<?php the_title(); ?>

Bạn Trai Xấu Xa

09.07.2014
Admin

Vũ Gia Minh nhếch mép cười nhạt, phất tay phân phó: “Đi thôi!”

“Vâng!” Trợ lý Tân toát mồ hôi hột vì cách làm việc nhanh gọn và khôn khéo của Vũ Gia Minh.

Người vệ sĩ kia sẽ bị Vũ Gia Minh cho người tạm giữ làm khách trong một căn nhà ở ngoại ô mấy ngày. Dù cho Hoàng Tuấn Kiệt có biết được việc Tú Linh bị Vũ Gia Minh bắt cóc đi chăng nữa, cũng không thể nhanh chóng tìm ra được nơi mà Tú Linh và Vũ Gia Minh đang ở. Xem ra trong trận chiến này, Vũ Gia Minh vẫn thông minh và biết sử dụng mưu kế hơn Hoàng Tuấn Kiệt.

Dùng chân bấm nút trên thành xe, Vũ Gia Minh thỏa mãn nở một nụ cười vui vẻ, cúi xuống hôn nhẹ lên môi Tú Linh.

“Nhóc con! Để xem khi không còn Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt ở bên cạnh, cô có thể chống cự được tôi bao lâu?” Vũ Gia Minh tà ác thì thào, thích thú ngây người ngồi ngắm Tú Linh say ngủ.

9 giờ sáng tại bệnh viện Gia Long.

Được đi làm, được thỏa nguyện ước mơ của mình, Thư Phàm hoàn toàn gạt bỏ hết mọi vướng mắc ra khỏi đầu, cũng quên hết những bực bội và tức giận mà mình phải chịu đựng trong hơn bốn ngày vừa qua.

Thư Phàm theo chân giáo sư Trần đi khám bệnh trên lầu hai, thay ông hỏi han tình hình bệnh tật của bệnh nhân, trò chuyện và ghi tiến triển hồi phục của họ vào sổ bệnh án.

Khi làm việc, Thư Phàm biến thành một người khác hẳn, thái độ hoàn toàn nghiêm túc, hoàn toàn tập trung, cả người tỏa ta khí chất cao quý của một lương y như từ mẫu.

Khám bệnh xong cho bệnh nhân ở phòng 14A ở lầu hai, Thư Phàm cùng giáo sư Trần và mấy sinh viên thực tập rời khỏi phòng.

“Giáo sư! Vết mổ trên bụng của ông Hoàng đang trong quá trình hồi phục một cách nhanh chóng, có lẽ một tuần nữa ông ấy có thể xuất viện được rồi.” Thư Phàm mỉm cười, vui vẻ nói.

“Đúng, vời tình trạng này ông ấy sẽ sớm bình phục.” Giáo sư Trần đồng ý với dự đoán của Thư Phàm.

Thư Phàm vuốt mũi, thỏa mãn nở một nụ cười tươi như hoa nở. Mỗi lần thấy một bệnh nhân có thể nhanh chóng bình phục sức khỏe và có thể xin giấy xuất viện về nhà, Thư Phàm lại vui mừng như thể họ chính là người thân của mình.

“Giáo sư! Sáng nay thầy có ca mổ nào không?” Một sinh viên nam đeo kính cận dày cộm, hơn 20 tuổi, vừa chỉnh gọng kính vừa hỏi giáo sư Trần.

“Sáng nay thầy không có ca mổ nào cả. Thế nào, em muốn được xem sao?” Giáo sư Trần mỉm cười, hiền từ nhìn cậu sinh viên qua cặp kính cận màu trắng.

“Vâng.” Cậu sinh viên nam bối rối gãi đầu, nở một nụ cười.

“Nếu em muốn xem, thầy có thể xin giúp cho em.”

“Cảm ơn thầy.”

Thư Phàm, giáo sư Trần cùng năm sinh viên thực tập đi khám hết bốn phòng bệnh, vừa đi họ vừa nói chuyện với nhau, bàn luận về tình hình bệnh tật, quá trình hồi phục của bệnh nhân, và tên các loại thuốc.

9 giờ sáng không chỉ có khoa ngoại mới đông bệnh nhân đến khám bệnh, mà khoa nội cũng đông không kém. Trước cửa khoa nội, chật cứng bệnh nhân và thân nhân đứng, ngồi trên những băng ghế.

Khám xong từng phòng cho bệnh nhân, Thư Phàm quay trở về khoa nội, phụ giúp bác sĩ trong khoa khám bệnh cho bệnh nhân trước cửa.

Phòng khám rộng hơn 50 mét vuông, ngăn thành bốn phòng nhỏ, mỗi phòng cách nhau một tấm rèm che màu trắng, kê một bộ bàn ghế, một chiếc giường đơn màu trắng.

Thư Phàm ngồi trên ghế, đeo ống nghe, đo huyết áp và nhịp tim của bệnh nhân, hỏi triệu chứng bệnh của họ, sau đó ghi vào một cuốn sổ bệnh án. Nếu tình hình bệnh tật
cần phải làm một vài xét nghiệm, Thư Phàm sẽ ghi giấy xét nghiệm cho họ.

Làm bác sĩ không phải là một công việc nhàn nhã, mà rất mệt mỏi và vất vả. Tuy nhiên một khi đã đam mê, thì lại có cảm giác hoàn toàn khác.

Khám bệnh xong cho một bà cụ hơn 60 tuổi, Thư Phàm bảo một cô y tá đang đứng ở bên cạnh: “Thu Hồng! Cậu đưa bà cụ đến phòng nội soi!”

Cô y tá tên Thu Hồng cầm lấy tờ giấy xét nghiệm mà Thư Phàm vừa mới viết, tay đỡ lấy bà cụ: “Mời bà đi theo cháu!”

Bà cụ đứng dậy, đi theo Thu Hồng.

“Mời bệnh nhân tiếp theo!” Thu Phàm lật dở cuốn sổ bệnh án, ngẩng mặt nhìn người đàn ông hơn 40 tuổi đang ngồi trước mặt.

“Chú cảm thấy trong người thế nào?”

Người đàn ông lạ mặt kể sơ qua triệu trứng bệnh của mình cho Thư Phàm nghe. Thư Phàm vừa nghe vừa ghi vào cuốn sổ, chỉ bằng mấy câu kể đơn giản của người đàn ông trung niên, Thư Phàm đã biết ông ta bị bệnh gì.

10 giờ sáng, tại văn phòng Tổng giám đốc, tập đoàn Hoàng Thị.

Hoàng Tuấn Kiệt ngồi trong văn phòng, khủy tay chống bàn, chăm chú lắng nghe Tuấn Hùng báo cáo.

“Cậu chủ! Theo tin tức mà tôi mới nhận được thì sáng nay Vũ Gia Minh sẽ bay sang Hồng Kông khảo sát tình hình kinh doanh của một chi nhánh bên đó, đồng thời sẽ kí một hợp đồng với một đối tác làm ăn lớn.”

“Chính là tập đoàn Đào Thị?” Hoàng Tuấn Kiệt nhếch mép, lạnh lùng hỏi.

“Vâng, chính là tập đoàn Đào Thị. Nghe nói lần trước Vũ Gia Minh có gặp mặt chủ tịch Đào một lần.” Tuấn Hùng kính cẩn trả lời.

“Trị giá của buổi kí kết hợp đồng này bao nhiêu?”

“Nghe nói là hơn chục tỷ.”

“Hừ!” Hoàng Tuấn Kiệt tức tối, cau mày, mắt nhìn vào khoảng không trước mặt. “Xem ra Vũ Gia Minh đang đánh cuộc với vận may làm ăn của mình.”

“Ý của sếp là vụ làm ăn lần này Vũ Gia Minh có thể mất trắng?” Tuấn Hùng kinh ngạc nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, chờ nghe hắn nói cho mình biết nguyên nhân vì sao hắn lại nói thế.

“Không phải là thua, mà hoàn toàn có thể thắng. Bởi vì…” Hoàng Tuấn Kiệt bỏ dở câu nói, khóe môi nhếch lên, cười nhạt một tiếng.

Tuấn Hùng như lạc vào sương mù, kiểu ăn nói lấp lửng của Hoàng Tuấn Kiệt khơi dậy tính tò mò của Tuấn Hùng.

“Cậu chủ! Làm ơn nói nhanh đi! Chắc cậu đã biết trong chuyện này nhất định có biến.”

Hoàng Tuấn Kiệt ngả người ra sau ghế, tay đặt trên bụng, nheo mắt nhìn Tuấn Hùng.

