<?php the_title(); ?>

Khoảng Cách Tình Yêu

09.07.2014
Admin

– Đừng vào.

Tiếng hét đã thu hút sự chú ý của mọi người, nhất loạt đều đưa mắt nhìn về chiếc xe của họ. Thục Quyên dường như cũng nhận ra được điều gì đó thể hiện qua nét mặt của Trí Lâm, trong người cũng không ngừng run lên.

– Có chuyện gì vậy? – Bảo Phương lo lắng hỏi.

– Gọi điện thoại đi, báo rằng xe chúng ta bị đặt bom – Trí Lâm thoảng thốt nói với Bảo Phương.

Bảo Phương run rẩy nhìn Trí Lâm và Thục Quyên đến nỗi chiếc điện thoại trong tay cũng đánh rơi xuống mặt đất. Cô lúng túng cúi người xuống chụp lấy điện thoại thì phát hiện đúng là dưới gầm xe có gắn bom, tín hiệu trong quả bom nhấp nháy.

– Có chuyện gì vậy – Lăng Phong cùng Jay bước đến gần cô hỏi.

– Không có gì, mọi người đi trước đi – Bảo Phương cố gắng kiềm chế sự run rẩy của mình đáp.

Phải để cho mọi người tránh xa khỏi vùng chết chóc này, nhưng Lăng Phong đanh mặt, cậu không nghe lời nói của Bảo Phương, cứ xâm xâm bước tới.

– Sao vậy – Lăng Phong cúi người xuống nhìn vào bên trong xe, vẻ mặt tái mét của Thục Quyên và dáng ngồi yên không nhúc nhích của Trí Lâm.

– Dưới ghế của tôi hình như có bom, nó không phát nổ ngay, tôi không biết nó là loại bom gì nên vẫn ngồi yên – Trí Lâm thở dài đáp, cậu biết không thể giấu được.

Trong lúc Bảo Phương bấm điện thoại, Lăng Phong cúi người xuống quan sát quả bom bên dưới. Quan sát cẩn thận một lúc xong, cậu nhổm người ngồi dậy nói:

– Cứ ngồi yên trong xe đi, đây là loại bom khởi động bằng áp lực, chỉ cần không nhúc nhích xe thì nó sẽ không nổ đâu. Đừng lo lắng – Mấy chữ cuối là cậu muốn trấn an Bảo Phương.

Bảo Phương nghe nói họ tạm thời không gặp nguy hiểm gì thì cô mới thở ra, bớt căng thẳng.

Bảo Nam nãy giờ giữ Thục Quyên đứng im, bảo đảm an toàn cho cô ấy, bắt đầu bước lại gần nhìn xung quanh. Lăng bèn quay đầu nhìn Jay bảo:

– Cậu đưa Sophia và Andy về trước đi.

Jay gật đầu hiểu ý, nhanh chóng ra hiệu cho Sophia và Andy.

– Mar, còn anh thì sao?

– Yên tâm đi, không có chuyện gì đâu – Lăng Phong trấn an Andy rồi bước đến bên cô vỗ về.

Andy ôm chầm lấy Lăng Phong nũng nịu nói:

– Không chịu đâu, em muốn anh ở bên cạnh em thôi, người ra rất sợ.

– Andy ngoan đi, nghe lời anh, em mau đi trước đi, sự an toàn của em còn đáng giá hơn mạng sống của anh. Họ là bạn của anh, anh không thể bỏ mặc họ mà đi lúc này được.

Lăng Phong vuốt má Andy một cái rồi hôn nhẹ trán cô ta, còn mở cửa xe giúp, Andy mới miễn cưỡng vào xe. Trước khi xe lăng bánh, Andy ra lệnh cho Bảo Nam:

– Anh ở lại giúp đở họ đi.

Bảo Nam gật đầu rồi đóng cửa xe lại, không theo Andy nữa.

Cả ba nhìn theo xe của Jay đã đi xa, Lăng Phong bèn bảo Bảo Phương:

– Đưa súng của em cho anh.

Bảo Phương không biết ý định của Lăng Phong là gì cô nhìn cậu chần chừ. Bảo Nam liền nói:

– Đưa súng cho cậu ấy đi. Em có biết không, kẻ gài bom chắc chắn đang quan sát xe chúng ta từ xa. Hắn không ngu dại gì mà cài một trái bom áp lực thế này rồi chờ đội gỡ bom đến. Cho nên chắc chắn hắn ta đang đứng đâu đó để thực hiện bắn tỉa.

– Cái chúng ta cần hiện nay là phải xác định được vị trí mà hắn ta đặc súng bắn tỉa là ở đâu – Lăng Phong bèn nói thêm vào – Rất may là em đang đứng chắn tầm nhìn của hắn ta nên Thục Quyên mới được an toàn.

Thục Quyên nghe xong thì nét mặt càng lúc càng tái, cả người cô run lên từng đợt, mặc dù cô có thể bình thản đối mặc với những nguy hiểm, nhưng trước sau gì cô vẫn chỉ là một cô gái yếu đuối mà thôi. Đối mặt với cái chết, cô không thể tỏ vẻ bình thản được.

– Vậy thì phải làm sao? – Trí Lâm trong xe cũng lo lắng không thôi.

– Đưa súng của cậu cho tôi – Bảo Nam liền yêu cầu.

Trí Lâm tin tưởng, không chút do dự móc súng của mình ra đưa cho Bảo Nam.

Bảo Nam cầm súng trong tay quay sang hỏi Lăng Phong:

– Cậu xác định được vị trí nơi đó chưa?

Lăng Phong đưa mắt quan sát toàn vẹn bão đỗ xe, cậu bèn đáp:

– Nếu ngắm mục tiêu ở trên cao thì chắc chắn sẽ bị che bởi mui xe. Cho nên hắn ta nhất định sẽ chọn vị trí thấp hơn. Mà vị trí này nhất định phải không bị chú ý. Vậy thì chỉ có thể là ở những phòng của khách sạn, tránh việc không ai làm phiền cả.

– Đúng vậy. Cho nên tầng hai và tầng ba là vị trì tốt nhất – Bảo Nam gật đầu – Ở đây có hai hướng, chúng ta chia nhau ra hành động.

– Được, cứ vậy đi. Bảo Phương em cứ đứng yên tại chỗ, hắn ta sẽ không dám liều lĩnh bắn em đâu.

Nói rồi cả hai nhanh chóng chia nhau ra chạy vể hai phía.

Lăng Phong chạy về phía bên cánh trái của xa, nơi đó có một khách sạn lớn, gồm 15 tầng, ba tầng đều có góc bắn tốt. Cậu dấu cây súng đi, chạy vào trong khách sạn, đến quầy tiếp tân bình tĩnh bước lại hỏi:

– Xin hỏi, lúc nãy có ai đã đăng ký cùng lúc ba phòng liên tiếp ở lầu hai và lầu ba không em.

Giọng cậu rất nhẹ, rất ngọt ngào khiến cô tiếp tân thẹn đỏ mặt, cúi đầu đáp:

– Xin lỗi anh, đây là bí mật của khác, em không thể tiết lộ được ạ.

– À, chuyện là vầy, anh là tổng giám đốc của…, lúc nãy anh cùng khách hàng ăn cơm, có bảo nhân viên của anh đi đặt phòng trước, nhưng điện thoại của anh lại hết pin, không thể liên lạc với cậu ấy được, đành đến đây hỏi em. Em đừng hiểu lầm.

– Hóa ra là vậy – Cô nhân viên như hiểu ra, lại nhìn bộ đồ lịch sự và phong thái đỉnh đạc của Lăng Phong thì tin ngay, cô ta dò sổ rồi gật đầu nói – Đúng là có một người đã đặt 3 phòng cùng lúc ở tầng 3, số phòng là 301, 302, 303.

– Cám ơn em – Lăng Phong bèn nở một nụ cười xã giao hoàn mỹ khiến cô tiếp tân ngây người nhìn theo bóng dáng đi vào của cậu.

