Nó cảm nhận được hơi thở của anh ta phả lên mặt mình, hai tay anh ta đặt ngang lên đầu nó, ép sát nó vào tường, nó sợ quá ngay cả thở nó cũng không dám thở.
– Thế nào cô có ký không…?
Mặc dù tim nó đang hoảng hốt, nhưng miệng nó vẫn nói cứng…
– Không…!
Nó vừa dứt lời thì…
Loan thấy môi mình bị áp chặt vào môi của anh ta, hai tay anh ta ôm siết người nó lại, nó cố đẩy anh ta ra nhưng mà vô ích, môi nó bị bỏng dát vì anh ta hôn nó cuồng nhiệt quá.
Ông quản gia thấy vậy thì lắc đầu mỉm cười, ông nghĩ xem ra anh chàng này đã không kiềm chế được mình nữa rồi, thôi mình đi ra vậy để cho họ được tự nhiên, ông nhẹ nhàng khép cửa không quên dặn nhỏ mấy anh vệ sĩ:
– Đừng có làm ồn mà làm phiền họ…!
Họ không trả lời ông nhưng mà gật đầu như đã hiểu.
Anh ta buông nó ra thì nó khóc nấc lên, còn đâu nụ hôn đầu của nó nữa, tên chết tiệt kia đã cướp mất của nó rồi, nó nhìn anh ta đầy căm giận nó bảo:
– Anh có đền cho tôi không hả, anh có biết là đó là…!
Loan còn đang bận khóc nên không dám nói tiếp nữa, nó sợ anh ta khinh nó, nhưng mà nó không nói thì anh ta nói hộ.
– Tôi cướp mất nụ hôn đầu của cô chứ gì…?Anh thích thú hỏi nó.
– Anh…anh…! Nó vẫn còn đang sụt sịt.
Sờ lên môi mình, anh mỉm cười, không ngờ nụ hôn lại tuyệt như thế, mặc dù anh đã hôn không biết bao nhiêu cô gái, anh nghĩ đó cũng chỉ là nụ hôn xã giao thôi, nó nhạt thếch, không mùi vị nhưng tại sao khi hôn con nhỏ này, lúc đầu vì cô ta khiêu khích anh nên anh mới làm vậy, nhưng…nụ hôn của nó đã làm cho anh tan chảy, anh cảm tưởng mình đang trôi bồng bềnh trên mây, bao nhiêu ưu phiền đã tan biến đi chỉ còn lại khoảng không trong lòng, nụ hôn dứt cũng là lúc anh bừng tỉnh, sao lại có chuyện này được…?
– Anh không đền cho tôi đi mà còn đứng đó làm gì…?Loan hét.
Nghe Loan quát, anh nhìn lại nó, anh bảo:
– Thế này nhé, tôi có cách đền trả cho cô rất hay…!Ánh mắt anh gian gian nhìn nó.
Loan ngây thơ hỏi:
– Cách nào…?
Anh mỉm cười con nhỏ này đúng là ngốc mà, đã hôn rồi thì làm sao mà lấy lại được chứ, đúng là…
Cầm bàn tay nó anh bảo:
– Cách này này…!
Loan còn chưa hỏi anh định làm gì để trả lại cho nó thì…
Anh ta lại hôn nó, bị bất ngờ nên nó cũng không chống cự lại được, anh ta hôn nó thật dịu dàng chứ không phải thô bạo như trước, một lúc lâu anh ta mới buông nó ra và phán một câu:
– Tuyệt…!
Còn nó thì không đứng vững nữa, nó phải dựa vào tường, tim nó thì đang nhảy nhót trong lồng ngực, thế là hai lần nó bị anh ta hôn, nó còn chưa hiểu anh ta tại sao lại làm thế thì anh ta bảo:
– Cô thấy cách của tôi thế nào, hài lòng chứ…?
Anh ta nháy mắt nhìn nó.
Loan tức quá, nó muốn cho anh ta vài cái tát, sao anh ta dám làm như thế với nó chứ, nó đang chuẩn bị giơ tay lên thì anh ta đã cầm lấy tay nó và bảo:
– Cô định đánh tôi à, cô đã đọc kỹ trong hợp đồng chưa, chỉ đá và quát tôi thôi mà cô đã phải trả tôi 100 triệu rồi, còn tát tôi thì cô biết là sẽ như thế nào rồi chứ…? Anh ta đe dọa nó.
– Vậy anh muốn gì…? Giọng nó ỉu xìu.
– Ký vào và điền thêm vào đây…!
Anh bấm chuông thì một lúc sau ông quản gia vào. Ông hỏi:
– Cậu chủ, có chuyện gì sai bảo…?
– Ông soạn thêm một tờ giấy nữa cho cô gái này, nhớ là phải bảo cô ta điền đầy đủ thông tin…! Anh ra lệnh.
– Vâng…!
Ông lại quay ra, nhưng trước khi đi ông nhìn hai người đầy ẩn ý, ông nghĩ xắp có chuyện vui rồi đây.
Tờ giấy mà ông quản gia đưa thêm, trong đó ghi rõ Loan phải khai đầy đủ tên của mình, ngày sinh, địa chỉ, số điện thoại, bạn bè, bố mẹ, cái đó thì nó không nói nhưng mà tại sao lại bắt nó ghi nó có bạn trai hay không…?
– Có nhất thiết tôi phải điền đoạn này à…?Loan hỏi.
Nhìn theo tay chỉ của Loan, à, ý nó bảo là đoạn hỏi nó có người yêu chưa chứ gì, anh trừng mắt lên bảo nó:
– Ghi hết vào, không chừa đoạn nào cả, ký luôn cả tờ giấy kia đi…!
– Anh thấy mình có vô lý không hả, tôi có gây thương tích gì cho anh đâu mà anh bắt tôi đền cho anh 100 triệu, ngay cả người gây tại nạn cũng đâu phải đền nhiều như thế…? Nó cãi.
– Cố có biết rằng người ta chỉ khẽ làm rách một sợi chỉ áo của tôi mà đã bị kiện rồi không, còn cô vừa đánh, vừa xúc phạm tôi, tôi chỉ đòi cô có 100 triệu là may lắm rồi, nếu không thì ta gặp nhau tại tòa…!
Nói một hồi, anh lại thở dài như thương hại bảo nó:
– Lúc ấy không biết bố mẹ cô thế nào nhỉ, chắc là sẽ đau buồn mà chết mất thôi, vì thấy cô phải tù tội…!
– Anh nói cái quái gì thế hả, tại sao tôi phải đi tù…? Loan hét.
Loan hét anh ta chỉ là trấn an nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng nó, nghĩ đến cảnh phải ngồi trong xà lim là nó hốt rồi, nhưng mà có nghiêm trọng đến như thế không nhỉ, mình cũng đánh anh Đăng và Chú Tuấn suốt có sao đâu, chắc là anh ta chỉ dọa mình thôi…,tự an ủi mình xong nó mỉm cười hỏi:
– Anh đang dọa tôi chứ gì…?
Đến bây giờ thì anh nghĩ cô ta đúng là chả biết gì về anh thật, nếu thế thì cô ta không phải đang đóng kịch hay là cố gây ấn tượng khác người với anh rồi, anh phải hỏi cô ta cho rõ mới được.
– Cô có biết tôi là ai không hả…? Anh hỏi nó.
Nó tròn xoe mắt lên nhìn anh, cái tên này đúng là vô duyên, anh là ai thì liên quan gì đến tôi chứ.
– Tôi chẳng cần biết anh là ai cả, anh còn không mau thả tôi ra, để tôi còn về…! Nó nói như ra lệnh.
Ông quản gia đứng đó, nghe Loan vừa nói xong, ông tiếp lời:
– Cậu chủ đây là Hạ Quân Trường, cậu ấm nhà họ Hạ, nắm trong tay hầu hết các công ty sản xuất đá quý trong nước và khu vực Đông Nam Á…! Ông nói với vẻ tự hào.
