Học Sinh Chuyển Lớp

01.09.2014
Admin

– Hỏng rồi!

Thằng Hà nhìn tôi đơ mất mấy giây, nó cũng nhận ra là tôi đang nói cái gì. Nó rối bời hỏi han mấy đứa trong lớp:

– Mấy đứa kia đâu hết rồi?
– Nãy tụi nó vào lớp cất hết cặp sách rồi đi đâu hay sao đó?

Tôi nghe thấy thế là co giò phóng vội ra khỏi lớp, thằng Hà phóng theo. Cả lớp nhìn hai đứa tôi cộng thêm sự vắng mặt của mười thằng kia không hiểu cái đám nhà lá ồn ào hôm nay có chuyện gì. May ra có Dung sẽ biết điều gì khiến chúng tôi như vậy.

– Đứng lại!

Tiếng thét vang lên kéo tôi và thằng Hà đứng im khi chuẩn bị bước ra khỏi cửa lớp. Thằng Hải lớp trưởng, lại thể hiện quyền uy. Máu nóng tôi sôi lên sùng sục.

– Hai người đi đâu?- Nó đi lại gần tôi và thằng Hà rồi yêu cầu.
– Có việc! – tôi cộc lốc đáp lại.
– Xin phép chưa?
– Việc gấp, không kịp, muốn nói gì nói nhanh lên.- Tôi không kìm nỗi bình tĩnh đáp lại nó khô rốc.
– Hai người nên nhớ là cán bộ lớp phải gương mẫu, không nên tuỳ…!
– Thích thì khỏi làm, vậy thôi!

Lần này cả lớp tôi im bặt, vì biết tôi không nói đùa. Chưa bao giờ cả lớp thấy tôi, thằng Tín lầm lì đáng sợ đến thế. Thằng Hải thấy thế cũng im bặt theo. Chỉ có Dung là phảng phất nổi buồn.

– Không cần đem ra thách thức, tao từ chức, khỏi phải gương mẫu…!

Nói xong, tôi quay người chạy biến đi tức khắc, thằng Hà cũng lao theo tôi. Ngang qua dãy căn- tin vắng lặng, không có một hình bóng nào cả. Tôi trực chỉ bãi đất trống gần trường mà chạy. Hai thằng leo qua bãi gửi xe trong cái nhìn ngơ ngác của Cô giữ xe, chui tọt ra khe hở hàng rào. Rồi lại mở hết tốc lực mà chạy, để lại đằng sau tiếng la í ới:

– Bác bảo vệ ơi, học sinh trốn tiết đây này!

Hai thằng tôi bị bỏ rơi, tôi chắc chắn là như thế. Lại vì chức cán bộ lớp, cũng vì hình phạt gấp đôi để làm gương nên tôi với thằng Hà mới bị tụi bạn bỏ rơi. Cũng vì phải lên họp với Dung nên bây giờ tôi và nó là hai thằng đang bình an vô sự. Cán bộ lớp, giá như tôi đừng làm, thì giờ có lẽ tôi đâu phải khó chịu thế này.

– Nhanh lên Hà!
– Ừ, nhanh lên!

Hai thằng tôi cứ chạy, qua mấy khúc cua, cắm đầu chạy tiếp. Chẳng hiểu sao cái bãi đất trống hôm nay lại xa đến như vậy. Tiếng trống trường báo hiệu vào lớp càng thúc giục hai đứa tôi mãnh liệt hơn. Lửa trong lòng đốt càng dữ dội hơn.

– Nhanh, qua hàng cây kia là tới rồi!

Thằng Hà đằng sau mồ hôi cũng như tôi lấm tấm khắp người, thở dốc gật đầu. Giá như ngày thứ năm hai đứa tôi là những thành viên bình thường, thì có lẽ giờ đây chúng tôi chẳng phải hộc tốc chạy thế này. Tôi vạch vội cái cành cây chìa ra ngay khúc cua, lao thẳng vào bãi đất trống. Cảnh đầu tiên mà tôi chứng kiến là thằng Linh Vẹo đang dìu thằng Vũ, trên áo nó lốm đốm vài vết máu. Người nó mềm đi, dùng chút sức lực còn lại để bám vào người thằng Linh. Cánh tay nó hờ hững khoác vào vai thằng bạn. Vậy là tôi và thằng Hà là những thằng đã vắng mặt trong cuộc chiến, cuộc chiến ngày thứ năm- ngày thứ năm không bao giờ tới với hai đứa tôi.

CHAP 18: TÔI ĐÚNG!

Thằng Vũ xem ra không phải là thương binh duy nhất trong trận chiến này, ít nhất nó còn trông khá khẩm hơn thằng tình địch của nó. Đối thủ của nó có vẻ còn lê lết hơn nó nhiều, xem ra không thể trông mặt mà bắt hình dong để khẳng định rằng thằng Vũ cũng là thư sinh trói gà không chặt như vẻ bề ngoài lãng tử của nó.

Nó khẽ ngước mặt lên nhìn hai thằng cứu viện tới muộn, nở nụ cười chiến thắng. Nụ cười khó nhọc càng làm tôi và thằng Hà khó xử hơn. Ngoài thằng Vũ ra, đám bạn tôi quần áo xộc xệch chứ chẳng hề có gì gọi là ác đấu như thằng Vũ. Chuyện này là sao?

Thằng Mào Gà tiến lại gần thằng Vũ, tôi chẳng giữ nổi bình tĩnh. Xông vào bóp cái tay nó, nghiến răng kèn kẹt. Bao nhiêu nỗi tức giận trong lòng, tôi muốn xả hết ra vào thằng trùm bên kia chiến tuyến. Nó ngước nhìn tôi, vẻ mặt ơ thờ, trong con mắt nó chắc chỉ coi tôi là hạng ruồi muỗi bỏ mặc bạn bè nên không hề đếm xỉa tới.

– Mày muốn gì ở bạn tao?- sát khí tôi nổi lên.
– Tao muốn gì thì bạn mày biết.- Nó kiên định đáp lại.

Đám bạn tôi khẽ gật đầu bảo tôi buông tay, thằng Vũ cũng ra dấu cho tôi dừng lại. Tôi ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, cuối cùng cũng buông tay thằng Mào gà ra. Nó đi ngang qua tôi khẽ hừ một tiếng rồi tiến đến bên thằng Vũ. Nếu nó tẩn thằng Vũ thì chắc cả hơn mười đứa còn lại sẽ cho nó một trận mềm xương nên tôi tạm thời an tâm.

Thằng Vũ lấy chút hơi tàn đứng bằng chính sức của mình, có lẽ nó không muốn cho kẻ địch thấy nó là một kẽ dễ ăn hiếp, không phải là đứa nhu nhược sợ đối mặt với bọn côn đồ học đường này. Nó thở khò khè, quệt ngang vệt máu vừa chảy ra từ miệng.

– Tao không biết là vì chuyện này! – Thằng Mào Gà lên tiếng trước.
– Không sao, không có gì, cũng nhờ mày nên…!
– Ừ, nó nói với tao là mày gây chuyện với nó trước!
– Bỏ đi, dù sao mọi chuyện cũng xong rồi!

Thằng Vũ nở nụ cười với thằng Mào Gà. Chẳng hiểu là nó đang nghĩ cái quái gì, tại sao lại cười với kẻ địch.
– Rốt cuộc tụi mày đánh nó xong rồi xin lỗi đơn giản vậy thôi à!

Máu nóng của tôi vẫn sôi sùng sục, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vô duyên vô cớ chỉ vì cùng thích Nguyệt mà gây cho nó bao nhiêu rắc rối thì đâu phải giải quyết bằng lời nói đơn giản thế được.

– Bỏ đi Tín!
– Bỏ đi mày, mày tới sau…! – Phong mập vỗ vai tôi.
– Sau con khỉ, tụi mày tự ý đổi kèo làm tao chẳng biết cái quái gì đang xảy ra cả! – Tôi quát ngược lại thằng Phong.
– Thì mày nhìn tụi nó kìa! – Kiên cận cũng vào cuộc can ngăn.

Theo cánh tay Kiên Cận chỉ, tôi nhìn đám bên kia cũng y chang như đám bạn tôi. Chỉ một thằng bị te tua, đám còn lại quần áo cũng lấm lem bụi hoặc xộc xệch, chứ chẳng đứa nào bị nặng hơn. Đây là một cuộc chiến tay đôi chăng?

