<?php the_title(); ?>

Người Vợ Bất Đắc Dĩ

09.07.2014
Admin

Anh nấc lên, có lẽ anh không còn chịu đựng được nữa rồi, Hồng cũng khóc, nó không ngờ là anh ấy lại khổ như vậy, xem ra nó may mắn hơn anh gấp trăm ngàn lần vì từ bé tới giờ nó được bố mẹ và anh trai thương yêu, gia đình nó lại hạnh phúc và giàu có, nó muốn làm chỗ dựa cho anh suốt đời, nó cũng mong là có thể xóa bớt được sự đau khổ và thù hận trong lòng anh.

Nó nói trong nước mắt, nó hỏi:

– Còn vết thương này, anh bị từ bao giờ, anh đừng có nói với em là do người yêu của cô ta làm đấy nhé…?

Trường cười, anh lấy tay quẹt hai dòng lệ của mình anh bảo:

– Em giỏi thật, anh bị bạn trai của cô ta thuê người đâm, em có thấy anh vui sướng không, anh chỉ là quân cờ, nhưng anh lại là người gánh tội…!

Nó nắm chặt lấy tay anh, nước mắt của nó giỏ xuống má, nó bảo:

– Rồi ai cứu anh và đưa anh vào viện…?

Anh nhìn xa xăm, anh nói:

– Anh đang đi trên đường, lúc đó đường lại vắng và trời cũng khuya rồi nên không có ai, anh cũng đang say rượu nữa, anh bị đâm, anh chỉ mong anh chết ngay, anh mừng lắm vì có ai kết thúc dùm mạng sống của mình, nhưng anh không chết mà anh được người ta cứu, anh tỉnh dậy trong bệnh viện…!

Anh thở dài nói tiếp:

– Anh mở mắt ra chỉ có mình bác Tài ở bên anh, ông vì anh mà phờ phạc cả người, khuôn mặt ông đầy lo lắng và mắt ông sưng lên vì khóc cho anh, ông ấy cũng trông giống hệt như em lúc đó, anh nhìn ông như vậy thì đau lòng lắm, ông chỉ bảo anh một câu :

– “Cháu có thể vì ta và mẹ cháu mà cố gắng sống không, vì họ không là gì của cháu cả, cháu không nên vì những con người đó mà đau buồn hay tự hủy hoại bản thân mình nữa, được không hả cháu…?”

– Anh im lặng nghe ông nói, anh nhìn ra cửa xổ, từng làn mây trắng bay, bầu trời vẫn trong xanh và cuộc sống vẫn tiếp tục dù anh có buồn đau hay không thì cuộc đời này vẫn vậy, anh đã hiểu ra và từ đó anh thay đổi hẳn, anh sống buông thả, anh chìm trong bể tình ái, anh say rượu, nhưng vẫn còn đủ tỉnh táo để theo đuổi ước mơ của mình.

– Khi bị tống ra khỏi nhà, anh muốn về quê nhà, anh muốn được sống gần mẹ, nên anh đã mua ngôi nhà đó, anh tập trung vào thiết kế, anh đã thành công và anh trở nên nổi tiếng, những chiếc áo, do anh thiết kế không chỉ ở đây muốn sở hữu nó, mà còn vươn xa ra đại dương, anh mừng vì anh có thể tự sống trên đôi tay của mình.

– Nhưng cái di chúc của bố anh đã làm đảo lộn tất cả, anh đã muốn xé nó đi, nhưng anh nghĩ đến mẹ anh, bà đã giành gần hết cả cuộc đời mình để tạo dựng nên cái công ty ấy, bà ra đi quá sớm bà không kịp nhìn thấy nó phát triển và cũng không được hưởng gì cả, bà phải chịu đói rét để lo cho bố anh, nhưng khi thành công rồi, ông lại hắt hủi bà, ông đi bồ bịch lăng nhăng, và cũng vì ông ta đưa người đàn bà mà bây giờ là mẹ kế của anh về nhà, họ ngang nhiên sống với nhau trong khi mẹ anh vẫn còn là vợ của ông ta, bà đã uất lên mà chết…!

Anh không nói gì hay khóc nữa, với anh lúc này chỉ có sự im lặng trong tâm hồn, anh muốn cảm nhận vị mặn của nước mắt đang chảy xuống môi mình, nó mặn chát như muối, trái tim anh cũng như bị ai đó đang xát muối, lòng anh buốt giá, anh buồn quá.

Qua cơn đau này, anh sẽ phải về nhà, và phải đối diện với họ, anh không biết mình có còn đủ dũng khí nữa hay không, anh bóp thật chặt tay của Hồng, không phải là anh có cô ấy ở bên đời anh rồi sao, anh còn lo gì nữa, anh cười, anh bảo Hồng:

– Em sẽ không bao giờ bỏ anh dù chỉ là trong ý nghĩ chứ…?

Hồng nhìn anh đầy âu yếm và thương yêu, nó bảo:

– Trừ phi anh phản bội em trước, lúc đó em không đảm bảo là em sẽ giữ lời đâu…!

Trường sợ, anh bảo:

– Em nói thế là sao, dù có chuyện gì thì em vẫn phải tiếp tục ở bên anh chứ, sao lại có chuyện em bỏ anh khi anh cần em…?

Hồng thở dài bảo:

– Em còn lạ gì tính chăng hoa của anh, em nghĩ thế này, hay mình là anh em đi, như thế sẽ tốt hơn, em sẽ chăm sóc cho anh và em sẽ chuyển tình cảm của em từ tình yêu thành tình anh em, anh thấy thế nào…?
Hồng nhìn Trường ngủ, anh đau quá nên khó khăn lắm anh mới ngủ được, nó tự hỏi là sao gia đình của Trường sang đây cả rồi, sao họ không đến thăm Trường mà chỉ có người đàn bà kia, cô ta tên là gì nhỉ, đúng rồi là Băng, nhưng cô ta đâu có đến thăm anh vì thiện chí, mà hình như cô ta đang cố thăm dò nó thì phải, trong ánh mắt của cô ta chứa đầy sự ghen hờn.

Cả người nó khẽ rung lên, nó cảm nhận được ánh mắt của Băng ở đâu đây, nó ôm đầu, nó ngồi dựa vào giường vì Trường gối đầu lên đùi nó mà ngủ, lúc nãy nó khó khăn lắm mới ép anh được bát cháo do nó nấu nhờ bếp của bệnh viện, anh ấy cố ăn hết bát cháo, nhưng mà khen ngon làm cho nó vui lắm, nó bón cho anh từng thìa cháo nhỏ, nó ngượng nó không muốn làm như thế, nhưng anh ấy nhìn nó cầu khẩn quá, anh ấy bảo do tay anh ấy bị đau, hai nữa anh ấy lại bị mổ nên nó đành ngượng ngùng mà làm cho xong cái việc ấy.

Trường ăn xong, anh nói chuyện vài câu, anh uống thuốc rồi đi ngủ, nó vuốt mấy sợi tóc trước trán của anh, nó thở dài.

Hồng bây giờ mới thấy sợ, chuyện này quá sức chịu đựng của nó, gia đình của Trường sao lại phức tạp quá như vậy, nó không ngờ là ở trên đời này lại có một gia đình như vậy tồn tại.

Nó chỉ là một con bé học hết cấp ba, nó đâu có biết làm vợ như thế nào đâu, còn mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu nữa, bà ta lại đanh đá và thâm hiểm như vậy thì làm sao mà nó chịu nổi.

Chưa hết cô người yêu cũ của anh ấy cũng sang đây, hình như cô ta muốn cướp Trường của nó đi thì phải, chắc là cô ta lại muốn tài sản của Trường nữa chứ gì, cái di chúc béo bở ấy làm sao mà họ bỏ qua cho được.

