<?php the_title(); ?>

Hoa Vô Lệ

20.08.2014
Admin

– Nếu em đã biết, tôi cũng không dấu. Đúng là có chuyện đấy. Cho nên.
Bích An mở lớn mắt nhìn cậu không dám tin Tuyết Y lại dám công khai với cô như vậy sau khi hại chết một…không phải là hai sinh mạng mới đúng.
– Anh không phải là người nữa rồi…
Ánh mắt vừa sợ vừa cả kinh nhìn cậu, chân thụt lại vài bước.
– Nếu biết như vậy thì ngoan ngoãn bên tôi đi.
– Không bao giờ có chuyện đấy – Bích An quay mặt định bỏ đi thì Tuyết Y tiếp:
– Đứa bé đó… – Gịong cậu mập mờ mang đầy tính châm trọc..- Tôi không chắc nó sẽ bình an đâu.
Bích An quay phắt lại nhìn trừng trừng cậu, cô gằn từng chữ:
– Anh dám.
– Em sẽ làm gì nếu tôi đụng đến nó?- Cậu nhìn cô đầy vẻ chế giễu.
– Tôi…tôi sé nói chuyện giết người của anh cho mọi người biết.
Tuyết Y cười nhạt, vẻ mặt đểu giả rõ vai đểu:
– Có ai tin em không…Mà nếu tôi có chết thì cũng sẽ kéo theo em đi cùng, còn nếu em chết… – cậu nhấn mạnh – tôi sẽ bắt người thân duy nhất còn lại của em chết theo. Cho nên, tốt nhất là ngoan ngoãn trở về bên tôi đi.
Bích An trợn mắt nhìn vẻ mặt ngông nghênh coi trời bằng vung của Tuyết Y…lòng uất nghẹn nói không ra lời.
Tuyết Y bỗng nói:
– Tôi sẽ chấp nhận đứa trẻ đó, chỉ cần em ở bên tôi là đủ.
Gịong cậu nửa như xa cách nửa như van lơn khiến timTử Di loạn nhịp…gương mặt đó bỗng chốc trở nên yếu mềm, nụ cười tà mị không còn nữa, mà thay vào đó khoé môi mím nhẹ lại như chờ đợi sự kì tích nào đó…
Cô không thể mềm lòng một lần nào nữa…bên cạnh người đàn ông này chỉ toàn đau khổ thôi, cô chỉ muốn được bình yên sống bên con- quà tặng duy nhất ông trời đã ban cho cô. Bích An quay lưng bước đi tránh không nhìn vào gương mặt người đàn ông đã khiến cô vừa yêu vừa hận đó…
– Đừng biến mất một lần nữa…4 năm là quá đủ rồi, tôi rất mệt mỏi em hiểu không… – Tiếng nói như oán trách ưu thương phả bên tai Bích An.
Vòng tay ấm áp của Tuyết Y khẽ ôm lấy cô từ sau lưng, giọng nói mềm mại đến thấu lòng người…
Gío…gío cứ mãi thối…những lọn tóc xoã dài khẽ bay theo làn gió mát…cô cảm giác được có thứ dung dịch lỏng nào đó đang rơi nhẹ xuống bàn tay mình…
Cả không gian lẫn thời gian lúc đó như ngừng đọng lại giây phút đẹp như tranh này…đúng là một bức tranh hoàn mĩ…
Một khoảng cách gần kề trong gang tấc…một giọng nói ôn nhu…vẻ mặt ưu thương đầy chân thành…

Bích An trở lại phòng làm việc, cô không nghĩ giờ này rồi mà San Phong vẫn chờ mình.
Vừa nhìn thấy Tử Di vào, San Phong bật đứng dậy nói:
– Em về rồi à?
Tử DI khẽ cười:
– Xin lỗi, em để anh đợi lâu quá.
– Không sao, cũng muộn rồi, chúng ta đi ăn rồi nói chuyện luôn.
– Cũng được.

Tuyết Y về nhà, tâm trạng thật nặng nề nằm phich xuống giường không buồn tắm rửa thay đồ, nhắm nghiền đôi mắt lại nhớ lại những lời nói của Tử Di
“ Xin lỗi, tôi và anh có quá nhiều điểm khác xa nhau ngay cả suy nghĩ cũng là hai thái cực đối lập. Chúng ta sẽ không có kết quả đâu, mong anh tìm được người hợp với mình hơn.”
Cậu đứng im lìm, gương mặt khắc khổ hai hàng mi cụp xuống, tay nắm chặt sườn quần, miệng lẩm bẩm “ Tôi có thể sửa đổi mà “.
Vậy mà cô vẫn bước đi…không quay đầu lại nhìn cậu một lần…”

Cậu cố nhắm mắt quên đi mọi chuyện, nhưng sao nó vẫn cứ văng vẳng bên tai…Tử Di không còn chút tình cảm gì với cậu nữa rồi, cô nhất quyết không cho cậu một cơ hội.
Hàng mày cậu chợt nhíu lại nhớ đến chuyện Tử Di nói “Hại chết Mĩ Chi “. Ý cô là cậu giết người sao…
Sao đầu Tuyết Y lại đau thế này…mọi chuyện không lành đều xảy ra dồn dập khiến cậu thấy nghẹt thở. Chưa bao giờ Tuyết Y cảm thấy mệt mỏi đến chán trường như vậy.

Lễ an táng của Mĩ Chi tuyệt nhiên không có mặt của Tuyết Y…vậy mà báo chí lại đưa tin họ sắp cưới nhau vì Mĩ Chi đã mang “long thai”.
Người thân trong gia đình cô cũng không có một lời oán thán nào về phía người đàn ông lạnh lùng kia vì họ đã nhận một khoản tiền khá lớn do Tuyết Y bồi trợ để trấn an chuyện đau thương này..

Trong phút chốc, mặt Đan Băng như hoá đá…Tử Di khẽ cười chào ông Đình rồi ngồi xuống cười với cậu thay lời chào.
– Sao không dẫn đứa bé đến đây?
Chưa hết ngạc nhiên khi Tử DI xuất hiện tại nhà mình, cô hoàn toàn bằng xương bằng thịt chứ không phải bóng mà… Đan Băng nuốt khan khi nhìn vẻ mặt dung dị bình thường của ba mình:
– Ba à, chuyện này là sao?
Tử Di nheo mắt nhìn cậu, miệng cười:
– Sao là sao chứ, cậu không thấy mình đang ngồi trứơc mặt à?
Đan Băng gật gật đầu, như vẫn không tin với hiện tại:
– Con không hiểu.
– Chuyện dài lắm, ba sẽ kể sau.
Bà Thái xuất hiện nói:
– Ông chủ, cậu Y đến.
Ông Đình nhìn xang Tử Di xem cô ra sao, thấy Tử Di cười không có gì, ông gật đầu nói:
– Để nó vào đi.
Tuyết Y hơi khựng người khi có Tử DI ngồi đó, cậu chỉ nhìn thoáng qua cô, sắc mặt lạnh nhạt cúi đầu chào ông Đình rồi nói nhanh:
– Con múôn nói chuyện riêng với ba một chút.
– Ừm. – Ông Đình quay xang hai người kia nói – Chờ ba một lát.
– Vâng.
Tử Di nhìn sắc mặt Tuyết Y có phần tiều tụy hơn vài ngày trước đó, lònng cô không khỏi chua xót, không thể nói Tử Di không còn tình cảm với Tuyết Y mà ngược lại…cô chỉ muốn bảo vệ mình và đứa con tránh con đường gồ ghề mà thôi.
Tuyết Y chỉ thoáng lướt ánh nhìn qua cô rồi bước vào phòng riêng theo ông Đình. Cử chỉ xa cách lạnh nhạt đó của Tuyết Y khiến Tử Di càng nhói tim…cậu đã quyết định từ bỏ cô rồi thì phải. Như vậy cũng tốt cho cả hai.
Đan Băng lên tiếng hỏi:
– Tuyết Y cũng biết chuyện rồi à?
– Ừm.

