<?php the_title(); ?>

Cappuccino 1.0

09.07.2014
Admin

– Người Phong thích…có phải là…Mai đâu?

– Không, Mai đừng nói thế! Mai vẫn là người con gái rất quan trọng với Phong mà!

– Không…! Mai không tin!

– Tin Phong đi…!

– Không tin…!

– Mai à, nghe phong nói đi mà…!

– không tin, không tin, không tin…!

– Hoàng Maiiiiiiiiiii…! – Tôi mất bình tĩnh quát to hết cỡ.

– Hơ…ức…! – Em giật bắn người, run rẩy.

– Thực sự Mai có hiểu cho Phong hay không? Nếu Mai chả là gì với Phong thì tại sao Phong lại làm nhiều việc cho Mai đến thế cơ chứ…Từ việc ra mặt giúp Mai trước bọn du côn, tìm mọi cách bảo vệ Mai cho đến việc dẫn Mai đi chơi ngày hôm nay, có việc gì Phong làm mà không vì Mai chứ, nếu Mai chả là gì với Phong thì Phong tốn công tốn sức để làm gì…? – Tôi trừng mắt, nhìn thẳng vào Mai

– Hức…Mai?

– Thôi được rồi, nghe Phong lần cuối đây, hãy cho Phong một thời gian để suy nghĩ, Phong không muốn phải trả lời một cách bồng bột thiêu suy nghĩ đâu!

– Có thật…Mai vẫn là người con gái quan trọng với Phong chứ? – Em lí nhí

– Thật, xin Mai hãy cho Phong thời gian để suy nghĩ, nhé!

– Um…um…! – Em khẽ gật đầu rồi lại dụi mặt vào ngực tôi mà khóc.

Một lúc sau, chắc chằn rằng Mai đã bình tĩnh hơn, tôi mới nơi lỏng vòng tay mà từ từ thả em ra.

– Lần sau Phong đừng hét lớn với Mai nữa nha, Mai sợ lắm.

– Ừ biết rồi mà, cho Phong xin lỗi, chỉ tại Phong nóng tính quá…

– Hức…kẻ thù của con gái! – Em bẹo mũi tôi.

– Au…da…đau – Tôi ôm mũi, nhảy lùi ra đằng sau.

Èo, gì mà kẻ thù của con gái chứ, 3 người thôi đã quá đủ rắc rối với tôi rồi. Tưởng tượng xem tất cả con gái đều dính dáng đến mình thì sao nhỉ? Eo ôi!

– Hi…! Mình đi đâu chơi nữa đi Phong! – Em mỉm cười trong vẫn xinh như ngày nào.

– Chơi mấy trò chơi này nữa hả? – Tôi tối tăm mặt mày.

– Hông phải…! Phong ra bãi giữ xe lấy xe đi…!

– Ứ…! Đi đâu nữa…! – Tôi nhăn mặt nhìn đồng hồ đã chỉ 5h30.

– Thì cứ lấy xe đi! – Em ỏng ẹo, dấu diếm.

– Không nói đi đâu, không lấy xe – Tôi khoang tay trước ngực.

– Lấy xe đi mà!

– Đi đâu? – Tôi cương quyết.

– Thì lấy xe đi Mai nói!

– Nói trước lấy xe sau!

– Hông mà…! – Em dậm chân xuống đất, giãy nãy

– Có nói không?

– …! – Em nhíu mày tỏ vẻ không phục

– Nói mau đê!

– Đi nhà nghỉ… được chưa? Hỏi hoài.

– Sặc…! Cái gì? – Tôi suýt té.

– Thì đến cầu TPH ngắm hoàng hôn, có đi không? – Em mím môi nhịn cười

– Ừ thì đi, tưởng đi “cái kia” chứ! – Tôi vuốt ngực thờ phào.

– Bộ đi “cái kia” hông được sao? – Em lườm tôi.

– Ặc, được… ủa bậy…không được! Híc…không biết nữa – Tôi lúng túng, gãi đầu.

– Thôi đi đi, trễ là không ngắm được hoàng hôn bây giờ! –Em phì cười, kéo tay tôi lôi đi.

=================

Cùng em đi dạo trên cầu TPH để ngắm hoàng hôn, em thì cứ chạy trước tung tăng với bộ đầm búp bê hồng lợt hệt như thiên thần, tôi thì lo dò dắt xe chạy hụt hơi phía sau.

– Hộc…! Đợi Phong với! – Tôi lè lưỡi gân cổ gọi.

– Phong rùa…! Chạy chậm quá à! – Em biểu môi

– Rùa sao chạy nhanh được chứ! – Tôi chống chế.

– Đã thế khỏi đợi luôn! – Em nguýt dài nhưng vẫn đi chậm lại để tôi có thể theo kịp.

Cầu TPH giờ này rất vắng, vì đây là vùng mới xây dựng nên ít người qua lại. Muốn la hét ở đây to cỡ nào cũng chả ai ngăn cản. Ấy thế mà mấy năm sau, khi tôi trở lại đây, nó đã trở thành một nơi đông đúc rối đấy. Nhà cửa san sát cả hai bên đầu cầu.

Đột nhiên…

– Phong…coi chừng. – Em hốt hoảng, chỉ tay về phía sau lưng tôi rồi hét lớn.

Chưa kịp quay lại, tôi đã bị hai cánh tay to kềnh kẹp chặt như gọng kềm, chiếc xe đạp ngã ầm ra mặt đất. Hai cánh tay đó, kẹp tôi rất chặt, rất đau đến nổi tôi không thể vùng vẫy được…

Mai thất thần chạy về phía tôi. Lấy một hơi thật sâu, tôi quát to hết cỡ:

– “Cứ ở đó đi…!”

Em sững lại, hai tay líu ríu ôm túi sách, lo lắng nhìn tôi. Sau một hồi định thần, tôi biết được đó là một gã to kềnh, cơ bắp lực lưỡng đang kẹp lấy tôi từ đằng sau, từ từ nhất bổng tôi lên.

– “Định làm gì chứ? Quăng mình xuống sông hay sao? Không dễ đâu!”

Tôi liền giật gót chân mình vào ống khuyển của hắn làm hắn thả tôi xuống đất nhưng vẫn còn kẹp chặt. Lấy thế tôi quật đầu ra sau đập ngay vào sóng mũi của hắn. Bị đau, hắn thả tôi ra ôm mặt. Lợi dụng lúc đó, tôi lấy đà tung một cước vào vùng bụng của hắn làm hắn nhã nhào ra đằng sau.

– “Hừ…bị dính một cước vào bụng thì có mà từ chết tới bị thương”

Thế nhưng trái lại với suy nghĩ của tôi, hắn lại đứng bật dậy như chưa hề có thương tích gì. Tôi nhìn hắn mà hãi hùng.

– “Lão này là quỷ chắc. Cơ mà cũng giống quỷ lắm. Người thì to kềnh, tay chân toàn lông lá, cơ bắp thì chắc nịch.”

– Ông là ai? Muốn gì ở tôi? – Tôi lui lại, giữ khoảng cách với hắn.

– Nhóc con đừng nói nhiều chịu chết đi…! – Hắn quát lớn với giọng ồn ồn.

Vừa dứt lời, hắn ta lao đến tôi như chiếc xe điên. Thả lỏng toàn thân người để chuẩn bị cho “xuyên phá cước” – chiêu thức dùng chân duy nhất của võ học Trần gia, nhưng cũng là chiêu có sát thương khá lớn. Khi hắn đã vào tầm tấn công, từ trạng thái thả lỏng, sử dụng sức bật của cơ chân, tôi tung cước dốc toàn lực toàn vùng chấn thủy của hắn, xoắn…hừ… à…

– “Không…không phải chứ?”

Hắn xuống tấn, gồng người, hứng chịu toàn bộ cú đá của tôi. Nhưng hắn chỉ khẽ nhăn mặt, bật lùi về đằng sau một tý, còn tôi thì bị hắn dội toàn bộ cước lực ngược trở lại nên văng thẳng ra sau hơn một mét.

– Thằng oắc con mới có tý tuổi đầu mà dám chống với tao à? – Hắn xách cổ áo tôi lên.

– Rốt cuộc, ông là ai?

– Thôi được, trước khi mày chết tao nói cho mày biết, tao là Đinh Lão Quỷ. – Hắn nhếch môi.