Nó sợ họ sẽ tìm mọi cách để hại nó, nó sợ quá, kiểu này thì nó chết mất, hu hu hu, con còn yêu đời lắm, sao con lại đi yêu tên này làm gì nhỉ, gia đình của anh ấy đúng là ngục tù, nó chỉ mới vừa gặp sơ qua cô người yêu tên Băng của Trường thôi mà đã khiếp thế rồi, nếu mà sống với Trường thật thì nó không tưởng tượng nổi nữa.

Nó tự hỏi tiền quan trọng như thế hay sao, bố của Trường có thể vì tiền mà bỏ rơi con mình bị bắt cóc không cứu, và sao ông có thể bội bạc tới mức, người vợ cùng ông san sẻ trong lúc khó khăn, để chạy theo một người đàn bà khác khi giàu có hơn.

Nước mắt Hồng rơi, khi nhìn thấy Trường khẽ nhăn mặt lại, hình như vết thương của anh ấy lại hành anh ấy, Hồng nhẹ nhàng cầm tay anh và vỗ nhẹ hai cái, nó thì thầm bảo:

– Ngủ ngon nhé anh yêu, đừng có sợ, vì em ở đây rồi mà…!

Không biết anh có nghe nó nói không, nhưng anh không còn nhăn nhó nữa, mà khẽ cựa mình, rồi nằm im.

Nó không biết mình có đủ sức để mà sống cùng Trường trong căn nhà ấy không, họ khủng khiếp quá, Hồng chưa thấy ai bạc tình như gia đình họ cả, Hồng cảm thấy khinh ghét những con người đó, sao họ có thể nhởn nhơ sống trên nỗi đau của người khác nhỉ, lẽ nào đêm đi ngủ, họ không mơ thấy ác mộng, và tại sao họ vẫn ăn ngon khi một đứa trẻ bị bỏ rơi đói khát ngoài đường, và bị bắt cóc, sao họ không nghĩ đứa bé đó đã sợ như thế nào, sao họ tàn ác thế…!

Nó cảm thấy đau xót cho Trường quá, nó cảm nhận nỗi đau của anh, nó không trách anh đã sống buông thả, nó chỉ mong là từ nay Trường sẽ thay đổi, nó sẽ cố gắng làm cho Trường cười nhiều hơn, và nó nguyện làm bờ vai cho anh dựa khi anh buồn và khi anh khóc, nó mong là một người bạn tri kỷ suốt đời của anh.

Tay của nó nắm lấy tay của Trường, nó nhẹ nhàng đặt đầu anh xuống gối, nó cần đi gọi điện thoại cho mẹ nó, nó sợ mẹ nó lo, vì từ tối hôm qua tới giờ nó chưa gọi về nhà lần nào.

Hồng buồn quá, nó đi ra nghế đá của bệnh viện, nó ngồi xuống, nó ngắm những người bệnh trong những chiếc áo màu kẻ trắng, nó khóc.

Nó cảm thấy cô đơn, cuộc đời của nó chỉ là như thế thôi sao, nó yêu anh, nhưng nó có làm gì được cho anh đâu, con tim của nó nhói đau,, hai hàng lệ dâng trào, nó cảm nhận cuộc hôn nhân này sẽ không bao giờ thành.

Trái tim nó đang đập rất nhanh, nó hiểu, linh cảm của nó không bao giờ sai, nó ghét linh cảm của mình, nhưng mà nó không thể nào phủ nhận được điều đó, từ lúc nó gặp người đàn bà đó, nó biết bà Thủy Tiên ấy có liên quan tới nó và cả thân phận của nó nữa chứ.

Nó sẽ làm sao đây khi nó phải xa anh, nó nghĩ nó sẽ sống trong đau khổ, nó sẽ không chết đâu, nhưng cả cuộc đời còn lại của nó sẽ là một màu u tối, nó yêu anh quá, nhưng mà hình như nó cũng hận dòng máu của anh thì phải.

Tại sao thế…? Nó cũng không biết nữa, sờ lên vết trích để cho anh máu, nó cảm thấy hình như vẫn còn đau, nhưng tại sao nó lại ghê sợ dòng máu trong anh, nó cũng không biết nữa, nó dối quá, nó buồn quá, nó tự hỏi nó yêu anh là sai hay sao…?

Từ bao lâu rồi con tim của nó mới đập nhanh, và hạnh phúc vì nó có anh, nhưng trong tâm trí nó thì đang nói với nó hãy xa anh ấy đi, đừng cho anh ấy hy vọng rồi lai làm cho anh ấy đau, anh ấy đã khổ nhiều rồi, vậy mày hãy xa anh ấy đi.

Nhưng trái tim nó không làm được, dù có đi đâu hay làm gì, thì kể từ sáng nay, nó muốn gắn kết cuộc đời mình với anh, nó ôm lấy trái tim mình nó tự nhủ và bảo bản thân:

– Linh cảm ơi, mày có thể ngủ yên được không, hãy cho tao chỉ một lần, một lần này nữa thôi, tao muốn được toàn tâm toàn ý bên anh ấy, có được không hả…?

Nó nhắm mắt lại, nó cố để cho đầu óc nó thanh thản và không nghĩ gì cả, nhưng có một đôi mắt buồn đang nhìn nó bà ấy mấp máy môi và như là thầm bảo nó:

– “Hãy tránh xa Trường ra, cô và anh ta không thể ở bên nhau được đâu…?””

Nó sợ quá, vội mở mắt ra, nước mắt của nó lại rơi, trái tim của nó đau nhói, cơ thể của nó run rẩy, nó ôm lấy mặt mình mà khóc, tại sao người đàn bà kia cứ ám ảnh nó, và giấc mơ ấy, nó không thể nào quên được, tại sao cứ mỗi lần ở bên Trường, nó luôn cảm thấy có một sức mạnh vô hình như muốn tách nó ra khỏi Trường, tại sao…?

Lấy cái điện thoại ra, nó run run bấm nút nghe vì hình như có ai gọi cho nó, nó xem màn hình là số của Tuấn, nó lấy tay chùi nước mắt cho đỡ nhòe, nó muốn biết anh ấy gọi cho nó có việc gì.

– Hồng hả, em đi đâu mà suốt từ tối hôm qua không về…?

Hồng cố gượng, nó không muốn Tuấn biết nó khóc, nó bảo:

– Dạ, bạn em bị bệnh nên em ở bệnh viện suốt đêm hôm qua, và làm sao anh biết em không về nhà…?

Anh cười bảo nó:

– Thì con Loan chứ ai, mà tối hôm qua anh cũng tới nhà em nữa, em đi suốt làm anh loquá, nên gọi điện hỏi thăm…?
Hồng hỏi:

– Hôm qua tiệc vui chứ anh…?

Tuấn buồn buồn bảo nó:

– Không có em thì vui sao nổi, anh đến đó chỉ để tìm em thôi…!

Hồng nghe cái giọng tha thiết của Tuấn, nó tự nhiên cảm thấy sợ, không lẽ anh ấy yêu mình, hay thích mình rồi, như vậy thì mình sẽ chết vì lo lắng và cảm thấy có lỗi với anh ấy mất, mình chỉ hy vọng anh ấy nói thế vì lo cho một người bạn, một đứa cháu của anh ấy giống như con Loan thôi.

Hồng cố lấy cái giọng vui tươi để che lấp đi lo lắng ở trong lòng nó bảo:

– Anh chỉ khéo đùa, còn bao nhiêu người khác, có cả Loan, Đăng và gia đình hai bên nữa mà, phải vui hơn mới đúng chứ, vì vắng một con bé quậy phá như em…!

