<?php the_title(); ?>

Cappuccino 1.0

09.07.2014
Admin

Khẽ bước vào phòng học yên ắng, hình ảnh Mai hiện ra trước mắt tôi bây giờ là một cô gái thẫn thờ, sầu muộn đang ngồi trên chiếc bàn quen thuộc thường ngày em vẫn ngồi học, hai tay đang líu ríu bám lấy nhau, đôi mắt ưu buồn như có thể vỡ òa bất cứ lúc nào.

Tiến đến bên em một cách nhẹ nhàng, thận trọng, tôi dịu dàng đặt tay lên vai em rồi thì thầm thật nhỏ: “Có chuyện gì vậy Mai?”

Cảm thấy được sự có mặt của tôi, em vội vùn dậy chạy đi nhưng tôi đã kịp nắm tay em lại.

– Mai, em sao vậy! Sao lại chay đi! – Tôi lo lắng.
– Hức…! – Em vẫn không nói gì, hai vai run run như đang khóc.
– Lại chuyện gì vậy, nói cho anh biết đi!
– Hông có gì…hức…! – Em kìm nén nước mắt.

– Vì Lanna đúng không, có phải em giận về chuyện song ca lúc nãy!
– Hông phải…!
– Thì tại sao chứ, nói rõ xem nào! – Tôi bắt đầu mất bình tĩnh.

Thế nhưng em vẫn không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi một chỗ mà gục đầu xuống bàn khóc sướt mướt. Tôi thì ghét nhất là con gái khóc dai mà hỏi chẳng chịu trả lời thế nên không thể làm chủ được cảm xúc, tôi quát lớn:

– Ờ, cứ ngồi đó mà khóc đi! Đồ mít ướt!
– Anh đứng lại đó…! – Hoàng Mai bỗng đứng phắt dậy dỗi hờn nhìn tôi.
– Sao, chịu nói rồi à! – Tôi vẫn còn bực trả lời lạnh lùng
– Anh có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của em chưa?

– Cảm nhận thế nào?
– Chiếc áo kỉ vật của mẹ anh để lại, có bao giờ anh cho em đụng đến một lần không?
– Ơ anh…?!
– Không chứ gì, vậy mà hôm nay Lanna đã mặc nó, thậm chí còn mặc nó để biểu diễn nữa, anh có biết là em đau lắm không, anh có nghĩ đến cảm nhận của em không…chát… – Như không thể kìm nén nổi nữa, em tức tối vung bợp tay chát chúa vào mặt tôi.

Phải, Hoàng Mai nói đúng! Từ trước giờ tôi chưa cho em được đụng vào bộ áo đó một lần nào cả, thế mà giờ đây Lan lại điềm nhiên mặc nó biểu diễn trước hàng ngàn khán giả bao gồm cả em, điều đó đối với em chẳng phải là bất công lắm sao, đã thế trước đó tôi lại đinh ninh rằng chỉ có Lan với xưng đáng mặc nó, như thế thì tôi đã quá ích kỉ rồi, chỉ nghĩ đến lợi ích bản thân mà quên đi người con gái lúc nào cũng hết mực thương yêu tôi như Mai hay sao?

– X…xin lỗi, em không cố ý! – Em mếu máo đưa tay xoa lên mặt tôi.
– Không sao hết, đáng đánh mà! Anh ích kỉ lắm phải không? –Tôi nắm lấy tay em gượng cười.
– Hức…! – Em ôm chằm lấy tôi bật khóc thành tiếng – Em không thể nào giận anh lâu được, anh xấu lắm!
– Ừ, anh là người xấu! Từ nay anh sẽ không thế nữa, tin anhđi!

Em vẫn khóc, ôm tôi thật chặt mà khóc, tôi cảm thấy mình thật tội lỗi, thế nên tôi đã tự hứa với lòng mình từ nay về sau phải thật dứt khoát kìm chế bản thân lại, không được để Hoàng Mai phải bận tâm một lần nào nữa.

Một lúc sau, khi nàng đã bình tĩnh lại, đôi vai đã hết run vì khóc thì tôi mới nhẹ nhàng nơi lỏng vòng tay mà buông em ra, thì thầm với em thật khẽ:

– Sao, đã hết giận anh chưa?
– Hứ, nhìn mặt em bộ còn giận sao? – Em nguýt dài quay mặt đi.
– Được rồi, bé Mai theo anh ra ngoài ăn mừng với mọi người nào!
– Chỉ được cái dẻo mồm! – Em nhăn mũi nhưng vẫn choàng lấy tay tôi.

Ra tới nơi thì thấy cả lớp đã có mặt đông đủ hết rồi, khỏi phải nói, vừa thấy bọn tôi đi ra thì bọn nó đã là ó rùm ben cả lên:

– Ố, sư phụ sư mẫu ra rồi! Lạy cụ phù hộ! – Toàn phởn trêu đểu.
– Làm gì tụ tập đông đủ thế này, không ở ngoài kia mà xem nốt chương trình đi chứ? – Tôi trố mắt thản thốt.
– Hời, thì tụi trong lớp thấy nhóm mình biểu diễn hay quá nên vào đây ăn mừng đấy, tôi cản mà chả được! – Lam Ngọc lắc đầu.
– Lúc nãy tụi ông biểu diễn hay ghê, cứ như thật ấy! Làm mấy người trong ban giám khảo cứ ngẫng người ra mà trầm trồ…bla…bla…bla

Cứ liên tiếp nhưng lời khen như thế càng làm tôi phải nắm chặt lấy tay Hoàng Mai hơn để em có thể an tâm mà một lòng tin tưởng tôi, như cảm nhận được cái siết tay đầy lòng tin đó, em quay sang tôi cười hiền ngụ ý rằng:”Em không sao đâu!”

Chỉ những lúc như thế tôi mới thấy em dễ thương làm sao, khác hẳn với một Hoàng Mai lúc nào cũng đố kị, ghen tuông. Nhưng sự đố kị ghen tuông đó âu cũng xuất phát từ tình yêu dành cho tôi mà thôi, vì nếu em không yêu tôi thì tôi có đi với người con gái khác em cũng chẳng để ý làm gì cho tốn công, thôi thì cứ chấp nhận đó là một tính cách đặc biệt của em vậy, người ta thường nói “khi thương trái ấu cũng tròn, khi ghét trái bồ hòn nó cũng méo” mà

***

– Sao, có chuyện đó nữa à? – Hoàng Mai ngạc nhiên khi nghe tôi thuật lại chuyện Lan bị mất đồ trên đường về nhà.
– Ừ, chẳng biết ai ác ôn mà đi lấy cắp đồ thế nữa!
– Thế là chắc Lanna bị ai đó ghét rồi!
– Anh thì không nghĩ như thế, bởi vì Lanna đâu có xích mít với ai trong lớp đâu!

– Anh nói cũng đúng, vậy chung quy lại thì em chỉ nghi một người thôi!
– Ai, nói anh nghe xem!
– Chắc là nhỏ Cẩm Tiên đó!
– Con Tiên vượn ấy hả, ùm…cũng có lí đấy chứ! Mà em có chơi thân với nó không?

– Cũng không thân lắm, tại vì cấp 2 học chung lớp thôi, mà hồi cấp 2 nhỏ đàng hoàng lắm tự dưng qua hè lại đổi khác!
– Nếu quả thật là con Tiên vượn đó thì ngày mai anh sẽ cho nó biết tay!
– Thui đừng! Em chỉ nghi thôi mà, kẻo lại trách nhằm! Anh thiệt là hung hăn!
– Ừ, hung hắn vậy đó! Có thích không!

– Đồ quỷ, cứ bắt ép người ta nói! – Em nhăn mũi vỗ thùm thụp vào lưng tôi.

Và thế, tôi đành gác mọi suy nghĩ về Lan sang một bên mà toàn tâm một lòng với Hoàng Mai, bởi vì Hoàng Mai mới chính là bạn gái thực sự của tôi và Lan dù có dây dưa cỡ nào đi chẳng nữa thì nàng cũng vẫn là nàng, vẫn là một cô tiêu thư xinh đẹp mĩ miều đã vụt mất khỏi tay tôi, thế nên tôi khôngnên mơ tưởng quá nhiều nữa, mọi thứ về nàng đã là dĩ vãng rồi, buông lơi thôi…?

