Khi những tờ giấy trên tay Hiểu Đồng rơi xuống, bởi sự bất ngờ này khiến cô không còn đủ sức để cầm chúng. Chúng rơi tự do xuống mặt đất gây sự chú ý cho tất cả mọi người trong phòng họp. Hiểu Đồng hơi hoảng hốt, cô bước lùi về phía sau định quay đầu bỏ chạy ra ngoài.
– Bé Đồng …- Phía sau cô vang lên tiếng gọi khiến Hiểu Đồng khựng lại. Lâu lắm rồi cô mới lại được nghe giọng nói này, lại được nghe hai từ « bé Đồng », Hiểu Đồng nắm chặt hai tay lại, môi mím lại, mắt khẽ nhắm ghiền.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhiên hết nìn chủ tịch Triệu Vĩnh Nguyên cho đến cô gái có tên là Mễ Hiểu Đồng. Ngay cả Vĩnh Thành cũng ngạc nhiên không kém. Cậu không biết mối quan hệ giữa Hiểu Đồng và cha mình, cậu luôn nghĩ Hiểu Đồng và bà Mai Hoa dối nghịch nhau vì bà Mai Hoa không muốn Hiểu Đồng và Vĩnh Phong yêu nhau, cò Hiểu Đồng hận bà vì bà đã nói nặng khiến mẹ Hiểu Đồng suy tim mà chết.
Ông Vĩnh Nguyên không thèm để ý đến những ánh mắt xung quanh, gương mặt ông đầy xúc động, không còn giữ dáng vẻ ung dung điềm đạm mọi ngày. Mà ông gạt mọi người ra, bước thật nhanh đến bên Hiểu Đồng, miệng xúc động gọi: » Bé Đồng »
Hiểu Đồng run rẩy nói:
– Chủ tịch, người nhận nhầm người rồi.
Nói rồi cô vội vàng mở cửa ra định bỏ đi nhưng một giọng thề thào nói:
– Đừng đi, con đừng đi …
Sau đó là tiếng thét của mọi người:
– Chủ tịch…
– Ba … – Tiếng Vĩnh Thành vang lên.
Hiểu Đồng giật mình quay đầu lại, cô nhìn thấy Triệu Vĩnh Nguyên đang từ từ ngã xuống, phía sau ông, người vội vàng chạy đến đỡ và kêu lên. Cô hoảng hốt nhìn gương mặt xanh xao của ông. Ánh mắt ông nhìn cô như cầu khẩn van nài . Có tiếng ai đó kêu lên:
– Mau gọi xe vấp cứu .
Nhưng ông Vĩnh Nguyên xua tay tỏ ý không đồng ý, nếu không nói chuyện được với Hiểu Đồng thì ông thà chết chứ không để cô đi. Hiểu Đồng thấy sự việc đã nghiêm trọng như thế đành nói:
– Bác Nguyên, xin hãy đến bệnh viện, đợi bác khỏe lại, chúng ta sẽ nói chuyện sau.
Hiểu Đồng ngồi trước dãy ghế chờ của bệnh viện khá lâu. Cô vẫn biết khi quyết định đám cưới với Vĩnh Thành thì việc gặp mặt với Triệu Vĩn Nguyên là điều không tránh khỏi. Chỉ là cô cứ nghĩ mình sẽ có thể bình thản đối mặt với gương mặt kia, nhưng bây giờ cô biết, mình vẫn chưa chuẩn bị tâm lí để giáp mặt và trả lời những câu chất vấn của ông. Cuối cùng điện thoại của Vĩnh Thành vang lên kéo theo sự sợ hãi nối dài của Hiểu Đồng.
Trước và sau đều phải đối mặt, điều cần biết cô sẽ không che giấu, nhưng có những bí mật cô sẽ vùi lấp nó dưới mồ. Hiểu Đồng bước thật nhanh về phòng bệnh của ông Vĩnh Nguyên.
ÔngVĩnh Nguyên sau khi được các bác sĩ cấp cứu xong, nhưng ông vẫn một mực không chịu nghỉ ngơi mà nhất quyết đòi gặp Hiểu Đồng, Vĩnh Thành đành phải gọi điện cho Hiểu Đồng tới nhưng cậu không dám báo cho bà Mai Hoa hay.
Khi Hiểu Đồng bước vào, ông Vĩnh Nguyên kích động vô cùng, vội vàng muốn ngồi dậy để nói chuyện với cô. Nhưng sức khỏe đang yếu, ông loạng choạng ngã xuống may mà có Vĩnh Thành đỡ kịp và dựng một cái gối phía sau giúp ông thoải mái hơn. Ông nhìn Hiểu Đồng một tay giơ về phía cô.
Hiểu Đồng hít một hơi rồi bước đến cô ngồi xuống nắm lấy bàn tay dang giơ ra của ông. Tâm trạng kích động của ông Vĩnh Nguyên dường như dịu lại, ông nhìn Hiểu Đồng một cái rồi quay sang Vĩnh Thành nói:
– Ba muốn nói chuỵen riêng với Hiểu Đồng.
Vĩnh Thành gật đầu rồi nhìn Hiểu Đồng như dặn dò, Hiểu Đồng khẽ gật đầu tỏ ý hiểu, cậu mới từ từ bước ra.
Ông Vĩnh Nguyên không chờ Vĩnh Thành bước ra mà nôn nóng hỏi ngay:
– Bây giờ con đang sống với ai?
– Con sống chỉ một mình – Hiểu Đồng mím môi trả lưỡng lữ trả lời. Vĩnh Thành đang đặt tay trên nắm cửa bỗng khụng lại khi nghe câu trả lời của Hiểu Đồng, nhưng sau đó nhanh chóng mở cửa bước ra ngoài.
– Mẹ con …- Ông Vĩnh Nguyên vội hỏi, giọng vô cùng khẩn trương.
– Mẹ con mất rồi – Hiểu Đồng bùi ngùi đáp, đáymắt long lên.
Bàn tay đang nằm trong tay Hiểu Đồng rơi xuống.
Đôi mắt ông Vĩnh Nguyên kẽ nhắm lại, ở ông có biểu hiện dường như đã biết trước, lại dường như chấp nhận số phận mà dòng đời đã mang lại.
Hiểu Đồng khẽ nhìn người đàn ông đã lâu rồi không gặp. Nét u buồn dù cố che giấu nhưng vẫn biểu hiện rất rõ trên nét mắt của ông. Cô biết ông dành tình yêu sâu sắc cho mẹ cô, một mối tình thanh mai trúc mã không sao quên được. Cô khẽ nắm lấy bàn tay của ông ấy vỗ nhẹ. Cảm nhận sự an ủi vỗ về của Hiểu Đồng, ông Vĩnh Nguyên mở mắt nhìn cô âu yếm, gương mặt Hiểu Đồng rất giống mẹ, làm ông thấy cảm xúc dâng lên khi nhìn vào gương mặt quen thuộc đó.
– Con thật là giống mẹ con. Bác vẫn nhớ như in gương mặt lúc trẻ của mẹ con, không khác gì con lúc này.
Hiểu Đồng mĩm cười gượng rồi cúi mặt xuống.
– Bác có nghe nói chuyện của con và hai đứa con trai bác – Ông Vĩnh Nguyên nhìn Hiểu Đồng rồi lên tiếng, cô bối rối ngẩng đầu lên nhìn ông – Bác vốn không muốn xen vào chuyện tình cảm của con cái, cho nên vẫn im lặng để bọn trẻ tự giải quyết. Điều bác không ngờ cô gái mà hai anh em nó yêu lại là con.
Hiểu Đồng không biết giải thích ra sao nên cúi đầu im lặng. Ông Vĩnh nguyên nắm chặt tay Hiểu Đồng hỏi:
– Người con yêu thật sự là Vĩnh Phong đúng không? Bác sẽ đứng ra tác hợp cho hai đứa, bác muốn vì mẹ con mà bồi đắp cho con. Con cứ yêm tâm, bác sẽ không để bất cứ điều gì cản trở hai đứa đâu. Bác đã cho phép Vĩnh Phong sống ở nhà cũ của con. Năm xưa vì để thuận tiện cho việc tu sữa, nên bác đã chuyển sang tên mình.
