– Quà của em – Thành Vinh thu lại tư thế ngồi rồi mới lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ được bọc giấy lụa rất đẹp và một cái nơ màu xanh được thắt cầu kì.
Hiểu Đồng ngỡ ngàng cầm lấy món quà trong tay Thành Vinh. Thì ra, lúc sáng cậu muốn chia tay là vì để chuẩn bị những thứ này.
Lúc Hiểu Đồng đến đây, chỉ nghĩ đơn giản là muốn ngồi trò chuyện cùng cậu, muốn có một người ở bên cạnh. Thật không ngờ, cậu đã vì cô chuẩn bị một bàn tiệc, bánh kem, lại còn chuẩn bị quà cho cô.
Hiểu Đồng mân mê hộp quà một lúc thì Thành Vinh giục:
– Mau mở ra xem coi có thích không?
– Hiểu Đồng đành chậm rãi tháo tờ giấy lụa được bao lại để lộ bên trong là một chiếc hộp nhung màu xanh lá mềm mại. Bên trong chiếc hộp là một con búp bê nga. Con búp bê này …
Hiểu Đồng chợt run cả người khi nhìn thấy con búp bê quen thuộc đó. Đó chính là con búp bê mà cô đã để lại trong vali của Vĩnh Phong. Bên trong búp bê đó cô đã để lại một tờ giấy nhắn nhủ với Vĩnh Phong.
“Chờ em. Bởi vì, em yêu anh”
Nhưng Hiểu Đồng không biết, Vĩnh Phong đã đọc chưa. Chắc là cậu sẽ không đọc, chắc là cậu đã quăng nó đi mất rồi. Bởi vì cậu hận cô.
Hiểu Đồng ngẩng đầu nhìn Thành Vinh, môi run run hỏi:
– Con búp bê này…
– Là tự tay anh làm – Thành Vinh vội trả lời – Anh thấy em rất quý con búp bê kia của em. Mà theo anh biết loại búp bê nhỏ này thường đi đôi một bé trai và một bé gái. Cho nên anh lên mạng tìm, nhưng nó đã hết hàng rồi nên anh đã tự tay làm.
– Tự tay anh làm thật sao? – Hiểu Đồng nhìn Thành Vinh kinh ngạc .
– Ừhm, hồi trước có học qua một chút. Vốn là định tặng em từ trước nhưng mãi vẫn chưa tặng được. Nhân tiện bây giờ đem tặng càng có ý nghĩa hơn – Thành Vinh gật đầu xác nhận, rồi nhắc cô – Mở bên trong ra đi.
Hiểu Đồng hồi hộp mở ra bên trong. Có cái gì đó hơi lấp lánh phát sáng. Hiểu Đồng trút nó ra khỏi con búp bê. Một sợi lắc màu trắng rơi ra, đó là một sợi lắc hình những ngôi sao nối liền nhau rất đẹp, sáng óng ánh. Đến độ Hiểu Đồng bật ra câu khen ngợi:
– Đẹp quá.
Hiểu Đồng ngẩng đầu nhìn Thành Vinh, gương mặt cậu đang tỏ ra thích thú vui vẻ khi thấy cô thích món quà của cậu. Cô xúc động nói:
– Cám ơn anh. Nó đẹp lắm.
Thành Vinh không nói gì chỉ nắm lấy sợi lắc rồi kéo tay cô lại đeo vào cho cô. Sợi lắc đeo vào bàn tay thon nhỏ và trắng hồng của cô càng trông đẹp hơn.
Sau đó, hai người đã cùng nhau đồng tâm hiệp lực tiêu diệt cái báng kem không lớn lắm kia đến no căng cả bụng. Cả hai quyết định đi dạo trong khu vườn nhỏ của căn biệt thự.
Trong khu vườn này có một hồ sen rất đẹp, nước trong hồ trong suốt. Buổi chiều tà, có nhiều cơn gió miên man thổi tới làm tâm hồn con người thấy thanh thản hơn.
Vĩnh Thành nhặt lấy vài hòn sỏi nhỏ, cậu ném một cái, những viên sỡi nhảy tăng tăng trên mặt nước mấy vòng rồi mới chìm xuống. thành Vinh đưa một viên đá cho Hiểu Đồng hỏi với vẻ thách thức:
– Có muốn thử không?
Hiểu Đồng chưa từng thử thẩy đá cho nó nhảy lăn tăn như vậy bao giờ. Cô cầm lấy viên đá mím môi quăng thử hy vọng nó cũng nhảy lăn tăng được vài vòng nhưng…nó vừa đụng vào mặt nước chỉ để phá tan sự yên tĩnh vốn có trên mặt nước rồi nhanh chóng chìm xuống.
Hiểu Đồng cảm thấy thất vọng vô cùng, cô nhặt một viên nữa rồi thảy tiếp nhưng chẳng có một chút hy vọng nào. Viên thứ ba, thứ tư…
Thành Vinh nhìn vẻ mặt không cam lòng của Hiểu Đồng thì cười lớn nói:
– Để anh chỉ cho em thẩy.
Cậu đặt viên đá vào táy cô, rồi vòng ra sau áp sát vào ngườ cô, một tay nắm tay cô, một tay ôm lấy vòng eo của cô. Hơi thở của cậu phả trên tóc cô, khiến cô run lên. Sau đó, cậu dìu cả người cô chuyển động theo thân hình cậu nghiêng người một chút rồi quăng viên đá lên hồ.
Một vòng, hai vòng, ba vòng …năm vòng rồi lặn xuống.
Hiểu Đồng cảm thấy tim đập mạnh khi cậu áp sát người mình, cô vội nhích người ra khỏi người cậu. Ấp úng nói:
– Em biết rồi, để em tự làm xem sao.
Viên đầu tiên chỉ được ba vòng, viên thứ hai thì năm vòng…mười vòng.
– Hay quá. Em thành công rồi.
Tuy cô không thẩy được đến hai mươi vòng như Thành Vinh nhưng mười vòng so người mới học như cô thì đây đúng là một điều thích thú. Cô nhặt thêm một viên đá nữa, lần này quyết ném thật mạnh để nó được nhiều vòng.
Nhưng khi viên sỏi bay khỏi tay cô thì có một thứ cũng bay theo nó rơi tỏm xuống mặt hồ. Hiểu Đồng tái mặt đưa tay rờ vào cái cổ trống không của mình thì giật mình la lên:
– Sợi dây truyền của ba em để lại, nó vừa rơi xuống hồ, em phải xuống tìm nó.
Hiểu Đồng toan nhảy xuống hồ thì Thành Vinh đã cản lại.
– Để anh xuống dưới cho. Ở đây em không có đồ thay dễ bị cảm lắm, trời chiều xuống nước sẽ lạnh.
Hiểu Đồng ngẫng đầu lên bắt gặp ánh hoàng hôn buồn bã nhưng rất đẹp. Trong lúc cô quay lại thì Thành Vinh đã nhảy xuống nước mò tìm sợi dây.
– Hình như nó rớt ở phía này – Hiểu Đồng chỉ tay vào chỗ lúc nãy cô thấy nó rơi xuống.
Hiểu Đồng lo lắng nhìn Thành Vinh mò sợi dây truyền. Sợi dây truyền kỉ niệm của ba cô để lại, sợi dây truyền có lồng chiếc nhẫn của Vĩnh Phong …chiếc nhẫn của Vĩnh Phong…Nghĩ tới đây, Hiểu Đồng đột nhiên thấy tim đau nhói.
Cô cắn chặt môi nhủ thầm: ” Hiểu Đồng đã không thể nào quay lại được nữa rồi, sao mày lại không quên đi, sao mày cứ nhớ hoài. Chiếc nhẫn đó mày nên ném đi từ lâu rồi mới phải, vì sao cứ giữ lại. Mày phải quên anh ấy đi, phải quên anh ấy đi”
Hiểu Đồng nhìn Thành Vinh đang mò tay dưới hồ. Hồ nước không sâu nhưng vì phải khom người nên quần áo cậu bị lắm bùn rất nhiều, cả gương mặt và chiếc kính của của Thành Vinh cũng bị lắm lem bùn. Hiểu Đồng nhìn Thành Vinh đau xót nói:
– Thành Vinh bỏ đi. Em không cần nó nữa. Anh mau trở lên đây đi.