– Hiểu rồi chứ, Dũng nó cho đấu tay đôi, chứ không là loạn đấu rồi! – Thằng Vũ khò khè.

Hoá ra, theo lời Kiên cận kể, thằng Dũng vốn là bạn cùng cấp II với tụi nó. Do không biết quan hệ của thằng Vũ và đám bạn lớp tôi nên nó mới vây thằng Vũ trước cổng trường. Nguyên do thằng tình địch của thằng để tự tôi bịa ra là thằng Vũ gây sự và đánh nó trước. Thế nên bao cơ sự thành ra thế này. Vậy là thằng trước mặt tôi với bộ tóc mào gà không biết nên gọi là địch hay bạn.

– Cảm ơn mày nhé! – Phong mập cũng chào thằng Dũng trước khi ra về.
– Không có gì, tao chỉ là được thế thôi, vì đám kia cũng học chung lớp nên…!
– Không sao, tao hiểu mà!

Thằng Mào gà tiến lại gần tôi, chìa cái tay nó ra trước. Nó thể hiện tinh thần cầu hoà:

– Cái tát hôm qua, ờ, là lỗi của tao, mày tên Tín đúng không!

Tất nhiên tôi cũng chẳng hẹp hòi gì, mặc dù mặt còn cau có nhưng cũng chìa tay siết chặt tay nó:

– Mày là Dũng, ừ, tao tên Tín! – Tôi hạ hoả, cố gắng lấy lại giọng nói thường ngày.

– Thôi, hai thằng mày tính nắm tay đến bao giờ, đi về! – Hưởng đù gọi tôi.

Tôi buông tay thằng Dũng ra. Ít nhất trong lòng tôi cũng có gì đó cảm phục nó, mặc dù không biết vì nguyên nhân gì. Nó cũng nhìn tôi không hề có một chút ác ý, khẽ cười, nụ cười đầy tự tin.

– Để tao với thằng Hà vác thằng Vũ!
– Đây, khỏi giành, nhường mày cả đấy!
– Đúng, để tao với thằng Tín vác!

Cả đám chúng tôi, hơn mười người, hai thằng tôi vác theo thằng bạn đang mềm xương, cảm đám nhìn nhau cứ cười hềnh hệch. Thỉnh thoảng trên con đường hẻm vắng, mấy người đi ngang nhìn cả nhóm tôi với ánh mắt kì thị. Chứ sao nữa, một thằng thều thào mất hết sinh khí, máu đỏ lấm thấm trên áo phải nhờ hai thằng vác hai bên. Đám còn lại thì chẳng thằng nào mặt mũi ra hồn, không hiểu sao thằng bạn nó bị đánh mà nó còn cười như thế. Chẳng sao cả, chỉ có chúng tôi mới hiểu rằng tình bạn bè trong đời học sinh là như thế nào. Không màu mè, không hoa mỹ, chân thật có khi đến suồng xã nhưng đằng sau nó là tinh thần sát cánh bên nhau, cùng nhau gánh vác khó khăn, chuyện gì đến thì cùng đương đầu. Chỉ thé thôi là đám chúng tôi hạnh phúc mỉm cười được rồi.

– Đau không mày?- Tôi nghiêng đầu nhìn thằng Vũ.
– Nghĩ sao không đau! – Đau mà nó vẫn cứ cười hềnh hệch.
– Biết đau là tốt, tao sợ mày thăng rồi chứ! – Thằng Hà cũng vui theo.

Đám bạn tôi đấy, vì nghĩ cho tôi và thằng Hà nên đã quyết định bí mật hạ chiến thư sớm hơn hai tiếng. Chúng nó cũng tính toán rất kĩ khi tới lớp thật sớm. Nhanh chóng tập họp rời khỏi trường trước khi tôi và thằng Hà xuất hiện. Thế nên mới có chuyện có mấy ông tướng còn há mồm ra ngáp, thỉnh thoảng vươn vai lên uể oải.

Tiền phương xong xuôi, giờ đến vai trò của hậu phương. Thời gian khoảng 7h30 tức là chỉ còn 15 phút nữa tiết học đầu tiên sẽ kết thúc. Nhưng xui cho chúng tôi hôm nay là hai tiết Hoá kế bên nhau, vì thế vô lớp lúc này chẳng khác nào chui đầu vào rọ, có khi còn bị mời lên văn phòng Nhà trường uống nước trà chứ chẳng chơi.

– Giờ tính sao cán bộ?- Nhân đen ngáp ngắn ngáp dài hỏi tôi.
– Đâm lao thì phải theo lao chứ sao?
– Là sao?- Thằng bạn chậm hiểu hỏi lại.
– Là ngồi đây đến khi nào ra về thì lấy cặp hiểu chưa! – Kiên cận tỏ ra có mưu lược hơn thằng Hắc bì đại nhân.

Thằng Vũ vẫn cứ nằng nặc đuổi bọn tôi vào lớp, vì hình dáng bên ngoài của chúng tôi chỉnh đốn một tí thì vẫn đúng tác phong. Riêng nó, ngoài một vết bầm tím ở lưng, mặt đã lau sạch những vết máu, còn cái áo thì vẫn thuộc loại chấm bi màu đỏ. Thế nên nó nằng nặc đuổi anh em vào lớp.

– Cô ơi, cho con mười hai ly nước mía, à quên mười ba.
– Điên hả mày, không vào học còn nước non gì nữa?- Thằng Vũ quát thằng Mập.
– Tao khát nước, chắc uống phải hết một tiết mới hết khát.
– Thằng Tín khát không, dù sao cũng trốn rồi, giờ đâu vô lớp được nữa.

Tôi cười sằng sặc trong khi thằng Vũ chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

– Thằng Mập có mười hai người sao kêu mười ba ly.
– Thương binh cho nó hai ly- Thằng Phong khà cái ly nước mía xong mới từ tốn trả lời.
– Đưa người đưa đến Tây Thiên luôn, có gì Nguyệt ý kiến mày cứ nói chuyện của tao nha Vũ- Thằng Bình Boong đứng dậy vỗ ngực.

Cả đám chúng tôi ngồi lỳ vui vẻ nói chuyện mà đâu biết rằng, hoạ gây ra với mười hai học sinh trốn tiết đâu phải là ít. Nhưng trước mắt bọn tôi cứ vui cái đã. Chỉ chờ tiếng trống trường vang lên là chúng tôi sẽ trở về nhà, một ngày đi học là đây.

Theo kế hoạch, trừ thằng Bình Boong và Tuấn Anh đưa thằng Vũ lánh mặt ở nơi khác, tránh cho Nguyệt nhìn thấy cảnh te tua sơ mướp này, chín thằng còn lại vào mang sách vở ra ngoài. Riêng cái áo tôi chuẩn bị sẽ nguỵ trang cho thằng Vũ qua mắt phụ huynh nó ở nhà. Dù sao chuyện đã được giải quyết, không nên để các bậc phụ huynh phải lo lắng.

Tất cả mọi thứ đều hoàn hảo. Chỉ là khi chín thằng tôi bước vào lớp lấy cặp thì đám lớp tôi đã đứng chờ sẵn ngoài ghế đá. Dung giữ chiếc balo cho tôi, còn Nguyệt giữ chiếc cặp cho thằng Vũ, Trang thì ôm khư khư báu vật của thằng Kiên. Chỉ tội cho sáu đứa còn lại, toàn được mấy thằng con trai giữ hộ. Sáu đứa nhìn nhau như tội phạm trước vành móng ngựa.

– Cảm ơn Dung nhé! – Tôi chủ động chìa tay ra lấy chiếc balo thân yêu, rồi quay sang nhận luôn chiếc cặp của thằng Vũ từ tay Nguyệt.

– Mấy người có biết hôm nay ra sao không, thản nhiên quá vậy?

Người xé tan sự im lặng là Dung. Nước mắt chỉ chực trào ra trên cặp mắt long lanh. Tôi biết, Dung lo cho tôi, điều đó chỉ làm cho tôi cảm thấy có lỗi, và tôi chỉ cười, cười để cho người con gái ấy biết rằng tôi vẫn bìn an vô sự.

– Không sao đâu, mọi chuyện rồi cũng qua mà!
– Qua rồi đó, hai tiết học giờ D vì mười hai học sinh vắng…- Dung cố gắng kìm nước mắt.

