Á Á Á Á…
– Jung Min. Em xin anh, hãy tập thông cảm cho Kiệt đi. Em không thể để anh bị Kiệt “xóa sổ”*Đan hét lên, mặt mũi tái mét sợ hãi*
– ĐAN. Em nói gì??? Em bảo anh thông cảm cho cáithằngđóàh? Em cũng mất trí hả???
– Jung Min…
– Ngoan nào, ngoan nào Đan *Jung Min nhắm mắt, quai hàm anh siết chặt lại, còn cái tay! Cái tay anh vỗ vỗ đầu Đan như dỗ dành 1 con cún!!!*
– Jung Min. Anh không được vỗ em giống vỗ cún *Đan sửng cồ vs anh, anh coi cô là người hay thú cưng?!! Bao nhiêu người cũng tương tự anh rồi, Đan có giống…cún đến thế không? *
– Thế em muốn anh thế nào *anh nghiến răng, phóng ra tia lửa từ đôi mắt sâu thẳm mà khi anh là Kiệt, Đan cho rằng đôi mắt này khó dò* Sau những gì anh chứng kiến…*Jung Min đay nghiến*…phải nói là anh bị hắnbắtphảicảmnhận, làm sao anh có thể thông cảm hắn cho cam? Em cũng phải hiểu tâm trạng anh, anh ở trong người hắn, khi hắn đánh em anh cảm nhận NHƯCHÍNHANHĐANGĐÁNHEMVẬY!!!
Jung Min vùng dậy, quát inh ỏi khắp nhà, thở hổn hển, bất lực. Anh tức giận thật rồi. Anh cũng nóng tính, cục cằn, dễ kích động.
Chắc anh không muốn thừa nhận đâu, nhưng phải nói là…Anh thật giống Kiệt.
Nhưng giờ thì anh là Jung Min, cho dù cái bản ngã khuân đúc của anh và Kiệt trỗi dậy cũng không sao cả, Đan không sợ Jung Min. Ngược lại Đan còn khấp khởi mừng thầm trong lòng.
– Chỉ vì những hành động của Kiệt mà anh thù hắn ư?
– Cái gì mà “chỉ vì”. Địa ngục! Quá cả địa ngục! *anh vò đầu bứt tai cào cào tóc, quanh quẩn mà không chịu đứng yên*
Một nụ cười sung sướng toát lên, Đan vòng tay ôm anh, tiếng tim anh đập mạnh và gấp rút vang lên khi Đan áp đầu vào ngực anh.
– Đannnnn…Không phải lúc!
Anh rối rít tìm cách gỡ Đan ra khỏi cơ thể anh, có lẽ anh cũng xấu hổ vì cái nhịp tim khủng khiếp của anh bây giờ chăng? Nhưng Đan không thích buông anh ra, cái nhịp tim bấn loạn của anh chứng tỏ anh rất yêu Đan, 1 khía cạnh nào đó, thay vì phải hiểu anh phát cuồng bởi Đan…”lộng ngôn”!
– Đannnnnnn…*sự xấu hổ và bối rối của anh đã rõ ràng* Ư. Em có biết chúng ta đang nói chuyện nghiêm túc không hả? Đan!!!
Jung Min dùng 2 cánh tay tự do của anh mà đủn tay, đủn eo Đan tách ra. Đan chỉ cười khúc khích, anh không dám làm Đan đau, cô đan xen 2 tay vào nhau. Cho anh đẩy tới mùa Giáng Sinh!
– Hix, Đan. Anh chịu em luôn *mặt anh xị xuống, sau những gì nỗ lực, Đan vẫn còn bám dính lấy anh không rời*
– Hihi. Em luyện tập được tính lì lợm. Anh không thắng được em đâu.
– Ừk, anh thấy rồi *Jung Min uể oải, mặt nhăn nhó đến tội nghiệp* Em sẽ cho anh ngồi xuống ghế chứ? *anh hậm hực và bắt đầu mỉa mai*
– Được thôi. Hì.
Đan hơi nghiêng người sang 1 phía, lắc lư anh ngã phịch xuống ghế salon. Anh tròn mắt nhìn Đan, kinh ngạc.
– Sao em có thể nằm lên anh mà không đỏ mặt hay ngượng ngùng? Hồi trên xe bus em đã nhảy dựng lên…*anh khó hiểu*
Cô nhướn mày vs anh, cười mỉm thách thức: “Ngượng gì cơ. Em không thấy ngượng!!!”
Một cái nhăn mày khó hiểu nữa từ Jung Min. Chấm dứt thời kì anh Biết Đọc Ý Nghĩ của Đan nhá!
– Jung Min này…*Đan nhe răng cười*
– Ừk? Anh vẫn nghe đây. Em lại định thuyết trình về khả năng bám dính của em hả *Jung Min rũ người sải ra sau ghế salon, nghiễm nhiên Đan ôm thân anh và bỏ qua 2 cánh tay để anh thả chúng dài thượt trên thành ghế*.
– Sao anh lại quay mặt đi??? *Đan rít lên*
– Là sao?
Ngay khi Jung Min vừa nhổm người dậy, Đan vươn người lên. Dáng vẻ nhỏ bé của Đan có ích ra trò, bằng chứng là anh không kịp đề phòng. Điều anh nhận thức được, 3s sau cái câu thắc mắc kì quái của Đan, anh nhổm người nhìn cô…
Mái tóc xõa hơi xù của Đan trải lên cổ anh, để anh đón nhận 1 nụ hôn nhanh chưa từng có!
– A. Nhịp tim của anh lại tăng!!!
Đan reo lên thích thú, trong khi anh thì mắt mở không thể to hơn, đôi môi chẳng nhúc nhích. Jung Min hít một hơi thật sâu, choáng váng mường tượng…
– Ối, tệ quá Jung Min. Người anh bất động nữa. Haha…*Đan kéo kéo cổ áo Jung Min, trông anh không khác con rối là mấy*
– Em…
Đan cười te tởn, tiếp tục kéo cổ áo như thể cô chưa có làm gì khiến anh “thảm hại”vầy.
– Đan…Em…*anh ấp úng nuốt nước bọt* Em…Sao em có thể thản nhiên…
– hihi *Đan lè lưỡi, tuyệt quá, tim Đan vẫn ổn, hôn anh xong mà nó chưa bể làm 2 mảnh* Em bảo này, Jung Min…
Đan ngoài người ôm cổ anh, ghé môi mình vào tai anh và thủ thỉ như đánh vần:
– Emyêuanh, nhiềulắm!!!
Thôi. Anh thì cứ gọi là “Tác phẩm điêu khắc sống”. Đan cười khúc khích siết chặt lấy cổ anh, cô đã giảm nhẹ phần nào niềm nuối tiếc vì chưa nói được câu nói đó 6 tháng trước.
END.
– Jung Min, anh định đờ đẫn tới bao giờ? Anh nói gì đi?
Đan gắng sức gọi anh mà anh chẳng phản ứng gì, đương lúc Đan giơ tay định tát thì anh quay nhìn cô, phờ phạc hết mức. Như vừa gặp ma.
– Đừng đánh anh…
– Àh *hạ tay* Em không ngờ anh lại choáng thế. Hi hi.
– Em…Không. Chắc anh mơ. Mệt quá *Jung Min gục đầu mệt mỏi* Làm sao em có thể…chủ động hôn anh chứ???
– Thật mà *khẳng định chắc nịch*
– Không, mơ…
– Thật…
– Mơ…
Đan bĩu môi, vẫn điệp khúc muôn thuở, Đan nhào vào lòng anh. Jung Min có vẻ choáng lắm, cứ ngẩn tò te.
– 6 tháng dài như 6 thập kỉ, em già đi vì nhớ anh. Em luôn chuẩn bị tinh thần, rằng em sẽ phải đợi trên dưới 10 năm để kiên trì làm Kiệt nhớ lại. Nhưng quãng thời gian đó rút ngắn rồi, anh có thể trở về bên em thế này, chắc Kiệt đã có chút…! *Đan rúc đầu vào anh,1 lần nữa Đan thấy vui khi cơ thể mình nhỏ bé để anh có thể ôm gọn*
– Anh nghĩ chẳng bao giờ được gặp lại em, vs tư cách là Jung Min *anh thở dài, cái thở dài sầu não*
– Em vừa nói thật đấy Jung Min.
Jung Min khựng lại, cứng hết các tế bào.
– Jung Min, sao anh làm em…cụt hứng quá. Anh cũng phải nói đáp em lời gì chứ *Đan nài nỉ*
– …Em nói lại đi!!! *Anh lừ mắt*
– Gì?
– Điều đó!
Đan chẳng ngần ngại phát ngôn rành mạch lại cho Jung Min.
