Ông Gia Huy bị một cơn co giật khiến cho thân hình nảy lên cao tựa như một quả bóng bàn rơi xuống mặt đất.
Ông Hoàng cười khẩy, nói tiếp: “Nhưng đằng này, ông lại giao lại toàn bộ công việc làm ăn cho thằng Tuấn Kiệt, ông bắt tôi phải đứng đằng sau lưng một thằng oắt con miệng còn hơi sữa, không có công trạng gì.”
“Vì…vì cái gì…?” Ông Gia Huy gắng gượng phát ra tiếng. Khi biết Hoàng Tuấn Kiệt bị một người đàn ông bí ẩn thuê sát thủ giết chết, ông Gia Huy luôn nghĩ người đó là một trong số kẻ thù của gia đình, nhưng trăm triệu lần ông không nghĩ đến người đó lại chính là người thân tín bên cạnh mình.
Ông Hoàng là một người trung thành, một người bạn tốt, đã đi theo ông Gia Huy hơn 20 năm, cả hai đã trải qua biết nhiêu thăng trầm trong cuộc sống, có những lúc tưởng chừng như không vượt qua được, nhưng nhờ đoàn kết cả hai lại vượt qua tất cả. Không ngờ đến ngày hôm nay, ông Gia Huy mới biết ẩn dấu sau bộ mặt hiền lành, thái độ cúc cung tận tụy của ông Hoàng là một kẻ thâm hiểm, giỏi dùng mưu kế, tính toán hại người.
“Vì cái gì?” Ông Hoàng bật cười: “Tại sao tôi phải phản bội lại ông sao? Hừ!” Ông Hoàng kinh thường bảo ông Gia Huy: “Tôi không muốn làm một con chó suốt ngày phải đi theo sau lưng ông nữa, tôi muốn được làm chủ, muốn được hô phong hoán vũ.”
Ông Gia Huy cười khổ, ánh mắt ông vừa bi phẫn vừa ưu thương.
Ai sinh ra cũng muốn được làm chủ, cũng có tham vọng được nhanh chóng làm giàu và đứng trên muôn người. Chỉ vì ích kỉ của cá nhân mình đã hại biết bao nhiêu người vô tội.
“Còn một việc tôi muốn nói cho ông biết nữa.” Ông Hoàng thâm độc nhìn ông Gia Huy đang hấp hối: “Người vợ đầu gối tay ấp của ông đã thuộc về tôi từ lâu rồi. Những viên thuốc mà ông uống hàng ngày đều được pha một ít độc rược. Ông thử tính xem, thời gian ông uống thuốc bao lâu, thì cũng ngần ấy thời gian ông tích tụ độc tính trong người.” Ông Hoàng cười sang sảng, giọng cười của một con sói phải ẩn mình quá lâu nay mới lộ ra bộ mặt thật của mình.
“Mày…mày…” Ông Gia Huy ghê tởm nhìn ông Hoàng. Mặc dù rất muốn giết chết kẻ phản trắc này, nhưng ông không còn đủ sức để làm việc đó. Cái chết sẽ đến rất nhanh với ông. Cuối cùng ông cũng có thể đi gặp mặt thằng con trai của mình.
“Ông yên tâm mà ra đi đi. Vợ con ông đã có tôi chăm sóc rồi. Tôi sẽ tạm thời sẽ không làm hại gì đến thằng Tử Kì, nếu như nó không đối đầu với tôi. Nhưng nếu nó có lòng phản bội, thì cũng rất nhanh thôi, nó sẽ theo ông và thằng Tuấn Kiệt xuống dưới cửu tuyền.”
Trong khi ông Hoàng đang dương dương tự đắc, cười như một con thú điên, từ trong cánh cửa tủ được xây âm vào tường vang lên những tiếng lách cách. Năm, sáu bóng người đi ra.
Ông Hoàng giật mình, ngước mắt nhìn cánh cửa tủ tự động mở ra. Khi bị năm, sáu người đàn ông bao vây vào giữa, ông Hoàng kinh hoàng, biết mình gặp chuyện chẳng lành. Ông ta tưởng kế hoạch của mình hoàn toàn không có một khe hở, sẽ không bị người khác phát hiện ra. Nhưng không ngờ khi gần đến được đích, do quá ngạo mạn, ông ta đã không nghĩ đến trường hợp ông Gia Huy đã đề phòng ông ta từ lâu, và đã phát hiện ra sơ hở của ông ta.
Ông Gia Huy được một người đàn ông mặc vét đen nâng dậy.
Ông Hoàng mở to mắt nhìn cảnh ông Gia Huy bình thản dùng khăn tay lau đi nước dãi chảy ra khóe mép, trên môi ông Gia Huy nhếch lên một nụ cười lạnh lùng và khinh bỉ.
Ông Hoàng siết chặt nắm tay, thân hình trấn động, lảo đảo, lùi lại phía sau mấy bước chân.
“Ông…ông không bị trúng độc?” Ông Hoàng không dám tin vào mắt mình. Rõ ràng lúc này, ông ta thấy ông Gia Huy nằm co quắp dưới sàn nhà, mắt trợn ngược, khuôn mặt nhăn nhúm. Tại sao bây giờ ông Gia Huy lại bình thường trở lại, không có việc gì?
“Tôi từng bị trúng độc, nhưng
không phải hôm nay.” Ông Gia Huy nhàn nhạt trả lời. Trong mắt ông bây giờ chỉ còn lại cảm giác chán ghét và căm thù. Ông muốn ông Hoàng phải trả giá cho những gì mà ông ta đã gây ra. Mặc dù tình nghĩa hơn 20 năm đã có giữa hai người không thể phủ nhận được, ông cũng không bao giờ quên. Nhưng phản bội là phản bội, thuê sát thủ giết chết Hoàng Tuấn Kiệt và dùng thuốc để đầu độc ông là sự thật. Ông không thể bỏ qua cho ông Hoàng. Bỏ qua cho kẻ thù của mình, có nghĩa là đã tự đưa bản thân mình vào con đường tử lộ. Một khi đã có dã tâm làm phản, đã tuyệt tình muốn giết người để chiếm tài sản, đâu còn để ý đến đạo lý và tình người nữa.
“Ông…ông đã nghi ngờ tôi từ khi nào?” Ông Hoàng không còn cười được nữa, đôi mắt của ông ta bây giờ chỉ có hoảng loạn và khiếp sợ. Ông ta hiểu tính cách làm người của ông Gia Huy. Ông Gia Huy không bao giờ tha thứ cho kẻ thù của mình, cũng không để cho kẻ đó được sống khả giả. Đôi khi có nhiều hình phạt trả thù còn khủng khiếp hơn cái chết gấp nhiều lần.
“Từ lúc thằng Tuấn Kiệt bị tai nạn giao thông. Tôi luôn nghĩ tại sao thằng Tuấn Kiệt luôn bị người khác phát hiện ra sơ hở của mình. Nó đi đâu làm gì cũng có một đống vệ sĩ kè kè bên cạnh, mọi mối quan hệ và sinh hoạt của nó đều được bảo mật một cách kĩ lưỡng, nhưng không hiểu tại sao vẫn luôn bị lộ ra.” Ông Gia Huy ngồi xuống ghế. Cầm tách trà trên bàn, ông từ tốn uống một ngụm: “Điều này xảy ra chỉ có một khả năng là bên cạnh thằng Tuấn Kiệt có nội gián. Tình hình làm ăn của công ty dạo này thất thoát và thua lỗ rất nhiều. Ban đầu, tôi cho rằng do tài năng quản lý của thằng Tuấn Kiệt kém, nhưng sau khi ngấm ngầm cho người đi điều tra, tôi thấy không phải.”
Ông Gia Huy đặt tách cà phê xuống mặt bàn, mắt khinh miệt chiếu thẳng vào thân hình hơi run rẩy của ông Hoàng: “Ông đã bắt tay hợp tác với đối thủ của công ty, bí mật bán nhiều cổ phiếu ra bên ngoài với giá rẻ, hơn nữa ông còn cố tình cho người phá hoại, tung tin giả khiến cổ phiếu của công ty giảm mạnh, đấy là còn chưa kể đến việc ông còn bòn rút tài sản của công ty để làm của riêng.”