Nguyệt lo lắng nhìn ra ngoài cổng, dáo dác kiếm hình bóng của thằng Vũ. Cô bạn thân tôi thể hiện sự lo lắng trong im lặng, cộng thêm những lời nói của Dung, chín đứa tôi im lặng. Gió khẽ đưa nắng xào xạc bay qua, cũng chẳng làm cho bầu không khí dễ chịu hơn.

– À, đây rồi!

Tôi không cần nhìn cũng biết ai vừa phát ngôn ra câu nói vừa rồi. Tôi cũng không xác định được là nên cảm ơn hay phải chửi thẳng cái đứa vừa thốt ra câu đó. Thằng Hải cười nhếch mép chúc mừng các đồng chí vừa thắng cuộc trở về.

– Hai giờ D cùng với hai cán sự lớp cúp tiết!

Tôi thừa hiểu mũi dùi mà nó hướng tới là tôi chứ chẳng liên quan gì nhiều tới thằng Hà, và tôi cũng hiểu nó cố tình đẩy tôi vào tình thế khó xử chứ chẳng có ý tốt lành khi thông báo cho tôi biết hậu quả.

Tôi bỏ mặc và nhìn Dung, có lẽ những giọt nước mắt đầu tiên đã lăn dài qua gò mà. Nguyệt cứng rắn hơn, khẽ động viên dù trong lòng cũng đang rối bời không kém. Có lẽ thằng Bình Boong không cần đưa thằng Vũ tới Tây thiên thỉnh kinh rồi.

– Cuối tuần này họp lớp e rằng…! – Thằng Hải chưa muốn tha cho tôi.
– E rằng sao…?
– Còn sao nữa, mười hai người, hai cán bộ…!

Tôi không còn giữ nổi bình tĩnh, bước tới xách cổ áo thằng lớp trưởng lớp tôi lên, gằn từng chữ vào mặt nó:

– Tao nói cho mày biết, thích thì tao bỏ, không cần phải nói, cán sự với chả cán bộ, tao đã nói thích tao trả…!

Đám bạn còn lại giữ chặt tay tôi, can hai thằng ra khỏi nhau. Tôi hiểu rõ mình chẳng bao giờ động tay động chân với bạn bè cùng lớp cả. Tôi chỉ muốn nói cho thằng lớp trưởng lớp tôi biết rằng, tôi không phải là đứa thích hợp để dùng chức vụ ra đe doạ.

Dung lắc đầu nhìn tôi, không biết vì sao tôi trở nên mất kiểm soát như vậy:

– Hải nói đúng rồi, Tín đừng như vậy nữa!

Nếu tôi không nhìn thấy những giọt nước mắt của Dung, có lẽ tôi và Nàng thế nào cũng sẽ có cãi nhau to ở ngay lúc này, trong sân trường vắng lặng. Tôi thất vọng, hụt hẫng đôi chút, nhưng không bao giờ nhận sai về mình trong lúc này. Đeo chiếc balo lên vai, cầm chiếc cặp của thằng Vũ, quay sang Nguyệt:

– Nguyệt yên tâm, có bọn mình thì Vũ không có gì cả đâu!

Nguyệt nhìn tôi, ánh mắt ánh lên chữ cảm ơn, tôi khẽ cười trấn an cô bạn, rồi liếc qua Dung. Với Dung, cán sự lớp là thế nào, là phải gương mẫu, không dính tới đánh nhau dù cho bạn mình không hề sai. Với tôi, cán sự lớp là người luôn sát cánh với tất cả bạn bè. Là người giúp đỡ và thấu hiểu chứ không phải là những người dùng chức vụ để bắt mọi người nghe theo.

Tôi quay lưng bỏ đi. Tám thằng bạn của tôi cũng an ủi Nguyệt rồi đi theo tôi. Dù cho hôm nay bất cứ chuyện gì xảy ra, tôi và những thằng còn lại đều không sai, chúng tôi chắc chắn một điều như thế. Nếu cho tôi chọn lựa lại, tôi sẵn sàng lặp lại điều đã làm trong quá khứ- Điều mà Dung cho rằng tôi đã sai.

Đám bạn từng thằng vỗ vai tôi động viên. Cả đám nhìn nhau như muốn chia nỗi buồn ra với tôi. Cả đám chẳng nói gì, tiến thẳng ra nơi hẹn với Vũ. Một nỗi buồn vơi lại ít nhiều trong lòng tôi.

CHAP 19: PHIÊN TOÀ

Đánh nhau hay bỏ tiết thì cũng là cái tội, cho dù là tự vệ hay đến bước đường cùng cũng là cái tội. Thà rằng việc chúng tôi làm không để lộ ra ngoài còn không sao, giờ cả lớp đều biết, thì theo như lời thằng Hải chắc chắn sẽ có một cuộc họp vinh danh mười hai thành viên tiêu biểu. Dù chẳng ngán chuyện gì, nhưng dính dáng tới bản án kỷ luật thì hẳn bao nhiêu đứa cũng lo.

– Giờ tính sao? Cả lớp đều biết rồi đó.- Phong mập lo lắng thông báo tình hình.
– Thì giờ tính sao nữa, chờ đến thứ bảy thôi.- Kiên cận thản nhiên.

Chỉ có thằng Vũ vẻ mặt nó buồn bã, chắc nó đang tự trách mình vì làm liên luỵ đến anh em bạn bè đây mà. Nó chẳng thốt nên lời nào, nhưng ai cũng hiểu. Tôi khẽ đặt tay lên vai nó, nói chắc cú:

– Tụi mày có hối hận không?
– …!
– Không thì thôi, nếu là tao tao cũng sẽ làm như sáng nay thôi!

Ít nhất câu nói của tôi cũng phần nào vực dậy tinh thần của mấy đứa khác, tôi quay sang thằng Vũ:

– Ế, giặt áo nhanh trả tao nhe mày, nhà hoàn cảnh chỉ có mấy cái áo đi học thôi đó.

Nói rồi tôi vỗ vai Nhân đen và thằng Hoàng bước về trạm xe bus. Chí ít hôm nay tôi vẫn là thằng buồn bã nhất trong nhóm. Không được kề vai sát cánh cùng bạn bè vì tụi nó chủ động không muốn liên luỵ, phần vì Dung quá cứng nhắc với chuyện đánh nhau. Định kiến đó vô tình đẩy Dung về phe thằng Hải trong cuộc tranh luận vừa nãy.

Nguyệt vẫn đứng đợi chúng tôi trở về, gương mặt thoáng chút bối rối. Tội nghiệp cô bạn, lo lắng đến nỗi mặt mày ủ dột cả. Ba thằng mỉm cười ra dấu an toàn tuyệt đối, thằng Vũ vẫn khoẻ và đẹp trai thì gương mặt ấy mới tươi tỉnh được hơn một chút.

Mặc dù nói cứng đến thế nào, nhưng trong lòng tôi vẫn lo lắng. Không biết đến thứ hai, bản án nào sẽ dành cho những thằng như tôi đây. Bên cạnh đó, thoáng chút hình ảnh về Dung dấy lên nỗi buồn trong tôi. Không cần biết tôi vì lí do gì, chỉ cần biết có dính tới đánh nhau thì Nàng lại coi tôi như một thằng vừa dính tiền án tiền sự trở về. Chẳng lẽ Dung cho rằng tôi và thằng Vũ đến bước đường cùng phải phản kháng là sai? Tôi đặt mình ra khỏi câu hỏi, thu dọn sách vở, lủi thủi đạp xe đi học thêm Hoá vào buổi chiều.

Dù đã được nhập quốc tịch chuyển qua lớp mới, nhưng bên lớp ôn thi khối A học trước chúng tôi một buổi. Bởi thế hôm nay tôi phải lên học cho bằng bạn bằng bè rồi mới được thông quan, cho sang lớp ôn thi.

Vừa dựng chân chống xe cái cách, tôi bắt gặp ngay hình bóng của Ngữ Yên đang ngồi ở ghế đá. Lạ một cái là bình thường tôi hay đến sớm hơn cô nàng, bởi vì Ngữ Yên học như chạy show. Hơn nữa gương mặt của Ngữ Yên chẳng khác Nguyệt lúc sáng là bao.

