Không Phải Là Cổ Tích

20.10.2014
Admin

Ê Nguyên! Sao mày bảo tao mày ghét anh Ryo mà lúc nãy mày còn cuồng loạn hơn cả tao nữa thế? Tao lôi mãi mà chẳng thấy mày nhúc nhích. Ngượng thay cho mày luôn. – nhỏ Mít đẩy tay chọc khéo tôi. Mày đừng có nói nữa. Giờ tao mà giải thích thì mày cũng không hiểu đâu. Hừ!

Thế đấy! Đụng vào tên tóc vàng kì lạ này thì hai chữ xui xẻo chẳng khi nào tha cho tôi.

Chuông reo, tôi mệt mỏi cất sách vở vào cặp. Tình hình trong trường vẫn không mấy bình thường khi mà Phước Nguyên vẫn còn ngồi trong văn phòng Đoàn và chưa có dấu hiệu rời khỏi. Mọi người cứ gọi là bát nháo cả lên.

Nhỏ Mít tất nhiên sẽ không ngại ngùng lăn xả vào “hang ổ của địch” để tìm cho ra sự thật của vụ việc là như thế nào. Tôi không phủ nhận là mình không quan tâm. Dù gì sự nổi tiếng theo kiểu đình đám làm điên loạn lòng fan hâm mộ của Phước Nguyên cũng khiến tôi tò mò về anh ta nhiều hơn.

Tôi đứng trước phòng số 5, ngay sát văn phòng Đoàn, hai tay khệ nệ giỏ xách của tôi và nhỏ Mít để chờ đợi tin tốt lành từ phía con bạn thân.

Cô bé giúp việc!

Một giọng nói vừa lạ vừa quen làm tôi giật mình. Quay đầu nhìn lại thì hóa ra là ông anh tiền xu. Cũng lâu lắm rồi tôi không gặp lại anh ta.

Ơ! Chào anh! – tôi ngơ ngác cúi đầu chào. Hóa ra em học ở đây hả? Tôi không biết đấy!

Chẳng biết phải trả lời như thế nào nên tôi đành cười trừ cho qua chuyện. Không hiểu sao tôi lại thấy ngại ngại khi đối diện với con người này.

Nghe đâu bạn gái mới của Ryo cũng học ở đây. Anh cố tìm mà vẫn chưa nhìn thấy được người đẹp.

Cái giọng nói pha chút đểu cáng của lão Tú khiến tôi rợn tóc gáy. Nhưng những gì mà anh ta nói còn khiến tôi cảm thấy ngạc nhiên hơn nhiều. Bạn gái mới của Ryo ư? Hay chăng là…tôi nhỉ? (các bạn thông cảm, mức độ tưng tưng của tôi thường xuyên nằm ngoài vòng kiểm soát!)

Sao ạ? Ryo có bạn gái đang học ở trường em? Uhm! Nó chỉ nói như vậy chứ không cho anh biết tên họ của cô gái đó. Nhưng mà anh cũng nhanh tay trộm được một bức ảnh của người đẹp trong ví của Ryo. Đây nè! Em xem đi! Nếu em biết người đẹp này thì chỉ cho anh với! Hihi!

Anh Tú vừa nói vừa móc trong túi áo ra một tấm ảnh nhỏ và đưa cho tôi. Vẻ mặt phấn khích vô cùng. Tôi cầm tấm ảnh trên tay rồi chăm chú nhìn…

Và sự thật…

Đó không phải là tôi! (Lúc này trong người tôi tự dưng có cảm giác hụt hẫng vô cùng! Chắc là tôi bị tên tóc vàng làm cho phát điên thật rồi.)

Trong ảnh là một cô gái khác. Nhìn đúng là xinh thật. Da trắng, môi hồng, mắt to, lông mi cong vút. Người đẹp dạng này trường tôi nhan nhản. Thật lòng là tôi không biết được chính xác cô ấy là ai. Nhưng cũng không đồng nghĩa với việc tôi không biết cô ấy. Hơi phức tạp! Đơn giản hơn thì người đẹp kiểu như trong ảnh thì đối với tôi vừa lạ lại vừa quen.

Sao? Em biết người đẹp này chứ? – anh Tú nháy mắt tinh nghịch hỏi tôi. À uh! Em cũng chịu anh ạ! Em mới vào trường nên chưa biết ai là ai cả.

Tôi nhăn nhó trả lời rồi đưa lại cho ổng tấm ảnh. Bây giờ trong người tôi đang rất chi là bực mình. Thế mà bấy lâu nay tôi cứ tưởng tên tóc vàng là thật lòng với tôi. Hóa ra chỉ là mình tôi cả tin mà thôi. Càng nghĩ càng thấy tức. Người tôi run bần bật. Tay nắm chặt lại như thể muốn đánh một ai đó đứng ngay cạnh mình cho bỏ tức. Thế đấy! Giờ mới biết “Triết lý về củ hành tây và những kẻ đẹp trai” là hoàn toàn chính xác. Nguyên văn “triết lý” là như thế này: “Những thằng đẹp trai giống như củ hành tây. Khi chưa bóc thì trắng trẻo đẹp đẽ, nhưng càng bóc từng lớp hành thì nước mắt càng chảy, và khi bóc đến lớp hành trong cùng thì mới phát hiện ra rằng củ hành tây không hề có tim”. Tên Phước Nguyên đích thị là một củ hành tây. Akkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkk

Mặt em sao tái đi thế? Em ốm à? – ông anh tiền xu vỗ vai tôi ra vẻ khó hiểu trước khuôn mặt như bị ném trứng thối của tôi. À không! Em không sao anh ạ! Uh! Thằng Ryo nó có nhiều bạn gái lắm. Riết rồi anh cũng không biết nó thực lòng với em nào nữa. Nhưng đời nghệ sĩ thường đào hoa nên cũng không trách thằng nhỏ được. Quan trọng là với em nào nó cũng đối xử chân thành, tình cảm chia đều khiến cho ai cũng nghĩ mình là người yêu duy nhất của thằng nhỏ. Anh chỉ phục nó ở khoản này thôi.

Anh Tú càng nói thì lòng tôi càng đau. Phước Nguyên hóa ra chỉ là thế thôi sao? Ấy vậy mà tôi đã thực sự rung động trước những tình cảm của hắn dành cho mình. Ôi thôi Thục Nguyên ơi! Mày đúng là còn quá ngu về tình. Tỉnh mộng đi nào…tỉnh mộng đi nào…

Càng cố vỗ về thì tôi lại càng muốn khóc. Nhưng bây giờ thì không thể. Tôi không bao giờ để mình phải rơi nước mắt trước người khác. Lần này cũng sẽ không…

Thôi! Anh phải về văn phòng Đoàn lại đây! Hẹn gặp em lần sau nha! Bye…

Tôi cố gượng cười chào tạm biệt ông anh tiền xu. Đáng lẽ ra tôi cần phải cám ơn nữa kia. Vì nhờ có ổng mà tôi mới chỉnh đốn lại tình cảm của mình và biết được sự thật về cái gọi là tình cảm mà Phước Nguyên bây lâu nay dành cho tôi.

Khi chỉ còn lại một mình, tôi đứng tựa đầu vào tường, thẫn thờ suy nghĩ. Hình như tôi đang tràn ngập thất vọng thì phải. Nhưng tại sao tôi lại như thế này nhỉ? Có cần thiết hay không? Tôi quá mềm yếu và đa cảm. Chắc là vậy…Cứ như thể một trái bóng vừa mới được bơm căng sau bao nhiêu nỗ lực bỗng dưng nổ tanh bành. Chỉ còn rơi rớt lại những mảnh nhỏ tơi tả, mong manh. Hai chữ tình yêu nghe ra mới biết nặng nề. Nặng hơn đá và còn mặn hơn nước mắt…

Ê mày! Sau bao nhiêu nỗ lực bon chen thì tao cũng đã biết nguyên nhân vì sao Ryo đến trường mình rồi!

Nhỏ Mít đập vai tôi một cái rõ đau rồi liếng thoắng. Nhưng thật sự tôi không còn chút hứng thú nào nữa. Chỉ muốn về nhà và trùm chăn ngủ mà thôi.