“Chủ tịch Đào có một cô con gái tên là Đào Tuyết Viên đúng không?” Hoàng Tuấn Kiệt không trực tiếp trả lời câu hỏi của Tuấn Hùng, ngược lại muốn Tuấn Hùng tự hiểu lấy qua câu nói mang tính gợi ý của mình.

“À…” Tuấn Hùng mỉm cười, nhanh chóng hiểu Hoàng Tuấn Kiệt muốn nói gì, “Ý của anh là chủ tịch Đào đang muốn chọn Vũ Gia Minh làm con rể.”

Hoàng Tuấn Kiệt cười, không đáp.

“Nhưng có một điều, tôi không hiểu. Vũ Gia Minh là một kẻ tự cao tự đại, làm sao có thể chấp nhận một cuộc hôn nhân do hai bên gia đình sắp xếp?”

“Tất nhiên là hắn không chấp nhận. Có điều…” Hoàng Tuấn Kiệt lại cười, nụ cười thâm thúy.

“Có điều thế nào?” Tuấn Hùng nôn nóng, muốn Hoàng Tuấn Kiệt nhanh chóng nói ra nửa vế sau.

“Có điều Vũ Gia Minh dù có muốn từ chối cũng không được. Đào Thị là một tập đoàn lớn, vượt qua cả Vũ Thị. Nếu muốn mở rộng kinh doanh, bắt buộc phải hợp tác làm ăn với Đào Thị.”

“Nói theo ý của cậu chủ, chẳng khác gì lần này Vũ Gia Minh đã hoàn toàn chịu bó tay để cho người khác dắt mũi.” Tuấn Hùng xoa cằm, thích thú khi tưởng tượng ra khuôn mặt xám xịt của Vũ Gia Minh.

“Chưa hẳn.” Hoàng Tuấn Kiệt lại chơi trò đố chữ với Tuấn Hùng.

“Cậu chủ!” Tuấn Hùng nhăn nhó khổ sở.

Hoàng Tuấn Kiệt gõ tay xuống mặt bàn, dáng vẻ hết sức bình thản, ung dung hệt một vương tử.

“Vũ Gia Minh là một con cáo già, là một kẻ háo thắng. Hắn cũng giống như tôi, đều đam mê kinh doanh, muốn đưa tập đoàn của gia đình mình phát triển lớn mạnh và có thể vươn ra thế giới. Tuy hắn không muốn bị người khác sắp xếp cuộc đời mình, nhưng hắn cũng là con người, cũng có điểm yếu giống như những người khác, chỉ cần nằm được điểm yếu của hắn thì có thể điều khiển được hắn.”

“Điểm yếu?” Tuấn Hùng mờ mịt, nhắc lại cậu nói của Hoàng Tuấn Kiệt.

“Chắc cậu cũng đã nghe sơ qua về xuất thân của hắn?” Hoàng Tuấn Kiệt ngước mắt nhìn Tuấn Hùng, khuôn mặt tự dưng buồn hẳn.

Thật lòng, Hoàng Tuấn Kiệt cũng không muốn trở thành kẻ thù của Vũ Gia Minh, không muốn đấu đá qua lại với hắn, nhưng hoàn cảnh, tình thế bắt buộc, đã đẩy hai người từ bạn thân trở thành hai kẻ đối đầu, đứng trên hai bờ chiến tuyến.

“Nghe nói mẹ hắn là một cô gái làng chơi, có sắc đẹp động lòng người.”

Hoàng Tuấn Kiệt rơi vào im lặng, miên man nhớ lại quá khứ của mình và Vũ Gia Minh.

Tuấn Hùng thở dài, tự dưng thấy thương hại cho cả Vũ Gia Minh và Hoàng Tuấn Kiệt. Mới nhìn ai cũng cho rằng, họ là những kẻ may mắn khi được sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu có đầy quyến lực, nhưng có biết đâu rằng để đạt được địa vị như ngày hôm nay, họ đã phải hy sinh đi nhiều thứ, có khi phải đổi bằng máu và nước mắt của mình.

Tố Nga ngồi chờ Tú Linh suốt từ đầu tiết học cho đến tận lúc ra chơi, cũng không thấy Tú Linh quay lại, đã sốt ruột đi qua đi lại trên hành lang, thậm chí còn chạy cả ra cổng, cố tìm hình bóng nhỏ bé của Tú Linh giữa dòng người đi qua đi lại.

Làm bạn với nhau gần hai năm kể từ lúc bắt đầu học đại học sư phạm năm nhất, Tố Nga biết Tú Linh là một cô gái ngoan hiền, dễ thương, vui tính, sống chan hòa và thân ái với bạn bè, đi học đầy đủ, chăm chỉ chép bài, không mấy khi nghỉ học, và đặc biệt không bao giờ bỏ dở ngang buổi học để đi chơi.

Linh cảm trong chuyện này nhất định có điều gì đó không ổn, lại chứng kiến màn bắt người quá mức sống động, khiến người khác vừa hồi hộp lo sợ lại vừa phấn khích muốn hét ầm lên vào buổi sáng, Tố Nga không còn chần chờ thêm được nữa.

Thư Phàm thường xuyên đến trường đại học sư phạm rủ em gái đi ăn cơm trưa, nên Tố Nga quen thân với Thư Phàm, cả hai trao đổi số điện thoại di động với nhau, thường xuyên gọi điện trò chuyện. Tố Nga coi Thư Phàm là chị gái của mình.

Nay Tú Linh bị bắt đi đâu không rõ, là bạn thân, lại coi chị em Thư Phàm là người thân trong gia đình, Tố Nga không thể không lo cho sự an toàn của Tú Linh.

Tố Nga run run lôi điện thoại trong túi quần ra, tay bấm số điện thoại di động của Thư Phàm, lòng cầu mong là Thư Phàm không tắt nguồn, hay đang bận không thể nhận cuộc gọi của mình.

10 giờ 45 phút sáng, tại bệnh viện Gia Long.

Thư Phàm xếp gọn chồng hồ sơ bệnh án của bệnh nhân trên bàn, quẹt mồ hôi trán. Mặc dù hơi mệt nhưng nụ cười tươi rói vẫn nở trên môi, Thư Phàm xoa bụng, cơn đói đang hành hạ dạ dày, lúc này Thư Phàm muốn tìm thứ gì đó ăn để lót dạ.

“Thư Phàm! Em đi nghỉ ngơi đi, em đã làm việc suốt từ sáng đến giờ rồi.” Bác sĩ Phương, hơn 30 tuổi, tốt bụng nhắc nhở Thư Phàm.

“Vâng, cảm ơn chị.” Thư Phàm tươi cười, hạ giọng nói lời cảm ơn bác sĩ Phương.

“Mấy ngày vừa qua, em đi đâu, mà hôm nay mới thấy em đi làm?” Bác sĩ Phương điền thông tin vào một tờ giấy đặt trên mặt bàn.

“Em bận việc cá nhân.” Thư Phàm cười khổ, không ngờ sự biến mất của mình lại có nhiều người hỏi thăm và quan tâm đến như thế. Được mọi người chú ý đến sự biến mất của mình, Thư Phàm rất vui, nhưng sự quan tâm quá mức và bị đặt cho vô số những câu hỏi, giống như hỏi cung khiến Thư Phàm bực mình không ít.

“Em nghỉ việc để đi chơi với người yêu đúng không?” Bác sĩ Phương nheo mắt, trêu Thư Phàm.

“Chị…” Thư Phàm lắc đầu chịu thua, không muốn đối đáp lại sự trêu chọc của bác sĩ Phương.

“Sao thế, chị đã nói đúng rồi phải không?” Bác sĩ Phương vừa cười vừa nháy mắt với Thư Phàm.

Thư Phàm mím môi, trừng mắt nhìn bác sĩ Phương.

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên cắt ngang cuộc nói chuyện của bác sĩ Phương và Thư Phàm.

Sáng nay Hoàng Tuấn Kiệt đã đưa cho Thư Phàm một chiếc điện thoạI Apple iPhone 4 White – 32GB trí giá gần 20 triệu đồng. Lúc cầm chiếc điện thoại màu xám bạc trên tay, Thư Phàm gần như tắt thở, nghiến răng nghiến lợi mắng Hoàng Tuấn Kiệt khoa trương tặng cho mình một chiếc điện thoại quá đắt tiền. Lẽ ra khi được tặng một món quà có giá trị như thế, Thư Phàm phải vui mới đúng, nhưng đằng này Thư Phàm chẳng những tức giận mắng Hoàng Tuấn Kiệt, hơn nữa còn muốn đánh hắn một trận nhừ tử. Nếu nói Thư Phàm ngu ngốc và không biết điều cũng không có gì sai.