Lăng Phong vừa bước chân vào thang máy, cậu lập tức móc súng ra, lên đạn ngay. Cánh cửa vừa mở ra, Lăng Phong siết chặt mấy ngón tay vào thân súng, cậu thận trọng bước ra. Hành lang vắng hoe, không một bóng người, Lăng Phong hài lòng nĩn cười.

Chưa bao giờ cậu có cảm giác căng thẳng như lúc này cả. Bảo Phương vẫn đứng chắn tầm nhìn của tên sát thủ. Nếu cảnh sát ập đến, tên sát thủ sẽ vì hoàn thành nhiệm vụ mà không ngần ngại loại bỏ kẻ cản đường là Bảo Phương.

Cậu nhất định phải ngăn chặn hắn ta trước khi hắn ta bóp cò.

Cậu nhất định phải ngăn chặn hắn ta trước khi hắn ta bóp cò.

Các phòng đã hiện ra trước mắt cậu, Lăng Phong đưa tay giấu cây súng ra sau lưng định đi đến từng phòng gõ cửa xem thử thì cánh cửa phòng 302 bật mở ra, một gã đàn ông đo một cái túi dài giống như chứa đựng bộ dụng cụ câu cá đi ra, hắn ta hướng qua phòng 303 đi vào. Nhưng hắn ta vừa mở cửa thì Lăng Phong nhanh chóng đẩy ngã hắn vào trong phòng đóng cửa lại.

Rầm…

Quá bất ngờ tên sát thủ giật cả mình, hắn quay đầu lại nhìn thì đã bị một khẩu súng chỉa vào đầu mình. Lăng Phong nhếch môi cười chĩa cây súng vào ngay thái dương hắn ta.

– Anh bạn, phòng bên cạnh không nhắm được à. Tiếc thật, đúng là mất thời gian quá. Nhưng xem ra anh bạn không phải là tay thiện xạ lắm nhỉ, bởi vì, nếu là một tay súng giỏi thật sự, họ đã nhanh chóng xác định được góc bán và tầm nhìn của mình, không mất thời gian để bị người ta phát hiện ra như anh bạn đâu.

Gã đàn ông nghe Lăng Phong nói vậy thì co người lại, hắn nước nước bọt cái ực, siết chặt cái túi sau lưng.
– Nào, mở túi ra cho tôi xem một chút được hay không? Chắc chắn trong đó không phải là bộ dụng cụ câu cá đâu phải không? – Lăng Phong chế giễu hỏi.

Hắn ta nhanh như chớp quắng cái túi về phía Lăng Phong khiến cậu phải lùi lại mấy bước, dùng ngón tay xoay nhẹ súng một cái, mũi súng hướng về phía cậu, cậu nhé cây súng vào trong thắt lưng của mình. Mắt cười cười nhìn tên kia đang tìm cách bỏ chạy.

Gã kia đang run sợ với ý nghĩ khó thoát thì thấy Lăng Phong cất súng vào thắt lưng thì thở nhẹ một cái, hắn ta lấy lại tư thế bình tĩnh của mình, rút con dao giấu ở sau lưng ra. Chĩa về phía Lăng Phong, cậu khinh thường không thèm phòng bị chút nào luôn. Hắn ta thấy vậy liền cầm dao lao về phía cậu.

Lăng Phong hơi nghiêng người tránh mũi dao lao tới, khuỷa aty hắn ta vừa xét qua người cậu đã bị cậu nhanh chóng bắt lấy, kế tiếp cậu thuận thế bẻ ngoặc tay gã ra sau lưng, rồi đẩy mạnh hắn ta cái rầm vào bức tường trước mặt.

Hắn ta bị đau đớn hét lên một tiếng. Hắn ta lập tức muốn vùng vẫy thì bị Lăng Phong đạp mạnh vô khủy chân khiến hắn quỳ xuống đất, rút súng ra, cũng động tác xoay nồng súng điệu nghệ, dùng báng súng đập một phát khiến hắn ta ngất xỉu.

Thấy hắn ta ngất xỉu, Lăng Phong đứng dậy phủi tay lắc đầu, cũng may hắn ta không phải người của cậu, chưa từng thấy tên sát thủ nào tệ hơn hắn ta. Cậu xé rách ra niệm cột chặt hai tay, hai chân tên này lại chờ cảnh sát đến hốt hắn ta đi. Thở phù nhẹ nhỏm.

Nhưng một giây sau, cậu khưng lại, nhìn chằm chằm tên sát thủ, rồi nhanh chóng lao ra khỏi cửa chạy ra ngoài. Cậu sai lầm rồi, thật sự đã sai lầm rồi.

Trái tim cậu hồ như bị ai dùng tay kéo mạnh ra khỏi lồng ngực, gần như không thể nào giữ lại được. Tất cả đều là bẫy, là một cái bẫy hoàn hảo, cùng lúc dụ được cậu và Bảo Nam đi nơi khác.

————————-
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.giaitri321.pro. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.giaitri321.pro – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động…!
————————-

Cậu chạy vùn vụt ra khỏi khách sạn bằng cầu thang thoát hiểm, cậu cảm thấy khoang ngực cậu đang bức bối, cứ như không còn thở được nữa.

Bảo Phương lo lắng dáo dát nhìn xung quanh, hy vọng Bảo Nam và Lăng Phong sẽ không sao. Đột nhiên một bóng đan nháng lên trước mắt cô, động tác của tên này nhanh đến nỗi khiến nhịp tim của cô đập ngừng đập vì quá bất ngờ. Bàn tay đang cầm chiếc điện thoại của cô cảm thấy bất lực, khẩu súng của cô đã đưa cho Lăng Phong mất rồi. Phản ứng đầu tiên của cô là lùi lại phía sau đầy cảnh giác, bởi vì trên người hắn ta toát ra sự nguy hiểm khó dò.

Nhưng hắn ta đã tiến sát lại gần cô nhanh chóng, Bảo Phương bèn tung nấm đấm về phía hắn ta, hắn nhanh chóng né được, khóe môi nhìn cô cười giễu cợt. Bảo Phương tức giận cô lao vào đánh nhau cùng với hắn, nhưng hắn ta rõ ràng muốn trêu ghẹo cô, chỉ né tránh chứ không hề đánh trả.

Nhưng sau đó Bảo Phương lại bị hắn ta khống chế, Trí Lâm và Thục Quyên ở trong xe nhìn thấy hai người họ đánh nhau thì nóng ruột vô cùng nhưng chẳng thể làm gì hơn, nếu họ cử động thì không chỉ là mình họ bị chết mà cả nhà để xe này phát nổ, không biết hậu quả nghiêm trong đến thế nào.

Hắn ta quặt hai tay Bảo Phương ra sau, ôm lấy người cô khống chế, đẩy cô vào thành một chiếc xe hơi gần đó, dùng chân kiềm giữ hai chân cô không thể nhúc nhích được, một giọng cười đắc ý vang lên bên tai của cô:

– Bé con, lâu quá không gặp.

Khuôn mặt hắn ta từ từ hiện ra rõ nét, một gương mặt vẫn đọng lại trong ký ức của Bảo Phương. Là hắn, là hắn…Một trận run rẩy không ngừng vang lên trong lòng cô, nhưng cô nhanh chóng gạt bỏ nỗi sợ, cô trừng mắt nhìn hắn ta, hắn ta tỏ ra không có gì, đưa một tay vuốt mặt cô, cô xoay mặt tránh né bàn tay bẩn thỉu của hắn.

– Một thời gian không gặp, em càng lúc càng trở nên xinh đẹp quyến rũ hơn trước nhiều, vẫn bản tính không khuất phục như trước đây.

Vừa nói hắn vừa nhìn xuống phía dưới cổ cô, nơi bờ ngực đang phập phồng vì tức giận của cô.

– Lại là anh. Anh muốn gì.

– Ồ…thì ra em vẫn nhận ra anh à. Thật là hạnh phúc quá đi mất – Tên đó phá ra cười sung sướng.

Hai tay Bảo Phương muốn vùng quẫy, nhưng hắn ta giữ rất chặt, khiến tay cô đau nhức vô cùng, cô ghiến răng nhìn hắn.