– Emyêuanh! Em yêu anh hơn cả yêu Trái Đất vs dải ngân hà. Em yêu anh hơn cả mặt trời vs lùm hoa tươi, như mặt đất vs nhánh cỏ dại, như…#%^%&^*&$
– Thôi đủ rồi. Đau đầu vì cách ví von của em.
Đan cười toe toét.
– Đan, anh thật không thể tưởng tượng được. Những gì anh biết về em lúc trước, em khá là e dè, hôn em như kiểu tìm đường lên trời ý. Còn bây giờ? Em sẵn sàng lao tới hôn và ôm anh không do dự?
– Anh không thích hả? *Đan trố mắt*
– KHÔNG!!! TẤT NHIÊN LÀ…
– Sao? *háo hức*
Mặt Jung Min dần đỏ, dễ thương quá, thì ra cái mặt lạnh hơn đola này có thể đỏ và bối rối.
– Tất nhiên là…!!! Trời đất ạ. Em làm anh thành thằng ngốc tới nơi rồi. Hix *anh khó khăn thừa nhận*
Haizzz. Không ngờ cũng có ngày Đan chủ động hôn anh. Tại quá nhớ anh, không kìm được lòng…6 tháng trước anh bày tỏ Đan cũng chưa nói được lời nào cho ra hồn. Chưa kể…nếu 1 lát nữa, anh và Kiệt lại hoán đổi…Đan sẽ chẳng thể ở bên anh mãi mãi. Nghĩ đến đây tim Đan thắt lại, đau như bị mang ra băm chém. Ngần ấy những điều Đan làm có đủ bù lấp khoảng thời gian anh là Kiệt không?!!
– Ui!!!
Jung Min vội ôm đầu quằn quaị trên chiếc ghế. Nãy giờ mải suy nghĩ, Đan không nhận ra mặt anh đã trắng bệch và vã đầm đìa mồ hôi.
– Jung Min? Anh bị sao vậy?
Đan đỡ anh tựa người ra sau, lại 1 cơn rùng mình của Jung Min, anh ôm đầu và ngực, thở dốc. Đan hoảng hồn luống cuống không biết làm gì. Anh nắm chặt 1 cánh tay Đan, cố nở nụ cười nhợt nhạt.
– Cơ thể Kiệt…đang phản ứng vs rượu mạnh. Hắn uống nhiều tới nỗi lục phủ ngũ tạng trong người muốn lộn tùng phèo…Hờ hờ *anh nói vs sự giễu cợt* Thằng điên. Cơ thể hắn cũng là cơ thể người, nốc cho đẫy rượu mạnh vào…
Nói dửng dưng, Jung Min bịt mồm lao vào WC, nôn thốc nôn tháo. Đan chạy theo, rên rỉ khóc không ra tiếng. Jung Min loạng choạng ra khỏi cửa, mặt mũi anh càng ngày càng tái xanh, mồ hôi, làn da lạnh, hơi thở ngắt quãng…Anh khẽ hít thở sâu, đôi mắt đong đầy tuyệt vọng.
– Chắc Kiệt sắp dậy rồi…
Cơn lạnh sống lưng chạy dọc người Đan, cái cảm giác hồi nào ùa về làm Đan hét len thất thanh.
– KHÔNG! Jung Min, anh bình tĩnh đi, anh chỉ vừa tỉnh lại thôi.
– Đan. Suy cho cùng thì anh chỉ là 1 phần kí ức của Kiệt, sự xuất hiện của anh không thể lâu dài được. Rồi Kiệt sẽ tỉnh lại, và nếu hắn còn ở nhà em, cái thằng bạo lực đó…Hừ. Anh phải đi đây.
Jung Min quả quyết loạng choạng bước nhanh đến cửa ra vào, mặc cho Đan giằng co anh cũng không quay lại. Đan tưởng như cả bầu trời sụp xuống đầu mình, tê liệt các giác quan. Nhưng dù thế, Đan cũng không buông Jung Min.
Buông tay 1 lần…chịu đau khổ 6 tháng, vậy là quá đủ rồi.
– Jung Min anh phải bình tĩnh. Chỉ là 1 cơn đau đầu vì chất kích thích nồng độ mạnh. Sao anh bỏ em dễ dàng thế chứ???
Anh dừng lại, Đan nhìn anh từ sau lưng, anh khá cao nên cô chỉ có thể nhìn anh cúi gằm mặt, người run rẩy. Đan lại khóc. Anh cũng không muốn đi nhưng phòng xa là tốt nhất.
– Anh không muốn mạo hiểm. Thằng Kiệt vô nhân tính mà làm gì em, chắc anh…
– Kiệt tính khí thất thường lắm *Đan chớp lấy sự mông lung của anh và bắt đầu thuyết phục* Hắn cũng có lúc hiền lành, hâm hâm, trẻ con…Hắn không biết gì về chuyện của anh và em. Hãy tin em này, Jung Min. Hắn mà tỉnh dậy thật cũng không sao, em sẽ cẩn thận vs hắn. Anh ở bên em đến khi hắn tỉnh, đừng đi đâu.
– Đan!!!
Jung Min hất tay Đan, có lẽ giờ anh sẽ cần dùng sự lạnh lùng và kiên định hết mức để tránh xa Đan, đảm bảo Kiệt không đánh Đan khi hắn mở mắt. Lòng anh thật đau, phải cư xử dữ dằn vs Đan là điều khó khăn vô cùng.
– Em đừng cho phép bản thân hy vọng bất kì điều gì nơi Kiệt, hiểu chưa? Không hiểu cũng phải cố mà hiểu!!! Ngay bây giờ – ngay lúc này, anh sẽ đi khỏi nhà em, sáng mai khi Kiệt tỉnh, hắn sẽ nằm ngon lành ở 1 gốc cây hoặc 1 ghế đá…
– EM KHÔNG MUỐN! NGƯỜI KHÔNG HIỂU LÀ ANH! Dù Kiệt có tỉnh thì tới lúc đó, em vẫn muốn ở bên anh, đến cái giây phút cuối cùng mà Kiệt và anh hoán đổi. Nếu Kiệt tỉnh, em muốn Kiệt phải tỉnh bên em, không phải là tỉnh giữa chốn gió mưa bên ngoài. Kiệt cũng là anh cơ mà???
Đan hét lên, cô thấy cổ họng khản đặc và rát bỏng. Jung Min sững người, Đan đang dần quan niệm Jung Min và Kiệt là một, Đan sẵn sàng tha thứ cũng như giành sự quan tâm của cô cho Kiệt. Đan rất tự tin rằng Kiệt có thể nhớ được Jung Min.
1/10s Jung Min đã thoáng…ghen tức, rồi anh lại trùng xuống vì bị cơn đau hành hạ. Jung Min khụy ra đất, chóng mặt sây sẩm.
– Jung Min. Lên ghế nằm tạm đi anh *Đan rối rít đỡ anh dậy*
– Giờ thì sức để đứng còn không nổi, tính chạy làm sao…*anh cười đau khổ, cơ thể anh liên tục run lên*
Chật vật xoay sở mãi mới “liệng gọn”anh trên ghế salon. Đan ngồi cạnh, vuốt làn tóc mái bết vì mồ hôi sang một bên.
– Người anh lạnh quá. Em phải làm sao?
– Rồi em sẽ phải hồi hận Đan ạ. Kiệt sắp tỉnh rồi, hắn sẽ nổi quạc lên phá tanh bành nhà em *anh gầm ghừ tức giận*
Những giọt nước mắt mặn chát vẫn lăn trên má Đan, cô cười, nắm tay anh đặt lên má.
– Có phá cũng chẳng sao. Em không cần nhà, em cần anh cơ mà. Em sẽ ở bên anh, như hình vs bóng.
– Cả khi anh sắp bị Kiệt chi phối???
– Ừkm, kể cả là như thế.
Mắt Jung Min khép lại, 1 cơn đau khác dày vò anh. Nhìn anh đau đớn là cực hình không gì dã man bằng. Nhất định Đan phải ở bên anh, nhất định!!!
Jung Min chìm vào giấc ngủ, Đan vui vì ít ra anh đã không còn đau đớn nữa.
Sự hoán đổi đang diễn ra trong cơ thể này sao?
Kí ức của Kiệt lại che lấp kí ức của anh?
Đến bao giờ anh mới lại tỉnh dậy?