– Sao chưa vào lớp đi Yên?
– Yên đang chờ…! – Ngữ Yên như sợ vuột miệng nói ra cái gì nên im bặt.
– Chờ gì vậy?
– …! – Cô nàng vẫn im tiếng lắc đầu.
– Chờ máy bay bay ngang rồi dòm bảo chim sắt à?

Tôi ngẩng cổ nhìn trời để cho câu nói của mình ăn nhập với hình thể. Ngữ Yên thấy thế phì cười, tôi như bị thôi miên cười theo như kẻ điên dại.

– Không phải cười là vui đâu nhé!
– Thế là gì?- Tôi nghệt mặt ra, vì lần đầu tiên bị Yên bắt lỗi.
– Thế chuyện sáng nay thì sao?- Ngữ Yên nghiêm nghị.

Tôi chột dạ, hình như chuyện sáng nay của chúng tôi đang trở thành một đề tài nóng bỏng trong trường học hay sao ấy.

– “Thế nào chẳng chê mình đánh nhau là xấu”- Tôi nghĩ thầm trong bụng.

Một cô gái cá tính và đầy kiên định còn nhìn nhận rằng đã đụng đến quyền cước cũng là một cái tội thì huống gì đến Ngữ Yên. Cô bạn hiền dịu kiêm luôn chức cờ đỏ- những người ghi lại tội danh của học sinh cơ chứ. Ấy vậy mà tôi nhầm:

– Thế Tín có làm sao không?- Ngữ Yên đầy quan tâm.
– Sao là sao, khoẻ re! – Tôi ưỡn ngực chứng minh.
– Sao đánh nhau lại khoẻ?- Ngữ Yên tò mò.
– Có được đánh đâu! – Tôi thu ngực lại, rũ rượi như cây khô.
– Thế chuyện là sao?

Tôi như vừa tìm được bầu tâm sự, trút sạch mọi chuyện lúc sáng ra. Hiển nhiên, cuộc cãi vả nội bộ được cắt bớt đi. Hãnh diện gì việc đó chứ, nên tôi chỉ kể đến khúc trở về lấy cặp là dừng. Ngữ Yên chăm chú lắng nghe.

– Thế Dung không nói gì Tín sao?
– Nói gì là nói gì, Tín đúng mà! – Tôi khẳng định chắc nịch, chẳng biết là cho người ngồi cạnh nghe, hay người ở nơi khác nghe nữa.

Tất nhiên, Ngữ Yên không tin lời tôi nói lắm, nhưng không hề muốn gây khó dễ cho tôi. Cô nàng cười mỉm, nhẹ nhàng và đầy duyên dáng:

– Thế Vũ có bị nặng không?
– Á, à, quan tâm tình cũ nhé!
– Ơ, ơ…! – Ngữ Yên thoáng đỏ mặt.

Tôi tường thuật lại trận đánh, thằng Vũ đánh thằng kia ra sao, xuất quyền cước thế nào. Né đòn như siêu nhân, đấm thằng kia tả tơi. Ngữ Yên ngồi im lắng nghe, chẳng hiểu cô nàng bị cuốn hút bởi câu chuyện tôi kể, hay là cách tôi kể chuyện nữa:

– Ơ, Tín bảo Tín đến muộn mà, sao rành quá vậy?
– Ơ…
– Lại xạo rồi phải không?
– Làm gì có, Tín dựa theo kết quả phân tích lại thôi- Tôi bối rối vì lộ ra sơ hở chết người.

Ngữ Yên nhìn bộ dạng của tôi che miệng cười khúc khích, điều đó càng làm cô nàng đẹp hơn. Nét dịu dàng ấy sao bao nhiêu năm rồi vẫn không thay đổi vậy nhỉ, đẹp cuốn hút, không nổi bật nhưng đủ sức lưu luyến trong tâm trí của bất kì ai.

– Yên nè, Tín có sai không?

Hỏi xong câu đó, tôi theo dõi Ngữ Yên nghĩ ngợi một hồi lâu, thời gian trôi qua thật chậm như đang bị vị thần nào đó đóng băng vậy:

– Đánh nhau là sai…!
– …! – Tôi lộ rõ vẻ thất vọng.
– Nhưng vì bạn bè thì đó là đúng!
– …! – Tôi bay đến tận thiên đàng rồi.
– Nếu mà Tín lúc đó ở trong lớp, có lẽ Yên bớt…!
– Bớt gì cơ?- Tôi chẳng hi vọng vào câu trả lời, rồi Ngữ Yên lại bối rối cho mà xem.
– Bớt phục một người con trai chút ít chứ sao! – Ngữ Yên lần nữa đi ngược lại dự đoán của tôi.

– Đẹp đôi rồi, vào học thôi hai đứa! – Tiếng cô giáo cắt ngang, cô nhìn hai đứa học trò đỏ mặt mà cười.

Cả buổi học hôm đó, tâm tư tôi vô cùng thoải mái. Chí ít, cũng có một người phái yếu, một người cũng quan trọng với tôi đã công nhận hành động của tôi lúc sáng là đúng. Cả buổi tôi mang khuôn mặt dương dương tự đắc trong cái nhìn khó hiểu của Ngữ Yên. Chỉ cần câu nói này, tôi sẵn sàng chấp nhận đương đầu với phiên toà sắp mở vào thứ hai.

Ngày thứ hai đen tối cuối cùng đã tới trong sự chờ đợi mòn mỏi của chúng tôi. Trời còn minh hoạ thêm bằng màn mây đen kịt, những tia nắng yếu ớt len lỏi, cố gắng chui qua tấm màn đen xì, lả lướt chiếu xuống. Điềm báo cho một kết cục đen tối của mười hai thằng chăng?

– 12A11 đứng thứ 18! – Thầy hiệu trưởng đọc to rõ ràng.

Hai giờ D lớp chúng tôi bị trừ tới tận ba mươi điểm. Chỉ trên hai lớp trong tổng thể hai mươi lớp khối buổi sáng. Theo luật bóng đá thì chắc lớp tôi đã rớt hạng rồi.

– Ái chà, mười hai người vắng cơ à?- Đến lượt Thầy chủ nhiệm bất ngờ trong buổi sinh hoạt lớp.

Cả lớp đưa ánh mắt nhìn mười hai thằng hung thủ, như muốn tìm ai đó để chỉ rõ cho Thầy chủ nhiệm. Thầy vẫn bình thản, đóng cuốn sổ đầu bài, chắp tay ngang cằm rồi nhìn xuống. Tôi không có phản ứng gì với ánh mắt của Thầy, vì bao nhiêu nơ ron thần kinh của tôi đều bị cái nhìn của Dung hút lấy hết.

– Có chuyện gì mà mười hai người vắng?
…! – Lớp tôi im lặng, không ai nói một câu gì, năm tư con người tập trung hết sức.
– Lớp trưởng!

Thằng Hải đứng dậy, không chút gì do dự, chờ Thầy nhắc lại câu hỏi:

– Bữa đó sao tận mười hai người vắng?

Cả đám chúng tôi đều hiểu, không thể hi vọng người đứng đầu tập thể bịa ra một lý do nào đó bao che cho cả đám. Gạt qua mối thâm thù với nhóm tôi, lý do đưa ra cũng quá khó. Cuối cùng cái lý do đánh nhau cũng được thốt ra từ vị lớp trưởng quyền uy. Dung nghe đến từ đánh nhau càng nhìn tôi gay gắt hơn. Tôi không buồn nữa, bởi tôi đã chuyển qua tức giận mất rồi.

– Sao lại đánh nhau, lí do!
– Dạ thưa thầy là em!

Tôi chẳng hiểu là ăn nhầm thuốc liều hay thuốc lú gì nữa, đứng dậy nhận hết tội trạng về mình trong ánh mắt ngỡ ngàng, ngạc nhiên của cả lớp.

– Dạ thưa Thầy, do em, còn mấy bạn khác không liên quan! – Tôi lấy hết sức can đảm.

Bao nhiêu ánh mắt càng ngỡ ngàng hơn, chỉ có Thầy chủ nhiệm tôi là thản nhiên. Mười một thằng còn lại còn khiến tôi ngạc nhiên hơn, đồng loạt đứng dậy:

– Dạ thưa Thầy, do em!
– Dạ thưa Thầy, do em, và cũng chỉ có em đánh nhau chứ không hề liên quan đến các bạn. Các bạn ấy không đánh nhau.

