Cô dùng hết tốc độ để phi thân xuống gặp cậu.
…
– Sao đến mà không vào? Sao đang nói mà cúp máy là sao?
– Máy tớ mới hết pin.
– Vậy sao không vào nhà?
– Tớ…tớ chỉ đi ngang qua thôi.
– …cô nhìn cậu dò xét. – Cậu đang dấu tớ điều gì đúng không?
– …
– Có đúng không? cô hỏi lại, tiến gần lại cậu. – Gia Bảo! Má cậu bị sao vậy? Sao lại sưng đỏ lên thế này? cô đưa hai tay ôm lấy má cậu.
– …
– Cậu…
Chưa nói hết cậu đã tiến lại ôm cô thật chặt…
– Gia…gia Bảo…cô bất ngờ.
– Chỉ cần một chút thôi, hãy cứ thế này, một chút thôi mà! Làm ơn! cậu thì thầm.
Có lẽ cậu chỉ cần hơi ấm của cô để tiếp thêm sức mạnh, thế là đủ đối với cậu.
Đáp lại, cô vòng tay ra sau lưng cậu xoa xoa cho sự ấm áp được tăng lên gấp bội.
Cậu nhắm nghiền mắt, tĩnh lặng trong giây phút bình yên này *Cảm ơn cậu vì đã đến trong đời tớ!*
5h30’…
“Renggggggggggggggg…”
“Rầm” cô với tay đập mạnh lên đầu giường.
…
“Renggggggggggggggggggg…”
– Ahsssssss để xíu nữa đi mà. cô “van xin” chiếc đồng hồ với giọng ngái ngủ.
“Renggggg…”
Nhưng không nghe lời thỉnh cầu từ cô chuông đồng hồ vẫn reo.
– AAAAA đã bảo cho tí nữa mà. cô đạp tung chăn khỏi giường, ngồi bật dậy với đầu tóc rối tung quay lại cầm đồng hồ tắt chuông. – AAAAA cô nhìn vào mặt đồng hồ hét lên. – Gì? 5h53’37” mình hẹn dậy sớm rồi mà. Hu…cô vội nhảy xuống giường lật đật chuẩn bị.
…
“Bịch bịch bịch…” cô chạy hấp tấp xuống cầu thang.
– Nội con đi học!
– Ăn sáng đã…chưa kịp nói hết đã không còn thấy bóng dáng cô đâu nữa.
Không hiểu có chuyện gì mà hôm nay cô vội vã đến thế, có phải ngày thi, ngày hẹn hay ngày học như bình thường đâu. Đã kết thúc chương trình học rồi mà.
…
Cô không đi theo hướng con đường hàng ngày cô vẫn đi trên đó để đến trường mà chạy theo hướng ngược lại.
Cách đó 10 căn nhà…
Thì ra cô chạy đến tìm cậu, trái lại với vẻ tất bật của cô cậu có vẻ rất từ tốn giờ này vẫn đang chăn êm nệm ấm trên giường.
– Grư grư…cô giận dữ. – Đã hẹn với người ta rồi mà vẫn còn nằm đây à? Dậy! Dậy mauuu! cô lật tung chăn của cậu ra.
– Ưmmmmm…ồn ào quá. cậu vẫn nghiền mắt, dùng chân khều khều kiếm chăn rồi kéo lên đắp kín người lại.
– Bây giờ cậu có dậy không? Cậu biết bây giờ là mấy giờ rồi không? cô lại lật chăn ra.
– Không biết, không biết gì hết, tớ chỉ biết tớ…tớ…tơ…khò…khò…
– ÁAAAAA cô nắm chặt hai tay gồng mình lên. – Tóm lại là vẫn thích ngủ phải không?
Gật gật cậu nhắm mắt ngủ mà vẫn gật được trong vô thức.
– Hừ cô không thèm nói thêm, bỏ đi trước.
“Huỵnh” có cánh tay rắn chắc kéo cô lại làm cô ngã xuống giường cậu.
Cậu kéo cô ngã đúng vào vòng tay mình, ôm cô thật chặt trên giường ngủ ngon lành (giống bé yêu ôm gấu bông ngủ ý mọi người)
– Bà xã nóng tính quá, nằm ngủ cùng anh có phải tốt hơn không?
– Cậu…có thả không? cô rít qua kẽ răng.
Trái lại cậu càng xiết chặt tay hơn.
– Không thả phải không?
– …
– Lần cuối, có thả không?
– …
Ngược lại với điều cô muốn, mỗi lần cô hỏi cậu càng xiết chặt tay hơn.
– Lần chót, có thả không?
– …
– Lần này thì hết rồi, xin lỗi cậu nhưng mà cái này là do cậu tự chuốc lấy đấy nhé! cô nghiến răng trèo trẹo.
Nhắm mắt, nắm chặt hai tay, gồng mình, co chân và…
– YAAAAA…
“Huỵch…bịch…”
Cô duỗi chân đạp cậu khỏi giường rớt xuống đất. Một tư thế vồ ếch không lẫn vào đâu được, tư thế chổng mông lên trời hận trời vô đối cắm cổ xuống đất hận đất vô biên ấy ngay lập tức đã được ghi danh vào sách đỏ của những kiểu dáng vồ ếch không bao giờ đụng hàng.
– …Ui yaaaa cậu rên rỉ, nằm dưới đất ăn vạ.
– Tớ đã cảnh báo rồi ai bảo cứ thích lì đòn chi.
– Xítttt ui ya…gãi cổ tôi rồi.
– Gãy cổ mà cậu còn nói được, còn ngóc dậy được thì không phải gãy hạng xoàng đâu nhé! cô khoanh tay trước ngực.
– Dìu tớ lên nào! cậu đưa tay ra với với.
– Để cậu ngủ tiếp chứ gì?
Gật gật
– Cậu có biết hôm nay là ngày gì? Có nhớ hôm qua hứa với tớ gì không?
– Hôm nay? Lời hứa hôm qua? cậu vẫn ngái ngủ.
– Cậu…cậu hừhừ cô rít qua kẽ răng. – Đừng nói là cậu quên nhé!
– Hì…“gật gật”.
– Oh my god! cô đưa tay lên trán chịu thua. – Là ngày thông báo kết quả năm học, là ngày nhận lại đồ, là ngày tiễn chân nhỏ Vy đi du học, là ngày…
“Vèo” cậu lướt nhanh như gió vào WC mà không cần thêm một động thái nào của cô nữa.
– Ngoan ngoãn biết điều thế ngay từ đầu có tốt không. cô chẹp miệng.
3’ sau
– Thế này đã men lì chưa vợ? cậu xuất hiện trở lại với bộ đồng phục chỉnh tề và đầu tóc gọn gàng, đứng tựa vào tường tạo dáng.
Cô từ tốn bước lại gần cậu, nhìn một lượt từ trên xuống dưới.
“Cốc”
– Ui ya ha.
– Bây giờ mà còn có thời gian để tạo mẫu nữa hả? Mà cậu mới xưng hô với tớ cái kiểu gì đấy? Có muốn…
– Thôi thôi thôi, thôi không muốn đâu. Lên đường đến trường nào! cậu đeo cặp và mở cửa. – Ấy ấy có chuyện gì nữa vậy? cậu vừa mở cửa còn chân trong chân ngoài đã bị cô lôi cổ vào trở lại.
– Gấp hết chăn mền lại rồi đi đâu mới được đi. cô khoanh tay trước ngực, hất mặt xuống chiếc giường còn bề bộn chăn mền.
Còn cách nào ngoài cách nghe lời cô nữa đâu, lủi thủi dọn dẹp giường xong tươm tất hai người bắt đầu lên đường đến trường.
…
“Tùng tùng tùng”
Tiếng trống vừa dứt cũng là lúc chân hai cô cậu lọt qua cửa lớp.
– Phù…cậu thở phào.
– Mém tí là gặp bác bảo vệ yêu dấu đời tôi rồi. cô.
– Uầy uầy…Kiên mới thấy cô với cậu đã sáng mắt.
– Chậc chậc Quỳnh khoanh tay trước ngực chẹp miệng.
– Mới sáng sớm đã tình tứ thấy ớn chưa kìa anh em. Hoàng Lâm bỉu môi.
