“Cô…” Vũ Gia Minh xa xầm mặt, tức giận đến nghẹn họng, mắt trân trối nhìn Thư Phàm trừng trừng. Hắn không ngờ được là trên đời này còn tồn tại một cô gái không biết sống chết như Thư Phàm.
“Cô nhất định không chịu kí?” Vũ Gia Minh nguy hiểm hỏi Thư Phàm, sức chịu đựng đã vượt quá giới hạn.
“Không, bao, giờ.” Thư Phàm nói như đinh đóng cột, lời nói mạnh mẽ và sắc bén.
“Cô muốn tôi kiện cô ra tòa?” Vũ Gia Minh ngả người ra sau ghế, chân gác lên mặt bàn, dáng vẻ phong nhã đã biến thành một kẻ vô lại.
“Cứ tự nhiên. Anh đừng tưởng tôi sợ anh, nếu anh kiện, tôi sẽ đấu với anh đến cùng.” Thư Phàm cười khẩy, mắt giễu cợt nhìn Vũ Gia Minh, “Đồng thời tôi cũng thông báo cho toàn bộ người trên thế giới này biết, Tổng giám đốc của tập đoàn Vũ Thị là một tên tiểu nhân, xấu xa bỉ ổi, chuyên môn dùng kế để hại người, dùng quyền lực và tiền bạc để ép người khác phải làm việc xấu.”
“Cô…” Vũ Gia Minh tức hộc máu. Người con gái chết tiệt này, chẳng những không biết mình đang trong hoàn cảnh nguy hiểm, đang ở trên địa bàn của hắn, lại còn dám mắng như tát nước vào mặt hắn.
Thế này thì quá lắm rồi! Nếu hắn không dạy cho Thư Phàm học cách tôn trọng, và hiểu rằng hắn không phải là người nên giây vào, thì cục tức này hắn không nuốt trôi được.
“Tú Linh! Lại đây!” Vũ Gia Minh vẫy tay, dịu giọng gọi Tú Linh đến bên cạnh hắn, như thể Tú Linh là một con cún của hắn.
Tú Linh sợ hãi nắm chặt lấy tay chị gái, nước mắt làm ướt gò má nhợt nhạt, mắt đề phòng nhìn Vũ Gia Minh một khắc cũng không rời.
“Đê tiện!” Thư Phàm căm phẫn chửu Vũ Gia Minh, “Anh ngoài cách xấu xa và bỉ ổi này ra, thì còn nghĩ được cách gì không?”
“Cô…” Thêm một lần nữa, Vũ Gia Minh lại tức đến nghẹn họng, không thể thốt nổi nên lời. Từ trước đến nay, hắn vẫn vốn được mệnh danh là một kẻ có lời lẽ sắc bén, có thể khiến người khác hộc máu mà chết chỉ bằng dăm ba câu nói, nhưng xem ra so với Thư Phàm, thì hắn vẫn còn kém xa.
“Tú Linh! Lại đây!” Vũ Gia Minh cố nuốt giận, tiếp tục chuyển mục tiêu sang Tú Linh nhỏ bé, đáng thương đang ngồi co rúm trên ghế sô pha.
Thư Phàm cầm lấy ly nước lọc trên tay, mắt r
ực lửa hận nhìn Vũ Gia Minh, rít giọng cảnh cáo, “Nếu anh mà dám làm chuyện gì đó với em gái tôi, thì đừng trách tôi ra tay độc ác với anh. Mỗi người chỉ có một cái mạng thôi đúng không, anh muốn chết ngay lập tức chứ gì?”
Vũ Gia Minh trợn mắt nhìn Thư Phàm. Hắn thật không dám tin, là Thư Phàm có thể nói ra những câu nghe rùng mình ớn lạnh, côn đồ chẳng khác gì bọn đầu đường xó chợ sống bằng nghề dao búa, chuyên đi đâm thuê chém mướn.
Tú Linh bị Vũ Gia Minh thô bạo lôi đứng dậy, đầu hắn ngay lập tức cúi xuống, đôi môi run run của Tú Linh bị đôi môi đỏ như son của Vũ Gia Minh chiếm lấy.
Tay đấm chân đá, Tú Linh đáng thương đã bị Vũ Gia Minh biến thành con rối để đùa giỡn, và trả thù chị gái vì tội dám trêu tức hắn.
Đứng bật dậy, Thư Phàm tức đến nghiến răng nghiến lợi, mặt đỏ bừng vì giận, lỗ tai và hai lỗ mũi xì ra khói trắng.
“Vũ Gia Minh!” Thư Phàm căm phẫn hét to, giọng hét lảnh lót gần như chọc thủng mái nhà, “Đồ xấu xa! Đồ đê tiện kia! Tôi sẽ giết chết anh!” Thư Phàm hùng hổ xông lên, tay cầm lấy cái ly đựng đầy nước.
Đầu tiên Thư Phàm hất nước lọc vào người hắn, tiếp theo bất chấp mình có phải vào tù vì tội hành hung người khác không, Thư Phàm dơ cái ly lên cao nhắm thẳng vào đầu hắn mà đánh.
Hai vệ sĩ đứng chắn ở cửa vội vàng xông vào giữ chặt lấy hai cánh tay Thư Phàm, không để Thư Phàm được phép đánh bị thương Vũ Gia Minh.
Người làm trong nhà nghe tiếng hét của Thư Phàm, tất cả đều ngừng công việc đang làm dang dở, tai chăm chú lắng nghe xem tiếng hét kia xuất phát từ đâu.
Trong nhà cũng có vài người biết Tú Linh và Thư Phàm được giữ làm khách của Vũ Gia Minh tối nay, và đang ngồi trong phòng khách, nhưng vì sợ tính cách thâm hiểm của Vũ Gia Minh, không một ai dám bén mảng lại gần để rình coi diễn biến của câu chuyện.
Vũ Gia Minh hôn Tú Linh mục đích chính là muốn Thư Phàm hiểu giây vào hắn thì sẽ không có kết quả tốt. Biết Thư Phàm thương em gái mình như thế, nên hắn mới lợi dụng điểm yếu này, để khiêu khích Thư Phàm.
Hắn rất khoái trá khi chứng kiến cảnh Thư Phàm bị hai vệ sĩ giữ chặt, chân không ngừng đá lung tung trong không khí, cả cơ thể đều bị nhấc bổng lên, miệng la hét như điên.
Tú Linh cứng đờ người, nước mắt tủi nhục tuôn ra như mưa. Cứ ngỡ tưởng rằng Vũ Gia Minh là một người con trai biết điều, biết lẽ phải, không bao giờ dùng những cách đê tiện để ép người khác xa vào bẫy, và biến người đó trở thành nô lệ của mình. Nhưng thật không ngờ, Vũ Gia Minh còn xấu xa và đê tiện hơn tưởng tượng của Tú Linh nhiều.
Gồng mình vì tức, nghiến chặt răng vì hận, Tú Linh căm phẫn nhìn Vũ Gia Minh trừng trừng, đôi mắt to tròn đen láy ngập đầy nước vào giờ phút này đã biến thành trống rỗng, vô hồn. Tú Linh khinh bỉ, căm ghét Vũ Gia Minh đến tận xương tủy.
Vốn là một cô gái tốt bụng, khờ khạo dễ tin người Tú Linh không bao giờ có ý nghĩ là sẽ căm hận ai đó, nhưng kể từ giờ phút này trở đi, Vũ Gia Minh là người đầu tiên liệt vào danh sách Tú Linh căm hận nhất, không muốn gặp nhất.
Siết chặt nắm đấm, ngẩng cao đầu, Tú Linh cười, nụ cười thê lương, cười ra nước mắt, nụ cười khiến người đối diện phải ngây ngẩn, phải thẫn thờ mà ngắm nhìn đến quên cả hiện tại xung quanh.
Vũ Gia Minh kinh ngạc nhìn Tú Linh, tự dưng hắn cảm thấy mất mát, cảm thấy lo sợ vu vơ, hình như hắn đã đánh mất đi một viên ngọc quý, mà hắn vừa mới tìm được.
“Vũ Gia Minh!”, Tú Linh gọi nhỏ, thanh âm run rẩy hơi khàn.
“…” Vũ Gia Minh chăm chú nhìn Tú Linh, im lặng không đáp.
