<?php the_title(); ?>

Bạn Trai Xấu Xa

09.07.2014
Admin

“Cô đã đói bụng chưa?” Trác Phi Dương vươn vai, xoa nhẹ vào đôi chân đã bị tê nhức đến không còn cảm giác.

Thư Phàm xấu hổ, cắn môi, tay run run trả lại chiếc áo khoác cho Trác Phi Dương: “Cảm ơn anh.”

“Không có gì.” Trác Phi Dương cười, tay đón lấy chiếc áo khoác trên tay Thư Phàm. Khoác vào người, Trác Phi Dương ngửi được mùi thơm hoa nhài vương từ cơ thể và mái tóc của Thư Phàm sang chiếc áo khoác, hơn nữa còn lưu lại hơi ấm của Thư Phàm. Trác Phi Dương hít một hơi thật dài, sảng khoái thở ra.

Buổi sáng hôm nay, không khí thật trong lành và tươi mát. Nếu không phải lo sợ sắp bị bọn sát thủ đuổi kịp đến nơi. Thư Phàm và Trác Phi
Dương đang nắm tay nhau đi dạo trên bãi cát ngoài bờ biển, và ngắm cảnh mặt trời mọc.

Bám tay vào thành tường đá, Trác Phi Dương loạng choạng đứng lên. Cả đêm hôm qua, Thư Phàm đã lấy hai đùi hắn làm gối. Sợ Thư Phàm giật mình thức giấc, nên mặc dù có nhức mỏi hắn cũng không dám cử động, thành ra chân hắn sáng nay đã gần như thành kẻ bị liệt.

Thư Phàm cắn cắn môi, áy náy trong lòng càng lúc càng tăng. Không kịp suy nghĩ gì, Thư Phàm kéo Trác Phi Dương ngồi xuống, tay thành thạo xoa bóp vào đùi và bắp chân hắn.

Trác Phi Dương đông cứng cả người, sắc mặt ửng đỏ. Tay hắn hết nắm rồi lại thả. Hắn ngượng ngùng muốn bảo Thư Phàm dừng tay, nhưng chỉ mấp máy môi, không nói thành tiếng. Tất cả mọi ngôn từ đều bị dấu trong cổ họng. Cảm giác mà Thư Phàm mang lại cho hắn càng lúc càng mãnh liệt. Hắn sợ, hắn không thể buông tay được nữa, mà phải giữ chặt Thư Phàm ở bên cạnh mình.

Thư Phàm thấy tay mình run run, trái tim không ngừng chơi điệu Valse trong lồng ngực. Lẽ ra là một bác sĩ Thư Phàm phải không thấy ngượng ngùng và xấu hổ mới đúng. Nhưng đằng này Thư Phàm thấy mình chẳng khác gì một sắc nữ, đang lợi dụng để động chân động tay vào thân thể Trác Phi Dương.

Càng nghĩ Thư Phàm càng đỏ mặt, càng xấu hổ, mồ hôi rịn ra đầy trán. Cuối cùng không còn chịu đựng hơn được nữa, Thư Phàm rụt tay lại như chạm phải lửa, đứng bật dậy, ôm lấy hai má, Thư Phàm chạy biến ra cửa hang đá.

Trác Phi Dương ngây ngẩn nhìn theo, nụ cười trên môi hắn càng lúc càng sâu, khuôn mặt hắn đã nhuốm hồng. Khi bàn tay Thư Phàm buông ra khỏi đùi hắn, cũng là lúc cơ thể căng cứng của hắn thả lỏng dần dần. Một người mắc căn bệnh sạch sẽ như hắn, lần đầu tiên để con gái sờ mó vào thân thể, lần đầu tiên mới hiểu rung động đến tận tâm can là gì.

Gần hang đá, mà cả hai ngủ qua đêm có một dòng suối nhỏ. Con suối này không sâu lắm, nước trong xanh có thể nhìn xuống đến tận đáy. Những con cá đủ sắc màu đang tung tăng bơi lội, tán cây rũ bóng soi xuống đáy nước.

Thư Phàm và Trác Phi Dương rất biết ơn con chim hải âu. Nếu không có nó, cả hai đã không thoát được sự truy lùng gắt gao của bọn sát thủ, không thể tìm được nguồn nước và thức ăn, ngay cả chỗ ngủ qua đêm cũng không có.

Sau khi rửa xong mặt cho tỉnh ngủ, vuốt lại tóc cho suôn phẳng. Thư Phàm cùng Trác Phi Dương bắt cá, chuẩn bị thức ăn cho cả ngày hôm nay.

Trong hai ngày chạy trốn, vết thương trên lưng Trác Phi Dương do không có thuốc đắp đã chảy máu rất nhiều. Cũng may Thư Phàm có chút hiểu biết về thảo dược, đã hái nhiều vị thuốc trong rừng để đắp vào vết thương trên lưng Trác Phi Dương. Những vị thuốc này chẳng những có tác dụng cầm máu, khử độc, mà còn giúp nhanh chóng liền sẹo. Chẳng mấy chốc vết thương trên lưng Trác Phi Dương đã khá hơn.

Bắt được khá nhiều cá, Thư Phàm ngồi trên bờ suối rửa chân, nghịch nước, để Trác Phi Dương mổ cá. Cả hai sợ trên đường chạy trốn không kịp bắt cá, và không tìm được con suối giống như con suối này, nên cẩn thận chuẩn bị trước thức ăn, phòng khi đói còn có thứ gì đó để nướng mà ăn.

Ăn cá mấy ngày nay đã khiến Thư Phàm ngán để tận cổ. Nhưng hiểu hoàn cảnh ngàn cây treo sợi tóc của mình, Thư Phàm không dám đòi hỏi gì hơn. Nếu có trách thì đành trách số phận không may của mình.

Mổ xong cá, gói vào một tán lá cây thật to, đã được rửa sạch. Buộc lại cẩn thận, Trác Phi Dương cầm trên tay, cùng Thư Phàm thong thả bước đi.

Hai người chỉ dám lưu lại chỗ này qua đêm, không dám ở lại lâu. Bọn sát thủ là những kẻ tinh nhuệ và nhạy bén, chỉ cần một dấu hiệu nhỏ do cả hai sơ suất để lại, bọn chúng sẽ nhanh chóng tìm ra manh mối và bắt được hai người. Lúc đó, không ai có thể cứu được họ.
Buổi trưa, không khí trong rừng vẫn còn mát lạnh giống như ngày xuân. Những tán lá cây rừng rậm rạp đã che khuất đi ánh nắng gay gắt của mặt trời. Thỉnh thoảng mới có những chùm sáng nhỏ chiếu xuyên qua kẽ lá, rọi xuống mặt đất.

Thư Phàm dù sao vẫn chỉ là một cô gái mới lớn, chưa trưởng thành. Tuy rằng đang bị bọn sát thủ đuổi giết phía sau, nhưng lần đầu tiên phải sống trong rừng, hơn nữa nơi đây lại có nhiều hoa cỏ kì lạ, mà Thư Phàm chưa từng thấy bao giờ, đã khiến Thư Phàm quên hết mọi thứ, chỉ biết thỏa mãn lòng hiếu kì muốn khám phá hết những điều kì lạ xung quanh mình.

Trác Phi Dương thấy mình chẳng khác gì một ông bố đang dắt con mình đi chơi trong rừng quốc gia. Thấy Thư Phàm hết chạy chỗ này, chạy chỗ kia, ngắm cây cỏ này, ngửi bông hoa kia, thậm chí còn ngắt nụ hoa và những chiếc lá non bỏ vào miệng nhai nhai.

Mỗi lúc như thế, trái tim Trác Phi Dương nhảy nhót, như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Trong rừng, chướng khí mù mịt, cây ăn được thì ít, mà cây mang theo độc tố thì nhiều. Mặc dù Thư Phàm là một bác sĩ giỏi, biết ít nhiều về thảo dược, nhưng đâu có nghĩa cây cỏ nào Thư Phàm cũng biết. Nếu chẳng may Thư Phàm ăn phải cây có độc, Trác Phi Dương vuốt mồ hôi lạnh, cơ thể rùng mình một cái. Hắn thật không dám tưởng tượng ra hậu quả nữa.

Bất đắc dĩ, hắn chỉ còn cách vừa đe dọa vừa dụ dỗ Thư Phàm.

“Thư Phàm! Chúng ta phải đi thôi! Sắp chiều đến nơi rồi.” Nhìn Thư Phàm đang ngồi xổm trước một cây cỏ, có lá hình tròn, cánh hoa mỏng màu vàng, Trác Phi Dương than thầm, gọi nhỏ.

