anh cũng sẽ ở cạnh em.
Nguyệt cười hạnh phúc, nhào vào vòng tay Nguyên. Cái hạnh phúc Nguyệt mãi mê đi tìm suốt thời gian qua đã ở trong tầm tay Nguyệt rồi. Hy vọng không có gì xảy ra để Nguyệt phải xa Nguyên thêm một lần nào nữa. Nguyệt chỉ cần như vậy thôi.

Khi cuộc họp kết thúc, nét mặt của mọi người trong phòng đều giãn ra, nhiều tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên.
– Trước khi mọi người quay về với công việc của mình, – Nguyên nói – Tôi có việc muốn thông báo.
Câu nói của Nguyên tuy nhẹ nhàng nhưng làm khuôn mặt và tân trạng của mọi người căng như cung đàn.
– Bộ tôi ăn thịt mọi người hay sao mà ai nấy trông như sắp lên đoạn đầu đài vậy? – Nguyên bật cười.
– Tháng vừa rồi, doanh thu giảm lại còn phát sinh nhiều vấn đề trong quản lý gậy ảnh hưởng đến công việc nên có vài người lo bị mất việc chứ sao? – Ánh vừa nói vừa nhìn về phía Tiểu My đang cố làm như mình không quan tâm – Nào, ông tổng, ông muốn giáng chức hay đuổi việc ai thì nói nhanh đi, không có người ngất vì đau tim bây giờ.
Ánh dứt lời thì mặt ai nấy cắt không ra giọt máu.
– Tôi đuổi việc bà giám đốc kinh doanh vì tội ăn nói linh tinh tung tin đồn nhảm bây giờ, – Nguyên trừng mắt nhìn Ánh. – không có ai bị sa thải hay gáing chức cả. Nếu có tôi đã thông báo trong cuộc họp rồi.
– Uổng quá. – Ánh chép miệng làm nhiều người bật cười. Họ đều biết Ánh không nhắm vào họ mà nhắm vào Tiểu My.
Tiểu My nhìn Ánh như muốn giết người, rồi quay qua Nguyên cau có:
– Có gì thì anh thông báo nhanh cho mọi người còn về làm việc.
– Đúng rồi đó. Thông báo nhanh cho ai đó về quản lý đám nhấn viên đang vùng lên chống lại áp bức – Ánh tiếp lời.
Nguyên lắc đầu nhìn Ánh. Lúc nào cũng nhắm vào Tiểu My mà gây chiến.
– Chỉ là việc riêng của tôi thôi, – Nguyên nói trước khi Tiểu My la lên vì giận – giữa tháng 12, tôi và Nguyệt sẽ tổ chức đám cưới. Hy vọng mọi người sẽ đến chung vui.
Mọi ánh mắt dổ dồn về phía hai người, Ánh nói:
– Mời chay vầy à, ông tổng, bà trợ lý. Ít nhất cũng phải có tấm thiệp cho đúng lễ nghĩa chứ?
Nguyên bật cười:
– Coi như tôi vui quá nên phải nói cho thiên hạ biết được chưa? Thiệp tất nhiên sẽ đưa đến cho mọi người sau rồi.
– Vậy mới được chứ? – Ánh khúc khích – Ủa, bà trợ lý, sao bà im lặng quá vậy? Phát biều vài câu với anh chị em đi chứ.
Ánh đúng là trẻ không tha, già không nương mà. Nguyên thầm nghĩ.
Nguyệt gắt với Ánh:
– Con quỷ. Mày không nói cũng không ai nói mày câm đâu.
Ánh định trêu Nguyệt thêm nhưng anh chàng phó của Ánh đã nói:
– Ôi, chị Nguyệt yêu quý của em đi lấy chồng á? Sao vậy chị? Sao chị không chờ em?
– Muốn chết hả? – Ánh la – Có muốn chết mà không hiểu vì sao mình chết không?
Anh chàng nhìn Nguyên nhướng mày nhìn mình, khẽ rùn vai:
– Dạ. Anh tha cho em. Em trót tương tư chị Nguyệt nhưng em biết thân em rồi.
Mọi người bật cười vui vẻ rồi nói:
– Chúc mừng tổng giám đốc. Chúc mừng Nguyệt/ chị Nguyệt. Chúc hai người trăm năm hạnh phúc.
– Trăm năm ít quá, – Nguyên cười nói – Ngàn năm đi.
– Tham vừa thôi ông. – Lại là Ánh – gắn với ông một kiếp là đủ rồi, kiếp sau để nó tìm người khác.
– Có chạy đi đâu, anh cũng bắt em lại. – Nguyên nói với Nguyệt – Đừng có chạy cho mất công nha em.
Mọi người trò chuyện thêm một lúc rồi ai về việc nấy.
Nhìn Tiểu My còn ngồi lại, Nguyệt nói với Nguyên:
– Em về làm việc trước, anh và Tiểu My nói chuyện với nhau đi.
Chờ Nguyệt ra ngoài, đóng cửa lại, Tiểu My mới khẽ nói:
– Là thật sao Nguyên?
– Chuyện này, Tiểu My cho rằng anh có thể đùa sao?
– Anh tàn nhẫn thật đó. Anh không thể nói trước với em một câu để em lánh mặt hay sao? Làm em bẽ mặt như vậy, anh vui lắm chứ gì? – Tiểu My chua chát.
– Anh không hiểu ý của Tiểu My?
– Ai cũng biết em suýt là vợ anh. – Tiểu My nói – Anh có để ý thấy cái nhìn họ dành cho em không? Họ đang cười em, đang thương hại kẻ bại trận là em đó.
Nguyên nhún vai, im lặng.
– Cô ta hơn em ở điểm gì hả Nguyên? – Tiểu My nhìn Nguyên – Sao anh lại lựa chọn cô ta mà không phải là em?
– Anh không hề so sánh hai người với nhau. – Nguyên nói nhẹ nhàng – Anh yêu Nguyệt, chỉ đơn giản như vậy thôi.
Nguyên nói rồi đứng dậy đẩy cửa bước ra khỏi phòng để mặt Tiểu My ngồi lại với nỗi đau va sự căm phẫn.
Tiểu My chặn đường Nguyệt và Ánh khi hai nguòi đang đi cùng với nhau xuống căn tin:
– Tôi chưa thua đâu. Tôi không can tâm chịu mất Nguyên như vậy đâu. Chị cứ chờ mà xem.
– Đã có bao giờ đâu mà mất. – Ánh cười khẩy mỉa mai.
– Để rồi xem. Tôi sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào đâu. Các người cứ chờ mà xem.
Tiểu My giận dữ quay người đi. Ánh nhìn theo rồi khẽ nói:
– Tao đã nói rồi mà, cẩn thận nha Nguyệt.
– Cẩn thận cái gì? – giọng Nguyên vang lên làm cả hai cùng giật mình.
Ánh cau mày khi thấy Nguyên kéo Nguyệt về phía mình đầy tính sở hữu.
– Bộ tui có mang bệnh truyền nhiễm hay sao mà ông phải kéo nó xa khỏi tôi vaậy?
