“Được thôi! Chờ một chút!” Hoàng Tuấn Kiệt nghe thấy tiếng máy điện thoại dè dè, tiếp theo hắn loáng thoáng nghe được giọng hai người đàn ông đang trao đổi với nhau.
Gần một phút sau, người đàn ông lạ mặt bảo Hoàng Tuấn Kiệt: “Có gì thì mày nói nhanh lên. Đừng nhiều lời!” Hắn ta chuyển máy cho một người có hơi thở hồng hộc ở bên cạnh.
Hoàng Tuấn Kiệt chăm chú lắng nghe, tất cả các thớ cơ trong cơ thể hắn đều căng cứng như sắp đứt. Hắn đã nôn nóng đến cực điểm, cuối cùng hắn cũng có thể nói chuyện với Thư Phàm.
Chỉ cần nghĩ đến việc, cho đến hiện giờ Thư Phàm vẫn còn bình an vô sự, Hoàng Tuấn Kiệt chưa bao giờ thấy hạnh phúc và sung sướng như thế. Hắn phát thệ với lòng là bằng mọi giá hắn phải cứu thoát được Thư Phàm khỏi giam cầm của bọn người xấu.
“Nói đi!” Người đàn ông lạ mặt quát người đang nửa ngồi nửa quỳ bên cạnh.
Hoàng Tuấn Kiệt nghe được tiếng nức nở của một người phụ nữ. Tiếp theo, cô gái run giọng nói: “Hoàng…Hoàng Tuấn Kiệt!”
Hoàng Tuấn Kiệt cau mày, khuôn mặt trầm xuống. Tiếng loa lè dè trong máy điện thoại khiến hắn không nghe rõ được giọng của cô gái. Nghe thấy tiếng khóc đứt quãng, nức nở của cô ta, lòng Hoàng Tuấn Kiệt đau đớn tựa kim đâm. Hắn ngàn vạn lần không muốn Thư Phàm phải chịu bất cứ thương tổn gì.
“Thư Phàm!” Hoàng Tuấn Kiệt khàn giọng, kích động đứng bật dậy: “Em không sao chứ? Họ có làm gì em không?”
“Hoàng…Hoàng Tuấn Kiệt! Đừng…đừng đến đây.” Tiếng chuông điện thoại bị ngắt quãng, người đàn ông lạ mặt thô lỗ cướp điện thoại di động trên tay cô gái. Hoàng Tuấn Kiệt nghe tiếng “Bốp!” rõ mồn một trong ống nghe.
“Thư Phàm đã bị đánh!” Hoàng Tuấn Kiệt siết chặt tay, mắt nổi lửa. Lòng thù hận và căm ghét trong hắn càng lúc càng sâu.
“Mày đã nghe rõ rồi đấy! Hiện giờ mạng sống của con bé này hoàn toàn phụ thuộc vào mày. Mày đến hay không là tùy mày, bọn tao không ép.” Nói xong, người đàn ông lạ mặt thô bạo cúp máy.
Hoàng Tuấn Kiệt đứng đông cứng giữa nhà, chân dính chặt vào tấm thảm. Phải mất hơn gần một phút, đại não hắn mới phân tích được tình hiện tại, mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Thư Phàm thật sự bị bọn xấu bắt nhốt. Bọn chúng đã sử dụng điện thoại của Thư Phàm để gọi điện cho mình và yêu cầu mình đến bến cảng, nếu không tính mạng của Thư Phàm sẽ kết thúc.”
Hoàng Tuấn Kiệt vứt điện thoại trên bàn, cầm chìa khóa ô tô, giắt khẩu súng ngắn vào đai lưng, không kịp báo hiệu cho vệ sĩ, hắn lao ra khỏi nhà.
Đi thang máy xuống tầng trệt lấy xe ô tô màu xám, hắn phóng như bay trên đường, tốc độ vượt qua mức quy định. Bình thường, hắn sẽ không lái xe bạt mạng thế này, nhưng Thư Phàm đang chờ hắn đến cứu, hắn đâu còn tâm trí để ý đến chuyện khác.
Chưa đầy mười phút sau, Hoàng Tuấn Kiệt đã lái xe đến bến cảng. Đến nơi rồi, hắn mới thấy chuyện này có gì đó không ổn. Thứ nhất, giọng n
ói của cô gái trong điện thoại chưa chắc đã là của Thư Phàm. Thứ hai, hắn không hiểu lý do vì sao, bắt cóc Thư Phàm đã lâu như vậy rồi, tại sao chúng không gọi điện cho hắn ngay lập tức, để uy hiếp hắn, mà đến hôm nay mới gọi?
Càng nghĩ Hoàng Tuấn Kiệt càng thấy không ổn. Hắn linh cảm đây là một cái bẫy do bọn sát thủ dựng lên, để thủ tiêu hắn. Tuy hắn hối hận đã hấp tấp vội vàng, phóng xe như bay đến đây, mà không suy nghĩ gì. Nhưng vào lúc này, có hối hận cũng đã muộn và biết đâu người con gái đó chính là Thư Phàm thì sao. Hắn không muốn phải sống trong ăn năn hối hận và dằn vặt như trong hơn nửa tháng vừa qua nữa. Thà rằng, hắn nhầm nhưng mà xác định được người đó không phải là Thư Phàm, còn hơn, hắn nhát gan không đến và Thư Phàm gặp nạn.
Siết chặt vô lăng tay lái, hít một hơi thật sâu, thở ra, Hoàng Tuấn Kiệt mở cửa xe ô tô.
Một họng súng đen ngòm đặt chuẩn xác vào thái dương Hoàng Tuấn Kiệt. Hai tay Hoàng Tuấn Kiệt dơ lên cao. Đã đến tận đây rồi, hắn phải tùy cơ ứng biến.
“Anh đến một mình?” Người đàn ông lạ mặt đeo kính mát màu đen, mặt áo choàng màu xám dài đến ngang bắp chân, lạnh lùng hỏi. Nhìn ông ta giống như ma quỷ chuẩn bị lấy mạng người khác.
“Tôi đến một mình.” Hoàng Tuấn Kiệt bình tĩnh trả lời: “Thư Phàm đâu?”
“Đi vào trong kia.” Người đàn ông lạ mặt thúc họng súng vào mạng sườn Hoàng Tuấn Kiệt, hàm ý bảo hắn bước đi.
Hoàng Tuấn Kiệt chậm rãi bước, bước chân vững trãi, cơ thể hoàn toàn thả lỏng. Là một người từng vào sinh ra tử, đã từng đối diện với cái chết không biết bao nhiêu lần, hắn đã tự rèn luyện cho mình một ý chí sắt đá, và tinh thần thép.
Bất ngờ, Hoàng Tuấn Kiệt bị đánh mạnh vào đầu từ phía sau. Hắn choáng váng, lảo đảo, ngã phịch xuống mặt sàn gỗ lạnh giá của bến cảng.
Trong bóng tối, người đàn ông thứ hai bước ra. Cả hai nhanh chóng khiêng cơ thể mềm nhũn của Hoàng Tuấn Kiệt đi. Bọn họ nhốt Hoàng Tuấn Kiệt vào một chiếc thùng gỗ, chỉ chừa một lỗ thủng nhỏ để thở.
Nửa mơ nửa tỉnh, Hoàng Tuấn Kiệt nghe thấy tiếng ca nô kêu phành phạch, tiếng nước khua dưới gầm cầu. Mới thanh tỉnh được một chút, Hoàng Tuấn Kiệt lại ngất đi.
Hai người đàn ông lạ mặt lái ca nô đi, càng lúc càng xa. Đến khi thành phố bị bỏ lại phía sau, chiếc ca nô lướt ra hướng biển.
Ra giữa biển, xác định không có một bóng người, thần không hay quỷ không biết, hai người đàn ông ném thùng gỗ xuống biển. Họ độc ác muốn Hoàng Tuấn Kiệt nếm trải cảm giác chết từ từ, chết vì không có không khí để thở, chết vì ngạt nước biển, và làm mồi cho cá.