– Ba còn nhớ giữ cạc của chú Hùng không?
– Còn, con có chuyện gì à?
– Con cần nhờ đến chú ấy một số chuyện, ba cho con mượn cái cạc đấy đi.
– Ừ – Ông Đình lục trong ngăn kéo đưa cho Tuyết Y tấm danh thiếp rồi hỏi lại – Con có chuyện gì mà phải nhờ đến ông ấy?
– Con sẽ kể sau. Con xin phép luôn.
– Đi sớm vậy, con không muốn nói gì với hai đứa kia à?
– Để lúc khác – Tuyết Y cười cho qua rồi cậu cúi đầu lễ phép chào ông.
Đi ngang qua sảnh chính chỗ hai người kia ngồi, mặt cậu lạnh băng không chút sắc thái chỉ chào cho có lễ rồi đi nhanh.
– Hai người lại có chuyện gì rồi à?
– Không, chuyện nhỏ thôi.
Lời nói giả dối của Tử Di đến con nít cũng chẳng tin nổi nữa là Đan Băng…nhìn vẻ mặt chiến tranh lạnh của họ là đủ hiểu.
Đan Băng bỗng nhiên nói tốt cho Tuyết Y:
– Tuyết Y rất yêu bạn đấy.
Tử Di bật cười chua chát:
– Anh ta biết yêu cơ à? Chuyện lạ đấy.
Đan Băng lắc đầu, mặt nói nghiêm túc:
– Không chứng kiến được cảnh Tuyết Y lúc nghe tin cậu chết và cả những ngày tháng sau đấy thì tớ cũng không nghĩ anh ta lại có thể yêu một người đến như vậy đâu.
Ông Đình đi tới bồi thêm vào:
– Nếu con chưa có ai thì cho nó một cơ hội đi. Nó chờ đợi chắc cũng mệt mỏi lắm rồi.
Tử Di cười buồn:
– Bây giờ con không muốn nghĩ gì ngoài chăm sóc đứa trẻ cả.
– Tuỳ con vậy, ba cũng không ép buộc.
– Đứa trẻ nào? – Đan Băng cau mày không hiểu chuyện hai người đang nói
– Nó là… – Ông Đình định nói gì thì Tử Di vội chen vào cắt ngang:
– Nó là con nuôi tớ nhận bên Anh.
– Vậy à.

Tử Di nhìn ông Đình như muốn nói ông hãy im lặng…nếu như Đan Băng biết chắc chắn chuỵên bí mật này sẽ bại lộ hết mất.
..
– Không cần làm đâu, tôi mua đồ ăn sẵn về rồi.
Nhìn vẻ mặt tươi như hoa của San Phong khiến Ngữ Yên cũng thấy vui lây, từ ngày cưới cậu đến giờ, đây có lẽ là ngày cô được nhìn thấy lại nụ cười ấy.
– Anh có chuyện gì vui à.
– Ừ, vừa ăn tôi vừa kể cho.
Ngữ Yên gật đầu dọn mọi thứ ra…
Cả hai cùng vào bàn…
San Phong vui vẻ nói chuyện trước:
– Cô biết Tử Di chứ, cô ấy chưa chết, mọi chuyện đều không có thật…cô ấy vẫn còn sống, tốt quá…
Nét mặt hạnh phúc trong từng lời nói của San Phong khi nói về Tử Di lại làm nhói tim Ngữ Yên.
Cô cố ép bản thân tạo ra nụ cười chia vui:
– Anh vui lắm à
– Đương nhiên,…à – Đột nhiên cậu nhìn lên cô.
Ngữ Yên giật mình quay đi chỗ khác, San Phong tiếp:
– Cô cũng có người yêu rồi phải không?
“Người yêu “. Hai từ này hơi xa xỉ đối với cô thì phải. Hai bảy tuổi thất bại với hai cuộc tình yêu đơn phương chưa bao giờ có khái niệm người yêu nào cả tự dưng lại có người đụng đến vấn đề dấu kín này của mình khiến cô mất Tự nhiên đâm ra lúng túng gật đầu bừa:
– Ừ…ừm.
– Người trong tấm ảnh đấy à?
– Ừ… – Cô lại gật đầu bừa cho qua, chẳng buồn nói đến nó nữa.

– Chào cô, cô cho tôi đón cháu… – Tuyết Y ấp úng không nhớ tên đứa trẻ..
Cô giáo nhìn người đàn ôn phong độ tuấn tú trước mắt mà thấy quen quen…mắt cô nhìn cậu chăm chăm khiến Tuyết Y thấy lạnh người. Điệu nhìn quá thô lỗ của cô giáo già ế chồng làm cậu hơi khó chịu nhưng vẫn điềm đạm nở nụ cười vạn người mê nói:
– Đúng rồi cháu Ren…
– Anh là gì của cháu – Gịong nói nhẹ nhàng cất lên hỏi Tuyết Y.
– Là chú.
Nhìn vẻ mặt cô giáo có phần phấn khích khi chưa gặp phụ huynh nào lại anh tuấn như vậy…chuẩn không cần chỉnh…các nét đều hoàn hảo…
Cô chớp chớp mắt e thẹn nói như thủ thỉ:
– Chú à, trẻ quá nhỉ. Mà nhìn anh giống Ren quá, tôi tưởng hai người…
Bắt đầu Tuyết Y cảm thấy khó chiu rồi…có đón một đứa trẻ thôi mà phải đứng đây nghe gái già này ca cẩm. Rõ khổ số trai đẹp.
Miễn cưỡng nở nụ cười trừ:
– Vâng, vậy cô cho tôi đón cháu được không.
– Ồ được, được chứ…
Đáng nhẽ ngoài những người hay đưa đón mới được phép đến đón nhưng cô giáo ở đây hình như bị Tuyết Y hớp hồn rồi thì phải nên chỉ cần một nụ cười, một câu nói đã đồng ý cho đón…mà không cảnh giác đây có phải tên bắt cóc, moi nội tạng trẻ em không nữa…
Nhưng phải nói bề ngoài phong độ…đẹp trai đi xe xịn như vậy chắc cũng không phải dạng đấy đâu…Sự hào nhoáng bên ngoài đã khiến cô giáo choáng ngợp rồi còn đâu lý trí để phân tích nữa…
Ren được dẫn ra, cô giáo vờ ngồi xuống chỉnh lại quần áo cho cậu bé như chăm sóc tử tế lắm vậy, mịêng cười hiền hậu nhẹ nhàng nói:
– Bé Ren về nhé.
Cậu bé rùng mình nhìn gương mặt mới 28 mà già nua của cô giáo mình…đột xuất tử tế như vậy. Cậu liếc lên nhìn Tuyết Y và cũng hiểu được nguyên nhân thay đổi của cô giáo. Cậu bé cũng gật đầu:
– Vâng.
Tuyết Y cầm lấy tay Ren, cậu khẽ cười…cáo lui cùng Ren.
Ôi…sịt máu mũi vì nụ cười đẹp đến kinh khủng đó mất…phải cố gắng vịn vào cổng cô giáo mới có thể đứng vững được…cô chắt lưỡi nhìn theo đầy luyến tiếc “Lần sau chàng còn đến không…”.

– Lên xe đi.
– Không, cháu không quen đi với người lạ.
Ren quay mặt bước từng bước ngắn ngủn của mình đi…nhìn mà buồn cười, chỉ cần 3 bước chân là Tuyết Y đã túm nó lại được, cậu xoay mặt Ren gần mình ngồi xuống nói:
– Chú sẽ dẫn cháu đến một nơi.
– Làm gì – Cậu bé cau mày nói.
– Đi rồi biết, có liên quan đến mẹ cháu đấy.
Cậu bé cắn môi một lát rồi nói:
– Chú đừng nghĩ cách lừa cháu đấy nhé.
Tuýết Y phì cười vì câu nói của Ren…nhìn nó đáng yêu thật…giá như đây là con của cậu thì tốt quá…Ánh mắt cậu thoáng ánh lên nét buồn. Cậu không đáng được hưởng cái phúc đó thì phải…
Tuyết Y cười nhẹ, đứng dậy dắt Ren đi lại xe, cậu mở cửa cho nó vào trong rồi mới vòng qua vào xe lái…

Chương: 42
Chập tối…
Tử Di cúi đầu chào cô giáo, mắt ngó vào trong, miệng nói:
– Chị cho em đón bé Ren.
– Ơ – Cô giáo há hốc mồm – Ơ…
– Sao ạ.- Tử Di không kém phần ngạc nhiên.
– Lúc nãy có một anh đẹp trai cao to rất phong độ đến đây nhận là chú cháu, tôi đã để anh ấy đưa cháu về rồi

