Bảo Phương cụp mắt xuống, không phải là cô không hiểu, nhưng Bảo nam là anh trai của cô, dù có thế nào, cô cũng muốn được nhìn thấy anh mình, còn hơn phải đoán mò đoán non và phập phồng lo sợ. Lúc trái bom phát nổ cô kinh hãi đến nỗ rụn rời tay chân, cứ nghĩ Bảo Nam đã chết mà không ngừng khóc. Khi biết Bảm Nam còn sống, cô vui lắm, nhưng lại lo lắng, trái bom nổ ra, dù thoát chết, nhưng chắc chắn cũng sẽ bị thương. Mà anh thì không biết ở đâu mà đi tìm, cho nên mới xin ra giận dỗi như vậy.
– Còn giận không? – Lăng Phong nâng mặt cô lên hỏi khẽ.
Cô lắc đầu, mặt hơi hối lỗi vì đã trẻ con như thế. Lăng Phong khẽ cười, cúi đầu hôn lên môi cô. Những cái hôn vụn vỡ điểm trên mặt Bảo Phương khiến cô run rẩy.
Dần dà, nụ hôn của lăng Phong từ mơn man liền trở nên nôn nóng, cắn khẽ lên môi của Bảo Phương rồi xâm chiếm vòng miệng của cô. Bảo Phương chỉ có thể dựa sát vào thành ghế để không đỗ người xuống. Dây dưa mãi, cậu mới luyến tiếc rời Bảo Phương ra trở về ghế lái của mình:
– Đi thôi, anh đưa em gặp Bảo Nam.
Bảo Phương theo Lăng Phong bước vào trong ngôi biệt thự màu xanh, bài cách rất đẹp, nhưng vẫn mang kiến trúc cổ kính. Bước chân hơi run, cảm giác vui mừng đến nỗi hiện cả trên nét mặt của mình. Sao cô lại quên mất chuyện này, Bảo nam vốn là vệ sĩ của Andy, dù có thế nào đi chăng nữa, cậu cũng sẽ quay lại bên cô ấy tiếp tục nhiệm vụ của mình.
Cô lén lút nhìn Lăng Phong. Cậu dừng lại nhìn cô một cái rồi đưa tay vuốt chop mũi cô cười:
– Đáng lí dẫn em đi gặp Bảo Nam sớm hơn, nhưng vì có người nổi giận, không chịu gnhe điện thoại, anh bắt buộc phải đến sở cảnh sát chờ cả buổi. Có biết công ty anh còn biết bao nhiêu việc hay không, có biết anh đã bỏ dỡ biết bao nhiêu thời gian hay không. Tổn thất bao nhiêu hay không.
Bảo Phương gnhe xong thì xấu hổ cúi đầu hối lỗi.
– Bỏ đi, ai bảo người đó là em làm chi – Lăng Phong thở dài nói.
Bảo Phương nghe vậy thì cười, nhón chân hôn cậu một cái, nhưng bị cậu bắt giữ. Lăng Phong nheo mắt cười nhìn gương mặt đáng yêu của Bảo Phương hỏi:
– Có biết hậu quả hôn trộm là thế nào không?
Cô đỏ bừng mặt trừng mặt nhìn cậu nhưng Lăng Phong đã kéo cô lại, tiếp tục hôn cô một nụ hôn thật sâu đến mức cô đứng không vững. Phải dựa vào cậu mà đi vào bên trong.
Vào bên trong, Lăng Phong buông Bảo Phương ra, sữa lại áo quần chỉnh tề rồi bước nhanh vào phòng khách. Cửa vừa mở, Cả hai đã nhìn thấy Bảo Nam đứng trước mặt mình, Andy đang ngồi thưởng thức trà bên bàn, thấy Lăng Phong vào thì đứng bật dậy vui vẻ gọi:
– Mar…anh về rồi…
Cô sà vào long Lăng Phong nũng nịu:
– Người ta nhớ anh quá đi hà. Mấy hôm nay anh bận lắm sao.
Bảo Phương ở phía sau, nhìn Lăng Phong và Andy có chút buồn. Dù Lăng Phong đã nói hãy tin tưởng cậu, nhưng cô vẫn không hiểu mối quan hệ giữa cậu và Andy là thế nào. Cô ta giống như tình nhân nhỏ bé cần được yêu thương che chở.
Andy thấy Bảo Phương nhìn mình thì cười chào hỏi:
– Sao cô lại ở đây.
– Vì sự việc lần trước, cô ấy đến đây tìm chúng ta để viết báo cáo. Anh thấy em hãy cho anh bạn vệ sĩ này thay em báo cáo tình hình lúc đó đi. Chúng ta lên nhà trên đi, cứ để họ ở dưới này làm việc – Lăng Phong lập tức đáp thay Bảo Phương.
Nói xong cậu kéo Andy đi lên trên. Chỉ còn lại Bảo Phương và Bảo nam ở dưới, chờ hai người đó khuất bong, Bảo Phương ngay lập tức chạy đến ôm chầm anh trai mình gọi khẽ:
– Anh…
Bảo Nam vội đẩy Bảo Phương ra, nắm tay cô kéo đi theo mình.
– Chúng ta ra ngoài nói.
Bảo Phương khó hiểu đi theo Bảo Nam. Rõ ràng Lăng Phong cố tình lôi kéo Andy đi lên trên để cô và cậu có thể nói chuyện thoải mái, tại sao Bảo Nam lại còn kêu cô đi ra ngoài. Là vì anh muốn cẩn thận hay là vì điều gì, không thể nào Bảo Nam không nhận ra dụng ý của Lăng Phong được, cậu là người rất tinh ý.
Bảo Nam kéo Bảo Phương ra phía sân bên hông của ngôi biệt thự mới đứng lại. Bảo Phương ngơ ngác nhìn hành động hơi lạ của Bảo Nam.
– Anh… – Cô gọi khẽ lần nữa.
Bảo Nam quay người lại, cậu nhìn đứa em gái nhỏ giờ đây đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp và giỏi giang, đưa tay vuốt tóc đen dài đang để xõa của Bảo Phương, lát sau cậu mới nói:
– Xin lỗi vì đã bỏ em một mình.
Bảo Phương đứng im tận hưởng cảm giác thân quen của anh trai mình, sau đó mới nói:
– Em không sao, em có chú Lâm và mọi người chăm sóc, anh mới phải lo đó, anh ốm đi rất nhiều – Cô nhìn kỹ Bảo nam từ trên xuống dưới, Bảo Nam thật sự ra dáng đàn ông, da sậm hơn, than hình cao nhưng gầy gò hơn, mắt sâu và lạnh lùng hơn, đến cả cách nói chuyện cũng không còn cảm giác ấm áp như trước đây nữa.
Cô thật sự đau lòng vì anh trai mình, cô biết mấy năm nay Bảo Nam sống rất vất vả.
– Anh sống rất tốt – Bảo Nam trầm giọng đáp.
– Anh…nói cho em biết, những năm qua, anh đã điều tra ra được gì chưa? – Bảo Phương nhìn anh trai dò hỏi.
Bảo nam không muốn Bảo Phương dây vào chuyện này, cậu muốn cô có một cuộc sống bình thường như bao người con gái khác. Nhưng cậu biết, nếu bây giờ nói dối là chưa điều tra được gì thì chắc chắn cô sẽ dung mọi cách bắt cậu quay trở về nhà, nhưng nếu nói ra những gì mình điều tra được, cô chắc chắn sẽ liều lĩnh tìm hiểu.
– Anh… – Bảo Phương khẽ gọi khi thấy Bảo Nam đứng ngây người ra đó.
– À…anh điều tra ra một số chuyện – Bảo Nam định thần lại vô thức đáp.
– Là chuyện gì? – Bảo Phương hồi hộp hỏi dồn, cô siết lấy tay áo của Bảo nam chờ đợi câu trả lời mà cô luôn muốn tìm kiếm.
– Hứa với anh không được liều lĩnh, khi em muốn hành động điều gì thì cũng phải bàn bạc với anh trước – Bảo Nam nhìn cô nghiêm khắc bảo.