Hắn là Đinh Lão Quỹ sao? Tôi cứ tưởng chỉ là lời đồn đại trong giới võ học thôi chứ, thế mà giờ đây tôi đang được yến kiến với hắn bằng xương bằng thịt. Tôi bỗng nhớ lại lời cha tôi từng kể năm xưa…

– Này Phong, mày đã học võ rồi tao cũng nói cho mày biết một người, để sau này có gặp hắn mà tránh.

– Ai thế cha?

– Là Đinh Lão Quỹ, hắn là một tên đánh thuê cực kì hung bạo. Hễ có tiền là hắn có thể bất chấp mọi thủ đoạn để đạt được. Bị hắn nhắm tới thì khó mà sống.

– Thế cha có gặp hắn lần nào chưa?

– Ừm…! Có rồi!

– Thế ai thắng?

– Ha..ha..ha! Đương nhiên là tao thắng rồi nhóc con, tuyệt kỹ “Phá sơn quyền” của Trần gia ta đã đánh bại lão đấy!

– Oa…con cũng muốn học “Phá sơn quyền” nữa!

– Thằng nhóc này, võ công chưa tới đâu mà đòi se xua à, đứng tấn 1 tiếng cho tao…!

– Hức…dạ…

Lần này tôi tiêu rồi, gặp Đinh Lão Quỹ thì 10 phần hết 9 phần thua rồi. Với một thằng nhóc mới đạt một chút thành tựu võ học như tôi thì làm sao có thể đánh lại hắn chứ.

Đột nhiên hắn nhất bỗng tôi lên trời, rồi khụy xuống đưa đầu gối của hắn chìa ra.

– “Không…! Chẳng lẽ hắn định chấn lưng tôi xuống gối hắn để tôi chết vì gãy sống lưng hay sao?”

– Chết đi thằng nhóc…! – Hằn hét lớn lấy đà vung tay xuống.

– Hi…a…! Không được làm Phong đau…! – Mai từ sau, bất ngờ đập túi xách vào đầu hắn.

Bị đau, hắn điên tiết hất Mai té văng xuống đường.

– “Tên khốn nạn, con gái mà hắn cũng dám đánh, hèn hạ” – Tôi nghiến răng ken két.

Nhân lúc hắn bị phân tâm vì Mai, tôi vung tay vố liền mấy phát vào mặt hắn…bốp…bốp…bốp…. Loạng choạng hắn thả tôi ra nhưng lúc này phía dưới tôi là dòng sông lạnh giá dưới chân cầu, tôi hốt hoảng bám lấy cổ hắn. Mất đà, tôi và hắn cùng lao xuống dòng sông thăm thẳm trong tiếng thét kinh hãi của Hoàng Mai…

Chương 11:

Dòng nước lạnh giá đang bao trùm lấy tôi, cũng như lão đang ôm chặt lấy tôi không buông.

– “Hắn định…chết chung với mình à?”

Đôi khi để sống sót, ta phải làm theo những gì bản năng mách bảo chứ không thể cứ làm theo một khuôn khổ nào đó được. Cũng như tôi lúc này, đang phải liên tục nện chỏ từng phát mạnh vào đầu hắn. Dần dần, tôi bắt đầu kiệt sức. Việc phải liên tục vận động và thiếu dưỡng khí trong thời gian dài khiến tôi không thể chịu đựng được lâu nữa. Mọi thứ xung quanh tôi bắt đầu tối xằm lại.

– “Cha ơi..! Con không thể chịu đựng được nữa rồi, con đã thoáng thấy hình ảnh của mẹ đang vẫy gọi con đây này!”

– “Mẹ ơi, con sắp được gặp mẹ rồi phải không? Con nhớ mẹ lắm”

– “Xin lỗi Hoàng Mai, Phong không thể bảo vệ Mai được nữa rồi, ục… có lẽ Phong vô dụng quá, ngay cả mình còn chẳng bảo vệ được…!

– “Ục…! Ư…! Mình, chẳng còn nhìn rõ xung quanh nữa…! Vĩnh…bie…

– “Lêu…! Không rượt nữa đi sư phụ!”

– Hở…?

– “Ui…! Chán sư phụ gì đâu!”

– …Là Lan…

– “Eo…! Sư phụ yếu quá à…!

Giữa lúc thập tử nhất sinh ấy, giọng nói áp ấm, thân quen của Lan lại vang lên trong đầu tôi. Những dòng kí ức về Lan lại ùa về…!

– “Nè…! Phong có học võ hở?

– “Tên ngốc này, uống thử một tý đi đã!”

– “Bánh ngon không hả sư phụ?”

– “Hi…!Cám ơn Phong nhiều lắm!”

Phải rồi, Lan…! Mình còn chưa dạy hết võ cho nàng mà. Vả lại mình ra đi giờ này còn quá sớm, mình muốn ở lại để được vui đùa cùng Lan quá. Những lúc tập võ ở công viên, những lúc bị nàng thụi vào bụng. Lại có những khi nhịp giò bên chiếc ghế sofa êm ái nhà nàng mà thưởng thức cappuccino nữa…mình muốn tiếp tục cảm giác đó lắm. Mình muốn sống…

– “Này thì chết đi lão già” – Tôi rít qua từng kẽ răng mà bắt đầu nện từng chỏ liên tục vào đầu lão.

May thay, có lẽ lão cũng đã kiệt sức nên dần buôn lỏng tay. Thừa lúc đó, tôi đạp văng lão ra, lấy sức ngoi lên mặt nước mà hít thở từng dòng không khí quý giá.

– “Được thấy mặt trời rồi…!”

Chưa kịp định thần, tôi lại phải lao nhanh vào bờ bởi vì hắn vẫn bám theo tôi sát nút như trâu điên.

Vừa lên đến bờ, hắn đã vùng dậy, vung tay định kết thúc tôi tại chỗ. Tôi phản xạ đưa tay lên đỡ.

…Bốp…rụp…cú đánh của hắn mạnh như búa bỗ làm tôi ôm tay ngã nhào ra đất. Quá đau đớn, mắt tôi cứ hoa cả lên chả nhìn thấy được gì nữa. Thoáng thấy có cục đá to ngay trước mặt, tôi vô thức nhặt nó lên.

– “Phải…! Đối phó với loại người như lão thì sử dụng võ công chẳng có nghĩa lý gì cả, bây giờ là luật rừng…!”

Hắn tiến đến, bóp chặt lấy cổ tôi, tôi gần như không thở được nữa, xung quanh tôi dần tối xầm lại. Chỉ chờ lúc này, tôi gắn hết sức, vung cục đá xanh đang cầm trên tay vào đầu lão…

…Bốp…

Bị chấn động mạnh, hắn thả tôi xuống, ôm đầu nước loạng choạng như những tên say rượu. Nhanh như cắt tôi lao đến, tận dụng khoảng thời gian này để tung bài “thập bát triệt thủ quyền” – gồm 18 hướng đánh khác nhau nhắm vào điểm yếu của đối phương.

1 quyền này, 2 quyền này 3 quyền này, 4 này..5 này…6..7..8… ực. Đến quyền thứ 9 hắn đã không còn chịu đựng được nữa bật lùi về đằng sau trong tư thế hoàn toàn không một chút phòng thủ nào nữa.

– “Thế ai thắng?”

– “Ha..ha..ha! Đương nhiên là tao thắng rồi nhóc con, tuyệt kỹ “Phá sơn quyền” của Trần gia ta đã đánh bại lão đấy!”

Cha tôi đã từng đánh bại lão bằng “Phá sơn quyền” uy trấn của Trần gia. Giờ đây tôi cũng sẽ đánh bại lão bằng chính chiêu thức này.

Nắm bàn tay lại chỉ để duy nhất khớp giữa bật lên, tôi lao nhanh đến lão, sử dụng hết cơ toàn thân dồn sức lực vào khớp ngón giữa và xung kích…

…víu…bụp…rớp…

Tôi tung quyền, nhắm hết sức vào chấn thủy của lão, thoáng nghe tiếng xương gãy nhưng không biết từ đâu. Lãnh trọn truyệt kỹ của tôi, lão ta bị hất ngược về sau vài bước, há hóc mồm, ôm bụng ngã quỵ xuống đất. Thật kinh ngạc, hắn vẫn cố gượng dậy. Tôi thất kinh nhìn hắn chống tay xuống đất từ từ nhấc mình lên…Nhưng rồi hắn lại gục xuống đất, lần này là gục luôn, không còn gượng được nữa…!

