Cuối Cùng…Mình Cũng Thuộc Về Nhau!

23.09.2014
Admin

Tôi chạy đến khi cảm thấy mình không thể thở được nữa mới dừng lại, hổn hển thở, thở được rồi lại cứ ngồi giữa đường mà gào lên khóc, như thể muốn dùng tiếng khóc làm tan đi nỗi đau đang vây chặt lấy con tim mình.

Trong đêm khuya thanh vắng, xung quanh không có lấy một bóng người, chỉ có mình tôi là ngồi đó, và khóc, tiếng khóc như hòa vào với tiếng gió bay đi, rất xa.

Vì thế bên tai tôi lúc này chỉ còn có một loại âm thanh gì đó vang lên hết sức mơ hồ.

Mơ hồ đến nỗi nghe thấy cả tiếng Hạo Du vừa nãy nói với tôi đang vang vọng, cứ vang vọng mãi.

“Từ giờ…đừng xuất hiện trước mặt anh nữa, em về đi!!!”
“Từ giờ…đừng xuất hiện trước mặt anh nữa…”
“Từ giờ…đừng xuất hiện…”
“Từ giờ…đừng…”
“Từ giờ…”

Những vết thương trong tim tôi dường như lại tiếp tục rỉ máu. Từ những chỗ…Đình Phong đã hàn gắn lại…

CUỐI CÙNG MÌNH CŨNG THUỘC VỀ NHAU

Khung cảnh bên ngoài tấm kính cửa sổ trong suốt ngập tràn hương vị ngọt ngào của mùa xuân. Vạn vật tựa như trong suốt, cơ hồ chỉ cần liếc mắt qua là có thể nhìn xuyên thấu mọi thứ. Kìa cánh hoa đào mỏng manh, e lệ trong làn gió ngát hương, kìa những giọt sương đêm lóng lánh, tinh khôi như mắt người thiếu nữ đọng lại trên những chiếc lá non xanh mởn mởn, rụt rè nhưng mạnh mẽ nhú ra đón chào một cuộc sống mới vào mùa xuân.

Bất cứ thứ gì cũng đều khoác lên mình một vẻ đẹp tươi mát và căng tràn sức sống, khiến cho bức tranh thiên nhiên thu vào trong tầm mắt tôi đây phủ đầy sắc xuân rực rỡ.

Tôi ngồi bên cửa sổ, cằm tựa hờ lên hai cánh tay để đan chéo nhau, mắt buông lơ đãng ngắm nhìn khu vườn hoa sau nhà.

Gió từng cơn mơn man thổi, cuốn theo hương hoa ngào ngạt, cuốn theo không khí xuân ngọt lành, thanh mát, vô tình đã cuốn tâm trí tôi đi tự khi nào.

Gió thay nhau thổi đến, chút, từng chút một mang theo nỗi nhớ của tôi, bay về nơi xa…

Về nơi có người con trai tên Hạo Du…

Gió cứ thay phiên nhau đến rồi đi.

Sao nỗi nhớ vẫn cứ đong đầy mãi?

Cảnh vật trước mắt tôi lại như hôm qua nhạt nhòa dần theo nỗi nhớ, trái tim rộ đau…

Ngày hôm qua…

Vốn là rất vui khi thời tiết như một món quà đấng thiên vương ban tặng vô cùng hoàn mĩ, tôi sau khi ăn sáng ở nhà xong đã cùng Đình Phong đi đến nhà anh ấy để chúc Tết. Cả buổi cười nói không ngớt, hoa cứ thi nhau nở trên mặt, tôi cũng thấy thoải mái và vui vẻ phần nào sau mấy hôm cứ ở trong phòng ủ dột.

Thế nhưng đến khi trở về nhìn thấy người con trai ấy ngồi trong nhà, ánh mắt hướng vào mình như tỏa ra từng luồng hơi lạnh, tôi không khỏi cảm thấy trong tim những vết thương cứ âm ỉ đau.

Tôi tự hỏi đó có phải là ánh mắt Hạo Du dành cho kẻ thù của mình?

– Bố mẹ…con về rồi.
– Cháu chào hai bác.

Trong khi tôi khó khăn lắm mới có thể cất lời, nụ cười trên môi đang mở rộng phút chốc hoá đá ngay, tựa như bị yểm bùa bằng một thứ phép thuật huyền bí nào đó mà câu thần chú đơn giản chỉ là ánh mắt lạnh lẽo như nhìn xuyên thấu tâm can của Hạo du thì Đình Phong vẫn cười.

Tôi không hiểu tâm trạng anh thế nào, nhưng ánh sáng chiếu vào khuôn măt đẹp như tượng tạc của anh làm ấm cả nụ cười đang nở trên môi, mắt như đang tỏa ra hàng ngàn tia sáng lấp lánh. So với khuôn mặt ảm đạm của Hạo Du, rõ ràng là Đình Phong nổi bật hơn hẳn.

Có lẽ cũng vì thế nên tôi không tập trung nhìn Hạo Du sau bao ngày mong nhớ mà ánh nhìn cứ đọng mãi trên môi Đình Phong.

Mà cũng có thể là vì tôi muốn trốn tránh ánh mắt của Hạo Du nên mới cứ nhìn mãi vào Đình Phong như vậy.

Dù sao thì tôi cũng thật sự không muốn gặp Hạo Du trong lúc này.

Và tôi đưa tay đan chặt lấy tay Đình Phong, mặt cúi gằm xuống đất, miệng lí nhí nói:

– Con…với Phong Phong…lên phòng đã ạ.

Trái tim tôi lúc này như thể đã rời bỏ lồng ngực mà đi, hô hấp dường như bị đình trệ. Tôi khó khăn thở, mắt cứ nhìn trân trân xuống nền nhà, lo sợ nếu chỉ cần ngước lên một cái thôi, tôi sẽ lại phải đối mặt với ánh mắt đáng sợ ấy của Hạo Du. Tôi sẽ không chịu nổi mất.

– Ừm, lên một chút rồi mau xuống ăn cơm. Hạo Du, trưa nay ở đây ăn cơm với gia đình bác.

Âm thanh gãy gọn của bố vang lên truyền trong không khí mà như dội thẳng vào tai tôi. Tôi phút chốc thấy toàn thân run rẩy kịch liệt. Ngước ngay lên nhìn Hạo Du, giật mình nhận ra anh vẫn đang nhìn chăm chăm vào mình, khuôn mặt không một chút biểu cảm, tôi sợ hãi lại càng bám chặt lấy tay Đình Phong.

Có thể tôi đã ngã xuống nếu lúc đó không có Đình Phong ở bên cạnh, nhưng sự thật là tôi vẫn đứng vững, chỉ là người hơi run lên một chút và chân thì không sao bước được. Hai chữ “lên phòng” vừa nãy nói ra giờ không thể nào thực hiện được nữa.

Nếu Hạo Du ở lại đây ăn cơm thì tôi biết phải đối mặt với anh thế nào chứ.

– Dạ thôi ạ, cháu phải về luôn rồi ạ, bố mẹ cháu cũng đang chờ cháu ở nhà.

Hạo Du hướng mắt vào trong nói với bố mẹ tôi. Từ ngoài cửa, tôi cơ hồ vẫn nhìn thấy nụ cười nhuốm màu niềm đau của anh. Tôi cũng thấy đau lòng lắm, nhưng trái tim cũng bớt đi lo lắng phần nào.

Tay tôi vẫn nắm chặt lấy tay Đình Phong, lòng bàn tay lạnh toát không có lấy một chút hơi ấm, chân như đã bám rễ trên mặt đá hoa cương được trải tấm thảm nhung hươu êm ái, hơi thở dường như ngưng đọng.

Hạo Du sau đó còn nói vài ba câu gì đó với bố mẹ tôi và đứng lên nhưng tôi không nghe được gì hết, chỉ biết là anh không hề nói với tôi một câu nào.

Và anh đi thẳng về phía tôi và Đình Phong đứng. Vẫn là khuôn mặt rất lạnh lùng, tựa như một bức tượng đồng vô cảm.

Hạo Du đi qua còn (cố tình) va vào người tôi, rất mạnh, đến nỗi đã khiến cho tôi mất thăng bằng mà loạng choạng vài bước.

