<?php the_title(); ?>

Bị Ép Đi Xem Mặt Gái

09.07.2014
Admin

Truyện: Bị Ép Đi Xem Mặt Gái

Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Nói chung mình cảm ơn mọi người đã đóng góp ý kiến, chia sẻ với mình. Có gạch có đá thì cứ đè cái đầu mình các thím nhé, các ông bố, bà mẹ ở đây muốn tốt cho mình cả thôi. Mình lâu rồi chưa tán gái (cứ tạm gọi là như thế) nên coi như 1 thằng mới lớp 1. Trong thời gian trước đến gần đây thì hầu như mình đc gái tán thôi.

Mới ngày hôm qua, một ngày như bao ngày bình thường khác, tối về bố nuôi xuống chơi. 2 ông bố ép chủ nhật này đi xem mặt gái. 2 ông cũng bóng gió bấy lâu nhưng chỉ nghĩ là đùa, ai ngờ lần này làm căng thật rồi

Mình: trai 28, chưa 1 lần XH, 1 lần yêu. Công việc tạm cho là ổn.

Gái: kém 4 tuổi, giáo viên tại trường ngày xưa mình học. Nghe đâu là gái ngoan, theo miêu tả thì mặt ưa nhìn, dáng thì không biết, đang dò hỏi.

Nhưng mình lại chưa muốn cưới vợ hay quen ai khác (chủ yếu do chưa quên được ex). Hơn nữa kinh tế hơi khó khăn, lấy về không biết nuôi vợ nuôi con ra sao cả.

*****

Tối qua, buồn buồn, lôi cái hình duy nhất của mình với ex ra xem, rồi xách xe chạy lên nhà bố nuôi (bố nuôi chính là bố ex, ex mất nên nhận mình làm con, mình cũng nhận bố làm bố nuôi, thỉnh thoảng hay đùa là bố vợ).

Đang nói chuyện ngon lành thì bố nuôi đề cập đến ngày chủ nhật.

– Chủ nhật chở bố con lên đây sớm sớm, lâu lắm không nói chuyện với ông ấy rồi.

– Dạ, lên chơi thôi chứ bố?

– Ơ, thằng này, lên chơi rồi tao hẹn người ta đến xem mặt luôn, mày định lơ đi à?

– Đâu có bố..hay để thêm thời gian nữa đi bố?

– Thêm gì mà thêm, 7 – 8 năm rồi mày có chịu ai đâu mà thêm.

– Nhưng con chưa muốn, chả gặp đâu bố

– Mày, gặp là gặp…

Thấy mình có vẻ căng bố lại quay sang bài cũ.

– Hạnh ơi, con về mà bắt thằng T cưới vợ kìa, bố nói nó không thèm nghe con ạ

Khổ lắm các thím, cứ bố nói câu này là mình chịu, đành lại an tạ lỗi với bố. Nhắm mắt đưa chân thôi.

***

Sáng chủ nhật, 7h dậy, thể dục thể tao, vệ sinh chân tay mặt mũi đến 8h thì vào ăn sáng, đang ăn thì bố nuôi gọi điện.

“Làm lên sớm, đưa bố lên nói chuyện tí, rồi chở mẹ mày đi chợ nghe con”

Ăn sáng xong, 8h30 vào bận cái sơ mi sọc đỏ trắng + cái quần zeen, chở bố lên nhà bố nuôi.

Lên đến nơi bỏ 2 ông bố ở đó, mình chở mẹ đi đi chợ, khoảng 9h30 về. Về vừa đến sân thì thấy con bé nào vừa đi vào phía trong bếp, cũng không qua tâm. Bố nuôi ới ra.

“Có Lương nó sang phụ nấu đó Lam à” Lam là tên mẹ nuôi mình nhé.

Cứ tạm biết là có em nào têm Lương qua, nghĩ ổn, mình đỡ phải nấu cùng mẹ. Sau đó xin phép 2 ông bố đi cafe với bạn tí (chủ nhật hay ngồi cafe).

“Bố, con đi cafe với mấy thằng bạn tí con về” Nói thế chứ đã có đếch thằng nào gọi đâu, thôi cứ đi ra gọi sau.

“Về sớm đó”

Rồi, thế là đi, ra ngồi quán cũng cách đó không xa, gọi 1 lúc cũng có 2 thằng, ngồi đến 10h45 thì về. Về đến nhà thấy thêm 1 cái xe máy, nhìn vào phòng khách thì thấy 2 người cũng trạc tuổi bố nuôi. Cả bố nuôi với 2 người cứ nhìn mình, nghĩ chắc là bố mẹ cô bé xem mặt đây. Mình vào nhà chỗ mọi người đang ngồi.

“Dạ, con chào cô chú”

2 người đó ừ ừ, gật gật rồi mình vào phòng bố nghịch máy chơi, máy tính chả có cái gì ngoài pikachu. Chơi 1 tí thì bố nuôi kêu xuống phụ mẹ dọn mâm. Xuống thấy mẹ với cái con bé ngồi nãy đang bê thức ăn ra bàn. Mẹ nhìn con bé nói với mình.

“Mẹ, xong chưa mẹ? để con dọn luôn”

“Ừ, đang dọn. Đây là em Lương, con chú Thiện cô Hương. Nay cho 2 đứa bây gặp mặt đó” nói xong mẹ cười cười. Em Lương quay lại nhìn mình cũng cười 1 cái.

“Dạ, em chào anh”

“Ừ” cũng ừ cái, gật cái, cười cái với em nó. Nhìn em nó thì mặt cũng khá xinh, nhưng không bằng ex, cao hơn ex khoảng 5 cm (khoảng 168 cm, ước chừng được vì trong nhà em nó đi chân trần), dáng khá chuẩn, nặng tầm 55 đổ xuống, mặc bộ váy hồng trắng dài ngang đầu gối, tạm thời thế đã.

Xong, cả nhà ngồi vào bàn, bố nuôi xách ra 1 chai Valentine (quên nhìn xem là valentine mấy). Mình mở rồi rót cho mọi người, mỗi người Ly, mẹ cũng uống, mẹ em Lương cũng 1 ly, em Lương cũng 1 ly. Xong bố mình bắt đầu buổi gặp mặt.

“Hồi nãy thì mọi người cũng đã biết nhau sơ sơ rồi, đây là ông Đ, bố của thằng T là con nuôi tôi. Còn đây là Chú Thiện, cô Hương, làm cùng cơ quan, đây là Lương con của Chú Thiện. Hôm nay làm bữa ăn nhẹ có 2 bên cho mọi người làm quen, sau dễ bề đi lại. Thằng T nó được phép đưa đón Lương nhiều hơn.” bố nuôi nói như mọi việc xong rồi ấy, chưa gì đã nói chuyện đi lại, đưa đón.

“Mới gặp mà bố, đi lại gì?” mình nói bâng quơ giữa bàn ăn thế. mấy ông bố cũng lạ, đã yêu đã đương gì đâu mà cứ như xong rồi.

“Mày..không nói nữa. Mọi người ta nâng ly cái nhỉ” Cả nhà làm phát hết ly đầu tiên, nhìn em Lương cười bẽn lẽn lắm, có lúm đồng tiền, khá là duyên, cơ mà mình vẫn chưa có cảm xúc gì.. BỮa ăn trôi qua trong tiếng cười đùa của mọi người, mình thì thỉnh thoảng ai hỏi mới trả lời, em Lương cũng thế.

Ăn xong mọi người ra phòng khách uống nước, mình đang định đi ra thì bố nuôi kêu.

“Mày ở lại phụ Lương dọn dẹp, để mẹ mày ra nói chuyện với cô chú”

Em lương chen vào.

“Thôi, con dọn được rồi, để anh T ra ngoài đó cho vui”

Bố mình tiếp luôn.

“Con không phải ngại, để nó làm cho quen”

Đành ở lại, giọng em lương khá nhẹ, nhìn có vẻ đảm đang, mọi người ra xong thì em ấy bê đĩa hoa quả (cái này hình như em nó mua qua, chứ lúc đi chợ mình không mua). Lúc đó mình dọn bát đĩa lại chậu rửa. Em nó xuống, em nó rửa qua nước rửa chén vứt bát đĩa qua chậu nước sạch. Mình cũng bon chen lại rửa cùng. Nhìn bàn tay khá trắng, ngón tay khá đẹp, 1 chiếc vòng vàng ngay cổ tay (cái này mà gặp cướp thì nguy lắm).

“Thôi, anh nghỉ đi, để em rửa được rồi”

“Có gì đâu, haizz”

2 đứa im lặng thế, thỉnh thoảng hỏi han câu. Đang chăm chú rửa thì em nó nói sang.