– Chính xác. Bà mang bệnh bà tám đó. – Nguyên thản nhiên
Nguyệt khúc khích trong khi Ánh chưng hửng nhìn Nguyên.
– Tui nghĩ chắc anh Toàn đau đầu vì cái tật nói nhiều của bà lắm đó. Khâm phục ảnh thiệt, sống được với con chim chích chòe hót liên tục không cần nghỉ để lấy hơi nữa.
– Mày im lặng để hắn nói xấu tao vậy sao? – Ánh quay qua Nguyệt.
– Anh ấy nói đúng mà. Tao biết bênh mày kiểu gì đây?
– Vợ chồng các người liên kết hà hiếp tôi. – Ánh la lên đầy tức giận.
– Suỵt. Bà là loa phóng thanh, la nhỏ thôi, la lớn thiên hạ điếc con ráy hết,
– Tức chết đi được. Tui thề tui không thèm nói chuyện với vợ chồng các người nữa.
– Làm được mới nói nha. – Nguyên cười – Đừng có chưa được một phút đã nói chuyện với tụi tui nha.
– Để rồi xem.
Ánh vừa dứt lời Nguyên và Nguyệt đã cười nắc nẻ làm Ánh giật mình nhận ra mình vừa nói với hai người bọn hắn. Ánh hậm hực đi vào thang máy khi Nguyên và Nguyệt vẫn còn cười vào theo.

Nguyệt nhìn đồng hồ rồi quay qua nhìn Nguyên:
– Nghe nói hôm nay có người mới ở úc về bổ sung nhân lực cho công ty mình hả anh?
– Ừ – Nguyên gật đầu – Anh nhận thông báo ba ngày trước. Người mới này được bổ sung cho phòng Mar thay cho người vừa xin thôi việc.
Nhắc đến việc này, Nguyệt thở dài. Lần này, Tiểu My đã có thái độ quá đáng với một nhân viên dưới quyền mình. Cô nhân viên này quá giận dữ nêyn đã làm dơn xin thôi việc. Dù cho Nguyên và Nguyệt có nói thế nào thì cô ấy cũng không chịu làm việc dười quyền của Tiểu My. Chình từ sự việc này mà phòng Mar đang có khá nhiều rắc rối, thường xảy ra xung đột.
– Có ổn không anh? Tình hình phòng Mar đang như vậy?
– Biết đâu đó là một nhân tài có thể giải quyết tình huống hiện tại thì sao? – Nguyên cười nhẹ.
– Em cũng hy vọng là vậy. – Nguyệt cầm bộ hồ sơ lên – Em phải xuống gặp khách hàng đây.
Nguyên gật đầu nhìn theo Nguyệt rồi lại nhìn vào màn hình vi tính trước mặt mình.
Cánh cửa phòng bật mở, một cô gái bước vào:
– Anh Nguyên.
Nguyên giật mình nhìn lên. Nhận ra cô gái trước mặt mình, Nguyên thoáng cau mày. Thế này thì khác gì đem dầu đổ lửa, đem bom vào bãi mìn chứ?
– Em nhớ anh quá. – cô gái đi qua bàn nhào vào ôm lấy Nguyên.
Nguyên nhăn mặt đẩy cô gái ra:
– Em làm cái gì vậy Phương?
Thấy Nguyên gắt, cô gái cười nhẹ:
– Tại người ta nhớ anh chứ bộ. Hai năm rồi không gặp, anh làm gì dữ vậy?
Nguyên ra hiệu cho Phương ngồi xuống ghế đối diện phía bên kia bàn. Phương khẽ nhăn mặt phản đối nhưn gkhông dám chọc Nguyên giận nên đành ngoan ngoãn ngồi xuống.
– Em chính là người bên tổng công ty đưa về đó hả?
– Vâng. – Phương vui vẻ – Giúp đỡ em nhiều nha anh.
Tiểu My đẩy cửa bước vào:
– Anh Nguyên. Em trình anh hồ sơ để ký duyệt.
Tiểu My dứt lời cùng lúc Phương quay ra nhìn. Hai người nhìn nhau sững sờ giây lát rồi dùng ánh mắt nảy lửa đấu với nhau. Nguyên thở dài ngán ngẩm, đâu có sai đâu mà.
– Cộ làm gì ở đây vậy? – Tiểu My khó chịu.
Nguyên nói nhanh trước khi Phương đốp chát lại với Tiểu My:
– Vừa đúng lúc. Để anh giới thiệu. Phương được tổng công ty cử về bổ sung nhân lực cho bộ phận Mar. Hai người đã biết nhau rồi, tôi khỏi giới thiệu dài dòng. Tiểu My là giám đốc Mar, sếp trực tiếp của Phương đó.
– Cái gì? Em mà phải làm việc dưới quyền cô ta ư? – Phương la ó.
– Cô cho rằng cô đủ khả năng để làm việc với tôi ư? Tôi cũng không muốn nhận cô đâu.
– Anh Nguyên. – Phương quay qua nhìn Nguyên như van nài.
– Đây là chổ làm việc – Nguyên quát – Các cô tưởng đây là đâu hả? Không muốn làm thì đi chỗ khác, đừng có gây rối cho người khác.
Tiểu My cười khẩy nhìn Phương. Từ lúc ở Úc, Tiểu My đã ghét cô ta rồi. Con gái gì không biết xấu hổ, ỷ quen biết Nguyên nên luôn có những hành dộng thân thiết quá mức với Nguyên. Dù cho Nguyên có mắng, có né tránh cô ta thế nào đi chăng nữa, cô ta cũng bất chấp. Tiểu My biết Nguyên rất khó chịu mỗi khi gặp cô ta.
Phương nhìn Nguyên, giọng ngượng nghịu:
– Anh biết em và cô ta mà. Để em làm việc khác đi anh. Em nghe nói anh chưa có thư ký,…
Anh Nguyên có cô trợ lý tài ba rồi, không cần thư ký vô năng cô đâu.
– Cô… – Phương mím môi.
Nguyệt đầy cửa bước vào, Phương nhìn Nguyệt rồi gọi:
– Chị Nguyệt.
Nguyệt nhíu mày nhìn Phương rồi nhìn Nguyên:
– Em không nhận ra à? Là Phương, em gái Bảo đó. Phương là nhân viên mới. – Nguyên khó chịu.
Nghe giọng của Nguyên, Nguyệt biết có sự bất ổn đang diễn ra. Nguyệt nhìn Phương khẽ n
ói:
– Phương lớn lên nhiều quá, chị nhìn không ra.
Ngày ấy, Phương là một cô bé lớp 8 trong lớp dạy võ của Nguyên và Nguyệt. Hồi đó, con bé đã thể hiện sự đeo bám với Nguyên. Từ Úc trờ về, xem ra, cô bé cũng khá thân thiết với Nguyên mấy năm qua. Thật là…
– Đẹp hơn nhiều phải không chị?
Nguyệt khẽ gật đầu.
– Chị không thay đổi gì cả. Em nhìn là nhận ra ngay. – Phương cười nói.