Thì ra là vậy. Năm xưa, khi bá Cẩm Du dắt Hiểu Đồng bỏ đi đã để lại ngôi nhà và giấy tờ đất cho ông Vĩnh Nguyên, vì ông đã giúp họ trả nợ. Nhưng ông Vĩnh Nguyên vẫn giữ nguyên tên của bà, hơn một năm sau ông mới sang tên lại cho mình, nên Vĩnh Phong nói rằng ba cậu chỉ mới mua lại căn nhà bốn năm gần đây thôi.
– Bác cũng biết, con đã nhận lời đám cưới với Vĩnh thành rồi mà – Hiểu Đồng lắc đầu nói.
– Bác biết, cho nên bác sẽ bù đắp cho Vĩnh Thành thay con. Nếu con và Vĩnh Phong bên nhau, bác sẽ để lại toàn bộ cổ phần của bác cho Vĩnh Thành. Chỉ cần ccon hạnh phúc, bác sẽ không luyến tiếc bất cứ đều chi cả. Bác không muốn con và Vĩnh Phong giống như bác và mẹ con năm xưa, chỉ vì một chút hiểu lầm mà phải hối tiếc mãi mãi.
Những lời chân thành của ông Vĩnh Nguyên khiến Hiểu Đồng rất xúc động, hai mắt cô long lanh cố kiềm chế nước mắt đang trực trào. Cô cười mà như không cười buồn bã đáp:
– Con đã chọn rồi, người con chọn là Vĩnh Thành.
– Con có thể lựa chọn lại mà. Hãy nắm lấy hạnh phúc cho bản thân mình con à – Ông Vĩnh Nguyên thật tâm khuyên.
– Con biết chứ, nhưng con nợ Vĩnh Thành quá nhiều rồi, cũng như năm xưa mẹ con nợ ba con quá nhiều.
Chỉ có thể ở bên cạnh để trả món nợ này. Mẹ cũng có những giây phút hạnh phúc bên ba con, cho nên con tin, ở bên Vĩnh Thành con cũng được hạnh phúc.
– Thôi được, tùy con. Bác mong con đã lựa chọn đúng – Ông Vĩnh Nguyên bất lực thở dài nói.
– Con sẽ sống thật hạnh phúc, Vĩnh Thành là một chàng trai tốt.
– Con nói đúng, Vĩnh Thành là một đứa con ngoan, nó chắc chắn sẽ đem lại hạnh phúc cho con – Ông Vĩnh nGuyên gật đầu nói.
– Bây giờ con sống có tốt không? – Ông Vĩnh Nguyên đột nhiên hỏi về cuộc sống của Hiểu Đồng khiến cô kinh sợ, cô vội vàng nói.
– Con sống « một mình » rất rốt – Hiểu Đồng cố tình nhấn mạnh hai chữ một mình. Cô không muốn ông biết đến sự tồn tại của bé Đường. Con bé là người thân duy nhất của cô, là vật báu của cô, cô tuyệt đối không để ai đưa bé Đường ra khỏi cô.
Ông Vĩnh Nguyên nghe Hiểu Đồng nói vậy thì vỗ tay cô nói:
– Chắc con đã rất vất vả.
Sau đó ông ta hỏi thăm vài chuyện hàng ngày của Hiểu Đồng. Hiểu Đồng cũng vui vẻ trò chuyện cùng ông rất thân mật.
Khi Hiểu Đồng cáo từ ra về, ông Vĩnh Nguyên bỗng nhiên nói một câu:
– Đừng trách bà ấy, nếu muốn hận, hãy hận bác. Vì bác mới là người gây ra mọi tội lỗi, bác có lỗi với bà ấy và mẹ con. Bà ấy cũng là một người phụ nữ đáng thương, đau khổ vì bị chồng phản bội. Mấy năm nay, bà ấy thường hay gặp ác mộng, bà ấy thường hay nói mớ, cho nên dù biết rằng mẹ con đã mất, nhưng bác vẫn không tin vào sự thật. Bác cũng không muốn hận người đàn bà đã gây ra cái chết cho người phụ nữ mà mình yêu thuơng nhất… Bác không có tư cách để hận người đàn bà ấy, càng không có tư cách để ngăn con hậnbà ấy. Nhưng xin con hãy đem mọi nỗi oán hận trút lên người bác.
Bước chân đang đi về hướng cửa, bỗng khựng lại, Hiểu Đồng không quay lại, cô không muốn đối diện với ông Vĩnh Nguyên lúc này. Ngẩng đầu lên cao, Hiểu Đồng không muốn rơi nước mắt lúc này, không muốn quên đi nỗi hận bao năm nay của mình đối với người đàn bà đó. Mở nhanh cánh cửa ra, cô bước thẳng ra ngoài.
Hiểu Đồng biết chứ, cô biết rõ người đàn bà ấy rất đáng thương khi tình yêu dành cho chồng hết mực nhưng tình yêu của chồng lại không giành cho mình. Cô cũng biết bà ấy không cố ý gây ra cái chết cho mẹ mình, bà ấy chỉ là người như bao người phụ nữ khác, cũng ích kỷ, cũng ghen tuông trong tình yêu, không chấp nhận người đàn bà phá hủy gia đình mình. Nhưng mà, nếu không hận bà ấy, nếu cứ nhắm mắt bỏ qua mọi chuyện thì làm sao cô có thể chịu đựng được nỗi đau trong mấy năm qua như vậy. Cô mang nỗi hận để tiếp tục sống, để có thể tự đứng lên, lấy nỗi hận làm sức mạnh cho mình.
Bây giờ, nếu bảo cô quên đi nỗi hận với bà ấy chẳng khác nào bảo một con nhím hãy vứt bỏ hết những gai trên người nó xuống, như vậy nó sẽ chết, cô sẽ gục ngã trước vết thương lòng của mình. Từ khi ba mất, tình yêu cô đều dồn hết cho mẹ, nỗi mất mẹ thêm nỗi đau mất Vĩnh Phong khiến cô không còn sức lực để tồn tại, cô dùng hận thù với bà ấy để làm gậy chống cho bản thân mình. Nếu vứt bỏ cây gậy chống đi, liệu cô có thể đứng vững hay không?
Hiểu Đồng luôn tự hứa với lòng sẽ có ngày khiến bà ấy phải thân bại danh liệt, cô ở bên Vĩnh Thành rất nhiều lần cô có thể làm cho công ty chao đảo, nhưng cô lại sợ làm tổn thương đến Vĩnh Thành, tổn thương lòng tin mà cậu dành cho cô. Cho đến khi cô gặp ông Văn Trác, cô cứ ngỡ, lần này cô có thể danh chính ngôn thuận khiến bà ấy suy sụp, nhưng cô lại phát hiện mình chưa đủ nhẫn tâm.
Bây giờ cả Triệu Vĩnh Nguyên cũng van xin cô tha thứ cho bà ấy. Người phụ nữ duy nhất của nhà họ Triệu mắc nợ cô, nhưng ba người đàn ông của nhà họ Triệu lại ban ơn cho cô. Ba người họ đều không muốn cô làm tổn thương bà ấy, cô phải làm sao đây, làm sao để có thể tha thứ cho bà ấy mà bản thân không gục ngã đây. Hiểu Đồng thấy trong lòn đầy mâu thuẫn đến rối loạn.
Khi cô vừa bước xuống bậc tam cấp đầu tiên ở cửa bệnh viện, một chiếc xe màu đen loáng cóng khá quen thuộc chạy đến đậu trước cổng bệnh viện, không đợi người tà xế kịp mở cửa, một quý bà ngồi phía sau tự động mở cửa bước ra, dáng vẻ vội vả và lo lắng. Nhưng rồi bà ta nhìn thấy Hiểu Đồng đang bước xuống thì khựng lại. Ánh mắt bà ta gườm gườm nhìn Hiểu Đồng vừa bất ngờ vừa sợ hãi, vừa hoảng hốt, sau đó biến thành giận dữ. Gương mặt bà ta đỏ lên đầy tức giận hỏi:
– Cô đến dây làm gì?
– Bà đoán xem – Hiểu Đồng khẽ nhếch môi cười khiêu khích, chọc tức khiến bà Mai Hoa càng tức giận, ánh mắt bà nhìn Hiểu Đồng như bốc hỏa.
Ngay lúc đi Vĩnh thành chạy đến.
– Mẹ… – Vĩnh Thành buôn tiếng gọi – Sao mẹ biết mà…
– Con tưởng con không báo thì hông có ai báo cho mẹ biết sao hả – Bà Mai Hoa giận dữ cắt ngang.