Còn Loan thì lại nghe ông nói một cách thờ ơ, nó bảo:
– Anh ta có là ai đi chăng nữa thì tôi cũng chẳng quan tâm, mà tôi cũng chẳng biệt nhà họ Hạ là ai cả, ông bảo anh ta thả cho tôi về, hứ, đừng tưởng có bố mẹ giàu có thì muốn làm gì thì làm…?Nó vênh mặt lên.
Ông kinh ngạc nhìn Loan không chớp mắt, ông không thể tin được là trên đời này lại có một cô cái dám khinh thường cậu chủ của ông như vậy, chỉ cần nghe đến cái tên nhà họ Hạ thôi người ta cũng phải nể vài phần rồi, đấy chỉ là bạn làm ăn hay là những người đến nhờ vả, còn con gái thì khác, họ cố làm dáng, làm duyên để mong cậu Trường để ý, thế mà con nhỏ này nó lại vênh mặt lên, xem ra cậu chủ đã tức giận nó thật rồi, nhưng mà cũng tốt những ngày tháng ở đây cậu sẽ không phải cô đơn, ít ra bây giờ cậu cũng có ai để yêu để ghét, mình nên mừng mới phải.
Trường nhếch mép lên nhìn Loan, rồi bảo ông Tài – quản gia:
– Bác cứ đi làm việc của mình đi, để việc này cháu lo…!
– Vâng, tôi xin phép…!
Nói xong ông quay ra khép cửa lại, trên môi ông đang nở một nụ cười, ông yêu Trường như con, vì ông chăm anh từ nhỏ, ông cũng muốn anh tìm được một cô gái yêu anh thật lòng, xem ra con nhỏ này hợp với Trường đấy, tí nữa mình phải cho người đi tìm hiểu xem có bé này là ai mới được.
Trường mới về nước được hai hôm nay, anh về vì giận bố mẹ mình, anh chán cái cảnh lúc nào cũng bị xăm xoi lắm rồi, làm con của người nổi tiếng lại có quyền lực đôi khi làm cho anh mệt mỏi, bạn bè thì chẳng có mấy ai, họ đến với anh cũng đâu phải thật lòng, ngay cả con gái cũng vậy, họ tưởng là đang lừa dối được anh nhưng họ đâu biết là trong lòng anh đã lạnh nên làm sao mà họ giữ anh nổi, anh chỉ vui chơi với họ rồi chia tay, chưa ai giữ được chân anh cả, nhìn giới thượng lưu dự những buổi tiệc sang trọng, ăn nói khách sáo với nhau, nhưng trong lòng họ thì đang ghanh ghét nhau lắm, anh cảm thấy ngán cuộc sống giả tạo này lắm rồi, nên anh đã xin về nước một mình. Hôm nay anh chọn mãi mới được một nhà hàng, đang đi thì bị cái con bé này tông vào, đây là lần đầu tiên kể từ khi anh còn nhỏ anh mới bị quát, bị đá như thế, có lẽ anh đã bị xốc, anh tưởng là mình không còn hấp dẫn được phụ nữ nữa nhưng đúng là với con bé này thì hình như là không thì phải, lòng tự trọng của anh nổi lên, anh muốn vui đùa với nó một chút, nên anh đã ra cái hợp đồng oái oăm này, nhưng kể từ lúc anh hôn nó thì anh lại không muốn dừng cuộc chơi ở đây anh nữa, anh muốn chơi tới cùng, vì thú vị và cũng là vì anh tự hỏi là liệu cô ta có thể làm lay chuyển được anh không.
Loan thấy anh ta cứ ngồi trầm tư như vậy, thì nó nghĩ nhân cơ hội này mình trốn đi, nhưng mà hình như anh ta có mắt đằng sau hay sao ấy, Trường quay phắt lại và bảo:
– Cố đứng im đấy cho tôi, đừng có nghĩ đến việc đi chốn, mà cô có ký không…? Trường quát.
Loan vênh mặt lên bảo:
– Tôi không ký đấy, anh làm gì được tôi…! Nó thách thức.
Trường không nói không rằng, anh cầm tay nó lôi lại phía mình, hai tay anh ôm chặt lấy nó, mặc nó giãy giũa, anh thì thầm vào tai nó:
– Chắc là cô thích tôi hôn cô nữa gì, mà quả thật cô không thách thì tôi cũng muốn làm như thế…!
Nghe Trường dọa, Loan sợ quá nó bảo:
– Này anh đừng có làm ẩu, tôi ký là được chứ gì…!
Trường thỏa mãn bảo nó:
– Thế có phải là ngoan không…!
– Nhưng anh có thể bớt cho tôi một chút không, tôi thấy như vậy thì nhiều quá…! Nó nài nỉ.
– Cô còn lắm mồm nữa hả, cô có tin là tôi lại tăng thêm tiền bồi thường không…?Trường dọa
– Ký thì ký, đồ xấu xa…!
– Cô bảo ai hả…! Trường tức quá nên hét lên.
Loan lấy cái bút nó ký đánh doẹt một cái, nhìn cái tờ giấy sắp dách đến nơi.
Trường xem tờ giấy ghi nợ và tờ giấy lý lịch của nó, Trường hài lòng, xem ra cô ta đúng là chưa có người yêu thật, mà cũng phải ngay cả hôn cô ta cũng không biết thì yêu đương cái gì, nhưng mà thú vị cho mình đấy.
– Tôi đã ký như anh yêu cầu rồi, tôi có thể về được chưa…? Loan hỏi.
– Chưa…!
– Anh còn muốn gì nữa…? Nó tức quát gắt.
– Tôi phải gọi điện về cho gia đình cô để xác nhận lại cô cho số điện thoại có đúng không, ngoài ra từ nay cô phải đến đây dẹp dọn và nấu cơm cho tôi ăn…! Anh ra lệnh
– Cái gì, anh không đùa tôi chứ, tại sao tôi phải làm vậy…? Nó quát.
Loan uất quá hét lên, ai bảo anh ta bắt cô làm ô sin cho anh ta chứ, thật là vô lý.
– Tôi tìm việc để trả nợ dần cho cô mà cô còn không cảm ơn hả, hay là cô có tiền trả cho tôi luôn…? Anh nhìn nó khiêu khích.
Loan nghĩ anh ta nói đúng, bây giờ mà mình xin bố mẹ 100 triệu thì ông bà sẽ giết mình mất, hay là mình vay anh Đăng và chú Tuấn, không được họ mà hỏi mình làm sao mà cần tiền nhiều thế, thì mình biết trả lời ra làm sao…, nó nhăn nhó vì nó không biết phải làm gì bây giờ…
Nhắc đến Đăng nó mới nhớ, chết rồi, nó bị bắt về đây từ sáng tới giờ, chắc là anh ấy vẫn còn đợi nó ở nhà hàng, thế có khổ không chứ, anh ấy lại trách mình cho mà xem…
Giọng Trường cắt đứt suy nghĩ của Loan.
– Thế nào…? Anh hỏi.
– Anh phải cho tôi về gấp, anh Đăng đang đợi tôi ở nhà hàng đó…! Nó nài nỉ.
Trường tự dưng cảm thấy bực mình, sao cô ta nhắc cái tên Đăng mà ngọt ngào quá nhỉ, mà thằng đó là gì của cô ta.
– Đăng là ai, và tại sao lại đợi cô ở đấy…! Anh hằn học hỏi.
Loan đang rầu cả ruột, mà Trường lại hỏi nó cái giọng đó nên nó tức mình nói:
– Tại sao tôi phải nói cho anh biết, tôi chỉ hỏi là anh có cho tôi về hay không thôi…!
Trường trừng mắt lên bảo nó:
– Đã vậy thì cô đừng hòng ra khỏi đây…!
Nghe anh dọa, Loan hốt, anh ta mà không cho mình đi thì anh Đăng làm thế nào, anh ấy đã phải chờ mình dài cả cổ rồi, hic, đúng là khổ, tự nhiên đi đụng vào tên này làm gì.