Tuấn nói với cái giọng chán nản, anh bảo:

– Em nói đúng, tiệc nào mà chả vui, nhưng tâm hồn của anh đã để ở đâu rồi thì làm sao mà vui nổi, em có hiểu anh đang nói gì không…?

Nó sụt sịt hỏi:

– Anh…anh nói như vậy là ý làm sao…?

Tuấn lo lắng hỏi:

– Sao em lại khóc, có chuyện gì xảy ra à…?

Hồng trả lời:

– Chỉ là em lo cho bạn em thôi…?

– Bạn em không sao chứ…?

Hồng gượng gạo nói:

– Dạ, mọi chuyện ổn rồi vì ca mổ thành công…!

Tuấn mừng vì nghe bạn của Hồng không sao, anh an ủi nó:

– Vậy thì em nên mừng mới đúng, sao em còn khóc, em cũng phải lo cho sức khỏe của mình chứ…!

– Vâng, em cám ơn anh…!

Tuấn nghĩ mình có nên mời cô ấy đi đâu đó không nhỉ anh muốn nói cho Hồng biết chuyện tình cảm của anh cho Hồng biết, vì cả đêm hôm qua anh không ngủ được, anh đã suy nghĩ kỹ rồi, thà là anh nói ra đi thì hơn, nếu mà để ở trong lòng nếu ai đó đã cướp mất Hồng của anh rồi thì sao.
Anh hỏi:

– Em có thể ra ngoài cho anh gặp một chút được không…?

Hồng ngạc nhiên hỏi:

– Có chuyện gì hay sao mà anh cần gặp em…?

Tuấn ngập ngừng, nhưng cuối cùng anh lấy hết dũng khí ra, anh nói:

– Anh nghĩ là anh thích em, vì thế em có thể cho anh gặp mặt được một chút không…?

Bây giờ Hồng thấy những lo lắng của mình là đúng, anh ấy đang trách móc nó vắng mặt ở buổi tiệc và điều đó làm cho anh ấy buồn, vậy là anh ấy thích mình thật, nhưng mình làm sao có thể.

Nó lại khóc, vì nó đã yêu người khác mất rồi, nó run run nhìn cái điện thoại đã mờ đi vì nước mắt của nó, nó khổ quá, em xin lỗi Tuấn ạ, vì em không thể nào và không bao giờ có thể đáp lại được tình cảm của anh.

Nó sờ lên môi của mình, anh đã hôn nó và nó đã trao cho anh nụ hôn đầu đời và những rung động đầu đời với một người đàn ông, đúng nó đã thích anh, nhưng chỉ là tình cảm của một người em với một người anh thôi, cũng giống như Quân vậy.

Trải qua lần sống chết của Trường vừa rồi, nó mới biết nó cần ai và muốn ở bên ai, nó không còn là nó nữa, khi nó nhìn thấy anh nằm bất động ở trên giường, và trong giây phút ấy nó muốn được đi theo anh, nó không còn cảm thấy có bất cứ mong muốn hay hứng thú gì với cuộc đời này nữa nếu anh ra đi thật.

Nó nghĩ nếu Tuấn mà nói cho nó biết sớm hơn thì có lẽ mọi chuyện đã khác nhưng anh ấy lại nói vào lúc này.

Nó tự hỏi là nó phải làm sao đây, nó không muốn làm cho anh buồn nhưng nó cũng không muốn anh hy vọng vào tình cảm của nó, làm như vậy thì thà là nó giết chết anh còn hơn.

Hồng không biết là nên trả lời anh như thế nào, vì bỏ Trường ở đây nó làm sao mà yên tâm được, còn nếu nó mà không đi nó sợ anh Tuấn buồn, sao anh lại nói ra tình cảm của anh vào lúc này, nó mệt mỏi quá.

Cô gái nào mà trả thích có nhiều người để ý, nhưng nó chỉ thích yêu một người và nó nguyện cầu cả đời chỉ cần người ấy thích nó và yêu nó lại là nó không còn mong muốn gì nữa.

Nó sợ nếu nó bỏ đi mà Trường biết được thì lại đau đầu lắm, anh ấy lại đang bệnh thế kia, rồi anh ấy vì tức mình quá mà chết thật thì sao.

Nó dối như tơ vò nó không biết phải làm gì vào lúc này cả, nó phải làm sao đây, cho vẹn cả đôi đường.

Nó vừa không muốn mất tình yêu với Trường và mất đi tình bạn với Tuấn, nó ước nó có thể xẻ ra làm đôi, nhưng làm sao trên đời này có chuyện phi lí như vậy được.
– Em xin lỗi, nhưng em không thể bỏ đi bây giờ được…!

Tuấn nghe Hồng từ chối lời mời của mình, anh cảm thấy như ai đang bóp nghẹt con tim của mình, anh đau khổ hỏi:

– Tại sao, em lại không đi được…?

Hồng khóc, nó nói đơn giản:

– Em hiểu, nếu em mà không đi với anh thì anh sẽ buồn, nhưng em không thể bỏ đi lúc này, bạn em không có ai trông nom cả, anh…anh có thể cho em vài ngày được không…?

Tuấn nghe Hồng phân tích, anh nghĩ người ta đang lo cho bạn của người ta, mình mà bắt ép người ta bỏ bạn không lo thì cũng không hay, nên anh cố gắng vui bảo Hồng:

– Được rồi, em cứ ở đó với bạn em đi, anh không trách em đâu, nhưng chuyện anh nói với em, em có thể suy nghĩ được không…?

Hồng nén tiếng thở dài, nó còn suy nghĩ thế nào được nữa, vì nó yêu Trường rồi, nó chỉ coi anh là bạn, nó sẽ tìm cách nói cho Tuấn biết tình cảm của nó giành cho anh.

– Vâng, em sẽ trả lời anh sau, nếu không có gì, thì em cúp máy nhé…!

Tuấn hơi tiếc nuối, anh muốn nói chuyện với nó lâu hơn, và anh ước giá mà có thể gặp nó vào lúc này, nhưng anh đành chờ nó vậy.

– Ừ, chào em, chúc cho bạn em mau lành và em cũng phải chăm sóc cho mình đấy, đừng có chỉ biết lo cho người khác mà quên mình…!

Hồng khóc, anh ấy tốt với nó quá, tay nó nằm chặt lấy cái điện thoại, nó như đang thì thầm lời ngàn lời xin lỗi với anh, nó bảo:

– Vâng, em chào anh…!

Nói xong câu đó nó cúp máy, nó không hay có ai đó đang ở phía sau nó, đã nghe hết được cú điện thoại vừa rồi.

Chị ta nhếch mép lên cười, chị ta nghĩ xem ra lại xắp có kịch hay đây, con nhóc này cũng kinh thật, dám lén lút hẹn hò bạn trai khác khi đang là vợ chưa cưới của Trường là sao, nhưng như thế không phải là may cho mình à, mình sẽ làm cho Trường vì ghen tuông mà bỏ luôn con bé kia.

Cô ta thích chí vì những ý nghĩ đen tối và độc ác đang hình thành nên ở trong đầu, cô ta đứng sau gốc cây cạnh ghế đá của Hồng, nó không biết gì cả, vì nó còn đang mải nghĩ về cuộc đời nó.

Băng quay lại bệnh viện, cô không yên tâm khi để cho Trường và Hồng bên nhau, chị ta lén lút đứng ở ngoài cửa nhìn cảnh Hồng bón từng thìa cháo cho Trường chị ta đã tức điên lên rồi, còn cảnh gối đầu tình tứ lên đùi Hồng mà ngủ nữa chứ, đúng là tức chết được.