“Thật ra em biết anh lâu rồi”

“Hả, anh có gặp em khi nào đâu biết?”

“Bạn học em gần nhà anh, đi qua nhà anh mấy lần”

“Ai?”

“Vân, Mai”

“À…thế à, ừ, 2 đứa đó cùng xóm anh”

“Nghe bảo ngày xưa anh học giỏi lắm?”

“Giỏi gì. Bình thường thôi”

“Anh cứ khiêm tốn”

“Khiêm gì. Nói thật đó. Mà em chủ nhiệm lớp mấy?”

“10A anh ạ”

“Lợp chọn nhỉ?”

“Dạ. Có mấy đứa xã anh đó”

“Ờ, chịu, bé quá không biết. Thế chắc ngày xưa cũng giỏi nhỉ?”

“Dạ, cũng bình thường anh ạ”

“Hờ, bình thường mà chủ nhiệm lớp A?”

“Hì hì..”

“Anh cứ tưởng anh với em lạ hoắc lạ huơ nhau đó, ai ngờ em cũng biết anh”

“Thì vô tình thấy anh đứng cởi trần trước ngõ lúc em đi qua thôi”

“Hả? Còn thế nữa à?”

“Hì hì.. Mà em cũng nghe cô chú kể nhiều về anh”

“Kể gì, chú toàn tâng anh lên đó, sợ anh ế. đừng tin”

“Anh lại đùa”

“Hờ, không tin thôi”

“Hì. Em không biết em có làm cho anh vui được như chị không..”

em đang chuẩn bị nói tiếp thì mình chen ngang.

“Haizzz, từ từ em, mới gặp, đã có gì đâu, đừng suy nghĩ gì cả. Xong rồi, lên nhà thôi”

nghĩ đã có gì đâu mà em nó nói thế nhỉ. Tạm thời kệ đã, 2 đứa lên nhà, nghe mấy cụ đang bảo nhau là mong 2 đứa thế này thế khác… mình chui vào phòng bố chơi pikachu tiếp. em nó thì đi ra phòng khách. bố nuôi kêu mình luôn.

“T, ra đây”

“Con mệt, con nghỉ tí”

“Mệt gì? có chút mà mệt, ra đây nói chuyện với cô chú”

“Dạ”

Đi ra, ngồi bla 1 lúc, cô chú chủ yếu hỏi làm ổn không, khó khăn gì thì ới cô chú cô chú có người bên tỉnh. Mình cũng hỏi han cô chú, công việc, sức khỏe, gia đình, cũng đàng khoàng vì còn đó bố mẹ nuôi, bố đẻ nữa. Nói chuyện đến khoảng 1h thì Chú Thiện, cô Hương, em Lương về, mình cũng chở bố mình về. Cũng chả cần biết số điện thoại em Lương luôn.

Đến tối thì 2 thằng hồi sáng cafe gọi ra quán cafe cũ coi đá bóng. Đang ngồi nhâm nhi chờ đến giờ thì có tin nhắn từ số lạ.

“Anh cũng đi cafe à, em đang ngồi quán anh nè, lại bàn em tí, phía đằng góc ấy”

Mình nhắn lại

“Ai đây nhỉ?”

“Em Lương”

“À, ừ, anh đang ngồi với bạn, em cứ ngồi đi, khi khác”

“Dạ, nếu lại được anh lại”

1 lúc sau thì sếp mình gọi, bảo sáng nay đến nhà sếp lấy tập hồ sơ lên xem, sếp hôm nay đi công tác luôn. mình ra ngoài nghe, vừa xong thì thấy 2 con, 1 thằng đi ra về, có em Lương. em chào mình

“Anh..anh cũng về à”

“À em, lương à. Anh ra nghe điện thoại thôi”

“Dạ, đây là bạn em. Còn đây là anh T, bạn Lương”

Mấy đứa kia chào mình, mình cùng chào xã giao rồi em nó với bạn về, mình vào xem đá bóng tiếp.

Hết ngày chủ nhật.

***

Ngày thứ 2 cũng không có gì xảy ra cả. Sáng lên công ty update cho mọi người xong làm cái hồ sơ vay vốn cho khách hàng sáng sớm sếp đưa. Đến chiều về đến nhà đưa điện thoại ra xem thì nhận được 1 tin nhắn của Lương.

“Anh đi làm về chưa ạ? Có mệt không anh”

Tin nhắn đến lúc 17h:46 lúc đó mình đang đi trên đường, thường để chế độ rung nên đi đường có ai gọi hay nhắn tin đều không biết. Đọc xong vứt điện thoại ra giường, ra nghịch bóng lúc rồi vào tắm. Tắm xong nhắn tin lại cho Lương.

“Ừ, anh vừa tắm xong. Cơm chưa em?”

Không thấy tin nhắn lại nên mình ra ăn cơm. Ăn, rửa dọn xong vào phòng lại thấy tin nhắn của Lương

“Dạ, em vừa ăn xong. Anh cũng làm ăn cơm đi”

Không biết nên nhắn tin gì lại nên mình thôi, facebook tí rồi mình theo lời các thánh ở đây thử mở lòng xem sao, thử sang nhà con bé hàng xóm dò hỏi về em Lương ra làm sao. Nhà con bé này thì mình hay sang, vì có khế, ổi, … nói chung là hoa quả khá nhiều, chiều chiều thể dục thể thao xong hay mon men vào nhà nó ăn hoa quả. Đến thì nó đang tắm thì phải, tiếng nước róc rách róc rách, mình vào nhà chơi với con em nó, lớp 5 thì phải, nhân tiện còn có mấy múi bưởi nên bóc ăn luôn. 1 lúc sau nó vào.

Ngồi nói chuyện linh tinh 1 chút rồi mình cũng dò hỏi.

“Bạn mày có con nào tên Lương hả Vân?”

“Ờ, sao chú biết?” Ở nhà mình toàn được mấy em trong xóm gọi là chú, 28 mà đã bị gọi chú, đậu xanh rau má.

“Thằng bạn tao quen, con đó sao?”

“Cũng được, lại là giáo viên trương ta đó chú”

“Ờ ờ, yêu đương chi ai chưa?”

“Chưa. Hăn nhiều thằng tán mà nỏ ưng ai thì phải. Mà hắn cũng biết chú đó”

“Ờ, kiêu nhỉ? Mà sao biết, gặp đâu mà biết”

“Hắn qua nhà Vân chơi suốt, chú không để ý đó thôi. Toàn khen chú”

“Khen chi?”

“Thì khen thế, Vân có biết.”

“Mà tính tình hắn sao? Theo mày được không?”

“Tình tình hay lắm, vô tư, vui, lại nấu ăn ngon”

“Ờ, cũng hay đó nhỉ?”

“Mà thằng bạn chú là ai thế?”

“Haizzz, hỏi chi, mày không biết đâu.”

Tóm lại là chủ đề chính về Lương tóm tắt như thế, sau đó ngồi con Vân nói về 1 đống đứa nữa trong lớp nó, đầy đủ ngành nghề, khoảng 9h thì thằng bồ con này đến chơi, mình té về nhà, đắp chăn nằm phơi t rym ngủ

Đến khoảng 11h thì Lương lại nhắn tin.

“Anh ngủ chưa? Anh đi ngủ sớm mai còn đi làm sớm.”

“Ừm, anh cũng chuẩn bị ngủ, em thức chi muộn thế?”

“Dạ, em soạn bài, cũng sắp ngủ rùi anh ạ”

“Ừm, thôi, anh ngủ đây, em làm ngủ đi”

“Dạ, chúc anh ngủ ngon”

Xong, hết ngày thứ 2, mình đi ngủ, hình như vẫn chưa có cảm xúc gì…các thím đừng gạch mình nhá, từ từ cho mình tìm chút cảm xúc.

Sáng thứ 3, 6h30 xách Ex đi làm, tính xuống lấy hồ sơ từ sếp rồi để đi thẩm định tài sản trong ngày luôn nên đi cái ex vì đường khá xa, bình thường mình cứ túc tắc con wave 110 thôi. Xuông gặp ông sếp, ổng bảo:

“Ông này khách quen, chú giải quyết nhanh nhanh hộ anh, trong ngày thì càng tốt, không thì qua ngày mai thôi, cái này khá lớn đó”

Mình gật đầu rồi chạy tiếp về công ty, vụ này thì lớn nhưng chắc chả đến phần mình. Qua tay sếp, lại là khách quen thì bao nhiêu cái gọi là “cảm ơn” chắc ông sếp ẵm trọn.