– Anh ấy là bạn của chú Tuấn tôi…!. Loan chán nản chả lời.
– Cô và anh ta không có gì chứ…! Trường tò mò hỏi.
– Có gì là có gì, chúng tôi chỉ là bạn…! Nó tức quá nên hét lên.
Trường cười, anh chìa một tờ giấy ra bảo:
– Cô nên viết cho anh ta vài chữ, tôi sẽ cho người mang đến tận nơi…!
– Tại sao tôi phải viết, đừng nói với tôi là anh không có ý định thả tôi…!
– Cô thông minh thật, đã hiểu rồi thì viết đi…!
Cô tưởng tôi sẽ cho cô về để đi gặp anh ta à, hừm tôi vẫn còn chưa hành cô đã mà, tôi nghĩ đến tối may ra thì tôi cho cô về.
– Anh…!
Loan tức quá, từ lúc gặp hắn tới giờ nó chẳng có lúc nào được yên cả, thôi thì đành vậy, mình mà găng với anh ta thì anh Đăng khổ, giật lấy cái bút và tờ giấy trên tay Trường nó hý hoáy viết, viết xong nó gập lại đưa cho anh ta nó bảo:
– Đây, phiền đưa dùm…! Nó nói mà như quát.
Trường cầm tờ giấy mà Loan viết anh mở cửa đưa cho một vệ sĩ và dặn:
– Mang nó tới nhà hàng lúc nãy, đưa nó cho cái người tên Đăng ở lầu hai, bàn gần cửa sổ, xong thì về ngay…! Anh ra lệnh.
Anh chàng vệ sĩ đang định quay gót thì Loan bảo:
– Anh đưa dùm tôi cả chiếc chìa khóa xe này nhé, cám ơn anh…!
Mặc dù rất tức giận khi không bị bắt cóc về đây,nhưng nó nghĩ người ta làm giúp mình thì mình phải cám ơn, nó cũng không quên mỉm cười với anh ta.
Trường nhìn nó cười mà ghen tị, sao cô ta có thể cười với anh ta được nhỉ trong khi mình thì cô ta chỉ biết quát với mắng, nhưng mà không sao sẽ có lúc mình được cô ta cười lại như thế thôi.
Cầm cái điện thoại trên tay Tuấn nửa muốn gọi nửa lại không, bây giờ anh cần ai đó để san sẻ, anh đang buồn, nhớ lại buổi nói chuyện với anh Toàn đêm hôm qua, anh buồn quá, tay mâm mê cái bút, anh nghĩ mình gọi cho cô ta lúc này không biết cô ta có vui lòng khi gặp mình không nhỉ, mà tại sao lúc buồn thế này mình lại muốn gọi cho cô ta, chẳng phải cô ta là con nhỏ mà mình ghét lắm hay sao, quyết định mãi cuối cùng anh cũng gọi.
– A lô, có phải là Hồng đấy không…?
– Xin hỏi ai đấy…? Một giọng đàn ông.
Sao lại có tiếng đàn ông trả lời, hay đây không phải là máy của cô ta, anh phải hỏi lại cho rõ mới được.
– Xin hỏi đây có phải là số của Hồng không…?
– Đúng rồi, nhưng mà anh là ai…?
– Tôi là…!
Tuấn còn đang phân vân không biết trả lời thế nào thì…
– Này anh kia, anh đang trêu tức tôi đấy, gọi điện cho người ta thì cũng phải cho người ta biết mình là ai chứ, bộ bị điên hả…? Tiếng quát trong máy.
– Ai đang gọi cho em đấy…! Tiếng của con Hồng vọng lại.
Mới sáng sớm mà anh đã bị xạc rồi, thật là bực hết cả mình, nhưng mà anh chàng nghe điện thoại này là ai nhỉ, không lẽ lại là bạn trai của cô ta, mà tại sao mới bảnh mắt ra anh ta lại ở nhà của cô ta rồi, thế là sao, cô ta cũng đa tình thiệt, hôm trước là anh chàng Quân, hôm nay cô ta lại có người khác, thôi thì khỏi, không hiểu tại sao anh lại thấy ghen tức, hừ, thôi thèm vào, mình phải đi đâu đó để uồng vài ly giải sầu đây.
Nhưng hình như bên kia vẫn chưa tắt máy thì phải…
– Ai mà biết, anh nghĩ là cái thằng điên nào đấy…!
– Nếu thế thì anh cúp đi còn để đó làm gì…? Tiếng của con Hồng.
– Ừ, nhưng mà em tắm thì phải lau người và tóc đi chứ, sao lại để ướt nhẹp thế này…!
– Kệ người ta, ai khiến anh, mà anh mắng hả…? con Hồng quát.
– Con nhỏ này, có lại đây không hả…?
– Đừng mà, nhột em, ha ha ha…!
Tuấn không còn dám nghe nữa, anh vội cúp máy, anh không thể tin vào tai mình nữa, sao cô ta có thể…mình cứ tưởng cô ta lành hiền lắm, xem ra mình đã nhầm, cô ta cũng kinh thật, mới học xong phổ thông mà đã…
Nhưng thật ra anh đã lầm to chỉ là hai anh em Hồng đang đùa nhau mà thôi.
Cầm lấy cái áo khoác, anh khép cửa phòng lại, mà sao thằng Đăng và con Loan nó vẫn chưa về nhỉ, chắc là hai đứa chúng nó ngủ ở ngoài rồi, anh mỉm cười hy vọng chúng nó có một cuộc đi chơi thú vị, nghĩ đến hai đứa chúng nó anh đã bớt sầu được một chút.
Vừa bước chân xuống lầu thì anh gặp bà Thảo, bà nhìn anh bảo:
– Tuấn ăn sáng rồi đi em…!
– Dạ, em xin lỗi nhưng mà em không muốn ăn…! Anh chả lời.
– Sao thế, em mệt à, chị đã nấu những món em thích ăn mà…! Bà Thảo lo lắng hỏi.
Tuấn nghĩ nếu mình mà đi ngay thì cũng hơi kỳ, chị đã vì mình mà phải cực khổ dậy sớm nấu ăn, thôi thì mình ăn đi cho chị vui lòng, nghĩ vậy nên anh bảo:
– Vâng, thế anh Toàn đâu…?
– À, ông ấy đang tắm, em chờ tí, anh ấy ra ngay bây giờ…!
Bà Thảo nghĩ về ông chồng mình là bà lại điên lên, hừm ông ta không thèm xin lỗi mình, thậm chí cũng không thèm bảo mình thế nào, chắc là ông ta lại muốn lên mặt nữa chứ gì, lần này thì tôi và ông sẽ thi với nhau xem ai thua ai.
Bà Thảo vừa dọn đồ ăn xong thì thấy ông Toàn vào bếp, ông đã ăn mặc chỉnh tề, chắc là chuẩn bị để đi làm, ông hít hà, mùi thơm quá, chắc hôm nay vợ mình lại nấu canh cá đây mà, món mà ông thích nhất, ông vô tư bảo bà:
– Ngon quá, bà lại nấu món này nữa à…?
-…?
Bà Thảo nghĩ sao ông ta mau quên thế nhỉ, ông ta và mình vẫn còn giận nhau, thế mà ông ta lại đon đả bảo mình chống không như thế thì mình làm sao mà chịu được, mặc xác ông, ai bảo ông không biết điều, hứ, đồ người dưng, vừa xới cơm bà vừa chửu thầm ông.
Còn ông Toàn thì ngơ ngác không hiểu, rõ ràng là mình khen bà ấy nấu ngon sao bà ta lại lờ mình đi nhỉ, đúng là không thể nào hiểu nổi được đàn bà, không khen thì bảo là không để ý, khen thì bảo là nịnh, ông lắc đầu làm sao ông sống cho vừa lòng bà bây giờ…
Tuấn thì đang bận giúp bà Thảo lấy mấy cái bát, lúc anh bưng ra thì đã thấy vợ chồng anh chị mình yên lặng nhìn nhau, anh không hiểu ra làm sao cả, cái không khí này thì làm sao mà nuốt nổi nữa chứ, chán quá, giá mà có điện thoại báo là bận thì hay biết mấy…
Đúng là ước nguyện của anh được đáp ứng, có điện thoại của Đăng.
