“Tôi có thể đến thăm cô ấy chứ? Dù không thể trở thành chồng của cô ấy, tôi cũng đã coi cô ấy là em gái của mình, hơn nữa mẹ tôi cũng rất quý cô ấy.” Châu Kiệt Phong nhìn Vũ Gia Minh. Hắn biết Vũ Gia Minh khó mà chấp nhận lời thỉnh cầu của mình, nhưng hắn vẫn phải hỏi.
“Tạm thời không được.” Vũ Gia Minh trừng mắt nhìn Châu Kiệt Phong, giọng nói hòa nhã của hắn đã tan biến sạch: “Tú Linh vẫn chưa khôi phục lại trí nhớ. Cậu hãy chờ đến khi nào tôi và cô ấy lấy nhau, lúc ấy tôi sẽ mời cậu đến dự lễ cưới của hai chúng tôi.” Vũ Gia Minh trắng trợn tuyên bố. Quan điểm làm người của hắn, không có thứ được gọi là nhân nhượng và khách sáo. Một khi đã bị liệt vào đối thủ cần phải đề phòng và trừ khử, hắn sẽ không nới lỏng cảnh giác.
Châu Kiệt Phong chán nản nhìn Vũ Gia Minh. Hắn thật không ngờ Vũ Gia Minh là một kẻ bá đạo và ngang ngược như thế.
“Tôi đã nói là buông tay, thì sẽ không còn cố chấp nữa.” Châu Kiệt Phong bực bội bảo Vũ Gia Minh: “Tôi tin rằng Tú Linh cũng rất vui khi biết được chuyện này.”
“Tôi nói không được là không được.” Vũ Gia Minh vắn mắt nhìn Châu Kiệt Phong: “Nếu những gì mà cậu cần nói với tôi chỉ có thế, thì tôi đi về đây.”
Vũ Gia Minh đứng lên. Hắn không muốn nói chuyện lôi thôi với Châu Kiệt Phong nữa. Tách café Capuchino vẫn còn nguyên, Vũ Gia Minh chỉ uống có hai thìa nhỏ.
“Tôi sẽ đến thăm cô ấy.” Châu Kiệt Phong kiên định nói: “Cậu không ngăn cản được tôi đâu. Cậu đừng tưởng chỉ có một mình cậu mới thật lòng yêu và lo lắng cho Tú Linh. Nếu tôi không tôn trọng sự lựa chọn của cô ấy, tôi đã không dễ dàng buông tay như thế.” Châu Kiệt Phong nói cho Vũ Gia Minh suy nghĩ của mình. Hắn không thích Vũ Gia Minh cứ đề phòng hắn mãi. Nếu thế, hắn sẽ không bao giờ được gặp lại Tú Linh nữa.
Vũ Gia Minh cười nhạt: “Tôi cũng có một câu muốn nói cho cậu nghe. Dù cậu không muốn buông tay cũng không được. Ngay từ đầu tôi đã muốn Tú Linh là người phụ nữ của mình. Tôi yêu cô ấy và muốn lấy cô ấy làm vợ, ai cũng đừng hòng mà cướp đi.” Vũ Gia Minh nhìn thẳng vào mắt Châu Kiệt Phong, hắn lạnh lùng nói tiếp: “Cậu có biết rằng khi nhìn thấy cô ấy xuất hiện trong biệt thự nhà mẹ cậu với tư cách vợ chưa cưới, tôi đã tức giận nhiều như thế nào không. Lúc đó, tôi rất muốn đấm vỡ mặt cậu, muốn trả thù cậu thật tàn khốc. Cậu chẳng những đâm bị thương cô ấy, cậu còn dám lợi dụng cô ấy nữa.”
“…” Châu Kiệt Phong im lặng. Hắn bối rối không biết nên nói gì mới phải. Hắn tự biết mình sai khi lừa dối Tú Linh, nhưng một khi đã thích và yêu ai đó, thì sự lừa dối đó cũng là một thiện chí muốn được xích lại gần nhau hơn. Hắn chưa bao giờ hối hận vì mình đã làm thế, mà ngược lại hắn chỉ hận không thể quen biết và gặp được Tú Linh sớm hơn.
“Cậu tốt nhất nên tránh xa Tú Linh ra, tôi không muốn cậu lại gần cô ấy.” Vũ Gia Minh gằn giọng, mắt cảnh cáo nhìn Châu Kiệt Phong: “Tú Linh là một cô gái ngây thơ và tốt bụng, cô ấy không chịu được nhiều đả kích đâu.”
Sau khi nói xong những lời cần nói, Vũ Gia Minh xoay người bước đi. Hắn tin rằng Châu Kiệt Phong đủ thông minh để hiểu được ẩn ý của hắn. Nếu không, hắn sẽ không còn nhẹ tay như vừa rồi nữa.
Trong cuộc chiến giành tình cảm của Tú Linh, ngay từ ban đầu Vũ Gia Minh là một người thắng cuộc. Còn Châu Kiệt Phong vẫn mãi chỉ là một kẻ đến sau.
Hơn 11 giờ trưa, ông Gia Huy cùng ông Hoàng đến thăm Hoàng Tuấn Kiệt. Điều khác biệt duy nhất là lần này họ không chỉ đi có hai người, mà đi cùng với một người phụ nữ trung niên hơn 50 tuổi.
Thư Phàm nhìn thoáng qua người phụ nữ trung niên.
Bà ta có nước da trắng hồng, đôi môi hình trái tim, khuôn mặt tròn như trăng rằm, gò má cao, sống mũi thẳng, đôi mắt hẹp và dài. Nhìn chung bà ta là một mỹ phụ trung niên.
Thư Phàm lịch sự chào hỏi ba người. Dù không biết người phụ nữ kia là ai, nhưng Thư Phàm đoán bà ta là mẹ kế của Hoàng Tuấn Kiệt.
Quả nhiên, sau khi nghe ông Hoàng giới thiệu, Thư Phàm thấy mình đoán không sai một chút nào.
Ánh mắt người phụ nữ trung niên nhìn Hoàng Tuấn Kiệt không có một chút thiện cảm. Bà ta thờ ơ nhìn lướt qua căn phòng. Đối với bà ta, việc Hoàng Tuấn Kiệt sống hay chết không có một chút quan hệ và ảnh hưởng, sợ rằng bà ta còn mong Hoàng Tuấn Kiệt nhanh chóng chết đi, để bà ta và thằng con trai được thừa hưởng toàn bộ tài sản của ông Gia Huy. Thế mới biết, sinh ra và lớn lên trong một gia đình tài phiệt có biết bao nhiêu đau khổ và tổn thương.
Thư Phàm không thích ánh mắt của bà ta khi nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, không muốn bà ta xuất hiện ở đây.
Ông Gia Huy mặc dù là người lấy mất đi nhiều thứ của Hoàng Tuấn Kiệt, nhưng ít ra khi về già, ông đã biết hối cải, biết cố gắng bù đắp lại những thiệt thòi mà Hoàng Tuấn Kiệt phải chịu. Còn bà Diễm Thúy – mẹ kế hắn sẽ không bao giờ quay đầu lại nhìn hắn. Trong lòng bà ta chỉ có ghét và căm hận. Bà ta căm hận xuất thân và dòng máu chảy trong huyết quản của Hoàng Tuấn Kiệt.
Thư Phàm đứng một bên để ông Gia Huy ngồi xuống chiếc ghế cạnh mép giường bệnh.
Ông Gia Huy chăm chú nhìn khuôn mặt say ngủ của Hoàng Tuấn Kiệt. Sắc mặt của hắn thật tái, nhịp tim đập yếu ớt. Hơn một tuần qua, Thư Phàm đã cùng hắn chiến đấu với bệnh tật và tử thần. Đã có đôi lần, Thư Phàm tưởng rằng mình sẽ vĩnh viễn mất đi hắn. Cũng may, ông Trời đã lắng nghe tiếng cầu nguyện của Thư Phàm, ông đã để hắn ở lại nhân gian.
Ông Hoàng bước đến gần Thư Phàm, ông nhỏ giọng: “Tôi và cô có thể ra ngoài hành lang nói chuyện một chút được không?”
Thư Phàm gật đầu đáp: “Vâng.”
Thư Phàm liếc mắt nhìn hình ảnh ngồi trầm tư của ông Gia Huy, sau đó đi theo ông Hoàng ra ngoài hành lang bệnh viện.
Đến một góc cách cửa phòng bệnh của Hoàng Tuấn Kiệt hơn 5 mét, ông Hoàng và Thư Phàm dừng lại.