Thư Phàm mắt chăm chú nhìn câu hoa màu vàng, miệng kích động bảo Trác Phi Dương: “Đây có phải là cây chữa rắn cắn đúng không anh?”

“…” Trác Phi Dương im lặng không trả lời Thư Phàm. Hắn ngây ngẩn cả người, lỗ tai lùng bùng, người hắn loạng choạng muốn say. Hắn say không chỉ vì khuôn mặt với nụ cười tươi mát như nắng xuân, xinh đẹp động lòng người của Thư Phàm, mà còn vì giọng nói trong trẻo của Thư Phàm.

Thư Phàm kích động, tay run run vuốt nhẹ vào cánh hoa mỏng màu vàng, đầu cúi xuống, mũi hít lấy hương hoa nhàn nhạt.

Ngắt một cánh hoa, Thư Phàm cho vào miệng nhai. Một lúc sau, Thư Phàm nhảy cẩng lên, sung sướng nói: “Đây đúng là cây chuyên chữa rắn cắn rồi. Ha ha ha! Có cây này, chúng ta không còn bị rắn cắn nữa.”

Thư Phàm chạy lại gần Trác Phi Dương, kéo tay hắn lại gần: “Anh mau giúp tôi hái hết số cây này. Chúng ta cần dùng nó để phòng thân.”

Trác Phi Dương mặc dù không hiểu tác dụng của cây hoa có lá hình tròn và có hoa cánh mỏng màu vàng này. Nhưng thấy Thư Phàm cao hứng và vui sướng như thế, hắn mỉm cười, giúp Thư Phàm hái.

Đang cao hứng và vui vẻ cùng Trác Phi Dương hái thuốc, bỗng con chim hải âu kêu lên những âm thanh chói tai.

Trác Phi Dương và Thư Phàm giật mình hoảng sợ, bốn mắt nhìn nhau, thần kinh cả hai căng thẳng. Cả hai đều ngầm hiểu, con chim hải âu đang báo hiệu bọn sát thủ đang tiến gần về nơi họ đang đứng, rất có thể bọn chúng đang ở gần đây.

Không có thời gian để suy nghĩ nhiều, Trác Phi Dương nắm chặt tay Thư Phàm, lôi Thư Phàm chạy theo mình.

Thư Phàm biết mình và Trác Phi Dương đang trong hoàn cảnh nguy hiểm, đã để cho Trác Phi Dương kéo tay lôi đi.

Vừa chạy Thư Phàm vừa cảnh giác quan sát nhìn bốn phía.

“Bọn chúng đã đuổi kịp chúng ta rồi đúng không?” Thư Phàm thở hổn hển, quẹt mồ hôi trán, mắt kinh sợ nhìn về phía sau.

“Có lẽ thế.” Trác Phi Dương càng lúc càng nắm tay Thư Phàm thật chặt, các khớp cơ trong cơ thể hắn căng cứng, trái tim hắn trùng xuống: “Nếu bọn chúng chưa đuổi kịp chúng ta, con chim hải âu đã không kêu những tiếng chói tai như thế.”

Cây rừng vùn vụt lùi lại phía sau. Lần thứ hai trong đời, Thư Phàm cùng Trác Phi Dương chạy bán sống bán chết. Thân thể cả hai lao đi, gai dại đâm vào da thịt, cào rách quần áo. Tóc tai toán loạn, lá cây dính cả trên tóc, trên mặt và trên quần áo. Mấy hôm nay, trời không mưa, nắng liên tục nên mặt đất không còn ẩm ướt giống như mấy hôm trước.

Thư Phàm bước thấp bước cao, luống cuống cố chạy cho kịp bước chân của Trác Phi Dương.

Bỗng bốn phía vang lên tiếng súng: “Đoàng! Đùng!” . Thư Phàm sợ hãi đến mức, trái tim suýt rớt ra ngoài, người lao về phía trước. Cũng may được Trác Phi Dương đỡ, nên không bị ngã.

“Bọn chúng…” Thư Phàm níu lấy cánh tay áo Trác Phi Dương, kinh hoàng nói không ra hơi.

“Đừng sợ!” Trác Phi Dương lồng năm ngón tay của mình vào năm ngón tay Thư Phàm. Mặc dù hơi thở bấn loạn, nhưng hắn vẫn ăn nói rõ ràng và rành mạch. Nhờ hắn, Thư Phàm đã phần nào lấy lại được bình tĩnh.

“Chạy đi!” Trác Phi Dương vừa lôi Thư Phàm chạy theo mình, vừa cố gắng tìm một chỗ nấp cho hai người.

“Đùng!” , “Đoàng!” Những tiếng súng không ngừng vang lên. Tiếng hò hét, tiếng cây rừng bị giẵm đạp vang lên như sấm dậy, giống như một đoàn quân chuẩn bị vây lấy Trác Phi Dương và Thư Phàm vào ổ mai phục.

Đến một sườn dốc, do không kịp phanh gấp, cả Thư Phàm và Trác Phi Dương đều lăn xuống sườn dốc. Trác Phi Dương vội ôm lấy Thư Phàm vào lòng, cố gắng dùng thân thể mình ngăn vật cản và cố gắng không để Thư Phàm bị va chạm nhiều.

Thư Phàm trong lúc hoảng hốt đã ôm chặt lấy Trác Phi Dương, mắt nhắm tịt lại, bên tai văng vẳng nghe tiếng gió rít gào, tiếng nói trầm tĩnh của Trác Phi Dương.

Hai người lăn càng lúc càng nhanh.

“Bốp!” , “Rầm!” , “Bịch!” Những âm thanh khô khốc do thân thể của hai đập vào gốc cây và chướng ngại vật, tạo nên những tiếng nghe thật rùng rợn, cảm tưởng xương sườn của cả hai đã gãy nát, còn cơ thể giống như miếng bánh đúc đã bị nghiến nát trong máy xay.

Lăn, lăn, cả hai không biết đã bị va đập bao nhiêu lần, không biết đã chịu bao nhiêu vết thương vào cơ thể. Đến khi một tiếng “Phịch!” và “Rầm!” vang lên, cả hai bị ngã vào một đầm lầy, có cát lún.

Bị va đập quá nhiều lần, Thư Phàm và Trác Phi Dương sớm đã thần trí lơ mơ, đến khi ngã xuống đầm lầy, có cát lún, cả hai đã ngất xỉu.

Tiếng con chim hải âu kêu lên những âm thanh thê lương, ngập cả núi rừng. Tiếng kêu của nó đã đánh động đến bọn thú lớn, thú nhỏ trong rừng, chim muông bay tán loạn.

Con chim hải âu đậu trên vai Thư Phàm, miệng nó kêu “gừ gừ” , đầu thân thiết cọ cọ vào má Thư Phàm, còn mỏ chọc chọc vào mũi Thư Phàm, hằng mong Thư Phàm nhanh chóng tỉnh lại. Hiện giờ cơ thể của cả hai đang lún dần xuống cát. Nếu không sớm tỉnh lại, cả hai sẽ sớm bị cát nuốt chửng xuống tận đáy. Lúc đó dù có tỉnh lại cũng không còn h
y vọng có thể cứu sống được nữa.

Thư Phàm bị thương nhẹ hơn Trác Phi Dương, nên một lát sau, dưới sự vày quấy của con chim hải âu, Thư Phàm nặng nề mở mắt, mí mắt chớp chớp mấy cái, cả cơ thể đau nhức như ai dần.

Ban đầu, Thư Phàm sửng sốt khi thấy mình và Trác Phi Dương đứng chôn chân trong cát. Chỉ hơi cử động một chút, cơ thể Thư Phàm lại bị lún sâu xuống. Mãi một lúc lâu thật lâu, Thư Phàm mới hiểu mình và Trác Phi Dương bị rơi xuống một hố cát lún ở phía sau khu rừng.

Quay sang nhìn Trác Phi Dương vẫn còn mê man chưa tỉnh, mắt Thư Phàm đỏ hoe, từng giọt từng giọt lăn dài xuống má. Thư Phàm không muốn chết ở đây, nhất là chết trong tình huống lãng nhách này. Thư Phàm tự trách bản thân mình quá ham vui và mải chơi, nên mới khiến cả hai rơi vào hoàn cảnh này.

“Nếu mình nghe lời Trác Phi Dương, không mải hái hoa bắt bướm, không tìm các loại thảo dược, thì hay biết mấy. Nếu mình chịu nghe lời hắn, sớm tìm một chỗ nấp an toàn, có phải mình và hắn không bị lăn lông lốc từ trên sườn núi, rơi xuống hố cát lún này không.”