Ông Hoàng càng nghe sắc mặt càng tái nhợt. Niềm kiêu hãnh, khuôn mặt dương dương tự đắc của ông ta sớm đã không còn. Ông ta tưởng rằng mình có thể đánh bại được ông Gia Huy, nhưng đến cuối cùng ông ta mới cay đắng nhận ra ông ta vĩnh viễn cũng chỉ là một con chó đi theo sau lưng ông Gia Huy mà thôi.
“Thuốc độc mà ông cho tôi uống, ông có biết vì sao hơn một tháng nay sức khỏe của tôi khá hơn nhiều không?” Ông Gia Huy mỉm cười, nheo mắt nhìn ông Hoàng.
Trong đầu ông Hoàng nghĩ đến một người, đột nhiên ông ta hiểu ra tất cả. Lòng căm phẫn và hối hận trong ông ta đang cào xé tim gan, ông ta hối hận đã không cho người giết chết Thư Phàm, đã bỏ qua không chú ý đến Thư Phàm vì cho rằng Thư Phàm là một người vô hại.
Nhìn vẻ mặt hết xanh rồi lại trắng của ông Hoàng, tâm trạng ông Gia Huy khá hẳn lên: “Tôi nghĩ ông cũng đoán ra người đó là ai rồi.”
“Cạch!” Cánh cửa phòng hé mở, Thư Phàm bước vào trong.
Ông Hoàng trừng trừng nhìn Thư Phàm, ông ta ai oán nhìn Thư Phàm không chớp mắt. Ông ta không thể nuốt nổi cục tức và uất hận này. Kế hoạch của ông ta hoàn hảo và tỉ mỉ như thế, tại sao có thể bại dưới tay một con nhóc mặt búng ra sữa, vắt mũi chưa sạch?
Nếu Thư Phàm biết ông Hoàng coi mình là một đứa trẻ con mặt búng ra sữa và vắt mũi chưa sạch, Thư Phàm đã dùng độc dược hái trong rừng độc chết ông ta rồi, hay là đem ông ta ra để thử nghiệm từng loại độc mà Thư Phàm mới điều chế ra.
Thư Phàm đi lướt qua ông Hoàng, hay tay chắp sau lưng, ung dung nhàn nhã như một lữ khách đi lạc đường, nên mới đi nhầm đến đây.
Thái độ cao ngạo và không coi ai ra gì của Thư Phàm đã chọc giận ông Hoàng. Từ lúc biết kế hoạch của mình bị thất bại có một phần do Thư Phàm gây nên, ông Hoàng đã nghĩ ra hàng trăm hàng nghìn cách để trừ khử Thư Phàm, bắt Thư Phàm phải nếm mùi khổ ải vì dám dính mũi vào chuyện của ông ta. Nhưng đáng tiếc, ông ta đang bị năm người đàn ông bao vây vào giữa, họ đều dí súng vào đầu ông ta, ngay cả động ông ta cũng không dám động thì làm ăn được gì. Ông ta có tức giận, có căm hận cũng chỉ dám thể hiện qua ánh mắt và khuôn mặt.
Vũ Gia Minh nối gót đi theo sau lưng Thư Phàm.
“Chào bác!” Thư Phàm mỉm cười, lễ phép chào hỏi ông Gia Huy.
Ông Gia Huy hiền từ nhìn Thư Phàm, từ lâu ông đã coi Thư Phàm là con dâu của Hoàng gia. Thư Phàm chẳng những là một cô gái thông minh, nhạy bén và tinh tế, Thư Phàm còn rất tốt bụng và hào sảng. Thư Phàm đã cứu ông một mạng, ơn nghĩa này ông không bao giờ quên.
“Chào chú!” Vũ Gia Minh nhìn ông Gia Huy, cười đầy ngụ ý. Kế hoạch lần này cũng có hắn góp sức vào. Nếu không có hắn, mọi chuyện đã không diễn ra một cách thuận lợi và thành công như thế. Thư Phàm là người nhạy cảm nên dễ dàng phát hiện ra những điều bất ổn của mọi người xung quanh. Vũ Gia Minh là người biến những nghi ngờ của Thư Phàm thành hành động. Khi đã nắm được một chút manh mối, hắn ngay lập tức cho người đi theo dõi nhất cử nhất động của ông Hoàng, chân tướng dần dần hé lộ ra. Mặc dù đã có được bằng chứng trong tay, nhưng để cẩn thận tránh cho cá lọt lưới có thể nguy hại về sau này, Vũ Gia Minh và ông Gia Huy đã thực hiện khổ nhục kế.
Cả hai không nói cho Thư Phàm biết kế hoạch của họ, vì sợ một khi biết Hoàng Tuấn Kiệt vẫn còn chưa chết, Thư Phàm sẽ không thể diễn như thật. Nếu thế, ông Hoàng sẽ nghi ngờ, sẽ không đắc ý buông lỏng cảnh giác và để lộ ra sơ hở của mình.
Nhận được tin Hoàng Tuấn Kiệt đã chết, ông Hoàng mặc dù trong lòng vui sướng như điên nhưng vốn là một kẻ thâm trầm, không biểu lộ cảm xúc ra ngoài mặt, ông ta cẩn thận cho bác sĩ xác minh lại tình trạng tử vong của Hoàng Tuấn Kiệt.
Để lừa được ông Hoàng và người bác sĩ mà ông ta đã thuê, Vũ Gia Minh đã phải sử dụng rất nhiều thủ đoạn mới qua mặt được bọn họ.
Sau khi biết Hoàng Tuấn Kiệt đã chết thật, ông Hoàng cũng không vội hành động ngay. Ông ta chờ đến ngày Hoàng Tuấn Kiệt được chôn cất, chờ đến khi biển yên sóng lặng, lúc này ông ta mới hạ nốt liều độc dược cuối cùng cho ông Gia Huy uống. Ông ta đã chờ hơn 20 năm rồi, ông ta không còn chờ đợi được nữa, huống gì Hoàng Tuấn Kiệt đã chết rồi.
Ông Gia Huy rất biết cách phối hợp diễn xuất, phù hợp với mong muốn của ông Hoàng. Nếu không phải ông Gia Huy trong tình trạng hấp hối sắp chết, ông Hoàng đã không ngu ngốc chưa đánh đã khai như thế. Ông ta chính mình nhận tội đã thuê sát thủ giết chết Hoàng Tuấn Kiệt, mọi tai nạn mà Hoàng Tuấn Kiệt phải chịu đựng trong thời gian vừa qua đều do một tay ông ta gây nên, hơn nữa ông ta còn nhận chính ông ta là người đã đầu độc ông Gia Huy. Nhân chứng, vật chứng đều đã có đầy đủ, ông Hoàng không thể chối tội được nữa.
Ông Hoàng cười cuồng ngạo: “Hừ! Các người bắt được tôi thì sao? Chẳng phải Hoàng Tuấn Kiệt đã chết rồi sao?” Ông Hoàng vênh mặt, nhếch mép, thách thức nhìn ba người. Đối với ông ta, tuy rằng chưa đạt được mục đích của mình đã bị đánh bại, khiến ông ta căm hận và phẫn uất, nhưng bù lại ông ta hài lòng vì có thể khiến ba người bọn họ thương tâm và đau khổ. Đây là cách mà ông ta trả thù bọn họ. Ông ta muốn bọn họ phải sống trong nhớ thương và khổ sở suốt đời.
Vũ Gia Minh khoa trương thở dài, tay ôm lấy ngực, bi thương kêu lên: “Ông nói đúng! Hoàng Tuấn Kiệt đã chết rồi, hắn không còn sống nữa.” Chỉ thẳng tay vào mặt ông Hoàng, Vũ Gia Minh thao thao bất tuyệt, vạch tội ông Hoàng: “Tất cả đều là do ông hại. Ông là một tên xấu xa bỉ ổi, một kẻ tiểu nhân, lòng lang dạ sói. Hoàng Tuấn Kiệt đâu có tội tình gì, hắn đâu có làm chuyện gì có lỗi với ông, tại sao ông năm lần bảy lượt muốn giết chết hắn? Nếu ông muốn làm chủ tịch của tập đoàn nhà họ Hoàng, ông phải đường đường chính chính dùng khả năng của mình mà đấu với hắn chứ? Tôi tuy không dám nhận mình là một người tốt, nhưng cũng không bao giờ coi mạng người như cỏ giác giống như ông.”