Chiếc điện thoại cũ tuy bị giẵm nát, nhưng sim vẫn không bị ảnh hưởng gì. Trong sim lưu giữ nhiều số điện thoại của bạn bè và người thân, nên Thư Phàm tiếp tục dùng số cũ.

Nhìn số điện thoại của Tố Nga hiện lên trên mà hình, tâm trạng bực bội của Thư Phàm dần thả lỏng.

“Chào em gái!” Thư Phàm hít một hơi thật sâu, điều hòa hơi thở, để không bộc phát tức giận mắn oan người vô tội.

“Chị Thư Phàm! Tú Linh có đến bệnh viện tìm chị không?” Tố Nga run giọng hỏi nhỏ.

Thư Phàm cau mày, mặt biến sắc: “Tú Linh không phải đang học cùng với em ở trường đại học sao?”

“Sáng nay bạn ấy có đến lớp, nhưng ngay sau đó đã đi rồi.”

“Em bảo sao?” Thư Phàm đứng bật dậy, miệng kích động nói to, ” Tú Linh đã đi rồi? Nó đi đâu, đi với ai?”

“Em cũng không biết nữa.” Tố Nga mắt đỏ hoe, khụt khịt kể cho Thư Phàm nghe, “Sáng nay bạn ấy được một người đàn ông đi ô tô màu xám đưa đi học, em gặp bạn ấy ở cổng trường, sau đó cùng bạn ấy đi lên lớp. Khi bạn ấy cùng em ngồi chép bàn trong lớp, có một người đàn ông tự xưng là Trợ lý Tân mời bạn ấy đi ra cổng gặp một người đàn ông tên là Vũ gì đó. Em vì tò mò nên đã đi theo bạn ấy đi ra cổng trường. Em thấy bạn ấy đến gần một chiếc xe ô tô màu xám bạc, không hiểu bạn ấy nhìn thấy gì đã đột nhiên bỏ chạy, người đàn ông trên xe ngay lập tức quát Trợ lý Tân và một người đàn ông mặc vét đen, có vóc dáng cao to vây lấy bạn ấy vào giữa.”

Tố Nga dừng lại, thở lấy hơi, rồi lại tiếp tục: “Còn nữa, em nghe loáng thoáng người đàn ông họ Vũ kia đe dọa nếu Tú Linh không lên xe sẽ bị anh ta đốt giấy tờ quan trọng gì đó, Tú Linh không nghe lời đã bị anh ta hôn trước mặt mọi người và vác lên xe đi mất rồi.”

Thư Phà
m càng nghe càng tức điên lên, hận thù đối với Vũ Gia Minh càng lúc càng tăng. Chỉ cần nghe sơ qua họ của người đàn ông lạ mặt đi xe ô tô màu xám bạc, Thư Phàm đã đoán được người đàn ông dám cả gan bắt cóc em gái mình trước mặt mọi người là ai.

“Vũ Gia Minh! Nếu anh dám làm gì em gái tôi, thì đừng trách tôi độc ác!” Thư Phàm nghiến răng nghiến lợi, bạo phát rống lên, hoàn toàn mất đi tôn nghiêm của một vị lương y như từ mẫu.

Bác sĩ Phương ngồi ở bên cạnh giật nảy người, mắt lo sợ nhìn Thư Phàm, không hiểu vì sao đột nhiên Thư Phàm lại nổi điên lên như thế.

“Chị Thư Phàm!” Tố Nga cũng bị tiếng quát to của Thư Phàm dọa cho nhảy dựng, “Tú Linh không phải đã bị người ta bắt cóc đi rồi chứ?”

“Không có việc gì!” Thư Phàm mặc dù trong lòng rối như tơ vò, muốn hét ầm lên, nhưng vẫn phải cố nín nhịn để trấn an Tố Nga, “Bài vở của Tú Linh, phiền em chép cho nó. Lúc đi theo Trợ lý Tân ra cổng trường gặp người đàn ông họ Vũ, Tú Linh có mang theo túi xách không?”

“Dạ, không. Ngay cả điện thoại Tú Linh cũng không mang theo.”

“Được rồi, tạm thời chị nhờ em giữ hộ Tú Linh túi xách, khi nào nó về, nó sẽ lấy lại sau.”

“Chị Thư Phàm! Chị có chắc là Tú Linh không bị người đàn ông lạ mặt kia bắt đi không?”

“Anh ta dám!” Thư Phàm tức giận lại muốn quát ầm lên.

“Chị Thư Phàm!” Nghe giọng quát của Thư Phàm, Tố Nga vừa lo sợ cho bạn thân vừa bị Thư Phàm dọa cho sợ khiếp vía.

“Mọi việc nhờ cả vào em. Bây giờ chị phải cúp máy đây. Có chuyện gì chị sẽ liên lạc với em sau.”

“Vâng, chị cứ yên tâm. Em sẽ chép bài cho Tú Linh đầy đủ và giữ tạm túi xách cho bạn ấy. Có tin tức gì của bạn ấy, chị nhớ phải gọi điện thông báo ngay cho em, nếu không em sẽ chết vì lo lắng mất.”

“Ừ, chị nhớ rồi. Chào em!”

Thư Phàm cúp máy, mặt hầm hầm giận dữ, cơn đói hoàn toàn tan biến, lúc này Thư Phàm có một mong muốn mãnh liệt là có thể đấm vỡ mặt Vũ Gia Minh, bầm thây hắn ra thành nghìn mảnh mới hả được cơn giận và căm hận trong lòng.

“Chị Phương! Chị làm ơn nói lại với giáo sư Trần là em bận việc riêng, nên chiều nay em xin phép nghỉ.”

“Người thân trong gia đình em gặp phải chuyện gì sao?” Bác sĩ Phương loáng thoáng nghe được cuộc nói chuyện điện thoại của Thư Phàm, cũng biết Thư Phàm có một cô em gái tên Tú Linh đang học đại học sư phạm, nên mới đoán như thế.

“Vâng, em gái em có chuyện nên em phải đi ngay.”

“Nếu thế em đi đi, để chị xin phép nghỉ hộ em với giáo sư Trần.”

“Cảm ơn chị!” Thư Phàm nhanh chóng mở cửa tủ, lấy túi xách, vắt áo blouse trên mắc áo, chân rảo bước ra khỏi phòng khám bệnh của khoa nội.

Thư Phàm đi gần như là chạy trên hành lang lầu hai, chạy nhanh xuống cầu thang dẫn xuống lầu một, đi vội quá đến nỗi suýt va vào vào mấy bệnh nhân đang đi lên lầu.

Ra đến cổng bệnh viện, Thư Phàm vẫy tay gọi một chiếc xe tắc xi màu trắng.

Trước cổng bệnh viện lúc nào cũng có nhiều tắc xi đậu, chờ để chở bệnh nhân và thân nhân đến khám bệnh, nên Thư Phàm không gặp khó khăn trong việc bắt một chiếc xe tắc xi.

“Đưa tôi đến công ty Hoàng Thị!” Thư Phàm hối thúc, giục anh tài xế.

Anh tài xế gật đầu coi như đã hiểu, vội khởi động xe, rồi lái đi.

Ngồi trên xe, Thư Phàm thò vào trong túi áo khoác, lấy tờ giấy ghi ba số điện thoại mà sáng nay Hoàng Tuấn Kiệt đã đưa.

Thư Phàm bấm số điện thoại di động của Hoàng Tuấn Kiệt. Em gái gặp nạn, người đầu tiên mà Thư Phàm muốn nhờ giúp đỡ là Hoàng Tuấn Kiệt.

Bấm xong, Thư Phàm bấm nút xanh trên màn hình, lòng thấp thỏm chờ mong Hoàng Tuấn Kiệt nhanh chóng nhận cuộc gọi của mình.

Tạm hoàn thành xong công việc của buổi sáng, Hoàng Tuấn Kiệt mệt mỏi, uể oải ngồi trên ghế, trong văn phòng Tổng giám đốc. Khi không có việc gì để làm, Hoàng Tuấn Kiệt lại nghĩ về Thư Phàm.

Vừa mới nghĩ đến Thư Phàm, Hoàng Tuấn Kiệt ngay lập tức muốn gọi điện mời Thư Phàm đi ăn cơm trưa.

Nghĩ đến đây, khóe môi Hoàng Tuấn Kiệt bất giác cong lên, một nụ cười ấm áp và hạnh phúc nở trên môi.

Khuôn mặt hơi tái đã ửng hồng, khi nghĩ về hình ảnh quyến rũ và gợi cảm của Thư Phàm vào tối hôm qua. Hoàng Tuấn Kiệt đang tự hỏi: “Không biết khi được hôn cô ấy thì có cảm giác như thế nào nhỉ?”