Kệ! Mày biết là được rồi! Tao không quan tâm! Về thôi!

Và thế là tôi lôi xoành xoạch con bạn đi ra nhà xe trong khi nó chẳng hiểu mô tê gì cả. Mà nó không hiểu thì tôi cũng bó tay. Vì chính tôi còn không hiểu tâm trạng mình bây giờ là như thế nào nữa…

Khi tôi ra nhà xe thì cũng là lúc Phước Nguyên cùng đoàn người đi theo anh ra ra về. Chiếc ô tô của Phước Nguyên đậu gần ngay khu vực để xe của nhỏ Mít nên tất nhiên việc chúng tôi chạm mặt nhau là điều hoàn toàn có thể hiểu được. Thái độ nhỏ Mít khi gặp tên tóc vàng là thế nào thì chắc tôi không cần phải tả nữa. Còn tôi thì cứ đứng ngây ra đó. Chắc là tôi điên mất rồi! Tại sao tôi lại nhìn chằm chằm về phía anh ta cơ chứ? Dù rất muốn dứt ánh mắt ra khỏi con người đó nhưng vẫn không sao làm được. Cứ như có cái gì níu giữ và buộc chặt lại. Chán quá đi thôi!

Bip bip…

Tiếng còi xe inh ỏi đột ngột xuất hiện làm tôi giật mình. Ngay lúc đó thì người tôi khuỵu hẳn xuống đất sau khi bị bánh của chiếc xe từ đằng sau húc thẳng vào chân. Có lẽ vì người lái xe không kiểm soát được tốc độ nên dù có phanh nhưng vẫn không dừng lại được. Mà cũng không trách được người ta. Đây là đường dành cho xe chạy ra cổng. Tôi lại đứng chình ình ra đó thì bị dính chưởng cũng là phải.

Này! Bị điếc rồi hả? Bóp còi kiểu đó mà vẫn không chịu tránh ra là sao? – tên lái xe, hình như là sinh viên năm 2 (vì màu bảng tên của hắn là màu vàng) quát thẳng vào mặt tôi. Anh kia! Anh nói năng kiểu gì vậy hả? Phóng xe bạt mạng suýt nữa đâm sầm vào người ta mà còn lớn tiếng nữa sao? Muốn gì đây? – nhỏ Mít bức xúc bênh vực tôi.

Tôi cố gắng đứng dậy và ngăn cô bạn lại. Lỗi là của tôi rành rành nên chẳng trách được ai. Mà tôi cũng không muốn làm to chuyện. Bây giờ tôi thấy mình mệt lắm rồi.

Sau vài lời xin lỗi và thương lượng thì mọi chuyện ổn thỏa. Anh sinh viên năm 2 đã phóng xe đi. Chân tôi thì tuy hơi đau đau nhưng vẫn đi lại được. Chắc chỉ bị trầy xước nhẹ. Bất giác tôi nhìn sang, tên tóc vàng đã vào xe và bỏ về từ hồi nào. Chỉ còn lại bóng màu đỏ của chiếc xe hơi đằng xa. Tôi cúi đầu xuống nén một hơi thở dài. Ồ! Phũ phàng thật… Thục Nguyên mày thấy chưa? Phũ phàng là như thế đấy…

Và như một linh cảm, tôi ngẩng đầu nhìn lên. Bóng ma mỹ nhân lại xuất hiện. Cô ta trong suốt vào lung linh giữa không gian. Ánh môi màu cam nhếch lên một nụ cười đầy kiêu hãnh rồi nhanh chóng biến mất. Buồn cười thật! Tôi đang là tình địch của một con ma ư?

Về nhà, tôi đi cà nhắc vào trong. Chú Bảy lại như thường lệ xuất hiện trước mặt tôi và tuôn ra những câu trêu chọc. Hình như không khiến tôi tức điên lên thì ổng ăn không ngon ngủ không yên thì phải.

Công chúa “hai lưng”! Hôm nay lại đánh lộn với thằng nào mà chân cẳng lại ra nông nỗi vậy hả? Cháu đang không được vui. Chú để cháu yên đi. Sao để mày yên được. Mặt tao vẫn chưa lành nên tao vẫn chưa tái xuất giang hồ được đây nè. Thay áo quần xong thì xuống bôi thuốc cho tao đi! – ổng vừa nói vừa kề sát khuôn mặt sát gái của mình về phía tôi. Kệ chú! Tự túc là hạnh phúc!

Tôi rít lên rồi bỏ đi. Tôi chán cái ông chú trẻ con này lắm lắm rồi.

Người ta nói quả không sai! Con gái tụi mày là một củ hành tây. Tàn nhẫn và không có tim! – chú Bảy bực bội nói vọng lên.

Tôi dừng bước. Lại là củ hành tây! Bực mình! Bực mình quá đi thôi!

Chính chú mới là củ hành tây! Cháu ghét chú! Cháu ghét những tên con trai đẹp trai nhưng trái tim thì chai sạn như chú! Cháu ghét!

Tôi quay đầu lại và hét toáng lên khiến chú Bảy giật bắn mình. Bác Ba mới đi làm về cũng ngơ người đứng như trời trồng trước cửa nhà. Mặc kệ! Bây giờ tôi không muốn gặp ai hết! Và từ nay tôi sẽ không bao giờ ăn hành tây nữa! Ack…

Tôi được nghỉ một tuần để chuẩn bị cho ngày khai giảng chính thức. Và tôi quyết định sẽ không đi đâu hết. Tôi cần dành thời gian để quên đi hai chữ ” Phước Nguyên” trong đầu. Nhưng sự thật không hề đơn giản. Mọi thứ cứ như đang trêu ngươi tôi vậy. Mới sáng sớm bật ti vi thì tôi đã thấy gương mặt của hắn ta nằm chềnh ềnh ở mục quảng cáo tạp chí Sao của đài truyền hình. Đến trưa lúc coi phim thì quảng cáo của nhãn hàng có mặt hắn làm người mẫu đại diện cũng lù lù xuất hiện. Bực bội tôi leo lên giường ngủ trưa thì bác Ba ở phòng đối diện bật nhạc inh ỏi. Điều đáng nói ở đây là bài hát đó là do tên tóc vàng trình bày (cái này tôi biết là do nhỏ Mít ngày nào cũng tru tréo bên lỗ tai tôi) làm tôi vùng dậy đi kiếm bông gòn bịt lại lỗ tai mới ngủ được. Đến chiều lúc mở chương trình giao lưu trực tuyến thì tôi tự bó tay với cái ti vi khi mà màn hình vẫn hiện lên gương mặt đáng ghét của hắn. Tại sao chương trình lại mời hắn làm khách phỏng vấn trong số này chứ? Tại sao không phải là số khác? Huhu…

Tất nhiên là ngay sau đó tôi với lấy cái điểu khiển để chuyển kênh. Nhưng bỗng dưng người tôi cứng đơ ra, tim đập nhanh và cảm thấy khó thở vô cùng. Cảm giác điện giật xuất hiện. Những tưởng sẽ chẳng bao giờ tôi phải “gặp” nó nữa nhưng có lẽ tôi đã nhầm mất rồi. Theo trình tự thì sau vài giây, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh tên tóc vàng, kèm theo đó là rất đông người hâm mộ ùa lên vây kín xung quanh hắn ta. Tôi thấy tên tóc vàng bị kéo mạnh và ngã từ trên sân khấu xuống. Mọi chuyện sau đó thì tôi không kịp nhìn thấy nữa. Đúng lúc đó thì cô MC nói lời chào tạm biệt để kết thúc chương trình. Phía dưới khán đài đúng là có rất đông người hâm mộ đang đứng. Không suy nghĩ gì nhiều. Tôi hét dựng lên. Và như những lần trước, đó đều là những tiếng hét trong…im lặng.

Tình huống mà tôi đã thấy trước trong đầu quả thực đã xảy ra sau vài phút khi chương trình kết thúc. Dù đài truyền hình đã nhanh chóng cắt chương trình nhưng tôi vẫn kịp nhìn thấy đám đông phía dưới bức ra khỏi vòng chặn của vệ sĩ và ùa tới phía Phước Nguyên.