Chạy tới công ty vào review cho mọi người luôn (thứ 2 đó nhé), xong thì trả lời thêm ít comment rồi làm việc, vừa làm việc vừa hóng ý kiến các thím. Giữa buổi thì mình có nhắn tin cho em Lương (đoạn này có update nóng luôn rồi, mình xin bỏ luôn vào đây cho ai chưa kịp hóng).

Mình: “Em đang dạy à? Có mệt lắm không?”

Lương: “Dạ, em chiều mới có tiết anh ạ, anh làm mệt không?”

Mình: “Ờ ờ, tưởng em dang dạy, anh bình thường. Anh làm tiếp đây”

Lương: “Dạ. hi hi”

Xong thì mình làm việc tiếp, thật sự thì chả bao giờ chủ động nhắn tin cho gái nên mình cũng không biết hỏi han gì nhiều. Lại tiếp tục làm việc, lại tiếp tục hóng ý các thánh ở đây.

Nghỉ trưa, đang chuẩn bị ăn cơm thì Lương nhắn tin cho mình.

L: Anh nghỉ trưa chưa ạ?

Mình: Anh cũng chuẩn bị đi ăn cơm. Em ăn chưa?

L: Dạ, rồi anh ạ. Anh ăn nhiêu vô nha.

Mình: Ừm, anh đi ăn đã.

Xong mình đi ăn, tự nhiên thấy có chút quan tâm cũng thích, thích thì thích vậy chứ cái cảm xúc để yêu thì vẫn chưa có thí phải.

Đầu giờ chiều mình định đi thẩm định tài sản thế chấp ông khách hồi sáng, nhưng gọi cho ông thì ông bảo đang đi Hà nội, hôm nay (thứ 3) mới về. Thôi, thì để mai đi. Hồ sơ sáng cũng chuẩn bị rồi, nên lúc đó không có nhiều việc, thỉnh thoảng hộ người này tí, hộ người kia tí, rồi hóng voz, hóng chán lại quay sang chém với con em đồng nghiệp. Mô tả con em này tí: Tên Phương, sinh năm 1990, cũng khá cao, học học viện ngân hàng ra. Chắc cũng có ô to nên vừa ra trường được nhận vào luôn (ở quê mình cơ chế xin việc khó lắm, không chỉ cứ giỏi là apply được vào chỗ ngon đâu). Em này thì nghe đâu cũng yêu thời sinh viên rồi. Chạy Vespa. Có vẻ khá chảnh, kiêu. Mình cũng chỉ nc thế chứ không có ý gì đâu nhé (đoạn này cũng không có gì quan trọng, mình ko review nhé)

Đang bla với con bé đó thì có ông khách tới làm thủ tục vay vốn, tưởng đâu tìm được khách riêng cho mình thì ổng bảo.

– Em là T phải không?

– Dạ

– Anh là bạn anh M, anh M giới thiệu anh vào gặp em.

Rồi, lại khách của sếp. Lại hì hục tiếp nhận, xong xuôi thì cũng hoàn thiện hồ sơ, chờ ngày thẩm định. Ba cái thẩm định này làm cho có, chứ đã qua sếp rồi thì coi như xong. Ổng về thì mình alo cho sếp để comfirm thông tin cho chắc ăn.

Chiều khoảng 5h30 đang chuẩn bị về thì nhận được tin nhắn của Lương

Lương: “Anh về chưa, em vừa hết tiết anh ạ. Mệt quá”

Mình: “Ừ, dạy muộn nhỉ? anh cũng chuẩn bị về”

Lương: “Dạ, 3 dạy 3 tiết cuối anh ạ. Hì”

Mình: “Ừm, thôi, anh về đã”

Cất điện thoại, cũng chả nghĩ gì, cứ vừa đi vừa nói chuyện với đồng nghiệp xuống lấy xe. Rồi về.

Về đang chơi bóng thì con bé hàng xóm về. Một lúc sau nó chạy ra kêu mình.

Nó: “Chú chú, lại đây Vân hỏi”

Mình: “Hỏi gì? Lên đây.”

Nó túc tắc chạy lên.

Nó: “Bạn chú tán con Lương là ai đó?”

Mình: “Hỏi làm gì?”

Nó: “Thì chú cứ trả lời đi”

Mình: “Thôi, không cần biết. hỏi hết chưa”

Nó: “Chú..hắn nhắn tin cho Vân cứ hỏi chú”

Mình: “Hỏi chi? Chắc muốn điều tra thông tin thằng bạn tau đó”

Nó: “Mô (đâu). Hắn hỏi chú thích chi, cao, rộng”

Mình: “Làm gì? Vớ vẩn”

Nó: “Vân biết được à, biết đã không hỏi chú. Bữa nào cho Vân coi số dày chú”

Mình: “Làm chi?”

Nó: “Hắn cũng hỏi”

Mình: “Thôi mệt, biến đi. Mà có quả chi ăn không?”

Nó: “Không, chú ăn hết rồi gì nữa”

Mình: “Ờ ờ, thế thì xong rồi, về đi, không về thì lại chơi với chó tao. Haha”

Xong, nó về. Mình chơi tí rồi vào tắm rửa, ăn cơm.

Đến 20h thì nhận được tin nhắn của Lương.

Lương: “Anh đang làm gì đó ạ? Có đi chơi đâu không anh?”

Mình: “Anh không, chả biết đi đâu. Đang tính ngủ”

Lương: “Ngủ giờ này á? Để gà lên chuồng đã anh. Hi”

Mình: “Gà nhà anh có đâu, nên anh ngủ thay gà”

Lương: “hì, tối mai anh bận gì không?”

Mình: “Cũng chưa biết? Có gì à?”

Lương: “Dạ, mai bạn em sinh nhật, anh đi với em nha”

Mình: “sinh nhật bạn à? anh có quen đâu”

Lương: “Thì đi rồi quen mà anh, đi nha anh”

Mình: “Để coi tối mai bận gì không đã”

Lương: “Dạ.Hi”

Cũng không biết nhắn lại sao cả nên mình cầm đt lướt face tí, voz tí rồi cũng lăn ra ngủ. Ngày ngồi chém gió chém bão mà cũng mệt ra trò các thím ạ.

Đến sáng sớm nay tỉnh dây, cầm đt thì thấy tin nhắn của Lương.

“anh đừng cứ như vậy nưa, đừng đối xử với em vậy nữa”

MÌnh không biết nhắn tin lại thế nào, nên thôi, ăn cơm tắm rửa đi làm (mình quen tắm buổi sáng, tắm xong sảng khoái lắm).

***

Sáng – trưa thứ 4

Sáng tin nhắn của Lương thì mình kể rồi. Sáng có thím gợi ý nhắn tin cho Lương:

“Chuyện tình cảm cứ để từ từ nhóc à”

Mình sửa thành: “Chuyện tình cảm cứ từ từ em à, cái gì đến sẽ đến” rồi gửi cho em nó, lúc nhắn tin là 10h15 tầm 30 phút sau mình nhận được tin của Lương:

“Dạ, em vừa hết tiết. Không có chi mô(đâu) anh ạ.Anh đừng nghĩ chi cả. Hi hi” nguyên văn đó nhé các thím (thêm cái này (đâu)).

Lúc đó đang bận thẩm định nên mình không rep gì cả. Đến trưa ăn cơm xong định gọi cho Lương để hỏi tối mấy giờ đi để lên (nghe lời các thánh khuyên bảo, góp ý) thì có số lạ gọi đến.

Mình: Alo

Số lạ: Cho em hỏi đây có phải là anh T không ạ? – Giọng con gái đầu dây, chưa nghe bao giờ.

Mình: Ừ, đúng rồi em?

Số lạ: Dạ, em là Bình, bạn của Lương ạ.

Mình: À, ừ, anh chào em. Có chuyện chi à em.

Số lạ: Hì. làm quen anh tí thôi ạ, được không anh.

Mình: ờ, rồi đấy, quen rồi đấy.

số lạ: Hì. thế là quen à anh?

Mình: Ừ.

Số lạ: Hì. anh nói chuyện hay thật.

Mình: Em quá khen, ai chê, chỉ có em khen.

Số lạ: Hì. em đùa tí thôi, tối sinh nhật em anh lên góp vui nha anh

Mình: À, ừ. để anh coi bận không đã.

Số lạ: Dạ, thế thôi, em chào anh

Mình: Ừ, chào em.

Nghe xong điện thoại mình gọi cho Lương.

Lương: Da, anh

Mình: Ừ, sao biết anh?

