Chuyên láu lỉnh:
– Mày có đạp lần nào chưa?
Nhiệm liếm môi:
– Tao hả? Tao… đạp hoài!
Chuyên cười ha hả:
– Vậy mà lúc nào mày cũng bô bô: “Em Thủy sợ tao một phép”.
Nhiệm gãi cằm, bối rối:
– Thì hai đứa tao… sợ qua sợ lại.
Chuyên nhướng mắt:
– Đừng xạo mày! Chỉ có mày sợ em chứ em sức mấy mà sợ mày!
Nhiệm vung tay:
– Ừ thì tao sợ. Nhưng tụi mày cũng vậy thôi. Mày thì sợ em Sương, còn thằng Mẫn sợ em Thanh Hương.
Nghe nhắc đến mình, Mẫn nhỏm người lên:
– Tao không sợ. Thằng này cóc biết sợ ai!
– À, à, để đó rồi coi! – Nhiệm gật gù, giọng răn đe – Rồi mày sẽ hiểu thế nào là… lưỡi gươm tình ái. Mày chưa tiếp xúc với bọn con gái nhiều, mày chưa biết….
Mẫn bĩu môi:
– Mày làm như mày tiếp xúc nhiều lắm vậy!
Nhiệm vỗ ngực:
– Ít ra tao cũng yêu nhiều hơn mày. Trước nay tao cũng có sơ sơ khoảng chín, mười mối tình gởi “quĩ tiết kiệm” chứ mày thì mới có một.
Tự nhiên Mẫn cảm thấy buồn cười. Suýt chút nữa anh đã buột miệng: “Một đâu mà một!” nhưng cuối cùng anh kềm lại được.
Kể từ hôm đó, Mẫn nghiễm nhiên đứng vào hàng ngũ những chàng Roméo thời đại.
Bây giờ, sau những giờ đến lớp, anh không còn nằm lì trên căn gác trọ như trước.
Thỉnh thoảng, Mẫn chuồn ra khỏi nhà để thực hiện những màn hẹn hò tưởng tượng với “người yêu”. Để rồi sau đó anh trở về nhà muộn màng với vẻ mặt rạng rỡ và thích thú trả lời úp úp mở mở những câu hỏi tò mò của Chuyên và Nhiệm.
– Hôm nay đi chơi đâu vậy?
– Đầm Sen.
– Xa dữ vậy!
– Ừ.
– Đi bằng gì?
– Xe PC của em.
– Ngon quá hén! Mày có dẫn em đi pédalo không?
– Đương nhiên rồi! Tụi tao ra giữa hồ tâm sự.
– Tâm sự sao?
– Mày hỏi để làm gì?
– Hỏi để… nghiên cứu.
– Hừm! Lãng xẹt!
– Thế tụi mày có bị ướt không?
– Ướt đâu mà ướt! Hồi chiều đến giờ trời đâu có mưa!
– Thì trời không mưa. Nhưng tụi mày tâm sự mùi mẫn giữa hồ, nhiều khi tới chỗ xúc động, tụi mày ngã tòm xuống nước, ai mà biết được!
Mẫn hừ một tiếng và đưa tay tóm lấy Nhiệm nhưng Nhiệm đã kịp thời nhích ra xa, cười hích hích.
Khác với Nhiệm, Chuyên “quan tâm” đến chuyện tình của Mẫn “sâu sắc” hơn:
– Bữa nay, chuyện mày tới đâu rồi?
Mẫn ấp úng:
– Tới… tới…
Chuyên sốt ruột:
– Tới đâu?
Mẫn gãi đầu:
– Thì tới… Đầm Sen.
– Hừ! Tới Đầm Sen thì nói làm quái gì! Ý tao muốn hỏi là tới giai đoạn nào rồi.
– À, tụi tao đang tới giai đoạn… yêu.
Chuyên lắc đầu nguầy nguậy:
– Mày trả lời không đúng trọng tâm câu hỏi. Yêu thì đã đành rồi. Nhưng tình yêu nó có nhiều giai đoạn: giai đoạn thăm dò, giai đoạn tấn công, giai đoạn xáp lá cà…
Nhiệm xen vào:
– Chắc thằng Mẫn đang ở trong giai đoạn lạy lục.
Mẫn lườm Nhiệm:
– Làm như mày!
Chuyên ngó Mẫn:
– Đừng thèm cãi nhau với thằng Nhiệm! Mày trả lời đi! Tới giai đoạn nào?
Mẫn ngước nhìn trần nhà:
– Tới giai đoạn… giai đoạn… xáp lá cà.
Nhiệm cười hô hố:
– Xạo đi! Tướng mày mà dám xáp lá cà !
Mẫn tự ái:
– Tao “xáp” tuốt!
Nhiệm nheo mắt:
– Đừng có dóc! Mày biết xáp lá cà là sao không?
Mẫn nuốt nước bọt:
– Là sao?
Nhiệm huơ tay:
– Là phải hôn nhau. Hôn liên tục. Như tao với em Thủy vậy.
Mẫn gật đầu:
– Thì tụi tao cũng có… hôn nhau vậy.
Nhiệm hỏi gặng:
– Có không?
– Có.
– Nhiều không?
– À, à, không nhiều lắm!
Nhiệm phẩy tay:
– Vậy thì chưa thể gọi là xáp lá cà được! Mày còn đang ở trong thời kỳ “đánh du kích”. Hôn em theo kiểu của mày người ta gọi là “hôn lẻ tẻ”, nghĩa là thỉnh thoảng thừa cơ em không đề phòng, mày chồm tới hôn đại một phát rồi rút liền.
Mẫn đỏ mặt:
– Tao không có hôn lén, mày! Tao hôn ít nhưng mà hôn đàng hoàng.
Chuyên lên tiếng can thiệp:
– Vậy là được rồi! Ít hay nhiều không thành vấn đề, hễ có hôn là coi như đã bước vào giai đoạn xáp lá cà rồi!
Mẫn liếc Nhiệm, hí hửng:
– Thấy chưa! Tao đã nói tao xáp lá cà mà mày cứ cãi!
Thấy Chuyên hùa vào với Mẫn, Nhiệm đành cười hề hề thừa nhận “thành quả” của Mẫn.
Không chỉ “trả lời phỏng vấn”, dạo này đêm nào Mẫn cũng tham gia “trao đổi kinh nghiệm” về tình yêu với Chuyên và Nhiệm, vốn là chương trình phát thanh độc quyền của hai tên này trong suốt một thời gian dài.
Bây giờ, Mẫn không còn quấn chăn lăn vào một góc tường nằm vểnh tai nghe “ké” chuyện của thiên hạ. Mà, xen kẽ vào những mẩu chuyện về Sương và Thủy, Mẫn đã có thể hùng hồn “đóng góp” phần “tâm sự” của mình:
– Hôm nay, Thanh Hương của tao…
Những lúc đó, nhìn Chuyên và Nhiệm tròn mắt theo dõi “chuyện tình” của mình, Mẫn cảm thấy cuộc sống trở nên bình đẳng hơn bao giờ hết và anh tự buông mình vào niềm vui mới mẻ đó một cách vô tư.
Chương 12:
“Thanh Hương” viết thư cho Mẫn đều đều.
Đúng như kế hoạch, cứ cách khoảng một tuần hoặc mười ngày, một lá thư đầy nũng nịu bay về căn gác trọ.
Bây giờ không chỉ Mẫn mà cả Chuyên và Nhiệm đều nôn nao mong ngóng thư của em “Thanh Hương”. Cả hai gặp em Sương và em Thủy hằng ngày, những gì cần nói đã nói… sạch sành sanh, ít khi có chuyện thư qua thư lại lôi thôi. Vì vậy đối với Chuyên và Nhiệm, “hiện tượng thư tình” của Mẫn có một sức hấp dẫn đặc biệt, như thể đó là một món chơi sang mà những chàng Don Juan bình dân như Chuyên và Nhiệm không bao giờ sắm nổi.
Có khi Thu Thảo nổi hứng ngưng viết thư liền tù tì nửa tháng khiến Chuyên và Nhiệm phải thấp thỏm hỏi Mẫn:
– Mày và em Thanh Hương đang giận nhau hả?
– Đâu có.
– Chứ sao kỳ này em lâu viết thư vậy?
– Tao cũng chẳng biết. Có lẽ em đang bận ôn thi kiểm tra học kỳ.
Hôm sau, Mẫn hỏi Thu Thảo. Cô cười:
– Tại em đang nghĩ cách viết sao cho nó khang khác một chút. Hẹn đi chơi hoài, “mỏi chân” quá!
Câu nói đùa của Thu Thảo khiến Mẫn phì cười.