Tử Di nhìn cô giáo không tiếc lời khen ngợi người đèn ông đó mà chân chối…đúng là sắc nữ. Mà cũng không thể trách được gái già đơn độc thiếu bóng trai, khi nhìn thấy vật thể lạ đẹp mắt thì phải tuôn lời khen là phải rồi…
.
Hai hàng mày cô khẽ chau lại:
– Người đó nhìn như nào?
– Cao, to đẹp trai phong độ đi xe xịn…mặc áo vest xanh biển bên trong áo pull màu đen còn nữa…
Tử Di tái mét mặt, sắc mặt trở nên khó coi…quay ngoắt chạt vào xe đóng rầm cửa lại, vội vã cho xe phóng đi…tâm trạng hoang mang lẫn lo lắng bao trùm lấy cô, liệu điều Tuyết Y đã nói cậu có làm không…hàm răng cô cắn chặt lại với nhau, bàn tay nắm cứng lấy vô lăng đến nỗi toát cả mồ hôi…
Cô thật sự rất sợ điều gì đó xảy ra với Ren…chắc cô sẽ chết mất nếu nó có mệnh hệ gì. Và đương nhiên Tuyết Y sẽ phải hối hận cả đời khi dám làm gì đến nó…
Nỗi sợ càng khiến cô mỗi lúc cho xe tăng tốc mỗi nhanh…
Két…
Tiếng phanh xe rít lên nghe chói tai khiến mọi người trước Hàn thị phải ngoái lại nhìn cô gái mảnh mai vừa lái xe như bay đến đó…
Tử Di đi như chạy vào bên trong, giờ này mọingười chắc cũng đã về gần hết rồi, cô mau chóng vào thang máy để lên tầng 8. Tầng ngự trị của phòng tổng tài.
Thật may khi vừa bước ra khỏi thang máy cô đã chạm ngay mặt Qúach giám, cô vồn vả hỏi:
– Hàn thiếu đâu?
Vẻ mặt khẩn trương của Tử Di làm Qúach giám quýnh lên theo, cậu đáp:
– Tôi không rõ, hình như Hàn thíêu rời côngty từ chiều nay vẫn chưa quay lại.
Không xong rồi…Tử Di hỏi nhanh:
– Anh có biết anh ta hay đến đâu không?
Qúach giám lắc đầu, cuộc sống riêng tư của Tuyết Y thì có chúa mới biết được anh hay ở đâu làm những gì thôi.

Tử Di dừng xe truước cổng căn biệt thự…đã lâu lắm rồi cô mới quay trở lại. Nó vẫn vậy,không có thay đổi nào cả…
Không còn thời gian nghĩ nhiều nữa…Tử Di vội xuống xe, lấy tay bấm chuông liên hồi mãi mới có một người đi ra, người phụ nữ đứng tuổi ra mở cửa..Lúc này Tử Di không còn giữ được bình tĩnh nữa, cô chỉ muốn thật nhanh chóng tìm được đứa con của mình mà thôi.
Người giúp việc vừa mở cửa ra, cô đã chạy thẳng vào trong nhanh như chớp, không để bà nói lời nào…Bà cũng vội vàng đóng cửa lại rồi theo chân cô đi nhanh vào trong.
Đến sảnh chính và cả phòng khách, Tử Di vẫn không thấy bóng dáng Tuyết Y đâu…
Tử Di vẫn còn nhớ vị trí nơi phòng Tuyết Y, cô vội vàng chạy đến đó. Vừa mở cửa ra, Tử Di bật côngtác đèn lên…
Mọi thứ trong phòng sáng trưng hiện rõ mồn một trước mắt cô…
Hai mắt cô mở lớn sửng sốt…tấm hình của mình được phóng to treo trên đầu giường Tuyết Y…một luồng cảm xúc cực mạnh nhói trong tim dâng lên, Tử Di đưa tay chặn ngực cố nén sự xúc động ấy, chân cô đi chầm chậm đến trước tấm hình đó, khẽ đưa tay đến chạm lấy nó, mắt như nhoà đi…
Tử Di rụt tay lại, đây không phải là lúc cô nghĩ mấy chuyện này…mà phải đi tìm được Ren.
Tử Di chạy ra ngoài, xang ngay phòng bên cạnh…cô hơi chần chừ một lúc mới đưa tay mở cửa phòng đó ra, vì đây chính là phòng cũ của mình, cô không muốn vào đây lần nào nữa…
Cạch…
Chỉ chút nữa thôi là Tử Di đâm đầu vào người Tuyết Y, cậu nhìn cô, vẻ mặt tỏ ra lãnh đạm nói:
– Đến rồi à?
Tử Di ngước mắt nhìn Tuyết Y, cô cau mày:
– Anh làm gì con tôi rồi.
Tuyết Y bật cười có chút gì đó chua xót trong nụ cười ấy:
– Em nghĩ tôi có thể làm gì với một đứa trẻ.
– Điều đấy thì chỉ có anh biết thôi… – Tử Di không kìm được, buột mịêng nói – Người mang thai anh còn không tha…
– Im đi… – Tuyết Y nạt ngang câu nói của Tử Di, sắc mặt cậu tối sầm…có lẽ đang phẫn nộ thật sự rồi.- Cô không biết gì thì im miệng đi.
Tử Di hơi hoảng trước tiếng quát cùa Tuyết Y, thật ra cô cũng chắng muốn nhắc đến chuyện đó đâu, đấy là việc của anh rta không nghe không thấy là tốt nhất nhưng mà chẳng may tức quá hoá dại mà chạm vào…
Nét mặt cậu lúc này có chút gì đó mệt mỏi lẫn ưu thương nhìn cô, giọng có vẻ hạ xuống:
– Nó đang ngủ bên trong, cô vào đưa nó về đi.
Nói xong cậu lách người qua cô, mặt lạnh như đá bước đi. Bà giúp việc thấy đầu đuôi câu chuyện, có vẻ quan hệ giữa hai người không bình thường nên cũng chẳng giám ra mặt chỉ đứng núp một góc rồi lui.
Tử Di nhìn theo đến khi cậu khuất hẳn mới mở cửa nhẹ nhàng bước vào trong…
Cô nhìn quanh căn phòng, mọi thứ đều như trước…tất cả từng vị trí một không chút thay đổi, nó vẫn sạch sẽ `như có người ở thường xuyên vậy.
Làn môi mỏng khẽ mím lại…cô chạm lấy từng thứ đồ dùng trước đây của mình, những bản vẽ được cất trong ngăn bàn vẫn còn…4 năm mọi thứ vẫn nguyên vẹn. Tuyết Y đã không vứt bỏ một thứ gì của cô cả…
Trong xấp vẽ đó bỗng nhiên rơi ra một tờ gíấy, Tử Di khẽ nhíu mày cúi xuống nhặt lấy tờ giấy đó…
“Gíấy chuyển nhượng côngty…
Nhanh tay lật xang trang sau…
Hai tròng mắt cô mở lớn hết cỡ, miệng há hốc đầy sửng sốt…Đây không phải là côngty của ba cô sao. Nếu nhớ không nhầm…San Phong đã từng nói cậu định thu mua côngty của ba cô nhưng đã có người nhanh tay hơn… vậy người đó chính là Tuyết Y rồi.
Rõ ràng ở đây tên chính chủ là Triệu Tử Di…vậy là… Bàn tay cô run run nắm chặt tờ giấy, còn tay kia khẽ che miệng ngăn sự sửng sốt của mình…

Tuyết Y thanh thảnh ngồi xuống chiếc ghế làm việc ngả lưng ra sau bật tivi siêu mỏng kia lên theo dõi mọi diễn biến bên phòng cạnh…
Môi thoáng nét cười…
Mọi thứ giường như nằm trong suy đoán của cậu…đáng nhẽ để màn kịch hoàn hảo hơn thì Tuyết Y không nên nổi nóng như vậy nhưng trước Tử Di không bao giờ cậu có thể bình tĩnh như thường được, nó chỉ có giới hạn rất ngắn thôi…
– 5…4…3…2…
Cạch…
Tuyết Y nhanh tay tắt phụt màn hình, quay lưng ra phía tường kính chờ đợi…
– Anh là người mua côngty của ba tôi?
Thật nhẹ nhàng cậu xoay ghế lại, ngón tay thon dài khẽ đan vào nhau…mắt hơi nheo lại nhìn Tử Di. Một phong thái khoan thai thanh thoát đến lạ thường…