Thư Phàm đứng bên cạnh ông Hoàng, tay đặt vào lan can, phóng tầm mắt nhìn vào khoảng không trước mặt.
“Mấy ngày gần đây cô có phát hiện ra điều gì bất thường không?” Sau mấy giây giữ im lặng, ông Hoàng lên tiếng hỏi.
“Cháu không thấy có điều gì bất thường cả.” Thư Phàm cười đáp.
“Cô không phát hiện ra được điều gì?” Ông Hoàng nghi ngờ nhìn Thư Phàm. Ông không tin là một cô gái thông minh và nhạy bén như Thư Phàm lại không phát hiện ra được điều gì.
“Cháu đã nói rồi, cháu không thấy gì cả.” Thư Phàm quay sang nhìn ông Hoàng: “Nếu có điều gì đó bất thường, cháu đã báo cho chú biết rồi.”
Ông Hoàng xoa cằm, nheo mắt nhìn Thư Phàm: “Cô nói cũng đúng.”
“Chú gọi cháu ra đây chỉ để hỏi điều này thôi sao?” Thư Phàm tin rằng ông Hoàng còn điều gì đó muốn hỏi mình.
“Tôi chỉ muốn nhắc nhở cô phải cẩn thận. Hiện giờ vẫn chưa bắt được người chủ mưu thuê sát thủ giết cậu Tuấn Kiệt, cả cô và cậu ấy đều trong tình trạng nguy hiểm.” Ông Hoàng nhìn Thư Phàm. Tự dưng ông thấy lo lắng thay cho Thư Phàm.
“Cảm ơn chú! Cháu sẽ chú ý.” Thư Phàm mỉm cười, nhìn ông Hoàng. Thư Phàm là người hiểu rõ hơn ai hết hoàn cảnh của mình. Trước khi quen biết Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm đã là một cô gái không sợ trời không sợ đất, nay vì yêu Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm lại càng không coi nguy hiểm vào đâu.
Ngồi trong phòng bệnh một lúc, ông Gia Huy cùng bà Diễm Thúy bước ra ngoài.
Ông Hoàng nhanh chóng tiến lại gần, đứng bên cạnh ông Gia Huy.
“Cảm ơn cháu trong mấy ngày vừa qua đã vất vả chăm sóc Tuấn Kiệt.” Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, ông Gia Huy đã có ấn tượng tốt với Thư Phàm. Hoàng Tuấn Kiệt xảy ra chuyện, Thư Phàm đã cùng chung vai gánh vác với hắn, cùng hắn vượt qua hoạn nạn càng khiến ông nể phục Thư Phàm hơn.
“Bác không cần phải cảm ơn cháu.” Thư Phàm bình thản đáp: “Anh ấy là người yêu của cháu.” Thư Phàm là một người không câu nệ tiểu tiết, cũng rất ghét những kẻ không biết tôn trọng tình yêu, không biết quý trọng tình cảm gia đình. Là một người yêu ghét rạch ròi và phân minh, một khi đã xác định yêu ai, Thư Phàm sẽ hết lòng hết dạ yêu người đó. Mặc kệ tương lai mai sau xảy ra chuyện gì, Thư Phàm cũng sẽ không rời bỏ Hoàng Tuấn Kiệt.
Ông Gia Huy cảm thấy thẹn với Thư Phàm, cảm thấy mình không thể so sánh được với tình cảm mà Thư Phàm đã dành cho Hoàng Tuấn Kiệt. Vẫn biết rằng, tình cảm giữa nam và nữ khác biệt rất nhiều với tình cảm giữa cha và con trai. Nhưng ông Gia Huy không phải là một cha tốt, cũng không thực hiện hết trách nhiệm của một người làm cha. Ông là người sinh ra hắn, nhưng lại bỏ rơi hắn, khiến hắn phải sống cầu bơ cầu bất, phải tự lực vươn lên.
“Cháu nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng lao lực quá. Mọi chuyện ở đây giao lại cho cháu.” Ông Gia Huy mệt mỏi, đôi mắt già nua mờ đục, giọng ông trầm buồn: “Nếu cháu cần gì, có thể trực tiếp phân phó cho mấy vệ sĩ, hoặc gọi điện cho ông Hoàng.”
“Cảm ơn bác, cháu nhớ rồi.” Thư Phàm cười, giữ thái độ lịch sự. Đối với những lời hứa hẹn của ông Gia Huy, Thư Phàm một chút cũng không thèm quan tâm. Từ trước đến nay, Thư Phàm vốn không bao giờ để tiền tài và của cải vào mắt.
“Cháu phải vào chăm sóc anh Kiệt. Cháu xin phép!” Thư Phàm khẽ khom người, cúi đầu chào ba người, sau đó kiên quyết bước đi. Nếu không phải nghĩ họ là người thân của Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm đã coi họ là không khí rồi.
Bà Diễm Thúy cau mày nhìn Thư Phàm. Tính cách cao ngạo của Thư Phàm khiến bà ta sinh oán hận và căm ghét. Người ta nói một khi đã căm hận bất cứ ai thì ngay cả đường đi lối về của người đó cũng ghét, huống gì Thư Phàm đang là bạn gái của Hoàng Tuấn Kiệt.
“Cử thêm người bảo vệ Tuấn Kiệt và Thư Phàm.” Ông Gia Huy lạnh lùng ra lệnh: “Không được phép để họ xảy ra bất cứ chuyện gì.” Trái tim già nua của ông Gia Huy đã phải làm việc quá độ. Sắc mặt xám xịt, môi mím chặt, mồ hôi rịn ra đầy trán, ông lảo đảo muốn ngã quỵ.
Ông Hoàng và bà Diễm Thúy vội đỡ lấy ông Gia Huy.
Ông Hoàng thò tay và
o trong túi áo vét của ông Gia Huy, lấy một lọ thuốc màu trắng đục. Dốc năm viên thuốc trong lòng bàn tay, ông Hoàng đưa cho ông Gia Huy.
Ông Gia Huy nuốt năm viên thuốc xuống cổ họng. Cầm chai nước ông Hoàng đưa, ông Gia Huy uống ực một ngụm.
Mất gần một phút, thuốc mới làm dịu đi cơn đau trong lồng ngực. Sắc mặt của ông Gia Huy đã khá hơn nhiều.
Được bà Diễm Thúy và ông Hoàng dìu đi, ông Gia Huy cùng họ bước vào thang máy.
Đứng trong phòng bệnh, Thư Phàm nhìn hình ảnh ba người dìu nhau bước đi qua khe cửa. Thư Phàm rơi vào trầm tư, trong đầu không ngừng tính toán.
Ba người vừa mới rời đi, người bác sĩ mới được chỉ định thay thế chữa trị cho Hoàng Tuấn Kiệt, lại tới khám và kiểm tra tình hình bệnh tật của hắn.
Thư Phàm lẳng lặng đứng bên cạnh, theo dõi nhất cử nhất động của người đàn ông có tên là Hùng.
Lần nào anh ta tập trung vào việc tiêm thuốc cho Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm cũng len lén giấu một ít trong lòng bàn tay để thử nghiệm.
Hơn hai mươi phút sau, anh ta rời khỏi phòng.
Thư Phàm đóng cửa, cài khóa. Bàn tay xòe ra, cúi đầu nhìn ống thuốc thủy tinh trong lòng bàn tay, lông mày Thư Phàm nhíu chặt, lòng bất an trong Thư Phàm mỗi lúc một tăng. Dù vẫn chưa có kết quả xác định, nhưng Thư Phàm tin vào phản ứng hóa học mà mình đã kiểm nghiệm. Nếu điều này là thật, e rằng tính mạng của Hoàng Tuấn Kiệt khó bảo toàn.
Chầm chậm bước lại gần giường, kéo ghế, Thư Phàm ngồi xuống.
Nắm lấy tay Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm bật khóc. Thư Phàm thấy mình thật vô dụng. Thư Phàm không biết phải làm gì để cứu tỉnh Hoàng Tuấn Kiệt, không biết phải làm cách nào để vạch trần tội ác của kẻ đứng núp trong bóng tối kia.
Chuyện Vũ Gia Minh hủy hôn với Đào Tuyết Viên cuối cùng cũng đến tai bố mẹ Vũ Gia Minh. Dưới sức ép của họ, cuối cùng Vũ Gia Minh phải đưa Tú Linh về nhà ra mắt gia đình, hắn không thể tiếp tục trốn tránh được nữa. Lần đầu tiên trong đời, hắn đối xử nghiêm túc và thật lòng yêu một cô gái.