– Thật ra anh chỉ muốn xem vết thương lần trước của em thôi, bất đắc dĩ anh mới làm trầy tay em. Xem nào, còn đau hay không?

Hắn nhìn vết bang trên tay cô, Bảo Phương giật người lại, không thèm nhận sự lo lắng của hắn. Lần trước chính hắn đã giết ba Thục Quyên, lần này lại muốn giết cô ấy.

– Ngươi sẽ không chạy thoát đâu, cảnh sát sẽ đến đây ngay bây giờ – Bảo Phương ghiến răng nhìn hắn nói.
– Haha, ba anh từng dạy, đừng trông chờ gì vào bọn cảnh sát, lũ chúng nó còn lề mề chậm chạp hơn ốc se6nm chỉ thích đến thu dọn tàn cuộc thôi – Hắn nhìn xoáy vào mắt Bảo Phương cười khoái chí đáp.

Không ngờ hắn vừa nói xong thì tiếng còi xe cảnh sát đã hú vang lên. Nhưng hắn ta không hề thay đổi sắc mặt, hắn nhìn Bảo Phương nói như ra lệnh.

– Đi nào, em đưa anh ra khỏi đây đi. Nên nhớ, nếu như em có bất cứ hành động nào thì anh sẽ bắn lũng sọ của tên cảnh sát nào dám chặn đường. Chắc em không nghi ngờ gì về tài bắn súng của anh chứ.

Bảo Phương hít một hơi thật mạnh, cô quay đầu lại nói với Thục Quyên và Trí Lâm đang sợ hãi trấn an:

– Không sao đâu, anh ta sẽ không làm hại mình.

– Đúng vậy, anh sẽ không làm hại người anh thích đâu – Hắn ta kề môi sau tai cô thì thầm.

Bảo Phương tức giận, cô mím môi hậm hực bước đi, hắn mĩm cười hài lòng đi phía sau cô. Bảo Phương bây giò mới nhận thấy Lăng Phong nói cực kỳ đúng, cảnh sát và sát thủ, trình độ khác xa nhau một trời một vực, dù là một cảnh sát giỏi thế nào đi chăng nữa thì khó lòng chiến thắng được một tên sát thủ chuyên nghiệp.
Mà thứ khác biệt để tạo nên chiến thắng chính là sự tàn nhẫn.

Đúng là chỉ có thật sự tàn nhẫn thì mới có thể ra tay không chút suy nghĩ để giành chiế thắng.

Cô và hắn ta đi đến chiếc xe màu trắng của hắn để ra khỏi nhà để xe, hắn ta ra lệnh cho cô ngồi vào vị trí lái:

– Tôi không biết lái xe – Cô bèn lên tiếng từ chối, nếu như ngồi ghế lái thì cảng chịu sự uy hiếp của hắn ta nhiều hơn mà thôi.

– Ồ, nhiều năm không gặp, em đã học được cách nói dối rồi, dù ở vị trí nào, em cũng không thể thóat được anh đâu – Hắn ta nheo mắt nhìn cô cười đáp.

– Tôi lái xe không quen lắm – Cô miễn cưỡng nói khi bị hắn lât tẩy.

– Anh vốn không hề sợ chết – hắn mĩm cười đáp rồi mở cửa xe để cô bước vào.

Bảo Phương vào trong xe, trừng mắt nhìn hắn bực tức rồi bắt đầu lái xa, đi ngang qua mấy người bảo vệ giữ xe. Hắn đưa cho cô chiếc thẻ gửi xe, đồng thời tay hắn thò vào trong túi áo khoát nơi cô biết hắn đặt khẩu súng đã lên nòng.

Bảo Phương bình tĩnh như không có gì mĩm cười đưa tấm thẻ xe cho bảo vệ rồi cùng hắn ta lái xe chạy đi ra ngoài. Cô cố tình chạy thật chậm lại, cố gắng tìm cơ hội thoát thân. Cô khẽ đưa mắt nhìn về hai phía mà hai người con trai bỏ đi. Vẫn không thấy bóng dáng họ ở đâu, cô hy vọng họ không sao.

– Bé con, bây giờ em có thể lái xe nhanh lên dược rồi, mỗi giây em chậm chạp sẽ được thay bằng một mạng sống nào đó – Hắn ta đe dọa.

Bảo Phương mím môi miễn cưỡng đạp chân ga bắt đầu tăng tốc độ lái xe bỏ đi.

Cô chạy ngang qua khách sạn mà Lăng Phong đã bước vào, cũng là lúc cậu vội vàng chạy ra. Chiếc xe chạy xẹt qua, cạu thấy ngay bóng dáng Bảo Phương ngồi trên xe, một cơn trấn động xuất hiện trong lòng Lăng hong, bởi cậu nhì thấy một tên kì lạ cũng ngồi xe với cô. Vậy là cậu đã đoán đúng, hắn ta giăng ra nhiều cái bẫy khác nhau chỉ là muốn dụ cậu và Bảo nam đi xa mà thôi. Cậu không còn ý nghĩ lo lắng cho Thục Quyên nữa, mà tính mạng của Bảo Phương lúc này mới là điều tất cả của cậu. Khi cậu chạy đến, chiếc xe đã chạy cách cậu khá xa. Cậu không thể để hắn chạy thoát.

Đó là một góc xéo, một tầm bắn xa, Lăng Phong giương súng ngay lập tức. Cậu phải bắn được, bằng mọi giá phải bắn trúng hắn. Tiếng súng vang lên.

Rền vang cùng lúc với tiếng cì xe cảnh sát đang ào vào bãi đỗ xe. Tiếng thắng xe gấp gáp đầy hoảng hốt khi mà tiếng súng nổ ra khiến tất cả mọi người đều sợ hãi.

Bảo Phương nghe thấy tiếng súng, sau đó là tiếng vỡ của của chiếc kính của ghế sau. Viên đan bay theo góc xéo xuyên ngay bên góc của chiếc kính sau, xuyên thẳng vào bả vai to lớn nhô ra khỏi ghế xe của tên sát thủ. Hắn gầm nhẹ một tiếng.

Bảo Phương biết hắn ta đã trúng đạn. Cô lập tức đạp thắng xe thật nhanh, khiến cả người tên này không kịp phòng bị gì cả đập mạnh về phía trước. Rồi lần nữa dội ngược ra sa đập vào thành ghế, hắn thét lên một tiếng, mặt hắn ta nhăn nhó đầy đau đớn, Bảo Phương có thể thấy vết máu của hắn bắn trên thành ghế đỏ thẩm.

Lợi dụng lúc hắn ta chưa kịp lấy lại tinh thần, cô lập tức đưa tay khống chế hắn ta. Chiếc còng tay của cô nhanh chóng móc ra khóa tay hắn lại, ngăn cho hắn ta móc súng.

Nhưng thái độ của hắn ta bình thản đến lại kì khi nhìn thấy vẻ hài lòng của Bảo Phương khi bắt được hắn ta.
– Để anh nói cho bé con biết 2 tin một tin vui và mộ tin buồn. Tin vui là trái bom dưới ghế con gái ông Chung Thành Quốc là trái bom giả, nhưng tin buồn là trái bom thật đang chờ tên vệ sĩ

Bảo Phương sửng sốt vô cùng, không một chút su nghĩ, cô liền đẩy cửa chạy đi.

Sau phát súng khiến tất cả mọi người đều hoảng hốt, cảnh sát đã nhanh chóng bao quây lấy Lăng Phong khiến cậu không thể chạy lại xem Bảo Phương và tên kia thế nào, chỉ có thể đứng nhìn chiếc xe dừng lại.

Đang lúc sốt ruột định mặc kệ chạy lại xem sao thì đã thấy Bảo Phương xuống xe chạy ngược lại, cậu vội vàng hét lên gọi:

– Em không sao chứ.

Nhưng Bảo Phương không nhìn cậu, cô cũng không chạy về phía cậu mà chạy về hướng bên kia, nơi Bảo Nam đang ở đó. Linh tính mách bảo có chuyện không lành, cậu liền nhìn các đồng chí cảnh sát đang bao quay quanh mình.