Ban đầu, Thư Phàm trợn tròn mắt nhìn Vũ Gia Minh, miệng há hốc. Sau đó, Thư Phàm xa xầm mặt, lừ mắt nhìn hắn. Mối thù giữa hắn và Thư Phàm càng lúc càng tăng. Nghĩ lại mấy ngày vừa qua, mình thương tâm muốn chết, suốt ngày gào khóc gọi tên Hoàng Tuấn Kiệt. Thế mà tên chết tiệt kia không chịu nói cho mình biết, tất cả là kế hoạch của hắn, Hoàng Tuấn Kiệt vẫn chưa chết, hắn đã tỉnh lại và đã được đưa đến một nơi bí mật để chữa bệnh.
Thư Phàm sắn tay áo, nghiến răng trèo trẹo, tiếng nói rít qua kẽ răng: “Vũ Gia Minh!”
Vũ Gia Minh chột dạ, bất giác tránh xa Thư Phàm mấy bước chân, cười hì hì: “Có chuyện gì thì hãy từ từ nói, đừng sử dụng quyền cước.” Vũ Gia Minh khóc không ra nước mắt, người hắn sợ nhất không phải ai khác ngoài Thư Phàm. Chỉ cần không hài lòng một chút, Thư Phàm sẵn sàng sắn tay áo, tay đấm chân đá vào người hắn, chưa hết Thư Phàm còn có thể đọc thấu được suy nghĩ trong đầu hắn, chẳng thế mà kế hoạch hắn phải hao tâm khổ tứ suy nghĩ ròng rã mất hơn nửa tháng trời đã bị Thư Phàm phá giải trong vòng chưa đầy mấy ngày.
Vũ Gia Minh bắt đầu nguyền rủa Hoàng Tuấn Kiệt tìm đâu ra một cô gái thông minh và nhạy bén như Thư Phàm, hơn nữa còn hung dữ như sư tử Hà Đông. Cũng may là Tú Linh dễ thương và ngây thơ như một con cừu non, không giống tính cách của Thư Phàm một chút nào. Nếu không… Vũ Gia Minh vỗ vỗ ngực, thở hắt ra một hơi, khuôn mặt thiên biến vạn hóa.
Thư Phàm càng nhìn Vũ Gia Minh càng không vừa mắt, càng muốn đánh hắn một trận.
Ông Hoàng tức đến sùi bọt mép, mắt trợn trắng nhìn cảnh Thư Phàm sấn sổ đấm đá túi bụi vào người Vũ Gia Minh, miệng không ngừng oán hận, rít giọng mắng hắn: “Tên chết tiệt! Tên xấu xa và ngu ngốc này! Tại sao anh không nói cho tôi biết là Hoàng Tuấn Kiệt vẫn còn sống? Tại sao anh lại dám lừa dối tôi? Thấy tôi khóc lóc thương tâm thì anh vui lắm hả?” Thư Phàm càng mắng Vũ Gia Minh, càng dùng sức đấm đá túi bụi vào người hắn. Tuy rằng sức lực của một cô gái chân yếu tay mềm không mạnh bằng một người đàn ông nhưng cũng khiến Vũ Gia Minh ê ẩm cả người, miệng la oai oái.
Phía bên này, ông Hoàng run rẩy hết cả mình mẩy, những lời của Thư Phàm đâm sâu vào niềm kiêu hãnh trong lòng
ông ta. Nếu Hoàng Tuấn Kiệt chết đi, ông ta còn vớt vát được một chút niềm vui và hả hê cho mình, nhưng thật không ngờ, Hoàng Tuấn Kiệt vẫn chưa chết, tất cả chỉ là đang diễn kịch cho ông ta xem mà thôi. Chỉ có một mình ông ta ngu ngốc, tự cao tự đại cho rằng mình đủ thông minh và có thừa khả năng để đấu với cha chọ nhà họ Hoàng và Vũ Gia Minh.
Không! Ông ta không là gì cả, ông ta bất quá chỉ là một kẻ ti tiện mà thôi. Một kẻ đâm lén sau lưng người khác, dùng thủ đoạn để vươn lên, núp sau gấu váy của đàn bà thì làm sao có thể ngẩng cao đầu được.
Ông Gia Huy để cho bọn trẻ đùa nghịch với nhau. Ông rất vui vì cuối cùng mọi chuyện cũng đã kết thúc. Ông hy vọng sau khi Hoàng Tuấn Kiệt điều trị khỏi bệnh, hắn sẽ cùng Thư Phàm tạo dựng một gia đình hạnh phúc, mối quan hệ căng thẳng và không mấy tốt đẹp giữa hai cha con sẽ được cải thiện. Ông Gia Huy tin rằng Thư Phàm là một cô gái nhiệt huyết, tràn đầy sức sống và năng động sẽ là cầu nối giúp ông và Hoàng Tuấn Kiệt xích lại gần nhau.
“Ông còn gì muốn nói với tôi không?” Ông Gia Huy nhìn ông Hoàng. Làm bạn hơn 20 năm, cùng nhau trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống, cả hai cũng có nhiều giao tình và ân nghĩa. Ông Gia Huy không muốn đối xử với ông Hoàng một cách tuyệt tình quá.
“Thắng làm vua, thua làm giặc. Đã bắt được tôi rồi, muốn xử lý thế nào thì tùy, đừng giả nhân giả nghĩa.” Ông Hoàng nhếch mép cười khinh bỉ: “Ông là người như thế nào chẳng lẽ tôi không biết. Một kẻ tuyệt tình và cao ngạo như ông thì làm sao hiểu được cảm giác của một kẻ suốt ngày phải núp bóng sau lưng người khác như tôi.”
“Ông muốn làm gì? Muốn làm chủ, muốn đoạt lấy địa vị của tôi?” Ông Gia Huy lắc đầu thở dài: “Tôi biết là thiệt cho ông khi phải đi theo tôi, nhưng tôi chưa từng bạc đãi ông, cũng không coi ông là một công cụ của mình.” Ông Gia Huy nhớ lại thời gian cả hai còn phải vất vả bôn ba khắp nơi tạo dựng sự nghiệp cho riêng mình. Trong thời gian đó, ông Gia Huy đã sử dụng rất nhiều thủ đoạn, tuyệt tình có, tàn ác có, thậm chí cả hai còn dính đến cả máu tanh. Ông có thể phản bội lại người vợ nghèo hèn của mình, bỏ rơi đứa con trai mấy tuổi để ra đi, nhưng ông luôn coi ông Hoàng là một người thân tín của mình. Địa vị của ông Hoàng chỉ đứng sau ông một bậc, ông không hiểu ông Hoàng còn muốn gì nữa. Chẳng lẽ ông Hoàng muốn ông phải dâng tất cả cho ông ta?
Hoàng Tuấn Kiệt là con trai của ông, việc ông giao lại công việc làm ăn của gia đình cho hắn thì có gì sai. Hoàng Tuấn Kiệt đâu có đối xử hỗn hào và coi thường ông Hoàng. Tuy ông không thể tiếp tục quản lý công việc làm ăn của gia đình, nhưng còn có Hoàng Tuấn Kiệt. Ông Hoàng vẫn là người đứng ở vị trí thứ hai, không ai cướp của ông ta cả.
“Tôi không cam lòng, tôi không muốn mình vĩnh viễn chỉ là một người đứng ở vị trí thứ hai.” Ông Hoàng gào lên, tay chỉ thẳng vào mặt ông Gia Huy: “Tại sao tôi luôn phải đứng núp sau lưng ông? Tài năng của tôi đâu có thua kém gì ông, mà có khi tôi còn hơn hẳn ông. Nếu không có sự trợ giúp của tôi, liệu ông có được ngày hôm nay không?”
Đối với thái độ phẫn nộ và những lời chỉ trích nặng nề của ông Hoàng, ông Gia Huy im lặng không nói gì. Ông lẳng lặng nhìn ông Hoàng. Trong lòng ông có chua xót, có thống khổ và chán nản mệt mỏi.
Ngày hôm nay, ông đã mất đi một người anh em thân tín, mất đi lòng tin đối với người vợ đầu gối tay ấp của mình.
Xét cho cùng, ông mới là một kẻ thất bại, không phải ông Hoàng hay bà Diễm Thúy. Ông đã bị chính người thân của mình phản bội, bị chính họ đâm lén sau lưng. Ông là một kẻ tự huyễn hoặc chính mình, một kẻ ngỡ tưởng rằng có tất cả nhưng cuối cùng lại chẳng có thứ gì. Tuổi tác càng cao, ông lại càng cô đơn và buồn chán.