Lương: Thì số anh không anh thì là ai nữa

Mình: Nhỡ có ai cầm máy anh gọi thì sao?

Lương: Hì. Mà hôm nay anh lại gọi cho em cơ đấy

Mình: Ừm, gọi coi tối mấy giờ đi để anh lên.

Lương: Anh đi được á, Vui quá. 8h anh nha.

Mình: Ừm, cũng rảnh mà. Thế 8h kém anh lên.

Lương: hì. dạ.

Mình: Thế tối gặp. em ngủ nghỉ đi he.

Gọi điện xong ra nhâm nhi li cafe rồi vào review cho các thím đây. Chả biết tối thế nào. Cứ đi coi sao.

***

Tối qua về định lên chào các thím câu, nhưng mà uống nên đau đầu quá, ngủ cho khỏe

Chiều qua sau khi review buổi sáng cho các thím, mình đi thẩm định, đến thì ổng giám đốc bên đó đi khỏi, alo cho sếp mình thì cứ thẩm định cho có đi, giải quyết nhanh cho ổng. Cũng làm đầy đủ thủ tục rồi về cơ quan hóng hớt voz.

Trong phòng có con bé người Vình (hôm mình có kể sơ qua rồi đới) cứ thỉnh thoảng chạy sang hỏi cái này qua cái khác, ức chế cmn được, học ngân hàng ra mà excel, word động cái gì cũng hỏi. Đỉnh điểm là cái lũy thừa ấy, nó chạy qua hỏi đến lần thứ 4, mình bực quá nói nó

Mình: “Cái này mà cũng không biết à, 4 năm của em em học cái gì, chỉ được mỗi chat thì nhanh thôi” mình không phải làm cao gì, nhưng mấy cái đơn giản này không làm được bực lắm, em nó nghe đến đây chắc cũng thấy tủi, nhưng cũng tức mình ra mặt.

Nó: “Anh không chỉ thì thôi, gì mà mắng em lớn vậy” Sau nó lủi thủi về chỗ, 2 đứa cãi nhau cả phòng ngồi nhìn.

Sau nó im lặng, mình vừa làm vừa hóng hớt các thánh, nó cữ lâu lâu lại lởn vởn sau chỗ mình, làm hóng cũng thậm thà thậm thụt.

Chiều đi làm về, đang ngắm nhìn dòng xe cộ, nghĩ coi buổi tối nó sẽ ra làm sao thì ở đâu cái sirius vượt phải, đảo 1 phát ngay trước mũi xe, làm đầu xe quẹo trái vướng vào 1 xe khác, 2 xe cùng ngã, cái xe thằng trẻ trâu kia éo thèm dừng lại hỏi han, sau khi thân thiện với người vừa ngã với mình 1 tí thì dựng con EX dậy đuổi theo luôn, đến đoạn đèn đỏ thì nó dừng, mình đuổi kịp, chặn ngay đầu xe nó, chống xe xuống hỏi tội nó.

Mình: “Chú mày. Đi đứng kiểu đó à, mày không có chút lịch sự nào đứng lại mà xin lỗi câu à?”

Nó: “Tôi làm gì ông mà phải xin lỗi” Thằng này nhìn ít tuổi hơn mình nhiều, lại chở đứa bạn gái(nghi thế).

Mình: “Này, tao nói lịch sự không nghe đừng trách tao”

Nó: “ĐM, tôi *** xin lỗi đấy, làm được gì nhau”

Nó vừa dứt câu, mình ức chế quá bớp ngay cái mũ bảo hiểm nó đang đội trên đầu (lúc đôi co nó chả hiểu sao lại tháo quai mũ ra) phan nó 1 phát luôn, nó dơ tay đỡ kịp không ăn nguyên quả mũ vào đầu, mũ tuột tay bay mẹ nó xuống đường, mũ đểu- >vỡ. Nó vẫn câng mặt lên cãi chày cãi cối. Mình dơ tay bạt nó 1 phát nữa vào tai.

“ĐM, bố lếu bố láo, thằng trẻ trâu” Tát nó xong chửi nó luôn. ức chế lắm các thím ợ.

Xong nó cúi xuống chống tay ở xe nó, tay còn lại xoa xoa cái tai nó, chắc cũng khá đau. Con bạn gái nó chạy tới chỗ mình.

“Có gì cho chúng em xin lỗi. Anh bỏ qua cho bạn em” Con bé này cũng khá xinh, mắc cái hơi ngắn người

“Ừ, anh cũng xin lỗi, nhưng nó láo quá”

Xong mình leo lên xe chạy về nhà tiếp mặc cho mọi người nhìn chưa hiểu chuyện gì. Đi được khoảng 500m thì có số lạ gọi đến.

“Anh phải anh T không ạ?”

“Ừ, anh T đây. ai đây”

“Anh ơi, anh làm rơi thẻ nhân viên”

“À, thế à, em đang ở đâu để anh xin lại”

“Dạ, chỗ lúc nãy đấy ạ”

“Ừ”

Trên đường quay lại thấy có cái quán mũ bảo hiểm, mình chạy vào mua cái 150k luôn. 1 lúc sau tới chỗ lúc nãy, 2 đứa kia đang dừng xe ở vệ đường.

“Của anh đây ạ”

“Ừ, anh cảm ơn”

Thằng kia chen vào

“Anh, Cho em xl. Tại em đang vội”

“Ừ, lần sau đi đứng cẩn thận, gặp thằng khác thì chú toi rồi đó”

“Dạ”

“Đây, đền chú cái mũ”

“Dạ thôi anh, mũ đểu ấy mà”

“Cầm đi, anh về”

Xong thì về chuẩn bị tối đi sinh nhật, tự nhiên mất toi 150k.

7h30 mình bắt đầu đi, trên đường ghé qua mua bó qua hồng đỏ(hoa hòe thì mình cứ mua thế, éo biết bạn bè thì chọn hoa gì). Đến nơi chắc 8h kém 15 gì đó, hỏi mãi mới biết nhà Lương (vì chưa đến bao giờ). Đến cổng chờ 1 lúc thì Lương ra. Mặc cái bộ váy bữa gặp mặt, khác là đi cái dày đỏ (khoảng 7 phân, đã cao nhìn lại càng cao), mặt có make up nhẹ nhìn xinh hơn hôm gặp mặt nhiều. Còn mình thì mắc cái sơ mi ngắn ống, dài qua thắt lưng 1 chút, đủ khoe bộ ngực lực lưỡng, với 2 bắp tay khá đep. quần jeen, dày nâu hơi nhọn. mặc thế đủ khoe cái tờ rym khá chuẩn của mình.

Lương leo lên ngồi, ngồi ngang (con gái rõ khổ, mặc váy làm chi cho khổ thế nhỉ) chân bắt chéo nhau. Xe EX thì các thím biết là nó dốc về phía trước nhiều, nên Lương ngồi nghiêng hẳn về cái lưng mình, tay vòng nhẹ qua eo mình.

Lương: “CHo em vịn anh cái không em rơi mất”

Mình: “Haha. Ừm” Câu nói của lương thấy buồn cười lắm các thím ợ.

Lương: “Rồi, đi thôi anh”

Mình: “Ừm, em chỉ đường nha”

Siết ga chạy, má nó, mình chở Lương mà lại nhớ cái lần đầu chở E H). Éo làm sao nghĩ sau mình giờ là Lương nữa. Haizz, nghĩ buồn 1 chút, mùi nước hoa nhẹ của Lương khá quyến rũ, đang suy nghĩ thì Lương vỗ vai.

“Đây, đến rồi anh”

“À, ừ” Mình dừng xe.

“anh vào luôn đi”

“Không gọi bạn ra à”

“Gọi gì, anh cứ cho xe vào đi”

Cho xe vào, dừng xe, Lương xuống định bước vào thì mình với tay lấy bó hoa. Lương thấy có vẻ ngạc nhiên.

“Ủa, anh mua lúc nào vậy, mua làm chi?”

“Sinh nhật thì phải có hoa chứ em”

“Òa, giờ mới biết anh cũng chu đáo nhỉ”

“Chuyện, vào thôi”

Vào thêm đoạn thì Bình (chủ buổi tiệc) đon đả ra chào. Bình này nhìn khá ngon.

“Chào 2 người, đến hơi muộn nha”

“Chúc mừng sinh nhật em” Mình vừa nói vừa đưa bó hoa ra tặng Bình.

“Dạ, đẹp qua anh ha, em cảm ơn nhiều” KHuyến mãi thêm cho mình 1 nụ cười.

Lương cũng lôi ra 1 gói quà nhỏ nhỏ (để trong túi xách) tặng Bình.