Bảo Phương nôn nóng muốn biết câu trả lời là gì nên không ngân ngại gật đầu.
– Anh điều tra được cây súng mà bắn ba chính là loại súng có tên là K 3265 với tầm bắn chính xác cao, bọn chúng chỉ sản xuất với số lượng có hạn. Việt Nam chúng ta có tất cả là 23 cây. 23 cây đều thuộc các vị lãnh đạo cao cấp. Lúc trước, anh đã điều tra và biết, trong nội bộ của chúng ta có nội gián, chính người đó là người đã bắn ba. Chỉ có thể là người trong nội bộ mới khiến ba mất cảnh giác và bị bắn chết như thế, cho nên… – Bảo Nam ngần ngại nói.
– Ý anh là, người bắn chết ba mình có thể là người rất quen thuộc – Bảo Phương chấn động hỏi.
– Uhm… – Bảo Nam gật đầu.
– Anh điều tra ra được ai chưa? – Bảo Phương phẫn nộ hỏi.
– Vẫn chưa…nhưng anh biết có hai người được cấp phát loại súng này.
– Là ai?
– Một người là thầy giáo dạy anh ở trường cảnh sát Lưu Hoàng Danh, người còn lại chính là chú Lâm – Bảo nam chậm rãi đáp.
– Ý anh là… – Bảo Phương trợn mắt nhìn Bảo nam đầy sững sốt, tim cô co thắt dữ dội vì phát hiện ra sự thật này – Chú Lâm rất có thể là người đã giết ba chúng ta sao, lúc đó, chú ấy có mặt cùng với chùng ta.
– Anh không biết có phải chú ấy hay không, nhưng anh nghĩ là chú ấy. Tuy chú ấy và anh có một khoảng không bên cạnh nhau, nhưng khoảng thời gian đó anh e là không đủ để sát hại ba chúng ta.
– Biết đâu do tinh thần căng thẳng, anh mới cảm thấy khoảng thời gian đó ngắn. Nếu không tại sao chú ấy lại giấu chúng ta sự thật về cái chết của ba – Bảo Phương nhớ lại khoảng thời gian cô và Lăng Phong bị nhốt trong cái hộp, đó là khoảng thời gian dài vô tận, cô không ngừng cầu xin cho có người tìm thấy và giải cứu cho họ.
– Cũng có thể là như vậy – Bảo Nam gật đầu.
Sau đó, cậu ngẩng đầu nhìn Bảo Phương nghiêm khắc cảnh cáo:
– Em không được liều lĩnh, cứ xem như chưa biết gì. Nếu anh thấy cần, sẽ phối hợp cùng em. Nghe lời anh được không?
Bảo Phương mím môi nhìn đôi mắt lo lắng của Bảo Nam, cô quyết định gật đầu cho cậu an lòng.
– Còn nữa, tránh xa Lăng Phong ra – Bảo Nam nhìn cô khuyên.
– Anh ấy là manh mối duy nhất để truy ra hung thủ giết ba mình – Bảo Phương bèn đáp.
– Bảo phương – Bảo Nam rít nhẹ – Em có biết là không được liều lĩnh một mình như vậy hay không, nếu em có bề gì, anh làm sao ăn nói với ba mẹ được đây. Nghe lời anh, tránh xa cậu tar a.
– Anh ấy không làm hại em, biết bao nhiêu lần anh ấy cứu em thoát hiểm – Bảo Phương bèn kể ra.
– Nhưng bên cạnh cậu ta đầy rẫy nguy hiểm, với lại chắc gì cậu ta thật long với em. Nếu cậu ấy thật lòng với em, thì Andy là như thế nào. Em có biết cô ta là ai hay không? – Bảo nam bèn gặn hỏi.
Bảo Phương cúi đầu, không dám đối mặt với chất vấn của Bảo nam. Cô quả thật không biết mối quan hệ giữa Lăng Phong và Andy là như thế nào. Cô chỉ là tin vào lời của cậu, cô chọn lựa tin tưởng mà không gnhi ngờ.
– Em đừng nghĩ cô ấy không biết sự than mật giữa em và cậu ta. Chính cô ấy bảo anh dẫn em ra đây để chứng kiền cảnh cậu ta và cô ấy âu yếm bên nhau. Mục đích của cô ta quá rõ ràng – Bảo Nam vừa nói vừa chỉ tay lên phía tầng trên, nơi có một cái cửa sổ đã mở, bên trong là hình ảnh hai con người đang quấn quýt lấy nhau.
Cả người cô cảm thấy hụt hẫng vô cùng, như người vừa bước hụt chân xuống vực thẳm. Cảm giác như ai đó xát muối vào tim, chua xót vô hạn. Đôi bàn tay vừa nãy đã ôm lấy cô, đôi môi vừa nãy đã nói những lời ngọt ngào đầy cảm động đang hôn một cô gái khác.
Dù có bao nhiêu tin tưởng, dù có bao nhiêu yêu thương, khoảnh khắc này cũng đều đã xó bỏ hết những thứ trong lòng cô.
– Bảo Phương nghe lời anh, cô ta không đơn giản thế đâu. Tuy hiện giờ cô ấy chỉ là người bình thường, nhưng nếu em càng ở bên cạnh cậu ta, cô ta rất có thể sẽ đối phó với em. Hôm nay bảo anh cố dũ dỗ em, đưa em ra đây chứng kiến cảnh tượng của họ, ngày mai không ai biết cô ta sẽ làm gì – Bảo Nam nắm lấy hai bên cánh tay Bảo Phương ra sức khuyên nhủ.
– Em biết rồi, anh yên tâm đi – Bảo Phương cúi đầu buồn bã đáp, giọng cô có phần lạc đi đôi chút.
Bảo Nam không đánh lòng nhìn đứa em gái buồn bã, cậu giơ tay ôm lấy Bảo Phương:
– Đừng buồn nữa. Mọi chuyện rồi sẽ qua.
Bảo Phương nhẹ nhàng gật đầu rồi đi vào bên trong.
– Xem ra, cô nàng cảnh sát này và anh chàng vệ sĩ của em cũng hợp nhau quá đó – Andy từ trên nhìn xuống thấy cảnh tượng Bảo Nam ôm lấy Bảo Phương vỗ về, cô ta cười cố tình kéo Lăng Phong nhìn thấy cảnh đó.
Lăng phong đưa tay với lấy khăn giấy chùi miệng ình nhìn Andy nói:
– Mặc kệ chuyện của họ. Anh đã nói đừng tùy tiện hôn anh, anh không thích con gái quá chủ động.
Thấy Lăng Phong có chút giận, Andy bèn cười hối lỗi nói:
– Chỉ vì hôm nay anh quá đẹp trai khiến em không cầm long được.
Nói xong cô ta tiến sát vào Lăng Phong, nở nụ cười gợi cảm nói:
– Mar! Anh biết là em yêu anh mà. Em tình nguyện hiến dâng cho anh.
Vừa nói, tay cô ta vừa kéo chiếc khóa phía sau váy xuống, cả than hình gợi cảm của cô ta hiện ra trước mặt Lăng Phong. Nhưng cậu đã cúi người xuống kéo chiếc váy lên rồi bước ra sau lưng giúp cô ta kéo lại khóa. Sau đó cậu xoay người cô ta lại, hôn lên môi cô ta một nụ hôn rất sâu.
– Bây giờ không phải là lúc, bên dưới nhà còn có người, chúng ta là chủ, không thể để khách chờ quá lâu được.
Nói xong, cậu ôm lấy eo của Andy xuống bên dười.
Nụ hôn vừa rồi của cậu khiến Andy hài long. Cô cười tươi bước đi.
– Hai người nói chuyện xong rồi chứ? – Lăng Phong nhìn Bảo Phương hỏi.
Cô gật đầu rồi nói:
– Chúng tôi đã nói chuyện xong rồi, tôi về đây.
Cô quay lưng bỏ đi thì Lăng Phong đã lên tiếng nói:
– Để anh đưa em về.