– Em biết rồi à?
Tử Di dơ tờ giấy trong tay lên bước gần đến cậu đặt xuống bàn:
– Tôi muốn mua lại nó được chứ?
Tuyết Y nhếch môi cười, nhìn sâu vào mắt cô:
– Nó vốn dĩ thuộc về em rồi mà.
– Tôi không muốn nợ ai nữa. Nói giá đi.- Gịong nói có phần cứng rắn.
– Được rồi… – Tuyết Y đứng dậy, cậu đi tới gần cô, khoé môi hơi cười, cúi đầu gần tai cô giọng nói thật tà mị – Muốn mua lại cũng được thôi, giá của nó là em.
Cậu khẽ đặt tay lên vai cô, đôi mắt cười cong lại:
– Dù sao nó cũng đứng tên em rồi, một là nhận lấy hai là trả nợ bằng thân em.
Cậu bước thanh thản đi qua gương mặt bừng đỏ của Tử Di. Đây đúng là ép người quá đáng mà…Một cách thì khiến cô phải mắc nợ hắn còn cách kia thì phải lấy thân báo đáp sao…đúng là hoang đường.
Tử Di vội vã chạy theo kéo Tuyết Y lại, cậu trố mắt quay lại nhìn xuống cái tay đang níu áo mình của cô, nhẹ nói:
– Sao vậy?
Tử Di lúng túng, cố gắng tìm cách át đi thái độ vô duyên vừa rồi của mình:
– Tôi có thể trả anh gấp đôi.
Tuyết Y bật cười như thể cảm thấy câu nói của Tử Di là câu hài nhất mà cậu từng nghe vậy:
– Em nghĩ tôi cần tiền à. Mà thôi cũng muộn rồi đấy, em đưa con về sớm đi. – Ánh mắt cậu chợt sáng lên, khoé miệng cười cợt như trêu đùa cô – Hay ngủ lại đây cũng được.
– Anh điên à.- Vẻ bông đùa nửa như trêu nửa như giễu cợt của Tuyết Y khiến Tử Di nóng mặt.
Có loại người nào vừa tức giận với mình xong lại có thể quay xang trêu trọc nhăn nhở với mình được không.
– Em đang phẫn nộ đấy à?- Tuyết Y lại cười như thể bản năng của cậu chỉ có cười trước sự tức tối của người khác vậy.
Tử Di cắn môi, nhìn bộ mặt nham nhở này chỉ muốn đấm cho một trận thôi. Nhưng phải nhịn…cô vẫn còn ý thức được Tuyết Y đnag là bầu trời của mình…nếu cậu dở mặt coi như xong.
Tử Di chợt cười, thái độ tự nhiên như không, tự nhiên như chuyện nước biển màu xanh rượu nếp màu trắng vậy…
– Hàn thiếu…
– Sao cơ?- Cậu đưa đôi mắt đẹp nhìn cô.
– Anh không thấy lúc mình nhăn nhở nhìn rất… – Cô bỏ lửng câu đầy hàm ý mỉa mai.
Tuyết Y tròn mắt như nai vàng ngơ ngác lắc đầu, rồi lại à lên khoé môi cong ẩn ý cười:
– Có phải em đang muốn khen tôi rất hoàn hảo.
– Biến thái.- Tử Di bật thốt hai từ rồi quay mặt đi.
Tuyết Y cũng bước theo sau…
Thấy cứ có tiếng bước chân theo mình Tử Di quay đầu lại, cô cau mày hỏi:
– Anh đi theo tôi làm gì?
– Đây là nhà anh đấy.
Đúng là vậy…Tử Di im bặt cay mày quay mặt đi tiếp vê phòng con mình đang nằm ngủ. Cô chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi tên tổng tài ác ma này càng sớm càng tốt cả cái căn nhà hắc ám này nữa.

Tử Di cúi người xuống, định bế Ren ra xe thì Tuyết Y đã làm trước rồi.
– Không cần phiền Hàn thiếu.
Cô dơ hai tay ý bảo Tuyết Y chuyển Ren xang cho mình tự bế con được. Tuyết Y nhíu mày lườm cô:
– Nhìn lại hình hài của em đi.
Tử Di nuốt khan lườm cậu, nhưng mắt vẫn lén nhìn lại bản thân mình…Phải rồi, dạo này cô lại gầy đi nữa…cứ kiểu này thành bộ xương di động mất. Lại còn để xe ngoài cổng nữa chứ. Lối đi từ nhà ra ngoài cũng mất cả đọan đường, Tử Di mà bế Ren ra đến xe chắc cũng chết mệt mất thôi.

Tuyết Y cúi đầu nhẹ nhàngđặt Ren nằm ra ghế sau, cậu mở cởi chiếc ấo blaze đang mặc ngoài ra đắp lên chân cho đứa bé.
Cử chỉ này khiến Tử DI sững sờ, đôi mắt chợt buồn…cho đến khi Tuyết Y chui đầu ra khỏi xe, ngước mắt nhìn cô, Tử Di mới bừng tỉnh thoát khỏi sự xúc động nhất thời:
– Tôi về đây.
Cô bôi rối vội nói để lấn áp thái độ đó rồi nhanh chóng mở cửa xe bước vào.
Tuyết Y khom người nhìn qua cửa kính, nhẹ cười nói:
– Ngủ ngon nhé.
Tử Di phóng đi thật nhanh…hai má vẫn còn đỏ bừng vì ngữ chỉ vừa rồi của Tuyết Y…thật hiền lành cô cảm giác được sự ấm áp trong câu nói đó…nhưng, Tử Di lắc mạnh đầu sua tan cái cảm giác đó ra khỏi đầu, không biết Tuyết Y chỉ tốt lành trong bao lâu nữa, phải tránh xa người nguy hiểm đấy mới được…tốt nhất là thế.

– Hàn thiếu, mời anh theo chúng tôi về đồn để điều tra về cái chết của cô Mĩ Chi.
Tuyết Y cau mày nhìn mấy tên cảnh sát dơ thẻ lên đòi đưa mình đi,giọng cậu đầy vẻ quyền lực nói:
– Lý do tôi phải đi là gì?
– Vì người cuối cùng cô ấy gặp trước lúc chết là cậu. Chúng tôi cần người hợp tác điều tra vụ mưu sát này.
Tuyết Y hơi cười, nhún vai:
– Được rồi, đi thì đi.
Cả côngty nhốn nhau khi nhìn thấy tổng tài của mình bị cảnh sát áp tải đi…một số người còn đau lòng nói:
– Hàn thiếu làm sao có thể gây ra chuyện động trời như vậy chứ…
– Mau chóng trả lại tổng tài cho chúng tôi đi..
Đi giữa đám cảnh sát mà khí chất Tuyết Y không hề giảm đi chút nào, phong thái ung dung, nét mặt điềm tĩnh vẫn giữ được…Hình tượng không những không bị giảm sút mà còn tăng lên gấp bội nữa chứ…Họ tin rằng chắc chắn tổng tài ưu tuấn của mình không bao giờ làm chuyện kinh khủng như vậy được.
– Gọi luật sư Mạnh đến ngay nhé.
– Vâng.- Qúach giám nhìn Tuyết Y lên xe, tay bấm máy gọi cho luật sư riêng của Tuyết Y.
– Lụât sư Mạnh à…
-…
– Hàn thiếu xảy ra chuyện rồi, ông mau đến sở cảnh sát xx.
-…

Chương: 43
Bên ngoài côngty một đống đám phóng viên đã săn tin được đến vây chặt chỗ đó, chụp ảnh lia lịa hình ảnh Tuyết Y bị áp ra ngoài…ánh đèn flast khiến cậu khó chịu đưa tay che ảnh khiến họ càng có lý do viết và cho rằng Tuyết Y xấu hổ vì hành động man rợ của mình bị bại lộ nên không muốn mọi người chụp được cảnh tượng bị áp giải này…
– Xin hỏi cái chết của cô Mĩ Chi có liên quan đến Hàn thiếu phải không?
-…
– Hàn thiếu, cậu có gì muốn nói về chuyện này không?
-…
– Cậu im lặng như vậy có phải là không phủ định chuyện kia là có liên quan đến mình phải không.
Đám cảnh sát cố hết sức gạt đám phóng viên ra cho Tuyết Y vào xe. Tuyết Y thở hắt ra ngả lưng ra sau…”Đúng là chó săn có khác “.
Đến khi vào xe rồi chúng vân còn cố chụp cậu qua tấm cửa kính nữa chứ…bất lực.

Qúach giám tắt máy rồi nhanh chóng chen ra ngoài xe đến sở cảnh sát đó chờ bên ngoài.