– A lô, Tuấn hả…?
– Ừ, tao đây, có chuyện gì không…?
– Mày có thể ra ngoài này gặp tao một chút được không…?
– Cái thằng khỉ tao hỏi mày, mày vẫn chưa chả lời mà mày lại hỏi tao như vậy hả…? Tuấn trêu Đăng.
– Mày chả lời tao đi thế nào có thể ra đây chứ…?
– 10 phút nữa tao tới…!
Tuấn mừng húm, thế là thoát, anh không phải chịu đựng cái bữa ăn tẻ nhạt này nữa rồi, chắc là anh chị mình lại cãi nhau, đúng là không biết lập gia đình làm chi cho khổ, cơm không lành canh không ngọt, cứ độc thân như anh có phải là sướng hơn không, đàn bà đúng là phiền phức.
Nghĩ đến cuộc điện thoại vừa rồi, anh lại tức và khinh cô ta hơn, xem ra cô ta đâu phải là nai tơ như anh tưởng, nhớ lại cái đêm cô ta ngủ trong vườn anh nghĩ đó là người con gái trong sáng và thánh thiện nhất, tuy có lúc hơi chanh chua với anh, nhưng nó vẫn là đứa vô tư, không hiểu đời, vì nó còn trẻ con quá, nay anh nghĩ mọi thứ đều là sai lầm cả, ngay cả anh đã sắp qua cái tuổi ba mươi mà chưa biết mùi đàn bà là gì thế mà nó…Mà tại sao một thằng như anh đã trải qua một lần đau khổ rồi, vẫn không rút ra được kinh nghiệm cho bản thân nhỉ, đúng là khờ quá mà…anh lắc đầu hai cái cho tỉnh táo ra…
.
Cúp máy, anh đút nó vào túi áo, quay sang nhìn anh chị mình, anh bảo:
– Chị ạ, thằng Đăng nó gọi em có việc nhờ, em có thể đi không…?
Dù anh có không xin phép mà anh đi ngay cũng không sao nhưng anh chị mình cãi nhau mà mình có bề gì sơ xuất thì mình lại bị vạ lây, nên anh cố tạo cái mặt buồn buồn ra vẻ là tiếc vì không được ăn sáng cùng, bà Thảo dù đang tức ông Toàn nhưng thấy anh như vậy nên bảo:
– Thôi em đi đi, không lại để cho thằng Đăng nó chờ, mà không biết nó và con Loan thế nào rồi…? Bà Thảo lo lắng hỏi.
– Chị yên tâm đi, lúc nữa em gặp chúng nó là biết chứ gì…! Anh trấn an.
Nghe Tuấn nói bà Thảo cũng yên tâm, thật ra bà muốn gặp Đăng và Loan ngay, bà muốn biết kết quả của mình, dù chỉ nhỏ nhoi thôi cũng được nhưng xem ra đã vượt quá mong đợi của bà nếu bà biết con Loan bây giờ đang bị nhốt ở đâu…
– Em chào anh chị, chúc anh chị buổi sáng tốt lành…!Anh cố nhịn cười.
Vừa khép xong cái cửa là anh mỉm cười, em xin lỗi nếu mà ở đây thêm lúc nữa chắc là em cũng điên lên mất, anh thở dài chuyện của mình chưa xong nay lại thêm chuyện của anh chị, đúng là họa vô đơn chí…
Ông Toàn thì lại khác, ông cũng không để ý nhiều đến chuyện này hay chuyện khác cái ông nhìn thấy bây giờ là nồi canh cá mà vợ ông nấu, bà ấy đúng là một đầu bếp tuyệt vời, nhưng mà cứ như thế này mãi thì ông phải vào bệnh viện để đo lại lượng mỡ trong máu mất. Thôi ông tự nhủ, đó là chuyện của hôm sau còn hôm nay thì mình phải ăn đã, ông tự đơm cho mình một bát đầy, ông ăn như chết đói từ lâu rồi, có lẽ cái Loan nó thừa hưởng được ở ông cái tính ăn uống này, hai bố con ông mà thích món gì thì ít hay nhiều họ cũng ăn như vậy cả, bà Thảo ngồi ngắm ông ăn bà hài lòng lắm, xem ra ông ta cũng có những tính tốt đấy nhỉ, bà lấy ông đã hơn 20 năm, nhưng ông chưa bao giờ khen bà nấu ăn ngon, hay khen bà mặc đẹp nhưng bù lại bà luôn được ông nhìn với ánh mắt trìu mến và ông ăn món ăn do bà nấu với lòng nhiệt thành nhất, thôi thì tha cho ông ấy vậy, mình mà giận quá thì cũng mất hay, nghĩ thế bà bảo:
– Ông ăn từ từ thôi, còn nhiều lắm mà, có ai ăn mất phần ông đâu mà ông sợ…! Bà nhẹ nhàng nói.
Ông Toàn đang ăn vội dừng lại, sao bà ấy lại ăn nói nhẹ nhàng tình cảm với ông như vậy nhỉ, ông cũng nhìn lại bà say đắm bảo:
– Ừ, anh biết rồi, chẳng qua là do em nấu ăn ngon quá, nên anh…!
Bà Thảo cố che dấu bối rối của mình bằng cách gắt lên, bà bảo:
– Nhìn cái gì nữa, còn không ăn đi, anh không phải đi làm à…?
Nhưng trong giọng nói thì lại chứa đầy thương yêu.
Ông Toàn cười, thế là sau cơn mưa trời lại sáng, bà ấy làm cho ông sợ đứng cả tim, cả đêm hôm qua ông suy tính làm cách nào để làm lành với bà, xem ra mọi chuyện lại dễ hơn ông tưởng, bà vợ của tôi ơi, bà mà cứ như thế mãi chắc là tôi cũng phát điên hay nằm viện vì điều trị suy tim mất.
Ông Toàn nhẹ nhàng bảo bà Thảo:
– Anh xin lỗi chuyện hôm qua, anh vô tâm quá, tại anh đi làm về hơi mệt nên đã giận lẫy sang em…!
– Em cũng xin lỗi anh, tại lúc đó em chỉ nghỉ đến cảm giác của mình, em ích kỷ quá…!
Ông mỉm cười thật ngọt nói luôn.
– Anh xin lỗi em nhé…!.
Bà Thảo sướng phát điên lên, ông Toàn ngọt ngào quá, mặt bà đỏ như quả cà chua, bà đang e thẹn.
Ông Toàn nhìn bà Thảo, ông không tin vào mắt mình nữa, vợ của ông đây sao, đúng là mình vô tâm thật mặc dù đã hơn 20 trôi qua nhưng bà vẫn đẹp như vậy, ông đã yêu công việc hơn cả vợ mình, có lẽ từ bây giờ ông nên dành thời gian cho bà nhiều hơn, mà cũng đã lâu rồi hai vợ chồng không đi ăn và xem phim với nhau, mà bà ấy hình như thay kiểu tóc thì phải, mình cũng nên tập khen bà ấy dần đi, nếu có phải nói ngàn lần mà được nhìn bà ấy như thế này thì mình cũng làm.
– Kiểu tóc mới của em đẹp lắm, mà hình như em mới đi làm mặt thì phải, anh thấy nó mịm màng và trắng hơn, đẹp lắm…!
Với một giọng nói ngọt ngào và đầy say đắm, ông bảo bà Thảo như vậy.
Còn bà Thảo thì như trên mây, nếu tiếng chuông điện thoại không cắt ngang thì đó là lần đầu tiên ông Toàn đi làm muộn vì lí do mải ngắm vợ của mình, đúng là chuyện hiếm thấy.
– Muộn rồi, anh đi làm đây…! Giọng ông ngọt lịm.
– Vâng…! Bà cũng không kém.