– Hai người … – Vĩnh Thành bối rối khi thấy bà Mai Hoa và Hiểu Đồng đang nhìn nhau .
– Không có gì đâu, anh đừng lo. Bác gái chỉ hỏi thăm em một chút về chuyện đám cưới của chúng ta mà thôi – Hiểu Đồng cười giả lả nói.
Bà Mai Hoa định phản đối nhưng nhìn cái nhión mày của Hiểu Đồng liền ngưng lại. Trông bà có chút e dè sợ hãi, bà nuốt nước bọt nhìn Vĩnh Thành, rồi nhớ lại câu nói cuối cùng của Vĩnh Thành khi gặp bà thông báo sẽ đám cưới với Hiểu Đồng: » Vốn dĩ người không phải mẹ con »
Câu nói này khiến bà Mai Hoa rất sợ hãi, cái sự thật mà bà không bao giờ nhắc tới, cái sự thật mà bà không muốn nhớ lại dù chỉ một chút. Khi Vĩnh Thành nói ra câu nói đó, bà cảm thấy mơ hồ dường như cái sự thật đó đang dần hé mở, cảm thấy Vĩnh Thành đã biết được chuyện gì rồi. Bà cố gắng trấn tĩnh, lấy lại vẻ bình tĩnh bình thường nói:
– Hai đứa chuẩn bị đám cưới tới đâu rồi?
Nghe bà Mai Hoa hỏi, Hiểu Đồng khẽ cười không trả lời, nhưng Vĩnh Thành thì mừng rỡ vui vẻ trả lời:
– Con đã chuẩn bị xong hết cả rồi. Tuần sau tụi con sẽ làm đám cưới.
– Nhanh vậy sao?
– Chỉ là một buổi tiệc đơn giản mà thôi. Hiểu Đồng không thích cầu kì.
– Chuyện lần trước mẹ nói, mẹ muốn rút lại. Con đã chọn cô ấy, dù mẹ có phản đối cũng vô ích. Nhưng mẹ sẽ không đến tham dự buổi lễ – Bà Mai Hoa lạnh lùng nói, khi bà nói không « đến tham dự », bà cố ý nhấn mạnh, mắt khẽ liếc nhìn Hiểu Đồng, cô thờ ơ như khôg có gì xảy ra.
Nói rồi bà đi vào trong, Vĩnh Thành sắc mặt hơi buồn nhìn theo bà. Hiểu Đồng vỗvai cậu an ủi.
Hiểu Đồng đi rồi, ông Vĩnh Nguyên ngồi dựa ưng vào hành giường nhớ lại ký ức năm xưa.
« Năm đó, ông Quốc Kiện sau khi bị phá sản, mác nở ngập đầu, ông đau buồn nên chìm trong men rượu. Bà Cẩm Du một mình sức yếu không thể trả hết số nợ kia, và ông Quốc Kiệt nếu không trả hết nợ trong vòng hai tháng thì sẽ phải đi tù. Cho nên vì không muốn chồng lâm vào cảnh tù tội, bà Cẩm Du cắn răng chạy đến nhờ Triệu Vĩnh Nguyên giúp đỡ.
Triệu Vĩnh Nguyên bao lâu nay vẫn không thể quên được người phụ nữ trước mặt mình, người bạn thanh mai trúc mã của ông. Vẫn nét đẹp ấy, vẫn dáng vẻ yêu kiều ấy, nhưng có phần tiều tụy đi khá nhiều khiến ông chua xót. Nhưng chính vì yêu, cho nên ông hận con người phụ bạc ấy, con người phụ bạc mà khi năm xưa ông vừa đi xây dựng sự nghiệp tìm tương li hạnh phúc cho hai người thì bà đã vội lấy chồng. Tham sang phụ bần.
Trước những lời trách móc của ông, bà Cẩm Du đau đớn khóc mà nói:
– Vĩnh Nguyên, sở dĩ năm xưa em đám cưới với Quốc Kiện là vì em đã mang thai con của chúng ta. Khi anh đi rồi, em mới hay mình đã mang thai, ngay lúc đó, ba em vì bị bạn lừa gạt mà thiếu nợ khắp nơi lại không thể liên lạc với anh. Em chỉ là một cô gái yếu đuối có thể làm cách gì giúp cho ba em đây, em càng không thể đứng nhìn ba mình đi tù. Ngay lúc đó thì Quốc Kiện xuất hiện, anh ấy đã giang tay giúp đỡ cho em và ba. Em và anh ấy cưới nhau chỉ là hình thức để che dấu cho cái bào thai đang tượng hình trong bụng em anh có hiểu không? Nhưng kể từ lúc đó, sức khỏe ba em yếu dần đi rồi mất, em vì không chịu đựng nổi cú shock này nên đã ngất đi. Cái thai cũng vì thế mà bị mất. Mặc dù em biết Quốc Kiện yêu em nhưng trong thâm tâm em vẫn chờ đợi anh trở về, Quốc kiện cũng đồng ý sẽ cùng em li dị. Nào ngờ khi anh trở về thì lặp tức cưới vợ. Anh không cho em một lời giải thích mà đặt dấu chấm hết cho sự chờ đợi của em. Anh có biết em đau đớn thế nào không?
Ông Vĩnh Nguyên nghe bà Cẩm Du nói thì cả người chao đảo, sửng sốt, boàng hoàng, sau đó là cảm giác hối hận và đau khổ ập đến. Ông vì quá hận nên đánh mất lý trí, không tìm hiểu rõ ràng sự tình. «
Cánh cửa phòng bệnh bỗng mở ra cắt đứt dòng suy nghĩ của ông, quay qua nhìn thì thấy gương mặt lo lắng của bà Mai Hoa hiện ra, ông bỗng cảm thấy xúc động vô cùng, bao nhiêu năm qua, bà vẫn dành cho ông tình cảm chân thành nhất.
Vì Hiểu Đồng đám cưới cho nên Trúc Diễm quyết định lên ở luôn trên đây để tiện bề chăm sóc bé Phong.
– Vậy em và bác Trung sẽ bàn giao lại toàn bộ công việc cho chị – Hiểu Đồng nghe Trúc Diễm nói ra quyết định thì bèn nói.
Năm đó, khi Vĩnh Phong ra đi, Trúc Diễm lại mang thai, Hiểu Đồng đã xin thầy hiệu trưởng cho phép mình học theo diện từ xa. Hiểu Đồng và Trúc Diễm dọn đi nơi khác, rồi thay thế Trúc Diễm quản lí công việc làm ăn, để Trúc Diễm an tâm dưỡng thai. Sau khi Trúc Diễm sinh em bé, Hiểu Đồng đành nhờ cậy bác Hà, mẹ Đình Ân chăm sóc. Bác Trung, ba Đình Ân vì lớn tuổi, không thể tiếp tục làm tài xế lái xe cho người ta, nhưng lại không chịu được cảnh nhàn rỗi nên Hiểu Đồng kéo bác về phụ giúp mình. Sau đó vì bận thực tập nên Hiểu Đồng giao hết công việc cho bác Trung quản lí. Lợi nhuận một nữa gửi về cho Trúc Diễm chăm lo cho gia đình, nữa còn lại, Hiểu Đồng chia cho mình vá bác Trung.
– Từ từ đi, bây giờ chị chưa muốn làm việc bây giờ, chú Trung đang quản lí rất tốt mà – Trúc Diễm khoát tay nói – Chị muốn dành thời gian cho bé Phong một chút, chị bỏ mặc thằng bé cũng lâu, phải bù đắp cho nó một chút. Mà bây giờ em cứ lo việc đám cưới trước đi.
Rồi Trúc Diễm quay sang Đình Ân và Minh Thùy, cũng đang có mặt ở đó:
– Chị cứ nghĩ một trong hai đứa sẽ là phù dâu chứ.