Thằng Vũ nhìn mấy đứa bạn còn lại đầy tức giận vì giành tội trạng của nó, đám còn lại nhìn nó mỉm cười hả hê, không hiểu chúng tôi đang giành tội hay giành nhau công lao nữa. Việc đó càng làm lớp tôi xôn xao, còn Thầy tôi vẫn trầm lặng.

– Lí do?- Thầy tôi không hề nổi nóng, giọng nói vẫn ôn tồn.
– Là do em bị mấy bạn lớp khác gây sự, mấy bạn ra can thôi ạ! – Lần này thằng Vũ nhanh hơn.

Cả lớp chúng tôi nín lặng, đưa ánh mắt về bàn giáo viên. Chẳng hiểu lí do mà thằng Vũ đưa ra có đủ sức nặng để Thầy tôi giơ cao đánh khẽ hay không nữa. Thời gian lại cứ chầm chầm trôi.
– Các em lớn rồi, phải biết kiềm chế.
– …!
– Lần sau rút kinh nghiệm, nếu có gì xảy ra phải báo cho Nhà trường biết.
– Dạ- Đa số lớp tôi đồng thanh, như tiếng chúc mừng tụi tôi thoát nạn.
– Dạ, thưa thầy còn bỏ tiết thì sao ạ?- Lần này Dung mới lên tiếng.

Và cách Dung lên tiếng không hiểu là muốn tụi tôi thoát hết tội danh hay là muốn khơi lại nỗi đau rớt hạng của lớp tôi nữa. Tôi khó chịu ra mặt khi bao nhiêu ánh mắt đều dồn hết về tôi.

– Cứ đúng nội quy lớp mà xử, trốn tiết thì trực nhật!

Hẳn là Thầy tôi tâm lí, hoặc Thầy cũng thấu hiểu suy nghĩ mà những đứa học sinh như mười hai thằng tôi suy nghĩ. Chính vì điều đó làm chúng tôi cảm phục và yêu mến Thầy hơn. Thầy vui vẻ khoát tay mười hai thằng học sinh của Thầy ngồi xuống. Chỉ còn tôi vẫn đứng:

– Gì vậy Tín, còn gì nữa sao?
– Dạ thưa, em xin phép có ý kiến!
– …! – Thầy lại trở về vẻ im lặng hằng ngày.
– Dạ, em là cán sự Đoàn mà trốn tiết, ảnh hưởng đến lớp nên em xin phép Thầy cho em trả chức vụ và đề xuất bạn khác lên thay.

Không khí lớp tôi lại ồn ào bán tán, còn Dung không quay lại nhìn tôi lấy một ánh mắt. Tôi không quan tâm nữa, bởi cơn tức giận vẫn chiếm toàn bộ tâm trí tôi. Tôi không hờn dỗi vì mình bị xử phạt hay vì lời bán tán mà làm như thế. Tôi không thích hợp cho vị trí đó, và tôi vi phạm nội quy, điều mà ban cán sự lớp đâu ai vi phạm- trừ thằng Hà. Tôi sẵn sàng bỏ rơi “cặp đôi quyền lực” với Dung mà anh em đã phong tặng.

– Dạ, thưa Thầy em có ý kiến?

Kẻ thù của tôi đã lên tiếng. Tôi im lặng chờ đến lúc Thầy tuyên bố tôi rớt đài. Thản nhiên chấp nhận, thản nhiên không màng đến danh tiếng “kẻ bị đuổi ra khỏi ban cán sự”. Một phần vì tôi lên tiếng, một phần vì kẻ thù của tôi là lớp trưởng. Nó chắc hẳn nhân cơ hội này đánh gục tôi, để cho bàn dân thiên hạ biết rằng tôi không bao giờ được ngồi “cùng chiếu với nó”. Hơn nữa việc không nhận án kỷ luật là quá may mắn với tôi hôm nay rồi. Thế nên rớt đài cũng chẳng đáng là bao.

Tôi mỉm cười quay sang nhìn thằng Hà , ra vẻ xin lỗi nó. Nó với tôi cũng giống nhau, há có cớ gì tôi rớt mà nó còn yên vị cơ chứ. Nó nhìn tôi và thản nhiên chấp nhận. Bỗng nhiên tôi nhớ đến câu nói của Ngữ Yên.

– “Nhưng vì bạn bè là Đúng”!

CHAP 20: VẾT RẠN HOÀN HẢO.

Đúng như tôi dự đoán từ trước, thằng Hải đứng lên là liên quan đến vụ việc từ chức của tôi. Nãy tới giờ nó không hề đả động đến vụ đánh nhau của chúng tôi với Thầy chủ nhiệm, hẳn trong lòng nó cũng biết “gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau”. Với chúng tôi dù có ghét đến thế nào thì cũng là bạn bè chung lớp, với đám Mào Gà là ngoại tộc, nên nó coi như bỏ qua vụ đó. Nhưng tội chết có thể tha, tội sống khó có thể miễn, vụ việc tôi đứng trước lớp trả chức vụ có phần đả động đến tự ái của nó. Con trai đa số có lòng tự trọng cao, và nhất là với một người con trai có chức vụ thường xuyên thích thể hiện quyền uy.

– Thưa thầy, cán bộ lớp vi phạm thế nên em nghĩ nên chọn Uỷ viên khác.

Lời nói nó đanh thép vô tình khơi lên làn sóng ồn ào dưới lớp. Một bên vẫn ủng hộ tôi tiếp tục chức vụ, một bên thì kêu nên cách chức vụ. Trong tình thế này tôi chỉ cười mỉm. Nụ cười không biết nên giải thích theo ý nghĩa nào? Chua xót có, thờ ơ có, và một chút buồn bã. Vô tình tôi trở thành nhân vật để bạn bè bàn tán.

– Thưa Thầy, em có ý kiến!

Giọng một cô gái cắt ngang buổi thảo luận bất phân thắng bại. Cô gái ấy bình thường rất kiệm lời trong những lúc sinh hoạt lớp thế này, nên tiếng nói vừa vang lên, không khí lớp bắt đầu chùng xuống rồi im bặt.

Nguyệt đứng đó, tay hơi run nhưng gương mặt điềm tĩnh lắm. Thằng Vũ có lẽ là thằng há hốc mồm nhiều nhất. Còn tôi thoáng chút bất ngờ và thầm cảm ơn cô bạn. Dù cho Nguyệt nói gì, tôi cũng thoát được màn đánh giá tư cách không khác gì tra tấn.

– Em nghĩ việc bên Đoàn nên để bên Đoàn xem xét, chứ không phải là lớp trưởng.

Cả lớp tôi vẫn im bặt. Lời của Nguyệt quá chí lý, ngay cả Thầy giáo vốn trầm tính lớp tôi cũng phải gật đầu. Nguyệt ngồi xuống, thở phào nhẹ nhõm và nháy mắt với tôi. Tôi hiểu cái nháy mắt ấy là gì? Nguyệt đẩy quyền quyết định sang Dung, vì dựa vào mối quan hệ giữa tôi và Dung, tôi cũng sẽ được Nàng đỡ lời vài phần.

– Dung, em có ý kiến gì không?- Thầy chủ nhiệm cho phép lớp trưởng ngồi trong bực tức, quay sang hỏi Dung.

Thoáng chút vẻ chần chừ, Dung đứng dậy như việc sắp tới chỉ là một việc bình thường với Nàng. Cả lớp nín lặng xem kịch hay tiếp tục, từ tư thù cá nhân chuyển qua màn đại nghĩa diệt thân hoặc là bao che .

– Theo em, đánh nhau là vi phạm nặng, vì vậy bạn Tín xin từ chức là đúng!

Phải rồi, người lạnh lùng luôn là như thế. Cứng rắn quyết đoán, không bao giờ nương tay với bất kì ai, kể cả đó là người con trai mà Nàng đã dành tình cảm bao năm qua. Tôi dự đoán được tình hình nên không hụt hẫng lắm, nhưng tại sao lòng cứ buồn nặng trĩu, dù cho bên ngoài miệng vẫn có một nụ cười.

– Ồ, lầm không vậy?
– Cái gì, tao nghe nhầm à! – Kiên cận vỗ vai Hưởng Đù vì tưởng rằng mình ngủ mê nghe nhầm…

Bao nhiêu ánh mắt cảm phục đổ dồn về Dung, người vừa ra tay diệt tình thân vì nội quy, còn bao nhiêu ánh mắt thương hại dồn về tôi, người vừa bị phản đối bởi chính người mà mình yêu. Lòng tôi hơi thắt lại.