Cô ta thấy Hồng khép cửa đi ra đây, cô ta cũng đi theo, cô ta định nói chuyện với Hồng vài câu, cốt là thăm dò và dằn mặt Hồng, cô ta thấy Hồng hết thở dài, rồi lại khóc, và cô ta cũng biết được nguyên nhân vì sao, cô ta nghĩ chắc là vì bồ bịch lăng nhăng chứ gì, xem ra cô ta và Trường đâu có khác gì nhau, nhưng nếu Hồng làm thế này thì cô ta có lợi quá, vừa không phải tốn công mà có thể loại Hồng ra một cách dễ dàng, cô ta nở một nụ cười, ai nhìn vào cũng phải sợ mà quay đi, người ta nói nụ cười chứa đầy gươm đao, nhìn cô ta cười lúc này không khác là mấy.
Ông Tài đến thay Hồng chăm sóc cho Trường, mặc dù nó không muốn về nhưng nó cũng cần tắm rửa, thay quần áo và nghĩ ngơi, nó đi mà mắt vẫn còn nhìn Trường mãi.

Trường không muốn cho nó về tí nào, nhưng nhìn nó vì anh mà tiều tụy xanh xao thế kia, anh không đành lòng, anh bảo nó:

– Em nên về đi, ở đây đã có bác Tài lo cho anh rồi…!

Hồng nắm tay của Trường, nó lo lắng, nó nói:

– Nhưng nhỡ lúc em về, anh có chuyện gì thì sao…?

Trường phì cười bảo:

– Em ngốc thế, làm sao có chuyện gì được, em không thấy là anh đã khỏe hơn rồi à, em là bác sĩ tương lai thì em phải biết chứ…!

Hồng vẫn chưa yên tâm, nó bảo:

– Em biết vậy, nhưng mà em vẫn lo, anh mà bị làm sao thì em chết mất…!

Trường cảm động anh ôm nó vào lòng, anh trấn an nó, anh thì thầm:

– Cô vợ của anh ngốc quá, anh còn có bác Tài ở đây với anh mà, còn bác sĩ nữa, nên em yên tâm mà về đi nhé, cứ nghỉ ngơi đi khi nào khỏe rồi vào thăm anh…!

Bác Tài cũng nói thêm vào:

– Cậu Trường nói đúng đấy, cháu nên về đi, ở đây có bác rồi, cháu không cần phải lo lắng đâu…!

Hồng đành buông Trường ra, nó cầm tay bác Tài, nó cầu xin:

– Bác hãy chăm sóc anh ấy thật tốt bác nhé, cháu giao anh ấy cho bác đấy, cháu xin phép cháu được về…!

Ông nhìn nó đầy thương yêu và cảm kích ông bảo:

– Cháu đi đi, và bác đã bảo anh chàng tài xế chờ cháu ở cổng rồi…!

Nó quay lại nhìn Trường một cái, nó cố mỉm cười với anh, nó bảo:

– Em về nhé, anh cố giữ gìn sức khỏe, nhớ ăn uống, và uống thuốc đều đặn…!

Anh nghe nó nói như một bảo mẫu, anh buồn cười quá, anh nói:

– Vâng, thưa cô vợ yêu của anh, anh biết rồi…!

Bóng Hồng vừa khuất sau cảnh cửa, Trường nhìn theo mà môi vẫn còn nở một nụ cười, anh nghĩ không có ai nằm viện mà hạnh phúc như anh, nếu được cô ấy chăm sóc như thế này, thì anh nguyện nằm viện cả đời.

Ông Tài, nhìn nụ cười hạnh phúc của Trường, ông thở dài, ông sợ Trường sẽ không giữ được hạnh phúc mỏng manh này cho mình, vì sóng gió đã nổi lên rồi, họ mà tới thì Trường sẽ được yên mà hưởng hạnh phúc lứa đôi sao.

Ông tự hỏi là tại sao số của Trường lại khổ như vậy, thôi thì được phút giây nào hay phút giây ấy, ông nhìn anh cười, ông ước giá mà cậu ấy có thể hạnh phúc mãi như vậy, mong sao mọi chuyện sẽ tốt đẹp lên, đôi trẻ này họ quá đơn giản, họ là những đứa trẻ, Trường tuy trải đời và đau khổ nhiều, nhưng anh không có dã tâm và cũng không có cái gan đi hại người khác, còn họ, họ khác, họ sẵn sàng đạp lên người khác mà sống, ông lắc đầu ông thương hại cho hai đôi trẻ, chúng nó chỉ vừa mới được ở bên nhau, tình yêu chưa kịp chín mùi thế mà nay họ lại phải đối mặt với cuộc sống đầy khắc nghiệt và đầy thử thách, ông tự hỏi là liệu họ có vượt qua nổi không…?
Ông Tài nhìn Trường hỏi:

– Cháu định làm gì tiếp theo…?

Nụ cười trên môi của Trường tắt, anh quay trở về thực tại, mắt anh ánh lên nhìn cái nhìn đầy oán thù và đau khổ, anh bảo:

– Cháu cũng không biết nữa…!

Ông Tài quan sát Trường, ông thấy anh đã tiều tụy đi nhiều, và gầy hơn trước, còn đâu một Trường lúc nào cũng phong độ và bất cần đời mà ông biết.

Ông hiểu anh vừa bị bệnh, vừa lo cho Hồng, anh sợ Hồng sẽ bị họ tìm cách ám hại, nhưng anh có thể bảo vệ cho Hồng được không khi họ quá đông, mà Trường chỉ có một mình.

– Cháu đã nói cho Hồng biết về quá khứ của cháu chưa…?

Trường thở dài bảo:

– Cháu đã nói hết cho cô ấy rồi, cô ấy vì cháu mà khóc, mà đau buồn, nhìn cô ấy như vậy cháu vừa cảm động vừa tự trách mình, cháu đúng là một thằng tồi tệ mà, cháu không làm cho ấy vui vẻ thì thôi nay cháu lại lôi cô ấy vào chuyện này…!

Anh ngừng lại, rồi nói tiếp:

– Cô ấy tốt bụng và còn quá trẻ, lẽ ra cô ấy được vui với chúng bạn và háo hức đón chào một cuộc sống sinh viên, nhưng vì cháu mà cô ấy phải xa rời những thứ ấy, cháu lo cho Hồng quá, họ quá tàn độc, cháu nghĩ Băng sang đây cũng vì cái di chúc ấy, cô ta là một con cáo già và là một con người có nhiều mưu mô, lại thêm bà gì giúp sức nữa, họ mà tập trung lại hại Hồng của cháu thì cháu làm sao mà sống nổi, cháu phải làm sao đây hả bác…?

Anh nhìn ông Tài như cầu cứu, mong ông chỉ cho anh một con đường sáng để anh đi, nhưng ông cũng như anh đành chịu, họ còn đi đâu được nữa, nếu đã chấp nhận cuộc chơi, thì họ phải có gan đối mặt.

Trường trầm tư, bây giờ họ làm gì anh, anh cũng không sợ hãi nữa, anh đã quá chán và quá quen thuộc với những trò bỉ ổi của họ rồi, anh không còn là thằng nhóc, chỉ vì họ không chú ý tới anh, hay tìm cách hắt hủi anh mà anh buồn, và anh khóc, anh đã tự hủy hoại bản thân mình rất nhiều.

Nhưng nay anh có Hồng, anh yêu cô ấy, anh muốn bảo vệ cô ấy, anh lại chỉ có một mình, anh không có nhiều thủ đoạn hay mưu kế gì, thì anh bảo vệ cô ấy như thế nào đây, anh nghĩ họ mà làm gì Hồng, lúc đó anh sẽ giết chết họ mất, anh không muốn ai, hay cho phép ai được phép làm tổn thương Hồng hay tìm cách ám hại cô ấy.

Anh hỏi ông Tài:

– Cháu có nên hủy cái di chúc ấy không…?