– Có một quả bom trong bãi xe, mau chóng phong tỏa khu vực xung quanh đó. Có một đồng chí cảnh sát cùng người được bảo vệ bên trong xe đặt bom. Chung cư đối diện hình như đã xảy ra chuyện gì đó.

Tiếng gọi của cậu làm các cảnh sát chú ý đến Bảo Phương, họ nhận ra cô nên mới hỏi Lăng Phong:
– Anh quen với cô ấy.

– Tôi nổ súng cũng là vì muốn ngăn cản tên sát thủ đang uy hiếp cô ấy – Lăng Phong vội vàng đáp, cậu sốt ruột muốn thoát khỏi sự bao quây để chạy đến chỗ cô – Các anh hãy mau đuổi theo cô ấy đi, chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì rồi.

Nói xong cậu lách người chạy đuổi theo, mấy người cảnh sát cũng không gây khó dễ nữa, cũng không cản trở cậu nhưng họ chạy sát theo phía sau.

Lăng Phong nhanh chóng đuổi kịp Bảo Phương, hai người đứng trước thềm chung cư, cậu giữ tay cô lại lo lắng hỏi:

– Chuyện gì vậy.

– Trái bom dưới xe là trái bom giả. Trái bom thật sự nằm ở trên đó, Bảo Nam đang ở đó, anh mau thả tay em ra, em phải đi lên đó – Bảo Phương giải thích nhanh rồi vùng tay ra khỏi tay của Lăng Phong.

Nhưng Lăng Phong đã ôm cô giữ chặt:

– Nguy hiểm lắm, em đừng lên.

– Buông em ra, em phải lên đó – Bảo Phương giận dữ quát lên – Bảo Nam đang ở trên đó, anh trai em đang ở trên đó, mau thả em ra.

Nhưng Lăng Phong càng giữ chặt cô lại mặc cho cô điên cuồng kháng cự lại cậu. Cậu quan sát tình hình rồi nghĩ nhanh:”

Chung cư này đang xây dựng dở giang, vì trục trặc gì đó nên đã ngừng xây 3 ngày nay. Vì vậy tên sát thủ mới lợi dụng thời cơ cài đặt bom, để bảo đảm không có người thiệt mạng. Tên này xem ra cũng không muốn gây chú ý lắm. Đặt bom chỉ là muốn cầm chân người đến mà thôi “

– Bảo Nam sẽ không sao đâu, anh ấy biết cách tự lo cho mình mà…em bây giờ chạy lên lỡ nó phát nổ thì em sẽ phải bỏ mạng oan uổng đó – Lăng Phong bị Bảo Phương cắn vào bả vai để ép cậu buông cô ra nhưng cậu nhăn mày cố gắng chịu đựng cơn đau cũng nhất quyết không để cô chạy lên trên.

– Mặc kệ em, anh bỏ em ra. Em xin anh đó, xin anh đó – Bảo Phương vẫn một mực giãy giũa không ngừng, nhưng thấy Lăng Phong vẫn không chịu buông cô ra, cô khóc òa van xin cậu thả mình ra.

– Bảo Phương nghe anh nói đi, quả bom đến giờ vẫn chưa phát nổ, tức là nó cũng giống như quả bom kia, nghĩa là chị cần Bảo Nam vẫn đứng yên thì sẽ không sao, nếu chúng ta cứ đồng loạt ùa vào, chẳng khác nào kích hoạt cho quả bom nổ. Bây giờ chúng ta phải đợi thôi – Lăng Phong vỗ về cô khuyên can.

Bảo Phương nghe những lời Lăng Phong nói, sự đau khổ đến bóp nghẹn kia mới dịu lại, cô nhìn cậu, ánh mắt cậu toát lên sự chắc chắn khiến cô an tâm.

– Em muốn nói với anh ấy vài lời – Cô khẽ thì thào.

Lăng Phong gật đầu rồi nới lỏng tay một chút cùng cô đứng lùi lại bên ngoài, Bảo Phương dùng hết sức hét lên:

– Bảo Nam! Anh có nghe em nói không. Anh thế nào rồi? Anh ráng đợi một chút, mọi người sẽ đến giúp anh.
Chẳng có tiếng trả lời, khiến Bảo Phương hoang mang lo lắng, Lăng Phong ở bên cạnh vỗ về:

– Đứng ló, mọi chuyện sẽ ổn thôi.

– Em không muốn anh ấy xảy ra chuyện gì đâu, em chỉ còn có mỗi anh ấy là người thân thôi…xin anh…xin anh đừng để anh ấy xảy ra chuyện gì hết… – Bảo Phương nắm vạt áo của Lăng Phong, gục đầu vào ngực cậu khóc.

Thục Quyên và Trí Lâm cũng nhanh chóng biết được quả bom trên xe họ là giả nhưng vẫn phải đợi các chuyên gia đến xác nhận rồi mới có thể tin chắc mà bước xuống.

Sự việc lần này quá gây kích động, toàn lực lượng cảnh sát đều ùa đến, người dân cũng bu đông nghẹt, báo chí phóng viên cũng bao quây khắp nơi. Huyên náo một góc trời.

Ông Văn Lâm và ông Hoàng Danh, hai cán bộ cấp cao của ngành công an cũng vội vã chạy đến xem xét tình hình. Ra lệnh chỉ huy mọi việc.

Trái bom trên xe của Trí Lâm và Thục Quyên nhanh chóng được nhận định đúng là quả bom giả. Trí Lâm và Thục Quyên thở phào nhẹ nhỏm. Cả hai nhìn nhau cười, nãy giờ tâm trạng cải hai đều căng thẳng vô cùng, đến hít thở mạnh cũng không dám, người cứng cả lên vì ngồi yên bất động, chân tay tê hết nhưng chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

Thục Quyên được một nữ cảnh sát dìu xuống, cả người cô gần như không cử động được, cô ngồi bệch xuống đất thở dốc. Ông Văn Lâm cũng thở phào nhẹ nhỏm khi biết con trai mình không sao. Ông Hoàng Danh vỗ vỗ vai ông Văn Lâm chúc mừng:

– Anh đã có thể bớt lo lắng rồi.

Ông Văn Lâm cười gật đầu.

Một đồng chí chạy đến làm động tác chào nghiêm trang rồi lớn tiếng:

– Báo cáo thủ trưởng, đã sơ tán hết mọi người của những căn hộ chung quanh rồi, chúng ta có thể bắt đầu tiến hành phá vỡ quả bom bên trên.

– Tiến hành đi – Ông Văn Lâm ra lệnh.

Người đó liền nhanh chóng nhận lệnh bỏ đi. Trí Lâm đứng bên cạnh nghe vậy hơi thắc mắc mới tò mò quay đầu hỏi ba mình:

– Còn quả bom nào nữa sao?

– Đúng vậy, còn một quả bom thật sự được đặt ở khu chung cư đang xây dựng dở dang đằng kia. Nghe nói có một người hiện đang mắc kẹt ở đó – Ông Hoàng Danh thay ông Văm Lâm trả lời.

Thục Quyên nghe xong, toàn thân thấy lạnh toát, người chạy về hướng khu chung cư đó chẳng phải là Bảo Nam hay sao, tuy vờ như không thấy nhưng cô vẫn thầm quan sát Bảo Nam. Người bị kẹt với quả bom thật là Bảo nam. Tim co thắt mạnh, khiến tay chân cứng ngắt của Thục Quyên run lên, cô bật dậy lao người về phía đó.

Cô chẳng thà người bị nổ chết là cô còn hơn, tại sao ông trời lại nhẫn tâm như thế, cô đã mong muốn gặp mặt cậu lần nữa dù phải đánh đổi bất cứ cái gì. Cuối cùng Bảo Nam cũng đã trở về, cô đã gặp mặt anh ấy, nhưng cái giá phải trả lại quá lớn, cái giá đó là sinh mạng của Bảo Nam.

Cô sai rồi, tất cả đều là lỗi của cô, nếu như cô không vì sự ích kỷ muốn gặp cậu mà nhắn tin nhắn đó, Bảo Nam sẽ yên ổn bên đó, có lẽ cậu sẽ không trở về và gặp phải sự việc này. Tất cả là lỗi của cô.
Thục Quyên không ngừng trách móc bản thân,nước mắt cô nhòe hết gương mặt, cô chạy thật nhanh về phía đó. Phía sau mọi người cũng vội vã đuổi theo.

