CHAP 26: BẠN BÈ.
Chuyện cái khăn len cũng tạm thời giải quyết ổn thoả vào hôm sau. Hôm ấy chẳng hiểu thằng nào bày trò, cả hội xóm nhà lá chúng tôi, người người quấn khăn len, nhà nhà quấn khăn len. Đến cả thằng Kiên cận nó còn mua một cặp khăn cho nó và Trang. Kín đáo hơn, Vũ và Nguyệt không mua trùng màu, nhưng về kiểu dáng thì giống nhau như đúc.
Trong đám đó, dĩ nhiên vẫn có tôi, một phần vì thấy chiếc khăn len Dung đan rất đẹp, hợp với mình thì mình mang. Với lại, đây cũng là một cách minh chứng cho Dung thấy, dù thế nào thì tôi chẳng bao giờ để ý đến những ý kiến trái chiều này nọ. Xung quanh tôi, bọn bạn mang khăn len hết như để hưởng ứng phong trào lập dị, coi như một lời chính thức xin lỗi Dung vụ hôm qua.
– Ơ thằng Phong mày…?
– Thằng Hà nữa?
– Còn mày nữa hả Vũ…?
Sáng sớm ra tôi đã bất ngờ khi Nguyệt và Nhân đen cũng cùng mốt thời trang như tôi đã đành, thế mà giờ đây, đám bạn tôi thằng nào thằng nấy cũng như bản sao của nhau. Trông ấm ấp đầy tình anh em chiến hữu vô cùng. Mặc dù phong trào chê bai của lớp tôi vẫn còn, nhưng chí ít nó cũng bớt phần gay gắt và không còn soi mói liên tục như trước.
Dung nhìn thấy cảnh tượng đấy thì cũng vui vẻ ra mặt lắm. Nàng giở cuốn sách mà tủm tỉm cười một mình. Tôi đi ngang qua Dung:
– Thấy chưa? Chưa gì đã nước mắt ngắn dài!
Dung quay đi tránh ánh mắt của tôi, đôi vai thon khẽ rung lên. Chắc là lại cười xấu hổ rồi chứ gì? Tôi không truy bức nữa, đi ngang qua vỗ vai thằng Hoàng:
– Mày để tao lau bảng cho, múc nước đi!
– Ơ, tao nghe nhầm à…!
– Nhầm cái đầu mày, đá đít giờ, nhanh lên.
Thằng bạn tôi tất nhiên là nhanh rồi, có người làm phụ nó mừng rơn, xách thau ra múc nước. Lau xong cái bảng, tôi đến chỗ thằng Bình Boong:
– Cái bàn này tao nhấc lên, mày quét cho sạch nhé!
Nó ngơ ngác nhìn tôi như sinh vật lạ. Chẳng hiểu sao bình thường khi bạn bè có “nạn lâm đầu” như thế này, tôi thường ngồi cuối lớp mà bình phẩm. Chẳng hiểu sao hôm nay lại trở trời tốt tính một cách đột xuất như vậy.
Cái lí do thì không cần nói ai cũng hiểu. Làm cho Dung trở lại như bình thường là công lao to lớn của lũ bạn. Coi như có ơn thì trả, chứ tôi nào có tốt bụng như vậy bao giờ.
Coi như công đoạn vận động hành lang đã xong, giờ tới phiên điều trần của tôi với Dung trong giờ ra chơi, tất nhiên vẫn là chiếc ghế đá cũ. Chẳng hiểu sao chiếc ghế đá ấy nó lại bị mấy học sinh khác bỏ rơi như vậy, nên trở thành nơi riêng của tôi và Nàng.
– Thấy chưa, đã bảo tụi nó giỡn thôi mà!
– Biết rồi mà, tại Dung…!
– Tại Dung khóc nên trong lớp bao nhiêu đứa thù Tín đấy nhé!
– Xin lỗi mà, biết lỗi rồi đó.
– Vâng, lần này tôi tha, lần sau thì biết…
– Biết gì…?- Dung nheo mắt đầy hăm doạ.
– Biết tôi dỗ như thế nào chứ sao?
Dung nhìn tôi và cười. Đôi khi đứng trước những cô gái, bạn phải giả bộ hiền lành và sợ sệt một chút. Đó không phải là nhụt chí khí nam nhi, mà là để đổi lấy những nụ cười trong trẻo, dù đối phương biết bạn chỉ là đùa giỡn.
– Tín…?- Dung lại đổi tông đột ngột.
– Hử.?
Tôi lo sốt vó, lâu dần thành quen. Cứ hôm nào mà Dung đổi giọng đột ngột, từ “Thiên thần” sang “Ác quỷ” thì đúng như là có chuyện hệ trọng dành cho tôi.
– Trả lời thật nhé?- Cái giọng kiên định kiêm mùi đe doạ.
– Vâng, em hứa với chị, em luôn thật thà…!
– Không giỡn, hỏi thật, chiếc khăn…xấu lắm phải không?
Hoá ra là Dung vẫn còn chút mặc cảm do vụ hôm qua thằng Phong Mập lỡ miệng chê khăn xấu. Thế nên việc tôi vẫn quấn chiếc khăn này thì Dung cho là sự động viên cho Nàng thôi.
– Ờ, thì công bằng mà nói…!
– Sao, nói nhanh lên.!
– Xấu…! – Tôi thản nhiên, tỉnh rụi phát ngôn.
– Á, á…!
Tiếng la thảm thiết vang thấu trời xanh. Chẳng hiểu yêu cầu nói thật lòng mà Dung véo tôi tới tấp, véo như chưa bao giờ được véo vậy. Tôi ôm tay mà xuýt xoa. Qua một lớp áo sơ mi và thêm một lớp áo khác nữa mà vẫn đau thấu xương.
– Xấu sao còn đeo?
– Chưa nói hết mà…!
Dung khoanh hai tay trước ngực, nhìn tôi chờ câu tiếp theo.
– Chiếc khăn thì đẹp, chỉ có người đan khăn là…
– Là xấu chứ gì?- Dung lại sấn tới, vẻ hùng hổ lắm.
– Không, không…trên cả đẹp ấy chứ
– Thế có phải đỡ đáng ghét hay không.
Tôi thở phào, nhẹ nhõm. Đúng là sắc đẹp của một người phụ nữ là báu vật của chính họ. Vì thế bạn có thể phóng đại cho nó trở nên hoàn hảo, dù biết là nịnh thì người ta vẫn vui vẻ dù không thể hiện ra mặt. Còn nếu mà đụng chạm vào nó một cách chân thực thì hãy coi chừng.
– Tín, Tín, nhanh, nhanh!
– Gì vậy mày?
Tôi và Dung nhìn thằng Bình Boong thở dốc, vuốt ngực lia lịa, thảy chiếc áo khoác nó cho tôi cầm.
– Cầm dùm tao xíu, tí tao vô lớp lấy lại.
Nó đến cũng bất ngờ mà đi cũng không dấu vết. Chẳng hiểu thằng này làm cái gì mà nó chui tọt ra sau lớp tôi. Chẳng lẽ là đi dạo ngắm cảnh à.
Tôi khoác chiếc áo của nó vào người, trời lạnh mà có hai áo khoác ấm cúng thì còn gì bằng. Rồi quay sang Dung, hai đứa nói chuyện phiếm. Chưa được hai phút thì có ai vỗ vai tôi. Tôi hất cái tay, rồi vẫn say sưa nói chuyện với Dung. Còn Nàng thì chăm chú nhìn ra phía sau tôi. Nghi có điềm chẳng lành, tôi quay mặt lại.
Trước mặt tôi là một cô bé, chắc là lớp mười, vì khuôn mặt lẫn ngoại hình cho tôi khả năng đánh giá độ tuổi. Nhưng lạ một cái là, tôi và cô bé ấy không quen không biết mà nó nhìn tôi như ăn tươi nuốt sống vậy.
– Chuyện gì vậy em?- Tôi hơi xị mặt vì vị khách hơi khiếm nhã này.
– Anh gây chuyện với tôi còn giả bộ hỏi?
Tôi ngơ ngác, chẳng hiểu tôi gây với cô bé ấy lúc nào. Dung còn nhìn tôi với ánh mắt không thể tha thứ. Chẳng hiểu sáng nay lạnh quá, con bé này có hoang tưởng hay nhìn lầm tôi với ai không.
