Học Sinh Chuyển Lớp

01.09.2014
Admin

– Khai ra, khai ra mau?
– Khai cái gì cơ?
– Cái gì trong túi áo kia?

Bỏ xừ, nãy tôi bỏ lên túi áo, tôi cũng chưa biết là cái gì hết, quên phi tang chứng cứ rồi.
Tôi mở túi áo nhìn vào trong, một viên kẹo sô cô la đang nằm im . Nàng ghé đầu nhìn vào. Rồi lấy nó ra, nhìn nhìn.
Sợ nàng hiểu nhầm là của tôi dự trữ, ăn mất tiêu, tôi lên tiếng trước:

– Ý, không phải để ăn đâu, được tặng đó.

Nàng lườm lườm nguýt nguýt nhìn tôi:

– Ai tặng?

– Chị Xuyến, chị hôm bữa đi ăn chè đó!
– Còn gì nữa không?
– Ờ, hết…hết rồi!

Nàng tiếp tục tăng độ sắc của ánh mắt lên, tôi luống cuống:

– Còn, còn, Ngữ Yên cho cây kẹo mút.

Nàng chìa tay ra, ý hỏi kẹo mút đâu. Lục đục đứng dậy, tôi thểu não lôi cây kẹo mút màu hồng ra đưa cho nàng. Nàng không nói gì, đứng dậy đi về phía cái balo của nàng.

– Thôi, kẹo ơi chia tay mày nhé- Tôi thì thầm .

Nhưng ngược với suy đoán của tôi, nàng lục cái ngăn ngoài một hồi, quay lại phía tôi, hai tay giấu giấu sau lưng. Đôi mắt vẫn sắc bén và hơi có phần sát khí.

Hoảng loạn, lỡ đâu nàng cầm cái gì bốp vào đầu tôi là có thể, tôi bắt đầu hơi run run…
Nàng khom xuống, chìa hai bàn tay ra. Là cái kẹo mút và viên Sô cô la. Nhưng ở giữa là viên kẹo bạc hà.
Nàng nở nụ cười:

– Giỡn chơi thôi, giả bộ mà sợ thiệt, nhát .
– Tưởng mất kẹo rồi chứ.
– Hì hì, không thèm. Tặng thêm cho một cái nữa đó.
– Không giận thật sao?
– Xiiiiiiiiii í.! Ai thèm giận, với lại T đâu có lỗi!

Tôi thở phào đưa bàn tay đón lấy ba viên kẹo. Vội vàng đi lại balo cất vào túi, dù gì đêm khuya cũng nên đề phòng hỏa hoạn.

– Nhớ là phải ăn viên bạc hà trước nhé!
– Vì sao lại ăn.Giữ lại chứ.
– Ngốc ơi là ngốc, ăn đi, rồi Dung cho viên khác!

Tôi cười hì hì và nhìn nàng. Gì chứ qua bao nhiêu việc, cách ứng xử của Dung luôn tinh nghịch nhưng hoàn toàn khiến người khác an tâm, thâm chí là bất ngờ.

Hai chúng tôi ngồi im nghe tiếng lũ bạn hát hò ngoài trại.Giờ thì tụi nó đã chuyển sang cái thể loại ba xàm ba láp rồi.

Mười hai giờ, lửa trại nhóm lên sáng bừng cả bãi đất trống cạnh sân vận động. Chúng tôi nắm tay nhau, không phân biệt khóa học, không phân biệt lớp này lớp kia. Vì thế mới cách đây thôi, bên tay trái tôi là ông anh nào đó khóa trên, mười phút sau đã là một bà chị lacoste nào đó, rồi thêm xíu nữa là một thằng chung khóa. Nhưng mặc định một điều, đôi tay phải của tôi luôn nắm chặt bàn tay của một người nhỏ bé, một người quan trọng. Tôi sợ rằng, khi tôi buông tay, cái thằng Minh An gần đó nó sẽ a lê hấp đá tôi văng ra liền.

Tối, nàng lên văn phòng đoàn với Linh vẹo và hai bạn lớp phó của tôi phụ trách phân chia bánh mì, sữa để phát cho các bạn ăn khuya. Khỏi phải nói rồi, vui chơi cả ngày, nhiều đứa mệt nhoài ngồi , nằm đủ tư thế. Cứ mỗi lần đi ngang qua đứa nào dù ngủ hay thức thì cán bộ lớp sẽ đặt bên cạnh một bánh mì và một bịch sữa.

Với mấy thằng tụi tôi, đang tuổi ăn tuổi ngủ, cái tuổi thần tiên thì làm gì có thấm tháp. Phong mập hãy còn thèm thuồng:

– Không no tụi mày ơi!
– Không no thì nhịn , ăn hết còn la.
– Nhưng đói lắm, bụng tao còn sôi ành ạch.

Tôi dòm địa thế xung quanh, chỉ hiu hắt ánh đèn từng trại hắt ra, và tiếng nói chuyện của từng nhóm nhỏ. Ngon lành.
Ngoắc tay đám chiến hữu:

– Ăn no chưa?
– No gì mà no, ăn cho vui chứ bổ béo gì- Mấy thằng rì rầm đáp lại.
– Bần cùng sinh đạo tặc.

Khỏi phải nói anh em hiểu tôi đến thế nào.Chúng nó hiểu rằng cơ hội phải biết chớp lấy.

– Không trộm cướp của phụ nữ, ăn trộm cũng có cái tự tro\ọng của thằng ăn trộm.
– Ok mày, khỏi lo.

Anh em chúng tôi chia ra, hai người một cặp. Tổng cộng sáu thằng, ngon lành .Chia ba mũi giáp công.
Hễ đi ngang qua thằng con trai nào đang ngủ thì dớt bánh mì và sữa làm chiến lợi phẩm. Thằng bên cạnh đứng làm cảnh giới. Tôi với
Hưởng đù một cặp lung về phía sân trường. Sân trường có ghế đá nên người ngủ kẻ thức, chẳng thể nào gan to với tay lấy cái gì. Mà trở về tay không thì bách nhục với anh em.

– Mày có nghĩ là sẽ dư không?
– Dư cái gì- Mắt tôi bật đèn pha xa tìm kiếm đối tượng.
– Văn phòng Đoàn.
– Đừng nói mày lên đó trộm chứ.
Thằng Hưởng đù cốc đầu tôi:
– Lên đó sao trộm, phải lừa.

Nó ôm vai thủ thỉ tôi, da gà tôi nổi từng cục, hơi sợ nhưng phấn khích.
Tôi tót về trại, lấy cái thùng mì đã hết veo của thằng Bình boong mang lên, đi hoàng tráng về phía văn phòng Đoàn.

– Dung với Linh vẹo đi phát rồi, tiến hành!

Hai thằng tôi nhắm thẳng hướng văn phòng đoàn hiên ngang bước vào. Gì chứ ai chẳng như mình, cũng ôm cái thùng mà đi phát thôi. Có thêm nhân lực thì hà huống gì họ không mừng.

Anh khối 12 vui vẻ động viên bọn lừa đảo ráng lên, cố gắng đi ở sân trường đừng bỏ sót bạn nào. Hai thằng lừa đảo nhìn anh miệng nói không sao, vui vẻ ôm thùng tót thẳng ra hướng sân trường, đảo vài vòng và cua về hướng trại. Tội nghiệp cán bộ. Chắc đang tự hào và ngưỡng mộ hai thanh niên ưu tú đây mà.

CHAP 51: Kẹo Mút, Sô Cô La, Bạc Hà.

Tôi với Hưởng đù về họp mặt với anh em.

– Mịa, nguy hiểm quá, suýt bị tóm.
– Đang lấy có ông khóa trên ngủ mơ, giật cả mình.
– Sao mày với nó vác cái thùng mì đi đâu thế.

Tôi đặt cái thùng xuống cái rụp, đầy ắp bánh mì ngọt và sữa trong ánh mắt thán phục của bốn thằng còn lại.

– Đi…đi xin à, sao lại nhiều thế này?
– Xin cái đầu mày, là nghệ thuật. Nghệ thuật đấy.
– Là sao?

Tôi với thằng Hưởng đù nhìn nhau thuật lại câu chuyện về anh Cán bộ.Tụi bạn tôi ôm bụng cười lăn:

– Một mét vuông, hai thằng ăn cướp!

