…
Một đêm dài không ngủ được, những nỗi lo về chiếc cánh gián, trời thì nóng, đã quên không bật quạt lại còn không dám nhoài mình dậy để đạp chăn ra. Nó sợ, nếu nó tung chiếc chăn này ra thì con gián sẽ bay vào, đậu lên người nó. Eo ôi! Thế thì kinh chết đi được ý!
Vì vậy, con Cheer vẫn nhất quyết chùm kín cái chăn lên tận đầu mà chịu khổ trong cái khí nóng của mùa thu còn đang hâm hấp ở thời 38 độ.
Thật khổ sở, phải trằn trọc mãi cho đến hai giờ sáng con bé mới lịm hẳn đi mà ngủ được. Cố gắng quên đi cái nóng và nỗi sợ hãi, cơn buồn ngủ kéo đến làm hai mí mắt nó díu lại, chìm dần vào những giấc mơ…Nhưng cả đêm đó, con bé lại mơ thấy ác mộng – một mình nó cầm chắc cây chổi trong tay chiến đấu với quái vật gián khổng lồ, nó cứ bị đuổi mãi, đuổi mãi, cho đến khi kiệt sức không chạy được nữa thì thôi…Và đến lúc đó thì nó mới chìm vào giấc ngủ hắn, chẳng còn suy nghĩ gì nữa…Cho đến sáng hôm sau…
– Maiiii! Không dậy đi à! Muộn học rồi đấy!
Tiếng mẹ chạy hồng hộc lên quát làm con bé giật cả mình. Đạp tung cái chăn bông sang một bên, con bé nhoài mình một cái khiến cả người nó lăn lông lốc xuống đất, ê ẩm gượng dậy, Cheer làu bàu trong trạng thái mắt vẫn còn nhắm tịt.
– Gì thế ạ! Mẹ có biết hôm qua mấy giờ con mới ngủ được không? Để con ngủ thêm tí nữa đi…híc híc! – Vừa nói, con bé lại vừa uể oải trèo ngược trở lại « chiếc giường tạm trú « của nó rồi nằm sấp xuống ngủ tiếp.
Bất thình lình, mẹ giật phắt cái chăn ra rồi lay người nó dậy.
– Tối qua là tối qua! Bây giờ vào năm học rồi! Không được vô kỷ cương như thế này nữa! Dậy mau!!! – Mẹ nói như hét vào mặt nó.
” Ừ nhờ! Đi học!” – Nghe tiếng mẹ nhắc, con bé mới sực nhớ ra…Nó đã đi học được vài hôm rồi, giờ đâu còn là hè.
– Thôi chết…Muộn học rồi! Bắt đền mẹ đấy! Sao mẹ không gọi con! – Đột ngột đứng dậy, nó vừa nói vừa chạy thẳng vào phòng vệ sinh, xử lý mọi việc với một tốc độ nhanh khủng khiếp.
– Yà! Cái con này! Lại đổ lỗi cho ai thế! Mẹ gọi suốt mà mày có thèm dậy đâu.
– Ứ biết đâu! Đấy là tại mẹ không gọi sớm đấy chứ! – Tiếng con bé từ trong phòng « kín « vọng ra.
– Việc học là việc của mày hay việc của mẹ đấy hả! Ranh con! Đã thế từ sau mẹ không thèm gọi mày nữa! – Mẹ nói với giọng gắt lên, có vẻ bực mình.
Ngồi trên chiếc bồn cầu, nó vẫn còn cố cãi tiếp.
– Thế thì mẹ đừng có mắng con nữa! Thôi con đi học đây!
Vừa dứt lời, nó lập tức phóng thẳng ra ngoài, thay quần áo trong hai phút rồi nhanh như cắt, nó chạy với một tốc độ thật thần tốc đến trường.
– Muộn rồi! Sắp muộn rồi! Còn có ba phút nữa thôi! – Vừa đi, Cheery lại vừa tự nhủ như thế, mong là còn kịp…vì nó chạy nhanh lắm mà.
…
” Tùng tùng tùng!!!” – Tiếng trống trường vang lên báo hiệu giờ tập trung đã đến, lúc này, con bé mới kịp có mặt, nhưng bảo vệ trường đã đóng cửa mất rồi. Tỉu nghỉu đứng lại phía bên ngoài cổng trường, nó chợt nhận ra sự có mặt của Chan.
– ****! Lại muộn rồi! Thằng bảo vệ này muốn ăn đòn đây mà! – Chan bặm môi lầm bầm, nhưng vẫn đủ để Cheery – kẻ đang đứng lò dò dưới bóng hắn nghe thấy.
– Xùy! Làm trò! Đánh được không mà nói. – Con Cheer bĩu môi.
Nghe thấy giọng của con Cheer, thằng Chan đột ngột…cúi xuống, nhìn và nhăn mặt.
– Lại là cô…đồ ám quẻ!
Gì chứ! Hắn gọi mình là đồ ám quẻ?
Nghĩ vậy, Cheer liền xửng cồ lên quát lại.
– Yà! Không biết là ai ám quẻ ai đâu à nha! Mới sáng sớm ra đã đụng cái bản mặt đáng ghét của anh, đủ để biết hôm nay xui chắc rồi! – Con Cheer làu bàu rồi quyết định không rây với hắn nữa.
Trước lời khẳng định đầy chắc chắn của con Cheer, thằng Chan lại chợt cười khẩy, rồi nhớ tới vụ cá cược tình cảm giữa mình với con bé vẫn còn đang được treo lửng lơ ở đó, hắn quyết định lấy lòng con bé bằng cách giúp đỡ nó ngày hôm nay.
Hất hàm nói với giọng đuổi theo bước chân lầm lũi của cái Cheery, thằng Chan khẽ nhoẻn cười.
– Này! Có muốn vào trường ngay bây giờ không vậy?
– Sao cơ?
…
– Woah! Hóa ra trường mình còn có lối vào phía sau này nữa cơ à! – Vừa nói, con Cheer vừa hét ầm lên thích thú. Nó vô cùng bất ngờ với lối vào phía sau của trường thông qua khu cấp hai được xây ngay liền kề mà không phải ai cũng phát hiện được ra tiện ích của con đường này. Cheer hí hửng quay sang nhìn Chan – Nhìn mặt đần đần mà cũng thông minh ra phết à nha!
” Bảo ai đần đần chứ! Con nhóc này muốn chết chắc rồi!” – Thẳng Chan nghiến răng nghĩ thầm trong đầu như thế, rồi lại cố nuốt cái cục tức ấy cho xuôi xuống bụng và mỉm cười thân thiện để dành cho đại sự.
– Hì! Chuyện! Tôi mà! Vào thôi! – Tóm lấy cổ tay con Cheer, hắn lôi tuột nó vào trong một cách thân thiện.
Vừa chạy theo sau thằng Chan, con Cheer lại khẽ lắc đầu khó hiểu: ” Sự đối xử ân cần này là sao chứ? Hắn không nổi cáu lại với mình à! Thật chán chết!”.
…
Sau khi thoát khỏi được tầm kiểm soát của mấy ông giám thị, thằng Chan cùng con Cheer lại thở phào nhẹ nhõm bước về phía hành lang. Nhưng bỗng dưng, hắn chợt dừng lại rồi đổi hướng. Con Cheer tò mò hỏi.
– Ủa! Đi đâu vậy! Không phải lớp anh nằm ở dãy này sao?
– Tôi đi rửa tay đó! Liên quan đến cô à! – Chan đột ngột thay đổi thái độ, lạnh lùng trả lời.
Nói rồi, hắn cũng chả thèm ngoảnh mặt lại nhìn nữa mà dửng dưng bước tiếp. Để lại trong lòng con Cheer một cái gì đó…vừa khó chịu, lại vừa khó hiểu…mà mãi cũng không ngẫm ra được –” Sao vậy chứ! Vừa rồi còn cư xử rất tốt với mình cơ mà! Ngoắt một cái đã thay đổi được rồi! Tên này bị sao vậy…lại còn rửa tay…” – Nghĩ tới đây, Cheer mới chợt dừng lại khi hiểu ra ẩn ý trong câu nói của thằng nhóc.