Thư Phàm khóc, nước mắt ràn rụa trên khóe mi. Trái tim Thư Phàm đập gấp gáp trong lồng ngực. Càng tự trách bản thân mình bao nhiêu, Thư Phàm càng thấy mình và Trác Phi Dương không đáng bị ông Trời trừng phạt như thế này.

Nhìn bãi cát lún đen ngòm, càng lúc càng nuốt lấy mình và Trác Phi Dương xuống dưới, Thư Phàm thở dài. Bị ngã xuống đây, coi như hết cách. Cả hai sẽ sớm chết vì bị cát nuốt xuống tận đáy, nếu không cũng sớm bị thú dữ trong rừng ăn thịt, bị bọn sát thủ cho mỗi người một phát vào đầu, mà cũng có khi chúng đâu cần tốn đạn như thế. Mình và anh ấy bị giết chết một cách từ từ như thế này, không phải càng khiến bọn chúng đắc ý và sung sướng hơn sao?

Điều khiến Thư Phàm thấy an ủi duy nhất là con chim hải âu vẫn còn đang ở bên cạnh. Nó thể hiện tình yêu bằng cách không ngừng cọ vào mặt Thư Phàm, miệng luôn mồm kêu “gừ gừ”

Thư Phàm rất muốn rút tay dưới cát lên để xoay đầu con chim hải âu, nhưng lại sợ khiến cát lún sâu thêm, nên không dám động đậy. Thư Phàm chỉ còn biết nhìn nó bằng ánh mắt biết ơn và thương yêu, lòng cầu mong nó sớm trở về với biển, và sống một cuộc đời bình an. Tất cả những gì mà Thư Phàm có thể làm cho nó lúc này chỉ có thế.

Máu rỉ ra từ vết thương trên trán Trác Phi Dương. Thư Phàm kinh sợ, lúc này mới để ý trên khuôn mặt tuấn tú của hắn bị cào rách nhiều chỗ. Do ngã xuống bùn đen, nên Thư Phàm không nhìn rõ. Khi ngửi được mùi máu tanh, Thư Phàm mới biết hắn bị thương.

Thư Phàm tay chân luống cuống, muốn chạm vào hắn, muốn lôi hắn thoát ra khỏi hố cát lún, muốn băng bó vết thương trên mặt hắn, nhưng đành lực bất tòng tâm. Sợ rằng, chỉ cần cử động một chút sẽ khiến cả hai nhanh chóng xuống địa phủ hơn.

“Nếu không sớm được băng bó, hắn sẽ chết vì mất máu.” Trong lòng Thư Phàm không ngừng gào thét, nước mắt chảy ra càng lúc càng nhiều. Nước mắt đã rửa trôi đi nhưng bụi bẩn bám trên khuôn mặt Thư Phàm.

Thời gian chầm chậm trôi, cơ thể Trác Phi Dương và Thư Phàm đã bị lún xuống đến ngang ngực. Chỉ cần thêm một lúc nữa, cả hai sẽ bị cát nuốt chửng.

Trời ngả về chiều, từng chiếc lá màu vàng bay bay trong gió. Tiếng con chim hải âu lại vang lên những tiếng kêu thê lương. Nó sải cánh bay trên đầu Trác Phi Dương và Thư Phàm. Gió rít gào, từng đôi từng đôi chim bay ra bay vào. Chẳng mấy chốc xung quanh hố cát Thư Phàm và Trác Phi Dương đang đứng, có hơn chục thú nhỏ đang đứng xung quanh. Chúng hiếu kì nhìn Thư Phàm và Trác Phi Dương. Hình như chúng đang chờ một điều gì đó. Trên không trung, chim chóc kéo đến càng lúc càng nhiều. Bóng của chúng in xuống đất, đã che khuất đi ánh sáng mờ nhạt của trời chiều. Thư Phàm giật mình, ngước mắt nhìn đàn chim khổng lồ đang bay trên đỉnh đầu. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, Thư Phàm sẽ cho rằng đây là hình ảnh chỉ xuất hiện trong phim ảnh, do đạo diễn dựng nên.

Đàn chim kêu lên những âm thanh hỗn loạn và khó hiểu. Hiện tượng kì lạ này, khiến Thư Phàm ngây ngẩn cả người, ngay cả nỗi sợ hãi cũng bị dẹp sang một bên. Bây giờ trong lòng Thư Phàm chỉ có một sự hiếu kì mãnh liệt. Thư Phàm muốn tìm hiểu nguyên nhân vì sao chim chóc lại kéo tất cả về đây.

Tiếng kêu của những chú chim đầy đủ màu sắc, kích cỡ và ngôn ngữ, khiến Trác Phi Dương bừng tỉnh. Ý nghĩ đầu tiên mà hắn nhớ đến là Thư Phàm, hắn muốn kiểm tra xem Thư Phàm có bị làm sao không, và có còn ở bên cạnh mình không.

Thấy Thư Phàm đứng bên cạnh mình, tay hai người vẫn còn đang nắm lấy nhau, cả hai đang bị chôn đứng dưới cát lún, trên đầu có hơn mấy nghìn con chim lớn nhỏ đang bay vòng vòng. Trác Phi Dương kinh ngạc đến mức mắt mở to hết cỡ, mồm há hốc, ngay cả âm thanh muốn kêu lên một tiếng cũng quên. Lần đầu tiên hắn mới gặp phải trường hợp kì lạ này. Bỗng chốc, hắn quay sang nhìn Thư Phàm. Kể từ khi gặp Thư Phàm, những chuyện kì lạ này liên tiếp xảy ra.

Đầu tiên là sự xuất hiện của con chim hải âu. Nó chẳng những nghe hiểu được tiếng người, mà nó còn có trí khôn như một người trưởng thành. Lúc này, là sự xuất hiện của một đàn chim khổng lồ, giống như lời dị sấm trong truyền thuyết. Phải chăng…?

Trác Phi Dương nhìn Thư Phàm. Đầu bị thương nhiều chỗ, mất máu khá nhiều khiến hắn xây xẩm mặt mày. Ngay cả suy nghĩ cũng mờ mờ ảo ảo, như đã ăn phải thứ quả lạ trong khu rừng.

Thư Phàm tập trung vào nhìn đàn chim kì lạ đến mức không biết rằng Trác Phi Dương đã tỉnh lại.

Ngắm nhìn đàn chim một lúc, Thư Phàm lẩm bẩm trong miệng: “Lạ nhỉ! Tại sao lũ chim lại tập trung lại đây? Rõ ràng nơi này không có gì dị thường cơ mà?”

“Tôi nghĩ chắc là do con chim hải âu đã gọi bọn chúng tới.” Trác Phi Dương ngửa cổ nhìn lên trời, miệng thều thào trả lời Thư Phàm.

“Có lẽ anh nói đúng.” Nói xong rồi, lúc này Thư Phàm mới bàng hoàng quay sang nhìn Trác Phi Dương. Thấy hắn đã tỉnh. Ban đầu, Thư Phàm ngơ ngác nhìn hắn. Ngay sau đó, Thư Phàm nước mắt ràn rụa, run giọng hỏi: “Anh…anh không sao chứ? Anh thấy trong người thế nào? Có đau lắm không?”

Trác Phi Dương mỉm cười, lắc đầu trấn an Thư Phàm: “Tôi thấy trong người khỏe. Tuy hơi đau nhức một chút, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.”

Thư Phàm vẫn nước mắt nhạt nhoà trên khóe mi, miệng tự oán trách chính bản thân mình: “Tất cả là tại tôi. Nếu tôi nghe lời anh, sớm rời đi một chút, có lẽ hai chúng ta không rơi vào kết cục này.”

“Cô đừng nói thế.” Trác Phi Dương cười, nheo mắt nhìn Thư Phàm: “Dù chúng ta có thể thoát được hôm nay, nhưng không thể thoát được ngày mai. Đây là thử thách mà ông Trời bắt chúng ta phải trải qua.” Mặc dù đã không còn sức lực để nói chuyện, nhưng hắn vẫn giữ được thái độ điềm tĩnh và tinh thần vững vàng như núi.

Thư Phàm bị tinh thần, lời nói và nụ cười trên môi hắn cổ động. Gật đầu thật mạnh, Thư Phàm chân thành nói: “Kiếp này được gặp một người giống như anh, coi như tôi đã không sống uổng.”