Kết thúc…rồi, hắn đã bị hạ gục hoàn toàn. Tôi mệt mỏi ngồi bệch ra đất. Bây giờ tôi mới cảm nhận rõ cánh tay đau đớn của mình và còn cả ngón giữa nữa. Thì ra tiếng rớp lúc nãy là của khớp ngón giữa tay tôi, lần đầu tiên tôi sử dụng chiêu này, chắc có lẽ chưa quen nên ngón giữa bị trật mất rồi, đau kinh khủng…cả cánh tay trái và ngón giữa.

– “Mình vừa hạ gục Đinh Lão Quỷ sao? Chuyện không tưởng thật!” – Tôi thở hồng hộc ngoáy đầu lại nhìn lão giờ đây vẫn đang thoi thóp.

– “Cám ơn Lan, em đã cho tôi sức mạnh đấy, em biết không?” – Tôi gượng cười nghĩ đến Lan mà thở phào nhẹ nhõm.

Từ đằng xa, Hoàng mai tập tễnh tiến về phía tôi. Có lẽ do bị thương từ cú hất của gã kia lúc nãy. Nghĩ lại vẫn còn tức, biết thế lúc nãy cho lão lĩnh trọn 18 quyền vào người cho biết thân.

– Phong…có sao không? – Mai chạy đến, khẽ nâng cánh tay bị đau của tôi, hỏi rối rít.

– Hề…! Không sao, còn khỏe chán… ấy da… – Vừa định gồng tay khoe chuột mà quên tay bị đau.

– Bị đau mà còn cố! – em nhẹ nhàng xoa cánh tay cho tôi.

– Mai cũng bị ngã mạnh lắm mà, ngồi xuống đây để Phong xem!

– Thôi! Không sao mà! – Em bối rối.

– Cứ ngồi xuống, ngại gì?

– Hông đâu…! – Em chống chế yêu ớt.

– Mai không ngồi xuống thì Phong sẽ không suy nghĩ chuyện trên vòng đu quay đâu! – Hết cách tôi phải đành lôi chuyện hệ trọng vào luôn.

– Đừng mà…hức! – Em nói giọng như sắp khóc.

– Ơ… đừng khóc, đừng khóc, Phong đùa thôi!

– Hu…chuyện này mà cũng đem ra đùa cho được…!

– Ừ…xin lỗi mà. Nhưng Mai ngồi xuống đi, nếu không Phong áy náy lắm, Mai đã cứu Phong lúc nãy mà!

Lưỡng lự một hồi, Mai cũng nhẹ nhàng ngồi xuống để tôi xem chỗ đau.

– Mai bị đâu chân phải à? – Tôi vừa nói vừa nắn chân phải của Mai.

Đột nhiên Mai thở phào rồi đáp:

– Ừm…, đau lắm…!

– Chà…! Lúc nãy chắc bị té bất ngờ quá nên Mai bị sái khớp rồi!

– Vậy giờ làm sao? – Mai sốt sắng.

– Phải sửa khớp lại thôi, nhanh lắm, chịu đau tý!

– Hơ…Mai sợ đau lắm! – Em nhăn mặt.

– Đau tý thôi! Phong nắn gân nắn cốt mát tay lắm đấy! – Tôi quệt mũi.

– Thôi đau lắm, Mai có thấy trên TV người ta sửa khớp la ùm lên đấy chứ!

Hề hề, tưởng là Phong đây không có cách sao? Tụi thằng Huy đánh nhau cũng bị trật tay trật chân mấy lần. Tụi nó cũng sợ sửa khớp kinh hồn luôn ấy chứ, thế mà ngồi nói chuyện với tôi một hồi là tôi sửa lúc nào không hay luôn. Cách này tôi gọi là “Dương đông kích tây’ đấy. Kiểu như:

– “Ê Huy, em nào sao lưng nhìn mày kìa!”

“Rốp… á”

– “Ê Bình, mày chưa kéo khóa quần kia…!”

“Rốp… ố”

– “Ê Tú, lưng áo mày dính cái gì kìa…!”

“Rốp… éc”

Những lần như thế, mặt tụi nó trông tội đến phát cười. Cơ mà với Hoàng Mai thì lại khó, chả biết dụ em bằng cách nào! Chẳng lẽ lại nói:

– “Mai ơi, em lộ hàng kìa”

– Dâm tặc…chát… – vêu mồm luôn.

Nhìn đi nhìn lại cuối cùng tôi cũng nghĩ ra cách.

– Thôi vậy! Để bữa khác! À mà Mai quay ra sau xem ông kia sao rồi!

– Ừa…!

…Rốp… á…á…á…- La thất thanh.

– Hề hề, sửa khớp rồi đấy, có đau đâu?

– Hức… ức! Phong vô tâm lắm – Em sùi sục nước mắt.

– Hơ…! Phong xin lỗi…Phong…hựm…

Chưa kịp nói hết câu, em đã ôm chằm lấy tôi, gục đầu vào ngực tôi mà khóc nức nở:

– Hức…! Có biết lúc Phong ngã xuống cầu, Mai lo cỡ nào không? Cứ ngóng xuống dưới như người mất hồn vậy…! Vô tâm, vô tâm! – Em đánh yêu ớt vào ngực tôi.

– Ừ…Phong xin lỗi mà, chẳng phải bây giờ Phong an toàn rồi sao?

Em không nói gì, cứ ôm tôi mà khóc. Tôi bối rối khống biết nên làm gì ngoài việc ôm Mai thật chặt, vỗ nhè nhẹ vào tấm lưng nhỏ bé của em.

– “Mày thấy chưa Phong? Hoàng Mai không sợ ướt, không sợ lạnh ôm mày lo lắng như thế mày còn suy nghĩ gì nữa? Tệ quá, mới vừa làm em nó vui, lại khiến em nó khóc nữa rồi, tất cả trách nhiệm thuộc về mày đấy Phong à!” – Những ý nghĩ ngổn ngang lại chen chúc trong đầu tôi.

Lúc sau, em nín khóc, tôi dìu đến chỗ gã đàn ông đang nằm sõng soài trên mặt đất, thở nấc từng cơn:

– Mày là ai? Sao lại biết Trần gia quyền? – Lão trợn mắt, thở hổn hểnh

– Tôi là con trai của Thanh Đẳng đây!

– Mày…là con trai của lão? Hừ…thảo nào, đúng là “hổ phụ sinh hổ tử đấy!” – Lão nhếch môi.

– Nói đi, có phải ông nhận được lệnh của tụi thằng Vũ đến đây để thủ tiêu tôi?

– Mày hiểu rõ quy tắc của giang hồ mà! Tao không bao giờ nói đâu – Lão cười đểu.

– Mặc kệ! Nếu ông mà có lếch được về chổ của bọn nó thì gửi lời của tôi rằng” Tụi bậy bỏ cuộc đi, đấu không lại tao đâu!”

Đi được một đoạn, tôi quay đầu lại gọi với:

– À mà ông nhắn thêm câu nữa là: ” Mai đã là người của tao rồi, đừng có mà mơ tưởng.”

Và thế là tôi lãnh ngay cái véo hông thấu trời của Mai vì tội cuồng ngôn:

– Đồ quỷ, sao lại nói như thế? – Em đỏ mặt.

– Ơ… ơ! Phong nói thế để tụi nó nãn, không muốn quấy phá nữa ấy mà! Mai đừng giận nha! – Tôi xui xị.

– Hừ, lần sau nữa là biết tay đấy…! – Nàng nguýt dài.

– Hề hề…! Biết rồi mà! – Tôi cười cầu tài.

Ấy vậy mà em lại chốt thêm câu cuối nữa nữa làm tôi sốc suýt thổ huyết:

– Thế…Phong có muốn…Mai là người của Phong thiệt hông?

– …?!?!?

Chương 12:

Trời chập tối, tôi định đưa em về nhà nhưng em nhất quyết không chịu, cứ nằng nặc đòi về nhà tôi để xoa dầu, mặc dù cánh tay tôi đã đỡ đi nhiều.

Vừa về đến nhà, chuông điện thoại đã réo âm ĩ lên từ lúc nào:

– À lố, Phong đây!

– Tổ cha mày Phong, dám cho bố mày leo cây hả?

– Ớ, mày Huy hả? Xin lỗi tao bận ở nhà suốt, không đi đá banh được!

– Thằng mắc dịch, đi chơi với gái mà bảo là bận hả mạy?

– Sặc…! Sao mày biết?

– Thấy mày chở nhỏ nào đi lúc sáng nè chứ đâu!

– Ờ thì có việc tý, tuần sau tao bù!