“Hóa ra tất cả đều là do anh tính kế để đưa tôi vào bẫy.” Tú Linh vẫn giữ nụ cười thê lương trên môi, nước mắt lăn dài trên má, lòng đau như cắt, “Thế mà tôi lại tưởng anh là một người tốt. Tôi đã quá ngu ngốc khi tin tưởng vào lời nói của anh, dễ dàng chấp nhận yêu cầu vô lý của anh. Còn bây giờ…”
Tú Linh nhếch mép, mắt quật cường nhìn Vũ Gia Minh, “Còn bây giờ giao dịch giữa hai chúng ta coi như bị hủy bỏ. Nếu có giỏi anh cứ kiện tôi ra tòa, tôi thà rằng đi tù còn hơn trở thành tình nhân của anh.” Tú Linh túm lấy cổ áo của Vũ Gia Minh, miệng giận dữ mắng to, “Anh tưởng tôi là gì, là một cô gái lẳng lơ hay sao, mà anh dám coi tôi là một cô gái làm ấm giường cho anh trong ba tháng. Hừ! Dù tôi có là một cô gái không coi trọng trinh tiết đi chăng nữa, thì người mà tôi ngủ cùng cũng tuyệt đối không phải là anh.”
Thư Phàm nghe em gái nói, đến quên cả phản kháng và giãy giụa, sửng sốt nhìn em gái không chớp mắt. Thư Phàm luôn cho rằng Tú Linh là một cô gái ngây thơ, không hiểu chuyện, lại hơi nhát gan sẽ không bao giờ dám nói ra những lời lẽ sắc bén và thẳng thắn như thế.
Bỗng dưng Thư Phàm cảm thấy vui vẻ, thỏa mãn khi nhìn thấy khuôn mặt xám xịt của Vũ Gia Minh.
“Ha ha ha! Nói rất hay!” Thư Phàm hoa chân múa tay, sung sướng cười toe toét.
Vũ Gia Minh trừng mắt nhìn Thư Phàm, lúc này hắn rất muốn xông lên dùng băng dính bịt kín miệng Thư Phàm lại, để không phát biểu ra những câu khiến hắn tức đến hộc máu nữa.
Hai anh vệ sĩ tuy rằng trong bụng đang cười thầm, nhưng bên ngoài vẫn nghiêm chỉnh đứng hai bên, giữ chặt lấy Thư Phàm, không cho manh động.
“Tú Linh!” Vũ Gia Minh nhìn vào mắt Tú Linh, hai tay giữ chặt lấy vai, “Em vừa nói gì thế, chẳng phải chúng ta đã có thỏa thuận rồi sao?”
Tú Linh lạnh lùng gạt tay Vũ Gia Minh ra khỏi vai, “Tôi và anh giờ chẳng còn gì để nói với nhau cả.”
“Em đừng tưởng rằng em muốn cự tuyệt là được, tờ giấy ghi nợ kia, em đã kí tên rồi. Em nghĩ kĩ lại xem, trở thành tình nhân của anh, thì đâu có thiệt thòi gì cho em.”
Tú Linh khinh thường nhìn Vũ Gia Minh, mặt lạnh như tiền, cánh tay nhỏ nhắn, trắng muốt dơ lên.
“Bốp!” Một cái tay bay thẳng vào mặt Vũ Gia Minh, sắc mặt không đổi, Tú Linh nói tiếp, “Giờ thì anh có lý do để tống tôi vào tù, và buông tha cho tôi được rồi chứ?”
Đứng ở phía đối diện, Thư Phàm ngửa mặt lên trời, cao hứng cười thật to, “Ha ha ha! Vũ Gia Minh ơi là Vũ Gia Minh! Cái tát kia không đau một chút nào chứ?”
Hai anh vệ sĩ dù có cố nín cười, cũng không nhịn được mà quay mặt nhìn nhau, kín đáo trao đổi ánh mắt.
“Cô…” Vũ Gia Minh hết chịu nổi nữa rồi. Bây giờ chẳng những không thể đối phó được Thư Phàm, ngược lại thú cưng của hắn tự dưng làm phản, không còn ngoan ngoãn nghe lời của hắn, thậm chí còn ra tay đánh người, tuyệt tình nói câu muốn đi tù còn hơn làm tình nhân của hắn.
Rút cuộc, hắn đã làm sai ở đâu? Tại sao mọi chuyện lại biến chuyển theo chiều hướng bất lợi cho hắn thế này?
…
Người vệ sĩ được Hoàng Tuấn Kiệt cử đi ngầm bảo vệ Thư Phàm, đã bám theo hai chị em Thư Phàm suốt từ chiều đến giờ.
Từ lúc hai chị em đứng nói chuyện trong bãi đỗ xe trước cửa quán Thiên Long, đến khu rừng cây vắng người trong công viên, anh vệ sĩ đã loáng thoáng nghe được nội dung câu chuyện.
Khi hai chị em Thư Phàm chở nhau đến tập đoàn Vũ Thị, anh vệ sĩ cũng lập tức đi theo sát gót.
Lẽ ra anh vệ sĩ định gọi điện thông báo tin tức này cho Hoàng Tuấn Kiệt biết, nhưng sợ khiến hắn phân tâm không thể làm việc, nên đành phải nhịn xuống, cố chờ thu thập được thêm tin tức, rồi mới dám báo cáo một lần.
Vũ Gia Minh là một kẻ xảo quyệt, biết Thư Phàm là người mà Hoàng Tuấn Kiệt coi trọng, nên khi bắt cóc Thư Phàm và Tú Linh, hắn đã khôn khéo phân tán sự chú ý của anh vệ sĩ bằng cách dùng thang máy riêng, và đi bằng một con đường khác xuống gara để xe, dưới tầng hầm của tập đoàn Vũ Thị.
Tuy nhiên anh vệ sĩ không phải là một kẻ khờ khạo, chờ mãi đến hơn sáu giờ tối, mà không thấy hai chị em Thư Phàm ra cổng, xe đạp điện được hai anh vệ sĩ gác cổng dựng ở bên cạnh, cũng không có ai ra lấy, anh vệ sĩ biết nhất định có biến, nên chú ý đến từng chiếc xe ô tô ra vào trước cổng công ty.
Đến hơn sáu giờ tối, chiếc xe màu xám bạc sang trọng và đắt tiền hiệu Hyundai – Tucson đi ra cổng, anh nhìn thấy Thư Phàm đang đập mạnh vào cửa kính xe ô tô, miệng không ngừng la hét. Tuy rằng không nghe được tiếng hét của Thư Phàm do cửa kính xe ô tô cách âm tốt, nhưng mà anh vệ sĩ cũng phần nào đoán được tâm trạng khi bị bắt nhốt của Thư Phàm lúc đó.
Do muốn biết Vũ Gia Minh muốn đưa hai chị em Thư Phàm đi đâu, anh vệ sĩ vội lái xe máy đuổi theo sau. Vượt qua mấy cái ngã tư, và vô số đèn giao thông, cuối cùng sau hơn 20 phút chạy gần như là đua xe trên đường phố, anh vệ sĩ đã kịp nhìn thấy chiếc xe ô tô màu xám bạc hiệu Hyundai – Tucson chầm chậm tiến vào một cánh cổng sắt, có tường bao xung quanh một trang viên rộng hơn một héc ta, bên hông tường bao loan màu trắng đề tên một dòng chữ màu đồng vàng nhạt: “Biệt Thự Vũ Gia”
Đã xác minh được Thư Phàm đang ở trong nhà Vũ Gia Minh, anh vệ sĩ vội vã gọi điện thoại cho Hoàng Tuấn Kiệt.
…
Hoàng Tuấn Kiệt đang trên đường về nhà, người ngả ra sau ghế, mắt nhìn vào khoảng không trước mặt, âm thanh ồn ào và náo nhiệt của thành phố về đêm không ảnh hưởng đến hắn do kính xe được làm bằng kính cách âm.
Tâm trí lúc này tràn ngập hình bóng của Thư Phàm, từ giọng nói, cử chỉ, hành động, lời nói, sắc thái biểu cảm trên khuôn mặt đều ảnh hưởng đến suy nghĩ của Hoàng Tuấn Kiệt. Dù là một kẻ khờ khạo đi chăng nữa, cũng nhận ra mình đã bắt đầu thích Thư Phàm.
Đột nhiên tiếng chuông điện thoại reo vang, cắt ngang suy nghĩ của hắn.
Nhận ra số của người vệ sĩ được cử đi bảo vệ Thư Phàm, Hoàng Tuấn Kiệt nhận cuộc gọi ngay lập tức.
“Cậu chủ!” Anh vệ sĩ đứng cách xa cánh cổng nhà Vũ Gia Minh một đoạn khá xa về bên phải, thân người đứng nấp sau một gốc cây to, run giọng nói, “Cô Thư Phàm đã bị Vũ Gia Minh bắt nhốt tại nhà riêng.”
“Cái gì!” Đang ngồi dựa ra sau ghế, Hoàng Tuấn Kiệt ngồi bật dậy, miệng quát to, “Tin tức có chính xác không?”