Đôi mắt Trác Phi Dương trở nên thâm thúy, nụ cười trên môi hắn càng thêm rực rỡ giống như ánh mặt trời: “Nếu chúng ta phải chết ở đây, cô có hối hận không?” Một ánh sáng màu pha lê vừa mới lóe lên trong mắt Trác Phi Dương, rồi nhanh chóng biến mất.

Thư Phàm ngẩn người nhìn Trác Phi Dương. Mất một lúc lâu thật lâu, Thư Phàm cũng không thốt nổi nên lời. Thật lòng, Thư Phàm không biết phải trả lời Trác Phi Dương như thế nào. Chết thì ai mà chẳng sợ. Nhưng có một người sắp đối diện với cái chết gần trong gang tấc, hơn nữa phải chịu cảnh chết từ từ giống như Trác Phi Dương, mà vẫn ung dung coi như không. Thư Phàm thấy ngưỡng mộ và khâm phục tính cách quả cảm và gan dạ của hắn.

Thư Phàm mỉm cười, nụ cười tươi mát hơn gió xuân. Tuy là hơi tiếc nuối vì phải chết trẻ như thế này, hơn nữa còn không được hoàn thành tâm nguyện trở thành một bác sĩ tài giỏi, chữa được khỏi bệnh tật cho nhiều người, không còn cơ hội để gặp mặt người thân lần cuối.

Nhưng Thư Phàm thấy lòng mình thật ấm áp. Trong lúc khó khăn, đối diện với vấn đề sinh tử, có thể gặp được một người chí tình chí lý như Trác Phi Dương, Thư Phàm đã thấy mãn nguyện lắm rồi.

Nhìn nụ cười trên môi Thư Phàm, Trác Phi Dương đã hiểu Thư Phàm muốn nói gì. Đôi khi ánh mắt và nụ cười của một người còn quan trọng hơn cả những lời mà người đó muốn nói.

Dưới cát sâu, tay Trác Phi Dương siết chặt lấy tay Thư Phàm. Bốn mắt nhìn nhau, ý nghĩ tương thông, tình cảm dào dạt. Họ bắt đầu thấy chết không còn đáng sợ nữa, mà rất vui vẻ chờ đón cái chết đến với mình. Sống làm sao, thì chết như vậy. Mỗi người đều có con đường cần phải đi. Dù là ngắn hay dài, cũng phải cố gắng sống cho thật tốt, sống không uổng phí. Thư Phàm và Trác Phi Dương tự xét bản thân đã không sống uổng, không sống phí, tuy còn nhiều tâm nguyện chưa làm được, nhưng đối với họ thế là đã đủ rồi.

Bỗng… “Phạch!” , “Bạch!” Một sợi dây thừng khá dài được đàn chim thả trước mặt Thư Phàm và Trác Phi Dương.

Cả Thư Phàm và Trác Phi Dương sửng sốt hết nhìn sợi dây thừng lại quay sang nhìn vào mắt nhau. Cả hai không hiểu sợi dây thừng này từ đâu bay đến.

Lúc ngước mắt nhìn đàn chim đang bay lơ lửng trên không, và nhìn bọn thú lớn thú nhỏ đứng xung quanh hố cát. Nghe thấy tiếng kêu của con chim hải âu, cả hai mới hiểu con chim hải âu đã nhờ thú và chim muông sống trong rừng cứu sống mình.

Vừa cảm động vừa biết ơn con chim hải âu, Trác Phi Dương chuyển sợi dây cho Thư Phàm, miệng hối thúc: “Cô đi lên trước đi!”

“Không! Anh đi lên trước đi!” Nhớ Trác Phi Dương đang bị thương, Thư Phàm không muốn hắn bị ngâm lâu trong cát lún.

“Cô lên trước đi. Có như thế, cô mới giúp tôi được chứ?” Trác Phi Dương mỉm cười, động viên Thư Phàm.

Nghe Trác Phi Dương nói có lí, Thư Phàm nói nhanh: “Được rồi! Anh chờ tôi một chút. Khi nào tôi lên đến bờ, tôi sẽ cùng bọn thú trong rừng kéo anh lên.”

Thư Phàm nắm chặt lấy sợi dây thừng. Con chim hải âu kêu lên những tiếng kì lạ, bọn khỉ trong rừng cầm lấy sợi dây thừng, con kéo, con vòng qua gốc cây, lũ thỏ, và mấy con thú khác cũng giúp sức lũ khỉ kéo Thư Phàm lên.

Cả người và thú phải chật vật một lúc, mới lôi được Thư Phàm an toàn lên bờ. Lên đến nơi, không kịp nghỉ ngơi, Thư Phàm ngay lập
tức ném giây thừng định kéo Trác Phi Dương lên. Bốn phía đột nhiên vang lên những tiếng súng, tiếng bước chân chạy dồn dập, tiếng cành cây gãy, tiếng gió kêu rin rít bên tai.

Bọn thú trong rừng đã chạy trốn không còn thấy bóng, lúc này chỉ còn một mình Thư Phàm và con chim hải âu đậu trên vai.

Thư Phàm thất kinh. Tuy rằng sợ hãi muốn bỏ chạy, nhưng không thể để Trác Phi Dương đứng dưới cát lún.

“Cô chạy đi! Mặc kệ tôi!” Trác Phi Dương quát Thư Phàm, lòng hắn nóng như lửa đốt, ngữ khí trầm trọng, đôi mắt đục ngàu.

“Không được! Tôi phải cứu anh lên.” Thư Phàm quẹt nước mắt, ném sợi dây thừng về phía Trác Phi Dương.

Trác Phi Dương nửa muốn nắm lấy sợi dây thừng để Thư Phàm kéo lên. Nhưng lại nghĩ, nếu còn dùng dằng ở đây, thế nào Thư Phàm cũng phải chết chung cùng với mình, cuối cùng Trác Phi Dương chọn cách từ bỏ.

“Cô đi đi! Tôi xin cô. Tôi không muốn hai chúng ta chết chung ở đây.” Trác Phi Dương bi thương nhìn Thư Phàm, đôi mắt hắn dạt dào tình cảm. Hắn có nhiều lời muốn nói với Thư Phàm, nhưng không dám mở miệng nói gì cả. Hắn sợ mình sẽ biến thành một kẻ lợi dụng hoàn cảnh khó khăn của Thư Phàm để trở thành một ngư ông đắc lợi. Dù rằng hôm nay có thể hắn sẽ chết ở đây, nhưng hắn vẫn vui lòng vì điều đó. Hắn tuyệt không có một chút hối hận.

“Trác Phi Dương! Anh…” Thư Phàm bặm môi, nước mắt ràn rụa, lòng Thư Phàm đau như cắt, nỗi đau đã cứa sâu vào tim. Quá đau đớn, Thư Phàm cắn môi đến bật cả máu.

“Chạy đi! Đừng đứng ở đây nữa.” Trác Phi Dương bi phẫn gào lên, âm thanh của hắn chẳng khác gì một con thú bị tổn thương: “Cô định để hai chúng ta cùng nhau chết chung ở đây sao?” Trác Phi Dương cười, nụ cười thê lương: “Tôi không muốn chết cùng với cô. Chẳng phải cô căm ghét tôi vô lý bắt cóc và giam giữ cô là gì? Bây giờ có cơ hội, sao cô không chạy đi.”

Thư Phàm khóc, khóc như chưa bao giờ được khóc.

Tiếng súng nổ, tiếng bước chân chạy dồn dập, tiếng cành cây gãy càng lúc càng gần.

Trác Phi Dương nôn nóng, và lo sợ cho tính mạng của Thư Phàm đến nỗi, hắn lại gào lên: “Bạch Thư Phàm! Cô có nghe tôi nói gì không? Tại sao cô không chạy đi? Nếu cô vì nể ơn cứu mạng của tôi, xin cô hãy chạy đi. Tôi không muốn tính mạng của người con gái mà tôi phải đổi lấy mạng của mình để cứu lấy, mất trong tay người khác. Tôi xin cô, xin cô hãy chạy đi, chạy thật nhanh ra khỏi đây, tôi xin cô.” Càng nói Trác Phi Dương càng bi phẫn, khóe môi hắn chảy máu, đôi mắt hắn mãnh liệt chiếu thẳng vào mắt Thư Phàm. Vào giờ phút này, hắn đã biến thành một kẻ lạnh lùng và cao ngạo, ngay cả cái chết hắn cũng không để vào mắt.

“Chạy đi! Tôi xin cô. Nếu cô không chịu chạy, dù có phải làm quỷ tôi cũng không tha cho cô.” Trác Phi Dương lạnh lẽo nhìn Thư Phàm, ngữ khí băng lãnh, không cho phép Thư Phàm làm trái mệnh lệnh của hắn.