– Vì Đình Ân đang rất bận, Minh Thùy phải theo giúp cậu ấy, nên em nhờ cô bạn Mai Thi cùng làm trong công ty làm phù dâu. Cái cô nàng này rất tốt bụng và nhiệt tình, giúp em rất nhiều – Hiểu Đồng vội giải thích, rồi phì cười – Mọi người biết không, hôm trước, cô ấy và em cùng đến đưa thiệp cho bác sĩ Hữu Thiên, nào ngờ cô ấy bị tiếng sét đánh trúng. Ngày nào cũng hết nhức đầu đến đau bụng đến nhờ Hữu Thiên cho thuốc. Thiệt là …
Ba người kia nghe Hiểu Đồng cũng phì cười, sau đó họ bàn đến việc đám cưới thì chuông cửa reo lên inh ỏi. Minh Thùy đi ra mở cửa, cô vô cùng ngạc nhiên khi thấy Quốc Bảo. Quốc Bảo không nói không rằng xông thẳng vào trong nhà nhìn Hiểu Đồng hùng hổ nói:
– Cô có biết cô làm vậy, bây giờ anh Vĩnh Phong thế nào không? Anh ấy đau buồn đến điên rồi, anh ấy đã nhận lời tham gia đua xe với người ta. Cô mau đi khuyên anh ấy đi.
– Anh ấy nhận lời đua xe vì anh ấy thích đua xe, sao tôi có thể khuyên anh ấy được – Hiểu Đồng cố tỏ ra lạnh lùng nói.
– Hiểu Đồng, cô có biết đã lâu rồi anh Vĩnh Phong không đua xe hay không, hơn nữa nghe nói lần này là ở một con đường đèo nguy hiểm. Tôi mặc kệ cô làm cách nào cũng được, mau đi khuyên anh ấy hủy bỏ đi. Nếu không, anh ấy mà xảy ra chuyện gì thì tôi không bỏ qua cho cô đâu – Quốc Bảo ghiến răng ghiến lợi nhìn Hiểu Đồng cảnh cáo, nói xong cậu bỏ đi.
Hiểu Đồng ngồi chết lặng tại chỗ sau khi nghe Quốc Bảo nói, cô không ngờ mọi việc lại như thế. Minh Thùy, Trúc Diễm và Đình Ân đều nhìn Hiểu Đồng nhưng không biết nói gì trước sự việc này.
Bên dưới con đường có một hàng cây xanh rợp bóng, một cô gái đứng nép mình vào thân cây, những cơn gió khuya lạnh lẽo vẫn thổi từng cơn lạnh lẽo vào người cô, nhưng cô vẫn không muốn dời đi.
Cuối cùng cũng có một chiếc xe quen thuộc chạy đến đỗ trước cánh cửa màu xanh quen thuộc. Cô cảm thấy may mắn khi vẫn nhớ ông Vĩnh Nguyên đã nói: » Bác đã cho phép Vĩnh Phong trở về căn nhà cũ của cháu «, nếu không cô không biết đi đâu tìm Vĩnh Phong.
Bóng dáng quen thuộc cuối cùng cũng hiện ra trước mặt Hiểu Đồng, dường như Vĩnh Phong gầy đi rất nhiều. Dù trong đêm tối cô vẫn nhìn thấy đôi mắt sâu thăm thẳm đầy u buồn của cậu, dáng vẻ vô cùng mệt mỏi. Hiểu Đồng đưa tay lên miệng cắn chặt cố kiềm tiếng khóc đau xé trong lòng mình, nước mắt thi nhau rơi xuống. Quốc Bảo muốn cô khuyên Vĩnh Phong, nhưng cô lại không có can đảm để gặp mặt, cô sợ…, cô sợ trái tim ngốc ghếch của cô sẽ lại chạy về bên cạnh cậu. Cô không thể, không thể làm như vậy, nếu làm vậy, cô sẽ rất có lỗi với Vĩnh Thành.
Bây giờ Hiểu Đồng mới hiểu được cái cảm giác lặng lẽ nhìn người mình yêu thương từ xa mà không thể đến gần, càng không thể chạm vào. Vĩnh Phong đã bao nhiêu lần lặng lẽ nhìn cô thế này. Cảm giác của cậu cũng đau xót như cô thế này hay còn đau hơn gấp bội phần.
Vĩnh Phong lặng lẽ tra chìa vào trong ổ, mở cửa đi vào bên trong. Hiểu Đồng không còn đủ sức nhìn cậu thêm giây phút nào nữa, cô quay lưng bước đi. Những cơn gió dường như lạnh lẽo hơn, đóng băng sự đau đớn của cô càng làm cho nó đau đớn hơn. Tiếng bước chân dìu dặt vô hồn nên xuống nền gạch vang lên những âm thanh trong đêm tĩnh mịch.
– Hiểu Đồng – Tiếng âm thanh trầm lắng vang lên trong đêm phá tan cái lạnh giá.
Chương 35: Hãy để tình yêu lên tiếng
Bước chân Hiểu Đồng bỗng dừng lại, trái tim thắt lại khi cô nhận ra giọng nói vang lên sau lưng. Ngay sau đó là một vòng tay ôm chặt lấy cô từ phía sau. Vòng tay rắn chắc, mạnh mẽ và ấm áp vô cùng. Hơi thở mạnh mẽ gấp gáp theo nhịp đập mạnh mẽ của con tim phả vào mái tóc xõa dài của cô. Đầu Vĩnh Phong gục xuống, trán cậu tựa vào tóc cô khẽ run nhẹ. Cả hai đứng lặng yên như thế rất lâu rất lâu … trên con phố vắng vẻ, chỉ có ngọn gió lạnh lùa đến.
Bàn tay Hiểu cuối cùng cũng nhúc nhích, cô khẽ áp vào cánh tay đang ôm lấy mình từ từ kéo nó ra, nhưng Vĩnh Phong không buông, cậu siết tay chặt hơn rồi chầm chậm nói:
– Một chút …chỉ một chút thôi.
– Vĩnh Phong đừng ngốc nghếch nữa, thêm một chút nữa cũng sẽ không có gì thay đổi. Hà tất phải gây thêm luyến tiếc cho bản thân, ngày mai em và Vĩnh Thành sẽ đám cưới – Hiểu Đồng cố gạt tay Vĩnh Phong nói.
Vĩnh Phong buông Hiểu Đồng ra rồi xoay người cô lại đối mặt với cậu, Hiểu Đồng cúi gằm đầu xuống không dám ngẩng mặt nhìn Vĩnh Phong. Vĩnh Phong sa sầm mặt nhìn Hiểu Đồng rồi đưa tay nâng mặt cô lên, nhìn thẳng vào mắt cô hỏi với giọng trầm khàn.
– Nếu ngày mai em đám cưới, vậy thì còn đến đây để làm gì, làm vậy chẳng phải là gây thêm sự luyến tiếc cho bản thân hay sao.
Trước sự bắt bẽ của Vĩnh Phong, Hiểu Đồng không thể nói lại cô xoay mặt nhìn đi nơi khác, cố ngăn sự đau đớn cồn cào trong lòng.
– Hãy cho anh một lí do để thật sự từ bỏ em đi. Anh sẽ để em đi – Vĩnh Phong lại lần nữa ôm chặt lấy Hiểu Đồng ngậm ngùi nói.
Hiểu Đồng khẽ nhắm mắt lại cuối cùng cô quyết định nói:
– Vì em nợ Vĩnh Thành quá nhiều. Em phải trả cho anh ấy.
Nói xong cô đẩy Vĩnh Phong ra. Vĩnh Phong đau đớn nhìn Hiểu Đồng rồi nói:
– Em nợ Vĩnh Thành nên phải trả cho anh ấy. Vậy còn anh thì sao …em không nợ anh sao – Vừa nói Vĩnh Phong vừa kéo vạt áo lên, phía trên thắt lưng là một vết sẹo dài . Đó là vết sẹo đã để lại từ phát súng oan nghiệt – Đây chính là nợ mà em phải trả . Sao em không trả cho anh.
Hiểu Đồng rơi nước mắt khi nhớ lại từng ký ức đau buồn đầy kinh hoàng trước đây. Cô lùi lại mấy bước, rồi nói với giọng nghẹn ngào:
– Vĩnh Phong, anh không hiểu. Cái nợ mà em nợ anh và cái nợ mà em nợ Vĩnh Thành rất khác nhau. Em nợ anh, em đã dùng trái tim để trả. Nhưng em nợ Vĩnh Thành lại không thể trả cho anh ấy bằng trái tim, vậy thì chỉ có thể trả cho anh ấy bằng cái thân xác này mà thôi.
Hiểu Đồng đau đớn nhìn Vĩnh Phong, Vĩnh Phong đưa tay ra muốn nắm lấy tay cô, nhưng Hiểu Đồng lùi lại lắc đầu nói tiếp:
– Anh không hiểu đâu. Anh vẫn là một người khỏe mạnh không khiếm khuyết, vẫn là một người có tất cả mọi thứ, nhưng Vĩnh Thành rất đáng thương, anh ấy có rất nhiều nỗi khổ không thể nói với ai, anh ấy cũng có thể trở thành một người tật nguyền, có thể sẽ mất tất cả mọi thứ. Cho nên em đã chọn ở bên cạnh anh ấy, làm điểm tựa cho anh ấy. Cho nên …Vĩnh Phong hãy quên em đi…
– Em đến đây để nói với anh điều này sao?
