Chap 87:
Đi hết quán, bếp rồi khu ngoài, khu trong chả thấy bà chị của nó đâu cả… Lúc cần thì như mất tích vầy hix… Đang tính hỏi anh Vinh thì đi qua nhà kho, chỗ nó ngủ trước kia… Lò dò bước vào… Ui trời, chị nó đang nằm trên chiếc ghế xếp… Chăn đắp kín mít, đang ngủ… Đến gần… Ngắm chị thêm chút trước khi kêu, hiếm thấy chị ngủ lắm mà… Chị đẹp thế này mà cứ ngủ vạ vật hajzz đến nản…chắc rét quá… Nó nhéo mũi chị…
– Ư…ứ… Không phá…- Mắt vẫn nhắm nghiền mè nheo…
– Dậy đi lười quá…
Chị ti hí mắt nhìn nó…
– Ủa nhóc hả… Chị mệt quá nằm chút nên ngủ quên…
– Ừ… Ngủ này tối ngủ sao được… Gần 7h rồi đó…
Chị ngồi dậy ngơ ngác…
– Muộn thế à?… Hix… Nay chị phải qua nhà bé Ly sớm…
– Ừh, Chi đi đúng hông?
– Nhóc biết à…?
– Ly nói…
– Ừ… Buồn thiệt, nhưng bé Chi đi sẽ có tương lai hơn nhóc nhỉ?
– Vâng…
Không khí bỗng nhiên trầm xuống, im lặng… Chị đứng dậy vươn vai… Giả cười…
– Hihi… Chỗ ngủ này của nhóc ấm ghê…
– Ừ…
– Nhóc sao vậy…?
– Em hỏi chị chút được không?
Đầu nó nghĩ chị sẽ biết nó nên làm gì bây giờ, ít ra con gái tâm lý hơn và chị còn hơn nó mấy tuổi liền… Nhưng dĩ nhiên nó sẽ không hỏi trực tiếp vì ngại…
– Bày đặt hihi… Nhóc hỏi đi…
– Em có thằng bạn thân… Nó thích một con bé gần nhà nhưng nó phải chuyển đi… Con bé kia bảo sẽ đợi nó một năm sau quay về và hứa với nó sẽ thay đổi mọi thứ vì nó, con bé này bảo yêu nó… Nhưng thằng bạn em trót yêu một người khác mất rồi vì người này tốt với nó quá nhiều… Rồi đến một hôm thằng bạn em thấy con bé gần nhà kia đã thay đổi đúng như lời hứa nên nó cắn rứt và muốn tìm lời khuyên, nó hỏi em nên thế nào chị ạ…- Nó nói sạch với chị cũng hơi lo chị biết nhưng kệ giờ nghe ý kiến mới là điều đáng quan tâm… Chị có vẻ chăm chú lắm vào câu chuyện nó kể, chắc không nghi ngờ gì rồi…
– Ừ… Nghe lãng mạn ghê nha nhóc hihi…
– Chị bảo nó phải thế nào hả chị…
– À…hihi, thời gian… Hết một năm thui… Theo chị thì cứ để thời hạn một năm thử thách cả ba người… Nếu một năm sau bạn nhóc vẫn đang yêu người này và cô bé kia vẫn yêu bạn nhóc thì hãy tính tiếp… Chứ giờ mà quyết định vội vã sai lầm, thì chỉ có 3 người mỗi người một nơi thui…hihi…
Chị nói làm nó bớt khó chịu đôi chút… Ờ thì thời hạn đã đến đâu mà cứ lo, chắc gì em hay Tâm còn yêu nó sau một năm… Nó sẽ có sự lựa chọn… Tuy biết là tồi tệ nhưng nó vẫn có lòng tham… Lòng tham về một người con gái bên mình… Cái quan trọng đó là tình yêu… Với nó tình yêu rất dễ trao nên không lo… Nghe có vẻ bất công với em… Nhưng sự thật là vậy… Tính cách trước đến nay đã như vậy rồi… Nó gật gù với cái lời khuyên của chị… Bỗng chị không cười nữa… Nhìn nó…
– Vì là nhóc hỏi nên chị mới nói thôi… Chứ bạn nhóc là một tên lăng nhăng đào hoa… Chị ghét nhất những tên nào như vậy… Cơ mà xui xẻo chị đang thích một tên đào hoa… Đúng là ghét của nào trời trao của ấy mà… – Chị thở dài… Nó thì giật mình chột dạ và tò mò… Khổ… Nếu vậy khác gì chị ghét nó chứ… Nhưng cái này mới hay nè…
– Ủa thiệt hả… Anh nào có diễm phúc đó thế chị…- Chị chẳng nói gì chỉ biết đỏ mặt rồi đẩy nó ra…
– Thui thui… Ra trước đi… Không có ai đâu mà… Chị gấp chăn đã… Rồi qua bé Ly nha…
– Ơ vâng…
Ra đến cửa mà nó chẳng hiểu gì hết… Chỉ cảm thấy đỡ đỡ ít nhiều… Tìm chị đúng là chuẩn thiệt… Nhưng thái độ của chị là gì nhỉ… Lạ ghê gớm.
.
Muộn rồi… Hai nhỏ kia cũng về, khu trong tắt đèn… Nó vác cây đàn trong quầy đứng đợi… Khách cũng hết, thế này để mình anh Vinh trông cũng ổn nhưng áy láy quá…
– Nay rét anh nhỉ…
Ngồi xuống cạnh cốc caphe nóng của anh… Anh Vinh đang nhìn gì đó ngoài lớp của kính đen sì kia…
– Minh à… Ừ rét thật… Cái Huyền đâu em?
– Dạ đang trong kho gấp chăn… Nãy chị ngủ quên đó anh…
– Ừ… Tính nó trẻ con quá…
– Vầy mà hơn em mấy tuổi liền đó anh…hehe…
Hai anh em cười cười… Nó nghĩ về chị… Nụ cười toả nắng trong mùa đông lạnh giá… Vui… Chị quan tâm nó chẳng khác gì em… Nhưng chỉ những lúc nó thật sự cần… Cái gì cũng có giới hạn của nó thôi.
– Ừ… Huyền nó kể gì cho chú không Minh?
– Dạ kể gì…?
– Ừ nếu nó không nói thì thui anh chả dám nói đâu…hehe… Chú cứ từ từ biết…
– Dạ được rồi anh…- Nó lại một lần nữa tò mò, đút tay ào túi áo nghĩ ngợi… Vì không muốn hỏi những gì người khác không muốn nói…
– Chú nghĩ gì về xã hội VN…- Anh triết lý… Nó thì không thích về vấn đề này lắm nhưng vẫn trả lời…
– Theo em thì, lạc hậu, người dân có suy nghĩ cổ hủ, áp đặt… Xã hội sống bằng quan hệ và tiền…- Có vẻ công nhận, anh Vinh cười rồi gật đầu…
– Đúng rồi… Cổ hủ… Anh ghét điều này… Tội cái Huyền…
– Dạ tại sao anh?
– À… Thôi không có gì…
Lúc đó chị cũng chạy ra… Nó muốn thắc mắc nhưng anh cười…
– A… Quản lý trốn đi ngủ hả…
– Hihi… Em nằm ngủ quên chứ bộ…
Chị cười tươi kéo nó ra cửa…
– Anh trông giùm em ha… Em với Nhóc qua bé Ly hihi…
– Ừ… Hai đứa đi cẩn thận nhé…
– Em chào anh.
– Ừ…
Vô bãi gửi xe, nãy giờ chị vẫn kéo. Xem chừng vội lắm… Nó thì cũng không nhiệt tình vì biết lũ nhện vẫn ở nhà em… Nghĩ thấy ghê… Kiểu này chết luôn rồi…hix… Hôm nay đi xe máy, nhờ chị đeo đàn giùm rồi đèo chị đi… Chẳng biết sao nữa, chỉ nhớ qua cầu LĐ chị ôm nó…
– Ơ…?
– Mượn chút, làm gì ghê vậy…hihi…
Nó mặc kệ, chị em nên không suy nghĩ nhiều với lại rét… Chỉ ngẩn ngơ nhìn đường và lái xe thui… HN, vẫn có vẻ đẹp riêng của nó… Gió rét, đèn đường đẫm sương… Những cặp đôi nắm tay nhau đi chung một con đường vỉa hè… Hay những hàng đồ nướng với mùi thơm đặc trưng… Luôn đầy người ngồi tìm hơi ấm ngoài gia đình… Thật đặc biệt, thủ đô đúng là chẳng đâu thay thế nổi…
– Nhóc ơi…
– Gì?
– Nhóc cảm giác sao?
– Cảm giác gì?
– Chị ôm…
– Ừm, ấm hơn…
– Hơn ai…?
– Hơn lúc không có ai…
Đoạn nói chuyện ngây ngô không đầu không cuối khó hiểu với người ngoài những đơn giản với người trong cuộc dù một thằng ngốc như nó… Một người con gái nữa, tổn thương…
– Ừ… Chị biết rồi…
Chị rụt tay lại… Hai đứa im lặng, nó buồn… Một nỗi buồn không tên…
.
.
.