Trong những lá thư gần đây, Thu Thảo không còn viết theo “lá thư mẫu” của Mẫn nữa. Cô yêu cầu Mẫn cho cô được quyền “tự do sáng tác”. Cô bảo như thế nó tự nhiên hơn, đồng thời cũng thích thú hơn.
Mẫn đồng ý ngay đề nghị của Thu Thảo. Anh cũng đã bắt đầu chán cái trò “soạn thảo thư tình”, một nhiệm vụ nặng nề quá sức anh và những sơ hở tệ hại trong quá trình thực hiện nhiệm vụ quỉ quái đó có thể phản lại anh bất cứ lúc nào.
Vả lại, đọc những lá thư do Thu Thảo sáng tác, Mẫn còn được thưởng thức cái cảm giác tò mò thú vị, chứ như trước đây, anh chẳng hề chờ đợi một điều gì trong những lá thư do chính anh viết ra.
Và những lá thư của Thu Thảo – Thanh Hương luôn luôn khiến Mẫn ngạc nhiên về nội dung trữ tình cũng như giọng điệu êm ái đáng yêu của nó.
Mỗi lần đọc thư Thanh Hương, Nhiệm cứ xuýt xoa luôn miệng:
– Chậc! Con bé của mày viết thư dễ thương ác!
Chuyên thì gật gù, lẩm bẩm:
– Tao không ngờ thằng Mẫn lại “cua” được một em “chiến” như vậy.
Rồi Chuyên ngó Mẫn:
– Hôm nào mày dẫn em về đây chơi đi!
Lời đề nghị bất ngờ của Chuyên khiến Mẫn giật thót. Anh lúng túng:
– Để từ từ…
– Từ từ gì nữa! Mày quen em đã mấy tháng rồi!
Mẫn tìm cách hoãn binh:
– Tao còn phải hỏi ý kiến em đã! Nhiều khi em ngại…
– Có gì đâu mà ngại?
– Ngại chứ! Nhất là cái miệng thằng Nhiệm!
Nghe “đụng” đến mình, Nhiệm vội vàng trấn an Mẫn:
– Tao thề là khi gặp em Thanh Hương, tao sẽ câm như hến.
Mẫn nheo mắt:
– Ai tin mày nổi!
Nhiệm cả quyết:
– Thì mày với thằng Chuyên tin. Tao thề là tao sẽ im thin thít. Nếu cần, mày cứ lấy băng keo dán miệng tao lại.
Chuyên vỗ vai Mẫn:
– Mày đừng lo! Tao còn giữ cuộn băng “tấu hài” của thằng Nhiệm trong tay, nó không dám giở trò gì đâu!
Nhiệm gật đầu lia lịa:
– Đúng rồi! Tao ngu gì “hại” mày để cho mày “hại” lại tao!
Sự “đầu hàng” hăng hái của Nhiệm khiến Mẫn mím môi lại để khỏi bật cười. Anh chưa kịp nói gì thì Chuyên đã nhắc:
– Vậy mày định hôm nào giới thiệu em Thanh Hương với tụi tao?
Mẫn lấp lửng:
– Chưa biết.
Chuyên nhăn nhó:
– Mày phải cho biết trước để tụi tao còn sửa soạn đón tiếp chứ!
Mẫn cứ một mực lừng khừng:
– Tao còn phải xin ý kiến em…
– Thì xin lẹ lẹ đi!
– Ừ, mốt tao xin.
Nhưng rồi Mẫn lờ tịt.
Chuyên và Nhiệm sau vài lần nhắc nhở, thúc giục, thậm chí “chửi rủa” Mẫn thậm tệ nhưng thấy Mẫn cứ trơ ra, lúc nào cũng chỉ nhe răng cười trừ, cả hai chán quá không thèm đòi gặp Thanh Hương nữa. Chuyên nghĩ sở dĩ Mẫn chưa “ra mắt” người yêu với bạn bè là tại Thanh Hương “nhát”. Nhiệm suy luận “thực tế” hơn: “Hay là người yêu thằng Mẫn cũng có cái chân bị tật giống như nó?”. Tất nhiên Nhiệm chỉ thắc mắc trong bụng.
Nhưng đoán gì thì đoán, cho đến nay Chuyên và Nhiệm vẫn chỉ mới biết Thanh Hương qua những lá thư tình định kỳ của cô, những lá thư mà sự dịu dàng đặc biệt của chúng khiến cả ba chàng trai lần nào đọc cũng cảm thấy bồi hồi.
Vì vậy, hôm nay nghe Thu Thảo bảo “sẽ viết cho nó khang khác”, Mẫn giật mình:
– Viết khang khác là viết sao?
Thu Thảo cười bí mật:
– Viết sao thì khi nhận được thư anh sẽ biết.
– Biết bây giờ không được hả?
– Không được! Thư tình ai lại nói trước!
Mẫn thở ra:
– Vậy thì thôi! Lật tập ra học đi!
– Làm gì học liền vậy! Ngồi chơi thêm mười phút nữa đi! – Thu Thảo nài nỉ.
Mẫn khăng khăng:
– Không “ngồi chơi” gì hết! Không nói cái vụ “khang khác” kia thì lấy bài ra học!
Thái độ “thù vặt” của Mẫn khiến Thu Thảo tức cành hông.
Cô vừa lúi húi lục tập vừa giở giọng bướng bỉnh:
– Học thì học! Còn chuyện kia thì anh đừng hòng “dụ khị”!
Rốt cuộc, Mẫn chẳng moi được gì ở Thu Thảo.
Phải đợi đến năm ngày sau, khi nhận được thư của Thanh Hương, anh mới biết cái khang khác đó là gì.
Lá thư mở đầu bằng hai chữ cộc lốc: “Anh Mẫn”.
Những tính từ âu yếm quen thuộc như “thân yêu”, “yêu quí” rơi đâu mất. Thô bạo hệt như nhà đèn “cúp” điện, Thu Thảo “cúp” thẳng tay những từ ngữ đầy âm vang đó.
Tiếp theo, thư viết, giọng sặc mùi… chiến tranh lạnh: “Bây giờ, tôi mới biết anh là một kẻ lừa dối, một người có họ hàng với… chú Cuội. Tôi sẽ không nói quanh co dài dòng, bởi trong tình cảm sự thẳng thắn bao giờ cũng đáng quí dù đôi khi nó đem lại sự khó chịu, như trong trường hợp này, vì vậy tôi sẽ không ngần ngại mà nói rằng: anh xạo! Anh bảo tôi là người bạn gái duy nhất mà anh quen, vậy chứ cô Thu Thảo là ai? Tất nhiên, câu hỏi của tôi cũng là câu trả lời, một câu trả lời khá cay đắng đối với tôi. Vì vậy, anh khỏi cần phải tìm cách thanh minh, giải thích lôi thôi. Vả lại, tôi cũng không cần và không muốn nghe những lời bịa đặt của anh thêm một lần nào nữa”.
Những dòng cuối thư lạnh lẽo, đầy âm khí, đọc lên muốn toát mồ hôi lạnh: “Gởi anh lời từ biệt. Chúc anh hạnh phúc”.
Mặc dù biết đây chỉ là một trò chơi, lá thư đầy dẫy những lời lẽ nặng nề của “Thanh Hương” vẫn khiến Mẫn cảm thấy bồn chồn. Giọng điệu chì chiết của lá thư này quả thật khác xa cái giọng điệu thủ thỉ, dịu dàng mà anh đã quen nghe và quen đắm mình trong nỗi xúc động mơ hồ do nó gây ra.
Chuyên và Nhiệm càng sững sờ hơn cả Mẫn. Cả hai cứ giật mình thon thót theo từng dòng “tối hậu thư” của người đẹp… không chân dung kia.
Nhiệm chép miệng than thở:
– Kiểu này thì nguy tới nơi rồi! Hệt như “bản án” của em Thủy gởi tao trước kia!
Chuyên khịt mũi:
– Thằng Mẫn nguy hơn mày nhiều! Lúc trước, mày chỉ bị cái tội “bốc phét” quá trớn về chuyện mày với em Thủy. Tội đó dù sao cũng còn nhẹ, thuộc phạm vi “nội bộ”. Đằng này, chuyện thằng Mẫn lại dính dáng đến người thứ ba. Thế mới chết!
Từ nãy giờ, Mẫn ngồi bó gối, mặt mày buồn xo. Nghe Chuyên phân tích và “luận tội” như một quan tòa, Mẫn lẩm bẩm, giọng rầu rĩ:
– Đúng là chết thật!
Nói xong, Mẫn duỗi chân, ngã người vào lưng ghế y như chuẩn bị… chết ngay tại chỗ khiến Nhiệm hốt hoảng la lên:
– Mày làm gì xìu quá vậy! Bình tĩnh đi! Để tụi tao nghĩ cách giải quyết “ca” này cho!