– Thưa thầy! – Lần này đến lượt Trang đứng dậy.
– Sao vậy lớp phó?- Thầy tôi lại lắng nghe ý kiến.
– Theo em nên biểu quyết, cán sự lớp không phải vì một người phản đối mà có thể cách chức, mà phải là do tập thể cử lên.

Kiên cận xoa cằm, hài lòng với lý luận sắc bén của Trang, nhìn tôi ra dấu yên tâm. Yên tâm làm sao được khi so với nó và Thằng Vũ tôi có phần thua thiệt. Nguyệt và Trang lần lượt ra mặt bảo vệ chúng tôi, còn Dung thì quyết đoán một cách quá cứng nhắc. Cả ba người ai cũng hợp tình hợp lý, với Nguyệt và Trang thì chữ tình có phần lấn át, còn với Dung nó chỉ là thứ xếp sau.

– Uống đi mày! – Thằng Phong mập vỗ vai tôi.
– Dô, chúc mừng anh em tai qua nạn khỏi, cảm ơn Bố yêu quý! – Thằng Kiên cận gọi Thầy chủ nhiệm thân mật.
– Tao công nhận Bố tâm lý ghê- Hưởng Đù phụ hoạ.
– Cụng li đi, nâng ly lên chúc mừng thằng Tín còn nguyên chức vụ.

Tôi cười khổ nâng li nước mía cụng ly cái keeng với mấy thằng bạn. Tiệc hôm nay mừng vì tai qua nạn khỏi, vậy mà tôi vẫn buồn buồn trong lòng. Cuộc sống này chắc đâu phải cái gì cũng vẹn toàn phải không?

– Tín, ra Dung gặp xíu! – Dung xuống tận bàn tôi.
– Chờ Tín xíu, chỉ bài Hoá cho thằng Mập đã!

Nói xong tôi quay sang thằng Mập quát tháo nó vài câu, nào là học hành gì cái bài dễ ẹc mà cũng làm sai, rồi thì chỉ là kiến thức sách giáo khoa, chứ thực chất cái bài đó tôi cũng sai sót vài lần. Đuổi khéo thằng bạn về chỗ, tôi bước ra ngoài cái ghế đá điểm hẹn.

– Tín còn giận Dung không?- Dung mở lời ngay lập tức.
– Không, có gì đâu mà giận?- Tôi dối lòng, không muốn nhắc tới chuyện cũ.
– Có không đó?
– Ờ thì có chút ít!

Tôi ngồi xuống chiếc ghế đá. Im lặng, chờ đợi Dung nói một điều gì đó. Động viên cũng được, nhắc nhở đừng vi phạm cũng được. Hoặc tệ hơn là ăn một cú nhéo ngang hông cũng được. Những điều mong đợi đó không xảy ra.

– Giận Dung vì Dung đồng ý cách chức Tín?- Dung nhìn tôi thẳng thắn.

Tôi cúi xuống đất nhìn. Đôi mắt cụp xuống, thở dài. Bao nhiêu não nề càng tăng nặng. Hoá ra, điều mà Dung canh cánh trong lòng lại là điều này, chẳng lẽ Nàng chỉ nghĩ đến tôi là một thằng quan trọng điều đó lắm ư. Dung nhầm rồi, một hiểu nhầm gây cho tôi nỗi buồn ghê gớm.

– Tín…!
– …! – Dung im lặng chờ đợi.
– Tín hỏi lại, Dung nghĩ đánh nhau là sai hay đúng?
– …!
– …!
– Tại sao không phải là cách giải quyết khác?

Một câu trả lời tránh né, Dung không muốn lặp lại câu trả lời hôm trước. Tôi thở dài, muốn trở về lớp ngay lập tức. Tại sao Dung cứng nhắc đến vậy? Tại sao khi chúng tôi đến mức đường cùng rồi Dung vẫn cứ phải bảo chúng tôi nhịn. Đây là tích cách của Dung tôi chưa khám phá ra, hay nhất thời vì chuyện này liên quan đến tôi, nên khiến Nàng phản ứng một cách tiêu cực đến vậy.
– Thôi, chuyện qua rồi, quên đi nhé!
– Ừ, bỏ qua đi! – Tôi biết dù có tranh cãi đến thế nào thì việc này cũng không ngã ngũ, bởi vì chúng tôi có cách đánh giá hoàn toàn khác nhau.

Nếu ở một vị thế khác, bạn hẵn sẽ nghĩ đấy là sự làm lành hoàn hảo. Không, nó chỉ như một viên đá quý bị trầy xước, người ta vội vàng phủ lên nó một lớp áo khác. Bề ngoài nó vẫn hào nhoáng long lanh, nhưng bản chất nó đã không được như trước. Đó là một sự rạn nứt trong lòng, một sự rạn nứt hoàn hảo. Chỉ có tôi và Dung biết vết rạn đó, vì bản thân tôi và Nàng là những người thợ đã đánh bóng lại nó, để che mờ đi mâu thuẫn bên trong.

Vừa về tới nhà, tôi chán nản để chiếc ba- lo lên bàn, thả người úp mặt vào gối, thở dài. Đã vậy cái điện thoại chết tiệt chẳng chịu tha cho tôi.

– Dạ, alo! – Tôi lấy lại giọng bình thường.
– Alo cái đầu mày, lại đánh nhau à?- Giọng ông anh tôi tức tốc vang lên đáp lại.
– Ấy, hét nho nhỏ thôi?- Tôi ngó xuống dưới nhà, đề phòng Mẹ tôi đi lên bất ngờ rồi cầm máy.
– Mày, ăn học rồi đi đánh nhau, hết việc làm à?
– Dạ, không, em…em.!
– Em cái đầu mày, thích đánh nhau thì để tao về đánh với mày! – Giọng ông anh tôi vẫn chưa hạ hoả.

Nói về đánh nhau, có lẽ tôi vẫn sợ nhất là ông anh tôi. Hơn kém nhau hai tuổi nên lúc nhỏ vẫn đánh nhau như cơm bữa. Đa phần kẻ thua cuộc xin hàng trong cơn mưa nước mắt vẫn là tôi. Thế nên nghe đến câu này gai ốc tôi nổi lên hết. Dám mà lão anh tôi nghe được thêm lần nữa tôi đánh nhau, lão làm thiệt chứ chẳng chơi.

– Dạ, không, tại lần này tụi nó gây sự tới cùng!
– Gây sự thế nào?

Tôi chẳng dám nói dối trước cơn giận dữ của ông anh trai, một mạch khai sạch sẽ. Những chi tiết phụ liên quan thì cũng như lần kể cho Yên nghe, tôi giấu bặt. Kể một hơi xong, tôi im lặng, đến cả thở cũng chẳng dám, hồi hộp chờ ông anh tôi đánh giá.

– Thế bên mày thắng?
– Dạ! – Tôi nhớ lại mức độ thê thảm giữa thằng học trò tôi và tình địch của nó, khẳng định chắc cú.
– Được, đáng mặt em tao!
– Ơ…đánh thắng…!
– Thắng cái đầu mày, tao bợp tai bây giờ, tao có bảo mày đánh nhau là em tao.
– Thế sao?
– Mày không bỏ rơi bạn bè mới là em tao!
– Dạ- Tôi cười toét miệng đến tận mang tai.

Sau đó, ông anh trai quý hoá của tôi dặn dò một loạt điều: cấm tái phạm lần sau, năm cuối cấp rồi lo mà học hành. Lần sau nhớ báo nhà trường giải quyết… Khép lại một buổi sáng nửa vui nửa buồn của tôi.

Buổi chiều tiếp nối làm cho ngày đầu tuần của tôi trở nên thê thảm hơn. Phần vì lo lắng, phần vì tâm trạng không tốt, tôi ngủ một mạch tới bốn rưỡi chiều. Mà năm giờ tôi phải ra mắt lớp học hoá mới rồi. Nguyệt và Nhân có lẽ nhìn thấy cánh cổng khép nhà tôi nên đã đi trước, báo hại tôi hộc tốc đạp xe một mình.

– Tín, chờ Yên với!