Cái đáng nói ở đây là dương như tên tóc vàng đã không nghe thấy tiếng hét trước đó của tôi. Bằng chứng là hắn cứ đứng ngơ ngơ trên khán đài, cho đến khi đám đông bu đặc quanh mình thì mới hoảng hồn vùng vẫy thoát ra. Như vậy nghĩa là sao? Khả năng thấy trước được nguy hiểm của tôi vẫn còn nhưng tại sao hắn lại không nhận được? Ôi không!

Chap 32:

Tình hình sau đó như thế nào thì tôi cũng chịu, vì tivi đã chuyển chương trình mất rồi. Không hiểu sao tôi thấy lòng mình lo lo, đứng ngồi không yên. Phải chăng tôi đang lo lắng cho cái tên mất dịch đó. Bực mình tôi thật. Hừ…

Hôm nay chú Bảy đi chơi với nhỏ Mít. Hiếm hoi lắm tôi mới thấy ổng xách xe đi đón cô người yêu để cùng nhau đi chơi. Cũng mừng cho họ. Nhiều khi nghĩ lại tôi thấy 19 tuổi đầu mà vẫn cô đơn lẻ bóng thì cũng buồn. Ngày valentine, ngày lễ, ngày Tết, thiên hạ rủ nhau đi chơi ầm ầm, ai cũng có một bàn tay bên cạnh để nắm. Còn tôi thì chôn chân trong nhà, làm bạn với cái ti vi. Vấn đề chắc là do tôi cả thôi. Ai bảo tôi lại giống một thằng con trai đến thế cơ chứ. Tóc ngắn, mặc áo quần lúc nào cũng rộng thùng thình, tính tình thì chẳng có chút nhu mỳ hiền thục nào cả (vậy mà tên tôi lại là Thục Nguyên cơ đấy!). Tất nhiên là tôi cũng rất mềm yếu. Nhưng hầu như chẳng ai phát hiện ra điều đó cả. Vì ít khi nào tôi chịu thể hiện. Tôi ghét có ai đó nhìn thấy mình khóc. Nên dù rất muốn nhưng tôi chỉ có thể khóc khi đứng một mình.

Tôi lại lên sân thượng ngồi. Cơm nước tôi đã lo xong xuôi, chỉ còn đợi mấy chú bác về là ăn thôi. Vừa chạm chân lên nền sân thượng, tôi suýt nữa ngã lăn khi thấy có ai đó đang ngồi phía trước. Cái dáng hình này trông quen quá. Rất giống bác Tư. Nhưng không phải giờ này bác ấy vẫn còn ở công ty sao?

– Bác Tư! – tôi gọi khẽ.

Cái dáng hình ấy quay đầu lại, dưới ánh sáng mờ mờ của hoàng hôn, tôi chỉ nghe được tiếng nói của bác Tư.

– Uhm! Cháu lên đây làm gì vậy?
– Dạ…lúc nào một mình cháu vẫn hay lên đây ngồi.

Tôi trả lời rồi chầm chậm tiến lại bên cạnh bác ấy và ngồi xuống. Hoàng hôn lúc nào cũng thật đẹp, và cũng thật buồn. Người ta thích nhìn mặt trời mọc hơn mặt trời lặn. Nhưng tôi thì ngược lại, tôi thích cái buồn man mác của màu tím đỏ trải dài một vùng rộng phía chân trời. Buồn nhưng lại sâu lắng và êm dịu. Cứ như rằng có ai đó cũng đang buồn cùng mình, chia sẻ cùng mình và hiểu mình…

– Bác ơi!
– Gì vậy cháu?
– Cháu hỏi bác một câu được không?
– Uhm…
– Tại vì sao cô Diệp đã phản bội bác nhưng bác vẫn chấp nhận cô ấy thêm một lần nữa ạ? – tôi nói lí nhí, lòng cứ thấp thỏm sợ làm bác Tư giận.
– Vì tình yêu cháu ạ…
– Sao ạ? Tình yêu? – tôi ngạc nhiên nhìn sang bác, tôi luôn cho rằng tình yêu chỉ có ở tuổi trẻ mà thôi, chứ những người đã trung niên như bác tôi thì sẽ không còn khái niệm đó nữa.
– Uh! Yêu! Nhiều khi bác cũng ghét bản thân khi đã yêu lâu đến thế. Tới tận bây giờ trong tim bác vẫn chỉ có mỗi một hình bóng của người phụ nữ ấy. Tình yêu cũng dai thật cháu ạ…
– Bác vẫn yêu sau khi đã bị phản bội sao?
– Dù cho cô ấy có phản bội, dù cho cô ấy chỉ lấy bác vì tiền thì bác vẫn không ghét cô ấy được. Có chăng thì chỉ là nhất thời mà thôi. – bác tôi thở dài, chúi đầu thuốc lá xuống nền đất lạnh. Đã lâu rồi tôi không thấy bác Tư hút thuốc.
– Thế bây giờ thì sao ạ? Cháu thấy…- tôi không dám nói hết câu nên đành im lặng. Không biết tôi có đang làm đúng không nữa. Khuấy động vào nỗi đau của bác ấy theo cách này thì thật là…Chậc…
– Thì hết rồi chứ sao nữa cháu. À không, đúng hơn là không còn cách nào cứu vãn được. Bác đã cố gắng hết sức để kéo cô ấy ở lại bên mình. Nhưng hình như là không thể cháu ạ. Sáng nay bác và cô ấy đã chính thức là người xa lạ rồi…
– Tình yêu là vậy hả bác? Dù cho có yêu nhiều như thế nào thì cuối cùng vẫn không được đền đáp. Nếu vậy thì cần gì có tình yêu? – tôi bất giác bật ra câu hỏi đó. Thậm chí tôi còn không biết mình đang nói cái gì nữa.
– Bản thân tình yêu là không có lỗi. Chỉ là vì mình không có duyên với nó thôi. Yêu cũng có “phí” nữa mà cháu. Chẳng qua là vì bác phải trả một cái phí lớn hơn người khác mà thôi!

Nói xong thì bác bật cười. Tôi cũng cười theo. Nỗi buồn của bác có lẽ đã được hoàng hôn mang đi mất rồi. Nhìn sang phía chân trời, màu tím thẫm tan dần, bầu trời chính thức khoác lên mình chiếc áo đen quyến rũ.

Hóa ra tình yêu là thế đấy…

Mấy ngày nghỉ trôi qua chóng vánh. Ngày mai là ngày khai giảng khóa mới. Tôi đóng vai trò là tân sinh viên nên chắc chắn phải tham gia. Cảm xúc cũng rất lạ. Hào hứng và phấn khởi vô cùng.

Nhưng tôi cũng không phủ nhận là mình…rất nhớ tên tóc vàng. Những gì mà bác Ba nói với tôi tối hôm đó khiến tôi phải suy nghĩ rất nhiều. Có lẽ bác Tư đã nói đúng. Yêu không có lỗi. Cho dù là yêu một kẻ không tốt, một tên sở khanh nhưng đó vẫn là tình yêu. Tất nhiên là không phải tôi đã yêu cái tên mất dịch ấy nhưng sự thật là cũng có rất nhiều tình cảm. Tình cảm đó như thế nào thì tôi cũng không miêu tả được. Chỉ biết là rất nhớ…Haizzz…

Mà cũng đã lâu lắm rồi (thực ra chỉ có ba tuần thôi nhưng không hiểu sao tôi lại thấy dài dằng dặc) Phước Nguyên không liên lạc với tôi. Chắc là từ hôm nay tôi không còn bị hắn quấy rầy nữa. Vui…vui thật…Huhu…

– Ê mày! Tối nay tao tới chở mày đi nha!
– Đi đâu?
– Tới trường mình.
– Làm gì cơ?
– Mày hỏi nhiều. Nói đi thì đi thôi!

Tôi ngơ ngác trước lời rủ rê của con bạn. Sáng nay trường tôi khai giảng rồi thì tối nay còn có chuyện gì khiến nhỏ Mít phải hào hứng đến mức đó nhỉ? Thật là bó tay với con nhỏ này.