Mẫn vẫn nằm ngửa, mắt nhìn lên trần nhà, phều phào:
– Tụi mày nghĩ lẹ lẹ đi! Nghĩ chậm, tao “đi luôn” ráng chịu à!
Nghe Mẫn “hù”, Nhiệm càng hoảng:
– Rồi, rồi! Chờ một chút! Có ngay đây!
Nhưng rồi nghĩ hoài mà chẳng “có ngay” được một chút sáng kiến nào, Nhiệm vội thúc cùi tay vô hông Chuyên:
– Nghĩ trước đi mày!
Chẳng đợi Nhiệm giục đến lần thứ hai, Chuyên quay sang Mẫn, hắng giọng hỏi:
– Tại sao em Thanh Hương lại biết Thu Thảo?
Mẫn lắc đầu:
– Tao chẳng hiểu.
– Có bao giờ mày nói cho em Thanh Hương về Thu Thảo không?
– Không bao giờ!
– Mày nhớ kỹ đi! Có lúc nào mày vô tình…
Mẫn cau mặt, cắt ngang:
– Tao đã nói rồi! Không bao giờ!
Chuyên nhíu mày:
– Thế thì lạ thật!
Mẫn nhếch mép:
– Hay là mày với thằng Nhiệm “xì” cho em Thanh Hương biết?
Nhiệm trợn mắt:
– Nè, nè, không có nghi ẩu à nghen! Tụi tao có biết em Thanh Hương là ai đâu!
Mẫn nheo mắt:
– Biết đâu trong lúc tao đi vắng, em Thanh Hương lò dò tới đây tìm tao. Gặp tụi mày, trò chuyện một hồi, thế là qua cái “loa phóng thanh” của thằng Nhiệm, em biết tỏng tòng tong hết mọi chuyện.
Nhiệm giẫy nẩy như đỉa phải vôi:
– Chẳng có ma nào tới đây tìm mày hết! Đừng có nghi ngờ bậy bạ!
Mẫn cắn môi:
– Chứ tại sao em Thanh Hương lại biết Thu Thảo?
Nhiệm hừ mũi:
– Lẽ ra chính mày phải biết điều đó!
Chuyên liếc mẫn:
– Nhưng mà giữa mày với em Thu Thảo có gì không?
– Có gì là có gì?
– Nghĩa là có gì… để cho em Thanh Hương phải nghi ngờ…
Chẳng để cho Chuyên nói hết câu, Mẫn sầm mặt:
– Chẳng có gì sất! Tao đã nói bao nhiêu lần rồi mà tụi mày cứ hỏi tới hỏi lui hoài!
– Thì tại em Thanh Hương “làm mình làm mẩy” ghê quá nên tao hỏi vậy thôi! – Rồi Chuyên gục gặc đầu – Thôi được rồi! Nếu giữa mày và em Thu Thảo không có gì… lôi thôi, thì “ca” này cũng dễ dàn xếp thôi!
– Ở đó mà dễ!
Chuyên quả quyết:
– Tao đã nói dễ là dễ! Vấn đề là mày phải tìm cách “tiếp cận” với em, rồi lựa lời giải thích…
Mẫn nhún vai:
– Em đã bảo em cóc cần nghe tao giải thích kia mà!
Chuyên cười mũi và nói bằng giọng lõi đời:
– Mày hơi đâu tin lời bọn con gái! Em nói là nói vậy thôi, chứ trong thâm tâm em vẫn muốn nghe mày phủ định những điều em nghi ngờ.
Sự phân tích tâm lý sâu sắc và thấm đượm tinh thần lạc quan chủ nghĩa của Chuyên giúp Mẫn “sáng” ra. Anh gật gù:
– Được rồi! Tao sẽ gặp em!
Nhưng trong khi chờ đợi gặp được em, suốt buổi chiều và tối hôm đó, Mẫn quấn chăn nằm thu lu trên giường, chỉ thò mỗi cái đầu ra ngoài để triển lãm một bộ mặt “đẫm nước mắt”, còn rầu rĩ và đáng thương hơn cả anh chàng Werther của Goethe, khiến Chuyên và Nhiệm phải thay nhau an ủi và động viên đến khô cả nước bọt. Còn Mẫn thì vừa thở vắn than dài vừa cố ghìm mình để khỏi bật cười thành tiếng.
Đó là tất cả những hậu quả không thể nào lường trước của cái mà Thu Thảo gọi là “viết cho nó khang khác”. Trước tình huống bất ngờ đó, Mẫn không còn cách nào khác là phải ứng diễn thật tốt vai kịch oái ăm của mình, với một tâm trạng nửa thinh thích nửa hồi hộp.
Nhưng Thu Thảo không dừng lại ở đó.
Với bản tính nghịch ngợm, một tháng sau, Thu Thảo lại “đánh” trực tiếp vào “người yêu” của Mẫn.
Không hề nghi ngờ chút gì về tính chân thật trong những lời “tâm sự” của Mẫn, cô lại giở giọng giận dỗi:
“… Trong khi những dấu hỏi về nhân vật Thu Thảo vẫn còn đó, tôi lại phát hiện ra anh đang quan hệ tình cảm với cô Thủy nào đó nữa. Thật là quá sức chịu đựng của một người con gái cả tin như tôi…”
Lá thư của Thu Thảo khiến Mẫn toát mồ hôi. Khi bảo “người yêu” của mình tên… Thủy, Mẫn định trả lời lấp liếm cho qua chuyện, không ngờ Thu Thảo nhớ dai còn hơn cả… máy tính điện tử và bây giờ lại lôi cái tên đó ra để “hại” anh.
Vì không đề phòng tình huống trớ trêu đó, Mẫn vẫn hăm hở bóc thư ra cho cả bọn xem chung như thường lệ.
Vừa lướt qua lá thư, Nhiệm đã nhảy dựng lên:
– Chết mẹ rồi! Thằng Mẫn “đâm sau lưng chiến sĩ”!
Chuyên cũng ngớ người ra:
– Quỉ quái gì vậy nè!
Nhiệm chồm tới chộp lấy vai Mẫn, gầm gừ:
– Chơi trò gì vậy mày?
Mẫn ú ớ:
– Bình tĩnh nào! Chắc là có sự nhầm lẫn gì đây!
Nhiệm nghiến răng:
– Nhầm lẫn gì nữa! Em Thanh Hương của mày đã “khai” tên người yêu của tao trong thư rõ ràng ràng!
Mẫn nhăn nhó:
– Buông tay ra đi! Tao thề là tao không hề đụng đến em Thủy của mày, dù chỉ một sợi tóc.
Nhiệm buông tay ra nhưng mặt mày vẫn chưa hết căng thẳng. Anh mím môi:
– Vậy tại sao em Thanh Hương lại “đặt vấn đề” em Thủy ở đây?
Mẫn gãi đầu , ấp úng giải thích:
– Chắc là em nghe lộn! Hôm trước em hỏi thăm về bạn bè của tao, tao có kể cho em nghe về mày với thằng Chuyên. Nhân tiện, tao nhắc đến em Sương và em Thủy! – Rồi Mẫn chép miệng, than thở – Không hiểu em nghe ba chớp ba nhoáng thế nào mà lộn em Thủy của mày thành… của tao!
Nhiệm tỏ vẻ ấm ức:
– Lộn gì mà lộn “độc” vậy không biết!
Rồi anh liếc Mẫn bằng ánh mắt nghi hoặc:
– Mà mày nói sao nghe khó tin quá!
Mẫn nuốt nướt bọt:
– Tao xạo mày làm gì!
Chuyên hắng giọng:
– Chắc là thằng Mẫn nói thật! Theo nhận định của tao thì quan hệ giữa nó và em Thủy không hề có một dấu hiệu khả nghi nào. Trong trường hợp này, có lẽ là em Thanh Hương nhầm.
Nét mặt của Nhiệm rạng rỡ hẳn lên:
– Ừ, tao cũng nghĩ vậy. Nhưng mà nhầm kiểu này thì… nguy hiểm quá! Em Thủy mà…
Nhiệm đang nói bỗng ngừng bặt, mắt ngó sững về phía cầu thang. Chuyên và Mẫn liền nhất loạt ngoảnh cổ lại, lập tức cả hai đổi sắc mặt và vội vàng mỉm cười tươi tắn:
– Mời Thủy vào chơi!
Chuyên vừa nói vừa nghĩ bụng: “Cô ta đúng là một… quái vật linh thiêng! Lần nào cũng vậy, hễ vừa nhắc đến cô ta là cô ta tức khắc xuất hiện!”.
Thủy bước vào. Cô nhìn Nhiệm, cười cười:
– Anh vừa nói xấu gì em đó?