“Chà, 2 người bữa nay chu đáo quá. Thôi, 2 người vào đi”

Bước vào trong, có khoảng 12 người. Vào buổi tiệc thì Bình giới thiệu luôn. Có 7 đứa bạn bình, 1 thằng bạn trai Bình, 1 thằng là bạn của bạn Bình nhưng giờ chơi với nhóm Bình, Lương luôn.

Có cái thằng bạn của bạn Bình (thằng này tên Tuấn) thỉnh thoảng nhìn về phía mình với Lương, mình thì ngồi chủ yếu là im lặng, ai hỏi thì nói vậy thôi, chủ yếu bọn bạn lớp Bình với Lương ngồi nói. Xong nghi lễ thổi nến cắt bánh thì cả nhóm kéo nhau đi hát. Chạy xuống quán dưới Nguyễn Văn Cừ (Vinh). từ trên đó xuống vinh khá xa nhưng vẫn chạy. Đoạn này cũng không có gì, vì gió nên không nc nhiều. Chỉ có điều là cái thằng Tuấn thỉnh thoảng lượn lại xe mình một cái rồi thôi.

Vào hát thằng người yêu Bình(tên là Thắng) gọi ra 2 két heniken khui mỗi thằng 1 lon.Bọn kia thì kêu ly, đá. Mình với thằng Thắng này thì uống nóng trong lon luôn. Tụi con gái bắt đầu chọn bài, mình cầm lon bia nhâm nhi. Bình ngồi trong cùng của dãy bên phải, đến thằng Thắng, đến Lương rồi đến mình. Thằng Tuấn thì ngồi phía đối diện. Bình quay sang hỏi.

B: “2 người hát bài gì đây”

L: “Đưa đây tao ghi cho”

L: “Anh hát bài gì?”

Mình(M): “Em cứ ghi đi, để anh nghĩ đã”

Lương ghi ghi 1 lúc rồi lại hỏi mình

L: “Nghĩ xong chưa?” Kèm them nụ cười, giờ mới để ý là Lương cười khá hiền, nhìn đằm thắm, khác với Ex một chút.

M: “Thôi, mọi người hát, anh không hát đâu”

B: “Sinh nhật em, anh hát tặng em bài đi” Bình nghe mình nói nên chen vào.

L: “Ừ, anh hát đi, thích nghe anh hát.Hì”

M: Mỉm cười cái..”Ừm. Ghi cho anh bài Giã từ dĩ vãng, Nơi tình yêu bắt đầu”

B: “Anh hát toàn bài gì đâu, tặng em bài gì đi”

M: Mỉm cười..”Ừm, tí khi nào em muốn anh tặng thì nói rồi anh ra bảo họ luôn”

Khi đang nói chuyện thì mọi người đã bắt đầu hát. toàn bài nhạc trẻ sau này nên mình không thích lắm, Thắng khui bia liên tục, chúc liên tục, mình cũng chả để sót lượt nào. cứ thế uống trong lon luôn.

Rồi đến bài mình “Nơi tình yêu bắt đâu” đáng lẽ ra bài Giã từ dĩ vãng trước nhưng ko hiểu sao lại bài này trước. bài này song ca, đùn đẩy 1 hồi không ai chịu hát, bình đẩy mic cho Lương bắt Lương vào giọng nữ, riêng giọng nam thì mình đang chuẩn bị cầm mic thì thằng Tuấn giật mic.

Tuấn: “Đây đây, để đây hát cho. Song ca với tình yêu cái” Mấy thằng ngồi bên phía thằng tuấn rú lên cổ vũ. Mình thì mỉm cười thôi, cái bố này vô duyên.

B: “Thôi, tuấn nghỉ đê, để anh T hát”

Tuấn: “Em để đó xem, anh hát tình cảm cho mà nghe”

Mình bấm tay Bình bảo thôi, kệ nó. Thằng đó bắt đầu vào, bit này là của Bằng kiều, mà nó vào thấp quá, lệch hết cả tông. Thắng dơ lon bia nhã ý cụng với mình, mình cũng tiếp thôi. thằng thắng khá nhã nhặn và lịch sự. nó chạy cái AB. Vừa nhâm nhi bia vừa nghe hát. Đến đoạn chuyển tông lên cao thì thằng Tuấn rớt cmn luôn. Cha nó chứ, hát thì dở mà đòi vào bài bằng kiểu. Nó chạy xuông đặt mic ở bàn, mình vẫn đang nói chuyện với Thắng. Bình dúi dúi vào mình.

B: “Anh T, anh hát đi”

Mình: “Họ hát mà, không hát nữa à, thì để anh thử coi sao”

B: “Hì…anh ơi, cho em lại nhạc bài này nhé”

Mình vốn biết nhạc, lại thuộc lời nên đứng lên phía trên nhìn xuống, hơi nghiêng về phía em Lương. Hát rất nhập tâm, trao trọn ánh mắt về phía Lương. Thật ra mình cũng muốn tỏ ý nói với Lương là: Anh đã tự cho mình thêm một cơ hội (mình nghĩ thế nhé các thím).

Lương hát cũng ngon lắm, nhập tâm, tình cảm. Xong bài phải nói là khá hợp, cả nhóm trầm trồ (mình không tự sướng đâu, đừng gạch).

Tiếp lại là bài Giã từ dĩ vãng. Đáng lẽ ra bọn chủ phải trộn bài giữa các list, đăng này để một mạch luôn. Lần này mình đơn ca. Hát như thể lần đầu hát, mình dường như cho tất cả cái ai oán, thương nhớ, da giết vào bài hát luôn. Coi như hát 1 lần, để tiếp nhận cái mới.

Xong bài hát thì cả phòng vỗ tay, chỉ thấy Lương ngồi trầm ngâm, hình như Lương đang suy nghĩ gì, để ý 1 chút thì lại 1 lon bia nữa đến tay, lần này thằng Tuấn mời. Chả biết thằng này uống sao, với mình Ken thì làm mình đi tiểu với đau đầu còn lại chả sao.

Sau tuấn lại mấy thằng bên kia sang mời tiếp, nghĩ là bị hội đồng nhưng mình vẫn ok. Lương có níu níu tay xuống bảo

L: “Anh uống nhiều rồi đó. ĐỪng uống nữa, tí còn đi xe”

M: “Ừm, không sao. Em yên tâm”

Đang hăng say thì Bình kéo lại.

B: “Anh T, Hát tặng em đi”

M: “À nhỉ, ừ. Chờ anh tí”

Mình xin phép ra nhờ next bài, chọn ngay bài “LÀ con gái thật tuyệt” (Các thím đừng gạch nhé, trước ở trọ toàn ngồi hát bài này trêu phòng mấy em sinh viên, hát hơi bựa)

Tên bài hát hiện lên, cả đám ngồi vỗ bàn rầm rầm, má nó chứ.

M: “Hôm nay sinh nhật Bình, anh xin hát bài…. chúc mừng sinh nhật em. Em tự nhiểu nhé “Là con gái thật tuyết” Kèm theo cái cười mỉm đủ khoe cái lúm đồng tiền bên má mình

Bài này hát nhiều nên giả giọng khá tốt. Cơ mà hát cũng ngại ra phết. Kệ, cứ hát cho vui thôi.

Xong thì lại uống bia. Thằng Tuấn vẫn cố chấp sang mời mình, nghĩ bụng, thôi thì cho nó ngủ luôn. Cứ 100% mà chơi. được đến 3 lần 100% nữa thì thằng đó tay bịt miệng chạy ra ngoài. Yếu mà đòi ra gió, mình vẫn chả làm sao. Vẫn thấy khát. Mấy thằng ngồi bên kia thấy thế chả dám mời mình nữa. Haizzzz. Riêng Thắng vẫn ok, nhưng cũng nhâm nhi đôi ngụm khi nâng lon với mình. Một lúc sau thì thằng ghé tai nói mình ra ngoài nói chuyện đỡ ồn áo. 2 thằng cầm 2 lon bia ra cầu thang ngồi nói chuyện tầm phào. Ra đây mình biết Thắng với Bình cũng khoảng gần 2 năm, nó làm bên xây dựng, cũng cần vốn, nó cũng bóng gió việc nhờ mình giúp vay vốn. Thắng cũng nói với mình, thằng Tuấn cũng tán Lương 5 tháng gì đó rồi. Mình cũng cười rồi thôi. Đang nói chuyện thì Bình gọi cho Thắng bảo vào thanh toán để về. Tiệc tan, chào mọi người về. Lúc về không đi theo tốp như lúc đi nữa. Khuya lạnh nên Lương ngồi sát mình hơn, mà mình cũng lạnh bà cố nó được. Về đến nhà Lương 2 đứa chào hỏi nhau rồi về.