Ông Đình sốc nặng khi trên màn hình tivi con mình xuất hiện trước trụ sở cảnh sát được quay trực tiếp, cùng đám phóng viên giăng quanh đó..
– Cái chết của cô Mĩ Chi liệu có liên quan đến vị tổng tài ưu tuẩn trẻ tuổi Hàn thiếu không?. Cơ quan chức năng sở cảnh sát thành phố đang điều tra làm sáng tỏ…
Mắt ông mở lớn nhìn lại cảnh Tuyết Y bị giải lên xe cảnh sát với lũ ruồi nhặng bâu quanh chụp ảnh lia lịa…Ông cau mày khó chịu…Làm gì có chuyện nó hại chết người chứ…Con ông chẳng nhẽ tính nó lại không biết..Đúng là hoang đường mà…
– Qủan lý Bắc..
– Dạ..- Ông Bắc khom người kính cẩn.
– Chuẩn bị xe cho tôi đến sở cảnh sát xx.
– Vâng thưa chủ tịch.
Qiu ẩn nhiều năm giờ cũng đến lúc lấy lại phong độ rồi…Ông Đình không thể để đám báo chí đưa tin nhăng sằng đứa con trai của mình đi giết cô gái nào đó được…

San Phong ngồi trên ghế tổng, chăm chú nhìn chiếc lắc tay sáng bóng lấp lánh với những viên kim cương đính trên đó, ánh nắng bên ngoài chói rọi khắp cơ thể cậu, ánh mắt đăm đắm cùng gương mặt hoàn hảo đó đã tạo nên một cảnh sắc tuyệt đẹp…
Đến khi đôi vai cậu khẽ cử động, Ngữ Yên mới giật mình lúng túng, bước nhanh vào trong, đặt xấp hồ xơ lên bàn nói che đi cảm giác lbối rối:
– Huỳnh tổng xem đi, rồi kí cho tôi.
San Phong cười nhẹ gật đầu:
– Được rồi, cô ra ngoài đi…

– À này…

Vừa đi được vài bước, San Phong đã gọi lại.
– Có chuyện gì à?- Ngữ Yên quay người hỏi.
– Trưa rồi, cô muốn ăn gì không?
Theo phản xạ, cô nhìn cậu gật gật đầu. San Phong nở nụ cười vạn người mê:
– Được rồi, đi thôi.

Nhà hàng cậu định đến lại đi qua sở cảnh sát, nhìn thấy cảnh náo loạn bên ngoài sở, cậu cho xe đi chầm chậm lại, hạ kính xuống tò mò nhìn vào bên đó…
Mẳt cậu mở lớn ngạc nhiên khi nhìn thấy ông Đình bước xuống xe…
Ông lấy hai tay cài lại khuy áo vest, mắt nhìn lên dòng chữ to biến trụ sở an ninh…
4 tên vệ sĩ đi trước mở lối tạt đám phóng viên xang một bên..ôg Đình ngẩng cao đầu đi giữa hàng người…
– Xin hỏi, Chủ tịch Hàn nghĩ sao về chuyện kinh thhiên động địa con mình vừa gây ra
Ông Đình dừng bước, quay mặt xang phía trái, ánh mắt lướt qua từng tên một, phong thái khoan thái nhẹ giọng hỏi:
– Ai vừa đặt câu hỏi.
Đám phóng viên quay qua quay lại nhìn nhau, sắc mặt có đổi khác, nhưng nghe giọng mềm đó của ông Đình chắc không có chuỵên gì đâu.
Một tên dơ tay, cố chen lên trước nói:
– Là tôi…
Hắn chĩa máy thu âm về phía ông Đình như chờ đợi câu trả lời, cả đám kia cũng nhao nhao đẩy máy thu âm lẫn mix về phía ông Đình..
– Có can đảm, được…cậu tên gì làm ở toà soạn nào? – Gịong nói vẫn dung dị bình thường.
– Tôi là An Đông làm ở toà soạn x.x
– Ồ – Ông Đình nhún vai gật đầu, miệng hơi cười khiến đuôi mắt xuất hiện một vài nếp nhăn do tuổi tác… – Chờ giấy đuổi việc đi nhé.
Ánh mắt ông đột nhiên trở nên sắc lạnh nhìn tên nhà báo đó…đôi mắt tràn ngập một màu đen kịt…
Đám phóng viên nuốt khan nhìn vẻ mặt đáng sợ của ông Đình mà ngán ngẩm…tất cả đều lặng câm trong phút chốc…không ai ngu dại mà đâm đầu vào chỗ chết nữa đâu…

San Phong cho xe dừng hẳn, mịêng lẩm bẩm:
– Có chuyện gì vậy nhỉ?
– Hình như là vụ tai nạn của cô Mĩ…gì gì đó- Ngữ Yên chỉ nhớ là nghe máng máng người khác nói trên đường.
– Chẳng phải là do tai nạn đâm ôtô chết à?
– Không hẳn là vậy, người ta nghi ngờ đây là vụ mưư sát.
Hai hàng mày cậu khẽ chau lại:
– Người ta nghi ngờ Hàn thiếu dây dưa đến chuyện này.
– Chắc vậy – Ngữ Yên gật đầu.
Tít..tít…
– Sao em?
-…
– Chị biết rồi.
-…
– Chị cũng không rõ, lúc nữa chị em mình gặp rồi nói sau.
-…
– Ừm.
Ngữ Yên quay xang dục San Phong:
– Anh có muốn đi ăn nữa không vậy? Đã gần quá nghỉ trưa của tôi rồi đấy Huỳnh tổng.
– Ừ rồi..- San Phong từ từ cho xe lăn bánh, miệng hỏi – Cô không cảm thấy tò mò về chuyện này à
– Có nhưng đang đói nên không nghĩ được nhiều.
San Phong nhìn Ngữ Yên, chưa có cô gái nào phàm ăn trước mặt cậu như cô cả. Cậu bật cười lắc đầu…

– Haha…thằng khốn, cuối cùng mày cũng sẽ chết dưới tay tao thôi…haha..- Ông Đổng cuời sung sướng khi xem thời sự.

Vụ của Tuyết Y đúng là gây chấn động giới truyền thông…chỉ mới đưa tin thôi đã chiếm tỉ lệ số người xem trên mạng tăng ngùn ngụt theo phút…
Chưa ai đoán trước được thật hư vụ việc này ra sao…phía chức năng đang điều tra được nhiều điểm gây bất lợi cho phía Tuyết Y…
Đặc biệt khi xem hình ảnh ghi lại, mọi người đều thấy nét điềm nhiên trên khuôn mặt anh tuấn đó…phải chăng cậu không sợ vì có gia thế tài phiệt của mình chống lưng cho rồi hay…thật sự cậu không làm nên không sợ gì cả… Toàn bộ là một dấu hỏi chấm với người đọc người xem tin…
– Để xem nó còn ngông nghênh được với ai nữa.
– Ba đừng xem thường anh ta. Vẫn nên đề phòng thì tốt hơn.
– Đương nhiên rồi… – Ánh mắt ông thật tà độc nhìn trừng vào hình ảnh Tuyết y – Mày dám làm họ Đổng này mất mặt trước mọi người à…hừ…thằng ranh con.
Nhã Kỳ nhìn Tuyết Y trong hình đầy tức tối…cô sẽ không tha thứ cho bất kì ai dám hất bỏ mình…nếu cô không có được thì người khác cũng không. “Đừng trách tôi…chuyện ra nước này toàn do anh gây nên cả..” Ánh mắt cô hằn đầy sự hận thù đối với Tuyết Y, người ta gọi cái này là không ăn được thì đạp đổ đây mà…haizz…


Hai mắt cô trợn tròn đầy sửng sốt…
Tuyết Y bị nghi ngờ có liên quan đến vụ tai nạn một xác hai mạng của cô người mẫu Mĩ Chi.
– Chẳng nhẽ họ đã điều tra được rồi.
Tia lo lắng thoáng hiện lên trog mắt Tử Di. “Vậy là Tuyết Y phải ngồi tù sao “ Cô cắn răng vào môi mạnh đến nỗi còn hằn những vết răng trên đó…
Cô khẽ nhíu mày…rời mắt khỏi màn hình tivi. Cố để mọi chuyện của Tuyết Y tránh xa khỏi suy nghĩ của mình nhưng sao nó cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô thế này…
Không biết bây giờ cậu ra sao nữa…Tân trạng lo lắng lẫn bức rức khiến Tử Di đứng ngồi không yên, cô đi qua đi lại trong phòng lòng nóng như lửa đốt. Tay nắm chặt chiếc điện thoại…
Mở khoá…Khoá máy…Bỏ xuống đi tiếp…
Dừng chân…mở máy…lại khoá máy…bước tiếp qua lại…
Cứ như vậy hành động của cô lập lại như một con robót vậy…nửa muốn gọi điện cho ông Đình hỏi chuyện, nửa không dám vì sợ mọi người sẽ hiểu nhầm mình vẫn còn tình cảm với Tuyết Y.
Mà hiểu nhầm gì, sự thật đúng là vậy mà… Đắn đo mãi một hồi cô mới quyết định…mở máy…ấn số…
Tút…tút….
Một hồi chuông dài mãi vẫn chưa có ai nghe máy, Tử Di nóng lòng nhăn mặt…”Làm ơn ai nghe máy đi…”.
Sự sốt sắng của cô đến cô cũng không thể kìm lại được nữa là…”Đúng rồi…” Măt Tử Di chợt sáng lên, cô có thể gọi cho Đan Băng được mà.
Nghĩ là làm, cô nhanh tay ấn số của cậu…
-…
– Cậu đang ở đâu vậy? Có biết chuyện của Hàn thiếu không, bây giờ ra sao rồi..
– Xảy ra chuyện gì mà khẩn trương vậy.
Đầu dây bên kia, Đan Băng cũng tỏ ra ngạc nhiên không kém, cậu đang bên Anh thì làm sao mà biết ở nhà xảy ra chuyện gì được chứ.
– Thôi, tớ lên máy bay bây giờ, có chuyện gì về nói sau nhé.
– Ừ- Tử Di cúp máy trong thất vọng.