Nhiệm nín thở:
– Nói xấu gì đâu! Anh định nói: “Em Thủy mà lên đây chơi thì tụi mình… thích phải biết!” nhưng anh vừa mới nói có nửa câu thì em đã lên tới.
Thủy bĩu môi:
– Anh chỉ được cái tài nói phét!
Nhiệm gãi đầu:
– Phét đâu mà phét! Anh nói thật đó!
Thủy rùn vai:
– Em không tin!
Rồi cô chìa cuộn băng trong tay ra:
– Trả anh nè!
Nhiệm cầm lấy cuộn băng, hỏi:
– Em mượn cuộn khác không?
Thủy lắc lắc mái tóc:
– Mượn! Anh còn cuộn băng nào hay không?
Thình lình Chuyên hắng giọng chen vào:
– Tôi có cuộn băng hay lắm! Thủy mượn không, tôi cho mượn.
– Băng gì vậy? – Thủy hỏi, giọng tò mò.
Chuyên tỉnh khô:
– Băng “ca nhạc theo yêu cầu”! Cuộn băng này hôm trước tôi nhờ Nhiệm thu giùm!
Nhiệm quắc mắt nhìn Chuyên:
– Vừa phải thôi nghen mày!
Rồi anh hấp tấp nói với Thủy:
– Em đừng có nghe lời anh Chuyên! Ảnh nói đùa đó! Để anh lấy băng cho em mượn!
Sau khi “hăm dọa” Chuyên bằng một tia nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống đối thủ, Nhiệm bước lại chỗ hộp băng lục lục tìm tìm.
Lát sau, anh rút ra một cuộn băng ABBA đưa cho Thủy.
Thủy cầm cuộn băng lật tới lật lui một lát rồi đưa trả lại:
– Cuộn băng này hôm trước anh cho em mượn một lần rồi mà!
Nhiệm gật đầu:
– Ừ, nhưng nhạc hay mình nghe đi nghe lại đâu có sao! Em cứ cầm về nghe đi! Trong đó có bản “Lay all your love on me” anh rất thích.
Đợi cho Thủy vừa xuống khỏi cầu thang, Nhiệm lập tức quay sang Chuyên, nghiến răng ken két:
– Tính giở trò đểu hả mày?
Chuyên nhe răng cười:
– Ai mà thèm giở trò với mày! Tao chỉ “hù” chơi vậy thôi!
Nhiệm cau có:
– Thôi dẹp đi! “Hù” cũng không được! Mày “hù” kiểu đó có ngày tao đứng tim tao chết, mày ráng chịu à!
Chuyên nheo mắt:
– Sức mấy mà mày dám chết! Mày chết thì bỏ em Thủy cho ai! Nhất là lúc này tụi mày chuyển “tông” qua “anh anh em em” nghe ngọt xớt cứ như đường cát pha… đường phèn.
Nhiệm cười khảy:
– Mày làm như mày với em Sương dạo này không “anh anh em em” vậy! Nói thật với mày là tao biết hết.
Chuyên ấp úng:
– Thì tao có… chối đâu!
Mẫn dang hai tay, hệt như trọng tài quyền Anh, dõng dạc phán:
– Vậy là huề! Khỏi cãi!
Rồi Mẫn quay sang Nhiệm, trách:
– Còn mày, sao không cho em Thủy mượn cuộn băng mới mà đưa băng cũ chi vậy?
– Thì tao đã nói rồi! Để cho em nghe lại bản “Lay all your love on me”!
– Sao phải nghe lại bản đó?
Nhiệm xoa cằm:
– Thì để… phòng xa. Biết đâu những điều em Thanh Hương “tố cáo” trong thư nó… đúng thì sao! Do đó, tao mượn bản nhạc để dặn em: “Lay all your love on me!”. Hãy dồn tất cả tình yêu của em cho anh! Đừng có chia cho thằng Mẫn một chút xíu nào hết, dù nó có mon men tới xin xỏ, lạy lục…
Mẫn “xì” một tiếng:
– Thôi đi mày ơi! Mày làm như ai cũng quen cái thói năn nỉ, ỉ ôi với bọn con gái như mày! Tao thèm vào em Thủy! Em Thanh Hương của tao còn dễ thương hơn em Thủy của mày gấp một trăm lần!
Thấy Mẫn chê bai người yêu của mình, Nhiệm cáu tiết:
– Đừng có nói dóc! Nếu người yêu của mày dễ thương sao mày không dám giới thiệu với tụi tao?
Bị phản đòn thình lình, Mẫn bối rối:
– Không phải là không dám! Nhưng tao còn phải hỏi ý kiến em…
Nhiệm trề môi:
– Ý kiến cái con khỉ! Tháng trước mày cũng bảo để hỏi ý kiến, tháng này cũng vậy. Ý kiến cái quái gì mà lâu dữ vậy!
Mẫn tặc lưỡi:
– Em còn lưỡng lự…
Nhiệm nhún vai, giọng ngang phè:
– Có cái chuyện cỏn con vậy mà cũng lưỡng lự! Theo tao, mày nên cho em “de” là vừa!
– Hứ! Nói như mày!
Rồi không để cho Nhiệm kịp “chất vấn” tiếp, Mẫn đứng dậy bỏ đi tắm. Anh sợ ngồi nán lại, Nhiệm thắc mắc tới thắc mắc lui một hồi, rồi thêm “nhà phân tích” Chuyên xen vào hạch hỏi, anh sẽ lúng túng để lộ bí mật của mình mất.
Chương 13:
Thu Thảo hỏi Mẫn:
– Chuyện của anh tới đâu rồi?
– Chuyện gì?
– Chuyện anh với chị Thủy đó!
– À, nói chung là tốt.
– Chỉ có đọc thấy mấy lá thư em viết cho anh không?
– Có.
– Chỉ có nói gì không?
– Nói.
– Nói sao?
– Nói “đồ cà chớn”.
Thu Thảo giật mình:
– Nói em hả?
Mẫn cười:
– Không. Nói tôi.
Thu Thảo cũng cười:
– Rồi anh trả lời sao?
Mẫn hấp háy mắt:
– Tôi bảo: “Cà chớn gì đâu! Con bé Thanh Hương này nó yêu anh chứ anh… đâu có thèm yêu nó”.
Thu Thảo “xì” một tiếng:
– Anh nói vậy, sức mấy chị Thủy tin.
Mẫn gật gù:
– Lúc đầu thì không tin. Nhưng sau thì tin.
– Thật không?
– Thật. Bởi vì mấy lần thấy Thanh Hương hẹn đi chơi, cô ta “canh me” tôi sát nút. Tới giờ hẹn, thấy tôi nằm lì trên giường nghe nhạc, không buồn nhúc nhích, cô ta tin liền.
Thu Thảo cười:
– Vậy bây giờ em có phải viết thư cho anh nữa không?
Mẫn trợn mắt:
– Tiếp tục chứ! Thu Thảo mà ngưng “cung cấp” thư cho tôi một cái, tình hình xấu đi liền.
Thu Thảo rụt cổ:
– Dữ vậy hả?
– Chứ sao! Tình hình an ninh hiện nay vẫn đang còn bị đe dọa. Khi nào mọi việc đã suôn sẻ, tôi sẽ báo cho Thu Thảo biết. Lúc đó, Thu Thảo khỏi cần viết thư nữa.
Thu Thảo mỉm cười dễ dãi:
– Ừ, nếu vậy thì em sẽ tiếp tục “nhiệm vụ” của mình.
Mẫn sực nhớ ra một chuyện tối quan trọng. Anh dặn:
– Nhưng từ nay trở đi, Thu Thảo đừng bao giờ nhắc đến tên Thủy trong thư nữa nghen!
– Sao vậy? Bộ chị Thủy giận hả?
– Ừ. Cô ta cảm thấy bị xúc phạm. Cô ta bảo là mình bị bêu riếu.
Thu Thảo tròn mắt:
– Em có bêu riếu gì đâu!
Mẫn gãi đầu:
– Thì Thu Thảo không bêu riếu, nhưng cô ta lại cảm thấy như vậy. Thế mới kẹt!
Thấy “ông thầy” có vẻ khổ sở ghê quá, Thu Thảo động lòng từ bi:
– Thôi thì em sẽ không đụng đến chị Thủy của anh nữa.
Nói xong cô ngoan ngoãn lấy tập ra học, không chờ Mẫn giục tới giục lui như mọi hôm.
Tới giờ giải lao, Mẫn ngả người vào lưng ghế và lơ đãng nhìn quanh. Không thấy con gấu bông đâu, anh ngạc nhiên hỏi:
– Thu Thảo cất con gấu bông đâu rồi?
Bị hỏi thình lình, Thu Thảo lộ vẻ bối rối:
– Con gấu bông… hả…?