“Mang ông ta đi!” Ông Gia Huy lạnh lùng ra lệnh cho năm người vệ sĩ.
“Khoan đã!” Thư Phàm đột ngột lên tiếng.
Tất cả mọi người đứng trong phòng đều tập trung dồn ánh mắt chú ý vào Thư Phàm.
Thư Phàm chầm chậm tiến lại gần ông Hoàng, khóe môi Thư Phàm tươi cười, dáng vẻ gian trá và tà ác.
Khuôn mặt tươi cười của Thư Phàm còn đáng sợ hơn lúc Thư Phàm nổi giận, hóa điên muốn đánh người. Nụ cười của Thư Phàm chứa toàn sát khí và gươm đao.
Ông Hoàng cảnh giác nhìn Thư Phàm, ông ta đề phòng hỏi: “Cô muốn gì?”
Thư Phàm mở túi xách hình vuông đeo bên mạn sườn. Từ trong túi, Thư Phàm lôi ra một viên thuốc màu hồng nhạt.
“Ông biết viên thuốc này có tác dụng gì không?” Thư Phàm cười hỏi, giọng nói lạnh lùng tựa băng đá, đôi mắt sắc bén càn quét vào thân hình hơi run rẩy của ông Hoàng.
“Viên thuốc này là kết quả của hơn một tháng tôi thử nghiệm các loại thuốc mà ông đã cho người tiêm vào cơ thể Hoàng Tuấn Kiệt.” Thư Phàm đưa viên thuốc cho một người vệ sĩ: “Cho ông ta uống để ông biết hại người khác sẽ có kết quả gì.” Thư Phàm còn cẩn thận nói cho ông ta tên từng loại độc mà Thư Phàm đã bào chế ra viên thuốc, ngay cả triệu trứng sau khi uống vào, Thư Phàm cũng không quên nói cho ông ta biết.
Vũ Gia Minh và ông Gia Huy toát mồ hôi lạnh, năm người vệ sĩ kinh sợ nhìn nhau. Riêng ông Hoàng tái nhợt mặt, run run chỉ tay vào mặt Thư Phàm: “Cô…cô…”
Ông Hoàng cố sống cố chết cũng không mở miệng uống viên thuốc do người vệ sĩ bắt phải uống.
Thư Phàm cười nhạt, lại mở túi xách lôi ra một ống kim tiêm: “Ông đừng lo, nếu ông sợ uống thuốc, tôi sẽ tiêm cho ông.” Thư Phàm thành thạo mở nắp ông kim tiêm, ra vẻ chuẩn bị cắm đầu mũi kim đầy nước vào người ông ta.
Thư Phàm có thể không hiểu gì về công việc kinh doanh, nhưng về lĩnh vực nghiên cứu và thử nghiệm thuốc, Thư Phàm là một thiên tài. Chỉ cần nhìn tên thuốc, Thư Phàm đã biết thuốc đó có tác dụng gì.
Người vệ sĩ lợi dụng cơ hội ông Hoàng chú ý vào Thư Phàm, miệng lắp bắp mắng chửu Thư Phàm, đã đút ngay viên thuốc vào miệng ông ta, sau đó dùng sức bắt ông ta phải nuốt xuống.
Thư Phàm không nhịn được cười, đã cười đến chảy cả nước mắt, tâm tình Thư Phàm tốt dần lên. Thư Phàm đã tự hứa với lòng là khi nào tìm được kẻ chủ mưu đứng trong bóng tối thuê sát thủ giết chết Hoàng Tuấn Kiệt, sẽ trả thù kẻ đó thật tàn khốc. Nay đã tìm được rồi, Thư Phàm làm sao có thể quên lời hứa của mình.
Lúc ông Hoàng bị ba người vệ sĩ lôi ra khỏi phòng, ông ta không ngừng gào thét và mắng chửu Thư Phàm.
Thư Phàm vẫy vẫy tay chào ông Hoàng, môi cười toe toét.
Vũ Gia Minh khóe môi co giật. Hắn bây giờ mới biết ác ma thứ thiệt không phải là hắn, mà là Thư Phàm. Cách trả thù của Thư Phàm còn tàn độc hơn cả hắn.
Vũ Gia Minh vuốt mồ hôi lạnh, tự nhắc nhở bản thân mình là trăm triệu lần không nên đắc tội với Thư Phàm. Nếu không sẽ bị Thư Phàm cho uống thuốc độc giống như ông Hoàng vừa rồi.
Chap 45:
Thư Phàm sau khi giải quyết xong chuyện của ông Hoàng, đã yêu cầu Vũ Gia Minh đưa mình đến chỗ của Hoàng Tuấn Kiệt. Thư Phàm đe dọa, nếu hắn không đưa mình đi ngay lập tức, sẽ thay ông Hoàng nhận mũi kim tiêm vào người.
Vũ Gia Minh đã biết bản lĩnh sử dụng độc của Thư Phàm, nên không dám chần chờ, vội đáp ứng đưa Thư Phàm đi ngay.
Ông Gia Huy còn việc gia đình cần phải giải quyết. Ông không đi cùng Thư Phàm và Vũ Gia Minh. Vả lại, trong hơn một tuần vừa qua, ông đã đi thăm Hoàng Tuấn Kiệt một lần, thường xuyên nhận tin tức báo cáo lại tình trạng sức khỏe của Hoàng Tuấn Kiệt. Ông chỉ cần biết Hoàng Tuấn Kiệt đã tỉnh lại, và đang trong quá trình hồi phục là được.
Điều Thư Phàm không ngờ được là Hoàng Tuấn Kiệt vẫn nằm trong bệnh viện cũ, Vũ Gia Minh không chuyển hắn đi đâu cả.
Thư Phàm cảm thán, cảm thấy mình lẽ ra nên vừa học nghành y vừa tham gia một khóa huấn luyện về thám tử mới phải. Nếu Thư Phàm có một chút bản lãnh của thám tử, Thư Phàm đã phát hiện ra điều bất thường về cái chết của Hoàng Tuấn Kiệt rồi. Tuy vẫn còn tức giận và oán hận Vũ Gia Minh lừa mình, không chịu nói thật cho mình biết kế hoạch của hắn. Nhưng Thư Phàm rất vui và hạnh phúc, vì Hoàng Tuấn Kiệt vẫn còn sống. Vậy là giấc mơ của Thư Phàm có thể tiếp tục thực hiện được rồi. Lần này, Thư Phàm sẽ nắm chặt lấy mọi cơ hội, sẽ tận dụng mỗi phút mỗi giây sống bên cạnh Hoàng Tuấn Kiệt, sẽ không bao giờ buông tay hắn ra nữa.
Đến bệnh viện, Thư Phàm hồi hộp và nôn nóng muốn phi thân lên lầu thứ năm để thăm Hoàng Tuấn Kiệt. Thư Phàm ngỡ tưởng mình đang mơ. Chỉ vừa mới hôm qua, Thư Phàm còn gào khóc trong phòng, còn cầm bức ảnh của hắn, ngắm nhìn đến ngây ngẩn cả người, còn đau khổ đến ngất đi. Thế mà hôm nay, lại nhận được tin hắn vẫn còn chưa chết, hắn vẫn còn đang sống trên đời.
Thư Phàm vui quá, vui đến mức muốn hét ầm lên.
Vừa đi theo Vũ Gia Minh lên lầu thứ năm, Thư Phàm vừa siết chặt tay, nghiến răng nghiến lợi, nổi giận muốn đánh người.
Vũ Gia Minh lo sợ, len lén liếc mắt nhìn Thư Phàm. Hắn cảnh giác không dám đứng quá gần Thư Phàm. Hắn sợ Thư Phàm bất thình lình nổi điên lên, dùng mũi kim tẩm độc kia cắm phập vào thân thể hắn.
“Vũ Gia Minh!” Thư Phàm cố nén giận gọi nhỏ: “Tình hình sức khỏe của Hoàng Tuấn Kiệt thế nào rồi. Anh ấy không sao chứ?”
“Từ lúc tôi chuyển cậu ấy lên lầu năm, cậu đã tỉnh lại. Nói chung cậu ấy đang trong quá trình hồi phục.” Vũ Gia Minh cười, nhẹ giọng bảo Thư Phàm: “Lần nào tỉnh lại cậu ấy cũng đòi gặp cô bằng được. Nếu không phải do tôi hết lời khuyên cậu ấy và bảo cậu ấy phải cố nhẫn nhịn chờ đến khi kế hoạch được thành công, sợ rằng cậu ấy đã bất chấp tất cả để chạy đi tìm cô rồi.”