– Không cần, chúng ta cũng không thân thiết lắm, hơn nữa bạn gái anh ở đây, anh không thể bỏ cô ấy mà đi. Tôi tự bắt taxi vể là được rồi – Bảo Phương làm mặt lạnh từ chối.
– Hay là để tôi bảo vệ sĩ của tôi đưa cô về – Andy có nhã ý giúp.
– Không cần đâu, tôi có thể tự lo cho mình được,
Nói xong cô dứt khoát ra đi không quay đầu lại.
Về đến nhà Bảo Phương, Bảo Phương gặp ngay Trí Lâm. Cậu đứng dựa người vào cửa, hai tay khoanh trước ngực, cậu nhìn Bảo Phương bằng ánh mắt dò xét:
– Em và Mar là thế nào?
– Ai? – Bảo Phương nhất thời không nghĩ đến nên hỏi.
– Lăng Phong!
– Vậy anh muốn em và anh ta có quan hệ gì?- Bảo Phương tránh né câu hỏi của Trí Lâm bằng cách hỏi ngược lại cậu.
Quả nhiên Trí Lâm hơi bối rối trước câu hỏi của cô, cậu hắng giọng rồi mới nói:
– Lúc chiều anh thấy em lên xe của ậu ấy. Anh không phải là cấm em quan hệ nhưng mà cậu ta thì…ba đã nói với anh về cậu ta. Anh chỉ sợ…
Nhìn Trí Lâm ấp úng nói, Bảo Phương cũng biết, việc Lăng Phong đang bị tình nghi là buôn lậu và vật trái phép sẽ ảnh hưởng rất lớn đến công việc của cô ở ngành. Dính líu đến tội phạm dễ dàng bị sa thải ngay lập tức.
Cô không muốn Trí Lâm chất vấn them nên đành đáp:
– Anh ấy đưa em đi gặp Bảo Nam. Anh cũng biết, Bảo Nam hiện giờ là vệ sĩ cho bạn gái anh ấy.
Cô nghe Trí Lâm thở nhẹ một hơi rồi gật đầu hỏi:
– Bảo Nam, anh ấy sao rồi, có bị thương hay không?
– Anh ấy không sao, lúc nãy là anh ấy đưa em trở về – Cô khẽ đáp.
– Vậy à, thật là tốt.
– Em mệt rồi, em vào ngủ trước đây
– Ừ, ngủ ngon.
– Ngủ ngon.
Bảo Phương vào phòng đóng cửa lại ngã nhào lên giường mệt mỏi nhắm mắt lại. Lúc cô khăng khăng đòi tự mình đi taxi về thì Lăng Phong đã bước lên trước cô nói, giọng có chút lạnh lung khô khốc.
– Anh đưa em đến đây, anh có nhiệm vụ đưa em an toàn trở về.
Thấy điệu bộ cố chấp của Lăng Phong, cô ngoái nhìn lại Andy tuy không có biểu hiện gì hết, nhưng qua mấy lời của Bảo Nam, cô biết cô ấy đã có sự đề phòng cô rồi. Cô bèn mĩm cười nhìn Andy đáp:
– Vậy cứ để vệ sĩ của Andy đưa em về đi, dù sao em và anh ta cũng có chút quen biết. Anh không nên vì một người bạn bình thường như em mà để bạn gái mình một mình như thế.
Sắc mặt Andy dường như có ý cười, Lăng Phong thấy vậy bèn gật đầu:
– Cũng được.
Bảo Phương theo Bảo Nam lên xe, Andy còn khoát tay Lăng Phong ra lệnh cho Bảo nam:
– Nick, anh phải đưa Bảo Phương về đến nhà an toàn biết chưa.
Bảo Nam không đáp, cậu trầm mặt gạt đầu. Rồi nhanh chóng lái xe theo sau. Qua kính chiếu hậu, Bảo Phương thấy Andy và Lăng Phong khoát tay nhau đi vào bên trong, đầu cô ấy ngã vào vai cậu trong vô cùng than mật.
– Đêm nay họ sẽ ở lại đây, ngày mai anh mới đến đón cô ấy. Đó là lệnh. Sắp xếp để anh chở em về cũng là vì chuyện này.
– Làm sao cô ấy biết em sẽ đến mà sắp đặt mọi chuyện trước chứ? – Bảo Phương thắc mắc hỏi.
– Em nghĩ cô ấy là cô gái đơn giản hay sao? Em nghĩ anh dễ dàng chấp nhận làm vệ sĩ của cô ấy sao? – Bảo nam đặt câu hỏi ngược lại cô.
Bảo Phương cảm thấy khóc thở vô cùng. Andy không đơn giản, cô ấy ở bên cạnh Lăng Phong, nếu như cô ta trở mặt, Lăng Phong nhất định sẽ gặp bất trắc, đó là lí do vì sao cậu luôn chiều lòng cô ta. Một chút tức tối và hờn ghen trong cô bay đi, để lại nỗi lo lắng và sự sợ hãi.
– Không cần lo cho cậu ta, nếu cậu ta chấp nhận để cô ta bên cạnh, tức là có sự đề phòng rồi. Cô ấy chỉ là một chút trở ngại nhỏ mà thôi, chứ hoàn toàn không phải vật cản của cậu ấy.
Bảo nam như đoán được tâm sự của Bảo Phương bèn chấn an, cô nghe vậy cũng thở phào nhẹ nhỏm. Cô biết Lăng Phong có khả năng phán đoán rất tốt và nhìn thấu mọi việc một cách thỏa đáng, nhưng trong long vẫn có chút gì đó lo lắng. Có thể vì cô là con gái nên nhạy cảm hơn.
Bảo nam thấy Bảo Phương lo lắng quan tâm Lăng Phong thì hơi nhíu mày.
– Anh đã bảo…
Bảo Phương vội vàng tránh sang chuyện khác.
– Làm sao anh thoát được, lúc đó trái bom…
– Khi anh vào đến đó, anh đã tình toán tầm bắn của ngôi nhà này, chỉ có thể là từ lầu 2 của căn hộ chung cư xây dở dang này. Chỉ có hai căn hộ đối mặt với bãi gửi xe đó, cả hai căn đều khép cửa kín mít. Khi anh mở cửa căn đầu tiên thì khi anh xoay nấm cửa, cảm thấy nấm cửa có chút cứng, anh phát hiện cánh cửa đó được đặt them chốt đẩy nếu buôn tay nó sẽ tự động mở ra. Sau đó anh thấy một cái gì đó lấp lánh, rất mỏng…anh hiểu ngay ra vấn đề. Sợi dây đó nói với một quả bom, chỉ cần dùng quá mức cho phép nó sẽ lập tức nổ, nhưng vì anh xoay nhẹ cánh cửa đã kích hoạt nó cho nên đành đứng im giữ cửa như vậy rồi từ từ tìm cách hoặc chờ mọi người đến cứu. Nhưng thời gian càng qua lâu, lại nghe tiếng ồn ào bên dưới, anh nghĩ không phải là cách tốt nhất nên đưa mắt tìm xung quanh, anh thấy bên kia là một nóc nhà. Cho nên quyết định nhảy qua bên đó trốn tránh.
– Như thế nào – Bảo Phương căng thẳng hỏi.
– Anh dùng một chiếc giày chặn bên kia cửa. Sau đó anh dùng hai sợi dây giầy nối chúng lại với nhau rồi cột vào nắm cửa, từ từ thả dây bước thụt lùi, cho đến khi hết đầu dây, anh cũng đã vào được một góc trong căn nhà đối diện cho nên anh bắt đầu buôn tay và lao nhanh qua phần chưa xây xong nhảy sang nóc nhà đối diện. Lúc đó quả bom phát nổ, anh bị gạch vang vào người rất mạnh, toàn than ê ẩm nhưng vẫn phải cố gắng chạy đi trước khi mọi người ập đến.