***

Còn nhớ buổi sinh hoạt trường hôm đó đông nườm nượp người và người, có cả những người lớn hiếu kì cũng đứng ngoài cổng mong ngóng vào trong như ở tù thăm nuôi phạm nhân vậy, bởi lẽ buổi sinh hoạt này là để công bố kết quả các tiết mục ở buổi biểu diễn văn nghệ mà, nên nhìn ai cũng hăm hở ra mặt.

Khi thầy hiệu trưởng cầm tờ giấy thông báo kết quả lên, cả trường bỗng im bặc, không có lấy một một tiếng động nào, tất cả đều đang căng thẳng chờ đợi kết quả được công bố:

– Và sau đây thầy xin được công bố kết quả, giải khuyến khích gồm 3 giải thuộc về các lớp…tờ rừng…tờ rừng…tờ rừng…!
– Mẹ bà cái trường! Đang hồi hộp mà còn chơi nhạc kiểu như trong rạp xiếc ấy! – Toàn phởn lều bều.
– Các lớp là 11A2, 11A6 và 12A5!
– Ờ hú! – cả đám học sinh vỗ tay rờm rợp rồi mau chóng trở về trạng thái cũ chờ đợi kết quả tiếp theo.

– Chậc, nghi quá tụi mày ơi! Mất 3 giải khuyến khích rồi! –Khanh khờ nhăn mặt.
– Thì cứ từ từ đã mạy! – Tôi tặc lười trầm ngâm.
– Và giải 3 thuộc về lớp…từ rừng…tờ rừng…từ rừng…!
– Đệt cụ! Chắc tao đập cái loa trường này quá! – Toàn phởn nghiến răng tru tréo.

– …10A12 với tiết mục múa dân tộc!
– Trời…! – Cả trường há hốc mồm sửng sốt.
– Hơ…! Kéo nhau ra sau trường đánh nhau mà được giải 3 cơ á?– Toàn phởn trố mắt.
– Eo, người ta múa hay thật mà mấy ông! – Nhỏ Nhi nhăn mũi.

– Chậc! Khán giả mê gái đẹp thì có! – Tôi bểu môi.
– Vậy anh có mê hông?
– Ừ, cũng có…ó…ó…ấy…da…! – Chưa kịp nói hết câu thì đã bị Mai véo hông cật lực muốn lé mắt.
– Hứ, Phong lưu háo sắc! – Em nguýt dài.

– Ặc, em hỏi anh mà!
– Thôi đi hai người, nghe tiếp kết quả đi kìa! – Nhỏ Ngọc nhíu mày khó chịu.

Ông thầy hiểu trường vẫn tiếp tục trịnh trọng thông báo kết quả, và bản nhạc thót tim đó lại một lần nữa được xướng lên, lần này phải 3- 4 đứa vịnh lại thì thằng Toàn mới thôi ý định nổi loạn đập loa.

– Và giải nhỉ thuộc về lớp 11A6 với tiết mục đơn ca Nàng sơn ca!
– Ồ…ồ…! – Cả trường đều tỏ vẻ hài lòng vì quả thực con nhỏ trình diễn bài hát đó vừa hát hay lại vừa xinh đẹp, được giải là cái chắc.
– Tiêu thiệt rồi bây ơi, giải nhì cũng mất rồi! – Mặt Khanh khờ méo xệch.

Không chỉ riêng nó mà tất cả thành viên lớp tôi rất lo lắng, chả ai nói với ai được câu nào nữa cả. Lan vẫn gượng cười mặc dù khuôn mặt đã lộ rõ nét lo âu, lại một lần nữa nàng đã “diễn lỗi”.

– Và sau đây thầy xin được tuyên bố giải nhất của trường mình…tờ rừng…tờ rừng…tờ rừng…!

Lần này thằng Toàn chằng còn phản ứng gì nữa, mặt nó chảy ra một đống, thở dài từng cơn. Tôi cũng chẳng còn tâm trí để chú ý đến những việc xung quanh nữa, chỉ biết nhắm mắt lại để chờ đợi kết quả được công bố…

– …Và lớp đoạt giải nhất đó là…10A9…! – Ồ…ồ…ồ! – Cả trường đều rộ lên, bàn tán xôn xao như họp chợ.
– Huầy…xong! – Toàn phởn lắc đầu ngao ngán.
– Ới, giết người không dao! – Khanh khờ ngửa cổ lên trời tru tréo.

Không khí cả lớp trở nên ảm đạm, yên ắng đến rùng mình, bởi lẽ biết bao công sức bỏ ra cả tháng trời chỉ đổi được công cốc. Lan giờ đã không còn che giấu được cảm xúc của mình nữa, nàng đã cúi gằm mặt xuống, hai tay bấu chặt lấy nhau mà mím môi kìm nén.

Tôi biết nàng thất vọng, buồn bã đến nhường nào bởi vì giờ đây tâm trạng của tôi không khá hơn nàng là bao, lúc này tôi thực sự muốn được ngồi kế bên nàng, an ủi nàng, nhưng kế bên tôi còn có Hoàng Mai, em giờ đây cũng đang nắm chặt lấy tay tôi, âu yếm nhìn tôi như muốn được chia sớt nỗi buồn, vì thế làm sao tôi có thể đi đâu được chứ?

Nhưng thoáng thấy có một số nhỏ con gái đã ngồi kế bên an ủi nàng nên tôi cũng an tâm mà yên vị cùng Hoàng Mai tại chỗ của mình.

– Không thế như thế được, chắc là có sai xót mà, tiết mục của mình hay như thế mà chả có giải gì sao? – Khanh khờ đột nhiên cất tiếng phân bua.
– Ờ phải đó, chắc là nhà trường chấm lộn rồi! Lên kiện đê!
– Đúng rồi, hay như thế mà không có giải, đi khiếu nại nhà trường là vừa! – Quần chúng trong lớp nổi dậy theo nó.
– Thôi đi mấy người! Kết quả rành rành ra đó rồi còn kiện tụng với chả khiếu nại gì nữa!

– Nhưng ức lắm, tiết mục của mình hay thế mà!
– Tôi cũng có diễn trong đó bộ tôi không ức hay sao, nhưng ức thì làm được gì? Kết quả đã được công bố hẳn hòi rồi mà phải đành chịu thôi!

Ngay đến cả lớp trưởng đại diện của cả lớp đã nói như thế rồi nên chẳng còn đứa nào ý kiến gì nữa, tất cả lại chìm vào hố sâu của sự tuyệt vọng, tăm tối. Chẳng ai ngờ được, mới dạo nào tiết mục còn được người ta rêu rao khắp nơi rằng sẽ được giải nhất, không nhất thì cũng nhì, mà nếu nhì thì chẳng có tiết mục nào dám lên nhất hết, vậy mà giờ đây đến giải khuyến khích lót lưng còn không có, thiệt là nhục đến không còn một cái lỗ nào mà chui nữa.

– Thôi mà anh, dù gì anh cũng đã làm hết sức rồi! – Hoàng Mai lây vai tôi an ủi.
– Ừ, đành thế chứ thôi biết sao giờ! Thất bại thì hủ hỉ với vợ con vậy!
– Đồ quỷ, thế mà còn giỡn! – Em nhăn mũi véo nhẹ hông tôi.

Chợt, giọng thầy hiệu trưởng lại vang lên:

– Ơ…xin lỗi các em, giải nhất không phải thuộc về lớp 10A9 mà là…Quang…lại xem số này là số 4 hay 9 mấy vậy…? – Thầy bỗng ngập ngừng nhờ Thầy Quang dạy hóa đến xem hộ.

Sau khi đã định chính lại mất gần mấy phút đồng hồ thì thầy hiệu trưởng mới dõng dạc tuyên bố:

– À do có sự nhầm lẫn nhỏ nhỏ nên thầy xin tuyên bố lại, giải nhất năm nay thuộc về lớp…10A4 với nhạc cảnh “Đám cưới trên đường quê”…!
– Ố…ố…ố! – Cả trường tộ lên inh ỏi.
– Ê, Ông thầy vừa nói cái gì đấy! – Khanh khờ nuốt khan.
– Lớp mình được giải nhất rồi…! – Toàn phởn há hốc mồm.