Khi cô vừa chạy đến, một tiếng nổ vang lên làm cho gạch vỡ văng xuống mặt đất, bụi rơi mù mịt. tất cả mọi người hét lên sợ hãi. Lăng Phong đã dùng người che chơ Bảo Phương khỏi những mảnh gạch vụn vỡ rơi xuống.

Bảo Phương gào lên:

– Không Bảo Nam… – Cô giơ tay đấm vào người Lăng Phong – Anh gạt em…anh gạt em…Bảo Nam…

Thục Quyên chạy đến đã nghe tiếng khóc nức nở của Bảo Phương, cả người cô rụng rời. Cô đờ đẫn đứng lặng yên nhìn Lăng Phong đang dỗ dành Bảo Phương, cảnh sát đã phong tỏa không cho mọi người đến gần, cô ngước nhìn lên khu nhà chung cư xây dở dang này, đã trở nên hoang tàng hơn sau tiếng nổ, bụi rơi đầy, ánh mắt trở nên ngây dại.

Cô không còn nghe tiếng động xung quanh được nữa, hai tai của cô bị tiếng nổ vừa rồi làm cho ù đi. Tim cô cũng vỡ tung ra theo tiếng nổ. Nước mắt không thể rơi được nữa.

Mọi người dáo dát ùa vào bên trong xem xét hiện trường sau vụ nổ, họ va vào cô, nhưng cô lại không có cảm giác gì hết, cô cứ đứng chết lặng nơi đó. Trời đất quay cuồng, cô từ từ ngã xuống đất.

Khi Thục Quyên tỉnh lại, trước mắt cô là một màn tối đen như mực. Nhưng cô nhận ra được mùi thuốc sát trùng của bệnh viện, cô biết mình đang nằm trong bệnh viện. Cô nghe tiếng khóc của Bảo Phương, có lẽ trên thế gian này giờ đây chỉ có cô mới hiểu được nỗi đau của Bảo Phương, cả hai người cùng mất đi người thân yêu nhất. Bảo Nam đã chết rồi, nhưng chắc cậu không muốn thấy Bảo Phương đau lòng vì cậu, có lẽ chỉ có cô mới an ủi được Bảo phương lúc này, cô mệt mỏi khẽ gọi:

– Bảo Phương.

Cô giơ tay lên, muốn tìm kiếm Bảo Phương trong đêm tối. Bảo Phương nghe tiếng cô gọi ngẩng đầu lên rồi bước đến nắm tay cô.

– Mình đây…

– Sao lại không mở đèn lên – Thục Quyên khẽ khàng hỏi.

Bảo Phương giật mình quơ tay trước đôi mắt đang mở của Thục Quyên, kinh hoàng khi thấy đôi mắt vẫn đang mở kia không có một chút chuyển động nào.

– Phương sao vậy, sao không nói gì – Thục Quyên thấy tự nhiên Bảo Phương im lặng thì lên tiếng hỏi.

– Thục Quyên…mình có mở đèn – Bảo Phương run run trả lời Thục Quyên rồi quay sang một người khác cũng có mặt trong phòng kêu lên – Mau gọi bác sĩ đến đây.

Thục Quyên nghe Bảo Phương đáp thì trấn động, cô quơ tay trước mắt mình, cô mở to hết sức, nhưng trước mắt cô chỉ là một màu đen.

– Đây là hiện tượng bị mù tạm thời – Bác sĩ khám mắt cho Thục Quyên xong thì đưa ra chuẩn đoán – Là do thần kinh bị chấn động mạnh tác động lên dây thần kinh thị giác làm mù mắt. Cần phải nghỉ ngơi và chăm sóc tốt nếu không thì có thể trở thành mù lòa thật.

Bảo Phương gnhe xong cũng nhẹ nhỏm, cô ngồi nhìn bác sĩ đắp thuốc và băng mắt cho Thục Quyên. Lúc mọi người đi lên thì chỉ thấy một đống gạch nằm rơi rãi, nhưng tuyệt nhiên không thấy một cái xác nào cả, điều này làm Bảo Phương mừng rỡ vô cùng. Bảo Nam không biết đã biến đi đâu mất rồi, nhưng không sao, chỉ cần Bảo Nam bình an, anh trai của cô không có chết, cô cũng xem như đã cất được tảng đá trong lòng mình.

Cho nên dù mọi người khuyên cô về nhà nghỉ ngơi, cô cũng đều từ chối, vì cô lo lắng cho Thục Quyên nên quyết ở lại bên cạnh Thục Quyên. Cô nắm tay Thục Quyên mừng rỡ nói:

– Mắt của Quyên sẽ không sao, chỉ cần tịnh dưỡng nghỉ ngơi tốt thôi.

– Mình không sao, đừng lo lắng cho mình, mình muốn về nhà – Thục Quyên bèn nói.

– Nhưng mà mắt bạn… – Bảo Phương ngập ngừng

– Mình sẽ đến khám thường xuyên, mình muốn về nhà hơn – Thục Quyên kiên quyết nói.

Về nhà, không cần mở đèn, cô nằm trên giường, đưa tay sờ vào đôi mắt được quấn băng của mình. Rồi lại đưa tay đặt lên ngực mình, cô vẫn cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình, nhưng lại không còn cảm giác ấm áp của nó nữa mà chỉ cảm thấy một cảm giác vô cùng lạnh lẽo.

Dù bác sĩ đã dặn cô không được khóc nữa sẽ ảnh hưởng đến mắt của mình, nhưng cô không thể nào ngăn chặn được tiếng nấc của bản thân, không ngăn được c ảm giác đau lòng khôn xiết này. Ba cô vừa mất, người con trai cô yêu nhất của ra đi. Cô không dám hỏi Bảo Phương về bảo Nam, cô sợ nhắc tới Bảo Nam sẽ khiến Bảo Phương đau lòng, nên chỉ có thể dồn nén nỗi đau này vào lòng mà thôi.

Trong đêm tối, giữa không gian yên tĩnh, tiếng khóc của cô khiến cho xung quanh càng ảm đạm hơn. Đột nhiên một bàn tay nhẹ nhàng chạm vào má cô.

Ông trời thường rất công bằng, lấy cái này đi sẽ trả lại cái khác. Đó là lí do những người mù đặc biệt thính tai, dù tiếng động rất khẽ họ vẫn có thể nghe thấy.

Thục Quyên nằm im lặng trên giường của mình, không gian vô cùng yên tĩnh, nhưng tiếng mở cửa rất khẽ, bình thường khi người giúp việc mở ra đi vào cô cũng không hay, vậy mà bây giờ cô lại nghe rất rõ. Là ai đã bước vào, đứng rất gần bên giường của cô sao lại không lên tiếng.

Là Bảo Phương hay là ai khác…cũng có thể là tên sát thủ do ông Kiến Quốc phái đến giết cô. Là ai cũng được, cô không còn quan tâm nữa, sự sống đối với cô hiện giờ hoàn toàn vô nghĩa.

Thục Quyên buông xuôi người, tiếng khóc đau đớn vẫn không ngừng chảy ra. Bàn tay ấm nóng chạm vào má cô, vuốt ve những giọt nước mắt đã làm ướt đẫm cả cái vải quấn quanh mắt cô, chảy dài trên gương mặt cô.

Thục Quyên như bị chấn động, là cô quá đau thương, quá nhung nhớ nên sinh ra ảo giác hay sao. Cô nhận ra cái bàn tay vuốt ve trên gương mặt cô này, cô luôn luôn khao khát lần nữa lại được sự vuốt ve như thế. Cô vội vã giơ tay vơ quào chụp lấy bàn tay đó.

Bảo Nam không rút tay lại, cứ để mặc cô nắm chặt tay mình, vuốt ve tay mình, luồn những ngón tay thon nhỏ của cô vào trong bàn tay to lớn của cậu, để cô cảm nhận sự tồn tại của cậu.