Đến nhà em… Chị mở cổng, trả đàn cho nó rồi tự động bước vào… Điện nhà em sáng lung linh… Đẹp, sang trọng… Nếu có hai đứa thì không sao nhưng giờ nghe bảo có bạn em thì nó ngại… 3 chiếc xe ngoài sân chứ đùa à…=.=.
Vào nhà, một con bé ở phòng khách, hai đứa trong bếp… Không thấy em đâu… Nó chần chừ chưa dám vào… Em ở căn phòng bên cạnh bước ra… Trên tay là mấy cái đĩa… Nó mừng như bắt được vàng…Em cười tít mắt…
– Hihi… Anh đến rồi à…
– Ừ…
Chẳng may lọt tai mấy con kia… Y như rằng… Ba đứa cùng đến gần, nhìn em cười… Mặt đểu đểu… Nó rùng mình… Đứng sau lưng em… Em cao hơn nó mà… Mấy con này không xấu nhưng nó không để ý nhiều vì đang… Sợ…
– Trộ ôi Ly ơi… Chàng mày kể đây à…
– Ừ…hihi, thế nào…
– Baby dễ sợ…công tử đâu mà da trắng bóc nè…hihi…
– Anh ơi kệ nó đi theo em nè hihi…
Đấy tụi này dân xã hội, ăn chơi đủ kiểu nên bạo lắm chẳng ngại gì đâu hix… Nó run run chẳng nói gì… Mặc em chống trả lũ này… Nó chạy tót lên tầng…
– Haha… Trai ngượng rồi kìa tụi bay…
– Tao nói rồi tính ảnh vậy đó…hihi…
Trên cầu thang vừa nhục vừa ngại… Bực quá… Ngồi đọc doremon… Mà chị vô rồi sao không thấy nhỉ…
Mùi thức ăn thơm bốc lên tiếng cười nói… Hình như có người mới đến, nó cứ ngồi… Lúc sau em lên.
– Anh ơi… Ăn cơm…hihi
– Thui hay mọi người ăn trước đi…
– Anh ngại gì… Tụi nó thế nhưng tốt lắm, Chi cũng đến rồi đó…
– Nhưng toàn con gái…thui anh không xuống đâu…
– Đi không em giận luôn đó…
Em kéo nó mặt hình sự… Chịu thua, lò dò đi xuống… Bạn của em đông… Cười nói, nhỏ Chi với P.Anh đã đến, quay qua nhìn nó… P.Anh nhìn lướt qua thui… Ờ thì chắc hết, nhẹ lòng hơn… Chi thì cười cười… Ngồi xuống ăn… Mấy mẹ trẻ kia trêu trêu nói chuyện, ăn uống, có mỗi nó với P.Anh im lặng… Phong cách riêng của hai đứa… Nó chỉ muốn ăn nhanh cho xong thôi… Chị với em vẫn vậy… Gắp đồ cho nó một cách tự nhiên… Nhưng nó vẫn bình thường cúi mặt ăn vì ngại… Mặt với tai đỏ lừ… Một mình nó là con trai…hix…
– Á à… Hai bà một ông nhá… Lâu không gặp chị Huyền mà cũng ghê… Trai này nguy hiểm quá…hihi
– Nhìn thế này cơ mà…hihi
Chị cũng tám luôn với mấy con này, em cười tươi… Vẫn gắp đồ cho nó… Nhỏ P.Anh nhăn mặt… Nó không hiểu tại sao…
Bữa ăn kết thúc bởi những lời chúc tụng của mọi người đến nhỏ Chi… Nó cũng chúc… Nhưng khô khan và không ý nghĩa… Nhỏ cười…
– Cảm ơn Minh… Cảm ơn mọi người…hihi.
Đứng dậy phụ em dọn dẹp… Mấy con kia ăn xong thì ngồi như bụt mọc… Vô duyên gớm, nhỏ P.Anh cũng vậy… Nó vô rửa bát cũng cứ nhìn… Nhưng mắt không cảm xúc… Kì lạ… Em rửa nó tráng, sợ em buốt tay…
.
.
.
Xong, em ra phòng khách,mọi người chưa về vì còn mải tám con gái mà gặp cạ thì… nó ngồi ở cầu thang nghịch vì ngại. Kệ mấy người. Bỗng nhỏ Chi đến gần…
– Mình nói chuyện riêng với Minh một chút được không…hihi…- Nụ cười hiền hậu…
– Được mà…
Chap 88:
Nhìn qua em một cái rồi cùng nhỏ Chi bước ra ngoài sân, nơi chiếc xích đu đang đứng sững, đôi lúc khẽ đung đưa vì gió… Nó ngồi xuống… Nhỏ Chi cũng ngồi bên cạnh… Nhưng tuyệt nhiên vài phút trôi qua chỉ có ánh đèn sân nhà em, tiếng gió thổi rét và sự im lặng… Nó thờ ơ ngắm bầu trời đêm u tối không trăng sao… Chờ đợi một lời nói nào đó từ nhỏ… Cũng có tò mò nhưng nó muốn nghe hơn là nói…
– Minh…
– Ừ…
– Yêu Ly lắm hả…?
Nhỏ rụt rè, nó ngạc nhiên nhưng nhoẻn miệng cười… Câu hỏi này là câu hỏi thứ hai rồi… Dễ trả lời thôi…
– Ừ… Hơn bất kì ai…
– Hi… Ly hạnh phúc ghê…
– Sai…
– Sao?
– Mình chưa đủ sức làm Ly hạnh phúc…
– Minh nghĩ vậy hả?
– Thì rõ ràng là vậy mà?
– Với Ly thì có tình cảm sẽ là hạnh phúc… Ly thiếu thốn tình cảm Minh ạ…
– Ừ… Mình biết…
– Biết là tốt… À, mai mình đi rồi hi…
Sững sờ, nó giật mình… Nỗi buồn đến nhanh lạ kì xâm chiếm toàn cơ thể nó… Nhưng bên ngoài nó tỏ ra bình thản đến đáng sợ…
– Sớm vậy?
– Ừ… Mình muốn…
– Tại sao?
– Ở VN có những người làm mình chùn bước… Nên đi sớm ngày nào hay ngày đó… Mình sợ không đủ dũng cảm để đi…
– Vậy thì đừng đi…
Vô thức lời nói của nó cất lên… Nghe vẻ tha thiết… Thật lòng nó cũng chẳng muốn xa cô bạn dễ thương này chút nào… Nhỏ Chi cười buồn…
– Nhưng mình cũng không đủ dũng cảm ở lại đây Minh ạ…
– Lý do…?
– Ưm… Minh đã yêu ai mà không dám nói chưa… Kiểu yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên… Rồi đơn phương đó…?
– Ừm, mình chưa…
– Hi… Mấy tháng trước mình có gặp một anh… Anh ấy làm mình bị sét đánh… Nghe ngộ nhỉ hihi… Nhưng đến khi gặp lại thì mình không đủ dũng cảm để thổ lộ… Chần chừ rồi anh ấy cũng có người yêu… Hức…hức…huhu… Mình buồn lắm…
Nhỏ đang cười thành khóc… Nó bối rối, đâm hận thằng kia… Nhưng chẳng biết làm gì… Chỉ biết kêu nhỏ nín đi thôi…
– Mình muốn đi… Đi để có thể mạnh mẽ hơn… Muốn được như Ly… Muốn được anh ấy thấy mình…hức đã khác sau khi về dù hết tình cảm… Mình không muốn nhút nhát nữa…hức hức…
– Cố lên nha… Mình tin Chi sẽ làm được…
Nó động viên nhỏ bằng nụ cười tươi… Nhỏ cau mặt đập vô vai nó…
– Hâm… Người ta khóc… Cậu cười…
– Xin lỗi…
Nhỏ im lặng… Từ từ tựa vào vai nó… Nó giật mình run run…
– Ơ…?
– Mình mượn chút…ki bo… Mới có lần hai mà…
Nó nhớ đến lần đầu nhỏ với nó gặp nhau trên xe khách… Cũng như thế này…
– Nó vẫn nhiều xương nhỉ…?
– Ừ…
– Nhưng mình không thấy đau đầu… Nó thật kì lạ, lạ lắm Minh…
– Ừ…
Im lặng tiếp… Thở dài… Buồn… Bên vai nó vẫn nặng… Nước mắt chảy xuống, nhiều lắm… Nó biết nhỏ đang khóc… Nhưng không biết vì điều gì… Chắc nhỏ buồn vì xa mọi người… Lâu lắm… Tiếng nấc phát ra rồi cũng nhỏ dần…
– Minh ơi…
– Sao?
– Nhìn trên trời kìa…
– Ừ…
– Cậu thấy gì…?
– Mây… Đen… Gió và lạnh…
– Thiếu…
– Mình cảm thấy vậy thui… Còn cậu thấy gì nữa…?
– Hi… Nhưng vì sao…
– Thật hả?
– Ừ… Một vì sao sáng với những vì sao sáng khác bao quanh… Và có một vì sao mờ nhạt đứng nhìn vì sao sáng nhất… Vì sao mờ kia đang đau khổ vì nó sẽ đi…
– Tại sao…?
