<?php the_title(); ?>

Hoa Vô Lệ

20.08.2014
Admin

– Vâng cậu chứ còn ai… – Bà Thái vừa nói vừa kéo tay Đan Băng vào trong như thể căn biệt thư này là nhà bà vậy ra vào rất tự do.
Vừa đi Đan Băng vừa ngoái đầu lại nhìn hai người kia, mặt cậu vẫn chưa hiểu gì…
Tử Di nói:
– Vào nhà đi anh.
– Ừm…
~~
– Nhị thiếu à, người kia là ai vậy.
Đan Băng xọc hai tay vào túi quần nói, miệng cười đểu đểu:
– Có thể nói là tình địch số 1 của Tuyết Y.
– Về chuyện gì? – Bà Thái tò mò hỏi tiếp.
– Cả tiền lẫn tình.
Bà Thái nhíu nhíu đôi mắt sâu, đuôi mắt đã có nhiều vết nhăn vì tuổi đời đã khá già nhưng vẫn minh mẫn chán. Bà chính là tổng quản (=] ngke cko khí tkế =]) của biệt thự họ Hàn.
Đan Băng nhìn bà cười cười, cậu đoán mà như đang kể tội bà:-
– Anh con bảo bà đến đây chăm sóc cô gái kia à?
Bà Thái nghĩ người trong nhà thì cần dấu làm gì nên cũng thật thà gật đầu. Đúng ra sự thật là Hàn thiếu nói bà đến theo dõi chứ không nói là chăm sóc đâu.
Đan Băng gật gù, miệng cười gian xảo:
– Hèn nào dạo này thấy bà cứ vắng suốt..tưởng bà đi hẹn hò bí mất chứ…
Bà Thái đánh nhẹ vào tay Đan Băng:
– Cậu này thật là…
Bà bỗng nói:
– À mà chuyện này cậu đừng nói cho cô ấy biết nhé.
– Đương nhiên.
Đan Băng mím mím môi ẩn nét cười. Cậu ngu gì khi nói cho Tử Di biết là Tuyết Y có chút quan tâm cô nên mới nhờ người chăm sóc hộ thay anh ta. Cậu theo phe trung gian mà dù có hơi nghiêng bên San Phong…
Đan Băng nói:
– Thôi bà với con ra ngoài đi không họ nghi đấy.
– Ờ.. ờ, tôi quên.

2 tuần nữa trôi qua…
Tử Di vẫn không hề thấy bóng dáng Tuyết Y đâu… Cô mừng rơn trong lòng, vậy là cậu đã buông tha cô…
Phải ăn mừng thôi…cô sẽ trở thành người tự do…BEAST…
Tử Di lấy ngay điện thoại, luôn miệng cười không ngừng gọi cho Đan Băng:
– Chiều đến nhà tớ ăn lẩu nhé.
– Chuyện gì vậy?
– Cứ đến đi rủ cả San Phong với chị Linh nữa nhé.
– Ừm…
Tử Di tắt điện thoại, cô xỏ dép đi xuống dưới nhà bếp. Miệng vẫn nở nụ cười tươi như hoa.

– Di 33 của anh…
Chưa để San Phong ôm tới Tử Di, Song Linh đã kéo áo khoác cậu lại:
– Anh không sợ Hàn thiếu nhìn thấy à. Gĩư ý tý đi.
– Chuyện đấy không cần lo. Hàn thiếu là to à.
Đan Băng xỏ hai tay vào túi quần, mắt quan sát cả gian nhà, hôm nay nơi đây xem ra có sinh khí hơn thường ngày thì phải…không khí rất trong lành không còn u khí như trước nữa, cậu chẹp miệng nói:
– Di à, dạo này bà Thái còn đến đây không?
Tử Di vừa dọn đồ ra bàn ăn vừa nói:
– Ít hơn trước, có chuyện gì thế?
– Ừm, tiện miệng hỏi vậy, không có gì.
Đan Băng cùng Song Linh ngồi xuống bàn còn San Phong thì xí xớn cười toe toét:
– Để anh, để anh giúp cho…
Cậu lẽo đẽo theo đuôi Tử Di xuống bếp lấy đồ lên bàn… Song Linh nhìn theo mặc dù không thích nhưng cô còn làm gì được hơn là ngồi im lặng nhìn theo…
Xong xuôi cả 4 cùng ngồi xuống với nhau…
San Phong chọn ngay chỗ cạnh Tử Di, chia cho mỗi người vài lon bia.
Hôm nay Đan Băng thấy Tử Di cười nhiều hơn bình thường, cậu dò hỏi:
– Có chuyện gì mà mở tiệc ăn mừng vậy??
Tử Di vừa cười vừa nói:
– Thật ra cũng chẳng có gì. Tại Hàn…
Tính..tong…
Tinh…tong…
San Phong cau mày lẩm bẩm:
– Gìơ này ai còn làm phiền nữa vậy.
Tử Di nói:
– Để em ra mở cổng.
Song Linh ấn vai cô xuống, nói:
– Để chị ra cho.
Tử DI cười gật đầu.
Song Linh chạy ra mở cổng.
Ôh…baby boy//
Mắt Song Linh tròn xoe như hai hòn bi ve…lấp lánh lấp lánh nhìn chàng trai đối diện mình. Miệng cô cười toe ra, hỏi:
– Em trai có chuyện gì thế?
Chàng trai nhíu mày nhìn Song Linh từ trên xuống dưới, tay vẫn đút vào túi áo điệu bộ rất điềm đạm nói:
– Đây là nhà tôi.
Son Linh cười lớn, cô phẩy tay:
– Em trai nhầm nhà rồi. Đây là nhà bạn chị mà.
Cô đứng hẳn ra ngoài cổng ngó ngó mấy căn biệt thự xung quanh, ở khu này hình như nhà na ná nhau thì phải. Song Linh chắt lưỡi nói:
– Nhìn em như kiểu mới đi du lịch n ước ngoài về nhỉ. Thử nhìn lại quanh đây xem có lộn nhà không?
Chàng trai cau mày:
– Cô…
Đột nhiên Song Linh nhớ ra gì đó, cô che miệng đang há hốc của mình lại, lắp bắp nói:
– Anh…anh là…
Chàng trai hơi cau mày nhưng có vẻ dễ chịu hơn lúc đầu,nói:
– Vào thôi.
Chàng trai lách người qua Song Linh tiến thẳng vào trong…
Song Linh vội vàng khép cổng lại lon ton chạy theo sau…Cô cắn môi tự vỗ vào đầu mình. Một người như vậy sao mình có thể không nhớ ra nhỉ. Có lẽ nhìn cậu so với trên báo ảnh và lần gặp sau chót quá khác chăng..
– Tôi về đúng lúc đấy chứ..
Cả ba đồng thời quay xang nhìn chàng trai vừa xuất hiện…Một giọng nói ngay cả trong giấc mơ Tử Di cũng cảm thấy run… Cô tròn mắt lên nhìn về phía người ấy… San Phong cùng Đan Băng cũng đưa mắt lên bất ngờ nhìn chàng trai trước mặt…
Phải chăng cậu quá xa lạ…
Phải chăng cậu đã thay đổi…
Hay phải chăng…
– Sao thế, tôi không được hoan nghênh à?- Môi cười cười, mắt nheo nheo nhìn từng người nói

Song Linh lù lù đằng sau đi lên, cô cúi đầu ngồi về chỗ. Mắt vẫn hơi ngó nghiêng chàng trai ấy… Cậu ta thật sự rất khác. Khi cô gặp cậu hay nhìn trên báo rõ ràng người này rất chững chạc cơ mà lúc nào cũng mặc véc càng tạo thêm sự nghiêm túc cho cậu ta. Sao bây giờ…
Một chiếc áo blazer đen cổ tàu khoác ngài một chiếc áo pull trơn màu hồng phấn dài tay… cùng với chiếc quần jeans bó lấy đôi chân siêu dài của cậu tay cầmmột chiếc túi xách da đen hình chữ nhật hiệu Cheviot… Bộ tóc vuốt dựng lên lộ vầng trán cao không còn nữa mà thay vào một mái tóc mềm mượt để mái như mĩ nam xứ Hàn nhưng cũng vẫn toát lên khí chất manly và trẻ trung hơn trước rất nhiều… Làn da lúc trước vỗn không được xem là trắng như San Phong vậy mà bây giờ nếu so sánh ra chắc chắn sẽ nhỉnh hơn đôi chút rồi đấy…
Tử Di buông rơi luôn chiếc muỗng trên tay, cô nuốt khan…