Đứa nào cũng đăm đăm nhìn hai người rồi nói bla…bla…trong khi cô cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra nên mặt cứ nghệt ra như ngỗng “…”
– Có chuyện gì vậy? cô hỏi.
Bọn nó không trả lời mà chỉ cười khoái trá.
– Bọn này bị động kinh hả Na? cậu ghé tai cô hỏi nhỏ.
– Động cái con khỉ của mày á ở đó mà động. Kiên đập tay nhẹ từ sau ót cậu lên. – Nhìn lại sợi dây của hai anh chị đi kìa!
– Đâu? cậu hỏi.
– Hai bàn tay của em đây anh nắm tay em đi, hai bàn tay của em…Kì Lâm vừa hát vừa đưa hai tay mình họa.
Hai người nhìn xuống tay mình…như có luồng điện chạy qua, cô vội giật tay ra khỏi tay cậu nhưng cậu giữ thật chặt không cho cô toại nguyện. Nếu bỏ ra bây giờ khác nào mối quan hệ của cô cậu như hai kẻ đang lén lút thậm thụt.
– Thì sao? Bọn mày ghen tị vì không được thế này hở? Có cần tao cho chút hưởng xái không? cậu vẫn nắm tay cô và kéo về chỗ.
– Ặc bọn tao nhìn thôi cũng muốn xái mắt cá luôn rồi nè. Kiên.
– À mà nhỏ Vy đâu rồi? cô nhìn quanh không thấy Vy đâu liền hỏi.
Nghe nhắc đến Vy mặt đứa nào cũng xụ xuống.
– Sao vậy? cô hỏi lại.
– Nó đi rồi. Kì Lâm trả lời.
– Lâu chưa? cô như lò xo liền bật dậy.
– Đêm qua. Quỳnh.
– Sao nó nói là đêm nay mà.
– Vy sợ gặp bọn mình lại không nỡ nên đổi vé đi tối qua rồi. Kiên.
– Tại sao…
– Bọn mày thôi đi! Phát Xêkô nổi quạu rồi bỏ ra ngoài.
– …
Ai cũng hiểu được tại sao Phát như vậy, Vy đi hơn ai hết Phát là người thấy buồn và trống trải nhất mà.
– Phát sao vậy mấy đứa? đúng lúc thầy Khánh bước vào lớp.
– …không đứa nào trả lời.
– Sao tía thấy Phát có vẻ rất bực bội?
– Vy đi rồi tía. Kiên.
– …thầy nhíu mày suy nghĩ. – Ra vậy, tía nghĩ Vy sẽ nhanh chóng quay về thôi mà mấy đứa cố gắng giúp Phát vượt qua mấy ngày khó khăn này nhé! thầy nháy mắt với bọn nó.
– Ực…đứa nào cũng nuốt khan tròn xoe mắt nhìn tía của tụi nó, tía hôm nay có phải tía của tụi nó không? Còn động thái nháy mắt kia của thầy cộng lời nói “giúp Phát vượt qua” ấy nữa. không cần nghĩ thêm tóc gáy đứa nào cũng dựng ngược lên hết trơn rồi.
…
– Kết quả có chưa tía ơi? Kiên.
– …thầy Khánh nghe Kiên hỏi liền thay đổi sắc mặt lộ rõ vẻ thất vọng.
– Haizzz vậy là tiêu rồi. Kì Lâm thở dài.
– Vui có, buồn cũng có nhưng tốt nhất các con hãy tự đi xem thì hơn! thầy nói rồi xách cặp ra ngoài.
– Đi xem gấp đi chứ ngồi đây xíu nữa chắc tao thành chuột nướng mất. một đứa toát mồ hôi hột đề nghị.
– Đi làm gì, nhìn mặt tía là biết thua te tua rồi. Hoàng Lâm.
– Biết đâu tía chỉ nói thế để tạo bất ngờ thôi, không đi sao biết được. Kì Lâm.
“Rầm” Quỳnh đứng dậy kèm theo tiếng đập bàn.
– Tao quyết định rồi. Quỳnh chỉ kết luận rồi bỏ ra ngoài.
– Đi đâu vậy? Kiên hỏi khi Quỳnh đi qua bàn Kiên.
– Đến bảng tin chứ làm gì.
– Ơ đợi! Kiên chạy theo.
Tiếp theo là tất cả anh em còn lại đều ùn ùn nối gót theo anh chị hai của chúng.
Quỳnh và Kiên dẫn đầu bọn nó đến bảng tin, trông “đội quân” thì bình thường thôi nhưng tính “sát thương” rất cao. Biết điều ấy nên học sinh các lớp khác chỉ tròn mắt nhìn và tránh đường cho bọn nó đi.
– Khoan đã các wuynh đệ! Quỳnh đứng lại đưa tay giơ lên ra hiệu.
– Có chuyện gì vậy đại tỷ? cậu hỏi.
– Lát nữa đề nghị mọi người coi bảng xếp hạng từ dưới lên, cấm coi từ trên xuống!
– Why?
– Cứ làm thế đi!
Nói xong Quỳnh tiếp tục dẫn đầu đến bảng tin.
Bảng tin đây rồi, theo lời Quỳnh bọn nó mới đến đã cắm mắt xuống vị trí cuối bảng, đầu tiên là vị trí 50 – 49…33
– AAAAA…đưa mắt tới vị trí 33 một đứa reo lên.
– Có chuyện gì vậy? những đứa đang chen lấn phía sau hỏi.
– Thằng thằng thằng…
– Thằng nào?
– Thằng Xêkô nhà mình, nó nó nó xếp ở 33 nè.
– Hả???
– Phát?
Đứa nào cũng choáng vì Phát được xếp trong bảng này, lại còn là vị trí 33- vị trí mà trong mơ cũng chưa đứa nào nghĩ đến với học lực của Phát.
– Thấy chưa tao đã bảo là tía chỉ nói thế thôi mà.
Bọn nó tiếp tục lần lên cao…
…
– Hợ…ực…ngất Hiền bỗng ngất lịm đi.
Bọn nó phải đỡ Hiền, lay người và làm mọi cách để Hiền tỉnh nhưng vẫn bất động.
– Bọn mày xê ra! cô ra lệnh.
– Làm gì?
– Để tao làm nó tỉnh chứ sao. cô xắn tay áo, khép kín năm ngón tay bay vút lên không trung để chuẩn bị hạ cánh xuống thì…
– Em tỉnh rồi! Tỉnh rồi, không cần phiền đến đôi tay ngọc ngà của chị Na Na nữa đâu, hềhề. Hiền bỗng đứng bật dậy, đưa tay thủ thế cười trừ.
– Biết thì tốt, có chuyện gì mà mày…
– Con Vy…
– Gì? Vy có con á? Phát từ đâu tới nhảy dựng lên.
– Haizzz không! Là…thôi bọn mày nhìn lên bảng tin đi, hạng 10 đó.
Lập tức như camera tất cả mọi cặp mắt đều gián vào số 10
Bọn nó được dịp đi từ bất ngờ này đến ngã ngửa khác, số 10- hạng 10 đó là của nhỏ Vy. Hai đứa nó bình thường học lực chỉ đứng góc lớp vậy mà hôm nay được kệ tên lên “bảng vàng” đứng.
– Wao wao mắt tao bình thường đúng không? Không so le trong hay đồng vị đúng không? Kiên chỉ vào mắt mình quay qua hỏi cậu.
– Tao cũng nghĩ thế, hờ. cậu trả lời.
– Động lực nào khiến hai anh chị ấy…ực…cao vậy bọn mày?
Lắc đầu
– Hết rồi! trong lúc bọn nó đang mải mê chuyện Phát và Vy thì một nhóc nói lớn.
-???
Tất cả ánh mắt lại chuyển đối tượng sang nhóc ấy.
– Nhà mình hết rồi, lên đến hạng cao nhất chỉ có hai người đó lọt vào bảng thôi. Kiên.
– Dù sao cậu cũng cố hết sức rồi đừng quá thất vọng! cậu an ủi cô.
– Tớ biết mà, chỉ hơi buồn xí hì.
– Tất cả về nhà nào! Quỳnh lại dẫn “các em” về nhà.
Cô vẫn đứng nhìn kĩ lên bảng tin thêm chút nữa.