– Ừ, con gấu bông. Mọi khi tôi vẫn thấy nó trên kệ sách kia mà! Đâu rồi?
Thu Thảo thở dài:
– Em trả rồi!
Suýt chút nữa, Mẫn đã nhảy dựng lên. Anh trố mắt:
– Cái gì? Thu Thảo trả rồi à? Trả cho ai? ,br> Thu Thảo nhìn xuống đất:
– Thì trả cho anh Phúc.
Mẫn lại hỏi, sau một thoáng ngập ngừng:
– Sao Thu Thảo lại làm vậy?
Thu Thảo nhún vai:
– Không thích nữa thì trả chứ sao!
Giọng cô có vẻ bực bội pha lẫn chút giận dỗi khiến Mẫn đâm ra ngại ngần. Anh ngồi im một lúc lâu. Nhưng rồi không nén được tò mò, anh rụt rè hỏi:
– Có chuyện gì giữa hai người phải không?
Thu Thảo không đáp, nhưng cô khẽ gật đầu.
– Chuyện gì vậy? – Mẫn hắng giọng – Thu Thảo có thể nói cho tôi biết được không?
Thu Thảo dường như muốn tránh ánh mắt dò hỏi của Mẫn. Cô nhìn ra sân. Những bông hồng, những bông thược dược như thẫm lại dưới ánh nắng chiều gay gắt. Cây ổi già như chưa ra khỏi giấc ngủ trưa, những chiếc lá bám vào cành hững hờ và lười biếng, thỉnh thoảng lại uể oải đong đưa theo từng cơn gió hiếm hoi. Hết trưa nhưng chưa tới chiều, mọi vật có vẻ bất động, không thèm xê dịch và không khí thì đặc quánh lại thành khối hệt như câu trả lời đang đông cứng trong lòng Thu Thảo. Cô phân vân nửa muốn nói nửa muốn không.
Thái độ của Thu Thảo khiến Mẫn băn khoăn:
– Chuyện khó nói lắm hả?
– Cũng chẳng đến nỗi khó nói lắm! – Thu Thảo cảm thấy hơi tự ái trước câu hỏi của Mẫn, cô quyết định chẳng thèm giấu giếm – Anh Phúc tình cờ thấy em đang viết thư cho anh.
– Rồi sao? – Mẫn giật thót.
– Ảnh gặng hỏi! – Thu Thảo chớp mắt.
Mẫn rất muốn hỏi “anh ta hỏi sao?” nhưng anh cảm thấy rất khó mở miệng. Anh ngồi im nhìn Thu Thảo, hy vọng cô sẽ kể tiếp.
Quả vậy, sau một tiếng thở dài cố nén, Thu Thảo nói tiếp, giọng chậm rãi nhưng không giấu được nỗi xúc động:
– Em nói sự thật. Em kể cho ảnh nghe về chuyện của anh. Nhưng ảnh không tin. Thế là… ảnh làm ầm ĩ lên.
Thu Thảo ngừng lời. Mặt cô đỏ lên. Có lẽ cô cảm thấy xấu hổ khi nói về chuyện đó.
Còn Mẫn thì nhấp nhổm như ngồi phải lửa. Anh không hề ngờ cái trò chơi nghịch ngợm của mình lại là nguyên nhân dẫn đến sự hiểu lầm tai hại giữa Phúc và Thu Thảo. Vì vậy lòng anh vô cùng áy náy.
Anh nhìn Thu Thảo bằng ánh mắt xốn xang và nín thở hỏi:
– Thế là cãi nhau?
Thu Thảo nhún vai:
– Cãi làm gì cho mệt! Em trả lại con gấu bông. Và tất cả những thứ khác.
Mẫn tặc lưỡi:
– Thu Thảo làm vậy e rằng quá đáng!
– Chẳng có gì là quá đáng! – Giọng Thu Thảo quyết liệt – Một khi ảnh đã tỏ ra là một con người thiếu tế nhị, và nhất là thiếu lòng tin vào người khác. Hơn nữa, giữa em và ảnh chưa có gì rõ ràng để ảnh tự cho mình cái quyền la lối om sòm với em.
Mẫn hỏi, giọng phiền muộn:
– Anh Sơn biết chuyện này không?
– Biết! – Thu Thảo gật đầu – Ngay sau đó, anh Phúc đi nói với anh Sơn.
Mẫn lo lắng:
– Anh Sơn nói gì không?
Thu Thảo chớp mắt:
– Không! Anh Sơn hoàn toàn tin lời em.
Thu Thảo nói bằng giọng tỉnh bợ Trong khi đó, Mẫn toát mồ hôi hột. Anh không ngờ có một ngày câu chuyện bí mật tưởng chỉ có anh và Thu Thảo biết lại lộ ra tùm lum như vậy. Cứ nghĩ đến chuyện mai mốt giáp mặt với Sơn, anh cảm thấy lúng túng và xấu hổ đến chín người.
Nhưng mặt khác, việc Sơn hiểu rõ và thông cảm “nhiệm vụ đặc biệt” của Thu Thảo lại khiến anh nhẹ nhõm. Anh nói với Thu Thảo:
– Như vậy, chuyện Thu Thảo và anh Phúc cũng chưa đến nỗi nào! Anh Sơn hoàn toàn có thể giải thích và thuyết phục anh Phúc về việc hiểu lầm vừa qua.
– Tất cả đã muộn rồi! – Thu Thảo cắn môi – Sau khi chuyện đó xảy ra, chiều nào anh Phúc cũng chở một cô gái lượn qua lượn lại trước nhà em, ý chừng muốn trêu tức em…
Mẫn chép miệng:
– Nhưng chắc gì giữa anh Phúc và cô gái kia đã có gì với nhau?
Thu Thảo hừ mũi:
– Có gì hay không, điều đó không quan trọng! Cái chính là anh Phúc đã xử sự không như một người đàn ông.
Mẫn vô cùng ray rứt khi thấy mình không thuyết phục được cô học trò bướng bỉnh. Anh thở dài:
– Tất cả là do lỗi ở tôi!
– Anh chẳng có lỗi gì trong chuyện này! – Thu Thảo phản đối – Thậm chí nhờ vậy, em mới có cơ hội nhận diện con người chính xác hơn. Điều đó chẳng tốt cho em hơn sao?
Mẫn ngồi im, anh chẳng biết phải nói gì. Thu Thảo đã nói vậy, có nghĩa là cô chẳng cần anh trả lời. Nhưng mặc dù cô cho là đã rút ra những kết luận bổ ích từ sự rạn nứt tình cảm giữa cô và Phúc và cô đón nhận điều đó một cách bình thản, anh vẫn không thoát khỏi tâm trạng dằn vặt, bứt rứt. Cái ý nghĩ vì anh, chính tại vì anh, vì câu chuyện bịa đặt về một cô Thủy hình sương bóng khói kia, sự rắc rối dẫn đến chia tay của Thu Thảo và Phúc mới xảy ra cứ dày vò anh suốt buổi dạy hôm đó.
Nó cứ lẵng nhẵng bám lấy đầu óc anh làm anh không thể tập trung vô bài giảng được đến nỗi đã mấy lần Thu Thảo phải lên tiếng chỉnh anh về những con tính cộng sai.
Mẫn rầu thúi ruột.
Đã vậy, về đến nhà, thấy Nhiệm ngồi ủ rũ như con gà mắc mưa nơi góc bàn, anh lại càng rầu hơn.
Nghe tiếng động, Nhiệm ngẩng đầu lên.
Thấy Mẫn, anh thều thào như người sắp chết:
– Cứu tao, mày ơi!
Mẫn ngán ngẩm:
– Làm gì mà kêu cứu hoài vậy? Bộ sắp chia tay tụi tao để ra đi hả?
– Đi đâu?
– Thì đi về… bên kia thế giới chứ đi đâu!
Nhiệm thản nhiên gật đầu:
– Ừ, có khi phen này tao “đi” thật!
Mẫn hoảng hồn. Anh sực nhớ Nhiệm là cái đứa nói gì làm nấy. Nó nói kiểu này không khéo nó định “đi” thật. Nghĩ vậy, Mẫn không dám cà rỡn nữa. Anh ngó Nhiệm, lo lắng hỏi:
– Có chuyện gì vậy?
Nhiệm ảo não:
– Em Thủy bỏ tao đi lấy chồng!
Mẫn giật mình:
– Đừng có tung tin vịt, mày! Em lấy chồng sao tụi tao không biết? Hễ đám cưới là pháo nổ đì đùng…
Nhiệm tiếp tục thở dài:
– Đám cưới thì chưa! Nhưng mà sắp!
– Hừm! Sắp thì nói làm gì!
Nhiệm quắc mắt:
– Sao lại không nói! Chuyện tày trời như vậy mà mày kêu tao tỉnh bơ hả?