– Được rồi. – Nguyên nói – Tiểu My, cô đưa Phương về giới thiệu với mọi người đi.
Nguyên đưa cho Tiểu My hồ sơ mà Tiểu My trình ký. Phương nghe Nguyên nói, quay qua định nói gì đó thì Nguyên nghiêm giọng:
– Đây là chổ làm việc. Nếu cô không nghiêm túc, tôi sẽ gửi trả cô về tổng công ty.
Phương đành im lặng đi theo Tiểu My.
Nguyên thấy nhột nhạt khi Nguyệt cứ nhìn mình.
– Sao vậy em? Mặt anh có gì à?
– Em đang nhớ ngày xưa cô bé theo anh khiếp lắm. Mấy năm ở Úc chắc cũng vậy phải không? Anh và con bé…
– Đừng nghĩ bậy nha, – Nguyên khẽ la lên – Anh né nó còn không kịp. Chả biết nó học ai mà… anh cũng đầu hàng luôn.
Nguyệt cười phì:
– Em đùa thôi mà. Làm gì anh khẩn trương quá vậy?
Nguyên bước qua bàn Nguyệt, xoay ghế lại cho cô đối diện với mình:
– Dám trêu anh hả? – Nguyên vờ nghiêm giọng – Phải trừng phạt mới được.
– Muốn phạt gì đây? – Nguyệt khúc khích.
– Một trăm nụ hôn. – Nguyên nói nhẹ.
Nguyệt cười rũ đẩy Nguyên ra:
– Thế thì bằng giết em à? Đồ lơi dụng.
– Một thôi vậy, – Nguyên cười nói – Xem như anh chịu lỗ.
Nguyên vừa nói, vừa kề môi vào môi Nguyệt:
– Đang giờ làm việc mà – Nguyệt bối rối đẩy Nguyên ra. – Lỡ ai thấy thì sao?
– Kệ. – Nguyên phán rồi quấn Nguyệt vào nụ hôn của mình.
Cùng Nguyệt đi xuống nhà để xe, Nguyên thoáng khựng lại khi thấy Phương đang dứng cạnh xe mình. Nguyệt nhìn thấy quay qua nhìn Nguyên:
– Tấn công quyết liệt quá ha. Sao anh lại không chấp nhận cô bé nhỉ. Tính cách mạnh mẽ như vậy anh thích lắm mà.
– Không phải là em thì sẽ không là ai cả. – Nguyên thản nhiên làm Nguyệt thoáng dừng chân.
Nhìn nét mặt đầy cảm xúc của Nguyệt, Nguyên nói:
– Anh muốn kéo em vào góc khuất, hôn em nữa đó nha.
– Giỡn hoài. – Nguyệt đỏ mặt, lí nhí.
Vừa thấy Nguyên, Phương đã nhào lại ôm một cánh tay anh. Nguyên khó chịu rút tay ra làm Phương thoáng khó chịu nhưng cười nói:
– Hết giờ làm việc lâu rồi sao giờ anh mới xuống.
Nguyên cười phì còn Nguyệt thoáng đỏ hồng hai gò má.
– Nhiều việc lắm hả anh? – Phương liến thoáng
– Sao em không về? ở đây làm gì? – Nguyên hỏi.
– Em mới về sáng nay là tời công ty luôn. – Phương nói nhanh – Hôm nay em chưa có chỗ ở. Anh cho em ở ké được không? ( ở đâu có người vô duyên giữ vậy trời)
Nguyên giật mình nhìn Phương còn Nguyệt cũng sững người.
– Em co thể thuê khách sạn mà. – Nguyên cau có.
– Em không thích. Anh sẽ cho em ở nhờ mà đúng không?
Nguyên định quát lên thì Nguyệt khẽ gật đầu. Nguyên thở dài:
– Để coi ý gia đình anh đã.
– Cám ơn anh. – Phương vui vẻ – Em biết anh thương em nhất mà.
– Chỉ vài bữa thôi, em lo tìm chỗ ở đi. – Nguyên phán.
Phương cười khônh nói. Khó khăn lắm mới vào được, ngu sao ra.
Phương mở cửa xe ngồi vào thì thấy Nguyệt đã ngồi vào xe.
– Anh Nguyên đưa chị về à? – Tự hỏi, rồi Phương tự trả lời luôn – Em quên mất, hai anh chị thân nhau lắm mà.
Nguyên bất lực nhìn Nguyệt. Không hiểu Nguyệt có ý gì khi chấp nhận cho Phương ở nhờ nữa. Phiền chết đi được mà.
Nguyên lái xe đi trong bức bội, Phương níu tay hỏi liên tục làm Nguyên gắt lên nhiều lần. Nguyệt ngả đầu ra ghế, mệt mỏi ngủ thiếp đi.
– Nguyệt, em sao vậy? – Giọng Nguyên lo lắng đánh thức Nguyệt khỏi giấc ngủ mơ màng.
– Không sao? Tại tối qua, em thức hơi khuya. – Nguyệt lắc đầu nói.
– Tối qua? Anh nhớ 11h là em đi ngủ rồi mà.
– Sau đó, em có lên mạng chat với Emily một lúc. Gần 1h em mới ngủ.
Nguyên nhăn nhó định cằn nhằn thì Nguyệt hôn nhẹ vào má Nguyên:
– Tại lâu rồi em mới nói chuyện với Emily mà.
Nguyên bất lực đỡ Nguyệt ra khỏi xe. Tiếng Phương vang lên:
– Đẹp quá. Đây là nhà anh à?
– Khánh sẽ giận anh cho coi. – Nguyên thở ra – Em gái anh mà chỉ biết bênh vực chị dâu thôi.
Nguyệt cười nhẹ nói:
– Chúng ta vào nhà thôi, chắc cả nhà đang chờ cơm đó.
Phương ngạc nhiên quay qua nhìn Nguyên. Nguyên khẽ nhún vai:
– Đây là nhà Nguyệt mà. Em sẽ ở nhà Nguyệt, không phải nhà anh.
– Sao lại vậy chứ? – Phương phản đối – Em muốn ở nhà anh mà.
– Nhà anh có khách rồi. – Nguyên thản nhiên nhìn ra cổng khi Tiểu My chạy xe vào.
– Cô ta ở nhà anh? Nhưng đây là nhà chị Nguyệt mà? – Phương bàng hoàng, ngơ ngác.
– Vào nhà đi đã. Chắc em cũng không muốn dđụng độ Tiểu My chứ?
Nguyên đi trước còn Phương thì lơ ngơ theo sau.
– Chị hai. – Khánh nhào ra đón Nguyệt tíu tít – Hôm nay, ba mẹ cùng đoàn từ thiện ra miền Trung rồi. Nửa tháng nửa mới về. Hôm nay anh Minh đã chị em mình lẩu hải sản nè.
– Chết nhỏ nha – Nguyệt vờ nghiêm giọng – Ba mẹ đi vắng là ăn sang nha.
– Đâu có. – Khánh dẩu môi – Anh Minh trúng mối làm ăn nào đó nên mua về đãi cả nhà mà. Em đang rầu, không biết làm sao ăn hết nè.