Anh không nói gì, thẳng lưng đi về phía trước, tôi đã quay lại nhìn theo bóng anh cho đến khi Hạo Du chỉ còn lại một chấm đen nhỏ trong đáy mắt tôi, cuối cùng thì mờ dần và biến mất…hoàn toàn.

Tôi đờ đẫm đứng đó, thấy như bầu trời trước mặt đang sụp đổ…

Kí ức ngày hôm qua đột ngột trở về tràn đầy trong tâm trí, khiến tôi lại cảm thấy từng tế bào trong cơ thể đều tê dại đi vì cơn đau kéo đến mãnh liệt.

Bế tắc… Tôi như con chuột nhỏ bị dồn đến chân tường, còn trước mặt kẻ thù đang giơ vuốt.

Cảm giác lúc đó còn là sợ hãi và bất lực.

Tôi rúm ró, nép mình ngồi khóc trong một góc tường, run rẩy trong cơn đau lan toả, tôi không biết phải tâm sự với ai nữa, chỉ một mình tôi cô đơn.

Tôi đau vì Hạo Du, đau vì sự lạnh lùng của anh, cũng vì nỗi nhớ dành cho anh.

“Cốc…cốc…cốc…”

Tiếng gõ cửa bỗng vang lên bất ngờ. Có lẽ tôi sẽ cứ ngồi chịu đựng nỗi đau ở đó nếu không nghe thấy nó mất.

Là tiếng gõ cửa kéo tôi thoát ra khỏi khoảng không gian quay cuồng hư ảo đáng sợ đấy trở về thực tại.

Tôi cuống cuồng vùng dậy cất tiếng trả lời rồi đi lau mặt, sau đó mới vội chạy ra mở cửa.

Là mẹ.

– Mẹ… – tôi bối rối trả lời, chẳng biết cái sự bối rối đó ở đâu ra, chỉ biết tôi đang lo mẹ nhận ra đôi mắt hệt gấu trúc của mình lúc này.
– Mi Mi, sao thế, con…

Đúng như đã đoán, tôi vội ngắt lời mẹ:

– Con không sao. Mẹ vào đi ạ.

Tôi nói rồi liền mở rộng cửa cho mẹ vào, nhưng thực cũng chẳng biết nói gì. Hai mẹ con cứ ngồi nhìn nhau vậy thôi. Mẹ tôi có vẻ đang chờ đợi tôi lên tiếng trước.

Cảm nhận được sự ấm áp từ ánh mắt của mẹ, nỗi đau trong lòng tôi cũng phần nào giảm bớt. Tôi nắm lấy tay bà, gượng cười.

– Con có chuyện gì hả Mi Mi? Nói cho mẹ nghe.

Cùng với câu nói đó là đôi mắt nhìn tôi đầy xót xa và một bàn tay đưa lên vuốt tóc tôi dịu dàng. Tôi lại gượng cười, lắc đầu:

– Dạ… Mẹ này…

Chợt nhớ ra mối suy nghĩ rám riết tâm trí mình từ hôm qua đến giờ, tôi vội nói.

– Có gì thế Mi Mi? Con nói đi. Mẹ đang nghe đây.
– Mẹ ơi, nhà mình…vẫn còn qua lại với nhà Hạo Du ạ?
– Chuyện này…
– Mẹ nói đi mẹ, sao chuyện này lại giấu con. Con không hề biết, chẳng phải bốn năm trước đã cắt đứt quan hệ hai nhà…
– Không có gì đâu Mi Mi, là chuyện của người lớn thôi, con không cần quan tâm. Mẹ thực ra vào đây cũng là để giải thích cho con rõ.

“Con không cần quan tâm”, làm sao mà tôi không quan tâm cho được. Bốn năm trước bố tôi đã giận dữ đến thế nào khi tuyên bố không còn quan hệ gì với nhà Hạo Du nữa chứ, thế mà hôm qua tôi lại bắt gặp Hạo Du ở nhà, nói chuyện hòa hợp với bố mẹ mình, thậm chí bố tôi còn bảo Hạo Du ở lại ăn cơm cùng. Rõ là “mối hận thù” năm xưa đã giải tỏa hoàn toàn và hai gia đình lại thân thiết.

Ấy thế mà tôi không hề biết là sao?

– Mẹ, là từ khi nào thế ạ? Là vì bố với bác trai phải không ạ? – bác trai, ý tôi là bố Hạo Du.
– Ừ, là vì bố con với bố thằng bé… Con biết mà Mi Mi, hai người coi nhau như anh em một nhà, lúc đó tuy là giận nhau nhưng cũng làm sao rũ bỏ hết tình cảm mấy chục năm, vậy nên… Chứ không phải như con nghĩ đâu Mi Mi ạ, bố con yêu thương con lắm, lúc đó thực sự đã muốn cắt đứt mọi quan hệ.

Đúng là tôi đã nghĩ như thế đấy. Nhưng đó không phải cái tôi muốn biết nhất. Cái chính là sao bố mẹ có thể giấu tôi một chuyện đến như vậy. Tôi vẫn cảm thấy có gì đó…không đúng.

– Nhưng sao không cho con biết, mẹ sợ con trẻ con không hiểu chuyện sao, con đã lớn rồi mà. Bốn năm rồi mà con cứ nghĩ hai nhà vẫn chẳng còn qua lại.
– Ừ, bố mẹ xin lỗi, Mi Mi, thực tình… Mà Mi Mi này, bốn năm qua con có gặp lại Hạo Du không? Hôm qua nhìn thấy thằng bé, mẹ thấy ánh mắt con nhìn nó lạ lắm, con…vẫn hận Hạo Du à?
– Dạ… Nhưng mà sao ạ?
– À, không có gì, mẹ chỉ muốn nói… Mọi chuyện cũng đã xảy ra lâu lắm rồi, giờ con cũng có thằng Phong ở bên cạnh, đừng hận Hạo Du nữa, nếu có gặp lại, đừng đối xử quá đáng với Hạo Du, thằng bé cũng khổ và đáng thương lắm…

CUỐI CÙNG MÌNH CŨNG THUỘC VỀ NHAU

Khung cảnh bên ngoài tấm kính cửa sổ trong suốt ngập tràn hương vị ngọt ngào của mùa xuân. Vạn vật tựa như trong suốt, cơ hồ chỉ cần liếc mắt qua là có thể nhìn xuyên thấu mọi thứ. Kìa cánh hoa đào mỏng manh, e lệ trong làn gió ngát hương, kìa những giọt sương đêm lóng lánh, tinh khôi như mắt người thiếu nữ đọng lại trên những chiếc lá non xanh mởn mởn, rụt rè nhưng mạnh mẽ nhú ra đón chào một cuộc sống mới vào mùa xuân.

Bất cứ thứ gì cũng đều khoác lên mình một vẻ đẹp tươi mát và căng tràn sức sống, khiến cho bức tranh thiên nhiên thu vào trong tầm mắt tôi đây phủ đầy sắc xuân rực rỡ.

Tôi ngồi bên cửa sổ, cằm tựa hờ lên hai cánh tay để đan chéo nhau, mắt buông lơ đãng ngắm nhìn khu vườn hoa sau nhà.

Gió từng cơn mơn man thổi, cuốn theo hương hoa ngào ngạt, cuốn theo không khí xuân ngọt lành, thanh mát, vô tình đã cuốn tâm trí tôi đi tự khi nào.

Gió thay nhau thổi đến, chút, từng chút một mang theo nỗi nhớ của tôi, bay về nơi xa…

Về nơi có người con trai tên Hạo Du…

Gió cứ thay phiên nhau đến rồi đi.

Sao nỗi nhớ vẫn cứ đong đầy mãi?

Cảnh vật trước mắt tôi lại như hôm qua nhạt nhòa dần theo nỗi nhớ, trái tim rộ đau…

Ngày hôm qua…

Vốn là rất vui khi thời tiết như một món quà đấng thiên vương ban tặng vô cùng hoàn mĩ, tôi sau khi ăn sáng ở nhà xong đã cùng Đình Phong đi đến nhà anh ấy để chúc Tết. Cả buổi cười nói không ngớt, hoa cứ thi nhau nở trên mặt, tôi cũng thấy thoải mái và vui vẻ phần nào sau mấy hôm cứ ở trong phòng ủ dột.

Thế nhưng đến khi trở về nhìn thấy người con trai ấy ngồi trong nhà, ánh mắt hướng vào mình như tỏa ra từng luồng hơi lạnh, tôi không khỏi cảm thấy trong tim những vết thương cứ âm ỉ đau.