Đây là 1 phép màu, ông trời mang Jung Min trở về vs Đan. Chắc chắn bóng hình anh trong tim Đan sẽ chẳng thể mờ nhạt nhưng được gặp anh, kỉ niệm hiện lên sinh động hơn, khắc cốt trong tâm tưởng, nó đã làm Đan tin vững vàng vào cái kết Đan có thể làm Kiệt nhớ ra anh. Những lời hứa thật hơn, không còn mơ hồ và phi lý…
Sáng hôm sau:
Đan mệt mỏi trở mình, cô ngồi dưới đất và gục trên ghế salon, nhìn Jung Min ngủ cả đêm qua…
Đan hốt hoảng khi chiếc ghế trống trơn, Jung Min của Đan đã biến mất. Cô đứng thẳng người dậy, ngó nghiêng và nhận ra ai đó đã khoác lên vai mình tấm chăn mềm. Đan nhìn đồng hồ – giờ là 7 rưỡi sáng, tầm 7h kém Đan vẫn còn thức bên anh. Vậy mà vô tình thiếp đi, anh đã biến mất.
Kiệt trở lại thật sao?!!!
Đan thở dài, thẫn thờ, 7 rưỡi cũng muộn học rồi, đến trường để bị ông giám thị đanh đá cá cầy quát tháo à. Nghỉ ở nhà cho sướng cái thân.
Đan rúc mình vào tấm chăn cố chợp mắt.
≈Cạnh≈
Tiếng cửa mở dưới nhà không thể làm Đan phải mở mắt. Trộm thì trộm, nhà có gì đâu. Trộm vào thấy đói thì phải bỏ đi thôi.
– Jung Min cậu đấy ư??? Chuyện gì xảy ra???
Giọng của An – chị cả Đan.
“Điên rồi. Jung Min nào hả” – Đan lùng bùng mệt mỏi.
– An, Jung Min đã giải thích khi nãy rồi còn gì? Ngu tới độ không tiếp thu được sao? *bà chị 2 nạt bà chị cả*
– Hừ. Jung Min cậu mãi mãi là thiên tài. Tôi sẽ lập tức cho người làm theo những gì cậu gợi ý. Nhưng mà…có chắc là T.A sẽ chùn bước không?
Ồn ào quá. Đan bực bội trong người vô cùng, 2 bà chị không thể bớt í ới sao. Lảm nhảm vớ vẩn.
Một tiếng cười khúc khích vang lên.
Đan bật dậy gãi gãi tai để tập trung phân tích tiếng cười.
Lại là một giọng nói quen thuộc.
Một ngưỡng giọng của con trai!!!
– Tôi chỉ kịp nghĩ bấy nhiêu cách để cứu J- Max. GĐ cố lên nhé, GĐ mà kiên cường thì nhân viên mới có tinh thần.
…
…
…
Không chần chừ Đan xộc cửa chạy xuống tầng 1 – nơi 3 giọng nói đang cười đùa. Đan nghe nhầm chăng? Đan cũng điên rồi?
– AN. LAN *Đan gọi to*
– A. Em tỉnh rồi hả? Ngủ tiếp đi, tính em ngủ ngày giỏi lắm mà *giọng con trai trầm bổng cất lên khi Đan vừa xuống tới chân cầu thang*
– Chuyệngìthếnày???*Đan tròn 2 con mắt*
Đứng bên cạnh An và Lan chính là “người đó”. Hắn mặc bộ quần áo Đan từng đi mua cùng Jung Min, trông teen hơn hình tượng thường ngày.
– Kiệt, ai cho anh lấy quần áo của bạn tôi mặc?
– Hả? Kiệt á? *hắn ngu ngơ* Haizzz, Anh này! Jung Min này! Quần áo trong phòng anh thì tất nhiên anh sẽ mặc.
– Cái gì??? *Đan thét ra lửa*
– Em ngạc nhiên lắm đúng không? Anh cũng ngạc nhiên. Không ngờ trận đau hôm qua chẳng hề ảnh hưởng gì tới hoán đổi kí ức *anh giơ tay áo lên ngửi* Chậc!!! Nó vẫn sạch từ hồi anh đi nhỉ. Hì.
– Anh là Jung Min? Không phải Kiệt? Đêm qua chưa hề hoán đổi? *Đan hỏi đều đều, như 1 cái máy ghi âm chất lượng cao*
– Ừk. anh chưa hoán đổi. Thật may, anh vẫn là anh.
CHƯA HOÁN ĐỔI???
Người đứng trước mặt Đan là Jung Min, vẫn là Jung Min???
–
Anh đến…anh đi…anh trở lại…
Những lúc tưởng chừng giữ được anh
…Anh biến mất!
Những lúc tưởng chừng anh biến mất
Anh lại ở ngay đây…bên cạnh em!
Niềm hạnh phúc ngắn ngủi…
Là hạnh phúc vô bờ…
Đáp lại sự mong chờ…
Dù mai phải tan biến…
An chạy lại bên Đan thủ thỉ:
– Jung Min. Đấy là Jung Min??? Cậu ấy bảo hoán đổi gì đó…chị cũng không hiểu. Nhưng mà…Tính cách này đúng là Jung Min 100% không lẫn vs ai. Không phải Kiệt. Trời Đất.
Đan chóng mặt ghê, đang mệt mỏi còn đau đầu, hoa mắt. Đan chẳng phân biệt nổi ai vs ai.
– Anh sẽ không kiểm tra lại đâu *Jung Min tắt ngúm nụ cười, mặt nhăn nhó*
– Thôi. Em chỉ hỏi 1 câu: Anh là Jung Min hả? *Đan lờ đờ*
– Ừk.
– Sao anh vẫn còn ở đây?
– Anh chưa hoán đổi. Cơn đau chưa đủ sức tác động vào thần kinh.
Đan chậm rãi từng bước tiến về phía anh nhún chân, quàng tay ôm anh.
– Jung Min! Thế mà…em cứ tưởng…anh đi rồi…huhuhu.
– Bất ngờ không *anh cười tươi* Mới có 7 rưỡi sáng. Em vào ngủ tiếp đi, con Gấu trúc của anh. Cơ thể của anh không đau đớn nữa, có lẽ em nên yên tâm rằng cả ngày hôm nay của anh giành cho em.
Đan ù tai vì những lời đường mật của Jung Min, lòng Đan mới đêm qua còn dậy sóng dữ dội thế mà hôm nay đã yên bình kì lạ. Vì anh vẫn ở đây, trong căn nhà nhỏ của Đan. Anh nói “Cả ngày hôm nay – từ sáng đến tối đều là của anh và Đan”.
Nhưng hình như thức trắng đêm không tốt chút nào, cái lúc đáng ra Đan phải nhảy cẫng lên sung sướng thì cô lại rũ rượi buồn ngủ kinh khủng.
– Ôi Đan của anh buồn ngủ lắm rồi *anh lo lắng khi thấy 2 tay Đan túm chặt áo anh trong khi người Đan dài thuột xuống giống 1 con thằn lằn* Khổ thân em. Anh đưa vào phòng ngủ đã nhé?!
– Ơ…Á…!!!
Nhanh như cắt anh bế Đan lên cầu thang, trước sự giãy giụa chống cự của con thằn lằn. An và Lan trợn mắt dõi theo, Hoàng tử Jung Min thật khiến người khác ngưỡng mộ:
– Lan. Mày có nghĩ chị cũng nên kiếm tấm chồng không?
– bà á??? Kiếm thằng xích- nô đi. Cỡ Jung Min liệt vào sách đỏ rùi.
Sau khi đặt Đan trên chiếc giường êm ái, kéo chăn đắp cho cô, Jung Min đẩy ghế ngồi bên cạnh.
– Ngủ đi em, ngủ chán rồi dậy nhìn anh cũng chưa muộn mà *Jung Min châm chọc khi Đan cứ nhìn anh trân trối không chịu nhắm mắt ngủ*
Đan ái ngại, sáng bảnh mắt, mặt trời rọi cả vào đầu giường, quan trọng là anh ngồi cạnh Đan không nhúc nhích. Tim Đan đập thình thịch liên hồi. Ngủ được mới lạ!
– Sao thế? Hay em cần anh hôn chúc ngủ ngon *anh hí hửng vắt người lên giường định bụng hôn Đan*
≈Bụp≈
Jung Min đành ngậm đắng ngồi xuống ghế. Đan hầm hầm đôi mắt phóng ra rốc- két nhìn anh, lườm lườm, tay Đan còn đang túm con thú bông to đùng.
– Anh đúng là càng ngày càng đổ đốn!!! Dê quá!!!
Jung Min xoa mũi vừa lĩnh trọn con gấu bông, mặt cay cú, mắt long lanh giận dỗi.
– Sao em hôn anh thì được?
– Hôn có mỗi lần àh! Anh toàn thừa nước đục thả câu!!! Gruuuuuu…
– Không hôn nữa!!! Xì. Em nằm xuống ngủ đi! Nhanh!