Vũ Gia Minh không quan tâm bố mẹ hắn có chấp nhận cho phép hắn lấy Tú Linh hay không. Là một kẻ tự cao tự đại, ngạo mạn có thừa, hắn làm sao có thể để người khác kiểm soát cuộc sống của mình.
Tú Linh không có được tâm trạng thoải mái và bất cần như Vũ Gia Minh. Tú Linh rất sợ, sợ đến nỗi rụt rè không muốn đi cùng Vũ Gia Minh về ra mắt gia đình hắn, không muốn đối diện với sự thật.
Tâm trạng của Tú Linh hiện giờ chẳng khác gì một người đứng ngồi trên đống lửa. Tú Linh không thể bình tĩnh ứng phó với bố mẹ chồng giống như lần đầu tiên gặp bà Ngân Hoa – mẹ Châu Kiệt Phong. Tú Linh nhận định bố mẹ Vũ Gia Minh tuyệt đối không dễ tính như bà Ngân Hoa, mà ngược lại họ là những người vô cùng khó tính và khắc nghiệt.
Tú Linh cho rằng chỉ như thế, tính cách của Vũ Gia Minh mới ác liệt như thế. Nếu hắn được yêu thương và cưng chiều, hắn sẽ không sống trong nghi ngờ, sẽ không tính kế để hại người, cũng không tin tưởng ai cả.
Vũ Gia Minh đã thuyết phục và động viên Tú Linh rất nhiều. Hắn vừa vỗ về Tú Linh, vừa dùng giọng điệu đe dọa Tú Linh. Để trở thành người phụ nữ của hắn, Tú Linh bắt buộc phải vượt qua được cửa ải này.
Vũ Gia Minh không quan tâm kết quả của cuộc gặp này, hắn cũng không mấy để tâm đến. Nếu bố mẹ hắn chấp nhận, hắn sẽ cùng họ tổ chức một đám cưới linh đình. Còn nếu không, hắn sẽ tự tổ chức lấy đám cưới, mà không cần họ phải tham dự và chúc phúc cho hắn.
Ngồi trên ghế xe ô tô, mười đầu ngón tay đan xen, Tú Linh khổ sở cúi đầu, lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò. Mặc dù đã được Vũ Gia Minh động viên và trấn an rất nhiều, Tú Linh vẫn không thể yên tâm được. Tú Linh sợ khi gặp mặt bố mẹ hắn, sẽ gây ra điều gì đó thất thố.
“Tú Linh!” Vũ Gia Minh vòng tay qua vai Tú Linh, kéo Tú Linh dựa đầu vào vai mình: “Em đang suy nghĩ gì thế?”
“Em sợ.” Tú Linh run giọng nói: “Em sợ bố mẹ anh không thích em, sợ họ không chấp nhận em trở thành con dâu của họ.”
“Em đừng sợ, cũng đừng lo lắng.” Vũ Gia Minh nâng cằm Tú Linh lên. Nhìn thật sâu vào mắt Tú Linh, Vũ Gia Minh dịu dàng nói tiếp: “Em không nên nghĩ gì cả. Họ tuy là bố mẹ của anh, nhưng trong lòng anh từ lâu đã không còn coi họ là gia đình của mình nữa.”
Vũ Gia Minh cười chua chát. Hắn dù không muốn thừa nhận sự thật này cũng không được. Mẹ ruột của hắn đã chết rồi, người phụ nữ đó mới là người mẹ trong lòng hắn, là người duy nhất hắn kính trọng và tôn sùng. Bà tuy chỉ là một người phụ nữ phong sương, nhưng bà yêu thương hắn, hết lòng chăm sóc hắn. Nếu bà không chết quá sớm, hắn đã không phải sống khổ mất mấy năm, không phải chịu cảnh mồ côi mẹ.
“Anh Minh!” Tú Linh gọi nhỏ, mắt đỏ hoe. Tú Linh chưa từng nghe Vũ Gia Minh kể về gia đình mình. Lúc nào hắn cũng trưng ra điệu bộ vô lại và xấu xa. Hắn rất hay cười và hay trêu trọc người khác, nhưng có biết đâu ẩn dấu sâu bên trong hắn là một con người cô độc và bị tổn thương. Hắn cũng chỉ là một con người bình thường, nên cần ai đó quan tâm chăm sóc và yêu thương. Đối với những người trải qua tuổi thơ thiếu thốn và mất mát như hắn, lại càng cần nhiều hơn bất cứ ai.
Vũ Gia Minh mỉm cười, lau đi dòng lệ trên khóe mắt Tú Linh. Hắn rất vui và mãn nguyện vì đã tìm được người phụ nữ của đời mình. Tú Linh hiểu hắn, chia sẻ cùng hắn mọi chuyện, như vậy là được rồi, hắn không còn đòi hỏi gì hơn nữa. Hắn không cần Tú Linh phải mang lại tiền tài và của cải cho hắn. Chỉ cần Tú Linh ở bên cạnh hắn, cùng hắn trải qua tuổi trẻ, trung niên đến tuổi già là được.
Tú Linh nhắm mắt lại. Để cho hai dòng lệ trên má lặng lẽ rơi, trên môi Tú Linh nở một nụ cười. Dù Vũ Gia Minh không nói gì, nhưng Tú Linh vẫn có thể cảm nhận được tình cảm sâu đậm mà hắn dành cho mình. Đã có được tình yêu của hắn rồi, Tú Linh không còn sợ gì nữa.
Đi xe ô tô mất hơn 20 phút, Tú Linh và Vũ Gia Minh đến biệt thự của nhà họ Vũ.
Biệt thự trông giống như một trang viên. Khu vườn xum xuê cây trái và hoa cỏ. Điều đặc biệt là trang viên của nhà họ Vũ không giống như những biệt thự của những gia đình danh gia vọng tộc khác. Đến đây cho Tú Linh cảm giác như đang ở trong trang trại của gia đình mình.
Trợ lý Tân lái xe vào garage để xe.
Chờ Trợ lý Tân mở cửa xe, Vũ Gia Minh bước xuống.
Tú Linh trèo qua ghế xe của Vũ Gia Minh để xuống.
Vũ Gia Minh bật cười. Hắn thấy cô vợ tương lai của mình thật trẻ con và đáng yêu. Mặc dù đã hơn 20 tuổi, nhưng tính cách của Tú Linh vẫn dễ thương như một đứa con nít hơn 10 tuổi. Vũ Gia Minh thích thế, thích Tú Linh vẫn mãi hồn nhiên, mãi vẫn là một đứa trẻ để cho hắn được cưng chiều và thương yêu.
Vũ Gia Minh nắm tay Tú Linh, cùng hắn sánh đôi đi vào trong tiền sảnh.
Tú Linh nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Nỗi bất an trong lòng Tú Linh càng lúc càng tăng, chân run run bước theo Vũ Gia Minh.
“Trưa nay em muốn ăn gì?” Vũ Gia Minh cười hỏi. Hắn cố ý đánh lạc hướng suy nghĩ của Tú Linh. Hắn không muốn Tú Linh lo lắng đâu đâu. Với một kẻ không coi trọng gia đình như hắn mà nói, việc bố mẹ hắn có hài lòng và có chấp nhận hay không, sớm đã bị hắn quăng sang một bên từ lâu rồi.
Tú Linh ngơ ngác nhìn Vũ Gia Minh. Đang mải suy nghĩ về vấn đề kia, tự dưng bị Vũ Gia Minh hỏi một câu không có liên quan gì đến chuyện gặp mặt bố mẹ hắn, khiến nhất thời Tú Linh lâm vào u mê, không thích ứng kịp.
Vũ Gia Minh cười thành tiếng. Hắn rất vui khi thành công chuyển được sự chú ý của Tú Linh.
Tú Linh phồng mồm, vừa giận vừa thẹn dơ nắm tay nhỏ, đấm nhẹ vào lưng hắn: “Anh lại trêu em?”
“Anh đâu có trêu em, mà là anh hỏi thật.” Vũ Gia Minh vô tội nói: “Trưa nay em muốn ăn gì?”
“Em không muốn ăn gì cả.” Tú Linh bẽn lẽn mỉm cười. Tú Linh hiểu được dụng ý của hắn, cảm giác ngọt ngào và ấm áp đang lan tỏa toàn thân.