– Nhớ đấy nhé, lo gái gú mà quên anh em! Tuần sau còn khất nữa thì chết với bố!

– Biết rồi, mệt mày quá!

Vừa định cúp máy thì thằng Huy lại gọi với:

– Ớ nè Phong ới!

– Gì thế mày? Nghe như thằng gay ấy!

– Mời giới thiệu em nào đẹp đẹp như nhỏ mày chở hồi sáng cho tao đi!

– Phắng chỗ khác bố nhờ…cộp…tút…tút…tút…tút – Quát xong tôi cúp máy luôn.

Hừ…! Cái thằng cô hồn, tưởng nó tốt lành gì, ai ngờ cũng hám gái bỏ xừ…! Hề hề, để tưởng tượng xem cái mặt tẽn tò của nó khi thấy mình chở Mai đi lúc sáng nhỉ, chắc tức cười lắm. Mà công nhận Mai xinh thật đấy, đèo em đến đâu, ai cũng trầm trồ ngưỡng mộ hết cỡ làm tôi hãnh diện vô cùng. Nhưng nhiều khi tôi cũng gặp nhiều cặp mắt soi mói lắm, kiểu như:

– Cái thằng này mà đi chung với nhỏ đẹp thế, uổng.

– Bỏ con nhỏ đó đi, mày không xứng đâu

– Tao đánh máy đấy thằng nhóc à

– bla…bla…bla

Những lúc như thế tôi cũng tức lắm, nhưng mà nghĩ lại cũng đúng thật. Tôi cũng chỉ là một thằng học sinh bình thường thôi, không nổi bật, không giỏi giang chỉ được cái vận may nhất thời có thể mất lúc nào không biết. Nhưng tôi không phải là người dễ cam chịu đâu, tính tôi ba gai mà, mấy người đó có chọc thì tôi cũng thè lười mà trêu lại cho bỏ tức, nhìn bọn đó tức tối nghiến răng thì tôi cũng cười thầm, hề hề.

– Nè, Phong! Nói chuyện điện thoại với ai mà lớn tiếng vậy?

– À…, mấy thằng bạn của Phong đó mà. Tại hôm nay cho nó leo cây!

– Xin lỗi nha! Vì Mai mà Phong bị bạn bè quở trách! – Em phụng phịu.

– Ơ…Không sao, không sao, cho Phong chọn thì đi với Mai vui hơn!

– Um…cám ơn Phong! – Hai gò má em ửng hồng!

Đột nhiên, em nhíu mày rồi lụt lọi trong túi xách thứ gì đó. Biết có điều chẳng lành, tội vội bỏ cốc nước xuống bàn rồi rón rén đi lên lầu.

– Phong ui…! – Giọng em cất lên ngọt lịm.

– Ơ gì đấy, có quen nhau hở? – Tôi giả lơ.

– Hứ, đang ghét! Mau lại đây Mai xoa dầu cho!

– Ớ…ơ! Phong hết đâu ùi, xem nè…ui da! – Tôi gồng tay lên ra vẻ mà quên mất đang bị đau.

– Xem kìa, cười còn không nổi, lại đây nào!

– Thôi…Phong sợ đau!

Ừ thì tôi sợ đau thật đấy mấy bác ạ, lúc lần đầu tiên tập với mộc nhân tay tôi đau rần rần lên ấy chứ. Ấy thế mà ba tôi xoa dầu đâu có nương tay, ổng xoa như là nặn bột vậy, làm tôi cứ la oai oái lên. Tôi mà kêu đau thì ông càng bóp mạnh hơn. Những lúc như thế là ác mộng đối với tôi cho đến bây giờ luôn, hễ nghe đến hai từ “xoa dầu” là tôi nhăn mặt ngay lập tức rồi.

– Có lại đây không? – Em nhíu mày.

– Không, đau lắm…! Cho vàng cũng không lại! – Tôi bểu môi.

Cứ tưởng những lời nói trêu đùa đó của tôi sẽ làm em tức tối mà rượt tôi khắp cả nhà, ấy thế mà:

– Hức…Phong, nhớ đấy nhé! – Em sùi sụt.

– Hơ..? Chuyện gì vậy?

– Hồi chiều người ta đã nhịn đau cho Phong sửa khớp, vậy mà giờ xoa dầu cho Phong có một chút cũng không được, không chơi với phong nữa đâu…hu!

– Ớ…á…ặc! Thôi, thôi, xoa thì xoa đi nè…! – Tôi vội chạy lại chìa tay ra.

– Không, Mai thấy Phong miễn cưỡng lắm!

– Không có mà, được Mai xoa dầu là niềm vinh dự nhất của phong luôn! – Tôi nịnh bợ.

– Hông tin, Miệng trơn như bôi mỡ! – Em nguýt dài.

– Thôi mà, xoa đi, xoa đi, luôn và ngay nha! – Tôi lây nhè nhè vai em.

– Hi…! Thôi được rùi, đưa tay đây! – Em mỉm cười xoa dầu cho tôi.

Cứ tưởng như những lần trước được ba tôi xoa dầu mà la oái oái lên. Nhưng…oa…ôi! Được Mai xoa dầu thì dễ chịu vô cùng, bàn tay nhỏ nhắn xinh xinh ấy xoa đến đâu là tôi ngây ngất đến đó. Em nó còn xoa bóp khá hơn cả tôi nữa chứ, cộng thêm bàn tay mềm mại của Mai nửa thì kiểu gì mà chả lành. Thảo nào, mấy ông Việt kiều vừa về nước là chạy tọt đi kiếm chỗ mát xa ngay, chắc là vì lí do này rồi. Nhìn mặt Mai hiền hiền, chăm chú vào cánh tay đau của tôi làm tôi buồn cười, muốn trêu em vài câu:

– Mai ui…!

– Hở…?

– Đổi nghề đi!

– Nghề gì? – Em tròn mắt

– Mát xa…! Mai mát xa êm thế này, chắc nhiều khách lắm đế..úi da..!

Hậu quả là tôi lĩnh ngay một cái véo cật lực vào hông làm tôi muốn nhảy nhỏng. Không chịu thua, tôi bẹo má em nó lại làm em nó rượt tôi khắp nhà. Cơ mà đây là nhà của tôi mà, sao Mai chạy lại tôi được, thế là sau một hồi quần thảo, Mai mệt lừ, tức tối ngồi bệch xuống sofa thở hỗn hễn, tôi lại trêu:

– Hề hề, sao không rượt nữa đi cô em, lúc nãy còn xung dữ lắm mừa…!

Mai không nói gì, cuối gằm mặt xuống đất, vai run run như đang khóc.

– “Bỏ xừ! Giỡn nhay quá làm em nó khóc rồi. Cái kinh nghiệm xương máu mà mình quên mất! Uầy…thiệt là!”

Tôi rón rén ngồi cạnh Mai, lấy tay khều khều em nó, nhưng lại bị em nó giật phắt ra!

– “Ây cha, giận thật rồi!”

Còn đang gãi đầu nghĩ cách làm lành thì bất chợt, Mai nắm chặt lấy tay tôi cười lớn:

– Ha ha, bắt được rồi nha, đừng hòng thoát!

– Ớ…?

– Đó là khổ nhục kế đó biết chưa? – Em nheo mắt.

Biết mình bị lừa, tôi đành gãi đầu cam chịu. Mai được dịp, cứ trêu tôi mãi.

Đột nhiên, em khẽ vuốt tóc rồi nhẹ nhàng, gối đầu lên đùi tôi nũng nịu như chú cún con làm tôi cứ ngớ người, ngây ra như tượng.

– Phong à! Cho Mai nằm tý nhé!

– Ừ..ừ, muốn bao lâu cũng được! – Tôi bối rối.

Em ôm lấy tay tôi, rồi nhắm mắt lại, hơi thở em đều đặn phà vào lòng bàn tay tôi từng hơi ấm nóng. Lúc này, trông em thật đẹp, chẳng khác gì một thiên thần. Khẽ vuốt vuốt tóc mai đang che lấy gò má của em, tôi thấy lòng mình bình yên lạ lùng.

Mai vẫn nằm trên đùi tôi, thỉnh thoảng em lại hỏi han về cánh tay của tôi làm tôi thực sự rất vui. Tôi sống thiếu hơi ấm của của mẹ từ nhỏ, mọi chuyện tôi phải tự lo lấy. Lần đầu tiên có người con gái quan tâm mình như vậy, tôi cảm động muốn ứ nước mắt nhưng phải kiềm nén lại, bởi vì tôi là chỗ dựa của em mà, tôi khóc thì ai che chở cho em đây.