“Hoàn toàn chính xác!” Anh vệ sĩ nghiêm giọng, khẳng định thông tin của mình vừa mới cung cấp là chính xác một trăm phần trăm, “Tôi hiện giờ đang đứng trước cổng nhà Vũ Gia Minh.”
“Được rồi!” Hoàng Tuấn Kiệt nghiến chặt răng, tức giận đến toàn thân phát run, “Cậu đứng ở đấy chờ tôi, nhớ đừng để bị phát hiện. Tiếp tục theo dõi động tĩnh ở bên trong.”
“Vâng, thưa cậu chủ.” Anh vệ sĩ chờ Hoàng Tuấn
Kiệt cúp máy, mới dám đút điện thoại vào túi quần, mắt cảnh giác ngó nghiêng xung quanh.
“Nhanh lái xe đến nhà riêng của Vũ Gia.” Hoàng Tuấn Kiệt quát anh vệ sĩ, dáng vẻ nóng giận, cáu kỉnh hệt một tên bạo chúa muốn thiêu rụi hết tất cả mọi thứ.
Ngồi bên cạnh, Tuấn Hùng đã loáng thoáng nghe được nội dung câu chuyện, “Cậu chủ! Cô Phàm đã xảy ra chuyện gì rồi đúng không?”
“Vũ Gia Minh đã bắt nhốt cô ấy tại nhà riêng.” Hoàng Tuấn Kiệt căm hận Vũ Gia Minh đê tiện và xấu xa, đến nỗi ngay lúc này hắn muốn giết chết Vũ Gia Minh, muốn băm thây hắn ra hàng trăm hàng nghìn mảnh.
“Tại sao Vũ Gia Minh lại muốn bắt nhốt Thư Phàm? Chẳng lẽ…” Tuấn Hùng bỏ dở câu nói, mắt len lén nhìn Hoàng Tuấn Kiệt đang bạo phát tức giận ở bên cạnh.
“Hãy cầu nguyện là hắn không làm gì Thư Phàm, nếu không…” Hoàng Tuấn Kiệt rít giọng, mắt bốc hỏa, nghiến răng trèo trẹo, tay siết thành nắm đấm, khớp ngón tay kêu răng rắc.
…
Chưa đầy mười phút sau, Hoàng Tuấn Kiệt cùng Tuấn Hùng và một anh vệ sĩ đã đến trước cổng nhà Vũ Gia Minh.
Vũ Gia Minh không phải là một kẻ đơn giản, trong nhà hắn lại có hơn mười người vệ sĩ võ trang đầy mình, muốn trực tiếp đòi người từ tay hắn, không phải dùng đôi ba câu nói là được, mà đôi khi phải dùng võ lực, thậm chí phải đổ cả máu.
Trên đường đến nhà Vũ Gia Minh, Tuấn Hùng đã gọi một cú điện thoại, lúc Hoàng Tuấn Kiệt bước xuống xe đã có hơn 10 vệ sĩ đứng chờ sẵn hắn ở trước cổng nhà Vũ Gia Minh. Nhìn họ mặc toàn vét đen, tóc đen, vóc dáng cao lớn, trông chẳng khác gì bọn xã hội đen ở Hồng Kông.
Người đi đường, lỡ đi ngang qua khu vực nhà riêng của Vũ Gia Minh, đã bị hình ảnh trước mắt dọa cho nhảy dựng, đứng tim, vừa đi vừa lo sợ ngoái đầu lại nhìn, chạy xe như bị ma đuổi. Có vài người hài hước lại cho rằng đang được xem diễn viên Việt nam đóng phim.
Mặc dù nôn nóng muốn nhanh chóng vào cứu người, nhưng Hoàng Tuấn Kiệt không phải là một kẻ lỗ mãng, làm việc không biết trước sau.
Người vệ sĩ được cử bảo vệ Thư Phàm, vội vàng rời khỏi chỗ nấp, đi đến bên cạnh Hoàng Tuấn Kiệt.
“Họ vẫn ở bên trong?” Hoàng Tuấn Kiệt sắc mặt trầm trọng, khàn giọng hỏi anh vệ sĩ.
“Từ lúc tôi đứng ở đây, không thấy có bất cứ một chiếc xe ô tô nào đi ra ngoài. Cô Thư Phàm và Tú Linh vẫn còn ở trong đó.”
“Tú Linh?” Hoàng Tuấn Kiệt cau mày, “Tú Linh cũng bị bắt cùng Thư Phàm?”
“Vâng.” Anh vệ sĩ kính cẩn trả lời.
“Họ bị bắt khi nào, ở đâu?”
“Cô Thư Phàm và cô Tú Linh đã tìm đến tận công ty của tập đoàn Vũ Thị.”
“Cái gì?” Hoàng Tuấn Kiệt sửng sốt, “Tại sao cô ấy lại đến đó?”
Anh vệ sĩ nói tóm tắt ngắn gọn cho Hoàng Tuấn Kiệt nghe.
Dù không được rõ ràng, nhưng Hoàng Tuấn Kiệt cũng hiểu được phần nào. Xem ra Vũ Gia Minh đúng là con cáo già, chuyên môn tính kế hại người.
“Bấm chuông cổng đi!” Hoàng Tuấn Kiệt lạnh lùng phân phó cho một người vệ sĩ đứng gần cổng sắt, khuôn mặt hắn băng lãnh tựa như sương đêm, phẳng lặng như gương, tất cả mọi phẫn nộ đều bị hắn dấu kín vào trong.
Anh vệ sĩ kia vội làm theo mệnh lệnh của hắn.
…
Người làm trong nhà nghe tiếng chuông cổng kêu inh ỏi, đã nhanh chóng chạy ra cổng. Vũ Gia Minh là người ghét ồn ào, đặc biệt không thích khách đến nhà bấm chuông cổng, mà không có người làm nào ra mở cổng, hay hỏi xem người đó là ai. Nếu muốn sống yên ổn với hắn, tất nhiên phải biết hắn thích gì, ghét gì, để tránh chuốc họa vào thân.
Cô giúp việc có nước da hơi ngăm đen kinh hoàng nhìn hơn mười người đàn ông trong trang phục mặc vét màu đen trước mặt.
“Các…các anh là?” Chị giúp việc lắp bắp, mặt cắt không còn một giọt máu, mồ hôi tuôn ra đầm đìa.
“Mở cửa!” Hoàng Tuấn Kiệt lạnh lùng ra lệnh cho cô giúp việc.
“Nhưng…nhưng…” Cô giúp việc đi giật lùi, mắt hốt hoảng nhìn người đàn ông vóc dáng cao lớn, có nước da hơi ngăm đen, trông phong độ và quyến rũ như một bức tượng thần Hy Lạp đứng sau cánh cổng sắt, miệng run rẩy hỏi, “Anh…anh là ai…?”
“Tôi cho cô một phút để mở cửa. Nếu không tôi bắt buộc phải phá cửa để xông vào.” Hoàng Tuấn Liệt sắc mặt càng lúc càng lạnh, căm phẫn dành cho Vũ Gia Minh càng lúc càng sâu, ngay cả người làm trong nhà cũng có ý định làm khó hắn.
“Anh…anh có thể chờ tôi vào thông báo một tiếng với ông chủ được không?” Vừa dứt lời, chị giúp việc đột ngột xoay người bỏ chạy vào trong nhà.
“Phá cửa đi!” Hoàng Tuấn Kiệt không còn kiên nhẫn được nữa, phép lịch sự mà hắn diễn từ nãy đến giờ đã vượt quá sức chịu đựng.
“Vâng.” Một người vệ sĩ nhận lệnh, bấu vào song sắt, uyển chuyển trèo lên cao, rồi nhảy xuống đất như báo. Chỉ bằng vài thủ thuật nhỏ, khóa cổng đã tự động mở ra.
Hoàng Tuấn Kiệt dẫn đầu, sắc mặt trầm trọng, thẳng người đi vào trong sân vườn, đi bên cạnh là Tuấn Hùng, hơn mười vệ sĩ đi kèm Hoàng Tuấn Kiệt và Tuấn Hùng vào giữa, khí thế hùng hổ của bọn họ chẳng khác gì bọn xã hội đen đi thanh toán lẫn nhau.
Cô giúp việc quá sợ hãi, vội chạy vào phòng khách bẩm báo với Vũ Gia Minh.
“Ông…ông chủ!” Cô giúp việc lắp bắp, sắc mặc nhợt nhạt, tay chỉ hướng ra cánh cổng sắt ngoài sân vườn, “Ngoài…ngoài kia…!”