Ông Tài không hiểu nên hỏi:

– Tại sao cháu lại có cái ý nghĩ ấy…?

Trường vuốt mấy sợi tóc trước trán ra đằng sau, anh ngồi dựa vào tường, anh bảo:

– Cháu chỉ cần Hồng ở bên cháu là được rồi, cháu không cần tiền, cháu sợ vì cái di chúc ấy mà cháu mất luôn Hồng thì sao…?
Ông Tài nhìn Trường đau khổ, ông cũng muốn như thế lắm, nhưng còn mẹ của Trường, anh không thể nào vì hạnh phúc riêng tư mà quên đi nghĩa vụ làm con được, nên ông đành nén đau mà bảo:

– Bác cũng mong như thế lắm, nếu cháu hủy cái di chúc ấy đi, cháu và Hồng có thể ở bên nhau, vì họ không có lý do gì mà hại cháu và Hồng cả, nhưng…!

Ông thở dài, hai dòng lệ ông tuôn trào, ông bảo:

– Còn mẹ cháu thì sao, cháu quên là mẹ cháu chết như thế nào à…?

Trường cũng khóc, anh làm sao mà quên được, mẹ anh nằm trên giường bệnh, bà nắm chặt lấy tay anh, bà thều thào bảo anh:

– “Con phải cố mà sống, không được vì mẹ mà buồn đau, và con cũng phải cố mà giành lấy cái công ty này, không được để người khác cướp mất…”

Nước mắt bà chảy ra, miệng bà méo lại vì tim bị co bóp mạnh, bà nắm chặt lấy tay Trường, bà cố nói tiếp:

– “Con hãy vì mẹ mà sống khỏe mạnh, mai sau con lớn lên hãy làm một người tốt đừng có giống như ông ta…”

Mắt bà nhắm lại, bà nhìn anh bà bảo:

– “Con hãy tha thứ cho ông ấy, dù sao ông ấy cũng là bố của con và cả người đàn bà kia nữa, mẹ không trách họ nên con hãy vì mẹ mà tha thứ con nhé…!”

Bà đưa cho anh một sợi dây truyền, bà muốn ai mai sau lấy anh sẽ được sở hữu nó, bà ra đi ở bệnh viện chỉ có anh và bác Tài là tiễn đưa mẹ anh và nhìn bà lần cuối, ông ta không có ở đấy, vì ông ta còn bận làm ăn và còn vì ông ta không thể nào dứt ra được khi ở bên bà Thắm, dù ông Tài có gọi điện thoại thông báo tình hình của mẹ anh cho ông ta biết, anh lúc đó nhìn cơ thể bất động của mẹ anh, bàn tay bà buông suống, trước khi nhắm mắt bà nhìn anh bà cười, anh nghĩ đó là nụ cười đẹp nhất, mẹ anh đã về với gió bụi, bà ra đi không oán hận hay vương vấn gì, ngay cả đứa con trai của bà cũng không thể níu kéo bà lại.

Anh không thể nào ích kỷ được, bác Tài nói đúng anh cần phải chiến đấu, anh sẽ cố hết sức bảo vệ Hồng và cả công ty nữa, anh không thể và không nên là một thằng yếu hèn nữa, anh cần phải vùng đứng lên và cho họ biết anh là ai.

Hai bàn tay nắm chặt vào nhau, anh nhìn bác Tài với cái vẻ hàng ngày, anh bảo:

– Bác chuẩn bị mọi thứ cho cháu chưa…?

Ông Tài không hiểu nên hỏi:

– Cháu nói chuẩn bị cái gì kia…?

Trường trả lời:

– Cháu nhờ bác soạn thêm cho cháu mấy cái hợp đồng cho họ và cho ông ta nữa, cháu sẽ chơi với họ đến cùng, cháu muốn họ nếm mùi đau khổ mà cháu phải chịu, họ cứ chờ đấy, cháu không phải là thằng bé Trường mà họ quen nữa đâu…!

Ông Tài mừng quá, vậy là Trường đã lấy lại được tự tin của mình, ông quẹt nước mắt của mình ông bảo:

– Viêc mà cháu nhờ bác đã làm rồi, cháu yên tâm bác đã soạn rất chi tiết, bác sẽ mang tới đây cho cháu đọc…!

Trường mỉm cười, mặc dù vẫn còn gượng gạo vì đau, anh nói:

– Cám ơn bác nhiều nhé, cháu hy vọng là sau khi họ đọc xong không sốc mà té xỉu…!

Ông Tài cũng cố cười để làm cho Trường vui, ông bảo:

– Bác cũng mong thế…!
Hồng về nhà được một lúc rồi, nó tắm rửa xong, nó chỉ muốn đi ngủ ngay, nó quá mệt mỏi, nhưng nó không còn tâm trí đâu để mà nghỉ ngơi, nó sợ và lo lắng cho Trường quá, nó cần phải vào ngay bệnh viện, mặc dù nó vừa mới về nhưng nó không chịu đựng được sự thấp thỏm lo âu này, nó nghĩ thà là nó ở bên anh dù cho có chuyện gì còn hơn, nó không thể chịu đựng được những suy nghĩ không hay ở trong đầu lúc này.

Bà Hoa nhìn đứa con gái của mình chỉ sau có một đêm, mà xanh xao và phờ phạc cả người, bà lo lắng hỏi Hồng:

– Con làm gì mà cơ thể và sức khỏe lại như thế kia…?

Hồng vội trấn an mẹ nó và cố dấu sự thật được chừng nào hay chừng ấy:

– Dạ, chỉ là con lo cho bạn con quá thôi, anh ấy phải mổ nên mất máu nhiều, do bệnh viện thiếu máu, con đã cho anh ấy nên con cảm thấy hơi choáng váng một chút…!

Bà Hoa vừa tức vừa bực vì cái tính thương người của Hồng, nó có khỏe mạnh như người ta đâu, cơ thể của nó mỏng manh quá, bà nghĩ con bé này nó định giết mình hay sao mà làm thế.

Bà nhìn ánh mắt đau khổ và lo lắng của nó, bà lại nghĩ, anh chàng Trường kia không đơn giản là chỉ là bạn của Hồng, cứ cho nó lo cho anh ta vì anh ta là bạn đi, nhưng có cần quá lên như thế không, thức suốt cả đêm và gần cả ngày để lo cho anh ta, chưa hết còn cho máu nữa, bây giờ nó lại đòi vào với anh ta nữa là sao, hay là con bé này nó yêu anh ta, chỉ có như vậy, nó mới lo lắng cho anh ta như thế, mình phải hỏi nó mới được.

– Hồng con nói thật cho mẹ biết đi, anh chàng Trường kia có quan hệ như thế nào với con…?

Hồng bối rồi, nó không muốn cho mẹ của nó biết sự thật vào lúc này, nhưng nó nghĩ trước sau gì thì mẹ nó cũng biết, nói trước đi thì hơn, nó ngước mắt lên nhìn mẹ mình, nó ngượng ngùng bảo:

– Anh ấy là người yêu của con và…!

Bà Hoa nghe Hồng thú tội là yêu Trường, bà kinh ngạc đến nỗi bà đứng không vững nữa, bà không thể tin được, đứa con gái của bà, nó luôn luôn nghịch ngợm như thế kia, sao nó có thể yêu ai mà bà lại không biết.

Ngày trước bà tưởng Hồng với anh chàng Quân là một cặp nhưng nó một mực phủ nhận, nó bảo nó chỉ coi anh ta là bạn, và đúng là nó chỉ coi Quân là bạn thật, bây giờ anh ta cũng đã có vợ rồi.

