Cuối Cùng…Mình Cũng Thuộc Về Nhau!

23.09.2014
Admin

– Rất tốt, vậy…
– Đừng hỏi…nữa, mệt…
– Được rồi, chỉ một câu nữa thôi, cậu có nhớ chuyện gì đã xảy ra không?
– C…ó…

Đình Phong khó nhọc nói chẳng rõ tiếng nhưng cũng đủ làm nụ cười hiện lên trên môi cả người phụ nữ anh yêu thương nhất.

Đến ông bác sĩ cũng không khỏi nở một nụ cười.

– Tốt, tốt lắm. Được rồi, để bệnh nhân nghỉ ngơi, tốt hơn hết là không nên làm ồn…

Vị bác sĩ nói thêm vài câu nữa dặn dò rồi đi ra ngoài, theo sau là cô y tá từ đầu đến cuối chẳng nói gì.

Mẹ Đình Phong theo bác sĩ ra ngoài lên tiếng cảm ơn rồi mới đi vào. Lúc này, Tiểu Minh đã ngồi cạnh Đình Phong, ánh mắt dịu hiền hướng về anh, cô khẽ đưa tay vuốt ve đôi má anh, mọi cử động đều hết sức nhẹ nhàng. Chợt thấy Đình Phong mấp máy môi, tiếng nói phát ra dường có dường không:

– Cô…là ai?

Tay Tiểu Minh như đông cứng lại ngay trên mặt Đình Phong, mắt cô mở to đầy sợ hãi, mọi hoạt động cơ thể như ngưng lại hoàn toàn, kể cả thở. Mất đến chục giây, Tiểu Minh mới “tỉnh” lại, cô quay ra nhìn mẹ Đình Phong, tiếng gọi như hét:

– Bác ơi, Phong…Phong Phong…
– Thằng bé làm sao? Sao thế Tiểu Minh? – bà Ngọc Vân đang rót nước, nghe Tiểu Minh gọi vội chạy lại bên giường Đình Phong.
– A…Anh ấy không nhận…nhận ra con, bác ơi.

Lúc này nước mắt đã ngập tràn đôi mắt to tròn của Tiểu Minh, cô nhìn mẹ Đình Phong, mếu máo nói. Đình Phong không nhận ra cô, tất cả mọi chuyện đều nhớ tại sao lại không nhận ra cô. Tiểu Minh nghe rõ tiếng tim mình đang vỡ ra từng mảnh.

– Là…là sao Tiểu Minh? Con nói sao, thằng bé…thằng bé… Bác sĩ…bá…
– Đừn…đừng…đùa mà…vợ yêu, sao…anh quên em…được…

Lúc này nghe Đình Phong nói, Tiểu Minh cảm thấy tim mình đã vỡ ra rồi lại liền lại, một thứ niềm vui gì đó chảy tràn trong tim cô. Nhưng đi cùng đó là…bực tức. Phải rồi, cô thì lo sợ thế mà anh lại đùa thế đấy. Làm cô được một phen thót cả tim vì sợ.

– Phong Phong! – Tiểu Minh như hét lên, cô nhìn anh, đáy mắt là sự phẫn nộ ngập tràn.
– Hì, anh…đùa mà. Đừng…bực…

Thấy Đình Phong cười mà mặt lại nhăn nhó, Tiểu Minh cũng chẳng thể nào mà giận anh thêm được. Quay sang thấy mẹ Đình Phong cũng đang cười, nét mặt tươi tỉnh, cô cũng chỉ biết nhoẻn cười một cái.

– Vẫn trêu được thì vẫn còn khỏe lắm, thằng nhóc này, làm mọi người lo lắng lắm, biết không. – bà Ngọc Vân giọng như đang trách móc nhưng miệng lại cười.
– Mẹ… Bố đâu…ạ? Bố…không đến…sao?
– Có, bố anh đến lúc anh còn chưa tỉnh, lại đến công ti rồi. Nãy vừa gọi điện hỏi thăm anh đấy.
– Dạ… Mẹ…cho con…ngồi dậy, nằm…đau lắm…
– Không được, anh vừa mới tỉnh lại, sao ngồi dậy được, ngoan ngoãn nằm yên đi.

Tiểu Minh nghe Đình Phong “đòi hỏi” vội nói, giọng vừa nhu vừa cương. Nghe lời Tiểu Minh, mẹ Đình Phong cũng nhẹ nhàng cất tiếng:

– Tiểu Minh nói đúng đó con, vừa mới tỉnh lại, ngồi dậy làm gì vội chứ.
– Nhưng…nằm…đau…

Đình Phong vừa nói vừa thở rất mệt, mặt anh nhăn nhó nhìn đến là thương, nhưng Tiểu Minh trong lúc này không thể chiều anh vậy được, Đình Phong vừa mới tỉnh không bao lâu, nói còn mệt thế kia, để anh ngồi dậy thật không tốt chút nào.

Rồi Đình Phong không thấy ai nói gì nữa cũng đành im lặng. Anh nằm yên trên giường, đưa mắt nhìn Tiểu Minh, phải nghiêng đầu sang bên để gối không chạm vào vết thương trên đầu. Thực sự nằm thế này rất khó chịu, anh chỉ muốn được ngồi dậy. Mà…anh cũng muốn ôm Tiểu Minh quá.

– Mẹ…con…đói…

Đình Phong cả ngày hôm qua không ăn một chút gì, lại bị mất máu, anh đói là phải thôi. Nhưng sự thật là…anh muốn được ở một mình bên Tiểu Minh một lúc.

Dường như mẹ anh cũng hiểu ý con trai mình, liền đứng dậy:

– Ừ, để mẹ đi mua cháo cho con.
– Dạ, để con đi mua cho, bác cứ ở lại với Phong Phong đi ạ.

Cuối cùng chỉ có mỗi Tiểu Minh là không hiểu!

Sau một hồi “giằng co”, Tiểu Minh đã phải…ngậm ngùi ngồi nhìn mẹ Đình Phong ra khỏi phòng bệnh đi mua cháo cho anh.

Sau khi mẹ mình đi rồi, Đình Phong mới nhìn Tiểu Minh, khẽ cất tiếng, anh cố đưa tay nắm lấy tay cô:

– Vợ…vợ yêu…
– Dạ, em đây.

Tiểu Minh thấy Đình Phong gọi mình liền trả lời ngay, không để anh đợi chút nào.

– Em…em không sao…chứ?
– Dạ? À, vâng, em…không sao hết, chỉ có anh thôi. – Tiểu Minh đầy xót thương nhìn Đình Phong, nói.

Đình Phong nghe vậy, không khỏi thở phào một cái trong đầu. Vậy là anh đã làm tốt, tuy là bị thương phải vào viện thế này nhưng anh vẫn bảo vệ được vợ yêu của mình an toàn.

Thực ra nếu không phải tên đó chơi trò uy hiếp anh bằng Tiểu Minh, Đình Phong đã không bị như thế này. Chắc chắn, chuyện này anh sẽ không bỏ qua đâu.

– Ừ…em không sao…là tốt rồi. Anh chỉ…lo…cho em. Anh làm…em…sợ lắm…phải không? Xin…lỗi…

Nói một câu dài, Đình Phong vừa mới tỉnh lại không lâu cảm thấy rất mệt, lời nói ra càng ngày càng bé dần, cuối cùng hai chữ “xin lỗi” chẳng thể phát ra được thành âm thanh, chỉ còn đoán được nội dung qua khẩu hình của anh mà thôi. Trán Đình Phong nhăn lại, hơi thở bỗng chốc vừa dồn dập vừa yếu ớt, môi anh nhợt nhạt…

– Phong Phong…là em phải xin lỗi…
– Không…là…là…
– Phong Phong, anh đừng nói nữa, anh mệt lắm đúng không, anh đừng nói nữa.

Tiểu Minh vội vàng cướp lời Đình Phong, không để anh nói hết câu. Anh mệt thế kia rồi, còn cố nhận lỗi về mình nữa. Cô không muốn nghe tiếng anh yếu ớt như vậy, nói mà đâu có phát ra tiếng.

Tiểu Minh đưa cả hai tay nắm chặt lấy tay Đình Phong, cô cố nén nước mắt.