Tôi tự hỏi đó có phải là ánh mắt Hạo Du dành cho kẻ thù của mình?

– Bố mẹ…con về rồi.
– Cháu chào hai bác.

Trong khi tôi khó khăn lắm mới có thể cất lời, nụ cười trên môi đang mở rộng phút chốc hoá đá ngay, tựa như bị yểm bùa bằng một thứ phép thuật huyền bí nào đó mà câu thần chú đơn giản chỉ là ánh mắt lạnh lẽo như nhìn xuyên thấu tâm can của Hạo du thì Đình Phong vẫn cười.

Tôi không hiểu tâm trạng anh thế nào, nhưng ánh sáng chiếu vào khuôn măt đẹp như tượng tạc của anh làm ấm cả nụ cười đang nở trên môi, mắt như đang tỏa ra hàng ngàn tia sáng lấp lánh. So với khuôn mặt ảm đạm của Hạo Du, rõ ràng là Đình Phong nổi bật hơn hẳn.

Có lẽ cũng vì thế nên tôi không tập trung nhìn Hạo Du sau bao ngày mong nhớ mà ánh nhìn cứ đọng mãi trên môi Đình Phong.

Mà cũng có thể là vì tôi muốn trốn tránh ánh mắt của Hạo Du nên mới cứ nhìn mãi vào Đình Phong như vậy.

Dù sao thì tôi cũng thật sự không muốn gặp Hạo Du trong lúc này.

Và tôi đưa tay đan chặt lấy tay Đình Phong, mặt cúi gằm xuống đất, miệng lí nhí nói:

– Con…với Phong Phong…lên phòng đã ạ.

Trái tim tôi lúc này như thể đã rời bỏ lồng ngực mà đi, hô hấp dường như bị đình trệ. Tôi khó khăn thở, mắt cứ nhìn trân trân xuống nền nhà, lo sợ nếu chỉ cần ngước lên một cái thôi, tôi sẽ lại phải đối mặt với ánh mắt đáng sợ ấy của Hạo Du. Tôi sẽ không chịu nổi mất.

– Ừm, lên một chút rồi mau xuống ăn cơm. Hạo Du, trưa nay ở đây ăn cơm với gia đình bác.

Âm thanh gãy gọn của bố vang lên truyền trong không khí mà như dội thẳng vào tai tôi. Tôi phút chốc thấy toàn thân run rẩy kịch liệt. Ngước ngay lên nhìn Hạo Du, giật mình nhận ra anh vẫn đang nhìn chăm chăm vào mình, khuôn mặt không một chút biểu cảm, tôi sợ hãi lại càng bám chặt lấy tay Đình Phong.

Có thể tôi đã ngã xuống nếu lúc đó không có Đình Phong ở bên cạnh, nhưng sự thật là tôi vẫn đứng vững, chỉ là người hơi run lên một chút và chân thì không sao bước được. Hai chữ “lên phòng” vừa nãy nói ra giờ không thể nào thực hiện được nữa.

Nếu Hạo Du ở lại đây ăn cơm thì tôi biết phải đối mặt với anh thế nào chứ.

– Dạ thôi ạ, cháu phải về luôn rồi ạ, bố mẹ cháu cũng đang chờ cháu ở nhà.

Hạo Du hướng mắt vào trong nói với bố mẹ tôi. Từ ngoài cửa, tôi cơ hồ vẫn nhìn thấy nụ cười nhuốm màu niềm đau của anh. Tôi cũng thấy đau lòng lắm, nhưng trái tim cũng bớt đi lo lắng phần nào.

Tay tôi vẫn nắm chặt lấy tay Đình Phong, lòng bàn tay lạnh toát không có lấy một chút hơi ấm, chân như đã bám rễ trên mặt đá hoa cương được trải tấm thảm nhung hươu êm ái, hơi thở dường như ngưng đọng.

Hạo Du sau đó còn nói vài ba câu gì đó với bố mẹ tôi và đứng lên nhưng tôi không nghe được gì hết, chỉ biết là anh không hề nói với tôi một câu nào.

Và anh đi thẳng về phía tôi và Đình Phong đứng. Vẫn là khuôn mặt rất lạnh lùng, tựa như một bức tượng đồng vô cảm.

Hạo Du đi qua còn (cố tình) va vào người tôi, rất mạnh, đến nỗi đã khiến cho tôi mất thăng bằng mà loạng choạng vài bước.

Anh không nói gì, thẳng lưng đi về phía trước, tôi đã quay lại nhìn theo bóng anh cho đến khi Hạo Du chỉ còn lại một chấm đen nhỏ trong đáy mắt tôi, cuối cùng thì mờ dần và biến mất…hoàn toàn.

Tôi đờ đẫm đứng đó, thấy như bầu trời trước mặt đang sụp đổ…

Kí ức ngày hôm qua đột ngột trở về tràn đầy trong tâm trí, khiến tôi lại cảm thấy từng tế bào trong cơ thể đều tê dại đi vì cơn đau kéo đến mãnh liệt.

Bế tắc… Tôi như con chuột nhỏ bị dồn đến chân tường, còn trước mặt kẻ thù đang giơ vuốt.

Cảm giác lúc đó còn là sợ hãi và bất lực.

Tôi rúm ró, nép mình ngồi khóc trong một góc tường, run rẩy trong cơn đau lan toả, tôi không biết phải tâm sự với ai nữa, chỉ một mình tôi cô đơn.

Tôi đau vì Hạo Du, đau vì sự lạnh lùng của anh, cũng vì nỗi nhớ dành cho anh.

“Cốc…cốc…cốc…”

Tiếng gõ cửa bỗng vang lên bất ngờ. Có lẽ tôi sẽ cứ ngồi chịu đựng nỗi đau ở đó nếu không nghe thấy nó mất.

Là tiếng gõ cửa kéo tôi thoát ra khỏi khoảng không gian quay cuồng hư ảo đáng sợ đấy trở về thực tại.

Tôi cuống cuồng vùng dậy cất tiếng trả lời rồi đi lau mặt, sau đó mới vội chạy ra mở cửa.

Là mẹ.

– Mẹ… – tôi bối rối trả lời, chẳng biết cái sự bối rối đó ở đâu ra, chỉ biết tôi đang lo mẹ nhận ra đôi mắt hệt gấu trúc của mình lúc này.
– Mi Mi, sao thế, con…

Đúng như đã đoán, tôi vội ngắt lời mẹ:

– Con không sao. Mẹ vào đi ạ.

Tôi nói rồi liền mở rộng cửa cho mẹ vào, nhưng thực cũng chẳng biết nói gì. Hai mẹ con cứ ngồi nhìn nhau vậy thôi. Mẹ tôi có vẻ đang chờ đợi tôi lên tiếng trước.

Cảm nhận được sự ấm áp từ ánh mắt của mẹ, nỗi đau trong lòng tôi cũng phần nào giảm bớt. Tôi nắm lấy tay bà, gượng cười.

– Con có chuyện gì hả Mi Mi? Nói cho mẹ nghe.

Cùng với câu nói đó là đôi mắt nhìn tôi đầy xót xa và một bàn tay đưa lên vuốt tóc tôi dịu dàng. Tôi lại gượng cười, lắc đầu:

– Dạ… Mẹ này…

Chợt nhớ ra mối suy nghĩ rám riết tâm trí mình từ hôm qua đến giờ, tôi vội nói.

– Có gì thế Mi Mi? Con nói đi. Mẹ đang nghe đây.
– Mẹ ơi, nhà mình…vẫn còn qua lại với nhà Hạo Du ạ?
– Chuyện này…
– Mẹ nói đi mẹ, sao chuyện này lại giấu con. Con không hề biết, chẳng phải bốn năm trước đã cắt đứt quan hệ hai nhà…
– Không có gì đâu Mi Mi, là chuyện của người lớn thôi, con không cần quan tâm. Mẹ thực ra vào đây cũng là để giải thích cho con rõ.

“Con không cần quan tâm”, làm sao mà tôi không quan tâm cho được. Bốn năm trước bố tôi đã giận dữ đến thế nào khi tuyên bố không còn quan hệ gì với nhà Hạo Du nữa chứ, thế mà hôm qua tôi lại bắt gặp Hạo Du ở nhà, nói chuyện hòa hợp với bố mẹ mình, thậm chí bố tôi còn bảo Hạo Du ở lại ăn cơm cùng. Rõ là “mối hận thù” năm xưa đã giải tỏa hoàn toàn và hai gia đình lại thân thiết.