– Vậy thì nhỏ gặp hên rồi. Hôm nay nhà chúng ta có khách.
– Ai vậy chị hai? – Khánh tò mò.
Nguyệt cười nhẹ, chỉ ra cửa:
– Nhỏ ra hỏi anh hai ấy, chị về phòng tắm cái đã.
Khánh quay lưng đi ra cửa. Anh hai lại đưa ai về nữa đây? Một Tiểu My chưa đủ rộn nhà hả?
Khánh cau mày nhìn Nguyên và cô gái đi vào nhà, cô ta còn cố ôm tay anh hai làm gì vậy? Hèn gì chị hai giận vào nhà trước là đúng không? Anh hai này không thể tha được mà.
Dáng vẻ Khánh nghiêm nghị đừng nơi cửa làm Nguyên bật cười:
– Ai vậy anh hai? – Khánh hỏi Nguyên.
– Đón anh hai kiểu gì vậy? – Nguyên xoa đầu Khánh.
Nghe, cô gái gọi Nguyên là anh hai, Phương nhanh nhẹn:
– Chào em. Chị là Phương, bạn gái của anh Nguyên.
Câu giới thiệu của Phương làm Khánh tức nổ đom đóm mắt nhìn Nguyên, còn Nguyên thì suýt đâm đầu vào cột tường.
– Em nói cái gì vậy Phương? – Nguyên gắt.
– Thì em là bạn gái mà, không lẽ là bạn trai. – Phương lém lỉnh.
Khánh nhìn Nguyên cái nhìn sắc lẻm. Nguyên cười:
– Là chị hai nhỏ mời lkhách. Không phải anh.
– Chị hai về phòng tắm rồi. – Minh đi từ cầu thang xuống nói – Anh phải tự vượt qua ải này thôi.
Minh choàng tay qua người Khánh làm Phương ngơ ngác không hiểu gì hết. Sao em gái anh Nguyên lại gọi chị Nguyệt là chị hai chứ? Không lẽ…
– Đây là Khánh em gái anh và Minh chồng Khánh. Minh là em trai Nguyệt. – Nguyên nói – Đây là nhà anh, cũng là nhà Nguyệt. Hai gia đình sống chung với nhau tư mấy chục năm nay. Tiểu My hiện đang ở tại nhà anh, còn em là do chị Nguyệt mời. Em qua được ải nhỏ này rồi tính nha. – Nguyên quay qua Khánh – Giao mọi việc lại cho nhỏ, anh đi tắm đây.
Khánh làm mặt ngầu nhìn Phương làm Phương bối rồi. Bình thường, Phương sẽ không chịu lép về thế này đâu. Nhưng Khánh lại là em gái anh Nguyên.
Minh im lặng nhìn Khánh, thích thú quan sát chứ không can thiệp vào việc đang diễn ra. Anh có chút ác cảm với cô gái này.
Nguyệt đi xuống nhà nhìn cảnh tượng trước mắt, lắc đầu la lên:
– Trời đất, không lo chuẩn bị cơm mà làm gì khách của chị vậy Khánh?
– Chị hai. – Khánh quay nhìn Nguyệt – cô ta… sao chị…?
– Phương là em gái một người bạn cũ của chị và Nguyên. Hiện tại, Phương là đồng nghiệp của anh chị. Phương mới ở Úc về nên sẽ ở tạm nhà mình mấy bữa.
– Em muốn ở nhà anh Nguyên. – Phương la lên.
– Có chỗ ở rồi còn đòi hỏi hả? – Khánh nói – Nhà tôi không có dư chỗ, không muốn thì ra khách sạn mà ở. Vừa từ nước ngoài vể nên chắc có nhiều đô la lắm.
– Kìa Khánh. – Nguyệt nghiêm giọng – Minh em đưa Phương vể phòng cho khách đi. Còn Khánh, em với chị đi chuẩn bị ăn tối thôi.
Phương ngần ngừ rồi đi theo Minh. ở đây dù sao cũng gần anh Nguyên. Có cô em chồng thề kia thì nản thiệt nhưng anh Nguyên mới là quan trọng. Còn cô ta, đã theo chồng, không làm gì Phương được đâu. Để khi Phương làm chị dâu cô ta coi cô ta còn to mồm vậy không? – Phương liếc Khánh nghĩ thầm.
– Cô ta rõ ràng là có ý đồ mà chị hai. – Khánh cau có nói với Nguyệt.
– Anh hai em không có ý gì với Phương đâu, – Nguyệt cười nhẹ – Vả lại chị còn có cô em gái, em chồng tuyệt vời như thế này mà.
Khánh nhìn Nguyệt, cười tươi:
– Em sẽ để ý cô ta. Cô ta mà có ý đồ gì là em cho một đá ra khỏi nhà luôn.
Nguyệt cười vui vẻ. Nguyệt biết mọi người torng gia đình rất quan tâm tới Nguyệt nhưng Nguyệt tin vào tình yêu của Nguyên. Nguyệt tin không ai có thể chia cắt Nguyệt và Nguyên một lần nữa. Phương đã có mấy năm thời gian mà không thành công thì giờ Nguyệt sợ cái gì chứ?
– Hai chị em đang có âm mưu gì phải không?
Khánh lườm mắt nhìn Nguyên:
– Em sẽ nói với ba mẹ, anh dám đưa con gái về nhà,
Nguyên kéo Nguyệt ngồi vào ghế bên cạnh mình:
– Là chị hai nhỏ đưa về không phải anh nha. – Nguyên nói.
– Tiểu My không xuống ăm cơm hả anh? – Nguyệt hỏi Nguyên.
– Bả đi nữa rồi chị hai à. – Khánh khó chịu – người gì mà vô duyên. Cứ ở lỳ không chịu đi. – Khánh quay qua Nguyên – chưa xong cô này đã đến cô khác. Anh tính sao đây anh hai?
– Yên tâm, anh cứ đưa được chị hai nhỏ vào động phòng là mấy cô đi hết.
– Ăn nói vậy đó, – Nguyệt mắng mà đỏ nhừ cả mặt.
– Ok. – Khánh búng tay – Em đi chuẩn bị. Động phòng ngay tối nay luôn.
– Khánh, chị không giỡn như vậy đâu nha, – Nguyệt quát
Nguyên nhìn hai gò má Nguyệt hồng lên mà chỉ muốn hôn vào đó một cái.

Sau bữa ăn, Phương ngồi uống nước với Nguyên và Minh trong khi Nguyệt và Khánh dọn dẹp ở dưới bếp. Phương nhìn Nguyên khẽ hỏi:
– Sao nhà mình không tìm người giúp việc cho khỏe hả anh?
Minh cười đáp:
– Vì mẹ anh thích vậy mà. Bà bảo, bà không làm gì cả nên muốn tự tay chuẩn bị bữa ăn cho gia đình. Nhà cũng chẳng có bao nhiêu người.
Phương gật gù nhưng trong lòng thầm than. Chết rồi, Phương là chúa lười, ở nhà có bao giờ làm gì đâu, thế này sao lấy lòng mẹ chồng đây?