– Dzậy là sao tụi bây?
– À…hú…! Giải nhất rồi tụi bây ơi…! – Cả ba thằng tôi hò reo thất thanh.

Như để xác nhận thực lại những gì mình vừa nói, thầy hiệu trưởng trịnh trọng tuyên bố lại một lần nữa:

– Xin lỗi vì lí do nhận dạng chữ số nhầm nên lớp 10A4 mới là lớp đứng nhất, cùng vỗ tay chúc mừng lớp 10A4 nào các em!

Lần này cả trường đều vỗ tay rồm rộp vì ai cũng công nhận là tiết mục của lớp tôi quá xuất sắc, không thể bàn cãi gì thêm.

– Khà khà, vậy mới được chứ! – Toàn phởn khoái chỉ vỗ đùi đánh bép.
– Đã bảo là bên đàn trai diễn hay thế mà, không được giải mới là chuyện lạ! – Khanh khờ được dịp tán phét.
– Không có bên đàn gái thì được giải chắc! – nhỏ Thu lớp phó lao động bểu môi.
– Thôi nào, lên nhận thưởng đi rồi muốn tranh cãi thế nào cũng được! – Lam Ngọc nghiêm giọng nhưng cũng không giấu được nét vui mừng trênmặt.

– Lớp trưởng đại diện lớp lên nhận đi! – Một đứa phát biểu.
– Không được, ai có công lớn thì người đó lên nhận, Phong hay Lanna lên đi! – Nhỏ nhún vai gỏn lọn
– Hay Lanna lên đi nha, Phong không quen đứng trước đám đông!– Tôi nhìn nàng trăn trối.
– Ừm…! Được rồi, để mình lên vậy!

Phải nói là cả trường này được một phen nhìn lòi mắt khi Lan đại diện cả lớp lên nhận giải, nàng đi ngang lớp nào, thì mấy thằng con trai lớp đấy cứ nháo nhào lên như ong vỡ tổ, mặt thì đần thấy rõ, mấy câu đầu nó bàn tán về nàng còn nghe được:

– Ô…oa, đẹp ghê bây ơi!
– Ôi, tiên nữ mắt xanh!
– Bơ đỳ hot quớ!

Nhưng mấy câu sau làm tôi muốn nổi máu xung thiên:

– Ê, hình như em đó có dính dáng đến thằng Phong lưu cùng lớp đó!
– Phải hông mạy, thằng đó làm gì có cửa với Lanna của tao chứ?
– Thì tháng trước còn đồn ầm lên kìa!
– Chậc, đúng là hoa lài cắm…!

Đồ rằng không có Hoàng Mai ngăn tôi lại thì có lẽ tôi đã đại khai sát giới mấy thằng cà chớn đó rồi:

– Có phải như thế đâu mà anh cứ sôi máu lên thế!
– Nhưng mà mấy thằng đó… trời ơi…tức quá đi, chỉ muốn đấm cho mỗi thằng một đấm thôi! – Tôi ngửa cổ tru tréo.
– Thôi mà, bớt giận đi em cho uống sữa!
– Sặc, s…s…sữa gì trong này! – Tôi giật thót.

– Ở đây cả đống mà anh nói gì thế? – Em ngây ngô.
– C…cả đống chớ đâu có uống bậy được!
– Anh nói lạ, sữa để uống chứ để làm gì? Muốn uống bây giờ không em lấy ra cho anh uống!
– Sặc, tại đấy hả? – Tôi thất kinh.

– Ngày nào em cũng dành bên người hết đó, nếu anh muốn uống thì để em lấy ra vậy!
– Óe, đừng mà! Ở đây đông người lắm! – Tôi nhắm mắt thản thốt.
– Đông người thì có gì đâu mà sợ? Rốt cuộc anh có uống không đây? – Em cầm bịt sữa tiệt trùng đưa lên trước mặt tôi.
– Ơ, nãy giờ em nói sữa này hả?

– Chứ anh tưởng sữa nào?
– Thì…hề hề, đâu có gì đâu! – Tôi cười giả lả chữa thẹn.
– Nghi lắm nha, chắc Toàn lại truyền cho anh mấy cái tư tưởng bệnh hoạn phải hông?
– Đâu, làm gì có chuyện đó, anh là anh trong sáng lắm nhé!

– Hừ, ai mà tin anh được chứ, vậy anh có uống sữa không đây?
– Thôi em cứ uống đi, sữa thì chỉ có trẻ con uống thôi!
– Vậy anh đang yêu trẻ con đấy!
– Sặc…thôi chịu thua!

– Hì, chống em là chết nghe chưa chồng ngốc! – Em tựa vào vai tôi cười khì.

Nói gì thì nói, trong mấy tháng qua tôi cũng học hỏi, à không học hỏi thì hơi quá, bị tiêm nhiễm thói hư của thằng Toàn thì đúng hơn. Cứ mỗi lần thấy mấy cô chân dài ăn mặc hở hang thì tôi lại lén nhìn, chả biết có tác hại gì không đây, không khéo lại ăn tát như chơi luôn ấy chứ, vậy mà thằng Toàn lại tuyên bố hùng hồn một câu thế này: “con gái ăn mặc hở hang cốt chỉ để con trai ngắm, mình mà không ngắm thì phụ lòng tụi nó!” Chết dở với thằng này.

Trở lại với buổi trao giải ở trường tôi, sau khi Lan mang phần thường về rồi thì lớp tôi bắt đầu xôn xao lên bàn luận về phần thưởng nhận được:

– Ộ ôi, cờ lưu niệm đẹp ghê! – Kiều ẹo cầm chiếc cờ có thiêu chữ kỉ niệm lên tấm tắc.
– Gở phong bì ra coi tiền thưởng nhiêu thế, tối nay còn tính vụ ăn mừng nữa! – Khanh khờ lóc chóc.
– Cốp… – Thằng này, tối ngày chỉ biết ăn cho mập thây! –Toàn phởn cốc đâu Khanh khờ cật lực. – À mà tối nay mình ăn ở chỗ nào thế?
– Cốp…cá mè một lứa này! – Tôi chơi đểu cốc đầu nó lại.

– Này, mọi người trật tự đi! – Bỗng dưng nhỏ Ngọc nghiêm giọng làm cả đám giật thót.
– S…sao, có chuyện gì?

– Không chừa sức tối nay ăn mừng hay sao? – Nhỏ lại nhoẻn miềng cười khẽ.

Tôi, Toàn phởn và Khanh khờ nhìn nhau lấm lét thách xem thằng nào dám cốc đầu nhỏ Ngọc, nhưng xem ra có ăn gan hùm cũng không dám đụng tới bà la sát này, tàn phế như chơi chứ giỡn.

– Vậy 6h tối nay mọi người có mặt ở quán lẩu PV gần trường nhé! – Toàn phởn chốt chặn
– Ô kê con dêêêêêêê! – Cả lớp đồng thanh hô hào.

Chương 43:

Hái hoa học tập…

Quanh đi quẩn lại cũng sắp tới giáng sinh rồi, cơ mà trước khi nghỉ giáng sinh thì học sinh chúng tôi lại phải trải qua một cửa sinh tử ác liệt nữa thì mới an nhàn mà nghỉ ngơi được. Vâng, đó không gì khác hơn là kì thi học kì I đầy phong ba, bão táp.

Quả thật là phong ba bão táp lắm đấy các bác ợ, bởi lẽ ngoài môn anh văn ra thì mấy môn kia tôi học cũng lèng èng lắm. Toán, hóa thì vu vi 6- 7 điểm được, còn môn vật lý thì chịu, càng học càng lú càng học càng đần được 6 điểm là quý lắm rồi.

Trong lớp ai cũng nói tôi sướng vì được ngồi kế Ngọc Phương vốn là một học sinh giỏi toàn diện, nhưng mà mấy ai hiểu cho tôi rằng khi làm bài kiểm tra, các giáo viên cứ chú ý đến tôi và Phương thì làm sao mà tôi dám hỏi bài của nhỏ chứ, nhúc nhích gãi hông một tý là đã bị nhắc nhở rồi huống chi là liếc mắt sang bên. Chưa kể giáo viên phát đề còn phân ra 2- 3 đề khác nhau cho học sinh làm, thế nên dù có ngồi chung thì tôi cũng đâu có chép bài của nhỏ được đâu.