Chiếc thùng gỗ dập dềnh trôi trên mặt biển. Từng đợt sóng đánh vào thành thùng gỗ, các thớ gỗ ngấm nước dần dần, lỗ thủng nhỏ trên đỉnh thùng gỗ bị đảo lộn xuống phía dưới, nước dần dần tràn vào trong. Hoàng Tuấn Kiệt vẫn mê man bất tỉnh, hoàn toàn không biết mình đang bị nhốt trong một chiếc thùng gỗ, đang dập dềnh trôi giữa biển, và không biết cái chết đang đến gần. Chiếc thuyền gỗ trôi dập dềnh trên mặt biển, càng trôi càng xa, nước tràn vào trong thùng gỗ càng lúc càng nhiều. Sóng biển nhấp nhô khiến chiếc thùng gỗ lộn lên lộn xuống, lộn từ đầu xuống đỉnh, lại lộn vòng ngược trở lại. Hoàng Tuấn Kiệt thân thể va đập mạnh vào thùng gỗ, những tiếng “bộp bộp” , “rào rào” không ngừng vang lên. Đầu Hoàng Tuấn Kiệt đập bôm bốp vào thành gỗ. Những cục u nho nhỏ đã nổi lên khắp người.
Khi nước biển tràn vào đến gần già nửa thùng gỗ, Hoàng Tuấn Kiệt do sặc nước đã tỉnh lại. Từ trong mơ hồ, thần trí nửa tỉnh nửa mơ, chớp chớp mắt mấy cái, Hoàng Tuấn Kiệt giật mình, tay sờ soạn xung quanh thùng gỗ. Phải mất một lúc, Hoàng Tuấn Kiệt mới xác định được hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc của mình.
Sau khi đã xác định được, mình bị bọn sát thủ lừa đến bến cảng, đánh bất tỉnh nhân sự, nhét vào thùng gỗ, rồi đem ném xuống biển, Hoàng Tuấn Kiệt nhếch mép cười nhạt. Số phận của hắn luôn không may mắn như thế. Tuy nhiên, hắn không lấy thế làm buồn hay chán nản. Đối với hắn, chết thì có là gì.
Luồn tay vào trong thắt lưng, Hoàng Tuấn Kiệt kiểm tra xem khẩu súng ngắn giắt vào đai lưng có còn không? Thấy tay trống không, Hoàng Tuấn Kiệt thở dài ngán ngẩm. Có thể trong lúc bất tỉnh nhân sự, bọn sát thủ đã lục lọi trên người hắn, đã lấy đi khẩu súng ngắn. Không có súng, không có dao, Hoàng Tuấn Kiệt không thể phá vỡ thùng gỗ.
Dùng tay và chân, Hoàng Tuấn Kiệt định đập nát chiếc thùng gỗ, nhưng suy nghĩ kĩ lại, hắn thấy không nên. Hiện giờ hắn đang trôi nổi trên mặt biển, chiếc thùng gỗ này tuy rằng đang bị rò rỉ, nhưng ít ra vẫn còn đảm bảo, hắn còn sống thêm được một lúc, nếu phá vỡ chiếc thùng gỗ xông ra ngoài, hắn sẽ sớm làm mồi cho cá.
Đằng nào cũng phải chết, chỉ là chết nhanh hay chết chậm, Hoàng Tuấn Kiệt luồn tay vào tóc, dựa đầu vào thành gỗ, đầu miên man nghĩ ngợi. Hắn không sợ chết, cũng tuyệt không hối hận vì đã đến bến cảng. Hắn chỉ thấy tiếc nuối vì không cứu được Thư Phàm, và không còn cơ hội để gặp lại Thư Phàm nữa.
Lúc đối diện với cái chết, Hoàng Tuấn Kiệt không nghĩ về bất cứ ai, người đầu tiên mà hắn nghĩ đến là Thư Phàm. Hắn nhớ Thư Phàm, rất nhớ. Hắn nhận ra tình cảm mà hắn dành cho Thư Phàm đã quá sâu đậm. Hắn đã yêu Thư Phàm mất rồi.
Sờ lên trái tim mình, Hoàng Tuấn Kiệt nhắm mắt lại, miệng thì thầm: “Thư Phàm! Thư Phàm!”
Từng giây từng phút trôi qua, đến giờ đối diện với sinh tử, Hoàng Tuấn Kiệt chỉ có một mong ước duy nhất là Thư Phàm được bình an và vô sự. Hắn không cầu mong cho hắn sống, mà chỉ cầu Thư Phàm không có việc gì.
Những việc mà hắn có thể làm cho Thư Phàm vào giờ phút này chỉ có như thế thôi. Sinh mệnh của hắn cũng sắp đến lúc kết thúc rồi.
“Ùng ục!” Nước biển đã ngập đến gần đỉnh nóc thùng gỗ. Hoàng Tuấn Kiệt thở dài, cố gắng dùng hết sức lực đập mạnh vào thành gỗ. Có thể phải làm mồi cho cá cũng được, hắn không muốn chết vì ngạt và chết vì phải uống no nước biển.
“Ùng ục…” Hoàng Tuấn Kiệt hít một hơi thật dài, đề khí, hắn liên tiếp đá mạnh vào thành gỗ. Trên thân thể hắn túa ra nhiều máu tươi. Bàn tay hắn đã xây sát nhiều chỗ, chân hắn gần như gãy lìa, còn vết thương trên bụng lại rách toạc.
Thái dương ló dạng trên bầu trời, những tia sáng yếu ớt đầu tiên trong ngày đang dần tỏ rạng. Chiếc thùng gỗ vẫn trôi dập dềnh trên mặt biển. Bên trong thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng: “bốp bốp” và “ùng ục.”
Một chiếc thuyền du lịch màu trắng lướt trên mặt biển. Ngoài lan can, một cô gái mặc một chiếc váy hoa dài đến ngang bắp chân, mái tóc dài đến ngang vai, xõa tung bay trong gió, khuôn mặt thon dài, nước da trắng mịn như men sứ, dáng vẻ phảng phất, u buồn và cô đơn, đang đứng ngắm cảnh, mắt dõi nhìn về phương trời xa. Cô gái đang nhớ đến một người đàn ông, nhớ đến một người, mà cô gái biết rằng sẽ không bao giờ đáp lại tình cảm của mình. Cô gái nở một nụ cười buồn, khóe mắt long lanh lệ.
Đột nhiên tiếng nói của thuyền trưởng, khiến cô gái chú ý: “Cô chủ! Hình như trên mặt biển đang có thứ gì đó”
Cô gái vội xoay người, bước lại gần ông thuyền trưởng: “Thứ mà chú nhìn thấy là thứ gì thế?” Cô gái nhìn theo hướng tay chỉ của ông thuyền trưởng.
Cách thuyền du lịch khoảng chừng gần mười mét có một chiếc thùng gỗ đã chìm đến gần đỉnh, đang nhấp nhô theo sóng biển.
“Chắc đó chỉ là một chiếc thùng gỗ bình thường mà thôi.” Cô gái trầm ngâm, nói ra phán đoán của mình.
Ông thuyền trưởng nghi hoặc, mắt chăm chú nhìn chiếc thuyền gỗ: “Lạ thật! Đã lâu như vậy rồi, tôi cũng chưa từng nhìn thấy một chiếc thuyền gỗ trôi lạc trên biển.” Đang nói, ông thuyền truyền xoa cằm, quay sang bảo cô gái: “Hay là chúng ta cứ vớt lên xem đó là thứ gì?”
Cô gái mỉm cười, nhún vai đáp: “Tùy chú! Chỉ cần đó không phải là hàng cấm là được.”
Ông thuyền trường cười theo cô gái: “Tôi cũng hy vọng là thế. Nếu đây là hàng cấm, tôi sẽ cho người ném ngay xuống biển.”
Dưới mệnh lệnh của ông thuyền trưởng, hai người thủy thủ đi cùng đã nhanh chóng dùng móc sắt, và dùng ròng rọc cẩu chiếc thùng gỗ lên.
Khi chiếc thùng gỗ đã nằm gọn trên thuyền, bốn người tò mò đứng xung quanh. Bọn họ đều muốn biết trong chiếc thùng gỗ đang chứa thứ gì.
Một người thủy thủ gần 20 tuổi, nôn nóng hỏi: “Không biết thứ gì đang đựng trong thùng gỗ?”
“Có khi nào đó là một con gấu hay một con tinh tinh không nhỉ?” Người thủy thủ bên cạnh góp ý.
“Cứ mở ra là biết chứ gì.” Ông thuyền trưởng phất tay ra hiệu cho hai người thủy thủ trẻ tuổi động thủ.
Hai chàng thủy thủ dùng cưa khoét một lỗ trên đỉnh của thùng gỗ. Khoét được một lỗ khá to, đủ để nhìn vào thứ nằm bên trong, hai người cẩn thận, hé mắt nhìn vào.
Thứ mà họ nhìn thấy là một người đàn ông trên người toàn máu là máu, nằm bất tỉnh nhân sự, khuôn mặt trắng nhợt như xác chết.
