Nhà Quốc…
“Cốc cốc cốc”
…
“Cạch”
– Chào bạn hiền! Thiên Tuấn nói và đưa tay lên chào.
Quốc không nói gì, để cửa đó rồi quay vào nhà.
Hai người quen biết đã lâu lại rất hiểu nhau nên Thiên Tuấn không lấy đó làm tự ái. Thiên Tuấn vào nhà, đóng cửa lại rồi tự giác vào lấy loại nước uống cho mình. Còn Quốc thì đã ra ghế sô pha ngồi sẵn.
– Lâu rồi không gặp nhỉ!? Thiên Tuấn nói.
– Cậu thích lặn mà. Quốc đáp trả lại.
– Thì bữa nay tui nổi nè, hehe.
– Sao nay rảnh rỗi mà đến đây hỡi anh bạn thích lặn rồi nổi? Quốc móc máy.
– Nhớ cậu nên đến, không được à? Thiên Tuấn nói rồi đưa lên miệng uống ngụm nước.
– Ai nghe lại tưởng cậu với tôi đang…
– Đang giề?
– Tự hiểu.
– À thế à? Haizzz bao năm dấu kín tâm tình, bây giờ lại bị cậu lật tẩy. Thật là ngại quá đi mà, wủy xứ. Thiên Tuấn thay đổi cách nói, giọng nói 1800
– G…gi…what? Quốc liệu lưỡi nói bấn loạn từ Việt sang Anh. Anh thu người trên ghế, che thân lại.
– Thực ra…Thiên Tuấn iểu điệu đến cạnh Quốc, vuốt nhẹ tóc Quốc…
– Ực…da gà, da vịt, da cóc, da ốc, da đủ loại da đang lần lượt nổi cục trên người Quốc.
Quốc bặm môi, lắc lắc đầu ý bảo *Đừng mà* và nhìn Thiên Tuấn với ánh mắt van xin…
Thiên Tuấn ghé gần mặt mình lại gần mặt Quốc, mỗi lúc một gần…một gần…
“Ngất” Quốc bất tỉnh.
– Ha ha…Thiên Tuấn không nhịn được nữa cười phá lên. – Dậy đi mầy, tôi đây chuẩn men đích thực nhé!
Quốc hé mắt ra nhìn…
– Đâu? Đưa tui kiểm chứng coi.
– Hứ, đưa cậu có mà tui hối hận cả đời à!? Mất zin tui.
– Hớhớ, được. Qua bên kia ngồi, mau. Quốc đẩy Thiên Tuấn đi.
– Đuổi thì ta đi à. Thiên Tuấn qua ghế đối diện Quốc và ngả lưng xuống.
– Mà sao…bé Na đâu? Sao không cho cô bé đến đây chơi? Quốc hỏi.
– Sao? Bình thường cậu có bao giờ mong con gái đến nhà đâu, thậm chí đến cậu còn lấy chổi đuổi đi mà.
– Tôi coi Na như em gái, anh mong em đến nhà chơi là sai à?
Thiên Tuấn nhún vai…
– Bé Na còn việc khác cần làm hơn là chơi bời lúc này.
– Việc gì? Quốc hỏi.
Thiên Tuấn lại đưa chai nước lên uống một ngụm.
– …Cậu và tôi cũng đã từng rồi mà.
– Ý cậu…Trần Thiên Tuấn!!! Quốc đứng bật dậy.
– …
– Cậu định làm gì với Na Na nhỏ bé đó hả? Tôi và cậu khác, đã đành thì phải thôi. Nhưng sao cậu nỡ đem Na ra để vào vòng đó hả? Cô bé là em gái cậu mà.
– Cậu không phải lo.
– Her, cậu nói nghe dễ nghe nhỉ!? Cậu…mà khoan, đang làm việc phải làm…nghĩa là Na Na đang…Quốc ngập ngừng hỏi để xem sắc mặt của Thiên Tuấn, nhưng anh vẫn bình thản.
Quốc tức giận, mặc Thiên Tuấn đó mà lao như tên lửa ra ngoài lấy xe và phóng đi.
*Na à, anh xin lỗi em! Đừng sao nhé! Sẽ sớm kết thúc thôi.* Thiên Tuấn khổ tâm.
o0o
Nơi nhà hoang…
– Ai vậy? Có giỏi thì ra đây đừng núp một xó rồi giở trò ma quỷ hù người. cô hét lớn.
– Bình tĩnh nào! Mới bắt đầu thôi, còn nhiều trò vui đang chờ cậu nữa đó. là giọng lanh lảnh của Gia Linh.
– Cậu định làm gì nữa hả?
– Không có gì, chỉ là…muốn chơi với cậu một lát thôi.
– “Chơi”…???
“Vù” chưa kịp chuẩn bị gì thì đã có một tiếng gió từ phía sau của một vật nào đó phát ra đang bay nhanh, mạnh về phía cô.
“Keng keng kengggg” một âm thanh vang lên chói tai. Là của một cây sắt ngắn va xuống nền.
Cũng may là cô nhạy bén đã cảm nhận được có hung khí và né nó, nếu không có lẽ đã…
Cô không ngờ Gia Linh lại muốn dồn cô đến bước đường này. Không lẽ cô đã nhận định sai về Gia Linh???
– Cậu có cần chơi hiểm như thế không? Tôi thật không tin cậu có thể…
– Sống trên đời không được tin bất cứ ai kể cả bản thân mình. Nhớ lấy! Gia Linh ngắt lời cô.
…
– Hức…cứu…hức…một âm thanh rất rất nhở thôi nhưng vì căn nhà đang trong bóng tối, lại rất yên tĩnh nên cô có thể nghe được, dù nó rất mơ màng.
Âm thanh ấy khiến người ta phải lạnh xương sống.
Cô rùng mình thu người lại. Nhưng thiết nghĩ *Biết đâu còn người khác trong nhà hoang này???* nghĩ vậy cô bèn đứng dậy. dù gì thì cũng không thấy gì, cô quyết định nhắm mắt lại để có thể tập trung được các giác quan khác của mình.
Cô lắng tai nghe thật kĩ xem âm thanh ấy phát ra từ đâu và mò mẫm đi tìm nó.
Mỗi lúc cô một gần hơn thứ âm thanh ấy.
– Cứu! quả thật là một giọng cầu cứu của một người phụ nữ- giọng nói thều thào vì kiệt sức.
Khi giường như đã đứng cạnh người phụ nữ ấy cô mới mở mắt ra…
Cô mở to mắt, giật thót mình.
Một phụ nữ bị hành hung, trên mình vấy đầy máu, những vết bầm tím, …Xung quanh toàn là thứ phân chuột bẩn thỉu.
Người phụ nữ ấy nhìn cô với ánh mắt van nài…
– Cứu! người phụ nữ dùng chút sức lực cuối cùng để có thể nói.
Cô nhìn quanh căn nhà…
Không phải là chỗ lúc nãy mà là một gian khác, ở đây có chút gọi là ánh sáng. Nhìn lại căn phòng tối cô vừa thoát khỏi qua thềm cửa cô vừa bước lên kia…cô rùng rợn. Nhìn vào đó sâu thẳm như hố đen vũ trụ vậy.
Nhìn lại người phụ nữ đang oặt èo nơi góc tường kia, cô vội chạy lại.
Đôi môi khô rát, tróc da vì thiếu nước, khuôn mặt khốn khổ, da dẻ nhăn nheo có lẽ vì đã bị bỏ đói đã lâu.
Cô vội lấy cặp, lục lọi trong túi để tìm chai nước và chút bánh cho người phụ nữ.
– AAA…bỗng cô hét lên với vẻ mặt mừng rỡ.
Cô cầm chiếc điện thoại lên nhìn nó âu yếm “chụt” cô hôn vào điện thoại rồi nhìn người phụ nữ.
– Chúng ra được cứu rồi! cô nói.
Khi nãy do loạn quá nên nhất thời cô không thể nhớ ra là mình có những gì.
Mở nguồn điện thoại lên, cô vội bấm số gọi đi cho Thiên Tuấn…
“Ò e í…Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau…Ò e í…” cô không tin và không muốn tin là mình vừa nghe gì.
Vẻ mặt vừa vui sướng giờ thay vào đó là nỗi sợ hãi.