– Vậy là mẹ anh làm tất cả việc nhà luôn sao?
– Không. Việc dọn dẹp nhà cửa hàng ngày có chị Na làm giúp. Chị Na là con gái một người em họ của mẹ anh, chị ấy tuy có một tiệm may ngoài chợ nhưng chị ấy vẫn phụ giúp cho gia đình anh. – Minh đáp.
Phương nhìn Nguyên. Nãy giờ dường như anh toàn nghĩ gì đâu. Phương hỏi mà chỉ để cho anh chàng Minh này trả lời. Tức quá đi mà.
– Trái cay tới đây?
– Khánh từ dưới bếp đi lên vui vẻ nói, đặt xuống bàn một dĩa cam.
– Giỏi lắm – Nguyên cười cười xoa đầu Khánh rồi với tay lấy một múi cam – Chua thế.
Nguyên nhăn nhó.
– Đó là phần đặc biệt của Khánh mà. – Nguyệt bật cười đặt xuống bàn một dĩa bưởi.
– Tại sao nhỏ lại được ưu tiên như vậy chứ? – Nguyên nhíu mày – Không lẽ…
– Anh hai đoán trúng rồi đó. – Minh cười lớn, ôm Khánh vào lòng.
– Sao bảo đợi bé Hạnh đi học rồi mới có thêm đứa nữa.
– Tại em bị lỡ kế hoạch chứ bộ. – Khánh đỏ mặt nói, đưa mắt lườm Minh.
Nguyệt cười nhẹ trong khi rót trà ra từng tách cho mọi người. Phương nhìn Nguyệt làm rồi quay nhìn Nguyên:
– Em vẫn luôn thắc mắc sao anh thích uống trà sau bữa ăn, thì ra…
– Vốn nó là thói quen của gia đình mà. – Khánh nói. – Làm sao bỏ được, phải không anh hai?
Phương cố lờ thái độ khó chịu của Khánh. Không hiểu sao, Khánh tỏ ra ghét Phương ra mặt như vậy không biết nữa.
– Quen với anh, riết rồi em cũng mê uống trà. – Phương cười nói – Mà loại trà anh hay uống mua ở đâu vậy nhỉ? Em tìm hoài không ra.
– Đó là loại trà đặc biệt – Khánh thản nhiên cắn múi cam nói – Chỉ có anh hai mới có đó, không có trên thị trường đâu.
Nguyên đưa mắt nhìn Khánh dò hỏi.
– Để em nhờ xem nào. – Khánh nói – Cái hè đầu tiên, chị hai về được một tháng. Chị hai dành ra hai tuần lên tận Lai Châu, học nghề của một bậc thầy đó. Lần đó, em cũng đi cùng nhưng chịu không học nỗi. Người thầy đó nói chị hai có cái tâm dành cho người uống nên trà chị hai làm rất đặc biệt. Sau đó, cứ mỗi ngày đầu xuân, là tết đó, chị hai đều lên Bảo Lộc 3 ngày. Ngày nào, chị cũng thức từ ba giờ sáng ra vườn trà hái những đọt trà còn đọng sương sớm, về nhà tự tay làm lấy đó. Cả nhà chỉ được giữ lại một ít còn bao nhiêu gửi sang cho anh tất cả đó.
Nguyên nhìn Nguyệt khẽ siết tay cô. Nguyệt nhìn Khánh, mắng khẽ:
– Nhỏ nhiều chuyện quá rồi đó nha.
– Lỡ mang tiếng nói nhiều rồi, em nói luôn – Khánh khúc khích – quà tết gửi sang cho anh hai mỗi năm đều do chi hai chuẩn bị cho anh hai đó. Tất cả, từ đồ ăn, thức uống đến quần áo và cả những vật dụng sinh hoạt hằng ngày. Lúc nào cũng đảm bảo cho anh hai đủ dùng cho cả năm, phải không anh? Chị hai bảo anh hai là chúa lười, có hết đồ cũng chưa chắc chịu đi mua, cứ chuẩn bị sẵn.
– Em hay đùa thế này – Minh cười cười – Anh hai thiếu gì bạn gái, chị lo làm gì? Anh hai biết chị hai nói sao không? Làm sao họ mua đúng ý anh hai được chứ?
– Mẹ cũng phải công nhận, mẹ cũng khôn gbiết anh hai thích cái gì, quen xài loại nào. Chỉ có chị hai biết thôi. Vậy nên năm nào, mẹ cũng chờ chị hai về mới chuẩn bị đồ cho anh hai.
– Hai cái đứa này – Nguyệt mắng khẽ khi Nguyên cứ nhìn chăm chăm vào mình – hôm nay hai đứa có ăn khoai ngứa không mà nhiều chuyện quá vậy?
Nguyên khẽ xoay Nguyệt lại đối diện mình:
– Sao em ngốc quá vậy? Anh có đáng không?
– Ai biết. – Nguyệt khẽ lắc đầu. – nhưng nếu bỏ cho anh tự lo, em còn lo hơn đó.
Nguyên phì cười, kéo Nguyệt vào tay, ghì chặt.
– Nhà có khách nha. – Nguyệt la lên.
Phương dù rất khó chịu nhưng khẽ nói:
– Em quen rồi mà. Anh Nguyên có rất nhiều bạn gái.
Nguyên bật cười:
– Hình như Phương hiểu lầm rồi. Nguyệt đâu giống như những người đó chứ? Có lẽ anh quên giới thiệu với em. Nguyệt là vợ chưa cưới của anh. Giữa tháng 12 năm nay, tụi anh cưới.
– Sao chứ? – Phương thảng thốt.
– Cưới thì cười cho người ta xem vậy thôi, – Minh nói – Chứ hai anh chị đã đắng ký kết hôn rồi mà.
– Sao Minh biết? – Nguyệt thảng thốt.
– Thằng Hải, làm ở ủy ban là bạn em mà. Nó vừa thấy hai anh chị ký giấy tờ xong là alo cho em liền. – Minh cười lờn – Anh hai chị hai nha. Không chờ được mà phải tiền trảm hậu tấu hả?
– Sao anh bảo ở đó không qen ai hết? – Nguyệt nhìn Nguyên dò hỏi.
– Có lẽ lâu quá không gặp anh quên. – Nguyên nhún vai cười đểu.
Nguyệt đánh vào vai Nguyên:
– Còn gì là quà sinh nhật cho ba hả ông tướng? Ai cũng biết hết rồi?
– Em thề, – Minh hí hửng nói – Em sẽ giữ bí mật chuyện này.
– Cả em nữa. Em cũnh không nói với ai đâu – Khánh nhanh nhảu.
Phương nhìn Nguyên ôm Nguyệt vào lòng, cười nhẹ vào tóc Nguyệt như chốn không người mà thấy lòng tan nát. Bao hy vọng mà Phương ôm ấp khi về đây bỗng nhiên tan như bọt nước.
– Em hơi mệt – Phương nói – em xin phép về phòng trước đây.
Nhìn Phương bước đi, Nguyệt quay nhìn Nguyệt,Minh và Khánh:
– Ba người cố ý đúng không?