Nhìn cái mặt đỏ hồng và bối rối thế kia, thì đúng là cô nàng đang yêu thật, bạn trai bị bệnh và phải mổ nó lo cho anh ta là đúng, hay là mình cũng nên đi thăm anh ta, mình cũng muốn biết anh ta là con người như thế nào, để biết đường mà tính chuyện tình cảm của hai đứa chúng nó.

Bà phì cười bà hỏi:

– Mẹ muốn biết anh ta bao nhiêu tuổi, con cái nhà ai và đang làm gì…?
Hồng nghe mẹ của mình hỏi mà sợ hãi, nó phải nói như thế nào đây, nó có nên nói sự thật về cái hợp đồng kia không, nó lắc đầu, nó nghĩ là không nên, vì như thế mẹ nó sẽ phản đối nó tới cùng mất, thôi thì mình nên bỏ qua đoạn này, mình chỉ cần nói những gì còn lại.

Nó ngồi xuống đối diện với mẹ nó, nó đang định nói cho mẹ nó biết, thì bố nó và anh chị của nó về.

Bà Hoa mừng quá, bà bảo:

– Cả nhà hôm nay, xuống đây nhé, con Hồng nhà chúng ta có chuyện cần thông báo…!

Ông Hùng ngạc nhiên hỏi:

– Có chuyện gì mà trang trọng thế, không phải là vì mẹ con cho phép con ngủ ở ngoài, con đã gây ra chuyện gì chứ…?

Bà Hoa cười trả lời thay Hồng khi thấy cái mặt của nó đỏ lên:

– Còn hơn là gây chuyện đấy chứ…!

Khoa cũng thắc mắc hỏi:

– Hồng, em gây ra chuyện gì à, tối hôm qua là ngày vui của anh thế mà em dám bỏ đi như thế, anh hiểu em vì bạn bị bệnh mà lại không có ai nên anh không trách, vì nếu phải là anh, anh cũng sẽ làm thế, nhưng nếu em mà gây ra chuyện gì thật, là không xong với anh đâu…!

Nghe cái giọng dọa nạt của ông anh, Hồng bực cả mình, nó nhìn chị Đoài nó bảo:

– Đấy, chị thấy chưa, hắn ta lại bắt nạt em đấy, chị nhớ xử anh ấy dùm em chị nhé…!

Đoài cười bảo nó:

– Em yên tâm chị hứa là chị sẽ làm…!

Thấy bọn trẻ đùa vui với nhau ông Hùng cũng mừng, nhưng không phải là Hồng có chuyện gì cần nói hay sao, nó mà không nói ra ngay thì ông lại thấp thỏm lo âu mất, nên ông khẽ gắt nó:

– Có chuyện gì sao con không nói đi, còn tảng lớ đến bao giờ…?

Hồng thấy cả sáu cặp mắt nhìn mình chăm chú nó ớn quá, kiểu này có khác gì hỏi cung kia chứ, nó lễ phép trả lời:

– Anh Trường đang nằm trong bệnh viện kia là người yêu của con…!

Nó chưa dứt lời thì anh Khoa của nó và ông Hùng cùng hét lên, còn Đoài chỉ kinh ngạc thôi.

– Cái gì…!

Bà Hoa thấy thái độ của hai người bà buồn cười quá đến nỗi chảy cả nước mắt, còn Hồng tức nổ ruột, nó tức vì nó có người yêu thì lạ lắm hay sao, mà bố của nó và anh trai của nó lại hét lên kinh ngạc như thế kia, đúng là bực mình mà.
Hồng tức quá bảo:

– Nếu bố và anh Khoa còn như thế nữa thì con thề là sẽ không nói gì đâu…?

Ông Hùng hắng giọng hỏi:

– Con nói là anh chàng tên Trường kia là người yêu của con ư…?

Hồng trả lời:

– Vâng…!

Ông thắc mắc vì chưa hiểu nên hỏi tiếp:

– Nhưng bố có bao giờ nghe con nói gì hay nhắc tên của anh ta đâu…?

Khoa cũng nói thêm vào:

– Và trông em cũng không giống người đang yêu hay có bạn trai, anh thấy em suốt ngày chỉ có nghịch ngợm, ăn chán rồi lại ngủ, có đi đâu chơi đâu, mà bạn bè của em anh lại biết gần hết, tại sao bây giờ lại lòi ra cái anh chàng tên Trường và anh ta lại là người yêu của em là sao…?

Bà Hoa và Đoài cũng muốn hỏi và thắc mắc giống như ông Hùng và Khoa, nên họ chăm chú lắng nghe và nhìn xem Hồng trả lời như thế nào.

Hồng uống một lynước, nó hít một hơi, nó bảo:

– Thật ra em mới nhận ra tình cảm của mình đêm hôm qua thôi, em và anh ấy đi mua sắm, à quên con có cái này cho mọi người…!

Nó liền lấy bốn món quà được gói lại rất xinh đẹp và sang trọng nó bảo:

– Của con và anh Trường mua tặng cho bố mẹ và anh chị, mọi người hãy cầm lấy cho con vui nhé…!

Bà Hoa nhìn món quá mà Hồng đưa cho, ai cũng vui chỉ có Khoa là nhăn mặt lại vì tức, con em chết tiệt sao nó lại dám chơi khăm anh như thế này.

Đoài đỏ mặt vì thẹn khi nó đọc tựa đề của cuốn sách, nó tiện tay bẹo cho Hồng một cái làm cho Hồng la lên oai oái, nó vừa xoa cái vai nó vừa bảo:

– Sao chị lại đánh em, em có lòng tốt như vậy, lẽ ra chị phải cảm ơn mới đúng, đúng là làm ơn mắc oán mà…!

Khoa cũng muốn cốc cho con em nghịch ngợm của mình một cái, nhưng ông Hùng hỏi:

– Sao tự nhiên con lại tặng quà cho cả nhà, vì bố thấy có phải là dịp gì đâu…?

Bà Hoa cũng hỏi:

– Con và anh ta cùng chọn à, hai đứa đã thân nhau tới mức đó sao…?

Hồng nói nốt cho xong câu chuyện còn dang dở, nó bảo:

– Anh ấy bị ngất, con đã đưa anh ấy vào viện, bác sĩ bảo vết thương ở bụng của anh ấy lại tái phát, và anh ấy thiếu nhiều máu quá, lúc đó bệnh viện lại gần hết rồi nên con đã cho anh ấy máu vì con cùng nhóm máu với anh ấy, con đã bị ngất, sáng mai con tỉnh lại con tưởng anh ấy chết rồi, tim con tự nhiên đau nhói, con đau khổ và cũng không thiết sống nữa, con nghĩ là con đã yêu anh ấy, mặc dù lúc trước con chỉ coi anh ấy là bạn, nhưng may quá anh ấy không sao và chúng con đã tỏ tình với nhau, đó là toàn bộ câu chuyện…!
Ngồi nghe kể chuyện tình của Hồng, cả ba người kinh ngạc và bất ngờ quá, họ không thể nào tin được là câu chuyện của nó lại ly kỳ như vậy, lãng mạng và cảm động quá, chỉ trong cái chết người ta mới biết người ta cần ai và mới biết ai là quan trọng với mình, như vậy thì không phải là giả và cũng không phải là sự bồng bột nhất thời rồi, vì không ai đem cái chết ra mà đùa cả.

Bà Hoa hỏi:

– Anh chàng Trường kia bây giờ không sao chứ…?

Hồng sụt sịt bảo:

– Dạ, cũng đỡ rồi, nhưng anh ấy còn đau lắm…!

Ông Hùng thấy nó lo cho người yêu như vậy, ông trấn an nó:

– Nếu thế thì không sao rồi, con cũng nên bớt lo lắng đi và cũng nên chăm sóc cho mình nữa, nếu không bố sợ anh chàng kia hết bệnh thì lại đến lượt con thì khổ…!