“Có chuyện gì?” Vũ Gia Minh đang tức tối vì bị Thư Phàm và Tú Linh chọc giận, giờ lại thêm cô giúp việc nói năng lộn xộn, khiến hắn quát ầm lên.
Cô giúp việc co rúm người, đã nói năng lộn xộn rồi giờ lại càng rối hơn, “Ngoài…ngoài kia…bọn…bọn…”
Cô giúp việc lặp đi lặp lại điệp khúc đó đến gần năm lần, Thư Phàm nhay nhay lỗ tai, mắt giễu cợt nhìn Vũ Gia Minh, khóe môi nhếch lên đầy vẻ thách thức.
“Biến!” Vũ Gia Minh bị Thư Phàm chọc cho nổi điên, bạo rống quát to đến rung chuyển cả ngôi nhà.
“Ai dà!” Thư Phàm cố tình đổ thêm dầu vào lửa, “Đâu cần phải quát to như thế, tôi và mọi người ở đây đâu có ai bị điếc đâu.”
“Cô…” Vũ Gia Minh giận run người, tay chỉ thẳng vào mặt Thư Phàm.
Thư Phàm dùng tay che miệng ngáp ngủ, cử chỉ khiêu khích, hoàn toàn không để Vũ Gia Minh vào mắt.
Lần đầu tiên Vũ Gia Minh mới hiểu tức đến hộc máu, tức đến nỗi muốn xuất huyết não có nghĩa là gì. Một người phụ nữ không biết sống chết như Thư Phàm đúng là khắc tinh của hắn.
…
Đám vệ sĩ đứng canh gác trong vườn, thấy có hơn mười người đàn ông lạ mặt, trong trang phục vét đen đột nhập vào tư gia nhà họ Vũ, đã nhanh chóng đứng bao vây lấy họ vào giữa, ngăn chặn không cho họ tiến thêm một bước nào nữa.
“Tránh ra!” Tuấn Hùng thay mặt Hoàng Tuấn Kiệt đứng lên phía trước nói chuyện phải trái với hơn mười vệ sĩ của Vũ Gia Minh.
“Xin hỏi các người là ai, vì sao tự dưng lại xông vào đây?” Một người vệ sĩ hơn 30 tuổi, lạnh lùng hỏi Tuấn Hùng.
“Bảo chủ nhân của các người thả hai cô gái ra, thì chúng tôi sẽ đi ngay lập tức.” Tuấn Hùng bình thản đối đáp lại câu hỏi của người vệ sĩ.
“Đó là chuyện của chủ nhân chúng tôi. Phiền các vị mau đi ra khỏi đây, Biệt thự của Vũ Gia không phải nơi các muốn người muốn đến là được.”
“Thế sao?” Hoàng Tuấn Kiệt cười nhạt, “Nếu tôi muốn xông vào đây làm khách thì sao?”
Hoàng Tuấn Kiệt tiến lên phía trước, người vệ sĩ kia ngay lập tức đứng chắn trước mặt Hoàng Tuấn Kiệt, “Mời anh ra khỏi đây!”
“Tránh đường!” Hoàng Tuấn Kiệt ngữ khí nghiêm lạnh, trừng mắt nhìn người vệ sĩ.
“Xin lỗi, nhưng tôi không thể để cho anh xông vào đây được. Chủ nhân tôi không cho phép người lạ vào nhà.” Anh vệ sĩ vẫn lạnh lùng đứng đối đáp với Hoàng Tuấn Kiệt.
“Giải quyết đi!” Hoàng Tuấn Kiệt phất tay ra hiệu cho 10 người vệ sĩ đứng phía sau.
Trong vòng chưa đầy một phút, hai bên xông vào đánh nhau loạn xạ.
Hoàng Tuấn Kiệt và Tuấn Hùng không tham gia vào cuộc chiến, hắn ung ung rảo bước đi vào trong tiền sảnh, nhìn hắn lúc này giống hệt một vị tướng quân.
Người vệ sĩ lúc nãy cố gắng ngăn cản không cho hắn đi vào trong, nhưng không thể đánh thắng được Tuấn Hùng.
Hoàng Tuấn Kiệt không cần ra tay, đã không mất chút lực, đi thẳng vào trong phòng khách.
…
Tiếng đánh nhau ngoài vườn, tiếng la hét đã gây sự chú ý của bảy người ngồi trong phòng khách.
Trong khi Vũ Gia Minh cau mày nhìn ra sân vườn, ông quản gia và hai người vệ sĩ đi nhanh ra xem tình hình, cô giúp việc sợ hãi đến mức chạy nấp vào một chỗ, Thư Phàm lại ung dung ngồi xuống ghế sô pha, bưng cốc nước lọc lên miệng, nhấm nháp dòng nước mát đang trôi xuống cổ họng. Nhìn Thư Phàm lúc này, Vũ Gia Minh rất muốn xông lên đánh bất tỉnh nhân sự.
Người duy nhất không quan tâm đến hiện tại là Tú Linh. Ngồi trên ghế sô pha, khuôn mặt đượm buồn, Tú Linh đã biến thành một mỹ nhân băng lãnh, thân mang đầy vết thương vô hình.
Hoàng Tuấn Kiệt bị hai vệ sĩ dùng võ ngăn cản, không cho tiến vào phòng khách.
Hoàng Tuấn Kiệt hừ lạnh, môi nhếch lên. Buổi tối hôm trước, nếu không phải do hắn bị người ta dùng ám kí có tẩm thuốc mê ra tay lén lút, thì đừng hòng động được vào người hắn.
“Hoàng Tuấn Kiệt!” Vũ Gia Minh kinh ngạc bật ra một tiếng kêu. Hắn không ngờ được là tin tức mà Hoàng Tuấn Kiệt nhận được lại nhanh như thế. Hắn chỉ vừa mới đưa hai chị em Thư Phàm về đây chưa được một tiếng đồng hồ, Hoàng Tuấn Kiệt đã tìm đến tận cửa rồi.
Đấm hai vệ sĩ ngã liểng xiểng, Hoàng Tuấn Kiệt căm phẫn quát Vũ Gia Minh, “Thằng ranh kia! Con không mau thả người!”
Vũ Gia Minh căm ghét nhất việc bị người khác chửu thẳng vào mặt. Hoàng Tuấn Kiệt mỗi lần gặp hắn, đều không khách khí, dùng miệng lưỡi để chê bai hắn, hạ nhục hắn.
Thư Phàm đứng bật dậy, mắt mở to, chớp chớp vài cái để nhìn cho rõ xem có đúng là Hoàng Tuấn Kiệt không? Sau khi biết mình không có nhìn nhầm, Thư Phàm nghiến răng nghiến lợi, chỉ tay vào mặt Hoàng Tuấn Kiệt, quát còn to hơn cả Vũ Gia Minh, “Hoàng Tuấn Kiệt! Anh có bị điên không hả? Đã bị thương nặng sao còn dám đánh nhau?”
Hoàng Tuấn Kiệt lảo đảo suýt ngã, hắn có lòng tốt đến tận đây cứu người, thế mà Thư Phàm chẳng những không biết điều nói một câu cám ơn, ngược lại còn quát thẳng vào mặt hắn.
Vũ Gia Minh cười ha ha, hắn sung sướng khi biết không chỉ có một mình hắn mới bị Thư Phàm quát mắng, mà ngay cả Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm cũng không
buông tha.
“Cô…” Hoàng Tuấn Kiệt cố nén giận, nhanh chóng kéo Thư Phàm vào lòng, nhìn từ đầu xuống chân Thư Phàm, miệng lo lắng hỏi, “Cô không bị thương ở đâu chứ?”
Thư Phàm ngước mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, thấy hắn vì lo lắng cho sự an toàn của mình, đã vội vàng xông vào đây cứu người, thậm chí còn đánh nhau vì mình mà không quan tâm đến vết thương trên bụng, mắt Thư Phàm đỏ hoe, cảm giác ngọt ngào và ấm áp đang bùng cháy dữ dội trong lòng.
“Tôi không sao.” Thư Phàm bẽn lẽn đáp, mặt hơi ửng đỏ.
“Này!” Vũ Gia Minh chướng mắt nhìn cảnh âu yếm của hai người, “Hoàng Tuấn Kiệt! Cậu có biết đây là nhà tôi không hả? Tại sao cậu dám xông vào đây như một quân ăn cướp. Có tin là tôi sẽ gọi công an gô cô cả đám vào tù không?” Vũ Gia Minh là một tên xấu xa, chuyên môn lợi dụng điểm yếu của người khác để đưa họ vào đường cùng, làm sao có thể bỏ qua cơ hội có một không hai này.