– Không phải – Hiểu Đồng liên tục lắc đầu, nước mắt không ngừng rơi, ánh mắt đầy lo lắng nói – Em đến tìm anh vì muốn khuyên anh đừng tham dự cuộc đua xe nữa, nguy hiểm lắm.
– Cho anh một lí do để không tham dự đi – Vĩnh Phong cười nói.
– Coi như là vì em đi, coi như em cầu xin anh đi – Hiểu Đồng khổ sở nói.
– Em lấy tư cách gì để yêu cầu anh, em nói đi – Vĩnh Phong cười nhạt hỏi lại.
Hiểu Đồng cảm thấy hụt hẫng sau câu hỏi, đúng vậy…cô không có tư cách gì để anh phải từ bỏ vì cô.
– Sống chết của anh không liên quan gì đến em. Em về đi.
Vĩnh Phong đau buồn xua đuổi rồi quay lưng bỏ đi.
Hiểu Đồng ngồi đối diện với chiếc gương trang điểm ở phòng cô, đôi mắt u buồn môi cắn chặt để không làm nước mắt rơi trên gương mặt đã được trang điểm hoàn hảo để trở thành cô dâu. Áo cưới, thứ mà cô và Vĩnh Phong đã cùng nhau mặc thử, cùng nhau mộng ước, cùng nhau vẽ nên một tương lại đẹp. Cô sẽ là một cô dâu hạnh phúc rạng rỡ nụ cười. Nhưng tất cả giờ đây như bong bóng xà phòng chỉ hiện lên thật đẹp đẽ với nhiều màu sắc rồi vỡ tan không dấu tích.
Hiểu Đồng mở ngăn tủ lôi chiếc hộp gỗ ra, cô sờ nhẹ nó rồi mở chiếc hộp ra. Bên trong là tấm hình cưới của cô và Vĩnh Phong, gương mặt của cả hai đều rạng ngời hạnh phúc. Hiểu Đồng đưa tay vuốt ve gương mặt Vĩnh Phong trong bộ dạng chú rể rồi đau xé lòng đến rơi nước mắt. Hạnh phúc vốn chỉ là ảo ảnh phù du, tựa như những làn khói mờ, có thể đưa tay chạm vào, nhưng mãi mãi không thể nắm giữ và không thể cảm nhận được.
– Đồ ngốc này, em cứ như vậy sao có thể trở thành cô dâu được đây – Trúc Diễm từ ngoài bước vào nhìn thấy cô khóc thì bước đến nói giọng trách móc nhưng thật ra là muốn an ủi cô. Trúc Diễm dùng khăn giấy lau mặt cho cô.
Minh Thùy thở dài giúp cô dặm lại phấn che phủ vệt nước mắt trên mặt. Đình Ân ngồi vào mép giường nghiêng người hỏi Hiểu Đồng:
– Hiểu Đồng, mình hỏi cậu lần nữa. Cậu có hối hận không?
– Bây giờ có hối hận cũng muộn rồi – Hiểu Đồng mím môi thở dài chua xót nói.
Khi tất cả mọi người ra ngoài chơ xe hoa đến, Hiểu Đồng nhận được một tin nhắn của Vĩnh Phong.
– Anh đang ở nơi hạnh phúc nhất của chúng ta, qua ngày hôm nay anh sẽ quên em mãi mãi.
Hiểu Đồng khẽ nhắm mắt sau đó xóa bỏ tin nhắn.
– Vĩnh Thành, cậu làm vậy liệu hai người có hạnh phúc không? – Hữu Thiên bước đến bên cạnh Vĩnh Thành nhìn gương mặt không có chút gì rạng rỡ của một chú rễ hỏi.
Vĩnh Thành không trả lời, ngước mặt lên cao thở dài. Bản thân cậu cũng từng hỏi, liệu sau này hai người họ có hạnh phúc hay không? Cậu không biết, càng không muốn biết, có lẻ là do trong cậu có một chút ích kỷ, cũng có lẻ là do cậu sợ cái cảnh tượng sẽ mất đi tất cả vì thế mới muốn chiếm giữ lấy cô chăng.
– Vĩnh Thành, miễn cưỡng không hạnh phúc đâu. Nhưng mình vẫn mong sau này hai người sẽ hạnh phúc bên nhau – Hữu Thiên vỗ vai người bạn thân rồi bước ra ngoài.
Cuối cùng xe hoa cũng đưa Hiểu Đồng và Vĩnh Thành đi đến nơi diễn ra lễ cưới. Chẳng ai có tâm trạng nhìn ngắm lễ đường như thế nào. Hiểu Đồng ngồi ở phòng chờ cho đến khi buổi tiệc sắp bắt đầu. Mọi người cũng đi ra để phụ giúp để lại một mình cô. Hạ Khanh bỗng nhiên bước vào.
Cô nhìn Hiểu Đồng hỏi:
– Em đã suy nghĩ kỹ chưa?
Hiểu Đồng quay đầu lại nhìn Hạ Khanh, hôm nay cô rất khác mọi ngày, cô mặc chiếc váy màu xanh nhạt, tóc uốn qua một bên trong rất đẹp, không còn khoát trên người những bộ đồ công sợ nghiêm nghị nữa.
– Chẳng phải đây là suy nghĩ mà chị mong muốn sao? – Hiểu Đồng cười nhạt hỏi.
– Chị đã hối hận – Hạ Khanh buồn rầu nói – Chị cứ nghĩ mình rất cao thượng, có thể vì Vĩnh Thành mà giúp cho anh ấy hạnh phúc, chỉ cần anh ấy được hạnh phúc là chị mãn nguyện. Nhưng khi hay tin hai người đã kết hôn, chị mới biết mình rất ích kỷ, chị ước hai người không thể kết hôn, chị biết bản thân đang ghen tỵ với em.
– Em hiểu mà, con người dù có rộng lượng đến đâu thì cũng không thể nhìn thấy người yêu mình bên cạnh người khác được. Nhưng mà dù không có chị, em cũng sẽ quyết định ở bên cạnh Vĩnh Thành, bởi vì em nợ anh ấy quá nhiều.
– Hứa với chị, hãy làm anh ấy hạnh phúc có được không? – Hạ Khanh nhìn Hiểu Đồng, ánh mắt chất chứa u buồn, nhưng lại ẩn chứa nhiều xúc cảm van nài.
– Em hứa.
Ngay khi Hạ Khanh bước ra thì ông Vĩnh Nguyên bước vào. Ông nhìn Hiểu Đồng một cách yêu thương, cô quá giống mẹ, ông cũng từng cùng với bà Cẩm Du ước mơ một đám cưới hạnh phúc thế này. Tiếc rằng ông mãi mãi không có dịp nhìn thấy.
– Dù cháu chọn lựa thế nào, bác cũng chúc cháu hạnh phúc. Hai đứa đều là con của bác, tấm lòng người cha như bác đều mong muốn con mình hạnh phúc. Rồi Vĩnh Phong cũng sẽ quên được cháu thôi, cho nên cháu cứ yên tâm mà ở bên cạnh Vĩnh Thành – Ông nắm tay Hiểu Đồng vỗ về như một người cha trước khi con gái lấy chồng.
– Cháu hiểu, cháu hy vọng như thế – Hiểu Đồng cười nhẹ đáp lời ông.
Ngay lúc đó, Vĩnh Thành cùng mọi người bước vào, đã tới giờ làm lễ. Hiểu Đồng cố mĩm cười thật tươi nhìn Vĩnh Thành, rồi bước đến khóat tay cậu khẽ nói:
– Chúng ta đi thôi.
Vĩnh Thành cũng mĩm cười gật đầu, đát tay cô bước ra cửa. Đột nhiên từ xa, tiếng bước chân dồn dập chạy đến. Quốc Bảo và vài người cùng chạy đến chặn đường hai người hỏi:
– Hiểu Đồng! Chiếc xe của Vĩnh Phong có vấn đề rồi, không thể đua được. Cô có biết anh ấy sẽ đua ở đâu không?