Thư Phàm cười cười: “Nói như thế có nghĩa là Hoàng Tuấn Kiệt đã tỉnh lại ngay vào ngày anh chuyển anh ấy lên tầng thứ năm?”
“Hoàng Tuấn Kiệt chết tiệt! Hắn đã tỉnh lại rồi cũng phải gọi điện thông báo cho mình một tiếng chứ? Đằng này hắn lại răm rắp nghe lời và làm theo yêu cầu của Vũ Gia Minh. Hừ! Để xem lúc nữa tôi dùng cách gì để chỉnh anh.” Thư Phàm bắt đầu giận lây sang cả Hoàng Tuấn Kiệt.
Vũ Gia Minh ngửi được mùi thuốc súng trong giọng nói của Thư Phàm. Tự dưng Vũ Gia Minh thấy ớn lạnh, và lo lắng thay cho sự an toàn của Hoàng Tuấn Kiệt.
“Cô đừng trách cậu ấy. Nếu có trách và có giận, cô nên trách ông Hoàng đã bắt chúng ta phải khổ sở và nhẫn nhịn như thế này.” Vũ Gia Minh cố đánh lạc hướng lòng thù hận và tức giận của Thư
Phàm sang một người khác. Nếu để Thư Phàm nổi điên lên ở đây, hắn không đảm bảo mình còn toàn mạng để trở về. Hắn còn chưa lấy vợ, hắn chưa thể chết được.
Tuy rằng hơi khoa trương một chút, nhưng Vũ Gia Minh hắn bao lâu nay đâu có tự nhận mình là một người tốt. Hắn là một người yêu bản thân mình, cũng ích kỉ và cao ngạo chẳng kém, làm sao hắn có thể để cho chính mình chịu thiệt. Trong chuyện này, hắn đâu làm vì mình, mà hắn làm vì sự an toàn của Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm. Hắn cũng nghĩ thay cho hạnh phúc và tương lai của cả hai. Lẽ ra Thư Phàm phải cảm ơn hắn mới đúng chứ?
Nhìn khuôn mặt thiên biến vạn hóa của Vũ Gia Minh, Thư Phàm hận không thể đục năm, sáu lỗ trên mặt hắn. Hừ! Khuôn mặt đẹp trai của tên xấu xa này không biết đã lừa biết bao nhiêu cô gái rồi?
Thư Phàm không thèm chấp nhặt, và tình toán so đó thiệt hơn với hắn. Điều quan trọng nhất đối với Thư Phàm bây giờ là Hoàng Tuấn Kiệt vẫn còn sống. Còn những chuyện khác, Thư Phàm quyết định dẹp sang một bên.
Lên đến lầu năm, Thư Phàm cùng Vũ Gia Minh sánh đôi đi trên hành lang bệnh viện.
“Vũ Gia Minh!” Thư Phàm chân thành nói: “Cảm ơn anh! Dù tôi vẫn còn rất tức giận chuyện anh đã giấu diếm tôi, nhưng tôi vẫn phải cảm ơn anh. Nếu không có anh, mọi chuyện đã không được giải quyết một cách nhanh chóng và thuận lợi như thế, Hoàng Tuấn Kiệt cũng không thoát khỏi nguy hiểm.”
“Không có gì.” Vũ Gia Minh cười, hài lòng vì Thư Phàm không còn tiếp tục truy cứu chuyện hắn không nói kế hoạch của mình cho Thư Phàm nghe nữa: “Hoàng Tuấn Kiệt là bạn tốt của tôi, hơn nữa hiện giờ tôi và cô sắp trở thành người một nhà, tôi không muốn người thân của mình xảy ra chuyện gì.” Có thể Vũ Gia Minh không phải là một người tốt hoàn toàn, nhưng những người thật lòng đối xử tốt và chân thành với hắn, hắn sẽ dùng cách tương tự để đối xử lại với người đó.
Thư Phàm hiểu được ẩn ý trong giọng nói của Vũ Gia Minh. Tuy mối quan hệ giữa Thư Phàm và Vũ Gia Minh vẫn giống như nước với lửa, nhưng Thư Phàm không còn căm ghét hắn giống như trước nữa. Ngoài ra, hiện giờ Vũ Gia Minh và Tú Linh đã là một đôi, Thư Phàm không có lý do gì để ngăn cản cả hai đến với nhau. Hạnh phúc và niềm vui của em gái, cũng là hạnh phúc và niềm vui của Thư Phàm.
Đến một căn phòng thoạt trông bình thường giống như những căn phòng khác, không có vệ sĩ canh gác, nhưng nếu để ý kĩ sẽ thấy để vào được căn phòng này phải dùng mật mã mới mở được cửa.
Thư Phàm há hốc mồm, trợn tròn mắt nhìn. Thật khoa trương! Thư Phàm lắc đầu ngán ngẩm. Đây nhất định là do Vũ Gia Minh nghĩ ra. Chắc hắn cho rằng với cách này vừa không đánh động đến ông Hoàng, vừa không để cho người khác thâm nhập ra vào, xem ra Vũ Gia Minh là một con người chu đáo, đã tính toán rất cẩn thận.
Bấm một dãy mã số, Vũ Gia Minh đắc ý nói: “Với cách này, Hoàng Tuấn Kiệt có muốn chạy ra khỏi phòng cũng khó.”
Thư Phàm phì cười: “Anh đừng nói quá lên có được không. Anh ấy vừa mới tỉnh lại lấy sức khỏe đâu mà chạy ra khỏi phòng, sợ rằng ngay cả ngồi dậy cũng phải có người nâng đỡ.” Nghĩ đến đây, bất giác Thư Phàm thấy đau lòng, đáy mắt long lanh lệ, nụ cười vụt tắt.
“Cô đừng lo lắng. Hơn một tuần vừa qua, bác sĩ chữa bệnh cho Tuấn Kiệt nói sức khỏe của hắn đang hồi phục rất nhanh. Hắn là một kẻ kiên cường, đâu có thể dễ dàng ngã quỵ như thế được. Có lẽ hắn nghĩ cô đang lo lắng cho hắn, và muốn nhanh chóng được lấy cô, nên hắn mới có quyết tâm cao độ như thế.” Vũ Gia Minh không quên trêu chọc Thư Phàm.
Thư Phàm xa xầm mặt. Vốn không có tâm trạng trêu đùa, hơn nữa vẫn còn đang giận Vũ Gia Minh, Thư Phàm trầm giọng cảnh cáo: “Vũ Gia Minh! Anh có muốn thử mùi vị sống không bằng chết không?” Thư Phàm kéo khóa túi xách, giả vờ lôi ống kim tiêm đút trong ngăn túi xách ra.
Vũ Gia Minh nhảy bật lùi ra xa, tay xua lia lịa: “Không cần! Tôi không muốn nếm thử mùi vị bị độc dược cắn nuốt đâu.” Vũ Gia Minh nịnh nọt cười hì hì: “Chẳng phải cô vẫn muốn gặp Hoàng Tuấn Kiệt là gì, đã đến tận đây rồi cô còn không mau vào đi.”
Thư Phàm nhếch mép cười nhạt, lừ mắt nhìn Vũ Gia Minh: “Nhớ cho kĩ!” Thư Phàm gắn từng tiếng: “Đừng có dại mà trêu tức tôi. Nếu anh dám bỡn cợt tôi thêm một lần nữa, tôi chẳng những dùng độc hại chết anh, tôi còn cấm tiệt anh không được phép lại gần Tú Linh nửa bước.”
Vũ Gia Minh thật sự khóc không ra nước mắt. Hắn vẫn luôn tự hào là một tên ác ma khiến người người đều phải sợ hãi, nhưng đến khi gặp Thư Phàm, hắn mới biết Thư Phàm còn đáng sợ hơn cả hắn. Thư Phàm là một cô gái trí tuệ có thừa, liều mạng cũng chẳng kém. Với một cô gái có cá tính mạnh mẽ và thông minh như Thư Phàm, hắn có thể không nhận thua được sao?
Vũ Gia Minh mở cửa phòng, Thư Phàm theo hắn bước vào trong.