Nhưng điều mà tôi lo ngại nhất không phải là kì thi học kì I này, dẫu sao tôi cũng vẫn tự tin là mình sẽ đạt học lực khá thôi, cái mà tôi lo lắng nhất hiện giờ là cuộc thi hái hoa học tập do nhà trường tổ chức sắp tới đây kìa.

Đây, xin trích dẫn nguyên văn thông báo của ông thầy hiệu trưởng đến các lớp cho quý vị đây được rõ hơn nhé:

“Vì muốn học sinh có thể trao dồi kiến thức chuẩn bị cho kì thi học kì I sắp tới đây được tốt hơn, nhà trường sẽ tổ chức cuộc thi hái hoa học tập giữa các lớp cùng khối với nhau vào ngày 15/12/2010. Theo đó mỗi lớp sẽ cử ra 4 thành viên tham gia trả lời tất cả các câu hỏi thuộc tất cả các môn thi học kì I năm nay, nội dung sẽ xoay quanh toàn bộ chương trình học kì một và một phần ở bên ngoài cuộc sống. Điểm tổng kết mà mỗi lớp nhận được sau cuộc thi sẽ được cộng vào điểm thi đua của lớp.

Vì vậy các lớp hãy chuẩn bị thật chu đáo cho cuộc thị hái hoa học tập kì này.

Hiệu trưởng.”

Thế đấy quý vị, tuy nói là hái hoa học tập dành cho tất cả các học sinh của trường nhưng nào biết rằng, tất cả các lớp đều lôi đầu những cán sự bộ môn ra làm tiên phong thôi và lớp tôi là một ví dụ điển hình đây.

Sau khi nhà trường đăng thông báo xong thì vào tiết sinh hoạt cuối tuần, cô chủ nhiệm liền mở ngay một cuộc bình chọn các ứng cử viên tham gia cuộc thi hái hoa học tập. Đương nhiên, lớp phó học tập Toàn phởn là thằng bị lôi đầu trước tiên rồi, kế đến không ai khác hơn là bé Phương siêu xuất sắc của lớp tôi, người có thể một mình cân cả tổ tôi lên hạng nhất lớp đấy, hề hề.

Nhưng 2 vị trí còn lại thì khá là khó khăn, bởi lẽ lớp tôi còn rất nhiều cán sự có thể đảm nhiệm vị trí tiên phong của cả lớp như cán sự Hóa, cán sự Lý, cán sự Địa…Nhưng vị trí thì chỉ còn 2 thôi nên quyết định ai sẽ vào đội tuyển thì cần phải suy nghĩ nhiều.

Thế nhưng chẳng bao lâu thì cả lớp cũng chọn được thí sinh thứ 3 tham dự cuộc thi hái hoa học tập, đó chính là nhỏ Lam Ngọc lớp trưởng nghiêm nghị.

Theo ý kiến chủ quan của tôi thì Lam Ngọc là một sự lựa chọn cực kì chính xác, vì tuy nhỏ học cũng không giỏi hơn Hoàng Mai là bao, nhưng được cái ai cũng biết nhỏ là chỉ huy đội cờ đỏ của trường nên có vài phần nể sợ, vả lại nhỏ có ánh nhìn lạnh lùng có thể trấn áp bất kì người nào đứng trước mặt mình, điều này có thể ví như haki trong one piece ấy, hề hề. Thế nên dù không trả lời câu hỏi được thì nhỏ cũng có thể làm cho mấy đứa lớp khác ngán ngẩm mà không dám giơ tay trả lời.

Vậy là người thứ 3 đã được lựa chọn, chỉ còn suất cuối cùng cho người xui xẻo nhất thôi, bởi lẽvào được đội tuyển của lớp thì chẳng vinh dự gì trong khi phải hì hục học ngày học đêm để nắm bắt được hết kiến thức căn bản chuẩn bị cho cuộc thi lần nàycũng như kì thi học kì sắp tới đây.

Nếu như bình thường thì tôi có thể bỏ vài môn ra mà tập trung vào những môn mình yếu kém rồi, thế nhưng đã vào đội tuyển thì phải xác định là sách có bao nhiêu học hết bấy nhiêu nếu không muốn phải thua thiệt trước lớp khác. Hơn nữa, lớp tôi là 1 trong 5 lớp chọn của khối 10, vì thế mục tiêu kì này của lớp tôi là phải nằm trong top 5 toàn khối, áp lực càng chồng chất áp lực hơn.

Thế nhưng tôi nào đâu ngờ được chính mình phải dấng thân vào công việc nguy hiểm đó, và người khiến tôi phải dấng thân vào đó không ai khác chính là con quỷ Tiên vượn luôn đối đầu với tôi từ hồi đầu năm đến giờ. Có lần tôi đã nói rằng con nhỏ đó là khắc tinh của tôi quả thật không sai chút nào, nó luôn đem tôi ra để bơm đểu đủ mọi thứ, mà nó còn là con gái nữa nên tôi chẳng làm gì được ngoài nghiến răng tức tối:

– Cô ơi, em thấy bạn Phong là thích hợp nhất đó cô, vì em nghe nói đa số câu hỏi trong cuộc thi là thuộc về môn tiếng anh hết á!
– À, cô cung có nghe nói, mà Phong là cán sự anh văn của lớp ta phải không nào?
– D…dạ…phải! – Tôi giật thót khi nghe cô Thanh xướng tên.
– Vậy em tham gia vào đội tuyển được chứ?

– Không được cô ơi, ngoài môn anh văn ra mấy môn kia em lèng èng lắm ạ! – Tôi cắn răng trăn trối.
– Lèng èng thì đi học thêm, không muốn giúp cả lớp đoạt giải sao? – Nhỏ lườm tôi xỉa xói.
– Ê, nhịn nhiều rồi nhe…
– Thôi Phong…! – Bé Phương nheo mắt ngăn tôi lại.

– Bạn Tiên nói có lí đấy, em chịu khó đi học thêm nhé Phong! Hay là để cô giới thiệu người dạy thêm cho em?
– À thì…được ạ! – Tôi miễn cưỡng chấp nhận.
– Vậy Ngọc Phương chịu khó dạy thêm cho bạn Phong nhé?
– Dạ, không có gì đâu cô!

– Vậy là lớp chúng ta chọn được 4 người cho cuộc thi hái hoa học tập rồi nhé, đó là bạn: Lam Ngọc, Nhật Toàn, Ngọc Phương và Đại Phong, các em thấy đã hợp lí chưa nào?
– Hợp líííííííííííííí…! – Cả lớp đồng thanh khoái chí.
– Vậy hôm nay các em về sớm chuẩn bị bài vở ôn thi nhé!
– Dạ…!

Thế là cả lớp đồng loạt ùa khỏi cửa, mấy khi được cô về sớm như thế nên mặt đứa nào đứa nấy phởn thấy rõ, nói là về nhà sớm ôn bài chứ mấy tụi này sức mấy làm theo, toàn là dân anh chị nước tới chân mới nhảy không mà, hề hề giống tôi, còn nhớ hồi học cấp 2 thì tôi chuyên môn đợi gần thi học kì mới sụt sịt ôn bài, có khi còn cách ngày thi 1- 2 ngày mà tôi còn bỏ đi đá banh với tụi thằng Huy luôn mới ác.

Bọn nó thì vui rồi đấy, còn tôi thì rầu muốn khóc luôn đây, bởi lẽ vừa ra đến bàn của Hoàng Mai thì đã bị em đay nghiến đến sám cả mặt mày:

– Phong ới là Phong, sao anh cứ để em lo hoài thế này hả?
– H…hả, chuyện gì nữa vậy?
– Còn hỏi em nữa, lần này đến lượt Ngọc Phương rồi!
– Ớ là sao?

– Hứ, hết Lanna rồi lại đến Ngọc Phương, sao anh cứ để em lo hoài thế hả… – Hoàng Mai tức tối lòn tay định véo hông tôi.