Chương: 15
Tử Di buông rơi luôn chiếc muỗng trên tay, cô nuốt khan nhìn cậu…cô đang bị choáng ngợp bởi hình ảnh thay đổi mới này của Tuyết Y…
San Phong dù hơi sốc nhưng vẫn lấy lại được vẻ bình tĩnh, nói:
– Ngồi xuống cùng ăn thôi…
Đan Băng không nghĩ người anh mình có thể thay đổi sau gần một tháng không gặp như thế. Cậu biến mất để đi lột xác sao…nhìn không giống Tuyêt Y thường ngày chút nào.
Đan Băng thỉnh thoảng cứ lén lén nhìn Tuyết Y…
Tuyết Y kéo ghế ngồi đối diện với Tử Di, cậu nhìn cô, nụ cười vẫn đểu như ngày nào nói:
– Vắng anh có vẻ em béo tốt hơn đấy.
Vừa xuất hiện đã gây sốc…Bầu trời trong xanh của Tử Di mong ước sao giờ bỗng xám xịt thế này…Cô đã mất đi bầu trời tự do của mình nữa rồi, hoá ra mọi sự là do cô tự nghĩ chứ Tuyết Y ; àm gì buông tha cô dễ dàng vậy khi cậu đã bỏ ra một số tiền kha khá để mua cô thế chứ.
Tử Di cúi đầu lặng thinh, cô không buồn ăn nữa chứ đừng nghĩ đến nói chuyện với Tuyết Y.
San Phong chen vào:
– Nhìn Hàn thiếu khác quá nhỉ.
– Vậy sao. Tôi nghĩ mình vẫn vậy mà.
– Tôi không nói tính cách mà là bề ngoài cậu thôi.
Tuýết Y khẽ cười, cậu nhún vai:
– Có lẽ.
Thấy Tử Di không được vui khi Tuyết Y xuất hiện, Đan Băng hơi cười điều đó cho thấy Tử Di không hề có tình cảm với Tuyết Y. Mà cũng đúng, nếu là cậu thì cậu cũng không bao giờ nảy sinh cảm xúc với người ngược đãi mình như Tuyết Y.
San Phong nhìn Tử Di, cậu ghé vào tai cô nói nhỏ, nét mặt như đang cười:
-…
– Vâng – Tử Di khẽ cười, cô cố lấy lại vẻ mặt vui cười bình thường gật đầu.
Tuyết Y nhìn hai người, cậu gườm gườm Tử Di. Mới vắng mặt mấy hôm mà hai người này đã tiến triển đến thế cơ à.
Gia Linh thấy tình hình này chán quá. Cô liền mở lon bia đưa lên cười nói:
– Cạn nào..Hiếm khi mới có dịp đông đủ thế này.
Mọi người trong đó mặc dù không ưa nhau nhưng vẫn cạn.
Tin..tin…
Đan Băng ra ngoài nghe máy…
San Phong lên tiếng:
– Hàn thiếu có suy nghĩ về chuyện tôi nói hồi trước chưa?
Tuyết Y chịm miệng, cậu gật đầu ánh mắt cười:
– Cũng hấp dẫn đấy nhưng rất tiếc tôi không có hứng thú.
– Hàn thiếu cũng biết từ chối những món có lợi cơ à? – San Phong cười khan.
– Là người phải có lúc này lúc khác thôi. Chẳng nhẽ Huỳnh tồng chưa bao giờ vậy sao.
San Phong nheo mắt nhìn Tuyết Y thú vị. Đúng là mồm mép thật. Cậu cười:
– Đương nhiên có. Tôi chỉ thấy hơi lạ Hàn thiếu một chút thôi.
– Vậy sao? Tôi trong mắt Huỳnh tổng tôi thường mới lạ vậy à.
San Phong bật cười, cậu lắc đầu:
– Không hẳn, chỉ là lần đầu thôi.
Gia Linh – Tử Di ngồi thừ mặt không hiểu hai người đàn ông này đang nói đến chuyện gì nữa mà chỉ biết rằng họ đang chiến tranh âm thầm bằng khẩu ngữ, Gia Linh ngập ngừng chen vào:
– À…hai anh…ờ…
Tử Di hướng ánh mắt lại xang Gia Linh cô không viết Gia Linh định nói gì mà miệng cứ ấp úng thế cơ chứ…
– Anh à…
ĐÚng lúc Đan Băng quay trở lại nói…
Cùng lúc Tuyết Y và San Phong nhìn cậu…
Đan Băng nhìn họ…San Phong lên tiếng trước:
– Gọi anh nào vậy?
– Tuyết Y…
San Phong lườm Đan Băng, tại Đan Băng không rõ ràng nên San Phong mới nhận vơ như thế. Cậu quay mặt đi.

Đan Băng cười phì, Tuyết Y nói:
– Chuyện gì?
– Tối nay ba nhờ anh đến dự buổi họp báo cho công ti.
– Công ty có chuyện gì cần họp báo? – Tuyết Y hơi nhíu mày hỏi.
– Em cũng không rõ. Ba gọi cho anh nhưng không được. Anh gọi lại cho ba đi.
– Ừm – Tuyết Y đứng dậy – Xin phép nhé.
Cậu quay lưng đi lên tầng, tay cầm điện thoại mở máy ra, vừa đi vừa nghe máy…
Tử Di nhìn theo mà thờ dài. Sao đúng lúc cô vui mừng nhất thì người đó lại xuất hiện làm cho mọi thứ trong tâm trạng cô lại đảo lộn hết lên thế này…
Gia Linh chống cằm nhìn theo Tuyết Y đến khi cậu khuất hẳn, tặc lưỡi khen:
– Công nhận…đẹp trai thật. Sao lại có người hoàn hảo như vậy nhỉ…chậc chậc…
Đan Băng trề môi:
– Đừng nói từ hoàn hảo dễ thế. Chị thử tiếp xúc với anh ta xem.
 Anh ấy làm sao?? – Gia Linh lay tay Đan Băng hỏi.
Đan Băng chớp chớp mắt nhìn San Phong, cậu nheo mắt cười:
– Nói chung San Phong vẫn là người tốt nhất.
San Phong ngồi thẳng lưng dậy, nãy giờ cậu mới có chút ánh sáng toả ra, miệng cười tươi nhìn Đan Băng nháy mắt.
Tử Di ngồi im buồn thiu, cô trả buồn nói cười như lúc nãy nữa…
Gia Linh kéo ghế lại ngồi sát cô nói:
– Em sao vậy, tự nhiên thấy buồn thế.
Tử D gượng cười lắc đầu:
– Có gì đâu chị.
– À mà em sống cùng với Hàn thiếu?
– Dạ. – Tử Di gật đầu.
– Ngày nào cũng được ngắm Hàn thiếu em sướng…
– Ừ…hừm… – San Phong cố ho khan, cậu nhíu mày nhìn Gia Linh làm cô ngừng câu nói.
San Phong chen vào giữa, cậu cầm đũa lên nói:
– Thôi ăn đi, nhừ hết rồi…
Gia Linh bĩu môi nhìn San Phong, mỗi lần cô muốn mở mồm nhắc đến Hàn thiếu trước mặt Tử Di toàn bị San Phong ngăn lại…
Đan Băng leê tiếng:
– Ăn sớm đi rồi đi karaoke tí chứ.
– Chắc tôi không đi được đâu – Tử Di buôgn bã lên tiếng.
Đan Băng phẩy tay cười:
– Phần Tuyết Y tôi đã lo rồi. Cậu cứ yên tâm đi cùng bọn này đi.
Tử Di tròn mắt nhìn cậu chưa hiểu, Đan Băng nháy mắt với cô cười tiếp:
– Tranh thủ chơi được lúc nào thì chơi đi đừng có sợ người khác như vậy.
San Phong thêm vào:
– Đúng đấy, em không cần sợ ai cả hiểu chưa. Anh sẽ là chỗ dựa vững chắc cho em. – San Phong chớp chớp ánh mắt dạt dào hạnh phúc.
Tim Gia Linh lại nhói buốt…Sao San Phong cứ nói những lời này với người con gái khác trước mặt cô vậy cơ chứ. Gia Linh nén tiếng thở não nề…
Mọi người nói đúng, cô làm gì mà phải sợ người đó đến thế. Anh ta trở về không có lẽ là cô mất đi quyền tự do của mình. Tử Di mỉm cười ngẩng đầu lên:
– Vậy dùng nhanh rồi chúng ta đi.
– Thế chứ – Đan Băng nháy mắt với cô.