Tối…

Tôi rục rịch thay áo quần rồi đứng sẵn trước cổng đợi nhỏ Mít. Không biết tối nay có chuyện gì mà suốt cả buổi chiều nó luôn căn dặn tôi phải… mặc váy?!? Trời ạ, từ thưở cha sinh mẹ đẻ đến giờ có đời nào tôi mặc cái loại quần một ống đó đâu cơ chứ? Làm tôi mất cả buổi chiều đi “vay mượn” tứ phía. Cũng may là cô chị họ xa lắc xa lơ bên nội tự dưng tốt bụng đột xuất cho tôi mượn nguyên một thùng váy dự tiệc mà theo chị ấy là không còn hợp mode nữa. Tuy nhiên tôi thấy có rất nhiều bộ đẹp và cá tính. Chỉ cần thêm thắt một vài phụ kiện nữa thôi là ok.

– Này! Tối nay có bão lụt hả? Sao cô cháu gái hai lưng của tôi lại xuất hiện với bộ dạng này chứ?

Tôi ngượng chín cả mặt trước lời trêu chọc của chú Bảy. Lần này thì chẳng biết cãi lại thế nào nữa. Vì ổng nói đúng chứ không có sai. Huhu…Sao tôi là con gái mà cứ mỗi khi điệu đàng một chút thì lại bị người ta coi như hiện tượng lạ vậy nhỉ? Tủi thân quá đi mất.

– Đừng có khóc đó! Tao chỉ nói vậy thôi! Chứ thực ra mày nên như thế này từ lâu lắm rồi. Mà mày chuẩn bị đi đâu vậy? – chú Bảy bỗng nhiên quàng hai tay ôm lấy tôi từ phía sau làm tôi giật bắn mình.
– Này! Chú làm cái trò gì thế? – tôi chau mày cầm lấy tay chú ấy giật ra.
– Yên! Tao ôm mày như cha ôm con chứ có làm gì đâu!
– Cha con gì đây nữa…

Tôi đến phát khùng với ông chú quái dị của mình. Đúng lúc đó thì nhỏ Mít phóng xe dừng ngay trước mặt. Tôi mừng rơn những tưởng sẽ được giải vây nhưng chú Bảy vẫn không hề tỏ ra sợ hãi gì. Cứ ôm chặt tôi như thế, lại còn nhìn cô người yêu rồi mỉm cười nhẹ nhàng.

– Em đến rồi hả? Hai đứa định đi đâu thế?
– Hơ…hai người đang…- con nhỏ mặt ngố xịt, tay run run chỉ về phía chúng tôi.
– Mày ơi! Đừng hiểu lầm! Tao… – tôi hốt hoảng vừa cố đẩy ông chú mất dịch ra khỏi người mình vừa phân bua để tránh làm con bạn tổn thương. Từ khi thích ông Huy đến giờ nó đã bị tổn thương quá nhiều rồi. Nhưng xem ra tình hình vẫn không mấy khả quan khi mặt nhỏ Mít càng lúc càng…sa sầm lại.
– Em ghen cả với cháu ruột của anh thì sau này làm sao về làm vợ của anh được. Em làm anh thất vọng quá!

Chú Bảy phán một câu đầy lạnh lùng rồi thả tôi ra. Nhưng trước khi buông tay thì chú ấy nhanh chóng…hôn nhẹ vào má tôi làm tôi được thể lên da gà rần rần. Sao càng lúc ổng càng có những hành vi kì lạ vậy nhỉ? Đến cả tôi còn thấy khó chịu thì trách sao nhỏ Mít không nổi đóa lên. Phải thử nói chuyện nghiêm túc với chú ấy một lần mới được. Chán thật…

– Sao? Vẫn ghen phải không? Vậy thì chia tay nhé!

Tôi không hiểu sao mà chú Bảy lại có thể phát ra hai từ “chia tay” một cách dễ dàng đến thế. Thật quá đáng mà! Hừ!

Nhỏ Mít sau vài giây ngơ ngác thì nhanh chóng kéo tay ổng lại nói rối rít:

– Anh! Bỏ qua đi! Em biết lỗi rồi! Lần sau em sẽ không thế nữa!

Hành động của cô bạn thân còn khiến tôi kinh ngạc hơn. Tại sao một đứa kiêu hãnh đầy mình như nó mà lại dễ dàng bị chú Bảy “dắt mũi” như vậy chứ? Hay chăng nó đã điên vì tình thật rồi? Mít ơi là Mít!

Và mọi chuyện chính thức được giải quyết khi chú Bảy quyết định sẽ làm tài xế riêng cho nhỏ Mít trong tối nay. Và điều đó đồng nghĩa với việc tôi phải tự đi xe một mình. Tôi cũng không hiểu lão Huy đòi đi theo để làm gì nữa. Có khi nào ổng chịu đi chung với hai chúng tôi đâu. Haizzz

Hai anh chị lại cười nói vui vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra. Đúng là nhỏ Mít thích chú tôi nhiều quá mất rồi. Và trong tình cảm, những người như nhỏ Mít luôn là kẻ chịu nhiều thiệt thòi…Tự nhiên thấy lo cho nó quá!

Tôi lầm lũi vào trong nhà mượn chiếc Exciter của bác Năm để đi. Mới dắt nó ngang cổng thì đã bị mấy người trong nhà đồng thanh căn dặn:

– Đi xe cẩn thận! Đừng để giống lần trước con nhé!
– Dạ…

Nghe thế là lòng tôi lại trĩu nặng. Nhìn con xe này tôi lại nhớ đến tên tóc vàng. Đầu tôi lại hiện ra hình ảnh hắn bấm chuông gọi cửa vào trả lại chiếc xe Exciter. Tuy lúc đó hắn vẫn chưa khùng khùng ăn rồi nói yêu tôi nhưng ánh mắt của hắn vẫn còn ấm áp hơn bây giờ. Chao ôi! Tại sao cứ phải nhớ đến cái tên đào hoa đó cơ chứ!

Khi chúng tôi tới trường thì mọi người đã có mặt gần như đông đủ. Ai cũng xúng xính váy quần, mặt mày hớn hở. Chắc tôi là người ngốc nhất trong số này vì thực sự tôi không hiểu tối nay mình có mặt ở đây để làm gì nữa…

Và sau hơn một giờ đồng hồ, tôi mới hiểu ra lý do cho sự nhộn nhịp hôm nay. Hóa ra lần trước tên tóc vàng xuất hiện ở trường tôi là để họp bàn cho buổi concert tối nay. Chắc là trường đã phải bỏ ra một khoảng kinh phí không nhỏ để tổ chức sự kiện này. Hèn gì mọi thứ đều giống như một buổi party nghệ thuật. Hix. Tôi muốn về quá! Huhu…

Quanh đi quẩn lại thì chú Bảy và nhỏ Mít đã lạc đi đâu mất. Còn mình tôi trơ trọi giữa bát nháo người và người. Nhìn ai cũng xinh, cũng đẹp, chỉ có tôi là bình thường. Nhưng chắc cũng không đến mức tầm thường. Tôi tự an ủi mình như vậy nhưng mặt vẫn buồn rười rượi. Chắc từ sau lần này tôi cần phải suy nghĩ lại việc để tóc dài và siêng năng mặc váy mới được. 19 rồi. Không còn thời gian cho tôi ham chơi và quên mất mình là ai…

Đang nhâm nhi ly nước cam đã lạnh ngắt vì đá, tôi giật bắn mình khi thấy đám đông đột ngột hét ầm lên, điện đóm thì tắt ngúm và nhạc nổi lên đùng đùng. Chưa định hình được chuyện gì đang xảy ra thì tấm màn sân khấu được trút xuống và kéo hẳn sang hai bên. Dàn đèn bật sáng tạo ra một không gian lung linh đầy màu sắc. Đám đông dần tản ra hai bên, ánh đèn sân khấu rọi thẳng về phía tôi đang đứng. Đúng hơn là phía sau lưng tôi. Tôi ngơ ngác quay đầu nhìn. Và tim tôi đập mạnh…

Là Phước Nguyên!