“Em vào nghỉ sớm đi, mai đi dạy”

“Dạ, anh về cẩn thận nha”

“Ừm” Chờ em nó quay vào mình siết ga chạy về.

Về đến nhà thì nhận được tin nhắn của Lương

“Anh về đến nhà chưa ạ?”

“Ừm, anh vừa về, em nghỉ đi”

“Dạ, anh ngủ ngon, Hi”

Mình vứt điện thoại vào tắm cái rồi đi ngủ. Định on voz tí chào mọi người nhưng đau đầu quá nên ngủ luôn. Sáng nay 5h đi đón đứa bạn, về ngủ dậy muộn nên lại đến cơ quan muôn.

***

Sáng, update cho các thím xong thì ông sếp đến, ổng đến lúc mình đang tám với mọi người, may mà ctrl+w kịp thời, tại cái chỗ mình cũng dễ lọt và mắt sếp. Ông ca ông hát 1 lúc, ngày nào tới ông cũng ca 1 hồi thế này, quen rồi. Xong phân công thêm công việc cho mọi người, việc của mình là cùng cái con 90 (hay phiền mình đó) hoàn thiện một số thứ chưa phù hợp. Đã ghét nó lại còn ép làm cùng, đành chịu. Rồi ông có điện thoại, nghe xong thì ông xách cặp ông đi. Để lại bầy trẻ thiếu sếp. Thật ra việc cũng chả có gì, nên cứ ngồi hóng hớt các thánh trên đây đã. Cơ mà có một điểm ngờ ngợ là trước lúc đi ổng có gọi em Phương(con bé ngồi gần mình đó) ra nói gì gì đó, nhưng mà ổng gọi bé này là cháu. Cũng ngờ ngợ nhưng cứ để đó đã.

Xong thì cái phòng lại ồn ào như thường, các bà chị làm việc tám chuyện kinh khủng. Con bé Phương này thì hôm qua bị mình nói nên hôm nay chả dám lại hỏi nữa, thỉnh thoảng ngó cái thấy nó đang lọ mọ google, rõ khổ. Thấy tội tội, lại buồn cười nên mình cứ ngồi cười cười. Mấy lần thế thì nó quay lại.

“Anh cười gì thế? Thích cười lắm à”

“Đâu, anh cười đâu. haha”

“Còn bảo không cười. Biết anh giỏi rồi, em dốt”

“Rồi rồi, anh không cười. Cái gì khó quá thì qua anh chỉ được thì chỉ.”

“Thôi khỏi”

Xong, cả phòng lại ngơ ngác với mình và cái con bé này, oan gia ngõ hẹp, haizzzz. Mình lại ngồi vừa làm vừa chơi. Đang hóng hớt thì bé kia cứ nhúi nhúi cái ngón tay vào vai mình. Ngoảnh lại thì nhìn cái mặt nó rầu rầu.

“Qua chỉ em cái” Kèm theo nụ cười.

Má nó, nó bảo khỏi cần mà giờ lại phiền. Chỉ cho con này ức chế lắm các thím ợ. Cơ mà thôi bày cho nó, không nó lại hỏi suốt. Cứ thế cả buổi, thỉnh thoảng nó lại qua nhờ chỉ tí, toàn vào lúc đang hóng voz.

Đến trưa đi ăn xong ngồi hỏi mấy người thì mới biết là em này là cháu của sếp, cháu họ thôi. Mà sếp lại là người nhà của sếp to hơn. Đại loại là cocc.

Đến 2h thì ông sếp về, ổng hỏi han tình hình công việc xem đến đâu, việc mình nhẹ nên cũng trả lời cho êm êm tí (mặc dù chưa làm gì, may con bé kia sáng giờ nó cũng làm sơ sơ). Ổng lại chỗ mình rồi đưa cho mình cái phong bì.

“Của chú đó”

“Gì vậy anh?”

“Vụ hôm qua”

Ngạc nhiên, ông quay đi luôn, lúc đó khoảng 2h20.

Ngồi bóc bóc tách tách cái phong bì, mở ra đếm đếm thấy 10 tờ (500k). Sướng vãi

Con bé kia quay người lại.

“Xời. đâu mà nhiều tiền vậy. Cho tờ”

“Đây, cho em” Mình cầm tiền, đưa cho nó cái phong bì.

Mà mình 10 tờ thì không biết sếp mình bao nhiêu nhỉ. Kể ra làm sếp cũng sướng.

Cứ mỗi lần 10 tờ thế này thì sướng, bỏ cả hàng trăm triệu chạy việc cũng bõ, cơ mà giờ trả nợ chìm các thím ợ.

Đến khoảng 2h30 thì em Lương nhắn tin:

“Anh đang làm gì đó ạ?”

“Anh đang làm việc. Còn em?”

“Dạ, em chuẩn bị lên lớp”

“Ờ ờ, thế em cũng lên dạy đi nhé”

“Dạ.Hi”

Bình thương Lương nhắn tin vào sáng, trưa, chiều, hoặc tối muộn, chứ giờ này làm gì có. Định bày trò gì chẳng?

Xong thì mình ngồi review đây nhé.

***

Update chiều – tối thứ 5

Chiều hôm qua, sau review cho các thím thì cũng không có nhiều sự kiện gì. Có chăng thì chỉ chuyện giữa mình với Phương(đồng nghiệp). Nay nó xin yahoo mình (giờ làm việc hay online, nhưng để ẩn), giờ nó nhờ nó chả thèm qua nhúi nhúi cái tay nữa, nó nhờ qua yahoo luôn. Vừa làm việc nó vừa tám với mình đủ thứ chuyện, mình thì cũng ậm ừ nghe nó thế chứ chả biết nói gì. Nó kể về mối tình sinh viên của nó, nghe nó nói thì yêu nhau cũng nhiều, cũng lâu, thằng đó với nó cùng tuổi, nhưng do xa nhau nên thằng kia trở mặt (nghe nói thế chứ cũng chả biết ai trở mặt ai), nghe kể thì cũng tội nghiệp, hoàn cảnh (tình yêu) cũng đáng tội nghiệp.

Chiều hôm qua cũng làm cho xong cái việc sáng ông sếp giao nên mới phải trao đổi nhiều với con bé đó như thế, cuối cùng trao đổi việc thì chả mấy mà nghe nỏ kể lể là phần nhiều. Đến cuối giờ thì nó lại nhí nha nhí nhố như những ngày chưa xảy ra việc mình mắng nó.

Chiều nay về chả gặp thằng trẻ trâu nào nữa, mà có thì mình chắc cũng chả đuổi kịp vì chạy cái wave từ thời mới ra trường. Cứ thế vặn ga phọt phẹt nhè nhẹ về.

Về đến nhà thì lại thấy tin nhắn em Lương (toàn nhắn tin trước cho mình):

L: “Anh đã về chưa ạ. Em vừa nấu cơm xong anh nì(này)” gửi lúc 5h50

M: “Ừm, anh nãy đi trên xe, giờ mới về đến nhà. em ăn cơm chưa?”

Không thấy tin nhắn trả lời, chắc đang ăn cơm, nên mình vứt điện thoại đó vào tắm. Tắm xong ăn cơm luôn. Ăn xong xem điên thoại thấy tin nhắn của Lương

L: “Em vừa ăn xong ạ. Anh với bố ăn chưa?” Gửi lúc mình đang ăn, không biết.

M: “Ừm, anh cũng vừa ăn xong.”

1 lúc sau mới nhận đc tin rep.

L: “Dạ.hi. Em vừa nghe điện thoại xong”

M: “Ừm, thích nhỉ, chàng nào thế”

L: “Chàng nào đâu anh. Bạn em thôi”

M: “Ừm, giờ rảnh không? đi uống nước với anh”

L: “Hic, giờ em bận rồi, bạn nó gọi đó anh. Để mai nha anh”

M: “Ừm, ok. Mai cũng được”

L: “Dạ, hì. Thế mai anh nha”

Nói chuyện xong thì có chú hàng xóm đến chơi(chú này sinh ra ở xóm mình, bạn học của bố mình, nhưng lập nghiệp ở bình thuận, lập gia đình ở đó. Giờ về hưu thì cả gia đình chuyển về đây, cùng với chú và vợ chú thì có cô con út sinh năm 93, nhưng mình cũng chưa thấy mặt cái con bé này bao giờ, nó đi học ở vinh.