Cầm điện thoại di động đặt trên mặt bàn gỗ, Hoàng Tuấn Kiệt ngả người ra sau ghế, tay bấm số của Thư Phàm.

Chưa kịp bấm nút xanh trên màn hình, chuông điện thoại đột ngột reo lên.

Hoàng Tuấn Kiệt giật mình, mắt ngơ ngác nhìn số điện thoại của Thư Phàm hiện lên trên màn hình, hơn nữa Thư Phàm còn là người chủ động gọi trước cho hắn. Này đây không phải là hắn đang mơ đấy chứ? Sao lần nào hắn nghĩ đến Thư Phàm, thì Thư Phàm đều xuất hiện đúng lúc trước mặt hắn?

“Hoàng Tuấn Kiệt!” Thư Phàm trầm giọng, gọi đầy đủ tên họ của Hoàng Tuấn Kiệt.

“Thư Phàm!” Hoàng Tuấn Kiệt kinh ngạc, giọng nói trong trẻo và tràn đầy sức sống này là của Thư Phàm, không thể sai được.

“Anh đang ở đâu?” Thư Phàm nôn nóng muốn biết địa chỉ nơi hắn đang ngồi, Thư Phàm không muốn đến tận công ty mà không gặp được hắn.

“Tôi đang ở công ty, còn cô?” Hoàng Tuấn Kiệt vui vẻ trả lời, hoàn toàn không biết Thư Phàm đang hầm hầm tức giận, và có thể thiêu chết người.

“Anh ở đâu thì ở nguyên vị trí ấy. Tôi đang trên đường đến công ty tìm anh.”

Không để cho Hoàng Tuấn Kiệt có cơ hội nói thêm câu nào, Thư Phàm đã thô bạo cúp máy.

“Phiền anh phóng nhanh lên cho. Hiện giờ tôi đạng rất vội.” Mặc dù anh tài xế đã phóng hơn 50 km/giờ, Thư Phàm vẫn chê là chậm.

Anh tài xế không nhịn được tò mò và hiếu kì đã quay xuống, liếc mắt nhìn Thư Phàm. Anh tài xế tưởng một khi đã là con gái thì ai cũng thích được đi chậm rãi và sợ tốc độ cao?

“Nhanh lên!” Thư Phàm lại hối thúc.

“Em yên tâm, anh đang phóng hết tốc lực đây.” Mặc dù không muốn phóng nhanh vượt ẩu, sợ bị công an bắt phạt, nhưng cũng đành phải làm theo lời của Thư Phàm.

Hoàng Tuấn Kiệt ngồi đông cứng trên ghế, mắt chăm chú nhìn số điện thoại trên màn hình điện thoại. Cho đến tận lúc này Hoàng Tuấn Kiệt vẫn không dám tin là Thư Phàm đã chủ động gọi điện thoại cho mình, hơn nữa còn đang trên đường đến đây.

“Mình có bị mất trí không nhỉ?” Hoàng Tuấn Kiệt thì thào, ngơ ngẩn nở một nụ cười như một kẻ mất hồn.

Nhân viên nữ trong công ty mà nhìn thấy hình ảnh si dại này của Tổng giám đốc, họ sẽ kêu thét lên, và nhảy xô vào cấu xé hắn. Cũng may là không ai trông thấy hắn, nếu không trái tim của họ lại không thể hoạt động được như bình thường.

“Cộc! Cộc!” Tiếng gõ cửa vang lên.

“…” Hoàng Tuấn Kiệt vẫn còn đang chìm đắm vào trong mộng mị, nên không chú ý đến hiện tại xung quanh.

“Cộc! Cộc!” Tiếng gõ cửa vang lên cùng với giọng nói của hơi trầm của Tuấn Hùng, “Cậu chủ!”

Lúc này Hoàng Tuấn Kiệt mơi giật mình ngẩng đầu, mắt nhìn ra hướng cửa.

“Vào đi!”

Tuấn Hùng mở cửa, chân rảo bước vào trong phòng.

“Cậu chủ! Đã trưa rồi, anh không định đi ăn sao?” Tuấn Hùng mỉm cười, hỏi Hoàng Tuấn Kiệt.

“Cậu đói rồi, thì đi ăn đi. Tôi còn phải chờ Thư Phàm.” Hoàng Tuấn Kiệt không dấu đươc vui mừng, đã cười thành tiếng.

“Thư Phàm? Cô ấy đến đây sao?” Tuấn Hùng kinh ngạc, mở to mắt nhìn Tuấn Kiệt.

“Ừ, lúc nãy cô ấy gọi cho tôi, nói rằng cô ấy đang trên đường đến đây.”

Tuấn Hùng cười, tay xoa mũi, nheo mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt: “Nếu thế tôi không làm phiền sếp nữa, tôi đi ăn cơm trưa đây.”

“Ừ, cậu đi đi.”

Tuấn Hùng xoay người, bước ra cửa. Trước khi đóng cửa phòng, đã quay lại nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, trên môi nở một nụ cười khó hiểu. Nhìn sếp háo hức chờ mong Thư Phàm đến từng phút từng giây, Tuấn Hùng hiểu trong lòng Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm đã có một vị trí nhất định, mà vị trí này không một cô gái nào có thể thay thế được.

Đi xe tắc xi mất hơn 20 phút, mới đến cổng công ty Hoàng Thị.

Trả tiền cho anh tài xế xong, tự mở cửa xe, Thư Phàm bước nhanh xuống.

Hai người vệ sĩ canh gác cổng, thấy Thư Phàm là một người lạ mặt, đột nhiên xuất hiện trước cổng công ty, hơn nữa lại hùng hổ như muốn đến đây tìm ai đó để đánh nhau, cả hai vội chặn Thư Phàm lại.

“Các anh muốn gì?” Thư Phàm nghiến răng, tức giận hỏi.

“Phiền cô cho chúng tôi biết cô đến đây làm gì, hơn nữa cô có quen biết ai đang làm việc ở trong này không?”

“Tôi là bạn của Tổng giám đốc Hoàng Tuấn Kiệt.” Thư Phàm không muốn mất thời gian cãi nhau lôi thôi với hai anh vệ sĩ gác cổng, nên đơn giản nói cho họ biết về mối quan hệ của mình với Hoàng Tuấn Kiệt.

“Các cô gái khi đến đây, ai cũng nói mình là người quen của Tổng giám đốc, nhưng tất cả đều là giả.” Người vệ sĩ nhỏ gầy phủ nhận lại lời nói của Thư Phàm. Làm việc ở đây hơn ba năm, từng chứng kiến nhiều cô gái đến đây gây rối, muốn tiếp cận và làm quen với Hoàng Tuấn Kiệt, nên anh ta ngay lập tức liệt Thư Phàm vào danh sách đen.

“Anh…” Thư Phàm tức muốn hộc máu. Là một cô gái thẳng tính, ghét nhất việc bị người khác coi là một cô gái hám của, lẳng lơ và đào mỏ. Thư phàm làm sao có thể chấp nhận việc bị người khác sỉ nhục trước mặt người khác.

Thư Phàm điên tiết quát hai anh vệ sĩ gác cổng: “Tôi không cần biết các anh đã đuổi bao nhiêu cô gái ra khỏi đây, vì tội dám giả mạo là người quen của Hoàng Tuấn Kiệt, nhưng tôi không phải là một trong số đó.”

“Xin lỗi, dù cô có nói gì cũng vô dụng thôi. Tổng giám đốc đã có lệnh là không cho phép bất cứ một cô gái lạ mặt nào được phép bước vào công ty, nếu không có thẻ nhân viên.”

Thư Phàm tức đến nỗi, chửu Hoàng Tuấn Kiệt thành tiếng: “Hoàng Tuấn Kiệt! Đồ xấu xa! Đồ đê tiện! Anh mà không nhanh ra đây gặp tôi, để tôi phải xông vào tận trong văn phòng của anh thì anh đừng trách tôi độc ác.”

Hai người vệ sĩ gác cổng trợn mắt há mồm, không dám tin là trên đời này còn tồn tại một cô gái đến tận cổng công ty mắng mỏ sếp của họ, mà không sợ Hoàng Tuấn Kiệt tống vào tù vì tội dám sỉ nhục hắn.

Vừa lúc đó Tuấn Hùng đi từ trong sân công ty ra cổng, thấy Thư Phàm đang hoa chân múa tay, miệng không ngừng mắng Hoàng Tuấn Kiệt, môi Tuấn Hùng co giật, rất muốn cười thật to nhưng mà cố nín.