Hồng lấy tay quẹt nước mắt, nó bảo:

– Con cũng biết thế, nhưng con vẫn lo và không yên tâm được…!

Khoa thích thú, anh cười thầm, anh không ngờ con em nghịch ngợm của anh mà cũng yêu rồi, và hình như nó rất yêu anh chàng kia thì phải, nhìn cái cách nó lo lằng và khóc lóc kia thì biết.

Bà Hoa hỏi:

– Bố mẹ có cần vào thăm anh ta không…?

Hồng ngạc nhiên vì nó không hiểu tại sao bố mẹ nó cũng cần phải vào thăm Trường.

– Tại sao bố mẹ cũng phải đi, anh ấy chỉ là người yêu của con thôi mà…?

Bà Hoa giải thích:

– Bố mẹ chỉ muốn biết anh ta là người như thế nào thôi, mà con yêu anh ta như vậy, thì chẳng lẽ anh ta lại không tính tới chuyện tới nhà mình chơi, bây giờ anh ta lại đau ốm thế kia, bố mẹ tới thăm người yêu của con gái có gì là sai nào…?

Ông Hùng, cũng đồng tình đồng thời ông hỏi:

– Nãy giờ bố ngồi nghe con nói nào là yêu anh ta, nào là sống chết cùng anh ta, nhưng bố chưa nghe con nói anh ta là ai, tên là gì, bao nhiêu tuổi, làm nghề gì và anh ta sống ở đâu…?

Bà Hoa nhìn ông chồng của mình đầy khâm phục, đúng là bà cũng quên mất tiêu không hỏi, cả Đoài và Khoa cũng căng tai ra mà nghe vì họ cũng đang tò mò.

Hồng ngập ngừng nói:

– Anh ấy là Hạ Quân Trường, anh ấy là công tử nhà họ Hạ, bố anh ấy là ông Hạ Văn Sơn…!

Cũng giống như lần trước nó chưa kịp nói hết câu thì bố nó và anh Khoa lại hét lên nhưng lần này có cả Đoài và bà Hoa nữa.

– Con nói cái gì…!

– Mày bảo anh ta là ai cơ…!

– Có thật như thế không…?
Hồng ngồi nghe bố mẹ và anh chị mình hét lên như thế, nó ngán quá, biết thế này, nó không thèm nói còn hơn, nhưng nó lại nghĩ thà là nó nói hết ra bây giờ, nếu không mai sau chuyện của nó và Trường bị đăng lên báo chí, cả nhà nó cũng sẽ biết thôi, lẽ nào họ lại không đọc báo, và lẽ nào bố mẹ hay gia đình Trường không tới nhà nó để gia mắt thông gia.

Ôi…! cái số của nó, nó mệt mỏi quá rồi, tại sao nó lại đi yêu sớm như thế này, và tại sao nó lại đi yêu Trường, gia đình anh ấy đâu có giống như những gia đình khác, và cả anh ấy nữa, anh ấy vừa dễ thương như một đứa trẻ khi làm nũng, nhưng anh ấy cũng là một con ngựa hoang bất cần đời,

Trái tim của anh không còn nguyên vẹn khi yêu nó, anh ấy chứa trong đấy cả thù hằn, oán hận và yêu thương, trong khi nó chỉ là một con bé đơn giản, còn quá trẻ, nó chưa trưởng thành, nó có đủ sức để nâng cho anh dậy và làm chỗ dựa cho anh khi cần không…?

Cả nhà nhìn Hồng như một sinh vật lạ, ngày trước Hồng đưa Quân về nhà, là ông bà bà Khoa đã lạ lắm rồi, và kinh ngạc không kém khi biết gia đình của Quân giàu như vậy, nhưng so với anh chàng Trường này thì gia đình Quân chẳng là cái gì cả.

Họ đang tự hỏi là làm sao Hồng quen được Trường, và không phải là Trường đã từng tuyên bố kết hôn cách đây không lâu hay sao, tại sao bây giờ con gái của họ lại đi yêu anh chàng đó, và anh ta về Việt nàm làm gì, sao ông bà không nghe ai nói gì cả.

Khoa vào Đoài cũng kinh ngạc không khác gì bố mẹ của họ cả, cả bốn người nhìn Hồng, xem những lời nó nói có lời nào là giả dối không, vì họ làm sao mà tin được, anh ta quá giàu và gia đình anh ta quá nổi tiếng, họ lai có nhiều quyền lực nữa chứ.

Ông Hùng và bà Hoa cũng là người chăm chỉ xem báo chí và xem truyền hình, tất nhiên họ biết Trường và gia đình anh ta là ai, những tin tức đăng tin anh ta đi bồ bịch lăng nhăng, chưa hết anh ta còn mấy lần vào tù vì đánh nhau và lái xe gây ra tai nạn khi say rượu.

Ông bố của anh ta cũng đâu có hơn gì con trai, ông ta cũng là một kẻ chăng hoa, còn bà vợ kế của ông ta nữa chứ, họ đều là những kẻ ngoài mặt thì cười nhưng trong thâm tâm họ là những con người máu lạnh.

Càng nghĩ ông bà càng sợ, không, không thể nào ông bà đồng ý cho Hồng yêu anh ta, ông bà không muốn nó đau khổ, hay buồn lòng mà u uất, nó còn trẻ quá, nó sẽ có cơ hội tìm cho mình một người phù hợp với nó hơn.

Ông Hùng và bà Hoa nghĩ nên cắt đứt ngay từ bây giờ đi, vì để mai sau tình cảm của chúng nó sâu đậm rồi, thì khổ con gái của ông bà, vì anh ta ông bà cũng không biết có yêu nó thật lòng hay không, nhưng anh ta là một kẻ thay bồ như thay áo, không có con Hồng, anh ta cũng sẽ tìm được người khác.

Ông Hùng nhìn Hồng ngồi trầm ngâm và lo lắng, ông thở dài bảo nó:

– Thế này con gái ạ, bố không muốn cấm cản tình yêu của con và bố cũng biết đây là mối tình đầu thì khó phai, mà con lại yêu anh ta như thế kia, nhưng…!

Ông thương hại nhìn nó, ông không muốn là một ông bố độc ác, nhưng vì hạnh phúc của con gái, ông đành đóng vai người nhẫn tâm vậy.

– Bố mẹ không đồng ý chuyện tình cảm này của con đâu, vì con biết rồi anh ta là một kẻ không chung thủy, anh ta có một quá khứ phức tạp và gia đình anh ta không đơn giản như con nghĩ đâu, con nghĩ họ sẽ chấp nhận một gia đình nghèo hèn như gia đình chúng ta hay sao, thôi nghe lời bố bỏ đi con ạ, con còn trẻ, con sẽ tìm được một người phù hợp với con và yêu con thật lòng, mà không phải lo sợ điều gì cả, như thế không phải là tốt hơn à…?

Bà Hoa cũng nói vào:

– Bố con nói đúng đấy, vì hạnh phúc và tương lai của con, con nên suy nghĩ kỹ trước khi quyết định điều gì, cứ cho là con yêu anh ta và anh ta cũng yêu con đi, còn gia đình anh ta thì sao, họ có cho phép hai đứa đến với nhau hay không, mẹ nghĩ là không rồi, vì không có gia đình nào như gia đình anh mà lại chấp nhận con dâu của họ chỉ là một người bình thường, nếu anh ta yêu con quá, anh ta cưới con, nhưng anh ta công tử, anh ta đã quen được chiều chuộng rồi, anh ta có chịu đựng được cuộc sống nghèo khổ hay không, và khi hai đứa sống với nhau, anh ta sẽ chán con, vì lâu ngày người ta sẽ cảm thấy nhàm chán, anh ta có giữ được mình khi anh ta là một kẻ chăng hoa hay không…?