– Yà! Gì chứ! Hắn chán sống rồi hả! Dám nói muốn đi rửa tay sau khi đã nắm tay mình! Thật là quá đáng mà!!!
…
Trêu chọc được con Cheer, thực sự là buồn cười! Nhìn cái mặt nó kìa! Hậm hực coi thấy hay ghê chưa!
Từ đằng xa, Chan đang núp phía sau dãy cột nhà khu vệ sinh và lặng lẽ ngắm nhìn vẻ mặt khó chịu của con bé. Muốn cười to mà không thể được, hắn chỉ biết bụm miệng mình khẽ phì ra những tiếng khành khạch.
…
Trở về lớp, nó cố gắng chạy thật nhanh và bước thật nhẹ nhàng, cố tránh ánh mắt dò xét của mấy ông giám thị, cuối cùng, nó cũng chạm đích thành công.
– Bắt quả tang đi học muộn nhớ! – Vừa chạy tới bàn, Cheer đã nghe thấy tiếng thằng Yan ngẩng cổ lên nói.
– Yà! Thì làm sao chứ! Dù sao thì tôi cũng thoát được rồi! – Giật cả mình ngồi xuống ghế, nó hậm hực.
– Ờ…mà sao thoát được vậy? – Thằng Yan nhoài dậy xoay mình sang hỏi thăm.
– Lối vào bí mật phía sau trường! – Vừa lôi sách vở ra, nó vừa trả lời.
– Ủa! Học sinh mới vào làm sao đã biết vậy? – Yan cao giọng có vẻ ngạc nhiên.
– Là Chan giúp đó! – Con Cheer trả lời gọn lỏn.
Nghe đến đây, Yan bỗng ngồi hẳn dậy, rồi nhăn mặt có vẻ không hài lòng.
-” Là Chan giúp đó”! Nghe có vẻ thân thiết nhỉ? Sao bảo không dính tới thằng đó nữa rồi cơ mà! – Thằng Yan bĩu môi.
– Kệ tôi! Liên quan đến cậu à? – Cheer quay sang, cắt đứt những lời tra hỏi của thằng Yan một cách lạnh lùng. Yan im bặt.
…
Giờ ra chơi, khi trống trường vừa vang lên báo hiệu giờ giải lao đã đến, cả đám con Mita, thằng Ben và Hummie đều chạy nhào ra chỗ con Cheer hỏi chuyện. Cái Hummie ríu rít.
– Way! Hôm qua đi chơi với Channie như thế nào rồi?
– Vui lắm á! – Nó chống cằm xuống mặt bàn, thở dài chán nản.
– Vẻ mặt đó là sao trời! – Cả Ben và Mita đều nhăn nhó.
– Sao? Lại có chuyện gì à? – Hummie ngồi xuống hỏi.
Bỗng, cái Cheer chợt gắt toáng lên.
– Tại bà ý! Nói là biết mọi điều về thằng Chan, vậy mà chỉ sai hết cả! Làm cho tôi hết hồn!
– Hả…hết hồn cái gì? – Cả ba đứa đều đồng thanh.
– Thì hôm qua…– Nói đến đây, Cheer ngượng ngùng kể lại.
…
– Ha ha ha! Đấy gọi là gậy ông đập lưng ông đấy con giời ạ! – Thằng Ben ôm bụng phá lên cười!
– Ờ ý! Nhưng ít ra thì cuối cùng hai đứa cũng có được một vài điểm chung! Nhờ! – Hummie cười hí hửng.
– Điểm chung gì vậy mẹ trẻ! – Cheer chau mày hỏi.
– Sợ ma và sợ độ cao! Cả hai chúng mày đều có chung yếu điểm mà cứ làm trò đi dọa người khác! Đúng là chết cười! – Nói rồi cả ba đứa lại lăn ra cười sằng sặc, cho đến khi con Cheer đột ngột đứng dậy rồi vùng vằng bỏ đi.
– Không nói với chúng mày nữa! Tao đi mua nước!
…
– Êu Ben, vào mua cho tao chai C2!
– Sao không phải là con Mita mua?
-…Nhìn cơ thể nó xem, nó không thể di chuyển nhanh bằng mày! – Con Cheer nói tỉnh bơ, rồi đột nhiên phì cười khiến cả lũ lại cười theo.
– Ừm rồi, chờ tí! – Nói rồi, thằng Ben đủng đỉnh bước vào mua nước. Trong lúc đó, Cheer và Mita đã an tọa ở một góc bàn, nó cười hớn hở khi bắt gặp cái Mie – một cô bạn quen trên trang web cộng đồng.
Vừa nhìn thấy cái Mie, Cheery đã vội sà vào bắt chuyện.
– Hey girl! Nhận ra tui không?
Nghe thấy giọng con Cheery, cái Mie chợt quay ra, rồi ngơ ngác ngước lên với vẻ mặt hết sức ngạc nhiên.
– Ơ…Cheer! Cậu đã chuyển đến trường này đấy à?
– Ừ! He he! Hôm trước đã send tin nhắn báo cho cả list hết rồi còn gì! – Vừa nói, nó lại vừa kéo cái ghế chuyển sang bàn con Mie cho dễ nói chuyện.
Hai con vịt giời lần đầu gặp mặt được thể buôn như họp chợ, đang thao thao bất duyệt thì bỗng nhiên tiếng thằng Ben cất lên khiến cả hai đứa đều quay ngoắt mặt ra nhìn.
– Ê Cheer! Hết C2 rồi mày uống cái khác nhớ!
Đúng lúc đó, khi cái Mie vừa mới quay ra, ngay lập tức, đập vào mắt nó là hình ảnh thằng Ben với nụ cười nắng ấm khiến cho trái tim nó chợt dâng lên những nhịp đập bồi hồi. Xúc cảm khó hiểu khiến cho con Mie đột ngột dừng nói, cốc mì khói bay nghi ngút trước mặt nó cũng lập tức được gạt sang một bên, đưa ánh mắt đầy xúc động sang nhìn cái Cheery, Mie lắp bắp khẳng định: ” Bà ơi! Có lẽ là tôi đã yêu rồi!”.
Tiếng trống trường kết thúc giờ ra chơi vang lên hòa cùng tiếng nhịp tim trong trống ngực của nó, mọi người đều đã hối hả chạy trở về lớp, chỉ còn nó ngồi đó cùng với cốc mì vừa mới bóc ra vẫn còn bốc hơi ấm nghi ngút, mặt con bé *******và ngơ ngác nghĩ về một cái gì đó xa xăm…
…
Trở về lớp, trong cả tiết học, con Cheer cứ nghĩ mãi về những gì cái Mie vừa nói với mình rồi lại quay sang nhìn thằng Ben mà cười tủm tỉm khiến cho Ben vô cùng khó chịu.
Đến giờ nghỉ giữa tiết, Ben vội vàng nhảy phắt ra chỗ con Cheer rồi chau mày tra hỏi.
– Mày nhìn tao cái gì đấy! Bộ tao giống con hề lắm hay sao mà phải vừa nhìn vừa cười như thế hả?
Vừa nhìn cái vẻ khó chịu của Ben, Cheer lại vừa bụm miệng phì cười rồi nó xua tay kéo đầu Ben lại.
– Ồ không! Không! Nhưng có chuyện này hơi bị hay, để tao kể cho mày!
Nói rồi, Cheer” xì xà xì xồ” một lúc, kể rõ đầu đuôi câu chuyện. Nghe xong, mặt Ben nghệt ra như chưa bao giờ được nghệt! Rồi nó lắp bắp…
– Mày nói thật chứ? Cái con gầy nhẳng đấy á?
– Ừ ừ! Tao điêu mày làm gì! Ha ha ha!!!
Trải qua trạng thái đần độn, ngẫm lại gì đó, bất chợt, Ben cũng cười phá lên cùng Cheer như hai đứa dở hơi.
…
Tối hôm đó, trở về nhà, Ben hỏi Cheery rồi add nick Mie. Vừa mới add xong đã thấy nick con bé online. Hơi hồi hộp một tí, nhưng Ben vội vàng buzz.