Anh ta xuất hiện giữa đám đông trong một diện mạo phải nói là tuyệt vời. Đúng chất với danh hiệu “Hotboy đi hát” của mình. Mái tóc vốn đã vàng hoe bây giờ càng chói hơn dưới ánh đèn rực rỡ. Hôm nay Phước Nguyên mặc một chiếc vest cách điệu, bên trong là áo pull thiết kế bắt mắt và một chiếc quần trắng có đính hạt đá màu đen viền hai bên. Anh ta từ từ tiến lại phía tôi. Chính xác hơn là tôi đang đứng trên lối đi của anh ta. Theo phản xạ, tôi vội vã tấp vào bên trong. Nhưng do đôi giày cao gót quá khổ khiến tôi mất thăng bằng và ngã quỵ xuống. Quả thật là tôi không có số mặc váy và mang giày cao gót mà! Huhu! Xấu hổ quá đi mất!

Mọi người đứng gần tôi ồ lên khi thấy tôi bị ngã. Cũng có vài người tiến lại dìu tôi đứng dậy. Còn tôi thì chẳng còn biết mọi thứ xung quanh mình như thế nào nữa. Chỉ thấy xấu hổ và xấu hổ mà thôi. Phước Nguyên dừng lại vài giây khi thấy tôi bị ngã nhưng rồi cũng chỉ có thế. Anh ta mỉm cười một cách giống như an ủi động viên rồi bước nhanh lên sân khấu. Thật sự tôi chẳng còn muốn đứng lên nữa. Chỉ muốn khóc thôi!
Nhưng dù sao cũng không thể để mình phải toe tua như thế này nữa. Phải đứng lên thôi. Yếu đuối nhưng cũng phải có thời điểm. Đứng lên nào Thục Nguyên!
Thế là tôi lồm cồm đứng dậy. Lòng thầm nguyền rủa tên tóc vàng. Nước mắt cứ chực sẵn như sắp trào ra, không kìm lại được.
Đột ngột mọi người đổ dồn vào phía tôi. Gì nữa vậy? Tôi cũng đã ngã rồi, có gì đâu mà cứ nhìn hoài vậy chứ?
Nhưng họ nhìn tôi không phải vì tôi ngã…
Mà là vì…
Phước Nguyên đang quay lại và tiến gần về phía tôi…
– Em sao thế này? Sao lại ngã như thế này chứ?
Lại là cái quái gì đây? Có phải tôi lại bị hoang tưởng không nhỉ? Tên tóc vàng đang quỳ rạp trước mặt tôi. Và ánh mắt thân thương ngày nào đã trở về trong đôi mắt ấy…

Chap 33:

Thấy thái độ lúng túng, ngơ ngác như gà mắc tóc của tôi, tên tóc vàng càng hỏi tới tấp:

Nguyên! Em sao thế? Chân đau lắm hả? Đừng làm anh sợ! Ơ…ơ…

Tôi thực sự chẳng biết phải phản ứng làm sao nữa. Mọi thứ càng lúc càng khó hiểu đến phát điên lên được.

Và mọi thứ chính thức trở nên phức tạp khi những chiếc điện thoại hướng thẳng ống quay về phía tôi. Nhanh như chớp, Phước Nguyên dang tay ôm chầm lấy tôi, lấy thân mình làm “tấm bia” tránh cho mặt tôi khỏi phải lọt vào máy di động của bất kỳ ai. Có lẽ hơn ai hết tên tóc vàng hiểu việc tôi bị dính scandal với một người nổi tiếng như anh ta thì rắc rối sẽ lớn đến mức nào. Cũng may tôi còn đủ bình tĩnh để chúi mặt vào người Phước Nguyên, đồng thời lấy hai tay che trước mặt ống kính máy quay. Làm bạn với người nổi tiếng quả thật không vui chút nào.

Nhưng tình hình gay go hơn tôi nghĩ rất nhiều. Số lượng người tập trung ở đây quá đông. Bảo vệ lại ít. Một mình Phước Nguyên cam đoan không thể che chở cho tôi trót lọt được. Vừa may một ai đó đứng đằng sau lưng tôi nãy giờ đã chuyển sang đứng ở bên kia, một lỗ hổng của đám đông đã tạo cơ hội cho tôi thoát khỏi mấy trăm cái điện thoại và máy ảnh chết tiệt. Thế là tôi đứng phắt dậy, dùng hết sức phá tan vòng vây và co giò chạy đi. Phước Nguyên sau vài giây lơ ngơ thì cũng phóng theo tôi. Tất nhiên là đám fan hâm mộ cũng ùa theo như hiệu ứng domino.

Và buổi concert trong mơ trở thành một cuộc rượt đuổi lẫn nhau đầy hài bi hài trên sân trường. Tôi cắm đầu cắm cổ chạy trước, tên tóc vàng hì hục đuổi theo sau, đám người hâm mộ vừa hét vừa bám đuổi thần tượng bằng mọi cách. Cứ thế chúng tôi cứ rượt đuổi nhau quanh sân trường. Mọi thứ rối tung và bát nháo cả lên. Tất cả chỉ chấm dứt khi tôi bị một cánh tay nào đó lôi tọt vào một góc của dãy nhà C của trường. Trong bóng tối, tôi run lập cập để cố nhìn cho ra ai đã lôi mình vào đây…

Và hóa ra là chú Bảy!

Chú! Sao chú lại ở đây? – tôi vừa thở dốc vừa hỏi khẽ. Câu này hỏi thừa! Tao không ở đây thì ở đâu!? Mệt mày quá! Tao biết thế nào hôm nay mày cũng gây chuyện nên mới đòi đi theo đấy. Thật là…

Tôi ngơ ngác trước câu nói của chú ấy. Nhưng kể cũng đúng, không có chú Bảy thì có khi tôi đã bị đám fan cuồng kia tóm mất rồi. Đáng sợ thật! Được thần tượng kiểu như Phước Nguyên chẳng vui tẹo nào. Sơ sẩy chút là tiêu ngay. Đứng dựa vào bức tường đầy rêu, tôi thở hổn hển. Quá mệt! Phải nói là như thế cho một quãng đường chạy hơn 5 cây số (dù là chạy quanh sân trường nhưng cũng mất đến mấy chục vòng là ít). Nhìn ra phía ngoài thì mọi người vẫn đang “chăm chỉ” tìm kiếm tôi. Hix…

Mày thấy chưa! Đeo bám cái thằng ca sĩ 2 pha đó thì chỉ có rước rắc rối vào người thôi! – chú Bảy càu nhàu. Hơ? Sao chú lại gọi người ta là 2 pha? Chứ gì nữa. Hắn giống y sì con gái. Có được nam tính đầy mình như tao đâu. Chẳng thể hiểu lũ con gái thời nay mắt mũi để đi đâu nữa. Thứ người nam không ra nam, nữ không ra nữ như thế mà cũng hâm với chả mộ. Hix…

Tôi đành im lặng. Vì thực sự không còn sức để mà nói. Mặc kệ Phước Nguyên là nam hay nữ, cái quan trọng bây giờ là làm sao bình an vô sự mà về nhà. Gì chứ lũ fan nữ của tên tóc vàng ở trường này chắc chắn sẽ không tha cho tôi đâu. Thái độ ân cần lo lắng của Phước Nguyên hồi nãy đối với tôi đã khiến cho không ít ánh mắt sắc lên vì tức giận. Huhu…

Chú! Chú đi đâu đấy?

Tôi hốt hoảng khi thấy chú Bảy tự dưng bước đi.

Thế mày định đứng đây làm mồi cho muỗi à? Về thôi! Nhưng ngoài đó… Chúng nó đi tìm chỗ khác rồi. Không có ở ngoài đó nữa đâu. Thật ạ? Nhanh lên! Còn hỏi han gì nữa!

Thế là hai chú cháu tôi nhẹ nhàng tiến ra ngoài, ngó ngang ngó dọc chừng cỡ vài giây rồi chạy ào ra phía cổng sau. Cam giác thật đáng sợ. Cứ như…vượt ngục vậy!

Nhưng chú ơi! – tôi chợt dừng lại khi nhớ ra điều gì đó. Gì nữa vậy? Còn xe thì sao? Yên tâm! Tao dặn em Mít xử lý rồi.