Thư Phàm hít một hơi thật sâu, cố gắng ngăn dòng lệ trực trào trên khóe mắt. Thư Phàm run run, chỉ sợ khi mình đặt chân vào phòng, thứ mà mình nhìn thấy không phải là hình ảnh mà mình hằng mong, mà chỉ còn một chiếc giường băng trắng toát, trống rỗng không có bóng người.
Thư Phàm đứng chết lặng một chỗ gần cửa phòng, mắt mờ nước. Trên giường bệnh, Hoàng Tuấn Kiệt đang say ngủ, khuôn mặt bình thản, tựa như một lãng tử đi lâu ngày mới trở về nhà.
Thư Phàm bịt chặt miệng, nước mắt tuôn như mưa. Thư Phàm hạnh phúc quá, vui sướng quá. Thư Phàm vui sướng đến phát điên. Tất cả không phải là mơ, mà là thật. Hoàng Tuấn Kiệt đang nằm kia, rất gần với Thư Phàm. Hắn đang thở, nhịp thở đều đặn.
Mất một lúc lâu thật lâu, Thư Phàm mới lấy lại được tinh thần. Để cho nước mắt lặng lẽ rơi, Thư Phàm run run bước lại gần mép giường, vươn tay chạm nhẹ vào má Hoàng Tuấn Kiệt, miệng thì thầm gọi: “Anh Kiệt! Anh Kiệt!”
Vũ Gia Minh biết hai người có nhiều chuyện cần nói với nhau, đã thức thời rời khỏi phòng.
Nước mắt trên khóe mắt lăn dài trên má, rớt xuống mu bàn tay Hoàng Tuấn Kiệt. Từng tiếng tí tách vang lên, nghe như tiếng nhạc đang reo vui chào đón mùa xuân trở về. Đã qua rồi một mùa đông lạnh giá, tất cả đều có thể làm lại từ đầu, huống chi giữa Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt không có khúc mắc nào cả. Thư Phàm yêu Hoàng Tuấn Kiệt, Hoàng Tuấn Kiệt cũng yêu Thư Phàm. Trên đời này chỉ có cái chết mới chia lìa được họ, ngoài ra không còn thứ gì nữa.
Hoàng Tuấn Kiệt mở mắt. Người đầu tiên mà Hoàng Tuấn Kiệt nhìn thấy là khuôn mặt đầm đìa nước mắt của Thư Phàm. Ngỡ tưởng rằng một trăm năm đã trôi qua, chỉ một cái chớp mắt đã thể hiện thiên ngôn vạn ngữ, tình ái dạt dào trên khóe mắt, hạnh phúc nở một nụ cười tươi thắm.
Hoàng Tuấn Kiệt mỉm cười, nụ cười tươi mát như nắng xuân. Trong đáy mắt hắn long lanh lệ. Hắn cố thu gom lấy hình ảnh của Thư Phàm vào trong đáy mắt mình, cố hít lấy hương thơm hoa nhài mà hơn một tháng vừa qua hắn chỉ thấy trong giấc mơ của mình.
“Chào anh!” Một lúc lâu thật lâu, Thư Phàm dịu dàng cất lên tiếng nói, ngôn ngữ ý tứ đều đượm nồng yêu thương và nhớ nhung.
“…” Hoàng Tuấn Kiệt chỉ cười, không nói gì, năm ngón tay đan xen vào năm ngón tay của Thư Phàm. Cuối cùng hắn cũng chờ đợi được ngày này, chờ đến một ngày hắn có thể đường đường chính chính cùng Thư Phàm đón nhận một cuộc sống không có ưu tư, cũng không có nguy hiểm.
Thư Phàm khụy gối xuống sàn nhà, đầu áp vào ngực Hoàng Tuấn Kiệt, mắt nhắm lại, tai lắng nghe tiếng nhịp đập trong trái tim hắn, mũi hít lấy mùi hương trên cơ thể hắn. Thư Phàm muốn cảm nhận lại hơi âm tỏa ra từ cơ thể hắn. Đã một lần nắm lấy bàn tay lạnh giá của hắn, Thư Phàm không muốn trải qua cảm giác đó thêm một lần thứ hai.
Hoàng Tuấn Kiệt si ngốc nhìn Thư Phàm, khóe môi hắn cong lên.
Thời gian chầm chầm trôi. Trong phòng hai kẻ si tình ngắm nhìn nhau đến quên cả thời gian.
Mất hơn một tháng điều trị, cuối cùng Hoàng Tuấn Kiệt cũng có thể xuất viện về nhà. Trong thời gian Hoàng Tuấn Kiệt nằm viện, ông Gia Huy đã quyết định đệ đơn ly hôn bà Diễm Thúy, ông không muốn sống cùng với một người vợ có lòng phản trắc, có thể bắt tay hợp tác với ông Hoàng lén hạ độc dược cho ông uống và kích động ông ta thuê sát thủ giết chết Hoàng Tuấn Kiệt.
Người chịu đả kích lớn nhất trong chuyện này là Hoàng Tử Kì. Ngay từ khi còn nhỏ hắn đã phải sống trong sự ghẻ lạnh của ông Gia Huy và bà Diễm Thúy. Tuy hắn không mồ côi cha mẹ nhưng cũng chẳng khác gì là một kẻ mồ côi. Hắn sống trong sung sướng và nhung lụa thì thế nào? Nhứng thứ đó cũng đâu có thể mang lại hạnh phúc và nụ cười cho hắn. Tiền bạc vốn rất lạnh, khi chạm vào lại càng lạnh hơn. Chỉ vì một chữ “tiền” , hắn đã mất đi gia đình của riêng mình, cũng không còn tin vào tình yêu chân chính nữa.
Hoàng Tử Kì cũng giống như Hoàng Tuấn Kiệt, là hai đứa trẻ bị bố mẹ bỏ rơi, không đoái hoài gì đến. Nhưng hai anh em bọn họ không phải là hai người xấu. Hoàng Tử Kì tuy sống phóng khoáng, hay trêu hoa nghẹo nguyệt, nhưng hắn chưa từng làm chuyện gì trái pháp luật và phi luân lý. Hoàng Tuấn Kiệt thì lại càng không có gì đáng để chê trách, hắn là một chính nhân quân tử.
Thường ngày, ông Gia Huy hay đến thăm Hoàng Tuấn Kiệt, tình cảm giữa hai cha con tốt dần lên. Hoàng Tuấn Kiệt không còn căm ghét ông Gia Huy giống như trước nữa. Hắn đã chịu gọi ông Gia Huy là cha, chịu chấp nhận dọn về sống cùng ông trong thời gian dưỡng bệnh ở nhà. Tất cả điều này đều nhờ công lao của Thư Phàm.
Thư Phàm đọc được trong mắt Hoàng Tuấn Kiệt, khát khao có một gia đình hoàn chỉnh, có được tình thương của cha. Thư Phàm chẳng những giúp Hoàng Tuấn Kiệt và ông Gia Huy làm hòa với nhau, Thư Phàm còn giúp nối lại khoảng cách giữa hai anh em nhà họ Hoàng.
Thư Phàm đã trở thành bạn tốt của Hoàng Tử Kì. Thư Phàm đã dần thuyết phục được Trác Phi Tuyết chấp nhận Hoàng Tử Kì, chấp nhận sự thật hắn là cha ruột của con gái.
Đã ở Hồng Kông được hơn ba tháng rồi, Thư Phàm rất nhớ quê nhà, nhớ gia đình và bạn bè. Trong thời gian sống ở đây, thỉnh thoảng Thư Phàm có gọi điện cho bố mẹ, Tố Nga, đồng nghiệp ở bệnh viện Gia Long. Thư Phàm đã xin lỗi giáo sư Lâm, mong ông hiểu cho hoàn cảnh của mình. Thư Phàm rất sợ khi trở về Việt nam, sẽ không còn có thể tiếp tục đến bệnh viện Gia Long làm việc nữa.
Mỗi lần nghĩ về vấn đề này, Thư Phàm lại că
m hận Vũ Gia Minh thấu xương. Nếu không phải tại hắn, Thư Phàm đâu phải chịu cảnh xa nhà hơn ba tháng, chịu cảnh sống không bằng chết trong thời gian qua. Nhưng một mặt, Thư Phàm cũng phải cảm ơn Vũ Gia Minh. Nhờ có hắn, Thư Phàm đã nhận ra được tình cảm của mình. Nhờ có hắn, Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt có nhiều thời gian ở bên cạnh nhau hơn. Người ta nói có trải qua hoạn nạn và thử thách mới biết ai thật lòng với mình. Thư Phàm đã tìm được hai người đàn ông có thể sẵn sàng hy sinh tính mạng để bảo vệ an toàn cho mình. Chỉ cần được như thế, Thư Phàm không còn cầu mong gì hơn nữa.