– Buzz!
Nhìn thấy dòng chữ đỏ hiện lên trên yahoo với một cái nick lạ hoắc pm, Mie vội vàng đáp trả.
– Buzz! Ai đấy!
“Ha ha! Cái con bé này hay thật! Lại còn ghi ra nguyên cả chữ Buzz màu hồng mới sợ chứ! Được đấy! Có tí gọi là hay ho!” – Khẽ nhếch môi cười, Ben lại chat tiếp.
– Người ấy thích đây!
– Nói lung tung cái gì đấy! Tớ thích ấy bao giờ! – Mie trả lời với vẻ khó chịu.
– Ơ! Thế Mie không thích Ben à? Buồn nhờ! Thế mà Ben lại nghe có người bảo vậy! – Ben giả vờ buồn, cốt là để khích cái Mie.
Dòng chat kia vừa hiện lên trước mắt nó khiến trái tim con bé như trở nên lạc nhịp, nó đập nhanh và mạnh hơn rõ ràng khi nhìn thấy chữ Ben. Uồi! Ben pm mình trước á! Sao lại có chuyện ấy được nhỉ! Ngại quá! Nhưng từ chối thì không được vì Mie không phải là kẻ thích giấu giếm tình cảm của mình. Bởi vậy, nó nhận luôn.
– Ủa! Ai bảo vậy! Ừ mà…đúng thế đấy! Nhưng, đó chỉ là tình cảm đơn phương của tớ thôi…nên Ben cứ coi như là chưa từng nghe thấy gì đi nhé! – Mie trả lời một cách bối rối.
Nhưng không, Ben đáp lại rất nhanh.
– Không làm được!
– Sao lại không làm được!
– Vì trí nhớ của tớ tốt lắm! Tớ không thể cho là chưa từng nghe thấy những thứ mình đã biết được. – Vừa chat, Ben lại vừa đánh máy một cách hào hứng. Nó biết là con mồi sắp sập bẫy rồi. He he!
– Ừ…nhưng biết rồi thì sao! Cũng thế cả thôi! – Mie đáp lại bằng vẻ chán nản.
– Cũng thế là thế nào! – Ben chau mày.
– Thì…Ben có người yêu rồi còn gì ^^!
– Chia tay rồi! Không nhìn thấy status của tớ à? – Nói rồi, Ben nhắc Mie nhìn lên cái status ghi chữ” buồn lắm” của hắn.
– Ừ nhờ…giờ tớ mới để ý! Nhưng nhìn thế cũng đâu thể biết vì sao Ben buồn được. Hihi! – Nó cười nhạt.
– Nhưng tớ biết cách làm tớ vui lên đấy! Mie chịu giúp Ben không?
– Cách gì cơ?
– Làm bạn gái Ben đi! – Thằng Ben chat rất nhanh, và nó nói cũng rất dứt khoát nữa, khiến cho con Mie vô cùng bối rối và ngỡ ngàng.
” Cậu ấy nói cái gì thế nhỉ! Có phải là thật không?” – Mặc dù biết rõ câu trả lời trong lòng mình rồi nhưng Mie vẫn lấy làm gì đó một chút lăn tăn. Nhưng rút cục, nó vẫn muốn nắm bắt lấy cơ hội của mình và nhanh chóng nhận ngay lời đề nghị hấp dẫn này.
– Ừ! Tớ đồng ý!
– Vậy nhé! Vậy bắt đầu từ ngày mai mình sẽ là người yêu của nhau! He he! – Nói rồi, thằng Ben liền đổi status thành hai từ” Vui quá!” khiến con Mie phải khẽ phì cười.
Mọi chuyện diễn ra thật nhanh, quá nhanh!
Mới sáng nay thôi hai đứa con chưa biết gì về nhau, vậy mà khi trời vừa mới sập tối chúng nó đã có thể trở thành” vợ – chồng” được rồi. Đúng là tình yêu kiểu thời đại. Đến rất nhanh, nhưng đi…liệu có nhanh không?
…
Cả đêm hôm đó, cái Mie cứ trằn trọc mãi, nó không ngủ được, phần vì bối rối, phần lại vì sung sướng. Vì nó thích thằng Ben mà, một tình yêu sét đánh, nhưng không ngờ mọi việc đến với nó lại có thể dễ dàng đến thế. He he!
Còn trong khi đó, Ben vẫn ung dung tán hàng tá các cô gái khác. Đơn giản, vì nó không coi việc xưng hô “vợ – chồng “với Mie là nghiêm túc một chút nào cả.
Đó chỉ đơn giản là trò chơi thường nhật tiêu khiển mỗi khi chán chường của Ben mà thôi!
Chap 7: Yêu luôn, sao phải ngại?
Chiều tối hôm ấy, sau khi tan học về, con Cheer lại leo lên trần chơi, tum gác thượng là nơi nó thích tìm đến nhất mỗi khi muốn được tận hưởng cảm giác yên bình. Bởi từ nơi đây nhìn ra xung quanh sẽ có cảm giác rất mênh mông về một thành phố rộng lớn mà lại không xáo trộn, mỗi con người đều trở nên nhỏ tí trong tầm mắt nó, và gió thì cứ hun hút thổi mát lộng cả người. Cheer ngồi im, ngắm nhìn cảnh vật xung quanh rồi lại bất giác hát. Thói quen ngồi hát một mình trong khung cảnh yên tĩnh và lộng gió như thế này đã trở thành một việc không thể thiếu trong thời khoá biểu cuối ngày của nó.
Còn đang vu vơ ngân nga vài câu ca quen thuộc thì bỗng nhiên, nó nghe thấy có tiếng động từ phía nhà bên. Tiếng hát lập tức vụt tắt, con Cheer quay ngoắt sang bên cạnh, nó lừ mắt quát!
– Ai đấy!
Có kẻ vội vàng cúi đầu xuống, nhưng mà đã bị chị phát hiện ra rồi thì không dễ gì mà trốn thoát được đâu. Nhanh tay cầm ngay lấy cục đá to tổ chảng ở ngay phía dưới chân mình, con Cheer vội vàng ném cái vút sang phía ban công nhà hàng xóm, tiếng va đập cái bốp một phát khiến nó nhận ra rằng đã có kẻ bị “dính chưởng”.
Đến lúc này, thằng Yan mới xoa lưng ê ẩm lúi húi đứng dậy một cách ngại ngùng, rồi lại cười xuề xoà cho qua chuyện.
– Hề hề! Làm gì mà nóng thế!
– Dám theo dõi tôi à! – Mạnh tay cầm lấy thêm một cục gạch nữa lên, con Cheer trừng mắt tính doạ ném, nhưng thằng Yan vội vàng gào lên đỡ.
– Á á không! Ai rảnh mà theo dõi cậu chứ! Bộ mình cậu được phép lên trần hả!
– Ờ nhờ…vậy cũng đúng! Thế thì…mau xuống đi! – Cheer câng mặt lên, nói vô cùng vô lý.
– Cái gì thế! Sao tôi lại phải xuống, đây là trần nhà tôi cơ mà! Cậu thật là vô lý! – Vừa nói, Yan lại vừa đủng đỉnh cười một cách đắc ý.
– Không xuống? Vậy tôi ném chết cậu! – Nói rồi, Cheery liền vung tay phi thẳng viên gạch màu đỏ quạch sang phía nhà bên làm lên tiếng động rầm rầm.
– Miss rồi! Hi hi! Cho tôi sang bên đó nhé! – Cúi đầu né được đạn, Yan lại càng thích thú hơn, rồi quyết định lấn tới.
– Yà! Đứng yên đó cho tôi! Tiến thêm một bước nữa là tôi nhảy xuống đó! – Thấy Yan càng lúc càng tiến tới gần phía sân thượng nhà mình, Cheer vội vàng dọa…nhảy.
– Thích nhảy thì cứ việc nhảy! Ở đây không có cái camera nào quay phim cho cậu đóng đâu! Ha ha ha! – Vừa nói, Yan lại cười phá lên rồi thoăn thoắt leo sang phía nhà bên. Thế rồi chỉ trong giây lát, hắn đã an tọa ở phía sân thượng nhà con bé.