Bảo Phương cảm thấy thương anh vô cùng, cô nhìn anh bằng ánh mắt ngập tràn sự xót xa nói:
– Anh, về nhà đi anh, trở về nhà chúng ta ở. Em vẫn thường về nhà quét dọn và thắp nhang cho ba mẹ. Chỉ cần hai an hem ta cùng đồng lòng, em tin chúng ta có thể tìm ra chân tướng sự thật. Dù có hơi chậm, nhưng còn hơn phải mạo hiểm tính mạng của anh như vầy. Ba mẹ cũng không muốn anh phải liều lĩnh để rồi mất đi sinh mạng.
– Anh biết, nhưng anh đã bỏ ra 6 nằm dài để đột nhập vào trong bọn chúng, chỉ cần them một ít thời gian nữa thôi là anh có thể tiếp cận được những điều anh muốn điều tra. Không thể ngay lúc này mà buông tay như vậy.
– Nhưng mà…
– Đừng lo… – Bảo Nam nắm lấy bàn tay lạnh toát vì lo lắng của Bảo Phương trấn an – Anh sẽ không để bản than có chuyện gì đâu. Anh sẽ không bỏ rơi một mình em trên đời này.
– Anh… – Bảo Phương ngã đầu vào vai anh trai, Bảo nam đưa một tay vuốt tóc em gái. Lâu lắm rồi hai người không được ở bên nhau thế này.
Tiếng điện thoại của Bảo Phương vang lên đột ngột, không cần xem cô cũng biết là Lăng Phong. Trước khi cô xuống xe, Bảo Nam vẫn còn cố căn dặn cô không được qua lại với Lăng Phong nữa, vì muốn Bảo Nam yên tâm nên cô đã hứa. Đôi khi cô thật sự không muốn dính dáng gì đến Lăng Phong, nhưng cô càng muốn rồi đi thì càng bị dính lấy. Lúc này cô lại lo lắng cho Lăng Phong khi đang ở bên cạnh Andy.
Chần chừ do dự một lúc, cô vẫn bóc máy.
– Xuống nhà đi, anh ở bên ngoài chờ em.
Cô đứng bật dậy nhìn ra phía cửa, dưới ánh đèn mờ, cô thấy dáng Lăng Phong đang dựa vào thành xa, hai tay đút túi trông thật cô đơn. Mắt cậu ngẩng cao nhìn lên phòng của cô chạm vào mắt cô, người cậu có chút cục cựa, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô.
Bảo Phương thở dài kéo rèm lại, mở cửa bước ra ngoài. Cũng may xưa nay, mọi người trong nhà thường có thói quen ở trong phòng mình, nên khi cô đi ra không bị phát hiện. Cô chầm chậm bước ra bên ngoài, chỉ mới hơn tám giờ tối, nhưng bên ngoài gió lạnh, khiến cô rung mình một cái.
Lăng Phong thấy cô bước ra vẫn là bộ dạng lúc đầu, không có them chút áo khoát nào, vội vàng cởi áo khoát ra bước đến choàng cho cô rồi nhanh chóng kéo cô vào bên trong xe cho ấm.
Bảo Phương nhìn lên nhà, sát phòng cô là phòng của Trí Lâm, cô sợ Trí Lâm nhìn ra sẽ thấy hai người nên giục Lăng Phong:
– Chúng ta đi chỗ khác nói chuyện.
Lăng Phong nhún vai lái xe đi chỗ khác ngay lập tức.
– Về nhà anh đi.
– Không về nhà em đi.
Bảo Phương dung chìa khóa vẫn mang theo người mở cửa nàh mình. Cả tháng nay bận rộn, cô vẫn chưa về nhà dọn dẹp, tuy vậy, nhà cửa vẫn gọn gang sạch sẽ, cô đoán thím Hà đã đến dọn dẹp thay cô.
– Anh ngồi đi, em đi lấy nước.
Nhưng Lăng Phong không để cô đi, cậu ôm chầm lấy cô, sau đó xoay ngườ cô lại, mãnh liệt hôn cô. Lưỡi cậu lướt qua vành môi cô, đi nhanh vào trong, cuốn lấy chiếc lưỡi nhỏ nhắn của cô quấn lấy không rời.
Bảo Phương bất ngờ, không kịp phòng bị, bị cậu hôn đến không còn sức chống đỡ, cả người không còn lực dửa sát vào long cậu.
– Sao em không hỏi?
Hai má cô hồng hài, đôi môi bị cậu hôn đến sưng càng them phần quyến rũ, đôi mắt long lanh mơ màng nhìn cậu ngây dại, cô khẽ khàng hỏi:
– Có chuyện cần giải thích sao?
Lăng Phong không trả lời, cậu siết chặt cô hơn, lần này hôn cô còn mãnh luện hơn lần trước.
Lăng Phong không ngừng thay đổi góc độ, như muốn điên cuồng chiếm đoạt.Ngón tay Lăng Phong không rõ từ bao giờ đã vòng ra sau đầu Bảo Phương. Luồn vào trong những sợi tóc mảnh suông mềm của cô, đẩy đầu cô sát lại gần cậu hơn, thấp thoáng có tiếp xúc bao nhiêu vẫn thấy chưa đủ chặc chẽ. Toàn bộ sức lực của cô bị cậu chiếm đoạt.
Trí tim Bảo Phương run lên lẩy bẩy, cô đưa tay vòng qua cổ Lăng Phong, cố giữ cho bản thân không bị khụy xuống. Hành động đó của cô đối với Lăng Phong giống như một sự gợi ý nhầm, nụ hôn của Lăng Phong càng trở nên cuồng nhiệt hơn. Lượng không khí trong người Bảo Phương gần như biến mất. Ngay lúc cô gần như ngưng thở Lăng Phong mới chịu buông cô ra. Trán cậu tựa vào trán cô, luyến tiếc hôn lên môi cô chầm chậm và nhẹ nhàng.
Bảo Phương được Lăng Phong buông tha thì vội vàng hít thở không khí lấy lại sức lực, cô thở hổn hển gấp gáp, bờ ngực phập phồng, ánh mắt hỗn loạn, mặt đỏ hồng khiến Lăng Phong phì cười:
– Em đúng là ngốc mà. Có thể thở bằng mũi mà.
Bảo Phương đã lấy lại sức lực nhưng cũng phải nhờ Lăng Phong choang tay ôm lấy cô giữ lại, nghe cậu nói cô tức giận đánh vào ngực của cậu một cái mắng:
– Là ai khiến đầu óc em hỗn loạn không còn khả năng suy nghĩ hả.
Lăng Phong cười phá lên hôn lên môi cô một cái rồi bế bỗng cô đến bên ghế sopha ngồi. Vừa ngồi xuống ghế, cô khẽ bảo:
– Em đói bụng.
– Anh cũng đói – Cậu vuốt mũi cô đáp – Vốn dĩ đưa em đến gặp Bảo Nam rồi đưa em về, chúng ta sẽ ghé đâu đó ăn luôn thể. Nhưng có người nào đó ghen nên giận dỗi ra về một mình khiến anh cũng chẳng còn tâm trí ngồi thưởng thức một bàn đầy sơn hào hải vị đành phải nói dối rồi chạy đến tìm em.
– Ai nói em ghen chứ? Việc gì em phải ghen – Bảo Phương bị Lăng Phong nói trúng tim đen của mình thì xấu hổ vội vàng chối.
– Thật không? – Lăng Phong nghiêng đầu nhìn cô cười đầy gian xảo hỏi.
Động tác này khiến gương mặt cậu đầy sự quyến rũ khiến tim Bảo Phương đập không ngừng, cô cong môi đáp:
– Tất nhiên là thật.
Lăng Phong cười nhìn cô một cách mờ ám, tiến sát vào cô cắn nhẹ vành tai cô rồi thì thầm bên tai cô hỏi:
– Em sẽ không ngại anh làm như thế với người con gái khác chứ?
– Liên quan gì đến em – Cô ương bướng đáp.
Lăng Phong càng cười lớn đầy mờ ám, ánh mắt cậu trở nên mờ đục nhìn cô, khiến Bảo Phương co người run lên, cậu đưa tay kéo cô ngồi lên đùi cậu, cả người ngả vào lòng cậu:
– Vậy nếu anh làm thế này thì sao.