“A…a…a…!” Hai chàng thủy thủ dù sao cũng chỉ là những chàng thanh niên 17, 18 tuổi đi theo cô chủ và ông thuyền trưởng, nên khó tránh khỏi sợ hãi và hốt hoảng. Đi giật lùi về phía sau, khuôn mặt của cả hai phút chốc tái nhợt, chẳng khác gì màu sắc trên khuôn mặt của xác chết, cả hai đồng thanh hét lên những tiếng chói tai.
“Có xác chết! Xác chết!” Tay chỉ chỉ vào thùng gỗ, miệng lắp bắp nói. Hai người đã bị dọa cho một trận sợ hãi đến đứng tim.
“Xác chết?” Ông thuyền trường kinh ngạc, mắt trừng trừng nhìn chiếc thùng gỗ.
“Đúng! Đúng! Trong thùng gỗ đựng xác chết.” Hai chàng thủy thủ gật đầu như giã tỏi, cố gắng tạo lòng tin với ông thuyền trưởng.
Cô gái bị hai chàng thủy thủ trẻ tuổi dọa cho sợ hãi đã đừng lùi ra sau gần năm bước chân, hai tay chắp trước ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn lấm tấm mồ hôi lạnh.
Ông thuyền trưởng bạo dạn tiến đến gần chiếc thùng gỗ, ông hé mắt, nhìn vào trong. Thấy một người đàn ông toàn thân đầy máu, khuôn mặt không có sức sống. Đầu tiên ông thuyền trưởng cũng cho rằng, người đàn ông này đã chết, nhưng sau khi nghe được những tiếng rên rỉ, khò khè phát ra từ cổng họng của anh ta, ông thuyền trưởng mới biết anh ta chưa chết.
“Mau! Mau phá thùng gỗ cứu người!” Ông thuyền trưởng quát hai chàng thủy thủ trẻ.
“Cái gì!” Hai chàng thủy thủ nhảy dựng lên. Họ tưởng ông thuyền trưởng bị điên. Người đàn ông kia đã chết rồi. Tại sa
o không ra lệnh ném trả xuống biển, lại bắt họ phá thùng gỗ cứu người?
“Có mau làm đi không?” Giọng ông thuyền trưởng vang lên như sấm.
Hai chàng thủy thủ mặc dù thập phần khó hiểu và không cam lòng, nhưng dưới đôi mắt nghiêm nghị cùng giọng nói không dễ dàng thỏa hiệp của ông thuyền trường, đã ngoan ngoãn dùng cưa cắt ngang một phần gần đỉnh của chiếc thùng gỗ.
Khi đỉnh của chiếc thùng gỗ được cắt bỏ, ông thuyền trưởng hối thúc hai thủy thủ của mình: “Mau mang người đàn ông này vào trong phòng. Anh ta cần được băng bó và cứu thương gấp.”
Hai chàng thủy thủ run run, người nọ đẩy người kia. Cả hai đều không tình nguyện khiêng người đàn ông thân người toàn máu là máu kia ra.
“Làm đi!” Ông thuyền trưởng chống nạnh, quát vang như sấm rền.
Hai chàng thủy thủ sợ hãi, ba chân bốn cẳng, bất chấp e ngại trong lòng, mỗi người một đầu khiêng người đàn ông hôn mê bất tỉnh vào trong cabin.
Lúc đi lướt qua chỗ cô gái đứng, mặc dù rất sợ hãi nhưng cô gái vì hiếu kí đã len lén, liếc mắt nhìn. Khuôn mặt người đàn ông tuy da dẻ nhợt nhạt và trắng bệch do mất máu và ngâm nước biển lâu, nhưng cô gái không nhận nhầm, người đàn ông này chính là Hoàng Tuấn Kiệt.
“Anh Kiệt!” Cô gái kích động hét lên, chân khụy xuống, ôm Hoàng Tuấn Kiệt vào lòng.
Diễn biến bất ngờ này khiến ba người đàn ông ngơ ngác nhìn nhau. Họ không hiểu lý do vì sao cô chủ của họ đột nhiên lại kích động như thế. Nhìn cô chủ không sợ màu máu đỏ tươi trên thân thể người đàn ông lạ mặt, mà thân thiết ôm vào lòng, họ ngầm hiểu nhất định người đàn ông này là người quen của cô chủ và biết đâu anh ta còn là người mà cô chủ thầm thương trộm nhớ.
“Mau! Mau mang anh ấy vào phòng. Bằng mọi giá phải cứu bằng được anh ấy, không được để anh ấy xảy ra bất cứ chuyện gì.” Quẹt nước mắt, cô gái hối thúc ba người đàn ông.
“Vâng, thưa cô chủ.” Hai chàng thủy thủ đồng thanh đáp. Lúc đầu họ còn phản cảm, không muốn cứu người đàn ông lạ mặt này. Nhưng sau khi thấy cô chủ cuống cuồng lo cho anh ta, họ đều mong muốn có thể cứu sống được anh ta để cô chủ vui lòng.
Hoàng Tuấn Kiệt được đưa vào phòng của cô gái. Quần áo trên người Hoàng Tuấn Kiệt được ông thuyển trưởng đích thân thay. Tiếp theo, ông lấy nước ấm rửa sạch thân thể Hoàng Tuấn Kiệt, sau đó ông tiến hành băng bó và bôi thuốc cho Hoàng Tuấn Kiệt.
Đứng ngoài cửa phòng, cô gái đi qua đi lại, lòng không ngừng cầu nguyện là Hoàng Tuấn Kiệt không sao. Cô gái vừa đi vừa khóc. Đã ba năm rồi, cô gái ngày nào cũng cầu mong được gặp lại Hoàng Tuấn Kiệt. Tuy rằng bằng vào khả năng và điều kiện của mình, cô gái có thể mua vé máy bây sang Việt nam thăm Hoàng Tuấn Kiệt, nhưng lại e hắn căm ghét mình thêm nên không dám. “Cũng may, cuối cùng ông trời đã lắng nghe lời cầu nguyện của mình.” Cô gái bịt chặt miệng, khóc thầm lặng lẽ.
Gần một tiếng sau, ông thuyền trường cùng hai chàng thủy thủ mở cửa phòng, bước ra ngoài.
Cô gái lau nước mắt, vội hỏi: “Anh ấy thế nào rồi? Có nguy hiểm đến tính mạng của anh ấy không?”
“Tính mạng của cậu ta không sao. Cậu ta chỉ là do mất máu quá nhiều và bị ngạt thôi.” Ông thuyền trưởng trấn an cô gái: “Cô chủ yên tâm, tôi đã tiến hành sơ cứu và băng bó cho cậu ta rồi.”
“Cảm ơn chú.” Cô gái vừa khóc vừa cười, khuôn mặt đã có chút hồng thuận.
“…” Ông thuyền trưởng cười không đáp. Ông là người gắn bó với cô chủ hơn 10 năm nay. Mối tình tương tư của cô chủ với người đàn ông trẻ tên Hoàng Tuấn Kiệt, ông cũng biết được một phần nào đó. Hơn ba năm nay, thấy ngày nào cô chủ cũng khóc thầm và sầu héo, ông thật lòng thấy thương cho cô chủ. Ông hy vọng lần này, cô chủ và chàng thanh niên kia sẽ có một cái kết thật êm đẹp.
“Cô chủ vào thăm cậu ấy đi.” Ông thuyền trưởng mỉm cười, nhẹ giọng bảo cô gái.
“Vâng.” Cô gái e lệ mỉm cười, chân rảo bước nhanh vào phòng.
Hoàng Tuấn Kiệt đã được ông thuyền trưởng và hai chàng thủy thủ thay cho một bộ quần áo màu trắng, vết thương trên bụng và trên bàn tay đã được băng bó cẩn thận. Trên mặt chụp một bình khí oxy, dùng để thở.
Cô gái kéo ghế, ngồi xuống gần mép giường, tay run run cầm lấy tay Hoàng Tuấn Kiệt, nức nở gọi nhỏ: “Hoàng Tuấn Kiệt! Hoàng Tuấn Kiệt! Anh mau tỉnh lại đi.”
Chap 31:
Vết thương do dính đạn, găm vào xương, đằng sau lưng Trác Phi Dương đang trong quá trình hồi phục. Tuy rằng vẫn còn bị đau nhức và đôi khi bị sốt, nhưng mà đã hơn trước. Thư Phàm và Trác Phi Dương đã sống trong rừng được mấy hôm. Lúc đầu, Thư Phàm không thể thích ứng được với cuộc sống hoang dã, màn trời chiếu đất, phải tự đi kiếm cái ăn.