– Chuyện này … – Hiểu Đồng run rẩy, lắp bắp nói – …tôi làm sao biết được. Cậu phải rõ hơn tôi chứ.
– Chiếc xe đã xảy ra chuyện gì – Vĩnh Thành hốt hoảng hỏi Quốc Bảo.
– Lỗi tại tôi đã tin tưởng bạn, không kiểm tra kỹ nên không biết hàng cậu ấy đưa vào là đồ dỏm. Cứ thế lắc vào xe cho Vĩnh Phong. Chắc chắn sẽ không chịu được lâu khi di chuyển với vận tốc cao .
– Bây giờ phải làm sao đây – Đình Ân gương mắt tái xanh nói.
Hiểu Đồng cảm thấy toàn thân lạnh toát, cô gần như khụy xuống. Cũng may Vĩnh Thành đỡ kịp, ông Vĩnh Nguyên cũng sa sầm mặt khi nghe tin dữ, ông bện tay đến một cái ghế cố gắng ngồi xuống.
– Chẳng phải tôi đã bảo cô đi khuyên anh ấy rồi sao. Nếu cô chịu đi khuyên anh ấy thì sẽ không xảy ra chuyện. Anh ấy mà có chuyện gì tôi không để yên cho cô đâu – Quốc Bảo lặp lại lời đe dọa hôm trước của mình.
– Anh thôi đi, làm như chị Hiểu Đồng muốn anh Vĩnh Phong xảy ra chuyện lắm vậy – Mình Thùy liền đứng ra bênh vực Hiểu Đồng.
– Được rồi, bây giờ không phải lúc tranh cãi, mau gọi hỏi xem Vĩnh Phong đua ở đâu – Đình Ân vội chen vào.
– Tất nhiên là mình gọi rồi, nhưng anh ấy không bắt máy. Anh Thế Nam mới bảo mình đến đây hỏi Hiểu Đồng xem anh Vĩnh Phong có nói không, còn không thì bảo cô gọi cho anh Vĩnh Phong, biết đâu anh ấy sẽ bắt máy.
Hiểu Đồng lập tức chạy đến lấy điện thoại, máy móc bấm số hồi hộp chờ từng tiếng chuông reo. Nhưng chờ đến khi tiếng chuông tắt rồi máy tự động gọi lại lần nữa, thì Hiểu Đồng hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng. Gương mặt tái nhợt nhìn mọi người đầy thất vọng. Mọi người nhìn chiếc điện thoại đang tắt ngúm trong tay cô thì cũng tràn trề thất vọng.
– Khoan đã, chờ một chút… – Hiểu Đồng chợt nghĩ ra cái gì đó bèn lên tiếng – Có lẽ Vĩnh Phong đang ở ngoài biển.
Nếu cô đoán không sai thì nơi hạnh phúc nhất của họ chính là ngoài biển, vậy thì anh ấy sẽ kết thúc chuyện tình của họ bằng một cuộc đua ngoài biển.
– Ngoài biển…Biết rồi, ở đó có một đoạn đường đèo …nhanh lên cậu phải đi với mình – Quốc Bảo chợt reo lên rồi nắm lấy tay Hiểu Đồng.
– Không được – Hiểu Đồng vội tụt tay lại.
– Tại sao? Chỉ có cậu mới khuyên được anh ấy – Quốc Bảo nhìn Hiểu Đồng thắc mắc rồi chợt nhận ra cô đang tiến hành lễ cưới rồi thở dài hụt hẫng buông tay cô ra.
Giữa lúc không khí đang căng thẳng, Hiểu Đồng đang bâng khuân giữa việc đi và ở, mọi người cũng nín lặng, không ai dám mở miệng lên tiếng, ngay cả ông Vĩnh Nguyên cũng thở dài não nề. Hai đứa con, ông không biết chọn ai bỏ ai.
– Đi đi … – Một tiếng nói bỗng nhiên vang lên.
Hiểu Đồng ngẩng đầu nhìn sang người đang đứng bên cạnh mình. Hôm nay Vĩnh Thành mặc một bộ comple màu đen trông rất đẹp và lịch lãm. Ánh mắt Vĩnh Thành nhìn Hiểu Đồng có một thoáng ưu tư nhưng lại đầy khích lệ. Ánh mắt cố gượng cười nói tiếp:
– Em đi đi…
– Em … – Hiểu Đồng nhìn cậu, cô không biết phải nói gì, bởi trong lòng cô lúc này chỉ muốn chạy đi thật nhanh đến bên cạnh Vĩnh Phong, ôm chặt lấy cậu ấy. Nhưng cô lại rất sợ, sợ Vĩnh Thành vì thế mà tổn thương, sẽ vì sự bỏ đi của cô mà mất mặt, khi mà tất cả quan khách đã đến đông đủ. Hít một hơi thật sâu, cô nhìn Vĩnh Thành cương quyết nói – Em sẽ không đi đâu.
– Hiểu Đồng, đừng ngốc nữa . So với việc độc chiếm em thì anh mong muốn đứa em trai duy nhất của mình bình an. Giống như bé Đường là tất cả với em, Vĩnh Phong cũng vậy. Cho nên em đi đi, đừng để bản thân phải ân hận.
– Nhưng mà …khách khứa đã đến rồi, nếu em đi thì anh phải làm sao – Hiểu Đồng e dè lo lắng nói.
– Đi đi, bác sẽ lo chuyện đó – Ông Vĩnh Nguyên đột nhiên lên tiếng.
Chiếc áo cô dâu cuối cùng cũng được tháo xuống, Hiểu Đồng ngồi trong chiếc xe được Quốc Bảo lái đi như tên bắn mà lòng đầy phiền não, lo lắng và bất an. Cô nắm chặt hai tay lại, toàn thân đầy sợ hãi, cô nhắm ghiền mắt lại không dám nghĩ đến chuyện Vĩnh Phong sẽ xảy ra chuyện. Lòng cầu khẩn cho cậu được bình an, cô hy vọng họ sẽ đến kịp. Thời gian từng giây trôi qua chậm rãi, càng như thêm lửa đốt vào lòng cô.
“Anh đang ở nơi hạnh phúc nhất của chúng ta, qua ngày hôm nay anh sẽ quên em mãi mãi. “– Lời nhắn của Vĩnh Phong vang vọng trong tâm trí Hiểu Đồng, Hiểu Đồng bất giác rùng mình, “Chỉ có cái chết mới làm anh quên em” – Câu nói năm xưa lại xuất hiện trong trí não. Lẽ nào Vĩnh Phong định…, lẽ nào anh đặt cược mạng sống của mình trong cuộc đua. Không thể được… Vĩnh Phong không ngốc đến vậy đâu.
Có ai đó đã nói một câu: ” Những kẻ rơi vào lưới tình thường trở nên khờ dại” . Vĩnh Phong liệu anh có làm điều khờ dại hay không?
Tại một vách đá, từng đợt từng đợt sóng biển đánh ầm ầm vào vách tạo thành một màu trắng xóa rồi nhanh chóng biến mất chỉ còn lại tiếng gió xé rào. Vĩnh Phong đứng trên mõm núi nhìn xa xăm về phía biển, lặng lẽ, cô độc, đầy nỗi buồn. Cậu thả trôi những hạt cát biển đã bị nắm chặt đến khi khốc ra, những hạt cát theo gió cuốn bay dạt về một phía rồi biến mất ở nơi nào đấy. Gió mát lạnh, gió cuốn trôi hồn người đi, để lại những tàn tích của nỗi đau tồn đọng.
“Cái gì thuộc về mình thì sẽ là của mình, không thuộc về mình dù có níu kéo cũng sẽ vuột mất, chấp nhận số phận cũng là một sự giải thoát”.
– Em thật sự không thuộc về anh sao, chúng ta thật sự có duyên không phận sao – Vĩnh Phong khẽ thì thầm trước gió – Hôm nay, chỉ hôm nay nữa thôi, khi em mãi mãi thuộc về người khác, còn anh sẽ mang nỗi đau này dìm sâu xuống nơi tận cùng của con tim. Đóng chặt hình bóng của em trong lòng. Anh đã đi hết mọi nơi chúng ta từng đi qua, từng nơi đều cho anh những hồi ức ngọt ngào hạnh phúc, nhưng giờ đây những hạnh phúc đó lại vỡ tràn trong tim anh gây đau đớn. Anh sẽ để gió cuốn trôi đi tình yêu của chúng ta – Vĩnh Phong vừa nói, vừa cho tay vào túi lấy ra một chiếc nhẫn, chiếc nhẫn đã từng đeo trên tay Hiểu Đồng… đưa bàn tay xòe ra trước gió, Vĩnh Phong nhìn chiếc nhẫn nằm gọn trong lòng bàn tay mình bị gió vờn nhúc nhích từng chút từng chút một rồi thoát khỏi lòng bàn tay cậu rơi xuống.