Cô lại ấn số gọi cho Quốc…
“Ò e í…Thuê bao quý khách…”
Gọi Kì Lâm…
“Ò e í…
Lần nữa…
“Ò e í…”
Lần nữa…
“…”
Thêm lần nữa…
“…”
Cô đã lục tung danh bạ điện thoại để gọi đi nhưng đều không liên lạc được.
Bỗng…người phụ nữ kia đưa tay mình lên nắm lấy cổ tay cô ý muốn nói *Hãy dừng lại!*
– Sóng…“lắc đầu” người phụ nữ.
– Ý chị là…ở đây không có sóng? cô hỏi lại.
Gật người phụ nữ gật nhẹ.
Cô nhìn sang cột sóng của đienẹ thoại mình…
Đúng là không có thật. Một cột cũng không.
Cô thất vọng, ngồi bệt xuống đất…
– Không được, không lẽ chịu chết ở đây sao? – cô đứng bật dậy nói.
Nói rồi cô chạy đi lùng xục tìm cửa thoát hiểm, không chắc nhưng cô thấy có chút ánh sáng của khe cửa chiếu qua ở phía cuối dãy phòng.
– Chị đi được chứ? cô chạy lại, lay nhẹ người phụ nữ, hỏi.
Gật
Cô lấy chai nước ra rồi cho người phụ nữ uống từ từ chút nước một.
Được cho uống nước, người phụ nữ dần hồi lại, hình như đã có sức hơn khi nãy nhiều. Khi thấy đã đủ, cô dìu người phụ nữ ấy đứng dậy và cùng đi.
– Tại sao chị lại ở đây? cô hỏi.
– Bị bắt.
– Ai đã bắt chị?
– Chị không biết, chỉ biết…có một toán người mặc áo đen đã bắt chị đi.
– …
– Còn em?
– …“lắc đầu”
– …
Hai người cứ đi, không biết đến chừng nào mới có thể ra khỏi nơi này nữa.
– Đứng lại! giọng khàn đặc của một man phát ra từ sau lưng hai người.
Cả hai cùng khựng lại…
– Chúng đó! người phụ nữ rít qua kẽ răng nói nhỏ với cô.
– Sao hả? Muốn chơi trốn tìm với các anh một lát à hai cô em?
Thấy cô không quay lại, hắn cùng một vài tên nữa vòng lên đứng trước hai người.
– Chà chà…ực…hắn nhìn cô rồi xoa cằm, nuốt nước miếng vẻ thèm thuồng.
Cô trừng mắt lên nhìn chúng.
– Thả chúng tôi ra! cô nói.
– Cô em đang ra lệnh cho anh à?
– …
– Làm ơn hãy tha cho tôi! Tôi không muốn chết ở đây đâu! người phụ nữ kia bỗng rời khỏi tay cô đến quỳ rạp dưới chân tên đó và nắm tay hắn năn nỉ cùng hai hàng nước mắt.
– …“Tha”? hắn nhìn người phụ nữ rồi hỏi lại.
Gật gật
– E hèm…ta đang buồn đời, cần một người để…
– Hãy tha cho tôi! Cô ta sẽ hầu hạ ông! người phụ nữ cắt lời hắn, chỉ về vào cô.
– Chị!!!…
Cô tròn mắt nhìn người phụ nữ kia, thật trơ tráo. Không thể tin được.
Hắn đến trước mặt cô…
– Khà khà, cô em nghe rõ rồi chứ? miệng hắn nặc mùi rượu và thuốc lá.
– Tránh xa ta ra, đồ biến thái! cô quát lớn.
“Chát”
Cô té nhào xuống đất bởi cái tát của tên khốn ấy.
– Anh sẽ tha cho cô ta, còn em thì ở lại chơi với anh nhé!? hắn nham nhở.
– Đúng đúng đúng! Mong các anh hãy tha cho tôi! Tôi không muốn chết!
– Chị…Tôi thật thất vọng về chị! cô nói.
– Tôi cũng là con người, cũng muốn sống mà, mong cô hiểu!
– Còn tôi? Tôi không phải con người sao!?
– Tôi xin lỗi! Nhưng tôi cần sự sống này.
– Chị…
– Thôi thôi thôi! Nghe chói tai quá. hắn dùng ngón út ngoáy ngoáy tai và nói.
Hắn hất mặt về phía bọn đàn em.
Hiểu ý, bọn nó liền đưa người phụ nữ kia đi.
– Cám ơn các anh! người phụ nữ mừng rỡ.
Thậm chí chị ta không thèm nhìn lại cô lấy một lần cuối trước khi đi nữa.
Hắn nhìn cô, nhếch đôi ria mép trông đểu không đỡ được.
Vừa tiến lại gần cô, hắn vừa tháo những khuy áo trên cổ tay ra…
Cô dịch người lùi về phía sau…
– Anh…anh định làm gì??? cô sợ hãi.
Ngay lập tức bọn đàn em đã giữ chắc cô lại khiến cô không dãy dụa cục cựa được lấy một chút.
– Chơi với em một chút thôi! hắn “nhe nanh”, cười nửa miệng.
Ooo
“Kítssssssssss” Quốc phanh xe gấp.
Xe đỗ trước căn nhà hoang phế đó…Quốc vội chạy vào, nhưng cánh cửa ban nãy đã bị đóng chặt mất rồi.
Anh lấy người xô mạnh vào cửa mong nó sẽ mở ra nhưng không thể làm được điều ấy.
– Na Na, Trần Na Na! Em đang trong đó đúng không? Anh đây, Quốc đây! Quốc nói, vẫn cố sức phá cửa.
– Đừng phí công vô ích! một cô gái xuất hiện cùng câu nói lạnh tanh ấy.
“Kítssssssssss” Quốc phanh xe gấp.
Xe đỗ trước căn nhà hoang phế đó…Quốc vội chạy vào, nhưng cánh cửa ban nãy đã bị đóng chặt mất rồi.
Anh lấy người xô mạnh vào cửa mong nó sẽ mở ra nhưng không thể làm được điều ấy.
– Na Na, Trần Na Na! Em đang trong đó đúng không? Anh đây, Quốc đây! Quốc la lớn gọi tên cô và vẫn cố sức phá cửa.
– Đừng phí công vô ích! một cô gái xuất hiện cùng câu nói lạnh tanh ấy.
Gia Linh khoanh tay trước ngực, dựa vào một gốc cây ngay đó.
– Na của tôi đâu? Quốc gằn giọng, những gân đỏ trong mắt nổi lên.
Gia Linh nhếch miệng.
– Cô cười gì? Tôi hỏi lại, Na Na đâu?
– Nhiều người lo lắng quá nhỉ, cô ta tốt số thiệt.
– Na Na đâu? Quốc bước lên đứng sát mặt Gia Linh để dằn mặt. Nghiến răng, trừng mắt, anh như muốn bóp chết Gia Linh ngay lập tức nếu không trả lời cho anh biết cô đang ở đâu.
– Sao? Muốn biết lắm à? Gia Linh thản nhiên, trên môi vẫn có nụ cười, chỉ là không biết nụ cười ấy đại diện cho điều gì.
– Cô có nói không? Biết điều thì nói nhanh, không thì…
– Thì sao?
– Đừng có trách sao tôi không nói trước.
– Vậy anh định làm gì tôi nào?…Đánh à? Her, cứ thử xem sao.
– Cô…
– Tôi sao cơ?
Quốc mất kiên nhẫn liền giơ tay hình nắm đấm lên…
Gia Linh vẫn cứng đầu trước Quốc, vẫn giương mắt, vênh cằm lên nhìn.
– Hừm…Quốc giộng thẳng nắm đấm ấy thật mạnh vào bức tường đá…
Gia Linh hơi ngạc nhiên trước hành động của anh.
– Những gì học được từ chính ngôi nhà này anh đã quên rồi sao? Gia Linh nói.
– Nó không đáng lưu lại trong đầu tôi.
– Anh đã ngủ quên lâu rồi đó, hãy quay lại đúng vị trí của anh đi! Tk 3.
– Im ngay! Tên tôi là Quốc, là Quốc có nghe không hả? Tk là cái quái gì? Tôi cấm cô nhắc đến nó trước mặt tôi nghe chưa!? Quốc nổi quạu.
– Her Gia Linh cười nhạt. – Trốn được lần một, lần hai…nhưng cả đời thì không đâu.
– Có im không!? Quốc gằn lên.
Gia Linh nhún vai.
