Sợ hãi điên cuồng, Nadia đánh thức Marc dậy:
− Khủng khiếp quá! Em vừa nhìn thấy Béatrice biến mất trong tuyết trắng.
− Em nói gì vậy? Chắc hẳn là em vừa qua một cơn ác mộng vì nghĩ tới bài học trượt tuyết đầu tiên mà cô ấy muốn dạy em vào ngày mai.
− Không phải là ác mộng! Em trông thấy nó bằng chính đôi mắt của em đang mở kia mà! Em không sao ngủ được vì quá sung sướng! Em nhìn anh và, thật là lạ lùng, khuôn mặt mờ ảo của Béatrice trùm lên khuôn mặt anh; nó đang lao xuống một cái dốc… − Vào giờ này ư? Em yêu ạ, chắc là cô ta đang ngủ ngon trong phòng em… Không có ai lại lao dốc vào giữa đêm khuya khoắt này! Còn bây giờ em hãy cố ngủ đi, nếu không thì sáng mai em sẽ không còn đủ sức đứng vững trên đôi giày trượt đầu tiên cảu em nữa.
Anh luồn cánh tay xuống dưới gáy Nadia và nhẹ nhàng kéo cái đầu tóc vàng óng sát vào ngực mình. Nhưng một tiếng nói nàng chưa từng nghe thấy bao giờ có thể là tiếng của lương tâm luôn nhắc đi nhắc lại… “Nadia, mày tồi lắm!… Trong lúc này mày tự buông thả trong vòng tay của người mày yêu vụng thầm từ ngày gặp gỡ trong chăn êm đệm ấm, mày không còn đủ sức dứt ra được thì Béatrice, người bạn tốt của mày đang có nguy cơ gặp tai họa… Ngay lập tức mày phải rời khỏi cái giường này và bắt Marc cũng phải làm như thế để cùng nhau chạy ngay về khách sạn ngăn giữ Béatrice, lúc này đang còn ở đó, không cho xỏ chân vào giày trượt buổi sáng mai để một mình trượt xuống cái dốc tử vong đó… Nếu cứ đi thì ít ra là phải có Marc, quán quân thực sự về trượt tuyết đi kèm để kịp thời cứu giúp nếu có gì xảy ra… Nhưng mày lại không muốn vậy! Bây giờ, khi mày đã cố tình tự dâng hiến cho hắn, mày không muốn nhường hắn cho ai nhất là cho Béatrice mà mày đã coi là tình địch: con Đầm T`rép cần phải loại bỏ… Con bé điên rồ khốn khổ! Vì lần đầu tiên trong đời mày ngủ với một người đàn ông mà mày đã hướng đã thuộc về mày chăng? Vậy là, ngay lúc này đây mày không nghe tiếng kêu của Béatrice: “Cứu với, Marc! Marc cứu em!” Béatrice không gọi mày, cô bạn gái của nó mà gọi hắn… Nếu Béatrice chết, mày phải chiệu trách nhiệm vì mày vừa mới nhìn thấy trước và còn đủ thời gian để có thể tránh cho bạn khỏi cái chết oan uổng.” Nhưng Nadia không nhúc nhích, hầu như cô lại hài lòng vì mất đi một trong những địch thủ của mình và say sưa vì tình, nàng không sao dứt ra được khỏi cái hương vị nồng nàng đó. Thế rồi nàng ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Lúc thức giấc, Marc hỏi:
− Đêm qua em làm sao thế?
− Chỉ thỉnh thoảng… − Em thấy không, đó là ảnh hưởng của việc em quá chăm chú vào khoa tâm thần học. Nó phá hỏng bộ óc của em. Anh bảo đảm với em là, nếu một ngày nào đó mà may mắn em trở thành người bạn đời của anh thì em sẽ phải bỏ môn học này.
− Chắc chắn là như thế rồi, anh yêu!
Điều mà nàng không hề nghĩ đến sau “cái đêm tình yêu của nàng”, đó là sai lầm to lớn đầu tiên của cuộc đời mà nàng vừa mắc. Tự buông thả mình trong cuộc phiêu lưu tình ái, nàng đã muốn vượt lên số mệnh, quên cả những gì mà các quân bài đã luôn luôn nhắc nhở: chỉ rất lâu về sau này, con Đầm Cơ, chẳng phải ai khác mà chính là nàng, mới có quyền nhảy vào cuộc. Sự quá khao khát tình yêu đã đẩy nàng tới chỗ lừa bịp.
Vào buổi trưa, nàng gặp lại Marc để được hướng dẫn bài học đầu tiên về trượt tuyết, thời tiết mỗi lúc một xấu đi. Từng người một, những người bạn cùng nhóm đi trượt và khách ở cùng khách sạn lần lượt trở về, tất cả đều băng khoăn vì phải bỏ cuộc chơi đang bắt đầu rất thú vị dưới ánh mặt trời buổi sáng. Tất cả đều có mặt trừ mội một mình Béatrice.
Nadia lo lắng: ảo ảnh lúc đêm trở lại trong trí nhớ. Marc cũng bứt rứt không yên vì chưa thấy Béatrice về nhưng cố không để lộ ra nét mặt. Anh bảo:
− Béatrice là một tay trượt tuyết có hạng. Mỗi lần phải bàn tới những khó khăn về trượt dốc, tôi thấy cô ấy hiểu biết rất tường tận.
Vào khoảng ba giờ chiều, thời tiết có dịu đi nhưng Béatrice vẫn chưa về, một nhóm gồm Marc và ba huấn luyện viên mau chóng đi tìm kiếm. Nadia đi đi lại lại trên nền đất khách sạn phía trên thung lũng. Mỗi lúc một lo sợ hơn, chốc chốc nàng dừng lại chăm chú nhìn cảnh mênh mông trắng xóa mà trong lòng nó có thể cô bạn thân nhất của nàng đã bị vùi sâu. Và nàng bộng thấy căm ghét cái năng khiếu đã khiến nàng nhìn thấy những thảm họa hoặc những cái chết trước lúc xảy ra. Nàng cũng mong tất cả tâm hồn mà ảo ảnh mà nàng nhìn thấy Béatrice đã biến đi sẽ không trở thành hiện thực… Nhưng điều làm cho nàng sợ hãi là tất những điều mà nàng tiên đoán và nhìn thấy trong ảo ảnh từ trước tới lúc này đều hoàn toàn đúng. Vì lẽ gì mà lần này lại sai? Có phải nó liên quan tới một người bạn thân?
Đến chập tối, tiếng ồn ào lan khắp khu vực khách sạn: đã tìm thấy thi thể của nhà nữ thể thao bị vùi trong tuyết sâu tới một mét… Khi Marc trở về khách sạn, Nadia chẳng cần có một câu hỏi nào đặt ra với anh; bộ mặt xúc động bối rối của anh đã nói lên tất cả. Và khi nàng bước tới gần, anh chỉ khẽ bảo:
− Đừng nói gì cả! Như thế có lẽ tốt hơn.