– Về thôi Na! cậu gọi khéo cô.
– …
“Yêu một ai là khi từ trong nghĩ suy là bao đợi mong
Đời em đã vui hơn xưa vì ta đã gần bên nhau
Love me, love me (à ha) kiss me, kiss me (moahh)…”
Túi cậu rung lên.
– Đợi tớ xíu! cậu nói với cô.
Gật gật
Lấy điện thoại trong túi ra nhìn vào màn hình đang sáng cậu do dự nhưng rồi cũng quyết định…
– …cậu chạm vào nút nhận cuộc gọi trên màn hình rồi áp vào tai nghe mà không nói gì.
– “…”
– …
“Rụp”
Từ đầu đến cuối cuộc thoại cậu chỉ yên lặng nghe giọng nói từ đầu dây bên kia phát ra mà không đá động lại câu nào. Sau cuộc điện thoại cậu đứng bất động giữa sân trường trong tiếng gọi của cô nãy giờ.
– Bảo! cô lay tay cậu.
– Hả?…À ừ, mình đi.
Rốt cuộc ai là chủ nhân của số điện thoại vừa rồi? Nội dung của cuộc điện thoại đó là gì? Tại sao nó khiến cậu suy nghĩ và có vẻ lo lắng và bất an đến thế???
…
– Hoàng Gia Bảo! vừa đi được vài bước thì có giọng một người gọi cậu thật lớn từ phía sau.
Cậu quay lại bởi tiếng gọi, chưa kịp phản ứng gì khi thấy khuôn mặt người đó thì…
– Đi với ta nào! Yuu chạy đến kéo phựt tay cậu đi trong ánh mắt ngạc nhiên của cô.
– Có chuyện gì? cậu vằng tay Yuu ra, lộ rõ vẻ mặt không mấy vui vẻ.
– Chậc có chuyện ta mới đến tìm ngươi được chắc?
– Đừng có ngươi ta với người nữa có gì thì nói lẹ đi. cậu gắt.
– Ờ…thì anh được chưa?
– Có chuyện gì?
Liếc mắt qua cô một lần rồi Yuu nghến chân lên ghé vào tai cậu nói nhỏ chuyện gì đó, không biết có chuyện gì mà khi vừa nghe xong cậu liền chạy đi đến cả câu chào cô cũng chưa kịp nói.
– Đợi em! Yuu cũng chạy theo.
– Ba…cô định gọi cậu nhưng thấy cậu gấp vậy chắc chắn là có việc quan trọng nên thôi, cô đứng đến khi thấy Yuu chạy khuất cổng trường được một chút mới về lớp.
…
Ra khỏi cổng trường đã có sẵn xe Yuu đợi ở đó, Yuu và cậu lên xe để đến gặp bà cậu. Không biết rồi chuyện sẽ ra sao…???
Ngồi trên xe cậu nhìn ra bên ngoài qua cửa xe nghĩ về cuộc nói chuyện giữa bà và cậu hôm qua…
** – Đã lâu chưa?
– Cái gì lâu ạ?
– Con bé đó, có phải nó là nguyên nhân khiến con như thế không?
– Cô ấy không phải người nội có thể gọi là con bé.
– Vậy là rõ rồi, chính nó đã dập tắt tương lai của con, nó cho con ăn bùa mê hay thuốc lú mà khiến cháu ta trở nên nhu nhược vậy hả Gia Bảo?
– Không phải bùa hay thuốc mà là trái tim, cô ấy đã cho con biết thế nào được gọi là con người.
– Con người nhu nhược sao?
– Tóm lại ý nội muốn là gì?
– Đến nước này ta không phải chạy vòng thêm nữa, con hãy chọn đi!
– …Chọn?
– Con bé đó hoặc ta.
– Nội…hờ…con không nghĩ là nội sẽ có ý nghĩ trẻ con đó.
– Ta chỉ muốn tốt cho con thôi.
– Tốt? Chính con hiểu hơn ai hết đều gì là tốt với bản thân mình.
– Con muốn vẹn đôi đường sao Gia Bảo? Con đường chỉ có một chứ không phải đôi con hãy chọn đi!
– Nếu con chọn mà được như ý con muốn thì nội không phải nội con và con cũng không phải con ba con.
– Con nói vậy là sao, Gia Bảo? Sao con lại nhắc đến…
– Có phải ngày xưa nội cũng buộc ba con chọn thế này không?
– Con…
– Chính vì vậy mà ba luôn bắt con phải tự lập, con còn nghĩ ba vô cảm với con hóa ra đó là sự chuẩn bị cho ngày hôm nay.
– Chính vì đàn bà mà bây giờ nó mới lặng thinh dưới nền đất lạnh giá kia con biết không? Con muốn ta đứng nhìn cháu ta dẫm lên vết xe đổ của cha nó mà không làm gì sao? Khi ba con đi tất cả đều đứng trên bờ vực thẳm, chỉ cần một làn gió thật nhẹ thôi cũng đủ để xô tất cả xuống vực, xuýt chút nữa bà lão này phải dắt hai đứa cháu còn thơ ra đường ăn xin, phải mất bao công lao gầy dựng lại của ta và anh hai con để có ngày hôm nay. Là một trong hai đứa cháu duy nhất của ta con phải phụ giúp anh trai mình, sau này tất cả cũng là của con mà.
– Những gì của con phải do con tự tạo nên. Tất cả những gì là công sức của người khác không phải của con.
– Con hãy nghỉ học đi, học cũng như không, điều cần bây giờ là thực tiễn và khả năng làm việc. Và hãy cắt đứt với con bé đó đi! Sẽ không có kết quả gì đâu.
– Không bao giờ, con sẽ luôn sống, cùng đi học và cùng cô ấy…
– Sao con cứ cứng đầu khó bảo vậy Gia Bảo? chả lẽ…trước khi nhắm mắt con bắt ta nhìn đứa cháu yêu của mình đi lầm đường lạc lối thế sao Gia Bảo?
– Nội! Nội đừng bao giờ lấy cái chết để ràng buộc con bất cứ chuyện gì, con chào nội!**
…
++++
Ngồi trong lớp nhưng cô không thể thôi suy nghĩ theo cậu, mắt cứ đờ ra trông vô cảm đến ngây dại.
– Mày vẫn buồn kết quả à? Kì Lâm hỏi cô.
– …Không.
– Sao tao thấy mày như người mất hồn vậy? Mà…Bảo đâu?
– Đi rồi.
– Đi đâu?
Lắc đầu
– Na Na! Mày nên lấy tên Đậu Thị Cành Cây thì hợp hơn đó, hồn vía lúc nào cũng như đậu trên cây hết trơn.
Lắc đầu
– Ôi trời, nó còn không nghe tui đang nói gì nữa nè. Kì Lâm lắc đầu bó tay.
– Có chuyện gì vậy? Hoàng Lâm hỏi Kì Lâm.
Lắc đầu
– U…bữa nay thuốc lắc đầu phát tán rộng rãi quá. Hoàng Lâm thán.
– Na! Kiên gọi.
– …
– Trần Na Na!
– Hở?
– Có người gặp kìa. Kiên bật ngón cái chỉ hướng ra cửa.
– Ai vậy? cô ngạc nhiên hỏi.
– Chịu. Kiên nhún vai.
– …
…
++++
Biệt thự Hoàng Gia…
Vừa xuống xe cậu đã chạy thẳng vào nhà, bước một lần lên mấy bậc thang để nhanh đến phòng nội cậu.
“Cạch”
– …cậu lặng người khi nhìn bà đang ngủ trên giường.
– Em về rồi à.
Cậu định lại gần giường bà thì Gia Huy kéo tay cậu cản lại.
– Nội mới thiếp được chút thôi, ra ngoài nói chuyện với anh một lát. Gia Huy nói rồi mở cửa ra trước.
Nhìn bà thêm chút nữa rồi cậu cũng theo Gia Huy ra ngoài.
Gia Huy vào phòng làm việc của anh lấy sẵn một chai Cognac và hai chiếc ly đợi cậu.
– Ngồi đi. Huy nói rồi rót rượu lần lượt ra hai chiếc ly trên bàn.
– Rượu sao?
– Ưhm!