Nói chuyện với hàng xóm 1 lúc thì thằng bạn rủ đi cafe. Ở nhà chán nên đi luôn. Đến quán mình lên tầng 2, bàn sát mái hiên, chỗ này mình với mấy thằng hay ngồi. Mình ngồi hướng nhìn ra ngoài luôn. Thằng bạn này của mình trước cũng làm sài gòn, giờ chuyển về, cũng 28 đang FA, cơ mà nó thì qua nhiều đời gấu rồi. Đang tính bữa nào hỏi Lương có đứa bạn nào không giới thiệu cho nó. Đang nói chuyện cười đùa vui vẻ thì thấy Lương xuất hiện dưới sân. Đang định ới 1 tiếng thì thấy thằng Tuấn ở trong quán đi ra, do ngồi tầng 2 nên khuất tầng 1. Thằng Tuấn lấy mũ đưa cho Lương, Lương cười vui vẻ. Mình im lặng coi có cái gì hay không.

Một lúc sau lại thấy 2 đứa bạn của Lương, 1 thằng 1 con (hôm sinh nhật ngồi phía đối diện mình). Rồi cả 4 đứa kia chạy đi khuất. Lương ngồi xe thằng Tuấn, hình như cũng không gần như hôm ngồi xe mình. Không biết do hôm đi với mình mặc váy nên mới ngồi gần thế hay không nữa, vì hôm nay Lương mặc jeen và cái sơ mi trắng.

Mình lúc đó thấy có gì đó hơi thất vọng. Suy nghĩ 1 lúc tính thôi, mặc kệ luôn, lại FA chơi cho vui. Nhưng sau lại thấy muốn biết rõ ngọn ngành sự việc. Rõ ràng rồi mặc kệ sau cũng không sao.

Bàn mình ngồi đến 10h kém thì về. Về đến nhà thì có lướt voz 1 tí rồi đi ngủ, đang chuẩn bị ngủ thì Lương nhắn tin.

L: “Anh ngủ chưa ạ? em vừa đi chơi với bạn về anh nì (này)”

M: “Ừm, anh chuẩn bị ngủ, anh cũng vừa đi cafe về thôi”

L: “Dạ, đi với ai vậy anh”

M: “Bạn anh thôi, em định ngủ chưa”

L: “Dạ, em soạn bài tí rồi ngủ”

M: “Ừm, thế em soạn bài rồi ngủ sơm. anh đi ngủ đây”

L: “Dạ, anh ngủ ngon ạ”

Sau đó mình lăn quay ra ngủ, mặc nhiên không suy nghĩ gì, có lẽ tại vì là thằng 28 lại đang cạn cảm xúc.

***

Việc là update xong thì sếp đến, sếp ới mình lại bảo đi “đòi nợ”. Từ lúc về giờ đã đi đòi nợ bao giờ đâu, toàn đi cho người ta vay. Cơ mà lính nên cũng lăn ra mà làm thôi. Thế là nhận lệnh rồi đi. Đi ra đến cửa thì sếp ới lại.

“T chờ tí, Phương đi cùng luôn”

“Phương đi làm gì sếp, mình em được rồi”

“Để nó đi thực tế nhiều nhiếu tí”

Haizzz, đã không ưa gì rồi lại còn tống nó đi cùng. Rồi mình xuống lấy xe, em phương lẻo đẻo theo sau.

Nay mình đi cái wave “chiến” của mình, thấy mình lôi con wave ra em phương bảo

“Trời, đi xe này à. Thôi, lấy xe em đi”

“Xe này được chứ sao, về đường làng đi xe này cho khỏe”

“Thôi, đi xe em”

Mừng, đỡ tốn xăng, thế là cầm cái vespa đi. Kể ra xe đắt tiền đi có khác, đc dịp câng cái mặt lên vừa có xe đẹp lại có gái đẹp ngồi sau.

Về đường làng thì ổ gà nhiều, cứ thế mình phi vào ổ gà (thâm). Nó ngồi sau cứ kêu trời kêu đất, chửi mình là mắt bị sao à. Mình cứ kệ, đâm vào ổ gà, thỉnh thoảng em nó sợ rớt nên cứ níu tay vào hông mình, nhột, mình gạt đi. Ức chế.

NƠi cần đòi nợ là 1 ngôi nhà có vẻ sơ sài, cũng khá nghèo. Vào thì gặp một bà cụ đang ngồi nhặt rau. Ngồi xuống thưa gửi cụ bà về việc khoản nợ của bà đã khất mấy lần rồi nay đến hạn cuối(Mình cũng không hiểu sao không vay ở huyện mà lại xuống chỗ mình vay, sau hỏi han 1 hồi thì trên huyện bà vay nhiều lần, nên phải nhờ người quen cho vay ở chỗ mình. Mấy khoản này mình cũng mập mờ lắm).

Nhìn nhà thiếu thốn thật, khoản vay cũng có 4 triệu thôi, nhưng với gia đình bà là một khoản khá lớn. Và tất nhiên là bà không có trả rồi.

Mình ngồi nói chuyện với Bà thêm 1 hồi nữa, biết được nhà chỉ còn bà với 1 đứa cháu gái đang học đại học ngoài hà nội.Nay cũng có về mấy ngày nhưng đang đi đâu không biết. Em nó hình như 93.Tiền bà vay để lo cho đứa cháu gái.

Ngồi 1 lúc thì đứa cháu gái bê một mớ rau muống dài loằng ngoằng về, mặc cái quần ống xăn lên đầu gối. Nhìn cũng khá xinh, đi học nên chân tay trắng trẻo. Tên Cẩm.

Sau 1 hồi thì nghĩ ở cái hoàn cảnh này thì nhà bà chắc không có trả, mà cũng không biết bao giờ mới trả được. Nên mình gọi em Phương ra nói nhỏ. Ý của mình là thôi, để mình bỏ số tiền đó, coi như bà đó nợ mình. Nói chỉ nhờ em phương giữ kín cho thôi. Rồi mình kêu em Cẩm ra, nói cho em ý mình, ban đầu em nó không chịu, sau mình phân tích, bảo lúc nào em ra trường có thì trả anh. Nhờ em nó ký 1 phát vào giấy tờ rồi về. (Mình cũng không phải cái sỹ gì đâu nhé, tại nhìn từ cái hoàn cảnh gia đình mình trước đây cả thôi).

Trên đường về thì em Phương ngồi kể đủ thứ, nào là thích gì, muốn gì. Mình thì cứ kệ cmn, về nhanh nhanh ngồi cái cho khỏe người.

Sáng không có tin nhắn của em Lương nhé. Giờ làm việc tiếp thôi, ông sếp lại ra ngoài

***

Update tí buổi trưa nhé.

Trưa 11h30 mình chạy xe về nhà ăn giỗ (nhà bố nuôi). Khổ sở lắm, đường xa, lại nhiều bụi. Về đến nơi thì mọi người đã nhập cuộc được nửa đường, mình chống xe rồi vào luôn.

Ngoài những người anh em bên nhà bố thì có cả em Lương. Thấy mình em ấy đi xuống lấy thêm bát đũa. Hôm nay em mặc cái áo thun vàng, quần jeen, nhìn gọn. Chắc em nó cũng mới làm gì xong vì thấy trên mặt còn vương mồ hôi, dính chút tóc vào má.(Lúc này nhìn Lương đảm đang lắm các thím ợ, giống như 1 người con dâu ấy).Mình vào chào các cô các bác các chú xong thì Lương vừa lên. Lúc lên em thấy mình nên chào.

“Anh về đấy rồi ạ, mệt không anh”

“Ừm, cũng bình thường, em qua lâu chưa”

“Dạ, em qua từ sáng đi chợ với cô luôn”

“Ừm..may có em nhỉ”

“Hì. Thôi anh ngồi xuống đi”

Lương chỉ mình ngồi vào cái chỗ Lương vừa đứng lên. Mình ngồi xuống thì nhờ Lương ngồi đâu.

“Em cũng ngồi xuống luôn đi”

“Dạ, em no rồi, anh cứ ngồi đi”

“Thôi, ngồi xuống luôn” Vừa nói mình vừa cầm tay em Lương kéo xuống (cái này phản xạ tự nhiên thôi nhá các thím).

Lúc đo thì mấy chú với bác nói xen vào.