============

Loay hoay cũng đến 9h đêm nên tôi đề nghị đưa em về nhà. Bỗng dưng, hai mắt em đỏ hoe, môi mím lại như kiềm nén.

– Mai bị sao vậy?

– Phong à…!

– Sao?

– Mai…!

– Nói đi không sao hết mà!

– Um…Mai có thể…ở lại nhà Phong đêm nay không?

G i a i T r i 3 2 1 . P r o

Chương 13:

“- Um…Mai…có thể ở lại nhà Phong đêm nay không?”

Tôi hoàn toàn sững sốt trước câu nói của Hoàng Mai. Em muốn ở lại nhà tôi đêm nay ư? Tại sao lại như thế chứ? Chẳng lẽ…

– Có chuyện gì vậy, sao Mai lại không muốn về nhà? – Tôi cố gắng bình tĩnh hỏi Mai.

– Phong…ôm Mai đi, Mai sợ lại bật khóc trước mặt Phong…hức… – Giọng em bắt đầu rung rung.

Tuy không hiểu chuyện gì đã xảy ra với Hoàng Mai, nhưng tôi cũng nhẹ nhàng ôm em vào lòng mình, để em cảm nhận được hơi ấm mà bình tâm lại. Lát sau, tôi khẽ thủ thỉ vào tai Mai:

– Đã xảy ra chuyện gì vậy, nói Phong biết đi!

– Mai…không về nhà được vì…ba Mai đang ở nhà…!

– Là…sao?

– Dạo gần đây, ba Mai đi mất biệt, thỉnh thoảng mới về nhà, lúc nào cũng trong bộ dạng say khước, hỏi đến là ba lại quát tháo lên, rồi lôi Mai ra đánh đập không thương tiếc…! Còn đánh luôn cả mẹ Mai nữa

– Sao…sao lại như thế…!

– Mai cũng không biết nữa, chỉ biết mỗi lần đánh Mai, ông ấy lại mắng nhiếc Mai là đồ…con…hoang…hức…

Nói đến đây, tôi đã thấy ngực áo mình ước đẫm nước mắt, em đã khóc, khóc tức tưởi, khóc nức nỡ trong lòng tôi. Sao trên đời lại có người ba khốn nạn đến thế kia chứ, lôi con mình ra đánh lại còn chữi là con hoang nữa, bộ ông ta không phải cha ruột của Hoàng Mai hay sao, ông ta có còn là con người hay không? Nghĩ đến tôi lại chột dạ, thảo nào lúc chiều, Mai không chịu để tôi sửa khớp là vì những vết thương này ư? – Vừa nghĩ tôi vừa nhìn những làn roi đỏ lựng còn hằng trên đôi chân của em mà lòng tôi uất nghẹn.

– Mai à…! Ngoài chân ra, Mai còn bị thương ở đâu nữa không…?

– Ở…lưng…!

– Có thể cho Phong xem được không? – Tôi nuốt khan hỏi bạo.

Gật.

Rung rẩy kéo chiếc khóa lưng trên áo Mai xuống mà lòng tôi đau thắt, khóa kéo đến đâu, vết roi đỏ ói hiện ra đến đấy, vết này chồng lên vết kia đến ứa máu. Gần đến giữa lưng, tôi không muốn kéo nữa, thế là quá đủ rồi, tôi không muốn lại nhìn thấy những vết roi đáng ghét kia nữa. Ôm em thật chắc vào lòng mà máu nóng trong người tôi cứ sôi lên ùng ục. Giá mà có tôi ở đó thì Mai sẽ không ra nông nổi thế này. Thương quá!

– Mai nè…!

– Hở…?

– Mai có biết khi nào ba về mà tránh không?

– Không! May mắn thì bạn của ba Mai gọi về báo trước, còn không thì… – Nước mắt em chảy dài.

– Ừ…ừ, Phong biết rồi, đừng kể nữa! Vậy mẹ Mai và Mai sao không qua nhà họ hàng ở?

– Có chứ, mẹ Mai và em Mai đang ở nhà dì Mai, nhưng nhà dì chật lắm, không đủ chỗ ở cho cả 3 người, nên Mai mới sang ở nhờ Phong một đêm thôi, được không Phong? – Em nhìn tôi với đôi mắt buồn thĩu, trông đến tội.

Ngẫn người suy nghĩ một hồi, tôi đánh bạo quyết định:

– Phong sẽ không cho Mai ở đây một đêm đâu!

– Phong…sao…? Um…Mai biết rồi, vậy…Mai sẽ không làm phiền Phong nữa đâu! – Em mím môi quay đi.

– Nè, Phong chưa nói hết mà, đi đâu đấy? – Tôi nắm tay em lại.

– Phong còn gì để nói nữa chứ? – Em kìm giọng trong tiếng nấc.

– Uầy…Mai hiểu lầm rồi, ý Phong nói là tại sao Mai phải ở lại đây một đêm trong khi có thể ở bao lại bao lâu tùy ý chứ.

– Sao…Phong vừa nói gì? – Em bấu chặt lấy vai tôi, hai mắt đỏ hoe.

– Thì Phong nói là Mai có thể ở lại đây bao lâu tùy thích!

– Hức…Phong, đồ vô tâm…! – Em trừng mắt nhìn tôi.

– Ơ…Phong xin lỗi, Phong chỉ muốn đùa tý thôi mà, Phong…hựm…

Chưa kịp dứt lời, Mai đã ôm chằm lấy tôi, thụi vào ngực tôi mấy quả đau điếng.

– Hức…Mai ghét Phong lắm, lúc nào cũng đùa được!

– Ừ, Phong xin lỗi mà, Phong chỉ muốn không khí vui lên tý thôi!

– Ghét lắm, ghét lắm…ức – Em vẫn ôm chặt lấy tôi mà khóc nức nỡ.

Cũng phải, tự dưng đang dầu sôi lửa bỏng thế mà tôi còn đùa giỡn được, chắc tôi bị khìn mất rồi. Nhỡ Mai mà bị bệnh tim lại lăn đùng ra thì khốn, lúc đó chỉ có nước mà vào núi sám hối với vách tường thôi.

– Đây Mai uống đi! – Tôi đặt tách sữa nóng trước mặt Mai.

– Cám ơn Phong…! – Em thỏ thẻ

– Có gì đâu chứ, là ly sữa thôi mà!

– Không phải, chuyện Phong cho Mai ở nhờ kia!

– Không có gì đâu, chuyện phải làm thôi mà! Mai thế này ai lại nỡ để lang thang ngoài đường chứ

– Ừm…hi! – Em khẽ nghiêng mái đầu mĩm cười.

Nghĩ mà xót, nếu Mai mà không gặp tôi thì chắc tình hình sẽ còn tệ hơn rất nhiều rồi, chưa kể bọn thằng Vũ sẽ còn làm nhiều điều xấu với Mai, nghĩ đến mà tôi đã đâm rùng mình.

================

Lẩm nhẩm học bài cùng với Hoàng Mai mới biết em nó giỏi cỡ nào, không như tôi chỉ giỏi ở môn anh văn còn mai thì giỏi đều ở tất cả các môn, nhất là các môn xã hội. Tôi cứ trố mắt ra mà xem Mai giải hết các bài tập Địa, lại còn đọc thuộc làu làu môn sử khó nuốt nữa. ÔI thôi, thảm cảnh trước mắt rồi. Có khi nào Mai biết tôi học dở các môn khác mà bắt tôi ở nhà học bài không cho đâu đi không nhỉ? Cơ mà dám lắm, lúc nãy tôi có đùa với em tý:

– Phong nè…! Người nguyên thủy dùng công cụ lao động gì?

– Ờ thì, dao mác, mã tấu gì đấy, có thể dùng chém lộn khi phân chia địa bàn, rất tiện…au da…

Chưa kịp nói hết câu đã bị em véo hông một phát cật lực đau muốn lóa cả mắt:

– Liệu hồn phong đấy, học cho nghiêm túc vào! – Em lườm tôi tóe lửa.

Rồi, điềm báo trước mắt rồi, tương lai sau này của tôi sẽ rất mờ mịt đây.