Nhìn thằng Yan nhe nhởn cười, Cheer chỉ tức muốn chết, rồi nó lại hì hục leo xuống cầu thang, nhưng nhanh chóng bị Yan chặn lại.
– Bộ có mặt tôi ở đây làm phiền đến cậu lắm hả? Cứ coi như tôi là người vô hình đi! Không được sao? – Vội vàng nắm lấy tay nó, Yan giữ Cheery lại bằng một giọng nói đầy thuyết phục khiến cho nó chợt có một cảm giác rung động lạ kỳ. Là rung động kiểu đáng thương chứ không phải có tình ý gì đâu nha!
Nhìn sâu vào ánh mắt vô cùng long lanh đó, con Cheer chợt khựng lại, nghĩ gì đó, nó vội quay mặt đi rồi tìm đến một góc trên sân và ngồi xuống. Giọng cũng dần dịu lại.
– Ờ! Coi như là người vô hình đi nha!
…
Kể từ lúc đó, hai đứa cứ ngồi lặng im trên trần nhà cái Cheery, lặng im để ngắm mây trời và đón hương vị gió thoảng qua trên từng kẽ lá mang lại cảm giác dịu dàng man mát thoải mái vô cùng.
Đang lặng yên ngắm nhìn, bỗng, có tiếng bíp báo hiệu tin nhắn từ điện thoại của cái Cheery, con bé vội vàng đưa tay luồn vào túi rồi lấy máy ra xem – là tin nhắn của thằng Chan. Bất ngờ đây!
“Ngày mai bố mẹ tôi vắng nhà, buổi trưa tan học cô sang nhà tôi rồi mình cùng làm cơm có được không? “.
Đọc được tin nhắn này, cả người con Cheer như cứng lại, rồi một chút cảm giác hồi hộp gì đó chợt len lên trong tâm hồn nó. Cũng cảm thấy vui vui! Nhanh tay nhắn lại, nhưng Cheer chỉ đáp gọn lỏn có 2 chữ: ” Ok”.
Cầm chiếc di động trên tay, Cheery cứ nghĩ đi nghĩ lại về tin nhắn đó rồi lại tự tủm tỉm cười một mình – “Phải chăng đó là một lời đề nghị hẹn hò! Tên này cũng hay đó chứ! “. Nhìn thấy nó như vậy, ánh mắt Yan lại khẽ trùng xuống, giọng hắn như đục đi mà nói.
– Là Chan à?
– Ừ! Cậu ta hẹn tôi ngày mai sang cùng làm cơm – Cheer trả lời Yan bằng giọng hớn hở, nhìn mặt nó vui trông thấy. Nhưng càng như thế, Yan lại càng cảm thấy có một chút gì đó chạnh lòng, cũng không hiểu vì sao nữa, chỉ đơn giản là hắn cảm thấy không thích!
Bởi vậy, Yan mới gắt lên.
– Sao lại…bảo tránh xa hắn ra rồi cơ mà!
– Ơ hay! Tôi có gần hay xa hắn hay không thì cũng đâu có liên quan gì tới cậu? Làm gì mà phải gắt lên ghê vậy! – Cheer bực mình quát lại.
Biết rằng mình đã tỏ ra hơi thái quá, Yan lại dịu giọng vì hắn không có thói quen to tiếng với con gái.
– Ừ nhờ…phải rồi! Vậy xin lỗi! Thế thôi, tôi về đây! – Nói rồi, Yan vội vàng đứng dậy phủi quần áo rồi trèo về.
– Mới ngồi được một lúc mà? – Vẫn ngồi đó, con Cheer chỉ ngoái đầu theo và hỏi một cách hồn nhiên.
“Cái con nhóc này, dường như không thể quan tâm đến cảm giác của người khác được thì phải! “– Thầm nghĩ trong đầu như thế, rồi Yan chỉ nhếch môi cười nhạt và lại nhanh chóng trở về phía ban công nhà mình. Hắn khẽ vẫy tay chào con bé, để lại cái nhìn đầy khó hiểu với theo dáng hắn của cái Cheery.
Khẽ lắc đầu, rồi nó cũng mặc kệ.
…
Sáng hôm sau, khi vừa mới gặp mặt thằng Ben ở cổng trường, trong đầu Mie đã vội gợi lên tất cả những gì chúng nó vừa mới chat với nhau tối qua…và con bé lại chợt đỏ mặt rồi tủm tỉm cười một cách ngượng ngùng. Thế nhưng hoàn toàn trái ngược với thái độ đó, Ben lại dửng dưng đi qua Mie như thể không hề quen biết khiến cho con bé vô cùng sững sờ, kèm thêm một chút hụt hẫng nữa.
Đi cùng thằng Ben, con Cheer cũng nhận ra sự hờ hững lạ lùng này.
Trở về lớp, đối diện với Ben, Cheer khẽ chau mày càu nhàu.
– Này này! Mày bị làm sao thế! Thái độ như vậy là thế nào? Chẳng phải tối qua đã nhận nó làm vợ rồi sao?
Mặc cho Cheery vô cùng khó chịu, Ben vẫn làm ra vẻ rất dửng dưng.
– Có sao đâu? Nó là vợ tao chứ vợ mày đâu mà mày phải bận tâm? – Ben xua tay rồi cười hời hợt. Đối với nó tất cả chỉ là một trò đùa.
– Nhưng nó là bạn tao! Mày làm ơn đừng có đối xử một cách hững hờ sau khi đã nói những lời như vậy với nó được không? Cư xử có trách nhiệm với lời nói của mình một chút đi! Không thấy rằng vẻ mặt của Mie lúc đó trông rất tội nghiệp à? – Con Cheer quát.
Nghe lời nói của cái Cheer, Ben cũng chợt cân nhắc lại khi nhìn thấy vẻ mặt sững sờ của Mie.
– Ờ nhờ! Kể ra thì cũng tội nghiệp thật! Thôi được rồi! Tao sẽ chú ý đến nó hơn! He he!
…
Vậy là ngay buổi trưa ngày hôm ấy, lời nói của thằng Ben đã được thực hiện.
Đứng đợi Mie ở trước cửa lớp 12A6 cho tới khi lớp nó được tan. Vừa ra đến bên ngoài, Mie đã vô cùng bất ngờ khi nhìn thấy Ben đang đứng dựa tường đợi nó ở đó, dáng cực ngầu. Còn đang chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã nghe tiếng lũ bạn gái xung quanh xì xào.
– Uồi! Ben kìa! Cậu ta đứng đợi ai ở đây thế nhỉ! Con nào mà sướng thế! Đẹp trai thật!
Chỉ cần nghe như vậy thôi, Mie đã cảm thấy tự hào lắm rồi, nhất là khi Ben lại chủ động bước tới chỗ mình và đưa ra lời đề nghị cùng đi uống nước nữa chứ! Thật quá là vui!
…
Lóc cóc đi lại gần bên Ben trên con đường mùa thu rải rác đầy những là lá vàng trải khắp xung quanh, Mie khẽ mỉm cười tủm tỉm nhưng rồi nhận ra bàn tay Ben vẫn đang buông thõng một cách hững hờ mà không hề có ý nắm lấy tay mình cho giống một đôi đang yêu nhau. Mie khẽ thở dài, rồi nó lại quyết định chủ động…nắm lấy tay hắn. Thế là bất thình lình, Mie mở rộng bàn tay mình rồi nhanh như cắt nắm chặt lấy bàn tay thằng Ben, mỉm cười thích thú…nhưng rất tiếc, cả bàn tay Ben vẫn đóng chặt hình nắm đấm nhất quyết không chịu để cho những ngón tay bé nhỏ của Mie được đan vào. Khẽ chau mày, Mie lại quyết định cạy từng ngón tay của Ben ra và cố gắng len chúng vào thật sâu bên trong lòng bàn tay của thằng Ben. Mọi việc diễn ra tuy có chút khó khắn vì Ben đang rất “lạnh “, nhưng cuối cùng, nhờ lòng quyết tâm vô cùng “cứng “của cái Mie, nó cũng đã bẻ được năm ngón tay của Ben ra và luồn được bàn tay mình vào trong đó…để Ben khẽ mỉm cười vì sự cứng đầu của con bé, và cũng chủ động cùng nắm chặt hơn!