Nhưng cũng may, bên cạnh Thư Phàm lúc nào cũng có con chim hải âu trung thành và tinh khôn. Nó đã giúp Thư Phàm cảnh giới nguy hiểm, giúp Thư Phàm kiếm thức ăn, còn giúp Thư Phàm kết bạn với hai con cá heo và mấy con thú nhỏ trong rừng. Cuộc sống trong rừng của Thư Phàm, nói chung tạm ổn.
Trác Phi Dương cùng Thư Phàm trải qua những giờ phút vui vẻ đi dạo trên bãi biển, cùng nhau ngắm cảnh mặt trời mọc và mặt trời lặn. Bọn họ đều là hai kẻ cuồng công việc, ít khi nào có thời gian rảnh rỗi để quan tâm đến vấn đề giải trí, và thư giãn của bản thân, nên vào thời điểm này, họ đều tận dụng cơ hội để thưởng ngoạn cảnh đẹp xung quanh.
Thư Phàm vẫn chưa hỏi Trác Phi Dương lí do vì sao lại cho bắt nhốt mình. Thư Phàm linh cảm, chuyện này chỉ liên quan đến vấn đề ân oán cá nhân. Trác Phi Dương tuyệt đối không cho người bắt nhốt mình, để đe dọa và uy hiếp Hoàng Tuấn Kiệt phải trả giá bằng của cải vật chất và bằng chính sinh mạng của mình.
Càng tiếp xúc và sống cùng với Trác Phi Dương, Thư Phàm nhận ra hắn cũng không xấu xa và độc ác như Thư Phàm đã lầm tưởng, mà hắn giống như một kẻ trong nóng ngoài lạnh. Nếu hiểu được hắn, hắn sẽ không ngần ngại mỉm cười và trò chuyện cùng. Còn nếu không, hắn sẽ giống như một cái hầm băng, quanh năm trưng ra bộ mặt lạnh lùng, không có biểu cảm và hơi thở ấm nóng của ánh sáng mặt trời.
Sáng nào, Thư Phàm cũng dậy từ lúc mặt đất và cây cỏ trong rừng vẫn còn đọng sương. Bình thường khi còn sống trong xã hội văn minh, Thư Phàm tuyệt đối sẽ không dậy sớm như thế. Nhưng kể từ khi bắt buộc phải sống trong rừng, Thư Phàm đã học được thói quen dậy sớm.
Thư Phàm vừa tỉnh dậy, Trác Phi Dương cũng mở mắt. Cả hai cùng nằm trong một chiếc lều rộng hơi hai mét do Thư Phàm dựng nên.
“Chào cô!” Trác Phi Dương nằm nghiêng, mỉm cười chào Thư Phàm.
“Chào anh! Chúc một buổi sáng tốt lành!” Thư Phàm che miệng, ngáp ngủ, dụi mắt, vươn vai ngồi dậy.
Một loạt động tác đáng yêu của Thư Phàm lọt vào đáy mắt Trác Phi Dương.
“Anh thấy trong người thế nào? Vết thương không còn đau nhức nữa chứ?” Thư Phàm cầm lấy cổ tay Trác Phi Dương, thuần thục bắt mạch. Mặc dù Thư Phàm là một bác sĩ khoa nội, chuyên sử dụng thuốc tây để cứu người. Nhưng nhờ tinh thần ham học hỏi, và hay nghiên cứu chế tạo thuốc, nên cũng có hiểu biết nhất định về Đông y. Đối với chuyện bắt mạch, lại càng không làm khó được Thư Phàm.
Trác Phi Dương để Thư Phàm tùy tiện cầm tay, và vén áo xem vết thương trên lưng của mình. Là một người ưa sạch sẽ, hắn không muốn ai đụng chạm vào người mình, ngoại trừ người thân trong gia đình. Đây là lần đầu tiên, hắn để cho một cô gái có thể tùy tiện sờ soạn vào người.
“May quá! Vết thương mặc dù vẫn chưa lành sẹo, nhưng đã khép miệng được tám chín phần rồi.” Thư Phàm vỗ nhẹ vào vai Trác Phi Dương, tiện tay kéo vạt áo sau lưng xuống.
“…” Trác Phi Dương mỉm cười, không nói gì. Đối với một cô gái có tính cách hào sảng như Thư Phàm, thì dù có nói gì cũng vô ích. Mà có khi, càng ngăn cấm, Thư Phàm lại càng tìm cách làm bằng được.
Thư Phàm cùng Trác Phi Dương bước ra cửa lều.
“Oa! Bầu trời hôm nay đẹp quá!” Thư Phàm dơ hai tay lên cao, xoay một vòng, khuôn mặt rạng rỡ tươi cười.
Đứng bên cạnh, Trác Phi Dương nheo mắt nhìn Thư Phàm không chớp. Ánh mắt hắn phản chiếu những tia nhìn nhu hòa và ấm áp như nắng mai. Càng ngày hắn càng có ấn tượng mạnh với Thư Phàm.
Nắm tay Trác Phi Dương, Thư Phàm vui vẻ hỏi: “Ngày hôm nay chúng ta ăn gì?” Thư Phàm sở dĩ hỏi Trác Phi Dương như thế, bởi vì mấy ngày sống trong rừng, tất cả đồ ăn thức uống đều do một tay Trác Phi Dương lo. Nếu để Thư Phàm nấu, thì chỉ có cháy khét và đen sì, không thể nuốt nổi.
Trác Phi Dương vui lây với niềm vui của Thư Phàm. Khuôn mặt căng tràn sức sống của Thư Phàm đã thu hút và hấp dẫn ánh mắt nhìn của Trác Phi Dương.
“Tôi sẽ đãi cô món cá nướng, thế nào?” Trác Phi Dương cười, siết nhẹ vào tay Thư Phàm.
Đang cao hứng tươi cười, Thư Phàm xụ mặt: “Ngày nào cũng ăn cá nướng, tôi đã ngán lắm rồi.”
Vẻ mặt cún con của Thư Phàm, khiến Trác Phi Dương thấy không đành lòng: “Nếu thế, sáng nay chúng ta vào rừng săn thú, được không?”
“Săn thú?” Thư Phàm tròn xoe mắt nhìn Trác Phi Dương. Trong đầu đang tưởng tượng đến hình ảnh, những miếng thịt vàng ươm, thơm ròn đang xèo xèo chảy mỡ trên đống than hồng. Chỉ cần tưởng tượng đến đó, bỗng dưng nước bọt trong miệng Thư Phàm đều ồ ạt chảy ra.
Đôi mắt Thư Phàm sáng rực nhìn Trác Phi Dương, như thể hắn chính là miếng thịt vàng ươm và thơm ròn trước mặt, cần phải ăn.
Trác Phi Dương bị Thư Phàm nhìn đến phát sợ, nụ cười trên môi hắn cứng đờ. Đôi khi hắn không thể hiểu được tính cách có một không hai của Thư Phàm. Bất cứ thứ gì mà hắn cho rằng Thư Phàm sẽ sợ thì trái ngược hoàn toàn, Thư Phàm chẳng những không sợ, mà còn bĩu môi coi đó là trò lừa gạt, chỉ đủ dọa và bắt nạt trẻ con.
Trong rừng có nhiều rắn rết, và những con bọ, mà những thiếu nữ thành thị khi nhìn thấy đều hét chói tai, co giò bỏ chạy, hoặc lăn đùng ra ngất xỉu. Thư Phàm lại chăm chăm nhìn, thậm chí còn dùng que củi to để đập. Mỗi lần nhìn thấy cảnh đó, Trác Phi Dương toát mồ hôi lạnh, lắc đầu kêu khổ.
Rửa mặt cho tỉnh táo, vuốt tóc cho bớt rối, Thư Phàm nắm tay Trác Phi Dương đi dạo trên bãi biển. Con chim hải âu đậu trên vai Thư Phàm.
Đi được một đoạn khoảng hơn 100 mét, Thư Phàm đột ngột dừng lại, quay sang hỏi Trác Phi Dương: “Bây giờ, anh có thể nói cho tôi biết lý do vì sao anh lại bắt nhốt tôi được không?”
Nụ cười trên môi
Trác Phi Dương biến mất, khuôn mặt hắn trầm lạnh. Hắn không vui và thấy thoải mái khi Thư Phàm nhắc đến tên Hoàng Tuấn Kiệt.
“Nói đi!” Thư Phàm giục: “Tôi muốn anh giải thích rõ lý do cho tôi nghe. Tôi không thích sống trong cảnh lập lập lờ lờ này mãi.”