“Hừ!” Hoàng Tuấn Kiệt cẩn thận để Thư Phàm đứng ở phía sau, “Có giỏi thì cậu gọi công an ngay đi. Tôi cũng đang chờ mong có thể cùng cậu đối chất trước tòa tội dám bắt cóc người.”
Vũ Gia Minh ngồi xuống ghế sô pha, chân gác lên mặt bàn, hắn lại khôi phục dáng vẻ vô lại của mình, “Tôi không hề có bắt cóc người, tôi mời họ đến đây làm khách.”
“Phải không?” Hoàng Tuấn Kiệt nhếch mép, mắt khinh bỉ nhìn Vũ Gia Minh, “Nếu mời họ làm khách có cần bắt nhốt họ như tù nhân ở đây không?”
“Đừng khua môi múa mép trước mặt tôi!” Vũ Gia Minh nóng nảy ngắt lời Hoàng Tuấn Kiệt, “Đã đến đây rồi, cậu cũng ở đây làm khách của tôi đi.” Vũ Gia Minh cười, nheo mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, ngữ khí hoàn toàn uy hiếp.
“Muốn giữ được tôi, để xem cậu có bản lĩnh không đã?” Hoàng Tuấn Kiệt không để mấy lời nói đe dọa của Vũ Gia Minh vào mắt, thậm chí hắn còn khinh thường Vũ Gia Minh, “Tốt nhất là cậu nên tránh xa Thư Phàm ra, nếu không đừng trách tôi độc ác.”
“Cậu không biết là…” Vũ Gia Minh cười cợt, nháy mắt với Thư Phàm, “Cô ấy đã đồng ý trở thành người tình của tôi rồi sao?”
Người Hoàng Tuấn Kiệt run lên, hắn lập tức quay lại nhìn Thư Phàm đang đứng ở phía sau, “Những gì mà hắn nói có đúng không?”
Thư Phàm khinh bỉ nhìn Vũ Gia Minh, mai mỉa nói, “Cảm ơn lòng tốt của anh, nhưng mà tôi không có cái phước ấy. Anh hãy giành may mắn này cho một cô gái khác đi.”
Thư Phàm kéo Tú Linh đứng lên, “Hai chị em mình đi thôi!”
“Khoan đã!” Vũ Gia Minh quát, mắt chăm chú nhìn khuôn mặt lạnh băng của Tú Linh, “Cô đi được, nhưng Tú Linh phải ở lại.”
“Tại sao?” Thư Phàm căm phẫn hét to, tay chỉ thẳng vào mặt Vũ Gia Minh, “Anh đừng ăn hiếp người quá đáng, em gái tôi không phải là nô lệ của anh.”
Hoàng Tuấn Kiệt rất vui, vì Thư Phàm không hề nhận lời làm nhân tình của Vũ Gia Minh, hơn nữa hắn còn thấy Thư Phàm căm ghét Vũ Gia Minh thấu xương. Nội tình mối quan hệ dây mơ dễ má giữa Tú Linh và Vũ Gia Minh, hắn cũng biết ít nhiều, nên hiểu vì sao Thư Phàm lại tức giận như thế.
“Em gái cô nợ hắn bao nhiêu tiền?” Hoàng Tuấn Kiệt hạ giọng hỏi Thư Phàm, hắn đau lòng khi nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng vì giận của Thư Phàm.
“Anh hỏi làm gì?” Đang tức giận phừng phừng, Thư Phàm không hiểu vì sao hắn lại hỏi mình thế.
“Cô nói số tiền mà em gái cô nợ hắn đi, tôi sẽ trả thay cho cô.”
Thư Phàm ngây người, mắt mờ mịt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt.
“Hắn…hắn vừa nói gì cơ? Trả…trả tiền thay?”, Thư Phàm hoàn toàn chìm vào trong mộng mị, đầu óc lơ ngơ như một kẻ mất hồn.
“Nói đi, cô ấy nợ hắn bao nhiêu tiền?”
“Bốn…bốn trăm triệu..” Thư Phàm đáp như một cái máy, mắt nhìn khuôn mặt đẹp trai, nam tính của Hoàng Tuấn Kiệt không rời, lòng thầm mong đây không phải là mộng.
Hoàng Tuấn Kiệt ra hiệu cho Tuấn Hùng.
Vũ Gia Minh ngồi bất động trên ghế, khuôn mặt băng lãnh, thấy Tú Linh hoàn toàn không chú ý đến mình, cũng không thèm nhìn mình đến lấy một cái, hắn hiểu từ nay đừng hòng Tú Linh còn tin tưởng và nghe lời hắn nữa. Tú Linh giờ chỉ còn lòng căm ghét và hận thù đối với hắn.
Hắn là một kẻ giàu có thì cần gì đến 400 trăm triệu nhỏ nhoi đó. Lúc có một viên ngọc quý không biết giữ gìn, giờ mất đi rồi, hắn lại thấy tiếc, muốn giữ chặt lại.
Tuấn Hùng thay mặt Hoàng Tuấn Kiệt, đứng ra giải quyết món nợ của Tú Linh.
“Ông Gia Minh! Đây là tấm séc 400 trăm triệu. Phiền ông nhận cho.” Tuấn Hùng đặt tờ séc trên mặt bàn.
Vũ Gia Minh không thèm liếc mắt nhìn tờ séc trên mặt bàn, mắt vẫn chăm chú nhìn hình bóng nhỏ bé của Tú Linh.
“Hoàng Tuấn Kiệt! Cậu có thể mang Thư Phàm đi, nhưng Tú Linh phải ở lại. Số tiền này,tôi không cần, cậu bảo Tuấn Hùng cất lại đi.”
Hoàng Tuấn Kiệt liếc mắt nhìn Thư Phàm, nhạt nhẽo trả lời Vũ Gia Minh, “Cậu nhận hay không là tùy, tôi chẳng quan tâm. Nếu cậu muốn kiện cáo, tôi sẽ thuê luật sư cho hai chị em cô ấy. Còn nữa…” Hoàng Tuấn Kiệt kiên định bảo Vũ Gia Minh, “Người nhất định tôi phải mang đi, dù là Thư Phàm hay Tú Linh cũng phải theo tôi ra khỏi đây.”
“Đi thôi chị!” Tú Linh xoay người bước đi, bàn tay nhỏ bé nằm gọn trong lòng bàn tay Thư Phàm.
“Ừ.” Thư Phàm dịu dàng đáp, mỉm cười với Hoàng Tuấn Kiệt, rồi ung dung cùng em gái tiến ra tiền sảnh.
Vũ Gia Minh thấy mình đã thua hoàn toàn rồi, một khi tâm của Tú Linh đã chết, thì dù có dùng miệng lưỡi giảo hoạt đi chăng nữa, cũng chẳng có tác dụng gì.
Hơn 10 vệ sĩ của Hoàng Tuấn Kiệt xếp hàng hai bên dẹp lối cho hai chị em Thư Phàm đi. Hoàng Tuấn Kiệt đi sánh đôi cùng với họ.
Tuấn Hùng sau khi đặt tờ chi phiếu trên bàn, lẳng lặng bỏ đi, mà chẳng quan tâm Vũ Gia Minh có nhận hay là không nhận tờ chi phiếu kia.
Vũ Gia Minh ngồi đông cứng trên ghế sô pha, mắt dõi theo hình bóng Tú Linh đi khuất dần ra sân vườn, rồi sau đó hoàn toàn chìm vào bóng đêm.
Ông quản gia định lên tiếng hỏi Vũ Gia Minh là có nên cho vệ sĩ ngăn cản họ không, nhưng sau khi nhìn khuôn mặt băng lãnh của hắn, lại thôi.
Căn biệt thự trở nên yên tĩnh, ngoài tiếng hít thở trầm ổn của Vũ Gia Minh, ông quản gia, hai vệ sĩ và tiếng lá cây kêu xào xạc trong gió thì không còn âm thanh nào khác.
Chap 14:
Xe đạp điện hiện giờ vẫn còn được hai vệ sĩ gác cổng giữ, hai chị em Thư Phàm đành phải trèo lên xe ô tô của Hoàng Tuấn Kiệt.
Hoàng Tuấn Kiệt ngồi cùng Tuấn Hùng ở băng ghế đằng trước, Thư Phàm và Tú Linh ngồi ở băng ghế đằng sau.
Từ lúc bước lên xe, Tú Linh giữ thái độ trầm mặc, kiệm lời không lên tiếng nói chuyện.
Thư Phàm biết em gái đang buồn, nên dịu giọng an ủi, “Em đừng lo lắng. Chúng ta đã giả tiền cho anh ta rồi, anh ta sẽ không tìm cách quấy rối em nữa đâu.”