“Trưa nay chúng ta đi ăn bít tết nướng được không? Anh nghe nói có một quán ăn khá nổi tiếng chuyên phục vụ món bít tết nướng.” Vũ Gia Minh khơi gợi lòng tò mò và hiếu kí trong Tú Linh.
“Thật không?” Hai mắt Tú Linh phát sáng, chiếc miệng nhỏ nhắn cong lên. Nhìn Tú Linh bây giờ giống hệt một con cún con đang cụp tai và vẫy đuôi khi được chủ nhân dụ dỗ bằng đồ ăn.
Vũ Gia Minh không nhịn được cười nữa, hắn bật cười to. Cô vợ tương lai của hắn không phải quá dễ thương, mà là siêu cấp dễ thương. Kiểu này, hắn làm sao có thể từ bỏ được.
Tú Linh kháng nghị, lại dơ cao nắm đấm nhỏ.
Vừa đi vừa cười đùa, chẳng mấy chốc Tú Linh và Vũ Gia Minh vào đến phòng khách của nhà họ Vũ.
Bốn người trong gia đình hắn đều đã ngồi đông đủ trên ghế sô pha. Vũ Gia Minh có hai đứa em, một đứa em trai hơn 10 tuổi, và một đứa em gái hơn 20 tuổi.
Tú Linh thu lại nụ cười khi trông thấy bốn người đang ngồi trên ghế sô pha. Tay Tú Linh bất giác siết chặt lấy tay Vũ Gia Minh, Tú Linh đang sợ hãi, không được tự nhiên khi bị bốn đôi mắt chiêm ngưỡng từ đầu xuống chân.
Tú Linh ấp úng, cúi đầu chào bố mẹ và hai đứa em của Vũ Gia Minh.
Hai đứa em của Vũ Gia Minh đều tò mò và hiếu kì muốn biết dáng vẻ bề ngoài của Tú Linh trông như thế nào mà có thể khiến một kẻ lăng nhăng và không chung thủy trong tình yêu như Vũ Gia Minh bất chấp tất cả để cưới bằng được, thậm chí ngay cả con gái rượu của chủ tịch Đào cũng không lọt được vào mắt xanh.
Tú Linh theo ấn tượng của họ là một cô gái có sắc đẹp động lòng người, vóc dáng nhỏ nhắn dễ thương. Nhìn theo chiều hướng nào cũng chỉ là một con nhóc mặt búng ra sữa, chưa trưởng thành. Tuy rằng khả ái, có thể khiến người khác yêu mến ngay từ buổi đầu gặp gỡ, nhưng một cô gái như thế này thì giúp gì được cho sự nghiệp của Vũ Gia Minh?
Vũ Gia Minh kéo Tú Linh ngồi xuống bên cạnh mình.
Đã đánh giá sơ qua về ngoại hình của Tú Linh, bố mẹ Vũ Gia Minh thu hồi tầm mắt, riêng hai đứa em của Vũ Gia Minh vẫn hiếu kì nhìn Tú Linh không chớp.
Tú Linh bị bọn họ nhìn đến gai cả người. Tú Linh ngồi cứng ngắc trên ghế sô pha, ngay cả động cũng không dám động.
Vũ Gia Minh buồn cười nhìn Tú Linh. Từ lúc đặt chân vào phòng khách nhà họ Vũ, hắn vẫn chưa lên tiếng nói gì, ngay cả chào bố mẹ hắn một câu cũng không có.
“Chị tên là gì? Năm nay bao nhiêu tuổi? Chị bằng tuổi em đúng không?” Cậu em trai của Vũ Gia Minh tìm cách làm quen với Tú L
inh. Hình như cậu ta bắt đầu thích Tú Linh.
Tú Linh chớp mắt nhìn em trai Vũ Gia Minh, không mấy tự nhiên đáp: “Chị là Tú Linh, hơn…hơn 20 tuổi.”
Giọng nói trong trẻo, cử chỉ ngượng ngùng của Tú Linh khiến cậu em trai Vũ Gia Minh đỏ mặt. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu ta gặp được một cô gái dễ thương như Tú Linh.
Vũ Gia Minh trừng mắt cảnh cáo nhìn thằng em trai. “Hừ! Tú Linh mà nó cũng dám mơ tưởng đến? Nó không muốn sống khả giả chắc?” Dưới ánh mắt hình viên đạn của Vũ Gia Minh, cậu em trai le lưỡi rụt cổ.
Mẹ kế của Vũ Gia Minh nhìn Tú Linh, bà ta lạnh nhạt hỏi: “Cậu định kết hôn với cô ta thật?”
“…” Vũ Gia Minh cười nhạt, không đáp. Đối với bà mẹ kế này, hắn không mấy khi nói chuyện cùng. Một khi hắn đã không thích, thì dù có cạy răng, hắn cũng không thèm nói một câu.
Bà Kim Thủy – tên mẹ kế hắn nổi giận quát Vũ Gia Minh: “Cậu có biết vì cậu mà gia đình chúng ta bị chủ tịch Đào hủy bỏ hợp đồng làm ăn không? Ông ta là một nhân vật lợi hại như thế nào, không phải là cậu không biết, đắc tội với ông ta, sẽ không có kết quả tốt.”
Vũ Gia Minh giễu cợt nhìn Bà Kim Thủy, hắn nhếch mép hỏi: “Bà muốn tôi kết hôn với Đào Tuyết Viên, kết hôn để làm giàu cho gia đình?” Vũ Gia Minh cười mỉa: “Nếu bà muốn, tại sao không gả con gái cho con trai nhà họ Triệu?”
Em gái Vũ Gia Minh tái mặt, lặng câm nhìn Vũ Gia Minh.
Trong hai đứa em, đứa nào cũng sợ Vũ Gia Minh. Có thể nói hắn là nhân vật lợi hại, không một ai dám chọc. Nói về thủ đoạn và cách làm người tàn độc, thì hắn là nhân vật thứ nhất. Chỉ cần gây ra một bất lợi nhỏ cho hắn, kẻ đó sẽ bị lãnh hậu quả gấp mười lần.
“Mày đừng ăn nói hàm hồ. Gả con Kim Phượng cho tên công tử họ Triệu đấy để nhanh chết sớm à?” Bà Kim Thủy nghiến răng nghiến lợi, hận không thể bóp cổ chết Vũ Gia Minh.
Tất cả công việc làm ăn trong gia đình đều do một tay Vũ Gia Minh quản lý. Bằng vào tài năng của mình, hắn đã từng bước đưa tập đoàn nhà họ Vũ vươn rộng ra bên ngoài. Ông Vũ Lâm – cha hắn tuy cũng có khả năng quản lý, nhưng không thể giỏi bằng hắn được.
Bà Kim Thủy sinh được một cô con gái đầu lòng, thằng con trai thứ hai mới chỉ có hơn 10 tuổi, nên không thể gánh vác công việc làm ăn của gia đình, cũng không thể giúp được gì cho ông Vũ Lâm.
Kim Phượng không có niềm đam mê kinh doanh, một lòng đi theo nghề thiết kế thời trang, tính cách hướng nội, ít nói.
Vũ Linh – em trai Vũ Gia Minh là một chàng trai hoạt bát, mau mồm mau miệng, tốt bụng và dễ thương, khác hẳn tính cách thâm trầm và ác liệt của Vũ Gia Minh.
Sự thành bại của gia đình nhà họ Vũ hoàn toàn phụ thuộc vào Vũ Gia Minh. Hắn chính là rường cột của gia đình.
Bà Kim Thủy mặc dù là một người đàn bà có dã tâm, nhưng không làm gì được. Con gái không quan tâm đến công việc kinh doanh của gia đình, con trai răm rắp nghe lời Vũ Gia Minh, thử hỏi bà còn làm gì được nữa. Có chăng, thỉnh thoảng bà còn biết dựa vào ông Vũ Lâm.
“Con nên suy nghĩ kĩ lại đi.” Ông Vũ Lâm bây giờ mới lên tiếng: “Nếu con hủy hôn với Đào Tuyết Viên sẽ gây ra nhiều sóng gió, hiện giờ mối quan hệ làm ăn với nhà họ Đào đang tốt đẹp, đừng gây thù chuốc oán với ông ta.”
“Nếu bố muốn, bố có thể bảo Đào Tuyết Viên chờ Vũ Linh mấy năm nữa, lúc đó cả hai gia đình sẽ kết làm thông gia.” Vũ Gia Minh khiêu khích nhìn ông Vũ Lâm: “Còn tôi không bao giờ có chuyện sẽ lấy Đào Tuyết Viên làm vợ. Người tôi yêu là Tú Linh, và chỉ có cô ấy mới là người phụ nữ mà tôi chọn.”