– Anh nghĩ sao về chuyện này…
– Suy nghĩ gì của Hàn thiếu về chuyện này thế nào ạ.
– Chủ tịch Hàn, ông nghĩ sao về chuyện con mình làm…
Vừa thấy hai cha con họ Hàn bước chân ra khỏi trụ sở.Đám phóng viên trầu trực xuất mấy tiếng đồng hồ đứng bật dậy lao tới phía họ như một cơn lốc người. Những câu hỏi đặt ra tới tấp…
4 tên vệ sĩ nhanh chóng làm nhiệm vụ gạt đám người đó xang một bên cho thân chủ vào xe…
Chiếc xe dần lướt bánh ra khỏi đó…
– Lần trước con muốn lấy cạc của chú Hùng vì chuỵện này phải không?
Tuyết Y lắc đầu, cậu ngả lưng ra sau, giọng nói có phần mệt mỏi:
– Con muốn nhờ chú ấy làm một số chuyện khác thôi.
– Vậy à. Chuyện này xảy ra, con có nghi ngờ ai không?
– Nếu đây là vụ mưu sát thì chỉ có thể là họ thôi – Tuyết Y nói như khẳng định.
– Ý con là… – Ông Đình mập mờ hiểu ý con.

Vừa thấy xe Ông Đình chờ tới cổng căn biệt thự Tuyết Y, Tử Di vội vàng thụp người xuống núp trong xe.
Ông Đình thoáng nét cười nhìn thấy biển chiếc xe đậu đằng sau…Làm sao mà không thể đoán được người trong đó là ai chứ.
Như vậy là con bé vẫn còn lo lắng cho con ông nên mới đến đây chờ nó.
Tuyết Y xuống xe, cúi người chào ông Đình.
– Con cứ để tâm trạng thật thoải mái nhé, có người đang chờ con đấy.
Ông Đình khẽ cười cho kính xe lên, rồi bảo tài xế chạy đi. Tuyết Y chỉ cho lời nói đó là đùa. Cả ngày chạy đôn chạy đáo rồi lại ở sở nữa làm cậu mệt muốn chết…không phải vì lo mà do sức khỏe dạo này xuống cấp.
Tuyết Y lững thững vừa đi vừa đa viên sỏi dưới chân mình từ lúc vào cổng đến tận lúc đến bậc tam cấp vào sảnh chính…
Tử Di đứng ngoài nhìn dáng vẻ của cậu…cô cảm thấy Tuyết Y đang mệt mỏi lắm đây. Nhưng…ai bảo cậu lại gây ra chuyện đó để giờ bị như này là phải lắm rồi…đáng đời thôi…Mặc dù đã cố thuyết phục mình đừng quan tâm đến chuyện Tuyết Y nữa nhưng sao cô vẫn cứ dõi theo cậu thế này…
Tử Di quay lưng định bỏ về nhưng rồi lại dừng lại nhìn theo Tuyết Y…Không còn tình thì cũng còn có nghĩa.- Tử Di tự cho là thế “Dù sao anh ta cũng là người có ơn với mình “.
Cô chần chừ đưa tay lên ấn chuông…
Bà quản gia vội vàng chạy ra ngoài, thấy Tử Di, mặt bà có vẻ khởi sắc:
– Mời cô vào
– Vâng.- Tử Di hơi mỉm cười cúi đầu lễ phép chào bà.
– Cậu Y đang ăn cơm, cô cũng vào dùng luôn đi ạ.
– Vâng, cảm ơn bà.

Tuyết Y dừng tay gắp đồ ăn, mắt ngước lên nhìn người mới đến…miếng cơm trong miệng cậu như nghẹn lại..trong mồm vẫn còn bụng cơm, thấy Tử Di xuất hiện đột ngột như vậy cũng quá đỗi ngạc nhiên:
– Sao em ở đây… – Lời nói của cậu đến đâu cơm trong miệng phun ra đến đó…
Tuyết Y cũng thấy mình vô ý quá, chỉ tại bất ngờ nên mới bậy thốt ra mấy câu đó mà không kịp nuốt miếng ăn xuống…

Chương: 44
Cậu vội đặt bát xuống lấy khăn giấy lau miệng, lấy lại phong độ nhìn cô:
– Ngồi xuống đi.
Tử Di nhìn cậu, thái độ vẫn bình thường chẳng có vẻ gì lo lắng cả…bằng chứng là ăn cơm vẫn rất ngon lành đấy thôi…Hoá ra là cô lo thừa suốt từ trưa đến giờ à. Đúng là lo bò trắng răng thật.
Tử Di kéo ghế ra, khoanh tay khoan thai nhìn cậu như ánh mắt của người bề trên nhìn tội đồ vậy:
– Ngon miệng nhỉ.
Gịong nói có phần châm chọc, Tuyết Y ngây thơ mở tròn hai mắt vốn to rõ hai mí của mình:
– Có gì không ngon à? Em cũng ăn thử đi, rất ngon đấy.
Cậu quay xang trái gọi to:
– Cô Nga…
– Không cần… – Tử Di cắt ngang lời cậu – Sao anh chưa hỏi ý tôi đã gọi vậy.
– Sao, anh trả nói trước rồi còn gì – Tuyết Y tròn mắt nhìn cô.
– Tôi đã nói đồng ý ăn chưa..
– Xời… – Tuyết Y nhìn cô chăn chối – KHông ăn thì thôi, người ta có lòng tốt lại còn
– Lúc nào anh cũng tự làm theo ý mình vậy. Cả chuyện Mĩ Chi nữa, anh không sợ người ta phát hiện mình làm à?
Hai hàg mày cậu khẽ cau lại, miếng cơm trong miệng cố nuốt xuống, từ từ nhìn lên cô:
– Em nghĩ anh làm thật à?
– Tôi chỉ biết những gì mình nghe thấy thôi.- Tử Di quay mặt tránh ánh mắt của cậu.
Tuyết Y buông đũa mạnh xuống bàn, đứng dậy dằn mạnh từng chữ:
– Tôi không cần ai tin tôi nhưng em thì phải tin. Tôi nhắc lại lần nữa tôi – không – làm.
Cậu tức giận cầm theo chiếc điện thoại trên bàn bỏ về phòng trong sự bực bội.
Mặt hầm hầm đầy sát khí..ai không tin cậu cũng được chỉ cần Tử Di hiểu là được rồi vậy mà cô cũng chẳg bằng một người dưng, những nhân viên trong côngty cậu nữa…ít ra họ còn tỏ ra tin cậu còn cô thì lại không. Đúng là muốn cậu tức chết mà…