– Anh gây lúc nào?
– Anh vừa đi qua lớp tôi chọc tôi còn chối hả?
– Ơ, lúc nào?- Tôi vẫn ngơ ngác.
– Anh giả bộ khéo nhỉ, cái áo khoác màu xanh này thì lẫn đi đâu.
– Cái áo này là của bạn anh mà! – Tôi ngờ ngợ hiểu cái hối hả của thằng bạn.
– Có chuyện gì vậy em?- Dung ngọt ngào lên tiếng.
Theo lời miêu tả của con bé đó, thì thằng Bình lớp tôi đi ngang qua lớp nó, vô tình chiêm ngưỡng được dung nhan sắc đẹp của cô bé này thì thốt ra một câu liều hơn cả chữ liều:
– Xấu hoắc!
Thêm nữa, nó chê nhan sắc đã là một cái tội, tội nó còn chọc đúng “chằn tinh”. Cô bé này không vừa, rượt theo nó định la một trận. Thằng bạn tôi chạy bán sống bán chết, mưu trí quẳng cái áo khoác, thứ dễ bị nhận diện cho tôi. Nó quá mưu trí hoặc do trùng hợp, khi mà chiều cao tôi và nó gần như xêm xêm nhau.
– Cái áo khoác đó của anh chứ của ai, tôi không nhìn nhầm! – Con bé quả quyết như nhìn thấy mặt thằng chủ nhân khốn nạn vậy.
– Không có nhé, anh ngồi ở đây với chị này suốt từ đầu tới giờ, em không tin hỏi chị đi.
Tôi hơi ớn cái sự đanh đá của học sinh khoá dưới nên đẩy qua cho Dung. Gì chứ nhân chứng sờ sờ ở đây thì con bé này sẽ sớm vòng tay xin lỗi bậc đàn anh đàng hoàng nhân cách này cho xem.
– Anh ấy mới chạy đâu về rồi ngồi nói chuyện với chị!
Phũ phàng quá mức, tôi ngoạc miệng ra mà há hốc nhìn Dung. Dung phớt lờ coi như không thấy, thản nhiên đến mức thật thà đáng tin. Con bé khoá dưới bắt đầu cũng ngoác miệng ra chửi tôi:
– Bỉ ổi, con trai dám làm không dám chịu.
– Anh là gì mà có quyền chê người khác.
– Anh xem lại tư cách của anh, xem có xứng đáng học sinh 12 hay không?
Con bé ấy cứ một mực khẳng định tôi là thủ phạm. Chửi tôi xối xả, nào là bại hoại, vớ vẩn, ăn không rảnh chuyện. Tôi cứ khoanh tay lên che mặt. Một là tránh những ngôn từ được phun châu nhả ngọc từ cô bé khoá dưới, hai là đề phòng phụ nữ lên cơn, đưa tay tát bạt tai tôi chứ chẳng giỡn.
– Tôi tha cho anh đấy, còn lần sau thì liệu hồn!
Con bé ấy chốt một câu chắc nịch đầy màu khủng bố, nhìn tôi như một kẻ rộng lượng vừa bao dung cho một tên bại hoại học đường. Tôi mặt mày te tua, nhìn Dung cười ngặt nghẽo.
– Gì mà…?
– Trả thù vụ lúc nãy!
Dung tiếp tục ôm bụng cười, còn tôi tức khí đi thẳng vào lớp. Mặt hầm hầm, hứa bao nhiêu nhục nhã sẽ trả cho thằng bạn gấp chục lần.
– Ê, Tín, trả tao cái áo! – Bình boong nhanh nhảu đón đường.
– Bụp, bộp bộp.
Tôi đám thằng bạn vào vai, rồi gập lưng nó xuống mà tha hồ nện xuống. Miệng thì kêu gào hơn cả loa phóng thanh:
– Đi chọc gái rồi giá hoạ cho tao nè!
– Bại hoại, mất tư cách này!
Thằng bạn như hiểu chuyện gì xảy ra, đưa hai tay ôm đầu, miệng thảm thiết:
– Dạ…em sai rồi, đừng đánh nữa?
Thằng bạn càng van xin, thì bao nhiêu nỗi sỉ nhục lại trào dâng lên trong tôi. Tôi mời thêm viện binh:
– Lại đánh thằng Bình dùm tao!
Bọn bạn tất nhiên thừa nước đục thả câu, thằng thì vứt cả dép, thằng thì bay qua bàn, sách vở bay tứ tung, lao vào mà giã, véo, giật tóc thằng bạn. Cảnh tượng thảm sát kinh hoàng dừng lại khi đầu tóc nó xù như tổ quạ, quần áo xộc xệch, vạt áo cái thì trong thùng, cái văng ra ngoài.
– Đây, áo của mày!
– Đánh đau thí mồ luôn! – Nó xoa xoa cái lưng.
– Không đau sao mày nhớ!
– Nhớ cái gì, tao chọc có một câu.
– Mày dốt lắm, sắc đẹp phụ nữ không nên đụng chạm, trên đầu chữ Sắc có chữ dao nghe chưa?
Tôi truyền đạt lại kinh nghiệm cho thằng bạn. Rồi ôm vai bá cổ nó dặn dò:
– Mày nhớ, lần sau nhìn đứa nào mặt hiền hiền mà chọc, chọc ngay ổ kiến lửa.
– Tao biết sao được!
– Mà nhớ, lần sau kiếm thằng nào mà chơi khăm, chơi tao lần nữa tao đá nát đít mày.
Chưa nói xong với thằng bạn, Dung đi lướt qua tôi. Vẫn còn chút ít sự vui sướng khi chơi cho tôi một vố đau điếng. Xét về công về tội, Dung đổi trắng thay đen còn đánh đánh hơn thằng Bình gấp trăm lần. Nhưng tội tình chỉ một mình tôi tính sổ, chứ không thể nào bảo cả lũ bạn xông vào mà giã gạo như lúc nãy được.
Không nên đánh phụ nữ bởi một nhành hoa mà!
Tôi đi ngang qua hừ mắt Nàng vẻ tức tối, giơ nắm đấm lên dứ dứ Nàng. Dung vẫn thản nhiên cười, còn mấy đứa con gái trong lớp thì nhìn tôi:
– Con trai mà bất lịch sự!
CHAP 27: THÁNG MƯỜI.
Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Đó là câu dành cho những con người có duyên với nhau, thì sớm hay muộn sẽ có lúc được gặp nhau. Nhưng trong trường hợp của tôi thì cái duyên này có lẽ xin nhường cho người khác.
Sáng thứ hai đầu tuần sau, như thường lệ là sinh hoạt đầu giờ rồi sau đó mới ra ngoài chào cờ. Bình thường giờ này tôi vốn ồn ào lắm, thế mà bây giờ im bặt. Cái “duyên” thằng Bình Boong mang tới đứng ngay ở cửa sổ với cái băng tay “cờ đỏ” đỏ loét đỏ lè, nhìn tôi thù hằn.
– Anh kia, đeo bảng tên vào, tôi nhắc một lần thôi nhé!
Tôi nhìn xuống, cái bảng tên trường quên chưa đeo vì lúc sáng đi vội vã cho kịp xe bus. Chỉ có cái là có vẻ thù oán quá dai dẳng nên con bé ấy hết sức nghiêm khắc với cá nhân tôi. Cả lớp đang im ắng, trừ xóm nhà lá của thôi, thế mà nó cũng to giọng nhắc nhở được.
Thằng Bình Boong thấy oan gia kiếm nợ thì rụt đầu như rùa, ngồi im thin thít không dám gây sự chú ý. Chỉ cần nó mà nhúc nhích, hình bóng của nó sẽ được lưu vào bộ nhớ, rồi đối chiếu với dữ liệu “hình bóng thằng đi chọc gái” hôm qua, thể nào nó cũng tan tành xác pháo cho mà coi.
– Anh kia, lần sau may bảng tên vào nha, không có chuyện dùng băng keo hai mặt dán thế kia đâu!
Cô bé nhắc nhở lần cuối trước khi ngoe nguẩy đi về. Phải nói là con bé này mắt quá thể là tinh tường, tôi đã khéo léo đến thế mà nó liếc qua cái cũng biết.