Đang tập trung giải quyết mồi, Tuyết Y bước xuống, cậu nói:
– Mọi người tự nhiên nhé, tôi phải ra ngoài.
Tất cả gật đầu, riêng Gia Linh thể hiện thái độ hâm mộ bằng cả hành động vẫy tay, vẻ mặt tiếc nuối:
– Hàn thiếu đi cẩn thận nhé.
– Cảm ơn – Tuyết Y mỉm cười thiên thần.
Cậu đi khuất rồi mà Gia Linh vẫn ngẩn người, cô suýt xoa khen không tiếc lời:
– Mọi người có nhìn thấy anh ấy cười không…nếu anh ấy là ác ma tôi cũng sẽ liều mình lao vào mất thôi…
Đan Băng lắc đàu nhìn Gia Linh:
– Sắc nữ.
Bộp…
– Ái… – Đan Băng xoa đầu quay ngoắt xang Gia Linh.
– Thằng ranh này nói ai là sắc nữ đấy. – Gia Linh cong môi nói.
– Còn ai vào đây nữa. Tự hiểu không được à hay muốn chỉ đích danh.
Gia Linh không vừa, cô chém lại:
– Sắc nữ còn hơn đa mĩ nhé.
Đan Băng trợn tròn mắt nhìn cô, cậu nói:
– Ai ai đa mĩ ở đây?

– Đừng tưởng chị không ở đây mà không biết gì nhé, nghe nói cậu bị… – Gia Linh nhín nhìn xuống phía dưới Đan Băng vẻ mặt rất gian xảo miệng cười cười mắt hấp háy…câu nói lấp lửng chứa bao dụng ý.
Tử Di bật cười, cô nhìn vẻ mặt Đan Băng đang tá hoá lên thật hài…San Phong lắc đầu nhìn họ… Đan Băng trợn mắt:
– Luyên thuyên…
– Không có lửa sao có khói… – Gia Linh vẫn không buông tha cho Đan Băng, cô quyết trêu đến cùng.
Tự nhiên Đan Băng lại thay đổi cảm xúc một cách nhanh chóng, cậu cười cười nhún vai:
– Ừ thì cứ cho là vậy đi.
Gia Linh cụt cả hứng, tưởng cậu sẽ phát hoả rồi chứ vậy mà vẫn tự dập tắt được. Gỉoi…
– Nhận luôn từ đầu đi chối mãi giờ cũng phải nhận thôi.
Đã cố nhịn rồi mà Gia Linh cứ làm cậu nổi nóng lên là sao nhờ. Đan Băng cắn môi, mặt cậu hầm hừ:
– Này bà chị…
– Thôi…thôi. Hai người định cãi đến bao giờ vậy. Đi tăng 2 thôi.
Hai người gườm gườm nhau rồi cũng đứng dậy.
Cả bốn cùng đi…

Cuộc họp báo…
Tách…tách…
Những tiếng chụp ảnh vang lên khi Tuyết Y cùng với đối tác lớn của công ty ba mình bắt tay nhau:
– Tôi rất trông chờ vào cuộc hợp tác giữa chúng ta.
– Chắc chắn chúng tôi sẽ không phụ lòng Uông tổng.
Cả hai cùng mỉm cười bắt tay nhau trước cánh nhà báo…
Uông tổng hơi cúi đầu:
– Vậy tôi xin phép trước.
Tuyết Y gật đầu cười:
– Uông tổng đi cẩn thận.
Cuộc họp báo công khai hai công ti lớn hợp tác với nhau đã kết thúc trong tốt đẹp.
Tuyết Y định lui về thì bị đám phóng viên bu lại, có người đưa mix đến trước mặt cậu hỏi:
– Nghe nói sự vắng mặt của Hàn thiếu trong 3 tuần qua là để xang Hàn…
Tuyết Y hơi cười, cậu không hiểu cánh papazazi này lại lấy tin đồn đấy ở đâu nữa..
Nụ cười của cậu khiến họ hiểu lầm đấy là sự thật… Một cô gái phóng viên khác lại chen lên hỏi:
– Sau khi về Hàn thiếu đã thay đổi bề ngoài rất nhiều…Không biết lý do chính anh sang Hàn để làm gì và vì sao lại có sự đổi khác như vậy???
Tuyết Y nhún vai đáp:
– Những câu hỏi này tôi không nhất thiết phải trả lời.
Cậu quay lưng bước nhanh đi, đám phóng viên vẫn không ngừng chạy theo sau như cậu là siêu sao điện ảnh không bằng vậy. Qúach giám cùng mấy tên bảo vệ vội vàng chắn ngang đám săn tin kia lại để cho Hàn thiếu yên tĩnh dời khỏi đây.

11h hơn…
Tử Di nhẹ nhàng về phòng, cô khe khẽ mở cửa ra thì thấy Tuyết Y đang nằm đó, cậu quay mặt về phía rèm kính… Tử Di quay lưng định xang phòng khác ngủ thì:
– Định đi đâu nữa.
Tử Di giọt thót người khi nghe giọng Tuyết Y. Hoá ra cậu vẫn còn thức. Tử Di đứng khựng nguời lại nói:
– Tôi xang phòng khác ngủ.
Tuyết Y từ từ trở mình quay lại hướng Tử Di rồi ngồi dậy, cậu nheo nheo mắt nhìn cô chăm chú từ đầu đến chân…Hình như vắng Tuyết Y Tử Di đã có sắc khí hơn trước thì phải.
Tuyết Y xỏ dép đứng dậy đi ra solong rót nước uống, cậu ngồi xuống điềm đạm nói:
– Lại đây.
Tử Di tròn mắt nhìn cậu, cô không biết người này lại định làm gì mình nữa. Tuyết Y câu mày, cậu khẽ cười:
– Đừng quá cảnh giác tôi như vậy chứ.
Tử Di rón rén đi lại, cô vẫn không nói gì.
– Đi đâu về vậy.
– Hát.
Tuyết Y nhíu mày nhìn Tử Di, câu trả lời nhát gừng cùng thái độ bất cần của Tử Di khiến cậu thấy cô không còn dè dặt sợ mình như trước nữa.
Tuyết Y nhìn thoáng qua cô rồi cậu ngả người ra sau thành solong day day hai thái dương suy nghĩ gì đó mà môi vẫn còn ẩn nét cười…
Tử Di liến nhìn trộm Tuyết Y…Qủa thật cậu đã thay đổi khá nhiều…nhìn cậu có vẻ ốm hơn so với trước thì phải…khuôn mặt gầy hơn…cách ăn mặc nhìn không cứng nhắc như trước nữa…nói chung sau những ngày mất tích, cái gì cậu cũng hơn trứơc…Tử Di cũng thầm công nhận một điều rằng Tuyết Y rất rất đẹp trai…mặc dù đã sửa đổi nhiều nhưng vẫn dữ được nét manly…
– Tôi…
Tuyết Y vô tình nhìn thẳng vào Tử Di, cậu không ngờ cô đang nhìn chằm chằm mình, Tử Di cũng giật mình thảng thốt, tự nhiên Tuyết Y nhìn phắt xang mình đúng lúc cô lại đang nhìn trộm cậu nữa chứ…Ngại chết mất. Tử Di quay vội xang hướng khác ngó quanh như không hề nhìn cậu.
Sao không khí tự nhiên nóng thế này…Mặt Tử Di đỏ bừng bừng…Tuyết Y chỉ ngừng lời nói khi biết Tử Di đang nhìn mình. Điều này cũng thường tình thôi…chưa có cô gái nào thoát khỏi vẻ quyến rũ của cậu được mà =]~ – Tuyết Y tự nghĩ.
Cậu hơi cười:
– Tôi đang nghĩ không biết dùng cách gì để dạy em nữa đây.
Tử Di nhìn thẳng mắt cậu, mắt cô trợn tròn lên. Tuyết Y vừa mới về đã tìm cách bắt lỗi cô rồi…cậu ta có còn là người không vậy. Tử Di cau khẽ hàng chân mày tuyệt đẹp không ccần kẻ vẽ nhìn cậu khó chịu. Cô không biết con người này còn muốn hành hạ cô đến bào giờ nữa, chẳng nhẽ chuyện lần trước anh ta vẫn chưa thấy day dứt lương tâm hay sao mà còn bày thêm trò khác nữa…
Trong tình hình căng thẳng này…đột nhiên Tử Di thấy đau bụng, cô đưa tay ôm bụng hờ hờ nhưng Tuyết Y vẫn nhìn thấy những biếu hiện nhăn mặt đấy.. Không cần theo dõi phản ứng nhiều cậu đã biết cô bị sao.
Tuyết Y đứng dậy, cậu đi ngang qua cô nói:
– Ra ghế ngồi chờ tôi.
Tử Di im lặng làm theo. Cậu đi xuống nhà. Tử Di ngồi xuống ôm bụng nhăn nhó…Chỉ là đến kì thôi mà sao lần này đau đến vậy…hay là tại cô ăn uống linh tinh nhiều quá nữa. Tử DI cắn môi cố dằn cơn đau xuống, bụng cô càng quặn thắt lại…đau từng cơn…
5phút sau Tuyết Y quay lại với ly trà nóng nghi ngút khói trên tay…
Cậu tiến lại gần Tử Di, đưa cho cô nói:
– Uống đi sẽ đỡ hơn đấy.
Tử Di thoáng khựng người vì hành động tốt đột xuất này của Tuyết Y. Sao tự nhiên anh ta lại như thế. Cơn đau cứ kéo dài làm Tử DI không thể nén được nữa, cô cũng đang cần một tách trà nóng để giảm cơn đau đây…
Tử Di không suy nghĩ thêm nữa, cô đón lấy nó uống…
Tuyết Y ngồi xuống đối diện cô im lặng chờ đợi.
Tử Di uống xong, cô ngả người ra sau 1 lúc, cơn đau dần vơi đi, bây giờ cô mới có thời gian để suy nghĩ…Sao Tuyết Y lại biết cả chuyện này của con gái, còn cả cách uống trà nóng để bớt đau bụng nữa chứ…Sao anh ta lại hiểu tâm lý con gái đến thế…
Tử Di gượng người ngồi thẳng lại, mắt cô nhìn về phía cậu như dò xét…Chẳng nhẽ nhìn như kia mfa lại đi tìm hiểu mấy chuyện phụ nữ à…Tử Di bỗng nhiên hé môi bật cười…thà bảo cô tin là ngày tận thế sắp đến chứ không tin người trước mặt mình lại đi tìm hiểu mấy chuyện đó của con gái…
Tuyết Y cau mày khi thấy Tử Di nhìn mình, cậu hiểu cô đang nghĩ gì, Tuyết Y đính chính:
– Lúc trước mẹ tôi thường nhờ tôi pha trà nóng cho những lúc như thế.
Ra vậy…Hèn nào cô lại thắc mắc là sao cậu lại biết chuyện con gái.
Tử Di vẫn làm mặt lạnh, cô gật đầu không nói gì. Cả hai rơi vào tình trạng câm lặng không ai nói gì thêm một lúc.
Tuýêt Y mới nói:
– Em không có gì để hỏi anh à?
Cậu nhìn nhìn cô, chẳng lẽ cậu đi gần cả tháng mà Tử DI không hề có điều gì muốn hỏi ví dụ như cậu đi đâu hay là gì đó cũng được, cô cứ im lặng thế này làm Tuyết Y thấy mình như kẻ vô hình đi – về cũng chẳng liên quan.
Tuyết Y rất tự tin khi nghĩ rằng Tử Di cũng giống những cô gái trước đây của cậu thôi…dừ cậu có đối xử với họ như nào nhưng họ vẫn sẽ hướng trái tim của mình về cậu. Tử Di cũng vậy thôi.
Tử Di lên tiếng giọng hơi nhỏ vì cơn đau vẫn âm ỉ trong cô:
– Hỏi gì?
Hai hàng lông mày Tuyết Y lại nhíu vào…Nghe câu trả lời mà như hỏi lại của Tử Di khiến cậu hơi hụt hẫng. Tuyết Y nhìn cô…Tử DI cũng chẳng có phản xạ nào khác khi cậu nhìn như vậy cả, Tuyết Y nhìn xuống bàn tay cô đang ôm bụng, cậu biết cô vẫn còn khó chịu nên cũng không bắt bẻ nữa, Tuyết Y đứng dậy nói:
– Thôi em ngủ đi.