Nói rồi môi cậu khẽ ngậm chặt lấy môi cô, đầu lưỡi trơn mềm vờn nhẹ bên hai cánh môi hồng đầy khiêu khích làm bảo Phương rên nhẹ một tiếng đầy xấu hổ, nhưng không làm sao thoát được cảm giác nóng bỏng này.
————————-
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.giaitri321.pro. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.giaitri321.pro – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động…!
————————-
Toàn thân cô nóng bừng lên khi cậu hôn lên xương quai xanh của cô, cắn nhẹ một mảng da thịt mịn màng của cô, để lại một dấu hôn đỏ hồng trên làn da trắng của cô.
Bảo Phương phải thừa nhận cái cảm giác kích thích lần đầu tiên này khiến tim cô đập mạnh đến nỗi muốn nổ tung lên. Mỗi nụ hôn chạm vào da thịt khiến nơi đó nóng bừng như phỏng lửa thêu đốt mọi thứ lí trí ương ngạnh của cô khiến cô không chịu nổi đành phải phất cờ trắng đầu hàng.
– Được rồi, em thừa nhận là mình có nổi ghen được chưa – Cô nói giọng khe khẽ rên rỉ.
Lăng Phong cười khùng khùng nhìn gương mặt đờ đẫn của cô rồi dừng lại. Kỳ thực nếu cứ tiếp tục, cậu sợ chính bản thân mình cũng không khiếm chế nổi nữa. Cô không biết vẻ mặt của cô lúc này thật chẳng khác nào muốn mời gọi kẻ khác phạm tội. ( Cuối cùng cũng kết thúc, mình viết mà run tay muốn chết, không viết thì không dc, mà viết rồi thì cảm thấy đầu mình càng lúc càng đen, haiz)
Bảo Phương ngồi dựa vào lòng Lăng Phong, cả thân người của cô trở nên nhỏ bé rúc vào lòng cậu. Tay cậu siết chặt lấy cô, như đang gìn giữ một báu vật.
Cô rất muốn hỏi mối quan hệ giữa cậu và Andy là như thế nào. Cô ấy là ai mà cậu phải mạo hiểm ở bên cạnh, nhưng cô chọn lựa tin tưởng và chờ đợi cho nên im lặng không hỏi.
– Xin lỗi! – Lăng Phong đột nhiên lên tiếng nói, tay cậu luồn vào vuốt ve tóc của cô.
– Sao lại xin lỗi – Bảo Phương ngẩng đầu nhìn gương mặt cậu.
– Là Andy chạy đến hôn anh trước, cô ấy là muốn diễn cho em xem, nên anh mới phối hợp diễn với cô ấy – Cuối cùng Lăng Phong cũng lên tiến đính chính.
– Anh biết…
– Ừhm – Lăng Phong khàn giọng đáp.
– Vậy sao anh còn đến tìm em làm gì, anh không sợ cô ấy nghi ngờ sao? – Bảo Phương ngây người hỏi, trong lòng không khỏi lo sợ Andy nổi giận mà làm chuyện bất lợi cho cậu.
– Đừng lo – Lăng Phong cười, đưa tay vuốt ve gương mặt xinh đẹp của cô, mắt nhìn cô âu yếm nói – Sự nổi giận của cô ấy trong lòng anh không bằng mọt phần 10 sự nổi giận của em.
Bảo Phương thật sự bị câu nói này làm cho run động. Cô đưa tay siết chặt Lăng Phong hơn nữa.
– Nhưng mà… – Cô vẫn không thôi lo lắng.
– Yên tâm đi, anh biết cách đối phó với cô ấy, nếu không anh đã chẳng để quả bom nổ chậm bên người mình như thế.
Nghe những lời Lăng Phong khẳng định, bảo Phương gật đầu thấy lòng nhẹ nhỏm.
– Reng…reng…renggggggggggg
Tiếng chuông cửa phá tan những giây phút ngọt ngào của hai người. Bảo Phương chau mày nói:
– Là nhỉ. Là ai mà lại nhấn chuông cửa nhà em như thế. Lâu rồi em không còn qua lại với ai ở đây hết. Không lã là Trí Lâm, nhưng cô nhìn điện thoại của mình, không có cuộc gõi nhỡ nào cả.
– Để anh ra mở cửa – Lăng Phong đặt cô xuống ghế đừng dậy nói rồi ra mở cửa.
Người bên ngoài là Jay, trên tay còn xách theo mấy cái túi, vừa thấy người mở cửa là Lăng Phong, Jay không ngần ngại mắng ngay lập tức:
– Đồ khốn nhà ông. Bảo tôi đến biệt thự đón, nói dối Andy là có việc gấp rồi thảy tôi xuống đường bắt tôi đón taxi về nhà. Còn dám nhắn tin bảo tôi mua thức ăn đem đến đây cho cậu. Cậu xem tôi là gì hả, cu li của cậu chắc. Đừng có mà bóc lột tình bạn quá sức nhá, nếu không thì tôi đoạn tuyệt quan hệ với cậu luôn. Để xem cậu lấy ai mà sai bảo.
– Được rồi, đưa đồ đây rồi về đi. Ở đó mà lải nhải như bà tám, cậu có cần mình mua tặng cho cậu một con vịt hay không? – Lăng Phong cười như không cười nhìn Jay chăm chích.
– Này, cậu đúng là đồ khốn. Mình còn tưởng cậu muốn cùng mình uống rượu nên mua cả rượu theo đây này. Cậu có lương tâm hay không mà lại đuổi mình đi về hả – Jay tức tối mắng.
Cậu quyết định xông bừa vào nhà, nhưng vừa xoay người đã thấy Bảo Phương ngồi trên ghế nhìn ra. Jay nhìn Bảo Phương vài giây rồi quay sang đưa đồ cho Lăng Phong cười gian xảo nói:
– Hóa ra là như vậy. Thảo nào cậu lại gấp gáp đến thế…thì ra là đang vội. Được rồi, ăn nhiều vào, bổ sung đầy đủ năng lượng mới chiến đấu được.
Bảo Phương nghe Jay nói, lại nhận ra ánh mắt cậu nhìn cô khác lạ, cô vội cúi đầu thì phát hiện một cái nút áo của mình đã bị Lăng Phong mở ra lúc nào không hay, trên người lại hiễn rõ mấy dấu hôn lúc nãy. Cô xấu hổ vội vàng cài nút áo lại.
Lăng Phong thấy vậy giật lấy mấy cái túi trên tay của Jay rồi mắng:
– Cậu cút được rồi đó.
– Được…được…mình lập tức biến đi đây, cứ tiếp tục đi…haha… – Jay cười khoái trá trêu chọc, làm cho mặt Bảo Phương đỏ bừng lên.
Lăng Phong đóng sầm cửa lại khi Jay ra về. Cậu xách túi vào nói:
– Anh đoán em cũng chưa ăn gì nên nhờ cậu ấy mua giúp một ít thức ăn đem đến.
Bảo Phương gật đầu đứng dậy nói:
– Để em xuống bếp lấy bát dĩa.
Hai người cùng ngồi ăn nhưng vẻ mặt Bảo Phương có chút bần thần suy nghĩ, thấy vậy Lăng Phong bèn hỏi:
– Sao vậy, thức ăn không ngon à?
Cô lắc đầu, rồi thở dài, lườm mắt nhìn cậu mắng:
– Tất cả tại anh hết đó, nói xem bây giờ làm sao em về nhà đây.
Cô vừa nói vừa cúi đầu nhìn mấy dấu hôn trên cổ mình vẻ mặt đầy khổ sở, mấy dấu hôn hiện rõ thế này, nếu cô về nhà bị bắt gặp thì xấu hổ chết mất.
– Lát anh giải quyết giúp em, ăn nhanh đi kẻo nguội sẽ không ngon đâu – Lăng Phong cười nói.