– Mày làm gì con bé đó mà nó thù mày ghê thế!
– Tán gái giờ gái đòi nợ!
– Này thì hái hoa, này thì vùi ngọc này!
Đám bạn cũng nhận thấy ra mối quan hệ bất thường giữa tôi và cô bé cờ đỏ. Còn tôi liếc nhìn thằng Bình tính đánh cho nó trận nữa, thì chẳng hiểu từ lúc nào nó đã tót ra ngoài mất tiêu, tránh mặt.
Đời học sinh, mà đặc biệt là là học sinh hơi nghịch thì giờ sinh hoạt lớp luôn luôn là giờ “sống trong sợ hãi”. Bởi thế mặt thằng nào thằng đấy có vẻ hồi hộp như đón tết. Thằng Hải thì vẻ mặt tỉnh bơ, nhìn đám bọn tôi ra chiều đe doạ lắm.
– Tuần vừa qua có gì không Hải!
– Dạ thưa Thầy, không có gì ạ? Chỉ có Bạn Hoàng là không học bài môn Văn thôi ạ!
– Hoàng học hành sao vậy em?
– Dạ, thưa Thầy, em…quên học bài!
Chúng tôi ngồi dưới ôm bụng cười ngặt nghẽo. Cái thằng bạn tôi thì mặt cứ đần ra mà tức tối.
– Các em chú ý, năm nay mười hai rồi, học hành cho đàng hoàng tử tế. Các em thi khối nào Thầy không biết, nhưng nên nhớ để thi được đại học thì phải qua kỳ thi tốt nghiệp đã.
Thầy tôi vốn trầm tính, nhưng nói câu nào thì câu nó chí lí đến tận tâm can. Chúng tôi nào dám ngoác miệng ra cười nữa, còn thằng Hoàng thì án phạt của nó là điều không tránh khỏi, hai ngày trực nhật lớp.
– Tao xui quá, xui như chưa bao giờ được xui! – Thằng bạn chống lưng vào ban công, làu bàu.
– Học hành cho đàng hoàng, không phải lúc nào tao cũng dặn dò mày được đâu nhé! – Tôi hắng giọng, giả vờ làm bậc tiền bối của nó.
– Vâng, tôi sợ anh, anh thì yêu đương cho lắm, coi chừng cắm đầu đứng bét lớp thì tan xác với hai Bác ở nhà!
– Ơ, cái…!
Thằng Hoàng cười hềnh hệch vì nó vừa đâm vào tim đen của tôi. Nó thừa biết rằng, mặc dù tình cảm học trò tôi “phong phú” theo nhận xét của Nguyệt, tôi chưa bao giờ bỏ bê việc học. Dù luôn tỏ vẻ ham chơi, thích lông bông, nhưng ít nhất cái gì cần thiết là tôi lại nhào đầu vào mài dùi kinh sử.
– Mà mày tính sao với Dung với Yên đấy?
– Tính sao là tính sao?
– Ơ, cái thằng, lúc mày ngả bên này, lúc mày nghiêng bên kia!
– Cái đó là nghiêng nước nghiêng thành đó!
– Mày cứ tỉnh rụi thế, con trai kiên quyết lên chứ, cứ như thằng luỵ tình ấy!
Tôi trầm ngâm một chút, chẳng nói gì cả. Thằng Hoàng chơi với tôi từ bé, thế nên tích cách và suy nghĩ của tôi nhiều khi nó rõ mồn một. Trước giờ, tôi là kẻ coi trọng tình cảm, ai tốt với mình thì mình tốt lại. Thế nên cái vòng luẩn quẩn Ngữ Yên- Dung, Dung- Ngữ Yên là như thế. Hai cô Nàng đều tốt với tôi, thì tôi cũng chẳng thể dứt khoát được. Sợ rằng một trong hai sẽ bị tổn thương. Hiện giờ Dung và Ngữ Yên tôi đều gặp thường xuyên. Học thêm cả Toán lẫn Hoá, cả tuần có lẽ trừ ngày chủ nhật là được nghĩ, thế nên việc phân xử càng ngày càng khó. Hiển nhiên tôi biết, với tôi Dung vẫn là người quan trọng nhất, nhưng nếu nói là toàn bộ thì có lẽ đó là lời nói dối không hơn không kém.
– Hay nhường tao một cô?- Thằng Hoàng ra giọng bông đùa!
– Mày bản lĩnh thì tao không cản, còn nhường thì không!
Hai thằng đang tán chuyện phiếm vui vẻ, cái duyên của thằng Bình Boong gây hấn đi qua:
– Xem lại tác phong, đóng thùng cho đàng hoàng anh kia!
Cái giọng nghiêm khắc kiêm lẫn mùi “dấm” khiến tôi và thằng Hoàng mất cả nhã hứng. Hai thằng nhìn cô bé cờ đỏ khoá dưới đi ngang qua với tất cả sự thành kính. Bất chợt tôi nảy ra ý định:
– E hèm, bé gì ơi?
– Tôi có tên, không phải tên gì! – Cô bé ấy đáp lại.
– Anh chưa biết tên nên gọi thế, cho anh hỏi tí được không?
Thằng Hoàng ngơ ngác nhìn tôi, tôi đấm lưng nó ra hiệu im lặng. Cô bé cờ đỏ khoá dưới tiến lại nhìn hai bậc đàn anh khoá trên không chút kiêng dè. Phải nói là lần đầu tiên tôi được nhìn cô bé ấy gần đến thế. Hôm trước có lẽ không tính vì lúc đó tôi mải miết dùng tay che mặt, đồng thời cũng chẳng dám nhìn thẳng vào mặt cô bé này. Phảng phất chút gì đó về ngoại hình giống Nguyệt. Chiếc cằm chẻ dễ thương, đôi mắt to được giấu sau lớp kính, tóc đuôi gà cột cao trông có vẻ hợp với sự phá cách ngang tàng. Có hình bóng chị Xuyến phảng phát sau “cái duyên” của thằng Bình Boong.
– Em tên gì?
– Anh nói tên trước đi! – Trả treo đến thế là cùng!
– Anh tên Tín, còn đây là anh Hoàng! – Tôi ra dáng đàn anh, dùng thái độ điềm đạm nói chuyện.
Cô bé khẽ gật đầu thay cho lời chào, rồi ngúng ngẩy cái tóc đuôi gà đằng sau:
– Em tên Thuỳ, anh gọi em có chuyện gì?
– À, chuyện hôm trước…!
– Anh tính xin lỗi thì em không cần nhé!
Cái tính đối đáp này thì có lẽ ngoài chị Xuyến, không có người thứ hai nữa. Nếu mà bà nữ tặc không vào Sài Gòn học đại học, thì có lẽ phải kết bái chị em với cô bé này mất.
– Không, hôm bữa em dựa vào đâu mà kêu anh chọc em!
– Cái áo khoác xanh đó! – Thuỳ quả quyết.
– Thế cái áo khoác đó không phải của anh thì sao?
– Bữa đó anh mặc còn chối nữa sao?- Có vẻ không chịu thay đổi định kiến về tôi đây mà.
Tôi chỉ tay vào lớp, đúng vào thằng Bình boong đang chăm chỉ học bài trong giờ ra chơi:
– Thế có phải cái áo đó không?
– …! – Cô bé có vẻ phân vân, bán tín bán nghi.
– Bữa đó nó quẳng cho anh đấy, giờ em tin anh vô tội chưa.
– Thế lỡ anh khoác áo bạn rồi đi làm bậy, rồi giá hoạ cho bạn thì sao!
Thằng Hoàng ngao ngán lắc đầu,” làm bậy”? Tôi kiên nhẫn hơn, bởi vì trước mặt không phải là một học sinh nữ, mà bởi vì đã lâu lắm rồi, tôi chưa gặp lại cách nói chuyện ngang tàng khí phách này.
– Trời lạnh bạn anh có cho mượn áo không? Không tin em chờ anh xíu, phiền dời gót ngọc ra đứng đây.
Tôi kéo cô bé khuất vào bức tường, để thằng Bình boong không nhìn thấy nạn nhân của nó. Yên chí bày bố xong xuôi, tôi cất giọng gọi hung thủ ra đối chất:
– Bình, ra đây tao với Thằng Hoàng nói cái này!