Thư Phàm đứng chôn chân một chỗ, mắt đau khổ nhìn hắn qua màn lệ. “Tất cả là lỗi của mình. Vì mình nên hắn mới rơi vào hoàn cảnh này.” Thư Phàm không ngừng tự trách, hai tay ôm lấy đầu.

“Bạch Thư Phàm! Sao cô vẫn còn đứng ở đấy?” Trác Phi Dương sôi máu quát thật to, âm thanh của hắn trấn động cả một góc rừng.

Thư Phàm thất kinh, hồn vía lên mây. Trước khi kịp suy nghĩ gì, Thư Phàm đã thất thểu chạy đi.

Trác Phi Dương mắt mờ mịt nhìn theo hình bóng của Thư Phàm. Mặc dù trong lòng hắn rất đau, đau đến không thể thở được, nhưng hắn vẫn mỉm cười, nụ cười thê lương và mất mát. Hắn hiểu đời này, kiếp này hắn cũng không thể có được Thư Phàm. Hắn mong Thư Phàm có thể thoát khỏi sự truy đuổi của bọn sát thủ, có thể may mắn thoát khỏi khu rừng âm u, đầy chướng khí này, mong rằng Hoàng Tuấn Kiệt sớm tìm được Thư Phàm và hai người sẽ sống hạnh phúc bên nhau. Còn hắn… Trác Phi Dương cười nhạt, nụ cười ảm đạm như khói lam chiều.

Chap 35:

Thư Phàm chạy và chạy, vừa chạy vừa khóc, bước thấp bước cao trên nền đất trơn trượt, nhấp nhô. Bộ quần áo màu trắng mặc trên người đã bị biến thành màu đen do nhuộm đất bùn, ngay cả khuôn mặt và tóc Thư Phàm cũng bị biến thành màu đen. Màu sắc trên thân thể Thư Phàm hòa lẫn với ánh sáng ảm đạm của khu rừng, tạo nên một bức tranh thật buồn tẻ, và thê lương. Người sống và người chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Người đang bị chôn chân đứng trong cát lún kia liệu có thể sống? Người đang thất thểu bỏ trốn, liệu có thể thoát khỏi sự truy lùng của bọn sát thủ?

Thư Phàm không biết, không muốn nghĩ gì cả. Đầu Thư Phàm rối quá, rối đến mức Thư Phàm chỉ biết khóc, nước mắt làm hoen bờ mi, làm mờ cảnh vật, khiến cho con đường mà Thư Phàm đang đi, càng lúc càng trở nên mông lung mờ ảo.

Thư Phàm hụt bước chân, ngã rầm xuống một chiếc hố do thú rừng đào. Tuy không sâu, cũng đủ khiến Thư Phàm đau hết mình mẩy.

Còn chưa kịp lấy lại tinh thần và kêu rên lên được tiếng nào. Tiếng súng “Đùng!” , “Đoàng!” lọt vào tai Thư Phàm. Bên tai Thư Phàm văng vẳng nghe tiếng quát, tiếng hò hét và tiếng cười khả ố của bọn sát thủ. Chúng đang vui mừng vì thấy Trác Phi Dương đang bị chôn sâu dưới cát lún, đang phẫn nộ vì không thấy người con gái đi cùng hắn đâu.

Thư Phàm bịt chặt miệng, nước mắt càng lúc tuôn ra càng nhiều. Lồng ngực bị bóp nghẹn, Thư Phàm không thể thở được. Trái tim Thư Phàm đau đớn, từng mũi từng mũi kim đang xuyên sâu vào tim. Thư Phàm không muốn hắn phải chết thay cho mình, không muốn hắn phải hy sinh tính mạng vì mình, càng không muốn mắc nợ ân tình của hắn.

“Không! Mình không muốn, ngàn vạn lần không muốn.” Thư Phàm cắn chặt môi, dòng màu đỏ chảy xuống khóe mép, mùi máu tanh khiến thần trí Thư Phàm thanh tỉnh đôi chút. “Nếu phải sống cả đời trong hối hận, thì thà rằng hôm nay mình chết cùng hắn, chết trong vui vẻ và thống khoái. Có thể mình ngốc, khi chọn một cái chết quá trẻ như thế này. Nhưng vẫn còn hơn biến thành một con rùa rụt cổ.”

Thư Phàm vò đầu bứt tóc, cố gắng nghĩ ra một cách gì đó để cứu Trác Phi Dương. Thư Phàm tự biết bản thân mình chân yếu tay mềm, không có vũ khí phòng thân, làm sao đấu lại gần mười tên sát thủ.

Nhìn xung quanh, Thư Phàm cố tìm ra thứ gì đó hữu dụng. Chim và thú trong rừng vì sợ tiếng súng và bước chân dồn dập của bọn sát thủ, đều đã tìm một chỗ nấp kín đáo. Cả khu rừng giờ chỉ nghe thấy tiếng gió thổi và tiếng hít thở dồn dập của Thư Phàm.

Ngẫm nghĩ một lúc, một tia sáng lóe lên trong đầu Thư Phàm. Khóe môi nhếch lên, hai tay siết thành nắm đấm, Thư Phàm nghiến răng, quyết tâm liều mạng với bọn chúng.

“Dù sao cuối cùng cũng phải chết, chỉ là chết trước hay chết sau thôi. Mình không sợ, tuyệt đối không sợ.” Tự an ủi và động viên mình xong, hít một hơi thật sâu, Thư Phàm bò ra khỏi chiếc hố do thú rừng đào.

Quần áo dính bết đất bùn, Thư Phàm trông đã nhem nhuốc rồi, bây giờ trông lại càng nhem nhuốc hơn. Quần áo và đầu tóc Thư Phàm không chỉ bết đất bùn còn dính thêm lá cây và cỏ khô.

Trườn như rắn qua bụi dậm, Thư Phàm cố bò lại gần hố cát mà mình vừa mới bỏ đi lúc nãy.

Nhìn thấy gần 10 tên sát thủ đứng xung quanh hố cát, dương súng vào người Trác Phi Dương, như chuẩn bị găm đạn liên tiếp vào người hắn. Thư Phàm thất kinh, xuýt hét to lên một tiếng. Cũng may, Thư Phàm ngay lập tức bịt chặt miệng, và nghiến chặt răng.

Cố gắng ngăn những tiếng hét phẫn uất và căm hận trong cổ họng, Thư Phàm để cho nước mắt không ngừng chảy, ngấm vào lòng bàn tay.

“Mình phải làm gì? Làm gì đây? Làm gì để cứu anh ấy? Cứu chính mình ra khỏi đây?” Thư Phàm hỏi chính bản thân mình, dằn vặt mình đến mức muốn đập đầu vào gốc cây để tự vẫn.

Con chim hải âu dùng móng cào cào vào vai Thư Phàm.

Thư Phàm đang đau khổ chồng chất, sớm đã không còn chú ý đến nỗi đau thế xác, không còn tâm trí để quan tâm đến cảnh vật xung quanh. Mắt Thư Phàm trừng trừng nhìn hình ảnh Trác Phi Dương đứng trong cát lún, ngạo nghễ nở một nụ cười.

Trong mắt hắn không có thê lương, không có nửa điểm tiếc nuối vì đã để cho Thư Phàm đi. Mà hình như hắn vui mừng vì hôm nay chỉ có mình hắn chết, vui mừng vì Thư Phàm kịp chạy đi trước khi bọn sát thủ đuổi kịp đến nơi. Tất cả những gì mà hắn có thể làm cho người con gái mà hắn yêu chỉ có thế thôi. Nếu có thể, hắn muốn tận tay giao trả Thư Phàm cho Hoàng Tuấn Kiệt. Nhưng hắn không thể, sinh mạng của hắn sắp kết thúc rồi.

Con chim hải âu tăng sức, móng chân nó đâm sâu vào bả vai Thư Phàm, mỏ nó chỗ vào mũi Thư Phàm. Bị đau, lúc này Thư Phàm mới chú ý đến nó.

Thư Phàm quay sang nhìn con hải âu, trong mắt ngập tràn lệ nóng, lòng bi thương khôn tả. Thư Phàm rất muốn lao lên, rất muốn cùng chết với Trác Phi Dương. Nhưng nhớ đến những gì mà hắn đã nói, lại không dám. Thư Phàm không muốn hắn thất vọng và căm ghét mình. Tính mạng của Thư Phàm là do hắn ba lần cứu, Thư Phàm không cho phép mình hy sinh một cách oan uổng và ngu ngốc.