Vào cái giây phút đó, nàng hiểu anh đã cho là nàng phải chịu trách nhiệm về những gì vừa xảy ra. Trách nhiệm vì sao? Chắc chắn là nến trưa hôm qua nàng không tự động đến tìm anh tại phòng ngủ thì diễn biến của sự việc sẽ khác đi… Họ sẽ không cùng nhau đi vào trong làng và sẽ không ngủ qua đêm ở đó. Và sáng hôm nay, khi thức dậy, Béatrice sẽ ở nhà để hướng dẫn cho cô bài học trượt tuyết đầu tiên chứ không phải là một mình lao trên đường đua… Và nếu có đi trượt tuyết chăng nữa thì cũng sẽ đi muộn hơn và cùng đi với cả nhóm có những nhà trượt tuyết giỏi và tại sao lại không có Marc ở bên cạnh để sẵn sàng hỗ trợ trong những trường hợp gay go nhỉ?… Tất cả những cái đó đều là sự thật không ai có thể phủ nhận nhưng về phương diện khác, Nadia lại có lý hay chăng khi phải liều mạng để cứu vãn hạnh phúc riêng khi nàng cảm thấy hạnh phúc đó đang bị đe dọa? Nếu nàng không kịp thời hành động trao thân cho người đàn ông quá ham hố đó thì hầu như chắc chắn vào giờ phút này, Béatrice đã là tình nhân của anh ta chứ không phải là nàng, là Nadia! Ý nghĩ đó khiến cho Nadia không sao chịu nỗi… Cái chết tàn khốc của Béatrice là một điều khủng khiếp, nhưng chẳng phải là tự cô đã tìm đến hay sao? Trong lúc thời tiết bất thường như vậy. Có thể vì tủi hờn giận dữ khi nhận thấy Marc và Nadia cả đêm không về, khi hiểu hai người đã là tình nhân của nhau nên Béatrice đã có hành động bất cẩn như vậy? Duy nhất chỉ vì lý do đó mà Nadia cảm thấy mình có tội nhưng cũng chẳng hơn gì tội của Marc! Khi một trách nhiệm nặng nề như vậy dựng lên giũa hai người đang yêu, thì mối quan hệ của họ khó mà chống đỡ nổi. Chỉ một cái nhìn của Marc chiếu thẳng vào cô bạn đồng phạm trong đêm vừa rồi cũng cho thấy rõ cái vết rạng nứt giữa hai người.
Cuộc hành trình trở về Pari thật buồn. Cái nhóm “vui vẻ trẻ trung” chẳng bao giờ tập hợp lại được nữa. Tuy vậy, một lần cuối, tất cả đều có mặt đầy đủ trong lễ tang của Béatrice. Khi Marc và Nadia nói nhanh với nhau lời chào tạm biệt bên cỗng nghĩa trang, họ đều biết rất rõ là sự chia tay của họ sẽ kéo dài chừng nào mà cái bóng của Béatrice còn tiếp tục xen vào sừng sững giũa họ.
Về tới nhà, thấy Nadia lặng thinh, bà ngoại nói:
− Thật đáng buồn! Nếu có được ảo ảnh cho cháu biết trước những gì sẽ xảy ra thì có thể bạn cháu và cháu sẽ tránh được tình huống xấu nhất!
Thú thực làm gì với bà là ảo ảnh đã xuất hiện? Để rồi lại thú nhận luôn bí mật của đêm tình ái đầu tiên của nàng nữa. Mặc dầu ngắn ngủi nhưng cuộc phiêu lưu đó đã quyết định số phận của nàng: Từ lúc này đây Nadia ôm khư khư một niềm tin Marc sẽ là người đàn ông duy nhất trong suốt cả cuộc đời mình dù cuộc chia tay có kéo dài tới đâu… Cỗ bài được rải ra một lần nữa trên giường, lại khẳng định một lần nữa: địch thủ thứ nhất xuất hiện trong cuộc đời của Marc vừa biến đi nhanh chónh như tiền định. Chỉ còn địch thủ thứ hai mà nàng Nadia không tài nào nhận được mặt. Có phải là cũng ở trong nhóm nhưng bạn trẻ? Khó có thể là như vậy vì nhóm đó vừa giải tán. Hoặc là một cô nàng xa lạ vô danh? Một người đàn bà đáng sợ mà một người mới chỉ biết độc một đêm ân ái chờ đợi sự xuất hiện càng cảm thấy nặng nề khó chịu.
Khuây khỏa duy nhất mà Nadia, còn Đầm Cơ, có thể tìm thấy để có sức mà chịu đựng nỗi thống khổ đó là tiếp tục học tập và tìm hiểu sâu về nghề bói toán. Ngay nhày mai nàng sẽ trở lại công việc với ông Raphael mà lẽ ra là nàng không nên chia tay ông để tham dự với nhóm thể thao mùa đông. Khi thấy nàng, ông Raphael hỏi ngay:
− Đợt nghỉ vừa rồi thú vị chứ cháu?
Và vì nàng im lặng nên ông hỏi tiếp:
− Ngược lại với những gì cháu có thể suy nghĩ, dù sao thì việc cháu đi núi vừa rồi cũng là một đều hay: nhờ đó mà cháu có thể vượt qua được một chặng bắt buộc của số mệnh. Chúng ta sẽ không bao giờ đề cập tới nữa… Làm việc chứ cháu? Bây giờ cách sử dụng quả cầu pha lê đối với cháu không còn bí ẩn nữa, chúng ta sẽ đi vào nghiêm cứu những vết mực. Chỉ bằng cách đi từ cách xem này đến cách xem khác thì chúng ta mới dần dần tiến bộ. Cháu đã thử nghiệm cách xem các vết mực bao giờ chưa?
− Chua bác ạ.
− Thế mà nguyên tắc thì thật hết sức đơn giản.
Khi về tới nhà, không hiểu sao Nadia không thấy thích thú lắm về cách xem các vết mực. Nàng thích xem bằng quân bài thường hoặc quân bài đặc biệt và quả cầu pha lê hơn. Nàng có dự định là khi nào có cơ sở riêng, nàng sẽ sử dụng các phương pháp này.
Dường như chờ đúng lúc mà ý nghĩ đó lướt trong đầu cô cháu gái, bà Vêra hỏi:
− Cháu chưa bao giờ nói với bà hay là ông thầy nghĩ gì về cháu như thế nào?
− Nếu cháu cho bà biết thì bà sẽ ngạc nhiên đấy, nhưng nếu bà muốn… Từ nhiều tuần nay rồi ông ấy khẳng định là nếu ngay từ bây giờ cháu mở phòng chiêm lý riêng thì cháu cũng chẳng kém gì những nhà tiên tri khác đâu.
− Oâng ấy nghĩ thế à? Rõ ràng là ông ta rất tin ở khả năng của cháu… Lời phán đoán của ông ấy làm cho bà phấn khởi hơn là việc phải quyết định để đi tới một giải pháp như thế.
− Ý bà muốn nói gì vậy?
− Đơn giản là vốn liếng tài chính của bà cháu ta đang cạn dần trong cái giai đoạn đáng buồn này mà những nơi đầu tư chứng khoán tốt nhất đang dần đi tới chỗ phá sản! Bây giờ muốn sống được đàng hoàng thì không nên trông chờ vào tiền lợi tức. Tốt hơn cả là có một nghề và như vậy cháu đã có, phải chăng đã đến lúc là phải nghĩ tới việc làm cho nghề đó sinh lợi?
− Bà lại muốn cháu đòi phải trả tiền để đoán vận mệnh cho mọi người ư?
− Vậy thì sao nào? Những khách của cháu cũng như khách của ông già Raphael sẽ trở thành khách hàng cháu… Sẽ chẳng có gì xấu cả mà lại bảo đảm vững chắc cho tương lai nữa.
− Không bao giờ cháu dám bắt khách trả tiền!
− Người ta thường nói như vậy nhưng khi đồng tiền bắt đầu ló mặt, người ta sẽ quen với nó mau chóng thôi mà.
− Cháu chỉ đi tới chỗ sáng suốt để nhận định sự việc khi tự biết là hoàn toàn vô tư, chỉ làm vì nghệ thuật… Nếu không cháu sẽ cảm thấy như bị tê liệt và chẳng còn nhìn thấy gì hết!