Quốc nhìn vào cánh cửa đang đóng chặt kia và tự trách mình *Đừng làm anh ân hận cả đời này nhé Na Na!!!*
– Nghe đây! Na Na mà xảy ra chuyện gì, dù là mất một sợi tóc thôi thì tôi sẽ tính sổ nợ ấy với cô! Nhớ đấy! Quốc lừ mắt nhìn Gia Linh.
– Còn phải xem liệu anh còn cơ hội gặp cô ta mà đếm xem cô ta mất bao nhiêu sợi tóc không đã.
– Cô nói gì? Quốc dồn Gia Linh vào gốc cây, ghì chặt hai vai Gia Linh và bắt nói rõ.
– Tự nhớ lại đi, tôi không thích nói hai lần.
– Cô…
“Cạch…kẽo kẹt két…”
Cả Quốc và Gia Linh đều bị thu hút bởi âm thanh đó. Đặc biệt là anh- Quốc.
Đứng giữa thềm cửa là một cô gái với khuôn mặt quen thuộc, nhưng dường như cô toát ra vẻ lạnh lùng đến sợ, đôi mắt huyền trở nên sâu hun hút, xoáy tận vào tâm can ai nếu có nhìn vào ấy.
Đây chính là điều mà Quốc không mong chờ và lo sợ nhất. Nhưng làm sao đây??? Nó đã xảy ra mất rồi.
Thấy Na xuất hiện sau cánh cửa ấy, Quốc như hụt hẫng. Buông thõng tay, anh nhìn chua xót nhìn cô.
Anh đã từng một lần đứng tại nơi ấy, chắc chắn hơn ai hết anh hiểu rõ cảm giác đó như thế nào. Một con người khác, một thế giới khác, tất cả đều bị thay đổi chỉ sau vài giờ.
…
Thế nào? Tốt chứ? Gia Linh đến trước mặt cô và mở câu hỏi khảy.
Liếc qua Gia Linh một cái rồi cô bước đi trên một đường thẳng mà không để tâm đến mọi thứ xung quanh.
Chợt…
Cô bị kéo khựng lại…
Cổ tay cô bị nắm chặt trong tay Quốc, anh chau mày…
– Em không sao chứ? vốn biết câu trả lời nhưng anh vẫn muốn hỏi cô câu ấy.
Cô không quay lại nhìn Quốc mà vẫn nhìn thẳng về phía trước.
– Về thôi. cô nói rồi lách cổ tay mình ra và đi trước.
Cô ra trước xe đứng đợi Quổc ra.
…
Quốc nhíu mày, trừng mắt nhìn Gia Linh.
– Tôi và cô, chưa xong đâu.
– Vậy sao? Thế thì…hẹn gặp lại! Gia Linh cười nửa miệng.
Quốc bỏ lại Gia Linh đó và ra xe với cô.
…
Không thấy cô ở ngoài nên nghĩ cô đang trong xe, Quốc không nghĩ gì mà mở cửa xe lên yên vị luôn.
“Cộc cộc cộc”
Quốc đang móc đai an toàn thì có tiếng gõ cửa kính xe.
Ngước lên nhìn…không ai khác mà là cô.
Thì ra cô đứng dựa vào xe phía bên kia nên anh không nhìn thấy. Nhưng cô muốn gì???
Quốc hạ kính xuống…
– Anh nghĩ em đã lên xe rồi. nói xong Quốc mới ngước lên nhìn cô.
– …cô im lặng.
– Em lên xe đi.
– …cô vẫn không nói gì.
– Có chuyện gì sao?
– Dạy em lái xe được chứ? từ lúc nào giọng nói của cô lại trở nên lạnh nhạt đến vậy?
Mỗi lần muốn Quốc làm cho mình điều gì, thường phải có một công cuộc nhõng nhẽo nũng nịu dài hơi để mong Quốc chấp nhận. Còn bây giờ, cô vào thẳng vấn đề một cách nhanh chóng, từ nhịp điệu, giọng bộ, cho đến ánh mắt đều khiến người khác không thể làm khác được.
– Tại sao? Quốc hỏi.
– Em muốn chở người khác.
* “Em muốn người khác chở.” * câu nói ấy chợt vang lên trong đầu Quốc.
** Ngày ấy…
Hai đứa trẻ đang vi vu trên chiếc xe đạp…
– Na nè! Quốc bỗng gọi.
– Dạ!? cô nhỏ nhẹ đáp lại từ phía sau lưng Quốc.
– Em có thích ô tô không?
– Dạ?
– Ô tô í, em thích nó không?
– Ưmmm…ô tô là gì hả anh?
“Kítsssss” Quốc thắng gấp, bất ngờ quá nên Na Na nhào về phía trước, ôm trúng eo Quốc.
– Ứ ư…anh Quốc xấu! Em hổng chơi với anh nữa đâu. Na giận.
– Hì hì, anh xin lỗi! Tại…anh thắng gấp quá. Be Na hổng giận anh nghe!?
– Hứ Na làm mặt giận.
– Chu choa, coi cái mặt giận người ta thấy ghét chưa nà. Quốc lấy tay, chỉ ngón trỏ vào má Na lúng xuống, làm đôi má ấy hây hây đỏ cả lên.
– Hí hí hí…Quốc thích thú.
– Anh cười gì hả?
– À không.
– Mà…anh chưa trả lời em tô ô là gì?
– Ha hahaha haha…Quốc bỗng phá lên cười, cười như nắc nẻ.
Na Na ngơ ngác không hiểu gì. Nhưng thấy Quốc cứ nhìn mình cười, mặt Na bỗng đỏ lựng rồi xám xịt đi.
Quốc thấy thế biết điều liền dừng lại điệu cười.
– Ngốc ạ, “tô ô” là gì có thánh cũng chả biết nữa là anh.
– …
– Nhớ nhé, là ô tô chứ không phải tô ô biết chưa? Quốc ấn nhẹ lên đầu mũi Na.
– Thế cũng cười người ta, ghét anh.
– Ghét anh hở? Nhưng anh thương bé Na của anh mà, hông được ghét anh biết chưa?
– Mà cái tô…xí, cái ô tô để làm gì hả anh đáng ghét?
– Ô hô…“đáng ghét” nữa. Hông biết hả?
Lắc đầu
– Là cái kia kìa. Quốc chỉ vào một chiếc ô tô từ phía kia, xa lắc.
– Nhưng sao?
– Mình mà ngồi trong đó thì không phải chạy xe đạp bốn bánh thế này nữa.
– Ơ, em thấy nó cũng bốn bánh đấy thôi.
– Nhưng nắng không lo, mưa không sợ, vừa mát, vừa êm nữa.
– Thế ạ?
– Uhm!
– Vậy em cũng muốn đi.
– Thế sau này em học lái ô tô rồi chở anh nhé!?
– Ứ ự ư, em không chịu đâu.
– Chứ sao? Giờ anh chở em xe đạp rồi, sau này em phải chở lại anh chứ.
– Không, em mãi mãi chỉ muốn ngồi sau xe anh Quốc thôi. Anh Quốc phải chở em mãi mãi.
– Thiệt hơm?
Gật gật
– Hi hi, thế để anh tập lái ô tô rồi chở em đi nhé!?
– Vâng ạ!
Cả hai cùng cười thật tươi và lại tiếp tục bon bon ngao du vi vu trên chiếc xe đạp bốn bánh…**
“Cộc cộc” cô lại gõ lên cửa lần hai.
– Anh nghĩ gì vậy?
– …anh trầm ngâm nhìn cô.
– Anh Quốc!
– À không.
– Anh chưa trả lời em.
– …Em muốn chở người khác thật không?
– Uhm!
Quốc bỏ lại đai an toàn, mở cửa xuống xe. Anh không nói gì, qua bên kia xe và ngồi lên.
Quốc vừa yên vị xong là cô cũng mở cửa lên xe.
Lần đầu tiên cô được ngồi trước vô lăng.
o0o
Một buổi chiều mát…
Như mọi chiều, cậu lại đi dạo trong công viên…Đón những cơn gió lạ và nghe những câu chuyện của những người xa lạ. Và hơn hết, cậu mong được gặp lại thứ mình đã đánh mất.
…
Từ xa xa, theo hướng ngược lại cũng có một người đang đi tới, cũng một mình, cũng mong chờ và đón những gì như cậu.
– Chị đóng khớp vai lắm! bỗng một giọng nói vang lên sau lưng cô.