– Nó sẽ đau nhiều khi ở lại…
– Ừ…
– Mỗi người đều giống một vì sao… Mọi người như cả vũ trụ… Đều được bầu trời sắp đặt, đều do duyên số Minh nhỉ…?
Khó hiểu nhưng nó biết tâm trạng của nhỏ nên cũng đồng tình…
– Ừ…
– Có lẽ… Vì sao của Chi phải rời đi rồi… Chẳng còn cảm giác được yêu đơn phương vì sao kia nữa…
– Cảm giác à?
– Ừ… Vui buồn lẫn lộn… Khó tả lắm…
.
Buổi đêm có vẻ lạnh hơn nhiều… Nó với nhỏ Chi vẫn ngồi cạnh nhau… Đầu nhỏ vẫn chưa rời đôi vai gầy của nó… Thời gian cứ như ngừng lại… Mọi người vẫn nói chuyện bên trong… Hai đứa hai luồng suy nghĩ riêng… Nhưng nó buồn…
– Minh nè… Mai mình đi Minh đừng ra tiễn nhé…
– Ơ… Tại sao?
– Sau này Minh sẽ hiểu… Nhớ lời mình đừng ra tiễn…
Nhỏ kiên quyết… Nó im lặng gật đầu… Chợt nghĩ đến vì sao nhỏ nói… Nó sắp xa thật rồi… Mọi chuyện như một giác mơ và là một cơn ác mộng…
– Minh… Mình đi Minh phải chăm sóc Ly thật tốt nhé… Có chuyện gì mình về hỏi tội Minh đó…
– Được rồi mà…
– Ly… Cần tình cảm, Minh nhớ đó… Rất nhiều… Minh nhỏ bé… Nhưng Mình tin Minh sẽ đủ với Ly… Chúc hai người hạnh phúc…
Giọng nhỏ run run mắt nhòe nước… Nó cũng ứa nước mắt theo… Tại sao ư… Cô bé…”Mắt nâu tinh nghịch…, mái tóc đen mượt xõa dài, Má bầu bĩnh…” Mai cô ấy sẽ rời Việt Nam…đến nơi đất khách quê người…
– Minh khóc vì mình là mình vui rồi…hihi…
Một nụ hôn vào má… Nhẹ nhàng ấm nóng…
– Minh giống người đó…
Không biết nên vui hay buồn, cười hay khóc… Chỉ lặng người và cảm nhận… Nó giống anh chàng đó, giống anh chàng nhỏ Chi yêu đơn phương… Một cô gái yếu đuối, muốn trở lên mạnh mẽ… Nhạt nhòa… Nhỏ Chi vào trước… Nó vẫn ngồi đó… Ngắm sao…
.
.
.
3 giờ sáng… Sân bay Nội Bài, một thằng lẩn ra trước trốn một góc nào đó ở cổng T1… To đẹp… Nhưng lòng người buồn, nó chẳng thể giữ lời với nhỏ… Nó muốn thấy nhỏ Chi đi… Tất cả mọi người, bạn bè, gia đình nhỏ nữa vì người mẹ đang khóc trông giống nhỏ, anh Vinh, chị… Đều đang đứng nói chuyện với nhỏ… Ngoại trừ nó đang đứng nhìn ở một hàng ghế khuất… Đến giờ, Chiếc vali mà trước kia nó bê giùm được kéo theo về phía máy bay… Nhỏ Đeo chiếc kính đen nhoẻn miệng cười bỗng quay về phía nó… Giật mình không biết nhỏ thấy không nữa… Miệng cười nhưng nó thấy nước mắt chảy… Tiếng máy bay… Tiếng cười nói… Thất thần… Nó quay xe về lặng lẽ trên con đường phủ đầy bóng tối của HN… Rét… Chi đi rồi.
…
Thời gian kế tiếp thì không có biến cố gì cả, nó với em vẫn yêu nhau, thậm chí còn nhiều hơn trước… Có vẻ hai đứa đều sợ cảm giác chia li nên càng gần gũi nhiều hơn… Một buổi tối, đài hôm qua báo HN 8 độ… Rét, nó đang ở nhà em với cuốn doremon thứ 45, tập cuối… Bên cạnh là em đang cuồng lên vì cái trò chơi dở hơi chẳng hiểu gì… Tiếng bàn phím lạch cạch, tiếng nhạc ầm ỹ, ảnh hưởng quá không đọc được…
– Vặn nhỏ chút cho anh đọc cái…
– Ứ… Nhỏ không hay…
– Chơi gì mà ham thế không biết?
– Xì… Au ai không ham, lúc mới ra thì phải gọi đông khủng khiếp cơ…
– Anh tưởng con trai mới chơi điện tử chứ…
– Còn lâu, trò này con nào cũng chơi được mà anh…
Hết thuốc chữa, nhìn em gõ phím như điên nó thương thay cái bàn phím… Tò mò nó nhoài người qua coi coi… Toàn mấy đứa lăn lộn, uốn éo rồi đống mũi tên trên màn hình… Eo chẳng hay ho gì cả…
– Thế con của em là con nào…
– Con áo trắng bên trái đó…hihi đẹp hông, em thiết kế cả nạp mới được đấy…
– Nạp gì?
– Nạp thẻ, kiểu như nạp tiền vô điện thoại đó…?
– Có vụ này nữa hả?
– Vâng… Chứ không thì xấu hoắc, hay thì hay nhưng tốn tiền nên em nạp có chút hihi…
– Chút là bao nhiêu…?
Có vẻ em thấy hớ nên chỉ im im… Chút của em chắc bằng tiền ăn 1 tháng của nó mất… Vẫn cắm cúi chơi rồi tự nhiên nhạc dừng, lũ kia đứng hết trong phòng màu tím tím… Em đang chat gì đó…
– Tên gì lạ vậy… Mrs friday.13th
– Hihi… Hay không anh?
– Thứ sáu ngày 13 có gì hay, đen lắm…
– Anh… Em sinh vào thứ sáu ngày 13 đấy…
– Hả…?
– Vâng… Mẹ em tín lắm, nên ngày thứ hay giờ sinh mẹ đều ghi nhớ hết… Em không biết số phận em ra sao nhưng cứ mỗi lần vào thứ sáu ngày 13 là em lại gặp may mắn… Thế mà mọi người bảo là ngày đen đủi…hihi
– Vậy à…?- Nó suy nghĩ nhiều lắm… Em sinh ra vào ngày đó ư? Đúng là một cô gái đặc biệt… Em bỗng nép sát vào người nó hơn… Môi kề môi nó… Ngọt ngào…
– Không biết có phải sự trùng hợp không… Nhưng ngày em thấy tên ngốc này nè… Cũng vào thứ sáu ngày 13 đó…hihi… Đúng là kì lạ anh nhỉ…may mắn ghê…
Nó ngạc nhiên vì sự trùng hợp này, tự nhiên thấy vui… Một buổi tối đông, có hai đứa đang ôm nhau đều thích ngày thứ sáu đen… Ngày cả thế giới đều không muốn bước chân ra khỏi nhà… Cặp đôi này thật kì lạ… Em vẫn ôm nó chặt cứng… Không khí tĩnh lặng, ngoài tiếng gió ra thì không có gì nữa…
– Em thích ngày đó lắm hả?
– Vâng hihi… Ngày của riêng em mà… Quí cô thứ sáu ngày 13…hihi…
– Hâm…
– Có anh hâm ý…
Rồi em hát hát một bài chế con cóc của em… Theo một điệu nhạc kì lạ…
“Trên trời có mây và gió…
Ánh Dương là em theo chàng suốt cuộc đời…
Chàng lãng tử nhẹ nhàng ơi…
Mây và gió muốn giữ chàng ở lại…
Nhưng ánh mặt trời không chịu đâu…
Em sẽ len lỏi qua mọi thứ soi tỏ bước chân chàng… Vì chàng là của em… La la…la…”
Giọng em trong như giọt nước, thấm đẫm vào đầu nó… Mê hồn trận được giăng nó không thể thoát khỏi lưới tình… Nó giờ chỉ biết yêu em mà thôi…
– Hihi… Hay không anh…
– Nhạc đâu thế…
– Dango guitarver… Em chế đó…hay anh nhỉ?