Đan liếc anh một cái sắc nhẹm, Jung Min nín thinh. Đan khẽ nằm xuống, vừa nhìn Jung Min xoa mũi vừa suy nghĩ. Hôm nay được ở bên anh, Đan phải làm cho nó thật có ý nghĩa, 1 kỉ niệm tuyệt vời.
Nhỡ…
Mà không. Anh bảo hôm nay anh không đau đầu nên nhiều khả năng sẽ không xảy ra hoán đổi. Cầu trời đừng hoán đổi làm gì.
Mí mắt Đan dịu dần, cô đang suy nghĩ và lên kế hoạch cho ngày hôm nay vs anh. Phải nghĩ được nơi nào đó tuyệt vời hơn khu vui chơi, bờ hồ, siêu thị, shop thời trang…v…v…
Đột ngột Đan vùng dậy, khuân mặt mừng rỡ bừng sáng. Chắc Đan không để ý đến 1 tiếng “CỐC”khá to.
– Jung Min. Em sẽ dẫn anh đi thăm mẹ em!!!
Đan hớn hở nhảy xuống và bắt gặp Jung Min cúi người xoa trán, nom chừng đau lắm.
– Jung Min?
– …Ơy…Hix Hix.
– anhdámlợidụngcơhộiđịnhhônemhảaaaa!
Phải rồi phải rồi. Jung Min chỉ định lén hôn Đan lúc Đan nhắm mắt. Kết quả cô vùng dậy cốc mạnh đầu vào trán anh làm anh muốn lủng hết nơron thần kinh.
Thế là Jung Min bị tống ra ngoài, phải đứng đợi dưới cổng tòa cao ốc. Đan sẽ xin phép và xuống vs anh, sau khi sửa soạn dung nhan dễ nhìn. Jung Min vu vơ lượn quanh cái bồn hoa, nắng đang lên, con đường rực sáng một cách mới lạ, thật lung linh, cảm tưởng như con đường rộng lớn kia là tấm pha lê phản quang rực rỡ. Jung Min lại ngó nghiêng, hoạt động sống của khu phố đang dần nhộn nhịp: Cách anh chưa đầy 2m có đám trẻ con chơi đùa, xa hơn – trong công viên có một nhóm cụ già tập dưỡng sinh…
Jung Min cười khúc khích và ngồi xuống mé đường thở dài. Một ngày đẹp trời đấy chứ. Khởi đầu đầy màu sắc.
– Jung Min. Anh giống tự kỉ quá *Đan gọi to, chạy đến bên anh*
Hôm nay trông Đan vui hơn ngày thường, anh khá tự tin khi khẳng định anh là lý do của sự thay đổi đó. Hai đứa kéo nhau đi bộ một đoạn ra điểm chờ xe bus.
– Đan??? *anh thắc mắc*
– Huk?
Cô quay ra thấy Jung Min hất hất 1 cánh tay, chờ đợi. Đan cứ nhìn tay anh rồi lại nhìn anh, ngây ngô.
– Áo anh bẩn hở *phủi phủi*
– Ax. Ngốc *anh giãy nảy* Em là bạn gái anh, đi cùng anh em phải…nắm tay hoặc khoác tay chứ. Cứ thong dong mà lao đi thế àaaaa?
– Hơ…
– Có khoác không. Haizzz. Hay để anh phải khoác tay em, trông buồn cười lắm đó.
Đan cứ nhìn anh chăm chăm. Jung Min bèn nắm lấy tay Đan và “đặt”vào tay anh. Anh phụng phịu kéo phăng Đan đi, ai bảo Đan giả ngây ngô làm chi. Không khí buổi sáng vừa “trong trẻo”vừa “tươi mát”, thật thoải mái. Đan khẽ hít sâu tận hưởng niềm hạnh phúc hiếm có, cánh tay khoác tay Jung Min siết chặt.
– Hôm nay thiên thời địa lợi nhân hòa nhỉ. Hi hi.
– Đẹp trời thì nói là đẹp trời đi, em đúng là…! Mẹ em ở đâu? Xa không? Anh hơi…Hồi hộp *Jung Min nhấn mạnh*
– Mẹ em ở cánh đồng ngoài thành phố. Mẹ em đẹp lắm nhé, bà sẽ rất vui nếu gặp anh.
– Bà vui tính bà dễ gần hả? *anh thở phào*
– Ờ…Chắc là vậy.
Câu trả lời của Đan để lại cho Jung Min dấu chấm hỏi lớn trong đầu. Chưa kịp nói tiếp thì Đan kéo xộc Jung Min bay tới chiếc xe bus vừa đỗ lại trước trạm.
– Tuyến xe về vùng nông thôn? *Jung Min ngạc nhiên khi bước lên xe bus, thấy tấm biển đề địa chỉ*
– Ừk, đúng vậy…*Đan không mấy để ý đến câu hỏi của Jung Min, cô còn đang mải kiếm chỗ ngồi thích hợp* Ah. Ngồi đây Jung Min!!! *lại lôi xềnh xệch*
Anh và cô ngồi sát cửa sổ, xe bus không đông người lên rất thoáng và yên tĩnh. Chiếc xe lăn bánh, chuyến hành trình ra ngoại thành thăm “mẹ vợ Jung Min”khởi hành.
Đan hết chỉ chỗ này rồi chỉ chỗ kia, Jung Min rối cả lên, hình như Đan sợ anh sẽ bỏ lỡ bất kì 1 điều gì hay ho trên đường đến thăm mẹ Đan.
– Waaaa…Đến rồi Jung Min ơy!!! Anh nhìn kìa!!! *Đan reo lên làm Jung Min giật mình quay ra cửa sổ*
– ĐÂU??? Nhà mẹ em ở đâu? *ngó ngó liếc liếc*
– Đến vùng nông thôn thôi. Chưa đến chỗ mẹ *Đan lừ anh*
– Vậy em gọi anh làm gì??? *báo hại anh thót tim*
– Nhìn kìa *Đan vặn 1 phát đầu anh quay ra cửa sổ, rất may vì anh chưa trẹo đốt xương nào*
Jung Min yên lặng, đúng là không nhìn thì sẽ phải hối tiếc. Chiếc xe bus đường dài đã vào 1 vùng nông thôn rộng lớn từ lúc nào. Xung quanh bát ngát trải dài về mọi phía, cây cối cao vút rợp tán xum xuê, chim chóc ríu rít. Cả vùng đất cỏ xanh tít tắp mà chỉ lưa thưa vài ngôi nhà gỗ nhỏ, Jung Min còn nhìn thấy những rặng núi mờ sương nữa kia!
Rời khỏi thành thị nhộn nhịp, anh đã đặt chân đến vùng đất xanh bình yên, mờ ảo như một thiên đường. Jung Min dụi dụi mắt ngó cái đầu ra cửa, không tin vào những thứ đang hiện hữu.
– Anh thấy đẹp quá phải không? Vùng này thật hoàn hảo cho nhưng giấc ngủ bất tận.
Dòng điện chạy qua người làm Jung Min tê cứng chân tay, giọng thủ thỉ của Đan đã thu hút hết tập trung của anh. Anh chậm chạp ngồi quay lại vs Đan, mặt hơi hoảng.
– Mẹ em ở đây hả?
– Ừk, mẹ em đã nằm ngủ ở thiên đường này, trên một cánh đồng hoa.
Jung Min chớp nhanh đôi mắt, miệng mấp máy.
– Vậy…mẹ em?
– Mẹ em mất lâu rồi, từ hồi sinh ra em.
Anh im lặng, hoàn toàn im lặng và bất động. Jung Min cẩn thận ngồi ngay ngắn, mặc cho Đan vẫn cười nói liên mồm. Xét kĩ mọi chuyện, đáng ra anh nên tinh ý mới phải.
Sống ở nhà Đan nhưng chưa bao giờ Jung Min thấy mẹ hay bố Đan đâu, giả sử họ sống nước ngoài…v…v…thì ít nhất cũng thư từ hoặc gọi điện. Đằng này thì không có gì cả.
Đan nói “mẹ ở cánh đồng ngoài thành phố”, Ôi. “cánh đồng”! Lấy đâu ra ai sống giữa cánh đồng? Đó là nơi an nghỉ lý tưởng của những người đã khuất.
Và, đã là con làm sao lại không biết tính cách mẹ của mình? trừ việc chưa được gặp bà ấy một lần duy nhất. Mẹ Đan đã mất. Sau khi sinh ra Đan, bởi thế Đan không biết gì về mẹ ngoài những tấm ảnh – “Mẹ Đan rất đẹp!”
Anh dằn vặt tâm can dữ dội, vừa vò đầu vừa khuơ chân múa tay.