– Bình thường có bao giờ anh đụng đến thứ này đâu.
– Là em không thấy không phải anh không đụng, uống đi. Gia Huy nói rồi cầm một ly lên lắc nhẹ, đưa lên mũi ngửi và nhấm nháp chút đầu lưỡi để lấy vị.
– Bình thường anh cấm em đụng tới rượu mà.
– Đó là vì em chưa tới tuổi có thể uống.
Hiểu đôi phần ý trong câu nói của anh cậu cầm ly rượu lên tay, nhìn qua anh Huy và bắt trước như anh.
– Em cũng khá đấy!
– Học anh thôi, chắc không đơn giản là chỉ ngồi uống rượu nhỉ.
– Em còn nhớ ba nói gì trước khi đi không?
– …
– Anh không muốn ép em, hãy làm những gì em nghĩ nó là tốt với em và tuyệt đối không được hối hận.
– Vì lời của ba sao?
– Em nghĩ sao?
– Nếu vậy anh hai đã không khuyên em đến với Na Na.
– Má còn đau không?
– …cậu cười nhẹ, uống thêm ngụm rượu cay xè. – Em quên lâu rồi.
– Anh muốn nhờ em một việc.
Nhìn anh vài giây rồi đặt ly rượu xuống bàn:
– Em nghe.
– Em có thể chiều bà lần này được không?
– Anh muốn em là một đứa cháu ngoan hay là em trai anh?
– Cả hai.
– Có thể sao?
Gia Huy cầm ly rượu lên tay xoay xoay quan sát…
– Loại Cognac này chỉ uống ở nhiệt độ thường, nếu quá nóng hay quá lạnh sẽ hỏng ngay. Nếu em biết dung hòa hai nhiệt độ nóng lạnh quanh em về trạng thái bình thường thì sẽ ổn thôi, điều quan trọng em có ở nhiệt độ bình thường hay không.
– Ý anh…
– Vừa đi học vừa vào công ty phụ anh, em có thể làm được mà.
– …
– Em vào đó thì làm được gì chứ?
– Sử dụng những gì em có, hai bàn tay và cái đầu nhạy bén.
– Em có sao? cậu nói rồi cầm ly rượu uống hết một ngụm lớn.
Gia Huy đứng dậy, đến mở chiếc tủ có khóa bằng mật khẩu lấy ra một sấp tập vẽ và đặt trước mặt cậu.
– Em còn nhớ chứ?
Cậu cầm sấp vẽ lên tay, lật xem từng tờ với những cảm xúc hỗn độn đang cuộn lên trong cậu.
– Anh còn giữ sao?
– Những mẫu thiết kế độc nhất vô nhị này anh có thể không giữ sao?
– Nhưng nó chỉ là những nét vẽ nguệch ngoạc của một đứa bé 5 tuổi, nó không làm được gì hết.
– Vậy còn cái này? Gia Huy đẩy một chiếc hộp có vẻ ngoài sang trọng sang cậu.
Đặt tập giấy xuống, cầm chiếc hộp trên tay, cậu từ từ mở ra xem.
– Cái này…cậu ngạc nhiên.
– Chính nó đã cứu công ty trong thời gian đứng bên bờ vực thẳm, đó là sản phẩm chính trong bộ thiết kế trang sức Mama In My Heart của đứa trẻ 5 tuổi đó.
– …
– Anh xin lỗi vì chưa hỏi ý kiến em đã lấy nó.
– Sao anh tìm được tập vẽ này? Em nhớ đã quăng nó vào xọt rác rồi mà.
– Nhờ zú đó! Zú thấy nên đưa cho anh.
– Anh? Lúc ấy anh cũng đâu hơn em là mấy tuổi, sao…
– Anh cũng không tin vì sao lúc ấy mình gan góc đến thế, cầm bản vẽ của em đến đứng trước bà và kết quả không tồi tẹo nào.
– …
– Hãy lấy lại niềm tin sự đam mê và kiêu hãnh của một cậu bé 5 tuổi trước kia đi Gia Bảo! Chả phải em muốn theo nghiệp mẹ sao? Bây giờ là lúc em đáp lại sự kì vọng của ba mẹ và đối diện với chính bản thân em!
– Em đã không vẽ lâu lắm rồi.
– Nhưng…
– Anh đừng nói nữa!
– …Hãy suy nghĩ kĩ về chuyện này!
Cậu đứng dậy chuẩn bị bước chân khỏi cửa thì Gia Huy nói thêm:
– Em đã thành thật tất cả với Na Na chưa?
– …
– Dù em muốn hay không nhưng trước khi bà đột quỵ đã chuẩn bị tổ chức một buổi dạ tiệc để giới thiệu em vào giới trong ngành.
– Tại sao bà lại tự ý…
– Em hiểu bà mà, thời gian và địa điểm của buổi tiệc anh sẽ báo lại với em sau.
– …
– Đó là cơ hội tốt cho cả hai đứa đó! Gia Huy gợi ý.
– …
Tan học…
Một mình cô trên đường, cầm điện thoại trên tay mà không làm gì chỉ nhìn vào màn hình suy nghĩ và đợi chờ điều gì đó.
Dù không muốn nghĩ nhưng hình ảnh cậu và cô gái lạ hoắc cứ hiện lên trong đầu cô, cả câu hỏi *Cô gái đó là ai? Tại sao Bảo có vẻ lo lắng và vội vã đến vậy? Tại sao cậu không gọi cho cô? Tại sao…? Tại sao…?…*
– AAAAA…Trần Na Na, mày rảnh quá ha! cô tự pưng vào đầu mình một “quả ổi” – Có gì thì cậu ấy sẽ nói thôi, phải tin cậu ấy chứ!…Nhưng…còn cái này tính sao? cô rút chiếc phong thư trong túi ra, trên đó có dòng chữ được viết nắn nót “To: Hoàng Gia Bảo & Trần Na Na”.
Cô nhíu mày, mấm môi suy nghĩ…định bóc xem thử rồi lại thôi vì thư này gửi cho cả hai người nếu cô tự mở xem trước thì không nên chút nào. Nhưng cái tính tò mò cứ sôi xục trong cô và…
“Cộp”
– Hờ 1…2…3…sao nhiều tiếng chim hót vậy trời???
Là tiếng vo ve ù ù trong tai cô thì có, vì tội tâm hồn của nàng Đậu Thị Cành Cây mà đi lọt vào bồn cây đụng trúng thân cây làm u một cục to tướng.
– Ui ya…cái đầu của tôi. cô chống tay đứng dậy rên rỉ.
– Ahssssss vừa trấn tĩnh mình được vài giây cô lại nhảy lên. – Nhưng còn nhỏ váy xòe da trắng tóc vàng mắt to kia là sao??? Áaaa thật là…bực mình quá đi mà. cô vò đầu bứt tóc, chân đá phăng viên đá dưới chân.
“Bộp”
– Hự…xa xa có một người từ từ khụy xuống trước mắt cô, nằm co coắp như tôm luộc, mặt đỏ như gấc không thốt được câu nào.
– Ực…cô nuốt khan.
*Mày lại vừa làm gì nữa vậy Na?* cô nhìn người đó sợ hãi.
*Bây giờ làm sao đây???* cô quýnh lên.
– Á a…ui ya ha…xít a. mãi đến vài phút sau người đó mới thốt lên nỗi đau được.
Cô quay lưng, co dò định dông thẳng thì…
– Này cô kia! Cô đứng lại đó! Xíttttt aaaa…chắc bộ ấm chén mình bể hết rồi quá. người đó rên rỉ với khuôn mặt tái mét.
Cô thấy run lên nhưng cố bình tĩnh để quay lại nhìn người đó…
– Hề…cô nhếch môi.
– Cô đứng đó cho tôi! người đó đứng dậy nhưng có vẻ ngượng ngạo vì còn quá đau.
(Một viên đá với công lực của cô ngay hạ bộ người ta mà không đau sao được *hí*)
Người đó cà nhắt từ từ tiến lại gần cô.
– Tiêu mày rồi Na ơi! 1…2…3…
“Vèo”
Cô dồn hết sức chạy hết xít oát vụt qua mặt người đó.