Cậu đứng dậy xang phòng bên cạnh nằm…
Tuyết Y trằn trọc suốt đêm…Cậu quay hết bên này đến bên nọ. Không hiểu sao mình lại có tâm trạng này. Có phải lý do là vì cậu quá sốc khi nghe Tử Di đáp bằng một câu thờ ơ đến vậy không. Dù cho cậu không coi cô là gì nhưng cô cũng phải giống những người phụ nữ đã yêu cậu chứ, Tuyết Y đã nhầm to rồi…Tử Di cũng không hề cô tình cảm với cậu mà ngược lại là ghét và hận cậu nữa chứ…
Tuyết Y cố dằn cơn nóng trong người, cậu ôm gối nhăn nhó mặt mày chìm vào trong giấc ngủ miễn cưỡng sau một ngày mệt mỏi…

– O.MG~… Tuyết Y nó không tự tin vào nhan sắc mình sao mà phải dùng đến dao kéo… – Ông Đình choáng nặng khi nghe báo đưa tin Tuyết Y xang Hàn để thẩm mỹ thay đổi hình tượng. – Ôi con trai của tôi, chắc nó gặp cú sốc lớn lắm nên mới làm vậy…
“Sau một thời gian vắng mặt… Các tin mới đây cho biết Hàn thiếu đã xang Hàn dừng đến công nghệ dao kéo để…Một doanh nhân có cần phải làm như thế không???…”.
Ông Đình nhìn kĩ lại tờ báo rồi thay đổi sắc mặt chẹp miệng nhận xét:
– Con trai, con có thấy anh con sau khi xang Hàn làm gì đó bây giờ nhìn rất đẹp trai không, nhìn rất mong manh không còn vẻ quá đàn ông như trước.
Ông Đình vừa nhấp trà vừa suýt xoa khen. Đan Băng ngồi nghe ba mình khen người anh cùng cha khác mẹ mà trả hứng thú gì cả. Cậu thấy nhìn Tuyết Y vẫn vậy thôi được cái là nhìn mỏng manh công tử bột hơn trước thôi chứ mặt mũi vẫn vậy có thay đổi như báo chí đồn đâu cơ chứ. Đúng là có 1 nói 100.
Ông Đình ngồi lặng một lát rồi nói:
– Ba phải đi thăm anh con thôi.
Đan Băng mím môi gật đầu, ông Đình thêm:
– Cả con cũng nên đi nữa. Anh em phải quan tâm nhau chứ.
– Nhưng chiều nay con phải đến trường rồi.
– Ừm. Vậy ba đành đi một mình.

– Hâhâhhâhha… – San Phong cười không ngớt khi đọc được tờ báo nói đến Hàn thiếu dùng công nghệ thẩm mĩ. Cậu cố gắng nhịn rồi mà vẫn không được.
Vừa hôm qua mới gặp Tuyết Y xong, cậu vẫn cảm thấy Tuyết Y như trước thôi chỉ có điều là thay đổi bên ngoài một chút như tóc tai kiểu quần áo thôi làm gì có cái khâu thẩm mĩ gì đó nữa. Đúng là papazazi…không thể tin nổi những gì có trên báo được.
Trợ lý Kim cũng ngó nhìn vào báo, ông che miệng cười, ngay cả ông cũng không tin nổi một người như Hàn thiếu lại xang Hàn để thẩm mĩ. Cậu có phải diễn viên ca sĩ gì đâu mà cần sắc đẹp cơ chứ. Với lại tất cả các nét trên gương mặt Hàn thiếu đã quá hoàn hảo cân đối rồi thì việc gì cậu cần phải đụng đến dao kéo làm gì cơ chứ… Thật buồn cười khi đưa tin này.
San Phong dần dần cuời ít lại, cậu nói:
– À trợ lý Kim…
– Dạ?
– Tôi bảo ông tìm bà Minh để giao dịch sao rồi.
Ông Kim ngần ngừ nói:
– Xin lỗi Huỳnh tổng…
– Có chuyện gì sao?
– Tôi đã chậm một bước rồi. Công ty của ba cô Di đã được một người khác đặt cọc trước.
– Vậy ông có biết ai không? – San Phong cau mày.
– Tôi có hỏi bà Minh và điều tra nhưng đều không được gì hết.
San Phong gật đầu, cậu xoay xoay cây bút trong tay, là người nào được nhỉ…