− Chưa chắc đã như vậy… Hãy lấy ông thầy cháu làm ví dụ! Chẳng phải là chính cháu đã nói với bà ông ấy là một nhà thuật số hiếm có? Thế mà ông ta cũng nhận tiền của khách đấy thôi! Ngay cả cháu, cháu cũng trả tiền cho ông ta về những bài học ông ta dạy cháu! Mà việc đó chẳng làm cho ông ta có vẻ ngượng ngùng chút nào!
− Nhưng ông ấy sẽ nói gì nếu cháu cho ông biết là cháu sắp mở một phòng chiêm lý?
− Oâng ấy sẽ thấy nó là bình thường và còn cảm thấy hãnh diện là một trong những học trò của ông mở được phòng riêng.
− Ở cái tuổi cháu ư?
Hồi sáu tuổi cháu đã có năng khiếu thấu thị… Cháu nhớ chứ! Lúc này, cháu đã gần mười ba năm kinh nghiệm. Có phải đúng là kỳ lạ không tưởng tượng được không? Hơn nữa, một nhà nữ ngoại cãm càng trẻ và càng đẹp thì càng dễ thành đạt: đó là đều chắc chắn, rõ ràng.
− Cháu lại có cảm tưởng là khách xem đứng đắn thì thích những nhà tiên tri đứng tuổi hơn.
− Như những con mèo già như bà hoặc như những chim cú già như ông Raphael của cháu chứ gì! Không đâu! Trong nghề này, cũng như trong tất cả các nghề khác, cần có một sự trẻ hóa đội ngũ… Như vậy là bà chẳng thấy một sự chống đối nào về việc cháu mở phòng xem. Bà chua nói với cháu, chứ thời gian gần đây bà linh cảm thấy chúng ta sẽ bắt buộc phải đi tới giai đoạn này nên đã bí mật đi tìm hiểu tình hình một chút. Bà không đến ông thầy của cháu vì sợ gặp cháu ở đó nhưng bà đến thăm không phải là ít những người sẽ cạnh tranh với cháu sau này.
− Bà làm việc đó với danh nghĩa gì?
− Như một khách hàng, khù khờ thế đấy! Và bà đã đi đến kết luận là tất cả các phu nhân này, tiếng là được tôn trọng và thông thường là đều có môn bài nhưng phần lớn, về mặt tinh thông điêu luyện thì còn kém cháu rất xa. Cháu chẳng có gì phải e sợ về năng khiếu thấu thị rất đáng hồ nghi của họ… Bà đã thấy họ thao tác như thế nào và nắm được cả gía cả trung bình mỗi quẻ của họ. Chúng ta cũng sẽ áp dụng giá cả như thế để tránh sự so bì trong cả nghiệp đoàn. Về nhân sự của phòng thì chúng ta sẽ có hai người: bà, đón khách và giữ khách chờ đợi cho có thứ tự; còn cháu: thỏa mãn yêu cầu của họ và bắt họ trả tiền. Thế là đủ. Nếu một ngày nào đó, công việc làm ăn phát triển, ta sẽ tính sau, căn hộ này, nội thất được trang trí với một thị hiếu ít thấy ở các chị em đồng nghiệp của cháu, hơn nữa lại ở một khu trung tâm, rất thích hợp trong lúc này. Chúng ta đã có điện thoại, chỉ còn có việc mở cửa, sau khi đã gắn một biển đồng thật đẹp ở đầu cầu thang và tất nhiên là một biển tương tự nữa ở cạnh cửa ra vào, ở đó cũng đã có biển của một nha sĩ. Và vì, chúng ta là chủ ngôi nhà, những người chung cư chỉ còn cách là im lặng mà thôi… À, còn một điểm quan trọng: tên phòng?
− Thật là dễ sợ! Sao bà đi nhanh thế?
− Chỉ những công việc được giải quyết một cách mau chóng mới đưa lại thành tựu tốt đẹp… Tại sao lại không lấy ngay tên thật của cháu: Phu Nhân Nadia mà đặt cho cửa hiệu nhỉ. Không có gì hay hơn thế nữa! Trong từ “Nadia” có đủ cả: Này nhé: gốc Slave có nghĩa là sức quyến rũ, vẻ dịu dàng, sự bí ẩn… − Nhưng cháu chưa phải là “Phu Nhân”!
− Chẳng phải lo lắng gì. Dù phải chờ đợi ít lâu, nhưng nhất định cái đó sẽ trở thành hiện thực! Và đến cái ngày đó thì cháu sẽ mang họ của chồng. “Phu nhân Nadia” chẳng phải dùng lâu đài trừ phi chồng cháu rất muốn cháu tiếp tục làm nghề bói toán.
− Cái đó sẽ làm cháu ngạc nhiên… − Trong trường hợp này thì “Phu nhân Nadia” có thể sẽ dùng lâu đài. Nhưng lúc này mà lấy tên là: “Tiểu thư Nadia” hay “cô Nadia” thì không được nghiêm chỉnh! Một nhà nữ ngoại cảm chỉ có thể là một phu nhân… Bây giờ, chúng ta đã tìm được tên cửa hiệu rồi thì phải tung nó ra thôi. Quảng cáo là cái cơ bản cần thiết cho nghề nghiệp của cháu đấy: nếu không có sự quảng cáo rầm rộ cho Phu nhân Nadia thì cũng chẳng có khả năng để tập hợp cho mình một dàn khách hàng để sinh lợi! Bà sẽ xem xét lại những khoản còn lại xem có thể rút ra được một tý nào đó để làm quĩ quảng cáo. Trong lĩnh vực này, bà cũng đã được chỉ dẫn: phải tốn kém nếu muốn có một kết cuộc thật khả quan… − Cháu xin bà, bà thân yêu của cháu, bà hãy để cháu xem không cho mọi người.
− Bà cấm cháu đấy! Có mà điên rồ khi người ta may mắn mà có được một năng khiếu bẩm sinh như cháu! Vậy ra cháu chưa biết cháu là một cục vàng mười ư? Nếu không nói ra thì sau này cháu lại trách bà… Và cháu hãy nghĩ xem: làm sao mà chúng ta bảo trì được Cố – trang khi không có một xu dính túi.
− Cố trang hả bà?
− Cháu hãy tưởng tượng xem sẽ phải bán nó cho bất cứ ai ư?
− Cái đó thì không bao giờ.
− Vậy thì sao nào? Giải pháp độc nhất để giữ nó lại, bảo tồn nó là cháu phải trở thành một người có nghề nghiệp. Chúng ta có thể mở phòng xem rất mau chóng thôi mà.
Ba tháng sau, phòng chiêm lý của Nadia được khai trương nhờ có lời khuyên rất chíng đáng của ông Raphael. Oâng thầy cũng thấy ý kiến của bà già Vêra là rất thức thời. Kinh nghiệm lâu năm trong nghề đã mách bảo ông – trái với ý nghĩa của một số đồng nghiệp nam nhất là đồng nghiệp nữ sở dĩ ganh ghét đố kỵ ngầm với một đồng nghiệp trẻ mới vào nghề là vì chính bản thân họ cũng không gặt hái được kết quả như ý muốn trong công việc của họ – là càng có nhiều phòng chiêm lý mở ra thì khách hàng càng có xu hướng tìm đến các nhà tiên tri nào nắm được tâm ký báo cho họ những tia hy vọng về một thời mà những tín điều cũ kỹ được thiết lập đã dần dần tan ra. Ở cái tình thế trên đe dưới búa giữa bà ngoại và ông già đáng kính Raphael, hai cố vấn ở lứa tuổi khác mình, cuối cùng Nadia đành phải nhượng bộ: nàng quên đi những dự định phóng khoán có tính chất tài tữ để trở thành một nhà chuyên nghiệp biết cách liếm tiền.