“Mày nên suy xét lại lựa chọn của mày đi.” Ông Vũ Lâm lạnh giọng bảo Vũ Gia Minh: “Nếu không quyền thừa kế sẽ không đến lượt của mày đâu.”
Vũ Gia Minh cười sằng sặc, hắn coi đây là chuyện khôi hài nhất thiên hạ.
Tú Linh càng lúc càng run, đầu cúi càng lúc càng thấp.
“Câm mồm!” Ông Vũ Lâm gầm lên: “Mày đừng quá cuồng ngạo! Đừng tưởng mấy năm vừa qua tao giao công việc làm ăn của gia đình cho mày, thì mày có thể muốn làm gì thì làm. Biết điều thì mày hãy chia tay với con bé này ngay lập tức đi, sau đó đến nhà chủ tịch Đào xin lỗi và lấy Đào Tuyết Viên làm vợ.”
“Ông bắt tôi phải lấy Đào Tuyết Viên trong khi cô ta lên giường ngủ với một người đàn ông khác?” Vũ Gia Minh cay đắng chất vấn ông Vũ Lâm. Hắn tưởng sau bao nhiêu năm hắn cố gắng làm việc vì gia đình nhà họ Vũ, bố hắn không còn coi hắn là một công cụ để kiếm tiền và làm giàu nữa, nhưng thật không ngờ, trong mắt của ông Vũ Lâm, ngoài người đàn bà tên Kim Thủy kia thì không còn coi một đứa con ngoài giá thú như hắn là gì nữa.
“Mày đã nhận được câu trả lời của tao rồi.” Ông Vũ Lâm lạnh nhạt trả lời Vũ Gia Minh. Ông ta chưa bao giờ để ý đến cảm nhận của Vũ Gia Minh. Ông nhận nuôi hắn khi hắn gần 20 tuổi, cũng chỉ muốn đào tạo một kẻ làm thuê cho gia đình. Vũ Gia Minh mang lại nhiều giá trị lợi dụng cho ông ta.
“…” Vũ Gia Minh cười nhạt, đôi mắt hắn lạnh băng. Nụ cười trên môi hắn dần dần héo tàn, cuối cùng thì mất hẳn.
Nếu nói rằng, hắn không chua xót là nói dối. Ai sinh ra mà chẳng mong muốn được cha mẹ mình thương yêu và chăm sóc. Hắn bất hạnh khi phải mồ côi mẹ từ sớm, bất hạnh khi có một người cha tuyệt tình và vô trách nhiệm. Nhưng bù lại, từ nay trở về sau hắn đã có Tú Linh bên cạnh mình.
Siết chặt lấy tay Tú Linh, Vũ Gia Minh nói: “Nếu thế, tôi cũng không còn gì để nói với ông nữa. Ông có chấp nhận cho tôi lấy Tú Linh hay không, đối với tôi không hề quan trọng. Tôi mang Tú Linh về đây không phải cầu mong ông đồng ý cho phép tôi lấy cô ấy, tôi mang cô ấy về đây vì tôi thiết nghĩ dù gì ông cũng là cha tôi. Nhưng thật không ngờ, ông vẫn chứng nào tật ấy. Nếu ông đã tuyệt tình với tôi như thế, ông cũng đừng trách tôi đối xử cạn tình với ông.”
Vũ Gia Minh nhìn thẳng vào mắt ông Vũ Lâm, trong đáy mắt hắn chứa toàn oán hận và căm phẫn: “Ông nghe cho rõ đây, tất cả mọi cổ phiếu trong công ty đều đã nằm gọn trong tay tôi rồi. Ông định cướp quyền thừa kế của tôi là hoàn toàn không có khả năng. Ông tưởng tôi ngu ngốc đến mức độ lao đầu vào làm việc như điên chỉ để thỏa mãn lòng hư vinh của ông thôi sao. Hừ! Tôi đâu có ngu ngốc như thế. Ông muốn đấu với tôi, để xem bản lĩnh của ông có đủ cao không đã.”
Vũ Gia Minh đứng lên, hắn kéo Tú Linh đứng dậy theo: “Tôi sẽ không bao giờ đặt chân vào nhà họ Vũ thêm một lần nào nữa. Đám cưới của chúng tôi sẽ không có phần của các người.”
Nói xong, hắn nắm tay Tú Linh, cùng Tú Linh rời khỏi phòng khách, bỏ lại sau lưng tiếng rống gầm của ông Vũ Lâm và tiếng hét chói tai của bà Kim Thủy.
Chap 44:
Đã hơn một tháng trôi qua, Hoàng Tuấn Kiệt vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại. Thư Phàm đã chờ đợi, chờ trong mỏi mòn lo sợ. Thư Phàm rất sợ, sợ Hoàng Tuấn Kiệt sẽ đột ngột bỏ mình mà đi. Thư Phàm đã chờ, chờ hắn hơn một tháng rồi nhưng mà tại sao hắn vẫn chưa tỉnh lại, tại sao hắn không chịu lắng nghe tiếng nói chân thành xuất phát từ tận đáy lòng của Thư Phàm?
Sáng nay cũng giống như mọi ngày khác, Thư Phàm ngồi trong phòng bệnh đọc truyện cho Hoàng Tuấn Kiệt nghe. Thư Phàm không bao giờ từ bỏ niềm tin và hy vọng của mình. Mặc kệ phải chờ đợi hắn bao nhiêu năm, Thư Phàm cũng chờ.
Đột nhiên tiếng máy đo nhịp tim kêu lên những tiếng bíp chói tai, Thư Phàm giật mình kinh sợ buông rơi cuốn sách xuống sàn nhà.
Đứng bật dậy, Thư Phàm sắc mặt tái nhợt, đáy mắt long lanh lệ, vội bấm chuông gọi bác sĩ phụ trách chữa trị cho Hoàng Tuấn Kiệt.
Chưa đầy một phút sau, hai bác sĩ và hai cô y tá nhanh chóng chạy vào phòng.
Họ tiến hành sốc điện, soi đồng tử co giãn trong mắt Hoàng Tuấn Kiệt.
Thư Phàm đứng chết lặng một chỗ, mắt mờ mịt nước nhìn hai bác sĩ, người ấn vào vai Hoàng Tuấn Kiệt, người dùng máy áp lên ngực hắn.
Từng tiếng nói của họ vọng vào tai Thư Phàm như tiếng chuông ngân, đầu Thư Phàm trống rỗng, nước mắt tuôn như mưa. Thư Phàm cắn chặt môi, ngăn không cho tiếng nấc phát ra khỏi cổ họng.
Siết chặt nắm đấm, Thư Phàm tự nhủ với lòng là phải cố gắng lên, phải kiên cường vượt qua mọi chuyện. Thư Phàm không cho phép mình ngục ngã, không cho phép mình buông xuôi. Nếu Thư Phàm cũng yếu đuối, thì lấy ai đứng ra gánh vác mọi chuyện. Hoàng Tuấn Kiệt giờ chỉ còn lại một mình Thư Phàm. Có thể hắn không thể mở mắt ra nhìn Thư Phàm, nhưng hắn vẫn cảm nhận được sự hiện diện của Thư Phàm bên cạnh hắn.
Một phút, hai phút trôi qua…năm phút, mười phút…màn hình đo nhịp tim trên máy tính là một đường thẳng, lúc đầu còn nhấp nháy sau đó mờ dần, rồi tắt hẳn.
Bác sĩ liên tục dùng máy sốc điện, những cú nảy liên tiếp, nhưng không còn tác dụng nữa, trái tim Hoàng Tuấn Kiệt đã ngừng đập rồi.
Thư Phàm khụy chân xuống sàn nhà, hai tay bịt chặt miệng, nước mắt tuôn trào như thác lũ, từng giọt từng giọt lăn dài xuống má.
Thư Phàm đã cầu mong ngày nào đó có thể cùng Hoàng Tuấn Kiệt sánh đôi trở về Việt nam ra mắt gia đình, sau đó cả hai sẽ cùng nhau tạo dựng một gia đình hạnh phúc, tràn ngập tình yêu và tiếng cười. Nhưng nay tất cả đã kết thúc rồi, Hoàng Tuấn Kiệt đã chết. Chết có nghĩa là hết, là kết thúc tất cả mọi ân oán trên đời, cũng kết thúc luôn mối lương duyên tốt đẹp của hai người.