– Tuyết Y à…
Ông Đình và cả Đan Băng vào phòng làm việc của Tuyết Y mà cậu mải làm việc đến nỗi không biết. Vì sau 3 tuần vắng mặt, dù đã giao việc cho Qúach giám nhưng vẫn tồn đọng lại một số hợp đồng lớn cần cậu xét duyệt nên Tuyết Y phải đích thân làm không thể giao cho ai được.
Cậu ngẩng mặt lên khi nghe có tiếng gọi mình. Tuyết Y hơi chau mày khi nhận ra người ba và đứa em trai mình. Cậu không nghĩ có ngày ba mình đích thân đến công ti này thăm mình vậy đâu.
Tuyết Y đặt bút xuống, cậu nở nụ cười giả tạo:
– Có chuyện gì sao ba phải đích thân đến đây vậy?
Ông Đình đi lại gần gần Tuyết Y đủ để nhìn thật rõ từng nét trên khuôn mặt cậu.
Ông chăm chú nhìn nhất là sóng mũi và mắt của Tuyết Y…Hoàn toàn bình thường. Ông Đình chẹp miệng bật thốt:
– Đúng là bọn săn tin rẻ tiền…
– Gì cơ? – Tuyết Y không hiểu, cậu cau mày.
Ông Đình lắc đầu, lại ngồi ghế cạnh Đan Băng, ông nói:
– Con đi đâu cả tháng mà không về nhà thăm ta vậy?
Tuyết Y cười:
– À…con chỉ đi du lịch xả stress thôi mà.
– Ừm..Vậy mà ta cứ tưởng con như những gì báo đồn.
– Báo đồn? – Tuyết Y nhíu mày chưa hiểu gì.

– Cô Di, mời cô lên xe.Hàn thiếu muốn gặp cô.
– Ừm. – Tuyết Di gật đầu, lên xe.
Cô đưa mắt nhìn 4 tên trên xe, họ không giống người của Tuyết Y chút nào… Nhìn họ giống xã hội đen hơn là người làm công ăn lương hay bảo vệ gì đó.
Tử Di nhìn hai bên đường xung quanh, cô thấy là lạ. Sao Hàn thiếu lại muốn gặp mình ở cái nơi nhìn hoang vắng này… Tử Di thấy nghi nghi, cô lên tiếng hỏi:
– Hàn thiếu muốn gặp tôi ở đây?
– Đúng vậy – Một tên áo đen đeo cặp kính cũng đen lên tiếng đáp
Tử Di mím môi, cô đoán chắc chắn Hàn thiếu không bao giờ hẹn cô ở những điểm hoang xơ đổ nát như thế này. Trong mắt cậu chỗ nào cậu đặt chân tới cũng phải sạch sẽ tươm tất.Dù nghĩ mình đã bị lừa nhưng cô không hỏi trực tiếp họ vì như thế khác nào cô tự nói mình đang nghi ngờ họ đấy. Tử Di vờ đau bụng, cô nhăn nhó nói:
– Các anh cho tôi đi vệ sinh một lát được không?.
– Còn chút nữa là đến nơi, cô ráng chịu đi.
– Không được, tôi khó chịu lắm rồi.
Tên ngồi cạnh Tử Di nhìn có vẻ lớn nhất trong đây, nói:
– Thôi được rồi. Dừng xe.
Chiếc xe tạt xang bên sườn cây. Tử Di xuống xe, cô nhìn quanh khu rừng núi hoang vu này, không biết đường nào để mà ra nữa cơ chứ.
Tử DI mím môi, thôi thì thoát được đến đâu thì thoát. Cô đi ra bụi cây phía sau…ngồi thụp xuống vờ như đang đi vệ sinh… rồi dần đi xa xa một đoạn, cô mới chạy vừa ngoảnh đầu lại nhìn theo họ có đuổi theo phía sau không…
Tử Di cứ cố hết sức chạy theo đường thẳng, chạy…chạy…chạy mãi…
Uỵch…
Cô ngã vật ra sau…
Tử Di đau điếng người, môi cô tái nhợt, thở dốc xoa xoa hai khửu tay chày xước ngẩng đầu nhìn lên thứ mình vừa đâm vào…
– Hừ…Cũng thông minh đấy nhưng không lừa được các anh đâu.
– Xưa rồi em bé…Bọn anh là dân chuyên nghiệp mà. Prô…
– Cái này xem nhiều trên phim rồi, cướp chứ đâu có ngu…hêhhe – Một tên đầu trọc lóc nói.
3 tên xuất hiện đứng chặn ba phía quanh Tử Di mặt tên nào cũng bặm trợn nhưng cách nói thì trả liên quan gì đến mặt mũi cả.
– Cô đừng nên tốn công chạy trốn nữa, vào tay bọn này coi như cô chỉ còn lựa chọn ngoan ngoãn mà cạm chịu thôi. – Một tên đàn anh bước từ sau tên đầu trọc đi lên nói với Tử Di bằng giọng hăm doạ. Hắn nâng mặt Tử Di lên nói:
– Em gái cũng xinh đấy chứ…Hèn nào nghe người ta nói cả Hàn thiếu và Huỳnh tổng đang cùng có ý với em.
Tử Di hất tay tên da đen ấy ra khỏi mặt mình, cô cau mày hỏi:
– Các anh là ai?
– Em này hỏi lạ thế. Có bao giờ cướp xưng tên không…hốhố – Tên đầu trọc xớn xác chen vào.
Tên da ngăm đen – Boss đứng dậy, hắn không trả lời cô mà chỉ ra lệnh cho đàn em:
– Đưa nó đi.

Tử DI được đưa vào một căn nhà dột nát ngoài bìa rừng nào đó mà cô chưa từng bước chân đến. Tử Di bị trói trên một chiếc ghế, tên kính đen cầm một cái bao đen trùm mặt Tử Di lại… Cô không còn nhìn thấy gì nữa…toàn là một màu tối đen…
Ở đâu đó, một bàn tay sờ sờ lên vai Tử Di…
Hắn cười nói:
– May mà còn có cô Di, ít ra tôi cũng sẽ kiếm được một số tiền kha khá trước khi đi khỏi đây.
Tử Di nghe giọng người này hình như là gặp ông ta đâu đó rồi, giọng nói quen lắm…

Tin…tin…
– Cho tôi gặp Hàn thiếu chút đi.
– Xin hỏi ngài là ai vậy ạ? – Qúach giám hỏi.

– Hoho…Tôi là ai cậu không cần biết, chuyển máy cho Hàn thiếu nhanh đi.
Qúach giám nhìn vào điện thoại, cậu không biết người này là ai mà giọng có vẻ khí thế như vậy. Qúach giám đáp lại:
– Vâng, vậy ông chờ một lát.
– Ừm.
Qúach giám mở cửa vào phòng Tuyết Y chuyển máy cho cậu:
– Có người cần gặp anh.
Tuyết Y lấy máy, nói:
– Alô…
– Haha…Hàn thiếu đây rồi.
Tuyết Y hơi cau mày trước điệu cười oang oang qua điện thoại, cậu nhỏ nhẹ lại:
– Ai vậy?
– Cậu không cần biết tôi là ai. – Hắn ngừng một lúc mới lên tiếng – Người phụ nữ của cậu đang trong tay tôi…hoho…nếu..
Tuyết Y ngắt lời:
– Người phụ nữ của tôi có rất nhiều, ông đang muốn ám chỉ ai vậy.
– Hahaha…Đúng là Hàn thiếu có khác…hoho…người trong tay tôi hiện nay chính là cô gái xinh xắn đáng yêu đang sống cùng cậu đấy…hoho…
– Vậy à – Tuyết Y vẫn điềm đạm đáp – Ông cần gì?
– Tôi cần 2 tỷ.
Tuyết Y bật cười khan trong máy, cậu nói từng chữ thật rõ ràng:
– Ông có thể giữ cô ta đến lúc nào tuỳ thích.
– Cậu…
Tít..tít… Ông ta chưa kịp nói tiếp thì Tuyết Y đã tắt máy. Cậu quẳng lên bàn tiếp tục cắm đầu vào xem dự thảo.

Chương: 16
– Mẹ khiếp… – Ông ta **** đổng khi không thành công.
Tên Boss da bánh mật đứng gần nói:
– Đe không được sao Thịnh tổng…
– Con mẹ nó nữa chứ…Thằng này cứng quá.
Ông ta đứng ngẫm một lúc rồi à lên:
– Còn một người…haha…
Ông Thịnh bẻ chiếc sim lúc nãy vứt xuống đất thay vào đó một số sim khác…
-…
– Thuê bao quý khách…
Ông Thịnh thật bực mình khi San Phong tắt ngấm máy… Chẳng nhẽ ông bắt cô gái này về làm vong à.
Ông Thịnh nghiến răng chèo chẹo chưa nghĩ ra đối sách gì khi gặo ngay một người vô tâm một người thì không biết liên lạc bằng cách gì.