Được như vậy phải kể đến sự kiên trì của bà Vêra, thêm một lần nữa, bà biết rất rõ những gì diễn biến trong trái tim của cô cháu gái, một cô bé Nadia tuyệt vọng không gặp lại Marc từ sau tang lễ của Béatrice. Lấy lý do là bận tối mắt tối mũi vào việc học hành, anh chàng này hầu như biệt vô âm tín.
Còn nàng, nàng chẳng dám gọi điện cho anh để nối lại quan hệ. Lòng kiêu hãnh của một cô gái đang yêu đã chống lại, đưa nàng tới chỗ suy luận là chẳng phải chỉ có cái hình bóng đau thương của cô bạn đã khuất xen vào giữa hai người mà còn – thời gian mài mòn kỷ niệm lạc thú – có khởi đầu của sự khinh thị giấu kín của người đàn ông đối với người con gái đã hiến dâng thân cho anh ta một cách dễ dàng. Nàng thấy hầu như chắc chắn là anh ta đã vĩnh viễn xếp nàng vào một chương trong cuốn tiểu thuyết phiêu lưu không có ngày mai của anh và từ nay đối với anh ta nàng sẽ chỉ còn là một con số thứ tự trong những cuộc chinh phục thời trai trẻ của anh ta mà thôi. Đã rất nhiều lần bà Vêra hỏi:
− Marc dạo này ra sao?
Và câu trả lời Nadia lần nào cũng giống nhau:
− Đã lâu rồi cháu không gặp anh ấy. Theo như cháu biết thì anh ấy phải tập trung vào việc chuẩn bị cho những kỳ thi cuối khóa, đó là những kỳ thi gay go nhất… − Quan hệ của hai đứa vẫn tốt đẹp chứ?
− Đúng vậy bà ạ… Nhưng đều quan trọng nhất chẳng phải là làm sao đoạt được tấm bằng kỹ sư ư? Cháu không được làm phiền anh ấy. Khi nào anh ấy thi đỗ, chúng cháu sẽ gặp lại nhau. Có thể như thế.
Từng tuần, từng tháng trôi qua, Nadia ngày càng thêm đau khổ. Nhưng làm sao mà giải thích cho bà Vêra hiểu rõ nhữnh gì đã xảy ra giữa hai người trong cái đêm ở Montgenèvre? Làm sao mà tâm sự được với bà những quân bài đã chỉ cho nàng thấy rõ số phận của nàng là phải chờ đợi rất lâu trước khi xâm nhập vĩnh viễn vào cuộc đời của một người đàn ông duy nhất mà nàng yêu và biết rõ mình thuộc về người đó?
Bà Vêra cũng chẳng gặng hỏi gì thêm vì phòng chiêm ký ngày một đông khách. Hai năm nữa lại trôi qua và trước đó Nadia đọc được trên một tờ báo giao tế tin về cuộc hôn nhân của Marc. Vì không nhận được giấy báo hỷ về phía Marc, thật là vô duyên nếu nàng lại gửi tới chàng những lời chúc tụng. Hơn nữa nàng cảm thấy đau đớn vì hai vết thương dính cùng một lúc. Thứ nhất là bị quên lãng và thứ hai là phải tự thú nhận, dù chỉ một lần, là đã nhận định sai. Có thể nào Marc lại cưới một kẻ đối thủ thứ hai trong đời mình, cái con Đầm Pic ấy? Nếu đúng như vậy thì quẻ bói bài bị sai hoàn toàn… Con Đầm Cơ, chính là Nadia chỉ xuất hiện ở cuối cỗ bài, lẽ nào phải đành lòng làm vợ thứ hai của Marc khi người vợ thứ nhất đồng ý giải phóng anh ta hoặc biến mất? Biến mất như thế nào nhỉ? Chết tự nhiên hay là… tai nạn? Có thể là ly hôn chăng?
Điều làm cho Nadia bối rối nhất là không bao giờ nhìn thấy ở những quân bài – và xin trời chứng giám biết bao lần nàng bói về Marc! – là anh chàng này có thể tục huyền sau khi vợ chết hoặc ly hôn rồi cuối cùng tìm lại nàng để… “Cố đấm ăn xôi”, “được chăng hay chớ”. Hai sai lầm cùng lúc của nàng là đã tin, mỗi lần nàng đem cỗ bài ra bói, là con Đầm T`rép – đối với nàng thì chỉ là Béatrice – và cả con Đầm Pic mà Marc vừa lấy làm vợ chính thức suốt đời… Phải chăng những điều xảy ra đều ngược lại tất cả? Và tại sao con Đầm T`rép chỉ biết có một đêm ân ái ngắn ngủi trước khi bị lãng quên, đó chính là trường hợp của nàng. Còn Béatrice, chưa từng trải qua một cuộc phiêu lưu nào với Marc thì đã biến mất rồi! Rồi xuất hiện trong quẻ bói con Đầm Pic mà chàng vừa cưới làm vợ. Vậy thì ai là con Đầm cơ, vẫn là nàng, là Nadia chăng?
Nhiều năm nữa lại trôi qua mà Nadia không sao tìm được lời giải đáp cho câu hỏi đó. Và rất bất ngờ, người vợ của Marc tìm đến nàng để nhờ xem một quẻ bói. Vô tình hay cố ý hay vì được nghe các bạn tán dương danh tiếng lẫy lừng của Phu nhân Nadia? Hay là vừa khám phá ra chồng đã có một thời dan díu với người hiện nay là một nhà tiên tri trứ danh mà vì tò mò muốn tới xem mặt? Nhưng điều này chỉ có thể xảy ra nế chính Marc đã nói với vợ chuyện ở Montgenèvre. Đáng nghi lắm. Một người đàn ông chẳng bao giờ kể lại với người mình lấy làm vợ những chuyện không hay có dính dáng tới mình nhất là chung cuộc lại là cái chết của một cô bạn thể thao và sự dứt tình với một trong những cô bạn thời niên thiếu: chẳng có gì là vinh quang! Im hơi lặng tiếng là hơn cả!
Sự thật, cái lý do sâu xa nhất, khiến Marc lảng tránh Nadia không phải là vì tấm bị kịch trong cuộc chơi thể thao mùa đông mà chính là chuyện nàng đã thấy sự việc xảy ra trước đó mấy tiếng đồng hồ. Một người đàn bà mà nhìn thấy trước mọi cái thì thật là đáng ngại và nếu thêm nữa, cô ta lại có thể đi ngược về quá khứ để hiểu biết rõ hơn về người yêu của mình thì cô ta còn có thể trở thành một đối thủ đáng sợ. Dù không tin nhiều vào khả năng thấu thị, người ta cũng thấy e ngại lắm lắm. Nadia đã chứng minh cho Marc thấy, nàng có thể là người đàn bà đó chăng?
Cái đêm trắng đó, cái đêm mà nàng nằm duỗi dài trên giường trong phòng ngủ tại Cố trang, để làm sống lại trong ký ức những kỷ niệm sâu sắc trong đời mình, đã chấm dứt. Bình minh đầy sương miền Sologne bắt đầu lọt qua những tấm màn che cửa sổ. Khi trời sáng hẳn, Nadia thấy có cảm giác như đã đạt tới đích là xếp gọn lại được quá khứ của mình.
Gặp lại bà Vêra trong bữa điểm tâm, nàng nghe bà nói:
− Sao cháu có dáng mệt mỏi?… Cháu có ngủ được chút nào không? Bức ảnh trong báo hôm qua chắc làm cháu mất ngủ.