Mẫn lại hỏi:
– Đám hỏi chưa?
Nhiệm ngẩn người:
– Đám hỏi hả? Đám hỏi cũng… chưa luôn!
Mẫn nhăn mặt:
– Vậy sao mày dám cả quyết em sắp lấy chồng?
Nhiệm chép miệng:
– Thì em bảo với tao vậy.
– Em bảo hồi nào?
– Hồi chiều.
Mẫn nhíu mày:
– Em có bảo em định lấy ai không?
– Không.
– Nhưng mày phải biết chứ?
Nhiệm lắc đầu:
– Tao cũng… không biết nốt! Em chỉ nói vậy thôi!
Mẫn cảm thấy mình đang lạc vào một trận đồ bát quái, tám cửa đều tối mò. Anh ngồi xuống ghế, đối diện với Nhiệm:
– Mày kể đầu đuôi câu chuyện nghe coi! Tại sao em lại tuyên bố xanh dờn như vậy?
Nhiệm hắng giọng:
– Chả là hôm trước đi chơi với nhau, tao ngứa tay lục lọi túi xách em. Tình cờ thấy tờ chứng minh nhân dân của em, tao cầm lên coi và thế là tao biết được hôm nay là ngày sinh nhật của em. Hôm qua tao lùng sục khắp nơi trong thành phố và cuối cùng mua được cho em một món quà đẹp hết biết. Đó là một cái hộp kim chỉ nhỏ bằng bàn tay, có dạng cuốn sách, trông xinh xắn đáo để, bên trong không thiếu thứ gì: kim, chỉ, dao, kéo… món nào cũng nhỏ xíu như thể đồ chơi…
Nghe Nhiệm cà kê dê ngỗng lâu lắc, Mẫn sốt ruột:
– Kể lẹ vô chuyện chính đi! Mày cứ vòng vo tam quốc hoài!
– Yên chí! Sắp tới chỗ quan trọng rồi! – Nhiệm sửa lại thế ngồi và kể tiếp, giọng căng thẳng – Hồi chiều tao rủ em đi chơi và nhân lúc thuận tiện, tao rút hộp kim chỉ ra tặng em. Em cầm lấy món quà tao đưa với vẻ ngạc nhiên: “Quà gì vậy?”. Tao nói: “Quà sinh nhật cho em đó”. Em lộ vẻ xúc động thấy rõ. Hình như mắt em rưng rưng. Và em âu yếm nhìn tao, nói: “Trên đời này chỉ có anh là nhớ ngày sinh nhật của em. Ngay cả bố mẹ em cũng chẳng nhớ ngày hôm nay là ngày gì!” Lúc đó tao thấy thương em ghê, và không biết ma xui quỉ khiến thế nào, tao lại hào hứng bốc phét: “Không những anh nhớ như đinh đóng cột ngày sinh của em mà ngay cả ngày chết…”. Đang thao thao bất tuyệt, bỗng phát hiện ra mình nói hớ, tao liền thắng rét một cái, miệng câm như hến. Nhưng tai em thính như tai mèo. Em nhìn tao bằng ánh mắt kinh hãi: “Anh vừa nói gì ngày sống ngày chết đó?”. Nhanh trí còn hơn Trạng Quỳnh, tao trớ liền: “À, anh định nói là không những ngày sinh của em mà ngay cả ngày chết của… ông nội em anh cũng nhớ không sai một mảy”. Tưởng nói vậy cho qua truông, ai dè ông nội già cốc đế của em vẫn còn sống nhăn, thế mới khổ! Em liền lồng lên: “A, anh trù cho ông nội em mau chết phải không?”. Tao nghe lạnh toát sống lưng, mặt mày méo xẹo, còn miệng thì ú ớ như thằng ngọng xem chuông. Ai mà biết được ông nội em ham sống dai đến như vậy! Nếu biết, tao ngu gì mà đụng đến cái ông Bành Tổ thời nguyên tử đó, tao dẫn ông cố hoặc ông tằng của em ra là ngon ăn rồi!
Câu chuyện “thương tâm” của Nhiệm khiến Mẫn cười chảy nước mắt. Anh vừa cười vừa hỏi:
– Sau đó thì sao?
Nhiệm buồn xo:
– Còn sao nữa! Em tuyên bố sẽ bỏ tao, cái thứ miệng mồm độc địa, và em đi lấy chồng!
Mẫn lại cười bò. Nhiệm gắt:
– Cứu giùm tao không cứu! Cứ cười hoài!
Mẫn lắc đầu:
– Tao chịu! Chuyện tày trời như thế này phải nhờ tới thằng Chuyên!
Nhiệm nguýt Mẫn một cái dài cả chục cây số:
– Đồ… ba trợn!
Rồi anh lại bó gối ngồi thu lu trên ghế, vừa gặm nhấm nỗi buồn vừa ngóng cổ chờ Chuyên.
Mẫn bỏ đi tắm. Lẫn trong tiếng nước chảy ào ào, anh nghe giọng ngâm ồ ề của Nhiệm từ ngoài vọng vào:
– Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc
Em có chồng rồi anh tiếc lắm thay!
“Có chồng đâu mà có chồng! Em Thủy mới hù một phát, tên Nhiệm này đã quýnh lên như gà mắc đẻ rồi!”, Mẫn bật cười khiến nước chảy vào miệng làm anh ho sặc sụa.
Khi Mẫn thay đồ bước ra thì vị cứu tinh của Nhiệm cũng vừa về tới.
Thấy Chuyên cầm cái hộp giấy nhỏ nhỏ, dài dài nơi tay, Mẫn hỏi:
– Gì vậy mày?
Chuyên giơ cái hộp lên trước mặt, lắc lắc:
– Cây viết.
– Mới mua hả?
– Ừ.
– Chi vậy?
Chuyên nháy mắt:
– Tặng người đẹp chứ chi!
– Em Sương hả?
– Chứ còn ai! Chẳng lẽ tao tặng… em Thủy!
Nhiệm đang rầu rĩ, lại có chuyện đang định nhờ vả Chuyên nên anh không buồn phải kích lại lời châm chọc của Chuyên như mọi khi. Anh chỉ ngồi nhếch mép cười ruồi.
Nhớ đến chuyện của Nhiệm khi nãy, Mẫn buột miệng hỏi Chuyên:
– Quà sinh nhật phải không?
– Sinh nhật đâu mà sinh nhật! Buổi học vừa rồi, em đánh mất viết, phải mượn viết tao. Thế là tao tự thấy có “nghĩa vụ” phải mua cho em một cây viết mới.
Đột nhiên, Nhiệm vọt miệng:
– Tặng viết khơi khơi như vậy chẳng có ý nghĩa gì!
Chuyên giật mình ngó Nhiệm:
– Mày nói vậy là sao?
– Ý tao muốn nói là cây viết mày tặng hay cây viết mua ngoài chợ, đối với em cũng chẳng khác gì nhau.
Chuyên tím mặt:
– Sao lại không khác?
Nhiệm vẫn bình thản:
– Khác gì đâu! Cây viết nào cũng là cây viết! – Rồi anh nghiêm mặt, “chỉ đạo” – Muốn khác, mày phải ra ngoài đường Lê Lợi, thuê người ta khắc một cái gì đó lên cây viết. Như vậy, nó vừa khác với cây viết mua ngoài chợ, lại vừa có ý nghĩa, mỗi lần nhìn thấy cây viết, em sẽ có cảm tưởng như nhìn thấy… bản mặt xấu trai của mày.
Không thèm chấp nhất đòn “đá hậu” của Nhiệm, Chuyên gật gù tán thưởng:
– Ý kiến mày hay đấy! Tao sẽ khắc tên em lên cây viết.
Nhiệm bĩu môi:
– Khắc tên thì xoàng quá! Tên người yêu thì mình phải khắc vào… tim. Còn trên cây viết phải khắc thứ khác!
Chuyên dao động:
– Ví dụ thứ gì?
Nhiệm gục gặc đầu:
– Những câu thơ chẳng hạn.
Chuyên khịt mũi:
– Mày lúc nào cũng thơ với thẩn! Muốn tặng thơ, chẳng thà ra hiệu sách mua đại một tập thơ tặng em quách cho rồi. Chứ còn khắc trên viết thì được bao lăm! Lèo tèo chừng một, hai câu là cùng!
Nhiệm “hứ” một tiếng:
– Nói như mày đâu có được! Mình khắc một, hai câu nhưng là một, hai câu thâm thúy, hàm súc, ý nghĩa lênh láng, còn hơn tặng cả một tập thơ luễnh loãng, hời hợt, chẳng đâu vào đâu.
Trước sự hùng biện của Nhiệm, Chuyên bị thuyết phục ngay. Anh phấn chấn hỏi:
– Theo mày, tao nên khắc câu gì?