– Anh sắp tìm ra rồi, em đợi một chút nữa đi – Thành Vinh vội nói rồi cậu khấn trương mò. Cậu tháo mắt kính ra để tìm cho dễ, rồi cứ cúi đầu mò tìm.
– Bỏ đi, anh mau trở lên đây đi .
Nhưng mặc cho Hiểu Đồng thúc giục, Thành Vinh vẫn mò tìm bên dưới, cậu xoay lưng tìm ở chỗ sâu hơn một chút. Cuối cùng cậu reo lên.
– Anh tìm ra rồi.
Cậu mừng rỡ rửa tay thật sạch dưới hồ, rửa lại mặt mũi và mái tóc dính bùn. Vuốt nhẹ mái tóc ra ngoài sau để gương mặt không bị ẩm ướt. Cậu từ từ xoay người đi lên, trên miệng cười rất vui vì đã tìm ra được sợi dây truyền.
Hiểu Đồng dù muốn vất bỏ sợi dây truyền đã mang chiếc nhẫn của Vĩnh Phong nhưng khi nghe Thành Vinh reo lên tìm thấy thì cõi lòng bỗng nhẹ nhõm. Cô nhìn Thành Vinh phì cười khi thấy cậu lấy nước bùn rửa tay chân mình.
Nhưng nụ cười của cô bỗng căng cứng lại khi Thành Vinh từ từ đi lên bờ và đến gần cô.
Trước mặt cô không phải là một Thành Vinh trông ngô ngố bụi đời, không phải là chàng trai có đôi mắt lé phải đeo kính. Mà là một người phong độ lịch lãm dù rằng bây giờ cả người cậu lấm lem bùn nhưng chẳng thể nào lấn áp được khí chất cao sang vốn có của cậu . Người trước mặt cô là Vĩnh Thành – tổng gám đốc tập đoàn Nguyên Thành Phong.
Vĩnh Thành không để ý sắc mặt đang tái dần đi của Hiểu Đồng, cậu cười rạng rỡ chìa sợi dậy truyền ra trước mặt cô. Nhưng thay vì mĩm cười nhận lấy thì Hiểu Đồng cứ nhìn trân trân trên mặt cậu rồi từ từ thụt lùi về sau.
Lúc này Vĩnh Thành mới để ý thấy sắc mặt Hiểu Đồng thay đổi, cậu chợt nhận ra điều gì đó. Vội vàng lên tiếng giải thích:
– Hiểu Đồng em nghe anh nói…
Nhưng Hiểu Đồng đã quay lưng bỏ chạy thật nhanh ra cổng.
Cô vừa mở cổng chạy ra ngoài thì đã bị Vĩnh Thành giữ lại:
– Hiểu Đồng em nghe anh giải thích đi.
Nhưng cô đã hất tay cậu ra, lạnh lùng quay đi. Nhưng lại bị Vĩnh thành giữ chặt không cho cô bước đi tiếp.
– Bốp…
Hiểu Đồng giậnn giữ quay người tát một cái thật mạnh lên mặt Vĩnh Thành. Nhưng đánh cậu xong cô lại cảm thấy đau lòng.
– Nếu như đánh anh mà em cảm thấy dễ chịu thì em cứ đánh tiếp đi. Chỉ cần em nghe anh giải thích một chút thôi.
– Giải thích – Hiểu Đồng bật cười đau khổ nói – Giải thích cái gì. Anh đang chế nhạo tôi thì có. Có lẽ anh cảm thấy vui khi trêu đùa tôi như thế.
Cô cười đau khổ nhủ thầm: ” Đáng đời mày lắm Hiểu Đồng, mày định bẫy người ta nhưng không ngờ chính mày mới là kẻ bị lừa gạt”
– Anh là thật lòng, là thật lòng với em – Vĩnh Thành nhìn Hiểu Đồng khổ sở nói.
– Thật lòng – Hiểu Đồng cười lớn đến điên dại – Anh thật lòng mà đóng hai vai để tiếp cận tôi. Anh là thật lòng khi biết tôi là người đã đá em trai anh không thương tiếc, anh là thật lòng mà đối với một người mới gặp như tôi lại rất mực quan tâm. Tôi cũng từng tự hỏi, tại sao tôi lại có thể dễ dàng tiếp cận với tổng giám đốc Nguyên Thành Phong như thế. Nào có biết đâu, vị tổng giám đốc kia lại chính là người bạn bên cạnh mình. Anh đúng là tài giỏi, đúng là khéo che dấu.
– Đúng vậy, ngay từ đầu là anh tiếp cận em, anh muốn biết em vì sao lại chia tay với Vĩnh Phong. Muốn biết tại sao khi đã tàn nhẫn chia tay Vĩnh Phong rồi mà lại đau khổ gọi tên Vĩnh Phong trong cơn mê. Muốn biết tại sao em phải nói lời xin lỗi với Vĩnh Phong trong nước mắt…Và anh muốn xoa dịu nỗi đau trong lòng anh.
Cậu tiến thên một bước về phía Hiểu Đồng:
– Anh không biết tại sao mình lại không muốn thấy em khóc. Muốn tìm mọi cách để em bớt đau khổ, muốn làm cho em vui lên. Muốn làm chỗ dựa cho em lúc em ngục ngã. Những điều này anh không biết tại sao lại muốn như vậy cho đến khi…- Cậu hít một hơi thật sâu rồi nói tiếp – Cho đến khi em bảo anh đừng gặp lại em nữa.
Cậu nhìn Hiểu Đồng tiến thêm một bước đến gần cô.
– Anh tôn trọng ý nguyện của em. Bời vì lúc đó anh chỉ muốn biết em còn yêu Vĩnh Phong nữa hay không. Sau đó anh biết em còn yêu Vĩnh Phong rất nhiều, biết em vì sự ra đi của Vĩnh Phong mà đau khổ, biết em vì sự ngăn cách của mẹ anh mà buộc phải chia tay Vĩnh Phong. Anh lúc đó chỉ muốn bù đắp tổn thương trong lòng em. Cho nên anh đã không bước đến bên em nữa. Nhưng sau đó, anh phát hiện trong lòng mình có gì đó khác lạ, nó cứ thổn thức, nó cứ bức rứt làm anh không thể ngủ được. Những lúc đó, anh lại nhớ đến em. Nhưng anh chưa từng yêu ai nên anh không biết cảm giác yêu là thế nào, càng không nghĩ mình sẽ yêu em. Cho đến khi anh gặp em ở buổi tiệc của ngài bộ trưởng. Tim anh đập mạnh khi trông thấy em, mắt anh chỉ dõi theo bóng hình em. Khi em ra đi, anh cảm thấy hụt hẫng. Lúc đó, anh mới biết mình đã yêu em. Mới biết cái cảm giác thổn thức đó chính là tình yêu.
Im lặng một lúc, Vĩnh Thành nói tiếp:
– Anh đà tìm mọi cách để được gặp em, để được nhìn thấy em. Và em không biết anh vui như thế nào khi em nhận lời làm bạn gái anh. Suốt cả đêm anh không thể ngủ vì nhớ đến gương mặt em, nhớ nụ cười của em. Anh mong cho ngày mai mau tới để anh có thể nhìn thấy em. Nhưng sau đó, anh nhận ra, ở em có cái gì đó rất xa lạ nhất là khi anh hôn em, dường như em đang ép bản thân mình ở bên anh. Lúc đó anh rất lo sợ, anh sợ em không yêu anh mà chỉ là muốn thấy hình bóng của Vĩnh Phong qua anh mà thôi. Cho nên anh mới muốn làm Thành Vinh một lần nữa để ở bên cảm xúc chân thật ở em. Anh yêu em, anh thật lòng yêu em, Hiểu Đồng, em tin anh đi. Anh yêu em.
Vĩnh Thành đi đến nắm lấy hai bờ vai của cô, nhìn cô thành thật nói.
– Đừng nói, đừng nói nữa, em không muốn nghe – Hiểu Đồng vội lắc đầu, dùng hay tay che lấy tai mình từ từ thụt lùi ra sau.
– Anh yêu em, Hiểu Đồng – Vĩnh Thành tuyệt vọng nói.
– Em bảo anh đừng nói nữa mà – Hiểu Đồng tiếp tục lùi ra sau.