Ông đi mà như mộng du, ông nghĩ trái tim ông lại đập như lần đầu tiên mới gặp bà Thảo. Hay thật, không ngờ đã lâu như vậy rồi mà mình vẫn như thời trai trẻ, lắc đầu ông mỉm cười.
Để cái cặp vào ghế bên cạnh, ông cho nổ máy lái xe ra khỏi nhà.
Còn bà Thảo vẫn còn ngẩn ngơ mãi, tiếng chuông điện thoại bàn réo liên hồi bà mới tỉnh lại, sờ lên tim mình bà cười, bà lại rung động vì ông Toàn lần thứ hai…
– A lô, ai đấy…!
– Chào bác, cháu là Hồng đây…!
– Chào cháu, có gì không…?
– Dạ, bác cho cháu hỏi, Loan có nhà không ạ…?
– Nó hiện giờ không có nhà, nó đi chơi với Đăng từ hôm qua chưa về…!
– Sao ạ…! Nó hét to quá làm cho bà Thảo cũng cảm thấy chói tai.
Có lẽ cũng cảm thấy hơi vô duyên nên nó hỏi:
– Cháu xin lỗi, nhưng mà nó không gọi điện về sao…?
– Chỉ có thằng Đăng thôi, còn con Loan thì chắc là vui quá nên quên rồi…!
– Mà cháu gọi cho nó có gì không, để tí nữa nó về bác nhắn lại cho…?
– Dạ, không có gì đâu bác, chỉ là chuyện vặt thôi…!
– Cháu chào bác nhé, chúc bác một ngày tốt lành…!
– Ừ, chào cháu…!
Bà Thảo nhẹ nhàng đặt cái điện thoại xuống, bà quay ra bếp để dẹp nốt mấy cái chén bát còn dở, bà nghĩ hôm nay là ngày hạnh phúc nhất của bà…!
Sáng nay ngủ dậy đầu nó đau quá, chắc tại tối hôm qua nó thức khuya để viết thư, dù sao thì cũng sắp trung thu rồi, Hồng phải chuẩn bị dần cho mấy em nhỏ ở mái ấm tình thương, thư thì nhiều mà chỉ có mỗi mình nó, gọi điện cho con Loan để nhờ nó giúp thì nó lại không bắt máy, nên sáng nay nó gọi điện cho bà Thảo hỏi xem con Loan nó đi đâu, con chết tiệt này trong khi mày với anh Đăng thì vu sơn, vui vẻ còn con bạn mày lại mệt thế này, đúng là đồ hứa cuội, nó làm cho mình chịu tội thay cho nó, đã không làm được thì thôi đi, tại sao nó lại lôi mình vào thế này, nhìn một đống bưu thiếp cần phải viết nó vừa viết vừa tức, đến khi nó nhìn lại thì ôi thôi.
Hồng viết tất cả những gì trong đầu nó lên trang giấy nên thành ra thế này:
Bưu thiếp thứ nhất: “Loan là một con xấu xa”.
Bưu thiếp thứ hai: “Loan là một con chết tiệt”.
Cứ thế Hồng đọc được 10 bưu thiếp mà nó viết, tất cả đều là dành cho Loan cả, con Loan mà đọc được những dòng này thì nó sẽ giết con Hồng mất, còn con Hồng thì lẩm bẩm nguyền rủa:
– Thế là toi công từ tối tới giờ, cái con kia, mày mà về thì tao cho mày chết, bực mình quá đi mất, đến là khổ, sắp về quê ngoại chơi thì lại phải giải quyết cái đồng này…!
Mái ấm tình thương Hoa Mai là nơi mà con Hồng và con Loan hay đến, chúng nó tới để cho quà hay giúp các xơ trông nom lũ trẻ.
Hồng rất thích trẻ con, nó mà lỡ thương đứa nào thì đứa ấy chỉ có chết, không phải là nó thương quá hóa rồ, mà là nó hay ghẹo cho khóc lên thì thôi, nên bọn trẻ con quý con Loan hơn, mà so sánh làm gì, trong khi con Loan đâu có biết thay tã, bón cơm, hay pha sữa cho bọn trẻ đâu, thì con Hồng nó biết làm tất. Chúng nó được các xơ ở đó rất quý, lần nào đến cũng có quà cho, với chúng nó thì đâu có thiếu thốn gì, chẳng qua là cảm giác được nhận quà từ ai đó, làm cho chúng nó hạnh phúc, vì ít ra mình cũng được nhớ đến và là người quan trọng của ai đó.
Trong số những đứa trẻ ở đấy thì Loan quý thằng Văn hơn cả, nó là thằng ít nói, nên không hòa đồng với bạn bè, Hồng phải tìm hết cách mới nói chuyện được với cu cậu đúng hai câu, rồi thằng bé cũng im luôn.
Nhưng một lần nó bị xốt, Hồng đã thức cả đêm ở bệnh viện để chăm xóc cho nó, Hồng thấy xơ Lan mệt nên khuyên về nghỉ ngơi, có lẽ nó cảm động hành động cao cả của Hồng nên nó dần dần thân thiết với Hồng hơn.
Hồng mỉm cười, mình đã mua cho thằng Văn một trái bóng đá, hy vọng bọn nó chơi vui với nhau, nhưng mà mình còn phải viết đã, bao giờ mới xong đây hả trời…!
Hồng không biết là mình xong lúc mấy giờ, do ngủ quên nên nó ngủ luôn trên bàn học, đèn bàn vẫn còn sáng, nó cố mở mắt, xắp xếp lại một đống thiệp và thư mà nó đã viết suốt đêm qua, nó cho tất cả vào một cái túi, nó treo ở trên kệ, vỗ vỗ hai cái vào cái túi đó, nó cười, và vươn vai:
– Thoải mái quá, thế là cuối cùng mọi việc cũng xong, mình cần đánh răng rửa mặt cái đã, sau đó thì xuống ăn cơm, rồi tính tiếp…! Nó hét như điên.
Bật công tác điện trong phòng tắm của mình, Hồng bước vào vặn vòi nước nhưng mà trời ạ, hết mất nước rồi, tắm nhờ phòng của bố mẹ cũng được nhưng mà mình hơi ngại, thế này thì chỉ còn nước tắm rửa nhờ ở phòng của anh Khoa thôi.
Cầm cái điện thoại theo nó muốn gọi cho con Loan, nhưng mà nghĩ lại biết đâu con Loan nó gọi cho mình trước thì sao, thế là nó cầm luôn mang sang phòng của anh nó.
Gõ vào cửa phòng của anh Khoa nó bảo:
– Anh dậy chưa…?
Thấy gọi hai ba tiếng mà anh nó chẳng bảo nó thế nào, Hồng tức quá nghĩ, chắc là cái tên xấu xa kia đã dậy rồi, nhưng mà không muốn chả lời mình đây, đã vậy thì đừng có trách, nó lấy luôn chân của mình đá luôn hai phát vào cái cửa…
– Bốp…!
– Bốp…!
Chắc là anh nó sợ nó đá hỏng cửa nên cuối cùng cũng chịu ra, nhưng…
– Hự…!
Hồng không thu chân lại kịp thế là anh Khoa của nó lãnh đủ.
Anh nó không kêu được một tiếng nào mà ôm ngay lấy bụng, anh nó nhăn mặt lại vì đau, nó phải ngồi chờ anh nó 1 phút thì anh nó mới hoàn hồn.
Với đôi mắt rực lửa, và cái mặt như hình sự, Khoa chưa kịp làm gì nó, thì nó đã kêu toáng lên:
– Bố mẹ ơi, xem anh Khoa xắp làm gì con này…! Nó kêu thất thanh.
– Lại có chuyện gì nữa thế hả…? Bà Hoa quát.
– Anh Khoa anh ấy…anh ấy…! Nó cố tình kéo dài.
– Có chuyện gì…? Bà Hoa sốt ruột hỏi.
Khoa lấy tay bịt ngay miệng con em lại, anh biết nó mà nói thêm nữa, thì trắng đen, vàng thau lại lẫn lộn, nên anh phải ra tay trước.