Thư Phàm tự thề với lòng. Nếu bọn sát thủ kia dám nổ súng bắn chết Trác Phi Dương, thì còn sống ngày nào Thư Phàm nhất định sẽ thay Trác Phi Dương trả thù bọn chúng, sẽ khiến chúng sống không bằng chết.

Đôi mắt Thư Phàm lóe lên những tia nhìn tàn nhẫn và lạnh lẽo. Thư Phàm không muốn người khác gây tổn hại đến Trác Phi Dương. Trong lòng Thư Phàm không ngừng gào thét, không ngừng gọi tên Trác Phi Dương, không ngừng cầu nguyện cho hắn được bình an, cầu mong hắn không chết, cầu mong hắn còn sống trên đời. Vào giờ phút đối diện với sinh tử thế này, những kỉ niệm ngọt ngào và vui vẻ bên cạnh Trác Phi Dương ồ ạt kéo về. Trong trái tim của Thư Phàm, có cả xót thương, ngọt ngào và hạnh phúc, đan xen với những ý nghĩ kì lạ trước nay chưa từng có.

Con chim hải âu điên tiết cào cào mấy cái vào đầu Thư Phàm, mỏ nó quắp vào tóc Thư Phàm, liên tiếp giật giật mấy cái.

Thư Phàm bừng tỉnh, nhìn con chim hải âu.

Con chim hải ấy thấy Thư Phàm đã chịu chú ý đến mình. Nó khôn ngoan bay đến một chiếc tổ ong gần trên thân cây, cách chỗ Thư Phàm đang núp không xa.

Ban đầu, Thư Phàm không hiểu con chim hải âu lờn vờn bay gần tổ ong kia làm gì. Nhưng ngay sau đó, Thư Phàm bừng tỉnh đại ngộ. Một nụ cười tươi thắm nở trên môi Thư Phàm. Thư Phàm vui đến mức, muốn nhảy cẩng và hét ầm lên. Chợt nhớ ra mình đang lẩn trốn, đứng núp phía sau l
ưng và còn nhiệm vụ phải cứu Trác Phi Dương, nên cố đè nén âm thanh xuống thành tiếng muỗi kêu.

Dùng một chiếc que dài, Thư Phàm xiên từ đáy tổ ong vào đến giữa tổ ong. Phát hiện có kẻ địch xâm chiếm và có ý định cướp mất tổ của mình, những con ong vù vù bay ra ngoài.

Thư Phàm thích nghiên cứu thực vật, hơn nữa là một người ham học hỏi, ham đọc sách nên hiểu bọn ong không bao giờ đốt những người thân lấm toàn bùn đen. Chưa có lúc nào, Thư Phàm lại thấy may mắn như thế.

Đã có được tổ ong rồi, vấn đề là làm sao có thể ném tổ ong này vào người bọn chúng, mà không để bọn chúng phát hiện ra sự có mặt của mình. Thư Phàm đau đầu nghĩ, chau mày ủ dột.

Đột nhiên, bọn thú đứng núp gần chỗ Thư Phàm thò đầu ra khỏi hang. Đầu tiên là đàn chuột chũi, kế tiếp là mấy con nhím, mấy con thỏ, sau đó là đàn khỉ đứng lấp ló trên cành cây.

Thư Phàm há hốc mồm nhìn, hoàn toàn không hiểu lý do vì sao bọn thú đột nhiên sao lại chui ra khỏi chỗ nấp, hơn nữa chúng còn không sợ người lạ đang đứng gần chúng.

Tổ ong nhanh chóng được một con chim quắp vào chân, tiếp theo mấy con chim khác bay đến trợ giúp, dần dần có hơn mười con chim nâng tổ ong bay lên cao.

Khi Thư Phàm còn chưa định thần lại được, tiếng kêu giống như lợn bị chọc tiết của bọn sát thủ vang lên, cùng tiếng bay “vù vù” của lũ ong xông ra khỏi tổ.

Tiếng súng nổ, hòa cùng tiếng kêu của bọn sát thủ, tiếng chạy bình bịch của thú lớn thú nhỏ, tiếng chim vỗ cánh bay, tạo nên cảnh hỗn loạn chưa từng có trong khu rừng.

Bọn khỉ nấp trên cành cây dùng quả ném túi bụi vào người bọn sát thủ, tiếp theo đến lượt những thú nhỏ dưới mặt đất.

Thư Phàm ngồi ngây một chỗ, khuôn mặt dại ra, không thể nhận thức được chuyện gì đang diễn ra xung quanh mình. Tại sao bọn thú đột nhiên lại nổi điên lên tấn công bọn sát thủ, hơn nữa chúng còn rất đồng lòng, hành động một cách có tổ chức và trật tự?

Thư Phàm quay sang nhìn con chim hải âu đứng trên đỉnh đầu mình, không ngừng phát ra những tiếng kêu kì lạ. Bỗng dưng Thư Phàm hiểu ra tất cả. Bọn thú và chim muông trong rừng chịu giúp sức cứu Trác Phi Dương, chẳng qua là do con chim hải âu này.

Bị ong đốt cho tối tăm mặt mũi, bị chim ỉa bậy trên đầu, bị thú trong rừng ném trái cây và đất đá vào người. Ban đầu, bọn sát thủ còn giương súng bắn thị uy được vài phát, nhưng rất nhanh cơn đau đo ong đốt và đất đá ném vào người, khiến bọn chúng vừa bắn súng lung tung, vừa ôm đầu chạy trối chết.

Bọn ong và thú trong rừng không dễ dàng buông tha cho bọn sát thủ như thế. Chúng liên tục tấn công bọn chúng đến khi bọn sát thủ chạy bán mạng, cách xa đầm lấy hơn một cây số, mới chịu ngừng cuộc tấn công.

Ngay sau khi bọn sát thủ bỏ chạy, Thư Phàm cẩn thận ngó trước ngó sau. Thấy tình hình tạm yên ổn, Thư Phàm nhanh chóng chạy ra khỏi chỗ nấp, vứt dây thừng cho Trác Phi Dương, miệng hối thúc: “Mau! Mau cầm lấy dây thừng, để tôi kéo anh lên.”

Trác Phi Dương kinh ngạc nhìn Thư Phàm không chớp mắt. Nụ cười trên môi hắn chưa có lúc nào lại sáng chói và ấm áp như thế. Hắn vui không phải vì hắn chưa chết, mà vui vì Thư Phàm không sao và còn quay về đây cứu hắn.

Trác Phi Dương run run nắm lấy sợi dây thừng, để Thư Phàm và bọn thú trong rừng kéo lên.

Khi Trác Phi Dương an toàn leo lên đến bờ, Thư Phàm vừa khóc, vừa cười, kích động và sung sướng ôm chặt lấy Trác Phi Dương, đầu vùi vào ngực hắn.

Trác Phi Dương vòng tay ôm chặt lấy Thư Phàm. Hạnh phúc ùa về trong đáy mắt, khuôn mặt, nụ cười và trái tim hắn. Hắn đã yêu, thật sự rất yêu Thư Phàm. Biết rằng hắn chỉ yêu đơn phương, nhưng hắn không hối hận, cũng không tiếc nuối. Hắn hạnh phúc và sung sướng vì cuối cùng hắn cũng tìm được người con gái xứng đáng với tình yêu mà hắn đã trao.

“Đi thôi!” Trác Phi Dương khàn giọng bảo Thư Phàm.

“Ừ, đi thôi.” Thư Phàm ngước mắt nhìn Trác Phi Dương, nụ cười tươi tắn nở trên môi.

Cả hai vừa trở về từ quỷ môn quan, họ đều hiểu cuộc sống có giá trị và quý báu nhiều như thế nào.

Trác Phi Dương lồng năm ngón tay vào năm ngón tay Thư Phàm. Vừa đi vừa chạy, nụ cười vẫn nở trên môi họ, ánh mắt của cả hai thật sáng. Họ vững tin có thể thoát ra khỏi đây, có thể an toàn trở về nhà, trở về nơi họ thuộc về. Không chỉ một mình Trác Phi Dương không thấy hối hận, mà ngay cả Thư Phàm cũng không. Thư Phàm không hề hối hận vì đã quen biết hắn, cùng hắn trải qua nhiều gian nan thử thách, mà Thư Phàm phải cảm ơn Thượng đế đã cho mình có cơ hội được thử thách, được mở rộng tầm nhìn, mở rộng kiến thức về nhân sinh quan của mình.