Đình Phong thấy biểu hiện Tiểu Minh lo cho mình, tuy mệt nhưng vẫn không giấu nổi vui mừng. Mấy hôm trước cô còn giận anh lắm mà, cũng vì bỏ đi nên mới có chuyện xảy ra như thế. Vậy là Tiểu Minh cũng không đến nỗi vì giận chuyện anh lừa dối mình mà bỏ mặc anh, điều nay đối với Đình Phong là một niềm vui quá lớn.

Nhưng dù sao, việc nào phải ra việc ấy, chuyện anh có lỗi với Tiểu Minh, anh vẫn mong nhận được lời tha thứ từ cô.

– Tiểu Minh, vợ yêu…anh…anh xin…xin…
– Phong Phong, em đã bảo anh không phải xin lỗi, anh đừng nói nữa mà.
– Khô…không, anh xin lỗi…anh…lừa dối…em, em…tha thứ…tha thứ…cho anh…nhé…anh…sai…sai rồi…

Tiểu Minh nghe đến đây, nước mắt đã cố kìm nén lại mạnh mẽ trào ra khỏi mi mắt, lã chã rơi.

Đình Phong nhìn thấy Tiểu Minh khóc chỉ hận không thể dùng bàn tay mình mà lau nước mắt cho cô, cơ thể anh rất nặng nề, mọi cử động đều khiến anh mất sức, ngay cả thở cũng rất mệt, nói gì đến việc giơ tay lên chứ.

Cảm giác bất lực y hệt hôm trước ở ngoài cửa phòng nghe cô khóc…

– Vợ…đừng…khóc…đừng khóc…

Đình Phong nhìn hai bờ vai bé nhỏ của Tiểu Minh cứ run lên bần bật, nước mắt càng chảy nhiều, không chịu được nữa mà cố gượng dậy. Nhưng anh thật sự không thể, toàn thân dường như vô lực. Đình Phong bức bối cắn chặt răng vào môi khiến nó đã nhợt nhạt lại dần như trong suốt.

Bất ngờ, Tiểu Minh cúi hẳn đầu xuống mà hôn lên môi Đình Phong. Bờ môi không ấm áp như mọi lần nhưng vẫn cảm nhận được vị ngọt ngào tan chảy trong miệng hai người.

Đình Phong nằm yên để Tiểu Minh hôn…
…say đắm.

Bà Ngọc Vân từ ngoài cửa đi vào, bước chân đang vội vã bỗng khựng lại khi đôi mắt bà hướng vào đôi trai gái đang tự nhiên bày tỏ tình cảm trong phòng kia. Không muốn làm phiền “hai đứa trẻ”, bà lặng lẽ bước ra rồi đứng ngoài hành lang, chờ chúng “hành sự” xong.

Đình Phong và Tiểu Minh tất nhiên là không biết gì, vẫn tiếp tục hôn nhau đắm đuối.
Cho đến lúc Đình Phong không thể thở được nữa hai người mới phải buông nhau ra trong nuối tiếc.

Nhìn sắc mặt Đình Phong tái nhợt, Tiểu Minh thấy vừa buồn cười vừa thương.

– Tha…tha…anh? – Đình Phong vẫn có ý hỏi sau khi thở- như- chưa- bao- giờ- được- thở.
– Vâ…vâng ạ. Anh hãy cố gắng dưỡng thương cho khỏe, em sẽ chăm sóc cho anh. Chuyện quá khứ…bỏ qua hết đi. Em sẽ không giận anh nữa…

Tiểu Minh vừa nói vừa cười, mắt vẫn long lanh nước.

Nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy không vui. Rõ là làm lành với Đình Phong rồi cô phải thấy rất mừng mới phải.

Trong lòng nghĩ thế nhưng nhìn ra Đình Phong thấy anh có vẻ rất vui nên cô cũng không nghĩ ngợi nhiều nữa. Cô nheo mắt cười với Đình Phong khi thấy ánh mắt anh hướng về mình tràn ngập tình ý.

Bỗng điện thoại Tiểu Minh vang lên tiếng nhạc báo cuộc gọi đến. Tiểu Minh đưa mắt liếc xem người gọi rồi đứng liền dậy, miệng nói:

– Em ra ngoài nghe tí, chắc mẹ cũng sắp quay lại, anh ở một mình nhé. – Tiểu Minh nói có vẻ gấp gáp vì chuông điện thoại như giục giã cô.
– Ừ, nhanh.

Nhìn Đình Phong khẽ gật đầu, Tiểu Minh cầm điện thoại chạy ra thì lại bắt gặp ngay mẹ anh đứng bên ngoài. Cô hơi ngạc nhiên nhưng cũng chỉ cất lời chào rồi chạy đi sau khi bác gái đã vào với Đình Phong.

Chạy ra đến ghế đá khuôn viên bệnh viện, Tiểu Minh vội vàng nghe máy, chuông lần này đã là lần thứ ba:

– Alo, Hạo Du à, em đây.
– Ừ, là anh. Anh gọi hỏi thăm thôi, thế nào rồi, Đình Phong tỉnh chưa em?
– Dạ, anh ấy tỉnh rồi anh ạ. Cũng được đến tiếng rồi.
– Vậy à, thế…không sao chứ? – Hạo Du cất tiếng (có vẻ) thực sự lo lắng.
– Vâng, anh ấy nói được, cũng cử động được rồi, không quên gì cả, mà…cũng trêu được rồi.

Tiểu Minh nói mà nghĩ lại lúc nãy là lại muốn phì cười. Đình Phong thật sự làm cô sợ chết đi được, sau lại vừa bực vừa mừng.

– Ừ, vậy thì tốt rồi. Thế bố mẹ Đình Phong còn ở đó không hay có mình em?
– Hi, có mẹ Đình Phong thôi ạ, bác ấy vừa mua cháo cho anh ấy xong, đang ở cùng anh ấy trong phòng.
– Vậy em đang không ở chỗ Đình Phong à?
– Vâng, em ra khuôn viên nghe điện thoại.
– Em ở khuôn viên hả? Hi, vậy đợi anh chút nhé.
– Dạ.

Tiểu Minh hơi ngạc nhiên “dạ” một tiếng rồi không thấy Hạo Du nói gì nữa luôn. Nhưng anh không tắt máy, sao còn nghe có tiếng xe cộ, Tiểu Minh nghĩ ngợi, tranh thủ kiếm một cái ghế đá mà ngồi xuống, cô nhớ rõ ràng Hạo Du nói sáng nay phải đi học nên mới rời đi mà.

Rồi đột nhiên Tiểu Minh nghe thấy tiếng Hạo Du vang lên từ…ngay bên cạnh.

Giật mình quay sang Tiểu Minh không khỏi tròn mắt vì đúng là Hạo Du đang ngồi bên cô đây, còn nháy mắt với cô một cái:

– Hạo Du? Sao…?

Thấy Hạo Du cười một nụ cười ấm hơn cả nắng:

– Hì, anh được nghỉ học. Em…ăn gì chưa?
– Em? Chưa, làm gì có lúc nào chứ. – Tiểu Minh vẫn rất ngạc nhiên – Mà, anh…đến đây làm gì?
– Anh thăm bạn anh, không được sao?

Hạo Du vẫn cười, không hiểu sao Tiểu Minh lại thấy rất…khó thở khi phải “đối mặt” với nụ cười đẹp đến mê hồn đấy.

Cô cúi ngay mặt xuống tránh phải nhìn vào Hạo Du, ánh mắt ấm áp anh trao cũng khiến cô không thoải mái.

– Bạn anh bị ốm sao? – với giọng bối rối xen ngại ngùng, Tiểu Minh nói.
– Không, bạn anh chăm người ốm.

Tiểu Minh nghe đến đây bất giác lại ngẩng lên:

– Em?
– Hì, ừ, anh về sớm không có việc gì làm nên…mang cho em này.

Hạo Du nói rồi từ đâu bỗng đưa ra trước mặt Tiểu Minh một hộp cơm. Với sự ngỡ ngàng và…không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Tiểu Minh mãi mới cử động được tay mà đưa lên đỡ lấy nó, miệng nở nụ cười gượng gạo rất khó coi:

– Mang…cho em? Cơm sao?
– Ừ, là bento. Em mở ra ăn đi, anh nghĩ là em chưa ăn gì sẽ đói nên…
– Dạ…

Thật vô cùng bất ngờ và xúc động, đó là tất cả những gì Tiểu Minh nghĩ trong đầu khi mở hộp cơm Hạo Du mang cho cô ra. Một hộp bento dễ thương và ngon mắt kinh khủng với hình con mèo ở giữa, xung quanh là những bông hoa đủ màu được làm bằng đậu, cà rốt và các loại rau củ gì đó mà phải ăn mới biết được. Riêng hình con mèo thì được làm bằng cơm nhuộm vàng, có ba đường vằn trên đầu bằng xúc xích, cái mũi xinh bằng đậu, hai bên chân trước là hai miếng trứng cuộn, ba đường tương ớt làm các ngón chân. Thật là nhìn đã muốn…ăn ngay rồi.