Ấy thế mà tôi không hề biết là sao?

– Mẹ, là từ khi nào thế ạ? Là vì bố với bác trai phải không ạ? – bác trai, ý tôi là bố Hạo Du.
– Ừ, là vì bố con với bố thằng bé… Con biết mà Mi Mi, hai người coi nhau như anh em một nhà, lúc đó tuy là giận nhau nhưng cũng làm sao rũ bỏ hết tình cảm mấy chục năm, vậy nên… Chứ không phải như con nghĩ đâu Mi Mi ạ, bố con yêu thương con lắm, lúc đó thực sự đã muốn cắt đứt mọi quan hệ.

Đúng là tôi đã nghĩ như thế đấy. Nhưng đó không phải cái tôi muốn biết nhất. Cái chính là sao bố mẹ có thể giấu tôi một chuyện đến như vậy. Tôi vẫn cảm thấy có gì đó…không đúng.

– Nhưng sao không cho con biết, mẹ sợ con trẻ con không hiểu chuyện sao, con đã lớn rồi mà. Bốn năm rồi mà con cứ nghĩ hai nhà vẫn chẳng còn qua lại.
– Ừ, bố mẹ xin lỗi, Mi Mi, thực tình… Mà Mi Mi này, bốn năm qua con có gặp lại Hạo Du không? Hôm qua nhìn thấy thằng bé, mẹ thấy ánh mắt con nhìn nó lạ lắm, con…vẫn hận Hạo Du à?
– Dạ… Nhưng mà sao ạ?
– À, không có gì, mẹ chỉ muốn nói… Mọi chuyện cũng đã xảy ra lâu lắm rồi, giờ con cũng có thằng Phong ở bên cạnh, đừng hận Hạo Du nữa, nếu có gặp lại, đừng đối xử quá đáng với Hạo Du, thằng bé cũng khổ và đáng thương lắm…

CUỐI CÙNG MÌNH CŨNG THUỘC VỀ NHAU

“…nếu có gặp lại, đừng đối xử quá đáng với Hạo Du, thằng bé cũng khổ và đáng thương lắm…”

– Vợ yêu, đang nghĩ gì thế?
– A, linh tinh thôi ạ, anh xong việc rồi à?

Quay ra mỉm cười tươi tắn với Đình Phong, tôi gập nhanh cuốn sách đang cầm trên tay rồi để lên bàn. Định ngồi đọc chút rồi đi ngủ nhưng cứ nghĩ miên man mãi, kết quả là đến giở cũng chưa giở được trang nào, may mà tôi còn không cầm ngược sách!

Vẫn hướng Đình Phong cười, tôi cảm nhận được hơi thở ấm nóng của anh ngày càng gần. Đình Phong thơm tôi rất nhẹ.

– Mình đi ngủ nhé!
– Dạ vâng.

Tôi gật đầu khẽ rồi nhẹ người dịch vào trong cho Đình Phong nằm, thuận tay ôm lấy thân hình to lớn vạm vỡ ấy khi thấy anh đã yên vị bên cạnh mình.

Đèn được tắt ngay sau đó.

– Ngủ ngoan nhé, vợ yêu.
– Anh cũng ngủ ngon.

Khẽ thỏ thẻ, tôi nép ngay đầu vào ngực Đình Phong, mắt nhắm nghiền. Khuôn ngực ấm áp vững chắc của anh lúc nào cũng là nơi tôi cảm thấy an toàn và bình yên nhất.

Nhưng giờ có lẽ…không còn nữa.

Mọi cử chỉ, hành động với Đình Phong đều mang lại cho tôi cảm giác gượng gạo, đôi khi còn là ép buộc bản thân. Mà có lẽ thế thật, tôi đang ép mình gần gũi yêu thương anh theo cái suy nghĩ phải mang lại hạnh phúc cho anh.

Một quyết định cho cả cuộc đời!

Tôi cũng chẳng biết bản thân muốn gì nữa, thôi thì cứ sống như thế, mấy hôm nay tôi cũng bớt nhớ Hạo Du nhiều.

Tâm tư đã phần nào ổn định để đón nhận cuộc sống theo cách thanh thản nhất.

Đưa tay với lên cái điện thoại xem giờ, thấy đã hơn mười một giờ đêm, tôi mới thôi không suy nghĩ nữa. Tôi phải đi ngủ thôi, còn để Đình Phong ngủ.

– Vợ yêu, sao thế, không ngủ được à?

Mới quay đầu vào trong đã nghe tiếng Đình Phong trầm trầm đều đều vang lên, tôi không khỏi giật mình một cái.

Tôi lại quay ra.

– Anh chưa ngủ ạ?
– Cũng chưa ngủ được thôi, sao em lại quay đi, quay đây ôm anh.
– Hì.

Tôi cười nhẹ, lại tiến tới nép mặt vào ngực anh, tay vòng ra sau xoa xoa tấm lưng rộng lớn. Hơi ấm từ Đình Phong dần dần lại truyền sang rồi tan đều ra đến từng tế bào trong cơ thể tôi, một cách nhanh nhất.

Khá dễ chịu, tôi như con mèo nhỏ dụi dụi đầu vào anh rồi cảm nhận cái vuốt ve âu yếm của anh. Phải nói thật là tuy việc thân mật thế này chỉ là ép buộc bản thân, trái tim tôi vẫn được hơi ấm từ anh làm cho dịu lại sau hàng loạt những vết thương lớn nhỏ phải chịu đựng từ tình yêu dành cho Hạo Du.

Có lẽ tôi chỉ cần thế, miễn là không phải thấy Hạo Du đau khổ.

– Phong Phong, ngủ thôi anh, muộn lắm rồi.
– Ừ, ngủ thôi. Yêu em.
– …
– …
– …Yêu anh.

Chỉ còn những lời yêu thương là khó nói ra nhất.

Im lặng nằm trong vòng tay Đình Phong, trong không gian yên ắng chỉ còn nghe thấy tiếng thở đều nhẹ của anh, tôi bắt đầu bị cơn buồn ngủ kéo đi không cưỡng được. Mi mắt nặng trĩu.

Chợt tôi (lại) nghe thấy giọng Đình Phong vang lên bên tai:

– Vợ yêu ngủ chưa?
– Sao thế Phong Phong? – tôi cố đẩy mi mắt ra và nhìn lên anh.
– Mai là Valentine rồi, mình có đi đâu chơi không?

Ừ nhỉ, nếu Đình Phong không nhắc khéo tôi lại quên mất chuyện đó. Cũng tại dạo này mấy vụ đi chơi không còn cuốn hút tôi như trước.

Mà đúng là tôi chẳng thấy thích thú cho lắm.

– Cũng vừa qua Tết mà anh, mình ở nhà thôi, mai em nấu bữa tối thật ngon mình cùng ăn nhé.
– Đừng quên làm sôcôla cho anh nhé.
– Dạ.
– Anh yêu em lắm.

Đình Phong bất chợt nói rồi thơm nhẹ lên mắt tôi. Vòng tay được xiết chặt hơn cùng với một nụ hôn dịu dàng.

Luống cuống tôi cũng hôn lại anh.

Nhưng sao nụ hôn này…nhạt quá.

– Em ngủ đi, ngủ ngoan.
– Anh cũng thế, ngủ ngoan.

Lần này ôm lấy Đình Phong, mi mắt tôi lại như đeo đá, ngay lập tức không cho tôi mở ra dù có nỗ lực thế nào.

Nghe thấy tiếng thở của người nằm bên đã hòa vào không khí, tôi cũng thoải mái thả mình vào giấc ngủ.

* * * * * *

Thế là hôm nay đã là 14- 2 – Valentine – ngày lễ tình yêu, đường phố lúc này tấp nập hơn bao giờ hết. Gần 6 giờ tối, ánh điện lung linh khắp mọi nẻo đường làm thành một bức tranh đường phố vô cùng sôi động và náo nhiệt, người ta – những đôi tình nhân – tay trong tay bên nhau trông thật là hạnh phúc. Tôi đang cùng Tiểu Phần đến Candy, tôi muốn mua một cái thiệp cho Đình Phong để tặng kèm với chiếc vòng cổ vàng trắng cùng hộp socola tự làm. Đình Phong luôn muốn có một chiếc thiệp nho nhỏ có ghi lời chúc của tôi nên đó là thứ không thể thiếu.