Đi trên con đường mùa thu man mác gió, bàn tay hai đứa nắm chặt vào nhau và cùng dâng lên những nỗi niềm khó tả. Lúc này đây, Mie thấy vô cùng hạnh phúc, còn trong Ben, hắn cũng có một chút gì đó gọi là rung động. Rung động vì cái cá tính vô cùng mạnh mẽ và rất gây bất ngờ của cái Mie. Thật là một đứa con gái đặc biệt! Không hề tầm thường như hắn vẫn tưởng!
Nghĩ vậy, Ben lại khẽ mỉm cười.
…
Ngồi đối diện nhau trong quán nước, cái Mie cứ chống cằm rồi ngồi nhìn Ben và cười khì khì khiến cho Ben phải ngại ngùng đến mức lấy hai bàn tay che vội mặt mình lại, Mie lại càng cười phá lên hơn nữa.
– Ha ha ha! Chồng làm cái gì vậy!
Tiếng Ben líu nhíu phát ra từ bên trong những ngón tay đang che gần hết cả khuôn mặt.
– He he! Đố vợ cậy được tay chồng ra đấy!
– Cậy được thì làm sao?
– Cậy được thì sẽ có thưởng!
– À ừ! Chơi luôn!
Nói rồi, Mie liền dí sát mặt mình vào mặt thằng Ben, rồi nheo mày toan tính…
– Hưm…tui chuẩn bị hành động đây à nha!
Thế mà…ngay khi cái Mie vừa dứt lời, Ben đã đột ngột buông hai cánh tay ra và vội vàng hôn chụt một cái vào môi Mie khiến cho nó vô cùng bất ngờ.
Cả mặt cứ *******ra, rồi ngơ ngác, đụt đụt…hai má đỏ lựng và ửng hồng như bị sốt vậy!
Nhìn thấy Mie như vậy, Ben lại càng buồn cười, hắn khẽ phì cười rồi đưa hai tay ra ôm lấy má con bé, hôn chụt thêm một cái nữa cho nó tỉnh lại.
Sau hai nụ hôn đầy bất ngờ được gửi tới từ Ben, Mie bất giác hét á lên một cái nhỏ như tiếng mèo kêu rồi đưa hai tay lên ôm chùm lấy mặt, vài ngón bung ra để dành chỗ cho nó ti hí nhìn thằng Ben rồi mỉm cười thích thú.
– Ben làm cái trò gì đấy!
– Làm cho Mie vui đấy! He he!
Ngồi trong quán, có hai kẻ ngốc đang đần mặt ngồi nhìn nhau rồi cười tủm tỉm, gió khẽ lung lay như lòng ai đó chợt rung lên những xúc cảm bồi hồi…
…
Trong lúc đó, Cheer cũng đã yên vị ở nhà Chan.
Ngày hôm nay cả gia đình hắn đều không có nhà, chỉ còn lại mình Chan và Cheer trong bốn bức tường rộng lớn ấy, nó bỗng cảm thấy tim mình đập mạnh hơn.
Cất cái túi xách ở một góc ghế, con Cheer khẽ xắn tay áo lên rồi quay ra hỏi Chan.
– Nguyên liệu đâu?
– Nguyên liệu…cái gì cơ? – Mặt Chan nghệt ra trả lời.
– Trời đất! Anh mời tôi đến nhà làm thức ăn mà lại chưa thèm chuẩn bị nguyên liệu hả! Mau đi mua mau! – Mặt nó đỏ lựng lên khi nhìn thấy thằng Chan vẫn còn nằm nhởn nhơ trên bộ ghế salon mà không thèm nghe lời nó nói.
– Gì chứ! Tôi nghĩ ăn mì là được rồi! – Chan cãi lại.
– Mời tôi sang nhà mà nghĩ ăn mì cho qua là được hả! Mau đi chợ đi! – Nói rồi, Cheery tiến tới dựng ngược thằng Chan dậy, hối thúc hắn phải đi chợ ngay lập tức.
– Được rồi được rồi! Tôi dậy ngay đây! Làm gì mà nóng thế! Bây giờ thì muốn mua gì chứ? – Chan hất hàm quay ra hỏi nó.
– Hành tây! – Cheery đánh vần hai từ này thật rõ ràng cho hắn khỏi hỏi lại lần nữa.
– Hành tây à…– Chan lung túng.
– Ừ hành tây!
– Hành tây thật à! – Chan vẫn ngập ngừng.
– Phải rồi! Đừng có cò quay nữa! Đi mau đi!
Nói rồi, nó vội đẩy thẳng thằng Chan ra khỏi nhà rồi ngồi xuống thở hắt ra từng hơi bực bội. Ngồi đó đợi hắn…
10 phút,
15 phút,
Rồi 20 phút…
Bỗng nhiên, thấy cái bản mặt ngốc nghếch ấy quay trở lại, cùng một giọng nói gượng gạo…
– À…tôi quên chưa hỏi…củ hành tây trông nó như thế nào?
– Hả…– Mặt con Cheer *******trả lời – Chẳng nhẽ anh chưa bao giờ đi chợ hay sao! Trời ơi!!!
– Thôi nào! Làm gì mà nóng thế! Không cần mua thì chúng ta vẫn có thể nấu ăn bằng các nguyên liệu có sẵn trong tủ lạnh mà! – Để xoa dịu bớt cơn giận của cái Cheery, thằng Chan lại vẫy tay ra hiệu cho nó chạy theo vào phòng bếp.
Lóc cóc đi vào bên trong cùng hắn, nhìn thấy hắn từ từ mở cánh tủ lạnh ra, con bé mồm há hốc nhìn vào từng ngăn rồi hét lên thảng thốt…
– Ồ! Sạch sẽ quá nhờ!
– Chuyện! – Thằng Chan vuốt đầu tự đắc!
– Chỉ có trứng gà và khoai tây! Anh định làm món gì với hai thứ này? – Con Cheer lừ mắt quay ra hỏi tên ngốc đang tự mãn với tất cả những gì mình có.
– Trứng rán và khoai tây rán! Hihi! – Chan cười hí hửng.
– Làm được không? – Cheer vênh mặt hỏi thách thức.
– Sao lại không! 16 năm kể từ khi sinh ra tôi chỉ tập làm hai món này thôi đấy!
– Trời ơi…Chẳng nhẽ không có một cọng rau nào à! – Cố gắng thò đầu vào tìm kiếm bên trong chiếc tủ lạnh, nó thậm chí không thể tìm thấy thêm một thứ nào khác ngoài trứng và khoai.
– Ăn rau để làm gì! – Thằng Chan hỏi thờ ơ.
– Để…– Đang định nói để tốt cho da, nhưng nhìn lại, da thằng Chan quá trắng và mịn. Làm sao hắn có thể được như thế khi mà không thèm ăn rau cơ chứ! Cheer đành ngậm ngùi…– Để…chẳng để làm gì cả! Thôi được rồi! Lấy thức ăn ra và chuẩn bị chế biến đi!
– Okay thưa madam!
…
Lóc cóc bê rổ trứng và túi khoai vào phòng bếp, thằng Chan bắt đầu ra tay làm việc.
Đầu tiên, hắn đập trứng rất nhanh nhẹn rồi đánh trứng một cách khéo léo khiến cho con Cheer há hốc mồm: ” Ồ! Thì ra hắn cũng biết nấu ăn đấy chứ? “.
Nhưng, sự trầm trồ chấm dứt cho đến khi thấy hắn bỏ một tá knor vào bát hỗn hợp trứng khiến cho con Cheer phải hét toáng lên.
– Này! Làm cái gì thế hả! Anh định giết người bằng knor à! Gạt bớt ra đi! – Vừa nói, con Cheer vừa lấy cái thìa gạt lấy gạt để đống gia vị mà Chan vừa đổ vào.