Bây giờ anh muốn cho nó một trận lắm, anh phải thức cả đêm mới hoàn thành xong cái dự án xây dựng, chưa kể đêm hôm qua mẹ anh lại ca bài ca lấy vợ, anh đã phải điên đầu lên đối phó rồi, vừa mới chợp mắt thì bị con em trời đánh này nó hành…
– Không có chuyện gì đâu mẹ…! Khoa đáp lại.
– Thôi chúng mày lại cãi nhau chứ gì…? Bà Hoa quát.
– Dạ, đâu có…! Khoa chối biến.
– Tao còn lạ gì nữa, đến là khổ với hai anh em mày…! Bà Hoa chán nản bảo.
Khoa nhớ lại tối hôm qua anh vừa mới dắt được cái xe vào nhà, thì đã thấy mẹ mình chờ sẵn ở cửa, anh định quay xe đi luôn nhưng mà không kịp, bà Hoa nhìn thấy anh, bà bảo:
– Vừa mới về mày còn muốn đi đâu nữa…?
– Dạ, con sực nhớ có hẹn với thằng bạn nên con…! Khoa lấp liếm.
Khoa chưa dứt lời thì bà Hoa bảo:
– Chứ không phải trông thấy tao là mày muốn trốn hả…? Bà Hoa lật tẩy.
– Dạ, đâu có đâu, mẹ thật là, con có hẹn thật mà…! Khoa cố giải thích.
– Thôi đi anh, tôi là mẹ của anh lẽ nào tôi lại không hiểu được, còn chưa dắt xe vào nhà mà còn đứng đó…! Bà Hoa quát.
Khoa biết là không thể trốn thoát nên anh đành lầm lũi dắt xe vào nhà.
Đóng được cái cổng lại, bà Hoa cũng theo Khoa vào nhà luôn, bà bảo anh:
– Đi tắm rửa đi, rồi chuẩn bị ăn cơm, mẹ đã dọn ra cả rồi…!
– Vâng…!
Khoa ngán ngẩm quá kiểu này thì làm sao mà nuốt chỉ nghĩ đến cái vẻ mặt không hài lòng của mẹ thôi là anh lại ớn rồi, biết làm gì bây giờ, anh thở dài, anh lên lầu, đi về phòng mình.
Vứt cái cặp lên giường, anh cởi cái áo vét ra vắt ở ghế, nới lỏng cà vạt ở cổ ra, anh cũng nằm luôn lên giường, cái vụ này đều là do con Hồng mà ra, anh không có bạn gái nào cả thì làm sao mà kết hôn, nghĩ cũng lạ mấy thằng bạn của anh đứa nào cũng có một đến hai con rồi, còn anh thì…
Nhìn chúng nó có đôi có cặp anh cũng cảm thấy ghen tị, nhưng mà thấy chúng nó ly hôn cũng nhiều anh lại thấy ngán, thằng Tú bạn thân của anh nó vừa ly hôn vợ xong, anh phải an ủi nó mãi, nó bị con vợ bỏ để đi theo một người đàn ông khác, trong cơn say nó bảo anh:
– Tao bây giờ ước được như mày, biết thế tao không lấy vợ cho xong, sống mà làm gì khi bị vợ mình cắm sừng chứ, nhục không chịu được…! Nó lè nhè nói.
Rồi nó trừng mắt lên nhìn anh nó nói tiếp:
– Có phải cả mày nữa cũng nghĩ như họ phải không, tao là một con bò, ha ha ha…! Nó phá ra cười như điên.
Những người xung quanh của cái quán bar này, họ quay lại nhìn, có lẽ cái cảnh này với họ cũng không thiếu nên họ cũng không cảm thấy lạ, vì nơi đây là quán rượu mà, người ta đến đây uống vì vui, vì buồn có khi lại vì chán đời nữa, mà đã uống say rồi, thì người nào chẳng phun ra hết chuyện trong lòng của mình, họ quay lại uống tiếp coi như không có chuyện gì, mà tiếng nhạc cũng to quá chỉ có ai ngồi cạnh họ thì may ra mới hiểu.
– Chắc là anh chàng này bị vợ bỏ chứ gì…?
Một cô gái mặt đầy phấn nói, hình như cô ta cũng hơi say thì phải.
– Nhìn cũng tội nghiệp quá nhỉ, bị vợ cắm sừng thì ai mà chả thế…? Anh chàng bên cạnh nói.
– Nhưng anh ta khóc lóc thì làm được quái gì, sao không đi tìm đôi gian phu dâm phụ kia mà cho nó một trận…! Bạn của anh ta nói.
– Mày thì giỏi lắm, nếu phải trường hợp là mày thì lúc ấy tao nghĩ mày còn thê thảm hơn cả cái thằng cha kia…! Bạn anh ta mai mỉa.
– Thằng khốn kia mày nói gì thế hả, mày khinh tao vừa thôi, và nếu mày không nói móc họng tao thì mày chết hay sao…? Anh chàng kia tức quá đáp lại.
– Chứ tao nói oan cho mày à, như con Hương người yêu của mày đấy thôi, nó hết đi với thằng này thằng khác mà mày có làm hay hành động gì chứng tỏ mày là nam nhi đâu…?.Anh ta lại mai mỉa bạn mình tiếp.
– Đồ chó chết…!
Anh ta tức quá văng tục lên chửu lại, có lẽ là do rượu chứ không phải là do anh ta, nói xong câu đó hình như anh ta thấy mình xúc phạm bạn mình quá nên anh ta nói:
– Cho mình xin lỗi, tại cậu trêu mình quá…!
Anh chàng kia thì giận tím mặt, anh rủa thầm đúng là cái thằng bạn khốn kiếp mình đã mất thời gian ra đây để an ủi nó vậy mà…
Anh ta không thèm bảo bạn mình thế nào nữa, anh ta gọi cho mình thêm hai chai rượu nữa và bảo:
– Ta uống chứ, không say không về…!
– Ừ, cụng ly nào…! Anh chàng kia hưởng ứng.
Thế là hai thằng lại tiếp tục say sưa bên ly rượu thỉnh thoảng Khoa nghe được những tiếng.
– Dô dô…!
hay
– Trăm phần trăm nào…!
Tiếp sau đó là tiếp ly thủy tinh chạm vào nhau kêu lên canh cách…
Khoa vừa tức vừa buồn cười hai thằng cha kia đúng là vô duyên sao lại bàn chuyện của người ta ngay trước mặt thế nhỉ, đúng là không biết nể nang ai cả, mà anh bạn kia an ủi bạn mình kiểu gì thế, mình mà như vậy thì thà uống một mình, hay đi hóng gió đâu đó còn hơn, khuyên người ta mà như tạt gáo nước vào mặt, đúng là…
Sau tràng cười hoang dại của nó, Khoa cứ để cho nó cười, cho nó khóc, anh nghĩ như thế nó sẽ bớt đau khổ hơn, chứ anh biết làm gì được cho nó bây giờ, dù gì về hôn nhân thì anh cũng mù tịt, anh lắc đầu nghĩ giây vào đàn bà làm gì, ngay cả như con em mình là mình thấy sợ rồi, huống chi là thêm bà vợ, ôi còn đâu đi sớm về khuya, hay lai dai bên bạn bè thế này, còn chuyện tiền nong nữa chứ, bây giờ anh lại thêm cái lý do không muốn lấy vợ cứ nhìn thằng bạn anh thì biết.
Nó uống chán rồi nó lăn ra ngủ, anh phải dìu nó về, gọi mãi mới được một chiếc tắc xi, đọc địa chỉ cho anh ta xong, chưa yên vị thì bao nhiêu là rượu nó nôn thốc nôn tháo ra hết cả anh và cả chiếc ghế mà anh đang ngồi, đúng là thằng bạn chết tiệt, anh tài xế tắc xi thấy cái cảnh đó liền quay ngay xuống bảo:
– Phiền ông tí nữa dẹp dùm, cái vụ này tôi không giải quyết đâu…! Anh ta chán nản nói.