…
Khi đã đi đứng được bình thường, tất cả các vết thương trên cơ thể đã lành sẹo, Vũ Gia Minh, Tú Linh, Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt quyết định trở về Việt nam.
Về phía bên gia đình Vũ Gia Minh, không hy vọng gì họ chấp nhận Tú Linh làm con dâu của Vũ gia, nên Vũ Gia Minh không quan tâm. Hắn muốn tự tổ chức đám cưới, mà không cần họ phải có mặt, phải chúc phúc cho hắn. Tuy hắn không quan tâm đến ý kiến của gia đình hắn, nhưng hắn không thể không quan tâm đến ý kiến của gia đình hai chị em nhà họ Bạch.
Hoàng Tuấn Kiệt cũng muốn lấy Thư Phàm làm vợ, nên hắn và Vũ Gia Minh cùng chung một chiến tuyến. Hoàng Tuấn Kiệt không lo sợ vì hắn biết hắn không phải chiến đấu một mình.
Nhìn hai người đàn ông dương cung bạt kiếm, khí thế ngất trời như sắp phải đối đầu với cường địch lớn nhất của cuộc đời mình, Thư Phàm không nhịn được cười. Thư Phàm chịu thua bọn họ. Thư Phàm tin rằng bố mẹ nhất định sẽ đồng ý gả mình cho Hoàng Tuấn Kiệt, sợ rằng họ còn rất vui mừng vì có được một người con rể giống như Hoàng Tuấn Kiệt.
Nghĩ đến đây, Thư Phàm lại không cam lòng. Thư Phàm có cảm giác mình là một quả bom nổ chậm trong nhà, lúc nào bố mẹ cũng muốn tống xuất mình ra khỏi nhà càng nhanh càng tốt.
Còn Tú Linh, Thư Phàm tin rằng Vũ Gia Minh sẽ gặp chút khó khăn. Trong mắt bố mẹ Thư Phàm, Tú Linh hãy còn nhỏ, còn đang đi học đại đại học, tính cách lại ngây thơ dễ thương, họ làm sao có thể yên tâm giao Tú Linh cho một người có tính cách đào hoa, hơn nữa lại thâm trầm, thâm hiểm như Vũ Gia Minh.
Chỉ cần nghĩ, Vũ Gia Minh sẽ bị bố mẹ mình làm khó, tâm tình Thư Phàm tốt hẳn lên. Thư Phàm cao hứng cười toe toét, sung sướng muốn hoa chân múa tay.
Vũ Gia Minh nghiến răng kèn kẹt, hận không thể đánh bất tỉnh Thư Phàm, sau đó lén đem Thư Phàm đi bán. Nghĩ đến đây, tâm trạng Vũ Gia Minh cũng cao hứng và sung sướng chẳng kém gì Thư Phàm.
Chỉ tội cho Hoàng Tuấn Kiệt và Tú Linh, là hai người đứng ở giữa luôn phải giải hòa mối quan hệ như nước với lửa của Vũ Gia Minh và Thư Phàm. Mỗi lần Vũ Gia Minh gặp Thư Phàm là y như rằng cả hai lại gân cổ cãi nhau. Tuy rằng Thư Phàm luôn luôn thắng và khiến cho Vũ Gia Minh phải khiếp vía chạy mất dép vì hãi khoản dùng độc của Thư Phàm, nhưng cũng đủ khiến Hoàng Tuấn Kiệt và Tú Linh đau đầu, dở khóc dở cười. Mặc dù có đôi lúc cãi nhau và giận hờn, nhưng tiếng cười đùa không lúc nào thiếu. Sức sống thanh xuân tràn ngập trên khóe mắt, trên những khuôn mặt vui tươi, không có ưu tư và sầu khổ.
Trước khi trở về Việt nam, hai chị em Thư Phàm rủ nhau đi mua sắm. Đã sang đây hơn ba tháng rồi, nhưng họ chưa từng có cơ hội đi mua sắm một lần nào, nên lần này quyết định đi mua cho thỏa thích. Nếu phải là trước đây Thư Phàm sẽ không có mấy hứng thú với việc đi mua sắm tốn thời gian và tốn tiền này, nhưng sau khi trải qua một loạt những chuyện không may xảy ra liên tiếp, Thư Phàm đã để ý đến cuộc sống xung quanh mình hơn.
Hoàng Tuấn Kiệt và Vũ Gia Minh vui vẻ chở hai cô vợ tương lai đi mua sắm. Tú Linh đi xe của Vũ Gia Minh. Thư Phàm đi xe của Hoàng Tuấn Kiệt.
Nơi họ đến là một siêu thị nổi tiếng của Hồng Kông. Đến đây có thể mua được mọi thứ. Hồng Kông được ví là thiên đường mua sắm không sai một chút nào. Lần đầu tiên đến một nơi sang trọng, bày bán nhiều hàng hóa cao cấp thế này, hai chị em Thư Phàm hết ngắm chỗ nọ lại dòm chỗ kia, trông như con nhóc được hai người lớn là Vũ Gia Minh và Hoàng Tuấn Kiệt dẫn đi chơi.
Vũ Gia Minh nắm chặt tay Tú Linh vì sợ Tú Linh đi lạc.
Hoàng Tuấn Kiệt đi kè kè bên cạnh Thư Phàm, để Thư Phàm muốn lựa chọn gì thì chọn.
Thật ra Thư Phàm không có ý định mua sắm gì nhiều. Thư Phàm đến đây cốt xem có thứ gì đó phù hợp để mua tặng cho bố mẹ và bạn bè ở quê nhà thôi.
Tú Linh vốn hiếu động, thấy thứ gì hay cũng chạy lại xem, hại Vũ Gia Minh sợ hãi không dám buông tay, tinh thần lúc nào cũng cảnh giác cao độ. Nếu ví hắn là một bảo mẫu và là một vệ sĩ của Tú Linh cũng không có gì sai.
Bất kể hai chị em Thư Phàm mua gì đã có mấy vệ sĩ đi theo phía sau bốn người xách dùm. Hai quý ông đi theo bên cạnh chị em Thư Phàm chỉ vì muốn đảm bảo cô vợ tương lai của mình không đi lạc và không bị người xấu bắt đi giống như trước kia.
“Vũ Gia Minh!” Đào Tuyết Viên căm phẫn gọi. Hơn hai tháng vừa qua, cô ta lúc nào cũng nung nấu ý nghĩ phải trả thù Vũ Gia Minh bằng được, phải bắt Vũ Gia Minh trả giá cho tội dám hủy hôn với cô ta. Cô ta đã nghĩ ra rất nhiều cách, nhưng không có cơ hội thực hiện được. Cô ta muốn ông Đào gây sức ép cho bố mẹ Vũ Gia Minh, gián tiếp bắt Vũ Gia Minh phải kết hôn với mình nhưng đã hoàn toàn thất bại.
Vũ Gia Minh đã nắm được hầu như toàn bộ tài sản của nhà họ Vũ. Nếu hắn muốn, hắn có thể dễ dàng thâu tóm tất cả, nhưng hắn không muốn thế, hắn muốn chừa lại một ít cho hai đứa em của hắn. Mặc dù bố mẹ hắn là hai kẻ tuyệt tình và không xứng đáng làm cha mẹ, nhưng hai đứa em của hắn lại khác, chúng chưa bao giờ chống đối hắn, cũng không bao giờ khinh miệt xuất thân của hắn.
Không dùng được cách phản diện, Đào Tuyết Viên chọn cách đánh trực diện. Đầu tiên, cô ta tìm cách phá rối công việc làm ăn của Vũ Gia Minh, nhưng lần nào cô ta ra tay cũng thất bại thảm hại, thậm chí cô ta còn giúp hắn nhanh chóng kí kết được hợp đồng hơn. Nếu cô ta biết rằng nhất cử nhất động của cô ta đều nằm trong bàn tay hắn, cô ta đã không ngu ngốc và ngạo mạn như thế.