==================

Sau khi học xong, tôi dẫn em lên sân thượng hóng gió, tuy nhà tôi chỉ có 2 tầng, nhưng cũng đủ quan sát thành phố về đêm rồi. Ở thành phố, ban đêm cũng như ban ngày, đều tấp nập người và xe qua lại không nghĩ ngơi. Nhưng về đêm, khi mà những ánh đèn màu rực rỡ bắt đầu được bật lên, thành phố trở nên lung linh sắc màu hơn bao giờ hết. Nó hoàng toàn trái ngược với cuộc sống ở quê nội tôi, cứ sáng ra lại cày bừa, tối về lại vui vầy với con cháu, sướng biết bao.

– Phong, đang nghĩ gì đó!

– À, phong đang nhớ về quê nội của phong!

– Kể Mai nghe đi, Mai chưa đi về quê lần nào!

– Ừ thì sáng ra đồng chăn trâu với lũ trẻ trong xóm, cùng tụi nó bày trò chơi, nào là câu cá, hái trộm trái cây, bắt cào cào, trưa rảnh thì đi tắm sông, mò cua mò ốc về ăn, chiều tối thì nghe bà kể chuyện ngày xưa.

– Oa…vui quá nhỉ, chừng nào Phong về quê?

– Còn lâu lắm, đến hè mới về!

– Hè này đưa mai về quê phong chơi nha!

– Ừ chắc chắn rồi, Phong cũng định thế mà, nội Phong cứ bảo Phong dẫn bạn về chơi mãi, Phong rũ thì chẳng đứa nào chịu đi!

– Ừ hi…mà ba mẹ phong đâu rồi?

– Ừm..mẹ phong mất khi Phong vừa mới sinh ra, còn ba Phong thì đi làm võ sư, ít khi về nhà lắm, mà mỗi lần về nhà lại không ở được lâu.

– Phong không buồn chứ?

– Cũng buồn lắm, lúc đầu nhớ ba đến phát khóc luôn ấy chứ, nhưng sau này càng lớn, càng có thể tự chăm sóc cho bản thân nên phong cũng không còn buồn nữa.

– Ư…Phong kiên cường ghê, nếu là Mai thì chắc không chịu nổi rồi – Em nhăn mũi.

Ngồi trên chiếc ghế đươc tôi bày trí trên sân thượng để hóng gió, em hồn nhiên đu đưa chân lên xuống rồi thỉnh thoảng lại ngâm nga ca khúc tiếng anh lúc sáng làm làm tôi cứ thắc mắc mãi:

– Nè Mai đang hát bài gì đó?

– Hứ, đồ nghe lén!

– Ơ…ai bảo hát lớn làm gì?

– Hi…bài big big world đó, Phong biết hông?

– Ờ…ừ, Phong biết sơ à, hát cho Phong nghe hén!

– Chỉ được cái vòi vĩnh! – Em nguýt dài.

Trong cái không khí se lạnh của phố thị về đêm, một giọng hát ngân vang, trong trẻo cất lên, phá tan cái không khí nặng nề, u ám của những con người chỉ biết đầu tắt mặt tối làm lụm kiếm tiền để tran trải ở cái thành phố phồn thị, xa hoa này. Những cơn gió bắt đầu nổi lên, cuốn theo những chiếc lá vàng tung bay khắp những con phố đông nghẹt người tất bật kiếm sống:

“I’m a big big girl, in a big big world. It’s not a big big thing if you leave me, but I do do feel that I too too will miss you much, miss you much…

I can see the first leaf falling It’s all yellow and nice. It’s so very cold outside like the way I’m feeling inside

I’m a big big girl, in a big big world It’s not a big big thing if you leave me but I do do feel that I too too will miss you much miss you much…”

Giọng hát Mai thật hay, thật êm dịu. Nó nhẹ nhàng rót vào tim tôi những cung bật cảm xúc ngọt ngào và ấm áp lòng người. Tôi dường như quên đi những cơn gió lạnh đang lùa từng dòng lạnh ngắt qua người tôi mà cứ mê mẫn, chìm đắm trong tiếng hát du dương của Mai.

Nghĩ lại tôi thật may mắn, một thằng học sinh du côn, bình thường quá mức như tôi lại có thể quen với những cô gái nhan sắc thuộc hàng hot girl của trường như thế này, chắc tu 3 đời mới được.

– Phong à?

– Hở…?

– Ngày mai qua nhà Mai phụ Mai dọn hành lý nha!

– Thế ba Mai đi khỏi chưa, nhỡ mai lại gặp.

– Thế nên Mai mới bảo Phong đi cùng. Có Phong, Mai không sợ gì hết! – Em nháy mắt.

– “Mình quan trọng với Mai như vậy sao, có mình là Mai không sợ chi hết à?”

– Phong…!

– Hả, sao…?

– Làm gì mà trầm ngâm ghê vậy?

– À..à! Tại gió lạnh quá, Phong phải vận công điều khí tý ấy mà!

– Xạo ghê! Thôi xuống nhà đi, cũng trễ rồi nhỉ?

– Ừ…hề hể! – Tôi cười trừ.

================

Sau khi đánh răng súc miệng xong, vừa lên đến cầu thang đã thấy em bẽn lẽn đứng trước của phòng tôi, thỉnh thoảng lại đưa tay đặt lên ngực rồi lên bụng, mặt mày đỏ ao. Thắc mắc, tôi vội chạy lại hỏi:

– Ơ…! Mai không vào phòng đi, ở ngoài làm gì, trời đang mưa lạnh lắm.

– Mai ngủ ở phòng Phong hở? – Em lí nhí.

– Ừ…phải rồi!

– Còn Phong?

– Phong đương nhiên ngủ ở phòng mình rồi! – Tôi vẫn thản nhiên chưa hiểu chuyện gì.

Em nó cuối gằm mặt, hai tay ôm lấy ngực, thỏ thẻ:

– Phong à, Mai vẫn chưa…chưa chuẩn bị tinh thần…chúng mình còn nhỏ mà…!

– Ơ…Mai nói sao???!!!? Phong…

1 giây…2 giây…3 giây…Sặc…?!!!!???

Một luồn điện chạy xuyên qua người tôi làm tôi chợt bừng tỉnh. Trời ạ, nãy giờ em nó nói chuyện ngủ chung phòng rồi “ấy” mà tôi cứ tưởng.

– “Ặc thật, nhìn mặt mình cáo già lắm hả trời, đâu có đâu, em nó tự suy diễn ra mà, mình có tội tình gì đâu, tự nhiên nói mình nhẹ nhàng nữa, bộ mình thô lỗ lắm hở…? Ặc ặc ặc, trời trời trời”

Tôi liên tục gãi đầu giải thích cho em nó hiểu, kiểu này dễ mang tiếng yêu râu xanh lắm.

– Ơ…ơ! Mai hiểu lầm rồi! Không phải ý đó đâu!

– Chẳng phải Phong…với Mai chung…phòng…ứ…! – Em nó càng bối rối.

– Thì là chung phòng, nhưng Phong nằm dưới sàn, Mai nằm trên giường mà! Híc, không có chuyện gì đâu…ây dà…!

– Hức, Phong đồ đểu cán, không nói rõ ràng làm người ta cứ tưởng…ứ…ư! – Em mếu máo cuối gằm mặt xuống đất.

– Ặc…! Được rồi, được rồi! Bỏ qua chuyện này đi. Ngủ sớm đã, mai còn phải đi học nữa.

Kể từ lúc đó, tôi mới ngộ ra một điều rằng không chỉ có cánh đàn ông ta hay nghĩ bậy mà chị em phụ nữ cũng giàu sức tưởng tượng không kém, hề hề.

=================

Màn đêm bao phủ, tôi nằm trên chiếc ga giường đang trải trên sàn nhà lạnh lẽo, giá buốt. Lòng tôi cảm thấy trống trải vô cùng, từ nhỏ đến giờ tôi chưa từng cảm thấy như thế. Tôi cứ nằm trằn trọc mãi không tài nào ngủ được. Hức…! Là vì hôm nay tôi không có gối ôm…

Hồi nào giờ ngủ toàn ôm gối quen rồi, bây giờ Mai đang ôm gối ngủ ngon lành trên giường, tôi cảm thấy hụt hẫn quá chừng, tối nay làm sao mà ngủ đây trời. Thế là tôi nghĩ đủ mọi cách để ngủ.

– “Đếm sao được hông ta, ơ giờ này đang mưa đâu có sao. Đếm cừu chắc được, cơ mà cừu đâu mà đếm. Hay rũ Hoàng Mai xuống ngủ cùng, vừa ôm gối vừa ôm người luôn. Ơ…thôi bệnh hoạn quá!”