“Xem ra hôm nay sếp lại gặp hạn rồi!” Tuấn H
ùng che miệng cười thầm, mắt kín đáo nhìn Thư Phàm từ đầu xuống chân.

“Cô Phàm!” Tuấn Hùng hắng giọng, lên tiếng gọi tên Thư Phàm.

Đang phừng phừng tức giận, Thư Phàm quay sang nhìn Tuấn Hùng đang tươi cười, bước đến gần mình.

“Sếp đang chờ cô ở trên lầu sáu.”

Hai người vệ sĩ gác cổng vội chào hỏi Tuấn Hùng.

Tuấn Hùng gật đầu chào lại, mắt nhìn Thư Phàm, miệng lịch sự nói: “Để tôi dẫn cô đi.”

Thư Phàm trừng mắt nhìn hai người vệ sĩ gác cổng, sau đó đi theo Tuấn Hùng vào trong tiền sảnh.

Hai người vệ sĩ ngơ ngác nhìn nhau, họ bất ngờ vì Thư Phàm thực sự là người quen của Hoàng Tuấn Kiệt, không phải là đang nói lừa họ. Tự dưng họ thấy lo sợ vu vơ, sợ Thư phàm nói xấu họ với Hoàng Tuấn Kiệt. Nếu điều này xảy ra, họ sẽ không thể tiếp tục làm việc ở đây.

Công ty Hoàng Thị nhỏ hơn tòa cao ốc Hoàng Thị, nhưng lối kiến trúc vẫn tương tự nhau, có thể nói đây là một mô hình thu nhỏ của tòa cao ốc.

Bấm nút lên tầm sáu, Tuấn Hùng mỉm cười, hỏi Thư Phàm: “Sáng nay, cô làm việc vui chứ?”

“Không vui một chút nào.” Thừ Phàm bực bội trả lời Tuấn Hùng.

Hiểu tính nóng nảy của Thư Phàm, Tuấn Hùng không chấp, mà lại tiếp tục hỏi tiếp: “Tú Linh không đến đây cùng với cô sao?”

“Nó bị Vũ Gia Minh bắt cóc rồi.” Thư Phàm căm giận, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Cái gì!” Tuấn Hùng kêu lên một tiếng, nụ cười trên môi tắt ngấm, mắt nhìn Thư Phàm, “Những điều mà cô nói có đúng không? Tại sao người vệ sĩ được Hoàng Tuấn Kiệt cử đi bảo vệ Tú Linh không thông báo gì cả?”

“Điều này tôi làm sao mà biết.” Thư Phàm cao giọng, càng nói càng kích động, “Tôi đang làm việc, thì Tố Nga gọi điện cho tôi, nói cho biết là ngay sau khi Hoàng Tuấn Kiệt đưa Tú Linh đến trường đại học sư phạm, Vũ Gia Minh đã tìm đến và bắt cóc con bé đi.”

“Ring!” Cánh cửa thang máy mở ra.

Thư Phàm và Tuấn Hùng sánh đôi đi trên hành lang của lầu sáu. Hành lang dài hun hút, không có một bóng người, không có một tiếng động, ngoài tiếng giày khua cồm cộp trên gạch, tiếng hít thở của hai người thì không còn âm thành nào khác.

Sắc mặt của Tuấn Hùng và Thư Phàm đều trầm trọng như nhau, cả hai đều đang lo lắng cho Tú Linh, xem ra bữa trưa hôm nay, họ không thể ăn được nữa rồi.

Khi cánh cửa văn phòng Tổng giám đốc mở ra, Hoàng Tuấn Kiệt xuất hiện trong tầm mắt. Trong khi Hoàng Tuấn Kiệt chưa kịp mở miệng nói được câu gì, Thư Phàm đã túm ngay cổ áo của hắn, mắng phủ đầu hắn.

“Hoàng Tuấn Kiệt! Anh là tên gian trá nhất mà tôi từng gặp! Tối hôm qua, anh đã hưa là sẽ cho người bảo vệ em gái tôi. Thế mà, sáng nay Tú Linh đã bị Vũ Gia Minh bắt đi. Anh nói đi, anh bảo tôi làm sao có thể tin tưởng anh được đây.”

Hoàng Tuấn Kiệt đông cứng cả người, trên đời này hắn không sợ chết, cũng không sợ nguy hiểm, nhưng lại sợ Thư Phàm không tin tưởng và khinh ghét hắn.

“Những điều mà cô ấy nói hoàn toàn là sự thật chứ?” Không dám đối diện với khuôn mặt đỏ bừng vì giận và đôi mắt căm hận của Thư Phàm, Hoàng Tuấn Kiệt quay sang hỏi Tuấn Hùng.

“Lúc nãy đi thang máy, cô ấy đã nói sơ qua chuyện xảy ra sáng nay cho tôi nghe. Nếu đúng như những gì mà cô ấy kể, thì Tú Linh đã bị Vũ Gia Minh bắt đi rồi.”

“Gọi điện ngay cho người vệ sĩ sáng nay được cử đi bảo vệ Tú Linh cho tôi. Tôi muốn nói chuyện với cậu ta.” Hoàng Tuấn Kiệt tức điên người, hắn hận nhất là việc nhân viên dưới quyến dám làm trái lại mệnh lệnh của hắn, dám không hoàn thành nhiệm vụ mà hắn giao.

Tuấn Hùng mở điện thoại di động, tay bấm số của người vệ sĩ sáng nay.

Trong một căn nhà gỗ, nằm trong rừng cao su, đã cũ kĩ và ẩm mốc, người vệ sĩ bị đánh bất tỉnh nhân sự, chân tay bị trói, bị nhét giẻ vào mồm, quần áo dính đầy đất cát, trông thê thảm và đáng thương như một con chuột cống bị nhúng vào nước sôi.

Vũ Gia Minh là một tên xảo quyệt, thâm trầm, lại ích kỉ, có thù tất báo, nên rất ghét người khác xen vào chuyện riêng tư của hắn. Tuy anh vệ sĩ không phải là kẻ chủ mưu trong chuyện này, nhưng dám len lút theo dõi hắn, và dám tìm cách để ngăn chặn không cho phép hắn mang Tú Linh đi, khiến hắn tức giận ra lệnh cho thuộc hạ đáng anh vệ sĩ một trận nhừ tử.

Tiếng chuông điện thoại trong túi quần anh vệ sĩ reo vang, gây sự chú ý của hai người đàn ông đang đứng gác ngoài cửa.

“Vào nghe xem, ai đang gọi điện thoại cho nó đi!” Tên kia ra lệnh cho đồng bọn.

Người đàn ông mặc vét đen, vóc dáng cao lớn đi vào trong phòng, khom người, lục tìm điện thoại trong túi quần anh vệ sĩ.

Nhìn số điện thoại hiện tên: “Trợ lý Tuấn Hùng” trên màn hình, người đàn ông mặc vét đen nháy mắt ra hiệu cho người đàn ông kia.

Người đàn ông kia hiểu ý vội bước vào phòng, mắt nhìn tên người đang gọi trên màn hình điện thoại.

“Đúng như những gì mà sếp dự đoán. Hai chúng ta nên làm gì bây giờ?” Người đàn ông kia thì thào với người đàn ông mặc vét đen.

“Còn làm gì được nữa, đương nhiên là chuyển cuộc gọi cho sếp rồi.”

“Ý của mày là…?” Người đàn ông mặc vét đen cười thâm hiểm.

“Mày gọi điện cho sếp đi, để tao nói đôi với người ta.” Người đàn ông kia cười thâm hiểm đáp lại nụ cười thâm hiểu của người đàn ông mặc vét đen. Họ rất giống một cặp bài trùng.

Hoàng Tuấn Kiệt đau lòng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú đượm mồ hôi, đỏ bừng vì giận và vì phải đi một đoạn đường khá xa của Thư Phàm, đặc biệt càng đau lòng hơn khi thấy Thư Phàm buồn bã và lo lắng cho cô em gái đến thất thần cả người.

“Cô ngồi xuống đây đi!” Hoàng Tuấn Kiệt ấn Thư Phàm ngồi xuống ghế sô pha, chắt cho Thư Phàm một cốc nước, “Cô uống đi cho đỡ khát.”

Thư Phàm đón lấy ly nước lọc trên tay Hoàng Tuấn Kiệt, cho lên miệng rồi uống một ngụm.

Hoàng Tuấn Kiệt ân cần ngồi bên cạnh Thư Phàm, mắt dịu dàng nhìn Thư Phàm.

Tuấn Hùng chờ mãi mới thấy bên kia bắt máy, nhưng người nhận cuộc gọi không phải là giọng nói của anh vệ sĩ mà là của một người đàn ông khác.