Nhưng em chưa kịp làm điều đó thì đã có một bàn tay từ đâu kéo tôi ra sau một đoạn vừa đủ để tránh khỏi cái véo hông thấu trời đó. Ngớ người, tôi quay mặt ra sau thì đã thấy nhỏ Phương cau mày phùng má làm mặt hết sức bực bội nhưng trong phút chốc nhỏ lại chuyển thành khuôn mặt tươi cười, hồn nhiên như trẻ còn mà đối chuyện với Hoàng Mai:

– Mình bàn chuyện một tý có ảnh hưởng gì đến hai người không?
– Không có gì! Bạn cứ nói đi! – Hoàng Mai nhíu mày khoanh tay trước ngực.
– Chỉ là chuyện dạy kèm cho Phong thôi
– Thế thì sao?

– Phong sẽ qua nhà mình học thêm từ nay cho đến lúc cuộc thi hái hoa học tập diễn ra!
– Sao phải qua nhà bạn chứ? – Hoàng Mai ngạc nhiên.
– Mình sợ phải đi một mình vào buổi tối mà!
– Buổi tối nữa sao?

– Ừa, mình không rảnh vào buổi chiều, nên phải dạy vào buổi tối, chỉ còn cách đó thôi!
– Thôi được rồi, cứ y như thế đi! – Hoàng Mai thở dài ngán ngẫm.
– Vậy mình về nhé, 6h tối có mặt ở nhà mình bắt đầu từ ngày mai! – Bé Phương cười hiền chào tạm biệt rồi ra về.

Tôi đã từng nói rằng, Ngọc Phương là một cô bé ngây ngô, hoạt bát nên chẳng mít lòng ai cả. Ngược lại, mọi người trong lớp kể cả các lớp khác đều rất mến mộ nhỏ, vì thế khi nhỏ đề xướng việc dạy thêm ở nhà mình thì Hoàng Mai không thể nào to tiếng, đá xoáy như nói chuyện với Lan được, hơn nữa là mọi lí lẽ của bé Phương đều rất hợp lí.

Quả thật nhỏ không biết đạp xe đạp, tuổi thì chưa đủ để chạy xe máy, vả lại con gái con đứa đi ra ngoài một mình vào buổi tối thì dù có biết võ đến đâu cũng không dám làm liều mà đi hiên ngang ngoài đường, thời buổi bây giờ lắm kẻ gian ác, nó mà cầm ốngchích uy hiếp mình giữa đường thì có cho vàng cũng không dám manh động, lạng quạng bị sida như chơi chứ giỡn.

Trở lại với hiện tại, sau khi Ngọc Phương đã đi khỏi thì Hoàng Mai lại trầm ngâm không nói gì, chỉ thở hắc ra một tiếng rồi lẳng lặng bước đi như người vô hồn. Biết được có điều chẳng lành, tôi vội bước dài đến trước một bước vừa đi song song với em vừa âu yếm thì thầm:

– Bé Mai à, lại giận chuyện của Ngọc Phương nữa hả?
– Anh không thấy em thật tội nghiệp hay sao chứ?
– Trời ơi, bé Mai của anh không ăn hiếp người ta thôi chứ tội nghiệp gì?
– Hứ, anh nói như kiểu em là mấy bà tám ngoài chợ lo chuyện bao đồng không bằng, tất cả là vì anh đấy thôi!

– Nhưng tội nghiệp thế nào nói anh nghe xem?
– Hừm, anh không thấy từ Lanna cho đến Ngọc Phương ai cũng có thể uy hiếp em được sao?
– Cái đó thì hiển nhiên rồi!
– Anh…! – Hoàng Mai tức tối dậm chân ầm ầm lên nên đất

– Thôi, biết rồi! Bé Mai của anh tội nghiệp nhất phải hông!
– Vậy có hứa với eml à tới nhà Ngọc Phương học đàng hoàng không?
– Ô hay, thì anh đi học chứ có đi chơi bời gì đâu!
– Ai chứ, anh thì em không tin được!

– Uầy, lại cái câu đó! Anh là anh trong sáng với yêu vợ lắm nhé!
– Vô duyên, ai là vợ anh? – Em bỗng dưng đỏ mặt.
– Vậy anh đâu phải chồng ngốc của em!
– Hứ, nghỉ chơi anh luôn!

– Ấy ấy, đừng giận mà vợ ngốc!
– Anh mới là chồng ngốc, em hông có ngốc đâu.
– Vậy vợ thông minh!
– Hông được!

– Vợ cả nhé!
– Chồng điên.
– Vậy gọi là gấu nhe
– Véo hông anh bây giờ.

Suốt từ trường cho đến về nhà, tôi và em cứ tranh luận mãi về vấn đề xứng hô, từ vợ hờ, vợ quỷ, vợ lanh cho đến vợ hiền, vợ đẹp, vợ xinh ngay cả tiếng gọi dễ thương nhất là “bà xã” em cũng không chịu, để rồi lại chốt cách xưng hô bằng 2 từ quá ư là bình dị: “vợ yêu”. Âu thì nghe cũng được đi, nhưng tôi chỉ nói khi không có ai xung quanh thôi, lỡ mà có người nào nghe thấy được chắc tôi độn thổ chết mất.

Thời lúc đó là thế mà, hễ có cặp nào xưng vợ chồng với nhau thì cứ ý như rằng bị cả trường đồn ầml ên như tin giật gân ấy, còn bây giờ thì khỏi nói rồi, trẻ con cấp hai thậm chí là mấp mé cấp 1 thôi cũng đã xưng nhau tình tứ như vợ chồng son ấy, làm tôi nhiều lúc cũng bức xúc lắm chỉ muốn…ganh tị với tụi nhỏ đó thôi, hề hề.

Còn về chuyện thêm ở nhà Phương, theo như lời nhỏ nói thì cứ 6h giờ mỗi ngày là tôi phải đến nhà nhỏ để mài dùi kinh sử chuẩn bị cho cuộc thi hái hoa học tập chán như còn gián này.

Cũng phải nói qua về chuyện học thêm của tôi ở những năm học vừa qua một tý, thú thật thì tôi chả thích học thêm tý nào, học ở trường còn làm biếng huống hồ gì là đi học thêm, từ đó đến giờ ngoài học thêm để ôn thi tuyển sinh lớp 10 ra thì tôi chẳng học thêm môn nào nữa cả và lần học thêm ở nhà Phương kì này là lần đầu tiên tôi học một cô giáo vừa trẻ trung vừa xinh đẹp như thế đấy, sướng mê tơi luôn.

Nhưng mà hình như Hoàng Mai cũng cảm nhận được những gì tôi nghĩ lúc đó nên trước khi đi học em cứ nhắc đi nhắc lại mãi cái điệp khúc “la cà phố xá trà đá bia hơi” thường ngày:

– Đi thẳng một đường đừng có đi đường vòng đấy!
– Ẹc, biết rồi mà!
– À còn nữa, đừng có ghé vào chỗ khác đấy biết chưa?
– Rồi, hứa luôn.

Chả là từ nhà tôi đến nhà Ngọc Phương có 2 đường, một là đi thẳng đường lộ lớn hai là đi đường tắt băng qua khu nhà biệt thự, đường này gần hơn nhưng ngặt cái là phải đi ngang nhà của Lan, thế nên Hoàng Mai chẳng thể nào để tôi đi đường đó được rồi,đành phải đi đường lộ lớn xa hơn 2 cây số thôi.

Theo tuyến đường đã định, khoảng 6h kém 15 là tôi bắt đầu đạp xe rời khỏi nhà, dù gì từ nhà tôi đến nhà Ngọc Phương cũng khá xa, những 5km. Người ta thì đi xe máy thoáng là tới,tệ lắm cũng xe đạp điện, còn tôi thì cứ chạy mãi chiếc fuhachi cho đến hết lớp 11 mới lên đời được xe đạp điện, mà chẳng phải là xe đạp điện chính chủ mới ác.