Lúc bọn sát thủ quay trở lại đầm lầy, Trác Phi Dương và Thư Phàm sớm đã cao chạy xa bay. Bọn chúng giận dữ gầm lên, dùng súng liên tiếp bắn ra xung quanh. Hơn bảy giờ tối, Vũ Gia Minh hẹn gặp Hoàng Tuấn Kiệt tại một quán bar khá nổi tiếng. Quán bar này là do Vũ Gia Minh làm chủ, nên không sợ người ngoài nghe lén được cuộc nói chuyện của cả hai. Chính vì cuộc gặp này hết sức riêng tư và cơ mật nên Vũ Gia Minh mới không hẹn gặp Hoàng Tuấn Kiệt tại một nhà hàng hay một quán bar nào khác.

Đúng giờ, Hoàng Tuấn Kiệt được hai vệ sĩ hộ tống đến quán bar Thượng Đế của Vũ Gia Minh.

Chờ vệ sĩ mở cửa cho mình, Hoàng Tuấn Kiệt bước xuống. Ngước mắt nhìn bảng hiệu nhấp nháy đèn màu, chữ được tô sơn son thiếp vàng, đề tên: Thượng Đế, Hoàng Tuấn Kiệt cau mày. Hắn rất chán ghét những nơi ăn chơi trác táng, nhất là những quán bar và vũ trường. Lẽ ra hắn không định đến, nhưng khi nghe ngữ khí có vẻ trầm trọng và tỏ vẻ bí mật của Vũ Gia Minh, sau khi suy nghĩ kĩ, hắn lại đến.

Hoàng Tuấn Kiệt cùng hai vệ sĩ bước lên bậc thềm vào quán.

Trước cửa quán có vô số những quý ông, trong những bộ vét đắt tiền, những quý bà trong những bộ đầm bó sát quyến rũ, đầy đủ sắc màu.

Sự xuất hiện của Hoàng Tuấn Kiệt cùng hai người đàn ông trong trang phục vét đen, vóc dáng cao to, khuôn mặt tuấn tú đã thu hút ánh mắt nhìn của các quý bà và các quý ông. Tại quán bar Thượng Đế không chỉ có những quý bà đến tìm đàn ông, mà ngay cả các quý ông cũng đến tìm đàn ông. Ở đây không phân biệt người bình thường, và người đồng tính, nên ai cũng có thể vào, chỉ cần có thẻ, và trở thành khách VIP của quán. Các kinh doanh độc đáo của Vũ Gia Minh, đã thu hút được rất nhiều khách sộp, mỗi năm hắn thu được rất nhiều tiền.

Thật ra, với một kẻ lắm tiền nhiều của như hắn, đâu cần bon chen mở quán bar làm gì. Nhưng cũng giống như cách kinh doanh của gia đình nhà họ Hoàng, gia đình nhà họ Vũ cũng không trong sạch gì. Có thể nói, họ làm giàu nhờ những vụ làm ăn phi pháp và biết lợi dụng vào bọn đàn em để đi lên.

Hoàng Tuấn Kiệt vừa đặt chân vào cửa quán, một người đàn ông hơn 30 tuổi, mặc áo đuôi tôm màu trắng bước lại gần, hơi khom người, anh ta lịch sự nói: “Cậu là Hoàng Tuấn Kiệt?”

Hoàng Tuấn Kiệt khẽ nhếch mép, môi mấp máy: “Là tôi.”

“Cậu chủ cho mời.” Ngươi đàn ông hơn 30 tuổi, chìa tay, lễ độ mời Hoàng Tuấn Kiệt đi theo mình.

Hoàng Tuấn Kiệt ung dung đi theo anh ta, chân sải những bước thật dài, dáng người thẳng tắp, mắt không ngó ngang ngó dọc.

Mọi người đứng trong quán vì sự xuất hiện của ba người đàn ông lạ mặt, đã khiến họ tò mò và hiếu kì nhìn không chớp mắt. Mãi đến khi Hoàng Tuấn Kiệt khuất sau cánh cửa gỗ, họ mới quay sang thì thầm to nhỏ với nhau.

Trong số họ ai cũng muốn biết Hoàng Tuấn Kiệt là ai, là nhân vật lợi hại đến mức độ nào, mà được ông chủ của quán bar mời vào phòng riêng. Có người còn hiểu lầm cho rằng Hoàng Tuấn Kiệt là tình nhân của Vũ Gia Minh. Điều này cũng không thể trách được họ lắm lời, nói sai. Vũ Gia Minh chẳng những xinh đẹp hơn một nữ tử, hơn nữa từ cơ thể, ánh mắt và nụ cười của hắn luôn toát ra vẻ tà khí, nên họ chỉ dám đứng nhìn từ xa.

“Cạch!” Cánh cửa phòng được hé mở rộng sang một bên, đủ chỗ cho một mình Hoàng Tuấn Kiệt bước vào trong, còn hai người vệ sĩ đi theo hộ tống đứng ở bên ngoài.

Hai người vệ sĩ vì lo cho sự an toàn của Hoàng Tuấn Kiệt, định phá cửa xông vào, nhưng Hoàng Tuấn Kiệt phất tay, lạnh lùng nói: “Hai người đứng đợi tôi ngoài này. Một mình tôi vào là được rồi.”

“Nhưng mà cậu chủ…” Hai người đồng thanh nói. Họ không yên tâm để một mình Hoàng Tuấn Kiệt đi vào trong phòng.

“Nghe lời tôi đi.” Hoàng Tuấn Kiệt không nói nhiều lời, chân tự động bước vào trong phòng.

Cánh cửa đóng lại, ngăn cản tiếng nói chuyện, tiếng cười và tiếng nhạc đinh tai nhức óc ở bên ngoài.

Hoàng Tuấn Kiệt thật sự không hiểu vì lý do gì Vũ Gia Minh không hẹn mình tại nhà riêng của hắn, mà lại hẹn gặp ở một nơi ồn ào và xô bồ, dễ làm tấm bia cho mọi người nhìn vào thế này.

“Đã đến rồi.” Vũ Gia Minh lười biếng ngồi trên ghế sô pha, đáy ly rượu màu hổ phách xoay xoay trong lòng bàn tay, đầu không ngẩng lên nhìn Hoàng Tuấn Kiệt.

“Đến rồi.” Hoàng Tuấn Kiệt nhàn nhạt đáp lại, ngồi xuống đối diện với Vũ Gia Minh.

Nhìn chiếc ly rỗng trên bàn, như thể có ý chờ đợi mình đến, khóe môi Hoàng Tuấn Kiệt nhếch lên thành một nụ cười nhạt.

“Cậu có biết là tôi ghét nhất nụ cười nửa miệng của cậu không hả? Nếu đã không thích cười thì đừng có cười.” Vũ Gia Minh cau mày, trừng mắt nhìn nụ cười như có như không trên môi Hoàng Tuấn Kiệt.

“Tôi thích cười thế nào là việc của tôi. Cậu tốt nhất đừng chõ mũi vào chuyện của tôi.” Hoàng Tuấn Kiệt cảnh cáo Vũ Gia Minh. Làm bạn bao lâu nay, Hoàng Tuấn Kiệt quá hiểu rõ tính cách thâm hiểu của Vũ Gia Minh, đặc biệt là miệng lưỡi không xương độc như rắn rết của hắn. Nhiều khi Hoàng Tuấn Kiệt cho rằng Vũ Gia Minh là đàn bà, bị sinh nhầm thành đàn ông, nến tính cách của hắn mới biến thái như thế.

Nhìn ánh mắt phun ra lửa giận của Vũ Gia Minh, Hoàng Tuấn Kiệt cười thầm. “Nếu để hắn mà nghe được những gì mà mình vừa mới nghĩ trong đầu, thì đã to chuyện rồi.”

“Cậu đang nghĩ gì đừng tưởng tôi không biết.” Vũ Gia Minh nghiến răng nghiến lợi, tròng mắt có hai ngọn lửa bốc cao ngùn ngụt.

Hoàng Tuấn Kiệt chú ý đến thái độ nóng nảy khác thường của Vũ Gia Minh: “Trong mấy ngày vừa qua, đã xảy ra chuyện gì với cậu đúng không?”

Vũ Gia Minh nốc một hơi cạn sạch nốt số rượu trong ly.

“Cạch!” Ly rượu bị đặt mạnh xuống bàn. Cả cơ thể và ánh mắt Vũ Gia Minh đều to
át ra mùi nguy hiểm. Nhìn hắn lúc này như thể hắn đang chuẩn bị đi đòi mạng ai đó.