− Suốt đêm cháu không chợp mắt nhưng không sao bà ạ… Ý nghĩ của cháu càng thêm thanh thản. Lúc này cháu thấy cần phải làm gì: ngay lập tức phải trở lại Pari!
− Cháu yêu quí, chúng ta vừa mới về đây! Phải chăng cháu đã lo ngại vấn đề khách khứa? Bà có thể đoan chắc là cháu đã nhầm: ông Raphael sẽ biết cách giữ khách lại cho cháu.
− Đây không phải là vấn đề khách khứa mà là về Marc. Anh ấy cưới vợ đã được bảy năm rồi. Cháu nhớ rất rõ cái ngày mà cháu cắt và giữ cái tin đăng trên một tờ báo về kết hôn của anh ấy. Và người đàn bà này chỉ có một ý nghĩ trong đầu: trở thành một quả phụ! Thật là khủng khiếp… Cháu cần phải cứu anh ấy lần nữa.
− Thế nào, sao lại lần nữa?
− Lần thứ nhất là lần cháu làm hết cách để giữ anh ấy bên cháu trong một đêm ở Montgenèvre… Nếu cháu không làm như vậy thì có thể anh ấy đã bị cuốn theo trong cơn bão tuyết cùng với Béatrice. Cháu cũng chẳng biết rõ là những quân bài có nói thật với cháu về anh ấy không nhưng cháu cảm thấy số phận đã trao cho cháu nhiệm vụ là vị thần hộ mệnh của anh ấy… Dù ngay chính anh ấy cũng không hay biết, vì đã lâu lắm rồi có nghĩ gì đến cháu đâu nhưng cháu phải bảo vệ và che chở cho anh ấy vì cháu yêu anh ấy.
− Cháu sai rồi! Thế cháu định làm thế nào?
− Tất cả những gì cháu biết và thấy thật chắc chắn, cháu sẽ lôi anh ấy ra khỏi bàn tay của người đàn bà kia! Năng khiếu tiên tri cuối cùng sẽ giúp cháu… Lần này năng khiếu đó sẽ phục vụ chính cháu chứ không phải cho người khác! Cháu không có quyền đó hay sao?
− Và cháu tưởng là ở Pari cháu sẽ dễ dàng thu được thắng lợi hơn là ở đây ư? Trng trại La Sablière ngay ở bên cạnh… − Câu hỏi đầu tiên mà cháu đặt ra cho nhà Levasseur ngày bà cháu ta trở về đây là: “Những chủ nhân trang trại La Sablière bây giờ ra sao?” Bà có biết họ trả lời cháu như thế nào không? Là bố mẹ Marc đã bán trang trại đi rồi vì con trai họ không thích ở đây.
− Bán đã lâu chưa?
− Được bảy năm rồi… Từ cái ngày mà anh ta cưới vợ. Cháu cũng đã hỏi họ có nhìn thấy người vợ anh ta không, trong khi cháu vẫn chưa biết cái chị khách đó là ai mà chúng ta mới tiếp cách đây vài ngày. Chỉ mới chiều hôm qua cháu mới biết rõ.
− Thế là Levasseur có thấy chị ta không?
− Chị ta chẳng bao giờ về đây cả. Bà thấy không, làm sao mà một người đàn bà kiểu cách như vậy lại có thể yêu thích vùng nông thôn? Bà đã thấy chị ta ăn bận tô son trát phấn như thế nào?
Chị ta chỉ thích hợp với Pari hoặc Biarritz hoặc Cote d Azur thôi… Đó là loại đàn bà thường thấy ở những nơi giao tế, những chốn xã giao! Bà thử tưởng tượng xem, chị ta làm sao lại có thể đi dạo chơi được ở miền Sologne của chúng ta?
− Vấn đề là… − Chính chị ta sẽ làm cho anh ấy và cả bố mẹ chồng ở La Sablière chán ghét… Sở dĩ anh ấy không dám về là vì sợ gặp cháu như lần đầu? Bọn đàn ông thật cũng lạ… − Nhưng chắc không phải là trường hợp của Marc! Không phải là gì người ta đã lấy vợ mà ngại không đi lại thăm hỏi một người bạn gái thời niên thiếu.
− Vợ anh ta chắc là tạo ra xung quanh chồng mình một khoảng trống: cũng vì vậy mà anh ta không hề cho cháu biết một chút tin tức gì cũng như tất cả bạn bè cùng hội. Cháu có thể nói với bà: người đàn bà đó là người không tốt!
− Có thể anh ấy yêu chị ta nhưng chị ta lại không yêu anh ấy! Đó mới là vấn đề quan trọng! Nếu yêu anh ấy thì chị ta đã không mong cho anh ấy chết đi.
− Có thể họ đã có một hoặc nhiều con với nhau? Một đứa con có thể làm cho họ gắn bó.
− Cháu không thấy đứa con nào trong quẻ bói của chi này: chị ta không có con! Và thế là tốt! Chị ta không bao giờ biết tới tình mẫu tử.
− Cháu ghét chị ta tới mức đó kia ư?
− Lúc này cháu ghét chị ta vô cùng. Vì chị ta đã tìm cách để đánh cắp mối tình duy nhất của cháu.
− Có thể chị ta không biết mối quan hệ của cháu với Marc.
− Đó là câu hỏi mà cháu đã tự đặt ra… Hành động của cháu sẽ phụ thuộc vào lời giải đáp. Nếu đã biết rõ mà chị ta cố tình tìm đến trêu ngươi và miệt thị cháu bằng cách nhờ xem vận số thì chị ta sẽ trả giá đắt đấy.
− Cháu sẽ đi tới đâu?
− Cháu không biết nữa… Bao giờ người ta cũng có quyền tiêu diệt những con thú có hại! Chính Marc đã nói với cháu như vậy khi cháu đang vẽ ở chỗ cách đây chưa đầy một cây số.
− Và bà, bà ngoại của cháu đây, bà bảo là cháu không có quyền được nói năng như vậy!
− Bà hình như không hiểu được là bao năm nay cháu đã đau khổ như thế nào?
− Bà đã thấy ngay từ đầu khi cháu không nhận được một chút tin tức nào của Marc. Chính lòng kiêu hãnh và tự trọng của một phụ nữ cô đơn đã ngăn cháu lại mà không tâm sự với bà. Nếu biết lúc đó bà đã có thể giúp cháu. Bây giờ thì cũng đã quá muộn. Anh ta đã cưới vợ rồi.
− Bà chẳng làm gì được đâu! Số phận của anh ấy là phải gặp người đàn bà này. Quẻ bói đã cho cháu thấy rõ. Điều duy nhất mà cháu không lường trước được là anh ấy cưới chị ta! Nếu bà biết là cháu giận tới mức nào! Cháu còn cho là năng khiếu thấu thị của cháu chưa được hoàn hỏa vì cháu không đạt tới chỗ là nhìn thấy tất cả!
− Nhưng nếu người đàn bà đó thực sự không biết là cháu đã có quan hệ với Marc trước chị ta thì cháu sẽ làm gì?
− Cháu vẫn cứ phải dành lại tình yêu của cháu. Từ dành lại thực ra cháu dùng chưa đúng đâu. Xét thấy là tình yêu đó chưa phải là đã mất, cháu sẽ phải bảo vệ và giữ gìn nó. Không thể nào khác được bởi vì cháu chỉ có và chỉ sẽ sống với một tình yêu duy nhất! Còn chị ta chả có gì phải băn khoăn khi có rất nhiều mối tình trong đời… Thôi! Cháu van bà, bà thân yêu của cháu, bà đừng hỏi thêm cháu gì nữa! Sáng mai bà cháu ta sẽ đi Pari.