Cậu khẽ nhắm mắt lại, chầm chậm hai giọt nước mắt rơi xuống. Rồi cũng như chiếc nhẫn kia nhanh chóng bị gió cuốn đi. Nhưng khi nhắm mắt thì hình ảnh Hiểu Đồng lại hiện ra trong tâm trí, hình ảnh cô rơi nước mắt nhìn cậu đầy đau đớn và chua xót… Vĩnh Phong khẽ cười buồn chầm chậm mở mắt, chỉ cần mở mắt sẽ xóa đi hình ảnh của cô trong lòng cậu. Phải…chỉ cần mở mắt ra…
– Vĩnh Phong, đến giờ rồi, đi thôi…
Vĩnh Phong quay lưng lại nhìn người bạn của mình, cố gắng mĩm cười tỏ ý đã biết, nhưng khi cậu bước đi thì bên tai cậu có tiếng gọi khẽ: ” Vĩnh Phong”. Vĩnh Phong bỗng khựng lại: “Là gió mang tiếng gọi của em đến với anh ư?”
Khi Hiểu Đồng và Quốc Bảo đến nơi thì nhìn thấy một đám đông dày đặt đang tụ tập bên một mép đèo. Gương mặt mọi người đầy lo lắng và hoảng hốt, có cả những tiếng khóc than đầy sợ hãi. Những người mặc đồng phục cảnh sát đang ra sức đẩy mọi người vào bên trong, tiếng còi, tiếng hét vang dội…Cảnh sát ngăn xe họ lại, không cho tiếng vào trong, hai người đành bỏ xe lại rồi vội vàng lao ra khỏi xe chạy đến xem, lòng cả hai người đều như có ngàn ngọn lửa thêu cháy.
Một người bạn thấy Quốc Bảo chạy đến liền đi đến trước mặt họ. Quốc Bảo nắm chặt lấy vai cậu ta, ấn mạnh hỏi:
– Đã xảy ra chuyện gì?
– Chiếc xe của Vĩnh Phong đã lao thẳng xuống dưới…
Hiểu Đồng bệnh tay vào người Quốc Bảo, cô cảm thấy lòng ngực vỡ ra, đầu óc quay cuồng, cuối cùng ngã xuống…
Khoảng cách xa nhất của hai người yêu thương nhau là khi ở bên cạnh nhau nhưng lại không thể thuộc về nhau. Hiểu Đồng vẫn cứ cho rằng chỉ cần cô cố gắng thì khoảng cách giữa hai người sẽ được rút ngắn lại. Nhưng khi càng đến gần Vĩnh Phong, cô mới nhận ra rằng có một tấm kính vô hình nào đó ngăn cách giữa hai người, càng muốn chạm vào thì nó càng dày thêm.
Khi Vĩnh Phong ra đi, Hiểu Đồng cứ nghĩ khoảng cách xa nhất là khi hai người ở hai bờ đại dương không thể nhìn thấy nhau. Khi Vĩnh Phong trở về, khoảng cách giữa hai người không rút ngắn lại mà tăng thêm. Nhưng giờ đây, Hiểu Đồng mới thấy, khoảng cách xa nhất của hai người chính là khoảng cách giữa sinh ly và tử biệt.
– Có hối hận không? – Rất nhiều người đã hỏi cô câu hỏi đó. Hiểu Đồng không thể trả lời được. Bởi vì, cô không có sự lựa chọn nào cả thì làm sao có thể hối hận được, cũng không có tư cách để nói câu hối hận.
“Hối hận” – Con người thường rất hay hối hận vể những việc mình đã làm, có người hối hận kịp thời, có người khi hối hận đều đã muộn, cũng có người mãi mãi không hối hận. Hiểu Đồng từ trước đến giờ luôn là người tự tin vào bản thân mình, cô rất ít khi hối hận về những gì mình đã lựa chọn. Và lần này, cô cũng không hối hận khi quyết định đám cưới với Vĩnh Thành.
Có sự khác biệt giữa ân hận và hối hận không? Cậu trả lời là có. Đôi khi người ta cho chúng làm một, nhưng thật ra hai cái cũng có chút khác biệt.
Trước cái tin như sét đánh này, Hiểu Đồng cảm thấy vô cùng ân hận, cô ân hận vì đã không dũng cảm để đối mặt với Vĩnh Phong khuyên cậu đừng tham gia cuộc đua nếu không thì đã không xảy ra chuyện.
Khi ba chết, Hiểu Đồng không rơi nước mắt, vì ba cô dặn cô đừng khóc. Khi mẹ mất, cô rất đau khổ, nhưng cô dùng nước mắt để hận người đàn bà đó. Nhưng khi hay tin Vĩnh Phong có chuyện thì Hiểu Đồng lại không thể khóc. Cái cảm giác nước mắt chảy ngược này thật khiến người ta sống không bằng chết. Cô không thể khóc vì trái tim cô đã vỡ vụn ra thành những hạt bụi và lặn xuống đáy vực sâu thẳm. Tim không còn thì sự sống cũng không còn vậy thì sẽ không đau nữa ư. Có ai hiểu được cái cảm giác không đau vì quá đau này hay không?
Nếu như cô có thể khóc, thì ngực không thể đau đến không thở được, máu cũng sẽ tiếp tục chảy mà không ngừng lại.
“Anh không sợ xuống địa ngục, chỉ sợ địa ngục không có em” – Câu nói này Vĩnh Phong đã nói ra lúc cậu bị đạn xuyên vào người. Tình yêu thật đáng sợ, khi yêu nhau họ chẳng màng đến những trắc trở hiểm nguy, dù biết đó là con đường chết vẫn cứ lao đầu vào. Thật ngốc biết bao.
“Vĩnh Phong! Anh thật ngốc, em cũng thật ngốc, chúng ta là hai kẻ ngốc nghếch trong tình yêu. Bị thần tình yêu đùa bỡn hết lần này đến lần khác. Để rồi thần chết đến chia lìa chúng ta.”
Khi con người ta hối hận người ta thường nói: “Giá như …”. Hiểu Đồng không hề hối hận nhưng cô lại muốn nói “Giá như…”. “Giá như có thể quay lại, cô sẽ học cách hối hận, nếu cô biết hối hận, cô sẽ không để mất Vĩnh Phong”
Hiểu Đồng mở mắt ra, xung quanh cô là một màu trắng toát, tay cô đang được truyền nước, Quốc Bảo đang ngồi trên ghế khách hai tay ôm đầu sầu não.
– Quốc Bảo … – Hiểu Đồng thều thào gọi, cô nhận ra mình không còn sức nữa.
Quốc Bảo nghe tiếng gọi thì ngẩng đầu lên, đôi mắt cậu đỏ hoe, gương mặt thất thần không còn vẻ điển trai thường ngày, không còn dáng vẻ lóc chóc trẻ con mà trông cậu già dặn, nghiêm nghị rất nhiều.
– Tỉnh rồi sao – Quốc Bảo lên tiếng hỏi.
– Vĩnh Phong …anh ấy … – Hiểu Đồng thều thào cố gắng ngồi dậy, nhưng sức lực đã cạn kiệt, chúng đã bỏ cô đi hết, Hiểu Đồng cố gắng khóc nhọc hất tấm chăn phủ ngang người mình ra định bước xuống.
Quốc Bảo thấy vậy vội bước đến ngăn cản:
– Cậu cứ nằm nghỉ đi.
– Không được, mình muốn đến xem. Người ta có tìm được… – Hiểu Đồng không dám nói tiếp, cô run cả người vì sợ hai khi nghĩ đến việc Vĩnh Phng có chuyện.
– Vẫn chưa có tin tức gì, cậu cứ nằm nghỉ đi, nếu có tin tức gì thì sẽ có người cho chúng ta hay . Tôi đã báo cho mọi người biết chuyện, nhưng tạm thời bảo mọi người cứ ở nhà chờ đợi tin tức – Quốc Bảo ấn người Hiểu Đồng nằm xuống, quyết tâm không để Hiểu Đồng ngồi dậy. Sau đó cậu bỏ đi đến ghế sofa ngồi, không nhìn Hiểu Đồng thêm lần nào.