– Hàn thiếu..
Qúach giám ngập ngừng nửa muốn lấy lại chiếc điện thoại vừa không dám…Ít ra Hàn thiếu nghe xong điện thoại cũng phải tự giác trả lại cậu chứ sao mà cứ mặt nặng mày nhẹ cắm đầu vào công việc.
Tuyết Y vẫn không ngẩng đầu lên khỏi đống hợp đồng cần xem, miệng mấp máy…
Qúach giám nôn nóng nhìn chiếc điện thoại của mình trên bàn làm việc của cậu…
Làm sao để lấy nó giờ, cậu đang cần nó vì cuộc hẹn hò với người yêu của mình…Cậu cắn môi quyết định phải mở mồm thôi.
– Hàn thiếu có thể cho tôi mượn lại điện thoại của tôi không?
– Lấy đi – Hàn thiếu vẫn không nhìn lên mà nói.
Qúach giám hớn hở đưa tay lấy điện thoại của mình, cậu định bước ra ngoài thì nghe có tiếng chuông.
“Lại một số lạ nữa..”
– Alô
-…
– Ông là ai?
-…
– Vâng…
Qúach giám quay lại chuyển máy cho Hàn thíêu:
– Người lúc nãy cần gặp anh.
Tuyết Y dừng tay, nhận lấy điện thoại:
– Có chuyện gì nữa sao?
– Chúng ta có thể thương lượng về tiền chuộc.
– Bao nhiêu – Tuyết Y dựa lưng ra sau.
– 1tỷ rưỡi.
Tút….
Tuyết Y lập tức cúp máy. Sao cậu lại phải tốn thêm tiền để chuộc Tử Di chứ. Số tiền cậu đã bỏ ra mua cô sống cùng mình 1 năm là quá đủ rồi.
Tít..tít…
Lần này Tuyết Y mở máy, cậu chưa kịp lên tiếng hỏi bên đầu dây bên kia đã vang lên tiếng nói của một giọng hẳn là tức tối lắm:
– Nếu mày đã không muốn nó nữa thì để tao chơi với nó vậy…hâhhaha
Xoạc…cứu…cứu cứu tôi với… các anh đừng làm thế…làm ơn đi…hôhho em nghĩ các anh tha cho em à…hoho… (Vợ Thịnh tổg giả Tử Di gào thét)
Bên kia đầu dây những âm thanh xé vải kêu cứu vang lên…cùng với những giọng cười dâm đãng xen vào làm Tuyết Y nhíu mày khó…Cậu từ từ nói:
– Ở đâu?
Cuối cùng Tuyết Y cũng đã đồng ý… Bên kia dây tiếng cười Thịnh tổng cười ngất:
– Hahahaha…haizz…người đẹp trong tay tao dù thế nào mày cũng chấp nhận thôi. Vậy thì hãy mang tiền đến chỗ xxxx
Tuyết Y chợt đề ra ý kiến:
– Tôi vừa nghĩ ra một vụ làm ăn sẽ có lãi hơn vụ này của ông đấy.
– Nói thử xem.
-…
– Nghe cũng được. – Thịnh tổng cau mày – Mày đừng nghĩ sẽ giở trò ở đây được.
Tuyết Y bật cười khan:
– Liệu tôi giở trò ông đoán được sao?
Ông Thịnh im bặt, đúng là mồm mép lợi hại. Ông ta nén cơn bực xuống:
– Thôi được tao sẽ tin mày. Bây giờ thì đến…đi sẽ có người đến đón mày. Nhớ là đi một mình đừng để tao phát hiện ra có người thứ hai.
– Ừm.
Tuyết Y tắt máy, môi cười gian tà…
Qúach giám thấy nụ cười đó là hiểu có chuyện gì đó đang xảy ra…
– Có chuyện gì sao Hàn thiếu?
– Không có gì. – Tuyết Y đứng dậy, cậu cầm khoá xe và chiếc áo khoác trên thành ghế, vừa đi vừa nói – Tạm thời tôi vắng mặt 1-2 ngày cậu giải quyết mọi chuyện giúp tôi nhé. Còn điện thoại cứ cho tôi mượn đi.
– Cậu lại đi đâu nữa?
– Du lịch – Tuyết Y cười nửa miệng lại còn nháy mắt với Qúach giám nữa chứ làm cậu điếng hồn.
Qúach giám rùng mình lắc đầu. Cậu nhìn theo chiếc điện thoại mà tiếc nuối, mới được lương đổi con galaxy s2 giờ lại vào tay Hàn thiếu không biết cậu ta có giữ cẩn thận không hay lại vứt lăn vứt lốc xước hết màn hình của mình. Mà Tuyết Y có điện thoại chứ phải không có đâu, cậu lúc nào cũng đưa cạc của Qúach giám cho những người cỡ vừa còn cỡ to cậu mới cho số chính của mình. Qúach giám toàn đứng gốc hứng dừa. Cậu chẹp miệng, lại phải lấy máy bàn gọi cho người yêu rồi…

Tuyết Y một mình lái xe đến chỗ hẹn. Cậu bước xuống nhìn quanh nơi vắng vẻ đó, không có ai cả… cậu lôi điện thoại gọi lại số ban nãy:.
– Tôi đến…
Bộp…

Cuộc họp kết thúc…
San Phong mở máy ra thì có vài cuộc gọi nhỡ. Lúc đang họp mà cậu thấy lòng nóng như lửa đốt, cảm giác rất nôn nao…Linh cảm của cậu trước giờ rất đúng, những khi cậu như vạy thường hay có chuyện gì đó đang xảy ra…
San Phong gọi lại cho số vừa gọi mình thì thuê bao, cậu cau mày nắm chắc điện thoại trong tay…Không hiểu sao cậu cứ cảm thấy bất an thế này. Hay cuộc họp quá căng thẳng nên cậu ấy vậy sao. Cũng không phải, trước đến giờ kể cả chuyện khó đến đâu cũng không làm cậu có cảm giác này sao lại có chuyện vì cuộc họp không như dự tính thôi mà bồn chồn khó tả…
Cậu về phòng ngồi phịch xuống salong đầu óc cứ nghĩ lung tung trả ra một vấn đề cụ thể nào hết…

Tuyết Y ong ong đầu…cậu tỉnh lại thì đã bị bịp kín mặt bằng một bao vải đen xì, tay chân bị chói chặt ngồi im trên một chiếc ghế gỗ…
– Điều này tao làm được…hốhố… di quy ka kịch…haha…Hai…bốn. Tớ về nhé.
– Ấy…ấy…cầm lên…đây là cái chợ nhà mày à…Hai mà to à. Tứ quý…haahaha…
– Hú…chết chưa con…hâhha tinh tướng à…

Chắc là tiếng bọn bắt cóc đang đánh lốc.
Thật khó chịu khi bị trùm đầu bằng cái túi đen ngòm không nhìn thấy ánh sáng gì này.. Tuyết Y ho khan để kéo sự chú ý của mấy tên đang cờ bạc kia.
– Ô hô…Cuối cùng Hàn thiếu đã tỉnh rồi à.- Một giọng nói quen quen vang lên.
Tuyết Y không tỏ thái độ bực tức khi bị bắt như này mà cậu vẫn rất điềm đạm nói:
– Có thể bỏ cái khăn này xuống được không.
– Ồ nô… – Tên trọc đi cạnh bon chen.
Ông Thịnh lườm hắn, tên trọc im bặt. Ông ta lên tiếng:
– Hàn thiếu muốn là được thôi…