Hai bác sĩ thở dài, kéo tấm mền màu trắng đến ngang ngực Hoàng Tuấn Kiệt. Họ đã cố gắng hết sức nhưng đành lực bất tòng tâm. Quyết định ai sống hay chết không nằm trong khả năng của họ. Có đôi khi ý chí của con người có mạnh mẽ đến đâu cũng không thể thoát khỏi bàn tay của tử thần.
“Chúng tôi rất tiếc.” Một trong hai vị bác sĩ vỗ nhẹ vào vai Thư Phàm. Ông ta mấp máy môi, định nói thêm điều gì đó, nhưng tự thấy vào lúc này thì không nên nói gì cả, tất cả những lời đó chỉ là một công thức sáo rỗng mà thôi.
Thư Phàm quỳ trên nền đất lạnh, quỳ rất lâu, quỳ đến khi hai đầu gối tê dại, nước mắt cũng không còn chảy ra nữa. Từ từ, Thư Phàm run rẩy đứng lên. Bị cơn choáng váng đánh úp, Thư Phàm liêu xiêu bước lại gần giường bệnh.
Hoàng Tuấn Kiệt nằm đấy, nằm thật im, sắc mặt của hắn tái nhợt, thân nhiệt lạnh tựa băng, hắn không còn thở nữa.
Thư Phàm khụy gối, run run cầm lấy tay Hoàng Tuấn Kiệt. Áp tay Hoàng Tuấn Kiệt vào má, Thư Phàm nghẹn ngào khóc nức nở. Thư Phàm có rất rất nhiều điều muốn n
ói cho Hoàng Tuấn Kiệt nghe, nhưng tất cả đã muộn rồi. Hắn đã chết, đã bỏ Thư Phàm mà đi.
Thư Phàm không biết một người mất đi người thương yêu duy nhất của mình sẽ có cảm giác gì. Còn riêng đối với Thư Phàm, Thư Phàm thấy nỗi đau đang cào xé tim gan, bóng tối đang nuốt trọn mất linh hồn mình. Nỗi đau trong lòng Thư Phàm không thể diễn tả bằng lời, không bút mực nào có thể tả xiết. Hoàng Tuấn Kiệt là người con trai đầu tiên khiến Thư Phàm rung động, khiến Thư Phàm yêu, cũng là người duy nhất dạy cho Thư Phàm hiểu thế nào là ái tình.
Thư Phàm gắt gao nắm chặt lấy tay Hoàng Tuấn Kiệt. Thư Phàm nắm thật chặt lấy, như thể sợ hắn sẽ tan biến vào hư không, sẽ biến mất ngay lập tức. Không! Thư Phàm không cho phép hắn bỏ mình đi như thế, cũng không thể nhìn hắn chết trước mặt mình. Nhưng Thư Phàm có thể làm được gì, Thư Phàm đâu có sức mạnh siêu nhiên, cũng đâu phải là một người có khả năng cải tử hồi sinh?
Là một thầy thuốc tài năng thì thế nào, chữa khỏi được bệnh tật cho nhiều người thì sao, Thư Phàm cũng không thể cứu sống được Hoàng Tuấn Kiệt.
Đến khi ông Gia Huy, ông Hoàng, bà Diễm Thúy và Hoàng Tử Kì đến, Thư Phàm cũng không hay biết.
Thư Phàm khóc đến lả người, gần như ngất đi.
Ông Gia Huy đau xót nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, trên mặt ông hiện lên vẻ ưu thương và sầu bi. Ông là người có lỗi nhiều nhất với Hoàng Tuấn Kiệt. Khi nhận ra sai lầm của mình, ông đã hối cải, đã cố gắng làm mọi thứ để bù đắp lại cho Hoàng Tuấn Kiệt, muốn cải thiện lại mối quan hệ căng thẳng và không mấy tốt đẹp giữa hai cha con, nhưng ông Trời không chiều lòng người, bắt một người đầu bạc phải tiễn một người đầu xanh đi trước.
Hoàng Tử Kì không nói gì, đôi mắt hắn đục ngàu, mái tóc rối bù vì vò nát. Hắn cũng thương tâm chẳng kém gì ông Gia Huy. Tuy rằng hai anh em chẳng mấy khi nói chuyện với nhau, và lần nào nói chuyện hắn cũng dùng những lời lẽ sắc nhọn để chọc giận Hoàng Tuấn Kiệt, nhưng hắn làm thế cũng chỉ vì hắn ghen tị và muốn Hoàng Tuấn Kiệt chú ý đến hắn mà thôi. Hôm nay, tất cả đã kết thúc rồi, người anh trai mà hắn vừa ngưỡng mộ vừa cảm thấy căm ghét và ghen tị đã không còn sống trên đời này nữa.
Bà Diễm Thúy dửng dưng nhìn Hoàng Tuấn Kiệt. Bà ta đã mong Hoàng Tuấn Kiệt chết từ lâu, nay Hoàng Tuấn Kiệt không còn nữa, thật đúng với nguyện vọng và mong ước của bà ta.
Vũ Gia Minh và Tú Linh cũng đến ngay sau đó.
Tú Linh ôm lấy chị gái. Tú Linh khóc theo Thư Phàm.
Vũ Gia Minh lẳng lặng đứng bên cạnh mép giường, đôi mắt hắn đau buồn nhìn Hoàng Tuấn Kiệt.
Hoàng Tuấn Kiệt là một người bạn thân, một tri kỉ và là một người anh của Vũ Gia Minh. Hắn chết đi, để lại một người cô độc không có bạn tri âm, không tìm được một đối thủ xứng tầm. Nếu hắn là một người phụ nữ giống như Thư Phàm và Tú Linh, hắn cũng muốn khóc, muốn rơi lệ, muốn nói hết mọi tình cảm dồn nén bao nhiêu năm qua mà hắn dành cho Hoàng Tuấn Kiệt.
Trong phòng, mỗi người đều có những tâm trạng và tình cảm khác nhau khi nhận được tin Hoàng Tuấn Kiệt đã chết. Cách làm người của Hoàng Tuấn Kiệt khiến bất cứ ai cũng không thể chê trách. Nếu hắn được sinh ra và lớn lên trong một gia đình bình thường, có đầy đủ cả cha lẫn mẹ, được họ thương yêu và chăm sóc, cuộc sống và tương lai của hắn sẽ khác đi. Và có lẽ đến bây giờ hắn đang sống rất vui vẻ và khoái hoạt ở một nơi nào đó.
Khi bác sĩ vào phòng, kéo tấm mền màu trắng phủ kín khuôn mặt Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm đã gào lên, tay lật bỏ tấm mền. Thư Phàm không muốn họ đối xử với Hoàng Tuấn Kiệt như một người đã chết.
“Hoàng Tuấn Kiệt chỉ là đang ngủ thôi, anh ấy vẫn còn chưa có chết, anh ấy vẫn còn đang sống.” Thư Phàm không ngừng lẩm bẩm, miệng thì thào nói chuyện, nước mắt giống như dòng suối nhỏ cứ tí tách rơi mãi.
Mọi người trong phòng lặng người, tất cả đều thương xót nhìn Thư Phàm. Họ không dám lên tiếng ngăn cản và khuyên can Thư Phàm.
Thư Phàm vì thương tâm quá độ, đã ngất xỉu trước khi bác sĩ chuyển Hoàng Tuấn Kiệt đến nhà xác của bệnh viện.
Bên ngoài cửa sổ, bầu trời tối đen, từng cơn mưa nặng hạt rơi xuống nhân gian. Phải chăng ông Trời đang khóc thương cho cái chết của Hoàng Tuấn Kiệt?
Hoàng Tuấn Kiệt mất, đám tang nhanh chóng được tổ chức. Một điều lạ lùng là kể từ lần ngất xỉu trong phòng bệnh của Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm không còn khóc, cũng không còn ngất xỉu nữa. Thư Phàm lặng câm, lạnh lùng và bình thản đứng nhìn hết thảy. Thư Phàm đứng nhìn người ta đem chôn cất Hoàng Tuấn Kiệt, đứng nhìn hắn được đưa xuống huyệt đạo. Khi nắm mồ của hắn được xây cất nên, Thư Phàm đứng lặng lẽ, nước mắt thấm ướt gò má, môi run run.
Mấy ngày gần đây, ngày nào trời cũng đổ cưa mưa rào, mưa thấm sâu vào lòng đất, mưa khiến lòng người thêm lạnh giá, thêm tê tái và cô đơn. Nỗi đau trong lòng Thư Phàm quá lớn, lớn đến nỗi cơ hồ Thư Phàm tưởng mình đã chết rồi.