– Hơ…tưởng thoát dễ dàng vậy sao bé??? người đó nghiến răng trèo trẹo, lắc đầu “rắc” nhìn về phía cô đang “phi”tới với cặp mắt phực lửa đang bùng lên dữ dội.
(Lạy thánh Ala mong cho cô tai qua nạn khỏi lần này!!!)
– Hộc hộc…sức chạy của mình vậy chắc hắn không đuổi kịp đâu. chạy được một quãng cô dừng lại, chống hai tay lên gối thở dốc.
– Cần gì phải chạy bằng sức em gái. giọng một man từ phía sau như ngọn gió đông lạnh thổi tóc gáy cô dựng ngược lên.
– Ực…cô nuốt khan, từ từ xoay người lại phía sau nhìn…– Phù cô thở phào khi không thấy ai.
…
– AAA cô giật mình thảng thốt té xuống đất khi quay lại đã chạm phải mặt man đó.
Đứng khoanh tay trước ngực với đôi mắt chỉ muốn nuốt chửng cô.
– …Yo…you cô lắp bắp khi nhìn kĩ ra khuôn mặt man kia.
– Thì ra là người quen, quen biết nhau cả sao lại chơi ác vậy cô bé?
– Ai ai ai quen biết gì với người như anh.
– Em gái không nhớ vậy để anh nhắc cho nhớ nhé, gặp lần một ở hẻm nhỏ, lần hai ở sân bay, và lần này là lần ba, lần nào cũng nói chuyện “rôm rả” vậy không phải quen thì là gì? Nhưng sao lần nào em cũng làm anh đau đớn hết vậy? Quá tam ba bận, lần này thì anh không thể chiều em thêm nữa rồi. hắn nói rồi tiến lại gần cô, nhìn cô bằng ánh mắt sáng quắc.
– Anh…anh định làm gì đó? cô giật lùi về phía sau.
Nhưng hắn vẫn tiến tới…
– Đứng lại! cô đưa tay lên không trung làm hiệu ngăn lại.
Vô dụng thôi, hắn vẫn tiến đến…
Hắn bắt lấy cổ tay cô kéo dậy nhưng cô không chịu, định dùng món quyền của mình để hạ hắn nhưng với người như hắn thì muốn hạ là rất khó. Cô bị tay hắn bóp chặt cổ tay mình mà không thể vùng ra được.
– Tôi xin lỗi! Có phải tôi cố ý đá viên đá vào…cô nhún mình xin lỗi, đang nói thì vội dừng lại khi nhớ đến điểm viên đá ấy hạ cánh.
– Vào đâu? hắn trừng mắt nhìn cô.
– Ờ thì…cô liếc mắt xuống dưới mà không giám nói.
– Nhìn gì đấy? hắn quát lớn khi thấy cô nhìn dò xuống dưới.
– Ờm có nhìn gì đâu…Ai ya, mà thả tay tôi ra coi anh làm tôi đau đấy.
– Cũng còn biết đau à? Anh tưởng em gái là người đá rồi.
– Anh muốn thế nào nữa? Tôi có cố ý đâu với lại tôi cũng xin lỗi rồi còn gì?
– Tưởng chỉ một câu xin lỗi là xong xuôi đuôi chuồn chuồn hả cô bé?
– Chứ anh muốn thế nào nữa?
– Bồi thường thiệt hại.
– BỒI THƯỜNG??? Tôi lấy tiền đâu ra mà bồi thường cho anh, hơn nữa tôi thấy anh có bị sao đâu mà đòi bồi thường.
– Không thấy chứ không phải không bị sao.
– Tôi không biết, tóm lại anh không sao là được rồi.
– Hớ, nhờ em mà anh đây mới trở nên bất bình thường thế này đây mà còn nói là không sao á.
– Ờm…hèm vậy…bồi bồi thường thế nào?
– …Chưa nghĩ ra.
– Vậy chừng nào nghĩ ra thì nói sau hen, giờ thì làm ơn thả ra cho tôi về.
– Cái này là em nói nhé, đừng có nghĩ đến việc trốn khỏi mắt anh. Một khi thứ gì vào tầm ngắm rồi thì sẽ không thoát được đâu cô bé.
– Tôi giống hạng ngụy quân tử đó lắm sao? Yên tâm.
– Đanh đá thế này mà anh trai em lại nói yếu đuối, lạ nhỉ.
– Anh ấy nói chứ tôi có nói đâu, dang ra coi. cô giận nổ đom đóm mắt vì hắn mãi xiết chặt cổ tay mình, cô giật phăng tay ra và bỏ đi.
Nhưng đi được vài bước thì cô khựng lại…lúc này bộ não của cô mới kịp nhập hết dữ liệu và phân tích câu nói của hắn *Anh trai…nói…anh trai sao? Anh Tuấn…*
Cô vội quay lại để hỏi cho ra nhẽ nhưng…hắn đã đi từ lúc nào. Cô chạy theo hướng đó thêm một đoạn cố tìm ra hắn nhưng kết quả chỉ là dòng người tấp nập bon chen kia, hắn đã đi.
– Có thế chứ. hắn nhếch mép, che mặt bởi chiếc mũ đen và ẩn mình sau bụi cây gần đó nhìn bộ dạng rối rắm của cô mà đắc trí.
– : – : – : –
Buổi tối, nhà cô…
Từ lúc về đến nhà cô nằm lì trên giường suy nghĩ về tên vô danh đó, “Hắn là ai? Tại sao biết anh Tuấn? Hắn nhắc tới anh Tuấn là có ý gì?…vân vân và mây mây…” cộng cả những câu hỏi to đùng cô đặt ra về cậu và cô gái kia, tất cả đụng chạm với những thắc mắc về phong thư của người bí ẩn nào đã gửi cho cô cậu đây???…Những dòng suy nghĩ đó liên tục bắt cô phải đấu trí, vò đầu bứt tóc, lăn lộn đủ kiểu đến việc trồng cây chuối cũng không làm cô thoải mái hơn. Chuyện nào cũng có người mang tên “X”…
– AAAAA…có ai nói cho tôi biết có chuyện gì đang xảy ra không trờiiiii??? ức chế cô hét lên.
– Nếu còn không mau đi tắm rồi xuống ăn cơm thì sẽ có chuyện với ta đó. nội bỗng ở đâu xuất hiện.
– A ma. cô giật thót, ôm chăn thu người vào một góc.
– Ý trời ơi! Nó kiu tui là ma kìa, phải…con ma già đây.
– Nội!…Phù…sao nội không gõ cửa? Làm con hết hồn.
– Gõ cửa muốn lủng lỗ luôn chứ ở đó mà không gõ, làm gì mà nhập tâm vậy? Nội gọi dưới nhà rồi lên đây gọi cửa hoài mà không nghe luôn.
– Dạ…con…mà không có gì đâu ạ, nội cứ dùng cơm trước đi lát con ăn sau rồi dọn luôn. Nội cứ dùng rồi nghỉ sớm đi, cẩn thận ảnh hưởng đến sức khỏe nội đó! cô nói rồi đẩy vai nội ra ngoài.
– Chà nuôi lớn được từng này giờ mới nói được câu mát ruột.
– Hì…
– Lát nhớ ăn cơm đó!
– Dạ!
Vào phòng đóng cửa lại, những câu hỏi có cánh đó lại bay đến bên cô “cạp cạp” inh ỏi.
Quyết định xử lí từng vụ một cô lấy điện thoại bấm số gọi đến cậu.
…
“Yêu một ai là khi từ trong nghĩ suy là bao đợi mong
Đời em đã vui hơn xưa vì ta đã gần bên nhau
Love me, love me (à ha) kiss me, kiss me (moahh)…”
Có tiếng nhạc quen quen phát ra từ chiếc cặp trên bàn cô.
– Ủa…nhạc ở đâu vậy ta? cô đưa điện thoại xa tai ra và lắng thử xem tiếng nhạc đó ở đâu.
Cô bước gần đến bàn học…
– Phải rồi, điện thoại lẫn cặp sách của Gia Bảo mình giữ hết mà.
Vì hồi sáng cậu vội đi mà chưa lấy cặp nên cô đã cầm về cho cậu.