Và hai chúng tôi lại tiếp tục chạy. Lần sau tôi nhất quyết sẽ không tham dự bất cứ buổi tiệc nào ở trường nữa đâu. Một lần như hôm nay là đủ lắm rồi!

Chạy đến đoạn đường lớn thì tôi không thể bước thêm được bước nào nữa. Cái chân có vẻ đã không còn chịu đựng được và có dấu hiệu muốn đình công. Tôi quên khuấy đi mất việc mình bị trật chân lúc nãy. Cảm giác đau nhức xuất hiện khiến tôi vào khuỵu xuống nền đường.

Mày sao thế? Chân cháu đau quá! – tôi nhăn nhó nhìn lên chú Bảy.

Ổng có vẻ hốt hoảng và cúi xuống nhìn chân tôi. Sau vài giây thì đưa ra kết luận.

Bị bong gân rồi đó con! Thật là khổ với mày quá! Huhu! Làm sao bây giờ hả chú? Cháu không đi được nữa! Đau lắm!

Tôi chẳng khác nào một đứa trẻ bị ngã lần đầu, hoảng sợ và bất cần. Chú Bảy hơi ngạc nhiên trước thái độ nửa điên nửa khùng của tôi nhưng rồi cũng về lại vẻ mặt bình thường. Sau một hồi suy nghĩ, chú ấy ngồi thụp trước mặt tôi kiểu như quan thần quỳ chào Hoàng Thượng.

Chú làm gì thế? – tôi nghiêng đầu hỏi. Làm chú của mày 19 năm mà giờ tao mới biết cái não của mày thực sự là không có nếp nhăn nào cả. Là lên đây tao cõng chứ còn gì nữa hả? – ổng nổi khùng quay lại hét thẳng vào mặt tôi. Sao chú lại quát cháu chứ? Cái kiểu ngồi đó mà là cõng sao? – tôi bực bội chọi lại. Chứ mày nghĩ cõng cũng có thời trang hả? Được tao cõng là may cho mày lắm rồi đó! Đừng có càm ràm nữa. Leo lên đi!

Thế là tôi đành phải leo lên. Coi trong phim tình cảm thấy mấy cảnh cõng nhau này thật là lãng mạn. Nhưng thực tế của tôi bây giờ lại là hai chữ “thê thảm”. Sao chú Bảy cũng đẹp trai lai láng như bao người mà lại có tính cách thô lỗ và bạo lực với phụ nữ vậy chứ? Mà tôi lại còn là cháu của ổng nữa. Thật là hết biết với ông chú quái dị này.

Dưới ánh đèn đường yếu ớt, hai chú cháu tôi như hai cái bóng nhỏ lê lết trên vỉa hè. Bất giác nhìn xuống, tôi mới phát hiện ra là hôm nay tôi mặc váy màu đỏ, chú Bảy thì mặc áo màu vàng, quần jean xanh. Nghĩ ngợi một hồi tôi bật cười ha hả làm chú Bảy giật mình suýt nữa thả tôi rơi xuống đất.

Sau khi xóc lại tôi như xóc hàng, chú Bảy lại giở trò mắng mỏ:

Ê nhỏ khùng! Mày bị đá rơi trúng đầu hay sao mà cười như điên thế hả? Tiếng cười của mày còn đáng sợ hơn tiếng còi xe tải nữa đấy. Làm tao suýt nữa buông tay ra luôn. Tại cháu nghĩ tới một vở hài kịch nên cười… Tao không ngờ mày lại bị khùng nặng như thế này. Tối nay về phải cho mày uống thuốc an thần mới được. Hài kịch với bi kịch gì ở đây chứ? Chú toàn ăn nói độc địa không à. Này nhé, cháu mặc váy đỏ, chú thì diện áo vàng quần jean. Chú lại cõng cháu như vầy thì chú cháu mình chẳng khác gì cây đèn giao thông phải không nào? Trong vở hài kịch “Cổ tích một tình yêu” nhân vật của Hoài Linh cũng nói như thế với Chí Tài. Cháu liên tưởng tới điều đó nên cười thôi. – tôi nghiêm túc giải thích cho chú Bảy. Buồn cười quá nhỉ? Hơ hơ! Để tao cười ủng hộ cho mày bớt xấu hổ nhé! Hơ hơ!

Đúng thật là tôi và chú Bảy không bao giờ yên ổn với nhau được 10 phút. Sao lúc nào ổng cũng thích xóc mé tôi vậy nhỉ? Tức thật đấy! Đã thế tôi sẽ không cho chú ấy cõng tôi được yên đâu.

Này này! Sao mày cứ như con choi choi vậy hả? Dừng lại đi!Đừng múa may nữa! Mỏi tay lắm rồi! Này…

Chú ấy cõng tôi về nhà cũng là lúc mọi người đi ngủ. Cánh cổng thân yêu đã xuất hiện trước mặt. Tôi vừa cười vừa vỗ vai chú Bảy động viên:

Cố lên chú thân iu! Còn vài mét nữa là tới nhà rồi! Cố lên! Mày đừng có nói gì hết thì cũng đã giúp tao cố lên rồi đó. Khâm phục khả năng nói trời cho của mày. Nói liên tục 1 tiếng rưỡi đồng hồ mà vẫn không thấy mỏi. Haizzz Lại nữa! Không cạnh khóe mỉa mai là chú không chịu được hả? – tôi bực bội đánh mạnh vào tay chú Bảy.

Có lẽ chúng tôi sẽ vẫn tiếp tục cuộc chiến tranh miệng như thế nếu như không có sự xuất hiện của một người…

Đó là Phước Nguyên!

Anh ta mặt mày hầm hầm tiến lại phía tôi. Trong lúc đó cả tôi và chú Bảy vẫn ngơ ngác vì chưa hiểu lý do cho sự có mặt của anh ta vào lúc này.

Phước Nguyên tiến sát lại phía chú Bảy rồi đưa tay kéo tôi sang phía mình. Tôi lúc này giống như đứa trẻ chưa biết đi, được chuyền tay bồng bế từ người này sang người khác.

Anh làm cái trò gì vậy? – tôi bối rối trước sự lôi kéo của tên tóc vàng. Sang đây anh cõng! Hả? – tôi và chú Bảy đồng loạt há hốc mồm trước câu nói thẳng thừng và không chút e ngại của Phước Nguyên.

Chap 34:

Chưa kịp để tôi phản ứng thì tên tóc vàng kéo hẳn người tôi sang phía mình mặc cho chú Bảy ghìm lại thật chặt.

Tôi cứ như con rối bị bên này kéo, bên kia đẩy trông khổ sở vô cùng.

Này anh ca sĩ! Làm cái trò gì thế hả? Tôi bực mình rồi đó! – chú Bảy nổi khùng trước hành động không thể nào hiểu nỗi của Phước Nguyên. Đây là bạn gái tôi! Và tôi không thích bất cứ ai cõng cô ấy ngoài tôi. Ok? – tên tóc vàng trả lời thản nhiên rồi mặc sức kéo tôi sang phía anh ta.

Tôi đứng giữa mà chẳng biết phải giải quyết như thế nào cả. Một chốc sau thì tôi chính thức bực mình và đứng hẳn xuống đất. Kiểu này thì đi bộ còn sung sướng hơn.

Sau khi thấy tôi “đáp đất” bằng khuôn mặt giận dữ, cả hai người mới thôi cái trò giành giật. Bây giờ thì đến phiên tôi hành động. Tôi quay sang phía Phước Nguyên, hai tay chống hông và hỏi rành rọt:

Anh bị gì thế hả? Chúng ta là gì của nhau mà thích thì anh tìm tới, không thích thì coi tôi như người dưng nước lả hả? Sao? – anh ta hình như vẫn chưa nạp được câu hỏi của tôi vào đầu, mặt cứ ngơ ra. Sao trăng gì đây. Anh phiền quá. Làm ơn đừng xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa. Cứ lo cho cái sự nổi tiếng của mình đi. Hiểu chưa? – chú Bảy cũng bắt chước tôi lên giọng. Tôi không nói chuyện với cậu. Nguyên! Em nói gì chứ? Anh coi em như người dưng hồi nào? – tên tóc vàng dường như đang bực mình thì phải. Ô hay! Đây là lúc nào mà anh còn giả vờ nữa. Có cần thiết phải như thế không? – tôi hỏi đầy thắc mắc. Không nói nữa. Anh bực rồi. Anh về. Có gì mai anh gọi.