Thấy thế, thằng Chan liền kéo giật lại cái bát rồi đổ ùng ục đống gia vị bù lại vào trong bát hỗn hợp của hắn.
– Yaaaa! Cái đồ ngốc kia! Anh làm trò gì thế hả!
– Là cô đang làm cái gì ý! Sao lại bỏ knor của tôi ra!
– Anh định ăn trứng hay húp knor đấy! Đồ dở hơi!
– Mặc kệ tôi! Xúc bù vào cho tôi đi!
– Còn lâu ý! Anh mời tôi ăn cơ mà!
– Tôi mời cô ăn bao giờ! Tôi chỉ mời cô nấu cùng thôi!
– Đồ…đồ khốn…– Con Cheer mím môi, nó cáu đến nỗi cơn tức làm nóng mặt lên đến tận cuống tai. Bực mình, con Cheer đành bỏ bát đĩa mà chạy thẳng ra phòng khách ngồi xem phim, chờ cho Chan muốn làm gì thì làm!
…
30 phút sau, trứng và khoai tây rán đều đã được làm xong xuôi, kể ra thì ngửi mùi cũng thơm, Cheer lại hít hà chạy lại.
Mắt nó sáng lên khi nhìn thấy đĩa khoai tây rán.
– Uồi! Rán cũng khéo phết nhờ! Không ngờ đấy!
– Thử miếng đi! – Nói rồi, Chan lấy cái đũa gắp lên một miếng bỏ vào miệng Cheer.
Nhưng…ngay lập tức, khi khoai vừa mới nhai đến miệng, Cheer đã phải vội vàng nhổ ra…
– Eo ơi! Sao lại mặn thế này! Anh cho cả gói knor vào đây đấy à?
– Không! Chỉ hai phần ba gói thôi! Hi hi hi! – Chan cười nhăn nhở!
– Điên rồi…– Con Cheer thở dài ngao ngán – Thôi được rồi, đành ăn bù với cơm vậy!
– Ừ! Đi nấu đi! – Chan vẫn cười thản nhiên.
Bỗng, con Cheer im lặng một hồi, rồi bất ngờ nó hét lên:
– Cái gì! Anh chưa nấu cơm á! Thôi chết rồi! Chiều nay phải đi học thêm đúng không?
–
– Ờ đúng rồi! Vậy mau nấu đi!
– Đồ điên! Còn 30 phút nữa anh nghĩ là kịp nấu hả!
– Vậy bây giờ phải làm sao? – Thằng Chan ngồi đần ra nhăn nhó, miệng nói nhưng tay vẫn gắp khoai ăn tì tì.
– Còn làm sao nữa…thôi ăn tạm khoai với trứng cho qua bữa vậy! – Nói rồi, nó liền nhìn xuống đĩa khoai đặt trong tay thằng Chan, rồi lại hét toáng lên tức tối – Cái gì thế này! Mới nhoắng một cái mà anh đã xơi gần hết rồi là sao???
– Hì hì…
…
Chiều hôm ấy, sau khi ăn xong, hai đứa lại quyết định đến trường cùng nhau, nhưng đang đi được nửa đường, Cheer liền dừng lại, mặt nó đăm chiêu suy nghĩ một cái gì đó.
– Cô làm sao thế? – Thằng Chan lùi bước lại hỏi.
Cheer lạnh lùng.
– Đổi đường đi!
– Ai đổi!
– Anh!
– Sao tôi lại phải đổi!
– Sao anh ngốc thế! Không nhận thấy là gần đây chúng ta có quá nhiều tai tiếng khi đi cùng nhau rồi à! Nếu còn đến trường cùng một lúc nữa thì chắc chắn sẽ bị bọn học sinh ở trường đặt ra nhiều nghi vấn lung tung đấy!
– Kệ tụi nó! Thì chúng ta đang hẹn hò mà! Ha ha! – Nói rồi, Chan lại thản nhiên khoác tay lên vai Cheer rồi tung tăng đi tiếp.
Cheer liền cúi đầu xuống rồi nhoài ra, nó quát.
– Bỏ đi! Tôi không muốn đi cùng anh! Mới cả…hãy nhớ…đây chỉ là một trò cá cược mà thôi! – Giọng nó chợt trở nên lạnh lùng.
– Tất nhiên! Tôi không bao giờ quên cả! Ha ha! Nhưng giờ thì cứ đến trường cùng nhau đi! – Chan khẽ nhíu mày, hắn cười khẩy kiểu rất là chắc chắn và lại khoác vai con Cheer, lôi con bé đi theo mình tiếp.
Cheer đành thở dài, mặc dù nó không hiểu trong đầu hắn đang nghĩ gì, nhưng quả thực vẫn cảm thấy rất là lo lắng!
Cái tên này, tính tình thay đổi liên tục…cực kỳ cục!
…
Y như rằng…Đúng như những gì mà cái Cheer đã lo lắng!
Việc hai đứa cùng nhau đến trường đã gây náo động cho cả lũ học sinh ba khối. Tất cả đều xì xào về việc vì sao Chan và Cheer lại đi học cùng nhau?
Tại sao Chan lại khoác vai Cheer một cách thân thiết thế kia mặc dù chỉ trước đó vài ngày hắn còn ôm mối hận vì bị đá bay vào viện!
Và…tại sao…phải chăng đây chỉ là một trò đùa…hay trò đùa đã hóa thành sự thật!
Chap 8: Game Over!
Mệt mỏi với những lời bán tán, nhưng Cheer vẫn vứt hết chúng sang một bên để chăm lo đến việc tập võ của mình. Chiều hôm nay, cũng như mọi hôm, vừa mới tan học, con bé đã vội vàng chạy ngay ra phía khu tập thể gần trường để đợi sư phụ nó.
Vẫn mang cái tâm trạng khó chịu của một đứa học sinh bị cho leo cây vài ngày trước đến gặp sư phụ mình, nhưng ngày hôm nay, nó mừng vì đã thấy bà ở đấy. Dường như là bà đã đến trước nó từ lâu rồi, bà đang đứng đợi nó bên chiếc xích đu cũ kỹ sơn màu xanh đỏ. Nó bước tới và cúi mình chào không lên tiếng, tất cả những gì con bé muốn bây giờ là lời giải đáp cho sự vắng mặt của mấy ngày hôm trước.
– Sao bây giờ sư phụ mới chịu xuất hiện?
– Trả lời hộ ta xem! – Bà khẽ ngước mắt lên, nhìn nó vẻ lạnh lùng.
– Con đang hỏi sư phụ mà. – Nó trả lời nhỏ nhẹ kèm theo một chút khó chịu trong mình.
– Ta bảo con trả lời hộ ta xem! Sao lại mang người lạ đến đây khi chưa có sự đồng ý của ta! Ta đã nói là ta không thể xuất hiện trước mặt người lạ rồi cơ mà! – Bỗng, bà ấy quát lên như dồn tất cả cơn giận dữ của mình vào con bé.
– Sư phụ…– Cheer bỗng lùi lại, giọng nó rung lên, vì con bé sợ ánh mắt ấy. Cái nhìn của sư phụ khi giận dữ rất đáng sợ, và cũng vì nó biết bà mạnh hơn nó rất nhiều lần. – Con…con xin lỗi. Chỉ là…con…
– Thôi được rồi! Bỏ đi! Những gì ta dặn con đã làm đến đâu rồi! – Bà trùng giọng xuống, nói một cách điềm đạm hơn.
– Dạ…Con đã làm rất tốt! Con đã chạy bộ đến trường mỗi sáng hàng ngày và khi trở về cũng vậy. – Con bé đáp có vẻ tự hào.
– Mỗi lần đi như vậy con làm mất bao nhiêu lâu?
– Mười phút ạ! – Nó nói to và dõng dạc hơn vì tốc độ đó ngang bằng với một thằng đạp xe đạp hết tốc lực thì mới được vậy.
– Thật kém cỏi! Hãy nâng tốc độ lên nhanh hơn cho ta! Hãy chạy với tốc độ năm phút một lần! Bằng không đừng đến gặp ta nữa.