Bàn tay Thục Quyên lần lần theo cánh tay lên cao chạm vào gương mặt cậu, cậu có thể nhận thấy ngón tay run run lạnh toát của cô chạm vào mặt cậu, Bảo Nam phối hợp cúi người xuống một chút để cô dễ dàng chạm vào mặt mình.

Đó là sự xúc động dâng trào không gì có thể diễn tả trong lòng của Thục Quyên, Bảo Nam còn sống…

Cô bèn buông thỏng tay xuống, kìm nén tiếng nấc, từ từ xoay người ngược lại hướng của cậu. Cô im lặng, không nói thêm câu nào nữa, căn phòng vốn có tiếng nấc của cô giờ đã không còn, càng trở nên tĩnh mịch hơn bao giờ hết.

Thục Quyên cảm thấy sau lưng mình là một hơi thở nóng ấm đang sát vào người cô. Bảo Nam đã nằm xuống ôm chầm lấy cô, vòng tay của cậu rất ấm ôm lấy cô, làm xoa dịu nỗi đau trong lòng cô.

– Xin lỗi anh đã về trễ.

Lời vừa thốt ra đã xóa bỏ sự tuyệt vọng và đau khổ trong lòng cô, Thục Quyên xoay người lại cô đối diện với cậu, bảo Nam vẫn ôm lấy cô trong vòng tay mình.

– Em đã tưởng anh chết, em đã tưởng anh đã chết – Cô khóc nấc nghẹn lên, đưa tay đấm vào ngực của Bảo Nam – Em đã nghỉ anh không cần em. Anh có biết không ba em đã mất rồi, bây giờ chỉ còn một mình em trên thế gian này. Anh có biết em đã sợ hãi thế nào không? Có biết em đau khổ thế nào không? Có biết em nhớ anh đến thế nào không?

– Anh biết…anh xin lỗi…đừng khóc nữa, nếu không sẽ ảnh hưởng đến mắt – Bảo Nam siết chặt cô, vội vàng xoa dịu nỗi đau trong lòng cô.

– Không cần…em chẳng thà mù mắt cả đời này, còn hơn là sáng mắt mà cả anh cũng rời bỏ em… – Thục Quyên lắc đầu khóc lóc nói.

– Đừng nói những câu ngốc nghếch này – Bảo Nam trầm giọng bảo – Chẳng lẽ em muốn tương lai sống mãi trong mù lòa sao.

– Em chẳng thà là người mù. Em ước gì mình vốn là một người mù, như vậy sẽ không gặp anh, sẽ không yêu anh. Sẽ không đau khổ đến phát điên khi bị anh bỏ rơi. Em đau lắm anh có biết không? Anh thật là tàn nhẫn – Cô nức nở khóc khiến cho lòng cậu đau nhói. Tay cô đấm mạnh vào vai Bảo Nam, cậu để yên cho đánh, chỉ muốn cô có thể bỏ đi nỗi đau trong lòng.

Bảo Nam kéo Thục Quyên sát vào lòng cậu, để cằm cậu tùy vào đầu cô, nhìn thân thể bé nhỏ không ngừng run trong lòng mình, tim cậu như ai cứa từng nhát dao. Nỗi chua xót dâng trào trong lòng, làm sao có thể xoa dịu nỗi đau này của cô, vết thương này là do cậu tạo ra.

– Thật ra anh đã đấu tranh quyết liệt với chính bản thân mình. Anh nói với bản thân, em là một cô gái đơn thuần, có cuộc sống bình thường không vướng bận. Còn anh là một kẻ rất phực tạp, rày đây mai đó, thậm chí là nguy hiểm vô cùng nên anh không muốn em lạc vào. Người như anh nên tránh càng xa càng tốt.

– Vậy anh đến đây làm gì, anh mau đi đi – Thục Quyên tức giận đẩy Bảo Nam ra xa.

– Nhưng mà anh rất nhớ em… – Giọng Bảo Nam điền đạm khẽ khàng bộc lộ sự dịu dàng và thương cảm.

Cô xúc động khóc òa, thôi không khánh cự nữa, lẳng lặng tựa người vào lòng cậu.

– Anh rất sợ em rời xa anh, sợ sau này sẽ không ai nói với anh:” Em rất lo lắng cho anh” Khi ôm em trong vòng tay, anh không còn thấy mệt mỏi, được nhìn thấy đôi mắt yêu thương của em, anh thấy mình không còn cô đơn nữa.

Thục Quyên đưa tay kéo dải băng mắt ra, Bảo Nam kinh hãi kêu lên:

– Em làm gì vậy?

– Em muốn được nhìn thấy anh – Cô trả lời.

– Anh nghe nói mắt của em… – Bảo Nam ngập ngừng, cậu đau đớn nhìn vào đôi mắt của cô trông đêm tối, cậu đưa tay vuốt ve đôi mắt lấp lánh như vì sao của cô.

– Mở đèn en đi anh – Cô khẽ yêu cầu.

Bảo Nam với tay bật chiếc đèn ngủ ngay đầu giường. Ánh sáng đèn dịu nhẹ lan tỏa khắp căn phòng, ánh sáng bất chợt khiến đôi mắt trong tối của Bảo Nam phải chớp chớp mấy cái, nhưng Thục Quyên phải nhắm ghiền hai mắt lại, vẻ mặt khó chịu hiện ra khiến Bảo Nam hốt hoảng:

– Chói mắt à.

Cậu định với tay lần nữa tắt đèn đi, nhưng Thục Quyên đã giữ tay cậu lại bảo.

– Đừng…một chút nữa sẽ quen thôi, em muốn được nhìn thấy anh. Em muốn xem anh thế nào, có bị thương hay không? Khi trái bom nổ, tim em cũng muốn nổ tung theo. Em thật sự rất sợ.

Cả người cô run lên trong vòng tay của Bảo Nam, cậu siết chặt cô hơn, đem hơi ấm trong người truyền sang cho cô.

– Anh đã không sao rồi. Lúc trai bom nổ, anh đạp kịp bay người qua một bên tránh. Tuy có bị gạch đá văng trúng người đau đớn, nhưng anh không sao. Vì anh không muốn bị chú ý nhất là có phóng viên đầy rẫy nên nhảy xuống tường nhà bên cạnh bỏ đi – Cậu khẽ khàng giải thích.

– Vậy sao anh còn lén lút đến đây, anh chắc chắn là có bị thương – thục Quyên sợ hãi đưa tay sờ nắn khắp người Bảo Nam, cô chạm vào vạch băng quấn trên tay cậu, chạm vào vết thương trên vai khiến Bảo Nam nhăn mặt khẽ rên một tiếng, cô không hỏi đau lòng.

Bảo Nam nắm tay cô giữ lại, nhìn cô vì cậu đau lòng khóc, Bảo Nam thở dài vuốt nước mắt cô lần nữa bảo:

– Anh lại làm em khóc nữa rồi.

– Em không khóc – Cô gạt nước mắt đi ấm ức đáp.

– Được rồi, em không khóc – Cậu khẽ cười nhìn gương mặt phụng phịu của cô khẽ cười, môi cậu lướt nhẹ qua vành tai cô rồi dừng lại trên đôi mắt mở to nhưng trong veo không chất chứa một hình ảnh nào, cậu hôn vào giọt nước mắt đang đọng lại trên gương mặt cô.

Môi cậu tiếp tục lướt nhẹ xuống và dừng lại trên đôi môi mềm mại của cô, cách tiếp xúc này khiến gương mặt Thục Quyên đỏ bừng. Cô đưa tay vuốt ve gương mặt Bảo Nam, cảm nhận nụ hôn của cậu càng lúc càng mặn nồng, cậu ngậm lấy vành môi cô rồi vào sâu bên trong.

Đây không phải là lần đầu Bảo Nam ôm cô, những vòng tay lần trước đều dịu dàng và vô hại, chỉ làm cô đắm chìm trong mê mẩn và hạnh phúc. Nhưng lần này, lần đầu tiên cô cảm nhận được dục vọng không chút kiềm chế của Bảo Nam.