– Hạ…Hạo Du, con mèo, yêu quá đi mất ~>.<~
– Hì hì, xinh lắm đúng không, anh biết em thích mèo nên mới làm đó.
– A…Anh…? Hạo Du, là anh làm sao?

Tiểu Minh lại được một phen tròn mắt. Cô chăm chăm nhìn vào Hạo Du mà không tin được những gì mình vừa nghe thấy. Là Hạo Du làm? Phải nói là cô quá kinh ngạc mới đúng, Hạo Du của ngày xưa đến pha sữa còn…chẳng có vị, nói gì đến làm cả một hộp bento cầu kì như thế này.

Nhưng Hạo Du thấy thái độ của Tiểu Minh như vậy thì chỉ cười hiền một cái, chẳng biết trong đầu đang nghĩ gì.

– Hì. Thôi em ăn đi, nó còn nóng đấy. Anh để đũa bên cạnh đó, cả thìa. Em ăn đi không đói.

Cảm kích cầm trong tay hộp bento, Tiểu Minh thực sự vẫn muốn biết nó có phải do Hạo Du làm hay không, mà lại còn “biết em thích mèo nên làm” nữa chứ. Đang định mở miệng hỏi thì đã nhìn thấy hai cái urgo dán trên tay Hạo Du, cô khi này còn kinh ngạc hơn nữa, không thể tin được là Hạo Du đã làm hộp bento này.

Mà tin rồi lại thấy…sao sao, khó tả.

– Tiểu Minh, sao thế, không muốn ăn sao? Có gì em không thích hả? – Hạo Du lông mày nhíu chặt vào nhau hỏi.
– Hi, dạ, không. Em ăn nhé. Mà anh ăn chưa?
– Anh ăn rồi, em ăn đi.

Hạo Du lại hiền lành cười, ánh nhìn vẫn ngập tràn nắng ấm.

Tiểu Minh ngượng ngùng gật đầu, đưa một miếng “thịt mèo” vào miệng. Trong lòng bỗng thấy vừa vui mừng vừa cảm kích, hai cảm xúc như hòa tan vào nhau khiến…nước mắt Tiểu Minh rưng rưng nghẹn ngào.

Miếng cơm trứng sao lại ngon lạ thường đến như vậy!

– Thế nào, ngon không?
– Dạ, có…
– Ừ, em ăn hết nhé. À, có uống nước gì anh đi mua cho.
– Không ạ.

Tiểu Minh lí nhí nói, cô sợ nếu nói to, nước mắt cô sẽ trào ra mất thôi. Tiểu Minh bản thân không thể biết cảm xúc này tại sao mà có, cô chỉ biết, được ăn cơm chính tay Hạo Du nấu với cô là một niềm vui vô hạn. Một niềm hạnh phúc cô chưa bao giờ có và vẫn luôn…ước ao. Hồi trước, cô đã mong ngày này biết bao nhiêu. Tiếc là…

Hạo Du ngồi bên chăm chú quan sát Tiểu Minh ăn cơm mình nấu, tuy có vất vả nhưng giờ lại mang đến niềm vui sướng không gì sánh nổi. Trái tim cậu đang nhảy múa, đang ca hát trong niềm hạnh phúc ngập tràn. Gương mặt Hạo Du vốn đã đẹp, nay điểm thêm màu của hạnh phúc lại càng thêm nổi trội, một vẻ đẹp khiến thiên nhiên cũng phải ghen tức. Kia kìa, nắng có đẹp, có ấm bằng nụ cười và ánh mắt Hạo Du lúc này đâu, và đôi môi hồng của cậu thì khiến cả những bông hoa tigon đang rung rinh trong gió kia cũng phải tị nạnh và tự ti vì sắc hồng khiêm tốn của mình!

Hình ảnh Hạo Du ngồi bên nhìn Tiểu Minh ăn với ánh mắt hết sức dịu dàng, âu yếm làm cho không biết bao nhiêu đôi uyên ương phải ghen tị.

Và trong lúc này, lúc mà tình cảm dành cho cô hiện ra trong từng cử chỉ, lời nói, ánh mắt của Hạo Du, Tiểu Minh mới nhận ra một điều, vì sao khi nãy làm lành với Đình Phong cô lại thấy trong lòng không thoải mái, chính là vì Hạo Du. Là vì Hạo Du yêu cô, là vì…cô lại làm khổ anh lần nữa rồi.

Lòng cô đau như cắt!

– Tiểu Minh này, em với Đình Phong…làm lành rồi chứ hả?

Tiểu Minh đang ăn bỗng nghe Hạo Du hỏi, không chủ động mà mọi cử chỉ đều trở nên lúng túng và gượng gạo, kể cả nụ cười.

Cô trả lời mà không ngẩng lên nhìn cậu:

– Dạ, vâng, bọn em lại…bình thường rồi anh ạ.
– Ừ, vậy…tốt lắm… Chúc mừng em nhé.

Hạo Du nói với niềm xót xa vô hạn. Cậu đã biết trước câu trả lời rồi sao còn cứ muốn hỏi chứ, bây giờ thì… Đau quá! Trái tim như bị gai nhọn quấn quanh và thít thật chặt. Máu chảy không ngừng, đau đớn không sao kể xiết.

Người Hạo Du không chủ định mà run lên một cái. Đôi mắt bỗng chốc sâu thăm thẳm lại tối tăm, lạnh lẽo, Hạo Du sợ Tiểu Minh phát hiện ra liền vội quay mặt ra phía khác.

Nhưng sao Tiểu Minh lại không nhận ra cho được!

– Hạo Du…
– Ừ, a…anh đây, sao thế Tiểu Minh?

Hạo Du nghe Tiểu Minh gọi, cố gắng lấy lại tâm trạng mà quay sang cô cười một cái thật tươi. Ừ, tươi lắm, cười…mà như mếu.

Tiểu Minh nghe thấy tiếng khóc từ tim mình.

Tiếng khóc thổn thức đầy xót thương.

Khóc vì nỗi đau của một trái tim khác!

– Hạo Du…
– Ừ…?
– Em…
– Sao vậy Tiểu Minh, có gì muốn nói em cứ nói đi.
– Em…
– …
– Em… Hãy tha thứ cho em, Hạo Du. Xin đừng trách em… Đình Phong tuy là đã lừa dối em nhưng tất cả đều xuất phát từ tình yêu to lớn mà anh ấy dành cho em, em không thể vì thế mà… Hạo Du, em biết anh yêu em nhưng…so với anh, Đình Phong thực sự cần có em hơn.
– Tiểu Minh…
– Anh hãy thông cảm cho quyết định của em, bốn năm trước số phận đã không cho chúng ta về với nhau, có trách, xin anh hãy trách ông trời…

Tiểu Minh ánh mắt đầy đau thương hướng vào Hạo Du, từng tia nhìn như thâm nhập vào từng ngóc ngách trong tâm hồn của cậu…

Cả những nơi tối tăm nhất…

Nơi…chất chứa niềm đau, sự thống khổ và bi ai…

Trách ông trời, phải, Hạo Du còn biết trách ai bây giờ.

– Tiểu Minh, anh không trách em đâu, sẽ không bao giờ trách em cả. Đình Phong cần em hơn vì thế hãy sống thật hạnh phúc bên anh ta. Anh không sao hết, bốn năm qua không có em…anh vẫn sống…rất tốt…rất vui vẻ…
– Hãy hiểu cho em…
– Ừ, anh hiểu, anh đã nói mà, anh sẽ sống tốt kể cả khi không có em ở bên, như bốn năm qua…
– …
– Em đừng suy nghĩ gì hết, anh vẫn là bạn của em, một người bạn thôi, ở bên em, được không Tiểu Minh?
– Em xin lỗi Hạo Du, từ bây giờ, em sẽ cố gắng bù đắp cho anh…

CHUYỂN BIẾN?