Nhiệm xốc cổ áo, trịnh trọng:
– Mày nên khắc câu thơ chữ hán: “Nhất nhật… ”
Nhiệm chưa đọc dứt câu, Chuyên đã nhăn nhó cắt ngang:
– Lúc nào mày cũng cà rỡn được! Mày định bảo tao khắc câu “Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại” chứ gì? Một ngày “ủ tờ” bằng ngàn năm…
Nhiệm vội vàng xua tay:
– Bậy! Người đứng đắn như tao đời nào lại xui mày khắc cái câu xúi quẩy đó. Ý tao muốn nói đến câu thơ của Giả Đảo đời Đường: “Nhất nhật bất kiến sương, tâm nguyên như phế tỉnh”, dịch thơ là “Một ngày chẳng thấy sương rơi, khác chi giếng cũ lâu đời bỏ hoang”. Cái hay của câu thơ nằm ở chỗ “sương” vừa có nghĩa là giọt sương vừa có nghĩa là em Sương của mày. Một ngày không thấy em, lòng mày như giếng khô, hệt như chung cư bị cúp nước vậy. Khắc cái lâm li, thống thiết đó lên cây viết, tao bảo đảm khi nhìn thấy, em sẽ xúc động ngất xỉu tại chỗ liền.
Chuyên khoái quá:
– Hay lắm! Tao sẽ đi khắc câu đó ngay bây giờ!
Rồi đang lúc hứng khởi, Chuyên không tiếc lời “bốc” Nhiệm lên mây xanh:
– Tao không ngờ mày “đầu cơ tích trữ” nhiều câu thơ độc đáo như vậy. Đúng là một thiên tài chứ không phải chơi! – Rồi Chuyên tặc lưỡi hít hà – Tao phải kiếm cách đền ơn mày vụ này mới được.
Nhiệm “chớp” liền:
– Mày khỏi kiếm chi cho mất công. Tao có sẵn một cách đây rồi.
Thấy Nhiệm “bố trí” sẵn, Chuyên hơi hoảng. Anh hỏi, giọng cảnh giác:
– Cách đâu sẵn vậy mày? Bộ mày tính “gài thế” tao hả?
– Tao “gài” mày làm gì! Cách này dễ thôi!
– Mày tính bắt tao làm gì đó? – Chuyên hỏi lại, giọng vẫn còn đề phòng.
Nhiệm cười buồn:
– Dễ thôi! Gỡ giùm tao cái này chút!
Chuyên đoán ra ngay:
– Tơ lòng hả?
– Ừ.
Chuyên chọc:
– Tơ lòng mày sao rối hoài vậy? Chắc là tơ “dỏm” rồi!
– Thôi đi mày! – Nhiệm cau mặt – Tao đang “tang gia bối rối” đây mà mày còn “đía”!
Chuyên làm mặt nghiêm:
– Đầu đuôi sao kể nghe coi!
Chỉ đợi có vậy, Nhiệm sụt sùi dốc bầu tâm sự.
Nghe xong câu chuyện “bi thương” của Nhiệm, Chuyên thở dài:
– Đời khổ thật! Chuyện tao cũng giống y như mày!
Nhiệm trố mắt:
– Nghĩa là sao?
– Nghĩa là em Sương cũng tuyên bố sắp đi lấy chồng.
– Giỡn hoài!
– Tao giỡn mày làm gì!
– Sao kỳ vậy? Bộ mày cũng trù ẻo ông nội của em hả?
Chuyên lắc đầu:
– Ông nội em chết lâu rồi!
– Thế thì tại sao? Hay là mày với em hục hặc nhau?
Chuyên lại lắc đầu:
– Không! Quan hệ giữa tụi tao vẫn vô cùng êm thắm!
Nhiệm vò đầu:
– Thế thì tại sao em lại đòi đi lấy chồng?
Chuyên nhún vai:
– Ai biết!
Nhiệm lại hỏi:
– Mày có biết em định lấy ai không?
Chuyên gật đầu:
– Cái đó thì biết!
Nhiệm mở to mắt:
– Ai?
Chuyên cười toe:
– Tao chứ ai!
Nhiệm đá cái ghế kêu “rầm” một tiếng:
– Dẹp mày đi! Giỡn chẳng đúng lúc chút nào!
Chuyên cười hề hề:
– Thì thấy mày buồn buồn, tao giỡn chút xíu cho mày… giải khuây.
– Giải khuây cái con khỉ! Tao đang cần mày “gỡ rối tơ lòng” giùm tao chứ cóc cần mày làm trò hề. Muốn thọc lét, tao đi xem Bảo Quốc được rồi.
Chuyên thôi cười. Anh ngó Nhiệm, phán:
– Nói chung, chuyện trục trặc của mày cũng dễ giải quyết thôi. Nhưng bây giờ tao phải đi khắc cây viết. Tối về, tao sẽ “tham mưu” cho mày, bảo đảm “dứt điểm” cái một!
Nhiệm nhìn ra ngoài trời:
– Giờ này tối rồi mà đi đâu!
Chuyên đứng dậy. Anh bỏ hộp viết vào túi áo, nói:
– Mới tối thì ăn nhằm gì! Tao đi một lát về ngay.
Nói một lát nhưng Chuyên đi lâu thật lâu. Không biết Chuyên còn la cà ở những đâu nữa nhưng khi anh về đến nhà, Mẫn đã ngủ mất. Chỉ có Nhiệm vẫn kiên trì thức đợi.
Vì vậy, Mẫn không biết Chuyên đã trao cho Nhiệm “bửu bối” gì để cột chân em Thủy. Nhưng sáng ra, thấy Nhiệm mặt mày tươi tỉnh, Mẫn đoán thứ “bùa phép” của Chuyên hẳn phải thiêng lắm.
Quả vậy, chiều hôm sau, mặt Nhiệm càng tươi, y như cây héo đã ngấm nước. Qua ngày hôm sau nữa thì mặt Nhiệm đã hơn hớn như hoa mùa xuân.
Chỉ có Chuyên là cau có.
Buổi tối, vừa tặng quà cho Sương xong, Chuyên về nhà hỏi Nhiệm:
– Hai câu thơ “Một ngày chẳng thấy sương rơi…” ai dịch mà hay quá vậy mày?
Nhiệm khoe:
– Tản Đà dịch đó! Ông này là vua dịch thơ.
Chuyên nghiến răng:
– Tảng đá chứ Tản Đà quái gì!
Nhiệm “teo”:
– Làm gì mày sửng cồ với tao vậy?
Chuyên sừng sộ:
– Tao chưa bóp cổ mày là còn may, chứ sửng cồ thì ăn thua gì! Hừm, mày làm tao quê mặt với em Sương!
Nhiệm vờ vịt:
– Làm gì mà quê mặt?
Chuyên gầm lên:
– Mày đừng có làm bộ ngờ nghệch! Thơ Giả Đảo làm gì có “kiến sương kiến khói”! Tao nghe lời mày, cứ tương đại vô, hóa ra ông già em là dân Hán học, em cũng rành ít nhiều thơ Đường. Thế là em cười vào mũi tao: “Hai câu của Giả Đảo là “Nhất nhật bất tác thi, tâm nguyên như phế tỉnh”, một ngày không làm thơ, lòng như giếng hoang, chứ làm gì có “kiến sương”?”. Tao chống chế: “Cái đó là do anh cố ý sửa lại cho nó phù hợp với… thời đại”. Em cười ruồi: “Vậy tại sao anh còn để tên Giả Đảo ở dưới?” – “Chứ chẳng lẽ anh để ở trên?”, tao pha trò một câu cho qua truông rồi vội vã đánh bài chuồn, tóc gáy cứ dựng đứng cả lên.
Nghe Chuyên hung hăng kể lể, Nhiệm cười khì:
– Tưởng gì! Thấy mày sửa thơ người xưa để nịnh em, em càng khoái chứ sao!
Mặt Chuyên hầm hầm, giọng bốc lửa:
– Khoái cái con khỉ! Lát nữa, tao sẽ nộp cho em Thủy cuộn băng “tấu hài” của mày!
Cú phản đòn của Chuyên khiến Nhiệm thất sắc:
– Thôi mà Chuyên! Chỗ anh em với nhau…
Chuyên quay mặt đi, gọn lỏn:
– Tao không thèm anh em với mày!
Nhiệm nuốt nướt bọt:
– Nhưng mà tao thèm!
Cái kiểu pha trò tửng tửng của Nhiệm khiến Chuyên không thể giận lâu hơn được. Anh đành phải phì cười:
– Đồ… ba trợn!
Chương 14:
Nhận được điện tín dưới thị trấn đánh lên báo tin mẹ ốm, Mẫn khăn gói về ngay.