Không hề quay lại, cô vẫn đi tiếp.
– Trần Na Na! Chị đúng là một diễn viên tài ba.
Nghe đúng tên mình, lần này cô mới dừng bước.
Người đó ra đứng trước mặt cô, lộ diện “nguyên hình”.
Cô không hề ngạc nhiên dù là chút mảy may.
– Chào! Trông là biết không cần hỏi thăm sức khỏe của cô bé rồi nhỉ. cô nói.
– Cảm ơn! Chị quan tâm quá.
– …
– Mặt chị vẫn dày và chẳng khác xưa là mấy nhỉ. Yuu khinh khỉnh nói.
– Nhưng độ đàn hồi vẫn kém em vài cấp.
– Chị…hứ, chị đừng tưởng được thế là ngon. Tôi nói chị biết, chị đừng hòng cướp được anh Bảo của tôi lần nữa.
Cô bật cười nửa miệng
– Chị cười gì? Yuu khó chịu.
– Em nhập vai cũng tốt mà.
– Chị nói gì?
– Tại nạn để trở hành bệnh nhân, tỉnh lại để trở nên trầm cảm, đáng thương để được tội nghiệp…không phải là vai diễn đa nhiệm và quá tốt sao? Đất diễn dành cho em không phải quá ư ưu đãi hay sao!?
– Ha ha. Yuu cười lớn.
“Đốp đốp đốp” Yuu vỗ tay, gật gù.
– Quả thật là mắt chị cũng không tồi, có lẽ tôi đã đánh giá chị quá thấp.
– …
– Nhưng sao chị không lật mặt tôi?
– Em nên biết ơn quyển nhật ký của em.
– …Àààà nó hả? Chị tin sao?
– Quả thật là em hơi coi thường chị.
– Nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là chị hãy tránh xa anh Bảo của tôi ra!!! Yuu thét vào mặt cô.
– Chị không hề bám riết lấy cậu ta em nhé! Coi lại câu nói của em đi! cô làm vẻ mặt mỉa mai.
– Rốt cuộc thì đó là tại chị, chị làm gì khiến anh Bảo của tôi ngày ngày như người mất hồn, cứ đi tới đi lui trong công viên? Ảnh chị chỉ có vài kiểu mà anh ấy phô tô treo đầy phòng, trong khi của tôi hàng tá mà anh ấy không thèm nhìn lấy một lần cho dù chỉ là lướt qua thôi cũng được. Khuya nào cũng đứng dưới cổng nhà chị đến tận sáng. Hạnh nhân mà anh ấy khổ sở khi bị dị ứng anh ấy cũng chịu hết, chịu đựng chỉ để ăn thứ bánh chứa đầy hạnh nhân của chị. Có một bài hát mà suốt ngày nghe đi nghe lại mãi vẫn không chịu thôi…
– Im đi!
– Tôi không im, tôi phải nói để chị biết rằng, chính chị đã hành hạ anh ấy phải khổ sở như thế đó. Chị trả lại anh Bảo cho tôi! Trả cho tôi! Trả đây! Hức…huhuhu…Yuu bắt đầu bật khóc lớn.
– Cái đó cô phải trách cậu ta chứ không phải tôi. Có ai bắt cậu ta phải làm thế không? KHÔNG. Tất cả là do cậu ta tự chuốc lấy mà thôi. Cô có đòi thì đi tìm cậu ta mà lấy, tôi không có gì cho cô đòi đâu. Bye! cô nói rồi bỏ đi.
Cô chỉ muốn rời khỏi đây thật nhanh, cô sợ mình không kiềm chế được lòng mìh mất, lúc ấy tất cả những gì cô gầy công sắp đặt ra đều tan thành bọt biển.
– Chị đứng lại cho tôi! Yuu chạy theo giật cổ tay cô lại.
– Tránh ra! cô hất tay Yuu ra.
Vô tình Yuu đang đứng trên bậc tăng cấp nên bị lỡ chân té.
Thấy Yuu té, cô hoảng hốt chạy lại đỡ Yuu lên.
– Tôi không chết được đâu mà lo. Yuu hất tay cô ra.
Cũng may là chỉ có hai bậc thôi nên không sao cả, nếu không có lẽ đã có chuyện lớn.
“Huỵch” cô vừa quay lưng đi thì nghe có tiếng động phía sau.
Cô quay lại…
– Đừng giả vờ, dậy đi! Không có ai xem cô diễn đâu. co nói.
Thật kì lạ, Yuu vừa đứng đây còn đanh lại cô. Vậy mà quay lưng đi, quay lại đã thấy nằm dài dưới đất. nghĩ là diễn trò cũng không sai tẹo nào.
– Dậy đi! Cô không qua mắt được tôi đâu.
– …
– Này!
– …
– Yuu cô hơi lo, cúi xuống lay nhẹ người Yuu và gọi.
– …
– Yuu! cô vỗ nhẹ vào má Yuu.
– …
– Yuu!
– …
– Yuu ơi! Em sao vậy? Em tỉnh lại nhìn anh đi Yuu! bỗng từ đâu cậu chạy ập tới. Cậu đẩy cô ra mạnh làm cô bị bật ngửa ra sau…cũng khá đau.
– …Yuu vẫn bất tỉnh.
– Cô đã làm gì con bé hả? cậu quay phắt lại, nhìn cô đay nghiến.
– …cô thật sự sợ hãi.
– Nói! Cô đã làm gì hả?
Lấy lại bình tĩnh, cô chống tay đứng dậy. “Diện” ra ánh mắt lạnh lẽo, vô cảm, vẻ mặt khó ưa, kên kiệu, ngông nghênh ra.
– Hãy hỏi lại cô ta đi!
– Cô nói hay nhỉ? Yuu bị cô làm cho bất tỉnh rồi thì nói làm sao?
– Nói nhiều, tốt hơn hết cậu nên đưa cô ta đến bệnh viện đi thì hơn.
– …cậu nghiến răng trèo trẹo. – Cô được lắm! Hãy đợi đấy!
Cậu buông câu nói rồi bồng Yuu lên, nhìn cô cháy mắt lần nữa rồi mới đi khỏi đó.
Cậu không hề biết rằng đang có người nhìn mình từ phía sau. Ánh mắt ấy đau khổ, quặn thắt, nghẹt thở đến nhường nào cậu biết không?
O
Cô đứng sau nhìn cậu mà lòng quặn đau là thế, còn cậu vẫn đi…nhưng đâu phải là không đau đớn gì.
*Cậu thay đổi thật sao Na???* cậu tự hỏi.
Thực ra cậu không hề muốn làm cô đau, không hề muốn nói ra những lời nói làm nhau tổn thương như thế. Nhưng…chỉ để xác định rằng cô có còn là Trần Na Na hay đã thay đổi thật sự thì cậu phải làm thế. Nếu là Na Na của Gia Bảo ngày nào thì chắc một điều rằng, cô sẽ không bỏ qua cho ai đó dễ dàng và cam chịu để người khác vu oan cho mình. Đằng này…
o0o
Nhà nội…
– Anh chịu về rồi sao? cô cất giọng lành lạnh.
Thiên Tuấn đang định lên phòng thì khựng lại, đứng vài giây rồi lùi lại và ngồi xuống ghế.
– Em về khi nào?
– Em nghĩ anh đâu mong em về, hỏi chi?
– …
– Anh đừng làm bộ mặt ấy nữa được không? Em hỏi anh, tại sao anh làm thế với em?
– …
– Không nói được à?
– Đó là những điều em cần có, nhưng em chưa có thì phải dạy em thôi.
– Anh có thể dạy em bằng nhiều cách mà, hơn nữa trước khi anh để em rơi vào đó không thể báo trước với em một tiếng được sao?
– Phải để mọi thứ thật tự nhiên, lúc đó các khả năng trong em mới có cơ hội để phạn xạ chứ.
– Anh có biết lúc trong căn nhà đó em đã nghĩ gì không?
– …
– Em vốn nghĩ, nhất định anh sẽ đến cứu em, vì anh đang đi tìm em. Nhưng…em đã sai, càng đợi càng không thấy. em vẫn tin rằng anh sẽ tìm ra em, sẽ cứu em khỏi đó.
– …
– Nhưng ai ngờ được, chính anh trai mình đã đẩy mình vào ấy. Vậy thì cớ gì lại cứu mình ra!? Her…Và sau tất cả thì tôi biết rằng, mọi chuyện chỉ là một buổi “diễn tập” và “rèn luyện”…Thú vị nhỉ!?