– Ừ hay… Anh yêu em…
Lần hai nó nói… Nhẹ nhàng… Em trợn tròn mắt đỏ mặt…
– Em vui lắm… Nếu ngày nào anh cũng như thế thì em muốn ngày nào cũng hát cho anh… Tim anh đã tan hết rồi…vui quá. Hihi…
– Hết từ lúc lâu rồi…
– Không đâu… Nó vẫn lạnh theo một cách nào đó anh ạ… Em luôn cảm nhận được dù anh có yêu em… Nhưng giờ thì em biết nó đã tan chảy vì em… Em vui lắm… Kể từ giây phút… Mình mãi bên nhau anh nhé… Hứa đi…
– Thề…
– Hihi…
Chap 89:
Ngày hôm sau… Dậy sớm, em vẫn ngủ, Bầu trời tối nhưng đến giờ đi học rồi… Tranh thủ VSCN rồi đi mua bữa sáng cho em. Mua xôi em ăn cho chắc dạ vì em còn lên shop nữa… Thảy một bọc vô nồi cơm với tờ giấy nhắn, nó đi học trong tâm trạng vui vẻ… Lâu lâu quan tâm người mình yêu cũng là một sự thú vị mà từ trước đến nay nó không may mảy để ý đến… Thảo nào em chăm sóc nó dữ vậy… Kí thì lên nhưng không hiểu sao không cao thêm được phân nào… Người một mẩu cứ loắt choắt nên đi với em rất ngượng…=.=…
…
Trường nó hôm nay cảm giác đông hơn hay sao… Sinh viên đóng toàn quần áo ấm với khăn len ra sân chơi… Mà cái trường nó gái nhiều trai ít thành ra ngồi trên ban công nhìn đã thấy ông mãnh Tuấn ở dưới sân rồi… Cứ thui thủi một góc ban công nhìn nhìn nghĩ ngợi là cái phong cách từ thời cấp 3 của nó… Chả giao du với ai cả… Hôm nay vẫn rét…
– Ê nghệ sĩ đá cầu không?
– Thôi rét lắm ông đá đi…
– Ngu… Rét phải vận động mới ấm được… Đi…
– Ấy…ấy từ từ…
Một thằng đẩy nó theo đám con trai ở lớp kéo xuống sân, chả biết cái tên Minh của nó bị sao mà hầu hết người trong lớp hay ở trường toàn gọi bằng “nghệ sĩ”… Chắc có lẽ cái hình ảnh một thằng tóc dài che kín mặt và gáy làm cho mọi người cảm giác vậy…cũng từ sau đợt đó (Hôm diễn với nhỏ Linh) Nó quen nhiều bạn hơn và dĩ nhiên trường ít trai nên quen cũng được nhiều con gái và chỉ dừng ở mức bạn bè thôi… Xinh có xấu có, tốt có không tốt cũng có… Có lúc tin nhắn vào số rủ đi chơi nó cũng trả lời bận… Nó chỉ muốn xã giao thôi, vì thời gian ngoài học thì em đã chiếm hết trơn rồi còn đâu…
Kéo cả đội đực đi mà vẫn ít, mang tiếng con trai lớp nó là đông rồi đấy… Thằng Tuấn trợn mắt xong cười đểu…
– Đại ca nay đổi vị ạ… Cũng đúng, dưới sân toàn của ngon vật lạ thôi mà…hehe…
– Im, không nói không chịu được à… Bọn nó kéo xuống chứ bộ…
Lúc đó bọn kia bắt đầu tỏa ra thành hình tròn để đá cầu, cái món này trước chơi với tụi nhỏ ở nhà toàn khắc thi hay chuyền, ít ra cũng phải biết môn thể thao nào chứ… Tuy không giỏi nhưng cầu đến vẫn biết chuyền đi…
– Tách…!!
– Ghê ngực cơ… Tưởng ông không biết chơi…
– Biết chứ…
– Trông lèo khèo thế cũng móc được à…?
– Ờ chân dẻo mà…
– Hihi… Mình chơi với…
Đang chơi vui thì mấy mẹ nở kéo nhau vô, vòng tròn rộng ra… Mấy mẹ này cầu đến cứ tay mà phang toàn bắn đi đâu… Cũng tài… Mãi không thấy người gọi… Giảng viên đại học như điên, dạy có lúc một lèo đến giờ về, có lúc dạy chút rồi cho chơi… Theo kiểu “về nhà tự học” thành ra đá đổ mồ hôi cũng chưa vô học… May năm đầu toàn lý thuyết mấy môn đơn giản chứ không thì tiêu đời…=.=…
…
Trưa về, mệt nên không qua em… Lâu lắm mới hoạt động như này… Nhưng công việc ở quán cũng giúp nó quen mới sự vận động nhiều như vậy nên không đến nỗi là liệt người luôn… Mà nó thuộc loại yếu rồi đấy… Trời rét căm căm. Bụng đói cồn cào… Ôi sao mà khổ, cái tính lười chảy mửa lại đeo bám… Trưa nay nhịn… Cũng buồn, vì trước kia có hay sang quán ăn vụng bánh của chị nhưng giờ chị bảo đông thì người ta hông thích bánh kem nên không làm…hix… Đang nằm ngủ ngủ thì “Em” gọi…
– Alo…?
– Em về rồi, anh qua em hông?
– Tối nhé… Giờ rét anh muốn ngủ…
– Lười như heo… Không nhớ em à?
– Có chứ…
– Có sao không sang?
– Vừa hoạt động mạnh nên mệt…
– Hoạt động gì…?
– Đá cầu…
Tiếng em cười như được mùa bên kia… Quê độ…
– Hihi… Anh dở hơi… Người như khung bày đặt đá cầu…hihi…
– Kệ anh… Thôi ăn rồi ngủ hay chơi đi… Tối anh qua… Đừng chơi nữa đó…
– Ứ…hihi…
– Ứ gì…ăn đi ha…
– Vâng…yêu anh hihi…”
Cụp máy… Ngáp dài… Xong vô WC nhìn trên gương… Một thằng cô hồn tóc tai dài dài đang cười hềnh hệch…
Chiều qua quán… Cha mẹ ơi… Chết người rồi hix… Đã rét còn mưa phùn… Ngại ghê… Đúng là tháng 10 âm, sương mù với mưa phùn thấy sợ… Cái áo mưa giấy nát bem rồi… Thôi đội mưa qua cũng được… Dạo này xe máy vứt xó chả dùng vì tốn xăng… Cứ xe đạp mà phi… Guồng chân mãi cũng đến quán… Răng dưới răng trên phang vào nhau như muốn bể… Rét kinh hồn… Vừa đến chị đã cười tươi…
– Nhóc tồ…hihi…
– Gì đây… Em hông có thời gian nghịch đâu nhá…
– Nghịch gì… Chị với nhóc thi vẽ hông…?
Chị chìa ra cái bút chì với hai tờ giấy A4 được gấp sẵn… Đúng khùng rảnh rỗi đi kiếm việc đây mà… Nhưng nó chẳng từ chối… Gì chứ thi thố là nó thích cực kì… Cảm giác là một người thắng cuộc phải nói rất vui… Chưa kể là hôm nay khách vắng… Nó lại còn là thằng thích vẽ nữa hehe…
Gật đầu luôn. Chị cười tít mắt:
– Hihi… Ai thắng sẽ được có một điều kiện với người thua tất nhiên trong tầm làm được chịu hông?
Nó chột dạ.Thấy hơi run, nhưng vì tự tin với bàn tay của mình, nó không sợ cho lắm…
– Được rồi… Có bút chưa?
– Đây nè…hi.
– Thế thi vẽ gì hả chị…?
– Ưm…tưởng tượng đi nhóc… Mà tùy, xong cho người khác chấm điểm ha?
– Ừ.
Nó cúi người hì hục vẽ, chị cũng vậy. Hôm nay trốn việc, vẽ với chị trong quầy…chị cũng thế… Từng nét bút chì, phác, tạo mảng, rồi tô… Đã rất lâu rồi nó mới cầm lại chiếc bút chì để vẽ và không hiểu tại sao… Nó lại vẽ một cô gái với mái tóc dài vắt qua chân, đang ngồi trên chiếc bàn mà nó vẽ hệt của quán. Mặt cô ta lạnh lùng nhìn chiếc điện thoại… Bằng những nét chì xám… Hình ảnh nhỏ P.Anh dần hiện trên trang giấy… Có lẽ nó bị ấm đầu mất rồi… Hình nó vẽ chi tiết đến nỗi nó không dám nhìn… Thường thì hồn của mỗi bức tranh đều thể hiện qua đôi mắt… Nhưng nó vẽ nhỏ đang coi điện thoại với dáng cúi nên chỉ thấy bờ mi cong… Giống lắm… Cũng một lúc là xong… Nó đợi chị và ụp giấy xuống…không nhìn chính bài vẽ của mình… Chẳng hiểu chị vẽ gì mà lâu vậy… Chắc chi tiết lắm đây… Ngồi đợi, đầu mông lung… Tại sao không phải là em mà là nhỏ nhỉ?… Kì lạ thật… Nhưng mà đây chỉ là màu chì xám u buồn, thích hợp với phong cách của nhỏ… Cũng giống như mọi thứ nhỏ dành cho nó vậy… Giờ đây xám xịt…
– Chị xong rồi nè…hihi…
Mặt có vẻ tự tin lắm… Có khi chị cũng có tài lẻ này mà nó không biết…
– Giờ sao…?
– Coi chứ sao nữa… 1…2…3 cùng lật nhé…
– Ừ…
– Hihi…1…2…3…!!
Chị với nó đồng loạt quay bức tranh ra… Biết sao không?… Chị đã vẽ một bức tranh quá hoàn hảo… Cách phác giống dân chuyên nghiệp… Có hồn đến lạ kì… Và… Nhân vật chị vẽ đó là một tên, tóc dài che kín mặt mũi… Đang cúi xuống, ngón tay đang đặt trên từng chiếc dây, phím đàn của chiếc guitar to được đánh bóng bằng chì, người nhỏ con… Là nó… Chả trách lâu vậy… Nó sững người… Chị cũng sững người… Nụ cười trên môi chị thoáng tắt rồi lại hiện lên…
– Hi…nhóc vẽ… Ai vậy…?