Ngồi trong cái xe chật hẹp này lại phải ngửi mùi rượu nồng nặc, và thức ăn do nó nôn ra, anh không còn chịu được nữa, đã vậy anh còn phải dẹp chiến lợi phẩm cho nó chứ…đúng là cái xố xui xẻo mà…sao mình lại đi chơi thân với cái thằng này nhỉ, đồ dại gái…anh nguyền rủa nó cho bõ tức.
Dẹp dọn cho anh chàng tài xế cái xe tắc xi xong, Khoa còn phải trả thêm tiền cho anh ta nữa, còn chưa hết anh phải dìu cái thằng bợm nhậu này về nhà nó nữa, bấm chuông mãi mới có người ra mở khóa cổng, bà giúp việc chắc là vội quá, mắt lại ngái ngủ nên đi được đôi dép thì bên nọ bên kia.
– Chờ tôi một chút…!
Bà đút chiếc chìa vào ổ khóa và một tiếng tách vang lên cánh cổng mở ra.
– Phụ tôi dìu ông tướng này vào nhà với, đến là mệt chết với tên này…!
Khoa dìu Tú đi vào, chờ bà giúp việc đóng xong cái cửa, bà dìu một bên còn Khoa thì một bên.
Ì à ì ạch hai người vừa đi vừa khiêng Tú lên phòng, mà phòng của nó ở tận lầu ba mới chết chứ, lên tới nơi, anh và bà giúp việc không còn sức nữa nên anh đẩy thật mạnh nó xuống giường, thân hình của Tú rơi như là một cái cây bị đốn, đá nó sang một bên, anh nằm luôn xuống bên cạnh, anh cần nghỉ ngơi còn bà giúp việc thi đi nấu nước, chắc là bà cũng xẽ nấu thêm canh cho cái thằng kia nó giải rượu.
Nằm được một lúc anh cảm thấy đỡ hơn, anh vào phòng vệ sinh, anh cần gột rửa hết những gì mà cái thằng bạn yêu quý của anh nó thải ra, xem ra thì cũng khó mà sạch được, thôi thì mượn quần áo của nó vậy, còn của anh thì gói lai đem về nhà giặt.
Tắm rửa xong anh muốn xem nó lại lần cuối trước khi về, thì anh thấy nó đã được thay áo, trên chán đã được đắp cái khăn lạnh và bát canh vẫn còn bốc khói. Anh nghĩ thằng này sướng thiệt ít ra nó cũng có một bà giúp việc tốt bụng như thế, anh cười bảo nó, mặc dù nó vẫn còn ngủ, nên chắc là nó cũng chẳng nghe được anh nói gì.
– Cố lên Tú ạ, rồi mọi chuyện cũng sẽ qua thôi, nhanh khỏe lên nhé để còn đi làm, nhiều việc đang chờ mày đó…!
Thế đấy tất cả những gì anh có thể an ủi thằng bạn là khi nó đã ngủ như chết, anh nghĩ chỉ như thế này thì may ra mình còn thốt nên lời, chứ nó mà thức thì mình chịu, anh vốn là người không giỏi ăn nói mà.
– Thoa, đừng bỏ anh mà, anh xin em đấy…! Tú hét lên trong mơ.
– Thoa…!
Khoa thở dài, xem ra thằng này vẫn còn yêu vợ lắm, biết bao giờ vết thương trong lòng nómới lành đây, thôi thì để cho thời gian vậy, mà cũng đã quá khuya rồi mình phải về.
Khép cửa lại, anh đi ngang qua gian bếp thì thấy bà giúp việc lại đang nấu cái gì đó, anh bảo bà.
– Tú nhờ bác nhé, cháu về đây…!
– Vâng, cậu cứ yên tâm, tội nghiệp cho cậu ấy quá…!
Bà ra mở cổng cho anh, khỉ thật anh nghĩ bây giờ mình đón xe nào để về đây, cuối cùng anh chọn đón xe ôm về nhà, chả tiền cho anh ta xong khi đến nơi thì cũng tối quá rồi, anh thở dài, kiểu này thì bố mẹ và con Hồng đều đã đi ngủ cả.
Vừa tắm anh vừa nghĩ đến chuyện của thằng bạn tối hôm đó, anh cảm thấy thương cảm cho nó, nó đã theo đuổi con Thoa suốt 8 năm để rồi kết hôn được 2 tháng thì con kia phản bội nó, tình yêu đã trải qua từng ý năm mà còn như vậy trong khi mình chẳng có cái gì thì yêu với đương và kết hôn với ai…?
Khoa còn đang ngẫm nghĩ và hồi tưởng lại thì…
– Khoa, xong chưa con sao mà lâu thế…? Tiếng của bà Hoa.
Khoa lẩm bẩm ” Giờ hành quyết tới rồi”.
– Dạ, con xong rồi mẹ ạ…!
– Nếu thế thì còn không mau xuống…! Bà Hoa hét.
– Vâng…!
Bây giờ tâm trạng của anh giống như là đang chờ kết quả thi vậy, mẹ anh ăn từng đũa nhỏ, thỉnh thoảng bà lại nhìn anh một cái, còn ông Hùng thì khác, ông chỉ quan tâm tới mấy cái tin tức trên báo, vì ông đang ngồi trên xô pha phòng khách đọc báo mà, con Hồng thì nó đang viết cái gì trên lầu, hai người đã ăn cả rồi chỉ còn lại anh và mẹ mình.
Anh nghĩ cái không khí căng thẳng này đã làm cho dạ dày anh co lại nên anh không nuốt được bao nhiêu, anh ăn chỉ hai đũa là anh buông xuống, anh bảo:
– Con no rồi, mẹ ở lại ăn tự nhiên…!
– Ờ con ra phòng khách chờ mẹ…! Bà Hoa nhẹ nhàng bảo.
– Vâng…!
Ra đến phòng khách Khoa ngồi đối diện với ông Hùng, anh hỏi:
– Ba vẫn chưa đi nghỉ à…?
Ông Hùng nhìn mặt thằng con trai ông cười bảo:
– Thế nào con hôm nay mẹ con lại nhớ “chuyện cũ” hả…?
Khoa chán nản nói:
– Vâng, con đang rầu cả ruột đây…!
Nhìn ông Hùng như cầu cứu anh bảo:
– Bố có cách nào cứu con không…?
Ông Hùng chả lời một cách bí mật.
– Cách thì có mà sợ con không theo thôi…!
Khoa hồi hộp hỏi:
– Cách gì hả bố…!
Ông mỉm cười một cái, quay ra uống một ngụm cà phê rồi ông mới nói:
– Nghe lời mẹ con lấy vợ là xong…!
– Bố làm cho con muốn rớt cả tim ra vì tò mò, bố bảo thế thì còn nói làm gì…! Khoa giận dỗi nói.
– Vậy thì con nghĩ thử xem có cách nào khác đâu…? Ông Hùng giải thích.
– Vâng, nhưng mà…! Khoa bí không biết nói thế nào nữa.
Ông Hùng bỏ tờ báo sang một bên, ông nhìn thằng con trai của mình, đúng là nó đẹp trai thật, nhưng tại sao đến từng tuổi này rồi mà nó lại không muốn lấy vợ sinh con đẻ cái nhỉ, bạn của nó thì thằng nào cũng đã thành gia thất hết cả rồi, thế mà nó cũng chẳng có gì vội vàng cả, nó không thấy là mình đã sắp già đến nơi rồi hay sao, tuổi của nó càng lớn thì mình cũng gần với cái chết, mình phải làm cách nào để thay đổi được suy nghĩ của cái thằng này nhỉ…?
Ông Hùng còn đang suy tính thì bà Hoa ra, bà ngồi cạnh ông, cánh tay vẫn còn ướt chắc là bà vừa mới rửa bát và dọn dẹp xong, bà nhìn hai bố con, hình như bà không vội nên bà bĩnh tĩnh lấy cho mình một ít đá trong tủ lạnh, một chai rượu và ba cái ly, đặt nó xuống bàn, bà mở nắp, bà từ từ rót rượu ra đầy ba cái ly ấy, xong xuôi đâu đấy bà quay lên bảo:
– Chúng ta uống chứ…!