“Em cũng hy vọng là thế.”Tú Linh hiểu chị gái đang lo lắng cho mình, nên dù đang buồn bã, cũng gắng gượng nở một nụ cười.
Thư Phàm siết chặt tay em gái, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Từ lần sau, gặp phải chuyện gì, em cũng không được phép hành động một cách hàm hồ mà không chịu suy nghĩ trước sau. Nếu không thể quyết, thì hãy gọi điện cho chị, chị sẽ đến ngay lập tức.”
“Em xin lỗi.” Tú Linh cúi thấp đầu, thanh âm nhỏ xíu.
“Mọi chuyện đã qua cả rồi, em đừng tự trách bản thân mình nữa.” Thư Phàm vỗ nhẹ vào mu bàn tay Tú Linh, mỉm cười nói, “Chỉ cần từ lần sau em chú ý không để chuyện tương tự này xảy ra lần nữa là được.”
“Vâng, em nhớ rồi.” Mắt Tú Linh đỏ hoe, cảm động muốn khóc. Trên đời này chỉ có một người đối xử tốt và thật lòng với Tú Linh, là chị gái Thư Phàm. Cũng may Thư Phàm là một người chị hết lòng vì em gái, lại thông minh mới cứu thoát Tú Linh ra khỏi móng vuốt của con sói Vũ Gia Minh. Nếu không khi bị hắn đũa bỡn, bị hắn chơi chán chê, rồi mới phũ phàng vứt bỏ như một chiếc áo cũ, rách nát; trái tim ngây thơ, non nớt và thuần khiết của Tú Linh làm sao mà chịu đựng nổi.
Ngồi trên băng ghế đằng trước, Hoàng Tuấn Kiệt lắng nghe hai chị em Thư Phàm nói chuyện, mắt chăm chú nhìn khuôn mặt Thư Phàm phản chiếu trong gương xe. Khi nghe tin Thư Phàm bị Vũ Gia Minh bắt nhốt tại tư gia, hắn đã lo sợ, cuống cuồng vội ra lệnh mau chóng lái xe ô tô đến cứu người, lúc đó trái tim hắn gần như ngừng đập, cũng may là Thư Phàm không sao. Nếu không, hắn đã đánh Vũ Gia Minh một trận bầm dập, và xử đẹp hắn ngay tại chỗ rồi.
Đi được một đoạn khá xa, Thư Phàm nhìn khung cảnh hai bên đường, mắt đọc bảng hiệu in điện chỉ con đường mà xe ô tô đang đi.
“Hoàng Tuấn Kiệt!” Thư Phàm gọi, “Anh định đưa hai chị em tôi đi đâu đây?”
“Về nhà tôi.” Hoàng Tuấn Kiệt quay lại nhìn Thư Phàm, đơn giản trả lời.
“Không được.” Thư Phàm thẳng thắn cự tuyệt, “Anh mau đưa tôi về nhà trọ của em gái tôi.”
“Cô vẫn không hiểu hoàn cảnh nguy hiểm của bản thân mình sao?” Hoàng Tuấn Kiệt nén giận, nhắc nhở cho Thư Phàm nhớ bây giờ sát thủ đang bám theo, tìm cơ hội để thủ tiêu. Có thể Thư Phàm không quan tâm đến chuyện sống chết của cá nhân, nhưng còn Tú Linh, Thư Phàm không thể không lo.
Thư Phàm định mở miệng cãi lại yêu cầu của Hoàng Tuấn Kiệt, nhưng thấy hắn nói có lý, lại thấy cô em gái đang trong trạng thái tinh thần hoảng loạn, nên không có ý kiến gì thêm nữa.
Hoàng Tuấn Kiệt rất mừng, vì cuối cùng cô gái ương bướng và không biết sống chết như Thư Phàm đã chịu nhượng bộ. Để cho Thư Phàm sống ở bên ngoài, hắn rất lo. Nếu có thể nhốt Thư Phàm ở bên cạnh mình cả ngày lẫn đêm, cho đến khi nào bắt được hai tên sát thủ và tìm ra người chủ mưu đứng sau vụ ám sát kia, thì hắn mới yên tâm được. Hoàng Tuấn Kiệt bị ý nghĩ kì lạ này, dọa cho nhảy dựng. Từ khi nào hắn lại có ý nghĩ kì lạ, là muốn giữ một cô gái suốt ngày ở bên cạnh mình, thậm chí ngay cả ban đêm cũng không buông tha.
“Chúa ơi! Mình điên thật rồi!” Hoàng Tuấn Kiệt luồn tay vào tóc, vuốt mặt mấy cái cho tỉnh táo đầu óc. Hắn đang cho rằng bản thân mình vẫn còn chưa thoát khỏi trạng thái căng thẳng và lo sợ, nên mới có suy nghĩ trước nay chưa từng có ấy.
Ngồi bên cạnh, tuy đang tập trung vào lái xe, nhưng Tuấn Hùng thỉnh thoảng vẫn kín đáo quay sang, liếc mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt. Nhìn hắn vò đầu bứt tóc, vuốt mặt như một nhà hiền triết không thể giải thích được một nguyên lý hết sức tự nhiên của con người rằng: “Một người con trai khi đã bắt đầu có tình cảm với một cô gái, thì sẽ nhớ về cô ấy, lo lắng cho sự an toàn của c
ô ấy, muốn giữ cô ấy ở bên cạnh mình một khắc cũng không muốn rời xa.”, Tuấn Hùng không nhịn được cười. Xem ra vị sếp nóng tính như lửa, không coi trọng chuyện nữ nhi tình trường, đã tìm được người con gái định mệnh của cuộc đời mình rồi.
…
Con đường dẫn vào tòa cao ốc Hoàng Thị hoàn toàn không có một bóng người, cây cối hai bên đường chìm trong ánh sáng mờ ảo của bóng đèn điện. Nơi đây giống như một dinh thự của một nhân vật chính trị cấp cao, làm việc cho chính phủ.
Tú Linh lần đầu tiên đến đây, nên không thoát khỏi tò mò, mắt hiếu kì nhìn quang cảnh hai bên đường. Cảm nhận được không khí trang nghiêm nơi đây, Tú Linh hơi ớn lạnh, mắt lo sợ nhìn chị gái đang ung dung ngồi dựa người ra sau ghế, nhắm mắt dưỡng thần.
Thư Phàm là thế, lúc nào cũng bình thản, ít khi nào sợ sệt, chỉ khi nào gặp phải vấn đề gì đó khó giải quyết và liên quan đến sự an toàn tính mạng của người thân, mới trở nên yếu đuối và rơi lệ.
“Chị Thư Phàm!” Tú Linh gọi nhỏ, thì thào hỏi, “Chúng ta đang ở đâu đây?”
“Lúc nữa em sẽ biết thôi.” Thư Phàm không mở mắt, lười biếng đáp.
“Chị đã từng ở đây rồi sao?” Tú Linh tròn xoe mắt nhìn Thư Phàm, lúc này đã hoàn toàn biến thành một đứa trẻ con, không còn dáng vẻ của một thiếu nữ vừa mới thất tình nữa.
“Chị ở đây được mấy ngày.”
“Cái gì?” Tú Linh kinh ngạc bật thành một tiếng kêu nhỏ, “Chị…chị từng sống ở đây?”
“Ừ.” Thư Phàm che miệng ngáp ngủ, vô tư thừa nhận, mà không biết cô em gái đã bị câu trả lời của mình, khiến cho đầu óc trong sáng bắt đầu tưởng tượng ra những suy nghĩ đen tối, chỉ có người lớn mới nên có.
“Em lại đang suy nghĩ lung tung gì thế?” Hiểu em gái không ai bằng chị, nên Thư Phàm không cần nhìn biểu hiện trên khuôn mặt trắng nõn và thanh tú của Tú Linh, cũng biết Tú Linh đang nghĩ gì trong đầu.
“Chị..chị và anh Kiệt…không…không phải…?” Tú Linh đỏ mặt vì xấu hổ, ấp úng không dám nói tiếp.
“Vớ vẩn!” Thư Phàm lập tức cắt ngang lời của cô em gái, “Đừng có nói lung tung. Giữa chị và anh ta không có quan hệ gì cả.”
“Nhưng…nhưng mà…” Tú Linh thấy có gì đó không đúng. Nếu Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt không có quan hệ gì đặc biệt, tại sao lại sống cùng nhau?