– Nói sớm thì hơn em à? – Nguyên nói – Anh sợ sự đeo bám cả Phương lắm. Anh gọi cho Bảo rồi. Hắn sẽ biết tự lo cho em gái mình thôi. Anh không muốn có thêm một Tiểu My trong nhà nữa đâu.
Minh và Khánh bấm nhau lẳng lặng rút lui, đi về phòng mình còn Nguyên đưa Nguyệt ra vườn.
Nguyên đặt Nguyệt ngồi xuống ghế rồi dịu dàng kéo cô vào vòng tay mình, im lặng.
– Muốn nói gì thì nói đi. – Nguyệt ngả đầu vào vai Nguyên nhẹ giọng – Nhưng em không thích nghe ” Cám ơn” và ” Xin lỗi” đâu nhà.
Nguyên giấu nụ cười vào tóc Nguyệt thì thầm:
– Anh yêu em, bà xã.
– Trà đó uống có ngon không? – Nguyệt khẽ hỏi.
– Cũng đủ ghiền thôi – Nguyên nhỏ giọng. – Em biết không? Trong những ngày đông giá, ngồi trong phòng nhìn tuyết rơi, chỉ thèm uống một chén trà do chính tay em pha.
Nguyệt im lặng rồi rúc sâu hơn vào vòng tay Nguyên:
– ấm ghê vậy đó?
– Sao cơ? – Nguyên ngạc nhiên hỏi.
– Vòng tay anh, ấm ghê vậy đó. Những năm qua, em luôn ước mình được ngồi trong vòng tay anh như thế này.
– Nửa cuộc đời còn lại anh sẽ chỉ để dành chỗ này cho mình em. – Nguyên khẽ nói.
Nguyệt mỉm cười, nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ. Nguyên hôn nhẹ vào má Nguyệt, rồi đưa Nguyệt về phòng.
Đêm dần trôi trong niềm hạnh phúc của những người yêu nhau.

Phương thoáng giật mình kinh ngạc khi thấy Bảo đứng trước cổng công ty.
– Anh hai. – Phương đừng lại trước mặt bẢo khẽ gọi.
– Sao về nước mà không báo cho ba mẹ và anh hả? – Bảo nghiêm giọng – Nhỏ coi gia đình là cái gì đây?
– Sao anh biết em về mà lên đây?
– Em chưa trả lời câu hỏi của anh.
– Vẫn là câu trả lời khi năm xưa em chọn sang Úc thôi. Vì em muốn theo đuổi tình yêu của mình, vì em muốn có anh Nguyên.
– Em biết là Nguyên không được rồi má? – Bảo nhăn mặt.
– Sao lại không? Em biết anh yêu anh ấy từ những ngày em còn nhỏ cơ má.
– Em lầm lẫn rồi. Đó không phải là tình yêu. Đó đơn giản chỉ là sự ngỡng mộ khi gặp người con trái như Nguyên thôi.
– Không, đó là tình yêu. Không có sự ngưỡng mộ nào kéo dài qua ngần ấy năm được. Em biết đó là tình yêu.
– Cứ cho là tình yêu đi. Nhưng mười năm của nhỏ có bằng 28 năm của Nguyên và Nguyệt không?
– Họ đã xa cách nhau 7 năm. Trong suốt thời gian đó, em đã ở cạnh Nguyên.
– Cũng vậy thôi. – Bảo lắc đầu. – Em đừng quên, Nguyên đang chuẩn bị làm đám cưới nhưng chỉ nghe Nguyệt bị nạn, Nguyên thậm chí còn không qan tâm cô dâu của mình thế nào chạy vào với Nguyệt. Dù họ có xa nhau bao lâu thì họ vẫn là của nhau. Từ bỏ đi Phương à.
– Không. – Phương thét lên.
– Đúng là 7 năm họ xa nhau nhưng đó chĩ là sự xa cách về địa lý thôi, còn tình yêu và trái tim họ vẫn dành cho nhau. Em có đủ tự tin để nói rằng em hiểu Nguyên hơn Nguyệt hay không?
– Em không từ bỏ đâu. – Phương nói – em không như ấy, chịu can tâm từ bỏ khi mình chưa thử cố gắng đâu.
Bảo sững người nhìn Phương rồi buồn rầu nói:
– Em cho rằng anh chưa từng cố gắng sao? Không, anh có cố găng nhưng Nguyệt đã không hề cho anh một cơ hội. Anh từ bỏ vì anh biết anh cành cố chỉ cang chuốc thêm đau đớn về mình.

Bảo nhìn Phương:
– Anh không muốn sau này em phải đau đớn đâu, Phương à.
Phương mím môi im lặng làm Bảo khẽ thở dài.
– Chính Nguyên gọi cho anh báo tin về em thì em hiểu ý Nguyên rồi đó. Về nhà đi. Ba mẹ mong em lắm đó.
– Em sẽ về nhưng chưa phải là bây giờ. – Phương nói.
– Còn gì núi kéo em nào? Là Nguyên ư? Em đừng quên Nguyên và Nguyệt sắp lấy nhau rồi.
– Không. Vì chỉ ở đây, em mới có cơ hội phát triển sự nghiệp của mình. – Phương nói nhanh – Ở đây còn có kẻ thù truyền kiếp của em, em phải đá cô ta ra khỏi công ty này, em mới cam tâm.
Bảo trố mắt nhìn Phương, không tin được em gái mình đã thay dổi đến mức độ này.
– Anh về đi. Cuối tuần em sẽ về nhà. Dù sao thì so với Úc, ở đây vẫn gần nhà nhiều hơn mà.
Bảo đặt vào tay Phương một chùm chìa khóa.
– Đây là nhà của chị dâu nhỏ đó. Về đó ở đi. Đừng ở nhà Nguyên nữa.
Phương gật đầu rồi đi vào công ty.
Vừa ra khỏi thang máy thì Phương thấy Nguyệt đang đứng với một cô bạn làm cùng bộ phận của mình.
– Em chịu khó một thời gian đi. Mọi người cùng làm việc với nhau hiểu nhau sẽ dễ làm việc hơn. – Nguyệt nói – Có thể Tiểu My hơi khó chịu nhưng Tiểu My biết tài năng của từng người mà. Em cũng nhận ra, Tiểu My đã giúp nhiều người phát triển khả năng mà.
– Em biết. Nhưng cái cách Tiểu My nói chuyện với mọi người… khó chịu lắm chị à?
– Có lẽ Tiểu My gặp nhiều áp lực quá đó thôi. – Nguyệt cười nhẹ. – Để lúc nào đó, chị sẽ nhờ tổng giám đốc nói với Tiểu My. Mỗi bên nhường nhau một chút thì sẽ dễ hơn nhiều.
– Em sẽ cố gắng.
– Chị cám ơn em. Em là một tài năng mà công ty không muốn đánh mất đâu. – Nguyệt cười – Em về làm việc đi.
Phương mím môi. Thì ra đây là lý do mà bộ phận Mar chưa tan tành. Thì ra là chị Nguyệt giúp Tiểu My trấn an nhân viên ở sau lưng.