Hai bố con ông Hùng quan sát từng cử chỉ của bà Hoa mà không hiểu ra làm sao cả.
Khoa thì cứ tưởng mình sẽ bị mẹ hạch tội đến nơi, con ông Hùng thì lại nghĩ mình phải tìm cách nào đó vừa an ủi cho bà vợ vì cái ước muốn kia, và làm cho Khoa tỉnh ra để mà còn lấy vợ, nhưng có phải là hai bố con ông đang nhầm lẫn không…?
Thấy hai bố con ngạc nhiên tròn xoe mắt nhìn mình, bà gắt:
– Sao không còn uống đi, nhìn cái gì nữa…!
Ông Hùng và Khoa thấy thế, vội vàng hai người cầm ngay lấy một ly rượu trước mặt, đưa lên môi uống một ngụm, ngon thật vừa lạnh lại vừa thơm, sảng khoái quá.
– Ngon…! Ông Hùng sung sướng nói.
– Rượu ngon…! Khoa nói theo.
Chờ cho hai người dứt, bà Hoa mới giương mắt lên nhìn hai bố con hỏi:
– Hai người có biết hôm nay tôi muốn nói gì không…?
Ông Hùng nghĩ cái bà này rõ thật là bắt bí người ta không bằng, tôi có phải là thánh đâu mà biết đươc bà nghĩ cái gí, đúng là chơi khó nhau mà.
Còn Khoa thì sợ nhỡ mẹ mình lại ra độc chiêu để ép anh nữa thì tiêu, không biết chiến thuật mà mẹ sẽ dùng với mình là gì nhỉ…?
Hai bố con hai ý nghĩ khác nhau nhưng đều tò mò muốn biết, xem ra bà Hoa rất giỏi trong chuyện này, bà thích làm cho người ta phải căng ra để mà nghe bà nói, như thế mới hấp dẫn chứ.
– Bà nghĩ gì ai mà biết, nói gì thì nói đại đi làm cho người ta chết vì chờ…! Ông Hùng sốt ruột nói.
– Có chuyện gì hả mẹ…! Khoa cũng hỏi theo.
Bà Hoa không nói vội, bà nhấp từng ngụm rượu một, mặt mà đầy thỏa mãn, chắc là bà đang nghĩ đến cái gì đó hạnh phúc lắm, nên trên mặt bà mới biểu hiện hết ra như thế.
Ông Hùng và Khoa thì căng mắt ra mà nhìn, hai người có cảm tưởng là mình đang ngừng thở, thậm chí họ có thể nghe được cả tiếng tim đập của nhau, họ đang ở giai đoạn quan sát địch thủ hay sao ấy.
Cuối cùng thì cái giờ chờ đợi trong thấp thỏm cũng qua, bà Hoa nói luôn:
– Chiều mai tôi mời bạn của tôi tới nhà mình chơi, nhưng mà thấy bất tiện quá nên chúng ta đi ăn nhà hàng…!
– À…! Cả ông Hùng và Khoa đều đồng thanh lên tiếng.
– Thế mà bà làm cho tôi tưởng là có chuyện gì, cái bà này rõ thật…? Ông Hùng tức vì bà Hoa làm cho ông hụt cả hơi vì tò mò.
Bà mỉm cười không nói, hình như chuyện đâu chỉ đơn giản có thế, nhìn ánh mắt bà Hoa là biết.
– Mà bà bạn của bà tên là gì nhỉ…? Ông Hùng hỏi có vẻ quan tâm.
– Bà ấy là Thu Trang, ông quên rồi à, cô bạn thời phổ thông của tôi mà có lần đến nhà mình chơi ấy…!
– Lạ nhỉ, tôi tưởng cô ta đang ở bên Đức cơ mà, sao lại đến nhà ta chơi được…? Ông Hùng hỏi.
Bà Hoa giải thích:
– Nó mới về nước được bốn hôm rồi, hôm qua nó gọi điện thoại cho tôi, chúng tôi đã nói chuyện với nhau rất lâu, mà cũng đã hơn 10 năm rồi còn gì, tôi và nó không gặp lại nhau nên tôi mới có ý này…!
– Bà nói như vậy cũng đúng, nhưng bạn của bà tôi nhất định phải đi hay sao…? Ông Hùng hỏi.
– Tất nhiên rồi, bạn của vợ thì cũng như là bạn của chồng mà…! Bà nói với cái giọng hờn dỗi.
Khoa ngồi nghe bố mẹ nói anh chẳng hiểu gì cả, chỉ vì cô bạn của mẹ anh về nước mà bà gọi anh ra đây, làm cho anh chờ nãy giờ, anh nghĩ hôm nay lại bị mẹ anh quát hay mắng nữa chứ, may quá, thôi thì mình chuồn về phòng đây, có một đống công việc đang chờ mình, mẹ mình đúng là chơi ác, làm cho mình lo lắng chết đi được, cứ tưởng ngày tận thế đến nơi.
Khoa chưa kịp mở miệng xin phép lên phòng thì…
– Khoa và con Hồng hôm ấy cũng phải đi…!
– Tại sao thế hả mẹ, bố mẹ và em Hồng đi được rồi, sao nhất định phải có cả con…? Khoa cãi.
– Vì chuyện này liên quan tới con mà…! Bà Hoa giải thích.
– Tại sao lại liên quan tới con, bạn của mẹ chứ có phải bạn của con đâu, mà con cũng có gây gì thù oán đâu mà phải gặp để giải thích…! Khoa tức nên nói bướng.
– Thằng kia mày ăn nói thế hả, tao bảo mày đi thì mày phải đi…! Bà ép Khoa.
Khoa thấy mẹ mình vô lý quá, sao bà lại bắt anh đi làm cái chuyện này chứ, đúng là bực cả mình, mai chủ nhật mình muốn được ở nhà ngủ, khó khăn lắm mới có một buổi mà mẹ mình lại không hiểu cho, tự dưng bắt mình đi gặp một bà lạ hoắc, cứ cho là mình đã gặp bà ta đi thì lúc đó mình cũng còn quá nhỏ có nhớ gì đâu, thật là hết biết.
Thấy thằng con trai thừ người ra không nói gì, bà lại càng điên tiết, bà quát:
– Thế nào mày có đi không…?
– Nhưng ít ra mẹ cũng phải cho con biết lý do chứ…! Khoa cũng tức nên hơi to tiếng.
Mặt bà Hoa tươi lên bà hỏi:
– Con còn nhờ con bé Đoài chứ…?
– Đoài là ai…? Anh thờ ơ hỏi.
Bà Hoa muốn tức hộc máu khi nghe thằng Khoa nó trả lời, cái thằng chết tiệt này, ngay cả con bé đó mà nó cũng quên. Bà gắt Khoa:
– Con bé nhà bác Trang chứ còn ai nữa, không phải lúc bé hai đứa hay chơi với nhau à…?
Khoa cố nhớ xem cái con bé Đoài này là ai, à thì ra là con bé đó, anh nhớ lúc mình còn nhỏ hay bị con bé đó đánh, anh đường đường là một thằng đàn ông thế mà bị một đứa con gái tối ngày nó bắt nạt anh, anh đã bị nó đánh không biết bao nhiêu lần, nhưng không lần nào anh dám méc bà Hoa cả, anh sợ bà sẽ chê cười anh, cái vết sẹo ở chân của anh cũng là do con nhỏ đó…Nhớ đến đầu thì anh sợ đến đó, ấn tượng cho con nhỏ đó quá lớn với anh thì phải, không biết bây giờ cô ta thế nào, có khi trở thành ác quỷ rồi cũng nên, ai cũng được nhưng mà cô ta thì không.
– Con bé ác độc đấy hả, mẹ đi mà đi một mình…! Khoa hét lên.