Ở bên Hạo Du thực tôi không sao có thể kiểm soát nổi cảm xúc của mình, có thứ tình cảm gì đó cứ chảy dạt dào trong trái tim tôi mà hình như…nó không thể miêu tả được chỉ bằng hai chữ: “tình bạn”…

Đình Phong tính đến hôm nay đã ra viện được một tuần rồi, sức khỏe của anh đã phần nào hồi phục, bác sĩ cũng nói là sẽ không để lại di chứng gì sau này, tôi nghe vậy cũng thấy vô cùng yên tâm.

Nhưng có một điều khiến tôi không hài lòng chút nào, đó là Đình Phong vừa mới xuất viện mà đã lại chúi đầu vào công việc, không chịu nghỉ ngơi gì cả. Anh bảo trong khoảng thời gian anh nghỉ, tuy bố đã sắp xếp người giải quyết công việc ổn thỏa phần nào, nhưng có những cái, chỉ có Đình Phong mới xử lí được, anh khỏe rồi không thể không đến công ti. Vì thế, cùng lúc, Đình Phong vừa phải đi học vừa phải đi làm, tôi có nói anh thế nào anh cũng không nghe, lúc nào tôi kêu ca Đình Phong cũng nói cười nói là anh khỏe lắm rồi, anh không sao hết, mà chỉ cần nhìn sắc mặt anh mỗi tối đi về là tôi biết thừa cái “khỏe”, cái “không sao hết” của anh rồi.

Thật là khiến người ta vừa lo, vừa bực bội!

Đấy, đến giờ này mà cũng đã về đâu.

Nhìn đồng hồ đã gần tám giờ mà vẫn chưa thấy Đình Phong, tôi chán nản thở dài, hình như anh ra viện được một tuần thì có sáu hôm là thế này rồi, haiz.

Với tay lấy cái điện thoại cách mình không xa, tôi đang định gọi cho Đình Phong thì đã thấy có tin nhắn anh gửi từ lúc nào.

Tin nhắn đến lúc bảy rưỡi, à cũng vừa mới, lúc đó có lẽ tôi nấu ăn trong bếp nên không để ý.

“Vợ yêu à, anh hôm nay về muộn, có lẽ sẽ về chỗ bố mẹ luôn, vợ yêu ở nhà ăn cơm rồi ngủ sớm nhé, ság mai anh về sớm với em. Yêu em”.

Phải nói là tâm trạng tôi đang cực kì xấu, vốn đã không tươi sáng gì rồi đọc xong cái tin nhắn này lại càng… Nếu không về ít nhất cũng phải báo cho tôi từ sớm chứ, tôi đã nấu cơm tối cả rồi.

Bực bội, tôi nhấn ngay nút gọi. Bỗng thấy đầu bên kia vang lên tiếng nói của một người phụ nữ:

“Tài khoản của quý khách không đủ…”

Thế đấy.

Ném cái máy xuống giường một cách đầy…bạo lực, tôi thả mình đến “phịch” một cái nằm xuống. Đúng là bực đủ đường mà.

Ôi tôi tức chết mất thôi!!!

Nằm đó than thở một hồi, khi kim dài của chiếc đồng hồ treo tường hình trái tim kia đã chỉ đến số mười một, tôi mới uể oải ngồi dậy. Khoác tạm chiếc cardigan màu lục, tôi cầm ví và đi ra ngoài.

Tôi định đi mua cái thẻ điện thoại.

Đường phố giờ này nhộn nhịp và vô cùng đông đúc. Đèn điện sáng trưng trải đều dọc con đường rộng thênh thang trước mặt tôi. Tôi vừa đi vừa ngắm nghía phố phường. Đúng ra là ngay trong khu chung cư của tôi cũng có một quán tạp hóa đấy, nhưng tôi lại thích đi ra tận ngoài đường chính này. Tự nhiên thấy có hứng thả bộ.

Nhìn lại cái cổng khu chung cư Đại Phát đã khuất sau những ngôi nhà cao tầng mọc san sát nhau từ lúc nào, tôi mới dừng chân lại một chút. Cách tôi ước chừng năm mươi mét là một cửa hàng điện thoại, tôi có thể mua thẻ ở đó.

Mua được thẻ rồi, tôi chậm rãi quay lưng đi về nhà. Bỗng tôi bắt gặp một hình bóng quá đỗi quen thuộc, Hạo Du, hình như anh vừa mới đi ra từ cửa hàng tạp hóa bên cạnh cửa hàng điện thoại.

Vốn định tỏ ra không để ý vì thấy Hạo Du đã lên xe chuẩn bị đi nhưng thế nào mà cơ thể tôi cứ hoạt động hết sức…vô kỉ luật, tay tôi giơ lên và miệng thì gọi rất lớn:

– Hạo Du.

Anh nghe tiếng gọi thì quay lại ngay, nhìn thấy tôi còn cười:

– Tiểu Minh, là em à.

Tôi (đành) bước nhanh lại gần Hạo Du, đến trước mặt anh mới lại lên tiếng:

– Hi, em thấy anh đi ra từ kia – tôi chỉ vào cái cửa hàng tạp hóa lớn sau lưng – anh mua gì à?
– À, anh mua mì tôm, anh vừa đi học thêm về, đói quá mà nhà chẳng còn gì ăn hết.

Câu trả lời của anh không khỏi khiến tôi ngạc nhiên:

– Học thêm?

Rồi bỗng thấy nét mặt Hạo Du có chút bối rối. Nhưng anh lại cười ngay được.

– Hì, ừm, thế em đi đâu mà lại ra đây?
– À, em mua cái thẻ điện thoại. Ngay kia kìa. – tôi cũng nhoẻn cười.
– Ừ, thế mua được chưa?
– Em mua được rồi, vừa định về thì thấy anh.

Tôi vừa nói vừa giơ cái thẻ lên cho Hạo Du xem, cười tươi rói.

Và Hạo Du cũng khẽ cười một cái, rất ấm.

– Vậy lên xe đi anh đưa về. Chỗ này cũng xa chỗ em ở phết mà, đúng không?
– Dạ vâng, nhưng có làm phiền anh không?
– Tất nhiên là không rồi. Em lên đi.

Thế là tôi chẳng ngại ngần gì mà lên ngồi sau anh.

Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện rất vui vẻ.

Rồi tôi chợt nhớ.

– Mà Hạo Du, anh bảo anh mua mì tôm về ăn sao?
– Ừ, định đi ra quán ăn nhưng còn các hôm sau nữa nên anh đi mua luôn chục gói mì về ăn dần.
– Ôi Hạo Du, ăn nhiều mì tôm không tốt cho sức khỏe đâu, thảo nào mà anh gầy như vậy.
– Hi, nhưng biết làm sao, anh ở có một mình thôi mà, lại không có thời gian nấu cơm, ra quán ăn mãi cũng chán.

Nghe đến đây thì tôi thực sự rất thương Hạo Du.

Đúng là anh ở một mình, làm gì có ai chăm sóc đâu.

Bảo sao anh càng ngày càng gầy đi như thế.

– Vậy hay anh sang nhà em ăn cơm đi – tôi chợt nhớ ra mâm cơm ở nhà vẫn còn nguyên, một mình tôi ăn cũng chẳng hết mà lại chán – em cũng chưa ăn tối.
– Muộn thế này mà em chưa ăn sao?
– Vâng, hôm nay Đình Phong không về, anh lên nhà em ăn cùng em luôn nha. Một mình em ăn buồn lắm.
– Thôi, anh về ăn mì tôm cũng được. Em là con gái, lại ở nhà một mình, anh lên không tiện đâu.
– Hic, ngại gì chứ, hồi trước chẳng phải…

Ôi, may mà tôi đã ngăn mình lại được. Tí thì tôi nói: “Hồi trước chẳng phải chúng mình đã ở cùng nhau đó sao”. Tệ thật, tôi làm sao rồi, chuyện đấy còn nói ra nữa, muốn làm Hạo Du buồn hay sao.

Đáng ghét quá đi, Minh Minh ngốc này nữa >.<.

Rồi vừa tự…cốc đầu mình xong thì tôi nghe thấy Hạo Du nói:

– Tiểu Minh, đến nhà em rồi.
– A, đến rồi sao, nhanh quá.

Tôi cười hì hì rồi vội vã xuống xe sau khi thấy mình đã ở trước cổng khu chung cư Đại Phát.