Tôi nhấn pê- đan chậm chạp chờ người bạn đồng hành quen thuộc cùng cảnh ngộ. Đường tới nhà cô còn xa, có Ngữ Yên đi chung ít nhất tôi cũng đỡ cô đơn phần nào.

– Yên sao đi muộn vậy?
– Hì hì, ngồi học một lúc quên luôn giờ giấc.

Ngữ Yên đưa tay, khẽ vuốt lại những lọn tóc bết vào trán vì mồ hôi. Trông cô nàng càng duyên dáng hơn. Chẳng hiểu sao tâm trạng của tôi lại bình yên khi ngắm nhìn Yên như vậy. Nếu cô gái ấy là cây liễu rũ đầy nét đẹp thì tôi là mặt hồ phẳng lặng để ghi lại hình bóng duyên dáng ấy.

– Nhìn gì vậy?
– Ơ…ơ, có nhìn gì đâu?- Tôi giật mình chống chế, khẽ lắc đầu xua tan ý nghĩ nên thơ vừa nãy.

Hai đứa tôi vừa đạp xe sánh đôi, vừa chuyện trò rôm rả. Ngữ Yên khẽ cười mãn nguyện khi nghe tôi thông báo kết quả thoát nạn của nhóm tôi sáng nay.

– Biết mà!
– Sao Yên biết?- Tôi phản xạ, hỏi lại không cần suy nghĩ.
– Ơ…!
– …?
– Thì ở hiền gặp lành thôi!

Tôi cười hì hì trước cách trả lời chống chế của Ngữ Yên. Vì trước giờ bạn bè toàn chửi tôi nghịch như quỷ, sao mày nghịch ác thế, chứ chưa ai khen tôi hiền lành bao giờ. Chỉ thế thôi mà làm tôi cười suốt cho đến khi gạt chân chống xe trong sân nhà cô giáo dạy Hoá.

Đúng là ôn thi có khác. Không khí khác hẳn với lớp học trước. Học sinh dường như dồn hết lên những bàn đầu. Không ồn ào, không vui vẻ so với lớp cũ. Chỉ cần đứng ngoài sân tôi cũng rùng mình trước khí thế của lớp mới.

– Vào đi chứ cái cặp này! – Cô giáo dạy Hoá lại chọc hai đứa tôi.

Bao nhiêu cặp mắt dòm ra phía cửa ra vào. Tôi nhìn thấy đám bạn lớp tôi ngồi đầu tiên dãy bên phải. Vẫy vẫy tay tôi chỉ vô cái bàn đã chật ních. Còn bên lớp hàng xóm cũng chào đón Ngữ Yên bằng những nụ cười rạng rỡ. Chỉ có Dung và thằng Minh An là thoáng chút không hài lòng.

– Hai đứa ngồi đi chứ, chờ Cô mời nữa sao?

Hai đứa tôi không hẹn mà cùng đi về chiếc bàn cuối, bỏ qua những lời mời mọc. Hai đứa nhìn nhau khẽ cười. Đám bạn tôi giơ nắm đấm hù doạ. Tôi cười hềnh hệch. Còn đám lớp hàng xóm thì có cơ hội bàn ra tán vào.

– Sao nghe nói nó quen Dung?
– Giờ lại tán cả Ngữ Yên lớp mình à!

Nhầm hết các bạn trẻ ơi. Việc này có hai lí do. Thứ nhất, mấy bàn phía trên đã đông nghẹt, nhét nhau vào đó lỡ thiếu ô- xy lên não lại học hành không vào. Bàn cuối bị bỏ quên nên rộng rãi, thoáng đãng hơn nhiều. Xa một chút cũng không sao, quan trọng là học hiệu quả chứ không phải nhồi nhét vào là giỏi. Thứ hai, ngồi bàn cuối đã trở thành một thứ đặc sản của tôi. Từ trên trường hay bất cứ buổi học thêm nào, nó đã trở thành thói quen không bao giờ sửa được. Ngoài ra, vì lí do tôi cũng ngồi bàn cuối với Ngữ Yên ở lớp học cũ hay không thì bản thân tôi cũng không thể tự trả lời được. Chỉ biết một điều, ngồi cạnh Ngữ Yên tôi cảm thấy mình nhận được sự ủng hộ hay đồng tình. Sự thoải mái trong cách trò chuyện. Chắc rằng, Ngữ Yên cũng như tôi, thế nên chiếc bàn cuối hôm ấy cũng chỉ có hai người tới muộn cùng ngồi.

CHAP 21: NGHỊCH CẢNH

Từ lúc tôi và Ngữ Yên cùng ngồi xuống chiếc bàn cuối lớp, bao nhiêu ánh mắt chăm chú xem từng cử chỉ của chúng tôi. Hơi ngại ngùng khi phải đối diện với bao ánh mắt tò mò, ghen tức, chú ý lẫn theo dõi như vậy.

Đám bạn là những người đầu tiên tôi ngước lên đáp trả. Hẳn chúng nó đang tò mò xem thằng bạn trong xóm nhà lá có phải vì việc lúc sáng mà quyết định dứt tình đi tìm bóng hồng khác hay không. Tôi nhìn chúng nó, kiên định đáp trả. Kiểu như việc thể hiện nội tâm:

– “Chưa có chuyện đó nhé!”

Ánh mắt tiếp theo tất nhiên là của Dung và thằng Minh An. Tôi không lấy gì lạ khi Minh An nhìn tôi như vậy, nếu đứng trên phương diện bản thân nó, hai lần những mục tiêu của nó toàn bị tôi nẫng tay trên. Đích xác ra, tôi chẳng khác gì một kỳ đà cản mũi, một cái gai trong mắt cần nhổ bỏ ra ngay lập tức. Với Dung, chắc Nàng cũng đang băn khoăn với vị trí ngồi quen thuộc của tôi. Không hiểu rằng, chuyện lúc sáng có đánh động vào tâm lý vẫn lòng tự trọng của một thằng con trai hay không. Với loại ánh mắt này, tôi chỉ cười phớt lờ qua. Coi như nó không quan trọng với mình lắm.

Cuối cùng là những người không quen biết với cá nhân tôi. Ánh mắt này được chia theo hai dạng. Dạng một dành cho những bạn lớp hàng xóm, liên tục thắc mắc về mối quan hệ của tôi với Ngữ Yên:

– Nó tán Ngữ Yên lớp mình à?
– Sao nghe nói nó quen Dung, còn ý đồ với Yên lớp mình nữa?

Những câu nói xì xào bên tai, tôi cảm thấy khó chịu. Mặc dù không quen biết nhưng khi bị đánh giá là một tên có mới nới cũ, chán là bỏ như thế thì tôi căm lắm. Mặt tôi đanh lại, ra vẻ khó chịu.

Dạng hai dành cho các học sinh lạ hoắc lạ hơ, thường chú ý tới cô bạn xinh xắn dễ thương, dịu dàng đang ngồi cạnh tôi hơn. Chắc là đang thắc mắc xem năng lực của học sinh mới là như thế nào đây mà.

Tôi và Ngữ Yên nhìn nhau, lắc đầu cười khổ. Bởi vì thế, hai chúng tôi không thể nào thoải mái như bên lớp cũ được. Thỉnh thoảng hai đứa tôi nói với nhau được vài câu, thì bao nhiêu ánh mắt lại dòm xuống, kiếm cớ suy xét nên chúng tôi im bặt. Tôi cảm thấy mình như đeo gông vào cổ, ức chế lên đến tận não.

– Tín, lên giải bài này xem sao?- Cô giáo gọi, tôi đứng dậy ngay lập tức.
– Yên, bài bên cạnh!

Hai bài này, suy cho cùng thì độ khó là tương đương nhau. Thế nên đây là cơ hội cho hai đứa bàn cuối chứng tỏ năng lực không hề kém cạnh bao con người ngồi đây, nhưng cũng là cơ hội cho bao con người xì xào bàn tán mạnh mẽ hơn.

Tôi nhìn rõ áp lực mà Ngữ Yên phải chịu khi nghe những lời xì xào bên dưới. Tay Yên khẽ run run, tôi cảm nhận rõ điều đó qua từng chữ hay những số Ngữ Yên viết không đẹp như lúc bình thường. Đôi tay ấy, nhỏ nhắn quá.

– Làm đi Tín, lo cho nhau dữ vậy?