– Jung Min. Anh shock thần kinh hả??? *lo lắng*
– Em thôi việc đặt tên cho tình trạng hoán đổi trí nhớ của anh là SHOCK THẦN KINH đi. Nghe như anh bị điên vậy.
– Nếu anh mà đau thì phải bảo em đấy.
– Được rồi.
Một lát Jung Min quay nhìn Đan bằng đôi mắt sâu thẳm.
– Còn bố em? *anh vừa nói vừa dò thái độ Đan*
Quả nhiên, vấn đề không nên động tới. Đan tức đỏ mặt, ngồi khoanh tay lườm muốn thủng lỗ ở hàng ghế trước.
– KHÔNG BIẾT! ÔNG TA CÓ CHẾT CŨNG KHÔNG LIÊN QUAN BỌN EM!!!
– Đan ngoan *anh cố làm Đan hạ hỏa* Thế rút cuộc ông ta ra sao?
Đan thở hắt 1 hơi mạnh rồi hít sâu để tự trấn an. Mặt Đan xị dài buồn bã.
– Thấy 2 chị kể ông ta suốt ngày rượu chè cờ bạc…Về nhà là đánh 3 mẹ con (hồi đó còn đang mang bầu Đan). Nhưng mẹ em vẫn yêu ông ta lắm, chẳng than 1 lời. *Đan hậm hực* Rồi thì ngày mẹ em sinh em trong bệnh viện cũng là ngày ông ta ngã xuống sông trong tình trạng say mèn…! Sinh em xong, được tin ông ta mất tích, mẹ suy sụp tinh thần, quẫn trí…!
Đan gục mặt, đôi vai run lên bởi tiếng nấc thiết tha. Jung Min đỡ đầu Đan lên vai và vỗ về. Giọt nước mắt rơi nhẹ lên bàn tay anh.
– anh gợi chuyện buồn cho em hả. Em đừng khóc nữa. Sắp tới chỗ mẹ em rồi, bà ấy không muốn thấy con gái út khóc đâu.
– Hix. Em mừng vì đã kể được cho anh về gã xấu xa đó.
Jung Min nhoẻn cười, Đan của anh lúc vui lúc buồn lúc tức giận đều khác người.
Đan tựa vai anh như thế, chiếc xe đi hết con đường nhưạ và tiến gần đến con đường hẹp phủ đầy cây 2 bên. Bất chợt khu đất rộng màu xanh ngọc ập vào tầm mắt Jung Min. Một đồng cỏ mượt mà vs những bông hoa dại trắng ngần thuần khiết.
– Đan. Đồng cỏ đây sao??? *anh huých nhẹ Đan*
– Đâu? *lồm cồm bò ra cửa* Ah. ĐẾN RỒI!!!
Đan bật dậy lao tới chỗ tài xế, suýt bỏ quên Jung Min trên xe…
–
Cánh đồng đẹp không lời nào tả được. Cỏ mọc xanh mướt ngang nà nà đầu gối, một loại cỏ nhỏ và mềm tới nỗi cổ ở sân bóng đá quốc gia phải vái 3 lạy trước khi xưng tên. Ánh nắng buổi sớm vàng nhạt không chói chang, Đan rẽ đường dẫn Jung Min đi, cảnh tượng như cả hai đang bước trên tấm thảm lông lục biếc lấp lánh.
Đan dừng lại trước một ngôi mộ đơn giản, Jung Min cũng dừng bước và quan sát. Ngôi mộ được bóng cây già bao bọc, chỉ có một tấm bia đá cẩm thạch được dựng cùng một tấm bàn gạch nhỏ để hương và đồ. Nó quá đơn giản, ở giữa cánh đồng tranh vẽ nãy, ngôi mộ như hòa quyện chìm đắm vào thiên nhiên cảnh vật. Có lễ là ước nguyện của người đã nằm xuống…
– Chắc anh nghĩ 3 chị em em thật bất hiếu *Đan cúi xuống gạt những chiếc lá vàng rụng trên mộ* Bọn em cũng muốn đưa mẹ vào ngĩa trang sang trọng, tuyệt vời nhất trong thành phố, cho mẹ một “ngôi nhà”đẹp và thật khang trang…Nhưng mà…
– Mẹ em thích ở đây và lặng lẽ thế này đúng không?
– Ừk,…Mẹ bảo đây là nơi mẹ đã gặp ông ta. Vì là mẹ thích nên các chị em sẽ toại nguyện.
– Thế này là tốt nhất vs mẹ em *anh cười*
Đan ngồi xuống trước mộ, đầu gối quỳ lên thảm cỏ, 2 tay đan vào nhau, nghiêm trang.
– Mẹ ơy. Con là Đan. Con xin thay mặt 2 mụ chằn nhận tội vs mẹ. Chị cả bận túi bụi, J- Max đang nguy khốn, chị hai lại đang mở rộng tiệm hoa. Chúng con không thường xuyên đến thăm, chắc mẹ cô đơn lắm.
Jung Min đứng sau Đan, anh nhận ra nụ cười gượng và giọng nói lạc âm của Đan. Anh khẽ khàng khoác nhẹ tay lên vai Đan, ngồi bên cạnh cô trước khi Đan lại rơi nước mắt.
– Con chào mẹ, con là Jung Min, bạn trai Đan.
Anh nói to và mạch lạt từng tiếng làm Đan trợn tròn 2 con mắt, thay vì nước mắt sắp rơi thì nó đột ngột chảy ngược vào trong. Tim Đan muốn nhảy khỏi lồng ngực. Ánh nhìn của Jung Min kính trọng và kiên định vào ngôi mộ, bộ mặt anh hình sự như kiểu anh sắp tuyên thệ lời thề độc.
– Mẹ có thể yên tâm, về 2 bà chị của Đan thì con không chắc nhưng còn Đan thì con nhất – nhất định chăm sóc thật tốt! Nếu tụi con có thể kết hôn, con sẽ thông báo cho mẹ đầu tiên…
– YAAAAAA…
Tiếng thét chói tai của Đan làm đồng cỏ chuyển động, lá cây cổ thụ rụng xào xạc, chim chóc bay tá lả. Jung Min ngồi im, đáp cho Đan cái liếc quở trách và tức giận.
– anh đang thưa chuyện vs mẹ, Sao em…RỐNG lên???
– Này!!! Anh đi quá xa rồi đấy *Đan hốt hoảng* Anhnóilungtunggìhả???
– Em hạ volum xuống mức con người có thể chịu đựng đi. Em tính hét để CHỒNG em điếc luôn à.
– Yaaaaaaa *nói mãi mà Jung Min cứ cãi bướng* Sao anh thích gì nói nấy thế! Anh phải để cho mẹ em ấn tượng tốt đẹp chứ. Đùng 1 cái vừa gặp mặt lần đầu đã…đã kết vs chẳng hôn. Ai kết hôn??? Anh đi mà kết hôn!!!
Jung Min tỉnh bơ, nhún vai ngây – thơ – chong – xáng.
– Sao? Chúng ta không nên giấu mẹ. Cứ lo liệu trước cho tương lai. He he *cười đểu vs Đan rồi lại cung kính trước mộ mẹ Đan* Mẹ nhỉ???
≈BỤP≈
–
– Con vô lễ. Xin lỗi mẹ.
– Nói to coi!!!
– …Mẹ ơy CHỒNG Đan trung thực vs mẹ vợ thì có tội gì đâu hả mẹ?
– …%*%#$^& *nổi điên*
…
Đồng cỏ bình yên thơ mộng – trong một buổi sáng mùa đông ấm áp đẹp trời đã bị Đan và Jung Min quậy tưng bừng. Thư thoảng có tiếng chim hót líu lo cùng tiếng gió đung đưa đầu ngọn cỏ…(tất nhiên chim chóc đã đảm bảo cự li an toàn, tránh thủng màng nhĩ hoặc chết đột tử). Chắc Đan cũng hài lòng vs kỉ niệm ý nghĩa bên Jung Min?
Hình ảnh này đã được KenhSinhVien.Net thu nhỏ nhằm tránh vỡ giao diện. Click vào đây để xem kích thước thật. Kích thước thật là 1613×1008.
– Trưa rồi, xin phép về thôi nào *anh vẫn còn cười nắc nẻ*
– Hix. Mẹ ơi chúng con phải đi rồi. Chúng con (bao gồm cả 2 bà chị) rất yêu mẹ. Con và Jung Min sẽ tới thăm mẹ thường xuyên.
Jung Min nghe Đan nói anh chỉ cười buồn, Đan đang vui nên anh không tiện làm Đan lo lắng. Khái niệm “thường xuyên”là không thể!!!