Cuối cùng tôi cũng chấm được 1 cách là đếm số, cứ đếm từ 1 cho đến khi ngủ được thì thôi.

– “Ờ này thì đếm…1…2…3…4…5…100…khò…khò…khò..” – Ngủ mất xác.

Chương 14:

Một ngày mới lại đến, tôi khoan khoái ôm cái gối ôm mà dụi mặt vào cho đã thèm. Hôm nay cái gối ôm mềm mại, ấm áp lạ lùng, lại còn thơm phức mùi nước hoa nữa chứ, cái mùi này nó quen quen sao ớ, nhớ có gặp đâu rồi. Thay kệ, cứ ôm cho đã mới được.

– Ư…um…ứ…

– “?!?!? Gì thế, sao cứ mỗi lần dụi mặt vào nó lại phát ra tiếng ư ử thế này. Gối ôm thế hệ mới chắc. Sặc…! Khoang đã, tối qua mình đâu có ôm gối ngủ đâu, Hoàng mai ôm mà. Sặc…! có khi nào…”

Tôi như điếng người khi nhận ra cái gối mình đang ôm là Hoàng Mai, giờ đang nằm gọn trong lòng tôi.

– “Ặc…! Em nó xuống chỗ mình lúc nào vậy? Gây họa rồi, rút lui thôi anh em ơi…!”

– Phong…! – vừa định rút khỏi người em nó thì đã bị thó cổ, không kịp trăn trối.

– Ô, Mai dậy rồi hả, chào buổi sáng hen! – Tôi giả lơ.

– Phong dê xòm, Phong xấu xa…! – Mai lườm tôi cháy mắt.

– Ắc, chuyện gì nữa đây!

– Còn chối nữa sao, tất cả tại Phong đó! – Em nhăn mặt nhìn tôi.

– Hơ…! Tối qua giờ Phong vẫn nằm ngủ ngon lành đây mà, híc! – Tôi khủng hoảng.

– Thì vậy đó, hôm qua Phong nói mớ gối ơi gối à gì đó, Mai định đánh thức Phong dậy để đưa gối cho Phong, ai ngờ…

– Ngờ sao…?

– Thì bị Phong kéo xuống, ôm vào lòng cứng ngắc luôn chứ sao? – Em nhíu mày, mặt đỏ ao.

– Ư, Phong đâu có biết gì đâu, cái tật xấu khi ngủ của Phong mà.

– Hức…cái tật gì khôn quá chừng, người ta là “gối” cũng không tha cho người ta nữa.

– Ớ…Phong có làm gì Mai chưa…?

– Sao lại không? Bình thường Phong ôm gối ra sao vậy? Hết hôn hít rồi lại dụi mặt vào ngực người ta nữa, làm người ta nhột quá chừng! – Mai vừa nói vừa vò vò tấm ga giường, hai gò má đỏ lựng.

– Hic…! Phong xin lỗi, lần sau Phong có bị như thế nữa thì Mai cứ tán phát vào mặt Phong đi. Lúc nhỏ Phong cứ mỗi lần Phong bị vậy, ba Phong tán phát tỉnh rụi luôn.

– Ai mà nỡ làm vậy chứ, Mai chưa đánh ai lần nào mà! Với lại…

– Sao…?

– …Chụt…nằm cạnh Phong ấm áp lắm, hi!

Hoàng Mai hôn vào má tôi phát rồi chạy xuống nhà, lát lại sau gọi với lên:

– Phong thay đồ đi! Xuống ăn sáng rồi đi học!

Ực…, tôi chuyển đổi từ cảm xúc này đến cảm xúc khác, hết buồn thãm rồi đến thăng hoa, hết ngơ ngẫn rồi đến thẫn thờ vì nụ hôn của Mai. Sao ngần ấy chuyện mà em nó không trách mình sao ta, đổi lại người khác chắc cái mặt tôi sưng húp rồi.

Vừa Thay đồ xong xuống dưới nhà, Hoàng Mai đã mĩm cười xinh tươi trong bộ áo dài trắng muốt, ngồi cạnh chiếc bàn ăn với hai dĩa trứng ốp la đợi sẵn. Thề với các bạn là hình ảnh đó tôi vẫn còn nhớ cho đến ngày hôm nay đấy, quá ư là tuyệt vời.

– Phong đứng đó làm gì, xuống đây ăn đi! – Em hấp háy mắt.

– Ừ…ừ! Xuống ngay đây!

Ngồi vào bàn, nhìn cái dĩa trứng ốp la mà tôi thèm ứa dãi.

– Phong ăn từ từ thôi, nghẹn bây giờ! – Em che miệng cười.

– Ực…! Lâu rồi mới được ăn trứng ốp la còn nguyên vẹn thế này đấy, trước giờ ăn toàn ốp là bễ tè lè ngán chết!

– Sao? Trước giờ Phong toàn ăn sáng bằng trứng ốp la hả?

– Ừ…! Thì vậy, sang hơn chút thì ăn bánh mì thịt! Con trai mà, hề hề! – Tôi gãi đầu cười cầu tài.

– Như vậy đâu được, ăn thế ngán lắm đấy, hay lâu lâu đổi bữa một lần nhé!

– Ờ, vậy ngày mai ăn mì gói hé, lâu rồi Phong chưa ăn!

– Trời ạ, Phong biết nấu bao nhiêu món vậy, tính luôn cả những bữa ăn còn lại?

– Ừm…, để xem: buổi sáng thì có ốp la, bánh mì thịt, mì gói. Những bữa ăn còn lại thì: rau muống xào, trứng chiên, thịt kho.

– Chỉ nhiêu đó thôi sao? – Em tròn mắt.

– Ờ…thì dạo gần đây con bổ sung thêm món cơm hộp nữa, những lúc học trái buổi phải ở lại trường ăn thôi.

– Vậy…Phong ăn những món đó bao lâu rồi.

– À…chắc cũng khoảng 3 năm rồi, kể từ lúc ba Phong bắt đầu đi làm việc xa nhà.

– Trời! 3 năm mà chỉ toàn ăn đi ăn lại có mấy món thôi sao?

– Biết đâu được, con trai mà!

– Không được đâu, Phong ăn thế làm gì đủ chất, chưa kể là mau ngán nữa! Từ nay về sau để Mai phụ trách nấu ăn cho!

– Thiệt hả? – Mắt tôi sáng rực.

– Đương nhiên rồi, Mai đã chuyển tới đây thì phải phụ một chút gì đó chứ! – Em nheo mắt.

– Thế thì tốt quá rồi, chịu liền luôn, hề hề! – Tôi cười giòn như bắp ran.

Rồi đột nhiên em nhẹ giọng.

– À Phong nè!

– Sao?

– Thứ 7 tuần sau là sinh nhật Mai đó!

– Thế hả, Mai có thích gì hông?

– Phong không cần phải tặng quà gì đâu, Mai chỉ muốn Phong là người biết trước nhất thôi. – Em vuốt tóc khẽ mĩm cười.

Nói thì nói thế thôi chứ không tặng quà cho Mai thì sao được. Một năm mới có một lần mà, nhất định phải tặng một món quà thật ý nghĩa vào. Cái khó là chả biết em thích quà gì để mà tặng nữa, hỏi thì em nó chỉ lắc đầu cười mới khổ.

Vào lớp, tôi cứ ngẫn người ra suy nghĩ như thằng nghiện làm nhỏ Phương cũng phải lấy làm thắc mắc vì không chọc nhỏ như thường ngày nữa.

– [Này bị sao thế?]

– Không có gì đâu

– [Nhìn mặt buồn thế kia mà]

– Uầy, khó nói lắm.

– [Có gì mà khó nói?]

– Thì chọn quà sinh nhật.

– [Có vậy không mà cũng khó nói] – Nhỏ tròn mắt.

– Thì có biết chọn gì đâu?

– [Vậy Phong dự sinh nhật của bạn nam hay nữ?]

– Của nữ!

Nghe tới đây nhỏ thoáng nhíu mày, mặt có chút buồn bã nhưng vẫn mĩm cười viết vào mảnh giấy.

– [Thế thì Phong tặng sách đi!]

– Sách hả?

– [Ừ…, nếu là con gái thì tặng mấy cuốn sách về hạt giống tâm hồn hoặc quà tặng cuộc sống sẽ hợp lắm đấy]

– Thế còn sinh nhật con trai thì sao? – Tôi nuốt khan vì linh tính mách bảo sẽ nhận được câu trả lời tương tự.