Giữa đường gần đến nhà Phương, tôi chợt thấy một nhỏ con gái đang lấp ló bên lề đường bên kia như có ý định qua đường, khi tôi chạy đến gần thì nhỏ ấy đột nhiên nhảy cẫng lên, vẫy vẫy tay như đang réo gọi ai đó. Lúc đầu tôi cứ tưởng nhỏ đang gọi người khác do trời tối quá không thấy rõ mặt, vả lại đèn xe còn đang chiếu vào mặt tôi nữa, thể nhưng đến gần một chút thì tôi mới ngỡ ngàng nhận ra đó là nhỏ Phương, giờ đầy nhỏ đang ở lề đường bên kia vẫy tay để tôi chú ý:

– Đến đúng giờ ghê ha? – Canh lúc không có xe đi ngang, nhỏ chạy một mạch qua chỗ của tôi tíu tít.
– Giờ này sao không ở nhà, ra ngoài đây làm gì vậy?
– Hi, Phương ra nhà sách bên kia đường mua một số sách tham khảo về ấy mà!
– Ôi, nghe là thấy choáng váng rồi!

– Choáng váng cũng phải chịu thôi, Phương mua mấy cuốn sách này sẵn tiện giảng cho Phong luôn đó!
– Éc, không phải chớ!
– E hèm! Phong khôngnghe câu “Sách là ngọn đèn bất diệt của trí tuệ con người” sao?
– Thôi thôi, vào học hẳn tính! – Tôi vội đạp xe đi.

– Nè, đồ đáng ghét! –Nhỏ phồng má cau có.
– Gì nữa?
– Để người ta ngoài đường vậy hả?
– Ờ hé, lên xe đi! Aibảo nhỏ con quá người ta bỏ quên!

– Thấy ghét! – Nhỏ tức tối giậm chân.
– Vậy có muốn lên xe không?
– Hông thèm!
– Vậy tự mà đi bộ vềnhà nhé! – Tôi trêu đểu rồi dong xe đi.

Cứ tưởng là nhỏ sẽ kêu réo í ới lên mà gọi tôi trở lại để chở nhỏ đi nhưng không, mọi chuyện hoàn toàn ngược lại, nhỏ cứ lầm lủi bước đi như người vô hồn, thậm chí khi tôi đã điđược một đoạn khá xa mà nhỏ chằng hề kêu than một tiếng nào hết chỉ lẳng lặng ôm chồng sách mà bước đi, thi thoảng lại đưa tay lên dụi mắt như đang khóc.

Tự nhiên, tôi cảm thấy bức rức, khó chịu vô cùng. Có lẽ là tôi đã giỡn nhay với nhỏ quá rồi, lúc trước cũng là do tôi giỡn nhay mấy lần mới làm nhỏ khóc đến sưng cả mắt đến như thế. Lần này cứ tưởng sau khi nói chuyện được trở lại, nhỏ sẽ dễ tính đi chứ, nhưng tôi đâu ngờ tính cách của nhỏ vẫn không đổi, vẫn là một cô bé mít ướt, mong manh và mau nước mắt như Ngọc Phương mà tôi từng biết trước đây.

Thế là tôi dắt xe ngược lại chỗ của nhỏ giờ này đang thút thít bước đi. Nhìn thấy tôi đang lân lẫn phía trước, nhỏ quay mặt sang chỗ khác mà đi vụt qua cứ như tôi là người vô hình vậy. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành tò tè dắt xe theo sau nhỏ mà xin lỗi rối rít:

– Ơ Phương à, xin lỗi mà!
– …!
– Phong hông cố ý giỡn nhay đâu!
– …!

Mặc cho những lời xin lỗi của tôi, nhỏ cứ giận dỗi bước đi thình thịch như muốn tôi nghe được vậy. Cổng nhà của nhỏ đã ở rất gần rồi, nếu để tình trạng cứ tiếp tục diễn ra thì thể nào tôi cũng bị đuổi về mà thôi, chưa kể nếu ba nhỏ biết được con gái mình bị người ta trêu ghẹo đến phát khóc thế kia thì ông sẽ làm gì đây, chắc là báo công an đến bắt tôi mất.

“Ây da! Không được rồi, phải làm gì đó thôi…”

Nghĩ đoạn tôi bước dài lên phía trước dùng chiếc xe đạp cà khổ của mình quay ngang, án trước lối đi của nhỏ mà xuống nước xin lỗi: “Cho Phong xin lỗi đi mà, chỉ cần Phương tha lỗi thì muốn đánh đập Phong ra sao cũng được hết!”

Vừa dứt lời nhỏ liền giơ cao hai cuốn sách mới mua lên như vẻ muốn đập vào mặt tôi tới nới vậy, chẳng còn cách nào khác tôi đành nhắm mắt để yên cho nhỏ muốn đập sao thì đập, chỉ lo sợ một điều là tôi có còn mạng sau cú đập này của nhỏ không vì hai cuốn sách này cuốn nào cuốn nấy nhìn dày cộm, ngó ớn lạnh.

Nhưng nhắm mắt đợi mãi mà chẳng thấy động tĩnh gì, tôi bèn hí hí một tý ra xem xét, nhưng vừa mở mắt ra thì tôi lại ngỡ ngàng bởi vì giờ đây nhỏ vẫn giơ cao chồng sách nhưng chẳng làm gì khác nữa, hai mắt của nhỏ đã ngấn lệ chảy xuống thành dòng:

– Phong nghĩ Phương hung dữ thế sao, hức? – Nhỏ mím môi kìm nén.
– Không, chỉ là Phong muốn chuộc lỗi thôi mà!
– Lúc trước Phương đã từng bị mẹ kế hắc hủi, phải sống cô đơn trong căn nhà mà không có ai bên cạnh thế nên Phương rất sợ cảm giác bị bỏ rơi một mình, vậy mà…hức! – Nhỏ đưa tay dụi đi hàng nước mắt đang chảy dài.

Phải, lẽ ra tôi nên biết đối với những người đã từng có vết thương lòng mà nói thì chỉ cần một chút kích thích nhẹ về hoàn cảnh thôi là đủ để họ nhớ lại vết thường lòng ấy rồi, huống hồ chí một cô bé nhạy cảm như Ngọc Phương đây.Tôi đúng là vô dụng chẳng làm việc gì ra hồn mà, lần nào nói chuyện với nhỏ cũng làm cho nhỏ giận hết.

– Thôi nín đi mà, Phong hiểu rồi!
– Phương ghét Phong lắm, hu! – Nhỏ vẫn khóc tức tưởi làm cho người đi đường cứ nhìn tôi như một thằng sở khanh vậy.
– Ừ biết rồi, Phong không bao giờ bỏ rơi Phương nữa đâu mà…?!? – Tôi le lưỡi hứa đại một câu.

Chẳng biết nhỏ Phương cảm thấy thế nào mà nín khóc hẳn, còn tôi thì phải nói là đỏ mặt toàn tập, mặt nóng bừng bừng như lửa đốt vì câu nói của mình, nghe cứ như là lời thế non hẹn biển ấy. Sau khi nói xong rồi thì tôi nín bặt luôn, chẳng thể nói được câu nào nữa, chỉ chờ phán xét của nhỏ Phương mà thôi.

– Thật hông? – Nhỏ ấp úng hỏi.
– À, th…thật mà!
– Ừa, cảm ơn Phong nha! – Nhỏ cười hiền ửng hồng hai gò má.
– Sao lại cảm ơn chứ? Thôi lên xe đi Phong chở về nhà cho, còn học thêm nữa mà!

– Hi, phải ha? – Nhỏ lót tót ngồi lên xe.

Và nếu để ý kĩ thì hôm nay nhỏ Phương lại mặc một chiếc váy len cổ cao trắng, dường như sở thích của nhỏ là mặc những loại trang phục bằng len thì phải, khi thì váy len, khi thì áo len…và có một đặc điểm chung duy nhất là ống tay áo rất dài, phủ xuốngluôn cả bàn tay, nhưng đừng tưởng thế là xấu nhé những kiểu áo này rất thích hợp với một cô bé thích nhỏng nhẻo đấy, bởi lẽ những động tác đưa tay lên mặt nhìn dễ thương cực luôn, cứ ý như mèo con lau mặt vậy.

Chương 44:

– Con chào bác ạ? –Tôi lẽ phép thưa ba Phương khi vừa vào nhà.