Lấy điện thoại trong cặp cậu ra, mặt cô bỗng tím lịm. Cái ảnh cậu dùng làm màn hình chờ kia là tướng tá kì dị lúc cô đang say giấc nồng…mặt nghệt ra, tay chân tứ phía, đầu tóc rối tung…
– Hoàng Gia Bảo!…Cậu dìm hàng tớ đấy hả? cô rít qua kẽ răng.
Định mở điện thoại để đổi hình khác nhưng…
– Ọc…
Màn hình hiện lên chữ “PASSWORD”
– Hoàng Gia Bảooo…cậu giỏi lắm.
Để điện thoại cậu xuống bàn cô nằm xuống giường đạp thình thịch trút giận lên chiếc giường vô tội đáng thương.
– À nhớ đến phong thư kia cô lại bật dậy.
Lấy trong cặp ra chiếc phong thư bí mật đó cô không biết nên mở hay nên đợi cậu, cứ đi đi lại lại không biết nên thế nào mới xong.
Không chịu nổi những câu hỏi trong đầu mình đang tranh cãi khiến đầu như muốn nổ tung, cô quyết định cầm chiếc phong thư kia cùng chiếc cặp và điện thoại mang đến cho cậu.
“Bịch bịch bịch…” cô chạy hỏa tốc xuống cầu thang.
– Tối rồi còn đi đâu hả bé Na?
– Con ra ngoài có chút việc thôi.
– Con phải nói để nội còn biết chứ.
– Con qua ngoại chút lát con về, lát nội cứ khóa cổng rồi ngủ cho yên tâm nha!
– Còn con?
– Con trèo vào. cô dắt lẹ chiếc xe đạp rồi leo lên chạy đi mất.
– Bé…bé…trời ơi…con gái con đứa mà thích leo rào, đêm hôm khuya khoắt còn ra đường nữa. Haizzz…cháu trai là cháu của người ta rồi giờ đến cháu gái cũng là cháu của người ta nốt, đêm tối lại bỏ già này một mình tìm đến người yêu rồi. nội chẹp miệng.
– : – : – : –
Cô chạy đến nhà ngoại tìm cậu, hy vọng rằng cậu đang ở đó.
– Gia Bảo hả con? Nó về nhà rồi con à.
– Nhà ạ? Ngoại có biết nhà cậu ấy ở đâu không ngoại?
– Để ngoại xem đã…à con đợi ngoại tí. ngoại chạy vào trong lúc sau chạy ra đưa cho cô một mảnh giấy nhỏ.
…
Cầm mảnh giấy trên tay cô tìm đến địa chỉ được ghi trong đó…đứng trước căn biệt thự rộng lớn ngập ánh sáng điện cô tự hỏi *Mình có tìm lộn địa chỉ không?* chính là căn biệt thự rộng lớn trước đây cô từng đến nhưng lần đó đến không phải để tìm người mà vì…trộm mận (tên trộm bất đắc dĩ).
Nhìn căn biệt thự thật kĩ, đắn đo do dự một hồi…
“Kính koong…” cô quyết định bấm chuông cửa.
– Cho hỏi cô kiếm ai ạ? qua một màn hình nhỏ dưới chiếc chuông có giọng nói cùng một khuôn mặt cô chưa từng gặp.
– Dạ…chào chị! Chị làm ơn cho tôi hỏi…đây có phải nhà của Hoàng Gia Bảo không ạ?
– Cô có quen với cậu chủ ạ?
– Cậu chủ? cô tròn mắt.
– Vậy cô có hẹn trước không ạ?
– Dạ…không ạ.
– Cô thứ lỗi! Nếu muốn gặp cậu chủ phải có hẹn từ trước ạ, chào cô! vừa dứt câu nói màn hình nhỏ cũng tắt.
– Khoan đã! cô gọi với theo nhưng không kịp.
…
Bỗng từ xa có một chiếc xe hơi tiến lại gần cô, đèn pha của đèn xe làm cô chói mắt khiến cô phải lùi lại vài bước, đưa tay lên che thứ ánh sáng chói lóa đó và đứng vào một góc để tránh đường cho chiếc xe đó đi tới.
Cổng tự động mở để chiếc xe đi vào trong.
Nhìn theo chiếc xe cho tới khi nó dừng hẳn…một cô gái xinh xắn bước xuống từ chiếc xe…cô khẳng định ngay đó chính là cô gái lạ mặt với bí danh “X” cô đặt.
– Là cô ấy, sao cô ta lại ở đây?…Đây là nhà Gia Bảo…cô nhíu mày suy nghĩ để mọi việc logic lại…
…
*Ai đứng ngoài cổng vậy ta? Có khi nào mấy nhỏ…* Yuu để ý tới người đứng ngoài cổng…
– Chào chị! cô định ra về thì có tiếng chào từ sau lưng mình.
Là Yuu- cô gái cô thắc mắc đã lên tiếng chào cô.
– Chị tìm ai?
– Tôi…
– …Yuu vẫn đợi câu trả lời của cô.
– Tôi đến tìm Gia Bảo.
– Chị có quan hệ gì với anh ấy? Yuu khoanh tay trước ngực.
*Anh? Mà tôi với cậu ta có gì thì liên can gì đến cô chứ*
– Tại sao tôi phải trả lời câu hỏi của cô?
– Chị cũng gan nhỉ? Tối thế này còn đến tìm trai, mà không biết tìm trai hay tìm thứ gì nữa.
– …Ực…cô nén dòng máu đang trào lên trong cổ mình xuống. – Tìm trai? Hơ…vậy đây là nhà cô sao? cô hỏi.
– Không.
– Thế chả phải cô cũng đến tìm trai sao? Thất lễ, tôi về trước.
– Khoan đã! Yuu gọi lại.
– …cô đứng lại nhưng không quay lại nhìn Yuu.
– Nhưng chị nhớ giùm cho, hai người ở hai thế giới khác nhau thì không thể nào bon chen được đâu. Chúng tôi là những người thuộc giới thượng lưu còn chị, chị nên biết mình đang ở giới nào. Chị nghĩ mình giống nàng Lọ Lem đang kiếm tìm một bạch mã hoàng tử sao? Chỉ có trong cổ tích mà thôi.
– …đắng chát trong câu nói của Yuu nhưng cô biết làm gì đây. – Tôi biết, tôi biết mình đang đứng ở đâu. Có điều…giới thượng lưu không có nghĩa có quyền bon chen vào chuyện người khác, nàng Lọ Lem ư? Cũng được đấy chứ. cô nhún vai nói xong rồi bỏ đi.
*Sao anh Bảo lại quen chị ta nhỉ?*
…
– Còn nữa…Yuu đang vào trong thì cô gọi lại.
– …
– Làm ơn đưa những thứ này đến tay Gia Bảo. cô nói rồi đưa chiếc cặp và điện thoại của cậu cho Yuu và dắt xe về.
– …Nhìn theo bóng cô, Yuu nhíu mày hơi suy nghĩ về hành động của cô. – Sao chị ta lại giữ đồ của anh Gia Bảo?
…=…
Trong biệt thự…
– Lúc nãy tôi nghe có tiếng chuông cửa mà. cậu hỏi người giúp việc đó.
– Dạ thưa cậu có một cô gái đến tìm cậu nhưng không có hẹn trước nên tôi đã từ chối rồi ạ.
*Cô gái?…mình có quen sao?* nói đến con gái cậu chỉ nhớ mỗi mình cô.
Cậu đút tay vào túi tìm điện thoại để gọi cho cô nhưng sờ hết túi áo đến túi quần mà không thấy.
– Phải rồi…giờ cậu mới nhớ vẫn để cặp sách ở trường, có lẽ cô đã cầm về giúp cậu.
Nghĩ vậy nên cậu xuống gara để lấy xe.
…
– Ơ tối rồi anh còn đi đâu vậy? vừa bước chân ra cửa cậu đã đụng Yuu.
– Anh đi có việc tí, nội với anh hai đang trên đó lên đi.
– Khoan!
– Có gì lát về nói sau, anh đang bận.
– Có cô nào gửi cho anh nè. Yuu đưa chiếc cặp và điện thoại cô đưa cho cậu.
– …Sao em có nó? cậu nhìn đồ rồi hỏi Yuu.
– Có chị lúc nãy ngoài cổng đưa em.