– Chào Bích – Phương đi ngang hàng với cô gái lúc nãy.
– Chào Phương. Đi làm sớm vậy? – Bích cười nhẹ.
– Bích còn đi sớm hơn Phương mà. Hôm qua, Tiểu My nặng lời vậy, Bích có để bụng không?
– Nói không thì mình nói dối nhưng Tiểu My cũng bị nhiều áp lực quá mà. Sau vụ chị Liên nghỉ việc, mọi người cũng rục rịch nộp đơn.
– Mình thấy Bích hiền quá đó. Tiểu My làm quá với mọi người lắm mà.
– Mình cũng giận lắm nhưng nghe chị Nguyệt nói chuyện thì thấy cũng dễ chấp nhận. Dù sao thì Tiểu My cũng biết cái tài mỗi người ở đâu mà bố trí công việc hợp lý.
– Mình mới vào nên không hiểu lắm. Nhưng hình như mọi người rất quý chị Nguyệt.
– Chị Nguyệt ai mà không quý chứ? – Bích cười – chị Nguyệt hay giúp đỡ mọi người lắm. Tài giỏi, thông minh nhưng lại hòa đồng với mọi người. Đặc biệt chỉ có chị Nguyệt mới trị được ông tổng tính nóng như lửa của chúng ta.
– Vậy à? – Phương thoáng khó chịu.
Nghe Bích và mọi người nói chuyện làm Phương tưởng Nguyệt là một vị thánh luôn rồ
i. Hừ, chẳng qua vì chị ta may mắn gặp anh Nguyên trước Phương thôi. Phương không tin Phương không bằng chị ta.

Khánh vui vẻ nhìn Nguyệt bước ra từ phòng thử đồ.
– Woa. Đẹp quá. Nhưng em vẫn thích cái màu hồng lúc nãy hơn đó chị hai.
Nguyệt ngắm mình trong gương cười nhẹ:
– Chị thích màu trắng hơn. Với lại, cái áo đó hở cổ quá, nhìn kỳ lắm.
Khánh bật cười khúc khích:
– Người ta thì muốn khoe, còn chị thì chê. Anh hai mà thấy chị lúc này chắc đừng hình luôn quá. Mà sao hôm nay anh hai không đưa chị đi mà phải nhờ em?
– Anh hai nhỏ bận việc đột suất mà, – Nguyệt cười hiền.
– Bận gì cũng phải bỏ chứ. Chuyện chung thân đại sự chứ có phải chuyện đùa đâu. – Khánh dẩu môi nói.
Nguyệt cười nhẹ, quay qua nói với cô nhân viên tiệm áo cưới vài chỗ cần sửa chửa.
– Thêm một bộ nữa ha chị hai. – Khánh đi đến bên dãy áo cưới lựa chọn.
– Thôi đi cô nương, đã là bộ thứ ba rồi đó. Cô muốn tôi chết vì thay đồ trong đám cười đó hả? – Nguyệt trợn mắt – dắt cô theo quả là sai lầm mà.
– Hiếm khi lắm mới có dịp tiêu tiền của anh hai mà chị hai. Còn nhận lệnh không cần tiết kiệm nữa chứ? – Khánh cười khúc khích – Ngu sao không tiêu, phí hoài cơ hội hà.
– Bộ cô muốn đám cưới xong hai anh chị chết đói đó hả? Chị làm công cho người ta nên không vó nhiều tiiền như vợ vhồng hai đứa đâu nha.
– Hai anh chị mà đói thì trời sập – Khánh dài giọng – lương cao ngất ngưỡng mà hai anh ch5i cứ la hoài hà. Tiền làm ra la để ăn tiêu chứ cất dành để làm gì hả chị hai.
– Chị thua cái miệng nhỏ luôn – Nguyệt cười nhẹ – đúng là đệ tử của Khánh có khác.
– Danh sư xuất cao đồ mà lị. – Khánh tự hào.
Nguyệt khúc khích cười vui vẻ.
Ra khỏi tiệm áo cưới, Khánh dành phần đi lấy thiệp mời còn Nguyệt đi về công ty.
Đẩy cửa bước vào phòng, Nguyệt nhìn thấy Phương đang ngồi đối diện với Nguyên.
Nguyên mỉm cười với Nguyệt làm Phương quay đầu lại nhìn Nguyệt:
– Chị Nguyệt. Em đang rủ anh Nguyên tới võ đường đấu một trận. Anh Nguyên lâu rồi không đấu chắc không đánh lại em đâu.
– Em có muốn đi không? Sẵn qua chào sư phụ luôn. Khổ, mới gặp tuần trước lại đã gọi điện nhắc rồi. Làm đệ tử cưng cũng có sung sướng gì đâu.
Nguyệt cười khúc khích:
– Em sẽ nói với thầy cho thầy sút anh khỏi sư môn bây giờ.
Phương khó chịu khi nghe hai người nói chuyện thì thấy Tiểu My đẩu cửa vào:
– Quả nhiên cô đang ngồi đây mà. Đây là phòng làm việc của cô đó hả? – Tiểu My nhìn Phương gay gắt.
– Đã hết giờ làm việc của ngày hôm nay rồi nha. – Phương đáp trả.
– Em tìm anh có việc gì không Tiểu My? – Nguyên lên tiếng trước khi chiến tranh nổ ra.
– Em chỉ muốn mượn anh của bà trợ lý một ngày thôi. – Tiểu My nhìn Nguyệt – Có mấy người bạn của chúng ta từ úc sang công tác, muốn rủ anh đi đánh Tennis để rửa hận ấy mà.
– Xem ra hôm nay mình đắt hàng ghê ha. – Nguyên cười phì. – Em thích đi đâu?
– Võ đường thầy đang tu sửa rồi. – Nguyệt cười nhẹ – Đi sân tennis đi anh.
– Không biết anh Hải còn làm ở đó để mình lậu vé không ta.
– Rất tiếc là không? – Nguyệt cười nhẹ – người ta lên làm sếp cấp cao rồi, anh lạc hậu thông tin quá. Nhưng mà chúng ta có thể lậu vé như thường.
– Em lại dụ dỗ dược anh cháng soát vé tội nghiệp nào hả?
– Không phải em mà phải nhờ tới cái mặt anh. – Nguyệt nói vui – Nhỏ Mai đang quản lý sân đó mà. Anh alo cho nó là ok liền thôi.
– Ra vậy. – Nguyên gật gù.
– Thử tưởng tượng lúc hai người gặp lại nhau xem nào? Gặp lai người xưa, cả hai sững người, kỷ niệm xưa ùa về rồi…
– Stop. – Nguyên ôm bụng người – Em nói một hồi nữa ch8ác ba mẹ không nhận ra được anh luôn quá.
– Tại sao? – Nguyệt vờ nhíu mày.
– Vì bị chồng Mai xử đẹp chứ sao? Tha cho anh cái mạng này, anh còn muốn làm chú rể của em.
Tiểu My và Phương ấm ức đi sau lưng hai người, nghe hai người nói chuyện mà thấy mình như là không khí vậy?