– Chà, bé Phương nói đi mua sách mà, sao lại có người chở về thế kia?
– Tình cờ gặp ngoài đường mà ba!
– Trùng hợp nhỉ, con với bé Phương nhà bác có duyên thật!

– Dạ, thực ra thì con đến nhà Phương để học thêm ạ!
– Vì sắp tới đây nhà trường sẽ tổ chức hái hoa học tập nên con kèm bạn Phong một tý thôi! – Nhỏ Phương nói thêm.
– Ừ, thế cũng được! –Bác gật gù.
– Vậy hai tụi còn lên lầu học nhé! – Nhỏ bẽn lẽn.

– Ừ đi đi, vui chơi lành mạnh nhé hai đứa!
– Ba này…! – Nhỏ dặm chân giãy nảy.

Đấy thấy chưa thấy chưa! Nhờ thằng Toàn cả đấy, mỗi lần đến nhà Ngọc Phương là bác lại nhìn tôi mà cười ý tứ, cứ như tôi với nhỏ đang cặp kè không bằng, nhiều lúc tôi cũng muốn giải thích lắm nhưng lỡ bác đá xoáy lại tôi thì có nước mà độn thổ, bởi thế tôi chỉ biết ậm ừ cho qua chuyện rồi lẫn nhanh lên lầu theo nhỏ Phương luôn, càng ở lâu tôi lại càng rối, mà mỗi lần rối thì tôi lại lỡ mồm, tới lúc đó càng nguy hơn.

Nhưng mà kể ra số tôi cũng may mắn thật, quen được 4 cô gái xinh đẹp thì đã được tham quan phòng hết 3 cô rồi, còn lại một cô là Lam Ngọc thì có cho vàng tôi cũng chẳng dám vào, chôn thây trong đó thì khốn. Và lần tham quan phòng của Ngọc Phương kì này cũng là lần đầu tiên đấy, cũng chẳng biết diễn tả phòng của nhỏ ra sao nữa, nếu phòng của Hoàng Mai là một cung điện thủy tinh với đủ các loại tượng đầy màu sắc thì phòng Lan lại là một khung cảnh mùa thu quý phái, sang trọng với những chai rượu van xếp ngăn nắp trên kệ.

Nhưng phòng của nhỏ Phương không có một chút đặc điểm nào của 2 người kia cả, phải nói sao đây nhỉ, một thế giới đầy màu sắc của các nhân vật hoạt hình từ doreamon, thủy thủ mặttrăng, conan…cho đến tom và jerry được nhỏ dán hình đầy trong phòng mình nhìn choáng đến phát ngất luôn, lúc mới vào phòng tôi còn tưởng là phòng dành cho trẻ con ấy chứ, gì đâu mà toàn là poster phim hoạt hình không à.

– Mở tập sách ra đi,nhìn gì nữa! – Nhỏ cau mày khó chịu khi thấy vẻ sửng sốt của tôi.
– Tập sách gì đâu mở?
– Phong đi học thêm mà không đem theo tập sách gì sao?
– Ờ có, một cuốn tập giấy trắng với cây viết!

– Hơ, học thêm gì mà lười biếng vậy?
– Thì hồi đó giờ học thêm toàn thế mà! – Tôi gãi đâu cười khì.
– Thôi, Phong cứ lấy tập viết ra đi! Kiểu nào cũng phải bồi dưỡng vật lý mà!
– Ơ, sao hay thế?

– Hi, Phương ngồi gần mà sao không biết được chứ!
– Uầy, được rồi! –Tôi uể oải lấy tập viết ra.
– Mấy bữa đầu mình ôn lại lý thuyết trước nhé!
– Sặc ôn lại á, nguyên phần vật lý học kì 1 luôn hả?

– Chứ sao, hái hoa học tập ngoài những câu hỏi bài tập ra còn có những câu lý thuyết nữa mà, hơn nữa là phải nắm vững lý thuyết mới vận dụng vào bài tập được…bla…bla…bla!
– Thôi thôi thôi,hiểu rồi hiểu rồi! Ôn thì ôn, hic! – Tôi thở dài ngao ngán.

Xét về phương diện kiến thức căn bản thì tôi có thể nắm được đấy nhưng chả hiểu sao ở lớp dạy một đằng, bài tập về nhà làm một nẻo, không biết đường đâu mà lần. Lại có bữa bài học chỉ có một công thức duy nhất mà bài tập về nhà chẳng áp dụng được tẹo nào, chép bài của nhỏ Phương thì tôi mới ngỡ ngàng ra là những công thức trong bài tập đó phải suy ra từ công thức mở rộng và các công thức liên quan đến những công thức khác, ôi thôi loạn cả óc.

Dường như bé Phương cũng hiểu được vấn đề học vật lý của tôi nên cũng giảng giải rất chi tiết về các công thức tính toán cũng như các công thức mở rộng suy ra từ những công thức cơ bản đó. Ngoài ra nhỏ cũng hệ thống lại cho tôi một số kiến thức trọng tâm của bài học để có thể dễ dàng nắm vững hơn mà làm bài tập.

Kết quả là kết thúc ngày đầu học tại nhà Ngọc Phương thì tôi đã nắm vững được kiến thức cũng như các công thức chính được một tý, dù ít nhưng cũng có thể gọi là bước đầu cho sự thành công mai sau. Cũng nhờ đó mà tôi tự tin trao đổi bài vở với Hoàng Mai hơn bởi cứ mỗi buổi tối học bài chung với nhau thì em lại dò bài tôi cặn kẻ đến mức nghẹt thở, giờ thì khỏe rồi, hề hề:

– Chà, mới học có vài hôm mà tiến bộ ghê ha? – Mai hấp háy mắt.
– Chớ sao, mai mốt đừng có gọi anh là chồng ngốc nữa nghe vợ yêu!
– Em đâu nói anh ngốc về khoảng học đâu!
– Chứ về khoảng gì?

– Chụt…khoảng này nè!– Em chồm đến hôn nhẹ vào má tôi.
– Ớ…! – Tôi ngẫn người ra như khúc củi.
– Đấy, chồng ngốc của em lúc nào cũng thế mà, hi! – Em cười tít mắt trêu chọc tôi.

Nhưng kiến thức thì vô tận mà sức người chỉ có hạng, với cường độ dạy thêm dày đặc của Ngọc Phương như thế lâu dần tôi cũng đâm ngán, nhiều khi vừa nghe nhỏ giảng bài vừa ngủ gật lúc nào không hay, kết quả là bị nhỏ bắt xòe tay ra để khẽ thước đau thấy tía luôn.

Trong một lần khácthì tôi cũng đang thiêu thiêu ngủ bỗng cảm thấy nhột nhột ngay mặt nên giật mình tỉnh giấc, nhưng ngó láo lia xung quanh thì chả thấy gì ngoài nhỏ Phương đang đứng nhìn tôi cười rất ư là tinh nghịch:

– Cười gì thế? – Tôi nhíu mày.
– Hi, có gì đâu, học mà ngủ gật mặt mèo!
– Hic, xin lỗi, tại mấy hôm nay ôn bài mệt quá!
– Thôi không sao!Xuống dưới rửa mặt đi rồi lên học tiếp!

Thế là theo lời nhỏPhương tôi lều bều đi xuống nhà dưới rửa mặt cho tỉnh táo tâm hồn, nhưng mà vừa gặp ba của Phương chưa kịp chào thì bác đã nhìn tôi mà cười khoái chí rồi:

– Hai tụi con chơi vui nhỉ?
– Ơ, đang học mà bác!– Tôi ngu ngơ.
– Học đây hả, thế chắc là học vẽ rồi!
– Là sao con khônghiểu?

– À, thế chắc là con bé Phương của bác nghịch ngợm rồi, con nhìn xem! – Bác hướng tôi vào chiếc tủ TV nơi có gắn một cái gương nhỏ đủ để soi mặt, nhưng hỡi ơi:
– Écccccccc! Mặt con…ai vẽ thế này! – Tôi sững sốt khi trên mặt mình giờ này chi chít nét bút lông, y hệt như con mèo vậy.
– Con bị vẽ lên mặt mà không hay hả, chắc là ngủ gật rồi phải không? – Bác châm chọc đá xoáy.
– Dạ, tại mệt mỏi quá đấy ạ, con vào nhà vệ sinh rửa mặt nhé bác!