Sáu thằng tôi lôi đám bạn dậy bắt đầu chia ra, lộc bất tận hưởng, ăn đi, tội vạ chia đều.
Bọn tôi ngồi cười vang, ăn uống no say, dô hò khí thế. Gì chứ hội trại không quậy thì còn gì là vui.

Trở về nhà , tôi thảm hại lết từng bước vào đến cái phòng thân yên. Vứt cái balo lên cái bàn học bừa bộn, tôi ôm cái gối ngủ khò khò. Đến nỗi mẹ tôi cũng bó tay khi gọi tôi dậy ăn cơm.

Một giấc no nê đến hai giờ chiều. Tôi xuống bếp lục tung cái nồi, bới tô cơm đầy ắp không nhìn thấy mặt người vác lên nhà ăn ngấu nghiến. Nghĩ đến tối hôm qua mà vẫn còn buồn cười ông anh Cán bộ.

– Hai em ráng lên rồi về nghỉ, làm tốt lắm.
– Dạ, không sao đâu anh, giúp mấy bạn thôi mà.

Vừa ăn cơm, tôi vừa cười để mẹ tôi nhìn tôi khó hiểu:

– Tối qua mày ăn gì bậy bạ hả con!

Ăn uống no nê, vác cái bụng bự chảng , lên xếp lại đồ đạc. Sực nhớ tới ba viên kẹo hôm qua, tôi lục ba lô lấy ra, nguyên vẹn.

Tôi cầm ba viên kẹo lên xóc xóc, kiểu như xin quẻ, xem viên nào rớt ra đầu tiên.Đầu thầm nghĩ viên bạc hà, nó lại rớt ra viên socola.

Tôi đổi kiểu, nhắm mắt , tung ba viên lên rồi mò. Mò trúng cái que kẹo mút. Sau đó đổi kiểu mấy lần nữa, viên bạc hà nó cứ né mặt tôi. Bực mình tôi cầm ba viên kẹo lên suy nghĩ.

Dung là viên bạc hà, cũng như tính cách của nàng. Nhiều khi nồng nhiệt , nó gây cho người khác cảm giác gì đó, nhưng rất nhanh, nó bị dập tắt bởi vị the mát.Nó khiến cho con người ta dễ chịu vô cùng.

Ngữ Yên là viên kẹo mút, màu hồng vị dâu. Luôn ngọt ngào và hiền dịu. Trước với sau thì nó vẫn như một không có gì thay đổi. Cái vị đó đi vào rồi nó sẽ lưu luyến mãi trên vị giác.

Chị Xuyến là viên sô cô la. Đắng nghét. Cũng như chị ban đầu tiếp xúc, có gì đó mạnh mẽ của con trai, bóc lột sức lao động, trù dập, nhưng sau đó vị ngọt lên ngôi, nó hoàn toàn khác hẳn với vị của kẹo mút, nồng hơn, thơm hơn và cũng ngọt ngào hơn.

Bỗng cái kẹo mút rời khỏi tay tôi, chui tọt vào miệng anh trai tôi. Cái lão trời đánh giờ mới về, lợi dụng lúc tôi mơ màng, giật kẹo của tôi. Hắn ngậm cái vỏ vào vì nghĩ như thế tôi sẽ không đòi lại.

Tôi vật lão xuống giường, đè lên, bóp cổ, lão vẫn nhất quyết không nhả cái kẹo mút ra cho tôi. Tôi bóp mũi, nhéo tai, cù léc liên tù tì, lão trời đánh mới nhả ra , lão hít lấy hít để cái không khí bị tôi cấm vận nãy giờ:

– Có cái kẹo thôi , không ăn cho tao đi.!
– Mơ à, không cho.- Tôi cầm cái kẹo toàn nước miếng, đè balo ông anh tôi lau lau.
– Không cho thì thôi, tao đi ngủ rồi ăn cơm- Nói chưa đầy hai phút, lão đã ngáy khó khò.
– Thực hiện lời hứa nào!

Tôi bóc cái kẹo bạc hà và tận hưởng. Leo tót lên ghế, tôi mở máy tính. Lạch cạch đánh chữ google.com rồi xuống ô search:

– Nắng tắt trăng vừa lên cuối đường- Enter.

Kết quả đập vào mắt tôi đầu tiên là ca khúc Tình yêu tìm thấy của Quang Vinh. Tôi nhảy cẫng lên sung sướng. Mẹ tôi ở dưới nhà tưởng hai thằng con hỗn chiến xách cán chổi đi lên:

– La hét gì, hai thằng con chó mèo!
– Dạ, không có gì, anh con ngủ rồi, mẹ nhỏ thôi cho anh ngủ!

Đóng cửa phòng, tôi hóa rồ trong câm lặng. Bài hát này đáng lẽ tôi phải nhớ ra ngay chứ, sao bây giờ tôi ngồi tra gõ thế này. Thảo nào nàng chê mình Ngốc. Đúng là Ngốc quá hóa Ngu luôn.

Click chuột vô cái link đầu tiên, tôi mân mê nghe đi nghe lại. Hai tiếng đồng hồ sau đó, mặt tôi cứ toe toét hẳn lên, và tất nhiên vẫn nghe Tình yêu tìm thấy. Chưa thỏa mãn, tôi tải vô Mp3 để nghe những lúc ghiền.

Tối hôm đó, tôi xớn xác làm hết công việc nhà, phụ mẹ tôi mọi thứ. Mẹ tôi nhìn thằng con trai lắc đầu:

– Mày đi cắm trại hay cải tạo mà tốt tính thế hả con.

Tôi chỉ cười, mà chẳng dám thổ lộ với mẹ tôi. Cứ im lặng thôi, sợi dây liên kết nó bảo thế mẹ ạ.

Sáng hôm sau, vừa mò lên tới lớp đã nghe thầy mắng xa xả vì cái tội đi học muộn.Chẳng sao cả, tôi cúi mặt mà vẫn mỉm cười. Nụ cười vì vừa được tìm thấy tối qua. Thầy cứ mắng chuyện của thầy, còn học trò thì cứ cười chuyện kia. Lớp tôi thì cứ há hốc mồm ra:

– Sao nó gan quá mày?
– Thằng này bị chửi mà nó còn cười, ngược đời!
– Ông mụ, bà mụ nào gắn ngược dây à!

Nếu là tôi bình thường đã đối đáp hoặc hoa chân múa tay cho mỗi đứa một nhát rồi.Không sao người buồn cảnh có vui đâu bao giờ, tôi đang vui nên cái gì nghe tin cũng vui hết.

Kết thúc một bài diễn thuyết gần mười lăm phú đồng hồ, tôi nhìn thầy tôi thân thương lạ lung, giọng thầy êm tai quá, sao không như mọi khi , vừa nghe là muốn thủng cả lỗ nhĩ. Ngang qua mấy đứa bạn tổ trên, tôi chào:

– Ngày mới tốt lành!
– …!!
– Vui vẻ nha Cận.!!
– …!!!
– Bạn Hằng hôm nay xinh quá.!!
– …!!

Bình thường nghịch quá, chúng nó né sợ vạ lây, buồn quá thì cách li vì không hiểu chuyện. Giờ tôi khen nhiều quá chúng nó nghi ngờ chân tình của tôi và cũng bắt đầu né. Đối đáp mang tính xã giao

– Ờ, ngày mới tốt lành!
– Ừ, cảm ơn!
– Chuyện, xinh nào giờ.

Bọn lớp tôi nhìn tôi như sinh vật lạ từ đâu bay tới. Xác ở đây nhưng hồn đã lên tới đâu thì tôi còn chưa rõ.
Dung nhìn tôi, lại mỉm cười và lắc đầu. Kiểu như muốn lôi tôi ra chỗ nào đó hỏi han là có gì vui, nhưng trước mặt bạn bè , cái vẻ mặt ấy thoáng qua rất nhanh.

Hôm ấy, trong tiết học, dân chúng được yên ổn và thầy cô cũng đỡ đau não với những trò của bọn xóm lá tổ tôi. Hạt nhân bùng nổ, đầu têu đang phiêu hồn theo gió, thì hồn nào mà ở lại bày trò chứ. Người lớn rồi, có người yêu rồi, ai lại nghịch nữa chứ. Tôi mở miệng cười hềnh hệch…

Bữa học hôm ấy, tên tôi không nằm trong lưu ý của sổ đầu bài nữa. Nó được giảm nhẹ chuyển qua ô ý kiến giáo viên tiết học.