“Anh là Trợ lý Tuấn Hùng?” Người đàn ông kia trầm giọng hỏi.

Tuấn Hùng cau mày, cố xác định xem người đang nói chuyện với mình có quen biết với mình không: “Đúng, tôi là trợ lý Tuấn Hùng. Còn anh là ai?”

“Tôi là ai, anh không cần phải biết. Anh chỉ cần biết rằng, người vệ sĩ mà các anh cử đi bảo vệ cô Tú Linh đang ở trong tay chúng tôi.”

Tuấn Hùng liếc mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt.

Hoàng Tuấn Kiệt chỉ cần nhìn sơ qua sắc mặt trầm trọng của Tuấn Hùng, cũng đủ hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Các anh muốn gì?” Tuấn Hùng trầm tĩnh, hoàn toàn không để lộ ra bất an trong lòng mình.

“Chúng tôi không muốn gì cả. Chỉ muốn nhắn với các người rằng, không nên động chạm đến chuyện riêng tư của chủ nhân chúng tôi.”

“Vũ Gia Minh bảo các người nhắn lại với tôi như thế?” Tuấn Hùng cười nhạt. Ban đầu Tuấn Hùng còn tưởng người dở trò sau lưng là một nhân vật huyền bí nào đó, không ngờ người đó lại là Vũ Gia Minh. Xem ra Hoàng Tuấn Kiệt đã đánh giá thấp khả năng của Vũ Gia Minh, nên mới để cho hắn có cơ hội bắt cóc Tú Linh, mặc dù đã cẩn thận cử người bảo vệ Tú Linh.

“Bảo với Hoàng Tuấn Kiệt rằng nếu có gì thắc mắc thì có thể gọi điện cho chủ nhân của chúng tôi.”

Nói xong, người đàn ông kia khoái trá bật ra một tràng cười thật dài, chói tai, rồi đột ngột cúp máy.

“Người vệ sĩ đó đã bị Vũ Gia Minh cho người bắt nhốt?” Hoàng Tuấn Kiệt điễm tĩnh hỏi, hoàn toàn không có dáng vẻ của một người thua cuộc và thất bại.

“Đúng thế. Nghe người bắt nhốt người vệ sĩ nói, nếu cậu chủ có gì thắc mắc thì có thể gọi điện cho Vũ Gia Minh để hỏi.”

“Hừ! Tôi chẳng có thắc mắc gì cần hỏi cậu ta cả. Dù cậu ta không nói cho tôi biết cậu ta đang nhốt Tú Linh ở đâu, tôi cũng có thể đoán được.”

Thư Phàm đặt mạnh ly nước lọc xuống bàn, ngay lập tức túm lấy cổ áo Hoàng Tuấn Kiệt, miệng quát to: “Anh còn không mau nói cho tôi biết hiện giờ Vũ Gia Minh đang mang Tú Linh đi đâu.”

“Hồng Kông. Cô có muốn cùng tôi đi Hồng Kông một chuyến không?” Hoàng Tuấn Kiệt cười hỏi, không thèm quan tâm đến vẻ mặt vì bất ngờ, đã trở nên hoạt kê của Tuấn Hùng ở bên cạnh.

Thư phàm mở to mắt, há hốc mồm nhìn Hoàng Tuấn Kiệt: “Đi…đi sang Hồng Kông?”

“Đúng.” Hoàng Tuấn Kiệt cười đáp, hài lòng nhìn khuôn mặt kinh ngạc, trông thật dễ thương và đáng yêu của Thư Phàm.

“Anh…anh không bị điên chứ? Anh…anh đâu cần phải bỏ công việc, theo tôi sang tận Hồng Kông để mang em gái về?”

“Tôi không hề bị điên.” Hoàng Tuấn Kiệt bực bội, rất muốn đánh Thư Phàm một trận. Tại sao người con gái không biết xấu tốt này luôn không hiểu được dụng ý của hắn, mà luôn nói ra những câu khiến hắn tức chết.

“Tuấn Hùng! Bảo cô thư kí ngay lập tức đặt mua hai vé cho tôi và Thư Phàm bay sang Hồng Kông vào chiều nay.”

Tuấn Hùng hết mở rồi lại khép miệng, định ngăn cản ý định điên rồ của sếp, nhưng sau khi bị sếp mãnh liệt trừng mắt, đã vội vâng mệnh rời khỏi phòng, đi tìm cô thư kí để phân phó công việc do sếp giao.

Chap 17:

Ngồi trên máy bay riêng, Vũ Gia Minh tay chống cằm, mắt nhìn ra bên ngoài qua lớp cửa kính, tâm trí rơi vào suy tư, đầu không ngừng tính toán.

Tú Linh vẫn còn ngủ say, gối đầu lên đùi Vũ Gia Minh, khuôn mặt trẻ con, thanh tú, xinh đẹp động lòng người được ánh sáng phản chiếu qua lớp cửa kính vào khoang máy bay tạo nên một khung cảnh nửa mơ, nửa thực khiến cho người ta say.

Hai bím tóc đen dày thả dài trước ngực, khi ngủ trông Tú Linh thật yên bình và đáng yêu đến nỗi Vũ Gia Minh nhìn ngắm đến ngây ngẩn cả người. Từ trước đến nay, hắn ít khi nào chú ý và quan tâm đến một cô gái nào như thế.

Vuốt nhẹ gò má mịn màng và trắng hồng của Tú Linh, Vũ Gia Minh mỉm cười: “Nhóc con! Chúng ta sắp đến Hồng Kông rồi. Hy vọng khi sang đến bên đó, cô sẽ không làm loạn và không tìm cách bỏ trốn. Nếu không tôi sẽ trừng phạt cô thật nặng.”

Đang nói tự dưng Vũ Gia Minh thấy lo sợ vu vơ, sợ Tú Linh không biết xấu tốt, bất chấp nguy hiểm tìm đủ mọi cách thoát khỏi sự kiểm soát của mình. Lúc đó, nếu chẳng may hắn không để mắt đến, Tú Linh vượt ra khỏi tầm mắt của hắn, thì hắn biết phải làm sao. Càng nghĩ Vũ Gia Minh càng thấy sợ. Hồng Kông là một đất nước rộng lớn, hoàn toàn xa lạ đối với Tú Linh. Nế
u Tú Linh bị lạc, hay bị kẻ xấu bắt cóc, hắn làm sao có thể sống yên ổn trong nửa cuộc đời còn lại.

Siết chặt tay Tú Linh, Vũ Gia Minh vội vàng trầm giọng gọi Trợ lý Tân: “Trợ lý Tân! Mau vào đây, tôi có việc cần cậu làm!”

Ngồi trong phòng lái, nghe tiếng gọi của Vũ Gia Minh, Trợ lý Tân ngay lập tức đứng lên, rảo bước nhanh vào khoang sau của máy bay.

“Cậu chủ có gì phân phó?” Trợ lý Tân đứng trước mặt Vũ Gia Minh, tầm mắt không dám nhìn lướt qua khuôn mặt say ngủ của Tú Linh, sáng nay khi ngồi trên xe ô tô đã nhận được một bài học, nên không dám vi phạm nữa.

“Khi nào xuống đến sân bay bên Hồng Kông, cậu cử người đi theo sau bảo vệ Tú Linh, tuyệt đối không để cho cô ấy xảy ra bất cứ chuyện gì. Nếu không, cậu chuẩn bị tinh thần mà lĩnh hậu quả đi.” Vũ Gia Minh lạnh lùng ra lệnh, trầm giọng cảnh cáo và đe dọa Trợ lý Tân.

Trợ lý Tân toát mồ hôi hột vì sợ, chỉnh lại gọng kính, dùng khăn tay màu trắng lau mồ hôi trán, run giọng đáp: “Thưa cậu chủ, tôi đã hiểu rõ.”

“Không còn chuyện gì khác. Cậu đi đi.”

“Vâng.” Trợ lý Tân đi như ma đuổi ra khỏi khoang sau của máy bay, tiến nhanh đến phòng lái, trái tim đập bình bịch trong lồng ngực, lòng thầm cầu nguyện trong những ngày còn làm việc ở Hồng Kông, Tú Linh sẽ bình yên vô sự, nếu không Trợ lý Tân có nguy cơ sống không bằng chết.

Vũ Gia Minh là một kẻ thâm trầm và nguy hiểm, lại thủ đoạn đầy người. Hắn có hàm trăm hàng nghìn cách để trả thù và hành hạ người khác. Những cách mà hắn nghĩ ra, người bình thường tuyệt đối không thể tưởng tượng ra được.