Tôi đứng trân ra nhìn theo dáng Phước Nguyên khuất sau mấy hàng cây phía trước. Đâu mới là tính cách thật của anh ta nhỉ? Làm sao có thể thay đổi thái độ trong tích tắc như vậy được chứ? Ôi nhức đầu quá! Akkkkkk

Tên tóc vàng thuộc dạng người nói là làm. Tôi rút ra được điều đó khi vào buổi sáng sớm tinh mơ anh ta đã đứng sẵn trước cổng và lôi tôi dậy bằng hàng trăm cuộc điện thoại. Và cho dù tôi đã tắt máy nhưng anh ta vẫn buộc tôi phải thức giấc khi chọc cho mấy con chó nhà hàng xóm sủa inh ỏi. Quá sức bực mình, tôi vùng dậy và ra đứng trước cửa sổ nhìn xuống, đồng thời hét thật to (giấc ngủ đối với tôi là vô cùng quan trọng nên ai mà phá giấc ngủ của tôi thì chẳng khác nào tuyên chiến với tôi):

Anh làm cái trò gì vậy hả? Anh muốn chết phải không?

Ấy vậy mà anh ta chẳng hề tỏ ra sợ hãi, lại còn gân cổ lên hét còn to hơn tôi:

Uh! Đang muốn được em giết đây!

Chưa kịp hét trả lại hắn thì mấy chú bác trong nhà đồng loạt hét “ủng hộ”:

Nguyên! Con làm cái trò gì mà mới sáng sớm đã hét ầm lên thế hả?

Tôi giật thót mình, mặt nhăn như khỉ ăn ớt. Tại sao tôi lại quên mất rằng mấy bác vẫn còn đang ngủ nhỉ? Trời ơi là trời! Kiểu này thì phải làm sao đây? Tôi cứ thế đứng gãi gãi đầu tóc vốn đã rất bù xù của mình. Nhưng tên tóc vàng vẫn không hiểu cho hoàn cảnh của tôi, khi thấy tôi không đáp lại thì anh ta tiếp tục hét toáng lên:

Ngô Nữ Thục Nguyên! Em mà không chịu xuống đây thì anh sẽ hát thật to trước nhà em đó! Mấy bác em mà biết thì đừng trách anh vô tình nhé!

Bây giờ thì tôi hốt hoảng thật sự. Trên đời này sao lại có một kẻ quái gở như hắn ta cơ chứ? Sau lời dọa nạt đầy nguy hiểm của tên tóc vàng, tôi chỉ còn biết chắp tay tỏ ý xin hắn tạm ngừng hành động rồi phóng ào xuống lầu. Không quên thông báo lại với cả nhà:

Sáng nay con phải đi làm nhóm sớm! Bạn con tới rủ nên con phải trả lời lại. Mong mấy bác và ba tha lỗi cho con nhé! Chào mọi người con đi làm!

Trong khi các thành viên trong nhà ai cũng đang mơ ngủ, mắt nhắm mắt mở chưa hiểu tôi đang phát ngôn ra cái quái gì thì tôi đã chạy xuống tới sân. Sau khi đóng cổng lại, tôi ước chừng mình sẽ đá cho cái tên ca sĩ mất nhân tính đang đứng trước mặt một cú thật mạnh để hắn ta dính hẳn vào tường cho xong chuyện. Tức đến không thể thở nỗi nữa. Akkkkkkkkk

Xong rồi phải không? Đi thôi!

Tên này còn thuộc thêm vào dạng điếc không sợ súng thì phải? Thấy cơn thịnh nộ đầy hãi hùng của tôi mà hắn cũng chẳng chút run sợ nhún nhường, lại còn dám cầm tay tôi lôi đi một cách thản nhiên như vậy nữa chứ!

Này này! Buông cái tay ra! Buông ra nhanh! Rốt cuộc là anh bị cái gì vậy hả?

Cứ thể tôi vừa la vừa hét, còn hắn ta vẫn kéo tôi đi như mấy thằng nhóc kéo đồ chơi sau lưng mình. Ai cứu tôi với!

Bây giờ thì tôi đang có mặt ở…phòng của Phước Nguyên!

Anh lôi tôi đi rồi bắt tôi ngồi ở đây hả? Lãng mạn ghê nhỉ? Chỉ có chỗ này là chúng ta mới không bị phát hiện thôi. Em khờ quá!

Câu nói nghe có vẻ hơi hơi có vấn đề của hắn làm tôi chột dạ, ngồi lùi lại, hai tay đưa lên theo kiểu che thân trước nguy hiểm.

Phát…hiện…gì chứ? – tôi lắp bắp.

Phước Nguyên ngơ ngẩn trước thái độ kì lạ của tôi. Sau vài giây nhăn trán, anh ta bỗng dưng cười lăn ra. Giọng cười này còn khiến tôi sợ hãi hơn nữa…

Anh đang bị cái gì vậy? Nếu anh có âm mưu nào xấu xa với tôi thì tôi sẽ không nương tay đâu đấy!

Tôi gằn giọng răn đe. Mặt dù trong lòng rất rất sợ hãi…

Anh cười vì em của anh đáng yêu quá thôi. Lại đây anh ôm một cái nào!

Tên tóc vàng vừa nói vừa giang hai tay ra khiến tôi hốt hoảng hơn.

Anh…dừng lại! Này…

Tôi cố gắng hét thật to nhưng hình như không có tác dụng thì phải. Phước Nguyên vẫn xấn tới và chụp lấy tôi, ôm ghì lại và đung đưa như mẹ ôm con ru ngủ làm tôi suýt nữa ngộp thở.

Nhìn em cũng không đến nỗi ốm yếu nhưng khi ôm em thì mới biết em vẫn bé nhỏ làm sao. Càng lúc anh càng nặng rồi thì phải. Lát nữa tôi dẫn anh đi bệnh viện khám thử xem sao nhé? Uh! Chắc cũng phải đi khám thôi. Lỡ mà yêu em nhiều quá, tim anh không chịu nỗi áp lực thì cũng nguy hiểm lắm. Bó tay với anh thật rồi. Hờ hờ…

Sau vài phút thì tên tóc vàng cũng chịu buông tôi ra. Khỏi phải nói là tôi mừng như thế nào. Thà anh ta cứ lạnh lùng thờ ơ thì tôi còn cảm thấy thoải mái hơn bây giờ. Chứ cứ như lúc này, tự nhiên một tình yêu lớn lao không biết từ đâu đè ập xuống đời tôi, nhưng trong phút chốc tình yêu đó lại biến mất và đùng một phát thì mọi thứ lại trở về như cũ thì làm sao mà tôi thích ứng cho kịp đây. Haizzzz…

Hôm qua đúng là anh rất giận em. Vì em bảo rằng anh coi em như người dưng. Nhưng đêm qua, sau khi suy nghĩ lại thì anh mới biết lý do…

Tôi ngẩng đầu nhìn lên anh ta. Lý do lý trấu gì đây nhỉ?