Chiếc Elizabeth trắng của Tiểu Phần sau gần mười phút lướt đi nhanh trên đường, hòa vào với dòng xe cộ hối hả ngược xuôi thì cũng dừng lại trước Candy Shop, cửa hàng vào giờ này vẫn đang rất đông người, chủ yếu là mấy cô nhóc học sinh cấp ba. Tôi xuống xe ngay rồi đứng chờ Tiểu Phần, cô ấy đang dựng xe gọn vào một góc bên trái cửa hàng.

– Mình vào thôi Tiểu Minh.
– Ừ, vào thôi.

Tôi gật đầu với Tiểu Phần rồi đưa tay nắm lấy tay cô ấy đi vào trong, mới đẩy cánh cửa kính ra thôi đã bị khung cảnh bên trong làm cho choáng ngợp, đâu đâu cũng thấy hình ảnh trái tim tượng trưng cho tình yêu, tone đỏ bao trùm bốn bên làm cho không khí ấm nóng hẳn lên, mà có lẽ cũng vì đông người.

Lúc tìm được đến chỗ bày thiệp, sau khi đã ngắm cửa hàng hết một hồi, tôi mới ghé tai Tiểu Phần, nói nhỏ:

– Ý tưởng trang trí này chắc là của Nhất Thiên hả?

Tiểu Phần đang chăm chú chọn thiệp, nghe tôi hỏi liền quay ngay sang:

– Không có, bạn chưa biết hả Tiểu Minh, Nhất Thiên lại sang Mĩ rồi, nghe nói lần này lại quyết tâm kiếm về một cô ra mắt bố mẹ.

Thông tin này thực sự là mới với tôi, vậy nên ngay sau khi nghe Tiểu Phần nói, tôi liền trưng ra một bộ mặt vô cùng…ngốc nghếch:

– Ơ tớ không biết. Lâu chưa?
– Ăn Tết xong là đi luôn, cũng mới thôi.
– Vậy à.

Nhìn vào đống thiệp đủ màu sắc, kiểu dáng, tôi tự nhiên lại nghĩ ngợi. Là chuyện Nhất Thiên với Tú Giang, có khi nào anh ta lại sang đó để tìm cô ấy. Từ Tết đến giờ chưa nói chuyện, tối nay nhất định tôi phải gọi cho Tú Giang mới được.

– Tiểu Minh, xem cái này được không?

Tiểu Phần gọi tôi với vẻ mặt rất…hí hửng. Cái thiệp cô ấy cầm trên tay rất đơn giản với màu chủ đạo là màu đỏ đặc trưng, bên trái là hình cô gái ôm chiếc gối trái tim có chữ Love you, dọc tấm thiệp, bên phải là dòng chữ: cách điệu rất đẹp.

Tôi cũng thích thú cầm lấy nó, không khỏi xuýt xoa:

– Dễ thương ghê.

Nhưng lúc đó hình ảnh hiện ra trong đầu tôi lại là Hạo Du với nụ cười ấm áp.

Tôi bỗng ngẩn người ra đến vài phút khi chợt nghĩ đến cảnh Hạo Du sẽ cười thật tươi nếu nhận được thiệp của mình cho đến khi Tiểu Phần lay người tôi:

– Tiểu Minh, sao thế?

Tôi như tỉnh mộng, cười cười, tay mân mê chiếc thiệp:

– À không, thiệp…đẹp quá, được đấy, chọn luôn nha, đỡ phải chọn nhiều tốn công.
– Ừ, tớ nhìn thấy cái là đã thấy thích rồi, hihi.
– Ừ, đẹp thật. Vậy bạn có mua gì không Tiểu Phần?
– Tớ không.
– Vậy mình ra thanh toán luôn nha.

Tôi cười híp mắt rồi cùng Tiểu Phần ra quầy thanh toán. Lúc đi ra tôi vô tình nghe được cuộc nói chuyện của hai cô bé cấp ba đang chọn quà, là về một “idol” nào đó của cả hai đứa thì phải. Nhìn kìa, đúng là đang nói đến người trong mộng, biểu tình khuôn mặt rất phong phú.

Lướt qua rồi, bất chợt nghe thấy hai tiếng Hạo Du từ trong câu chuyện của hai cô bé, trái tim tôi không chủ động nhảy lên hẳn một nhịp. Biết là trên đời này thiếu gì người tên Hạo Du, nhưng từ vô tình tôi lại chuyển sang chủ động nghe ngóng mất rồi. Cái tên Hạo Du thật là quá hấp dẫn tôi.

Tôi đứng ở quầy thanh toán bên Tiểu Phần nhưng mặt vẫn hướng về hai cô bé học sinh ấy, theo dõi câu chuyện về “nhân vật chính” Hạo Du.

“Tui lo quá bà ạ, không biết anh ấy có chịu nhận không nữa.”
“Từ sáng anh ấy đã không nhận quà của ai rồi, tui cũng lo cho bà đấy. Mà sao ai không thích, bà lại thích anh ấy chứ. Hạo Du nổi tiếng lạnh lùng như thế…”

Có vẻ như người con trai tên Hạo Du này học trên hai cô nhóc và là một cool boy chính hiệu đây. Một ý nghĩ thoáng qua đầu tôi như thế rồi vội vàng biến mất, tôi lại tiếp tục…nghe ngóng. Nhưng lúc này tôi đã có thể khẳng định Hạo Du trong câu chuyện của hai cô bé này chẳng liên quan gì đến Hạo Du- của- tôi. Thực ra là ngay từ đầu rồi, làm gì có chuyện Hạo Du còn liên quan đến mấy nhóc học sinh cấp ba này được chứ.

Rồi sau khi nghe ngóng một hồi, tôi lại biết thêm được cậu nhóc tên Hạo Du kia thực ra là học cùng khối với mấy đứa, vậy mà cả hai cô đều gọi là anh, lạ thật, cái cô bé mái bằng kia thích thì gọi vậy đã đành, còn cô bé tóc xoăn kia đâu có thích mà cũng gọi là anh nữa, hay thật. Có lẽ tôi không còn là học sinh nữa nên nhiều cái cũng…lạc hậu rồi.

“Giá mà tui được đổi chỗ cho bà thì tốt. Mà thôi, về thôi bà, mua xong rồi ở đây làm gì nữa, về thôi, tui còn chuẩn bị đi học tối, còn phải trang điểm thật kĩ nữa, tặng quà cho Hạo Du đấy, không thể đùa được!”
“Ừ, về. Mà bà cũng học thêm cùng anh ấy chứ có phải không đâu, vậy mà còn ghen tị với tui làm chi nữa.”
“Ghen tị kệ tui, hihi, thui về thui.”

Hai cô bé nói rồi rời đi ngay, tôi nhìn theo hai người rồi cũng ra về, nán lại một chút “hóng chuyện” Tiểu Phần đã giục tôi đi vài lần rồi đây.

Ra đến ngoài cửa hàng, đang chờ Tiểu Phần dắt xe, tôi bỗng lại nghe thấy tiếng một trong hai cô nhóc kia, có vẻ rất hoảng hốt:

– Ôi chết rồi bà ơi, cái móc treo điện thoại của tôi rơi đâu rồi.
– Bình tĩnh, có cái móc treo…
– Gì chứ, có ảnh anh Hạo Du tôi mãi mới chụp trộm được treo trên đó đấy, rơi đâu mất rồi thế này.

Nghe đến đây tôi lại bất giác cười thầm trong đầu. Dễ thương thật, mà cũng buồn cười thật, đúng là tình yêu tuổi học trò mà. Trước kia chẳng phải tôi cũng chăm…chụp trộm ảnh Hạo Du lắm, cũng nâng niu trân trọng đến mức không muốn ai chạm vào vì sợ…xước ảnh sao.

Nghĩ lại hồi đó tôi lúc nào cũng lạc quan yêu đời, chứ đâu có như bây giờ.

– A, kia rồi.

Giật mình khi thấy cô bé mái bằng chỉ về phía mình mà nói gần như hét, tôi mới nhìn xuống chân mình. Có gọi cái này là trùng hợp không nhỉ, tôi lẩm bẩm trong đầu rồi cúi xuống nhặt cái vật hình vuông bên trong có tấm ảnh người con trai nào đó lên, phủi phủi chút bụi bám lên trên.