Hiểu Đồng biết, Quốc Bảo đang kiềm chế cơn giận dữ đối với cô. Nếu như cô chịu nghe lời Quốc Bảo đi khuyên can Vĩnh Phong thì…cô thật đáng trách. Hiểu Đồng khẽ nhắm mắt, nhưng trong lòng cô đang có một cơn bão dằng xé giữ dội. Nước mắt lại không thể rơi… đau quá, cảm giác đau không gì có thể tả được. Cái chết có thể làm giảm cơn đau này không?
Thời gian từng giây từng giây trôi qua thật chậm càng khiến cho lòng người tê tái không ngừng. Hiểu Đồng cảm thấy căm ghét cái cảm giác bất lực không thể làm gì để cứu vãn này.
Xoạch, cánh cửa phòng bỗng bật mở, một chàng trai bước vào. Quốc Bảo và Hiểu Đồng không hẹn mà cùng nhìn ra phía cửa. Đó là chàng trai đã báo tin chiếc xe Vĩnh Phong lao thẳng xuống vực.
– Sao rồi – Quốc Bảo vội hỏi nhanh.
– Tìm được rồi, tiếc là đã chết – Chàng trai bình thản trả lời, tâm trạng có chút vui mừng nhẹ nhỏm – Chiếc xe có vấn đề nên mới xảy ra chuyện.
Quốc Bảo chới với thả phịch người xuống sofa, mặt tái nhợt đau đớn, nước mắt rơi xuống. Lần đầu tiên Hiểu Đồng thấy cậu khóc. Cô vừa cố nhỏm người lên thì nghe vậy cả người bỗng lặng đi.
Chàng trai đó không hề để ý đến phản ứng của Quốc Bảo và Hiểu Đồng bình thản ngồi xuống châm trà uống một ngụm rồi nói tiếp:
– Cũng may mắn là Vĩnh Phong đột nhiên thấy chán không muốn đua nữa nên đi về nhà. Mình giúp cậu ấy đem xe về sau, nên định ở lại xem hết cuộc đua. Ai dè có một thằng nhân lúc cuộc thi hào hứng, mình không để ý mà ăn cắp chiếc xe. Chiếc xe xịn quá mà. Vậy là tên đó lãnh đạn. Thiệt là may mắn. Mà lần này về phải dần cái thằng sửa xe một trận mới được, làm ăn ẩu tả, xém chút là mất mạng oan uổng – Chàng trai vẫn bình thản nói trông khi Quốc Bảo và Hiểu Đồng nhìn cậu đặm đăm.
Sau đó, Quốc Bảo sắc mặt đùng đùng nắm áo chàng trai này kéo lên, tay cung lại giơ lên cao. Hiểu Đồng cứ tưởng Quốc Bảo sẽ đấm cho anh ta một đấm, nào ngờ cánh tay giơ lên chỉ mấy giậy rồi thả xuống ôm lấy người cậu ta, reo mừng.
Hiểu Đồng cũng như người tháo bỏ xiềng xích địa ngục ra, cô thở một cái như muốn lấy lại toàn bộ sức lực của mình.
Thì ra mọi chuyện là như vậy, anh chàng này chỉ nói là chiếc xe Vĩnh Phong lao xuống vực mà không nói rõ Vĩnh Phong không sao. Khi cô ngất xỉu, Quốc Bảo hoảng hốt đưa cô đi bệnh viện nên cũng không hỏi kỹ mới có sự Hiểu lầm thế này ^^ (làm mọi người một phen đau tim >o<)
Khi Quốc Bảo đang đưa Hiểu Đồng trở về, đột nhiên cậu ngừng xe lại nói:
– Lúc cậu ngất xỉu, Minh Thùy đã nhắn tin bảo rằng: Đám cưới bị hủy bỏ vì chủ tịch đột nhiên tái phát bệnh – Nói rồi, cậu xoay người nhìn qua Hiểu Đồng – Bây giờ anh Vĩnh Phong không sao hết, cậu định thế nào, quay về với Vĩnh Thành à hay là …Mình để cậu xuống đây, cậu hãy tự quyết định đi.
Nói rồi Quốc Bảo đợi Hiểu Đồng xuống xe thì phóng xe lao đi.
Hiểu Đồng đứng giữa con đường có hai ngã rẽ, ngả bên phải là về nhà Vĩnh Thành, ngã bên trái là về căn nhà cũ của cô, nơi Vĩnh Phong đang ở. Bây giờ cô phải lựa chọn, Hiểu Đồng nhìn về hai phía đầy lưỡng lự .
“Giá như có thể quay lại …”
“Có hối hận không? “
“Giây phút này hãy để trái tim lựa chọn”
“Tim bảo rằng: hãy để tình yêu lên tiếng . “
“Tình yêu bảo rằng: Vì tim ở bên trái, hãy đi về bên trái đi” (Khúc này viết cho vui một chút ^_^)
Hiểu Đồng không lưỡng lự nữa cô quay đầu chạy nhanh về con đường bên trái của mình với cảm giác hạnh phúc.
Hiểu Đồng mở cánh cửa cổng màu xanh quen thuộc, chạy thật nhanh đến trước cửa nhà, hơi thở cô dồn dập, tim không ngừng đập mạnh, cô cố gắng hít thở đều hòa nhịp tim của mình rồi run rẩy đưa tay bấm chuông. Tiếng chuông vang lên…1 tiếng …2 tiếng …3 tiếng chuông …
Cô lùi lại hai bước nín thở chờ đợi, chờ đợi niềm hy vọng bước ra từ bên trong. Giây phút chờ đợi chỉ vài giây ngắn ngủi mà sao cô cảm thấy thật dài, cứ như thể vừa đi hết một vòng trái đất. Cô không biết mình đã chờ đợi bao lâu nhưng cánh cửa vẫn không nhúc nhích…Là không có nhà sao…
Hiểu Đồng cố đưa tay bấm chuông thêm lần nữa, nhưng cánh cửa bỗng mở ra …
Người bên trong và người bên ngoài đều bất ngờ nhìn nhau. Trong lòng họ giây phút này thật khó diễn tả, bóng tối bao trùm hai người lại, chỉ để đôi mắt long lánh phát sáng.
– Sao em lại đến đây – Vĩnh Phong bất giác hỏi.
– Em nghe nói, có tai nạn xảy ra… – Hiểu Đồng run rẩy nói đứt quảng.
– Vậy à, anh bỗng không muốn đua nữa nên về sớm, không biết đã xảy ra chuyện – Vĩnh Phong tỏ vẻ ngạc nhiên đáp.
– Em … – Hiểu Đồng nấc nghẹn nói.
– Anh không sao, em về được rồi – Vĩnh Phong lạnh nhạt nói.
Nói xong, cánh cửa bỗng khép lại. Nước mắt vốn dĩ không thể chảy được của Hiểu Đồng bỗng tuôn trào, cô đứng bất động nhìn cánh cửa đã khép chặt, lòng quặng đau, muốn cất tiếng nói nhưng lại không thành lời.
Hiểu Đồng không về, cô vẫn đứng im ở đó chờ đợi. Cuối cùng cánh cửa cũng mở ra lần nữa trong sự ngạc nhiên của hai người.
– Em cứ nghĩ đã mất anh …- Hiểu Đồng nói trong nước mắt khi nhìn Vĩnh Phong, cô nhào đến Vĩnh Phong ôm chặt cậu vào lòng.
– Bởi vì em đã khóc, bởi vì địa ngục không có em – Vĩnh Phong ghì chặt lấy cô thoảng thốt nói.
Ngay sau đó là một nụ hôn cuồng dại, hay người họ đã trã qua quá nhiều nước mắt, trải qua quá nhiều đau đớn. Khi nhận ra họ sắp mất nhau, họ mới biết tình yêu dành cho nhau nhiều đến thế nào.
Những nỗi mong chờ, những nỗi đau khổ, những oán hận khóc than giờ đây bị nhấn chìm thay cho sự nhớ nhung, và khát vọng ở bên nhau. Họ cùng nhau hào nhịp thở trong từng nụ hôn, khóa chặt môi nhau bằng sự yêu thương vô bờ, hai bờ lưỡi quấn lấy nhau siết chặt mãi mãi không muốn xa lìa.