Làm việc cho Vũ Gia Minh hơn bốn năm, nên Trợ lý Tân đã phần nào hiểu được tính cách của hắn.

Ngồi xuống ghế trong buồng lái, Trợ lý Tân mở điện thoại, bấm số, áp vào tai, chờ nghe máy.

Một lúc sau, đầu dây bên kia có tiếng trả lời: “Chào cậu!”

“Hoàng Long! Cậu hiện giờ vẫn còn ở bên Hồng Kông chứ?” Trợ lý Tân khôi phục lại dáng vẻ điềm tĩnh của mình.

“Tôi hiện giờ đang ở Hồng Kông.” Người thanh niên tên Hoàng Long cười hỏi: “Thế nào, cậu có việc gì muốn nhờ tôi sao?”

“Sếp đang trên đường đến Hồng Kông, nên có việc tôi muốn nhờ cậu.”

“Việc sếp sang bên này khảo sát thị trường và kí kết hợp đồng tôi đã biết, mà sếp muốn bảo tôi làm là việc gì thế?”

“Khi nào xuống sân bay, cậu cử hai vệ sĩ bảo vệ một cô gái đi cùng với sếp.” Trợ lý Tân vuốt mồ hôi trán, nhanh gọn nói ra mục đích chính của cuộc gọi.

“Bảo vệ một cô gái? Cô gái này là đối tác làm ăn của sếp hả?” Hoàng Long tò mò hỏi Trợ lý Tân.

“Đó không phải là việc của cậu. Chỉ cần cậu làm đúng theo những gì mà sếp yêu cầu là được rồi.” Trợ lý Tân ngắt lời Hoàng Long, không muốn nói lôi thôi về chuyện riêng tư của Vũ Gia Minh. Nếu để Vũ Gia Minh biết được, Trợ lý Tân không biết mình sẽ bị Vũ Gia Minh trừng phạt nghiêm khắc đến mức độ nào nữa. Chỉ cần nghĩ đến đây, Trợ lý Tân đã thấy rùng mình ớn lạnh.

“Được rồi, cậu yên tâm, mình sẽ làm theo lời dặn dò của cậu.” Hoàng Long cười, đáp ứng yêu cầu của Trợ lý Tân.

“Cảm ơn cậu. Khi nào sang đến nơi, nếu rảnh rỗi mình sẽ mời cậu đi uống rượu.”

“Ha ha ha! Mình chờ, hiếm khi nào cậu có nhã hứng như thế.” Hoàng Long cười sang sảng trong máy.

“Thằng quỷ!” Trợ lý Tân phì cười, mắng Hoàng Long một câu, sau đó cúp máy.

“Sếp lại giao việc cho anh làm?” Ngồi ở đằng sau, người vệ sĩ riêng của Vũ Gia Minh hỏi Trợ lý Tân.

“Ừ. Sếp muốn tôi cho người bảo vệ an toàn cho cô Tú Linh.” Trợ lý Tân ngao ngán nói, tay đút điện thoại vào túi áo khoác.

“Sếp có vẻ rất coi trọng cô Tú Linh?” Người vệ sĩ riêng thì thào, mắt liếc nhìn ra cánh cửa dẫn ra khoang sau của máy bay.

“Có lẽ vậy.” Trợ lý Tân mỉm cười, không muốn nói gì thêm.

Vũ Gia Minh vuốt tóc Tú Linh, mắt chăm chú nhìn khuôn mặt say ngủ của Tú Linh, môi nở một nụ cười. Khi tay hắn lần mò xuống cổ Tú Linh, bị đôi môi mỏng hơi cong màu đỏ như son của Tú Linh cuốn hút, đột nhiên những ý nghĩ đen tối hiện lên ồ ạt trong đầu Vũ Gia Minh, ngay lúc này hắn rất muốn hôn Tú Linh, muốn cắn nuốt, muốn ăn Tú Linh vào bụng.

Đầu Vũ Gia Minh cúi thấp dần, môi hắn chạm vào môi Tú Linh, tay hắn trượt xuống dưới.

Tú Linh từ trong mộng mị, choàng tỉnh, mở to mắt nhìn khuôn mặt Vũ Gia Minh phóng đại trước mặt mình.

Vũ Gia Minh không ngờ Tú Linh lại tỉnh đúng lúc vào này, hắn luống cuống ngồi thẳng dậy, ngượng ngùng cười hỏi: “Cô đã tỉnh rồi?”

Tú Linh chớp chớp mắt, ngơ ngác nhìn Vũ Gia Minh, đầu óc vẫn chưa lấy lại được sự tỉnh táo. Tú Linh cho rằng cơn ác mộng kia vẫn còn kéo dài cho đến tận lúc này.

“Cô không bị làm sao chứ? Sao tôi hỏi cô mà cô không chịu nói gì cả?” Vũ Gia Minh lo lắng đặt tay vào trán Tú Linh, kiểm tra xem Tú Linh có bị nóng sốt không?

Sự động chạm của Vũ Gia Minh khiến Tú Linh hoàn toàn tỉnh táo, ngồi bật dậy, tay chỉ vào mặt Vũ Gia Minh, miệng la lên: “Anh…anh..”

Vũ Gia Minh cau mày, không hài lòng khi thú cưng coi mình là một con quỷ chuyên đi hút máu người.

“Cô không cần phải hét to lên như thế. Tai tôi không bị điếc.”

Tú Linh hốt hoảng nhìn khoang máy bay rộng hơn 10 mét vuông, kê một chiếc giường đơn màu trắng khá cao, một băng ghế sô pha dài đồng màu trải nệm. Nhìn lướt qua vòm trời xanh biếc, và những đám mấy lững lờ trôi qua khung cửa sổ, Tú Linh run bắn cả người, sắc mặt trắng bệch, run run hỏi Vũ Gia Minh: “Tôi…tôi đang ở đâu đây?”

Vũ Gia Minh thương hại nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, dễ thương vì sợ hãi đã trở nên trắng bệch của Tú Linh: “Cô đang ở trên máy bay.”

“Trên…trên…máy bay.” Tú Linh mờ mịt, lẩm bẩm nhắc lại câu trả lời của Vũ Gia Minh, “Tại sao tôi lại đang ở trên máy bay? Tôi nhớ là mình không muốn đi đâu cả.”

“Cô sẽ theo tôi sang Hồng Kông.” Vũ Gia Minh dơ tay, định kéo Tú Linh vào lòng.

Tú Linh sợ hãi vội tránh thoát khỏi bàn tay của hắn, mắt đề phòng nhìn Vũ Gia Minh một khắc cũng không rời. Tú Linh sợ hắn, còn hơn sợ cọp.

“Tôi… muốn… đi về. Tôi… không… muốn đi đâu cả.” Tú Linh sợ đến mức, nước mắt tuôn ra như mưa, nói năng lộn xộn.

“Cô…” Vũ Gia Minh luồn tay vào tóc, thấy bất lực với chính mình khi không thể dụ dỗ được một tiểu cô nương ngoan ngoãn nghe theo lời của mình, “Sang Hồng Kông, tôi sẽ dẫn cô đi chơi, sẽ mua nhiều quà cho cô.”

Cách nói chuyện của Vũ Gia Minh chẳng khác gì đang tìm cách dỗ nín một đứa trẻ con không hiểu chuyện, bằng cách hứa hẹn cho nó đi chơi và mua quà cho nó.

Nếu Thư Phàm mà nghe được những lời nói này của Vũ Gia Minh, thì thế nào Thư Phàm cũng đã tặng cho hắn một cú đấm vào mặt rồi. Từ trước đến nay, Thư Phàm ghét nhất những tên đàn ông mặt dày vô liêm sỉ giống như Vũ Gia Minh.

Tú Linh lại có tính cách hoàn toàn trái ngược với Thư Phàm. Tuy không phải là một cô gái ham của, tham giàu, nhìn thấy đàn ông có vẻ bề ngoài đẹp trai và nam tính, có địa vị giàu có và quyền lực, đã sáng mắt, bất chấp tất cả để lao đầu vào. Nhưng Tú Linh là một cô gái có tính cách dễ thương và đáng yêu như trẻ con, thích được người khác nói năng nhỏ nhẹ, thích được yêu thương và vỗ về an ủi.

Vũ Gia Minh tà ác cười thầm, thấy Tú Linh ngồi ngây trên ghế, thút thít khóc, không còn tiếp túc gào thét, và trốn tránh hắn nữa, đã lợi dụng cơ hội có một không hai này để thực hiện âm mưu của mình.