Cô bé đó chạy đến trước tôi, lông mày vẫn còn nhíu lại lo lắng nhưng cười khá tươi:

– Chị cho em xin lại với ạ.
– Ừ, của em đây.

Tôi khẽ mỉm cười, rồi đưa cái móc khóa có ảnh Hạo Du của cô bé ra, cũng thuận mắt nhìn vào đó một cái xem cậu nhóc “đẹp như giai Hàn Quốc – theo lời cô nhóc nói” là thế nào.

Thì bỗng…tôi cảm thấy như có luồng điện chạy dọc toàn thân, trái tim không hẹn mà nhói một cái buốt đau.

Là Hạo Du thật, là Hạo Du- của- tôi chứ không phải là một ai đó xa lạ.

Là Hạo Du!

– Chị, chị ơi, cho em xin lại.
– Chị ơi…

Cái lay của cô bé như trực tiếp kéo tôi ra khỏi mớ suy nghĩ lộn xộn nãy giờ. Tôi đưa luôn vật thể hình vuông trong tay mình cho cô bé, cũng chẳng hiểu mình đang nghĩ gì trong đầu nữa, chỉ biết là rất lộn xộn. Là “đẹp như giai Hàn Quốc”, là “lạnh lùng”, là “học cùng lớp”, là…Hạo Du. Là sao? Chẳng phải cô bé kia học cấp ba hay sao, chẳng phải vậy sao?

Tôi cảm thấy tim mình sắp nhảy ra ngoài mất rồi.

– Đợi đã, cô bé. – tôi cuống cuồng gọi với cô bé mái bằng đó lại như sợ để…con mồi “vuột” mất.

Thấy cô bé quay lại nhìn tôi với vẻ mặt rất khó hiểu:

– Dạ, chị gọi em?
– Em…em học trường nào thế?
– Dạ, em…Trung học Phổ thông Lotus chị ạ, sao không chị?
– Vậy người đó…Hạo Du…có thể cho chị xem ảnh…một chút được không? À không, cho chị hỏi, cậu ấy…học cùng lớp với em à?
– Dạ…vâng. Học cùng lớp nhưng anh ấy hơn bọn em mấy tuổi, chị quen anh ấy sao ạ?

CUỐI CÙNG MÌNH CŨNG THUỘC VỀ NHAU

Chiếc xe cùng tôi lao đi vun vút trên đường, mặc kệ gió lạnh hung dữ liên tục tát vào mặt, mạnh mẽ cuốn tóc tôi ào ngược về phía sau. Từng con gió xuyên qua lớp áo mỏng manh ngấm vào da thịt tôi, mang lại cảm giác lạnh đến tê tái.

Khó chịu thật!
Nhưng không phải vì những con gió đáng ghét nhuốm đầy hơi lạnh này, mà chính là hơi lạnh đang tỏa ra từ chính cơ thể tôi, từ chính con tim đang đập điên loạn của tôi.

Và cả vì tâm trí hoang mang bất thường của tôi lúc này.

Trước mặt tôi bóng tối cứ như đang trải dài ra vô tận, nhấn chìm không gian cùng với sự tĩnh lặng đến ngột ngạt.

Tôi lao đi trong màn đen ngụt ngàn đó, cùng sự hỗn loạn sâu thẳm trong tâm hồn.

Đầu óc tôi đang lộn xộn với những mảnh kí ức chắp nối, những suy nghĩ chồng chéo nhau về Hạo Du. Tất cả là về Hạo Du.

Hình ảnh Hạo Du đứng trước cổng trường cấp ba, hình ảnh anh trong chiếc áo sơ mi trắng lần đến gặp tôi… Và rồi cả những lời nói.

“Bọn em không biết lí do vì sao, nhưng giờ anh ấy đang học cùng lớp với bạn này, 12 đặc biệt chị ạ”. Là câu nói của cô- nhóc- học- cùng- lớp- với- Hạo- Du.

“Cậu bạn thân của em ấy à, cậu ấy nằm viện lâu lắm nhưng mà là chăm sóc đặc biệt nên chị không biết cậu ấy bị bệnh gì cả”. Là câu nói của bà chị y tá nhiều chuyện tôi vừa đến gặp lúc nãy.

Và…câu nói của mẹ tôi hôm trước: “…nếu có gặp lại, đừng đối xử quá đáng với Hạo Du, thằng bé cũng khổ và đáng thương lắm…”.

Là Hạo Du, là chuyện anh bị bệnh đến hai năm trời, là chuyện anh bây giờ mới học lớp mười hai, là chuyện…tôi chẳng biết gì cả.

– Mẹ! Chắc chắn là mẹ biết.

Tôi thì thầm với chính mình, lời nói còn mằn mặn vị nước mắt. Những giọt nước mắt như thủy tinh bị gió tạt về phía sau, khô rồi vẫn còn đọng lại nỗi niềm xót xa trên khóe môi tôi.

Chiếc xe vẫn cứ lao đi trong tiếng gió gào thét không ngừng rồi trước mặt tôi cuối cùng ngôi biệt thự màu trắng thân yêu cũng hiện ra.

Tôi phi thẳng xe vào khi thấy cổng không đóng, nhanh chóng làm xong tất cả những động tác vụn vặt để chạy ngay vào trong nhà.

Tôi vội vã xách túi chạy thẳng về phía trước, vội đến nỗi suýt vấp hai chân vào nhau mà ngã.

– Mẹ ơi, mẹ!

Lại vội vã, tôi cất tiếng gọi mẹ, tiếng gọi cứ như nghẹn lại trong cổ họng khó khăn lắm mới thoát được ra ngoài.

Tôi sắp mất kiểm soát với chính bản thân mình rồi.

– Mẹ ơi!
– Mi Mi? Sao con về không báo trước, có chuyện gì…?

Mẹ tôi từ trong nhà đi ra, có lẽ vì nghe tiếng gọi thất thanh của tôi mà gương mặt có vài đường lo lắng cùng hốt hoảng.

Ánh mắt tôi nhìn vào mẹ khi ấy cũng là ánh mắt đầy sợ hãi. Sợ hãi là vì tôi đang chuẩn bị hỏi mẹ tôi những điều tôi hoàn toàn không muốn biết mặc dù…tất cả đã rõ ràng lắm rồi.

– Mẹ, mẹ biết điều gì đó đúng không, mẹ biết đúng không, mẹ?

Tôi níu tay mẹ, mắt nhìn chòng chọc vào mắt bà, con ngươi đảo liên tục.

Từ khóe mắt, tôi lại cảm nhận được có hai dòng chất lỏng đang từ từ chảy ra.

– Mẹ, mẹ nói đi mẹ!
– Mi Mi, nhưng là chuyện g…?
– Chuyện Hạo Du, là chuyện Hạo Du, chắc chắn là mẹ biết mà.

Không kiềm chế được cảm xúc đang ạt ào trào ra cùng những giọt nước mắt mỏng manh, yếu ớt, tôi cứ vừa lay mạnh người mẹ vừa nói. Mà đang nói gì thì chính mình cũng không hiểu.

– Mi Mi, sao con lại về giờ này, mà sao c…?

Giọng bố, tôi đang bám víu lấy mẹ, nghe tiếng bố lại như một con robot được lập trình sẵn chạy ngay sang chỗ ông.

Tôi lại gào lên với ông:

– Bố, bố cũng biết đúng không, phải không bố, chuyện Hạo Du bị bệnh phải nghỉ học, bố cũng biết phải không?
– Mi Mi…
– Mẹ, bố, hai bố mẹ nói đi, bố mẹ biết chuyện gì đúng không, nói cho con nghe đi!

Cảm nhận được cánh tay mẹ chạm vào vai mình, tôi lại quay ra giữ chặt lấy tay bà, vẫn giữ giọng bất ổn mà nói to như hét. Rồi tôi lại nhìn bố, ánh mắt như van nài hai người hãy nói cho tôi biết. Phải, van nài, tôi đang van nài đấy, mọi chuyện là thế nào chứ, tất cả là sao?

– Bố, mẹ…!

Lần này là tôi gào lên khóc, cơ thể tôi cứ vô lực mà sụp dần xuống dưới, tôi ngồi hẳn xuống đất, khóc, như một đứa trẻ đang ăn vạ. Tôi khóc nấc cả lên.