“T không chú ý học”.

Riêng cô dạy Hóa tôi, vì nhắc tôi quá nhiều nên phê hẳn trong sổ đầu bài.
T “mất hồn “.

Giờ ra chơi, chúng bạn ùa vào hỏi han tôi, đứa sờ đầu, đứa bắt mạch, đứa áp ngực xem nhịp tim. Tôi ngồi im mắt lim dim:

– Cái gì thế mấy thằng bệnh!
– Thằng bệnh chê thẳng tỉnh hả mày!
– Bệnh cái gì, tao bình thường!
– Khai ra, cái gì là bình thường, mồm mày ngoác đến mang tai kia.

Tôi vẫn cứ cười, tụi nó hè nhau, đứa tay đứa chân, nhấc tôi ra ban công giã gạo. Trong lớp nàng nhìn theo tôi và cười. Còn tôi tất nhiên vẫn cứ cười.

Chúng bạn khốn nạn, giã tôi năm sáu cái dập cả mông, bỏ nạn nhân kéo xuống căn- tin. Vừa đi vừa thắc mắc:

– Nó điên rồi mày ạ, bị chửi cũng cười, giờ bị giã gạo cũng cười!

Nó là cảm xúc, khi tim con người ta có một thứ ao ước bấy lâu, nay thành sự thật thì niềm vui sẽ che lấp hoàn toàn mọi thứ xung quanh. Dù cho mọi việc trước mắt là gì, thì niềm vui đó vẫn luôn khiến cho con người ta vẫn cười, vẫn hạnh phúc. Tụi bạn khốn nạn, làm sao mà hiểu được tâm trạng của tôi lúc này chứ. Cười và cứ cười, đơn giản đó là cười hạnh phúc. Tao lớn rồi nhé!

CHAP 52: THEO DÕI.

Kể từ cái ngày mà tôi được biết đến ca khúc Tình yêu tìm thấy của nàng hát cho tôi, tôi vui sướng phát rồ. Kiểu như kẻ mới trúng vé số độc đắc vậy, tôi bỏ mặc mọi thứ xung quanh. Chuyển sang trạng thái ngơ ngơ ngẩn ngẩn của thằng học sinh chuyển lớp giữa năm, chứ không phải là đầu têu nghịch ngợm trong lớp nữa.

Mãi say men chiến thắng, tôi vui vẻ và hài lòng với cuộc sống hiện tại. Mỗi ngày đến trường là một ngày vui, và mỗi ngày vui đó tôi đều được ngắm nàng, cô bé ngồi đầu bàn với tôi.

Có lẽ nó sẽ kéo dài đến cuối năm nếu có vết gợn khó chịu. Đôi khi tôi bắt gặp có ánh mắt nào đó xăm soi mình, dù chỉ là thoáng qua nhưng nó diễn ra liên tục. Lúc thì ngồi căn- tin, lúc chào cờ, lúc ra ghế đá sân trường ngồi. Kiểu như có một điệp viên vô hình nào đó đang theo dõi nhất cử nhất động của tôi.

Ban đầu, tôi xuề xòa cho qua, không bận tâm lắm, có lẽ là một ai đó ngắm mình thôi. Tôi vẫn vui vẻ cười nói đùa giỡn với các chiến hữu.

Những ngày sau đó, sự việc ánh mắt xăm xoi ngày càng tăng lên, thời gian tăng dài ra. Linh cảm đánh thức, nó bắt đầu reo vang báo động tôi:

– Chú ý, có nguy hiểm!
– Đằng sau, đằng sau…

Khỏi phải nói tôi bắt đầu quay đầu lại nhìn, nhưng không hề có thứ gì đó xảy ra tiếp theo. Ở căn- tin dù thế nào tôi cũng thấy toàn học sinh nô nức trò chuyện hay chen lấn xếp hàng mua đồ ăn. Giờ chào cờ quay qua cũng chẳng thấy ai giữa cả rừng người cả.

– Có khi nào, thằng Huy hay một thằng phiên bản khác của nó không?
– Điên à, thằng Huy làm gì dám đụng mày nữa?

Tôi tự trấn an mình. Cái kiểu bị theo dõ nó khiến cho người ta lo sợ, hồi hộp. Nó khác hẳn với cách thằng Huy dập tôi một trận. Cái kiểu này khiến cho đối phương ăn không ngon, ngủ không yên.
Nụ cười tôi dần tắt, xen lẫn chút lo lắng. Giờ thì hễ ai đó nhìn tôi là tôi giật mình quay lại. Lũ bạn trong lớp nhìn đểu hay cù léc, tôi cũng giật cả mình.

Sợ! Đương nhiên là sợ, có thằng nào không sợ ăn đòn. Nhưng tôi không né tránh, đơn giản sợ cái kỷ luật treo trên trường. Sợ lại làm liên lụy thằng Nhân đen như hồi trước nếu nó vô tình bị dính đòn oan.

– T, sao dạo này mắt thâm thế kia!
– Ừ, mấy hôm nay mất ngủ đó Dung!
– Ngủ đi ông tướng, lo học bài ôn thi học kì hả?

Nhắc tới thi học kì tôi mới nhớ, còn hơn một tháng nữa là thi rồi. Ông anh tôi mấy ngày nay cũng vùi đầu vào học, trông như lão gà mờ ấy, tóc tai bù xù, mắt thâm quầng. Cuối cấp có khác, chẳng bù cho tôi, ăn rồi cứ nằm ưỡn ra mà ngủ, ngủ no nê sáng mai có mẹ gọi dậy.
Nếu không có vụ dò xét tới đây thì làm sao tôi phải băn khoăn trằn trọc mãi được chứ.

Kể từ khi 26- 3 kết thúc. Tháng 4 cũng nhanh chóng đến , nắng càng gay gắt hơn, ve cũng bắt đầu rả rich đua nhau kêu trên nhành phượng đỏ. Tôi thì vẫn bị đeo bám, tuy tần số không nhiều, nhưng cường độ ngày càng tăng. Đôi khi, cố gắng thản nhiên không để tâm.

Thường ra khỏi lớp, tôi đưa nàng ra cổng trường rồi mới tót ra xe, tức là so với hội chiến hữu tôi vẫn là thằng về muộn nhất. Vậy mà tuyệt nhiên cái vụ đánh nhau vẫn không diễn ra lần nữa. Chắc là chưa đến thời cơ.

– Không biết đến bao giờ, tụi nó mới bụp mềnh đây.

Bắt đầu gương mặt tôi diễn tả nội tâm một cách hoàn hảo, từ vui vẻ hoàn toàn, rồi pha chút lo lắng, giờ thì nó đã chuyển qua xám xịt.

– Ấn đường của huynh đài có vẻ u ám, huynh đài ngồi xuống đây để tiên sinh ta xem cho ngươi một quẻ.

Mấy thằng chiến hữu nhìn tôi cười nắc nẻ, tôi chỉ nhe răng mà cười hùa theo, miệng cười mà trong lòng hơi lo lắng. Nhân đen như hiểu ra chuyện gì đó:

– T, xuống căn- tin với tao.
– Anh em mình xuống luôn- Hội chiến hữu kéo nhau xuống căn- tin.

An vị với đống nước uống và snack, chúng nó chụm đầu vào tôi:

– Mày có chuyện gì đúng không?
– Ừ!
– Tao cá không phải là chuyện nhà, vì mấy hôm đá bóng là mày còn vui vẻ, lên trường là mặt xám xịt lại.
– Tỏ tình tạch hả?- Kiên cận nhìn tôi phán đoán.

Tôi ngậm ngậm cái ống hút, lắc đầu. Không khí bắt đầu chùng xuống:

– Tao thấy như ai theo dõi tao ấy?
– Mày hoang tưởng à?
– Thật, không đùa, hơn hai tuần nay rồi.

Nhìn vẻ mặt căng thẳng của tôi, chúng nó mới bắt đầu nghiêm túc lại. Bắt đầu hỏi han quan tâm:

– Mày biết mặt nó không?
– Biết được mới tài?
– Đừng nói dính đánh nhau như tháng trước, kỷ luật nha mày.

Kỷ luật là thứ đáng sợ nhất trong trường, nhẹ cũng bị đình chỉ, tôi thiểu não nhai đá rệu rạo.

– Mày yên tâm, chắc không có gì đâu, chắc thấy mày nên thằng nào nó ngắm ấy mà.