– Vậy giờ cô ấy đâu? cậu bóp chặt vai Yuu.
– Á đau em.
– Nói!
– Đi rồi.
– Lâu chưa?
– Mới.
Nghe Yuu trả lời xong cậu vội chạy đi…nhưng được vài mét thì vội quay lại giật chiếc điện thoại trên tay Yuu.
Không vào gara lấy xe nữa mà cậu chạy thẳng ra cổng tìm cô, liệu rằng…cậu có thể đuổi kịp cô không? Tình yêu của hai người rồi sẽ ra sao???…
Cậu chạy khắp lối cô đi về, mồ hôi ướt đầm đìa…lòng như lửa đốt…tất cả như muốn thiêu rụi cậu…
…
“Rích…lộp độp…lộp độp…”
trời bắt đầu mưa, tại sao lại mưa vào lúc này???
…
Cô dắt xe dưới cơn mưa, những hạt mưa rơi xuống khiến người đau rát, làn nước phủ đầy mặt cô khiến không phân biệt được đâu là nước mắt đâu là nước mưa.
Nghĩ đến cậu, những điều cậu giấu giếm…có phải cậu nghĩ rằng nếu biết sự thật về gia đình cậu, cô sẽ quấn lấy cậu như những loại gái rẻ tiền? Hay…thực chất cô chỉ là đồ chơi trong trò chơi cút bắt tình yêu của một tên công tử không có việc gì làm? Hay…Cô cần một lời giải thích, cần một người nói cho cô biết có chuyện gì đang xảy ra? Cho cô biết nên làm gì? Cho cô biết phải suy nghĩ thế nào đây?…
Bất giác quay lại nhìn con đường hun hút phía sau…cô mong chờ điều gì đó…có điều gì hơn là cậu chứ. Nhưng chỉ là con đường quạnh vắng mình cô bước đi, có lẽ cô chỉ thích hợp đi một mình…*Không, tới đây là đủ rồi tốt nhất hãy kết thúc khi chưa có gì khiến cả hai day dứt hơn*
Nhưng tận sâu thâm tâm cô vẫn có chút gì đó gọi là hy vọng vào tình yêu của hai người, vẫn mong điều gì đó hơn là thế này.
…
– Na! Cậu phải đợi tớ! Tớ nhất định sẽ tìm được cậu! cậu nói bằng ngọn lửa đang sôi sục trong cậu.
…
– Na! có tiếng gọi cô.
Tiếng gọi lẫn tiếng mưa khiến cô không chắc đó có phải là tiếng gọi thật không? Hay chỉ là một thứ âm thanh cô muốn nó vang lên và đó là ảo giác thôi…cô dừng chân lại…*Quay lại hay không?* cô muốn quay lại nhưng sợ lại làm mình hụt hẫng, nếu không phải cậu thì sao? Thất vọng lại càng thất vọng hơn thôi, nhưng nếu đó là cậu thì cô biết làm gì bây giờ?
…
– Na! cậu đã đến bên và nắm tay cô tự lúc nào.
– …cô nhìn cậu mà cổ nghẹn đắng. – Cậu ra đây làm gì? cô giật tay mình ra khỏi tay cậu.
– Để gặp cậu! cậu nhìn cô bằng ánh mắt chân thành nhất.
– Để làm gì?
– Dành cậu
– Dành?
– Tớ sợ sẽ mất cậu.
– Có gì để mất đâu, cậu hãy dừng lại trò chơi của mình tại đây được rồi! You win, cậu đã thắng đừng lấy tôi làm đồ chơi nữa.
– Ai nói với cậu tớ đang đùa?
– …
– Tớ xin lỗi vì đã giấu chuyện gia đình tớ! Nhưng…nó không liên quan gì đến tình cảm của tớ và cậu cả.
– Sao lại không chứ? Tôi và cậu thuộc hai thế giới khác nhau, nói cách khác thì cậu là sư tử còn tôi là cỏ. Sư tử không thể ăn cỏ mà sống được đâu huống chi tôi chỉ là một loại cỏ dại ven đường.
– Cậu không phải cỏ, tớ cũng không phải sư tử. Tớ và cậu là hai người bình thường, hai người yêu nhau…chỉ thế thôi.
– Không! Không phải yêu, đừng nói đến từ ấy khiến tôi nổi da gà.
– Chả lẽ…cậu không cảm nhận được sự chân thật trong tình cảm của tớ sao? Tớ đến với cậu bằng cả trái tim tớ, với tớ cậu không phải món đồ hay loại cỏ nào cả.
– Vậy là thứ gì?
Cậu cầm tay cô đặt lên lồng ngực mình, nơi trái tim cậu đang thổn thức vì cô.
– Là cả trái tim tớ.
– …
– Cậu là trái tim, là hơi thở, là linh hồn, là mạng sống, là tất cả của tớ! Cậu hiểu không?
– Không…không là gì cả, cậu làm ơn để tôi yên! cô đẩy cậu ra, leo lên xe đạp định đạp đi thật nhanh khỏi chốn này.
– Không bao giờ, tớ không thể mất cậu! cậu ôm lấy cô từ phía sau, để chiếc xe đạp kia mất thăng bằng đổ xuống đường.
– Sẽ chả có kết quả nào đâu, kết thúc sớm sẽ tốt hơn.
Cậu đứng ra trước mặt cô, nhìn thẳng vào đôi mắt cô và đưa hai tay ôm lấy khuôn mặt cô…
– Khi đến với cậu hai từ “kết thúc” đó đã nhấn nút delete vĩnh viễn khỏi đầu tớ rồi, cậu hiểu không?
Cô cũng nhìn vào ánh mắt cậu, cô thấy được điều đó- điều cậu nói là thật. Nhưng…cô không an tâm là điều khác, có thể sau này sẽ khiến cả hai phải dày vò đau đớn. Những câu nói của Yuu liên tục hành hạ não cô “Hai người không cùng một thế giới…sẽ không có kết quả gì đâu…sẽ không bao giờ…”
Cô dùng chút sức lực mạnh nhất có có thể ngay lúc này để đẩy cậu ra nhưng cậu nhất quyết giữ cô lại…
Khép đôi khi lại…cô đặt lên môi cậu một nụ hôn ấm áp…hai làn môi trong mưa hòa vào làm một…cô ôm chặt cậu không muốn buông tay…thật ngọt ngào…
Giá như…thời gian ngừng trôi vào lúc này, hãy cứ thế này mãi mãi…
Nhưng chả phải bỗng nhiên cô trở nên nhiệt tình đến thế, có chuyện gì đang đợi hai người sau chiếc hôn nồng cháy này…
Cô đẩy cậu ra nhưng cậu đã sớm giữ chặt lấy eo cô không không cho phép cô làm điều ấy, cậu biết trong đầu cô đang có dự tính gì. Định để lại chiếc hôn này rồi bỏ cậu đi ư? Cậu không cho phép.
Nụ hôn của cô…cậu sẽ không bao giờ quên, mục đích của cô đã đạt được. Cô muốn đặt lên môi cậu nụ hôn cuối mang theo vết sẹo này là cô mãi mãi để cậu luôn nhớ rằng đã từng có cô.
Đau lắm nhưng cậu nhất quyết không bỏ cuộc, cô càng muốn đẩy cậu ra cậu càng kéo cô lại gần, chỉ cần được bên cô cậu nguyện chấp nhận tất cả. Kể cả vết thương trên môi này…
– Cậu điên à? cô đẩy mạnh cậu ra, bật khóc.
– …cậu không trả lời, vẫn ánh mắt nhiệt thành nhìn cô da diết.
Từ môi cậu…một dòng máu đỏ tươi đang chảy xuống, hòa lẫn với nước mưa khiến vết thương xót xa hơn.
– Sao cậu không buông chứ?
– Tại sao? Nó là liều thuốc giúp tình yêu của tớ tăng lượng máu chiến đấu mà.
*Tăng ư? Cậu đang chảy máu là mất máu chứ tăng gì…*
Cậu tiến lại gần cô…
– Đừng khóc! Cậu đừng khóc! Tớ…cậu lau những giọt nước mắt trên má cô theo dòng nước mưa chảy xuống.
– Đừng nói nữa, còn nói môi cậu sẽ chảy máu nhiều đó cậu muốn chết hả?