– Em đã học được những gì nên có rồi chứ?
– Không nhiều. Nhưng ít nhất là có thể nhận ra một vài điều.
– Vậy là đủ rồi. Từ từ học hỏi rút kinh nghiệm sau cũng chưa muộn.
– …Đồ ác độc! cô vừa nói vừa cầm chiếc gối sô pha ném thẳng vào Thiên Tuấn.
Anh không né chiếc gối đó dù cho mình thừa sức để né.
– Anh có coi em là em gái anh nữa không hả? Anh thật đúng là đồ ác độc mà. cô vừa nói vừa ném tới tấp những chiếc gối còn lại vào người Tuấn.
– …anh vẫn lặng thinh, không nói gì.
Đến chiếc gối cuối cùng đã ném đi, cô xoay lại tìm gối ném tiếp thì không còn để ném nữa.
– Anh nói gì đi! Sao không nói hả? cô quay lại nói lớn với ánh mắt giận dữ.
Thiên Tuấn đứng dậy trước mặt cô. Tiến gần lại, đôi mắt anh long lanh bởi một màn nước mỏng phủ lên tròng mắt…
Ôm cô vào lòng, anh khẽ nói:
– Sẽ qua thôi em à! Anh xin lỗi! Xin lỗi cô em gái bé nhỏ của anh!
Đã lâu…thật đã lâu lắm rồi…bây giờ cô mới được nhận lại chiếc ôm ấm áp của Thiên Tuấn.
– Hức hức…cô bắt đầu nức nở trong lòng Thiên Tuấn.
– …
– Anh mà còn giám làm như thế với em một lần nữa thì đừng trách em. Hức…hức hức…
– Anh biết mà. Anh hứa!
– Là anh nói đó. cô ngóc đầu lên nói.
– Chậc, anh biết mà.
Lúc này Thiên Tuấn thấy cô chẳng thay đổi chút nào, vẫn là cô em gái của anh ngày nào. Vẫn không thôi nũng nịu, nhõng nhẽo lúc được anh vỗ về…
o0o
Biệt thự Hoàng Gia…
Cậu đứng nhìn về phía mặt trời đang dần xuống núi và trầm ngâm…nghĩ về điều gì đó.
Mọi thứ bày ra trước mắt cậu quả rất thật, nhưng tất cả xảy ra quá nhanh và quá thật đến nỗi khiến cậu không thể tin nó là thật.
*Rốt cuộc là vì cái gì? Vì cái gì mà khiến cậu vô tình đẩy tớ ra như vậy???* cậu hỏi.
Cậu không thể chấp nhận lý do cô đưa ra để kết thúc một cuộc tình như thế. Nếu đây chỉ là trò chơi, chỉ là những sự bỡn cợt thì nó không thể thật đến thế được. Và nếu cô chỉ muốn lợi dụng cậu thì đáng lẽ phải chơi cho tới cùng trò chơi này chứ, tại sao lại kết thúc nó khi cô đang dần đạt được mục đích với con cá lớn là cậu? Và không lẽ…những lần cô quan tâm, những khi cô chia sẻ, những lúc cả hai cùng bên nhau đí cũng là giả dối sao? Không! Cậu không thể tin lời cô nói là thật. Cậu tin rằng, chắc chắn cô đang cố tình che dấu cho một sự thật nào đó.
Chỉ cần nghĩ tới đó thôi, trong cậu lại cồn cào lên nỗi nhớ cô. Phải làm sao khi đã quá yêu người??? Từ lúc mới yêu cho đến tận bây giờ, cậu không hề nghĩ mình đã đặt tình cảm vào cuộc tình này nhiều đến vậy. Những tưởng đó chỉ là những rung động đầu đời của tuổi mới lớn thôi, thứ rung cảm của một tình yêu tuổi học trò đầy trong sáng, thơ mộng. Ấy vậy mà nó đã trở thành thứ tất yếu của cậu lúc nào không hay…Cậu vốn chưa từng thử nghĩ về một tương lai có hai người sẽ như thế nào. Nhưng bây giờ cậu lại khao khát có được tương lai ấy. Tại sao vậy? Không tại sao cả! Chỉ là những tình cảm ở tuổi mới lớn mà người ta thường cho là con nít kia đã dần lớn lên và trở thành một tình yêu đích thực. Tình yêu ấy không thể dễ dàng để nó vụt mất được. Không thể!!!
Cậu vội chạy đi tìm Gia Huy.
– Anh hai!…Anh hai!…cậu chạy sang phòng Gia Huy rồi cả phòng sách, và xuống phòng khách tìm.
– Anh hai! Anh…
– Anh đây! Gia Huy đang bưng trên tay một chậu kiểng nhỏ.
Cậu vội chạy lại.
– Anh hai!
– Sao? Tìm hai có chuyện gì không?
– Anh cho em mượn xe!?
Gia Huy nhìn cậu…
– Em định đi đâu?
– Em có việc gấp đi đây một lát, anh đừng hỏi nữa, cho em mượn nhanh đi!
– Anh có cầm chìa khóa đâu.
– …
– Nó luôn ở xe chờ em lấy đi bất cứ lúc nào đó! Em trai ạ. Gia Huy biết chắc rằng sẽ có lúc cậu chợt nhận ra điều gì đó, nên anh liôn để mọi thứ ở tư thế sẵn sàng và chỉ chờ cậu “nổ súng” phát động.
– Cảm ơn anh! cậu nói rồi vội đi.
– …Mong sẽ không là muộn! Gia Huy khẽ nói.
Cậu phấn khởi lên xe, bật chìa khóa, đề ba và…“kítsssssss…” cậu vừa đạp chân ga, xe cũng vừa chạy thì đã phải phanh gấp lại.
Là Yuu…cô bé đứng dang tay chặn trước đầu xe.
Cậu mở cửa kính, thò đầu ra:
– Em làm gì vậy Yuu? Em có biết là nguy hiểm lắm không?…Bây giờ anh đang có việc gấp, không rảnh chơi với em đâu. Em ở nhà với anh hai và zú, lát anh sẽ về.
Yuu vẫn đứng mà không chịu né ra, ánh mắt có vẻ tức giận.
Cậu đành xuống xe…
– Em để anh yên ngày hôm nay được không? Anh đã nói hôm nay anh bận rồi mà. cậu kéo Yuu sang một bên, nói hơi lớn tiếng.
– Em không cho anh đi đâu hết. Yuu gằn từng chữ một.
(Yuu nói được…??? Trước mặt cậu sao…???)
– …Em chịu nói rồi sao? cậu có vẻ không hề ngạc nhiên.
– Anh…
– Anh nghĩ sẽ phải chờ tương đối lâu nữa em mới nói cơ.
– Anh nói vậy nghĩa là…
– …
– Anh biết hết rồi sao?
– …
– Sao anh biết được?
– Không sao cả.
– Là chị ta đúng không?
– Ai?
– Trần Na Na đã nói gì với anh?
– Na Na không nói gì cả.
– Vậy tại sao anh biết?
– Anh là ai? cậu hỏi.
– …
– Ít ra thì anh cũng là anh em, biết em từ nhỏ, tính khí em thế nào không lẽ anh lại không rõ sao em?
– Vậy tại sao anh cố tình tỏ ra như không biết gì?
– Vì em là cô em gái nhỏ của anh. Anh sẽ để em có được sự tự nhiên nhất.
– Em không cần!…Không cần làm em gái anh! Càng không cần sự thương hại của anh!
– Anh không hề thương hại em. Với anh, em thật sự là một cô em gái mà anh cần.
– Nhưng em thì không.
– Yuu à! Em…cậu nắm tay Yuu.
– Anh hắt em ra một cách vô tình như vậy chỉ để chạy theo chị ta sao? Chị ta đã nói với anh chỉ là trò chơi mà. Anh không nghe rõ lời chị ta nói sao? Với người ta, anh chỉ là một công cụ, là một thứ đồ chơi để người ta vui và có hứng thú mà thôi anh biết không???
– Yêu một người là làm cho người đó vui và hạnh phúc, Na Na vui, như vậy vai trò của anh không phải đã quá đúng rồi sao!? Ít nhất khi bên anh, cô ấy đã có được niềm vui mà.
– Anh…anh đúng là kẻ điên mà, anh điên mất rồi.