Tôi nở nụ cười khô cứng với câu bong đùa của Bình Boong. Gần đến tiết học, chúng tôi mới rủ nhau đứng dậy đi về lớp.
Ngang qua cái bàn đầu, tôi thấy Ngữ Yên với thằng tài tử đang ngồi ở đó. Thấy tôi Ngữ Yên vui vẻ vẫy tay:

– T, T, lại đây nè!

Đuổi lũ bạn về trước, tôi ngồi bên cạnh Ngữ Yên, nhìn thằng lãng tử, nó mặc nhiên không thèm nhìn tôi đến nửa con mắt. Không khí đặc
quánh sát khí của tôi pha thêm chút khinh khinh của thằng ngồi đối diện. May mắn là Ngữ Yên kịp lên tiếng:

– Đây là T, bạn học cạnh lớp Yên, bạn thân Yên đó.
– Bạn thân?

Thằng lãng tử cắt ngang lời Yên, khiến cho tôi hơi bất ngờ. Ngữ Yên thì vẫn bình thường:

– Ừ, bạn thân.
– Vũ chưa nghe Yên kể về người bạn thân này bao giờ.

Đến đây máu nóng tôi sôi ùng ục. Gì chứ cái phép lịch sự tối thiểu còn không biết, khinh tôi thì được thôi, không cấm cản, nhưng lộ ra cái vẻ khinh khỉnh đó trước mặt Ngữ Yên mà ngay lúc đầu thì tôi không nhịn được nữa. Tôi đứng dậy:

– Bạn chưa nghe nhưng đó là sự thật. Có gì khác nhau sao!

Thằng lãng tử không đôi co với tôi, nó vẫn nhìn Ngữ Yên như chờ cái gì đó, coi như tôi không hề có mặt, cái thằng đang ngồi cạnh người đối diện nó chỉ là hạng ruồi muỗi vo ve thôi.

Tôi nhìn Ngữ Yên, cô nàng cũng không phản ứng gì:

– Yên, T về lớp đây. Có gì bữa sau gặp nhé.!

Nói là làm, tôi đi ra hướng của. Sau lưng lại có ai đó nhìn tôi, linh cảm lại báo thức:

– Cảnh giác, cảnh giác, ai đó đang nhìn.

Tôi quay lại, nhìn về hướng thằng Vũ với Ngữ Yên. Hai người đang nói với nhau cái gì đó, chỉ thấy chắc là bất đồng quan điểm , khi cả hai tranh lời nhau nói. Tôi lững thững đi bộ về lớp.

– Có khi nào là nó không , cái ánh mắt?
– Chắc không phải nó đâu, mình với nó chưa gặp nhau bao giờ?
– Chưa gặp nhau nhưng không phải là không ghét mày?
– Nhưng mà thái độ nó khinh thường mình, thì việc gì nó phải quan tâm thằng nó coi không đáng một xu.

Chấm dứt đấu tranh nội tâm, tôi đấy thẳng Vũ ra khỏi diện nghi vấn vì cái lí do: Nó không chấp mình làm gì?. Tiến về của lớp thì trống cũng vừa vang lên.

Vừa đặt mình xuống cái ghế, Dung đã nhìn tôi tóe lửa:

– Đi về muộn hen?
– Ừ, thì căn- tin mới về nè.
– Sao mấy bạn về hết rồi, giờ mới về, giấu gì hả?

Tôi quay xuống nhìn anh em chiến hữu. Thằng nào thằng đấy tảng lờ hết, kiểu như xin lỗi tao không bao che được. Riêng Linh vẹo dơ cái tay nó ra, chỉ vào vết bầm đỏ trên đó, rồi chỉ tay vào nàng. Thảo nào mà khai sạch thế.

– À, à trên đường đi về gặp Ngữ Yên nên hỏi thăm đôi ba câu thôi mà, xem học hành thế nào rồi…!
– Thật không, hay là hỏi cái khác?
– Cái khác?
– Nghi ngờ lắm…

Tôi chối bay chối biến, may sao Thầy dạy Văn bước vào lớp cứu cho tôi khỏi đợt khảo cung của nàng.

– Lên bảng nào…!
– T, em đứng dậy…!

Vừa thoát vỏ dưa, gặp ngay quả dừa. Tôi lếch thếch xách cuốn vở soạn bài buổi sáng với cuốn vở chép bài rời khỏi ghế.

– Tôi không bảo anh lên bảng?
– Hử, thế em phải làm gì…?

CHAP 53: Khó khăn

Thầy tôi nhìn tôi vẻ mặt buồn bã:

– Tôi đã bảo anh lên bảng đâu, hay anh thích lên kiểm tra?

Khỏi phải chờ thầy thốt ra lần thứ hai, tôi tót trở về chỗ, đứng im không nhúc nhích. Từ Quỷ môn quan trở về không nên khiêu khích tử thần lần hai.

– Cho thầy một con số.

Không hiểu sao tôi có vẻ nghi ngờ, kiểu này rất là nguy hiểm, đâu có cái kiểu dễ dãi tha cho tôi thế chứ:

– Dạ, em chọn số 5.

Thầy nhìn tôi rồi lẩm bẩm:

– Hôm nay thứ mấy.
– Dạ thứ 2- Lớp tôi đồng thanh trong cái nhìn hoảng sợ với chiêu trò của thầy.
– Ngày nhiêu?
– 11!
– 5+2+11=18. Mười tám à, số đẹp đấy!

Bắt đầu dở sổ, thầy tôi dò số thứ tự 18:

– Dung, lên bảng nào em!

Thôi trời, tôi há mồm tại chỗ. Lỡ nàng chưa học bài, thì tôi mới là thủ phạm khiến cho nàng bị điểm thấp chứ chẳng phải ông thầy quyền uy đang ngồi trên kia. Gì chứ mình bị thì không sao, vì quen rồi, chứ lỡ nàng có chuyện gì. Mỹ nhân cứu anh hùng rồi.

Nàng đi lên bục giảng trả lời, còn tôi thì ngồi khấu thần phật phù hộ. Nhân đen đằng sau đấm mạnh vào lưng:

– Hại phu nhân, không bằng cầm thú.

Tôi chẳng dám đôi co, cứ ngồi khấn vái rì rào, lỡ chửi nó há bằng báng bổ thánh thần.

Trời không phụ lòng người. Nàng mang con 8 về chỗ ngon ơ. Tôi thì mừng hẳn ra mặt. Nàng nháy mắt nhìn tôi cười tươi giòn giã.

– 2×8+18=34. Em số 34 tiếp theo!
– Chết tôi rồi!

Tiếng kêu thất thanh vọng lại từ phía sau lưng tôi, của thằng Nhân đen. Khỏi phải nói là thảm hại như thế nào. Nó đi không chút khí sắc, mặt gằm xuống đất, mà theo thầy tả là con gà rù.

Con gà rù đặt cuốn vở lên bàn, miệng ấp a ấp úng:

– Dạ, ơ, dạ…!
– Có hay không …?
– Dạ, là chưa …

2đ…Nó xách con 2 đi về chỗ ngồi. Ngang qua tôi đang cười ngặt nghẽo:

– Báng bổ thần linh, hậu quả khó lường.

Nó vứt cuốn vở lên bàn, nghệt mặt, vò đầu sầu não.

Tiết văn kết thúc với giờ truy bài đau tim , và một bài luận văn về vấn đề tình cảm học đường. Mỗi bàn một bài thảo luận. Gì chứ tôi với nàng thì ngồi nhìn nhau đỏ mặt, mặc kệ hai đứa còn lại muốn viết gì thì viết. Bình thường suy nghĩ nhiều, nhưng dùng để viết ra e rằng sẽ chết ngại với đối phương mất.

Tiết cuối cùng là tiết thầy chủ nhiệm. Tiết Toán được coi là sở trường nên tôi khoan thai hưởng thụ, và hơn nữa thầy cũng không có vẻ đàn áp như thầy dạy môn Văn. Đang vui sướng hưởng thụ mấy đứa khác bị tra tấn bài tập, thầy tôi thở dài:

– Học hành và ráng thi cho tốt, nên nhớ học lực yếu quá là sẽ bị chuyển lớp đấy!

Lớp tôi mặt xám lại, tôi thì càng xám hơn nữa khi nghe thầy tôi tiếp lời:

– Còn vụ hạnh kiểm nữa, yếu tố phụ nữa đấy.