– Hình như cô đang hiểu lầm gì đó với cậu Y.
– Không có đâu – Tử Di lắc đầu cười gượng.
– Cậu ấy không có làm chuyện đó đâu.
Tử DI hơi cười nheo mắt nhìn bà:
– Sao bà biết?
– Nhiều lần cô gái đó đến đây làm phiền cậu chủ, dù có tức đến đâu cậu chỉ bỏ đi để cô ta đỡ lải nhải bắt buộc này nọ thôi. Đánh còn chưa nữa là đòi giết người.- Gịong nói bà có vẻ tin tưởng Tuýêt Y lắm vậy.
– Nhỡ đâu trong lúc bức xúc, anh ta không làm chủ được bản thân mà gây ra chuỵên đó thì sao?
– Cô hãy tin cậu Y đi. Tôi chắc chắn cậu ấy không gây ra những chuyện kinh khủng vậy đâu.
Bà ta nhìn Tử Di khẳng định một lần nữa hình tượng trong sáng của Tuyết Y là 100 phần trăm. Bà lui cui dọn dẹp đồ ra ngoài…
Tử Di ngồi lại suy ngẫm những lời bà nói…Mọi chuyện nghe vậy nhưng chưa chắc đã là vậy thì sao. Cô cũng đã rơi vào trường hợp như vậy rồi tại sao lại không hiểu được chứ…nhỡ đâu Tuyết Y chỉ bị hiểu nhầm thôi thì sao, những lời nói của bà giúp việc khiến cô sáng dạ ra.
Là người thì đừng nên cứng nhắc cứ nhìn mãi vào quá khứ mà sống,…Tuýêt Y có độc tài, đôi lúc lại quá nhẫn tâm thật nhưng chắc chắc phần người của cậu vẫn còn hơn phần con đấy chứ. Bề ngoài cứng nhắc như vậy nhưng cũng có đôi lúc lại hiền lành lắm.
Đáng lẽ ra lúc như vậy, Tử Di phải có đôi lời động viên cậu chứ sao lại cứ ép buộc cậu vào cái thế đã sẵn như vậy…
Tử Di đứng dậy, về phòng Tuyết Y…cô đưa tay từ từ mở cửa bước vào..thấy cậu đang gục mặt trong tay ngồi nhìn về một phía…
Tử Di bước gần lại ngồi xuống cạnh Tuyết Y:
– Xin lỗi, tôi không cố ý ép anh phải nhận chuyện đó…
Gịong nói của cô trong lúc này thật đúng là liều thuốc xua tan mọi mệt mỏi của Tuyết Y, cậu khẽ ngả đầu dựa vào vai cô…dáng vẻ thật yếu đuối. Lại một cảnh nữa không ai có thể tưởng tượng được một tổng tài mạnh mẽ cô lập như Tuyết Y lại có thể ngả đầu dựa vào vai của một cô gái một cách uỷ mị như vậy được…
Tử DI định ngồi lui giữ khoảng cách giãn ra với cậu…dù gì thì dù cô chỉ thông cảm với hoàn cảnh lúc này thôi chứ không có nghĩa là đã chấp nhận và tha thứ cho mọi chuyện cậu đã gây ra cho cô…
– Chỉ một chút thôi…
Gịong nói thật ngọt ngào…phẳng lặng như mặt nước mùa thu…mắt khẽ nhắm lại tận hưởng giây phút bên cô…
Đang định kéo dài khoảng cách thì nghe câu nói nửa như cầu xin nửa như ra lệnh của cậu làm cô khựng lại…Coi như cô đang an ủi một người quen cũng được vậy. Tử Di thở nhẹ, ngồi im trong phút chốc…cảnh đẹp như trong phim này lại xuất hiện giữa đời thường…

– Biển xe là xx..
– Vậy điều tra cho tôi chủ nhân chiếc xe đó hiện đang ở đâu?
– Vâng.
– À nhân tiện lấy luôn cả kết quả bên cảnh sát nhé.
– Vâng thưa chủ tịch.
Trợ lý Bắc khom người cung kính rồi lui ra ngoài.
Mọi chuyện có vẻ đang đi về hướng bất lợi cho Tuyết Y. Chiếc xe Mĩ Chi được điều tra là do có người đã cắt phanh từ trước, mặc dù vậy cô chỉ đi với tốc độ cực chậm làm sao lại ra đến nông nỗi chết người được…cả chiếc xe đâm vào cũng vậy không có nống độ cồn trong đó chứng tỏ tên lái xe không hề uống rượu và cả cái hiện trường đó đều cho thấy đường vắng vẻ không đông đúc mà lại lại xảy ra tai nạn chắc chắn người lái chiếc xe kia đã đâm với vân tốc mạnh nên mới có thể gây chết người như vậy…Không biết bây giờ hắn đã bỏ chạy đi đâu nữa, chỉ cần tìm được chủ nhân chiếc xe đó là có thể biết tất cả thôi.

Chương: 45
– Ba à, chuyện Tuyết Y đến đâu rồi. – Đan Băng bước vào phòng làm vịêc ông Đình mịêng hỏi.
– Con về rồi à.
– Vâng, vừa đến sân bay đã nghe rầm rộ chuyện của Tuýêt Y rồi.
– Ừ. Mọi chuyện đang giải quyết, con không cần bận tâm đâu.
– Vậy à. Nếu cần giúp gì cứ nói con nhé.
– Ừ.
Tuyết Y định đi thì bỗng nhớ đến chuyện mình cần làm, cậu quay lại nói:
– À, bên Đổng thị bỗng nhiên muốn hợp tác với ta làm dự án khu đô thị x…ông ấy có gưỉ dự án xang,ba xem qua rồi trả lời cho ông ấy nhé.
– Ừm.
Ông Đình cầm bản dự án lên, khoé môi nhếch lên cười nhạt…Đúng là cáo già, mọi chuyện xảy ra mà cứ như không, chẳng liên quan gì đến mình vậy. Vẫn có thể hợp tác với người không ưa mà mặt vẫn tươi cười đúng là quái vật…tiện tay, ông ném theng cái dự án đó vào sọt rác mà không cần chần chừ…

– Anh…
San Phong đang chọn đồ ăn lại bàn, thì có người gọi, cậu quay lại nhìn dáo dác xung quanh tìm hướng có tiếng nói:
– Em đây… – Gia Linh trong đám đông vẫy tay lại với cậu rồi nhanh chen đến gần San Phong hơn.
– Em đi đâu mà mất tích luôn vậy?
– Ồ. Em mới đi xả stres về ấy mà. Phải rồi, anh với vợ mới cưới sao rồi, hạnh phúc chứ?
– Cũng tàm tạm – San Phong thờ ơ quay đi trả lời.
– Vậy à, chiều nay anh rảnh không?
– Sao, có chuyện gì à? – Cậu nhướng mày hỏi cô.
– Hôm nay ba mẹ em tổ chức lễ kỉ niệm ngày cưới, anh cũng đến chứ.
San Phong sực nhớ ra, tấm thiệp mời mà trợ lý Kim đã đưa cho mình, hôm nay mà không gặp Gia Linh chắc cũng quên béng đi mất. Cậu vỗ trán:
– À..ừ đương nhiên.
Gia Linh vui vẻ gật đầu. Cô sẽ dùng mọi cách để lôi kéo bằng được người dàn ông này về bên mình. Chờ đợi…chờ mãi đợi mãi cũng có được đâu…vốn dĩ San Phong phải thuộc về cô mới đúng tự dưng lại có cô gái kia xuất hiện chắn ngang, đúng là không cam tâm.
– À, anh với em cùng đi chọn đồ cho bác gái đi.
– Ừm, tuỳ anh.
– Vậy đi thôi.
San Phong tự nhiên cười khoác tay qua vai Gia Linh, nhìn ngoài như họ tình tứ lắm vậy nhưng thật sự có gì giữa họ đâu…chỉ là tình cảm đơn phương từ phía Gia Linh thôi.
Cô mỉm cười sóng bước cùng cậu đến trung tâm mua sắm trang sức cao cấp.

– Em thấy bộ nào được.
– Qùa do anh tặng thì anh tự chọn đi chứ – Gia Linh nhìn chăm chăm chiếc lắc tay xinh xắn có vẻ rất thích thú với nó.
Là người am hiểu tâm lý của người khác nên San Phong cũng chẳng khó gì để thấy được nét thích thú món đồ đó của Gia Linh, dù vậy cậu cũng vẫn không nói gì, chỉ chỉ tay về phía khác hỏi:
– Em thấy bộ đó được không?
Gia Linh ngắm ngiá một lúc cũng gật gù tâm đắc…
– Anh cũng có mắt thẩm mĩ đấy chứ.
– Đương nhiên rồi.
San Phong hơi cười, ngước mắt lên nhìn nhân viên bán hàng, cậu nói:
– Lấy bộ đó giúp tôi.
– Vâng thưa Huỳnh tổng.
Cậu gật đầu hài lòng vì thái độ phục vụ của nhân viên, đứng dậy ánh mắt vô tình lướt qua một chiếc dây chuyền cũng khá đẹp mắt…nhìn có vẻ đơn giản nhưng giá chẳng đơn giản chút nào…
Đột nhiên cậu lại nhớ đến Ngữ Yên…hình ảnh cô bỗng chốc lại xuất hiện thoáng qua trong đầu cậu. San Phong hơi cười chỉ tay vào hai chiếc lắc cạnh nhau nói…
– Lấy chiếc lắc và cả dây chuyền kia nữa.
– Vâng.
Gia Linh lúc nãy đã ra ngoài nghe địên thoại của ai đó trước nên không biết được chuyện cậu mua.