– Anh hai, chị hai. – Khánh vui vẻ níu tay Nguyệt – Thì ra đây là lý do, chi hai muốn về sớm ha. Đi chơi với anh hai mà không rủ em theo, sợ em làm kỳ đà hả? ấy mà quên, – Khánh nhìn Phương và Tiểu My – Ở đây cũng có hai con kỳ đà mặt dày.
Tiểu My và Phương mím môi nhìn Khánh. Hai người đắc tội gì với cô ta mà cứ gặp mặt là cô ta xỏ xiên móc nghóe vậy trời.
– Còn nhỏ làm gì ở đây? Đây là sân tennis đó. Đừng nói ra đây chơi nha. – Nguyên khẽ cốc đầu Khánh.
– Thì sao? Anh chị chơi được em không chơi được chắc.
– Bầu bì mà cứ ham hố là sao?
– Không phải đâu anh hai. – Minh nhăn nhó. – Không biết cổ nghe ai nói bậy bã gì đó mà cứ đòi theo em để kiểm tra.
Khánh hất mặt chỗ khác không thèm nhìn mặt Minh.
– Anh đã nói là người ta nói bậy thôi. Em không tin anh mà tin người khác là sao hả?
– Trên đời này, thứ không đáng tin nhất chính là đàn ông
Nguyệt cười ngất làm Minh quay qua trợn tròn mắt:
– Sao chị hai nỡ cười trên sự đau khổ của em vậy?
– Cậu ba. – Nguyệt vỗ vai Minh – Con bé muốn ra ngoài chơi nên phá mi đó. Mi cứ nhốt nó trong nhà, nó chưa quậy tưng nhà lên là nó thương cậu lắm rồi đó.
Minh ngẩn người rồi cười nhẹ.
– Chị hai kỳ ghê – Khánh nhăn mặt – người ta đang chơi vui mà.
– Phá phách – Nguyên mắng khẽ.
Tiểu My và Phương khởi động xong nhìn Nguyên đang phun thuốc vào cổ chân Nguyệt. Tiểu My cười khẩy:
– Không chơi được thì đừng ham hố nha chị Nguyệt.
– Phải đó, chưa khởi động mà chị đã phải dùng thuốc rồi ư?
Nguyên khẽ lắc cổ chân Nguyệt:
– Không sao chứ em?
– Em hêt đau rồi mà. Cả tuần rồi còn gì. – Nguyệt cười nhẹ – đừng quên chính anh làm em trật chân đó nha.
– Hay em đừng chơi. Ngồi đây được rồi.
– Vậy thà em về hà còn hơn. – Nguyệt khúc khích – Chỉ chơi nhẹ nhàng vài ván thôi, không sao đâu.
– Chưa vào sân mà đã có tâm lý thua trận thì đừng chơi tốt hơn đó, – Tiểu My cười nhẹ, khiêu khích Nguyệt.
– Chưa biết ai thua đâu à nha, – Khánh ngồi cạnh Nguyệt khó chịu.
Nguyên và Nguyệt cùng vào sân, phía bên kia là Phương cùng với một anh bạn từ Úc về của Tiểu My. Minh ngồi xuống cạnh Khánh:
– Đấu đôi hả trời. – Khánh than thở – Chán thế.
– Làm vậy cho nhanh mà em. – Minh cười phì. – Tại có người không biết trời cao đất dày khiêu chiến với hai người đó mà.
– Còn anh? Sao ngồi đây? Không vào sân hả?
– Anh chơi, cho em ngồi đầy một mình thì tối về ngủ sàn nhà hả? – Minh rùng mình – Em không nói sớm, mình đi xem phim rồi ra ngoài ăn cơm.
– Vào đây coi anh hai chị hai đấu không vui hơn hả? – Khánh dựa người vào Minh.
Chưa đầy 5 phút, Phương đã vác vợt vào sân. Dĩ nhiên, thảm bại.
– Tưởng hay lắm chứ? Ra là thùng rỗng kêu to.
Phương mím môi im lặng. Tiểu My cười khẩy:
– Xem người có đẳng cấp ra sân này.
Minh và Khánh cười khúc khích như chế nhạo làm Tiểu My đi vào sân với vẻ tức tối.
– Cũng chưa đầy 5 phút sau, Tiểu My thất bai đi vào sân.
– Đúng là người có đẳng cấp. – Khánh cười lớn – không ỡ lấy được một bàn luôn.
Minh cũng cười nói:
– Đúng là không biết trời cao đất dày mới khiêu chiến với anh hai chị hai, cặp bài trùng bất khả chiến bại.
– Í, anh hai dổi sân rồi kìa. Màn hay đến rồi kìa anh. – Khánh reo lên.
– Ai thắng? – Minh hỏi.
– Anh chịu mất gì? – Khánh hỏi lại.
– Một chầu lẩu ở làng nướng. – Minh đáp nhanh.
– Em chọn chị hai, – Khánh nói – Anh chuẩn bị hầu bao đi.
– Đừng hối hận đó nha. – Minh cười,
Trong lúc hai người lo dàn xếp vụ cá cược thì Tiểu My và Phương trố mắt nhìn Nguyên và Nguyệt giao đấu. Không thua gì thi đấu tranh giải của các tuyển thủ chuyên nghiệp.
Khánh hỉ hả gắp cho Nguyệt một miếng thịt thật bự, cười nói khúc khích:
– Cám ơn chị hai, nhờ chị hai mà chúng ta mới có phước được hưởng bữa này.
Nguyên cười lớn:
– Sao Minh dại dột quá vậy? Cái món này có khi nào anh thắng được chị hai em đâu?
– Em cứ hy vọng sau ngần ấy năm anh phải khá khẩm hơn chứ? – Minh ỉu xìu – Chị hai còn đang bị trọng thương nữa. Không ngờ…
– Cũng phải thôi, – Khánh nhìn về phia Tiểu My và Phương, luc này Khánh đã định đuổi đi nhưng chị hai đã mời thì đành vậy, mỉa mai – Suốt ngày chơi với những người mới biết chơi bảo sao anh hai khá lên được.
– Con nhỏ này, có tin anh cho mày biết thế nào là no đòn không hả? – Nguyên trừng mắt nhìn Khánh.
– Không ngờ, chị Nguyệt chơi hay vậy? – Phương gượng nói.
– Chị chơi từ nhỏ mà. – Nguyệt cười nhẹ.
– Anh cũng chơi từ nhỏ mà sao anh không thắng nổi em được. – Nguyên vờ than thở.
– Tỷ số bây giờ là bao nhiêu rồi anh hai? – Khánh háo hức.
– 157 – 156. – Nguyệt noi – chị đang tạm dẫn.
– Em cứ vui vẻ đi. Anh sẽ phục thù vào lần sau. – Nguyên nói.
Bốn người bật cười còn Tiểu My và Phương không biết nói gì khi mình rõ ràng là người thừa trong không khi gia đình như thế này.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Cô giáo xinh nhưng không biết gì hết
Đằng nào cũng phải hỏi
Tình Yêu Học Trò
Xem nốt
Thông minh và giữ chữ tín