Ông Raphael không giấu nổi ngạc nhiên:
− Đã về rồi đấy à? Cháu sẽ không nói với ta bốn mươi tám tiếng ở Sologne là đủ đối với cháu rồi chư? Trừ phi là nỗi nhớ phòng chiêm lý của cháu còn mạnh hơn là sự cần thiết để xả hơi?
− Đây không phải là chuyện về việc nghỉ ngơi cũng chẳng phải chuyện về phòng chiêm lý của cháu bác ạ. Ngay buổi chiều hôm về tới Cố trang có một việc xảy ra buộc cháu phải tức khắc trở về Pari.
− Có việc quan trọng phải không?
− Vâng. Cháu đã nhìn thấy một tấm ảnh trên một tờ báo.
− Và thế cũng đủ cho cháu quyết định trở về ngay?
− Vâng. Ngày mai cháu mở lại cửa hàng nhưng cháu cũng xin rất biết ơn bác đã thay thế cháu mấy ngày qua. Cháu nghĩ là trong thời gian ngắn ngủi như thế chắc bác cũng có mấy khách của cháu?
− Thế mà cũng có khoản trên chục người có vẻ băn khoăn vì sự vắng mặt của cháu. Tất cả đều hỏi ta là cháu có tin buồn gì không? Cũng dễ hiểu thôi: chiếc biển treo trước cửa chả yết là cháu vắng mặt vì “việc gia đình” là gì? Nói chung ta nhận thấy là tất cả các khách hàng đều mến cháu, phải nói là cảm phục cháu nữ chỉ trừ một phụ nữ nói thẳng với ta là cháu chẳng biết tí gì về nghề nghiệp và chẳng hơn gì chị ta cả!
− Chắc là vì thế chị ta tới tìm bác?
− Chị ta đến bác là vì – chị ta giải thích – trông thấy trên chiếc bảng treo ở cửa phòng cháu có ghi địa chị của ta và tự nhủ: “Có thể vị thuật – sĩ này có tầm hiểu biết rộng hơn là Phu nhân Nadia, ông ấy sẽ có thể giúp ta giải quyết vấn đề!” − Thế bác đã trả lời ra sao khi chị ta nhận xét về cháu?
− Bác bảo cháu là một trong những nhà tiên tri giỏi nhất hiện nay và nói như vậy là hoàn toàn có căn cứ vì cháu đã từng là môn đồ của ta. Chị ta có vẻ hơi lúng túng và gượng nói: “Nếu tôi mà biết rõ như thế, thì đến thẳng ngay đây! Trực tiếp với chúa trời chả hơn là các vị thánh của người hay sao?” Rồi sau đó chị trình bày đều đã khiến chị ta hoang mang.
− Bác thấy chị ta thế nào?
− Đẹp, lịch sự… và sực nức mùi thơm!
− Phải chăng quá tò mò khi cháu muốn biết cảm tưởng của bác về chị ta?
− Không, không thể tiết lộ với cháu về những gì bác nhìn thấy trong quá trình quẻ bói, bác bắt buộc phải tuân thủ vì đó là bí mật nhà nghề của chúng ta… Còn về việc chị ta đã cho bác cảm tưởng như thế nào thì bác có thể thú nhận với cháu thì chị ta cũng khá phóng người túng.
− Dù là bác không cho cháu biết một chút gì về quẻ bói, cháu hầu như chắc chắn chị ta đã hỏi bác là liệu chị ta có sắp trở thành quả phụ không?
− Ta thấy là cháu biết rất rõ về người khách này.
− Biết rất rõ thì kể cũng hơi quá. Cháu mới chỉ tiếp chị ta ba lần nhưng thế cũng đã là quá đủ rồi! Và cháu có thể nói thực với bác cũng chỉ vì chị này mà cháu phải vội vàng trở về Pari. Cháu vô cùng lo sợ. Bác có thể cho cháu một chút thì giờ nghe cháu điều mà cháu vừa khám phá ra ở Cố – trang khi vô tình giở xem một tờ báo tranh xuất bản tuần lễ trước?
− Cháu đã biết bà ta là bạn của cháu. Cứ nói đi!
Và Nadia kể cho ông nghe tất cả: chuyện xảy ra ở Montgenèvre, chuyện dứt tình giữa nàng và Marc và những năm tháng im lặng tiếo theo ở cả hai phía, ba cuộc thăm viếng của người phụ nữ tóc nâu vào mấy ngày trước đây và cuối cùng là tấm ảnh trên tờ báo đã cho nàng biết là người đàn bà đó là vợ của Marc, nàng kết thúc câu chuyện và nói:
− Bây giờ chính bác đã hiểu rõ là tại sao cháu sợ hãi tới như vậy.
− Vậy ra tình yêu của cháu với người đàn ông đó không giảm đi cùng với thời gian?
− Không bác ạ. Cháu cũng biết thật là điên rồ vì anh ấy đã lấy vợ và chắc là cháu chẳng có lấy một chút may mắn nào để hòa nhập vào cuộc sống của anh ấy nũa nhưng chính bởi vì cháu yêu anh ấy và cứ mãi mãi yêu anh một cách thầm lặng, cháu sợ vợ anh ấy là một kẻ bất lương – chắc là bác cũng đã thấy như cháu trong quẻ bói của chị ta – sẽ tìm mọi cách để loại trừ anh ấy. Bổn phận của cháu, một tình nhân bí mật là phải cứu anh ấy lần nữa cũng như cháu đã làm cách đây bảy năm khi cháu nép vào anh trên một chiếc giường. Nếu không có cháu bên cạnh anh ấy hôm ấy thì chắc chắn là anh đã cùng với Béatrice đi trượt băng trên quãng đường nguy hiểm đó và không phải là một cái chết đáng để khóc thương nữa mà là hai… Dưới cơn bão tuyết sẽ xảy ra đúng như trường hợp cháu bị mất anh bạn trẻ Jacques bị nước ngập đắm thuyền mà cháu đã kể bác nghe hồi cháu đến thăm bác lần đầu để nói với bác về những ảo ảnh thời thơ ấu của cháu… Bác Raphael, bác phải giúp cháu, để cháu có thể cứu anh ấy ra khỏi ảnh hưởng ma quái của người đàn bà đó.
− Cháu biết rất rõ là ta muốn lắm, nhưng liệu có thể được không chứ?
− Nhất định là phải có một cách mà chỉ có mình bác, với kinh nghiện lâu năm trong nghề cộng với kiến thức sâu rộng của bác về nhân bản, là có thể tìm thấy! Cháu biết là bác rất mạnh mẽ và sáng suốt mà cháu thì, mặc dù có thiên bẩm và được sự dạy dỗ của bác song cháu vẫn cảm thấy hoàn toàn bị bất lực trước trường hợp này, vì nó trược tiếp đụng chạm tới cháu.
− Cái đó chẳng làm ta ngạc nhiên chút nào. Cháu có nhớ, đúng vào thời gian mà chúng ta quen biết nhau, ta có nói là tất cả những người có năng khiếu thấu thị, mà là có thật, đều bất lực trong việc tự xem cho bản thân mình mà chỉ nhìn rõ những gì xảy ra với người khác. Đó đồng thời là sự bảo hộ cũng là bi kịch của chúng ta.
− Bác nói chí phải.
− Cũng vì vậy mà điều cháu yêu cầu ta thật là khó khăn và còn thật là tế nhị nữa… Cháu có nghĩ là, về phái người đàn ông đó, anh ta còn yêu cháu không?