Thấy Hạo Du chần chừ có vẻ không muốn cùng tôi lên nhà ăn cơm, tôi liền giục anh:

– Anh cũng xuống xe đi Hạo Du, lên nhà ăn cơm với em.
– Nhưng…
– Nhưng nhị gì nữa, nào xuống đi, xuống đi nào.

Tôi níu tay Hạo Du, đung đưa, mắt thì mở to nhìn anh, lại chớp…lia lịa, quả thật đến lúc Hạo Du đã vào trong cất xe đi ra rồi, tôi mới thấy hành động của mình sao mà giống…cún con vẫy đuôi nịnh chủ thế không biết >.<.

Tôi ngượng ngùng quay ngay mặt đi giả vờ nhìn nơi khác khi bắt gặp ánh mắt Hạo Du hướng vào mình. Nhưng thực trong thang máy chẳng có chỗ nào đủ đẹp cho tôi nhìn hết, ngoài…khuôn mặt của Hạo Du.

Nghĩ đi nghĩ lại thì đúng thế thật.

Hạo Du càng ngày càng đẹp. Đẹp từ chân mày đến cái cổ cao gầy kiêu ngạo. Đẹp từ bờ mi cong đến đôi mắt ấm áp, đẹp từ cái mũi thanh tú đến môi hồng gợi cảm. Tuy khuôn mặt Hạo Du hơi gầy, da lại là màu trắng xanh không được khoẻ mạnh, nhưng những đường nét hoàn hảo vẫn tạo nên một gương mặt đầy cuốn hút và hấp dẫn.

À, còn mái tóc mềm mượt màu vàng nâu.

Đẹp thật.

Đẹp đến mê mẩn.

Đẹp đến hoàn hảo.

Đẹp đến say đắm lòng người.

Sao lại có thể đẹp đến như thế chứ.

– Tiểu Minh, mặt anh…dính gì sao?
– …
– Tiểu Minh!
– Ơ dạ dạ…?
– Em…nhìn anh gì ghê thế.
– A, e…em…

Mặt tôi phút chốc nóng bừng lên, đảm bảo thân nhiệt lúc này phải là trên 39 độ!!!

Hạo Du phát hiện ra tôi đang nhìn (trộm) anh ấy.

Phát hiện ra tôi đang nhìn chăm chú vào mặt anh ấy.

Với vẻ mặt (hẳn là) rất ngốc nghếch.

Aaaaaaaaa…ngại chết mất thôi…

“Ding…doong…”

Tiếng thang máy vang lên như…đấng cứu thế của tôi.

Tôi – đỏ bừng mặt chạy vội ra khỏi đó, y một con ngốc, thậm chí còn không để ý gì đến Hạo Du đi đằng sau.

Ôi, tôi không dám nhìn mặt anh nữa đâu, tại sao tôi lại như thế chứ.

Tại sao lại…hám trai đến thế. Nhỡ làm Hạo Du hiểu lầm thì biết làm sao chứ.

Minh Minh >”<

– Bình tĩnh, bình tĩnh…

Tôi đứng trước cửa phòng, quay mặt vào trong thở hổn hển. Mặt vẫn không hề giảm nhiệt.

– Tiểu Minh, em…sao thế?

Quay đầu lại sau, tôi thấy Hạo Du đã ngay trước mặt. Anh nhìn tôi với ánh mắt…rất khó hiểu, trán hơi nhăn lại.

Tôi vội cười trừ một cái, cố gắng làm ra vẻ…chẳng có gì hết.

– Dạ…không sao, hehe.
– Vậy…vào nhà chứ?
– À…dạ, vâng.

Nghe Hạo Du nói, tôi lại cuống cuồng lấy chìa khóa mở cửa và mời Hạo Du vào.

Sao tôi cảm giác hình như Hạo Du không hề để ý cũng chẳng thắc mắc chuyện tôi nhìn anh ấy.

Chuyển biến 2

– Hạo Du, anh vào đi, còn làm gì ngoài đấy đấy?

Nghe thấy tiếng Tiểu Minh từ trong gọi vọng ra, tôi chỉ biết đứng ngoài nhìn em với khuôn mặt khổ sở. Tiểu Minh đi vào vẫn chưa bật đèn, trong nhà tối om, tôi thật sự không dám bước vào.

– Ừ, anh… Dây giày anh bị tuột. Em bật đèn đi Tiểu Minh, sao tối om như vậy chứ. – tôi nói dối rồi cố tình nhắc em bật đèn, tôi không thể cho Tiểu Minh biết lý do thực sự tôi chưa vào là gì được.
– Hi, đợi em tí.

Tiểu Minh nói xong thì không gian bên trong cánh cửa kính trước mặt tôi cũng vụt sáng. Lúc này tôi mới vui vẻ bước vào. Đây là lần đầu tiên tôi đến nhà em. Có mùi hương gì dễ chịu quá.

– Anh ngồi đi Hạo Du, đợi em xíu em thay quần áo nha, rồi mình cùng ăn, hi.

Tiểu Minh nói rồi đi thẳng vào phòng ngủ, để một mình tôi ngồi trên chiếc sofa màu mận chín. Tôi nhìn theo em đến lúc cánh cửa đóng lại mới quay mặt đi đưa mắt nhìn xung quanh một lượt. Em đưa tôi về nhà mà không một chút cảnh giác gì ra sao, dù sao tôi cũng là một thằng con trai mà, hay có lẽ là em tin tưởng tôi quá?

Nếu được thế thì thật là tốt. Nhưng dù sao thì…tôi vẫn chỉ là một người bạn thân của em, không hơn không kém. Nghĩ đến đây tôi lại không khỏi thấy buồn trong lòng. Nhưng không được, là bạn, là bạn, tôi còn phải tự nhắc mình bao nhiêu lần nữa đây. Ranh giới tình bạn giữa tôi và em, tôi không được phép phá vỡ, không được phép vượt qua. Không được buồn…

Thở dài thượt một cái, tôi quyết định tranh thủ lúc em đang thay quần áo mà đứng dậy đi xem một vòng căn nhà. Tường được sơn màu xanh dương dịu mát nên chiếc sofa thật sự rất nổi bật. Trong phòng khách còn treo một vài bức tranh, tôi không rành về hội họa lắm nhưng cũng có thể nhận thấy chúng đều là của những họa sĩ tài danh vì xem rất…khó hiểu. Đúng hẳn ra là chẳng hiểu những bức tranh đó nói về cái gì nữa.

Rời mấy bức tranh, tôi tiếp tục đi xem xung quanh. Giờ tôi mới để, cái tủ gỗ bên cạnh kệ để tivi kia để đầy ảnh em và…Đình Phong. Bốn năm, hai người thật có nhiều kỉ niệm quá. Trông Tiểu Minh cười thật hạnh phúc, ảnh nào em cũng cười. Mà phải rồi, trước kia chụp ảnh với Đình Phong em lúc nào cũng cười tươi lắm. Có lẽ bốn năm qua em sống thật sự rất tốt. Ừ, với Đình Phong mà…, anh ta hạnh phúc thật đấy.

– Hạo Du, anh đang xem gì thế?

Chợt nghe tiếng Tiểu Minh ở đằng sau, tôi hơi giật mình quay lại thì đã thấy em thay quần áo xong và đứng sau tôi từ khi nào rồi.

Nhìn Tiểu Minh lúc này dễ thương quá, em làm cho tôi tâm trạng đang tăm tối bỗng chốc sáng bừng. Những buồn phiền khi thấy những bức ảnh em hạnh phúc bên cạnh Đình Phong phút chốc bị Tiểu Minh xua tan hết.

Em đứng trước mặt tôi, mặc bộ ở nhà dài tay màu hồng phấn điểm những bông hoa lớn màu vàng tươi, tóc buộc thấp vắt sang một bên, trên mái có kẹp chiếc kẹp tóc hình dâu tây – chiếc kẹp tôi mua tặng em – nhìn rất nhí nhảnh và đáng yêu. Thật sự là, người ta nói người đẹp vì lụa chứ tôi thấy những thứ đó mà không được khoác lên người Tiểu Minh thì cũng chẳng có giá trị gì, cũng chỉ tầm thường mà thôi.

Chúng ở trên người Tiểu Minh rồi sao mà lại đẹp đến thế!

– Hạo Du, vào ăn cơm thôi, anh đói lắm rồi đúng không?