Một chân của cô đã chạm xuống lề đường mà cô vẫn không có ý định dừng lại, vẫn cứ thụt lùi. Một tiếng còi vang vọng kêu lên kèm theo tiếng thắng xe tạo thành âm thanh hổn tạp.
– Tin tin …tintin…keettt…
Chương 24: Trở lại
2 năm sau.
Về hay không về? Vĩnh Phong cứ tự hỏi bản thân câu nói này. Cậu trăn trở mãi, thao thức thở dài trên chiếc giường mãi vẫn không ngủ được. Nhổm người ngồi dậy, cậu với một điếu thuốc châm lửa rồi đến bên cửa sổ ngắm nhìn những ánh đèn đang tỏa sáng bên dưới.
“Từ lúc cậu ra đi mình chưa từng gặp lại Hiểu Đồng lần nào cả. Cô ấy gần như biến mất “– Thế Nam ảo não nói.
“Sau khi em đi thì mẹ Hiểu Đồng mất, cô ấy gần như suy sụp hoàn toàn, sau đó một thời gian anh khồng thấy cô ấy nữa. Anh có cho người đi tìm nhưng cô ấy trốn biệt, anh không thể gặp được cô ấy. Chẳng biết hai chị em họ sống ra sao” – Thiên Minh thất vọng nói.
“Em chỉ gặp cô ta một lần duy nhất, dường như không thấy bóng dáng cô ta ở trong trường nữa” – Quốc Bảo nói.
“Biến mất”, một chút tăm hơi cũng không có. Cả ba người bạn thân lần lượt bay đến thăm cậu đều nói giống như thế, mặc dù cậu chưa từng hỏi họ về cô và càng không muốn nhắc đến cô. Nhưng mà trái tim không nghe lời lại thổn thức, lại lo lắng khi hay cái tin này. Chân chỉ muốn chạy thằng ra sân bay trờ về Việt Nam để đi tìm cô nhưng lí trí đã kiềm chế đôi chân cậu lại.
– Vĩnh Phong! Bất luận là chuyện gì cũng đều là quá khứ rồi. Đã hơn hai năm rồi, hãy để dĩ vãng trôi qua. Lần này mình đám cưới, cậu nhất định phải trở về tham dự – Một người bạn gọi điện sang cho cậu nói – Tất cả mọi người đều đến dự, không có cậu thì sẽ mất vui, cho nên mình rất hy vọng cậu trở về.
Vĩnh Phong nắm chặt con búp bê nga cùng chiếc nhẫn của Hiểu Đồng trong lòng bàn tay siết chặt. Đã hơn 2 năm rồi, không đêm nào cậu không nắm chặt nó ngay cả trong lúc ngủ.
“Hơn 2 năm rồi, có nhiều thứ đã thay đổi, cảnh vật thay đổi, con người cũng thay đổi. Có rất nhiều thứ đã phôi pha kể cả nỗi buồn cũng vơi bớt. Nhưng chỉ là bản thân anh biết rõ nhất tình yêu dành cho em mãi mãi không thể nào vơi”
Hiểu Đồng! Tại sao lại bước vào cuộc đời anh, làm trái tim anh thổn thức. Tạo cho anh hạnh phúc ngọt ngào rồi lại tàn nhẫn tước đoạt nó. Làm tim anh đau đớn.
2 năm 3 tháng lẻ 5 ngày, chúng ta xa nhau. Thời gian nói ngắn không ngắn nói dài không dài. Nó có thể xóa nhòa vết thương lòng của ai đó, có thể xóa mất hình bóng của ai đó. Nhưng tại sao hình bóng của em vẫn cứ ngự trị trong trái tim anh, tại sao hình bóng của em lại xuất hiện trong giấc mơ của anh hằng đêm. Không đêm nào anh không mơ thấy ánh mắt em, nụ cười em thật ấm áp, thật ngọt ngào. Chỉ đến khi giật mình tỉnh giấc mới biết mình đã mơ để rồi nước mắt lặng lẽ rơi trong đêm dài.
Anh mới hay rằng thời gian không thể xóa nhòa hình bóng em, hay anh phải cần thêm bao nhiêu thời gian 2 năm 3 tháng lẻ 5 ngày nữa mới quên được em. Nếu như thời gian có thể làm một người quên đi một người thì sẽ không bao giờ có hai từ “mãi mãi”.
– Hiểu Đồng, nếu như anh trở về, chúng ta còn có thể gặp lại nhau, thì giữa hai chúng ta chỉ còn chữ “hận”.
Vĩnh Thành bước chân thật nhanh vào căn hộ của mình ở chung cư cao cấp. Cậu mua căn hộ này từ hai năm trước vì không muốn ở trong căn biệt thự sang trọng nhưng vắng lặng kia. Trong tim dường như mong mỏi hay chờ đợi bóng dáng ai đó bên trong cánh cửa kia. Cậu nhớ bóng dáng ấy muốn phát điên lên được.
Nhưng khi cánh cửa mở ra, nỗi thất vọng chợt ập đến. Bên trong nhà một màn đêm tĩnh mịch, lạnh lẽo. Vĩnh Thành không nén nỗi tiếng thở dài. Cậu cố ý không nói cho cô biết giờ mình xuống máy bay để cô không chờ đợi, cho nên cô sẽ không chờ cậu.
Vẫn biết rằng hình bóng ấy không có ở đây nhưng cậu vẫn hi vọng được gặp khi mở cửa bước vào. Cho nên vừa xuống sân bay, cậu chạy thẳng về đây.
Cậu đưa tay bật công tắc đèn, ánh sáng nhanh chóng lan khắp phòng. Vĩnh Thánh đóng cửa lại định lên lầu đi tắm, nhưng ánh mắt bất chợt quét ngang qua phòng khách. Tim bỗng nhiên đập rộn ràng, một thân hình nhỏ nhắn đang nằm ngủ say sưa trên ghế. Cậu mừng rỡ vội vàng bước đến.
Hiện ra trước mặt cậu là gương mặt xinh đẹp của Hiểu Đồng. Gương mặt khi ngủ của cô khiến người ta say đắm. Vĩnh Thành cười hạnh phúc, đưa tay vuốt ve gương mặt đang say ngủ của cô, cái gương mặt mà cậu nhớ nhung đêm ngày khi đi công tác. Không kìm lòng được, Vĩnh Thành đặt lên trán cô một nụ hôn dài.
Rồi khẽ khàng bế bỗng cô lên từng bước nhẹ nhàng như sợ cô thức giấc đưa cô về phòng.
Đặt nhẹ nhàng Hiểu Đồng lên giường, Vĩnh Thành sửa lại gối nằm cho cô dễ chịu hơn, rồi lấy chăn đắp cho cô. Cậu định lặng lẽ quay lưng đi tắm nhưng sau lưng bỗng có tiếng nói nhẹ nhàng:
– Anh về rồi sao.
– Ừhm, anh mới về. Sao em lại đến đây – Vĩnh Thành quay lưng nhẹ nhàng hỏi, mắt nhìn gương mặt xinh đẹp của Hiểu Đồng vừa tỉnh ngủ.
– Em đợi anh – Hiểu Đồng vừa nói vừa ngồi dậy.
“Em đợi anh” – ba chữ này làm trái tim Vĩnh Thành ấm áp vô cùng. Nỗi nhớ nhung mấy ngày nay bỗng tăng cao, cậu quay thẳng người tiến đến bên cạnh Hiểu Đồng ôm chặt lấy cô, siết mạnh.
– Lần sau không được ẵm em lên nữa, bác sĩ dặn tay anh không được dùng sức quá nhiều – Cô nghiêm chỉnh nhắc nhở.
– Em đâu có nặng – Vĩnh Thành nói rồi càng ôm siết Hiểu Đồng, nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn.
– Em đợi anh cả ngày hôm nay. Sao anh không chịu nói cho em biết giờ anh xuống sân bay – Hiểu Đồng trách cứ nhẹ nhàng.
Vĩnh Thành vuốt nhẹ mái tóc của cô cười hối lỗi:
– Anh về khuya sợ em đợi sẽ mệt. Em ở đây đợi anh vậy bé Đường và bé Phong ai giữ.