Thằng bạn nhăn mặt, gấp cuốn sách đứng dậy và đi ra ngoài. Bất chợt nó trông thấy Thuỳ, nạn nhân của nó tuần trước thì mặt cứ tái mét đi. Còn tôi và thằng Hoàng thì cười ngặt nghẽo:
– Đấy, cái gì mày gây ra thì tự tìm cách mà giải quyết nhé!
Tôi và thằng Hoàng đi vào lớp, ngang qua Thuỳ, cô bé nhìn tôi, hình như nhận ra ai đúng ai sai, ánh mắt có vẻ bối rối.
– Thuỳ có gì giải quyết với bạn anh nhé, nó tên Bình, em gọi nó là Bình Boong cũng được.
Hai thằng tôi vào lớp, ngó đầu ra cửa sổ xem kịch hay. Thuỳ với Bình Boong đang đối chất, và tất nhiên thằng Bình đang đuối lí hoàn toàn. Cái mặt nó thảm hại, ra vẻ hối lỗi lắm. Kết thúc cuộc nói chuyện, thằng bạn tôi chán nản trở về chỗ, nằm vật ra cái bàn học.
– Vui không?- Tôi vỗ vai nó.
– Thằng bán…!
– Ế, thằng nào bán trước đấy!
Nó đuối lí lại nằm vật ra bàn, vẻ thê thảm như vừa trải qua một biến cố lớn vậy.
– Con bé Thuỳ nói gì mà mày thảm hại thế?
– Thì chửi tao té tát, lớn rồi không biết đàng hoàng!
– Gì nữa?
– Rồi một tràng điếu văn, thêm vào một điều kiện.- Nó não nề.
– Thế điều kiện gì?
– Nó bảo phải làm cho nó một chuyện!
– Không thì sao?
– Thì nó sẽ chấm lớp mình thật gắt, với lại tao chọc nó, nó coi như đền bù.
Tôi trố mắt nhìn thằng bạn nói. Quả thật rất giống, nó giống như bà chị nữ tặc vậy. Từ ngôn từ, cách giao kèo, khẩu khí… thay vào đó thằng Bình là người bị cướp chứ không phải tôi.
Bất chợt tôi nhớ đến chị Xuyến. Có lẽ giờ này cũng như chúng tôi, đang hối hả lên giảng đường, giữa xung quanh bao bạn bè mới. Có lẽ sẽ có nhiều vệ tinh theo đuôi lắm đây.
– Thằng bán bạn, về chỗ đi, vào học rồi!
– À…ờ, tiễn vong thằng bạn! – Tôi vỗ vai nó lần cuối.
Tôi trở về chỗ trong nét mặt trầm ngâm. Tôi lại nhớ thêm một người nữa. Đã lâu lắm rồi, việc học hành, vui chơi, rồi bao nhiêu chuyện xung quanh Dung và Ngữ Yên làm tôi có phần lãng quên đi bà chị này. Người mà tôi có thể chia sẻ, người mà khi tôi đối diện, không bao giờ cho tôi cái cảm giác ngại ngùng. Người mà mỗi khi tôi u uất tâm sự đều có thể giãi bày. Mừng vì giờ đây, chị đạt được ước mơ theo học đại học mình yêu thích. Còn cá nhân tôi, có chút ích kỷ, khi mất đi một người vừa là bạn, vừa là chị, mất đi một người tâm giao.
Thời gian trôi đi nhanh thật. Từ ngày tôi gặp chị, tôi còn là một học sinh khoá dưới, còn lông bông, vô tư nhiều khi đến không có ý tứ. Thấm thoắt đến giờ tôi đã thế vai chị Xuyến trở thành học sinh đàn anh trong trường, và cũng sắp nối bước theo chị đối mặt với những kì thi. Thời gian trôi qua nhanh thật, đôi khi nghĩ lại, nó quá ngắn ngủi.
Có vẻ như việc thằng Bình cam bái hạ phong, cộng thêm chút trách nhầm người có nhân cách là tôi, nên thái độ của bé Thuỳ cũng khác đi rất nhiều. Vẻ dịu dàng trở lại lên khuôn mặt. Và có chút bối rối đối với tôi. Thằng Bình cả tuần đấy, giờ sinh hoạt lớp có lẽ là chẳng bao giờ dám nhìn ra cửa sổ. Giữ đúng lời hứa, bé Thuỳ chấm điểm công tâm. Tuần đó lớp chúng tôi xuất sắc cán đích ở vị trí thứ nhất. Lần đầu tiên cho năm cuối cấp.
Thấm thoát, tháng Chín khai trường cũng ồn ào với bao niềm vui đi qua nhanh chóng. Cái tháng hồn nhiên và đẹp đẽ ấy nhanh chóng sắp kết thúc, chuẩn bị nhường chỗ cho tháng mười. Tháng cao điểm của những đợt thi giữa kì, của những bài kiểm tra. Và tất nhiên, là tháng của Phụ nữ Việt Nam 20- 10. Chính bởi điều đó, thằng Hà mới lôi tôi ra một góc bàn chuyện:
– Gì mày, nói nhanh tao còn làm bài Lý nữa?
– Chuyện gấp, giải đề thi thì lúc khác cũng được.
Tôi cầm cái bánh mì nhai ngồm ngoàm, nhìn thằng bạn chờ nó nói cao kiến.
– Mày tính 20- 10 làm gì?
– Còn lâu mà, mày lo gì sớm!
– Sớm gì nữa, tính giờ là vừa!
– Thì cứ như năm ngoái đi!
– Chán lắm!
– …?- Tôi chưa thực sự quan tâm, cố ăn hết ổ mì.
– Thế mày muốn tao với mày là thằng ăn không ngồi rồi mà núp sau Dung à?
Thằng bạn đúng là biết chọc đúng chỗ” ngứa”. Bệnh tự ái, tinh thần tự trọng, chí khí nam nhi tôi đồng thời bùng phát, cao ngất trời.
– Thế mày tính sao?
– Thì tao mới bàn với mày nè!
– Ờ, tao nghĩ không nên cho Dung đụng tay vào- Tôi quả quyết.
– Cái đó tuỳ mày…còn nội dung thì sao?
Hai thằng bàn qua tán lại một hồi, thì thào to nhỏ với nhau, rồi cùng nhoẻn miệng cười nắc nẻ. Kế hoạch đã được thông qua, giờ là lúc bước tới vận động hành lang. Tháng mười là tháng Phụ Nữ thì cũng là tháng cho chúng tôi thể hiện chí khi nam nhi.
CHAP 28: CÂU CHUYỆN CỦA THẦY I.
Kế hoạch tôi và thằng Hà hí hứng vạch ra, phần nhiều đều là vì tình cảm dành cho các bạn nữ trong lớp. Riêng cá nhân tôi, còn không biết thằng Hà nghĩ sao, tôi cảm thấy đây là cơ hội cho tôi chứng minh năng lực, chứ không phải chỉ là một Uỷ viên được anh em vận động hành lang cử lên, với một mục đích cài tay trong vào nội bộ ban cán sự.
Hai thằng xì xào một hồi lâu, đi đến quyết định nhanh chóng bắt tay vào kế hoạch. 20- 10 thì chỉ còn đúng hơn hai tuần, bao nhiêu việc phải lo, bao nhiêu bài vở phải ôn thi, bởi thế thời gian đấy là thích hợp, đồng thời chuẩn bị kĩ càng công phu.
Dung bị gạt ra ngoài vòng chiến cùng với hai lớp phó, bốn tổ trưởng. Chẳng hiểu lớp tôi con trai làm sao mà ngoài tôi thằng Hà, thằng Hải thì hầu như chẳng có đứa nào ngoi lên được nắm quyền hành cả. Một phần vì nữ lớp tôi” đàn áp” quá tốt, một phần vì:
– Thôi, mày đi làm một mình đi!
– Thôi, gương mẫu tao không hợp!
Bởi thế dù muốn dù không, tôi và thằng Hà cũng phải gặp thằng Hải vào lúc lớp tan học.
– Thế kế hoạch mấy bạn ra sao?