Đến lúc tôi nghe thấy tiếng nói trong trẻo của em thì nhìn lại Tiểu Minh đã vào bếp từ lúc nào.

Đưa tay xoa xoa bụng, tôi mới nhận ra đúng là mình đang rất đói. Trưa đi học đã không ăn gì, giờ lại tối muộn rồi nữa. Cái bụng của tôi đang biểu tình dữ lắm đây, sôi sùng sục lên rồi.

Tôi đi ngay vào bếp, đã có một bàn thức ăn dọn sẵn ra đây, tôi đoán em nấu cho Đình Phong nhưng anh ta không về nên… Haizzz…

– Hạo Du, anh ngồi xuống đi.

Tiểu Minh sắp đũa cho rồi còn nhìn tôi cười rõ tươi làm tim tôi không khỏi đập trật một nhịp, mặt nóng ran. Nụ cười của em thật đẹp làm sao, dịu hiền nhưng vẫn có nét tinh nghịch. Nhất là mỗi khi cười, đôi mắt tròn to của em lại híp lại chỉ còn là một đường cong bên dưới làn mi dày, miệng cười mà mắt cũng như đang cười, không khỏi khiến trái tim tôi xao xuyến. À mà, có tên con trai nào nhìn thấy em cười mà tim lại không bị “dở chứng” không nhỉ. Chắc là không rồi. Tự nhiên tôi thấy ghen tị với Đình Phong quá, hắn ta…lúc nào cũng được nhìn thấy em, có thể là mỗi phút, mỗi giây. Ước gì mỗi ngày, tôi lại được một lần nhìn thấy nụ cười tròn trịa trên khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương của em, chỉ cần thế thôi là tôi đã mãn nguyện lắm rồi.

Nuối tiếc rời nụ cười của em ra khi Tiểu Minh đã quay người xới cơm cho tôi, theo lời em, tôi ngồi ngay xuống ghế, đối diện với Tiểu Minh. Bữa tối hai người mà em nấu nhiều quá, nếu có mình tôi chắc mấy hôm cũng chẳng ăn hết được. Từ ngày bị bệnh đến giờ, tôi ăn chẳng được ngon miệng, mỗi bữa chỉ ăn nửa hay một bát là đã thấy no lắm rồi.

Nhìn hết các món do Tiểu Minh nấu một lượt, tôi bỗng thấy trong lòng xuất hiện một niềm phấn khích khác lạ, lại còn hạnh phúc, sung sướng nữa chứ, tất cả đều một tay Tiểu Minh làm hết cả (tuy không phải dành cho tôi). Cái ngày này tôi đã mong chờ biết bao nhiêu, còn không đếm nổi những lần tôi mơ được ngồi cùng Tiểu Minh ăn cơm do em nấu như ngày xưa. Tại sao trước kia tôi lại không trân trọng những giây phút này chứ, bây giờ thì…có mong cũng chẳng được nữa rồi. Haizzz…

– Sao anh thở dài thế Hạo Du, ăn đi thôi nào.

Tiểu Minh đưa bát cơm nóng hổi đến trước mặt tôi, nháy mắt một cái. Khỏi phải nói cũng biết mặt tôi ngay lập tức nóng ran. Ừ thì chẳng biết là do điệu bộ dễ thương của em hay do bát cơm đang bốc khói nghi ngút này, chắc là do…bát cơm rồi.

Tôi nhìn em, mỉm cười, tâm trạng hiện tại thật sự rất tốt:

– Cám ơn em.
– Hi, sao anh khách sáo thế. Ăn đi không đói, kêu đói lắm rồi mà.
– Hì, em cũng ăn đi.
– Mời anh ^.<.

Tiểu Minh lại nháy mắt, lần này thì sau một đợt cố gắng, chật vật kiềm chế thì da mặt tôi cũng không nóng bừng lên.

Tôi bắt đầu ăn.

Tiểu Minh liên tục gắp thức ăn cho tôi. Em vừa gắp cho tôi vừa cười nói bảo tôi phải ăn thật nhiều vào, món nào cũng thấy em giới thiệu:

– Nhiều chất dinh dưỡng lắm, anh ăn đi.
– Món này rất tốt, anh ăn nhiều vào.
– Anh gầy quá, anh cái này đi, bổ lắm.

Nếu ăn hết những gì em gắp chắc tôi bị thừa dinh dưỡng luôn quá!

Nhưng giá mà, tất cả những thứ này…Tiểu Minh đều chủ ý làm cho tôi, dành cho tôi, giá mà là như vậy, có phải tôi sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn nhiều không.

Tôi chỉ là một người khách, em thương tình nên mời về ăn cùng, vì em ăn một mình sẽ buồn, vì người em nấu cho tối nay không về. Nếu không thì…sẽ chẳng bao giờ đến lượt tôi…

Tự nhiên miếng cơm trong miệng trở nên đắng ngắt, chẳng còn vị ngọt ngào như mới đầu tôi cảm nhận được. Có lẽ vì tôi nhận ra một điều, đó chỉ là niềm hạnh phúc trong phút chốc mà thôi.

Tôi đang ảo tưởng thì phải, trong giây phút bỗng lại cho mình được phép hưởng thụ sự quan tâm của em mà biến nó thành lẽ đương nhiên như trước đây.

Ảo tưởng quá rồi.

– Tiểu Minh, em ăn đi, anh tự gắp được. – tôi có gượng cười một nụ cười xấu xí.
– Hì, ăn đi, tại em sợ anh không thoải mái, dù sao…
– Ừ, không sao đâu, em ăn đi, không cần để ý anh, anh tự gắp được mà.

Tôi nói mà còn không dám nhìn vào mắt Tiểu Minh nữa, cúi đầu xuống tự gắp cho mình một miếng cá viên chiên rồi đưa lên miệng.

Và Tiểu Minh thì… Em không nói thêm một lời nào với tôi nữa, cũng tự gắp thức ăn vào bát mình và ăn.

Không khí trong phòng bỗng chìm trong sự yên ắng đến ngột ngạt. Không ai nói với ai một câu. Chỉ chăm chú ăn. Tôi lén nhìn Tiểu Minh, gương mặt đẹp như một thiên thần của em có vẻ không hài lòng, vì câu nói của tôi làm em khó chịu hay sao?

Nhìn em như thế tôi cũng thấy chán quá. Tôi thấy mình thật sự điên rồi, muốn được em quan tâm, chăm sóc nhưng đến lúc đấy lại muốn trốn tránh, lại chỉ mong em đừng dùng sự ân cần, dịu dàng của mình chạm vào trái tim tôi. Ấm, nhưng vẫn lạnh. Hạnh phúc, nhưng vẫn thấy đau. Có phải tôi điên rồi không, hay ai yêu đơn phương cũng đều như vậy?

Tôi muốn được làm một người bạn thân của em. Chỉ là bạn thân thôi.

Nhưng tình yêu của tôi quá lớn để có thể bắt ép nó từ yêu chuyển thành bạn. Đó thật sự là một điều tàn nhẫn, tôi không làm được.

Đi xuống tận bãi đỗ xe tiễn Hạo Du về, sau khi nhắc anh đi chậm thôi cho đỡ lạnh và nhìn bóng anh dần ra khỏi tầm mắt, tôi mới quay lưng đi về nhà, không khỏi thở dài thườn thượt trong đầu. Tôi chợt nghĩ đến câu nói của anh trong bữa cơm (mà sau câu nói đó chúng tôi hầu như không nói thêm lời nào nữa):

“…không cần để ý đến anh…”

Tôi hiểu ý nghĩa câu nói đó của Hạo Du, thế nên sau đó tôi mới không nói thêm gì. Là Hạo Du không muốn tôi quan tâm đến anh, mà có lẽ đúng hơn là anh sợ được tôi quan tâm. Thực ra, tôi làm như vậy cũng chỉ muốn bù đắp cho anh như lời tôi đã hứa. Nhưng bù đắp cho anh dưới danh nghĩa một người bạn thân, chỉ là bạn thân thôi, chắc anh cũng hiểu nên mới nói ra câu đó.

Haiz, vậy là Hạo Du thực sự không thể làm bạn với tôi được, là anh có cố gắng cũng không làm được sao. Ừ mà…tình yêu anh dành cho tôi lớn đến vậy sao có thể dễ dàng…

Có phải tôi đang làm khó anh? Có phải sự quan tâm của tôi chỉ làm anh thấy đau khổ hơn? Có phải là sự bù đắp với tư cách một người bạn của tôi chẳng những không mang lại cho anh một chút vui vẻ nào lại còn chỉ khiến anh thêm hi vọng về một thứ vô vọng?