– Em gửi hai đứa nó sang nhà Đình Ân để thím Hà coi giúp. Anh đó, cứ hứa bậy với bé Phong làm nó cứ suốt ngày hỏi ba Thành chừng nào về – Hiểu Đồng đấm nhẹ vào vai Vĩnh Thành trách.
Vĩnh Thành cười lớn rồi buông Hiểu Đồng ra, nói:
– Anh có hứa mua nhiều quà về cho nó và bé Đường. Để sáng mai đi rước nó rồi tặng luôn, chắc nó thích lắm. Anh mua rất nhiều siêu nhân cho nó.
– Anh đó nha, chiều riết nó sẽ hư cho mà xem – Hiểu Đồng dùng tay chỉ chỉ vào ngực Vĩnh Thành trách.
– Thằng bé còn nhỏ mà, từ từ dạy – Vĩnh Thành cười nắm tay Hiểu Đồng.
– Thôi, anh mau đi tắm rửa đi, em đi hâm đồ ăn lại. Hồi chiều em nấu cơm chờ anh về rồi ngủ quên luôn. Bây giờ cái bụng của em biểu tình quá trời nè – Cô than thở.
Vĩnh Thành bật cười lớn nhìn gương mặt nhăn nhó khổ sở của cô mà cảm thấy hạnh phúc. Chỉ cần được ở bên cạnh cô thì cậu đã mạn nguyện rồi.
Sau đó, cậu lấy đồ đi tắm. Hiểu Đồng cũng nhanh chóng xuống lầy hâm lại thức ăn.
Khi Vĩnh Thành tắm xong trở ra thì thấy Hiểu Đồng đang sắp xếp lại đồ của mình cho vào tủ.Bất giác cảm thấy hạnh phúc vô cùng, cô cứ như một người vợ đảm đang. Cậu tiến lại ôm chầm lấy Hiểu Đồng từ phía sau.
– Sao vậy? – Hiểu Đồng bị Vĩnh Thành ôm bất ngờ thì ngạc nhiên hỏi.
– Anh nhớ em – Vĩnh Thành nhắm mắt cảm nhận mùi hương toát ra từ gnười Hiểu Đồng – Trước đây anh nghe một chàng trai nói “Dù gặp em, dù em đứng trước mặt anh nhưng anh vẫn thấy nhớ em”, anh cảm thấy rất buồn cười. Nhưng bây giờ mới hiểu cảm giác đó là thế nào.
Hiểu Đồng cảm động khi nghe Vĩnh Thành nói nhưng cô vội che giấu cảm xúc của mình mà phì cười nói:
– Sến quá đi. Mau đi ăn cơm thôi.
Hai người ăn cơm xong, Hiểu Đồng rửa chén. Vĩnh Thành đứng tựa cửa nhìn cô, lát sau cậu mở lời:
– Tối nay em ở lại đây đi, khuya rồi.
Hiểu Đồng vẫn cặm cụi rửa chén nhưng gật đầu trả lời, em cũng định vậy.
Căn hộ của Vĩnh Thành chỉ có một phòng duy nhất. Trên chiếc giường đôi rộng rãi, Vĩnh Thành và Hiểu Đồng mỗi người chiếm lấy một góc ngủ. Tuy khoảng cách không xa nhưng hai người rất ít nằm sát bên nhau. Vĩnh Thành cũng chưa từng có chủ ý đến gần. Cho nên hai người cứ nằm im lặng bên nhau chìm vào giấc ngủ.
– Phó tổng giám đốc. Hiện giờ chúng ta đang tiến hành khai thác ở Việt Nam. Tuy tổng giám đốc đang ở đó nhưng cậu ấy đang mắc bận với một dự án khác. Cho nên ngài chủ tịch bảo cậu về Việt Nam để phụ trách – Trợ lí của Vĩnh Phong đứng trước mặt cậu báo cáo.
– Tôi biết rồi, cậu ra ngoài đi – Vĩnh Phonglạnh lùng đáp.
Khi người trợ lí ra ngoài, Vĩnh Phong ngã người vào ghế thở dài.
– Vẫn là phải trở về sao.
Sân bay, một đoàn người ăn mặc lịch sự đang đón chờ ai đó rất nghiêm trang. Trong vẻ mặt bọn họ rất sốt ruột và lo lắng.
Một chàng trai còn khá trẻ mặc một bộ vest đen dáng cao đầy sang trọng, trông rất lạnh lùng, ánh mắt băng giá nhưng lại toát ra một vẻ đẹp khiến người ta mê mẫn. Theo sau người đó là mấy người cũng ăn mặc nghiêm trang.
Đoàn người vội vàng chạy đến dẫn đầu là một người đàn ông hơi mập mạp, ông tiến đến bên chàng trai hơi nghiêng người chào nói:
– Phó tổng giám đốc. Chào mừng cậu trở về.
– Được rồi. Đi thôi – Cậu lạnh lùng nói rồi quay lưng bỏ đi. Đoàn người phía sau vội vàng đi theo.
– Chúc mừng em đã tốt nghiệp – Thầy hiệu trưởng nhìn Hiểu Đồng cười.
– Em cám ơn thầy – Hiểu Đồng khẽ cười cúi đầu cám ơn.
– Vất vả cũng đã qua rồi, em đã rất cố gắng.
– Dạ, nhờ thầy cô giúp đỡ nhiều nên em mới thuận lợi tốt nghiệp
– Thật ra, thầy vẫn giữ lại suất học bổng đó cho em. Thầy rất mong em suy nghĩ lại, em là một người tài giỏi, nếu qua đó em sẽ phát huy tốt hơn và tiền đồ của em rộng mở hơn với lại …
Thật ra, thầy hiệu trưởng vẫn còn nhớ mối tình của Vĩnh Phong và Hiểu Đồng. Nếu cô nhận lời qua đó du học thì sẽ có cơ hội cho hai người gặp nhau. Hiểu Đồng rất hiểu rõ ý định của thầy hiệu trưởng. Thỉnh thoảng thầy vẫn nhắc về Vĩnh Phong với cô. Bởi vì thầy là bạn của ba Vĩnh Phong.
– Em hiểu ý thầy và em cám ơn thầy nhưng mọi thứ đã qua rồi không thể trở lại như lúc đầu được đâu thầy – Hiểu Đồng vội ngắt lời thầy hiệu trưởng.
– Thôi được, thầy lần nữa chúc mừng em đã tốt nghiệp với thành tích xuất sắc.
– Cám ơn thầy.
– Chúc mừng cậu đã tốt nghiệp – Đình Ân nhìn Hiểu Đồng vừa bước vào quán cà phê Granttylove – nơi Hiểu Đồng từng làm thêm mĩm cười nói.
– Chúc mừng cậu đã dành được thêm một hợp đồng mới nữa, nữ minh tinh – Hiểu Đồng cũng cười rạng rỡ chúc mừng Đình Ân.
Hai năm trước, Đình Ân đã tham dự vào một cuộc thi tuyển diễn viên và may mắn trúng tuyển. Được một đạo diễn nổi tiếng giao một vai phụ. Bộ phim trở nên nổi tiếng và Đình Ân bắt đầu được chú ý. Trong hai năm qua, cô đã phải nổ lực hết sức mình để có thể khẳng định được vị trí của mình ở làng giải trí kia.
– Thật ra, cơ hội này của mình đều là do cậu ban cho. Nếu hôm đó cậu không đi cùng mình thì chắc chắn mình đã bị loại ngay vòng đầu tiên rồi – Đình Ân cười ngượng nói.
– Mình đâu có giúp gì được cho cậu đâu – Hiểu Đồng gạt phắt đi.
– Nếu cậu không phát hiện ra ý đồ của ban tổ chức thì mình còn lâu mới thắng được .
Đình Ân nhắc mới làm Hiểu Đồng nhớ lại cái ngày hôm đó. Lúc ở phòng đợi, tất cả những người tham gia đều được phát một bộ đồ. Nhưng khi Đình Ân mặc vào thì mới hay chiếc váy đã bị đứt một lằn dài. Lúc đầu cô cứ tưởng có người xấu bụng đã lén cắt chiếc váy để lạoi bỏ Đình Ân. Nhưng sau đó, cô vô tình phát hiện nhưng gnười khác cũng bị sứt mẻ hay mất nút áo, nút quần một cách kì lạ.