– À… Ưm… Em tưởng tượng…
Chị cười buồn…
– Hi…vậy à?
– Vâng…
Nó nghĩ rằng chị đang biết một điều gì đó…
– À… Um… Còn chị vẽ ai…?- Giả ngu…
– Một tên ngốc…
Im lặng… Bao trùm… Bức tranh trên tay chị hạ thấp xuống… Chị vẫn cố cười… Tại sao lúc này nó cảm thấy buồn…vì chị của nó cũng mang một nỗi buồn nhưng nó không biết là gì và tại sao…
– Hihi… Thôi cho mọi người coi đi nhóc…
…
Anh Vinh…
– Ui trời… Minh vẽ ai mà đẹp vậy… Chì mà xinh dữ…nhưng Huyền vẽ có hồn hơn…- Chị cười tít mắt… Anh ghé tai nó…
– Nó học vẽ từ năm lớp 9 đấy chú… Không có cửa đâu…
Thảo nào… Chị vẽ ghê thiệt… Đúng là nhìn vào thì không thể biết được… Thua rồi… Lại còn thế này nữa…
…
Nhỏ Yến, Mi…
– Chị Huyền vẽ tên này không hợp… Nhưng còn hơn cậu… Vẽ gì xấu hoắc…- Độc địa cái mồm… Tổn thương quá… Nhỏ Mi đáng ghét…
– Hi…oa…hai người vẽ đẹp ghê… Đều giống thật…Nhưng em thấy chị Huyền vẽ nhỉnh hơn…chút… Một chút thui nha Minh…lần sau cố gắng hơn…hihi…- Đó thôi thua… Còn lần sau đâu Yến ơi…chết với chị rồi…hix…
…
Trong kho…
– Kaka… 3- 0… Chịu thua chưa nhóc con…
– Rồi… Nhưng chị ăn gian không nói trước là chị đi học vẽ…
– Ủa…ai nói cho nhóc biết…?
– Anh Vinh…
– Bép xép tối về chị xử… Thế bộ nhóc không đi học vẽ chắc…?
– Học năm năm mĩ thuật tiểu học…
– Điêu…không sao vẽ được vậy…
Chị nguýt… Môi cong lên… Dễ thương chết đi được…thiện tai…@@
– Chịu…
– Thế giờ sao?
– Sao là sao?
– Thế chị đặt điều kiện cho nhóc nhé.?
– Ớ…?
– Thua định nuốt lời hả…?
– Không…
Nó đành xuôi xị… Nhìn lướt qua bức tranh … Tại nhỏ P.Anh mà nó thua… Thiệt tình… Biết thế cóc vẽ nhỏ cho rồi…
– Thế thì nhóc con… Cuối tuần phải đưa ta đi chơi…
– Ớ…?
– Ớ gì mà ớ hoài… Có chịu không đây tên hứa lèo kia…?- Quên mất trước có hứa với chị nhưng chẳng thực hiện được…thôi thì theo ý chị vậy… Lại mất một hôm trọn vẹn với em rồi…
– Có…
– Nhớ đó… Hứa lèo nữa ta nghỉ chơi với mi…hihi…
– Rồi rồi…
…
Sau một vài bản nhạc cũ của V.A… Nó cũng về… Mà thôi chết, nằm ở phòng mới nhớ… Hứa lúc sáng sang em. Giờ còn chưa tắm… Lại lúc húi đun nước rồi vội vàng…=.=… Vừa sôi đổ ra một lúc đã thấy ấm rồi. Thiệt tình… Rét đơ cả người.Tắm xong ra nhảy vội vô trăn trùm um. Răng bò cạp đợi khô mới mặt áo sang em. Đi trên đường mà hắt xì mấy lần liền, Đúng là HN đêm phải gió =.=…
Chap 90:
“Một mình anh lang thang trên phố nhớ mùa mưa qua
Còn mình anh cô đơn nỗi nhớ những chiều mưa buồn…”
…
– Bố thằng thần kinh…!!- Khốn nạn… Đang đạp xe vi vu hát theo lời bài “Miền cát trắng” của Quang Vinh ( thời đó thịnh bài này) thì có thằng cô hồn phóng xe đi qua buông một câu làm nó tụt hết cả cảm xúc… Ờ tau thần kinh đấy… Không thì tại sao vừa nghe mày chửi lại cười hềnh hệch thế kia…=)) Yêu vào là bắt đầu điên… Người ta nói điên vì tình cấm có sai mà… Biết vậy nhưng vẫn ngậm mồm mà đi tiếp không lại ăn viên gạch là tiêu… Gì chứ HN mùa đông này đường vắng nguy hiểm lắm tưởng đùa à… Rống ông ổng lên thì có ngày chết như chơi, chưa kể giọng ca của nó vào dạng “Ma chê quỉ hờn” nữa… Tay một bên đút túi áo khoác mỏng, một bên lái… Tay cứng nhắc… Đến nhà em… Mở cổng bước vào… Vẫn những quả bóng điện từ sân vô sáng trưng… Bước qua chiếc xích đu vào cửa đã thấy mùi thơm của đồ ăn rồi… Thế bảo sao không tăng kí chứ… Nhón chân nhẹ vô, ôm em từ sau để làm em giật mình… Khẽ hít mùi hương từ mái tóc em… Em rùng mình lên, đáng yêu thật…
– Không sợ à…?
– Hihi… Cái tiếng xe đó chỉ của anh thôi còn ai vào đây nữa mà giật mình…?
– Khôn thế…
– Áiiii…đau…!!
Nó xuýt xoa… Em cấu vào eo nó xong lườm…
– Thông minh chứ động vật đâu mà khôn… Ngốc thế không biết?
– Ừ ừ… Sao cũng được… Anh đói…
– Trưa anh lại nhịn đúng không…?
– À…ừ…
– Suốt ngày như thế… Biết suy nghĩ không hả…anh tiết kiệm nó vừa vừa thôi chứ…!!
Em cáu ra mặt, nó sợ nên hơi nép người vào cánh cửa… Những lúc thế này thì không nên chọc tức em thêm vì em lo cho nó thật… Và rồi…
– Người đã như cây củi lẻo khẻo còn nhịn… Không biết giữ sức khỏe gì cả… Đây hết ba bát thì mới được đứng dậy…- Nó hoảng hốt, ai biết bát cơm cúng của người VN lúc lễ tết thì hiểu… Em đắp đúng một ụ như thế, chưa kể là bát nhà em mua bên Nhật loại to… Nhìn đã ngán nói gì đến ăn… Nó phải họ anh chư đâu…T.T…( Sau này em nói là nó sắp thi, cần đủ dinh dưỡng, nên em mới cáu và ép ăn như thế… Nghe xong câu đó cảm động quá khóc luôn, em lại là người dỗ…)
– Ăn đi nhìn cái gì mà nhìn… Em đang coi đó… Không hết cũng phải bằng hết thì thôi…
– Rồi rồi…- Xì xụp ăn… Tính xấu của nó vậy… Dân nhà quê mà, hổng có lịch sự đâu… Em vẫn gắp đồ cho nó một cách tự nhiên và quan sát, đôi lúc còn bụm miệng cười…
– Đói thế còn giả bộ…hihi… Thức ăn ngon không anh…?
– Không phải ngon…
– Cho nhịn giờ…?
– Mà là quá ngon… Chưa nói hết câu đã doạ…
– Hihi… Miệng dẻo như kẹo… Suốt ngày chỉ biết nịnh…
– Đồ ưa nịnh…haha…
– Ăn tiếp nè…- Đang cười cười, em bồi thêm bát nữa… Xui thiệt, nãy một bát đã no rồi… Nó ghét kiểu no dồn đói góp này…
– Thui… Anh xin Ly… Anh không ăn nổi nữa…- Thử kiểu xưng hô này xem sao… Biết đâu em “động lòng”…
– Biếng ăn à cưng?… Mơ đi… Chị không dễ dụ đâu…hihi…- Cảnh giác rồi… Thôi vậy nó dành để thái độ cũ… Thế này hơi mất lòng nhưng hiệu nghiệm… Mặt nó cau lại… Lạnh… Gì chứ vờ lạnh lùng nó siêu lắm… 3 năm cấp 3 vờ thế rồi chứ vài phút nhắm nhò gì… Tức thì em xụ mặt ra… Lay lay vai nó…
– Anh ơi…
…
– Anh ơi… Anh giận à?
…
– Hức…hức… Anh hết thương em rồi đúng không?…hức…
Xong… Nó xin dừng cuộc chơi… Lại lấy nước mắt ra để dọa… Chịu thua rồi… Em cao tay ghê gớm…=.=…
– Thôi thôi… Xin người…anh ăn…anh ăn… Nhưng anh không ăn hết được đâu…thật đấy…- Cái vấn đề này cũng phải để mặt hình sự, ăn với uống khổ thế không biết… Nhưng không thì cũng khổ… Thôi thà ăn còn hơn…=))
– Lừa em à… Hihi…làm sao đủ trình…- Biết ngay, mắt đỏ hoe nhưng miệng tươi rói…
– Vừa khóc vừa cười ăn mười cục…
– Này đang ăn cơm… Lại nói linh tinh đấy…
– Nói gì đâu…
Em bực nhưng im im… Một lúc lại đòi ăn chung…
– Không thấy mất vệ sinh à?