– Vì vậy em hãy để người điên này làm việc gì hắn muốn!
– Nếu không thì sao?
…Yuu nhìn thẳng vào mắt cậu, cậu cũng vậy, không hề né tránh ánh mắt Yuu…
Cậu để Yuu đứng đó và mở cửa xe…
Cậu giữ vô lăng, bật chìa khóa, nhấn chân ga…
Yuu vẫn lì lợm, nhất quyết không tránh ra.
Nhưng Yuu có lẽ đã quên một Hoàng Gia Bảo không sợ trời cũng chẳng sợ đất mà chỉ sợ mỗi Trần Na Na là ai rồi. Ngay lúc này, liệu có ai ngăn được cậu đi tìm cô chứ???
“Brừm…brừm…” cậu liên tục nhấn chân ga.
Yuu nhắm mắt lại…
…“Vù” một luồng gió mạnh đi ngang qua Yuu làm mái tóc buông xõa bay lên.
Một tốc độ cực nhanh…*Anh thật tàn nhẫn!!!* cậu đã đi rồi.
Yuu từ từ mở mắt nhìn về hướng chiếc xe kia đang lao vút đi. Sau lưng nó chỉ còn lại khói bụi và một người bị xem như “kẻ vô hình”.
…
Trời cũng đã chập choạng tối, như thường lệ thì giờ này có lẽ cô đang ở nhà. Cậu phóng xe đến thẳng nhà cô…
o0o
“Tin tin” một chiếc mô tô tít còi inh ỏi trước cổng nhà nội.
“Cốc cốc cốc” Trâm Anh gõ cửa phòng cô.
“Cạch”
– Có ai kiếm em kìa Na. Trâm Anh nói.
– Làm gì có ai chị.
– Em thử nhìn xuống dưới đi. nhìn Trâm Anh giây lát rồi cô ra ban công nhìn xuống dưới.
“Yêu một ai là khi từ trong nghĩ suy là bao đợi mong
Đời em đã vui hơn xưa vì ta đã gần bên nhau…”
Đúng lúc đó, điện thoại cô đổ chuông…
Một số lạ…
– Alô. cô bắt máy.
– “Em để khách chờ hơi lâu đó, có phải là thất lễ lắm không?” một giọng nam cao từ đầu giây bên kia.
Cô nhìn xuống dưới cổng…thì ra là hắn.
– Có việc gì không?
– “Tới giờ đến tu viện rồi em nhỉ!?”
– Tôi tới liền.
– “Uhm, nhanh anh chờ.” cô định cúp máy thì giọng hắn lại “ngân” lên.
– Tôi có chân, tự tôi sẽ tới.
– “Đừng hiểu lầm, chỉ là tiện đường nên anh ghé qua đón em luôn theo lời của Kì Lâm thôi.”
Nghe đến tên Kì Lâm cô có vẻ xuôi lòng.
– “Nhanh em nhé!” hắn nói rồi cúp máy nhanh.
…
Không ai thấy một chiếc xe đang đứng sau nhìn cổng nhà nội. “
Cậu nắm chặt vô lăng, nuốt cơn nóng giận nhìn hắn đang lởn vởn trước cổng…
Lát sau…
– Em để anh đợi hơi lâu đó nhé!
– Có ai bắt anh đợi đâu.
– …Uh nhỉ, ai bảo con đợi người này chi ông trời nhỉ!?
Cô bật cười, nhưng chỉ nhếch miệng rồi thôi.
Với hắn thì thế cũng đủ rồi, ít ra thì hắn cũng được cho là một lý do có thể làm cô cười…
Cô xuất hiện trước mắt cậu, nhưng cùng với một tên con trai khác mà không phải là cậu. Cô đang lên xe cùng đi đâu với tên ấy??? Hắn đang làm gì kia??? Đội mũ bảo hiểm cho cô sao? Cử chỉ thân mật nhỉ. Mà cô cũng bằng lòng để hắn làm thế à? Từ khi nào cô trở nên dễ dãi vậy???…
– Cảm ơn! Tôi có tay. cô dành lấy, tự cài lấy dây mũ.
…
*Phải rồi, có thế chứ* cậu bớt căng thẳng hơn.
*Cái gì kia???* vừa giãn ra một chút thì cậu lại chau mày.
Cô lên xe, ngồi sau lưng hắn…
Cậu không thể giữ bình tĩnh được thêm nữa. Có ai có thể bình tĩnh khi thấy một người khác dẫn người mình yêu đi trước mặt mình không???
Hắn bắt đầu rồ ga phóng xe đi…
“Kítssssssss” cả xe cậu và xe hắn đều thắng gấp lại.
Cậu phóng xe thật nhanh ra chặn đầu xe Phong nên cả hai đều bất ngờ phanh gấp.
Cậu mở cửa xe xuống đứng trước mặt cô và hắn.
– Tôi cần nói chuyện với Na Na của tôi. cậu nói.
– Her. hắn cười khảy.
– Anh cười gì?
– Có cần phải nói của cậu không? Sợ không nói sẽ không ai biết sao? hắn giọng khinh khỉnh.
– Na, cậu nói chuyện với tớ một lát được không? cậu hỏi.
– …Chuyện gì?
– Anh có thể giữ phép lịch sự là tránh ra chỗ khác được không? cậu quay sang hắn.
– Ờ he. hắn gật gù. – Tôi xin lỗi! hắn nói rồi tạm lánh đi chỗ khác.
– Anh đi đâu vậy? Định bỏ em lại một mình hở? Lỡ cậu ta làm gì em thì sao? cô níu tay hắn lại.
“Chớp chớp” hắn nhìn cô không hiểu gì.
– Xin lỗi! Giờ tôi đang đi chơi với người yêu tôi, không rảnh để tiếp người dưng heng.
– Người…người…
– Không nghe rõ hay không nghe thấy gì? Nếu không nghe rõ thì để tui nói lại cho nghe he. Hiện tại tôi đang đi chơi với người yêu, nên không rảnh để tiếp mấy người dưng như cậu, làm ơn tránh ra cho chúng tôi đi.
– …
– Đừng lấy anh làm cái màn che. Hãy đối diện với tình cảm của mình đi! hắn nói cụt lủn rồi tạm tránh đi.
…
– Có gì thì nói nhanh đi, tôi không rảnh.
– Cậu đang dấu tớ chuyện gì? cậu hỏi.
– Chuyện gì? Chuyện gì là chuyện gì? cô hỏi lại.
– Tớ biết chắc là cậu đang cố dấu tớ chuyện gì đó. Có phải có liên quan đến tớ không?
– Không liên quan gì đến cậu.
– Không liên quan đến tớ? Tớ biết mà, tớ biết chắc là có chuyện mà. Dù có hoặc không liên quan thì tớ vẫn muốn biết chuyện này. Đừng cố hất tớ ra!
– Tôi đã nói là không có gì mà. nhận ra mình lỡ lời, cô khẳng định lại.
– Nói dối, rõ ràng là có mà.
– Cậu làm ơn buông tha cho tôi đi có được không? cô nổi quạu.
– Nhưng tớ không thể để tuột mất cậu như thế. Tớ yêu cậu rất nhiều Na ah! Cậu có hiểu lòng tớ không?
– Tôi không hiểu, mà việc gì tôi phải hiểu?
– Cậu còn nhớ những lúc chúng mình bên nhau không? Dù là cười, là khóc hay vui buồn đều có nhau. Cậu…
– Tôi không nhớ, những gì thuộc về cậu tôi đã trả lại hết cho cậu rồi. Những thứ không trả được tôi cũng đã xóa bỏ, gỡ nó ra khỏi đầu vĩnh viễn rồi. Đừng mơ nữa được không? Về hiện tại đi! Trên đời này không có thứ gì gọi là tình yêu đích thực đâu, nhớ nhé! cô nói rồi bỏ đi.
“Yêu một ai là khi từ trong nghĩ suy là bao đợi mong
Đời em đã vui hơn xưa vì ta đã gần bên nhau
Love me, love me (à ha) kiss me, kiss me (moahh)…”
Cô vừa bỏ đi thì điện thoại đổ chuông. Cô lấy điện thoại từ trong túi áo ra. Màn hình sáng lên, hiện ra cả số lẫn tên cậu, và cả tấm ảnh đại diện của cậu mà mỗi khi có tin nhắn hay cuộc gọi của cậu nó sẽ hiện ra nữa.