“…” Trác Phi Dương im lặng. Hắn không muốn nói gì cả. Chuyện này thì có gì hay đâu. Đây là việc riêng trong nội bộ gia đình hắn. Hắn sợ khi Thư Phàm biết được sự thật sẽ khinh thường hắn và biết đâu Thư Phàm sẽ đau khổ thêm. Trong lòng hắn vẫn luôn cho rằng Thư Phàm đang yêu Hoàng Tuấn Kiệt, nên những gì mà hắn đang dấu kín nếu bị tiết lộ ra ngoài, sẽ gây bất lợi cho Thư Phàm.
“Nói đi! Tại sao anh không chịu nói gì cả?” Thư Phàm tức tối, ngẩng cao đầu nhìn Trác Phi Dương. “Anh bắt cóc tôi nhằm mục đích gì? Có phải anh muốn một thứ gì đó của Hoàng Tuấn Kiệt, giả sử như là tiền bạc và chiếc ghế Tổng giám đốc của tập đoàn Hoàng Thị, đúng không?”
Lời của Thư Phàm, đã khiến Trác Phi Dương nổi giận. Hắn cao giọng: “Cô cho rằng tôi là một kẻ tầm thường như thế sao? Nếu tôi muốn lấy tập đoàn của nhà họ Hoàng, tôi sẽ dùng khả năng của mình, tuyệt đối không dùng cách hèn hạ này để uy hiếp hắn.”
Tự dưng bị Trác Phi Dương quát mắng cho một trận, Thư Phàm đang tức giận sẵn, cũng cao giọng mắng lại hắn: “Vậy thì tại sao anh không nói rõ lý do anh cho người bắt nhốt tôi? Anh có biết rằng vì anh mà xuýt chút nữa, ngay cả cái mạng nhỏ bé của mình tôi cũng không giữ được không hả? Tôi và anh cùng vào sinh ra tử, chẳng lẽ anh vẫn còn không tin tưởng tôi, không thể nói cho tôi biết rõ nguyên nhân vì sao?” Càng nói Thư Phàm càng tức. Quá bực mình, Thư Phàm chỉ tay vào mũi Trác Phi Dương: “Anh là một kẻ không biết lý lẽ và không biết điều nhất mà tôi từng gặp.”
Bĩu môi, mặt hầm hầm tức giận, Thư Phàm xoay người bỏ đi.
Trác Phi Dương đứng lặng nhìn theo, Đôi mắt hắn phủ một lớp sương mỏng, khuôn mặt lạnh băng. Lúc mới đầu tính kế bắt cóc Thư Phàm, hắn đã biết Thư Phàm là người con gái quan trọng trong lòng Hoàng Tuấn Kiệt. Hắn tưởng mình sẽ không động tâm với Thư Phàm. Nhưng sau đó, hắn đã thấy mình đã nhầm lẫn hết cả rồi. Thư Phàm là một cô gái đặc biệt, tính cách ngay thẳng, ham nghịch ngơm và đôi khi gây ra những chuyện khiến hắn giật mình lo sợ, đã dần dần xâm chiếm vào trong suy nghĩ của hắn.
Từng ngày trôi qua đi, hắn lại muốn giữ Thư Phàm bên cạnh mình, muốn giam giữ Thư Phàm cả đời, tham lam không muốn thả ra. Nhưng một phần ý nghĩ trong hắn, luôn cảnh cáo cho hắn biết, người con gái này không thuộc về hắn. Thư Phàm thuộc về Hoàng Tuấn Kiệt.
Hai người đó mới xứng đôi, mới tạo nên một gia đình hạnh phúc. Còn hắn bất quá chỉ là một kẻ qua đường, chỉ là một hòn sỏi đi lạc. Tuy rằng có tạo ra một chút tiếng vang, nhưng không đủ mạnh để khuấy động cả một hồ nước.
Buổi chiều, Thư Phàm cùng Trác Phi Dương đi săn trong rừng. Thư Phàm là một cô gái dễ hờn dễ giận, nhưng cũng nhanh chóng làm lành và mau quên đi mọi chuyện không vui. Đối với Thư Phàm, trên đời này không có gì là không thể làm được và không có chuyện gì là không thể giải quyết được.
Tuy rằng vẫn tức giận và căm ghét Trác Phi Dương không hiểu đạo lý, nhưng vì nể tình hắn cứu mình hai lần, hơn nữa thập thần chiếu cố và chiều chuộng mình, Thư Phàm đã dễ dàng bỏ qua và không chấp nhặt Trác Phi Dương nữa.
Thư Phàm chưa bao giờ đi săn thú, nên chân tay luống cuống và vụng về, hoàn toàn không biết phải làm gì.
Cũng may, Trác Phi Dương là một người đàn ông đa tài. Dù phải sống trong môi trường hoang dã, cũng không làm khó được hắn.
Nhìn Trác Phi Dương thành thạo đào hố đặt bẫy, dùng dao vót những mũi tên nhọn hoắt, Thư Phàm ngồi xổm bên cạnh Trác Phi Dương, mắt chăm chú nhìn, đồng thời trong lòng thầm khâm phục hắn. Nếu không có hắn, e rằng Thư Phàm sớm bị thức ăn cháy đen độc chết.
Tuy không biết săn bắt thú, nhưng đối với thảo dược, Thư Phàm lại đặc biệt hiểu rõ. Thư Phàm có thể phân biệt đâu là thuốc có thể dùng để cầm máu, có thể ngăn được độc, vân vân và vân vân…
Trác Phi Dương nghe Thư Phàm vừa hái thuốc, vừa giải thích đến choáng váng cả đầu óc. Hắn tuy có trí óc minh mẫn và thông minh, nhưng hắn có bao giờ động đến thảo dược, có bao giờ nghiên cứu thuốc như Thư Phàm đâu mà hiểu được.
Thư Phàm hăng say và cao hứng nhòm chỗ nó, ngó chỗ kia. Nhiều lúc phát hiện ra một cây cỏ lạ, Thư phàm sung sướng đến mức nhảy cẩng lên, hoa chân múa tay, vừa hét gọi vừa vẫy tay rối rít, kêu Trác Phi Dương mau đến xem.
Trác Phi Dương bất đắc dĩ thở dài, mỉm cười bước đến. Hắn thật không hiểu mấy cây cỏ kì lạ kia thì có gì hấp dẫn đâu. Hiện tại cả hai đang bị vây khốn ở đây, lẽ ra Thư Phàm phải nghĩ đến việc đi kiếm thức ăn và nghĩ cách ra khỏi đây mới đúng. Đằng này, suốt ngày Thư Phàm chỉ biết lang thang trong rừng để kiếm thảo dược và tìm những thứ như linh chi, hay nhân sâm gì gì đó…
Đối với một cô gái có tính cách có một không hai như Thư Phàm, Trác Phi Dương hắn hết cách rồi. Hắn mắng cũng không dám, mà đánh lại càng không nỡ, cuối cùng hắn chỉ còn cách dung túng cho Thư Phàm muốn làm gì thì làm.
Thôi thì, cứ để cho Thư Phàm vui vẻ đi kiếm thảo dược, còn hắn chăm chỉ đi kiếm thức ăn và nghĩ cách ra khỏi đây vậy. Hắn thấy như thế cũng tốt, hắn không muốn Thư Phàm buồn, mà lúc nào hắn cũng muốn nhìn thấy nụ cười vui vẻ và tươi rói trên môi Thư Phàm. Mỗi lần như thế, hắn thấy trái tim mình đập thật nhanh, đồng thời thấy chuyện bị cô lập ở đây cũng không còn đáng sợ nữa.
Thư Phàm khom người hái thảo dược, đút vào một chiếc túi bị trôi dạt trên biển. Chiếc túi da này vẫn còn mới. Thư Phàm đoán có lẽ do một cô gái nào đó đi du ngoạn trên thuyền du lịch đã đánh rơi.
Trác Phi Dương ngồi xổm bên cạnh Thư Phàm, mắt quan sát cây cỏ vừa mới bị Thư Phàm nhổ lên. Trác Phi Dương càng nhìn, càng không phát hiện được ra cây cỏ này có gì đặc biệt, mà Thư Phàm lại vui vẻ đến thế. Nhìn Thư Phàm cẩn thận hái và nâng niu nó trên tay cũng đủ biết cây cỏ này quý như thế nào.
Thư Phàm hào phóng giảng giải cho Trác Phi Dương nghe. Trác Phi Dương mặc dù không hiểu lắm, nhưng vì không muốn làm mất nhã hứng của Thư Phàm, một phần hắn cũng là một người ham học hỏi, nên chăm chú lắng nghe như một học sinh gương mẫu.