Bảo Phương tưởng thật nên ngoan ngoãn ngồi ăn một cách vui vẻ. Sau đó rửa chén sạch sẽ thì gần 10 giờ rồi nên cô bèn nói với Lăng Phong:
– Trễ rồi, em còn phải về.
– Em định về với bộ dạng đó à? – Lăng Phong ngước mắt nhìn cô hỏi.
– Anh bảo giúp em mà, chúng ta ghé chỗ nào đó, mua áo khoát đi.
– Trễ vậy rồi, em nghĩ còn tiệm nào mở cửa bán áo cho em sao – Lăng Phong ngã người xuống ghế sofa trầm giọng nhìn cô cười hỏi.
Bảo Phương chau mày nhìn vẻ bình thản của cậu biết mình bị lừa, cô dận chân mắng:
– Anh gạt em.
– Anh đâu có gạt em, anh nói là sẽ giúp em, nhưng đâu nói là sẽ giúp em thế nào đâu – Lăng Phong cười làm như vô tội đáp.
– Vậy anh định giải quyết thế nào – Cô nhìn Lăng Phong nghi ngờ hỏi.
Lăng Phong nhổm người một chút giơ tay nắm tay cô kéo vào lòng cậu.
– Đêm nay đừng về nhà, ở lại đây đi – Lăng Phong khẽ vuốt tóc cô bảo.
– Anh xấu xa… – Bảo Phương vùng ra khỏi tay của Lăng Phong lườm cậu một cái mắng.
– Em nghĩ nếu anh muốn thì lúc nãy dễ dàng buông tha cho em vậy sao – Lăng Phong vuốt mũi cô cười trêu chọc sau đó mới trầm giọng nói – Anh chỉ muốn được ở bên cạnh em thêm chút nữa mà thôi.
– Sao vậy – Nghe giọng Lăng Phong có chút khác lạ, Bảo Phương bèn hỏi.
– Ngày mai anh phải trở về bên đó ít ngày để giải quyết một số công việc. Có liên quan đến Thục Quyên.
– Có chuyện gì? – Bảo Phương vội vã hỏi.
– Cũng không có gì, em cũng biết là anh cùng ba Thục Quyên có quan hệ làm ăn mà. Lần này ông ấy chết, tất cả tài sản của ông ấy đều thuộc về Thục Quyên, em trai ông ấy không được hưởng một xu nào cả. Nhưng vì ông ta cũng là một cỗ đông lớn cho nên tiếng nói của ông ta rất quang trọng, nhất là khi Thục Quyên vẫn chỉ là một cô bé con chưa hiểu chuyện. Chắc chắn hắn sẽ nhân cơ hội này mà ép cô ấy phải thối lui.
Bảo Phương cắn chặt môi chau mày lo lắng cho Thục Quyên, cô biết tuy Thục Quyên từ trước đến nay học quản trị kinh doanh nhưng để đương đầu với những áp lực đó quả là gian nan vô cùng.
Lăng Phong đưa tay vuôt ve đôi môi bị cô cắn chặt, khiến cô buôn lỏng hang răng rồi lại vuốt đôi trán đang nhăn lại của cô trấn an:
– Đừng lo, anh đã hứa với em sẽ giúp Thục Quyên, anh nhất định sẽ thực hiện được.
Bảo Phương gnhe từ miệng lời hứa của Lăng Phong thì nhẹ nhỏm vô cùng, cô ngã đầu vào long ngực cậu, cả hai nằm dài bên cạnh nhau trên sofa tận hưởng phúc giây bình yên và hạnh phúc lúc này. Quên đi gánh nặng trả thù, quên đi gánh nặng tìm ra hung thủ, quên đi những thủ đoạn lọc lừa.
Bảo Phương đôi mắt cụp xuống nhớ lại lúc chia tay với Bảo Nam:
– Lăng Phong đã nói sẽ giúp em tìm ra hung thủ, anh hãy trở về đi, chúng ta cùng chờ đợi được không?
– Chờ đợi! Bao nhiêu lâu? 1 năm, 5 năm, hay 10 năm…Liệu cậu ta có thật sự nói cho em biết hay không? Em phải biết, những kẻ trên thương trường luôn luôn là những kẻ không đáng tin, bởi vì họ lúc nào cũng dung thủ đoạn lường gạt *** hại nhau. Những kẻ buôn bán phi pháp của hắn ta càng không thể tin tưởng.
– Nhưng nếu anh ấy không gạt em thì sao? – Bảo Phương ngắt lời Bảo Nam.
– Bảo Phương, hơn 6 năm rồi anh chưa từng đến viếng mộ ba mẹ, em có biết vì sao không? Bởi vì trước khi đi, anh đã đến trước mặt ba mẹ mà hứa rằng nhất định phải tìm được hung thủ mới trở về gặp ba mẹ. Em có biết trong 6 năm qua, anh đã trải qua bao nhiêu lần thập tử nhất sinh hay không? Anh đang tiến đến gần mục tiêu, cho nên anh không thể bỏ lở. Còn cậu ta, có thể cậu ta yêu em thật lòng, sẵn sàng làm mọi thứ vì em. Nhưng đó là khi không động chạm đến lợi ích của cậu ta. Một khi đã động chạm đến lợi ích của cậu ta, cậu ta nhất định sẽ vứt bỏ em.
Những lời của Bảo Nam văng vẳng bên tai của Bảo Phương. Cô khẽ nhắm mắt gọi:
– Phong…
– Chuyện gì?
– Phong…
– Hả…
– Phong…
– Uhm…
– Phong…
…
Dù cô gọi bao nhiêu lần đi chăng nữa, cậu đều không thấy phiền mà vẫn trả lời cô, kèm theo những cái vuốt tóc âu yếm. Cuối cùng Bảo Phương nói khẽ:
– Em yêu anh.
Khi Bảo Phương thức dậy, đã không thấy Lăng Phong ở đâu cả, chỉ có một tờ giấy tin nhắn trên bàn, chỉ có hai chữ duy nhất “Cẩn thận”, nhưng trong lòng Bảo Phương lại có cảm giác hạnh phúc vô cùng.
Cô vơ lấy điện thoại gọi cho Thục Quyên để hỏi han tình hình, nhưng điện thoại Thục Quyên không có tín hiệu gì hết. Cô thở dài một tiếng, có lẽ Thục Quyên đã bay đi qua bên đó cùng Lăng Phong rồi.
Vệ sinh xong, ra ngoài cô mới thấy Lăng Phong đã cẩn thận mua sẵn đồ ăn sáng cho cô để trên bàn, thức ăn vẫn còn nóng, cô đoán Lăng Phong cũng vừa đi ra không bao lâu, khẽ mĩm cười rồi ngồi xuống ăn ngon lành.
Khi cô đi ra ngoài thì chạm ngay Trí Lâm, cô hơi giật mình, nhưng rồi nhìn cậu ngạc nhiên hỏi:
– Sao anh lại đến đây.
– Anh đến đón em đi làm, sẵn tiện mua cho em chút đồ ăn. Anh thấy tối qua em không ăn gì mà về đây, nên sợ em đói bụng – Trí Lâm trầm giọng đáp, ánh mắt cậu nhìn cô đầy phức tạp.
Tối qua cô mệt mỏi về giường nằm vẫn chưa kịp ăn cơm nước thì cùng Lăng Phong ra ngoài, sau đó thì gọi điện cho Trí Lâm bảo rằng mình về lại nhà cũ, cho nên Trí Lâm lo lắng cô không chịu ăn gì nên mới mua sẵn cho cô.
– Em vừa ăn sáng xong – Cô ái ngại trước lòng tốt của Trí Lâm nên đáp.
– Không sao, cứ đem đến cho mọi người, ai chưa ăn thì ăn – Trí Lâm đáp, ánh mắt nhìn cô một cách kỳ lạ.
Bảo Phương bị cái nhìn đó làm bối rối, cô bèn hỏi Trí Lâm.
– Có chuyện gì sao?
– Khi anh đến đây thì gặp Mar đi ra… – Im lặng một lát, Trí Lâm bèn hỏi – Tối qua em cùng cậu ấy qua đêm ở đây?