Tôi nghe thấy ở đâu đó: “Đã không yêu thì đừng gây hi vọng, như thế thật sự rất tàn nhẫn”.

Vậy là tôi đang tàn nhẫn với Hạo Du…

Thực sự tôi chỉ muốn bù đắp cho những đau khổ mà Hạo Du phải gánh chịu trong bốn năm yêu tôi mà tôi không hề hay biết lại còn căm ghét anh.

Chỉ vì thế thôi.

Nhưng lại là tàn nhẫn với anh.

Vậy thì tốt biết làm sao, bản thân tôi cũng đau khổ lắm…nhìn Hạo Du đau khổ, trái tim tôi cũng đau đớn khôn nguôi. Chỉ ước gì có thể mang tình yêu của mình đặt vào tim anh, chắc chỉ có như vậy mới có thể khiến những vết thương trong lòng anh bớt phần nào nhức nhối, bớt phần nào đớn đau.

Nhưng tôi làm sao có thể? Trái tim của tôi chỉ có thể dành trọn cho Đình Phong mà thôi. Vì tôi nợ anh nhiều lắm.

Tôi nợ Đình Phong…

Một mối nợ ân tình.

Hạo Du à, em xin lỗi, em không thể làm được gì cho anh ngoài việc quan tâm đến anh như một người bạn thân. Nếu anh coi đó là một sự tàn nhẫn và anh không muốn…

Em xin lỗi em không thể làm gì khác hơn.

* * * * * *

Đồng hồ đã chỉ mười một giờ đêm, tôi nằm trằn trọc trên giường mãi không sao chợp mắt nổi. Cứ nhắm mắt vào…hình ảnh Hạo Du lại hiện ra trong đầu tôi, một cách rõ nét, từng biểu hiện trên khuôn mặt, rồi lời nói… Đến bây giờ tôi mới nhận ra, Hạo Du thực sự vẫn ảnh hưởng rất sâu sắc đến tôi, so với bốn năm về trước có giảm thì cũng chỉ là giảm tí thôi.

Đó có phải là một điều lạ lùng không nhỉ, tôi tự hỏi mình như thế. Vì sau từng ấy chuyện xảy ra, lại không biết bao nhiêu lần tôi nhủ sẽ quên Hạo Du đi mà không sao làm được, Hạo Du vẫn chiếm một vị trí lớn (tôi không dám nói là đặc biệt) trong lòng tôi.

Hình như bản thân tôi vẫn cho nó là lẽ đương nhiên, và vì sao lại đương nhiên thì tôi không hề biết.

Haiz, rõ là sao đến chính mình tôi cũng chẳng hiểu nổi luôn.

“You make me cry, make me smile
Make me feel the love is true
You always stand by my side
I don’t want to say goodbye…”

Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên làm cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi, tôi – đang nằm ôm Dinga trên giường – lười biếng đưa tay cầm lấy cái máy ở cách mình không xa, rồi lười biếng nhấn nút nghe. Là Tú Giang gọi, giờ tôi mới nhớ ra từ hôm gặp Nhất Thiên và kể chuyện đó cho Tú Giang nghe đến giờ, tôi chưa “nấu cháo điện thoại” với cô ấy thêm lần nào. Cũng tại thời gian này xảy ra nhiều chuyện quá.

– Tú Giang à, tớ đây.
– Hi, Tiểu Minh, tớ cứ sợ cậu đi ngủ mất rồi, vẫn thức hả?
– Ừ, tớ chưa, hôm nay khó ngủ quá. Cậu đang làm gì thế Tú Giang, có bận gì không buôn với tớ một lúc.
– Hì, bận gì đâu, chỉ sợ cậu buồn ngủ thôi. Lâu rồi chúng mình chưa nói chuyện với nhau nhỉ.

Nghe tiếng Tú Giang cười trong điện thoại, cầm cái máy trên tay tôi bỗng cũng nở một nụ cười. Thật may, tôi đang chán không ngủ được đây thì cô ấy lại gọi.

Tôi nói giọng hào hứng:

– Hi, ừ, tớ đang chán, buôn đến lúc nào cũng được.
– Ừ. Tiểu Minh, thế nào, mọi chuyện rắc rối của cậu ổn hết rồi chứ hả?
– Ừ, cũng gọi là ổn.

Tôi (giả vờ) cười cười, trong lòng thì nghĩ ngoài chuyện với Hạo Du ra, mọi thứ đều ổn thỏa hết rồi, đến cả Tiểu Phần… Lúc Đình Phong nằm viện, cô ấy đã giúp tôi rất nhiều, cũng đã xin lỗi tôi mà nói rằng năm xưa vì thương tôi nên mới làm như vậy, tôi cũng không muốn làm khó cô ấy nên đã chấp nhận. Bọn tôi lại trở lại như trước kia, như không có gì xảy ra.

– Tiểu Minh à, xin lỗi nha, lúc cậu có chuyện, tớ chẳng giúp được gì hết, còn…không gọi cho cậu lần nào luôn nữa. – giọng Tú Giang có vẻ rất hối lối.
– Hic, đâu phải lỗi của cậu, thực ra tớ cũng mong là cậu không gọi cho tớ đấy, lúc đó… Chuyện đó liên quan cả đến Hạo Du với cậu, Đình Phong với Tiểu Phần nên thực sự khiến tớ vừa đau lòng vừa bối rối không biết giải quyết thế nào, nếu cậu gọi tớ cũng chẳng biết phải nói gì với cậu nữa.

Thật sự là như vậy, trong lúc mọi chuyện cứ như một mớ tơ rối rắm chồng chéo lên nhau không thể tách rời, tôi lại bị nhốt trong cái mớ hỗn độn không biết đường ra đấy, tôi thật chẳng có gì để nói với Tú Giang hết. Đấy cũng là lý do trong suốt khoảng thời gian đó, tôi không gọi cho cô ấy một lần nào, chuyện xảy ra với Đình Phong không biết cô ấy có biết không, còn chuyện tôi với Hạo Du nữa…

Nếu Tú Giang có hỏi thăm tình hình của tôi qua Hạo Du, không biết anh sẽ nói với cô ấy những gì.

– Cũng may mọi chuyện đã ổn cả rồi. Cậu với Đình Phong…
– Bọn tớ vẫn thế – không để Tú Giang nói hết câu tôi vội ngắt lời – cậu biết đấy Tú Giang, anh ấy… Những gì anh ấy làm cho tớ…
– Hì, ừ, chỉ cần cậu vui là được mà, tớ chỉ mong vậy thôi Tiểu Minh ạ.
– Cám ơn cậu, Tú Giang. À mà cậu với cái anh Nhất Thiên kia…

Chợt nghĩ đến cái tên “Nhất Thiên”, tôi liền lên tiếng hỏi Tú Giang ngay. Nhớ lại lần trước đến gặp anh ta lấy Dinga, biết được một chuyện vô cùng hay ho, tôi lại thấy phấn khích quá mức rồi đây >.<

– Thì…cũng chẳng có gì. Anh ta chuyển về nước rồi, tớ…đâu có gặp lại anh ta nữa, cũng coi như không còn quan hệ gì. Bọn tớ chẳng qua là…
– Là gì chứ Tú Giang, hehe, tớ không biết cậu thế nào chứ rõ là cái anh Nhất Thiên kia có tình ý với cậu mà, anh ta còn để nền điện thoại là hình cậu nữa.

Vừa nói tôi vừa nghĩ lại chuyện hôm đó mà không nín được cười thầm trong đầu.

Hôm đó là một ngày không mấy vui vẻ, Hạo Du đã mấy ngày không liên lạc với tôi kể từ sau cuộc điện thoại lạ lùng ấy. Tôi vừa buồn lại vừa không khỏi lo lắng cho anh, nhưng nghĩ đến việc sang chỗ anh tôi lại không dám.