Thư Phàm hài lòng vì đã tìm được một người biết chia sẻ niềm đam mê với thảo dược của mình.
Hai người đang một người nói thao thao bất tuyệt, một người mỉm cười, nheo mắt nhìn. Đột nhiên bên tiếng ca nô thuyền máy lọt vào tai. Cả Thư Phàm và Trác Phi Dương giật mình, đưa mắt nhìn nhau. Cả hai đã từng trải qua chuyện sinh tử, hiện giờ đang trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc, nên lúc nào cũng trong trạng thái cảnh giác cao độ.
Trác Phi Dương lập tức nắm lấy tay Thư Phàm, miệng nói nhỏ: “Có người đến.”
“Tôi biết.” Thư Phàm thì thào đáp lại: “Không biết những kẻ đó là ai?”
Con chim hải âu bay khỏi vai Thư Phàm. Nó khôn ngoan chao liệng bay lên cao, mắt dõi nhìn xuống mặt nước biển, gần bờ cát nơi Trác Phi Dương và Thư Phàm dựng một chiếc lều để ở tạm.
Từ trên cao con chim hải âu thấy có hai chiếc thuyền máy đang rà rà đi gần sát bờ biển, trên thuyền có bốn năm người đàn ông tay lăm lăm khẩu súng, khuôn mặt hung dữ và bặm trợn, mắt láo liên nhìn vào hòn đảo.
Khi phát hiện ra một chiếc lều được lợp tạm bằng lá cây và củi gỗ, bọn chúng phất tay ra hiệu cho nhau. Chỉ trong vòng chưa đầy một phút, gần mười tên đàn ông xông lên bờ.
Con chim hải âu phát ra những tiếng kêu chói tai. Trác Phi Phương nắm tay Thư Phàm chạy đi, hốt hoảng giục: “Mau! Bọn chúng đã phát hiện ra tung tích của hai chúng ta rồi.”
Thư Phàm kinh sợ, khuôn mặt trắng bệch, vầng trán thanh tú lấm tấm mồ hôi, trái tim đập cuồng loạn trong lồng ngực. Chân cuồng cuồng chạy theo Trác Phi Dương. Bàn tay nhỏ bé nằm gọn trong lòng bàn tay Trác Phi Dương.
“Hộp thuốc! Còn hộp thuốc!” Đang chạy Thư Phàm bỗng dưng dừng lại, khi nghĩ đến vết thương trên lưng Trác Phi Dương cần thuốc và gạc để thay và băng bó.
“Bỏ đi!” Trác Phi Dương lôi Thư Phàm chạy thật nhanh, hơi thở hổn hển, đứt quãng: “Vết thương trên lưng tôi đã đỡ hơn nhiều rồi, không cần đến hộp thuốc đó nữa đâu.”
“Nhưng mà…” Thư Phàm vừa chạy theo Trác Phi Dương, vừa ngoái đầu nhìn lại về phía sau.
“Nghe lời tôi đi!” Trác Phi Dương khuyên bảo Thư Phàm: “Nếu chúng ta quay lại thì chỉ có con đường chết thôi.”
Thư Phàm mặc dù tiếc nuối hộp thuốc cứu thương, nhưng thấy Trác Phi Dương nói có lý, nên đành thôi không dám đòi quay lại lấy hộp thuốc nữa.
Cây rừng vùn vụt lùi lại về phía sau. Từng mảnh gai nhọn cào vào tóc vào người Thư Phàm và Trác Phi Dương. Để tránh cho Thư Phàm bị thương, Trác Phi Dương đã cố gắng dùng thân thể mình cản những cánh cây dại, mang đầy gai nhọn. Quần áo của cả hai bị cào rách đôi chỗ. Nền đất nhấp nhô lên xuống, trơn trượt vì rêu, mùi ẩm mốc do lá cây mục nát và do đất lâu ngày không có ánh sáng mặt trời bao phủ, khiến Thư Phàm hắt xì liên tục.
Trong khi Trác Phi Dương và Thư Phàm liều mạng chạy bán sống bán chết, càng lúc càng chạy sâu vào trong khu rừng, cả hai chạy theo tiếng kêu của con chim hải âu. Họ đang nhờ con chim hải âu dẫn đường.
Bên ngoài bãi cát gần bờ biển, gần mười tên đàn ông bặm trợn lo lục xạo chiếc lều. Chúng tìm thấy hộp thuốc cứu thương, và một ít vò sỏ, vỏ ốc do Thư Phàm nhặt về để làm cảnh. Chúng điên tiết đá sập chiếc lều, hò hét nhau mau tỏa ra xung quanh, truy tìm hình bóng Thư Phàm và Trác Phi Dương.
Khi biết Trác Phi Dương và Thư Phàm chưa chết, chúng tức giậc cực điểm đã dùng lửa, hỏa thiêu chiếc lều mà chúng đá và giẵm gãy nát lúc nãy.
Gần mười người đàn ông chia thành ba nhóm đi theo ba hướng khác nhau. Chúng quyết tâm phải giết chết bằng được Thư Phàm và Trác Phi Dương.
Bọn đàn ông bặm trợn, quanh năm sống lén lút, làm ăn phạm pháp, quen thuộc với cuộc sống rừng rú hơn Trác Phi Dương và Thư Phàm, nên chỉ bằng mấy dấu vết mà cả hai để lại, chúng dễ dàng lần ra được manh mối.
Thân ảnh của bọn chúng chạy vun vút, bám theo Trác Phi Dương và Thư Phàm sát gót.
Thư Phàm là một cô gái chân yếu tay mềm, chưa bao giờ phải trải qu
a cuộc sống khổ cực, cũng chưa từng phải sống trong rừng, nên không thể so sánh với bọn đàn ông hung dữ và độc ác hơn ma quỷ kia.
Trác Phi Dương tuy đã từng đi săn và trải qua cuộc sống ở trong rừng, nhưng hiện giờ hắn đang bị thương, sức khỏe yếu kém, trong tay không có súng ống, không có vũ khí phòng thân, hơn nữa còn phải dắt theo một cô gái. Nếu một mình hắn, thì may ra còn có cơ hội chạy thoát thân, hay tìm cách lật ngược tình thế. Nhưng với tình hình hiện tại, thì xem ra lành ít dữ nhiều. Thư Phàm và Trác Phi Dương, chạy mỗi lúc một xa, càng chạy càng đi sâu vào trong rừng. Mặt trời trên cao đã dần tắt, ánh sáng màu vàng vọt không thể chiếu xuyên qua những tầng lá dày trong khu rừng. Mặt đất trơn trượt, Thư Phàm và Trác Phi Dương bước thấp bước cao, đã mấy lần Thư Phàm xuýt ngã nhà xuống đất. Nếu không có Trác Phi Dương đỡ, Thư Phàm đã ngã bầm dập không biết bao nhiêu lần.
Thân váy đã rách lỗ chỗ nhiều chỗ, mái tóc tơ mềm mượt màu đen bị gió thổi tung về đằng sau, trên đỉnh đầu dính nhiều lá cây rừng.
Quần áo trên người Trác Phi Dương cũng không khá hơn Thư Phàm bao nhiêu. Chiếc áo thun màu trắng đã bị gai cào rách, chiếc quần màu xám đen dính bùn đất.
Nhìn Thư Phàm và Trác Phi Dương lúc này trông rất chật vật và khổ sở. Họ là hai kẻ chạy loạn, đang cố chạy trốn để giữ lấy mạng sống của mình. Con đường phía trước mờ mịt, không đủ ánh sáng. Tất cả họ đều dựa theo bản năng của mình để chạy.
Chạy và chạy, không biết thời gian đã qua bao lâu. Đến lúc mệt không kịp thở, không thể chạy nổi nữa, Thư Phàm loạng choạng xuýt ngã, nói không ra hơi: “Trác…Trác Phi Dương! Tôi mệt lắm rồi, tôi không chạy nổi nửa đâu.”
Đang chạy, Trác Phi Dương dừng lại, quay sang nhìn Thư Phàm: “Cô thấy trong người thế nào?”
“Tôi sắp chết rồi.” Thư Phàm bực bội nói: “Anh không thấy tôi chạy không kịp thở hay sao?”
Trác Phi Dương đưa mắt cảnh giác nhìn xung quanh. Tuy rằng tạm thời bọn người xấu kia chưa đuổi kịp hai người, nhưng sẽ rất nhanh thôi, bọn chúng sẽ đuổi đến nơi.