– Không phải như anh nghĩ đâu – Bảo Phương vội giải thích – Tụi em chỉ đến đây nói chuyện thôi.
– Hai người nói chuyện gì? – Trí Lâm tỏ vẻ không tin hỏi lại.
– Là chuyện gì, em nghĩ không nhất định phải nói cho anh biết – Bảo Phương làm mặt lạnh đáp.
– Bảo Phương, chắc em biết, ba đã nói cho em hay, anh ta là người đang bị tình nghi là buôn bán phi pháp, không chỉ ở Việt Nam mà còn ở nước ngoài, cảnh sát quốc tế không ngừng điều tra chứng cứ phạm tôi của anh ta. Bản thân là một cảnh sát, em biết rõ quan hệ mật thiết với tội phạm sẽ dẫn đến hậu quả gì mà – Trí Lâm lên tiếng nhắc nhở, ánh mắt cậu vừa lo lắng, vừa giận dữ.
Bảo Phương không thể đáp trả được điều gì, cô chỉ biết cuối đầu im lặng. Trí Lâm nhìn cô thở dài nói:
– Chia tay anh ta đi.
– Em…
– nếu em không chịu chia tay với cậu ấy, anh sẽ báo cáo chuyện này lên trên – Trí Lâm buông tiếng đe dọa.
– Em biết anh sẽ không làm như vậy đâu – Bảo Phương nhìn Trí Lâm đặt hết niềm tin đáp.
Trí Lâm khẽ nhắm mắt rồi thở dài một hơi, cuối cùng cậu nhìn Bảo Phương buồn bã nói:
– Em nói đúng, anh sẽ không nói. Nhưng anh không bảo đảm sau này sẽ không. Bảo Phương, em còn trẻ lắm, lại là con gái, rất dễ bị lường gạt. Anh chứng kiến em phấn đấu nổ lực thế nào để trở thành một người cảnh sát tốt, cho nên anh không muốn em vì chuyện này mà hủy đi tương lại của mình. Nghe kỹ lời anh, hãy nghĩ đến việc vì sao em lại chọn ngành cảnh sát, trong khi trước đây em vô cùng căm hận nó.
Trí Lâm nói xong rồi bỏ đi, để Bảo Phương ở lại một mình. Cô nhìn theo bóng dáng bỏ đi của Trí Lâm, lời của cậu, lời của Bảo Nam vang lên trong đầu cô:
“Hãy nghĩ đến việc vì sao em lại chọn ngành cảnh sát, trong khi trước đây em vô cùng căm hận nó.”
“ Đã hơn 6 năm nay anh không hề thắp nhang cho ba mẹ, vì anh đã thề, nhất định phải tìm ra hung thủ…”
Lí tưởng của cô, mục tiêu của cô…vì nó, cô chọn con đường này. Vì nó mà khoảng cách giữa cô và Lăng Phong kéo dài ra…Giữa tình yêu và tìm ra sự thật…cô chỉ có thể chọn 1.
Bảo Phương đứng đó, lặng lẽ đón nhận nỗi đau dày vò, lí trí và tình cảm đấu tranh với nhau kịch liệt. Là tiếp tục yêu, tin tưởng và chờ đợi hay là gạt bỏ tình cảm đi theo lí trí, tự mình điều tra ra sự thật.
Bảo Phương cũng không biết nên làm thế nào? Là đối mặt hay là lẫn trốn.
Ngay lúc đó, cô nhận được tin nhắn của Bảo Nam: “ Anh cùng Andy ra nước ngoài, đừng lo lắng cho anh”
Andy, cô gái này có gì đó, khiến Bảo Nam phải chấp nhận làm vệ sĩ, Lăng Phong phải để cô ta bên cạnh.
Nhưng so với Bảo Nam, Lăng Phong có một đám người đằng sau chống lưng, lại thấy Andy không chỉ đơn giản ở bên cạnh giám sát Lăng Phong mà cô ta thật sự thích cậu. Lăng Phong chắc chắn sẽ không sao.
Còn Bảo Nam thì khác, cậu một thân một mình, mạo hiểm điều tra, nếu chẳng may sơ suất, có thể mất mạng bất cứ lúc nào. Bảo Phương không muốn anh trai mình xảy ra chuyện gì, cô không muốn mất Bảo nam. Do đó cách duy nhất để đưa Bảo Nam trở về nhà là mau chóng tìm cho ra hung thủ.
Manh mối điều tra chính là người sở hữu một trong 23 cây súng được phát cho các cán bộ cảnh sát. Chính kẻ đó là người giết ba cô.
Cô sẽ bắt đầu từ hai người mà mình biết trước: Ông Văn Lâm và ông Hoàng Danh.
Nghĩ là làm, khi Bảo Phương trở về nhà, cô lợi dụng lúc nữa đêm, cả nhà ngủ say. Lén lút đi vào phòng sách của nhà ông Văn Lâm, ngày trước căn phòng này được dùng để cho ba anh em: cô, Bảo Nam và Trí Lâm học bài. Sau này, căn phòng trở thành phòng sách riêng của ông Văn Lâm để những giấy tờ quan trọng. Ngay cả thím Hà cũng rất ít bước vào đây, chỉ những lúc dọn dẹp mới vào, còn bình thường căn phòng luôn khóa trái.
Bình thường thím Hà hay làm nhiều xâu chìa khóa để dự phòng, mà chùm chìa khóa đó, thím cất kỹ trong cái hộp đựng ở kệ bếp. Bảo Phương nhẹ nhàng lôi chùm chìa kháo đó ra, trong bóng tối, cô lần mò từng chiếc chìa tra vào ổ khóa. Vừa làm vừa dỏng tai nghe ngóng động tĩnh bên trên lầu.
Cô thử rất nhiều chiếc, cho đến khi còn lại ba chiếc chìa khóa, sự lo lắng căng thẳng khiến cô đổ mồ hôi sắp sửa bị thay thế bằng sự thất vọng thì chiếc chìa thứ ba được đút vào một cách trơn tru. Bảo Phương mừng rỡ vô cùng, đưa tay gạt mớ mồ hôi trên trán rồi thở phào nhẹ nhỏm mở cửa thật nhẹ để vào bên trong.
Chưa bao giờ cô lại có hành động như kẻ trộm thế này, vừa cảm thấy có lỗi với gia đình ông Văn Lâm vì xưa nay họ đều xem cô như con cái trong nhà. Vừa sợ hãi một khi phát hiện ra có lẽ tình cảm gắn bó kia sẽ bị sứt mẽ, đặc biệt là cô không mong, ông Văn Lâm là thủ phạm giết ba cô, bán đứng ngành cảnh sát.
Nhưng mà, cô cần phải điều tra ra sự thật mà bấy lâu nay hằng mong muốn. Cho nên cô dứt khoát đẩy cửa bước vào bên trong rồi nhẹ nhàng khép cửa lại. Trong phòng nhanh chóng tạo thành một màn tối hơn mực, trước mắt cô là một màn đêm, dù không ít lần bước vào đây, nhưng Bảo Phương vẫn không tài nào xác định được vị trí của từng đồ vật. Cô mò tay vào túi quần, lôi ra một cây đèn pin nhỏ dài bằng lòng bàn tay của các bác sĩ thường dùng để soi mắt của bệnh nhân. Từ ánh sáng yếu ớt đó, cô lần mò đi đến két sắt,nơi ông Văn Lâm cất giữ những vật quan trọng.
Một lần vô tình cô nghe Trí Lâm nói rằng, ba cậu dùng ngày thắng năm sinh của ba Bảo Phương làm mã khóa. Bảo Phương hít thở sâu, cố gắng quay số ngày sinh của ba mình.