– Xong rồi à anh.
– Ừm.
Cậu đưa một túi nhỏ xinh cho cô nói:
– Của em này.
Gia Linh ngạc nhiên nhìn cậu:
– Của em?
– Cầm lấy đi, xem có thích không?
Môi cậu hơi cười, mắt nháy điêu luyện:
– Coi như trả ơn em đi cùng anh vậy.
– ÔI anh hào phóng thật đấy – Gia Linh cũng nhận lấy thêm trò.
Cả hai nhìn nhau bật cười…

– Này.
San Phong về nhà trong tâm trạng vui vẻ lạ thường, cậu dơ chiếc túi nhỏ lên trứơc mắt Ngữ Yên, cô dừng tay dọn cơm, mắt ngước lên nhìn:
– Gì vậy?
– Tặng cô đấy.
Hai mắt cô mở lớn, miệng hơi run không nói thành lời, hết nhìn cậu rồi nhìn xang món quà, làm San Phong mỏi cả tay cầm, cậu nhìn cô:
– Sao vây, không thích à?
Đầu cô khẽ lắc lắc, từ ngày cưới đến giờ San Phong có bao giờ tặng gì cho cô đâu mà sao tự nhiên hôm nay lại…
Đúng là chuyện lạ…lạ quá lạ.
Ngữ Yên đưa tay thụ động nhận lấy món quà, San Phong chẹp miệng nói:
– Cô ăn đi nhé, tôi có việc phải đi rồi.
– Anh không ăn à?- Vẻ mặt chợt buồn vì chưa khi nào San Phong ăn một bữa do cô nấu cả.
– Ừ. Tôi đi ăn tiệc rồi.
– Ồ – Ngữ Yên miễn cưỡng cười gật đầu – Vậy anh đi.
– Ừm.
San Phong lên phòng tắm rửa rồi thay đồ nhanh chóng xuống dưới, đi ngang qua phòng ăn, cậu chợt nhìn vào đo…qa khe cửa lớn thấy Ngữ Yên ngồi ăn một mình, bóng dáng đơn độc thật tội nghiệp…Tự nhiên cậu lại thấy cô thật khổ thân…một cô gái lúc nào cũng thui thủi một mình như vậy đúng là có chút đáng thương thật.
Nhìn nghiêng nghiêng nửa khuôn mặt có nét buồn nào đó cố gắng nhai từng miếng cơm chán chường khiến cậu có cảm giác mình như là cái lồng nhốt con chim nhỏ bé vậy…
San Phong thở hắt ra, đi vào trong, miệng tươi cười hỏi:
– Cô không định đi cùng tôi à?
Ngữ Yên hơi nhướng mày ngạc nhiên nhìn cậu:
– Đi đâu?
– Cô phải đi cùng tôi tới dự tiệc chứ. Vợ kiểu gì vô tâm vậy.
Chỉ là câu nói đùa thôi sao Ngữ Yên thấy xốn xang thế này…tim cô đập loạn lên khi nhìn gương mặt trách móc của cậu…
– Xin lỗi, tôi chuẩn bị đây.

Cô vội vội vàng đứng dậy về ngay phòng thay đồ dự tiệc…
Ngữ Yên bước xuống trong bộ váy vàng nghệ làm nổi làn da trắng sẵn của mình…nhưng tiếc là khuôn mặt không được trang điểm đẹp cho lắm.
San Phong chẹp miệng:
– Lại tốn thêm ít giờ rồi.

Cậu đưa cô đến một salon làm tóc to vật vã giữa trung tâm thành phố…
Ngữ Yên xuống xe, mắt ngẩng lên nhìn salon đó như cô gái lọ lem vào cung điện vậy…Cô chẳng bao giờ phải tốn tiền cho những nơi xa xỉ này cả. Nếu có tiền vào đây thà dồn vào trả nợ rồi sống cuộc sống thanh thản còn hơn.
San Phong nói:
– Vào thôi, đừng há hốc mồm nhìn nữa, quê chết đi được.
Ngữ Yên ngậm ngay miệng lại, cô cúi mặt xuống thái độ bình thường lại bước theo sau San Phong.

– Ôi Huỳnh tổng…
– Anh đi đâu mà mất hút bao nhiêu lâu vậy…
Chưa gì đã có hai em chân dài đang làm tóc ở đó bỗng nhiên đứng dậy lao về phía cậu mặc kệ cho mấy em nhân viên làm tóc ở đó há hốc miệng…
San Phong cười hiền:
– Ừ, dạo này bận quá không có thời gian đi chơi.
– Bận thì bận vẫn phải nhớ đến bọn em chứ, người gì vô tâm thế.
– Được rồi được rồi, để lúc khác anh sẽ gọi cho hai người nhé. Gìơ anh có việc rồi.
Hai cô gái dừng ngay nụ cười đồng loạt nhìn xang cô gái đi cùng San Phong…miệng hơi nhếch lên vẻ khinh khỉnh..mắt lướt từ trên xuống dưới dò xét Ngữ Yên.
Cô khẽ nhíu mày nhìn lại họ. Xí xa xí xọn thấy trai là tươm tướp tươm tướp thấy kinh…
Một cô gái giọng chua như giấm eo ** nói:
– Kia là cô vợ mới cưới của anh à, nhìn già thế.
Cô gái đứng cạnh cũng gật đầu đồng tình, ghé gần tai San Phong nói:
– Sao nhìn lớn thế.
Ngữ Yên cau mày nhìn họ to nhỏ xì xầm nhìn về mình.
– Em lại đây…

Chương: 46
Một anh chàng nhìn ăn mặc như trai Hàn vẫy tay gọi Ngữ Yên, cô mở lớn quay lại đằng sau xem có ai không, thấy không có, cô tự chỉ tay vào mình ý gọi tôi à.
Chàng trai mỉm cười gật đầu. NgỮ Yên lườm xẹt ngang qua ba người kia đang xì xầm nói chuyện rồi đi ngang qua họ, mặc kệ San Phong, cậu ta thấy gái cũng sáng hết cả mắt lên còn gì.
– Anh gọi tôi có chuyện gì?
– Vậy em đến đây làm gì?- Chàng trai nheo mắt môi hơi cười hỏi lại.
– Không biết.- Ngữ Yên cũng chẳng biết đến đây để làm gì nữa là. – Sao anh hỏi tôi.
Vẻ mặt ngu ngu của Ngữ Yên làm chàng trai bật cười nhìn cô ;
– Em gái, em đến đây ngoài trừ để spa thì còn làm gì nữa, hay tính đến hút mỡ bụng.
Ánh mắt hắn lứơt xuống nhìn chằm chằm vùng bụng Ngữ Yên đuôi mắt cong ẩn ý cười.
Ngữ Yên cau mày khó chịu:
– Anh nghĩ thôi có thừa mỡ cho anh hút à. Nhảm nhí.
Cô phẩy tay quay mặt đi, Chàng trai cười lắc đầu nhìn theo.
– Bạn hiền, makup cho cô gái đó hộ tớ nhé.
– Ờ – Vũ Thanh cười gật đầu – chờ tý nhé.
San Phong quay xang nói với Ngữ Yên:
– Cô ra chỗ kia ngồi cho Vũ Thanh chỉnh chu nhan sắc cho.
– Ai cơ.
San Phong chỉ tay về phía chàng trai đang đứng cắt tóc cho cô gái nào đó. Ngữ Yên nhín theo hướng tay của cậu, rồi cô nói:
– Thôi, tôi xang bên kia cũng có người làm mà.
San Phong ngoắc ngoắc tay ý bảo Ngữ Yên lại gần mình, cô cũng đi lại phía cậu. San Phong nói:
– Đã làm gì thì phải chọn cái tốt nhất hiểu không.
Lại còn thế cơ…đúng là lắm chuyện, đàn ông gì mà điệu kinh người…chăm chút từng tý một hèn nào nhìn anh ta lúc nào cũng là n01 trong mắt đám sắc nữ…

Vũ Thanh vừa mekup cho Ngữ Yên, khoé môi vừa nhếch lên như đang nhịn cười, đôi mắt to cùa hắn cứ nhìn chừng chừng cô làm Ngữ Yên mất cả tự nhiên, người cứng đơ lại…:
– Sao anh cứ nhìn tôi vậy.
Vũ Thanh dừng tay lại, buông xuôi xuống nhìn cô:
– Không nhìn thì làm sao làm được.
– Ừ, làm tiếp đi, nhanh nhanh lên.- Ngữ Yên nói cho qua.
– Muốn làm đẹp mà cứ dục thế thì làm sao đẹp được.
– Nói ít làm nhiều đi – Ngữ Yên lại lôi giọng lúc đang làm việc ở côngty ra, hình như cô bị nhiễm tác phong ấy rồi hay sao ấy.
San Phong ngồi vắt chân chữ ngũ, bàn tay gõ gõ xuống salong nhắm mắt ngả người ra sau chờ đợi…

– Xong rồi đây…
Vũ Thanh nắm tay Ngữ Yên bước đến trước mặt San Phong, cô cau mày rụt tay lại, nhìn bộ mặt đều đểu gian tà của Vũ Thanh khiến cô chẳng thể nào có cảm tình nổi…
San Phong hơi ngạc nhiên trước sự thay đổi này nhưng rồi lại thích nghi được ngay vì còn ngỡ ngàng gì trước những người đẹp nữa chứ:
– Được rồi, đi chứ.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Trái Tim Con Rắn
Vẫn muốn lập kỷ lục
Giống nhau
Vợ Yêu
5 cốc