Anh em chúng tôi bắt đầu hoảng loạn. Gì chứ hạnh kiểm là thứ đáng lưu tâm, nhất là tôi, chuyên gia bị đuổi ra ngoài, dính trấu vụ đánh nhau. Còn lại mấy chiến hữu kia cũng tái mét mặt với môn văn.

Dung nhìn tôi, ánh mắt lo lắng một chút. Hình như nàng tính nói gì đó, nhưng dừng lại. Tôi nhìn nàng nhún vai, như kiểu để sau hãy nói cũng được.

Lớp chọn là một danh hiệu mà học sinh phải phấn đấu để vào. Đương nhiên các lớp khác không thiếu nhân tài, nhưng so về sức học thì tính cạnh tranh ở các lớp chọn cao hơn. Bên cạnh đó việc được học nâng cao vào các buổi sáng, thì lượng kiến thức sẽ được nhiều hơn. Nắm bắt cái nhu cầu đó, trường tôi có truyền thống xét điểm cấp 2 để vào lớp chọn, đồng thời cuối năm thanh lý các suất rớt hạng cho các học sinh không đạt danh hiệu tiên tiến.

Tôi có lẽ là loại hiếm hoi khi giữa năm được nhảy sang. Vì tôi là người thế suất cho bạn khác đã chuyển lên trường Chuyên, hơn nữa trong các vị trí ứng cử, tôi nhỉnh hơn nên được vào lớp.

– Tùng, tùng…!! – Tiếng trống trường dồn dập.

Hết buổi học, cả lớp tôi nghệt mặt ra. Chúng nó thì đã được phổ biến quy chế lúc đầu năm, nhưng mải chơi chẳng để ý. Còn một tháng cho mọi nỗ lực cứu vớt. Lời bàn ra tán vào loạn xị.

Riêng tôi vấn đề học lực không đáng lo ngại, vì ít nhất điểm cả hai buổi học chính và nâng cao đều không đến nỗi nào, không muốn nói là vượt trội so với mặt bằng.Điều tôi lo ngại lại nằm ở cái hạnh kiểm.

– Linh, xem bảng điểm thi đua coi mày.

Linh vẹo lật sổ, dò đến vị trí thứ 50, tôi nằm ở đó, với chữ Tb- Trung bình to tướng.

Nàng cũng xoay ra sau nhìn bảng chấm điểm thi đua. Quay lại nhìn tôi ánh mắt tóe lửa.
Chỉ đợi cái Hằng bán chanh và con Trang vừa ra khỏi bàn, Nàng đã lừ mắt nhìn tôi:

– Còn một tháng đó, tính làm sao thì làm, đừng để bị đuổi ra khỏi lớp đó nha!
– Ừ, biết rồi mà…!
– Chỉ được cái lẻo mép thôi, từ giờ phải phấn đấu lại!
– Phấn đấu gì cơ chứ, không phá được rồi!
– Phấn đấu ít nhất cho nó lên khá, bên cạnh đó phải đảm bảo các môn không dưới trung bình, ít nhất phải tổng kết trên 6 hết.

Tôi hoa mắt trước tình hình cụ thể của mình. Tất cả các môn trên 6 cho điểm tổng kết, và phải đạt học sinh tiên tiến. Cái vế thứ hai, tôi tự tin có thể làm được, cái vế đầu thì hơi bị khoai. Vì trước giờ tôi có truyền thống học lệch đã thành thương hiệu, mấy môn tự nhiên thì học có thể là ổn thỏa, còn lại: Văn, Anh Văn, Kĩ thuật , Giáo dục công dân thì thảm họa toàn ba với bốn.

Nàng lại nhìn tôi:

– Từ giờ, phải chăm học và không được để đuổi ra khỏi lớp, Dung sẽ giám sát.
– Hix, gì đâu mà gắt vậy…?
– Không gắt rồi mỗi đứa học mỗi lớp à!

Nàng bực tức đeo cặp đi về, chắc là chán với cái thằng đầu gỗ không hiểu được tâm tư nàng. Tôi nhìn theo nàng, hiểu rồi cô nương ạ. Tại hạ sẽ cố gắng!

Tôi xách balo lững thững đi ra khỏi lớp. Trên tai, cái head phone đang nhồi vào đầu tôi lời của bài hát:

– Sóng cứ trôi dạt nơi cuối trời…

Ra đến cổng trường, tôi lại bắt ngay cái tín hiệu của linh tính. Lại có ai đó đang nhìn dò xét. Tôi không biết là ai, vì sân trường lác đác vài học sinh hai lớp chọn buổi sáng chúng tôi. Hai lớp học thể dục khối 10.Nhưng chừng đó là quá đông để khoanh vùng đối tượng. Đang đứng ngẩn ngơ ở sân trường, tôi giật mình trước tiếng gọi đằng sau:

– T, làm gì còn chưa về.
– À, Ngữ Yên hả?
– Sao sắc mặt kém quá vậy?
– Không, không, chẳng qua là…
– …!!!
– Về chuyện cuối kì đó, tổng kết…
– Tổng kết làm sao?
– Đuổi ra khỏi lớp đó…?
– T á hả?
– Ừ, hạnh kiểm đó…
– Gì chứ cần Yên Giúp không?
– Yên giúp gì được…!

Cô nàng nhìn tôi cười tủm tỉm, cắt nghĩa cho tôi hiểu. Do chỉ có hai lớp 10 học buổi sáng nên việc chấm điểm sẽ đan xem nhau. Do đó việc vi phạm sẽ chuyển về lớp còn lại, nghĩa là nàng là cờ đỏ, nắm quyền sinh sát của tôi. Dù không cứu vãn nhiều nhưng có còn hơn không.

– Vậy á, cảm ơn nhiều…!
– Ừ., mà T ráng đừng nghịch chọc thầy cô nữa, kẻo bi đuổi ra thì…
– Thì sao cơ?
– Thì mất mặt chứ sao!

Tôi định truy vấn cô nàng thêm mấy câu, tiếng còi xe bus đã vang đằng sau, chẳng kịp từ biệt ân nhân, tôi phóng thẳng ra bến xe. Vắt chân lên cổ mà chạy, vậy mà tôi còn cảm giác như có ánh mắt dõi theo vậy. Tất nhiên không phải của Ngữ Yên, vì ánh mắt này hình như làm tôi rợn rợn bất an.

Tối hôm đó, nhà tôi trở nên đặc biệt với cái cảnh hai thằng con trai đua nhau học ở bàn học. Ông anh tôi thì căng thẳng giải đề thi, ôn kiến thức cho đợt thi quan trọng sắp tới, tôi thì lúi húi học lại mấy môn từ lâu đã bị bỏ rơi. Hì hục hí hoáy, quyết tâm ở lại lớp với cô nàng đầu bàn.

Trên trường thì có vẻ căng thẳng hơn nhiều, Dung bắt đầu thể hiện việc giám sát tôi chặt chẽ. Hễ tôi nhúc nhích động tĩnh là nàng ném liền một ánh mắt hình viên đạn sang. Hễ tôi quay xuống chọc léc hay giựt tóc mấy thằng bàn dưới là nàng cau mày nhắc nhở.

Tôi phải từ bỏ niềm vui, trở thành một thằng mọt sách chính hiệu, ăn rồi học, học rồi ăn ngủ. Đến lớp gương mẫu, không nói chuyện, không chọc phá, không quay ngang quay ngửa. Tất cả các môn đều giơ tay phát biểu, để tích lũy điểm nâng hạnh kiểm. Dù gì cũng thở phào cho công việc đều tốt đẹp. Nội vụ có nàng xử lý, Ngoại vụ có Yên gánh đỡ bao che, tôi cũng nhẹ nhàng bớt phần nào.

Chỉ có ánh mắt ấy vẫn theo tôi hằng ngày, dù là ít hay là nhiều, đôi khi cảm giác rờn rợn. Nó theo ám ảnh tôi hoài, khiến tôi có cảm giác bí bách. Không khí trên trường giờ này với tôi có lẽ là chẳng được cười nói gì nhiều, mà có nhiều thì cũng không trọn vẹn vì bị cái nhìn soi mói đó phá hoại.