HaySố1.Vn

Thịnh tổng hất mặt xang tên kính đen, hắn gật đầu bước đến kéo bao bịp mặt xuống. Bên trong vẫn còn một lớp vải bịp mắt nhưng Tuyết Y vẫn có cảm giác thoáng đãng hơn trước.
Cậu nói:
– Ông đã thả người chưa?
– Hoho…Mày nghĩ tao thả à.
Tuyết Y nhún vai, cậu cười khẩy:
– Nếu chưa thả, ông sẽ không nhận được một xu nào đâu.
Ông Thịnh gằn tiếng:
– Mày đang doạ taon đấy à.
Nghe giọng nói này,giờ thì Tuyết Y đã biết người đó là ai… Cậu vẫn thư thả đáp:
– Cũng là đối tác sắp làm ăn với nhau thì ít ra ông cũng phải hiểu tính tôi đôi chút chứ…Thịnh – tổng.
Tuyết Y nhấn mạnh tên cuối câu, cậu cười lộ ra hắn hàm răng trắng bóng đều tăm tắp…khiến Thịnh tổng giọt thót mình…Ông đã bị lộ rồi sao… Thịnh tổng cau mày không nghĩ được sao mình lại bị lộ tẩy nhanh đến vậy. Ông ta cắn môi…Biết thì biết sợ gì…xong vụ này ông sẽ cùng vợ mình ra nước ngoài luôn…
Ông ta cười vỗ tay:
– Đúng là Hàn thiếu…Cậu rất thông minh.
– Qúa khen. Bây giờ ông có thể tháo nốt cái mảnh vải che mắt này ra được chứ.
– Đương nhiên.
Tuyết Y mở mắt nhìn những người trước măt mình. Toàn một lũ săm tay săm lưng cởi trần chăm chú vây lấy cậu như con mồi đi săn.
Tuyết Y lại nở nụ cười nhẹ nhàng nói:
– Gìơ thì ông có thể thả cô gái đấy ra được rồi. Tôi sẽ kiếm cho gấp chục lần số tiền đó.
Ông Thịnh chau mày, ý như không tin. Mấy đứng đó cũng trề môi…
Tuyết Y tặc lưỡi:
– Thịnh tổng hình như không thích tiền đại hay sao nhỉ.
Ông Thịnh nói lại:
– Nếu tao thả con đó ra có thật là mày sẽ làm vậy không.
Tuyết Y nhún vai khẳng định:
– Việc gì tôi nói chưa chắc sẽ làm nhưng đã hứa thì là chắc chắn.
– Vậy được. Tao tin mày thêm lần nữa.
Ông Thịnh quay xang tên trọc và kính đen ra lệnh:
– Chúng mày ra đằng sau nhà này thả con kia ra. Nhớ phải cho nó đi thật xa hẵng gỡ khăn bịp mắt.
– Dạ.
Hai tên kia đi rồi, Tuyết Y mới cười tiếp:
– Gìơ đến lượt tôi thực hiện lời hứa. Ông hãy gọi vào số này xxx và nói lên số tiền mình cần với ba tôi tuỳ thích. À mà nhớ đừng dùng tiền Việt để ra giá tôi nhé.
Lại còn thế nữa cơ…
Ông Thịnh tháo bẻ sim cũ và lại thay bằng một cái mới gọi điện theo số Tuyết Y đọc… Sau một hồi chuông đã có người nhấc máy:
– Chào Hàn tổng.
-…
– Ông không cần biết tôi là ai. Hiện giờ con ông đang nằm trong tay chúng tôi, muốn nó được bình an thì chi ra 2 triệu đô.
-…
– Hâhhah…Muốn nghe giọng con trai nữa à..Tình cảm quá chứ.
Ông Thịnh nhìn Tuyết Y, nghe ông ta nói chuyện Tuyết Y cũng đoán được ba mình đang muốn nghe giọng cậu, Tuyết Y gật đầu với ông Thịnh,. Ông ta nói trong máy:
– Được tôi sẽ cho ông nghe.
-…
– Ba à…Ba không cần bỏ tiền đâu, con…
-…
– Con…
Tuyết Y dừng câu nói, Thịnh tổng trợn mắt khi nghe cậu cứ nói đứt quãng rồi lại còn nói Hàn tổng không đưa tiền nữa chứ. Ông dựt lại máy, gằn giọng nói:
– Ngày mai 8h hãy đến trung tâm…Nếu không có đủ số tiền tôi yêu cậu thì lo mà nhận xác con ông.
Ông Thịnh lưu lại số Hàn tổng vào máy rồi tháo sim vứt đi. Ông nhìn Tuýêt Y gườm gườm. Tuyết Y hiểu, cậu bình tĩnh trả lời ánh mắt ấy:
– Đã đóng kịch phải diễn cho đạt chứ.
Ông Thịnh trố mắt nhìn Tuyết Y kính nể… Dù số tuổi Tuyết Y chỉ bằng nửa ông thôi vậy mà đầu óc cậu ta thật thâm sâu khó lường…
Tuyết Y đề nghị:
– Ông có thể cởi trói cho tôi được chưa?
Ông Thịnh cau mày nhìn Tuyết Y. Cậu nói thêm:
– Tôi có ý định muốn trốn thì sẽ không tốn công bày ra trò này đâu. Với lại ông thử nhìn xem… – Tuyết Y đưa mắt nhìn ba tên đứng cạnh ông Thịnh, khiến ông Thịnh cũng phải nhìn lại chúng. Tuyết Y tiếp – 1 mình tôi không thể ăn lại 3 tên kia đâu mà ông sợ.
Cũng phải…Ông Thịnh gật đầu:
– Được rồi, đòi hỏi nhiều quá.
Ông quay xang sai hai tên gần mình nhất:
– Cởi trói cho nó. Thu luôn điện thoại đi.

1 lúc sau hai tên kia quay lại, tên trọc nói:
– Xong rồi Thịnh tổng…
– Ừm.
Tên Boss chính cùng lúc cũng xuất hiện, cậu nói với Thịnh tổng:
– Đi ăn chứ.
– Ừ – Thịnh tổng cùng tên Boss đi ra xe.
Trước khi đi tên boss còn líêc mắt nhìn qua Hàn thiếu rồi dặn bọn đàn em:
– Chúng mày coi cẩn thận đấy.
Đương nhiên tên kính đen cũng đi theo vì là chân lái xe…
Còn lại 4 tên. Chủ vừa đi khuất, chúng liền ngồi bàn tròn…
Tuyết Y ngồi im một chỗ nhìn bọn chúng
Bốn tên kia nhìn nhau khi thấy con mồi ngon như Hàn thiếu trước mắt, chúng nháy nháy mắt nhau, tên trọc cầm đầu chúng, lên tiếng dụ dỗ:
– Hàn thiếu, làm vài ván chứ.
Tuyết Y khẽ cười, cậu gật nhẹ đầu:
– Cũng được.
Tên trọc quay lại cười gian xảo với 3 tên kia. Chúng định thôngb đồng với nhau luộn Tuyết Y đây.
Tuyết Y đứng dậy đi đến chỗ chúng, dù sao cũng đang chán trả có gì làm chỉ ngồi một mình cũng buồn ra chơi với bọn này giết thời gian vậy.
Tuyết Y ngồi xuống, tên trọc ngồi dịch xang một bên nói:
– Có tiền không.
Tuyết Y lôi ví ra móc ra 3 thẻ vàng cậu nhìn chúng đnag há hốc mồm nhìn mình:
– Đủ không.
Tên trọc trề môi:
– Ai chơi cái này…tiền mặt cơ.
– Vậy à – Tuyết Y vét sạch chiếc bóp, cậu đặt tiền xuống nói – Được chưa.
CHúng lại vịn vai nhau nuốt nước bọt nhìn Tuyết Y, mấy tên đó nhìn xơ xơ toàn giá 500 cũng phải có vài chục tờ, thế mà vào mồm Tuyết Y cứ nhẹ như không ấy.
4 tên nhìn nhau lộ vẻ gian tà… Tên trọc lên tiếng:
– Được, được rồi. Chơi…

1 tiếng sau…
Chỉ sau 1 tiếng Tuyết Y đã lột sạch tiền của 4 tên kia…Cả bốn cùng nhìn cậu chăng chối. Tuyết Y cầm đống tiền trên tay, chẹp miệng:
– Sao với số tiền này đây?
Ý nghĩ chăn gà Tuyết Y của mấy tên kia đã hoàn toàn lầm rồi…Tưởng Tuyết Y ngu ai ngờ cậu cũng chơi hay lại còn thêm bài đỏ nữa chứ khiến mấy tên kia tiền không cánh cư thế mà bay…
Tuyết Y đứng dậy cầm số tiền phe phẩy miệng cười cười.
Tên tóc đỏ méo mặt nhìn tiền mình đang phất phơ trong tay Tuyết Y, hắn không kìm lòng nổi lao đến ôm chân Tuyết Y nói với giọng đau khổ:
– Anh ơi…Anh đại gia trả tiền cho em đi, em còn phải nuôi vợ nữa…híc…anh làm ơn đi.
Thấy đồng đội mình đã không còn liêm sỉ nữa, tên tóc vàng hoe cũng lao theo ôm thêm một bên chân Tuyêt Y mếu máo:
– Em nữa anh ơi…híc híc…Em cũng phải nuôi con nữa…tiền sữa của con em anh ăn hết rồi…Con em chết đói mất,…hức…