– Nói…cho con!

Có lẽ sẽ có người nói tôi đang làm quá. Nhưng thật sự tôi đang thấy đau lòng vô cùng, trái tim tôi đang cứ từng đợt đau đớn ùa về đây, làm tâm tư bị đảo lộn hết cả. Khóc, chính là để nỗi đau phần nào dịu bớt đi. Là Hạo Du đấy, là người tôi yêu đấy, anh đã phải chịu đựng cuộc sống bệnh tật khổ đau trong tận hai năm, giờ còn phải học lại mà tôi lại không hề hay biết, thử hỏi sao tôi không đau lòng cho được.

– Mi Mi, con đứng lên, sao lại thế này chứ.

Mẹ đỡ lấy người tôi, nhìn tôi xót xa. Tôi để bà đỡ, nhưng vẫn khóc. Mẹ dìu tôi vào ngồi trên ghế, nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi. Tôi ôm ngay lấy bà:

– Mẹ à, chuyện Hạo Du ấy, là sao chứ?
– Mi Mi, con bình tĩnh lại, rồi mẹ sẽ nói mà, mẹ sẽ nói, con bình tĩnh lại.
– Làm sao mà con bình tĩnh được, làm sao… Mẹ mau nói đi.

Tôi vừa khóc vừa nhìn lên bà. Quay sang bên, tôi chỉ thấy bố mình đang cầm điếu thuốc trong tay mà từ miệng nhả ra từng đợt khói. Làn khói mờ ảo che lấp khiến tôi không nhìn rõ vẻ mặt của ông lúc này nữa, mà tôi cũng không muốn thấy.

– Mọi chuyện…là thế này… Hạo Du, lúc con đòi chia tay thằng bé, lúc hai đứa li dị đó, thằng bé…đã bị trầm cảm vì quá đau khổ. Nó phải nằm viện hai năm để điều trị…, nên…nên giờ đây…nó mới học lớp 12 thôi…

Tôi lúc này, thực sự đã chết lặng đi sau khi nghe những gì mẹ tôi nói.

“…trầm cảm vì quá đau khổ…”

“…quá đau khổ…”

Hạo Du đã phải nghỉ học hai năm vì bị trầm cảm phải nằm viện điều trị ư, mà…là do đau khổ vì bị tôi… Chính tôi…tôi…đã hại anh, chính tôi…

– Là…tại con…đã khiến Hạo Du…khiến Hạo Du…
– Mi Mi, con…con sao thế…? Con…
– …trầm cảm vì quá đau khổ…
– Phải, thằng bé…
– Nhưng mà… Tại sao, tại sao lúc đó mẹ không nói cho con biết chứ, là tại sao, tại sao???

Lúc này trong lòng tôi, sự giận dữ lại chồm lên chiếm thế thượng phong, không còn là sự hỗn loạn, sợ hãi, đau đớn, xót xa, mà là giận dữ…

Tôi lại gần như mất lí trí mà hét toáng cả lên, tôi nhìn vào hai đấng sinh thành mà hét lên:

– Mẹ, tại sao, cả bố nữa phải không, tại sao lại giấu con một chuyện như thế, bố mẹ nói đi, tại sao Hạo Du đau khổ thế mà lại giấu con, lúc đó…chẳng phải con cũng đã…rất đau khổ… Chẳng phải là thế ư… Tại sao chứ???
– Mi Mi, con nghe mẹ nói đ…
– Con không nghe, bố mẹ… Tại sao, tại sao…
– Mi Mi, con hãy bình tĩnh lại, bình tĩnh đã, hiểu không?

Bố tôi bỗng lên tiếng nói sau một khoảng thời gian khá dài yên lặng. Tôi quay sang nhìn ông, thẫn thờ.

“Bình tĩnh, bình tĩnh ư, sau khi biết chuyện đó ư?”

– Bố, làm sao mà con có thể bình tĩnh được kia chứ. – tôi vừa nói vừa phải cố kìm nén nước mắt không ào chảy ra.
– Con phải bình tĩnh, Mi Mi, đó không hẳn là lỗi của con vì đó chưa phải là tất cả mọi chuyện, nhưng bố mẹ không thể tự mình nói cho con nghe hết được, con hiểu không Mi Mi.
– Chưa phải…tất cả mọi chuyện…?
– Phải, nhưng bây giờ… Mỹ Quyên, em đưa con về phòng đi, đêm nay em ngủ với con. Còn Mi Mi, hôm nay con hãy ở lại đây, ngày mai, con bình tĩnh rồi, bố sẽ nói chuyện với con.

* * * * * *

Tôi trở về nhà với dáng đi xiêu vẹo và gương mặt bơ phờ, nhợt nhạt thiếu sức sống. Chiến tích của cả một đêm không ngủ là đôi mắt thâm quầng như một con gấu trúc chính hiệu. Nhưng tôi chẳng mấy để tâm đến vẻ ngoài của mình lúc này, nói ra đúng ra là chẳng còn tâm trạng đâu…

Vật vờ đi ra khỏi thang máy, tôi còn suýt bị ngã vì đầu óc cứ quay quay cuồng cuồng.

Giờ đã là gần tám giờ sáng, vậy là tôi đã bỏ mất buổi học hôm nay.

Đưa tay xoay nhẹ nắm đấm và thấy cánh cửa trước mặt lập tức mở rộng, chân nọ đá chân kia kiểu không hề muốn bước, tôi đi liền vào nhà.

Căn phòng sáng đến lạ thường, tôi nhìn quanh một lượt rồi dừng lại ở Đình Phong đang ngồi trên chiếc sofa màu mận chín của mình, cả thân hình to lớn chìm trong sự u ám tương phản hoàn toàn với không gian xung quanh. Tôi liếc nhìn anh rồi nhìn ra cánh cửa sổ đang mở toang với từng đợt gió lạnh thổi vào làm chiếc rèm hoa tím bay phần phật.

Tôi nhẹ nhàng tháo guốc ra rồi đi vào đóng cửa sổ, rồi mới lại bước đến bên Đình Phong. Anh mặc có một chiếc áo sơ mi mỏng, đầu gục xuống, có vẻ như đang ngủ.

Tôi khẽ lay người anh, lông mày hơi nhíu lại:

– Phong Phong…!

Đình Phong hình như đúng là đang ngủ, lại còn ngủ khá say, bị tôi lay, anh còn giật mình một cái nảy cả người.

– Sao anh ngủ đây? Không lạnh h…?
– Vợ yêu.

Bất chợt Đình Phong bật dậy rồi ôm chặt lấy tôi, anh ôm rất lâu, khiến tôi gần như chìm nghỉm trong cái ôm dài đầy hơi ấm ấy.

– Cả đêm hôm qua em không về.

Buông tôi ra, Đình Phong nhìn vào tôi với đôi mắt ẩn chứa sự mệt mỏi lẫn sự thương cảm. Gương mặt anh bơ phờ chẳng kém gì tôi, có lẽ đêm qua Đình Phong cũng không ngủ.

– Em ở chỗ bố mẹ. – tôi trả lời mà không nhìn vào mắt Đình Phong, hôm qua là Valentine, tôi đã hứa sẽ nấu cho anh bữa tối thật ngon vậy mà thậm chí còn không về nữa.
– Ừ, anh biết rồi, tối hôm qua bố đã gọi báo cho anh bằng số của em.
– Em…xin lỗi, hôm qua…
– Ừ, không sao đâu. Bố bảo em nhớ nhà quá mà. Nhưng lần sau muốn về thì bảo với anh, anh đưa em về, được chứ.

Đình Phong nói rồi cười rất hiền, đưa tay xoa xoa đầu tôi dịu dàng rồi bỗng bế tôi ngồi lên đùi. Tôi ngượng ngùng chưa hết, còn chưa kịp nói lời nào thì Đình Phong đã lấy từ đâu ra một chiếc vòng cổ màu trắng tinh tế với mặt đá trái tim bên trong là hai chữ TM đeo vào cổ tôi.

Hơi thở êm ái của Đình Phong nhẹ phả vào gáy tôi khi anh cúi đầu ra sau để cài chiếc vòng cho tôi khiến trái tim tôi không khỏi rung lên mãnh liệt.