Lần này, cô giáo tôi chính thức tham chiến, khiến cho bao nghi ngờ lúc nãy của mọi người được khẳng định:

– Hoá ra đây là một đôi!

Tôi đành chăm chú cắm đầu vào bài của mình, chứ Cô giáo đã lên tiếng, tôi nào dám đứng đó mà chết đứng hoài như vậy. Tôi cầm phấn, tay vẫn viết, mắt vẫn hướng lên bài giải cất lời nói nhỏ, tránh cho mấy kẻ tọc mạch nghe thấy:

– Làm nhanh rồi về Yên!

Ngữ Yên cũng không quay sang tôi, chỉ đáp một tiếng:

– Ừ!

Nhưng trong tiếng đáp đơn giản ấy, tôi nhận thấy rõ gánh nặng được cất qua một bên, giọng nói có vẻ vui lắm. Kết thúc vòng thử thách, hai đứa tôi hầu như về chỗ cùng một lúc.

– Tốt lắm, hai đứa!

Cô giáo nhìn bài làm hài lòng, xua tan đi một phần ý nghi ngờ khả năng của hai học sinh mới. Tôi nhìn qua Ngữ Yên, cô nàng đặt tay lên ngực, thở phào nhẹ nhõm. Chẳng hiểu là Yên đang lo lắng kết quả bài làm hay vì được thoát ra khỏi các ánh mắt soi mói không biết nữa.

Tây Nguyên hai mùa mưa nắng, và tối nay cũng đã chứng minh vì sao như vậy. Mới chiều còn nắng rực rỡ, thế mà tối đến đã ầm ầm sấm chớp. Gió bắt đầu thổi lên ù ù. Mưa bắt đầu rơi xuống. Lúc đầu nhẹ nhàng, rả rích, sau đó là bắt đầu xối xả. Không khí lạnh trong cơn mưa tràn vào lớp. Khẽ rùng mình:

– Chết rồi! – Tôi buột miệng.
– Sao vậy Tín?- Giọng Ngữ Yên nhỏ nhẹ, tránh tai vách mạch rừng.

Tôi chỉ lên trần nhà thầm cười đau đớn. Tính tôi vốn chủ quan, phớt lờ cả lời Mẹ tôi dặn:

– Vào mùa rồi, đi học nhớ cầm theo áo mưa!

Chẳng hiểu mang theo cái áo mưa có nặng nhọc gì không? Mà tôi chỉ Dạ, vâng cho có lệ chứ tuyệt nhiên chẳng hề ngó ngàng gì tới nó. Không biết mưa có dứt ngay không nữa, chứ tình hình ngoài trời thế kia thì không khả quan cho lắm.

– Về thôi mày! – Thằng Kiên cận vỗ vai tôi khi tan học.

Nó khẽ nghiêng đầu qua chào Ngữ Yên, chứ chẳng đoái hoài gì đến bộ mặt bí xị của tôi lúc đó. Mưa gió thế này mà về được đến nhà thì chỉ có thánh thần thôi.

– Sao thế, về lẹ, tao đói quá trời- Phong Mập háu đói giục đằng sau.
– Về Tín, nhà xa mày còn nấn ná gì nữa?- Nhân đen cũng hối thúc.

Tôi vẫn giữ nguyên nét mặt, làm ra vẻ tội nghiệp lắm:

– Tao quên áo mưa rồi!
– Có cái đó mà cũng quên, bó tay mày! – Nhân đen bực tức.
– Thế tao ở lại với mày! – Thằng Vũ nhân dịp trả ơn nghĩa cho tôi, dù không nói ra.

Cuối cùng, trong tiếc nuối lẫn ngậm ngùi, Tôi, Nhân đen, thằng Hoàng, Vũ và Nguyệt chia tay đám bạn. Chúng nó thằng nào cũng cẩn thận phòng hờ chứ chẳng thằng nào chủ quan như tôi.

– Chưa về nữa hả?- Giọng Dung vang lên sau lưng!
– Chưa, ở lại chơi xíu rồi về sau, chờ tạnh mưa luôn! – Thằng Hoàng nhanh nhảu đỡ đạn cho tôi.
– Ờ, vậy Dung về trước nhé!

Dung khẽ lướt qua tôi, nở một nụ cười nhẹ. Nhưng chẳng hiểu sao, nụ cười ấy không còn đẹp như lúc bình thường nữa. Nó cũng không phải là ngọn lửa có thể sưởi ấm tôi trong đêm mưa gió này. Phải chăng nó không còn đủ ấm? Hay tình cảm đã nhạt phai dần. Tôi nhìn theo Dung, cho đến bóng dáng Nàng khuất sau cánh cổng nhà cô.

– Yên chưa về nữa hả?- Nhân đen cắt ngang sự tập trung của tôi.

Ngữ Yên là người cuối cùng đi ra khỏi lớp học, là người thu hút tất cả sự chú ý của đám chúng tôi. Cô nàng khẽ đưa hai tay choàng vào nhau, xoa xoa cánh tay. Có lẽ không khí lạnh đang ôm choàng lấy người con gái dịu dàng này.

– Yên cũng quên áo mưa rồi!

Cũng, là giống tôi chứ chẳng phải ai khác. Chỉ có điều tôi bất ngờ là Ngữ Yên trước giờ tính cẩn thận, nên chuyện quên cái gì đó là một điều hơi lạ.

– “Con người cũng có lúc này lúc nọ chứ”!

Tạm chấp nhận với lý do chính mình đưa ra, tôi nhập cuộc với những câu chuyện phiếm trong lúc chờ mưa tạnh. Cơn mưa đáng ghét tới thật nhanh mà đi cũng thật nhanh. Mười phút sau, chỉ còn vài giọt mưa rơi rớt sót lại. Đám chúng tôi tiến ra phía để xe.

– Đi ăn chuối chiên đi! – Thằng Hoàng đột nhiên nãy ra ý tưởng.

Thằng bạn tôi ít khi nãy ra ý tưởng, nhưng một khí nãy ra là không thể chê vào đâu được. Cả nhóm tôi nhất trí với ý kiến của nó. Gạt chân chống và nhấn pê- đan đến điểm hẹn.

– Yên, chờ đã!
– Gì vậy Tín?

Tôi cởi chiếc áo khoác của mình, khoác lên vai Ngữ Yên. Đó chỉ là một hành động bình thường với tất cả cậu con trai khi nhìn một cô gái đang phải xuýt xoa vì cái lạnh sau cơn mưa. Cái áo khoác đó không chỉ là thể hiện tính ga- lăng, đặc biệt hơn, nó là sự rằng buộc cho Ngữ Yên tham gia cùng chúng tôi. Ngữ Yên nhìn tôi nở nụ cười, kéo khoá áo lên trông dễ thương vô cùng. Nếu cột tóc đuôi gà lên nữa, thì Ngữ Yên cũng sẽ rạng ngời lắm đây.

– Cô ơi, cho con mười chiếc nhé! – Nguyệt đặt hàng trước.
– Mười lăm đi cô ơi?- Vũ sửa lại.
– Nhiều vậy, có hết không?
– Toàn máy nghiền thức ăn ở đây, không hết thì hơi lạ nhỉ- Thằng Hoàng xen vào giữa hai người.

Đám học sinh sau giờ tan học, ngồi túm lại trông ấm áp vô cùng. Những chiếc bánh giòn tan nghi ngút khói, những câu chuyện vui xua tan đi những mệt nhọc thường ngày, xua tan đi cái lạnh sau cơn mưa. Đó là những kỉ niệm đời học sinh mà có lẽ tôi không bao giờ quên được.

– Tín ăn nữa đi! – Ngữ Yên đưa bánh cho tôi.

Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, huống gì tôi không phải là anh hùng, và Ngữ Yên cũng đâu bắt tôi uống thuốc độc. Tôi đón chiếc bánh và mở hết công suất ăn đua cùng ba thằng còn lại. Hai cô bạn chỉ biết lắc đầu và cười trước vẻ háu đói của đám con trai.

– Áo Tín nè!
– Ngữ Yên mặc đi! – Tôi đáp chắc lừ.
– Thôi, Tín nhà xa, mặc đi không cảm lạnh.
– Không sao đâu, Tín con trai mà.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Nước Mắt Sao Bắc Cực
Sáng ý
Sợ quá phải về
Cẩn thận vẫn hơn
Vẫn phải hát lại