Tên tóc xanh còn lại thấy trơ trọi cũng lao tới định ôm chân giống bọn kia nhưng hết chỗ rồi, hắn liền nhắm bụng Hàn thiếu lao đầu vào ôm khư khư lấy cậu, kể lệ:
– Anh đẹp trai cả em nữa…hức hức…em chỉ định chơi đùa với anh thôi…thật ra số tiền đó em để dành để gửi về quê cho mẹ già…híc…mẹ em…híc híc…ực… – Hắn làm bộ nghẹn ngào không nói nên lời.
Duy nhất còn một người trong số 4 tên này là còn sĩ diện thì phải…
Tên trọc to giọng quát:
– Sao chúng mày không có chí khí gì thế. Sao lại phải khụy lụy như thế. Thua thì phải chịu chứ. Cùng lắm anh sẽ cho chúng mày số tiền đã mất.
Ba tên kia nín bặt không than khổ nữa, vẫn trong tư thế ôm ghì Tuyết Y, mắt thì đổ dồn về hướng tên trọc, miệng há tròn ra.
Một tên không tin vào tai mình liền hỏi lại:
– Anh nói thật không.
Tên trọc hắng giọng nói tiếp:
– Anh mày nói là sẽ làm.
Lập tức ba tên buông luôn Tuyết Y chạy về phía ánh mặt trời nơi trọc toả ra…
Tuyết Y cũng đến nản với mấy tên cướp nửa mùa này…Cậu được chúng buông ta thật là sung sướng, Tuyết Y bước đi định vào toilet
Ba tên kia chạy lại bên trọc đứng chưa ấm chỗ thì hắn đã lao ngược về phía Tuyết Y ôm cứng lấy cậu từ sau lưng…
– Anh đẹp trai nhà đại gia ơi…huhu…híchíc…hức…anh thấy không em còn phải nuôi cả một lũ em đấy đấy…anh làm ơn trả tiền lại cho em đi…híchíc…huuuuuuuu…ực…
Tuyết Y rùng cả mình…Tiếng tru tréo của tên trọc khiến Tuyết Y dởn cả tóc gáy…Cậu đang cần giải quyết thì chớ nghe tiếng này thật kinh khủng…Tuyết Y gỡ tay tên trọc ra khỏi người mình, cậu cau mày:
– Buông ra xem nào.
Tên trọc vẫn lỳ lợm ôm cứng lấy cậu không buông:
– Anh không trả em quyết không buông…
Ba tên em út bàng hoàng vì độ chày lỳ của tên trọc hơn cả chính mình… Tưởng thế nào…haziii…Ba tên cùng lắc đầu…
Tuyết Y cố gỡ tay tên trọc ra khỏi thân thể mình, cậu nhăn mặt:
– Để tôi đi vệ sinh rồi nói sau.
– Nhưng anh phải hứa trả tiền em cơ…
– Được rồi, buông ra.
Tên trọc từ nới lỏng vòng tay, Tuyết y sốt ruột quá, cậu tọt luôn vào toilet…
5 phút sau…
Tuyết Y vừa bước chân khỏi cửa phòng vê sịnh tên trọc đã lao tới như một cơn lốc đến trước mặt cậu:
– Anh thực hiện lời hứa đi.
Tuyết Y lách mình đi qua người tên trọc lại ghế ngồi xuống, cậu lôi trong túi áo ra số tiền ban nãy vừa ăn được chúng. 3 tên còn lại cũng phi tới quấn quanh chỗ cậu nhìn số tiền với ánh mắt đầy đau xót…
Tên trọc xoè tay ra chớp chớp mắt. Tuyết Y chậc lưỡi:
– Tôi sẽ trả các cậu với một điều kiện…
– Anh nói đi – Tên tóc đỏ vội vàng.
Tuyết Y mỉm cười đưa số tiền chúng bị thua cho tên trọc rồi đưa thêm cho hắn chục tờ 500k miệng nói:
– Đi mua gì về cùng ăn. Nhớ mua đồ cao cấp đấy.
Cả 4 người cùng lấp lánh ánh mắt nhìn số tiền trên tay Tuyết Y, tên tóc vàng xớn xác dơ tay:
– Anh để em, để em đi cho.
Bốp…
Tên trọc vỗ vào đầu tóc vàng quát:
– Đi cái gì, để tao.
– Vầng – Tóc vầng phịu mặt nhìn trọc.
Tên trọc tười toe toét nhanh tay chộp lấy số tiền trên tay Tuyết Y:
– Em sẽ đi… – Hắn chớp mắt nhìn Tuýêt Y – Có tiền bo trong đây nữa đúng không anh.
– Ừ.
– Ôkê anh đẹp trai…hohô…Tý về tao trả lại tiền cho — Tên trọc nháy mắt với bọn em út.
Ba tên em út còn lại nhìn nhau…Thật bất công đúng là làm em thật thiệt…
Tên trọc cầm số tiền chạy tuột đi trong niềm hạnh phúc dạt dào…
Tuyết Y cười lắc đầu trước mấy tên cướp non này…nếu cậu là boss sẽ không bao giờ chọn những loại nhí nhố thế này để làm việc…
Giờ Tuyết Y muốn chốn lúc nào cũng được nhưng chủ yếu là cậu không thích… chơi với lũ ngu này cũng vui coi như xả stress vậy…

Tử Di về nhà nằm nghĩ, cô không hiểu sao tự nhiên mình bị bắt lại đột nhiên được thả về. Cô trằn trọc mãi mà không sao ngủ được lý do tại sao.
Tuyết Y đêm nay cũng không về…

Chương: 17
– Có chuyện đấy nữa à.
Đan Băng hơi sửng sốt trước những gì Tử Di kể cho mình, cậu nhíu mày suy ngĩ…Hôm qua cũng có người gọi cho ba cậu tống tiền…rồi Tử Di lại được thả…Vậy là…
Tử Di không để ý đến sắc mặt Đan Băng mà nói:
– Không hiểu mấy người đấy nghĩ gì nữa.
Đan Băng hỏi:
– Thế tối qua Tuyết Y có về nhà không?
– Không. – Tử Di hỏi lại – Sao thế?
Đột Đan Băng cười cười:
– Có gì đâu.
Cậu đã hiểu lý do vì sao Tử Di lại có sự tự do ấy rồi…Dù hơi sốc khi nghĩ người anh sỏi đá của mình thay thế Tử Di trong tay bọn bắt cóc nhưng cậu vẫn thấy thú vị…Đã đoán được sự việc nhưng Đan Băng không hề mở miệng nói cho Tử Di những suy nghĩ của mình mà chỉ im lặng cười cười…
Tử Di cũng trả hiểu Đan Băng đang tủm tỉm cười vấn đề gì…

– Có tin có tin hot đây…
Đan Băng xoay một vòng miệng cười ruồi…cậu đứng khom người chống tay vào bàn nhìn sát mặt San Phong đang ngước mắt tròn xoe nhìn mình.
– Tin gì – San Phong hỏi.
Đan Băng nở nụ cười bí ẩn, cậu quay mặt bước lại salong ngồi xuống vắt chân hình chữ ngũ miệng huýt sáo bài Troulber maker thái độ rất thong dong.
San Phong cũng đứng dậy theo ra ngồi đối diện Đan Băng hất mặt nói:
– Nói đi xem nào.
Đan Băng nháy mắt:
– Thế có thưởng không.
San Phong đứng dậy đến máy pha cà phê làm 2 ly rồi trở lại đưa cho Đan Băng một:
– Cảm ơn.
– Giờ nói được chưa.
Đan Băng trề môi:
– Có ly cafê mà cũng đòi moi tin à.
Suốt từ hôm qua đến giờ San Phong cảm thấy người hơi bực bội nên giờ không còn tâm trạng đâu để đùa nữa, cậu điềm đạm đứng dậy về lại ghế tổng của mình cùng ly café nghi ngút khói:

– Không nói thì thôi.
Đan Băng phì cười, cậu nói:
– Hình như Tuyết Y có tình cảm với Tử Di rồi.
San Phong cau mày nhìn Đan Băng, khoảng cách hai haàg lông mày gần sát lại, Đan Băng tiếp:
– Tử Di nói với em lần trước có người bắt cô ấy rồi không biết làm sao tự nhiên họ lại thả về.
– Sao cơ, Tử Di bị bắt, lúc nào vậy?
– Hôm qua.
San Phong lo lắng:

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Du Học Liên Xô – (56 – 58)
Ai nuôi?
Ít ngủ
Chiến Thắng Quỷ Kamat
Những Bí Ẩn Về Tiền Kiếp, Hậu Kiếp