Ngồi ở phía trước, Hoàng Tuấn Kiệt dở khóc dở cười. Hai chị em Thư Phàm đúng là rất biết cách chọc tức hắn. Nói chuyện thì ít ra cũng chừa cho hắn một chút mặt mũi chứ? Đằng này, Thư Phàm oang oang nói cho thiên hạ biết, trong mắt cô, hắn chẳng đáng một xu một cắc nào cả. Nếu có thể, hắn rất muốn xông lên đánh Thư Phàm một trận, hay bổ não Thư Phàm ra xem ngoài các công thức hóa học, tên và công dụng của các loại thuốc, khả năng mổ và phẫu thuật thiên tài ra, thì còn thứ gì khác nữa không?
Tuấn Hùng cười tủm tỉm, dù đã cố nín nhịn, nhưng hai chị em Thư Phàm nói chuyện hài hước quá.
“Im!” Hoàng Tuấn Kiệt trừng mắt nhìn Tuấn Hùng, rít giọng cảnh cáo.
“Vâng, thưa sếp.” Tuấn Hùng mím môi, giả vờ ho lên một tiếng để che dấu khuôn mặt vì nén cười đã trở nên đỏ bừng của mình.
“Anh bị cảm cúm hả?” Thư Phàm chú ý đến tiếng ho của Tuấn Hùng, bệnh nghề nghiệp nổi lên, nên tốt bụng thăm hỏi Tuấn Hùng.
Tuấn Hùng suýt chút nữa là bị sặc chết, không ngờ từ giả vờ lại biến thành bệnh thật.
“Không, tôi không sao cả.” Tuấn Hùng vội vàng đáp, sợ chút nữa khi lên đến lầu thứ 13, Thư Phàm sẽ nhanh tay bắt mạch và kê cho một đống thuốc bắt phải uống.
Hoàng Tuấn Kiệt khinh thường nhìn Tuấn Hùng, mắt hàm ý, “Cho chết! Cười cho lắm vào!”
…
Đi xe mất hơn 20 phút, chiếc xe ô tô màu đen rẽ phải, đi thêm hơn 500 mét, dừng lại trước một cánh cổng sắt màu xanh dương.
Cánh cổng sắt tự động mở ra hai bên, ông quản gia đã được Tuấn Hùng gọi điện thông báo từ trước và kể sơ qua chuyện Thư Phàm bị Vũ Gia Minh bắt, nên đã sớm đứng chờ ở trước cổng.
“Chào chú!” Hạ cửa kính xe ô tô, thò đầu ra ngoài, Thư Phàm vui vẻ, mỉm cười chào hỏi ông quản gia.
“Chào cháu!” Ông quản gia vui vẻ chào lại Thư Phàm, thở phào nhẹ nhõm khi thấy Thư Phàm không sao.
“Tôi muốn xuống ở đây.” Thư Phàm bảo Tuấn Hùng.
Hoàng Tuấn Kiệt nói theo Thư Phàm, “Cậu dừng xe ở đây đi. Tôi sẽ xuống cùng với họ.”
Tuấn Hùng dừng xe, đang định bước xuống để mở cửa xe cho Hoàng Tuấn Kiệt và hai chị em Thư Phàm, ông quản gia đã giúp Tuấn Hùng làm việc đó.
Thư Phàm bấu lấy cánh tay ông quản gia, thân thiết giới thiệu Tú Linh cho ông biết, “Chú Phong! Đây là em gái cháu, tên là Tú Linh.”
Ông quản gia kín đáo đánh giá và quan sát từ đầu xuống chân Tú Linh.
“Chào chú!” Tú Linh bẽn lẽn chào hỏi ông quản gia, giọng trong trẻo dễ nghe.
“Chào cháu!” Ông quản gia mỉm cười, ngay từ lần gặp đầu tiên ông đã thích cô gái có hai bím tóc đen dày trước ngực, khuôn mặt đẹp tựa búp bê barbie, tính cách ngoan ngoãn và dễ thương này. Ông thật lòng mong có thể thường xuyên được gặp và tiếp chuyện với hai chị em Thư Phàm.
“Chúng ta đi lên phòng thôi.”
Tú Linh vừa đi vừa hiếu kì ngó ngược ngó xuôi. Nhìn khoảng sân vườn rộng mấy trăm mét vuông, trồng đủ các loại hoa và các loại cây cảnh, lối đi được rải sỏi trước mặt, Tú Linh đã thích thú bật lên một tiếng kêu nho nhỏ trong cổ họng, khuôn mặt ửng hồng trông sinh động và hoạt bát hẳn lên.
Đi vào trong tiền sảnh của tòa cao ốc, Tú Linh còn kinh ngạc nhiều hơn nữa. Thấy kiến trúc của tập đoàn Vũ Thị gần giống với kiến trúc xây dựng của tập đoàn Hoàng Thị, Tú Linh lại tưởng mình vẫn còn ở tập đoàn Vũ Thị.
Tuấn Hùng bấm mũi tên chỉ xuống dưới, chưa đầy hai mươi giây sau, cánh cửa thang máy mở ra.
Năm người lần lượt bước vào trong, cùng với hai anh vệ sĩ.
Tú Linh càng lúc càng thấy bản thân mình rơi vào sương mù. Ban đầu Tú Linh tưởng Hoàng Tuấn Kiệt là bệnh nhân của chị gái, việc hai người đi ăn với nhau có thể là do Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt hẹn gặp vì lịch khám bệnh, nhưng ngay sau đó, Tú Linh thấy lời giải thích này không đúng hoàn toàn. Hoàng Tuấn Kiệt dù có giàu nứt đố đổ vách đi chăng nữa cũng không thể dễ dàng bỏ ra 400 trăm triệu trả tiền thay cho Thư Phàm, mà không có một chút chần chờ hay tính toán nào. Còn nữa, tại sao một người đàn ông phong độ và làm việc biết tính toán trước sau như Hoàng Tuấn Kiệt có thể lỗ mãng phá cổng, đánh người, xông hẳn vào nhà Vũ Gia Minh để cứu hai chị em. Bây giờ còn tốt bụng mang hai chị em về đây sống nữa.
Càng nghĩ Tú Linh càng không hiểu gì cả. Hay là Hoàng Tuấn Kiệt là người thương thầm trộm nhớ chị gái, mà Thư Phàm cũng đã chấp nhận tình cảm của Hoàng Tuấn Kiệt?
Tú Linh liếc mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm, cố xác minh xem suy đoán của mình có đúng không.
“Reng!” Tiếng chuông thang máy báo hiệu đã lên đến lầu thứ 13.
Tú Linh đã được xem kiến trúc của tập đoàn Vũ Thị, nên đối với tập đoàn Hoàng Thị có kiến trúc tương tự, Tú Linh chỉ ngạc nhiên ban đầu, còn sau đó đã không còn hứng thú nhìn ngắm nữa. Điều khiến Tú Linh phải mở to mắt nhìn và không hiểu lý do vì sao, Hoàng Tuấn Kiệt lại không mua một căn biệt thự để sống giống như Vũ Gia Minh, mà lại thích thích sống trong tòa cao ốc cao hơn 10 tầng này.
Thư Phàm cố ý đứng gần Hoàng Tuấn Kiệt, để nhìn xem mật mã 10 con số mà hắn đang bấm là gì.
Hoàng Tuấn Kiệt nhếch mép cười thầm, “Người phụ nữ ương bướng và tinh khôn này, muốn nhìn để mai sau nếu chẳng may bị nhốt ở đây, có thể dùng mật mã để trốn chứ gì? Được thôi, muốn nhìn thì tôi cho cô nhìn, nhưng mà khi nào tôi muốn nhốt cô, tôi sẽ thay đổi.”
Tuy chỉ nhìn thoáng qua, nhưng Thư Phàm vốn là một cô gái thông minh, đã lẩm nhẩm trong miệng, và nhanh chóng ghi nhớ vào đầu.
Đứng ở bên cạnh, ông quản gia kín đáo che miệng cười tủm tỉm.
“Cậu chủ và Thư Phàm lại tìm cách đấu đá nhau nữa đây.” Ông quản gia lắc đầu chịu thua tính cách nóng như lửa, và không ai chịu nhường ai của hai người.
…
Thư Phàm lôi em gái vào phòng ngủ của Hoàng Tuấn Kiệt, tự nhiên mở cửa tủ quần áo.
“Em thích bộ nào thì lấy đi.” Thư Phàm quay lại nhìn em gái, cười tươi nói.
Tú Linh trợn tròn mắt, hết ngó đông rồi lại ngó tây. Thấy chị gái tự nhiên bước vào phòng ngủ của Hoàng Tuấn Kiệt, sử dụng đồ đạc trong nhà hắn, như đang ở nhà mình, Tú Linh mờ mịt không hiểu gì cả.
“Chị Hai! Thế này là thế nào? Tại…tại sao quần áo của chị lại treo ở trong tủ áo của Hoàng Tuấn Kiệt?” Tú Linh không thể nén nhịn được tò mò nữa, nên đã lên tiếng hỏi chị gái.