– Không…có gì đâu?
– Chịu em luôn…
– Thế mai nghỉ không hôn nữa nhé…?
– Ấy đùa…đưa thìa đây…
– Chỉ được thế là nhanh…hihi
Xong… Nó đòi rửa bát, em mặc kệ… Chạy lên phòng, chắc ngồi chơi… Au au…gì đó… Vẫn như mọi tối thường ở nhà em… Mỗi đứa một góc, một truyện một máy… Nhưng hôm nay có một điều nữa nó lại khám phá từ em… Đúng thật, càng biết lại càng thấy sợ… Đang ngồi đọc truyện hay… Thì em gọi…À hôm nay em không chơi…
– Anh…
– Gì?
– Anh có tin vào những vì sao không…?- Nó trợn mắt ngạc nhiên… Hơi nhớ đến nhỏ Chi… Những vì sao… Nhưng nó lại trả lời…
– Không… Toàn vớ vẩn, tin làm gì?
– Vậy thì anh sẽ phải thay đổi cách suy nghĩ thôi… Ra đây em cho coi cái này…hihi.
Tiến đến ngồi cạnh em, tò mò chút, em gõ lách cách gì đó… Trên màn hình máy tính hiện lên hình con vật nửa người nửa ngựa đang cầm cung tên… Đẹp ghê…
– Gì đó?
– Hihi Nhân mã của em ơi… Đây là cách em hiểu về con người anh đấy…
– Thiệt hả… Hiểu như nào?
– Anh đọc đi rồi biết…
Em lăn chuột xuống… Nó bắt đầu đọc…
…
Nhân mã hay tự mâu thuẫn với chính mình… Từ góc độ của ngựa (mã) họ hoang dã nguyên thủy không chịu bó buộc, dễ thỏa mãn… Nhưng từ góc độ con người (nhân) mà nói họ có chí hướng cao xa, không chịu thua kém ai thích sự chiến thắng… Chịu cả hai yếu tố này nên họ nhiều khi không thể đoán trước được, đôi khi còn khiến người khác cảm thấy kì lạ… Nội tâm người cung nhân mã không lạc quan như vẻ bề ngoài vì hay nhìn xa, chuyện lo lắng cũng nhiều, trong tử điển của họ dù hiện tại tốt đến đâu thì không có nghĩa tương lai sẽ tốt… Thường thì nhân mã thích chăm chút cho bản thân nên họ có vẻ ngoài đẹp đẽ… Nhân mã còn rất đa tình, nhất là nam… Họ có khuynh hướng lý tưởng hóa tình yêu nên có thể tối nay nói yêu một người… Sáng hôm sau lại nói yêu người khác… Họ phi thường ghét sự thô tục, nên khi yêu một người cung nhân mã, bạn đừng thiên về vật chất hay nói chuyện tiền nong… Và nhiều người nói nhân mã là tên lừa tình, không tôn trọng tình yêu chỉ theo đuổi vui vẻ trong chốc lát … Nhưng thật ra, nhân mã là một đứa trẻ lớn xác, ngây thơ và thiện lương khi đụng phải tình yêu… Có cảm giác không tiếp thu nổi, nỗ lực ít… nhân mã rất muốn yêu và cũng rất sợ yêu…khi bắt đầu thì hắn sẽ chậm rãi yêu vì sợ chính bản thân bị tổn thương… Thế nhưng qua từng ngày bằng những lời nói yêu thương, từng ngày ở bên, nhân mã sẽ bỏ đi lớp phòng ngự đó… Bắt đấy liều lĩnh yêu thương người mà hắn yêu… Khi yêu nhân mã luôn đặt bản thân xuống dưới cùng, có đau khổ gì thường tự một mình gánh chịu… Nhân mã sẽ vì yêu một người mà tha thứ cho sự phản bội của họ, hay vì câu nói của họ sẽ nỗ lực rất nhiều…
…
Nụ cười của nhân mã sẽ làm cho mọi người tưởng hắn đang ổn… Nhưng đôi khi đó là để che dấu cho sự tổn thương của nhân mã… Và vũ khí đáng sợ của nhân mã chính là sự im lặng… Im lặng không phải chịu thua im lặng là để khẳng định lại vị trí của mình…
.
.
.
Rất dài, tóm tắt vậy thôi… Nhưng phải nói đọc xong mà nó thấy sợ… Nể nhất đứa nào viết ra cái này… Em cười đểu…
– Em là người hiểu anh rõ nhất đấy nhân mã của em… Cứ liệu liệu…hihi…
Biết là đúng tính mình rồi nhưng nó vẫn cố cãi…
– sao em biết anh là nhân mã…?
– Em nói rồi trước khi yêu em tìm hiểu rõ anh mà hihi…( Sau này biết chị cho em coi cái sơ yếu lí lịch trước nó viết… Đọc xong thì biết ngày sinh của nó, lại còn chê chữ xấu nữa @@ )…
– Ờ…ờ…
– Lúc mới yêu anh… Em đã dằn vặt nhiều… Đánh cược tình cảm của mình vô một tên nhân mã… Nếu lớp phòng thủ kia được phá… Anh sẽ yêu em hơn bất kì ai hihi… Còn không thì sẽ chẳng được gì… Cuối cùng em cũng thành công anh nhỉ…hihi…?
– Ừ em thành công rồi…
– Vậy nên nếu có yêu em thì đừng bao giờ chịu đau khổ một mình anh nhé… Nhân mã còn rất kiêu căng đấy…
– Ừ…
– Em yêu anh… Con ngựa hoang…hihi…
– Ừ…
Nép sát vào người nó em thì thào…
– Anh ơi…
– Hả?
– Sao anh lại ít nói vậy?
– Ờ thì tính từ bé vậy rồi…
– Vâng…
Nó im im nghĩ ngợi… Phải nói những thứ nó vừa đọc công nhận giống tính cách nó thật… Nếu chuẩn xác như vậy thì nó cũng muốn biết em như thế nào… Nhưng cái món này tựa vào ngày tháng sinh… Mà biết mỗi em sinh vào ngày 13 thôi…lại còn chẳng biết ngày 13 âm hay dương nữa… Tín quá chừng… Em giống hệt mẹ em tin vô mấy cái này, rồi giờ đến lượt nó cũng tin vào cung hoàng đạo =.=…
Tắt máy đi ngủ… Khẽ vuốt tóc em, nó hỏi…
– Sao em không để tóc dài…?
– Tóc dài là lũ yếu đuối…- Đó… Nó cũng tóc dài đây… Yếu đuối chuẩn rồi…
– Anh cũng vậy nè…
– Anh thì chấp làm gì… Ý em là tụi con gái cơ…để tóc dài vướng víu khó chịu lắm…
– Anh thấy bình thường…
Bỗng em chồm người qua hỏi…
– Bộ anh thích con gái để tóc dài lắm hả…?
– Không… Nhưng anh thấy vẻ đẹp người phụ nữ VN thì thường như vậy mà…
Em im im không nói gì nữa, mặt nghĩ ngợi vẻ đăm chiêu lắm… Rồi chốt một câu…
– Em sẽ để tóc dài…hihi…
Mỉm cười vì cái suy nghĩ của em, có vẻ như yêu một người thì nên thay đổi vì người đó thì phải…
– Ừ…
– Mà mai ngủ dậy phải gọi em luôn đó. Không được như hôm nay đâu.
– Để làm gì…?
– Mai rồi biết hihi…
– Được rồi… Đi ngủ ha?
– Vâng…
Chap Đặc Biệt 1:
A life remembered (1)
…
Kể từ lâu rồi, cái cảm giác tận hưởng một chai lavie và một đĩa hướng dương của bà cụ với cái quán cóc cũ… Nơi mà nó gặp chị lần đầu tiên… Hôm nay mùa hè… Trong một hồi tưởng… Lại lang thang khắp con đường gần quán với áo cộc quần ngố… Ngồi xuống chiếc ghế nhựa…
– Cho cháu như cũ nhé bà…
Nhiều lần, bà cụ vẫn ở một nơi góc phố với quán cóc của mình… Ít người lui đến, mà đã lui đến chỉ là khách quen… Nó là một trong số đó… Đến ngồi ở đây chẳng biết bao nhiêu lần rồi… Nhưng lúc nào cũng một mình lặng lẽ… Và lúc này là một mình nhất vì xảy ra biết bao nhiêu là chuyện bằng một mảng tối của cuộc đời… Vui hay buồn cũng chỉ ngăn cách nhau bằng một điều đơn giản mà thôi, đó là yếu tố con người… Thơ thẩn ngắm trời, ngắm người, ngắm cây… Ngắm mọi thứ quen thuộc của vùng đất thủ đô ồn ào náo nhiệt này… Một điều thú vị khác là còn được “lời” thêm nhưng câu chuyện kể của bà… Thời trẻ lúc đất nước còn trong thời kì kháng chiếc… Vui lắm… Nụ cười móm mém của bà hàng nước hệt nội nó vậy… Thân quen lạ kì…
– Thế con bé cao cao hay đi cùng cháu đâu…?