Vội đi, Mẫn không kịp báo tin cho Thu Thảo. Anh chỉ đủ thời gian viết ngoáy một tờ đơn xin phép nhờ Chuyên ngày hôm sau lên trường anh nộp giùm.
Thu Thảo không hề biết một tí gì về chuyện này. Vì vậy cô vô cùng băn khoăn khi thấy Mẫn bỏ liền hai buổi dạy, chuyện trước nay chưa từng xảy ra. Thấp tha thấp thỏm, cô đoán non đoán già đủ thứ, hoặc giữa anh và Thủy đang xảy ra chuyện gì ghê gớm, hoặc anh bị đụng xe, hoặc anh đang ốm liệt giường, có khi anh… chết rồi cũng nên. Càng nghĩ, cô càng lo sốt vó.
Cho tới buổi học thứ ba, vẫn không thấy Mẫn xuất hiện, Thu Thảo quyết định đến tìm anh, theo địa chỉ trước nay cô vẫn thường gởi thư.
Chuyên và Nhiệm vừa đi chơi về, chưa kịp thay đồ, đã nghe có tiếng gõ cửa. Tiếng gõ rụt rè cứ vang lên từng chặp.
Nhiệm bước ra mở cửa và ngay lập tức anh đứng chết trân luôn tại chỗ, quên cả hỏi khách là ai.
Mãi đến khi cô gái ấp úng lên tiếng:
– Dạ, anh cho hỏi, đây có phải là nhà anh Mẫn?
Nhiệm mới hoàn hồn. Anh vội vã gật đầu:
– Đúng rồi! Mời cô vào chơi!
Thu Thảo theo Nhiệm vào nhà.
Cô gật đầu chào Chuyên, rồi không đợi Chuyên chào đáp lại, cô hấp tấp đảo mắt nhìn quanh phòng và lo lắng khi không thấy Mẫn đâu.
Cô quay sang Nhiệm, bồi hồi hỏi:
– Anh Mẫn không có nhà hả anh? – Mẫn đi vắng! – Nhiệm gật đầu.
Câu trả lời bình thường của Nhiệm, đối với Thu Thảo, lại giống như sự xác nhận mối nghi ngờ của cô. Trong tâm trạng thảng thốt đó, Thu Thảo hoang mang hỏi:
– Ảnh đang nằm bệnh viện hả?
Nhiệm ngạc nhiên:
– Ai bảo cô vậy?
Thu Thảo bối rối:
– Không ai bảo hết! Tự dưng em nghĩ vậy!
Nhiệm bật cười:
– Làm gì có chuyện đó! Tại cô quá lo đó thôi! Mấy hôm nay Mẫn về thăm nhà. Mẹ ảnh đang ốm.
Thu Thảo thở phào như trút một gánh nặng. Nghĩ đến sự lo lắng vô cớ của mình vừa rồi, cô xấu hổ đỏ bừng mặt.
Chuyên nãy giờ thắc mắc trong bụng, liền lên tiếng hỏi:
– Xin lỗi, có phải tên cô là Thanh Hương?
Thu Thảo thoáng rùng mình nhưng cô kịp thời trấn tĩnh và lắc đầu:
– Anh nhầm rồi! Em tên Thu Thảo!
Chuyên và Nhiệm cùng “ồ” lên một tiếng.
– Hóa ra đây là học trò của “thầy” Mẫn!
Trước sự reo hò ầm ĩ của hai ông bạn của “thầy” mình, Thu Thảo ngượng nghịu ngó lơ ra cửa sổ.
Còn Chuyên và Nhiệm từ khi phát hiện ra Thu Thảo là… Thu Thảo, cóc phải “cô kia” cả hai đâm ra cụt hứng và không khí hồi hộp, căng thẳng từ lúc Thu Thảo xuất hiện đã nhanh chóng biến mất.
Chuyên hỏi:
– Thu Thảo tìm Mẫn có chuyện gì quan trọng không?
Thu Thảo quay lại:
– Đâu có gì quan trọng! Tại thấy ảnh mấy ngày liên tiếp không đến dạy, em tưởng ảnh ốm nên đến thăm.
Nhiệm liếc cuốn tập Thu Thảo cầm nơi tay:
– Còn cuốn tập gì đây?
Thu Thảo ấp úng:
– Đây là… cuốn tập toán của em.
Nhiệm hỏi tới:
– Thu Thảo cầm đi đâu vậy? Có bài toán khó phải không?
Thu Thảo đỏ mặt. Cuốn tập cô cầm theo thật ra chỉ là cái cớ. Nó giúp cô đỡ bối rối khi đến tìm Mẫn. Vì vậy nghe Nhiệm hỏi, cô lúng túng vo tròn cuốn tập và xoay xoay trong tay:
– Vâng! Nhưng thôi, để lúc khác…
Nhiệm chìa tay ra, nhiệt tình một cách trâng tráo:
– Lúc khác gì! Không gặp Mẫn thì đưa đây tụi này giải giùm cho!
Thu Thảo mỉm cười ngượng ngập:
– Thôi, để đợi khi nào anh Mẫn lên…
– Trời đất! Hơi sức đâu mà đợi! – Nhiệm kêu lên – Thu Thảo cứ đưa đây!
Chuyên cũng hùa vô:
– Thu Thảo cứ coi tụi này như Mẫn vậy, đừng ngại gì hết!
Thấy khôngt thể từ chối được, Thu Thảo đành đưa cuốn tập cho Nhiệm, vẻ mặt hơi bẽn lẽn.
Nhiệm đặt cuốn tập trước mặt. Chuyên lập tức kéo ghế xích sát lại. Cả hai mặc dù đang theo học Đại học tổng hợp Văn nhưng vẫn chưa quên những kiến thức môn toán lớp mười hai, nhất là Chuyên, một “cây toán” thời phổ thông trung học.
Vừa lật tập ra, Chuyên và Nhiệm bỗng giật nẩy mình và cả hai bất giác đưa mắt nhìn nhau. Nỗi ngạc nhiên sửng sốt hiện rõ trong hai đôi mắt mở to. Vẻ mặt của Chuyên và Nhiệm như đang muốn hỏi lẫn nhau: “Tại sao nét chữ trong cuốn tập này lại giống như in nét chữ của… Thanh Hương?”.
Trong một thoáng, không ai bảo ai, cả hai chàng trai đều quay lại nhìn Thu Thảo, vẻ dò hỏi.
Thu Thảo nhận ra ngay thái độ khác lạ của Chuyên và Nhiệm nhưng cô không kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Vì vậy, khi Chuyên lại hỏi:
– Thu Thảo là… Thanh Hương phải không?
Thu Thảo hơi chột dạ nhưng cô vội vàng chối biến:
– Khi nãy em đã nói rồi. Em không phải là Thanh Hương. Chắc anh nhầm em với ai.
Chuyên cười tỉnh:
– Nhầm sao được!
Và anh chỉ tay vô cuốn tập:
– Nét chữ của Thu Thảo với nét chữ của Thanh Hương chẳng là một là gì!
Thu Thảo tái mặt. Bây giờ cô mới sực nhớ ra “bút tích” của mình còn lưu lại đầy đủ trên những lá thư gửi cho Mẫn và hai ông bạn quỉ quái này chắc đã “mổ xẻ” không sót một dòng nào. Nhớ lại những lời lẽ tình tứ, thậm chí đôi lúc õng ẹo, mình đã viết trong thư, Thu Thảo ngượng chín cả người. Cô tiếc là mình không thể chui ngay được xuống đất.
Thấy Thu Thảo ngồi lặng trên ghế, mặt mày bàng hoàng, Chuyên và Nhiệm càng tin cô là người yêu của Mẫn. Vả lại, những nét chữ trong cuốn tập là một bằng chứng không thể chối cãi.
Nhiệm vuốt lại cổ áo và đưa tay lên đầu “uốn nắn” lại mái tóc xù lông nhím bất trị, cố tạo vẻ đàng hoàng của một chủ nhà lịch sự tiếp người yêu của bạn, rồi chép miệng đon đả:
– Trời ơi, tụi này nghe Mẫn kể về Thanh Hương hoài mà đâu biết Thanh Hương là Thu Thảo. Đã bao nhiêu lần tụi này kêu Mẫn dẫn người yêu về ra mắt anh em nhưng lần nào Mẫn cũng bảo Thu Thảo chưa cho phép. Hôm nay tình cờ gặp ở đây…
Nhiệm cứ hào hứng thao lao bất tuyệt. Còn Thu Thảo thì dở cười dở khóc. Mỗi lời nói của Nhiệm như một sợi chỉ oan khiên cột chặt cô vào vở bi hài kịch không mong đợi và tai hại hơn, không biết đến bao giờ mới hạ màn này.