Hiển nhiên thằng Hải là lớp trưởng, là cánh chim đầu đàn của lớp. Bởi thế dù muốn dù không, cũng phải bỏ qua tư thù cá nhân mà bắt tay hợp tác. Thù oán có cơ hội phải trả, nhưng để chị em phụ nữ cười vào đám con trai thì quả thật là nhục nhã lắm.
– Sao không làm như năm ngoái, cũng hay mà?
– Thôi, năm ngoái làm rồi, năm nay làm theo như vậy, nhàm lắm!
– Ờ, cũng được, vậy bây giờ chuyện giữ kín và truyền miệng cho từng người đúng không! – Nó tỏ ra là người cũng biết hợp tác đấy chứ.
Ba thằng tôi vạch ra danh sách đen, nghiêm cấm tiết lộ nội dung chương trình. Sau đó tiếp tục vạch ra phương án thực thi:
– Giờ chuẩn bị món quà!
– Rồi, cái này ổn thôi!
– Sau đó hình thức tặng như năm ngoái!
– Ơ, thế vừa nãy bảo…! – thằng Hải phản ứng ngay.
– Không, các món quà này là giống nhau, đồng thời, không ai tặng riêng, mà sẽ xếp món quà ngay giữa. Đến tên ai thì nhận. Chỉ có thiệp là chuẩn bị riêng thôi.
Thằng Hải dần hiểu ra vấn đề của tôi và thằng Hà muốn thực hiện. Hai chúng tôi muốn có một món quà chỉ có riêng con gái lớp tôi mới có, và khi nó đã thành đặc trưng, một nét riêng biệt thì đi đâu, chỉ cần con trai lớp khác có ý định nhìn vào là biết bạn gái mà chúng nó đang tăm tia học lớp nào ngay thôi.
– Rồi, còn gì nữa không?
– Năm ngoái chỉ có tặng và chúc, thì năm nay đã có thiệp, vì thế thay câu chúc bằng một cái gì đặc sắc hơn đi, cái này tạm thời chưa nghĩ ra!
Tôi vẽ dấu hỏi, rồi dùng bút bi tô vòng tròn xung quanh, thể hiện sự bí ý tưởng của mình. Thằng Hà trầm ngâm rồi vỗ tay cái đét:
– Chẳng phải thằng Bình đàn hay sao?
– Chẳng lẽ chỉ kêu nó đàn?- Thằng Hải đối đáp lại.
– Không, nó đàn và anh em mình phụ hoạ!
– Hát đúng không, trời ơi, cái thằng này mà thông minh dữ ta! Tôi cầm bút điền vào cạnh dấu hỏi chữ Hát.
Nhưng Hát cũng có năm ba loại hát, đơn ca, song ca, tam ca, rồi tăng theo cấp số cộng sẽ có đồng ca, hoặc thảm hại là loạn ca. Tránh mất thời gian, chú trọng ngắn gọn xúc tích, ba thằng tôi quyết định:
– Cho các bạn nam nào muốn Hát thì đăng kí trước!
Hiển nhiên, với việc được đứng trên công chúng mà hát là một điều không mấy ai dũng cảm làm được, bởi thế tôi tin là số lượng này rất ít. Ngoài ra, một bài do con trai lớp thực hiện, và một ca khúc do cả lớp cùng đồng thanh. Sẽ dành tặng “mắt cười” cho các chị em đáng yêu trong lớp, và “sát cánh bên nhau” sẽ là ca khúc bế mạc.
– Xong nhé, vậy chia công việc ra, Hải thông báo từng anh em, kín tiếng!
– Ok!
– Hà in lời ca khúc đưa cho mọi người! – Thằng Hà gật đầu nhận nhiệm vụ.
– Còn mày thì nhớ nhắc thằng Bình mang đàn và tập dợt, khảo sát rồi thu thập xem món quà nào hợp lý.
– Rồi, vậy là xong, còn hơn nửa tháng cho chúng ta chạy chương trình!
– Khoan đã! – Thằng Hải cắt ngang lời tôi.
– …?
– Thế còn Cô!
– Thì bữa đó có hai môn là Cô Giáo dạy, đã nói là trích tiền mua hoa rồi còn gì?
– Không ý nói là Vợ của Thầy ấy!
Tôi và thằng Hà ngơ ngác nhìn nhau. Cả hai đứa cũng quên đi mất người không nên quên này. Có vẻ về tính chu đáo và cầu toàn, hai chúng tôi không bằng thằng Hải. Và tôi cũng cảm phục Thầy tôi về việc chọn mặt gửi vàng trong thời gian qua.
– Vậy thì thêm một món quà cho Cô nữa!
– Món quà là gì?
…!
Ba thằng con trai bí nước, xét về kinh nghiệm tặng quà cho bạn bè xấp xỉ tuổi thì phong phú lắm. Nhưng thế hệ của Thầy khác xa thế hệ chúng tôi, muốn mua một món quà ưng ý có lẽ là khó. Bởi thế, chuyện này được gác lại, khi nào có ý tưởng sẽ được thông báo thực thi.
Chiều hôm đó, ngày lẻ, theo lịch học bình thường, tôi đến lớp học thêm Toán. Khi vừa đạp cái chân chống xe thì đã cảm thấy khó xử. Ngữ Yên ngồi một mình lặng lẽ cắm cúi vào bài tập như thường lệ. Dung ngồi trong lớp với mấy bạn nữ đang tán chuyện gì rôm rả lắm. Biết nói chuyện với ai trước đây.
– Đi vào lớp thôi Tín! – Nguyệt nhỏ nhẹ kéo tay áo tôi, tôi ngậm ngùi nhìn Ngữ Yên rồi cất bước vào lớp.
– Gì mà đăm chiêu lắm vậy, già đấy! – Nguyệt đi cạnh tôi khúc khích cười.
– Ờ, không có gì đâu, chỉ là…?
– Đừng nói đang suy nghĩ mua quà gì tặng hai người đó nhé!
Tôi và Nguyệt đã thân nhau từ bé, nên hầu như hai người nói chuyện rất thoải mái vui vẻ. Chẳng bao giờ có chuyện giấu diếm hay ngại ngùng cả.
– Làm gì có, thì…!
– Thôi, đi vào lớp cất cặp rồi ra ngồi với Yên đi! – Nguyệt lại cười!
– Ơ, sao lại…!
– Thì Dung có bạn rồi, Tín có dám lại đó không?
Tôi đưa mắt về phía Dung, quả thật xung quanh toàn là những người ở lớp mà tôi hơi ngán. Hằng bán chanh, Quỳnh tưng tửng, rồi thêm một số cơ man các bà tám chuyện nữa. Theo lời Nguyệt, tôi cất balo rồi đi ra ghế đá trước nhà thầy.
– Làm gì mà chăm chú vậy?- Tôi ngồi xuống cái ghế đá đối diện.
– Đâu có, tại cái bài này khó quá!
– Đâu Tín xem!
Tôi theo một cách tự nhiên nhất, đi vòng qua chiếc bàn đá tròn, rồi ngồi xuống cạnh Ngữ Yên và đón cái đề ôn thi. Hai đứa ngồi sát nhau, cùng bắt tay giải bài.
– Cái bài cuối cùng ấy!
Cái bài này là chứng minh theo cách triển khai nhị thức Newton. Toán chứng minh đẳng thức hay bất đằng thức thường khó, lại đi kèm với dạng này thì càng hóc búa hơn. Hai đứa tôi trầm ngâm suy nghĩ. Thỉnh thoảng tôi viết viết ra hướng làm trên tờ nháp Ngữ Yên vừa đưa, viết lấy viết để, cuối cùng cũng đi vào hướng cụt.
– Dạng này khó quá vậy?- Tôi gãi đầu gãi tai và quên mất luôn mình đang ở đâu.
– Đưa dùm Tín cái máy tính đi Yên!
Tôi cầm cái máy tính rồi ấn ấn thử xem kết quả ráp ngược, một cách làm liều lĩnh trong toán chứng minh, mong tìm ra con đường hi vọng trong giao lộ tuyệt vọng. Cuối cùng đâu vẫn hoàn đấy, đáp số vẫn là cái đích quá xa vời.