Nụ cười buồn của nó hiện lên… Biết trả lời sao nhỉ, với một người già thì cái này sẽ hơi khó hiểu nên nó không muốn kể chút nào…
– Dạ hôm nay cô ấy bận…
Bà gật gù phe phẩy chiếc quạt giấy…
– Tiên sư bố nó hôm nay nóng thế nhỉ…?
– Dạ…
Nó mặc kệ những tia nắng còn xót lại của ngày nhảy múa trên nước da không thể đen nổi của nó… Miệng nhâm nhi viên ô mai của bà làm… Kể từ khi quen “cô ấy” nó thường hay ăn vặt… Khẽ nhìn chiếc đồng hồ cũ… Nó đứng dậy… Chào bà trả tiền rồi ra về… Hôm nay có việc… Phải gặp một người như đã hẹn trước… Cô ấy về nước… Cũng phải nói cô ấy như một liều thuốc an thần cho nó vậy… Lúc nó đau khổ nhất… Ngẫm cũng thấy nó đã lớn hơn chút rồi, biết suy nghĩ, biết so đo, tính toán thiệt hơn, biết dùng thủ đoạn…(haha đùa đấy)… Và tất nhiên chả ngu ngốc như xưa… Mọi thứ đều do cuộc đời này mà thôi…
…
Quán caphe… Mà chẳng để uống caphe… Tháo chiếc kính dâm đặt xuống bàn… Một cô gái xinh xắn… Lẩm nhẩm bằng giọng khó chịu…
– Anh chẳng thay đổi gì cả… Vô duyên dã man, tiếp con gái mà ăn mặc thế này… Gọi caphe mà trà lại vơi quá nửa… Khó hiểu…?
Nhấc mắt nên vì đang mải đọc tin nhắn… Nó bật cười… Cô ấy vẫn vậy, xinh đẹp, đáng yêu… Có chăng là già dặn thêm chút mà thôi…
– Đến anh còn chẳng hiểu mình nữa mà… Với lại nếu phải tiếp một đứa con gái không quen biết thì anh chẳng mặc đồ gì đâu, và địa điểm không phải chỗ này…haha…- Cô ấy lườm và đá nó một cái…
– Ý gì đó…?
– Theo em?
– Anh giỏi lắm…
– Giờ mới công nhận à… Muộn quá đấy…
Cô ấy nguýt dài… Môi cong lên…
– Giỏi làm khổ người khác ý…
– Ừ…
Người phục vụ đi ra, đồ uống cô ấy gọi cũng đã khác đi vì nó nhớ cô ấy thích loại khác… Cô ấy bảo đó là loại nước tạo lên kỷ niệm giữa hai đứa… Nhưng giờ nó thay đổi rồi… Với một thằng đa cảm như nó thì không tránh khỏi cảm giác buồn…
– Anh có thấy gì lạ không…?
– Không…- Nói dối cũng là để một người bớt hi vọng, đấy là điều nó cần ở cô ấy… Cô ấy còn tương lai…
– Anh ngốc bẩm sinh rồi…
– Ừ…
Cô ấy bỗng đăm chiêu cắn môi, vẻ suy nghĩ gì ghê lắm…
– Anh còn buồn không?
Chắc sợ nó nhớ đến điều này… Thứ khủng khiếp nó trải qua… Nhưng với thằng máu lạnh như nó thì cũng được một giai đoạn thôi, có gì đâu… Duyên phận cả… Nó tin là vậy…
– Anh có bao giờ biết buồn là cái gì đâu…hehe…
– Hừ… Nói dối hay lắm…
– Em biết rồi còn hỏi…Điên à?
– Nè… Vừa về nước đừng có kiếm chuyện à nha…
– Chả thèm… Thế đợt này về được mấy ngày mà hẹn anh dữ vậy…?
– Về được 10 ngày thôi…
– Trời ơi… Thế tranh thủ mà ở nhà với gia đình chứ hẹn anh chi?
– Thì tại…
– Tại sao?
– Tại…nhớ…
Nó thay vì ngượng ngùng thì lại bật cười… Đó là điều khác biệt…
– Thế vẫn còn à…?
– Còn chứ… Ai như anh mà mau quên được… Mỗi lần về là em lại muốn một câu trả lời…
– À hì… Thì ra là vậy… Câu trả lời của anh vẫn như 3 tháng trước…em hiểu chứ…?
– Rồi… Lần tới em muốn hỏi tiếp…hihi…
– Vẫn thế thôi… Anh xin lỗi ha…
– Em không tin đâu…
Lắc đầu cười buồn… Hoàng hôn hôm nay mang một màu đỏ thẫm cho bầu trời… Trông cảnh tượng thật đẹp đẽ… Quán caphe đó từ đầu đã mang hai con người đang ngồi cạnh nhau đến gần nhau… Nhưng tuyệt nhiên họ chỉ đang để ý người phía đối diện… Hôm đó là một ngày dài với những kỷ niệm được ôn lại (vui nhé).
Chap 91:
Sáng ra, đang còn ngủ thì cảm giác ướt ướt ở má, mềm mềm…
– Dậy đi… Định giả vờ ngủ hả?
– Sao biết…?
– Được hôn cười toe toét kia ai không biết…hihi…
Cứ như nghịch đảo vậy, hôm nay em đánh thức nó chứ không như mọi hôm… Còn được hôn mới đã…hehe… Mà hôm nay có vụ gì em lại dậy sớm thế nhỉ…
– Hêhê… Nay dậy sớm thế?
– Kệ em… Thui VSCN rồi đi…đi… Mau lên…
– Ớ…đi đâu?
– Thì tý rồi biết… Mau đi anh…
– Rồi rồi…
Khó hiểu, trời còn nhá nhem mà cứ giục, em lại nghĩ ra trò gì không biết, chưa kể đây là sáng đông… Trời thì rét lại có sương mù… Ngại ghê gớm… Nước lạnh vào mặt tỉnh cả người… Lọ mọ bước ra…
– Đi đâu giờ?
– Ra bờ hồ nha anh…?
Ôi trời ơi… Nhớ là hôm qua em có va đập vào đâu đâu mà lại đòi ra bờ hồ vào sáng sớm thế này…
– Gì thế…?
Tiến lại gần sờ trán em…
– Bỏ ra…!! Em có sao đâu…
– Thế tự nhiên đòi ra đấy chi? Rét lắm…
– Thế giờ có đi cùng không hay để em đi một mình hả?
Lại cái trò nghênh mặt lên doạ dẫm, đến nản với em…
– Có…
Em cười luôn… Đeo cái bao đàn lên, làm nó ngạc nhiên đôi chút… Em còn đóng bộ ấm lắm đôi găng tay em cũng nhường luôn cho nó… Vì nó cầm lái mà…
…
Đi trên đường hơi hửng… Em giục nó đi nhanh hơn, vẫn cứ tò mò em đeo đàn theo làm gì… Đường thì không một bóng người, toàn sương, tầm nhìn hạn chế nên chả dám theo ý em… Em ôm chặt cứng… Chắc rét. Tiếng gió cộng tiếng lá dưới đường cứ xào xạc ảm đạm… Nhẹ dần, lòng người như thêm trầm đi bởi sự lạnh lẽo của HN…
…
Trên chiếc ghế đá cạnh bờ hồ, sau khi đã được lau sạch… Một cặp đôi kì lạ lại làm những điều kì lạ, họ đang ngắm bình minh… Một bình minh của riêng họ… Thảo nào em đòi ra đây sớm… Hôm qua đài báo có nắng, em tin luôn thế là rủ ra… Đúng là hết nói nổi, nhưng vì sự ngây thơ như thế mà nó được chiêm ngưỡng hình ảnh ngày mới đẹp lắm…Mặt trời tròn như chưa bao giờ được tròn… “ánh dương” cũng đẹp như chưa bao giờ được đẹp… Nụ cười em đẹp rạng rỡ trong ánh sáng ngày mới… Đẹp mê hồn… Tóc em bay trong gió…
– Hôm nay sinh nhật một tên ngốc, một tên ngốc làm em dành trọn cả trái tim… Hihi…
Ngỡ ngàng, xúc động… Nó hiểu, hiểu mọi lý do… Vui nhưng lại mếu… Em trao nó một nụ hôn ngọt ngào thấm dẫn sương sớm… Ngồi dịch chút… Em hát… Toàn tiếng anh nhưng biết bài gì nên tìm được ngay lời…
…”An empty street, an empty house
A hole inside my heart…
I’m all alone, the rooms are getting smaller
I wonder how, I wonder why, I wonder where they are…
The days we had, the songs we sang together…
…
My love…”
Chiếc đàn màu đen tuyền với hàng chữ “MonLy” bằng sơn trắng, em nhẹ nhàng đưa bàn tay lướt qua từng phím đàn… Giọng hát trong trẻo hòa vào từng cơn gió đông, nhưng nó ấm áp… Ấm áp nhiều lắm… Em à… Anh Yêu em… Cảm ơn em… Đã mang đến những điều này… Cảm ơn em đã đến với cuộc đời anh… Biết phải nói sao… Rất khó để tả cảm xúc, bình minh đỏ với cô gái kèo theo từng lời hát… Hay lắm như đã được hát nhiều lần rồi vậy. Ánh mặt trời phản chiếu vào mặt đàn vào nước da trắng hồng của em… Bàn tay nhỏ nhắn vẫn gảy… Khuôn mặt rạng ngời… Để mặc nó với đống cảm xúc riêng mình…
…
Nó cứ thế chìm trong sự hạnh phúc và vui sướng, sự bất ngờ này làm nó yêu em… Yêu rất nhiều… Một người con gái hay quan tâm những điều nhỏ nhặt… Vì chính nó cũng chẳng để ý hôm nay là sinh nhật mình… Tin được không… Sự cổ tích này… Người yêu ngồi đàn hát cho nghe, giọng em còn hay nữa chứ… Không chỉ con gái, mà con trai như nó nếu nhận được sự lãng mạn này cũng thấy vui… Rất nhiều, mặt trời, cây cối, hồ nước trong veo… Tiếng xe cộ giờ lớn dần… Em sau khi thể hiện xong ca khúc… Chạy đến ngồi luôn lên đùi nó nép vô ngực…
– Hihi… Anh thấy sao?