− Cháu cũng không biết nữa… Hồi cháu mười tám tuổi, cháu thấy anh ấy yêu cháu cũng như cháu yêu anh ấy, nhưng từ sau cái đêm mà cháu trao thân cho anh, cháu bị bỏ rơi và sau đó là việc anh ấy cưới vợ anh ấy cũng không cho cháu biết mà chỉ hai năm sau do tình cờ cháu mới đọc thấy trên một tờ báo. Cháu thú thật là không hiểu nổi và còn tự nhủ trong thâm tâm là anh ấy chỉ cùng sống với cháu trong một cuộc phiêu lưu ngắn ngủi.
− Và cháu, cháu cam chịu như vậy?
− Không. Cũng vì thế mà cháu phải sống qua những năm dài khủng khiếp như trong địa ngục! Và bất ngờ, người đàn bà đó đến chỗ cháu, ngay phút đầu tiên cháu đã thấy ác cảm, rồi ít ngày sau là bức ảnh mách cho cháu biết đó là một người vợ chính thức của người mà cháu yêu. Thật là khủng khiếp đối với cháu! Cháu đã rất mực chung thủy với anh ấy, cháu không đáng bị đối xử như vậy.
− Đó là một trong những sự phản bội thường thấy mà cuộc đời đã giành cho cháu. Dưới hiệu quả của sự hứng khởi bồng đột yêu đương, người ta đã ảo tưởng và tự nặn cho mình một số phận hợp với mình, họ trang điểm cho người mà họ yêu những đức tính có thể không có thật, họ mơ mộng hàng tuần, hàng tháng, có khi hàng năm cho đến ngày một sự thất tỉnh tàn nhẫn đã kéo họ về với sự thật… Con của ta – hãy cho phép ta gọi như vậy vì trước mắt ta, lúc nào cháu cũng sẽ là một đứa bé, hầu như là “cháu gái của ta” – ta hiểu rất rõ niềm chua cay và nỗi đau khổ của con nên ta sẽ cố gắng giúp con… Có hai người, chúng ta sẽ cảm thấy đỡ yếu đuối. Bây giờ con hãy nghe ta nói vì con còn muốn làm một cái gì đó cho anh ta. Hơn nữa ta có thể tin chắc là anh ta không sao biết được là con yêu anh ta tới mức nào! Có lẽ con quá dụt dè nhút nhác, sau cáu đêm đáng ghi nhớ đó? Trong tình yêu, cũng như trong mọi vệc: phải biết cách rèn sắt khi nó còn nóng đỏ.
− Bác quên là còn có cái chết của Béatrice!
− Ngay cả khi có sự mất đi một người bạn chung cũng không đủ để chia ly hai con người yêu nhau thắm thiết.
− Anh ấy chưa bao giớ nói là yêu cháu.
− Có thể có đều gì đó làm cho anh ta không nói được.
− Và anh ấy đã bỏ rơi cháu khi anh ấy cưới vợ.
− Và nếu đó chính là lý do của sự bỏ rơi? Không có gì chứng tỏ là anh ta không yêu vợ!
− Bác nói giống hệt như bà ngoại cháu. Đúng là những người của cùng một thế hệ.
− Thế hệ của những người không còn trẻ nữa để hiểu được cái gì đó thuộc về những bí ẩn của quy luật tình yêu phải không cháu? Chớ có nhầm như vậy… Cũng như ta, bà ngoại cháu chắc chắn là đã trải qua những cơn thất vọng mà chẳng tiện nói ra với cháu.
− Bà ngoại Vêra có nói với cháu là bà luôn luôn hạnh phúc sau khi kết hôn nhưng buồn thay hạnh phúc đó lại quá ngắn ngủi.
− Đó cũng là bất hạnh ở một dạng khác! Nhưng chúng ta hãy quay lại vấn đề mà cháu đang quan tâm… Nếu bác nắm được vấn đề thì đó là việc phải gắng sức làm tất cả những gì để cho Marc trách được, theo cháu, tình huống xấu nhất đang chờ đợi chúng ta? Cháu biết không, ở cháu đó lại là một chứng thực của tình yêu?
− Điều mà cháu mong muốn lúc này là anh ấy được hạnh phúc!
− Ngay cả việc anh ta sống với người đàn bà đó?
Nàng nhìn ông như một người không hiểu sao mà người ta có thể đặt câu hỏi đó với nàng và nàng chồm dậy, nước mắt rơi lã chã:
− Cái mà bác đòi hỏi đó thì không sao được!
− Thế mà cháu bảo là yêu anh ta? Khi người ta yêu thật sâu sắc, thật đắm đuối thì người ta sẵn sàng hi sinh tất cả! Tình yêu thực sự đúng như vậy đó… − Nếu cấn, cháu sẽ dân hiến cả cuộc đời vì anh ấy!
− Đó là một tuyên ngôn độc thật đẹp nhưng buồn thay nó lại bộc lộ ra một điều tệ hại là chẳng có gì mới cả: hàng triệu cô tình nhân khóc than sướt mướt đã từng tuyên bố như thế trước cháu. Chúng ta hãy tỏ ra thực dụng hơn. Muốn cứu giúp cái anh chàng mà cháu thực sự cho là đang trong vòng nguy hiểm, trước hết chúng ta cần hiểu biết một đôi đều… Cháu có nói với ta là trong thời gian tham dự thể thao kỳ nghỉ đông đó, anh ta đang theo học kỹ sư?
− Vâng.
− Điều đó cho phép ta đặt giả thuyết là bây giờ, sau chín năm, anh ta phải trở thành một kỹ sư giỏi. Vậy thì bây giờ anh ta làm việc ở đâu và cho cơ quan nào hoặc hãng buôn nào?
− Cháu không biết.
− Cháu cũng không tò mò tìm hiểu ư? – Dù là bác ví dụ – qua những bạn cũ, nhóm bạn có cả cháu và anh ta ấy?
− Từ ngày cháu đi vào ngày chiêm lý thật sự là nghiêm túc thì cháu không còn tiếp xúc với tất cả bọn họ nữa.
− Tại sao cháu lại không thử tìm một trong những người bạn trai cũ hoặc một trong các bạn gái cũ thân vẫn đi lại với anh ta, họ sẽ cho cháu biết một số chi tiết về cuộc sống của người mà cháu luôn luôn quan tâm?
− Cháu không muốn bất cứ một người nào trong bọn họ, người thứ ba, dính dáng vào câu chuyện này. Họ sẽ tự hỏi là lý do gì mà cháu lại quan tâm tới Marc như vậy?
− Cháu có địa chỉ anh ta chứ?
− Cũng không! Chiều qua về tới Pari, việc đầu tiên cháu làm là tra cứu các danh bạ điện thoại, theo thứ tự chữ cái cả tên người và tên phố: đều không có. Rồi sau đó cháu hỏi phòng chỉ dẫn và nói họ tên anh ấy: cả ở P. và T. đều không biết anh ta.
− Cháu có thể cho ta biết họ của anh ấy?
− Davault… Marc Davault.
Sau khi ghi vào sổ tay, ông nói thêm:
− Tuy ít ỏi nhưng đã có một chút gì đó chính xác. Khi nào có địa chỉ của anh ta và biết đích xác anh ta làm nghề gì, chúng ta sẽ gắng lần tới chị vợ và sẽ xem… Có thể ngay thời gian này chị ta sẽ lại tới gặp ta hoặc cháu? Nhưng, vì chưa thật chắc chắn, nếu muốn công việc tiến mau, tốt hơn hết là có sự hỗ trợ của một người vô danh nào đó… Trong số bạn cũ, có một người ta thường hay tiếp xúc khi gặp một vài trường hợp khó khăn. Người này đã từng hoạt động trong các cơ quan tình báo, đã nghỉ việc và mở một phòng chinh thám tư. Cháu có đồng ý để ta trao cho ông ấy đi thăm dò? Tất nhiên là ta sẽ không để lộ tên cháu ra. Oâng ấy sẽ tưởng là chính ta cần những tin tức đó.