– Mẹ ơi mẹ đừng quên con nhé. Con là Jung Min. Sau này Đan mà dẫn thằng khác đến gặp mẹ thì mẹ đuổi ngay nha. Cho nó chạy càng xa càng tốt. Con đăng kí chân “con rể”rùi đó mẹ.
– JUNG MIN! Anh không thể chào mẹ nghiêm túc được sao??? *Đan đỏ mặt, đánh vào người Jung Min*
– Anh rất nghiêm túc. Mẹ ơi, còn nữa, con muốn nói là: Mẹ đẹp lắm!
Jung Min nhìn vào tấm ảnh trên bia mộ, 1 người phụ nữ hiền hậu có mái tóc đen láy, nụ cười mang đến cảm giác yên bình. Đan bật cười, mẹ Đan chẳng đẹp thì sao. Bà là một thiên thần. Vẻ đẹp của bà mê hoặc mọi người, giống vẻ đẹp Jung Min của Đan. Đan luôn bị hớp hồn bởi mẹ và Jung Min như thế.
Cả hai quyến luyến không muốn về, đặc biệt là Đan. Jung Min phải nài nỉ mãi Đan mới chịu cúi chào ra về. Chuyến xe bus còn 15″nữa mới quay lại. Đan kéo Jung Min vào khu dân gần đó thăm quan, trưa rồi nên chợ cũng đông người. Đan rất vui, cứ nhảy lăng xăng đi trước, không để ý rằng bước chân của Jung Min ngày một chậm lại. Anh kéo chiếc mũ liền áo trùm lên đầu, bóng mũ che phân nửa khuân mặt, Jung Min cúi gằm xuống. Một lúc Đan phát hiện cô đã bỏ xa anh, Đan vội quay lại tìm. Thì ra anh ở trong một tiệm nhỏ bán chong chóng giấy. Thấy Đan tới anh vẫy một cây chong chóng to và sặc sỡ giơ lên.
– We. Lại đây anh bảo.
– Chong chóng!!! *Đan hò reo thích thú*
– Sao hả. Em thích chiếc nào?
Đan hào hứng chạy khắp quán xem chong chóng. Rồi Đan rút 1 chiếc chong chóng giấy màu hồng phấn in hoa ren giơ trước mặt Jung Min.
– Đẹp không??? Em thích cái này!
– Ừk Đẹp. Mà nó giống màu bộ váy anh từng tặng em đấy.
Đan sững người, tay run rẩy trong tích tắc. Bộ váy hồng phấn Jung Min tặng vẫn được cô treo trong tủ quần áo, chỉ là…Nó…không dùng được nữa…, phía thân váy đã ố thẫm vì…máu của Jung Min…trong vụ tai nạn.
Nghĩ tới đây Đan chợt rùng mình hoảng sợ.
– ĐAN!
– Ơ…Hả? *giật mình*
– Tặng em đây. Mười cái chong chóng luôn. Loại đắt tiền nhất.
Jung Min thả vào tay Đan một đống chong chóng giấy, cái nào cũng thật đáng yêu.
– Á. Mười cái?!! Em chỉ cần một chiếc.
– Thôi mà. Làm ơn cầm lây đi Đan *anh năn nỉ* Ông chủ quán không đủ tiền trả nếu em chỉ mua một cái chong chóng.
– cái gì?
– Haizzz. Em xem *anh rút cái bóp và chìa trước mặt Đan* Thằng Kiệt ngoài đola và tiền Hàn thì đồng duy nhât nó có là 500 VND. Cái chong chóng có 20k. Mười chiếc. 200k. May ra chủ quán còn xoay sở được 300k mà trả *anh xụ mặt, chun mũi*
– Haha. Vậy anh mua hết quán này đi *Đan 2 tay quay 10 cái chong chóng* ^^”Mười cái cơ đấy. Hix hix.
– Cậu gì ơi, tiền thừa*chủ quánchạy lại,hớt hải đếm tiền đưa cho Jung Min* Chỉ có 200k. Thật xin lỗi…
– 200k cũng được. Ông giữ nốt 100k đi =.=”
– Jung Min??? *Đan tròn mắt*
– Tiền của anh thì khác, nhưng tiền của thằng Kiệt, tiếc làm gì. Đằng nào họ cũng không có tiền trả. Chậc! Thôi. *anh giải thích*
– Ôh.
– Cám ơn quý khách nhiều *sướng*
Jung Min của Đan cứ như một triệu phú vậy, tiêu tiền như nước, thật khủng khiếp. Anh thế này, không biết gã Kiệt còn thế nào.
– Em ra trạm xe chờ anh chút, anh đi WC.
– Ax. Em chờ anh ở đây! *quả quyết*
– Xe đến rồi đi mất thì sao? Em cứ ra trước đi.
Đan nhăn nhó.
– Ngoan nào!!! Lát anh mua kẹo!!! ^^
– Gruuuuu. Lại xoa đầu.
– Ừk thế không xoa đầu. Được chưa?!
– Xì. Anh nhanh lên đấy. Về nhà còn ăn cơm, chiều nay em sẽ lại dẫn anh đi chơi.
Đan vẫy tay rồi chạy đi, để lại mình anh trong quán bán chong chóng giấy. Anh cũng cười và vẫy tay vs Đan, nhưng khi Đan vừa khuất, nụ cười của anh trở nên bi thảm vô cùng. Anh mãi nhìn theo bóng dáng Đan, đến khi Đan hoàn toàn xa anh, đôi mắt anh nhắm chặt.
Chắc Đan không biết đó là cái xoa đầu tạm biệt. Rồi đây, không biết tận khi nào Jung Min mới lại có thể xoa đầu Đan.
Ngực và đầu Jung Min đồng loạt co giật mạnh, anh quằn quại chống tay vào bàn. Chủ quán chạy tới hỏi han rối rít. Chiếc mũ liền áo tuột ra sau, để lộ gương mặt nhợt nhạt, mái tóc ướt đẫm mồ hôi. Thêm một cơn đau đánh gục sự gắng gượng của Jung Min, anh không đủ sức đứng vững, phải tựa sát bàn quầy của gian hàng.
Anh đã nói dối Đan, thật ra từ đêm qua cơ thể anh luôn đau âm ỉ, sáng sớm anh phải tắm để che đi tình trạng đầm đìa mồ hôi. Anh chịu đựng cơn đau dày vò để đi chơi vs Đan, để Đan yên lòng rằng anh đang rất khẻo mạnh. Khi anh phải kéo chiếc mũ lên đầu giấu cơn đau và giọt mồ hôi buốt lạnh, Jung Min biết, đã tới lúc nới lời tạm biệt. Một đêm và một buổi sáng có lẽ là quá nhiều cho anh.
Kiệt đang tỉnh lại.
Và anh – Jung Min sẽ biến mất.
Jung Min kéo người chủ quán nhờ ông ta lấy 1 tờ giấy và chiếc bút. Anh muốn nói lời tạm biệt vs Đan nhưng không thể cho Đan thấy cơn đau đớn, cô sẽ khóc và làm đủ thứ chuyện, chỉ để anh ở lại vs cô. Chỉ còn cách lén lút bỏ đi trước khi Kiệt tỉnh dậy.
Đầu Jung Min nhức nhối, hoa mắt, cơn đau ngực và đầu liên tục công kích. Anh cố viết lại mấy dòng, đưa cho chủ quán gửi đến Đan. Xong xuôi cũng là lúc cơ thể anh tê liệt cảm giác, ngã ra đất, mê man…
Tạm biệt Đan.
Cuộc gặp gỡ này dừng ở đây thôi.
Đan ngồi ở trạm xe bus khá lâu mà không thấy Jung Min. Xe bus cũng sắp tới…Cứ thế này, anh sẽ lỡ xe mất! Lòng Đan bỗng thấp thỏm không yên, cô quay lại chỗ quán bán chong chóng tìm Jung Min. Cùng lúc trên con đường đó, 1 chiếc xe cứu thương chạy ngược chiều lướt qua Đan, cô nhìn theo rồi lại tiếp tục chạy. Đan đâu ngờ Jung Min đang ở bên trong chiếc xe.
– Chủ quán!!! *Đan xộc vào, thở hổn hển* Jung Min, cái người thanh niên vừa đi vs cháu còn ở đây không?
– A. Cô bé đấy hả *sực nhớ* Ôi tôi rất tiếc. Cậu ấy đột nhiên bất tỉnh, tôi đã gọi cấp cứu…
– Gì…Gì cơ. BẤT TỈNH???
– Cháu cứ bình tĩnh, cậu ấy đang được đưa tới viện rồi.
“Là chiếc xe đó sao?”