Hoàng Tuấn Kiệt đã nằm sâu dưới lòng đất lạnh. Hắn ra đi, bỏ lại tất cả, bỏ lại Thư Phàm sống cô đơn một mình, bỏ lại mối lương duyên tốt đẹp của hai người. Có lẽ hắn cũng không muốn thế, nhưng số phận của hắn đã an bài, đã định sẵn cho hắn phải rời xa Thư Phàm mãi mãi.
Ở tít trên cao kia, hắn sẽ cầu nguyện cho Thư Phàm, sẽ chúc phúc cho Thư Phàm tìm được một người đàn ông thực lòng yêu Thư Phàm, tìm được một người có thể mang lại hạnh phúc và nụ cười trên môi Thư Phàm.
Con người ta khi phải lãnh chịu quá nhiều đau đớn và mất mát, trái tim sẽ đóng băng cả lại, tình ái cũng mất đi, niềm tin cũng không còn. Thư Phàm đã đánh mất tất cả, đã đánh mất đi niềm vui sống của mình, nụ cười cũng không còn nở trên môi nữa. Thư Phàm đã quên vì ai mà mình cười, vì ai mà mình vui vẻ sống.
Thư Phàm quỳ xuống trước nấm mộ của Hoàng Tuấn Kiệt, tay run run vuốt ve dòng chữ khắc trên tấm bia. Thư Phàm nhắm mằt lại, lắng nghe tiếng gió thổi, lắng nghe tiếng nói tận sâu trong đáy lòng mình. Nước mắt làm mặn chát bờ môi, nước mắt sát thêm muối vào lòng và trái tim bị tổn thương của Thư Phàm.
Thư Phàm không biết trách ai, cũng không biết hận ai. Có chăng cũng nên là hận chính mình bất lực không thể cứu được người yêu, không thể dành giật lại hắn từ bàn tay tử thần.
“Hoàng Tuấn Kiệt! Hoàng Tuấn Kiệt!” Thư Phàm thì thầm gọi tên Hoàng Tuấn Kiệt, tiếng nói vang vọng ra xa, được gió mang đi bay khắp thiên đàng địa cửu. Thư Phàm muốn nhờ gió gửi đi thông điệp nhớ thương của mình đến Hoàng Tuấn Kiệt, muốn hắn biết mình yêu hắn nhiều như thế nào. Thư Phàm sẽ không bao giờ quên hắn, không bao giờ quên.
Thư Phàm cười, vừa cười vừa khóc: “Hoàng Tuấn Kiệt! Anh nhớ gì không, có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không? Lúc đó anh thật ngố, cũng thật ngạo mạn. Nói thật, lúc đó em đã rất muốn dùng thuốc độc chết anh, trả thù anh tội dám dùng thuốc mê khiến em ngủ say, sau đó anh còn dám giam giữ em nữa. Nhưng mà…” Thư Phàm thút thít, nghẹn ngào: “Nhưng mà nếu anh không giam giữ em, có lẽ hai chúng ta đã không có nhiều thời gian ở bên nhau, cũng không biết rằng cuộc gặp gỡ đó là định mệnh của hai chúng ta.”
Tú Linh quỳ khóc bên cạnh Thư Phàm. Tú Linh không biết nói gì cả, chỉ biết rằng mình phải ở bên cạnh Thư Phàm. Tú Linh sợ Thư Phàm nghĩ quẩn, sợ Thư Phàm không vượt qua được cú sốc tinh thần. Mất đi người mình yêu thương, đối với bất cứ ai cũng là một nỗi đau quá lớn.
Vũ Gia Minh đứng bên cạnh hai chị em Thư Phàm, hắn cũng không lên tiếng nói gì, đôi mắt hắn rất sâu, sâu đến nỗi không nhìn thấy đáy.
Buổi chiều, nghĩa trang thật vắng vẻ, không khí se se lạnh, từng cơn gió thỉnh thoảng lại thổi qua, quét nhẹ những chiếc lá khô. Hàng cây phong linh rung rung, bay theo gió, từng chiếc lá vàng nhấp nhô bay lên bay xuống. Cánh lá mỏng phất phơ tựa như hàng trăm hàng nghìn cánh tay đang vẫy chào, tựa như những chiếc khăn tang đang tiễn đưa linh hồn của Hoàng Tuấn Kiệt lên thiên đường.
Thư Phàm quỳ trước mộ Hoàng Tuấn Kiệt, quỳ đến khi hai đầu gối tê dại, nước mắt không ngừng chảy, nỗi đau càng lúc càng đầy tựa như sóng trào đang mãnh liệt đập vào ghềnh đá. Tiếng nói vang vọng xa xăm đang gọi thần trí Thư Phàm bay xa. Thư Phàm đang ở đây, mà linh hồn đã phiêu lãng đến phương trời nào. Trong cõi trời đất, giữa thần và phật, giữa sống và chết, giữa thiên đường và địa ngục, Thư Phàm không biết mình nên đi đâu để tìm hình bóng của Hoàng Tuấn Kiệt, đi đâu để tìm lại những thứ mà mình đã đánh mất.
Hai người rất gần nhau, nhưng lại không thể cảm nhận được sự tồn tại của nhau, cũng không thể chạm vào. Từ nay về sau, mỗi khi nhớ đến Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm chỉ có thể cảm nhận được sinh khí của hắn bằng cách nhắm mắt lại và đặt tay lên trái tim mình. Ở đấy, vĩnh viễn có một chỗ trống dành cho Hoàng Tuấn Kiệt, vĩnh viễn không bao giờ thay đổi.
Chết có thể khiến người ta chia cách nhau mãi mãi, nhưng không thể ngăn cản được tình yêu mà cả hai dành cho nhau, có khi còn khiến họ nhớ và yêu nhau nhiều hơn.
Thư Phàm sẽ nhớ mãi, nhớ mãi cái ngày gặp được Hoàng Tuấn Kiệt và nhớ mãi hình ảnh của hắn trong trái tim mình.
Quẹt nước mắt, chống tay xuống đất, Thư Phàm từ từ đứng dậy. Loạng choạng đứng không vững, thân hình không ngừng run rẩy, nhưng ánh mắt Thư Phàm vẫn quật cường, vẫn cao ngạo ngẩng cao đầu. Thư Phàm ngước mắt lên nhìn trời xanh, khóe môi Thư Phàm nhếch lên.
Thư Phàm oán hận sự bất công của ông trời, oán hận ông không phân biệt được người tốt và người xấu, oán hận ông không có thiên lý.
Thư Phàm thách thức với cái chết, cũng đã chuẩn bị tinh thần để đối đầu với tất cả. Thư Phàm muốn bọn người xấu phải trả giá. Hoàng Tuấn Kiệt chết đi, không có nghĩa là Thư Phàm sẽ bỏ qua cho họ, mà ngược lại Thư Phàm còn trả thù họ tàn khốc hơn.
“Vũ Gia Minh! Việc tôi nhờ anh, anh đã làm đến đâu rồi?” Thư Phàm quay lại nhìn Vũ Gia Minh, lạnh lùng hỏi hắn.
“…” Vũ Gia Minh giật mình, lo sợ nhìn Thư Phàm. Bây giờ trông Thư Phàm đáng sợ quá, trông chẳng khác gì một sát thủ máu lạnh trong truyền thuyết.
“Anh vẫn chưa làm hay đã làm xong rồi, chỉ cần trả lời tôi một câu thôi.” Thư Phàm sắc mặt tái ngợt, ngữ khí sắc lạnh, đôi mắt ánh lên những tia nhìn phẫn nộ và căm thù.
“Xong rồi.” Vũ Gia Minh đáp
. Hắn chỉ nói duy nhất hai từ, nhưng Thư Phàm đã đủ hiểu.
“Chúng ta đi về thôi.” Thư Phàm chầm chậm bước đi, mỗi bước chân là một giọt nước mắt, lòng Thư Phàm buồn đau, nỗi thống khổ đong đầy, nghẹn ứ trong lồng ngực.
Tú Linh nắm chặt tay Thư Phàm, cùng Thư Phàm bước đi. Tú Linh cúi đầu, đếm từng nhịp bước chân đi.
Ba con người, mang ba tính cách khác nhau, cũng có ba suy nghĩ khác nhau. Buổi chiều hôm nay, họ đến đây đưa tiễn Hoàng Tuấn Kiệt, tiễn đưa con người họ yêu thương và trân trọng.