Buổi chiều hôm ấy, sau khi gọi điện mấy lần cho Hạo Du (vẫn) không hề liên lạc được, tôi bỗng nhận được cuộc gọi từ một số lạ. Đó là Nhất Thiên, anh ta bảo tôi đến lấy Dinga. Mấy hôm ở nhà buồn chán không có việc gì làm, tôi đồng ý rồi đi đến Candy luôn. Nhận được Dinga và ôm nó trong lòng, tôi vừa vui lại vừa buồn khi nghĩ đến Hạo Du, nhớ cả đến cái hôm Nhất Thiên tặng tôi Dinga bốn năm về trước mà không khỏi thở dài thườn thượt. Đó là những mảnh kí ức đầy hạnh phúc hiếm hoi mà tôi có được trong khoảng thời gian ở cùng Hạo Du. Chợt nhớ lại bỗng thấy mắt cay cay.

Rồi vội cảm ơn Nhất Thiên, tôi đi ngay ra về vì sợ mình không kìm được lại khóc trước mặt anh ta thì thật chẳng hay chút nào. Nhưng vừa bước đi được vài bước thì tôi bỗng nghe thấy tiếng Nhất Thiên gọi mình lại. Và anh ta hỏi tôi một câu thế này:

– Cô có biết ai tên Uyên Nhi không?

Hiển nhiên tôi trả lời là không vì lúc đó tôi nhớ là mình chẳng có quen người nào có cái tên Uyên Nhi cả.

Sau đó Nhất Thiên lại hỏi tôi:

– Tôi nhìn cô quen lắm, rất giống cô gái tên Uyên Nhi kia.
– Vậy à, người giống người thôi mà.

Tôi trả lời, có ý cười. Rồi Nhất Thiên nói:

– Ừ, tôi tò mò vậy thôi, cô về đi, tôi không tiễn.

Và tất nhiên tôi chẳng hỏi thêm gì mà đi thẳng. Nhưng thế nào mà bước đến cái cửa tôi lại nhớ ra cô bạn gái anh Hạo Nhiên chính là tên Uyên Nhi, mà cô ấy…giống tôi. Nghĩ đến đó, nghĩ Nhất Thiên cần biết gì nên tôi lại quay lại mà nói:

– À, tôi mới nhớ ra, tôi có biết, biết thôi, một người tên Uyên Nhi, cô ấy là người yêu…anh trai của tôi. – tôi coi Hạo Nhiên như anh trai của mình vậy.
– Anh trai cô? Có phải tên là Hạo Nhiên không?
– Hở, đúng rồi, anh biết anh Hạo Nhiên sao?

Tôi không khỏi tò mò và phấn khích hỏi, mắt hấp máy. Nhưng Nhất Thiên không trả lời câu hỏi của tôi mà lại hỏi một câu hỏi khác:

– Hạo Nhiên là anh trai cô? Lúc ở với cậu ta tôi chưa nghe cậu ta nói có em gái, hai người là anh em thật sao?
– Ưm. – tôi gật đầu, không hiểu sao anh ấy lại hỏi vậy.
– Chắc không phải anh em ruột chứ, không thì sao có thể yêu em gái mình được.

Câu nói đó của Nhất Thiên tôi thề là tôi nghe rõ mồn một luôn, nhưng không thể hiểu ý Nhất Thiên là gì nên tôi mới hỏi lại thì thấy anh ta lại gạt đi, không trả lời nữa.

Lúc đó cũng vì tôi đã tìm được một “mối” hay ho, thú vị lớn hơn nhiều nên không tiếp tục hỏi Nhất Thiên nữa, tôi chuyển ngay câu hỏi khác. Chính câu hỏi này đã bắt đầu một chuyện thú vị hay ho hơn nữa.

– Mà anh nói anh ở cùng anh Hạo Nhiên, tức là ở cùng Tú Giang nữa phải không?

Ngay sau câu hỏi đó, tôi thấy thái độ Nhất Thiên thay đổi hẳn. Những câu hỏi trước tuy anh ta nói là tò mò nhưng giọng điệu lại hoàn toàn thờ ơ, không chút hứng thú gọi là. Nhưng lúc này, anh ta lại có vẻ rất sốt sắng, thậm chí đang ngồi trên ghế mà Nhất Nhiên lại bật đứng ngay dậy:

– Cô nói gì cơ, cô quen Tiểu Giang sao? Hả?
– Ơ ừ ừ. Cô ấy là bạn thân của em.
– Bạn thân, thật sao?

Lần này hỏi xong Nhất Thiên còn lao đến chỗ tôi làm tôi được một phen…khiếp sợ. Tôi giật mình gật đầu liền mấy cái mà không nói được lời nào.

– Đúng không, là cô ấy, là Tiểu Giang?

Nhất Thiên thấy tôi nói xong bỗng lấy điện thoại ra rồi đưa lên trước mặt tôi. Thứ biểu cảm trên khuôn mặt Nhất Thiên lúc này thật tôi chưa hề trông qua, ánh mắt anh ta nhìn vào cái ảnh nền điện thoại lại còn tràn ngập tình thương yêu nữa chứ. Mà cái ảnh đó…là ảnh Tú Giang, tôi suýt thì cầm lấy cái máy mà hét lên.

– Là ảnh Tú Giang, tại sao anh có, lại còn…làm nền điện thoại nữa.
– À ừ…

Rồi bỗng sau câu hỏi của tôi, Nhất Thiên vẻ mặt lại trở về y như cũ, ánh mắt đầy sự buồn khổ. Thật thay đổi quá nhanh chóng.

Tôi nhìn mặt Nhất Thiên, ái ngại, không biết mình đã nói gì sai mà lại khiến anh ấy như vậy.

Đến lúc tôi nghĩ ra thì đã là lúc tôi đi về được đến nhà rồi.

– Tiểu Minh? Sao bạn không nói gì, bạn ngủ rồi à?

Tiếng Tú Giang vang lên trong điện thoại làm tôi đang mải miết hồi tưởng lại chuyện hôm trước lập tức bị kéo ngay ra khỏi dòng suy nghĩ. Biết mình đã…quên mất đang nói chuyện với Tú Giang, tôi gọi nói:

– À tớ chưa, hì, Tú Giang, mình đang nói gì ý nhỉ. À mà thế nào, chuyện Nhất Thiên yêu cậu, cậu không biết hả?
– À tớ… Ừm, tớ…biết.
– Tú Giang, cậu biết? – tôi gần như hét lên, tôi cứ tưởng vì Tú Giang không biết tình cảm của Nhất Thiên nên mới khiến anh ta như vậy chứ, hóa ra là…
– Ừ, Nhất Thiên có tình cảm với tớ từ lúc tớ cùng Uyên Nhi đến sống với Hạo Nhiên không lâu, nhưng…tớ không đáp trả, thế là…
– Anh ta mới bỏ về nước?

Nói rồi tôi lại chợt nghĩ đến Nhất Thiên, bốn năm trước anh ta vì chuyện với Tiểu Phần mà bỏ đi du học, vậy mà bốn năm sau trở về lại “ngoan ngoãn” nghe theo sự sắp đặt của bố mẹ (mặc dù bây giờ đã khác) với thái độ bất cần, liệu có phải là vì chuyện bị Tú Giang từ chối tình cảm mà Nhất Thiên lại vậy không.

Hic, tự nhiên tôi tò mò quá đi mất.

– Ừm. Anh ấy bỏ về nước. – vài phút sau mới thấy Tú Giang lên tiếng.
– Ra thế. Nhưng mà hình như Nhất Thiên vẫn yêu cậu đấy Tú Giang ạ, bằng chứng là cái ảnh anh ấy để làm hình nền điện thoại vẫn là ảnh cậu. Mà sao cậu không chấp nhận tình cảm của Nhất Thiên thế, anh ấy cũng tốt mà, lại ưu tú như thế.
– Tớ…

Tú Giang ngập ngừng trả lời. Thấy cô ấy nói giọng có vẻ không thích thú gì chuyện này, tôi cũng không hỏi nữa.

Im lặng, bỗng chốc không gian chìm trong im lặng, tôi không nói gì, ở đầu bên kia Tú Giang cũng thế. Rồi ngồi không tôi mới chợt nghĩ, Tú Giang nói Nhất Thiên yêu cô ấy từ lúc cô ấy mới đến ở với Hạo Nhiên, vậy là cô ấy từ chối anh ta vì…vẫn còn nặng tình với Hạo Du? Phải vậy không? Và cho đến lúc Nhất Thiên bỏ về nước, Tú Giang vẫn không chấp nhận tình cảm của anh ta. Còn Nhất Thiên vì quá đau khổ…

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Kiếm tiền
Giá của món quà
Chuyện Chàng Lía
Dihydrogen monoxide
Chưa chi đã đau