Đang tính chạy đi thì ông chủ quán níu tay đưa cho Đan một mẩu giấy nhỏ. Dòng chữ run run ngoệch ngoạc của Jung Min. Trong cơn bối rối sợ hãi, Đan không biết phải làm gì, cô đưa tay che đi nỗi kinh hoàng, nước mắt cứ trào ra không ngớt.
“Đan, anh cấm em không được tìm Kiệt ngay khi em trở lại cái quán bán chong chóng.
Nghe anh, lần này em phải nghe anh nhé. Chờ tới 1 – 2h chiều, em gọi điện kiểm tra xem có phải Kiệt nhận máy không.
Nếu là Kiệt, em tránh xa hắn cho anh, càng xa, anh càng yên tâm…
Anh sẽ rất nhớ em, anh yêu em nhiều.
Tạm biệt Đan.”
Những chữ cuối thậm chí còn không tròn nét. Quá đột ngột, chỉ mới chưa đầy nửa tiếng, anh còn cười nói vui vẻ bình thường bên cạnh Đan.
Giờ anh đã bỏ Đan lại một mình nơi đây.
Không phải Đan không giữ anh mà vì chưa khi nào anh cho Đan cơ hội. Hai bàn tay Đan làm nhàu nát mẩu giấy, nước mắt cứ rơi, rơi nhiều, rơi vội vã, không ngừng. Dòng chữ nhòe đi nhanh chóng.
Ông trời luôn tàn nhẫn vô tâm vs Đan, cho Đan gặp Jung Min rồi lại cho Đan nếm trải cảm giác thất vọng mộtlầnnữa.
Người chủ quán cùng một vài vị khách lúng túng, họ muốn đến khuyển nhủ cô bé đang nghẹn ngào cơn nấc nhưng không cách nào nói chuyện được vs cô. Đan gục mặt vào lòng bàn tay mà khóc, lờ tất cả sự quan tâm xung quanh mà để mặc cho địa ngục nhấn chìm mình.
12h trưa, cái nắng tươi tắn dịu dàng lúc sáng đã chói chang và nặng nề. Đan lững thững nhích từng bước chân trên con đường nhựa vắng tanh, bóng cô đổ xuống chân, Đan thật nhỏ bé giữa nơi này, mọi vật quanh Đan khổng lồ như muốn nuốt chửng cô.
Đẹp trời cái nỗi gì? Đan tới đây vs Jung Min, lúc về thì chỉ còn Đan độc hành. Siết chặt thêm mẩu giấy đã bi vò nhàu nát, Đan đưa mắt sang bên, những tưởng vẫn còn hình dáng thân yêu ấy đi bên cạnh. Cảm giác về sự hiện diện của Jung Min vẫn rất rõ ràng, chân thật.
– Jung Min. 1 – 2h chiều. Em nghĩ nếu Kiệt tỉnh dậy rồi thì không cần đợi lâu thế.
Đan thơ thẩn lật mẩu giấy, phía dưới anh có để lại SĐT của Kiệt. Đan chán nản lần mò điện thoại và bấm số.
Thực tình Đan chỉ muốn chắc chắn hơn mà thôi, cô thừa biết khi Jung Min không quay lại thì nghĩa là anh đã thành một kẻ khác, một kí ức và tâm hồn khác.
Tiếng Tút- tút vang lên đều đều, nó gợi dậy những nhịp tim thình thịch hỗn loạn trong Đan. Tự dưng Đan lại không muốn nghe trả lời…
– ALÔ??? Ai vậy? Ashiiii. Đang rất đau đầu đấy hiểu không? Muốn tán tỉnh hay cưa cẩm anh đây thì đợi dịp khác đi!!!
Đan cụp máy trùng vs lúc đầu dây bên kia vang lên 1 tiếng “Cạch!”. Chắc hẳn chiếc điện thoại đã bị ném vỡ tan. Đan cười khờ, nghĩ bụng mình qúa ngốc nghếch khi kiểm tra lại điều Đan đã chắc chắn.
Giấc mơ của Đan đến lúc phải tỉnh. Thực tại vẫn là thực tại, sự thực mãi là sự thực, Jung Min đã là Kiệt.
Có lẽ Đan nên nghĩ tới những việc dang dở của ngày hôm qua. Giấc mơ mà Jung Min đem đến đã khiến Đan quên hết về J- Max, những trận đấu…
Đan lắc đầu thở dài não nề, giữa con đường nhựa 7m thênh thoang, mặt trời chiếu sáng mãnh liệt, cây cối chẳng thể ngả bóng tới mà che chở cho người bộ hành cô độc nhỏ bé.
Về nhà thôi!
Phụ chương: Girl dễ thương & boy bướng bỉnh.
– Buông tay ra. Cậu làm tớ không đuổi kịp con nhỏ rồi đó!!!
Tiếng thét tức giận của Chi vang vọng khắp hành lang tối tăm. Hắn giật tay khỏi Kiệt và không suy nghĩ gì lao thẳng vào khu Sân đa năng còn nhốn nháo bởi một lũ “đú zai đẹp”.
– A A A A A…Anh Chi, tiền bối Heo Young Saeng! I love You!
Rồi thì người cần tìm chẳng thấy đâu, chỉ thấy một đám con gái hung hăng bám áo không rời. Chi cứ gọi là giãy giụa quát tháo đủ kiểu. Khi Chi biết phản tác dụng, hắn chỉ còn nước co giò mà chạy. Chi nên cám ơn những buổi luyện tập khổ sai vs 3 thằng bạn, giờ thì khả năng chạy cải thiện đáng kể rồi!
– Hộc…hộc…Phù…
Chi vuốt ngực thở hồng hộc, đầu óc tóc tai lởm chởm, mắt nong sòng sọc vì chạy mệt. Hắn nhanh chân đóng sầm cửa phòng thay đồ, tắt đèn và im lặng ở trong đó. Lũ con gái lùng sục khắp nơi nãy giờ, không cẩn thận tụi nó phát hiện ra thì…!!!
Chi nhẹ nhàng hết mức, mon men tới cửa, hé mắt thăm dò.
– TIỀN BỐI HEO YOUNG SAENG!!! ANH Ở ĐÂU?
Đúng lúc một lũ con gái lại chạy qua cửa và gào to, Chi hốt hoảng nhảy dựng lên cài hết chốt cửa, xém cắn cả vào lưỡi vì giât mình. Chưa bao giờ Chi phải một mình chống chọi quan địch thế này (bình thường có thêm 3 gã kia, Chi sẽ nhè lúc hỗn loạn tẩu thoát đầu tiên). Nước mắt lưng tròng, mấy fan cuồng VN như tặc nữ ấy, khiến Chi phải bỏ chạy vì “tình yêu”khiếp đản của họ.
Một khoảng thời gian trôi đi trong yên ắng, không rõ là 10″hay 20″…Nhưng Chi bắt đầu tin rằng lũ tặc nữ ngoài kia đã ra về. Hắn lại nhổm người và nhìn ngó, 2 tay cố tháo chốt cửa mà không phát ra âm thanh.
Đương lúc tập trung cao độ, một cánh tay gõ nhẹ vào vai Chi từ phía sau.
– Cái gì hả??? Phiền quá!!! Không thấy người ta bận việc à. Nhỡ lũ tặc nữ ngoài kia…*Chi gầm ghè, hẩy hẩy vai, không quay lại*
– …*tiếp tục gõ vai*
– Ashiii, yên nào.
– …*gõ vai nhịp nhàng*
Và khi Chi nổi điên:
– GÌ HẢ???
Hắn quay phắt lại, trong căn phòng không một ánh đèn, Chi chỉ nhìn thấy cánh tay mờ ảo đang thò tới gõ vai hắn. Chi trợn tròn mắt kinh hãi.
– MAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!
≈ Rầm Rầm≈ – tự khóa chốt, giờ thì không kịp tháo khóa, đu cửa rầm rầm.
– Ax. Anh muốn cửa rụng bản lề hả.
“Bóng ma”đó túm áo Chi, giọng lánh lót cao vút của Chi thi nhau gầm thét, tay chân hắn khuờ loạn xì ngầu.
– A…Ma…! CÚT ĐI CÚT ĐI!
– Này này. Đủ rồi. Đừng khùng nữa dùm tôi *bóng ma thản nhiên tiến gần Chi, và đã phải trả giá cho hành động chủ quan của mình*
≈Bụp≈
– Hơ…hix. Mình…vừa đấm ma? *Chi hoảng hốt*
Ánh đèn vụt sáng, mọi thứ trở nên rõ ràng. Chi hoàn hồn liếc ngang liếc dọc. Một đứa con gái đứng cạnh công tắc đèn, xoa mũi bị đỏ ửng.