Nản chí, tôi thả người dựa vào sau cái ghế đá, quay sang nhìn Ngữ Yên xem cô nàng có hướng giải quyết nào chưa. Nhưng mà cũng tuyệt vọng nốt, từ nãy tới giờ cái tờ nháp của Ngữ Yên chỉ được thêm một hai dòng. Cô bạn ấy đang chống cằm nhìn tôi.
– Gì mà nhìn Tín dữ vậy?- Tôi có chút bối rối.
– Tại Tín say mê quá, cái bộ dạng này Yên chưa thấy bao giờ.
– Say mê mà chưa giải ra nè!
– Thì sẽ giải ra thôi mà.
Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, câu nói của Yên như tiếp thêm “do- ping” cho tôi lao vào cắm cúi giải bài tiếp. Nhưng với Toán học, cái quan trọng là bạn phải tìm ra hướng giải quyết, còn cách làm vô bờ bến trong tuyệt vọng của tôi thì chỉ là phí công vô sức.
Ngữ Yên chống cắm, lần này không nhìn tôi nữa, mà nhìn vào tờ nháp tôi đang giải. Hình như đôi vai tôi chạm vào vai Ngữ Yên, vài cọng tóc đang bị gió đùa giỡn khẽ đậu trên vai tôi mơ màng.
– Cái tính chất của phép cộng đặc trưng nhất là gì hả Tín?
Hai đứa tôi giật mình quay lại, Thầy chủ nhiệm chẳng biết đã đứng từ sau lúc nào, thầy nhìn hai đứa có vẻ hài lòng lắm.
– Dạ, là phép giao hoán!
– Thế còn Nhân!
Lần này tôi chẳng kịp trả lời thầy nữa, cắm cúi cầm bút ghi ghi chép chép.
– (X+1) 2n sẽ bằng (X+1)n (1+X)n… – Tôi lẩm nhẩm trong miệng.
– Rồi triển khai ra và nhân lại, lấy theo cấp biến thì ta sẽ có kết quả!
Tôi quay lại nhìn Ngữ Yên mặt hớn hở, cái đáp số trọn vẹn, và điều phải chứng minh là đây rồi. Thầy tôi chẳng hiểu đã đi vào nhà lại từ lúc nào.
– Tín giỏi quá đi!
– Không, do Thầy gợi ý đó, nếu không Tín giải không ra đâu!
Tính cách tôi vốn ngựa non háu đá, thích nếm trải cảm giác chiến thắng một cách thuyết phục, vì thế Mẹ tôi thường bảo tôi cứng đầu. Nhưng dù có cứng đầu đến đâu, cũng đến tuổi trưởng thành, tôi không mù quáng nhận những gì mình không làm được. Điều đó sẽ sớm con người u mê trên chiến thắng. Dù cho Ngữ Yên khen tôi, thì tôi coi như đó là một lời cảm ơn hoặc động viên thôi.
– Toán học mênh mông mà Tín!
– Ừ, Tín biết rồi…! – giọng tôi buồn vì mình thất bại.
– Dù gì Yên vẫn thấy Tín giỏi mà!
– Tín giải không ra đó Yên- Tôi ngạc nhiên.
– Không giải ra thì có sao, cái Yên thấy Tín giỏi là không bỏ cuộc đó, chứ Yên thì nãy giờ đã đầu hàng lâu rồi.
Ngữ Yên lại động viên tôi, tôi cũng chẳng có lí do gì để buồn. Coi như mình đã cố gắng hết sức rồi, không được thì rèn luyện thêm, còn đỡ hơn mất thời gian trách trời đất vì sao mình kém cỏi.
Hai đứa tôi bước vào lớp thì lớp học nhỏ cũng đã bắt đầu những bài tập đầu tiên. Ngữ Yên không muốn ngồi bàn đầu, vì ở đó, hầu như ít ai ngồi. Không phải vì sợ lên bảng mà bởi vì ranh giới rạch ròi giữa hai lớp ganh đua. Tôi ngồi bàn cuối, Ngữ Yên ngồi trên tôi, hai đứa cứ như thế mà im lặng làm bài. Dung ngồi ở bàn trên dãy bên kia, thỉnh thoảng quay xuống nhìn tôi, cười rồi lại quay lên. Và lúc đó, tôi biết, Ngữ Yên cũng sẽ thấy nụ cười đó của Dung là giành cho ai.
– Các em về nhà cố gắng ôn kĩ càng lại dạng này, không khó nhưng nó quan trọng!
– Dạ!
Ngữ Yên im lặng ngồi trên, thu dọn sách vở. Bỗng nhiên quay xuống, chìa cái tập đề cho tôi:
– Cho Tín mượn này!
– Ơ! – Tôi nhận trong sợ ngơ ngác!
– …!
– Thế Ngữ Yên ôn bằng cái gì?
– Yên còn nè, ôn không hết nên cho Tín mượn đó! – Vừa nói Ngữ Yên giơ xấp đề thi được in vào những trang A4 để cho tôi khỏi phải lo.
– Hì hì, vậy bữa nào Tín giải xong Yên cho mượn tiếp nhé!
– Thì Tín cứ thong thả đi, Yên không đòi đâu.
Nói rồi Yên nhẹ nhàng xách cặp lướt qua thôi. Nhẹ nhàng, khẽ khàng như một làn gió. Vài sợi tóc tinh nghịch vương qua vai tôi. Một mùi hương dịu nhẹ phảng phất.
– Gì mà mặt Tín trông mê muội vậy! – Giọng Dung vang lên ngay sau đó ít lâu.
– Nào có, có gì đâu?- Mặt tôi đỏ bừng chống chế.
May cho tôi là Dung mải chăm chú vào ba cái tờ đề Toán, Lý, Hoá ở trên bàn chứ nếu không thể nào Nàng cũng nhận thấy sự khác thường trên khuôn mặt.
– Ý, đề thi kìa, cho Dung mượn đi!
– Không, …cái này Tín…!
– Keo kiệt với cả Dung à?
– Không, Tín… in dùm mà.!
– …In dùm cho ai, mà không in dùm Dung?
– Thì Tín in dùm thôi, của người ta, để hỏi rồi photo cho Dung được chưa?
– Xí, keo kiệt bủn xỉn nhé!
Dung giả bộ hờn dỗi, rồi nhìn tôi cười nhí nhảnh vẫy tay tôi ra về trước. Tôi cũng cố cười, đồng thời thở phào nhẹ nhõm tiễn Nàng ra về.
Cầm xấp đề trên tay, tôi chỉ biết cười. Cất nó vào Ba- lo gọn gàng, cố tránh cho nó bị gập gãy, tôi đi ra khỏi lớp trong tiếng chửi vì cái tội lề mề của thằng Hoàng.
– “Học thì không bao giờ thừa cả?”
Đó là cái lý do nguỵ biện cho hành động không thể chối từ tập đề thi Yên cho tôi mượn. Bao nhiêu đề thi, bao nhiêu sách vở được sưu tầm từ thời chị Thanh thôi cho đến ông anh trời đánh đổ dồn về tôi. Cái tôi cần là thời gian để ôn luyện cho hết, chứ chưa bao giờ sợ thiếu đề để ôn luyện. Thậm chí trong nhà tôi, những đề thi của những năm 93, 94 cũng đầy ắp. Tôi, phận em út, được kế thừa tinh hoa bao cuốn sách hay của anh chị, kế thừa luôn điều gửi gắm của những người đi trước là học để thành tài.
– “Xin lỗi anh chị, tối nay em giải bộ đề này”.
Tôi vừa đạp xe vừa nhìn ra sau, cái bô lô đeo bên hông, vẫn leng keng cái móc khoá hình đồng xu Dung tặng, và bộ đề Ngữ Yên cho mượn ở bên trong.
CHAP 29: NHỮNG CÂU CHUYỆN CỦA THẦY II
– Mặt mày sao thâm quầng ra thế?
Câu hỏi được lặp lại y chang lời thằng Hoàng, Nhân, và Nguyệt của mấy đứa bạn chung lớp. Hai vết thâm quầng hai bên con mắt, cộng với tóc tai lỉa chỉa, mặt mày ngơ ngác khiến cho đám bạn ngỡ ngàng. Tác dụng phụ của việc quyết tâm giải đề thi là đây.
– Đi mua bánh mì ăn mày!
– Thôi để tao ngủ chút đi!