“Chà, coi 2 đưa bây kìa”

“Làm gì thì làm cho mấy chú bác ăn cỗ đi”

Khi đó nhìn em Lương mặt đỏ, thẹn thùng, rồi ngồi xuống bên cạnh mình. Mình lao vào cuộc chiến rượu với mấy chú bác. Thỉnh thoảng em Lương lại gắp cho mình một miếng thức ăn. Cũng may, không có chắc mình chả kịp ăn gì, về muộn nên các chú các bác chúc tới tấp.

khoảng 1h kém thì xong, em Lương cùng mẹ nuôi, gì dọn chiến trường, mình ra ngồi nc với các chú các bác tí rồi đi làm, trước khi đi mình qua chào mẹ, gì, em lương. Vừa chào thì em Lương đứng lên.

“Anh đi ạ”

“Ừm, em giúp mẹ với gì cái nha”

“Hì…”

Rồi mình đi làm. Nhìn em Lương giữa lúc đi chơi với lúc làm việc nhà khác nhau. Lúc đi chơi có vẻ sắc sảo thì về nhà lại thấy mặn mà, đảm đang, nhưng cái ánh mắt thì vẫn nhìn đằm thắm như thế.

***

Update buổi chiều.

Đầu giờ, lúc update xong tí ti buổi trưa, ngồi thêm tí rồi mình nhắn tin cho Lương. Để hỏi coi Lương về nhà chưa.

M: “Ừm, em về bên nhà chưa?”

L: “Dạ, em dọn xong em lên trường luôn”

M: “Chết, sao lên trường mà còn ở lại dọn”

L: “Dạ, thì em dạy 3 tiết sau thôi anh ạ”

M: “Ừm, sắp vào lớp chưa? Nãy chắc nhỉ?”

L: “Cũng mệt gì đâu anh, em quen rồi. hì”

M: “Không mệt mà mồ hôi nhễ nhại thế”

L: “Hì, tại người em dễ ra mồ hôi”

M: “Chả tin”

L: “Hì. Thôi em lên lớp đã anh nha”

M: “Ừm, em lên đi, tối anh qua chở”

L: “Dạ”

Nhắn tin xong thì bé Phương quay sang hỏi.

“Nhắn tin cho ai mà tin về liên tục nhở”

“Kệ anh, quan tâm chi”

“Thấy chói tai nên hỏi cái thui”

“Ờ, bữa sau bịt tai lại”

“Hứ, anh để chế độ rung đi”

“Ko để, kệ thế, ai chịu đc thì chịu”

“Gớm mặt, mà sang chỉ em cái”

Xong quay sang chỉ cho nó, lần này nó hỏi về nghiệp vụ. Má nó, chỉ đi chỉ lại nhiều lần cái nghiệp vụ đơn giản mà nó cứ hỏi đâu đâu, ức chế mình bớp tay lên đầu nó một phát rồi lớn tiếng.

“Trời ạ, chỉ bao nhiêu lần, cứ làm đơn giản cần gì phải phức tạp lên mà em cứ hỏi đi đâu thế. ”

Tay nó luống cuống di chuột, nhìn rõ khổ. Rồi lại làm sai, mình buột miệng.

“Tôi lạy cô, cô tỉnh chút đi”

Đến đây nó ức chế mình thật.

“Này, em dốt đấy, không chỉ thì thôi, gì mà anh mắng em ghê thế”

Mặt nó đỏ đỏ, cúi cúi, hình như sắp khóc. Mấy bà chị mới ới lại.

“2 đứa bây làm chi mà ồn ào. Bọn này cắn nhau vậy chớ biết chừng sau này lấy nhau đó” Xong mấy bà cười ha hả. Sung sướng lắm thì phải.

Em nó xấu hổ thì phải.

Phương: “Ai thèm lấy người này, về chửi vợ sống sao nổi”

M: “Ờ ờ, anh cũng có nhã ý cưới em đâu. haha”

Phương: “Thôi thôi, về chỗ đi” Vừa lấy 2 tay xua xua, mặt thì ngoảnh sang hướng khác.

Mình: “Không cần chỉ nữa à”

Phương: “Thôi thôi, về đi vê đi”

Mấy bà chị kia lại ngồi cười. Mình về chỗ làm việc tiếp.

Ngồi lúc thì có số lạ gọi. Mình đi ra ngoài nghe máy.

M: “Alo”

Số lạ: “Anh phải anh T không ạ” Giọng con gái.

M: “Ừm, đúng rồi em”

Số lạ: “Em là em hồi sáng đây ạ, cí nhà anh đi đòi nợ ấy ạ. Hì”

M: “Ai nhỉ? À.. Cẩm”

Số lạ: “Hì, dạ, Cẩm là tên đệm thôi anh ạ, nhưng anh cứ gọi là cẩm đi ạ”

M: “Ừm”

Rồi em nó bla cảm ơn gì gì đó, hỏi mình địa chỉ nhà để chủ nhật đến chơi.

Vừa nghe xong. Thì em Phương lại kiểu cũ, ngón tay cứ chọt chọt vào vai mình. Ngoảnh lại thấy mặt em nó đang chu chu cái mỏ.

M: “Bảo không hỏi nữa mà”

P: “Ai bảo hỏi đâu? Ai gọi mà lén lén lút lút thế. Dạo này vip ghê”

M: “Ơ, hôm nay còn hỏi cả ai gọi cho anh nữa đó. Biết làm gì?”

P: “Thấy vui, hỏi tí thôi”

M: “Bạn, xong rồi chứ, về chỗ đi”

P: “Từ từ, … sang chỉ em cái, em làm mãi không được” Nó nói xong cười nhăn răng, má nó.

Mấy bà chị lại cười sảng khoái, toàn ức chế với em này.

M: “haha, tưởng ko thèm hỏi nữa”

P: “Hứ, thích hỏi anh không được à. Thôi, không them hỏi nữa”

M: “ai bảo ko đc đâu, nhưng ko thèm thì tốt.”

Nó đánh mình 1 cái rành đau vào lưng, càng dần càng ko ưa nổi nó rồi.

P: “Anh… thui, chỉ em cái” mặt nó sập xuống, nhìn như buồn lắm, đóng kịch rõ giỏi.

Rồi, sang chỉ cho nó.

Lúc 5h thì mấy bà chị rủ tối nay đi hát, nhưng mình kêu bận đi cafe với bạn, vừa nghe mình nói xong thì bé Phương cũng từ chội theo

P: “Em tối nay cũng ko đi được chị ạ. Em có người mời đi ăn rồi ạ” Xong, hết buổi chiều rắc rối.

Mà bé này về chỗ mình trước khi mình đi xem mặt khoảng 2 tuần thôi. Mấy ngày đầu ít nói, nhìn rõ ngoan, giờ luôn làm ầm cái phòng lên. Haizzz

Thôi, chào các thím, mình về đây, tối đi cafe. hê hê

***

Update tối ngày thứ 6

Kể chút tối qua với sáng nay trước đã nha mấy thím.

Tối qua nằm ngủ mơ, mơ đi đá bóng, làm thủ môn, éo hiểu mơ thế nào mà thằng tiền đạo nó sút 1 phát, mình bay người cản phá thế là loi cmn xuống nền nhà, kết quả là trên trán mình có một cái sừng 1, 3cm.

Sáng đi làm thì sương dày đặc, mắt lại cận, đeo kính thì sương dính còn mờ hơn cả cận, đành bỏ kính ra. Bỏ ra mình như lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh, mờ mờ ảo ảo, nên cứ vặn rù rì con wave tốc độ 35 đi sát lề đường cho chắc.

Trở lại với tối qua đây.

7h30 mình gọi cho Lương:

L: “Dạ anh”

M: “Ừm, em ăn xong chưa để anh lên đón”

L: “Dạ, xong rồi ạ”

M: “Ừm, chờ anh chút nhé”

Lên chờ 1 lúc thì Lương ra. Lương trang điểm nhẹ, mặc cái quần jeen, áo sơ mi sọc đen, đi 7 phân, nhìn lộ hết đường cong của Lương, nói chung là với chiều cao hơn 1m6 +7 phân nữa nên dáng chuẩn.

Mình nay mặc cái quần jeen với áo thun thu đông(đi đêm đỡ lạnh). Lương lên xe, ngồi khá sát mình, tay vẫn đặt lên đùi, không dám đặt lên hông mình.

Đến quán, leo lên tầng 2 ngồi đúng chỗ hôm qua mình ngồi với thằng bạn, mình ngồi đúng vị trí hôm qua(nhìn ra sân). Ngồi xuống, mình gọi ly đen ít đường, Lương gọi 1 ly sinh tố mãng cầu. Trong lúc chờ Lương bắt chuyện trước.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Khoảnh khắc tuyệt vời
Bay đến Mặt trời vào ban đêm
[Tâm sự – Tư vấn] Gái
Đổi lại
Sao còn chưa thả ?