– Hương??? Sao cô dám dọa ma tôi???
– Ma? Có mà anh dọa ma tôi ấy. Lù lù vào phòng thay đồ nữ tắt đèn, chẳng mông bám dính lấy cửa.
– Huk. Đây là phòng thay đồ nam *cãi*
– Phòng của nữ. Anh nhìn kĩ lại đi.
– …*đảo mắt một lượt* Hơ hơ hơ?
Chi mềm nhũn người, thảo nào tụi con gái không phát hiện ra hắn, bởi lẽ chẳng ai nghĩ được Chi lại chui vào đây. Chi cao thủ thật. Nếu người ta biết Chi vì trốn lũ con gái mà chui tận vào phòng thay đồ nữ, chắc chết luôn quá!
– Anh 18 – 19 tuổi rồi mà còn sợ ma hả?
Chi rùng mình, lừ Hương, Hương động vào tim đen của Chi rồi đấy. Ghừ. Chi sợ bóng tối và những thứ phi thực tế, điều này dễ hiểu khi Chi mất bình tĩnh trong căn phòng tối, kín mít như như phòng thay đồ.
– Cô làm gì trong này? A!!! Vừa nãy cô dám mắng tôi!
Hương nhíu mày, bặm môi, không nói không rằng.
– Nói cho cô biết *ngày một to tiếng* Tôi thật không thể chấp nhận được. Tôi làm gì mà cô mắng tôi? Đồ…bà chằn! Đồ…phù thủy! Đồ &%%&*&*#$#…
Cơn tức vì thua chạy còn chưa nguôi ngoai thì Chi đã làm Hương tức thêm vài chục lần. Hương nhào tới đấm đá túi bụi khi Chi còn chưa hoàn thàn câu nói của hắn.
Hắn la không kịp, chỉ kịp đỡ đòn. Ôi, cửa ra vào còn nguyên mấy cái khóa, nó làm Chi hết đường để chạy.
Ngu thì chết! bệnh tật gì! =.=”
…
– Cô đích thị là một mụ phù thủy. Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa mà! Những tưởng thoát được lũ tặc nữ, ai dè lại gặp “trùm”tặc nữ *ngắc ngoải, hấp hối* Hu hu hu.
Hương ngồi bó gối trên ghế băng, buồn so ngẩn ngơ. Chi nhìn kẻ sầu não kia, hắn nhún vai khó hiểu. Chi nhẹ nhàng tháo chốt cửa (đã hại hắn 2 lần), mở rộng ra, luồng không khí mát mẻ quang đãng của đêm đông tràn vào căn phòng. Chi tựa lưng ở cửa và nhìn xa xăm, trên bầu trời mênh mông vô định. Hương nhìn hắn, do dự khi quyết định chủ động phá vỡ sự im lặng.
– Sao anh lại để Kiệt thắng? Anh nói ghét đấu tiếp. Vậy mà anh vẫn để hắn thắng *nghe giống buộc tôi hơn là nói chuyện*
Chi quay người nhìn Hương, hắn muốn nhận được lời xin lỗi hơn là lời buộc tội thứ hai.
– Hờ. Cô hay nhỉ. Kiệt và cô là ân oán riêng. Tôi tham gia hay không là quyền của tôi chứ.
– sao anh không phân biệt làm thế thế nào là có tính người. Kiệt và T.A sai rồi. Bọn chúng tưởng nhiều tiền thì muốn gì là có đấy hả.
Chi định nói lại Hương nhưng rồi hắn quay mặt lờ đi, khoanh tay để cơn giận không lộ ra ngoài. Hương gộp tất cả những gì liên quan đến Kiệt và Sổ Đen, người VN có khác, nghe tiếng tăm: “Ghét ai ghét cả đường đi, thù ai thù cả tông chi họ hàng”đã lâu mà giờ Chi mới trải nghiệm qua. Bảo thủ đến thế là cùng.
– Ya. Dù gì thì tôi không làm gì sai,,cô xin lỗi đi!!!
– Xin lỗi? Xin lỗi à? Xin lỗi hả? Đừngcómơ! Hứ.
– Cô…Ghừ. Đồ phù thủy đánh đá.
– Phù thủy cái con khỉ. Tôi hiền chán á!
– #%@#@$$#%$&…*tức sùi bọt mép mà không làm gì được đành vò đầu lẩm bẩm nguyền rủa*
Hương cũng chẳng buồn nhìn Chi, bạn của Kiệt đối vs Hương thì kẻ nào cũng là đạo đức giả, cáo đội lốt người. Phải một hồi lâu Chi mới lấy lại bình tĩnh để tiếp tục cuộc đối thoại cụt ngủn của hai đứa.
– Haizzz. Sáng kiến thông minh là cô hãy khuyên anh trai bán quách Linh Nguyễn cho T.A!!! Số tiền được bồi thường sau khi xác nhập Linh Nguyễn và T.A đủ cho các người sống cuộc đời triệu phú đấy *nghệ thuật phóng đại: chém gió♥đá bão♥phệt sóng thần*
Ngày hôm nay chưa đủ mệt mỏi sao mà Hương còn phải gặp gã Chi ngang bướng như cua này. Gì chứ động tới việc Linh Nguyễn bị xác nhập là Hương lại tức muốn phát điên.
– Ya. Cô khóc cái gì. Tôi góp ý trân thành cơ mà *Chi nổi quạc lên vs Hương* sao các người cố chấp vậy nhỉ? Đồng ý là T.A thâu tóm có phần không đúng. Nhưng T.A sẽ bồi thường còn gì. Có phải cướp trắng đâu???
– …*im lặng*
– Ya Ya Ya. Nói gì đi coi. Cô không muốn giao tiếp nữa hả.
– …Nỗi khổ riêng! Nói anh hiểu không mà hỏi? *Hương vùng dậy quát vào mặt Chi*
– Nỗi khổ riêng?
– Thôi anh đi đi. Đi xa vào. Về chỗ Kiệt ý, tôi không muốn thấy mặt ai hết. ĐI ĐI!!!
Hương đẩy mạnh Chi ra ngoài, hắn cứ ngây người ra, kiểu này, chắc hắn lại mắc thêm tội vs Hương rồi cũng nên.
Ôi các số Chi đen như mực!
Hương đóng chặt cửa phòng thay đồ, ngồi bệt xuống chân cửa, chán nản.
Chi đứng ngoài cửa, lạnh thì có lạnh nhưng mà hắn không quan tâm. Cuộc đời Chi thích sống sòng phẳng, không nợ ai, không cho ai nợ (nhất là tiền!!!). Lũ con gái bám Chi dài như sông nhưng chúng không thể khiến Chi đảo mắt rời khỏi bàn máy điện tử. Thế mà từ hồi theo Kiệt sang VN ăn- chơi- đàn- đúm rồi gặp phải Hương, Chi cứ mắc tội hoài. Cảm giác hắn nợ Hương một cái gì đó, cảm giác rằng hành động của Chi luôn ảnh hưởng tiêu cực đến Hương. Giờ Chi mới được biết “bị chử.i”và “ăn năn”ra sao.
Chi tựa đầu vào cửa phòng, chắc mong muốn được xin lỗi của hắn tanh bành rồi. Không khéo hắn còn phải lựa lời mà xin lỗi Hương?
– Nỗi khổ đấy lớn không? *Chi hỏi*
– Cái gì? Sao còn đứng ngoài đó *Hương giật mình*
– Nỗi khổ để cô phải giữ Linh Nguyễn là gì thế? *lại hỏi*
– Sao tôi phải trả lời?
– Không trả lời thì thôi. Mà tốt nhất nên trả lời…
– …*muốn tung cửa xông ra cho Chi vài cước*
– We. Có nghe không hả *gõ cửa rầm rầm*
– Nhà tôi bán rồi, nếu Linh Nguyễn cũng mất nốt, họ tìm về làm sao.
– HẢ. Cô nói nhà nào bán rồi? Thế hiện giờ anh em các người ở xóm lá à!
– Điên quá. IQ một số *Hương thét* Bố mẹ tôi bỏ nhà đi lâu rồi. Nếu họ mà bất chợt về thì biết đường nào mà lần. Nhà cũ đã bán, còn mỗi Linh Nguyễn – tài sản của ba mẹ tôi, cũng là ngôi nhà thứ 2 của anh em tôi.
– Thì treo biển nhắn: “Bố mẹ về thì tới Xyabc…”. Có vậy mà cũng…
– Anh tôi đã vất vả nhường nào để giữ được Linh Nguyễn tới ngày nay, phát triển nó thành một tiềm năng lớn đầy triển vọng. Công sức của anh ấy không dễ đổi bằng mấy đồng tiền của T.A đâu.