“Đi thôi!” Trác Phi Dương dù muốn để cho Thư Phàm nghỉ ngơi lấy sức, nhưng vì sự an toàn của hai người, hắn đành phải dìu Thư Phàm đi.
Thư Phàm mệt mỏi, hơi thở đứt quãng, run rẩy bước theo Trác Phi Dương. Con chim hải âu bay về đậu trên vai Thư Phàm. Từ lúc Thư Phàm và Trác Phi Dương chạy sâu vào rừng, con chim hải âu khôn ngoan đã không còn kêu lên bất cứ một tiếng nào nữa. Nó sợ sẽ báo động cho gần mười tên đàn ông bặm trợn và hung dữ kia biết.
Trác Phi Dương nắm chặt tay Thư Phàm dắt đi. Cả hai đã chạy được một đoạn đường khá xa. Ở giữa rừng sâu, hai người đều không biết mình đang ở đâu. Nói một cách chính xác, cả hai đang bị lạc đường.
Tối nay, họ không chỉ đối mặt với thú dữ ăn thịt người trong rừng, họ còn phải tìm cách lẩn trốn bọn sát thủ đang đuổi theo từ phía sau. Chưa có lúc nào, Thư Phàm lại thấy sợ hãi và hoảng loạn như thế. Cũng may, bên cạnh Thư Phàm còn có Trác Phi Dương. Nếu không, một cô gái chân yếu tay mềm như Thư Phàm thì làm được gì.
“Tôi khát nước!” Thư Phàm liếm môi, mắt dáo dác nhìn xung quanh, cố tìm kiếm một dòng suối.
Trác Phi Dương thương xót nhìn Thư Phàm. Trong ánh sáng mờ nhạt của khu rừng, đôi mắt hắn sáng rực như ánh lửa trong đêm đông, dung hòa những nỗi sợ mà Thư Phàm phải chịu đựng.
“Tôi đưa cô đi tìm một dòng suối nào đó.” Siết tay Thư Phàm, Trác Phi Dương vừa đi vừa lắng tai nghe.
Con chim hải âu nghe hiểu Thư Phàm đang nói gì, nó lập tức cất cánh bay đi.
Thư Phàm chỉ tay theo hướng bay của con chim hải âu: “Chúng ta cứ đi theo nó. Tôi tin rằng nó đang định hướng cho chúng ta đi.”
Trác Phi Dương quẹt mồ hôi trên trán, mỉm cười bảo Thư Phàm: “Con chim hải âu của cô rất thông minh.”
Thư Phàm cười, tự hào khoe con chim hải âu của mình: “Điều này là tất nhiên. Nếu không nhờ nó, có lẽ cả hai chúng ta đều làm mồi cho cá rồi.”
Trác Phi Dương gật đầu, đáp: “Cô nói đúng. Hai chúng ta đều phải cảm tạ công ơn cứu mạng của nó.”
Thư Phàm mặc dù vẫn còn rất sợ hãi, nhưng nói chuyện phiếm với Trác Phi Dương về con chim hải âu, khiến tinh thần của Thư Phàm bớt căng thẳng và bớt hỗn loạn hơn.
Con chim hải âu dẫn cả hai hết đi theo hướng đông, lại đi theo hướng tây. Cả hai không xác định được phương hướng, nên chỉ còn biết đi theo sự chỉ dẫn của con chim hải âu. Trong lòng hai người tin tưởng, con chim hải âu đang dẫn họ đến nguồn nước. Nếu ngay cả con chim hải âu cũng mù phương hướng, hai người sẽ chết vì khát trước khi bọn người xấu kia thực sự tặng cho mỗi người mấy phát đạn vào người.
Đi mất gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng cả hai cũng đến được một dòng suối nhỏ.
Đã có nước suối để uống, Thư Phàm buông tay Trác Phi Dương, chân chạy nhanh lại gần dòng suối. Đá gần bờ suối mọc rêu xanh rì, Thư Phàm do hấp tấp đã ngã lộn nhào xuống nước.
Trác Phi Dương hoảng sợ, vội phi thân đến. Ban đầu, mới ngã xuống Thư Phàm rất sợ, nhưng dòng suối này chỉ đứng đến ngang thắt lưng, hoàn toàn không có chuyện sẽ bị chết đuối, nên thay vì giãy dụa như lúc đầu, Thư Phàm lại cười như nắc nẻ, té nước làm ướt hết bộ quần áo mặc trên người Trác Phi Dương.
Trác Phi Dương thở hắt ra một hơi, vừa mỉm cười vừa lắc đầu chịu thua tính cách có một không hai của Thư Phàm. Cũng may đây chỉ là một dòng suối nhỏ, nước chảy róc rách, không có xoáy nước khổng lồ như những dòng suối khác. Nếu không, Trác Phi Dương không dám tưởng tượng ra hậu quả nữa.
Thư Phàm và Trác Phi Dương tắm rửa sơ qua. Cả hai đã chạy gần cả một ngày rồi. Vừa đói vừa mệt, mồ hôi và bụi bẩn bám đầy người, họ cần phải tắm rửa và nghỉ ngơi.
Con suối tuy hơi nông nhưng cũng có rất nhiều tôm cá. Vừa có nước để tắm rửa, vừa kiếm được thức ăn, Trác Phi Dương và Thư Phàm đều vui vẻ bắt cá.
Lúc cả hai rời khỏi suối, cũng đã xâm xẩm tối. Sợ rằng đêm nay, nếu ngủ ở dưới đất, sẽ bị côn trùng, rắn rết, và thú dữ hại, Trác Phi Dương và Thư Phàm vừa cố kiếm tìm một hang động để ngủ qua đêm, vừa tiện tay kiếm củi trên đường đi.
Con chim hải âu lại thực hiện nghĩa vụ đi thăm dò đường đi của mình. Một lúc sau, nó bay về đậu trên vai Thư Phàm.
Thư Phàm vuốt nhẹ vào đầu nó: “Em đã tìm được hang động chưa?”
Con chim hải âu miệng kêu “gừ gừ” , đầu cọ nhẹ vào lòng bày tay Thư Phàm.
Thư Phàm mỉm cười: “Em đã tìm được rồi, đúng không?”
Con chim hải âu cất cánh bay đi.
Trác Phi Dương nhìn cảnh Thư Phàm và con chim hải âu trò chuyện với nhau đến ngây ngẩn cả người. Hắn đã từng xem diễn xiếc, nhưng chưa thấy một con chim hải âu sống ở một nơi hoang dã, chỉ sau khi được Thư Phàm cứu mạng, đã đối xử thân thiết, và có thể hiểu được những gì mà Thư Phàm nói như con chim hải âu này.
Trác Phi Dương trong lòng thầm cảm thấy may mắn. Nếu không được con chim hải âu giúp sức, hai người đã không thuận lợi thoát được nhiều hiểm cảnh như thế.
Đến một khu đất lưa thưa cây rừng, nhờ ánh trăng soi tỏ, Thư Phàm và Trác Phi Dương có thể nhìn lờ mờ đường đi dưới đất. Ban đêm khu rừng âm u, thật đáng sợ. Cây rừng vươn ra những nhánh cây trông xù xì, tạo nên những hình thù kì quái. Thư Phàm đi sát vào người Trác Phi Dương, mắt kinh hoàng nhìn xung quanh. Mỗi lúc nghe một âm thanh lạ, như tiếng sói tru, tiếng cành cây gãy, trái tim nhỏ bé của Thư Phàm đều nhảy lên bần bật, lồng ngực gần như nổ tung, tất cả các giác quan trong cơ thể đều làm việc hết công suất.
Đi, đi mãi, đi theo hình bóng lờ mờ của con chim hải âu phía trước, hình dạng một cửa hang động bằng đá hiện trong tầm mắt của hai người.
Thư Phàm rất muốn buông tay Trác Phi Dương và xông lên phía trước, giống như lúc tìm thấy dòng suối nhỏ, nhưng đã nhận được nhiều bài học quý giá, hơn nữa lúc này Thư Phàm quá mệt mỏi, Thư Phàm ngoan ngoãn đi cùng Trác Phi Dương tiến lên phía trước.
Hang đá ẩm thấp, tối tăm, rất có thể có thú dữ sống như gấu, hay những con thú dữ ăn thịt khác…Để đảm bảo an toàn, Trác Phi Dương dặn dò Thư Phàm: “Cô đứng ở đây, để tôi vào thám thính trước.”
Thư Phàm lắc đầu, phản đối: “Không được! Nếu muốn vào, thì cả hai chúng ta cùng vào.”