– Cái thằng, vật vờ, đi không?
– Không, tao ngủ.
Thằng Phong mập vừa cất bước ra đi là thằng Bình Boong nhảy tới phá hoại ngay giấc ngủ ngắn ngủi:
– Ế, cái bài hát…!
– Ê, bài gì mày…! – Tôi bật dậy nhanh như chớp, cố to tiếng át cái bí mật nó chuẩn bị nói ra.
Công nhận thằng Hải làm việc nhanh gọn lẹ thiệt, mới vừa vào lớp mà hầu như thằng nào thằng đấy đã biết kế hoạch hết trơn. Tôi kéo thằng Bình ra ban công.
– Cái bài mày nói tao đàn…!
– Ờ, rồi sao?- Tôi ngáp ngắn ngáp dài, vươn vai uể oải.
– Tao biết đàn có một thôi…!
– Hở, thế bài nào?
– Bài Sát cánh bên nhau tao không biết đâu nhé.
– Thế tập, còn dài mà?
Nó nhăn mặt giải thích, nào là nó chỉ học theo kiểu nhìn thao tác tập theo, có chút rành rỏi vậy thôi, chứ nhạc lý nó chẳng biết cái gì hết trơn.Nào là cái gì Đô trưởng, La thứ, La trưởng tôi nghe mà lùng bùng lỗ tai.
– Mày hiểu không?- Nó chốt một câu ngắn gọn.
– Không…!
– …!
– Tao có biết cái gì về đàn đâu mà mày nói, khác gì nước đổ đầu vịt.
– Thế giờ làm sao?
Cuối cùng, đành phó mặc vào thiên chất nghệ thuật của thằng Bình Boong được tớ đâu thì hay tớ đấy. Vạn sự khởi đầu nan, gian nan thấy hơi nản, tôi vô lớp đánh một giấc cho tới khi tiếng trống vang lên báo hiệu giờ sinh hoạt lớp.
Nhìn chung, không khí lớp tôi vẫn diễn ra như bình thường. Vẫn là một lũ con trai cười toe toét, vô âu vô lo. Mà nào ai có biết, tất cả chuẩn bị dành một món quà bất ngờ cho những bạn nữ trong lớp. Cái chiêu của thằng Hà thật độc, lúc con người ta tưởng như đã tuyệt vọng thì hi vọng tới, hạnh phúc sẽ trở nên gấp bội vui mừng. Tất cả con gái trong lớp đều bị đánh lừa bởi vẻ “giả tạo” của con trai lớp tôi. Nhưng chí ít vẫn còn một người không hề bị đánh lừa.
– Hải và Hà ở lại mình nói chuyện xíu nhé!
– Cả Tín nữa?- Dung lừ mắt nhìn tôi.
Xong cái ước muốn về nhà đánh một giấc trên cái giường quen thuộc, tôi vật vờ ngồi lại chiếc bàn thứ hai sau chỗ Dung. Trong lớp chỉ còn lại bốn người. Mấy thằng bạn nghe tiếng trống đã chạy về từ lúc nào:
– Mình muốn trao đổi về việc tổ chức 20- 10!
Cả ba thằng tôi vẫn đóng kịch rất khéo, thản nhiên pha lẫn chút bất ngờ sực nhớ ra, đồng thanh im lặng.
– Bây giờ bàn tính kế hoạch nhé!
– Thôi, không cần đâu Dung?- Thằng Hải lên tiếng trước.
– Còn lâu mới tới mà…! – Thằng Hà cũng phụ hoạ theo.
– Ừ, còn nhiều thời gian mà, kế hoạch thì cứ như cũ nhé! – Tôi nhởn nhơ.
Trước thái độ của ba thằng như vậy thì Dung phát bực. Nàng khẽ nhún vai, thở dài tống hết vẻ khó chịu ra, lấy giọng bình tĩnh tiếp tục:
– Vậy là ba người không để ý tới?
– Thôi, như cũ mà làm đi!
Thằng Hải phán một câu xanh rờn, bỏ đi về trước, thằng Hà cũng hết cách biện hộ, cất bước theo sau. Bao nhiêu tội vạ đổ hết về thằng còn lại, là tôi đang ngáp ngắn ngáp dài.
– Sao mấy người không có ý thức gì vậy?- Dung vẫn còn cáu gắt lắm.
– Ơ…thì dù sao Dung cũng là phụ nữ, cũng đâu cần can thiệp vào vấn đề này!
– Nhưng trước hết Dung là cán bộ lớp, mà các bạn nữ thì…! – Tinh thần trách nhiệm cao quá, tôi chẳng biết nói sao.
– Thì chương trình có rồi đó thôi?
– Như năm ngoái à?
– Ừ…thì.!
– Không có gì mới mẻ hơn sao, Dung đang nói với tư cách là…!
– Thế Dung không tin Tín có kế hoạch sao!
Tôi gắt lên đáp lại, không kịp bình tĩnh vì một bên đã chạy chương trình, một bên phải giữ bí mật kiểu này. Tôi biết, Dung là cán sự lớp muốn có một chương trình cho các bạn nữ, chứ không phải đứng trên phương diện của một người phụ nữ yêu cầu này nọ cho chương trình phải đặc sắc vào ngày của mình. Dung không nói câu nào cất bước đi trước, bỏ mặc tôi đứng lại giữa sân trường vắng lặng.
– “Thôi, có lẽ Dung giận vì tưởng bọn mình không chu đáo thôi”.
– “Hay là Dung không tin tưởng những người bên cạnh, độc quyền rồi”.
Tôi gạt bỏ tất cả, lao đầu rượt theo chiếc xe bus vừa trờ bánh tới. Những rắc rối vì muốn dành sự bất ngờ cho các bạn nữ tiếp tục đeo bám chúng tôi những ngày sau đó. Vừa học bài, vừa ôn thi giải đề, vừa phải giải quyết tất cả các vấn đề một cách chu đáo.
– Giờ là mồng mười rồi, quà của cô thì tính sao!
Cuộc họp lần này không chỉ có ba thằng tôi nữa. Con trai cả lớp cuối giờ học hẹn tập kết tại một quán nước mía kín đáo, tránh sự việc bị bại lộ. Nhiều khi đi làm việc “nghĩa” mà cứ lén lút không khác gì quân đạo gian cả.
– Khó khăn là chỗ đó, mình không biết cô thích cái gì cả?
– Hay là mua đại cái gì đó ý nghĩa?- Một ý kiến thể hiện sự bí đường.
– Thôi, mua đại thì không có lòng thành, hay là…?- Thằng Kiên cận mưu mô ấp úng.
Chỉ cần nhìn mắt nó nháy nháy đằng sau hai miểng đít chai là đám con trai tụi tôi hiểu nó muốn lôi cả Thầy vào cuộc đây mà.
– Cô thích gì thì chỉ có Thầy mới biết, nên phải có Thầy chỉ điểm.
Chúng tôi đành phải gật đầu cái rụp trước ý kiến mạo hiểm này của thằng Kiên. Có thể sẽ được như ý nhưng cũng không tránh trường hợp Thầy sẽ từ chối thiện ý của chúng tôi.
– Dạ, là như vậy ạ, chúng em muốn…!
– À, quà cho Cô hả?- Thầy tôi vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.
– Dạ!
Ba thằng gật đầu lia lịa khi ngày hôm sau”bắt cóc” Thầy chủ nhiệm được vài phút trong giờ ra chơi. Hi vọng cái những cái gật đầu sẽ được Thầy đồng tình chấp thuận.
– Bao giờ các em tính đi mua quà?
– Dạ, sáng nay ạ, vì sáng nay chỉ phải học có hai tiết, tiện cho các bạn nam khác trong lớp luôn ạ.
Thầy tôi suy nghĩ hồi lâu, rồi cho một cái hẹn:
– Vậy đi nhé, Thầy sẽ đi cùng, nhưng do bận họp giao ban nên các em chờ Thầy đến chín rưỡi nhé.
Ba thằng tôi gật đầu như máy, mừng rơn. Nhưng mà bộ mặt ấy được cất ngay khi bước chân vào lớp.
– Tín, chú ý bài vào, đừng coi thường môn này nhé.
– Dạ, vâng ạ!