Khoa nhìn em gái của mình khóc, anh cũng đau lòng lắm, Đoài cũng khóc, nó nắm chặt tay của Hồng, như muốn truyền thêm sức mạnh cho Hồng và an ủi nó.

Bà Hoa thấy Hồng vì tình yêu mà khóc và đau khổ thế kia, bà sụt sịt bảo:

– Cố lên con ạ, vì cuộc đời này đâu phải chuyện nào cũng như ý đâu…!

Hồng ôm lấy chị Đoài mà khóc, nhưng nó quẹt nước mắt, nó nắm chặt lấy hai tay của mình nó bảo:

– Con biết hết về anh ấy và gia đình anh ấy, vì họ đã sang đây từ tối hôm qua rồi, thậm chí con còn gặp cả cô bạng gái trước của anh ấy nữa…!

Bố mẹ Hồng lo lắng hỏi:

– Họ có nói gì với con không và họ có làm gì con không…?

Hồng vừa cười, vừa khóc nó bảo:

– Họ không có vào thăm anh ấy, chỉ có cô bạn gái kia vào thăm anh ấy, cô ta muốn gặp con và thăm dò xem con là ai thôi…!

Nghe Hồng trả lời, bố mẹ của Hồng không hiểu, tại sao con trai của họ bị như vậy, mà họ vô tình không vào thăm là như thế nào.

Bà Hoa thắc mắc:

– Con nói như vậy là sao, sao họ vào thăm anh ta, vô lý quá không phải họ là gia đình à…?

Hồng chua chát bảo:

– Họ muốn anh ấy chết đi không được, thì thăm viếng làm gì…!
Bố mẹ Hồng kinh ngạc hỏi:

– Sao con lại nói cái giọng đó, như thế là không được đâu, con có biết nói như thế thì sẽ lãnh hậu quả thế nào không hả…?

Hồng không sợ, nó nói với cái giọng khinh nghét những kẻ đó, nó bảo:

– Con hiểu là ai cũng sẽ trách và ghê tởm cuộc sống hiện tại bây giờ của anh ấy, nhưng…!

Bà Hoa giục:

– Nhưng sao…?

Hồng lau giọt lệ trên mi, nó nhắm mắt lại, nó kể câu chuyện về cuộc đời của Trường, mà như chính là cuộc đời của nó vậy.

– Anh ấy không hề sung sướng như bố mẹ tưởng, từ bé anh ấy đã mất mẹ, mẹ anh ấy do bố của anh ấy đưa người đàn bà mà bố mẹ biết bây giờ về nhà, bà đã uất lên mà chết, bà ta đã về sống với ông ấy khi mẹ của Trường vẫn còn là vợ của ông ấy, bà đã vì ông mà chịu bao đau khổ, trái tim của bà vỡ tan, bà đã bỏ lại Trường một mình trên cõi đời này, bà mất trong một cái bệnh viện tồi tàn, cả đời bà sống phúc hậu nhưng khi bà ra đi chỉ có hai con người đưa tiễn, đó là Trường và bác Tài – quản gia của gia đình, bố của anh ấy lúc ấy ở đâu ư, ông đang vui thú bên người đàn bà kia, ông không đến nhìn mặt người vợ cùng ông đồng cam cộng khổ với ông suốt bao nhiêu năm qua lần cuối…!

Cả nhà cũng đang bị câu chuyện buồn của Hồng thu hút, họ cũng muốn hiểu thêm về gái đình của Trường và cả của Trường nữa.

Hồng khóc nấc lên, nó lau nước mắt nó nói tiếp:

– Từ đó bà ta thay mẹ anh Trường tiếp quản căn nhà, bà ấy luôn hắt hủi Trường, anh có một tuổi thơ bất hạnh, bố mẹ có nhớ không con chỉ bị nhốt có 30 phút trong kho chứa đồ thôi mà đã sợ hãi như vậy rồi còn anh ấy bị bắt cóc, bị gian giữ trong một căn hầm, với một đứa trẻ như thế là quá sức chịu đựng, gia đình anh ấy không hề trả tiền chuộc cho anh ấy, họ không muốn mất tiền, họ để cho bọn kia muốn làm gì anh ấy cũng được, cũng may bọn kia thấy không làm gì được nên thả anh ấy ra…!

– Anh ấy lớn lên mà không có tình thương của bố và luôn bị bà mẹ kế của mình tìm đủ mọi cách hành hạ và tìm cách hại anh ấy, như chuyện cô vợ mà anh ấy suýt chút nữa là cưới cũng vậy, cô ta là do bà ấy xắp xếp ở bên Trường, bà ta không muốn Trường cướp tài sản của thằng con trai kế của bà ấy, anh ấy cũng vì cô ta mà bị người yêu của cô ta thuê người đâm dao vào bụng của anh ấy, vết thương cũ tái phát nên anh ấy mới ngất như vậy vào hôm qua…!

– Bố mẹ cũng thắc mắc tại sao anh ấy về Việt Nam chứ gì, anh ấy bị bố mình đuổi ra khỏi nhà vì nghi ngờ phản bội ông ấy và cả cái công ty nữa, nhưng tất cả mọi chuyện trên đều do bà ta gây ra cả, bà ta muốn tống Trường đi cho khuất mắt, có lẽ nếu Trường mà chết hôm qua thật thì họ mừng lắm…!

Bốn người ngồi nghe Hồng nói, họ cảm tưởng là họ đang xem phim trên ti vi vì làm sao ở trong cuộc đời thực lại có một gia đình như vậy được, thật khủng khiếp, và tội nghiệp cho Trường biết bao…
Hồng nước mắt ràn rùa, nó nói:

– Con hiểu chứ, con nên xa Trường và không nên ở bên anh ấy, nhưng con yêu anh ấy, và con cũng nghĩ có ai hái được trái ngọt mà không khổ công vun đắp…!

Nó quỳ ngay xuống đất, nó nhìn cả nhà, nó khóc và nó nói:

– Anh ấy cần con, nếu mà con bỏ anh ấy trong lúc này, thì anh ấy sẽ chết mất, anh ấy đã mất tất cả rồi, bạn bè, gia đình, và đáng sợ hơn là cả niềm tin trong cuộc sống, con ở bên anh ấy vì con yêu anh ấy, tuyệt đối không phải là con thương hại anh ấy, hay vì hoàn cảnh của anh ấy mà con làm vậy đâu…!

Nó nắm chặt lấy tay của mẹ nó, mẹ nó khóc vì thương cho nó, còn bố nó thở dài, Khoa không nói gì nhưng trong lòng anh rất đau, anh sợ cô em gái của anh, trông nó mỏng manh như thế kia, mà lỡ chuyện tình của chúng nó có gì trắc trở thì anh phải làm gì để giúp nó vào lúc đó đây.

Đoài khóc nấc lên, nó ôm lấy Hồng, nó không ngờ cô em chồng mà nó thương yêu lại khổ như thế này, ôi chuyện tình, đâu phải cái gì cũng tốt đẹp, đâu phải chỉ có yêu nhau là được đâu, còn cha mẹ hai bên, còn gia thế, và bao nhiêu thứ khác nữa, nó nhìn Hồng đau khổ, Đoài thấy mình thật may mắn, vì được anh Khoa yêu và được cả gia đình của hai bên ủng hộ, nó phải làm gì để an ủi cho Hồng và chia bớt gánh nặng cho Hồng bây giờ.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Sự Tích Chim Tu Hú
Vượt Qua Sóng Dữ
Vụ Kiện Châu Chấu
Gọi Hồn Ma Bị Ma Ám
Thùng Rượu Amontillado