– Anh rất sợ, anh sợ em xảy ra chuyện, sợ anh mãi mãi không còn gặp được em nữa. Trước khi trái bom nổ, anh đã rất hối hận, hối hận vì chưa kịp nói với em một điều: Thục Quyên, anh yêu em.

Lời thì thầm vừa thốt ra của Bảo nam còn hơn cả nụ hôn và những cái vuốt ve của cậu, nó như một cơn bảo vô hình ập đến nhấn chìm cô. Đó là cái cảm giác vui sướng và ngập tràn hạnh phúc, cô đã đợi để nghe được lời này biết bao nhiêu lâu.

( Trẻ con…hãy nhảy cóc một đoạn đi, đầu óc trở nên đen tối là chị không chịu trách nhiệm nha )
Trước đây mặc dù là cô tự nguyện như đều là Bảo nam chủ động quấn lấy cô, còn hôm nay, phút giây này, cô thật sự muốn có cậu. Cô đưa tay vòng tay lấy cổ cậu, kéo cậu sát vào cô hơn nữa, sau dó trở người nằm trên nười Bảo Nam, hôn lên môi cậu, chiếc lưỡi nhỏ mưu đồ chui vào môi cậu, lướt nhẹ vào mấy chiếc răng đều tăm tắp kia ruồi cuốn thẳng vào bên trong khoang miệng cậu

Bảo nam cũng khẽ khàng đáp lại nụ hôn của cô, tay cậu giữ lấy gáy cô để nụ hôn của cô càng sâu hơn. Bàn tay cô bắt đầu duy chuyển xuống những khuy áo của cậu lần mở từng nút một. Đôi môi mềm mại của cô hôn lên cổ rồi lướt nhẹ qua vai cậu, trượt xuống lồng ngực. Thục Quyên có chút thẹn thùng.

Thật ra dù là cô ở thế chủ động nhưng kinh nghiệm của cô rất ít, đành phải trả quyền thế chủ động Bảo Nam, cô thích tận hưởng niềm hân hoan của cơ thể, đắm chìm trong sự yêu thương vỗ về của Bảo Nam.

Mái tóc dài của thục Quyên xõa dài rũ xuống vòm ngực vạm vỡ, quét qua cơ bắp săn chắc của Bảo nam, cảm giác mơn trớn kích thích từng thớ thịt cùng với nụ hôn táo bạo của Thục Quyên, cô thể Bảo Nam như bị đốt cháy. Lần đầu tiên cậu cảm thấy cậu cần phải kiềm chế bản thân mới có thể kiềm nén từng run động của cơ thể.

Hai cơ thể hòa hợp vào nhau bắt đầu một vũ điệu không ngừng, họ vuốt ve từng đường cong cơ thể của nhau hòa quyện hơi thở hổn hển vào trong không gian yên lặng xung quanh.

Đối với thục Quyên cảm giác khoái lạc của cô thể không thể nhấn chìm cô, điều cô xem trọng là cái cảm giác thân mật khi hai cơ thể hòa nguyện vào nhau, duy chỉ lúc đó cô mới có cảm giác mình thật sự có được tình yêu của Bảo Nam.

Sự thăng hoa đó dù có hòa quyện thân mật đến mấy, có lượn lờ siết chặt đến đâu thì cũng có lúc kết thúc.

– Hãy ở bên em – Thục Quyên mệt mỏi thều thào.

– Ngủ đi – Bảo Nam không trả lời câu hỏi của Thục Quyên nhưng cậu dùng hành động luồn những ngón tay vào bàn tay cô siết chặt như một lời khẳng định.

Khi cô đã mãn nguyện và ngủ thật sâu trong lòng cậu, Bảo Nam mới khẽ vướt má cô, trước đây, cậu luôn là người ngủ sâu, Thục Quyên thường không ngủ được, bởi vì cô sợ khi mở mắt ra đã không còn nhìn thấy được Bảo Nam, nhưng cô chưa từng mở miệng cầu xin cậu ở lại. Có lẽ cô đã thật sự cô đơn đến nỗi phải mở miệng cầu xin.

Tương lai của cậu là một màu đen tối, cô nếu theo cậu sẽ mãi mãi không thấy ánh sáng. Một cô gái như cô vì sao lại chấp nhận theo một người như cậu. Chỉ có thể dùng một chữ để lý giải:”Chính là yêu”

Suốt cả tháng kể từ lúc ba cô bị ám sát, Thục Quyên thường thấy khó ngủ, giấc ngủ hay chập chờn. Đến khi ba cô mất, cô trở thành người thừa kế, âm mưu ám sát vẫn đeo đẳng khiến cô càng mất ngủ. Hôm nay mới là lần đầu tiên cô ngủ ngon giấc đến thế.

Tiếng gõ cửa bên ngoài làm cô thức giấc. Thục Quyên hoảng hốt mò tay sang bên cạnh, chiếc giường lạnh tanh không một bóng người khiến cô hụt hẩng vô cùng. Cô chán chường ngồi dậy tìm quần áo mặc vào, mới phát hiện quần ào vẫn trên người cô. Thục Quyên nghi ngờ có lẽ đêm qua chỉ là một giấc mộng xuân của cô mà thôi, cô thở dài nói:

– Vào đi.

Bảo Phương bước vào, tâm trạng có vẻ nhẹ nhỏm hơn hôm qua, cô nhìn Thục Quyên nói:

– Đã khỏe hơn chưa.

Thục Quyên khẽ gật đầu, trong lòng buồn bã vô cùng.

– Sao lại tháo băng mắt ra – Bảo Phương nhìn gương mặt thẩn thờ của thục Quyên khẽ trách.

– Mình đeo không quen lắm, thấy hơi khó chịu nên mới tháo ra – Thục Quyên cười ngượng đáp.

– Thật là…,mình dìu bạn xuống ăn sáng, lát nữa chúng ta đi bệnh viện băng lại mắt cho bạn – Bảo Phương đành nói.

– Mình không muốn ăn, mình thấy rất mệt, mình muốn nghỉ thêm một chút – Thục Quyên lắc đấu đáp rồi từ từ ngã người nằm xuống.

– Được rồi, vậy Quyên nằm nghỉ đi, mình đặt điện thoại kế bên gối. Chỉ cần bấm số 1 thì gọi được mình – Bảo Phương đặt điện thoại lên gối Thục Quyên dặn dò – Bạn mò được phím số 1 chứ?

– Mình mò được – Thục Quyên đáp, cô nằm quay lưng về phía Bảo Phương.

Bảo Phương thấy Thục Quyên có vẻ mệt mỏi nên cũng không làm phiền nữa, đối với một cô gái hiền lành yếu đuối như Thục Quyên, những sự cố dồn dập ập đến đúng là quá sức chịu đựng.

– Bảo Phương… – Thục Quyên đột nhiên lên tiếng gọi – Bảo Nam…anh ấy…

– Không sao…không tìm được xác anh ấy – Bảo Phương khẽ đáp, trong giọng nói không giấu được niềm vui.

– Vậy à…

Bất luận đêm qua là một giấc mơ đi chăng nữa thì chỉ cần anh còn sống là được rồi. Cô khẽ chớp mắt rũ giọt nước mắt chực trào xuống.

Tiếng điệnt hoại di động của cô bỗng vang lên, cô chưa kịp trả lời thì:

– Là anh…

Trái tim cô liền đập rộn ràng…
– Thấy em ngủ ngon nên anh không nở đánh thức. Để tránh mọi người đến nên anh phải ra đi… – Ngừng một lát Bảo Nam mới nói tiếp – Em hãy nhớ giữ gìn bản thân mình, đừng có khóc nữa…nếu không mắt em sẽ trở nên xấu đi đó…Đừng nói với Bảo Phương về anh.

Cô im lặng nghe cậu dặn dò không lên tiếng.

-…Nếu có thể…anh lại đến bên em.

Nói xong Bảo Nam cúp máy, Thục Quyên cầm điện thoại thẫn thờ. Đêm qua không phải là một giấc mơ, Bảo Nam thật sự đã đến bên cô, anh đã nói yêu cô, anh còn nói anh sẽ lại đến bên cô…Thục Quyên khẽ cười hạnh phúc.