Trác Phi Dương bất dắc dĩ nói: “Một mình tôi vào sẽ an toàn hơn. Nếu chẳng may trong hang động có gấu, tôi sẽ nhanh chóng bỏ chạy ra ngoài. Còn nếu mang theo cô đi cùng, tôi làm sao có thể bảo vệ an toàn cho cô.”
Thư Phàm nghe Trác Phi Dương nói có lý, nhưng Thư Phàm vẫn không muốn để một mình Trác Phi Dương đi vào thám thính hang đá.
“Nghe lời tôi đi!” Trác Phi Dương vỗ nhẹ vào vai Thư Phàm, mỉm cười trấn an Thư Phàm: “Tôi sẽ nhanh chóng ra thôi.”
Để con chim hải âu canh chừng Thư Phàm, cầm một cây gậy khá dài, dùng đá đánh lửa, châm cho đầu cây gỗ bùng cháy, Trác Phi Dương thận trọng bước vào trong hang đá. Thư Phàm hồi hộp dõi theo hình bóng cao cao của Trác Phi Dương đi dần vào trong lòng miệng hang đá. Thư Phàm rất sợ Trác Phi Dương xảy ra chuyện gì. Nếu hắn bị thú dữ tấn công, và không còn trở ra nữa, Thư Phàm sẽ mất một người bạn đồng hành, sẽ mất đi người luôn chiếu cố và quan tâm đến mình. Bỗng dưng, Thư Phàm thấy lòng mình thật trống vắng và cô đơn.
Đứng đợi một lúc, không còn chịu đựng hơn được nữa, Thư Phàm hít một hơi thật sâu, dùng đá đánh lửa, châm vào khúc củi gỗ, bước nhanh theo Trác Phi Dương.
Trác Phi Dương đi sâu vào trong hang đá, vừa đi vừa cảnh giác, xem chừng xung quanh, tai chăm chú lắng nghe mọi âm thanh dù là nhỏ nhất, mắt căng ra cố gắng nhìn xuyên qua bóng tối. Lòng Trác Phi Dương nóng như lửa đốt, hắn rất muốn nhanh chóng khám phá xong lòng miệng hang đá, để ra bên ngoài tìm Thư Phàm, hắn không muốn Thư Phàm đứng đợi một mình trước cửa hang. Nếu không phải do tình huống bắt buộc, hắn tuyệt không muốn để Thư Phàm rời xa khỏi tầm mắt của mình.
Thư Phàm bám theo hình bóng của Trác Phi Dương. Càng đi Thư Phàm càng đi sâu vào trong hang đá. Trác Phi Dương nghe thấy tiếng kêu quen thuộc của con chim hải âu rất gần mình, theo phản xạ hắn quay lại. Bỗng dưng, hắn có linh cảm không hay, hắn tưởng Thư Phàm đã gặp phải chuyện gì đó bất trắc nên con chim hải âu mới bay vào đây cầu cứu hắn. Nhưng khi nhìn thấy ánh lửa bập bùng và hình bóng Thư Phàm nằm gọn trong đáy m
ắt, tâm trạng hoảng loạn và căng thẳng của Trác Phi Dương thả lỏng dần dần, đồng thời hắn thấy tức giận. Tại sao Thư Phàm không chịu ngoan ngoãn đứng đợi hắn ở bên ngoài, lại theo hắn đi vào trong này làm gì? Nếu chẳng may trong hang đá thật sự có gấu, thì biết phải làm sao?
“Thư Phàm!” Trác Phi Dương bực bội, cao giọng quát nhỏ: “Tại sao cô lại vào đây? Tôi đã dặn dò cô đứng đợi ở bên ngoài rồi kia mà?”
Thấy Trác Phi Dương vẫn bình yên vô sự, Thư Phàm vỗ vỗ ngực, mỉm cười thật tươi, quan tâm hỏi hắn: “Anh không sao chứ? Có phát hiện nguy hiểm gì không?”
Nhìn nụ cười và ánh mắt dịu dàng, nghe giọng nói hỏi han quan tâm của Thư Phàm, cơn giận trong Trác Phi Dương xẹp xuống như quả bóng xì hơi: “Không có. Tôi vẫn chưa phát hiện được gì.”
“Tốt quá!” Thư Phàm tiến lại gần Trác Phi Dương, tự nhiên nắm lấy tay hắn. Sương đêm xuống, Thư Phàm có chút lạnh.
Trác Phi Dương cảm nhấn được sự sợ hãi qua bàn tay lạnh giá và hơi run rẩy của Thư Phàm. Siết nhẹ tay Thư Phàm, Trác Phi Dương mỉm cười: “Đừng lo! Tôi nghĩ trong này chắc không có gấu đâu. Tôi đã đi được gần đến cuối hang đá rồi, mà vẫn chưa thấy bóng dáng một con gấu nào cả.”
Thư Phàm mỉm cười, gật đầu, cùng Trác Phi Dương đi sâu vào trong hang đá.
Đúng như những gì mà Trác Phi Dương đã dự đoán, trong hang đá không hề có gấu, vả lại hang đá cũng không sâu lắm, chỉ có một đường đi duy nhất, không hề có ngóc ngách.
Để tránh bị bọn sát thủ phát hiện ra mình, cả hai nhóm lửa giữa lòng hang đá. Thư Phàm giúp Trác Phi Dương xiên cá vào que củi tươi đã bẻ trên đường đi. Công việc nướng cá, Thư Phàm giao cho Trác Phi Dương. Khi mùi thơm của cá bay vào mũi, Thư Phàm xoa xoa chiếc bụng đã đói meo, đang kêu gào đòi ăn.
Trác Phi Dương cẩn thận đưa cho Thư Phàm một xiên cá nướng vàng ươm. Thư Phàm hoan hỉ đón lấy, bất chấp vẫn còn nóng, vội cắn ngay một miếng vào thân cá. Vì ăn hấp tấp, lưỡi Thư Phàm bỏng rãy, tuy nhiên Thư Phàm không chịu nhả miếng cá vàng ươm, thơm nức trong miệng ra, mà cố nuốt trôi xuống cổ họng. Thư Phàm hà hơi, liên tục phẩy tay gần miệng cho bớt nóng.
Trác Phi Dương phì buồn cười, dùng chiếc lá múc cho Thư Phàm một ít nước đựng trong chiếc túi da. Sau khi uống ít nước do Trác Phi Dương đưa, Thư Phàm thấy bớt nóng hơn, tiếp tục cúi đầu ăn nốt con cá nướng được xiên vào que củi tươi.
Trác Phi Dương chăm chỉ nướng xong năm xiên cá, lúc này hắn mới ngừng tay và ăn một con cá nướng. Trong khi đó, Thư Phàm đã chuyển sang ăn con cá thứ hai, vừa ăn Thư Phàm vừa bón cho con chim hải âu ăn cùng. Từ lúc sống trên đảo hoang cùng Trác Phi Dương và Thư Phàm, con chim hải âu đã làm quen với thức ăn được nướng chín.
Thư Phàm tuy phàm ăn, nhưng lại ăn rất ít. Chỉ ăn được hai con cá, Thư Phàm đã no bụng không còn muốn ăn nữa. Một mình con chim hải âu, ăn hết hơn một con cá. Trác Phi Dương ăn hết hai con cá.
Ăn uống no say, con chim hải âu bay ra ngoài cửa hang, đứng cảnh giới, Thư Phàm và Trác Phi Dương đốt một đống củi khá to, cả hai ngồi xung quanh đống lửa, cùng sưởi ấm và nói chuyện phiếm.
Thư Phàm vẫn còn thắc mắc, muốn biết nguyên nhân vì sao Trác Phi Dương lại cho người bắt cóc và giam giữ mình. Nhân cơ hội chỉ có hai người, không có việc gì để làm, hơn nữa vẫn còn chưa thấy buồn ngủ, Thư Phàm lại hỏi Trác Phi Dương: “Anh vẫn không thể nói cho tôi biết nguyên nhân vì sao anh bắt cóc tôi được sao?”
Trác Phi Dương luồn tay vào tóc, mắt nhìn Thư Phàm: “Tôi biết tôi cho người bắt cô là không đúng. Chuyện này cũng chỉ là do bất đắc dĩ, tôi trong một phút nông nổi đã nghĩ ra cách này để trừng phạt Hoàng Tuấn Kiệt. Nhưng hiện giờ, tôi thấy hối hận rồi. Khi nào thoát ra khỏi đây, tôi sẽ cho người đưa cô về với Hoàng Tuấn Kiệt.”