– Sao cơ ạ? Năm phút! Con không thể chạy như thế với quãng đường 1700m được.
– Ta sẽ quay trở lại khi nào con đạt được mục tiêu đó! Giờ thì…tạm biệt! – Nói rồi, bà ta lại đứng dậy và lững thững quay đi, bỏ mặc con bé lại trong sự sững sờ vì cái mục tiêu quá khó ấy!
– Cái gì chứ! Con đến đây nhận bà làm sư phụ không phải để tập những thứ này! – Vừa nói, nó vừa vung chân đá cái đốp viên sỏi chắn giữa lòng đường mà con bé đang đi. Nó thực sự bực bội vì điều vô lý mà bà ta đang bắt nó làm. Nhưng dù sao…thì vẫn phải cố gắng!
…
Đêm hôm đó, nó đã nghĩ rất nhiều. Rút cục thì kể từ ngày nhận bà già ăn mày đó làm sư phụ bà ta vẫn chưa hề dậy cho nó được thêm một chiêu thức gì ngoài việc bắt con bé lăn ra tập luyện những bài tập tăng cường sức khỏe.
Tức thật! « Hay là bà ta lừa mình? ». Cheery thầm nghĩ trong đầu như thế, rồi nó lại nhăn trán lại, rồi suy tư, nghĩ đến những ngày mới vào cấp một, khi tự đắc rằng mình đã rất mạnh và không cần phải tập luyện gì thêm, nó đã quá tự chủ và rồi bất ngờ gặp phải một đối phủ không cân sức. Hắn gầy còm nhưng lại rất mạnh và nhanh nhẹn, con bé đã bị hạ nốc ao chỉ sau vài cú đá. Thế đấy!
Chủ quan, khinh địch và lười biếng là những từ không được phép có trong từ điển của nó. Vậy nên…Thôi được rồi! Bắt đầu từ ngay mai, con bé sẽ đi vào vòng tập luyện.
…
Vậy là bắt đầu từ sáng ngày hôm sau, con bé đã dậy thật sớm và chuẩn bị cho quá trình tập luyện của mình. Nó căn giờ để đúng năm phút cho quãng thời gian được phép đi từ nhà đến trường, và…tăng tốc.
Ngay khi thấy cái Cheer vừa mới bước chân ra khỏi nhà, thằng Yan đã vội vàng chạy theo, nhưng điều ngạc nhiên là con bé đang chạy thục mạng, mắt thì đăm đăm nhìn về phía trước và khuôn mặt vô cùng nghiêm túc. Cố gắng chạy sát lại bên nó, Yan hỏi.
– Hey! Làm gì mà chạy ghê thế! Còn sớm mà!
– Tránh sang một bên đi! – Cheer trả lời, mắt vẫn nhìn về phía trước.
Mặc cho con Cheer lạnh lùng, thằng Yan vẫn nhoẻn cười nhăn nhở.
– Ô hay! Đường của chung cơ mà! Sao tôi lại phải tránh, chúng ta đi cùng đường, không thể chạy chung được à? – Hắn hỏi một cách thân mật.
– Nếu cảm thấy đủ khả năng để chạy cùng tôi thì cứ việc! – Nói rồi, nó lại khẽ nhăn mày một cái rồi chạy vọt lên trên, để cho thằng Yan chỉ biết ú ớ đứng lại nhìn vì tốc độ quá nhanh của con bé.
« Thế này thì ai mà chạy theo kịp được «. Yan khẽ lẩm bẩm rồi lại thở dài lọc cọc chạy theo tiếp.
…
Cổng trường đã dần xuất hiện trước mắt, Cheery vội vàng nhanh chóng phóng vào trường, nhưng không, khi nhìn lại chiếc đồng hồ, vẻ thất vọng hiện rõ ràng trên khuôn mặt con bé, kim chỉ phút đã nằm giữa số năm và số mười…tức là, tám phút đã trôi qua kể từ khi nó bắt đầu chạy rồi.
« Không đạt! «. Cheer tự nhủ với lòng mình như thế rồi lại khẽ thở dài, lếch thếch xách cặp vào trường đi tiếp.
…
Kể từ ngày hôm đó, nó đã luyện tập rất chăm chỉ, thậm chí còn quên hẳn đi vụ cá cược với thằng Chan, mặc cho hắn không ngừng giở đủ trò để cho nó chú ý, con bé vẫn chỉ chăm chăm vào việc làm thế nào để tăng tốc cho đôi chân của mình. Nhưng cũng chính vì thế…điều đó lại làm cho Yan cảm thấy rất thích thú. Chan mất đi cơ hội, nhưng bù lại, người hàng xóm ngay cạnh nhà như hắn lại có thể theo sát con bé hàng ngày và cùng nó chạy đến trường mỗi sáng…mặc dù không lần nào đuổi kịp cả!
Kết thúc quãng thời gian một tuần liền chỉ có chạy và chạy, con Cheer vẫn chưa đạt được cái đích mà mình mong muốn. Sáu phút – đó là số thời gian mà nó đã cố gắng hết sức để rút cho gọn lại như vậy. Nhưng…vẫn chưa đủ để hài lòng. Mà như vậy thì tuyệt nhiên sư phụ sẽ không xuất hiện để dạy võ cho nó. Híc! Thở dài chán nản, Cheer đành mệt mỏi đi về nhà.
Nhìn thấy cái vẻ ủ rũ của con bé, nhưng lần này thì nó không chạy, Chan có thể đuổi theo, hắn an tâm lại gần và « đe dọa «.
– Hey! Ngày mai là hạn cuối rồi đó! Thực sự thì tôi vẫn chưa thấy chút rung động nào với cô cả! Muốn thua hay hòa hả? – Chan mở lời thách thức.
Ừ nhờ! Còn vụ cá cược nữa, ngày mai là cuối tuần rồi, suýt thì nó quên!
Không được, dù trong bất kỳ chuyện gì…Cheer cũng không thể thua cuộc được. Nghĩ vậy, con bé liền khựng lại, rồi ngước mặt lên đưa mắt nhìn thằng Chan, một cái nhìn sắc như dao.
– Được rồi! Chờ đấy! Ngay mai, tôi sẽ khiến anh phải lung lay! – Cheer nháy mắt nhoẻn cười chắc chắn.
– Hà! Chắc chắn quá nhỉ! Được đấy! Chờ xem! Vậy mai…ở đâu đây? – Chan khẽ nhíu mày.
– Cứ ở yên trong nhà đi, tôi sẽ đến.
– Sao cơ! Đến nhà tôi! Đến nhà tôi thì có gì hay!
– Không hay thì tôi sẽ làm cho nó trở nên hay! He he! Vậy nhé! Bye bye! – Nói rồi, Cheery lại khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy nham hiểm. Làm thằng Chan lạnh cả xương sống. Rút cục thì con bé đang âm mưu cái gì mà dám chắc chắn thế nhỉ! Hắn lại thở dài.
…
“Hưm…hắn đưa cho mình cái địa chỉ này rồi nói là nhà ở đây “. Vừa cầm tờ giấy ghi địa chỉ nhà Chan trong tay, Cheer vừa lò dò trên đường tìm kiếm nhà hắn. Căn bản là vì con đường lần trước từ trường đến nhà Chan và bây giờ con đường từ nhà Cheer đến nhà Chan lại hoàn toàn khác nhau. Bởi vậy, đối với một đứa mắc bệnh “mù đường mãn tính “như nó thì quả thực là cả một thách thức.
Khẽ chau mày, Cheer nhìn quanh, rồi hỏi đường liên tục, cuối cùng, khi đi vào một con hẻm sâu, nó cũng đã phát hiện ra ngôi nhà với cánh cổng hai màu xanh trắng và con chó xù mang hiệu Channie đang ngồi đang ngồi chễm chệ ở trước thềm nhà. Nhanh như cắt, Cheer liền hớn hở phóng tới và bấm chuông cành cạch. Tiếng chó sủa dội lên như bắt được kẻ trộm khiến cho cô em gái của Chan phải lóc cóc chạy ra xem ai đến. Vừa nhìn thấy con bé đang ngó ngó nghiêng nghiêng bên ngoài những song sắt, Ronnie đã vội vã kêu lên.