“Nào có chuyện gì thì cậu nói đi, tôi không có nhiều thời gian.” Hoàng Tuấn Kiệt rót rượu ra ly, tay cầm ly rượu khẽ lắc cho chất rượu hòa tan vào nhau.

Vũ Gia Minh chăm chú nhìn Hoàng Tuấn Kiệt một lúc lâu. Sau đó đột nhiên hắn nở một nụ cười: “Nghe nói cậu vừa mới trở về từ cửa môn quan?”

Hoàng Tuấn Kiệt lừ mắt nhìn Vũ Gia Minh. Nhấm một ngụm rượu trong ly, hắn cười khẩy, hỏi Vũ Gia Minh: “Cậu gọi điện mời tôi đến đây chỉ để hỏi tôi câu này thôi sao?”

Vũ Gia Minh điên tiết muốn quát ầm lên, nhưng hắn nhanh chóng dẹp bỏ cơn giận của mình. Dù sao công việc chính vẫn cần thiết hơn.

“Cậu đã điều tra ra được ai là người đứng đằng sau lưng thuê sát thủ giết chết cậu chưa?” Vũ Gia Minh sải rộng tay ra hai bên thành ghế, chân gác lên bàn. Cách ngồi của hắn vừa giống một ông chủ lớn, vừa giống một tên vô lại học đòi làm người lớn.

Đối với hành động không coi ai ra gì của Vũ Gia Minh, Hoàng Tuấn Kiệt đã sớm quen, nên không buồn chấp.

“Chưa. Cậu hỏi để làm gì?” Hoàng Tuấn Kiệt nheo mắt, hừ giọng nói tiếp: “Tôi đang cho rằng chính cậu là người đã thuê sát thủ giết chết tôi.”

Vũ Gia Minh phá ra cười, hăn cười đến chảy cả nước mắt, cả đời hắn cũng chưa từng cười thống khoái như thế. Hình như hắn cho những lời nói của Hoàng Tuấn Kiệt là một vở hài kịch.

Hoàng Tuấn Kiệt chau mày. Mặc dù bực bội, muốn đấm vỡ mặt Vũ Gia Minh, nhưng vẫn ngồi im uống nốt ly rượu màu hổ phách trên tay.

Khi đã cười đủ sảng khoái rồi, Vũ Gia Minh dừng lại, tay lau khóe mắt, hắn vừa cười ha ha vừa nói: “Đây là câu kết luận khôi hài nhất mà tôi từng nghe.” Đang cười, bỗng dưng Vũ Gia Minh dừng lại. Hắn khôi phục khuôn mặt băng lãnh, nghiêm giọng bảo Hoàng Tuấn Kiệt: “Tôi không thuê sát thủ giết cậu. Cậu tin hay không thì tùy.”

“Tôi tin.” Hoàng Tuấn Kiệt nói, ngữ khí chắc nịch, không có một chút nghi ngờ. Hắn biết tính cách của Vũ Gia Minh. Tuy rằng không có việc xấu gì mà Vũ Gia Minh chưa từng làm, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện thuê sát thủ giết người, hơn nữa người đó còn là đối thủ và là bạn thân của hắn. Một kẻ tự cao tự đại như Vũ Gia Minh, làm sao có thể để mất một đối thủ xứng tầm với mình.

“Cậu tin?” Vũ Gia Minh trợn mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt bằng vẻ mặt không thể tin được. Có lẽ hắn không ngờ là Hoàng Tuấn Kiệt lại trả lời nhanh như thế.

“Tôi tin.” Hoàng Tuấn Kiệt gật đầu, nói lại lần thứ hai, nụ cười nhàn nhạt nở trên môi hắn.

Vũ Gia Minh sau mấy giây bất ngờ, hắn bật cười. Một khẩu súng đặt chuẩn xác vào thái dương Hoàng Tuấn Kiệt: “Bây giờ cậu còn dám nói là tin tôi nữa không?”

“Tôi tin.” Nụ cười nhàn nhàn vẫn nở trên môi Hoàng Tuấn Kiệt. Hắn ung dung và bình thản chắt rượu ra ly, tao nhã nhấp từng ngụm nhỏ, hoàn toàn không quan tâm đến khẩu súng đang đặt đúng vào thái dương mình có thể bóp cò bất cứ lúc nào.

Chơi đùa một lúc, không thấy Hoàng Tuấn Kiệt có phản ứng gì, hơn nữa vẻ mặt của hắn vẫn ung dung bình thản, như có như không, Vũ Gia Minh lên giọng đe dọa: “Cậu mà không trả lời thành thật, đừng trách tôi độc ác.”

Hoàng Tuấn Kiệt đặt ly rượu xuống bàn. Lúc này hắn mới ngước mắt nhìn vào mắt Vũ Gia Minh: “Cậu khẳng định là muốn chơi với tôi?”

“Khẳng định.” Vũ Gia Minh tự tin đáp.

Chỉ trong nháy mắt, một khẩu súng màu xám đen đặt đúng vào thái dương Vũ Gia Minh, Hoàng Tuấn Kiệt cười hỏi: “Như thế đã đủ chưa?”

Vũ Gia Minh thu lại khẩu súng, hắn ngửa cổ ra đằng sau ghế, miệng cười sằng sặc.

Hoàng Tuấn Kiệt lắc đầu ngán ngẩm. Tính cách đùa giai của Vũ Gia Minh vĩnh viễn cũng không thể thay đổi được. Ý nghĩ hắn là con gái bị sinh nhầm thành con trai lại xuất hiện trong đầu của Hoàng Tuấn Kiệt.

“Nói đi! Cậu gọi tôi đến đây làm gì?” Đút súng vào túi áo khoác, vừa thưởng thức ly rượu, Hoàng Tuấn Kiệt vừa hỏi Vũ Gia Minh.

“Tôi muốn làm một giao dịch với cậu.” Vũ Gia Minh thôi không còn cười nữa, hắn trở nên nghiêm túc một cách khác thường.

“Giao dịch? Giao dịch gì?” Hoàng Tuấn Kiệt chờ nghe Vũ Gia Minh nói tiếp.

“Tôi sẽ giúp cậu cho thông tin về nơi giam giữ của Thư Phàm, với điều kiện cậu giúp tôi thắng được vụ làm ăn với nhà họ Đào lần này.” Vũ Gia Minh nhìn vào mắt Hoàng Tuấn Kiệt, nói ra từng lời từng chữ.

Chiếc ly thủy tinh trên tay Hoàng Tuấn Kiệt gần như vỡ nát, lòng hắn kích động mãi không thôi, cơ thể hắn run rẩy khi nghe Vũ Gia Minh nhắc đến Thư Phàm.

“Cậu biết Thư Phàm đang ở đâu?” Hoàng Tuấn Kiệt cố đè nén niềm vui sướng đang hân hoan chảy trong từng mạch máu và tế bảo để hỏi lại Vũ Gia Minh.

“Tất nhiên là tôi phải biết Thư Phàm đang ở đâu, mới dám bàn chuyện làm ăn với cậu chứ?” Vũ Gia Minh cười lạnh, tay bưng ly rượu.

“Cậu muốn tôi rút lui khỏi cuộc đấu thầu lần này?” Hoàng Tuấn Kiệt nheo mắt nhìn Vũ Gia Minh. Biết rằng Vũ Gia Minh không bao giờ chịu thiệt khi làm bất cứ chuyện gì, nên hắn cũng không hy vọng Vũ Gia Minh nhường cho mình bất cứ thứ gì.

Vũ Gia Minh cười, nói ra kế hoạch của mình.

“…” Hoàng Tuấn Kiệt im lặng, lắng nghe Vũ Gia Minh nói. Mặc dù hắn không hiểu lý do vì sao Vũ Gia Minh lại chủ động muốn hợp tác làm ăn với hắn trong lần này. Nhưng khi nhìn vào ánh mắt căm phẫn của Vũ Gia Minh, Hoàng Tuấn Kiệt đoán chuyện này nhất định có liên quan đến Tú Linh.

Đối với Hoàng Tuấn Kiệt tính mạng của Thư Phàm quan trọng hơn tiền bạc, nên hắn không chần chờ, đã đáp ứng: “Tôi đồng ý. Chỉ cần nói cho tôi biết, hiện giờ Thư Phàm đang ở đâu.”

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Trường Cấp 2 Có Hồn Ma
Em Là Để Yêu Thương
Hiện tượng đồng âm
Nhất Dương Chỉ
Nơi Ấy…Ngoảnh Lại