– Cậu nói dối mà. giọng cậu bỗng phát ra sau gáy cô làm cô giật thót mình.
– Cậu định làm gì hả?
– Bài hát đó, tấm ảnh đó…Cậu đừng cố chối gạt tớ nữa Na à.
– Her, cậu đúng là ngây thơ mà. Đâu phải cứ để ảnh cậu, còn giữ số cậu, cả bài hát này nữa làm nhạc chuông thì tức là tôi yêu cậu. Chỉ là…
– Là sao?
– Chỉ là tôi bận quá nên chưa có thời gian đổi hình, xóa số và thay nhạc chuông thôi. Mà mấy thứ đó có hay không cũng đâu quan trọng với tôi.
– …
– Về đi! Còn theo tôi cậu càng bị tổn thương thêm mà thôi
– …
– Cậu thả ra không hả? cô vừa quay lưng đi thì cậu đã ôm chặt lấy cổ cô từ phía sau.
– Tớ không biết chuyện gì khiến cậu nhẫn tâm với tớ như vậy. Nếu là một thằng con trai bình thường với chữ sĩ cao ngất thì đã buông tay từ lâu rồi. Nhưng cậu hãy nhớ rằng, vẫn còn một người rất bình thường là tớ, với chữ sĩ to tướng đặt trên đầu thật, nhưng tình cảm của tớ dành cho cậu và cậu trong tớ có vị trí cao hơn tất cả. Từ khi yêu cậu nó đã bị dẹp qua một bên rồi.
– …nghe những lời cậu nói mà lòng cô quặn thắt lên từng hồi.
– Về với tớ được không Na?
*Về sao? Uhm, thì về. Nhưng biết về đâu hả Bảo? Tớ không được phép quay về nữa cậu à.*
– Nói hay đấy, cậu có thể viết tiểu thuyết lời yêu được đó, khi nào xuất bản thành sách thì nhớ tin cho tôi biết. Tôi sẽ ủng hộ một quyển.
Cậu nghe cô nói thì đã biết ý cô thế nào. Từ từ buông tay ra, cậu ngậm ngùi đứng lặng nhìn cô đi…
*Cậu lấy của tớ một thứ mà vĩnh viễn cậu không thể trả hết cho tớ được. Đã hơn một lần tớ ra lệnh cho nó rằng hãy thôi yêu cậu, rằng cậu là đồ đáng ghét, đừng yêu cậu! Nhưng trái tim của tớ đã thuộc về cậu rồi, nó không chịu nghe lời của tớ nữa Na à…
…
– Đi thôi! cô nói như ra lệnh cho hắn. Nhưng hắn không quan tâm về điều đó, hắn chỉ lặng im làm theo lời cô.
“Brừm brừm…vèo” chiếc xe vút qua cậu một cách vô tình…
Thế là hết sao???
Từng cơn gió rít ngang qua một cách vô tình vội cuốn đi những giọt nước trên khóe mắt ai đang lặng rơi…
o0o
“…
Em có thể dối anh trong lời nói,
Nhưng làm sao giấu được trong ánh mắt.
Tình yêu thì không có sai hoặc đúng,
Chỉ cần trái tim rung động.
Nghẹn ngào giây phút ta chấp nhận sống không cần nhau,
Chẳng khác chi trái đất này làm sao tồn tại không có mặt trời.
Chỉ biết lặng nhìn em quay lưng bước đi lòng anh thắt lại,
Nghĩ đến mình sẽ không gặp lại.
Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau,
Chẳng giống như chúng ta tìm được nhau rồi lại hoang phí duyên trời.
Tại sao phải rời xa nhau mãi mãi, biết đến khi nào chúng ta,
Nhận ra chẳng thể quên được nhau…” (Lắng nghe nước mắt – Mr. Siro)
Đúng vậy, “Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau”, nhưng tại sao tìm được nhau rồi lại để nó trôi qua một cách “hoang phí”???
Her, thật nực cười…
“Đốp đốp đốp” những tràng pháo tay tán thưởng dành cho vị ca sĩ vừa hát trên sân khấu.
“♫ ♪ ♪ ♫ ♫ ♪ ♫ ♪ ♪ ♪…” vừa kết thúc bài hát, tràng pháo tay tán thưởng của mọi người cũng vừa dứt thì những nốt nhạc trên phím đàn piano lại vang lên nhẹ nhàng, sâu lắng, chậm rãi đi vào lòng người. Một bản “A time for us – Various Artists” vang lên làm không gian trùng xuống, như để nhường chỗ cho cảm xúc của con người được thăng hoa…
Cậu cười khảy rồi đưa lên miệng từng ngụm rượu đắng chát, cay xè…
Cậu đã ngồi trong bar này khá lâu, lâu đến nỗi cậu không thể nhận biết được bây giờ đang là ngày hay đêm.
Trái đất vẫn quay, thế giới vẫn sống, con người vẫn vậy, …cậu mặc kệ tất cả, chỉ biết rằng lúc này mình cần “quên”. Người ta nói uống rượu để giải sầu, uống để quên đi mọi thứ; cậu cũng uống, uống nhiều lắm…Nhưng sao vẫn không quên được? Vẫn không giải được sầu??? Mà hình như nó ngược lại thì phải, càng uống lại càng tỉnh, càng uống lại càng sầu, càng uống…lại càng nhớ cô. Nhớ khuôn mặt ấy, nhớ giọng nói ấy, nhớ ánh mắt ấy, nhớ hương bánh mỗi lần cô làm vì cậu, nhớ cả đôi môi ấy…Tất cả đều rất thật, đều đang hiện ra trước mắt cậu…
*Tất cả đều là giả dối sao? Her…* cậu lại uống.
– Tôi ngồi đây được chứ? một giọng nữ iểu điệu vang bên tai cậu.
Cậu coi như không biết, vẫn uống…
Nữ nhìn cậu một lượt, nhếch miệng rồi tự nhiên kéo ghế ngồi cạnh cậu.
Không cần hỏi gì bartender kia đã đặt trước nữ một ly rượu mạnh. Chắc là khách quen, và đã uống thứ này nhiều lần mà không thay đổi nên không cần nói thì bartender cũng biết nên phục vụ gì.
– Buồn tình à? nữ thản nhiên nói.
Cậu khựng lại một chút vì bị nói trúng tâm trạng, nhưng rồi lại uống tiếp với những ngụm rượu lớn.
– Si tình nhỉ!? nữ lại nói.
– …
– …nữ không nói nữa, chỉ giữ im lặng và uống rượu rồi khẽ buông những tiếng thở dài để không ai biết…
– Cô cũng đang buồn!? bất chợt cậu lên tiếng.
Nữ im lặng rồi ngửa cổ lên nhìn giá rượu trước mặt…lại một tiếng thở dài…
– …Có thể nói là vậy.
Lúc này cậu mới nghiêng đầu qua một chúc để xem mặt người bên cạnh…
(Là Gia Tuệ)
– …Cậu làm gì ở đây? cậu hỏi.
– Không thấy sao? Rượu nè. Gia Tuệ nói rồi đưa ly rượu ra chúc cậu.
– Cậu là Gia nào vậy?
– Tuệ.
– …
– Tôi đi trước đây, cậu về sau nhé. Gia Tuệ nhìn đồng hồ rồi nói với cậu.
– Uhm!
– Mà nè!
– …
– Làm bạn được chứ!? Gia Tuệ nói rồi đưa tay ra phía trước.
– …cậu chần chừ một chút rồi cũng đưa tau ra.
Nhưng Gia Tuệ liền rụt tay lại…
– Cảm ơn! Gia Tuệ nói khó hiểu.
– Vì cái gì? cậu thu tay về rồi hỏi.
– Biết có cậu muốn làm bạn với tôi là được rồi. Gia Tuệ nói rồi quay gót.
Không ngờ một Gia Tuệ lại biết đến bar và rượu mạnh, và còn uống một cách rất chuyên nghiệp nữa là đằng khác. Như thế thì bản chất của cô thực sự là như vậy cũng đâu phải không thể. Dễ nghĩ thôi mà…Cậu lại uống…
o0o
Tu viện Maria…
– Đứng bên tê đồng ngó bên ni đồng mênh mông bát ngát
Đứng bên ni đồng ngó bên tê đồng bát ngát mênh mông
Thân em như chẽn lúa đòng đòng
Phất phơ dưới ngọn nắng hồng ban mai. cả lớp đồng thanh đọc.