– Cả cái bạn ngồi trong góc nữa! – Cô ám chỉ thằng Hà.
Tiết học giáo dục công dân thì chẳng lọt tai một tí nào cả. Nó cứ lâng lâng đi từ tai này qua tai kia. Con trai lớp tôi đứa nào cũng háo hức chuẩn bị hết. Còn phải nói, được thể hiện tinh thần nam nhi thì đứa nào chẳng khoái.
8h30 tiếng trống trường vang lên, kết thúc hai tiết học bình thường là ngắn ngủi mà sao hôm nay dài lê thê.
8h45 con trai lớp tôi ổn định đội hình tại quán nước mía nhìn xéo qua cổng trường đợi Thầy chủ nhiệm.
9h30 Thầy chủ nhiệm dẫn đầu cho việc lựa quà ngày 20- 10.
Thầy tôi chỉ định, ưu tiên chọn quà cho các bạn nữ trong lớp trước. Đứa thì chọn mũ, đứa thì chọn kẹp tóc. Chín người mười ý, bọn tôi bị xoay như chong chóng trước tình cảnh biểu tình dân chủ. Chỉ có thầy tôi là lặng im. Rồi Thầy đi về phía gian hàng nữ trang.
– Cho em xem cái này, chị!
– Thầy dẫn học trò đi mua quà 20- 10 hả?- Cô chủ quán vui vẻ bắt chuyện.
Và món quà thầy chọn quả thực làm vừa lòng tất cả chúng tôi. Đó là một chiếc vòng tay được làm theo kiểu dây vải xoắn, trông rất cá tính, có chút dễ thương nữa.
– Được chứ?
– Dạ, đẹp Thầy ơi!
– Cái đó đi Cô! – Thằng Hải thay mặt anh em quyết định.
Lúc trả tiền mới là phần gay cấn nhất. Không phải vì đơn giá, mà vì một điều bất ngờ xảy ra.
– Thầy trả một nửa, còn một nữa là các bạn nam trong lớp trả!
– Dạ, thôi, cái này để tụi em!
Cả Thầy và Trò tranh luận gay gắt. Cuối cùng số lượng áp đảo nên Thầy tôi đành chịu thua, nhưng vẫn cố lần cuối:
– Vậy các em đóng bao nhiêu, thầy đóng bấy nhiêu.
Lần này thì đến lượt chúng tôi ngậm ngùi chấp nhận. Dặn dò việc gói gém kĩ càng, xong xuôi đâu đó, Thầy và Trò lại tiếp tục hành trình đi tìm quà cho Cô. Thầy đi đầu, chúng tôi bám sát theo sau như hình với bóng. Đích đến không phải là một cửa hàng về hoa, cũng không phải là một cửa hàng về đồ tranh sức. Đó là một hiệu sách gần ngay trường. Đơn giản không cầu kì nhưng đập vào mắt người đi đường là những giá sách dài, cao và có vẻ rất xưa.
– Thầy lại đến hả?
Người chủ tiệm sách tóc là một ông cụ đã hoa râm, nhìn dáng bề ngoài có lẽ hơn Thầy tôi đến hai chục tuổi là ít… Theo thứ tự Thầy tôi bắt tay vẻ tình cảm, còn chúng tôi lí nhí chào đằng sau.
– Dạ, Cháu đến để lấy cuốn sách hôm trước đặt ạ!
– À, là bộ đó hả, tôi gói cho Thầy luôn rồi!
Ông cụ dáng còn minh mẫn lắm, đi thẳng về cái kệ sách bên trong, chỗ được trang bày đẹp nhất lấy ra cái hộp quà được gói công phu. Có lẽ Thầy là khách quen thuộc nên được ông cụ đặc biệt quan tâm.
– Dạ, con cảm ơn Bác!
– Không có gì đâu, chuyện vặt ấy mà!
Thầy quay lại với chúng tôi, nở nụ cười hài lòng ưng ý lắm. Kết thúc chương trình, chúng tôi được Thầy khao tại quán nước mía trước cổng trường. Khoảng cách Thầy trò như được xoá tan trở nên gần gũi và quý mến đến lạ kỳ.Ngay cả tôi cũng không hiểu sao, Thầy tôi không bảo chúng tôi tặng sách ôn thi cho các bạn nữ. Dưới mắt Nhà Giáo, không gì vui bằng việc đó. Câu hỏi của tôi được thằng Hà thay mặt hỏi Thầy. Thầy tôi nhẹ nhàng cười đáp:
– Sách làm gì hả các em? Có nhiều thứ cần hơn sách vở, sau này các em lớn sẽ được học. Nhiều khi sách các bạn ở nhà ôn còn không hết ấy chứ.
– Vậy sách Thầy mua?- Phong mập tò mò nhìn gói quà vuông vức.
– Là truyện, Cuốn theo chiều gió.
Thầy tôi kể ngày xưa, thời Thầy quen Cô, sách và truyện là cực quý chứ không phải dễ dàng mà có như bây giờ. Vở học cũng viết giấy xô được đóng lại chứ không phải hai ngàn năm ngàn là có sẵn như thời tụi tôi. Hồi đó Cô rất thích bộ truyện này, nhưng không thể sưu tầm cho đủ. Theo thời gian”Cuốn theo chiều gió” kinh điển năm nào bị trôi vào dĩ vãng bởi các đầu truyện khác phát hành. Số lượng bán càng ngày càng hiếm, nhất là ở nơi tôi theo học. Thầy cũng cười:
– Nhiều năm Thầy cũng vô tâm quên, cho đến khi lúc tết thấy Cô xem phim, Thầy mới sực nhớ ra.
Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò, và cái bọn đứng sau ma quỷ tất nhiên là chuyển hướng đề tài sang dạng khác ngay.
– Thầy, kể chuyện ngày xưa Thầy tán cô ra sao đi Thầy!
Thầy tôi chiều lòng học sinh, đưa chúng tôi trở về những năm 1986, khi đó Thầy học ở sư phạm Quy Nhơn và cũng chỉ là cậu sinh viên năm hai của ngành Sư Phạm Toán. Cô và Thầy quen nhau qua một người bạn chung.
– Ban đầu Thầy bị cô chê! – Thầy tôi nở nụ cười của cậu sinh viên năm nào, bồi hồi nhớ lại. Cả đám chúng tôi lắng nghe chăm chú, chẳng đứa nào dám ồ lên sợ cắt ngang câu chuyện.
– Năm đó, Thầy cũng nghịch lắm, phòng kí túc xá có mười người thì hầu như Thầy lúc nào cũng bày trò. Thầy quen cô qua một người bạn chung phòng. Cô là bạn học từ nhỏ của người bạn đấy.
Như những sinh viên nghèo đúng chất cửa thời kì đất nước mới đi lên và gặp nhiều khó khăn. Thầy- Chàng sinh viên năm hai thưở ấy sở hữu gia tài là chiếc xe đạp cọc cạch. Cứ đạp mạnh một cái là tuột sên. Nhiều lúc đang đi học mà tay chân lấm len hết. Và rồi Thầy gặp cô qua buổi đi chơi của người bạn. Và từ đó quen nhau.
– Ban đầu Cô bảo thầy mặt mày lấc cấc! – Thầy lại lắc đầu và cười khi nhớ những kỉ niệm.
Sau đó, nhờ vào uy tín sinh viên Sư Phạm cùng tài guitar tuyệt đỉnh, Thầy nhanh chóng xoá bỏ định kiến ban đầu của Cô và chinh phục hoàn toàn. Kết quả thì ai cũng thấy rõ.
– Nhớ có lần Thầy đi chơi với Cô về, ngang qua đoạn đường vắng thì bị cướp.
– Rồi sao hả Thầy?- Đám học sinh tôi nhao nhao.
– Thì chịu thôi, Thầy lúc đó ốm yếu, mà tụi nó lẫn hai thằng, Thầy đành đưa chiếc xe đạp cho tụi nó.
– …!
– Đi được một khúc thì tụi nó quay lại, Thầy nghĩ chẳng còn gì để cướp nên hơi vững dạ.
Thầy tôi để cho chúng tôi tò mò hành động lạ của hai thằng, à quên, có lẽ đến thời gian này “hai thằng đó” có khi lên chức ông rồi cũng nên.