Ở nhà thì cũng căng thẳng không kém, việc học tập nhiều giờ liền với tôi là một gì đó quá sức. Nhiều khi tôi ngủ gục trên bàn mà không hay. Sáng sớm thì cứ 5h sáng dậy sớm theo lịch, tránh việc đi muộn.Người gọi tôi chẳng phải là người mẹ dịu hiền mà là lão anh trời đánh. Nhiều khi chậm trễ nướng thêm 5 phút là bị lão bợp vào miệng:

– Dậy, đi học mày!
Tôi bật dậy nhìn lão anh cay cú. Lão thản nhiên như không:
– Ế, ế giao kèo rồi nha mày, bằng mọi biện pháp làm cho mày dậy sớm.!

Tiu nghỉu , tôi làu bàu đi đánh răng, ăn sáng lên trường để đối diện với bà giám thị riêng và cái ánh mắt khó chịu.

“T gương mẫu đi học đây mẹ ơi”

CHAP 54: Huấn luyện ngoại khóa.

Thời gian càng về cuối, thì việc học hành của tôi càng căng như dây đàn. Dung thì càng ngày càng gắt gao với tôi hơn, hễ làm cái gì mà nàng thấy không vừa ý là bị lườm liên tục. Lão anh tôi ở nhà thì thừa nước đục thả câu, đánh tôi như mưa, coi như thú vui giải trí sau giờ học căng thẳng.

Chịu bao trăm ngàn khổ cực , thành quả cũng không phải là ít, trái lại nó có vẻ vẻ vàng gấp trăm lần bình thường. Ngay cả thầy chủ nhiệm của tôi cũng bất ngờ:

– Tháng này, thầy thấy thiếu thiếu cái gì đó?
– Thiếu gì hả thầy?- Lớp tôi lo lắng.
– Sao không thấy thằng T trực nhật.

Cả lớp tôi ầm ầm ôm bụng cười. Thầy tôi cũng vui vẻ:

– Dạo này sao hiền đột ngột vậy em, lớn rồi hả?
– Nó dậy thì thầy ơi- Thằng Phong mập bơm đểu ngay.

Cả lớp tôi cứ thế mà ôm bụng cười tôi ngặt ngẽo, tôi thì mặt đỏ bừng, đưa tay gãi gãi đầu. Chí ít cũng trừ nàng, nàng nhìn tôi cười tít mắt, gần một tháng quản giáo, học sinh đặc biệt đã có kết quả tốt.

Sở dĩ thầy tôi thấy thiếu gì cũng đúng, vì bình thường, một tuần trực vệ sinh lớp thì tôi đã được mặc định một ngày. Gọi là vé con cha cháu ông, theo lời gọi của đám bạn tôi, nhưng tôi thường xuyên đi muộn nên bị ứ đọng lại, tội càng thêm tội.

Việc đối nội đã xong, đối ngoại tôi hoàn toàn tin tưởng Ngữ Yên. Sổ chấm điểm buổi sáng của tôi tháng này ẵm chắc cái hạnh kiểm tốt, thế nên nàng sẽ dễ dàng chiếu cố cho tôi hơn. Mội người làm quan cả họ được nhờ, tôi lại quen toàn tai to mặt lớn, hai cờ đỏ, một lớp trưởng, và một bí thư.

Tuy nhiên không thể thiếu sót khi bỏ qua kẻ thù, sau vụ Huy, nó ít giáp mặt tôi hơn, có khi vô tình gặp thì ẩm ờ cho qua chuyện. Tuy chưa thể xóa hẳn thù hằn nhưng ít nhất nước sông không phạm nước giếng.

Ánh mắt theo dõi tôi bắt đầu ít dần, chắc là ai đó soi mói tôi thôi. Rồi vào thời điểm cuối kì tôi được thoát ra hoàn toàn. Không còn ai soi
mói, không còn ai đeo bám. Không phải rợn da gà khi đang vui vẻ vì nó nữa, nhưng như thế là quá đột ngột, đơn giản nó làm cho con người ta cảm giác gì đó không quen. Kẻ thù buông tha quá dễ dàng thì bản thân cần phải đề phòng hơn.

Đợt thi cuối kì năm đó trải từ ngày 10- 15 tháng 5 với tất cả các môn, vì vậy tôi căng sức ra ôn lại tất cả. Chỉ có mấy công thức hoặc bài nâng cao anh văn thì hoàn toàn không hiểu lắm. Vì mấy cái này mỗi lần thầy dạy, tôi đã yên vị ngoài lớp vì được “mời” ra theo cách lịch sự.

Nhân đen thì chắc nó học rồi cũng chẳng khá hơn tôi, Dung thì loại ra khỏi danh sách ngay tức khắc, vì đơn giản tôi có gan to thế nào cũng không dám một mình lên nhà nàng nữa. Hơn nữa phải tạo bất ngờ, cho nàng thấy thằng T này không phải là thằng cần giúp đỡ mới gặt hái được thành quả.

Lết thết lên phòng gõ của chị gái:

– Chị Thanh, em nhờ xíu.

Bà chị đầu của tôi, năm nay đã học xong, giờ đang về nhà chuẩn bị chờ nhận bằng. Nên thuộc loại không công ăn việc làm lo phụ trợ, mẹ tôi bắt phụ giúp hai đứa khi hỏi han , nhất là với ông anh tôi cần người tư vấn.

– Gì đó, cậu Út nhờ chị cái gì?
– Bày em anh văn nhé!

Bà chị tôi lắc đầu:

– Chị mới về, cậu tha cho chị, cho chị nghỉ ngơi đi chứ!
– Đi, em sắp thi rồi, giúp em nào, không bị đuổi ra khỏi lớp chọn nhục mặt lắm.

Lưỡng lự một hồi chị cũng gật đầu đồng ý. Ở nhà, tôi hoàn toàn hiểu rõ tính của bà chị này nên bất đắc dĩ lắm mới nhờ vả. Đúng chóc tôi dự đoán, mới học thêm được nửa tiếng, tiếng quát tháo đã om xòm khắp nhà:

– Cái gì thế, em không biết làm cái này á hả?
– Sao mày dốt thế hả em!

Một tràng quát tháo, tôi toát cả mồ hôi, chống chế yếu ớt:

– Dữ vậy, do em không được rõ chứ bộ!
– Thì chia như này, chị đòi chia sao.

Chị tôi cốc đầu tôi liên tù tì, đưa công thức với ví dụ chỉ tiếp cho tôi. Mới được một tiếng rưỡi tai tôi đã ù đặc cả lên, chị tôi thì phát mệt với cậu út ở nhà, học hành gì mà lủng thủng lỗ chỗ.

– Tiếp đi chị! Dạy em tiếp.
– Học đúng giờ, vậy là đủ rồi, nhồi nhét chỉ tổ hại, chưa nghe câu ngu dốt thêm nhiệt tình bằng phá hoại chưa.
– Nữa đi, em học được nữa mà!
– Cậu có động lực học, chứ chị hết động lực dạy.

Nghe câu đó, tôi xách bóp thẳng xuống quán caphe của thằng bạn cấp II, mua cho bả một ly cacao lạnh, coi như là bồi dưỡng. Nghĩ lại hồi xưa thầy dạy thì không chịu học, giờ phải khổ sở cầu đạo.

– Đây, tiếp được chưa!
– Ừ, rồi, lanh nhỉ. Mà chị hỏi?
– Chị hỏi gì, hỏi lẹ còn học?
– Chị nghi cậu có động lực khác?
– Ừ, thì học hành phải cố gắng chứ.,
– Xạo, nói thiệt đi.

Bất đắc dĩ, tôi phải khai thiệt với bà chị. Chạy ra cửa phòng ngó xuống nhà, đề phòng mẹ tôi không nghe lén được chuyện này. Gì chứ biết tôi có thương ai đó dễ tôi bị cấm vận đi chơi la cà quá.

Ngồi kể sạch trơn cho bà chị, chị tôi gật gù:

– Con bé ấy tốt tính đấy, chị thích nó.
– Nhưng mà chị thích ai?
– Cô bé Dung ấy, lạnh lùng nhưng đầy quan tâm.
– Ờ, thì…
– Cậu không hiểu hết được đâu , con gái người ta ý tứ lắm, học tiếp thôi.

Với quà đút lót cộng thêm sự quyết tâm tôi nài nỉ bà chị học thêm được tiếng rưỡi nữa. Đúng là kiểu đầu đất như tôi phải có kiểu vừa học vừa áp lực vừa ăn chửi này thì mới tiếp thu nhanh được. Mệt nhoài vứt cái bút chì xuống bàn, tôi ngồi dựa hẳn vào ghế như thằng phạm nhân vừa qua cơn cực hình.