– [Sinh nhật con trai thì phong có thể tặng sách về trinh thám hoặc là truyện ma, kinh dị cũng được] – Nhỏ cười hồn nhiên.

Chậc! Biết ngay mà, hỏi nhỏ Phương thì thế nào cũng bị tọng một đống sách vào mặt thôi, lời khuyên của mọt sách mà. Nhưng tôi không phủ nhận rằng quà của nhỏ Phương gợi ý là hoàn toàn dở, tặng sách quả thật cũng là một ý kiến rất hay, nhưng với trường hợp của Hoàng Mai thì tôi thấy không phù hợp cho lắm. Vì hôm qua, lúc học bài với Mai thì em có nói là em bị cận nhẹ, không thể đọc sách nhiều được, lại không muốn đeo mấy cặp kính dày cộm như ốc bu trên mặt. Thế nên tặng sách bị loại, cụp – Đóng mộc.

Tiếp đến là lời khuyên chân thành từ 2 nhỏ bạn thân của Hoàng Mai là Nhi lùn và Kiều ẹo. Sơ lược qua ngoại hình của hai nhỏ này tý, Nhi lùn thì khỏi nói rồi, cái tên nói lên tất cả, chiều cao 1m40 với vóc dáng nhỏ con y như trẻ cấp 2 vậy, nhỏ này có mặc đồ con nít vào cũng chẳng ai chê già. Còn Kiều ẹo thì lại khác, tuy là có đẹp thật đấy, nhưng tính cách thì…quá ư là điệu đà, nói năng thì ỏng à ỏng ẹo đến mức nổi cả da ga, tóm lại là điệu quá mức quy định.

– U…oa…tặng quà sinh nhật cho Hoàng Mai hở? – Kiệu ẹo ôm mặt làm điệu.

– Ủa, sao hai người biết.

– Nó cũng vừa mời tụi mình sáng này mà, Phong nhờ tụi này tư vấn là chính xác rồi, hi! – Nhi lùn cười tươi.

– Sao, sao? Nên tặng Hoàng Mai quà gì đây?

– Hoàng Mai thích mấy con thú nhồi bông lắm đó, tụi này cũng tính mua một con tặng nè.

– Ừ…hì, chắc vậy.

Ôi! Ý kiến từ bạn thân đúng là có khác, nhắm thẳng vào sở thích luôn. Nhưng mà bị hai nhỏ này phỏng tay trên rồi, tính tôi thì ghét bị đụng hàng lắm, muốn là hàng độc thôi. Thế nên thú nhồi bông bị loại, cụp – Đóng mộc.

Uầy, sao khi hỏi xong thì tình hình chẳng khả quang hơn là bao, lại càng ngày càng tệ hơn. Bây giờ phải biết tặng quà gì đây, Ây dà…

– Gì thế mày? Bị giựt hụi hả. – Toàn phỡn tò mò đập vai tôi

– Lượn chỗ khác để bố suy nghĩ!

– Chuyện gì kể nghe xem nào, để tao xem việc gì làm mày đăm chiêu gớm vậy!

Thôi cũng được, dù gì thằng này cũng là bạn thân của tôi. Cùng là con trai với nhau chắc sẽ dễ suy nghĩ hơn. Ấy vậy mà nghe xong nó cười hềnh hệch, rõ điên, chắc bị khùng bẩm sinh.

– Xời tưởng gì, có tặng quà không cũng phải suy nghĩ nữa, mày lúa quá.

– Này, tao bảo mày giúp chứ không phải mỉa mai tao nhé! – Tôi gằn giọng.

– Ùi cứ để tao tư vấn cho! Chuyên gia đây mà. – Nó vỗ ngực tự tin.

– Ô! Thế bày tao xem nào!

– Được rồi nghe bố hỏi đây, mày với em nó ở loại thường hay loại đặc biệt.

– Ớ…? Làm gì mà như bán thịt heo thế mày? – Tôi nhăn trán.

– Đấy! Tao bảo mày lúa đâu có sai! Nghe nè, loại thường là ở mức tình bạn thôi, còn loại đặc biệt thì khác à.

– Loại thường thế nào?

– Èo dễ mà, loại thường thì cứ mua qua loa mấy món đồ dành cho con gái tặng nhỏ Mai là được.

Nghĩ lại tôi với Hoàng Mai cũng đã thân hơn mức tình bạn rồi nên không thể tặng qua loa được.

– Thế còn loại đặc biệt.

– Hề hề, Loại đặc biệt lại chia ra làm hai loại nữa!

– Loại quái gì nữa thế?

– Thì hàng “lô” với hàng “gin”!

– Sao, sao? “Lô” với “gin” gì? Nói nghe với! – Thằng Khanh lót tót chen vào.

– Từ từ…! Hàng “gin” có nghĩa là mày chưa làm gì với nhỏ hết. Loại này thì mày chỉ cần tự làm một món quà tặng cho nhỏ là nhỏ chết mê mày ngay.

Nghe đến đây, tôi đã có câu trả lời cho mình, nhưng thằng Khanh lại chọt mỏ vào nhiều chuyện.

– Ê, còn hàng “lô” thì sao?

– Hàng lô hở…? Hề hề! – Lúc này mặt thằng Toàn gian bạo.

– Kể nghe chơi! – Tôi cũng tò mò mà hùa theo.

– Hàng “lô” có nghĩa là mày đã tuyên bố “chủ quyền” với nhỏ rồi, nên không còn ngại cái gì nữa, nên mày chỉ mua mấy món đồ trợ giúp thôi.

Tôi bắt đầu cảm thấy mùi nguy hiểm của thằng này rồi, định thôi không hỏi tiếp nữa, thế mà:

– Món gì thế mày? – Thằng Khanh khờ lại lanh chanh.

– Mấy tụi bây kề sát vào đây! – Toàn phỡn nghiêm mặt.

Thế là 3 thằng chụm đầu lại, nói thật khẽ:

– Sao? Nói đi, đồ gì? – Khanh khờ hâm hở.

– Thì… – Thằng Toàn kéo dài giọng tỏ vẻ li kì.

– Sao mạy? Nhanh coi!

– Thì…kẹo thơm miệng! – Nó thản nhiên.

– Xời ơi! Tưởng gì, rõ bệnh! – Tôi và thằng Khanh đồng thanh bễu môi.

– Ê, tao nói hông đúng hả? Bểu môi gì? – Toàn phỡn phản pháo.

– Chứ nãy giờ mày nói “lâm trận” với “tuyên bố chủ quyền” là sao? – Khanh khờ trố mắt.

– Thì là hun đó, mấy tụi bây nghĩ gì vậy, không mua kẹo thơm miệng nó tán cho vêu mồm à?

– Ặc thì ra nãy giờ mày nói là chuyện này á? – Tôi sững sốt.

– Chứ gì? Mấy tụi bây nghĩ chuyện nào?

Chưa kịp mở miệng đã bị giọng nhỏ Lam Ngọc lớp trưởng quát tháo:

– 3 người, mỗi người bị trừ 10 điểm hạnh kiểm vì tội mất trật tự trong giờ truy bài.

– Hơ…éc, làm gì trừ nhiều quá vậy? – Tôi thản thốt.

– Phải đó, bớt tý thôi mà! – Khanh khờ nài nỉ.

Thấy nhỏ lưỡng lự là tôi biết sắp thành công rồi, ai ngờ đâu thằng Toàn cô hồn lại thọc mạch vào:

– Bớt tí đi người đẹp, chiều anh chở đi ăn cà lem!

Và thế là mỗi thằng bị trừ thêm 5 điểm hạnh kiểm vị tôi quấy rồi người thi hành công vụ. Tổ cha mày thằng Toàn, cái thằng hại người. không nể tình nó đã tư vấn cho tôi thì tôi đã băm nó ra bã rồi, 15 điểm hạnh kiểm đấy chứ ít gì, hức…!

Chương 15:

Vừa mở cửa nhà Hoàng Mai, tôi chợt hãi hùng bới cảnh tượng trước mắt mình, tất cả đồ đạc trong nhà đều bị đập phá tan hoang, rối tung cả lên, không còn cái gì là còn nguyên vẹn cả. Chắc có lẽ ba của Mai về kiếm tiền, không thấy ai hết nên tức tối đập đồ đây mà.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Dũng cảm
Ánh Sáng Xanh Trên Mồ
Các loại sâu
Chiếc Gương Đen
Kẻ bị nạn