– Cạch…
Tiếng mã khóa két sắt mở ra, ánh mắt Bảo Phương căng ra vì hồi hộp, cô từ từ kéo chiếc két ra. Trong đó có khá nhiều giấy tờ quan trọng và một cái hộp gỗ. Không nghỉ ngợi gì hết, Bảo Phương nhấc cái hộp ra khỏi cái két sắt đặt xuống nền nhà, cô đưa cây đèn lên miệng ngậm chặt, chĩa ánh sáng của đèn về phía cái hộp. Cô hít sâu một cái hộp ra, bên trong là khẩu súng cùng một dãy đạn, không thiếu một viên nào.
Bảo Phương thở hắt ra đầy nhẹ nhỏm. Bạc đạn không thiếu viên nào nghĩa là, người bắn ba cô không phải là ông Văn Lâm, ông không hề sử dụng cây súng này nghĩa là người giết ba cô không phải là ông ấy. Tâm trạng vui mừng như vừa trút được một tảng đá đè nặng trong lòng.
Bảo Phương lục tìm thêm một chút manh mối về danh sách người giữ khẩu súng loại này, nhưng chỉ toàn là giấy tờ mật thiết, cô cũng không dám nhìn nội dung những giấy tờ đó vội vàng trả chúng vào vị trí cũ, rồi đóng cửa két sắt lại, nhanh chóng đi ra ngoài.
Nhưng khi cô mở cửa bước ra ngoài, tưởng rằng mọi chuyện xong xuôi, êm đẹp thì cô lại phát hiện một bóng người ẩn hiện tựa người vào vách tường gần cánh cửa.
Bảo Phương chết lặng, tay nắm trên nấm cửa để nguyên vị trí trên đó. Cô cúi đầu, không dám nhìn thẳng người đó chút nào.
Tay cô bị kéo mạnh, rồi cả người nữa đi nữa chạy theo bước chân nhanh của người đó. Tay cô bị siết chặt đến đau rát nhưng cô không dám mở miệng lên tiếng than phiền, cô biết lúc này người đó đang cực kì tức giận. Cô bị kéo thẳng đi lên sân thượng.
Tiếng khóa cửa khiến tim cô như rơi xuống đáy 12 tầng địa ngục.
– Tại sao em làm vậy? – Giọng người đó gắt lên hỏi đầy tức giận.
– Em… – Bảo Phương nghẹn lời không biết nên nói thế nào về hành động của mình, cô cúi đầu không dám đối mặt với ánh mắt chất vấn đầy giận dữ đó.
– Là hắn ta kêu em làm như vậy đúng không? Hắn ta muốn tìm hiểu bí mật gì đúng không? Hắn sợ tội trạng của mình bị phanh phui ra nên sai em đi ăn cắp tài liệu mật đúng không, hắn muốn biết chúng ta nắm được điểm yếu gì của hắn để dễ bề xóa sạch nó đi đúng không? – Giọng nói phẫn nộ tuôn trào.
– Bốp…
Bảo Phương gian tay tát mạnh vào mặt người đó trong sự tức giận, người đó kinh ngạc tròn mắt nhìn cô, sửng sốt tột độ, đồng thời ánh mắt thể hiện sự đau lòng không siết trước cái tát tai này.
Sau cái tát, Bảo Phương thấy hối hận vô cùng, bàn tay của cô vẫn đặt trên không, những ngón tay run lên, chính cô cũng kinh ngạc vì hành động vừa rồi của mình. Có lẽ cô đã quá tức giận vì bị Trí Lâm nghi ngờ, nói những điều xúc phạm lòng tự trọng của bản thân cô.
Trong ánh mắt đau buồn và oánh trách, Bảo Phương đau khổ nói:
– Trí Lâm…em xin lỗi. Em…
– Anh thật thất vọng vì em – Trí Lâm sau giây phút ngỡ ngàng, cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại nhìn Bảo Phương bày tỏ sự chán chường nói.
– Trí Lâm, anh nghe em nói đi có được không? – Bảo Phương khổ sở van nài.
– Em muốn nói gì? Em muốn nói em bị tình cảm làm cho mê muội, đánh mất hết lí trí. Nghe lời dụ dỗ của hắn ta mà nữa đêm nữa hôm lén vào phòng ba anh tìm tài liệu. Anh còn nhớ, anh từng nói với em là ba anh đã lấy ngày sinh của ba em làm mã mở khóa để kỷ niệm. Nhưng xem ra anh đúng là đồ ngốc mà, cõng rắn cắn gà nhà – Trí Lâm phá ra cười khổ.
– Anh nghĩ em là người như vậy sao? – Bảo Phương nhìn Trí Lâm với ánh mắt buồn bã hỏi – Anh cho em là loại người vì tình mà có thể đánh mất lí trí, tiết lộ điều tra của cảnh sát ra bên ngoài hay sao.
– Anh thật sự không tin, cũng không mong em là người như vậy – trí Lâm thở dài khi nhìn thấy giọng nói buồn bã có phần lạc đi của Bảo Phương – Nhưng mà vì sao em lại lén lút vào phòng làm việc của ba anh, còn mở khóa két sắt của ông ấy.
Đến nước này, Bảo Phương đành nói ra tất cả. Cô ho khan một tiếng rồi bắt đầu kể.
– Bảo Nam đã nói như vậy ư?
– Uhm… – Cô liền gật đầu.
– Anh ấy còn điều tra được gì nữa hay không?
– Anh ấy chỉ biết ba anh và chú Danh đang giữ 2 khẩu súng, còn những người còn lại, cần phải điều tra mới biết – Bảo Phương khẽ đáp.
– Em nghi ngờ ba anh? – Trí Lâm chau mày hỏi.
– Bất cứ người nào giữ khẩu súng đó, em đều nghi ngờ họ. Chú Lâm cũng không ngoại lệ. Nhưng em thấy số đạn chú Lâm vẫn còn y nguyên chưa mất một viên nào, cho nên chú ấy không phải là kẻ đó.
– Bảo Phương, em có nghĩ đến việc. Bảo Nam đã biết chuyện ba em bị chết bởi đạn của loại súng đó, thì chắc chắn ba anh và mọi người cũng biết. Nếu đã vậy, họ chắc chắn sẽ điều tra ra hung thủ, không lí nào đáp án vẫn xa vời như vậy – Trí Lâm đưa ra giả thuyết – Cho nên chưa chắc người trong chúng ta là nội gián bắn ba em.
– Bảo Nam nghi ngờ rằng, đằng sau vụ án của ba em, có liên quan đến một vụ giao dịch phi pháp có quy mô lớn mà các cấp lãnh đạo cũng nhúng tay tham dự vào việc này. Cho nên một khi điều tra ra sẽ làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến bộ máy chính trị của chúng ta. Vì vậy vụ việc bị chìm xuồng, cái chết của ba em được cho là của bọn tội phạm gây ra. Cho nên bây giờ chỉ có thể âm thầm điều tra mà thôi.
– Rất là nguy hiểm, nếu em và Bảo Nam cứ liều lĩnh như vậy, chắc chắn sẽ mất mạng.
– Không còn cách nào khác, dù phải mạo hiểm thì em và Bảo Nam cũng muốn điều tra cho ra sự thật – Bảo Phương kiên định đáp.
– Kể cả việc ở bên cạnh Lăng Phong bất chấp việc có thể bị tình nghi có giao dịch với tội phạm hay sao?
– Đúng vậy, bởi vì anh ấy là manh mối duy nhất em có.
Trí Lâm sửng sốt nhìn Bảo Phương một lúc, môi khẽ run run nói:
– Nếu như anh giúp em tìm ra 21 người còn lại được thì sao.
– Thật sao? – Bảo Phương mừng rỡ reo lên hỏi.
– Nhưng anh có điều kiện – Trí Lâm gằn từng chữ nói – “Tránh xa cậu ta ra”
***
– Reng…
Dì Dung vội vàng tắt bếp đi ra mở cửa. Nhìn thấy hai người trước cửa nhà mình, dì Dung vui vẻ cười hỏi:
– Ngọn gió nào thổi hai đứa đến nhà cô vậy.
– Tụi con đi bắt một tên tội phạm tàng trữ vũ khí trái phép gần đây nên sẵn tiện ghé thăm cô chú luôn – Trí Lâm nhanh miệng cười trả lời.