– Được rồi, bây giờ bạn nào có thể giải thích cho chị cùng tất cả các bạn biết ý nghĩa của những câu hát trên được không? cô hỏi.
Đứa nào cũng nheo mắt, chau mày, vuốt cằm có vẻ đang rất tập trung để vắt óc suy nghĩ về một câu hỏi hết sức nghiêm trọng của cô vừa đặt ra.
– Nếu bạn nào giải thích được thì…cô lấp lửng để thu hút sự tò mò của mấy đứa.
– Thì sao hả chị?
– Thì…cô nhìn tất cả bọn nó một lượt. – Thì…chị sẽ có phần thưởng.
– Nhanh nhanh mày, có phần thưởng kìa. boy 1.
– Mày giải thích đi! girl 1.
– Phần thưởng đó. boy 2.
– Nghĩa là…girl 2.
– Là gì mày? boy 1.
– Là…là tao không biết, hê hê. girl 2.
– Ềềềềềềềềề…
– @%#$%^%…tất cả đều loạn lên khi nghe cô nói sẽ có phần thưởng dành cho người “thắng cuộc”.
– Bọn bay xê ra coi, để anh rinh quà về cho bọn bay xem nà. bỗng một boy nói lớn ở góc lớp.
– Ù uôiii, đầu đinh nhà mềnh bữa ni men lì nhờ. boy 3.
– Xí, hão vừa thôi, có chắc là rinh được không? girl 1.
– Các chú hãy đợi đấy!
– Tùng! Chị đã dặn phải xưng hô thế nào với bạn bè nhỉ? Cả lớp nữa!? cô nhắc nhở.
– Dạ, em biết rồi thưa chị! Tùng (đầu đinh) nói.
– Em nói em biết, vậy em giải thích cho mọ người nghe đi nào! hắn giục.
– Vâng anh! Tùng nghe lời. – E hèm hèm hèm…Tùng cố hắng giọng.
– Thôi vào vấn đề chính luôn đi ông ơi! boy 1. – À à hề hề hề, bạn bạn…bạn nói lẹ cho cả lớp cùng biết đi Tùng yêu dấu ơi! đang sử dụng ngôn ngữ mà bọn nó hay dùng với nhau thì bắt gặp ánh mắt tia lửa điện của cô đang nhìn nên boy vội sửa lại câu nói của mình; boy cười mà mặt nhăn như khỉ ăn ớt.
– Hahaha hahaha ha ha…cả lớp có dịp được cười thoải mái.
– Thôi, các em trật tự để bạn Tùng nói nào! cô nói.
– Nghe nè mấy bạn, những câu hát trên là những câu ca dao làm bồi đắp thêm tình cảm của con người đối với quê hương đất nước. Ờmmm…hai dòng đầu có tác dụng gợi tả cánh đồng rất đẹp, rất to lớn và trù phú. Câu ba là hình ảnh cô gái được so sánh như chẽn lúa đòng đòng thể hiện sự trẻ trung đầy sức sống. Bài này là lời của chàng trai ca ngợi cánh đồng bao la và ca ngợi cô gái có vẻ đẹp đángggggg cái mà yêu. Đây là cách tỏ tình của chàng trai với cô gái.
– Ực…đứa nào cũng nhìn Tùng mà nuốt khan.
Tất cả đều tròn mắt và nhìn Tùng với ánh mắt thán phục, còn Tùng thì ra oai ta đây là người hiểu biết.
Khoanh tay trước ngực Tùng vênh mặt lên với tụi nó:
– Sao mấy chú? À à, xí lộn, các bạn.
Một boy khác đứng lên:
– Uầy, Tùng mình giỏi quá cơ, vỗ tay!
“Rào rào rào” cả lớp cùng làm theo.
– Đừnh nóng, nói thì hay đấy, nhưng còn phải đợi chị Na với anh Phong nhận xét nữa kìa. một girl đanh đá.
Tất cả đều nhìn lên cô và hắn với những ánh mắt long lanh đầy hy vọng.
– Đừng nhìn chị nữa, những tràng pháo tay của các em đã thay lời chị muốn nói rồi đó. cô nở nụ cười tươi hiếm có.
– Yeahhh…hoan hô…đầu đinh muôn năm…“rầm rầm rầm” cả lớp hô hào lẫn đập bàn ăn mừng chiến thắng.
– Vậy là sẽ có quà đúng không chị? girl hỏi.
– Phần thưởng của chúng ta sẽ là…hắn lấp lửng để gây sự hồi hộp.
Đứa nào cũng chăm chú lắng nghe.
– Là một bữa ăn thoải mái luôn được không? hắn tiếp.
– Tức là bọn em ăn gì cũng không phải suy nghĩ về vấn đề trả tiền đúng không anh?
– Chính xác!
– Yeahhh!!! Hoan hô…chin Na, anh Phong muôn năm…“rầm rầm rầm” bọn nó lại tiếp tục kiểu ăn mừng ấy.
– Mà Tùng nè! hắn gọi.
– Dạ!?
– Em cho anh hỏi chút nhé!?
– Vâng anh!
– Sao em giải thích được những câu hát đó thế? Thực sự là anh rất ngạc nhiên đó.
– Dạ…dạ là em tự nghĩ ra mà.
– Nói dối là một tật xấu nhé! hắn nheo mắt.
– Dạ…Tùng gãi đầu gãi tai.
– Sao??? hắn gặng lại.
– Nhưng anh phải hứa là vẫn giữ lời về bữa ăn đó nhé!?
Gật gật
– Dạ…là anh Bảo chỉ em đó ạ.
– Anh Bảo? hắn ngờ ngợ.
Còn cô khi nghe thấy tên cậu thì liền đổi sắc mặt.
– Là anh Bảo của chị Na đó, lần trước em hỏi anh ấy nên anh ấy chỉ em, hề hề.
– À há, vậy là phải cảm ơn anh Bảo nhiều nhiều mới được. một boy lên tiếng.
– Ờ đúng! những đứa khác đều đồng tình.
– Chị Na, vậy chị mời anh Bảo đi ăn cùng luôn được không chị? Nha chị!?
– Đúng đó chị Na.
– Đi mà chị Na!
– Chị Na ơi!
– @#%$#^%$…tất cả cùng mè nheo.
– IM ĐI!!! cô quát lớn lên như tiếng sét lớn làm bọn nó điếng người mà im bặt đi.
Người hiểu “tại sao? Như thế nào?” mà khiến cô có thái độ ấy ở đây chỉ có duy nhất mình hắn mà thôi.
– Ờmmm…mm…e hèm…cả lớp cùng đi ăn nào! hắn đánh trống lảng đi giúp cô.
Tất cả đều nghe lời ra ngoài để đi ăn nhưng không hào hứng như khi nãy mà chỉ ngậm ngùi đi ra.
Đợi cả lớp ra hết hắn mới tiến đến chỗ cô.
– Em làm bọn trẻ sợ đó.
– …
– Em không sao chứ?
– Tôi không sao.
– Vậy đi thôi.
– Anh dắt mấy đứa đi đi, tôi mệt nên về trước. cô nói rồi xách cặp lên vai.
– Em phải để cảm xúc của mình ở một nơi kín đáo nhất, đừng để ai biết rằng mình đang nghĩ gì? Và đang như thế nào? Đừng tự biến mình thành kẻ dễ bị kích động trước mặt người khác. Từ ánh mắt, gương mặt, lời nói, đến cử chỉ và hành động cũng phải hết sức tinh tế. Đó là điều cơ bản nhất, nếu ngay cả điều cơ bản đó cũng không làm được thì nên out sớm đi!
Có lẽ cô hiểu ý của hắn muốn nói gì? Hắn đang dạy cô điều cơ bản nhất trong “bộ luật” bất thành văn của “trò chơi đi tìm ẩn số” này sao!? Phải đấy, hãy nhớ và ghi nhận điều này nhé cô bạn nhỏ của chúng ta.
– Bây giờ muốn về hay đi tiếp? hắn hỏi.
Cô tư lự giây lát rồi quay lại.
– Tôi phải đi chứ.
– Thế thì đi thôi. hắn nhún vai rồi nói.
Hắn đi trước, cô đi sau, lũ trẻ đang đợi…cô nở nụ cười và nói lời xin lỗi đến tất cả. Sắp nhỏ cũng đã cười trở lại.