Một ý nghĩ chợt chạy qua trong đầu cô, cô chạy vào dùng kéo cắt thêm vài đường đều đặn trên chiếc váy của Đình Ân một cách đều và đẹp mắt, càng làm chiếc váy thêm cá tính.
Đình Ân lúc đầu đang hoảng sợ vì nếu mặc chiếc vày bị rách ra ngoài sẽ bị mọi người cười, sẽ mất điểm trong mắt ban giảm khảo ngay lặp tức. Nay lại thấy Hiểu Đồng dùng kéo cắt thêm thì mặt cô càng tái thêm. Nhưng Hiểu Đồng đã nhìn cô trấn an rồi thì thầm vào tai cô mấy chữ.
Rốt cuộc, Đình Ân là người được chú ý vì đã trả lời đúng câu hỏi chủ đề ngày hôm đó của ban giám khảo.
– Tùy cơ ứng biến. Đúng là một diễn viên phải biết ứng biến đúng tình thế, có như vậy mới có thể diễn được tất cả các loại vai. Nếu lúc đó không nghe cậu nói thì mình cũng không biết mà trả lời – Đình Ân nhìn Hiểu Đồng cảm kích.
– Đồ ngốc là do cậu có tài chứ nếu không hai năm nay cậu đâu từ một người vô danh trở thành mộ nữ minh tinh được yêu thích như hiện nay chứ. Tất cả đều là do sự nổ lực của cậu. Lại được đạo diễn Quang Lỗi chọn đóng vai chính trong mấy bộ phim của ông ấy.
– Thật ra, người gây ấn tượng nhất với đạo diễn là cậu. Hôm đó nếu cậu không đứng gần mình thì chưa chắc ông ấy để mắt đến mình đâu, cậu mới là người ông ấy chú ý. Đến bây giờ, ông ấy vẫn nhắc đến cậu. Hình tượng của cậu rất hợp với nhân vật trong tác phẩm của ông ấy.
– Mình đâu có biết diễn xuất đâu, chỉ tổ bị người ta cười mà thôi – Hiểu Đồng vừa cười vừa xua tay rồi cô nhìn Đình Ân vẻ bất ngờ nói – Thật tình mình không ngờ cậu lại muốn làm diễn viên, lại làm một diễn viên nổi tiếng nữa chứ.
– Cậu đang nhạo mình à – Đình Ân cười buồn – Mình vì anh ấy mới quyết định như thế. Chỉ có dấn thân vào làng giải trí trở thành người nổi tiếng thì mình mới có thể ngẩng cao đầu khi đứng trước mặt anh ấy. Chỉ như thế thì mình mới xứng đáng với anh ấy. Mình không muốn giống như cậu và Vĩnh Phong.
Vô tình nhắc đến Vĩnh Phong, không khí giữa hai người bỗng trở nên yên lặng. Mỗi người chìm vào một suy nghĩ riêng.
Hiểu Đồng không ngờ thời gian đã trôi qua lâu như vậy rồi mà trái tim cô vẫn đập mạnh mỗi khi nhắc đến vĩnh Phong. Thật sự là không thể quên sao? Những ngón tay đang đặt trên bàn bỗng bấu thật chặt dưới bàn.
Đình Ân nhìn thấy Hiểu Đồng như vậy thì cảm thấy rất xót xa, cô biết Hiểu Đồng vẫn còn yêu Vĩnh Phong rất nhiều. Cô thở dài vội vàng chuyển đề tài khác.
– Cậu và Vĩnh Thành vẫn tốt chứ.
– Ừhm – Hiểu Đồng gật đầu.
– Cậu thật sự lựa chọn rồi sao? – Đình Ân nghi ngờ hỏi.
– Mình vốn không còn sự lựa chọn – Hiểu Đồng thở dài nói.
– Mình tin rồi thế nào anh Thế Nam cũng nhận ra tấm chân tình của cậu – Hiểu Đồng nhìn Đình Ân động viên.
– Hy vọng là như vậy – Đình Ân cười buồn nói.
Chia tay Đình Ân, Hiểu Đồng đi lang thang trầm tư, bước chân vô định bỗng dẫn cô về nơi cũ. Vẫn là hàng cây bên đường, năm tháng trôi qua đã khiến cho những nhành cây kia lớn thêm một chút, tán lá xum xuê. Những kỷ niệm cũ bỗng ùa về.
Ký ức của những ngày mưa, Vĩnh Phong đứng đợi cô bên cây dù tím, cậu cõng cô đi qua hàng cây dưới cơn mưa rào. Cũng con đường này cô đã rời bỏ cậu ra đi. Cuối cùng bước chân cô dừng lại trước cánh cửa màu xanh.
Căn nhà chứa đầy kỷ niệm hạnh phúc ủa cô bên Vĩnh Phong, bên cha mẹ. Ngôi nhà vẫn nằm đó hoài hòa yên tĩnh nhưng những người cô yêu thương đã không còn ở bên cạnh cô nữa rồi. Rõ ràng cô không có ý định khóc mà tại sao nước mắt lại rơi nhòe trên mặt cô không ngừng.
Hiểu Đồng thấy nhớ vĩnh Phong vô cùng, nhớ nụ cười rạng rỡ như ánh bình minh, nhớ ánh mắt ấm áp của cậu khi nhìn cô. Nhớ cả cái cách dụi đầu vào cô nhõng nhẽo như bé Đường khiến cô cười đau cả bụng. Nhớ những nụ hôn nhẹ nhàng nhưng khiến cô ngây ngất. Nhớ …nhớ rất nhiều. Mọi ký ức đều tồn tại trong cô chưa bao giờ phai lãng.
“Ông trời, xin hãy cho con một điều ước, con chỉ cầu xin một điều đơn giản thôi: Là hãy cho con gặp được anh ấy dù chỉ một lần để thỏa nỗi nhớ mong xa cách này.”
Hiểu Đồng đã đứng trước cửa nhà rất lâu, cuối cùng cô đành gạt nước mắt bước đi, nhưng cô vừa quay lưng đi thì một chiếc xe chờ tới dừng lại ngay trước cửa nhà.
Bên trong xe, Vĩnh Phong đang ngã người trên ghế đôi mắt nhắm ghiền lại mang nổi chất chứa đau khổ vì những ký ức dày vò.
Người tài xế không biết có nên gọi nhắc cậu đã đến nơi hay không nên ngập ngừng một lát. Cuối cùng người tài xế quyết định lên tiếng.
– Cậu Phong! Chúng ta tới nơi rồi.
Nghe tiếng gọi Vĩnh Phong từ từ mở mắt ra thoát khỏi những hình ảnh đau buồn trong tâm trí. Cậu mở cánh cửa bước ra ngoài vẻ mặt lạnh băng .
Cậu đứng trước cửa căn nhà nhìn ngắm. Chiếc ổ khóa đã thay ổ, mọi thứ dường như vẫn không đổi. Từ sau lần ba cậu – ông Triệu Vĩnh Nguyên thấy cậu phá nát căn nhà thì cấm không cho ai vào nữa ngoại trứ người giúp việc đến quét dọn căn nhà.
Bầu trời mây đen đang tới, những giọt nước mưa bắt đầu rơi. Vĩnh Phong vẫn đứng yên bất động đón chờ con mưa đến như muốn nhờ mưa xóa hết mọi ký ức trong lòng. Nhưng những hạt mưa cứ nhè nhẹ rơi càng làm cho cậu nhớ rõ cái cảm giác mong mỏi khi chờ cô dưới mưa. Cái cảm giác hạnh phúc khi nhìn thấy cô trở về.
– Hiểu Đồng! Em có còn nhớ đến những ký ức xưa không? Hay là em đã quên hết rồi. Cũng dưới cơn mưa này em trao anh hạnh phúc ấm áp, tại sao giờ đây mưa lại lạnh đến như thế này. Em có biết anh đang nhớ em rất nhiều hay không? Em có bao giờ trở lại nơi này không, hay là em đã quên nó. Em có chút gì nhớ đến anh không hay là anh đã quên anh rồi. Nếu có một điều ước, anh ước rằng có thể gặp lại em một lần nữa dù cho trái tim lại lần nữa đau đớn.
Mưa bắt đầu nặng hạt hơn, chiếc áo Vĩnh Phong bắt đầu ướt. Người tai xế vội cầm dù đứng che nói:
– Cậu Phong! Chúng ta về thôi, mưa rồi.