Vũ Gia Minh chán ghét nhìn Đào Tuyết Viên. Hắn không vui khi vô tình phải gặp lại cô ta ở đây.
Tú Linh run sợ đứng nép vào mạn sườn Vũ Gia Minh. Dù vẫn chưa lấy lại được trí nhớ của mình, nhưng mỗi lần nhìn thấy Đào Tuyết Viên, Tú Linh lại giống như một con mèo nhỏ bị dính nước mưa.
Thư Phàm để ý đến biểu hiện trên khuôn mặt Tú Linh. Thấy em gái run rẩy đứng lấp ló sau lưng Vũ Gia Minh, Thư Phàm khẳng định người phụ nữ này là tình địch của Tú Linh.
Thư Phàm quan sát từ đầu xuống chân Đào Tuyết Viên, lại nhìn từ chân lên đầu cô ta.
Đào Tuyết Viên bị Thư Phàm nhìn đến gai cả người, cô ta trừng mắt nhìn Thư Phàm, thái độ thù địch.
Thư Phàm gãi cằm, nheo mắt nhìn Đào Tuyết Viên. “Hừ! Dám động vào Tú Linh? Cô ta không muốn sống chắc?” Thư Phàm là một người chị hết lòng thương yêu và chiều chuộng em gái, giống như một con gà mẹ lúc nào cũng muốn bảo vệ đàn gà con của mình, ngay cả diều hâu cũng không sợ, thì một con tiểu hồ ly nhỏ bé này có là gì.
“Tôi nghe nói anh và cô ta sắp kết hôn?” Đào Tuyết Viên bỏ qua Thư Phàm, cô ta chuyển rời tầm mắt sang Vũ Gia Minh.
“…” Vũ Gia Minh cười khẩy không đáp. Hắn thấy mình không có nghĩa vụ phải báo cho cô ta biết chuyện riêng tư của mình.
“Tôi nhất định sẽ không để cho anh được như ý nguyện, tôi sẽ phá cuộc hôn nhân của anh đến cùng.” Đào Tuyết Viên vênh mặt đắc ý bảo Vũ Gia Minh: “Tôi không thể để cho cha của đứa trẻ trong bụng tôi lấy một người con gái khác được.”
Lời tuyên bố của cô ta chẳng khác gì tiếng sấm sét đánh thẳng vào thân hình gầy yếu của Tú Linh. Tú Linh lảo đảo, sắc mặt tái nhợt, đáy mắt long lanh lệ, gần như ngã quỵ xuồng nền gạch.
Vội vàng ôm lấy Tú Linh vào lòng, Vũ Gia Minh gầm lên: “Cô vừa nói cái gì?”
Thư Phàm cũng kinh ngạc chẳng kém gì Vũ Gia Minh. Ngày trước, khi Trác Phi Tuyết nói có một đứa con gái hơn hai tuổi với Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm đã nửa tin nửa ngờ. Thư Phàm tin Hoàng Tuấn Kiệt tám phần, nghi ngờ hắn hai phần. Thư Phàm tin hắn nhiều như thế, vì tự xét thấy tính cách bộc trực thẳng tính, và dám làm dám chịu của hắn. Hoàng Tuấn Kiệt không giống như một kẻ tiểu nhân bỉ ổi, chỉ biết chạy trốn không dám nhận trách nhiệm.
Nhưng còn Vũ Gia Minh thì lại khác. Hắn là là một kẻ thân đầy thủ đoạn, hào hoa phong nhã, không biết đã trêu ghẹo bao nhiêu cô gái rồi. Một kẻ như hắn có con rơi, không lạ một chút nào.
“Anh nghe rồi đấy, tôi đã có thai hơn hai tháng rồi. Chẳng lẽ anh đã quên mình đã từng làm gì với tôi.” Đào Tuyết Viên nhếch mép. Cô ta đã đi vào đường cùng rồi, cô ta mặc kệ Vũ Gia Minh có yêu và có muốn lấy cô ta không, cô ta cũng phải giữ bằng được hắn bên cạnh mình, ép hắn lấy cô ta bằng mọi giá. Ngay cả việc cô ta không thích mang thai và có con, cô ta cũng bất chấp.
“Cô đừng nói lung tung! Không thể nào có chuyện đó.” Vũ Gia Minh vừa dỗ dành Tú Linh, vừa khổ sở không biết phải ăn nói và giải thích với Tú Linh thế nào đây.
Đào Tuyết Viên ghen tuông lồng lộn khi phải nhìn cảnh Vũ Gia Minh ôm ôm ấp ấp Tú Linh.
Chỉ tay thẳng vào mặt Vũ Gia Minh, Đào Tuyết Viên gầm lên: “Anh không tin cũng không được. Tôi đã có giấy chứng nhận của bác sĩ. Tôi mặc kệ anh muốn làm gì thì làm, anh cũng phải có trách nhiệm với mẹ con tôi. Nếu không tôi sẽ không ngần ngại tung chuyện này cho báo chí và đài truyền hình biết, tôi còn kiện anh ra tòa với tội danh vô trách nhiệm.” Đào Tuyết Viên càng nói càng ác liệt, càng không coi ai ra gì.
Cô ta cố tình nói to tiếng để gây sự chú ý của mọi người xung quanh. Cô ta muốn lấy được sự đồng lòng của dư luận, muốn dùng họ để gây sức ép cho Vũ Gia Minh. Cô ta biết Tú Linh chỉ là một cô gái mong manh yếu đuối, hơn nữa lại quá ngây thơ và khờ dại, vốn không phải là đối thủ của cô ta, nên cô ta không lo. Chỉ cần cô ta thành công tách Vũ Gia Minh ra khỏi Tú Linh, cô ta đã có thể đạt được tâm nguyện của mình. Không nhận được sự che chở và bảo vệ của Vũ Gia Minh, Tú Linh có thể làm được gì?
Càng nghĩ cô ta càng đắc ý, càng tự tin vào kế hoạch của mình.
Thư Phàm căm phẫn đứng chắn trước mặt Vũ Gia Minh và Tú Linh. Mặc dù Thư Phàm đau lòng m
uốn lôi Tú Linh đi và vĩnh viễn không cho phép Vũ Gia Minh lại gần Tú Linh, nhưng nhớ đến những việc mà Vũ Gia Minh đã làm cho mình và Hoàng Tuấn Kiệt, nhớ đến tấm chân tình mà hắn đã trao cho Tú Linh, Thư Phàm lại thôi.
Nhìn ánh mắt vênh váo và đắc ý của cô ta, tự dưng Thư Phàm có linh cảm nhất định trong chuyện này có điều gì đó không ổn. Vũ Gia Minh đúng là một kẻ lăng nhăng không chung thủy trong tình yêu, nhưng hắn đâu ngu đến mức để lại hậu quả cho mình sau mỗi lần quan hệ với một cô gái.
“Cô nói rằng cô mang thai đứa con của Vũ Gia Minh?” Thư Phàm hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh để hỏi cô ta.
“Đúng thế.” Đào Tuyết Viên vênh mặt trả lời, thái độ ngạo mạn không cần che dấu: “Cô là ai mà cô có quyền hỏi tôi câu ấy?”
“Tôi là bạn của Vũ Gia Minh.” Thư Phàm mỉm cười đáp.
Hoàng Tuấn Kiệt, Vũ Gia Minh và Tú Linh sửng sốt nhìn Thư Phàm, họ không hiểu vì sao Thư Phàm không chịu nói thật thân phận của mình, mà lại phải nói dối.
Thư Phàm nháy mắt với ba người, ngầm nói rằng đừng có lên tiếng phá hỏng cuộc nói chuyện của mình.
Ba người mặc dù không hiểu mô tê ất giáp gì, nhưng tin rằng Thư Phàm làm thế là có lý do, nên tất cả đều giữ im lặng, đứng một bên chờ nghe Thư Phàm nói chuyện với Đào Tuyết Viên.
“Cô cũng biết người mang thai không nên tức giận, nếu không sẽ động đến thai khí.” Thư Phàm ôn hòa nói tiếp: “Cô chắc là mang thai con so đúng không?”
Thấy nụ cười thân thiện trên môi Thư Phàm, Đào Tuyết Viên dù vẫn còn chưa nới lỏng sự phòng vị với Thư Phàm nhưng giọng điệu không còn gay gắt như trước: “Đúng thế. Đây là lần đầu tiên tôi mang thai.”