Từ phía sau một gốc cây cổ thụ được trồng ven đường gần nghĩa trang, hai người đàn ông bước ra. Chờ hình bóng Tú Linh, Thư Phàm và Vũ Gia Minh đi khuất, hai kẻ lạ mặt tiến đến ngôi mộ mới xây của Hoàng Tuấn Kiệt.
Nhìn hai bó hoa đặt cạnh tấm bia mộ, hai người liếc mắt nhìn nhau.
Hoàng Tuấn Kiệt chết đi đã giải quyết được rất nhiều chuyện cho bọn họ. Từ nay, họ không còn phải đuổi giết hắn ở khắp nơi, cũng không còn phải nghe mệnh lệnh của cấp trên, không còn phải nghe những câu khiển trách, những lời lẽ đượm mùi máu tanh nữa. Hoàng Tuấn Kiệt đã chết rồi, chết là hết, là kết thúc tất cả mọi ân oán trên đời.
…
Buổi chiều, ông Gia Huy ngồi một mình trong văn phòng làm việc trên lầu hai. Hoàng Tuấn Kiệt đã được chôn cất cách đây gần một tuần, cũng là ngần ấy thời gian ông Gia Huy tự nhốt mình trong phòng. Ông không muốn tiếp xúc và nói chuyện với bất cứ ai.
Sức khỏe của ông càng ngày càng yếu kém, sắc mặt không có một chút sinh khí, mà tái nhợt tựa như một người chết, đôi mắt ông mờ đục.
Ông Gia Huy ngồi đấy, ngồi thật im, ngồi bất động giống như một pho tượng làm bằng đá, mắt ông trừng trừng nhìn vào khoảng không trước mặt, suy nghĩ trong ông hỗn loạn, rồi dần dần trở nên mờ ảo, cuối cùng là một khoảng trắng vô tận.
Ông Gia Huy đang nhớ thương về Hoàng Tuấn Kiệt, đang tự tái hiện lại những kỉ niệm ngắn ngủi và ít ỏi mà hai cha con đã có với nhau. Ông hối hận vì mình đã không dành nhiều thời gian và dành nhiều tình cảm cho Hoàng Tuấn Kiệt.
Ông hối hận, muốn bù đắp cho hắn nhưng đã không còn kịp nữa. Kịp chăng khi mà hắn đã chết rồi, thân xác hắn đã vùi sâu dưới lòng đất lạnh? Thế mới biết, khi người thân ái còn sống, hãy biết quý trọng mà nâng niu và che chở.
Đột nhiên, trái tim ông muốn tổ tung, muốn vỡ ra thành từng mảnh. Đau, đau đến nỗi thân hình ông co quắp, khuôn mặt rúm ró, nhăn nhúm lại như một mớ giẻ rách. Tay ôm lấy ngực, ông ngã lăn đùng xuống sàn nhà, tiếng va chạm liên tục vang lên.
Bước chân trên sàn nhà sạt sạt, tiếng hét, tiếng bước chân chạy, tiếng mở cửa, tạo nên những âm thanh hỗn độn, như vọng lên từ dưới địa ngục. Âm thanh này đâu dành cho một người sống, mà nên dành cho một người đã chết, một người đã khuất xa, cách đây mấy hôm.
“Ông chủ! Ông không sao chứ?” Ông Hoàng lao vào phòng, cố gắng nâng thân hình của ông Gia Huy dậy.
Ông Gia Huy túm chặt lấy vạt áo của ông Hoàng, miệng ông thều thào: “Thuốc…thuốc…” Thân hình ông Gia Huy co lại thành một đoàn, các thớ cơ trên mặt co giật, mặt ông càng lúc càng tái, càng nhợt nhạt, sắc màu phai nhạt như một tờ giấy bị ngâm lâu trong nước lạnh.
“Thuốc? Thuốc nào?” Ông Hoàng ngữ khí là lạ, khác hẳn với thái độ cung kính thường ngày.
Ông Gia Huy lấy hết sức bình sinh gia tăng lực vào lòng bàn tay, miệng lại thều thào nói: “Thuốc…thuốc trợ tim…trong…trong…” Một cơn co giật khiến ông Gia Huy sùi bọt mép, mặt trợn ngược, giọng nói đứt quãng, hơi thở hồng hộc.
Ông Hoàng gỡ từng ngón tay ông Gia Huy đang nắm chặt cổ áo mình ra.
Ông Gia Huy thống khổ ôm lấy ngực, nước dãi nhễu ra càng lúc càng nhiều, những cú giật không ngừng ra tăng. Nhìn ông bây giờ giống hệt một kẻ bị bệnh động kinh đang lên cơn hấp hối, sắp từ biệt cõi đời.
Ông Hoàng ngồi xổm bên cạnh ông Gia Huy, hứng thú nhìn ông Gia Huy bị bệnh tật dày vò và hành hạ.
“Thuốc…thuốc…” Ông Gia Huy nhìn ông Hoàng bằng đôi mắt cầu xin, tròng mắt ông xoay chuyển, đôi mắt không còn hiện lên những tia nhìn sắc bén và cao ngạo nữa, sắc màu trong mắt ông trong suốt và mờ nhạt, ánh sáng đang tắt dần.
“Đã đến lúc ông đi theo thằng con trai của mình rồi.” Ông Hoàng cười nhạt, đôi mắt sắc tựa dao: “Ông lẽ ra nên chết sớm đi mới phải, chết sớm đi để người khác không phải gánh tội thay ông, nhưng ông lại sống lâu quá.” Ông Hoàng thu lại khuôn mặt tươi cười của mình, ông ta nhe nanh múa vuốt, thâm trầm bảo ông Gia Huy: “Thằng con trai cả của ông thật đáng thương, nó là một đứa trẻ mồ côi, không được nuôi dưỡng tử tế. Lẽ ra tôi đã buông tha cho nó, không muốn hại chết nó, nhưng vì nó là con trai của ông, là kẻ kế thừa tài sản của ông nên tôi phải diệt trừ hậu hoạn do ông để lại.”
Ông Gia Huy vẫn co giật, mắt trợn ngược, khuôn mặt vặn vẹo khó coi.
“Cảm giác kẻ đầu bạc phải đưa tiễn một kẻ đầu xanh đi trước thế nào?” Ông Hoàng dùng bàn chân đạp nhẹ vào thân hình co giật của ông Gia Huy: “Cảm giác không tệ đúng không? Tôi muốn ông phải cảm giác mất đi người thân của mình, nếm trải cảm giác dằn vặt, ăn năn hối hận và nuối tiếc khi không làm gì được, muốn bù đắp mà không thể bù đắp được nữa.”
Ông Gia Huy cắn chặt môi, mắt căm phẫn trừng trừng nhìn ông Hoàng.
Ông Hoàng cuồng ngạo cười như điên: “Ông đang rất muốn chửu rủa tôi đúng không? Muốn chửu tôi là một kẻ phản bội, một kẻ ti tiện chứ gì?” Ông Hoàng di bàn chân đi giày màu đen vào lòng bàn tay ông Gia Huy, khiến ông Gia Huy bật lên một tiếng kêu rên.
“Ông cũng sắp chết rồi. Để ông chết được nhắm mắt, tôi sẽ nói cho ông nghe nguyên nhân vì sao.” Ông Gia Huy cười nhạt, khuôn mặt vênh váo đắc ý: “Tôi đã đi theo ông hơn 20 năm, hơn hai mươi năm làm đầy tớ trung thành cho ông. Tôi đã làm cho ông biết bao nhiêu việc, đã bán mạng cho ông, nhưng bù lại tôi được gì, tôi không được gì cả. Tôi chỉ là một con chó trung thành của ông thôi.” Càng nói ông Hoàng càng cao giọng, càng căm phẫn ông Gia Huy: “Ông là một kẻ tuyệt tình, một kẻ ích kỉ chỉ biết có mình. Tôi đã làm nhiều việc cho ông nhiều như thế, lẽ ra ông phải cho tôi một thứ gì đó mới phải. Nhưng không, ông không cho tôi thứ gì cả, ông bắt tôi phải cúc cung tận tụy với ông cả đời. Tôi là một con người, tôi cũng hoài bão của riêng mình, chỉ cần ông giao lại chức vụ phó chủ tịch của tập đoàn cho tôi, tôi sẽ vui vẻ để thằng Tuấn Kiệt kế thừa công ty. Nhưng đằng này…”