– Chị Thanh, mà chị không cấm em à?
– Chuyện gì, à yêu đương chứ gì?
– D…Dạ!
– Cấm làm sao được, nhưng cậu phải ráng lo học hành chăm chỉ, chứ yêu đương mà học hành giảm sút thì nghỉ, còn học hành tiến tới thì chẳng có gì phàn nàn cả.

Tôi cười và cảm ơn ông trời, đã cho tôi một bà chị tuy có phần hơi hung tàn với em út nhưng tâm lý và luôn chỉ bảo tận tình.
Tối hôm đó, ba mẹ tôi thì bất ngờ trước kiểu của hai thằng con trai, vừa buông đũa một cái là xộc thẳng vào phòng học bài.

– Mày xem hai em mày sao thế Thanh?
– Không có gì mẹ, sắp thi rồi!
– Hai cái thằng này.

Hai thằng tôi ngồi trong phòng lườm nhau, kiểu như:

– Chú em sẽ ngủ trước anh thôi!
– Ông không có động lực bằng tôi đâu.

Màn đọ mắt kết thúc là hai anh em tôi hí hoáy nhảy vào cắm cúi viết viết.

Lão anh tôi gục ngủ trên bàn từ lúc nào, tôi thừa cơ giang tay véo và bóp cổ lão lắc lắc dậy.

– Bốp.

Ú ớ, tôi choàng tỉnh dậy, đã yên vị trên cái giường từ lúc nào, lão anh nhìn tôi cười hè hè, hóa ra nãy giờ tôi mơ ngủ:
– Còn non xanh lắm.

Vừa vác cái balo, tay vừa xoa bụng no căng, tay kia xoa má, tôi hào hứng đi học sớm để hít thở không khí trong lành. Tây Nguyên sáng mùa này hay có sương, đi vào giờ này mà có nàng nắm tay thì tuyệt nhất.

Nhân đen đi từ trong hẽm ra, mắt nó nhìn tôi. Tôi cũng nhìn nó:

– Mày không đi học à?
– Mày đi học à?

Chợt sững lại, tôi chết điếng người trong khi nó ôm bụng ngặt nghẽo:

– Mày quên sắp thi nên buổi nâng cao được nghĩ à…
– À, ừ, tao quên…

Lủi thủi xách cặp về nhà trong ánh mắt bất ngờ có phần sững sờ của mẹ tôi, tôi phịu mặt ngồi xuống phòng khách. Đầu óc chứa nhiều quá nên bắt đầu đểnh đoảng.

Chiều lên lớp sau thằng Nhân đen, chưa kịp dặn dò nó đã lãnh ngay hậu quả:

– Sáng đi học vui không?
– Tính lên học với chị cờ đỏ à?
– Học hành siêng quá!

Nàng chỉ nhìn tôi cười và lắc đầu. Tôi mặt cứ sượng cả lại:

– Ờ, thì…
– Học hành nhiều quá hay sao mà đểnh đoảng vậy…
– Ừ, thì quên thôi mà.
– Chắc lại trốn đi thăm ai đây…
– Bậy quá, tính lên nhà Dung học đó mà!
– Dám sao?

Khỏi phải nói tôi cứng họng thế nào, nghĩ lại lão anh vợ trời đánh với bữa cơm ngượng ngùng đó, tôi vẫn còn sợ sợ. Chưa kịp nói câu nào thằng Nhân đã kẹp cổ tôi đi xuống căn- tin.Anh em chiến hữu đã chờ sẵn.

– Giờ anh em mình đều nằm trong diện nguy cơ, phải phấn đấu nỗ lực học hành để ôn thi.
– Nhà xa nhau thì giúp đỡ sao được.

Linh vẹo cốc đầu tôi, cho chừa cái tội lanh chanh:

– Giờ sẽ như thế này, ai thấp điểm nhất trong đám anh em thì bao chầu nước
– Lỡ bị rớt thì sao?

Nó lườm tôi tính cốc đầu tôi tiếp:

– Không được out ra khỏi lớp, giờ cứ thế mà tiến hành, out thì ba chầu.
Anh hem chúng tôi lườm nhau, đúng là khi có lợi ích thì bạn bè cũng trở thành thù. Tuy nhiên ở cái cấp 3 ấy, cái thù ở đây chỉ là ganh đua , chứ không hề ganh ghét như khi đã lớn lên sau này. Cụng ly quy ước, uống sạch ăn thề:

– Chơi thì chơi, ngán gì!

CHAP 55: ĐỐI MẶT VÀ KHIÊU CHIẾN

Không khí ganh đua giữa từng cá nhân trong lớp được đẩy lên cao trào, còn riêng với anh em hội bàn tròn chúng tôi thì không khí càng căng thẳng hơn nữa. Chỉ bài thì vẫn chỉ, nhưng thừa cơ hạ gục sĩ khí đối phương:

– Mày học thế thì gom tiền đi là vừa!
– Mày học thế à T!
– Nhân đen ơi, thảm mày rồi.

Vô tình nó làm cho guồng quay quyết của anh em càng được nâng cao. Sĩ khí bao trùm và phảng phát góc cuối, đến nỗi nhiều thầy cô thì bất ngờ. Nhiều thầy cô như môn Văn và Hóa và anh văn thì thỉnh thoảng bất chợt ngó xuống chỗ chúng tôi, tuyệt nhiên không tin tưởng, dò xét xem chúng tôi có làm gì bí mất không.

Vẫn như cũ, tình hình 15 người tổ nhà lá chúng tôi vẫn cắm đầu vào sách vở, ngẩng đầu ghi ghi chép chép. Ban đầu là hội anh em chiến hữu, căn bệnh la dần sang tổ khác rồi lan hẳn ra toàn lớp.

Với lợi thế té núi gặp cao nhân, ăn nhân sâm trở nên bá đạo, tôi đàng hoàng tự tin vững bước đứng bục giảng môn anh văn trong cái nhìn ngỡ ngàng của đồng đạo. Cao nhân không ai khác là chị Thanh, chị gái đầu của tôi, nhân sâm thì vẫn là cacao lạnh , nhưng mà giành cho bà chị tôi ăn.

Đợt cao điểm học tập ở lớp chọn so vẻ khó khăn hơn các lớp khác, vì cái ngưỡng sàn cao hơn. Bên lớp bên cạnh cũng tương tự đua nhau học hành. Ngữ Yên vì thế mà khuôn mặt vẫn dịu dàng, nhưng sắc khí đã giảm bớt phần nào.

– T, T xuống căn- tin đi.

Tôi theo thói quen trình báo sếp, liếc nhìn qua nàng. Nàng không để tâm, đang hí hoáy giải bài, anh em chiến hữu thì tranh thủ nhìn Ngữ Yên coi như thú vui trong giờ giải lao lâu lâu mới có.

Lén nhè nhẹ, tôi đi ra hướng cửa lớp và thẳng xuống căn- tin. Ngữ Yên đã ngồi đó với cô bạn cùng lớp, thấy tôi tới đã vẫy tay:

– Đây nè

Lách ra khỏi đám đông đang chen lấn mua nước và đồ ăn lúc buổi chiều, tôi tiến về phía cô nàng:

– Học hành nhiều quá hay sao mà mắt tím bầm vậy?
– Bị vợ đánh!

Tôi thở dài, lắc đầu kiểu như kẻ cùng khổ, Ngữ Yên thì cười mỉm, cô bạn kế bên thì không nhịn được cười nhưng cố kìm nén khiến cái vai cũng rung lên.

– Đây là Nga, bạn của Yên trong lớp.
– Ừ, chào Nga nhé, mình là T học lớp bên cạnh.!
– Ừ, chào nhé,

Nga nhìn tôi từ đầu đến giữa thắt lưng, vì tầm chân đã bị cái bàn chắn ngang, rồi quét ngược trở lên, kiểu như soi như soi tiền giả vậy.

– Vậy đây hóa ra là T đây hả, hèn gì được nhắc hoài…?

Nga chưa kịp nói hết câu, Ngữ Yên đã nhìn một cái nhìn tế nhị, Nga kịp dừng lại.
Tất cả đều không qua được con mắt thần thành của gã mê gái, tôi nháy mắt cười với Nga:

– Ai nhắc T hả Nga?
– Làm gì có…
– Nga mới nói mà…
– À, ừ…là cô dạy Hóa đó, hai lớp học chung mà. Nghe nói T bị đuổi ra khỏi lớp nhiều lắm.