Vũ Gia Minh nhanh chóng ôm lấy Tú Linh vào lòng, đặt Tú Linh ngồi lên đùi, dùng khăn tay lau nước mắt trên má, dịu giọng nói: “Cô đừng khóc nữa! Chuyện xảy ra sáng nay coi như tôi xin lỗi cô.”

Nghe Vũ Gia Minh nhắc đến chuyện sáng nay bị hắn suýt chút nữa cường bạo, Tú Linh đông cứng cả người, quên cả khóc, ngẩng mặt nhìn Vũ Gia Minh.

Vũ Gia Minh thầm trách bản thân mình ngu muội khi dại dột nhắc lại chuyện liên quan đến sáng nay, lẽ ra hắn nên nói tránh đi mới phải.

“Khi sang đến Hồng Kông, cô muốn đi chơi ở đâu, để tôi dẫn cô đi?” Vũ Gia Minh khôn khóe phân tán sự chú ý của Tú Linh.

“Tôi…tôi…không muốn đi chơi ở đây cả.” Tú Linh sụt sịt, tay quẹt nước mắt trên má, đáng thương nói ra mong muốn của mình: “Tôi muốn về với chị gái, về với anh Kiệt.”

“Im ngay!” Vũ Gia Minh quát to, ghen tuông và hận thù bùng phát, Hắn không thích Tú Linh nhắc đến tên Hoàng Tuấn Kiệt trước mặt hắn.

“Cô sẽ không đi đâu cả, tôi đi đâu thì cô phải đi theo đấy. Còn nữa, từ lần sau tôi cấm cô không được nhắc tên Hoàng Tuấn Kiệt trước mặt tôi. Hừ! Nếu cô mà dám vi phạm, tôi chẳng những tăng tiền phạt cô lên 100 triệu, mà còn trừng phạt cô thật nặng tay.” Vũ Gia Minh biến thành một tên bạo chúa ghen tuông, mà không biết rằng mình đang ngày càng hành động một cách quá mức, mất bình tĩnh đến không thể kiểm soát được suy nghĩ của mình.

“Anh…anh…” Tú Linh lắp bắp, căm phẫn trừng mắt nhìn Vũ Gia Minh, “Anh đừng quá đáng! Tôi đã nói tôi không còn là nô lệ của anh nữa, cũng không muốn có liên quan gì đến anh. Tại sao anh không thể buông tha cho tôi?”

“Cô muốn tôi trừng phạt cô ngay bây giờ?” Vũ Gia Minh nguy hiểm nhìn Tú Linh, khuôn mặt lạnh tựa băng đá.

Tú Linh lắc đầu nguầy nguậy, đôi mắt to tròn ầng ậc nước, tay giữ chặt lấy thân váy, cuống cuồng tìm cách thoát khỏi vòng tay cứng như sắt thép của Vũ Gia Minh.

“Ngồi im!” Vũ Gia Minh khàn giọng quát.

Tú Linh ngây thơ không biết rằng khi đang ngồi trong lòng một người đàn ông, thì tốt nhất không nên cựa quậy, nếu không sẽ khiến người đàn ông nổi lên thú tính muốn cường bạo mình.

“Chết tiệt! Cô ta có biết mình phải nhẫn nhịn nhiều lắm không, mà cô ta còn ngu ngốc khơi dậy ham muốn trong lòng mình nữa.” Vũ Gia Minh nghiến răng nghiến lợi, vừa phải cố nhẫn nhịn, vừa tức giận đến mức đỏ bừng cả mặt, hơi thở bấn loạn, mắt sáng rực nhìn Tú Linh.

Tú Linh chẳng những không nghe lời Vũ Gia Minh, còn giãy dụa nhiều hơn cả lúc nãy. Tú Linh đã hiểu lầm ý tứ của hắn, cho rằng hắn quát mình ngồi im vì bắt ép mình phải nghe lời hắn, mà có biết đâu rằng hắn đang khổ sở vì chuyện khác.

“Chết tiệt! Tất cả đều là do cô tự chuốc lấy!” Vũ Gia Minh chửu thành tiếng, lập tức nâng đầu Tú Linh lên, chiếm lấy môi Tú Linh, vừa cuồng nhiệt hôn Tú Linh cho thỏa mong muốn của mình, vừa ôn nhu, dịu dàng dụ dỗ Tú Linh đáp lại nụ hôn của mìn
h, vừa đánh thức bản năng của một người phụ nữ đã trưởng thành đang ngủ yên trong cơ thể Tú Linh.

Bên ngoài nắng đã lên cao, bầu trời trong xanh, mây trắng lững lờ trôi. Phía dưới, trên từng con đường, góc phố đang tập nập người qua kẻ lại. Mùa thu đến khiến khung cảnh ngập trong màu vàng của lá, màu vàng của hoa cúc, màu vàng nhạt của nắng. Cuộc sống tràn ngập tươi vui, rực rỡ sắc màu.

12 giờ 45 phút, tại văn phòng Tổng giám đốc, công ty Hoàng Thị.

Chờ Thư Phàm lấy lại tinh thần, và có thể bình tĩnh ngồi nói chuyện. Lúc này, Hoàng Tuấn Kiệt mới nhẹ giọng nói: “Cô yên tâm đi, em gái cô sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Tôi và Vũ Gia Minh làm bạn bao nhiêu lâu nay, nên tôi có thể phần nào hiểu được tính cách của hắn. Một khi hắn đã coi trọng Tú Linh, hắn tuyệt đối sẽ không làm hại đến Tú Linh.”

“Tôi hy vọng, mọi chuyện sẽ diễn ra đúng như những gì mà anh nói. Nếu không, dù có phải đi tù, tôi cũng phải đấm vỡ mặt Vũ Gia Minh, và băm vằm hắn ra hàng trăm hàm nghìn mảnh.” Thư Phàm siết chặt tay, căm phẫn rít giọng.

Hoàng Tuấn Kiệt mỉm cười, hài lòng khi thấy Thư Phàm ngoài lòng căm ghét và hận thù đối với Vũ Gia Minh, thì không còn tình cảm nào khác.

“Cô cũng đã đói rồi! Chúng ta đến một nhà hàng nào đó rồi ăn cơm.” Hoàng Tuấn Kiệt dịu dàng bảo Thư Phàm, cầu mong Thư Phàm không nổi khùng lên và từ chối yêu cầu của mình.

“Tôi không đói.” Thư Phàm tuy không nổi cáu, quát to Hoàng Tuấn Kiệt, nhưng lại ỉu xìu, không muốn đi ăn cơm trưa.

“Nếu không ăn cơm trưa, cô làm sao đủ sức cùng tôi bay sang Hồng Kông tìm em gái. Nếu cô muốn đưa được em gái về Việt nam, cô phải có đủ sức khỏe để chiến đấu chứ? ” Hoàng Tuấn Kiệt khôn khéo tìm cách dụ dỗ Thư Phàm nghe lời mình.

Sống với Thư Phàm mấy ngày, trải qua vô số lần tranh cãi, Hoàng Tuấn Kiệt đã rút ra được một bài học là khi nào muốn Thư Phàm nghe theo lời mình, thì tốt nhất là không nên ra lệnh, mà nên dịu dàng khuyên bảo. Thư Phàm không sợ cứng, nhưng lại dễ siêu lòng khi người khác mềm mỏng nói chuyện với mình.

“Nhưng mà…” Thư Phàm ngập ngừng, không biết nói làm sao cho phải.

“Nghe lời tôi đi, tôi muốn cô đi ăn cơm trưa cũng chỉ vì muốn tốt cho cô thôi.” Hoàng Tuấn Kiệt mỉm cười, che dấu đi dụng ý muốn thân cận của mình vào trong.

Thư Phàm mờ mịt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, hoàn toàn không đoán được suy nghĩ trong đầu hắn.

“Thôi được rồi, chúng ta đi ăn thôi.” Thư Phàm đứng lên, tay cầm lấy túi xách trên bàn.

Hoàng Tuấn Kiệt vội đứng lên theo Thư Phàm, sung sướng cười tươi, nheo mắt nhìn Thư Phàm hệt một người đàn ông galang, lịch sự đang hộ tống một quý bà.

Hoàng Tuấn Kiệt cùng Thư Phàm sánh đôi đi ra khỏi phòng Tổng giám đốc. Buổi trưa trên hành lang lầu sáu không có một bóng người, ngay cả cô thư kí cũng không thấy mặt, hình như cô ta đang bận thực hiện nhiệm vụ mà Hoàng Tuấn Kiệt vừa mới giao phó.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Câu Chuyện Ngắn Về Hồn Ma
Còn phải chờ xem
Sự Tích Con Khỉ
Sẽ Mãi Bên Nhau
Chuyện ngắn nhất và đau nhất