Vĩnh Phong luyến tiếc nhìn lại căn nhà một lần nữa rồi quay lưng vào xe. Người ta xế vội bật điều hòa cho ấm, sẵn tay cậu ta bật radio luôn. Trong đài bỗng vang lên giọng nói:
– Sau đây là bài hát “Con đường mưa “của ca sĩ Cao Thái Sơn, mời các bạn cùng nghe. (tức cái là mình ko biết post nhạc)
Nếu ngày xưa bước đi nhanh qua con đường mưa
Thì anh đã không gặp người
Nếu ngày xưa em nhìn anh nhưng không mĩm cười
Thì anh đã không mộng mơ
Nếu tình ta chẳng phải xa khi đang đậm sâu
Thì anh đã không đau buồn
Nếu lòng anh không còn yêu em hơn chính mình
Thì anh đã quên được em
ĐK: Làm sao để đường xưa đừng in dấu chân anh mỗi ngày
Làm sao cho lòng anh thôi gọi tên em trong mỗi giấc mơ
Làm sao để mưa ngừng rơi khi anh đang nhớ em
Làm sao khi thấy mưa anh không buồn
Làm sao để quên niềm vui niềm hạnh phúc khi anh có người
Làm sao quên lời chia tay lệ em rơi trên đôi mắt cay
Làm sao để thôi chờ mong
Làm sao tim anh thôi đừng mơ rằng ngày mai thấy em quay trở về
****
Nếu thời gian có quay về trước khi gặp em
Thì anh vẫn xin đi cùng
Nếu ngày xưa mưa mùa thu rơi trên lối về
Thì anh đã không vội qua
Nếu ngày xưa mưa mùa thu rơi trên lối về
Thì anh đã không vội qua.
Lời bài hát cứ như nỗi lòng của Vĩnh Phong, làm cho tim cậu thắt chặt lại đau đớn. Đột nhiên nước mắt rơi.
Hiểu Đồng bỗng thấy mình đứng ở trên con đường đó, ánh mắt dại đi khi nhìn thấy một dáng người đang nằm sóng sài trên mặt đất. Khắp nơi xung quanh đều là máu, một màu đỏ thẩm, cả khóe miệng cũng đầy máu. Đôi mắt nhắm ghiền, gương mặt trắng bệch, bàn tay vẫn nắm chặt sợi dây truyền con cá heo của cô, chiếc nhẫn hình con cá heo rơi ra khỏi lòng bàn tay. Bàn tay kia đã duỗi thẳng máu từ từ chảy ra.
Hiểu Đồng sợ hãi hét lên, hai tay ôm lấy mặt, sợi lắc hình ngôi sáng sao lấp lánh lóe qua mặt cô.
– Không…
Hiểu Đồng bật người ngồi dậy, khắp người đầy mồ hôi, tay nắm chặt tấm ra giường. Cô mở bừng mắt ra, trước mắt cô là ánh sáng nhè nhẹ của cây đèn ngủ.
Giọng nói trầm ấm bên cạnh vang lên:
– Em sao vậy?
Hiểu Đồng quay đầu nhìn qua người bên cạnh, Vĩnh Thành đang đưa tay dụi mắt. Bàn tay nhìn bề ngoài vẫn lành lặn như bình thường, gương mặt trông vẫn còn ngái ngủ ngoài ra không hề trắng bệt hay tái nhợt. Cả thân hình là một chiếc áo thun trắng giản dị bình thường, không có chút tùy vết nào. Hiểu Đồng mới từ từ thở phào ra.
– Sao vậy – Vĩnh Thành lo lắng hỏi lại – Em lại gặp ác mộng à.
Hiểu Đồng không nói gì, chỉ ôm chầm lấu cậu thật chặt, cảm nhận nhịp tim cùng hơi thở của cậu để biết rằng cậu vẫn ở bên cạnh cô. Vĩnh Thành cũng ôm chặt Hiểu Đồng vuốt nhẹ mái tóc cô, vỗ về cô.
– Không sao rồi, mau ngủ đi – Vĩnh Thành khẽ nhắc.
Hiểu Đồng ngoan ngoãn gật đầu rồi nằm xuống nhưng vẫn ôm chầm lấy Vĩnh Thành cho đến khi lại chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, Hiểu Đồng dọn bữa sáng cho hai người, nhìn Vĩnh Thành ăn một cách ngon lành, Hiểu Đồng nhìn cậu muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại thôi. Vĩnh thành nhận ra thái độ đó của cô, nhưng cậu không hỏi chỉ nói:
– Chúc mừng em đã tốt nghiệp.
– Cám ơn anh – Hiểu Đồng mĩm cười đón nhận lời chúc, rồi cô thở mạnh một cái bắt đầu nói ra sự kìm nén của mình nãy giờ – Vĩnh Thành! Em đã nộp đơn vào công ty anh và đã được nhận.
Vĩnh Thành nghe xong thì sững người lại, cả người đông cứng, đôi đũa trên tay rơi xuống bàn. Nhưng cậu nhanh chóng chụp lại. Hiểu Đồng thấy vậy lo lắng hỏi:
– Anh sao vậy, không phải là tay anh …
– Không phải – Vĩnh Thành vội trả lời, cậu không muốn Hiểu Đồng lo lắng – Chỉ là anh hơi bất ngờ khi nghe em nói thôi.
Hiểu Đồng nghe vậy thở phào mĩm cười nhẹ nhỏm. Nhưng sau đó cô không thấy Vĩnh Thành không nói thêm gì nữa chỉ im lặng ăn. Cô tưởng Vĩnh Thành giận vì cô đã không chịu bàn trước với cậu, vội vàng giải thích:
– Vĩnh Thành! Anh giận sao. Em chỉ là muốn dựa vào chính bản thân mình xin vào công ty. Em không thích người ta nói em được vào công ty là nhờ đi cửa sau.
Vĩnh Thành nghe cô nói thì vội cười trấn an nói đùa:
– Sao anh lại giận em chứ. Chỉ là anh đang lo sợ, nhân viên trong công ty toàn là sói không, chỉ sợ em vào rồi thì khó toàn mạng ra. Lúc đó anh chẳng biết phải làm sao.
Hiểu Đồng nghe Vĩnh Thành nói thì bật cười, cô lườm cậu một cái rồi bảo:
– Mau ăn đi.
Vĩnh thành nhìn Hiểu Đồng ăn mà trong lòng thấp thỏm. Tại sao sớm không sớm, muộn không muộn cô lại vào công ty làm ngay lúc này. Ngay lúc Vĩnh Phong trở về. Là do số phận an bài như vậy sao, đến cuối cùng vẫn phải gặp nhau.
“Hiểu Đồng! Dù có lỗi với Vĩnh Phong, anh vẫn muốn giữ em bên cạnh anh. Muốn giấu kín em vào một nơi mà chẳng ai có thể chạm vào.”
– Chừng nào em đến công ty – Vĩnh Thành ngồi đối diện Vĩnh Phong cười hỏi.
Cậu đã trở về ngôi biệt thự nhà mình để thăm Vĩnh Phong.
– Để vài ngày nữa hẵng đến. Dù gì thì việc khai thác vẫn phải đợi thêm ít lâu nữa mà – Vĩnh Phong mĩm cười trả lời – Em muốn nghĩ ngơi ít hôm.
– Ừhm! Cũng được, đã lâu không về, nhân dịp này đi thăm bạn bè cũng tốt – Vĩnh Thành gật đầu tán đồng.
– Tay anh sao rồi? – Vĩnh Phong bỗng quan tâm hỏi
– Không sao rồi – Vĩnh Thành vừa trả lời vừa đưa bàn tay lên ngắm nhìn xoay xoay mấy cái trước mặt Vĩnh Phong cho cậu yên tâm – Bác sĩ nói tay anh chỉ cần không cầm nắm đồ vật nặng thì sẽ không sao.
– Sao lúc đó anh lại không cho em biết? – Vĩnh Phong nói vẻ trách cứ.
– Anh không muốn em và ba mẹ lo lắng cho nên mới giấu, dù sao bây giờ cũng để không có chuyện gì nữa rồi – Vĩnh Thành mĩm cười nhẹ nhàng xua tan vẻ trách móc và lo lắng của đứa em trai yêu quý.