“Chị sống tạm ở đây, nên đương nhiên phải có quần áo ở đây rồi.” Thư Phàm xăm xoi từng bộ quần áo, cố tìm một bộ phù hợp với vóc dáng nhỏ bé của cô em gái.
“Sống…sống ở đây?” Tú Linh lắp bắp, “Chị sống ở đây từ bao giờ, tại sao em không biết gì cả. Em nhớ mấy hôm trước còn đi mua và nấu thứ ăn cho chị kia mà?” Tú Linh vì quá sửng sốt đã nói một hơi không ngừng nghỉ.
“Em đừng khẩn trương như thế. Mọi chuyện không giống như em nói đâu. Chị và anh ta chỉ là quan hệ thuần túy, không phải quan hệ kia đâu.”
“Em thử mấy bộ đồ này đi.” Thư Phàm lôi hai bộ đồ khá xinh xắn, chìa trước mắt Tú Linh.
“Chị còn không mau nói cho em biết lý do vì sao chị chuyển đến đây sống?” Tú Linh tiếp nhận hai bộ đồ trên tay chị gái, vẫn một mực muốn bức Thư Phàm giải thích cho mình hiểu.
“Em đi tắm đi! Có gì trước lúc đi ngủ, chị sẽ kể cho em nghe.” Đẩy em gái vào phòng tắm phía đối diện, Thư Phàm giục Tú Linh.
Tú Linh mặc dù muốn nghe ngay bây giờ, nhưng thấy chị gái nói có lý nên đành phải ngoan ngoãn làm theo.
Sau khi đưa Hoàng Tuấn Kiệt, và hai chị em Thư Phàm an toàn lên lầu thứ 13, Tuấn Hùng cáo từ ra về.
Ông quản gia đã chuẩn bị sẵn cơm tối cho ba người, chỉ cần chờ họ tắm rửa xong là có thể ăn cơm. Ông quản gia rất vui vì Thư Phàm vẫn tiếp tục sống ở đây, hơn nữa còn mang cả em gái theo cùng. Dù mới chỉ gặp mặt, và nói chuyện đôi ba câu, nhưng ông quản gia rất thích tính cách dễ thương và ngoan ngoãn của Tú Linh.
Gần một tiếng sau, bốn người cùng nhau ngồi ăn cơm trong bếp.
Thư Phàm vui tính vừa ăn cơm vừa nói chuyện với ông quản gia, đã hoàn toàn quên mất chuyện không vui vào ngày hôm nay, thậm chí ngay cả tâm trạng bực bội và tức giận khi nhà cửa bị đập phá, e
m gái bị lừa kí vào tờ giấy ghi nợ 400 trăm triệu, bị Vũ Gia Minh biến thành tình nhân trong ba tháng, và bị hắn bắt nhốt cả hai chị em vào chiều nay, cũng hoàn toàn quên sạch. Lúc này Thư Phàm chỉ nhìn thấy thức ăn ngon miệng trước mặt, biết rằng cô em gái vẫn an toàn, khỏe mạnh đang ngồi ăn cơm bên cạnh mình.
Tú Linh ăn uống thỏ thẻ như mèo, vừa ăn cơm vừa liếc mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, ông quản gia và Thư Phàm. Chưa được chị gái giải thích lý do vì sao lại chuyển đến sống cùng với Hoàng Tuấn Kiệt, Tú Linh không làm sao có thể dẹp bỏ được thắc mắc ra khỏi đầu, lúc nào cũng nghĩ đến vấn đề này đến bồn chồn trong dạ, ăn cơm cũng không thấy ngon miệng. Tuy biết rằng, chị gái là một cô gái thông minh, chỉ có niềm đam mê duy nhất là chữa bệnh cứu người và nghiên cứu thuốc, không thích yêu đương nhăng nhít, nhưng Tú Linh vẫn thấy lo lắng cho chị gái, sợ chị đi vào con đường không có lối thoát giống như mình.
Thư Phàm ăn uống thoải mái, vô tư cười nói, trái ngược hoàn toàn với tâm trạng bồn chồn, lo lắng như đang ngồi trên đống lửa của em gái.
Hoàng Tuấn Kiệt không nói gì trong suốt bữa ăn. Cảm giác được ăn cơm cùng với hai chị em Thư Phàm thật đặc biệt. Trước đây, hắn toàn ăn cơm một mình, có đôi khi ngồi ăn cơm cùng với ông quản gia. Công việc bận rộn, hắn ít khi nào chú ý đến cuộc sống xung quanh mình, cũng không có cảm giác cô đơn, hay thấy thiếu hụt thứ gì đó.
Cũng giống như Thư Phàm, hắn ngoài đam mê kinh doanh, một lòng một dạ muốn đưa tập đoàn của gia đình phát triển lớn mạnh, thì không còn quan tâm đến vấn đề gì khác.
Nhưng kể từ lúc gặp gỡ Thư Phàm, sống chung vài ngày với Thư Phàm thì lại khác. Giờ đây, hắn đã dần làm quen được với không khí ồn ào, lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười, tràn ngập không khí ấm áp của một gia đình. Dần dần, hắn lại thấy tham luyến với cảm giác này, không muốn mất đi.
Thói quen của con người thật đáng sợ, một khi đã ngấm sâu vào tận xương tủy, thì dù có phải hy sinh đi nhiều thứ vẫn nhất quyết giữ bằng được.
…
Ăn xong cơm tối, Tú Linh nhanh nhảu giúp ông quản gia dọn chén bát.
“Cháu đi nghỉ đi, việc này một mình chú làm là được rồi.” Ông quản gia mỉm cười, hiền từ nhìn Tú Linh.
“Dạ, không sao đâu ạ. Chú để cháu giúp một tay cho nhanh, công việc này cháu vẫn làm hàng ngày.” Tú Linh cười, nụ cười tươi như hoa nở.
Nhìn nụ cười tươi mát như gió xuân, không vương một chút bụi trần của Tú Linh, tự dưng ông quản gia thấy khó mà từ chối, “Thôi được rồi. Đành phải phiền cháu vậy.”
Tú Linh ngoan ngoãn gật đầu, cùng ông quản gia dọn dẹp bàn ăn, rửa chén bát, rồi úp lên kệ.
Thư Phàm lười biếng, che tay ngáp ngủ, đi ra ngoài phòng khách. Thư Phàm ghét nhất là làm công việc nhà, ghét rửa bát, ghét nấu cơm, không giống như cô em gái chăm chỉ và đảm đang.
Hoàng Tuấn Kiệt đi theo Thư Phàm ra phòng khách. Nhìn bộ dáng mệt mỏi và buồn ngủ của Thư Phàm, Hoàng Tuấn Kiệt quan tâm hỏi: “Cô không sao chứ? Lúc bị Vũ Gia Minh bắt, hắn có làm gì cô không?”
“Không, hắn không làm gì tôi cả.” Thư Phàm ngồi phịch xuống ghế sô pha, tay cầm cốc nước lọc trên bàn, nâng lên miệng, nhấp từng ngụm nhỏ.
Hoàng Tuấn Kiệt ngồi đối diện với Thư Phàm: “Cô có thể giải thích cho tôi hiểu, lý do vì sao em gái cô có thể quen biết Vũ Gia Minh, hơn nữa còn nợ hắn 400 triệu?”
Nghe Hoàng Tuấn Kiệt nhắc đến Vũ Gia Minh, Thư Phàm lại tức điên người, mắt bốc hỏa: “Anh đừng nhắc đến tên chết tiệt đó trước mặt tôi. Mỗi lần nghĩ đến hắn, tôi lại hận không thể đánh cho hắn một trận nhừ tử.”
Không hiểu lý do vì sao, nghe Thư Phàm tức giận mắng Vũ Gia Minh, Hoàng Tuấn Kiệt lại thấy vui vẻ và an tâm.
“Tôi không tin là hắn thiếu 400 trăm triệu, mới tìm đủ mọi cách đưa em gái cô vào bẫy.” Hoàng Tuấn Kiệt là bạn bao lâu nay với Vũ Gia Minh, lại thường xuyên đấu đá qua lại với hắn, nên phần nào có thể hiểu được tính cách thâm hiểm và cao ngạo của hắn.
“Tất nhiên rồi, hắn thì thiếu gì tiền.” Thư Phàm mỉa mai nói, “Hắn làm thế, chỉ cốt muốn biến em gái tôi thành tình nhân của hắn thôi.”
Hoàng Tuấn Kiệt ngồi ngả người ra sau ghế, mệt mỏi, khẽ rên lên một tiếng do trong lúc đánh nhau đã khiến vết thương bị chảy máu.