− Cháu sẵn sàng, qua bác làm trung gian cháu sẽ thanh toán tiền công cho ông ấy.
− Cũng không đáng là bao đâu vì công việc chẳng lấy gì làm phức tạp lắm đối với một nhà chuyên môn… Bây giờ cháu hãy về nhà đi và hãy yên tâm chăm chú vào công việc của phòng chiêm lý và với bạn hàng của cháu. Lúc nào ta nắm bắt được tin gì, ta sẽ gọi điện cho cháu. Và trước khi rời khỏi đây, cháu phải hứa với ta một điều, nếu không ta sẽ không làm gì cả: tạm quên đi một thời gian cả Marc cũng như vợ anh ta.
− Cháu hưa sẽ cố gắng, nhưng khó đấy bác ạ.
− Bắt buộc phải thế cháu ạ.
Phòng chiêm lý trở lại hoạt động như cũ nhưng Nadia không còn hứng thú tiếp xúc với bạn hàng nữa: nàng làm việc chỉ qua là thói quen mà thôi. Mặc dù đã hứa với ông thuật-sĩ, nàng chỉ nghĩ tới Marc và hiểm họa có thể tới với chàng. Biết rõ cô cháu đang ở trong trạng thái không được bình thường, bà Vêra cũng không dám hỏi. Tình thế chắc chắn còn có thể kéo dài nếu một buổi chiều ông Raphael không gọi điện:
− Ta muốn chờ công việc trong ngày kết thúc ta mới gọi cho cháu. Ta nói chuyện được chứ?
− Có mỗi mình cháu thôi. Bà ngoại cháu đang ở phòng riêng.
− Người mà cháu quan tâm hiện nay ở Pari, tại nhà số 24 đường Pereire. Căn nhà này anh ta mua cách đây bna năm. Anh ta sống với vợ và không có con. Công việc vục vụ do một người Bồ Đào Nha ở tầng bảy đảm nhiệm. Cháu có nói với ta là cháu biết được tin do một tờ báo hàng ngày đăng ngày kết hôn của họ cách đây đã bảy năm; nhưng còn những chi tiết mà cháu không biết và có thể là quan trọng: đó là họ tên và tuổi của cô gái trở thành cô dâu. Đó là họ tên thời còn con gái của chị ta và cả tuổi của chị ta nữa. Chị ta sinh tại Oran cách đây ba chục năm và có tên là Celsa Gonzalez. Điều này cho ta dự đoán đó là người gốc Tâ Ban Nha và biện giải cho mẫu người Địa Trung Hải của chị ta… Năm hai mươi ba tuổi, khi lấy Marc Davault thì chị ta đã là một người góa chồng được một năm, một người đàn bà góa rất trẻ và chưa có con. Nhớ lại câu hỏi chị ta đã đặt ra cho cháu cũng như cho ta trong hai lần xem khác nhau, ta nghĩ là chữ quả phụ phải mang một cộng hưởng nào đó… Nói một cách khác là chị ta đã chôn người chồng thứ nhất, quốc tịch Đức, sinh ở Leipzig có tên là Hans Smitzberg. Anh ta già hơn vợ tới mười năm, hồi đó tức là ba mươi mốt tuổi. Đó là một nhà kinh doanh phải đi nhiều nơi, nhất là vùng Bắc Phi và có thể gặp vợ ở đây, và cả ở Iran, nơi mà anh ta thường lưu lại. Tóm lại người khách chung “của chúng ta” hiện nay là bà Davault, trước đây là bà Smitzberg… Ngắn gọn như là vậy. Cũng như người chồng Pháp, chị ta có một xe con, chiếc Austin màu đen mà ta nắm được số biển đăng ký, cùng với số biển đăng ký của chiếc của chiếc Rover màu xanh nước biển của chồng chị ta. Những tin này có thể giúp ích cho chúng ta đấy.
Tất cả các buổi sáng trừ thứ bảy, chủ nhật và những ngày lễ, chàng ngồi sau vô lăng vào hồi 9 giờ đến sở làm ở số 35, đại lộ Friedland. Làm gì ở đó? Công khai thì anh ta có chân kỹ sư tư vấn trong CITEF, năm chữ đầu của Compagnie Internationale De Transport Et De Fret, tên gọi khá mơ hồ, núp dưới nó là một tổ chức mạnh có cả một hạm đội chuyên chở tất cả mọi thứ và cgu3 yếu là dầu khí dưới sắc cờ Panama. Công việc của Marc Davault có vẽ như bắt buộc anh ta phải đi nhiều cũng như Hans Smitberg, người chồng thứ nhất quá cố của Celsa xinh đẹp trước đây… Những chuyến đi thường chỉ có một mình hoặc thêm một hoặc hai người công tác tháp tùng nhưng không bao giờ có vợ đi theo. Khi ở Pari anh ta không về nhà ăn sáng hàng tuần và luôn có những bữa ăn gọi là “sự vụ” ở các quán ăn đại loại như Taillevent, Lucas-Carton, Laurent v.v… Ngược lại, bao giờ cũng thế, anh ta về nhà vào khoảng 18 giờ rưỡi và nếu có phải đi vào thành phố ăn tối hoặc đi xem hát thì bao giờ cũng cặp kè cô vợ. Trong ngày nghỉ cuối tuần, cặp vợ chồng này rủ nhau đi đâu không rõ nhưng bao giờ cũng về rất muộn vào chủ nhật.
“Chắc cũng thú vị nếu biết Nàng đã làm gì trong những ngày dài cô đơn, khi không có đức ông chồng bên cạnh… Có vẻ, nàng cũng chẳng lấy làm khó chịu lắm khi phải lắp chỗ trống bằng cách liên tục đến thẫm mỹ viện mà ở đó nàng đã gây cho mọi người ý nghĩ là nàng chăm chút rất tỉ mỉ tới sắc đẹp của mình. Rất ít khi nàng ra khỏi nhà trước một giờ trưa và thường tới ăn sáng tại Relais Plaza, cái pháo đài nhộn nhịp quần là áo lượt, đúng mốt thời trang và vẻ lịch sự của kinh thánh Pari. Hầu như lần nào cũng gặp ở đó một hoặc hai người bạn cùng giới cũng sang trọng như nàng, và người ta chỉ thấy độc nhất một lần nàng đi với một ông… Nhân vật này ra sao? Cao lớn, mắt màu sáng, tóc hoe vàng giọng nói rõ ràng của người nước ngoài mặc dù phát âm tiếng mình rất chuẩn. Cuộc đều tra tiếp cho biết tay này cũng thường lưu động nay nơi này mai chốn khác và khi đến Pari thì thường tới khách sạn Crillon, ở đó anh ta sống như một ông hoàng. Theo bộ phận tiếp tân và cả người gác cổng tòa nhà, có thể anh ta là người Hà Lan, sinh tại Amsterdam. Tên của anh ta có thể hầu như xác định đều đó: Peter Van Klyten. Hai người, vợ bạn cháu và anh ta có vẻ quen biết nhau khá mật thiết. Cháu Nadia bé bỏng! Đó là những tin tức đầu tiên mà ta có thể cho cháu biết. Chắc cháu cũng tự hiểu là, dù chưa thấy có những gì xảy ra đặc biệt giữa họ, nhưng những điều đã biết cũng không phải là không giúp ích được cho ta. Ta có cảm tưởng là nếu chúng ta chịu khó đẩy mạnh thêm cuộc đều tra thì có thể khám phá ra nhiều đều quan trọng khác… Cháu thấy sau?