Em có biết bệnh mất trí nhớ tạm thời không? Hả? – tôi tròn mắt trước câu hỏi của Phước Nguyên. Có lẽ bây giờ thì em sẽ chưa tin. Nhưng em hãy nhớ những gì mà anh nói sau đây. Thời gian trôi qua sẽ là minh chứng lớn nhất để em biết những gì anh nói là thật hay không.? Theo lời nguyền, thì sau khi anh tìm ra được em anh sẽ phải đối diện với chứng mất trí nhớ tạm thời. Tức là sẽ có lúc anh không nhớ em là ai, như cách đây vài ngày, anh đã coi em như người dưng và khiến em tức giận. Bản thân anh cũng không biết khi nào chứng mất trí nhớ này sẽ tái diễn, vì nó không có quy luật cụ thể. Vì thế em thông cảm cho anh nhé. Và khi nào anh quên mất em thì hạn chế đừng gặp anh. Vì anh sợ mình sẽ làm tổn thương em. Đó là điều anh không hề muốn chút nào. Anh đang nói cái gì thế? – tôi vẫn chẳng hiểu cho lắm những gì mà anh ta vừa nói. Em đừng hỏi. Vì dù anh có giải thích thì em vẫn không thể hiểu được cho tới khi nào em nhớ ra tất cả. Vậy cuối cùng là như thế nào? Là những khi anh không nhớ được em là ai thì hãy cố gắng chịu đựng nỗi nhớ anh để tránh mặt anh. Đó là toàn bộ những gì anh muốn em làm. Hiểu chứ? Không hiểu.

Tôi trả lời gọn lỏn rồi đứng dậy. Anh ta càng nói thì tôi càng thấy không tin. Cái gì mà kiếp trước kiếp sau chứ? Cái gì mà mất trí nhớ tạm thời chứ? Buồn cười thật.

Đang tính bước ra cửa để đi về thì cửa phòng tên tóc vàng đột nhiên mở toang. Tôi đứng khựng lại. Sau vài giây thì Phước Nguyên cũng đứng lên, mặt biến sắc.

Cái gì thế này hả Phước Nguyên? Cô ta là ai? Mẹ…

Chap 35:

Tôi thực sự thấy sợ trước ánh mắt tức giận của mẹ Phước Nguyên. Hai chân tôi run lên và mắt thì nhìn sững không chớp. Phước Nguyên dường như nhận ra sự sợ hãi của tôi nên nhanh chóng tiến lại nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng nói:

Em đừng sợ. Mẹ anh hiền lắm.

Miệng nói là vậy nhưng cái nắm tay của anh ta còn run hơn cả tôi. Mẹ Phước Nguyên sau vài giây kinh ngạc tức giận cất tiếng nói:

Chưa bao giờ con khiến mẹ phải lo lắng nhưng sao bây giờ con lại hành động ngu xuẩn như thế này hả Nguyên? Giới truyền thông xem con là món ăn khoái khẩu nhất nên con muốn làm cho họ ngon miệng hả?

Cùng lúc đó là một tờ báo được quăng thẳng về phía Phước Nguyên làm tôi giật bắn mình.

Và bây giờ thì tôi đã hiểu lý do cho sự giận dữ tột độ của bà ấy, đồng thời cũng là lý do cho sự xuất hiện bất thình lình trong phòng Phước Nguyên trong thời điểm này (vì tên tóc vàng nói với tôi là ba mẹ anh ta đi công tác cả rồi @@). Đó chính là trang nhất của tờ báo Ngôi sao đăng nguyên si hình ảnh Phước Nguyên dùng thân mình che chắn cho tôi trước hàng trăm máy quay của người hâm mộ trong tối hôm qua. Cái tít nghe còn giật gân hơn: “Hotboy Ryo và nghi án đồng tính”. Đọc xong cái tít tôi tức đến muốn xì khói lỗ tai. Tối qua rõ ràng tôi mặc váy, đeo bông tai, mang giày cao gót thế mà cái tên nhà báo dở hơi này lại dám nói tôi là con trai ư? Tức quá đi mất thôi!

Con đã dự tính được điều này nhưng không ngờ lại được lên cả trang nhất luôn! – câu nói nửa đùa nửa thật của Phước Nguyên khiến tôi hoảng hồn, lúc này rồi mà anh ta vẫn còn thản nhiên như thế cơ à? Con…con…Thật là không chịu đựng được con nữa rồi! – mẹ tên tóc vàng xem chừng cũng chuẩn bị bó tay với con trai của mình. Đã là nghệ sĩ, lại sống trong thời đại này thì phải chấp nhận sống chung với scandal mẹ à. Chuyện chỉ có thế này mà mẹ cũng phải bỏ dở công tác trở về đây hay sao? Đúng là người nổi tiếng luôn kèm theo scandal nhưng tại sao con lại vướng vào những loại scandal tầm thường theo kiểu thị trường như thế này chứ? Hình tượng mẹ xây dựng cho con không phải đi theo hướng này con hiểu không? Con cũng không muốn thế này. Nhưng đây là vạn bất đắc dĩ. Lần sau con sẽ chú ý hơn. Mẹ đừng quá bận tâm. Được. Ta sẽ không nói chuyện đó nữa. Bây giờ ta muốn lời giải thích của con cho sự xuất hiện của con bé giúp việc này. Nói đi! Tại sao nó lại có mặt ở đây? Người yêu mới của con. Chuyện này cũng đâu có gì lạ. Con đưa người yêu về phòng là chuyện bình thường thôi. Nhưng tại sao lại phải là một con bé giúp việc? Đổi gu mẹ ạ. Ta không cần biết. Chấm dứt ngay đi. Vâng. Khi nào chán thì tất con bỏ. Mẹ đừng bận tâm ảnh hưởng đến sức khỏe.

Lúc này thì tôi đang đi ra phía cổng của nhà tên tóc vàng. Hai mẹ con họ vẫn còn nói chuyện gì đó với nhau. Tôi cũng đủ mệt tai rồi nên không muốn ở lại đó thêm phút giây nào nữa. Chắc mọi người sẽ thắc mắc vì sao nghe những lời nói đầy đểu cáng và ngạo mạn của Phước Nguyên hồi nãy mà tôi vẫn không chút phản ứng lại. Đơn giản là vì trước khi nói ra những lời đó, tên tóc vàng đã thông báo trước qua suy nghĩ cho tôi như thế này:

” Có lẽ anh sẽ phải nói những lời rất khó nghe. Nhưng em phải bình tĩnh và đừng phản ứng lại. Em chỉ cần biết đó đều là những lời nói dối. Ok?”

Do vậy mà mặc cho hai mẹ con họ đối đáp với nhau thì tôi vẫn chẳng thèm phản ứng gì. (Tuy nhiên nghe cái cách anh ta nói thực lòng tôi cũng thấy tức tức >”<)

Vừa bước ra khỏi cổng thì tôi chợt thấy anh Tú lái xe tiến tới. Bắt gặp tôi, ổng dừng lại, ló mặt ra hỏi han:

Sao em lại có mặt ở đây vào giờ này? À ờ! Tại có chút việc thôi ạ. Thế à? Kỳ lạ nhỉ? Kỳ lạ gì ạ? Vì trước kia, bạn gái của Phước Nguyên cũng hay về nhà vào giờ này. – anh ta nói và kèm theo một cái nháy mắt đầy ẩn ý khiến tôi nổi điên lên được. Sao đầu óc ông này toàn nghĩ chuyện bậy bạ vậy nhỉ? Hừ! Đầu óc anh có vẻ không sáng sủa như mặt của anh nhỉ? Thôi em về đây! Chào anh!

Tôi bực dọc chào anh ta rồi bỏ đi. Mới sáng sớm đã gặp chuyện đâu đâu. Thật xui xẻo mà. Tên tóc vàng chờ đó! Tôi sẽ xử anh thật đẹp cho những hành động vừa rồi. Hừ…

Bốp!

Đầu óc tôi chính thức choáng váng. Sao ở đâu tụ tập đầy đủ trên đầu tôi. Nhăn nhó mở mắt ra, tôi nhìn thấy cây cột điện đang nằm lù lù trước mặt mình, và tất nhiên nó là công cụ tạo ra lũ sao hôm sao mai cho tôi. Chưa kịp hoàng hồn thì tôi đã nghe thấy tiếng cười khúc khích sau lưng mình. Ngoảnh đầu lại, tôi chơi với khi lại thấy bóng ma mỹ nhân bay lơ lửng trước mặt.

Món quà đầu ngày đấy! Hãy vui vẻ đón nhận đi!

Và như bao lần, cô ta lại biến mất sau khi nhếch mép nở một nụ cười đầy khiêu khích. Lần này thì tôi nổi giận thật sự.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Canh trộm
Sâu gây hại
Nàng Công Chúa Họm Hỉnh
Không cần phải nói dối
Chơi khó bạn