– Anh dọn ra ngoài ở rồi à! – Vĩh Phong nhìn Vĩnh Thành dò hỏi.
– Ừ! Nếu không có em thì ở đây rất buồn – Vĩnh Thành trả lời, mắt đưa về khung hình hai anh em khoát tay vui vẻ chụp.
Câu nói của Vĩnh thành làm Vĩnh Phong rất vui, cậu nhìn anh trai một cách chân tình. Tình cảm của hai người vẫn luôn thắm thiết. Cậu rót cho Vĩnh Thành một ly rượu rồi cụng ly, rượu nồng, tình nồng.
– Haha…cuối cùng anh cũng trở về rồi – Quốc Bảo vui mừng nhìn Vĩnh Phong đi vào nói.
Vĩnh Phong đã hẹn các chiến hữu cũ của mình ở phòng vip của quán Bar Phong Trần. Tất cả vừa nghe cậu về liền có mặt đông đủ. Ai cũng vui mừng khi thấy cậu, họ đều chạy đến ôm chầm lấy cậu một cách chân thành.
– Đã lâu không gặp – Thế Nam cung tay ra trước mặt Vĩnh Phong nói.
Vĩnh Phong thấy vậy cũng cung tay đập nhẹ vào tay Thế Nam. Thế Nam cũng đập nhẹ lại rồi hai bàn tay cụm vào nhau cười lớn trong niềm vui của tất cả mọi người.
– Được rồi ngồi đi – Thiên Minh vội nhắc mọi người.
Tất cả mọi người vội ngồi xuống bắt đầu kể chuyện về những trải nghiệm của họ trong hơn hai năm qua. Nhưng chẳng ai nhắc đến cái tên Hiểu Đồng trước mặt cậu. Cho đến khi Đình Khiêm bước vào.
Đình Khiêm vừa nhìn thấy Vĩnh Phong thì chạy đến ôm chầm lấy cậu thân mật. Sau vài câu trò chuyện, Vĩnh Phong chợt hỏi Đình Khiêm.
– Nghe nói Đình Ân đã trở thành nữ minh tinh rồi phải không?
– Nữ minh tinh gì chứ – Đình Khiêm cười xua tay nói – Chỉ là mới có chút thành tựu thôi, nếu l1uc đó không nhờ Hiểu Đồng thì …
Đình Khiêm đang nói bất chợt dừng lại, mọi người trong phòng cũng bất động. Cái tên cấm kị cuối cùng cũng bị nói ra, bầu không khí trong phòng bỗng nhiên đen sầm lại. Đình Khiêm cũng biết mình đã lỡ lời cậu thở dài nốc cạn chai bia ướp lạnh của mình.
Cuối cùng Quốc Bảo phải lên tiếng mới xóa tan được bầu không khí. Mọi người lại trò chuyện như chưa từng có gì xảy ra. Nhưng ai cũng bắt đầu uốn lưỡi trước khi nói
Khi Đình Khiêm bước từ trong tolet ra thì thấy một bóng hình cao lớn đang trầm tư bên khói thuốc dường như cố ý đứng đợi cậu. Đình Khiêm cười yếu ớt bước đến nói:
– Lâu rồi không thấy cậu hút thuốc.
Vĩnh Phong nghe Đình Khiêm nói thế thì cười lạnh nhạt quăng điếu thuốc xuống đất rồi dùng chân dí tàn thuốc cho tắt ngúm. Đình Khiêm thấy vậy thì cũng không nói gì thêm nữa chỉ vỗ vai cậu một cái rồi nói:
– Anh vào trong trước đây.
Nhưng khi cậu dợm bước đi thì Vĩnh Phong đã lên tiếng hỏi:
– Cô ấy sao rồi?
Đình Khiêm hơi sững người khi nghe Vĩnh Phong rồi cậu quyết định quay lưng nhìn thẳng Vĩnh Phong bày tỏ ý kiến của mình.
– Vĩnh Phong! Anh coi cậu là anh em nên mới nói thật lòng với cậu. Anh không hiểu tại sao Hiểu Đồng lại nói như thế với cậu nhưng anh không tin và cũng không bao giờ tin. Hiểu Đồng mà anh biết chính là người mà cậu đã yêu. Nếu như Hiểu Đồng đối xử với cậu như thế, anh cho là cô ấy có nỗi khỗ riêng. Nếu như cô ấy thật sự làm nghề đó, chắc chắn anh là người mà cô ấy phải nói, bởi vì con gái làm trong nghề này rất cần bảo kê để bảo vệ cho bản thân mình. Huống chi một cô gái xinh đẹp như Hiểu Đồng thì càng cần có người bảo kê trước những kẻ ganh ghét.
Đình Khiêm nhìn Vĩnh Phong một cái rối tiếp tục nói:
– Cứ cho là cô ấy muốn giấu vì mối quan hệ với gia đình anh, không muốn mẹ cô bị xấu hổ với mọi người. Nhưng anh lờn tuổi hơn cậu rất nhiều, càng lớn tuổi hơn Hiểu Đồng. Kinh nghiệm ở giang hồ của anh không thua bất cứ ai, hạng người nào anh cũng gặp. Nếu Hiểu Đồng là một cô gái ham tiền thì trong thời gian gặp lại Hiểu Đồng, anh chắc chắn sẽ nhận ra bản chất của cô ấy. Nhưng anh không thấy gì ngoài một cô bé ngoan chịu thương chịu khó, và rất tự trọng.
Đình Khiêm vỗ vai Vĩnh Phong một cái nữa rồi nói:
– Anh chỉ muốn vì Hiểu Đồng bày tỏ một chút ấm ức mà thôi. Thời gian đã qua lâu như vậy, chắc cậu cũng đã quên cô ấy rồi. Nhưng Hiểu Đồng lúc đó là thật sự yêu cậu chứ không phải tiếp cận cậu vì tiền đâu.
Đình Khiêm nói xong thì bỏ vào trong phòng. Vĩnh Phong ở ngoài với những lời phân trần của Đình Khiêm cảm thấy tim mình co thắt lại, một chút hạnh phúc nhỏ nhoi đang len lõi.
“Đình Khiêm! Hy vọng được như anh nói. “
Lý trí bắt đầu đấu tranh giữa yêu và hận, Vĩnh Phong cảm thấy rất sợ. Nếu sự thật được như lời Đình Khiêm thì trái tim khô cạn và đau khổ của Vĩnh Phong như được suối nguồn tươi mát làm sống lại. Còn nếu không…Vĩnh Phong cảm thấy sợ hãi nếu như đó là sự thật, cậu sẽ không thể chịu đựng được. Lần nữa đau khổ, lần nữa xót xa.
Người tài xế chở Vĩnh Phong đi ngang một ngã tư gặp đèn đỏ, họ dừng lại. Vĩnh Phong mệt mỏi đưa mắt nhìn xung quanh, bỗng từ xa xa cậu nhìn thấy một dáng người quen thuộc.
Thần trí thoát khỏi mệt mỏi, cậu ngồi bật dậy quan sát cho rõ. Gương mặt Hiểu Đồng hiện ra ở trạm xe buýt bên kia đường, vẫn mái tóc dài đen mượt, vẫn đôi mắt u buồn, vẫn đôi môi hồng. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu hồng giống như đồng phục của nhân viên đang đứng trạm xe buýt bên kia đường.
Vĩnh Phong lập tức lao ra khỏi xe chạy băng qua bên kia đường mặc kệ những chiếc xe đang chờ tới trong ánh nhìn ngạc nhiên không hiểu đã xảy ra chuyện gì của người tài xế và tiếng mắng **** của người đi đường vì họ buộc phải thắng xe gấp.
Nhưng khi Vĩnh Phong vừa băng qua nữa con đường thì một chiếc xe buýt chờ tới, sau đó chiếc xe chạy đi mang theo hình đoàn người. Bóng dáng Hiểu Đồng cũng không còn ở nơi đó nữa.
Hụt hẫng! Đó là cảm giác lúc này của Vĩnh Phong. Cậu đã nói với bản thân là sẽ xem cô như người xa lạ vậy mà khi vừa nhìn thấy cô cậu lại như kẻ điên lao đến mặc kệ mọi thứ. Cuối cùng thì dù đã nói ngàn lần sẽ quên cô, cậu cũng không làm được. Vĩnh Phong đứng giữa lòng đường ngữa đầu nhìn trời cười điên dại thầm trách bản thân sao lại quá si tình.