– Ngốc ạ, có chút máu ở môi sao chết được.
– …
– Đừng rời xa tớ nha Na! Tớ không chịu nổi đâu, mất máu tớ có thể sống nhưng mất cậu tớ không sống nổi Na à!
Cô nhẹ đưa bàn tay lên môi cậu lau đi vết thương đang chảy máu…nghến chân hôn nhẹ lên vết thương đó…
– Last kiss! Good bye! nói xong cô chạy vụt đi không để cậu kịp phản ứng
Dù chạy bộ nhưng để cậu đuổi kịp cô không phải chuyện dễ, khi cô vừa sải bước chạy đi cậu đã nhanh chóng đuổi theo nhưng…mới đó cô đã khuất khỏi tầm nhìn của cậu. Gào thét gọi tên cô trong mưa tim cậu như thiêu rụi thành đống tro tàn của ngọn lửa mãnh liệt kia.
– Kết thúc khi chuyện chỉ mới bắt đầu, như thế sẽ tốt hơn cho cả hai, hãy quên tớ và bắt đầu cuộc sống mới nhé Gia Bảo! cô nghẹn ngào đứng sau bụi cây nhìn cậu…
…
Bỏ lại xe đạp, mình cô lang thang trên con đường vắng dưới trời mưa tầm tã…nhớ lại ngày mưa đó- ngày mưa- ngày đầu tiên cô cho cậu sự ấm áp…
“Đùng” tiếng sấm rạch ngang tai khiến lòng cô tê tái.
*Gia Bảo sợ mưa vậy còn đi trong trời mưa thế này không biết có xảy ra chuyện gì không…? Đồ ngốc, chắc chắn ngày mai sẽ bị bệnh cho coi…* cô lo lắng nhưng đành mặc cho số trời an bài, thê lê trong đêm với chiếc bóng hằn xuống mặt đường…chỉ cô với cô…
#######
…
Ngước lên nhìn bầu trời kia…không biết màu trời nơi ấy như thế nào, người ấy ra sao…có nhớ cô như trong cô đang nhớ da diết về nơi ấy không?
Đã ba ngày vắng cậu trong cuộc sống của cô, muốn nhìn thấy cậu, muốn hỏi câu “Khỏe không?” nhưng có lẽ là không tưởng.
“Không biết cậu đang làm gì? Có ăn nhiều không? Ngủ có ngon không? Và…có đang nhớ cô như cô đang nhớ cậu không?…” vô số những câu hỏi cô đặt ra về cậu, không thể tập trung làm việc gì, không thể thôi suy nghĩ về cậu.
Chỉ còn lại ngày học cuối cùng này thôi là vào nghỉ hè, sẽ không còn đến trường…chắc sẽ không còn cơ hội gặp lại cậu nữa. Nghĩ đến đó thôi cô lại gục mặt xuống bàn mệt mỏi không giám nghĩ thêm nữa.
…
“Tùng tùng tùng…”
– Mày với Bảo có chuyện gì à? Kì Lâm hỏi cô.
– Hết rồi.
– Hết? Hết cái gì?
– …
– Là sao? Mày nói tao không hiểu gì hết.
– Kết thúc rồi.
– Kết…kết kết ực…kết thúc á? Hai bọn mày sao?
Gật
– Sao…sao có thể chứ? Tao thấy có chuyện gì đâu.
– Hết rồi, tất cả đã chấm dứt rồi.
– Vậy…
– Mày về trước đi.
– Còn mày?
– …cô không trả lời.
Hoàng Lâm nghe cô nói mà không tin nổi vào tai mình, chỉ đứng thừ người nhìn cô trong bộ dạng đau khổ.
– Hoàng Gia Bảo…Hoàng Lâm rít qua kẽ răng.
Không nói gì thêm Hoàng Lâm quay lưng bỏ đi nồng nặc “mùi” sát khí.
– Ơ…Hoàng Lâm, cậu đi đâu vậy? Kì Lâm hỏi.
– …
– Mày đi trước đi, tao muốn một mình.
– Nhưng…
– Tao đã nói là đi đi mà. cô gắt.
– …vậy…mày nhớ về sớm đó, cẩn thận nghen!
– …
Đứng trong sân trường nhìn lên những nơi là kỉ niệm giữa hai người, dãy hành lang thường ngày vẫn đi, những chiếc ghê đá hay ngồi, cả những vòng sân trường cút bắt nhau, …Cô cứ đứng, đứng và đợi chờ điều gì đó xuất hiện…
Chợt…có một bàn tay đặt lên vai cô
– Gia Bảo! cô kêu tên cậu vui sướng quay lại.
Nhưng nụ cười chớm nở liền vụt tắt
– Bác!
– Sao giờ này còn ở đây?
– Con…
– Hai đứa có chuyện rồi phải không?
– Dạ…con…“gật”
– Cô định đứng đây đến bao giờ?
– …Con không biết.
– Có về cho tôi đóng cổng không thì bảo?
– …cô lưỡng lự thêm chút nữa rồi cúi đầu lễ phép chào bác bảo vệ và ra về.
– Haizzz bác bảo vệ thở dài, lắc đầu ngán ngẩm.
…
Lại lang thang, cô chỉ muốn đi nữa đi mãi không muốn dừng chân, cứ đi dọc con đường trước mặt hướng tới mà chả biết phía cuối con đường là đâu…
Đến khi gót chân bỏng rát, đôi chân phản chủ không chịu đi nữa cô mới dừng lại nhìn cảnh vật xung quanh mình. Chả có gì khác ngoài bầu trời rộng lớn, đồng cỏ hiu quạnh và mặt hồ mênh mông có những gợn sóng đang dạt vào bờ.
Đến gần bờ hồ, nhìn ra khoảng không rộng lớn cô nhặt một viên đá nhỏ dưới chân lên tay. Nhìn nó một hồi rồi nhắm mắt lại phóng viên đá đó bằng tất cả những gì có thể để nó bay càng xa càng tốt.
Cứ đứng đó đợi chờ những cơn gió mồ côi đến đưa nỗi sầu trong cô bay đi…đến khi chút tia nắng còn lại của mặt trời cũng khuất hẳn, nghĩ đến nội lo lắng cô mới quay lưng với mặt hồ kia.
Bỗng…cô thấy chóng vánh, đôi mi dần cụp xuống, chân tay không còn chút sức lực, không chịu nghe theo sự điều khiển của cô nữa.
Và…
“Tõm”
Bất lực để mình dần chìm xuống đáy hồ mà không thể phản kháng, sức lực chỉ có tới đó nhưng cô đã dùng hết rồi giờ thì không thể, đành thuận theo dòng nước này vậy…
=: =: =: =
– Alo, Quốc hả con.
– “Vâng ạ!”
– Tự nhiên nội thấy nóng ruột quá không biết bé Na có chuyện gì không nữa.
– “Có chuyện gì vậy nội? Nội bình tĩnh kể con nghe nào!”
– Nội không biết nên mới gọi cho con nè, con ở trường có biết bé Na nó đi đâu không? Từ chiều tới giờ nội ngóng mãi mà không thấy nó, trong lòng cứ như lửa vậy.
– “Dạ…à con quên mất ạ, con quên nói lại với nội. Tối nay con rủ bé Na đi ăn, ăn xong ghé qua nhà con chơi chút ai dè bé na ngủ quên luôn nên con để em ngủ lại nhà con. Không có chuyện gì đâu nội yên tâm ngủ đi nha!”
– Phù…vậy nội nhờ con nhé!
– “Vâng! Không có gì đâu nội muộn rồi nội nghỉ đi, con chào nội!”
– Ưhm! Chào con.
…
– Nhưng sao cứ thấy không an tâm thế nào vậy ta. nội vẫn bồn chồn lo lắng.
…
*Hôm nay là ngày học cuối chắc đi liên hoan với bạn bè, nhưng sao giờ này vẫn chưa về chứ đã khuya lắm rồi mà* Quốc đi đi lại lại suy nghĩ.
Anh nói vậy chỉ để nội an tâm không ảnh hưởng đến sức khỏe thôi, thực chất anh cũng đang rối lên không biết cô đang làm gì, ở đâu, có chuyện gì với cô không, …???