– Quà Valentine muộn, tặng em, người con gái anh yêu nhất trên đời này. Chữ TM trên mặt vòng của em có tất cả là 60 viên kim cương, viền trái tim là 40 viên nữa, tổng cộng là 100 viên, chúng mình hãy sống với nhau 100 năm hạnh phúc em nhé.

Đình Phong nói rồi ngước lên nhìn tôi với đôi mắt nâu trong veo như nước hồ thu lại hiền hòa, sâu rộng như biển trời. Nụ cười dịu dàng nở trên môi anh tựa hồ như đang lấp lánh khi đã chiếm lấy bất kì tia sáng nào len qua cánh cửa kia vào đến đây.

Và…tôi rơi nước mắt. Từng giọt lớn long lanh như những giọt sương rơi xuống rồi vỡ tan trên lòng bàn tay Đình Phong đang để trên mặt vòng. Hẳn là ai cũng nghĩ tôi hạnh phúc quá mà khóc, hay chí ít cũng là vì xúc động, nhưng…tôi khóc chỉ vì thấy quá có lỗi với Đình Phong. Phải, có lỗi, rất nhiều. Tuy là tôi thật sự có thể ở bên anh “100 năm hạnh phúc” như anh mong muốn…

…nhưng tôi lại không yêu anh trong khi tình yêu anh dành cho tôi lại quá nhiều, quá lớn, quá thật. Trong trái tim của tôi, Đình Phong chỉ là…một người anh trai.

Vậy nhưng tôi vẫn chọn anh.

“Mi Mi, nếu con thực sự muốn biết cả mọi chuyện đã xảy ra trong bốn năm qua và cảm thấy không thể chịu được khi biết Hạo Du đã đau khổ đến thế nào khi không có con thì con hãy đến gặp bố Hạo Du đi, ông ấy sẽ cho con biết tất cả.”

“Mi Mi, giờ con lớn rồi, chuyện tình cảm của con bố mẹ không thể can thiệp sâu hơn được nữa, bản thân con yêu ai con phải biết mà tự quyết định. Nhưng bố chỉ khuyên con một điều thôi, Đình Phong nó là một thằng con trai tốt, có lẽ nó có thể sẵn sàng để con ra đi, nhưng để kiếm một người yêu con nhiều đến thế giống như việc mò kim đáy bể vậy, con hãy suy nghĩ cho kĩ…”

Tôi đã trở về bên Đình Phong sau khi nghe những lời bố nói thay vì việc đến thẳng chỗ bố Hạo Du. Tôi nhận thấy mình thật quá nông nổi và ấu trĩ khi đã “làm loạn” lên như thế ở nhà bố mẹ. Bố nói đúng, tôi đâu còn là trẻ con nữa sao đến chuyện tình cảm của mình cũng không thể làm chủ được. Tôi đã chọn Đình Phong kia mà, sao chưa gì hôm qua tôi đã hối hận rồi.

Không được hối hận, không được hối hận, tôi tự nhủ với chính mình như vậy và vòng tay ôm lấy Đình Phong trước mặt. Tôi không thèm quệt đi nước mắt, cứ để Đình Phong nghĩ là do tôi hạnh phúc quá cũng được.

– Phong Phong, em…rất vui. Em…cũng có quà…cho anh đây. – tôi sụt sùi nói rồi đưa tay với lấy cái túi xách đã làm rơi xuống sàn từ nãy.
– Nếu em nói là miếng socola hình trái tim em để trong tủ lạnh thì anh đã ăn mất rồi.
– Vậy sao, còn một hộp quà nữa đây, nhưng socola ngon chứ?
– Ừ, ngon lắm, vợ yêu anh làm mà.

Đình Phong nhìn tôi, híp mắt cười. Không hiểu sao tôi thấy tim mình nhói đau.

Rồi tôi lấy trong túi ra chiếc vòng cổ vàng trắng đã mua tặng Đình Phong sáng qua, cùng với tấm thiệp. Tôi tự tay đeo vòng cho anh, cười mỉm một cái:

– Quà Valentine muộn, tặng anh, mong là anh thích.

Đình Phong nhìn vào cái vòng, mân mê, có vẻ thích thú lắm, mắt anh hấp háy hệt như mắt một đứa trẻ vậy!

– Đẹp lắm, anh thích lắm, cám ơn em. Nhưng mà vợ yêu này, em…đừng bao giờ rời xa anh nhé, kể cả khi…em hết yêu anh, có được không? Anh chỉ cần em thôi.

Anh nhìn tôi với ánh mắt chân thành hơn bao giờ hết, và như chờ đợi tôi trả lời. Nước mắt tôi hình như đã bị ánh nhìn của anh ép trào ra, lại những giọt lớn long lanh như những giọt sương…

Giọng tôi nghẹn lại và trái tim thì đau quá.

– Em…không…sẽ không bao giờ…hết yêu anh…
– Cám ơn em. Anh…rất hạnh phúc. Cám…ơn em…

Ngoài trời nắng rất đẹp, thế nhưng ở bên trong, tôi lại dựa đầu vào vai Đình Phong mà khóc, chẳng biết là vì hạnh phúc hay lại một lần nữa là vì thấy mình có lỗi nữa đây.

Tôi chẳng biết nữa, chỉ biết trong đầu tôi bỗng vang lên câu nói của bố tôi hôm qua:

“Con hãy tự mình suy nghĩ đi, nhưng hãy nhớ những lời bố nói, sự thương hại không thể làm nên hạnh phúc, nó chỉ có thể tạo ra bi kịch.”

CUỐI CŨNG MÌNH CŨNG THUỘC VỀ NHAU

Tiểu Minh – Hạo Du nằm bên khẽ xoa xoa đôi má phúng phính của Tiểu Minh, dịu dàng gọi tên cô – em có phải về nhà không?

Tiểu Minh đang nhìn vào mắt Hạo Du, nghe cậu hỏi liền nhoẻn cười một cái híp tịt mắt:

– Có chứ, gần sáu giờ em về.
– Anh thật chẳng muốn xa em chút nào.

Hạo Du nói giọng như đang làm nũng, rồi cậu lại đưa tay ra để Tiểu Minh gối lên và đặt cằm lên đầu cô. Những sợi tóc tơ khẽ cọ vào mặt cậu, buồn buồn, nhưng lại mang lại cảm giác rất thích thú, Hạo Du thật chỉ muốn được ở bên Tiểu Minh mãi thôi.

– Em về rồi anh lại còn có một mình, hay em ở đây đi, đừng về nữa.

Hạo Du ôm ghì lấy Tiểu Minh, nói trong mơ màng, hơi ấm từ cơ thể người con gái cậu yêu một lần nữa muốn kéo cậu vào trong những giấc mơ đầy màu sắc.

– Sao thế được, em phải về mà.

Tiểu Minh cất giọng ngọt ngào, cứ “vô thức” vùi đầu vào khuôn ngực ấm áp của Hạo Du, hít hà mùi hương cơ thể cậu. Một thứ mùi hương rất quyến rũ, quen thuộc, và luôn như thế, mang lại cho Tiểu Minh sự yên bình. Nói thật chứ Tiểu Minh cũng đâu muốn rời xa Hạo Du, cô chỉ muốn cứ mãi được nằm trong vòng tay anh như thế này, tận hưởng niềm hạnh phúc mà trải qua bao nhiêu đau khổ và nước mắt cô mới có được.

Chợt Tiểu Minh thấy Hạo Du khẽ trở mình. Vừa ngước lên trên, Tiểu Minh đã bắt gặp ngay đôi mắt ấm áp có chút đắm say ấy hướng vào mình. Tiểu Minh đưa tay lên xoa má Hạo Du, trong lời nói có ý cười:

– Sao thế Hạo Du?
– Anh…hôn em nhé? Được không?

Một chút ngượng ngùng trong lời nói của Hạo Du làm Tiểu Minh không khỏi muốn phì cười, nhưng thực sự thấy trái tim trong lồng ngực đang thổn thức khôn nguôi. Cô cũng đỏ mặt gật đầu, mắt mở to:

– Được ạ.
– Nhưng…anh…không thạo việc đó.
– Vậy để em dạy anh.

Tiểu Minh khúc khích cười, hai má cứ dần đỏ lên không tự chủ. Đôi mắt to tròn cô hướng về Hạo Du, là tình yêu ngập tràn trong đó.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Cánh Cửa Mở
Tấm hay cám
Bí quyết của sự thành công
Khả năng quan sát
Trọng Thủy Mỵ Châu