Người tài xế hôm sau lại bị Vĩnh Phong bắt chờ ở một góc ngã tư ấy cũng vào giờ đó. Vĩnh Phong biết Hiểu Đồng làm việc rất có giờ giấc, hôm qua cô đã đi giờ này thì hôm nay cũng đi vào giờ này. Cậu không đứng ở ngay trạm xe mà đứng ở đó một khoảng khá xa. Vĩnh Phong chỉ muốn được nhìn thấy hình bóng Hiểu Đồng mà không dám đến gần, cậu sợ, sợ một lần nữa lại ôm chầm lấy cô, tha thứ cho cô tất cả.
Người tài xế thấy Vĩnh Phong cứ trú mục vào trạm xe buýt như tìm ai đó, cậu cũng ngoái đầu nhìn theo. Cậu chú ý, cứ thấy một cô gái mặc chiếc áo hồng đồng phục thì Vĩnh Phong lại nhổm người ngồi thẳng lên nhìn ra rồi thất vọng ngã người ngồi xuống.
Đợi hơn hai tiếng đồng hồ mà vẫn không thấy bóng dáng Hiểu Đồng đâu, Vĩnh Phong cảm thấy thất vọng vô cùng. Cậu không hiểu được bản thân mình nữa. Rõ ràng ý chí bảo cậu không được gặp cô nữ, đừng đi tìm cô. Nhưng trái tim lại bảo muốn nhìn thấy cô thêm lần nữa.
Nhìn thấy nét mặt Vĩnh Phong chất chứa sự thất vọng, người tài xế hắng giọng một chút nói:
– Phó tổng giám đốc, nếu cậu muốn tìm một cô gái mặc áo sơ mi màu hồng đồng phục kia thì xin hãy đến công ty. Bởi vì đồng phục đó là của nhân viên mới đến của công ty ta.
Chương 25: Gặp lại
Hiểu Đồng vốn dĩ thực tập ở công ty, trưởng phòng thấy cô thông minh lanh lợi nên đề nghị cô đến làm. Cho nên khi vào làm, cô không hề có cảm giác xa lạ. Mọi người trong phòng cũng khá thân thiện và vui vẻ. Nhưng thông thường mọi người chờ đúng giờ mới đến, chỉ có Hiểu Đồng và một vài người đến trước để dọn dẹp và pha cà phê cho mọi người vì họ là lính mới.
Nhưng hôm nay, Hiểu Đồng vừa vào phòng thì tất cả mọi người đều tập trung đầy đủ và trên nét mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ căng thẳng. Hiểu Đồng hơi ngạc nhiên khi thấy ai nấy cũng tự dọn dẹp bàn làm việc của một một cách ngăn nắp sạch sẽ. Mọi giấy tờ đều được sắp xếp ngay ngắn và phân loại rõ ràng. Ngay cả chị Hoàng – tổ trưởng cũng tỏ vẻ sốt sắng vô cùng.
Không rõ là đã xảy ra chuyện gì, muốn hỏi nhưng thấy vẻ mặt căng thẳng của mọi người nên cô không dám hỏi. Hiểu Đồng đưa mắt nhìn Mai Thi dò hỏi nhưng Mai Thi cũng lắc đầu. Hai người bèn ngồi vào chỗ ngồi của mình và cũng bắt chước dọn chỗ ngồi. Vì bình thường cô luôn sắp xếp bàn làm việc ngay ngắn cho nên cũng không phải dọn dẹp gì nhiều. Cô bèn đi pha cà phê cho mọi người.
Bên ngoài cửa một chiếc xe đỗ xịch ngay cửa, người tài xế vội vàng ra khỏi ghế lái chạy vòng qua bên kia mở cửa một cách cẩn thận, cúi đầu mời người trong xe bước ra.
Một chàng trai mặc bộ comple màu đen trông phong độ cực kì, mái tóc vuốt keo bóng mượt để lộ quầng tráng cao tỏa sáng. Gương mặt hoàn mỹ với làn da trắng nhưng lại mang khí sắc lạnh lùng. Đặc biệt là đôi mắt rất sáng, nhưng phát ra tia lạnh lẽo, đôi chân mày rậm và cái miệng xếch lên đầy vẻ cao ngạo.
Cả sảnh đứng hai hàng người, thấy cậu bước ra khỏi xe vội vàng chạy đến cúi đầu chào:
– Phó tổng giám đốc, cậu đã đến – Giám đốc Điền phụ trách bộ phận kinh doanh chạy đến nói.
Vĩnh Phong không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi sải bước nhanh vào bên trong. Mọi người đều khúm núm cuối chào cậu nhưng cậu vẫn bước tiếp đi, ánh mắt thờ ơ lãnh đạm. Chiếc cửa thang máy dành cho vip đã mở cửa chờ sẵn, Vĩnh Phong lạnh lùng bước vào bên trong rồi xoay người nhìn ra ngoài. Mọi người ở bên ngoài sợ hãi liếc nhìn sắc mặt cậu một cái rồi vội vàng bước theo vào bên trong đứng sau lưng cậu, không một ai dám đứng ngang hàng của cậu, càng không dám lên tiếng.
– Giám đốc Điền – Vĩnh Phong vội gọi.
– Dạ có chuyện gì không Phó tổng giám đốc – Giám đốc Điền nghe Vĩnh Phong gọi thì giật thót mình vội nhích người lại gần Vĩnh Phong hỏi, sau đó ông ta lật đật thưa – Văn phòng của phó tổng giám đốc đã được sắp xếp xong, lát nữa phó tổng giám đốc vào xem có chỗ nào chưa vừa ý thì nói để tôi sửa lại.
– Chuyện phòng để sau đi, tôi muốn đến quan sát từng bộ phận trước đã.
Giám đốc Điền vừa nghe xong thì toát cả mồ hôi, toàn lưng thấy lạnh. Tối qua khi nhận được tin sáng nay Vĩnh Phong sẽ bất ngờ đến công ty, ông vội vàng thức cả đêm để gọi điện thông báo và nhắc nhở mọi người. Nhất là những người phụ trách ở những bộ phận quan trọng của công ty. Nhưng ông tuyệt không ngờ rằng Vĩnh Phong lại đến sớm như vậy và càng không ngờ ngay ngày đầu tiên mà cậu đã đòi đi thăm từng phòng.
– Vâng, thưa phó tổng giám đốc – Giám đốc Điền run run trả lời.
Tinh…toong …
Tiếng cửa thang máy mở ra, giám đốc Điền thấy tim mình nhảy phóc ra khỏi lòng ngực. Quả thật là khi tổng giám đốc Vĩnh Thành chở về tiếp quản ông cũng không thấy căng thẳng như thế này.
Vì theo tin tức từ công ty bên kia thông báo lại thì Vĩnh Thành tuy nghiêm nghị nhưng vẫn là một người dễ tiếp xúc nhưng phó tổng giám đốc lại là một tảng băng lạnh không thể đến gần. Ông quả thật không biết phải phục tùng Vĩnh Phong như thế nào mới đúng ý. Quả thật quá nan giải.
Nói chung, Vĩnh Phong chỉ đến chào hỏi mọi người, bắt tay với các vị tổ trưởng và nhìn mặt nhân viên một lượt rồi quay người bỏ đi nhanh chóng sang phòng khác. Nói chung là mọi việc đều ổn thỏa, giám đốc Điền cảm thấy an tâm phần nào. Cuối cùng là đến phòng kế hoạch.
Chị Tình tổ trưởng chạy đến bắt tay với Vĩnh Phong một cách thận trọng, nhưng nhìn gương mặt không chút cảm xúc nào của cậu, chị bỗng cảm thấy chột dạ.
Sau khi lướt nhìn hết một lượt nhân viên trong phòng, Vĩnh Phong vẫn hỏi một câu giống như ở mấy phòng kia.
– Nhân viên phòng này không có ai nghỉ phép chứ?
– Dạ! Mọi người đều đi làm đầy đủ và đúng giờ – Chị Tình e dè trả lời và cố ý nhấn mạnh hai từ: “đầy đủ” và “đúng giờ”