– Thấy yêu em…
Mơ hồ trả lời theo cảm xúc…
– Hihi… Em cũng vậy, hiểu lời bài hát là gì không anh?
– Yêu em…
– Sai bét…hihi.
– Yêu em…
– Nè nè… Vui quá đơ rồi à anh?
Em lia bàn tay qua mặt, nó cười hềnh hệch.
– Bất ngờ quá… Anh…anh…
Tự dưng đỏ mặt lúng túng… Em chặn môi không cho nó nói tiếp… Cười tươi… Như thiên thần…
– Anh đừng nói nữa… Em biết ơn ngày này vì nó đã mang đến cho em người em yêu… Vui phải không anh… Em đã tập bài này từ lâu, để dành tặng tình yêu đầu của mình…hihi…
– Cảm…ơn…
– Ngốc… Thôi về ha… Sáng tỏ rồi…
Mặt trời đã lên, bình minh hết… Con người đã bắt đầu một ngày mới như thường… Nhưng hôm nay là một ngày đặc biệt với nó… Cảm nhận được gì, suy nghĩ được gì… Mong manh khó hiểu. Đèo em về đầu được dịp hoạt động…
Thế nhưng em không muốn về luôn vì còn đèo đi ăn sáng nữa… Xong lại qua shop… Em bảo vậy, chưa đến lần nào nên em cứ chỉ chỉ… Trái, phải… Đi thẳng… Dừng… Chả rõ cái shop này nằm trên đường nào chỉ nhớ cái biển có tên “Sunny”… Cửa vào bằng kính… Cũng lờ mờ đoán được ý định em kéo sang đây nên ngần ngại không muốn vô…
– Vào… Thôi anh hihi…
Dựng xe phía bên ngoài… Em kéo nó…
– Chờ chút…
Nó vờ loay hoay cái xe để kéo dài thời gian tuy biết trước sau cũng phải vào… Em thì thông minh nên hiểu… Cứ đẩy nó vô…
– Đi mau lên anh…
– Ấy… Từ từ…
– Đi…!
– Rồi…
Đẩy chiếc cửa kính trong suốt bước vào, em bỏ cái đàn xuống… Mùi quần áo mới xộc vào mũi nó, ghê chết đi được… Em thì vẫn thản nhiên cười tít mắt… Một con bé nhân viên chạy đến gần…
– Ui chao, nay mang cả trai qua đây nứa hả… Con này càng lúc càng ghê à nha… Thích chị méc Dì hông?…hihi
Chắc họ hàng gì nhà em… Nó chẳng để ý vì…ngại, lần đầu tiên vô shop quần áo… Cũng lạ lẫm tò mò nhìn xung quanh… Mặc cho em với chị kia tám về quần áo gì đó… Có vẻ hơi bất lịch sự nhỉ… Shop này rộng, hai bên đều treo la liệt quần là quần, chính giữa thì áo đủ các loại, vì đông nên áo dài tay với áo khoác vô số… Mà hay nhất là cái bóng đèn ở trên trần, chính giữa luôn, chiếu xuống kiểu như hiệu ứng gì đó… Bắt mắt hơn…
– Nè hôm nay mày làm gì qua sớm dữ vậy, còn dắt theo trai nữa…bộ hẹn được khách à?
– Đâu có đâu… Bạn trai em đó…chị thấy sao…?hihi…
– Vậy à… Mày cũng chịu có người yêu rồi, lạ nhỉ chắc có gì đặc biệt đây…?
– Phải thế chứ…hihi…
Tiếng bà chị kia cộng thêm tiếng em khúc khích cười làm nó ngại, mặt cứ quay vô nhìn quần áo… Hai tai đỏ lừ… Hix…
– Ê cu… Quay ra đây chị nhìn coi… Đến ra mắt chị bạn gái mà ru rú thế…?
– Kìa chị…
Bà nhân viên kia gọi… Tưởng cấp dưới em hóa ra là chị họ… Nó thì giật mình, lúng túng quay ra, mặt thì đỏ lừ…
– Trời ơi gì mà cúi hết cả xuống vậy nè, tóc che hết mặt rồi sao chị thấy được…?- Ngẩng mặt lên…
– Ui chao, ngon đấy… Nhưng hôm nay chị thấy cấp 3 đi học mà, mày cho em nó trốn học à Ly…?
Con mụ độc mồm độc miệng kia… Tổn thương quá hix…
– Đâu… Ảnh còn sinh trước em đó, đang học đại học mà…hihi…
– Thế hử… Nhìn mặt búng văng sữa tùm lum thế này mà cũng đại học rồi cơ à…haha…
– Vậy đó…hihi…
…
– Anh lựa đi…hihi…
Sau khi để hai người kia bu vào trêu thì nó cũng được tha phần tra hỏi, sau câu chốt…
– Bất lịch sự quá đấy nhá… Hỏi chẳng nói gì…
Xong… Luôn, giờ em đang để nó chọn quần áo…
– Thôi… Anh đủ rồi về ha…
– Không… Anh phải lấy một vài cái mới được về…
– Nhưng anh đủ rồi, không thiếu đâu… Nhà còn nhiều lắm…
– Đừng nói dối em… Em lục tủ của anh rồi… Chẳng có gì mà kêu nhiều…
– Nhưng…anh…
– Em bực lắm rồi đấy… Lựa mau lên, hôm nay sinh nhật anh em muốn tặng… Lý do thế đã được chưa…?
Em có vẻ kiên quyết lắm, thảo nào trước kia có lần thấy lục tủ quần áo mà hỏi chỉ lắc đầu… Thôi thì lấy đại cái nào về cho mau, em đã chăm sóc nó như vậy rồi còn để em tốn tiền nữa thì không hay… Bảo chọn áo chứ nó cứ lật cổ ra coi mác giá… Một cái rẻ nhất cả hàng bên dưới vì lùn mà không có cái gậy nên chỉ chọn hàng dưới thui…
– Đây… Cái này…
– Hihi… Để em xem nào…
Nó đưa, em cầm quay qua quay lại cười cười… Nhưng bỗng xụ mặt xuống…
– Cái này xấu…
– Đẹp mà…anh thấy được rồi, về ha…?
– Đẹp cái đầu anh đó… Anh đẹp ở cái này đúng không?
Em chìa cái cổ áo ra dí vào mặt nó… Tinh thế không biết @@… Công nhận chất này đểu vì sờ qua cũng biết ( Kinh nghiệm giặt đồ )… Nhưng nó rẻ… Em lườm nó, mặt như đang chuẩn bị giết người đến nơi ý… Giận mà vẫn đẹp… Nó im re luôn…
– Đứng tránh ra em chọn…!! Đòi về nữa thì coi chừng em đấy…!
Nó có cảm giác nhục nhục sao ấy… Thôi kệ chả thèm chấp con gái…@@… Em có vẻ nhập tâm lắm đi qua đi lại, rồi cầm cái gậy tự chế mà hàng quần áo nào cũng có… Nhấc một chiếc áo khoác da màu đen từ hàng thứ ba…
– Mặc vô em coi…
– Ớ…
– Tự cởi hay để em lột ra đây?
Sao lúc bình thường thì hiền như con mèo, giận thì hóa sư tử… Đến nản… Lui húi cởi áo khoác của mình ra mặc chiếc áo mới kia vô… Vì là cửa hàng quần áo nên có cái gương to hết cả người, nhìn nó cũng không đến nỗi nào chứ không muốn nói là đẹp… Trông ra dáng người lớn lắm… Thích thật…
– Trộ ôi, mình chọn có khác, đẹp dữ vậy nè…hihi…
Em gật gù bỏ gương mặt hình sự, cười tít mắt… Nó thì cứ ngượng ngùng đứng chôn chân một chỗ… Khổ =.=.