– A! Chị là…bạn gái anh Chan phải không? – Nói rồi, nó liền lấy chìa khóa ra để mở cánh cổng.
Nghe Ron nói, mặt cái Cheer nghệt ra, nó ú ớ…
– Ơ…hả! Ai là bạn gái thằng Chan cơ! Ơ không…em nhầm rồi!
Một tay kéo cái Cheer vào, miệng Ron vẫn liến thoắng.
– Hi hi! Chị không phải ngại đâu! Anh em đã dặn trước rồi! Anh ý bảo bạn gái anh ý chỉ cao 1m50 thôi mà! Em nhìn cái là nhận ra ngay!
– Cái gì? Thằng kh…– Vừa nghe Ron nói, mặt cái Cheer đã đỏ lựng lên vì tức tối. Thậm chí, nó còn định mắng Chan là “thằng khốn “nữa, nhưng vì trước mặt em gái hắn nên lại không thể, ôm cái cục tức trong lòng, Cheer quyết định xả giận vào mặt ngay khi gặp hắn.
Dẫn Cheer lên đến cửa phòng Chan, Ronnie dừng lại.
– Chan đâu hả em?
– Anh ý đang ngủ trong đó đó! Chị vào nhẹ nhàng thui nha! Lão này khó tính lắm! – Nói rồi, con bé lại cười nhăn nhở rồi lóc cóc đi xuống, nhí nhố hệt như thằng anh.
“Gì chứ? Hẹn mình đến rồi lại dám lăn ra ngủ hả! Cái tên này chán sống rồi! “. Nghĩ vậy, nó liền tức tối đạp cửa xông vào, y như rằng…Chan vẫn đang nằm kềnh ra ngủ, thậm chí, hắn còn cuộn chăn chùm kín người như thể xác ướp vậy. “Hết biết!”.
…
Cheer thở dài, rồi lại nhẹ nhàng đi đến bên hắn, khẽ giật nhẹ cái gối đang úp thẳng vào mặt ra khỏi tay hắn, rồi lúi húi cúi đầu xuống ngó nghiêng khuôn mặt ngốc nghếch của thằng con trai đang ngủ. Ngay lập tức, nó bị cuốn hút vào làn da trắng mịn không tì vết và đôi mắt sâu với bờ mi rất dài ấy, không những thế, đôi môi của Chan còn rất mỏng và chúng đỏ mọng hệt như là con gái vậy, cái mũi dài…hơi cao cao nè. Nhìn Chan đẹp quá đi!
Thầm nghĩ vậy, mặt con Cheer lại chợt đỏ lựng vì những suy nghĩ được cho là kì quái ấy. Thế nhưng, bất ngờ, thằng Chan mở mắt tỉnh dậy. Bốn mắt chạm nhau, chỉ trong một giây ấy thôi…khi mà những tia nắng lung linh ngoài kia nhẹ nhàng chiếu xuyên qua khung cửa sổ và truốt nhẹ lên khuôn mặt baby của hắn khiến nó bất giác trở nên rạng ngời đến lạ thường…gây cho con bé một cảm giác tê tê, ngại ngùng đến đứng tim.
Chột dạ! Cheer đột ngột phải đứng dậy và bước nhanh vào phòng tắm. Đóng cửa cái rầm và hồi hộp đếm nhịp tim mình đang dội lên thình thịch.
“Chết rồi! Sao mà kute thế!” – Con bé thầm lẩm bẩm một mình trong đầu như vậy khi vừa thấy khuôn mặt ngái ngủ của thằng con trai lúc ấy. Tự dưng nó lại thấy hắn đẹp trai vô cùng mới chết chứ. “Ước gì mình không bày ra cái trò quái đản ấy để rồi bây giờ lại phải đứng tim như thế này! Nhưng chắc chỉ là một cảm giác phút chốc thoáng qua thôi, sẽ biến mất ngay ý mà “. Cheer thầm trấn tĩnh lại mình như thế rồi cố gắng thở hắt ra một hơi thật mạnh và từ từ bước ra.
– Cô bị làm sao đấy! – Thằng Chan bỗng ngóc đầu nhỏm dậy, một tay áp vào đầu rồi tì lên mặt gối, còn một tay thì chỉ vào trán rồi xoay xoay như thể nói Cheer có vấn đề về thần kinh.
– Yà! Sao trăng cái đầu anh ý! Sao rủ người ta sang đây rồi lại nằm kềnh ra như thế hả! – Con Cheer chống nạnh bước đến, nhưng chẳng may, vấp ngay vào cái gối hình con sâu mà thằng Chan đã vứt bừa ra đó rồi ngã cái ầm.
Nhìn thấy con bé bị ngã, thằng Chan vội vàng nhào ra, rồi hớt hải ôm trầm lấy…cái gối, để mặc cho Cheer bị ngã sóng soài một cách đau đớn, Chan vẫn chỉ chăm chăm ôm lấy cái gối hình con sâu của mình rồi vuốt vẻ một cách thương tiếc.
– Hu hu, Bé Sâu của anh có làm sao không, để anh xem nào…A a a a! Cái đồ chân bẩn này, cô làm tì vết lên gối của tôi rồi! Aggggggg!!! – Thằng Chan hét lên, vừa hét vừa mếu hệt như một thằng nhóc đang ăn vạ kẻ làm hỏng đồ chơi của hắn vậy.
Mặt con Cheer đần thúi, nó đứng dậy làu bàu.
– Hỏng mất có cái gối chứ có làm sao đâu mà anh cứ gào lên như là “nó “đã “chết “ngay vậy!
– Thế này là “sắp chết “thật rồi đấy! Cô mau đi giặt cho tôi đi!
– Gì cơ? Anh bảo là tôi phải giặt cái thứ của nợ này cho anh á! – Con Cheer khẽ ngồi xuống, rồi lấy tay cấu cấu vào cái gối, nhưng ngay lập tức, nó bị thằng Chan đập cái tét vào tay rồi lại giật ra.
– Tay bẩn, không được động vào Sâu của tôi. Khổ thân em, thôi được rồi, con quỷ lùn đó không giặt thì để anh giặt cho em vậy! Híc híc…
Nhìn thằng Chan nhẹ nhàng lột cái vỏ gối ra rồi lại sắp xếp ngăn nắp cái ruột gối vào một góc và hậm hực bước đi trong tức tối mà mặt con Cheer cứ dài ngoằng ra, nó thở dài: ” Khổ thân! Bệnh này ăn vào não rồi, khó chữa lắm! “.
“Tôi vẫn đang ở đây đấy! “. Nghe thấy Cheer nói xấu sau lưng mình, Chan vội vàng quay ngoắt đầu lại đe dọa khiến cho con bé giật bắn cả mình.
…
Vác cái vỏ gối bằng bông màu xanh với những sọc vân in hình siêu nhân mang hiệu Channie lên sân thượng, Chan bắt đầu lôi đồ nghề của mình ra và kỳ cọ. Nhìn hắn làm…cũng nghề ra phết!
– Uồi uồi uồi! Anh mà cũng biết giặt đồ cơ à? – Thấy thằng Chan đang giặt giũ cái vỏ gối một cách rất chuyên nghiệp, con Cheer vội vàng ngồi sụp xuống rồi trố mắt nhìn vẻ thán phục.
– Xùy xùy! Tất nhiên! Tôi là siêu nhân toàn năng chứ ai mù tịt mọi việc như cái đồ quỷ lùn nhà cô! – Chan quắc mắt lên, nhìn rồi mắng.
– Yà! Anh đang bảo rằng ai là đồ mù tịt với lùn tịt đấy hả! – Nghe thằng Chan mắng, con Cheer liền đứng dựng dậy, chống nạnh hai tay vào hông mà quát.
– Là quỷ lùn…chứ không phải lùn tịt! Khổ quá đi mất! Lại còn có bệnh về tai nữa cơ đấy! – Chan khẽ thở dài, rồi lại cười cười kiểu khiêu khích.