– Đã vất vả rồi, con và Trí Lâm hãy về nhà nghỉ ngơi đi – Ông Trí Lâm nhẹ giọng bảo hai người.

– Con cũng mệt nhiều rồi, cũng đã khóc một trận, còn phải bảo vệ Thục Quyên, giờ vè nhà nghỉ ngơi một chút đi – Dì Lương vỗ vai Thục Quyên bảo.

Ông Hoàng Danh – chồng dì Lương cũng bảo:

– Nghe nói…người đó là Bảo Nam đúng không?

Bảo Phương gật đầu. Ông Hoàng Danh cũng thở dài:

– Trước đây chú dạy nó trong trường cảnh sát. Thằng bé là một đứa thông minh, chú rất thích tài bắn súng của nó…thằng bé có thiên chất của cha cháu…đáng tiếc là…cũng may là lần này thằng bé không sao.
Nói xong ông Hoàng Danh thở dài một hơi lắc đầu khoát tay vợ quay đi.

– Bảo Phương, con về trước đi, chú bàn chút chuyện với Trí Lâm đã – Ông Văn Lâm đột nhiên lên tiếng bảo.

Cô gật đầu đi ra về. Chào hỏi bàn bạc với mấy đồng nghiệp vài câu rồi ra về. Vừa bước ra khỏi cửa, định gọi taxi về nhà thì thấy một chiếc xe quen thuộc đậu ở đó. Thấy cô đi ra, Lăng Phong bước xuống xe, cậu đến trước mặt cô hỏi:

– Tại sao không nhận điệnt hoại của anh?

– Không thích thì không nhận – Cô làm mặt lạnh đáp rồi bước qua cậu bỏ đi.

– Lên xe đi… – Lăng Phong ra lệnh.

– Tại sao tôi phải lên xe của anh. Anh nghĩ anh là ai – Bảo Phuông trừng mắt hỏi lại

– Nếu em muốn có sự lôi lôi kéo kéo trước cửa cảnh sát thì anh sẵn lòng – Lăng Phong nhướn mày nhìn cô thách thức.

Bảo Phương tức giận trợn mắt nhìn cậu, sau đó đành mở cửa đi vào bên trong xe, cô đóng sầm cửa lại đầy tức tối. Lăng Phong khẽ cười nhìn thái độ bất phục tùng của cô. Lại giận rồi…lại phải tốn công dỗ dành. Cậu ngồi vào vị trí ghế lái, lái xe bỏ đi.

Xe vừa chạy được một đạon ra khỏi cửa cảnh sát thì Bảo Phương đã ra lệnh:
– Dừng xe.

Lăng Phong lập tức dừng xe lại. Bảo Phương liền mở cửa định bỏ ra ngoài thì Lăng Phong đã nhanh tay bấm nút khóa cửa. Bảo Phương không tài nào mở cửa xe được, cô tức tối quay đầu nhìn Lăng Phong nói:

– Mở cửa.

Lăng Phong làm như không thấy không nghe tiếng cô, hai tay thoải mái đặt lên trên đầu, mắt chăm chú nhìn phía trước. bảo Phương thấy vậy không thèm nói thêm nữa, cô nhào người qua bên cậu đưa tay muốn nhấn nút mở cửa thì bị Lăng Phong ôm lấy.

Quá bất ngờ vì cái ôm này, Bảo Phương khụy tay ngã luôn vào long của Lăng Phong, cậu nhìn cô đang trừng mắt tức giận, gương mặt có chút đỏ vì cảm giác tiếp xúc này thì cười khùng khục trêu:

– Anh cũng thích cảm giác thế này mãi, nhưng tiếc là đèn chuyển sang màu xanh rồi, nếu chúng ta không chạy, xe phía sau sẽ bóp còi inh ỏi đó.

Bảo Phương mới quay đầu nhìn lại, phát hiện họ đang dừng trước một ngã tư đèn xanh đèn đỏ, đèn cũng vừa chuyển sang xanh bắt đầu chạy. Hóa ra Lăng Phong dừng xe lại là vì đèn xanh đèn đỏ. Cô hậm hực thoát khỏi người Lăng Phong, cậu cũng buông tay ra, cười giả vờ tiếc rẻ nói:

– Anh chẳng muốn buông tay chút nào, cảm giác ôm em trong long rất là thoải mái. Hay là cứ mặt kệ những người ở phía sau đi, chúng ta tiếp tục.

Bảo Phương biết là Lăng Phong cố tình trêu mình, cô trừng mắt nhìn cậu rồi ngoa ngoãn ngồi yên, không cố chấp xuống xe nữa. Bởi vì cô biết, nếu bây giờ mà lại nhào sang đó thì cũng chẳng được gì chỉ tổ thiệt thòi mà thôi.

Lăng Phong thấy cô ngồi im thì khẽ cười lái xe đi.

Cậu dừng xe trên một con đường vắng, cũng không mở cửa xe, chỉ đưa tay mở máy nghe nhạc, một giai điệu êm đềm vang lên. Bảo Phương từng nghe bài này rồi, nhưng cô lại chẳng nhớ nổi tên.

Bài hát vang lên một lúc, cả hai ngồi im lặng không ai lên tiếng một câu nào hết, Bảo Phương cũng thôi ý định xuống xe mãi cho đến khi bài hát gần kết thúc, Lăng Phong mới quay đầu hỏi:

– Vẫn còn giận sao.

Bảo Phương không trả lời, cô quay mặt ra phía cửa.

– Anh là lo lắng cho em.

– Ai mượn anh lo lắng – Cô gắt lên.

Lăng Phong nhoài người qua bên cô, đưa tay nắm nhẹ lấy cái cằm cô định xoay mặt cô lại, nhưng cô ngang bước xoay mặt thoát khỏi tay cậu. Lăng phong lại giữ cằm cô xoay lại lần nữa, lần này cậu giữ chặt, không cho cô thoát.

Bảo Phương miễn cưỡng phải đối diện với Lăng Phong.

– Em có biết không? Trên đời này sẽ không có ai yêu em được nhiều như anh đâu – Giọng nói của Lăng Phong nhẹ nhàng tới nỗi khiến tim Bảo Phương thổn thức.

Môi cậu chạm vào môi cô, cảm giác ấm mềm khiến Bảo Phương mạnh một hơi hít vào, tim đập không thôi.

– Anh đã từng nói, dù có trả giá thế nào cũng phải bảo vệ em. Lúc anh phát giác mình bị lừa, trong long anh như có lửa đốt hết tim gan, vì lo sợ. Anh lo sợ em sẽ có chuyện, chạy như điên ra ngoài phát hiện em và tên sát thủ đang cùng nhau ngồi trên xe, hắn uy hiếp em. Cả người anh run lên. Anh giương sung bắn hắn ta mà tay run cả lên. Em cũng biết, người cầm sung kỵ nhất là run tay, nhưng lúc đó long anh rất bấn loạn.
Anh rất sợ với tốc độ đó, khoảng cách đó, mình sẽ bắn hụt. Nhưng anh buộc mình phải bắn chính xác, nếu không em sẽ bị hắn đưa đi mất. Hắn là một sát thủ tàn nhẫn, sẽ không để em sống sót trở về đâu. Và nếu em có chuyện gì xảy ra, anh sẽ hận bản thân mình đến chết vì không bảo vệ được em – Giọng cậu có chút run khi kể lại cái phút giây hoảng loạn đó.

Bảo Phương nhìn hai mắt của Lăng Phong, đó là một vực tình cảm sâu hun hút không hề thấy đáy. Nỗi lòng của Lăng Phong đã kiềm nén và ẩn nhẫn lâu lắm rồi, cuối cùng cũng nói ra.

– Anh biết em rất lo lắng cho Bảo Nam. Nhưng mà để em vào đó, trái bom phát nổ, cho nên anh chẳng thà để em giận anh còn hơn để em có chút thương tích nào.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Mất bình tĩnh
Lời Trần Tình Của Một Ả Điếm
Sự Tích Cái Yên Ngựa
Kiểu gì cũng không thoát
Màu đặc biệt, ngày cũng đặc biệt