Nói rồi tôi ùa vào nhà vệ sinh vọc nước lên mặt mà kì cọ hết mấy vết bút lông. Thảo nào mà hồi nãy thấy nhột nhột trên mặt, rồi nhỏ còn nhìn mình mà cười gian xảo nữa chứ, đúng là không nên ngủ khi lũ bạn còn thức mà, ức quá.

Nghĩ rồi tôi chạy một mạch lên lầu để tránh ánh nhìn trêu chọc của ba nhỏ cũng sẵn tiện chạy lên tính sổ với nhỏ một lần luôn.

– Ngọc Phương…!Quá đáng lắm rồi đó! – Tôi mở cửa phòng hét to.
– Phong rửa mặt xong rồi đó hả?
– Grừ, sao vẽ bậy lên mặt Phong vậy?
– Hồi nào đâu? – Nhỏ nhịn cười.

– Còn chối, mới lúc nãy Phong đang ngủ chứ đâu.
– Ơ, Phong ngủ gật đã đời rồi còn đỗ thừa cho Phương nữa, hu! – Nhỏ đưa tay dụi mặt làm như đang khóc.
– Sặc, trời ơi! Vừa ăn cướp vừa la làng nè! – Tôi gãi đầu tru tréo.
– Thôi được rồi,Phương xin lỗi mà? Cũng tại Phong ngủ gật chứ bộ! Coi nè rửa mặt gì mà lau chưa khô nữa? – Nhỏ cười mỉm chi lấy khắn giấy lau mặt cho tôi.

Nhìn thấy nụ cười thánh thiện đó, cộng với cử chỉ chăm sóc như thế đột nhiên cơn tức giận của tôi gần như tan biến đi hết, vả lại hôm nay nhỏ Phương còn trang điểm nhẹ nữa nom xinh xắn hơn hẳn ngày thường. Bất giác tôi cảm thấy tim mình đập nhanh lạ lùng, máu bắt đầu dồn lên đầu nhiều hơn khiến cho tôi cứ nóng bừng mặt cả lên, và thế là…

1…2…3…nhập tâm bối rối.

– À, ờ! Đ…được rồi,Phong tự lau được mà!
– Ừa hi, nhìn Phong ngộ ghê!
– S…sao ngộ?
– Mặt đỏ hết rồi kìa!

– Ờ…a, tại vì hơi mệt nên thế! – Tôi nhắm mắt đáp bừa.
– Thôi vậy ngồi xuống ôn bài tiếp đi!
– Ừ, ôn!

Chả là từ đó đến giờtôi hơi bị nhạy cảm với những cử chỉ thân mật như nắm tay, hôn, lau mặt, tựa vai…bla…bla…bla nói chung là cứ một nam một nữ gần nhau là tôi bị khớp ngay, cứ như là điểm yếu của mình vậy. Nhưng cũng may tôi với Hoàng Mai là trường hợp ngoài lệ, tuy có hơi bối rối một chút đấy nhưng vẫn ở mức có thể kiềm chế được, còn như bé Phương đây và đặc biệt là Lan thì tôi hoàn toàn gục ngã sau 5 giây đầu tiếp xúc.

Cơ mà cũng còn một trường hợp ngoại lệ nữa đấy, đó không ai khác chính là nhỏ Lam Ngọc, chỉ duy nhất một lần là áo dài của nhỏ bị đứt nút thì tôi mới bối rối khi đi cạnh nhỏ thôi, còn lại hoàn toàn âm tính, cứ như đi cạnh khúc nước đá ấy, lạnh băng,cứng nhắc, thậm chí còn hung dữ nữa, như bữa hổm nhỏ nghe được thằng Toàn gọi mình là “lớp tửng” thì cứ như là một ngọn núi lửa vậy, thí đều chưa có xì khói ra thôi, và nếu không có tụi tôi can thiệp thì chắc thằng Toàn đã bị đá bay từ lầu 3 xuống đất rồi.

Những bữa học lý thuyết của tôi diển ra sôi nổi thế đấy, còn những bữa làm bài tập thì sao?

Thì cũng nhí nhố như thế thôi, thậm chí có phần gây cấn hơn nữa cơ. Cũng phải nói qua là từ cái hồi tôi bị vẽ vào mặt trở đi thì cứ mỗi lần học là nhỏ lại mang một ít trái cây lên cho tôi dùng, sướng thì cũng sướng đấy nhưng cũng có cái khổ riêng đấy thôi.

Được ăn ngon thì đương nhiên phải làm bài tập nhiều hơn bình thường. Tôi mà từ chối nhỏ lại xụ mặt mà chu mỏ trách móc: “Chê đồ ăn nhà Phương hả?” thế nên dù có khổ cực mấy tôi cũng rán nuốt thương đau vào lòng mà ăn hết chỗ trái cây đó để rồi phải điên cuồng làm bài tập như một cái máy vậy.

Rồi một hôm học thêm ở nhà nhỏ, như thường ngày cứ qua nửa thời gian học là nhỏ lại đi xuống dưới nhà chuẩn bị trái cây lên tiếp năng lượng cho tôi để làm thêm bài tập. Tôi thì lúc nào cũng vậy, canh lúc nhỏ đi xuống dưới nhà là lại tranh thủ đứng dậy vươn vai cho giản gân giản cốt, ngồi lâu cũng tê mông lắm.

Nhưng mà vừa quay mặt sang giường ngủ của nhỏ thì tôi chợt phát hiện ra một cuốn sổ, không phải, nói chính xác hơn nó là cuốn nhật ký vì tôi đã từng thấy nó trước đây rồi, đó đích thị là cuốn nhật kí của nhỏ Phương, không nhầm vào đâu được.

Tự dưng tôi cảm thấy khá là tò mò về cái cách mà cô bé này nhìn nhận cuộc sống xung quanh, bởi lẽ một người có tâm hồn trẻ con như nhỏ Phương thì cách nhìn nhận cuộc sống sẽ khác đi rất nhiều so với một thằng nhóc đầy chuyện rắc rối như tôi, vả lại văn của nhỏ Phương rất cuốn hút bằng chứng là trong những bài làm văn số 1- 2- 3 vừa qua, bài nào cũng đạt điểm rất cao.

Mà một lí do nữa khiến tôi tò mò về cuốn nhật kí của Ngọc Phương đó là phục vụ cho công việc trả thù, chọc ghẹo nhỏ, bởi lẽ bao ngày đi học thêm thì bấy nhiêu ngày tôi bị đì hết cái này đến cái khác, nhất là lúc ngủ gật bị nhỏ vẽ lên mặt, cái đó tôi còn nhớ dai lắm, bị bẻ mặt trước ba của nhỏ nữa, thế nên kì này tôi sẽ khai thác triệt để những gì có trong cuốn nhật kí để biến nó thành một thứ vũ khí lợi hạiđủ sức uy hiếp nhỏ Phương phải phùng mang trợn má lên mà giãy đành đạch, chắc là thú vị lắm đây hề hề.

Nghĩ là làm, tôi len lén mò đến cuốn nhật kí đang để lộ thiên trên chiếc giường xinh xắn màu hồng phấn của Ngọc Phương.

Mở ra những trang đầu, tôi không thể nào nhịn cười được bởi cách giới thiệu bản thân của nhỏ hết sức là ngây ngô:

“Mình là Trang Nguyễn Ngọc Phương, mình tự hào về cái tên này lắm đó, đi đâu ai cũng nói là tên của mình đẹp, đã vậy họ Trang của mình còn đẹp hơn nữa, hihi. Ngoài ra mình còn có một biệt danh nữa là “Cua nhí” đó, chẳng qua là mình thuộc cung cự giải nên được gọi là cua, nhưng mà tại lùn quá nên bị gọi bằng nhí, tổng hợp lại là “Cua nhí” hihi!”

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Đừng hòng xơ múi gì ở tôi
Chắc chắn là thế rồi !
Bóng Ma Trong Dinh Thự
Con Ma Áo Trắng
Những Bông Hoa Của Cô Bé Ida