Bách nhục xuyên tim, tôi im luôn. Cứ tưởng hình tượng của mình được nhắc tới như một người hùng đầu đội trời chân đạp đất, không thì ít nhất là văn võ song toàn, nho nhã phong lưu chứ. Có ai ngờ lại là một thẳng trời đánh, ăn rồi bị mời ra khỏi lớp chứ…

Tôi chẳng dám dồn ép Nga nữa, cũng chẳng dám nhìn mặt cô nàng, tôi cúi xuống cầm cái ống hút lùa lùa mấy viên đá trong ly, kiểu như vu vơ thế thôi.

Ngữ Yên hiền dịu nhìn Nga:

– Nga nói làm cho có người ngại đó!
– Ai ngại cơ, T á hả, sao bảo là lì lắm cơ mà, cũng biết ngại sao.

Tôi đã rớt xuống giếng rồi mà con nhỏ Nga này này còn vớ đá ném theo, ác nhân thiệt. May nhé, do mới quen T đây còn đàng hoàng lịch sự đấy.
Ngữ Yên không nói gì cả, chỉ che miệng cười rúc rich. Tôi mởi lời để giành lại uy thế:

– Yên gọi T xuống đây có gì không?
– Ừ, thì gọi xuống đây hỏi thăm dạo này T sao rồi, thấy ít ra khỏi lớp như trước kia.
– Chứ không phải gọi cho tao xem mặt à- Nhỏ Nga nhanh nhảu.

Phải công nhận một điều, Nga không được gọi là đẹp hay xinh mà phải xếp cô hàng vào diện dễ thương. Sự dễ thương ấy còn được tô điểm bởi chiếc răng khểnh, cùng giọng nói nhẹ nhàng. Nhưng giờ đây chính ưu điểm ấy làm cho tôi với Ngữ Yên mặt đỏ bừng bừng.

Ngữ Yên tế nhị lấy tay chạm nhẹ vào Nga, cô nàng biết mình hố lời nên tiếp tục ngồi ăn bỏng ngô, vu vơ nhìn ra ngoài sân trường bằng cái cửa sổ lớn. Ngữ Yên nhìn tôi có vẻ muốn xin lỗi tôi về việc khi nãy.

– Hì hì, không sao đâu.
– Dạo này T sao rồi, sao mắt thâm bầm vậy?
– Thức đêm, dậy sớm không quen, vì Yên biết rồi…
– Đi học muộn chứ gì…?
– Ừ, đúng rồi…Nên giờ mắt mới bầm vậy đây.

Đang nói chuyện bỏ qua khúc bối rối bắt đầu, nhỏ Nga đã đứng dậy, đi qua hai đứa tôi, bất ngờ vỗ vai tôi:

– Về nghe ông quậy, đừng ăn hiếp bạn tôi, không lũ con trai lớp tôi xé xác ông đấy.

Tôi nghe câu này, sợ cả lũ kia thì không sợ, chỉ sợ cái bà chằn trẻ con này thôi, kì đà cản mũi.
Tôi và Ngữ Yên quay lại câu chuyện:

– Yên dạo này sao rồi, học hành có chăm chỉ không.
– Xùy, Yên mà không chăm nữa sao…
– Ai biết, lỡ đâu lo đi này nọ nhiều quá thì sao.

Chúng tôi ngồi tán hươu tán vượn một hồi đến lúc trống đánh vào học mới luyến tiếc đứng dậy. Giành nhau trả tiền trước ánh mắt khó xử của cô chủ căn- tin. Mãi đến khi bà chị quen đi ra bán bà mới hiểu ý cầm tiền tôi trả, để Ngữ Yên đứng xịu mặt:

– Em gái, để nó ga- lăng đi.
Tôi thì cười bụng thì khóc thầm:

“bà chị quái ác, cacao lắm vào”
Việc cầu đạo của tôi thì phải tốn phí, thế nên kinh tế tôi bị eo hẹp, nhưng dù có cắn răng nhịn đói, tôi cũng không hề thổ lộ ra mặt. Trong tình cảm lúc ấy, tiền bạc chỉ là một thứ yếu mà thôi.

Trở về trước cái lườm nguýt của Dung, tôi phải nói dối bằng cách lên lớp cũ tôi chơi. Ơn trời mấy hôm nay tôi thuộc loại ngoan ngoãn gương mẫu nên cô nàng mới tạm thời tin tưởng.

– Tạm thời tin thôi đó!

Tôi quay xuống lắc đầu cười khổ với tụi bạn, tụi cô đơn ấy thì nhìn tôi với ánh mắt tội nghiệp.

Buổi chiều tan trường về sau tiết chào cờ dài lê thê, tôi túc tắc đi đưa Dung về trong ánh mắt tự cao tự đại. Khỏi phải nói, lâu lắm rồi mới môn đăng hậu đối thế này, tôi sánh bước bên nàng mà không e dè hay tự ti.
Thằng Minh An từ đâu như me sẵn, phục kích hai chúng tôi giữa đường:

– Dung, chờ chút, thầy gọi lên văn phòng đoàn.

Tôi tức trào cả máu ra, gì chứ ba lần bảy lượt cứ lôi văn phòng Đoàn rồi cán bộ vào vụ này rồi. Mà toàn nhè lúc tôi với nàng đang có không gian riêng bên nhau nữa. Tôi nắm chặt tay lái xe đạp nàng:

– Cứ giờ nào cũng họp, bộ bạn không biết là mấy h rồi sao, 5h30 rồi, để cho các bạn khác về nhà nữa chứ- Tôi gằn từng chữ.
– Việc này có liên quan tới bạn không, bọn mình là cán bộ lớp, phải hi sinh một chút.

“Bọn mình”, giờ nó ngang nhiên ép nó với nàng một cặp, đạp tôi ra ngoài trong cái viễn cảnh xứng đôi vừa lứa, tôi ức chế, tay ghì chặt ghi đông, thằng Minh An cũng không thua tôi, giằng qua phía nó. Dung đứng im chẳng nói gì, nàng lẳng lẳng vỗ vai tôi và thì thầm:

– T về đi, muộn bus đó, dù gì cũng phải họp mà- Dung nói xong cầm mũi tôi véo véo.

Tôi cũng hơi bất ngờ, vì bình thường chỉ có riêng hai đứa nàng mới có những hành động thân mật vậy, vậy mà giờ trước cái cổng trường đang chật cứng học sinh nàng lại bạo gan làm thế với tôi.

– Minh An dắt hộ xe mình nhá!

Nàng nói với thằng Minh An , rồi ôm cặp quay lưng đi thằng lên văn phòng đoàn. Tôi thả chiếc xe màu tím cho nó giữ, nó nhìn tôi vênh váo ra mặt, còn tôi nhìn nó thì cười thầm trong lòng. Ngụy Quân tử Minh An đấu chân tiểu nhân là tôi.
Nhìn nó dắt xe chạy lẽo đẽo theo nàng, tôi chỉ buồn cười.

– T, nói chuyện riêng được chứ- Tôi từ từ quay lại đằng sau, cái giọng lạ lùng này là
– Gì đó Vũ, này là sao?

Thằng Vũ quay lại nhì ba thằng bạn đi sau nó, vội quay lại giải tỏa nghi vấn cho tôi:

– Bạn Vũ lâu chưa gặp nên giờ nói chuyện một xíu, mấy bạn về trước, mai có gì không hiểu lên hỏi Vũ.

Nó tiễn mấy thằng bạn về rồi quay lại nhìn tôi:

– Giờ nói chuyện riêng được rồi chứ?
– Sẵn sàng thôi, thích gì chiều cái đó.
– Ừ…

Thằng Vũ vẫn mặt lạnh băng ngồi xuống cái ghế đá, tôi ngồi xuống phía đối diện. Hai thằng con trai nhìn nhau , không biết bắt đầu từ đâu.

– T, mày có biết vì sao tao gọi mày ra đây chứ?
– Tao chờ mày nói đây!
– Ừ, vậy tao nói, chắc mày cũng biết Ngữ Yên thích mày, còn tao, tao thì thích Yên…
– Tao với Ngữ Yên là bạn…
– Đó là mày nghĩ thế thôi…!

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Cùng lúc
Đỡ khổ hơn
Nhật Ký Anh Yêu Em…!
La oan em !
Chiếm Đoạt …